Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 580


Hứa Nam Nam biết, một tiết mục nhiều nhất cũng chỉ sáu bảy phút, khi đến lượt tiết mục của cô cũng không đến ba mươi phút, đợi tiết mục đầu tiên bắt đầu, Hứa Nam Nam đã chỉnh đốn đội hình cho mọi người rồi.

Cô đứng trước mặt đội ngũ để chỉ huy, tập luyện một lần giống như bình thường.

Vừa mới được một lần, đã bị sắp xếp lên sân khấu.

Người dẫn chương trình mặc quân phục báo tiết mục: "Sau đây xin mời thưởng thức hợp xướng của đại biểu công nhân mỏ sắt Nam Giang - Tổ Quốc Của Tôi."

Hứa Nam Nam theo mọi người tiến về phía sân khấu. Không biết có phải vì lo lắng không, Hứa Nam Nam phát hiện trong đội hóa ra còn xuất hiện người cử động cùng tay cùng chân. Cũng may cách sân khẩu không xa, Hứa Nam Nam đứng đằng trước chỉ huy, rất nhanh đã sắp xếp đội ngũ xong.

Theo tiếng nhạc vang lên, Hứa Nam Nam hát câu đầu tiên, những người khác cùng hát theo. Có lẽ vì biết chính thức lên sân khấu, những công nhân đều bùng nổ, tiếng hát càng thêm vang vọng trong toàn hội trường lớn.

"Đây là người yêu của cậu?"

Dưới sân khấu, một trong số những người mặc quân trang ngồi bên cạnh Lâm Thanh Bách nói.

Người đàn ông với khuôn mặt chữ quốc, da ngăm, trông chính trực đầy mình, lúc này anh ta đang dùng biểu cảm dung tục nhìn Lâm Thanh Bách: "Cậu nói xem cậu còn mặt mũi nào không. Từng này tuổi rồi, tìm một cô gái trẻ tuổi như vậy, anh còn thấy ngại thay cậu."

Đôi mắt Lâm Thanh Bách chỉ hướng về phía Hứa Nam Nam, đến mắt anh cũng không thèm chia cho người đàn ông bên cạnh: "Có bản lĩnh anh tìm một khu, không tìm thấy đừng ở đây nhìn đỏ cả mắt."

"Tôi đỏ mắt? Tôi đây là một lòng báo hiếu Tổ quốc." Chương Lỗi giễu cợt nhìn Lâm Thanh Bách: "Người yêu này của cậu may mà gặp phải cậu, nếu không hôm nay bị bám lấy như kẹo cao su rồi."

Lúc này Lâm Thanh Bách mới nhìn anh ta: "Anh có ý gì?"

Chương Lỗi nhướng lông mày sang một bên. "Tự xem đi."

Xem cái gì?

Lâm Thanh Bách theo tầm mắt của anh ta liếc nhìn sang bên cạnh, ánh mắt nhanh chóng trở nên lạnh lùng.

Ở hàng ghế trước bên phải, một người đàn ông trung niên hơi mập đang nhìn chằm chằm lên phía sân khấu, ánh mắt cũng vô cùng nham hiểm. Lâm Thanh Bách chỉ nhìn một bên mặt cũng có thể nhìn thấy vẻ bỉ ổi trên gương mặt của ông ta.

"Người đó là ai?"

Chương Lỗi chỉ nghe thấy giọng nói căng cứng c*̉a anh là biết Lâm Thanh Bách đang muốn đánh người, lắc đầu nói: "Khoảng thời gian trước bên trên nghĩ ra chuyện tổ học tập gì đó ấy, cho một số cán bộ ở tỉnh lên học cả ngày ở đó. Người này tên là Cao Kiến Quốc, cũng nằm trong nhóm học tập đó, nói rằng năm sau sẽ đi thế nhưng đến bây giờ vẫn chưa có động tĩnh gì."

Lâm Thanh Bách cũng có nghe nói về chuyện tổ học tập. Anh cũng nhận thấy một vài sự thay đổi trên các tờ báo, cũng biết tổ học tập kia là kết quả của sự thay đổi nào đó. Chỉ là anh không ngờ trong tổ học tập đó lại có thứ bỉ ổi như thế này.

"Người anh em, đừng trách anh đây không nhắc nhở cậu, đừng xung đột với bọn họ. Nếu không người ta sẽ tặng cho cậu một cái tên, đến lúc đó lại gây hỗn loạn. Chờ lát nữa khi ông ta biết cô gái kia là người yêu của cậu, cũng không dám làm gì nữa đâu. Cho dù người ta có coi trời bằng vung đến đâu thì cũng cần phải biết phân theo người."

Lâm Thanh Bách cười lạnh một tiếng, không đáp lại.

Không gây chuyện không có nghĩa là sợ chuyện. Nếu như thật sự chọc tới anh, anh vẫn có cách để thu dọn.

Anh liếc mắt nhìn Chương Lỗi: "Sau này nếu có chuyện gì thì cứ nói thẳng, đừng vòng vo làm gì. Đối với tôi mà cũng bắt đầu chơi kế vặt rồi à?"

Chương Lỗi bị vạch trần suy nghĩ, cười nhạt xoa xoa mũi.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 581


"Không còn cách nào khác, tôi không vừa mắt với thứ này, cũng không có cách thu dọn. Không phải chỉ còn cách tìm cậu thôi sao. Hơn nữa đây không phải đang nhắc nhở cậu sao. Dáng vẻ của người yêu nhà cậu đẹp, cậu phải quản cho thật kỹ đấy. Đâu đâu cũng có một vài tên cặn bã, khó lòng phòng bị. Ngay mấy hôm trước này, một y tá nhỏ ở phòng y tế của tôi bị một tên cán bộ nhỏ c*̉a ủy ban tỉnh để ý. Chẳng phải một đống người bên trên đã làm công tác tư tưởng giúp kết hôn rồi sao?"

Gặp phải chuyện thế này, mấy nữ đồng chí cũng không còn cách nào. Nếu bạn không đồng ý sẽ khiến mấy lãnh đạo trong tỉnh mất mặt, sau này còn có thể sống tốt ở nơi này sao?

Trong lúc hai người đang nói chuyện, phía Hứa Nam Nam đã lui xuống, tiếng vỗ tay vang dội cả hội trường, chấn động tới mức có thể hất bay nóc nhà.

Chương Lỗi vừa vỗ tay vừa xít lại gần Lâm Thanh Bách nói: "Đầu óc của người yêu nhỏ nhà cậu rất thông minh. Tiết mục này, chỉ có hát là được không tốt, thế nhưng không ai nói được gì. Ha ha ha ha."

Tiếng vỗ tay này vô cùng nhiệt liệt, không nhiệt liệt chẳng phải nói bài hát này không tốt sao. Ba thế thanh niên trung niên người già c*̀ng hát bài Tổ Quốc c*̉a Tôi, ai mà dám nói không hay.

Khóe miệng Lâm Thanh Bách cong lên, lại nghĩ tới lời Thanh Tùng từng nói với anh, dường như cô gái này cũng cảm giác được vài sự thay đổi nào đó trong tương lai.

Xem ra cô gái nhỏ này cũng không lơ mơ như anh nghĩ.

Hứa Nam Nam rời khỏi sân khấu trong tiếng vỗ tay nhiệt liệt của mọi người, cho đến khi ra sau hậu trường, cô vẫn chưa tỉnh lại. Trên gương mặt vẫn còn đang ửng hồng, kích động giống như vẫn còn đang ở trên sân khấu vậy, chỉ hận không thể hét thêm mấy tiếng nữa.

"Nam Nam, chúng ta được rồi?" Chị Liễu lau mồ hôi sau ót.

"Không phải chúng ta đã xuống rồi sao, nói nhảm." Tiểu Trương thở phào nhẹ nhõm: "Không biết chúng ta được hạng mấy."

"Khụ." Trưởng ban Tiêu ho khan mấy tiếng: "Quan trọng là có tham gia."

"Đúng đúng đúng, quan trọng là có tham gia. Còn có được thưởng hay không cũng không phải vấn đề." Mấy công nhân không tự tin khác cũng phụ hoạ theo. Đặc biệt là những đồng chí lớn tuổi về hưu, họ suy nghĩ rất thoáng. Cũng đã rời khỏi khu mỏ rồi, bây giờ lại còn có cơ hội đại diện mỏ tham gia biểu diễn, được ca hát ở hội trường lớn của tỉnh đã quá mãn nguyện rồi. Còn về phần giải thưởng, cái này không quan trọng.

Hứa Nam Nam thật sự vui mừng khi mọi người có suy nghĩ như thế. Cô cũng cảm thấy tỷ lệ nhận được phần thường không cao, trước đó cô còn lo mọi người sẽ cảm thấy mất hứng, thế nhưng bây giờ không cần phải lo rồi.

Cô vừa nghĩ như thế, trưởng ban Tiêu đã chắp tay ra sau lưng đi ra ngoài.

Trưởng ban Tiêu vừa đi, Tiểu Trương cũng nối gót theo sau, những đồng chí ở phía sau anh nhìn tôi, tôi nhìn anh, từng người từng người đi ra ngoài.

Hứa Nam Nam thấy thế thì chỉ biết im lặng.

Thời gian ra sân khấu biểu diễn của mỏ sắt Nam Giang cũng tương đối gần cuối, sau khi nhóm Nam Nam biểu diễn xong, mấy tiết mục còn sót lại cũng không nhiều.

Hứa Nam Nam nhìn đồng hồ đeo tay một chút, đã gần mười hai giờ rồi, nghe nói nhà ăn của tỉnh sẽ lo chuyện cơm nước. Hứa Nam Nam vẫn còn đang băn khoăn chuyện của Ngụy Tiểu Đông, không định dùng cơm cùng mọi người, chuẩn bị đến tìm Lâm Thanh Bách hỏi thăm một chút.

Dù sao Ngụy Tiểu Đông cũng xem như đối tác của cô, hơn nữa bà Ngụy còn đang nằm trong bệnh viện không có ai chăm sóc.

Mắt của bà cụ không tốt, nếu như không ai chăm sóc bà ấy, hàng xóm cũng không dám giúp đỡ bà. Việc bà cụ có thể sinh hoạt mấy ngày nay cũng là cả vấn đề.

Ôi, có thể giúp được bao nhiêu thì giúp bấy nhiêu vậy.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 582


Hơn nữa nghe bà Ngụy nói, không lục soát được gì từ chỗ của Ngụy Tiểu Đông cả, tội này vẫn chưa thành. Có thể bây giờ vẫn chưa tới mười năm đó đâu, không phải có ai chỉ vào đâu nói một câu nhà tư bản thì người đó chính là nhà tư bản.

Hứa Nam Nam đang suy nghĩ, bên ngoài lại truyền tới tiếng hoan hô.

Các đồng chí khác bên trong lều cũng chạy hết ra ngoài, Hứa Nam Nam cũng buồn bực đuổi theo phía sau. Mới vừa ra khỏi cửa đã nghe thấy trưởng ban Tiêu cười to: "Chúng ta được hạng nhì!"

Mấy người khác trong đoàn hợp xướng cũng không nhịn nổi, vui sướng kêu òa lên.

Mặc dù các đồng chí tham gia biểu diễn khác không có hạng, thế nhưng tràn đầy cảm giác vinh dự tập thể, nghe thấy tiết mục của người trong mỏ được tốt, cũng nở nụ cười.

"Cán sự Vu, cán sự Vu, chúng ta được thưởng rồi, khi nào mới có bằng khen." Có một công nhân lớn tuổi về hưu đuổi theo hỏi Hứa Nam Nam. Đây là vinh dự, vinh dự quý báu so với bất kỳ thứ gì.

Hứa Nam Nam cười nói: "Chuyện này hẳn phải hỏi các cấp lãnh đạo, tôi cũng không biết."

Trưởng ban Tiêu nói: "Gấp gì chứ, dù sao cũng phải tặng chúng ta. Quay về chắc chắn trong mỏ sẽ phải thưởng thêm đấy." Hạng nhì toàn tỉnh, làm vẻ vang mặt mũi của quản lý mỏ Cao, kiểu gì cũng phải thưởng thêm một chút.

Vừa nghe nói trong mỏ sẽ còn thưởng thêm, ánh mắt của những người khác sáng lên. Phần thưởng của tỉnh là vinh dự, phần thưởng của trong mỏ mới là thực tế. Nếu như được ghi vào hồ sơ, sau này được tăng lương, còn có thể có ích cho việc thăng cấp làm cán bộ đấy.

Nghĩ tới đây, mọi người ai nấy đều cảm kích Hứa Nam Nam.

"Bên này là các đồng chí của mỏ sắt Giang Nam nhỉ."

Mọi người đang hào hứng bàn luận, một nhóm người đột nhiên chen ra khỏi đám người, trên người họ mặc đồng phục lục quân, trông lại không giống quân nhân chính thức lắm.

Người dẫn đầu nhìn Hứa Nam Nam: "Cô là Vu Nam Nam?" Vừa rồi hỏi thăm người dẫn đầu dàn đồng ca có tên là như này, chắc hẳn không sai.

Hứa Nam Nam thấy những người này tới không có ý gì tốt, nhíu mày nói: "Chính là tôi, có chuyện gì không?"

