Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 660


Ông Vu vô cùng khẳng khái hùng hồn: "Tôi không nói con bé đi tìm Tiểu Lâm thì chắc chắn con bé sẽ ngại ngùng không dám đi. Tôi làm thế không phải là đang giúp đỡ Tiểu Lâm sao, thằng bé chơi cờ với tôi một lúc thì đã làm sao?"

Bà c*̣ thầm nghĩ lão già này bây giờ càng ngày càng lắm lí lẽ, cũng càng ngày càng tùy hứng. Đây đều là do được mấy đứa nhỏ chiều quen.

Cũng là tính cách Tiểu Lâm tốt, vui vẻ kính nhường. Đổi thành người tính cách không tốt, ai còn để ý ông c*̣ nữa.

Trong lòng bà c*̣ thầm nghĩ như vậy, cũng nói như thế với ông ấy. Ông Vu hừ một tiếng: "Nếu đúng là thứ đó, tôi còn lâu mới đồng ý mối hôn sự này. Còn chưa kết hôn đã như vậy, sau này kết hôn rồi còn có thể coi trọng cháu gái tôi sao?"

Trong phòng, Hứa Nam Nam nghe thấy hai người già nói chuyện c*̃ng không khỏi thấy vui vẻ. Cảm giác có người suy nghĩ cho cô thật là tốt biết bao.

Tiểu Mãn nằm bò làm bài tập trên bàn học ở trong phòng, thấy Hứa Nam Nam muốn đi ra ngoài, cô bé ngẩng đầu lên nói: "Chị."

Hứa Nam Nam thay quần áo xong, đang chải đầu. Nghe thấy tiếng gọi thì ơi một tiếng.

Tiểu Mãn nói: "Chị, học xong học kỳ này, em không muốn đi học nữa."

Nghe cô bé nói vậy, lúc này Hứa Nam Nam mới quay đầu lại, vừa chải tóc vừa nhìn cô bé: "Vì sao thế, lần trước không phải em nói muốn học tiếp sao?"

"Chỉ là không muốn học nữa thôi ạ. Gần đây trong trường học lộn xộn lắm, không giống như trước đây nữa." Hơn nữa chị sắp lập gia đình rồi, sao còn có thể để chị nuôi cô bé đi học nữa.

Hứa Nam Nam nghe cô bé nói lộn xộn thì lòng căng lại: "Lộn xộn thế nào?"

"Các bạn học không nghiêm túc học hành như trước nữa, nói chung là không tốt ạ. Chị, chị đi chơi trước đi, tối về em kể với chị." Tiểu Mãn hơi căng thẳng.

Hứa Nam Nam biết, cô bé này cho dù có chuyện gì cũng không thích nói nhiều, lúc này cũng không tiện hỏi thêm, buổi tối trở về nói chuyện sau vậy.

"Được rồi, vậy em làm bài tập trước đi, tối chị về rồi nói."

Nhìn Hứa Nam Nam đi ra, Tiểu Mãn mới thở phào nhẹ nhõm.

Hứa Nam Nam ra cửa, tung tăng thoải mái đi vào khu tập thể ủy ban huyện tìm Lâm Thanh Bách.

Vừa mới tới ủy ban huyện, đã thấy ở ngay cửa ủy ban huyện có hai người đang ồn ào đòi đi vào. Lão Kha cầm cán chổi lớn đứng chính giữa một cách khí thế hào hùng theo kiểu một mình canh giữ quan ải, vạn quân không thể phá mở.

Cho dù hai người kia có ồn ào, cũng không dám mạnh mẽ xông vào.

"Sao lại không cho chúng tôi đi vào đi, chúng tôi tới tìm nhà họ Lưu. Con gái nhà tôi đính hôn với nhà họ, chuyện này ai cũng biết. Vì sao lại không thể đi vào?" Hứa Kiến Hải tức giận nói.

Lão Kha nghiêm mặt nói: "Tôi không biết đấy, chúng tôi chỉ làm việc theo sắp xếp. Người ta không muốn gặp thì người canh cổng chúng tôi không được phép để người khác tùy tiện đi vào."

"Chúng tôi muốn gặp bộ trưởng Lưu, ông gọi một tiếng giúp chúng tôi đi." Hứa Kiến Hải nhượng bộ. Gã ta cũng biết nhìn thời thế, không dám đối chọi gay gắt với người làm cán bộ.

"Vừa nãy đã gọi rồi, nhưng người ta không gặp." Lão Kha không còn kiên nhẫn. Ông ấy không cho người lạ đột nhập vào bên trong khu tập thể ủy ban huyện.

Đang buồn bực, lại nhìn thấy Hứa Nam Nam đi tới, mặt mày lập tức rạng rỡ: "Đồng chí Vu, là tới tìm bộ trưởng Lâm sao, ở trong nhà đó, cả ngày nay không đi ra ngoài."

Ông ấy nói như thể Lâm Thanh Bách là oán phụ một mình trông đợi trong chốn khuê phòng vậy.

Hứa Nam Nam cười cười, trực tiếp đi vào bên trong.

"Nhỏ hai, nhỏ hai mày chờ một chút." Hứa Kiến Hải nhìn thấy Hứa Nam Nam được đi vào, vội vàng gào lên.

Hứa Nam Nam cũng không quay đầu lại. Cô cũng phải nhỏ Hai gì đó.

"Nhỏ hai, tao là chú hai của mày, nhỏ hai!" Hứa Kiến Hải muốn đi vào bên trong lại bị lão Kha nhanh chóng cản lại: "Làm gì vậy, muốn gây chuyện hả."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 661


"Nó là cháu gái tôi. Nó có thể vào, sao tôi làm chú mà không thể vào chứ?"

"Lừa ai đó, chưa từng nghe nói cô ấy có chú. Vừa rồi cô ấy cũng không đáp lời anh, tôi thấy anh đừng có bắt quàng làm họ nữa." Lão Kha khinh bỉ nói. Cho dù muốn nhận vơ người quen thì cũng đừng nhận bậy ngay người trước mặt chứ.

Hứa Kiến Hải nghe vậy, tức giận tới ngứa răng. Gã ta làm sao mà biết được con nhóc gầy yếu vàng vọt ban đầu, bây giờ mặt mũi còn lớn hơn gã ta rất nhiều chứ.

Hứa Hồng bên cạnh luôn không nói chuyện, ánh mắt tràn đầy phẫn hận nhìn chằm chằm Hứa Nam Nam.

Dựa vào cái gì mà con nhóc kia chẳng cần làm cái gì cả cũng có thể có cuộc sống tốt đẹp như vậy, vì sao chị ta lại bị người khác hại thành như vậy. Chị ta nhất định phải gả cho Lưu Hồng Quân, nhất định phải đi vào khu tập thể của ủy ban huyện. Sau đó không để cho Hứa Nam Nam có được một ngày lành nào cả.

Lâm Thanh Bách kia, chị ta cũng không tin anh là người đàn ông tốt.

Thấy không có cơ hội đi vào, Hứa Kiến Hải chỉ có thể nghiến răng dắt Hứa Hồng đi tới hầm mỏ tìm Hứa Kiến Sinh.

Lần này gã ta phải để Hứa Hồng ở trong thành phố rồi gả cho nhà họ Lưu, nếu không con bé sẽ cả đời không ngóc đầu lên được ở trong thôn.

Nghĩ đến chuyện bực mình ở thôn, Hứa Kiến Hải lại hận thấu xương bà mẹ chuyên đi kiếm chuyện của gã ta. Vốn dĩ trong thôn chưa ai biết chuyện của Hứa Hồng. Ai c*̃ng cho rằng Hứa Hồng về quê chờ cưới, chuẩn bị gả vào khu tập thể ủy ban huyện trong thị trấn. Bao nhiêu người phải ước ao, gã ta đi ra ngoài cũng có mặt mũi, cả Hứa Căn Sinh lúc chia công việc cho gã ta c*̃ng chia việc gì nhẹ nhàng. Nhưng ai biết bà già lại giỏi kiếm chuyện đến thế, ngã gãy chân rồi thì cứ thành thật an phận vào thành phố chữa trị không phải được rồi sao? Lại cứ phải chạy tới khu mỏ gây chuyện. Kết quả lôi cả bà Phùng tới khu mỏ, để bà ta biết được chuyện của Hứa Hồng. Về chưa tới một ngày là chuyện của Hứa Hồng đã bị người ở quê biết hết.

Nếu không phải bọn họ cắn răng nói đã đính hôn thì người ta kéo Hứa Hồng đi diễu phố vì quan hệ bừa bãi rồi.

Đấy, Hứa Hồng mới tròn mười tám tuổi, người ta đã vài lần tìm tới cửa hỏi tình hình của Hứa Hồng.

Nếu mà không lên đây để bàn chuyện cưới nhau thì sẽ không thể đè ép được chuyện ở trong thôn nữa.

Trong ký túc xá khu tập thể, Hứa Nam Nam cũng đang nói chuyện này với Lâm Thanh Bách.

"Miệng của em đúng là thiêng mà, mới nói bọn họ sắp tới gây chuyện là bọn họ đã tới rồi. Anh nói phải làm sao bây giờ?"

"Em lo lắng cái gì?" Lâm Thanh Bách ôm cô, Hứa Nam Nam đọc tiểu thuyết, anh đọc báo.

Hứa Nam Nam chợt quay đầu lại: "Nhưng em lo lắng cho anh." Dù sao chuyện của Hứa Hồng cũng là do Lâm Thanh Tùng gây ra. Bây giờ cậu ta không ở Nam Giang, chuyện gì cũng phải để Lâm Thanh Bách đứng ra xử lý thay cậu ta.

Lâm Thanh Bách vỗ vỗ đầu cô: "Có gì phải lo lắng chứ. Có một số việc nên giải quyết sớm. Yên tâm đi, không có chuyện gì đâu."

"Thật à?" Hứa Nam Nam không tin, quay đầu lại nhìn anh.

Nếu như cô là Lưu Kiến Quân, có lẽ đã bạt mạng với Lâm Thanh Bách luôn rồi. Con trai mình phải gánh danh tiếng xấu như vậy...

Lâm Thanh Bách lẳng lặng nhìn cô trong giây lát rồi trực tiếp nâng cằm cô lên, hôn thật mạnh lên cái miệng nhỏ đỏ mọng ấy.

Hứa Nam Nam bị hôn tới mức choáng váng, cũng không còn tâm tư để quan tâm tới ảnh hưởng sau này về chuyện c*̉a Hứa Hồng nữa. Không biết vì sao, cô luôn có một cảm giác tín nhiệm vô điều kiện với Lâm Thanh Bách. Luôn cảm thấy chuyện gì cũng không làm khó được anh, chuyện gì anh cũng có thể xử lý được hết.

Anh nói không sao, vậy chắc là không sao.

Đầu óc đang thiếu ôxy của cô bất giác nghĩ như vậy.

<b> </b>
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 662


Buổi tối Lâm Thanh Bách ăn cơm ở nhà họ Vu. Chơi vài ván cờ với ông Vu, làm ông c*̣ vui vẻ cười ha ha không thôi.

Lúc cơm nước xong xuôi, anh giúp đỡ thu dọn chén đũa xong, lại lôi kéo Hứa Nam Nam quấn quýt ở ngoài cửa một lát rồi mới hài lòng rời đi.

Lúc về đến phòng, Tiểu Mãn đã nằm ở trên giường, cô bé thấy Hứa Nam Nam đi vào thì có chút căng thẳng. "Chị."

Hứa Nam Nam thay áo ngủ, tháo bím tóc, rồi pha nước nóng đi rửa mặt.

Chờ tất cả xong xuôi, cô chui vào trong chăn, nghiêm túc nhìn Tiểu Mãn: "Em nói rõ ràng cho chị về chuyện đi học lúc chiều đang nói đi. Trước đây bảo muốn đi học, sao bây giờ lại thay đổi ý định?"

"Em muốn đi làm, trước đậy chị cũng bảo em đi làm mà." Tiểu Mãn nhỏ giọng nói.

Nghe cô bé nói thế, Hứa Nam Nam nhíu mày: "Trước kia chị nói để em đi làm, chẳng phải lo trong trường học không yên ổn sao. Trước đó không phải em c*̃ng nói trong trường học có người ầm ĩ với giáo viên, lúc đó chị lo lắng sẽ ảnh hưởng tới em. Nhưng nếu em kiên trì muốn đi học, chị cũng sẽ ủng hộ em. Chị có thể che chở cho em."

"Chị, em, em thực sự không muốn đi học." Tiểu Mãn cúi đầu, chui vào trong chăn. "Em muốn đi làm." Cô bé không muốn mình cứ mãi ích kỷ, chỉ nghĩ cho bản thân như vậy được. Sau đó lại làm liên lụy người khác.

Hứa Nam Nam muốn bảo cô bé ra ngoài nói chuyện, nhưng cô nhóc chui vào trong chăn không chịu ra ngoài.

Hứa Nam Nam thấy thế, cũng có chút tức giận. Cô luôn muốn phân tích tính cách của Tiểu Mãn để hiểu cô bé hơn. Nhưng bây giờ cô phát hiện, con bé này tính cách không thay đổi được, quá hướng nội, xảy ra chuyện gì cũng không chịu nói.

