Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 120


Lưu Đại Hồng nóng ruột, nhanh chóng dỗ dành nói: "Được rồi được rồi, chúng ta không khóc nữa, chúng ta không cần hắn ta nữa. Tiểu Mãn đừng khóc, nếu không sau này sẽ để lại sẹo không xinh đâu."

Ai dà, đều là những đứa trẻ đáng thương, người làm cha như Hứa Kiến Sinh đúng là quá thất bại.

Không cần đợi đến sau này, bây giờ cô ta cũng có thể đoán ra được sau này Hứa Kiến Sinh sẽ hối hận không kịp rồi.

Lưu Đại Hồng đem nguyên xi những lời nói của hai chị em Hứa Nam Nam nói cho Hứa Kiến Sinh đứng đợi ở cửa thôn.

Nghe thấy hai chị em buông lời độc ác, Hứa Kiến Sinh có hơi kích động: "Sao hai đứa trẻ này lại không hiểu chuyện như vậy, bà nội của bọn nó đã cũng đã chịu nhiều đau khổ như thế rồi, bọn nó còn muốn lấy cái mạng già của bà ấy sao?"

Hứa Kiến Sinh thật sự nghĩ không ra rốt cuộc hai đứa trẻ này muốn làm gì. Đầu tiên là dọn ra khỏi nhà, lại chuyển hộ khẩu đi, bây giờ lại tố cáo bà Hứa. Một bó tuổi rồi còn bị coi thành phần tử xấu, nếu không phải bởi vì những việc trước kia của bà Hứa, chỉ e rằng kết cục sẽ còn thảm hơn bây giờ nữa.

Hắn ta nhờ Lưu Đại Hồng giúp mình mang những lời đó qua, cũng hy vọng cho hai đứa trẻ kia một cái thang, không ngờ tới hắn ta còn chưa làm cái gì, thế mà bọn trẻ đã buông lời tàn nhẫn.

Nhìn thấy dáng vẻ này của Hứa Kiến Sinh, Lưu Đại Hồng nói: "Kiến Sinh à, chú cũng đừng ghét chị dâu lắm lời, những lời này chị dâu không nói ra thì trong lòng sẽ thấy khó chịu. Hai chị em Nam Nam ở trong thôn sống qua ngày như thế nào, tôi đều nhìn thấy hết cả. Người trong thôn cũng đều nhìn thấy. Chú nói xem, nếu bọn trẻ không cha không mẹ thì chúng ta cũng không có gì để nói, đó chính là vận mệnh của bọn nó. Nhưng chúng là những đứa trẻ có cha có mẹ, sao cũng sống thành như vậy. Cha mẹ anh em của chú không xem bọn nó là con người, còn chú và Lý Tĩnh đối xử với bọn trẻ thế nào? Lúc trước thì không nói, chỉ nói lần này, chú trở về liền ra tay với Nam Nam, chú chẳng nghĩ đến việc ôn tồn nói chuyện với con bé, hỏi rõ ràng mọi việc? Nam Nam tố cáo bà Hứa, việc này có chút quá đáng, nhưng chúng tôi chẳng ai nói con bé làm sai cả. Nếu như con bé không làm như vậy thì những ngày tháng sau này sẽ sống không được yên ổn rồi. Những người nhà họ Hứa không hề coi hai đứa trẻ đó là con người."

Lưu Đại Hồng nói, bản thân cũng cảm thấy xót xa không chịu được, xoa xoa khóe mắt: "Chú đó, để ý chút đi. Đứa trẻ tổn thương rồi, sau này không bù đắp được đâu. Đừng đợi đến khi già rồi mới hối hận. Lúc đó thì đã muộn rồi."

Thấy Hứa Kiến Sinh gục đầu, Lưu Đại Hồng cũng không biết hắn ta có nghe lọt tai hay không, cô ta cũng không trông chờ vào Hứa Kiến Sinh có thể bị cô nói cho tỉnh ngộ. Dù sao nói ra được rồi, bản thân cô ta thoải mái là được.

Trong lòng Hứa Kiến Sinh rối bời đứng ở cửa thôn, chẳng nói câu nào. Ngay cả Lưu Đại Hồng đi rồi, hắn ta cũng không phát hiện."

Cứ vậy qua một hồi lâu, hắn ta mới ngẩng đầu nhìn về phía nơi nuôi trồng, trong lòng cảm thấy hình như có thứ gì đó cách hắn ta càng lúc càng xa.

Sao lại ầm ĩ thành như vậy, hắn ta chỉ muốn hiếu thảo với cha mẹ, đối xử tốt với cha mẹ. Sao mọi người đều nói hắn ta sai rồi.

Lúc trở về nhà, bà Hứa đã diễu phố trở về rồi.

Trên mặt còn có vài vết thương, cả người nằm sấp trên giường không cử động được.

Bà ta nằm ở trên giường lẩm bẩm, ông Hứa ngồi ở bên ngoài hút thuốc, cũng không để ý đến bà ta. Chỉ có Lưu xảo đang hầu hạ bà ta ăn cháo. Hai người Hứa Kiến Hải và Hứa Kiến Bình cũng đứng ở bên giường lau nước mắt. Đau lòng vì mẹ mình đã chịu cực khổ.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 121


Ở trong một căn phòng khác cũng truyền đến giọng nói của Trương Thúy Cầm, nhưng mà chẳng ai quan tâm đến cô ta.

Hứa Kiến Sinh vừa vào phòng, tiếng la lối của bà Hứa càng to hơn, còn cầm cái ly tráng men ném lên người Hứa Kiến Sinh: "Anh, cái thứ không có lương tâm, còn trở về làm cái gì, sao không đợi tôi chết rồi hãy trở về. Tôi đúng là tạo nghiệp nên mới sinh ra đứa con trai như anh, thế mà lại đưa cho tôi một con tiểu tiện nhân như vậy, báo hại tôi chịu khổ."

Bà Hứa khóc lóc nước mắt nước mũi chảy ròng ròng, khóc lóc kể lể. Hứa Kiến Sinh nhìn thấy dáng vẻ bà ta như vậy, trong lòng cũng rất áy náy.

Hai người em trai cũng trách hắn ta: "Anh, anh còn không quỳ xuống với mẹ, lúc trước vì nuông nấng chúng ta, mẹ đã chịu biết bao khổ cực. Bây giờ một bó tuổi rồi vẫn còn phải chịu khổ như vậy." Hứa Kiến Bình lau nước mắt nói.

Hứa Kiến Hải ở bên cạnh hừ một tiếng, cười nhạo nói: "Kiến Bình, em nói có ích gì chứ, bây giờ anh ta đã là người thành phố rồi, đi sống yên vui sung sướng, nào còn quan tâm đến chuyện của người trong thôn chúng ta chứ. Đợi lúc anh ta trở về thành phố rồi, mẹ có chịu khổ cực thì anh ta cũng không nhìn thấy, cứ thế coi như chẳng có việc gì xảy ra hết."

Lời này của Hứa Kiến Hải coi như đã đào trái tim của Hứa Kiến Sinh. Hắn ta ở trong thành phố, lúc nào cũng nhớ cha mẹ ở nhà chịu khổ, anh em ở nông thôn sống khó khăn, cho nên thu nhập mỗi tháng không chỉ phải nuôi mấy đứa cháu, mà còn tiết kiệm một phần cho nhà.

Mặc dù có lúc trong nhà cũng sẽ đưa lương thực cho họ, nhưng các cháu đều đang tuổi lớn, ăn cũng nhiều, chút lương thực đó đâu đủ ăn. Có lúc hắn ta và Lý Tĩnh đều phải bớt ăn bớt mặc, là vì để người nhà sống khá hơn.

Mặc dù cảm thấy uất ức, Hứa Kiến Sinh vẫn quỳ trên đất.

Nói thế nào đi nữa, hôm nay mẹ hắn ta chịu tội, hắn ta không thoát khỏi trách nhiệm này. Nếu không phải do con gái của hắn ta gây ra, mẹ hắn ta cũng sẽ không bị người ta phê phán, bị vạch rõ là phần tử xấu, sau này còn phải làm việc bẩn việc mệt nhọc để sửa đổi.

"Mẹ, là con bất hiếu, mẹ đánh con mắng con đi: " Hứa Kiến Sinh nức nở nói.

"Nếu con còn có hiếu với mẹ, thì đi đánh chết hai con nhỏ khốn kiếp đó cho mẹ, nhà ông Hứa không có sao tai họa như vậy." Bà Hứa ăn một bát cháo, cuối cùng đã có sức. Đôi mắt trợn tròn nhìn Hứa Kiến Sinh, con ngươi cũng sắp rơi ra ngoài.

"Mẹ, Tiểu Mãn đã bị con đánh nặng rồi, sao con còn có thể đánh chúng nó nữa?" Hứa Kiến Sinh lau mặt, trên mặt vừa xoắn xuýt vừa khó xử.

"Bà tính làm gì, giờ cũng không phải xã hội cũ, đánh nó gặp nguy hiểm thì Kiến Sinh còn cần công việc này không?" Ông Hứa chắp tay sau lưng đi vào.

"Vậy thiệt thòi của tôi xem như bỏ qua? Cả đời tôi chưa từng chịu cái tội này, lúc đầu tôi đi theo hồng quân, nhãi con Nhật Bản cũng chưa từng đối xử với tôi như vậy. Phút cuối cùng lại bị cháu gái hại, số tôi sao lại khổ thế này?"

Bà Hứa lại ồn ào khóc lóc, nhưng lần này không phải giả bộ, là thật sự cảm thấy mình khổ, mình chịu tội.

"Anh Cả, anh nói gì đi!" Hứa Kiến Hải tức giận nói.

Hứa Kiến Bình cũng căm giận nhìn Hứa Kiến Sinh: "Anh, nếu hôm nay anh không nói rõ ràng, sau này em cũng không xem anh là anh em nữa. Những năm qua anh không ở nhà chăm sóc cha mẹ, nhỏ Hai và nhỏ Tư cũng do mẹ chúng ta nuôi lớn. Hai đứa này cứng cánh rồi thì bắt đầu ức h**p người già, nhà ông Hứa còn cần con cháu như vậy sao?"

Hứa Kiến Sinh nắm chặt tay, trong lòng rối bời. Trong đầu hắn ta không ngừng hiện lên hình ảnh Tiểu Mãn chảy máu đầu, bây giờ lại nhìn bà cụ khóc chết đi sống lại.

"Kia anh làm sao mới được?"
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 122


"Sau này nhỏ Hai và nhỏ Tư thì không phải là người nhà chúng ta, sau này anh hãy mặc kệ sự sống chết của chúng." Hứa Kiến Hải nói.

"Đúng, không được để ý đến chúng." Hứa Kiến Bình phụ họa, anh ta mặc kệ chuyện khác, dù sao hai đứa bé này không hiểu chuyện, hại người già thì không cần chúng nữa. Nếu con nhà anh ta làm ra chuyện này, anh ta đã sớm đánh chết, tránh giữ lại gieo họa cho người khác.

Hứa Kiến Sinh do dự, thấy hai anh em như vậy thì khẽ cắn răng: "Được, anh mặc kệ chúng."

Ông Hứa nói: "Kiến Sinh, con cũng thấy lần này Thúy Cầm và mẹ con chịu khổ. Sau này con về hưu, công việc này phải đưa cho Lỗi Tử."

Hứa Lỗi là cháu đích tôn của nhà họ Hứa.

Lưu Xảo ở bên cạnh nghe vậy, bát trong tay hơi nghiêng, thiếu chút nữa không cầm chặt.

Hứa Kiến Sinh nghe thấy vậy thì do dự, mặc dù anh ta không để ý nhỏ Hai và nhỏ Tư, nhưng trong nhà vẫn còn một đứa con nữa.

Hứa Kiến Hải thấy hắn ta do dự, mặt đỏ lên: "Cha, thôi, người ta còn phải giữ lại con gái nhà mình. Anh ấy nói bây giờ mặc kệ nhỏ Hai và nhỏ Tư, chờ cha và mẹ mất rồi, anh ấy thật sự có thể bỏ mặc con gái sao? Chắc chắn về sau công việc này cũng sẽ để dành cho nhỏ Hai và nhỏ Tư."

Nghe thấy vậy, bà cụ trên giường lập tức kích động đến mức cơ thể co quắp: "Mẹ, mẹ không đồng ý, mẹ chết luôn cho rồi."

Nhìn bà cụ đã bắt đầu run rẩy, Hứa Kiến Sinh lập tức luống cuống, quỳ đi tới: "Mẹ, mẹ đừng nôn nóng, con đồng ý, sau này con giao công việc cho Lỗi Tử."

Lúc này Bà Hứa mới nắm chặt tay của hắn ta: "Còn hộ khẩu, sau này nếu Lý Tĩnh chuyển hộ khẩu vào thành phố, hộ khẩu con cái của hai em trai con cũng phải chuyển, phải chuyển cho chúng trước."

"Được, con đồng ý hết." Hứa Kiến Sinh cảm thấy việc hộ khẩu của Lý Tĩnh cũng không có hy vọng, đương nhiên đồng ý cũng được.

