Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 420


"Vậy lần sau anh phải mời em ăn cái gì đây? Chi bằng, ngày mai đưa em đi quán ăn, anh bảo Tiểu Điền để lại đồ ngon."

"Ngày mai không được rồi, em phải đi về quê một chuyến." Hứa Nam Nam nói.

"Đi về quê?" Lâm Thanh Bách mím môi: "Sao lại đột nhiên phải đi về quê."

"Sau khi em ra ngoài rất ít khi trở về, hai em trai trong nhà đã nghỉ hè rồi, em mang ít lương thực về nhà, thuận tiện hỏi xem hai em ấy có muốn đến thành phố ở một thời gian không." Trước đây cô đã đồng ý với Mộc Đầu và Thạch Đầu, không thể nuốt lời.

Tuy rằng đã rời khỏi thôn họ Hứa, song Hứa Nam Nam chưa từng có ý nghĩ rằng sau này sẽ không quay về nữa. Nơi đó là nơi mà cô sống lại, cũng tại nơi đó, cô quen biết được cả nhà thím Quế Hoa, và cả thầy Hạ.

Nghĩ đến thầy Hạ, trong lòng Hứa Nam Nam thấy vô cùng khó chịu. Bây giờ ông ấy chắc là đã đến nông trường Tây Bắc, không biết bây giờ ông ấy sống như thế nào.

Lâm Thanh Bách uống một ngụm canh, nói: "Vậy ngày mai anh đi cùng em nhé, nếu như không kịp xe, em còn phải đi bộ giữa đêm về, anh đi về c*̀ng em, có thêm một người bạn đi đường."

Hứa Nam Nam có chút ngượng ngùng nói: "Anh Lâm, liệu có làm phiền anh quá không ạ." Mấu chốt là đưa anh Lâm đi về, người khác thấy được có khi nào sẽ nghĩ linh tinh không.

"Không đâu, đúng lúc anh muốn đi xuống dưới làng quê nhỏ xem sao, xem xét tình hình. Ngồi ở trong thị trấn không làm được việc."

Nghe anh nói như vậy, Hứa Nam Nam cũng không đành từ chối nữa. Cười gật đầu: "Vâng."

Buổi chiều tiễn Hứa Nam Nam về nhà, Lâm Thanh Bách đi xã mua bán một chuyến, lúc quay trở về, Lâm Thanh Tùng cũng đã về rồi, đang nằm ở trên chiếu ngâm nga khúc nhạc, phe phẩy cây quạt.

Nhìn thấy anh trai mình đã về, còn có chút bất mãn.

Hừ, chỉ biết đi ra ngoài hẹn hò, vứt em trai là cậu ta ở nhà. Nhưng may mà cậu ta c*̃ng không nhàn rỗi, hôm nay ăn uống cũng không tệ lắm. Và cả bộ dạng bị cắm sừng c*̉a thằng nhóc ngốc nghếch Lưu Hồng Quân đó nữa, nghĩ tới là thấy vui vẻ.

"Anh, anh giúp em nói với cán sự Vu, em thật sự không hề có qua lại với người nhà họ Hứa, em còn trút giận cho cô ấy nữa đấy."

Lâm Thanh Bách lau mặt, nghe thấy lời này, nhàn nhạt nói: "Cô ấy không có trẻ con như cậu. Mà ngược lại là em đấy, khi nào thì quay về thủ đô, dì đã gửi điện báo đến đây rồi, có thể thời gian tới sẽ đến Nam Giang. Em tự chuẩn bị sẵn sàng đi."

"Hả?" Lâm Thanh Tùng lập tức nhảy dựng lên: "Bà ấy tới Nam Giang làm cái gì chứ, thật là, lúc ở nhà cũng chưa thấy bà ấy quan tâm tới em như vậy, bây giờ thì lại quan tâm."

"Mặc kệ là thế nào, em tự chuẩn bị tâm lý trước đi. Còn nữa, chuyện của Nam Nam em đừng có nhúng tay vào nhiều, đừng để đến lúc đó lại giúp hóa phiền cho cô ấy."

"Yên tâm đi, em có chừng mực mà." Lâm Thanh Tùng buồn bực nói.

Sáng sớm hôm sau, Hứa Nam Nam khiêng ba mươi cân mì sợi, đi về phía bến xe. Không còn cách nào, muốn mang nhiều lương thực chút trở về, nhưng không khiêng nổi. Thà mang lương thực thô thì chi bằng mang chút lương thực tinh chế trở về. Để Thạch Đầu và Mộc Đầu ăn vào, được lớn nhanh hơn, răng của bà Trần không tốt, cũng có thể ăn được nhiều hơn một chút. Thím Quế Hoa với chú Quý tiếc không nỡ ăn, nhưng cũng có thể ăn nhiều một chút lương thực thô, tốt xấu gì cũng không cần chịu đói.

Đến bến xe, Lâm Thanh Bách đã đứng chờ ở đằng đó, trong tay cũng xách theo một bao tải.

Thấy Hứa Nam Nam cõng đồ đi tới, anh giúp cô đỡ đồ xuống, đặt hai cái túi ở cạnh nhau.

Hứa Nam Nam nhìn bao tải kia còn có chút vết máu, hỏi: "Anh Lâm, anh mang theo thứ gì vậy."

"Không phải định về thăm quê sao, anh lấy một cái chân giò lợn."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 421


Nghe thấy lời này, mắt của Hứa Nam Nam trợn tròn cả lên. Chân lợn, thứ này khó mua lắm, còn khó mua hơn gà mái già nữa. Mỗi ngày xã mua bán cũng chỉ làm ra được một cái chân giò lợn thôi, nhưng mà lần nào đi hỏi thì chắc chắn c*̃ng sẽ bán hết sạch. Đồ tốt luôn luôn trong tình trạng bán hết sạch. Kể cả đi xếp hàng vào lúc rạng sáng cũng như thế. Cô nhìn lại Lâm Thanh Bách, nhịn không được tấm tắc thành tiếng, quả nhiên là trong giới quan trường có người dễ làm nên chuyện mà.

Xe tới, Lâm Thanh Bách một tay xách theo một cái túi, ung dung lên xe, Hứa Nam Nam vội vàng đuổi theo.

Lên xe, trên xe đã có người nhìn vào cái túi mà hai người đang xách.

Trong thành phố lấy đồ đem cho nông thôn, chắc chắn là đồ tốt. Một bác gái nói: "Cô gái, mới kết hôn phải không, về lại mặt à?"

Hứa Nam Nam ngẩn người một lúc mới nghe ra là ý gì, cô lập tức hoảng loạn đỏ bừng cả mặt: "Không phải không phải, chỉ là về thăm thôi ạ."

Bác gái cho rằng cô thế này là do đang ngại ngùng, cười nói: "Có gì mà xấu hổ, chúng ta đều là người từng trải. Đây cũng không phải tết nhất lễ tiết gì, không lại mặt, có thể mang nhiều thứ như vậy về sao?"

Lại nhìn Lâm Thanh Bách đang ngồi nghiêm chỉnh bên cạnh: "Đối tượng của cháu trông rất sáng sủa, còn hào phóng như vậy, đúng là không tìm lầm."

Khuôn mặt Hứa Nam Nam nghẹn tới mức như thành quả cà tím, cô nói thật mà người ta lại không tin. Cô lén liếc mắt nhìn anh Lâm, vẫn may, sắc mặt rất bình thường, không nghĩ ngợi lệch lạc.

Lâm Thanh Bách sửa sang lại cổ áo ở bên cạnh, không dấu vết thở nhẹ ra một hơi.

Có người giúp xách đồ, Hứa Nam Nam thấy quả nhiên nhẹ nhàng đi nhiều, Lâm Thanh Bách ở phía trước xách đồ, cô đi theo phía sau, cứ đi như thế cũng cảm thấy không ổn lắm. Nhưng anh Lâm cũng không thấy sao, không nói gì, cô cũng ngại nói. Nếu không lại thành ra mình suy nghĩ quá nhiều.

Tới phía dưới lưng chừng núi của trại nuôi trồng mà cô sống trước đây, cô chỉ chỉ lên trên: "Anh Lâm, trước đây em sống ở trên đó, trên đó là trại nuôi trồng. Lát nữa em dẫn anh đi xem nhé."

"Được." Lâm Thanh Bách cũng nhìn sang bên đó một lúc, lên tiếng đáp lại.

Mới vừa đến trong thôn, đã nhìn thấy Mộc Đầu và Thạch Đầu c** tr*n mặc quần đùi, đào hang dưới cái cây, một đám con nít thì vây quanh ở bên cạnh. Hai tên nhóc đầu trọc bây giờ đã thành đầu đinh. Có vài phần cảm giác như hạc trong bầy gà trong đám con nít đó.

"Mộc Đầu Thạch Đầu."

Hứa Nam Nam cười hét lớn.

Hai tên nhóc quay đầu lại nhìn, a, chị đã về rồi. Hai đứa lắc cái mông chạy ngay đến.

"Chị. Chị Nam Nam."

Hai đứa trẻ lao đến ôm lấy eo Hứa Nam Nam: "Chị, sao chị đã quay về rồi, bọn em vừa mới được nghỉ hè nè."

"Biết các em nghỉ hè nên quay về đón các em đi vào thành phố chơi đây."

Vừa nghe được đi vào thành phố, đôi mắt của Mộc Đầu và Thạch Đầu đều trợn tròn lên, khóe miệng toe toét. Vừa định nói gì thì lại nhìn thấy Lâm Thanh Bách đứng bên cạnh Hứa Nam Nam, hai đứa lôi kéo Hứa Nam Nam, nhỏ giọng nói: "Chị, chú này là ai vậy ạ."

Khuôn mặt Hứa Nam Nam há hốc không biết làm sao. Lâm Thanh Bách mới chỉ có hai mươi bảy tuổi, tuổi tác như này trong tương lai còn có thể giả làm tiểu thịt tươi đấy, sao lại bị gọi thành chú rồi. Tuy rằng thoạt nhìn anh quả thật có vài phần chín chắn trưởng thành hơn người cùng lứa tuổi, nhưng cũng không thể gọi người ta là chú được. Cô liếc mắt trộm nhìn Lâm Thanh Bách, vẫn may, trên mặt còn khẽ cười, có lẽ không nghe thấy lời Thạch Đầu nói vừa mới.

"Đây là anh Lâm, các em cứ gọi anh Lâm là được." Hứa Nam Nam cũng làm ra vẻ không nghe thấy câu vừa rồi.

Mộc Đầu và Thạch Đầu nhìn Lâm Thanh Bách đang mỉm cười, buồn bực nhìn một lát, gọi: "Anh Lâm." Rõ ràng là chú mà, tuổi không khác mấy với cha c*̉a Cẩu Đản, các cậu đều gọi cha Cẩu Đản là chú mà.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 422


Nhưng mà chị bảo gọi là gì, thì gọi là thế vậy.

Hứa Nam Nam xoa đầu lũ trẻ, nhìn Lâm Thanh Bách: "Anh Lâm, đây là hai em của em, trước kia lúc em ra khỏi nhà họ Hứa thì hộ khẩu ở tại nhà bọn họ."

Lâm Thanh Bách híp mắt cười nhìn hai đứa trẻ, cúi người xuống, từ trong túi móc ra hai cái vỏ đạn: "Có muốn không?"

Đứa bé trai nào lại không thích súng đạn chứ, không cầm được súng, cầm được viên đạn cũng rất là ngầu. Còn có thể lấy vỏ đạn này làm thành mặt trang sức đeo ở trên cổ, mang đi ra ngoài, khiến bao người thèm thuồng. Hai đứa trẻ gật đầu lia lịa giống như con gà con mổ thóc.

Lâm Thanh Bách mi mắt cong cong: "Gọi anh thì sẽ cho các em."

"Anh!" Hai đứa nhỏ lập tức đồng thanh đáp.

Lâm Thanh Bách chìa tay ra để vỏ đạn trên tay, hai đứa trẻ lập tức mỗi đứa túm chặt lấy một cái trong tay, khỏi phải nói quý trọng cỡ nào.

Hứa Nam Nam lần đầu tiên phát hiện Lâm Thanh Bách thế mà cũng có lúc tích cực thế này. Được rồi, nếu như có ai gọi cô là dì, chắc chắn cô c*̃ng sẽ xoắn xuýt một lúc rất rất lâu.

Cầm được món quà, Mộc Đầu và Thạch Đầu thích thú nhấc bao mì sợi đi ở đằng trước báo tin.

Hứa Nam Nam còn đang muốn kéo Lâm Thanh Bách đi theo vào trong nhà Tống Quế Hoa thì Lâm Thanh Bách kéo cánh tay cô lại, rồi lại buông ra: "Anh đi dạo quanh đây, không cùng đi với em đâu."

"Hả?" Hứa Nam Nam sửng sốt, cho rằng anh ngại đến thăm: "Vậy em cũng chỉ đưa đồ qua, rất nhanh sẽ quay lại thôi."

Lâm Thanh Bách nói: "Không sao, em cứ ở lại lâu hơn đi, anh đi lên trên núi một chút." Chỉ chỉ vào trại nuôi trồng Hứa Nam Nam ở trước đây.

"Được, đến lúc đó em đi tìm anh." Hứa Nam Nam đáp. Cô cũng đang tính qua bên đó nhìn xem. Tuy rằng chú Hạ đã đi rồi, nhưng cô vẫn muốn đi nhìn một chút. Đây đã thành thói quen rồi.

