Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 440


Hứa Nam Nam nghe thấy lời chị ấy nói, cô cũng nhận ra được chút gì đó. Suy nghĩ của Chu Phương cũng giống như suy nghĩ được sinh ra từ sự độc thân của rất nhiều phái nữ trong tương lai. Khi bạn ở một mình, bạn có thể mua bất cứ thứ gì. Sau khi kết hôn, phải chăm lo cho gia đình nên không còn thoải mái như xưa nữa. Nhưng, thời đại này đều là bước đi c*̀ng với khó khăn, cho nên cảm giác này không được rõ ràng cho lắm. Chu Phương có phần ngoại lệ vì có nguyên nhân từ thời thơ ấu của chị ấy.

"Vậy thì chị tính sẽ không kết hôn sao? Kéo dài như thế c*̃ng không phải là cách." Hai người đã trưởng thành không còn nhỏ. Đừng nhìn Chu Phương độ tuổi đầu hai mươi, tuổi tác như này đã được coi là độ tuổi thích hợp kết hôn rồi. Cô chợt nghĩ đến, Lâm Thanh Bách cũng hơn hai mươi rồi. Ở thời đại này anh đã là nam thanh niên lớn tuổi rồi, vậy có phải anh c*̃ng sẽ kết hôn không?

Nghĩ đến đây, trong lòng cô chợt bứt rứt không thôi.

Qua mấy ngày sau, Lâm Thanh Bách c*̃ng không đến tìm cô. Hứa Nam Nam càng cảm thấy khó chịu.

Như thế này là muốn cắt đứt quan hệ với cô?

Quên đi, dù sao c*̃ng là cô nói không cần đón. Người ta không tới đón không phải càng tốt sao? Hứa Nam Nam tự an ủi.

Nhưng Lâm Thanh Tùng thì lại cố ý đợi ở cổng mỏ lúc tan tầm, nhìn Hứa Nam Nam với vẻ mặt u oán: "Tôi nói này cán sự Vu, mấy ngày nay cô bận cái gì vậy?"

Không có việc gì bận rộn cả, bộ phận vật tư c*̃ng được coi là nơi thoải mái nhất Lúc bận bịu thì phải chạy bôn ba bên ngoài hơn nửa tháng trời. Lúc nhàn rỗi thì cũng chỉ giải quyết một số việc sau khi thu mua hoặc là đến các tỉnh lị, các nơi gần thành phố để mua một số vật tư.

Chính Lâm Thanh Tùng từng làm qua nên đương nhiên cậu ta biết. Cậu ta hỏi là có lý do. Mấy ngày nay, anh của cậu ta như là nòng pháo vậy, chỉ cần châm một mồi là nổ tung ngay. Không cho thằng em như cậu ta chút hòa nhã gì. Hở chút là anh quắc mắt lạnh mặt nhìn cậu ta, cậu ta sắp không trụ được nổi nữa rồi.

Hứa Nam Nam bị ánh mắt cậu ta nhìn đến mức nổi cả da gà lên, như thể bản thân mình là một thằng đàn ông phụ tình vậy, phụ cô dâu nhỏ là cậu ta.

"Tôi gần đây không bận gì cả, có chuyện gì sao?"

"Không bận gì à, hay là thế này đi, tôi mời cô ăn cơm nhé?" Lâm Thanh Tùng lập tức cười đến mức không thấy mắt đâu. Nhiệt tình vô c*̀ng.

Hứa Nam Nam buồn bực nhìn cậu ta: "Đang yên đang lành làm gì mà tự nhiên mời tôi ăn cơm?"

"Không phải tại đúng lúc đang rảnh rỗi sao. Cô với anh tôi quen biết, chúng ta c*̃ng quen biết, thân càng thêm thân ấy mà."

Cái gì mà thân càng thêm thân, ăn nói lung tung cái gì vậy. Hứa Nam Nam trừng mắt, sải bước đi về phía trước.

Lâm Thanh Tùng nhanh chóng đi theo.

Ở đằng sau, Hứa Hồng trừng mắt nhìn vào bóng dáng của hai người. Con nhóc này lần trước thì có cảnh sát, lần này lại dính theo Lâm Thanh Tùng, tại sao lại tham lam như thế chứ hả. Chị ta nghiến răng, nhấc chân đi theo.

Hứa Nam Nam không muốn đi ăn với Lâm Thanh Tùng, nhưng Lâm Thanh Tùng nói c*̃ng sẽ mời Lâm Thanh Bách. Cô suy nghĩ một lát, rồi c*̃ng cùng đi với cậu ta.

Cô cảm thấy có hiểu lầm nào đó giữa mình và Lâm Thanh Bách, cần phải nói rõ ràng. Cô về nhà nói với bà Vu một tiếng rồi sau đó mới ra ngoài đi ăn c*̀ng với Lâm Thanh Tùng.

Lần này vẫn là đến tiệm cơm ở cạnh ủy ban huyện.

Nhìn thấy Lâm Thanh Tùng dẫn Hứa Nam Nam đi tới, Tiểu Điền lập tức vui vẻ tiến lên chào hỏi: "Em gái, đã lâu không gặp."

"Hai người quen biết nhau à?" Lâm Thanh Tùng nhướng mày.

Tiểu Điền cười nói: "Đúng vậy, lần trước bộ trưởng Lâm có dẫn cô ấy đến đây." Sau đó lại nói với Hứa Nam Nam: "Sao em không đến đây ăn? Lần nào chị c*̃ng giữ đồ ăn lại cho em đấy. Em không đến, toàn để cho người khác ăn hết thôi."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 441


Lời này là thật, từ sau lần Lâm Thanh Bách đưa Hứa Nam Nam đến đây, nhìn dáng vẻ giống như là người yêu với nhau, thế là cô ấy ghi nhớ trong lòng. Bất kể là nể mặt của bộ trưởng Lâm hay là nể tình Lâm Thanh Tùng thì cũng phải giữ mối quan hệ tốt với cô.

Hứa Nam Nam không biết người ta coi trọng cô như vậy, có hơi ngại ngùng: "Em bình thường toàn ăn cơm ở nhà ăn, hiếm khi ra ngoài."

"Được rồi, nếu lần sau tới ăn thì nói trước với chị, chị sẽ để lại đồ ngon cho em." Tiểu Điền không xoắn xuýt chuyện này, xoay eo đi vào nói với cậu mình, để làm chút đồ ngon chiêu đãi người ta.

"Mặt mũi của cô còn lớn hơn tôi đấy." Lâm Thanh Tùng nói.

Hứa Nam Nam cười lúng túng, bản thân cô tự hiểu, là người ta nể mặt anh Lâm. Nếu không thì người ta dựa vào cái gì mà lại đối xử tốt với mình chứ.

Ngồi được một lúc, thức ăn đã được dọn ra bàn. Hứa Nam Nam nhìn trái phải, nhưng không thấy bóng của Lâm Thanh Bách đâu.

Cô trợn mắt nhìn Lâm Thanh Tùng: "Không phải anh gạt tôi đấy chứ?"

"Không mà, không lừa đâu." Lâm Thanh Tùng giơ tay lên bảo đảm. Sáng nay cậu ta thực sự có nói chuyện này với anh trai mình, nhưng không biết anh mình có nghe lọt tai không. Không thấy trả lời không đến, chắc là có nghe mà nhỉ.

"Hẳn là có việc bận, đến muộn chút c*̃ng là chuyện bình thường. Nếu không thì chúng ta ăn cơm trước đi."

"Anh Tùng."

Lâm Thanh Tùng đang lấy đũa cho Hứa Nam Nam thì Hứa Hồng đột nhiên chạy vào, mắt đỏ bừng răng thì nghiến, mặt chị ta tỏ vẻ uất ức và oán giận.

Lâm Thanh Tùng giật mình, hoàn toàn không ngờ Hứa Hồng lại đột ngột chạy đến thế này.

"Này, Hứa Hồng, cô đến đây chắc tìm Hồng Quân hả. Hôm nay cậu ta không có ở đây." Con nhóc này sao tự nhiên chạy bật ra vậy, thế này không phải lại làm cho cán sự Vu hiểu lầm sao?

"Anh Tùng, anh đừng để bị con nhỏ này lừa. Nó bắt cá hai tay. Em thấy lần trước nó còn đi c*̀ng với một anh cảnh sát đấy."

Hứa Hồng đỏ bừng mắt chỉ vào Hứa Nam Nam nói.

Chị ta đi theo hai người họ suốt một đường, nhìn thấy ngày nắng nóng thế này mà anh Tùng đi c*̀ng nó suốt cả quãng đường dài, còn đưa nó đến tiệm cơm ăn tối. Dựa vào cái gì chứ. Con nhóc này chẳng làm gì cả mà anh Tùng tốt với nó như vậy. Mình là cái gì chứ. Vì anh Tùng mà cả gia đình chị ta giờ phải thắt lưng buộc bụng đây này.

Tình huống gì vậy, Lâm Thanh Tùng nhìn Hứa Nam Nam rồi lại nhìn Hứa Hồng.

"Cô đang nói bậy cái gì vậy? Chúng tôi đang ăn cơm yên lành, cô đến làm loạn cái gì vậy? Trở về trước đi, ngày mai tôi kêu Hồng Quân tìm cô."

Không cần biết tên cảnh sát kia là ai, không thể để Hứa Hồng la hét ở đây được.

"Em không nói bậy. Không tin thì anh hỏi nó đi."

Hứa Hồng tràn ngập tự tin nói.

Chị ta tận mắt chứng kiến còn có thể là giả sao?

Hứa Nam Nam mím mím môi, có một bữa cơm mà chị ta c*̃ng không để cho người ta ăn yên ổn. Cô đứng lên nói: "Đồng chí Hứa Hồng, mắt nào của chị nhìn thấy tôi bắt cá hai tay? Chị ở đây la hét bôi nhọ thanh danh tôi, là ỷ vào những năm nay nói bậy nói bạ không phạm tội phải không?"

"Hứa Nam Nam, mày đừng hòng phủ nhận, dù sao tao cũng nhìn thấy hết rồi." Chị ta nói với Lâm Thanh Tùng: "Anh Tùng, những gì em nói đều là sự thật."

Lâm Thanh Tùng đen mặt lại. Mặc dù không biết cảnh sát kia là ai, nhưng cậu ta vẫn tin vào mắt nhìn của anh trai mình, c*̃ng tin vào mắt nhìn của mình, đến mình còn bị ghét bỏ như vậy thì tên cảnh sát nào có thể khiến cán sự Vu thích chứ.

"Đồng chí Hứa Hồng, nếu cô còn gây chuyện nữa thì tôi sẽ tìm Lưu Hồng Quân đến đây đấy." Lâm Thanh Tùng lạnh nhạt cảnh cáo.

"Anh Tùng..."

"Đi ra ngoài!" Lâm Thanh Tùng nheo mắt nói, hoàn toàn mất đi nụ cười tít mắt thường ngày. Trông lạnh lùng đáng sợ vô c*̀ng.

Hứa Hồng không dám nói gì nữa.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 442


Ngay cả Tiểu Điền đang bưng đồ ăn ở bên cạnh cũng không dám lại gần. Có chuyện gì vậy? Không phải chỉ mới đi dọn món lên thôi sao, làm sao mà lại ầm ĩ thế này rồi?

Đang do dự không biết có nên đi sang hay không thì thấy ở cửa có ba người đi vào, mắt cô ấy trừng to lên, lớn tiếng nói: "Dì Lý đến rồi ạ."

Lâm Thanh Tùng nghe vậy thì quay đầu nhìn về phía cửa, vừa vặn nhìn thấy mẹ mình dẫn theo ông Lý và bà Lý vào.

Lý Uyển không ngờ dẫn theo chú Lý và thím Lý ra ngoài ăn cơm mà còn có thể gặp được cảnh tượng như vậy. Nhất là còn bắt gặp được vẻ mặt âm u c*̉a con trai bà ta, khiến người làm mẹ như bà ta cũng cảm thấy có chút xa lạ.

Lại nhìn cô gái đang khẽ mím môi lại đứng bên cạnh Lâm Thanh Tùng. Nữ đồng chí kia vừa nói gì nhỉ, bắt cá hai tay?

Hứa Nam Nam cũng nhận ra Lý Uyển. Cũng không phải là do cô có trí nhớ tốt, mà là do trời nắng nóng như vậy mà vẫn mặc bộ quân phục dài tay nên ấn tượng khắc ghi quá mạnh.

"Thanh Tùng, bọn con đang ầm ĩ vậy, ở bên ngoài mà cũng không chú ý gì cả." Lý Uyển không vui nhìn con trai, rồi lại nhìn những người đang xem trò vui bên cạnh.

Lâm Thanh Tùng nhíu mày, cảm thấy hôm nay mình đúng thật là chọn ngày không tốt. Cứ tưởng mình đang giúp anh trai, nhưng hóa ra lại bị hố như vậy. Chưa kể việc đã bị Hứa Hồng phá rối rồi còn đụng phải ba người này.

"Không có việc gì đâu mẹ. Con còn có việc nên phải đi trước. Mấy món trên bàn này mọi người ăn đi ạ." Anh trai cậu ta không muốn để cho mẹ cậu ta biết về cán sự Vu.

