Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 340


Bất kể thế nào, dính đến c*̃ng không tốt.

Hứa Nam Nam cũng biết chuyện sẽ như vậy, nhưng cô không muốn liên lụy người khác. Nếu không phải tội lưu manh, vậy Đổng Vũ bị đánh thành thế này, phải có người chịu trách nhiệm. Hứa Nam Nam thà rằng mình quang minh chính đại tống tên súc vật này vào tù vì tội lưu manh còn hơn là liên lụy đến một người tốt đã giúp đỡ mình.

"Đồng chí, hôm nay anh đã cứu tôi, chuyện này tôi sẽ khắc ghi trong lòng. Anh đi trước đi, tôi sẽ trở lại hầm mỏ tìm người, nhờ họ đưa anh ta đến đồn cảnh sát."

Lâm Thanh Bách đã nghĩ ra cách giải quyết tốt hậu quả, nhưng lá gan cô gái này lại lớn như thế, không sợ bị dính dáng tới chuyện này. Anh lập tức cảm thấy buồn cười, cũng không nói lời nào, trực tiếp nhấc Đổng Vũ lên rồi đi vào trong rừng cây. Hứa Nam Nam muốn đi qua để xem tình hình, nhưng lại sợ rừng cây nhỏ kia nên chỉ có thể chờ ở bên ngoài.

Chẳng bao lâu, người đàn ông đã ra khỏi rừng.

Trên ống quần của anh còn có vết máu.

"Đồng, đồng chí, anh sẽ không làm chết anh ta đấy chứ?"

Lâm Thanh Bách cười cười: "Làm sao có thể. Đánh gãy hai đùi của anh ta, sau này sẽ không lành được nữa. Anh ta lo lắng bị bắn nên c*̃ng sẽ không dám nói gì. Yên tâm đi. Chuyện hôm nay cô cứ coi như không biết, trở về cũng đừng nói với ai."

Đánh gãy hai đùi, đ*ng q**n cũng bị đạp nát, người này coi như đã tàn phế.

Nghĩ đến chuyện này, Hứa Nam Nam không hề cảm thấy có chút áy náy nào mà còn cảm thấy sảng khoái trong rừng. Lúc nãy khi ở trong rừng, cô hận không thể giết chết tên súc vật này. Hận mình không thể là một người đàn ông, không cần bởi vì sức yếu mà bị đàn ông ức hiếp.

"Sao cô lại sợ khóc thế?" Lâm Thanh Bách đẩy xe đạp, thấy cô đang khóc, ngạc nhiên nói. Vừa rồi trông còn rất hung hăng mà, sao lúc này lại còn khóc.

Hứa Nam Nam lau nước mắt: "Tôi vui lắm. Đồng chí, cảm ơn anh vì chuyện này, sau này anh có gì cần thì hãy đến hầm mỏ tìm tôi. Tôi tên là Hứa Nam Nam."

"Hứa Nam Nam?" Lâm Thanh Bách khẽ ngẩn ra. Lại liếc nhìn Hứa Nam Nam một cái, lên xe: "Được rồi, cô mau về đi, nhớ đừng nói cho ai biết." Hai chân đạp một cái, rẽ vào một góc rồi phóng đi.

Đợi người rời đi, Hứa Nam Nam mớ nhớ vẫn chưa hỏi tên của người này.

Khi gần đến nhà, Hứa Nam Nam nhớ tới người cô nhìn thấy lúc cô vừa bị kéo vào rừng cây nhỏ. Cô còn tưởng người đó quay đi gọi người, nhưng cô và người đàn ông kia ở đó lâu như vậy cũng không thấy ai tới.

Cho nên người đó, không gọi người.

Về đến nhà thì cơm đã làm xong.

Bà Vu thấy cô về trễ như vậy, lo lắng không thôi. Cứ luôn ở nhà đợi mãi, thấy cô trở về mới yên tâm: "Sao muộn như vậy mới về?"

"Cháu đến chợ đen mua chút đồ ạ." Hứa Nam Nam lấy thịt thỏ hun khói vừa mua từ Taobao ra.

Chuyện vừa rồi, cô không định nói với hai ông bà. Đổng Vũ kia đã tàn phế, không cần phải tới nhà tìm người ta tính sổ. Đến lúc đó ngược lại sẽ khiến bản thân bị liên lụy. Hơn nữa cô cũng không muốn để cho hai c*̣ lo lắng vì cô nữa. Chuyện này cô cũng không định nói cho ai biết.

Không chỉ không có ý định nói, mà còn tạo ra bằng chứng không ở đó.

"Bà ơi, đưa chút đến cho nhà chủ nhiệm Khưu đi ạ, lúc trước Lý Kim Hoa đến nhà gây rối, cũng nhờ ông ấy nói giúp."

Chủ nhiệm Khưu chính là chủ nhiệm phân xưởng trong xưởng, căn nhà ông Vu ở trước kia bây giờ đã phân chia cho nhà bọn họ.

Bà Vu lại không thấy tiếc rẻ.

Bà ấy và ông Vu đã lớn tuổi, sau này hai đứa đứa nhỏ còn phải nhờ người ta giúp đỡ, kết được thêm nhiều mối thiện duyên thì luôn sẽ tốt hơn. Thế là cắt một cái chân thỏ, để Hứa Nam Nam tự mình đưa sang. Coi như là qua lại cho quen mặt.

Hứa Nam Nam lập tức dùng giấy bọc lại, đưa đến nhà chủ nhiệm Khưu.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 341


Người mở cửa là vợ của chủ nhiệm Khưu, nhìn thấy Hứa Nam Nam tới, còn rất kinh ngạc. Đến khi Hứa Nam Nam lấy chân thỏ ra thì trên mặt vợ chủ nhiệm Khưu lập tức nở nụ cười.

"Sao được chứ, thứ ngon như vậy mà."

"c*̀ng là hàng xóm láng giềng, ngày đó nhờ chủ nhiệm Khưu nói chuyện giúp, nếu không thì người lớn trẻ nhỏ nhà bọn cháu đã bị người ta bắt nạt rồi ạ. Món này cũng là vừa vặn, vừa rồi cháu đi chợ đen muốn mua chút lương thực, bồi bổ sức khỏe cho ông bà cháu, đúng lúc thấy được. Nếu là bình thường thì cũng không có cơ hội để mua đâu ạ."

Vợ chủ nhiệm Khưu khoát tay: "Chứ sao nữa, lần trước thím đi mua chút trứng gà cũng không nhìn thấy. Lần sau nếu cháu có đi chợ đen thì chúng ta cùng đi nhé, con cái trong nhà cũng phải dùng chút ngũ cốc tinh chế thôi, thím đi mấy lần cũng không thấy được."

"Được ạ, lần sau cháu đi sẽ gọi thím đi cùng." Hứa Nam Nam cười nói một câu, lại nhìn sắc trời. "Cũng không còn sớm, cháu không quấy rầy thím nữa, cháu về trước đây ạ." Nói xong thì định rời đi.

"Ôi chờ một chút, sao có thể trở về tay không được." Vợ chủ nhiệm Khưu vội vàng ngăn cô lại, nhanh chóng chạy vào trong phòng lấy mấy quả lê chua trong túi lưới: "Bên quê đưa tới, cũng không đáng là bao, cầm về nấu nước uống."

Hứa Nam Nam cũng không khách khí, tỏ ra cảm ơn cầm lấy: "Vậy cảm ơn thím nhiều ạ."

"Khách khí gì chứ, muốn ăn cứ tới, trên núi ở quê thím có." So với một cái đùi thỏ, chút quả dại này có là gì.

Chờ Hứa Nam Nam đi rồi, vợ chủ nhiệm Khưu đi vào trong nhà, treo đùi thỏ lên, ánh mắt mấy đứa nhỏ trong nhà cứ dính lấy, hận không thể nhảy lên gặm một miếng luôn.

"Đợi vài ngày nữa hẵng ăn." Vợ Chủ nhiệm Khưu nói.

Lại nhìn Chủ nhiệm Khưu đang ăn cơm: "Tôi thấy ông Vu nhận cháu gái cũng không lỗ, nhìn người ta hiếu thuận như vậy, còn đến chợ đen mua ngũ cốc tinh chế cho bọn họ ăn. Cháu gái nhà ai cũng không hiếu thuận như vậy đâu."

Chủ nhiệm Khưu nói: "Cả nhà bọn họ đều tốt, nếu không Lý Kim Hoa sao có thể nhìn chằm chằm cả nhà bọn họ thế chứ?"

"Đúng là người hiền bị bắt nạt. Lý Kim Hoa này xấu tính, sớm muộn gì cũng bị báo ứng. Con dâu lúc trước của bà ta tốt như vậy mà bị bọn họ giày vò đến chết, góa phụ trong xưởng cũng không muốn gả cho nhà bọn họ. Bây giờ còn muốn nhìn chằm chằm cô gái trẻ tuổi xinh đẹp như vậy, cóc ghẻ mà đòi ăn thịt thiên nga."

"Được rồi, chuyện này chúng ta cũng đừng quản, quản không được." Kiểu người xấu xa vẫn chỉ có thể chờ ông trời đến xử lý.

Đợi Hứa Nam Nam về đến nhà thì trong nhà mới bắt đầu ăn cơm.

Bà Vu cũng cắt thịt thỏ hấp ăn.

Thế là để Tiểu Mãn ăn đến mức miệng dính đầy dầu mỡ.

Buổi tối Hứa Nam Nam nghĩ đến chuyện xế chiều thì vẫn có phần sợ hãi không thôi, ngủ cũng ngủ không an ổn được. Không biết tình hình sau đó sẽ phát triển thành như thế nào. Đổng Vũ bị người ta phát hiện chưa. Sau khi phát hiện sẽ thế nào.

Suy nghĩ nửa ngày, càng nghĩ càng đau đầu, cô dứt khoát bắt đầu đếm cừu.

Nhất định phải ngủ, ngủ càng ngon, tinh thần càng tốt, mới càng an toàn.

Lăn qua lăn lại đến nửa đêm rốt cuộc cô cũng nặng nề chìm vào giấc ngủ.

Sáng sớm hôm sau, Hứa Nam Nam còn cố ý dậy sớm để đắp một miếng mặt nạ, chườm mắt. Nhìn bộ dạng tinh thần sảng khoái phấn chấn trong gương, lúc này rốt cuộc cô mới thấy yên tâm.

Cô và Tiểu Mãn mỗi người hai cái bánh ngô, một quả trứng gà, vừa đi đường vừa ăn.

Lúc đi ngang qua rừng cây nhỏ, bước chân cô tăng tốc, không nhìn một cái nào mà trực tiếp đi qua.

Chờ đến lúc đến hầm mỏ, lúc này Hứa Nam Nam mới tìm được một chút cảm giác an toàn. Chào hỏi chú Vệ xong, chú Vệ hỏi cô chuyện bỏ phiếu: "Hôm qua vợ chủ nhiệm Hứa cũng tới tìm chú, chú đã đồng ý rồi."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 342


Không nể mặt bà ta, thì cũng phải nể mặt chủ nhiệm Hứa. Dù sao cũng quen biết nhiều năm như vậy mà." Thẳng thắn mà nói, quan hệ của anh ấy và Hứa Kiến Sinh mấy năm nay cũng không tệ lắm. Hứa Kiến Sinh ngoại trừ đối đãi với con gái ruột có chút hồ đồ thì các phương diện khác lại không có gì để cho người ta soi mói được.

Có điều quan hệ của anh ấy và Hứa Nam Nam cũng tốt, không muốn bởi vì chuyện này mà xa cách với đứa nhỏ, nên muốn nói rõ ràng trước.

Hứa Nam Nam nhìn ra được sự lo lắng từ trên mặt của chú Vệ, cô cười nói: "Chú Vệ, chuyện bỏ phiếu này là tự do, không có gì đâu ạ. Gần đây cũng có nhiều người tìm cháu, cháu vẫn đang suy nghĩ về việc bầu cho ai đấy ạ."

Thấy Hứa Nam Nam dường như không có ý không vui, Vệ Quốc Binh cũng cười: "Nếu cháu không biết bầu cho ai, chú có thể gợi ý cho cháu một người, ông Lưu ở hầm mỏ, cả nhà hiện tại còn đang phải chen chúc trong căn nhà một gian đấy. Hai vợ chồng đều là công nhân lâu năm, trong nhà có mấy đứa nhỏ, lớn thì đã thành niên, nhỏ còn đang học tiểu học. Cả nhà tuy rằng sống khổ, nhưng vẫn rất hòa thuận."

"Được, lát nữa cháu sẽ tìm hiểu một chút, nếu không có ai khác thích hợp, cháu sẽ bầu cho chú Lưu này ạ."

Hai người đang cười nói, nghe thấy từ bên ngoài cách hầm mỏ không xa truyền đến âm thanh hò hét ầm ĩ.

Trong lòng Hứa Nam Nam giật mình, trên mặt thì ra vẻ bình tĩnh: "Xảy ra chuyện gì vậy ạ?"

Vệ Quốc Binh liếc mắt nhìn: "Không biết, không cần quan tâm, dù sao chỉ cần không phải chuyện c*̉a hầm mỏ của chúng ta là được."

