Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều

Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 181: Chương 181


“Haha, chưa cần kết hôn vội, chúng ta tìm hiểu thêm vài tháng nữa, được không?”

Vương Tiểu Thanh nghĩ cô và anh chỉ mới yêu nhau chưa đến nửa năm, nhanh như vậy đã bàn chuyện hôn nhân thì có vẻ vội vàng, cô muốn có trách nhiệm với hôn nhân của mình nên không muốn vội vã như vậy.

“Được, anh nghe em.”

Trương Vũ biết Vương Tiểu Thanh vẫn chưa sẵn sàng, anh luôn tôn trọng ý kiến của cô.

Vương Tiểu Thanh thưởng cho anh một nụ hôn.

Hôm nay, Vương Tiểu Thanh nhận được một lá thư và một bưu kiện, đã đến bưu điện được vài ngày nhưng Vương Tiểu Thanh chưa đi lấy, người bên bưu điện gửi đến thôn.

Vương Tiểu Thanh nhìn tên người gửi, là Hiểu Yến, vui vẻ mở ra xem.

“Tiểu Thanh thân mến. Tôi là Hiểu Yến đây, cô có khỏe không? tôi nhớ cô lắm, cũng nhớ món ăn của cô nữa. Cô biết không, khi về nhà bố mẹ tôi đã nói tôi gầy đi và trở nên đẹp hơn, tôi đã rất vui. Sau khi về thành phố, bận rộn công việc và chăm sóc bố mẹ, nên giờ mới có thời gian để viết thư cho cô, để báo tin. Tôi và Giả Nam Ngọc đang hẹn hò, không ngờ nhà anh ấy gần nhà tôi, hai nhà chỉ cách hai dãy phố thôi, chỉ cần đi vài phút là đến.”

“Trước đây không hiểu về anh ấy, chỉ thấy anh gầy gò, không nam tính gì cả, nhưng tìm hiểu rồi mới biết, sự nam tính của một người đàn ông không nhất định nhìn vào ngoại hình, mà còn nằm ở nội tâm. Anh ấy đối xử tốt với tôi, rất tận tâm, đã đến thăm nhà tôi, bố mẹ tôi cũng rất hài lòng, cũng nói anh ấy tốt.”

“Tôi cũng muốn hỏi thăm cô, bây giờ cô và Trương Vũ thế nào rồi, hai người đã hẹn hò chưa, nếu hai người hẹn hò rồi nhất định phải nói cho tôi nhé, nhớ viết thư lại cho tôi đấy. Cha mẹ tội biết cô đã chăm sóc cho tôi khi tôi ở nông thôn, cha mẹ có mua nhiều đồ ăn ngon gửi tới cho cô, cô nhớ phải ăn nhiều lên nhé, cô gầy quá, đàn ông đều thích phụ nữ mũm mĩm. Nhớ viết thư lại thư cho tôi đấy nhé, nếu cô trở về thành phố, nhất định phải đi tìm tôi, địa chỉ nhà tôi ở Thượng Hải là..."

Xem xong thư, Vương Tiểu Thanh cất thư vào trong không gian, cô mở bưu kiện ra, bên trong toàn đồ ăn ngon.

Có sô cô la, bánh quy, kẹo, bò khô, heo khô, sữa bột, đều không hề rẻ.

Vương Tiểu Thanh ghi nhớ trong lòng, sau này trở về Thượng Hải, nhất định sẽ đi thăm cha mẹ Hiểu Yến.

Những đồ ăn này cô không cất vào trong không gian nữa, thường xuyên ăn sẽ sớm hết thôi.

Cô ăn thứ heo khô và bò khô, tuy hương vị không bằng thời hiện đại, nhưng ở thời đại này, những thứ này đều là hàng hiếm, ví dụ như sữa bột, phải có phiếu mới có thể mua được.

Hai ba tháng sau, mùa đông ở Phong Thu Loan chính thức đến, Vương Tiểu Thanh cảm thấy rất lạnh.

Phong Thu Loan rõ ràng ở phía Nam, nhưng sao lại lạnh thế này, mỗi khi ở nhà một mình, Vương Tiểu Thanh lại trốn vào trong không gian, trong không gian nhiệt độ luôn ổn định.

Đến mùa đông, không có nhiều việc đồng áng, từ trước Tết đến sau Tết có khoảng một tháng để mọi người nghỉ ngơi, không cần phải làm việc, tất nhiên cũng không có công điểm. Nhân thời gian này, mọi người thường lên núi kiếm củi, săn bắn, hái rau dại đem về nhà phơi khô.

Có một số gia đình điều kiện không tốt thì bắt đầu ăn ít đi, dù sao cũng không phải đi làm, ăn ít một chút cũng không sao.

Đội trưởng đã thông báo từ hôm qua, hôm nay bắt đầu nghỉ ngơi cho đến rằm tháng riêng, đợi khi thời tiết ấm hơn sẽ bắt đầu làm việc lại, trong khoảng thời gian này thanh niên trí thức cũng có thể về nhà ăn Tết.

Với khoảng thời gian một tháng này, Hoàng Cẩm chắc chắn sẽ về nhà, hôm nay đã bắt đầu thu dọn đồ đạc, ngày mai ra ga tàu mua vé rồi đi ngay.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 182: Chương 182


Trương Hồng Châu nghe đội trưởng thông báo thanh niên trí thức có thể về nhà ăn Tết, chỉ cần đến chỗ ông lấy giấy chứng nhận là được.

Trương Hồng Châu cũng có chút d.a.o động, nhưng nhanh chóng lấy lại lý trí, người trong nhà đối xử với cô không tốt.

Từ khi cô xuống nông thôn đến nay, một đồng cũng không gửi tới, Trương Hồng Châu viết thư về nhà thì luôn bị họ đòi phải gửi lương thực về cho họ, Trương Hồng Châu không đáp lại, sau đó cũng không còn thư từ gì nữa.

Trương Hồng Châu cũng không nói với bọn họ là mình đã kết hôn, nếu nói ra, không biết bọn họ sẽ châm chọc mình như thế nào, nói cô lấy một người nông dân, thực sự có chút nói không nên lời.

Thôi quên đi, Trương Hồng Châu nghĩ kỹ rồi, không về nữa, tuy rằng ở đây phải làm công việc đồng áng, nhưng ăn uống còn tốt hơn ở thành phố.

Nhà Trương Hồng Châu có anh trai, em trai em gái, cha mẹ, ông bà nội đều trọng nam khinh nữ, nhưng em gái khéo miệng, cha mẹ đối xử với em gái tốt hơn cô, ngay cả em trai, em gái đều có thể bắt nạt cô.

Trương Hồng Châu căn bản không hề lưu luyến ngôi nhà đó.

“Tiểu Thanh. anh đến rồi ” Trương Vũ gõ cửa ngoài. Vương Tiểu Thanh vôi vàng từ không gian đi ra mở cửa.

Trương Vũ vừa vào nhà, phát hiện Vương Tiểu Thanh không đốt lửa.

“Sao vậy, em không lạnh à, sao lại không đốt lửa?” Trương Vũ nắm lấy tay Vương Tiểu Thanh, may là tay cô ấm, xem ra cô không lạnh.

“Em nằm trong chăn, không lạnh, đốt lửa khô quá, em không muốn đốt.”

Vương Tiểu Thanh nói thật, lúc trước lạnh cô cũng đã đốt lửa, nhưng da lại bị khô.

“Được rồi, em không lạnh là được. Đúng rồi, anh đến nói với em, trước Tết sẽ có tuyết, ngày mai chúng ta đi chợ, mua thêm nhiều thịt và rau về ăn Tết.”

Trương Vũ bế Vương Tiểu Thanh ngồi lên đùi mình, bây giờ cô mặc nhiều quần áo, không sờ được, Trương Vũ có chút tiếc nuối.

“Được, chúng ta cùng đi, một lần đi mua chắc không đủ, mua đủ để ăn trong thời gian dài, thì trước Tết đi thêm vài lần nữa.”

Vượng Tiểu Thanh tính toán ngày mai đi thị trấn, đến chỗ anh mặt sẹo bán thêm hàng cho anh ta, dịp Tết mọi người đều mua sắm nhiều.

“Được, ngày mai mua nhiều một chút.” Trương Vũ ôm Vương Tiểu Thanh cả buổi chiều, Vương Tiểu Thanh cầm sách cùng Trương Vũ đọc và ôn tập, không biết Trương Vũ ôm như vậy có mệt không, nhưng Vương Tiểu Thanh lại thấy rất thoải mái.

“Tiểu Thanh, tối nay ăn gì?” Trương Vũ nhìn trời đã gần tối.

“Ừm~ em muốn ăn sủi cảo, sủi cảo chiên.” Vương Tiểu Thanh nhìn anh.

“Được, trong nhà có hẹ không, nếu không có, anh đi ra vườn hái.” Trương Vũ chuẩn bị đứng dậy.

“Có, sáng nay em hái ở vườn của điểm thanh niên trí thức, chỉ còn lại một ít.”

Vương Tiểu Thanh giành trước một bước mở tủ chén lấy ra một bó hẹ, thực ra là lấy từ trong không gian.

“Được, để anh làm.” Trương Vũ cởi áo khoác ra, bắt đầu nhào bột, Vương Tiểu Thanh lấy ra vài quả trứng gà từ hũ bên cạnh.

Đọc sách nửa buổi chiều, mặt mỏi, Vương Tiểu Thanh liền duỗi người đi dạo bên ngoài.

Sáng hôm sau, Vương Tiểu Thanh ngủ nướng, đến khi Trương Vũ gọi cô mới từ trên giường bò dậy.

“Anh đến rồi, đợi em một chút.” Vương Tiểu Thanh mở cửa, đi rửa mặt.

“Không vội, em cứ từ từ.”

Mười phút sau, Vương Tiểu Thanh chuẩn bị xong xuôi, chuẩn bị đi xe đạp, Trương Vũ ngăn cô lại.

“Hôm nay em đừng đi xe đạp, trời lạnh như vậy, ngồi sau anh đi.”

Trương Vũ thấy hôm nay gió bắc rất mạnh, đợi lát nữa đi xe mặt sẽ lạnh cứng, tay cầm tay lái cũng sẽ lạnh.

“Không, em muốn đi, em có vũ khí bí mật.” Vương Tiểu Thanh lấy đôi găng tay đã chuẩn bị từ trước ra, cũng đưa cho Trương Vũ một đôi.

“Đây là em tự đan sao?” Trương Vũ nhìn đôi găng tay len.

“Đúng vậy, đan không đẹp lắm.” Vương Tiểu Thanh ngại ngùng gật đầu, đan không đẹp, nhưng cũng không sao, giữ ấm là được.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 183: Chương 183


“Em đan là đẹp nhất thế giới.” Trương Vũ đeo găng tay, rất vui.

“Thôi đi, đừng ba hoa nữa, chúng ta đi nhanh đi, kẻo chút nữa đồ ngon bị người ta mua hết.”

Vương Tiểu Thanh lên xe, bảo Trương Vũ khóa cửa, cô đi trước, Trương Vũ đạp nhanh, rất nhanh sẽ đuổi kịp.

Hôm nay cả hai đều đi chậm, bởi vì đi nhanh gió mạnh, sẽ rất lạnh.

Đến thị trấn, quả nhiên rất đông người đi mua đồ.

“Tiểu Thanh, anh đi chợ đen mua thịt, em có đi cùng anh không hay là…?” Trương Vũ muốn đi chỗ anh mặt sẹo trước, không muốn liên lụy tới Vương Tiểu Thanh.

“Em không đi cùng anh đâu, nem đi trung tâm mua sắm xem quần áo, tới mười một giờ rưỡi em sẽ đợi anh ở cửa chợ đen.”

Vương Tiểu Thanh nhìn đồng hồ, trước mười một giờ rưỡi là đủ để giao dịch với anh mặt sẹo.

“Được, thấy quần áo mình thích thì mua. anh sẽ trả tiền, đừng tiết kiệm.” Trường Vũ trước khi đi còn dặn dò một chút.

“Biết rồi, biết rồi, anh đi nhanh đi.” Vương Tiểu Thanh bảo anh im lặng với vẻ mặt vui vẻ.

Thấy Trương Vũ đạp xe đi xa, Vương Tiểu Thanh mới vào nhà vệ sinh, cải trang một chút, lần này thêm mũ mới, mũ bà già, rất ấm áp, không sợ gặp phải Trương Vũ.

Đến chỗ anh mặt sẹo, quả nhiên Trương Vũ cũng ở đó, Trương Vũ còn đang bàn bạc với anh mặt sẹo, nói lâu rồi không gặp chị câm.

Anh mặt sẹo nói chắc sắp đến rồi, tháng nào chị ấy cũng đến, không bỏ sót một lần, không nghĩ tới vừa nói Tào Tháo là Tào Tháo đến ngay.

“Chị đến rồi, mời ngồi, lão nhị mau lấy giấy bút ra.” Anh mặt sẹo thấy chị Câm đến, nhanh chóng đi rót trà, trông giống như đón thần tài vậy.

Trương Vũ cũng nhanh chóng đi lấy giấy bút từ trong nhà ra, đưa cho chị Câm, chị Câm nhận lấy ngay, bắt đầu viết.

“Trước Tết nhiều người mua đồ, anh có thể lấy thêm hàng, rau dưa, hoa quả, lương thực, cần bao nhiêu liền có bấy nhiêu.”

Anh mặt sẹo nhìn tờ giấy, vui vẻ nhướng mày với Trương Vũ.

“Chị, tôi cần mười tấn gạo, một tấn bột, mỗi loại rau dưa, hoa quả năm trăm cân, năm nghìn quả trứng.”

