Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 220


Lúc đến chính quyền địa phương, Hứa Căn Sinh lập tức cho thấy được mạng lưới giao thiệp c*̉a đội trưởng đội sản xuất c*̉a mình, hắn nhìn thấy cán bộ nào trong địa phương là đều sẽ gọi ra tên c*̉a người đó ngay.

Gặp ai là đưa cho người đó điếu thuốc.

Thuốc lá là do Hứa Nam Nam mang về, là thuốc Đại Trung Hoa nữa. Thuốc tốt thế này, bình thường không được hút. Người nhận được thuốc đều không nỡ hút, cầm lấy thì kẹp vào tai.

Hứa Căn Sinh phát xong bảy tám điếu c*̃ng thấy tiếc, hắn nhét lại ngay vào trong ngực. Hắn có phần hối hận do mình sĩ diện mà tặng đi nhiều thuốc do Nam Nam tặng cho như thế.

Nếu để một mình hắn hút, tiết kiệm chút, trộn với lá cây thuốc lá thì có thể hút được cả một tháng đấy.

Hứa Nam Nam thấy vẻ mặt vừa tiếc vừa hối hận c*̉a hắn, cô sáp lại gần nói nhỏ: "Chú, lần sau lúc cháu trở lại, cháu sẽ mang thêm nhiều hơn cho chú."

Nghe vậy, Hứa Căn Sinh lập tức thấy thoải mái, ho khan: "Không có gì, chú cũng không phải người chú trọng này nọ, hút chút lá cây thuốc lá là được rồi."

"Chú, cháu hiểu mà." Hứa Nam Nam tỏ ra ngầm hiểu.

Hứa Căn Sinh buồn bực, cháu hiểu gì mà hiểu. Chú c*̉a cháu không thật sự muốn hút lá cây thuốc lá đâu, nếu cháu có thuốc tốt thì mang chút về đi.

Hứa Căn Sinh ngại nói ra như vậy, chỉ có thể ho khan thêm vài tiếng.

Đàn ông phát thuốc, phụ nữ thì phát kẹo. Dù sao chuyện chuyển hộ khẩu từ nông nghiệp sang phi nông nghiệp là chuyện lớn, chuyện vui. Còn là chuyện vui hơn cả việc nhà người ta lấy vợ gả con, phải chia chút ngon ngọt để mọi người được vui lây.

Chuyện này Hứa Nam Nam c*̃ng đã chuẩn bị xong từ sớm. Cô lấy kẹo ở trong túi ra, thấy nữ cán bộ nào thì phát miếng kẹo, cô phát một nắm lớn, c*̀ng lúc đó thì chớp chớp mắt. Khiến những nữ cán bộ đó phải híp mắt mỉm cười.

Chủ tịch xã Lưu ngậm một điếu thuốc Đại Trung Hoa, nằm sắp trên bàn viết giấy chứng nhận.

Hứa Căn Sinh và Hứa Quý đứng bên cạnh háo hức nhìn, đợi chủ tịch xã Lưu viết xong, mở khóa lấy con dấu thì bên ngoài đột nhiên truyền tới tiếng tranh cãi ầm ĩ.

"Nhỏ Hai, nhỏ Hai, về đây sao không về nhà thăm bà nội vậy cháu."

Một bà c*̣ trên người tỏa ra mùi hôi thối từ bên ngoài chạy vào, chính là bà Hứa vừa từ nhà cầu tiêu c*̉a thôn đến. Phía sau là Lưu Xảo.

Nhìn thấy bà Hứa và Lưu Xảo đi tới, lông mày Hứa Căn Sinh nhăn hết cả lại. "Bác Hứa, bác tới làm gì vậy, không phải bác đang quét dọn nhà cầu tiêu trong thôn sao?"

"Sao tôi không đến được, cháu gái tôi chuyển hộ khẩu từ nông nghiệp sang phi nông nghiệp là chuyện lớn, sao tôi không được đến chứ." Bà Hứa không thèm đếm xỉa, chạy thẳng vào hét lớn lên.

Nghe vậy, Hứa Quý cười khẩy nói: "Bác Hứa, bác nói ra lời này có xấu hổ không, giấy cam đoan c*̉a Kiến Sinh vẫn còn để ở chỗ đội trưởng Hứa đấy bác ạ."

Hứa Căn Sinh nói: "Đúng vậy, Kiến Sinh không còn liên quan gì đến Nam Nam nữa rồi, cũng không phải là cháu gái của bác."

"Giấy cam đoan gì chứ, giấy cam đoan là cái thá gì, bây giờ có phải là xã hội c*̃ cứ ấn dấu tay là cả con gái ruột c*̃ng bán được đâu. Cho dù nhỏ Hai như thế nào thì nó c*̃ng là con cái c*̉a nhà ông Hứa chúng tôi. Không có nhà chúng tôi nuôi nó thì nó có thể trưởng thành, có thể vào được thành phố không?"

Nghe thấy lời nói lớn lối c*̉a bà Hứa, Hứa Căn Sinh không muốn nói chuyện với bà ta nữa: "Bác à, bác đến đây là để nhận cháu gái phải không. Cho dù bác muốn nhận thì c*̃ng phải đợi đã, để chúng cháu bàn việc."

"Bàn cái gì hả? Tôi mang theo sổ hộ khẩu tới rồi đây, Nam Nam là cháu gái c*̉a nhà chúng tôi, phải chuyển đến nhà của chúng tôi."

Nghe vậy, Hứa Căn Sinh muốn mắng cả ra là bà già này không biết xấu hổ.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 221


Hứa Nam Nam phớt lờ bà ta, nói với chủ tịch xã Lưu: "Bác chủ tịch xã, phiền bác giúp cháu ạ, cháu còn phải vội đi về để bắt đầu làm việc nữa ạ."

Chủ tịch xã Lưu gật đầu, trực tiếp đóng một con dấu lớn vào giấy chuyển hộ khẩu.

Bà Hứa vừa thấy đã ấn dấu luôn rồi, suýt nữa là nhào sang muốn giật lấy: "Không tính được, cái này không tính, nhỏ Hai là cháu gái nhà chúng tôi, muốn chuyển c*̃ng chỉ có thể chuyển ra từ nhà chúng tôi."

Đây cũng là mục đích c*̉a bà Hứa đến đây, chỉ có để Hứa Nam Nam nhập về lại hộ khẩu nhà bà ta thì sau này mới có thể để công việc này lại cho Long Long.

Như Lưu Xảo đã nói, công việc c*̉a con trai cả Hứa Kiến Sinh sau này sẽ phải đưa cho Lỗi Tử, nhưng Long Long thì vẫn chưa được sắp xếp. Tuy bà ta thiên vị cháu trai cả, nhưng c*̃ng thương cháu trai nhỏ. Nếu hai đứa cháu đều có thể vào thành phố, thì nhà ông Hứa bọn họ mới xem như là thật sự đã đổi đời.

Ai có thể nghĩ rằng con nhóc chết tiết như này có thể đỗ được công nhân chính thức kia chứ. Chuyện này thật sự đúng là gặp vận may, không đúng, là do nó lấy đi vận may c*̉a nhà ông Hứa bọn họ, nếu không thì sao nó có thể thi đỗ để trở thành công nhân chính thức được chứ.

"Nhỏ Hai à, nhỏ Hai, cháu chuyển hộ khẩu về lại, giấy chứng nhận c*̃ng làm lại cái khác. Sau này cháu về nhà mình, bà nội sẽ không so đo những chuyện trước kia với cháu nữa.

Cháu vẫn là cháu gái c*̉a nhà chúng ta. Sau này cháu sẽ giống như đứa Cả và nhỏ Ba, được không?"

Bà c*̣ cũng biết lúc này không thể cứng đối cứng được, phải mềm mỏng xuống, hiếm khi bà ta tỏ vẻ thân thiện vui vẻ với Hứa Nam Nam như lúc này.

Lưu Xảo c*̃ng đứng cạnh hát đệm: "Nhỏ Hai à, bà của cháu đã nói đến thế với cháu rồi, cháu không thể nể mặt bà mình, cứ phải bất hiếu như vậy sao? Chỉ chuyển hổ khẩu, thêm một thủ tục nữa thôi. Cháu c*̃ng không thua thiệt gì đâu."

"Tôi chỉ muốn biết, lúc đầu tách ra, mấy người nói gì, sao bây giờ lại bảo tôi về lại, thế là muốn làm gì? Lúc đó, chuyện trộm đồ mà bà c*̣ còn làm ra được, tôi còn có thể nghe lời bà ta nữa à?"

Nghe thấy vậy, các cán bộ khác mới phản ứng lại: "Đây không phải là Triệu Xuân c*̉a thôn họ Hứa đó sao, năm ngoái hình như còn phải đi xét xử công khai nhỉ, không phải còn phải đang lao động cải tạo sao, sao lại chạy đến đây vậy."

Chủ tịch xã Lưu không vui nhìn bà Hứa: "Tại sao bác lại chạy đến địa phương gây chuyện vậy, là không phục chuyện xét xử công khai trước đó sao? Không thì chúng ta xét xử lại một lần nữa, để mọi người c*̀ng đến đánh giá."

Bà Hứa vừa nghe muốn xét xử công khai lại, trong lòng lập tức thấy sợ sệt.

Lưu Xảo thấy vậy thì cười bước tới nói: "Chủ tịch xã Lưu, mẹ tôi không cố ý đến đây gây ồn ào, bà ấy là thật sự lo lắng cho nhỏ Hai. Con bé lâu lắm rồi không về nhà, mẹ tôi biết con bé về nên có lòng đến xem, c*̃ng muốn bảo nhỏ Hai về nhà, để gia đình được hòa thuận.

Dù sao c*̃ng là bà c*̣ lớn tuổi, chúng ta là con cháu, không thể bất hiếu được, anh nói có đúng không?"