Hứa Nam Nam gật gật đầu, cười nói: "Vậy cháu bắt đầu làm việc đây."

Lúc đến văn phòng thì mọi người đã tới cả rồi, chị Liễu ở đối diện đang sửa sang lại mái tóc ngắn ngang tai của chị ấy.

Kẹp tóc xong, nhìn thấy Hứa Nam Nam tới, chị ấy vừa uống nước vừa nói: "Cuối cùng cũng tới rồi, vừa rồi có một nữ công nhân tới tìm em vài lần. Chị thấy tám phần cũng là vì chuyện bỏ phiếu."

"Ai vậy?" Trong lòng Hứa Nam Nam âm thầm suy đoán.

"Lần trước hình như có tới văn phòng của chúng ta, chính là nữ công nhân học việc kia ấy, tên là Ngô gì đó đó?"

"Ngô Tinh."

"Đúng, chính là cô ta. Dù sao c*̃ng đã tới tìm em vài lần. Còn nói hôm nay em tới trễ như vậy, có phải xảy ra chuyện gì hay không. Em nói thử coi, có ai nói chuyện như vậy không, sáng sớm đã nói những lời không tốt đẹp."

Hứa Nam Nam vừa chỉnh sửa lại danh sách mua sắm của mình vừa nói: "Vừa rồi ở cửa em có nói chuyện phiếm với chú Vệ, nói về chuyện bỏ phiếu, không thì đã sớm tới hơn rồi. Chị nói là cô ta, thì em không thấy lạ. Chiều hôm qua cô ta cũng chạy đến tìm em khóc lóc, nhất định đòi em bỏ phiếu cho cô ta. Lúc đó em không đồng ý. Đoán chừng là còn chưa hết hy vọng. Không cần biết cô ta thế nào thì em sẽ không bỏ phiếu cho cô ta đâu. Chuyện nhà cửa bị tố cáo lần trước ấy, chị Liễu còn nhớ không ạ?"

Đương nhiên Chị Liễu nhớ rõ chuyện này, lúc ấy Hứa Nam Nam tuy rằng còn đang học tập ở ủy ban mỏ, nhưng rốt cuộc cũng là người của bộ phận vật tư bọn họ. Đương nhiên chị ấy cũng biết chuyện này. "Sao vậy, còn có chuyện gì bên trong đó sao?"

"Đúng vậy ạ, lúc ấy em coi cô ta là bạn, dẫn cô ta đến nhà em chơi. Kết quả là vừa xoay người đã bán đứng em, nói chuyện nhà cửa với Tương Lệ Lệ, biết rõ quan hệ của Tương Lệ Lệ với em không tốt, còn nói với người ta, rõ ràng không phải khiến cho người ta đi tố cáo em sao. Sau đó thì em không gặp cô ta nữa. Cảm thấy cô ta là người không tốt."

Những người khác trong văn phòng nghe như thể đang nghe kể chuyện xưa vậy, cảm thấy chuyện này thật sự là có tình tiết trùng trùng điệp điệp.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 343


Tiểu Trương nói: "Thế liệu lần này em không bỏ phiếu cho cô ta, cô ta sẽ không đâm sau lưng em nữa chứ."

"Ai biết được ạ, dù sao em cũng sẽ không bỏ phiếu cho cô ta đâu, em đã tìm được người em muốn bỏ phiếu rồi." Vẻ mặt Hứa Nam Nam tỏ ra không sao cả.

"Em nghĩ xong muốn bầu cho ai rồi à?"

"Nghe chú Vệ nói nhà ông Lưu ở hầm mỏ rất khó khăn, em đến đó xem thử có nên bầu cho ông ấy hay không ạ."

"Chị cũng định bầu cho ông ấy đấy. Nợ ân tình thật sự là không gánh nổi, vẫn là nên bầu cho những người thật sự cần đi." Chị Liễu c*̃ng thấy ưu sầu trong lòng.

Hai người đang nói chuyện thì cửa văn phòng vang lên tiếng gõ cửa. Vừa nhìn, là Ngô Tinh tới.

"Lại tới rồi." Chị Liễu lẩm bẩm một tiếng mất kiên nhẫn. Chị ấy thật sự là không thích nổi loại con gái mặt ngoài thành thật, bên trong thì lòng dạ đen tối như này.

Hứa Nam Nam bình tĩnh nhìn Ngô Tinh.

Ngô Tinh nhìn thấy cô, lại giống như nhìn thấy quỷ. Sợ tới mức lùi lại một bước: "Nam, Nam Nam, sao cậu lại tới đây?"

Hứa Nam Nam cười nói: "Hôm nay cũng không phải ngày nghỉ, tại sao tôi lại không thể tới đây? Câu hỏi này của cô thật là kỳ lạ."

"Không phải, hôm qua…"

Hứa Nam Nam nhíu mày: "Hôm qua cái gì?"

"Hôm qua… Nam Nam, chúng ta ra ngoài nói chuyện được không?" Ánh mắt Ngô Tinh nhìn chằm chằm vào cô.

"Thật sự phiền chết đi mất." Hứa Nam Nam oán giận đứng lên, đứng dậy đi ra ngoài.

Ra đến bên ngoài, Ngô Tinh nhìn Hứa Nam Nam, đánh giá cô từ trên xuống dưới, tựa như muốn nhìn ra một lỗ thủng trên người cô.

Hứa Nam Nam đứng đó bị cô ta nhìn, chờ cô ta nhìn xong vài lần, mới hỏi: "Cô làm gì vậy, gọi tôi ra đây cũng không nói lời nào, cứ nhìn tới nhìn lui như vậy. Tôi còn phải đi làm việc."

"Không thể nào, ngày hôm qua rõ ràng là cậu bị…" Ngô Tinh nhìn Hứa Nam Nam dường như toàn vẹn không có vấn đề gì trước mắt, mắt hơi đỏ lên, theo bản năng đưa tay muốn kéo quần áo Hứa Nam Nam như thể muốn kiểm tra trên người cô có gì đó hay không.

Hứa Nam Nam lui ra phía sau một bước: "Cô làm cái gì vậy?"

"Rõ ràng tớ thấy cậu bị người ta…" Ngô Tinh nói được một nửa, có chút không dám tin. Ngày hôm qua cô ta rõ ràng nhìn thấy Hứa Nam Nam bị một người đàn ông kéo vào trong rừng cây nhỏ, người đàn ông kia cao như vậy, Hứa Nam Nam nhất định không thể trốn thoát được.

Lúc đó cô ta suýt nữa là định trở về gọi người, nhưng đi tới cổng hầm mỏ, nhìn những người đứng canh gác kia, cô ta lại không muốn nói nữa. Hứa Nam Nam luôn may mắn như vậy, ngay cả ông trời cũng nhìn không được nữa nên lúc này mới trừng phạt cô. Nếu như mình xen vào việc của người khác, có khi nào sẽ bị chịu sự trừng phạt c*̉a ông trời không.

Thôi bỏ đi, mặc kệ vậy. Dù sao Hứa Nam Nam cũng có được nhiều thứ như vậy, mất đi một ít thì có làm sao. Dựa vào đâu gì tốt c*̃ng bị cô có được.

Qua lần này, về sau Hứa Nam Nam sẽ không thể bằng được cô ta nữa.

Cả đêm cô ta không ngủ, chỉ chờ trời sáng để xem tình hình.

Thấy Hứa Nam Nam mãi không tới, cô ta vừa sợ, vừa kích động. Cho rằng chuyện ngày hôm qua thật sự đã thành công rồi.

Không ngờ rằng vậy mà Hứa Nam Nam lại tới.

Dáng vẻ c*̉a cô trông như không hề xảy ra chuyện gì.

Sao có thể như vậy được chứ.

Hứa Nam Nam nhìn sắc mặt cô ta biến đổi vài lần, khóe miệng nhếch lên, cười lạnh. Ngày hôm qua khi cô bị kéo vào rừng cây, có nhìn thấy Ngô Tinh. Khi đó cô cũng không để ý đến ân oán của Ngô Tinh, cho rằng cô ta sẽ cứu mình. Dù sao chuyện lớn như vậy, đổi lại là cô, cho dù người bị kéo vào rừng cây nhỏ là người nhà họ Hứa, cô cũng sẽ giúp một phen. Không mạo hiểm được, thì cũng có thể đi gọi người. Đây là lương tâm cơ bản của con người. Thấy chết không cứu, thì có khác gì súc vật đâu.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 344


Nhưng Ngô Tinh lại khiến cô được mở mang tầm mắt. Thật đúng là có người thấy chết không cứu, cô ta bỏ chạy. Không phải để gọi ai đó, mà là thực sự chạy đi.

Hơn nữa nhìn phản ứng vừa rồi của cô ta, có lẽ là ước gì mình bị người ta làm gì đó.

Hứa Nam Nam cho tới bây giờ chưa từng nghĩ sẽ trả thù người khác, từ trước đến nay khi bị người ta đụng chạm đến mình, cô mới đánh trả lại để tự bảo vệ mình. Ở thời đại còn chưa được xem là thái bình này, ai mà không muốn bo bo giữ mình, yên ổn sống qua ngày chứ.

Nhưng hành động lần này của Ngô Tinh, quả thực khiến cho cô ghi hận trong lòng.

"Xem đủ chưa, tôi phải đi rồi." Nói xong cô xoay người đi vào phòng làm việc.

Ngô Tinh lôi kéo cô: "Nam Nam, chuyện bỏ phiếu, cậu có thể đồng ý với tớ không. Nếu cậu đồng ý với tớ, tớ sẽ không nói gì hết."

"Tôi nghe không hiểu cô nói cái gì cả." Hứa Nam Nam khó hiểu nhìn cô ta.

Cô hất tay cô ta ra rồi đi vào văn phòng.

Ngô Tinh đứng ở phía sau, mắt nhìn chằm chằm cô: "Không thể nào, nhất định là đã có chuyện, cô ta đang giả vờ." Cô ta đã tận mắt chứng kiến, sao có thể sai chứ. Người kia cao như vậy, sức nhất định rất mạnh, nhất định sẽ thuận lợi.

Trong phòng làm việc, chị Liễu thấy vẻ mặt Hứa Nam Nam không vui, hỏi: "Lại quấn lấy em về chuyện bỏ phiếu à?"

Hứa Nam Nam bất đắc dĩ nói: "Cũng không biết là cô ta nghĩ gì nữa, bắt em bỏ phiếu cho được. Em dựa vào cái gì mà phải nghe lời cô ta chứ, cô ta cho rằng mình là ai chứ. Vừa rồi còn nói gì mà em chẳng hiểu gì hết, nói cái gì mà chỉ cần em đồng ý với cô ta, cô ta sẽ không nói cái gì. Em cũng không biết cô ta đang nói cái gì nữa."

"Chắc là muốn nói xấu em."

"Kệ cô ta vậy, em cây ngay không sợ chết đứng."

"Nói hay lắm." Tiểu Trương vỗ tay: "Người của bộ phận vật tư chúng ta không phải dễ bắt nạt, sao có thể bị một nữ công nhân học việc bắt nạt chứ. Nếu cô ta thật sự dám hãm hại Nam Nam, tôi sẽ đối đầu với cô ta, xem ai lợi hại hơn."

Hứa Nam Nam cười cảm ơn: "Cảm ơn anh Tiểu Trương." Việc có thể sắp xếp đều sắp xếp xong cả rồi, không sợ chuyện gì cả!

Một buổi sáng rất yên bình. Có mấy người tới tìm Hứa Nam Nam bỏ phiếu, vừa nghe Hứa Nam Nam nói đã có quyết định thì cũng đành trở về. Dù sao cũng không có c*̃ng không có tình cảm qua lại gì với cô gái nhỏ người ta, người ta không bầu cho thì thôi chứ sao.

Sắp đến giữa trưa, trưởng ban Tiêu trở về, trên mặt còn có chút nghiêm túc.

"Các nữ đồng chí gần đây chú ý một chút, buổi tối về nhà sớm chút. Hai ngày nay có vẻ không được yên bình lắm." Trưởng ban Tiêu nói.

Nghe nói như vậy, những người khác trong văn phòng đều lấy lại tinh thần, chị Liễu nói: "Sao lại không yên bình?"

"Sáng nay có một công nhân phát hiện trong rừng cây nhỏ có một người nằm trên đất, một thanh niên, hai chân đều bị gãy, mọi người nói xem có đáng sợ không cơ chứ. Vừa rồi đã đồn cảnh sát đưa đến bệnh viện ở huyện, còn tới tìm chúng ta điều tra, xem trên hầm mỏ có ai biết chuyện này hay không, tôi vừa mới ở văn phòng của quản lý mỏ nghe được chuyện này."

Từ sau khi thành lập đất nước, trị an luôn luôn không tệ, huyện Nam Giang thật đúng là chưa từng xảy ra chuyện như vậy.

Mấy người nghe xong đều có chút bỡ ngỡ.

Chị Liễu tìm Hứa Nam Nam thì thầm: "Sau này về nhà sớm một chút. Đáng sợ quá."

