Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 560


Trương Văn Tú nói: "Đang yên đang lành đi nói mấy lời này làm gì chứ, tạo thêm áp lực cho con bé."

"Tôi đang cảnh tỉnh bọn trẻ kia mà, đừng có thấy cuộc sống này yên bình thì được ngày nào hay ngày ấy."

Hứa Nam Nam gật đầu, trong đầu cũng nghĩ về thế giới cô từng sống kia.

Trong lòng cô đột nhiên có một sự thôi thúc không giải thích được, dường như cảm thấy, có lẽ mình cũng có thể làm được chút gì đó.

Buổi chiều, Lâm Thanh Bách đích thân tới nhà họ Chu đón cô. Hai người cùng về nhà, trong đầu Hứa Nam Nam vẫn còn quấn quýt về chuyện đó, tỏ ra không yên lòng.

"Mới không gặp có một buổi chiều, sau tâm trạng lại nặng nề như thế. Anh phát hiện lần này em tới thủ đô, chưa từng vui vẻ."

"Em rất vui, thấy được nhiều thứ, cũng nghĩ thêm nhiều thứ." Hứa Nam Nam nói.

"Thế em suy nghĩ gì thế?" Lâm Thanh Bách trêu chọc cô.

Hứa Nam Nam nhìn anh chằm chằm: "Em muốn làm anh hùng, cứu cả thế giới."

"Phụt." Lâm Thanh Bách không nhịn được bật cười.

Hứa Nam Nam cảm thấy không vui: "Cười cái gì, anh xem thường em sao. Em nghiêm túc lên thì không chừng sẽ làm được đấy."

Lâm Thanh Bách nhịn cười, gật đầu, nghiêm trang nhìn cô: "Ừ, anh tin em có thể cứu được cả thế giới. Thế nhưng Nam Nam à, phải lượng sức mình, chúng ta có khả năng tới đâu thì làm tới đó, em nói xem có đúng không?"

"Anh Lâm, nếu như một người có bản lĩnh làm được, nhưng có lẽ sẽ phải hy sinh tính mạng của mình thì sao?" Hứa Nam Nam hỏi.

Thấy cô hỏi nghiêm túc, Lâm Thanh Bách cũng không dám cười cô nữa, cũng nghiêm túc suy nghĩ: "Hy sinh phải chia thành rất nhiều loại. Ví dụ như anh chỉ là một người lính, anh sẽ không thể thoái thác mà sẽ xông lên phía trước, không sợ lửa đạn của kẻ địch. Nếu như anh là một cán bộ, thế anh phải giữ tính mạng của mình. Bởi vì nếu như anh chết, binh lính dưới trướng anh sẽ giải tán, toàn quân có thể sẽ chết hết."

Anh nhìn Hứa Nam Nam: "Cũng giống như thế, nếu như một người thật sự có năng lực để cứu toàn thế giới, thế thì người đó phải đảm bảo tính mạng của mình nếu muốn tiếp tục. Nếu người đó chết, thế thì ai sẽ làm chuyện này?"

Nhìn dáng vẻ xoắn xuýt của Hứa Nam Nam, anh cười xoa đầu cô: "Xem ra, sau này chúng ta vẫn nên bớt tới thủ đô lại, thấy em ở chung với mấy lão cách mạng là trong đầu lại suy nghĩ quá nhiều. Ngày mai thu dọn đồ đạc, ngày mốt chúng ta sẽ trở về."

Lâm Trường Chinh biết Lâm Thanh Bách muốn đi, ông cũng không giữ anh lại, chỉ dặn dò anh ở nơi đó phải cẩn thận, còn phải cẩn thận hơn khi ở trong bộ đội: "Những người làm chính trị đều là những người mưu mẹo."

Lâm Thanh Bách nói: "Chỉ cần bên phía thủ đô luôn ổn, thế thì bên phía con cũng sẽ không có vấn đề gì, cho con thêm một thời gian nữa là con có thể ổn định được rồi."

"Bên này không thành vấn đề." Lâm Trường Chinh ổn định nói.

Hứa Nam Nam ngồi bên cạnh nghe, nghe có hơi căng thẳng, sau đó lại nhìn Lâm Thanh Tùng. Tên này đúng là không tim không phổi, chỉ cúi đầu vừa đọc sách vừa ăn cơm. Cô liếc một cái, nhìn thấy là sách về cơ giới gì đó. Bên trên có vẽ vài thứ, cô xem không hiểu, thế nhưng trông Lâm Thanh Tùng lại vô cùng vui thích.

"Đọc hiểu sao?" Hứa Nam Nam có hơi nghi ngờ, nói.

Lâm Thanh Tùng cảm thấy mình bị xem thường, nghiêm túc nói: "Đồng chí chị dâu, chị có biết chị đang làm nhục một thiên tài hay không. Em tốt xấu cũng là một nhân vật quan trọng trong trường học, em có thể không hiểu mấy thứ căn bản này sao? Có biết sau khi tốt nghiệp chúng em sẽ tới đâu không? Sẽ được điều thẳng tới những công xưởng chế tạo vũ khí đấy."

Hứa Nam Nam thật sự không biết cậu ta trâu bò đến thế: "Thiết kế vũ khí?" Vậy thì thật sự vô cùng trâu đấy!

"Khụ khụ, vũ khí dễ thiết kế như thế sao, chúng em thiết kế máy tiện… một vị trí phía trên."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 561


Mặc dù không phải hoàn chỉnh nhưng chúng em cũng vô cùng quan trọng đó. Đừng xem thường một chiếc đinh ốc, nó có thể thay đổi một cuộc chiến đó."

Lý Uyển không vừa mắt việc Hứa Nam Nam nói cười vui vẻ với người nhà, chen miệng vào: "Để mẹ nói thì đến bộ ngoại giao cũng được, sao lại phải đi làm cái thiết kế gì đó chứ. Con nhìn tình hình trong nước đi, có bao nhiêu người có thể thiết kế ra thành quả chứ. Chờ tới hơn nửa đời người, cũng không chắc chắn có thể có được thành tựu."

"Nếu ai cũng nghĩ như mẹ, thế thì ai sẽ làm những công việc nghiên cứu này?" Lâm Thanh Tùng dùng lý lẽ để tranh luận.

Mặc dù cậu ta lười biếng không có mục tiêu, nhưng vẫn rất thích chuyên ngành của mình. Thiết kế ra được thứ mà trong nước không có, sáng tạo ra thứ người khác không nghĩ tới. Sau này khi nhìn lại những thứ này, đó đều là thành quả của cậu ta.

Lý Uyển bị con trai phản bác lại như thế, tức giận tới mức lòng đau đớn: "Tự bản thân con nhìn xem hiện giờ bên ngoài có bao nhiêu thứ nghiên cứu ra được, ngày ngày ở cùng với những giáo sư đại học kia không có lợi ích gì. Những người đó trước kia làm gì chứ? Toàn xuất thân là nhà tư bản." Nhà tư bản còn nguy hiểm hơn mấy địa chủ nông dân nữa.

Lâm Thanh Bách nghe thấy thế, sắc mặt trầm xuống: "Đồng chí Lý Uyển, mấy lời này phát ra từ miệng dì không thích hợp lắm đâu."

"Lý Uyển, không cần phải tranh luận những chuyện này trong giờ cơm c*̉a nhà, đặc biệt là những chuyện mang nặng sắc thái chính trị thế này." Lâm Trường Chinh cũng không vui nói.

Lý Uyển bị hai người nói như thế, trong lòng cũng đột nhiên ý thức được mình đã lỡ lời. Đặc biệt là vị ở Tây Bắc kia, cũng là một giáo sư đại học. Bà ta cúi đầu cầm chén, không yên lòng ăn cơm. Cảm thấy gần đây mình cứ thế nào ấy, sao lại càng lúc càng nóng nảy vậy.

Vẫn là tại chuyện hôn sự của Thanh Bách, nếu như Thanh Bách và Hỉ Mai ở bên nhau thì bà ta cũng chẳng cần lo gì cả rồi.

Hứa Nam Nam nhìn bầu không khí này, cũng không hỏi Lâm Thanh Tùng thêm gì nữa.

Bầu không khí tại nhà họ Tôn cũng có chút cứng ngắc.

Bà Tôn đến nhà họ Lâm một chuyến, kết quả Lâm Trường Chinh tỏ rõ lập trường của mình, ủng hộ chuyện kết hôn của Lâm Thanh Bách và cô bé mà anh đưa đến. Chuyện này khiến bà Tôn ngột ngạt tức giận trong lòng, lúc quay về thì nói chuyện với Tôn Bác Văn chồng mình.

Cả ngày, sắc mặt Tôn Văn Bác cứ âm u. Buổi tối khi Tôn Hỉ Mai về nhà, Tôn Bác Văn lên tiếng: "Sau này không được phép đến nhà họ Lâm nữa. Ở trong khu tập thể này cũng không phải có một mình Lâm Thanh Bách là thanh niên, vẫn còn rất nhiều nhà khác nữa, con không cần phải cứ theo đuổi như thế."

Mẹ Tôn cũng lên tiếng phụ hoạ: "Đúng thế, nếu người ta đã không thích, mẹ cảm thấy chuyện này cũng thôi đi. Chẳng qua sau này tình bạn giữa hai nhà chúng ta cũng chỉ như thế."

Nhà họ Lâm bội ước, sau này cũng không cần phải qua lại sâu hơn nữa.

"Con không đồng ý." Tôn Hỉ Mai đỏ mắt kiên định nói: "Chú Lâm là người xem trọng lời hứa, bởi vì thấy bọn họ đã đính hôn nên mới nói thế thôi."

"Cha thấy con bị thằng nhóc con Lâm Thanh Bách kia làm cho đầu óc mê muội hết cả rồi."

Tôn Bác Văn tức giận vỗ bàn, ông ta không ngờ một người thông minh lanh trí như mình lại có thể sinh ra một cô con gái ngu muội như thế.

"Hỉ Mai à, con nghe cha mẹ khuyên một câu đi, mẹ và cha con cũng không nỡ để con chịu ấm ức."

"Con không cần biết, dù sao con cũng không đồng ý. Cha mẹ, con đã kiên trì nhiều năm như thế, từ nhỏ đến lớn con luôn ở bên anh Thanh Bách. Con bỏ ra nhiều năm như thế, con không cam lòng. Chỉ bởi vì xa cách một thời gian rồi để người khác xen vào giữa mà con phải từ bỏ sao? Dựa vào cái gì!"
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 562


Tối hôm qua, Tôn Hỉ Mai đã suy nghĩ hơn nửa đêm. Cô ta nhớ tới những năm tháng c*̉a mình và Lâm Thanh Bách, lúc mình một lòng một dạ ở bên Lâm Thanh Bách, thế mà bây giờ lại phải nhường anh cho người khác, có nghĩ thế nào cũng thấy không cam lòng.

"Cha, không phải trước đây cha luôn nói nếu mình vừa ý cái gì phải ra sức giành lấy nó sao, bây giờ con đang ra sức vì mình đấy. Hai người không thể cản con được đâu."

Tôn Bác Văn thấy cô ta như thế, vừa tức vừa đau lòng, nhịn cả nửa ngày mới không phát cáu: "Thế con còn muốn làm gì nữa, Lâm Thanh Bách cũng không ở lại thủ đô mãi được. Hiện giờ Lâm Trường Chinh cũng đã tỏ rõ thái độ, sẽ không ngăn cản bọn họ, con nói xem con tranh giành thế nào đây!"

"Cả ngày hôm nay con ra ngoài sắp xếp cả rồi, hai người không cần phải lo lắng." Mặt Tôn Hỉ Mai tràn đầy tự tin.

"Hỉ Mai, con sắp xếp cái gì?"

Bà Tôn lo lắng nói, con gái mình còn trẻ như thế, có thể có cách gì chứ.

"Hai người đừng hỏi, dù sao con cũng có sắp xếp của riêng mình."

"Được rồi, cha cho con thêm cơ hội lần này nữa, nếu còn không được nữa thì con buộc phải quên Lâm Thanh Bách đi." Tôn Bác Văn nghiêm túc nói.

Tôn Hỉ Mai cắn cắn môi, bướng bỉnh không đáp lại. Sao có thể không được chứ, cho dù có là một viên đá, cô ta cũng có thể làm cho nó nóng lên.

Bởi vì phải quay về Nam Giang, Hứa Nam Nam lại đến nhà họ Chu lần nữa để tạm biệt.

Lần này quay về, sau này không biết bao lâu mới có thể gặp lại nhau, cho nên Hứa Nam Nam vẫn có chút không nỡ.

Chu Vân Sơn biết cô phải rời đi sớm như thế, cũng không vui: "Hay là cháu ở lại thêm đi, dù sao nhà cũng không phải không có chỗ ở, để tên nhóc nhà họ Lâm kia về một mình đi."

Trương Văn Tú liếc ông ấy một cái: "Ngày hôm qua còn nói để con bé đừng ngày nào hay ngày nấy, bây giờ lại không cho con bé về. Bây giờ con bé vẫn còn là một công nhân, còn phải làm việc."

"Với cơ thể nhỏ bé này của con bé có thể làm gì chứ?" Chu Vân Sơn không cho là đúng.

Hứa Nam Nam cười: "Bác Chu, bác đừng xem thường bọn cháu như thế, ngay cả khi cháu không thể làm một viên gạch để xây dựng xã hội, thế thì cũng có thể làm một hạt cát chứ."