Cô tính hôm sau lại nói chuyện với Tiểu Mãn, kết quả Tiểu Mãn còn dậy sớm hơn cả cô, mới sáng sớm đã đi học rồi.

Hứa Nam Nam thở dài, bà Vu hỏi cô có chuyện gì, cô cũng không tiện nói về chuyện Tiểu Mãn với bà ấy, chỉ nói trên khu mỏ bận rộn nhiều việc quá.

Lúc tới hầm mỏ, Hứa Nam Nam vẫn nghĩ mãi về chuyện của Tiểu Mãn. Muốn tìm cơ hội nói cho cặn kẽ xong xuôi chuyện này một lần với cô bé.

Cô dọn dẹp bàn làm việc xong rồi mới ngồi xuống, Chu Phương đỡ bụng hóng hớt đi tới.

"Nam Nam, em đoán ai tới khu mỏ?"

Hứa Nam Nam hỏi lại một cách một cách không hứng thú. "Ai ạ?"

"Hứa Hồng chứ còn ai nữa: " Chu Phương hứng thú nói: "Hình như là đi cùng với cha c*̉a cô ta. Bừa nãy ở trong phòng c*̉a người nhà nhân viên mỏ, chắc là ở trong nhà của Hứa chủ nhiệm. Nam Nam, em nói xem sao cô ta không biết xấu hổ còn dám quay về mỏ chứ."

Bị bắt quả tang quan hệ bừa bãi với người khác mà còn dám đến khu mỏ, không ngại mất mặt à.

Hứa Nam Nam không cần suy nghĩ cũng biết, chắc là muốn Hứa Kiến Sinh ra mặt để nói chuyện kết hôn chứ gì.

Dù sao có vẻ như thái độ nhà họ Lưu là đang muốn kéo dài, nhưng phía Hứa Hồng thì không trì hoãn được nổi nữa.

Lần trước bà Phùng và bà c*̣ Hứa ầm ĩ ở ngay cửa khu mỏ là cô biết ngay chuyện trong thành phố của Hứa Hồng sẽ không dối gạt được nữa rồi. Chờ bà Phùng quay về thôn rồi thì sẽ truyền khắp làng trên xóm dưới, ai ai cũng đều biết thôi.

Phản ứng của mọi người thôn với chuyện này còn gay gắt hơn hầm mỏ. Cuộc sống của Hứa Hồng ở trong thôn không dễ chịu, đương nhiên là muốn nhanh chóng kết hôn với Lưu Hồng Quân rồi.

Chỉ là chuyện này dù Hứa Kiến Sinh có ra mặt cũng khó mà giải quyết được.

Bên căn nhà c*̉a gia đình của công nhân viên chức tại hầm mỏ, Hứa Hồng nước mắt nước mũi khóc lóc kể lể: "Bác cả, nếu bác không giúp cháu, thực sự cháu không sống nổi nữa. Bây giờ ở trong thôn mọi người đang cười nhạo cháu. Cả ngày nói xấu sau lưng, thậm chí còn không kiêng dè gì phỉ nhổ trước mặt cháu. Có vài người còn chạy tới cửa nhà, bảo là muốn kéo cháu đi diễu phố. Bác cả, bác giúp cháu lần này đi bác."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 663


Hứa Kiến Hải ở bên cạnh nói: "Anh cả, anh nói anh không quản nữa, nhưng Hồng Hồng nhà chúng ta xảy ra chuyện ở hầm mỏ. Nếu anh mà không giúp đỡ thì anh coi anh có còn lương tâm không?"

Hứa Kiến Sinh bây giờ không qua lại với gia đình ở quê nữa, cảm thấy nhẹ nhõm hơn hẳn. Bây giờ hắn ta không hề muốn liên quan tới chuyện của Hứa Hồng.

"Chuyện này tôi không thể giúp, tôi cũng không quen ai ở ủy ban huyện."

Hứa Kiến Hải không tin: "Lần trước không phải c*̃ng là anh làm này làm nọ rồi chuyện đó cũng giải quyết xong đó sao?" Lần này gã ta muốn để Hứa Kiến Sinh đứng ra giải quyết như lần trước để xác định chuyện cưới xin cho con gã ta, tránh sau khi con gái kết hôn sẽ chịu oan ức.

Hứa Kiến Hải tính toán hết rồi. Gã ta sẽ để Hứa Kiến Sinh ra mặt nói chuyện. Dù sao lần trước hắn ta ra mặt c*̃ng đã bàn được chuyện đính hôn, chắc chắn lần này cũng giải quyết được giống như lần trước.

Dù gì thì lấy thân phận của anh trai gã ta cũng tốt hơn để nông dân quèn như gã ta đi bàn chuyện.

Hơn nữa con gái gã ta xảy ra chuyện ở đây, anh cả của gã ta phải có nghĩa vụ.

Chỉ là gã ta nghĩ thì hay, nhưng Hứa Kiến Sinh lại không tình nguyện dính dáng tới chuyện này. Hơn nữa lúc đó người có khả năng thúc đẩy chuyện của Hứa Hồng và Lưu Hồng Quân cũng là bạn trai của Nam Nam.

Hắn ta không thể vì chuyện của Hứa Hồng mà đi tìm bạn trai của Nam Nam được. Hơn nữa Nam Nam cũng sẽ không giúp đỡ chuyện này.

"Kiến Hải, chuyện này tôi không có cách nào giúp đỡ được. Tôi không có mối quan hệ nào với bên ủy ban huyện cả, có đi cũng không vào được cửa."

"Bạn trai của Nam Nam không phải ở ủy ban huyện sao, sao bác không bảo Nam Nam giúp. Không phải là vì không muốn làm phiền con gái ruột sao?"

Hứa Hồng ngồi một bên lạnh lùng nói.

Nghe chị ta nói vậy, vẻ mặt Hứa Kiến Sinh lạnh xuống.

Hứa Kiến Hải cũng nói: "Anh, tốt xấu gì nhỏ hai cũng là con gái ruột của anh, đừng nói anh không quản được nó chứ, hay là anh không muốn quản."

c*̀ng là cha, Hứa Kiến Hải không tin anh cả không quản được nhỏ hai.

Nếu như con gái ruột không nghe lời thì gã ta sẽ trực tiếp đánh chết. Nói tới nói lui, cũng chỉ là anh cả không muốn hao tâm tốn sức lo liệu chuyện này.

Hứa Kiến Sinh tức đến mức đen mặt. "Chú cũng biết Nam Nam là con gái ruột của tôi, sao chú không nói mấy năm nay sao tôi không quan tâm con bé đi? Bây giờ cần con bé, lại bảo tôi đi nhận con gái? Ban đầu mẹ bảo tôi đưa con bé về, sao chú không nói con bé là con gái ruột của tôi?"

"Anh đang trách em sao? Lúc đó là do mẹ gây chuyện chứ có phải em làm đâu. Để bọn nhỏ vào thành phố, lúc đó chẳng phải c*̃ng là do mẹ sắp xếp sao? Ban đầu em cũng tin tưởng anh và chị dâu, kết quả thì sao, bây giờ con gái em lại xảy ra chuyện này thì mấy người bắt đầu đùn đẩy trách nhiệm đó à?"

Giọng nói của Hứa Kiến Hải còn to hơn cả Hứa Kiến Sinh. Gã ta cảm thấy mình có lý. Ban đầu cũng không phải do gã ta ép anh cả nuôi con cho, cũng là cha mẹ sắp xếp, bây giờ anh cả hối hận rồi à? Gã ta có nói gì đâu.

Cho dù có nói, đó cũng là Trương Thúy Cầm nói.

Gã ta là người khôn ranh như thế nào chứ, sao có thể để cho người khác nắm đằng chuôi?

Hứa Kiến Sinh im lặng không lên tiếng nhìn em trai thứ của mình, nhớ tới chuyện khi còn bé, lúc ba anh em đi tới nhà địa chủ ăn trộm lúa mạch ăn. Chú hai ăn nhiều nhất. Kết quả khi về lại nói chuyện này với cha mẹ. Làm hại hắn ta và chú ba bị dạy dỗ một trận. Buổi tối cả cơm c*̃ng không ăn được, đều vào bụng của chú hai hết.

Lúc đó bọn họ mới bao nhiêu chứ, chừng mười tuổi mà thôi.

Chuyện trước đây chưa từng nhớ ở trong lòng, bây giờ lại như thước phim quay chậm ở trong đầu.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 664


Lại nhìn chú hai ở ngay trước mắt này đây, Hứa Kiến Sinh cảm thấy bản thân thật ngu ngốc.

"Mặc kệ chú nói gì, chuyện này tôi sẽ không quản, cũng không quản được!"

"Anh cả, anh có còn coi chúng tôi là người một nhà nữa không. Chuyện của Hồng Hồng lúc đó là xảy ra ở chỗ anh!"

Hứa Kiến Hải tức giận đỏ mặt tía tai, hét lên chỉ vào Hứa Kiến Sinh.

"Ồn ào cái gì, coi nơi này là thôn họ Hứa hả."

Hứa Linh đeo cặp sách chạy vào.

Cô nhóc mới đi được nửa đường là trong ngực cứ luôn cảm thấy bồn chồn, lo lắng người cha hồ đồ của cô nhóc sẽ lại bị thuyết phục đi gây chuyện. Đến lúc đó hắn ta sẽ bị cắt giảm biên chế mất thôi, cho nên vội vàng giả bệnh, nhờ bạn học xin nghỉ giúp rồi chạy về nhà.

Lúc này vừa mới vào nhà, chợt nghe thấy chú hai hét lớn về phía cha cô nhóc.

Hứa Kiến Hải thấy anh trai gã ta còn chưa nói gì mà lại bị một đứa cháu gái chen miệng vào, sắc mặt tối sầm: "Con nhóc mày chớ có xen vào chuyện của người lớn."

Hứa Linh chạy tới đứng phía sau Hứa Kiến Sinh. "Thì sao, cháu nghe thấy chú hai đang hung dữ với cha cháu đó. Cháu là con gái ruột của cha cháu, không bảo vệ ông ấy, chẳng lẽ bảo vệ chú sao."

Nghe thế, ngực Hứa Kiến Sinh ấm áp, cảm thấy bản thân mình chỉ còn lại một cô con gái như vậy, cũng đáng. Hắn ta đưa một tay ra che chở cho Hứa Linh, tay còn lại chỉ vào Hứa Kiến Hải: "Cút, cút cho tôi, ông đây mặc kệ chuyện rắc rối nhà chú."

"Anh cả, anh... được lắm. Anh thật ác độc. Sau này có chuyện gì cũng đừng tìm tới nhà nữa!"

Hứa Kiến Hải không ngờ lần này Hứa Kiến Sinh lại cứng rắn như thế, tức giận không nói được gì.

"Hồng Hồng, chúng ta đi!" Gã ta quay đầu lại gọi Hứa Hồng.

Hứa Hồng đứng lên, cắn răng, ánh mắt lạnh như băng liếc nhìn hai người.

Những chuyện này chị ta ghim trong lòng. Sớm muộn cũng có một ngày sẽ trả hết lại cho bọn họ.

Chờ người rời đi, người đứng xem ồn ào bên ngoài cũng rời đi. Hứa Linh kéo tay Hứa Kiến Sinh: "Cha, sau này đừng xen vào những chuyện rắc rối của bọn họ nữa."

Hứa Kiến Sinh hít vào một hơi: "Được. Sau này cha không quan tâm nữa."

Buổi trưa lúc tan tầm, Hứa Linh tìm Hứa Nam Nam kể những chuyện này. "Chị, sau này chắc chắn cha sẽ không xen vào những chuyện rắc rối nữa. Chờ sau này, công việc của anh Lỗi Tử cũng không giao cho anh ấy nữa!"

Hứa Nam Nam giơ ngón tay cái lên với cô nhóc lanh lợi này.

Lại nghĩ tới Tiểu Mãn, cô hỏi: "Tiểu Linh, em biết chị hai em có chuyện gì không. Con bé về nhà nói không muốn đi học nữa, nói là trường học ầm ĩ lắm, trường học các em đang ồn ào chuyện gì à?"

"Không có chuyện gì cả, tốt lắm mà." Trong mắt Hứa Linh mang theo vẻ kích động: "Em nghĩ bây giờ tốt hơn trước đây rất nhiều. Trước đây giáo viên sai, bọn em không thể nói. Bây giờ giáo viên không quản lý tụi em được nữa. Bên trong trường học tụi em có rất nhiều học sinh tiến bộ và các học sinh trung học cơ sở cả ngày cùng thảo luận về giáo viên trong trường, em cũng có tham gia. Chờ em lớn thêm một tuổi nữa, em cũng muốn làm người dẫn đầu."

Nghe thấy lời Hứa Linh nói, Hứa Nam Nam kinh hoàng. Lời này của con bé là sao. Sau này muốn tham dự vào? Còn muốn làm người dẫn đầu...

Cô nhìn Hứa Linh, dạo này cô nhóc đã cao lớn hơn, sắp tám tuổi rồi.

Còn chưa tới mười tuổi, đầu óc đã nghĩ lớn như thế rồi à?