Rõ ràng anh mặt sẹo đã bàn bạc với Trương Vũ từ trước.

"Được, không vấn đề gì, một giờ sau đến nhận hàng"

Những điều khác Vương Tiểu Thanh không cần phải viết thêm, bọn họ đã hợp tác nhiều lần và hiểu rõ quy tắc của nhau.

"Được, không vấn đề." Anh mặt sẹo gật đầu.

Chị Câm lập tức đứng dậy cáo từ.

Ra khỏi không gian, Vương Tiểu Thanh phải đi đến kho hàng, không dám đi xe đạp vì Trương Vũ biết xe đạp của cô, biết vậy đáng lẽ nên mua thêm một chiếc xe đạp.

May thay, Vương Tiểu Thanh thông minh, trên đường bắt gặp một chị, nhờ chị ấy chở cô ra bờ sông, cô trả chị ấy năm xu, chị ấy liền vui vẻ đồng ý.

Chị gái kia nhanh chóng chở Vương Tiểu Thanh ra bờ sông, Vương Tiểu Thanh cũng vui vẻ trả tiền.

Vương Tiểu Thanh lấy chìa khóa ra mở cửa kho hàng, vào trong rồi kéo cửa lại, trước tiên kiểm tra xem bên trong có ai không, đây là thói quen của Vương Tiểu Thanh.

Nếu như có ai đó bên trong đang lén nhìn, cô sẽ gặp rắc rối lớn, sau khi xác nhận không có ai, Vương Tiểu Thanh mới nhanh chóng lấy ra những thứ anh mặt sẹo yêu cầu.

Kho hàng gần như không còn chỗ để chứa nữa, cuối cùng cũng xếp xong.

Đợi đến mười một giờ, anh mặt sẹo và Trương Vũ dẫn theo vài người đến.

Theo thói quen, họ kiểm tra hàng hóa trước, nhưng chỉ xem qua loa, chưa bao giờ Vương Tiểu Thanh để thiếu cân, thiếu số lượng.

Chất lượng mỗi lần đều rất tốt, không có hàng hỏng, đây cũng là điều khiến anh mặt sẹo và Trương Vũ ngạc nhiên.

Nhưng bọn họ không dám hỏi, chỉ thầm câu nguyện trong lòng, mong sao vị thân tài này luôn hợp tác làm ăn với bọn họ.

“Chị làm nhanh thật đấy, đây là một vạn tiền mặt, còn có thêm một số phiếu.” Anh mặt sẹo hài lòng gật đầu, rồi đưa qua một phong bì.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 184: Chương 184


Vương Tiểu Thanh cũng không đếm, trực tiếp cất vào trong túi, sau đó quay lưng rời đi, đó cũng là phong cách của chị câm.

Ra khỏi kho, Vương Tiểu Thanh đi về phía nội thành, rồi tìm một nhà vệ sinh, thay đồ ra, cuối cùng cũng có thể đi xe đạp rồi.

Cô đi xe đạp đến chợ đen rồi dạo qua một vòng.

Đến chợ đen còn chưa tới mười một giờ rưỡi, Vương Tiểu Thanh đi vào trong xem, thấy có người bán quần áo bông, cô mua cho bà Vương một bộ áo bông, một đôi giày bông, mua cho chị dâu một cái áo bông, cho anh cả một đôi giày bông. Còn Trương Vũ thì để dành sau mua cùng với quần áo của mình.

Sau khi mua xong, cô quay lại liền thấy Trương Vũ đi đến.

“Anh đến rồi.” Vương Tiểu Thanh cười cười.

“Ừm. em mua gì vậy?” Trương Vũ nhìn túi lớn túi nhỏ trên tay cô.

“Mua cho bác gái và anh chị.” Vương Tiểu Thanh đưa cho anh.

“Còn của em đâu?” Trương Vũ thấy cô không mua gì cho mình cả.

“Chưa tìm được cái nào hợp cả, buổi chiều chúng ta cùng nhau đi mua, được không?” Vương Tiểu Thanh kéo tay Trương Vũ nũng nịu.

“Được, trước tiên chúng ta đi ăn đã, còn thịt mới mua, lát nữa anh để anh cả chở về bằng máy kéo, chúng ta đi xe đạp chở thì nặng quá.”

Trương Vũ chỉ một cái túi lớn trên yên sau xe đạp, bên trong có mấy cân thịt, một phần cho Vương Tiểu Thanh, một phần cho gia đình ăn Tết.

“Được, trước tiên đem thịt heo đưa cho anh cả.” Vương Tiểu Thanh cùng Trương Vũ đan xe từ chợ đen đến chỗ máy kéo.

Anh cả quả thật đang ở đó, chị dâu và bà Vương hôm nay cũng đi, chắc đi mua đồ Tết, anh cả ở lại trông đồ.

“Anh cả, đây là thịt, lát nữa anh mang về.” Trương Vũ đặt túi thịt xuống.

“Nhiều thế này à?” Trương Dũng có chút giật mình.

“Còn có phần của Tiểu Thanh nữa, về đến nhà đừng động vào, đợi em về rồi hẵng chia.” Trương Vũ dặn dò Trương Dũng vài câu.

“Được, anh biết rồi.” Trương Dũng gật đầu, thấy em trai của mình thật giỏi giang, tự cảm thấy mình không bằng.

“Lát nữa em mang đồ ăn cho anh, anh ăn bánh bao thịt hay mì?”

Trương Vũ thấy sắp đến giờ ăn, Trương Dũng phải ở lại đây trông đồ, không chỉ đồ của mình mà còn của dân làng nữa.

Gần đẫy mọi người mua nhiều đồ, Trường Dũng chủ động ở lại giúp mọi người trông đồ.

“Không cần đâu, lát nữa chị dâu em sẽ mang về cho anh, hai em đi chơi đi.” Trương Dũng không muốn làm phiền cuộc hẹn hò của em trai và Vương Tiểu Thanh.

“Vậy được rồi, vậy chúng em đi trước đây.” Trương Vũ thấy Trương Dũng kiên quyết không cần, liền dẫn Vương Tiểu Thanh đi ăn trước, sáng nay bọn họ vẫn chưa ăn gì.

“Đều tại anh, sáng nay không đưa em đi ăn, chắc đói lắm rồi, em muốn ăn gì?” Trương Vũ xoa mặt Vương Tiểu Thanh.

“Em cũng không đói lắm, em muốn ăn bún.” Vương Tiểu Thanh bĩu môi, có chút thích bún.

“Được, vậy đi thôi.” Trương Vũ và Vương Tiểu Thanh tay trong tay đi đến quán bún.

Vương Tiểu Thanh và Trương Vũ đều ăn bún nước, Trương Vũ ăn hai bát, thời tiết này mà ăn một tô bún nóng, sẽ thấy ấm lên.

Sau khi ăn xong, hai người đi đến trung tâm mua sắm mua quần áo, thật ra Vương Tiểu Thanh không thích quần áo ở đây, một chút cũng không thời trang.

“Tiểu Thanh, cái này cũng được, em thử xem.” Trương Vũ chọn một chiếc áo bông màu xanh.

Vương Tiểu Thanh thấy cũng ổn, liền thử mặc.

“Đẹp, mua luôn.” Trương Vũ nhìn qua đã thấy rất đẹp, trả tiền ngay, Vương Tiểu Thanh nhìn một chút, không ngờ chiếc áo này nhìn thì bình thường, mặc lên lại rất đẹp, kích thước vừa vặn.

“Đi thôi, Tiểu Thanh, đi xem chỗ khác.” Trương Vũ ôm Vương Tiểu Thanh đi lên tầng hai.

Vương Tiểu Thanh lại chọn cho Trương Vũ một chiếc áo khoác màu nâu, rất ấm. Rất hợp với Trương Vũ, da anh không trắng, không hợp với màu sáng, màu sáng làm da anh đen hơn.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 185: Chương 185


“Tiểu Thanh, đôi giày này bên trong có lông, rất ấm, mua cho em một đôi, ông chủ, cho một đôi cỡ ba mươi bảy.”

Tốc độ trả tiền của Trương Vũ rất nhanh, Vương Tiểu Thanh còn chưa kịp từ chối, nhưng sờ thử cũng thấy rất ấm.

Bình thường cô đi giày da thấy lạnh chân, đi giày lông sẽ không lạnh nữa, dù có chút quê mùa.

“Còn muốn mua gì nữa không?” Trương Vũ hỏi Vương Tiểu Thanh.

“Em muốn mua thịt bò, thịt cừu, anh biết chỗ nào bán không?” Vương Tiểu Thanh cũng vừa nghĩ ra, có thể ăn lẩu, cô muốn mua một ít thịt bò, thịt cừu về nhà nấu lẩu.

“A, anh biết có chỗ có thể mua, nhưng em phải đợi ở đây, anh không tiện dẫn em đi cùng.”

Trương Vũ có mối quan hệ có thể mua được, nhưng anh không muốn để Vương Tiểu Thanh lộ diện.

“Được, vậy anh đi đi. em ngồi đây nghỉ ngơi một chút.” Vương Tiểu Thanh cười.

“Ở đây ngoan ngoãn đợi anh nhé.” Trương Vũ đạp xe đi.

Vương Tiểu Thanh ngồi nghỉ ở ghế trong trung tâm mua sắm, từ buổi sáng cho tới buổi trưa cũng chưa nghỉ ngơi, thật đúng là có chút mệt mỏi.

Nửa tiếng sau, Trương Vũ mang theo một cái túi nhỏ trở lại.

“Xem này, được không em?” Trương Vũ mở túi ra cho cô xem.

Vương Tiểu Thanh nhìn bên trong, có một miếng thịt bò và một miếng thịt cừu, hình như là thịt thăn, khá mềm.

“Được, thịt này rất ngon, chắc chắn ăn rất ngon.” Vương Tiểu Thanh hài lòng gật đầu.

“Vậy bây giờ chúng ta đi về thôi.” Trương Vũ cất kỹ thịt, đeo găng tay vào.

Vương Tiểu Thanh cũng đi xe đạp, hai người cùng nhau trở về nhà.

Sau khi về đến nhà, Vương Tiểu Thanh lạnh cóng, tay chân đều lạnh buốt. Trương Vũ đau lòng, anh lấy nước nóng từ ấm ra.

“Anh làm gì vậy?” Vương Tiểu Thanh ngạc nhiên hỏi.

“Cho em ngâm chân.” Trương Vũ ngồi xổm xuống cởi giày và tất cho Vương Tiểu Thanh, đặt chân cô vào trong nước nóng.

Vương Tiểu Thanh không nói gì, nhưng trong lòng lại cảm động vô cùng. Người đàn ông này đối xử, cưng chiều mình cứ như trẻ con vậy, đời này định sẵn là anh ấy rồi.

Chỉ sợ đời này cũng không tìm được ai đối xử với cô tốt hơn Trương Vũ.

Trong lòng Vương Tiểu Thanh đã có quyết định.

“Em đang nghĩ gì vậy? Anh phải về nhà một lát, mang thịt qua cho em, còn những bộ quần áo này lần sau em đến nhà thì mang cho mọi người sau nhé.

Trương Vũ lấy xuống mấy bộ quần áo bông và quần bông mà Vương Tiểu Thanh mua cho gia đình, cùng với thịt bò và thịt cừu, đặt lên bếp.

“Được.” Vương Tiểu Thanh gật đầu, ngâm chân thật sự rất thoải mái.

Trương Vũ đạp xe về nhà, hôm nay anh trai, chị dâu và bà Vương cũng mệt, cả nhà đều nằm trên giường nghỉ ngơi, bên ngoài quá lạnh.

Trương Vũ tìm được túi thịt lớn để trong bếp, lấy ra một ít sườn, thịt nạc, thịt ba chỉ, tai heo, chân giò, khoảng mười mấy hai chục cân, trong túi vẫn còn khoảng mười mấy hai chục cân nữa.

Trường Vũ bỏ hết vào rỗ, mang đến nhà Vương Tiểu Thanh, khi đến nhà cô, cô đang lau chân, nước đã không còn nóng nữa.

Trương Vũ tiện tay đổ nước đi luôn.

“Bây giờ định làm gì, ngủ một giấc hay sao?” Trương Vũ nhìn Vương Tiểu Thanh.

“Ngủ một giấc, anh muốn ngủ cùng không?” Vương Tiểu Thanh nhìn anh với ánh mắt không đứng đắn.

“Được thôi, đây là em mời anh đấy nhé.” Trương Vũ xoay người đóng cửa lại, bé Vương Tiểu Thanh lên, nhẹ nhàng đặt cô lên giường, cởi áo khoác ngoài và quần ngoài cho cô, Vương Tiểu Thanh đắp chăn lên, nhưng trong chăn vẫn lạnh.

Trương Vũ có hơi do dự.

“Em chắc chắn muốn anh ngủ cùng?”

“Ừm.” Vương Tiểu Thanh đã buồn ngủ, biết Trương Vũ sẽ không làm gì mình, nên yên tâm cho anh vào.

Trương Vũ phấn khích cởi áo khoác ngoài và quần ngoài, bên trong chỉ còn lại quần đùi, rồi Trương Vũ cũng chui vào chăn. Vương Tiểu Thanh nhanh chóng nhích lại gần anh, rúc vào lòng anh.

Trương Vũ phấn khích đến mức không dám động đậy, tự nhủ rằng anh đang ngủ cùng với Tiểu Thanh, cảm giác này có chút không thể tin được, càng nghĩ lại càng thấy phấn khích.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 186: Chương 186


Cúi đầu nhìn xuống, thấy Vương Tiểu Thanh cư nhiên ngủ thiếp đi, Trương Vũ cẩn thận ôm cô, nhẹ nhàng hôn nhẹ lên trán, mũi, má, môi, chỉ chạm nhẹ nhàng, sợ đánh thức cô.