Hứa Nam Nam cũng không muốn ở lại nữa, đặc biệt là sau khi nhìn thấy dì mặc quân phục này, cảm thấy thế giới này thật quá nhỏ bé. Đi một vòng, thế mà hóa ra lại là mẹ của Lâm Thanh Tùng và c*̃ng là mẹ kế của anh Lâm.

Chuyện gì thế không biết nữa.

Đeo túi lên định theo Lâm Thanh Tùng rời đi. Vừa đến cửa thì Lâm Thanh Bách mặc áo sơ mi trắng, quần quân đội, giày da nhẹ nhàng khoan khoái bước vào.

Hai bên đụng mặt nhau, Lâm Thanh Tùng che mặt. Anh à, sao anh lại đến đây vào lúc này chứ?

Lâm Thanh Bách thấy hai người bước ra c*̃ng hơi ngạc nhiên. Sau khi tan làm, anh vội vàng trở vào nhà tắm rửa, thay quần áo, thuận tiện sửa sang lại tóc tai. Cả người sạch sẽ mát mẻ rồi anh mới vội vàng chạy sang đây. Sao vừa mới đến thì đã đi ra rồi. Không phải đã ăn xong rồi đấy chứ.

Trong phòng, Lý Uyển cũng nhìn thấy Lâm Thanh Bách, cười nói: "Thanh Bách cũng đến à, đúng lúc quá, mọi người cùng nhau ăn cơm đi."

Lâm Thanh Bách cau mày.

Lý Uyển đi tới, cười với Hứa Nam Nam: "Đồng chí này, hay là chúng ta c*̀ng nhau ăn bữa cơm nhé? Tôi vừa rồi có nghe nữ đồng chí kia nói, người yêu c*̉a cô là cảnh sát phải không? Thanh Tùng nhà chúng tôi mời ăn tối, sao có thể chỉ mời mình cô thôi được, thế thì quá thất lễ rồi. Hay là mời người yêu cô cùng đến ăn tối nhé."

"Mẹ, mẹ đang nói bậy cái gì vậy." Lâm Thanh Tùng nóng nảy nói.

Rồi cậu ta lại hung hăng trừng mắt nhìn Hứa Hồng đang không dám nói gì.

Hứa Nam Nam mím chặt môi, cô có thể nhìn thấy được trong mắt mẹ Lâm Thanh Tùng mang theo đôi phần khinh thường. Như thể cho rằng cô là loại người bắt cá hai tay vậy.

"Không cần đâu, tôi không có người yêu nên không cần ăn. Nhà mọi người ăn đi." Nói xong thì cô đeo túi xách bước ra ngoài.

"Nam Nam." Lâm Thanh Bách bước tới, một tay nắm lấy cánh tay cô.

"Thanh Bách, con đang làm gì vậy, chú ý một chút." Lý Uyển nhíu mày nhắc nhở.

Lâm Thanh Bách lạnh mặt nói: "Nam Nam không có người yêu gì cả. Cảnh sát kia là do trước đây có chút hỗn loạn nên giúp con đến đón Nam Nam. Về phần Thanh Tùng là nó đang giúp con mời Nam Nam ăn cơm."

Lý Uyển kinh ngạc nói: "Ý của con là sao?"

"Như dì nghĩ." Lâm Thanh Bách lạnh lùng nói xong thì kéo Hứa Nam Nam rời đi thẳng.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 443


Ngang ngược quá đi. Lâm Thanh Tùng ngẩn tò tè nhìn anh trai mình.

Cả hai đi thẳng không hề ngoảnh đầu lại, bỏ lại mọi người với những nỗi niềm riêng.

Lý Uyển thế nào c*̃ng không ngờ rằng đứa con gái mà bà ta cho rằng đang quyến rũ con trai mình lại là đối tượng tìm hiểu của Lâm Thanh Bách.

"Mẹ, mẹ phải thay đổi tính tình." Nhân vật chính rời đi cả rồi, Lâm Thanh Tùng cũng không còn áp lực nữa, để cho hai người già vào nhà ăn cơm: "Ông ngoại, bà ngoại, chúng ta ăn cơm trước đi. Món ăn con vừa mới gọi đấy ạ. Con biết mọi người thích ăn, con gọi món ngon cả đấy."

Cậu ta trợn mắt nói mò, thế mà lại khiến hai c*̣ vui vẻ không thôi.

Thím Lý cười ha ha ngồi xuống, nhìn Hứa Hồng mắt đỏ hoe đứng ngơ ngác bên cạnh, hỏi: "Cô gái này có muốn cùng ăn cơm không?"

"Không quen biết." Lâm Thanh Tùng bĩu môi, sau khi nhìn rõ cái kiểu không biết điều c*̉a Hứa Hồng thì cậu ta hoàn toàn không còn tâm tư để ý tới Hứa Hồng nữa.

"Nam Nam đi rồi, cô còn không đi à?"

Hứa Hồng lúc này mới hồi thần trở lại. Nhìn Lâm Thanh Tùng, rồi lại nhìn những người khác: "Hứa Nam Nam và anh của anh..."

"Cô không phải thấy hết rồi sao?"

Trong mắt Hứa Hồng lại hiện lên vẻ kinh ngạc, chị ta nghiến răng chạy ra ngoài.

"Hứa Nam Nam?" Chú Lý và Thím Lý đưa mắt nhìn nhau. Lý Uyển cũng đi tới, tâm trạng rất không tốt: "Cái gì Hứa Nam Nam?"

"Không phải Hứa Nam Nam, là Vu Nam Nam." Lâm Thanh Tùng ăn một ngụm cháo.

Nghe nói là Vu Nam Nam, hai người già có chút thất vọng, không hỏi nữa. Cúi đầu ăn cơm.

Lý Uyển thì lại càng nghĩ càng cảm thấy khó chịu, một miếng cũng không ăn nổi: "Thanh Tùng, vừa rồi anh con và nữ đồng chí kia là thật sao?"

"Có thật hay không, tự mẹ không thấy được sao?" Lâm Thanh Tùng không thích nhất là dáng vẻ này của bà ta. Chuyện của người khác mà luôn thích hỏi rõ ràng đến cùng. Lúc nhỏ thì luôn muốn nghe ngóng hỏi về tình hình của anh trai cậu ta ở trong quân đội. Khi về thì c*̃ng phải hỏi cho ra nhẽ. Bây giờ yêu đương rồi, vẫn muốn hỏi tiếp.

"Mẹ thế này không phải là quan tâm đến anh trai của con sao, sợ nó đi sai đường."

Lâm Thanh Tùng hừ một tiếng: "Trước đây anh trai con không quay về, không có mẹ trông chừng, không phải c*̃ng không sai đường à?" Cậu ta há to miếng ăn mấy miếng bánh bao rồi đứng dậy rời đi luôn.

Thấy cậu ta cứ đi như thế, Lý Uyển tức giận đến mức muốn đập bàn. Chỉ là sự giáo dục c*̉a bản thân đã ngăn bà ta làm thế. "Chú thím, hai người nhìn xem, hai đứa nhỏ này làm sao lại như thế này. Con cả đời này lao tâm khổ trí cho chúng nó. Thế mà đứa nào đứa nấy c*̃ng coi con như thể kẻ thù vậy."

Thanh Tùng thì không nói, ngay cả Thanh Bách cũng khiến bà ta thất vọng. Những năm qua bà ta không hề xử tệ với đứa trẻ này. Ăn ngon uống ngon, bản thân bà ta không nỡ ăn cũng muốn giữ lại một phần cho anh. Vì tương lai của anh, bà ta để anh vào bộ đội, còn tìm các mối quan hệ ở khắp mọi nơi để người ta có thể quan tâm chăm sóc đến anh nhiều hơn. Chỉ là sau đó xảy ra chuyện lần đó, không phải bà ta cũng là vì gia đình à, kết quả là lại quay ra oán trách bà ta quản quá nhiều.

Nhìn Lý Uyển như vậy, ông bà Lý cũng không nói gì được. Lý Uyển đối đãi với hai đứa trẻ thực sự không có gì để nói. Nhưng bọn trẻ không gần gũi với Lý Uyển, chuyện này bọn họ không thể xen miệng vào được.

Bên bờ đê, Hứa Nam Nam đang cúi đầu đi phía trước, trong lòng cảm thấy vô c*̀ng không thoải mái. Người vừa rồi, nếu không phải vì nể mặt là mẹ kế của anh Lâm thì cô đã trút ra luôn rồi chứ sẽ không nhịn cơn tức này. Không thì cho dù thế nào cũng phải nói lại vài câu để bà ta mất mặt.

Bây giờ đối mặt với Lâm Thanh Bách, cô vẫn có chút không thoải mái.

Lâm Thanh Bách theo sát ở đằng sau cô.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 444


Thấy càng lúc càng xa rồi mà Hứa Nam Nam vẫn không nói lời nào, anh không nhịn được nữa, bước tới kéo cánh tay Hứa Nam Nam.

"Nam Nam."

Hứa Nam Nam đột nhiên bị anh kéo thì giật mình. Tròn mắt nhìn anh.

Lâm Thanh Bách nhìn đôi mắt sáng ngời của cô, lại có phần không nói nên lời được nữa, nhịn một lúc mới nói: "Em có ý kiến gì về những lời anh vừa nói với bọn họ không?"

Hứa Nam Nam lắc đầu. Làm gì có ý kiến gì. Anh Lâm nói những lời như thế không phải là vì cô sao?

Thấy Hứa Nam Nam lắc đầu, trái tim Lâm Thanh Bách cuối cùng cũng được đặt xuống, anh nhẹ nhõm thở một hơi. Mấy ngày nay anh xoắn xuýt vì chuyện Nam Nam có người yêu hay không, hoặc là Nam Nam nên tìm người yêu như thế nào thì anh mới có thể yên tâm. Kết quả sau mấy ngày vật lộn, càng nghĩ càng thấy phiền muộn. Sau khi xem xét qua tất cả những người trẻ tuổi mà anh biết, cảm thấy ai cũng có vấn đề. Nhất là khi nghĩ đến cảnh Nam Nam ngồi sau xe đạp của người khác là lòng anh giống như bị ngâm trong hũ giấm, chua đến mức đau đớn. Sau đó anh dứt khoát nghĩ, cứ để Nam Nam luôn luôn ngồi sau xe đạp của mình không phải là được rồi sao.

Vừa nghĩ như thế xong thì lập tức cảm thấy thoải mái. Đến lúc này anh mới nhận ra cô gái nhỏ này không biết từ lúc nào đã chạy vào lòng anh rồi.

Có lẽ là do trước kia nghe người mình kính trọng nhất khen ngợi cô nên anh đã ghi vào trong lòng. Sau đó khi vào lần đầu gặp mặt, cô gái nhỏ bị người ta bắt nạt đáng thương biết bao, thế mà sau đó còn trở nên thật hung dữ khác hẳn những cô gái khác. Sau đó, khi hai người tiếp xúc qua lại, anh nói gì cô cũng tin... Nói cô ngốc, nhưng lại thấy cô luôn thông minh sáng suốt. Dù sao thì chính là anh cứ cảm thấy cô tốt, tốt đến mức khiến anh không buông ra được. Luôn lo lắng cô sẽ bị người khác bắt nạt.

Lâm Thanh Bách hắng giọng, trịnh trọng nói: "Vậy, em cũng đồng ý?"

Thấy dáng vẻ nghiêm túc của anh, Hứa Nam Nam buồn bực hỏi: "Đồng ý cái gì?" Cô đã ưng thuận với anh Lâm chuyện gì sao?

Lâm Thanh Bách nhìn vẻ mặt không biết gì của cô, thế là vẻ mặt trịnh trọng của anh cũng sắp không giữ được nữa.

"Đồng chí Nam Nam, bây giờ anh đang nghiêm túc nói chuyện quan trọng với em." Lâm Thanh Bách cố hết sức kéo căng mặt để tỏ ra nghiêm túc.

Hứa Nam Nam bị dáng vẻ này của anh làm cho cũng có phần căng thẳng, nuốt nước bọt: "Em, em cũng đang nghe rất nghiêm túc mà."

Trông thấy Hứa Nam Nam như vậy, Lâm Thanh Bách đã biết đối phương không hiểu tâm tư của anh. Anh đã nói rõ như vậy rồi mà còn không rõ ràng sao?

c*̃ng là tuổi còn nhỏ quá.

Lâm Thanh Bách hít vào một hơi, gương mặt trịnh trọng nhìn vào mắt cô, nhìn thẳng khiến cho nhịp tim của Hứa Nam Nam cũng bắt đầu tăng nhanh.

Hai tay của anh đặt lên vai Hứa Nam Nam, khom người, cúi đầu, nói từng câu từng chữ: "Đồng chí Nam Nam, hai chúng ta hẹn hò đi."

"!" Hứa Nam Nam trợn tròn mắt.

Cô vừa nghe thấy gì vậy? Anh Lâm nói gì với cô thế, hẹn hò? Hẹn hò... Yêu đương!

Hứa Nam Nam cảm thấy nhịp tim của mình có chút không bình thường.

Thấy Hứa Nam Nam mãi vẫn không nói gì, trong lòng Lâm Thanh Bách lại bắt đầu buồn bực. Không nói gì là ý gì? Đồng ý hay là không đồng ý. Đây là muốn từ chối nhưng lại không tìm được lý do?