"Tiểu Linh à, chúng ta yên ổn học hành, chúng ta không dính vào chuyện của người khác được không em? Không phải em nói, sau này muốn thi đại học sao?"

"Chị, tất cả mọi người đều đang nổi loạn, vì sao em không thể tham gia. Chị xem trước đây mấy người chị Hồng Hồng cứ luôn đòi này đòi nọ, chúng ta không nói gì, không phải bị thua thiệt đó sao. Chị xem trước đây cha cũng không thèm quan tâm tới em, bây giờ chúng ta biết lên tiếng rồi, thế là không phải có cuộc sống tốt hơn sao?"
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 665


Đây là bài học kinh nghiệm mà cô nhóc đã tổng kết ra được ở nhà họ Hứa.

Nghe thấy logic c*̉a Hứa Linh, Hứa Nam Nam vậy mà không phản bác lại được. Quả nhiên môi trường sống rất quan trọng. Cũng không thể nói cô nhóc sai hoàn toàn, nhưng chuyện này không nói theo kiểu như vậy được.

"Tiểu Linh, nghe lời của chị có được không, chúng ta đừng gây chuyện. Nếu như giáo viên đối xử với em không tốt, em nói với chị, chị sẽ đi lý luận với bọn họ. Còn gây chuyện ầm ĩ thì không tốt đâu."

Cô cũng không hy vọng sau này nhìn thấy Hứa Linh đeo phù hiệu đỏ trên tay áo chạy khắp nơi.

Hứa Linh bẹp miệng, nghĩ sao mà chị gái của cô nhóc nói mãi cũng không hiểu vậy. Nhưng mà cô nhóc sẽ không cãi chị gái mình. Dù sao chị gái cô nhóc cũng không biết về chuyện trong trường học.

Vì vậy sảng khoái nói: "Em biết rồi."

Thấy dáng vẻ cô nhóc như vậy, Hứa Nam Nam vẫn lo lắng.

Buổi chiều lúc tan tầm, Hứa Nam Nam về nhà sớm hơn bình thường, quả nhiên nhìn thấy Tiểu Mãn đang làm bài tập ở sân. Cô nói: "Tiểu Mãn, chúng ta vào phòng nói chuyện."

Tiểu Mãn cúi đầu: "Chị, em còn chưa làm xong bài tập."

"Không sao, nói xong lại làm tiếp." Hứa Nam Nam nói.

Tiểu Mãn bóp bóp đầu bút, lúc này mới đi theo cô vào phòng. Hứa Nam Nam để cho cô bé ngồi trên giường, mình cũng ngồi ở mép giường: "Hôm nay chị đã hỏi Tiểu Linh rồi, trong trường học đúng là có chút ầm ĩ, nhưng vẫn chưa ảnh hưởng đến chuyện học hành. Không phải mọi người ai c*̃ng gây chuyện, vẫn có người đang học. Đây không phải là cớ để em không chịu đi học. Trước đây em nói muốn đi học, bây giờ lại nói không đi học nữa. Em nói thật với chị đi, rốt cuộc là xảy ra chuyện gì?"

Tiểu Mãn cúi đầu, không nói câu nào, bóp đầu ngón tay của mình. Hiển nhiên là đang căng thẳng. Nhưng cô bé vẫn im lặng không nói lời nào.

"Tiểu Mãn, em có còn coi chị là chị gái của em nữa không, có việc gì cũng không chịu nói à?"

"Em, em muốn kiếm tiền. Chị, em muốn kiếm tiền. Em không muốn để chị phải nuôi em nữa." Hứa Tiểu Mãn đỏ mắt nói.

Hứa Nam Nam nhìn cô bé như vậy, bỗng sửng sốt: "Em nói gì thế, cái gì mà nuôi với không nuôi, em ăn lương thực cung ứng, đi học cũng không tốn nhiều tiền. Sao lại nghĩ ngợi nhiều như vậy?"

"Thế nhưng chị sắp phải lập gia đình rồi. Chị, sau này trong nhà chỉ còn lại em và ông bà, em không biết phải làm sao cả." Cô bé rất sợ hãi, từ khi chị nói không để cô bé đi học nữa là cô bé rất sợ hãi. Cô bé đột nhiên ý thức được, mình không thể cả đời dựa vào chị. Chị phải lập gia đình. Cô bé không thể làm liên lụy tới người khác.

Từ lúc ở trong thôn đến bây giờ, cô bé vẫn luôn làm người khác phải lo lắng mệt nhọc. Những thứ chị luyến tiếc không nỡ ăn đều cho cô bé ăn. Chị che chở cô bé, đưa cô bé rời khỏi thôn. Cô bé chỉ biết quen với chuyện đó, rồi lại còn đòi đi học tiếp. Cô bé học thêm mấy năm thì sẽ làm liên lụy chị thêm mấy năm. Sao cô bé có thể ích kỷ như vậy được.

Ngày nào cô bé cũng nghĩ như vậy, rất khó chịu, cũng không còn muốn học nữa.

Nhìn khuôn mặt đầy nước mắt của Tiểu Mãn, trong lòng Hứa Nam Nam cũng không biết làm sao cả. Từ trước tới nay chưa bao giờ cô muốn bỏ mặc cái nhà này. Chăm sóc ông bà và để Tiểu Mãn được đi học là chuyện cô có thể làm được, cô cũng sẽ tiếp tục kiên trì.

Không ngờ rằng Tiểu Mãn lại không có cảm giác an toàn đến thế.

"Kết hôn rồi không có nghĩa là sẽ không quan tâm tới gia đình nữa. Em và ông bà đều là người thân của chị, ông bà lớn tuổi thì chị sẽ nuôi bọn họ. Em còn nhỏ, cần phải đi học, chị c*̃ng sẽ nuôi em ăn học. Chờ em học xong đi làm rồi thì chị sẽ không xen vào chuyện của em nữa, lúc đó em phải thực sự tự dựa vào chính mình."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 666


"Nhưng bây giờ em vẫn còn nhỏ, đừng để bản thân phải lo lắng những chuyện này. Trước đây chị bảo em đi làm, không phải vì bắt em nuôi gia đình, chị lo lắng chuyện trong trường học sẽ ảnh hưởng tới em. Nếu như em nghĩ chị là kẻ ác độc có thể bắt em còn nhỏ như vậy mà phải đi làm nuôi gia đình, vậy những lời chị nói ngày hôm nay cứ coi như chị chưa từng nói. Nếu như em tin chị, em hãy suy nghĩ thật kỹ rốt cuộc em muốn gì?"

Hứa Nam Nam nói xong, tự cô c*̃ng không nén được cảm giác cay cay nơi khóe mắt.

"Chị..." Tiểu Mãn nhìn cô, vội vàng nói: "Chị, em không nghĩ như vậy, không có mà... Chị, chị đừng giận em."

"Bây giờ không phải là chuyện chị tức giận hay không, mà là em nghĩ như thế nào. Em muốn tiếp tục nghĩ theo cách của em, thấy không muốn liên lụy mọi người trong nhà, không muốn đi học nữa?"

Tiểu Mãn lắc đầu, rưng rưng nước mắt: "Chị, em, em nghe lời chị. Em sẽ đi học."

Hứa Nam Nam hít vào một hơi: "Tiểu Mãn, em vẫn không hiểu sao. Không phải là nghe theo ai, mà là trong lòng mình muốn như thế nào. Em muốn cuộc sống sau này như thế nào, đừng lo lắng chuyện trong nhà, em hãy lo lắng cho chính bản thân em, em muốn sống cuộc sống như thế nào."

"Em." Tiểu Mãn hơi ngỡ ngàng, lại đột nhiên nghĩ đến gì đó: "Chị, em, em muốn đi học. Em muốn thi đại học. Em muốn làm sinh viên đại học." Giáo viên nói, sinh viên là người hữu dụng. Cô bé cũng muốn làm một người hữu dụng.

"Được, vậy tiếp tục đi học. Nếu như ngày nào đó không thể đi học được nữa, vậy về nhà tự học."

Hứa Nam Nam lau nước mắt, trực tiếp quyết định.

"Tiểu Mãn, em phải nhớ kỹ, đây chính là mục tiêu của bản thân em. Con đường do em chọn thì phải kiên trì cố gắng. Cho dù một ngày nào đó không còn chị, cũng phải tiếp tục như vậy."

Đời trước cô là đứa trẻ mồ côi, không được ai dạy dỗ, không một ai giúp đỡ cô. Mỗi một bước đi đều là cô dò dẫm từng bước từng bước. Cô không trở thành một người vĩ đại. Nhưng cuộc sống của cô là những gì cô mong muốn.

"Chị, em biết, em biết rồi." Tiểu Mãn ôm Hứa Nam Nam khóc.

Ngày hôm sau, Tiểu Mãn thức dậy còn sớm hơn trước đây, lúc Hứa Nam Nam rửa mặt xong đi ra thì Tiểu Mãn đã cầm bánh ngô đi học.

Bà Vu thở dài nói cô bé chịu khó quá, sáng sớm đã đeo cặp đi học.

Hứa Nam Nam lại cảm thấy yên tâm. Vì mục tiêu trước mắt mà nỗ lực là một chuyện tốt. Chỉ sợ con người không có mục tiêu, chỉ biết sống lay lắt qua ngày.

Nhưng mà Tiểu Mãn muốn đi học đại học... Thực sự không được thì tự học ở nhà, sau đó mọi chuyện bình thường thì lại đi thi vậy.

Hơn nữa, cô vẫn tiếp tục cung cấp tư liệu lên bên trên, có lẽ c*̃ng sẽ có được một vài tác động nhất định.

Tới phòng làm việc ở khu mỏ, Hứa Nam Nam suy nghĩ lần này để Cổ Lỗ Sĩ mua tư liệu gì đây. Hiện tại tiền trong tài khoản của cô không ít, mua tư liệu cũng không bị giới hạn.

Đang nghĩ ngợi muốn biến tiền thành tư liệu thì cậu Hai lại tới tìm cô.

Để lại tin nhắn cho cô.

"Đã bán đấu giá hết rồi, trừ giá vốn, phần chia lợi nhuận đã chuyển vào tài khoản của cô." Ngữ điệu rất nghiêm chỉnh.

Hứa Nam Nam tò mò đi xem tài khoản c*̉a mình, khi nhìn thấy chữ số thì thiếu chút nữa hoa cả mắt.

Thảo nào kẻ có bảo bối đều mang đi bán đấu giá... Đúng là quá dễ kiếm tiền.

Tính theo số tiền này, giá bán đấu giá ít nhất phải gấp đôi.

Trong tài khoản có tiền, Hứa Nam Nam quyết định mua thêm một vài tư liệu nữa. Cô để lại lời nhắn cho Cổ Lỗ Sĩ, nói cậu ta xem tin nhắn xong trả lời rồi thoát ra ngoài.

Trong tay có thêm một khoản tiền, Hứa Nam Nam chuẩn bị giao một số tư liệu đã mua trước đây còn dư lại lên trên.

Thời gian không nhiều, cô phải nhân lúc mọi chuyện bây giờ còn ổn, lấy thêm vài tư liệu nữa. Dù sao cô cũng không biết được sau này sẽ xảy ra chuyện gì.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 667


Lưu Song Song ngồi đối diện Hứa Nam Nam, ánh mắt như vô ý đánh giá cô. Dạo này cô ấy vẫn luôn cẩn thận quan sát Hứa Nam Nam, nghiêm túc hơn lúc bắt đầu rất nhiều. Cô ấy muốn biết, rốt cuộc mục tiêu này có bí mật gì. Có đúng cô bình thường như những gì biểu hiện ra ngoài không.

Nhưng điều khiến cho cô ấy cảm thấy buồn bực là, quan sát nửa ngày cũng không tìm thấy manh mối gì. Điểm kỳ lạ duy nhất đó là nữ đồng chí này hình như thường xuyên vô duyên vô cớ mỉm cười hoặc là nhíu mày. Có đôi khi sau giấc ngủ trưa tỉnh lại, trên mặt tràn đầy vẻ vui mừng.

Cả ngày cô suy nghĩ chuyện gì vậy nhỉ?

Thỉnh thoảng Hứa Nam Nam cũng bắt được ánh mắt quan sát thăm dò ở phía đối diện, nhưng hoàn toàn không để ở trong lòng. Dù sao người này có nhìn như thế nào đi chăng nữa cũng chẳng nhìn thấy được những thứ trong đầu cô.

Buổi trưa lúc tan tầm, Hứa Nam Nam và Lưu Song Song rủ vợ chồng Chu Phương đến nhà ăn. Thấy Hứa Kiến Sinh đứng ở ven đường, Hứa Nam Nam cũng không định chào hỏi, nhưng Hứa Kiến Sinh lại đột nhiên đi tới.

Hắn ta xoắn xuýt nhìn Hứa Nam Nam một lúc: "Nam Nam, cha muốn nói đôi câu với con."

Nghĩ tới thái độ bây giờ của Hứa Kiến Sinh, Hứa Nam Nam cũng không đối xử như với những người khác trong nhà họ Hứa nữa. Để Chu Phương và Lưu Song Song đi trước, cô cùng Hứa Kiến Sinh đi qua một bên: "Nói chuyện gì?"