Hứa Nam Nam tỏ ra âu sầu. Liên tục gật đầu.

Chuyện như vậy ở Nam Giang đúng là chuyện lớn. Nơi đó cách hầm mỏ cũng không xa, tin tức truyền đến trên hầm mỏ gây ra chấn động không nhỏ.

Tất cả mọi người đang suy đoán ai đã làm chuyện này, còn biên soạn ra đủ kiểu thuyết âm mưu. Suy đoán có thể nhiều nhất trong đó là là, mọi người cảm thấy đây là đặc vụ làm.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 345


Chủ nghĩa đế quốc chết nhưng lòng chưa chết. Làm thế này là để gây ra sự hỗn loạn, khiến cho lòng dân không yên.

Hứa Nam Nam ở trong nhà ăn nghe được, cảm khái những người này mà không đi viết kịch bản về gián điệp chiến tranh thật sự là quá đáng tiếc.

Lúc ăn cơm, Lý Vĩ Minh luôn nhìn chằm chằm Chu Phương, sau khi ăn xong, anh ấy trịnh trọng nói: "Sau này mỗi ngày tan tầm, anh đưa em về."

"Khụ khụ khụ khụ." Chu Phương trực tiếp bị sặc ho không ngừng: "Có cần thiết không, em ở ký túc xá, không ra khỏi hầm mỏ."

"Lo trước khỏi họa." Vẻ mặt Lý Vĩ Minh nghiêm túc.

Hứa Nam Nam bị cặp đôi này làm cho sáng mù mắt, dứt khoát xua tay: "Hai người đừng khách khí với nhau như vậy nữa."

Chu Phương trợn mắt nhìn Lý Vĩ Minh một cái, rồi nhìn Hứa Nam Nam: "Chị thật sự không cần đưa mà, ngược lại là em, lúc trở về phải chú ý đấy."

"Sau này em sẽ đi cùng với đội ngũ, không sao đâu. Phải tin tưởng các đồng chí cảnh sát của chúng ta."

"Đồng chí cảnh sát nếu làm được việc, cũng sẽ không xảy ra chuyện như vậy."

Chu Phương nói thầm.

Bất kể như thế nào, chuyện này đã sôi trào ầm ĩ ở trên hầm mỏ. Buổi chiều tan tầm, rất nhiều công nhân nữ đi cùng nhau. Hứa Nam Nam cũng đi theo chị Liễu. Dù sao đi đến trên đường lớn của thị trấn rồi thì cũng không lo lắng nữa.

Về đến nhà, bà Vu đang nấu cơm, thấy Hứa Nam Nam trở về, lôi kéo cô nói: "Đổng Vũ xảy ra chuyện rồi!"

"Chuyện gì vậy ạ?" Vẻ mặt Hứa Nam Nam vô cùng nghi hoặc.

"Là chuyện xảy ra ở gần hầm mỏ của các cháu, bị người đánh gãy chân, ném vào trong rừng cây." Ngay cả chỗ đó cũng bị người ta đạp nát. Chuyện này bà ấy không tiện nói với cháu gái chưa kết hôn.

Bà ấy nói đến chuyện này, vẻ mặt thổn thức. "Đây là ông trời cũng nhìn không được nữa đây, làm người không nên làm chuyện xấu mà." Lại nghĩ đến Hứa Nam Nam đang làm việc ở hầm mỏ, Đổng Vũ kia cũng xảy ra chuyện gần hầm mỏ, bà ấy lo lắng Đổng Vũ là đi tìm Hứa Nam Nam, hỏi: "Sau chuyện lần trước cháu có thấy Đổng Vũ không?"

Hứa Nam Nam lắc đầu: "Không ạ, thời gian này cháu luôn rất cẩn thận, cũng rất yên bình ạ."

Bà Vu lúc này mới yên tâm.

Buổi tối lúc ăn cơm, ông Vu từ bên ngoài xem náo nhiệt xong trở về, cũng nói đến chuyện này. "Lý Kim Hoa đã đến đồn cảnh sát, nói biết là ai hại con trai bà ta."

Bà Vu nói: "Nhà cô ta như vậy, không hại người khác thì thôi, ai còn có thể thèm hại bọn họ chứ."

Hứa Nam Nam gật đầu, lời này thật sự là đúng ý cô.

Tại đồn cảnh sát, Lý Kim Hoa lại đang la lối om sòm ở bên trong. Lần này bà ta ra sức la hết. Con trai mình xảy ra chuyện, tìm ra hung thủ là trách nhiệm của đồn cảnh sát.

Cảnh sát Ngô đang làm việc bị làm phiền đến mức không còn cách nào khác, lúc trước bà dì này cũng tới quậy phá, bây giờ mới bao lâu mà đã lại tới ầm ĩ tiếp.

"Dì cũng không có chứng cớ, làm sao có thể khẳng định là một cô gái hại con trai dì chứ." Đồng chí cảnh sát trẻ ở bên cạnh cạn lời nói.

Đó là lý do tại sao bọn họ không thụ lý nguyên nhân này của vụ án này. Người Lý Kim Hoa này tố cáo không phải ai khác, mà chính là nữ công nhân ở hầm mỏ lần trước bị con trai bà ta đùa giỡn bằng lời nói. Nữ công nhân người ta mới mười bảy tuổi, vóc người cũng không cao lớn, còn là người tri thức ngồi văn phòng làm việc, sao có thể đánh một đàn ông dáng người cao lớn thành ra như vậy, quá vô lý.

Lý Kim Hoa khóc: "Chắc chắn là cô ta, không sai được. Con trai tôi đi tìm cô ta, cô ta thì trong hầm mỏ, con trai tôi xảy ra chuyện ngay gần đó. Không phải cô ta thì còn có thể là ai nữa."

Không quan tâm là ai hại, dù sao nhất định có liên quan với con bé này. Nếu không phải vì cô, con trai bà ta cũng sẽ không xảy ra chuyện.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 346


Tối hôm qua con trai bà ta cả đêm không trở về, bà ta còn tưởng rằng là ở bên ngoài cùng con bé chết tiệt này làm gì đó, kết quả buổi sáng lại xảy ra chuyện. Hỏi con của bà ta có chuyện gì xảy ra thì hắn ta cứ ngậm miệng không nói gì, còn bảo bà ta cút đi.

Dù sao con bé này không thoát khỏi liên quan, nhất định phải chịu trách nhiệm.

Không thì sau này ai sẽ chăm sóc đứa con trai gãy chân này c*̉a bà ta chứ.

Lý Kim Hoa nghĩ rất hay, nhưng đồng chí cảnh sát không thuận theo ý bà ta.

"Tôi nhớ rõ con trai dì lần trước cũng bởi vì giở trò lưu manh với người ta, nên mới bị nhốt mấy ngày. Sau khi đi ra lại đi tìm người ta, đây không phải là biết rõ còn cố vi phạm sao? Các người có để pháp luật vào mắt không, có coi cơ quan cảnh sát ra gì không?" Cảnh sát Ngô tuổi khá lớn tức giận đập bàn nói.

Lý Kim Hoa bị kinh hãi, không dám khóc nữa: "Vậy chuyện con trai tôi phải làm sao, tôi biết đó là do cô ta làm." Dù sao bà ta cứ cắn chặt là được.

Cảnh sát Ngô nghiêm túc nói: "Cần phải có quá trình xử án, chúng tôi sẽ xử lý. Đến lúc đó nhất định sẽ tìm nữ đồng chí này hỏi chuyện một chút. Nhưng dì tùy tiện buộc tội người khác như vậy, chính là bôi nhọ thanh danh người khác, phải chịu trách nhiệm."

Lý Kim Hoa nghe vậy thì sửng sốt.

Cảnh sát trẻ tuổi thêm mắm thêm muối: "Tội này cũng không nhỏ, phải ngồi tù đấy."

"Đúng vậy." Cảnh sát Ngô gật đầu.

Lý Kim Hoa vừa nghe vậy, vội vàng lau nước mắt: "Con trai tôi vẫn còn ở bệnh viện, tôi phải đi xem. Chuyện này vẫn phải dựa vào các đồng chí điều tra rõ ràng. Tuyệt đối đừng để những kẻ xấu đó ung dung ngoài vòng pháp luật."

Nói xong thì bỏ chạy.

Cảnh sát trẻ tuổi nói: "Người kiểu gì vậy chứ, cho rằng đồn cảnh sát là do nhà bọn họ mở sao."

"Người không được dạy dỗ. Có điều chuyện bà ta nói cũng coi như là một manh mối, ngày mai không phải cậu phải đến hầm mỏ điều tra sao, đến lúc đó thuận tiện hỏi một chút xem coi."

Chuyện bên ngoài náo loạn đến đâu thì đối với công nhân ở hầm mỏ cũng không quan trọng bằng chuyện chia nhà.

Trải qua mấy lần sàng lọc bên phía ủy ban mỏ, rốt cục đã xác định xong danh sách được tham gia về việc bỏ phiếu chia nhà.

Danh sách được dán vào bảng tuyên truyền để công đoàn và các công nhân tiến hành giám sát, chứng minh lần này tuyệt đối công bằng công khai công chính.

Người có tên trong danh sách, đương nhiên là lòng tràn đầy vui mừng, không quan tâm cuối cùng có được chia hay không, tốt xấu gì lần này còn có chút cơ hội. Cho dù lần này không được chia, lần sau tỷ lệ được chia cũng lớn hơn.

Ngô Tinh đứng trước bảng tuyên truyền nhìn trong chốc lát, cắn môi rời đi.

Cô ta và Trương Lượng không lĩnh chứng, ngay cả tư cách tham gia chia nhà cũng không có.

Nhưng nếu lúc trước Hứa Nam Nam đồng ý cho cô ta một phiếu, cô ta có thể thuyết phục Trương Lượng cùng cô ta đi lĩnh chứng, bây giờ có lẽ sẽ có cơ hội rồi.

Bỏ lỡ lần này, cũng không biết mẹ Trương Lượng lúc nào sẽ đồng ý cho bọn họ kết hôn.

Lúc đi ngang qua ủy ban mỏ, một đồng chí cảnh sát đang ngồi ở bên trong, mặc bộ đồng phục vô cùng nổi bật.

Cảnh sát trẻ tên là Tôn Tiểu An, anh ta và cảnh sát Ngô cùng nhau phụ trách vụ án gây thương tích ở khu vực hầm mỏ lần này.

Việc đến hầm mỏ cũng chỉ làm lướt qua cho có, chính người bị hại đã không truy cứu nữa, vụ án này còn điều tra gì nữa? Không nghĩ rằng đang nói chuyện linh tinh với người ở ủy ban mỏ thì thấy một nữ công nhân chạy vào nói biết người nào có liên quan đến chuyện này.

Cảnh sát Tôn lập tức phấn chấn lên.

"Vị đồng chí này, cô thật sự biết là ai làm sao?"

"Là Vu Nam Nam ở bộ phận vật tư của hầm mỏ chúng tôi."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 347


"Ngô Tinh cô nói láo!" Chu Phương ở bên cạnh nghe thấy cô ta nói vậy không nhịn được mà mắng to.

Việc này khiến ủy ban mỏ rất kinh ngạc. Chuyện này là sao đây, Ngô Tinh đột nhiên chạy đến xác nhận Vu Nam Nam gây thương tích cho người khác, làm sao có thể được, đám bọn họ đều rất quen thuộc với Nam Nam, cơ thể nhỏ bé kia có thể đánh một gã đàn ông thành như vậy được á?

Quản lý mỏ Cao không ở hầm mỏ, Lý Thành Văn đúng lúc ở đó nghe được chuyện này, sắc mặt cũng không đẹp lắm.

Ngô Tinh nói: "Tôi nói thật mà, tôi tận mắt chứng kiến."

Cảnh sát Tôn nghe được cái tên này cũng vô cùng kinh ngạc. Đây không phải lần đầu tiên anh ta nghe đến cái tên này, trước đó lúc ở cục công an, mẹ của người bị hại là Lý Kim Hoa vẫn luôn nhắc tới cái tên này.

Xem ra đúng là cần tìm người này để tìm hiểu một chút.

"Quản lý mỏ Lý, anh thấy chúng ta có nên đi hỏi không?" Dù sao đây c*̃ng là hầm mỏ, không thể tùy tiện gọi người đến được.

"Làm sao có thể là Nam Nam được, đồng chí cảnh sát à, không có khả năng là Nam Nam được." Chu Phương đứng bên cạnh kêu lên. Trong lòng tức giận cực kỳ. Ả Ngô Tinh này rốt cuộc là muốn làm gì đây, cắn chặt Nam Nam không chịu thả. Chuyện nhà lúc trước còn chưa tính sổ với cô ta, lại còn dám gây sự với Nam Nam. Nếu thực sự bị cô ta đổ oan, đời này của Nam Nam chẳng phải sẽ bị hủy hoại sao?

Lý Thành Văn ngẫm nghĩ rồi nói: "Đồng chí Chu Phương, đi gọi đồng chí Vu Nam Nam đến ủy ban mỏ trao đổi chút việc, đừng nói cho ai khác biết là được. Đóng cửa giải quyết việc sẽ không gây ảnh hưởng gì." Rồi lại nói với cảnh sát Tôn: "Đồng chí cảnh sát, trước khi sự việc này được điều tra rõ ràng, tôi hy vọng chuyện này không được truyền ra ngoài. Nếu không sẽ tạo thành ảnh hưởng rất xấu đến đồng chí này."