Tự mình xách theo bao chân giò lợn, Hứa Nam Nam vừa đi vừa quay lại nhìn, đến khi đi xa rồi, lúc này mới đi nhanh về phía nhà Tống Quế Hoa.

Lâm Thanh Bách quay đầu nhìn trên núi, hít thật sâu vào một hơi, xoay người đi về phía đó.

Khi Tống Quế Hoa trở về, bà Trần đang ướp thịt chân giò. Hứa Nam Nam đang chơi đùa cùng Mộc Đầu và Thạch Đầu.

Nhìn thấy mì sợi và chân giò lợn trong nhà, Tống Quế Hoa vừa mừng rỡ, lại vừa lo lắng: "Cháu lấy ở đâu ra nhiều đồ như thế, ông bà ở thành phố có đồng ý không đó, đừng để người ta cho rằng cháu lấy đồ bên đó trợ cấp chúng ta, đến lúc đó bọn họ sẽ có ý kiến." Cho dù có là ông bà ruột, cũng không thể lấy ra nhiều đồ đem ra ngoài như vậy được.

Hứa Nam Nam nói: "Không sao ạ, ông bà cháu biết cháu trở về thăm mọi người, còn bảo cháu xách trứng gà về nữa đó ạ. Cháu sợ cầm trên đường không tiện, nên không cầm về." Trong nhà không có gánh nặng gì, cô lại thường xuyên lấy lương thực tinh chế và đồ bổ về, ông Vu với bà Vu thật sự sẽ không vì mấy thứ này mà không vui. Hơn nữa những thứ này cũng không lấy từ nhà, là cô mua ở trên Taobao.

"Cứ cho là như vậy, sau này cũng đừng lấy trong nhà nhiều đồ như thế, nhà mình đủ ăn mà."

Hứa Nam Nam cười: "Dù sao cũng là tấm lòng của cháu. Thím Quế Hoa nếu còn khách sáo với cháu, thế là không coi cháu như người một nhà rồi."

"Cháu, đứa nhỏ này..." Tống Quế Hoa cảm khái xoa xoa đôi mắt. Trước kia cô ấy thật sự không nghĩ đến Nam Nam có thể sống cuộc sống được như hiện tại. Ngày đó hai chị em ăn còn không đủ no, bây giờ lại có thể đưa lương thực tinh chế về nhà rồi.

Lại ngó nghiêng nhìn trong nhà: "Đúng rồi, Thạch Đầu không phải nói cháu về cùng với một anh nào đó sao, sao không thấy người đâu?"

Cô ấy còn tưởng rằng Nam Nam đưa cả bạn trai về nữa.

"Không đâu, anh Lâm có chút việc, nên không đi cùng qua đây. Cháu cũng không ở nhà ăn cơm đâu, phải nhanh chóng đi về lại, nếu không phải đi đường đêm nữa."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 423


Tống Quế Hoa kinh ngạc nói. "Hả, ngay cả bữa cơm cũng không ăn sao. Khó khăn lắm mới về được một lần, mang về nhiều đồ như vậy mà còn không ăn cơm sao được."

"Lần này thật sự không được, lần sau cháu về trước một ngày ạ." Thật ra dù không có anh Lâm về c*̀ng, cô cũng không thể ở nhà ăn cơm. Đi đường đêm không tốt.

Cuối cùng thật sự cũng không thể để Hứa Nam Nam đi đường đêm, Tống Quế Hoa cũng không có cách nào, nói: "Vậy được, có điều trên đường đi chắc chắn sẽ đói bụng. Trong nhà có hấp bánh ngô, cháu cầm đi c*̀ng ăn."

Bà Trần vừa nghe, vội vàng đi vào trong bếp bọc bánh ngô.

Thạch Đầu và Mộc Đầu ở một bên nhìn với ánh mắt mong chờ. Hứa Nam Nam cười cười: "Đúng rồi thím Quế Hoa, Thạch Đầu và Mộc Đầu không phải đã được nghỉ hè rồi sao ạ, cháu định đón bọn nó đi lên thành phố ở vài ngày."

Hai đứa trẻ mắt lấp lánh gật gật đầu.

Tống Quế Hoa nghĩ ngợi, lo lắng bọn nhỏ đi sẽ nghịch ngợm, đến lúc đó sẽ khiến cho ông bà mới của Nam Nam không thích, bèn nói: "Vậy thì chờ một thời gian đã, đến lúc đó thím để chú Quý của cháu đưa bọn nó qua đấy. Hôm nay cháu cũng không tiện, thím còn phải chỉnh đốn bọn chúng đã."

"Mẹ... " Thạch Đầu lắc mạnh vai kêu lên.

"Nghe lời, đợi cha con đưa các con qua đó."

Hứa Nam Nam nhìn ra được Tống Quế Hoa không muốn cho lũ trẻ đến đó, cô kéo kéo cánh tay Tống Quế Hoa: "Thím à, cháu không xem mọi người như người ngoài, thím cũng đừng coi cháu như người ngoài. Ông bà cháu cũng đã đồng ý chuyện này, đến lúc đó bảo bọn chúng ngủ cùng phòng với cháu. Cháu và ông bà đều thích náo nhiệt." Chuyện cô đã đồng ý, chung quy không thể làm bọn trẻ thất vọng được.

"Mẹ, cho bọn con đi đi, bọn con sẽ ngoan mà." Mộc Đầu chờ mong nói. Bọn trẻ khắc hẳn với người lớn luôn có cảm giác xa cách, không thể hòa nhập với thành phố, trẻ con luôn hiếu kỳ, những đứa trẻ trước nay chưa từng ra khỏi thôn, đương nhiên là hy vọng có thể được đi nhìn ngắm thị trấn.

Thấy hai đứa nhỏ đều như vậy, Tống Quế Hoa gật đầu: "Được, nhưng mà các con phải ngoan ngoãn, nếu như không ngoan, mẹ sẽ bảo cha đón các con đi về, còn đánh các con một trận nữa đấy."

"Không sao mà, tụi con chắc chắn sẽ ngoan." Hai anh em đồng thanh đáp.

Sau khi đồng ý để hai đứa nhỏ đi cùng, Tống Quế Hoa vội vàng chạy đi thu dọn đồ đạc. Cũng may là ngày hè trời nắng, không cần mang theo nhiều quần áo, chỉ mang hai cái quần cộc với áo ngắn là được.

Hai anh em mỗi đứa ôm theo một cái bọc nhỏ, theo Hứa Nam Nam cùng đi ra ngoài cửa, đầu không hề ngoái lại, chỉ sợ Tống Quế Hoa nuốt lời.

"Mấy thằng nhóc thối này." Tống Quế Hoa tức giận cười mắng.

Nhà ông Hứa ở nhà sau, Trương Thúy Cầm vội vàng đi vào trong nhà. Cô ta nãy giờ vẫn luôn ở cạnh tường vườn nhà trước để nhìn trộm, bà Trần còn treo cái chân giò lợn to trong nhà bếp đấy. Con nhóc đó còn mang hai thằng nhóc nhà trước đi lên thành phố hưởng phúc nữa kia.

Đúng là đáng giết nghìn đao mà, thế mà không thèm về qua đây nhìn một cái.

Về đến nhà, cô ta nói việc này cho bà Hứa.

Bà Hứa phe phẩy quạt hương bồ, chán ghét nhìn Trương Thúy Cầm. Tỏ ý muốn bảo cô ta tránh xa ra một chút, nghĩ đến việc bây giờ Hứa Hồng đã tìm được đối tượng tốt, nên c*̃ng không mở miệng nói lời.

Trương Thúy Cầm thì lại tự lui ra phía sau một bước, chun chun mũi. Trời nóng bức, mùi của nhà vệ sinh càng thêm nồng đậm, mỗi ngày cô ta đều phải dọn dẹp nhà vệ sinh, trên người lúc nào cũng dính mùi này. Bây giờ ngay cả đến Hứa Kiến Hải chồng cô ta cũng không muốn ngủ chung với cô ta nữa.

Cô ta lấy lòng nói: "Mẹ, mẹ nói xem con nhóc chết tiệt đó, đúng là ăn cây táo, rào cây sung mà."

Bà Hứa hừ thật mạnh một tiếng: "Đã sớm không phải là người của nhà họ Hứa, nhắc đến nó làm gì."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 424


"Còn nữa, chân giò lợn có là cái gì, Hồng Hồng của chúng ta sau này nếu như gả cho nhà tốt, có thứ gì mà không được ăn."

Trương Thúy Cầm nghe xong thì lòng như nở hoa không còn bực tức nữa.

Lưu Xảo ở bên cạnh bĩu môi, chuyện này còn chưa chắc chắn đâu mà đã ngồi đây mơ mộng rồi. Cũng không thèm nghĩ xem con nhỏ kia có tính tình gì, thật sự có thể tìm được nhà tốt à? Vẫn là Mai Tử nhà bọn họ thông minh, tìm được đứa con một có hộ khẩu trong thành phố, sau này cái gì cũng không lo.

Cũng không biết Mai Tử bên kia như thế nào rồi, khi nào rảnh rổi phải đi xem thử thử. Phía bác cả không trông cậy được, nếu như chuyện này của Hồng Hồng c*̃ng không thành, đợi Mai Tử gả được cho nhà tốt, thì mang theo Long Long qua đó ở, nhà cô ta sẽ ra ở riêng với nhà ở quê này. Đến lúc đó tiền và lương thực có được đều do tự cô ta quản lý, còn có thể hỗ trợ cho con trai và con gái. Cuộc sống sẽ tốt hơn bây giờ rất nhiều.

Hứa Nam Nam dẫn Thạch Đầu và Mộc Đầu đi tới chỗ trại nuôi trồng trên núi. Bởi vì đang giữa trưa, những người làm công đã trở về ăn cơm hết. Cô nghe thím Quế Hoa nói, thầy Hạ được một chiếc xe đón đi, bảo là muốn đến Tây Bắc lớn. Bây giờ là do mấy phú nông thành phần bất hảo đến tiếp nhận chuyện bới phân lợn ở thôn.

Vừa đến trại nuôi trồng đã nhìn thấy Lâm Thanh Bách đứng ở trước cửa nhà gỗ, nhìn về phía chuồng lợn.

"Anh Lâm." Hứa Nam Nam đi qua, mới vừa đến gần, thì nhìn thấy Lâm Thanh Bách lau mắt, đôi mắt còn có chút ửng đỏ.

"Anh Lâm... anh làm sao vậy?" Hứa Nam Nam hoảng hốt hỏi. Cô cho tới bây giờ cũng chưa nghĩ đến Lâm Thanh Bách sẽ khóc. Vừa rồi anh ấy đang khóc sao?

Lâm Thanh Bách mím môi: "Không có việc gì, chỉ là nghĩ đến một vài việc." Anh xoay người nhìn căn nhà gỗ: "Bọn em trước đây sống ở nơi này sao?"

"Đúng vậy ạ." Hứa Nam Nam đi vào trong căn nhà gỗ, bên trong không có giường. chất một đống cỏ khô cho heo. "Sau khi bọn em đi rồi, nơi này để lại cho thầy Hạ ở. Ông ấy trước đây là giáo viên đại học. Hiểu rất nhiều thứ. Nhưng mà bây giờ ông ấy đã đi sang nông trường Tây Bắc rồi ạ." Nói đến việc này, trong lòng cô lại có phần chùng xuống.

Lâm Thanh Bách đi qua, sờ lên cửa căn nhà gỗ.

Hứa Nam Nam cũng không biết anh đang suy nghĩ gì, nên cứ ở một bên chờ. Một lát sau, Lâm Thanh Bách mới nhẹ nhàng nói: "Đi thôi, nếu còn không quay về sẽ phải đi đường đêm."

Thạch Đầu và Mộc Đầu ở bên cạnh còn đang chơi đùa, nghe thấy phải đi, lập tức chạy đến. Mỗi đứa một bên, nắm lấy tay Lâm Thanh Bách. "Anh, đi thôi."

Hứa Nam Nam lập tức nhăn mặt lại. Hai tên nhóc thực tế này, cũng thực tế quá rồi. Không phải chỉ là hai cái vỏ đạn thôi sao!

Lâm Thanh Bách mỉm cười với cô, nắm tay hai đứa trẻ đi xuống dưới chân núi.

Trên đường đi có bạn đồng hành, thêm tiếng nói chuyện ríu ra ríu rít của hai đứa nhỏ, đúng là thoải mái hơn đi một mình nhiều.

Biết Lâm Thanh Bách là quân nhân, Thạch Đầu vô cùng hâm mộ: "Anh à, anh nhập ngũ khi nào vậy, em có thể đi không?" Cậu bé cũng muốn làm anh hùng.

Lâm Thanh Bách cười nói: "Tuổi em còn nhỏ quá, anh mười lăm tuổi mới đi nhập ngũ. Em còn phải đợi vài năm nữa."

Hứa Nam Nam ở bên cạnh nghe xong, trong lòng thắt lại. Mười bốn tuổi về nhà, mười lăm tuổi đi nhập ngũ… Những ngày trước đây của Anh Lâm, thật sự sống không tốt lắm.

Mộc Đầu thấy Hứa Nam Nam đang suy nghĩ gì đó, lén hỏi Lâm Thanh Bách: "Anh, anh đang yêu đương với chị Nam Nam sao ạ? Có phải anh cũng thấy chị Nam Nam của chúng em xinh đẹp không."

