Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều

Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 61: Chương 61


"Bà ơi, có phải bà bị bệnh hay không? Cháu thấy mặt bà xanh xao quá”. Vương Tiểu Thanh vừa lên xe bò đã nhận ra bà cụ trên xe trông có vẻ đang ốm.

"Đúng vậy, mấy ngày nay có chút choáng váng đầu, thầy lang trong thôn cũng không biết nguyên nhân. Bà đã nói nằm vài ngày sẽ khỏi thôi, nhưng ông cụ nhất định muốn đưa bà đi bệnh viện khám," bà cụ nói xong còn liếc nhìn ông cụ một cái.

"Bà ơi, đó là vì ông lo lắng cho bà. Nhưng cháu thấy bà nói chuyện hăng hái như vậy, chắc không có gì nghiêm trọng đâu, có thể bà đang bị thiếu máu," Vương Tiểu Thanh cũng có triệu chứng thiếu máu, triệu chứng kinh điển là choáng váng đầu óc, đứng lên phải đứng từ từ. Nếu không, có thể sẽ ngã sấp mặt, nhưng từ khi uống nước suối Linh Tuyền, cô không còn chóng mặt nữa.

"Bà ơi, nước này cháu có cho thêm đường vào, bà uống một chút sẽ thấy đỡ hơn," Vương Tiểu Thanh lấy bình nước của cô, định rót vào bình nước của bà cụ.

"Ôi trời, không được, không được đâu, cháu gái, đường quý lắm," bà cụ liên tục xua tay.

"Bà ơi, nếu bà nói như vậy, cháu đành phải xuống xe vậy," Vương Tiểu Thanh biết bà cụ ngượng ngùng.

"Được rồi, được rồi, bà uống. Cháu gái thật tốt bụng, đúng là người tốt," bà cụ cảm động không thôi, lại nghĩ đến con cái của mình, bà bị bệnh mà chẳng thấy đứa nào đến thăm.

"Bà đừng đừng nói như vậy, bà uống một chút đi," Vương Tiểu Thanh rót hết bình nước Linh Tuyền cho bà cụ, bà cụ nhận lấy và uống vài ngụm.

"Cháu gái, nước này ngon thật, có đường đúng là khác hẳn, bà uống xong thấy đỡ chóng mặt rồi," bà cụ khen.

"Bà ơi, chóng mặt là do dinh dưỡng không đủ, bà phải ăn nhiều đồ có dinh dưỡng ." Vương Tiểu Thanh an ủi hai ông bà.

Trên đường đi, bà cụ thấy tốt hơn rất nhiều, hai người trò chuyện suốt đoạn đường, chẳng mấy chốc đã đến thị trấn.

"Cháu gái, cháu xuống đâu?" ông cụ hỏi.

"Cháu xuống chỗ này, cảm ơn ông bà," Vương Tiểu Thanh thấy cửa hàng thực phẩm, lần trước cô mua thịt ở chỗ này.

Ông cụ dừng xe lại, sau khi Vương Tiểu Thanh xuống xe, ông cụ tiếp tục đánh xe đưa bà cụ đến bệnh viện.

Lần trước đi chợ, Vương Tiểu Thanh mua mỡ lợn, thịt ba chỉ, thịt nạc, nhưng chưa nấu ăn vì không có củi, hơn nữa còn bận xây nhà, cô không có cơ hội lên núi nhặt củi, Vương Tiểu Thanh dự định chiều nay mới đi.

"Đồng chí, tội muốn một cái chân giò heo, hai cái xương sườn, hai lá thơm và hoa hồi," Vương Tiểu Thanh muốn mua thêm nhiều một chút, đáng tiếc không có nhiều phiếu thịt, xem ra lần sau phải đi chợ đen một chuyến.

"Hai đồng tám, phiếu thịt một cân rưỡi," người bán thịt cắt xong, dùng dây thừng buộc chặt rồi đưa cho cô.

Vương Tiểu Thanh trả tiền xong, cho thịt vào túi bóng đen, nhưng thật ra là cho vào không gian. Sau đó, cô đến cửa hàng hợp tác xã.

"Đồng chí, tôi muốn mua một chiếc đèn pin và hai chai Nhị Oa Đầu* (là một loại rượu mạnh, nước rượu trong. Rượu này không đắt tiền và do đó rất phổ biến trong giới lao động ở vùng Bắc và Đông Bắc Trung Hoa.)

"Năm đồng bốn hào," đồng chí thu ngân lấy từ trên quầy xuống.

Vương Tiểu Thanh không nghĩ tới đèn pin có chút đắt, cũng phải, thời đại này đồ điện đều đắt.

Cất đèn pin xong, thấy không có gì cần mua thêm, mặc dù vẫn còn sớm những hôm nay cô không muốn đi chợ đen. Cô định trở về nhặt củi, dọn dẹp nhà cửa, buổi chiều còn phải nấu ăn.

Vương Tiểu Thanh chậm rãi đi về phía cổng thị trấn, không ngờ lại gặp được ông bà cụ.

"Cháu gái, đợi đã, lên xe đi ông chở về" ông cụ gọi.

Giọng của ông cụ vang lên từ phía sau, Vương Tiểu Thanh quay đầu lại nhìn.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 62: Chương 62


Trông ông cụ khá vui vẻ, Vương Tiểu Thanh đoán sức khỏe của bà cụ không có vấn đề gì. Vương Tiểu Thanh nhanh chóng ngồi lên xe.

"Bà ơi, bà kiểm tra sức khỏe thế nào rồi, bà không sao chứ?"

Lúc này, sắc mặt của bà cụ đã không còn tái nhợt nữa, thoạt nhìn khí sắc không tệ.

"Cảm ơn cháu đã lo lắng cho bà, hôm nay đi kiểm tra, đúng như cháu nói, bác sĩ bảo chỉ là do thiếu m.á.u chút thôi. Cần bổ sung đồ ăn bổ dưỡng là không sao nữa, bác sĩ kê đơn thuốc bổ máu, bà bảo không cần nhưng ông cụ cứ nhất quyết phải lấy."

Giọng bà cụ bình thản kể lại sự việc sợ bóng sợ gió hôm nay, trong mắt Vương Tiểu Thanh, đôi vợ chồng già này vừa mộc mạc vừa tình cảm còn may mắn nữa.

Vương Tiểu Thanh nhớ trong không gian của mình có nửa gói đường đỏ mang từ Thượng Hải tới, liền xoay người từ không gian lấy ra rồi bỏ vào túi xách của mình.

"Bà ơi, về sau khi đứng dậy bà nhất định nhớ từ từ thôi, thiếu m.á.u đôi khi sẽ làm mình chóng mặt, đứng lên đột ngột rất dễ bị ngã." Vương Tiểu Thanh dặn dò bà cụ.

"Được, được, cảm ơn cháu đã lo lắng cho bà lão này, cháu là người ở Phong Thu Loan hả, sao bà chưa nghe qua ở Phong Thu Loan lại có cô gái xinh đẹp như vậy nhỉ?" bà cụ trò chuyện với Vương Tiểu Thanh.

"Vâng bà, cháu là trí thức mới tới Phong Thu Loan, cháu mới đến đây chưa đầy hai tháng."

"Ôi chao, bà đã bảo mà, trông cháu như ngôi sao trên báo vậy, bà và ông cụ sống ở Đại Hà Loan. Ông ấy họ Vương, cách Phong Thu Loan chỗ cháu ở chỉ hai ba dặm, khi nào cháu có thời gian thì ghé qua chơi nhé."

Bà cụ nắm tay Vương Tiểu Thanh nói chuyện thân thiết, Vương Tiểu Thanh cảm thấy bà cụ thật hiền từ, cảm giác tựa như bà nội của cô vậy.

"Ôi, bà ơi cháu cũng họ Vương đấy, chúng ta thật có duyên mà. Hai người phải giữ gìn sức khỏe, cháu sẽ đến thăm hai người khi có thời gian." Vương Tiểu Thanh đáp lại, nhìn qua bên đường, thấy cũng sắp đến nơi rồi.

"Ông nó, đưa trí thức Vương vào trong một chút, cô ấy ở Phong Thu Loan," bà cụ gọi ông cụ.

"Ôi ông bà ơi, như vậy ngại quá," Vương Tiểu Thanh không ngờ ông bà lại nhiệt tình như vậy.

Vài phút sau, đến cổng thôn Phong Thu Loan. Vương Tiểu Thanh nhảy xuống, rồi lấy nửa gói đường đỏ ra.

"Bà ơi, đây là chút tấm lòng của cháu, bà nhất định phải dùng đấy, không nên cho người khác.”

Vương Tiễu Thanh đặt nửa gói đường đỏ xuống rồi nhanh chân bỏ chạy.

"A, trí thức Vương, không được, không được đâu." Bà cụ loay hoay muốn xuống xe, nhưng Vương Tiểu Thanh đã chạy không thấy bóng dáng đâu nữa.

“Thôi được rồi, bà nó à, chúng ta cứ nhận lấy đi, chúng ta nhận phần tình cảm này, trở về chúng ta gom ít trứng gà rồi mang cho cô ấy.” Ông cụ biết bà lão cần thứ này.

“Được rồi.”

Hai ông bà đánh xe bò về nhà.

Vương Tiểu Thanh chạy về điểm thanh niên trí thức, nhìn đồng hồ thấy thời gian vẫn còn sớm, mới mười một giờ rưỡi.

“Ài, chiều nay phải nấu cơm, mà nhà lại không có củi đốt.”

Vương Tiểu Thanh ngẫm lại hôm nay sẽ không lên núi nữa, từ điểm thanh niên trí thức chuyển một ít củi về nhà mới của mình, cô sẽ không lấy nhiều, đủ dùng trong hai ngày là được.

Hôm nay đến lượt cô nấu cơm, Vương Tiểu Thanh bắt đầu chuẩn bị nấu cơm.

Vương Tiểu Thanh cố ý làm ít thức ăn của buổi tối, vì tối nay cô sẽ mời khách tới nhà mới ăn cơm, chỉ mời ba nam đồng chí và Lưu Hiểu Yến, còn hai người kia thì không mời.

“Các đồng chí, chiều nay tôi sẽ dọn vào nhà mới, tối nay làm phiền mọi người tự hâm nóng cơm mà ăn nhé,” Vương Tiểu Thanh nói với mọi người khi đang ăn cùng nhau.

“Được, chúc mừng cô,” Giả Nam Ngọc mỉm cười nói.

Ăn cơm trưa xong, mọi người trở về phòng nghỉ ngơi, Vương Tiểu Thanh rửa bát xong thì gõ cửa phòng của các nam đồng chí.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 63: Chương 63


“Ra ngay đây.” Hoàng Cẩm đi tới mở cửa.

“Sao vậy, đồng chí Vương?”

“Anh Hoàng, anh Giả, anh Chương, tối nay tôi chuyển vào nhà mới, mời các anh đến ăn cơm, sau khi tan làm các anh cứ đến nhé,” Vương Tiểu Thanh lớn tiếng nói về phía bên trong.

“Được, chắc sẽ có nhiều món ngon lắm đây” Giả Nam Ngọc thò đầu ra nói.

“Đúng rồi, thịt và thức ăn đều có cả,” Vương Tiểu Thanh cũng thèm từ lâu rồi.

“Vậy thì tuyệt quá!” Giả Nam Ngọc là một người mê ăn uống.

“À, đúng rồi, tôi không mời hai người kia,” Vương Tiểu Thanh nói cho bọn họ biết trước, sợ bọn họ không biết mà gọi luôn hai người kia đến.

“Được, chúng tôi biết rồi, có gì cần hỗ trợ cứ việc nói,” Hoàng Cẩm biết bọn họ không hòa thuận, không mời hai người kia cũng rất bình thường.

“Được,” Vương Tiểu Thanh gật gật đầu, quay về nghỉ ngơi trước, sáng nay cô dậy sớm, buổi trưa muốn ngủ một lát.

Sau khi cô tỉnh dậy, phát hiện mọi người đã đi làm hết rồi.

Vương Tiểu Thanh thấy may mắn vì mình có không gian, cô bỏ chăn gối và tất cả quần áo, giày dép của mình vào không gian.

Đi vào trong nhà mới, cô mở cửa sổ ra cho thoáng khí, lớp sơn trên đồ đạc đã khô hết.

Vương Tiểu Thanh trải giường xong, lấy tất cả quần áo trong không gian ra để vào trong tủ quần áo, nhìn bàn trang điểm thấy thiếu gương, lần sau nhất định phải nhớ mua.

Cô lấy ra gần một cân rưỡi thịt ba chỉ, nửa cân thịt nạc, một cái móng giò heo, cô định lấy một con gà ra nhưng gà vẫn còn sống, mà cô lại không biết g.i.ế.c gà nên đành thôi vậy.

Lấy ra tám quả trứng gà và rau mà cô trồng trong không gian như cà rốt, rau chân vịt, cải trắng, ớt.

Lần trước ở trạm phế liệu cô lấy trộm nhiều bát đĩa, lần này vừa vặn phát huy công dụng.

Có bát đựng thức ăn và bát đựng cơm, hiện tại còn thiếu đũa, tối nhờ bọn họ mang từ điểm thanh niên trí thức qua, hôm nay cô quên mua.

Vương Tiểu Thanh nhìn một đống đồ ăn, trước tiên rửa sạch toàn bộ thịt, sau đó luộc sơ móng giò. May mà người bán đã chặt sẵn móng giò, bằng không với d.a.o của cô khẳng định chặt không được.