"Con bé này, tư tưởng giác ngộ cũng cao đấy." Chu Vân Sơn hài lòng, cảm thấy càng tiếp xúc với cô bé này càng cảm thấy cô hiểu chuyện. Một cô bé như thế, làm con gái của Vu Hải, Vu Hải cũng không thua thiệt gì.

Ông ấy thở dài nói: "Nếu như cháu đã nghĩ như thế, bác cũng không cản cháu. Thế nhưng sau này không thể không qua lại nữa, có chuyện gì thì cứ gửi điện báo tới cho bác, viết thư cũng được, lát nữa bác bảo cô Trương viết số điện thoại cho cháu. Sau này cứ xem như họ hàng thân thích, đừng khách sáo quá."

Hứa Nam Nam gật đầu: "Bác Chu, bác cứ yên tâm, cháu nhất định sẽ thường xuyên gửi thư cho bác. Hơn nữa không phải trước đó cháu đã hứa sẽ mua rượu thuốc cho bác sao, chuyện này cháu vẫn còn phải làm chu đáo cho bác mà."

Chu Vân Sơn nghe thấy rượu thuốc, cười nói: "Nhắc tới rượu thuốc, mấy người bạn già của bác đều muốn có đấy. Cũng không biết ai truyền tin tới thủ trưởng, thầy thuốc bên cạnh lão thủ trưởng đó bảo là đồ tốt, thế là thủ trưởng cũng truy hỏi xem lấy từ đâu, còn nói sẽ cho người đi tìm. Một món đồ như thế, phải cung cấp cho mấy người già bệnh đau khắp người."

Hứa Nam Nam vừa nghe thấy thì ánh mắt lập tức trợn tròn, Người có thể để Chu Vân Sơn gọi là thủ trưởng, thế không phải chính là… Cô vô thức nhìn lên trần nhà.

Thấy cô khẩn trương như thế, Chu Vân Sơn cười ha ha: "Cái này có gì phải sợ chứ, cũng chẳng phải chuyện xấu. Bác cũng nói rồi, thứ này mua ở Thượng Hải, bảo bọn họ tự đi mà tìm. Chẳng qua lần này bọn họ nợ cháu một ân huệ, sau này có cơ hội có thể tìm bọn họ đòi."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 563


Lòng Hứa Nam Nam vẫn còn đang đập loạn xạ đây này, chỉ một bình rượu thuốc mà còn có thể được ló mặt.

"Cháu không dám đâu, chỉ là một chút rượu thuốc thôi, cũng không tính là ân huệ gì cả mà." Chút thứ thế này, cô không dám đến tìm mấy nhân vật lớn như thế đòi ân huệ lại đâu.

Chu Vân Sơn nhìn cô như đang nhìn một đứa ngốc: "Con bé này, sao cháu có thể thành thật như thế chứ, chuyện có lợi sao lại không nắm bắt. Chuyện mà cháu cảm thấy lớn lao thì đối với bọn họ chỉ là chuyện nhỏ thôi. Bình rượu thuốc cháu thấy chẳng đáng là bao nhưng lại là báu vật có thể giúp bọn họ hoá giải sự đau đớn. Đừng nghĩ phong thấp không phải bệnh, nó đau tới mức chửi thề luôn đấy."

"Cháu biết rồi ạ." Hứa Nam Nam cảm kích nhìn Chu Vân Sơn: "Bác Chu, cảm ơn bác ạ."

Chu Vân Sơn tặng rượu thuốc cho người ta có lẽ bởi vì tình chiến hữu, nhưng công lao này lại tính hết cho cô.

Hứa Nam Nam cảm thấy thứ mình cho đi thật sự là quá ít.

Đứa bé này thông suốt nhanh như thế, Chu Vân Sơn cảm thấy vô cùng vui mừng và yên tâm.

Đời này ông ấy thăng thăng trầm trầm không dám đảm bảo mình có thể ở trên vị trí này mãi mãi. Nếu ngày nào đó phải bước xuống, với chút tình cảm đó không thể làm được chuyện lớn, nhưng vẫn có thể làm được một vài chuyện nhỏ. Chuyện nhỏ đối với mấy người anh em cũ nhưng lại toàn là chuyện khó đối với Nam Nam cả.

Rời khỏi nhà họ Chu, trong lòng Hứa Nam Nam vẫn đang nghĩ tới chuyện c*̉a tương lai.

Càng tiếp xúc với nhiều người, tiếp xúc với mấy người ở tầng cao, những ý tưởng bị che giấu vì sợ hãi trong lòng cô dường như đang bắt đầu nảy nở chui lên.

"Cô chờ một chút."

Hứa Nam Nam còn đang suy nghĩ thì nghe thấy phía sau có người gọi mình, cô không cần quay đầu lại cũng biết đó là ai.

Tôn Hỉ Mai nhanh chân đuổi tới, nhìn thấy cô thì quan sát cô từ trên xuống dưới hai lần, cảm thấy càng xem cũng chỉ có dáng vẻ đó. Một cô nhóc mười mấy tuổi, đẹp ở chỗ này chứ.

Hôm nay cô ta đến nhà họ Lâm tìm người, kết quả lại nghe Lý Uyển nói cô đã tới nhà họ Chu rồi, thế là cô ta quyết định đi thẳng tới nhà họ Chu để chờ.

Lần này cô ta không tin cô nhóc này còn có thể dập cửa trước mặt cô ta.

"Tôi muốn nói chuyện với cô." Tôn Hỉ Mai nghiêm túc nói.

Hứa Nam Nam nhìn cô ta, cảm thấy không hiểu nổi: "Chúng ta không quen nhau, có chuyện gì để nói."

"Đương nhiên là có, chuyện liên quan tới anh Thanh Bách. Tôi cũng không tin cô không nhận ra được chuyện giữa tôi và anh Thanh Bách."

"Hai người có chuyện à?" Hứa Nam Nam kinh ngạc nói: "Thật sự không nhận ra đấy, chỉ cảm thấy dường như cô có chuyện gì đó thôi."

Nếu như giữa cô ta và Lâm Thanh Bách có chuyện gì, cô đã bỏ đi từ sớm rồi.

Bị Hứa Nam Nam đáp trả như thế, Tôn Hỉ Mai hơi thẹn quá hóa giận: "Trước đây tôi và anh Thanh Bách không như thế. Tôi và anh ấy đã quen biết nhau hơn mười năm rồi, tình cảm có thể không tốt được sao? Vì do cô có mặt ở đây thế nên anh ấy mới biểu hiện như vậy. Nhưng cô có biết không, tình cảm của hai người không hề có nền móng. Hai người không hề có tiếng nói chung, cũng không có cùng hoàn cảnh sinh hoạt, cô không rõ anh ấy, cũng không thể sát cánh chiến đấu với anh ấy. Chỉ có tôi… Vì anh Thanh Bách, tôi đi học y, sau này làm quân y để đi theo anh Thanh Bách cùng tiến vào chiến trường. Cô có thể làm gì vì anh ấy chứ?"

Một cô nhóc nhỏ bé, còn phải cần anh Thanh Bách tốn sức chăm sóc, người như thế, có thể làm được gì. Ăn cơm cũng cần anh Thanh Bách gắp thức ăn cho, sau này có thể chăm lo cho gia đình được sao?

Hứa Nam Nam nghe cô ta nói một tràng dài như thế, trong đầu thật sự cũng ngẫm nghĩ, mình có thể làm gì cho Lâm Thanh Bách đây? Ừm, dường như thật sự không thể làm gì.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 564


Nhưng chuyện này có liên quan gì tới việc cô và anh Lâm Thanh Bách yêu nhau chứ?

"Nhưng Lâm Thanh Bách thích tôi, anh ấy muốn ở bên tôi."

"Cô có biết xấu hổ không vậy." Tôn Hỉ Mai bị lời của cô làm cho tức giận đến mức mặt đỏ tới mang tai. Con bé này có ý nói như thế là muốn chọc tức cô ta để cô ta buông bỏ chứ gì.

"Tình yêu không quan trọng, điều quan trọng chính là, chúng tôi ở cạnh nhau sẽ có lợi cho sự nghiệp cách mạng."

Lời này Tôn Hỉ Mai nói vô c*̀ng vang dội mạnh mẽ.

Hứa Nam Nam giơ tay lên: "Chờ một chút, tôi hỏi cô một câu, đất nước chúng ta đã thái bình rồi, còn cần sự nghiệp cách mạng gì nữa?"

"Cô…" Tôn Hỉ Mai nghẹn lời, trước kia khi các bậc cha chú kết hôn toàn nói những lời như vậy. Thế nên cuộc hôn nhân của bọn họ là vinh quang, là thần thánh.

Hứa Nam Nam cảm thấy dường như cô gái này quá kích động, thở dài nói: "Tôi không biết sự nghiệp cách mạng gì đó của các người, nhưng việc tôi và Lâm Thanh Bách ở bên nhau hẳn nên thuộc về việc ủng hộ quân nhân nhỉ. Không phải trước đây cũng đã nói như thế sao, phải kết hôn với quân nhân, phải chăm sóc quân nhân mới không phụ lòng tổ chức. Cô nói xem có đúng không?" Cô c*̃ng xem không ít phim về kháng Nhật đâu đấy.

Tôn Hỉ Mai bị cô làm cho nghẹn họng không nói nên lời, mặt cũng ửng đỏ. Cô ta đột nhiên nhìn ra sau lưng Hứa Nam Nam, hai mắt rực sáng: "Anh Thanh Bách."

Hứa Nam Nam quay đầu nhìn lại, Lâm Thanh Bách đang chắp hai tay sau lưng đi tới.

"Hai người đang nói chuyện gì đấy?" Lâm Thanh Bách nghiêm túc nói.

Hứa Nam Nam cười nói: "Đồng chí Tôn Hỉ Mai đang thảo luận về chủ đề tình chiến hữu cách mạng với em."

Tôn Hỉ Mai nghe cô nói thế, khẩn trương tới mức sau lưng bắt đầu ứa mồ hôi.

Mặc dù cô ta thích Lâm Thanh Bách, nhưng từ trước tới giờ luôn không dám biểu lộ tình cảm của mình. Cô ta cảm thấy với tính cách của Lâm Thanh Bách hẳn là không thích nhắc tới chuyện tình cảm trai gái, thế nên cô ta mới muốn dùng cách thức của các thế hệ đi trước để ở bên nhau.

Sự kết hợp c*̉a bọn sẽ nhận được sự chúc phúc trong tổ chức, ở cạnh nhau vì sự nghiệp cách mạng mà.

Nhưng khi đứng trước mặt Lâm Thanh Bách, cô ta lại không dám nói mấy lời này.

Lâm Thanh Bách nhìn về phía cô ta, rồi lại nhìn Hứa Nam Nam: "Tình chiến hữu cách mạng ở bên nhau c*̃ng là trên cơ sở tình cảm. Không có tình cảm, có thể trở thành chiến hữu, nhưng cũng chỉ dừng lại ở chiến hữu mà thôi. Còn về phần chiến hữu cách mạng của anh, cũng chỉ có thể là em thôi. Nên nếu như em muốn thảo luận về vấn đề này, sau này có thể đến tìm anh, không cần phải hỏi người khác."

Mặt Tôn Hỉ Mai trắng bệch: "Anh Thanh Bách…"

Lâm Thanh Bách nhìn cô ta: "Đồng chí Tôn Hỉ Mai, có gì muốn nói cô cứ tìm tôi nói, không cần nói với Nam Nam. Tuổi của cô ấy còn nhỏ, tôi không hy vọng những chuyện bừa bộn thế này làm ảnh hưởng đến tâm trạng của cô ấy. Bây giờ tôi đang có mặt ở đây, cô có chuyện gì muốn nói với tôi không?"

Tôn Hỉ Mai nhìn anh rồi cắn môi lắc đầu.

Lâm Thanh Bách cười: "Được, nếu không có vấn đề gì thì tôi và Nam Nam về trước đây."

Cũng không thèm nhìn Tôn Hỉ Mai, dắt tay Hứa Nam Nam rời đi.

Hứa Nam Nam cũng cố nhịn không quay đầu nhìn Tôn Hỉ Mai, cô cảm thấy nếu lúc này mình quay đầu lại hẳn sẽ khiến người ta cảm thấy cô đang khoe khoang thắng lợi đấy.

"Anh Lâm, như thế có ổn không, có làm ảnh hưởng tới tình cảm giữa hai nhà không đấy?" Hôm đó, sau khi Lâm Thanh Tùng nói với cô về tình hình giữa nhà họ Lâm và nhà họ Tôn, cô cũng biết chuyện của Tôn Hỉ Mai cũng không thể làm quá khó coi. Nếu vậy thì hai nhà sau này có thể sẽ phải rạn nứt.

Đặc biệt là chuyện sau này sẽ xảy ra đó, đến lúc đó không biết nhà họ Tôn sẽ trả thù nhà họ Lâm thế nào đâu.

"Không sao đâu." Lâm Thanh Bách cầm tay cô.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 565


"Cô ấy nói cô ấy đã theo anh mười mấy năm rồi, là thật sao?"

Lâm Thanh Bách nhìn cô như đang nhìn một cô ngốc: "Mười bốn tuổi anh mới về nhà, mười lăm tuổi đã vào thẳng quân đội, cô ta theo anh kiểu gì?"