"Ngày hôm qua Hồng Hồng và chú hai con... cùng cha con bé tới tìm cha, vì chuyện hôn sự của Hồng Hồng. Chuyện này, cha không đồng ý. Nếu bọn họ tìm con, con không đồng ý là được, đừng nghe bọn họ nói bậy."

Hứa Kiến Sinh suy nghĩ một ngày một đêm, vẫn quyết định tới nói rõ với Hứa Nam Nam. Miễn cho đến lúc đó con gái cả lại cho rằng hắn ta vì nhà họ Hứa mà bắt cô giúp đỡ.

Hắn ta không vứt bỏ được.

Hứa Nam Nam không ngờ hắn ta lại cố ý tới đây một chuyến để nói những lời này. Cô gật đầu nói: "Tôi đã biết."

Hứa Kiến Sinh nhìn cô, muốn nói lại thôi, do dự một chút lại thở dài. "Cha đi trước, con đi ăn cơm đi."

Nói xong bước nhanh rời đi. Hứa Nam Nam cũng biết hắn ta muốn nói gì, bất kể cô có nghĩ như thế nào về Hứa Kiến Sinh thì cũng không thể nào coi hắn ta là người nhà được.

Đến nhà ăn, Chu Phương lo lắng nhìn cô: "Chủ nhiệm Hứa nói gì với em, em không mất hứng chứ?" Mỗi lần người của nhà họ Hứa tới tìm Nam Nam chưa bao giờ có chuyện tốt gì cả.

"Không có gì, nói về chuyện của Hứa Hồng. Nói ông ta sẽ không giúp Hứa Hồng, nói em cũng đừng quan tâm."

"Cuối cùng cũng sáng suốt một lần." Chu Phương cảm khái nói: "Chủ nhiệm Hứa nói rất đúng, không nên quản chuyện c*̉a Hứa Hồng."

Hứa Nam Nam gật đầu, cô cũng không muốn liên quan tới chuyện này, cũng không xử lý được.

Tại ủy ban huyện, Hứa Kiến Hải đợi cả buổi ở bên ngoài, nhưng vẫn không vào được.

Gã ta tức giận giơ chân lên đạp: "Cháu gái tôi là bạn gái của bộ trưởng Lâm mấy người, tôi gặp bộ trưởng Lâm thì được chứ."

Lão Kha thể nào c*̃ng không chịu. Lần trước đồng chí Vu cũng không nhận là có quen biết gã ta rồi. Lần này không có cô ở đây, ông ấy càng không tin.

Hứa Kiến Hải không có cách nào, gã ta đã đợi mấy ngày nay ở thị trấn rồi, nhưng cả mặt của người nhà họ Lưu cũng không thấy được, phải làm sao đây? Gã ta cũng không dám quay về thôn, không quay về, tiền cũng chẳng còn lại bao nhiêu. Anh cả gã ta thì lại nhất quyết không chịu giúp.

Nghĩ tới chuyện này đều do đứa con gái không bớt lo gây ra, Hứa Kiến Sinh xoay người định tát chị ta một cái, nhưng giơ tay lên rồi lại không đánh xuống. Gã vỗ một cái bép lên đùi mình: "Hồng Hồng, con nói xem sao con lại không có tiền đồ như vậy chứ."

Tùy tiện tìm một công nhân ở hầm mỏ cũng tốt hơn bây giờ.

Bây giờ Hứa Kiến Hải thực sự hận thấu xương bà vợ già Trương Thúy Cầm.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 668


Ban đầu cứ dạy con cái phải gả cho người làm quan, kết quả lại rơi vào kết cục như vậy. Nếu như là nhà bình thường, gã ta đã sớm bắt thằng nhóc thối kia cưới con gã ta vào cửa.

Nhưng bây giờ ngay cả cửa nhà người ta gã ta cũng không bước vào được.

Hứa Hồng oan ức cắn răng nhìn cha mình: "Làm sao, bây giờ sao lại trách con. Lúc trước còn ở trong thôn, mọi người không phải đều cảm thấy tự hào lắm sao. Bây giờ bị người khác chê cười lại quay sang trách con. Con biết ngay mà, mọi người không ai thật lòng cả. Bác cả và và bác gái giả vờ giả vịt, cha mẹ cũng chỉ một lòng nghĩ cho Lỗi Tử mà thôi."

Chị ta lau nước mắt.

Hứa Kiến Hải nghe chị ta nói như thế, thiếu chút nữa tức đến mức không thở nổi. "Con làm ra chuyện hồ đồ như vậy mà còn dám nói những lời này, con muốn làm cha tức chết sao. Mấy năm nay con sống như thế nào hả, cha và mẹ con có từng bạc đãi con chưa? Sao con không nói con và người ta đã làm ra chuyện xấu hổ như thế nào để làm mất hết mặt mũi của cả nhà chúng ta đi hả."

Hứa Hồng lau nước mắt, cảm thấy tất cả mọi người đều đối xử tệ bạc với chị ta. Hiện tại ngay cả Lưu Hồng Quân cũng không bám vào được, đi về thì không có một ngày lành nào. Chị ta cắn răng dứt khoát nói: "Chúng ta đi qua bên bộ vũ trang."

Hứa Kiến Hải kinh ngạc. "Qua đó làm gì?"

"Tìm người yêu của con nhóc Nam Nam." Anh là anh trai của Lâm Thanh Tùng, kiểu nào cũng phải phụ trách chuyện này.

Hứa Kiến Hải có chút không dám. Cán bộ cấp cao như vậy, không phải là người mà tên nông dân như gã ta có thể nói lại được. Gã ta có thể hô to gọi nhỏ với Hứa Nam Nam, đó là thói quen mấy năm nay, nhưng người yêu của cô thì gã ta không dám.

Hứa Hồng thấy gã ta không dám, dứt khoát nói: "Cha không đi, con tự đi." Nói xong quay đầu bước đi.

Hứa Kiến Hải không còn cách nào, chỉ có thể cắm đầu đi theo sau.

Lâm Thanh Bách ở trong phòng làm việc xem bản đồ của huyện Nam Giang, nghe nói có người tìm, còn là người của thôn họ Hứa, biết ngay là người nào. "Không phải tìm bộ trưởng Lưu à?"

"Nói là tìm Bộ trưởng Lâm ạ." Cậu thanh niên mặc quân trang nói.

Lâm Thanh Bách gật đầu: "Được, tôi đi ra xem một chút."

Hứa Kiến Hải ở bên ngoài đang lo lắng thấp thỏm, thấy Lâm Thanh Bách từ bên trong đi ra, khí thế đầy người. Lưng gã ta lập tức khúm xuống, ngay cả đầu cũng không ngẩng lên nổi.

Vậy mà nhỏ Hai có thể tìm được người yêu như vậy. Con bé này phúc từ đâu tới vậy chứ.

Hứa Kiến Hải không khỏi cảm khái chuyện trên đời này đúng là không nói trước được gì, trước đây nhỏ Hai ở trong thôn sống như một con chuột, ai có thể ngờ bây giờ người có cuộc sống tốt nhất trong nhà lại là cô.

Chẳng lẽ đúng như bà già nói, may mắn trong nhà đều bị con bé đó trộm đi mất?

Gã ta đang miên man suy nghĩ, Lâm Thanh Bách đã đi tới trước mặt. "Hai người tìm tôi có chuyện gì?" Giống nói nghiêm túc, thái độ hoàn toàn là kiểu giải quyết việc chung. Đầu Hứa Kiến Hải lại cúi thấp xuống: "Tôi, tôi là chú hai của Nam Nam."

Lâm Thanh Bách nói: "Chưa từng nghe Nam Nam nói có chú hai. Quan hệ thân thích như thế nào thì không cần nhắc ra, có chuyện gì nói thẳng đi."

Hứa Kiến Hải không biết nên nói như thế nào. Người ta không nhận người thân, lời cầu xin giúp đỡ sao mở miệng ra nói được đây?

Hứa Hồng thấy Hứa Kiến Hải không dám nói gì, bực bội siết chặt nắm tay. Cha chị ta nhìn thấy người yêu của Nam Nam không dám nói lời nào. Đúng là quá mất mặt.

Nhớ tới quan hệ của người này và Lâm Thanh Tùng, cả chuyện mình bây giờ bị Lâm Thanh Tùng hại thành như vậy, trong lòng chị ta nảy sinh oán hận, lá gan cũng lớn hơn: "Bộ trưởng Lâm, chuyện của tôi chắc anh đã biết rõ. Anh là anh trai ruột của anh Tùng, chuyện này anh cũng phải chịu trách nhiệm. Chuyện của tôi, anh không thể không lo."

Lời nói hùng hồn mạnh mẽ.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 669


Lâm Thanh Bách lấy ra một điếu thuốc, nhưng không châm lửa, nét mặt mang theo vài phần không rõ. "Cô đang uy h**p tôi?"

Hứa Hồng bất chấp nói: "Có thể nói như vậy. Nếu như cha của Lưu Hồng Quân biết sự thật, chắc chắn ông ta sẽ hận anh."

"Hồng Hồng, con đang nói bậy gì thế." Hứa Kiến Hải mắng. Tìm người ta giúp đỡ, không thể nói lung tung thế được.

Hứa Hồng không thèm quan tâm tới gã ta, chỉ nhìn chằm chằm Lâm Thanh Bách.

Lâm Thanh Bách nói: "Nếu như hai người muốn gặp bộ trưởng Lưu, có thể chờ ở đây, đợi chút nữa ông ta sẽ đi ra."

Nghe thấy Lâm Thanh Bách nói ra hành tung của Lưu Kiến Quân, Hứa Hồng mừng thầm, nghĩ anh kiêng dè chuyện này nên mới nói như vậy. Chị ta tiếp tục nói: "Còn muốn phiền bộ trưởng Lâm chờ cùng chúng tôi, đến lúc đó tiện nói chuyện."

Chỉ cần Lâm Thanh Bách chịu ra mặt, chuyện này nhà họ Lưu phải cắn răng chịu đựng thôi.

Lâm Thanh Bách nở nụ cười, nụ cười mang theo vẻ lạnh lẽo: "Đợi Lưu Kiến Quân đi ra, hai người muốn nói cái gì cũng được. Nhưng mà cô nên nhớ kỹ một điều, ban đầu người bám víu Lưu Hồng Quân chính là cô. Cô nói đến lúc đó Lưu Kiến Quân biết chuyện này, ông ta sẽ như thế nào? Có công sức để làm thế này thì không bằng đi tới cục cảnh sát, không được nữa thì c*̃ng có thể lên tỉnh. À, đừng nên tùy tiện uy h**p người khác. Dù sao thiệt thòi cô phải chịu sẽ không nhỏ đâu."

Nói xong anh xoay người đi vào trong.

Hứa Kiến Hải nghe mà thấy hoang mang, gã ta quay đầu lại nhìn con gái mình, khuôn mặt kia hết xanh rồi trắng: "Hồng Hồng, chuyện gì vậy?"

Hứa Hồng bắt lấy cánh tay của gã, ngón tay run rẩy: "Cha, con muốn tới cục cảnh sát, con muốn tố cáo Lưu Kiến Quân, tố cáo con của ông ta đã giở trò lưu manh với con."

Hứa Kiến Hải nghe xong lời này, hai mắt như sắp trừng ra ngoài: "Rốt cuộc có chuyện gì, con nói rõ ràng cho cha nghe."

Hứa Hồng dùng sức lắc đầu. Chị ta không dám nói, thật sự không dám nói. Tên họ Lâm kia nói đúng. Ban đầu là chị ta bám lấy Lưu Hồng Quân, nếu như để Lưu Kiến Quân biết được sự thật, ông ta sẽ oán giận nhà họ Lâm, nhưng chắc chắn cũng sẽ không bỏ qua cho kẻ đầu sỏ là chị ta.

"Đi lên tỉnh!"

Bây giờ ngay cả cục cảnh sát chị ta cũng không dám đi. Chỉ có thể vội vàng đi lên tỉnh. Muốn nhanh chóng ép Lưu Kiến Quân đồng ý chuyện cưới xin này.

Bên trong bộ vũ trang, Lâm Thanh Bách nghe nói người đã rời đi thì gật đầu, cũng không có hỏi cái gì. Nhưng lại hỏi về Lưu Kiến Quân: "Bộ trưởng Lưu và chủ nhiệm Cao còn chưa trở lại sao?"

"Chưa ạ, buổi trưa bộ trưởng Lưu đi ra có nói, muốn dẫn chủ nhiệm Cao đi thị sát, có thể ngày mai cũng chưa tới."

Lâm Thanh Bách nở nụ cười sâu xa: "Sắp tới phải dẫn đám nhóc đi huấn luyện nhiều hơn. Ừm, dẫn đội lên núi huấn luyện đi."

Tiểu binh trẻ tuổi nói: "Nhưng chủ nhiệm Cao mang theo rất nhiều tài liệu tới, nói để cho chúng ta học tập. Bộ trưởng Lưu cũng nói là lệnh của bên trên, muốn chúng ta phối hợp với sắp xếp của chủ nhiệm Cao."