Thịt ba chỉ cũng được luộc sơ rồi thái lát, thịt nạc cũng thái lát.

Cô bắt đầu chuẩn bị rán mỡ lợn, rửa sạch mỡ lợn thái miếng to, trước tiên cho chút dầu vào trước rồi cho mỡ lợn vào, rán mỡ lợn cũng khá lâu, không thể gấp gáp.

Vương Tiểu Thanh ngồi trước bếp lò, đọc cuốn tiểu thuyết và hồi ký lấy trộm được từ trạm phế liệu, thời đại này không cho phép đọc, may mà cô có thể giấu ở trong không gian.

Rán mỡ lợn xong, Vương Tiểu Thanh phát hiện không có đồ phù hợp để đựng, chỉ có thể dùng hai chén thức ăn lấy ra đựng mỡ lợn, lần sau đi chợ phải mua nhiều đồ hơn.

Vương Tiểu Thanh bắt đầu làm móng giò, bởi vì móng heo phải mềm mềm một chút ăn mới ngon.

Đổ dầu vào nồi, cho gừng thái lát vào trước. Sau đó cho móng heo đã luộc sơ vào rồi đảo đều. Chiên móng giò đến khi bề mặt móng heo hơi vàng.

Sau đó cho xì dầu vào đảo đều, lại thêm chút giấm, muối, tỏi thái lát, lá thơm, những gia vị này, hôm nay cô mua ở cửa hàng thực phẩm.

Đổ nước sôi vào, nước ngập móng giò, đậy vung lại, đun với lửa vừa. Một giờ sau, mở ra xem một chút, nước sốt đã rất đặc, vô cùng thơm.

Vương Tiểu Thanh nhìn đồng hồ, gần năm giờ, tới giờ nấu cơm. Bắt đầu tăng lửa để nước sốt cô đặc lại, múc ra món móng giò heo thơm ngon, đậm đà.

Sau đó cô rửa sạch nồi, cho gạo vào, hôm nay nấu cơm cho tám người, nên cho thêm nhiều gạo.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 64: Chương 64


Vương Tiểu Thanh lấy bột mì trắng từ không gian ra, bắt đầu nhào bột, nhào bột xong để bột nghỉ trước.

Sau đó bắt đầu thái rau, rửa sạch cà rốt, cải thảo, rau chân vịt, cắt cải thảo thành từng miếng vừa ăn, cà rốt thái lát. Ớt và tỏi thái nhỏ, thịt ba chỉ thái lát mỏng, một cân thịt ba chỉ đầy một bát lớn.

Để bột nghỉ xong, cô nhào lại, nặn thành hình tròn, bắt đầu hấp. Phía dưới là cơm, trên là bánh bao, nấu chung một nồi.

Nửa giờ sau, cơm và bánh bao đã chín, Vương Tiểu Thanh đổ cơm và bánh bao ra một cái chậu gỗ, chậu gỗ này là Trương Vũ làm và mang đến cho cô.

Dù sao Vương Tiểu Thanh ở trong không gian rửa mặt và đánh răng cô thấy dùng chậu này đựng cơm cũng khá tiện.

Lúc này, tiếng loa tan làm vang lên.

Vương Tiểu Thanh bắt đầu xào cải thảo, cho thêm nhiều tóp mỡ vừa mới lọc dầu xong. Tiếp theo, cô xào cà rốt với trứng, cho hẳn sáu quả trứng vào. Xào xong, thấy bọn họ vẫn chưa đến, đoán chừng chắc bọn họ tắm rửa rồi mới qua.

Vương Tiểu Thanh liền dừng lại chờ một chút. Nếu không đồ ăn nguội sẽ không ngon.

Lại chờ thêm nửa tiếng nữa, mặt trời đã lặn, mới nghe thấy tiếng của bốn người, Vương Tiểu Thanh nhanh chóng lấy cơm và thức ăn vừa nấu xong từ không gian ra rồi để vào tủ bát.

“Tiểu Thanh, chúng tôi đến rồi,” giọng của Lưu Hiểu Yến đã đến nhưng người còn chưa có vào tới.

“Sao lại đến muộn thế, mau vào ngồi đi,” Vương Tiểu Thanh ra đón.

“Đây, chúc mừng cô,” Lưu Hiểu Yến đưa cho cô một gói giấy.

“Đồng chí Vương, chúc mừng cô có nhà mới, một chút tấm lòng, không có gì nhiều,” Hoàng Cẩm cũng đưa một gói giấy.

“Của tôi.” Giả Nam Ngọc không khách sáo, dong dài.

“Đồng chí Tiểu Thanh, chúc mừng, chúc mừng,” Chương Giang Bắc đưa cho cô một cái hộp.

“Mọi người khách sáo quá, đến còn mang quà nữa,” Vương Tiểu Thanh nhận quà xong để trong phòng.

“Tiểu Thanh, thật ghen tị với cô,” Lưu Hiểu Yến nhìn đồ đạc trong nhà, chắc hẳn ở rất thoải mái.

“Đừng ghen tị, sớm muộn gì cô cũng sẽ có thôi.”

“Ba đồng chí, giúp tôi một việc, mọi người giúp tôi đi gọi trưởng thôn và đội trưởng tới, tôi cũng mời họ. Hiểu Yến, tôi thiếu sáu đôi đũa và mấy cái cốc, cô về điểm thanh niên trí thức lấy hoặc mượn của hàng xóm giúp tôi.”

Vương Tiểu Thanh chuẩn bị xào rau, nên cô không có thời gian đi mời khách.

“Được.” Hoàng Cẩm và Chương Giang Bắc đi ra ngoài, Giả Nam Ngọc ngồi trước bếp giúp cô nhóm lửa, Vương Tiểu Thanh bắt đầu nấu canh trứng gà rau chân vịt.

“Tiểu Thanh, anh Trương đến rồi,” Lưu Hiểu Yến cầm đũa và cốc trở về, nhỏ giọng nói thầm.

Vương Tiểu Thanh quay đầu lại nhìn.

“Anh Trương, anh đến rồi, anh ngồi đi, đợi trưởng thôn và đội trưởng đến rồi chúng ta cùng nhau ăn,” Vương Tiểu Thanh mỉm cười nói chuyện.

Trương Vũ nhìn khuôn mặt của cô bị đỏ lên vì ngồi trước bếp, vừa xinh đẹp vừa có chút quyến rũ.

“Ừm, tôi mang cho cô một con ch.ó nhỏ, không biết cô có thích không,” Trương Vũ từ sau lưng đưa lấy ra một con ch.ó nhỏ màu xám.

“Oa, đáng yêu quá, tôi thích lắm.”

Vương Tiểu Thanh vui vẻ nhận lấy, con ch.ó nhỏ chưa đầy một tháng, lông xù, béo tròn, lúc đi còn hơi loạng choạng.

Chơi đùa với chó con một lúc, cô đưa chó cho Lưu Hiểu Yến, Lưu Hiểu Yến cũng rất thích, yêu thích không nỡ buông tay.

Vương Tiểu Thanh ước chừng thời gian không còn nhiều lắm, rửa tay sạch sẽ, múc canh rau chân vịt nấu cùng trứng gà ra, bắt đầu xào rau.

Thịt hầm, thịt nạc xào với ớt, đều đầy bát lớn, sắp tràn ra ngoài.

Xào xong món cuối, bốn người đàn ông cũng trở về.

“Ôi chao, đồng chí Vương, đồ đạc trong nhà cô do Trương Vũ làm đúng không, làm đẹp lắm,” trưởng thôn và đội trưởng vừa vào nhà đã khen.

Trưởng thôn và đội trưởng mỗi người tặng năm quả trứng gà, trong thôn này tặng quà đều như vậy, thường là tặng trứng gà hoặc lương thực.

"Đúng vậy, thật sự phải cảm ơn anh Trương."

"Mọi người ngồi xuống ăn cơm thôi," Vương Tiểu Thanh đặt món cuối cùng lên bàn.

Mọi người sửng sốt nhìn trên bàn đầy ắp món ăn, ngay cả khi đi ăn tiệc cũng chưa chắc có nhiều thịt và món ăn phong phú thế này.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 65: Chương 65


Trưởng thôn cảm thấy mình vẫn là đánh giá thấp khả năng tài chính của Vương Tiểu Thanh.

Vương Tiểu Thanh lấy cơm ra, bắt đầu xới cơm ra bát. Chương Giang Bắc chuẩn bị đứng lên hỗ trợ nhưng đã bị người khác giành trước một bước.

Trương Vũ nhận lấy bát cơm từ tay Vương Tiểu Thanh, trước tiên đưa cho trưởng thôn và đội trưởng, sau đó lần lượt đưa cho những người khác.

Chương Giang Bắc nhìn Trương Vũ, hắn cảm thấy tâm tư của Trương Vũ không đơn giản, chắc chắn Trương Vũ thích Vương Tiểu Thanh, có lẽ hắn phải nhanh chóng hành động mới được.

Tại điểm thanh niên trí thức, Vương Mộng Mộng và Trương Hồng Châu đang ăn bánh ngô khô khan.

"Cô có ngửi thấy mùi gì không, là mùi thịt đấy, cô xem Vương Tiểu Thanh ích kỷ biết bao, ăn thịt mà không gọi chúng ta, còn gọi những người khác tới để mua chuộc, lôi kéo bọn họ," Trương Hồng Châu bắt đầu châm ngòi ly gián.

"A cái mùi này sao mà giống mùi chân giò quá, không được rồi, tôi muốn đi mặn," Vương Mộng Mộng không kiềm chế được, định đến đó làm loạn.

"Không được đâu, đồng chí Mộng Mộng, tôi mới nhìn thấy trưởng thôn và đội trưởng đến đó, nếu chúng ta đi qua đó, chẳng những không được ăn mà còn bị mất mặt nữa." Trương Hồng Châu vẫn còn chút lý trí, vội vàng kéo Vương Mộng Mộng lại.

"Mọi người cứ tự nhiên ăn nhé, còn một chậu bánh bao nữa. Hôm nay tôi có mua rượu, trường thôn, đội trưởng và các nam đồng chí, mọi người có muốn uống chút không?" Vương Tiểu Thanh lấy cốc và rượu ra, cuối cùng sáu người đàn ông mỗi người uống một ít.

"Oa, món chân giò này, còn ngon hơn cả nhà hàng quốc doanh làm nữa," Giả Nam Ngọc ăn một cách thỏa mãn.

Vương Tiểu Thanh mim cười, từ tận đáy lòng cô cảm thấy rất vui vẻ, cầm bát lên thì thấy trong bát có một miếng chân giò và vài miếng thịt ba chỉ

Cũng không biết ai gặp vào bát cho cô, bên trái là Lưu Hiểu Yến, bên phải là Trương Vũ, cũng chẳng sao, Vương Tiểu Thanh cũng thèm từ lâu, ăn một cách ngon lành.

Nhưng Chương Giang Bắc đã nhìn thấy, là Trương Vũ gắp cho cô, vì thế hắn nhìn Trương Vũ bằng ánh mắt đầy lửa giận. Trương Vũ không những điềm nhiên đối diện, mà còn nhướn mày, khiến Chương Giang Bắc tức giận uống thêm vài chén.

"Đồng chí Vương, tôi thật sự quá hài lòng." Giả Nam Ngọc buông đũa, hắn ăn no tới căng cả bụng.

"Mọi người thích là tốt rồi," Vương Tiểu Thanh nhìn thức ăn còn lại không nhiều, cơm và bánh bao vẫn còn lại một ít.

Hai nam thanh niên trí thức đỡ Giả Nam Ngọc đi về trước, Lưu Hiểu Yến rửa sạch đũa và cốc mang về.

"Đồng chí Vương, chúng tôi ăn no rồi, giờ xin phép đi về trước," trưởng thôn và đội trưởng đứng dậy tạm biệt.

"Đợi một chút, trưởng thôn, đội trưởng, nhà tôi không có gì ngon, hôm nay vừa hay có làm bánh bao, hai bác mang về cho các cháu ăn."

Vương Tiểu Thanh đưa cho mỗi người hai cái bánh bao lớn, vừa trắng vừa mềm.

"Ôi chao, thế này thì ngại quá đi mất," hai người từ chối một lúc, cuối cùng cũng nhận lấy. Nhà họ đều có cháu nhỏ mà, trên đường về hai người vừa đi vừa khen ngợi Vương Tiểu Thanh.

Vương Tiểu Thanh xoay người vào nhà, trong nhà chỉ còn lại mình cô và Trương Vũ, Trương Vũ đem thức ăn mặn còn lại đổ vào trong một cái bát, rau cũ đổ vào cái bát khác.

"Anh Trương, anh để đó đi, lát nữa em sẽ làm."

"Gâu gâu gâu," chú chó con kêu to, lên tiếng phản đối.

"Nó đói rồi" Trương Vũ nhắc nhở.

"A, đúng rồi," Vương Tiểu Thanh tìm một cái bát có chút mẻ, sau này cái bát này sẽ là bát của Tiểu Hội.

Cô múc một ít cơm, đổ ít canh trứng rau chân vịt vào, rồi lấy hai miếng thịt từ thức ăn mặn còn thừa.

"Tiểu Hội, đây là bữa ăn đầu tiên của con ở nhà, ăn cho no nhé, những ngày sau chỉ có thể ăn cháo loãng thôi, con không được chê đâu đấy."
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 66: Chương 66


Vương Tiểu Thanh v**t v* chú chó con đang tập trung ăn. Đương nhiên, sau này vẫn sẽ có thức ăn khô, nhưng không thể để người khác nhìn thấy. Bởi vì trong thời đại đến ăn cháo loãng còn bị người ta ghen tỵ, nếu như Vương Tiểu Thanh bị phát hiện cho chó ăn thịt và cơm trắng, cô sẽ bị lôi ra phê bình.