Cô ta không hề nói về chuyện lúc đó đã để Hứa Nam Nam chuyển ra ngoài như thế này, hôm nay chỉ lấy chữ hiếu ra để nói chuyện, ý là muốn nói nếu Hứa Nam Nam không nghe lời bà c*̣ thì chính là bất hiếu.

Hứa Nam Nam lắc đầu nói: "Có hiếu đúng là quan trọng, nhưng hệ thống tổ chức mới là quan trọng nhất. Bây giờ tổ chức nói bà nội là phần tử xấu, nếu tôi ở c*̀ng với bà c*̣ thì không phải là phản bội lại tổ chức sao ạ?

Các vị lãnh đạo, cháu lần nữa xin được bày tỏ thái độ đi theo tổ chức, quyết tâm nghe theo sự dẫn dắt và sắp xếp c*̉a tổ chức để làm phần tử tích cực c*̉a mình.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 222


"Hơn nữa cháu còn định làm đơn xin vào đảng, trở thành một đảng viên danh dự."

"Đồng chí Hứa Nam Nam nói đúng, phải kiên quyết đi theo tổ chức đảng, phải làm phần tử tích cực, không thể bởi vì đối phương là người nhà họ hàng mà bao che, dung túng cho họ được."

Các cán bộ khác cũng vỗ tay: "Đây mới là hiện thân tư tưởng tiên tiến c*̉a giai cấp công nhân."

Lưu Xảo không lường được chuyến này còn chưa bàn xong chuyện, mà đã tạo danh tiếng tốt cho Hứa Nam Nam, nếu cứ tiếp tục như vậy thì sau này Hứa Nam Nam sẽ thực sự không màng đến gia đình này nữa, và sẽ không có ai nói cô không tốt nữa.

Cô ta nói: "Nhỏ Hai, cháu không c*̀ng sổ hộ khẩu với bà nội cháu thì vẫn có thể chuyển hộ khẩu về nhà chúng ta được mà, mẹ cháu c*̀ng sổ hộ khẩu với bọn thím."

"Không cần thiết đâu, không phải đồng chí Hứa Kiến Sinh cũng đã chuyển ra ngoài rồi sao, tôi bây giờ đã chuyển ra ngoài, không cần thiết phải thêm thủ tục nữa. Vả lại, đồng chí Lưu Xảo, tư tưởng c*̉a thím không đúng, các cán bộ địa phương phục vụ cho toàn bộ nhân dân ở khắp địa phương, chứ không phải chỉ phục vụ cho nhà ông Hứa, thím thế này là tư lợi cá nhân, lãng phí thời gian c*̉a mọi người, hành động thế này là làm tổn hại đến lợi ích c*̉a toàn bộ nhân dân ở địa phương."

Hứa Nam Nam nói vì lợi ích chung một cách chính nghĩa.

Lời này đúng là nói thành lớn chuyện, nâng cấp lên đến cả lợi ích của toàn bộ địa phương. Cô ta không hiểu, chỉ chuyển hộ khẩu, sao lại làm tổn hại đến lợi ích của cả địa phương được kia chứ?

Lưu Xảo sững sờ không nói được lời nào tiếp. Còn nói tiếp thế nào chứ, nếu đòi chuyển hộ khẩu tiếp thì các cán bộ sẽ thật sự thêm tội xấu cho cô ta mất.

Bà Hứa thấy con dâu thứ ba c*̃ng chịu thua, thế là tức giận vô c*̀ng nói: "Con nhóc chết tiệt này, mày đừng đắc ý. Sau này nhà ông Hứa bọn tao sẽ không quản sống chết c*̉a mày nữa."

"Làm sao thế, thế này là muốn cãi nhau ở chỗ chính quyền địa phương bọn tôi đấy à."

Một nữ cán bộ có phần không nhìn được nổi nữa. Người ở đây không ai ngốc, ai mà không biết dự định c*̉a hai người này. Nếu thật sự luyến tiếc cháu gái thì sao sớm không đến, muộn không đến, phải đến ngay vào lúc chuyển hộ khẩu từ nông nghiệp sao phi nông nghiệp này kia chứ.

Cô ấy nhìn chủ tịch xã Lưu: "Chủ tịch xã, tháng này chúng ta không phải phải tuyên truyền tư trưởng cho địa phương sao? Tôi cảm thấy lời đồng chí Hứa Nam Nam nói vừa rồi nên được tuyên truyền rộng rãi như một nội dung tuyên truyền. Phải có tư tưởng tiến bộ, đi theo tổ chúc, duy trì khoảng cách với các phần tử xấu, và cả việc cán bộ trong chính quyền địa phương chúng ta là để phục vụ cho tất cả mọi người, đừng có thứ vớ vẩn đánh rắm gì c*̃ng chạy vào trong chính quyền chúng ta."

Thốt xong một câu nói tục, cán bộ nữ ấy ho khan một cái.

"Chủ tịch xã Lưu, anh cảm thấy thế nào?"

Chủ tịch xã Lưu gật đầu: "Được, nên có một tấm gương để tuyên truyền thế này. Cứ lấy đồng chí Hứa Nam Nam ra để tuyên truyền đi."

Hứa Nam Nam không ngờ rằng mình thế mà sẽ được coi thành án lệ đưa vào trong tuyên truyền, cô tức khắc thấy xấu hổ không biết làm sao. Thế này có được tính là 'tuy chị đây đã rút khỏi giang hồ, nhưng trên giang hồ vẫn còn lưu truyền truyền thế về chị…'.

Hứa Nam Nam không nhận ra được lợi ích từ chuyện này, nhưng Hứa Căn Sinh và Hứa Quý thì có.

Đây là chuyện tốt, sau này thẩm tra chính trị gì đó, Nam Nam sẽ là một mầm mống tốt, có tư tưởng tiến bộ, phần tử tích cực có thân thế trong sạch.

Nếu không phải là phần tử tích cực thì sao có thể thành tấm gương cho người khác được chứ. Đừng xem thường chuyện này, nếu sau này có thăng quan này nọ thì sẽ có tác dụng rất lớn.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 223


Trong lòng bọn họ, Hứa Nam Nam không phải công nhân bình thường, cô chính là cán bộ được ngồi trong phòng làm việc.

Lưu Xảo hoàn toàn không ngờ đến kết quả sẽ thành như thế này.

Cô ta cho rằng ở trước mặt cán bộ địa phương, Hứa Nam Nam dù sao cũng chỉ là một đứa nhóc, chỉ cần bọn họ lấy chữ hiếu ra gây áp lực cho cô, thì cô sẽ không dám nói gì ở trước mặt các cán bộ địa phương nữa, dù sao chỉ là chuyện chuyển hộ khẩu chứ không phải chuyện lớn gì, làm thì cứ làm thôi.

Nào biết chút chuyện nhỏ như thế mà cô c*̃ng có thể gây ra tiếng động lớn thế này.

Hứa Căn Sinh thấy hai người còn chưa đi, không vui nói: "Sao, bây giờ không làm việc đồng áng nữa à? Cầu tiêu không quét thì sẽ phải trừ đi điểm công điểm hôm nay đấy."

Lưu Xảo nghe vậy, lúc này mới không cam lòng dìu bà c*̣ rời đi. Bà c*̣ còn mắng chửi vài câu không cam tâm.

Các cán bộ địa phương nghe xong đều cau mày lại.

Hứa Nam Nam thì lại rất vui mừng, tuy rằng hôm nay bà c*̣ đến làm ầm ĩ, nhưng sau này ai mà còn dám bảo cô phải hiếu thuận với bà ta nữa. Người dám nói lời này đều sẽ trở thành người phản bội tổ chức.

"Mẹ, mẹ nói xem sao miệng lưỡi nhỏ Hai này trở nên ghê gớm đến thế vậy, trước kia chúng ta chẳng ai nhận ra. Bây giờ làm sao đây, cứ thế nhìn nó đi vào trong thành phố sống tốt sao ạ?"

Lưu Xảo không nuốt trôi được c*̣c tức này.

Bao năm qua, cô ta như cá gặp nước ở nhà ông Hứa, ngay cả bà Hứa c*̃ng phải bị cô ta coi thành vũ khí c*̉a mình. Bây giờ thế mà lại chịu thiệt trước mặt một con nhóc. Hơn nữa còn là không vét được chút lợi ích nào.

"Chắc chắn là học theo con mẹ tôi tớ c*̉a nó, cô ta sinh ra thứ tốt gì đây, suốt ngày chọc tức chết mẹ." Bà Hứa tức giận đến độ nhức hết cả răng.

Lưu Xảo thở dài: "Con chỉ nghĩ không ra vì sao nhỏ Hai đỗ được, mà đứa Cả và nhỏ Ba không đỗ được. Bọn nó đọc sách nhiều năm như vậy. Không chỉ con nghĩ như vậy, có lẽ anh Hai c*̃ng nghĩ thế đó mẹ ạ."

Ánh mắt bà c*̣ lóe lên, chống gậy nói: "Xảo, con ra đồng gọi Kiến Hải lên thành phố một chuyến, gọi thằng Cả về cho mẹ, mẹ muốn xem thử, dựa vào cái gì con gái nó có thể thi đỗ công nhân chính thức mà nhỏ Cả và nhỏ Ba không đỗ được. Bọn nó đi học lâu hơn con nhóc chết tiệt đó nhiều, không có lý bọn nó không đỗ được."

Bà Hứa vừa nói, trong lòng Lưu Xảo cũng nghĩ ngợi về chuyện này, cô ta lập tức ra đồng tìm Hứa Kiến Hải.

Nhà ông Hứa nghĩ như thế nào c*̃ng đều không liên quan đến chuyện c*̉a Hứa Nam Nam nữa.