"Con phải nhớ kỹ, bằng không sau này mẹ chết cũng không nhắm mắt, là bị con ép chết. Kiến Sinh à, con cũng đừng làm đứa con bất hiếu, bằng không sau này sẽ bị báo ứng." Bà cụ cắn chặc răng nói.

"Vâng!" Hứa Kiến Sinh mím chặt môi, hốc mắt đỏ bừng.

Hứa Kiến Sinh gật đầu, lúc này bà Hứa mới ôm đầu con trai đau khổ khóc: "Con à, số mẹ khổ quá !"

Lưu Xảo nắm chặt bát, đứng bên cạnh nhìn bà cụ và Hứa Kiến Sinh khóc, cô ta cắn môi, kéo chồng Hứa Kiến Bình ra ngoài.

Hứa Kiến Bình vừa lau nước mắt, vừa đi ra ngoài: "Em kéo anh ra đây làm gì, mẹ còn ở trong phòng, anh phải ở bên cạnh mẹ."

"Ở bên gì chứ, nhiều người như vậy, thêm anh cũng không nhiều, thiếu anh cũng không ít." Lưu Xảo thay đổi hình tượng dịu dàng bình thường, giọng điệu có hơi gay gắt.

Nghe thấy vậy, Hứa Kiến Bình không vui: "Em có thái độ gì vậy, anh ở bên mẹ thì sao? Ban đầu mẹ khổ cực nuôi anh lớn lên."

"Anh lo cho bản thân anh, lại không lo cho con trai anh?" Lưu Xảo nói đến chuyện này, bản thân lại giận dỗi khóc trước. Cô ta ở nhà họ Hứa nhiều năm, cẩn thận phục vụ cha mẹ chồng, lúc nào cũng tận tâm tận lực. Kết quả cứ có lợi, thì hai người già lại nghĩ đến đứa con trai ngu ngốc của Trương Thúy Cầm đầu tiên.

Cũng bởi vì con trai của cô ta sinh sau nên thiên vị, cô ta nghĩ như thế nào cũng không cam lòng.

Hứa Kiến Bình không nghĩ nhiều như vậy, cau mày nói: "Không phải Long Long đang rất ổn, đi học trong thành phố sao?"

"Đi học thì thế nào, nếu không có công việc tốt, cuộc sống sau này sẽ ra sao? Vừa nãy anh không nghe cha nói sao, bảo anh cả đưa công việc cho Lỗi Tử, sau này Long Long của chúng ta làm gì, sao anh không lo lắng chứ?" Lưu Xảo lau nước mắt, con trai nhà mình nên mình hiểu, khác với con gái Mai Tử, đứa con trai này không thích đi học, tính tình cũng nóng nảy.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 123


Chắc chắn sau này không thi được lên đại học. Nếu sau này Hứa Kiến Sinh giao công việc cho Lỗi Tử, con trai của cô ta làm gì đây?

Được Lưu Xảo nhắc nhở, Hứa Kiến Bình cũng đột nhiên nghĩ tới vấn đề này. Cùng là cháu trai, sao con nhà anh Hai có thể có công việc, con nhà mình không có gì chứ?

Mặc dù Hứa Kiến Bình biết điều, nhưng cũng là người có lòng riêng. Anh ta và Kiến Hải đều là con của bà cụ, sao con của anh ta phải so hạng nhất với người khác. Nghĩ như vậy, trong lòng Hứa Kiến Hải cũng bắt đầu có ý kiến, mặc dù không muốn trở mặt với bà cụ, nhưng suy nghĩ này đã nổi lên trong lòng.

Lưu Xảo khác Hứa Kiến Bình, cô ta không hề có cảm tình với bà cụ, bây giờ bà cụ xảy ra chuyện, là phần tử xấu rồi. Người già trong nhà còn thiên vị con trai nhà anh Hai, vậy cô ta cũng không cần phải dâng hiến cho cái nhà này nữa, dù sao cô ta sẽ không phục vụ bà cụ nữa.

Bà Hứa và ông Hứa cũng không biết hành động vừa nãy của mình đã tự đập chân, không chỉ khiến Hứa Kiến Sinh khó chịu, cũng khiến nhà thằng Ba ghét.

Họ đang bảo Hứa Kiến Sinh viết giấy cam đoan, cũng chính là bảo đảm cắt đứt quan hệ cha con với chị em Hứa Nam Nam, sau này mặc kệ sống chết cũng không để ý đến chị em Hứa Nam Nam. Ngoài ra, bảo đảm đưa công việc cho Hứa Lỗi, còn phải nghĩ cách chuyển hộ khẩu của cháu trai cháu gái vào thành phố. Ngoài ra còn bảo Hứa Kiến Sinh mỗi tháng cho nhà thêm năm tệ làm phí dinh dưỡng, bồi bổ sức khỏe cho bà Hứa.

Dưới sự ép buộc của cha mẹ, Hứa Kiến Sinh ký một loạt hiệp ước không bình đẳng.

Nhà họ Hứa cũng không giấu người ngoài về chuyện này, dù sao nếu người ngoài không biết giấy cam đoan này, rất có thể về sau Hứa Kiến Sinh sẽ đổi ý. Cho nên ông Hứa cầm giấy cam đoan đến hương lý cho cán bộ giữ lại, nếu sau này Hứa Kiến Sinh không làm được, hai người già này không còn, người trong thôn phải giúp chủ trì công lý.

Không tới mấy ngày, chuyện này đã truyền khắp thôn.

Hứa Căn Sinh về nhà bàn bạc chuyện này với vợ mình, cảm thấy bà Hứa thật quá đáng.

Lưu Đại Hồng lắc đầu than thở: "Bà cụ này thật lợi hại, đã đến mức này rồi còn có thể ép Hứa Kiến Sinh viết giấy cam đoan. Viết giấy cam đoan, sau này công việc của Hứa Kiến Sinh sẽ phải truyền cho cháu, hộ khẩu cũng phải chuyển cho cháu, anh ta để lại gì cho con mình? Đừng để sau này rơi vào kết quả cô đơn đến cuối đời, phút cuối cùng không có ai chăm sóc anh ta."

"Không phải sau này Hứa Lỗi và Long Long sẽ hiếu thảo với anh ta, dù sao cũng là anh ta nuôi lớn." Hứa Căn Sinh hoang mang nói. Dù sao nếu thật sự như lời vợ hắn ta nói, thì Hứa Kiến Sinh cũng thê thảm quá, uổng công nuôi con người khác nhiều năm như vậy.

"Hừ, anh nghĩ cũng hay lắm, anh cứ nhìn cho kỹ đi, nhà ông Hứa vẫn chưa yên đâu." Lưu Đại Hồng cười nhạo một tiếng, bây giờ chị em Hứa Nam Nam không ở nhà nữa, cô ta thấy chuyện nhà ông Hứa giống như một trò cười.

Hứa Nam Nam cũng nhanh chóng biết chuyện này, nhưng cô hoàn toàn không để ý. Từ đầu tới cuối, cô cũng chưa từng nghĩ sẽ dựa vào Hứa Kiến Sinh để vào thành phố, cũng không muốn nhận công việc của hắn ta.

Cô bắt đầu suy nghĩ đưa Tiểu Mãn đi học.

Bởi vì chuyện vỡ đầu trước đây, bây giờ Hứa Tiểu Mãn càng kiệm lời ít nói, luôn một mình ngồi ngẩn người. Hứa Nam Nam lo cô bé bị ám ảnh, cho nên muốn để cô bé đến trường tiếp xúc với bạn cùng lứa tuổi.

Hạ Thu Sinh biết chuyện này, lại khuyên cô trước tiên đừng đưa Hứa Tiểu Mãn đến trường. Dù sao với tính cách hiện giờ của cô bé, nếu đến trường không có người quen ở bên, sợ rằng sẽ nghiêm trọng hơn, vẫn phải từ từ khuyên bảo.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 124


"Ông thấy trước đây Tiểu Mãn cũng từng viết chữ, còn biết toán, có chút nền móng, trước đây học kiểu gì?"
"Cháu dạy."
Hạ Thu Sinh hơi bất ngờ, mặc dù ông ấy không hay qua lại với người khác, nhưng cũng biết tình cảnh của cô, vậy mà Hứa Nam Nam còn có chút kiến thức.
Liên quan tới chuyện này, Hứa Nam Nam đã chuẩn bị lý do từ trước: "Trước đây cháu từng sống ở thành phố, cũng đi học một năm, biết mấy chữ, toán học cũng sẽ mấy chỗ. Có lúc rảnh rỗi, cháu sẽ lén lút chạy đến tiểu học trong thôn nghe lén, ít nhiều cũng học được một chút."
Nghe cô nói vậy, Hạ Thu Sinh càng kinh ngạc. Quan sát Hứa Nam Nam từ trên xuống dưới, cảm thấy đây là một viên ngọc. Hạ Thu Sinh dạy học nhiều năm, bản thân cũng là người học giỏi. Nhưng ông ấy luôn cho rằng về mặt học tập, thiên phú không phải điều quan trọng nhất. Ngược lại ở trong hoàn cảnh khó khăn như Hứa Nam Nam mà vẫn giữ một phần khát khao về kiến thức cùng với nghị lực vượt khó là hiếm có nhất, cũng là quan trọng nhất.
"Cô bé, cháu thật sự mạnh mẽ hơn ông." Hạ Thu Sinh cười khổ nói. Tiếc cho ông ấy là một giáo sư đại học, đi học cả đời, cuối cùng giác ngộ và nghị lực còn không bằng một đứa bé.
"Thế này đi, sau này ông dạy cháu và Tiểu Mãn học. Bây giờ học tập không nhất định phải đến trường, thi đại học cũng không nhất định phải học cấp ba mới thi được. Đương nhiên, điều kiện tiên quyết của mọi việc là cháu phải có thực học thực tài. Trước đây ông làm giáo sư đại học, vẫn có thể dạy cháu và Tiểu Mãn."
Vốn dĩ Hạ Thu Sinh không muốn dạy hai đứa bé học, trong mắt ông ấy hoàn cảnh của hai đứa bé hơi giống mình, đều lún sâu vào vũng bùn, giãy giụa cũng không thoát được.
Nhưng nghị lực và quyết tâm chống lại số phận của hai đứa bé, khiến ông ấy đã thức tỉnh dần dần từ trong tuyệt vọng. Ông ấy nghĩ, ông ấy có thể cố hết sức làm gì đó cho hai đứa bé. Ví dụ như để họ rời khỏi cái thôn hẻo lánh lạc hậu này, đi sống ở nơi tốt hơn. Hai đứa bé này cố gắng như vậy, thế nào đi nữa cũng sẽ không sống khổ sở như bây giờ. Nhưng bây giờ Hứa Nam Nam khiến ông kinh ngạc lần nữa, cho nên ông ấy lại muốn làm thêm gì đó.
Thấy Hứa Nam Nam do dự không lên tiếng, ông ấy thở dài bất đắc dĩ.
Đương nhiên ông ấy biết cô bé này đang băn khoăn điều gì, đây là hoàn cảnh lớn, có thể hiểu được nên cũng không tức giận. Huống chi dưới tình huống khó khăn mà cô bé này vẫn lén giúp ông ấy, cũng đã rất đáng quý.
"Ông dạy học có phương pháp riêng, không cần nhiều thời gian, lúc ăn cơm trưa thì có thể học, cũng không cần dạy suốt. Ông sẽ nói cách học với cháu để cháu tự học, không biết thì có thể hỏi ông. Chuyện này cũng không được nói với người ngoài, sau này còn phải nói là cháu đến trường nghe giảng."
Hứa Nam Nam nghe ông ấy nói vậy, cũng thấy hơi ngượng ngùng. Đúng là cô sợ người ta biết, đặc biệt sau khi trải qua đại hội xét xử công khai của bà Hứa, cô càng sợ hơn.
Có vài việc không còn là chuyện nghe người ta kể nữa, mà là chuyện thật sự xảy ra trước mắt mình. Nếu như là một mình cô, có lẽ cô sẽ to gan hơn, nhưng sau lưng cô còn có Tiểu Mãn.
"Ông Hạ, là cháu hẹp hòi rồi." Hứa Nam Nam đỏ mặt nói.
Hạ Thu Sinh mỉm cười thoải mái: "Có gì đâu, cháu như vậy cũng rất tốt, cháu còn nhỏ, lại dẫn theo Tiểu Mãn thì nên cẩn thận. Sau này rời khỏi đây, cũng phải giữ nguyên."
Nói xong lại cười nhìn Hứa Nam Nam: "Làm sao, còn dám học với ông không?"
"Vâng vâng vâng." Hứa Nam Nam gật đầu liên tục, một giáo sư đại học bằng lòng dạy cô và Tiểu Mãn, sao cô có thể không vui. Bản thân cô có thể không cần học, nhưng còn có Tiểu Mãn nữa.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 125