Quay vào nhà, Trương Vũ đã rửa xong bát đĩa.

"Anh Trương, thật sự ngại quá," Vương Tiểu Thanh không ngờ Trương Vũ lại nhanh nhẹn như vậy.

"Không sao đâu, dù gì về nhà, anh cũng chẳng có việc gì làm. À đúng rồi, anh còn một thứ này cho em, không biết em có cần không" Trương Vũ nói một nửa, cố tình gây sự tò mò.

"Là gì vậy?" Vương Tiểu Thanh tràn đầy mong đợi.

"Đây," Trương Vũ từ trong túi lấy ra hai chiếc khóa.

"Oa, làm sao anh biết tôi cần cái này vậy, tốt quá. Hôm nay tôi quên mua mất rồi, bao nhiêu tiền, tôi đưa lại cho anh," Vương Tiểu Thanh quá đỗi vui mừng, hôm nay cô quên mua, trùng hợp anh lại mang tới.

"Không đáng bao nhiêu đâu." Trương Vũ không muốn nhân tiền.

"Không được, việc nào ra việc đó," Vương Tiểu Thanh từ trong túi lấy ra một nắm tiền lẻ.

"Thế này nhé, anh không lấy tiền, sau này em làm món gì ngon, gọi anh tới nếm thử là được rồi," Trương Vũ cố lấy hết dũng khí nói ra một câu như vậy.

"Vậy cũng được, nếu anh đã nói thế, lần sau tôi làm món ngon nhất định sẽ không quên anh đâu."

Vương Tiểu Thanh đồng ý, bản thân cô cũng nợ anh không ít ân tình. Trương Vũ đã về, Vương Tiểu Thanh dẫn chú chó vào trong nhà, đóng cửa cẩn thận rồi đi vào không gian. Ngâm mình nửa tiếng, hôm nay cô quả thực có chút mệt mỏi, vừa nằm lên giường là ngủ thiếp đi.

Sáng hôm sau khi thức dậy đi làm, Lưu Hiểu Yến tới tìm cô đi cùng. Vương Tiểu Thanh vừa ra cửa liền gặp Vương Mộng Mộng và Trương Hồng Châu.

"Đồng chí Mộng Mộng, có một số người thật sự không có lương tâm. Ở chung một mái nhà bao lâu không nói, tốt xấu gì cô cũng làm chị cô ta vài năm. Thế mà cô ta quay lưng liền không nhận họ hàng, ăn uống không mời cô, lại đi mời một kẻ quê mùa, đàn ông lạ hoắc đến ăn cơm." đêm qua Trương Hồng Châu rình thấy Trương Vũ cũng ở đó ăn cơm.

"Đúng vậy, cô ta đã vô tình thì đừng trách tôi vô nghĩa." Vương Mộng Mộng đã nguôi giận, bởi hôm nay cô tính toán thời gian, tính ra Lưu Thái Hồng đã lấy lương được mấy ngày rồi, bà hứa sẽ gửi tiền cho cô.

Chờ qua hai ngày nữa, tới ngày nghỉ, cô sẽ đi rút tiền rồi đến nhà hàng ăn một bữa thỏa thích, nghĩ thôi cũng thấy thích rồi.

Buổi trưa khi tan làm về, Vương Tiểu Thanh trốn vào không gian, cuộc sống sống một mình thật sự quá sướng. Trước đây ở điểm tri thức ăn uống không đủ no, còn cách ba ngày phải nấu cơm. Bây giờ chỉ có mình cô, lúc nấu cơm nấu nhiều một chút, nấu một lần đủ ăn vài ngày, có cả bánh bao thịt mua lúc trước, đồ ăn vặt, chẳng sợ đồ ăn bị hỏng, ăn xong lại ngủ, quá tuyệt.

Hai ngày nữa trôi qua, lúc tan làm đội trưởng thông báo ngày mai nghỉ. Hiện tại không phải mùa vụ, một tháng qua, đại khái chỉ làm khoảng bốn, năm ngày rồi lại nghỉ một ngày.

Hôm nay Vương Tiểu Thanh không định đi lên thị trấn, cô ngủ thẳng đến khi mặt trời lên cao mới rời giường, hôm nay cô định lên núi nhặt củi, trong nhà hết củi rồi.

“Bà Lưu, bà cho cháu mượn d.a.o rựa được không?” Vương Tiểu Thanh cầm một quả trứng gà đến nhà bà Lưu.

“Là Tiểu Thanh à, d.a.o rựa ở sau cửa, cháu tự đi lấy nhé.” Bà Lưu cầm chổi đi ra, xem ra bà Lưu đang quét dọn, bình thường đi làm không có thời gian dọn dẹp.

“Cảm ơn bà Lưu, quả trứng này cho cháu của bà ăn,” Vương Tiểu Thanh đưa quả trứng gà cho bà Lưu rồi đi lấy d.a.o rựa.

“Đứa nhỏ này quá khách sáo rồi” Bà Lưu vui vẻ nhận lấy.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 67: Chương 67


“Hiểu Yến, Hiểu Yến~”

Vương Tiểu Thanh biết hôm nay Lưu Hiểu Yến cũng không lên thị trấn, nên đi tìm cô ấy cùng đi, coi như có bạn đồng hành.

“Tới ngay, Tiểu Thanh, cô đây là định lên núi à?” Lưu Hiểu Yến nhìn thấy d.a.o rựa trong tay cô.

“Đúng vậy, cô đi cùng nhé, chúng ta đi tìm nấm, tối nay tôi nấu canh nấm cho cô ăn,” Vương Tiểu Thanh dùng món ăn dụ dỗ.

“Để tôi mang theo chút đồ ăn,” Lưu Hiểu Yến xoay người muốn đi lấy đồ ăn vặt.

“Tôi mang theo phần của cô rồi, chúng ta đi thôi, đi thôi,” Vương Tiểu Thanh vỗ vỗ túi, cùng Lưu Hiểu Yến chậm rãi đi lên núi.

“Tôi nghe nói trên núi có trái cây rừng, chỉ là không biết cây đó ở đâu,” Lưu Hiểu Yến lại thèm.

“Cây trái rừng chắc ở sâu bên trong núi, không phải ở bên ngoài, chúng ta vào trong tìm,” Vương Tiểu Thanh kéo Lưu Hiểu Yến đi sâu vào trong.

Một giờ sau, quả nhiên tìm được một cây lê rừng.

“Tiểu Thanh, cô có biết trèo cây không? Chúng ta hình như không hái được,” Lưu Hiểu Yến chán nản, tìm mãi mới tìm thấy một cây có quả.

“Tôi không biết, nhưng chúng ta có thể dùng cành cây, đánh rụng xuống,” Vương Tiểu Thanh vô cùng hăng hái, tìm một cành cây vừa dài vừa mảnh, nhắm vào quả lê ném qua.

Mười phút trôi qua, cuối cùng Vương Tiểu Thanh cũng ném rụng được trái cây.

"Mau nếm thử" Vương Tiểu Thanh nhặt lên hai quả còn lành lặn, đưa một quả cho Lưu Hiểu Yến.

Lưu Hiểu Yến cắn một miếng lớn.

"Phì phì phì," Lưu Hiểu Yến nhăn mặt đầy đau khổ.

"Chua c.h.ế.t đi được."

"Ha ha ha ha ha," Vương Tiểu Thanh cười suýt nữa không thở nổi, may mà cô chưa ăn.

"Thôi bỏ đi, không còn sớm nữa, mệt c.h.ế.t đi được, mình ở đây hái nấm thôi," Lưu Hiểu Yến chuyển mục tiêu khác

"Hiểu Yến, tôi đi bên này tìm nấm, lát nữa quay lại tìm cô, cô đừng đi lung tung nhé," Vương Tiểu Thanh muốn nhặt củi vào không gian.

"Được, tôi không đi xa đâu." Lưu Hiểu Yến chậm rãi hái nấm.

Vương Tiểu Thanh đi về phía trước khoảng năm phút, không còn nhìn thấy Lưu Hiểu Yến nữa cô bắt đầu thu gom hết cành khô trên mặt đất vào không gian. Cô không chặt nổi cây, nhưng cành khô rụng xuống là thứ tốt nhất dùng để đốt.

Sau hai mươi phút thu gom, cô mới dừng lại, củi khô trong không gian đã đủ cho cô dùng hơn nửa năm. Quay lại, nhặt thêm ít nấm, trở về dưới gốc cây hái lê lúc nãy, thấy Lưu Hiểu Yến đang ngồi chơi hoa dại.

"Đói rồi phải không, đây, ăn đi."

Hiện tại gần mười hai giờ trưa, Vương Tiểu Thanh từ trọng túi lấy ra bốn cái bánh bao, mỗi người hai cái. Nhân bên trong mỗi cái bánh bao có cải trắng và tóp mỡ, cà rốt xào trứng gà, ăn rất ngon.

"Ngon quá đi, Tiểu Thanh, cô có thể nấu được món đặc biệt như này thật tốt quá, tôi ăn bánh ngô mãi cũng ngán lắm rồi," trên mặt Lưu Hiểu Yến tràn đầy hâm mộ.

"Thế này nhé, về sau vào ngày nghỉ cô tới nhà tôi ăn cơm, không cần trả tiền, tôi mời cô ăn, đổi lại cô giúp tôi nhặt thêm ít nấm nữa đi, tôi thích ăn nấm."

Vương Tiểu Thanh tuy rằng không thể để cô ấy đến ăn hàng ngày, như vậy rất dễ bị lộ, nhưng mỗi tháng vài lần tới ăn cơm thì vẫn được.

"Tiểu Thanh, Cô tốt quá, sau này tới ngày nghỉ, tôi sẽ đến giúp cô đi hái nấm," Lưu Hiểu Yến ăn no xong, tinh thần phấn chấn hẳn lên.

Vương Tiểu Thanh nhìn Lưu Hiểu Yến, quan sát cô một lúc, phát hiện ra cô ấy cũng trở nên xinh đẹp.

Không sai, hơn một tháng nay, mỗi ngày Vương Tiểu Thanh đều rót cho cô ấy một bình nước suối Linh Tuyền. Da của Lưu Hiểu Yến trắng mịn, dù có mập một chút, nhưng cũng có người đàn ông lại thích kiểu như vậy.

“Không cần vội, nghỉ một lát rồi hẵng nhặt thêm”. Vương Tiểu Thanh nghĩ nếu có một mảnh vải trải trên mặt đất để ngủ một giấc thì tốt biết mấy.

Hai người nghỉ ngơi thêm nửa tiếng, bắt đầu chậm rãi quay về, vừa đi vừa tìm nấm, quả thật cũng tìm được không ít. Lúc sắp đến gần chân núi, bọn họ nhặt thêm một số cành củi và buộc chặt lại vác trên vai.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 68: Chương 68


Túi nấm mà Vương Tiểu Thanh nhặt được đã gần đầy, trở về ăn không hết có thể đem đi phơi khô.

Đáng tiếc, cô không biết phải làm sao với gà trong không gian, vì cô không biết cách g.i.ế.c và cũng không dám nhờ người khác giết, sợ bị tố cáo vì gà trong nhà không rõ nguồn gốc.

Thôi quên đi, chỉ còn cách nấu canh nấm thôi. Khi hai người đi đến chân núi, vừa vặn nhìn thấy mọi người đi lên thị trấn đã trở về.

“Biết vậy hôm nay mình nên đi lên thị trấn mua gà làm sẵn về,” Vương Tiểu Thanh lẩm bẩm.

Khi đi ngang qua đại đội, cô gặp Trương Vũ vừa dừng xe kéo. Xe kéo thường được để trong nhà kho của đại đội.

“Đi chặt củi à?” Ánh mắt Trương Vũ nhanh chóng lướt qua khuôn mặt cô.

“Đúng vậy, anh Trương, chúng tôi về trước đây,” Vương Tiểu Thanh căng thẳng nắm chặt con d.a.o chặt củi. Cô thực sự cảm thấy quá mức ngượng ngùng, bọn trẻ trong làng lên núi chặt củi còn nhiều hơn cô.

Vương Tiểu Thanh cảm thấy hơi mất mặt, đành nhanh chóng kéo Lưu Hiểu Yến đi nhanh. Khi về đến cổng của điểm thanh niên trí thức, lại có người đến gây chuyện.

"Ôi chao, đồng chí Mộng Mộng, cô ra mà xem đây là cô thôn nữ nào vậy?" Trương Hồng Châu nhìn thấy mái tóc rối bời của Vương Tiểu Thanh và khuôn mặt thì đầy bụi bặm, trông giống hệt một cô gái ở nông thôn.

“Ôi trời, đúng thật, cô ở điểm thanh niên tri thức đang sống tốt là thế, thế mà lại muốn chuyển ra ngoài, chẳng phải để hẹn hò với người đàn ông hoang dã kia sao,” Vương Mộng Mộng nhớ đến Trương Vũ hay giúp cô làm việc.

“Nếu miệng của hai người đã không biết nghe lời, vậy coi chừng d.a.o chặt củi của tôi cũng không cũng không nghe lời,” Vương Tiểu Thanh xoay người vung d.a.o chặt củi ra, dọa hai người kia sợ tới mức nhe răng trợn mắt.