Sau khi làm xong thủ tục chuyển ra thì trời đã xế chiều, không có xe, Hứa Nam Nam cũng không thể đi bộ về, thế là cô dứt khoát ở một đêm ở nhà Tống Quế Hoa.

Buổi tối lúc Tống Quế Hoa tan tầm về, nghe thấy chuyện đó thì là cô ấy mắng ngay đáng đời.

Lúc đầu không đối xử tốt với hai chị em Nam Nam, bây giờ chỉ biết đến nhặt hời. Tưởng rằng Nam Nam vẫn còn là đứa bé để mặc cho bọn họ sắp đặt như trước kia sao.

Bồ Tát c*̃ng có ba phần tính tình, không có lý nào mà để cho nhà ông Hứa bọn họ muốn thế nào là được thế ấy.

Buổi tối cả nhà ăn một bữa ăn mừng, mùi thức ăn bay tới nhà sau, khiến bà Hứa tức giận đến độ đỏ mắt.

Sáng sớm hôm sau, Hứa Nam Nam bắt xe trở về thành phố.

Với giấy chứng nhận từ mỏ và giấy chứng nhận chuyển ra ngoài từ chính quyền địa phương, Hứa Nam Nam thuận lợi trở thành hộ khẩu ở mỏ sắt huyện Nam Giang.

"Mọi người chúng tôi xin hoan nghênh đồng chí Hứa Nam Nam gia nhập vào mỏ sắt huyện Nam Giang của chúng ta."

Vào ngày đầu tiên chính thức làm việc c*̉a Hứa Nam Nam, lúc ủy ban mỏ tổ chức cuộc họp sớm, thuận tiện giới thiệu về cô.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 224


Vì Hứa Nam Nam là người duy nhất là người ở nông thôn thi được vào đây, cho nên chỉ có một mình cô xin nghỉ hai ngày để chuyển hộ khẩu, những người khác thì đều đã được triệu tập để đến dự buổi họp đón chào người người mới trước đó.

Là công nhận mới của mỏ sắt Nam Giang, tất cả đều phải học tập ở ủy ban mỏ một thời gian. Chủ yếu là học về quy định điều lệ ở hầm mỏ, tư tưởng chính trị c*̉a tổ chức. Công nhân học việc và công nhân kĩ thuật phải học một tuần, còn những công nhân ngồi phòng làm việc ở các phòng ban kiểu như Hứa Nam Nam thì phải học một tháng. Trừ tình huống đặc thù, không thì ai c*̃ng phải học tập theo thời gian quy định này.

"Chị nhỏ Hai."

Sau cuộc họp buổi sáng, Hứa Mai Tử sáp lại gần, gọi cô một cách ngọt ngào.

Hứa Nam Nam liếc nhìn chị ta: "Đồng chí Hứa Mai Tử, ở hầm mỏ thì vẫn nên gọi tôi là cán sự Hứa nhé."

Lúc mới bước vào phòng họp cô đã nhìn thấy Hứa Mai Tử rồi. Cô còn chút kinh ngạc vì bản lĩnh đỗ vào được c*̉a Hứa Mai Tử đỗ, sau đó nghe giới thiệu rồi thì mới vỡ ra là công nhân học việc. Nhưng chưa tốt nghiệp trung học cơ sở như Hứa Mai Tử mà c*̃ng có thể thi đỗ được công nhân học việc, thế thì năng lực học tập c*̉a cô ta đúng thật là c*̃ng không tệ.

Đương nhiên, cô và nhà họ ông Hứa không có tình cảm qua lại gì cả, đương nhiên c*̃ng sẽ không có bất kỳ tình cảm gì với Hứa Mai Tử. Hứa Mai Tử này giống hệt như mẹ chị ta, miệng nam mô bụng một bồ dao găm, cô không thích tiếp xúc với người kiểu như vậy.

Hứa Mai Tử không ngờ Hứa Nam Nam lại nói chuyện không chút tình cảm gì như vậy, thấy người khác nhìn qua, chị ta đỏ mắt nói: "Nhưng chị là chị gái em, em muốn chào hỏi chị..."

"Đồng chí Hứa Nam Nam, cô thế quá đáng quá. Chúng ta vừa mới tới, có cần thiết phải ra vẻ thế không?" Người nói chuyện là Ngô Kiếm c*̉a công đoàn, vừa rồi lúc Hứa Nam Nam đến, anh ta có chú ý đến. Anh ta có nghe nói, trước đó bên công đoàn muốn cướp lấy Hứa Nam Nam này, nhưng anh ta không nhìn ra được người này có chỗ nào tốt, một người phụ nữ tuổi còn nhỏ như thể thì tài giỏi được gì chứ, còn bắt nạt người khác.

Hứa Nam Nam nhướng mày nhìn anh ta, anh ta đeo kính cận, trông hơi khờ khào, khuôn mặt trẻ đẹp trai trắng trẻo phổ biến đương thời, không, chỉ trẻ tuổi thôi. Ngoại trừ bộ quần áo lao động màu xanh xám trên người anh ta, trên khắp cả người anh ta không có chỗ nào khiến cô thấy thuận mắt.

"Đồng chí Ngô phải không, con mắt nào c*̉a anh thấy tôi ra vẻ thế." Hứa Nam Nam nói một cách không kiêu ngạo không nịnh hót.

Thời đại nào rồi, còn muốn học theo làm anh hùng cứu mỹ nhân.

Ngô Kiếm thấy Hứa Nam Nam thật sự quá khăng khăng, quá mức không có lòng bao dung, không phù hợp với hình tượng c*̉a giai cấp công nhân chút nào: "Đồng chí Hứa Nam Nam, đồng chí Hứa Mai Tử gọi cô là chị, cô lại phê phán cô ấy, bảo cô ấy đổi cách xưng hô, đây không phải ra vẻ sao? Cô xem thường người ta công nhận không bằng mình phải không, giai cấp công nhân đều là bình đẳng."

"Dừng, tôi bảo cô ta đổi cách xưng hô là sai sao? Chuyện này nếu như ai gọi chủ nhiệm nào đó là bác, gọi trưởng ban nào đó là cậu. Gọi bậy bạ thế này, chỗ chúng ta là mỏ sắt c*̉a quốc gia hay mà sản nghiệp c*̉a nhà nào à? Tôi bảo cô ta sửa cách gọi là sai à? Đến hầm mỏ thì phải tuân thủ quy định c*̉a hầm mỏ, vừa rồi lúc học lớp c*̉a ủy ban, anh không nghe giảng phải không? Không nghe thì tôi bổ sung một chút lại cho anh, công tư rõ ràng, nhớ rõ chưa?"

Ngô Kiến chỉ nói vài câu mà Hứa Nam Nam đã trực tiếp đáp lại một tràng, cứ thế nói cho anh ta mặt đỏ tía tai.

Các công nhân bên cạnh thấy vậy thì lén che mặt lại cười.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 225


Chả trách công đoàn người ta muốn có Hứa Nam Nam đấy, anh là người công đoàn mà nói không lại người ta ở phòng vật tư, sau này sao mà làm được công tác tư tưởng cho công nhân người ta được chứ?

Chu Phương đi tới, nói: "Khụ khụ, làm cái gì vậy, vừa rồi không phải nói rồi sao, bản thân phải xem cho kỹ tài liệu, ngày mai lúc họp mọi người đều phải phát biểu.

Còn nữa, đây là đồng chí c*̉a khâu nào, sao còn khóc nhè vậy chứ. Tới tuổi chưa vậy, chỗ chúng ta không nuôi con nít còn bú sữa đâu." Lần này chị ấy là người sắp xến dẫn dắt người mới, cho nên lúc nói chuyện c*̃ng có thêm vài phần tự tin.

Lúc này chị ấy không cho Hứa Mai Tử chút mặt mũi nào, trực tiếp chỉ rõ chất vấn chị ta.

"Đây là đồng chí Hứa Mai Tử, ở bên bộ phận sản xuất, người học nghề kĩ thuật." Một thanh niên trẻ tuổi bên cạnh nói.

"Các đồng chí sản xuất tiền tuyến thì càng phải nên cứng rắn dũng cảm hơn chút. Nữ đồng chí ở hầm mỏ chúng ta đều có thể gánh vác nửa bầu trời, chứ không phải thích khóc nhè thế này. Nếu còn khóc nữa thì chúng ta phải bàn bạc lại, xem liệu có nên phải học tập thêm một thời gian nữa không đấy."

Vẻ mặt của Hứa Mai Tử tức khắc thay đổi.

Học tập ở chỗ ủy ban sẽ không học được chút gì về kỹ thuật. Đợi đến lúc chị ta đi học thì thầy cô đã dạy đến phần sau, ai mà sẽ dẫn dắt chị ta lại lần nữa chứ.

Hơn nữa ở bên này thì lúc nào mới đến nhận vị trí công tác, lúc nào mới bắt đầu tính tuổi nghề, đến lúc đó sẽ bỏ lỡ mất thời gian chuyển thành chính thức.

Hứa Mai Tử là một người thông minh, đầu óc chị ta nhanh chóng xoay chuyển tính toán ra được lợi và mất.

"Cán sự Hứa, cán sự Chu, xin lỗi ạ, tôi biết sai rồi. Sau này bảo đảm tôi sẽ nghiêm túc học tập điều lệ quy định ở hầm mỏ." Chị ta chân thành xin lỗi.

Chu Phương dẫn đầu vỗ tay: "Tốt, biết sai có thể sửa, chúng ta vỗ tay khích lệ đồng chí Hứa Mai Tử. Mong mọi người làm tốt công tác giám sát, lần sau không được tái phạm nữa."

Các công nhân mới khác c*̀ng vỗ tay, trông coi náo nhiệt.

Cô gái này sao ngốc vậy chứ, mới đến đã bị phê bình, thế này là không muốn làm việc nhịp nhàng với mọi người đấy à.

