Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 140


Cho nên ngay trong đêm đó bà Hứa bảo hai đứa con trai của mình cùng đi vào trong thành phố chất vấn Hứa Kiến Sinh.

Chỉ có Hứa Nam Nam biết, chuyện này chẳng có liên quan gì đến Hứa Kiến Sinh cả.

"Ông Hạ, việc này là ông sắp xếp sao? Ông nhờ quặng trưởng Lý sắp xếp công việc cho cháu sao?" Trong lòng Hứa Nam Nam cảm xúc phức tạp hỏi.

Hạ Thu Sinh đang làm việc, nghe thấy lời này thì ngừng lại nhìn cô: "Sao thế, cháu cảm thấy công việc này không tốt?"

"Ông Hạ, ông đừng cô ý nói những lời đó, ai cũng biết công việc này rất tốt . Cháu biết công việc này tốt, cho nên…cho nên cháu cảm thấy rất kinh ngạc. Cháu cảm thấy phần ân tình này quá lớn."

Hứa Nam Nam cúi đầu, có chút không biết nên đối diện với Hạ Thu Sinh như thế nào.

Lúc biết được tin tức này, phản ứng đầu tiên của cô là rất kinh ngạc và vui mừng, cảm thấy trên trời đã rơi xuống một cái bánh thịt thật lớn, bỗng nhiên khiến mộng đẹp của cô trở thành sự thật, có thể vào thành phố.

Nhưng sau khi phản ứng lại, trong lòng cô liền cảm thấy nặng nề. Chuyện này chắc chắn là do ông Hạ sắp xếp, nếu không thì Lý Thành Văn người ta không có việc gì, sao lại muốn giúp đỡ một con nhóc ở nông thôn không đáng để mắt tới như cô chứ.

Bởi vì như thế nên cô mới cảm thấy nặng trĩu. Cô không nghĩ ra sao ông Hạ lại giúp cô việc lớn như vậy. Suy cho cùng cô đối xử ông Hạ cũng chưa thể nói là quá tốt. Ngoại trừ lúc ông ấy bị bệnh, cô đưa đồ ăn cho ông ấy, thì trên cơ bản cô chưa từng làm chuyện gì tốt cho ông Hạ cả, ngay cả ông Hạ dạy học cho cô và Tiểu Mãn cũng đều là lén la lén lút.

Hạ Thu Sinh cười nói: "Sao vậy, sợ sau này không thể báo đáp ân tình à?"

Hứa Nam Nam gật đầu: "Vâng ạ, ông Hạ làm vậy là đã thay đổi vận mệnh của cháu và Tiểu Mãn. Nhưng cháu lại không có cách nào thay đổi vận mệnh của ông."

Cũng không phải là Hứa Nam Nam chưa từng nghĩ tới sau này bản thân mình sẽ dựa vào kỳ thi tuyển công nhân để thi vào trong thành phố, trở thành công nhân chính thức. Nhưng cô cũng biết được, nó quá khó. Một cái vị trí mà đã có nhiều người nhìn chằm chằm như vậy, cô chẳng có cái có cái gì cả, ngay cả bằng cấp cũng không có, thì làm sao đi tranh giành. Coi như là có thể giành được đi, thì có lẽ đó cũng là một quá trình dài đằng đẵng.

"Nam Nam, cháu là một đứa trẻ rất cẩn thận, làm việc thì suy nghĩ rất nhiều. Việc này rất tốt, nhưng cũng không tốt. Cháu đã suy nghĩ quá nhiều, cho nên cũng khiến bản thân áp lực rất nhiều. Có lúc, cháu cần phải thoải mái một chút, cứ thản nhiên nhận lấy thứ người khác cho đi, sau này có cơ hội thì cũng giúp đỡ người cần sự giúp đỡ bên cạnh cháu là được rồi. Không cần phải tính toán nợ nần rõ ràng như vậy. Nợ là thứ không thể tính rõ ràng được, cũng là thứ không trả hết được. Cháu và Tiểu Mãn cùng nhau vào thành phố đi, cố gắng sống tốt, sau này có được thành quả thì trở về nói với ông một tiếng, để ông biết chuyện này ông không làm uổng công."

Hạ Thu Sinh nói những lời thấm thía xong, đột nhiên lại xụ mặt nói: "Còn có, bây giờ cháu chỉ là công nhân tạm thời, nhưng đừng nghĩ rằng Lý Thành văn sẽ giúp cháu chuyển lên chính thức, cháu phải dựa vào chính mình thi được. Đầu năm sẽ có kỳ thi tuyển công nhân, cháu phải cố gắng thi đậu, đừng làm mất mặt ông, khiến sau này ông không còn mặt mũi nào nhìn người học trò Lý Thành Văn kia."

Hứa Nam Nam nhịn không được vành mắt chua xót, mím chặt môi gật đầu: "Vâng ạ." Giọng nói nức nở nói: "Cháu chắc chắn sẽ thi đậu, đến lúc đó sẽ trở về cùng nhau ăn mừng với ông." Sau đó cô cúi gập người với Hạ Thu Sinh: "Ông Hạ, cháu sẽ luôn ghi nhớ lời của ông, sau này có năng lực, cháu cũng sẽ giúp đỡ những người cần sự giúp đỡ ở bên cạnh cháu."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 141


Hạ Thu Sinh mỉm cười gật đầu. Trong mắt mang theo vài phần vui mừng.

Bởi vì Hứa Nam Nam muốn vào thành phố, Tống Quế Hoa liền nói cùng nhau ăn mừng một bữa, cũng coi như là bữa tiệc tiễn đưa Hứa Nam Nam, để cô được thuận lợi đi vào thành phố.

Hứa Nam Nam sắp vào thành phố làm công nhân, người vui mừng nhất trong thôn chính là Tống Quế Hoa.

Vốn dĩ ban đầu Tống Quế Hoa thương hai chị em, cho nên có lúc sẽ giúp một tay. Sau đó hai chị em rời ra ngoài, sống chung với cô ấy thời gian dài, nên cô ấy thích hai chị em hiểu chuyện này. Bây giờ hộ khẩu của Hứa Nam Nam cũng ở nhà cô ấy, người cả nhà ăn vài bữa cơm, mỗi lần đều vui vẻ hòa thuận, cô ấy đã bất tri bất giác xem hai con bé là con gái của mình.

Lần này Hứa Nam Nam vào thành phố, Tống Quế Hoa mong sau này các cô đừng quay về, muốn cùng nhau ăn mừng một bữa vui vẻ tưng bừng.

Sáng sớm Hứa Quý đi bắt cá, tốt xấu đã mang được hai con cá về. Tan ca, Tống Quế Hoa chạy ngay về nhà, tự mình xuống bếp, làm một bữa ăn được xem như phong phú vào lúc này.

Bởi vì Hứa Nam Nam sắp đến thành phố, bà Trần càng coi trọng cô, hòa thuận hơn cả lúc bình thường.

"Không biết có phải Hứa Kiến Sinh sắp xếp chuyện này không, hôm qua nhà ông Hứa đã cử người đến thành phố." Lúc ăn cơm, Tống Quế Hoa buồn bực nói.

Hứa Nam Nam cũng không muốn để Hứa Kiến Sinh bỗng dưng có tiếng thơm, nói: "Có lẽ không phải, có chuyện tốt thì cũng không tới lượt cháu. Chắc hai lần trước cháu đến mỏ, những lãnh đạo mỏ quen biết cháu đã giúp đỡ. Họ cũng biết tình hình của nhà cháu, trước đó còn cho cháu tiền cơ."

"Nghe cháu nói, thì thật sự là như thế. Hứa Kiến Sinh cũng không có gan làm chuyện này, bằng không bà già nhà kia sẽ gây chuyện."

Thạch Đầu đang ăn cơm, miệng nhét đầy đến mức phồng lên, khó khăn lắm mới nuốt xuống, hỏi: "Chị Nam Nam, sau này hai người có quay lại không? Có phải sau này chúng ta sẽ không thể gặp nhau nữa?"

Thật không dễ mới có chị và em gái, chưa có được bao lâu lại mất rồi.

Mộc Đầu cũng hơi mất mát mà nhìn hai người, nhưng mà cậu ấy không hỏi. Cậu ấy luôn suy nghĩ tinh tế, biết bây giờ không nên hỏi chuyện này.

Tống Quế Hoa gõ đầu Thạch Đầu: "Về làm gì, thành phố là nơi tốt, đi thì đừng về nữa." Tống Quế Hoa chưa từng vào thành phố cảm thấy thành phố chính là nơi tốt nhất.

Ăn lương cung ứng, còn không cần cày cấy làm ruộng, mặc đẹp mỗi ngày, ở nhà lầu gạch ngói.

Hứa Nam Nam cười bảo: "Đương nhiên phải về rồi, sau này chị còn phải về thăm mọi người. Cho dù sau này chị sống thế nào, thì đây đều là nhà của chị."

Nghe Hứa Nam Nam nói, Tống Quế Hoa suýt khóc, Hứa Quý gắp thức ăn cho cô ấy: "Đây là chuyện tốt, khóc cái gì?"

Bà Trần cũng cười nói: "Nam Nam nói đúng, sau này muốn về thăm chúng ta lúc nào cũng được."

Tống Quế Hoa lau đôi mắt: "Được, sau này khi nào cháu muốn về thăm mọi người thì cứ quay về, đây cũng là nhà của cháu."

Hứa Nam Nam sắp đi rồi, lương thực được chia cũng không dễ xử lý.

Mấy trăm cân lương thực, cũng chưa kịp ăn hết.

Hứa Nam Nam cố ý để lại một phần cho Hạ Thu Sinh, còn giữ lại một phần cho nhà Tống Quế Hoa. Dù sao cô vào thành phố làm việc ở nhà ăn, không thiếu đồ ăn, thật sự không ổn thì còn có Taobao.

Nhưng mà Hạ Thu Sinh không muốn, khăng khăng muốn ăn đồ mà công xã sắp xếp cho ông ấy, không cần một hạt lương thực của Hứa Nam Nam.

Trong lòng rất lo quan hệ giữa ông ấy và chị em Hứa Nam Nam bị người ta phát hiện ý.

Tống Quế Hoa cũng không cần, cảm thấy mình cũng không giúp được chuyện gì cho hai chị em, bỗng dưng được số lương thực này, trong lòng cô ấy thấy bất an: "Hai đứa sắp vào thành phố, dù sao vẫn phải cần đến tiền, dùng lương thực đổi thành tiền mang đến thành phố đi."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 142


Hứa Nam Nam hơi lo lắng: "Dễ bán không?"

Hai ngày nữa cô phải lên đường rồi, theo như Hạ Thu Sinh giải thích với cô thì nhân lúc đầu năm đi, cô có thể đăng ký lớp học đêm trên mỏ, vừa học vừa làm việc, năm sau lúc thi tuyển công nhân, cũng có thể có được bằng cấp.

"Chắc chắn dễ bán, không phải nhà nào cũng có lương thực để ăn. Năm nay thôn bên cạnh thu hoạch không bằng thôn của chúng ta, có rất nhiều nhà đều không được phát nhiều lương thực, có người còn nợ lương thực của nhà nước cơ."

Tống Quế Hoa làm việc nhanh nhẹn, xin nghỉ nửa ngày công, tự mình đến thôn bên cạnh một chuyến, lúc về đã tìm được khách hàng.

Đương nhiên, họ cũng không quan tâm đây gọi là mua bán, là mượn lương thực. Mượn lương thực mà không có lương thực thì làm thế nào, thì phải dùng tiền để đổi.

Không cần dùng đến xa ba gác, hai người đàn ông nhấc đòn gánh, lương thực nhà Hứa Nam Nam đã được khênh đi.

Lúc Hứa Nam Nam dẫn Hứa Tiểu Mãn lên đường, có rất nhiều người tiễn.

Hai người Hứa Căn Sinh tới, cả nhà Tống Quế Hoa cũng tới, còn có những gia đình bình thường hay qua lại trong thôn.

"Nam Nam, mang lại vẻ vang cho người trong thôn chúng ta, cố gắng chuyển chính thức, sau này làm người thành phố." Lưu Đại Hồng vô cùng hào hứng nói: "Từ lâu thím đã biết cháu là một đứa bé có bản lĩnh, có bản lĩnh hơn chú Căn Sinh của cháu, vào thành phố chăm chỉ làm việc, đừng quên quay về thăm mọi người."

"Thím Đại Hồng, sau này Hổ Tử muốn mua gì thì thím viết thư cho cháu, cháu mua giúp thím rồi nhờ người ta mang hộ về." Hứa Nam Nam cười nói.

Mặc dù vào thành phố, cô cũng chưa từng nghĩ sẽ không qua lại với người trong thôn họ Hứa nữa. Tuy ở đây có người nhà ông Hứa khiến người ta ghét, nhưng mà cũng có rất nhiều người tốt khiến cô biết ơn.

Ngay cả chú Căn Sinh nhu nhược, thật ra cũng giúp cô không ít.

Tất nhiên Lưu Đại Hồng vô cùng mừng rỡ, cảm thấy mình không nhìn nhầm, quả nhiên cô bé này là người coi trọng tình nghĩa: "Sau này lương thực của Hổ Tử nhà thím, chắc phải trông cậy vào cháu rồi." Lưu Đại Hồng cười trêu nói.

"Được rồi, không còn sớm nữa, lên đường đi."

Hứa Căn Sinh không quen thấy phụ nữ dài dòng, bèn lên tiếng thúc giục.

Lần này Lưu Đại Hồng không phản đối hắn ta, cũng dặn chị em Hứa Nam Nam mau lên đường.

