Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 700


Chuyện Cao Kiến Quốc tìm người theo dõi Lâm Thanh Bách cuối cùng cũng bị quân khu tỉnh báo cáo lên bên trên.

Việc thế này có thể lớn mà c*̃ng có thể nhỏ, nếu không so đo thì cảnh cáo xong cũng thôi. Nhưng hiển nhiên phía quân khu tỉnh không muốn bỏ qua, dù sao từ khi Cao Kiến Quốc đến tỉnh, ông ta hay khoa tay múa chân vào những việc của tỉnh, khiến cho người khác khó chịu. Tuy tạm thời vẫn chưa vươn đến trong quân khu tỉnh, nhưng cũng nghênh ngang kiêu ngạo trước mặt người của quân khu tỉnh. Thái độ ông ta như thế thì việc nhúng tay vào chỉ là chuyện sớm muộn. Cho nên lần này Lâm Thanh Bách kiên quyết báo cáo lên bên trên chuyện này, người của quân khu tỉnh cũng toàn lực ủng hộ.

Ban đầu cũng không định làm lớn báo cáo chuyện này lên, dù sao Lâm Thanh Bách ở địa phương, có giám sát thì cũng không giám sát được bí mật quân sự gì. Hơn nữa, Cao Kiến Quốc đổ hết chuyện này lên người Tôn Hỉ Mai, bản thân Tôn Hỉ Mai cũng chủ động thừa nhận. Lúc đó có điều tra ra thì cũng chỉ là xích mích giữa thanh niên với nhau mà thôi.

Nhưng kết quả lại khiến người khác vô c*̀ng bất ngờ.

Bởi vì chuyện này bị đổ lên người Tôn Hỉ Mai, mà chính Tôn Hỉ Mai cũng đã thừa nhận, thế là người của bên trên trực tiếp cách chức tạm thời cha của Tôn Hỉ Mai.

Nhân vật lăn lộn như diều gặp gió ở thủ đô, vậy mà cứ bị cách chức tạm thời như thế.

Nói là tạm thời, nhưng đến lúc nào thì cũng phải đợi bên trên mở lời.

Có thể nói là chuyện này đã làm rùm beng lên.

Nhưng không ai hiểu nổi, sao lần này hành động của bên trên lại nhanh như vậy. Phải biết rằng phe phái c*̉a Tôn Bác Văn bây giờ đang là lúc lên như diều gặp gió, mọi người ngẫm nghĩ, cảm thấy đây có thể là kết quả của việc tranh đấu giữa các phe phái.

Còn Cao Kiến Quốc ở tỉnh lỵ thì không ai quan tâm. Cả Tôn Bác Văn c*̃ng đổ, Cao Kiến Quốc có thể tung tăng được sao?

Cho dù thế nào, kết quả của việc này hiển nhiên khiến mọi người thấy bất ngờ. Nhưng cấp trên có liên đới đến Cao Kiến Quốc còn bị tạm thời cách chức, chung quy vẫn khiến người khác hài lòng hơn so với việc để Cao Kiến Quốc cuốn xéo đi.

Lúc Hứa Nam Nam nghe thấy tin này, mới hiểu rõ thái độ bên trên khi nói cho cô một môi trường ổn định là thế nào.

Dù sao sau khi người của bên trên điều tra rõ ràng, hẳn c*̃ng biết chuyện này không liên quan đến Tôn Bác Văn, mà là do Tôn Hỉ Mai tự đưa ra quyết định bởi thù riêng với cô mà thôi. Bên trên trực tiếp giải quyết tận gốc, không xử lí Tôn Hỉ Mai mà là trực tiếp cách chức của Tôn Bác Văn. Đây là cảnh cáo, cũng là bày tỏ thái độ.

Nhưng đối với người không biết sự tình thì nghĩ ngọn nguồn chuyện của Tôn Bác Văn là bởi phía nhà họ Lâm.

"Lâm Trường Chinh, nhà họ Lâm các người sao không có lương tâm thế, đối xử với lão Tôn nhà chúng tôi như vậy, nhà các người còn có lương tâm không. Năm đó nếu không phải lão Tôn nhà chúng tôi thì nhà các người đã không còn rồi, còn có thể ngông cuồng được như giờ sao?"

Bà Tôn kêu gào ầm ĩ trước cửa nhà họ Lâm.

Lâm Trường Chinh ngồi trong nhà đọc báo, coi như không nghe thấy. Lý Uyển thì nhìn ra cửa sổ, khuôn mặt lộ vẻ sốt ruột.

Bởi vì bà Tôn làm ầm ĩ ở bên ngoài nên bà ta không dám ra khỏi cửa. Thấy dáng vẻ ngồi yên lù lù của Lâm Trường Chinh, bà ta bước tới nói: "Anh Lâm, anh xem việc này phải làm thế nào đây. Nhà họ Tôn xảy ra chuyện như vậy, sau này chúng ta sống thế nào đây. Thanh Bách cũng thật là, chuyện đó cũng không phải chuyện lớn gì, sao cứ làm cho lớn chuyện ra để bây giờ khiến nhà họ Tôn thành ra thế này, sau này thù hằn giữa hai nhà sẽ lớn mất thôi."

Lý Uyển rất không tán đồng về cách làm của Lâm Thanh Bách.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 701


Nhà họ và nhà họ Tôn trước đây có quan hệ tốt, lúc này cho dù có mâu thuẫn thì tình cảm trước đó cũng không thể nói hết là hết được. Bây giờ xem ra đã hoàn toàn trở mặt với nhau rồi.

Bàn tay cầm tờ báo c*̉a Lâm Trường Chinh run run, ông vứt tờ báo lên bàn: "Lý Uyển, anh nói lại một lần nữa, sau này Thanh Bách làm gì em cũng đừng khoa tay múa chân. Còn chuyện nhà họ Tôn nữa, không cần biết có phải Thanh Bách làm hay không, lời này em c*̃ng không được nói ra. Nếu em còn xem mình là người nhà họ Lâm thì đừng nói giúp người nhà họ Tôn nữa. Nếu không thì..."

Ông nghiêm túc nhìn Lý Uyển, trong ánh mắt chứa vài phần cảnh cáo. Ông chưa bao giờ nhìn Lý Uyển với ánh mắt như vậy cả.

Lý Uyển thấy vậy c*̃ng hoảng sợ.

"Anh Lâm, anh, anh đang làm gì vậy?"

"Lý Uyển, vì nhà họ Lâm, vì các con, cái mạng này anh có thể không cần. Nếu như em vì người khác mà làm chuyện gì có lỗi với nhà họ Lâm thì sẽ không còn là người nhà họ Lâm nữa."

Nghe Lâm Trường Chinh nói như vậy, tim Lý Uyển lập tức đập nhanh, vừa tức vừa ấm ức, lại vừa cảm thấy sợ hãi. Bà ta nghe thấy tiếng chửi bên ngoài của bà Tôn, ôm mặt chạy lên lầu.

Ở bên ngoài, bà Tôn lại mắng chửi một lúc, thấy không có phản ứng gì, mới quay về nhà. Trên đường đụng phải mấy nhà thân quen, gặp mặt cũng không chào hỏi gì.

Khu tập thể này chính là như vậy, bình thường quan hệ tốt. Nhưng khi gặp phải chuyện nhạy cảm thì phải tránh xa ra chút.

Các bà vợ đều vì chồng và con cái của mình. Không ai dám vì chút quan hệ cá nhân của mình mà làm liên lụy đến tiền đồ của chồng và con, dĩ nhiên không ai sẽ chào hỏi bà Tôn.

Suốt cả đường đi bà Tôn luôn cảm thấy trong lòng vô cùng thê lương, về nhà thì thấy Tôn Bác Văn đang gọi điện thoại.

Gọi không ít cuộc điện thoại, hoặc là không bắt máy, hoặc là ra sức khước từ, dù sao cũng không ai giúp được.

"Ông Tôn, chuyện này phải làm thế nào?"

"Còn có thế nào nữa, hỏi con gái yêu của bà đi!" Tôn Bác Văn tức đến đau cả đầu. Ông ta luôn cẩn thận dè dặt với bên trên, bước từng bước một, khó khăn lắm mới chờ được đến ngày cất đầu dậy. Mắt thấy tình thế sắp thay đổi rồi, ông ta tìm được cơ hội rồi, ai ngờ rằng trong chốc lát bị cách chức tạm thời như thế này. Cái danh do thám bí mật quân sự không xóa bỏ được, dùng danh nghĩa điều tra gì đó, điều tra rõ ràng xong thì sẽ được khôi phục lại. Nhưng làm chính trị có ai mà muốn rời khỏi sàn đấu chính trị giữa đường để chịu thiệt lớn như vậy cơ chứ. Đặc biệt là lúc cơ hội tốt sắp đến như thế này, ông ta tạm thời lui xuống như hiện giờ, khi quay lại làm gì còn cơ hội tốt đó nữa.

Bà Tôn thấy ông ta tức giận như vậy, lo lắng đến khi con gái về sẽ bị trừng phạt, khuyên nhủ: "Mấy người này đúng là chuyện bé xé ra to, đâu phải có ý gì xấu, xích mích giữa thanh niên với nhau, cũng đâu có làm chuyện gì xấu. Chỉ tại người nhà họ Lâm quá vong ân phụ nghĩa, nhân cơ hội để hại nhà chúng ta."

"Đều là do bà chiều nó hết cả!" Tôn Bác Văn tức giận ném vỡ cốc trà. Bà Tôn bị dọa đến không dám hé nửa lời, bầu không khí trong nhà ngột ngạt trong chốc lát thì Tôn Bác Văn mới thở dài: "Gọi Hỉ Mai về đây!"

Bà Tôn nói: "Để con bé về để làm gì?" Bây giờ lão Tôn bị cách chức rồi, đây là lúc tâm trạng không hề tốt chút nào, giờ về không phải sẽ chịu đòn sao.

Tôn Bác Văn có chút đau đầu nhìn bà ta: "Bây giờ tôi bị cách chức tạm thời rồi, con bé một mình ở ngoài, ai bảo vệ được con bé hả?" Tôn Bác Văn cũng là người hiểu chuyện, bây giờ ông ta đã bị cách chức tạm thời, bản thân ông ta cũng không dám bảo đảm sẽ có bao nhiêu người dưới quyền nghe theo lời mình.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 702


Hơn nữa ông ta phải hỏi Hỉ Mai cho rõ, chuyện này rốt cuộc là thế nào. Sao lại làm ầm ĩ thành thế này.

Ông ta cũng không hồ đồ, cái tội danh đội trên đầu này, nói lớn không lớn, nói nhỏ không nhỏ. Nhưng không nhất thiết phải vì chuyện của Hỉ Mai mà liên lụy khiến ông ta mất chức. Hơn nữa còn không có một ai nói đỡ cho ông ta.

Tôn Bác Văn này lăn lộn bao năm nay không đến mức không biết gì cả. Chuyện này có chút kỳ lạ.

Rốt cuộc trong chuyện này còn ẩn chứa việc gì đó mà ông ta không rõ.

Phía bà Tôn cũng nhanh chóng gọi điện thoại cho Tôn Hỉ Mai. Kết quả khi vừa nghe phải về thủ đô, Tôn Hỉ Mai không nghe theo, trực tiếp tắt điện thoại.

Thấy điện thoại bị tắt ngang, bà Tôn cũng quýnh đến mức đỏ này.

Cô con gái này đúng là bị chiều hư rồi.

Tôn Bác Văn vừa nghe, dứt khoát không quan tâm nữa. Bây giờ ông ta tự lo cho mình còn chưa xong, c*̃ng không quản nổi cô ta nữa. Dù sao Cao Kiến Quốc cũng là do một tay ông ta cất nhắc, không đến mức sẽ thay đổi nhanh như thế. Con bé ở đó, có lẽ cũng tốt hơn là về thủ đô để nhìn sắc mặt người ta.

Sau khi Tôn Hỉ Mai tắt điện thoại thì đi tìm Cao Kiến Quốc, kết quả Cao Kiến Quốc lại không ở phòng làm việc, cô ta vô c*̀ng tức giận.

Đợi cô ta đi rồi, Cao Kiến Quốc mới từ phòng bên cạnh bước ra, híp mắt nhìn cổng khu tập thể.

Người phụ nữ này tạm thời không dùng được rồi, phía Hứa Mai Tử thì lại có chút tác dụng.

Hứa Nam Nam ở Nam Giang nên chuyện ở thủ đô và tỉnh đều không ảnh hưởng gì đến cô. Nhưng vì thời tiết ngày càng trở lạnh, hầm mỏ cũng bắt đầu bận rộn hơn.

Bụng Chu Phương ngày càng lớn, không làm được việc gì, công việc phải để Hứa Nam Nam và Lưu Song Song cùng nhau gánh vác. Hơn nữa phía tuyến đầu c*̃ng đã dần dần dừng việc đào quặng, quản lí mỏ Cao nhân cơ hội này muốn tổ chức học tập cho mọi người.

Nhiệm vụ của Hứa Nam Nam càng thêm nặng nề.

Buổi chiều lúc tan làm, Hứa Nam Nam ngồi trên xe mà mệt đến mức mơ mơ màng màng. Lâm Thanh Bách cảm thấy xót, muốn nói cô đừng làm việc nữa, nhưng lại hiểu tính cách của cô không phải là người sẽ ngồi ở nhà rảnh rỗi.