“A~ chạy mau, Vương Tiểu Thanh muốn c.h.é.m c.h.ế.t chúng tôi,” Vương Mộng Mộng và Trương Hồng Châu vừa lăn vừa bò chạy vào điểm thanh niên tri thức.

“Ha ha ha ha ha, cô xem bọn họ kìa, chỉ biết bắt nạt kẻ yếu thôi,” Vương Tiểu Thanh vui vẻ nói.

“Tiểu Thanh, cô không sao chứ, có phải cô bị bọn họ kích động không, dù bọn họ độc miệng, nhưng cô cũng đừng hành động bốc đồng,” hành động vừa rồi của Vương Tiểu Thanh cũng dọa Lưu Hiểu Yến nhảy dựng lên.

“Yên tâm đi, tôi chỉ dọa bọn họ chút thôi, tôi không ngu đến vậy đâu,” Vương Tiểu Thanh nháy mắt.

“Vậy thì tốt, chúng ta đi đến điểm trí thức trẻ rửa nấm đi, bên đó có giếng nước, thuận tiện hơn.”

“Tôi đi trả d.a.o chặt củi trước đã, cô đi trước đi.” Vương Tiểu Thanh đưa nấm cho Lưu Hiểu Yến rồi đi trả dao.

Hai người ngồi trong sân rửa nấm, Vương Mộng Mộng và Trương Hồng Châu trốn trong phòng không dám đi ra ngoài.

“Đồng chí Tiểu Thanh, nấm mà các cô hải nhìn ngon quá, anh Cẩm, chúng ta cũng đi hái đi,” Giả Nam Ngọc ra ngoài đi vệ sinh thấy những cây nấm mọng nước, hắn có chút thèm, gần đây ngày nào cũng ăn cải thảo và củ cải, ăn tới mức chán ngấy rồi.

“Thật sao? được rồi, Tiểu Chương, đừng ngủ nữa, ra đây nhanh đi,” Hoàng Cầm cũng ra ngoài.

“Oa, đồng chí Vương, không nghĩ tới các cô lại có khả năng như vậy, thật sự là lên được phòng khách, xuống được phòng bếp,” Chương Giang Bắc lại bắt đầu nịnh nọt.

“Các anh cũng có thể làm được, mau đi đi, một lát nữa mặt trời sẽ lặn,” Vương Tiểu Thanh nhìn đồng hồ thấy đã ba giờ.

Sau đó, ba nam đồng chí xách giỏ đi lên núi, hai người tắm rửa xong, nấm đều được mang đến nhà Vương Tiểu Thanh, còn điểm thanh niên tri thức thì chờ các nam đồng chí hái mang về.

Vương Tiểu Thanh đặt nấm lên bếp, lúc nấu cơm vừa vặn có thể hong khô một chút, hiện tại chưa đến mùa hè, nắng không quá to, sợ rằng phơi nắng nấm không khô được.

Hai người không có việc gì làm, ngồi trên ghế đọc tiểu thuyết, khi đến đoạn hay thì thảo luận một chút.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 69: Chương 69


“Cộc cộc.”

Tiếng gõ cửa mang lên, hai người sợ tới mức vội vàng đi giấu sách.

“Đến đây,” cửa phòng Vương Tiểu Thanh vốn không đóng chặt, chỉ khép hờ.

“Anh Trương, anh...”

Vương Tiểu Thanh mở cửa ra, nhìn thấy là Trương Vũ.

“Cái này cho em, đã xử lý xong rồi, còn có củi, anh giúp em mang vào,” Trương Vũ đưa một cái giỏ, Vương Tiểu Thanh nhận lấy, nhìn vào thấy một con gà rừng.

“À, còn có củi, làm phiền anh rồi, để cạnh bếp giúp tôi nhé, tôi sẽ trả tiền cho anh,” Vương Tiểu Thanh quay vào phòng lấy tiền, khi cô ra ngoài, Trương Vũ đã đi mất.

“Ôi sao lại đi rồi.” Vương Tiểu Thanh chỉ biết thở dài.

“Anh ấy nói không cần tiền, cô không nghe thấy sao,” Lưu Hiểu Yến ngồi trên ghế nói.

“Nhưng tôi thấy rất ngại, anh ấy đã cho gà rừng và củi,” Vương Tiểu Thanh không thích nợ ân tình của người khác.

“Oa, gà rừng, tuyệt quá, hôm nay chúng ta vừa hái nấm,” Lưu Hiểu Yến nghe thấy gà rừng, hai mắt liền sáng lên, vội vàng đi qua nhìn.

Gà rừng trong giỏ đã được mổ, làm sạch nội tạng và lông.

“Được rồi, tối nay chúng ta làm món gà hầm nấm, tối sẽ mang cho anh ấy một bát,” Vương Tiểu Thanh cảm thấy chỉ có thể làm như vậy.

Vương Tiểu Thanh chặt gà thành miếng nhỏ vừa ăn, cho vào chút muối ăn, một chút bột mì. Bột mì có tính hấp phụ rất mạnh, như vậy có thể rửa sạch thịt gà hơn.

Sau đó cho vào nước sạch rửa sạch hai lần. Lấy một ít nấm ra rửa sạch. Tiếp theo chuẩn bị một chút hành hoa, gừng thái lát. Lại chuẩn bị hai lá nguyệt quế, hai hoa hồi. Thêm hai lát gừng, hạt tiêu. Thêm vào một ít ớt khô.

Đổ dầu ăn vào chảo, cho thịt gà đã để ráo nước vào xào một lúc. Như vậy thịt gà mới có thể thơm ngon hơn. Xào thịt gà khoảng năm phút, xào cho thơm. Cho hành, gừng, tỏi đã chuẩn bị sẵn vào.

Đổ rượu còn sót lại từ ngày chuyển nhà để khử mùi tanh và tăng hương thơm. Thêm chút nước sôi sao cho ngập thịt gà, rồi đậy nắp nồi lại. Hầm khoảng hai mươi phút.

Trong khoảng thời gian này, Vương Tiểu Thanh lấy bột mì trắng ra, nhào bột làm bánh mì áp chảo, dán vào mép nồi hai mươi phút rồi cho nấm rừng vào.

Vương Tiểu Thanh than thở không có khoai tây, nếu có sẽ ngon hơn, cho muối vào nêm. Thêm chút đường trắng để tăng vị ngọt.

Đậy nắp nồi lại, đun với lửa lớn vài phút cho cạn nước.

Trước khi bắc nồi ra cho ớt xanh đỏ vào để tạo màu, rồi đảo đều là có thể bắc nồi ra.

“Thơm quá,” nước miếng Lưu Hiểu Yến chảy ròng ròng.

“Có thể giảm lửa rồi, tôi múc ra hai bát, một bát cô mang đến cho ba nam đồng chí, tôi mang một bát qua cho anh Trương.” Vương Tiểu Thanh mở nắp nồi ra, từ trong tủ chén lấy ra hai bát đựng thức ăn, múc ra hai bát gà hầm nấm bằng nhau.

Vương Tiểu Thanh lại cầm thêm năm cái bánh bột ngô trên mép nồi, bưng một bát gà đưa cho Lưu Hiểu Yến, còn mình bưng cái bát còn lại, cả hai đi ra ngoài.

Lưu Hiểu Yến đi qua điểm thanh niên tri thức, thấy năm người đang ăn cơm.

Vương Mộng Mộng và Trương Hồng Châu thấy trên tay Lưu Hiểu Yến đang bưng bát gà hầm nấm, tròng mắt muốn rớt ra ngoài.

“Ba đồng chí, đây là đồ ăn mà Tiểu Thanh nấu, cô ấy bảo tôi mang đến cho các anh nếm thử. Nhưng có điều kiện, chỉ có các anh ăn, nếu không lần sau sẽ không có phần của các anh nữa,”

Lưu Hiểu Yến đắc ý đặt bát gà hầm nấm trước mặt các nam đồng chí, thật ra Vương Tiểu Thanh không có nói điều kiện này, là Lưu Hiểu Yến tự mình thêm vào, cô chỉ muốn chọc tức hai người kia.

“Đồng chí Hiểu Yến, cô giúp chúng tôi cảm ơn đồng chí Vương Tiểu Thanh nhé.”

Giả Nam Ngọc gắp một miếng nấm bỏ vào miệng, quá ngon, mùi thơm của thịt gà đậm đà, vừa mềm vừa thấm vị.

"Được rồi, các đồng chí cứ từ từ ăn đi nhé." Lưu Hiểu Yến nói rồi, xong xoay người rời đi.

Vương Mộng Mộng nhìn nhìn bàn ăn trước mắt, thấy món nấm xào buổi tối Trương Hồng Châu làm trông nhạt nhẽo vô vị, còn nhìn sang đối diện, không khỏi ghen tị.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 70: Chương 70


Vương Tiểu Thanh kẹp đèn pin dưới nách, tay bưng một bát canh.

Hiện tại trời đã tối, không biết anh ấy đã ăn chưa, hy vọng là chưa.

Vương Tiểu Thanh tăng nhanh tốc độ, đến trước cổng nhà Trương Vũ, thấy khói bếp còn đang bốc lên, may quá vẫn còn kịp.

"Trương Vũ.. anh Trương... " Vương Tiểu Thanh không đi vào trong cô đứng ở cửa gọi anh.

Trương Vũ nhanh chóng từ trong bếp chạy ra. Hôm nay anh trai và chị dâu về nhà mẹ đẻ, bà Vương đang nấu ăn, Trương Vũ vừa mới hỗ trợ nhóm lửa.

"Em đến rồi," Trương Vũ vui mừng.

“Đây, anh cầm lấy, có chút nóng đấy," Vương Tiểu Thanh không thể cầm lâu hơn được nữa.

Trương Vũ vội vàng nhận lấy và đặt lên bàn trong sân. Sau đó anh quay lại nắm lấy tay Vương Tiểu Thanh.

"Đừng nhúc nhích. anh xem một chút." Trương Vũ nhìn tay cô. ngón tay hơi đỏ lên thôi nhưng không sao.

"Không sao, không bị bỏng. Sau này không cần gấp gáp như vậy, hoặc là dùng giỏ mà xách," ánh mắt Trương Vũ đầy lo lắng.

"Em quên mất" Vương Tiểu Thanh nhớ ra, hôm nay Trương Vũ có cầm qua một cái giỏ, nhưng cô lại quên mất.

"Em ăn cơm chưa? Sao lại đem qua nhiều đồ ăn thế? Hay là ở lại đây ăn cùng đi," Trương Vũ mời cô.

"Không được, ở nhà vẫn còn nhiều lắm, anh ăn nhiều một chút, em về trước đây." Vương Tiểu Thanh sợ Lưu Hiểu Yến đợi lâu.

"Để anh tiễn em một đoạn." Trương Vũ đi theo tiễn cô.

"Anh Trương, cảm ơn anh về bỏ củi, em tự về được, anh không cần phải tiễn em đâu."

Vương Tiểu Thanh nói nhưng Trương Vũ không trả lời.

Sau khi đi một đoạn đường, Trương Vũ đứng lại ở ngã rẽ nhìn cô vào nhà rồi mới quay về nhà

Vương Tiểu Thanh về đến nhà, Lưu Hiểu Yến đã đứng đợi ở cửa, không còn cách nào khác, trong nhà có một nồi đồ ăn ngon, phải khóa cửa lại mới yên tâm.

"Tôi về rồi, chúng ta có thể ăn rồi," Vương Tiểu Thanh nhanh chóng mở cửa nhà."

Cô múc ra hai bát gà hầm nấm, mỗi người một bát, trong nồi còn lại chút nước hầm, Vương Tiểu Thanh nghĩ trưa mai có thể dùng để nấu mì.

Còn lại năm chiếc bánh, Vương Tiểu Thanh chỉ ăn hai cái, đưa ba cái còn lại cho Lưu Hiểu Yến.

"Thật ngại quá, tôi ăn hơi nhiều," Lưu Hiểu Yến ăn đến mức hai má phồng lên.

“Hôm nay cô đã vất vả đi hái nấm, nên phải bồi dưỡng cho cô một chút” Vương Tiểu Thanh cũng bắt đầu ăn. Thịt gà rất mềm, thấm gia vị, nấm tươi ngon, quả là sự kết hợp tuyệt vời.

Cuối cùng, hại người ăn sạch sành sanh, cả hai đều ăn đến no căng bụng.

Trương Vũ về đến nhà, bà Vương đã ngồi chờ ở bàn ăn.

“Về rồi à, con trai, mau ăn cơm đi. Món gà hầm nấm và bánh mì trắng này ai mang đến vậy?” Bà Vương ngạc nhiên hỏi, ai mà hào phóng thế.

"Con giúp cô ấy chặt củi, cô ấy mang đến," Trương Vũ nói đến cô ấy, bà Vương liền hiểu ngay.

“Vậy con ăn nhiều vào, cô tri thức này cũng không dễ dàng gì, một cô gái lại còn một mình xây nhà, có nhiều việc cần đàn ông giúp sức...” Bà Vương lẩm bẩm một lúc, sợ con trai không hiểu ý.

"Mẹ, mẹ cũng ăn đi," Trương Vũ gặp thức ăn vào bát bà, mong bà thôi không nói nữa.

Hai người vốn cũng nấu vài món, nhưng chỉ ăn được một chút, còn đồ ăn mà Vương Tiểu Thanh mang đến thì ăn hết sạch.

“Món này nấu ngon thật, còn ngon hơn cả mẹ nấu,” bà Vương thán phục.