Mặc dù cô cũng có thể dạy, nhưng cũng chỉ là tùy tiện dạy viết chữ, dạy toán học, đâu có dạy tốt như giáo viên chuyên nghiệp. Hơn nữa cô thật sự tò mò, trình độ kiến thức của mình tương đương với trình độ nào ở thời đại này.
"Thầy Hạ!" Hứa Nam Nam rất cung kính mà gọi.
Hạ Thu Sinh mỉm cười gật đầu, trong lòng hơi rầu rĩ, đã lâu không có ai gọi ông ấy là thầy rồi.
Lúc ăn cơm tối, Hứa Nam Nam bèn nói chuyện học tập với Hạ Thu Sinh cho Hứa Tiểu Mãn.
Hứa Tiểu Mãn gật đầu: "Chị, em sẽ học thật giỏi."
"Tiểu Mãn, có phải em vẫn nhớ chuyện người đó đánh em không?" Người đó trong miệng Hứa Nam Nam chính là Hứa Kiến Sinh, nhưng mà bây giờ hai chị em đều không muốn có quan hệ với nhà ông Hứa, thậm chí cũng không muốn gọi Hứa Kiến Sinh nữa.
"Chị, chúng ta không nhắc tới ông ta nữa, ông ta là người xấu." Hứa Tiểu Mãn buồn bã nói.
"Vậy sao em lại không vui?"
Hứa Tiểu Mãn khịt mũi: "Chị, em nghĩ không ra, thím Quế Hoa thương anh Mộc Đầu và anh Thạch đầu như vậy, tại sao lại không có ai thương chúng ta? Trước đây em cho rằng cha không thích chúng ta, nhưng ông ta tốt hơn bà, ông ta không đánh chúng ta. Nhưng ông ta lại ra tay ác hơn bà! Chị, tại sao hai chúng ta là đứa bé không có ai thương? Chúng ta thật sự không phải là đứa bé ngoan sao?"
Cô bé này cũng bắt đầu nghi ngờ bản thân.
Hết cách rồi, có lúc cô cũng quên Tiểu Mãn mới chín tuổi. Nếu ở tương lai, thì cũng là đứa bé học lớp ba, cha mẹ đang cưng chiều, muốn gì cũng được.
Nhưng cô bé này lại sinh ra ở nhà ông Hứa, từ nhỏ đến lớn không sống tốt được một ngày. Có lẽ trước khi bị Hứa Kiến Sinh đánh, Hứa Kiến Sinh là hy vọng cuối cùng của cô bé, kết quả hy vọng này cũng tan vỡ trước mặt cô bé, cho nên đứa bé này bắt đầu mất tự tin.
"Tiểu Mãn, em tin chị, em là đứa bé ngoan, bằng không thím Quế Hoa, ông Hạ, bà Trần và cả thím Đại Hồng sẽ không giúp chúng ta. Người khác không thích chúng ta, chưa chắc đã vì chúng ta không ngoan, cũng có thể vì bản thân người ta không tốt. Tiểu Mãn, trong mắt chị, em chính là đứa bé ngoan nhất, hiểu chuyện nhất. Tiểu Mãn, có đứa bé hư nào lại bị thương chảy máu thay chị? Cho nên trong lòng chị, em tốt nhất, cũng khiến người ta thương nhất."
"Chị, chị, sau này em chỉ có mình chị là người thân thôi." Hứa Tiểu Mãn ôm Hứa Nam Nam khóc.
"Không khóc không khóc, sau này Tiểu Mãn nhà chúng ta còn phải làm người có ích, không thể để người khác chê cười. Buổi tối chị kể chuyện cho em. Đúng rồi, đúng rồi, hôm nay chị còn đến xã mua bán mua kẹo cho em, kẹo sữa thỏ trắng, chị đều mua hết."
"Chị lại lãng phí tiền rồi." Hứa Tiểu Mãn nhăn mũi nói.
Hứa Nam Nam hào phóng vung tay, giọng điệu đùa giỡn: "Không sao, chị không thiếu tiền."
Lời này là thật, tập tem mà cô đặt trong cửa hàng lần trước đã được người ta mua rồi, bán được sáu nghìn tệ.
Thật ra Hứa Nam Nam biết, ở tương lai chắc chắn tập tem này không rẻ như vậy. Nhưng trước đây đồ trong cửa hàng của cô chưa từng bán giá cao, lo cao quá sẽ bán không được, cho nên cô chỉ đành hạ thấp giá xuống.
Nhưng với cô của bây giờ mà nói, sáu nghìn tệ cũng không ít.
Chờ qua mấy ngày cô còn định vào thành phố mua một bộ tem về nữa, thuận tiện đến chợ đồ cũ xem có gì có thể nhặt không. Không thể chỉ biết ngồi ăn, phải bắt đầu nghiêm túc làm lại nghề cũ thôi.
Giữa trưa ngày hôm sau, Hạ Thu Sinh đã bắt đầu dạy Tiểu Mãn học. Giống như trước đó đã nói, lúc ăn cơm trưa, Hạ Thu Sinh ăn cơm xong từ sớm, thì lên núi làm việc, thuận tiện dạy học.
Hạ Thu Sinh xứng đáng là giáo sư của đại học tỉnh, dạy học vẫn rất khéo. Thiên phú của Tiểu Mãn cũng không được tốt lắm, nền móng cũng kém hơn bạn cùng lứa nhiều.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 126


Hạ Thu Sinh đưa ra mấy câu, cũng biết nền móng của Hứa Tiểu Mãn dày bao nhiêu. Sau đó ông ấy hướng dẫn từng bước, tiết học đầu tiên đã khiến Hứa Tiểu Mãn học ít hiểu nhiều. Nhất là ông ấy dạy vài phương pháp học tập, Hứa Nam Nam đến từ thế kỷ hai mươi mốt cũng cảm thấy kinh ngạc, cảm thấy người có ăn học thời này, quả nhiên rất đỉnh.
Buổi trưa dạy học xong, Hạ Thu Sinh đưa cho Hứa Nam Nam mấy câu, để hiểu rõ trình độ của cô.
Hứa Nam Nam nhìn đề toán tiểu học trên giấy, trong lòng hơi xoắn xuýt, cuối cùng vẫn nghiêm túc làm đề. Hết cách rồi, đề quá đơn giản, cô cũng ngại làm sai.
Chờ Hạ Thu Sinh làm xong một chuyến, quay lại dành thời gian xem bài thi, không khỏi kinh ngạc: "Cháu tự học rất tốt đấy."
Hạ Thu Sinh kinh ngạc nói một câu, sau đó vẻ mặt trở nên nghiêm túc, lại ra mấy đề.
Lần này làm thẳng lên chương trình trung học, Hứa Nam Nam lục lọi làm hai câu, những câu khác đều bỏ trống, trong thôn chỉ một trường tiểu học thôi...
Mặc dù như vậy, Hạ Thu Sinh quay lại thấy cô làm được hai câu, trong lòng cũng rất chấn động.
Tự học mà có thể học chắc thế này, hơn nữa còn làm được câu chưa từng học, dùng kiến thức từng học để làm, thế này là thiên phú rất cao đó. Hơn nữa cô bé này còn sống trong gia đình như vậy, thời gian để học chắc chắn không nhiều.
Đáng tiếc, quá đáng tiếc, hạt giống tốt như vậy lại mai một trong thôn nhỏ này. Điều ông ấy đáng tiếc hơn là, nếu ông ấy không rơi vào tình cảnh này, vẫn là giáo viên của đại học tỉnh thì nhất định ông ấy sẽ tự mình dạy dỗ cô bé này, để cô phát huy thiên phú của mình đến mức cao nhất, nhất định sau này sẽ là một nhân tài vượt trội.
Lúc này ông ấy lại mong Lý Thành Văn tới muộn một chút, như vậy ông ấy có thể dạy thêm cho đứa bé này, để điểm xuất phát của cô cao hơn, đi xa hơn người ta.
Đáng tiếc Lý Thành Văn không biết suy nghĩ của Hạ Thu Sinh.
Lần này anh ấy luôn đấu tranh, một bên là người thầy mà mình có ơn, một bên là vợ con của mình, đủ loại băn khoăn khiến anh ấy rất khó lựa chọn. Nhưng mấy ngày nay anh ấy đều khó chịu, lương tâm bị khiển trách, ăn không ngon mà ngủ cũng không yên. Tỉnh lại từ trong giấc mơ, đều thấy thầy của anh ấy chỉ anh ấy, mắng anh ấy ăn cháo đá bát.
Sau những ngày dày vò, cuối cùng anh ấy quyết định vẫn phải đích thân đi gặp Hạ Thu Sinh. Mặc kệ mình có giúp được thầy không, dù sao cũng phải đi thăm ông ấy.
Anh ấy không định nói với cô vợ Viên Lệ về chuyện này, anh ấy biết nếu nói ra thì chắc chắn Viên Lệ sẽ không đồng ý, đến lúc đó trong nhà lại ồn ào.
Sau mấy ngày chuẩn bị, Lý Thành Văn đã sắp xếp xong công việc, còn chuẩn bị một khoản tiền nhét vào ngực, leo lên xe đến trấn Dung Thụ.
Lúc Lý Thành Văn đến thôn họ Hứa, thôn họ Hứa đang bận nộp thuế nông nghiệp.
Đây chính là chuyện lớn trong năm, bên trên ra nhiệm vụ, mỗi mẫu đất phải sản xuất bao nhiêu lương thực, nộp lên bao nhiêu, phân phối bao nhiêu. Nếu như không đạt, có lẽ sẽ phải gánh nợ quanh năm suốt tháng.
Trong thôn càng bận bịu, trên núi càng rảnh rỗi. Heo lớn mà Hứa Nam Nam nuôi còn nuôi tháng nữa mới đến thời hạn nộp, cũng xem như bình thường ngoài học ra, thì đi khắp nơi cắt cỏ nuôi heo, tranh thủ để heo béo hơn.
Cũng may khả năng tiếp thu của cô mạnh, theo cách nói của Hạ Thu Sinh thì chính là tiến bộ rất nhanh, cho nên học tập cũng không chiếm nhiều thời gian.
Cô càng như vậy, Hạ Thu Sinh càng cảm thấy đáng tiếc. Ông ấy cảm thấy nếu cho thêm thời gian dạy, không chừng Hứa Nam Nam có thể đi thi đại học luôn.
Nhưng mà ông ấy cũng biết, đây là chuyện không thể nào. Không thể để đứa bé nán lại ở đây nữa, ở đây có thể học thì bên ngoài cũng có thể học. Cuộc sống ngoài kia, nơi này thế nào cũng không thể so sánh được.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 127


Lúc Lý Thành Văn tìm được nơi nuôi trồng, Hạ Thu Sinh đang xúc phân heo trong chuồng heo. Hứa Nam Nam ở bên cạnh ném cỏ heo. Trên mặt hai người đều mang vẻ mệt mỏi, Lý Thành Văn thấy cảnh này, thiếu chút nữa cho rằng mình tìm nhầm chỗ.

"Chị, có người tới."

Hứa Tiểu Mãn đang làm đề toán đột nhiên phát hiện người ngoài đến, vội vàng báo tin. Bởi vì chuyện gần đây len lén đi theo Hạ Thu Sinh học tập, cô bé đã bồi dưỡng được tính cảnh giác cao, luôn lo người khác sẽ hại chị em và ông Hứa.

Hứa Nam Nam và Hạ Thu Sinh nghe vậy, đều theo bản năng nhìn sang cửa vào. Hạ Thu Sinh thấy người tới, trong mắt mang theo chút rõ ràng, hình như đã sớm biết người này sẽ đến.

Ông ấy bình thản bỏ xẻng, tháo khẩu trang xuống: "Thành Văn, trò tới rồi."

"Thầy?!" Khoảnh khắc Lý Thành Văn thấy Hạ Thu Sinh xoay người lại, tháo khẩu trang xuống, thì kinh ngạc gọi ra tiếng.

Lúc này Hạ Thu Sinh đã đầu hai thứ tóc, sắc mặt vàng vọt, già nua mà tiều tụy, không hề có dáng vẻ hăm hở như ở trường trước đây. Trong ký ức của anh ấy, thầy tuấn tú, nho nhã, ăn nói tài giỏi. Trước khi tới, anh ấy tưởng tượng rất nhiều về hoàn cảnh của Hạ Thu Sinh, nhưng trước giờ không dám nghĩ tới cảnh ngày.

Anh ấy biết, thầy Hạ chỉ lớn hơn mình khoảng mười tuổi, bây giờ tính tới tính lui thì cũng mới hơn năm mươi tuổi, sao lại trở nên già lọm khọm như vậy.

So với kích động và kinh ngạc của Lý Thành Văn, Hạ Thu Sinh lại tỏ ra rất dửng dưng.

Ông ấy ra khỏi chuồng heo, vừa đi còn vừa vỗ hai tay áo: "Trò tới không đúng lúc, thầy vừa thu dọn chuồng heo."

Hứa Nam Nam cũng đi ra theo, lúc vừa nghe thấy Hạ Thu Sinh gọi hai chữ "Thành Văn", cô vẫn chưa phản ứng kịp. Sau đó nghe thấy người này gọi "thầy", cô mới nhớ ra trước đây giúp Hạ Thu Sinh gửi thư, người nhận thư chính là Lý Thành Văn, cũng là phó khoáng trưởng của mỏ sắt huyện Nam Giang.

Vậy mà người này lại đến thật, Hứa Nam Nam kinh ngạc quan sát anh ấy. Để đầu đinh, đeo mắt kính, vóc dáng cao lớn, dáng điệu trông rất nghiêm túc, trông có vẻ là bộ dáng của một lãnh đạo.