Nhớ đến sắp tới ngày kết hôn rồi, nhà cửa cũng nên sắm thêm nội thất, Lâm Thanh Bách lại dự định để tự mình ôm đồm. Nhưng nghe vợ của cục trưởng Cao nói, việc này đều là đồng chí nữ đi chọn. Dù gì sau này những đồ nội thất đó cũng là mặt mũi của người phụ nữ, bọn họ phải thích mới được.

Lâm Thanh Bách nói: "Mấy hôm nữa chúng ta đi chọn nội thất đi."

Hứa Nam Nam tựa vào vai anh ừ một tiếng.

"Em xem ngoài tủ quần áo và sofa, còn gì cần mua nữa không?" Anh và Hứa Nam Nam bây giờ ai c*̃ng bận, không có nhiều thời gian lên tỉnh.

Hứa Nam Nam nghe xong, mới hỏi: "Mua nội thất làm gì?"

Lâm Thanh Bách thẳng lưng và dừng xe lại, quay đầu nhìn cô: "Em quên rồi à, qua hai tháng nữa là chúng ta sẽ kết hôn mà." Khi nói đến hai từ kết hôn, tim anh bỗng trào lên một cảm giác khuấy động khó hiểu.

Hứa Nam Nam bấy giờ mới giật mình nhớ ra.

Sắp kết hôn rồi.

Cô xoa đầu, đều tại thời gian này bận quá. Việc nọ việc kia, ngay cả việc mình sắp kết hôn cũng quên. Mặc dù đột nhiên cảm thấy hơi vội quá, nhưng cô cũng không thể để Lâm Thanh Bách cảm thấy cô không để tâm được, cô kéo áo Lâm Thanh Bách: "Nhớ mà, ý em là, không cần phải mua nhiều nội thất thế đâu, đủ dùng là được rồi." Khụ khụ, cô khách sáo thôi, đừng nói không mua nữa mà, tốt nhất đồ nội thất gì c*̃ng phải mua một bộ. Mười năm sau này bọn họ sẽ không thể xa xỉ được. Phải nhân lúc này sắm sửa cho nhà cửa đầy đủ chút.

Lâm Thanh Bách cũng không muốn tiết kiệm, nội thất trong nhà là thể diện của phụ nữ, mặt mũi của vợ anh sao có thể để người khác xem thường được. Bắt buộc phải mua, phải mua đồ tốt.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 703


"Khỏi phải lôi thôi làm gì, ngày nghỉ của tuần này đi luôn đi. Đến chợ đồ nội thất trong tỉnh chọn nhé. Cuối năm nên những thứ này sẽ dễ mua. Nếu như không thấy cái nào hợp thì chúng ta đi tìm thợ đặt làm." Anh muốn tìm người để đặt làm cho tốt hơn, phía trên gắn một tấm gương lớn, nghĩ đến cảnh Hứa Nam Nam soi gương chải tóc thay quần áo mỗi ngày là khiến anh cảm thấy ấm áp trong lòng.

"Được, đi." Hứa Nam Nam đồng ý.

Ừm, vừa hay đưa một vài tài liệu cho bên trên luôn. Cấp trên đã tỏ thái độ rồi, nếu cô không nhanh chóng đưa tài liệu thì sẽ khiến người ta nghĩ không ổn mất thôi.

Bây giờ ở hầm mỏ bận bịu, đến mức ngày nghỉ cũng phải tăng ca. Hứa Nam Nam không còn cách khác, chỉ đành xin nghỉ phép, lý do rất quang minh chính đại, phải đi sắm đồ dùng cho lễ kết hôn.

Vừa nói ra tin này, người ở ủy ban mỏ cũng náo nhiệt hơn.

Gần đây ai c*̃ng bận sục sôi ngất trời, lâu lắm không có tin vui rồi. Bây giờ nghe cô gái nhỏ ở ủy ban mỏ cuối cùng cũng sắp kết hôn, mọi người ai c*̃ng vui lây theo đôi phần.

Lý Tĩnh đến nhà ăn lấy cơm, lúc trở về cũng nghe được tin này: "Anh Hứa, Nam Nam sắp cưới chồng rồi, chúng ta có phải cũng nên đi xem không, mua sắm chút gì đó đi anh."

Hứa Kiến Sinh nói: "Chuyện này cô không phải bận tâm, cô đừng đi làm phiền con bé là được rồi."

"Sao lại là làm phiền, bây giờ em thật lòng quan tâm con bé mà." Lý Tĩnh đỏ mắt nói.

Bà ta thay đổi rồi, sao anh Hứa vẫn không tin bà ta vậy.

Hứa Linh ở bên cạnh há mồm ăn cơm, ăn xong cô nhóc lau miệng rồi hừ một tiếng. Sao không đi từ sớm đi, bây giờ chị cô nhóc sắp gả chồng thì đến nịnh hót, còn không phải muốn sau này chị cô nhóc dưỡng già cho sao. Theo cô nhóc nghĩ, người này nên bị kéo lên bệ giảng để mọi người khạc nhổ. Bà ta còn đáng ghét hơn mấy thầy cô ở trường học luôn ấy.

Khi Hứa Nam nam đang cân nhắc lúc lên tỉnh thì c*̃ng tiện thể mang tài liệu cho bên trên.

Thì buổi tối Cổ Lỗ Sĩ lại đem đến cho cô một vài tài liệu.

Bây giờ cậu ta hình như càng ngày càng bận, đưa đồ xong thì để lại lời nhắn: "Lần này lấy có hơi nhiều, gần đây khá bận, chỗ này đủ để cô học một thời gian. Phải rồi, trong đó có một mục tài liệu, tạm thời chỉ sửa được một nửa, từng này cũng đủ dùng được một khoảng thời gian. Cô có thể lấy dùng trước, phần sau dự tính cần một khoảng thời gian nữa mới gửi đến được."

Hứa Nam Nam gửi hình mặt cười kèm hai dấu chấm than để cảm ơn sang. Sau đó cô nhìn một đống tài liệu và sách vở trong cửa hàng Taobao. Cô suy nghĩ, sách lần trước còn chưa dịch xong, vẫn nên lấy tài liệu trước. Cô sắp xếp tài liệu trong cửa hàng Taobao xong rồi gói lại trong một cái túi lớn trước. Lúc này Hứa Nam Nam mới yên tâm đi ngủ.

Ngày nghỉ phép này, Hứa Nam Nam mặc quân phục đi c*̀ng Lâm Thanh Bách cũng mặc quân phục c*̀ng ra ngoài. Lúc này quân phục đã dần dần trở thành trào lưu chính. Mặc quân phục màu xanh bước đi trên đường được xem như là biểu tượng tân thời. Để có được cả bộ này c*̃ng không dễ dàng gì. Lâm Thanh Bách phải nhờ vả bạn ở trong bộ đội mới có được bộ đồ này. Bình thường Hứa Nam Nam mặc đồ lao động, khi nào lên tỉnh thì mới mặc như vậy.

Bà Vu cười rạng rỡ nhìn trang phục c*̉a hai người.

Vì sắp đến cuối năm nên có không ít người đến tỉnh, đến đâu cũng rất náo nhiệt. Hơn nữa bầu không khí cũng tốt hơn trước đó rất nhiều. Không khiến cô cảm thấy có chút căng thẳng như lần lên tỉnh trước.

"Anh Lâm, anh có thấy có chút gì đó khác không." Cô nhìn khắp tứ phía, đưa tay kéo tay áo Lâm Thanh Bách.

"Không giống thế nào?" Lâm Thanh Bách nhìn theo ánh mắt ngó tứ phía của cô.

Hứa Nam Nam cũng không nói ra được, chỉ là cảm giác có những chỗ không giống lắm. "Chỉ cảm thấy bầu không khí nhẹ nhàng hơn rất nhiều so với trước đây."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 704


Lúc này Lâm Thanh Bách mới phản ứng lại: "Tổ học tập của Cao Kiến Quốc gần đây rất yên phận." Trước đó, từ sau khi Cao Kiến Quốc đến tỉnh lỵ, ông ta luôn khoa tay múa chân vào những bộ phận khác ở ủy ban tỉnh, khiến cho tâm trạng c*̉a những người ở ủy ban tỉnh luôn hốt hoảng.

"Nếu bọn họ cứ yên phận mãi thì tốt biết bao." Hứa Nam Nam thở dài.

"Nam Nam, có những chuyện không phải chúng ta có thể kiểm soát được." Lâm Thanh Bách cũng cảm nhận được chút gì đó. Gần đây anh liên lạc với thủ trưởng c*̃ và cả Lâm Trường Chinh cha anh, nên cũng biết được một vài tin tức từ chỗ họ.

Có vài mâu thuẫn đã bắt đầu bị kích động lên rồi.

Một khi mâu thuẫn bắt đầu thì sẽ luôn có điểm bùng nổ. Nhưng những điều này không phải việc họ có thể tham gia vào được, thậm chí là ngăn cản.

Không ai biết sau khi mâu thuẫn xảy ra thì sẽ xảy ra chuyện gì.

"Cho dù thế nào, anh sẽ bảo vệ tốt Nam Giang." Lâm Thanh Bách nắm lấy tay cô.

Hứa Nam Nam hơi lo lắng, nếu thật sự có chuyện thì dù có là Nam Giang, chỉ sợ Lâm Thanh Bách cũng không trông nom nổi. Ôi, suy nghĩ nhiều cũng vô ích, vẫn là nên làm việc nhiều hơn.

Người trong cửa hàng nội thất cũng nhiều, kết hôn thời này coi trọng việc ăn mừng, mùa đông cũng không phải làm việc, đây là thời điểm tốt để kết hôn. Khi hai người đến chợ nội thất, có không ít người c*̃ng đang chọn đồ.

Hứa Nam Nam xem những đồ nội thất mới là c*̃ng không còn tâm trạng thưởng thức nữa. Toàn mẫu mã giống nhau và kiểu dáng đơn giản, lớp sơn bên trên coi như cũng không tệ, điêu khắc thêm hoa và có gắn gương lớn, sự kết hợp quả thật rất sang trọng.

Lâm Thanh Bách nhìn tủ quần áo có gắn gương ở trước mặt rồi gõ hai cái, rất hài lòng, anh quay đầu nhìn Hứa Nam Nam: "Thế nào?"

Lớp sơn màu đỏ trông rất may mắn. Hứa Nam Nam chớp mắt, chỉ về hướng chiếc tủ lớn bằng gỗ đặc không chạm hoa ở bên cạnh.

Cô thấy tủ quét sơn còn không đẹp bằng tủ gỗ thô như này. Hơn nữa nhìn gỗ thô này cũng đơn giản và phóng khoáng, bớt gây mắt hơn.

Cô học theo Lâm Thanh Bách bước tới rồi gõ vài cái, ừ, đủ chắc chắn. "Cái này đi."

Lâm Thanh Bách nhíu mày, đi tới nhìn: "Thích cái này à?"

Hứa Nam Nam kiên quyết gật đầu: "Thích!"

"Được, vậy thì cái này." Lâm Thanh Bách cười cưng chiều. Dù sao hôm nay khi ra ngoài cũng đã định là sẽ nghe cô hết.

Hứa Nam Nam phát hiện Lâm Thanh Bách rất thích màu đỏ. Không mua được tủ đó, khi chọn sofa và rương gỗ anh c*̃ng toàn chọn màu đỏ.

Hứa Nam Nam lấy cớ đồng bộ, chọn toàn bộ đều là gỗ trơn.

Lâm Thanh Bách nhìn đống đồ nội thất toàn là gỗ trơn, khó hiểu sờ cằm. Chị dâu Cao không phải nói mua nội thất phải mua đồ nổi bật thì đồng chí nữ mới thích sao?

Bỏ đi, cô bé này cũng không phải cô gái bình thường.

Chọn xong nội thất, đưa địa chỉ rồi nhờ người mang về.

Thời đại này không có giao hàng về tận nhà, tự mua tự vận chuyển, không chịu trách nhiệm thiệt hại.

Hứa Nam Nam nhìn thấy bên ngoài có vài chiếc xe ba gác. Những đơn vị có điều kiện tốt còn gọi hẳn máy kéo để kéo về.

Lâm Thanh Bách cũng sớm đã tìm người đến giúp đỡ. Anh chất hết tất cả đồ nội thất lên trên xe tải chở hàng, rồi nói địa chỉ cho bác tài. Bọn họ không đi theo về.

"Bộ trưởng Lâm, không ngờ gặp anh ở đây, trùng hợp quá."

Hai người đang chuẩn bị đến cửa hàng bách hóa thì gặp phải người quen. Cao Kiến Quốc xách theo túi công văn, cười nhìn Hứa Nam Nam và Lâm Thanh Bách. Hứa Mai Tử thì như cô vợ nhỏ đi bên cạnh Cao Kiến Quốc.

Bây giờ hai bên đã xé mặt với nhau, Hứa Nam Nam không muốn có liên quan gì đến loại người này, cô kéo Lâm Thanh Bách muốn rời đi.