Anh suy nghĩ một chút: "Lúc anh quay về nhà, khi đó cô ta cũng chỉ mới mười tuổi thôi. Một cô nhóc, em cảm thấy anh có thể có suy nghĩ gì được chứ?" Khi đó anh vẫn đang bài xích hoàn cảnh mới, cả ngày chỉ muốn quay về tỉnh lỵ, nhưng bên phía cha nuôi lại không cho phép.

Cha nuôi của anh là người nhìn xa trông rộng, biết chuyện gì sẽ tốt với anh, bảo anh tuân theo nguyện vọng của mẹ, quay về nhận tổ quy tông.

"Sau đó anh đi bộ đội, một năm cũng không về được mấy lần, mỗi lần quay về cũng chẳng để ý trong nhà thêm người hay thiếu người. Hơn nữa cô ta luôn đi theo Thanh Tùng, em còn không biết bản lĩnh trêu chọc mấy cô gái của Thanh Tùng sao. Những năm sau đó, số lần anh quay về càng ngày càng ít, hơn nữa cũng hoàn toàn không có ảo tưởng gì tới phương diện đó. Lần này nếu không phải cô ta làm rõ ra thì anh cũng không nghĩ tới việc này."

Hứa Nam Nam vừa nghe thấy, cũng cảm thấy mặc niệm thay cho cô Tôn Hỉ Mai kia. Hoá ra tình cảm bỏ ra nhiều năm toàn là uổng công, người ta hoàn toàn không cảm nhận được gì.

Cô nhìn Lâm Thanh Bách chằm chằm, nói: "Thế anh nói thử xem, anh nghĩ về em thế nào? Em còn nhỏ như thế, anh lại có mưu đồ khác đối với em, em nghi ngờ liệu anh có phải…" Cô dùng ánh mắt nghi ngờ quan sát anh.

Lâm Thanh Bách sờ trán, cười than thở: "Ban đầu anh thật sự không có suy nghĩ gì khác. Anh biết được em qua cha nuôi, sau đó có duyên tình cờ quen biết với em, lại trong hoàn cảnh đó. Trong lòng anh cảm thấy em còn nhỏ như thế, nói thế nào cũng nên giúp đỡ em một chút. Kết quả em lại không để người khác bớt lo, giao cho ai cũng thấy không yên tâm, thế là anh thấy anh vẫn nên tự mình trông chừng thôi."

Hứa Nam Nam trừng mắt: "Lâm Thanh Bách, anh xem thường người khác, ai không bớt lo chứ. Sau này em là người có thể cứu thế giới đấy."

Chân mày Lâm Thanh Bách nhướng lên, cúi đầu nhìn vào mắt cô: "Trước tiên em cứu anh đi, mới vừa rồi là ai nói là ủng hộ quân đội thế. Anh đang chờ đây."

Hứa Nam Nam không ngờ anh lại nghe thấy mấy lời cô dùng để phản bác lại Tôn Hỉ Mai, cô nhanh chóng đỏ mặt, con ngươi nhìn sang bên khác: "Ai nói thế, sao em không nghe thấy nhỉ. Em còn phải về sắp xếp đồ đạc đây, ngày mai phải trở Nam Giang rồi, em cũng nhớ ông bà và cả Tiểu Mãn rồi." Vừa nói vừa tránh khỏi Thanh Bách, bước chân nhanh nhẹn đi về nhà.

Thấy cô như thế, Lâm Thanh Bách không nhịn được cười, vẫn còn là trẻ con mà, cũng không biết bao giờ mới có thể trưởng thành.

Bởi vì Hứa Nam Nam và Lâm Thanh Bách sắp đi, tối hôm đó Lâm Trường Chinh khui một chai rượu.

Cuối cùng khi kết thúc buổi cơm tối, ba cha con đều uống say khướt.

Mặc dù bất hoà với Lý Uyển, nhưng trong lúc thế này cô c*̃ng không thể khoanh tay đứng nhìn. Sau khi giúp Lâm Thanh Bách và Lâm Thanh Tùng về phòng, cô c*̃ng quay về phòng.

Mới vừa nằm xuống, tiếng ting ting lại vang lên trong đầu.

Lần này là Cổ Lỗ Sĩ.

Cổ Lỗ Sĩ: "Cái đầu chó bằng đồng của cô… Lấy ở đâu thế?"

Hứa Nam Nam vừa nghe cậu ta hỏi như thế, nghĩ tới cuộc nói chuyện trước đó với tên cậu Hai, vội vàng nói: "Đây là hàng nhái cao cấp, không phải là đồ cổ, tôi để trưng trong tiệm thôi, không muốn bán."

Cổ Lỗ Sĩ: "Tôi thấy trong bức hình kia còn có dấu chân, lúc cô chụp ảnh cũng không lau đi dấu chân sao?"

Để ý gì mà nhiều quá vậy chứ.

Hứa Nam Nam cảm thấy, có phải hai anh em này rảnh rỗi không có chuyện gì làm không nên cả ngày cứ luôn để ý đến cửa hàng nhỏ này của cô, có cần thiết không vậy?
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 566


Hứa Nam Nam đang muốn tắt tin nhắn để nghỉ ngơi, trong lòng đột nhiên nảy ra một suy nghĩ, thử gửi tin nhắn sang: "Cậu có thể làm giúp tôi vài thứ được không? Một vài tư liệu kỹ thuật, hàm lượng kỹ thuật thấp một chút. Tốt nhất là trình độ kỹ thuật vào khoảng thập niên tám mươi ấy."

Bên kia im lặng một hồi mới gửi tin nhắn sang.

"Tôi muốn tìm hiểu một vài thứ, không đổi nghề đâu."

Hứa Nam Nam nhìn con số này, thật.

Chẳng trách lại có người nói, khoa học kỹ thuật là lực lượng sản xuất đầu tiên.

Cô yên lặng nhìn tài khoản của mình, Hứa Nam Nam cảm thấy chuyện này vẫn nên thảo luận kỹ hơn: "Chuyện đó, tôi còn có việc, off trước đây, bữa nào lại nói chuyện sau."

Hứa Nam Nam thoát khỏi khung trò chuyện, lại bắt đầu tìm sách trên Taobao, lấy ra lật xem một cái. Không thể tránh khỏi được, bên trong toàn có một ít dấu hiệu của thời đại. Nếu như cầm ra ngoài sẽ trở nên vô cùng ầm ĩ.

Cô đau đầu đi ra ngoài, cô vẫn nghĩ mọi chuyện một cách quá đơn giản.

Sáng hôm sau, cô không thể tránh khỏi xuất hiện thêm hai quầng thâm mắt.

Lâm Thanh Bách nhìn cô: "Tối hôm qua anh uống say, sao lại thành em ngủ không ngon thế."

Lâm Thanh Tùng nói: "Em thấy nửa đêm chị dâu đi làm ăn trộm đấy."

"Ăn cái đầu cậu." Hứa Nam Nam tức giận nhìn cậu ta. Vừa nghĩ sau này vẫn còn phải ra tay từ phía cậu ta, không nhịn được dặn dò: "Thanh Tùng này, sau khi tôi và anh cậu đi, cậu phải học cho giỏi đấy. Phấn đấu sớm ngày thành công trong việc học, chúng tôi trông cậy vào cậu đấy."

Lâm Thanh Tùng vừa nghe vậy là cả người nổi hết da gà lên, không nhịn được xoa xoa cánh tay: "Trách em lắm mồm, hai người ăn cơm đi. Lát nữa còn phải đón xe đấy."

Lâm Thanh Bách nói giúp: "Nam Nam nói đúng đấy, em phải học hành sớm giỏi giang lên. Lần sau khi anh quay về, hy vọng em có thể có chút tương lai."

Lâm Thanh Tùng được nước: "Thế không biết chừng lần sau lúc anh về, em còn có thể thiết kế ra được một máy tiện kiểu mới đấy. Sau này em sẽ tự mình chế tạo súng pháo, sẽ dùng máy tiện do em thiết kế, ha ha ha ha."

Hứa Nam Nam nhìn dáng vẻ vô tư của cậu ta, trong lòng bắt đầu dao động. Sao nhìn thế nào cũng cảm thấy không đáng tin thế nhỉ.

Sao từ đầu mình lại không học ngành kỹ thuật, nếu không cũng có thể phát triển kỹ thuật để làm đất nước được hưng thịnh rồi.

Cũng như lúc tới, lúc về cũng chỉ có một mình Lâm Thanh Tùng đưa đi.

Lâm Trường Chinh không tới, nhưng lại sai cảnh vệ lái xe đưa bọn họ đến trạm xe lửa. Lúc xuống xe, cảnh vệ xách một chiếc túi lớn giao cho Hứa Nam Nam và Lâm Thanh Bách.

"Thủ trưởng đã chuẩn bị mấy ngày nay, nói là quà chuẩn bị cho gia đình của đồng chí Nam Nam."

Lâm Thanh Tùng lập tức nói: "Ông già chuẩn bị cái gì thế?"

"Tự mình về hỏi cha xem." Lâm Thanh Bách cầm lấy chiếc túi rồi dẫn Hứa Nam Nam rời đi. Lâm Thanh Tùng buồn bực hét lên: "Ôi, cứ đi như thế luôn sao, không nói gì sao."

Lâm Thanh Bách cũng không quay đầu lại, kéo Hứa Nam Nam đi thẳng đến trạm xe.

Lâm Thanh Tùng muốn đưa bọn họ lên xe lửa, nhưng cảnh vệ lại phải về chở ông già, xe cũng không đợi được. Cậu ta buồn bực bĩu môi, bước theo lên xe.

Chờ tới khi lên xe, cậu ta không nhịn được hạ cửa sổ xuống nhìn một chút.

Lần chia tay này cũng không biết đến bao giờ cả gia đình mới được đoàn tụ.

Lần này hai người trở về, vẫn ngủ trong khoang giường nằm.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 567


Lên xe lửa, Hứa Nam Nam mới lén nhìn quà Lâm Trường Chinh chuẩn bị, nhiều tới mức không nhìn nổi. Rượu, thuốc lá, trà, đồ bổ đều có cả. Bao bì toàn là thứ bên ngoài không mua được, đều là những thứ đặc biệt.

Cô nhìn lại, còn có một chiếc hộp nhỏ, trông không giống đựng món quà.

Lâm Thanh Bách mở ra xem, bên trong có một xấp tiền và các loại phiếu chứng nhận quân dụng.

Hứa Nam Nam lập tức đóng cái hộp lại, liếc mắt nhìn sang bên cạnh, tiền bạc không thể lộ ra ngoài cho người ta thấy đâu. Nhưng ai mà ngờ cha của Lâm Thanh Bách lại đưa tiền luôn kia chứ.

Cô bỏ chiếc hộp vào trong túi xách bên mình, Hứa Nam Nam định thừa dịp Lâm Thanh Bách không chú ý, ném lên cửa hàng Taobao kia.

"Tiền này em giữ bên mình trước, quay về Nam Giang sẽ đưa cho anh." Cô nghiêm túc nói.

Lâm Thanh Bách cười, dựa vào sau giường: "Cho em, trả lại cho anh làm gì, đây là sính lễ ông già nhà anh cho nhà em đấy."

Vừa nghe là sính lễ, Hứa Nam Nam kinh ngạc, đưa mắt liếc nhìn túi xách: "Em còn tưởng cha anh không hài lòng về em chứ."

Lần này trở về, Lâm Trường Chinh rất ít khi nói chuyện với cô, cười cũng rất ít. Hơn nữa với thái độ đó của Lý Uyển, cô cảm thấy mình không được hai người này đồng ý. Lâm Trường Chinh không trực tiếp phản đối, hẳn có lẽ là vì nể mặt anh Lâm mà thôi.

Cô không ngờ lần này lại còn chuẩn bị quà và sính lễ.

"Không ai có thể thấu hiểu được trong lòng ông ấy đang nghĩ gì đâu. Đây cũng là nguyên nhân những năm qua anh không cách nào gần gũi với ông ấy. Nhưng ông ấy chuẩn bị cho em những thứ này, nói rõ em rất hợp ý ông ấy. Đồng chí Nam Nam, xem ra em vẫn rất làm người ta yêu thích đấy."

Hứa Nam Nam được khen, cười đắc ý: "Chứ sao, cũng không nhìn xem là ai chứ."

Nhân cơ hội lúc ngủ, Hứa Nam Nam ném thứ đáng tiền vào trong túi xách trên người. Mặc dù thời đại này người ta không dám ngang ngược lộng hành, nhưng không thể không có sự phòng bị.

Cũng may trên đường cũng xem như bình an, ba ngày sau hai người tới trạm xe lửa tỉnh lỵ, Hứa Nam Nam bỗng nảy sinh cảm giác như một người xa quê trở về nhà.

Cuối cùng cũng về tới rồi.

Thời tiết ở Nam Giang tốt hơn ở thủ đô nhiều. Mặc dù cũng bắt đầu trở lạnh, nhưng vẫn có nắng, chỉ cần mặc một bộ áo bông cũng đủ để đối phó rồi.

Hai người vừa trở về Nam Giang đã chạy thẳng tới nhà họ Vu.

Ông bà nội Vu nhận được điện báo, biết hôm nay hai người về tới. Trước đó hai ngày hai người đã đến xã mua bán để mua cải trắng mới, sau đó lại đi cắt thịt lợn, gói sủi cảo nhân cải trắng thịt heo.