Buổi trưa sau khi tan tầm, Chu Phương hẹn Hứa Nam Nam c*̀ng đi đón Hứa Tiểu Mãn đi ăn tối.

Ngô Kiếm nhìn thấy hai người thân thiết như vậy, càng cảm thấy có gian tình trong đó. Chả trách lại bảo vệ Hứa Nam Nam như vậy, hóa ra là có quan hệ cá nhân.

Quả thật là quá ích kỉ tư lợi, không giống người giai cấp công nhận vĩ đại chút nào.

"Đồng chí này, vừa rồi thật sự cảm ơn anh." Hứa Mai Tử nũng nịu đến gần cảm ơn anh ta.

Ngô Kiếm thu hồi ánh mắt, nhìn cô gái trẻ tuổi trước mắt, là một người học việc kỹ thuật.

Anh ta nói: "Không có gì, tôi là người c*̉a công đoàn, vốn phải nên bảo vệ lợi ích của giai cấp công nhân."

Mắt Hứa Mai Tử sáng lên: "Chẳng trách bác tôi nói cứ có chuyện thì đi tìm công đoàn mà."

"Bác c*̉a cô c*̃ng là người c*̉a hầm mỏ à?"

"Ừm, bác c*̉a tôi là Hứa chủ nhiệm c*̉a bộ phận sản xuất." Chị ta nhỏ giọng nói.

Lông mày Ngô Kiếm nhảy lên, nghiêm trang nói: "Thì ra là chủ nhiệm Hứa à, con cháu c*̉a gia đình công nhân thì chúng tôi càng phải nên bảo vệ. Sau này có chuyện gì cứ đến phản ánh với công đoàn bọn tôi."

Hứa Mai Tử đỏ mặt, khẽ ừ một tiếng.

Trong nhà ăn, Hứa Tiểu Mãn đang ăn ngốn nghiến, kỳ thi cuối kì lần trước cô bé thi tốt, nên học kỳ này được chuyển thẳng lên lớp hai.

Giáo viên nói nếu lần sau cô bé thi tốt nữa thì sẽ được chuyển tiếp lên lớp ba.

Lúc này cô bé đang cố gắng hết sức để học hành, muốn được nhảy lớp sớm chút, để thi được công việc sớm hơn chút, sau này c*̃ng có thể kiếm được tiền nuôi gia đình.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 226


Ở bên cạnh, Hứa Nam Nam và Chu Phương đang nói về chuyện ở phòng họp vừa rồi.

Chu Phương nói: "Đừng để ý đến anh ta, anh ta suýt chút bị quét xuống vì em đấy."

"Liên quan gì đến em?" Hứa Nam Nam oan uổng nói.

"Không phải vì em thi tốt quá sao. Em biết không, bài thi c*̉a em gần như đạt điểm tuyệt đối đó. Chữ viết còn đẹp, lần thi này em có điểm cao nhất. Lãnh đạo nào ở hầm mỏ không muốn dẫn dắt công nhân viên ưu tú chứ. Cả ủy ban mỏ bọn chị c*̃ng muốn có em nữa đấy." Chu Phương cười híp mắt nói, cảm thấy có cô bạn như vậy c*̃ng rất vinh dự.

Hứa Nam Nam cảm thấy mình nằm không mà c*̃ng trúng đạn.

Ăn thêm mấy miếng, Chu Phương lại nói: "Phải rồi, hôm nay chị thấy Hứa chủ nhiệm xin nghỉ. Nghe nói là ở quê có chuyện, phải về một chuyến."

"Em còn lâu mới quan tâm những chuyện này." Hứa Nam Nam khẩy cơm. Không cần nói c*̃ng biết là đi về làm gì, chắc chắn là 'thái hậu' triệu hắn ta về.

Hứa Kiến Sinh lúc này đang ngồi trong nhà chính ở nhà, mặc cho bà c*̣ chỉ vào đầu mình chửi rủa.

Từ đầu đến cuối, hắn ta luôn không có cơ hội mở miệng.

Lần này trở về, hắn ta phát hiện không chỉ có bà c*̣ mà cả hai đứa em trai hình như c*̃ng có ý kiến rất lớn với mình. Thằng Hai hôm qua đến tìm hắn ta mà không nói một câu nào, hôm nay về nhà thì xụ mặt.

Bà cụ mắng xong, Lưu Xảo bưng ly nước cho bà ta, Từ Kiến Sinh lúc này mới nói: "Mẹ, Nam Nam thi đỗ là do tự nó đỗ được. Con không hề dính vào chút nào, con c*̃ng không có khả năng này."

"Con nhóc đó làm thế nào đỗ được tôi không quan tâm. Dù sao thể nào c*̃ng không phải là người c*̉a nhà ông Hứa chúng tôi. Nhưng nhỏ Cả và nhỏ Ba là sao. Bọn nó là học sinh trung học cơ sở, học hành lâu vậy rồi, sao không đỗ được kia chứ."

"Lúc vừa có tin tức, con c*̃ng đã nói với Hồng Hồng và Mai Tử rồi. Hai đứa nó c*̃ng có tham gia kỳ thi, nhưng không đỗ, liên quan gì đến con chứ mẹ?"

Hứa Kiến Sinh cảm thấy bực bội, hai đưa cháu gái đều đi thi, chính tụi nó không đỗ được thì hắn ta có thể làm gì được? Nếu hắn ta có cách thì chắc chắn hắn ta c*̃ng muốn để hai con bé được đổ mà.

"Hừ, không có lý nào. Con nhóc chết tiệt kia còn đỗ được, không lý nào nhỏ Cả và nhỏ Ba không đỗ được. Trong này có điều mờ ám, ai c*̃ng không tin được."

Bà Hứa vỗ bàn nói.

Hứa Kiến Hải cũng đệm vào: "Hôm qua em c*̃ng có hỏi đứa trẻ, nó nói trước khi thi chị dâu không cho bọn nó ăn no, lúc thi đói đến mức không có sức viết bài. Anh cả, mỗi năm nhà đưa không ít lương thực vào trong thành phố mà, sao lại để bọn trẻ bụng đói đi thi vậy chứ."

Trương Thúy Cầm vừa nghe vậy, lập tức ngồi xuống vỗ đùi mình: "Tạo nghiệp mà, tôi bảo sao đầu óc nhỏ Cả bọn tôi thông minh vậy, sao có thể không đỗ được chứ, chắc chắc là có lí do mà. Hóa ra là không cho nhỏ Cả nhà bọn tôi ăn cơm. Đúng là hại khổ nhỏ Cả nhà chúng tôi quá đi."

"Từ lâu tôi đã nói Lý Tĩnh không phải thứ tốt gì rồi, chỉ giỏi hại nhà ông Hứa chúng ta." Mặt bà c*̣ tức giận đến mức tái xanh.

"Anh cả à, hôm nay em c*̃ng nói vài câu lẽ phải vậy, thành tích nhỏ Ba nhà chúng em c*̃ng rất tốt, đã đổ được học việc rồi, nếu tiến thêm một bước nữa thì sẽ là công nhân chính thức, được ngồi phòng làm việc giống nhỏ Hai. Kết quả bây giờ chỉ có thể làm công nhân học việc, thế này là do ai hại?" Hứa Kiến Bình ở bên cạnh tức giận bất bình nói.

Lưu Xảo mím môi không nói gì, trên mặt cũng có chút bất mãn.

Ông Hứa thậm chí còn trốn nằm ở trong phòng nghỉ trưa.

Hứa Kiến Sinh nghe lời chỉ trích c*̉a già trẻ cả nhà, trong lòng ngột ngạt đến mức run rẩy cả lên.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 227


Cho hai đứa cháu gái đi thi, không thi đỗ sao lại thành lỗi c*̉a hắn ta. Lý Tĩnh không cho bọn nó ăn no sao? Ngày hôm đó hắn ta còn ăn no căng, cháu gái cả Hứa Hồng còn ăn nhiều hơn cả hắn ta, sao sẽ vì đói bụng mà không đỗ được.

Có vẻ như nhìn ra tâm trạng c*̉a Hứa Kiến Sinh không ổn, bà c*̣ thở dài nói: "Kiến Sinh à, mẹ c*̃ng không có ý trách con. Nhưng mà, chuyện này xác thật là con với Lý Tĩnh có lỗi với nhỏ Cả và nhỏ Ba. Đây là chuyện cả đời người mà con. Thằng Hai và thằng Ba hai ngày nay ở nhà c*̃ng không thoải mái, bọn nó đều buồn thay cho con mình. Cơ hội tốt biết bao mà. Mẹ suy tính thế này, nếu nhỏ Cả đã không đỗ được, vậy được, tiếp tục cho con bé đi học, học cho tốt, để sau này học vào được đại học. Nhưng chuyện này sau này vẫn phải do con lo cho nó. Còn nhỏ Ba ấy à, con quan tâm nó nhiều thêm chút, cố gắng hết sức để cho nó chuyển thành chính thức. Nếu như con có thể làm được những điều này thì trong lòng mẹ c*̃ng dễ chịu, có thể sống thêm được vài năm nữa."

Bà Hứa nói xong, ngồi một bên bắt đầu lau nước mắt.

Hứa Kiến Sinh nghe thấy giọng điệu bà ta lúc nói những lời này đã mềm mỏng xuống, lại còn bắt đầu khóc, trong lòng cũng không biết làm sao.

"Mẹ, mẹ yên tâm, phía Hồng Hồng con sẽ lo cho, Mai Tử con c*̃ng sẽ chăm lo cho nó."

"Ừ, mẹ biết con là đứa con có hiếu. Không uổng trước kia mẹ thương con."

Có được lời hứa c*̉a Hứa Kiến Sinh, cộng thêm Hứa Kiến Sinh cho bà Hứa ba mươi đồng tiền ngay tại chỗ, lúc này bầu không khí trong nhà mới dịu xuống.