"Nam Nam, anh biết là có hơi bất ngờ, anh cũng cảm thấy khá là đường đột. Nhưng anh thấy chuyện hẹn hò này cũng là chuyện sớm muộn, có phải không? Cho nên chúng ta cứ thản nhiên tiếp nhận.

Em thử nghĩ xem, em còn nhỏ như này, sau này nhỡ đâu người gặp được là người không tốt thì biết làm sao bây giờ? Nhỡ đâu gả cho một người không tốt, hối hận thì phải làm sao. Chúng ta cũng quen nhau lâu như vậy rồi, em biết rõ cách làm người của anh. Hẹn hò với anh cũng là chịu trách nhiệm với cuộc sống sau này, em thấy sao?"

Lâm Thanh Bách cố gắng nói nhẹ nhàng.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 445


Nghe anh nói lung tung một đoạn như vậy, nhịp tim của Hứa Nam Nam cuối cùng cũng chậm rãi trở lại bình thường. Mặc dù gương mặt hơi đỏ, nhưng dù sao c*̃ng có thể suy nghĩ bình thường. Cái gì gọi là sau này gặp phải người không tốt... Tìm anh chính là chịu trách nhiệm với cuộc sống sau này?

Thật sự cho rằng cô là một bé gái mười bảy tuổi hả.

Trước đó không phải là gặp ai cũng đều nói cô là em gái sao, lần nào c*̃ng nghiêm chỉnh đến mức cô còn cho rằng mình thành trồng cây si luôn đấy. Cô còn cảm thấy chút tâm tư đó của mình phá hoại tình bạn thuần khiết giữa bọn họ. Bây giờ xem ra là cô quá ngây thơ rồi.

Hứa Nam Nam bĩu môi: "Em vẫn cảm thấy em còn quá nhỏ."

Đây là không vui. Lâm Thanh Bách càng mím chặt môi. Cánh tay nắm lấy vai của Hứa Nam Nam cũng dùng sức: "Không nhỏ nữa, qua năm sau là có thể lĩnh chứng, em nên suy xét rồi. Em xem em hẹn hò với anh rất tốt, hai chúng ta hiểu rõ nhau, tính anh tốt, trông c*̃ng được xem là sáng sủa. Khụ khụ, thu nhập cũng có thể nuôi gia đình sống qua ngày, nhà cũng đủ ở."

"Nhưng hình như dì vừa nãy không thích em cho lắm." Hứa Nam Nam khó xử nói.

Đây đúng là một vấn đề. Cô không muốn sau này sống cùng với anh Lâm, còn phải trải qua cuộc chiến mẹ chồng nàng dâu.

Lâm Thanh Bách thấy cô dường như có chút buông lỏng, trong lòng vui mừng, mím môi cười: "Sau này chúng ta sẽ không sống chung. Anh đã không sống ở trong nhà từ lâu rồi, sau này anh ở Nam Giang. Ừm, có thể sẽ bị điều động, nhưng em yên tâm, anh đi đâu c*̃ng sẽ dẫn em theo."

Tính gia trưởng à, sao không nói cô ở đâu thì anh sẽ theo đến đó?

Hứa Nam Nam than thở: "Ông bà em lớn tuổi rồi, em không muốn rời khỏi Nam Giang."

"Dẫn đi theo hết, anh mới đến, khả năng bị điều động khá thấp." Lâm Thanh Bách cảm thấy Hứa Nam Nam thế này là đang đưa từng vấn đề khó khăn một cho anh, phải cởi bỏ toàn bộ mới có thể biết được đáp án cuối cùng.

Hứa Nam Nam trầm mặc, sau đó bỏ cánh tay đặt trên vai cô xuống: "Em vẫn cần phải suy nghĩ thêm."

Nói xong cười nghịch ngợm rồi xoay người rời đi.

Lâm Thanh Bách thấy cô cứ như vậy mà đi, lập tức đuổi theo. Anh cũng không dám túm lấy cô như trước nữa, chỉ đi theo phía sau nói: "Nam Nam à, ngày mai anh vẫn đi đón em nhé, thời tiết này quá nóng rồi, đi bộ mệt lắm."

Hứa Nam Nam nghiêng đầu nhìn anh: "Không tốt lắm đâu..."

"Lúc trước đi đón em không phải rất tốt đó sao, yên tâm đi."

"Được rồi."

Về đến nhà, Hứa Nam Nam nhào lên trên giường cười. Anh Lâm trở thành người yêu... Hình như cũng rất tuyệt.

Khu tập thể ủy ban huyện.

Lâm Thanh Bách toét miệng cười suốt quãng đường về đến nhà, mới vào nhà đã nhìn thấy Lâm Thanh Tùng và Lý Uyển đang ngồi trong nhà.

Lâm Thanh Tùng đang ngâm nga điệu nhạc phe phẩy quạt lá cọ, thấy anh quay về thì chép miệng về phía Lý Uyển, sau đó làm một vẻ mặt hung ác. Biểu thị bây giờ tâm trạng Lý Uyển không được tốt cho lắm.

Khóe miệng Lâm Thanh Bách nhếch lên, vào nhà thay giày.

"Thanh Bách, dì có chuyện muốn hỏi con." Thấy Lâm Thanh Bách vào nhà mà không chào hỏi gì, cuối cùng Lý Uyển c*̃ng không chịu được, chủ động nói.

"Chuyện gì?" Lâm Thanh Bách vừa tìm quần áo vừa nói.

Lý Uyển thấy thái độ này của anh, cảm thấy không vui: "Con không thể ngồi xuống nói chuyện với dì được sao. Thanh Bách, sao bây giờ con lại trở nên như vậy, trước đây con rất lễ phép."

"Lễ phép của tôi là do cha tôi dạy. Với chuyện dì làm thì lễ phép của tôi bây giờ đã là đủ rồi." Lâm Thanh Bách thản nhiên cười, trong mắt lại không có chút ý cười nào.

Lý Uyển cắn răng: "Ông ta không phải là cha con, cha con là Lâm Trường Chinh."

Lâm Thanh Bách lạnh mặt: "Đối với tôi mà nói, ông ấy chính là cha tôi."

Lâm Thanh Tùng ở một bên ngẩn người nói: "Hai người đang nói gì thế, cha gì, cha ai?" Anh trai cậu lại có thêm một người cha lúc nào thế.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 446


Lý Uyển nhìn cậu ta: "Chuyện này con không cần phải quan tâm." Lại nhìn về phía Lâm Thanh Bách, cố gắng ổn định tâm trạng của mình: "Được rồi, bây giờ chúng ta không thảo luận chuyện này nữa. Bây giờ dì hỏi con, cô gái tên Nam Nam kia, rốt cuộc là chuyện gì. Con mới đến được bao lâu đã tìm người yêu rồi sao? Cô gái đó vẫn chưa lớn nhỉ, con hiểu rõ cô ta sao? Biết được giáo dưỡng của cô ta không?" Lần trước lúc gặp được ở cửa hàng tổng hợp đã biết không phải là một đứa nhỏ dễ sống chung rồi.

Lâm Thanh Bách vắt khăn lên vai: "Trong mắt tôi, giáo dưỡng của cô ấy đủ tốt. Còn có, đây là chuyện chung thân đại sự của tôi, ai cũng không thể nhúng tay vào, cho dù là Lâm Trường Chinh cũng thế."

Nói xong thì anh trực tiếp cầm quần áo ra ngoài.

"Đứa bé này, sao lại trở nên như này chứ..." Lý Uyển tức đến run người. Mặc dù đứa con riêng này từ nhỏ đã không thích nói chuyện, nhưng sau khi về nhà thì hiểu lễ phép, học thức cũng không tệ, vẫn luôn xuất sắc. Nhiều năm như vậy cũng xem như hiếu thuận với bà ta và Trường Chinh, sao bây giờ lại trở thành như này rồi.

Lâm Thanh Tùng buồn bực nói: "Anh con thay đổi rồi sao, sao con không phát hiện ra."

"Con thì có thể biết được cái gì, chỉ biết chọc tức mẹ." Lý Uyển bực bội lau nước mắt, mở cửa đi ra ngoài.

Lâm Thanh Tùng lắc đầu thở dài: "Quản nhiều như vậy làm gì chứ."

Về đến phòng khách, Lý Uyển lại bắt đầu lau nước mắt.

Thím Lý đau lòng vắt khăn lau mặt cho bà ta: "Thím thấy cô gái đó cũng rất tốt mà. Thanh Bách thích thì con đừng quản nữa. Không sau này nó lại trách con." Làm mẹ kế vẫn nên ít quản chuyện con riêng của chồng thôi.

Lý Uyển đỏ mắt: "Thím, thím nói con là vì mục đích gì cơ chứ, còn không phải là vì cái nhà này sao. Anh Lâm ở cái vị trí có biết bao người nhìn chằm chằm. Chuyện sau này nói thay đổi là thay đổi, con còn không phải là trông cậy vào Thanh Bách có thể tìm được một cô gái môn đăng hộ đối để sau này có thêm người che chở nó sao."

"Vậy cũng phải để nó vừa ý chứ. Lúc đầu thím và ông Lý c*̃ng không đồng ý về nhà họ Hứa đó, Tiểu Tĩnh không phải vẫn gả đến đó như thường sao?"

Nói xong thím Lý lại không nói nữa.

Ban đầu là Tiểu Tĩnh la hét muốn cắt đứt quan hệ với bà ấy. Lúc đó Tiểu Uyển còn rất tức giận. Nếu không phải Tiểu Uyển đưa bọn họ đi, lúc này còn không biết có thể còn sống tiếp được không.

Nghe thím Lý nhắc đến con gái ruột, Lý Uyển cũng không lộ ra vẻ không vui: "Nếu như mọi người nhớ cô ấy, lát nữa cháu bảo người hỏi thăm một chút xem ấy sống như thế nào. Thím đi gặp mặt cũng được. Bây giờ mọi người như này cũng không liên lụy đến cô ấy."

Gương mặt thím Lý đỏ bừng: "Thôi, hay là thôi đi."

Ban đầu con gái ghét bỏ bọn họ làm người giúp việc cho nhà địa chủ. Mặc dù sau này giải phóng rồi nhưng trong mắt người khác bọn họ đã từng là tôi tớ nhà địa chủ bán mình làm nô, có là thành phần tốt thì cũng khiến người khác chê cười. Hơn nữa hai vợ chồng bọn họ cũng nhớ đến ân tình của nhà họ Lý, nên luôn trông coi nhà họ Lý. Tiểu Tĩnh kiêu ngạo, thấy giải phóng bình đẳng rồi thì tự quyết định chuyện hôn sự.

Người đó là con trai cả của nhà họ Hứa, nói là một quân nhân, cũng không rõ sống chết thế nào. Lúc đó bà ấy và chồng bà ấy đều không vui, cảm thấy tìm một người đàn ông làm ruộng trung thực thật thà, người một nhà sống bình an tốt biết bao.

Bà c*̣ nhà họ Hứa kia, khi còn trẻ chính là một người đứa con gái nhà nghèo chua ngoa, còn học người ta bó chân, không làm được việc gì. Khi Bát Lộ quân đi qua, bà ta cả ngày sáp đến trước mặt người ta, giúp họ làm mấy đôi giày, ồn ào đến mức thủ trưởng người ta c*̃ng biết.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 447


Khi ngụy quân đến, thể nào cũng phải đi tụ tập với bọn họ, gặp phải ngụy quân thì bị dọa đến mức ngoảnh đầu chạy ngay. Kết quả bị người ta cho rằng là mật thám, bị người ta bắn một phát súng vào vai, suýt chút nữa là bại lộ. Thế mà lúc về còn nói là vì yểm trợ cho quân nhân trong thôn nên bị thế. Mẹ chồng như vậy có thể dễ sống chung không?

Tiếc là con gái không nghe, còn cắt đứt quan hệ với bọn họ. Bây giờ nhớ lại, trong lòng thím Lý lại cảm thấy uất ức.

Lý Uyển trông thấy thím Lý như vậy, trong lòng cũng có chút khó chịu. Rốt cuộc thì mình cũng không phải là con ruột, tất nhiên sẽ kém hơn. Chỉ là Lý Tĩnh... Nhớ đến con bé từ nhỏ đã không có lương tâm đó, bà ta không hề có ý định đi tìm.

Trên hầm mỏ, Lý Tĩnh cũng đang buồn bực, đứa cháu Hứa Hồng về muộn, anh Hứa không để cơm lại cho chị ta. Quay về rồi cũng không nói được một tiếng, hỏi gì cũng không nói.

Anh Hứa hỏi nó thi như thế nào rồi, kết quả nó cũng không thèm nói gì. Làm cho anh Hứa tức giận.

Bây giờ Lý Tĩnh cũng sợ Hứa Kiến Sinh tức giận, c*̃ng không dám nói gì.

Hứa Kiến Sinh lạnh mặt một lúc, nói: "Hồng Hồng, lần thi lên lớp này nếu cháu thi trượt không thể học trung học phổ thông thì bác sẽ không lên hầm mỏ giúp cháu tìm quan hệ để học tiếp đâu. Những đứa trẻ học lên trung học phổ thông của hầm mỏ rất nhiều, người ta chắc chắn phải để lại danh sách số người cho người có thành tích tốt đó. Nếu tự cháu không cố gắng, không thi đỗ thì về quê đi."

Cháu gái lớn như vậy rồi, tạo điều kiện cho nhiều năm như vậy rồi mà bây giờ cũng chỉ biết gây chuyện, Hứa Kiến Sinh cũng không muốn tiếp tục quản nữa.