Hứa Nam Nam nhìn mọi người, lại nhìn phương hướng của nơi nuôi trồng, hình như loáng thoáng có thể thấy một bóng người.

Cô vẫy tay với người tiễn đưa, xoay người vẫy chào nơi nuôi trồng.

Tạm biệt, thầy Hạ.

Trong thôn họ Hứa, nhà ông Hứa cũng biết chuyện hôm nay Hứa Nam Nam lên đường. Sáng sớm khi bà Hứa đi dọn nhà xí, thì có người cố ý nói chuyện này với bà ta, trong lời nói mang theo chút cười nhạo.

Bà Hứa thối hoắc đi về nhà, nhớ tới chuyện này thì trong lòng lại rất khó chịu.

Thấy con trai và con dâu đi về từ ngoài đồng, lại không nhịn được mà ầm ĩ: "Tao không tin thằng Cả không dính vào chuyện này, bằng không ai biết nó là cái thứ gì, sao cứ phải để nó vào thành phố làm công nhân?"

Với bà Hứa oai phong mà nói, thị trấn Nam Giang cũng là một nơi xa không với tới, là nơi khiến bà ta tự ti không dám đi. Bây giờ người mà bà ta ghét nhất đến đó làm công nhân, trong lòng kiểu gì cũng cảm thấy khó chịu.

Trước đây Hứa Nam Nam ở trong thôn, bà Hứa cảm thấy mình luôn có cơ hội khiến con nhỏ này chịu thiệt. Bà ta tính toán chuyện xấu, suy nghĩ tìm cơ hội, nhưng bây giờ chưa kịp làm chuyện gì thì Hứa Nam Nam đã đi rồi.

Giống như đánh một gậy lên bông vậy.

Hứa Kiến Hải và Hứa Kiến Bình nhìn nhau, đều thấy bất đắc dĩ.

Hứa Kiến Bình muốn nói chuyện, bị Lưu Xảo lôi đi.

Hứa Kiến Hải hết cách, chỉ có thể đứng ra nói: "Mẹ, con và Kiến Bình đi hỏi anh Cả, anh ấy cũng không biết chuyện này. Anh ấy còn cố ý đi nghe ngóng, người ta chỉ bảo là ý của lãnh đạo trong mỏ, cũng không biết là chuyện gì."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 143


Nói tới chuyện này, Hứa Kiến Hải cũng rất buồn bực. Sao chuyện tốt như vậy lại không đến lượt gã ta.

Bà Hứa cũng hơi tin con trai lớn của mình không dính vào chuyện này, nhưng ngẫm nghĩ vẫn thấy khó chịu, bà ta la hét: "Nhất định là con nhỏ chết bầm đó mang may mắn của nhà ông Hứa đi rồi, bằng không sao nhà ông Hứa không bằng trước đây, mà nó lại gặp may như thế."

"Không được, mẹ phải đi vái thần, phải đòi may mắn của nhà ông Hứa về."

Nghe thấy bà Hứa nói nhảm, Hứa Kiến Hải lập tức bảo: "Mẹ, bỏ qua chuyện này đi. Nó đã đi rồi, không liên quan tới chúng ta, bây giờ người ta không cho vái thần nữa, để người khác biết thì không hay."

"Đó là may mắn của nhà chúng ta, sao có thể để nó mang đi chứ? Mẹ phải đi đòi về, mẹ vái ở nhà, không ai biết thì sợ gì."

Bà Hứa kiên quyết cho rằng may mắn này là của nhà ông Hứa.

Bà ta cũng mặc kệ sự ngăn cản của Hứa Kiến Hải, cứ lải nhải chạy vào trong phòng.

Lúc này trong thị trấn, Lý Tĩnh cũng đang lẩm bẩm chuyện này.

Cô ta đã sớm biết được tin, hôm nay Hứa Nam Nam sẽ tới mỏ. Chuyện này không cần cô ta nghe ngóng, đã có người chủ động nói với cô ta, chúc mừng cô ta. Nói con gái của cô ta sắp đến mỏ rồi, còn đi làm việc trong nhà ăn, đó chính là công việc tốt.

Đối với cô gái nông thôn chưa từng đi học như Hứa Nam Nam mà nói, đây không phải là công việc tốt sao?

Còn có người hỏi thăm Lý Tĩnh, có phải Hứa Kiến Sinh sắp xếp không, là con đường nào?

Lúc ấy Lý Tĩnh suýt thì hộc máu, nếu anh Hứa có con đường này thì cô ta cũng chưa đến mức ở nhà nhàn rỗi nhiều năm, không thể chuyển hộ khẩu như vậy.

Nhưng mà cô ta cũng không thích làm nhân viên tạm thời, cảm thấy công việc phục vụ người khác giống như năm đó cô ta phục vụ người nhà địa chủ. Công việc như vậy, đâu xứng với thân phận vợ chủ nhiệm như cô ta.

Nếu đi làm, cũng phải làm công việc vẻ vang như Chu Lệ Bình.

Cô ta không có trình độ học vấn, lại là một người phụ nữ nông thôn, đương nhiên không thể làm công việc như Chu Lệ Bình. Cho nên những năm qua cô ta thà không cần chút tiền công, cứ ở nhà sĩ diện làm vợ cán bộ của cô ta.

Nhưng công việc mà cô ta coi thường, cô ta cũng không muốn để Hứa Nam Nam làm được.

Con nhỏ này chính là một thứ gây chuyện, sao tai họa. Sau này tới mỏ, không phải cả ngày sẽ đi lang thang trước mặt cô ta, sau này cô ta phải sống thế nào?

Con nhỏ chết bầm đó nên chôn vùi cả đời trong thôn, sau này lại lấy một thằng đàn ông không ra làm sao, hèn nhát sống qua một đời mới phải.

"Anh Hứa, anh cũng là lãnh đạo, sao anh không thể nói chuyện bảo nó về đi, cũng không phải không có ai làm công việc này." Cô ta biết, mỗi ngày có rất nhiều người muốn chui vào mỏ.

Vì hôm nay Hứa Nam Nam sắp tới mỏ nên Hứa Kiến Sinh xin nghỉ một ngày, đương nhiên không phải vì đón Hứa Nam Nam, mà là muốn né tránh.

Người quen trong mỏ đều biết quan hệ giữa hắn ta và Nam Nam, người ta không biết hắn ta đã cắt đứt quan hệ với con gái, hôm nay còn bàn luận chuyện này ngay trước mặt anh ta, nói sau này cả nhà họ cuối cùng có thể đoàn tụ.

Hứa Kiến Sinh không nghe nổi nữa, bèn xin nghỉ, lập tức đi về nghỉ ngơi.

Không ngờ về nhà còn phải nghe Lý Tĩnh lải nhải chuyện này, tâm trạng càng mất kiên nhẫn.

"Làm sao tôi biết chuyện trong mỏ? Tôi cũng không quản lý bộ phận này. Hơn nữa, con bé tới thành phố cũng không sao, cần gì phải bảo nó về."

Dựa vào lương tâm để nói chuyện, mặc dù con gái và hắn ta đã còn không quan hệ. Nhưng nếu cô thật sự có chuyện tốt, Hứa Kiến Sinh cũng không đến mức thật sự làm khó dễ con gái của mình.

Lý Tĩnh không thích nghe lời này của hắn ta, không vui nói: "Anh Hứa, anh hồ đồ rồi, nếu thật sự để nó tới thì chẳng phải sau này người ta sẽ biết con gái nhà chúng ta cắt đứt quan hệ với chúng ta."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 144


"Không biết về sau người ta sẽ nói tôi thế nào đâu." Danh tiếng tốt của cô ta không thể mất vì hai tai họa này.

Nghe thấy Lý Tĩnh vẫn lảm nhảm, Hứa Kiến Sinh khó chịu hơn, căng mặt nói: "Nếu cô có bản lĩnh thì đừng bảo con bé tới, đừng làm phiền trước mặt tôi." Nói xong thì đứng dậy đi ra ngoài.

Cũng mặc kệ Lý Tĩnh ồn ào ở phía sau.

Chờ lúc Lý Tĩnh đi ra, Hứa Kiến Sinh đã đi xa. Cô ta tức giận giậm chân, thấy con gái nhỏ tự chơi nhảy ô ở bên kia, cô ta đi tới nắm cánh tay của Hứa Linh rồi đánh mấy cái vào mông cô nhóc: "Đều tại đám tai họa chúng mày."

Hứa Linh đau đến mức ch** n**c mắt, lớn tiếng khóc.

"Lý Tĩnh, sao con bé khóc thế?" Bên cạnh có người hỏi.

Lý Tĩnh lập tức nói: "Nó không nghe lời, đòi ăn, không sao." Cô ta buông tay, hung dữ trừng Hứa Linh, lúc này mới quay lại phòng.

Hứa Linh sờ mông, vểnh môi thật cao, mẹ ghẻ!

Mặc dù Lý Tĩnh và người nhà ông Hứa không vui thế nào, thì Hứa Nam Nam vẫn tới mỏ rồi.

Vệ Quốc Binh đã sớm biết chuyện này, dù sao trên mỏ nói nhỏ cũng không nhỏ, nói lớn cũng không lớn, nhiều người nên luôn có thể biết tin, hơn nữa còn làm việc trong nhà ăn lớn.

Thấy chị em Nam Nam tới, đừng nhắc Vệ Quốc Binh vui mừng cỡ nào.

Anh ấy tự mình dẫn hai người đi tìm khoa nhân sự báo cáo, lại đi tìm hậu cần sắp xếp chỗ ở.

Hứa Nam Nam chỉ là nhân viên tạm thời, lại là người mới tới, tất nhiên không có nhà. Bây giờ cô cũng không có tư cách chuyển hộ khẩu đến mỏ, cho nên chỉ được chia một cái giường trong ký túc xá.

Hứa Tiểu Mãn cũng đi ngủ rồi.

Cũng may ký túc xá chỉ đặt bốn chiếc giường, cũng không xem là chật. Hứa Nam Nam cũng không định ở đây mãi. Chờ chính thức làm việc trong mỏ, cô sẽ chuyển hộ khẩu tới thành phố, sau đó nghĩ cách kiếm tiền mua nhà trong thành phố. Cô sẽ chuyển hộ khẩu đến nhà, rồi cũng chuyển Tiểu Mãn qua.

Hứa Nam Nam mang theo chăn, cùng trải giường với Hứa Tiểu Mãn.

Mấy chiếc giường bên cạnh đã trải xong, nhưng không thấy ai. Lúc này người ta vẫn chưa tan ca, chắc vẫn chưa trở về. Hứa Nam Nam lấy đồ rửa mặt từ trong ba lô, đều là đồ dùng mô phỏng theo phong cách của thời đại này mà cô chọn từ cửa hàng Taobao. Cốc tráng men trắng, bàn chải đánh răng màu trắng, cây lược gỗ.

Hứa Nam Nam còn định mua hai hộp cơm nhôm hình chữ nhật, cô một cái, Tiểu Mãn một cái. Làm việc trong nhà ăn trên mỏ cũng không được bao ăn uống, mà phải tự lấy phiếu ăn cơm. Vừa nãy Vệ Quốc Binh dẫn cô đi nhận phiếu ăn cơm một tháng, nhưng mà Tiểu Mãn không phải người trong mỏ, có thể ở ký túc xá đã nhờ chú Vệ giúp đỡ. Phiếu ăn cơm được quy định số lượng cho nên không phát, hai chị em dùng số phiếu này chắc chắn sẽ không đủ, Hứa Nam Nam nghĩ đến lúc đó sẽ tìm người đi mua.

Vừa thu dọn xong, thì đến giờ cơm trưa.

Hứa Nam Nam vừa muốn dẫn Hứa Tiểu Mãn đi ăn cơm, thì một cô gái trẻ đã tới ký túc xá. Dáng dấp khoảng mười tám mười chín tuổi, gương mặt hình bầu dục, mắt to mày rậm, vẻ ngoài rất hào phóng. Thấy Hứa Nam Nam, cô ấy tò mò nói: "Em chính là Hứa Nam Nam được sắp xếp đến ký túc xá của bọn chị?"

Hứa Tiểu Mãn thấy người lạ, theo bản năng trốn sau lưng Hứa Nam Nam.

Thấy bộ dạng rất nhã nhặn của người này, Hứa Nam Nam cười nói: "Chào chị, em tên là Hứa Nam Nam, hôm nay mới đến mỏ, sau này sẽ làm việc ở nhà ăn. Đây là em gái em Hứa Tiểu Mãn, không biết xưng hô với chị thế nào?"

Sau khi tới mỏ, Hứa Nam Nam đã quyết định nói tiếng phổ thông.

Nghe Hứa Nam Nam nói tiếng phổ thông, Chu Phương rất kinh ngạc. Lúc này tiếng phổ thông vẫn chưa hoàn toàn thông dụng, trừ việc đọc vài quyển sách, bây giờ rất nhiều người vẫn nói tiếng địa phương.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 145


Chị ấy cười nói: "Chị tên là Chu Phương, chắc lớn hơn em, sau này em cứ gọi chị là chị Phương Phương." Lại nhìn Hứa Tiểu Mãn đang sợ hãi, cười nói: "Đừng sợ, sau này chúng ta sẽ ở cùng nhau. Các em vẫn chưa ăn cơm nhỉ, đi, chúng ta đến nhà ăn ăn cơm. Hôm nay ăn thịt heo chưng miến, đi muộn sẽ hết đấy."