Cảnh sát Tông đương nhiên gật đầu liên tục: "Anh yên tâm, chúng tôi chỉ hỏi vài câu, không phải thẩm vấn."

Nhìn thấy nhiều người bảo vệ Hứa Nam Nam như vậy, Ngô Tinh cắn môi, trong lòng chua như bị ngâm trong một vại giấm vậy. Dựa vào cái gì chứ, Hứa Nam Nam thì có điểm nào giỏi, vì sao mọi chuyện tốt đều là của cô chứ.

Vừa nghĩ như vậy, khóe mắt cô ta không kìm được đỏ lên.

Hứa Nam Nam đi theo Chu Phương ra khỏi bộ phận vật tư mới biết việc Ngô Tinh thực sự đi tố cáo cô với cảnh sát.

Nhưng mà cô không kinh ngạc một chút nào.

Chu Phương nói: "Sao em không tức giận khi cô ta hãm hại em như vậy chứ, lát nữa em cứ trực tiếp xông lên tát cho cô ta mấy phát đi."

"Em đã sớm biết cô chắc chắn sẽ hại em. Chỉ là không biết sẽ là việc này." Hứa Nam Nam bĩu môi cạn lời, nói ra việc Ngô Tinh từng đến tìm cô vài lần để bảo cô bầu phiếu cho cô ta, nhưng cô không đồng ý chuyện đó.

"Chị còn đang không hiểu vì sao cô ta lại nhắm vào em, hóa ra là vì chuyện này. Con mẹ nó, đúng là nham hiểm." Chu Phương tức muốn điên, hận không thể ngay lập tức tát cho mấy phát lên bản mặt Ngô Tinh.

"Có gì mà tức giận, em không thẹn với lương tâm, cô ta có nói cái gì cũng vô dụng. Nhưng đúng là cô ta cần phải ngẫm lại, dám nói xằng nói bậy sẽ phải gánh hậu quả gì." Hứa Nam Nam nói khẽ.

Cô không gây sự, cũng không sợ rắc rối, dám động đến cô, cô sẽ cho kẻ đó biết cô không phải là người dễ bắt nạt.

Đến văn phòng ủy ban mỏ, mọi người đều có phần lo lắng khi nhìn thấy Hứa Nam Nam.

Một cô gái còn trẻ vậy mà lại bị người khác lôi vào chuyện này, chắc chắn trong lòng rất khó chịu.

Đây cũng là lần đầu tiên cảnh sát Tôn gặp Hứa Nam Nam. Nhìn thấy một cô gái trẻ như vậy, ngay lập tức đã cảm thấy những lời lên án trước đó của người khác dành cho cô đều là nói xằng nói bậy.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 348


Một cô gái trẻ xinh đẹp như này, sao có thể đánh một gã đàn ông thành như kia được sao?

Anh ta ho nhẹ: "Chúng ta đi vào văn phòng nói chuyện nhé?" Ở đây nhiều người, không nên để vị đồng chí nữ này bị dọa sợ.

Hứa Nam Nam nghiêm túc hỏi: "Đồng chí cảnh sát, cứ hỏi ở đây luôn đi, để mọi người cùng nhau nghe một thể, tránh bị nói không minh bạch, sau này tôi sẽ rất khó giải thích."

Cô gái này còn rất có chủ kiến nha. Cảnh sát Tôn lập tức gật đầu: "Được, hỏi luôn ở đây đi. Đồng chí Ngô Tinh bên hầm mỏ các cô nói với tôi, sự việc xảy ra ở rừng cây trước đó có liên quan đến cô, cô nói sao?"

Hứa Nam Nam liếc nhìn Ngô Tinh, trên mặt hiện ra vẻ tức giận, sau đó cứng rắn kiềm chế lại: "Tôi muốn hỏi đồng chí Ngô Tinh mấy vấn đề trước đã."

Nói xong nhìn thẳng vào Ngô Tinh: "Cô nói có liên quan đến tôi, vậy cô nói cho rõ ràng hơn đi, để tôi còn nghe thật cẩn thận xem thử, vì sao chuyện ở rừng cây đó lại có liên quan đến tôi được."

Hành động quang minh chính đại của cô đã khiến những người xung quanh đều cảm thấy việc này không có chút quan hệ gì với cô cả.

Nếu không người ta đã muốn giấu giếm, sao sẽ để người tố cáo cô nói cho rõ ràng được chứ.

Ngay cả Ngô Tinh cũng có chút chột dạ, chẳng lẽ thực sự không phải là Hứa Nam Nam? Nhưng nghĩ đến chuyện cô ta tận mắt chứng kiến thì lại có tự tin để nói: "Ngày đó tôi… tôi nhìn thấy cô bị người kéo vào rừng cây, kết quả buổi sáng hôm sau trong rừng cây lại có người bị đánh. Chẳng lẽ việc này lại không có liên quan gì với cô ư?"

Mọi người nhìn Hứa Nam Nam, muốn xem cô sẽ nói như nào. Hứa Nam Nam nở nụ cười châm biếm: "Tôi còn tưởng cô có thể lôi ra lý lẽ gì cơ. Chỉ có mỗi một câu đầy lỗ hổng như vậy mà còn dám đổ oan cho tôi à. Cô nhìn thấy tôi bị kéo vào rừng cây, vậy chứng tỏ sức lực của tôi nhỏ hơn đối phương, tôi yếu như vậy thì làm cách nào để gây thương tích cho anh ta được? Còn có, nếu đúng là cô nhìn thấy tôi bị người ta kéo vào trong đó, vì sao ngay lúc đó cô không chạy đi báo luôn, chỗ đó cũng không cách xa hầm mỏ, chạy đi la hét một lát cũng không mất bao nhiêu thời gian." Cô nhìn cảnh sát Tôn: "Đồng chí cảnh sát, ngày đó người gác cửa hầm mỏ chúng ta có nghe thấy tiếng động gì không?"

Cảnh sát Tôn lắc đầu.

"Cái này đúng rồi, cô nói cô thấy tôi bị kéo vào rừng, lại không đi gọi người. Việc này không bình thường nha. Mặt khác, tôi bị người kéo đi, kết quả kẻ bị thương lại là người khác, chuyện này nói ra có hợp lý không?"

Hứa Nam Nam nghiêm túc nhìn Ngô Tinh: "Việc này đã xảy ra được mấy ngày, đồng chí cảnh sát đã đến đây điều tra mấy lần mà cô cũng không khai báo, tại sao cố tình để đến hôm nay mới nói ra?"

Những người khác đều nhìn về phía Ngô Tinh.

Đúng vậy, sớm không nói muộn không nói, vì sao đến hôm nay lại nói. Đồng chí cảnh sát người ta đã đến hầm mỏ mấy lần rồi cơ mà.

Chu Phương ở bên cạnh đổ thêm dầu vào lửa: "Tôi vừa nghe mấy người bên bộ phận vật tư nói là mấy ngày này đồng chí Ngô Tinh vẫn luôn tìm Nam Nam, muốn Nam Nam đồng ý bầu phiếu chia nhà cho cô ta. Nam Nam một mực từ chối, bởi vì cô ta còn chưa kết hôn, không có tư cách được chia nhà. Thế mà cô ta còn không chịu từ bỏ, vẫn bám riết lấy Nam Nam. Toàn bộ người của bộ phận vật tư đều biết. Hôm nay danh sách bỏ phiếu phân nhà vừa công bố ra thì cô ta đã đến ủy ban mỏ tố cáo rồi."

Thế này thì mọi chuyện đều sáng tỏ.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 349


Không cần Hứa Nam Nam nói nữa, năng lực tưởng tượng của mọi người được phát huy đến mức cao nhất. Mẹ ơi, hóa ra là vì chuyện chia nhà à. Bảo sao vị đồng chí nữ này tự nhiên phát điên xông đến ủy ban mỏ nói hươu nói vượn, hóa ra là vì không giúp cô ta, cho nên mới cố ý hãm hại người ta á.

Cô ta xấu xa quá đi!

Mọi người ở ủy ban mỏ đánh giá Ngô Tinh.

Ngô Tinh bị người ta nhìn đến cả người chột dạ, đỏ mắt xua tay: "Không phải, tôi không nói dối, thực sự là tôi tận mắt nhìn thấy. Tôi không biết vì sao lại như vậy, nhưng dù sao tôi cũng là tận mắt nhìn thấy mà."

Hứa Nam Nam cười gằn: "Cô nhìn thấy, vậy sao lại không gọi người đến."

"Tôi, tôi..." Ngô Tinh không dám nói, cô ta không gọi người tới là bởi vì lúc đó cô ta không muốn làm vậy.

Cảnh sát Tôn cũng nghiêm túc nhìn thẳng nữ công nhân trước mặt này: "Cô nên cảm thấy may mắn là chúng tôi không lập hồ sơ vụ án, bằng không cô chính là đang vu khống. Là phạm pháp đấy."

"Tôi không vu khống... hu hu..." Ngô Tinh hoảng sợ không biết làm sao để phản bác lại, thế là trực tiếp bật khóc. Vì sao không chịu tin tưởng cô ta chứ. Những gì cô ta nói đều là thật mà, chính cô ta đã nhìn thấy Hứa Nam Nam đi vào rừng cây, vì sao lại không tin cô ta chứ.

Nhìn thấy cô ta khóc, mặt mọi người đều đen lại. Loại người gì đây, tự mình đi hại người khác, cuối cùng còn dám tỏ ra là người bị hại, diễn cho ai xem chứ.

Hứa Nam Nam lạnh lùng nhìn cô ta một cái, trịnh trọng nhìn quản lý mỏ Lý: "Quản lý mỏ Lý, tôi cảm thấy việc này ảnh hưởng rất lớn đến tôi. Loại hành vi trả thù này của đồng chí Ngô Tinh quả thực mất nhân tính, nếu không phải mọi người ở hầm mỏ tin tôi, đồng chí cảnh sát cũng là chấp hành án theo đúng pháp luật, chẳng phải tôi đã phải chịu tội oan uổng rồi sao. Đây là hành vi muốn hại chết người đó. Sự việc này hy vọng lãnh đạo có thể xử lý công bằng, cũng coi như cảnh cáo nhắc nhở các công nhân khác ở mỏ, nếu không những lần bỏ phiếu sau này, nếu ai cũng làm giống cô ta vậy chẳng phải sẽ gây rối loạn trật tự ư. Hành vi này của cô ta gây nguy hại quá lớn!"

Ở câu nói cuối cùng, Hứa Nam Nam gằn giọng nhấn mạnh. Nhìn đi, tôi không phải đang muốn trả thù, mà tôi làm vì sự yên ổn của hầm mỏ.

Không cần biết Hứa Nam Nam nghĩ như nào, dù sao suy nghĩ của những người khác cũng giống với cách nói của cô. Việc Ngô Tinh làm đúng là có ảnh hưởng rất xấu.

Việc nào không cần phải thảo luận nữa.

Một lúc sau thì quản lý mỏ Cao đến, Lý Thành Văn và người lãnh đạo khác nói với ông ta về chuyện này.

"Kiến nghị hướng xử lý của chúng tôi là loại bỏ." Lý Thành Văn nói.

"Người như vậy chính là con sâu làm rầu nồi canh, ở lại hầm mỏ sẽ làm gương xấu cho các đồng chí khác." Chủ nhiệm Chu nói.

Quản lý mỏ Cao gật đầu: "Xử lý như vậy đi."

Để cảnh cáo những thành viên khác, ủy ban mỏ đặc biệt phát một thông cáo riêng về việc của Ngô Tinh. Nội dung tường thuật đơn giản lại việc đồng chí Ngô Tinh bởi vì lôi kéo phiếu bầu không thành công đã cố tình hãm hại đồng chí Vu Nam Nam, tình tiết nghiêm trọng gây ảnh hưởng cực xấu. Đồng chí như vậy là kẻ xấu lẫn vào giai cấp công nhân, phải bị thanh trừ khỏi đội ngũ công nhân.

Để đền bù tổn thất tinh thần cho Hứa Nam Nam, hầm mỏ còn cố ý khen ngợi tác phong xử lý việc công, kiên trì nguyên tắc và tư tưởng tiến bộ của cô.

Thông cáo này vừa ra, cả đời Ngô Tinh đã không còn khả năng làm công nhân nữa. Không có một đơn vị nào sẽ sẵn lòng tiếp nhận loại phần tử có tư tưởng đen tối xấu xa này.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 350


"Ả Ngô Tinh lần này đúng là ác giả ác báo. Hết lần này đến lần khác, nghĩ mọi người đều dễ bắt nạt chắc."

Lúc ăn cơm ở nhà ăn, Chu Phương nói đầy kích động.

Hứa Nam Nam đang ăn cơm, nói: "Gieo nhân nào gặt quả nấy."