"Mẹ, em trai, chúng con về rồi." Trương Dũng và Tào Chiêu Đệ bước vào.

Bà Trương thầm nghĩ hỏng rồi, muốn dọn dẹp nhưng đã không còn kịp rồi.

"A, đây là gì? Xương gà! Mẹ, hai người ăn gà à!" Tào Chiêu Đệ nhanh tay nhanh mắt nhặt lên một chiếc xương gà.

“Là người ta mang qua cho Trương Vũ, không nhiều lắm, chỉ vài miếng thịt gà thôi,” bà Vương giải thích để tránh cô ta ganh tị.

"Trương Dũng, tôi đã nói từ lâu với anh là mẹ anh thiên vị mà anh lại không tin. Anh tự nhìn đi, sớm không ăn gà, muộn không ăn gà lại đúng lúc chúng ta không ở nhà lại đi ăn gà," Tào Chiêu Đệ giận dữ trở về phòng rồi đóng sầm cửa lại.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 71: Chương 71


"Mẹ, em trai, hai người đừng giận cô ấy, tính cô ấy thế đấy," Trương Dũng bị kẹp ở giữa quả thực rất khó xử, một bên là vợ, một bên là em trai và mẹ.

"Không sao đâu, anh cả, chúng tôi không để ý đâu. Nhưng hy vọng anh cũng đừng nghĩ nhiều, bát gà hầm nấm này là người ta vừa mang đến, không phải chúng tôi cố tình giấu để ăn lén," Trương Vũ không quan tâm đến những lời mỉa mai của chị dâu, nhưng anh vẫn giải thích để anh trai không hiểu lầm, sợ anh ấy nghĩ mẹ thiên vị.

"Anh đương nhiên tin tưởng mọi người, thôi để anh đi dỗ cô ấy" Trương Dũng bất đắc dĩ lắc đầu rồi đi vào phòng.

Ngày hôm sau, lúc bắt đầu làm việc, Vương Mộng Mộng và Trương Hồng Châu đã rêu rạo, lan truyền tin tức khắp nơi rằng Vương Tiểu Thanh lên núi hái được không không ít nấm, còn bắt được cả gà rừng rồi đem đi nấu ăn.

Một số người không thích điều này, họ cho rằng các thanh niên trí thức là người ngoài, bình thường hái rau dại còn được, nhưng nấm và thú rừng trên núi phải thuộc về thôn Phong Thu Loan, thanh niên tri thức không có phần. Họ thậm chí còn đi gặp trưởng thôn để phàn nàn.

"Trưởng thôn, ông phải phân xử chuyện này cho công bằng. Hôm qua tôi đi lên núi, không thấy bóng dáng cây nấm nào, hóa ra đã bị bọn họ hái hết. Thế này không được rồi. Chúng ta chẳng có gì mà ăn nữa!"

"Đúng rồi, hôm qua Đại Hổ nhà tôi lên núi đi săn, cũng về tay không, hóa ra gà rừng đều bị các cô ấy bắt ăn mất. Bắt các cô ấy bồi thường tiền đi!"

Cứ như vậy, bọn họ càng nói càng phóng đại, càng nói càng kích động.

"Đừng ồn ào nữa, nghe tôi nói vài câu đi," trưởng thôn hô to, cuối cùng mọi người cũng im lặng.

"Các thanh niên trí thức đã đến Phong Thu Loan thì là người của Phong Thu Loan. Quên không nói với mọi người, hộ khẩu của họ hiện tại đều đã được chuyển đến Phong Thu Loan, còn ai dám nói họ là người ngoài nữa không? Còn nấm trên núi, mọi người đã không đi hái sớm còn trách ai. Còn gà rừng, trước đây mấy người nói thanh niên trí thức vô dụng, giờ thanh niên trí thức bắt được gà rừng, mà mấy người lại không bắt được. Sao không tự nhận mình kém coi đi? Nếu tôi còn nghe thấy ai gây rối, châm ngòi ly gián, gây chuyện thị phi nữa thì đừng trách tôi không nể tình. Hôm nay ở đây tôi sẽ nói rõ ràng chuyện này, lâm sản trên núi, ai hái được là của người đó. Tan họp.”

Trưởng thôn đi rồi, những người vừa gây chuyện cũng giải tán.

"Oa, trưởng thôn thật lợi hại, cũng không ngạc nhiên lắm khi ông ấy có thể làm trưởng thôn, tầm nhìn thật cao," Giả Nam Ngọc cảm thán.

Vương Tiểu Thanh biết, những món quà và bánh bao trước đây cô tặng không phải vô ích. Sau này cô cũng sẽ tiếp tục xây dựng mối quan hệ để có thể bám rễ ở đây.

Gần đây có nhiều việc đồng áng, đội trưởng phân công một số người trồng ngô, xới đất, bón phân, một số cây trồng cũng cần được tưới nước.

Nhưng công việc của các nữ thanh niên trí thức lại nhẹ nhàng hơn, bọn họ chỉ cần nhổ cỏ dại trong ruộng và trên đất.

Hiện tại một ngày Vương Mộng Mộng được hai công điểm, Trương Hồng Châu một ngày được năm công điểm, cô ấy thực sự giỏi làm việc. Vương Tiểu Thanh và Lưu Hiểu Yến đều được bốn công điểm.

Trong số các nam tri thức, Hoàng Cẩm được bảy công điểm, Giả Nam Ngọc và Chương Giang Bắc đều được sáu công điểm, nói chung công điểm của mọi người đều đủ để ăn.

Đội trưởng quả nhiên nói không sai, tên "Phong Thu Loan" không phải là vô nghĩa. Nơi đây gần núi gần sông, sản lượng cây trồng, thực vật, so với những nơi khác đều cao hơn.

Chỉ cần không lười biếng, muốn ăn no không phải chuyện gì quá khó. Làm việc chăm chỉ cả năm còn có thể tiết kiệm được không ít tiền.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 72: Chương 72


Dạo gần đây, Vương Tiểu Thanh lúc làm việc luôn đội mũ, hiện tại tia cực tím rất mạnh, rất dễ bị cháy nắng.

Trương Hồng Châu và Vương Mộng Mộng cùng ba nam tri thức đều bị cháy nắng, còn cô và Lưu Hiểu Yến vì uống nước Linh Tuyền nên không bị đen đi.

Trong lòng Vương Mộng Mộng không ngừng lẩm bẩm, Vương Tiểu Thanh trước đây trông như thế nào chẳng lẽ mình không biết sao.

Theo lý mà nói, đến nông thôn thì phải trở nên xấu hơn mới đúng, sao bây giờ trông mình lại càng ngày càng trông như cô thôn nữ, còn Vương Tiểu Thanh lại càng ngày càng đẹp lên.

Một lát sau, lại thấy Nhị Cẩu Tử và Chương Giang Bắc chạy đến trước mặt Vương Tiểu Thanh tỏ vẻ quan tâm, lấy lòng.

Trương Hồng Châu ở một bên tức đến nghiến răng kèn kẹt, tại sao tất cả đàn ông đều vây quanh Vương Tiểu Thanh.

Trương Hồng Châu không cam lòng, cái tên Nhị Cẩu Tử c.h.ế.t tiệt kia, đnến hai mươi đồng cũng không cho nổi. Chương Giang Bắc thì thấy Nhị Cẩu Tử quấy rầy Vương Tiểu Thanh nên mới đến giải vây.

"Cảm ơn anh, đồng chí Chương, nhưng vì tôi mà đắc tội với kẻ tiểu nhân như vậy thật không đáng," Vương Tiểu Thanh sợ loại người âm hiểm như Nhị Cẩu Tử sẽ hại người.

"Không sao, tôi không sợ hắn, hắn ta đánh không lại tôi đâu," Chương Giang Bắc nói xong liền quay đi.

Nhị Cẩu Tử bị Chương Giang Bắc đuổi đi, trong lòng đã ghi hận Chương Giang Bắc, muốn tìm cơ hội dạy cho Chương Giang Bắc một bài học.

Buổi trưa, Vương Tiểu Thanh dùng chút nước hầm còn lại từ tối qua nấu mì sợi, ăn một bát lớn rồi vào không gian.

Trong không gian, lương thực và rau dưa đều đã đầy, cô nhất định phải đi chợ đen một chuyến. Thật ra cuộc sống hiện tại quá an nhàn, không muốn làm gì, mà cô cũng đã tăng cân không ít.

Vương Tiểu Thanh kiểm kê số lượng: 1000 cân cải thảo, 250 cân rau chân vịt, 500 cân cà rốt, 500 cân cải thìa.

Các bao tải đã mua trước đây còn lại 240 cái, giờ đã đầy, gồm 160 bao gạo, 80 bao bột mì. Trên mặt đất còn một đống lớn thóc chưa tách vỏ, vì không còn bao tải nữa. Vài ngày nữa tới ngày nghỉ nhất định phải đi mua thêm bao tải.

Qua vài ngày, đến ngày nghỉ, hôm nay không có nhiều người lên thị trấn, Lưu Hiểu Yến cũng không đi, chỉ có Vương Mộng Mộng và Trương Hồng Châu đi.

Trên xe kéo, không ai nói chuyện với ai, Vương Tiểu Thanh thỉnh thoảng trò chuyện với các chị gái trong thôn.

"Tri thức Vương, sao cô lại trắng như vậy chứ, tôi thấy các tri thức khác đều đen hết rồi, sao cô vẫn trắng vậy, cô có bí quyết gì không?" một cô gái trẻ hỏi.

"Coi như là có đi, nếu không muốn bị rám nắng, phải giống như tôi ra ngoài phải đội mũ. Hơn nữa, sau một ngày làm việc, về nhà dùng khăn ướt lau mặt, sở dĩ mặt chúng ta sờ lên thấy khô ráp, chính là do da thiếu nước.."

Vương Tiểu Thanh nói xong, sở lên chiếc mũ của mình, chiếc mũ này vừa thoáng khí vừa nhẹ, đội lên rất thoải mái.

"Ồ, cô nói cũng có lý, lát nữa tôi cũng đi mua một chiếc mũ." Cô gái trẻ tuổi tin lời Vương Tiểu Thanh nói.

Vương Mộng Mộng và Trương Hồng Châu cũng nghe thấy, sau khi xuống xe cũng vội vàng đi mua mũ.

Vương Tiểu Thanh trốn vào nhà vệ sinh, đeo khẩu trang, búi tóc lên, bôi tro lên mặt rồi đeo một chiếc kính.

Lần trước, cô lấy chiếc kính này từ trạm thu mua phế liệu, là kính râm, chủ yếu để che giấu danh tính. Thay bộ quần áo cũ màu đen, rồi đi tới chợ đen.

Đã có kinh nghiệm từ lần trước, lần này cô định trực tiếp đi tìm lão đại của chợ đen, nhưng ai mà ngờ, bọn họ đã chuyển chỗ.

Vương Tiểu Thanh cảm thấy bọn họ thật đúng là rất thông minh, không còn cách nào khác đành phải đến chợ đen trước.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 73: Chương 73


Đến chợ đen, trước tiên Vương Tiểu Thanh đi dạo một vòng, cô mua một cái nồi đất, bình thường chỉ có một cái nồi vừa nấu cơm vừa xào rau rất bất tiện, có cái nồi đất này sẽ tiện hơn nhiều. Cô đặt nồi đất vào một cái túi lưới, sau đó bí mật chuyển nó vào trong không gian.

Cô tiếp tục mua một chiếc gương, sáu đôi đũa, sáu cái cốc, một ấm nước và một cân trà.

Mặc dù những thứ này ở cửa hàng bách hóa đều có bán, nhưng ở đây bán rẻ hơn và kiểu dáng cũng đa dạng hơn.

Đi đến một góc vắng người đem đồ đạc thả vào không gian, sau đó lại từ không gia lấy ra một ít rau rồi cho vào túi lưới, xong xuôi mới đi tìm hai tên ngốc kia.

"Tôi muốn gặp ông chủ của các anh," Vương Tiểu Thanh nhỏ giọng nói.

Hai tên ngốc thấy cô liền nhận ra ngay, người cao hơn lập tức dẫn đường một cách lịch sự. Chỗ của bọn họ hiện tại không xa như lần trước, ngay ở bên cạnh.

Tên cao lớn gõ cửa năm lần.

"Vào đi." là giọng của anh mặt sẹo.

Tên cao lớn mở cửa cho Vương Tiểu Thanh đi vào, còn hắn ta thì không đi vào.

"Ôi, chị gái, chị đến rồi, nhanh vào, nhanh vào uống trà. Tôi đã chờ chị lâu lắm rồi, cuối cùng thì chị cũng đến," anh mặt sẹo kích động. Không kích động sao được, lần trước bán mấy nghìn cân lương thực, hắn ta đã kiếm được không ít.

Vương Tiểu Thanh thấy Trương Vũ không có ở đây liền thở phào nhẹ nhõm. Cô lấy rau từ trong túi lưới ra. Một cây cải thảo, hai củ cà rốt, hai cây rau chân vịt, hai cây cải thìa.

Anh mặt sẹo vội vàng lấy giấy bút ra.

Vương Tiểu Thanh viết lên giấy: "Cải thảo 1000 cân, rau chân vịt 250 cân, cà rốt 500 cân, cải thìa 500 cân. Ra giá đi."

Anh mặt sẹo nhìn thoáng qua tờ giấy, giật mình vì số lượng lớn, bắt đầu kiểm tra chất lượng rau trên bàn, suy nghĩ một lúc rồi ghi giá dưới tên các loại rau mà Vương Tiểu Thanh đã viết.