"Thầy, thầy chịu khổ rồi..." Giọng nói của Lý Thành Văn hơi nghẹn ngào.

Thấy người này sắp khóc, Hứa Nam Nam cảm thấy tâm trạng bị ảnh hưởng, bèn dứt khoát đi vào phòng. Một lát sau cô bưng hai cốc nước ra, lại bảo Hứa Tiểu Mãn lấy giúp hai cái ghế đẩu. Nếu người này là học trò của ông Hạ, bây giờ chạy tới thăm ông Hạ, thì cô cũng không cần lo người ta biết quan hệ giữa cô và ông Hạ.

"Ông Hạ, bảo khách tới uống nước đi, ngồi xuống trò chuyện."

Lý Thành Văn nhìn cô: "Đây là?" Vừa nãy anh ta chỉ chú ý tới thầy, không thấy bên cạnh có người.

"Cũng là học sinh của thầy, nhắc tới cũng xem là đàn em của trò." Hạ Thu Sinh mỉm cười nói thẳng: "Đi, hai chúng ta ngồi xuống từ từ nói chuyện."

Lý Thành Văn nghe vậy, trái lại kinh ngạc nhìn Hứa Nam Nam, nhưng mà cũng không hỏi nhiều. Sau khi ngồi xuống, anh ta lại nhìn Hạ Thu Sinh: "Thầy, sao mấy năm này không hề có tin tức của thầy. Rất nhiều bạn học đều hỏi thăm tình hình của thầy, nhưng chúng con lại chẳng có tin tức gì. Chỉ biết là có người báo cáo gì đó, khiến thầy..."

Nụ cười Hạ Thu Sinh trên mặt lập tức nhạt xuống: "Chuyện đã qua cả rồi, nói nhiều cũng vô ích. Các trò biết cũng không có lợi, sau này bảo những người khác cũng đừng nghe ngóng nữa, thầy ở đây rất tốt, không cần lo lắng."

"Nơi này tốt chỗ nào, thầy là người giỏi giang, sao có thể làm những chuyện này." Lý Thành Văn nhìn chuồng heo, không nhịn được sắp rơi nước mắt. Đàn ông không dễ rơi nước mắt, chẳng qua là chưa tới lúc đau lòng, còn chuyện gì khiến anh ấy đau lòng hơn chuyện thấy người mình kính trọng nhất bị đối xử bất công.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 128


"Thành Văn à, trò cũng lớn tuổi rồi, sao tính tình vẫn như trước đây? Phải chín chắn hơn. Nghe nói bây giờ trò đã là lãnh đạo mỏ sắt ở thị trấn, tốt lắm, sau này rất có triển vọng."

Hạ Thu Sinh cười nhạt.

Nghe Hạ Thu Sinh khen anh ấy, Lý Thành Văn còn hơi tiếc nuối: "Trong những bạn học, con cũng xem như là người kém cỏi." Sau khi nói xong lại nghiêm túc bảo: "Thầy, mặc dù năng lực của con kém hơn người khác, nhưng mà nhất định con sẽ cố hết sức đón thầy ra khỏi đây. Con về sẽ tìm người giúp đỡ, con tin thầy trong sạch."

Có lẽ trước khi tới vẫn băn khoăn, nhưng sau khi nhìn thấy tình hình của Hạ Thu Sinh, Lý Thành Văn cảm thấy nếu mình thờ ơ, thì thật sự là ăn cháo đá bát. Ban đầu lúc thầy cứu họ, không phải cũng mạo hiểm mạng sống.

"Không cần." Hạ Thu Sinh lại xua tay, cười lắc đầu: "Thầy sống quen ở đây rồi, tuổi cũng đã cao, ở đây dưỡng lão cũng rất tốt. Hái cúc ở rào Đông, thong thả ngắm núi Nam. Nơi này cũng có cảnh đẹp, không thua kém cuộc sống ở thành phố."

"Thầy..."

Lý Thành Văn vẫn muốn khuyên, Hạ Thu Sinh cắt ngang lời của anh ấy: "Thành Văn, thầy biết trò là một học sinh tốt, bằng không cũng sẽ không viết thư cho trò. Thầy biết những người khác nhận được thư có lẽ sẽ không tới, nhưng nhất định trò sẽ tới. Thầy sống ở đây mấy năm, đã quen rồi. Chuyện năm đó có lẽ có hiểu lầm, có lẽ cũng là thật, đều không sao cả. Các trò cũng không cần truy đến cùng nữa, thầy không muốn tuổi đã cao, còn khiến học trò của mình rơi vào kết quả như thầy. Nếu như không phải vì có chuyện cần trò giúp, chắc chắn thầy sẽ không để các trò thấy bộ dạng này của thầy. Thầy cũng có kiêu ngạo của thầy, trò cũng đừng miễn cưỡng nữa."

Nghe Hạ Thu Sinh nói vậy, Lý Thành Văn nghẹn lời, khó chịu rất lâu không nói được. lúc lâu anh ấy mới hít sâu một hơi: "Thầy, thầy nói đi, chỉ cần con có thể làm được thì nhất định sẽ làm. Không làm được, con cũng nghĩ cách làm."

Hạ Thu Sinh liếc nhìn Hứa Nam Nam đang nuôi heo, lại nhìn Hứa Tiểu Mãn đang nghiêm túc làm bài: "Là vì hai đứa bé này."

"Nhắc tới thì hai đứa bé này còn có chút duyên phận với trò, cha của hai đứa cũng ở trong mỏ. Nhưng mà, hai đứa bé lại không nhờ được cậu ta."

Hạ Thu Sinh nói đơn giản tình hình của chị em Hứa Nam Nam với Lý Thành Văn.

Lý Thành Văn cũng không ngờ sẽ trùng hợp như vậy, học trò mà thầy mình mới nhận lại là con gái của Hứa Kiến Sinh.

Ban đầu trong mỏ còn lan truyền chuyện này, hình như con gái của Hứa Kiến Sinh bị người nhà ép lấy chồng, vì chuyện này, anh ta cùng mấy lãnh đạo còn ra mặt nói chuyện với Hứa Kiến Sinh.

Bây giờ sau khi biết cặn kẽ tình hình của chị em Hứa Nam Nam, Lý Thành Văn cảm thấy thái độ của mình lúc nói chuyện với Hứa Kiến Sinh trước đây thật sự quá nhã nhặn rồi.

"Thầy, thầy muốn con đưa hai đứa vào thành phố?"

Không cần Hạ Thu Sinh nói, Lý Thành Văn đã đoán được điều này. Bây giờ có thể khiến hai đứa bé có cơ hội thay đổi số phận, cũng chỉ có vào thành phố.

Hạ Thu Sinh nhẹ nhàng gật đầu, trong lòng cũng có hơi luyến tiếc.

Lý Thành Văn suy nghĩ, nghiêm túc nói: "Năm sau trong mỏ sẽ mở thi tuyển nhân viên, đến lúc đó con sẽ nghĩ cách sắp xếp Hứa Nam Nam tham gia thi, để cô bé vào mỏ, đến lúc đó sắp xếp cho cô bé chức vị tốt." Nói thì dễ dàng, việc phải làm trong đó lại không ít. Dù sao có nhiều người nhăm nhe những vị trí trong mỏ, huống chi là vị trí tốt nữa. Trước đây anh ấy cũng chưa từng làm chuyện đi cửa sau, nhưng lần này Hạ Thu Sinh hiếm khi mở miệng, có lẽ cả đời chỉ có lần này, rất nhiều chuyện, anh ấy cũng sẵn lòng phá lệ.

Sau khi nói xong, anh ấy đã bắt đầu suy nghĩ sắp xếp vị trí gì cho Hứa Nam Nam.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 129


"Không cần cố ý sắp xếp." Hạ Thu Sinh cắt đứt suy nghĩ của anh ấy: "Con bé còn nhỏ, đột nhiên nâng quá cao cũng không tốt. Thầy dạy con bé không lâu, nhưng phát hiện thiên phú của nó không tệ. Trước tiên để con bé đến mỏ làm công việc tạm thời cũng được, nếu như có thể thì để con bé có thể học đêm, để nó dựa vào năng lực của bản thân đi thi."

Dường như cuối cùng vẫn có hơi không yên lòng: "Nếu như thật sự không thi đậu... con hẵng phụ một tay."

Lý Thành Văn nghiêm túc gật đầu, ghi nhớ chuyện này trong lòng, lại không nhịn được mà nhìn Hứa Nam Nam. Thầy cố ý phá lệ viết thư cho anh ấy, lại suy nghĩ chu đáo cho cô, xem ra thật sự rất thích đứa bé này.

Lúc đầu đàn em nhỏ nhất đi học, hình như thầy cũng chưa quan tâm như thế. Đúng rồi, cũng không biết bây giờ đàn em đã đi đâu, nên đừng nhắc đến nữa.

Nói chuyện xong, Hạ Thu Sinh cũng không cho Lý Thành Văn nán lại lâu, mà bảo anh ấy mau về thành phố, tránh bị người ta phát hiện.

"Sau này đừng đến nữa." Lúc Lý Thành Văn sắp đi, Hạ Thu Sinh dặn dò.

Lý Thành Văn nghe vậy, đột nhiên quỳ xuống, dập đầu mấy cái với Hạ Thu Sinh, sau đó đứng dậy sải bước đi xuống núi.

Hứa Nam Nam đứng từ xa thấy cảnh này, cảm thấy nhất định trước đây ông Hạ là một người thầy tài ba, bằng không cũng sẽ không được học trò yêu thích như vậy.

Sau khi Lý Thành Văn rời đi, Hạ Thu Sinh quay lại làm việc như trước, không nói một câu với Hứa Nam Nam về những gì đã nói với Lý Thành Văn.

Ông ấy không nói, tất nhiên Hứa Nam Nam cũng không hỏi nhiều. Thậm chí cảm thấy chuyện bí mật này, mình không biết thì tốt hơn.

Lý Thành Văn tới lui vội vã, cũng không mang đến thay đổi gì cho Hạ Thu Sinh, cả thôn họ Hứa cũng đang trong không khí náo nhiệt chuẩn bị chia lương thực mùa thu.

Lương thực trong đội phân phối theo "người sáu công bốn" hoặc "người bảy công ba". Cái gọi là "người sáu công bốn" hoặc "người bảy công ba" chính là dựa trên cơ sở lương thực sản xuất của đội sản xuất đã đóng đủ thuế nông nghiệp quốc gia hay gọi là "lương thực yêu nước", lấy ra 60% hoặc 70% trong số lương thực còn lại để chia theo số dân, 40% hoặc 30% khác thì chia theo công điểm đã kiếm. Nguyên tắc của "người bảy" chính là vì có vài gia đình ít người lao động mà nhiều con cái, không kiếm nổi công điểm, là "nhà thiếu già" mà người ta thường nói lúc bấy giờ, nếu như chia theo tỉ lệ lương thực của công điểm lao động, chắc chắn sẽ không ăn no. Vì chú ý số người này, nên áp dụng cách làm đó. Nguyên tắc của "công bốn" là phương pháp phân phối mang theo cơ chế khích lệ, nhà ai nhiều nhân công thì nhiều công điểm, lương thực được chia tất nhiên sẽ nhiều hơn.

Hứa Nam Nam là người có công điểm, cũng tham gia chia lương thực mùa thu lần này. Đương nhiên, Hứa Tiểu Mãn cũng được chia một phần. Trước đây bà Hứa thường nói Hứa Tiểu Mãn là loại ăn không ngồi rồi, cảm thấy cô bé không thể đi kiếm công điểm, là người duy nhất trong nhà không thể kiếm lương thực "công bốn".

Hứa Nam Nam là nhân viên chăn nuôi, công việc này là công việc thường xuyên của đội sản xuất, cho nên là tròn công điểm, tính như vậy thì công điểm cũng không ít. Cộng thêm phần của Hứa Tiểu Mãn, tính ra cũng có thể chia hơn ba trăm cân lương thực. Hai chị em ăn ít, bình thường trồng ít rau, đào rau dại ra căn cùng, cũng có thể ăn một năm.

Cho nên khi Hứa Căn Sinh đọc đến số lượng lương thực mà nhà Hứa Nam Nam được chia, khá nhiều người đều đỏ con mắt.

Hai đứa bé choai choai có thể ăn bao nhiêu, phần lương thực này cũng sắp bằng người lớn rồi.

Cũng vào lúc này, Hứa Nam Nam mới thật sự nhận ra lợi ích từ công việc mà Hứa Căn Sinh sắp xếp cho cô. Mặc dù cả năm không nghỉ, nhưng công điểm thật sự không ít.

"Nam Nam, sao lại gầy rồi?"
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 130


Hứa Nam Nam đang ký tên, thì có người đột nhiên đi tới. Hứa Nam Nam vừa nghe thấy giọng nói, khóe miệng méo xệch, quay lại nhìn người đến. Sao cô lại quên mất, Lý Tĩnh và mấy đứa cháu cũng thuộc phạm vi "người sáu" chứ.

Lý Tĩnh nhìn cô, dịu dàng cười: "Sao thấy mẹ lại không nói chuyện?"