Lúc Hứa Nam Nam và Lâm Thanh Bách về đến nhà, nhìn thấy trên bàn chất đầy từng chiếc từng chiếc sủi cảo to tròn.

Nước trong nồi sôi sùng sục, hơi nùng hầm hập.

Lúc này mới có cảm giác gia đình.

Trước khi ăn cơm, Hứa Nam Nam đưa quà của Lâm Trường Chinh, bao gồm cả tiền và phiếu cho ông bà Vu.

Bọn họ là người lớn trong nhà, những thứ này phải để ông bà nội sắp xếp.

Ông Vu nhìn những thứ này, không hoàn hồn nổi: "Mới đó đã đưa sính lễ rồi à?"

Lâm Thanh Bách mỉm cười: "Cha cháu biết chúng cháu đã đính hôn thế nên tặng sính lễ sớm ạ. Tạm thời bây giờ bọn cháu sẽ không đến thủ đô nữa, đến lúc đó cũng sẽ tổ chức ở bên này."

Ông Vu cảm thấy đưa quá nhiều.

Người khác cho lễ vật đám hỏi nhiều lắm cũng chỉ khoảng một trăm đồng, cái này cũng phải một ngàn đấy. Còn cả những tờ phiếu này nữa, đi tới đâu cũng có thể mua đồ được.

Xem ra, Nam Nam đã nhận được sự thừa nhận của phụ huynh đàng trai rồi.

"Ông cất giữ cho hai đứa, chờ tới khi tổ chức tiệc rượu kết hôn sẽ lấy để mua đồ. Không cần phải động đến tiền lương của Tiểu Lâm, giữ lại sau này sinh sống."

Ông Vu không lo lắng về cuộc sống c*̉a vợ chồng trẻ, hai người đều có tiền lương, cũng có nhà ở.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 568


Tiểu Lâm cũng là một người có bản lĩnh, sau này Nam Nam sẽ không phải chịu khổ. Trái lại là Tiểu Mãn thì ông cụ và người bạn già của mình vẫn phải tiếp tục lo lắng. Đứa bé này còn nhỏ, tính tình cũng hay xấu hổ, chỉ lo sẽ bị người ta bắt nạt.

Cơm nước xong xuôi, Lâm Thanh Bách quay trở về ủy ban huyện một chuyến.

Lần này anh cũng làm lỡ công việc vài ngày để trở về thủ đô, anh lo ở huyện có chuyện gì đó, phải về xem.

Hứa Nam Nam tiễn anh ra cửa, trên đường đi, Lâm Thanh Bách kéo cánh tay cô, cúi đầu xuống: "Tối mốt chúng ta cùng ăn cơm."

Hứa Nam Nam nói: "Sao lại ăn ở bên ngoài."

Cô cảm thấy trước kia lúc yêu đương, việc ăn ở ngoài cũng được xem là thú vị, nhưng bây giờ cũng đã đính hôn rồi, không cần phải ăn ở bên ngoài nữa. Lâm Thanh Bách lại không để cô tiêu tiền, cô phải tiết kiệm tiền cho Lâm Thanh Bách.

"Em quên ngày mốt là ngày gì rồi sao?" Lâm Thanh Bách kinh ngạc nói.

Hứa Nam Nam ngẫm nghĩ, mãi cũng không nghĩ ra là ngày gì. Ngày mốt là thứ sáu, cũng không phải cuối tuần, cô nhìn Lâm Thanh Bách, suy đoán nói: "Sinh nhật anh?"

Lâm Thanh Bách bóp mặt cô: "Sinh nhật anh còn hai tháng nữa, còn sớm."

Thấy Hứa Nam Nam thật sự không nhớ ra nổi, trong mắt anh lộ vẻ đau lòng, nhẹ nhàng xoa xoa đầu cô: "Dù sao cũng phải chừa ngày mốt lại cho anh, chúng ta cùng ăn tối. Ừm, nếu không phải cuối năm bận rộn, anh còn muốn xin nghỉ để đưa em lên tỉnh lỵ nữa."

"Lên tỉnh lỵ làm gì, mỗi tuần đều đi xem phim, tiền vé xe cũng phải tốn không ít tiền."

Lâm Thanh Bách lập tức nhận thua, cảm thấy không phải bản thân tìm thấy một cô gái nhỏ cần mình chăm sóc mà là một cô quản gia nhỏ.

"Được rồi, sau này tiền của chúng ta đều để cho em quản, tiền của chúng ta chắc chắn có vào chứ không ra."

Hứa Nam Nam cười đắc ý, còn không phải sao. Trước đây, lúc cô không có tiền, vừa phải ăn uống vừa phải trả tiền thuê phòng. Để không phải trở thành một người thiếu trước hụt sau, kỹ năng quản lý tài chính của cô rất tốt.

Cho dù tới thời đại này, mặc dù bình thường thấy cô tiêu tiền như nước, mua đồ khắp nơi, nhưng số tiền cô tiêu chẳng đáng là bao so với số tiền cô kiếm được.

Tiền trong cửa hàng Taobao vẫn đang không ngừng gia tăng đấy.

Nghĩ đến tiền trong cửa hàng Taobao, Hứa Nam Nam lại rầu rĩ. Nếu cô mua một bộ tài liệu dụng cụ, thế thì thật sự sẽ nghèo rớt mồng tơi.

Vẫn phải nghĩ cách kiếm nhiều tiền thôi, hay là lừa tên cậu Hai lần nữa nhỉ?

Dù sao tên này nhiều tiền nhưng lại không có chỗ tiêu, làm chuyện ích nước lợi dân cũng tốt, lần sau sẽ không chặn cậu ta nữa.

Sau khi tiễn Lâm Thanh Bách, Hứa Nam Nam nhanh chóng quay về nhà để lên cửa hàng Taobao xem thử, vừa bước vào phòng đã thấy Tiểu Mãn đang gục mặt xuống bàn ngẩn người.

Lại nhìn quyển bài tập trên bàn, không có viết gì cả.

"Em sắp nghỉ đông rồi phải không?" Hứa Nam Nam hỏi.

Tiểu Mãn gật đầu. Mắt của Tiểu Mãn giống Lý Tĩnh, dáng mặt lại giống Hứa Kiến Sinh, đặc biệt là vóc dáng và gương mặt sau khi cuộc sống tốt hơn, càng nhìn giống Hứa Kiến Sinh nhiều hơn.

Cô bé nhìn chằm chằm Hứa Nam Nam, dường như có hơi do dự.

Hứa Nam Nam nói: "Em sao thế?" Không phải cô bé này yêu sớm đó chứ, cô hơi lo lắng nghĩ.

Tiểu Mãn cắn cắn môi, lắc đầu nói: "Không có gì ạ, em đang nghĩ về bài tập thôi."

"Vậy thì lo làm bài tập đi. Nếu có gì không hiểu thì cứ hỏi chị." Hứa Nam Nam vỗ vỗ vai cô bé, cười nói. Cô cũng biết gần đây cô bận rộn công việc cũng như chuyện yêu đương, không còn chú ý đến Tiểu Mãn giống như lúc sống chỉ có hai người nương tựa vào nhau như lúc trước nữa. Tâm tư của cô bé này cũng khá tỉ mỉ, cô vẫn cần phải quan tâm nhiều hơn.

Sáng sớm hôm sau lúc đi làm, cô đi báo danh làm việc lại. Bởi vì cuối năm, cũng không cần mua gì, thế nên tất cả mọi người đều có mặt trong phòng làm việc.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 569


Hứa Nam Nam vừa bước vào phòng đã lập tức phát hiện sắc mặt Lý Vĩ Minh ửng hồng.

Chị Liễu ở bên cạnh nói: "Tiểu Lý sắp làm cha rồi."

Chu Phương có rồi? Hứa Nam Nam bị tin tức này làm cho kinh ngạc. Nhớ lại lúc cô và Chu Phương vừa quen biết nhau, Chu Phương vẫn còn là một cô gái nhỏ, bây giờ lại sắp làm mẹ rồi.

"Được bao lâu rồi?"

"Hơn hai tháng rồi." Lý Vĩ Minh cười nói, trong ánh mắt cũng mang theo ánh sáng của người sắp làm cha.

Nghĩ đến việc sắp có một sinh mệnh mới, trong lòng Hứa Nam Nam cũng kích động. Vào giờ nghỉ trưa, cô lập tức tới ủy ban mỏ để tìm Chu Phương.

Chu Phương sắp làm mẹ, dáng vẻ cũng mang theo hương vị của người có thai. Chị ấy đỡ eo khi đi bộ, bụng vẫn chưa lớn lắm, nhưng dáng vẻ lại hệt như lớn lắm rồi.

Lúc nhìn Hứa Nam Nam, chị ấy chớp chớp mắt, ánh mắt mang theo vài phần đắc ý.

Hai người hẹn nhau đến nhà ăn, Chu Phương lập tức than thở: "Trước kia không cảm thấy sinh con là tốt, thế nhưng lúc thật sự có thì cảm thấy kiểu gì cũng tốt cả. Cho dù mình có phải ăn ít mặc ít cũng phải chăm sóc cho nó thật tốt."

Rồi lại nhìn Hứa Nam Nam: "Lần này em đến thủ đô để gặp cha mẹ người ta, thế nào rồi?"

"Cũng được, chưa nói không đồng ý."

"Sao lại không đồng ý chứ, em như thế, ai mà lại soi mói em chứ?" Trong mắt Chu Phương, điều kiện của Hứa Nam Nam được xem là đỉnh, trong mỏ thật sự không có mấy người có thể so được.

Hứa Nam Nam cười: "Cái này thì không biết được." Ít nhất Lý Uyển cũng không thích cô, may là cô cũng không thích Lý Uyển.

Hai người đang nói chuyện, một nhân viên có quen biết đến chào hỏi, hỏi Hứa Nam Nam chuyện đến thủ đô.

Lần này Hứa Nam Nam xin nghỉ thời gian dài, có người thuận miệng hỏi một câu, biết cô phải đến thủ đô ra mắt cha mẹ người yêu, thế là chuyện này cũng được lan truyền trở thành đề tài tán gẫu.

Mấy người yêu đương ở hầm mỏ quả thật là không có ai tìm được người yêu ở thủ đô đâu.

Biết Hứa Nam Nam tìm được, thế là muốn biết kết quả như thế nào. Người ở thủ đô thật sự có thể vừa ý một cô gái ở một địa phương nhỏ bé này sao?

Hứa Nam Nam cũng không nói rõ ra, ai hỏi cũng chỉ trả lời hai chữ: "Rất tốt."

Đây thật sự là đã được quyết định.

Ai c*̃ng hâm mộ việc Hứa Nam Nam tìm được nhà chồng ở thủ đô.

"Mai Tử, cô và cán sự Ngô sao rồi, thời gian yêu đương c*̃ng không ngắn rồi nhỉ?"

Nhân viên tạp vụ Tiểu Cầm hỏi Hứa Mai Tử.

Hai người đều là công nhân học nghề, Tiểu Cầm tìm được một công nhân tuyến đầu trong hầm mỏ, là nhân viên phải làm việc ở dưới giếng mỏ. Hứa Mai Tử lại tìm được một người làm trong công đoàn như cán sự Ngô, khiến cho những công nhân học việc khác đều vô cùng hâm mộ.

Lúc này, nhìn thấy Hứa Nam Nam rạng rỡ như thế, có người không thể tránh khỏi việc nghĩ đến Hứa Mai Tử.

Hứa Mai Tử siết chặt đũa, liếc nhìn Ngô Kiếm ngồi im, không hề lên tiếng ở bên cạnh: "Gấp cái gì chứ, bây giờ tôi cũng chưa thể lĩnh chứng được."

"Không phải vẫn có thể đính hôn sao. Cán sự Vu người ta đính hôn rồi, nghe nói làm hai bàn luôn đấy, còn đến nhà người ta bàn chuyện kết hôn luôn rồi."

Tiểu Cầm liếc Hứa Nam Nam một cái, cố ý nói.

"Đính hôn cũng không phải kết hôn, có gì hay đâu." Hứa Mai Tử không mặn không nhạt nói, bưng chén đũa lập tức đứng dậy, sau đó quay đầu liếc nhìn Ngô Kiếm đang ngồi im không nhúc nhích: "Còn không đi?"

Ngô Kiếm đang bực bội ngồi ăn, nghe thấy giọng điệu ra lệnh này của cô ta, cả người cũng thấy không thoải mái. Chỉ có thể cứng nhắc đứng dậy, đi theo Hứa Mai Tử rời khỏi đó.

Vừa ra bên ngoài, Hứa Mai Tử vừa rửa chén vừa nói: "Vừa nãy anh cũng nghe rồi đấy, chúng ta ở bên nhau lâu như thế rồi, không phải nên quyết định rồi sao?"
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 570


"Quyết định cái gì, không phải em cũng vừa nói rồi sao, em cũng không thể lĩnh chứng mà?"

"Là không thể lĩnh chứng, nhưng làm một bàn thì vẫn được." Cuối cùng trong lòng Hứa Mai Tử cũng có chút tức giận, cho dù mình có kém hơn Hứa Nam Nam cũng không thể kém quá nhiều. Hơn nữa đêm dài lắm mộng, cô ta còn phải trói Ngô Kiếm chặt hơn một chút.

Ngô Kiếm nói: "Học theo người khác làm gì, làm một bàn rất lãng phí, còn không bằng chờ tới lúc kết hôn rồi làm thêm một bàn."