"Có người tố cáo cô làm việc thay nhà tư bản, cô phải đi theo chúng tôi về điều tra một chút." Người dẫn đầu có gương mặt gầy nhọn, lúc nói chuyện còn quan sát Hứa Nam Nam một lượt từ trên xuống dưới.

"Tôi không làm mấy chuyện thế này." Hứa Nam Nam kiên định nói.

Cô làm việc thay nhà tư bản bao giờ chứ?

"Cô nói không làm thì là không làm sao? Có người tận mắt nhìn thấy, cô đi theo chúng tôi một chuyến đi." Người phía sau anh ta muốn đi tới bắt Hứa Nam Nam.

Người của mỏ sắt vội vàng bao vây: "Làm gì đấy, sao có thể tùy ý bắt người vậy chứ."

Trưởng ban Tiêu nghiêm túc nói: "Mấy người đang làm gì đấy, Nam Nam là công nhân trong mỏ sắt của chúng tôi, là nhân viên ưu tú."

"Nhân viên ưu tú thì cũng sẽ mắc sai lầm, có người tố cáo, thế nên cô phải đi cùng chúng tôi một chuyến, có chuyện gì thì về cục nói. Nếu các người dám ngăn cản, thế thì đi theo vào luôn."

Mấy người kia nghe thế, cũng thấy có chút sợ hãi. Nếu như bị chụp mũ vào chuyện này cũng không dễ tháo gỡ. Nếu như đây là Nam Giang thì cũng không sao, nhưng đây lại đang ở tỉnh, không dễ giải quyết.

Hứa Nam Nam cũng không muốn làm liên lụy tới những người khác, quay sang nói với trưởng ban Tiêu: "Trưởng ban Tiêu, mọi người không cần phải quản chuyện này. Người yêu của tôi đang ngồi trong hội trường, ngồi ngay hàng thứ hai, phiền mọi người tìm giúp tôi, nói cho anh ấy biết về tình hình của tôi."

"Còn tìm người tới giúp nữa cơ đấy, phạm vào chuyện thế này, ai tới cũng thế thôi, mau đi thôi." Người dẫn đầu phất phất tay, lập tức có người muốn tiến lên bắt Hứa Nam Nam.

Hứa Nam Nam cũng không cho bọn họ chạm vào: "Muốn làm lưu manh sao, đừng có động tay động chân, tôi tự đi."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 583


Nghe Hứa Nam Nam nói như thế, những người kia cũng không tiện bắt Hứa Nam Nam nữa, quyết định đi ở hai bên người cô.

Hứa Nam Nam cắn răng bước đi, cô đỏ mặt rời đi, quay đầu nhìn trưởng ban Tiêu, trưởng ban Tiêu đã đi về phía hội trường.

Bởi vì biết trước cửa có nhiều người, những người này đưa Hứa Nam Nam rời đi bằng cửa sau. Ở phía cửa sau có một chiếc xe hơi nhỏ, đó chính là chiếc Hứa Nam Nam đã nhìn thấy vào buổi sáng. Người yêu của Ngụy Tiểu Đông cũng bước xuống từ chiếc xe đó.

Nhìn thấy chiếc xe này, Hứa Nam Nam kinh ngạc không thôi. Chẳng lẽ Ngụy Tiểu Đông đã nói gì với người yêu của cậu ta, nên người yêu của cậu ta đến bắt mình sao?

Không cho phép Hứa Nam Nam nghĩ nhiều, cô đã bị đẩy lên xe.

Bên trong hội trường đã kết thúc biểu diễn, lãnh đạo tỉnh vẫn còn đang phát biểu ở trên.

Lâm Thanh Bách đi theo chủ tịch huyện Tôn, đang nói chuyện phiếm với lãnh đạo tỉnh và các cán bộ từ quân khu tới.

Lần này hai người họ cũng xem như hợp tác với nhau để mở rộng mối quan hệ ở tỉnh. Chủ tịch huyện Tôn tới Nam Giang cũng chẳng mấy năm, không nói gì được với phía tỉnh. Thế nên chỉ có thể thông qua Lâm Thanh Bách để làm quen với người của quân khu tỉnh một chút, sau đó sẽ từ từ mở rộng mối quan hệ với phía tỉnh.

Mặc dù Lâm Thanh Bách là người từ thủ đô tới, nhưng anh có quan hệ với phía bộ đội, trước đây anh và Chương Lỗi cũng trong một đơn vị. Bây giờ Chương Lỗi là chính ủy đoàn bộ binh của tỉnh, anh ta đã giúp Lâm Thanh Bách mở rộng quan hệ với không ít người.

Mấy người họ đang trò chuyện vui vẻ, trong lòng Lâm Thanh Bách lại nhớ tới chuyện ăn trưa cùng Hứa Nam Nam. Anh nhìn đồng hồ, thấy cũng không còn sớm nữa. Rồi lại nhìn mấy vị lãnh đạo vẫn đang nói vô cùng sôi nổi, dáng vẻ chưa muốn dùng cơm, anh cũng bắt đầu hơi mất kiên nhẫn.

Chương Lỗi len lén trêu chọc anh: "Sao đấy, không đợi nổi muốn đến gặp người yêu nhỏ rồi sao. Tôi nói cậu có tiền đồ một chút đi, đừng có giữ cái dáng vẻ xa phụ nữ là lại không sống nổi."

"Anh nói đúng, đúng thật không thể sống nổi." Lâm Thanh Bách không ngại nói.

"Bộ trưởng Lâm của tôi ơi, dáng vẻ của cậu như này còn tưởng mình rất vinh quang cơ đấy." Chương Lỗi nhỏ giọng khinh bỉ nói.

Lâm Thanh Bách liếc anh ta một cái: "Vẫn vinh quang hơn một người độc thân lâu năm."

Chương Lỗi là người đã ngoài ba mươi, ngay cả một người yêu c*̃ng không có, chuyện này thật sự là tâm bệnh của anh ta. Lâm Thanh Bách lại đâm thẳng vào tim anh ta, khiến anh ta không nói nên lời.

Hai người còn đang so nhau thì nhìn thấy một người đàn ông bước vào hội trường, vẻ mặt vội vàng, ánh mắt còn đang nhìn khắp nơi. Chương Lỗi đang cảm thấy người nào không có mắt thì Lâm Thanh Bách đã đi tới.

"Lão Tiêu, sao thế?" Ông ấy chính là cấp trên của Hứa Nam Nam thế nên đương nhiên Lâm Thanh Bách cũng vô cùng quen thuộc.

Trưởng ban Tiêu nhìn thấy Lâm Thanh Bách như nhìn thấy cứu tinh của mình vậy: "Đồng chí Lâm, Nam Nam vừa bị người ta bắt đi rồi, nói rằng cô ấy làm việc cho nhà tư bản, phải bị đưa đi điều tra. Nam Nam bảo tôi đi tìm anh."

Lâm Thanh Bách vừa nghe Hứa Nam Nam bị đưa đi, sắc mặt thay đổi: "Ai đưa đi?"

"Không biết, mặc đồng phục lục quân, nhưng lại trông không giống người của quân khu tỉnh. Cũng không cho chúng tôi cản, nói nếu như ngăn cản sẽ bị bắt đi luôn."

Chương Lỗi nhìn thấy vẻ mặt Lâm Thanh Bách thay đổi cũng chạy tới, nghe thấy chuyện này, lên tiếng suy đoán: "Có khi nào là tên khốn vừa nãy?"

Lâm Thanh Bách cũng nhớ tới Cao Kiến Quốc.

"Chẳng trách vì sao tên khốn đó lại rời đi trước. Nếu như đúng thật là tên đó, tôi biết là ở đâu." Chương Lỗi nghiêm túc nói.

Lâm Thanh Bách không nói hai lời, kéo anh ta đi ra ngoài, vừa đi vừa sờ vào bên hông mình.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 584


Chương Lỗi nhìn thấy, ánh mắt giật một cái, tên này còn muốn sờ súng luôn rồi.

Thầm chửi miệng mình ăn mắm ăn muối, vừa mới nhắc nhở Lâm Thanh Bách xong, người yêu của anh đã bị người khác đưa đi. Đây là đang gây chuyện gì thế này.

Hứa Nam Nam bị người đẩy xuống xe, bước vào một cái sân, trong sân là một dãy phòng có gạch ngói màu đỏ. Biểu ngữ ở trong sân cũng chỉ toàn là những khẩu hiệu tuyên truyền.

Một tấm biển được dựng trước cửa phòng gạch ngói đỏ, Tổ Học Tập Ủy Ban Tỉnh.

Cô bị người ta đưa thẳng vào trong căn phòng gạch ngói đỏ, sau đó những người kia lập tức đi ra ngoài. Lúc này, Hứa Nam Nam mới nhìn thấy một người đàn ông đang ngồi sau bàn làm việc trong phòng.

Người đàn ông kia ngẩng đầu lên, Hứa Nam Nam lập tức cảm thấy chán ghét. Đó chính là người đàn ông ở cùng với người yêu của Ngụy Tiểu Đông.

"Đồng chí này, ngồi xuống nói chuyện đi."

Cao Kiến Quốc đứng dậy, cầm ly rót nước cho Hứa Nam Nam. Nhìn vào đôi mắt xinh đẹp của Hứa Nam Nam, còn cả da thịt trắng nõn, nụ cười ông ta càng tươi rói hơn.

Ông ta cầm ly trà đưa tới trên tay Hứa Nam Nam. Hứa Nam Nam nhìn một cái, không thèm nhận.

"Đồng chí, mời uống trà."

Hứa Nam Nam không động tới: "Rốt cuộc các người muốn thế nào. Chuyện tôi chưa từng làm, không thể nghe lời người khác tố cáo mà định tội tôi được."

"Cô biết Ngụy Tiểu Đông nhỉ." Cao Kiến Quốc châm một điếu thuốc, ngồi trên ghế hút một hơi, nhả một vòng khói mù về phía Hứa Nam Nam. Hứa Nam Nam nén giận, chờ làn khói mù kia biến mất mới hít một hơi: "Biết! Thế thì thế nào, biết thì phải bị bắt? Người anh ta quen biết nhiều hơn đại dương ấy, sao anh không bắt hết luôn đi?"

"Tôi thấy không chỉ quen biết thôi đâu nhỉ, bình thường Ngụy Tiểu Đông có trả cho cô thứ gì không?"

"Thứ gì, tôi không biết." Tim Hứa Nam Nam thầm đập, không phải Ngụy Tiểu Đông bán đứng cô rồi chứ.

Cao Kiến Quốc cười một tiếng, lại rít một hơi thuốc, làn khói mù bay ra từ mũi: "Là đồ cổ, nói đúng hơn đó chính là món đồ cổ mà ông chủ của cậu ta đã đưa cho cậu ta. Đồng chí, đây chính là đồ của nhà tư bản, cất giấu những thứ này, các người đang muốn làm gì? Tích góp lực lượng, chuẩn bị phản động à?"

Có thể nói cái nồi này rất to, Hứa Nam Nam trừng lớn hai mắt. Cái gì mà đồ của ông chủ Ngụy Tiểu Đông để lại chứ, đó rõ ràng là đồ do cậu ta đi khắp nơi thu nhặt. Còn phản động, một cái súng cô cũng không có, lấy cái gì phản động.

Những người này rõ là đang nhắm mắt nói bừa.

Thấy dáng vẻ hoảng sợ của Hứa Nam Nam, lúc này Cao Kiến Quốc mới cười hài lòng, nữ đồng chí này bị dọa sợ rồi.

Ông ta cười một tiếng, đưa tay muốn nắm lấy bả vai Hứa Nam Nam, Hứa Nam Nam nhanh chóng né người ra.

Cao Kiến Quốc nghiêm mặt nói: "Nữ đồng chí, cô có biết phản động là phải đi diễn hành, còn phải bị bắn chết không. Thái độ của cô như thế là không được rồi. Bây giờ tôi nói chuyện với cô, cô còn có thể ngồi đây uống trà. Nếu như tôi giao cô cho đám người cầm súng kia, mấy người kia sẽ hành hạ cô đến chết đấy."

"Các người nói tôi phản động thế thì phải đưa bằng chứng ra đây, đừng có tự suy đoán cái gì rồi tự cho là thế. Chúng ta là người c*̀ng đảng, là đất nước do nhân dân làm chủ, đừng có làm kiểu cách như trước kia." Hứa Nam Nam kiên quyết nói.

Cô đã nhìn ra, cái tên trước mặt mình đây chính là yêu ma quỷ quái, trong lòng đang có ý đồ riêng. Cho dù thái độ của cô có tốt hơn cũng không có tác dụng gì.

Cao Kiến Quốc thấy dáng vẻ mạnh miệng của cô, vừa thích vừa tức: "Cô nói đi, đồng chí này, sao lại không biết điều thế. Ôi tôi còn đang không đành lòng đâu đấy, nếu không tôi đã tống cô đi từ lâu rồi. Cô cần phải hiểu rõ, nói với tôi hay muốn nói với mấy tên cầm súng ở bên ngoài kia. Nếu thái độ của cô tốt hơn một chút, tôi cũng có thể nói giúp cô."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 585


"Ông muốn tôi có thái độ gì?"