"Nhà ông Hứa đã viết giấy cam đoan, vạch rõ giới hạn với cháu, cháu không biết nên xưng hô thế nào. Chuyện này chú Căn Sinh cũng biết, đúng không, chú Căn Sinh?"

"Đúng là có chuyện này." Hứa Căn Sinh nói. "Còn là do Hứa Kiến Sinh tự mình viết, chú ấy không nói với cô sao?"

Không phải Hứa Căn Sinh cố tình châm chọc Lý Tĩnh, mà hắn ta nghĩ rằng Lý Tĩnh thật sự không biết chuyện này, lại nghĩ dù sao thì Lý Tĩnh cũng là mẹ của hai chị em Hứa Nam Nam, biết đâu sau khi biết chuyện này thì sẽ bảo vệ hai cô bé.

Lý Tĩnh nghe thấy những lời này, vẻ mặt cứng đờ. Thấy Hứa Căn Sinh còn đang nhìn mình chằm chằm, cô ta gượng gạo nói: "Kiến Sinh đã nói chuyện này rồi, chỉ là tôi vẫn luôn cảm thấy cho dù thế nào thì tôi cũng là mẹ ruột của hai đứa nó."

Tất nhiên là cô ta biết chuyện này rồi, lúc đó còn cảm thấy làm chuyện này rất đúng đắn. Thứ sao chổi gây họa thế này, phải nên quét ra khỏi nhà.

Nhưng mà lúc này sao có thể thừa nhận chứ. Vậy mà trong tay con nhỏ này lại có hơn ba trăm cân lương thực. Đừng thấy cảnh cô ta sống ở trong thành phố, hộ khẩu nông thôn của cô ta thì không thể ăn được lương thực cung cấp ở trong thành phố, lương của Hứa Kiến Sinh cao, nhưng còn phải nuôi mấy đứa trẻ, còn phải tiết kiệm tiền đưa cho trong nhà. Cuộc sống cũng rất túng thiếu. Hai đứa trẻ này bò ra từ bụng cô ta, đồ của bọn nó đương nhiên cũng chỉ có thể là của cô ta.

Nghe thấy Lý Tĩnh nói đã biết rồi, lập tức Hứa Căn Sinh cảm thấy chẳng có ý nghĩa gì nữa. Bởi vì chuyện sắp phát lương thực mùa thu nên hôm qua Lý Tĩnh liền trở về, nếu như thật sự lo cho con cái, sao hôm qua không đi tìm hai chị em Nam Nam chứ, xem ra không chỉ không thể trông cậy vào người cha kia, ngay cả người làm mẹ này cũng không thể trông chờ được gì.

"Chú Căn Sinh, phần của cháu đã chia xong rồi, vậy cháu vác về đây."

Hứa Nam Nam lên tiếng nói. Cô không muốn ở chỗ này diễn cảnh tình cảm mẹ con sâu nặng với Lý Tĩnh.

Hứa Căn Sinh gật gật đầu, lại bảo người khác đến cân lương thực.

Lương thực của Hứa Nam Nam đựng trong ba cái túi lớn, túi phồng to lên, ai nhìn thấy cũng đều có chút động lòng. Nhưng dù sao thì cũng biết đây là do tự đứa trẻ này vất vả kiếm được, nên cũng chẳng có ai đố kỵ.

"Nam Nam, nhiều như vậy chắc chắn là con vác không nổi đâu, để mẹ bảo mấy chú của con giúp con vác về nha." Lý Tĩnh không có ý đồ tư lợi, đi theo phía sau nói.

Hứa Nam Nam có hơi bực bội để ý đến cô ta, cười như không cười nhìn cô ta một cái: "Con không dám làm phiền mẹ đâu, tới lúc đó số lương thực này vác đến nhà ai còn không chắc nữa."

" Cái con nhỏ này, sao mày lại nói vậy, tốt xấu gì tao cũng là mẹ mày, mang thai chín tháng mười ngày sinh ra mày, bây giờ ngay cả mẹ ruột mày cũng không nhận? Sao mày lại vô lương tâm thế hả?"

Thấy mềm không được, Lý Tĩnh trực tiếp cưỡng ép. Sắc mặt cũng trở nên vô cùng phẫn nộ.

"Sinh con ra không nuôi nấng, me sinh con ra làm cái gì?" Hứa Nam Nam lạnh mặt nói một câu.

"Nam Nam, thím và chú của cháu giúp cháu vác lương thực trở về."

Lý Tĩnh đang muốn nói gì đó, Tống Quế Hoa đã đưa theo Hứa Quý đến.

Hôm nay nhà bọn họ cũng được chia lương thực, ban nãy đã vác về nhà rồi, biết trong nhà Hứa Nam Nam cũng được chia không ít lương thực, nên lập tức đến giúp vác lương thực.

Nhìn thấy vẻ mặt phẫn nộ của Lý Tĩnh, Tống Quế Hoa bĩu môi, cũng chẳng thèm chào hỏi.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 131


"A Quý, xem ra chỗ lương thực này khó mà vác lên núi, anh đi mượn chiếc xe đẩy tay lại đây, chúng ta bỏ lên xe rồi đẩy đến đó."

Hứa Quý gật đầu, xoay người rời đi.

Lý Tĩnh mím môi, nhìn Tống Quế Hoa nói: "Đây là lương thực của con gái tôi, không cần làm phiền đến mấy người. Nhà chúng ta cũng không phải không có người."

"Con gái cô, ai vậy?" Tống Quế Hoa cười hớn hở. "Chẳng phải trước đó Hứa Kiến Sinh viết giấy cam đoan, nói gì mà sau này không quan tâm đến sống chết của hai chị em Nam Nam nữa, sao thế, thấy hai đứa con được chia lương thực thì lại đến quan tâm à? Sao chuyện tốt gì cũng bị người nhà họ Hứa các người chiếm hết vậy nhỉ."

"Tống Quế Hoa, cô biết điều chút đi, không quan tâm thì sao chứ, tôi là mẹ ruột của Nam Nam đấy."

Lý Tĩnh thấy mình nói không lại Tống Quế Hoa, trực tiếp bắt đầu "giảng đạo lý."

"Thím Quế Hoa, mặc kệ cô ta." Hứa Nam Nam cũng không thèm nhìn Lý Tĩnh: "Có một vài người không muốn nhìn thấy người ta sống tốt. Nhìn thấy người ta sống tốt thì muốn trộm, muốn cướp. Lần trước người ta trộm rồi, lần này thì chuẩn bị đi cướp."

Lập tức sắc mặt Lý Tĩnh tái xanh. "Hứa Nam Nam, mày đang nói ai đấy, tao là mẹ ruột của mày, mày bò từ trong bụng tao ra đấy!"

Ruột gan Lý Tĩnh đau đớn, con nhỏ này là từ trong bụng cô ta chui ra. Nếu như không có cô ta, làm sao có cái mạng của con nhỏ này. Sao nó không biết cảm ơn chút nào vậy chứ.

"Nếu như cô không nói, tôi còn thực sự cho rằng tôi từ trong khe đá chui ra đấy." Hứa Nam Nam lạnh lùng trả lời một câu.

Tống Quế Hoa cũng nói: "Lý Tĩnh à, hôm nay nhiều người ở đây như vậy, cô dừng gây chuyện nữa. Chốc nữa người mất mặt cũng là nhà họ Hứa các người."

Sao nói người mất mặt lại là nhà họ Hứa?

Lý Tĩnh trực tiếp tức giận bật cười, cô ta tìm con gái lấy đồ, ai dám chê cười cô ta?

Cô ta còn muốn phản bác lại thì đột nhiên Hứa Nam Nam hét lên: "Chú Căn Sinh, phần lương thực này có phải là của mình cháu không ạ?"

Hứa Căn Sinh đang phân chia lương thực, nghe thấy lời này thì trả lời: "Tất nhiên đều là của mình cháu rồi."

"Vậy nếu người khác tìm cháu cướp thì làm thế nào, từ lúc chia lương lương thực tới giờ cháu luôn bị quấy rầy."

Hứa Nam Nam ra ám chỉ.

Bởi vì chia lương thực, gần như người trong thôn đều tới đây. Nghe thấy lời nói của Hứa Nam Nam, bọn họ đều nhìn về phía Lý Tĩnh. Bình thường Lý Tĩnh không thường xuyên trở về, một năm cũng chỉ trở về vài lần. Nhưng mỗi năm thời điểm chia lương thực thì nhất định sẽ trở về.

Điều này khiến rất nhiều người trong thôn đều không phục. Cô ta là người lớn, chẳng ra đồng làm việc ngày nào, lại được phân chia nhiều lương thực như vậy, mỗi lần lúc trở về còn vênh váo lên tận trời, nhìn ai cũng đều là một bộ dạng coi thường. Dựa vào đâu chứ, lương thực cô ta ăn, cũng là do mọi người trồng ra đấy.

Hôm nay nhìn thấy cô ta tới, mọi người cũng thầm trách mắng cô ta. Không ngờ tới con người này lại không biết xấu hổ, còn tìm con gái mình đòi lương thực nữa chứ. Ồ, không đúng, Nam Nam không phải là con gái nhà bọn họ nữa, người ta đã cắt đứt quan hệ với Nam Nam rồi mà.

Đúng là mặt dày, đã bỏ mặc con cái, không coi con gái ruột như người nhà, lúc có đồ thì lại nhào ra, cũng không sợ mất mặt.

Hứa Căn Sinh cũng hơi tức giận bởi cách làm này của Lý Tĩnh, hắn ta không vui nói: "Lý Tĩnh, cô đang làm gì vậy hả, lương thực chia cho ai thì là của người đó, cô quấn lấy Nam Nam như vậy làm gì?"

"Đội trưởng Hứa, Nam Nam là con gái ruột của tôi mà, nó nuôi tôi chẳng phải là chuyện nên làm sao?"

Lý Tĩnh có lý lẽ chính đáng nói. Không có cô ta thì không có Hứa Nam Nam, chẳng ai cãi được cái lý lẽ này.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 132


Biết cô ta nói ra những lời này, những người khác trong thôn đều vui vẻ. Có người nhịn không được nói: "Ây da, tôi nói này Lý Tĩnh, sao nhà họ Hứa các người còn không biết xấu hổ hơn người kia thế. Người làm bà nội trộm đồ của cháu gái cũng thôi đi, người làm mẹ như cô còn cướp. Con bé nuôi cô, thì cô cũng phải nuôi con bé chứ. Nam Nam còn chưa đủ mười sáu tuổi nữa, một đứa trẻ, cô hy vọng con bé nuôi cô, sao cô lại có phúc như vậy chứ."

Hứa Căn Sinh cũng không nói nên lời với những lời này của Lý Tĩnh. Bình thường Lý Tĩnh rất ít khi trở về thôn, trở về cũng không nói chuyện với ai, một bộ dạng người lạ chớ lại gần, cũng chẳng ai biết Lý Tĩnh lại có tính tình như vậy.

Hắn ta cũng không nói đạo lý với Lý Tĩnh nữa, trực tiếp kêu ông Hứa ở trong đám người: "Chú Cửu, chuyện này chú thấy nên xử lý thế nào, giấy cam đoan kia của Kiến Sinh người trong làng đều biết cả, đây là muốn hủy bỏ sao?"

Ông Hứa vẫn luôn đứng đằng sau đám người, mặc kệ chuyện của Lý Tĩnh. Dù sao nếu như làm được thì trong nhà sẽ có nhiều lương thực hơn, làm không được cũng không đáng ngại gì. Bây giờ nghe thấy Hứa Căn Sinh điểm mặt gọi tên, đột nhiên cảm thấy mất mặt, bước ra trừng mắt nhìn Lý Tĩnh: "Làm cái gì vậy hả, còn sợ không đủ ồn ào sao."

"Cha, con cũng là…"

Lý Tĩnh vội vàng giải thích, ông Hứa cũng không nói chuyện với cô ta, quát: "Đồ cái thứ mất mặt, nếu muốn gây chuyện nữa thì cút về trong thành phố đi. Nhà họ Hứa chúng tôi không thèm đồ của người khác."

Người bên cạnh nghe xong, lại cười một trận.

Lập tức mặt Lý Tĩnh tức giận đến nỗi đỏ cả lên, lại không dám cãi nhau với ông Hứa.

Hứa Căn Sinh thấy vậy thì cứ lắc đầu, cuối cùng cũng hiểu rõ tại sao hai chị em Hứa Nam Nam lại kiên quyết rời khỏi nhà như vậy.

Lúc này Hứa Quý cũng đem xe đẩy tay đến, mấy người đàn ông bên cạnh giúp đỡ vác lương thực lên xe, cùng Hứa Quý giúp đỡ đưa lương thực về.

Hứa Nam Nam kéo Hứa Tiểu Mãn cùng nhau trở về.

Hứa Linh đang đứng trong đám người, nhìn hai chị đi xa dần, có nhóc m*t ngón tay, đầu vẫn luôn nhìn theo hướng hai chị rời đi.

Đến lượt nhà họ Hứa chia lương thực.