Trương Vũ ngửi thấy hương thơm từ cơ thể thiếu nữ, anh cũng dần bình tĩnh lại và cũng chìm vào giấc ngủ.

Khi Vương Tiểu Thanh tỉnh dậy, trời đã xám xịt, gần tối rồi, Trương Vũ vẫn còn chưa tỉnh, trong chăn đang rất ấm áp.

Vương Tiểu Thanh rón rén rời giường, mặc lại quần áo, tranh thủ Trương Vũ còn đang ngủ, lấy thức ăn ra.

Trong không gian có rất nhiều nguyên liệu nấu ăn lúc trước cô dự trữ, Vương Tiểu Thanh lấy ra đậu hũ chiên, khoai tây, nấm hương, thịt ba chỉ.

Kết hợp với thịt bò và thịt cừu hôm nay Trương Vũ mua, Vương Tiểu Thanh rửa sạch và thái lát, không cần nấu cơm, lát nữa nấu mì ăn.

“Tiểu Thanh, sao em không gọi anh dậy?” Trương Vũ mặc nquần áo tử tế xong bước ra từ phòng ngủ.

“Không sao. tối nay ăn lẩu. rất đơn giản. anh tới nhóm lửa đi.”

Vương Tiểu Thanh mang hai chiếc ghế nhỏ lại, tối nay hai người ngồi dọcm theo nồi lẩu, ăn lẩu là được.

“Được.” Trương Vũ lập tức đi nhóm lửa.

Đầu tiên Vương Tiểu Thanh cho dầu vào nồi, đợi nóng rồi thêm tỏi, gừng, ớt bột, tương ớt, xào cho thơm. Sau đó cho nước sôi vào.

Đợi nước sôi lên, hai người liền bắt đầu ăn.

Thả khoai tây, đậu hũ, thịt, nấu vài phút là có thể ăn.

“Anh mau nếm thử, cách ăn này anh có thích không?” Vương Tiểu Thanh gắp hai miếng thịt cừu và thịt bò nhúng vào bát Trương Vũ.

“Ừm, ăn ngon, cay cay, ăn xong không thấy lạnh nữa.” Trương Vũ gật đầu.

Hai người ăn đến mức cởi cả áo khoác ra vì quá nóng.

Khi gần hết thịt, Vương Tiểu Thanh thả mì vào trong nồi lẩu.

Bữa lẩu kết thúc bằng một bát mì.

Rửa bát xong, Trương Vũ vẫn chưa muốn về.

“Hửm?” Vương Tiểu Thanh nhìn Trương Vũ, ám chỉ anh nhanh chóng đi về.

“Anh không muốn về, anh muốn ngủ cùng em, một mình em ngủ thì lạnh lắm.” Trương Vũ vẻ mặt chờ mong nhìn Vương Tiểu Thanh, hy vọng cô có thể đáp ứng.

“Phì!” Vương Tiểu Thanh cười ra tiếng.

“Anh muốn ngủ ở đây cũng được, nhưng anh phải hứa không được làm bậy.” Vương Tiểu Thanh ám chỉ anh không được quá trớn.

“Được, anh hứa sẽ không động vào em.” Trương Vũ lập tức đồng ý.

“Em đi rửa mặt.” Vương Tiểu Thanh mang nước vào phòng ngủ, thực ra là vào không gian, cô tắm rửa rồi thay đồ ngủ, rồi nằm lên giường.

“Trương Vũ, giúp em đổ nước, em đợi anh trên giường.” Vương Tiểu Thanh dù chưa buồn ngủ lắm, nhưng lại không biết làm gì, nằm trên giường vẫn âm hơn.

“Được.” Trương Vũ mang nước ra ngoài, rửa mặt và chân, thực ra nước đó Vương Tiểu Thanh chưa dùng.

Mười phút sau, Trương Vũ đóng cửa lại, nằm lên giường, ôm Vương Tiểu Thanh.

“Tiểu Thanh, anh không ngờ chúng ta có thể ngủ chung giường nhanh như vậy, về sau quay lại giường của anh, chắc anh sẽ mất ngủ mất.” Trương Vũ thật lòng nói.

“Haha, chiều nay không nên cho anh lên giường nằm, giờ anh lại nghiện rồi.” Vương Tiểu Thanh nằm trong vòng tay Trương Vũ, cảm giác vô cùng an toàn.

“Tiểu Thanh, anh muốn hỏi em một chuyện.” Trương Vũ do dự, rồi mở lời.

“Chuyện gì?” Vương Tiểu Thanh ngẩng đầu nhìn anh.

“Em... sao em không về nhà ăn Tết, em...” trước đây Trương Vũ biết Vương Mộng Mộng là chị kế của cô, nhưng không biết cha cô đã mất.

“Em không còn ai thân thích, không còn ai cả.” Vương Tiểu Thanh thật lòng nói, mẹ đã mất sớm, bên ngoại đã cắt đứt liên lạc từ lâu, bên nội thì ông bà không thích cháu gái, cũng không quan tâm cô, Vương Tiểu Thanh không coi họ là người thân.

“Anh xin lỗi, anh không nên nhắc đến chuyện buồn của em, anh không biết, anh cứ tưởng em với cha quan hệ không tốt nên mới không về, không ngờ...”

Trương Vũ hối hận đến mức muốn cho mình một cái tát, hôm nay anh mới biết tin này, cô gái của anh thực ra là một cô nhi.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 187: Chương 187


“Không sao, đó là sự thật, cha em vốn dĩ cũng không tốt với em, ông ấy mất, em cũng không buồn, nhưng em là cô nhi, chuyện này chỉ mình anh biết thôi.”

Vương Tiểu Thanh chỉ muốn kể cho anh nghe mọi chuyện về mình.

“Tiểu Thanh, em không phải là cô nhi, em còn có anh mà, anh là người thân của em.”

Trương Vũ ôm chặt Vương Tiểu Thanh, cô gái của anh chỉ còn anh là người thân, anh nhất định phải yêu và bảo vệ cô.

“Ừm, trong lòng em, anh đã sớm là người nhà của em, người nhà duy nhất của em rồi.” Lời của Vương Tiểu Thanh giống như một lời tỏ tình.

Trương Vũ nghe vậy xong, nhiệt huyết dâng trào, anh hôn cô, cuối cùng hai người quần áo xộc xệch, nhưng vẫn chưa đi đến bước cuối cùng, hai người ôm nhau đi ngủ.

Thượng Hải.

Lưu Thải Hồng đã làm việc ở nhà họ Ngô được vài tháng rồi. cũng phần nào hiểu rõ về ba người nhà họ Ngô.

Xưởng trưởng Ngô là người chính trực, hiếu thuận với bà cụ, mối quan hệ với bà Ngô không mấy tốt đẹp. Nhưng mỗi lần tranh cãi, đều là xưởng trưởng Ngô nhường nhịn, không muốn đối đầu với bà Ngô. Phần lớn trong các cuộc cãi vã đều xoay quanh vấn đề liên quan đến bà cụ.

Lưu Thải Hồng từng nghe được một chút chuyện cũ, đại khái là trước đây khi bà Ngô ở cữ, bà cụ viện cớ ốm đau không đến chăm sóc, khiến trong lòng bà Ngô cảm thấy khó chịu.

Bà Ngô nghĩ rằng trước đây mẹ chồng không đến chăm sóc mình, thì bây giờ cũng đừng mong mình chăm sóc bà.

Xưởng trưởng Ngô thì không nghĩ như vậy, ông cho rằng khi đó mẹ mình nói thân thể không thoải mái thì thật sự là không thoải mái.

Bà cụ đã vất vả nuôi dạy ông khôn lớn, bây giờ bà già rồi, làm sao ông có thể không chăm sóc, mặc kệ bà được.

Mối quan hệ giữa hai vợ chồng không thân thiết, chỉ có thể nói là kính trọng nhau, nhưng trong lòng họ vẫn có khoảng cách. Bọn họ có một người con trai, hiện đang rèn luyện trong quân đội, có thể về nhà vào dịp Tết.

Hôm nay, , bà Ngô về nhà mẹ đẻ, lúc ăn cơm bà nói sẽ ở lại đó khoảng ba ngày. Xưởng trưởng Ngô đưa bà Ngô qua đó.

Lưu Thải Hồng thấy đây là cơ hội tốt để mình có thể gần gũi hơn với xưởng trưởng Ngô hơn.

Tới tối Xưởng trưởng Ngô mới về nhà, sau đó ngồi xem tivi trên ghế sofa.

Lưu Thải Hồng vào bếp cắt một đĩa táo và lê, còn ở trong bếp sửa sang lại kiểu tóc một chút, rồi mới bưng đĩa hoa quả ra ngoài.

“Ông chủ, ông ăn hoa quả trước, cơm còn một lúc nữa mới nấu xong.” Lưu Thải Hồng dịu dàng nói, đặt đĩa hoa quả lên bàn.

“Được, cứ để đó đi, cảm ơn.” Xưởng trưởng Ngô mải mê xem tin tức, kêu Lưu Thải Hồng đặt đĩa trên bàn trà bên cạnh.

Lưu Thải Hồng cảm thấy hơi thất vọng, đặt đĩa hoa quả xuống bàn trà, Xưởng trưởng Ngô đúng là một khúc gỗ, không biết ý gì cả.

Lưu Thải Hồng xoay người đi vào bếp chuẩn bị bữa ăn, làm món cua và cá kho mà Xưởng trưởng Ngô thích.

Trên bàn ăn, xưởng trưởng Ngô nhấm nháp chút rượu, ăn rất vui vẻ.

“Tiểu Lưu, món ăn hôm nay ngon đấy, cô xem con trai tôi ăn ngon thế này, hiếm khi thấy nó vui như vậy.” Bà cụ thấy con trai ăn uống vui vẻ, bà cũng vui theo.

“Cảm ơn bà đã khen, sau này cháu sẽ thường xuyên làm những món ông chủ thích.” Lưu Thải Hồng được khen, trong lòng cảm thấy phấn khởi. Trong nhà này, người có tiếng nói vẫn là bà cụ.

“Tốt tốt, cô cũng ăn đi kéo nguội.” Bà cụ ăn no rồi, chuẩn bị rời bàn ăn, xưởng trưởng Ngô vẫn đang nhấm nháp rượu.

“Dạ.” Lưu Thải Hồng gật đầu, nhưng vẫn chưa ăn luôn, bà ta thường chờ bọn họ ăn xong rồi mới ăn, ăn cơm thừa canh cặn.

Xưởng trưởng Ngô ăn xong, cảm thấy hơi say, mơ mơ màng màng đi lên lầu.

Lưu Thải Hồng thấy cơ hội đã đến, nhanh chóng dọn dẹp bàn ăn, sau đó lấy quần áo đi tắm.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 188: Chương 188


Đến cửa phòng xưởng trưởng Ngô, Lưu Thải Hồng hít một hơi thật sâu, tay đặt lên nắm cửa, nhẹ nhàng mở cửa ra.

Lưu Thải Hồng bước vào thấy xưởng trưởng Ngô không có trên giường, từ phòng tắm bên cạnh vang lên tiếng nước chảy. Lưu Thải Hồng hiểu ra, thì ra ông ấy đang tắm.

Lưu Thải Hồng c** q**n áo ra, tr*n tr** mở cửa phòng tắm.

Sau khi mở cửa, bà ta thấy xưởng trưởng Ngô đang tắm, không biết là do tiếng mở cửa quá nhỏ hay xưởng trưởng Ngô đang say, mà không nghe thấy tiếng Lưu Thải Hồng mở cửa.

Lưu Thải Hồng nuốt nuốt nước bọt, ôm chầm lấy xưởng trưởng Ngô.

Xưởng trưởng Ngô giật mình, nháy mắt đã tỉnh rượu, quay đầu lại thấy Lưu Thải Hồng đang ôm mình, hoảng hốt đẩy Lưu Thải Hồng ra khỏi phòng tắm.

Thấy Lưu Thải Hồng khỏa thân không mặc gì, ông ném một chiếc khăn tắm qua, rồi đóng cửa phòng tắm lại.

Tâm trạng của xưởng trưởng Ngô lúc này chỉ có thể diễn tả bằng bốn chữ: Kinh hồn bạt vía.

“Tiểu Lưu, cô đang làm cái gì vậy? Nếu bị người khác nhìn thấy, sẽ không hay đâu.” xưởng trưởng Ngô nói qua cửa.

“Ông chủ, tôi thích ông, tôi muốn trao thân cho ông, tôi không cần gì cả, không cần gì cả. Tôi chỉ muốn ở bên ông thôi. Bà chủ không yêu ông, cũng không thương ông, tôi sẽ yêu thương ông.” Lưu Thải Hồng thâm tình nói.

“Tôi sẽ không phản bội vợ của tôi. Tiểu Lưu, tôi coi cô như em gái, sẽ không có khả năng có ý nghĩ khác. Chuyện hôm nay, tôi coi như chưa xảy ra, cô đi ra ngoài đi.”

Xưởng trưởng Ngô chỉ còn thiếu điều muốn cầu xin Lưu Thải Hồng đi ra ngoài. Nếu bị người khác thấy, ông có nhảy xuống Hoàng Hà cũng rửa không sạch được.

Xưởng trưởng Ngô dựa vào cửa nghe thấy tiếng đóng cửa, mới thở phào nhẹ nhõm bước ra khỏi phòng tắm.

Lưu Thải Hồng nhặt quần áo mặc vào, đi xuống lầu, trong lòng vô cùng tức giận. Làm gì có người đàn ông nào như vậy, mình đã tr*n tr**ng đứng trước mặt rồi mà vẫn không động lòng.