Cao Kiến Quốc ngậm điếu thuốc cười, mắt nhìn Hứa Nam Nam từ trên xuống dưới.

Nhìn thấy ánh mắt của ông ta, Hứa Nam Nam suýt nữa đã nôn ra ngoài vì ghê tởm.

"Thế nào?" Cao Kiếm Quốc đưa tay, muốn chạm vào bả vai Hứa Nam Nam. Hứa Nam Nam vội vàng đứng lên né tránh, ôm ngực buồn nôn từng cơn. Trước đây cô toàn nghe người ta nói lưu manh này lưu manh nọ, nhưng vẫn chưa từng nhìn thấy ánh mắt buồn nôn như thế.

Cao Kiến Quốc thấy cô tránh đi, sắc mặt lập tức trở nên u ám: "Đồng chí, thái độ này của cô là không thể được. Tôi thấy hay là trước tiên cứ để người khác nói chuyện với cô chút vậy."

Đàn bà như thế này chính là thiếu dạy dỗ. Nếu được dạy dỗ thật tốt, chờ tới khi nhìn thấy ông ta là tự nhiên sẽ trở nên ngoan ngoãn thôi.

"Này tìm ai đấy, chờ một chút, còn phải báo với chủ nhiệm Cao…"

Tiếng nói của một thanh niên từ xa đến gần, Cao Kiến Quốc còn chưa kịp phản ứng, một bóng người đã tiến vào trong. Bả vai ông ta bị người ta nắm thật mạnh, xương cũng sắp gãy mất.

"A…" Cao Kiến Quốc đau như heo bị chọc tiết.

Còn chưa la xong đã bị người ta ném nằm bò lên ghế rồi.

Chương Lỗi theo sau, mau chóng chạy tới đỡ Cao Kiến Quốc dậy: "Ôi chủ nhiệm Cao, ông sao thế? Không sao chứ, hay là đến bệnh viện xem thử một chút nhé?"

Quay đầu nhìn Lâm Thanh Bách: "Cậu nhận lầm người thì thôi, sao lại khiến chủ nhiệm Cao bị thương thế."

Hứa Nam Nam nhìn người đàn ông đứng bên cạnh trông mặt mũi tướng tá thì thành thật, nhưng miệng mồm lại ăn nói không thành thật, tên này mọc đâu ra vậy?

Cô nhìn Lâm Thanh Bách, để lộ nụ cười yên tâm: "Em không sao."

Biết trưởng ban Tiêu đi tìm Lâm Thanh Bách rồi, cô cũng không còn lo lắng mấy nữa. Mình chỉ cần tích cực chuyện này thì sẽ không sao nữa. Dù sao người ta cũng không tìm được chứng cứ bên phía cô, cho nên chỉ cần Lâm Thanh Bách lo chuyện này, thế thì cô sẽ không sao.

Cao Kiến Quốc đau tới mức th* d*c trên ghế, nhìn Lâm Thanh Bách nói: "Ai đây, có biết chỗ này là chỗ nào không? Không nhận được sự đồng ý đã xông vào làm loạn, còn làm người khác bị thương, coi trời bằng vung hả."

Chương Lỗi đưa cho ông ta một điếu thuốc: "Đây là anh em của tôi, nghe nói người yêu của mình tới nơi này nên cuống cuồng lên đấy mà. Cái đánh này là do nhận lầm người, cho rằng ông hại người yêu của cậu ấy."

Lâm Thanh Bách nhéo tay Hứa Nam Nam một cái, cười: "Nhận lầm người hay không, trước tiên cứ để sang một bên. Vì sao người yêu c*̉a tôi lại bị người đưa đến đây, bên phía các người dựa vào cái gì bắt người phải nói cho rõ ràng. Nếu không cho dù có phải đến thủ đô, tôi cũng phải tìm người có thể làm chủ chuyện này."

"Cậu là ai?" Cao Kiến Quốc nhìn anh, hỏi. Nơi này là tỉnh lỵ, còn chẳng có mấy người có thể nói chuyện với ông ta kiểu như thế đâu.

Chương Lỗi thầm nói: "Từ thủ đô tới, tính khí hơi xấu ấy mà."

Nghe thấy từ thủ đô tới, trong lòng Cao Kiến Quốc lập tức trở nên cảnh giác. Ánh mắt nhìn Lâm Thanh Bách cũng không còn khinh thường như vừa rồi nữa.

Nhìn hai người kéo tay nhau, trong lòng thầm than khổ. Ông ta chọc nhầm người rồi, cô gái nhỏ này có chỗ dựa.

Trong lòng Cao Kiến Quốc xoay chuyển mấy lần, nghiêm trang nói: "Có người tố cáo nữ đồng chí này cất giấu đồ của nhà tư bản, tôi cũng chỉ đang làm việc công. Chỉ hỏi mấy câu đơn giản thôi, cũng không làm gì cả."

"Hỏi xong chưa, thế nào rồi?"

Sắc mặt Lâm Thanh Bách khó coi, nói.

"Không, còn chưa hỏi gì cả…" Mới vừa nãy chỉ uy h**p nữ đồng chí này mà thôi, ông ta còn chưa hỏi gì cả.

Lâm Thanh Bách cười, cười một cách có phần rợn người: "Vậy thì hỏi trước mặt chúng tôi đi. Muốn hỏi cái gì thì hỏi cái đó."

Chương Lỗi kéo kéo tay áo của Cao Kiến Quốc: "Tính khí người anh em này của tôi không tốt, nếu không có chứng cứ gì thì thôi đi, đến lúc đó làm căng lên cũng không ổn."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 586


Cao Kiến Quốc vốn cũng không có chứng cứ gì, chỉ muốn đưa người tới đây nên tìm đại một lý do. Bây giờ biết người ta có người yêu như thế, sau này cũng không thể động tay động chân được, cũng chỉ có thể từ bỏ ý định.

Không còn suy nghĩ như thế, đương nhiên cũng không cứ nắm mãi không buông.

Ông ta cười một tiếng: "Được rồi, nếu đã là người nhà của cán bộ, vậy chắc hẳn không có vấn đề gì. Tôi cũng không hỏi nữa."

Chương Lỗi dàn xếp: "Đúng thế người anh em à, coi như xong đi vậy, chủ nhiệm Cao cũng không dễ dàng gì. Cả ngày phải tổ chức cho mọi người học tập tư tưởng tiến bộ, vừa vất vả công lao lại lớn, biết bao nhiêu người ghi nhớ ông ấy đấy."

Lâm Thanh Bách cười ôn hòa nhìn Cao Kiến Quốc: "Nếu chủ nhiệm Cao đã nói thì không thành vấn đề, thế tôi đưa người yêu của tôi đi đây. Hy vọng có cơ hội mời chủ nhiệm Cao uống trà."

Nói xong lập tức kéo Hứa Nam Nam ra ngoài, Chương Lỗi ở lại hàn huyên thêm mấy câu, sau đó mới đuổi theo sau.

Cao Kiến Quốc xoa xoa bả vai và eo mình, nhìn ra ngoài cửa với ánh mắt u ám.

Bên ngoài, ba người ra khỏi sân, sắc mặt u ám c*̉a Lâm Thanh Bách bỗng chớp mắt một cái lại trở thành lo lắng nhìn Hứa Nam Nam: "Thật sự không sao đó chứ?"

Hứa Nam Nam lắc đầu: "Chỉ thấy tên kia không phải người tốt lành gì, cứ nói mấy lời uy h**p em." Nhớ tới bộ dạng kia là cô lại cảm thấy chán ghét.

Trong mắt Lâm Thanh Bách thoáng vẻ lạnh lùng: "Không sao, người này cũng chỉ bay nhảy được ở tỉnh, quay về Giang Nam sẽ không sao đâu." Nam Giang chính là địa bàn của anh, không một ai có thể làm thế với Nam Nam.

Chương Lỗi than thở vỗ vai Lâm Thanh Bách: "Lần này cậu đắc tội với tên tiểu nhân này rồi."

Hứa Nam Nam có chút lo lắng: "Thế phải làm sao bây giờ?"

"Sợ cái gì, không phải có mang theo súng sao, bây giờ lập tức trở vào bắn chết anh ta." Chương Lỗi chỉ về phía sân.

Lâm Thanh Bách liếc nhìn anh ta, cũng không để tâm đến dáng vẻ làm bộ làm tịch của anh ta, kéo Hứa Nam Nam đi tiếp.

Chương Lỗi cười cười đuổi sát phía sau.

Bởi vì vội nên Chương Lỗi mượn một chiếc xe Jeep, xe đang dừng ở ven đường, ba người bước lên xe. Chương Lỗi phụ trách lái xe, Hứa Nam Nam và Lâm Thanh Bách ngồi ở ghế sau.

Ngồi vào xe, Chương Lỗi bắt đầu nói tới chuyện của Cao Kiến Quốc, anh ta biết Lâm Thanh Bách chắc chắn sẽ phải chỉnh đốn ông ta, phải làm ổn thỏa công tác tình báo.

"Chắc chắn có chỗ dựa phía sau, nếu không cũng không thể hung hăng phách lối như thế được. Bình thường tác phong làm việc cũng không tốt lắm, âm thầm để mắt tới không ít đồng chí nữ. Nhưng tạm thời vẫn còn biết chừng mực, không dám động tới người thân của cán bộ, dân địa phương có gốc gác cũng không dám động vào, chỉ ức h**p những người không có ai bảo vệ."

Hứa Nam Nam đến từ huyện Nam Giang nhỏ bé, vậy thì không có gốc gác cũng không có người bảo vệ ở tỉnh này.

Lâm Thanh Bách im lặng không lên tiếng.

Hứa Nam Nam nhìn anh, có hơi muốn nói tới chuyện của Ngụy Tiểu Đông, lại nhìn thấy Chương Lỗi ở trước mặt, thế nên c*̃ng không tiện nói ra.

Cô cảm thấy chắc chắn chuyện này không thể giải quyết đơn giản như thế được, phải làm rõ chuyện phía Ngụy Tiểu Đông. Hơn nữa cô cũng phải biết rõ việc rốt cuộc người ta biết được bao nhiêu chuyện của mình.

Nếu không những chuyện đó đều sẽ là quả bom "nổ" hẹn giờ.

Chương Lỗi đưa hai người tới một quán cơm ở tỉnh dùng bữa trưa.

Dáng vẻ của anh ta thật thà chất phát, đối xử với Hứa Nam Nam c*̃ng như anh cả vậy, chu đáo niềm nở. Nếu không phải Hứa Nam Nam nhìn thấy dáng vẻ lắt léo của anh ta ban nãy, thật sự không thể đoán được tên này có bản tính thế nào.

Lâm Thanh Bách không nhìn nổi: "Buổi chiều anh không bận gì à?"

Chương Lỗi biết mình đang bị người ta ghét bỏ, cười cười: "Bận chứ, nhưng đây chẳng phải là lần đầu tiên cậu đưa em dâu tới dùng cơm với tôi sao.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 587


Dù thế nào tôi cũng phải dành ra chút thời gian để tiếp hai người chứ. Hơn nữa, chuyện trước đó, cậu thật sự không cần tới tôi à?"

Lâm Thanh Bách nói: "Đừng nói những chuyện này trước mặt Nam Nam."

Hứa Nam Nam dùng bữa, trong lòng đang nghĩ tới chuyện của Ngụy Tiểu Động, thử dò hỏi: "Bọn họ cứ không bằng không chứng, vô cứ bắt người như thế sao?"

"Em dâu, chứng cứ chính là thứ mơ hồ nhất đấy."

Vẻ mặt Chương Lỗi sâu xa nói.

Nói cách khác, chuyện của Hứa Nam Nam cho dù không chứng cứ. Nếu người ta thật sự muốn thì cũng có thể tự tạo bằng chứng để buộc tội cô.

Bọn yêu ma quỷ quái.

Trong lòng Hứa Nam Nam cảm thấy nặng trĩu, không nuốt nổi cơm.

Lâm Thanh Bách thấy cô buồn bực không vui, cho rằng cô vẫn đang nghĩ tới chuyện lúc trước, hỏi: "Sao thế, vẫn còn sợ sao?"

"Anh Lâm… Một người bạn của em, cũng bị bọn họ bắt đi với tội danh như thế. Dường như cũng không tìm được chứng cứ. Hiện giờ bà nội của cậu ấy đang nằm viện, em muốn làm rõ chuyện này. Nếu như không có chứng cứ, có thể đưa người ra được không?"

"Là cái người gặp ở rạp chiếu phim lần trước sao?" Lâm Thanh Bách hỏi.

Hứa Nam Nam suy nghĩ một chút, nhớ tới lần trước gặp phải Ngụy Tiểu Đông ở rạp chiếu phim, khi đó cô còn nói không quen biết Ngụy Tiểu Đông. Không ngờ Lâm Thanh Bách vẫn còn nhớ, cô chột dạ trả lời: "Ừ."

Lâm Thanh Bách vỗ vỗ tay cô: "Ăn cơm trước đã, ăn cơm xong, anh sẽ đi hỏi một chút về chuyện này."

Chương Lỗi cũng nghe ra được điều gì đó, thế nhưng cũng không tiện hỏi nhiều, giả vờ như không nghe thấy, cúi đầu ăn cơm.