Nếu là ở trong thôn thì đã là người lập gia đình làm mẹ rồi, dù có ra sao cũng không cần quản nữa.

Nghe thấy phải về quê, trong lòng Hứa Hồng càng hoảng loạn. Sau khi biết được anh của Lâm Thanh Tùng và Hứa Nam Nam yêu nhau, chị ta chưa từng thấy được yên lòng. Anh của Lâm Thanh Tùng, đó không phải là bộ trưởng bộ vũ trang huyện sao, còn ghê gớm hơn cả cha c*̉a Lưu Hồng Quân. Cho dù chị ta và Lưu Hồng Quân đến với nhau, vậy cũng vẫn phải nhìn sắc mặt của Hứa Nam Nam.

Nếu như để người nhà biết, còn không biết nhìn chị ta như thế nào. Người đầu tiên quay lưng chắc chắn là bác dâu cả. Đây là người ủng hộ duy nhất của chị ta. Bây giờ nếu phải về quê, đời này của chị ta chẳng phải sẽ kết thúc sao. Nghĩ tới sau này về quê chỉ có thể gả cho một người làm nông là chị ta đã cảm thấy ghét bỏ.

"Bác cả, bác dâu, cháu thi khá ổn mà, thật đó." Không cần biết ra sao, phải trì hoãn trước, nhất định có thể tìm được cách ở lại thành phố.

Trong lòng chị ta âm thầm nghiến răng.

Hứa Kiến Sinh cũng không nói nhiều, đứng lên về thẳng ký túc xá độc thân. Dù sao sau khi có thành tích rồi tính sau.

"Nhỏ Hai!"

Ngày thứ hai Hứa Nam Nam đang hớn hở đến hầm mỏ thì bị Hứa Hồng gọi lại. Trong phòng gác cổng, chú Vệ nhìn về phía bọn họ, dáng vẻ sợ bọn họ đánh nhau.

Hứa Nam Nam nhướng mày: "Sao vậy, lại muốn nói lung tung làm xấu thanh danh của tôi à? Đừng để đến lúc đó tự bê đá đập chân mình."

Hứa Hồng nhẫn nhịn, cuối cùng c*̃ng không nhịn được: "Nhỏ Hai, mày đừng đắc ý. Mẹ của Lâm Thanh Tùng hẳn không thích mày nhỉ, nếu biết mày cắt đứt quan hệ với người nhà thì chắc chắn sẽ càng không thích mày." Gương mặt chị ta có mấy phần đắc ý, cảm thấy mình đã nắm được thóp của Hứa Nam Nam.

Tối qua chị ta đã nghĩ xem nên làm thế nào, sau đó nghĩ nhà anh Tùng người ta là gia đình quyền thế, sao có thể tìm một đứa con gái ngang tàng ngay cả cha mẹ cũng không nhận được chứ. Chị ta không tin con nhóc Hứa Nam Nam này không sợ chút nào.

Hứa Nam Nam nhếch miệng, hoàn toàn không muốn để ý tới chị ta, đi thẳng.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 448


"Nhỏ Hai mày đừng đi, chỉ cần mày giúp tao và anh Tùng thì tao sẽ không tố cáo mày, sau này chúng ta làm chị em dâu, tao còn có thể giúp đỡ mày."

"Chị đi tố cáo đi." Hứa Nam Nam thản nhiên vẫy vẫy tay. Đi thẳng vào hầm mỏ.

Vệ Quốc Binh còn lo lắng hỏi cô có chuyện gì, Hứa Nam Nam nói: "Chị ta rảnh quá không có chuyện gì làm thôi ạ."

"Đứa trẻ này, thật sự là không biết ơn, dù sao thì cũng là chủ nhiệm Hứa nuôi nó lớn đến nhường này. Chỉ có điều nó cũng không còn sống tốt được mấy ngày nữa, lần thi này nếu như thi không tốt, không lên được trung học phổ thông thì chủ nhiệm Hứa sẽ định đưa nó về quê."

Nghe được lời này, Hứa Nam Nam kinh ngạc nói: "Ông ta nỡ đưa những người cháu gái này về quê ạ?" Cô còn cho rằng Hứa Kiến Sinh định nuôi cả đời chứ.

Vệ Quốc Binh lúng túng nói: "Sao có thể không nỡ chứ, cô gái lớn như vậy rồi, cứ nuôi mãi cũng không hợp lý. Quan trọng là đứa nhỏ này không biết an phận cho lắm." Lúc thì đèo bằng xe đạp, lúc thì sáp vào người chỉ đạo viên Lâm.

Hứa Nam Nam thầm nói, chỉ sợ Hứa Kiến Sinh đồng ý đưa về nhưng Lý Tĩnh lại không đồng ý. Hứa Mai Tử sẽ không hiếu thuận với cô ta. Nếu như lúc này đưa Hứa Hồng đi, công sức c*̉a Lý Tĩnh sẽ đi tong đi mất một nửa.

Có điều chuyện nhà họ Hứa cũng không liên quan đến cô, tất nhiên cô cũng sẽ không để trong lòng.

Bởi vì là đầu tháng, buổi sáng phát lương và các loại phiếu, lương thực cung ứng. Lúc ăn trưa, Chu Phương hẹn cô đi tiệm cơm ăn một bữa ngon.

Không chỉ có cô, những nam nữ thanh niên chưa kết hôn khác c*̃ng muốn đi cải thiện cuộc sống c*̉a ngày hôm nay.

Lý Vĩ Minh nói: "Hay là đến nhà anh ăn cơm đi, bảo mẹ anh làm chút đồ ăn ngon. Chúng ta mua chút đồ ăn về thì có thể nấu được thật nhiều. Đi quán cơm không kinh tế." Có ý định kết hôn nên anh ấy phải cân nhắc nhiều hơn. Định dùng những phiếu lương thực này để đến công đoàn đổi chút phiếu công nghiệp với đồng nghiệp khác, chuẩn bị đồ dùng để kết hôn. Những đồ vỏ chăn ga giường đều không có, không dựa được vào nhà mẹ đẻ của Chu Phương. Đồ cưới thì không thể có được rồi đấy, phải tích lũy từ bây giờ.

Nghe thấy Lý Vĩ Minh nói như vậy, gương mặt Chu Phương cũng lạnh xuống. Mặt mày sưng sỉa cúi đầu ăn cơm. Nhưng không nhắc đến chuyện đi tiệm ăn ăn cơm nữa.

Loại chuyện này, Hứa Nam Nam cũng không tiện nói ai sai ai đúng. Theo suy nghĩ của tương lai, suy nghĩ này của Chu Phương cũng không sai, nhưng Lý Vĩ Minh cũng suy nghĩ khá là thực tế.

Quay về văn phòng, trong lúc riêng tư, Hứa Nam Nam vẫn khuyên Chu Phương: "Hai người có ý kiến gì vẫn nên nói trước mặt nhau, cứ như này cũng không phải là cách. Anh Lý thực ra cũng suy nghĩ khá là thực tế, con người anh ấy làm việc c*̃ng khá chu đáo như vậy nên tính hay suy xét nhiều cho mọi mặt."

Chu Phương không vui nói: "Chị đã nói bao nhiêu lần rồi, anh ấy nghe sao. Cứ nói chị phải thay đổi chỗ này, phải thay đổi chỗ kia. Lúc bọn chị quen nhau, chị đã như thế rồi, sao trước đó cứ nhìn trúng chị."

Hứa Nam Nam quả thật cũng không biết tiếp lời kiểu gì, những thứ như vỏ chăn ga giường, cô còn có thể giải quyết giúp được. Nhưng những ngày dài về sau, vẫn là chuyện của hai người, người bên cạnh cũng không tiện nhúng tay vào.

Hứa Nam Nam không nhịn nổi nghĩ. Nếu mình và Lâm Thanh Bách sống cùng nhau, Lâm Thanh Bách sẽ thu xếp kiểu gì.

Khụ khụ khụ, sao lại nghĩ đến chuyện kết hôn rồi. Thật sự là nghĩ quá nhiều rồi.

Biết được Lâm Thanh Bách buổi chiều sẽ đến đón, Hứa Nam Nam chậm rãi thu dọn đồ đạc, đợi người trong văn phòng đi gần hết mới rời khỏi hầm mỏ.

Vừa đến cổng hầm mỏ, đã nhìn thấy Lâm Thanh Bách mặc áo sơ mi ngắn tay đang nói chuyện với chú Vệ. Hơn nữa lại không đi xe đạp.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 449


Nhìn thấy Hứa Nam Nam đến, Lâm Thanh Bách nói với chú Vệ mấy câu rồi bèn đi lên đón.

"Xe hỏng rồi. Chúng ta từ từ đi bộ về nhé." Lâm Thanh Bách cười cong mắt. Biểu hiện cực kỳ dịu dàng.

Hỏng đúng lúc như vậy?

Hứa Nam Nam không tin, không đúng, anh chạy đến cổng lớn làm gì chứ. Hứa Nam Nam nhìn anh.

Lâm Thanh Bách cười, chào hỏi với chú Vệ: "Chú Vệ, vậy bọn cháu đi trước đây."

"Ồ, được, vậy chúng ta mai nói chuyện tiếp." Chú Vệ tỏ ra rất vui vẻ.

Đợi rời khỏi cổng hầm mỏ, Hứa Nam Nam mới nhấc mắt hỏi: "Sao anh lại chạy đến cổng hầm mỏ."

Lâm Thanh Bách nhướng mày: "Anh rất khó coi, không thể gặp người à?"

"Không phải, để cho người ta nhìn thấy..."

"Nam Nam, tư tưởng này của em là không tốt, em xem những nam đồng chí theo đuổi các nữ đồng chí kia đều là tiến tới theo đuổi, anh theo đuổi em tất nhiên cũng phải theo đuổi một cách quang minh chính đại. Nếu không để những nam đồng chí khác không biết em có người theo đuổi, cũng sáp đến bên cạnh em, vậy sẽ không phải rất dễ gây ra hiểu lầm sao?"

Từng lời nói, vậy mà nói cho Hứa Nam Nam cảm thấy anh đúng là rất có lý. Nhưng trong lòng cô lại cảm thấy Lâm Thanh Bách đang cả vú lấp miệng em.

Thấy cô đã nghe vào, Lâm Thanh Bách cười: "Hẹn hò thì quang minh chính đại, làm gì mà phải lén lén lút lút. Thời chúng ta bây giờ không thịnh hành lén lút không công khai."

Sao đã tăng cấp lên hẹn hò rồi: "Không phải lúc nãy nói là vẫn đang theo đuổi sao, giờ đã thành người yêu rồi à?" Hứa Nam Nam híp mắt hỏi anh. Không muốn để anh cho rằng mình ngốc thật.

Lâm Thanh Bách nói năng hùng hồn: "Mao chủ tịch từng nói rồi, theo đuổi mà không lấy yêu đương làm mục đích đều là làm trò lưu manh."

"Không phải là kết hôn sao?"

"Giống nhau cả, kết hôn là chuyện sớm muộn." Nói xong lại hỏi: "Sao em biết?"

Trích lời của Mao chủ tịch bao giờ phát hành ấy nhỉ.

"Khụ khụ, bây giờ chúng ta đang nói đến chuyện yêu đương. Anh nghiêm túc một chút đi." Hứa Nam Nam nghiêm túc nói.

Mắt Lâm Thanh Bách lấp lánh, cười nói: "Đúng vậy, bây giờ anh đang nói đến chuyện yêu đương, đang nói rất nghiêm túc."

Hứa Nam Nam bị anh nói không biết đáp kiểu gì. Bĩu môi đi chậm rì rì. Dáng vẻ rất là giận dỗi.

Gương mặt Lâm Thanh Bách tươi cười, đi sát bên cạnh cô, đi rồi đi, bàn tay anh từ từ chạm lên rồi từng chút từng chút móc lấy.

Hứa Nam Nam sững sờ một chút, vừa muốn tránh thì bàn tay mình đã bị một bàn tay to lớn nắm chặt lấy. Trong lòng nảy mạnh một cái, cuối cùng cũng không buông ra.

Không bị từ chối, Lâm Thanh Bách thở phào nhẹ nhõm, trái tim mắc ở cổ họng cuối cùng cũng trở lại vị trí chính xác. Nụ cười trên gương mặt ngày càng rạng rỡ, trong mùa hè nắng chói chang lại cảm thấy cả người khoan khoái dễ chịu.

Cuối cùng lần này cũng đưa về tận cửa nhà. Chỉ là vẫn không vào nhà, Hứa Nam Nam cảm thấy mới hẹn hò đã vào nhà thì cũng quá nhanh rồi.

Lâm Thanh Bách không đi vào, nhưng hàng xóm thì lại nhìn thấy, một lát sau đã đến hỏi thăm chuyện của Lâm Thanh Bách. Lúc này bà Vu mới biết vừa nãy người yêu của cháu gái ở bên ngoài cửa nhưng không vào nhà, bà ấy thất vọng không thôi, đuổi hàng xóm về thì bèn đi hỏi Hứa Nam Nam.

"Vừa mới hẹn hò, sao có thể đến nhà nhanh như vậy được chứ."

"Sao lại nhanh, gặp mặt sớm chút, chúng ta cũng có thể quan sát. Nghe nói anh chàng này trông rất sáng sủa." Gương mặt bà Vu tràn đầy hưng phấn.