Khi nói tới hai chữ kết hôn, trong lòng anh ta cũng run lên. Vừa nghĩ tới việc kết hôn với người phụ nữ như thế, buổi tối anh ta cũng có thể mơ thấy cả ác mộng.

"Người khác không tiếc, sao anh lại tiếc. Chuyện này anh về nói với mẹ anh đi, ở quê em, không lĩnh chứng vẫn có thể sống c*̀ng nhau cả đời. Nếu anh không muốn đính hôn, thế chúng ta cứ làm tiệc rượu kết hôn luôn, chờ tuổi tác thích hợp lại đến lĩnh chứng." Hứa Mai Tử dứt khoát nói.

Thanh danh Hứa Hồng xấu, việc này ít nhiều cũng gây chút ảnh hưởng đến cô ta. Bây giờ có thể ở bên cạnh Ngô Kiếm, xem như là điều kiện tốt nhất cho cô ta rồi.

Nghe Hứa Mai Tử lại nói tới chuyện kết hôn, Ngô Kiếm cảm thấy da đầu tê dại.

Hứa Mai Tử thấy anh ta không nói câu nào, híp mắt nói: "Lời em nói trước kia không phải là hù dọa anh đâu, tự anh suy nghĩ rõ ràng đi."

Ánh mắt lúc Hứa Mai Tử rời đi vẫn luôn vờn quanh trong đầu Ngô Kiếm.

Lúc làm việc vào buổi chiều, cả người anh ta đều không có tâm trạng, bị chủ tịch công đoàn Lưu mắng rất nhiều lần.

"Cán sự Vu, tôi có chuyện muốn nói với cô." Buổi chiều, Hứa Nam Nam vừa tan làm, Ngô Kiếm đã đứng trước cửa ngăn cô lại.

Hứa Nam Nam nói: "Bộ phận vật tư và công đoàn của chúng ta không liên quan tới nhau mà."

"Là chuyện về Hứa Mai Tử, tôi biết quan hệ giữa cô và Hứa Mai Tử không tốt, cô không muốn chỉnh đốn cô ta sao?"

Giọng nói của Ngô Kiếm có hơi gấp gáp.

"Cán sự Ngô, anh đừng có ở không rồi đi gây sự, đang yên đang lành tôi đi chỉnh đốn người khác làm gì. Anh và đồng chí Hứa Mai Tử có mâu thuẫn à, nếu có mâu thuẫn thế thì tự đi giải quyết đi, nếu không giải quyết được thì đến tìm chủ nhiệm Chu đi."

"Không phải mâu thuẫn, mà con người Hứa Mai Tử này… Quá vô liêm sỉ." Ngô Kiếm bật khóc. Cả buổi chiều hôm nay anh ta cứ cảm thấy ngột ngạt, cảm thấy khó chịu, một người đàn ông như mình sao cứ phải chịu uất ức như thế. Anh ta muốn chạy trốn nhưng không nghĩ được gì khác, chỉ có thể tìm cán sự Vu có quan hệ không tốt với Hứa Mai Tử.

"Hứa Mai Tử uy h**p tôi, nói nếu như tôi không đồng ý kết hôn với cô ta thì cô ta sẽ tố cáo tôi đùa giỡn lưu manh. Cán sự Vu, cô cũng không thích cô ta phải không, thế thì chúng ta cùng nghĩ cách chỉnh đốn cô ta đi, chỉnh tới mức cô ta không ngẩng đầu lên được." Anh ta nhỏ giọng nói, trong giọng nói còn mang theo vài phần ác ý.

Hứa Nam Nam nghe thấy lời này của anh ta, gần như là kinh ngạc đến ngây người.

Cô nhìn Ngô Kiếm như nhìn một tên tâm thần: "Người của tôi còn đang chờ tôi, anh tự giải quyết chuyện này đi." Sau đó vội vàng bỏ chạy.

Hứa Mai Tử là đồ tâm thần, tên Ngô Kiếm này cũng bị cô ta ép tới mức tâm thần rồi.

Hơn nữa còn cả thủ đoạn Hứa Hồng dùng với Lâm Thanh Tùng lần trước…

Hứa Mai Tử tạo bao nhiêu nghiệp thế.

Hứa Nam Nam cảm thấy tam quan của bản thân bị đổi mới hoàn toàn hết lần này tới lần khác.

Xem ra với Hứa Mai Tử và Hứa Hồng, giới hạn của con người rốt cuộc đã đi đâu mất rồi, có phải thấp quá rồi không. Dùng sự trong sạch của chính mình để tìm đối tượng...

Trên đường trở về cô và Lâm Thanh Bách nói về chuyện này.

Lâm Thanh Bách nói thẳng: "Cách xa người như bọn họ một chút." Cô gái này ngày thường nhìn có vẻ rất thông minh lanh lợi, nhưng sự hiểu biết vẫn còn quá ít, không biết được lòng dạ con người có thể ghê tởm đến mức nào.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 571


Hứa Nam Nam kiên định gật đầu. Vừa rồi cô nhìn Ngô Kiếm, nghe những lời nói đầy ác ý của anh ta, cả người đều cảm thấy khó chịu. Anh ta và Hứa Mai Tử đều không được bình thường.

Tuy nói không muốn gặp Ngô Kiếm nữa, nhưng làm việc trên c*̀ng một hầm mỏ này, ngẩng đầu không thấy cúi đầu lại thấy. Ngày hôm sau đi làm, Hứa Nam Nam lại chạm mặt Ngô Kiếm.

Cô vội tránh đi coi như không nhìn thấy.

Buổi trưa khi ăn cơm, cô nhìn sang phía Hứa Mai Tử, nhìn dáng vẻ Ngô Kiếm bị quản lí chặt chẽ, trong lòng lại phiền muộn vô cùng. Không chết chìm ở trong sự trầm mặc thì cũng sẽ phát điên trong sự trầm mặc đó.

"Sắp đến tết rồi, chúng ta phải đi biểu diễn liên hoan tỉnh, năm nay em có tham gia không?"

Chu Phương vừa ăn cơm, vừa hỏi.

Lý Vĩ Minh đang bưng canh tới cho chị ấy, đặt lên trên tay chị ấy, vô c*̀ng ân cần chăm sóc.

Hứa Nam Nam cảm thấy cay mắt, nhét bánh cao lương vào trong miệng: "Biểu diễn gì vậy?"

"Thì mấy đơn vị chúng ta đều phải đi biểu diễn tỉnh đó. Cũng không phải ai c*̃ng có thể đi, phải chọn người đi, còn phải xem tiết mục. Năm trước thiếu lương thực, bên tỉnh phiền muộn về chuyện này cho nên không ai đi. Năm nay hình như phải chuẩn bị, hôm nay bọn chị còn ở trong văn phòng nghe nói đến chuyện này. Chị ấy nói xong lại thở dài: "Chị bụng to thế này năm nay không có cơ hội rồi." Có ai không muốn nhân khi còn trẻ tuổi mà tỏa sáng một lần chứ.

Hứa Nam Nam không thích tham gia kiểu tiết mục này, cảm thấy không có trợ giúp gì được cho công việc, hơn nữa bản thân cô cũng không có sở trường này. Ca hát hay là nhảy múa nhỉ?

Lúc này thứ có thể hát c*̃ng chỉ có bài ca về sản xuất, còn không thì là múa ương ca, những thứ này cô đều không biết.

Hứa Mai Tử ở bên kia cũng đang cùng nhân viên tạp vụ bàn luận về chuyện này. Cuối năm bận, cũng không có gì hay để giải trí, nhóm nhân viên tạp vụ lớn tuổi đều đoán năm nay không chừng sẽ chọn người đi tỉnh tham gia biểu diễn.

Hứa Mai Tử vừa nghe xong, trong lòng cũng trở nên rạo rực. Đây là cơ hội tốt để nổi bật, sau này sẽ có lúc cần dùng đến. Hơn nữa lần này đi mở mang tầm mắt, về sau người quen biết được cũng nhiều hơn.

Ngô Kiếm vẫn luôn ở bên cạnh yên tĩnh lắng nghe, nghe đến đoạn sau trong lòng cũng bắt đầu nổi lên tính toán: "Mai Tử, em muốn tham gia không? Nếu như thực sự có chuyện này thì em tham gia đi."

Tiểu Cầm thấy Ngô Kiếm như vậy, có chút ghen tức nhìn Hứa Mai Tử: "Mai Tử cô liệu được không đó, người ta đây là yêu cầu biết hát biết múa đấy."

Hứa Mai Tử lạnh mặt nói: "Tôi đương nhiên biết những cái đó. Trước kia khi ở trường học, tôi từng biểu diễn rồi. À tôi quên mất, cô làm gì được đi học."

Tiểu Cầm lập tức giận dữ nói không ra lời, khóe mắt khẽ hướng về phía Ngô Kiếm, mang theo vài phần uất ức.

Ngô Kiếm lơ mơ nhìn cô ta, lại nhìn về phía Hứa Mai Tử. "Mai Tử, nếu như em muốn đi, anh sẽ giúp em tìm mối quan hệ để được đi."

"Sao lần này anh lại tích cực như vậy?" Hứa Mai Tử nhìn anh ta nói.

Ngô Kiếm cười nói: "Anh không phải luôn mong điều tốt cho em sao, tốt xấu gì cũng sắp kết hôn rồi, em mà tốt thì chúng ta c*̃ng vẻ vang."

Nghe anh ta nói về chuyện kết hôn, trong lòng Hứa Mai Tử không nhịn được mà vui mừng. Tuy rằng cô ta uy h**p Ngô Kiếm, nhưng tâm lý vẫn ưng ý Ngô Kiếm.

"Vậy nếu như thật sự có cơ hội, em sẽ thử xem."

Việc tham gia diễn xuất liên hoan tỉnh, vào buổi chiều đều đã phân công đến các bộ phận. Để mỗi bộ phận báo tiết mục, sau đó hầm mỏ chọn lọc, rồi mới đi tỉnh.

Trưởng ban Tiêu đang cầm thông báo, ngắm một vòng khắp văn phòng. Cuối cùng đôi mắt vẫn là nhìn chằm chằm Hứa Nam Nam không lệch đi đâu.

Biểu diễn kiểu gì cũng đều yêu cầu một khuôn mặt tươi trẻ. Vẫn là không thể để cho hai người già bọn họ lên được.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 572


Hứa Nam Nam bị trưởng ban Tiêu nhìn đếm mức không được tự nhiên: "Tôi thật sự không được, tôi không biết ca hát cũng không biết nhảy múa." Quan trọng là cô không thích tham gia biểu diễn như thế này.

"Không biết có thể học, người trẻ tuổi phải có tự tin, phải có tinh thần chiến đấu. Tiểu Trương quá đen, Lý Vĩ Minh còn phải chăm sóc vợ, chị Liễu càng không cần phải nói, trong nhà rất bận. Cô là nữ thanh niên độc thân duy nhất trong văn phòng chúng ta, chuyện này cũng chỉ có thể là cô làm thôi."

Nghe trưởng ban Tiêu nói như vậy, Hứa Nam Nam nhìn những người khác trong văn phòng.

Cả đám người đều gật đầu với cô.

Buổi chiều tan làm, Hứa Nam Nam ngồi trên xe buồn rầu: "Anh Lâm, em phải làm sao đây, nghĩ đến phải đi biểu diễn em lại thấy buồn bực. Em cứ muốn qua loa tùy tiện cho rồi, nhưng lại không muốn làm trưởng ban Tiêu và mọi người thất vọng."

"Thật sự không được thì hát một bài vậy."

"Không biết." Cô biết hát nhạc thịnh hành, nhưng lúc này hát thì người ta không phải sẽ nói là âm thanh đồi trụy sao?

"Vậy em biết gì thì biểu diễn cái đó. Thật sự không được nữa, thì đến khi đó luyện tập là được, chỉ cần cố hết sức thì không được chọn cũng không sao."

Hứa Nam Nam nghe xong, cảm thấy cũng chỉ có thể như vậy. Nếu mình nỗ lực, không trúng tuyển còn có thể trách ai.

Nghĩ thông rồi, tâm trạng lại tốt lên. Cô kéo áo Lâm Thanh Bách: "Anh còn chưa nói cho em, hôm nay là ngày gì đó?"

Cô ở nhà suy nghĩ đã lâu cũng chưa nghĩ ra đây là ngày gì.

Lâm Thanh Bách cười: "Chờ tới nơi rồi nói."

Xe không đi về phía quán cơm, mà đi về phía khu tập thể ủy ban huyện.

Thầy Kha gác cổng cười chào hỏi. Vào trong cổng, lại gặp vợ chủ tịch huyện Tôn: "Tiểu Vu hôm nay đến đây chơi à."

"Anh ấy nói dẫn em đi ăn cơm ạ." Hứa Nam Nam chỉ chỉ Lâm Thanh Bách.

Vợ chủ tịch huyện Tôn cười: "Hèn gì hôm nay nhà ông Cao bảo là giúp Tiểu Lâm đi mang đồ ăn về, hóa ra là mời em tới ăn cơm đây mà. Hôm nay Tiểu Lâm quả thực có lòng rồi."

Hứa Nam Nam mỉm cười thẹn thùng.

Chờ tới khi vào trong nhà thì Lâm Thanh Bách đã bày một cái bàn nhỏ, để Hứa Nam Nam chờ ở trong phòng, còn anh đi ra ngoài.