Lúc này Nam Nam dĩ nhiên không thể ra mặt nữa, tránh cho đến lúc đó lại bị cuốn vào. Hứa Nam Nam quyết định đến bệnh viện thăm bà Ngụy, để Lâm Thanh Bách và Chương Lỗi đi thăm dò chuyện này.

Lúc vào bệnh viện, bà Ngụy đang ầm ĩ muốn ra ngoài tìm cháu trai, mắt cũng sưng đỏ, có thể thấy đã khóc một lúc lâu rồi.

Y tá bị bà cụ quấn lấy cũng không còn cách nào. Vừa thấy Hứa Nam Nam tới, nhận ra đây cô chính là người thân đã đưa bà Ngụy tới, thế là giao người cho cô sao đó lập tức bỏ chạy. Bà Ngụy vịn tường đi tới: "Tôi muốn gặp cháu trai, Tiểu Đông đâu rồi, Tiểu Đông đang ở đâu. Hu hu, cháu tôi đi đâu rồi."

Nhìn thấy bà cụ như thế, những người khác có mặt trong phòng bệnh cũng thổn thức không thôi.

Bà cụ đã lớn tuổi, mắt cũng không tốt, lại chẳng thấy cháu trai đâu cả, thật đáng thương.

"Tối hôm qua bà cụ khóc cả một đêm, đánh thương thật đấy. Cô là người nhà của bà ấy phải không, chăm sóc bà ấy nhiều một chút, bà cụ cũng không dễ dàng gì." Có một bác gái lên tiếng.

Hứa Nam Nam vội vàng đồng ý, đỡ bà Ngụy quay về giường bệnh, bà Ngụy không vui: "Bà không đi, bà muốn tìm Tiểu Đông."

"Bà ơi, bà đừng lo lắng, Tiểu Đông không sao cả, sẽ trở về nhanh thôi. Vừa nãy cháu còn gặp cậu ấy, cậu ấy bảo cháu chăm sóc bà giúp nữa đấy, nói là lát nữa sẽ quay lại. Bà đừng khiến cậu ấy lo lắng."

Nghe được lời nói của Hứa Nam Nam, bà Ngụy hỏi: "Thật sao?" Trên mặt còn mang theo vẻ mong đợi.

Hứa Nam Nam gật đầu: "Vâng, cháu gạt bà làm gì đâu chứ, là thật đấy ạ. Bà mau về giường nằm nghỉ đi, muộn chút cậu ấy sẽ về thôi."

Lúc này bà Ngụy mới để Hứa Nam Nam đỡ về giường bệnh ngồi, bà cụ còn kéo Hứa Nam Nam hỏi: "Cháu là Tiểu Anh đúng không? Bà có nghe Tiểu Đông nhắc tới cháu, nói cháu xinh đẹp, cháu đúng là một cô gái tốt."

Hứa Nam Nam đoán bà Ngụy hẳn là đang nói tới người yêu của Ngụy Tiểu Đông.

Nghĩ đến dáng vẻ thân mật của người đó và người đàn ông kinh tởm kia, Hứa Nam Nam cũng không biết nói tiếp thế nào. Không biết Ngụy Tiểu Đông có biết người yêu của cậu ta là người như thế không.

Mãi đến lúc xế chiều mấy người Lâm Thanh Bách mới quay về, sau lưng còn dẫn theo Ngụy Tiểu Đông.

Ngụy Tiểu Đông bị đánh không còn ra hình ra dáng gì, sưng mặt sưng mũi, quần áo trên người lôi thôi.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 588


Hứa Nam Nam suýt nữa đã không nhận ra.

Cũng may mắt của bà Ngụy không được tốt, lúc này cũng không nhìn thấy, nếu không sẽ vô cùng đau lòng.

Ngụy Tiểu Đông nhìn thấy sau ót bà nội đang bị băng, lập tức lao tới chỗ giường bệnh, ôm chân của bà khóc lớn: "Bà nội, là cháu bất hiếu, là cháu không có triển vọng. Hu hu…"

Bà cụ nghe thấy tiếng nói của cháu mình, kích động ôm cháu trai khóc lớn, tay vẫn đang lần mò trên người cháu trai nhà mình, muốn xem xem cậu ta có bị thương ở đâu không.

Hứa Nam Nam không chịu nổi cảnh tượng này, đi ra ngoài phòng bệnh.

Lâm Thanh Bách cũng theo cô ra ngoài, hai người đứng ở lối đi. Hứa Nam Nam không biết Lâm Thanh Bách đã biết được bao nhiêu. Cô liếc nhìn anh, chột dạ hỏi: "Sao anh có thể cứu được người ra ngoài, cậu ta đã nói gì?"

Lâm Thanh Bách tựa lưng vào tường, mắt nhìn cô chằm chằm: "Cậu ta nói cậu ta đưa một bộ trang sức bằng vàng cho người yêu của cậu ta. Bộ trang sức cổ đó có cả bộ. Kết quả người yêu của cậu ta lấy được đồ lại quay sang tố cáo cậu ta, nói trong nhà cậu ta có những thứ này."

Hứa Nam Nam nghe thế, thầm thở phào nhẹ nhõm. Cô luôn cho rằng mình đã bị lộ gì đó, hoá ra Ngụy Tiểu Đông bị trúng mỹ nhân kế.

Lúc con người ta va phải tình cảm, quả nhiên là lúc dễ trở nên ngu muội nhất.

Cô có hơi chột dạ nhìn Lâm Thanh Bách: "Chuyện đó, anh cứu cậu ta ra ngoài, không gặp chuyện gì chứ?"

"Vẫn ổn, trong nhà cậu ta cũng chỉ có một món đó thôi, hơn nữa cũng đã đưa cho người yêu rồi, trái lại cũng không phải tội gì quá lớn." Lâm Thanh Bách nói một cách hời hợt, Hứa Nam Nam lại cứ luôn cảm thấy chuyện không đơn giản như thế.

Vừa nghĩ bây giờ còn chưa đến thời điểm đó, nếu không thì Ngụy Tiểu Đông cho dù có ra được thì e rằng sau này sẽ trở thành đối tượng để đả kích.

Chỉ là sau này, giao dịch giữa cô và Ngụy Tiểu Đông sẽ không thể thực hiện được nữa.

Thôi, nếu quả thật không được vậy thì cứ như những gì Ngụy Tiểu Đông đã nói. Đến chợ đồ cũ mua đồ nhái, sau đó bỏ lên cửa hàng Taobao, xem có thể lừa được tên ngốc nào không.

Hai người đang nói chuyện, Ngụy Tiểu Đông đã dỗ bà Ngụy ngủ, lúc này ra ngoài tìm bọn họ.

Đến cửa, cậu ta định quỳ xuống với Hứa Nam Nam thế nhưng lại bị Lâm Thanh Bách nắm lấy cổ áo: "Bây giờ chuyện cũng đã qua rồi, đừng có làm cái vẻ này."

Nguỵ Tiểu Đông lau nước mắt: "Tôi không biết nên làm gì để cảm ơn hai người, lần này nếu như không có hai người, tôi và bà nội tôi c*̃ng không sống nổi. Đều tại tôi cả, sao tôi lại ngu ngốc như thế chứ."

Bây giờ cậu ta cũng cảm thấy mắt mình bị mù, sao có thể nhìn trúng một người như thế chứ. Còn đưa thứ món đồ tốt như thế cho cô ta, cuối cùng lại bị cô ta bán đứng mình trong chớp mắt.

Lần này suýt nữa thì mất luôn cả mạng rồi.

Hứa Nam Nam thấy cậu ta như thế, cũng có chút thổn thức. Người anh em này thật sự đã bị đả kích không nhẹ.

Thế nhưng cậu ta bị đánh thành ra như thế vẫn không khai cô ra, cũng xem như có nghĩa khí.

"Được rồi, sau này sống đàng hoàng để bà nội cậu được sống tốt đẹp đi đi."

Ngụy Tiểu Đông nói: "Sau này, tôi không dám tìm những nữ đồng chí có dáng vẻ xinh đẹp nữa đâu." Nhìn mặt của Hứa Nam Nam, cậu ta lại có chút lúng túng: "Tôi không có nói cô…"

Hứa Nam Nam: "…"

Mất đi một chưởng quỹ biết nhìn hàng, lại trải qua chuyện như thế, Hứa Nam Nam không dám có suy nghĩ khác nữa. Lần này có Lâm Thanh Bách ở đây, nếu như không có anh, e rằng cô và Ngụy Tiểu Đông sẽ vô cùng thê thảm.

Nhưng càng nghĩ như thế, trong lòng lại cảm thấy khó chịu.

Trước đó cô luôn cụp đuôi làm người, vô cùng thành thật, kết quả lại bị người ta kiếm chuyện. Có thể thấy không ít người thành thật không thể may mắn thoát khỏi được.

Vẫn phải khiến mình trở nên mạnh mẽ hơn, để người khác không dám động đến cô.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 589


Sắc trời cũng không còn sớm nữa, Hứa Nam Nam và Lâm Thanh Bách cũng không tiếp tục ở lại bệnh viện, cũng không kịp quay về Nam Giang, thế nên chỉ có thể ở nhà khách.

Nguỵ Tiểu Đông tiễn bọn họ đến dưới lầu, úp úp mở mở nhìn Hứa Nam Nam.

Hứa Nam Nam nói: "Sao thế?"

Cậu ta lại nhìn sang Lâm Thanh Bách.

Lâm Thanh Bách đút tay vào túi quần, đôi đồng tử đen quét nhìn cậu ta một cái rồi xụ mặt rời đi.

Ngụy Tiểu Đông có chút lúng túng, người này chính là ân nhân cứu mạng của cậu ta, theo lý cậu ta không nên tị hiềm. Thế nhưng nói qua nói lại, cậu ta cũng không biết người này có biết những chuyện nữ đồng chí này làm không, vẫn nên đảm bảo một chút.

Hứa Nam Nam nhìn sắc mặt xoắn xuýt của cậu ta, thúc giục: "Chuyện gì thế, anh hai của tôi ơi, không thể sảng khoái một chút sao?"

"Dưới chân núi Đại Thanh ở ngoài tỉnh có một con sông, bên bờ sông có một khối đá lớn. Ở bên phải khối đá lớn đó, tôi có chôn một vài thứ… những thứ đó là do tôi lén cất giấu trước đó, sau này tôi cho cô cả đấy." Tổ tiên của cậu ta làm chưởng quỹ cho người ta, đương nhiên cũng len lén cất giấu một vài thứ. Sau đó có nộp lên một phần, nhưng những thứ còn sót lại đều là đồ tốt. Cộng thêm mấy năm nay nhặt được đồ cổ, lấy được không ít. Lúc tìm đồ giúp đồng chí này, gặp được mấy thứ vô cùng tốt, cậu ta c*̃ng không nỡ đổi lấy tiền. Bộ trang sức bằng vàng lần trước cũng là một trong số những thứ đó.

Thứ này hại người, nữ đồng chí này cứu bà nội cậu ta, thà chôn ở đó như thế còn không bằng tặng cho nữ đồng chí này.

"Nhưng cô cũng nên cẩn thận một chút, đừng để bị phát hiện. Sau khi lấy được những thứ này, cô đừng làm gì cả. Lần này may mắn, sau này vẫn nên sống thành thật thôi."

Ngụy Tiểu Đông nói xong, lắc đầu than thở, dáng vẻ như thể vừa hối cải làm lại cuộc đời.

Mặc dù cậu ta không nói rõ ràng, nhưng Hứa Nam Nam cũng đoán được là thứ gì: "Những thứ đó hết bao nhiêu tiền?"

Ngụy Tiểu Đông nhìn cô: "Cô xem tôi là người thế nào, tôi là loại người đó sao? Hai cái mạng, những thứ này cho cô thì tôi vẫn còn nợ hai người."

Cậu ta cảm thấy nhân cách mình bị sỉ nhục. Nghĩ lại, lại nghĩ tới việc mình tự giấu đồ, lại cảm thấy vô cùng chột dạ: "Này ấy, đồng chí nam kia còn đang chờ cô kia kìa. Tôi không nói nhiều nữa, quay về chăm sóc bà nội tôi đây. Hẹn gặp lại."

Nói xong lại vội vàng xoay người rời đi.

"Ngụy Tiểu Đông." Hứa Nam Nam gọi cậu ta lại.

Ngụy Tiểu Đông quay đầu.

Hứa Nam Nam nói: "Hãy hướng về phía trước, sau này cậu sẽ gặp được cô gái tốt hơn."

Ngụy Tiểu Đông nhìn cô, ánh mắt từ từ đỏ lên, mím môi gật đầu, sau đó xoay người rời đi. Lần này lại giống như một người đàn ông đích thực, không còn thô tục giống như trước nữa.

Lâm Thanh Bách vẫn luôn đứng chờ ngoài cửa, trong tay cầm một điếu thuốc nhưng không châm. Nhìn thấy Hứa Nam Nam đi tới, anh bỏ điếu thuốc trở lại hộp đựng, tiến lên đón cô: "Nói xong rồi?"

Hứa Nam Nam gật đầu, sau đó lại nhìn Lâm Thanh Bách.

Có một số việc, cô cũng không biết phải nói với Lâm Thanh Bách thế nào.