Hứa Kiến Sinh cũng không ở nhà lâu, lơ đãng nói một tiếng với nhà rồi rời đi.

Lần này, hắn ta phát hiện ở cái nhà này khiến hắn ta cảm thấy rất khó chịu. Thậm chí sau này c*̃ng không muốn quay về nữa.

Đợi Hứa Kiến Sinh đi rồi, con cái khác c*̃ng đều ra đồng làm việc, ông Hứa mới bước ra khỏi phòng, mặc chiếc áo khoác xám, miệng thì ngậm điếu thuốc do mình cuốn.

"Bà à, bà ép Kiến Sinh như vậy làm gì, lần này không đỗ được thì có liên quan gì tới Kiến Sinh chứ?"

Bà cụ lấy ra ba mươi đồng đếm một lượt, rồi nhét vào túi trong c*̉a mình, chỉ vào ông Hứa nói: "Ông cho rằng tôi không biết à. Đây không phải vợ thằng Ba nói vậy sao, có lẽ thằng Hai c*̃ng nghĩ như vậy, hai đứa con trai đều nghĩ thế, ông nói tôi không tỏ ra một chút thì làm sao giải thích được?"

"Nhưng không cần phải ép thằng Cả như vậy mà." Ông Hứa nhiều ít c*̃ng cảm thấy có chút không thoải mái. Cho nên vừa rồi mới trốn ở trong phòng.

"Tôi không ép nó thì thằng Hai với thằng Ba nghĩ thế nào. Con trai lớn cả rồi, chúng ta không quản được. Ban đầu nếu không phải tôi đưa mấy đứa con c*̉a thằng Hai và thằng Ba đến thành phố thì hai nhà bọn nó những năm nay có thể nghe lời chúng ta như thế sao? Kiến Sinh hộ khẩu thành phố, không chăm sóc được chúng ta. Sau này chúng ta vẫn phải dựa vào nhà thằng Hai và thằng Ba dưỡng già cho chúng ta. Nếu không phải tôi làm cho thằng Hai với thằng Ba nghe lời thì ông còn có thể thoải mái ngồi trong nhà như thế à? Sớm đã phải ra đồng kiếm công điểm rồi."

Ông Hứa không nói được gì.

Ông ta thở dài: "Giá như ban đầu đối xử với nhỏ Hai và nhỏ Tư tốt chút..."

Nói gì c*̃ng đã quá muộn.

"Đồng chí Hứa Nam Nam, tôi trịnh trọng xin lỗi cô về chuyện sáng nay. Tôi hy vọng cô có thể tha thứ cho tôi."

Buổi chiều trước khi bắt đầu làm việc, Ngô Kiếm chặn Hứa Nam Nam ở cửa phòng họp.

Hứa Nam Nam sửng sốt: "Cái gì?"

Người này có bệnh vặt phải không, buổi sáng còn đối chọi gay gắt với cô, sao mới qua thời gian bữa cơm đã thay đổi tính tình, uống nhầm thuốc rồi à.

Ngô Kiếm mỉm cười, vẻ mặt lịch sự. "Tôi nói là tôi xin lỗi cô, hy vọng cô có thể bỏ qua cho tôi."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 228


Sau này hi vọng có cơ hội được nghiên cứu thảo luận về vấn đề tư tưởng với cô."

Hứa Nam Nam sững sờ.

Cô nhớ trước kia cô từng xem một bộ phim truyền hình về thời đại này, trong đó lúc nam chính tỏ tình với nữ chính, c*̃ng dùng lời nói cực kỳ kín đáo, gì mà c*̀ng nhau học tập về tư tưởng tiến bộ, c*̀ng nhau thảo luận về lý tưởng.

Phổ biến chút là muốn c*̀ng em c*̀ng nhau ngắm trăng ngắm sao, bàn về triết lý sống c*̉a đời người.

Nói ngắn gọn chính là, tôi muốn yêu đương với em. Hứa Nam Nam thà tin mình nghĩ nhiều quá, chứ cơ thể này chỉ mới mười sáu thôi...

"Tôi chấp nhận lời xin lỗi." Hứa Nam Nam gật đầu một cách nghiêm túc: "Dù sao thì chuyện xảy ra sáng nay quả thật là do anh sai. Mong rằng sau này anh có thể sửa chữa. Còn về c*̀ng thảo luận tư tưởng thì không cần thiết, tôi rất bận." Toàn thân nổi hết da gà ôm sổ ghi chép đi vào trong phòng họp.

Ngô Kiếm nhìn theo bóng lưng của cô, siết chặt bàn tay đang cầm cuốn sổ c*̉a mình.

Hứa Mai Tử ngồi trong góc, cắn môi nhìn về phía Hứa Nam Nam.

Lúc nãy khi Ngô Kiếm nói chuyện với Hứa Nam Nam, chị ta nhìn thấy hết. Chị ta không hiểu, vì sao Ngô Kiếm lại tìm Hứa Nam Nam nói chuyện, rõ ràng lúc sáng anh ta vẫn còn rất ghét Hứa Nam Nam mà.

Cảm nhận được tầm mắt của Hứa Mai Tử, Hứa Nam Nam ngẩng đầu lên nhìn, sau đó cầm bút ngẩn người nhìn vào quyển sổ. Cô đang suy nghĩ lúc nào đến nhà ông Vu một chuyến, giải quyết về chuyện nhà cửa, sớm chút có nhà riêng c*̉a mình để có thể mở lửa ăn thịt. c*̃ng không biết có chuyện gì mà hai ngày nay cơm nước ở nhà ăn càng lúc càng tệ. Ừm, còn chuyện hộ khẩu c*̉a Tiểu Mãn nữa, đến lúc đó Tiểu Mãn c*̃ng có thể được ăn lương thực cung ứng.

Hứa Kiến Sinh lúc từ nông thôn trở về thị trấn thì đã sắp tới lúc tan tầm. Hắn ta cũng không về nhà mà đến hầm mỏ để xem tình hình công việc. Nhiều năm qua hắn luôn làm hết sức hết mình, rất ít khi xin nghỉ phép. Nhưng lần này liên tiếp về quê nhà, khiến cho hắn ta chểnh mảng chuyện ở hầm mỏ.

Khi đi ngang qua ủy ban mỏ, Chu Phương đang dẫn đám người Hứa Nam Nam đến mấy phòng làm việc ở hầm mỏ để làm quen với tình hình.

Hứa Kiến Sinh cũng nhìn thấy Hứa Nam Nam ở bên trong đám người, cô bím tóc tết, mặc quần áo lao động màu xanh xám gọn gàng, mặt mày hồng hào và đôi má bầu bĩnh. Thoạt nhìn dáng vẻ trông rất khỏe mạnh, khác hẳn khuôn mặt luôn vừa vàng vừa gầy trong trí nhớ.

Lúc Chu Phương nhìn thấy Hứa Kiến Sinh, trong lòng chị ấy có phần không muốn chào hỏi, trước kia cảm thấy chủ nhiệm Hứa là một người vô c*̀ng chính trực, bây giờ thấy hắn ta đối xử với Hứa Nam Nam như vậy, chị ấy chỉ cảm thấy hắn ta là người cực kỳ hồ đồ. Nhưng ngại vì phép lịch sự, chị ấy vẫn chào hỏi: "Chủ nhiệm Hứa, đến hầm mỏ à."

Hứa Kiến Sinh gật đầu nói: "Các cô c*̃ng đến mỏ à?"

"Đúng vậy, bọn họ sau này đều sẽ là công nhân phục vụ trong hầm mỏ, phải làm quen nơi đây, tôi đưa bọn họ đi xem xung quanh." Rồi lại giới thiệu với mọi người: "Đây là chủ nhiệm Hứa, phụ trách sản xuất của hầm mỏ, sau này nếu có chuyện liên lạc với công nhân hầm mỏ thì tìm đến chủ nhiệm Hứa c*̃ng được."

Tám người trẻ tuổi lập tức gọi lớn: "Xin chào, chủ nhiệm Hứa."

Hứa Kiến Sinh gật đầu, lại liếc nhìn Hứa Nam Nam.

Hứa Nam Nam c*̃ng giống như những người khác, cô không hề nhìn ngang, chẳng hề có cảm xúc nên có khi một người nhìn thấy cha ruột c*̉a mình.

Nhìn thấy con gái mình như vậy, trong lòng Hứa Kiến Thành có chút buồn rầu, hắn ta gật đầu rồi rời đi.

Ngô Kiếm quay đầu lại nhìn Hứa Nam Nam, khóe miệng hơi mỉm cười, vừa rồi anh ta có thấy chủ nhiệm Hứa vẫn luôn nhìn về phía Hứa Nam Nam.

Những người khác thì không cảm thấy gì.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 229


Dẫu sao lãnh đạo ở hầm mỏ rất nhiều, chỉ mấy ngày ở ủy ban mỏ mà đã nhìn thấy không ít lãnh đạo, Cao Yến Sơn - quản lý mỏ còn từng đích thân nói chuyện với bọn họ nữa.

Buổi chiều sau khi tan tầm, Hứa Nam Nam là người đầu tiên thu dọn đồ đạc chuẩn bị rời đi.

Ngô Kiếm ngăn cô lại: "Đồng chí Hứa Nam Nam, tôi thấy giữa chúng ta có chút hiểu lầm, lát nữa c*̀ng đến phòng ăn ăn cơm đi, chúng ta hãy c*̀ng nhau nghiên cứu thảo luận, hóa giải hiểu lầm, cô cảm thấy thế nào?"

Nói xong, anh ta còn tỏ ra vô c*̀ng lịch sự lấy tay nâng khung mắt kiếng c*̉a mình lên.