Nếu Ngô Tinh không phải cứ bám riết cô không chịu buông, chạy đi tố cáo cô, cô muốn đối phó Ngô Tinh còn phải nghĩ biện pháp đấy. Nhưng lần này Ngô Tinh dám tùy tiện tố cáo cô, có lẽ cũng bởi vì lần trước hại cô mà cô mà cô làm không phản kích chút nào. Cho nên Ngô Tinh nghĩ cô chỉ biết chịu đựng, sẽ không phản kích. Nghĩ rằng cho dù tố cáo không thành công thì cũng phá hủy được thanh danh của cô.

Người mà, chính là luôn thích bắt nạt kẻ yếu như thế.

"Loảng xoảng." Ba người đang ăn cơm, một đĩa bánh ngô được đặt đến trước mặt bọn họ, trên đĩa còn có chút thịt, đây chính là món mặn và món chính tốt nhất của nhà ăn ngày hôm nay.

Hứa Nam Nam ngẩng đầu lên nhìn, Tương Lệ Lệ phụng phịu đứng bên cạnh. Cái đĩa kia chính là do cô ta ném tới.

Chu Phương như gặp được kẻ thù: "Làm cái gì đấy?"

Tương Lệ Lệ mím môi, trên mặt vẫn là vẻ mặt như cả thế giới đều nợ tiền cô ta: "Cho mấy người ăn đấy. Chuyện của con đê tiện Ngô Tinh kia coi như là thiếu nợ mấy cô." Sau khi biết Trương Lượng và Ngô Tinh vụng trộm với nhau, cô ta tức muốn chết, đánh thứ đê tiện kia đánh một trận, cuối cùng người ta chị bị thương nhẹ, cô ta thì lại bị xử phạt, còn suýt nữa thì bị đuổi việc. Về sau người nhà cảnh cáo cô ta không được làm loạn nữa, nên trong lòng vẫn luôn khó chịu nhưng chỉ có thể nín nhịn. Lúc biết được chuyện hôm nay, c*̣c tức trong lòng cô ta cuối cùng cũng được nuốt xuống.

Hứa Nam Nam nhìn mấy thứ trên bàn, rồi lại nhìn cô ta: "Cô đừng hiểu lầm, chuyện này tôi làm không phải vì cô, mà là để bảo vệ danh dự của chính mình. Chuyện của Ngô Tinh cũng là do lãnh đạo hầm mỏ xử phạt, cô nên đi cảm ơn bọn họ ấy."

Cô tỏ có chút xíu ý tốt thôi mà tôi đã tiếp nhận thì dễ dàng quá. Cũng không phải chỉ có cô ta nhỏ nhen thôi đâu. Hứa Nam Nam thầm hừ một tiếng.

Có lẽ không hề nghĩ đến Hứa Nam Nam lại xảo trá như vậy, trong lòng Tương Lệ Lệ lại bắt đầu khó chịu. Nhẫn nhịn, vẫn phải nhịn xuống. Hứa Nam Nam mặc dù đặc biệt đáng ghét, nhưng nếu so với ả đê tiện Ngô Tinh kia thì cô vẫn tốt hơn nhiều.

"Dù sao chính là tặng cho mấy người. Tôi không muốn nợ cô cái gì hết." Cô ta hừ mạnh một tiếng rồi lại mang theo vẻ mặt cau có đó rời đi.

Chu Phương nhìn Hứa Nam Nam: "Thứ này làm sao đây?"

Hứa Nam Nam cầm lấy một cái bánh ngô: "Ăn đi, người ta đã mang đến tận nơi tặng rồi, không ăn thì lại thành chúng ta nhỏ nhen."

Chu Phương bật cười: "Nói cứ như em là người hào phóng lắm ấy."

Lý Vĩ Minh ở bên cạnh ngơ ngác nhìn cảnh này, cảm giác phụ nữ quả nhiên rất đáng sợ.

Hứa Nam Nam cảm thấy chuyện của Ngô Tinh coi như đã xong xuôi rồi. Kết quả vừa ăn cơm xong, còn chưa kịp đến văn phòng đã thấy bên cửa hầm mỏ đang ầm ĩ.

Hóa ra là mẹ của Ngô Tinh mang theo em trai em gái của cô ta cùng nhau nâng cha và bà nội đang bệnh tật đến hầm mỏ.

Mẹ Ngô Tinh đang ra sức gào khóc trước cửa hầm mỏ: "Làm ơn hãy rủ lòng thương với gia đình chúng tôi với, đứa nhỏ thất nghiệp, cả gia đình tôi biết làm sao sống đây, hãy thương xót cho chúng tôi với."

Bà của Ngô Tinh cũng nước mắt giàn giụa, nói chuyện c*̃ng không rõ ràng lắm, cứ nằm đó khóc.

Chỉ có cha của Ngô Tinh là mặt vô cảm.

"Tình Tử nhà chúng tôi là một đứa bé hiếu thuận, cho tới giờ đều không nỡ ăn nhiều hơn một miếng cơm, chỉ để hiếu thuận người nhà. Nhà chúng tôi nghèo không có tiền, đều phải sống dựa vào đứa bé này. Nếu bị thất nghiệp thì cả nhà chúng tôi biết sống sao đây. Hãy thương xót cho gia đình chúng tôi đi."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 351


Mặt mũi mẹ Ngô Tình giống với Ngô Tinh, thật thà hiền lành, bà ta ngồi dưới đất mà khóc, giống như vô cùng tủi thân oan ức.

Trương Lượng đứng ở trong đám đông nhìn thấy tình cảnh này, cả gương mặt đều tái mét, sau lưng toát mồ hôi lạnh. Có người biết mối quan hệ của anh ta với Ngô Tinh còn bảo anh ta đi đến đó khuyên nhủ.

"Không, không có chuyện đó mà. Tôi cùng cô ta chỉ là đồng nghiệp, không phải người yêu." Anh ta xám ngắt bỏ chạy.

Tương Lệ Lệ đứng ở một bên thấy vậy thì hừ một tiếng: "Thằng hèn."

Không chỉ công nhân ở hầm mỏ tụ lại hóng chuyện, ngay cả dân chúng ở quanh đây cũng tụ lại vây xem.

Cả gương mặt Vệ Quốc Binh đã đen như đít nồi.

Nhiều năm như vậy, anh ấy chưa bao giờ gặp phải cảnh cả già lẫn trẻ nâng theo người bệnh kéo nhau đến làm loạn. Giờ không biết phải thu xếp sao cho tốt đây, đuổi không đi, đi bắt người thì nhỡ có việc gì lại thành làm to chuyện hơn.

Quản lý mỏ Cao nghe thấy tin tức cũng chán đến xem: "Nhà mấy người đó không phải vẫn có thằng con trai làm ở hầm mỏ à, đi nói với họ, làm loạn như vậy, ảnh hưởng không tốt, nếu vẫn ầm ĩ thì bảo bà ta dẫn cả con trai con gái về nhà mà ầm ĩ luôn đi. Muốn tạo phản chắc. Tưởng đến làm loạn là có thể khiến hầm mỏ thỏa hiệp à, nhất quyết không được mở tiền lệ cho chuyện này!"

Quản lý mỏ Cao ra lệnh, lập tức có người đi tìm con trai nhà họ Ngô để báo lại chuyện này.

Con trai cả nhà họ Ngô vừa nghe muốn cắt giảm, không nói hai lời chạy ngay đến cửa hầm mỏ đạp cho Ngô Tinh một cước: "Mày là cái đồ tai họa, chỉ biết gây rắc rối thôi!"

Thấy Ngô Tinh bị đánh, mấy đứa em trai em gái đều im bặt không dám ho he thêm. Nghe theo lời anh cả, nâng người đến thế nào thì nâng người rời đi thế ấy.

Chỉ còn Ngô Tinh ngồi khóc dưới đất.

Nhìn tình huống này, Hứa Nam Nam mới kéo Chu Phương cùng nhau rời đi.

Chu Phương nói: "Người nhà cô ta vậy mà cũng dám đến thật, chuyện này là lỗi c*̉a Ngô Tinh, còn làm loạn cái gì."

"Hoàn cảnh gia đình đáng thương, cảm thấy mọi người phải đồng tình với bọn họ." Hứa Nam Nam đã gặp nhiều rồi. Trước đây cũng thấy không ít tin tức, có loại người như vậy, cứ tự cảm thấy mình đáng thương thì người khác phải đồng tình mình, giúp đỡ mình. Nếu không thì là không có lương tâm, là người xấu.

Đây là hành vi áp đặt đạo đức.

Hầm mỏ đã ầm ĩ đến mức sôi sục vì việc phân chia nhà ở, quản lý mỏ Cao cũng thấy phiền, bảo mọi người nhanh chóng hoàn thành việc bỏ phiếu. Sớm phân chia nhà ở cho xong việc. Miễn cho về sau lại phát sinh vấn đề vì việc nhà ở nữa.

Hứa Nam Nam cũng cảm thấy càng sớm làm xong càng tốt, cô còn dự tính khi sự việc kết thúc thì sẽ đi công tác nữa mà.

Buổi chiều lúc tan tầm, vừa mới ra khỏi hầm mỏ đã nhìn thấy cảnh sát Tôn mặc thường phục đứng ở cửa phòng gác cổng nói chuyện với Vệ Quốc Binh.

Hứa Nam Nam sửng sốt, gì đây, vẫn còn điều tra à, mãi vẫn chưa được yên sao.

Cô giả bộ không nhìn thấy, từ bên cạnh đi lướt qua.

"Ấy, Nam Nam." Vừa mới đi qua đã bị Vệ Quốc Binh gọi lại.

Vệ Quốc Binh cười híp mắt vẫy tay: "Nam Nam, qua đây."

Hứa Nam Nam đi qua đó, trên mặt nở một nụ cười lễ phép.

"Nam Nam, cảnh sát Tôn nói dạo gần đây không yên bình lắm, cháu còn bị kéo vào nên cảm thấy không an toàn. Mấy ngày này cậu ta sẽ phụ trách việc đưa cháu về thị trấn."

Hứa Nam Nam trừng mắt nhìn cảnh sát Tôn, gì cơ, đưa nàng về thị trấn á?

Cảnh sát Tôn sờ đầu mình, cười nói: "Chào đồng chí Vu Nam Nam. Là thế này, chuyện của Đổng Vũ còn chưa điều tra rõ ràng, trước đó hắn ta còn đến tìm cô, chúng tôi lo lắng đến vấn đề an toàn của cô, cho nên từ nay trở đi tôi sẽ đón cô tan tầm và đưa cô về thị trấn."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 352


Không phải là muốn giám thị đấy chứ.

Cảnh sát Tôn căng thẳng nói: "Đồng chí Vu Nam Nam, không bằng bây giờ chúng ta đi về nhé?"

Hứa Nam Nam cười cười: "Được, vậy làm phiền đồng chí cảnh sát rồi."

Hứa Nam Nam nghĩ cảnh sát Tôn sẽ hỏi cô vấn đề gì đó ở trên đường về, kết quả người ta chỉ ra sức gãi đầu, không biết có phải do trên đầu có rận không nữa.

Người ta không nói, Hứa Nam Nam cũng không nói chuyện.

Lúc đi qua rừng cây, một chiếc xe đạp phóng nhanh vèo qua bọn họ từ phía sau. Không nhìn rõ được là ai, chỉ nhìn thấy được bóng dáng.

Hứa Nam Nam trừng mắt nhìn, theo bản năng nhìn cảnh sát Tôn.

May thay, vị này còn đang bận gãi rận.

Lâm Thanh Bách dừng xe đạp ở trong sân ủy ban huyện, đi thẳng lên lầu.

Trên đường gặp được vợ của cục trưởng Cao chào anh: "Bộ trưởng Lâm về rồi à, ông Cao nhà chúng tôi còn vừa bảo khi nào cậu về thì qua nhà ngồi chơi đó."

"Đợi lát em mua bình rượu ngon sẽ qua cùng anh Cao uống mấy chén."

"Được đó, lát về tôi sẽ nói với ông Cao, cậu cứ trực tiếp đến đi, mang theo cả Tiểu Lâm nữa, đồ ăn đều có sẵn trong nhà rồi." Vợ cục trưởng Cao cười ha hả.

Lâm Thanh Bách cười gật đầu: "Được, bọn em không khách sáo với chị dâu nữa."

Mở cửa bước vào phòng, là một căn hộ với một phòng khách và một phòng ngủ.

Lâm Thanh Tùng đang đứng trước gương chải chuốt lại kiểu tóc vuốt ngược của mình. Nghe thấy tiếng động cũng không quay đầu lại: "'Sao bây giờ anh mới về vậy. Em về từ lâu rồi."

"Em về từ sớm, không phải bây giờ lại đi ra ngoài à?" Lâm Thanh Bách híp mắt nhìn.

"Ha hả, người ta hẹn em ra ngoài đi chơi mà. Em thế này không phải c*̃ng là giúp anh tìm hiểu tình hình địch sao? Cha của thằng nhóc Lưu Hồng Quân kia là cấp dưới của anh đấy."