Cô không dám khảo sát lòng người, người đến rồi đi bên cạnh cô quá nhiều, ai cũng không biết tương lai sẽ xảy ra chuyện gì.

Ánh mắt khi nhìn cô của Lâm Thanh Bách lóe lên, anh xoa xoa đầu cô: "Không muốn nói thì thôi. Trước tiên đi ăn cơm đã, sau đó lại đi tìm chỗ ở, ngày mai chúng ta quay về Nam Giang."

"Anh Lâm, cho em thêm chút thời gian." Hứa Nam Nam nhìn, nghiêm túc nói.

Nếu như nói sau này ai là người đầu tiên biết được bí mật của cô, chắc chắn sẽ là anh Lâm, cô cần thêm chút thời gian, thêm chút can đảm.

Lâm Thanh Bách nhìn cô, cười: "Được, anh chờ."

Xảy ra chuyện này, giờ Hứa Nam Nam cũng không dám đi lấy đồ ngay, mà cô dự định đợi cho tin đồn trôi qua rồi mới đi. Để tránh đến lúc đó bị người ta bắt quả tang.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 590


Hai người ăn cơm xong thì đi đến nhà khách tìm hai phòng đơn.

Lúc đi đến trước cửa, Lâm Thanh Bách kéo cô lại: "Anh ở ngay bên cạnh, nếu em sợ thì gõ vào tường."

Hứa Nam Nam biết anh lo lắng cô bị chuyện ban ngày dọa sợ không thể ngủ được đây mà.

Cô gật đầu: "Gan của em nào có nhỏ như thế."

Lâm Thanh Bách cười thở dài, sửa sang lại mái tóc cho cô: "Đi nghỉ ngơi đi."

Hứa Nam Nam vâng một tiếng, lưu luyến nhìn anh đi về phòng mình. Trở về phòng, cô mới rã rời ngồi sụp xuống giường.

Trước đó khi bị người ta bắt, tuy rằng cô rất căng thẳng, nhưng thật sự không có sợ lắm. Có lẽ trong tiềm thức cô tin tưởng Lâm Thanh Bách. Nhưng sau khi nhớ lại chuyện, tim cô vẫn còn đập mạnh thình thịch.

Nếu như không có Lâm Thanh Bách thì phải làm sao đây. Hoặc là lúc Lâm Thanh Bách cũng không có cách gì thì cô phải làm gì đây?

Hiện giờ vẫn chưa là lúc sau đó, cũng không phải là lúc bọn đầu trâu mặt ngựa cầm quyền. Lâm Thanh Bách có thể cứu cô một lần, còn có thể cứu cô lần thứ hai không? Cô vẫn luôn cho rằng mình là một nhân vật nhỏ, nhân những ngày tháng đó vẫn chưa đến cô tranh thủ nhặt chút đồ cổ để kiếm chút tiền. Tiện thể giữ gìn một số di vật văn hóa, cũng có thể sống một cuộc đời bình an. Thế nhưng bây giờ xem ra tất cả đều do bản thân tưởng tượng tốt đẹp quá rồi.

Người đàn ông hôm nay nhằm vào cô như thế, xem ra ý đồ của ông ta rất rõ ràng rồi. Cho dù không có chuyện của Ngụy Tiểu Đông cũng sẽ có những lý do khác để mà bắt cô.

Những ngày tháng sau này... Phải làm sao đây?

Hứa Nam Nam nhắm mắt lại, đi vào cửa hàng Taobao.

Đây là chỗ dựa dẫm duy nhất của cô. Phải sử dụng như thế nào mới có thể bảo vệ được bản thân và có thể thay đổi được tình hình hiện nay đây.

Buổi tối ngủ không ngon, đến sáng cũng ngủ không đủ giấc, đợi đến lúc Lâm Thanh Bách đến gọi cô thì cô mới tỉnh dậy. Vừa mở cửa thì nhìn thấy Lâm Thanh Bách mặc quần áo chỉnh tề, cô hỏi: "Trời sáng rồi sao?"

Thấy cô có vẻ như ngủ không được ngon, Lâm Thanh Bách đau lòng: "Sáng rồi, em ngủ thêm một chút nữa cũng được, anh đến quân khu tìm Chương Lỗi."

Hứa Nam Nam lắc đầu: "Không ngủ nữa đâu, anh đợi em một lát nhé, em đi rửa mặt rồi ra." Vào lúc này, dù cô có buồn ngủ thì cũng ngủ không yên được.

Nói xong, cô đóng cửa đi thay quần áo, sau đó chải tóc rồi đi đến bên cạnh vòi nước rửa mặt. Lâm Thanh Bách lấy ra một hộp kem dưỡng da đưa cho cô thoa lên mặt.

Hứa Nam Nam ngạc nhiên nói: "Anh còn mang theo cái này bên người nữa à?" Lâm Thanh Bách nhìn cũng đâu có giống người yêu ngoại hình.

"Hôm qua anh bảo người ở nhà khách lấy cho. Thời tiết lạnh như vậy, em không thoa cái này thì em sẽ bị nứt da đấy." Biết cô nhóc ngơ ngác này chắc chắn không mang theo những thứ đồ này, anh mà không chuẩn bị thì khổ thân cô.

Hứa Nam Nam cười tít mắt nhận lấy kem thoa lên mặt, thấy tay vẫn còn thừa nhiều, cô thoa lên mặt Lâm Thanh Bách. Da mặt anh không mịn, sờ lên có cảm giác rất khác.

Lâm Thanh Bách bị cô sờ đến nỗi trán cũng nóng lên, bắt lấy tay của cô: "Bây giờ chúng ta đi ăn cơm thôi. Sau đó sẽ đi qua quân khu tìm Chương Lỗi một chuyến rồi trở về lại Nam Giang. Bên hầm mỏ cũng không cần lo lắng đâu, anh vừa đi gọi điện thoại rồi, quản lý mỏ các em biết chuyện này rồi."

Hứa Nam Nam gật đầu, sau đó kéo tay áo của Lâm Thanh Bách, ngẩng đầu thở dài: "Anh Lâm, anh thu xếp chuyện này xong cả rồi, nếu như sau này em trở nên lười biếng, gì c*̃ng dựa dẫm vào anh thì làm sao đây?"

Từ trước đến nay cô vẫn không nghĩ rằng có một ngày cô sẽ giao toàn bộ cuộc sống của mình để cho một người khác sắp xếp. Lúc trước chuyện gì cô cũng chỉ có thể tự một mình đảm đương lấy, bỗng dưng có người thu xếp mọi chuyện cho cô.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 591


Thoải mái thì cũng có thoải mái đó, nhưng cô cảm thấy lo lắng. Lo lắng rằng lỡ một ngày không nhìn thấy người này nữa thì phải làm sao. Cô đã tạo thành thói quen như vậy rồi thì sẽ thay đổi được hay không đây.

"Dựa dẫm vào anh thì có gì không tốt? Nam Nam, em vẫn còn nhỏ, lại là một cô gái, dựa dẫm vào người khác là điều rất bình thường." Lâm Thanh Bách nhớ lại chuyện lúc trước cô có người thân nhưng lại không có ai để dựa dẫm vào, anh xoa má cô: "Em cần phải học cách dựa vào anh. Có khó khăn cứ nói với anh, có chuyện không hiểu thì có thể hỏi anh. Giống như ngày hôm qua, em đụng phải chuyện phiền phức thì biết bảo người đến tìm anh ấy."

Hứa Nam Nam nghe được lời này thì trong lòng như được lấp đầy. Với tay ra nắm chặt lấy vạt áo của Lâm Thanh Bách. Nếu không phải ở đây là nhà khách đông người tới lui thì cô chắc chắn đã bước đến ôm chặt người đàn ông này rồi.

Hai người đi đến tiệm cơm gần đó ăn cơm, sau đó đi thẳng đến quân khu của tỉnh.

Càng đến gần quân khu của tỉnh thì gặp được càng nhiều người đàn ông mặc quân trang. Mọi người đều để tóc húi cua, lưng rất thẳng, quần áo trên người phẳng phiu, nhìn rất có sức sống. Đây mới gọi là quân nhân thật sự này, nào đâu như hôm qua…

"Người anh em, em dâu, hai người sao đến sớm thế, anh còn cho rằng hai người cần ngủ thêm một chút nữa." Chương Lỗi từ trong quân khu đi ra, lúc đứng ở cửa nhìn thấy hai người họ thì thần sắc trở nên mập mờ. Lâm Thanh Bách quơ nắm tay về phía vai anh ta: "Nghiêm túc chút đi."

"Anh c*̃ng đâu có không nghiêm túc đâu." Chương Lỗi làm ra vẻ vô tội. "Anh thấy cậu nghĩ nhiều rồi, cậu cho rằng anh có ý gì chứ."

Lâm Thanh Bách cũng lười nói nhiều với anh ta, vỗ vào vai anh ta: "Đi vào trong đi."

"Cậu không sợ em dâu đi vào trong sẽ nhìn thấy người khác đẹp trai hơn thằng nhóc cậu rồi chê cậu sao?"

Lâm Thanh Bách không đếm xỉa tới anh ta, kéo Hứa Nam Nam đi vào trong. Chương Lỗi thấy hai người còn tay nắm tay, trông như sợ bị chia ra mà bỗng nhiên tỉnh ngộ. Chẳng trách lúc trước em trai này không thích mấy cô như y tá, đoàn văn công, hóa ra là thích kiểu hương vị này. Thích kiểu anh trai em gái như này ấy mà.

Đưa Hứa Nam Nam theo đương nhiên không thể đi vào trong văn phòng được.

Chương Lỗi có chức vụ không thấp mà văn phòng là nơi có nhiều việc cơ mật. Cho dù là tránh nghi ngờ, người bình thường cũng sẽ không chạy lung tung trong này.

Ngoại trừ trước đó có hơi hiếu kì thì Hứa Nam Nam không có quan sát nhiều. Chỉ thành thật đi bên cạnh Lâm Thanh Bách.

Đi đến phòng tiếp khách, đóng cửa lại. Sau hai chén trà, Chương Lỗi đập bàn với Lâm Thanh Bách: "Ngay cả cấp trên của anh cũng đã biết chuyện cậu làm ngày hôm qua. Cậu nói lá gan của cậu sao lại lớn tới như vậy hả, còn thật sự đối đầu với cái tên họ Cao đó. Tên họ Cao đó đúng thật là một người rất đáng ghét, nhưng đối đầu với nhau, ông ta chắc chắn sẽ giở thủ đoạn sau lưng."

Hứa Nam Nam ở bên cạnh nghe được chuyện này, tim cô lập tức thắt lại: "Anh Lâm ngày hôm qua sao vậy?"

"Cũng không có chuyện gì, chỉ là thật sự đã rút súng muốn bắn chết đồ khốn nạn đó."

Hứa Nam Nam hoảng hồn. Cô vẫn chưa thấy qua súng của Lâm Thanh Bách nữa. Anh còn rút súng muốn bắn chết ông ta.

Lâm Thanh Bách bình tĩnh nói: "Lo lắng cái gì, không phải tôi vẫn chưa bắn sao. Chỉ hù dọa ông ta chút thôi."

"Cũng chỉ có cậu dám hù dọa, lãnh đạo của bọn anh chỉ cần không gây ra rắc rối gì thì sẽ không chọc vào việc đâu đâu này đâu."

Chương Lỗi nhỏ giọng: "Bọn anh ai c*̃ng nói liệu đây có phải là phía trên muốn thăm dò gì đó không. Nếu không thì cũng sẽ không lôi cái tên súc vật khốn nạn đó ra."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 592


Lâm Thanh Bách nói: "Chắc cũng có ý như thế. Thân phận các anh khá nhạy cảm, khiêm tốn một chút cũng là điều nên làm. Tôi làm ở địa phương, không cần phải ra vẻ đáng thương."

Chương Lỗi gật đầu phụ họa: "Thời đại hòa bình, ai mà dám làm loạn trong quân đội chứ. Chao ôi, không bằng ra tiền tuyến nhỉ. Đơn vị đồn trú lúc trước chúng ta ở bây giờ không có hành động gì. Nghe nói thủ trưởng ngày ngày ở trong phòng làm việc chửi mắng, không có chuyện gì thì kéo các cán bộ đi diễn tập quân sự, nghiên cứu chiến thuật gì đó. Còn muốn khi nào đó thì sẽ đưa quân đội đi đánh trận trên đảo nữa. Cậu nói xem thiết bị hải quân c*̉a chúng ta có thể không?"

Hứa Nam Nam ở bên cạnh ngồi nghe, trong lòng nghĩ về những vũ khí mới được đưa ra trong mỗi cuộc diễn tập vào thế kỉ hai mươi mốt. Lại nhìn tình hình hiện giờ, trong lòng cô cảm khái không thôi. Đồng chí Chương Lỗi này có lẽ không biết được tương lai trong nước sẽ xảy ra sự thay đổi chấn động địa cầu. Chỉ là còn cần một khoảng thời gian nữa mà thôi. Trải qua giai đoạn khó khăn nhất, bước qua khỏi gian khổ này rồi từng bước từng bước lớn mạnh hơn…

Cô say sưa suy nghĩ, còn hai người đàn ông bên kia đã chuyển chủ đề nói chuyện.