Lưu Thải Hồng lắc đầu, quay lại phòng bếp làm nốt công việc vừa rồi chưa làm xong rồi mới trở về phòng nghỉ ngơi.

Nằm trên giường, Lưu Thải Hồng cảm thấy nếu câu dẫn tr*n tr** không được, thì có thể đổi một loại phương án khác.

Vừa rồi Xưởng trưởng Ngô nói ông không có khả năng phản bội bà Ngô, tức là ông ấy không muốn ngoại tình.

Nếu như bọn họ ly hôn, vậy bà ta sẽ có cơ hội. Nghĩ vậy, Lưu Thải Hồng lại có thêm động lực, bắt đầu lên kế hoạch mới.

Vài ngày sau, bà Ngô đã trở về nhà. Tôi hôm đó, xưởng trưởng Ngô đi ra ngoài xã giao, đã khuya còn chưa trở về. Bà Ngô ở nhà đợi có chút không kiên nhẫn, đợi đến khoảng mười giờ thì đi lên lầu hai.

Lưu Thải Hồng dọn dẹp xong, bà ta đã nghĩ ra cách làm cho bọn họ nảy sinh mâu thuẫn.

Bà ta lấy một thỏi son mới từ ngăn kéo ra, đây là thỏi son mà Vương Mộng Mộng mang về, bà ta vẫn chưa dùng.

Lấy son ra, thoa một chút lên miệng, sau đó vứt son vào phòng tắm và rửa sạch bằng nước.

Khoảng nửa giờ sau, nghe thấy tiếng ô tô, là tài xế đưa xưởng trưởng Ngô về.

Lưu Thải Hồng nhanh chóng đi ra mở cửa, là chồng chị Triệu đưa về, chồng chị Triệu đang mở cửa xe, chuẩn bị đỡ xưởng trưởng Ngô, xưởng trưởng Ngô đã say như chết.

Lưu Thải Hồng vội vàng đi tới hỗ trợ đỡ, lợi dụng lúc trời tối, ghé môi vào áo sơ mi trắng của xưởng trưởng Ngô, hôn một cái.

Cả hai dìu xưởng trưởng Ngô vào nhà, bà Ngô nghe thấy tiếng, liền đi xuống lầu. Lưu Thải Hồng lập tức buông tay ra, giả vờ đi vào bếp rửa tay, nhưng thực ra là đi rửa sạch son trên môi.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 189: Chương 189


Bà Ngô thấy xưởng trưởng Ngô say bí tỉ, mặc dù giận lắm nhưng vẫn cố nén, cùng tài xế dìu xưởng trưởng Ngô lên giường.

“Bà chủ, tôi xin phép về trước.” Tài xế thấy bà Ngô không vui, liền vội vàng rút lui.

“Ừ.” Bà Ngô gật đầu.

Sau khi tài xế rời đi, Lưu Thải Hồng tắt đèn phòng khách, chuẩn bị đi ngủ, dù sao thì kế hoạch của bà ta đã xong.

Bà Ngô giúp xưởng trưởng Ngô cởi giày, rồi cởi áo khoác.

Khi tay bà chạm vào cổ áo, bà Ngô thấy vết son môi dính trên áo sơ mi trắng. Bà Ngô còn tưởng mình nhìn nhầm, liền lại gần xem kỹ lại, nhưng đúng là vết son môi. Bà Ngô lần này thật sự tức giận.

Tốt thôi, đi tìm phụ nữ bên ngoài đúng không, bà Ngô cũng không thèm quan tâm nữa, cũng chẳng đắp chăn cho xưởng trưởng Ngô, cũng không giúp ông ấy c** đ* ra, cứ để xưởng trưởng Ngô như vậy mà ngủ. Bà Ngô chui vào chăn rồi đi ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Lưu Thải Hồng đã nấu xong cháo gạo đen và mang đến phòng bà cụ.

“Tiểu Lưu, hôm qua con trai tôi về nhà lúc mấy giờ?” Bà cụ không biết con trai về lúc mấy giờ, trong lòng vẫn lo lắng.

“Thưa bà, ông chủ về nhà lúc gần mười một giờ đêm qua, tôi thấy bà chủ không vui, không biết bọn họ có cãi nhau không”. Lưu Thải Hồng tỏ vẻ lo lắng.

“Cái gì? Về muộn như vậy à? Không trách được nó lại không vui, tôi phải đi xem mới được”

Bà cụ nghe nói con trai mình say rượu, cảm thấy không yên tâm, muốn lên lầu xem thử, bà cụ từ từ vịn vào cầu thang. Lưu Thải Hồng nhanh chóng đỡ bà cụ. sơ bà té ngã một cái. thì không được.

“Bà ơi, bà không cần phải làm như thế, bà chủ chắc sẽ không vui đâu.” Trong lòng Lưu Thải Hồng muốn bà cụ nhanh chóng can thiệp vào chuyện của hai người họ, nhưng miệng thì vẫn khuyên nhủ.

“Tôi không yên tâm, con trai tôi hiếm khi uống say, trước đây khi tôi còn trẻ, mỗi lần nó uống say tôi đều phải ở bên cạnh thì mới yên tâm.” Bà cụ chỉ có một đứa con trai thôi, nên rất yếu thương.

Đến cửa phòng, bà cụ không gõ cửa mà trực tiếp mở cửa đi vào.

Mở cửa vào phòng, bà cụ thấy con trai mình vẫn mặc âu phục, chỉ đắp một góc chăn nhỏ, còn bà Ngô bên cạnh thì quấn chăn ngủ rất say.

“Mày là con đàn bà độc ác, chồng mày say rượu mà mày lại không chăm sóc, cũng không đắp chăn cho chồng mày?”

Bà cụ nhìn thấy cảnh này, tức giận đến mức không chịu nổi. Bà cụ làm ồn đánh thức xưởng trưởng Ngô và bà Ngô.

“Sao vậy mẹ, có chuyện gì vậy?” Xưởng trưởng Ngô tỉnh dậy, cảm thấy cơ thể không khỏe, đầu đau như búa bổ, hôm qua không nên uống nhiều rượu như vậy.

“Con trai à, con chịu khổ rồi, con nhìn vợ con kìa, đêm qua con say rượu về, nó không c ởi quần áo cho con, cũng không đắp chăn cho con, để con phải chịu lạnh.”

Bà cụ nhìn thấy con trai tỉnh dậy, liền vội vàng đi tới muốn giúp con trai đắp chăn.

Nghe bà cụ nói vậy, xưởng trưởng Ngô mới nhìn lại, thấy mình vẫn mặc bộ đồ âu phục từ hôm qua, không đắp chăn, khó trách đêm qua cảm thấy lạnh như vậy, nhưng do bản thân say rượu, ngủ say như chết.

Xưởng trưởng Ngô đoán chắc bà Ngô không vui khi thấy mình say rượu nên mới như vậy.

“Không sao đâu mẹ, đêm qua con ngủ rất tốt.” xưởng trưởng Ngô cũng không muốn hai người cãi nhau vì chuyện nhỏ này.

“Con còn bênh vực nó nữa, đồ đàn bà độc ác như này không xứng đáng làm vợ của con, không xứng làm con dâu nhà họ Ngô.”

Bà cụ càng nghĩ càng tức giận, đặc biệt khi chạm vào cánh tay lạnh như băng của con trai, không thể kiềm chế nổi mà chửi mắng bà Ngô.

Bà Ngô nghe một lúc lâu cũng không chịu nổi, nhảy dựng lên, hùng hổ nói: “Đúng, tôi không xứng, tôi biết, hai mẹ con ông đã chướng mắt tôi từ lâu rồi đúng không, muốn đuổi tôi đi, cưới người khác về đúng không? Được, các người đi mà cưới, tôi không hầu hạ nữa.”

Bà Ngô lớn tiếng nói xong liền mặc áo ngủ rời đi, chuẩn bị về nhà mẹ đẻ.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 190: Chương 190


“Này, Tiểu Ly, em đừng nóng giận mà, tính tình mẹ không tốt, nói vài câu là bình thường, em đừng để ý.” Xưởng trưởng Ngô đứng dậy giữ bà Ngô lại.

“Mẹ anh không phải chỉ nói vài câu đâu, mới sáng sớm, còn đang nằm trong chăn, đã vào mắng tôi, gọi tôi là con đàn bà độc ác, tai anh bị điếc sao, anh không nghe thấy à?” Bà Ngô hất tay xưởng trưởng Ngô ra.

“Em đừng có cố chấp nữa, mẹ cũng chỉ là lo cho anh nên mới vào xem thôi, không phải cố ý mắng em.”

Trong lòng xưởng trưởng Ngô cũng không vui, đêm qua ra ngoài uống rượu cũng là vì công việc, vì hiệu quả và lợi ích của nhà máy, vợ lại không đắp chăn cho mình.

Đến mẹ già rồi còn biết đau lòng cho mình, bà Ngô và ông đã ở với nhau bao nhiêu năm rồi mà không biết chăm sóc ông chút nào.

“Tôi cố chấp? Ông tự xem lại bản thân mình đi, người phụ nữ bên ngoài của ông là ai, ông nói đi, hôm nay ông không nói cho rõ ràng, tôi với ông ly hôn.”

Bà Ngô gào lên, cảm thấy bị ức h**p. Mẹ chồng thì mắng mình, chồng cũng nói mình cố chấp, càn quấy.

“Bà nói linh tinh cái gì vậy, bà không cần mặt mũi nhưng tôi cần, tôi tìm phụ nữ bên ngoài khi nào? thật là không thể hiểu nổi bà mà.”

Nói đến đây, xưởng trưởng Ngô thật sự tức giận, bản thân ông luôn giữ mình trong sạch, không bao giờ lăng nhăng, mấy năm nay, nói không có ai đến gần là không đúng, nhưng bản thân ông chưa bao giờ động lòng cả. Vậy mà vợ mình lại không tin, nói mình có tình nhân ở bên ngoài, nếu chuyện này truyền ra ngoài, thật sự không còn mặt mũi nào nữa.

“Được, ông không thừa nhận đúng không, vậy tôi đi.” Bà Ngô cũng mệt mỏi, cãi vã cũng không có ý nghĩa gì.

Lần này, xưởng trưởng Ngô cũng không giữ bà Ngô lại, không hiểu sao, ông không có ngoại tình ở bên ngoài mà vợ cứ nhất định nói ông có, còn ép ông phải thừa nhận, đây không phải là cố tình gây sự sao.

Bà Ngô vào phòng thu dọn vài bộ quần áo, rồi đi về nhà mẹ đẻ.

Bà cụ không quan tâm bà Ngô đi hay ở.

“Tiểu Lưu, nấu chút trà gừng cho ông chủ uống, hôm qua uống nhiều rượu, đêm lại không đắp chăn, chắc bị cảm lạnh.” Bà cụ dặn dò xong liền đi ăn cháo đen của mình.

Xưởng trưởng Ngô nằm trên giường, thất thần.

Lưu Thải Hồng nấu trà gừng, mang lên lầu.

“Ông chủ, bà cụ dặn ông uống trà gừng”

“Ừ, được rồi.” Xưởng trưởng Ngô cảm thấy trong người không khỏe, nhận lấy trà gừng uống hết.

“Ông chủ, ông tắm xong rồi ngủ lại nhé.” Lưu Thái Hồng nói rồi lấy đồ ngủ của xưởng trưởng Ngô từ tủ quần áo ra.

“Cảm ơn.” Xưởng trưởng Ngô nhận đồ, đi vào phòng tắm.

Lưu Thải Hồng mang cốc xuống lấu, báo cho bà cụ một tiếng.

“Bà ơi, ông chủ đã uống trà gừng rồi, giờ ông ấy đang tắm.”

“Được.” Bà cụ gật đầu.

Lưu Thải Hồng nghĩ Xưởng trưởng Ngô chắc không có khẩu vị gì nên không nấu gì khác, chỉ đem một bát cháo gạo đen và đĩa dưa muối lên.

Xưởng trưởng Ngô còn đang tắm, Lưu Thải Hồng để cháo trên bàn trang điểm rồi đi ra ngoài. Bây giờ, không nên quá thân mật, tâm trạng ông ấy đang không tốt, vài ngày nữa mình sẽ...

Xưởng trưởng Ngô tắm xong đi ra ngoài thấy bát cháo để trên bàn, trong lòng có chút cảm động nhưng nhanh chóng bỏ qua một bên.

Xưởng trưởng Ngô ăn xong cháo, để bát ở cửa phòng rồi đóng cửa lại, chuẩn bị ngủ một giấc.

Đêm qua ngủ không ngon, bây giờ cảm thấy cơ thể nặng nề, là dấu hiệu của cảm lạnh.

Buổi trưa không thấy xưởng trưởng Ngô xuống ăn cơm, bà cụ có chút lo lắng, định đi lên lầu xem thử, nhưng bị Lưu Thải Hồng ngăn lại.

"Bà ơi, bà không cần quá lo lắng đâu. Sáng nay cháu đã múc cháo cho xưởng trưởng Ngô ăn rồi, ông ấy cũng đã ăn hết. Đêm qua ông ấy ngủ không ngon, bấy giờ đang nghỉ ngơi. Bà ăn trước đi, lát nữa cháu sẽ gọi ông ấy dậy sau."
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 191: Chương 191


Bà cụ nghe Lưu Thải Hồng nói xong liền gật đầu.