Lâm Thanh Bách cũng không định tiếp xúc với Cao Kiến Quốc. Hiện tại phía Tôn Bác Văn đang tạm thời không làm gì được, Cao Kiến Quốc này cũng không đáng để lo sợ, anh cũng lười lãng phí tâm tư lên con người này.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 705


Thấy hai người định đi, Cao Kiến Quốc đón đầu: "Bộ trưởng Lâm, sao lại rời đi nhanh thế. Tôi đang định nói chuyện mà, tôi và Hứa Mai Tử cũng chuẩn bị kết hôn. Đấy, đến chọn nội thất đây."

Nghe thế, Hứa Nam Nam mới liếc nhìn Hứa Mai Tử. Trong mắt Hứa Mai Tử chứa vài phần đắc ý.

Lâm Thanh Bách tỏ ra bình thường nói: "Hai người kết hôn, không liên quan đến chúng tôi."

"Ôi trời, đều là người một nhà, làm sao phải nói lời xa lạ thế. Mai Tử cũng nói với tôi rồi, những chuyện đó tôi cũng thấy mấy người Mai Tử không đúng. Gia đình với nhau, dù có cắt xương thì vẫn liền gân mà, không lẽ thật sự định không liên lạc với nhau cả đời sao. Bộ trưởng Lâm, anh không phải người hồ đồ. Sau này có thế nào thì cũng sẽ có lúc cần đến chúng tôi, phải không? Không lẽ bộ trưởng Lâm vẫn ghim chuyện lần trước, đó chỉ là vì việc công thôi mà. Hơn nữa, các anh cũng đâu có thiệt thòi gì mà. Chuyện này cho qua đi nào." Cao Kiến Quốc tỏ vẻ thắm thiết.

Lâm Thanh Bách liếc ông ta một cái rồi hừ một tiếng, đưa tay kéo Hứa Nam Nam rời đi.

Thấy hai người rời đi như vậy. Lông mày Cao Kiến Quốc nhíu lại, lại nhìn về phía Hứa Mai Tử: "Mối thù này của mấy người lớn vậy sao?"

Hứa Mai Tử nói: "Cũng không tính là thù hằn gì, chỉ tại chị ấy nóng tính. Anh tìm hai người họ làm gì?"

Trong lòng cô ta nhiều ít c*̃ng có phần không vừa ý với thái độ của Cao Kiến Quốc. Không dễ gì mới tìm được Cao Kiến Quốc có chức vụ cao hơn chút so với người yêu c*̉a Hứa Nam Nam. Vậy mà sao Cao Kiến Quốc lại có thái độ như vậy chứ.

"Em thì hiểu cái gì. Anh như thế là để tìm sai sót c*̉a bọn họ. Em nghĩ cách kéo gần quan hệ lại đi." Cao Kiến Quốc thấp giọng nói.

Hứa Mai Tử cắn môi: "Anh thật sự kết hôn với em sao?"

"Tất nhiên là kết hôn rồi. Năm sau sẽ kết hôn." Cao Kiến Quốc nói.

Nghe thế, Hứa Mai Tử mới cười một cách hài lòng. "Được, khi về em bảo mẹ em đi nói chuyện. Nhà bọn họ ai c*̃ng dễ nói chuyện. Gia đình nói chuyện với nhau là sẽ không còn việc gì cả."

Nhà bác cả dễ lôi kéo. Còn về Hứa Nam Nam, đến lúc đó giao cho nhà bác cả là xong. Dù sao cô ta chỉ nói là giúp nói chuyện, chứ c*̃ng không nói chắc là kéo gần được.

Hơn nữa cô ta cũng không thèm làm hòa với Hứa Nam Nam. Cô ta muốn tốt hơn Hứa Nam Nam để sau này có thể chèn ép cô. Trước đây là cô ta ngốc nghếch nên mới cảm thấy tìm người thích hợp là được rồi. Kết quả là chọn người như Ngô Kiếm, anh ta c*̃ng có đối tốt với cô ta đâu. Bây giờ chuyện hộ khẩu và công việc đều đã giải quyết cả rồi. Đôi khi cô ta còn cảm thấy con người Hứa Nam Nam gian xảo, lanh lợi, lo tìm người yêu có điều kiện tốt từ lâu. Nhưng may mà bây giờ cô ta cũng không thua kém gì. So ra thì, bọn họ ở tỉnh lỵ, không hề kém cạnh Hứa Nam Nam chút nào.

Hứa Nam Nam không biết suy nghĩ hai người này. Cách xa hai người này rồi, cô mới nói vài câu với Lâm Thanh Bách. Cảm thấy Hứa Mai Tử này rốt cuộc bị làm sao mà lại chọn người như Cao Kiến Quốc không biết nữa.

Nói thật thì, Hứa Mai Tử đến cái tuổi này, đơn vị và hộ khẩu cũng chuyển được rồi. Muốn tìm người yêu thích hợp cũng không khó. Sao phải tìm người như Cao Kiến Quốc, vừa nhìn đã thấy không đáng tin.

Lâm Thanh Bách cũng đang trầm tư, anh bóp bóp tay cô: "Đó là sự lựa chọn của cô ta. Đừng để ý cô ta. Cao Kiến Quốc đó… Hơi kì lạ."

"Kì lạ chỗ nào, trước nay luôn kinh tởm thế mà." Hứa Nam Nam cảm thấy ngay từ lần đầu gặp mặt là tên Cao Kiến Quốc này đã kinh tởm rồi.

"Không nói rõ được. Trực giác thôi. Kệ đi, những chuyện thế này em không cần lo lắng, chuyện gì cũng có anh đây." Lâm Thanh Bách khẽ nhướng mày nói.

Hứa Nam Nam gật đầu, kiên quyết sau này sẽ cách xa hai người này.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 706


Chỉ cần hai người đó không giở trò trước mặt cô là được. Nếu kết hôn thật thì hai người này đúng là liên minh mạnh mẽ, cao thủ khiến người ta ghê tởm.

Sau khi mua đồ xong, hai người lại đi xem phim lần nữa. Lần này Hứa Nam Nam lại xách theo túi tài liệu đi ra.

Bây giờ Lâm Thanh Bách không cảm thấy kì cục chút nào nữa. Sắc mặt như thường đón lấy chiếc túi rồi đi gọi điện thoại, rất nhanh đã có người đến, không biết ra ám hiệu gì đó với Lâm Thanh Bách rồi cầm túi đi luôn.

Hứa Nam Nam thấy vậy c*̃ng thấy mình như thể đang làm trinh thám ngầm vậy. Chẳng trách cô bị hiểu nhầm là đặc vụ, nhìn lại cũng giống thật.

Có ai đáng buồn như cô không, việc chính nghĩa như vậy mà phải làm một cách lén lút.

Chỉ là lần này lấy nhiều tài liệu hơn lần trước, cũng không biết bên trên có phản ứng gì không. Phải rồi, bên trong hình như còn có một mục tài liệu chưa hoàn thành c*̃ng để c*̀ng vào trong túi.

Hứa Nam Nam ho khụ khụ, không sao, dù gì nhiều tài liệu như vậy, cấp trên còn phải nghiên cứu một thời gian. Đến khi sản xuất thì chắc phần còn lại c*̃ng xong rồi.

Dù cho có thế nào đi nữa, tài liệu đã nộp xong, Hứa Nam Nam cảm thấy mình c*̃ng coi như đã hoàn thành một nhiệm vụ lớn.

Chuyện đã giải quyết xong, hai người đi ăn chút gì đó rồi ngồi xe quay về Nam Giang. Hứa Nam Nam quay đầu nhìn về phía tỉnh lỵ, nghĩ nếu như mình không có chuyện gì, thì trong một khoảng thời gian ngắn sẽ không quay trở lại đây nữa.

Khi về đến Nam Giang đã là buổi chiều, đồ nội thất c*̃ng đã đến. Được đặt ở trong sân của khu tập thể ủy ban huyện.

Lúc Lâm Thanh Bách và Hứa Nam Nam đến, tất cả mọi người đang vây quanh nhìn.

Lần này Lâm Thanh Bách mặc dù không chọn những đồ tốt, nhưng ít ra thì cũng là trọn bộ và theo bộ. Chức vụ c*̉a anh trong ủy ban huyện này cũng không phải thấp. Mấy bà vợ nhà khác trông thấy mà ngưỡng mộ, nghĩ đến năm đó lúc bọn họ kết hôn, chồng mình lúc đó chẳng có thứ gì cả, một giường một chăn cứ thế kết hôn thôi. Hiện giờ muốn mua đồ dùng gia đình cũng khó mà mua được.

Vợ của cục trưởng Cao kéo tay Hứa Nam Nam nói về mặt tốt của những đồ nội thất này, nghe thấy Hứa Nam Nam nói rằng đây đều là những đồ mà cô chọn, luôn miệng khen Hứa Nam Nam sau này sẽ được sống sướng.

Hôm qua bà ta có nghe bộ trưởng Lâm nói muốn mua đồ tốt nhất, để cho vợ nở mày nở mặt. Kết quả là đồng chí Vu này ấy vậy mà lại chọn mua đồ rẻ, chẳng phải là một cô gái tốt giản dị sao.

Hai người đang đứng nói chuyện ở bên này, bảo vệ Kha bỗng phát ra âm thanh khì khì quái dị, hấp dẫn sự chú ý của Lâm Thanh Bách. Lâm Thanh Bách thấy Hứa Nam Nam đang nói chuyện vui vẻ với mọi người, mím môi cười rồi đi về phía bảo vệ Kha.

Bảo vệ Kha nhìn về phía Hứa Nam Nam, sau đó nói nhỏ: "Bộ trưởng Lâm, đồng chí Tôn làm bác sĩ đó lại qua đây rồi, đang ở trong phòng tiếp khách đó. Trước đó nghe bảo cháu chở đồ về để chuẩn bị kết hôn thì tức đến nỗi sắc mặt khó coi lắm đó."

Lâm Thanh Bách nhìn về phía phòng tiếp khách, sau đó gật đầu: "Cháu biết rồi."

Bên này các cô gái đang nói chuyện, còn những chàng trai thì phụ giúp bê đồ nội thất đi lên trên. Sau khi xếp gọn đồ xong, nhà cửa nhìn trông có vẻ ấm áp hơn rất nhiều, càng thêm giống như đang sống một cuộc sống hạnh phúc.

Buổi tối hai người ăn cơm ở quán cơm, sau đó Lâm Thanh Bách đưa cô về. Lúc quay lại bên ủy ban huyện, còn chưa kịp vào cửa thì nhìn thấy Tôn Hỉ Mai đang đứng đợi ở cửa.

"Anh Thanh Bách." Tôn Hỉ Mai tỏ vẻ uất ức đứng ngay lối đi.

Lâm Thanh Bách cũng không bước vào cửa, nhà tân hôn là nơi kết hôn của anh và Nam Nam, dĩ nhiên là không phải ai cũng có thể bước vào trong.

Anh châm một điếu thuốc: "Cô đến đây làm gì?"
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 707


"Em chỉ muốn hỏi anh, tại sao, tại sao anh có thể đối xử như thế với cha em. Chuyện đó em cũng đã nói rồi, không phải là giám sát anh, chỉ là giám sát người phụ nữ đó thôi mà, tại sao anh lại phải đối xử với em như thế?"

"Nam Nam là người yêu của tôi, còn cô, chẳng liên quan gì đến tôi cả."

"Nhưng bao nhiêu năm qua em đối tốt với anh, nhiều năm đến thế..."

Cho đến khi tin tức đình chỉ công tác của cha cô ta được truyền ra, cô ta vẫn không dám tin. Anh Thanh Bách đúng là nghiêm túc với cô ta, thật sự muốn trừng phạt cô ta.

Thế nên là cô ta đã liên lụy đến cả cha mình.

Lâm Thanh Bách nhìn người phụ nữ đứng trước mặt mình, cau mày nói: "Đồng chí Tôn Hỉ Mai, hy vọng cô lý trí một chút. Tôi đã nói trước với cô rồi, người yêu của tôi là Nam Nam, người trong lòng tôi cũng chỉ là Nam Nam. Chẳng liên quan gì đến người khác. Hy vọng cô đừng sai lại càng thêm sai. Ai cũng phải có trách nhiệm với việc mình đã làm. Bài học lần này của cô vẫn chưa đủ sao?"

"Em chẳng làm sai điều gì cả, em chỉ cảm thấy Nam Nam có chút gì đó không ổn mà thôi, em muốn giúp anh."

Tôn Hỉ Mai kiên định nói.

Lâm Thanh Bách rét lạnh nói với cô ta: "Đừng tự cho là mình đúng. Cô đi đi, sau này đừng đến đây nữa."

Anh không quan tâm đến Tôn Hỉ Mai nữa, quay người mở cửa bước vào phòng.

"Anh thật sự phải kết hôn rồi sao?" Tôn Hỉ Mai hét lên ở phía sau.

"Đúng vậy." Lâm Thanh Bách không thèm ngoảnh đầu lại, cứ thế đóng cửa.

Nhìn thấy cánh cửa lớn dần được đóng chặt lại. Tôn Hỉ Mai ôm lấy cánh tay mình khóc lớn ở hành lang. Có một vài nhà ở bên cạnh mở cửa nhìn cô ta, đều lắc đầu. May mà bộ trưởng Lâm là người đứng đắn, nếu không thì kiểu cứ có chết cũng không chịu bỏ cuộc như này, người trẻ tuổi nào mà chịu đựng được chứ.

Ngày hôm sau Tôn Hỉ Mai rời khỏi khu tập thể của ủy ban huyện. Bảo vệ Kha ngay lập tức báo cáo tình hình cho Lâm Thanh Bách.