Lâm Thanh Bách nghiêm túc nói: "Nhiệm vụ của các cậu là bảo vệ Nam Giang được yên ổn, huấn luyện cho tốt quan trọng hơn hết. Về phần tài liệu học tập, bên phía quân khu tỉnh không phải cũng chưa học sao, đến lúc đó tôi tìm mấy cán bộ học là được, các cậu chỉ cần huấn luyện thật tốt là được."

Nghe Lâm Thanh Bách nói như vậy, tiểu binh trẻ tuổi cũng không nói tiếp. Bọn họ cũng không thích việc cả ngày phải nghe người khác giảng dạy những thứ này. Đặc biệt trong hàm ý của chủ nhiệm Cao luôn nhắc tới một vài vấn đề về bộ trưởng Lâm. Bọn họ nghe cứ cảm thấy là lạ.

Ngày hôm sau Lưu Kiến Quân và Cao Kiến Quốc từ bên ngoài trở về. Khi vào bộ vũ trang, phát hiện mọi người đã đi gần hết, chỉ còn lại vài người đều là thân tín bên người của Lâm Thanh Bách. Lập tức biết Lâm Thanh Bách đang hành động.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 670


Lưu Kiến Quân bực mình nói: "Có sắp xếp gì thì bộ trưởng Lâm cũng nên bàn bạc với tôi một tiếng."

Lâm Thanh Bách cười nói: "Tôi thấy gần đây bộ trưởng Lưu rất bận rộn nên không muốn làm phiền ông."

Dù sao Lâm Thanh Bách cũng lớn hơn ông ta một cấp, Lưu Kiến Quân tức giận trong lòng, nhưng không thể trút ra được. Nhưng Cao Kiến Quốc lại không nhìn được, lại ỷ vào Lưu Hồng Quân đứng về phía ông ta, chỉ vào Lâm Thanh Bách quát: "Bộ trưởng Lâm, anh thế này là chủ nghĩa chuyên chế! Là tư tưởng phong kiến. Mọi người đã đi đâu, anh nhanh gọi họ trở về, nếu không tôi sẽ báo cáo lên cấp trên."

Lâm Thanh Bách gõ ngón tay lên bàn nói: "Đã là huấn luyện bí mật, đương nhiên là cơ mật quân sự. Huấn luyện lần này tôi đã báo lên quân khu tỉnh, đã được phê chuẩn rồi. Nếu như chủ nhiệm Cao có ý kiến, có thể đi tới quân khu tỉnh để thảo luận. Nhưng mà quân sự và chính trị có sự tách biệt, đây là quy định của bên trên, không phải chủ nhiệm Cao muốn nhúng tay vào quân đội đó chứ. Tâm tư của chủ nhiệm Cao khiến người khác nghĩ sâu xa mà thấy sợ đấy."

"Anh ngậm máu phun người, Lâm Thanh Bách, anh đừng có mà kiêu ngạo. Bối cảnh nhà anh nếu mà có vấn đề thì sau này người đầu tiên phải thẩm tra chính là anh đó." Cao Kiến Quốc ném ra một câu ác độc, rồi chắp tay sau đít thở phì phò chạy đi. Sau khi đi ra cửa mới lau mồ hôi trên mặt. Đừng để cho ông ta có cơ hội, không thì ông ta nhất định phải chỉnh chết thằng nhóc này. Vả cả con vợ sắp cưới của cậu ta...

Lưu Kiến Quân nhìn Lâm Thanh Bách, ánh mắt mang vẻ không cam lòng. Cũng đi ra ngoài theo.

Lâm Thanh Bách híp mắt, cầm lấy điện thoại trên bàn gọi điện.

Hứa Nam Nam không biết Hứa Hồng đi tìm Lâm Thanh Bách, nhưng mấy ngày nay không gặp Hứa Hồng, cô cũng khá tò mò xem Hứa Hồng đã thu quân ngừng chiến chưa. Nhưng mà cô cũng chẳng có tâm trạng quản chuyện của Hứa Hồng.

Cổ Lỗ Sĩ đã tìm cho cô tài liệu mới rồi, tài liệu trước đây cũng nộp lên hết rồi.

Thế là sau khi lục tìm cả một ngày mãi đến lúc tan làm, Hứa Nam Nam móc ra từ tủ kéo một cái túi căng phồng.

Chu Phương cười nói: "Cái túi này có từ khi nào vậy, sao chị chưa thấy em đem đến bao giờ."

Hứa Nam Nam ngẩn người một lát rồi lập tức nói: "Em mang nó đến đây lâu rồi nhưng chị không nhìn thấy đấy chứ. Em đi trước đây, anh Lâm đang đợi em." Nói xong cô rời đi ngay.

Lưu Song Song đứng sau lưng cô, ngẩn tò te nhìn cô. Vừa nãy lúc Hứa Nam Nam thay đổi sắc mặt cô ấy thấy cả. Vì vậy chiếc túi đó không phải là đem đến từ lâu rồi, mà là hôm nay mới xuất hiện. Nói chính xác hơn, có lẽ nó đã xuất hiện từ tối hôm qua.

Vì thế ở trong đó là... cô ấy mở to mắt, đầu óc rối bời. Người khác âm thầm lặng lẽ để đồ vào trong văn phòng mà cô ấy lại không phát hiện ra.

Chu Phương vỗ vỗ vai cô: "Ngây ra đó làm gì, tan làm thôi."

Chị ấy đỡ bụng cười, xách túi đi ra ngoài. Lý Vĩ Minh đang chờ chị ấy, một tay nhận lấy túi trong tay chị ấy, một tay đỡ chị ấy.

Hai người đi xa rồi, Lưu Song Song cũng bước ra khỏi văn phòng với vẻ mặt chịu c*́ sốc. Nhưng rất nhanh cô ấy đã xốc lại tâm trạng của mình, bước ra khỏi hầm mỏ với một tinh thần chiến đấu dâng trào. Cô ấy đi đến một con hẻm nhỏ, băng qua vài con đường, bước vào một căn phòng nhỏ trong cùng.

"Số chín." Giọng của Lưu Song Song khá kích động.

Số chín đang định gửi điện báo thì thấy cô ấy đến, nét mặt thay đổi: "Cô có phát hiện ra thứ gì không? Hôm nay tôi đợi bên ngoài hầm mỏ, thấy cô ấy xách theo thứ gì đó đi ra. Tôi đi theo cô ấy lâu như vậy mà chưa từng thấy cô ấy cầm cái túi nào, có lẽ cô ấy đem từ khu mỏ ra. Hai người đó đi thẳng về phía ủy ban huyện, vậy nên chắc chắn là những thứ đó rồi."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 671


Hầm mỏ không nằm trong phạm vi giám sát của anh ta, vì vậy anh ta không có cách nào để biết được thứ đó đến từ đâu. Nhưng mà số hai mươi hai thì lại ở cùng văn phòng với mục tiêu.

Anh ta nghĩ chắc cô ấy sẽ biết. Anh ta ngước mắt lên nhìn, phát hiện số hai mươi hai nhún vai, cúi đầu, mặt ủ mày chau.

"Cô không phát hiện ra à?"

"Không." Lưu Song Song lắc đầu với vẻ mặt thất vọng. "Tôi thậm chí không biết thứ đó đã được cất vào tủ của cô ấy từ khi nào, tôi không biết gì cả. Tôi cảm thấy mình sống vô ích chừng ấy năm. Số chín, năng lực của tôi tệ đến vậy sao? Tôi thấy tôi đã làm hết sức mình rồi. Thật đó." Mỗi ngày ở trong hầm mỏ, hai mắt thì một mắt của cô ấy luôn canh chừng mục tiêu. Đến cả việc cô gái nhỏ kia một ngày uống mấy ngụm nước, đi vệ sinh bao nhiêu lần, cô ấy đều nắm rất rõ.

Số chín im lặng, gửi một cái điện báo nói về chuyện ở bên này.

Ở thủ đô xa xôi, trong một căn phòng kín tương tự, có người nhận được tín hiệu. Sau khi kiểm tra mật mã, lập tức dịch ra và gửi cho lãnh đạo phía trên xem.

Thông tin cứ được truyền đi qua hết lớp này đến lớp khác, cuối cùng phía trên chỉ đành ra lệnh, bảo vệ là chính.

Tức là cho dù không tìm được đối phương thì cũng không thành vấn đề. Dù sao thực lực của đối phương cũng không thể coi thường. Nếu người bọn họ cử đến làm quá mức sẽ khiến đối phương kiêng dè, đến lúc đó không liên lạc với nữ đồng chí này nữa thì lúc đó chẳng phải mất cả chì lẫn chài hay sao.

Vì vậy trong tình huống mà số chín và số hai mươi hai đã bám theo lâu như vậy nhưng vẫn không có kết quả, nhiệm vụ chính của hai người lúc này chính là bảo vệ. Ngay cả việc giám sát cũng phải bớt đi.

Hứa Nam Nam không biết rằng chính hai hành động của cô đã khiến thái độ của phía trên đối với cô đã có một chút thay đổi. Sau khi có được tài liệu, cô giao nó ngay cho Lâm Thanh Bách.

Lần này, Lâm Thanh Bách không cần đích thân đi đến thủ đô. Một là không phải lúc nào anh cũng có thể rời khỏi Nam Giang. Thứ hai, anh thường xuyên đến thủ đô như vậy sẽ dễ bị để ý, vì thế nên người phía trên đã phái người đến lấy đi.

Lúc người đó đến lấy, Hứa Nam Nam đã trông thấy người này rồi. Bề ngoài đúng kiểu cho dù có bị ném vào trong đám đông thì cũng sẽ không có ai buồn nhìn thêm một lần nữa.

Cuối cùng Hứa Nam Nam cũng tin, những mật vụ trai xinh gái đẹp trên truyền hình đều là giả. Nghĩ cũng phải, làm công việc này ai mà chẳng muốn bản thân biến thành không khí, sao có thể chọn những người xinh xắn đẹp trai được chứ.

Đồng chí đến lấy đồ c*́i chào cô và nhìn cô bằng ánh mắt cháy bỏng: "Đồng chí ơi, cảm ơn vì tất cả những gì đồng chí đã đóng góp cho tổ quốc."

Hứa Nam Nam cũng chào lại theo lễ nghi. "Đây là trách nhiệm và bổn phận của tôi."

Người này cười và bắt tay Hứa Nam Nam, sau đó cẩn thận đặt tài liệu vào trong hộp rồi rời đi.

"Anh Lâm, em cảm thấy ánh mắt anh ta nhìn em quá nóng bỏng." Hứa Nam Nam quay đầu nhìn Lâm Thanh Bách.

Lâm Thanh Bách nắm tay cô nở nụ cười: "Đó là cảm kích, em không biết chuyện em làm quan trọng đến thế nào đâu." Chỉ mỗi những vật tư trao đổi với anh ở phương Bắc thôi là đã không thể dùng từ quan trọng để diễn tả được rồi.

Hứa Nam Nam nhận được bằng khen, c*̃ng là nhận được lời cảm ơn thật lòng chân chính từ mọi người. Trong lòng cô đột nhiên cảm thấy bản thân có thể làm nhiều hơn thế nữa.

Buổi tối cô gửi tin nhắn cho Cổ Lỗ Sĩ.

Lần này vận may khá tốt, Cổ Lỗ Sĩ đang trực tuyến. Nhận được tin nhắn của cô, tưởng là cô giục đòi tài liệu: "Lần này tôi lấy rất nhiều tài liệu nên sẽ cần thêm một chút thời gian để sắp xếp lại."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 672


Dù gì thì đó cũng là tư liệu lâu năm, nhiều dữ liệu đã bị niêm phong và cất lại, không những phải sử dụng các mối quan hệ mà còn tốn kha khá thời gian và nhân lực.

Hứa Nam Nam gửi tin nhắn nói: "Cậu có thể tìm vài quyển sách, tốt nhất là sách tiếng nước ngoài. Sách về mảng khoa học kỹ thuật... Không xuất hiện những từ ngữ thời đại này được không."

"Tôi muốn cho người khác học, rất quan trọng."

Nhớ lại mỗi năm đều có rất nhiều người đến thăm...

Được sự đồng ý của Cổ Lỗ Sĩ, Hứa Nam Nam cảm thấy thoải mái hơn. Vẫn còn một chút thời gian, cho dù thế nào, có thể làm được bao nhiêu thì làm vậy. Giống như cô đã nghĩ trước đây, một khi bắt đầu làm điều gì đó, sẽ muốn làm nhiều hơn và làm tốt hơn.

Sau khi mọi việc xong xuôi, Hứa Nam Nam chuẩn bị đi ngủ, thấy Tiểu Mãn còn đang làm bài tập, khuyên: "Ban ngày thì làm, tối rồi hại mắt lắm."

"Chị, không sao đâu, còn một tí nữa thôi là em chuẩn bị xong bài rồi. Bây giờ thời gian thầy cô giảng bài rất ít nên em phải tự học một chút."

Nghe thấy câu này, Hứa Nam Nam nói: "Giờ ở trường dạy ít thế à?"

"Vâng ạ." Mặt Tiểu Mãn có chút buồn bã: "Giáo viên ai c*̃ng có phần bất mãn, còn cả... còn cả một số học sinh nữa." Tiểu Linh cũng đang gây rắc rối, cô bé khuyên Tiểu Linh mấy lần rồi mà cô nhóc không nghe. Chuyện này tạm thời không nói cho chị biết được, cô bé sẽ tìm cơ hội để khuyên Tiểu Linh trước xem sao.