"Cải thảo ba xu, rau chân vịt bốn xu, cà rốt năm xu, cải thìa bốn xu"

"Chị gái, hiện giờ thời tiết thuận lợi, rau không có giá cao. Rau của chị chất lượng tốt mới có giá này, chị thấy có được không?" anh mặt sẹo lo lắng Vương Tiểu Thanh sẽ chê ít.

Vương Tiểu Thanh nhìn giá, quả thật rất thấp, nhưng tình hình hiện tại đúng là như vậy thật.

Cô viết lên giấy: "Được, rau tổng cộng 170 đồng. Gạo trắng và bột mì cũng có, xem anh cần bao nhiêu."

Vương Tiểu Thanh không viết số lượng cụ thể vì sợ hắn không đủ sức mua, cho nên để hắn tự ghi.

Anh mặt sẹo nghe nói có gạo trắng và bột mì thì rất vui, tính toán số tiền mình hiện có.

"Chị gái, hiện giờ vốn lưu động trên tay tôi chỉ có hơn 4000 đồng tiền mặt, cho nên tôi muốn 7500 cân gạo và 2500 cân bột mì. Ở tỉnh Hồ Nam chúng tôi, người ta thích ăn gạo hơn, bột mì không phổ biến và bán chạy như gạo. Chị xem có được không?" Anh mặt sẹo khách sáo.

Vương Tiểu Thanh viết trên giấy: "Được, một giờ sau nhận hàng. Tiền rau đổi thành các loại phiếu, tốt nhất có phiếu xe đạp."

"Được, được, được, tôi sẽ chuẩn bị ngay. Đây là chìa khóa, cái nhỏ là chìa khóa phòng, tôi nghĩ sân không đủ chỗ," anh mặt sẹo hai tay đưa hai chiếc chìa khóa.

Vương Tiểu Thanh nhận lấy, không nói gì rồi đi ra.

Lần này anh mặt sẹo không nghi ngờ Vương Tiểu Thanh nữa, lập tức vào gọi điện điều động tiền mặt.

Vương Tiểu Thanh không thay đổi trang phục, thời gian vẫn còn sớm, trước tiên cô đi qua chợ đen mua bao tải, lần này mua liền một lúc 600 cái. Cô định mua nhiễu hơn những người ta nói không còn hàng nữa, bao tải đã được đặt hết, Vương Tiểu Thanh chỉ có thể từ bỏ.

Giống như lần trước, Vương Tiểu Thanh sử dụng xe đẩy để chở bao tải vào hẻm, sau đó chuyển vào không gian và chất đầy hai trăm bao gạo và bột mì. Cô trả lại xe đẩy rồi đi về số nhà 81 ở phía tây thành phố, nơi lần trước giao hàng.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 74: Chương 74


Đến số 81, cô mở cổng ra, sau đó đóng cửa lại, rồi mở cửa phòng bên trong. Bên trong cũng trống trơn, rất thích hợp để đồ.

Xem ra chỉ có thể chất rau trong nhà, còn lương thực sẽ để ở ngoài sân, vì rau không có thứ gì để đựng, cũng không có bạt nhựa để trải ra đựng.

Cô sắp xếp cải thảo một cách gọn gàng đặt ở phòng khách và phòng ăn, còn các loại rau khác thì xếp vào từng phòng riêng, vừa khít, chỉ còn mỗi nhà vệ sinh là không dùng đến.

Cô đem lương thực đặt trong sân, chật kín đến mức không còn chỗ ngồi, chỉ có thể ngồi ở trên một bao gạo nghỉ ngơi một chút.

Nhìn đồng hồ, còn khoảng mười đến hai mươi phút nữa bọn họ mới đến, Vương Tiểu Thanh liền đi vào không gian.

Những lương thực còn chưa tuốt hạt, cô đem tuốt hết rồi đóng vào bao, sau đó xếp thêm hai trăm bao, chỉ còn hơn một trăm bao tải, dự kiến khoảng mười ngày nữa sẽ dùng hết

“Chị gái, chị gái, chúng tôi đến rồi," tiếng của anh mặt sẹo vang lên, Vương Tiểu Thanh nhanh chóng ra khỏi không gian, đi ra mở cửa.

Chỉ có năm người. Trương Vũ cũng có mặt, ba người còn lại chắc chắn là tay chân thân tín của anh mặt sẹo.

"Oa!" anh mặt sẹo và những người khác đều bị choáng ngợp, lần đầu tiên nhìn thấy nhiều lương thực như vậy. Bọn họ kiểm tra toàn bộ, kiểm tra cả rau bên trong nhà.

Bọn họ gật đầu với anh mặt sẹo và Trương Vũ, ra hiệu không có vấn đề gì

"Chị gái, đây là bốn ngàn tiền mặt và các loại phiếu mà chị cần. Về phiếu xe đạp, hôm nay tôi chưa chuẩn bị được, tạm thời không có.

Lần sau chị đến, tôi đảm bảo sẽ có," anh mặt sẹo nhận hai phong bì từ Trương Vũ đưa qua, sau đó dùng hai tay đưa cho cô.

Vương Tiểu Thanh không dám nhìn Trương Vũ, chỉ gật đầu nhận lấy hai phong bì, mở ra kiểm tra sơ qua, tin rằng bọn họ không dám lừa mình. Cô đưa chìa khóa nhà lại cho họ rồi quay lưng rời đi.

"Phát tài rồi, phát tài rồi, chúng ta phát rồi," Vương Tiểu Thanh còn chưa đi xa, đã nghe thấy tiếng tiếng reo hò từ bên trong ngôi nhà vọng ra.

Vương Tiểu Thanh mỉm cười, một nghìn đồng lần trước cô chưa gửi tiết kiệm, lần này có thể gửi cùng lúc. Khoản tiền này cộng với bốn nghìn đồng trước đó, tổng cộng là chín nghìn đồng, cô sắp trở thành vạn nguyên hộ rồi, nghĩ thôi đã thấy phấn khích.

Khi gần đến bưu điện, Vương Tiểu Thanh mới vào nhà vệ sinh để thay đồ. Hôm nay cô mặc một chiếc váy liền màu trắng, áo khoác ngoài màu đỏ, trông rất giống tiểu thư.

Cô vào bưu điện gửi tiền, vừa cất sổ tiết kiệm xong thì thấy Vương Mộng Mộng bước vào.

"Đồng chí Mộng Mộng, bác gái của chúng ta đúng là chuẩn xác, mỗi tháng đều gửi năm đồng qua, không giống như ai đó cô độc không nơi nương tựa," Trương Hồng Châu vừa khen ngợi Vương Mộng Mộng vừa chọc tức Vương Tiểu Thanh, một mũi tên trúng hai đích.

"Còn cô không cô độc, thế sao không có ai gửi tiền hay đồ tới cho cô, cô nhìn cô kìa, ăn mặc như người đàn bà quê mùa còn hành xử thì như một kẻ ăn xin."

Vương Tiểu Thanh nói một câu khiến mặt Trương Hồng Châu đỏ bừng, bên cạnh có không ít người nhìn vào cười nhạo, Trương Hồng Châu định đáp trả lại nhưng Vương Tiểu Thanh đã nhanh chóng rời đi.

Trương Hồng Chậu còn muốn đuổi theo để cãi nhau với Vương Tiểu Thanh, nhưng lại sợ bỏ lỡ bữa ăn ngon của Vương Mộng Mộng, nên đành phải nuốt cục tức này lại.

Vương Tiểu Thanh suy nghĩ một chút, hôm nay đã mua nồi, đũa, cốc, ấm nước và trà, trong không gian còn khá nhiều thịt.

Lần trước mua sườn, móng giò và thịt nạc vẫn còn, nhưng bánh trứng, bánh ngọt và bánh bao thịt đã ăn hết rồi. Mỗi sáng đi làm cô không muốn nấu ăn nên đã ăn hết chỗ đó.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 75: Chương 75


Khi đi qua cửa hàng thực phẩm, cô không kiềm chế được mà mua thêm cân rưỡi thịt ba chỉ, rau trong không gian đã có sẵn, hành, gừng, tỏi cũng đã trồng một ít nên không cần mua thêm.

Cô đi đến quán bán đồ ăn sáng, mua 20 cái bánh bao thịt và 20 cái quẩy, sau đó tìm một con hẻm nhỏ để bỏ hết những thứ này vào không gian.

Đến cửa hàng hợp tác xã, cô mua thêm cân rưỡi bánh trứng, nửa cân bánh đậu xanh và một cân rưỡi đường, mỗi túi 250g, cô không quá thích ăn đường, chủ yếu để tặng người khác. Cô còn mua thêm một cân rưỡi mì sợi, vì việc tự làm mì quá phiền phức, dùng mì sợi nấu sẵn sẽ tiện hơn.

Những thứ này cô không bỏ vào không gian mà cầm trên tay, khá là nặng.

"Để anh giúp em.” Một đôi tay lớn đón lấy những món đồ trên tay Vương Tiểu Thanh.

Vương Tiểu Thanh nghe giọng nói liền biết là Trương Vũ.

"Cảm ơn. Tôi mời anh ăn cơm nhé. Đi thôi."

Vương Tiểu Thanh không cho Trương Vũ cơ hội cự tuyệt, đi về phía nhà hàng quốc doanh.

Trương Vũ nhìn vóc dáng yêu kiều phía trước đến thẫn thờ, thân hình mảnh mai tựa như một chú nai nhỏ tinh nghịch. Đẹp như một bức tranh, Trương Vũ chỉ muốn che đi đôi mắt của những người xung quanh, để không một ai có thể nhìn thấy vẻ đẹp của cô.

Đến nhà hàng quốc doanh, Vương Mộng Mộng và Trương Hồng Châu cũng đang ở đó, bọn họ đã bắt đầu ăn vài món mặn.

Vương Tiểu Thanh đoán rằng với số tiền năm đồng mỗi tháng mẹ kế gửi về cho Vương Mộng Mộng, chắc chắn không đủ để cô ta ăn.

Thực tế đúng như vậy, Vương Mộng Mộng mỗi tháng đi ăn ở nhà hàng quốc doanh hết ba bốn lần, trung bình mỗi lần hai đồng rưỡi, một tháng gần mười đồng, thêm các món ăn vặt khác, mỗi tháng khoảng mười lăm đồng.

Khi xuống nông thôn, Vương Mộng Mộng mang theo tám mươi đồng, trong hai tháng Lưu Thải Hồng đã gửi cho cô ta mười đồng.

Bây giờ, trong tay Vương Mộng Mộng cũng chỉ còn lại sáu mươi đồng, không đủ để cô ta duy trì trong một năm.

Tất nhiên, Vương Mộng Mộng cũng nhận ra vấn đề này, cô ta viết thư về cho Lưu Thái Hồng nói rằng ở đây gặp phải Vương Tiểu Thanh. Nhưng mình không thể làm gì được Vương Tiểu Thanh và tiền không đủ tiêu, mỗi tháng bà ấy ít nhất phải gửi cho cô ta mười đồng.

Tiếc là Lưu Thải Hồng không còn ở trong căn nhà cũ, không nhận được thư của Vương Mộng Mộng gửi tới. Mỗi tháng Lưu Thải Hồng gửi tiền vào số tiết kiệm của Vương Mộng Mộng mà không viết thư, sợ rằng Vương Mộng Mộng sẽ đòi thêm tiền.

Gần đây, Lưu Thải Hồng đang để ý đến một người đàn ông chưa từng kết hôn, trước đây rất nghèo, hiện tại tuổi lớn nhưng đã dành dụm được khá nhiều tiền, chỉ có điều tuổi hơi lớn. Năm mười lăm tuổi, Lưu Thải Hồng mới bốn mươi tuổi, thật sự chênh lệch quá lớn, khiến Lưu Thải Hồng hơi phân vân.

Trong nhà hàn quốc doanh.

"Đồng chí Mộng Mộng, tôi nghi ngờ là Vương Tiểu Thanh ăn ngon, mặc đẹp như vậy đều nhờ đàn ông cho cô ta. Cô xem kìa, cái gã nhà quê đó đang cầm bao nhiêu là đường, bánh trứng và mì sợi."

Trương Hồng Châu nói, ánh mắt nhìn chăm chăm vào đống đồ trên tay Trương Vũ, cơm cũng không muốn ăn nữa.

"Cái gì, cái gã nhà quê đó mà có nhiều tiền như vậy sao?" Vương Mộng Mộng dừng đũa, nhìn sang và thấy đúng như lời Trương Hồng Châu nói, mọi thứ đều do Trương Vũ cầm, mối quan hệ giữa hai người chắc chắn không bình thường.

"Không biết được đâu, nhà quê thì cũng có thể có vài trăm đồng tiền tiết kiệm chứ," Trương Hồng Châu phân tích.

"Vài trăm đồng thì có là gì, còn không đủ tiền sính lễ nữa," Vương Mộng Mộng khinh thường nói, ở Thượng Hải, không có một nghìn đồng thì không cưới được vợ.

"Tôi nghĩ, Vương Tiểu Thanh chỉ đang trêu hắn ta thôi, khi nào tiêu hết tiền của hắn rồi thì không chịu cưới là xong." Trương Hồng Châu suy đoán.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 76: Chương 76


"Cô nói cũng có lý," Vương Mộng Mộng thấy chuyện này không liên quan đến mình, nên nhanh chóng ăn cơm thì hơn, lại bưng bát đũa lên ăn tiếp.