Lâm Thanh Bách sửng sốt, nhìn Hứa Nam Nam, trái tim không biết vì sao nhảy lên loạn xạ, quay đầu lại nói với Mộc Đầu: "Rất xinh."

Cô gái nhỏ bé này rất xinh đẹp.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 425


c*̃ng coi như là về được đến thị trấn trước khi trời tốt. Biết Lâm Thanh Bách không phải ở cùng chỗ với mình, hai đứa trẻ còn rất thất vọng, lưu luyến không rời một lúc lâu mới cùng Hứa Nam Nam trở về nhà họ Vu.

Ông Vu và bà Vu nhìn thấy Thạch Đầu với Mộc Đầu đã tới, cười không khép được miệng. Tuy rằng thích cháu gái, nhưng con trai hoạt bát nghịch ngợm hơn, trong nhà sẽ càng thêm náo nhiệt. Hơn nữa đây cũng coi như thân thích nhà mình, có thân thích đi lại trong nhà, cứ cảm thấy nhà cửa thêm phần đông vui náo nhiệt hơn.

Hai anh em lại có vẻ vô cùng nhút nhát e dè, vào nhà rồi lại giống như những gì mẹ Tống Quế Hoa các cậu đã dặn trước đó, ngoan ngoãn nói với hai người lớn tuổi: "Chúng cháu chào ông bà. Cháu là Mộc Đầu. Cháu là Thạch Đầu."

"Bọn cháu sẽ ngoan ngoãn, có việc gì c*̃ng có thể bảo hai anh em bọn cháu làm, bọn cháu làm được hết." Tên nhóc mới hơn mười tuổi mà trông đã cao lớn, cao hơn cả nửa cái đầu Tiểu Mãn, lúc nói ra được những câu này giống hệt như ông cụ non vậy.

Bà Vu cười ha hả nói: "Được rồi, đều là những đứa trẻ ngoan, cứ ở nhà ông bà chơi đi, không cần ngại gì cả."

Buổi tối bà Vu có lòng gói sủi cảo, dưa chua thịt lợn để ăn uống thỏa thích.

Nghỉ ngơi hai ngày, thứ hai đi làm, Hứa Nam Nam còn có chút chưa thu lại tính ham chơi, vẫn chưa lại sức. Vừa mới đến văn phòng ngồi xuống thì chị Liễu đã phấn chấn vội vàng nói cho cô, bảo bây giờ Ngô Kiếm đã bị điều đến chỗ hậu cần của công đoàn. Nói là đội hậu cần, nhưng thật ra chỉ để cho không, dù sao thì hầm mỏ c*̃ng tự có bộ phận hậu cần của mình, những thứ công đoàn quản lý cũng không nhiều. Ngô Kiếm đi sang bên đó, sau này sẽ không còn cơ hội thăng tiến nữa.

Hứa Nam Nam nói: "Cháu gái của hội trưởng Lưu có thể đồng ý sao?" Không phải nói hai người đã yêu nhau rồi sao, dù thế nào cũng sẽ chiếu cố hơn chút chứ nhỉ.

"Chia tay rồi, lại ở cùng chỗ với Hứa Mai Tử rồi." Khuôn mặt chị Liễu tràn ngập vẻ buôn chuyện: "Chị cũng đang định nói đây, em nói xem Ngô Kiếm này trong lòng nghĩ sao vậy, đã quyết định yêu đương với Lưu Đại Nữu người ta, lại nói cùng với người ta không phù hợp, rồi ở cùng với Mai Tử. Em không biết đâu, nhà Lưu Đại Nữu là hàng xóm với nhà bọn chị, cô ấy ở nhà khóc suốt hai ngày, anh cô ấy suýt nữa lên hầm mỏ tìm Ngô Kiếm tính sổ luôn rồi đấy."

Hứa Nam Nam cũng nghĩ không ra. Cô cảm thấy đầu óc Ngô Kiếm này luôn có ý nghĩ ra sức trèo lên cao. Sao có thể sẽ vì một Hứa Mai Tử mà đắc tội với chủ tịch Lưu người ta được chứ. Trước đó c*̃ng đâu thấy yêu thương Hứa Mai Tử bao nhiêu đâu. Lẽ nào là sau khi tách nhau thì phát hiện yêu chị ta thật lòng? Cô không khỏi rùng mình một cái.

Buổi trưa đến nhà ăn ăn cơm, quả nhiên nhìn thấy Hứa Mai Tử và Ngô Kiếm đang ăn cơm cùng nhau. Chỉ là lần này khác với trước kia, Hứa Mai Tử đi ở phía trước, Ngô Kiếm theo sau. Thân phận hai người hoán đổi hoàn toàn.

Có điều Hứa Nam Nam cũng không có thời gian nghiên cứu hai người này. Buổi chiều lúc tan tầm, cô nhận được nhiệm vụ do trưởng ban Tiếu phân công. Đi công tác ở tỉnh lỵ An Nam.

Suy cho cùng trước đây Hứa Nam Nam đều đi công tác xa, cho nên lần này mọi người phân nhiệm vụ công tác gần cho cô. Nếu là trước đây, Hứa Nam Nam thích được đi công tác xa, có điều bây giờ Mộc Đầu và Thạch Đầu đến chơi, cô cũng không tiện đi xa nữa.

Đến thành phố An Nam công tác, cũng chỉ có mấy ngày. Có thể đi được. Nhiệm vụ lần này cũng đơn giản, mua sắm một lượng vật tư giải nhiệt. Dù sao đây c*̃ng là hầm mỏ, công nhân đào mỏ tuyến đầu quả thực rất vất vả, chỉ uống mỗi nước lạnh dễ sinh bệnh, cho nên đến tỉnh lỵ mua sắm một ít trà thuốc chuyên để giải nhiệt về.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 426


Theo ý của trưởng ban Tiêu, nếu như bên thành phố An Nam không có, thì phải đi nơi khác để tìm. Lượng hàng hóa này phải mua cho được, nếu không những công nhân trên mỏ sẽ không chịu nổi.

Hứa Nam Nam vừa nghe thấy nhiệm vụ này, trong đầu tức khắc dần hiện ra mấy chữ Vương Lão Cát.

Thành phẩm này không thể lấy ra, không biết có phối hợp được với dược liệu bán không. Đồ uống giải khát đó mới tốt.

Lần này công tác đi ở nơi gần, bà Vu cuối cùng c*̃ng xem như không lo lắng nữa. Trong nhà bây giờ lại có hai thằng nhóc, cũng rộn ràng. Nghe nói Hứa Nam Nam phải đi công tác, Thạch Đầu và Mộc Đầu vỗ ngực bảo đảm, nhất định sẽ trông nom nhà cửa cho tốt, không để cô lo lắng. Buổi tối khi đi ngủ lại vụng trộm hỏi cô, có thể đi tìm anh Lâm chơi không. Muốn nghe anh kể chuyện đánh trận.

Nghe thấy các cậu nhắc đến Lâm Thanh Bách, trái tim Hứa Nam Nam lại đập mạnh một cái. Không biết vì sao, từ chuyến trở về quê lần trước, sau khi trở về, cô cứ cảm thấy giữa mình và anh Lâm trở nên kì kì. Hôm nay anh Lâm tới đón cô, cô còn không biết phải nói cái gì, vậy nên mãi cho đến khi về đến nhà, một câu cũng không nói được.

Cô miễn cưỡng đáp lại: "Phải chờ đến cuối tuần thôi, bình thường anh ấy rất bận."

"À." Hai đứa trẻ đáp một tiếng, lúc này mới chìm dần vào giấc ngủ.

Trong lòng Hứa Nam Nam rối loạn, cô hung hăng xoa xoa mặt mình, dứt khoát tìm dược liệu trà lạnh trong Taobao.

Sáng sớm hôm sau, Hứa Nam Nam ăn cơm xong thì đến bến xe ngồi xe đi thành phố An Nam.

Đúng là thành phố trực thuộc tỉnh, so với huyện Nam Giang, đường phố thành phố An Nam trông người đẹp cảnh đẹp hơn. Các cô gái đều mặc váy liền với giày thể thao trắng hoặc là giày da nhỏ thông hơi. Tìm được nhà khách để ở, thay quần áo sạch sẽ, cô đi ngay tới bách hóa quốc doanh. Dược liệu có thể mua trên Taobao, cô không cần phải đi xuống dưới quê tìm người ở quê để mua nữa. Nhưng còn phải mua cho ông Vu và bà Vu ít vải tốt để làm quần áo mùa hè, còn cả Thạch Đầu và Mộc Đầu, Tiểu Mãn nữa, cũng phải làm cho mỗi đứa một bộ. Dù sao đến cũng đã đến rồi, thuận đường làm cho xong việc này.

Bách hóa quốc doanh của An Nam bé hơn rất nhiều so với Thượng Hải. Cho dù là quầy bán nguyên liệu mà cũng không lớn, ngay đến một bộ quần áo may sẵn cũng không có, chỉ có một ít không nhiều vật liệu vải bày ở một bên.

Hứa Nam Nam nhìn cả nửa ngày, cũng chỉ nhìn trúng được một sấp vải bông màu nâu. Lúc này tuy rằng không lưu hành mặc vải bông cho lắm, nhưng mà chất vải này thấm mồ hôi. Màu sắc cũng phù hợp, có thể làm đồ mùa hè cho ông bà.

"Cắt cho tôi mười thước." Hứa Nam Nam vừa móc phiếu vải và tiền, vừa nói.

Người bán hàng nhanh chóng đem vải mang đến, giúp đo kích thước.

"Nguyên liệu này đúng là không tồi, cho tôi hai mươi thước." Bên cạnh đột nhiên có tiếng nói.

Hứa Nam Nam quay đầu nhìn lại, là một phụ nữ trung niên mặc quân trang. Tuy rằng thời tiết nóng nực như vậy, nhưng vẫn mặc quân trang tay dài. Có điều mặc dù là quân trang theo kiểu khí khái mạnh mẽ, nhưng cũng không che giấu được sự xinh đẹp của bà ta. Bà ta đang vươn tay ra sờ lên chất liệu, trên mặt mang theo vài phần vừa lòng.

Người bán hàng dùng thước đo đạc, chỉ còn lại hai mươi thước.

Người bán hàng nhìn hai người: "Còn đúng hai thước, không đủ chia. Các cô xem nên chia như thế nào?"

Hứa Nam Nam cạn lời, rõ ràng là cô tới trước, cứ đo cho cô mười thước không phải là được rồi sao? Tới trước thì được trước, sự việc rõ ràng như thế, sao lại cứ muốn đá quả bóng da này kia chứ. Có cần thiết không, còn không phải là do nhìn thấy người ta mặc quân trang hay sao?

Hứa Nam Nam thấy nếu dì này hiểu phép tắc, tốt xấu cũng nên biết đạo lý tới trước thì được trước. Kết quả người ta im lặng không nói lời nào, cười tít mắt nhìn cô.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 427


Đây là muốn tỏ ra vẻ giơ tay không đánh mặt cười sao? Nếu ai mở miệng trước, vậy thì người đó phải nhượng bộ, bằng không sẽ là không khiêm nhường.

"Cho tôi mười thước, ông bà tôi thích mặc chất liệu vải này." Hứa Nam Nam nói thẳng. Cô không để tâm đến những vòng vo này.

"Cô gái, nếu không tôi dùng phiếu vải quân dụng đổi cho cô nhé, được không? Hai người lớn tuổi trong nhà tôi theo tôi đi xa, quần áo mang theo không hợp, cần mặc gấp." Dì mặc quân trang nói.

Người bán hàng vừa nghe vải quân dụng, đôi mắt lập tức ngắm nghía người phụ nữ này, hiển nhiên là muốn làm ăn mua bán với người này hơn.

Tâm trạng Hứa Nam Nam có chút buồn bực, nếu như vừa rồi người phụ nữ này nói những câu này luôn, phải trái gì mình c*̃ng sẽ nhường cho bà ta, dù sao ai mà không có lúc khó khăn chứ. Nhưng dáng vẻ vừa rồi của dì này, rõ ràng không thành thật cho lắm. Sao cứ phải đợi cô nói rồi mới nói lời này. Thế này là thấy cô dễ nói chuyện đấy.

Hứa Nam Nam cũng khó xử nói: "Dì à, mười thước đủ làm hai bộ quần áo rồi, cháu cũng là mua cho người lớn tuổi trong nhà. Chúng ta mỗi người mười thước, không phải ổn lắm sao ạ? Ông bà cháu quanh năm suốt tháng cũng chỉ mặc có một bộ quần áo mới, cháu không thể để bọn họ thất vọng được."

Nghe thấy Hứa Nam Nam nói lời này, người phụ nữ nhíu mày. Sau đó nhếch miệng cười nhạt: "Vậy cũng được."

Người bán hàng thấy hai người thỏa thuận xong, nhanh chóng chia nguyên liệu thành hai. Hứa Nam Nam thanh toán xong phiếu vải rồi cầm vải rời đi.

Người phụ nữ mặc quân trang cầm vải trong tay bóp lại, lông mày nhăn nhúm lại. "Các cô gái bây giờ, sao không hiểu chuyện như vậy chứ."

Hứa Nam Nam như không nghe thấy lời này của bà ta, cô đi thẳng xuống lầu. Khi đi ngang qua cửa chính lầu một thì có hai người lớn tuổi đang ngồi ở cửa. Đang chuẩn bị đi qua, bà c*̣ mặc đồ trắng điểm hoa nhí hướng dương cũng ngẩng đầu lên nhìn về phía cô. Cũng không biết nhìn thấy gì mà trong mắt lại hiện lên vẻ ngạc nhiên.