Sau khi đến bộ vũ trang của huyện, Lâm Thanh Bách gọi điện thoại cho Chương Lỗi, bảo anh ta giúp đỡ trông chừng bên phía Cao Kiến Quốc.

Chương Lỗi cười lớn: "Sao thế, tên đó vẫn chưa chịu từ bỏ sao. Giờ cấp trên anh ta cũng không xong rồi, hiện giờ anh ta không nhảy nhót gì được nữa đâu. Cậu xem cái tổ học tập đó còn quản được chuyện gì chứ. Nếu như không phải hiện giờ bên trên vẫn chưa rõ thế nào thì bọn anh sớm đã đuổi người về thủ đô rồi."

"Tôi đang nói chuyện nghiêm túc với anh đó, trông chừng đi. Trong lòng tôi vẫn luôn cảm thấy có gì đó không đúng cho lắm."

"Có gì không đúng chứ?" Nghe Lâm Thanh Bách nói như vậy, Chương Lỗi cũng nghiêm túc lại. Anh ta biết trước giờ Lâm Thanh Bách không phải là người nói xằng. Nếu không phải có vấn đề gì thật thì anh sẽ không nói linh tinh.

"Quá qua loa." Lâm Thanh Bách thở dài. Con người Cao Kiến Quốc không có thủ đoạn gì. Nếu như thật sự theo những gì Tôn Hỉ Mai nói, là nghe lời cô ta tìm người để theo dõi Nam Nam. Mà người ông ta tìm để theo dõi c*̃ng không có khả năng gì, hơn nữa cũng không giống chuyện mà ông ta sẽ làm.

"Trước đây không phải anh có nói, tuy rằng con người Cao Kiến Quốc không được thật thà, nhưng trước giờ chưa từng vượt qua giới hạn. Người mà anh ta dám động tay đến đều là người sẽ không ảnh hưởng gì đến anh ta sao. Nhưng anh ta đã từng đụng chạm với tôi, c*̃ng biết được tính cách của tôi sẽ không chịu để im mà vẫn còn vì Tôn Hỉ Mai tìm một người không có năng lực gì để theo dõi tôi. Anh nói xem đây là tại sao?" Anh hỏi Chương Lỗi, cũng như là đang hỏi bản thân mình.

"Vì để lấy lòng Tôn Hỉ Mai sao?" Chương Lỗi hỏi.

Lâm Thanh Bách thở dài: "Không thể đơn giản như vậy được. Anh cứ trông chừng giúp tôi chút, xem anh ta còn có động tĩnh gì không."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 708


Chương Lỗi cũng trở nên nghiêm túc: "Được, có điều dạo gần đây anh ta ngày nào cũng đi ra ngoài gặp người yêu, không làm chuyện chính gì cả, bên tôi có lẽ cũng không thể bắt được thông tin gì."

"Trước mắt cứ trông chừng đi."

Đồ nội thất cũng mua xong rồi, tài liệu cũng nộp lên rồi, Hứa Nam Nam cũng an tâm. Ngày hôm sau đi làm, mọi người bắt đầu bàn tán về chuyện cô mua những đồ gì.

Nghe nói Hứa Nam Nam mua đồ nội thất toàn là trọn bộ, ai c*̃ng vô cùng ngưỡng mộ, còn ồn ào nói lúc Hứa Nam Nam được gả đi sẽ đến nhà của Hứa Nam Nam xem đồ dùng đó trông ra sao.

Hứa Nam Nam cũng vui vẻ đồng ý.

Lúc này chẳng có chuyện vui gì, cũng chẳng trách được là mọi người sôi nổi như thế.

Ăn cơm trưa xong, Hứa Nam Nam đi tìm Hứa Linh. Bây giờ trời đã chuyển lạnh, phía bên Tiểu Mãn đã có cô chuẩn bị quần áo bông để mặc. Còn Tiểu Linh đang trong giai đoạn trưởng thành, cũng chẳng có quần áo gì để mặc. Cô cũng phải giúp chuẩn bị cho cô nhóc. Còn về hai vợ chồng Hứa Kiến Sinh, có lẽ không thể trông cậy gì được rồi.

Đến gần nhà của Hứa Kiến Sinh, Hứa Nam Nam tìm người giúp cô đi gọi Tiểu Linh.

Một lúc sau, Tiểu Linh miệng còn nhét đầy đồ ăn bước tới.

Cô nhóc hiện giờ tinh thần tràn đầy năng lượng, để kiểu tóc ngắn của học sinh, vóc dáng cũng đã cao lên một chút, khuôn mặt tròn trịa. Cô nhóc nhìn thấy Hứa Nam Nam thì cười toe toét chạy đến ôm eo Hứa Nam Nam. "Chị!"

"Giờ mới ăn cơm sao?" Giờ ăn cơm bên nhà ăn của bọn cô cũng coi là khá muộn rồi, tại sao Hứa Linh giờ này mới ăn cơm chứ. Cô khẽ cau mày.

"Buổi trưa em có chút việc nên về muộn ạ."

"Bận gì đấy, trường em cho dù có bận thì cũng không thể nào không cho ăn cơm đúng giờ chứ."

Hứa Linh ho một tiếng: "Chỉ là bận chuyện về kỳ thi cuối kỳ thôi. Chị, chị mang gì cho em đấy?"

Hứa Nam Nam mở túi đồ ra: "Là một vài chiếc áo bông quần bông, sau này khi trời trở lạnh thì em mặc thêm vào nhé. Còn có, học thì cũng là một chuyện quan trọng, nhưng em cũng phải ăn uống đầy đủ, biết chưa?"

"Em biết rồi."

Hứa Linh cầm lấy tay cô làm nũng: "Đúng rồi, chị, chị có thể giúp em tìm một bộ quân phục không. Em thấy ở trong trường có người mặc nó á, đẹp lắm luôn. Em cũng muốn mặc."

"Còn nhỏ tuổi thì chú trọng đến việc có đẹp hay không làm gì, mặc ấm là được rồi. Các em còn nhỏ, nhiệm vụ chủ yếu bây giờ là học tập." Hứa Nam Nam không đồng ý, bất kể là đối với Tiểu Mãn hay Tiểu Linh, cô đều có cách suy nghĩ như thế. Về phương diện ăn uống thì phải ăn no, sau đó tốt nhất là nên ăn uống đủ chất hơn nữa. Còn về phương diện ăn mặc thì có thể mặc đủ ấm, sạch sẽ thích hợp là được rồi. Một bộ quân phục thì dễ thôi, nhưng thói quen này là không tốt. Hứa Nam Nam sẽ không chiều cho thói quen đó.

"Còn có người mặc quân phục, lưng đeo cặp vải bạt cơ." Hứa Linh nghĩ đến các học sinh cuối cấp ăn mặc hào nhoáng ở trong trường, trên mặt có chút ngưỡng mộ.

Hứa Nam Nam thấy thế, nghĩ một hồi: "Được, để chị xem là kết quả thi cử lần này của em ra sao, rồi sẽ quyết định là có mua cho em hay không. Chị Hai của em hiện giờ còn đang cố gắng giành lấy hạng nhất trong toàn khối đấy."

Hứa Linh nhất thời cảm thấy chột dạ vuốt vuốt mũi.

Dặn dò thêm Hứa Linh vài câu cần phải chăm chỉ học hành xong, Hứa Nam Nam bảo cô nhóc nhanh chóng quay về ăn cơm.

Đợi Hứa Linh quay vào đến nhà, Lý Tĩnh kéo cô nhóc lại, nhìn xem đồ trong túi của cô nhóc.

Hứa Linh giật lại túi rời đi, đặt lên trên chiếc giường nhỏ của mình: "Đồ của con, còn lâu mới cho mẹ xem. Mẹ mà đòi xem là con sẽ mách cha đó."

"Mẹ xem thì sao chứ, đồ mà chị con đưa cho, việc gì mẹ không thể xem được?"
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 709


Lý Tĩnh tức giận nhìn đứa con gái nhỏ của mình, nếu như là trước đây là bà ta sớm đã đánh cho nó mấy cái rồi. Dám đối xử với mẹ ruột mình như thế, đúng quả thật là đồ hỗn láo mà.

Hứa Linh trợn mắt: "Đồ chị con còn lâu mới để cho mẹ xem. Nếu như mẹ dám xem, con sẽ bảo người lôi mẹ đến trường, để cho mẹ lên bệ giảng, tất cả mọi người sẽ chửi mắng mẹ."

"Mày, mày muốn phản à." Lý Tĩnh nghe xong những lời này, tức đến nỗi khóe miệng c*̃ng co giật.

Hứa Linh cầm chặt túi đồ, không hề nhượng bộ. Cô nhóc không sợ sệt nữa đâu, không một ai có thể bắt nạt cô nhóc.

Đến cuối cùng Lý Tĩnh c*̃ng không dám chọc tức cô nhóc nữa, không phải là sợ cô nhóc, mà lo rằng khi Hứa Kiến Sinh quay về, cô nhóc mách chuyện với hắn ta rồi Hứa Kiến Sinh lại bắt bà ta về quê sinh sống.

Đến tối Hứa Kiến Sinh trở về, Lý Tĩnh nhân cơ hội này mách chuyện này với hắn ta.

"Con bé này hiện giờ ngày càng không chịu nghe lời rồi, người làm mẹ ruột như em cũng không quản được. Sau này còn không phải sẽ lật nhà luôn à. Anh nói xem phải làm sao đây."

Hiện giờ Hứa Kiến Sinh căn bản là không tin lời bà ta nữa, nghe nói Hứa Nam Nam mang quần áo qua đây cho Hứa Linh, ngược lại còn cảm thấy Lý Tĩnh quả thật là không làm tròn bổn phận của người mẹ. Nếu như không phải trong nhà không chuẩn bị quần áo đầy đủ cho con, thì bên phía Nam Nam c*̃ng không cần phải lo lắng chuyện này.

Ông ta móc lấy một xấp phiếu công nghiệp và phiếu vải từ trong túi ra, bảo Hứa Linh khi nào thì mang qua cho Hứa Nam Nam.

Hứa Linh vội vàng nhận lấy nhét vào túi.

Ngày hôm sau Hứa Linh đi tìm Hứa Nam Nam nói chuyện này rồi đưa phiếu vải và phiếu công nghiệp cho Hứa Nam Nam. Hứa Nam Nam không nhận lấy, bảo Hứa Linh đem về đi.

Cô đối xử tốt với Hứa Linh là tấm lòng của cô, không hề muốn có chút dây dưa đối với bên đó.

"Chị, chị không lấy thì hời cho người ta quá."

"Em cầm về đi, bảo bọn họ mua thêm cho em vài bộ quần áo."

Hứa Linh nghe xong, khẽ cau mày. "Vậy thì em cất đi nhé."

"Em cầm về đi." Hứa Nam Nam gật đầu.

Dù sao thì hiện giờ cô không muốn có chút dính dáng nào với người nhà họ Hứa nữa.

Đám cưới của Hứa Nam Nam được ấn định vào cuối tháng mười hai, trước đó Lâm Thanh Bách nói sẽ tổ chức vào tết nguyên đán. Bà Vu tính toán ngày, cảm thấy nên tổ chức vào cuối tháng mười hai, hoặc là tháng hai.

Lâm Thanh Bách không nói gì thêm, quyết định vào cuối tháng mười hai.

Bởi vì sớm đã bắt đầu chuẩn bị từ năm trước nên giờ cũng không vội vàng gì. Ngay cả công việc ở trên mỏ cũng đã từ từ vào giai đoạn xong xuôi, dần nhàn rỗi hơn.

Điều bận rộn nhất chính là, Chu Phương đã sinh con rồi. Sinh một đứa con gái bụ bẫm, khiến cho Lý Vỹ Minh vô cùng phấn khích.

Hứa Nam Nam và Lâm Thanh Bách sáng sớm ra đã đi thăm Chu Phương, khi nhìn thấy đứa trẻ, mắt không hề chớp lấy một lần.

Lý Vỹ Minh ở bên cạnh rất cẩn thận và nhẹ nhàng ôm lấy đứa trẻ, anh ấy đang thay tã cho nó. Tuy rằng động tác đó không được thành thạo cho lắm, nhưng lại vô cùng ấm áp.

Lâm Thanh Bách nhìn một cách thật tỉ mỉ, không hề chớp mắt lấy một cái. Bên này hai người đàn ông nhìn chằm chằm đứa trẻ, bên kia hai người phụ nữ thì đang hàn huyên.

Chu Phương vừa vui mừng vừa thở dài nói: "Còn nói là có thể uống rượu mừng chứ, bây giờ ngay cả rượu mừng cưới của em cũng không kịp rồi." Đến khi đám cưới của Hứa Nam Nam thì chị ấy vẫn còn đang ở cữ.

"Đợi sau khi chị ra cữ thì chúng ta lại tụ tập riêng ăn một bữa."

"Không giống. Thôi bỏ đi, đợi đến lúc em có con, đến uống rượu mừng con em đầy tháng cũng giống nhau thôi." Chu Phương cười hì hì, sau đó nhìn về phía Lâm Thanh Bách: "Em xem nhà em đi, đang học hỏi đấy."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 710


Hứa Nam Nam quay đầu lại nhìn, Lâm Thanh Bách đang giúp đỡ Lý Vỹ Minh, tuy hai người không hề biết gì cả, nhưng trông lại rất nghiêm túc.