Còn Trương Hồng Châu thì lòng dạ rối bời, nghĩ đến bao nhiêu đồ tốt kia và chiếc váy đẹp trên người Vương Tiểu Thanh, nếu tất cả đều là của mình thì tốt biết bao...

Bữa ăn này, cuối cùng cũng tự mình trả tiền, Vương Tiểu Thanh cảm thấy dễ chịu hơn nhiều.

"Lát nữa em có muốn đi đâu nữa không?" Trương Vũ hỏi.

"Em muốn đến trạm thu mua phế liệu để tìm một ít sách, anh có việc thì đi trước đi," Vương Tiểu Thanh sợ Trương Vũ vì giúp mình xách đồ lại làm chậm trễ việc của anh ấy.

"Anh sẽ đưa em 1 đến trạm thu mua phế liệu, sau đó mới đi làm việc của anh. Xong việc anh sẽ quay lại trạm thu mua phế liệu tìm em, em ở đó đợi anh, nếu không một mình em không thể xách hết đống đồ này được.” Trương Vũ suy nghĩ một chút, chỉ có thể làm như vậy thôi.

"Thôi được." Vương Tiểu Thanh có chút hối hận vì đã không đặt đồ vào trong không gian.

Hai người đi đến trạm thu mua phế liệu, Trương Vũ đưa cho ông lão một điếu thuốc, đặt đồ của cô vào phòng bảo vệ của ông ấy.

Sau khi vẫy tay chào Vương Tiểu Thanh, Trương Vũ rời đi, Vương Tiểu Thanh cũng yên tâm đi vào tìm sách.

Bên trong có rất nhiều sách về tiểu sử nhân vật và tiểu thuyết, tạp chí, tất cả đều được cất vào không gian.

Nhớ lại lần trước cô đã tìm được rất nhiều bát đẹp ở đây, hôm nay tìm lại thì không thấy nữa, có lẽ đã bị lấy đi rồi.

Dạo thêm một vòng, không phát hiện đồ vật có giá trị, có vẻ lần này vận may của cô không tốt lắm, chỉ tìm được mười mấy cuốn sách.

Chỉ đành quay lại phòng bảo vệ.

"Cháu không tìm thấy cuốn sách mà mình cần." Vương Tiểu Thanh giải thích.

"Sách mấy ngày trước đã bị xử lý hết rồi, ở đây thật sự không còn chỗ để chứa nữa. Đợi tháng sau nhé, tháng sau lại đến tìm lại."

Ông lão cúi đầu đọc "Hồng Lâu Mộng", cũng không ngẩng đầu lên, Vương Tiểu Thanh thầm nghĩ ông lão này thật dũng cảm, có lẽ bối cảnh gia đình của ông ấy rất mạnh.

"Vâng, cảm ơn ông," Vương Tiểu Thanh sắp xếp lại bánh kẹo và mì sợi của mình, sau đó buộc chặt lại để không bị rơi ra ngoài.

Trương Vũ quay lại điểm hẹn của anh mặt sẹo ở chợ đen.

"Trương Vũ, cậu đến rồi, nhanh lên, cậu sắp xếp đi, lô hàng này để giá bao nhiêu thì hợp lý?" anh mặt sẹo đã đợi Trương Vũ từ lâu rồi.

"Được," trong đầu Trương Vũ đã có sẵn kế hoạch, anh nhanh chóng viết vào số.

Hai mươi phút sau, mọi thứ được viết rõ ràng trong số, giá bao nhiêu, bán ở đâu, cần bao nhiêu người, tất cả đã được tính toán cẩn thận.

"Anh, anh xem đi." Trương Vũ đưa quyển sổ cho anh mặt sẹo.

"Ừm, được, lúc nào cậu sắp xếp cũng hoàn hảo cả, tôi không cần xem lại nhiều, cứ theo phương án của cậu mà làm," anh mặt sẹo hài lòng gật đầu. Sau đó anh mặt sẹo nhìn về phía Trương Vũ.

"Này Trương Vũ, có phải cậu có bí mật gì đúng không, vừa nãy đã sắp tới giờ ăn cơm rồi mà cậu lại không ăn. Cậu đi ra ngoài rồi mới quay về, cũng không mua gì cả, không phải cậu đi tán gái đấy chứ?"

Anh mặt sẹo nói ra nghi ngờ của mình, trước đây cứ mỗi lần Trương Vũ đến đây là ở lại đến hai giờ chiều mới quay về, nhưng gần đây giữa chừng hay đi ra ngoài .

"Làm gì có," Trương Vũ ngại ngùng, tai hơi đỏ, như bị người khác phát hiện ra bí mật của mình.

"Bị tôi nói trúng rồi đúng không, ha ha ha," anh mặt sẹo và mấy đàn em đứng bên cạnh cùng nhau cười đùa.

"Được rồi, tôi về trước đây, có thời gian tôi sẽ đến, có việc thì gọi điện cho tôi." Trương Vũ dặn dò một câu rồi chuẩn bị rời đi.

"Được, đi đi," anh mặt sẹo cũng không giữ Trương Vũ ở lại, mấy năm nay đều như vậy, đã quen rồi.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 77: Chương 77


Trương Vũ chạy một mạch đến trạm thu mua phế liệu, thấy Vương Tiểu Thanh đang lật xem báo cũ trong phòng bảo vệ, ông lão thì vẫn say mê đọc sách.

"Anh đến rồi, chúng ta về thôi," Trương Vũ nói với Vương Tiểu Thanh rồi cúi xuống xách đồ lên.

"Ừm, được, tạm biệt ông "

"Ừm," ông lão đáp lại một tiếng, cũng không ngẩng đầu lên.

Buổi chiều, sau khi về đến nhà, Vương Tiểu Thanh sắp xếp đồ đạc gọn gàng, chỉ để lại một ít đồ trong tủ bếp, phần còn lại đều đặt trong không gian, đề phòng những tình huống bất trắc.

Cô thay một bộ quần áo cũ rồi đi đến điểm thanh niên tri thức tìm Lưu Hiểu Yến.

"Hiểu Yến, Hiểu Yến, tôi về rồi, nhanh ra đây đi."

"Đến đây, đến đây." Lưu Hiểu Yến vui vẻ chạy ra.

"Đây, bánh đậu xanh," Vương Tiểu Thanh đưa cho Hiểu Yến hai miếng bánh đậu xanh.

"Oa, tuyệt quá, cảm ơn Tiểu Thanh, cô định đi đâu mà lại mặc thế này?" Lưu Hiểu Yến nhìn Vương Tiểu Thanh mặc quần áo cũ và giày cao su, trông giống như chuẩn bị đi làm việc.

"Tôi muốn đến con suối nhỏ dưới chân núi để bắt cá ăn, tôi thèm cá quá rồi."

Thật ra trước đó ở nhà hàng cũng ăn cả hai lần rồi nhưng đều không ngon, có mùi tanh.

Vương Tiểu Thanh muốn ăn cá chua và canh cá đậu phụ, dưa chua đã muối sẵn từ vài ngày trước, hôm nay vừa đúng lúc có thể ăn, hy vọng có thể bắt được cá.

"Vậy tôi cũng đi, cô đợi tôi một chút, tôi đi thay giày," Lưu Hiểu Yến trở về thay giày.

"Hừ, đúng là không biết tự lượng sức mình, con suối đó tôi đã nhìn qua rồi, hoàn toàn không có cá, tôi không tin hôm nay bọn cô có thể bắt được cá," Trương Hồng Châu đắc ý nằm trên giường mỉa mai, cô ta cố ý muốn Lưu Hiểu Yến cùng Vương Tiểu Thanh nghe xong sẽ không thoải mái.

Ai ngờ, chẳng có ai để ý đến cô ta, chỉ có tiếng ngáy của Vương Mộng Mộng đáp lại.

Lưu Hiểu Yến biết rõ, trong phòng này, hai người kia nói nhiều, cô chỉ có một mình, không nên cãi nhau với bọn họ làm gì, tốt nhất là coi như họ không tồn tại, khiến bọn họ tức chết.

"Đi thôi," Lưu Hiểu Yến vẫn vui vẻ nắm tay Vương Tiểu Thanh đi.

Vương Tiểu Thanh quay lại lấy một cái xô, sợ lát nữa bắt được cá lại không có gì đựng và lấy một nắm cơm còn lại từ hôm qua.

Trên đường đi, Vương Tiểu Thanh đem cơm mang theo nặn thành những cục cơm nhỏ, thêm một ít nước suối Linh Tuyền, nặn thành ba viên cơm nhỏ.

Bọn họ đi tới con suối nhỏ dưới chân núi, con suối này thực ra khá rộng, ở thượng nguồn thì nước sâu hơn.

Vương Tiểu Thanh không biết bơi, không dám đi, nên lần này câu thử ở hạ lưu xem sao, dù sao nước chỉ đến đầu gối.

"Oa, Tiểu Thanh, mình thấy cá rồi, hình như là cá trắm cỏ hoặc cá diếc, không nhìn rõ lắm," Lưu Hiểu Yến lớn tiếng thét to.

"Được, Hiểu Yến cô đừng lên tiếng, cần thận không cá chạy mất. Cô ngồi bên trái, tôi ngồi bên phải. Viên cơm này đặt ở giữa để thu hút cá, lát nữa chúng ta cầu cùng lúc, tôi không tin không bắt được cá," Vương Tiểu Thanh tự tin nói, đặt viên cơm đầu tiên vào nước, khi đặt xuống còn thêm nhiều nước suối Linh Tuyền.

Chưa đầy một phút, đã có cá đến, lại có thêm ba bốn con cá đến tranh nhau ăn viên cơm.

Vương Tiểu Thanh ra hiệu, hai người cùng lao tới, hợp sức bắt được một con cá.

"Bắt được rồi, tuyệt quá," con cá này khá lớn, ước chừng hai đến hai cân rưỡi, là cá trắm cỏ.”

Hai người vui mừng không ngớt.

Chuyển sang chỗ khác đặt viên cơm thứ hai, lại có cá đến, hai người lăn qua lăn lại mà không bắt được.

Bởi vì con cá này có gai, hình như gọi là cá lăng, hai người suýt nữa bị gai đâm, cho nên không dám hành động thiếu suy nghĩ.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 78: Chương 78


Nghỉ ngơi một lúc, lại đi lên phía trên một chút, ở đây nước cũng sâu, chỗ sâu nhất đến tận đùi, Vương Tiểu Thanh nhảy xuống chỗ nông hơn, nếu không sẽ khó bắt.

Đặt viên cơm thứ ba xuống, đợi vài phút mới có cá đến, hai người lao ra bắt, Vương Tiểu Thanh bắt được một con nhưng lại để trượt khỏi tay.

"A, tiếc quá," Lưu Hiểu Yến vội ném con cá lên bờ, sợ cá lại trượt mất.

"Cô thật thông minh," Vương Tiểu Thanh bỏ con cá diếc vào xô, con này nhỏ hơn, khoảng một cân rưỡi.

"Tiểu Thanh, cô nói xem tối nay chúng ta ăn cá diếc hay cá trắm cỏ?" Lưu Hiểu Yến thèm chảy cả nước miếng, không ngờ lại có ngày cô tự bắt được cá, về phải viết thư báo cho bố mẹ, ông bà nội, cô đã trưởng thành rồi.

"Hôm nay ăn cá trắm cỏ, làm món cá chua cho cô ăn."

Vương Tiểu Thanh muốn thử xem món dưa chua thế nào rồi.

"Tốt quá, tôi chưa bao giờ ăn cá nấu dưa chua, nghe thôi đã thấy ngon rồi," Lưu Hiểu Yến chỉ ăn cá kho và cá hấp, chưa từng nghe đến món cá nấu dưa chua.

"Còn cá diếc, ngày mai tan làm tôi sẽ đến chỗ Trương Tam mua một miếng đậu phụ, chúng ta làm món cá diếc nấu đậu phụ ăn với mì," Vương Tiểu Thanh rất thích món canh cá diếc đậu phụ.

"Nếu ngày mai cũng đến chỗ cô ăn, tôi sẽ ngại lắm đó Tiểu Thanh," Lưu Hiểu Yến chớp chớp mắt.

"Không có gì phải ngại cả, tôi tin rằng đổi lại là cô xây nhà ở ngoài, cô cũng sẽ thường xuyên mời tôi đến ăn cơm," Vương Tiểu Thanh khuyên nhủ Lưu Hiểu Yến.

"Ừm, chắc chắn rồi, cảm ơn cô, Tiểu Thanh."

Lưu Hiểu Yến nghĩ lúc về cô sẽ viết thư báo cho bố mẹ, chị em tốt của cô rất quan tâm đến cô.

Nhưng hiện tại Tiểu Thanh là một cô nhi, xem có thể để Tiểu Thanh làm con gái nuôi của bố mẹ không.

Nếu Vương Tiểu Thanh biết được suy nghĩ của Lưu Hiểu Yến, chắc chắn cô sẽ cười c.h.ế.t mất, đương nhiên cũng sẽ vô cùng cảm động.

"Con cá này không nhỏ, chúng ta làm hết đi, lát nữa đưa một phần cho các đồng chí nam," Vương Tiểu Thanh ngồi ở cửa làm cá, mặc dù chưa làm cá bao giờ, nhưng đã từng xem qua, chỉ cần bỏ mang cá, cạo vảy, m.ổ b.ụ.n.g và bỏ hết nội tạng ra.