Hứa Nam Nam nhìn bọn họ một cái, rồi đi thẳng qua.

"Ông, cô bé vừa rồi đó, ông có thấy không?"

"Ai?" Một c*̣ đang hút thuốc tẩu ngẩng đầu lên.

"Là cô gái vừa đi qua kia, tôi cảm thấy có chút giống... hẳn là không thể nào. Đứa trẻ đó trông tốt lắm. Chắc là nhờ nhà có điều kiện tốt nên nuôi được như vậy." Quê bọn họ chắc chắn không thể nuôi ra được đứa trẻ như thế này.

"Giống ai chứ?" Ông c*̣ ngưỡng cổ ngó nghiêng, nhưng không thấy người mà vợ mình nói.

"Tiểu Tĩnh đấy." Bà c*̣ thở dài nói.

Nghe thấy cái này tên, động tác hút thuốc c*̉a ông c*̣ chợt ngừng lại, một lúc lâu không lên tiếng, lát sau nói: "Lời này đừng nhắc ở trước mặt Tiểu Uyển, nếu như nó biết được, trong lòng sẽ bứt rứt không yên." Dẫu sao người chăm sóc bọn họ mấy năm nay cũng là Tiểu Uyển.

Hai người đang thở dài thì người phụ nữ mặc quân trang đi tới, nhìn thấy hai ông bà c*̣, trên mặt cuối cùng cũng có đôi phần ý cười: "Chú Lý thím Lý, mua xong đồ rồi, chúng ta đi ăn cơm đi, buổi chiều thì đến Nam Giang."

Ra khỏi cửa hàng bách hóa, Hứa Nam Nam ngồi xe đi đến trạm thu hồi đồ phế thải.

Cô đã đến trạm thu hồi đồ phế thải này một lần. Bởi vì là thành phố tỉnh lị, lại cách Huyện Nam Giang cũng khá gần, cho nên cô ít khi đến bên này thu mua. Có điều mỗi lúc ngồi tàu đều sẽ phải đi ngang qua đây.

Trạm thu hồi đồ phế thải ở đây đương nhiên không thể so bì với trạm ở Thượng Hải, nhưng đồ c*̃ng không hề ít.

Bên trong có một bà cô đang chất từng lô hàng, ngoài ra còn có một người trẻ tuổi đang xếp phân biệt từng đồng xu, chuẩn bị để xử lý.

Hứa Nam Nam quan sát một lúc, phát hiện nơi này thế mà chẳng có thứ gì hữu dụng. Đồ đồng có thì có, nhưng cho dù là vậy cô cũng nhìn ra được những thứ kia chỉ là đồng nát sắt vụn, không đáng tiền.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 428


"Đồng chí, cháu đang nhìn gì thế?" Bà cô đang sửa sang lại hàng hỏi.

Hứa Nam Nam sững sờ, cười nói: "Không có gì ạ, cháu đang nhìn xem thứ đồ cũ nào có thể sử dụng được."

"Ở đây nào có thứ nào có thể dùng chứ, đều là đồng nát sắt vụn cả mà." Bà cô lại cúi đầu.

Hứa Nam Nam chăm chú liếc nhìn, thật sự chẳng lọt được thứ gì có thể nhặt. Thế là dứt khoát rời đi. Chuyện đồ cổ này nếu gặp được thì sẽ gặp được, còn không gặp được thì do không may.

"Đồng chí ơi, khoan đã."

Mới vừa đi không xa, bỗng sau lưng có người gọi. Hứa Nam Nam tức khắc ngoảnh đầu nhìn, là người trẻ tuổi. Hơn nữa là người trẻ tuổi sắp xếp hàng trong trạm thu hồi đồ phế thải lúc nãy.

"Đồng chí có việc gì à?" Hứa Nam Nam hỏi.

Người trẻ tuổi nhìn sang hai bên, sau đó cười nói: "Tôi thấy cô muốn tìm đồ cũ phải không."

Hứa Nam Nam nghe nói thế, cảnh giác nói: "Không có, tôi chỉ xem chút thôi. Xem có thể tìm chút gì đó hữu dụng không. Dù sao chẳng phải bên các anh c*̃ng sắp thu hồi những món đồ phế phẩm này sao, mục đích của chúng ta giống nhau."

"Đồng chí đừng hiểu lầm, tôi không có ý khác đâu." Người trẻ tuổi vẫy tay: "Là thế này, tôi thường ngày hay làm việc ở đây, thấy những thứ còn có thể dùng được thì sẽ giữ lại. Nếu cô muốn tìm đồ, hay là cứ đến chỗ tôi xem thử?"

Hứa Nam Nam vừa nghe xong, chẳng trách vừa rồi ở trạm thu hồi đồ phế thải đó chẳng nhìn thấy được thứ gì hữu dụng, thì ra trùng hợp gặp được bạn cùng nghề rồi.

Người trẻ tuổi thấy Hứa Nam Nam im lặng, vội nói: "Thật sự có thể dùng được, đồ tốt cả. Không thì cô đợi đây đi, tôi về nhà lấy hai cái đến cho cô xem. Nhà tôi chỉ ở gần đây thôi."

"Ừ." Hứa Nam Nam gật đầu.

Thấy Hứa Nam Nam đồng ý, người trẻ tuổi vui mừng, bảo cô đứng đợi ở chỗ này, cậu ta thì nhanh chóng chạy vào con hẻm khác. Chưa đầy vài phút sau, người trẻ tuổi ôm đến một chiếc gương đồng nhỏ. Chiếc gương nhỏ nằm lọt trong bàn tay lớn, nhưng nhìn rất tinh xảo.

"Đồng chí nhìn xem, thứ này còn mới lắm. Mặc dù không nhìn rõ như gương thủy tinh, nhưng lại rất đẹp." Người trẻ tuổi nhiệt tình chào hàng.

Hứa Nam Nam cầm lấy quan sát, phía sau có họa tiết hoa được chạm rỗng, cực kỳ đẹp mắt. "Anh bán thật sao?" Người này thông thạo nhặt đồ cổ, không lý gì lại bán thứ mình nhặt được cho người khác.

"Đương nhiên. Nếu cô muốn thì cứ lấy đi, trong nhà tôi còn có vài cái." Người trẻ tuổi ra sức chào hàng nói.

Hứa Nam Nam thấy người ta nhiệt tình như vậy, càng thêm cảnh giác. "Nhặt được đồ cổ, sao phải bán đi?"

"Tôi mua chiếc gương đồng này là được rồi, bao nhiêu tiền?"

Hứa Nam Nam nói xong thì muốn đưa tiền để rời đi. Người trẻ tuổi thấy không dễ gì mới gặp được người này, sao lại vội đòi đi thế kia, thế là gấp gáp: "Ôi trời, đồng chí ơi, tôi nói thật cho cô biết là được chứ gì? Gì nhỉ, nhà tôi trước kia làm giúp việc trong nhà họ Tư, cô biết hiệu cầm đồ không, đó chính là nơi chuyên mua đồ cũ. Đây chẳng phải là công việc của trạm thu hồi đồ phế thải sao, gặp được thứ tốt thì không nỡ làm hư. Đem về nhà thì cũng tốn không ít tiền, tôi không chịu được."

Còn có một chuyện mà cậu ta không dám nói cho Hứa Nam Nam biết. Ông cha cậu ta biết nhiều hiểu nhiều, đầu óc và ánh mắt tỉnh táo hơn nhiều người. Thời nay, mặc dù trông có vẻ bình yên, nhưng nếp sống mỗi ngày mỗi khác, chung quy vẫn cảm thấy có phần bất thường. Những thứ này đặt ở trong nhà không an toàn, nhanh chóng đổi thành tiền mặt thì mới ổn. Có tiền rồi, không cần biết thói đời có thay đổi thế đi nữa thì c*̃ng sẽ không cần phải chịu đói. Nếu một ngày nào đó có thể làm ăn buôn bán, thì đây sẽ là tiền vốn.

Hứa Nam Nam nghe thấy người này thế mà lại làm việc ở hiệu cầm đồ, mắt tức khắc sáng lên.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 429


Làm ở hiệu cầm đồ đó, vậy hẳn sẽ có vài phần mắt nhìn đồ, chứ không thì sẽ bị lừa, phải lỗ bao nhiêu là tiền cơ chứ. Người giám định sau này, có khi còn không bằng ông chủ của hiệu cầm đồ trong xã hội cũ nữa cơ.

Ai lại chê nhiều đồ tốt cơ chứ, Hứa Nam Nam vờ bình tĩnh nói: "Được, đúng lúc tôi cũng muốn thu vài thứ. Như vậy đi, tôi đi đến đầu con hẻm kia đợi, còn anh lấy đồ sang cho tôi."

Vừa nghe Hứa Nam Nam đồng ý, người trẻ tuổi đó lập tức nhận lời.

Hai người đi đến đầu con hẻm, người trẻ tuổi chỉ về hướng nhà của mình, căn nhà đó còn được lát gạch xanh cơ đấy. "Con phố ở nơi này trước kia là c*̉a ông chủ nhà tôi hết, bây giờ thì bị chia ra rồi."

"Đồng chí, cô đợi tôi ở đây một lúc, tôi lập tức quay lại." Sợ Hứa Nam Nam đi, người trẻ tuổi căn dặn một câu rồi mới đi về nhà.

Trong căn nhà được lát gạch xanh, một bà c*̣ đang khâu áo thì thấy cháu mình trở về, nhíu mày nói: "Sao lại về, không thèm làm việc nữa rồi à? Ban đầu cha cháu chạy đông chạy tây mới kiếm được cho cháu việc này đấy."

"Nội ơi, cháu đang làm chuyện nghiêm chỉnh mà, những đồ thu được trong nhà đâu nội, không phải nội cứ hay bảo cháu bán đi sao?" Người trẻ tuổi cười híp mắt nói.

"Tìm được người mua rồi à?" Bà c*̣ dừng động tác trên tay, ngạc nhiên nói.

"Dạ, là một cô gái trẻ, có lẽ là muốn mua chơi vài thứ đồ cũ đấy ạ, hôm nay chạy đến chỗ bọn cháu, mắt cháu chuẩn lắm, thoắt cái là nhìn ra cô ta muốn tìm đồ. Ăn mặc rất gọn gàng, quan trọng là mặt mày có thịt, thần thái lại rất xán lạn, vừa nhìn đã thấy toát ra mùi tiền. Người như vậy nào sẽ đi mua đồ c*̃ để dùng chứ, chắc chắn mua về để chơi. Chắc giống như mấy thiên kim công tử của những gia đình trong xã hội cũ, có tiền không có chỗ tiêu, thích bày biện trưng bày những thứ vật chết này. Đồ bán cho người đơn giản thế này c*̃ng không sợ bị người dòm ngó."

Cụ bà nghe thấy là một cô gái trẻ thì yên tâm. Nếu gặp phải người ghê gớm, chắc chắn rước lấy phiền hà.

Hứa Nam Nam đứng bên cửa nghe, nhếch miệng, được lắm, người ta xem cô là người coi tiền như rác. Có điều trong lòng lại nhẹ nhõm hơn vài phần. Cô nhấc chân đi đến đầu hẻm.

Hứa Nam Nam vừa đến đầu hẻm không bao lâu, thì người trẻ tuổi đó cũng ra. Trong tay cầm một cái bao bố, đồ vật chất đầy được một nửa nửa cái bao bố đó.

Nhìn thấy Hứa Nam Nam vẫn đứng đó chưa đi, người trẻ tuổi đó cực kỳ vui vẻ.

"Đồng chí cô nhìn đi đồ ở hết trong này."

Mở bao bố cho Hứa Nam Nam nhìn. Hứa Nam Nam tỉ mỉ quan sát, hàng c*̃ng ổn. "Đồ này đều là thật chứ, đừng bán đồ giả cho tôi, dù là mua đồ cũ thì cũng phải là thứ đáng tiền." Cô cố ý nói thật nghiêm túc.

Nghe thấy lời này, người trẻ tuổi cười nói: "Đồng chí, cô cứ yên tâm, mắt của tôi đều do ông bà tổ tiên truyền lại, chưa từng bị lừa bao giờ. Trân bảo quý hiếm thì không có, nhưng những thứ đồ của xã hội cũ này đều là những thứ hiệu cầm đồ sẽ thu mua cả đấy. Như gương đồng này đây, cô đừng thấy nó không lớn mà khinh, nó là vật thâm niên đấy, chỉ nhìn họa tiết chạm trổ thì biết nó không phải là đồ mà nhà bình thường sử dụng, nếu là trước kia, không có năm mươi đồng bạc thì không mua được đâu."

Nếu không phải thời thế bây giờ khiến người ta không nhìn ra được hàng thì anh ta c*̃ng không nỡ bán đi đâu.

Hứa Nam Nam nghe vậy thì nửa tin nửa ngờ, phân vẫn chốc lát, sau đó đồng ý mua hết. Dù sao những thứ này c*̃ng đẹp thật, giữ lại hết c*̃ng không sao.

"Chúng tôi không lấy nhiều, hai mươi đồng, cùng với phiếu lương thực hai mươi cân." Người trẻ tuổi giơ hai ngón tay nói.