Lâm Thanh Bách đổi giày, nhìn cả căn nhà lộn xộn bừa bãi thì cau mày: "Đừng có nói lung tung, không làm việc đàng hoàng. Cả ngày đàn đúm lêu lổng với bọn họ, tự cảnh giác bản thân chút đi. Đừng tưởng rằng người ở đây sẽ hiền lành hơn đám người ở thủ đô."

Lâm Thanh Tùng chải vuốt tóc cẩn thận, mặc bộ quần áo thanh niên màu xanh: "Anh cứ yên tâm đi. À đúng rồi. Anh còn chưa nói vì sao lại về muộn như vậy. Trước đây đều là về nhà sớm cơ mà."

Lâm Thanh Bách đang dọn dẹp đống lộn xộn chất đầy trên giường, tâm trạng đang không tốt, nghe vậy thì ngừng tay: "Đi bàn công chuyện."

"Ồ." Lâm Thanh Tùng cũng không hỏi nhiều, đang chuẩn bị đổi giày để ra ngoài, phát hiện anh trai của mình đã dọn dẹp gọn gàng sạch sẽ đống đồ trên giường thì lập tức nóng nảy: "Anh, lát em về còn thử nữa mà, anh làm thế em lại phải bới tìm á."

"Vậy lại tìm lần nữa đi, lộn xộn bừa bãi, nhìn mà thấy ngứa mắt." Lâm Thanh Bách không hài lòng.

"Đồ cuồng sạch sẽ!" Lâm Thanh Tùng cảm thấy cạn lời.

Cậu nghĩ mãi không thông, anh trai cậu ta nhìn rõ là đàn ông, vì sao lại chú trọng việc nhà như vậy chứ. Cái gì cũng phải dọn dẹp sạch sẽ, anh mà nhìn thấy một vài chỗ không gọn gàng thôi là sẽ khó chịu, có đôi khi còn cáu gắt luôn. Rõ ràng mẹ mình mới là kiểu người chú trọng về lối sống, mà sao mình không giống được một chút gì, mà anh cậu ta lại chú ý vấn đề này một cách vô lý, cũng không biết là giống ai.

Quên đi, mau mau chạy nhanh. Miễn cho anh cậu ta phản ứng kịp lại bắt đầu mắng cậu ta.

Lâm Thanh Tùng vội vàng đổi giày rồi chuồn ra khỏi cửa.

Nghe thấy tiếng đóng cửa, Lâm Thanh Bách lắc đầu.

Dọn dẹp nhà cửa sạch sẽ xong, ngồi vào trước bàn học cầm sách lên đọc. Đọc một lúc lại vô thức dừng lại, chân mày cứ liên tục nhíu lại rồi giãn ra. Suy nghĩ một lúc vẫn là đứng dậy, cầm một bình rượu trắng ở trên giá sách rồi đi ra ngoài.

Hứa Nam Nam và cảnh sát Tôn đi c*̀ng một đoạn đường, kiểu đầu ba bảy chỉnh tề của cảnh sát Tôn cũng đã bị cào thành tổ chim.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 353


Chỉ nhìn thôi Hứa Nam Nam đều cảm thấy khó chịu thay anh ta.

Đến đường lớn của thị trấn, Hứa Nam Nam cũng không muốn làm phiền người ta nữa, cười nói: "Đồng chí cảnh sát, cũng gần tới nơi rồi, ở trên đường lớn chắc hẳn sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, tôi đi về trước nhé."

Cảnh sát Tôn hơi đỏ mặt: "Cũng được, ngày mai tôi lại đến đón cô."

Hứa Nam Nam thực sự không muốn anh ta đến đón, nhưng nhỡ đây là do người ta muốn giám thị cô thì sao. Nếu cô không cho người ta đưa đón, có khi nào sẽ khiến người ta cảm thấy là cô đang chột dạ hay không.

"Vậy làm phiền đồng chí cảnh sát rồi, tôi về đây. Hẹn gặp đồng chí cảnh sát sau nhé." Hứa Nam Nam cười híp mắt nói tạm biệt, sau đó nhanh chân chạy về nhà.

Cô thầm nghĩ trong lòng, không biết chiếc xe đạp vừa nãy là đi về hướng nào. Người có xe đạp trong thị trấn này không nhiều lắm, lần trước người yêu của Hứa Hồng đi xe đạp xuất hiện ở hầm mỏ đã gây xôn xao một trận. Người kia làm sao lại suốt ngày lái xe đạp chạy khắp nơi thế nhỉ.

Cảnh sát Tôn nhìn theo bóng dáng của cô, vẻ mặt chán nản thở dài. Dùng tay vuốt tóc một chút rồi mới đi về.

Lúc Hứa Nam Nam về đến nhà còn khá sớm, ông Vu đang nhìn Tiểu Mãn làm bài tập, bà Vu thì đang ở trong bếp nấu cơm.

Từ lúc bà ấy chuyển về đây ở chung cùng cháu gái, tinh thần càng ngày càng tốt lên.

Hứa Nam Nam cởi túi xuống đi vào phòng bếp hỗ trợ bà mình.

Bà Vu làm món bí đỏ viên bột, còn làm mỗi người một quả trứng gà. Trứng gà là ông Vu đi chợ đen mua về. Thứ này quý, nhà bình thường đều không nỡ ăn. Nhưng ông Vu cảm thấy nhà mình coi như dư dả, muốn bồi bổ cho hai đứa trẻ thật tốt. Ít nhất mỗi ngày phải ăn một quả trứng gà.

"Bà ơi, chuyện của Đổng Vũ như nào rồi ạ?" Hứa Nam Nam giả vờ hỏi vu vơ.

Cô vốn định hỏi cảnh sát Tôn, nhưng lại sợ người ta nghĩ linh tinh nên không hỏi nữa.

Bà Vu vừa nặn viên bột vừa nói: "Nghe ông cháu nói là cái chân kia chắc không chữa khỏi được, còn đang ở bệnh viện điều dưỡng. Lý Kim Hoa không nộp được tiền thuốc nên đến xưởng làm loạn. Bên xưởng trợ cấp cho một phần, còn lại thì không muốn hỗ trợ thêm. Bảo cậu ta rảnh rang chạy đến hầm mỏ làm gì, giờ xảy ra chuyện, xưởng cũng không chịu trách nhiệm được."

"Không gây phiền toái cho chúng ta chứ ạ." Lúc này Hứa Nam Nam cảm thấy rất may mắn khí người tốt cứu cô đã đưa ra phương pháp, giúp cô thoát ra khỏi sự việc này, nếu không dựa theo trình độ vô sỉ của Lý Kim Hoa, chỉ sợ sẽ bám chặt cô như đỉa.

Bà Vu nói: "Bà ta dám đến à, hiện tại bà ta không rảnh quan tâm đến chúng ta. Con trai bà ta nằm viện, người yêu của con gái bà ta hình như cũng muốn bỏ đi. Hết việc này đến việc khác, đang phiền lắm đấy." Bà Vu thở dài: "Nhưng người đáng thương đứa cháu trai nhà bọn họ, bé tí đã không có mẹ, hiện tại lại xảy ra nhiều chuyện như vậy, sau này sẽ chịu khổ nhiều đấy."

Hứa Nam Nam cảm thấy ngột ngạt, thở dài không biết nói gì. Mỗi người có một số mệnh riêng. Cô không thể cứ luôn để ý đến người khác mà bỏ quả cuộc sống của mình.

Ăn xong bữa cơm, Hứa Nam Nam giành việc rửa bát và đun nước nóng. Để hai ông bà ngâm chân rồi ngủ rồi mới cùng Tiểu Mãn trở về phòng ngủ.

Hiện tại Tiểu Mãn càng ngày càng nghiêm túc, trở về phòng là lập tức ôm sách để học, dường như hận không thể cắm đầu học xong hết trong một lượt.

Hứa Nam Nam xoa xoa đầu cô bé: "Sao còn chưa đi ngủ vậy. Ngày mai lại học tiếp." Mặc dù trong nhà có bật đèn, nhưng hiện tại lưới điện của thị trấn không được ổn định, thường xuyên bị ngắt điện, đấy, lại bị ngắt rồi. Châm đèn đọc sách lúc này rất hại ánh mắt.

"Chị, tháng sau chúng em phải thi cuối kỳ rồi."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 354


Tiểu Mãn nói: "Em muốn nhảy lớp, để sớm hoàn thành chương trình học chút. Lúc đó là có thể sớm đi làm hơn."

"Vội gì chứ." Hứa Nam Nam nói. Có vượt cấp nhanh đến mấy cũng không thể trong ba năm đã học xong chương trình của trung học hay đại học được. So với việc đến lúc đó phải lên núi xuống làng, thà cứ thuận theo tự nhiên. Ông Vu và bà Vu là công nhân viên c*̃ ở xưởng, đến lúc đó cô bé có thể nhận một chức vị thay thế tại xưởng rồi ở lại trong thành.

Chỉ cần vượt qua giai đoạn đó, cô có thể để mọi người trong nhà có một cuộc sống tốt hơn nữa.

Hiện tại có cái Taobao mà cả ngày cũng không dám dùng nhiều. Muốn thu thập ít đồ cổ thôi cũng phải đi ra bên ngoài.

Cô đang nghĩ đến Taobao thì thấy có thông báo tin nhắn mới vang lên.

Hứa Nam Nam nhắm mắt lại tiến vào xem, lại là một người mới.

Hóa ra là nhìn trúng vòng ngọc của cô: "Thực xin lỗi, đó là hàng không bán."

Giọng điệu của người kia rất hống hách.

Hứa Nam Nam khinh bỉ, gửi một cái mặt cười rồi nói: "Xin lỗi, đây là bảo vật trấn đ**m tiệm chúng tôi, thực sự không để bán. Bạn có thích vật nào khác không, cửa hàng của tôi có rất nhiều thứ nha. Có một số đồ chưa kịp niêm yết giá, nếu bạn thích thì có thể nhắn tôi."

Trước đó cô thu thập được không ít đồ cổ. Bởi vì hiện tại không thiếu tiền nên cũng không vội bán ra. Có người mua cô mới đưa ra một cái, không ai mua thì cô cũng không sốt ruột. Dù sao hàng hóa hiện tại khác với những đồ vật cô bán trước đây, thứ này quý giá hơn, bán một cái là đủ tiền ăn tiêu thời gian dài.

Cho tới bây giờ Hứa Nam Nam đều không nghĩ tới việc, có một ngày bản thân cô cũng có thể bán hàng một cách tùy thích như vậy.

Vị khách hàng kia có vẻ rất khó chịu, nói: "Trong nhà có người lớn sắp mừng thọ, tôi muốn tìm một món quà giá trị. Tốn bao thời gian tìm kiếm ở các cửa hàng khác đều không có đồ vừa ý, vẫn là nghe bạn bè nói ở chỗ cô có vòng ngọc làm từ ngọc lục bảo rất hiếm có, cho nên mới chạy qua đây xem."

Nếu không ai thèm tìm đến cái shop Taobao bé tí này chứ.

Câu này dù chưa bị đánh ra chữ, nhưng Hứa Nam Nam cũng đoán được.

Được rồi, mình còn bị người ta ghét bỏ đấy. Coi thường cửa hàng Taobao của tôi à: "Không thì thế này, nếu bạn không vội thì tôi có thể tìm cho bạn món quà khác."

Hứa Nam Nam cũng không dám cam đoan, cô chỉ có thể đi thử vận may, lúc đó có thể tìm được đồ hay không mới là vấn đề. Cái vòng ngọc này bởi vì có được rất khó, nên hiện tại cô vẫn tiếc không muốn bán.

"Được, tôi sẽ cố hết sức để tìm cho bạn."

Hai người nói xong, phía bên kia lập tức đăng xuất, rõ ràng là không tin Hứa Nam Nam có thể tìm được đồ gì tốt.

Rời khỏi cửa hàng Taobao, lúc mở mắt thì Hứa Tiểu Mãn đã thổi tắt đèn đi ngủ rồi.

Hứa Nam Nam chỉnh lại chăn cho cô bé xong, bản thân nằm xuống mà miệng vẫn mỉm cười, cố gắng kiếm tiền, tranh thủ trước khi chiến dịch đạp đổ bốn cái c*̃ xuất hiện phải tích trữ thêm của cải mới được.

Khu tập thể ủy ban huyện.

Lâm Thanh Bách vừa từ trong nhà cục trưởng Cao đi ra, mùi rượu nồng nặc, trông c*̃ng có phần đã say.

"Không cần tiễn, em tự mình đi được, anh Cao, anh về trước đi." Lâm Thanh Bách cười cong mắt.

Cục trưởng Cao cũng say khướt: "Được, em trai à, hôm nào chúng ta lại uống một trận."

"Được, em mời." Lâm Thanh Bách nói đầy sảng khoái. Sau đó chậm rãi đi về nhà.

Thấy anh dần dần đi xa rồi, lúc này cục trưởng Cao mới vào trong phòng.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 355


Cả người đầy mùi rượu khiến vợ ông ta cũng thấy ghét bỏ.

"Vừa nãy bộ trưởng Lâm người ta không muốn uống nữa, ông vẫn còn ép rượu cho được, xem xem uống ra gì đi." Bà Cao liếc nhìn chồng mình với ánh mắt đầy ghét bỏ.