Nói chung là chờ mong. Bây giờ hẹn hò rồi thì chuyện kết hôn cũng sẽ không xa. Nói không chừng bà ấy còn có thể trông con hộ đó.

Bà ấy nằm mơ cũng muốn trông cháu.

Hứa Nam Nam thấy bà ấy vui như vậy, cũng không tiện làm bà ấy mất hứng, chỉ đành nói: "Được rồi ạ, cháu sẽ mau chóng đưa anh ấy đến nhà."

Hèn chi ban nãy cứ muốn phải đưa đến cổng, đã có mưu tính từ lâu rồi đây mà.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 450


Hứa Nam Nam phát hiện, sau khi thay đổi mối quan hệ với Lâm Thanh Bách, dường như trong nháy mắt nhìn rõ rất nhiều chuyện. Ví dụ như đã từng cho rằng anh ấy là một người anh trai lớn khoan dung đứng đắn, bây giờ nghĩ lại thì không phải hoàn toàn như vậy.

Lâm Thanh Bách không biết người yêu mình khó khăn lắm mới theo đuổi được đang bắt đầu tiến hành phân tích hành vi của anh. Lúc trở về ủy ban huyện, tâm trạng anh cực kỳ tốt, anh mời Lâm Thanh Tùng và cục trưởng Cao đi ăn cơm. Anh nhớ đến chuyện lần trước gặp được vợ chủ tịch huyện Tôn nên lại thuận tiện mời chủ tịch huyện Tôn luôn.

Mấy người ngồi vào một bàn trong nhà hàng quốc doanh, ăn một bữa sảng khoái. Chỉ là chủ tịch huyện Tôn và cục trưởng Cao ăn có hơi mơ màng. Bữa cơm này không nhắc đến chuyện chính gì cả, Tiểu Lâm thật sự chỉ đơn giản mời bọn họ ăn một bữa cơm thôi sao?

Không đơn giản như vậy đâu nhỉ, hay là muốn bọn họ tự mình giác ngộ ra gì đó?

Lưu Kiến Quân ở nhà nghe thấy mấy người này cùng nhau đi ăn cơm thì cực kỳ tức giận.

Đây là muốn gây sự.

Lâm Thanh Tùng nhìn gương mặt tràn đầy tình yêu của anh cậu ta, thầm nói trong lòng, đây là nếm được vị ngọt ở chỗ cán sự Vu rồi đấy nhỉ. Anh cậu ta có bản lĩnh ghê, hôm qua cán sự Vu mới tức giận thở hồng hộc bỏ đi, nhanh như vậy đã hết giận rồi.

Tan tầm ngày thứ hai, người yêu mới nhậm chức đã quang minh chính đại đạp xe đạp đến hầm mỏ đón người.

Hứa Nam Nam xoắn xuýt nhìn, cuối cùng vẫn ngồi lên. Đợi xe bắt đầu chuyển động, cô trực tiếp nắm lấy áo của Lâm Thanh Bách. Có gì mà không dám chứ, đây là người yêu cô!

"Lý Tĩnh này, đứa con gái đổi họ kia của nhà các cô bây giờ càng ngày càng có triển vọng ha. Tôi nghe cậu Vệ nói người yêu làm ở ủy ban huyện, đạp xe đạp đến, sáng sủa hơn cái người đưa Hồng Hồng về lần trước nhiều. Cô nói xem sao cô nuôi con gái giỏi thế, nuôi đứa này xuất sắc hơn đứa kia, tùy tiện c*̃ng có thể tìm được người yêu ở trong ủy ban huyện."

Chị dâu Tiêu bốc hạt hướng dương, cố ý chạy từ nhà sang ký túc xá độc thân để tìm Lý Tĩnh tán dóc. Vừa nói vừa cắn hạt dưa, sự châm biếm trong mắt không tài nào giấu nổi.

Lý Tĩnh đang nấu cơm, nghe thấy như vậy thì ngẩng đầu nói: "Không thể nào, với cái dáng vẻ đó của nó?"

"Sao không thể chứ, bao lâu rồi cô không nhìn đứa con gái đó của cô rồi, vẫn là người ta nỡ cho đứa nhỏ ấy ăn. Này nhé, nuôi đến mức mức thấy cả thịt trên mặt, nhìn là thấy có phúc. Cô đó, sau này đợi hưởng phúc đi."

Nói xong thì hạt dưa cũng đã cắn xong, vỗ tay cười híp mắt về nhà.

Lý Tĩnh biết chị dâu Tiêu có ý muốn để cô ta khó chịu, nhưng trong lòng vẫn thật sự ngăn không được cảm giác khó chịu đó.

Con bé đó thật sự càng ngày càng sống tốt. Cũng không biết là tìm được người như nào ở ủy ban huyện. Có xe đạp thì chắc cũng sẽ không kém nhỉ.

Cứ nghĩ rồi nghĩ thì khó chịu trong lòng càng nhiều. Đợi Hứa Hồng từ bên ngoài trở lại, cô ta bèn nhắc chuyện này với Hứa Hồng: "Sao Nam Nam có người yêu rồi mà cháu còn chưa có động tĩnh gì thế. Trước đó cháu làm ra chuyện lớn như vậy, sao sau đó lại chẳng có chút tin tức nào vậy?"

Hứa Hồng vừa nghe vậy là biết lòng Lý Tĩnh bắt đầu dao động rồi. Trước đây đều là con nhóc kia, bây giờ gọi là Nam Nam rồi đấy.

Trong nội tâm Lý Tĩnh quả thật có chút suy nghĩ. Lúc trước Hứa Nam Nam sống càng ngày càng tốt, cô ta cũng không cảm thấy gì. Nói câu khó nghe thì cô ta không thiếu ăn không thiếu uống, có đàn ông nuôi, nhóc con đó sống tốt đến đâu cô ta cũng không thèm.

Thứ trước đó có thèm c*̃ng chẳng qua là Hứa Nam Nam có một căn nhà, có thể để cô ta chuyển hộ khẩu vào thành phố. Đến cuối cùng chuyện này không thành, cô ta cũng từ bỏ hi vọng rồi.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 451


Bây giờ biết được Hứa Nam Nam đang yêu đương với một người khá tốt, là người của ủy ban huyện, có xe đạp để đi thì có lẽ chức vị không tệ. Không chừng có thể giúp cô ta chuyển hộ khẩu vào thành phố. Nếu như có thể có một người con rể thân phận không tồi, sau này đi ra ngoài cũng có thể diện. Ai còn có thể nói trước đây cô ta là người hầu được nữa.

Nhưng lời này cô ta cũng không tiện nói trước mặt Hứa Hồng. Hy vọng lớn nhất của cô ta bây giờ vẫn là Hứa Hồng.

Người Hứa Hồng hẹn hò là con trai của thủ trưởng. Làm thông gia với quan lớn như vậy, những người sau này làm quen được cũng đều sẽ là người ở tầng trên.

"Hồng Hồng à, cháu cũng phải nắm chắc, đừng để nó đã kết hôn rồi mà cháu còn chưa có động tĩnh đó."

Hứa Hồng bĩu môi: "Dục tốc bất đạt, bên nó có động tĩnh cũng không chắc có thể thành!" Chị ta không tin người ta biết Hứa Nam Nam bị cha mẹ đuổi ra khỏi mà vẫn mà còn bằng lòng để nó gả đến.

Ngày thứ hai Hứa Nam Nam đi làm, quả nhiên rất nhiều người tìm cô hỏi thăm chuyện người yêu.

Người yêu của người làm ở ủy ban huyện cũng không khiến người ta kinh ngạc đến vậy, chủ yếu là chiếc xe đạp kia của Lâm Thanh Bách quá gây chú ý.

Giống như là lái một chiếc Ferrari đến công ty đón bạn gái viên chức nhỏ tan làm vậy, khiến người ta không nhịn được phải tưởng tượng viển vông không thôi.

Hứa Nam Nam không biết phải nói như thế nào, chỉ nói là ở bộ vũ trang chứ không nói làm gì.

Mọi người vừa nghe là ở bộ vũ trang, lại nhìn trông sáng sủa như vậy, còn có xe đạp nữa, ai c*̃ng cảm thấy Hứa Nam Nam tìm được một đối tượng tốt.

"Nam Nam, em hành động cũng nhanh thật đấy, bữa trước chị còn cho rằng em và chỉ đạo viên Lâm kia không chừng có thể thành đôi cơ, thế mà em đã hẹn hò rồi." Lúc ăn trưa, Chu Phương vờ như không vui nói: "Chắc là đã tìm hiểu trước đó rồi, không chia sẻ với chị gì cả."

Chị em yêu đương luôn rồi, mình lại là người biết cuối cùng, nghĩ tới là cảm thấy buồn.

Hứa Nam Nam nói: "Thực sự không phải là em cố ý giấu giếm, trước đó cứ luôn nói là bạn bè, ai biết anh ấy có ý kia chứ." Nói đến là mặt cô lại đỏ. Hôm qua cô còn hỏi Lâm Thanh Bách có ý này từ lúc nào, ai ngờ đâu Lâm Thanh Bách lại nói chính anh ấy cũng không biết. Chỉ có điều đừng nói là Lâm Thanh Bách, ngay cả cô cũng không biết sao mình lại mơ mơ màng màng rồi lại dần dần có thiện cảm. Rồi chuyện tình cảm này đã là nước chảy thành sông rồi.

Nhớ đến những hành động theo đuổi lãng mạn trước kia cô nhìn thấy kia, Hứa Nam Nam luôn cảm thấy mình có hơi thiệt thòi mà. Ai dà, được rồi, nhập gia tùy tục thôi. Thời đại ăn còn không đủ no, chuyện lãng mạn kia cũng không cần nghĩ nữa, nghĩ nhiều đến chuyện cơm áo thì hơn.

Chu Phương hỏi: "Người yêu em cũng quản em như Lý Vĩ Minh quản chị sao, bây giờ chị cũng không biết phải làm như thế nào nữa?" Hiện tại hai người đang chiến tranh lạnh, chị ấy không muốn ăn cơm với Lý Vĩ Minh.

Ngoảnh đầu lại nhìn, Lý Vĩ Minh còn đang ăn cơm ở một bàn khác, thỉnh thoảng nhìn sang phía bọn họ. Chị ấy bĩu môi hừ một tiếng, lại nhìn Hứa Nam Nam.

Quản? Hứa Nam Nam nghĩ, hình như Lâm Thanh Bách không quản cô nhỉ. Ăn cơm thì anh chỉ mong sao cô ăn nhiều chút. Ăn mặc, dường như cũng không quản. Trái lại còn cho cô một xấp phiếu vải quân dụng để cô muốn mua gì mặc thì cứ mua, đừng tiết kiệm. Thấy trong nhà cô toàn người già với trẻ con, cho rằng gia đình cô khó khăn luôn đấy.

Có điều tình huống không giống, cũng không thể lấy ra để so sánh: "Đây mới chỉ là bắt đầu thôi, ai biết được sau này thế nào."

Chu Phương phiền muộn xị mặt: "Thật là càng nghĩ càng không muốn kết hôn nữa. Một mình chị ăn ngon uống ngon, sau khi kết hôn chuyện gì cũng phải bận tâm. Nghĩ đã thấy mệt."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 452


"Đừng nói bậy, đây là chuyện lớn, phải suy nghĩ cho thật kỹ." Hứa Nam Nam khuyên đúng trọng tâm. Bây giờ cả văn phòng ai c*̃ng biết Lý Vĩ Minh đang lo liệu cho việc kết hôn. Cả ngày đổi phiếu công nghiệp, đổi phiếu vải với bọn họ, còn bảo mọi người lúc đi công tác xem có đồ dùng gì có thể dùng cho kết hôn thì mang về hộ.

Hứa Nam Nam cảm thấy nếu như không gặp được Lâm Thanh Bách, đến tuổi tìm một người như Lý Vĩ Minh, cô cũng không cảm thấy có gì không tốt.

Buổi chiều Lâm Thanh Bách lại đến sớm đợi ở cổng hầm mỏ, anh còn phát thuốc cho người ở phòng gác cổng.

Bây giờ chú Vệ nhìn thấy anh là vui vẻ.

Anh ấy đối xử với Hứa Nam Nam như cháu gái, trước đó biết được đứa nhỏ này phải sống ấm ức. Bây giờ thì cuộc sống ngày càng tốt hơn rồi, lại còn tìm được một người yêu tốt như này. Làm cho người ta cảm thấy luôn có thể có được hy vọng, cảm thấy cuộc sống của mọi người cũng sẽ ngày càng tốt hơn như thế.

Hai người đang nói chuyện vui vẻ, Hứa Kiến Sinh chắp tay đi đến, cũng là đến tìm Vệ Quốc Binh.

Nhìn thấy Lâm Thanh Bách thì hắn ta đánh mắt quan sát đánh giá anh.

Lâm Thanh Bách đứng thẳng, gương mặt ung dung cười nhạt, không cảm thấy có chút mất tự nhiên nào. Nhìn thấy người trẻ tuổi như này, Hứa Kiến Sinh cũng tìm không ra có chỗ nào không tốt. Chuyện con gái mình tìm được người yêu đã truyền khắp hầm mỏ rồi, tất nhiên hắn ta cũng nghe thấy. Mặc dù trong lòng đã hạ quyết tâm không quản đứa con này, nhưng thật sự có chuyện này thì vẫn không nhịn được đến nhìn thử. Lo lắng nó gặp được người không tốt.