Bình thường nhà họ Hứa có hai người con trai và hai cô con dâu cùng nhau kiếm công điểm, hơn nữa đôi khi ông Hứa cũng ra đồng làm việc, cho nên cũng có không ít công điểm.

Thêm nữa trong nhà có mấy đứa cháu trai cháu gái, mỗi năm lương thực được chia cũng không ít.

Nhưng mà số lượng của năm nay không bằng với lúc trước.

Đầu tiên là Trương Thúy Cầm không có công điểm. Bây giờ cô ta là phần tử xấu, thuộc diện đang cải tạo lao động, cho nên lao động của cô ta đều là để hoàn thành nhiệm vụ cải tạo, không thể chia lương thực, lương thực của bà Hứa "đạo đức giả" bên này cũng phải giảm một nửa. Lương thực của phần tử xấu sao có thể được chia nhiều như của người bần nông và trung nông chứ.

Sau đó chính là Lý Tĩnh đưa mấy đứa trẻ trở về chia lương thực, trong thôn làng cũng có ý kiến. Dù sao thì hai đứa cháu trai của nhà họ Hứa cũng không còn nhỏ nữa, bình thường cũng có thể làm việc, nhưng cũng chưa bao giờ ra đồng làm việc, hơn nữa Lý Tĩnh thân là người lớn, cũng chẳng ra đồng ngày nào. Chính là để cho người của cả thôn nuôi mà.

Nếu như là lúc trước, nhà họ Hứa cũng là thành phần bần nông và trung nông, trước kia bà Hứa cũng từng bị đạn bắn, mọi người cũng nhắm một mắt mở một mắt cho qua. Nhưng bây giờ thì khác rồi, bản thân bà Hứa đã trở thành phàn tử xấu ăn trộm đồ rồi, đương nhiên không thể giống như trước kia nữa.

Cái gọi là cây đổ bầy khỉ tan, bà Hứa vừa xảy ra chuyện, trong thôn có rất nhiều người có ý kiến cũng len lén đến báo cáo những việc của nhà họ Hứa.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 133


Trong thôn làng bàn bạc một phen, cũng cảm thấy không phù hợp với cơ chế khuyến khích, cho nên chuẩn bị hủy bỏ phần lương thực được chia của Lý Tĩnh và cháu gái lớn Hứa Hồng. Hứa Mai Tử và hai đứa cháu trai của nhà họ Hứa có thể tiếp tục chia.

Hứa Căn Sinh vừa tuyên bố chuyện này, sắc mặt của người nhà họ Hứa đều trở nên vô cùng khó coi.

Lý Tĩnh kêu lên: "Sao lại không thể chia lương thực cho tôi. Tôi cũng là người trong thôn mà. Trong thành phố không cho tôi ăn lương thực cung cấp, sao trong thôn cũng không cho tôi ăn."

Có một bác gái rất thẳng thắn nói: "Cô ở trong thành phố sông yên vui sung sướng, còn muốn chúng tôi nuôi cô à, sao chuyện tốt nào cũng tới trên đầu cô vậy."

Những lời này coi như là nói ra tiếng lòng của rất nhiều người.

Mọi người nhao nhao hùa theo.

"Đúng vậy, tôi cảm thấy việc này rất công bằng, mẹ tôi đã sắp bảy mươi tuổi rồi, mỗi ngày còn tan làm đó."

"Trên đội chia lương thực theo đầu người, đó là vì để chăm sóc cho trẻ con và người già, Lý Tĩnh này tuổi tác bao lớn đâu, cũng trà trộn vào trong đó ăn không ngồi rồi."

"Nếu như đã như vậy thì chúng ta đều không làm việc nữa, đợi trong đội chia lương thực thôi, dù sao cũng không chết đói, cũng không cần phải làm việc."

"Hứa Đại Ngốc ở trong thôn còn ra đồng làm việc kia kìa."

Hứa Đại Ngốc là người làm biếng có tiếng trong thôn, mỗi tháng số lần đi làm không nhiều, khiến cho người trong thôn đều không thích lắm. Nhưng mà so với Lý Tĩnh thì rõ ràng đã tốt hơn rất nhiều.

Vào thời điểm lương thực như mạng, tự dưng lại đi nuôi thêm mấy người lớn sống sờ sờ, mọi người đều không muốn làm.

Nghe thấy người trong thôn đều đồng ý với quyết định này, Lý Tĩnh cũng biết, dù cô ta có nói thế nào cũng vô dụng.

Bây giờ bà Hứa và Trương Thúy Cầm cũng không có tư cách đến nơi này, những người đàn ông khác trong nhà họ Hứa cũng không phải là người biết ăn nói, việc này trực tiếp có quyết định cuối cùng như vậy.

Nhìn thấy lương thực ít hơn năm trước mấy túi, trong lòng người nhà họ Hứa đều giống như ăn phải ruồi bọ. Chính là trong lòng Lưu Xảo có hơi khó chịu. Hứa Hồng và Lý Tĩnh không được chia lương thực, đến lúc đó còn không phải là ăn lương thực của cô ta.

Hôm nay là ngày đầu tiên chia lương thực, nhà nào cũng nóng lòng đem lương thực vừa mới được chia đi xay thành bột mì, ăn một bữa bánh bao bột thật ngon, hoặc là cán làm mì sợi ăn.

Trước khi được phát lương thực, lâu lắm rồi không ăn được một bữa mì phở.

Trong nhà Tống Quế Hoa cũng chuẩn bị gói một bữa sủi cảo ăn. Đương nhiên là không có thịt, nhưng mà Tống Quế Hoa cũng có cách, lấy rau dại, lại đánh thêm hai cái trứng gà, kết hợp lại làm nhân sủi cảo.

Trong nhà có đồ ăn ngon, cũng không quên hai chị em Hứa Nam Nam, trước đó đã bảo hai đứa con trai đi kêu hai chị em qua ăn một bữa sủi cảo rồi.

Hứa Nam Nam vừa nghe thấy có sủi cảo ăn, cô lập tức đi đến xã mua bán cắt thịt trở về. Thạch Đầu và Mộc Đầu vừa nhìn thấy có thịt, liền chạy như bay theo Hứa Nam Nam.

Tống Quế Hoa không nghĩ tới bảo hai chị em này tới ăn một bữa sủi cảo, thế mà các cô còn đi cắt thịt trở về. Cô ấy nhịn không được quở trách nói: "Đứa nhỏ này, đến ăn sủi cảo, còn mang thịt qua, ghét bỏ nhà thím không có sủi cảo thịt heo ăn hả? Có tiền cũng không thể tiêu xài như vậy. Hôm nay cháu cũng không được chia bao nhiêu tiền."

"Cháu và Tiểu Mãn cũng chẳng dùng được bao nhiêu tiền. hôm nay nhà chúng ta bội thu, chúc mừng một chút." Hứa Nam Nam vui vẻ nói.

Hôm nay cô thật sự rất vui. Lần đầu tiên được trải nghiệm việc phân chia lương thực, là lương thực hoàn toàn dựa vào sức lao động của mình kiếm được, hoàn toàn khác với cảm giác mở cửa hàng Taobao kiếm lương thực trước đó.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 134


Hơn nữa hôm nay được chia lương thực, lại còn được chia hai mươi đồng tiền. Sau này cô muốn ăn cái gì ngon cũng không cần phải lén lút tìm cớ nữa rồi, cứ nói là dùng tiền của mình mua.

Bà Trần ở bên cạnh nói: "Nam Nam nói đúng đấy, phải chúc mừng một chút. Mẹ nói muốn đi cắt thịt, các con một hai cứ tiếc. Ngày mai nhà chúng ta lại ăn một bữa sủi cảo nữa, nhà chúng ta mua thịt, Nam Nam đưa theo Tiểu Mãn đến ăn."

"Vâng ạ, ngày mai cũng có thẻ ăn sủi cảo thịt heo rồi."

Hứa Nam Nam còn chưa nói lời nào, Tiểu Mãn và Thạch Đầu Mộc Đầu đã vui mừng làm ầm ĩ lên trước rồi.

Tiếng ồn ào của mấy đứa trẻ con rất lớn. nhà họ Hứa ở đằng sau cũng nghe thấy.

Bởi vì năm nay nhà họ Hứa được chia lương thực ít, cũng không chia được bao nhiêu tiền. Cho nên không có thêm đồ ăn, vẫn nấu cháo ngô ăn như thường ngày, nhưng mà bởi vì cháu trai trở về, cho nên bà Hứa có ruột đau cũng bảo người đem lương thực mới đi ép thành bột mì, làm riêng bánh bao bột cho cháu trai ăn.

Hứa Lỗi và Hứa Long mỗi người một chén lớn, Hứa Mai Tử và Hứa Hồng cũng được chia cho một chút. Hứa Linh ngậm ngón tay, đứng ở bên bàn nhìn xem.

Mấy đứa trẻ đang ăn ngon miệng thì nghe thấy nhà đằng trước đột nhiên kêu lên ăn sủi cảo, lập tức cảm thấy bánh bao bột trong chén cũng không ngon đến vậy.

Hứa Lỗi dứt khoát để cái muỗng xuống: "Cháu muốn ăn sủi cảo, lâu lắm rồi nhà chúng ta không ăn sủi cảo, Cháu muốn ăn sủi cảo thịt heo."

Hứa Long cũng kêu lên: "Sao nhà chúng không có sủi cảo ăn, bà nội không thương chúng ta nữa rồi."

Nghe các em trai ồn ào, Hứa Hồng đang ăn bánh bao bột cũng cảm thấy có chút khó chịu, chị ta được chia lương thực nên tự tin nói: "Dựa vào đâu mà nhỏ Hai có thể ăn sủi cảo, còn nhà chúng ta không thể ăn chứ."

"Ồn ào cái gì mà ồn ào, không phải đã có đồ ăn rồi sao?" Ông Hứa quát. Vốn dĩ hôm nay trong nhà không được thuận lợi, đám trẻ còn ầm ĩ, ông ta hút thuốc cũng chẳng còn mùi vị gì nữa.

"Quát bọn trẻ làm gì, muốn ăn sủi cảo thì làm sao, có đứa trẻ nào không tham ăn đâu." Bà Hứa không làm nữa, liếc mắt nhìn Lý Tĩnh một cái: "Nếu không phải năm nay trong nhà được chia lương thực không bằng lúc trước, tôi đã sớm đi cắt vài cân thịt về cho bọn trẻ ăn rồi. Hừ, nhà họ Hứa chúng ta đúng là xui xẻo, sao chổi cứ nối tiếp nhau."

"Mẹ nói rất đúng, chị dâu à, nếu không phải do con nhỏ Hai hại thì tôi và mẹ cũng không phải chịu tội, trong nhà cũng sẽ không ngay cả một bữa sủi cảo cũng không thể nào cho bọn trẻ ăn." Trương Thúy Cầm vẫn luôn ra vẻ đáng thương bắt được cơ hội cũng làm ầm lên.

Từ lúc đại hội xét xử công khai lần trước, sau khi cô ta đẩy bà Hứa ra, cô ta ở trong nhà không còn được như lúc trước nữa. Bà Hứa nhìn thấy cô ta thì sẽ mắng mỏ, có lúc còn véo cô ta. Hơn nữa vốn là công việc bà Hứa phải làm, nhưng cũng để cho một mình cô ta làm. Ngay cả người đàn ông của cô ta là Hứa Kiến Hải cũng ghét bỏ mùi hôi thối trên người cô ta, còn phân chăn ngủ với cô ta.

Trương Thúy Cầm sống quá khổ sở, nay tóm được cơ hội, đương nhiên sẽ không bỏ qua cho Lý Tĩnh.

Lần này hiếm khi bà Hứa không có phản bác cô ta.

"Có một số người, đúng là không hiểu chuyện, sinh ra một đứa con gái hại nhà chúng tôi trở nên thế này, mà còn không biết lỗi." Trương Thúy Cầm cười trên nỗi đau của người khác nói.

Lý Tĩnh nghe thấy những lời châm chọc mỉa mai của cô ta, tức đến nỗi quai hàm đau nhức. Chỉ là người nhà họ Hứa không hề nói đỡ cho cô ta, nhất là ánh mắt của bà Hứa còn trừng cô ta, cô ta cũng chẳng dám phản bác lại câu nào, chỉ có thể căm hận đứa con gái của mình.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 135


Sớm biết sinh ra một cái thứ như vậy, lúc trước nên vứt đi.

Bây giờ có hối hận cũng vô dụng. Lý Tĩnh cắn răng, đứng dậy nói: "Con đi xem thử còn thịt không, lấy một ít về để nhà chúng ta gói sủi cảo ăn."

Trương Thúy Cầm lập tức nuốt nước miếng. Bà Hứa cũng chỉ lạnh lùng hừ một tiếng.

Trong lòng Lý Tĩnh khó chịu bước ra cửa, Lưu xảo cũng đứng lên: "Con đi với chị dâu, chị ấy không thường trở về, có thể sẽ đi lộn chỗ."

"Nịnh nọt gì chứ." Trương Thúy Cầm nói thầm sau lưng cô ta.

"Không đến lượt cô nói chuyện, cô câm miệng cho tôi!" Bà Hứa nhếch miệng trách mắng. Con đàn bà này còn tưởng rằng cô ta đã trở mình được rồi, lúc trước hại bà ta chịu tội, chuyện này bà ta vẫn luôn nhớ kỹ.