Chừng này tương đương với hơn nửa tháng tiền lương của Hứa Nam Nam. Nửa tháng tiền lương và phiếu lương thực, ở vào tương lai thì chẳng tính là bao, nhưng ở niên đại này là vốn liếng c*̉a cả mạng sống.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 430


Hứa Nam Nam lắc đầu: "Mười lăm đồng, phiếu lương thực mười lăm cân."

Người trẻ tuổi đó hơi do dự. Những thứ này mặc dù cậu ta thu hồi chẳng mất bao nhiêu tiền, nhưng tốt xấu gì c*̃ng là tự mình giám định. Nếu ở trong xã hội cũ, hiệu cầm đồ cũng phải trả thù lao giám định cho cậu ta nữa. Mà số tiền công đó không hề ít.

Hứa Nam Nam cũng không muốn nhượng bộ. Mặc dù cô chẳng thiếu những thứ này, nhưng chỉ cần cô tỏ ra không thiếu chút tiền này thì lần tới sẽ không dễ bàn chuyện làm ăn này, còn sẽ khiến người ta nghi ngờ.

Người trẻ tuổi đó suy nghĩ nửa ngày mới cắn răng đồng ý.

Hứa Nam Nam mỉm cười, đưa phiếu lương thực và tiền cho cậu ta: "Tôi còn định thu thêm một vài thứ nữa, là sành sứ hay sách cổ tranh chữ đều được, nếu có gì hợp thì anh giúp tôi thu mua, đến lúc đó tôi sẽ đến lấy."

Khó khăn lắm mới gặp được người cùng ngành một nửa, Hứa Nam Nam cảm thấy phải nắm chắc sợi dây này. Nói cho cùng c*̀ng làm loại chuyện này, gặp được người cùng ngành sẽ có lợi hơn.

Nghe thấy Hướng Nam Nam nói vẫn còn thu mua nữa, tâm trạng c*̉a người trẻ tuổi đó lập tức trở nên tốt hơn nhiều, đây là mối làm ăn lâu dài đó. "Được, tôi giúp cô thu mua. Có điều chúng ta phải nói trước, tháng nào cô c*̃ng phải đến lấy, nếu như có tháng nào không đến thì tôi sẽ không giúp cô nữa. Đúng rồi, tôi tên là Ngụy Tiểu Đông, căn nhà lát gạch xanh kia là nhà tôi, cô đến đó tìm tôi là được."

Chỉ là Ngụy Tiểu Đông quyết định rồi, những thứ đó sau này sẽ không đặt trong nhà nữa.

Đợi Ngụy Tiểu Đông đi mất, Hứa Nam Nam mới đặt đồ vào trong cửa hàng Taobao rồi vội vàng trở về nhà nghỉ.

Vừa về, Hứa Nam Nam đặt những thứ đó lên cửa hàng Taobao. Có lẽ Ngụy Tiểu Đông nghĩ rằng cô chỉ thích đồ đồng, nên đưa cho cô toàn là đồ đồng. Riêng gương đồng thì có vài cái, và một vài cái chén đồng, ly đồng.

Xếp đặt những thứ đó xong, Hứa Nam Nam phát hiện hàng trong cửa hàng của mình quá ít, các thứ như thư tịch và tranh chữ đều có, mặc dù không biết là đồ thật hay giả, nhưng tốt xấu gì cũng là đồ cổ. Thế là cô bèn phân loại, sắp xếp lại. Phân loại lại mọi thứ trong đó. Sau khi sắp xếp xong, cô phát hiện bên phía đồ sứ chỉ có ba cái, còn là thứ mà cô tự thu mua. Nhìn hàng trống trơn, cô dứt khoát đăng lên những món đồ trước đó cô thu mua đặt vào trong sọt nhưng chưa lấy ra.

Nhìn lại, thấy ngăn nắp hơn nhiều.

Nhìn cái tên Quán Nhỏ Niên Đại của mình. Hứa Nam Nam cảm thấy nên đổi lại thành cái tên khác, hay đặt là Tiệm Đồ Cổ nhỉ?

Chỉ mới nghĩ, thế mà tên cửa hàng đã được đổi luôn rồi.

…Quá tiện. Hứa Nam Nam giương mắt nhìn cái tên mới của cửa hàng.

Ting ting ting.

Một khung thoại nhảy ra, Cổ lỗ sĩ nói: "Cô lại có hàng mới!"

Mũi chó à, Hứa Nam Nam ngạc nhiên.

Cô đã lâu không liên lạc với Cổ lỗ sĩ rồi. Lần trước bị chơi quá thảm, mặc dù Cổ lỗ sĩ nói cho cô biết, đây là mẹo nhặt đồ c*̃ trong giới bọn họ. Nhưng chẳng thể nào thay đổi được sự thật là bản thân cô bị chơi một vố.

Bởi vì Cổ lỗ sĩ có nói, món đồ trước đó là bị cậu Hai may mắn nhặt được, cho nên giá lần đó cậu ta hét chỉ là hét giá đại vậy thôi, đợi để bên phía Hứa Nam Nam mặc cả lại. Kết quả lại gặp phải một người còn không hiểu đồ cổ hơn cậu ta.

Thế là cậu ta lập tức chạy đi khoe mẻ chuyện này với hội bạn. Nhóm bạn cậu ta không quan trọng tiền bạc, nhưng nếu có thể chi ít tiền mà mua được món đồ cổ siêu giá trị, đó chính là một kiểu vinh dự.

Lấy chuyện bản thân bị hố để khẳng định cho danh tiếng hố hàng, Hứa Nam Nam không muốn nghĩ.

Cô gửi một biểu tượng cảm xúc đực người ra sang, tỏ vẻ tâm trạng của bản thân không tốt.

Cổ lỗ sĩ: "Nếu không thì lần sau cô có hàng, tôi giúp cô kiểm định, cô xem có được không?
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 431


Mặc dù tôi thích và nghiên cứu đồ đồng hơn, nhưng c*̃ng có chút nghiên cứu về những đồ cổ khác."

Nghe Cổ lỗ sĩ nói như vậy, tâm trạng Hứa Nam Nam coi như c*̃ng thoải mái hơn nhiều, mặc dù tên cậu Hai xấu xa, nhưng Cổ lỗ sĩ vẫn là người ngay thẳng.

Vừa nghĩ như thế, Cổ lỗ sĩ lại nhắn tin sang: "Đúng rồi, mấy cái gương đó cô tìm được ở đâu thế, tôi muốn hết. Mười ngàn một cái, được không?"

Nhìn thấy câu này, Hứa Nam Nam lập tức tức giận.

Trước đó không phải Ngụy Tiểu Đông đã nói rồi sao, những thứ này đều có niên đại, nếu là trước kia thì phải có năm mươi đồng bạc mới mua được. Nếu ở tương lai thì sẽ càng đáng giá hơn. Mười ngàn tệ có thể mua được gì chứ, chỉ bằng tháng lương của lao động trí óc ở Bắc Thượng Quảng. Vừa nói cậu ta ngay thẳng đấy, kết quả lại đi lừa cô.

Hứa Nam Nam gửi một biểu tượng cảm xúc phẫn nộ sang. Lần này ngay cả giá cũng không thèm bàn nữa.

Nhìn một đống tin nhắn phổ cập kiến thức về gương đồng của Cổ lỗ sĩ. Hứa Nam Nam liếc đọc vài lần, đây là muốn nói với cô mấy thứ đó không đáng giá đấy.

Hứa Nam Nam gửi sang hai chữ hờ hờ.

Suýt chút nữa bị lừa mất một trăm bốn mươi ngàn, mấy chiếc gương đó tận mấy trăm ngàn. Hứa Nam Nam ổn định cảm xúc: "Một trăm tám mươi ngàn. Cửa hàng chúng tôi chỉ là buôn bán nhỏ lẻ mà thôi."

"…Thành giao."

Tâm trạng lần niêm giá này c*̉a Hứa Nam Nam c*̃ng không tồi. Cảm thấy có người thạo nghề đúng là không tệ mà. Nếu không phải có Ngụy Tiểu Đông thì lần này cô lại bị lừa nữa rồi.

Sau này nếu có cơ hội phải ổn định đường dây quan hệ với Ngụy Tiểu Đông mới được, phải học hỏi thêm chút kiến thức.

Làm ăn xong, đang định đăng xuất nghỉ ngơi, bỗng Cổ lỗ sĩ lại đột nhiên gửi tin nhắn tới: "Những món đồ sứ mà cô mua ấy, chiếc bình có quả bàn đào kia, là đồ thật hả?"

Hứa Nam Nam xem xét một chốc, phát hiện thứ cậu ta nói chính là chiếc bình vật báu mà cô nghi là có giá trị liên thành cô thu mua được ở Thượng Hải trước đó.

Nói ra cũng thật khéo, trong nhiều đồ sứ cô đã thu mua, cô chỉ biết mỗi nó có lẽ là món trân bảo, trước kia vì để tìm hiểu thêm kiến thức về đồ cổ, cô đã đọc rất nhiều sách, mặc dù vẫn chưa nhập môn, nhưng vẫn nhớ được một vài bức ảnh về các vật quý. Chiếc bình đó có vẻ như là được trưng bày trong viện bảo tàng.

Có điều cái đó là được người ta quyên tặng, Hứa Nam Nam cũng không dám khẳng định có phải là cái của mình hay không. Dù gì nhiều bình như vậy, ai mà biết được cùng chiếc bình liệu sẽ có hai cái không chứ.

Hứa Nam Nam vội nói: "Món đó là hàng không bán, anh đừng dòm ngó nó nữa." Nói xong thì trực tiếp tắt khung đối thoại, suy đi nghĩ lại, cô tìm một miếng vải, trùm lên món quý giá ở trong Taobao đó lại. Vẫn nên đừng quá rêu rao.

Ở một nơi khác, một người trẻ tuổi đeo kính đang mặt đầy xoắn xuýt: "Chắc là giả nhỉ, đồ thật chẳng phải cho bà cụ quyên tặng rồi sao?"

Ngày hôm sau, Hứa Nam Nam lại đến khu dân cư ở thành phố An Nam để tìm đồ sứ.

Từ sau lần được Cổ lỗ sĩ mách mẹo, mỗi lần đi qua cổng nhà người ta thì cô đều nhìn chằm chằm vào chậu hoa c*̉a nhà người ta.

Ở Nam Giang không có đồ cổ gì, lần này đến An Nam, phải thuận tiện đi quanh xem thử.

Dạo được một vòng, cô thu mua được mấy bình hoa và bát sứ có dòng chữ Quan Diêu. Dù sao có thể cất vào được trong Taobao, cứ mua đã rồi lại nói.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 432


Sau này dù gì cũng sẽ biết được giá trị. Bây giờ không được, sau này có cơ hội sẽ đi hỏi Ngụy Tiểu Đông xem thử.

Ngày hôm sau, sau khi Hứa Nam Nam ký gửi đồ giải nhiệt tại bưu c*̣c xong thì trực tiếp ngồi xe quay trở lại Nam Giang.

Về đến nhà vẫn còn là buổi sáng, vào cửa, thế mà Thạch Đầu và Mộc Đầu đều đã vắng nhà. Tiểu Mãn đang làm bài tập, còn bà Vu đang sửa áo quần.

Thấy cô trở về, bà ấy rất vui mừng: "Lần này trở về sớm lắm. Sau này c*̃ng đừng đi xa nữa, cứ thế này thì ông bà cũng yên lòng."

Hứa Nam Nam cười: "Đi vì công việc mà bà." Rồi lấy vải ra: "Bà ơi, đây là cháu mua cho bà và ông đấy ạ, ông bà may hai bộ cộc tay mà mặc mùa hè cho mát mẻ."

Thấy Hứa Nam Nam lại đưa vải cho mình may áo quần, bà c*̣ sửng sốt, rồi lại thở dài nói: "Cháu ấy… ông bà đã già ngần này rồi…"

Chất vải sờ lên rất sướng. Mặc lên người chắc chắn sẽ rất mát mẻ.

Thấy Hứa Nam Nam cười hì hì, bà ấy cũng nhịn không được mà nhoẻn miệng cười.

Phải nói với ông ấy mới được, phải viết thư gửi cho thủ đô, phải qua lại thân thiết với mối quan hệ này để sau này cho hai đứa nhỏ này được bảo đảm.

Buổi trưa lúc ăn cơm, ông Vu cuối cùng cũng dẫn hai thằng nhóc về nhà.

Ông Vu vô c*̀ng thích đi tản bộ, trước kia thường hay đi một mình, bây giờ trong nhà có thêm hai thằng nhóc con nữa, thế là ông ấy bèn dẫn theo hai cậu đi cùng. Hai thằng nhóc cũng hiểu chuyện, dỗ dành cho mấy ông c*̣ bà c*̣ quanh đó vui vẻ không thôi.

Lúc trở lại, khuôn mặt của ông Vu đỏ lự luôn miệng khen hai thằng nhóc con thông minh.

Hai cậu nhóc phổng mũi không thôi.

"Đúng rồi, Nam Nam này, nghe Mộc Đầu và Thạch Đầu nói, cháu có người yêu rồi à, lúc nào dẫn về cho ông bà xem thử vậy cháu." Ông Vu cười híp mắt nói.

Hứa Nam Nam vừa nghe thì thoáng chốc mặt đỏ rực: "Đâu, đâu có đâu ông."

Bà Vu thấy vậy, lo lắng cô ngại ngùng, trừng ông Vu: "Ăn thì lo ăn đi, nói bậy gì đó, lúc nào nên dẫn về thì sẽ dẫn về thôi."