Thời này những người đeo kính đều là những người trí thức. Người nào mà có đeo mắt kính trên mắt thì rất dễ tìm được người yêu.

Hứa Nam Nam quay đầu nhìn Hứa Mai Tử, cô gái đó lúc này đang có chút ai oán nhìn về phía cô đấy.

"À, tôi cảm thấy anh và đồng chí Hứa Mai Tử hẳn sẽ có nhiều chủ đề, và c*̀ng chung chí hướng với nhau hơn. Tôi phải đi đón em gái tôi tan học, không có thời gian c*̀ng anh nghiên cứu thảo luận đâu."

Nói xong thì ôm đồ đi xuyên qua bên cạnh Ngô Kiếm.

Ngô Kiếm vừa định rời đi thì Hứa Mai Tử đi tới.

"Cán sự Ngô, anh và chị gái tôi làm hòa rồi sao?" Chị ta quan tâm hỏi.

Ngô Kiếm cười nói: "Giữa chúng tôi không có mâu thuẫn gì cả, chỉ là có chút hiểu lầm nhỏ với nhau mà thôi. Tôi cảm thấy giai cấp công nhân chúng ta nên có bụng dạ khoan dung rộng rãi, hẳn đồng chí Hứa Nam Nam cũng có, cô ấy sẽ không so đo mâu thuẫn trước kia c*̉a chúng tôi."

Hứa Mai Tử lắc đầu thở dài: "Tính tình của chị tôi có chút không tốt, không thì bác trai và bác dâu tôi c*̃ng sẽ không cắt đứt quan hệ với chị ấy."

Nghe thấy cô ta nói vậy, mắt Ngô Kiếm nheo lại, nụ cười trên mặt có chút cứng đờ: "Đồng chí Hứa Nam Nam đã cắt đứt quan hệ với gia đình rồi sao?"

Hứa Mai Tử che miệng, tỏ ra mình vừa lỡ lời, nhìn trái nhìn phải rồi nói nhỏ: "Tôi chỉ nói với anh thôi đó, thật ra đây c*̃ng không phải chuyện bí mật gì, người trong mỏ biết rất nhiều, chị ấy từ nhỏ không được yêu thích, bà nội, bác cả và bác dâu tôi đều không thích chị ấy. Tính tình chị ấy c*̃ng vô c*̀ng phản nghịch, năm ngoái còn tự mình dọn ra ngoài, bác tôi dứt khoát cắt đứt quan hệ với chị ấy luôn, còn viết giấy cam đoan sau này sẽ không để ý đến chị ấy nữa. Ôi, c*̃ng không biết rốt cuộc chị ấy nghĩ gì mà tính tình bướng bĩnh đến thế. Nếu chị ấy nói chuyện khó nghe với anh thì anh đừng so đo với chị ấy nhé, tính tình chị ấy cả nhà ai c*̃ng biết rõ cả…"

Ngô Kiếm vểnh môi cười: "Thì ra là chuyện là thế này. Chẳng trách thái độ trước đó c*̉a đồng chí Hứa Nam Nam lớn lối như vậy..."

Hai mắt Hứa Mai Tử long lanh: "Chuyện trước đó tôi còn chưa cảm ơn anh, không thì vậy đi, chúng ta c*̀ng đến nhà ăn ăn cơm nhé, coi như là tôi cảm ơn anh. Bác cả tôi thường dạy chúng tôi phải luôn biết ăn cám trả vàng."

"Vậy được, vậy tôi c*̃ng không khách sáo với đồng chí Hứa Mai Tử."

Hứa Nam Nam còn không biết lần này Hứa Mai Tử nhìn chung đã làm được một chuyện tốt. Lúc này cô đang ở nhà ăn ăn cơm c*̀ng với Chu Phương, Hứa Tiểu Mãn thì vừa ăn vừa đọc sách bên cạnh.

Hứa Nam Nam gắp thức ăn cho cô bé, nhìn thức ăn càng ngày càng ít ở trong bát, cô cảm thấy gần đầy dầu mỡ ít đi rất nhiều.

Cô nhớ năm trước, cơm ở hầm mỏ thỉnh thoảng còn có hai món mặn, bây giờ mỗi ngày chỉ có một món mặn. Hơn nữa bánh bao bánh ngô c*̃ng bất kể có đủ hay không, chia khẩu phần chỉ một người được hai cái. Tính ra c*̃ng chỉ có ba lạng thức ăn.

Nghe cô phàn nàn, Chu Phương nói: "Em phải biết thỏa mãn, c*̃ng chỉ có phụ nữ độc thân như chúng ta, chỉ lo miếng ăn một mình không phải lo cho cả nhà mới được thế này."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 230


Có những công nhân già ở hầm mỏ mình phải nuôi cả một gia đình. Mỗi ngày có thể ăn no bụng một nửa là không tệ rồi."

Hứa Nam Nam thực sự không có ý thức tự giác này.

Bởi có Taobao nên từ sau khi cô đến đây chưa bao giờ chịu đói, lúc muốn ăn thịt thì trực tiếp vào trong Taobao mua, cuộc sống tuy rằng không thoải mái như lúc ở thế kỷ 21 nhưng tốt xấu gì c*̃ng không lo về ăn uống.

Chu Phương chỉ vào một người đàn ông trung niên đang ngồi vùi đầu ăn cơm bên bàn cách đó không xa: "Đó là ông Tương, đến hầm mỏ được hơn mười năm rồi, nuôi một lũ trẻ, còn đều là ăn lương thực cung ứng. Chút lương thực cung ứng đó căn bản không đủ ăn, phiếu lương thực mỗi tháng đều phải trợ cấp cho nhà, ông ấy buổi trưa hàng ngày chỉ ăn chút cơm chan canh, ngay cả rau c*̃ng không nỡ múc. Công nhân giống như ông ấy ở hầm mỏ chúng ta nhiều lắm. Còn có Ngô Tình ở ký túc xá của chúng ta đấy, em trai em gái trong nhà nhiều, mỗi tháng vừa phát xuống lương thực cung ứng là bị mẹ em ấy lĩnh về nhà ngay. Một tháng ăn chẳng được mấy bữa cơm no."

Hóa ra công nhân không phải ai c*̃ng được ăn no uống đủ.

"Không phải hầm mỏ là nơi có phúc lợi tốt nhất sao? Hẳn lương thực phải đủ chứ ạ?" Hứa Nam Nam hỏi.

"Sao mà đủ, c*̃ng chỉ hầm mỏ chúng ta, đổi thành công xưởng khác, một ngày được ăn một cân lương thực là phải tạ ơn trời đất rồi."

Chu Phương ăn từng ngụm lớn xong cơm: "Gắng sức ăn đi, chị thấy lần này còn phải không đủ ăn tiếp đấy. Năm ngoái c*̃ng như thế này, ban đầu c*̃ng ăn ngon, qua một thời gian thì không có để ăn, phải thắt lưng buộc bụng. Đến khi đó có lẽ chúng ta còn phải ra bên ngoài nhà hàng quốc doanh ăn thêm đấy."

Hứa Nam Nam nghe về chuyện này, trong lòng cảm thấy có chút nặng trĩu. Ở thế kỷ 21 kiểu nào c*̃ng sẽ được ăn no căng bụng. Thời đại này, công nhân trong thành phố còn phải thắt lưng buộc bụng, nói chi đến những nơi khác.

Quên đi, không nghĩ nữa, kiểu đại sự quốc gia này c*̃ng không đến lượt cô nhọc lòng.

Ngày hôm sau lúc bắt đầu làm việc, Hứa Nam Nam phát hiện vị cán sự Ngô đó cuối c*̀ng c*̃ng không đến tìm cô nghiên cứu thảo luận triết lý sống gì đó nữa. Trái lại thì ‘liếc mắt đưa tình’ với Hứa Mai Tử.

Ngay cả Chu Phương cũng nhìn ra được chút manh mối, còn đoán rằng chắc là ngày đầu tiên Ngô Kiếm đã ưng ý Hứa Mai Tử, nếu không thì c*̃ng sẽ không anh hùng cứu mỹ nhân.

Hứa Nam Nam không tiện kể ra chuyện trước đó người ta còn muốn tìm cô để bàn bạn về triết lý sống đời người, chỉ có thể cười ha hả, coi như là ngầm thừa nhận suy nghĩ c*̉a chị ấy.

Vài ngày sau, đám người Hứa Mai Tử c*̃ng đã kết thúc học tập ở ủy ban mỏ, bắt đầu bước vào công việc công tác tuyến đầu sản xuất.

Còn những người ngồi làm việc trong phòng làm việc như Hứa Nam Nam thì vẫn phải tiếp tục học tập. May mà không cần phải cả ngày nghe giảng về điều lệ quy định và tư tưởng tiên tiến của giai cấp công nhân như trước nữa.

Quản lý mỏ Cao lên tiếng cho mấy người bọn họ được bắt đầu gánh vác chút công việc c*̉a ủy ban mỏ, coi như làm quen trước công việc ở hầm mỏ.

Hứa Nam Nam nghi ngờ đó là lạm dụng công nhân để làm việc cho ủy ban mỏ, đương nhiên cô c*̃ng dại gì vạch trần 'âm mưu' của quản lý mỏ Gao, nhưng cô lại gặp được phó quản lý mỏ Lý Thành Văn.

Lúc Lý Thành Văn nhìn thấy cô thì tỏ ra rất thản nhiên. Không hề nhìn ra hai người có quen biết với nhau. Càng không ai biết Hứa Nam Nam nhờ đi cửa sau c*̉a anh ấy mới vào được hầm mỏ.

Không để ý đến sự phát hiện của Hứa Nam Nam, Lý Thành Văn gần đây thường đến phòng làm việc c*̉a quản lý mỏ, mỗi lần đều luôn cau chặt mày, dáng vẻ tâm sự nặng nề.