Nói xong thì đi vào phòng lấy bát đũa, thấy trong phòng không có người khác, chị ấy lẩm bẩm: "Hai người này đúng là thông minh, biết hôm nay có thịt heo chưng miến, chắc mang hộp cơm đi làm rồi."

Chị ấy cầm hộp cơm lại nhanh chóng đi ra: "Đi nhanh đi nhanh, chậm là không còn."

Vốn dĩ Hứa Nam Nam không đói, lúc nghe chị ấy nhắc tới thịt heo chưng miến thì mang vẻ mặt mong chờ, cũng không khỏi nuốt nước miếng, chẳng lẽ đầu bếp của nhà ăn chưng miến ngon lắm sao?

"Nhìn thấy chưa, người phát thức ăn ở giữa tên là Tương Lệ Lệ, cũng ở ký túc xá của chúng ta." Lúc xếp hàng, Chu Phương chỉ một cửa chắn ở giữa. Hứa Nam Nam cố ý nhìn, là một cô gái trẻ mặc áo khoác màu xanh lá, bện tóc hai bên, để tóc mái bằng, cằm rất nhọn. Người phía trước tiến lên một bước, Hứa Nam Nam cũng tiến lên một bước, lúc này mới thấy rõ, cô gái này có mắt một mí.

Cuối cùng đến lượt Hứa Nam Nam.

Chu Phương lấy thức ăn, cười híp mắt rời đi. Hứa Nam Nam phía sau cũng đưa phiếu ăn cơm, hai hộp cơm. Tương Lệ Lệ nhìn cô, lại nhìn Hứa Tiểu Mãn. Cô ta nghiêm mặt, múc một muỗng ở trên, bỏ vào trong bát của Hứa Nam Nam.

Thấy điệu lấy cơm của bà Hứa nhiều rồi, Hứa Nam Nam lập tức nhìn ra vấn đề.

Nhìn miếng thịt và miến ít đến mức đáng thương trong bát của mình, Hứa Nam Nam cũng biết người này cố ý.

Trong lòng cô lập tức hơi tức giận, từ lúc đến mỏ, người mà cô tiếp xúc cũng chưa được mấy ai, hoàn toàn chưa tiếp xúc với Tương Lệ Lệ, sao lại cứ nhắm vào cô.

Mặc dù bất mãn trong lòng, nhưng mà nghĩ đến việc mình mới tới mỏ, cũng không thể vì chút chuyện này mà tranh chấp với người ta, Hứa Nam Nam bực bội không lên tiếng bưng hai bát đi tìm vị trí.

"Hứa Nam Nam, ở đây." Chu Phương vẫy tay nói.

Hứa Nam Nam dẫn Hứa Tiểu Mãn đi đến bên chị ấy.

"Sao cho hai đứa ít đồ ăn như vậy?" Chu Phương nhìn miến thịt heo trong bát của họ, nhíu mày. Chị ấy và Tương Lệ Lệ ở chung phòng, bình thường lấy cơm ở chỗ Tương Lệ Lệ, cô ta đều lấy thêm cho chị ấy, cho nên mỗi lần chị ấy sẽ lấy cơm ở chỗ Tương Lệ Lệ. Sao của Hứa Nam Nam lại ít như vậy? Vừa nãy chị ấy còn nói với Tương Lệ Lệ rằng họ ở cùng phòng.

"Có lẽ là không đủ." Hứa Nam Nam tùy tiện nói một câu.

Chu Phương nghe vậy cũng không tin. Họ tới không tính là muộn, đúng lúc vừa phát cơm, bên trong còn một nồi lớn. Hơn nữa Hứa Nam Nam ở chung ký túc xá với họ, kiểu gì cũng phải chú ý chút. Tương Lệ Lệ đang suy nghĩ gì thế?

Chu Phương có hơi bất mãn, nhưng cũng không thể hiện ra ngoài, tránh để người ta cho rằng chị ấy gây chuyện.

"Chị có nhiều lắm, chúng ta ăn chung." Chu Phương gạt miến thịt heo trong bát vào trong bát của hai chị em.

Hứa Nam Nam vội vàng ngăn cản: "Chị Phương, em có đủ rồi, em và Tiểu Mãn không ăn nhiều."

Nói xong lại cười bảo: "Từ ngày mai em cũng đi làm ở phòng bếp, không thiếu đồ ăn."

Chu Phương cũng không ép nữa, thu đũa lại, sau đó nhìn chị em Hứa Nam Nam cười: "Chị biết hai đứa, trước đây nghe cô của chị nhắc tới."

Hứa Nam Nam hơi hoang mang, không biết mình quen biết cô của Chu Phương lúc nào.

Chu Phương cười: "Cô của chị là chủ nhiệm hội liên hợp phụ nữ trên mỏ."

"Chị là cháu gái của thím Chu?" Hứa Nam Nam vui vẻ nói, trước đó cô đã cảm thấy Chu Phương và mình có hơi thân thiết, còn cảm thấy hơi kỳ lạ. Dù sao lần đầu gặp mặt đã chăm sóc họ như vậy, có phải người này quá nhiệt tình không?
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 146


Bây giờ biết chị ấy là cháu gái của Chu Lệ Bình, cô lại thoải mái, thím Chu cũng là người tốt rất nhiệt tình.

"Trước khi em tới, cô chị đã nói rồi, bảo chúng ta sau này chung sống hòa thuận, đúng lúc chúng ta ở chung phòng."

Chu Phương cũng không nói quá rõ ràng.

Thật ra lúc đầu cô của chị ấy nói chị em Hứa Nam Nam như thế này: "Tiểu Phương à, cháu đừng nói mình đáng thương, cháu có mẹ kế, người ta còn có cha mẹ ruột, cháu phải tự biết đủ."

Chu Phương ba tuổi mất mẹ, năm sau cha chị ấy tìm một người mẹ kế. Mẹ kế còn có một đứa con gái hai tuổi, sau đó lại sinh một đứa em trai. Có mẹ kế thì có cha kế, cha của chị ấy là người sợ vợ, theo cách nói của những người tỉnh Tứ Xuyên trên mỏ thì chính là gãi tai. Cho nên Chu Phương sống ở nhà cũng không vui vẻ, nhưng mà chị ấy di truyền tính tình nhanh nhẹn của mẹ ruột, cộng thêm có cô bảo vệ, cho nên những năm qua cũng không thiếu ăn thiếu mặc. Dù sao ở nhà chịu uất ức, chị ấy sẽ tìm cô để tố cáo.

Sau khi biết chuyện của Hứa Nam Nam, chị ấy cảm thấy có hơi đồng cảm, thấy ngoại hình gầy yếu của chị em Hứa Nam Nam, lập tức đã tin lời của cô chị ấy, hai đứa bé này là đứa bé đáng thương.

Biết Chu Phương là cháu gái của Chu Lệ Bình, chút phòng bị trong lòng Hứa Nam Nam cũng không còn, thoải mái nói chuyện với chị ấy.

Chu Phương tò mò sao cô biết nói tiếng phổ thông, Hứa Nam Nam bèn nói là học từ giáo viên tiểu học trong thôn.

Chu Phương rất tin tưởng, hỏi tiếp sao cô lại đến mỏ.

Tất cả người trong mỏ đều đang đoán chuyện này, Chu Phương cũng rất tò mò. Ngược lại không phải ghen tị, dù sao bản thân chị ấy vào mỏ từ sớm, hơn nữa còn là nhân viên chính thức, làm cán sự trong mỏ, là một công việc vẻ vang.

Đương nhiên Hứa Nam Nam không dám nói thật, chỉ đành giả bộ ngu ngơ: "Em cũng đang khó hiểu, em nghĩ có phải lần trước lãnh đạo trong mỏ biết chuyện của em, cho nên lãnh đạo trong mỏ tốt bụng giúp đỡ."

Chu Phương xoa cằm: "Cô của chị cũng nói vậy, xem ra những ông lớn trên mỏ vẫn rất có tình người." Chị ấy giơ tay vỗ vai Hứa Nam Nam: "Hứa Nam Nam em cẩn thận làm việc, tranh thủ sớm chuyển chính thức."

Hứa Nam Nam sửng sốt, sắc mặt lập tức nghiêm túc: "Cán sự Chu, chị yên tâm, em nhất định không phụ sự tin tưởng của tổ chức."

Chu Phương không ngờ Hứa Nam Nam còn rất hài hước, vui vẻ mỉm cười.

Tương Lệ Lệ đứng trong cửa chắn nhìn Chu Phương và Hứa Nam Nam trò chuyện vui vẻ ở bên này, miệng méo xệch.

Sau khi ăn cơm xong, Chu Phương đến văn phòng làm việc. Mặc dù buổi trưa họ có thời gian nghỉ ngơi, nhưng mà cũng không dài, hơn nữa có quá nhiều việc nên vốn dĩ không có thời gian nghỉ ngơi.

Hứa Nam Nam tự dẫn Hứa Tiểu Mãn về ký túc xá.

Vẫn chưa có ai đến ký túc xá, chắc người ta lại đi làm rồi.

"Chị, chúng ta sẽ chờ ở đây sao?" Hứa Tiểu Mãn dùng đôi mắt long lan nhìn ngoài cửa.

Hứa Nam Nam lập tức nhìn ra suy nghĩ của cô bé, vỗ đùi: "Không chờ, chúng ta ra ngoài đi dạo, thuận tiện mua đồ dùng học tập cho Tiểu Mãn. Sau này chị đi làm, em sẽ ở nhà làm bài tập."

Trong mắt Hứa Tiểu Mãn lấp lóe ánh sáng, không phải vì đồ dùng học tập, là vì "ra ngoài đi dạo" mà Hứa Nam Nam đã nói đằng trước.

"Nam Nam, hai chị em cháu ra ngoài hả?" Lúc đến cổng mỏ, Vệ Quốc Binh cười ha hả chào hỏi.

"Chú Vệ." Hứa Nam Nam và Hứa Tiểu Mãn cùng gọi.

Hứa Nam Nam cười híp mắt: "Chú Vệ, chúng cháu ra ngoài đi dạo, ngày mai sẽ phải làm việc rồi, cháu cần chuẩn bị trước."

"Được, đi sớm về sớm." Vệ Quốc Binh mỉm cười vẫy chào, trong lòng cảm thấy vui vẻ, hai chị em này sẽ sống càng ngày càng tốt. Nhìn bóng lưng của hai chị em, Vệ Quốc Binh nhớ tới Hứa Kiến Sinh đã xin nghỉ hôm nay, trong lòng không khỏi nghĩ, sau này cha con sẽ thường xuyên gặp mặt, cũng không biết chủ nhiệm Hứa sẽ thế nào.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 147


Hứa Nam Nam dẫn Hứa Tiểu Mãn đến bưu điện trước, lại mua ít tem. Trước lạ thì sau quen, lần này xem như không gây ra trò cười nữa. Nhưng mà nhân viên quầy thấy cô cầm mấy tệ mua tem chơi như vậy, cảm thấy có phải người lớn nhà này nuông chiều con quá mức không?

Nhà ai cũng chưa cho con cái nhiều tiền tiêu vặt như vậy.

May mà Hứa Nam Nam không nghe thấy, nếu không sẽ phun ra một búng máu.

Sau khi ra khỏi bưu điện, Hứa Nam Nam bèn dẫn Hứa Tiểu Mãn đến xã mua bán văn phòng phẩm. Trong cửa hàng Taobao của cô cũng có văn phòng phẩm, nhưng khác biệt rất lớn với sản phẩm của thời đại này, ví dụ như giấy viết không giống. Mặc dù Hứa Nam Nam có cửa hàng Taobao, nhưng vẫn muốn bí mật, đồ có thể mua được ở thời đại này thì sẽ cố gắng mua.

Hứa Tiểu Mãn thấy cô mua nhiều, bèn kéo tay của Hứa Nam Nam, nhỏ giọng nói: "Chị, mua ít thôi, em dùng tiết kiệm sẽ đủ mà."

Vừa mới tới thành phố, các cô chưa có gì hết, sao có thể tiêu tiền lung tung? Nhìn số tiền đã tiêu, cô bé đã bắt đầu nhức nhối.

Hứa Nam Nam nhìn dáng vẻ đau lòng của cô bé, cười nói: "Không sao, bây giờ chị là người có công việc, sau này cũng có thể lấy tiền công. Cái gì cũng có thể tiết kiệm, làm bài tập thì không thể."

Hứa Tiểu Mãn nhìn sách vở, im lặng rồi hỏi: "Chị, vậy em có thể dùng chung với Tiểu Linh không?"

Hứa Nam Nam sửng sốt, trong lòng biết dù sao mình cũng khác Tiểu Mãn, Tiểu Mãn là Tiểu Mãn thật sự, cho nên tình chị em với Tiểu Linh cũng là thật. Mà cô là giả, cho nên trước giờ không thật sự nhập vai. Vừa nãy lúc mua đồ, cô thật sự không nghĩ tới việc mua cho Tiểu Linh.

Như vậy không được, họ đều là em gái của cô. Hứa Nam Nam mỉm cười xoa đầu cô bé: "Đương nhiên là được, chúng ta là chị em mà."

Ừm, mình có hai đứa em. Mặc dù Hứa Linh kiên trì muốn bảo Hứa Kiến Sinh đưa cô nhóc đi học, nhưng mà cô luôn cảm thấy hai người Hứa Kiến Sinh không đáng tin bằng cô, gánh nặng trên vai mà đường thì xa.

"Nghe ngóng chưa, Hứa Nam Nam đi con đường nào, sao lại tới nhà ăn của chúng ta?"

Tương Lệ Lệ ngồi trong nhà ăn, hỏi một thanh niên.