Tự dưng bị bà Hứa quát, ngay cả một cái rắm Trương Thúy Cầm cũng không dám thả, lại cúi đầu đứng đằng sau bà Hứa.

Hứa Hồng nhìn thấy mẹ mình như vậy, trong lòng cũng có chút ghét bỏ. Chuyện của bà nội chị ta, chị ta cũng đã nghe nói rồi, cảm thấy quả thực chuyện này là mẹ chị ta không đúng. Bà nội đã lớn tuổi như vậy rồi, mẹ chị ta gánh vác trách nhiệm không phải là tốt nhất sao, làm bây giờ trong nhà còn có thêm một người chịu tội. Hơn nữa vừa rồi còn làm mích lòng bác cả, lỡ như sau này bác cả thiên vị Hứa Mai Tử thì phải làm sao.

"Chị cả, chị không ăn có thể cho em ăn không?" Hứa Linh ở bên cạnh nhìn thấy Hứa Hồng cả nửa ngày cũng không động đũa, cô nhóc m*t đầu ngón tay hỏi.

Hứa Hồng nghe vậy thì vươn tay đẩy cô nhóc một cái, cầm đũa lên ăn: "Ăn cái gì mà ăn, chị chưa từng nhìn thấy đứa trẻ nào tham ăn như thế, giống như chị em vậy." Chị ta còn nhớ chuyện lần trước Hứa Nam Nam và Hứa Tiểu Mãn vào thành phố ăn bánh bao thịt kìa.

"Cái con nhỏ này, còn biết tham ăn. Chẳng làm được cái gì cả, còn muốn ăn. Giống như hai con chị vô ơn của mày vậy, đều không phải thứ tốt đẹp."

Bà Hứa ngồi trên giường chửi mắng. Bây giờ bà ta nghĩ đến hai chị em Hứa Nam Nam thì sẽ vô cùng tức giận. Nhìn thấy Hứa Linh lớn lên có vài phần giống với Hứa Nam Nam, đương nhiên cũng không có giọng điệu tốt.

"Cút cút cút, đừng có làm chướng mắt trước mặt bà đây, nhìn thấy là nổi điên, đồ sao chổi." Bà Hứa vừa chửi mắng, còn duỗi tay làm bộ muốn đánh.

Hứa Linh sợ đến mức vội vàng đi ra khỏi cửa. Bước chân ngắn chạy vụt ra khỏi sân nhỏ của nhà họ Hứa.

Trong nhà Tống Quế Hoa, vừa mới ăn sạch một bữa sủi cảo rau dại trứng gà, thì lại thả sủi cảo thịt heo vô nồi.

Lần này thật sự tha hồ ăn. Vỏ ngoài trắng trẻo, thịt heo thơm ngào ngạt, chỉ nhìn thôi đã không chịu được mà ch** n**c miếng. Mấy đứa trẻ đều đã ăn lửng dạ, còn vây quanh bên bệ bếp, quấn lấy bà Trần đòi ăn.

"Đúng là mấy con mèo tham ăn." Tống Quế Hoa cười mắng, thấy dưới bếp lò hết củi lửa thì cười nói: "Muốn ăn nhanh thì phải giúp mẹ làm việc. Đi lấy một ít rơm củi vào đây."

Ba đứa trẻ lập tức chạy ra ngoài giúp đỡ.

Hứa Nam Nam ngồi ở dưới bệ bếp thêm lửa, nhìn thấy dáng vẻ mặt đầy tươi cười của Tiểu Mãn, trong lòng cũng coi như yên tâm. Bây giờ tính cách của đứa trẻ này càng lúc càng cởi mở rồi, xem ra vẫn là ở bên cạnh mấy đứa trẻ thì tốt hơn. Ừm, đợi kiến thức cơ sở của Tiểu mãn vững chắc rồi thì cô sẽ đưa cô bé đi đọc học thôi. Lát nữa cô đi bàn bạc với thầy Hạ một chút.

Hứa Tiểu Mãn chạy theo Mộc Đầu và Thạch Đầu ra bên ngoài, hai cậu anh trai nhỏ không để cô bé đụng tay vào: "Đứng đó, đứng đó, bọn anh là con trai, để bọn anh làm. Đứa con gái như em xen vào làm cái gì."

"Chị em nói rồi, phụ nữ có thể gánh vác nửa bầu trời." Tiểu Mãn không phục nói.

"Ồ, với cái dáng người nhỏ bé của em, còn có thể gánh vác nửa bầu trời? Nếu như trời có sập xuống thì cũng sẽ sập xuống trên người của mấy người con trai bọn anh." Thạch Đầu vỗ ngực nói.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 136


Hứa Tiểu Mãn tức giận mếu máo.

Mộc Đầu lập tức vỗ đầu Thạch Đầu: "Vóc người của Tiểu Mãn có nhỏ đâu, nhất định sau này sẽ cao lên."

Thạch Đầu xoa đầu, nhìn thấy Tiểu Mãn không vui thì lập tức cười ha ha nói: "Đúng đúng, Tiểu Mãn sẽ cao lên, sau này trời có sập xuống thì cũng sẽ sập lên Tiểu Mãn trước."

Mộc Đầu không chịu nổi nữa mà ôm lấy đầu, sao cậu ấy lại có đứa em trai ngốc nghếch như vậy chứ.

Hứa Tiểu Mãn cũng buồn bực giậm chân, xoay người không nhìn cậu bé nữa. Mới vừa xoay người thì nhìn thấy một cái đầu nhỏ nhô ra ở ngoài cửa, suýt chút nữa bị dọa một trận.

Sau khi nhìn thấy rõ cái đầu kia, cô bé kinh ngạc nói: "Nhỏ Năm?"

Nhỏ Năm Hứa Linh từ đằng sau cánh cửa đi ra, nắm góc áo, l**m l**m môi: "Chị Tư, em đói."

Thạch Đầu và Mộc Đầu thấy vậy, lập tức chạy vào nhà bếp gọi Hứa Nam Nam.

Lúc Hứa Nam Nam từ trong nhà bếp chạy ra thì nhìn thấy Tiểu Mãn ôm lấy Hứa Linh khóc.

Hứa Nam Nam cũng đã lâu không nhìn thấy Hứa Linh, bây giờ nhìn thấy đứa trẻ này, dường như cũng chẳng lớn thêm chút nào, cũng biết là bị suy dinh dưỡng rồi.

Nhìn thấy Hứa Nam Nam đến, Hứa Tiểu Mãn nắm tay Hứa Linh: "Chị, nhỏ Năm chưa có ăn cơm, trong nhà không cho em ấy ăn, còn mắng em ấy."

Hứa Tiểu Mãn là người đã từng chịu cực khổ, cô bé biết loại cảm giác này, nhìn thấy em gái ruột của mình như thế thì trong lòng khó chịu không thôi. Nhất là ban nãy nhìn thấy nhỏ Năm nhỏ bé từ sau cửa lộ ra cái đầu nho nhỏ, dáng vẻ nhút nhát sợ sệt kia, nhìn thật đáng thương.

Cô bé nghĩ không ra, cha mẹ không cần cô bé và chị nữa, nhưng sao bọn họ cũng đối xử với nhỏ Năm như vậy. Nhỏ Năm là một đứa bé như vậy, sao bọn họ vẫn không thương chứ.

Hứa Nam Nam đi qua lau nước mắt cho Hứa Tiểu Mãn, lại xoa đầu Hứa Linh: "Không sao, chị có đồ ăn cho Tiểu Linh ăn no."

Tống Quế Hoa cũng từ nhà bếp đi ra, nhìn thấy ba chị em như vậy thì nói: "Để cho Tiểu Linh vào đây ăn đi, chúng ta ăn sủi cảo thịt heo."

Một đứa trẻ cũng chẳng ăn được bao nhiêu. Cũng là một đứa trẻ đáng thương.

Đôi mắt Hứa Linh lập tức sáng lấp lánh, không ngừng nuốt vài ngụm nước miếng.

Đối với việc Hứa Linh đến, bà Trần cũng không nói gì, chỉ hỏi sao Hứa Linh lại chạy ra ngoài. Hứa Linh nói ra hết chuyện trong nhà. Cô nhóc nhỏ người, nhưng miệng lại nhanh nhẹn, nói rất rõ ràng.

Nghe thấy bà Hứa ngay cả bánh bao bột cũng đều không cho cô nhóc, hơn nữa Lý Tĩnh còn đi mua thịt heo muốn gói sủi cảo cho cháu trai cháu gái ăn, bà Trần mím môi không ngừng lắc đầu.

"Chị, chúng ta bảo nhỏ Năm đừng quay về nữa, có được không?" Hứa Tiểu Mãn đột nhiên nói.

Từ sau khi ra ngoài, cô bé liền biết trong nhà không phải là nơi cho người ở. Lúc trước luôn ăn không no, lại còn bị đánh bị mắng, từ sau khi đi ra ngoài với chị, cô bé có thể học được kiến thức, còn có thể ăn cơm no.

Cô bé muốn bảo nhỏ Năm ra ngoài.

Hứa Nam Nam có hơi lúng túng. Cô và Hứa Tiểu Mãn có thể thoát khỏi nhà họ Hứa, một nửa là do cô cố gắng thực hiện được, một nửa cũng là nhờ vào may mắn. Bây giờ Hứa Linh muốn ra ngoài, thật sự không hề dễ dàng. Suy cho cùng thì Hứa Linh là đứa con gái duy nhất mà Lý Tĩnh và Hứa Kiến Sinh giữ lại nuôi dưỡng ở bên người, bọn họ thả hay không thả người cũng là một chuyện.

Cô hỏi Hứa Linh: "Tiểu Linh, em có muốn sống cùng chị không?"

Hứa Linh chần chừ lắc đầu: "Em muốn đi học, cha nói đợi em lớn lên sẽ đưa em đi học."

Hứa Tiểu Mãn nói: "Bọn chị cũng có thể cho em đi học mà, đợi đến năm sau chị cũng có thể ra đồng làm việc kiếm công điểm rồi, sau này cũng có thể được chia tiền."

"Vậy chị Tư, chị không đi học sao? Mẹ và mấy chị Hồng Hồng nói, đi học mới có tiền đồ. Chị Tư, em cũng muốn đi học."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 137


"Đợi em lớn lên rồi, em cũng bảo cha đưa em đi học. Dựa vào đâu mà mấy người chị cả họ có thể đi học, còn em thì không thể đi học chứ?" Mặt Hứa Linh đầy vẻ không phục.

Hứa Nam Nam không ngờ tới đứa nhỏ này cũng rất có cá tính. Nhưng không khuyên Hứa Linh sống chung với các cô nữa.

Nói thật, hiện giờ cô và Tiểu Mãn sống ở trên núi cũng không thể coi là quá tốt. Hứa Linh đi theo các cô ngoài việc không cần chịu đói ra thì chẳng có chỗ nào tốt cả.

Mặc dù ở trong thôn Hứa Linh chịu uất ức, nhưng sau khi trở về thành phố, Hứa Kiến Sinh cũng không đến nỗi đối xử tệ với cô con gái duy nhất còn lại này. Ít ra cũng sẽ không giống như đối xử với cô và Tiểu Mãn.

Ở bên kia, nhà họ Hứa cũng bắt đầu gói sủi cảo ăn.

Lần này Lý Tĩnh đành bất chấp, một hơi cắt luôn hai cân thịt, gần như là dùng hết sạch tiền mang theo trên người. Cũng may lần này khiến bà Hứa rất vừa lòng, trở về cũng không châm chọc mỉa mai nữa.

Thậm chí bà Hứa còn tự mình xuống giường băm nhân làm sủi cảo.

Thịt chỉ dùng một nửa, một nửa khác được bà Hứa xát muối rồi treo lên. Để lại làm thịt muối phơi khô ăn. Lý Tĩnh thấy miếng thịt được treo lên kia, trong lòng có hơi hối hận vì đã mua nhiều. Rõ ràng là gói sủi cảo, sao còn muốn để lại làm thịt muối phơi khô ăn chứ. Đợi cô ta trở về thành phố rồi, chẳng phải cũng chưa ăn được sao?

Nhìn thấy bà Hứa như vậy, cô ta càng cảm thấy những lời trước kia Lưu Xảo nói với cô ta rất có lý.

Phải chia nhà ra thôi, nếu không sau này đây sẽ là một cái động không đáy.

Bận rộn hơn cả buổi trưa, cuối cùng sủi cảo cũng được vớt ra khỏi nồi.

Bà Hứa đích thân phụ trách nấu ăn, làm cho ông Hứa, hai đứa con trai và cháu trai một bát lớn. Hai đứa cháu gái nửa bát, lại làm cho mình và Lưu Xảo nửa bát. Lý Tĩnh chuẩn bị đi múc nửa bát thì bị bà Hứa cản lại.

"Cô ở trong thành phố đã ăn không ít rồi, sao còn tranh giành với mấy đứa nhỏ, không thấy khó coi sao. Trong nồi còn có bánh bao bột, cũng không phải là không có đồ ăn."