“Tiểu Lưu, vẫn là cháu tốt, người đàn ông nào cưới được cháu về làm vợ, đúng là có phúc. Hai mươi mấy năm trước, tôi không nên đồng ý để cô ta bước vào cửa nhà mình. Cô ta đúng là một kẻ gây rối. Cô ta không tôn trọng tôi và thường xuyên cãi nhau với tôi cũng thôi đi, nhưng ngay cả chồng mình mà cô ta cũng không chăm sóc tốt. Cháu nói xem, loại phụ nữ này thì lấy về nhà để làm gì, vậy mà con trai tôi vẫn coi cô ta như bảo bối.”

Bà cụ càng nói càng tức, càng thêm xót xa cho con trai mình đã phải trải qua trong những năm qua.

Trước đây, khi còn sống ở quê, bà không biết những chuyện xảy ra ở đây. Bây giờ, mọi chuyện diễn ra trước mắt bà.

Cô ta dám đối xử như vậy với con trai bà, trước đây khi bà không nhìn thấy, không biết nó đã phải chịu dựng những gì.

“Bà ơi, bà nên rộng lòng một chút. Có lẽ giữa Bà Ngô và ông chủ chỉ là hiểu lầm nhỏ, cho nên hai người họ mới cãi nhau. Thực ra, bà Ngô cũng đối xử với ông chủ rất tốt.”

Nghe thì có vẻ như Lưu Thải Hồng đang an ủi, nhưng thực ra lời nói của bà ta lại chạm vào đáy lòng của bà cụ.

“Bình thường? bình thường tốt ở đâu? cô ta không nấu ăn, cũng chẳng dọn dẹp nhà cửa,” bà cụ khinh thường, thật muốn thay con trai mình tìm một người vợ khác.

“Thôi nào bà ơi, bà mau ăn đi kéo đồ ăn nguội mất. Cháu đi xem ông chủ một chút.”

Lưu Thải Hồng dặn dò xong rồi đi lên phòng xưởng trưởng Ngô ở lầu hai.

“Xưởng trưởng Ngô?” Lưu Thải Hồng nhẹ nhàng mở cửa ra, thấy người trên giường đang quấn chăn, không có trả lời lại, có vẻ như không nghe thấy.

“Ông chủ?” Lưu Thải Hồng định lay xưởng trưởng Ngô một cái, vừa chạm vào xưởng trưởng Ngô đã thấy thân nhiệt ông ấy không bình thường lắm, sờ trán thử.

“Ông chủ, ông bị sốt rồi” Lưu Thải Hồng gọi xưởng trưởng Ngô nhưng ông vẫn mê man không có sức lực. Lưu Thải Hồng nhanh trí đi xuống lầu trước.

“Bà ơi, ông chủ nói không muốn ăn, không có khẩu vị, muốn ngủ thêm một chút. Lát nữa cháu sẽ nấu cho ông ấy bát mì.”

“Được, tôi biết rồi, cảm ơn cô, Tiểu Lưu.” Bà cụ nghe nói con trai không sao liền yên tâm ăn cơm.

“Đây là việc cháu nên làm.” Lưu Thải Hồng vào bếp tìm cồn, lát nữa sẽ dùng để lau người cho xưởng trưởng Ngô.

Bà cụ ăn xong liền vào phòng ngủ nghe đài.

Lưu Thải Hồng ăn vội vài miếng, sau đó dọn dẹp thức ăn thừa rồi cầm cồn đi lên lầu.

Tới lầu hai, bà ta vào phòng tắm tìm một cái chậu nhỏ, đổ cồn vào, sau đó đổ nước sạch pha loãng.

Bỏ hai cái khăn nhỏ vào, ngâm một chút sau đó vắt khô rồi mang vào lau người cho xưởng trưởng Ngô.

Một cái đặt lên trán, cái còn lại dùng lau người, cổ, nách, lưng cho xưởng trưởng Ngô.

“Tiểu Ly ~” Xưởng trưởng Ngô bất ngờ nắm lấy tay của Lưu Thải Hồng.

“Ơ.” Lưu Thải Hồng định nói mình không phải bà Ngô nhưng lại nhịn xuống, không nói gì.

“Tiểu Ly, tôi thật sự không có ngoại tình mà, tại sao em không tin tôi, tại sao, tại sao...” xưởng trưởng Ngô nói mơ.

Lưu Thải Hồng đặt khăn lông xuống, nếu ông ta muốn nắm tay, cứ để ông ta nắm, xem ông ta tỉnh lại sẽ nói gì.

Buổi chiều, xưởng trưởng Ngô đã hạ sốt, mở mắt ra nhìn thấy Lưu Thải Hồng đang nằm trên giường, bên cạnh mình.

Mà tay ông vẫn đang nắm tay Lưu Thải Hồng, xưởng trưởng Ngô giật mình, vội vàng buông tay ra. Động tác này làm Lưu Thải Hồng tỉnh giấc.

“Xưởng trưởng Ngô, ông tỉnh rồi, thật tốt quá, cuối cùng ông cũng hạ sốt.”

Lưu Thải Hồng đưa tay sờ trán xưởng trưởng Ngô kiểm tra nhiệt độ.

“Tôi vừa bị sốt à?” giờ xưởng trưởng Ngô mới nhận ra, chẳng trách vừa rồi ông ngủ không ngon, nhưng bây giờ ông lại cảm thấy thoải mái hơn rất nhiều.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 192: Chương 192


“Đúng vậy, tôi thấy ông sốt, không dám nói cho bà cụ biết, sợ bà lo lắng, nên chủ động dùng cồn lau trán cho ông.” Lưu Thải Hồng nói một cách đương đương chính chính.

“Ừm, làm tốt lắm, không thể để bà cụ biết tôi bị ốm, bà ấy sẽ không yên tâm nghỉ ngơi.” Xưởng trưởng Ngô gật đầu, chuẩn bị đứng dậy.

Lưu Thải Hồng cũng đứng dậy, đổ nước, rồi xuống lâu chuẩn bị bữa tối.

“Cảm ơn cô, Tiểu Lưu, hôm nay vất vả cho cô rồi.” Xưởng trưởng Ngô chân thành cảm ơn Lưu Thải Hồng đã chăm sóc mình.

“Không có gì, đây đều là việc mà tôi nên làm.” Lưu Thải Hồng nói xong liền đi xuống lầu, lúc xuống lầu còn mang theo quần áo bẩn của xưởng trưởng Ngô trong nhà tắm xuống.

Bà ta nhanh chóng giặt sạch vết son môi, như vậy sẽ tạo ra khoảng cách giữa hai người họ.

Bà Ngô chắc chắn sẽ một mực cho rằng xưởng trưởng Ngô có tình nhân ở bên ngoài, còn xưởng trưởng Ngô sẽ không thể thừa nhận việc mà mình không làm, hai người sớm muộn gì cũng sẽ ly hôn.

Giặt sạch quần áo của xưởng trưởng Ngô xong Lưu Thải Hồng vội vàng chuẩn bị bữa tối, nấu những món xưởng trưởng Ngô thích ăn, sườn xào chua ngọt và cá chiên giòn.

Bình thường bà Ngô thích ăn kho, nên toàn kho sườn, có lần nấu sườn xào chua ngọt, Lưu Thái Hồng phát hiện xưởng trưởng Ngô rất thích ăn, liền đoán ông thích vị ngọt.

Bà ta cũng nấu cho bà cụ món canh đậu hũ cá trích, mướp xào trứng, cà rốt xào thịt.

Trên bàn ăn, bà cụ quan tâm con trai.

“Con trai, con thấy sao rồi, đầu còn đau không?” Bà cụ thấy sắc mặt con trai không được tốt, bắt đầu lo lắng.

“Không sao đâu mẹ, con không sao rồi, chỉ bị cảm lạnh, lát nữa uống chút thuốc cảm là ổn rồi.”

Xưởng trưởng Ngô sau khi sốt ra mồ hôi. cảm thấy khỏe hơn nhiều. không có gì đáng ngại nữa.

“Được rồi, con thích ăn sườn xào chua ngọt thì ăn nhiều vào, đợi mụ độc phụ kia về, con sẽ không được ăn nữa, cô ta chỉ thích ăn sườn kho.” Bà cụ vừa ăn vừa châm chọc bà Ngô.

“Được rồi mẹ, cô ấy cũng không tệ giống như mẹ nói, cô ấy chỉ đang tức giận vì tối qua con uống rượu lại còn về muộn thôi.”

Xưởng trưởng Ngô không muốn mẹ mình đã lớn tuổi rồi mà còn vì chuyện của mình mà lo lắng nữa.

“Được rồi, trong lòng con tự biết là được rồi.” Bà cụ biết mình nói nhiều con trai cũng không thích nghe, nên dừng lại.

Ở thôn Phong Thu Loan

Sáng sớm, Tào Chiêu Đệ đã bàn bạc với Trương Dũng và bà Vương từ hôm qua, trong nhà mua nhiều thịt, cô ta muốn mang một miếng về biếu nhà mẹ đẻ.

Trương Dũng đồng ý, cả năm mới biếu một lần, là điều nên làm.

Bà Vương cũng không nói gì, nếu nhà không có thịt thì không có cách nào cho, bây giờ điều kiện trong nhà cũng khá hơn, con dâu mang miếng thịt về cho nhà mẹ đẻ cũng phải chuyện lớn gì.

Tào Chiêu Đệ mở túi thịt ra, trời ơi, thịt bị thiếu đến một nửa.

“Trương Dũng, anh xem, chỗ thịt này, sao lại mất đi nhiều đến thế, có phải bị trộm mất không, mẹ, mẹ mau đến mà xem.”

Tào Chiêu Đệ kêu la ầm ĩ, không lậu sau Trương Dũng và bà Vương nghe tiếng liền đến xem.

“Sao thế, sao lại kêu la ầm ĩ lên thế?”

“Trương Dũng, mẹ, mọi người nhìn xem, thịt bị mất một nửa rồi.” Tào Chiêu Đệ nói quá lên.

“Ô, anh còn tưởng chuyện gì, chỗ thịt này, hôm qua em trai mang về đã nói, một nửa là cho tri thức Vương.”

Trương Dũng giải thích rằng số thịt này chắc chắn là tối qua Trương Vũ mang sang nhà tri thức Vương rồi.

"Mẹ, chú ấy cũng quá đáng quá đi. Con lấy miếng thịt mang về nhà mẹ đẻ thôi cũng thấy tiếc, vậy mà chú ấy lại đem nửa túi thịt đi cho người khác," Tào Chiêu Đệ ghen tỵ nói.

"Tri thức Vương chắc chắn đã trả tiền rồi, làm gì có chuyện lấy không của Trương Vũ. Con xem, mỗi lần cô ấy đến nhà mình ăn cơm, có lần nào là cô ấy đến tay không đâu."
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 193: Chương 193


Thực ra bà Vương không quan tâm việc Vương Tiểu Thanh có trả tiền hay không, quan trọng là con trai bà thấy vui, bà chỉ nói vậy để an ủi Tào Chiêu Đệ thôi.

"Đúng vậy, chắc chắn là tri thức Vương và em trai cùng nhau mua, em làm gì mà ầm ĩ lên thế. Em muốn mang thịt về nhà mẹ đẻ thì cứ mang cũng không có ai cấm em cả."

Trương Dũng cảm thấy Tào Chiêu Đệ chính là quá tham lam, một túi thịt này đều là Trương Vũ tự mình mua, đừng nói tới cho đi một nửa cho dù Trương Vũ có cho hết đi, anh cũng không nói gì.

Bà Vương và Trương Dũng cũng không muốn tranh luận nữa, liền rời khỏi bếp.

Tào Chiêu Đệ nhìn túi thịt, ban đầu cô ta muốn chọn một miếng to, bây giờ lại có chút do dự.

Mang về nhà mẹ đẻ thì chắc chắn mình không được ăn, còn để ở nhà, trong nhà chỉ có mấy người, mỗi khi có thịt, mình đều ăn nhiều nhất, cũng không có ai nói gì.

Cuối cùng, Tào Chiêu Đệ chọn một miếng thịt vừa phải, không quá to cũng không quá nhỏ. Chọn xong cô ta bảo Trương Dũng đạp xe chở mình về nhà mẹ đẻ.

Bên này Trương Vũ vẫn đang làm bánh cho Vương Tiểu Thanh, Vương Tiểu Thanh vẫn còn nằm trong chăn, không muốn dậy, bên ngoài quá lạnh, trong chăn lại ấm áp.

"Thanh Thanh, bữa sáng làm xong rồi, nhanh dậy thôi."

Trương Vũ đến bên giường, lấy áo khoác và quần ngoài cho Vương Tiểu Thanh, liền động thủ giúp Vương Tiểu Thanh mặc quần áo.

Vương Tiểu Thanh để mặc anh giúp mặc quần áo, giống như chăm trẻ con vậy, giúp Vương Tiểu Thanh mặc quần áo tử tế xong, cô được bế ra ngoài nhà chính, anh đưa kem đánh răng và bàn chải cho cô.

Vương Tiểu Thanh nhanh chóng nhận lấy và đi rửa mặt, ngửi thấy mùi bánh nhân thịt, thật thơm.

Sau khi rửa mặt xong. Vương Tiểu Thanh liền cầm lấy một cái bánh. cắn một miếng lớn.

"Oa, nhiều thịt quá, ngon quá, cũng thơm nữa, anh cũng ăn đi." Vương Tiểu Thanh thấy Trương Vũ đang chăm chú nhìn mình.

"Anh chưa ăn, anh vẫn chưa đánh răng," ở đây không có bàn chải đánh răng của Trương Vũ, cho nên không tiện, Trương Vũ nghĩ hôm nay sẽ đi lên thị trấn mua thêm một cái.