"Vẫn chưa, Lệ Lệ, anh thấy thôi đi, chuyện đã quyết định rồi, anh trở về nói một tiếng với mẹ anh là được."

"Thôi là thôi thế nào, em vất vả lắm mới được làm, kết quả bị người ta đoạt mất vận may, như vậy có thể bỏ qua sao? Cũng không biết là ai làm, tùy tiện sắp xếp người khác vào. Dù gì em cũng là người cũ trong nhà ăn, cũng không lên tiếng chào hỏi trước."

Thanh niên thật thà sờ đầu: "Em gái anh không muốn qua đây lắm..."

"Không đến sao được, chúng ta cũng sắp kết hôn rồi, nhà anh chỉ có một căn phòng đó, con bé không ra ngoài thì chúng ta ở đâu? Ở cùng phòng với cha mẹ anh là đủ rồi, một đứa cô gái lớn như nó ở cùng phòng với anh trai và chị dâu, xấu hổ không?"

Tương Lệ Lệ nghĩ đến chuyện này là buồn phiền, cô ta và Trương Lượng đã nói chuyện cưới xin, cũng không chê nhà Trương Lượng không có nhà, dù sao cô ta chỉ cần có chỗ ngủ. Mấu chốt là Trương Lượng có hộ khẩu trong thành phố, cô ta chỉ muốn kết hôn với Trương Lượng, sau này nghiêm túc làm người thành phố. Vốn dĩ muốn để em gái của Trương Lượng tới mỏ làm việc, sau này có thể ở ký túc xá. Chuyện đã sắp xếp xong, thì bị người phá hỏng.

Thế nào cũng cảm thấy khó chịu.

Trương Lượng hơi sợ người yêu nóng tính này, hỏi: "Vậy phải làm sao, anh nghe nói Hứa Nam Nam là con gái của chủ nhiệm Hứa, em cũng biết chủ nhiệm Hứa quản lý chỗ bọn anh, anh không thể đắc tội với người ta."

"Nhìn chút triển vọng của anh đi. Con gái của chú ta thì sao? Bây giờ mọi người bình đẳng. Hơn nữa em nghe nói chủ nhiệm Hứa và con gái của chú ta không hợp nhau, trước đây còn muốn bán con gái đấy. Có phải hôm nay chủ nhiệm Hứa không đi làm không?"

"Hình như là phải."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 148


Tương Lệ Lệ cười: "Vậy thì đúng rồi, người ta làm cha vốn không thích đứa con gái này. Anh còn sợ gì? Em cũng không tin, cô ta có thể ở mãi trong mỏ. Chờ cô ta đi, thì để Hiểu Mai tới."

Trương Lượng vẫn hơi căng thẳng: "Anh vẫn cảm thấy không ổn lắm, người ta đã tới rồi, hơn nữa còn rất đáng thương..."

"Rốt cuộc anh làm sao vậy, không muốn kết hôn nữa đúng không? Không muốn kết hôn thì nói sớm, người muốn cưới em còn nhiều lắm. Hừ, đừng tưởng em không biết, có phải em gái của anh lại ồn ào không muốn đi làm không? Nó cho rằng nó là ai, cô chủ nhà giàu chắc? Đã bao nhiêu tuổi rồi còn để người nhà nuôi? Đọc nhiều sách làm gì? Em không đi học không phải vẫn kiếm tiền nuôi gia đình."

Nghe cô ta trách mắng em gái mình, Trương Lượng có hơi khó chịu, nhưng không dám nói một câu. Chỉ có thể mong Hứa Nam Nam đừng bị Tương Lệ Lệ đuổi đi, như vậy em gái của anh ta không cần đến mỏ làm việc.

Tương Lệ Lệ mặc kệ Trương Lượng nghĩ thế nào, trong lòng đã quyết định khiến Hứa Nam Nam không thể sống tiếp ở đây. Một nhân viên tạm thời mà thôi, không ở nổi nữa thì đi ngay, ai giữ cô lại.

Lúc Hứa Nam Nam về mỏ, trời đã sắp tối.

Biết sau này mình không có thời gian bên cạnh Tiểu Mãn, nên hôm nay đi dạo thoải mái, còn dẫn Tiểu Mãn ăn một bữa cơm rang thịt heo trong tiệm cơm ở bên ngoài.

Lúc về ký túc xá, bên trong đã có người.

Chu Phương cũng ở bên trong, đang gấp quần áo. Thấy Hứa Nam Nam trở về, chị ấy cười chào hỏi: "Lúc chị ăn cơm kiểu gì cũng không thấy hai em, còn tưởng hai em ăn từ sớm rồi."

"Em và Tiểu Mãn ra ngoài mua đồ." Hứa Nam Nam dắt Tiểu Mãn vào ký túc xá, len lén đánh giá một người khác.

Hứa Nam Nam từng gặp Tương Lệ Lệ, biết người này không phải Tương Lệ Lệ. Là chiếc giường sát bên cạnh cô, để đầu học sinh, gương mặt bình thường, có hơi xanh xao.

"Đây là Ngô Tình, cũng ở ký túc xá của chúng ta." Chu Phương đứng dậy giới thiệu với người ta: "Ngô Tình, đây là Nam Nam, sau này các em phải chung sống hòa thuận."

Ngô Tình quan sát Hứa Nam Nam và Hứa Tiểu Mãn, sau đó nở nụ cười: "Chào hai người."

Xem ra là một người dễ sống chung, Hứa Nam Nam vui mừng, cũng cười nói: "Em tên là Hứa Nam Nam, đây là em gái em, Tiểu Mãn."

Chu Phương cười nói: "Chắc các em xấp xỉ nhau, chị nhớ Ngô Tình cũng mới mười sáu."

Ngô Tình gật đầu, lại hỏi Hứa Nam Nam: "Cậu làm việc ở đâu?"

"Em làm nhân viên tạm thời ở nhà ăn." Hứa Nam Nam thoải mái nói.

Ngô Tình nghe vậy, cười càng chân thành: "Tớ làm ở bộ sản xuất trên mỏ, là người học việc, sau này có cơ hội sẽ chuyển chính thức."

Bộ sản xuất, hình như là nơi Hứa Kiến Sinh quản lý.

Hứa Nam Nam gật đầu, cười nói: "Vậy thì rất tốt."

Ba người hẹn nhau đi lấy nước nóng về, tùy tiện rửa mặt thì chuẩn bị ngủ. Đợi lên giường, Tương Lệ Lệ mới trở về, đẩy cửa ra, cố ý liếc nhìn phương hướng của Hứa Nam Nam, ánh mắt mang theo chút khinh bỉ, cô ta cố ý làm chậu kêu vang vang.

Chu Phương đang bện đuôi sam, nghe thấy âm thanh, cau mày nhìn cô ta: "Sao thế, hơn nửa đêm không chê ồn ào à?"

"Ai bảo ở đây nhiều người, không ồn ào mới không bình thường." Tương Lệ Lệ bĩu môi nói, đôi mắt nhìn chằm chằm giường của Hứa Nam Nam, rõ ràng cho thấy nhắm vào Hứa Nam Nam.

Hứa Tiểu Mãn hơi sợ hãi, Hứa Nam Nam ôm cô bé xoay người qua, không nhìn Tương Lệ Lệ. Cô không sợ Tương Lệ Lệ, cũng không muốn vừa đến đã gây chuyện. Người ta cũng không chỉ mặt gọi tên, nếu cô ầm ĩ thì chính là cô sai.

Chu Phương cũng không nhìn nổi, đứng lên giậm chân: "Chê ồn ào thì đi tìm bộ hậu cần đi, đừng ầm ĩ ở ký túc xá, cô không ngủ nhưng người khác còn phải ngủ."

Tương Lệ Lệ biết cô của Chu Phương là chủ nhiệm hội liên hợp phụ nữ, cũng không muốn cãi nhau với cô. Thấy Hứa Nam Nam không phản ứng, cảm thấy hơi tức giận.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 149


Thấy Ngô Tình muốn lên giường, cô ta đá chậu: "Nước nóng đâu, sao không đun nước nóng?"

Ngô Tình dừng lại, mím môi đứng dậy đổ nước nóng cho cô ta.

Chu Phương thấy vậy, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép, nhưng mà cũng không nói nữa. Vừa nãy bảo vệ chị em Hứa Nam Nam, một là bởi vì trước đây cô của chị ấy dặn dò, hai là vì hành động của Tương Lệ Lệ vừa nãy quấy rầy đến cả phòng ngủ. Bây giờ cô ta chỉ nhắm vào Ngô Tình, mình cũng không cần lên tiếng nữa.

Làm việc ở nhà ăn sớm hơn bộ khác, lúc Hứa Nam Nam báo cáo, bộ hậu cần cũng cố ý nói với cô.

Mới hơn bốn giờ, Hứa Nam Nam đã lén lút bò dậy từ trên giường.

Rón rén mặc quần áo, cầm đồ rửa mặt đi ra ngoài, đang rửa mặt thì Tương Lệ Lệ cũng ngáp ngủ đi ra. Thấy Hứa Nam Nam ở bên ngoài, Tương Lệ Lệ hừ một tiếng: "Mỏ chúng ta là đơn vị tốt, không phải chó mèo nào cũng có thể tới, đừng ỷ vào mình con gái của ai đó mà xằng bậy."

Bây giờ ở bên ngoài, cũng không có ai. Hứa Nam Nam nghe thấy cô ta nói như vậy, mỉm cười phun nước súc miệng, dùng khăn lông lau mặt, nhìn Tương Lệ Lệ: "Chị là ai hả? Chị cho rằng mình là khoáng trưởng à, không phải cũng làm việc ở nhà ăn sao, có gì để ra vẻ?"

Tương Lệ Lệ không ngờ nhỏ quê mùa hôm qua biểu hiện giống như bánh bao lại dám phản bác cô ta, lập tức tức giận nghiến răng nghiến lợi: "Mày lặp lại lần nữa thử xem."

"Sao? Không nói lại, còn muốn ra tay? Nơi này là trên mỏ, không phải nơi cho chó mèo quấy rối. Chị muốn cãi nhau, chúng ta thử xem. Tương Lệ Lệ, đừng cho rằng tôi sợ chị, tôi chỉ lười cãi nhau với chị. Chị cũng biết tôi là con gái của người đó, vậy chị cũng biết tôi còn không thèm sợ người đó, tôi lại có thể sợ chị? Nếu lần sau chị còn gây chuyện trước mặt em tôi, chúng ta nhìn xem!"

Hứa Nam Nam buông lời độc ác, bưng chậu vào trong nhà, để lại Tương Lệ Lệ đứng bên ao rửa mặt tức giận giậm chân.

Hứa Nam Nam nghe thấy âm thanh cũng không sợ, khóe miệng nở nụ cười giễu cợt.

Cô không hề sợ Tương Lệ Lệ, kiếp trước cô lớn lên ở cô nhi viện, từng gặp đủ loại người, không có ai chống lưng, chỉ có thể dựa vào bản thân. Nếu thật sự sợ hãi, cô đã sớm bị người ta ức h**p đến chết.

Cô không thèm sợ yêu quái già như bà Hứa, còn có thể sợ Tương Lệ Lệ?

Chỉnh lý lại tinh thần của mình, Hứa Nam Nam lập tức dâng cao ý chí chiến đấu đến nhà ăn báo cáo.

Đầu bếp Đỗ của nhà ăn là một chú đầu trọc bụng bự. Bụng quá lớn, trên mặt nhiều thịt thừa, cười lên giống như phật Di Lặc, người quen đều gọi ông ấy là đầu bếp Đỗ.

Lúc ở bộ hậu cần, đầu bếp Đỗ đã gặp Hứa Nam Nam, thấy cô nhỏ người, còn hơi lo đứa bé này không thể làm việc.

Thấy ngày đầu tiên cô đi làm sớm, bèn sắp xếp công việc nhẹ nhàng cho cô.

Tương Lệ Lệ vừa tới, thấy Hứa Nam Nam đang nhặt ra. Món này là món ăn vào buổi trưa, cũng không vội, Hứa Nam Nam chỉ làm việc này là có thể làm tới trưa.

"Đầu bếp Đỗ, sáng sớm mọi người đều bận bịu, sao lại có người không cần làm việc."

Đại thầy Đỗ nghiêm túc nhìn một vòng: "Ai hả, ai không làm việc, không phải đều đang làm sao."

"Những món kia tới buổi trưa mới ăn, lại không vội, chờ lát nữa phát thức ăn không cần người à." Tương Lệ Lệ nâng cằm về phía Hứa Nam Nam.

Cô ta không thích nhân viên tạm thời ngồi đó nhặt rau.

Người khác đều đứng từ sáng, dựa vào đâu một nhân viên tạm thời như cô có thể ngồi.

Nghe thấy Tương Lệ Lệ chỉ thiếu chỉ mặt gọi tên, đầu bếp Đỗ có hơi không vui. Nhưng mà hắn tính tình của ông ấy luôn tốt, cũng không muốn so đo với một cô gái trẻ: "Nam Nam còn nhỏ, để con bé thích ứng trước. Ban đầu lúc cháu tới, không phải cũng cần thích ứng một thời gian?" Lần đó đừng nói nhặt rau, cô gái này không động đến đầu ngón tay.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 150


Đây cũng là một trong những nguyên nhân đầu bếp Đỗ không coi trọng Hứa Nam Nam, người mà lãnh đạo giới thiệu thường không phải người làm việc.