Chu Phương nói: "Chẳng có cách nào khác, không có ai chăm con cho bọn chị, sau này chỉ có thể tự chị và Lý Vỹ Minh chăm nom thôi. Nhà của bọn em chắc cũng thế nhỉ."

Hứa Nam Nam nghĩ một lúc, quả thật đúng thế.

Hai người đang nói chuyện, một nữ bác sĩ bước vào, định làm kiểm tra cho Chu Phương.

Bác sĩ nữ khoảng tầm ba mươi tuổi, tướng mạo trung bình, nhưng con người thì rất thân thiện. Không hề giống như Tôn Hỉ Mai, là một bác sĩ nhưng lại vô cùng kiêu ngạo.

Đợi sau khi hai người đàn ông ra ngoài, thì cô ta bắt đầu kiểm tra cho Chu Phương.

Sau khi kiểm tra xong, Chu Phương cười vui vẻ cảm ơn: "Cảm ơn bác sĩ Từ nhiều."

"Là việc chúng tôi nên làm, cô gái này là đồng nghiệp của cô hả, trông trẻ nhỉ."

"Đây là bạn tốt nhất của tôi." Chu Phương kéo tay Hứa Nam Nam cười nói. Sau đó giới thiệu: "Đây là bác sĩ Từ, y thuật rất tốt, lần này chị sinh nở không được suôn sẻ lắm, may mà có bác sĩ Từ đó."

Hứa Nam Nam cũng mỉm cười nói: "Bác sĩ Từ quả thật là vừa có y đức vừa giỏi giang."

Bác sĩ Từ cười ôn hòa: "Hai cô quá khen rồi, không có chuyện gì nữa thì tôi ra ngoài trước nhé, hai người cứ từ từ nói chuyện."

Nói xong cầm bệnh án đi ra khỏi phòng bệnh.

"Cô bác sĩ này được lắm, nếu như sau này em có sinh con, cứ tìm đến cô ấy. Cũng là người mới đến chưa lâu, chị cũng may. Chứ nếu không thì lần này phải chịu cực rồi."

"Bác sĩ Từ không phải là người Nam Giang à." Hứa Nam Nam hỏi.

"Ừ, là từ nơi khác đến. Các bác sĩ sản phụ khoa ở Nam Giang không giỏi lắm, vốn dĩ cũng có người có chuyên môn chút nhưng lại là bác sĩ nam. Trước đây có vợ c*̉a một người nào đó sắp sinh nhưng lại không cho bác sĩ nam phẫu thuật, cuối cùng suýt chút nữa là sản phụ đó mất mạng. Sau này có vài người phản ánh rằng suýt nữa là bác sĩ nam đó bị đánh nên ở đây điều động người khác tới. Chị cũng là nghe được từ mấy người y tá nói chuyện với nhau. Rất may là có bác sĩ Từ đến, chứ không chị cũng không thích bác sĩ nam đỡ đẻ cho chị." Chính Chu Phương cũng nghĩ đến là phát sợ.

Hứa Nam Nam nghe xong thở dài nói: "Bây giờ đâu phải hồi xưa đâu, tại sao lại vẫn còn những người đàn ông như vậy chứ. Thà để cho vợ con mình mất mạng cũng để tâm đến những chuyện này."

Chu Phương nói: "Cho nên làm phụ nữ như mình không dễ chút nào đâu. Chị nói em nghe, đừng nghĩ là Lý Vĩ Minh đối xử tốt với chị thì sẽ không sao, nếu như thật sự để bác sĩ nam đỡ đẻ cho chị thì không biết là sẽ bị ghét bỏ bao lâu nữa đấy. Ai dà, đúng là không dễ chút nào."

Hai người đang nói chuyện thì hai người đàn ông đi vào. Cũng không tiện nói tiếp về chuyện này.

Lâm Thanh Bách và Hứa Nam Nam còn phải bận rộn cho việc chuẩn bị hôn lễ nên đi xuống lầu luôn. Trên đường gặp phải bác sĩ Từ, cô ta cười nói: "Chuẩn bị về rồi à. Những đồng chí trẻ tuổi như hai người nếu có thời gian rảnh thì đến thăm đồng chí kia nhé. Đến gia đình nhà bên chồng cũng không ai đến thăm nom cả. Sản phụ sinh con xong là chưa xong đâu, nếu như quá mệt sẽ rất dễ sinh bệnh." Cô ta lấy tay chỉ vào trán.

Hứa Nam Nam gật gật đầu. Cô cũng đã từng nghe qua, đó gọi là bị trầm cảm sau sinh. Cũng khá tương đồng với bệnh trầm cảm tiền sản, đều rất là nguy hiểm. Mới nãy thấy bộ dạng của Chu Phương vẫn rất tốt nhưng nghĩ lại thấy cũng thấy rất cực khổ. Gia đình nhà chồng và nhà mẹ đẻ không thể phụ giúp được gì.

Cô cười nói: "Bác sĩ Từ, còn phải làm phiền mọi người ở bệnh viện chăm sóc nhiều hơn ạ. Chúng tôi cũng sẽ lui tới thường xuyên để thăm nom."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 711


"Không vấn đề gì, đây cũng là trách nhiệm chúng tôi phải làm mà." Bác sĩ Từ cười, không nói nhiều nữa, cầm hồ sơ bệnh lý rồi rời đi.

Lâm Thanh Bách nhìn cô ta một cái, Hứa Nam Nam kéo anh lại: "Có chuyện gì sao?"

"Không có gì, thấy bác sĩ này hơi lạ mặt."

"Trí nhớ của anh cũng tốt thật đấy, ở Nam Giang chỉ có những người này, anh có thể nhớ rõ hết được luôn à. Vị bác sĩ này mới đến đây không lâu." Hứa Nam Nam kể ra câu chuyện vừa nãy mình tán gẫu với Chu Phương ở trong phòng bệnh cho Lâm Thanh Bách nghe. Sau đó lại bùi ngùi nói đàn ông toàn là kẻ gia trưởng.

Lâm Thanh Bách cười nói: "Đâu phải ai cũng vậy, trong lòng anh, không có việc gì là quan trọng hơn vợ con anh hết."

Anh nghĩ đến đứa trẻ mềm mại như bông lúc nãy, tưởng tượng ra sau này con của mình và Hứa Nam Nam cũng sẽ là một đứa bé mềm mại như cục bông như thế, ôm trên tay mà không chút cảm giác gì cả.

Anh thở dài rồi nhìn chằm chằm Hứa Nam Nam.

Hứa Nam Nam bối rối nhìn anh: "Sao lại nhìn em như vậy?"

"Sau này chúng ta sẽ sinh con gái trước." Lâm Thanh Bách kiên định nói.

Mặt của Hứa Nam Nam đỏ ửng lên: "Nói bậy gì chứ, còn chưa kết hôn mà, nói những chuyện này không phải là còn quá sớm hay sao."

"Cũng là chuyện sớm muộn thôi mà." Lâm Thanh Bách nói với vẻ dĩ nhiên. Con gái vẫn tốt hơn, trông giống Hứa Nam Nam vậy, mềm mại thì càng tốt nữa.

Hứa Nam Nam cũng chẳng muốn cùng anh nói về vấn đề này, nhéo vài cái vào cánh tay của anh: "Mau đi thôi, ông bà còn đang ở nhà đợi chúng ta đấy."

Bởi vì là mùa đông nên hai người cũng không đi xe đạp. Ở Nam Giang, Hứa Nam Nam cũng không có gì phải kiêng dè cả. Cô đeo khẩu trang và lấy tay đút vào túi của Lâm Thanh Bách, để anh sưởi ấm cho tay mình.

Lâm Thanh Bách thấy khuôn mặt mãn nguyện của cô, không nhịn được cong môi cười rồi sưởi ấm cho tay của cô. Hai người thân mật đi về nhà.

Gần tới cửa thì nghe trong nhà vọng lại tiếng nói chuyện, không phải là tiếng của ông bà Vu, nhưng lại là một giọng nói rất quen thuộc với bọn họ.

Hai người nhìn nhau rồi chau mày lại, sau đó thì cùng nhau đi vào trong sân.

Trong nhà, ông bà Vu đang ngồi trên bàn, Tiểu Mãn ngồi phía sau hai người họ, c*̀ng chau mày nhìn về phía hai người còn lại đang ngồi ở cạnh bàn.

Hứa Nam Nam vào nhà, vừa thấy hai người này là trong lòng bùng lửa: "Hai người chạy đến nhà tôi để làm cái gì?"

Nghe thấy tiếng của Hứa Nam Nam, ông bà Vu như thể c*̀ng lúc thở phào nhẹ nhõm, hai ông bà c*̀ng ngẩng đầu lên nhìn Lâm Thanh Bách và Hứa Nam Nam.

"Nam Nam và Tiểu Lâm về rồi à." Bà Vu cười nói.

"Ông bà ạ." Hứa Nam Nam bước vào, mắt thấy Hứa Mai Tử và Cao Kiến Quốc: "Hai người đến nhà tôi để làm cái gì vậy hả?"

Cao Kiến Quốc cười nói: "Tôi và Mai Tử đến hầm mỏ gặp bác cả, nghe nói hai người sắp kết hôn nên có lòng đến đây thăm. Dù sao cũng là họ hàng với nhau mà, cô nói xem có phải không?"

"Ai là họ hàng với mấy người chứ." Hứa Nam Nam bực bội nói. Cô không thể nào ngờ được hai người này sẽ chạy đến nhà cô.

"Hứa Mai Tử, quan hệ chúng ta đâu tốt đến thế. Cô cho rằng tôi quên chuyện cô hãm hại tôi trước đó rồi à? Bây giờ thì lập tức rời khỏi nhà tôi ngay, sau này không được đến đây nữa."

Hứa Mai Tử thầm cắn môi, trông thái độ c*̉a Cao Kiến Quốc, cô ta chỉ còn cách nhịn xuống: "Nam Nam, dù cho thế nào thì quan hệ họ hàng của chúng ta cũng sẽ không cắt đứt được mà. Chị và đồng chí Lâm cũng sắp kết hôn rồi đó, c*̃ng nên đổi tính đi thôi."

"Hứa Mai Tử, cô cút ra khỏi nhà tôi!" Hứa Nam Nam nghiêm túc nói. Cô mới không rảnh mà đi nghe những lời nhảm nhí của Hứa Mai Tử.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 712


Ở ngoài thì cũng thôi đi, thế mà lại còn chạy đến nhà cô. Thật sự nghĩ cô dễ ăn h**p vậy sao? "Nếu các người còn không đi thì đừng trách tôi động tay."

Lâm Thanh Bách cũng nghiêm mặt nói: "Hai người rời khỏi đây thì tốt hơn. Ở đây không hoan nghênh hai người."

"Bộ trưởng Lâm à, Nam Nam còn nhỏ nên chưa hiểu chuyện, anh cũng đâu cần phải tuyệt tình như vậy đúng không." Cao Kiến Quốc cười nói.

Lâm Thanh Bách nhìn về phía hai c*̣, hai tay nắm chặt thành nắm đấm để ở sau lưng: "Nam Nam không phải là để anh gọi. Hai người c*́t đi, tôi không muốn ầm ĩ quá khó coi ở đây đâu."

Cao Kiến Quốc thấy thái độ hai người như vậy, đành miễn cưỡng cười nói: "Vậy thôi, lần sau chúng tôi lại đến vậy." Quay lưng gọi Hứa Mai Tử rồi cùng nhau ra về.

Hứa Mai Tử liếc nhìn Hứa Nam Nam, nhớ đến lời dặn dò của Cao Kiến Quốc nên không nói những lời công kích Hứa Nam Nam như lúc trước nữa.

Đợi hai người ra cửa, Hứa Nam Nam đóng sầm cửa lại.

"Ông bà à, sau này đừng cho bọn họ vào nữa. Bọn cháu và bọn họ chả có quan hệ gì cả."

Ông Vu cũng nói: "Ông cũng thấy đồng chí nam đó không đàng hoàng chút nào, tại vì họ nói là họ hàng, chứ không ông cũng không cho vào nhà đâu."

Cho dù thế nào thì cũng là họ hàng c*̉a Nam Nam nên ông ấy không tiện làm quá.

Bà Vu nói: "Kệ đi, sau này nhớ là được thôi." Bà ấy lo là Lâm Thanh Bách thấy ở đây lộn xộn như vậy, sau này sẽ có chút nhận xét về nhà bọn họ.

Hứa Nam Nam vẫn còn có chút không cam tâm: "Cũng không biết là đến đây để làm gì nữa. Đúng là đáng ghét thật mà."

Ở ngoài, Cao Kiến Quốc và Hứa Mai Tử đi cùng nhau, mặt mày u ám.

Hứa Mai Tử thấy bộ dạng của ông ta như vậy thì lo lắng nói: "Sao vậy? Em đã nói trước rồi mà, tính tình của cô ta rất nóng nảy, không nên đến đây."

"Được rồi, tôi còn chưa nói gì mà." Cao Kiến Quốc híp mắt lạnh lùng nhìn cô ta. "Không phải nói là họ hàng sao, vậy thì nên đối xử tốt với nhau, đừng có kiếm chuyện nữa."