"Em có cái mới này," Vương Tiểu Thanh xoay người trở về phòng ngủ, mở ngăn kéo ra, lấy ra bàn chải và khăn mặt mới, giống với loại của Vương Tiểu Thanh, đưa mỗi loại một cái cho Trương Vũ.

Trương Vũ hào hứng nhận lấy, điều này có phải đại biểu là sau này anh có thể thường xuyên ở lại qua đêm không.

Hai người ăn xong bữa sáng, Trương Vũ nói muốn đi lên thị trấn.

"Vậy anh đi đi, em không đi đâu, anh mua về cho em ít đồ ăn vặt là được."

Đạp xe lạnh quá, Vương Tiểu Thanh không muốn đi, cô có chút thèm bánh quẩy thôi.

"Được, anh biết rồi, em ở nhà đọc sách nhé, có lẽ tới tối anh mới trở về."

Trương Vũ còn phải đi chợ đen nữa, hôm qua chị câm mang nhiều hàng tới, anh phải lên kế hoạch bán mới được.

"Em biết rồi, em không chờ anh ăn cơm cùng đâu," Vương Tiểu Thanh hiểu ý Trương Vũ muốn nói.

"Ngoan," Trương Vũ không kiềm chế được lại ôm hôn Vương Tiểu Thanh, dù chỉ là hôn nhẹ, nhưng vẫn làm môi Vương Tiểu Thanh đỏ lên, đặc biệt xinh đẹp.

Trương Vũ đạp xe đi, Vương Tiểu Thanh cũng không muốn ra ngoài, hôm qua Trương Vũ ở đây, cô không tiện vào không gian, hiện tại cô có thể vào không gian sắp xếp hàng hóa rồi.

Mặc dù hôm qua đã bán đi nhiều thứ, nhưng trong không gian vẫn còn nhiều, Vương Tiểu Thanh lấy nho ra ăn.

Là nho hồi hè mua ở chợ đen, Vương Tiểu Thanh đã trồng nho, không nghĩ tới, thật sự thành công.

Nho trồng ở không gian ngon hơn nho ở chợ đen, nhưng bây giờ không thể ăn một cách công khai được.

Ở Thượng Hải.

Xưởng trưởng Ngô đang xem ti vi cùng bà cụ, bỗng có người mở cửa bước vào.

Xưởng trưởng Ngô còn tưởng là bà Ngô, sau khi mở cửa đi vào.

"Ba, bà nội~" là Ngô Vệ Giang, con trai xưởng trưởng Ngô, đã trở về.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 194: Chương 194


"Ôi chao, con trai, con về rồi, tốt quá, sao không báo trước một tiếng", xưởng trưởng Ngô phấn khởi đứng dậy, từ sau khi con trai đi bộ đội, mỗi năm chỉ có thời gian đón năm mới mới có thời gian trở về.

"Vệ Giang, cuối cùng cháu cũng về rồi, bà nội nhớ cháu lắm," bà cụ cũng vui mừng không ngớt.

"Bà nội, cháu cũng nhớ bà, cho nên cháu về đón Tết cùng bà," Ngô Vệ Giang năm nay hai mươi hai tuổi, đã đi bộ đội ba bốn năm, mỗi năm chỉ có dịp Tết mới trở về một chuyến.

"Đây là cậu chủ phải không, chào cậu chủ," Lưu Thải Hồng nghe thấy tiếng, từ bếp bước ra, thấy một thanh niên cao ráo, đẹp trai, hóa ra là con trai của xưởng trưởng Ngô.

Lưu Thải Hồng nhìn không chớp mắt, chàng trai tốt thế này, nếu làm con rể mình thì tốt quá.

Nếu được như vậy thì bà ta cũng không cần di quyến rũ xưởng trưởng Ngô nữa, nhưng chắc cậu ấy không thích con gái mình, Lưu Thải Hồng cũng tự biết điều này.

"Ba, đây là?" Ngô Vệ Giang không biết người phụ nữ này.

"Ồ, để ba giới thiệu cho con, đây là bảo mẫu nhà mình, đã làm việc ở nhà ta hơn nửa năm rồi, cô ấy họ Lưu, con cứ gọi là dì Lưu là được."

Xưởng trưởng Ngô giới thiệu đơn giản một chút.

"Dì Lưu," Ngô Vệ Giang lễ phép đáp lại.

"Chào cậu chủ, cậu chủ đi nghỉ ngơi một chút, tôi lên dọn phòng cho cậu,"

Lưu Thải Hồng khéo léo xách hành lý của Ngô Vệ Giang lên lầu, phòng của Ngô Vệ Giang kế bên phòng xưởng trưởng Ngô.

"Được, cảm ơn dì." Ngô Vệ Giang cởi mũ, thắc mắc nhìn lên lầu hai.

"Mẹ con đâu, đang ngủ trên lầu à?" Ngô Vệ Giang hỏi.

"Bà ấy, ôi, Vệ Giang, chuyện này nói ra rất dài dòng, ba và mẹ con cãi nhau, mẹ con về nhà ngoại hai ngày nay rồi, vẫn chưa về", xưởng trưởng Ngô thẳng thắn nói.

"Gì ạ, ba lại làm mẹ con giận rồi sao?" Ngô Vệ Giang biết ba mẹ mình hay cãi nhau, nhưng ít khi cãi nhau ầm ĩ đến mức mẹ phải về nhà ngoại.

"Không phải ba cháu chọc giận mẹ cháu đâu, là ba cháu ra ngoài xã giao uống say, mẹ cháu lại không đắp chăn cho ba cháu, bây giờ đang là mùa đông. Để cho ba cháu bị cảm lạnh, bà mới nói vài câu, mẹ cháu liền cãi nhau ầm ĩ với ba cháu. Cháu nói xem, mẹ cháu có quá đáng không?"

Xưởng trưởng Ngô còn chưa kịp nói, bà cụ đã không kiềm chế được, bà cụ nghe ra Ngô Vệ Giang đang đứng về phía mẹ mình, vừa mở miệng ra đã nói ba làm mẹ giận.

"Có đúng vậy không ba?"

Ngô Vệ Giang có chút không tin, anh hiểu mẹ mình là người thế nào, chắc phải có lý do nào khác.

"Thực ra, chuyện ba uống rượu say chỉ là chuyện nhỏ, mẹ con cứ khăng khẳng nói ba có người khác, bảo ba ngoại tình. Còn nói ba làm mà không nhận, con nói xem, ba không làm thì sao có thể thừa nhận được. Chuyện này, ba cũng tức giận lắm, ba là người thế nào, chẳng lẽ bà ấy còn không biết sao, vậy mà bà ấy còn nghi ngờ ba."

Xưởng trưởng Ngô trút bầu tâm sự với con trai xong, cảm thấy vô cùng bức xúc. Không biết vợ ông nghe được tin đồn không hay từ đâu, rồi cứ như kẻ mất trí, làm ầm lên nói rằng ông có người tình bên ngoài.

“Ba, con nghĩ rằng giữa ba và mẹ có sự hiểu lầm. Nếu nói về chuyện ngoại tình, con tin rằng ba sẽ không làm ra loại chuyện đó.”

Ngô Vệ Giang biết ba mình là người có trách nhiệm, không có khả năng làm ra những chuyện như vậy. Thường ngày ông còn dạy mình nếu như có đối tượng nhất định phải chung thủy, không được lăng nhăng.

“Hôm đó, ba cũng cảm thấy buồn vì lời mẹ con nói, lại thêm bị cảm, cũng chưa khỏe hẳn, nên cũng chưa tới nhà ngoại tìm mẹ con.”

Xưởng trưởng Ngô giải thích. Thực ra, ông cũng muốn để vợ bình tĩnh lại trước.

“Ngày mai là đêm hai ba rồi, ngày mai con sẽ cùng ba đi đón mẹ về nhé. Con cũng muốn đến thăm ông bà ngoại.”
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 195: Chương 195


Ngô Vệ Giang biết ba mẹ thường hay cãi vã nhưng tình cảm vẫn tốt. Chỉ là những năm gần đây, từ khi bà nội lên ở cùng gia đình họ, hai người họ mới cãi nhau nhiều hơn.

“Được, nghe lời con.” Xưởng trưởng Ngô vui vì thấy con trai đã trưởng thành lên nhiều.

Lưu Thải Hồng đứng trên lầu nghe lén, không thể tin được nỗ lực của bà ta có thể bị đổ bể. Không lẽ hai người họ sẽ nhanh chóng làm lành? Có lẽ phải tìm cách khác thôi, đợi khi Ngô Vệ Giang đi rồi phá hoại tiếp.

Lưu Thải Hồng nhanh chóng dọn dẹp phòng của Ngô Vệ Giang. Khi xuống lầu, bà ta còn hỏi Ngô Vệ Giang muốn ăn món gì

“Cậu chủ, tôi không biết cậu thích ăn món gì, cậu có yêu cầu gì không?”

“Cháu muốn ăn sườn xào chua ngot.” Ngô Vê Giang cũng thích ăn ngot. khẩu vị giống xưởng trưởng Ngô.

“Được.” Lưu Thải Hồng gật đầu, may mà trong nhà vẫn còn nhiều sườn.

Ở thôn Phong Thu Loan.

Khi Trương Vũ về đến nhà, Vương Tiểu Thanh đang chuẩn bị nấu cơm tối.

“Tiểu Thanh, anh về rồi.”

Vương Tiểu Thanh vội vàng ra mở cửa, một luồng gió lạnh lùa vào khiến cô rụt cổ lại.

“Em chưa nấu cơm à? Để anh làm.” Trương Vũ đặt đồ lên bàn, chuẩn bị đi nấu cơm.

“Em muốn ăn món gì?” Trương Vũ nhìn trong tủ còn nhiều thức ăn.

“Em muốn ăn thịt kho, trứng xào ớt.” Vương Tiểu Thanh muốn ăn cay để khai vị.

“Được, anh có mua đồ ăn vặt cho em, em ăn tạm để đỡ đói.” Trương Vũ sợ Vương Tiểu Thanh đói bụng.

“Được.” Vương Tiểu Thanh cũng không đói mà chỉ thèm ăn vặt thôi.

Vương Tiểu Thanh mở túi trên bàn ra, thấy có bánh quẩy, món cô thích nhất, Trương Vũ mua hẳn mấy cân. Trong túi còn có tôm khô, lạc rang

“Đúng rồi, Tiểu Thanh, tối mai là hai ba âm, đến nhà anh ăn cơm nhé.”

Trương Vũ nghĩ tối nay phải về nhà tắm rửa thay quần áo, không thể ngủ lại đây, dù sao hai người vẫn chưa kết hôn, anh sợ ảnh hưởng đến danh tiếng của Vương Tiểu Thanh.

“Được, em biết rồi.” Vương Tiểu Thanh vừa nói miệng vừa nhét đầy bánh quẩy.

Hai ba âm.

Lưu Thải Hồng đã dậy từ sớm để gói hoành thánh. Nghe bà cụ nói Ngô Vệ Giang cũng thích ăn món này.

Ngô Vệ Giang dậy từ rất sớm, Lưu Thải Hồng nhanh chóng nấu hoành thánh cho bà cụ và Ngô Vệ Giang.

“Cậu chủ, bà, hai người cẩn thận kẻo nóng. Trong nồi vẫn còn nhiều, hai người ăn nhiều một chút.” Lưu Thải Hồng cung kính nói.

“Cảm ơn dì Lưu.” Ngô Vệ Giang nhanh chóng ăn một miếng nhỏ, món này cậu đã thèm gần một năm rồi, tay nghề của dì Lưu cũng không tệ, Ngô Vệ Giang rất thích ăn, ăn liền hai bát.

Ngô Vệ Giang ăn xong, xưởng trưởng Ngô mới xuống. Lưu Thải Hồng lại nhanh chóng nấu thêm hoành thánh.

“Ba, lát nữa chúng ta đi mua ít quà biếu nhé.” Ngô Vệ Giang muốn mua ít đồ cho ông bà ngoại.

“Cậu chủ, ông chủ, trong nhà còn nhiều quà biếu, đều để trong nhà kho. Lát nữa tôi sẽ lấy ra cho hai người.”

Lưu Thải Hồng biết có nhiều người biếu quà cho xưởng trưởng Ngô, tất cả quà biếu kia đều để trong nhà kho, rất nhiều, căn bản ăn không hết.

“Cũng được, làm phiền cô rồi, cô Lưu.” Xưởng trưởng Ngô gật đầu, trong nhà còn nhiều thì không cần phải mua nữa.

Lưu Thải Hồng vào nhà kho, chọn ra nhiều quà tốt, nào là thuốc lá, rượu ngon, sữa, một số thực phẩm dinh dưỡng, cuối cùng hai ba con chọn ra ba bốn món mang đi.

“Tiểu Lưu à, cô nói xem, hôm nay cô ta có về không?” Bà cụ đang nói tới bà Ngô.

“Cháu cũng không biết nữa, hôm đó bà Ngô nói chuyện không dễ nghe, rõ rằng là đang giận, không biết đã nguôi giận chưa.” Lưu Thải Hồng nói đúng ý bà cụ.

“Hừ, con trai tội căn bản chẳng làm gì sai, mà còn phải đi xin lỗi, thật vô lý. Hôm nay nếu cô ta trở về thì như thôi, còn không về thì đừng bao giờ về nhà này nữa.”

Bà cụ nghĩ con trai mình đường đường là một xưởng trưởng, lại quá nhu nhược, bị vợ bắt nạt.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 196: Chương 196


“Bà đừng giận, hôm nay bà Ngô chắc chắn sẽ về, cậu chủ đích thân đi đón mà.” Lưu Thải Hồng an ủi.

“Ừ.” Bà cụ gật đầu, bình tĩnh lại.

Ngô Vệ Giang và xưởng trưởng Ngô đến nhà ngoại của bà Ngô.