Lâm Thanh Bách đưa ra việc nhờ Chương Lỗi giúp đỡ, tuyển một người vào đến hậu cần làm nhân viên tạm thời.

Chương Lỗi nói: "Chuyện này đơn giản thôi, chỉ cần kiểm tra chính trị không vấn đề gì là được."

"Là người mà hôm qua đưa đi."

Chương Lỗi vừa nghe, lập tức ngẩn người: "Người này có quan hệ gì với cậu mà cậu lại che chở như thế." Anh ta không cần nghĩ cũng biết được dụng ý của Lâm Thanh Bách khi sắp xếp như vậy. Vào bên trong quân khu rồi thì sau này tên họ Cao đó có muốn bắt người nữa cũng phải cân nhắc.

"Muốn làm chút chuyện tốt không được sao?" Lâm Thanh Bách trang nghiêm nói.

"Được, cậu nói được thì được. Nhân viên thời vụ không thành vấn đề, lát nữa anh sẽ đến bên hậu cần tác động chút. Dù sao anh ta cũng là người địa phương c*̉a tỉnh lỵ, chuyện này không khó lắm."

Khó có được anh em nhờ cậy làm việc gì, chuyện này anh ta vẫn phải giúp đỡ.

Chuyện đã bàn xong, Lâm Thanh Bách đứng dậy, chuẩn bị rời khỏi nơi này. "Chuyện vừa nãy tôi nói với anh nhớ chú ý một chút, tên họ Cao đó đang nhìn chằm chằm, nếu có động tĩnh gì thì gọi điện thoại cho tôi."

"Anh nhớ rồi." Chương Lỗi nhìn anh, lại nhìn Hứa Nam Nam: "À đúng rồi, khi nào thì các cậu kết hôn vậy, để anh còn chuẩn bị uống rượu mừng nữa."

"Anh đợi đi." Lâm Thanh Bách nở nụ cười hiếm thấy, kéo Hứa Nam Nam đi ra ngoài.

Chương Lỗi lắc đầu thở dài, tiễn hai người ra khỏi quân khu.

Hứa Nam Nam đi bên cạnh Lâm Thanh Bách, đợi đi xa rồi mới hỏi: "Sao anh lại sắp xếp để cho Ngụy Tiểu Đông vào quân khu tỉnh vậy."

Cô không ngờ Lâm Thanh Bách sẽ sắp xếp như vậy.

Lâm Thanh Bách trả lời: "Nam Nam, em hiểu con người Ngụy Tiểu Đông không?"

Hứa Nam Nam gật đầu, lại lắc đầu: "Em cảm thấy em có hiểu một chút, sau đó cảm thấy vẫn chưa hiểu lắm." Cô thật sự không nghĩ đến Ngụy Tiểu Đông sẽ lén giữ lại những thứ đồ tốt. Tuy rằng chuyện này không có gì đáng trách, nhưng chung quy vẫn khiến cô cảm thấy có phần cảm giác bị lừa.

"Cậu ta đã ló đầu ra rồi, nếu người khác lại muốn làm gì với em thì sẽ ra tay từ phía cậu ta. Có lẽ có một ngày nào đó ý chí của cậu ta sẽ bị lung lay… Bất kỳ chuyện gì cũng nên có biện pháp phòng ngừa toàn diện."

Hứa Nam Nam ngơ ngác, lúc trước cô thật sự không nghĩ đến điều này. Cứ cho rằng chuyện này coi như đã qua đi.

Nghe Lâm Thanh Bách nói như vậy thì thấy đúng thật là tai họa ngầm.

Lâm Thanh Bách cầm tay cô: "Đừng sợ, anh cũng là đề phòng mà thôi. Lúc trước cậu ta bị bắt mà không nói, có lẽ là một người kiên định. Giúp cậu ta một tay, biết đâu sau này còn có thể dùng được."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 593


Hứa Nam Nam gật đầu, cảm thấy tầm nhìn của bản thân mình lúc trước quá hạn hẹp.

Từ khi ra khỏi thôn họ Hứa, những thứ cô nhìn thấy cũng chỉ là bề nổi c*̉a tảng băng chìm. Cho dù đó là thôn họ Hứa hay là hầm mỏ, đều là chuyện nhỏ nhặt không đáng kể. Đến khi thật sự gặp phải chuyện lớn, cô lại không nhìn thấy được. Sau này cần phải học hỏi nhiều hơn, không thể để giống như lúc trước được.

Lúc trở về Nam Giang đã là buổi chiều.

Hứa Nam Nam và Lâm Thanh Bách về đến nhà, hai c*̣ vẫn chưa biết đã xảy ra chuyện gì. Chỉ nghe đồng nghiệp trong hầm mỏ nói là làm việc ở tỉnh, nên không lo lắng gì.

Lâm Thanh Bách vẫn còn phải trở lại bộ vũ trang để xử lý công việc, hai người nói chuyện thêm một lát rồi anh rời đi.

Hứa Nam Nam nhìn thời gian vẫn còn sớm bèn đi đến mỏ. Ngày hôm đó lúc cô bị đưa đi có rất nhiều người đứng nhìn, cô phải nhanh đến hầm mỏ để nói cho rõ ràng.

Vào lúc này lời đồn đại sẽ lan ra rất nhanh.

Quả nhiên khi Hứa Nam Nam vừa mới đến cửa hầm mỏ, Vệ Quốc Binh vừa kinh ngạc vừa vui mừng nhìn cô, chạy đến hỏi thăm cô chuyện ở tỉnh.

"Chú Vệ, chú cũng nghe rồi à? Tin đồn ở hầm mỏ lan nhanh quá." Hôm qua cô mới xảy ra chuyện này, hôm nay đã truyền đi rồi. Đúng là cô đã đánh giá thấp năng lực lan truyền tin vào lúc này.

"Hôm qua mọi người trở về chú nghe được một chút, quản lý mỏ không cho nói linh tinh nên mọi người cũng chưa nói gì cả. Nhưng mà chuyện này sao mà có thể quản được miệng lưỡi người ta chứ. Đấy, buổi trưa mọi người ai c*̃ng thảo luận chuyện này đấy." Vệ Quốc Binh lo lắng nói: "Cháu quay về có phải là không có chuyện gì không?"

Hứa Nam Nam gật đầu: "Vâng ạ, đều là hiểu lầm thôi. Hôm qua đi không bao lâu thì cháu được về rồi, chỉ là không có xe về nên cháu ở lại một đêm."

"Không sao thì tốt, chuyện như vậy đừng nên vướng vào." Vệ Quốc Binh vui mừng không thôi.

Trước đây anh ấy gặp qua không ít loại chuyện như này. Những nhà tư bản, đại địa chủ ngoại thành bây giờ đều bị theo dõi cả. Không ai sống tự do, đời con cháu cũng ngóc đầu không nổi.

"Chú Vệ, cháu đi vào trước, cháu còn phải đi tìm lãnh đạo để nói chuyện nữa."

"Đi nhanh đi, nhanh chóng nói cho rõ ràng. Chuyện này đúng là phiền phức lắm."

Đi vào trong hầm mỏ, có người quen biết với Hứa Nam Nam đã bắt đầu chỉ trỏ vào cô. Thậm chí còn có người lo lắng rằng có điều không ổn khi cô đi đến gần, cố ý cách xa cô một chút.

Tuy rằng những người này không quá thân quen, nhưng trong lòng Hứa Nam Nam vẫn có một chút khó chịu.

Cô thở dài, sau đó đi thẳng đến văn phòng ủy ban mỏ.

Ngược lại, người trong văn phòng vẫn giống bình thường, thấy cô đến cũng chỉ kinh ngạc một chút. Chu Phương vui vẻ: "Nam Nam, em không sao rồi. Quản lý mỏ nói với bọn chị em không sao, bọn chị vẫn cho ông ấy lừa bọn chị đấy."

"Em không sao, chỉ là hiểu lầm thôi, nói rõ ràng thì không sao nữa. Nếu xảy ra chuyện thật sự thì em còn có thể quay trở về sao?" Hứa Nam Nam cười nói.

Những người khác nghe được thì cũng thay cô thở phào nhẹ nhõm.

Quản lý mỏ Cao và Lý Thành Văn nghe được động tĩnh thì lập tức từ văn phòng đi qua, nhìn thấy Hứa Nam Nam, hai người cũng nhẹ nhõm hẳn. "Không sao thì tốt. Sau này phải thận trọng một chút."

Hứa Nam Nam đồng ý, lại nói: "Quản lý mỏ, tôi vừa mới từ ngoài trở về, trên đường hình như có rất nhiều tin đồn liên quan đến tôi."

Chu Phương tức giận nói: "Đều là những người rảnh rỗi, về là lảm nhảm ngay. Đặc biệt là Hứa Mai Tử ấy. Đa số tin đồn đều là từ cái miệng cô ta mà ra cả."

Hôm đó người đến tỉnh đều là người có quan hệ tốt với Hứa Nam Nam, cho dù xảy ra chuyện thì người ta cũng sẽ không giậu đổ bìm leo. Hơn nữa, quản lý mỏ Cao còn cố ý nói rằng không được nói năng linh tinh.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 594


Sau khi trở về thì tin đồn bắt đầu lan ra không chỉ một mà còn là hai, mà người bắt đầu chính là Hứa Mai Tử.

Sắc mặt của những người khác trong ủy ban mỏ đều không tốt lắm.

Chuyện liên quan đến vấn đề danh dự của một đồng nghiệp nữ, nói lớn lên thì chính là liên quan đến thân phận chính trị.

Quản lý mỏ Cao nói: "Tiểu Chu, cô viết một bảng trình bày để phục hồi danh dự cho đồng chí Vu Nam Nam."

"Vâng." Chị ấy muốn viết từ lâu rồi.

Lý Thành Văn nói: "Công nhân trong hầm mỏ cũng phải quản lý hơn, không thể để cho họ nói năng tùy tiện như vậy nữa. Đây là lần đầu, sau này nếu như xuất hiện sự việc tương tự như vậy thì e là sẽ gây ra phiền phức cho hầm mỏ."

Nếu như một hầm mỏ xuất hiện hai, thậm chí là ba công nhân có vấn đề về tư tưởng thì lãnh đạo hầm mỏ đó cũng không yên được.

Quản lý mỏ Cao gật đầu: "Chuyện này cậu xử lý là được. Trở lại hội ý với hai phó quản lý hầm mỏ còn lại của chúng ta để xem xét về vấn đề tư tưởng của công nhân trong hầm mỏ. Tìm thời gian để tuyên truyền cho họ. Tư tưởng phải tiến bộ, không thể cả ngày chỉ chăm chăm vào mấy chuyện vớ vẩn."

Thấy việc trong hầm mỏ được sắp xếp như vậy, Hứa Nam Nam cũng không truy đến cùng nữa.

Trở về văn phòng, trưởng ban Tiêu cùng mấy người khác lại hỏi thăm một lượt. Thế là chuyện này mới coi như là đã rõ ràng.

Còn chưa tan làm, Hứa Linh đột nhiên chạy đến văn phòng tìm cô.

"Chị, em nghe chú Vệ nói chị về rồi nên đến thăm chị đây. Chị không sao rồi phải không ạ." Đôi mắt tròn xoe của Hứa Linh nhìn đăm đăm vào Hứa Nam Nam.

"Không sao, vốn dĩ không có chuyện gì, người ta nói lung tung đấy."

"Em biết là không sao mà, Hứa Mai Tử đó không phải là người tốt lành gì cả." Hứa Linh bây giờ thậm giờ cũng không thèm gọi là chị Mai Tử nữa.

Hứa Nam Nam cảm thấy tính cách của cô nhóc này đúng là nóng nảy, sau này lớn lên không phải muốn làm ông trời luôn sao. "Được rồi, em còn nhỏ như vậy, đừng nên quan tâm đến chuyện của người lớn. Chăm chỉ học tập là được rồi."

"Sao lại không quan tâm chứ, chị không biết chứ người phụ nữ đó hôm qua nói năng nhảm nhí ở nhà, nói cái gì mà sau này muốn duy trì khoảng cách với chị. Em cũng chả thèm để ý đến bà ta. Trước đó còn bảo em khuyên nhủ chị quay về nhà, xảy ra chuyện thì bảo duy trì khoảng cách. Thế mà bà ta c*̃ng nói ra được."

Duy trì khoảng cách với Lý Tĩnh, Hứa Nam Nam cầu còn không được: "Cứ để bà ta duy trì khoảng cách, chị c*̃ng đâu thèm."

"Nhưng… Nhưng có người thích như vậy." Hứa Linh đột nhiên ấp úng nói.

"Em có ý gì thế?" Hứa Nam Nam không hiểu nên hỏi cô nhóc.

Hứa Linh do dự, mấp máy môi: "Lúc trước, khi đi học về, em có gặp được chị hai mấy lần, em thấy người phụ nữ đó nói chuyện gì đó với chị ấy. Chị hai cũng không đi mà đứng lại nghe bà ta nói chuyện."

Nghe thế, tim Hứa Nam Nam hơi lộp bộp. Nhớ lại lúc trước Tiểu Mãn có vài lần trông rất nặng lòng. Xem ra là có liên quan đến Lý Tĩnh.