Lý Tĩnh ráng nhịn tức giận trong lòng, cười xòa nói: "Mẹ, không phải trong nồi còn dư rất nhiều sao?"

"Nhất định phải ăn hết trong một bữa sao? Trời không nóng, tôi để lại ngày mai ăn không được sao? Biết ngay cô chẳng phải thứ tốt đẹp gì mà, cái gì cũng muốn làm hỏng hết việc, giống như đứa con gái sao chổi của cô vậy."

Bà Hứa chỉ mũi cô ta mắng một trận, bưng sủi cảo lên đi ra ngoài.

Lưu Xảo nhìn cô ta một cái, cũng không nói gì, bưng chén lên đi theo bà Hứa ra ngoài.

Cả nhà họ Hứa vây quanh cái bàn ăn sủi cảo thịt heo. Đám trẻ con ăn phát ra tiếng phù phù, cũng chẳng ai nhớ đến còn có một đứa trẻ chưa trở về.

Trương Thúy Cầm cũng bưng chén đựng cháo, thỉnh thoảng lại khẩy một cái sủi cảo từ trong bát của hai đứa con mình ra. Bây giờ ngay cả tư cách vào nhà bếp cô ta cũng không có, nếu như bà Hứa không cho cô ta thì cô ta cũng không thể ăn.

Lý Tĩnh ngồi ở một bên, nhìn cái bát đựng cháo của mình, lại nhìn dáng vẻ cả nhà vui vẻ náo nhiệt, nhịn vài lần, cứ đè nén ngọn lửa giận đang nhen nhóm kia xuống.

Đợi đến lúc mọi người ăn được kha khá rồi, cô ta mới để đũa xuống.

"Nhân dịp hôm nay mọi người đều ở đây, con muốn bàn bạc với trong nhà một chuyện."

"Có gì hay đâu mà nói." Bà Hứa mím môi không vui nói. Bây giờ bà ta nhìn thấy Lý Tĩnh là lại không thoải mái. Nhà họ Hứa không đối xử tệ bạc với người con dâu này, thế nhưng kết quả lại sinh ra hai con nhỏ tai họa.

Lý Tĩnh mím môi cười nói: "Mẹ, chuyện này con cũng không còn cách nào khác. Bây giờ tình cảnh trong nhà cũng đã như vậy rồi, gần đây con muốn chuyển hộ khẩu từ nông nghiệp sang phi nông nghiệp, đến lúc đó người ta chuyển hộ khẩu, có thể nhìn đến thành phần của nhà chúng ta."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 138


"Đến lúc đó nhất định sẽ bị ảnh hưởng. Con nghĩ, có phải là tách hộ khẩu ra, như vậy thì dễ làm rồi."

"Cái gì, cô muốn tách ra?" Bà Hứa lập tức trừng lớn tròng mắt.

Những người khác cũng nhìn về phía Lý Tĩnh. Nhất là ông Hứa, đôi mắt híp lại, mặt không chút biểu cảm.

Lý Tĩnh căng thẳng nuốt nước bọt: "Cha mẹ, con cũng không phải chỉ vì một mình con, dù sao nếu như con có thể chuyển hộ khẩu từ nông nghiệp sang phi nông nghiệp rồi thì sau này hi vọng của bọn trẻ vào trong thành phố cũng sẽ lớn hơn. Chẳng phải trước đó Kiến Sinh cũng đã viết giấy cam đoan rồi sao, phải để cho cháu trai cháu gái vào thành phố, vì chuyện này mà con cũng lao tâm khổ trí không ít đâu. Mấy năm nay con đối xử với bọn trẻ thế nào, mấy đứa trẻ cũng hiểu rõ, con thật sự vì muốn tốt cho bọn trẻ thôi."

"Như vậy cũng không thể tách ra, tại sao phải tách ra?"

Chuyện tách ra ở riêng đối với bà Hứa mà nói, đó là chuyện tuyệt đối không thể nào.

Hiện giờ việc duy nhất bà ta có thể tự tin đó chính là quản lý cái nhà này. Lương thực trong nhà đều do một tay bà ta nắm giữ. Chỉ cần không tách ra ở riêng, thì con dâu đều phải nghe lời bà ta. Bà ta muốn cho ai sống không tốt, thì người đó phải sống không được tốt.

"Mẹ, cái này không phải là tách ra ở riêng, chỉ là tách hộ khẩu ra thôi. Lúc trước chẳng phải Kiến Sinh cũng chuyển hộ khẩu ra ngoài đó sao, việc này là vì để vào thành phố mà. Thành phần của nhà chúng ta…"

"Phi, cô cũng không biết thẹn mà nói thành phần của nhà chúng tôi, thành phần nhà chúng tôi có kém thế nào đi nữa thì cũng tốt hơn kẻ làm tôi tớ cho người ta như nhà cô. Cha mẹ cô còn chạy theo tên địa chủ kia. Sao cô không nói thành phần của bản thân cô kém?"

Lúc trước sau khi Lý Tĩnh gả chồng thì đã cắt đứt quan hệ với người trong nhà. Sau này nghe nói vị tiểu thư của nhà địa chủ kia đã từ bên ngoài trở về, đưa cha mẹ Lý Tĩnh đi.

Bởi vì chuyện này, Lý Tĩnh vẫn luôn không ngẩng đầu lên nổi. Bây giờ bà Hứa lại nói đến chuyện này, khiến trong lòng cô ta không thể nào chịu đựng nổi. Không khỏi oán hận sao cha mẹ của cô ta lại không suy nghĩ cho cô ta.

Lý Tĩnh nắm chặt nắm đấm, móng tay đâm cả vào lòng bàn tay.

"Cô muốn tách thế nào?" Ông Hứa bỗng nhiên mở miệng nói.

"Ông, ông có ý gì vậy hả, còn thật sự muốn chúng nó tách hộ khẩu ra ngoài à?" Bà Hứa hét lên.

Ông Hứa dùng tẩu thuốc nhấc mặt bàn lên.

Nghe thấy lời này của ông Hứa, Lý Tĩnh lập tức có tinh thần, vội vàng trả lời: "Con nghĩ một mình con chuyển ra ngoài cũng chẳng ích gì. Không bằng để cho cả nhà em ba cũng chuyển ra ngoài, hộ khẩu của con tạm thời để ở chung nhà với em ba. Sau này đợi con chuyển ra rồi thì mấy đứa nhỏ cũng có thể chuyển ra theo con. Dù sao thì bây giờ thành phần của Thúy Cầm cũng có chút vấn đề."

Trương Thúy Cầm vừa nghe thế thì lập tức kêu lên: "Chị có ý gì, còn không phải là do đứa con gái tốt của chị gây họa khiến tôi thành thế này sao. Tôi sẽ không để cho con cái nhà tôi chung sổ hộ khẩu với chị đâu."

"Bác cả, cháu đồng ý chuyển ra ngoài."

Hứa Hồng vội nói.

Hứa Lỗi kéo cánh tay của Trương Thúy Cầm làm ầm lên: "Con cũng muốn làm người trong thành phố, mẹ, sao mẹ lại không cho con làm người thành phố chứ."

"Tôi đồng ý để hộ khẩu của Lỗi Tử và Hồng Hồng chuyển ra ngoài." Hứa Kiến Hải lên tiếng nói.

Trương Thúy Cầm không dán tin nhìn con trai con gái còn có cả chồng của mình, thế mà bọn họ đều "làm phản" rồi. Tức cả nửa ngày trời nói không nên lời. Cuối cùng không nhịn nổi nữa, ngồi bệt xuống đất gào khóc.

"Khóc cái gì mà khóc, tôi còn chưa đồng ý mà." Bà Hứa vỗ bàn nói.

"Chuyện này tôi đồng ý." Ông Hứa rít một hơi thuốc, vẻ mặt bình tĩnh nói: "Sớm muộn gì hộ khẩu cũng phải chuyển đi, chuyển sớm hay muộn thì đều như nhau cả."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 139


"Chuyển sớm một chút, sau này dễ dàng vào thành phố."

"Ông, sao ông có thể đồng ý chứ." Bà Hứa lập tức nổi nóng.

"Bà còn muốn để mấy đứa cháu trai ở lại đây quét nhà xí với bà sao? Nhà họ Hứa không thể bị mất mặt như vậy. Nếu như sau này mấy đứa cháu trai không có tiền đồ, tôi chết cũng không còn mặt mũi nào gặp tổ tông của nhà họ Hứa."

Nói ra những lời này, bà Hứa cũng hết đường cãi lại.

Một lát sau lại nói: "Vậy Lưu Xảo và Kiến Bình không thể đi, mấy đứa trẻ thì chuyển qua đi."

Lần này Lý Tĩnh không hề phản bác lại. Dù sao cô ta chỉ cần bọn trẻ là được. Những người khác không đi thì càng tốt.

Lưu Xảo mỉm cười: "Mẹ, con và Kiến Bình cũng không có suy nghĩ nhiều như vậy, dù sao ở đâu cũng như nhau. Nhưng mà năm nay lương thực được chia của nhà chúng ta ít hơn năm ngoái. Con lo năm sau trong thôn lại mượn cớ chuyện của mẹ và chị dâu hai, đến lúc đó lương thực của cả nhà chúng ta đều bị chia ít đi. Con và Kiến Bình tách ra ngoài, thế nào thì cũng an toàn hơn một chút. Mẹ, con và Kiến Bình thế nào, mẹ còn không rõ sao?"

Nói rồi lại lén đá Hứa Kiến Bình một cái. Hứa Kiến Bình cũng vội vàng nói: "Đúng vậy đó mẹ, con và Xảo nhất định sẽ hiếu thảo với mẹ."

"Tách ra, tách ra cả đi." Ông Hứa đứng dậy, quăng lại một câu rồi đi ra ngoài.

Ông ta biết, lòng của nhà họ Hứa này đã bắt đầu tan rã rồi.

Chuyện nhà họ Hứa tách ra ở riêng, cũng khơi lên một cảnh tượng náo nhiệt nho nhỏ ở trong thôn. Ngược lại khiến cho trong thôn có thêm một đề tài nói chuyện. Hứa Nam Nam cũng chỉ làm một người đứng nghe trò cười.

Sau khi chia lương thực mùa thu xong, trong thôn cũng không còn bận rộn như lúc trước nữa. Chỉ có Hứa Nam Nam bên này hơi bận một chút, heo chỗ cô cũng phải giao nộp lên rồi.

Nhưng dù Hứa Nam Nam bận rộn, Hạ Thu Sinh vẫn không để cho cô rảnh rỗi, chỉ cần cô vừa nghỉ ngơi thì liền muốn dạy học cho cô, kiểm tra kiến thức của cô., khiến Hứa Nam Nam có chút mệt rã rời. Cảm thấy không phải ông hạ nghiện làm giáo viên rồi sao, một ngày không dạy học thì sẽ rảnh rỗi đến phát chán.

Đương nhiên Hạ Thu Sinh không hề rảnh rỗi, là một nhân viên lao động cải tạo, cho dù đã làm xong việc trong núi thì trong thôn vẫn còn rất nhiều việc đợi ông ấy đi làm.

Chỉ là Hứa Nam Nam sắp vào thành phố rồi, bản thân đứa trẻ này không biết, đương nhiên là không lo lắng rồi. Nhưng ông ấy thân làm giáo viên không thể không lo lắng. Đứa trẻ này thông minh, ông chỉ dạy nhiều một chút, biết đâu sau này đứa nhỏ này có thể đi được xa hơn.

Trong lúc bận rộn, cuối cùng thư của Lý Thành Văn đã đến trong thôn.

Thư được trực tiếp gửi cho đội trưởng Hứa Căn Sinh, lấy danh nghĩa hầm mỏ tuyển công nhân, tuyển Hứa Nam Nam đến hầm mỏ làm công nhân trong nhà ăn. Đương nhiên chỉ là công nhân tạm thời.

Lúc này, cả thôn họ Hứa ồn ào cả lên.

Chỉ cần là người Nam Giang, không ai không biết mỏ sắt Nam Giang. Lúc trước Hứa Kiến Sinh được phân đến hầm mỏ làm cán bộ, đã khiến biết bao nhiều người đỏ mắt ganh tỵ.

Đến mỏ sắt Nam Giang, chính là có công ăn việc làm ổn định. Sau này trở thành người thành phố thực thụ, cầm tiền lương của nhà nước, ăn lương thực cung cấp, nghe nói còn được chia nhà nữa.

Đây là chuyện tốt đẹp đến nhường nào chứ.

Cho nên sau khi nghe nói Hứa Nam Nam vậy mà được gọi đến hầm mỏ, tất cả mọi người đều vô cùng kinh ngạc.

Mặc dù chỉ là công nhân tạm thời, nhưng kia là mở sắt Nam Giang đó, hơn nữa còn là trong nhà ăn, công việc đó béo bở biết nhường nào. Chuyện tốt như vậy, sao lại rơi vào trên người một đứa trẻ vậy chứ.

Chẳng lẽ là Hứa Kiến Sinh làm cho?

Sau khi nghe thấy tin tức này, ngay cả người nhà họ Hứa, phản ứng đầu tiên cũng nghĩ là do Hứa Kiến Sinh sắp xếp cho.
 
Back
Top Bottom