Hứa Mai Tử nghe vậy, trong lòng cảm thấy uất ức vô cùng. Cứ tưởng là tìm được một người có thể đàn áp Hứa Nam Nam, cuối cùng thì vẫn phải nịnh hót.

Chỉ là bây giờ cô ta c*̃ng không tìm được người nào tốt hơn nữa.

Hứa Nam Nam vẫn còn nghĩ đến chuyện của Hứa Mai Tử và Cao Kiến Quốc nên trong lòng cứ cảm thấy không thoải mái. Cô cũng đã không đến tỉnh lỵ nữa rồi, sao hai người này lại chạy đến Nam Giang cơ chứ.

Cứ sà vào bợ đỡ như vậy thì có ích lợi gì chứ.

Lúc ăn cơm, Hứa Nam Nam còn dặn dò thêm lần nữa là sau này dù cho ai của nhà họ Hứa đến thì cũng không cho vào nhà.

Tiểu Mãn cầm đũa nói: "Chị à, hôm nay lúc bọn họ đến đây, cứ luôn dáo dác ngắm nhìn nhà mình á chị." Cô bé thấy ánh mắt đó là thấy chán ghét nên phải nói chuyện này ra cho chị nghe.

Lâm Thanh Bách nói: "Bọn họ nhìn ngó khắp nơi à?"

"Không, em cản không cho họ vào trong phòng." Tiểu Mãn nói nhỏ.

Hứa Nam Nam khen ngợi nói: "Tiểu Mãn làm tốt đấy."

"Thôi được rồi ăn cơm thôi, chuyện cũng đã qua rồi, đừng để nó ảnh hưởng đến tâm trạng." Bà Vu khuyên. Cảm thấy tính tính của những người trẻ khó mà ổn định lại được.

Bà ấy vừa lên tiếng thì cả nhà cũng không nói thêm gì nữa.

Còn Lâm Thanh Bách thì thỉnh thoảng c*̣ng ly với ông Vu.

Ăn cơm xong, ông bà Vu vào trong nhà nghỉ ngơi. Tiểu Mãn cũng vào nhà đọc sách. Lâm Thanh Bách nghiêm nghị nói: "Sau này em tránh xa Cao Kiến Quốc và người nhà họ Hứa ra một chút, anh cứ thấy bọn họ có vấn đề."

"Em cũng chả muốn nhìn bọn họ thêm lần nữa." Hứa Nam Nam thật thà nói. "Cả tỉnh lỵ em cũng không đi nữa đâu."

Lâm Thanh Bách chạm vào gò má cô: "Đợi lần này làm xong việc thì sẽ ổn thôi." Dạo này vì chuyện công việc và kết hôn nên hai người đều rất bận rộn.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 713


Hứa Nam Nam nói: "Anh còn hứa với em là sau này sẽ đi hưởng tuần trăng mật nữa đó." Cô vẫn còn chưa quên chuyện này.

"Hưởng tuần trăng mật?"

Lâm Thanh Bách chau mày lại không hiểu.

Hứa Nam Nam ho vài tiếng: "Là sau khi kết hôn thì sẽ dẫn em đi ra ngoài chơi."

Lâm Thanh Bách mới sực nhớ ra, híp mắt cười: "Không quên đâu, luôn nhớ mà, đi Thượng Hải nhé."

Nghe anh nói là vẫn còn nhớ chuyện này, Hứa Nam Nam mới thấy mãn nguyện. Tranh thủ trước tháng năm năm sau đi ra ngoài chơi một lần, sau này thì phải thành thật, sống và làm việc khép nép.

Hứa Nam Nam vốn còn dự định khoảng thời gian này sẽ để bản thân mình được nghỉ ngơi, dù sao thì Cổ Lỗ Sĩ vẫn chưa gửi tài liệu qua. Kết quả thì dường như bên trên có chút gấp gáp, lại đưa thêm tranh chữ và đồ cổ đến cho Hứa Nam Nam. Vả lại còn rất là quý giá, nhìn qua là đã biết là vật quý báu. Hứa Nam Nam thấy trong đó có vài món đồ rất quen thuộc, sửng sốt không thôi.

Cô cũng biết là kể từ khi biết có thế lấy những đồ cổ này đổi đồ thì bây giờ bên trên dường như cũng đã dần coi trọng những thứ này hơn. Đồ đưa đến đây để đổi cho dù là quý báu nhưng c*̃ng thật sự chưa từng quý báu được như lần này. Với lại tranh chữ hiện tại lần trước đưa tới đó Hứa Nam Nam bán tốt nên tranh bọn họ đem đến toàn hầu hết là những tác phẩm của những họa sĩ thời nay. Không ngờ lần này lại đưa đến những phẩm vật quý báu của ngày trước.

Người phụ trách trịnh trọng nói: "Đồng chí Vu, có một phần tài liệu bị thiếu sót, những tài liệu sau này hy vọng sẽ có thể được hoàn chỉnh."

Hứa Nam Nam thầm nghĩ, tôi cũng muốn càng nhanh càng tốt mà. Nhưng bên phía người ta không có hàng, tôi lại không có cái điện thoại để thúc giục họ. Vả lại, người ta cũng là giúp đỡ vì tình bạn. Cô trịnh trọng nói: "Nếu như bên đó có liên lạc tới thì nhất định tôi sẽ hối bọn họ."

"Chuyện này rất quan trọng, chúng tôi tin tưởng vào đồng chí Vu." Người phụ trách cười cười rồi ra về.

Đợi người ta ra về rồi, Lâm Thanh Bách mới đi vào. Thấy đồ đạc trong đó, c*̃ng nhướng mày một cái.

"Lần trước em đã cho những tài liệu gì vậy?"

Hứa Nam Nam lắc đầu tỏ vẻ không biết, lần trước vì phải gấp gáp hoàn thành nhiệm vụ nên cô chỉ nhìn sơ lược. Cũng không đưa cho Lâm Thanh Bách xem. Dù sao cũng toàn là tài liệu Cổ Lỗ Sĩ đưa cho.

Lâm Thanh Bách thấy bộ dạng của cô thì cũng biết là chuyện gì. Nên cũng không tiếp tục hỏi thêm.

Tối đến Hứa Nam Nam về nhà gửi tin nhắn cho Cổ Lỗ Sĩ, hỏi tài liệu cậu ta gửi một nửa trước đây là gì.

Phía Cổ Lỗ Sĩ không có tin tức gì.

Hứa Nam Nam có chút phiền muộn, đang định đăng xuất thì cậu Hai gửi tin nhắn đến.

Tôi Là Cậu Hai: "Lần này đồ tốt không hề ít đó. Muốn bán hết à?"

"Tạm thời không gấp." Hứa Nam Nam nói. Những món quý báu này cô thật sự không nỡ bán đi. Bây giờ tiền trong tài khoản vẫn còn đủ. Vả lại bên phía Cổ Lỗ Sĩ cũng chứa có tin tức gì, bây giờ tạm thời cô không cần tiền gấp.

Tôi Là Cậu Hai: "Được, vậy trước tết sẽ không bán, bên tôi trước tết cũng phải nghỉ ngơi. Người lớn trong nhà về hết rồi, phải về nhà sum vầy."

Tên hố hàng này có hiếu quá chứ.

Tôi Là Cậu Hai: "Nhưng cô cứ yên tâm, bây giờ tôi vì để giữ công việc dễ dàng và lưu thông nên trên điện thoại cũng có cái này, sau này chúng ta lúc nào cũng có thể giữ liên lạc với nhau. Ôi chao, nói nhiều như vậy mà cũng chưa mời cô ăn cơm, cô có cần ra đây để gặp mặt gì đó không?"

Hứa Nam Nam thấy cậu ta lại bắt đầu không nghiêm túc, gửi biểu tượng mỉm cười qua: "Cuối năm bận lắm, thôi nhé. Bái bai."

Thanh niên có mái tóc màu hạt dẻ ở đầu bên kia cau mày nhìn điện thoại.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 714


Tôi cũng đã thành công thế rồi, cô không cần giả vờ thế đâu.

Thôi kệ, không thú nhận thì thôi. Sắp đến ngày kỉ niệm kết hôn c*̉a ông c*̣ và bà c*̣, cũng phải tặng chút quà gì đó nhỉ. Rầu muốn chết đi được.

Không liên lạc được với Cổ Lỗ Sĩ, Hứa Nam Nam chỉ còn cách là đợi thêm nữa. Cho dù bên trên có hối thúc thì cũng không còn cách nào khác, việc này không vội được. Vả lại những tài liệu mà cô gửi lên trên cũng không thấy thành quả mà. Chẳng thà mau chóng bắt tay vào sản xuất.

Cô cũng có tìm Lâm Thanh Bách để hỏi chuyện này. Lâm Thanh Bách nhìn cô: "Những món đồ này mà đem ra dùng đâu có đơn giản như vậy, với trình độ sản xuất hiện nay thì vẫn còn chút khó khăn để những món đồ này từ tài liệu rồi thành sản phẩm. Với lại những thứ này cho dù là đã làm ra được… Thì tạm thời cũng sẽ không lấy ra."

Hứa Nam Nam bây giờ mới hiểu ra, dù sao thì nguồn gốc cũng có chút ngoằn ngoèo, nếu như đột nhiên lấy ra thì nhất định sẽ rút dây động rừng. Cô nhớ đến khi tương lai lớn mạnh sau này, cũng thường nghe những người mê khoa học kỹ thuật ở trên mạng thảo luận, nói là có một nước nào đó giấu đi những vũ khí khoa học kĩ thuật cao siêu gì đó, đại loại giữ lại kỹ thuật chủ chốt gì gì đó… Xem ra thì làm người không vênh váo huênh hoang cũng là truyền thống.

Chuyện tài liệu thì c*̃ng không gấp được, Hứa Nam Nam quyết định sẽ không màng đến nữa. Cô cũng lo không nổi.

Tại thủ đô.

Trong một sở nghiên cứu bí mật, có mấy người tụm lại để phân tích tài liệu. Những tài liệu này đều rất cao siêu, toàn là bằng tiếng anh. Nhưng những người này vẫn xem rất chăm chú.

"Ôi, quả nhiên, khoảng cách này vẫn còn khá xa." Một giáo sư lớn tuổi nói.

"Chúng ta cũng sẽ nhanh thôi. Bây giờ trong nước trên dưới một lòng, chúng ta không thiếu người, lại càng không thiếu nhân tài. Sau này cũng sẽ đuổi kịp thôi."

"Đáng tiếc là còn thiếu một nửa. Nếu không thì bên đó đã có thể lập tức bắt nghiên cứu và phát triển rồi. Những loại máy này, nếu như có thể làm ra…"

"Cứ đợi đã, làm ra cũng không phải là chuyện dễ, không biết là phải bao nhiêu người phải mạo hiểm tính mạng nữa đó. Đúng rồi, tôi dự định đưa vài học trò ưu tú trước đây của tôi qua đây, mọi người cũng đang gấp, sớm ngày dẫn qua đây thì sẽ sớm ngày có thể bắt đầu triển khai công việc. Không có người là không được đâu."

"Đúng rồi, tôi đang viết thư đây, dẫn hết qua đây. Bên đây c*̃ng được lắm, không gian yên tĩnh. Tuy là không thể đi ra ngoài, nhưng chúng ta cả năm cũng không có thời gian ra ngoài, nơi này rất là thích hợp cho việc nghiên cứu."

Thời gian cũng đã bắt đầu bận rộn trở lại.

Bên phía Hứa Nam Nam cũng bận rộn, lẽ ra Chu Phương sau khi sinh con sẽ về nhà ở cữ sau sinh, nhưng vì cơ thể xảy ra chút vấn đề nên chỉ còn cách là tiếp tục nằm trong bệnh viện. Chị ấy một mình nằm ở bệnh viện không ai thăm nom, Hứa Nam Nam cũng ở gần chỗ bệnh viện, nên thường xuyên đến đó để chăm sóc chị ấy.

Không còn cách nào khác, đáng lẽ ra là bên phía chủ nhiệm Chu sẽ đến chăm sóc, nhưng chồng c*̉a bà ấy dạo gần đây tinh thần không được tốt cho lắm, cần người trông nom. Trong nhà c*̃ng có mấy đứa nhóc phải lo, bà ấy lại phải đi làm, nên không thể chăm sóc cho Chu Phương.

Mà nhà mẹ đẻ Chu Phương không lo, nhà chồng cũng không lo được, đôi vợ chồng trẻ chỉ còn cách là dựa vào Lý Vĩ Minh chăm sóc. Lý Vĩ Minh còn phải nuôi gia đình, đa phần vẫn là một mình Chu Phương tự lo. Hứa Nam Nam thấy không đành lòng, cộng thêm trước đây Chu Phương đối xử với cô rất tốt, cô không ra tay giúp đỡ cũng thấy ngượng, dĩ nhiên là phải giúp chị ấy.

Bình thường thì đem đồ ăn đến, giúp đỡ giặt giũ. Cũng không phải chuyện lớn lao gì cả.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 715


Chu Phương cảm động đến cay mũi. Mấy lần xém bật khóc, toàn bị Hứa Nam Nam nói lại. "Đang ở cữ không được khóc."

"Nam Nam, em đối xử với chị thật tốt, chị không biết phải nói như thế nào nữa." Chị ấy lấy tay dụi dụi mắt, cảm thấy khi hoạn nạn mới thấy được chân tình. Vẫn là Nam Nam đối xử tốt với chị ấy.