Cô cũng không rõ là tâm trạng gì, có hơi chua xót nhưng cũng có thể giải thích được. Trong ba người bọn họ, Tiểu Mãn là người ít tiếp xúc với hai vợ chồng Lý Tĩnh nhất. Bởi vì ít tiếp xúc nên rất dễ tạo ra ảo tưởng.

"Chị, chị đừng tức giận, chị nói chuyện với chị hai đi." Hứa Linh khuyên nhủ. Thực ra trong lòng cô nhóc cũng hơi tức giận, cô nhóc cho rằng chị hai là kẻ phản bội. Nhưng mà chị hai đối xử với cô nhóc rất tốt, mỗi ngày đều để dành đồ ăn ngon đưa cho cô nhóc. Chị hai còn dịu dàng. Cô nhóc không biết nên làm thế nào cả.

Hứa Nam Nam thì nghĩ thoáng, cũng không thấy có làm sao: "Không sao, chị không giận đâu."

Mỗi người đều có cách nghĩ riêng, cô cũng không thể kiểm soát người khác. Cùng lắm cô có thể nói chuyện với Tiểu Mãn về hai vợ chồng Hứa Kiến Sinh.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 595


Nếu Tiểu Mạn vẫn kiên quyết muốn sống với hai vợ chồng Hứa Kiến Sinh thì cô cũng hết cách.

Trên đường đi học về, Tiểu Mãn bị Lý Tĩnh chặn đường để nói chuyện.

"Mẹ nói chuyện với con, con có nghe không vậy. Tiểu Mãn à, mẹ cũng chỉ muốn tốt cho con. Chị con bây giờ gặp phải chuyện như vậy, sau này ai có quan hệ với nó cũng đều gặp họa. Bây giờ con vẫn còn nhỏ nên không hiểu, sau này con sẽ biết được chuyện này nghiêm trọng thế nào, dù mẹ có không nỡ thì cũng phải vứt bỏ nó thôi. Không thể để cho một mình nó mà vứt cả gia đình được, con nói có phải không?"

Lý Tĩnh ở bên cạnh tận tình khuyên bảo. Trong lòng cũng vui mừng vì trước đó con nhóc kia vẫn chưa về nhà lại. Nếu không thì lúc này cả nhà cô ta cũng sẽ bị liên lụy theo.

Cô ta cũng không rõ con nhóc này sao lại có gan lớn như vậy, thế mà qua lại với nhà tư bản.

Tiểu Mãn cúi thấp đầu đi về trước mà không nói lời nào.

Lý Tĩnh ở bên cạnh nói cả buổi trời, thấy cô bé không phản ứng thì dứt khoát kéo cô bé: "Mẹ nói con này, con bé này sao lại không lên tiếng chứ. Mẹ đang nói chuyện với con mà, thái độ này của con là sao đây?"

Tiểu Mãn vẫn không hiểu, chỉ là bả vai liên tục run rẩy.

Lý Tĩnh nâng đầu cô bé lên, lúc này cô ta nhìn thấy gương mặt của Tiểu Mãn đầy nước mắt. Cô ta giật mình, vội vàng thu tay lại: "Sao, sao con lại khóc rồi?"

"Trước kia mẹ nói với con rằng mẹ yêu thương con và chị. Mẹ nói là mẹ hối hận rồi, muốn cả nhà chúng ta sống chung với nhau… Con, con vẫn tin vào lời mẹ nói." Tiểu Mãn vừa khóc vừa lau nước mắt. Lúc trước, mẹ có tìm cô bé mấy lần, nói rằng trong lòng mẹ cũng rất rối bời. Có mấy lần cô bé cũng không nhịn được muốn khuyên chị mình tha thứ cho cha mẹ. Thế nhưng cô bé không thể nói ra được.

Trong lòng cô bé rất vui vì trước đó vẫn chưa nói ra… "Mẹ yêu thương con và chị mà chị của con xảy ra chuyện là mẹ chỉ muốn duy trì khoảng cách với chị ấy, còn muốn con và chị phải cách xa nhau ra. Mẹ có mặt mũi nào để nói rằng mẹ yêu thương bọn con chứ."

Lẽ ra cô bé nên sớm hiểu ra, rằng người mẹ yêu thương con cái sao có thể không quan tâm cô bé và chị như thế chứ. Sao sẽ luôn đối xử tệ với Tiểu Linh chứ, lại còn luôn làm khó dễ cho chị em họ chứ.

Hối hận cái gì chứ, thật sự hối hận thì sao bây giờ lại muốn phân rõ khoảng cách.

Lý Tĩnh nghe được lời của Tiểu Mãn nói thì trong lòng cũng hoảng hốt, đứa nhỏ này đã bị cô ta thuyết phục rồi, sao lại thay đổi chứ: "Mẹ đâu có không thương nó, mẹ cũng chỉ muốn tốt cho con và Tiểu Linh thôi mà."

"Vậy sau này con và Tiểu Linh cũng xảy ra chuyện, mẹ cũng duy trì khoảng cách với bọn con giống như này phải không. Mẹ chính là người như vậy, mẹ ích kỷ, chỉ biết nghĩ đến bản thân. Sau này mẹ đừng tìm con nữa, con không giống mẹ. Nếu không có chị của con thì con đã chết từ lâu rồi. Mẹ còn muốn con vạch rõ ranh giới với chị nữa, con ghét người như mẹ lắm! Con hận mẹ!" Tiểu Mãn hét một tiếng rồi chạy về nhà với gương mặt đầy nước mắt.

"Hận tao?" Lý Tĩnh đứng ngẩn ra nhìn theo bóng lưng đã chạy xa của cô bé. Sau một lúc, cô ta mới tức giận: "Tụi mày có tư cách gì mà hận tao. Không có tao sao lại có tụi mày? Có tư cách gì mà hận mẹ ruột của tụi mày chứ. Nói tao ích kỷ sao, tụi mày mới là đồ ích kỷ đấy! Không phải là vì tụi mày xem tao không phải người thành phố sao, thấy tao có xuất thân không tốt sao? Nếu tao có hộ khẩu thành phố, là cán bộ thì tụi mày còn không chạy theo gọi là mẹ từ lâu rồi sao."

Lý Tĩnh thở hổn hển quay trở lại hầm mỏ, còn chưa đến nhà thì đã thấy công nhân bàn tán xôn xao, nói chuyện của Nam Nam chỉ là hiểu lầm, người cũng trở về an toàn không có bất kỳ vấn đề gì.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 596


Trong hầm mỏ đã phát thông báo rồi, bảo mọi người không được tùy tiện bịa đặt.

"Hiểu lầm? Sao lại trở thành hiểu lầm rồi." Lý Tĩnh lẩm bẩm.

Lúc Hứa Nam Nam về đến nhà thì Tiểu Mãn đã về nhà rồi.

Bà Vu lo lắng nói: "Lúc con bé trở về, mắt nó đỏ hoe, đoán là gặp phải chuyện gì oan ức ở trường rồi. Bà hỏi con bé mà con bé cũng không nói rồi đi vào phòng luôn rồi."

"Bà, con gái có ai đi học mà không uất ức chứ. Bà đừng lo lắng, để cháu đi xem Tiểu Mãn sao rồi."

Cô đoán có phải là vì chuyện mà Hứa Linh đã nói hay không. Trong lòng thầm than thở.

Sau khi an ủi bà Vu, cô bước vào phòng, suy nghĩ xem nên bày tỏ như thế nào với Tiểu Mãn.

Vừa bước vào phòng, Tiểu Mãn đang nằm bò trên bàn chạy đến ôm cô.

"Chị!"

"Sao vậy?" Hứa Nam Nam choàng tay qua ôm cô bé. Đứa trẻ này đã lớn rồi, cũng cao đến vai cô rồi.

Tiểu Mãn ôm cô không buông tay: "Chị, xin lỗi chị."

Giọng nói càng nhỏ đi.

"Chị, em không cần biết chị xảy ra chuyện gì, chị vẫn là chị của em. Người khác nói gì em cũng không nghe đâu."

Hứa Nam Nam nghe xong thì cảm thấy chuyện mình suy nghĩ trước đây có thể không cần nói ra nữa. Cô cười, vỗ lưng dỗ dành Tiểu Mãn: "Được rồi, chị biết rồi. Em không cần quan tâm chuyện gì cả, đều qua cả rồi. Cũng đừng làm bà phải lo lắng."

Hứa Tiểu Mãn thoát khỏi vòng tay của cô, mím môi gật đầu: "Vâng, để em đi ra ngoài nói chuyện với bà."

"Đi đi." Hứa Nam Nam mỉm cười nói, cô giả vờ như không biết chuyện gì, cũng không hỏi đã xảy ra chuyện gì.

Cũng không biết Tiểu Mãn đã nói gì, bên ngoài rất nhanh đã truyền đến tiếng của bà Vu: "Chẳng bao chuyện thôi mà, suy nghĩ không cẩn thận cũng không sao, khóc cái gì chứ. Đừng khóc nữa."

"Bà, cháu không có khóc, cũng sẽ không khóc nữa."

Bởi vì thông báo của ủy ban mỏ, nên những chuyện liên quan đến Hứa Nam Nam trong hầm mỏ cũng từ từ lắng xuống. Cho dù thỉnh thoảng có người thảo luận một số câu, nhưng Hứa Nam Nam cũng không để ý. Dù sao ở đâu cũng có người không chê chuyện lớn.

Có điều, khi chuyện của Hứa Nam Nam lắng xuống thì tin tức về Hứa Mai Tử lại xuất hiện.

Lần trước Hứa Mai Tử lên tỉnh tham gia biểu diễn, có lẽ đã bị một nam đồng nghiệp nào đó ở trên tỉnh để mắt đến. Người ta đã bắt đầu viết thư gửi cho Hứa Mai Tử.

Thư chuyển từ phòng gác cổng đến. Bức thư thứ nhất vẫn còn chấp nhận được. Thế nhưng mỗi ngày một bức thì cũng có chút vấn đề. Việc tham gia biểu diễn mà bị đồng nghiệp nam để ý đến cũng không ít, lúc trước trong hầm mỏ cũng có xảy ra ví dụ tương tự. Nhưng điều quan trọng là Hứa Mai Tử có người yêu rồi. Nghe nói còn muốn kết hôn với người yêu luôn rồi.

Chuyện này vẫn còn đang lan rộng ra thì Ngô Kiếm đột nhiên tuyên bố cắt đứt mối quan hệ với Hứa Mai Tử. Nói Hứa Mai Tử dễ dàng thay đổi, yêu đương với anh ta mà còn dây dưa với thanh niên khác, không biết hai người có trong sạch không.

Động tác của Ngô Kiếm rất nhanh lẹ, bên này vừa mới cắt đứt quan hệ, quay lại đã lãnh chứng kết hôn với cháu gái của chị Lưu bên công đoàn. Thậm chí nhanh đến mức rượu mừng còn chưa uống, đã trực tiếp chuyển đến sống chung. Văn phòng của Hứa Nam Nam còn được ăn kẹo mừng của họ.

Hứa Nam Nam không ăn nổi kẹo mừng của họ, cô tặng tất cả số kẹo cho con của chị Liễu.

Chị Liễu vô cùng vui vẻ, buổi trưa ăn cơm còn kéo tay Hứa Nam Nam, trên đường còn tám chuyện linh tinh: "Đồng chí nữ này cũng ngốc quá, không chịu lấy lá thư đó không phải là được rồi sao? Còn ngày nào c*̃ng đến lấy thư nữa chứ. Chị thấy cô ta c*̃ng không oan, nói không chừng cô ta cũng muốn đi lên tỉnh đấy."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 597


Hứa Nam Nam không nói câu nào mà chỉ nghe chị Liễu nói về những chuyện ấy. Đợi đến khi vào trong nhà ăn lại nhìn thấy hai vợ chồng Chu Phương, thế là bốn người ngồi chung một chỗ.

Vừa lấy cơm và thức ăn rồi ngồi xuống, nhà ăn lập tức trở nên ầm ĩ.

Chu Phương muốn đi xem cãi nhau nhưng bị Lý Vĩ Minh kéo lại: "Em đi nhiều chuyện làm gì, đến lúc đó người ta khiến em bị thương thì thành ra vô cớ chịu thiệt."

Chu Phương xoa bụng đành kìm nén.

Hứa Nam Nam cũng không đi. Chị Liễu lại không kìm nổi mà thả bát đũa lẻn qua. Một lát sau chị ấy lại chen ra khỏi đám đông, gương mặt đầy vẻ lắm chuyện: "Là Hứa Mai Tử và hai vợ chồng Ngô Kiếm. Hứa Mai Tử tìm Ngô Kiếm để tranh luận, rồi bị Lưu Đại Nữu đánh."

Trong đám người, Hứa Mai Tử ngồi dưới đất trừng nhìn Ngô Kiếm với vẻ hung dữ.

Ngô Kiếm bị cô ta trừng đến nỗi chột dạ, nhưng nghĩ đến việc sau này không phải bị đứa con gái này uy h**p nữa, anh ta lại cảm thấy nở mày nở mặt. "Hứa Mai Tử, do cô có lỗi với tôi trước. Tôi đã dự định kết hôn với cô, kết quả cô thì sao, ấy thế mà lại dây dưa không rõ ràng với một đồng chí nam khác. Bây giờ tôi đã kết hôn mà cô còn tới tìm tôi, cô có cần mặt mũi không?"