"Bà thì biết gì, đây là tình anh em giữa đàn ông với nhau, đều từ uống rượu mà thành đấy."

"Ông thì uống sướng mồm rồi, đồ ăn thì chả thèm động vào chút nào." Bà Cao nhìn đống đồ ăn trên bàn gần như không vơi đi tí nào, trong lòng hơi có mâu thuẫn. Đáng lẽ chiêu đãi khách, nếu khách không ăn, vậy chẳng phải là đãi khách không tốt à. Nhưng khách không ăn, đống đồ ăn này ngày mai chỉ cần đun nóng lại là có thể ăn được hai bữa. Đây chính là đồ ăn ngon bà ta đặt từ nhà ăn lớn về, mấy đứa nhóc trong nhà còn không nỡ cho ăn, nếu không phải là mời bộ trưởng Lâm, thì bình thường bà ta đã không lấy ra đẻ mời rồi. Bộ trưởng Lâm này c*̃ng là săn sóc, nếu là người khác thì mấy gắp đũa đã gắp sạch vào miệng luôn rồi, bát cũng không chừa lại một hạt cho coi.

Bà ta vừa lau mặt cho cục trưởng Cao vừa nói: "Cậu bộ trưởng Lâm này ấy, nói chuyện rất nho nhã, giống một người làm công tác văn hóa vậy. Không giống mấy ông hở một cái là đập bàn say bí tỉ như bọn ông."

"Từ thủ đô đến, chắc hẳn có chỗ khác với chúng ta ấy mà." Cục trưởng Cao không thấy lạ điểm nào. "Bà đừng nói nữa, thằng nhóc này cũng có bản lĩnh đấy, ngay cả ông Lưu cũng chưa vét được miếng lợi nào từ trong tay cậu ta. Trước khi người này đến, ông Lưu còn hằm hè muốn để thằng nhóc đó ngồi không yên trên chiếc ghế của mình, phải tự thân mò mẫm mọi thứ đấy. Kết quả thì sao, người ta chỉ cần hai ba hôm đã chỉnh lý nội bộ bộ vũ trang ngăn nắp gọn gàng. Ông Lưu cũng chỉ phải đi theo sau mông vị này để lượm nhặt những gì còn sót thôi."

"Tôi còn thắc mắc vì sao ông đột nhiên lại mời người ta ăn cơm đây, trước đó đến tiệc chiêu đãi còn không chiêu đãi cho người ta nữa mà."

"Đó là đương nhiên, ở nơi này nếu như không có năng lực gì, những người đến đều không thể trụ lại lâu. Nếu không trụ lâu được, không cần thiết phải giao thiệp, tránh lại đắc tội với người khác. Đừng nói cha cậu ta ở trong bộ đội như nào, quân sự và chính trị tách biệt, không thể với tay đến tận nơi của chúng ta được đâu."

Bà Cao không hề biết còn có những thứ quanh co lề lối lòng vòng như này, giúp cục trưởng Cao lau mặt rồi bắt đầu dọn dẹp bát đũa: "Chả hiểu sao lại phải tới đây làm gì, nghe nói trước kia ở trong bộ đội rất tốt mà."

"Ai mà biết được, có thể là muốn đổi hướng đi chăng."

Cục trưởng Cao rút một điếu thuốc, nghi ngờ: "Lại nói tiếp, hôm nay cậu ta đột nhiên đến hỏi tôi về chuyện của Tiểu Tôn, chả nhẽ là nhìn trúng tiểu Tôn, muốn lấy người đến bộ vũ trang ư?"

"Vậy cũng không tệ, so với đi theo ông còn tốt hơn." Bà Cao cười nói.

Chuyện phân nhà ở của hầm mỏ cuối cùng cũng bắt đầu bỏ phiếu.

Sáng sớm, Hứa Nam Nam tinh thần sung mãn đi tới chỗ công đoàn.

Phía bên công đoàn là nơi công nhân thường dùng để hội họp, là văn phòng lớn nhất của hầm mỏ. c*̃ng được coi là phòng họp. Việc bỏ phiếu này là do Lý Thành Văn và chị Lưu, hội trưởng công đoàn chủ trì.

Sự cố gắng của đồng chí Ngô Kiếm trước đó cuối cùng cũng không uổng phí. Lần đọc phiếu này, nhóm công nhân đều ủng hộ anh ta, cảm thấy anh ta là người có thể tin tưởng.

Việc bỏ phiếu còn chưa bắt đầu, đồng chi Ngô Kiếm đã mặt mày xán lạn đứng ở bục chủ trì hội nghị, Hứa Nam Nam đứng phía dưới nhìn, cảm thấy hình như anh ta đang hưởng thụ cảm giác nhìn xuống tất cả.

Một lát sau, Lý Tĩnh cũng kéo Hứa Kiến Sinh đến đây.

Mặc dù Hứa Kiến Sinh mặc kệ chuyện này, nhưng Lý Tĩnh đã làm xong rồi, hiện tại cũng thuận tiện qua ló mặt một lát.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 356


Nhìn thấy Hứa Nam Nam, Hứa Kiến Sinh ngừng bước chân, theo bản năng muốn tìm vị trí ngồi cách xa Hứa Nam Nam một chút. Nhưng Lý Tĩnh không muốn, bà ta định muốn tìm Hứa Nam Nam để xác định việc bỏ phiếu nên kéo Hứa Kiến Sinh đi qua đó.

Đến gần rồi Hứa Kiến Sinh chợt phát hiện, đứa con gái lớn bị ông ta làm đi làm con thừa tự đúng là sống ngày càng tốt hơn. Chỉ riêng nhìn tinh thần của cô, nhìn sắc mặt kia là biết cô sống không tệ. Ít nhất là không thiếu ăn. Ngay cả đứa cháu gái lớn Hứa Hồng bình thường chả làm việc gì mà nhìn tinh thần vẫn kém hơn cô.

Lý Tĩnh không để ý đến điều này, ở trong mắt cô ta, cho dù Hứa Nam Nam có trông thành như nào cũng chả có liên quan gì đến cô ta cả: "Nam Nam, lát nhớ việc bỏ phiếu đấy nhé."

Hứa Nam Nam nhìn cô ta: "Tôi đến chính là để bầu phiếu."

Lý Tĩnh bật cười: "Đợi chia được nhà rồi, mẹ chắc chắn sẽ bảo Hứa Hồng nhớ kỹ lòng tốt c*̉a con." Chỉ cần con bé này nghe lời, cô ta c*̃ng vui vẻ đối xử với cô khoan dung hơn chút.

Chỉ cần có nhà ở, Hứa Hồng có thể đưa đối tượng của chị ta ở bên khu tập thể ở ủy ban huyện về nhà mình. Thế là sang năm Hứa Hồng có thể kết hôn rồi, đến lúc đó cũng chả cần học đại học, trực tiếp gả đi là tốt rồi.

Có cán bộ bên khu tập thể ủy ban huyện hỗ trợ, việc chuyển hộ khẩu của cô ta ra ngoài còn không phải là chuyện đơn giản sao. Trương Thúy Cầm là phần tử xấu, Hứa Kiến Hải lại ở dưới quê, sau này mối quan hệ với nhà bên khu tập thể ủy ban huyện sẽ rơi vào tay cô ta rồi còn gì.

Qua lại nhiều lần, mối quan hệ sẽ càng gần hơn, về sau cô ta không thèm lui tới với loại người như chị dâu Tiêu nữa. Những người cô ta giao tiếp đều là sẽ là vợ c*̉a các cán bộ đấy.

Từ khi biết Hứa Hồng có người yêu ở ủy ban huyện, cả ngày trong đầu cô ta chỉ suy nghĩ đến việc này. Càng nghĩ càng mong chờ về những ngày tháng đó.

Hứa Nam Nam không muốn nói nhiều với cô ta ở đây, trực tiếp im lặng không nói lời nào.

Phía trên cuối cùng cũng bắt đầu bỏ phiếu.

Những người có tư cách bỏ phiếu đều là nhóm công nhân viên chức đã làm lâu năm, những cán sự trẻ tuổi như Hứa Nam Nam thực sự là rất ít.

Mọi người thống nhất viết tên người muốn bầu vào tờ giấy rồi nộp lên. Trên mỗi tờ giấy không chỉ có tên người khác, còn có tên của chính mình.

Bỏ phiếu xong xuôi, Hứa Nam Nam trở về bắt đầu làm việc. Sự việc cuối cùng đã giải quyết, trong lòng thoải mái vô cùng. Ừm, lát phải đi tìm trưởng ban Tiêu để xin đi công tác.

Phía bên này, Ngô Kiếm bắt đầu đọc phiếu.

Lý Tĩnh cũng có chút năng lực, kéo được tổng cộng ba phiếu, không coi là ở tốp sau trong danh sách chia nhà.

Chỉ là căn nhà cô ta muốn chia là căn có hai phòng, số phiếu này vẫn rất nguy hiểm.

Đợi đến khi đọc phiếu của Hứa Nam Nam, tâm lý Lý Tĩnh bắt đầu hưng phấn lên, có một phiếu này, cơ hội được căn hai gian của cô ta sẽ càng lớn hơn.

"Vu Nam Nam bầu cho Lưu Tam Căn một phiếu."

"Cái gì, có nhầm lẫn không, có phải đọc sai rồi không." Lý Tĩnh kinh ngạc kêu to.

Hứa Kiến Sinh mím chặt môi, đã biết nguyên nhân là gì: "Đừng kêu nữa, cứ vậy đi."

"Sao có thể cứ như vậy được, phiếu của chúng ta bị sai rồi kìa." Lý Tĩnh không vui nói, đây chính là hy vọng của cô ta mà. Chỉ cần được chia căn hai phòng, cô ta có thể trở lại cuộc sống trước kia, đám nhóc lại nghe lời như trước, chồng bà ta cũng sẽ trở về. Dưới quê cũng không thể tiếp tục trách cô ta nữa. Chuyện của Hứa Hồng cũng có thể thành công.

"Phiếu của chúng tôi bị sai, cậu đọc sai rồi."

Bên cạnh có mấy người không được bầu nên tâm trạng vẫn đang khó chịu, vừa nghe Lý Tĩnh gào lên vậy, nghĩ chắc là sai thật, lập tức phấn khởi: "Có phải đọc phiếu sai rồi không, chắc chắn sai rồi."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 357


Chẳng cần biết đúng sai ra sao, cứ làm ầm ĩ trước rồi tính.

Người phụ trách việc này xấu hổ đứng trên bục chủ trì, sắc mặt cũng kém hẳn. Vốn đang yên đang lành sắp kết thúc công việc thì lại xuất hiện vấn đề.

Lý Thành Văn nhìn về phía Ngô Kiếm: "Đồng chí Ngô Kiếm, phiếu bầu vừa nãy có phải là đọc sai rồi không?"

"Quản lý mỏ Lý, không có chuyện này. Tôi chỉ đọc theo tên được viết trên phiếu bầu." Ngô Kiếm kiên trì nói. Chuyện nghiêm trọng như vậy, anh ta làm sao có thể sai được. Vợ chủ nhiệm Hứa định làm cái gì vậy chứ.

Sau đó đưa phiếu bầu trong tay cho Lý Thành Văn, Lý Thành Văn xem thì đúng là Vu Nam Nam đã bầu cho Lưu Tam Căn.

Đưa phiếu cho Ngô Kiếm: "Đưa cho chị ta tự xem."

Lý Tĩnh cầm lấy phiếu bầu nhưng không biết những chữ ghi trên đó, đưa cho Hứa Kiến Sinh nhìn.

Hứa Kiến Sinh chả thèm xem: "Đúng vậy, là bầu cho nhà Lưu Tam Căn."

Nghe thấy những lời này của Hứa Kiến Sinh, cả người Lý Tĩnh lung lay, thiếu chút nữa tức giận đến bất tỉnh: "Con mất dạy, sao nó lại ác như vậy chứ. Tôi là mẹ đẻ của nó mà, thế mà lại đi giúp đỡ người ngoài, cái đồ bất hiếu."

Những người khác nghe vậy đều liếc mắt nhìn, bầu cho Lưu Tam Căn vì gia đình đó đúng là rất khó khăn. Còn tưởng là đọc phiếu thực sự có sai lầm, hóa ra là vì Vu Nam Nam không bỏ phiếu cho nhà bọn họ.

Lý Thành Văn xụ mặt nói: "Lần bỏ phiếu này là dựa trên nguyên tắc công bằng công chính công khai, không phải thân thiết với ai thì bầu cho nhà đó, mong các vị đồng chí chỉnh đốn lại thái độ."

Gì mà công bình công chính công khai chứ, kiểu bỏ phiếu chỉ tên nói họ này còn không phải chỉ có thể bầu cho người có quan hệ tốt à. Những người không được chọn để chia nhà đều cười khẩy.