"Thôi, chúng ta lại còn nói những lời khách sáo vậy để làm gì cơ chứ?" Hứa Nam Nam cười, rồi lại đi qua nựng em bé.

Bác sĩ Từ qua đây để xem em bé, cười nói: "Tính tình đồng chí Vu tốt thật đấy, ngày nào cũng đến đây."

"Chỉ là giúp một tay thôi mà." Hứa Nam Nam cười nói.

"Cô làm xong việc ở đây cũng nhanh chóng về đi, người yêu của cô đang đợi ở dưới kìa." Bác sĩ Từ cười cười, không làm phiền bọn họ nữa, lại đi ra ngoài.

Nghe Lâm Thanh Bách đã đến, Hứa Nam Nam cũng không ở đây nữa. Giúp em bé quấn khăn xong thì bế đặt bên cạnh Chu Phương, dặn chị ấy chiều tối sẽ đến lần nữa, rồi mới xuống dưới gặp Lâm Thanh Bách.

Dạo này tuyết rơi lớn, không nên để lạnh.

Ra khỏi cửa, Hứa Nam Nam nhìn thấy Lâm Thanh Bách đẩy xe đợi ở ngoài, chau mày nói: "Anh đến đây làm gì vậy, không phải nói bận sao?"

"Anh không yên tâm để em một mình nên qua đây đón em." Lâm Thanh Bách cười cười nhìn cô sưởi ấm tay cho mình, lúc chạm vào đôi tay ấm áp của cô thì anh thu tay lại.

"Anh không lạnh à." Hứa Nam Nam trợn mắt.

"Đừng để em lạnh theo. Anh không sợ lạnh. Chúng ta về thôi."

Hứa Nam Nam không chịu, vẫn cứ nắm lấy tay của anh, chà thật mạnh rồi lại hà hơi vào. Đợi sau khi tay anh trở nên ấm hơn thì mới buông ra, đeo lại găng tay da vào tay anh.

Lâm Thanh Bách thấy cô nghiêm túc như vậy, xém chút nữa là không nhịn được muốn hôn một cái. Tại sao lại có thể làm cho người ta thích như vậy cơ chứ.

"Về nhà hay là về hầm mỏ?"

"Về hầm mỏ, còn phải đi làm mà." Hứa Nam Nam nhanh chóng ngồi lên xe.

Lâm Thanh Bách cười rồi leo lên xe, chậm rãi đạp. "Có gió lạnh, em dựa vào lưng anh nhé."

"Biết rồi mà."

Đợi hai người rời khỏi thì người mặc áo khoác trắng đứng từ trên cửa sổ mới rời đi.

Hứa Nam Nam vừa vào tới phòng làm việc thì mọi người hỏi thăm tình hình của Chu Phương.

Đang nói chuyện thì bỗng có người tìm gặp Hứa Nam Nam. Hứa Nam Nam thấy người đứng trước cửa là Lý Tĩnh. Mọi người nhìn về phía Lý Tĩnh, ai cũng không muốn nói gì.

Lý Tĩnh cười nói: "Nam Nam, mẹ gặp con có chút chuyện, con xem có tiện không?"

Hứa Nam Nam thẳng thắn nói: "Tôi đang đi làm, không tiện."

"Chỉ một lúc thôi, được không?" Bà ta cười lấy lòng.

"Giờ làm việc, không tiện." Hứa Nam Nam không muốn ầm ĩ khó coi trước mặt những đồng nghiệp ở ủy ban mỏ, nên nhịn không phát cáu.

Cô bây giờ nhìn c*̃ng không muốn nhìn Lý Tĩnh một cái.

Thấy Hứa Nam Nam như vậy, nét mặt Lý Tĩnh có chút không giữ được nữa. Đang định nói cái gì đó thì Lưu Song Song nói: "Bà còn không mau đi tôi sẽ gọi người đến đó. Chưa từng thấy người nào tự tiện đến chỗ làm việc của người ta để làm phiền người khác như bà cả."

"Đúng đó, bà còn không đi thì chúng tôi sẽ kêu người đến." Mọi người trong ủy bản mỏ đều biết chuyện trong gia đình của Hứa Nam Nam. Còn làm khó Hứa Nam Nam không biết bao nhiêu lần. Nhất là lúc bà ta không muốn về quê để chăm sóc mẹ chồng nên bắt con gái nhỏ về. Bà ta làm ra loại chuyện như vậy, khiến cho không ít người không nhìn nổi.

Trong nhà nếu khổ cực thì cả gia đình cùng nhau chịu khổ, chưa từng thấy người mẹ nào để con cái phải chịu khổ còn mình thì hưởng phúc một mình như vậy cả.

Lý Tĩnh thấy tình hình như vậy cũng không muốn tiếp tục ở đây nữa, chỉ cảm thấy không có cách nào để có thể bàn giao lại với Hứa Mai Tử.

Người yêu của Hứa Mai Tử cũng không tệ, còn là đến từ tỉnh lỵ.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 716


Nghe Mai Tử nói, chỉ cần một câu nói thôi là đã giải quyết được chuyện công việc và hộ khẩu cho Hứa Mai Tử, lại còn được chia nhà ở nơi như tỉnh lỵ. Tài giỏi biết bao nhiêu.

Nhìn lại người yêu của Nam Nam, nói là tài giỏi lắm, nhưng lại không cho được gia đình chút lợi ích gì cả. Đừng nói là nhà họ Hứa, ngay cả nhà họ Vu cũng chả được nhờ gì cả.

Bà ta cũng là nghĩ cho Hứa Nam Nam, Mai Tử lần này muốn làm hòa, bà ta thấy người yêu của cô ta cũng rất chân thành. Nếu như có thể trở thành họ hàng với nhau, sau này còn không phải sẽ giúp chị em Hứa Nam Nam sắp xếp được công việc tốt hơn sao.

Nam Nam không cần công việc và nhà cửa. Không lẽ ngay cả Tiểu Mãn và Tiểu Linh cũng không cần sao?

Nghĩ đến những việc này, bà ta tuy là bị đuổi ra khỏi phòng làm việc nhưng vẫn cố chấp đứng ở bên ngoài đợi.

Cứ đứng đợi mãi ở bên ngoài dưới tuyết lớn gần hai giờ đồng hồ.

Người trong ủy ban mỏ ra ra vào vào để làm việc, thấy bà ta đứng như vậy đều về nói không biết Lý Tĩnh bị cái gì mà lại cố chấp đến như vậy.

Có lòng khuyên Hứa Nam Nam ra ngoài đó xem thử, rồi đuổi bà ta về đi. Nếu không sẽ lạnh đến bệnh mất.

Nhưng thấy Hứa Nam Nam miệt mài làm việc, mắt điếc tai ngơ nên cũng không tiện mở lời.

"Đang làm cái gì đó?" Bên ngoài vọng lại giọng nói của quản lý mỏ Cao. Mọi người ai c*̃ng đang cúi đầu làm việc.

Quản lý mỏ Cao bước vào, theo sau lưng là Cao Kiến Quốc.

Những người khác đều chưa thấy Cao Kiến Quốc nên cũng tò mò nhìn vài lần. Quản lý mỏ Cao giới thiệu: "Người này là chủ nhiệm Cao đến từ tỉnh lỵ, đến để chủ trì công tác học tập. Cũng là đến đây để khảo sát hầm mỏ chúng ta về tình hình chấp hành việc học tập các văn kiện trong thường ngày."

Quản lý mỏ Cao lại chỉ tay về phía Hứa Nam Nam nói: "Người này là đồng nghiệp phụ trách việc này ở hầm mỏ, bình thường rất có trách nhiệm trong công việc. Công việc hoàn thành cũng khá là tốt."

"Tôi biết mà, đồng chí Nam Nam là đồng chí rất nỗ lực."

Cao Kiến Quốc cười nói.

Những người đứng bên cạnh vừa nghe thì thấy có vẻ có quen nhau từ trước. Hứa Nam Nam mím môi. Trước đây Cao Kiến Quốc còn đến tận nhà, bây giờ thì lại đến hầm mỏ, không biết là muốn làm gì đây? Nói là vì công việc, cô không tin đâu.

Lưu Song Song híp mắt nhìn Cao Kiến Quốc đang đứng trước mặt.

Cô ấy và số chín trước giờ luôn phụ trách chuyện về Hứa Nam Nam, đương nhiên là có biết đến loại người như Cao Kiến Quốc đây. Cô ấy cũng phát hiện ra dạo gần đây người này rất sôi nổi.

Quản lý mỏ Cao dường như không nhìn ra được vấn đề giữa những người này, vẫn giới thiệu cho Cao Kiến Quốc tình hình công việc ở hầm mỏ. Sau đó dẫn ông ta đi thêm những chỗ khác.

Cao kiến Quốc cười nói: "Có thể bảo đồng chí Nam Nam đi cùng tôi không. Nói ra thì tôi và đồng chí Nam Nam cũng có quan hệ họ hàng với nhau, sau này có khi sẽ trở thành người một nhà đấy."

Hứa Nam Nam tỏ vẻ chất phác: "Chủ nhiệm Cao nói đùa rồi, họ hàng nhà chúng tôi không có người tầm cỡ như chủ nhiệm Cao."

"Sau này sẽ có thôi."

Cao Kiến Quốc như thể không hề tức giận gì cả, cười híp mắt.

Quản lý mỏ Cao thấy tình hình không ổn cho lắm, nhìn nhìn Hứa Nam Nam, rồi lại nhìn Cao Kiến Quốc, nói vài lời xoa dịu tình hình: "Đồng chí này dạo này rất bận rộn, hay là để tôi đích thân dẫn anh đi vài nơi xem tình hình nhé."

"Được, vậy thì làm phiền quản lý mỏ rồi." Cao Kiến Quốc không kì kèo thêm. Cười híp mắt rồi đi ra ngoài.

Đợi hai người đi khỏi, đám người trong ủy ban mỏ tụ lại bàn tán. Nghe ngóng về chuyện của Cao Kiến Quốc.

Hứa Nam Nam nói: "Người này là người yêu của Hứa Mai Tử."

"Người yêu của Hứa Mai Tử… thấy tuổi tác người này cũng không còn trẻ mà."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 717


"Hứa Mai Tử sao lại kiếm người như này cơ chứ?" Một đồng chí nữ trong ủy ban mỏ ngạc nhiên hỏi.

"Còn không phải thấy người ta có quyền lực à, không thấy vừa tới hầm mỏ của chúng ta là quản lý mỏ Cao đã đi cùng sao." Một đồng chí đã có tuổi tỏ vẻ "cô hiểu mà".

"Người yêu của Hứa Mai Tử và Nam Nam thì có quan hệ họ hàng gì với nhau chứ. Hứa Mai Tử còn muốn làm họ hàng với Nam Nam sao? Cũng không nghĩ mình đã làm ra những chuyện gì."

Bọn họ vẫn còn nhớ chuyện lần trước Hứa Mai Tử vu tội cho Hứa Nam Nam.

Thời gian sau đó, mọi người vẫn luôn bàn tán chuyện của Cao Kiến Quốc và Hứa Mai Tử. Còn Lưu Song Song thì lại cứ nhìn chằm chằm ra bên ngoài, lúc Cao Kiến Quốc rời đi có dùng ánh mắt ra hiệu với Lý Tĩnh, sau đó Lý Tĩnh đi về. Cô ấy thấy rất rõ ràng.

Đợi đến khi tan làm, Lưu Song Song còn đặc biệt đi cùng Hứa Nam Nam ra khỏi hầm mỏ. Cô ấy bây giờ phải đề phòng người nhà họ Hứa và tên Cao Kiến Quốc đó thật kĩ.

Lúc Hứa Nam Nam ngồi lên xe, cũng có nói cho Lâm Thanh Bách nghe chuyện hôm nay Cao Kiến Quốc đến hầm mỏ.

"Tên Cao Kiến Quốc này đúng là thứ âm hồn không tan mà, anh ta muốn làm gì vậy chứ?"

Lâm Thanh Bách hơi nhíu mày, trầm ngâm suy nghĩ. "Anh ta thế này có gì đó không ổn. Mấy ngày nay em cố gắng ở trong mỏ, đừng ra ngoài. Ngoài anh đến đưa đón em ra thì không được đi cùng người khác."

"Được." Hứa Nam Nam gật đầu. "Anh Lâm, ý của anh là, anh ta có thể là đặc vụ sao anh?"

"Cái gì cũng có thể cả, tốt nhất nên đề phòng một chút. Anh đã nhờ Chương Lỗi để mắt rồi. Nhưng gã ta ở tỉnh lỵ rất thành thật, không làm gì cả, bây giờ lại chạy đến Nam Giang thế này. Tạm thời không điều tra ra được gì hết."

Hứa Nam Nam nghĩ đến Cao Kiến Quốc thì cảm thấy hơi khó tin. Đặc vụ như Cao Kiến Quốc thì dễ nhìn ra quá. Hơn nữa, tác phong còn không tốt. Nếu thật sự là đặc vụ, nói không chừng còn chưa bắt tay vào việc đã tự mình để bị bắt rồi.

Bất kể thế nào thì cẩn thận là trên hết.