Ông Vu ngại ngùng sờ mũi. Chẳng phải do ông ấy chỉ muốn kiểm tra chút thôi sao?

Thoáng cái đã được cứu khỏi chủ đề này, ngay cả ngẩng đầu Hứa Nam Nam cũng không dám. Tại sao mọi người đều cảm thấy cô và anh Lâm là một cặp kia chứ.

Cô và anh Lâm?

Hứa Nam Nam sờ trái tim đang đập thình thịch của mình.

Tại quán cơm gần ủy ban huyện.

Lâm Thanh Bách đang ngồi nghiêm chỉnh, vẻ mặt dửng dưng. Lâm Thanh Tùng ở bên cạnh vừa vui vẻ gắp thức ăn cho ông c*̣ và bà c*̣.

Vừa nói: "Ông bà nói xem, ngày nóng nực thế này, ông bà sao cứ phải đi qua đi lại làm gì."

Bà c*̣ cười nói: "Mẹ cháu nói muốn qua tìm cháu, ông bà nghĩ đã lâu không đến, nên cùng theo luôn." Nói xong lại nhìn người phụ nữ mặc quân trang ngồi bên cạnh: "Tiểu Uyển, không phải ngày nào con cũng nhắc mãi đến Thanh Tùng à, sao đến rồi lại chẳng nói lời nào."

Lý Uyển nhìn con trai mình: "Con thấy nó cũng chẳng thích nghe con nói chuyện." Mặc dù ngoài miệng thì nói như vậy, nhưng trong mắt lại hiện đầy vẻ yêu thương.

Lâm Thanh Tùng thì lại không thèm liếc mắt nhìn bà ta một cái, cứ tận lực gắp thức ăn cho hai ông bà c*̣.

Thấy con trai như vậy, ánh mắt của Lý Uyển mất mác, lại nhìn về phía Lâm Thanh Bách: "Hôm nay Thanh Bách cũng chẳng nói nhiều."

Lâm Thanh Bách cười nhạt: "Có chút chuyện công ạ."

"Con đó, tính tình từ nhỏ đã vậy rồi, lúc nào cũng gò bó." Lý Uyển cười nói. Bà ta không hề so đo sự lạnh lùng c*̉a Lâm Thanh Bách.

Lâm Thanh Tùng ở bên cạnh nói thầm: "Gò bó gì chứ, bận lo cho người yêu thì có."

Lý Uyển vừa nghe, ngạc nhiên nhìn Lâm Thanh Bách: "Người yêu? Con gái nhà ai vậy?"

Lâm Thanh Bách trừng mắt nhìn Lâm Thanh Tùng, dọa cho cậu ta phải rụt cổ lại.

Lại nhìn về Lý Uyển: "Hai người không biết nhau." Nói xong một câu ngắn gọn, anh cũng không định tiếp tục nói về chủ đề này nữa.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 433


Lý Uyển nghẹn lại, trên khuôn mặt dịu dàng có phần không biết làm sao, thở dài nói: "Thanh Bách, việc lựa chọn người yêu là tự do của con nhưng cha con vẫn luôn muốn con trở về thủ đô. Hơn nữa người nhà mấy người chú bác của con c*̃ng có đối tượng đến tuổi thích hợp..."

"Dì à, lần này dì tới đây chắc là để đón Thanh Tùng đúng không. Thằng nhóc này gần đây thực sự không ngoan nên phải về sớm thôi."

Lý Uyển còn chưa nói xong, Lâm Thanh Bách đã trực tiếp đẩy Lâm Thanh Tùng ra. Mặt anh có ý cười, không hề thấy có vẻ gì là không vui.

Thấy Lâm Thanh Bách như vậy, Lý Uyển không nói gì nữa, chỉ cười: "Ngoài việc đi đón Thanh Tùng, dì sẽ ở lại đây với chú Lý và thím Lý một thời gian. Dù sao bọn họ cũng hiếm khi có dịp quay về lại."

Lâm Thanh Tùng lần này đáp lời: "Có phải muốn tìm người nhà không ạ? Có cần cháu giúp không?"

Hai người già nhà họ Lý liếc nhau nhưng không nói gì.

Lý Uyển nở nụ cười: "Con không cần quan tâm về chuyện này."

Lâm Thanh Tùng bĩu môi.

Một bữa cơm ăn không ra được mùi vị gì.

Dù sao Lý Uyển cũng là người nhà của sĩ quan thủ đô, bản thân lại là giáo viên trong đoàn văn công, c*̃ng có cấp bậc nên ủy ban huyện sắp xếp cho ở tạm trong một căn nhà nhỏ hai gian.

Lâm Thanh Bách đưa người trở về nơi ở xong thì rời đi ngay. Để Lâm Thanh Tùng lại để nói chuyện với hai c*̣ nhà họ Lý.

Cậu ta từ nhỏ đã cha không thương mẹ không yêu, đều do hai c*̣ nuôi cậu ta lớn, không khác gì với ông bà ngoại ruột c*̉a mình.

Bà Lý đánh giá đứa trẻ mà mình nuôi nấng: "Gầy cả ra rồi, ở yên trong nhà không tốt sao, sao phải ra ngoài chứ? Không đâu tốt hơn là ở nhà cả."

"Cháu ốm chỗ nào đâu? Cháu cả ngày chỉ có ăn ngon với uống ngon, bữa nào cũng ăn toàn thịt." Cậu ta khuếch đại lên.

"Nói dối, bọn bà sống trong khu tập thể còn không ăn được bao bữa mặn. Cháu ở nơi này mà ăn được thịt sao?" Mặt bà Lý lộ vẻ không tin.

Ngay cả cải trắng ở nhà c*̃ng do họ tự trồng ở trong sân nhà. Nếu không thì nhà ăn còn không đủ thức ăn. Đừng thấy Lâm thủ trưởng chức lớn, cung ứng bình thường c*̃ng chỉ lo đủ ấm đủ no. Thịt c*̃ng không nhiều, nếu muốn ăn thịt thì phải nghĩ cách khác. Thủ trưởng Lâm bình thường cũng không quản chuyện gia đình, luôn bôn ba ở bên ngoài. Tiểu Uyển cũng không dám giao thiệp nhiều với bên ngoài, sợ bị đàm tiếu bôi đen, thức ăn trong nhà không bằng được khi xưa lúc làm địa chủ.

Thím Lý thở dài, Lý Uyển cầm một tách trà đi đến. Trên người vẫn đang mặc quân phục. Lâm Thanh Tùng nhìn mà thấy rất nóng nực.

Lý Uyển cau mày nhìn bộ dạng cà lơ phất phơ của con trai, nhưng vẫn cố kìm nén không dạy bảo cho cậu ta một trận: "Chuyện người yêu c*̉a anh con rốt cuộc là như thế nào, quen nhau lúc nào, đến mức độ nào rồi?"

Một loạt câu hỏi đặt ra, đều là có liên quan tới Lâm Thanh Bách, Lâm Thanh Tùng có chút không vui: "Mẹ đi mà hỏi anh ấy."

Ai mà biết lúc nào thì quen nhau, nếu biết sớm thì cậu ta đã... Khụ khụ, đến mức độ nào... Người ta ngày nào cũng dính với nhau, còn có thể ở mức độ nào được chứ, sắp cưới đến nơi rồi. Cậu ta nghe mọi người trong xã mua bán nói rồi, trước đó anh cậu ta còn lấy một cái giò lợn to, người ta còn hỏi cậu ta có ngon không. Ai dà, đến cái lông lợn cậu ta còn chưa được thấy đây này. Lấy để cho ai, cái này còn cần phải hỏi sao. Cậu ta chắc rằng nếu cán sự Vu mà đến tuổi rồi thì anh cậu ta nhất định sẽ gấp rút kéo đi đăng ký kết hôn luôn rồi đấy.

"Thanh Tùng, tại sao cháu lại nói chuyện với mẹ cháu như vậy chứ?" Ông Lý lo lắng. Lý Uyển chỉ có cậu con trai này, sao không thân thiết với mẹ mình vậy chứ.

Lâm Thanh Tùng vẫn rất kiên nhẫn với hai ông bà: "Đây là việc riêng của anh trai cháu, cháu c*̃ng không tiện nói. Bảo mẹ cháu đi hỏi anh cháu không phải được rồi sao?"
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 434


"Dù sao thì từ nhỏ đến lớn bà ấy cũng quan tâm đến anh cháu nhất. Sao giờ bà ấy không đi quan tâm ngay luôn đi?"

Lý Uyển tức đến mức ngực phập phồng.

"Tiểu Uyển à, con đừng nóng, từ nhỏ tính khí đứa bé này đã như vậy rồi." Thím Lý vội vàng khuyên nhủ.

"Nó như thế này là giày xéo lòng con." Lý Uyển tức đến đỏ mắt.

Cả đời lo nghĩ vì đứa con này, muốn tuổi thơ nó có một cuộc sống tốt đẹp, trôi qua vui vẻ, việc gì cũng chiều chuộng nó. Kết quả cuối cùng lại trở thành bà ta không quan tâm đến nó. Lúc đó vì sao bà ta không cho cậu ta nhập ngũ, còn không phải vì bà ta biết rằng tính tình cậu ta không ổn định nên bà ta sợ cậu ta đi nhập ngũ sẽ sống không tốt sao. Kết quả là bị cậu ta oán hận đến tận bây giờ.

Còn Thanh Bách, lần này rõ ràng còn xa lạ hơn trước kia. Bà ta toàn là vì cái nhà này, vì hai đứa trẻ này. Nhưng chúng đều không hiểu cho nỗi khổ tâm của bà ta.

"Được rồi, cháu không chơi c*̀ng hai ông bà nữa, cháu còn phải đi làm đây." Lâm Thanh Tùng không muốn thấy bà ta khóc, bèn đứng dậy chuẩn bị rời đi. Dù sao thì ở nhà cũng chỉ có cha cậu thích cái kiểu này.

Không đợi Lý Uyển nói xong, cậu ta đã đi thẳng ra khỏi cửa, không thèm nhìn lại.

Hai người già nhà họ Lý nhìn Lý Uyển như vậy cũng có chút lo lắng.

Nhưng họ là người ngoài cuộc, có thể nói gì đây? Nếu là xã hội cũ, Lý Uyển là chủ, bọn họ có thể quản chuyện của chủ sao? Hiện nay c*̃ng là Lý Uyển nuôi bọn họ, đối xử còn tốt hơn cả con gái ruột của họ. Bọn họ càng không biết phải nói gì.

Lâm Thanh Tùng vừa rời khỏi cửa ủy ban huyện thì bị anh trai bắt lại.

Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm nghị của anh trai, cậu ta rụt cổ lại: "Anh à, em không nói gì cả, thật đấy."

Lâm Thanh Bách thả cậu ta ra: "Đừng để cho ai biết chuyện của Nam Nam. Anh không muốn ai quấy rầy cô ấy."

"Em biết, em biết mà. Anh cứ yên tâm." Lâm Thanh Tùng vội nói. Vừa rồi ở tiệm cơm cậu ta đã nhận ra anh trai không muốn nhắc tới chuyện này, nên dĩ nhiên cũng không nói nhiều thêm lời nào.

"Nhưng anh à, chuyện của anh và cán sự Vu không phải là vấn đề sớm muộn sao? Chung quy cũng phải cho người nhà biết..."

Nhìn thấy vẻ mặt Lâm Thanh Bách lại lạnh xuống, cậu ta cũng không dám nói gì nữa. Cậu ta nhanh chóng chuyển chủ đề một lần nữa: "Nghe Tiểu Chu ở ủy ban mỏ nói... À, Tiểu Chu là bạn thân của cán sự Vu, thân với cô ấy giống như chị em gái vậy. Tiểu Chu nói rằng cán sự Vu đã gửi điện báo báo về, hôm nay về đấy anh. Có lẽ là ngày mai sẽ đi làm đấy ạ."

Thấy không, em đến hầm mỏ còn có thể làm mật báo tin tức cho anh đấy.

Sắc mặt c*̉a Lâm Thanh Bách rốt cuộc c*̃ng giãn ra chút: "Biết rồi."

Nói xong, anh chắp tay sau lưng rồi bỏ đi.

"Có vợ rồi thì quên em trai mà!"

Sau khi nghỉ ngơi nửa ngày ở nhà, sáng sớm hôm sau Hứa Nam Nam đến bưu c*̣c lấy hàng, sau đó theo chiếc xe kéo hàng c*̉a mỏ trở về hầm mỏ làm việc.

"Nam Nam, lần này em về nhanh thật đấy. Mua được cái gì rồi? Lần trước chị đi thu mua mấy thứ này, suýt chút nữa là chạy đi tìm muốn gãy chân luôn ấy." Những thứ này không dễ dàng gì kiếm được, không có ai trồng, toàn là thôn dân lên núi đi tìm cả.

Hứa Nam Nam cười nói: "Em cũng chỉ là tình cờ tìm được thôi, năm sau có lẽ sẽ không tốt được như vậy đâu ạ." Lo rằng chị Liễu sẽ hỏi tiếp, cô đổi chủ đề: "Đúng rồi, những ngày này ở mỏ vẫn ổn chứ chị."