“Cốc cốc cốc~ ông ngoại, bà ngoại, cháu là Vệ Giang!” Ngô Vệ Giang gọi cửa.

“Két” cửa nhanh chóng được mở ra.

“Vệ Giang, con về rồi, con về từ khi nào?” Bà Ngô ra mở cửa.

“Mẹ, con nhớ mẹ quá.” Ngô Vệ Giang ôm mẹ.

“Được được được. Con trai ngoan, mau vào nhà đi.” Bà Ngô bảo con trai nhanh vào nhà. Đừng để bị để lạnh.

“Tiểu Ly,” xưởng trưởng Ngô mở miệng.

Bà Ngô nhìn xưởng trưởng Ngô một cái, không nói gì, đi thẳng vào nhà, không thèm để ý đến xưởng trưởng Ngô.

Xưởng trưởng Ngô đẩy kính một cái rồi tự mình đi vào.

Ông bà ngoại đang ăn sáng.

“Vệ Giang về rồi à, mau tới ăn sáng đi,” ông bà ngoại thấy Ngô Vệ Giang tới, vui vẻ đứng dậy đón.

“Ông ngoại bà ngoại, con và ba đã ăn rồi. mọi người cứ ăn đi a.”

“Tiểu Ngô cũng tới à, mời ngồi.” Bà ngoại nghe nói xưởng trưởng Ngô tới, nói một câu lạnh nhạt, rõ ràng bà Ngô đã cáo trạng trước mặt cha mẹ mình, nói xưởng trưởng Ngô bên ngoài có người khác.

Ngô Vệ Giang và xưởng trưởng Ngô ngồi trên sô pha, những người khác đều mải nói chuyện với Ngô Vệ Giang, không để ý tới xưởng trưởng Ngô, Ngô Vệ Giang cũng cảm nhận được không khí căng thẳng này.

“Mẹ, con muốn ăn món mẹ nấu, tối nay mẹ về nhà nấu cho con được không?” Ngô Vệ Giang bắt đầu dùng chiến thuật nũng nịu.

“Vệ Giang, ông bà ngoại ở đây cũng cô đơn, hay là tối này con ở lại đây, tới đêm giao thừa hãng trở về.”

Bà Ngô đương nhiên biết con trai đang khuyên mình về nhà, nhưng bà vẫn nuốt không trôi cơn tức này, xưởng trưởng Ngô cũng không nhận lỗi, không giải thích về vết son trên áo.

Chuyện này, bà không có khả năng dễ dàng tha thứ cho xưởng trưởng Ngô như vậy.

“Mẹ”, con nghĩ giữa ba mẹ có hiểu lầm. Con nghe ba nói rồi, ba không có ngoại tình, mẹ hiểu lầm ba rồi.

Ngô Vệ Giang thấy mẹ mình không muốn trở về, rõ ràng sự việc chưa được giải quyết, nên không muốn trở về.

Vì thế dứt khoát nói toạc móng heo, nói chuyện thẳng thắn với nhau, giải thích mọi việc cho rõ ràng và cởi bỏ toàn bộ hiểu lầm.

"Con trai, con tin lời ba con sao? Nếu không phải tận mắt mẹ thấy, mẹ cũng không tin được ông ấy sẽ làm ra loại chuyện đó. Tối hôm đó, ba con say rượu trở về, trên áo ông ấy có dính vết son môi. Con nói xem, nếu ông ấy không có người phụ nữ khác ở bên ngoài, tại sao lại có vết son trên cổ áo?" Bà Ngô tức giận nói ra.

"Ba, chuyện này ba giải thích thế nào đây?" Ngô Vệ Giang nhíu mày nhìn xưởng trưởng Ngô.

"Chuyện này... Ba thật sự bị oan mà. Hôm đó trong tiệc rượu không có người phụ nữ nào cả. Nhiều nhất chỉ có cô phục vụ là nữ. Áo của ba sao có thể có vết son? đang nói nhảm đấy à."

Xưởng trưởng Ngô bị nói tới cũng có chút khó hiểu. Tối đó, ông không hề tiếp xúc với người phụ nữ nào cả, trên cổ áo làm sao có thể có son môi.

Bà Ngô nghe xong những lời này, giống như xưởng trưởng Ngô đang biện minh. Tối đó bà đã thấy rõ ràng, còn dùng tay lau thử và chắc chắn đó là son môi.

"Con nghe thấy rồi đấy. không phải me và ba con hiểu lầm. mà là ông ấy không chịu thừa nhân. Me biết làm sao bây giờ?"

Bà Ngô tuyệt vọng nhắm mắt, đến mức này rồi mà ông ấy còn muốn bảo vệ nhân tình, vẫn không chịu thừa nhận.

"Ba, con muốn nói chuyện riêng với ba một chút." Ngô Vệ Giang kéo ba mình vào phòng ngủ, đóng cửa lại.

"Ba, ở đây chỉ có hai chúng ta. Ba nói thật với con đi, con sẽ không nói với mẹ. Con sẽ giúp ba tìm cách. Có phải ba đang dây dưa với người phụ nữ khác đúng không?"

Nội tâm Ngô Vệ Giang cũng bắt đầu d.a.o động, không biết ai đúng ai sai, ai nói thật ai nói dối.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 197: Chương 197


"Vệ Giang, ba có thể thề với trời rằng ba không làm bất cứ điều gì có lỗi với mẹ con cả. Về phần vết son trên áo, ba cũng không biết, có thể mẹ con nhìn nhầm. Ba không làm chuyện đó, thì sao có thể thừa nhận? Trước kia ba không làm, bây giờ không làm, sau này lại càng không làm."

Xưởng trưởng Ngô vừa bất lực vừa bực bội. Sống với nhau bao năm mà vợ lại không tin tưởng mình như vậy.

"Được rồi, con hiểu rồi. Ba nghỉ ngơi đi, con sẽ nói chuyện với mẹ."

Trong lòng Ngô Vệ Giang vẫn tin rằng ba mình sẽ không làm chuyện gì có lỗi với mẹ.

Ra khỏi phòng ngủ, Ngô Vệ Giang thấy mẹ đang rửa bát, ông bà ngoại đã ra chợ mua đồ.

"Mẹ, con vừa nói chuyện với ba xong. Ba thề rằng ông ấy không làm điều gì có lỗi với mẹ cả. Con nghĩ, lần này mẹ nên tin tưởng ba. Mẹ và ba sống với nhau bao nhiêu năm rồi, chẳng lẽ mẹ không hiểu tính ba sao?"

Ngô Vệ Giang không biết vết son mẹ nhìn thấy là thế nào, nhưng muốn đánh vào tình cảm để bà Ngô quay về. Nếu cứ tiếp tục căng thằng như vậy thì tình cảm vợ chồng sẽ nguội lạnh.

Bà Ngô nghe vậy xong, động tác rửa bát chậm lại.

"Để mẹ suy nghĩ đã. Ông bà ngoại đi chợ rồi, ăn xong bữa trưa mẹ sẽ quyết định."

Bà Ngô bắt đầu d.a.o động. Con trai nói đúng, dù bà nhìn thấy vết son, cũng không thể khẳng định chắc chắn là ông ấy ngoại tình được.

Sáng sớm Lưu Thải Hồng đi chợ, mua rất nhiều đồ ăn, định buổi tối nấu nhiều món, như vậy có thể mang thức ăn về cho Vương Mộng Mộng.

Mấy hôm trước Vương Mộng Mộng đến chơi, Lưu Thải Hồng đã bảo rằng tối hai ba âm sẽ về mang đồ ngon về cho Vương Mộng Mộng.

Trở về nhà họ Ngô, Lưu Thải Hồng vẫn không nhịn được mà lo lắng bà Ngô sẽ về. Nếu bà Ngô trở về, coi như kế hoạch của bà ta sẽ phải thay đổi, cần tìm cách khác để khiến bọn họ ly hôn.

Bà Ngô rửa bát xong, liền đi ra tìm ông bà ngoại.

"Bố, mẹ," vừa xuống lầu đã gặp họ, bà Ngô nhận lấy đồ từ tay họ.

"Tiểu Lỵ, các con đã nói chuyện rõ ràng chưa? Tiểu Ngô không phải là loại người sẽ làm ra chuyện như vậy"

Ban đầu ba mẹ bà Ngô nghe chuyện này xong cũng rất tức giận, nhưng nghĩ kỹ lại, vẫn cảm thấy không nên kết luận vội vàng như vậy.

Nếu xưởng trưởng Ngô đã nói không có, thì nên tin tưởng một lần.

"Vâng, ba mẹ đừng lo lắng chuyện của bọn con nữa. Lát nữa con sẽ về nhà cùng bọn họ.Vuốt mặt thì phải nể mũi, con trai cũng đã đích thân đến đón con về rồi."

Bà Ngô nói xong, ba người cùng nhau đi lên lầu. Hai ông bà nghe ra con gái mình đã nguôi giận, cũng thở phào nhẹ nhõm.

Sau bữa trưa, một nhà ba người rời đi, nhưng bà Ngô và xưởng trưởng Ngô thoạt nhìn vẫn có chút không được tự nhiên.

Về đến nhà, Lưu Thải Hồng thấy bà Ngô trở về, có chút thất vọng nhưng vẫn nhanh chóng đi ra đón.

"Thưa bà, bà về rồi. Hai ngày nay bà không có ở nhà, ông chủ ăn uống cũng không ngon miệng." Lưu Thải Hồng nói mà không cần suy nghĩ.

Bà Ngô chỉ mỉm cười chứ căn bản không tin lời Lưu Thải Hồng nói.

Ở thôn Phong Thu Loan.

Vương Tiểu Thanh ở nhà không có việc gì làm, thấy nhàm chán. Ăn cơm trưa xong liền tính toán đến nhà Trương Vũ tìm bà Vương để nói chuyện phiếm, dù sao cũng tốt hơn là một mình ở nhà ngồi ngẩn người.

Cô lấy quần áo đã mua cho bà Vương, anh cả và chị dâu từ tủ ra, đi về phía nhà Trương Vũ.

Lúc đi ngang qua nhà Nhị Cẩu, vừa đúng lúc gặp anh ta đang đứng ở cửa. Nhị Cẩu nhìn thấy Vương Tiểu Thanh mặc áo bông dày, nhưng không khó để nhìn ra dáng người của cô rất đẹp, trước lồi sau cong

Trong lòng Nhị Cẩu lại bắt đầu mơ tưởng, ánh mắt dõi theo Vương Tiểu Thanh, bỗng nhiên tai bị nhéo đau.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 198: Chương 198


"Ai da, ái da, ôi trời ơi." Nhị Cẩu bị Trương Hồng Châu nhéo tai.

"Anh còn nhớ thương cô ta có phải không? Đi mà tìm cô ta đi." Trương Hồng Châu nổi giận. Nếu Nhị Cẩu nhìn phụ nữ khác, cô ta cũng không bận tâm. Dù sao cô ta cũng không thích Nhị Cẩu, đối với cô ta đây chỉ là mối quan hệ lợi ích mà thôi. Nhưng Vương Tiểu Thanh lại là kẻ thù của cô ta.

"Không nhìn nữa được chưa." Nhị Cẩu cũng không bận tâm, đi vào nhà sưởi ấm. Trời lạnh c.h.ế.t đi được.

Ở nhà Trương Vũ, Trương Dũng và Trương Vũ đang ở trong bếp làm gà rừng. Trương Vũ đặt bẫy trên núi, dặn Trương Dũng khi rảnh thì đi lên xem. Sáng nay Trương Dũng đi lên xem, bắt được một con gà rừng.

Tào Chiêu Đệ và bà Vương ngồi bên bếp lửa sưởi ấm. Mùa đông ở đây mọi người thường ngồi làm ổ bên bếp lò, trong phòng không đốt lửa, chịu không nổi.

"Trương Vũ, bác gái, cháu đến rồi." Vương Tiểu Thanh thấy không ai ở sân, gọi lớn.

"Ôi. Tiểu Thanh đến rồi." Bà Vương vôi vàng đứng dậy mở cửa phòng bếp đi ra.

"Tiểu Thanh đến rồi, mọi người đang ngồi sưởi bên trong bếp, mau vào đi, bên ngoài trời lạnh lắm." Bà Vương kéo tay Vương Tiểu Thanh đi vào bếp sưởi ấm.

Đi vào bếp, Vương Tiểu Thanh thấy mọi người đều đang ở đây.

"Bác gái, anh cả, chị dâu, Tết đến rồi, cháu có mua ít đồ cho mọi người. Bác gái, cháu mua cho bác áo bông và giày bông. Chị dâu, đây là áo bông em mua cho chị và đây là giày bông cho anh cả. Em không biết anh mang cỡ bao nhiêu. liền mua theo cỡ của Trương Vũ. anh xem có vừa không."

Vương Tiểu Thanh lấy quần áo và giày bông ra đưa cho mọi người.

Tào Chiêu Đệ nhận được áo vô cùng vui vẻ, nhanh chóng lấy ra thử xem thử.

"Cảm ơn em dâu, chân anh và Trương Vũ cùng cỡ nhau, chắc là vừa." Trương Dũng nhận lấy đôi giày vải, cũng rất vui.

"Ôi trời, Tiểu Thanh, cháu không mua gì cho mình à, chỉ mua cho chúng tôi thôi thế. Chúng tôi lại chăng chuẩn bị gì cho cháu cả, bác thực sự ngại khi nhận lắm."

Bà Vương không chịu nhận, từ khi hai người bắt đầu qua lại, bà vẫn chưa mua cho cô bộ quần áo nào, chỉ là thường xuyên dặn dò Trương Vũ phải đối xử hào phóng với Vương Tiểu Thanh mà thôi.