Vừa nhìn thì c*̃ng thấy an tâm rồi.

Vệ Quốc Binh nhìn hai người đánh giá quan sát lẫn nhau nhưng lại không nói gì, khó xử ho khan cười giới thiệu: "Đây là người yêu của Nam Nam, đồng chí Lâm." Lại nói với Lâm Thanh Bách: "Đây là… chủ nhiệm Hứa." Cuối cùng cũng không nói là cha của Hứa Nam Nam, lo lắng sau khi nói ra sẽ khiến người ta càng lúng túng hơn.

Lâm Thanh Bách cười gật đầu, không nói chuyện. Đây chính là không hề có ý đối xử với đối phương như là cha vợ.

Trong lòng Hứa Kiến Sinh có chút không thoải mái, nhưng c*̃ng không thể so đo, chỉ có thể xụ mặt hàn huyên hai câu với Vệ Quốc Binh rồi đi.

Đợi Hứa Kiến Sinh đi rồi, Vệ Quốc Binh có chút xấu hổ nói: "Nam Nam nói hết với cháu rồi à?"

Lâm Thanh Bách nói: "Nam Nam không nói gì, cháu nghe được từ em trai cháu. Những chuyện này cũng không phải là bí mật gì ở hầm mỏ." Nam Nam quả thực không nói gì với anh, chỉ có điều là lúc sắp phải về quê thì sẽ nói sơ qua thân thế của mình cho anh. Những chuyện khác anh đều biết được từ chỗ người khác, cũng rất cặn kẽ. Cho nên vừa nãy anh gặp Hứa Kiến Sinh, không hề xem trọng hắn ta chút nào. Ngoại trừ việc sinh Nam Nam thì cuộc đời này của hắn ta quá thất bại.

Nghe thấy Lâm Thanh Bách nói như vậy, Vệ Quốc Binh gật đầu: "Đứa nhỏ Nam Nam này sống c*̃ng không dễ gì. Chịu rất nhiều đau khổ, nhưng con bé thật sự là một đứa trẻ tốt."

Lúc Hứa Nam Nam đến thì nhìn thấy dáng vẻ đang nói chuyện khá vui vẻ của hai người.

Lên xe, Hứa Nam Nam bèn hỏi: "Sao ai anh cũng có thể nói chuyện được vậy. Em trai anh cũng vậy, có phải là nhà các anh di truyền phải không?" Đều là tính dễ làm thân. Chỉ là Lâm Thanh Bách có vẻ chững chạc hơn, không khiến người ta ghét.

Lâm Thanh Bách vừa đạp xe vừa nói: "Anh với nó không giống nhau, đối mặt với người mình ghét, một câu anh cũng thấy nhiều. Nó thì có thể sống với người ta như anh em ruột." Ví dụ như Lưu Hồng Quân, bây giờ thằng nhóc đó coi Thanh Tùng là anh em ruột luôn rồi, bắt đầu làm phản luôn rồi.

Hứa Nam Nam cười híp mắt lắc chân nhỏ của mình: "Ôi, anh với em hẹn hò, người nhà anh thật sự không phản đối à? Đừng để đến lúc có người vứt cho em tờ séc… khụ khụ, vứt cho em tờ phiếu lương thực."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 453


Lâm Thanh Bách chắc chắn nói: "Không đâu."

Bây giờ Lý Uyển quả thực không dám nhúng tay quá nhiều vào chuyện của Lâm Thanh Bách. Vì chuyện kia mà khiến những nỗ lực nhiều năm qua của bà ta dành cho đứa con riêng này đều uổng phí, bây giờ không bằng mặt không bằng lòng với bà ta. Hiện nay Lý Uyển không dám khiêu chiến điểm mấu chốt của Lâm Thanh Bách.

Có điều trong lòng rốt cuộc c*̃ng có chút không cam tâm. Bà ta gửi điện báo cho Lâm Trường Chinh hy vọng ông ra mặt, xem có thể điều Lâm Thanh Bách về không. Ở một địa phương nhỏ có gì tốt chứ.

Triển vọng ở quân đội tốt như vậy, các chú bác trong quân đội đều sẽ chăm sóc nó, thăng chức cũng nhanh. Sau này có thể thuận lý thành chương tiếp nhận chức vị của ông Lâm nhưng anh cứ muốn vì một người mà đến một nơi nhỏ như vậy.

Sau khi đợi một lúc ở trong phòng, bà ta lại đi tìm Lâm Thanh Tùng.

Kết quả Lâm Thanh Tùng chưa về, Lâm Thanh Bách cũng chưa về.

Thật sự càng ngày càng quá đáng. Dù gì bà ta cũng là mẹ, lại có hai người lớn tuổi sống c*̀ng, bất kể như thế nào hai đứa đó c*̃ng không nên không dòm ngó tới như vậy chứ.

Chú Lý và thím Lý thấy bà ta tâm trạng không tốt, bèn nói: "Hay là chúng ta đi ra ngoài một chút. Đúng lúc phải ăn cơm rồi, sau khi chúng ta ăn xong đi dạo trong thành phố một lúc. Khó khăn lắm mới quay về một chuyến, cứ quanh quẩn ở trong nhà mãi cũng không tốt."

Nghe thấy hai người nói thế, Lý Uyển không phản đối.

Cứ ở trong nhà suy nghĩ lung tung, cảm xúc của bà ta không tốt lên được.

Sửa soạn một chút rồi mấy người đi ra ngoài, xuống lầu rời khỏi khu tập thể ủy ban huyện.

Vừa ra khỏi cổng khu tập thể thì có một người từ bên cạnh chạy ra chặn trước mặt bọn họ. Quả thực là dọa ba người nhảy dựng hết cả lên.

"Cô không phải là nữ đồng chí hôm nọ sao?" Nhìn rõ người chắn đường, Lý Uyển cau mày nói. Hôm đó bà ta không thích cái đứa Vu Nam Nam gì đó kia, nhưng cũng không thích cô gái này cho lắm. Về phần con trai nhỏ, Lý Uyển cũng không yêu cầu dòng dõi, chỉ cần nó thích là được. Nhưng cô gái này rõ ràng không phải là người con trai bà ta thích, hơn nữa còn thích gây chuyện, tất nhiên là bà ta không thích nổi được.

Hứa Hồng căng thẳng nhìn ba người: "Cháu, cháu muốn nói chuyện về Vu Nam Nam với mọi người. Vu Nam Nam kia, nó không phải là cô gái tốt gì. Ngay cả cha mẹ nó cũng không thích nó. Trước đó nó, nó không phải là Vu Nam Nam, mà tên là Hứa Nam Nam, vì nhà cửa nên đã đổi họ để làm cháu gái người khác."

Chị ta vừa nói xong câu này thì trên mặt chú Lý và thím Lý ở đằng sau có chút thay đổi.

Lý Uyển cũng cau mày: "Cô đang nói lung tung cái gì vậy."

Lý Uyển mới mặc kệ Vu Nam Nam là người nào, bất kể cô là người nào thì c*̃ng đều không phải là con dâu được chọn lựa cho Lâm Thanh Bách trong lòng bà ta.

Thấy Lý Uyển không tin, Hứa Hồng khẩn trương nói: "Những gì cháu nói đều là thật, mọi người đến hầm mỏ hỏi thăm một chút là sẽ biết. Bác cả của cháu là chủ nhiệm sản xuất của hầm mỏ, cô hỏi chuyện này là mọi người đều biết hết. Nếu như vẫn không tin, còn có thể đến quê chúng cháu để nghe ngóng, chính là thôn họ Hứa của Đại Sơn Câu."

Rốt cuộc thím Lý không nhịn được nữa: "Đồng chí trẻ, mẹ của Vu Nam Nam kia có phải tên là Lý Tĩnh không?" Nên nghĩ đến từ sớm rồi, đứa nhỏ kia lớn lên có chút giống Lý Tĩnh khi nhỏ mà.

Bây giờ lại nghe thấy thôn họ Hứa của Đại Sơn Câu, vậy thì không sai được nữa.

Nghe thấy bà Lý hỏi như vậy, Hứa Hồng sửng sốt, gật đầu: "Sao bà biết được?"

"Đúng là thật à." Đôi mắt bà Lý đỏ lên, nhìn về phía ông Lý. Ông Lý cũng có chút kích động, nhưng cuối cùng vẫn nhìn sắc mặt của Lý Uyển, thấy bà ta căng mặt không vui thì kéo nhẹ bà cụ.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 454


Lý Uyển mím chặt môi: "Chú thím, chúng ta đi ăn cơm thôi. Những chuyện lung tung này không liên quan gì đến chúng ta."

Thím Lý còn muốn hỏi chuyện của con gái mình, nhưng nhìn thấy phản ứng của Lý Uyển như vậy cũng không dám hỏi nhiều ở trước mặt bà ta, chỉ có thể nhìn nhìn Hứa Hồng rồi đi theo sau Lý Uyển.

"Những gì cháu nói đều là thật mà." Hứa Hồng vội vàng đi theo nói.

Lý Uyển quay đầu lại, nhíu mày, gương mặt ghét bỏ: "Bất kể lời cô nói là thật hay giả, chúng tôi đều không quan tâm. Đồng chí, xin cô có chút tôn trọng đi, đừng có đi theo."

Suy cho cùng làm vợ thủ trưởng nhiều năm rồi, khí thế vẫn phải có, bà ta nghiêm mặt không vui như thế thì Hứa Hồng không dám đi theo nữa. Chị ta không cam lòng giậm chân, những gì chị ta nói đều là thật, sao lại không tin chứ.

Đến tiệm cơm, chú Lý và thím Lý rõ ràng là không tập trung.

Lý Uyển nhìn phản ứng này của hai người, cũng không có khẩu vị để ăn. Bà ta thế này vì cái gì chứ, nỗ lực nhiều năm như vậy mà vẫn không bằng được con bé lòng lang dạ sói kia.

Có điều Vu Nam Nam kia, thật sự không thể ở bên Thanh Bách được. Con nhóc từng là con của cô ta mà trở thành con dâu của bà ta, vậy chẳng phải là sau này bà ta sẽ thành thông gia với Lý Tĩnh sao.

Hơn nữa nghe đồng chí nữ kia vừa nói, đứa con này của Lý Tĩnh giống với Lý Tĩnh, đều là người vì lợi ích mà không để ý đến cả tình thân. Người như vậy, sao có thể làm người một nhà được.

Khuyên nhủ chắc chắn là không khuyên được, vẫn phải để Lâm Thanh Bách mau chóng rời khỏi đây. Chuyện tình cảm không có gì là to tát cả, sau khi rời khỏi thì sẽ gặp được người thích hợp, quen nhau vào lúc này cũng chẳng là gì.

Bởi vì ông Vu bà Vu đều thúc giục, cho nên nhân ngày cuối tuần được nghỉ, Hứa Nam Nam để đồng chí Lâm Thanh Bách chính thức đến nhà gặp mặt người lớn.

Hứa Nam Nam thấy vui vì may mà mình còn chưa đến tuổi kết hôn, nếu không cô hoài nghi chắc chắn mình sẽ bị giục cưới luôn mất.

Lúc cô nói chuyện này với Lâm Thanh Bách, trong lòng có chút thấp thỏm. Lo lắng đến lúc đó Lâm Thanh Bách sẽ biểu hiện không tốt, khiến cho ông bà không hài lòng thì làm sao.

Bình thường thì cô rất có tự tin với anh, nhưng thật sự đến lúc này thì trong lòng không nhịn được phải nghĩ nhiều.

Lâm Thanh Bách xoa đỉnh đầu cô, cười híp mắt nói: "Yên tâm đi, đảm bảo ông bà nhìn thấy anh sẽ thừa nhận người cháu rể là anh đây."

Hứa Nam Nam xì một tiếng: "Đồ tự khen mình."

Lâm Thanh Bách mỉm môi cười, cúi người, nhìn thẳng vào mắt cô: "Nam Nam, đợi qua lần này, anh cũng đưa em về gặp phụ huynh có được không?"

"Đi gặp cha anh à?"

Mẹ kế của anh thì không cần gặp dâu.

Lâm Thanh Bách cười gật đầu: "Ừ."

Cuối tuần, Lâm Thanh Bách xách một móng giò, một giỏ trái cây và hai hộp bánh ngọt đến nhà.

Vào thời này thì đã là món quà rất được rồi.

Có những nhà thiếu lương thực, nửa túi khoai lang đã có thể gả con gái đi, món quà mang đến nhà lần này của Lâm Thanh Bách khiến cho hàng xóm gần nhìn mà đỏ mắt hết cả lên. Có điều nhìn thấy đứa cháu rể này của người ta cao lớn, cực kỳ sáng sủa, cũng biết là người không dễ chọc, trái lại thì không có ai nói những lời chua ngoa gì cả.

Từ khi Lâm Thanh Bách vào cửa khóe miệng của bà Vu chưa bao giờ khép lại, lôi kéo cánh tay Lâm Thanh Bách, cứ nhìn mấy lần.

"Chàng trai thật là sáng sủa."

"Ăn no thì đều sáng sủa cả mà." Hứa Nam Nam ở bên cạnh cười. Không nhìn nổi dáng vẻ đắc ý ung dung của Lâm Thanh Bách.