Vì lời nhắc nhở của Lâm Thanh Bách, khi Hứa Nam Nam ở hầm mỏ không mấy khi rời khỏi phòng làm việc. Mọi người ở hầm mỏ biết chuyện cô giúp chăm sóc Chu Phương, ai c*̃ng giúp cô san sẻ công việc nên cô không cần phải ra khỏi phòng làm việc.

Tại nhà c*̉a công nhân viên chức xưởng dệt ở tỉnh lỵ, Cao Kiến Quốc tàn nhẫn giáng cho Hứa Mai Tử một cái tát xong rồi bất mãn đi một vòng quanh nhà.

Đi Nam Giang một chuyến, giúp một đám nhà quê nhà họ Hứa ứng phó một thời gian. Kết quả chẳng có được ích lợi gì.

"Bảo cô nghĩ cách hẹn Hứa Nam Nam đó ra ngoài ăn bữa cơm sao mà khó đến vậy hả?" Cao Kiến Quốc tức giận nói.

Hứa Mai Tử che mặt, kinh hãi nhìn ông ta. "Em, không phải em đã mời rồi đó sao, bảo mẹ chị ta đi mời rồi nhưng không mời được mà."

Mặt Cao Kiến Quốc tối sầm lại. Nước cờ này ông ta đi sai rồi.

Sớm biết thế này thì theo đuổi người khác rồi. Ví dụ như mấy người phụ nữ trẻ tuổi ở văn phòng của mỏ. Bọn họ đều là những người trẻ tuổi, theo đuổi được một cô nào đó, c*̀ng làm văn phòng với nhau thì không phải sẽ tiếp cận được sao.

Sao ông ta lại có thể nghĩ rằng người thân thì sẽ thân thiết hơn một chút, sau này sẽ có nhiều cơ hội hơn, thế nên mới chọn Hứa Mai Tử.

Cũng vì thời gian quá gấp nên ông ta không kịp lựa chọn nhiều, bởi vậy bây giờ mới thành ra thế này.

Lại nhìn Hứa Mai Tử bên cạnh, trực tiếp nói: "Ngày mai lại đi Nam Giang một chuyến, nếu như vẫn không hẹn được cô ta thì chuyện kết hôn của chúng ta cũng coi như xong. Còn công việc, nhà và hộ khẩu của cô c*̃ng không còn nữa. Trước đây vốn như thế nào thì giờ sẽ như thế đó."

Ông ta ra một liều thuốc mạnh.

Sắc mặt Hứa Mai Tử đột ngột thay đổi.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 718


"Chị ta quan trọng thế sao. Anh vì chị ta mà bỏ cả chuyện cưới xin. Cao Kiến Quốc, anh có ý gì đây?"

"Ý tôi là như thế đấy. Làm cho tốt việc của cô đi." Cao Kiến Quốc nheo mắt, bước tới rồi đẩy cô ta xuống ghế, cúi đầu nhìn cô ta chốc lát rồi mới rời khỏi phòng.

Bây giờ là lúc làm việc, trở về sẽ xử lý cô ta sau.

"Nam Nam, cô còn ba ngày nữa là sẽ kết hôn rồi à." Buổi sáng nọ có người trêu Hứa Nam Nam.

Trên bàn làm việc của Hứa Nam Nam có đặt một cuốn lịch. Hứa Nam Nam đã khoanh tròn ngày cưới lại. Mọi người trong văn phòng đều biết rõ ngày cô kết hôn.

Hứa Nam Nam cười, trong lòng thấy vui sướng nhưng vẫn hơi chút căng thẳng. Nếu kết hôn ở thời đại này, sau này có gia đình, sinh con…

Hiện tại, cô đã rất ít nghĩ về tương lai nữa rồi. Khi nhớ lại, những ký ức đó dường như cũng càng ngày càng xa xôi như một giấc mơ.

Lại nhìn người ở bên mình và môi trường xung quanh mình, thấy như thế này cũng không tồi. Nỗ lực cùng với mọi người để c*̀ng nhau nhìn thấy đất nước này dần mang diện mạo trong ký ức. Có lẽ vào ngày đó, khi mái tóc cô đã bạc phơ thì cũng không có vẻ đáng sợ như vậy nữa.

Buổi sáng không có bao nhiêu việc. Buổi trưa ăn cơm, khi Hứa Nam Nam bưng bát cơm thì Lưu Song Song cũng vội cầm hộp cơm cùng cô đi đến nhà ăn.

Nhiệm vụ của cô ấy bây giờ chính là bảo vệ mục tiêu ở hầm mỏ cho đến khi cấp trên tiếp tục phái người qua.

Cả hai người vừa định đến nhà ăn thì gặp Lý Tĩnh và Lưu Xảo.

Hứa Nam Nam không thèm đưa mắt nhìn hai người bọn họ, cô đi thẳng đến nhà ăn.

"Nam Nam à, cháu giúp chút đi mà, cùng gia đình ăn một bữa cơm thôi có được không?" Lưu Xảo lo âu đi theo sau lưng Hứa Nam Nam và hét lên. Chẳng mấy chốc đã vòng đến trước mặt chặn đường Hứa Nam Nam lại.

Lưu Song Song vội vàng chắn ở trước người cô: "Mấy người muốn làm gì vậy, còn muốn động tay động chân à."

"Đồng chí, đồng chí đừng hiểu lầm. Chúng tôi không phải muốn động tay gì cả. Nam Nam là cháu gái ruột của tôi, tôi chỉ muốn mời nó ăn bữa cơm mà thôi."

Lưu Xảo cười ôn hòa và nói. Trước mặt người ngoài bà ta luôn tỏ ra ôn hòa, khiến người ta không thể nghĩ khác. Nhưng Hứa Nam Nam và Lưu Song Song đều thừa biết bà ta, sắc mặt hai người đều khó chịu.

"Tôi không cần phải ăn cơm cùng với mấy người. Tốt nhất hai người hãy tránh ra đi. Đồng chí Lý Tĩnh, đồng chí cũng không muốn để chủ nhiệm Hứa đuổi đồng chí về quê chứ." Hứa Nam Nam nhìn Lý Tĩnh.

Bị Hứa Nam Nam gọi thẳng tên, trong lòng Lý Tĩnh có chút khó chịu. "Mẹ, mẹ không có ý xấu gì cả, thím ba của con nói muốn mời con ăn bữa cơm thôi mà, cũng đâu phải chuyện xấu phải không?"

Bà ta cũng không có cách nào khác. Nhà chú ba tìm đến tận nơi, con rể đó c*̉a bà ta c*̃ng là người hữu dụng, lại có lòng muốn làm hòa. Nhưng Nam Nam không đồng ý, bây giờ bọn họ nói ăn bữa cơm thôi cũng được, chuyện đơn giản như vậy có gì mà không đồng ý được cơ chứ.

Hứa Nam Nam thấy phản cảm khi thấy bộ dạng này c*̉a bà ta. Đang muốn kéo Lưu Song Song rời đi. Thì Lưu Xảo đã đỏ cả mắt: "Nam Nam, cháu hãy thương lấy Mai Tử. Danh tiếng của nó bây giờ không tốt, nếu không còn gì hết nữa thì những tháng ngày sau này sống tiếp thế nào đây. Người yêu c*̉a nó cũng nói rồi, nếu bữa cơm này không thành thì sẽ chia tay Mai Tử, không kết hôn với nó nữa. Còn nói công việc và hộ khẩu của Mai Tử sau này c*̃ng sẽ không còn nữa. Mai Tử bây giờ không dễ dàng, cháu hãy giúp nó với. Thím bảo đảm, ăn bữa cơm này xong thì sau này sẽ không đến làm phiền cháu nữa."

Nghe thấy Lưu Xảo nói vậy, Hứa Nam Nam cười lạnh lùng, nói: "Không ăn nổi một bữa cơm thì muốn chia tay với Hứa Mai Tử. Người yêu như thế mà mấy người cũng coi như bảo bối à."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 719


Nếu tôi là mấy người, sớm đã để Hứa Mai Tử rời xa anh ta rồi. Mấy người có thời gian quấy rầy tôi như thế này, chi bằng hãy đi làm công tác tư tưởng cho Hứa Mai Tử đi. Hơn nữa, tôi và Hứa Mai Tử giờ đây còn không bằng người lạ, tôi không cần phải quan tâm chuyện c*̉a cô ta. Mấy người tốt nhất nên dừng lại ở đây, nếu không tôi sẽ không để yên cho mấy người cứ dây dưa thế này đâu."

Nói xong bèn nói với Lưu Song Song: "Song Song, chúng ta đi."

Lưu Song Song liếc mắt nhìn hai người bọn họ, đứng bên cạnh bảo vệ Hứa Nam Nam rồi rời đi c*̀ng cô.

Lưu Xảo còn muốn đuổi theo. Hứa Nam Nam dứt khoát bảo một công nhân đang đi ngang qua: "Đồng chí, giúp tôi gọi chú Vệ với được không, hai người này cứ gây sự mãi."

Công nhân đó biết Hứa Nam Nam. Nghe cô nói vậy thì vội chạy về phía cửa hầm mỏ.

Thấy Hứa Nam Nam đi tìm người thật, mặt Lưu Xảo và Lý Tĩnh đều biến sắc.

Hứa Nam Nam lúc này còn chưa đi, đứng chờ người c*̉a Vệ Quốc Binh tới.

Vệ Quốc Binh tới rất nhanh, đặc biệt là khi biết là Hứa Nam Nam gọi, không nói thêm lời nào đã dẫn người qua. Nhìn thấy Lý Tĩnh và Lưu Xảo, trán của ông ấy cũng tối sầm lại.

Chủ nhiệm Hứa nói sau này không cần cho người nhà họ Hứa vào đây nữa. Người này lại không phải đi vào dưới danh nghĩa c*̉a người nhà chủ nhiệm Hứa mà là do một cán bộ họ Cao đưa vào, nói sau này để bà ta đến mỏ giúp đỡ công việc.

Người nhà họ Hứa này có thể làm được việc gì chứ. Đi vào đây chỉ thêm phiền phức cho Nam Nam mà thôi.

"Ở đây là hầm mỏ, mấy người đi ra đi."

Lý Tĩnh lập tức nói: "Tôi sống trong hầm mỏ, dựa vào cái gì mà phải đi ra chứ."

"Chủ nhiệm Hứa nói rồi, nếu chị còn tiếp tục làm phiền Nam Nam thì sẽ bắt chị phải rời khỏi hầm mỏ."

Nghe thế, mặt Lý Tĩnh tái mét. Chuyện này bà ta vốn không biết. Nếu biết, bà ta sẽ không thể đi theo Lưu Xảo qua đây.

Lý Tĩnh nhìn Hứa Nam Nam. Hứa Nam Nam hờ hững liếc nhìn bà ta, rồi nói với Vệ Quốc Binh: "Chú Vệ, việc ở đây phiền chú vậy. Cháu và Lưu Song Song đều chưa ăn cơm nên đi ăn cơm trước đây ạ. Hy vọng hai người này sau này sẽ không đến làm phiền cháu nữa."

Vệ Quốc Binh nói. "Cháu yên tâm đi, chú sẽ không để bọn họ vào hầm mỏ nữa đâu." Người mà nói mãi vẫn không thay đổi thế này mà cứ tiếp tục đến hầm mỏ gây chuyện nữa thì bát cơm của ông ấy liệu có còn không.

Còn về cán bộ họ Cao kia thì không quản được ông ta.

Vệ Quốc Binh không quan tâm việc Lý Tĩnh và Lưu Xảo có vừa ý hay không, gọi người bắt hai người ra cửa hầm mỏ.

Lưu Xảo vô cùng tức giận. Bà ta không ngờ Hứa Nam Nam thực sự sẽ gọi người đuổi bọn họ ra khỏi hầm mỏ. Còn đuổi cả mẹ ruột Lý Tĩnh ra luôn. Nó không sợ người trong mỏ nói mình không có lương tâm sao.

Nhìn hai người đi rồi, Hứa Nam Nam mới cùng Lưu Song Song đi ăn cơm.

Buổi chiều, Lý Tĩnh và Lưu Xảo không quay lại nữa.

Lưu Song Song đi ra ngoài một lúc, không biết đi làm gì. Đợi đến khi hết giờ làm việc mới trở về.

Đợi hết giờ làm việc, Hứa Nam Nam rời khỏi văn phòng. Lưu Song Song nói mình đi tìm Vệ Quốc Binh nên đi cùng cô đến cửa hầm mỏ. Hai người vừa tới cổng hầm mỏ đã nghe thấy Hứa Mai Tử đang làm ầm lên trong phòng làm việc của Vệ Quốc Binh.

"Mẹ tôi đâu, mẹ tôi bị các người đuổi ra ngoài giờ không thấy đâu nữa rồi. Các người đã đưa mẹ tôi đi đâu rồi?"

Không thấy Lưu Xảo và Lý Tĩnh?

Hứa Nam Nam nhìn Lưu Song Song. Sắc mặt Lưu Song Song vẫn như thường, chỉ Lâm Thanh Bách nói. "Người yêu c*̉a cậu đang chờ cậu kìa, mau quay về đi."

Hứa Nam Nam mỉm cười, đáp lại rồi tạm biệt cô ấy như không có chuyện gì xảy ra, sau đó đi về phía Lâm Thanh Bách. Cô vừa ngồi lên xe của Lâm Thanh Bách thì Hứa Mai Tử lao ra.
 
Back
Top Bottom