"Đầu bếp Đỗ, chú đừng bởi vì người ta là con gái của lãnh đạo, bèn nịnh hót người ta. Đây là làm rối loạn quy củ trong mỏ, chú hỏi mọi người, xem cô ta ngồi đó có thích hợp không?"

Nói đến mức này rồi, Hứa Nam Nam bỏ rau trong tay xuống, đứng lên bảo: "Đầu bếp Đỗ, sắp xếp chuyện khác cho cháu đi, cháu có thể làm việc."

Nhìn xem cô gái này tốt bụng, hiểu chuyện cỡ nào. Đầu bếp Đỗ cảm động, cảm thấy Hứa Nam Nam không muốn ông ấy khó xử, lúc này mới chủ động gánh chuyện.

Xem ra người mà lãnh đạo sắp xếp vẫn khác nhau.

Tương Lệ Lệ thấy Hứa Nam Nam cuối cùng cũng bị cô ta nói đứng dậy làm việc, trong lòng hơi thoải mái, đang muốn nói thì nghe đầu bếp Đỗ bảo: "Nam Nam à, chờ lát nữa chú chưng bánh bao thì cháu đi theo, chú dạy cháu."

"Được ạ." Hứa Nam Nam lanh lảnh nói. Mặc dù cô đến nhà ăn là cả quá trình, cuộc sống hỗn loạn, nhưng cô thật sự không muốn sống hỗn loạn thế này. Nếu Lý Thành Văn sắp xếp công việc cho cô, cô sẽ làm đàng hoàng, chắc chắn không khiến người ta mất thể diện.

Nghe thấy thầy Đỗ muốn đích thân dạy Hứa Nam Nam, sự đắc ý của Tương Lệ Lệ lập tức như ăn phải ruồi.

Đầu bếp Đỗ là người đứng đầu nhà ăn, tay nghề không có gì để nói, làm bánh bao cũng ngon hơn tiệm ăn bên ngoài.

Tương Lệ Lệ luôn muốn học, nhưng trước giờ đầu bếp Đỗ không dạy cô ta, bây giờ lại dạy một nhân viên tạm thời. Mặc dù chỉ là làm bánh bao, nhưng cũng thật sự đang tát vào mặt cô ta!

Bên này Tương Lệ Lệ bực bội, bên kia Hứa Nam Nam đã đi theo đầu bếp Đỗ bắt đầu làm bánh bao.

Nói là bánh bao, thật ra nhân bánh gì đó cũng không có.

Thầy Đỗ vừa nặn bánh bao và màn thầu, vừa nói với Hứa Nam Nam: "Đừng thấy nặn bánh bao đơn giản, cháu phải nặn to bằng nhau, hình dáng phải ngay ngắn. Bằng không thì người lấy được cái ngon, người lấy phải cái không ngon, người ta sẽ giận cháu."

Đầu bếp Đỗ nặn mấy cái thì nhìn Hứa Nam Nam nặn, vừa nhìn đã kinh ngạc. Hứa Nam Nam đã nặn khoảng mười cái, hơn nữa còn nặn rất ngay ngắn.

"Trước đây cháu từng học?"

Hứa Nam Nam cười nói: "Cháu cứ nhìn chú nặn thì nặn theo." Mới là lạ đó... kiếp trước cô từng làm vô số việc, lần lâu nhất chính là làm việc tại tiệm bánh bao ở nhà ăn trong trường. Khi đó cô phải đi học, lại phải nặn bánh bao, tất nhiên cũng có tay nghề.

"Không tệ không tệ." Đầu bếp Đỗ phấn khởi liên tục gật đầu, cảm thấy mình tìm được hạt giống tốt. Làm việc ở nhà ăn, chính là cần tay chân nhanh nhẹn, còn phải thông minh lanh lợi.

Đừng cho rằng chó mèo gì cũng có thể tới nhà ăn.

Thầy Đỗ liếc nhìn Tương Lệ Lệ đang nói chuyện với người ta.

Trước giờ Hứa Nam Nam không cảm thấy làm việc là chuyện chịu thiệt, làm nhiều hơn người khác, nhiều nhất cũng chỉ mất miếng thịt, nhưng sự báo đáp có được nhất định sẽ nhiều hơn không làm việc.

Ví dụ ban đầu cô đi làm ở cửa hàng bánh bao chăm chỉ hơn người khác, cho nên nặn bánh bao nhiều hơn người khác, tay nghề cũng tiến bộ rất nhanh. Lúc đi, ông chủ còn kiên quyết tăng lương cho cô, không để cô đi.

Ví dụ như bây giờ đầu bếp Đỗ thấy tay nghề của cô, quyết định bảo Hứa Nam Nam đi theo ông ấy học việc, sau này đào tạo theo hướng đầu bếp, làm người nối nghiệp tiếp theo của nhà ăn lớn.

Đầu bếp Đỗ là người cũ của nhà ăn, ngoài chủ nhiệm của bộ hậu cần ra, ông ấy chính là người có tiếng của nhà ăn.

Ông ấy vừa ý trợ lý nhỏ Hứa Nam Nam, thì không ai cướp được của cô.

Hơn nữa biểu hiện của Hứa Nam Nam thật sự rất tốt, tay chân nhanh nhẹn, khéo ăn nói, làm xong công việc của mình còn giành làm việc với người ta, không hề định lười biếng, ai cũng thích đồng nghiệp như vậy.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 151


Mới một buổi sáng, những người cũ của phòng ăn vô cùng hài lòng về Hứa Nam Nam.

Hơn nữa cũng là người trẻ, có Tương Lệ Lệ để so sánh, Hứa Nam Nam thật sự không thể mò ra lỗi sai.

Các công nhân trong mỏ bắt đầu lấy đồ ăn sáng.

Hứa Nam Nam đi theo mọi người cùng cầm muỗng múc cháo, nhờ có bà Hứa đích thân dạy dỗ, bây giờ Hứa Nam Nam múc cháo cũng rất khéo tay. Vét bên trong sẽ đặc, múc bên trên sẽ loãng, thỉnh thoảng khuấy muỗng từ trên xuống dưới thì mới đều.

Hứa Nam Nam không quen ai, cho nên thỉnh thoảng cầm muỗng lớn khuấy, ai đến cũng được nhiều như nhau.

Đầu bếp Đỗ thấy vậy, cảm thấy cô bé này rất thông minh. Không giống Tương Lệ Lệ, lúc đến cũng lanh lợi, nhưng không đi đúng đường. Cho lãnh đạo thì lấy đặc, cho công nhân thì lấy loãng. Kết quả công nhân ăn không no, chạy đến trước mặt lãnh đạo ầm ĩ, lãnh đạo người ta còn mất hết mặt mũi.

Cũng không nghĩ xem, công nhân trong mỏ phải tốn sức làm việc, cháo loãng như vậy thì có thể no không? Lãnh đạo làm ở văn phòng, còn tham chút cháo nhạt nhẽo của cô ta, để người khác nhìn thấy thì sẽ nói xấu sau lưng lãnh đạo.

Mất mặt vì chút cháo, ai thích.

Nhưng dù biết Tương Lệ Lệ không làm tốt, thì cũng không ai nói được gì. Ai bảo lúc đầu chú của cô ta xảy ra chuyện ở trên mỏ nên mất rồi, để cô cháu gái này tới thay. Nể mặt chú của cô ta, cũng không ai nói được cô ta.

Càng ngày càng nhiều người tới nhà ăn lấy cháo, người ở nhà công chức cũng đến ăn cơm. Nấu cơm sáng phải nhóm bếp, sáng sớm phiền phức, còn không bằng tới nhà ăn trong mỏ mua. Dù sao cũng không đắt, số lượng còn không ít.

Lý Tĩnh bưng nồi, đi theo phụ nữ vào bên trong. Trong lòng dự tính hôm nay phải lấy thêm mấy cái màn thầu, đáng tiếc hôm nay không có bánh bao thịt, bằng không sẽ lấy cho hai đứa cháu trai, hai người ăn xong rồi đi học.

Bây giờ hộ khẩu của các cháu tách riêng với cô ta, cô ta càng cảm thấy thân thiết với những đứa cháu này hơn. Đợi cô ta làm xong chuyện chuyển hộ khẩu phi nông nghiệp, chuyển hai đứa cháu trai ra, để chúng vào hộ khẩu của mình và anh Hứa. Còn Hồng Hồng và Mai Tử, còn phải xem biểu hiện của hai đứa nó thế nào.

"Lý Tĩnh, hôm nay con gái cô cũng ở nhà ăn, chờ lát nữa chúng ta đến cửa chắn của con bé, xem có thể lấy thêm chút không." Một người trung niên đứng bên cạnh Lý Tĩnh, chồng chị ta là tổ trưởng nhỏ trong mỏ, xem như cũng thuộc Hứa Kiến Sinh quản lý, bình thường cũng qua lại với Lý Tĩnh.

Nghe thấy người này nhắc đến Hứa Nam Nam, tâm trạng tốt của Lý Tĩnh mất luôn. Sao cô ta lại quên, bây giờ nhỏ gây chuyện đó làm việc trong nhà ăn chứ? Làm chuyện phục vụ người khác, trời sinh đã có số phục vụ người khác, cô ta ném câu nói mà bà Hứa thường xuyên mắng cô ta cho Hứa Nam Nam.

Mặc dù trong lòng vô cùng ghét bỏ, Lý Tĩnh cũng không muốn người ta thấy chuyện cười của nhà mình, khổ sở nói: "Như vậy không được, chắc chắn anh Hứa nhà tôi không đồng ý. Hôm qua anh ấy đã dặn tôi, không thể vì con gái làm việc ở đây mà để chúng nó lạm dụng chức quyền, không được phát sinh độc hại của chủ nghĩa tư bản."

Người phụ nữ này nghe Hứa Kiến Sinh nói nghiêm trọng như vậy, cũng không dám thật sự đi nhờ Hứa Nam Nam: "Lý Tĩnh, cô và chủ nhiệm Hứa đúng là công tâm, còn suy nghĩ cho con cái. Không giống vài người, nhà ai có người thân làm việc ở nhà ăn, hận không thể cho cả nhà tới kiếm lời."

Lý Tĩnh cười nhạt: "Ai bảo chúng ta đều làm cha mẹ, phải lấy mình làm gương, như vậy mới có thể dạy dỗ tốt con cái. Cô nhìn Hồng Hồng và Mai Tử nhà chúng tôi, bình thường ở trường cũng luôn được giáo viên khen ngợi."

"Chẳng trách anh Trương nhà tôi luôn bảo tôi học tập cô, sau này phải dạy dỗ tốt con nhà tôi, con nhà tôi đứa nào cũng nghịch ngợm." Người phụ nữ cười ha hả nói.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 152


Hai người nói cười, tìm cửa chắn xa vị trí của Hứa Nam Nam để lấy cháo. Không may, đúng lúc là cửa chắn của Tương Lệ Lệ.

Tương Lệ Lệ biết Lý Tĩnh, cô ta biết Hứa Nam Nam bất hòa với người nhà, nhưng cho dù thế nào Hứa Nam Nam đều do Lý Tĩnh sinh ra, tất nhiên cũng sẽ giận cá chém thớt lên người Lý Tĩnh. Lúc lấy cháo, thế là múc một muôi nước ngay bên trên, trắng đục như nước cơm.

Lý Tĩnh lập tức sửng sốt, nhìn nước suông trong bát, bèn chỉ Tương Lệ Lệ nói: "Đồng chí, chuyện gì thế này, đây là cháo sao?"

Tương Lệ Lệ liếc: "Có phải cháo không, bà không có mắt à?"

Thấy thái độ của cô ta, Lý Tĩnh lập tức giận không có chỗ trút. Đời này ngoại trừ chịu tức giận trước mặt bà Hứa, vẫn chưa có ai dám đối xử với cô ta như vậy: "Ở đây có bao nhiêu gạo, cô cũng đếm rõ được, không phải cháu cố ý nhắm vào cô sao?"

"Đúng là nhắm vào bà đấy, làm sao? Ai bảo bà không biết dạy con gái."

Câu nói phía sau, Tương Lệ Lệ nhỏ giọng nói, cũng chỉ để Lý Tĩnh và người phụ nữ bên cạnh cô ta nghe thấy.

Nghe thấy vậy, Lý Tĩnh cũng biết mình bị người ta làm liên lụy.

Mà người liên lụy cô ta, là Hứa Nam Nam.

Con nhỏ đáng chết!

Lý Tĩnh siết chặt bát trong tay, có ý gây gổ với Tương Lệ Lệ, lại không muốn phá hỏng hình tượng của mình.

Người phụ nữ bên cạnh biết tình của Tương Lệ Lệ, khuyên nhủ: "Bỏ đi, chúng ta đi thôi, không thể nói lý với loại người này."

Tương Lệ Lệ nhún vai, vô cùng ngang ngược.

Người bên cạnh không biết rõ tình hình, cũng biết Lý Tĩnh bị người ta làm khó.

Nhưng mà không có ai định xen vào chuyện của người khác, chú của Tương Lệ Lệ có quan hệ tốt với lãnh đạo trên mỏ, sau khi xảy ra chuyện thì Tương Lệ Lệ tới làm thay, nếu ai nói Tương Lệ Lệ không tốt, cô ta có thể sẽ ầm ĩ khiến cả mỏ đều biết.

Lý Tĩnh ngậm đắng nuốt cay, cứ thế nuốt xuống cục tức này, lúc bưng bát đũa rời đi, cô ta hung dữ trừng Hứa Nam Nam đang bận rộn ngập đầu.

Phải sớm đuổi sao tai họa này đi!