Hứa Nam Nam ngồi không nhàm chán, dứt khoát xem sách ở bên trong tủ sách của Lâm Thanh Bách.

Ngoại trừ sách về tư tưởng chính trị này nọ, còn có một ít sách ngoại ngữ, anh Lâm hiểu biết quả thực không ít. Ngoài sách vở, trên bàn sách còn đặt không ít báo chí, được xếp chồng ngay ngắn chỉnh tề. Hứa Nam Nam cầm lên nhìn qua, rất nhiều chỗ dùng bút máy màu xanh để gạch ngang.

Cô đang muốn nhìn kỹ xem chỗ được gạch ngang đó thì Lâm Thanh Bách đã bưng một cái khay lớn đi vào, bên trên khay gỗ lớn được xếp mấy chén đĩa.

Thịt kho tàu, nửa con gà quay, còn có cải muối chua.

Hứa Nam Nam nói: "Cũng không phải ăn tết, làm thịt với đồ ăn nhiều như vậy làm gì."

Lâm Thanh Bách cười một cái rồi đi ra ngoài lại, rất nhanh anh đã quay lại, lần này là bưng một cái đĩa, bên trên có một cái bánh bao to, ở giữa bánh bao điểm một cái chấm đỏ.

Đóng cửa lại, hai người ngồi xuống vây quanh cái bàn vuông nhỏ.

Lâm Thanh Bách nhướng mày nhìn cô: "Chưa từng thấy em bất cẩn như vậy, ngay đến sinh nhật mình cũng không nhớ."

"Sinh nhật?"

Hứa Nam Nam nhớ lại, thật sự đúng là chưa từng có chuyện đón sinh nhật như này. Kiếp trước cô là cô nhi, không ai mừng sinh nhật cho cô, bản thân cô cũng không muốn đón sinh nhật. Sau khi tới đây, trong trí nhớ c*̉a nguyên chủ cũng chưa từng được mừng sinh nhật, thế nên tự nhiên cô cũng không có ý thức này.

Cho nên hôm nay, cô thật sự đúng là chưa từng nghĩ tới việc mừng sinh nhật cho mình.

Lâm Thanh Bách cười nói: "Anh tìm ông hỏi rồi, ông thấy ngày tháng trên sổ hộ khẩu của em. Anh cũng không biết có đúng không, dù sao cứ dựa theo đó để mừng sinh nhật đi."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 573


Hứa Nam Nam hít hít cái mũi cay xót. Kết quả cảm thấy mũi mình càng lúc lại càng cay, mắt cũng rất nóng, nước mắt cô chảy ra ngoài.

Lâm Thanh Bách luống cuống, lúng ta lúng túng lau nước mắt cho cô: "Làm sao vậy, không phải anh nhớ nhầm ngày sinh rồi chứ, nếu lầm cũng không sao mà. Chúng ta coi như hôm nay là ngày hẹn hò, chờ đến đúng ngày sinh nhật của em thì chúng ta tổ chức một lần nữa. Anh cũng cảm thấy hôm nay không ổn, chỉ ăn một bữa cơm mà không thể dẫn em ra ngoài chơi."

"Không, đúng ngày mà." Hứa Nam Nam nghẹn ngào, nói chuyện nghe c*̃ng mơ hồ: "Em đang rất vui, rất vui."

Hai đời rồi, cô cuối cùng cũng là người có ngày sinh nhật. Còn có người bên cạnh cô để cùng nhau đón sinh nhật.

"Trước đây em chưa từng được mừng sinh nhật." Cô lau nước mắt nói.

Trong mắt Lâm Thanh Bách hiện lên sự đau lòng, đôi tay đang lau nước mắt cho cô cũng dừng lại, cô gái nhỏ này... Khó trách không nhớ rõ sinh nhật của mình.

So với cô gái nhỏ này, anh hạnh phúc hơn nhiều. Khi còn nhỏ có khổ thế nào thì mẹ cũng sẽ chúc mừng sinh nhật cho anh, một cái bánh ngô coi như là bánh bao mừng sinh nhật. Sau này tới nhà họ Hạ rồi, bố mẹ nuôi cũng sẽ mừng sinh nhật cho anh.

Sau khi trở về nhà họ Lâm, dì cũng chưa bao giờ quên mất sinh nhật của anh.

"Sau này mỗi lần sinh nhật, anh sẽ đón cùng em." Lâm Thanh Bách trịnh trọng nói ra lời hứa hẹn. May mắn cô gái nhỏ đã gặp được anh... Và cũng chỉ có thể gặp được anh.

Hứa Nam Nam cầm khăn tay lau sạch nước mắt nước mũi, mũi đỏ bừng nói: "Cũng không phải việc gì lớn, không chúc mừng cũng không sao cả."

"Sao lại không phải việc lớn, mỗi người đến với thế giới này đều là một chuyện lớn. Đối với anh mà nói, em chính là việc lớn của anh."

Nhìn cái mũi hồng hồng của Hứa Nam Nam, Lâm Thanh Bách vừa yêu vừa thương, anh tiến lại gần khe khẽ hôn một cái.

Hứa Nam Nam nhìn anh: "Đây coi như quà sinh nhật rồi sao?"

"Không phải." Lâm Thanh Bách cười, từ trong túi lấy ra cái hộp nhỏ. Một dây chuyền màu bạc kiểu dáng cổ xưa. Mặt dây chuyền hình hoa và dây chuyền gắn liền nhau, tạo hình rõ ràng khác với công nghệ thời hiện đại.

Hứa Nam Nam cầm lấy, yêu thích không buông tay: "Đẹp quá."

"Đây là anh tìm một người thợ thủ công lành nghề làm giúp, chỉ có một cái thôi." Lâm Thanh Bách cười giúp cô đeo lên. Vốn dĩ muốn làm thêm một viên đá quý lên mặt dây, nhưng lại lo rằng quá rêu rao, không tốt với cô. Thế nên chỉ có thể để thợ bạc kia làm một bông hoa nhỏ bằng bạc thành mặt dây chuyền.

Hứa Nam Nam cầm mặt dây nhìn hồi lâu, phát hiện sau mặt dây còn khắc một chữ Nam.

Mắt Hứa Nam Nam tỏa sáng nhìn mặt trang sức bạc ấy. Đây là món quà sinh nhật đầu tiên cô nhận được, cũng là món quà cô yêu thích nhất. Sau này cả đời cô sẽ luôn giữ gìn, đúng, truyền lại cho con cháu.

Cô duỗi tay ôm lấy cổ Lâm Thanh Bách, ra sức hôn lên mặt anh.

May là sống niên đại này, nếu là sau này, không biết phải trêu chọc bao nhiêu cô gái nữa đây.

Cuối c*̀ng Hứa Nam Nam cắn một cái lên bờ môi của anh, thiếu chút nữa cắn rách cả da anh. "Lâm Thanh Bách, anh đúng là làm cho người ta yêu thích."

Đồng chí Lâm khiến người ta yêu thích bị khiêu khích đến mức đổ mồ hôi khắp người, cuối cùng anh không nhịn được nữa, đôi tay dài với lấy, ôm cô gái nhỏ vào trong lòng, dán lên cô môi.

"Không được, em phải về nữa." Hứa Nam Nam nói bằng hô hấp lộn xộn.

Lâm Thanh Bách thở hổn hển: "Đợi thêm hai phút nữa."

"Về!" Lâm Thanh Bách hạ quyết tâm.

Hứa Nam Nam vô cùng đáng thương nhìn anh ta: "Hết sức rồi."

Chờ đến khi phải rời đi, phát hiện bánh bao mừng sinh nhật còn chưa ăn, cả đồ ăn cũng chưa ăn.

Nguội cả rồi.

Hứa Nam Nam oán trách nhìn anh.

Lâm Thanh Bách cảm thấy không thể ở lại căn nhà này nữa. Trước khi chưa kết hôn, tuyệt đối không thể phạm sai lầm.

Anh bèn dùng giấy dai bọc lấy bánh bao mừng sinh nhật rồi kéo Hứa Nam Nam ra cửa.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 574


Tiểu Điền đang lơ đễnh cắn hạt dưa, nhìn thấy Lâm Thanh Bách lôi kéo Hứa Nam Nam đi tới, tức khắc có tinh thần, nhanh chóng chào hỏi tiếp đón hai người ngồi xuống.

Lâm Thanh Bách đưa bánh bao cho cô ấy, để cô giúp làm nóng lại, rồi lại gọi đồ ăn lần nữa.

Tiểu Điền vội vã chạy vào nói với đầu bếp, chắc chắn bánh bao mừng sinh nhật là phải mang tới trước tiên. "Bộ trưởng Lâm, nghe nói mấy ngày hôm trước anh về nhà ạ? Vậy, đồng chí Lâm Thanh Tùng vẫn khỏe chứ."

Lâm Thanh Bách đang bị Hứa Nam Nam oán trách, bị cô ấy ngắt lời như thế, anh nhẹ nhàng thở ra: "Sắp tốt nghiệp rồi. Định sẽ ở lại thủ đô công tác."

Nghe được đáp án này, trên mặt Tiểu Điền đầy vẻ mất mát như tan nát giấc mộng.

Cô ấy đi rồi, Hứa Nam Nam nói: "Làm bậy quá, lại tổn thương một trái tim thiếu nữ."

Sau đó lại nhìn Lâm Thanh Bách, người này cũng chẳng an phận. Trước đây không trêu chọc người ta, mà cũng có thiếu nữ nhớ thương đấy.

Anh em hai người này ai c*̃ng không bớt việc.

Lâm Thanh Bách nhìn ánh mắt u oán c*̉a cô, tầm mắt nhanh chóng dời đi, làm bộ như không nhìn thấy.

Khi về nhà, rốt cuộc c*̃ng đã ăn no căng, không thể để sinh nhật lần đầu tiên lại đói bụng được. Cái bánh bao sinh nhật kia, Hứa Nam Nam chỉ cắn một miếng, còn lại nhét hết vào trong miệng Lâm Thanh Bách.

Theo cách nói của cô, để Lâm Thanh Bách lây ít không khí vui mừng.

Kết quả vừa đến nhà, bà Vu lại lấy ra một cái bánh bao sinh nhật cho cô, to gần như chiếc mà Lâm Thanh Bách chuẩn bị cho cô.

"Nếu không phải biết hôm nay Tiểu Lâm đón sinh nhật với cháu thì bà sẽ không để cháu đón sinh nhật ở bên ngoài. Bánh bao sinh nhật này phải ăn đó. Bà đặc biệt đi tìm đồ để đổi bột mì với mấy nhà. Dính thêm phúc khí c*̉a mấy nhà họ."

Nhìn dáng vẻ tràn đầy quan tâm c*̉a bà Vu, Hứa Nam Nam nhấp miệng cười, sau đó ăn sạch bánh bao mừng sinh nhật trước mặt bà c*̣.

Nằm ở trên giường vuốt cái bụng phình to c*̉a mình, Hứa Nam Nam thấy như mình sắp no chết rồi, có lẽ còn có thể bị coi thành điển hình để tuyên truyền luôn ấy.

Nhìn đi, ai nói thiếu lương thực chứ, có một đồng chí nhỏ ăn lương thực tinh chế đến mức no căng bể bụng đến mức sắp chết luôn rồi.

Nửa đêm ngủ không được, cô phát hiện Tiểu Mãn cũng không ngủ.

"Tiểu Mãn, sao còn không ngủ vậy?"

"Chị, em không sao."

"Lo lắng cho kỳ thi à? Không sao đâu, thi không tốt cũng không sao hết. Chúng ta cứ thuận theo tự nhiên." Thành tích của Tiểu Mãn vẫn luôn rất tốt, tư chất c*̉a cô bé cũng không tính là giỏi lắm, nhưng quan trọng là thái độ học tập tốt. Hứa Nam Nam lo cô bé sẽ có áp lực.

"Chị..."

"Ừ?"

"... Em ngủ đây." Sau đó không còn âm thanh gì nữa.

Hứa Nam Nam nhìn cô bé, con bé này thật sự đã nhắm mắt lại ngủ rồi. Xem ra là do áp lực quá lớn.

Bởi vì trải qua một sinh nhật tốt đẹp nên tâm trạng Hứa Nam Nam vẫn luôn duy trì trạng thái rất tốt.

Đối với nhiệm vụ biểu diễn do văn phòng sắp xếp cũng không còn bài xích nữa. Mấy ngày nay trong bộ phận cũng không bắt cô làm việc, chỉ để cô làm việc này thôi.

Hứa Nam Nam cân nhắc nửa ngày, quyết định vẫn không biểu diễn gì quá nổi bật. Không nổi bật thì sẽ không mất mặt, biểu hiện bình thường là được.

Khụ khụ... Quan trọng là cô cảm thấy mình cũng không khả năng để nổi bật, có thể biểu diễn không mất mặt cũng đã là rất cố gắng rồi.

Khiêu vũ chắc chắn là không được, vẫn là nên ca hát. Cô không biết hát, nhưng mà vẫn nhớ được mấy bài gì mà Trên Núi Kim Sơn c*̉a Bắc Kinh, Sông Lưu Dương gì đó và Cánh Đồng Hy Vọng này nọ nhưng những bài này không thể hát. Chỉ có thể đi thỉnh giáo chủ nhiệm Chu. Nghe Chu Phương nói, chủ nhiệm Chu là một người biết hát biết múa có tiếng, năm đó cũng là một đóa hoa của hầm mỏ.