Dù sao số người không được chọn để chia nhà cũng là đa số, một lúc sau cũng nhận ra vấn đề, má ơi, công khai như này mới không tốt này, bầu phiếu kín thì có khi còn có mấy người chí công vô tư như đồng chí Vu Nam Nam, bỏ phiếu cho những người thực sự khó khăn. Bây giờ làm bỏ phiếu công khai kiểu này thì đều bầu cho người có quan hệ tốt với mình. Những người bình thường làm ở tuyến đầu việc đào mỏ như bọn họ nào có cơ hội quen biết những người được bỏ phiếu chia nhà. Đây mới là không công bằng đó.

Chẳng qua mặc dù nhận ra vấn đề, cũng không có cách nào khác thay đổi được nữa. Đây là tự bọn họ liên danh để xin với công đoàn và ủy ban mỏ, giờ làm gì có mặt mũi đổi lại nữa, không công bằng cũng phải chịu.

Chỉ là với Ngô Kiếm, người mà đến làm công tác tư tưởng cho họ trước đây, đã bị ghi nhớ ở trong lòng.

Gia đình Hứa Kiến Sinh cuối cùng cũng được chia một căn nhà. Chẳng qua là căn một gian. Hết cách, nhà bọn họ là chỉ có một công nhân viên, chưa kể số phiếu bầu cũng không nhiều, có thể được chia cho căn nhà một gian đã là rất tốt rồi.

Trong lòng Lý Tĩnh lại rất bất mãn.

Nhà một phòng cũng chỉ lớn hơn chút so với phòng ký túc xá độc thân, bên trong còn không có giường tầng. Kê hai cái giường vào là không còn chỗ để đặt bàn nữa. Nào được rộng và thoáng như căn hai phòng nhỏ mà trước đây cô ta từng ở.

Ra khỏi phòng họp, cô ta định đi tìm Hứa Nam Nam để tính sổ.

Hứa Kiến Sinh ra sức tóm lại cánh tay cô ta: "Còn chưa thấy mất mặt đủ à." Giọng nói có thêm mấy phần nghiêm khắc.

Lý Tĩnh lập tức tủi thân đến đỏ cả mắt: "Tôi làm bẽ mặt à, tôi còn muốn đi hỏi cái đứa bất hiếu kia một chút, vì sao lại tình nguyện giúp đỡ người ngoài mà không chịu thương xót cho người nhà. Lúc đó căn nhà c*̉a chúng tôi c*̃ng vì nó mà mất đi."

Hứa Kiến Sinh mất kiên nhẫn nhíu mày: "Không phải do cô tham làm à, căn kia nó tự mình bay mất được à?"
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 358


Lý Tĩnh, tôi đây nói cho cô một câu, cô mà còn làm ầm ĩ nữa, chúng ta khỏi cần sống ở khu hầm mỏ, về quê cày cấy hết luôn đi!"

"Anh, anh đừng có dọa tôi." Lý Tĩnh không tin.

"Trước đó có người gây sự ở cửa hầm mỏ, quản lý mỏ đã nói rồi. Nếu người nhà gây phiền phức, vậy đuổi về nhà cho làm ĩ đủ luôn. Cô muốn làm loạn thì cứ việc, ầm ĩ đến mức tôi không thể ở lại hầm mỏ nữa là tốt nhất." Hắn ta đã chịu đựng đủ những tháng ngày này, chỉ muốn trải qua cuộc sống yên bình như trước mà mà khó vậy sao. Lý Tĩnh giờ như bị trúng tà, cả ngày không phải chuyện hộ khẩu thì chính là nhà ở. Chả ai để cô ta thiếu ăn thiếu mặc, sao phải vặn vẹo như vậy chứ.

Bị Hứa Kiến Sinh nói như vậy, trong lòng Lý Tĩnh cũng bắt đầu thấy chột dạ.

Nếu Hứa Kiến Sinh thực sự bị cô ta quậy phá đuổi về, đừng nói về quê làm ruộng, bà c*̣ có khí còn lấy mạng cô ta mất.

Chỉ là con bé kia, con nhóc mất dạy kia... Coi như nó gặp may!

Hứa Nam Nam cũng mặc kệ việc chia nhà của Lý Tĩnh. Sau khi trở lại văn phòng, cô lập tức xin trưởng ban Tiêu nhiệm vụ đi công tác.

Gần đây Lý Vĩ Minh cùng đi ra ngoài công tác. Tiểu Trương cũng đi ra ngoài lượn một vòng. Chỉ có chị Liễu vì chăm sóc người nhà nên rất ít khi ra ngoài. Trưởng ban Tiêu nghĩ thấy việc nữ đồng chí ít đi ra ngoài mới tốt, đặc biệt là trước đó ở huyện Nam Giang xảy ra vụ việc đánh người gây thương tích. Cho nên vẫn luôn lo lắng về việc để Hứa Nam Nam đi ra ngoài, nên chưa bố trí nhiệm vụ cho cô.

Không nghĩ rằng đồng chí này thực sự rất nhiệt tình, lại tự mình chạy đến xin nhiệm vụ đi công tác.

"Mấy nhiệm vụ phụ cận đây đã phân chia xong hết rồi, Tiểu Lý và Tiểu Trương đều ôm hết rồi, tạm thời đúng là không có nhiệm vụ nào hợp với cô cả."

Hứa Nam Nam bỗng nghe thấy từ trọng điểm: "Không còn ở gần đây, vậy xa một chút cũng được ạ."

Chưa từng thấy ai có thái độ tích cực như vậy, cố chấp đối với công việc thế này. Trưởng ban Tiêu cảm khái không ngừng, lúc trước không nhìn sai người, không những kết quả cuộc thi rất tốt, thái độ làm việc cũng không có gì để nói. May mắn đoạt được đến đây rồi, không vớ bở cho bên công đoàn.

"Được, lần này vẫn là đi Thượng Hải. Chọn mua một số lượng lớn đồ bảo hộ lao động."

Công nhân ở hầm mỏ rất nhiều, thứ này tiêu hao nhanh. Hiện tại vật tư công nghiệp quốc gia rất khan hiếm, nếu đợi đơn vị anh em bên trên phát xuống không biết phải chờ đến tháng năm nào nữa. Cho nên vấn đề này nếu có thể tự mình giải quyết thì nên cố gắng tự mình giải quyết thôi, không làm phiền người khác.

Thượng Hải là thành phố lớn, bên đó vật tư phong phú. Bình thường những lần thu mua số lượng lớn như vậy đều phải đến đó.

Hứa Nam Nam vừa nghe thấy phải đi đế Thượng Hải, ánh mắt sáng rực lên.

Thượng Hải quá tuyệt, bên đó từ trước đến nay đều nhiều kẻ lắm tiền, nhiều tiền đồng nghĩa với có nhiều c*̉a báu, tỷ lệ trúng thưởng lại càng lớn. Món đồ gia truyền lần trước cũng là lấy được từ bên đó.

"Cam đoan hoàn thành nhiệm vụ tổ chức giao phó!" Hứa Nam Nam ý chí dâng trào.

Lúc tan tầm buổi chiều, Hứa Nam Nam kích động chuẩn bị về nhà thu dọn đồ đạc, sáng mai sẽ ngồi tàu hỏa xuất phát.

Vừa ra đến cửa hầm mỏ đã nhìn thấy cảnh sát Tôn đang ở bên kia nói chuyện với Vệ Quốc Binh. Anh chàng còn cười rất vui vẻ, nhìn có vẻ rất biết nói chuyện đấy.

Nhìn thấy Hứa Nam Nam đi đến, anh ta ngừng nói lại.

"Đồng chí Vu Nam Nam, cô tan làm rồi thì chúng ta về thôi." Cảnh sát Tôn chậm rì rì nói.

Sau đó tay lại bắt đầu vô ý thức đưa lên đầu.

Hứa Nam Nam thấy vậy chợt cảm giác da đầu mình c*̃ng có hơi ngứa.

Đây là ý gì chứ, không phải vừa mới nói chuyện rất vui với chú Vệ à, sao cô vừa đến đã lại gãi đầu rồi.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 359


Thôi kệ, gãi thì gãi đi, dù sao ngày mai cô cũng đi rồi.

Hai người vừa mới đi đến cửa hầm mỏ đã đối mặt với Hứa Hồng cũng đang ôm mấy quyển sách, ra vẻ nho nhã bước đến gần.

Nhìn thấy Hứa Nam Nam và cảnh sát Tôn đi cùng đường với nhau, chị ta để ý nhiều hơn. Hứa Nam Nam cũng nhìn thấy chị ta nhưng không chào hỏi gì. Coi như không phát hiện, trực tiếp đi qua luôn.

Nhìn thấy hai người đi xa, Hứa Hồng lập tức ôm sách chạy thật nhanh về phía hầm mỏ.

"Bác dâu cả, có phải nhỏ Hai có người yêu rồi hay không." Còn chưa bước vào nhà, Hứa Hồng đã hét lên.

Lý Tĩnh còn đang khó chịu, nghe thấy cô ta nhắc đến Hứa Nam Nam lập tức nổi giận: "Đừng có nhắc đến con nhóc chết tiệt không có lương tâm kia nữa."

"Sao vậy bác dâu cả, cháu vừa đi về thì nhìn thấy nhỏ Hai cùng với một người đàn ông đi chung với nhau. Người kia trông tất có sức sống đấy." Còn có sức sống hơn cả Lưu Hồng Quân. Chỉ là không biết đang làm gì, chắc chắn là điều kiện gia đình kém hơn Lưu Hồng Quân rồi.

Mặc dù vậy, tâm lý Hứa Hồng cũng rất khó chịu. Trước kia ở nhà chị ta là xinh đẹp nhất, được bà nội và bác dâu cả thích, luôn nói sau này tương lai của chị ta sẽ rất tốt. Kết quả nhỏ Hai này chả biết ngấm ngầm từ lúc nào, gương mặt kia càng lớn càng đẹp ra. Còn được làm công nhân chính thức, hiện tại tìm người yêu trông c*̃ng đầy sức sống nhanh nhẹn.

Nghe thấy Hứa Nam Nam có người yêu không tồi, Lý Tĩnh càng tức giận không biết xả đi đâu: "Con bé chết tiệt đó, sao ông trời không trừng phạt nó chứ. Còn tìm được người yêu, nhà ai có thể tiếp nhận cái loại ăn cây táo rào cây sung như nó chứ. Phiếu bầu không dành cho người nhà lại đi cho người ngoài, con bé chết tiệt." Nói xong thì bật khóc vì tủi thân.

"Cái gì, nhỏ Hai không bỏ phiếu cho chúng ta á? Không phải đã thống nhất rồi sao?" Hứa Hồng tức khắc kích động: "Vậy, vậy nhà chúng ta được chia căn nhà như nào vậy?"

"Chia căn nhà một gian." Lý Tĩnh lau nước mắt nói: "Hồng Hồng à, không phải bác dâu cả không cố hết sức, thực sự là hết cách rồi, con bé kia chẳng có lương tâm gì hết." Nếu không phải Hứa Kiến Sinh không cho cô ta đi tìm con bé chết tiệt này để tính sổ, thì cô ta đã tát nó một tai rồi.

"Nhà một phòng sao ở được chứ. Có khác gì hiện tại đâu?" Hứa Hồng ném sách xuống đất, vẻ mặt không hài lòng: "Nhà Lưu Hồng Quân người ta ở là nhà hai phòng ngủ, tốt hơn chúng ta nhiều. Nếu như cháu quá kém sao có mặt mũi dẫn người về chứ."

Lý Tĩnh cũng luống cuống: "Nhưng không phải bác cũng hết cách rồi sao, đã chia xong xuôi hết rồi, bác, bác... đều do con nhóc kia."

"Nó tìm được người yêu tốt là không muốn chuyện của cháu suôn sẻ. Con bé xấu xa." Hứa Hồng giậm chân giận dữ.

Trên đường lớn ở thị trấn.

"Đồng, đồng chí Vu Nam Nam." Vừa đến đường lớn của thị trấn, cảnh sát Tôn cuối cùng cũng mở miệng.

Hứa Nam Nam nhìn anh ta. Đột nhiên nhìn thấy cách đó không xa phía sau lưng anh ta có một người đàn ông đi xe đạp, một chân chống xuống đất, cũng đang nhìn về phía bọn họ. Thấy cô nhìn qua thì chuyển hướng đầu xe, đưa lưng về phía bọn họ nhưng lại không đi. Rõ ràng là đang chờ.

Hứa Nam Nam chớp chớp mắt, nhìn về phía cảnh sát Tôn vẫn còn đang ấp a ấp úng: "Cái kia, tôi còn phải đi mua một chút đồ đạc, nếu không anh cứ về trước đi. Trên đường lớn sẽ không xảy ra chuyện gì đâu, đúng không đồng chí cảnh sát."

"À... ờm." Cảnh sát Tôn ngẩn người, rồi lập tức gật đầu.

Quên đi quên đi, vẫn còn sớm, còn rất sớm. Sẽ khiến nữ đồng chí sợ hãi mất.

Đợi cảnh sát Tôn đi rồi, Hứa Nam Nam mới tiến đến chỗ xe đạp bên kia.

"Đồng chí, là anh à." Hứa Nam Nam nhìn trái nhìn phải, nhỏ giọng chào hỏi. Người này chính là vị ân nhân đã giúp cô đấy.
 
Back
Top Bottom