Khi bưng đồ ăn về nhà, Hứa Kiến Sinh đã thức dậy, đang rửa mặt, những đứa bé khác cũng chờ ăn cơm.

Lý Tĩnh đặt nồi cơm và bát lên bàn, ngồi xuống bên cạnh bàn lau nước mắt. Đôi mắt hơi đỏ, trông vô cùng uất ức.

Hứa Mai Tử nhìn thấy, lập tức hiểu ra, kêu: "Bác cả, bác gái khóc rồi."

Hứa Kiến Sinh nhanh chóng từ ngoài đi vào.

Cầm khăn vừa lau mặt vừa nhìn Lý Tĩnh, thấy đúng là đôi mắt của cô ta đỏ ửng, nước mắt chảy ra ngoài, thế là mềm lòng: "Làm sao thế? Sao ra ngoài một chuyến lại khóc lóc đi về, ai ức h**p em?"

"Còn có thể là ai, không phải tại con nhỏ Nam Nam đó. Tính tình của nó không tốt, ở bên ngoài đắc tội với người ta, làm hại tôi bị người ta làm khó. Tuổi đã cao còn bị con ranh ức h**p, hôm nay tôi mất sạch mặt mũi rồi."

"Cái gì, Nam Nam lại ức h**p bác gái." Hứa Hồng ngồi bên cạnh hét lên: "Sao nó có thể như vậy? Ở nhà ức h**p bà, tới thành phố thì ức h**p bác gái. Thế cũng không có lương tâm quá rồi, mới ngày đầu tiên thôi, sau này còn thế nào?"

Nói xong lại lo lắng nhìn Hứa Kiến Sinh: "Lúc nó ở nhà, bà và mẹ cháu trở thành phần tử xấu rồi, tới đây thì đừng hại bác cả."

Lý Tĩnh khóc lớn tiếng hơn: "Em đã sớm biết, con nhỏ đỏ không phải thứ tốt."

Từ nhỏ đã hại cô ta, trưởng thành còn không tha cho cô ta, còn vào thành phố gieo họa cho bà mẹ này.

Chẳng lẽ kiếp trước cô ta nợ con nhỏ chết tiệt này? Thật là tạo nghiệp chứng mà.

Hứa Kiến Sinh mím môi, trong lòng cũng hơi phức tạp. Cảm thấy có phải con gái lớn thật sự giống như vợ và mẹ mình nói, gây chuyện quá rồi không?

Mới đến mỏ đã đắc tội người ta, tính cách này cũng quá xấu. Hắn ta và Lý Tĩnh ở trên mỏ nhiều năm, chưa từng nổi giận với người khác.

"Nếu không thì anh đi tìm nó nói chuyện, bảo nó sau này đừng đắc tội với người ta. Sau này còn phải thường xuyên ở đây, như vậy cũng không tốt."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 153


Lý Tĩnh lau nước mắt, giọng nói sắc bén: "Anh đi nói có tác dụng không, ban đầu nói bao nhiêu lần, nó nghe không?

Em thấy nó là bùn nhão không trát được tường, tính tình của nó không thích hợp ở thành phố, còn không bằng ở nông thôn ngoan ngoãn làm việc, thành thật cày cấy, không chừng còn có thể thuận lợi sống đến lão. Ở bên ngoài, không chừng lại chọc phải thứ gì."

Hứa Kiến Sinh cau mày không nói, đúng là bây giờ con gái lớn khó dạy dỗ.

"Kiến Sinh, chuyện này anh phải quyết tâm, để con nhỏ đó về quê đi. Dù sao nó là nhân viên tạm thời, muốn đi cũng dễ dàng. Để nó về, bằng không sau này sẽ gây chuyện, cả nhà chúng ta cũng sẽ gặp họa.

Anh không suy nghĩ cho mình, thì cũng phải nghĩ cho mấy đứa bé, nghĩ cho cha mẹ. Bây giờ thu nhập trong nhà không được như xưa, người cả nhà đều dựa vào anh."

Lý Tĩnh tha thiết khuyên bảo.

"Nhưng là trên mỏ mới tuyển con bé qua, bây giờ lại bảo đi, sợ là không dễ ăn nói." Hứa Kiến Sinh vẫn hơi do dự, hắn ta sống ở thành phố nhiều năm, đương nhiên biết cuộc sống trong thành phố tốt hơn nông thôn.

Làm việc trên mỏ, kiểu gì cũng tốt hơn làm ruộng ở nông thôn. Thế nào đi nữa, đó cũng là con gái của hắn ta.

Hứa Mai Tử giật môi, nói: "Nếu bác cả tiếc công việc này, không thì để mẹ cháu đến đây, dù sao cũng là người một nhà.

Đến lúc đó mẹ cháu làm việc trong nhà ăn, đưa tiền công cho bác gái, chia lương thực còn có thể bổ sung cho nhà, sau này bác cả và bác gái cũng có thể giảm bớt gánh nặng."

Lý Tĩnh nghe vậy, nhìn Hứa Mai Tử.

Hứa Mai Tử cong môi cười: "Cháu chỉ nói như vậy thôi. Dù sao bình thường bác cả và bác gái nuôi chúng cháu thật sự quá cực khổ, trong lòng cháu cũng cảm thấy khó chịu, luôn muốn sớm đi làm việc, giảm bớt gánh nặng cho hai bác.

Nhưng cháu cũng không muốn bỏ dở dang, trông chờ vào học đại học, sau này làm cán bộ, tăng thể diện cho hai bác. Dù sao ai cũng biết, chúng cháu là đứa trẻ được bác cả và bác gái dạy dỗ."

Nghe thấy lời của Hứa Mai Tử, sự khó chịu trong lòng Lý Tĩnh cũng mất. Vừa nãy cô ta nghe thấy để Lưu Xảo vào thành phố, còn tưởng đứa bé này muốn để mẹ ruột của mình tới đây. Bây giờ nghe như vậy, trong lòng cũng thoải mái.

Hơn nữa Hứa Mai Tử nói đúng, chỉ cần Lưu Xảo tới thành phố, đến lúc đó dựa vào họ, tất nhiên tiền công và lương thực cũng phải giao đến nhà cô ta.

Nếu như là trước đây, chắc chắn bà cụ sẽ không đồng ý thả người, nhưng nếu nói là đổi công việc của Nam Nam, nhất định bà cụ sẽ bằng lòng. Đến lúc đó giảm bớt gánh nặng, còn đuổi nhỏ gây chuyện đi.

Cô ta kéo cánh tay của Hứa Kiến Sinh: "Kiến Sinh, em thấy chuyện này được đấy. Dù sao Nam Nam cũng là một đứa bé, công việc của nhà ăn cũng không nhẹ nhàng.

Em nghe nói mỗi ngày ba bốn giờ đã phải dậy, một đứa bé như nó đang tuổi lớn, như vậy không được. Khu mỏ vừa nhiều người vừa phức tạp, tính tình của nó vẫn chưa ổn định, không bằng về nông thôn.

Hứa Căn Sinh rất chăm sóc nó, em thấy nhìn chuyện này ổn. Hơn nữa nếu nó giao việc cho Lưu Xảo, sau này chúng ta cũng dễ nói tốt cho nó trước mặt mẹ, không chừng còn có thể về nhà đấy."

Hứa Kiến Sinh cau mày, cúi đầu không nói, hình như đang suy nghĩ.

Hứa Linh cầm bánh bao bột ngô, ăn từng miếng nhỏ, chân nhỏ từ từ đi ra ngoài, ra khỏi cửa thì nhấc chân chạy.

"Nam Nam, Tiểu Linh nhà cháu tới tìm cháu."

Hứa Nam Nam đang ngồi ăn sáng với Hứa Tiểu Mãn ở bên ngoài túc xá ngồi.

Sau khi cô làm việc xong thì bưng đồ ăn về ăn chung với Tiểu Mãn, bánh bao ngô, cháo gạo kê, cộng thêm hai quả trứng gà mà cô tự luộc.

Nghe thấy giọng nói của Vệ Quốc Binh, Hứa Nam Nam đứng lên nhìn, thì thấy Vệ Quốc Binh dắt tay Hứa Linh đi đến bên này.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 154


Thấy Hứa Nam Nam nhìn qua, anh ấy cũng không đi qua, nói đôi câu với Hứa Linh bảo cô nhóc tự đi qua, sau đó xoay người rời đi.

"Cảm ơn chú Vệ." Hứa Linh la một câu, thì chạy về phía Hứa Nam Nam.

"Nhỏ Năm, sao em lại tới đây?" Hứa Tiểu Mãn vô cùng vui mừng, đến dắt tay của Hứa Linh, kéo cô nhóc đến ăn cùng.

Hứa Linh vẫn chưa ăn hết bánh bao ngô, cầm bánh cắn hai miếng, phồng quai hàm nói: "Chị, mẹ lại muốn chị đi, mẹ muốn để thím Hai tới thay công việc của chị."

Hứa Nam Nam nghe thấy chuyện này, nhíu mày: "Xảy ra chuyện gì?" Thấy Hứa Linh rất lâu không nuốt xuống, cô vội vàng đưa cháo gạo kê của mình cho Hứa Linh uống.

Hứa Linh uống một ngụm lớn, lập tức nói lại chuyện mà mình nghe được ở nhà.

"Chị, mẹ đã nói như vậy, em nghe thấy hết." Hứa Linh vừa cắn bánh bao vừa ăn cháo gạo kê mà Hứa Nam Nam cho mình, miệng vẫn ậm ờ nói hết chuyện mà mình nghe thấy ở nhà.

Hứa Nam Nam cũng không ngờ Lý Tĩnh lại có suy nghĩ như vậy, thế mà còn cảm thấy công việc của cô có thể mặc cho cô ta quyết định, cho rằng cô ta là ai chứ?

"Tiểu Linh, làm tốt lắm, sau này nếu còn chuyện gì thì chạy đến nhà ăn tìm chị, chị cho em ăn ngon." Hứa Nam Nam cười híp mắt xoa đầu Hứa Linh.

Khác với Tiểu Mãn hiền lành hướng nội, đứa bé này rất lanh lợi.

Hứa Linh nói: "Chị, nếu cha đồng ý thì sao?"

"Không sao, họ không có bản lĩnh đó, ăn trứng gà này." Hứa Nam Nam lột vỏ trứng cho cô nhóc.

Đôi mắt của Hứa Linh sáng lên, há miệng cắn một miếng: "Trong nhà chỉ có anh Long Long và anh Lỗi Tử được ăn trứng gà, chị Cả và chị Ba đều không được ăn."

"Sau này mỗi ngày Tiểu Linh cũng ăn một quả. Em lén lút tới, đừng để người nhà biết, nếu không sẽ bị đánh." Hứa Nam Nam dặn dò.

Hứa Tiểu Mãn cười nói: "Tiểu Linh, sau này chị cũng cho em."

"Em không muốn, em chỉ ăn một quả. Em mà ăn, thì chị sẽ không cao. Chị phải cao, phải cao hơn mấy người chị Cả, sau này sẽ có thể giúp em đánh họ." Hứa Linh nghiêm mặc, nói chuyện vô cùng nghiêm túc, cô nhóc nằm mơ cũng mong có một ngày có thể đánh thắng đám người chị Cả.

Hứa Nam Nam cười: "Sau này mỗi ngày chúng ta mỗi người ăn một quả, đều cao lớn. Tiểu Mãn phải cố gắng ăn, nếu không đến lúc đó Tiểu Linh sẽ cao hơn em."

Nói tới chiều cao của Hứa Tiểu Mãn, Hứa Nam Nam thật sự hơi lo lắng. Trước tám tuổi, dù sao nguyên chủ còn có thể ăn mấy bữa no, mà Hứa Tiểu Mãn về thôn từ năm hai tuổi, thì không sống tốt được một ngày, thường xuyên ăn bữa đực bữa cái. Trong ký ức, lúc đứa bé này ba tuổi, đi đường cũng không vững.

Từ sau khi cô đến, Hứa Tiểu Mãn cũng có thể ăn no, thỉnh thoảng có thể ăn một bữa thịt, bữa nào cũng được ăn trứng, mặt đã tròn lên, nhưng vóc dáng lại chậm phát triển.

Chốc nữa vẫn phải mua sữa bò trong Taobao để bồi bổ, uống sữa tươi chắc có thể cao lên. Dù sao cũng không phải không thể cung cấp, uống thoải mái.

Ăn cơm xong, Hứa Linh cũng không muốn đi về. Bình thường ở nhà cũng không có ai chơi với cô bé, trở về còn bị đánh, không bằng cứ ở ký túc xá chơi với Tiểu Mãn.

Hứa Nam Nam còn phải đến nhà ăn giúp làm cơm trưa, cũng để mặc hai đứa bé tự chơi.

Còn chuyện mà Hứa Linh nói, cô không lo.

Mặc dù cô là nhân viên tạm thời, nhưng cũng là đi cửa sau... Khụ khụ, cho dù thế nào, nếu khoáng trưởng Lý người ta đã sắp xếp cô vào mỏ, cũng sẽ không dễ dàng để người ta cướp đi.

Đến nhà ăn, đầu bếp Đỗ đang chỉ huy mọi người xắc cắt rửa rau. Hứa Nam Nam muốn đi giúp, được đầu bếp Đỗ gọi tới bên cạnh làm trợ lý.

Tương Lệ Lệ không vui nói: "Đầu bếp Đỗ, mọi người đều bận rộn, dựa vào đâu nó có thể học việc, bây giờ cũng không phải lúc học."