Ngay cả quản lý mỏ Cao dường như cũng có chút tâm sự.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 231


Chịu ảnh hưởng từ mấy vị quản lý, gần đây những người ở hầm mỏ nói chuyện c*̃ng không dám lớn tiếng.

Cuối cùng cũng đến kỳ nghỉ, Hứa Nam Nam vội vàng dẫn theo Tiểu Mãn mang theo năm ống mì sợi và một hũ sữa bột dành cho người lớn tuổi, đi đến nhà Vu Đông Lai.

"Nam Nam và Tiểu Mãn đến à!"

Thấy hai chị em lại tới cửa, Vu Đông Lai rất vui mừng, nhanh chóng cho hai đứa nhỏ vào. Thấy Hứa Nam Nam lại cầm mì sợi và sữa bột đến, ông ấy nói: "Sao cháu lại cầm theo nhiều đồ tới như thế làm gì. Cháu còn phải nuôi Tiểu Mãn, tiết kiệm một chút đi."

Bởi vì nhà đã quyết định cho hai chị em Hứa Nam Nam ở, thế nên bây giờ Vu Đông Lai c*̃ng coi hai đứa trẻ này như những người thân trong gia đình của mình.

Thậm chí còn cân nhắc, đến lúc thời cơ chín muồi sẽ nhắc thử, xem hai đứa trẻ có muốn làm cháu gái c*̉a bọn họ không, sau này sẽ là cháu gái c*̉a nhà ông Vu.

Tất nhiên, lúc này ông ấy vẫn ngại nói ra, tránh cho hai đứa Nam Nam cảm thấy mình đang ép bọn họ đền ơn trả nghĩa.

Hứa Nam Nam đặt mì sợi lên bàn: "Bà Vu dạ dày không tốt, thường xuyên uống cháo c*̃ng không ngon ạ. Thỉnh thoảng ăn chút mì sợi, vị ngon mà c*̃ng dễ tiêu hóa ạ."

"May nhờ các cháu quan tâm thế này." Vu Đông Lai rất vui, đi rửa trái cây cho hai đứa trẻ ăn.

Bà Vu cũng bước ra khỏi phòng, đây còn là lần đầu tiên Hứa Nam Nam nhìn thấy bà ấy xuống giường.

"Bà Vu, bà có thể xuống giường được ạ?"

"Qua năm có thể xuống được giường. Ông Vu cháu còn dẫn bà ra ngoài đi dạo một vòng đấy." Bà Vu cười đầy hiền từ nói.

Bà ấy cảm thấy mình có thể hồi phục nhanh chóng thế này là nhờ có hai đứa trẻ này. Lúc đón tết, vì nhờ có hai đứa trẻ này đến nhà ăn cơm, tâm trạng bà tốt lên rất nhiều, thân thể cũng từ từ hồi phục lại theo.

Bà Vu đi tới, sờ sờ đầu của hai đứa trẻ nói: "Sao lâu vậy không đến nhà chơi."

Hứa Nam Nam cười nói: "Sau năm mới là cháu bắt đầu chuẩn bị cho kỳ thi tuyển công nhân ạ, cháu đỗ rồi thì sau đó phải về quê để chuyển hộ khẩu, sau đó lại phải đến ủy ban mỏ học tập, hôm nay mới được nghỉ ạ."

Vu Đông Lai lập tức nắm bắt được trọng điểm: "Cháu đỗ rồi sao? Đỗ được nhận làm công nhân chính thức c*̉a hầm mỏ sao?"

"Dạ, " Hứa Nam Nam gật đầu, mỉm cười nói: "Làm ở bộ phận vật tư ạ."

"Đứa nhỏ này thật đúng là có triển vọng." Vu Đông Lai vỗ tay, mặt nở nụ cười đầy nết nhăn.

"Nam Nam, cháu đúng là giỏi giang, có thể đỗ được công việc tốt như vậy." Bà Vu cũng cười híp cả mắt, trong mắt mang theo vài phần tự hào cùng vui mừng.

Hứa Nam Nam khiêm tốn nói: "Có lẽ c*̃ng do cháu may mắn ạ, vừa vặn biết được những câu hỏi đó."

"Vậy sao không thấy người khác c*̃ng biết chứ? Thế này phải là chính bản thân mình nỗ lực mới được như thế. Ông sớm đã nhìn ra được, cháu là đứa bé chăm chỉ." Vu Đông Lai cười nới.

Ông ấy lại nghĩ tới cái gì đó: "Phải rồi, hộ khẩu cháu chuyển rồi, vậy căn nhà có phải c*̃ng nên lo liệu không?"

Hứa Nam Nam đỏ mặt: "Cháu định thế đó ạ, đợi cháu sang tên nhà xong thì sẽ chuyển hộ khẩu c*̉a Tiểu Mãn vào c*̀ng với cháu, sau này Tiểu Mãn c*̃ng có thể được ăn lương thực cung ứng."

Thật ra, cho dù không có lương thực cung ứng cho Tiểu Mãn thì cô c*̃ng nuôi nổi cô bé, nhưng cô bé Tiểu Mãn chung quy c*̃ng còn nhỏ, không yên tâm được, một mình cô nuôi hai người quá mệt. Bất kể thế nào thì hộ khẩu c*̉a Tiểu Mãn vẫn phải chuyển sang đây.

Bà Vu nhìn Vu Đông Lai rồi nói: "Ông Vu, mau chóng làm xong chuyện này đi, làm xong rồi thì hai chị em nó c*̃ng dọn đến sớm hơn."

Vu Đông Lai gật đầu: "Hay là hôm nay các cháu dọn đến đi, đợi ngày mai c*̣c bất động sản làm việc thì ông đi lo liệu."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 232


"Chuyển đến là tốt, sau này có thể thường xuyên đến thăm ông bà rồi." Bà Vu cười nói.

Hứa Nam Nam cười lộ ra hai cái lúm đồng tiền nhỏ: "Bà Vu, nếu bà không chê thì sau này mỗi ngày chúng cháu sẽ đến quấy rầy bà."

Hứa Tiểu Mãn mắc cỡ nói: "Cháu còn có thể kể chuyện cho bà Vu nghe. Bây giờ cháu biết được nhiều mặt chữ rồi ạ." Cô bé vô c*̀ng thích bà c*̣ hiền từ này.

Bà Vu rất vui vẻ, mím môi cười, bàn tay chốc chốc sờ đầu của Hứa Nam Nam, chốc chốc lại sờ đầu c*̉a Hứa Tiểu Mãn: "Được, được, không quấy rầy, bà ngày ngày chỉ mong có người chơi c*̀ng thôi."

Vu Đông Lai đã lâu không thấy bạn già mình vui vẻ như vậy, còn giữ chị em Hứa Nam Nam ở lại ăn tối, vừa vặn buổi chiều kéo mì ăn.

Tương tự làm ăn với mì sợi, ngon không gì sánh bằng.

Nói ra là Hứa Nam Nam đã thấy thèm ăn rồi.

Buổi trưa cơm nước xong, bà cụ định đi ngủ trưa, Vu Đông Lai đưa chìa khóa cho hai chị em Hứa Nam Nam, bảo hai người đến dọn dẹp nhà cửa để có thể chuyển đến bất cứ lúc nào. Việc chuyện nhượng tên nhà thì giao cho ông ấy đi làm.

Hứa Nam Nam nhận được chìa khóa, trong lòng không khỏi cảm khái, cô cuối c*̀ng c*̃ng đã có nhà rồi, có được một ngôi thuộc về mình ở thời đại xa lạ này.

Đây là lần đầu tiên Hứa Tiểu Mãn đến ngôi nhà mai sau này c*̉a mình.

Bước vào sân nhỏ, cả người cô bé hưng phấn không thôi.

"Chị, chị ơi, sau này chúng ta thật sự có thể sống ở đây sao?" Hứa Tiểu Mãn hỏi, đây là lần đầu tiên cô bé sống trong một ngôi nhà đẹp như thế này.

Hứa Nam Nam nói: "Tiểu Mãn, ở đây có hai phòng. Chị định sau này hai chúng ta ở một phần, rồi sau này xem thử ông Vu và bà Vu có muốn đến ở không. Nhà này dù sao c*̃ng là hai ông bà cho chúng ta, chúng ta không thể quên gốc."

Cho dù Vu Đông Lai không nói thì Hứa Nam Nam cũng biết cô tiếp nhận căn nhà này tương đương với việc phải tiếp nhận một phần trách nhiệm. Trong lòng cô cũng rõ, căn nhà tốt thế này, nào chỉ có chút thứ là có thể đổi được chứ.

Hứa Tiểu Mãn gật đầu: "Dạ, chị ơi em biết rồi, hai ông bà Vu là người tốt, bà Vu tốt lắm ạ, em c*̃ng muốn sống c*̀ng với họ."

Thấy Hứa Tiểu Mãn hiểu chuyện như vậy, Hứa Nam Nam rất vui mừng. Cô không cầu mong mai sau Hứa Tiểu Mãn trở nên giỏi giang thế này. Nhưng nhân cách nhất định phải hoàn mỹ, tuyệt đối đừng nên học theo những người nhà ông Hứa.

"Hai ông bà còn chưa chắc có đến không, đợi chúng ta thu xếp xong thì hỏi thử."

Thật ra nhà cửa c*̃ng không cần dọn dẹp gì, Vu Đông Lai thỉnh thoảng sẽ qua nhà dọn dẹp, có người dọn dẹp thì nhà cửa c*̃ng không dễ hỏng hóc.

Điện nước trong nhà cũng dùng được, chỉ cần bỏ chút đồ dùng gia đình vào trong nhà là có thể vào ở được.

Mãi đến khi mặt trời sắp lặn, cả hai mới dọn dẹp sạch sẽ từ trong ra ngoài.