Hứa Nam Nam không biết rằng Hứa Linh vẫn đang gây rắc rối, nhưng cô vẫn cảm thấy hơi buồn khi nghe tin này. "Tiểu Mãn, học hành chăm chỉ và tuyệt đối đừng gây rắc rối cùng với những người khác nhé."

Tiểu Mãn dạ.

Hứa Nam Nam thở dài, nằm ở trên giường nghĩ về chuyện này, buổi tối ngủ cũng không thoải mái. Sáng hôm sau, cô đề cập chuyện này với Lâm Thanh Bách: "Em lo rằng đến khi đó các em học sinh sẽ quá kích động."

"Yên tâm đi, chẳng gây ra được chuyện gì đâu." Lâm Thanh Bách trấn an: "Nam Giang sẽ không loạn được đâu." Anh sắp đặt lâu như vậy là vì sự ổn định của Nam Giang. Ít nhất sẽ không để kẻ có rắp tâm đục nước béo cò.

Trong lòng Hứa Nam Nam lại không tự tin được vậy. Huyện Nam Giang bảo to thì cũng chẳng to, nhưng bảo nhỏ thì cũng không nhỏ. Sau này vẫn phải cẩn thận hơn. Dù sao phía tỉnh còn có chủ nhiệm Cao nữa, loại người như ông ta sau này sẽ đắc thế. Cho dù cô có bằng khen trong tay cũng không dám tùy tiện lấy ra dùng, vẫn phải đề phòng thì hơn.

"Chúng ta vẫn phải đề phòng, ví dụ như cái vị chủ nhiệm Cao kia ấy. Còn Tôn Hỉ Mai nữa... ý em là cha cô ta." Hứa Nam Nam cố ý nói thêm một câu, để tránh việc Lâm Thanh Bách lại nghĩ rằng cô đang ghen, nói xấu người ta. Chuyện hạ đẳng vậy cô không làm được.

Lâm Thanh Bách cười, toàn thân rung rung: "Anh hiểu, anh hiểu rồi. Anh sẽ để mắt tới, thật đó."

Hứa Nam Nam nghe anh nói vậy rồi thì không nói thêm nữa. Cô cũng không thể bảo Lâm Thanh Bách một phát bắn chết cái tên họ Cao kia được.

Tại tỉnh lỵ.

Cao Kiến Quốc đang đứng trong căn nhà nhân viên của xưởng vải sợi, Hứa Mai Tử thì đang ngồi ghế bên cạnh.

Hứa Mai Tử đã khác xưa, cắt tóc ngắn ngang tai, nhìn xinh đẹp và thời thượng hơn trước. Khoác trên mình chiếc áo màu vàng lông ngỗng, nét mặt cô ta cũng quyến rũ hơn.

Thấy Hứa Mai Tử như vậy, Cao Kiến Quốc không khỏi tức giận, ông ta cảm thấy người phụ nữ này quá tham lam.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 673


"Hứa Mai Tử, tôi đã sắp xếp công việc cho cô, cũng tìm công việc cho cô. Giờ cô có ý gì, qua cầu rút ván à?"

Vốn dĩ ông ta khá hài lòng với Hứa Mai Tử, cô ta thông minh và lanh lợi, khác hẳn với những người phụ nữ ông ta từng gặp trước đây. Nhưng người phụ nữ này quá tinh ranh, cô ta còn bảo ông ta cưới mình thì mới ngủ với ông ta. Đây là đạo lý gì chứ, ông ta bỏ ra nhiều như vậy, chiếm được lợi từ ông ta rồi, nhưng lại không muốn cho lại thứ gì.

Hứa Mai Tử day day đầu ngón tay: "Dù có nói thế nào thì cũng phải kết hôn, nếu anh không đồng ý, tôi sẽ coi như chưa xảy ra chuyện gì. Đợi bác sĩ Tôn quay lại, tôi cũng sẽ không nói gì với cô ấy."

Cao Kiến Quốc nghe thấy cô ta nhắc đến chuyện kết hôn, thì toàn thân cảm thấy khó chịu.

Một con nhóc ở quê mà lại muốn kết hôn với ông ta? Đúng là mơ mộng hão huyền. Chẳng qua miếng thịt gắp tới miệng mà phải buông xuống không được ăn thì có chút không can tâm. Nếu cứ thế bỏ qua cho cô ta thì há chẳng phải lợi lộc trước đây ông ta bỏ ra đều trở thành vô ích, biến thành trò cười cho người khác hay sao.

Cao Kiến Quốc càng nghĩ càng thấy không cam tâm. Nếu như Hứa Mai Tử này không có tâm tư gì khác với ông ta thì không nên nhận những lợi lộc mà trước đây ông ta đưa cho cô ta. Công việc trong tỉnh lỵ, còn cả căn nhà mà người khác muốn cũng không có được, cô ta đều nhận lấy một cách thản nhiên. Nhưng giờ lại thay đổi thái độ, đây là lừa ai cơ chứ. Còn tính giả bộ coi như không biết gì, tiếp tục hưởng lợi à? Trên đời này làm gì có chuyện tốt như thế. Ánh mắt lạnh lùng của ông ta nheo lại.

Nhưng Hứa Mai Tử cũng nắm được thóp của ông ta. Nếu như Hứa Mai Tử nói lòng dạ c*̉a ông ta cho Tôn Hỉ Mai, đến khi đó Tôn Hỉ Mai chắc chắn sẽ có thành kiến với ông ta, sau này ông ta làm sao mà cưới được Tôn Hỉ Mai?

Nếu không cho Hứa Mai Tử này một bài học thì cô ta sẽ không biết trời cao đất dày là gì.

Ông ta không thể hiện ra mặt: "Được, Mai Tử, tôi không ép cô, chỉ cần cô vui là được. Cô đi làm việc đi, lần sau tôi lại đến thăm cô."

Cao Kiến Quốc đứng dậy, bình thản bước ra ngoài như mọi khi.

Hứa Mai Tử thở phào nhẹ nhõm. Cô ta chỉ đang đánh cược tâm tư Cao Kiến Quốc dành cho Tôn Hỉ Mai, biết rằng ông ta muốn thành một cặp với Tôn Hỉ Mai nên giờ sẽ không dám làm những chuyện dơ bẩn nào trước mắt Tôn Hỉ Mai.

Tới lúc đó chỉ cần Tôn Hỉ Mai kết hôn với Cao Kiến Quốc, ý định này của ông ta cũng sẽ vụt tắt.

Mà cô ta chẳng cần phải bỏ ra thứ gì, sau này cũng đã thành người trong thành phố rồi. Cô ta có nhà có việc, sau này chẳng cần phải lo lắng gì nữa.

Cô ta sẽ sống sung sướng hơn cả Hứa Nam Nam.

Bên ngoài, Cao Kiến Quốc rời khỏi phòng với vẻ mặt âm trầm đáng sợ. Sau khi ngồi lên xe, ông ta về thẳng phía quân khu tỉnh. Vừa về đến quân khu tỉnh thì nhận được tin dữ. Có một cặp cha con đến c*̣c công an tỉnh để kiện phó bộ trưởng Lưu của Nam Giang, họ nói rằng con trai ông ta lưu manh, ngủ với con gái mình mà giờ không chịu trách nhiệm. Công an tỉnh đã cử người đi sang đó điều tra, ông ta tức giận đạp vào cửa.

Cái tên Lưu Kiến Quân đó còn để lại cái thóp này, đúng là xui xẻo chết tiệt.

Khi Hứa Nam Nam nghe được tin Hứa Hồng lên tỉnh, vẫn là sau khi Hứa Hồng quay lại hầm mỏ một lần nữa. Bởi vì Hứa Hồng lên tỉnh kiện Lưu Kiến Quân và con trai ông ta, nên trên tỉnh cử người xuống đây điều tra chuyện này.

Đến Hứa Nam Nam cũng bị gọi ra cho lời khai. Sau khi hỏi xong, cô quay trở lại văn phòng, nghe thấy Chu Phương tức giận nói: "Đúng là không để cho người ta bớt lo một tí nào cả."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 674


Còn bảo người của hầm mỏ chúng ta không quan tâm cô ta, cũng không nghĩ xem lúc đầu cô ta đã làm những gì. Cũng có phải người của hầm mỏ chúng ta đâu, còn muốn hầm mỏ chúng ta lo chuyện cưới xin cho cô ta chắc. Bây giờ còn đi nói với phía trên tỉnh là hầm mỏ chúng ta không ngó ngàng gì."

Hứa Nam Nam cũng không ngờ rằng Hứa Hồng lại trực tiếp lên trên tỉnh như thế, buổi chiều cô còn nhân cơ hội hỏi Lâm Thanh Bách. "Chuyện này sẽ tiếp diễn như thế nào? Liệu trên tỉnh có làm qua loa cho xong rồi mặc kệ không."

"Làm gì có chuyện đó, phía quân khu tỉnh biết trước chuyện này rồi, người khác giờ có che đậy lấp l**m cũng vô dụng."

"Hứa Hồng đến quân khu tỉnh trước?"

"Là Chương Lỗi đã giúp cha con họ." Lâm Thanh Bách nói thản nhiên. Câu nói này của anh dường như khiến Hứa Nam Nam đã hiểu ra được điều gì, nên cô cũng không hỏi thêm gì nữa. Cô cũng biết sau đó sẽ xảy ra chuyện gì, sau những gì xảy ra giữa Lâm Thanh Tùng và Hứa Hồng trước đây, cô cũng hiểu được Lâm Thanh Bách, bây giờ cô cũng có thể từ từ hiểu được.

Chuyện của Lưu Kiến Quân là một ồn ào không nhỏ đối với phía bên ủy ban huyện. Lúc đầu khi tố cáo lên công an huyện, cục trưởng Cao còn bao che cho, cố gắng để chuyện lớn hóa chuyện nhỏ. Nhưng giờ trên tỉnh đang làm ầm lên, thì chuyện này không dễ mà xẹp xuống được.

Sau khi bên này điều tra và xác nhận xong mọi chuyện mà Hứa Hồng nói xong, người trên tỉnh chuẩn bị gửi cho phía thủ đô một bức điện báo, chuẩn bị cho người đến khống chế Lưu Hồng Quân. Đợi sau khi điều tra rõ ràng rồi tính tiếp.

Về Lưu Kiến Quân - người bao che cho nghi phạm, sự nghiệp của ông ta cũng sẽ bị ảnh hưởng. Còn cục trưởng Cao và chủ tịch huyện Tôn khi người trên tỉnh đến điều tra chuyện này, bọn họ cũng dốc hết sức buộc tội Lưu Kiến Quân, nói ông ta ỷ quyền và tư lợi để đút đầy túi riêng. Ông ta bao che đứa con trai phạm tội, bôi nhọ uy tín của các cán bộ.

"Làm thế nào đây, ông Lưu, không thể để bọn họ đến bắt con trai của chúng ta đi được." Vợ của Lưu Kiến Quân nằm gục trên ghế sofa khóc. Bà ta cảm thấy mọi chuyện đến quá bất ngờ. Trước đây lão Lưu còn nói với bà ta rằng từ nay sẽ sống những ngày tươi đẹp, sau này cả khu tập thể ủy ban huyện đều sẽ nghe lời bà ta, sao được có mấy bữa mà mọi thứ đã thay đổi hoàn toàn. Còn cả lão Tôn với lão Cao của ủy ban huyện kia nữa, dù sao họ cũng có giao tình với lão Lưu mà giờ nói lật mặt là lật mặt ngay, để rồi nói những lời đó trước mặt những người điều tra.

"Giở trò lưu manh gì chứ, cho bọn chúng kết hôn là xong thôi." Lưu Kiến Quân nghiến răng nghiến lợi nói.

Giờ ông ta chỉ hận không thể xé xác cha con Hứa Hồng ra. Hai người này đúng là gan to bằng trời, lại dám chạy lên tỉnh nói nhảm. Vốn dĩ ông ta chuẩn bị hợp tác với chủ nhiệm Cao để đoạt lấy quyền lợi của Lâm Thanh Bách, sau đó lại hợp tác với chủ nhiệm Cao mở rộng công việc ở Nam Giang. Cuộc sống sau này của gia đình Hứa Hồng đều nằm trong tay ông ta, cuộc hôn nhân này đương nhiên là miễn được bàn tới.

Nhưng ai mà ngờ được Hứa Hồng này lại chạy lên trên tỉnh gây náo loạn như vậy, để tỉnh họ nhúng tay vào, lại còn là phía quân khu chứ.

Bộ vũ trang chịu sự quản lý của quân khu tỉnh, mà bây giờ bên trên c*̃ng là nghe chuyện đến quản lý ông ta. Bây giờ ầm ĩ như vậy thì đâm lao phải theo lao thôi. Ngoại trừ kết hôn ra thì không còn con đường nào khác.