Đầu bếp Đỗ mỉm cười nhìn cô ta: "Tương Lệ Lệ à, buổi sáng có chuyện gì tôi nhìn thấy hết rồi."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 155


"Chúng ta làm việc trong nhà ăn là vì cung cấp đồ ăn cho công nhân trong mỏ. Chúng ta phải để họ ăn ngon, ăn no. Buổi sáng cô làm thế nào, thứ lấy cho người ta là cháo sao? Tôi thấy cũng cảm thấy tức giận."

"Vậy chuyện này có liên quan gì tới Hứa Nam Nam? Dựa vào đâu nó không cần làm mà được học việc, tôi phải cắt rửa rau." Tương Lệ Lệ cắn môi nói.

Đầu bếp Đỗ cười: "Không liên quan. Vậy tôi dạy Hứa Nam Nam, có liên quan tới cô không? Nếu cô không phục, chúng ta hỏi mọi người xem, tôi bảo Hứa Nam Nam làm trợ lý cho tôi, mọi người có ai không phục?"

"Tôi phục tôi phục, Hứa Nam Nam tay chân nhanh nhẹn, thích hợp làm việc này."

"Đúng vậy, hiếm khi thấy đầu bếp Đỗ có học trò nhỏ vừa ý."

Những người khác vội vàng trả lời. Nực cười, phải nể mặt đầu bếp Đỗ. Hơn nữa, có thể thấy Tương Lệ Lệ chịu thiệt cũng là một chuyện rất sung sướng.

Hơn nữa Hứa Nam Nam chỉ là một đứa bé, không làm được việc nặng, cũng chỉ có nhặt rau cắt rau, không thiếu người làm chuyện này.

Thấy mọi người đều tỏ thái độ, đầu bếp Đỗ cười nói: "Thấy chưa? Mọi người đều đồng ý, chúng ta vẫn rất dân chủ mà. Đi thôi Nam Nam, chúng ta đi xào rau."

Tương Lệ Lệ giận đến mức ngực liên tục phập phồng, đôi mắt nhìn chằm chằm bóng lưng của Hứa Nam Nam.

Hứa Nam Nam cũng cảm nhận được có người nhìn chằm chằm mình, nhưng cô không để ý, kẻ bỉ ổi như Tương Lệ Lệ, bạn càng để ý cô ta thì cô ta sẽ càng lên mặt.

"Nam Nam, cơm tập thể không dễ làm, nhất định phải chú ý sức lực. Một nồi lớn, pha bao nhiêu gia vị đều phải nhớ rõ, đây đều là kinh nghiệm nhiều năm. Chú thì cũng tự gọt giũa, cháu nhìn mà học, có thể học bao nhiêu là được bấy nhiêu."

Đầu bếp Đỗ chậm rãi nói, Hứa Nam Nam cũng nghiêm túc nghe. Cô không cảm thấy những điều này vô dụng, ai biết khi nào sẽ dùng tới, học nhiều luôn có ích.

Bên khoa nhân sự, Hứa Kiến Sinh đang ở đây nói công việc của Hứa Nam Nam.

Hứa Kiến Sinh nghĩ rất lâu, quyết định vẫn để Hứa Nam Nam về quê.

Như Lý Tĩnh nói, trong mỏ vừa nhiều người vừa phức tạp, tính cách của con gái mình không tốt, đến lúc đó thật sự gây họa thì không ai chịu trách nhiệm được, không bằng để cô bình yên ở nông thôn.

"Chủ nhiệm Hứa, không có cách đổi người, đây là người được chỉ định, hơn nữa Hứa Nam Nam mới đến, bây giờ đã bảo cô bé về thì cũng khó ăn nói." Cán sự nhỏ hơi khó xử.

Hứa Kiến Sinh bảo: "Tôi sẽ nói chuyện cẩn thận với nó, đổi thím Hai của nó tới, bên nhà ăn cũng sẽ không thiếu người."

Cán sự nhỏ cười nói: "Chủ nhiệm Hứa, không phải chuyện này. Bên nhà ăn thế nào cũng không thể thiếu người, vị trí của Hứa Nam Nam có bao nhiêu người để ý. Mấy khoáng trưởng bên trên lên tiếng, lúc này mới chỉ định Hứa Nam Nam, cũng cắt đứt suy nghĩ của người khác. Nếu anh đổi người, chúng ta ăn nói với người khác thế nào."

Cậu ta nói xong, trong lòng cũng cảm thấy kỳ lạ, chủ nhiệm Hứa nghĩ thế nào vậy? Công việc của nhà ăn rất tốt, dù là một nhân viên tạm thời thì cũng không thiếu ăn, thế nào lại muốn đổi người khác.

Nghe thấy cán sự nhỏ nói vậy, Hứa Kiến Sinh cũng biết chuyện này không dễ làm, gật đầu đi ra ngoài.

Những người khác thấy Hứa Kiến Sinh đi, hỏi: "Tiểu Lưu, tại sao chủ nhiệm Hứa muốn để con gái của anh ấy về? Chẳng lẽ những lời đồn đó là thật? Chủ nhiệm Hứa và con gái không hòa thuận?"

Cán sự Lưu cũng chính là cán sự nhỏ vừa nói chuyện với Hứa Kiến Sinh, bảo: "Ai biết thật hay giả, dù sao nếu là cha ruột, chắc chắn sẽ không làm chuyện này."

Mọi người rối rít che miệng cười trộm.

Hứa Kiến Sinh về đến nhà, Lý Tĩnh đã tới tìm hắn ta hỏi kết quả. Vừa nghe không thành công, Lý Tĩnh lập tức không vui, chân mày nhíu chặt lại: "Sao họ có thể làm chuyện như vậy? Công việc đó cũng không phải không có ai nhận, không phải ai làm cũng giống nhau?"
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 156


Lưu Xảo không làm tốt hơn Nam Nam?"

"Là mấy khoáng trưởng sắp xếp, ai cũng khó động đến." Sắc mặt của Hứa Kiến Sinh cũng không tốt lắm, chuyện này vượt ra khỏi tầm tay của hắn ta, khiến hắn ta nhận ra hình như các con thật sự cách mình càng lúc càng xa. Người làm cha như hắn ta, đúng là không xen vào được.

Lý Tĩnh mặc kệ Hứa Kiến Sinh phiền muộn trong lòng, cắn môi: "Em mặc kệ, dù sao nó cũng phải về, bằng không sau này không biết sẽ chọc phải tai họa gì."

Hứa Kiến Sinh thấy cô ta không từ bỏ, trong lòng khó chịu: "Chuyện này em muốn làm gì thì làm, anh mặc kệ."

"Mặc kệ thì mặc kệ, em tự làm." Lý Tĩnh hừ một tiếng, con ngươi đảo tròn, đi ra ngoài.

Buổi trưa người đến nhà ăn lớn nhiều hơn buổi sáng.

Thức ăn trong nhà ăn rẻ, lựa chọn cũng nhiều, cho dù không ăn được thịt thì cũng có thể ăn no.

Bởi vì buổi sáng Hứa Nam Nam biểu hiện tốt, buổi trưa tiếp tục cầm muỗng.

Liên tục múc thức ăn, cánh tay của Hứa Nam Nam cũng hơi mỏi. Cũng may người xếp hàng càng ngày càng ít, lát nữa là có thể nghỉ ngơi. Hứa Nam Nam đang nhân lúc rảnh rỗi thì bóp cánh tay, một người phụ nữ trung niên tóc ngắn ngang vai bưng thau cơm tới.

"Cháu là Nam Nam nhỉ? Thím và cha mẹ cháu đều quen biết, hàng xóm cũ bao nhiêu năm." Người phụ nữ trung niên mỉm cười vô cùng hòa thuận.

Đưa thau cơm cho Hứa Nam Nam, bà ta nhỏ giọng nói: "Nam Nam à, cháu xem nhà thím nhiều người, có thể lấy nhiều chút không? Tiền lương của chú cháu không cao, phải nuôi cả gia đình lớn, không dễ dàng." Nói xong đôi mắt liếc nồi món mặn: "Đã lâu rồi nhà thím chưa ăn mặn."

Hứa Nam Nam nhìn phiếu ăn cơm, trọng lượng hai lạng, còn muốn lấy món mặn?

"Thím ơi, cháu xin lỗi, cháu lấy theo trọng lượng, bao nhiêu cũng có hạn." Cô không để ý "dùng danh nghĩa mưu lợi cá nhân" nhưng cũng phải có mức độ, bám víu thân thiết yêu cầu cô làm như vậy, khiến cô không vui.

"Thím bảo cháu này, sao lại không biết biến báo? Không phải chỉ lấy thêm một muỗng sao? Thím và cha mẹ cháu là người quen cũ, vừa nãy còn gặp mẹ cháu đấy." Người này nói.

Hứa Nam Nam nghe vậy, giật lỗ tai: "Bà ta bảo thím tới?"

"Không phải, bảo thím nói một tiếng với cháu, lấy thêm chút thức ăn."

Thì ra là vậy.

"Thím, cháu thật sự không có cách, không thể làm chuyện này, bằng không cháu sẽ bị xử phạt." Hứa Nam Nam khổ sở nói.

"Xử phạt gì, người ta đều có thể làm, sao cháu lại không thể? Thím nói hết lời rồi, sao cháu cứ không nghe? Có phải muốn thím tìm mẹ cháu không?" Sắc mặt của người phụ nữ này đã hơi khó coi, mang theo chút uy h**p. Lý Tĩnh bảo bà ta tới, con gái nhỏ còn có thể không nghe lời?

Hứa Nam Nam nghe vậy, đôi mắt đỏ lên, bắt đầu lau nước mắt: "Cháu thật sự không thể làm vậy, sẽ phá hỏng quy củ." Chắc bởi vì tâm trạng khá kích động nên giọng nói cũng khá lớn.

Công nhân khác trong nhà ăn nghe thấy, đều nhìn sang, thấy cô khóc, còn tưởng là cãi nhau.

Đầu bếp Đỗ chắp tay sau lưng đi tới: "Nam Nam, sao thế?"

"Thím này nói mẹ cháu bảo thím ấy tới tìm cháu, bảo cháu phát nhiều thức ăn cho thím ấy, cháu không chịu, thím ấy nói sẽ bảo với mẹ cháu. Đầu bếp Đỗ, chuyện này không phù hợp với quy củ của nhà ăn."

Hứa Nam Nam thành thật nói.

Đầu bếp Đỗ nghe thấy vậy, sắc mặt cũng rất khó coi. Giữa người quen thật sự cũng sẽ chiếu cố hơn, nhưng mà trắng trợn uy h**p như vậy thì chẳng ra làm sao.

"Nhà Tiêu kia, chuyện này là cô không đúng rồi." Đầu bếp Đỗ chắp tay sau lưng nói.

Thím Tiêu cũng không ngờ Hứa Nam Nam sẽ khóc, hơn nữa còn ầm ĩ, vội vàng xua tay bảo: "Tôi, tôi không muốn đến tìm con bé, là mẹ Lý Tĩnh của nó bảo tôi tới, nói con gái mình làm việc ở đây, bảo tôi đến tìm nó để lấy nhiều hơn, tôi không có tư lợi."

"Sao thím có thể chứng minh là bà ấy bảo thím tới?"
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 157


Hứa Nam Nam không tin tưởng mà nhìn cô ta, hơi nghiêm túc nói: "Thím này, thím làm vậy là có tư lợi, không thể cất giấu cái xấu của chủ nghĩa tư bản."

"Ai ôi, thím thật sự bị oan, có người có thể chứng minh. Lúc Lý Tĩnh và thím gặp mặt, thím họ Lưu cũng có mặt, cô ấy về lấy thau cơm rồi, vẫn chưa tới."

"Ai biết người nhà họ Lưu nào?" Hứa Nam Nam mang vẻ mặt không tin.

"Lưu Quế Hương, ở ngay sau nhà thím." Thím Tiêu tức giận nói. Không phải là muốn lấy thêm chút đồ ăn à? Sao lại trở thành tội phạm thế này?

Hứa Nam Nam không lên tiếng, nhìn đầu bếp Đỗ.

Đầu bếp Đỗ cau mày nói: "Được rồi, cô về trước đi, sau này không được làm vậy nữa, nhà ăn này không phải do nhà cô mở."

"Được được, ai thèm." Không chiếm được lợi, còn ầm ĩ khó xử như vậy, thím Tiêu mất hết mặt mũi.

Bà ta đi rồi, đầu bếp Đỗ an ủi: "Nam Nam, không sao, nếu sau này lại có chuyện này, cháu cứ nói với chú." Thật ra cũng có người như thím Tiêu, người phụ trách phát thức ăn khác đều là người thông minh, không phải người rất thân thì sẽ không giở trò này. Lần này lại còn ức h**p người mới tới như Nam Nam, hơn nữa tuổi tác còn nhỏ.

Hứa Nam Nam gật đầu, sau đó vô cùng kiên quyết nói: "Đầu bếp Đỗ, cháu kiên quyết ngăn chặn những tư tưởng tư lợi, một lòng vì mỏ, làm cơm ngon, làm thứ ăn ngon, để các đồng chí trong mỏ ăn ngon, ăn no. Bảo đảm làm việc công bằng ngay thẳng!"

Đầu bếp Đỗ cảm thấy đứa bé này thật ngoan.

Sau khi tan ca trưa, Hứa Nam Nam bưng thức ăn đến ký túc xá, thừa dịp Hứa Tiểu Mãn ăn cơm, thì lấy bút và vở mà Hứa Tiểu Mãn dùng làm bài tập, viết một bức thư tố cáo ẩn danh.

Trong mỏ vẫn rất dân chủ, có hòm tố cáo, bình thường hay thu thập vài sự bất mãn của các công nhân về công việc.