"Ăn trong chén nhìn trong nồi, bây giờ Ngô Kiếm không ở bên cô nữa nên cô hối hận? Chẳng lẽ cô còn cho rằng Ngô Kiếm đợi cô mãi à. Đâu ra chuyện tốt như vậy chứ?"

Vóc người của Lưu Đại Nữu eo thô tay mập, bộ dạng chỉ vào Hứa Mai Tử trông cực kỳ khí thế. Hứa Mai Tử ngồi dưới đất thoạt nhìn vô cùng đáng thương.

Có một số đồng chí nữ không đành lòng nên khuyên giúp vài câu.

Hứa Mai Tử ngồi dưới đất nhìn đôi trai gái chó chết kia, trong lòng tức giận đến hộc máu.

Cô ta tính đi tính lại, không ngờ rằng mình chỉ do dự giây lát như vậy mà đã bị Ngô Kiếm thừa cơ hắt nước bẩn lên người, khiến cô ta có miệng cũng khó lòng giải thích.

"Ngô Kiếm, anh giở trò lưu manh!" Hứa Mai Tử đỏ mắt chỉ vào Ngô Kiếm.

Cô ta chưa bao giờ tức giận thế này, chưa bao giờ bị ức h**p như vậy. Lần trước Ngô Kiếm dám vứt bỏ cô ta, vậy cô ta cũng dám đè cho Ngô Kiếm không ngóc đầu lên được. Nếu lần này Ngô Kiếm dám cưới người khác, cô ta sẽ không để cho Ngô Kiếm sống yên.

"Anh giở trò lưu manh với tôi. Đồ lưu manh nhà anh."

Ngô Kiếm mỉa mai nói: "Tôi giở trò lưu manh, tôi giở trò lưu manh khi nào. Chính cô mập mờ với người khác, ai biết được cô và người ta có trong sạch hay không. Có phải người ta không chịu trách nhiệm nên cô ăn vạ tôi không? Sao lúc trước không bảo tôi giở trò lưu manh, bây giờ lại nói."

Những công nhân khác đều nhìn Hứa Mai Tử bằng ánh mắt đen tối.

Trong lúc ăn ở với Ngô Kiếm lại dan díu với đồng chí nam khác, hạng con gái thế này cũng chẳng phải thứ tốt lành gì.

Có người gọi chủ nhiệm Chu của hội liên hợp phụ nữ đến đây, nhìn thấy Hứa Mai Tử ngồi dưới đất, cô ấy bước tới kéo cô ta đứng dậy: "Đang làm gì thế này? Giữa trưa không ăn cơm mà làm loạn cái gì. Còn muốn làm việc nữa không?"

Những người khác bị chủ nhiệm Chu mắng vài câu, lập tức trở lại chỗ ngồi của mình ăn cơm.

Hứa Nam Nam và Chu Phương ngồi yên tại chỗ cũng có thể trông thấy bộ dạng thảm thương kia của Hứa Mai Tử.

Chủ nhiệm Chu kéo Hứa Mai Tử ra ngoài, vừa đi vừa nói điều gì đấy. Hứa Mai Tử cúi đầu, cũng không biết cô ta nghĩ gì mà đột nhiên ngẩng đầu trừng mắt về phía Hứa Nam Nam với vẻ hung tợn.

"Ánh mắt của cô ta là sao đây?!" Chị Liễu tức giận đập bàn.

Chu Phương khinh thường nói: "Ánh mắt gì, không chịu được khi người khác hạnh phúc thôi."

"Loại người này có kết cục như thế cũng là đáng đời. Thảo nào đồng chí nam người ta thà kết hôn với Lưu Đại Nữu cũng không cưới cô ta. Cưới người mưu mô như vậy về nhà chẳng phải gia đình không yên à."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 598


Hứa Nam Nam cũng cảm thấy rất bất lực. Loại người này tự mình làm sai chuyện vẫn không hối cải, còn luôn cảm thấy do vấn đề của người khác, trút giận lên người người khác.

Cũng là chọn quả hồng mềm để bóp thôi.

Hứa Mai Tử gây ra một trận ồn ào trong nhà ăn như vậy, bị phía ủy ban mỏ phê bình một phen. Cuối năm mọi người đều vội vàng làm việc, đồng chí này lại còn phá rối. Hơn nữa tác phong cá nhân có vấn đề, lại còn bám theo đồng chí nam đã kết hôn, đức hạnh không đàng hoàng.

Bị thông báo phê bình, việc chuyển từ học nghề sang chính thức năm sau cũng còn không đến lượt Hứa Mai Tử nữa, phỏng chừng bị sẽ kéo dài vô thời hạn.

Hứa Kiến Sinh vừa về đến nhà đã thấy Lý Tĩnh và Hứa Mai Tử lôi lôi kéo kéo ở cửa nhà mình.

Nhìn thấy Hứa Mai Tử, sắc mặt của Hứa Kiến Sinh cũng không vui mấy.

Tác phong của hai đứa cháu gái nhà mình nuôi đều có vấn đề. Hắn ta không còn chút mặt mũi nào. Vả lại lúc trước sau khi đứa cháu gái này tự dọn ra ngoài, Hứa Kiến Sinh cảm thấy mình nên cho gì cũng đã cho cả rồi, không muốn để ý đến đứa cháu gái này nữa.

"Cháu đi nhanh lên đi nhanh lên, không có lương tâm. Lúc trước bác nuôi dưỡng cháu lâu như vậy, đủ lông đủ cánh rồi là đi ngay. Bây giờ xảy ra chuyện lại quay về tìm bác cả của cháu à?"

Thấy Hứa Kiến Sinh trở về, Lý Tĩnh vội vàng đuổi Hứa Mai Tử đi. Sợ Hứa Kiến Sinh mủi lòng.

Hứa Mai Tử không để ý đến cô ta mà nhìn về phía Hứa Kiến Sinh vừa trở về: "Bác cả."

"Cháu đến làm gì?" Hứa Kiến Sinh hỏi bằng vẻ mặt bình tĩnh rồi đi vào nhà.

"Bác cả, bác có thể nói với thầy dạy của cháu vài câu về chuyện cháu chuyển lên chính thức không. Cháu cũng sắp chuyển lên chính thức rồi. Năm sau là chuyển được." Hứa Mai Tử tủi thân hét vào trong nhà. Sau khi Ngô Kiếm kết hôn, phía tỉnh lỵ cũng không có thư nữa. Dù cô ta có ngốc cũng biết có chuyện gì. Thảo nào lúc trước Ngô Kiếm ân cần thu xếp cho cô ta tham gia biểu diễn như vậy, hoá ra là gài bẫy để cô ta chui vào.

Lý Tĩnh cười mỉa: "Chính cháu tác phong không tốt, xảy ra chuyện tự mình gánh chịu, tìm bác cả của cháu có ích gì."

"Đây là chuyện của nhà họ Hứa chúng cháu, không mượn bác xen vào." Hứa Mai Tử tức giận nói.

Bây giờ người trong hầm mỏ đều khinh thường cô ta, cười nhạo sau lưng cô ta, dựa vào đâu mà Lý Tĩnh cũng khinh thường cô ta.

Hứa Kiến Sinh ở trong nhà nghe Hứa Mai Tử cãi nhau với Lý Tĩnh, cũng không để ý mà chỉ ngồi trên ghế: "Chuyện này bác không lo được, sau này tự bản thân cháu biểu hiện tốt, chắc chắn có thể chuyển sang chính thức."

"Bác cả, bác không lo chuyện này cho cháu thật ư? Sao bác lại bất công như vậy. Hứa Hồng gây chuyện mất mặt như thế, bác cũng giúp lo liệu việc kết hôn, còn giao công việc cho Lỗi Tử. Cháu và Long Long không có bất cứ thứ gì, tất cả đều dựa vào chính bản thân, giờ đây xảy ra chuyện, nhờ bác giúp chút chuyện mà bác cũng không giúp?"

"Anh Hứa, đừng để ý đến nó!" Lý Tĩnh tức giận đến nghiến răng.

Hứa Kiến Sinh xuyên qua cửa chính nhìn Hứa Mai Tử: "Bác quả là bất công, cực kỳ bất công. Bác nuôi dưỡng cháu và Hồng Hồng nhiều năm như vậy, lại không nuôi Nam Nam và Tiểu Mãn một ngày nào. Bác cho các cháu đi học, Nam Nam lại phải dựa vào chính mình để đến trường. Bác sắp xếp công việc cho cháu, Nam Nam còn phải tự mình tìm đường đi. Bác thiên vị hết cho người ngoài luôn rồi."

Hắn ta nhìn Hứa Mai Tử: "Cháu cũng đã lớn, cũng có công việc rồi, chuyện của mình thì tự mình giải quyết. Bác không lo được."

Hứa Mai Tử thật sự không ngờ Hứa Kiến Sinh ấy thế mà lại tuyệt tình, từ chối cô ta thẳng thừng đến này. Trong lòng cô ta cảm thấy tủi thân căm giận.

Cô ta cắn môi xoay người bước nhanh rời đi.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 599


Lý Tĩnh nhổ một ngụm nước bọt về phía cô ta: "Hạng người không có lương tâm này sớm muộn gì cũng gặp báo ứng."

Đến ngày tết ông Táo, cuối cùng hầm mỏ cũng bắt đầu nghỉ đông.

Chủ yếu là do trời quá lạnh, lại có tuyết rơi, hầm mỏ cũng không tài nào khởi công được. Hằng năm vào lúc này đều phải cho công nhân về nhà ăn tết. Một số công nhân quê quán ở nông thôn, thường ngày không có thời gian trở về, cũng chỉ mỗi dịp tết là có thể quay về đoàn tụ với gia đình.

Năm nay Hứa Nam Nam ăn tết ở bên nhà mới, nhưng vẫn cần về nhà một chuyến gửi ít đồ tết cho cả nhà thím Quế Hoa.

Bên Lâm Thanh Bách thì không thể nghỉ được, sau khi nghe bảo Hứa Nam Nam muốn về quê, cuối cùng anh vẫn xin nghỉ, dự định về quê cùng với Hứa Nam Nam.

Thời gian này nông thôn đã phát lương thực, cũng không thiếu lương thực. Hứa Nam Nam mang theo mấy cân bột mì, cắt thêm vài ký thịt mang về cho gia đình Tống Quế Hoa làm sủi cảo ăn tết.

Hôm trở về cũng có tuyết rơi, Hứa Nam Nam ăn mặc kín mít mà vẫn thấy lạnh.

Nhìn Lâm Thanh Bách bên cạnh, cô không kìm được mà thầm ước ao ghen tỵ. Tại sao đàn ông và phụ nữ lại khác nhau nhiều như vậy chứ.

Đang cảm thấy buồn bực thì bàn tay lạnh băng của cô được một bàn tay to ấm áp nắm lấy.

Lâm Thanh Bách cười nhìn cô, nhéo nhéo bàn tay bên dưới: "Ấm rồi thì đổi sang tay khác."

Hứa Nam Nam vểnh môi: "Ừm."

Sự ấm áp không ngừng truyền đến từ bàn tay khiến Hứa Nam Nam thoải mái thở dài. Nếu chiếc xe này là tàu điện thì tốt biết mấy, dễ chịu nhường nào. Đang nghĩ ngợi vẩn vơ, trong đầu lại có tiếng ting ting truyền đến.

Vừa nói chuyện đã nói lời quan tâm người khác, tâm trạng của Hứa Nam Nam rất tốt, cô trả lời: "Gần đây hơi bất tiện."

Cô suy nghĩ rồi thử đáp: "Tình hình phía bên tôi không tốt lắm."

"Chính trị."

Đối phương im lặng.

Hứa Nam Nam nghĩ nói không chừng người này cho rằng cô làm chuyện phạm pháp gì đấy.

Hứa Nam Nam sửng sốt, đột nhiên nhớ ra lần trước mình thuận miệng nói về những năm tám mươi. Đối phương cũng tiếp lời theo cô, ấy thế mà cô không để ý xem quá trình phát triển của hai bên thời không có giống nhau về mặt thời gian không. Đừng bảo là bên cô nói về khoa học kỹ thuật những năm tám mươi, mà phía người ta lại là thời đại máy bay đầy trời rồi đấy.

"Trình độ khoa học kỹ thuật của những năm tám mươi như thế nào?" Hứa Nam Nam hỏi.

Điện thoại di động một vạn tệ còn tìm không thấy mà điện thoại bấm phím cũng thông dụng luôn rồi. Quả nhiên là không giống nhau mất rồi.

Được rồi, lấy ít tài liệu xem thử trước: "Tìm một ít về kỹ thuật ô tô đi."

Hứa Nam Nam nửa hiểu nửa không, bèn hỏi: "Vậy trong những thứ ấy cái gì quan trọng nhất?"

"Vậy tìm kỹ thuật động cơ!"

Dứt lời, Cổ Lỗ Sĩ đăng xuất.

Hứa Nam Nam ra khỏi Taobao, thầm nghĩ thời gian của hai thế giới này ấy thế mà lại gần nhau như vậy, đều c*̀ng sắp đến tết.

Lại thêm một năm.
 
Back
Top Bottom