Hứa Hồng nghe thấy tin mà vợ Lưu Kiến Quân mang đến, chị ta suýt nhảy cẫng lên vì phấn khích. Chị ta không ngờ được là mình lại đạt được điều ước sớm như vậy, chỉ cần chị ta và Lưu Hồng Quân kết hôn thì sau này cũng sẽ có cách để kiểm soát Lưu Hồng Quân thôi.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 675


Thời gian trôi đi, Lưu Hồng Quân cũng sẽ phải chấp nhận hiện thực thôi.

Chuyện này giải quyết như vậy thì cũng coi như là vẹn cả đôi bên, nhưng quân khu tỉnh không làm vậy. Nói chính xác là Chương Lỗi không làm. Anh ta là chính ủy, trước đây cũng phụ trách tiếp đãi hai cha con Hứa Hồng. Tiểu đội điều tra sau đó cũng là anh ta sắp xếp, giờ Hứa Hồng nói đổi lời khai là đổi, chuyện này cứ như chuyện đùa...

"Đồng chí Hứa Hồng, ý của cô là Lưu Hồng Quân không giở trò đồi bại với cô, vậy nên cô không truy cứu nữa?"

Hứa Hồng lắc đầu dữ dội: "Không truy cứu nữa."

"Lúc trước cô nói người ta giở trò đồi bại với cô, khóc lóc đòi quân khu tỉnh lấy lại công bằng cho cô, giờ cô lại nói không phải. Cô nghĩ quân khu tỉnh chúng tôi rảnh rỗi không có gì làm nên lôi chuyện này ra đùa với chúng tôi à. Đồng chí Hứa Hồng, cô có biết đây là khai man quân tình không!"

Chương Lỗi nói bằng một cách nghiêm túc.

Vẻ bề ngoài thật thà chất phác và dáng vẻ đáng tin cậy của anh ta, lại thêm vẻ nghiêm túc nói về hậu quả của chuyện này khiến Hứa Hồng không thể không tin: "Tôi… Tôi… Trước đây đúng là anh ta giở trò đồi bại thật, nhưng giờ chúng tôi sắp kết hôn rồi."

"Không cần biết là có kết hôn hay không, thì đó vẫn là trò đồi bại, phải kết án trước rồi mới kết hôn được." Chương Lỗi nghiêm túc nói.

Sắc mặt Hứa Hồng đột nhiên tái nhợt. Chị ta chỉ muốn nhà họ Lưu chịu cưới chị ta về, chứ chị ta không thực sự muốn kéo Lưu Hồng Quân vào. "Chính ủy Chương, chuyện này anh phải giúp tôi." Chị ta ra vẻ đáng thương với đôi mắt đỏ hoe.

Khóe miệng Chương Lỗi giật giật. Giả bộ đáng thương trước mặt đàn ông, người phụ nữ này cũng quá… anh ta sầm mặt nói: "Đã phạm lỗi thì phải có người gánh tội. Trước đây cô cùng đường mới đến quân khu tỉnh để kiện cha con Lưu Kiến Quân, chắc chắn là phải có nguyên do. Nếu cô bảo không phải Lưu Hồng Quân giở trò đồi bại, lẽ nào là do Lưu Kiến Quân hạn chế quyền tự do kết hôn? Ép hôn? Còn cậy quyền áp bức dân lành như cô?"

Anh ta đưa thẳng ra hai sự lựa chọn, hoặc là kiện Lưu Kiến Quân hoặc là kiện Lưu Hồng Quân.

Một người là người đàn ông tương lai của cô ta, người còn lại là cha chồng tương lai không đồng ý cuộc hôn nhân này. Trong đầu Hứa Hồng đã nhanh chóng đưa ra quyết định, tố cáo Lưu Kiến Quân.

Lưu Kiến Quân bị Hứa Hồng kiện, cả chủ tịch huyện và c*̣c trưởng c*̣c công an c*̃ng tố cáo Lưu Kiến Quân đối xử không công chính trong chuyện c*̉a con trai ông ta và Hứa Hồng, khiến Lưu Kiến Quân thậm chí không có được cơ hội phản bác. Ông ta bị đưa thẳng về quân khu tỉnh để điều tra.

Chương Lỗi cho ra kết luận rằng, Lưu Kiến Quân sẽ được tiến hành một cuộc điều tra về tác phong rồi sẽ đưa thẳng đi. Còn về chuyện cưới xin của Hứa Hồng thì anh ta không nói một lời nào.

Mãi cho đến khi Chương Lỗi đưa người đi, Hứa Hồng mới phản ứng lại và đi tìm vợ của Lưu Kiến Quân để nói về chuyện cưới xin.

Vợ của Lưu Kiến Quân nhìn thấy chị ta là xông thẳng vào muốn sống chết với chị ta. "Cái thứ sao chổi nhà mày, sao nhà tao lại xui xẻo như vậy, với cao được một cái thứ sao chổi đen đủi như mày."

Chẳng mấy chốc bên trong ủy ban huyện đã ầm ĩ cả lên.

Vợ của cục trưởng Cao và vợ của chủ tịch huyện Tôn thậm chí còn không ra khỏi nhà, họ coi như không biết chuyện gì. Lưu Kiến Quân bị bắt đi, chẳng cần nói họ cũng biết đây là do mấy lão nhà họ hợp tác với nhau, lợi dụng chuyện Hứa Hồng để làm ra chuyện này.

Cho dù sau này Lưu Kiến Quân có trở lại, thì lúc đó e là cũng chẳng còn tí quyền lực gì nữa cả.

Nghĩ lại gia đình họ Lưu này cũng đáng thương, cũng khiến người ta thấy thương cảm. Trước đó Lưu Kiến Quân đưa chủ nhiệm tên gọi Cao Kiến Quốc gì đó tới để đi thị sát khắp nơi.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 676


Chủ nhiệm Cao đó có nhắc đến vài cán bộ, nói người ta có vài vấn đề gì đó không ổn, nếu đúng như lời chủ nhiệm Cao đó nói, thì những cán bộ đó phải chịu điều tra. Thị trấn đang yên ổn bỗng đâu xuất hiện người đòi điều tra này nọ, muốn làm gì đây chứ. Lưu Kiến Quân có quan hệ với một người như vậy há chẳng phải rõ ràng là đang muốn giúp tên chủ nhiệm Cao đó làm việc sao. Không đuổi được ông ta đi thì sẽ người khác gặp tai họa.

"Hứa Nam Nam, mày đứng lại cho tao. Tại sao người yêu mày lại muốn hại tao, sao lòng dạ bọn mày xấu xa thế hả."

Buổi trưa, Hứa Nam Nam đang bưng bát cơm cùng với Lưu Song Song và hai vợ chồng Chu Phương định về văn phòng thì thấy Hứa Hồng đi tới, vừa đi vừa hét vào mặt Hứa Nam Nam.

Trên mặt chị ta như kiểu vừa bị ai đó cào, trông rất thê thảm.

Nhìn thấy chị ta như vậy, Hứa Nam Nam cũng định lơ chị ta, đi thẳng về phía văn phòng. Trong lòng tự hỏi Lâm Thanh Bách đã hại chị ta như thế nào. Không thể nào mà nói là cái vết thương trên mặt chị ta là do Lâm Thanh Bách làm được. Hơn nữa, nếu Lâm Thanh Bách hại chị ta thì sao chị ta không trực tiếp đi tìm Lâm Thanh Bách đi mà lại chạy tới hầm mỏ làm gì.

Hứa Hồng thấy Hứa Nam Nam bước đi, vội vàng chạy tới phía Hứa Nam Nam để tính sổ. Chị ta không dám đi tìm Lâm Thanh Bách, nên chỉ có thể tìm đến Hứa Nam Nam. Dù sao khiến cho Hứa Nam Nam khó chịu thì Lâm Thanh Bách cũng bất ổn theo, chị ta vui vẻ nghĩ thế. Nếu không phải do Lâm Thanh Bách xúi chị ta lên tỉnh kiện Lưu Kiến Quân, thì bây giờ chị ta cũng không đến mức trở thành kẻ thù của nhà họ Lưu. Tất cả đều là do Lâm Thanh Bách và Hứa Nam Nam hại.

Hứa Nam Nam thấy chị ta chạy tới, sợ chị ta sẽ khiến Chu Phương bị thương, đang chuẩn bị xông lên, chưa kịp gì thì đã thấy Lưu Song Song bên cạnh cô vung chân phải đá Hứa Hồng đang lao tới ngã ngay xuống đất.

Chu Phương và Hứa Nam Nam sững người.

Lưu Song Song đá ngã người ta xong cũng ngây người ra một lúc, sau đó lập tức nắm lấy cổ tay Hứa Hồng nói với vẻ mặt tức giận: "Nam Nam là bạn tốt của tôi, cô bắt nạt Nam Nam tức là bắt nạt tôi!"

Hứa Hồng bị quăng ngã xuống đất đến mức choáng váng đầu óc. Chị ta còn chưa kịp lấy lại tinh thần thì đã bị một người phụ nữ đạp lên người. Hai tay bị trói ngược hết ra sau, còn nghe thấy người đó nói mình là bạn của Hứa Nam Nam, đang đòi lại công bằng cho Hứa Nam Nam!

Chị ta chợt cảm thấy tủi thân muốn chết. Dựa vào cái gì chứ? Dựa vào cái gì mà mọi người đều giúp Hứa Nam Nam? Chị ta chịu phải uất ức đến vậy, khó khăn lắm mới có thể đính hôn với nhà họ Lưu, chỉ còn chờ đến ngày kết hôn thôi. Kết quả lại bị Lâm Thanh Bách dụ đến tỉnh lỵ tố cáo. Bây giờ cả nhà họ Lưu đều hận chị ta, mối hôn sự này cũng xong luôn. Chị ta chỉ muốn đến tìm Hứa Nam Nam để trút giận, sao lại đánh chị ta chứ.

"Mấy người dựa vào đâu mà ức h**p tôi? Hứa Nam Nam, mày là cái thứ không có lương tâm, cha mẹ tao nuôi mày lớn như vậy, giờ mày lại đối xử với tao như thế này, mày là thứ không có lương tâm."

Hứa Hồng khóc lóc và hét toáng lên.

Nghe Hứa Hồng nói như vậy, khóe miệng của Hứa Nam Nam khẽ co rút. Lời này đã nói ngược rồi thì phải. Hứa Kiến Hải và Trương Thúy Cầm nuôi cô bao giờ?

Công nhân ở mỏ sắt cũng biết tình huống thế nào, sau khi nghe thấy Hứa Hồng nói như vậy, mọi người đều chỉ trỏ bàn tán.

Hứa Nam Nam cũng lười đấu võ mồm với cô ta. Cô nhìn Hứa Hồng và nói: "Chị nói mình có thất bại hay không, c*̀ng là người lớn lên trong thị trấn, bây giờ Hứa Mai Tử đã trở thành công nhân tỉnh lỵ rồi, còn chị lại biến mình thành như này."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 677


"Chị nói xem, trên người chị có chỗ nào để người ta nhìn trúng?"

Trong nháy mắt, vẻ mặt của Hứa Hồng lập tức trở nên dữ tợn, chị ta khóc thét lên.

Vệ Quốc Binh nhanh chóng nghe thấy tin tức và dẫn người chạy đến. Anh ấy vội vàng chỉ huy hai thanh niên đi bắt người. Để người chạy đến mỏ sắt làm loạn cũng không phải là chuyện nhỏ. Đến lúc đó, những người để cô ta vào trong sẽ bị phê bình. Ôi chao, nếu như không phải chủ nhiệm Hứa ở trong này, dù có thế nào bọn họ cũng không để người ngoài đặt chân vào mỏ sắt đâu.

Mấy bảo vệ trẻ tuổi không nói hai lời, lập tức kéo chị ta khỏi mỏ sắt, mặc kệ chị ta có la lối khóc lóc thế nào. Chờ người đi rồi, Lưu Song Song vỗ vỗ tay, nhìn Hứa Nam Nam với vẻ xấu hổ, muốn nói chút gì đó để giải thích về hành động của bản thân. Nhưng Hứa Nam Nam đột nhiên chạy tới và ôm chầm lấy cô ấy: "Song Song, cậu đối xử với tớ thật tốt. Tớ, tớ cảm động quá, cảm ơn cậu."

Giọng nói của Hứa Nam Nam đã có chút nghẹn ngào.

Nghe thấy vậy, trong lòng Lưu Song Song có chút chột dạ, thật ra vừa nãy cô ấy chỉ bảo vệ mục tiêu theo bản năng mà thôi. Lo đối phương bị người khác đánh. Đến lúc đó cô ấy cũng không tiện báo cáo kết quả công tác, bây giờ thấy Hứa Nam Nam cảm kích mình như vậy, trong lòng cô ấy lại cảm thấy bản thân đang lừa gạt cô.

Nếu như bỏ qua những bí mật khác của mục tiêu lần này thì đối phương cũng chỉ là một cô gái rất ngây thơ và đơn thuần mà thôi. Nếu không quen biết trong tình huống này, thật ra bọn họ cũng có thể trở thành bạn bè tốt của nhau.

"Nam Nam, chúng ta là bạn bè mà." Lưu Song Song nói.

Hứa Nam Nam gật đầu, xoa đôi mắt ửng đỏ: "Cảm ơn cậu nhé Song Song, nếu sau này cậu có chuyện gì thì đừng khách sáo với tớ. Chúng ta là bạn bè mà. Bạn bè tốt."