Bà Vu nói: "Thanh Bách là quân nhân nhỉ, con bà trước đây cũng là quân nhân. Nhà chúng ta đúng thật là có duyên." Bởi vì con trai mình là quân nhân nên tất nhiên bà cụ sẽ cảm thấy thân thiết với quân nhân.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 455


"Khụ khụ khụ." Ông Vu ở bên cạnh ho khan mấy tiếng, trông rất nghiêm túc.

Lâm Thanh Bách cười: "Ông ạ."

Ôi chao, một tiếng ông này đúng là làm cho ông Vu mở cờ trong bụng, thế là cả một câu làm khó dễ c*̃ng không thốt ra được. Ông Vu cười rạng rỡ không thấy mắt đâu: "Ôi, cái gì nhỉ, Nam Nam nhà chúng ta là một đứa trẻ ngoan, cháu phải đối xử tốt với nó đấy."

Lâm Thanh Bách nhìn Hứa Nam Nam: "Cháu chắc chắn sẽ làm vậy."

Hứa Nam Nam đỏ mặt.

Tiểu Mãn và Mộc Đầu, Thạch Đầu ở bên cạnh ăn bánh ngọt không dám nói chuyện. Một lúc sau, Tiểu Mãn nhỏ giọng hỏi: "Chị em phải gả cho người ta sao, đây là anh rể em sao?"

Lâm Thanh Bách cười dịu dàng nói: "Sau này chị gái em phải gả cho anh, anh là anh rể em."

"Anh rể." Tiểu Mãn nhỏ giọng gọi một tiếng, rồi lại ngại ngùng chạy ra một bên. Mắt thì nhìn trộm người anh rể này, sau này có anh rể ở đây thì sẽ không ai dám bắt nạt chị cô bé nữa. Bà c*̣ nhà họ Hứa cũng không được.

Lâm Thanh Bách lại không ngờ cô em vợ của mình lại hay xấu hổ như vậy, không nhịn được nhìn Hứa Nam Nam cười. Tính cách của hai chị em khác nhau quá nhiều.

Lại cảm thấy tính cách trước đây của Hứa Nam Nam có lẽ cũng như thế này, chỉ là sau này không có ai để dựa vào, chỉ có thể dựa vào chính mình nên mới trở thành như bây giờ. Ánh mắt nhìn Hứa Nam Nam c*̉a anh thế là lại mang theo mấy phần đau lòng.

Hứa Nam Nam đang bị tiếng anh rể của Tiểu Mãn làm cho có chút mất tự nhiên, ngẩng đầu thì lại nhìn thấy ánh mắt đau lòng này của Lâm Thanh Bách. Cô lập tức thắc mắc. Có xảy ra chuyện gì sao, vừa nãy không phải còn tốt sao, sao lại trông như này rồi nhỉ. Trong đầu anh lại đang nghĩ gì thế?

Nhìn hai đứa trẻ "liếc mắt đưa tình" ông Vu và bà Vu âm thầm vui mừng. Trông vậy là chắc là cả hai đều thích nhau. Chuyện nhìn chung là đã thành rồi.

Buổi trưa Hứa Nam Nam nấu cơm, bà Vu cũng không quản.

Theo cách nghĩ của bà ấy, để bên nam nhìn thấy bản lĩnh của cháu gái mình, biết được cháu gái mình là một cô gái tốt có thể chăm lo việc nhà thì sau này sẽ càng yêu thích hơn nữa.

Hứa Nam Nam cũng hết cách với suy nghĩ của bà cụ. Cô nấu cơm cũng không sao, nhưng cũng không muốn để Lâm Thanh Bách vì cô nấu ăn ngon nên mới lấy cô. Vậy còn không bằng lấy một đầu bếp về đi.

Hứa Nam Nam với Tiểu Mãn nấu cơm trong bếp. Tiểu Mãn giúp nhóm lửa, Hứa Nam Nam vừa thái thức ăn vừa oán giận vô c*̀ng. Tại sao con gái thì nhất định phải nấu cơm lo liệu việc nhà chứ. Cô cũng có thể kiếm tiền mà.

Một lúc sau, Lâm Thanh Bách cười híp mắt đi vào, nhìn thấy Hứa Nam Nam dẩu môi, cũng không nói gì, đi đến cầm lấy cái muôi.

Tiểu Mãn nhìn thấy anh rể đi vào, lại cúi đầu xuống.

Hứa Nam Nam nhìn anh: "Sao anh lại vào đây, ông bà bảo anh vào à?"

"Anh nói vào nhìn thử, hai người cũng không nói gì." Lâm Thanh Bách sao có thể không biết suy nghĩ của người già chứ. Tìm cháu rể, tất nhiên cũng muốn tìm một người biết quan tâm chăm sóc chu đáo. Nếu như anh thật sự chỉ ngồi ở ngoài làm ông lớn thì xem chừng hai ông bà c*̣ ngoài miệng không nói gì nhưng trong lòng lại không hài lòng.

Hơn nữa chuyện nấu cơm này thật sự không khó. Trước đây ở Thượng Hải, sau khi mẹ bị bệnh qua đời, cơm nước trong nhà đều là anh nấu. Cũng không còn cách nào, hai người còn lại đều làm nghệ thuật, không phải là người nấu cơm.

Thấy Lâm Thanh Bách đứng thẳng người trước bếp lò vung xẻng, nấu cơm một cách khí thế ngất trời. Hứa Nam Nam không nhịn được cong môi.

Bữa cơm này, mọi người đều ăn cực kỳ thỏa mãn.

Lần này ông Vu và bà Vu mới thật sự hoàn toàn nhận đứa cháu rể này. Chỗ nào cũng tốt, không tìm ra có chỗ nào không tốt. Lớn tuổi một chút cũng không sao, ổn trọng, biết yêu thương.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 456


Ăn cơm xong, để cho hai người Hứa Nam Nam và Lâm Thanh Bách ra ngoài đi dạo. Chuyện yêu đương sao có thể không hẹn hò ở riêng được chứ.

Ba đứa nhỏ muốn đi theo ra ngoài thì bị ông Vu ngăn lại, mang chúng nó ra ngoài tản bộ.

Đợi Hứa Nam Nam và Lâm Thanh Bách vừa đi, đã có người đến hỏi thăm chuyện về người yêu của Hứa Nam Nam.

Có thể lấy ra nhiều đồ như vậy, chắc chắn không phải là người bình thường, nếu không nhà ai mà nỡ chứ. Còn có người đoán có phải là vì ngôi nhà hai gian này của bọn họ hay không, bảo bà Vu chú ý chút, đừng để bị người ta lừa.

Đây chính là không ăn được nho thì nói nho xanh. Trong này cũng có mấy nhà nhìn trúng Hứa Nam Nam, cô có công việc, con người cũng xinh xắn. Con dâu như vậy khó mà tìm được. Nhưng mà phải dắt theo ba cái gánh nặng. Mặc dù mỗi tháng hai ông bà Vu đều có trợ cấp, nhưng lớn tuổi thì chính là gánh nặng. Nhỡ đâu sau này nằm trên giường không động đậy được, còn không phải là cần người hầu hạ sao. Nghĩ đến chuyện sức khỏe của hai ông bà cũng không được tốt, Hứa Nam Nam lại còn nhỏ nữa. Đợi qua một thời gian, không chừng hai ông bà mất rồi, hai chị em Hứa Nam Nam trông coi căn nhà này thì đến lúc đó thì lại cưới về làm vợ.

Ai mà biết được nhanh như vậy đã bị người khác đến nẫng mất.

Bà Vu cũng biết tâm tư của bọn họ, nghe thấy bọn họ nói Lâm Thanh Bách như vậy, lập tức không vui: "Người yêu Nam Nam của nhà chúng tôi không cần căn nhà này của chúng tôi. Người ta được phân một căn nhà trong ủy ban huyện rồi, đủ cho vợ chồng trẻ ở rồi."

Có thể được phân nhà trong ủy ban huyện, vậy thì quá được. Tức khắc không ai dám nói bậy nữa, tránh đắc tội người ta.

Lúc này Hứa Nam Nam mới nhận ra tại sao người của thời đại này lại không lãng mạn được nổi.

Địa phương nhỏ như Nam Giang này, ngay cả rạp chiếu phim cũng không có. Muốn xem phim thì phải đi thành phố tỉnh lỵ xem. Không xem phim được, vậy dạo phố… Cũng không dạo nổi luôn. Chỉ có một xã mua bán, cũng lớn đấy, nhưng đi thì đồ tốt lúc nào cũng trong tình trạng hết sạch hàng.

Muốn nắm tay sao, vừa nắm lấy, người đi lại trên đường lớn đều hận không thể nhìn chằm chằm cho thủng luôn đôi tay ấy.

Hứa Nam Nam hết cách, giữ khoảng cách một thước đi song song trên đường. Đi được một lúc, thật sự cảm thấy không chịu được nữa, thế là dứt khoát đi đến bờ đê.

Lúc này ít người nên không có mấy ai. Đến bờ đê rồi, Hứa Nam Nam trực tiếp kéo tay Lâm Thanh Bách, hai người ngồi sát nhau ngắm cảnh.

Như này mới giống hẹn hò chứ.

Lâm Thanh Bách nhìn đỉnh đầu cô, cười trộm. Cô gái nhỏ còn nhỏ đó, tuần sau vẫn phải dạo quanh một lượt thôi.

Đôi mắt Hứa Nam Nam nhìn chằm chằm cây dương liễu ven sông, trong đầu đang nghĩ thời đại này còn có thể hẹn hò lãng mạn bằng cách nào. Tin nhắn, wechat thì đừng nghĩ tới. Ừm, nếu không thì viết thư? Hình như lúc này không lưu hành bạn trên thư từ, cô và Lâm Thanh Bách vì lãng mạn mà thư từ với nhau, dường như có vẻ hơi phí tem.

Tem?

Hứa Nam Nam đột nhiên nghĩ đến. Hận không thể vỗ đầu mình. Sao chuyện lớn như vậy lại suýt chút nữa quên mất vậy chứ: "Anh Lâm."

Cô ngẩng đầu nhìn Lâm Thanh Bách, ánh mắt sáng lấp lánh: "Các anh có được phát tem không?"

Lâm Thanh Bách nhướng mày, dường như không rõ sao cô lại đột nhiên hỏi chuyện này: "Cái này trước đây trong bộ đội có phát, có điều bây giờ bên bộ vũ trang thì không phát."

"Khụ khụ, em nghe nói, không phải trước đây các anh từng phát một bản tem quân bưu xanh gì đó sao, bây giờ còn không?" Mắt cô sáng lên, Lâm Thanh Bách có thể nhìn thấy được cả ngọn lửa nhỏ ở bên trong đó.

Mắt anh lóe lên, suy nghĩ nói: "Anh không có hứng thú với cái này, trước đây cũng không cần phải mua tem, thật sự không biết. Có điều có nghe nói đã bị tiêu hủy rồi."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 457


Đương nhiên Hứa Nam Nam biết là bị tiêu hủy rồi, nếu không sau này cũng không đáng giá như vậy đâu.

"Vậy còn có thể tìm được không, em muốn sưu tập tem, hay là chúng ta sưu tập mấy bộ tem đi." Sau này không cần mua nhà cho đám nhỏ nữa. Để lại cho mỗi đứa một bộ tem quân bưu xanh....

Nắm tay Lâm Thanh Bách che môi lại, ho nhẹ một tiếng, khó xử nói: "Cái này có lẽ là không tìm được nữa, mấy năm nay anh không có nhìn thấy."

Hứa Nam Nam nghe thấy thế, lập tức sụt vai xuống như trái cà héo.

Lâm Thanh Bách vỗ về xoa đỉnh đầu cô.

Buổi tối Lâm Thanh Tùng về đến nhà thì nhìn thấy anh trai cậu đang lục giá sách, cuối cùng lấy ra một quyển sổ.

Nhìn thấy thứ này Lâm Thanh Tùng bĩu môi. Anh trai cậu cũng không biết là học được từ đâu, rõ ràng là một quân nhân mà lại thích văn hóa nghệ thuật, lại còn sưu tập tem. Thứ đồ này giữ lại cũng không biết là để làm gì.

Lâm Thanh Bách lật một lúc, cuối cùng cũng giở đến con tem mình thu thập được trước đây. Nhìn thấy ba con tem mới tinh trên đó, anh cười. Cũng không biết thứ đồ này có gì tốt mà khiến cho cô gái nhỏ nhớ mong như vậy. Có điều cô thích là được.

Kẹp vào trong cuốn sổ mang theo bên người của mình xong, lúc này anh mới phát hiện em trai Lâm Thanh Tùng của mình về rồi.

Thấy Lâm Thanh Bách cuối c*̀ng c*̃ng rảnh rỗi rồi, Lâm Thanh Tùng ngồi thẳng: "Anh, hôm nay em nghe Lưu Hồng Quân nói hình như cha cậu ta ở nhà nói rằng anh sắp đi rồi. Hình như là tin tức phía thủ đô, bảo anh quay về gì đó ấy."

Bây giờ Lưu Hồng Quân đã phản bội hoàn toàn, trở thành tay sai của cậu ta rồi. Kể cả nói thông tin c*̉a Lưu Kiến Quân cha cậu ta ra bên ngoài. Có điều Lâm Thanh Tùng cũng không tin hết: "Không biết tên này có phải là nói thật hay không."