"Chúng ta đương nhiên phải hát bài hát về tổ quốc." Chủ nhiệm Chu cảm xúc đầy mãnh liệt nói.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 575


Bây giờ cô ấy đã lớn tuổi, không thể lên đài biểu diễn được nữa, hiếm khi còn được nhận sự thừa nhận từ cô gái trẻ, cô ấy cảm thấy mình như trẻ ra mười tuổi.

Hứa Nam Nam nói: "Bài gì cơ ạ?"

"Sóng xô trên lòng sông rộng lớn, gió đưa hương lúa hai bên bờ..." Chủ nhiệm Chu trực tiếp hát vang một đoạn, làm cho toàn bộ những người trong văn phòng hội liên hiệp phụ nữ c*̀ng hát theo.

Mọi người cảm xúc dâng trào, mắt sáng ngời, trong mắt đều là niềm tin hướng về cuộc sống…

"Cháu có một ý tưởng." Chờ mọi người hát xong rồi, Hứa Nam Nam nghiêm túc nói.

"Ý tưởng gì vậy?" Chủ nhiệm Chu cười nói.

"Chúng ta tổ chức cho mọi người trên mỏ cùng nhau hợp xướng đi, gọi hết ba thế hệ thanh niên trung niên lớn tuổi, chúng ta tạo thành một dàn hợp xướng lớn." Những người đã lớn tuổi ấy không nên bị lãng quên. Bọn họ mới là những viên gạch nền móng đầu tiên xây dựng nên tổ quốc.

Cả khuôn mặt chủ nhiệm Chu hồng hào tỏa sáng: "Có thể được không, nhiều người quá không nghe được ai hát ra sao."

"Hợp xướng, người nhiều thì sẽ không bị luống cuống. Nói với bọn họ, không quan trọng kết quả ra sao, quan trọng là đã tham dự."

Chủ nhiệm Chu là người xúc động nhất, bởi vì lo lắng không được chọn hoặc là cảm thấy mình đã không còn trẻ, rất nhiều người đến cả ghi danh tham dự cũng không dám.

"Nam Nam, hay là như này, đây coi như là tiết mục của cháu, dì giúp cháu liên lạc ngầm. Sau đó cháu dẫn đầu mọi người c*̀ng hát."

"Được, chỉ cần có người là được ạ." Hứa Nam Nam gật đầu.

Chủ nhiệm Chu biểu hiện vô cùng nhiệt tình về chuyện này, buổi chiều cô ấy đã trực tiếp lên thẳng tiền tuyến để liên hệ với các thợ cả lâu năm. Người trẻ tuổi thì cô ấy không lo lắng, chỉ sợ đám người lớn tuổi này không muốn lên sân khấu biểu diễn.

Hứa Nam Nam thì quay về nói tin tức này cho trưởng ban Tiêu.

Trưởng ban Tiêu lại không nghĩ Hứa Nam Nam có thể nghĩ ra được một tiết mục như vậy. Những người trẻ bình thường ai mà không muốn tỏa sáng chứ, một mình ở trên sân khấu tùy tiện hát hay múa là những ánh mắt dưới sân khấu đều chỉ tập trung về một mình người đó. Ai sẽ giống như cô gái trẻ này chứ, bỗng dưng lôi kéo một đám già trẻ cô dì chú bác lên c*̀ng chứ.

Đây cũng là một kiểu giác ngộ tư tưởng, trầm ổn chín chắn.

"Được, việc này cứ làm như vậy, có điều Nam Nam à… Tôi có thể lên biểu diễn c*̀ng không." Trưởng ban Tiêu lắp bắp nói.

Chị Liễu giơ tay: "Còn chị nữa."

Tiểu Trương nói: "Anh cũng muốn đi."

Lý Vĩ Minh nhìn mọi người: "Tôi và vợ tôi ở dưới sân khấu cổ vũ cho mọi người."

Hứa Nam Nam toét miệng cười: "Tất cả chúng ta c*̀ng đi!"

Chuyện Hứa Nam Nam định tìm người cùng làm dàn hợp xướng lớn nhanh chóng được truyền đi khắp hầm mỏ.

Rất nhiều công nhân lớn tuổi đều lặng thầm dõi theo mong đợi.

Hứa Mai Tử nghe thấy tin tức này, trái lại cô ta lại thở dài nhẹ nhõm một hơi. Sau khi cô ta biết Hứa Nam Nam cũng sẽ tham gia, trong lòng vẫn có chút áp lực, lo lắng mình sẽ bị thua dưới tay Hứa Nam Nam.

Bây giờ xem ra không cần phải lo lắng nữa, tiết mục này tốt thì đó sẽ là công lao của mọi người. Không tốt, vậy cũng là tại do ý Hứa Nam Nam đưa ra. Không quan tâm tiết mục này tốt hay không, Hứa Nam Nam cũng không thể xuất sắc hơn cô ta được.

Hứa Nam Nam cũng mặc kệ người khác nghĩ như thế nào. Dù sao cô cũng không muốn đoạt giải, tranh thứ hạng. Thế thì dẫn theo mọi người c*̀ng chung vui, cho dù cuối cùng không thể lên tỉnh. Vậy cũng không sao, coi như đón năm mới vui tươi tưng bừng là được.

Cũng may việc này nhận được sự hưởng ứng rất tốt ở hầm mỏ, chủ nhiệm Chu đi tìm người, về cơ bản thì ai c*̃ng vui vẻ tham gia. Hợp xướng, cả một nhóm người cùng nhau ca hát, có gì không dám chứ.

Rất nhanh đã chiêu mộ được ba mươi người. Theo những gì Hứa Nam Nam nói thì thanh niên trung niên người già mỗi nhóm mười người.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 576


Còn có những người già là công nhân đã về hưu trong khu vực khai thác mỏ nữa.

Vốn dĩ bọn họ còn định tìm thêm vài người, tiếc là cuối năm này ai c*̃ng bận bịu, không tìm được nhiều hơn nữa.

Người đã tìm đủ, Hứa Nam Nam bắt đầu tiến hành tập luyện. Ca khúc vẫn là chọn bài Tổ Quốc Của Tôi. Dù sao bất kể khi nào thì hát về tổ quốc vẫn là sự lựa chọn sáng suốt nhất.

Vì thế mỗi ngày sau khi ăn cơm trưa, trong phòng hội nghị của công đoàn mỗi ngày đều vang lên tiếng ca hát vang vọng.

Giống như tiết mục âm nhạc giữa giờ trưa vậy. Rất nhiều người vừa rửa bát, vừa ngân nga hát theo.

Quản lý mỏ Cao cùng quản lý mỏ Lý trên đường đi tới, nghe thấy nhóm công nhân đang c*̀ng ca hát, cười nói: "Trên mỏ đã rất lâu rồi không náo nhiệt như này. Đồng chí nhỏ kia đúng là biết cách vui chơi."

Lý Thành Văn thấy c*̃ng vinh dự theo: "Quan trọng là cũng phải có lòng. Đây là một người vui không bằng mọi người cùng vui đấy. Vốn dĩ em cũng nghĩ để bên tiền tuyến làm một dàn hợp xướng, vậy mà cô bé ấy đã làm trước rồi. Đúng là dụng tâm mà."

Quản lý mỏ Cao cười nói: "Đồng chí này còn chưa vào đảng, thế thì không được đâu. Là công nhân tiên tiến, biểu hiện thường ngày cũng tốt, lại là thanh niên nòng cốt, phải tích cực gia nhập đảng mới đúng."

"Vậy lát nữa để tiểu Chu nói với cô ấy một tiếng, viết thư xin gia nhập đảng." Lý Thành Văn thuận tiện hùa theo.

Trải qua hơn nửa tháng huấn luyện, cuối cùng vào lúc trận tuyết đầu tiên rơi xuống, huấn luyện đã hoàn thành.

Khu khai thác mỏ nhân dịp cuối tuần, tổ chức cho công nhân báo danh tiến hành thi đấu biểu diễn. Giám khảo là lãnh đạo khu vực khai thác mỏ, đại biểu công nhân bên dưới tiến hành bỏ phiếu. Địa điểm biểu diễn ở ngay trong phòng hội nghị của công đoàn.

Người tới biểu diễn lần này cũng rất đông, các loại ca khúc đều có, có người hát đơn, hát song ca, còn có múa trống, múa ương ca... Hứa Mai Tử hát một bài sơn ca.

Ca từ rất giản dị, giai điệu uyển chuyển, nhưng lại rất hợp với giọng cô ta.

Hứa Nam Nam nghe cũng cảm thấy khá hay.

Cuối cùng mới đến lượt đoàn hợp xướng của Hứa Nam Nam lên sân khấu. Gần như là mọi người vừa xuất hiện là tiếng vỗ tay ở dưới sân khấu đã vang lên dữ dội.

Những người đã lên sân khấu trước đó tức khắc ai nấy c*̃ng đờ mặt ra.

Đây... nhiều người như vậy thì sẽ có quen biết với không ít người bỏ phiếu phía dưới, đến lúc đó còn không phải sẽ nhận được số phiếu cao nhất sao.

Ngay cả Hứa Mai Tử lúc trước ngóng xem trò cười Hứa Nam Nam c*̃ng không nhịn được giật giật khóe miệng. Cô ta bảo mà, Hứa Nam Nam sao có thể làm loại chuyện tốn công vô ích chứ. Thì ra là ôm tâm tư như vậy, đúng thật là vô sỉ.

Rất nhanh mọi người cũng đã nhìn ra, vứt đi những suy nghĩ khác, hợp xướng thật sự mang đến cho cảm giác rất biệt cho mọi người. Sự chấn động lúc xuất hiện, cũng như lúc ca hát, thanh âm chấn động vang dội, nhất là về khí thế là chiến thắng áp đảo.

Còn về phần hát ra sao, thật sự không còn ai chú ý tới nữa.

Thật ra trước kia cũng từng nghe hợp xướng, nhưng cố ý lựa ra những đại diện không c*̀ng giai đoạn và lứa tuổi, sắp xếp vị trí, và biên ra cả những động tác tay như Hứa Nam Nam thì vẫn có phần đặc biệt hơn.

Quan trọng là có ý nghĩa. Tiếng hát của ba đời người, cũng đại biểu cho tiếng lòng mọi người.

Lãnh đạo mỏ cũng nhìn thấy điểm này, hát có hay không, bọn họ thật sự không để ý, mấu chốt là có thể khuấy động không khí lại còn phải có ý nghĩa. Thể hiện được tư tưởng tích cực tiến bộ.

Ngày hôm sau trên bảng thông báo, đã xuất hiện danh sách tiết mục được đến tỉnh lỵ biểu diễn, tiết mục của Hứa Nam Nam được xuất hiện trên đó. Còn có múa trống, có hát song ca, ngoài ra còn có sơn ca của Hứa Mai Tử.

"Anh Lâm, đến lúc đó anh có cùng em đến tỉnh lỵ không?"
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 577


Hứa Nam Nam hưng phấn nói việc này cho Lâm Thanh Bách. Cô cảm thấy việc này hoàn toàn nằm ngoài dự đoán c*̉a mình, đồng thời cô cũng rất ngạc nhiên và vui mừng. Nếu là tiết mục biểu diễn một mình cô, thật ra thì sẽ chẳng có cảm xúc gì, nhưng bây giờ quan trọng là còn có những người khác nữa, lần này được tham dự khiến các đồng chí trong dàn hợp xướng đều rất mừng.

Lâm Thanh Bách cười: "Cho dù em không nói, anh cũng phải đi. Lần này anh với chủ tịch huyện Tôn đều sẽ đi. Vốn dĩ còn đang cảm thấy không thú vị, lần này thì được dịp, có thể được nhìn thấy phong thái biểu diễn c*̉a cô gái nhỏ nhà chúng ta."

Hứa Nam Nam cười đắc ý: "Chắc chắn sẽ khiến anh vô cùng kinh ngạc."

Lâm Thanh Bách để cô đắc ý: "Chỉ là lần này không thể đi cùng em được, anh và chủ tịch huyện Tôn sẽ qua đó trước."

Nghe anh sắp xếp như vậy, trong lòng Hứa Nam Nam lại vui vẻ. Đúng lúc quá, cô cũng định đến trước một ngày. Cô phải đi tìm Ngụy Tiểu Đông lấy đồ rồi. Thiếu tiền, phải nhanh chóng kiếm tiền, sau đó đi mua tư liệu nữa.

Ngày lên tỉnh lỵ được định vào cuối tháng mười hai, cũng là một ngày trước tết. Địa điểm là hội trường lớn của tỉnh. Nghe nói chỗ đó trước đây là nhà hát, sau đó xây dựng lại thành hội trường lớn. Thông thường trong tỉnh có hoạt động gì sẽ tiến hành ở đó.

Ngoại trừ Hứa Nam Nam là người ở bộ phận vật tư của bọn họ, những công nhân khác ở hầm mỏ rất hiếm khi được lên tỉnh, lần này đến tham gia biểu diễn, ai nấy cũng vui mừng khôn xiết.

Hứa Nam Nam không đi cùng mọi người, cô lên tỉnh sớm hơn một ngày, tìm một nhà khách.

Ăn cơm trưa xong rồi đi tìm Ngụy Tiểu Đông.