Sau đó cắt đầu cá, đuôi cá để riêng, toàn bộ thân cá được cắt thành từng lát mỏng, việc này tốn không ít thời gian.

Thịt cá được ướp với một chút muối, một ít bột mì và lòng trắng trứng gà để thêm phần mềm, chỉ cần thêm một chút rượu vào rồi trộn đều. Toàn bộ bề mặt của miếng cá sẽ được áo một lớp mỏng bên ngoài, giúp cá thêm tươi ngon, sau đó cho vào bát gỗ để ướp.

Xử lý xong những việc này đã là năm giờ, Vương Tiểu Thanh nghĩ hôm nay nên ăn cơm gạo trắng.

Bên này, Lưu Hiểu Yến đã thái xong dưa chua, hành, gừng, tỏi, ớt. Bây giờ mà nấu cá thì hơi sớm, nấu cơm lâu hơn, nên bắt đầu nấu cơm trước.

Vương Tiểu Thanh lấy nồi đất mua hôm nay ra, đong đủ gạo cho hai người ăn, hai người bắt đầu nhóm lửa nấu cơm.

"Tiểu Thanh, cô định lập gia đình ở đây à?" Lưu Hiểu Yến nhìn Vương Tiểu Thanh liên tục mua sắm thêm đồ đạc.

"Không, tôi sẽ về thành phố."

Vương Tiểu Thanh trả lời không một chút do dự, không phải vì chê ở đây không tốt, mà vì cô quyết định sẽ đi học đại học, cho nên nhất định là phải đến thành phố.

"Được, sau này cô về thành phố thì ở nhà tôi nhé, nhà tôi có phòng trống."

Lưu Hiểu Yến cao hứng, trước đây Vương Mộng Mộng và Trương Hồng Châu luôn nói trong phòng ngủ ở điểm tri thức rằng Vương Tiểu Thanh sẽ kết hôn với Trương Vũ, gả cho một người nông dân.

Mặc dù Lưu Hiểu Yến thấy Trương Vũ là một người tốt, nhưng vẫn cho rằng Trương Vũ không xứng với Vương Tiểu Thanh, trong lòng cô, Vương Tiểu Thanh là một tiểu tiên nữ.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 79: Chương 79


"Được thôi."

Hai người trò chuyện một lúc, cơm nấu chín xong bọn họ bắt đầu nấu món cá nấu dưa chua.

Nấu nóng dầu trong nồi, cho một ít gừng và tỏi băm vào, sau đó cho dưa chua vào, bật lửa lớn xào cho thơm, đổ một bát nước sạch vào rồi đun sôi với lửa lớn, sau đó đậy nắp lại nấu trong năm phút.

Thêm muối, rồi cho toàn bộ các lát cá đã ướp vào để chần cho chín, khi cá chín thì vớt ra.

Chuẩn bị một bát lớn và một bát nhỏ, đổ toàn bộ cá nấu dưa chua vào, rắc thêm một ít gừng và tỏi băm lên trên. Cho thêm dầu vào nồi, thêm vài khoanh ớt rồi xào trên lửa nhỏ trong mười giây rồi tắt lửa, sau đó đổ một ít vào cả hai bát. Món cá nấu dưa chua thơm ngon đã hoàn thành.

"Thơm quá, tôi sẽ nhanh chóng đưa qua ngay đây," Lưu Hiểu Yến cầm bát cá nấu dưa chua nhỏ lên rồi đi ngay, cô muốn nhanh chóng đưa qua.

Vương Tiểu Thanh thì chuẩn bị lấy bát xới cơm.

Lưu Hiểu Yến bưng bát cá nấu dưa chua đến nhà chính của điểm tri thức, thấy bọn họ đang ăn cơm, hôm nay họ ăn cháo ngô và khoai tây xào, có lẽ đã chán ăn bánh ngô rồi, thỉnh thoảng nấu cháo ngô thay đổi khẩu vị.

"Ba đồng chí, có món ngon đây, Tiểu Thanh nấu món cá nấu dưa chua, mấy anh mau thử đi, tôi vẫn chưa được thử đâu," Lưu Hiểu Yến đặt bát cá nấu dưa chua xuống, mùi thơm lan tỏa khắp điểm tri thức.

"Oa, thơm quá, các cô bắt cá ở đâu vậy?" Giả Nam ngẩng đầu lên hỏi Lưu Hiểu Yến.

"Con suối nhỏ ở dưới chân núi, chúng tôi bắt ở dưới hạ lưu và trung lưu," Lưu Hiểu Yến thành thật trả lời.

"Hay quá, lần tới đến ngày nghỉ, chúng ta cũng đi thôi," Hoàng Cẩm nhìn vào món cá thơm phức.

"Được, cảm ơn đồng chí Hiểu Yến đã mang qua đây, thay chúng tôi cảm ơn đồng chí Tiểu Thanh nhé, lần tới chúng tôi sẽ giúp cô ấy chặt củi," Chương Giang Bắc gặp một miếng cá lên ăn.

"Đúng rồi, cô cũng mau về ăn đi, để nguội sẽ không ngon đâu," Giả Nam Vũ cũng giục cô mau trở về ăn cơm, Lưu Hiểu Yến liền chạy nhanh về.

"Cá ở con suối đó, tôi biết, dân làng ở đây họ không thích ăn, có mùi đất," Trương Hồng Châu ăn không được thì bảo không ngon.

"Ôi, thịt cá vừa mềm vừa thơm, dưa chua và ớt nấu cùng thật sự làm tăng mùi vị," Giả Nam Vũ miêu tả một cách cường điệu khiến hai người kia không ăn được lại càng thêm thèm.

Vương Tiểu Thanh và Lưu Hiểu Yến dưới nước canh lên cơm, một miếng dưa chua, một miếng cá, ăn rất vui vẻ, suýt chút nữa nuốt luôn cả đầu lưỡi.

"Tiểu Thanh, mấy ngày nữa chúng ta lại đi bắt cá nhé, thật sự ngon quá," Lưu Hiểu Yến nhìn bát cơm và cá đã ăn sạch, rất hài lòng.

Nhưng lần sau, cô phải mang lương thực đến, không thể ăn miễn phí của Vương Tiểu Thanh mãi.

"Được, hai ngày nữa chúng ta lại đi bắt, bắt được thì nuôi để ăn dần," Vương Tiểu Thanh bắt đầu dọn dẹp bát đũa, chuẩn bị đi rửa chén, lại bị Lưu Hiểu Yến nhanh chóng giành lấy.

"Đầu bếp Vương, cô nấu ăn vất vả rồi, việc nhỏ này cứ để tôi làm," Lưu Hiểu Yến nhanh nhẹn bắt đầu rửa nồi và rửa bát.

Vương Tiểu Thanh để mặc cô ấy làm, nếu không để cô ấy làm việc, cô ấy sẽ ngại khi đến đây ăn cơm.

"Nhưng mà, Tiểu Thanh, vừa rồi các đồng chí nam hỏi tôi bắt cá ở đâu, tôi đã nói với họ mất rồi, nếu họ bắt hết cá thì có khi nào chúng ta sẽ không bắt được nữa không." Lưu Hiểu Yến hơi hối hận vì đã nói cho họ biết.

"Không sao đâu, bọn họ chưa chắc đã giỏi như chúng ta, có khi còn không thể bắt được cá."

Vương Tiểu Thanh không lo lắng, cô hiểu được thật ra cá đến vì nước suối Linh Tuyền thu hút chúng. Không có nước suối Linh Tuyền, hôm nay bọn họ cũng không bắt được cá.

"Đúng vậy, vậy thì tôi không lọ nữa." Lưu Hiểu Yến vừa hát vừa rửa bát, rửa xong rồi thì quay về điểm tri thức nghỉ ngơi.

Vương Tiểu Thanh đóng cửa cẩn thận rồi vào không gian để ngâm mình.
 
Thập Niên 70: Thanh Niên Trí Thức Kiều Diễm Được Tháo Hán Dùng Mạng Nuông Chiều
Chương 80: Chương 80


"A, mình ngốc quá, mình chỉ cần đưa tay vào trong dòng suối nhỏ, chỉ cần chạm vào cá là có thể đưa chúng nó vào trong không gian, tiện hơn bắt cá nhiều," Vương Tiểu Thanh mới nghĩ ra điều này.

Như vậy thì không phải lo không có cá để ăn, mấy ngày nữa lại đi bắt.

Ngày hôm sau lúc bắt đầu làm việc, ba đồng chí nam còn đặc biệt đến cảm ơn cô vì mỗi lần làm món ngon đều không quên chia sẻ với bọn họ.

"Không có gì đâu," Vương Tiểu Thanh cười đáp lại.

"Hừ, đồ giả tạo, chỉ biết đi nịnh bợ đồng chí nam, chúng tôi là đồng chí nữ thì không ai để ý tới," Vương Mộng Mộng cũng học theo dáng vẻ của Trương Hồng Châu, châm chọc khiêu khích.

Vương Tiểu Thanh cũng không thèm nhìn cô ta lấy một cái, đi thẳng tới chỗ làm.

"Cô hay lắm, đồ không biết xấu hổ," Vương Mộng Mộng tức giận dậm chân.

Vương Mông Mộng suy nghĩ một chút.

"Hồng Châu, chiều nay chúng ta cũng đi bắt cá nhé."

"Được thôi," Trương Hồng Châu đã thèm từ lâu.

Hai người bọn họ ôm hy vọng bắt hết cá, để Vương Tiểu Thanh và Lưu Hiểu Yến không có cá để ăn, xem họ còn khoe khoang được không.

Chiều tan làm, Vương Tiểu Thanh và Lưu Hiểu Yến liền đi mua đậu phụ.

Vương Mộng Mộng và Trương Hồng Châu về điểm tri thức lấy một ít bột ngô làm mồi nhử và còn xách theo một thùng nước.

Trên đường đi, Vương Mộng Mộng lại có chút nghi ngờ, bởi vì cô ta từ trước tới nay chưa bao giờ đi bắt cá.

"Cô nghĩ chúng ta có bắt được không?" Vương Mộng Mộng hỏi Trương Hồng Châu.

"Tất nhiên có thể, cô nghĩ xem, Lưu Hiểu Yến và Vương Tiểu Thanh, hai người bọn họ yếu hơn chúng ta mà còn bắt được cá nữa là," Trương Hồng Châu tràn đầy tự tin trả lời lại.

Hai người bọn họ đến hạ lưu, đợi nửa giờ, có cá nhưng chỉ bằng ngón tay cái, bọn họ lười bắt, nghĩ rằng chắc sẽ có cá lớn.

Lại chạy đến trung lưu, mất thêm nửa giờ, lần này có cá lớn, hai người cùng lao lên bắt cá, kết quả là Vương Mộng Mộng ngã đè lên người Trương Hồng Châu, suýt chút nữa làm gãy xương của Trương Hồng Châu.

Vương Tiểu Thanh mua đậu phụ về nhà nấu canh cá diễc đậu phụ, trước tiền cô cạo vảy cá, m.ổ b.ụ.n.g lấy nội tạng ra rồi rửa sạch.

Để cá ráo nước, sau đó cho hành, gừng vào, thêm chút muối để cá ngấm vị, rưới thêm chút rượu để khử mùi tanh, vắt hành gừng lấy nước. Sau đó bôi đều từng con cá, bôi xong thì nhét hành gừng vào bụng cá

Cá để qua một bên ướp trong mười phút, đậu phụ cắt đôi, rồi cắt thành các dải to, cuối cùng cắt thành các khối vuông nhỏ, sau đó để sẵn một bên.

Tiếp theo, nấu nóng dầu trong chảo, rắc chút muối để khi rán cá sẽ không bị dính chảo.

Rán vàng một mặt cá rồi lật qua mặt kia, rán vàng hai mặt, sau đó đổ nhiều nước sôi vào chảo.

Thêm hành lá, gừng thái lát vào bên trong, tiếp tục đậy nắp nồi, hầm canh cá trong mười phút, lúc này canh cá đã trở thành màu trắng đậm.

Dùng vải mỏng lọc cá, lọc bỏ xương cá, như vậy lúc uống canh cá sẽ không lo bị hóc xương cá.

Cho đậu phụ đã chuẩn bị vào, khi nước sôi lại thì cho mì sợi vào.

"Hiểu Yến, cô làm gì đấy, chuẩn bị ăn mì thôi," Vương Tiểu Thanh thấy Lựu Hiểu Yến vẫn đứng ngoài cửa.

"Ha ha ha ha, Tiểu Thanh, cô đoán xem tôi vừa nhìn thấy gì," Lưu Hiếu Yến cười tươi bước vào

"Sao vậy?"

Vương Tiểu Thanh bắt đầu thêm gia vị.

"Tôi vừa nhìn thấy Vương Mộng Mộng và Trương Hồng Châu cả người ướt sũng trở về mà không bắt được con cá nào, xô nước thì trống không." Lưu Hiểu Yến cười đến nỗi bụng cũng đau.

"Được rồi, mì chín rồi, chúng ta ăn thôi." Vương Tiểu Thanh lấy hai cái bát ra bắt đầu múc mì sợi.

"Oa, thơm quá, Tiểu Thanh, tay nghề nấu ăn của cô quá tuyệt vời, sau này tôi phải học cô mới được, để sau này nấu cho bố mẹ tôi ăn." Lưu Hiểu Yến bê bát mì lên.

Vương Tiểu Thanh nếm thử một miếng, mì sợi mềm ngon miệng, canh cá không có mùi tanh, mặn nhạt vừa phải.
 
Back
Top Bottom