"Khụ, khụ, khụ." Chu Phương ở bên cạnh chống eo, cố ý tỏ ra ghen tị: "Được rồi chứ, chị vẫn còn ở bên cạnh nhìn hai người đây này. Thật là, nếu không phải chị lớn bụng thì bây giờ c*̃ng xông lên rồi, hai người các em thì sao chứ? Đúng là có mới nới c*̃ mà." Chu Phương trêu chọc.

Hứa Nam Nam vội vàng kéo Lưu Song Song đi qua rồi nắm lấy bàn tay của Chu Phương: "Ba chúng ta đều là bạn tốt, tốt như nhau."

Lưu Song Song gật đầu, ừ một tiếng. Trên mặt cô ấy bất giác mỉm cười. Nhiệm vụ lần này thật sự rất tốt.

Hứa Kiến Sinh cũng biết chuyện Hứa Hồng đến hầm mỏ tìm Hứa Nam Nam, sau khi biết Hứa Hồng còn muốn đánh người, sắc mặt của hắn ta lập tức khó coi. Hắn ta trực tiếp đến gặp Vệ Quốc Binh, dặn dò sau này không cho bất cứ thân thích nào của nhà họ Hứa bước vào hầm mỏ nữa.

Vệ Quốc Binh nghe Hứa Kiến Sinh sắp xếp như vậy thì trong lòng lập tức cảm thấy rất thoải mái. Lúc Hứa Nam Nam tan làm, anh ấy gọi Hứa Nam Nam lại, nói cho cô biết chuyện này: "Chú thấy chủ nhiệm Hứa đã thật sự nghĩ thông suốt rồi."

Anh ấy muốn nói giúp cho Hứa Kiến Sinh đôi câu. Vì giao tình nhiều năm nên cũng không muốn thấy Hứa Kiến Sinh lẻ loi như lúc này, ngày ngày một mình nuôi con gái nhỏ. Chỉ nhìn thôi đã thấy thê lương.

Tuy rằng Hứa Nam Nam không có ý định hòa thuận với Hứa Kiến Sinh, nhưng cũng không tỏ ra mất kiên nhẫn đối với lời khuyên của Vệ Quốc Binh: "Chú Vệ, con người có thể nghĩ thông suốt chính là chuyện tốt, nhưng cũng không thể làm như những chuyện trước đây chưa từng xảy ra được. Chú nói với ông ấy rằng hãy chăm sóc Tiểu Linh thật tốt, gom hết tâm tư dành cho những đứa con khác để đối xử tốt với Tiểu Linh."

Nghe Hứa Nam Nam nói vậy, Vệ Quốc Binh cũng biết là cô đã quyết tâm, chỉ đành thở dài và không nói gì thêm nữa. Trái lại còn nhắc đến chuyện của Hứa Hồng, nói rằng Hứa Hồng đã bị đưa đến cục công an rồi.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 678


"Người đưa cô ta đến cục công an trở về nói rằng, hình như gia đình đối tượng kết hôn lúc trước của cô ta xảy ra chuyện, hình như còn là do cô ta làm hại, bây giờ gia đình đó không chịu nhận cô ta. Chao ôi, đều là do cô ta tự mình chuốc lấy."

Hứa Nam Nam vừa nghe đã biết Lưu Kiến Quân đã xảy ra chuyện. Lại liên tưởng đến những câu nói Hứa Hồng thì biết tại sao Hứa Hồng lại nói do Lâm Thanh Bách hại chị ta rồi. Đoán chừng là Lâm Thanh Bách đã ra tay với Lưu Kiến Quân, hơn nữa còn lợi dụng Hứa Hồng giúp một tay.

Khi Lâm Thanh Bách đến đón cô, cô ngồi trên xe rồi đề cập đến chuyện Hứa Hồng đã đến hầm mỏ quậy phá. Lúc nghe Hứa Hồng suýt chút nữa làm Hứa Nam Nam bị thương, ánh mắt của Lâm Thanh Bách lập tức trở nên lạnh lẽo. Anh dừng xe rồi quay lại nhìn cô: "Em không bị thương chứ?"

"Không có, đồng nghiệp của em là Lưu Song Song một cước đá bay cô ta lên luôn ấy." Hứa Nam Nam nhắc đến chuyện đó thì lại hơi kích động. Sau chuyện đó, cô còn đặc biệt hỏi thăm sao Lưu Song Song lại có tài nghệ tốt như vậy. Cô còn định theo cô ấy học vài chiêu, kết quả người ta lại nói đó chỉ là phản ứng trong tình huống khẩn cấp, bình thường không làm được như vậy.

Rõ ràng là cô ấy không muốn tiết lộ mà.

Lâm Thanh Bách mỉm cười, anh càng thấy hài lòng với sắp xếp của bên trên. Có người ở bên cạnh cô gái nhỏ thì anh cũng yên tâm hơn. Bây giờ, tình hình Nam Giang cũng khá ổn định rồi. Về phần những thành phần không yên phận thì tạm thời chưa thấy, chờ thời cơ tới sẽ loại bỏ toàn bộ. Sau này, môi trường sống của cô gái nhỏ cũng sẽ được an toàn hơn.

Ừ, còn có tên họ Cao ở tỉnh lỵ nữa. Tạm thời vẫn phải giữ lại.

"Nam Nam, động cơ lần trước đã bắt đầu đi vào sản xuất rồi." Lâm Thanh Bách nói cho Hứa Nam Nam biết tin tức mà mình có được từ bên trên. Đây cũng là chuyện cơ mật. Nhưng Hứa Nam Nam có quyền được biết chuyện này, bởi không có cô thì sẽ không có những thứ đó.

Hứa Nam Nam nghe thấy tin tức này thì hai mắt tỏa sáng: "Nhanh như vậy ư?"

Mới có mấy tháng thôi mà, chẳng trách người đời sau đều nói người của thời đại này rất liều mạng, quả nhiên là thật. Tuy rằng những tài liệu đó đã là thành phẩm, nhưng phải hoàn toàn hiểu rõ, sau đó còn phải chỉ điểm sản xuất, cũng phải tốn rất nhiều thời gian.

"Những nhân viên nghiên cứu làm việc chẳng phân biệt ngày đêm, nghe nói có vài người còn mệt đến mức gục ngã."

"Bọn họ thật vĩ đại." Hứa Nam Nam nói ra lời nói tự đáy lòng. Cô từng nghe Lâm Thanh Tùng nói rằng đãi ngộ của nhân viên nghiên cứu thời buổi này không hề cao, bọn họ có thể liều mạng như vậy đều là vì lòng yêu nước. Những người đó ai c*̃ng xứng đáng được kính trọng.

Nghĩ đến những gì mà những người này có thể gặp phải trong những năm tới, Hứa Nam Nam cảm thấy kế hoạch của mình nên tiến hành nhanh hơn một chút.

Đáng tiếc là tiến độ của Cổ Lỗ Sĩ không nhanh được, dù sao thì những sách vở đó cũng phải tìm người thẩm định lại rồi mới in ấn được, lượng công việc thật sự rất lớn. Hơn nữa, Cổ Lỗ Sĩ giúp cô chuyện lớn như vậy, người ta lại còn không thiếu tiền, giúp đỡ hoàn toàn là vì tình hữu nghị, nên Hứa Nam Nam cũng không tiện thúc giục cậu ta.

Hứa Nam Nam đang suy nghĩ đến những chuyện này thì xe đạp của cô và Lâm Thanh Bách đột nhiên bị người khác chặn lại.

Khuôn mặt Hứa Kiến Hải tràn đầy vẻ tang thương, dường như định quỳ xuống bất cứ lúc nào: "Nam Nam, xin cháu hãy thả Hồng Hồng đi, con bé sai rồi, chờ về nhà chú sẽ dạy dỗ con bé đàng hoàng. Cháu nói mấy người đó thả Hồng Hồng ra được không. Con bé đã đủ khổ rồi."

Ở trước mặt Lâm Thanh Bách, gã ta cũng không dám gây chuyện với Hứa Nam Nam, chỉ có thể ăn nói khép nép cầu xin cô.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 679


Nhìn thấy Hứa Kiến Hải như vậy, Hứa Nam Nam không hề cảm thấy thương hại gã ta dù chỉ một chút.

Gã ta cũng là người làm cha, cũng biết đau lòng cho con gái của mình. Vậy thì tại sao lúc Hứa Nam Nam còn ở trong căn nhà đó, gã ta lại không nghĩ đến chuyện Hứa Nam Nam là con gái của anh trai ruột mà đối xử với cô tốt hơn một chút.

Trương Thúy Cầm có thể ức h**p chị em nguyên chủ như vậy cũng là vì được gã đàn ông này dung túng, thậm chí còn ủng hộ.

Vào ba năm xảy ra nạn đói, bọn họ là thật sự ước gì nguyên chủ sẽ đói chết để có thể tiết kiệm một phần lương thực. Và sau này, bọn họ thật sự đã khiến nguyên chủ đang sống sờ sờ phải chết vì đói và mệt.

Bây giờ Hứa Hồng gây chuyện bị bắt thì lại thành đáng thương.

"Tôi không bắt Hứa Hồng, là cô ta gây chuyện ở mỏ sắt nên mới bị người đưa đi. Chú đến cục công an tìm bọn họ mà nói."

"Chú đi rồi, nhưng bọn họ không chịu thả, nói là phải nhốt một thời gian. Con bé là một đứa con gái, sao có thể bị nhốt ở một nơi như vậy được chứ?" Hứa Kiến Hải kích động nói. Gã ta vô thức muốn tranh cãi với Hứa Nam Nam, nhưng sau khi thấy vẻ mặt cười như không cười của Lâm Thanh Bách, giọng điệu lập tức nhỏ lại dần.

Người đàn ông trẻ tuổi này thật đáng sợ.

Hứa Kiến Hải tự nhận là mình không ngốc, gã ta chỉ thiếu kiến thức mà thôi.

Gã ta theo Hồng Hồng đến tỉnh lỵ, sau khi hai cha con trở về thì nhà họ Lưu đã đi đời. Sau này nghĩ lại, kẻ được lợi nhất trong chuyện này chính là người đàn ông trước mắt. Thế nên lúc đầu người đàn ông này mới cố ý để gã ta và Hồng Hồng đến tỉnh lỵ. Gã ta nghĩ sâu xa hơn, có phải những cán bộ địa phương đột nhiên đến nhà gã cũng là... Hứa Kiến Hải thấy mình nghĩ nhiều rồi, nhưng có lúc lại nhịn không được nghĩ nhiều như vậy. Càng nghĩ càng sợ.

Mỗi một hành động của bản thân đều bị người khác tính toán, Hứa Kiến Hải bỗng cảm thấy sợ hãi đến tận xương tủy.

Lâm Thanh Bách chống một chân xuống đất để chống xe đạp: "Chuyện trong nhà của ông không liên quan đến Nam Nam, sau này đừng đến làm phiền Nam Nam nữa. Về phần con gái của ông thì tất nhiên phải xử lý theo phép công rồi. Nếu ông không phục thì có thể đến ủy ban huyện, cũng có thể đến... ủy ban thành phố hoặc là ủy ban tỉnh."

Sau khi nghe Lâm Thanh Bách nói xong, Hứa Kiến Hải hoàn toàn từ bỏ hi vọng, vội vàng lắc đầu: "Tôi phục, tôi phục. Hồng Hồng bị nhốt thì cứ bị nhốt đi. Không có chuyện gì hết."

Sau khi nói xong, gã ta lập tức quay người bỏ chạy.

Hứa Nam Nam thở dài: "Tại sao bọn họ lại sợ anh mà không sợ em chứ?"

Lâm Thanh Bách mỉm cười: "Vì em có một trái tim lương thiện." Anh biết mặc dù cô gái nhỏ này quyết không chịu thiệt, nhưng mỗi lần dạy dỗ mấy người đó đều không làm mạnh tay. Đối với loại người như vậy, cần phải dạy cho một trận nhớ đời thì mới có thể khiến bọn họ nhớ lâu được.

Mấy ngày sau, Hứa Kiến Hải không đến tìm người nữa. Hứa Nam Nam cũng không cố ý nghe ngóng chuyện của Hứa Hồng. Ngược lại còn nghe Vệ Quốc Binh nói, sau khi Hứa Hồng bị nhốt một trận, khi được thả ra thì bị cha của cô ta dẫn về nông thôn.

Hơn nữa, cục công an huyện đã bàn bạc xong xuôi, sau này không thể tùy tiện viết thư giới thiệu cho bọn họ, đề phòng một số người không an phận đến thị trấn gây chuyện.

Các công nhân ở hầm mỏ rất mau quên, chẳng mấy chốc đã chẳng còn ai nghị luận về chuyện của Hứa Hồng nữa. Ngược lại, khi Hứa Kiến Sinh gặp được Hứa Nam Nam mấy lần, dáng vẻ muốn nói lại thôi, chỉ là lần nào c*̃ng không nói gì.

Hứa Nam Nam cũng cảm thấy chuyện này đã qua rồi. Kết quả chưa được mấy ngày, trước cổng hầm mỏ bỗng xuất hiện một người tiều tụy không ra hình người.
 
Back
Top Bottom