"Ổn cả, không phải trước đó em đề xuất cách để công đoàn tổ chức cho công nhân đổi phiếu vải và phiếu công nghiệp đó sao? Bây giờ công đoàn đã bắt đầu làm rồi, Chủ tịch công đoàn Lưu muốn mượn em qua đó. Nhưng Trưởng ban Tiêu của chúng ta không đồng ý."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 435


Đúng rồi, còn một chuyện nữa. Gần đây nhà của chủ nhiệm Hứa đang gặp vấn đề, hình như vợ của chủ nhiệm Hứa đi mượn phiếu lương thực của người ta, đến cuối tháng thì nhà nào mà chẳng thiếu lương thực nên bọn họ đến kêu trả lại. Kết quả là vợ của chủ nhiệm Hứa không có để trả lại."

Nghe tin này, Hứa Nam Nam nghĩ ngay đến chuyện Hứa Hồng mượn phiếu lương thực để đi mời cơm, thế mà còn thực sự là ăn ra chuyện luôn rồi.

Xem ra Lâm Thanh Tùng không hề khách sáo với chị ta.

Buổi trưa, Hứa Nam Nam đi theo Chu Phương và Lý Vĩ Minh đến nhà ăn ăn cơm, Lâm Thanh Tùng bưng bát cơm đi tới. Nhìn Hứa Nam Nam cười: "Cán sự Vu, cuối cùng cô cũng đã công tác về rồi." Anh cậu ta không vui liên tiếp hai ngày nay rồi đấy.

Chu Phương cười tít mắt nói: "Ô, chỉ đạo viên Lâm, sao cậu lại quan tâm đến Nam Nam của chúng tôi thế?" Chỉ đạo viên Lâm nhìn cũng không tồi, nếu thật sự kết thành một đôi với Nam Nam thì tốt quá.

Kết quả là Lâm Thanh Tùng nghe thấy lời này thì lắc đầu như trống bỏi: "Không có gì, không phải tại tôi thấy công nhân trong mỏ cả ngày nóng bức sao? Trông mong việc cán sự Vu mang trà về để giải nóng đấy mà."

Sao có thể để mọi người tưởng rằng cậu ta và cán sự Vu cùng với nhau được, nếu để cho anh trai cậu ta biết được thì không phải là ăn đòn à.

Nhìn thấy biểu hiện c*̉a Lâm Thanh Tùng bài xích như vậy, Chu Phương tưởng rằng cậu ta thực sự không hề quan tâm đến Nam Nam một chút nào, thái độ còn như thể sợ bị người khác hiểu lầm nữa. Như này là chê Nam Nam của chúng ta mà. Thế là chị ấy lập tức không muốn để ý đến cậu ta nữa.

Lâm Thanh Tùng: "..."

Hứa Nam Nam thấy cậu ta bị ghét, không khỏi bật cười. Cô còn cố ý hỏi: "Phải rồi, nghe nói gia đình chủ nhiệm Hứa đang ầm ĩ vì chuyện phiếu lương thực. Cậu có biết chuyện này không?"

"Có chuyện như vậy sao?" Lâm Thanh Tùng giả bộ hồ đồ không biết: "Tôi không biết, gần đây tôi bận lắm, không có thời gian để ý những tin tức này."

"Chị biết, chị biết." Chu Phương đáp ngay, vẻ mặt hóng chuyện: "Chị nghe bảo là vợ của chủ nhiệm Hứa mượn phiếu lương thực, vả lại còn là mượn để mời người ta ăn cơm. Dùng sạch cả phiếu thịt luôn."

"Khụ khụ khụ khụ..." Lâm Thanh Tùng đột nhiên bị sặc, bắt đầu ho khan, lúc dịu đi một chút thì vội bưng bát cơm nói: "Tôi đi rửa chén."

Chu Phương buồn bực nhìn cậu ta: "Sao vậy?"

Chột dạ. Hứa Nam Nam mím môi cười.

Lúc này, tại ký túc xá độc thân, sắc mặt Hứa Kiến Sinh tối sầm ngồi trong phòng.

Hắn ta đã lấy hết số phiếu lương thực mình cất lại để trả phiếu lương thực mà Lý Tĩnh đã mượn, bây giờ ngay cả đến nhà ăn để ăn cơm c*̃ng không có để dùng.

Lý Tĩnh cẩn thận múc cho hắn ta một bát cháo ngô kèm rau. Rồi lại lấy cho mấy đứa trẻ khác nửa bát cháo rau.

Hứa Kiến Sinh hừ một tiếng, Hứa Hồng và Lý Tĩnh đứng ở bên cạnh giật bắn cả người.

"Anh Hứa à, cũng chỉ có đợt này thôi, đầu tháng phát phiếu ăn thì không phải sẽ tốt sao? Cũng không tới hai ngày thôi mà." Lý Tĩnh nhỏ giọng khuyên.

"Đây là vấn đề phiếu lương thực sao? Vấn đề ở đây là thể diện. Bây giờ cả khu mỏ đều biết rằng, tôi, Hứa kiến Sinh đã mượn phiếu lương thực của người khác mà không trả. Tôi hàng tháng đưa thiếu cho nhà sao hả? Bây giờ mọi người đều cười nhạo tôi đến cả vợ con mình cũng nuôi không nổi!"

Hứa Kiến Sinh cảm thấy đời này mình chưa bao giờ xấu hổ như vậy.

Kể từ khi nào mà cuộc sống c*̉a hắn ta càng ngày càng trở nên xấu hổ như vậy. Con gái ruột đổi họ, cả gia đình họ sống trong ký túc xá độc thân, con cái thì đói bụng, mượn phiếu lương thực... Từng việc từng việc, biết bao nhiêu là trò cười để cho người ta bàn tán.

Bây giờ mọi người nhắc đến Hứa Kiến Sinh hắn ta, không phải là nói trước đây hắn ta là sĩ quan giải ngũ, cũng không phải nói hắn ta quản lý chuyện sản xuất tốt như nào. Mà chỉ toàn nói về những chuyện lộn xộn bát nháo trong gia đình hắn ta.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 436


"Lý Tĩnh, cô nói cho tôi biết, tại sao nhà chúng ta lại trở thành như thế này hả. Trước kia không phải tốt lắm sao, tại sao hôm nay lại đến mức này chứ hả."

Trước đây nuôi năm đứa trẻ mà vẫn có thể êm thuận. Bây giờ Mai Tử cũng không cần gia đình phải gánh vác cho nữa, bốn đứa trẻ, sao mà càng ngày càng tệ đi.

"Chuyện này, không phải là do con nhóc Nam Nam gây ra sao, nếu không phải tại nó, nhà chúng ta c*̃ng ở..."

"Chuyện này cô còn đổ lỗi cho người khác. Con bé không còn là người nhà chúng ta nữa, cũng không ở trong nhà chúng ta. Sao cô còn có thể đổ hết chuyện lên đầu người ta hả!" Hứa Kiến Sinh đau đầu nhìn cô ta.

Lý Tĩnh đỏ mặt: "Sao không được trách nó, những chuyện này chuyện nào mà không liên quan đến nó chứ."

Hứa Kiến Sinh tức đến mức đau tim, hắn ta hít sâu, nói: "Vậy được, tôi hỏi cô, tại sao lương thực không đủ ăn?"

"Nếu không phải tại con nhóc đó gây ra thì chỗ quê nhà chúng ta không phải có thể được chia lương thực nhiều thêm chút sao?"

Rầm…

Hứa Kiến Sinh đá lật cái bàn nhỏ, may mà chén đũa đều đang cầm trên tay, nếu không bữa trưa c*̃ng sẽ tan tành theo đống chén đĩa bị Hứa Kiến Sinh đập vỡ rớt dưới đất.

Lý Tĩnh sợ đến mức không dám nói chuyện nữa.

Hứa Kiến Sinh tức đến mức xanh mặt, đứng lên nói: "Lương thực tháng này do tôi để lại, nếu cả nhà ăn tiết kiệm thì nhất định sẽ có thể ăn được đến khi lĩnh lương đầu tháng. Kết quả, chưa đến cuối tháng cô đã tiêu hết rồi, còn nợ người ta nhiều phiếu lương thực thế này. Còn phiếu thịt nữa chứ, nhà chúng ta có ăn thịt à?"

Môi Lý Tĩnh run rẩy, nhìn về hướng Hứa Hồng. Hứa Hồng ra sức lắc đầu nguầy nguậy.

"Sao, không dám nói à? Được, không nói cũng không sao. Nhưng mà sau này, cô sẽ không được quản lý tiền bạc và lương thực trong nhà nữa. Sau này nhà mình ăn bao nhiêu lương thực thì tôi sẽ mang bấy nhiêu về nhà, tiền và phiếu lương thực sẽ do tôi giữ hết."

Nếu không phải Hứa Linh không nói với hắn ta thì hắn ta thậm chí còn không biết rằng cả nhà hắn ta phải thắt lưng buộc bụng chỉ để cháu gái lớn đi cho đàn ông ăn đấy. Bọn họ không nói được chuyện như này, hắn ta cũng không lười phải nói. Mất mặt!

"Anh Hứa, em ở bên anh nhiều năm như vậy, chuyện trong nhà toàn do em phụ trách. Chúng ta không phải đang tốt lắm sao?" Việc quản lý tiền và lương thực là thứ để duy trì vị thế của cô ta trong nhà mà. Không cho cô ta quản, còn không phải là muốn mạng c*̉a cô ta sao?

Hứa Kiến Sinh tức đến bật cười: "Tốt lắm sao? Tốt chỗ nào? Cả nhà bị cô quản lý thành một đống mục nát. Nếu cô lại gây chuyện như thế này nữa thì cô về quê làm ruộng cho tôi." Trước đây để cô ta ở đây là để chăm sóc mấy đứa trẻ, chăm lo cho nhà cửa. Bây giờ nhìn xem, không thấy cái chăm sóc đó nó ở đâu cả.

Cùng lắm thì sau này sẽ đưa đám trẻ đến ăn ở nhà ăn.

Nghe Hứa Kiến Sinh nói thế, Lý Tĩnh không dám nói lại một câu nào nữa. Nếu Hứa Kiến Sinh thật sự để cô ta về quê, e rằng bà c*̣ sẽ đồng ý cả hai tay. Muốn quay về thành phố lại sẽ rất khó khăn.

Nghĩ đến cảnh bị bà c*̣ giày vò, còn phải ra đồng làm ruộng, chỉ nghĩ thôi đã thấy sống còn không bằng chết.

Hứa Kiến Sinh sải bước ra ngoài, Hứa Linh nhanh chóng theo sau.

Ánh mắt Hứa Long nhìn Lý Tĩnh có chút oán hận bất bình. Lúc chị gái cậu ta đưa phiếu lương thực cho anh Ngô Kiếm thì bị bác dâu cả vừa đánh vừa mắng mỏ. Tại sao đổi sang chị Hồng Hồng thì không nói gì cả. Thiên vị đến mức này, bị bác cả dạy dỗ là đáng đời.

Mặc kệ chuyện ầm ĩ trong nhà, cậu ta xoay người đi ra ngoài tìm Hứa Mai Tử ăn cơm. Nửa bát cháo không đủ để lấp bụng.

Hứa Lỗi thấy vậy cũng đi theo, tránh xui xẻo.

Hai đứa nhỏ vừa đi, Lý Tĩnh lau nước mắt hỏi: "Hồng Hồng à, cháu và con trai c*̉a thủ trưởng rốt cuộc như thế nào rồi?"
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 437


Tại sao không thấy người tới tìm cháu vậy? Chẳng lẽ bữa cơm đó thành ăn không sao? Đó là khẩu phần ăn mấy ngày của nhà chúng ta lận đấy. Còn có phiếu thịt nữa, nhà chúng ta đã lâu không được ăn thịt rồi."

Cái ngày Hứa Hồng quay về bảo ăn sạch phiếu lương thực với phiếu thịt là cô ta đã cảm thấy ruột gan đau nhói. Nhưng nghĩ đến việc tiếc dây dài thì không câu được cá lớn, đợi sau này thành thông gia với nhà thủ trưởng thì thứ gì mà không ăn được. Dù có thắt lưng buộc bụng cô ta cũng phải cố chịu đựng.

Kết quả không biết ra sao mà không thấy có động tĩnh gì.

Nghe Lý Tĩnh nhắc đến chuyện này, Hứa Hồng lập tức cảm thấy chột dạ.

Sau bữa ăn vừa rồi, Lâm Thanh Tùng luôn tránh mặt chị ta. Nói gì mà không thể làm hại chị ta, chị ta là người yêu của Lưu Hồng Quân, nếu để mọi người biết thì sau này sẽ đồn ầm lên. Bên Lâm Thanh Tùng không dán vào được, bên Lưu Hồng Quân cũng phớt lờ chị ta. Đi tìm mấy lần nhưng đều không hòa nhã với chị ta. Bây giờ cả hai bên đều đang không có kết quả. Tất nhiên chị ta không dám nói chuyện này với Lý Tĩnh, chỉ có thể nói: "Anh ấy gần đây rất bận, qua một thời gian nữa sẽ ổn thôi. Bác à, chuyện yêu đương không phải đều như thế này sao, cứ từ từ là được."

Lý Tĩnh thở dài một hơi: "Hồng Hồng à, bác chỉ có thể trông cậy vào cháu."

Đợi khi Hứa Hồng cũng đi ra ngoài, Lý Tĩnh nhìn ngoài cửa và căn nhà trống trải. Cô ta nhớ lại lúc mình sống trong căn nhà công chức hai gian, cả nhà sống ấm áp biết bao nhiêu. Mấy đứa trẻ thì ngoan ngoãn nghe lời, suốt ngày dạ thưa bác dâu, còn nói cô ta tốt. Tại sao bây giờ không còn như thế nữa chứ?