Hứa Nam Nam nhân lúc không có ai, ném thư tố cáo vào. Sau đó vỗ tay, tiếp tục đến nhà ăn làm việc.

Lúc chiều, thư trong hòm ý kiến đều được cán sự trong mỏ lấy đi.

"Bác gái, chuyện của nhỏ Hai thế nào?"

Bên nhà họ Hứa, lúc cùng ăn cơm tối, Hứa Hồng tò mò hỏi.

Từ lúc Hứa Nam Nam tới thành phố, chị ta luôn nhớ chuyện Hứa Nam Nam. Dù sao nhỏ quê mùa trước đây luôn cho rằng phải ở trong thôn, lại lập tức bay lên cành cao thành chim phượng hoàng, khiến trong lòng chị ta ít nhiều có hơi khó chịu.

Hứa Kiến Sinh uống chút rượu, không lên tiếng.

Lý Tĩnh bĩu môi nói: "Đừng nói nữa, con nhỏ đó đúng là không sợ gì hết."

Hôm nay cô ta còn định để thím Tiêu trước nay thích chiếm lợi đi tìm Hứa Nam Nam lấy thức ăn. Hứa Nam Nam còn nhỏ, thím Tiêu lại là người mặt dày, đến lúc đó ép con nhỏ Nam Nam lấy thêm thức ăn cho bà ta, cô ta sẽ chạy đi tố cáo Hứa Nam Nam. Mặc dù trong nhà ăn chuyện này cũng không tính là chuyện lớn, người ta đều mở một mắt nhắm một mắt, nhưng nếu ầm ĩ tới bên trên thì chuyện này cũng sẽ không hay.

Một nhân viên tạm thời như cô vừa đến đã ầm ĩ khó coi như vậy, mình lại là mẹ ruột của cô, ai sẽ nghi ngờ cô ta. Đến lúc đó người ta còn phải nói cô ta vì đại nghĩa quên tình nhà, tư tưởng giác ngộ cao đấy.

Còn bên thím Tiêu, cô ta càng không lo lắng, đâu có chuyện mình hại con gái mình, hai miệng một lời, người nào nói thì người đó có lý.

Vì chuyện này, trưa nay cô ta còn cố ý đứng trên đường đến nhà ăn chờ thím Tiêu quay lại, kết quả thấy không có gì cả, ngược lại còn bị thím họ Tiêu đó dùng lời nói đâm chọt một trận.

Thật sự là vô cùng mất mặt.

Nghe thấy chuyện chưa tiến triển, Hứa Hồng méo miệng, có hơi không vui. Hứa Mai Tử cũng cắn môi, khuyên nhủ: "Bác gái, nếu không thì thôi đi, đến bà cũng không có cách trị nó, thím càng bế tắc."

"Ai bảo thím bế tắc, nó do thím sinh ra, thím lại có thể sợ nó?" Lý Tĩnh không vui nói.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 158


Hứa Mai Tử lập tức cúi đầu, thái độ ngoan ngoãn.

Nhìn phản ứng của chị ta, Lý Tĩnh vô cùng hài lòng. Nếu tất cả đứa bé đều nghe lời của cô ta, sợ cô ta thì tốt. Giống như bà cụ, tuổi đã cao, ở nhà nói một là một, không ai dám không hiếu thảo. Cô ta lại nghĩ tới cha mẹ ruột mà cô ta đã hơn hai năm không liên lạc. Vẻ ngoài nô lệ, bất lực hèn nhát, cả đời làm đầy tới còn chưa đủ, còn muốn chạy theo chủ.

Sáng sớm hôm sau làm việc xong, Hứa Nam Nam đi tìm đầu bếp Đỗ xin nghỉ.

Mới đến đã xin nghỉ, chuyện này nhất định không hay, nhưng Hứa Nam Nam cũng có lý do của mình. Cô phải đưa em gái đến trường ghi danh, bằng không sẽ muộn, trường học nghỉ đông rồi, lại sắp đến năm mới. Hứa Nam Nam không muốn đợi năm mới đưa Tiểu Mãn đi, muốn để Tiểu Mãn đi làm quen một khoảng thời gian trước.

Giáo dục của trẻ con vẫn rất quan trọng, đầu bếp Đỗ cũng không nói gì, vung tay lên, đi sớm về sớm.

Thế là Hứa Nam Nam bèn dẫn Hứa Tiểu Mãn đến tiểu học của con cháu công nhân ở mỏ sắt Nam Giang.

Trên đường, Hứa Nam Nam nhớ tới thư tố cáo hôm qua, nghĩ cũng không biết có tác dụng không. Suy nghĩ một lúc, cảm thấy hình như cũng không có gì để nghĩ. Dù sao cô chỉ tương kế tựu kế, tiện tay làm một chuyện. Có thể thành công, khiến người ta ghét Lý Tĩnh, không thể thành công, cũng chẳng ảnh hưởng tới cô.

Cô ngừng suy nghĩ, nghiêm túc dặn dò Hứa Tiểu Mãn ở trong trường phải chú ý nghiêm túc học tập, hòa đồng với bạn bè: "Tiểu Mãn, ở trường phải nhớ kỹ tám chữ."

"Chữ gì?"

"Chăm chỉ học tập, ngày ngày tiến lên." Hứa Nam Nam mang vẻ mặt sâu xa nói. Nhớ năm đó, tám chữ này đã tẩy não cô nhiều năm. Nhớ lại hồi tiểu học, thứ cô nhớ không phải thầy cô cũng không phải bạn học, mà là tám chữ chân ngôn dán trên bảng đen.

Hứa Tiểu Mãn hiếm khi thấy cô nghiêm túc dặn dò như vậy, cô bé mím môi, nghiêm túc gật đầu: "Chị, em nhất định nhớ kỹ."

"Đứa bé ngoan." Hứa Nam Nam xoa đầu cô bé, lại lấy ra chút kẹo từ trong túi: "Đây, bỏ vào túi, nếu gặp được bạn nhỏ thân thiện với em thì cho người ta một viên." Đây cũng là bài học kinh nghiệm mà kiếp trước Hứa Nam Nam tự tổng kết ra, khi còn bé cô từng bị trúng mật ngọt chết ruồi này. Trẻ con đều là người đơn thuần nhất, ai có kẹo ăn thì tốt với người đó. Cô lo tính tình của Hứa Tiểu Mãn không dễ kết bạn, cho nên lấy ra chút "vũ khí", xem có thể đánh trúng mấy bạn nhỏ đáng yêu đơn thuần không.

Hứa Tiểu Mãn ngoan ngoãn đặt trong túi, nuốt ngụm nước bọt, không thể lấy ra ăn. Chị nói đây là cho bạn nhỏ, cô bé không thể ăn trộm.

Có chứng minh trên mỏ viết, Hứa Tiểu Mãn nhập học rất thuận lợi. Nhưng bởi vì là dự thính, cho nên phải đóng thêm phí dự thính.

Bởi vì vừa vào học, cho nên trường học tạm thời để cô bé làm quen ở lớp một, đợi đến thi cuối kỳ, xem thành tích của kỳ thi, năm sau sẽ có thể nhảy lớp. Đóng học phí xong, Hứa Tiểu Mãn được giáo viên dẫn đi.

Nhìn đứa bé đi một bước quay đầu ba lần, Hứa Nam Nam có hơi phiền muộn, bây giờ cô đã hiểu tâm trạng chần chừ của những bà mẹ đứng bên ngoài cổng trường khi con cái lần đầu đi học.

Lúc rời khỏi trường vẫn chưa tới trưa, Hứa Nam Nam cũng không vội trở về làm việc, dù sao đã xin nghỉ nên dứt khoát đến lớp học đêm trên mỏ luôn.

Ban đầu trên mỏ khai thác mỏ, phần lớn trình độ học vấn của các công nhân đều không cao. Để phát triển công việc tốt hơn, trong mỏ đã mở lớp học đêm. Hơn nữa bởi vì mỏ sắt Nam Giang có ảnh hưởng rất lớn ở huyện Nam Giang, sau đó lớp học đêm không chỉ nhắm đến công nhân của mỏ sắt nữa, mà còn tuyển sinh ở bên ngoài, lúc này lớp học đêm có rất nhiều học sinh.

Hứa Nam Nam cũng định đăng ký chuyên ngành kế toán khoa trung cấp chuyên nghiệp.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 159


Đừng thấy chỉ là trung cấp chuyên nghiệp, lúc này giá trị của trung cấp còn cao hơn cấp ba, bình thường đơn vị tuyển dụng sẽ tuyển học sinh trung cấp chuyên nghiệp.

Còn sinh viên đại học, Hứa Nam Nam không dám nghĩ tới. Bây giờ cô chỉ muốn nghiêm túc làm việc trên mỏ, không định đi thi đại học. Phải biết qua thêm khoảng bốn năm, đại học sẽ phải nghỉ học. Nếu cô đi thi đại học, thì đúng lúc đuổi kịp khi đó, đến lúc đó cô vẫn chưa tốt nghiệp, trường học lại nghỉ, thứ chờ đợi cô chính là... lên núi xuống làng.

"Cô gái nhỏ cũng rất tự tin đó, chuyên ngành này không dễ học." Cô giáo phụ trách nhận học sinh nhìn chuyên ngành mà Hứa Nam Nam kê khai, nhắc nhở.

"Em thấy một đồng chí trên mỏ chúng ta học chuyên ngành này, nghe nói rất hay."

"Trình độ học vấn trước đó của em là gì?"

"Chưa kịp tốt nghiệp trung học." Hứa Nam Nam nói dối: "Trong nhà nhiều trẻ con, nhiều gánh nặng, em phải nuôi em gái nhưng em cũng muốn học tập. Chờ em học xong kiến thức, em muốn góp một phần công sức cho xã hội chủ nghĩa."

Cô giáo vui mừng gật đầu: "Suy nghĩ này rất tốt, chăm chỉ học thì chuyên ngành này cũng không tính là khó, không biết thì hỏi thêm là được."

Ghi danh, cầm sách vở, Hứa Nam Nam vô cùng hớn hở, cách mục tiêu của mình lại tiến thêm một bước.

Trước đây cô từng thi kế toán để đi làm thêm, trở về tự đọc sách là được. Tranh thủ kỳ thi cuối kỳ lấy được bằng tốt nghiệp, chờ cuộc thi tuyển nhân viên vào năm mới, cô có thể tham gia cuộc thi. Chờ thi đậu nhân viên chính thức, cô sẽ chuyển hộ khẩu tới thành phố, sau đó đi mua nhà.

Lúc này giá nhà là bao nhiêu? Hình như tiền trong tay chưa đủ, Hứa Nam Nam đột nhiên nhận ra tiền mua nhà của mình vẫn chưa gom đủ.

Tiền trong tài khoản Taobao đủ cho cô ăn uống, cũng có thể mua đồ đổi tiền, nhưng lần lượt lấy chút đồ ra để đổi, hình như không đủ lắm. Hơn nữa còn phải nghĩ cách để nguồn gốc khoản tiền của mình được chính đáng, dù sao rất nhiều người trong mỏ biết rõ gốc gác của cô.

"Nam Nam, em về thật đúng lúc, vừa nãy bên khoáng ủy có người đến hỏi chuyện đấy." Hứa Nam Nam mới vừa đi vào phòng bếp, một người chị làm việc trong nhà ăn lớn tiếng hô lên.

Những người khác cũng đều nhìn qua bên này. Lúc này vừa mới ăn bữa trưa xong chưa được bao lâu, trong nhà ăn cũng chẳng có việc gì, mọi người túm tụm lại một chỗ nói chuyện. Nhưng rõ ràng là bầu không khí hôm nay có chút không đúng lắm.

Đầu bếp Đỗ bụng bự chắp tay sau lưng đi về phía bên này: "Nam Nam, đợi lát nữa cháu cứ thật thà nói chuyện."

Hứa Nam Nam có hơi khó hiểu. "Đầu bếp Đỗ, xẩy ra chuyện gì sao ạ?"

"Cũng không biết là ai rảnh rỗi, báo cáo chuyện ngày hôm qua ở nhà ăn với khoáng ủy, còn viết một bức thư báo cáo nặc danh gì đó, tiêu đề là ‘Cái đuôi của chủ nghĩa tư bản lẩn trốn trong nhà ăn’, lúc chú biết phong thư này, cũng bị dọa cho một trận, còn tưởng rằng có người báo cáo nhà ăn của chúng ta, kết quả là người ta báo cáo việc ngày hôm qua chị Tiêu bảo cháu cho thêm thức ăn. Nói cái gì mà chuyện này sẽ phá hoại sự hài hòa của xã hội một cách nghiêm trọng, phá hoại việc xây dựng xã hội, là khối u ác tính của chủ nghĩa tư bản trà trộn vào xã hội xã hội chủ nghĩa. Vậy đó, người của khoáng ủy đặc biệt đến nhà ăn của chúng ta để điều tra việc này."

Đầu bếp Đỗ nói xong thì thở dài, có hơi bất lực nhìn Hứa Nam Nam: "Nam Nam à, việc này chúng tôi cũng muốn giấu, không muốn gây ồn ào lớn, nhưng mà hôm đó có nhiều người nhìn thấy như vậy…Chúng tôi cũng chỉ có thể nói thật, bên chỗ mẹ cháu có thể sẽ bị ảnh hưởng đôi chút."

Hứa Nam Nam nghe xong những việc này liền biết rằng bức thư ngày hôm qua của mình đã có tác dụng rồi.
 
Back
Top Bottom