Lần trước vào dịp Trung Thu, cổ đã mua quần áo cho bà Vương, lần này lại mua nhiều như vậy, nên bà Vương mới ngại không muốn nhận.

"Bác gái, đây là tấm lòng của cháu, bác nhận lấy cho cháu vui. Nhắc đến chuyện này, cháu mới nhớ Trương Vũ có nói rằng giày vải bác may rất thoải mái, cháu cũng muốn được bác may cho cháu đôi giày vải".

Vương Tiểu Thanh chưa bao giờ đi giày vải do người khác tự tay may, trong lòng có chút tò mò và mong đợi.

"Được, được, để lát nữa bác may cho cháu, dù sao cũng rảnh rỗi, không có việc gì mà."

Nghe đến đây, bà Vương rất vui, liền hứa sẽ may cho Vương Tiểu Thanh đôi giày vừa mềm mại vừa thoải mái.

"Không vội đâu ạ, bác gái, giờ ánh sáng không tốt, hại mắt lắm. Đợi khi trời sáng, có nắng hãy may"

Vương Tiểu Thanh cảm thấy mắt rất quan trọng, cần phải bảo vệ tốt, không nên làm quá nhiều việc gây hại cho mắt.

"Được, bác nghe cháu."

Bà Vương cuối cùng cũng ngồi xuống với Vương Tiểu Thanh, không từ chối nữa. Trương Vũ nhìn thấy hai người tương tác với nhau, có chút muốn cười.

"Cảm ơn em, Tiểu Thanh, lâu rồi chị chưa mặc quần áo mới."

Lần này Tào Chiêu Đệ là thật lòng cảm ơn. Lần cuối cô ta mặc quần áo mới là khi kết hôn cách đây hai năm. Thực ra cũng không phải quá lâu, mọi người đều có thói quen mới ba năm, cũ ba năm, khẩu khâu vá vá lại mặc thêm ba năm.

"Không có gì đâu ạ."

Vương Tiểu Thanh đưa tay hơ lửa. Bỗng nhiên có một cốc nước nóng đưa đến bên miệng cô.

"Uống chút nước, cho ấm".

Vương Tiểu Thanh ngẩng đầu lên, là Trương Vũ, anh nhìn cô một cách dịu dàng.

Vương Tiểu Thanh mỉm cười, nhận lấy cốc nước, không nói gì.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 199: Chương 199


Ba người phụ nữ ngồi bên bếp lửa trò chuyện, ăn hạt dưa, đậu phộng, hai người đàn ông bận rộn chuẩn bị thức ăn cho buổi tối.

"Chuẩn bị ăn cơm thôi."

Trương Dũng từ trong sân đem bàn chuyển đến phòng bếp, ăn cơm bên ngoài rất lạnh, gần đây mọi người đều ăn cơm trong bếp.

"Thịt kho, cá kho, chân giò heo om đậu nành, đậu phụ Tứ Xuyên, cà rốt xào trứng, gà xào ớt, cải thảo, canh trứng."

Trương Vũ bưng lần lượt các món ăn lên bàn, hơn nữa còn báo tên món ăn. Hôm nay món chính là một nồi cơm, một nồi bánh bao.

"Trời ơi, hôm nay có nhiều món quá." nước miếng Tào Chiêu Đệ sắp chảy ra tới nơi rồi, cô ta nuốt nước miếng liên tục.

"Ăn cơm thôi nào, Tiểu Thanh, món gà xào ớt mà cháu thích ăn này, cháu ăn nhiều vào nhé."

Bà Vương múc một thìa lớn gà xào ớt cho vào bát của Vương Tiểu Thanh.

"Cảm ơn bác gái, bác cũng ăn nhiều vào ạ."

Vương Tiểu Thanh gắp một miếng thịt gà, Trương Vũ xào với ớt tươi, cũng ngon, trước đây cô dùng ớt khô, có mùi thơm của hạt tiêu.

Trương Vũ lặng lẽ gắp thức ăn cho Vương Tiểu Thanh, anh gắp cho cô hai miếng giò heo, cá kho còn gỡ xương rồi mới bỏ vào trong bát cho cô.

"Anh cũng ăn nhiều vào, đừng chỉ lo gắp thức ăn cho em." Vương Tiểu Thanh nhỏ giọng nói với anh.

Trương Vũ gật gật đầu, sau đó một tay không an phận đặt lên đùi của Vương Tiểu Thanh.

Vương Tiểu Thanh trừng mắt liếc nhìn anh một cái, anh mới yên phận lại.

Ăn xong bữa cơm, còn lại khá nhiều thức ăn. Gần đây trong nhà cũng dư dả, nên lúc ăn mọi người cũng không vồ vập khi thấy thịt nữa.

"Con trai, con đưa Tiểu Thanh về sớm nghỉ ngơi đi, đợi lát nữa đêm khuya rồi lại khó đi."

Bà Vương đứng dậy dọn dẹp bát đĩa, nhìn ra ngoài cửa sổ thấy gió khá lớn, sợ lát nữa sẽ có tuyết rơi, nên tốt hơn là đi về sớm một chút.

"Được, con biết rồi." Trương Vũ đứng dậy.

"Bác gái, anh cả, chị dâu, em về trước ạ." Vương Tiểu Thanh đứng dậy chào tạm biệt mọi người.

"Được, ôi ~" Tào Chiêu Đệ không biết làm sao, cảm thấy có chút buồn nôn muốn ói, vừa nãy ăn thịt đều nôn ra hết.

"Chiêu Đệ, em làm sao vậy, sao lại nôn?" Trương Dũng nhanh chóng đi qua vỗ vỗ lưng cho Tào Chiêu Đệ.

"Không biết nữa, em chỉ cảm thấy có chút buồn nôn." Tào Chiêu Đệ vỗ vỗ ngực.

"Chiêu Đệ, con không phải có rồi chứ?" Bà Vương nghe cô nói buồn nôn, đột nhiên phản ứng lại.

"A, con, con không biết, thật sao, con có thai rồi?"

Tào Chiêu Đệ không dám tin, sờ sờ bụng mình, mình thật sự có thai rồi sao? Mình đã mong đợi từ rất lâu rồi, kết hôn được hai năm rồi mà chưa có thai. Trong thôn đã sớm có không ít lời đồn, lần trước khi cãi nhau với người ta, người ta còn nói cô là con gà mái không biết đẻ trứng, cô nghe người ta nói xong đã về nhà khóc suốt nửa tiếng.

"Nên nhờ bác sĩ Tôn đến kiểm tra, nhưng hôm nay là đêm hai ba, không tiện đi làm phiền người ta. Trương Dũng, sáng mai con đưa Chiêu Đệ đi tìm bác sĩ Tôn kiểm tra xem sao."

Tuy rằng Bà Vương rất muốn có cháu nhưng không muốn đến mức phát điên. Đêm hôm khuya khoắt, lại còn là đêm hai ba, không tiện làm phiền người ta.

"Được, con biết rồi."

Trương Dũng gật gật đầu, trong lòng cũng rất vui, hy vọng Tào Chiêu Đệ thật sự có thai.

"Chiêu Đệ, ban nãy con nôn ra hết rồi, giờ con có muốn ăn gì không?" Bà Vương thấy ban nãy Tào Chiêu Đệ nôn nhiều như vậy, phỏng chừng đều nôn sạch sẽ.

"Mẹ, con muốn ăn mì chay." Tào Chiêu Đệ ngại ngùng sờ đầu, cảm giác nếu ăn thịt lại muốn nôn, cô muốn ăn chút đồ chay để làm dịu cơn buồn nôn lại.

"Được, mẹ sẽ nấu cho con ngay." Bà Vương vui vẻ đi chuẩn bị nấu mì cho Tào Chiêu Đệ.

Còn Trương Vũ kéo Vương Tiểu Thanh ra khỏi phòng, nhưng không đi về hướng cổng mà kéo cô đi vào phòng của mình.

"Anh làm gì thế, muốn em ở lại nhà anh à?" Vương Tiểu Thanh liếc mắt nhìn Trương Vũ đóng cửa lại.

"Đúng vậy, em có đồng ý không?" Trương Vũ cười gian.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 200: Chương 200


Vương Tiểu Thanh bĩu môi, không đáp lại, chỉ quan sát phòng của anh. Rất sạch sẽ và ngăn nắp, có cái một bàn, một cái ghế, một giường, một tủ quần áo, quần áo trong tủ cũng không nhiều, được gấp gọn gàng.

Trương Vũ từ phía sau ôm chầm lấy cô.

"Tiểu Thanh, anh từng nói với em về căn cứ bí mật của anh, em còn nhớ không?"

"Sao lại không nhớ, anh còn nói sẽ dẫn em đi, nhưng vẫn chưa dẫn em đi." Vương Tiểu Thanh nhớ cách đây vài tháng anh đã nói qua, sau đó cô lại quên mất.

"Ngày mai anh sẽ dẫn em đi, sau khi ăn trưa xong, em chuẩn bị trước nhé." Hơi thở của Trương Vũ phả vào cổ Vương Tiểu Thanh khiến cô thấy nhột nhột, Vương Tiểu Thanh xoay tới xoay lui khiến cho Trương Vũ dục hỏa đốt người.

"Được, anh buông em ra." Vương Tiểu Thanh nhanh chóng thoát khỏi vòng tay của anh, cô đã cảm nhận được Trương Vũ ….

"Đi nào, anh đưa em về nhà." Trương Vũ cười xấu xa, nắm c.h.ặ.t t.a.y cô, gắt gao bao lấy bàn tay nhỏ bé của cô.

Hại người chậm rãi tay trong tại đi bộ về nhà.

Đến nhà Vương Tiểu Thanh, lần này Trương Vũ rất đúng mực, chỉ đưa cô đến cổng rồi đứng đó nhìn cô đi vào nhà, sau đó mới quay về.

Thượng Hải.

Tối nay Lưu Thải Hồng chuẩn bị rất nhiều món ăn, Ngô Vệ Giang cũng vào bếp giúp bưng thức ăn ra.

"Cậu chủ, cậu không cần phải giúp đâu, cậu ngồi xuống bàn ăn là được rồi."

"Dì Lưu, không sao đâu, chỉ là bưng thức ăn thôi mà." Ngô Vệ Giang nghĩ mình là người nhỏ tuổi nhất trong nhà, nên làm một chút việc có thể làm.

Rất nhanh, các món ăn được đã được mang lên bàn, trên bàn có sườn kho, sườn xào chua ngọt, cá kho, chân giò kho tương, tôm hấp, sườn hấp, trứng hấp thịt băm, khoai tây hầm thịt, gà hấp và canh trứng đậu hũ.

"Ôi trời, tiểu Lưu cô vất vả rồi, hôm nay làm bao nhiêu món, không biết bao nhiêu năm rồi tôi mới được ăn bữa cơm thịnh soạn như này." Bà cụ cảm thán nói.

"Mẹ, bây giờ điều kiện ngày càng tốt hơn, sau này chúng ta ăn uống cũng sẽ càng ngày càng phong phú hơn." xưởng trưởng Ngô biết bà cụ lại nhớ đến những ngày tháng khó khăn trước đây.

"Đúng vậy, mọi người ăn nhiều vào, Vệ Giang, cháu thích món sườn xào chua ngọt này, ăn nhiều vào nhé."

Bà cụ nhớ cháu trai trước đây rất thích món sườn xào chua ngọt, liền gắp cho cháu mấy miếng liền.

"Cảm ơn bà nội, bà cũng ăn nhiều vào ạ. Mẹ, mẹ thích món sườn khô, mẹ ăn nhiều vào nhé." Ngô Vệ Giang thấy mẹ mình có vẻ không vui, gặp cho bà hai miếng sườn kho.

"Cảm ơn con trai."

Bà Ngô cuối cùng cũng mỉm cười, bắt đầu ăn cơm. Bữa cơm này cuối cùng cũng yên bình trôi qua.

Sau bữa cơm, cả nhà bốn người ngồi trên sô pha xem tivi, trò chuyện.

Lưu Thải Hồng lấy ra một hộp cơm, ngại ngùng không dám lấy nhiều quá sợ bọn họ thấy, chỉ lấy thức ăn thôi, nếu lấy cơm thôi thì quá tiệc.

Hộp cơm có ba ngăn, Lưu Thải Hồng chất đầy sườn và giò heo. Sau khi dọn dẹp sạch sẽ nhà bếp, bà ta đi tới phòng khách.

"Thưa bà, ông chủ bà chủ, tôi đã dọn dẹp xong hết rồi. Tôi muốn về nhà thăm con gái, tối nay còn thừa rất nhiều đồ ăn, tôi đóng gói một ít thức ăn mang về cho con gái có được không?" Lưu Thải Hồng nói với dáng vẻ khiêm tốn.

"Được, được, cô đi đi, nhớ lấy thêm thức ăn nữa."

Xưởng trưởng Ngô khoát tay bảo Lưu Thải Hồng lấy thêm thức ăn.

"Đúng vậy, con gái cô cũng thiệt thòi, không được mẹ chăm sóc. Cô lấy thêm đồ ăn ngon cho nó, còn ở nhà kho, xem có cái gì con bé thích ăn, thì lấy thêm."

Bà cụ có ấn tượng với cô bé mập mạp kia, cô bé cũng được, chỉ là hơi mập một chút.

"Cảm ơn ông chủ, cảm ơn bà, tôi lấy chút thức ăn còn dư là được rồi, mấy món quà đó quý giá quá, không cần đâu."

Lưu Thải Hồng khoát tay, rồi đi vào bếp chuẩn bị mang hộp cơm đi.
 
Back
Top Bottom