Không biết có phải vì khoảng thời gian này không đến đây, Hứa Nam Nam phát hiện con đường trên tỉnh có nhiều người mặc quân trang hơn. Nhìn những người này đi đi lại lại, trong lòng Hứa Nam Nam luôn cảm thấy có chút không thoải mái.

Bởi vì có thêm những người này, lần này Hứa Nam Nam đến nhà Ngụy Tiểu Đông cẩn thận hơn nhiều, trên đường đi tốn không ít thời gian.

Còn chưa đến nhà Ngụy Tiểu Đông, đã nghe thấy tiếng khóc như sấm.

Hứa Nam Nam vừa nhìn, đúng là phát ra từ nhà Ngụy Tiểu Đông, ngoài cửa có rất nhiều hàng xóm vây lại. Bọn họ ở đó chỉ chỉ trỏ trỏ, không ai dám bước vào.

Hứa Nam Nam bước qua đám đông đi vào phòng xem, chỉ nhìn thấy một bà lão đang nằm ra đất khóc lóc, trên đầu còn có vết máu. Cũng không thấy bóng dáng Ngụy Tiểu Đông đâu.

"Xảy ra chuyện gì thế này?" Hứa Nam Nam kinh hãi nói.

"Tạo nghiệp mà. Nghe bảo là tố cáo Tiểu Đông vì cất giấu đồ đạc của tư bản, đưa Tiểu Đông đi rồi. Bà cậu ta sốt ruột nên ngã ra. Không ai dám quản chuyện này."

Lòng Hứa Nam Nam nảy lên một cái thật mạnh, không lẽ Ngụy Tiểu Đông mua đồ giúp cô, kết quả bị người ta bắt rồi sao?

Tuy rằng tiền trao cháo múc, thế nhưng trong lòng Hứa Nam Nam vẫn có chút áy náy. Nhất là khi nhìn thấy bà Ngụy Tiểu Đông nằm khóc một mình trên đất, cảm giác đó trong lòng càng mạnh mẽ, cũng không quan tâm điều gì nữa, chạy vào trong phòng đỡ bà Ngụy ngồi dậy.

"Bà, cháu đưa bà đến bệnh viện khám bệnh."

Cũng không thể để người già mất máu đến chết được.

Bà Ngụy khóc nói: "Tiểu Đông, Tiểu Đông nhà tôi sao rồi?"

"Tiểu Đông không sao, bà đến bệnh viện khám trước, lát nữa Tiểu Đông sẽ trở về." Hứa Nam Nam vừa nhanh chóng khuyên nhủ. Vừa dùng tay đỡ bà Ngụy.

Lúc này bà Ngụy mới đứng dậy, thị lực của bà ấy không tốt, nên không nhìn rõ Hứa Nam Nam trông thế nào, chỉ biết đó là một người lạ.

Đến bệnh viện, bác sĩ giúp băng bó vết thương ở trên đầu, còn phải sắp xếp nằm viện. Cơ thể bà ấy vốn đã không được tốt lắm, cộng thêm mất nhiều máu thế này, cơ thể rất yếu ớt, phải nằm viện để quan sát.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 578


Tiền thuốc men và viện phí cộng lại cũng không ít, hàng xóm không ai trả. Hứa Nam Nam không còn cách nào khác, giúp trả tiền trước. Đến lúc quay lại, hàng xóm đều đi rồi.

Bà Ngụy dựa bên giường rơi nước mắt: "Thằng Ngụy nhà chúng tôi chỉ làm công cho người ta, sao lại biến thành nhà tư bản chứ."

Hứa Nam Nam nói: "Bà, Ngụy Tiểu Đông rốt cuộc ra sao rồi?"

"Bà không biết, có mấy người chạy vào nhà, nói trong nhà có đồ đạc gì đó rồi đưa Tiểu Đông đi, còn làm nhà cửa rối loạn hết cả lên nhưng trong nhà cái gì cũng chẳng có."

Hứa Nam Nam nghe xong, cũng cảm thấy kì lạ. Rõ ràng Ngụy Tiểu Đông giấu đồ ở bên ngoài, sao người tố cáo lại báo cậu ta giấu đồ trong nhà chứ.

Bây giờ Ngụy Tiểu Đông gặp chuyện rồi, có lẽ nguyên nhân là vì cô. Bà Ngụy lại đang nằm trong bệnh viện, trong đầu Hứa Nam Nam rất hỗn loạn.

Buổi chiều trời sắp tối, Hứa Nam Nam giao đủ viện phí cho bệnh viện, rồi lại cầm phiếu lương thực ở nhà ăn bệnh viện, nhờ ý tá đưa cơm giúp rồi mới từ bệnh viện rời đi.

Cả quãng đường cô đều tâm thần bất an.

Ngụy Tiểu Đông là người cẩn thận, những đồ đó được lén lút giấu trong trạm thu hồi đồ phế thải, Nói khó nghe chút, đó chính là đồ đồng nát, thế nào lại bị người ta tố cáo được.

Lại nghĩ đến những người mặc quân phục xanh trên đường, Hứa Nam Nam lại nghĩ đến chuyện sau này.

Không lẽ là điềm báo trước chuyện sắp xảy ra đó?

Cả đêm ngủ không yên, hôm sau tinh thần của Hứa Nam Nam cũng không quá tốt. Nhưng còn phải đi diễn ở nhà hát nên cô cũng không thể vắng mặt, bèn mặc lên một chiếc áo khoác lớn, rửa mặt bằng nước lạnh, như vậy mới tỉnh táo được vài phần.

Bởi vì ngày thứ hai là tết, thời gian này trên phố đã ngập tràn không khí đón tết rồi. Hứa Nam Nam vội vàng ăn xong sớm rồi đi thẳng đến nhà hát lớn. Cô chuẩn bị đợi buổi biểu diễn kết thúc, tìm Lâm Thanh Bách xem có mối quan hệ nào trong tỉnh không, để làm rõ chuyện của Ngụy Tiểu Đông.

Cô đến khá sớm, người ở mỏ sắt Nam Giang còn chưa tới, nhưng lại phát hiện trước cửa hội trường lớn có không ít người canh gác. Mặc quân trang, còn đeo súng trên người.

Xe Jeep của bộ đội đậu trước cửa, chắc là có lãnh đạo lớn đến đây.

Hứa Nam Nam vừa định cầm thẻ tên để vào trong, một chiếc xe hơi nhỏ dừng ở trước cửa, từ trên xe bước xuống một nam một nữ. Người đàn ông khoảng chừng hơn ba mươi tuổi, đeo mắt kính, tóc ngôi ba bảy. Người phụ nữ thân hình đẹp, khuôn mặt thanh tú.

Nhìn thấy người phụ nữ ấy, Hứa Nam Nam đột nhiên choáng váng. Nếu cô nhớ không nhầm, người phụ nữ đó chính là người yêu của Ngụy Tiểu Đông. Lần trước trong rạp chiếu phim, cô gái này để tóc công chúa, đi đôi giày da, Ngụy Tiểu Đông rất ân cần với cô ta. Sao bây giờ lại đổi người? Không lẽ là chia tay với Ngụy Tiểu Đông rồi?

Dường như cảm nhận thấy có người nhìn, hai người đó đều nhìn về phía Hứa Nam Nam.

Đôi mắt người đàn ông trung niên lập tức sáng lên, người yêu của Ngụy Tiểu Đông kéo ông ta, ông ta mới bình thường trở lại.

Khi hai người vào cửa chính, bạn gái Ngụy Tiểu Đông giận giữ trừng mắt với Hứa Nam Nam.

Cảm quan của Hứa Nam Nam đối với hai người này rất không tốt. Thấy bọn họ vào rồi, ngược lại không vội vào theo, chỉ đứng đợi ở bên ngoài.

Dần dần, đại biểu của buổi biểu diễn của các đơn vị đến từng lượt từng đợt. Có xưởng bông, xưởng dệt, xưởng cơ giới... Ai đến cũng tràn ngập niềm vui, đều mặc quần áo lao động của đơn vị mình, cầm theo biểu ngữ, trên người còn cài hoa hồng.

Chịu ảnh hưởng của bầu không khí từ những người này, tâm trạng Hứa Nam Nam cũng tốt hơn khi nãy một chút. Qua một lúc, công nhân của mỏ sắt Nam Giang cuối cùng cũng đến.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 579


Quản lý mỏ Cao trực tiếp tìm xe kéo quặng sắt từ trên mỏ, kéo cả xe tới đây. Còn chưa đến nơi thì đã cất tiếng hát rồi. Từ rất xa còn có thể nghe thấy tiếng hát của mọi người.

Nhìn thấy người quen, tâm trạng Hứa Nam Nam cũng ổn định lại, nhanh chóng chạy tới.

"Nam Nam." Chu Phương cười bước từ trên xe xuống, đưa biểu ngữ ở trong túi cho mọi người, tự mình qua nắm tay Hứa Nam Nam.

"Lạnh thế này, sao em không vào trong đợi. Dù sao đến lúc đó cũng phải vào trong mà."

Hứa Nam Nam không muốn nói bởi vì bên trong có hai người khó hiểu kì c*̣c: "Muốn đi cùng các chị mà."

"Được, cùng nhau vào cũng tốt, mỏ sắt Nam Giang chúng ta cũng là đơn vị lớn trong tỉnh. Để mọi người thấy uy phong của chúng ta." Chu Phương nhìn những đồng chí của hầm mỏ rồi cười nói.

Hứa Nam Nam vừa nhìn, các đồng chí công nhân đều uy phong lẫm liệt đứng thẳng lưng, giơ biển hiệu của đơn vị xếp thành hàng.

Cô cũng kéo Chu Phương vào trong đội ngũ, cùng nhau xếp hàng bước vào hội trường lớn.

Bên trong sớm đã có nhiều người ngồi, đa số đều là công nhân của những đơn vị trong tỉnh. Hứa Nam Nam nghe Chu Phương nói mới biết hôm nay cũng có người của quân khu của tỉnh đến, còn có lãnh đạo tỉnh, lãnh đạo của công đoàn tỉnh này nọ đều đến cả.

"Người yêu của em hôm nay đến chưa?"

"Đến rồi, chắc là đang ngồi ở ngoài." Lâm Thanh Bách nói là sẽ đến.

Chu Phương nói: "Lát nữa xuống xem người yêu c*̉a em ở đâu. Phải giữ cho chắc đấy, đừng để nữ đồng chí ở đơn vị khác hút mất hồn. Em không biết, mỗi lần biểu diễn vào mỗi năm trước, rất nhiều nữ đồng chí khi lên sân khấu bị người c*̉a những đơn vị khác nhìn trúng rồi ghép thành không ít cặp đôi. Có người còn có người yêu rồi, thế là giật ngang đấy."

Ai bảo mỗi đơn vị đến tham gia biểu diễn đều là nam thanh nữ tú, đứng trên sân khấu như thế là bao người ở dưới bị cuốn hút.

Hứa Nam Nam nghe xong, cũng không cảm thấy lo lắng. Cô hoàn toàn tin tưởng Lâm Thanh Bách. Hoàn cảnh Lâm Thanh Bách như vậy, còn ít gặp mỹ nữ sao? Nhiều năm như vậy còn chưa bị cướp mất, không có đạo lý nào lại bị cướp mất khi yêu đương với cô.

Hai người nói chuyện với nhau một lúc, Chu Phương đi theo Lý Vĩ Minh ra ngoài.

Ở sau hậu trường người ta đã bắt đầu biểu diễn rồi. Vì số người quá đông, nên phải dựng lều tạm thời trên khu đất trống ngoài hội trường để làm phòng nghỉ ngơi, thuận tiện trang điểm.

Nói là trang điểm, thực chất chỉ là chải đầu, cài hoa lên tóc, so với thường ngày cũng không có thay đổi gì quá lớn. Về việc dặm phấn, cũng không đưa ra yêu cầu gì. Ngược lại có một vài đồng chí nữ yêu cái đẹp, tự mang theo đồ trang điểm c*̉a mình.

Cũng không biết Hứa Mai Tử từ đâu mà có phấn má và son môi. Trông có vẻ chín chắn hơn tuổi thật một chút.

Hứa Nam Nam liếc nhìn chị ta một cái rồi quay đi chỗ khác, cảm thấy Hứa Mai Tử ngày càng giống Lưu Xảo.

Buổi biểu diễn trong hội trường rất nhanh đã bắt đầu, ngồi trong phòng nghỉ ngơi cũng có thể nghe thấy âm thanh.

Chị Liễu chạy ra một chuyến, khi trở về kể lại cảnh tượng trong hội trường sống động như thật.

Trong hội trường ngồi chật kín người, còn có rất nhiều lãnh đạo đến. Một vị lãnh đạo lớn của tỉnh từng đến kiểm tra hầm mỏ mà cô từng thấy trước đó cũng đến.

Khiến cho những công nhân bắt đầu căng thẳng.

Vẫn là đoàn hợp xướng của Hứa Nam Nam bình tĩnh nhất. Nhìn xung quanh bên trái bên phải đều là người của mình, đến lúc đó đứng trong đội ngũ cũng không quá nổi bật, cũng không lo lắng lãnh đạo có thấy mình hát hay hay không.

Đợi gần một tiếng, mới đến lượt tiết mục của mỏ sắt Nam Giang. Tổng cộng bốn tiết mục, đoàn hợp xướng của Hứa Nam bị đẩy xuống cuối cùng.
 
Back
Top Bottom