Sắc mặt Lâm Thanh Bách thay đổi, anh mím chặt môi, đứng lên đi ra ngoài.

Ký túc xá và phòng tiếp khách của ủy ban huyện ở trong c*̀ng một khu, không đến hai phút Lâm Thanh Bách đã gõ cửa nhà của Lý Uyển.

Lý Uyển mở cửa, nhìn thấy Lâm Thanh Bách đứng ở cửa, trên mặt có chút kinh ngạc.

Bà ta mở cửa ra: "Thanh Bách đến rồi, vào trong rồi nói chuyện."

Lâm Thanh Bách lạnh mặt đi vào. Thím Lý đang ở trong may quần áo, nhìn thấy anh đến thì chào hỏi một tiếng rồi cúi đầu tiếp tục làm việc.

Lý Uyển từ sau lưng anh đi tới: "Sao đột nhiên lại qua đây?" Trước đó còn chẳng hỏi han tới người mẹ là bà ta đâu.

"Có phải là dì điện báo cho thủ đô phải không?" Lâm Thanh Bách nhìn bà ta.

Lý Uyển không ngờ Lâm Thanh Bách biết được chuyện này nhanh như vậy: "Dì không nói gì cả, chỉ nói tình huống bên này cho cha con thôi. Ý của ông ấy c*̃ng là muốn để con quay về. Dù sao ở bên này cũng không có triển vọng gì cả."

"Đồng chí Lý Uyển, có phải bà cho rằng chút quyền lực của Lâm Trường Chinh có thể để bà một tay che trời phải không. Bà đang học ai vậy? Bà không có năng lực đó thì tốt nhất nên an phận thủ thường. Đừng làm ra chuyện rắc rối gì, đừng để đến lúc đó cả nhà họ Lâm phải chôn cùng bà."

Đây là lần đầu tiên Lý Uyển nghe được giọng điệu như thế này, tức đến run người: "Thanh Bách, đây là giọng điệu con nói chuyện với dì sao?"

"Tôi đang nói chuyện với người giai cấp địa chủ tư tưởng giác ngộ không cao. Bà biết chính bà đang làm cái gì không? Lợi dụng chút đặc quyền để khoa tay múa chân ở trong quân đội. Nếu như sau này có biến động nhỏ nào thì người gặp chuyện đầu tiên chính là bà và kéo theo cả người chống lưng cho bà nữa."

"Dì thế này còn không phải là vì con sao." Đôi mắt Lý Uyển đỏ ửng lên: "Là vì tiền đồ của con cả mà."

"Đừng nói là vì tôi. Tiền đồ đúng là không giả, nhưng lại không phải là vì tôi. Vì ai thì tự bà rõ."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 458


Gương mặt Lâm Thanh Bách lạnh giá, ngay cả biểu hiện giả dối giả bộ hòa thuận lúc bình thường cũng không muốn làm nữa.

Lý Uyển trợn to mắt, có chút không dám tin.

Lâm Thanh Bách rũ mắt, lạnh lẽo nhìn bà ta: "Tôi sẽ làm như bà mong muốn, sau này sẽ chăm sóc cho Thanh Tùng, nhưng sự khống chế của bà với tôi đến đây là chấm dứt."

Nói xong, anh không thèm nhìn Lý Uyển lấy một cái, quay người sải bước rời khỏi.

Đến như một cơn gió, lại rời đi nhanh chóng, dọa cho thím Lý không phản ứng kịp.

Vừa rồi đứa nhỏ đó sao lại nói chuyện kiểu vậy với Tiểu Uyển chứ.

"Tiểu Uyển? Rốt cuộc là có chuyện gì, sao đứa nhỏ lại tức giận như vậy?"

"Không sao, thằng bé cáu kỉnh thôi." Lý Uyển cắn răng, lau mắt. Bà ta không ngờ rằng tâm tư của mình lại đã bị Lâm Thanh Bách nhìn ra từ sớm. Những năm này ngay cả Lâm Thanh Tùng cũng không biết, thế mà lại bị nó nhìn ra.

"Thím Lý, hai ngày nữa chúng ta về thủ đô."

"Hả? À." Thím Lý kinh ngạc một lúc, có hơi do dự nhưng vẫn đồng ý.

Thứ hai đi làm, mặt mày Hứa Nam Nam rạng rỡ.

Ngay cả chị Liễu cũng trêu ghẹo cô gần đây có chuyện tốt.

"Vẫn còn sớm, dù sao cũng phải qua hai năm nữa." Hứa Nam Nam cười, đột nhiên ngây người, qua hai năm nữa....

"Qua hai năm nữa cũng không sao. Chị thấy người yêu em cũng tốt lắm, lần trước chị nhìn trộm rồi, là một người có thể dựa vào."

Chị Liễu nói với giọng người từng trải.

Trong lòng Hứa Nam Nam có chuyện giấu giếm, đột nhiên có chút bừng tỉnh. Sau khi đến đây, cô luôn bận rộn làm sao để mình tiếp tục sống sót, làm sao để sống tốt hơn nữa, dường như có vài chuyện cô không nghĩ tới theo bản năng.

"Cán sự Vu, có người tìm."

Đột nhiên có người ở cửa hét lên. Hứa Nam Nam ra xem, là Tiểu Cao của phòng bảo vệ. Cô đi theo, hỏi: "Ai thế?"

"Là một nữ đồng chí, nữ đồng chí trung niên." Tiểu Cao cười nói: "Đúng rồi cán sự Vu, người yêu của cô thật tốt, ai trong chúng tôi c*̃ng thoải mái nói chuyện được."

Hứa Nam Nam nghe thấy có người khen Lâm Thanh Bách, trong lòng cảm thấy vui vẻ vinh dự, lời nói lại khiêm tốn: "Đó cũng do tính tình mọi người tốt nên mới dễ nói chuyện."

Khi đến cửa nhìn thấy người tới, Hứa Nam Nam có chút kinh ngạc, nhưng lại cảm thấy như trong dự đoán.

Chuyện quăng phiếu lương thực trong truyền thuyết sắp đến rồi sao?

Lý Uyển ngồi ngay ngắn trên ghế trong phòng gác cổng, chú Vệ và mấy đồng chí gác cổng khác ở bên cạnh rõ ràng đều có chút không được tự nhiên.

Hứa Nam Nam đi tới: "Chúng ta ra ngoài nói chuyện đi, ở đây là nơi làm việc của người ta, đừng làm phiền người khác làm việc."

Lúc này Lý Uyển mới đứng lên, nhìn nhìn mấy người rồi đi ra ngoài.

Ra đến bên ngoài, đến chỗ mà người trong phòng gác cổng không nghe thấy hai người nói chuyện thì mới dừng lại.

Hứa Nam Nam nhìn bà ta, không có chút căng thẳng nào như những người khác: "Có chuyện gì sao?"

"Đây là thái độ đối xử với mẹ người yêu của cô sao?" Lý Uyển không vui nói.

"Không phải là dì không thừa nhận sao?" Hứa Nam Nam thờ ơ.

Lý Uyển tức giận, cuối cùng c*̃ng không phát tác ra, cắn môi: "Như cô mong muốn, tôi sắp về thủ đô ngay rồi. Sẽ không làm phiền chuyện của hai người nữa. Có điều tôi vẫn hy vọng cô có thể nghĩ cho Lâm Thanh Bách. Nó là một người trẻ tuổi cực kỳ ưu tú, khi chưa tới Nam Giang thì nó đã sắp được nâng lên bậc chính quyền rồi, vào độ tuổi này cô biết có biết bao khó khăn không. Chúng tôi đều hy vọng nó có thể quay về thủ đô. Nhưng cô cũng biết, làm công nhân viên chức không dễ làm như vậy, phải có người giúp đỡ. Chúng tôi luôn dự định giới thiệu cho nó một người con gái của bạn cũ của cha nó, để sau này chăm sóc lẫn nhau. Nếu như cô thật sự muốn tốt cho Thanh Bách thì hy vọng cô có thể suy nghĩ đến lời tôi nói."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 459


Giọng điệu không có kiểu cao ngạo như trước đây, trái lại cực kỳ giống như một người mẹ lo lắng cho tương lai của con mình.

Bà ta cũng không dám ra tay ở chỗ Lâm Thanh Bách, chỉ có thể tìm nữ đồng chí nhỏ tuổi này.

Hứa Nam Nam nghe xong lại cười, cười chế nhạo.

"Anh Lâm mười bốn tuổi về nhà, mười lăm tuổi đã bị các người sắp xếp vào quân đội. Đây chính là vì tốt cho anh ấy? Tôi là một người dân bình thường, không biết cái gì là có tương lai hay không có tương lai, cũng không biết làm công nhân viên chức còn cần kết bè kết phái. Tôi chỉ biết anh Lâm là người trưởng thành rồi, biết mình muốn làm gì, không ai có thể quyết định thay anh ấy. Dì không phải là mẹ ruột anh ấy, không thương anh ấy, nhưng tôi là người yêu anh ấy, tôi thương anh ấy."

Lý Uyển không ngờ cô gái trẻ tuổi này lại miệng lưỡi bén nhọn đến vậy, tức đến bật cười: "Lý Tĩnh lại còn có thể sinh ra được đứa con gái như cô."

Hứa Nam Nam nhíu mày, giọng điệu này là có quen Lý Tĩnh à?

Lý Uyển dường như cảm thấy bản thân lỡ lời, mím môi: "Nói thì hay ho như vậy, chẳng qua cũng là không nỡ rời khỏi Thanh Bách mà thôi. Tôi không quản nổi các người, sẽ có người quản các người thôi."

Bà ta cười lạnh với Hứa Nam Nam rồi quay người rời đi.

Hứa Nam Nam hừ một tiếng, hoàn toàn không coi bà ta ra gì.

Lại c*̃ng không phải là mẹ ruột của anh Lâm, cũng không tốt với anh Lâm, cô không cần phải kính trọng.

Buổi chiều Lâm Thanh Bách đến đón cô. Hứa Nam Nam không giấu, nói cho Lâm Thanh Bách chuyện Lý Uyển đến tìm cô và cả những gì hai người nói.

Lâm Thanh Bách đạp xe, càng đạp càng nhanh.

Bọn họ không vội vã về nhà mà đi hóng gió ở ngoại thành, thấy có cảnh đẹp thì mới dừng lại.

Thấy cô gái nhỏ trước mắt còn thấp hơn mình một cái đầu, Lâm Thanh Bách không nhịn được giơ tay ôm chặt cô vào lòng.

Mềm mại, nhỏ nhắn như vậy, vậy mà còn nói thương anh.

Lâm Thanh Bách cảm thấy buồn cười, nhưng mắt lại không nhịn được thấy cay cay.

Đầu Hứa Nam Nam được anh ôm ở trong lòng, có chút khó chịu. Cô giãy giụa muốn thoát ra nhìn anh, nghiêm túc nói: "Sau này anh sẽ về thủ đô sao?"

Nói thật thì để cô rời khỏi Nam Giang đến thủ đô, cô cần chút dũng khí. Cuộc sống ở đây rất yên bình, cô còn phải chăm sóc ông bà và Tiểu Mãn, cô không thể rời khỏi đây được.

Nhận được thì phải gánh vác trách nhiệm. Ông bà cho cô nhà ở, cô phải để họ an hưởng tuổi già. Đây là cam kết dành cho bản thân c*̉a cô trước đây.

Lâm Thanh Bách cúi đầu nhìn cô: "Bây giờ thì không. Sau này… Còn phải đợi rất lâu nữa." Rời khỏi nơi đó, bây giờ anh tạm thời không có suy nghĩ muốn quay về.

"Không quay về cũng tốt, ai biết ở đấy chắc chắn sẽ tốt chứ." Hứa Nam Nam nghĩ tới chuyện sau này, cảm thấy Lâm Thanh Bách không quay về cũng tốt.

Lâm Thanh Bách không khỏi xoa đỉnh đầu cô, nhìn gương mặt nhỏ nhắn của cô, anh nhịn không được hôn cô. Lúc ổn định lại tâm trạng, anh buông Hứa Nam Nam ra, rút từ trong lòng ra một cuốn sổ, lật cái trang để tem ra đặt trước mặt Hứa Nam Nam.

Hứa Nam Nam đang buồn bực thì trước mắt xuất hiện thứ cô luôn hằng tha thiết ước mơ.

"Đây là..."

Không phải là tem quân bưu xanh em muốn sao, đúng lúc tìm được bộ này. Em không biết khó biết bao đâu..." Lâm Thanh Bách cảm thấy nên biểu hiện ra sự vất vả c*̉a mình một chút.

Vừa nói xong thì trước mắt bỗng hoa lên, cổ anh đã bị người ta ôm chặt, ngay sau đó đôi môi bị cắn lấy.

Cả người Lâm Thanh Bách giống như bị điện giật, từ cơ thể lên đến đầu đều cứng đờ hết. Lúc phản ứng lại thì Hứa Nam Nam đang cầm con tem cười vô cùng vui vẻ.

Đôi mắt Hứa Nam Nam sáng lấp lánh nhìn anh: "Cảm ơn anh Lâm."

Đây là hơn hai triệu tệ đó.

Hứa Nam Nam đột nhiên cảm thấy tay mình nặng quá.
 
Back
Top Bottom