Chuyện của nhà họ Hứa, Hứa Nam Nam chỉ nghe thoảng qua tai, xem như nghe chuyện phiếm c*̉a nhà người khác, không hề để tâm.

Tới khi chuẩn bị tan tầm thì trong đầu lại vang lên âm thanh ting ting.

Thấy cậu ta vẫn đang xoắn xuýt với vấn đề này, Hứa Nam Nam không khỏi đau đầu. "Đồ giả đó, không phải để bán, để đó cho đẹp!"

Hứa Nam Nam không muốn thảo luận vấn đề này với cậu ta, dứt khoát đăng xuất, lúc cô mở mắt ra thì đã đến giờ tan tầm. Chị Liễu đang thu dọn bàn làm việc, nhìn thấy cô mở mắt thì cười nói: "Đi công tác mệt quá à."

Chắc là chị ấy tưởng lúc nãy cô đang ngủ. Hứa Nam Nam đỏ mặt, c*̃ng vội vàng thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.

Vừa rời khỏi hầm mỏ thì gặp được Lâm Thanh Tùng. Cậu ta nhìn thấy Hứa Nam Nam thì giống như nhìn thấy người thân, hai mắt sáng ngời chạy tới: "Cán sự Vu."

Cậu ta bây giờ không đáng ghét như trước kia nữa, lại còn là em trai của Lâm Thanh Bách, Hứa Nam Nam cũng không thấy ghét cậu ta như trước nữa, nhìn cậu ta một cái: "Làm sao vậy?"

"Hì hì, tìm cô để nói chuyện đó. Chuyện của Hứa Hồng, cô đừng hiểu lầm tôi. Cô ta yêu đương với Lưu Hồng Quân. Tôi và Lưu Hồng Quân thì lại trùng hợp có biết nhau. Nên chúng tôi có cùng nhau ăn bữa cơm. Còn về chuyện bữa cơm sau đó thì do người ta nhiệt tình mời nên cũng khó mà từ chối, cô nói đúng không?"

"Không phải việc của tôi."

"Tất nhiên đó không phải việc của cô, chỉ là sau này nếu như chúng ta trở thành người một nhà..."

Hứa Nam Nam sửng sốt, híp mắt nhìn cậu ta: "Cậu đang nói bậy cái gì vậy?"

Lâm Thanh Tùng sửng sốt, phản ứng này... đây là thẹn thùng đúng không. "Cô và anh trai tôi..."

"Chỉ đạo viên Lâm, xin đừng nói bậy." Hứa Nam Nam nóng bừng mặt nói. Tại sao ai c*̃ng nghĩ cô và anh Lâm có gì đó chứ?

Càng nghĩ càng cảm thấy rối bời, Hứa Nam Nam vội sải bước về phía trước, không muốn để ý đến cái tên Lâm Thanh Tùng không nghiêm túc này nữa. Cô và anh Lâm không có gì hết cả có được không, họ cũng không nói cái gì hết.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 438


Mới đi đến khúc giao đường thị trấn thì thấy Lâm Thanh Bách đang dắt xe đứng đợi bên đường. Mặt trời vẫn chưa lặn, cũng không biết anh đã đứng phơi nắng ở đấy bao lâu.

Cũng không biết có phải do mấy lời vừa rồi của Lâm Thanh Tùng nói hay không, Hứa Nam Nam cứ cảm thấy bây giờ cô nhìn thấy anh Lâm không còn giống như lúc trước nữa. Trong lòng luôn cảm thấy mất tự nhiên. Lúc bước qua cũng không dám bước quá lớn.

Lâm Thanh Bách ngẩng đầu lên, nhìn thấy cô đi tới, trên mặt nở nụ cười, nhưng khi thấy dáng vẻ cô có chút gò bó khác bình thường thì anh khẽ mím môi.

"Mấy ngày không gặp nên xa lạ rồi sao?" Lâm Thanh Bách cười nói.

"Không phải..." Hứa Nam Nam nhìn anh, không biết nên nói cái gì.

Lâm Thanh Bách cũng cảm thấy có gì đó không ổn, lên xe: "Mau lên xe đi."

Hứa Nam Nam ngẫm nghĩ, sau đó ngồi lên. Chỉ là lần này cô cách Lâm Thanh Bách hơi xa một chút, không có túm lấy quần áo của anh như trước.

Thấy Hứa Nam Nam đã ngồi xuống, Lâm Thanh Bách mới cong môi. Những ngày cô bé này không có ở đây, mỗi ngày sau khi tan tầm anh cứ cảm thấy thiếu cái gì đó. Đến bây giờ thì mới biết rằng đã đón người ta thành thói quen luôn rồi. Một ngày không đón thì cảm thấy khó chịu.

Khi xe di chuyển thì cảm giác mát mẻ hơn rất nhiều. Từng cơn gió thổi đến, khắp nơi đều cảm thấy khoan khoái. Chỉ là cảm thấy như thiếu đi cái gì đó. Chẳng thấy cô bé này nói năng gì cả.

Khác hẳn với Hứa Nam Nam bình thường luôn huyên thuyên không thôi, lúc này cô không nói một câu nào. Bàn tay nắm tay lái xe c*̉a Lâm Thanh Bách siết chặt lại. Anh không biết có vấn đề ở chỗ nào, hình như là từ lần gặp cuối trước khi cô bé này đi công tác thì đã bắt đầu như thế này rồi.

Rốt cuộc là có chuyện gì? Có tâm sự hay là... thích người nào rồi?

Trái tim của Lâm Thanh Bách hỗn loạn. Nghĩ đến khả năng này khiến anh cảm thấy vô c*̀ng khó chịu. Lại thấy chuyện này không thể nào. Ngày nào anh c*̃ng đến đón, chẳng thấy người khả nghi nào cả. Trừ khi là quen nhau ở hầm mỏ, nhưng cũng không nghe thấy Thanh Tùng nói gì. Hay là mới quen biết không lâu, trong lòng thầm thích, cả hai vẫn còn chưa tiếp xúc?

Lâm Thanh Bách đang suy nghĩ lung tung thì nghe Hứa Nam Nam nói: "Anh Lâm, dạo này trời nóng nực thế này, hay là sau này anh đừng tới đón em nữa."

"Không sao, dù sao tan tầm xong anh c*̃ng không có gì phải làm." Lâm Thanh Bách thản nhiên nói.

"Không phải, em chỉ thấy như thế này có phải không thích hợp lắm không?"

Không thích hợp? Tại sao không thích hợp, sợ bị người khác nhìn thấy sao. Trước đây không thấy không thích hợp, sao bây giờ nói không thích hợp, lẽ nào là thật sự sợ bị nam đồng chí nào đó nhìn thấy chăng?

Lâm Thanh Bách đột nhiên cảm thấy có chút bực bội.

Chân đạp xe c*̃ng càng lúc càng nhanh.

Đến khi đến chỗ tách ra, không như phải nói chuyện thêm một lúc như mọi khi, lần này xuống xe, không đợi Hứa Nam Nam nói hẹn gặp lại thì Lam Thanh Bách đã đạp xe như bay rời đi.

Hứa Nam Nam chỉ kịp nhìn thấy bóng lưng c*̉a anh, buồn bực tự hỏi: "Sao thế, mình không phải chỉ nói không cần đón nữa thôi mà, giận rồi sao?"

Trong khu tập thể ủy ban huyện, Lâm Thanh Tùng vừa vào đến sân thì thấy chiếc xe đạp của anh trai mình đã đậu ở trong khu tập thể.

Kỳ lạ ghê, bình thường cậu ta về một lúc thì anh trai cậu ta vẫn còn chưa về mà. Cậu ta vội vàng chạy lộc cộc vào, mở cửa thì thấy quả nhiên anh trai mình đang ngồi đọc sách.

Cậu ta đến gần hơn nhìn thì thấy cuốn sách còn chưa được mở ra.

"Anh, anh sao vậy? Không phải đi đưa cán sự Vu về sao? Sao muộn như vậy mới về?"

Nghe thấy giọng nói của Lâm Thanh Tùng, lúc này Lâm Thanh Bách mới định thần lại, anh nhìn Lâm Thanh Tùng bằng đôi mắt sắc bén: "Gần đây em có lui tới gần với cô gái nào không?"

"Không có, em thành thật lâu rồi mà."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 439


Nhiều nhất chỉ có nói chuyện tán gẫu với con gái nhà người ta thôi. Không có cách nào khác, người ta thích tìm cậu nói chuyện, cậu ta còn có thể từ chối sao? Trong số những cô gái cậu ta từng gặp, chỉ có cán sự Vu là không thích nói chuyện với cậu thôi.

Lâm Thanh Bách quan sát cậu ta một lúc mới ném cuốn sách lên bàn. Phát ra một tiếng bộp. Chuyện này không tiện hỏi Thanh Tùng, chẳng lẽ đi hỏi Nam Nam sao? Chắc cô ấy c*̃ng sẽ ngại. Lẽ nào không quản sao? Không được, cô bé ấy còn nhỏ như vậy, anh không thể không giúp trông chừng được, lỡ như bị người ta lừa thì sao? Giống như cậu cảnh sát trẻ lần trước, nhìn đâu cũng thấy ổn, nhưng thật ra nếu nhìn kỹ thì chẳng thấy chỗ nào là tốt cả. Ngoài ra còn có người như Thanh Tùng, nhìn trông cũng khiến người ta ưa thích, nhưng có thể làm người yêu sao? Không thể!

Hứa Nam Nam phát hiện Lâm Thanh Bách không đến đón cô liên tiếp hai ngày.

Đây vốn là làm theo lời cô nói, nhưng khi không nhìn thấy người, cô lại cảm thấy có gì đó không ổn. Ngay cả khi đang làm việc trong mỏ, cô cũng cảm thấy lờ đờ không có tinh thần. Cô tự hỏi có phải lời mình nói ngày đó có quá trực tiếp không hoặc do mình không nói rõ với anh Lâm, khiến cho anh hiểu lầm mình nên giờ anh giận mất rồi.

Cô càng nghĩ càng thấy giống. Ngày hôm đó lúc họ tách ra, anh cũng không nói câu nào.

Có phải anh hơi nhỏ nhen rồi không. Cô nói vậy cũng không có vấn đề gì mà. Lúc trước không thấy gì, nhưng sau này ai c*̃ng nghĩ cô và anh Lâm là quan hệ tình cảm, ngay cả em trai Lâm Thanh Tùng c*̉a anh cũng nghĩ vậy nên làm cô thấy không ổn. Cảm thấy cách mình và anh Lâm tiếp xúc với nhau có lẽ có chút không ổn. Con người anh Lâm tốt lắm lại nhiệt tình, tiếp xúc thời gian dài với nhau cô cũng cảm thấy lúc hai người bên cạnh nhau rất tự nhiên, cũng không thấy có gì không tốt. Bây giờ nghĩ lại thì lại quá gần gũi.

Anh Lâm là đàn ông, không hay suy nghĩ nhiều, cho nên đương nhiên không biết những chuyện này. Nhưng nếu sau này, người khác hiểu lầm như thế này hết thì sẽ khó giải thích rõ. Hiểu lầm như vậy thì anh Lâm làm sao có thể giải thích với người yêu sau này c*̉a mình được chứ.

Buổi trưa cùng ăn cơm với Chu Phương, cô cũng đang suy nghĩ về chuyện này, thậm chí cô còn không nghe rõ Chu Phương đang nói gì với cô.

Thấy cô hồi lâu không đáp lại, Chu Phương nói: "Mấy ngày nay em bị sao vậy, lơ đễnh suốt thế?"

"Không sao ạ, chỉ là do trời khô thôi ạ." Hứa Nam Nam cúi đầu nói, chuyện này cô không muốn nói với người khác, tránh cho để người khác hiểu lầm.

Bản thân Chu Phương c*̃ng có chuyện phiền lòng, cũng không để ý đến chỗ không ổn c*̉a cô: "Em nghĩ chị nên làm gì đây, Lý Vĩ Minh đã đề cập đến chuyện kết hôn mấy lần rồi."

"Vậy thì kết hôn đi." Hứa Nam Nam nói.

Người trung thực và chung thủy như Lý Vĩ Minh rất được ưa thích vào thời điểm này. Phải nói rằng, chỉ cần không phải loại người mắt cao hơn đầu thì đối tượng như vậy rất đáng để yêu thích. Hứa Nam Nam rất xem trọng cặp đôi này.

Bản thân Chu Phương lại có chút không vui: "Nhưng anh ấy quản chị nhiều quá. Em thấy lần trước chị nhờ em mua một chiếc váy liền, anh ấy nói nó quá hoa hòe. Anh ấy còn nói làm việc trong mỏ, phải mặc quần áo giản dị đơn điệu chút mới tốt. Em biết không, lần trước bọn chị trò chuyện, anh ấy còn nói nếu sau này kết hôn, nói gì mà nuôi con phải tốn bao nhiêu phiếu vải và phiếu công nghiệp hàng tháng phải tiêu thế nào.

Chị tính thử thì thấy quá khủng khiếp, sau khi kết hôn đừng nói là đến quán ăn ăn cơm, cho dù ăn ở nhà ăn c*̃ng phải ăn siết lại. Cả bộ quần áo mới c*̃ng không dám mua. Mấy phiếu công nghiệp đó cũng đừng mơ để mua giày mang, phải giữ lại hết cho nhà xài."
 
Back
Top Bottom