"Là ông Vu à?" Hai chị em vừa định rời đi thì có người đẩy cửa sân nhỏ ra.

Đó là một người tầm trên dưới năm mươi tuổi, mặt vuông vúc, dưới mắt có bọng mắt hơi to. Nhìn thấy hai chị em Hứa Nam Nam ở trong sân, bà ta tỏ vẻ ngạc nhiên: "Các người là ai, ở đây làm gì vậy?"

Hứa Nam Nam chưa bao giờ gặp người này: "Chúng cháu đang dọn dẹp ở đây, ông Vu cho bọn cháu ở nhà này ạ."

"Cái gì, cho các người ở?"

Vẻ mặt người phụ nữ lập tức trở nên kích động, bà ta đẩy cửa bước vào rồi nhìn từ trong ra ngoài. Ngôi nhà đẹp biết mấy, ông Vu vẫn luôn không ở, c*̃ng không cho người khác ở. Chớp mắt thế là cho hai đứa trẻ này vào ở.

Người phụ nữ đó phòng bị nhìn hai chị em Hứa Nam Nam: "Các người có quan hệ gì với ông Vu, sao ông ấy lại cho hai người vào đây ở? Có phải các người lừa ông ấy không hả?"

Hứa Nam Nam cảm thấy người này có chút khó hiểu, cô nhíu mày nói: "Thím là ai ạ? Chúng cháu không quen thím."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 233


"Hừ, tôi ở c*̀ng một đơn vị với ông Vu, có tình cảm qua lại nhiều năm. Con người ông Vu thành thật, chắc chắn là các người đã lừa gạt ông ấy. Tôi nói cho các người biết, căn nhà này không thể cho các người ở, sao ông Vu sẽ cho các người vào ở chứ?"

"Nếu thím không tin thì đi hỏi ông Vu đi ạ. Chúng cháu muốn đi ra, phải khóa cửa, thím có đi không?" Hứa Nam Nam lười phải nói chuyện với người như vậy. Nếu bà ta có thái độ tốt chút thì cô còn có thể giải thích rõ chút. Nhưng bộ dạng bà ta khó chịu hệt như là cô cướp nhà c*̉a bọn họ vậy.

Hứa Nam Nam kéo Hứa Tiểu Mãn đi ra ngoài, người phụ nữ cũng vội vàng đi ra ngoài, vừa đi vừa truy hỏi: "Đừng có đi, nói cho rõ, nhà này sao lại cho các người ở. Căn nhà lớn thế này, nhà các ngươi có bao nhiêu người."

"Thím à, thím muốn điều tra hộ khẩu à, đây không phải là việc c*̉a cảnh sát sao?" Hứa Nam Nam đáp lại một tiếng không mặn không nhạt rồi trực tiếp khép cửa khóa cạch lại một tiếng.

"Tiểu Mãn, chúng ta đi thôi." Nói xong thì lôi kéo Hứa Tiểu Mãn Mãn đi thẳng về phía hầm mỏ.

Người phụ nữ tức giận đi theo vài bước rồi đột nhiên dừng lại, sau đó rẽ vào một góc, đi đến nhà Vu Đông Lai.

Hứa Nam Nam đi được nửa đường, cảm thấy chuyện này có chút không yên tâm, thế là quyết định vẫn nên đi tìm Vu Đông Lai nói về chuyện này. Mới đi đến cổng sân đã nghe thấy tiếng nói om sòm.

"Ông Vu, nhà các người chiếm nhiều nhà như vậy làm gì, căn nhà đó để trống bao năm, ông không cho người khác ở, bây giờ đột nhiên cho hai cô gái trẻ vào ở, ông già nên hồ đồ rồi phải không? Ông không cần căn nhà đó thì trước kia nên cho bọn tôi ở chứ, con trai ông đã chết nhiều năm thế rồi, ông còn giữ lại nhà cửa làm gì?"

"c*́t, c*́t đi cho tôi, chuyện nhà họ Vu chúng tôi không đến lượt cô nhúng tay vào. Lý Kim Hoa, cho dù tôi đã về hưu rồi thì c*̃ng vẫn là người ở xưởng, nếu thật sự không được thì chúng ta đi tìm ủy ban xưởng phân xử. Nếu cô còn không phục thì chúng ta đi tìm chủ tịch huyện nói chuyện luôn. Nhà c*̉a Vu Đông Lai tôi, tôi thích cho ai thì cho. Lúc đó chủ tịch huyện còn không nói gì, người ta cho phép Vu Đông Lai tôi có căn nhà này đấy, sao nào? Đây là nhà của con trai tôi!"

Hứa Nam Nam nghe thấy giọng nói giận dữ c*̉a Vu Đông Lai, lập tức chạy vào: "Ông Vu…"

Lại nhìn người phụ nữ tên là Lý Kim Hoa kia: "Thím ra ngoài ngay đi, đừng ở trong đây ầm ĩ quấy phá sự nghỉ ngơi c*̉a ông Vu và bà Vu. Nếu không cháu đi báo cảnh sát đấy."

"Có giỏi thì cô đi tìm đi, hai vợ chồng Vu Đông Lai chiếm nhiều nhà như vậy. Rõ là kiểu tư bản chủ nghĩa, tôi nhất định phải tố cáo."

Vu Đông Lai vừa nghe lập tức cầm chổi muốn đuổi bà ta đi: "Cô đi tố cáo đi, có tố cáo chủ tịch huyện c*̃ng thế thôi."

Lý Kim Hoa thấy ông ấy đã lấy chổi ra để đuổi đi, trong lòng c*̃ng thấy có phần chột dạ: "Vu Đông Lai, ông chờ đó!"

Nói xong thì thở phì phì đập cửa đi ra ngoài.

Nhìn thấy người đó đi rồi, Vu Đông Lai mới thở hổn hển bước vào nhà, bà Vu đang ngồi lo lắng ở trên ghế sô pha.

"Cô ta đi chưa?"

Vu Đông Lai nói: "Không sao đâu, đi rồi." Sau đó quay đầu nhìn hai chị em Hứa Nam Nam: "Sao bọn cháu lại quay lại?"

Hứa Nam Nam cảm thấy hơi áy náy, cô không biết rằng người phụ nữ đó lại thực sự chạy đến tìm ông Vu để làm ầm lên, trông bà Vu có vẻ như còn bị kinh sợ: "Ông Vu, cháu xin lỗi, vừa rồi người đó nhìn thấy cháu và Tiểu Mãn ở trong nhà, chạy đến hỏi cháu, lúc đó cháu không thèm để ý đến bà ta."

Sớm biết vậy, khi nãy tự cô đã giải quyết luôn rồi, còn phải để hai người già ông bà Vu chịu tội như vậy.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 234


Vu Đông Lai xua tay: "Không sao, con người cô ta là như vậy, suốt mấy năm nay cứ luôn nhìn chằm chằm căn nhà đó. Nam Nam à, ông nói thật với cháu, người nhìn chằm chằm căn nhà đó không chỉ có một Lý Kim Hoa vừa nãy, ai c*̃ng nhìn chằm chằm cả đấy. Đều muốn ở trong ngôi nhà rộng rãi đó."

Hứa Nam Nam biết sự thật về sự khan hiếm nhà cửa ở thị trấn bây giờ, một đại gia đình ở trong một gian phòng, chỉ kéo một cái rèm, ba đời ở chung một phòng c*̃ng có nữa. Cho nên lúc đầu cô nhìn thấy căn nhà Vu Đông Lai cho mình thì mới vui mừng như thế.

Cô thích căn nhà rộng rãi, sạch sẽ, cô không muốn chen chúc với nhiều người.

Thấy Hứa Nam Nam không nói chuyện, bà Vu tưởng cô bị dọa sợ hãi, cười nói: "Đừng nghe lời hù dọa c*̉a ông ấy, những người đó có muốn cũng vô dụng. Căn nhà này c*̉a ông bà hồi đó là do chủ tịch huyện nói cho phép giữ lại. Không ai có thể cướp được."

Trên thật tế, căn nhà này theo lý là phải tịch thu thành c*̉a công, dù sao hai vợ chồng nhà họ Vu lúc đó còn làm công nhân ở xưởng, xưởng c*̃ng sắp xếp nhà cửa để ở, căn nhà đó hoàn toàn không cần dùng đến. Nhưng năm đó, con trai hai người vẫn còn, bọn họ muốn giữ lại cho con trai sau này kết hôn.

Có con trai đi lính, hơn nữa còn là sĩ quan, nhiều ít c*̃ng phải chăm sóc quan tâm đôi chút.

Sau này, con trai hai người hy sinh, huyện muốn thu hồi căn nhà lại, lúc đó bà cụ đã ngất xỉu. Căn nhà này đối với bà ấy không chỉ là ngôi nhà, mà còn là thứ tưởng niệm duy nhất về con trai mình.

Vu Đông Lai dứt khoát viết một phong thư cho thủ trưởng của con trai lúc đó, nói ra tình hình trong nhà, lúc ấy thủ trưởng đó rất tức giận, các chiến sĩ vừa hi sinh là đã đến cướp nhà cửa c*̉a chiến sĩ, đây không phải là làm người ta thất vọng sao. Cho nên thủ trưởng đó đã đích thân gọi điện cho chủ tịch huyện khi đó để giữ căn nhà lại.

Cho nên căn nhà này vẫn luôn để trống bao năm nay, không ai dám thò tay vào. c*̃ng có người thèm muốn, đợi vợ chồng nhà họ Vu chết thì đương nhiên căn nhà này sẽ đến tay mình.

Nhắc đến sự kiện năm đó, bà Vu vẫn bật khóc.

"Ông Vu c*̃ng muốn để bà vào nhà đó ở, dọn ra khỏi căn nhà này cho các đồng chí khác vào ở. Nhưng bà không nỡ đi. Căn nhà này là nơi con trai bà lớn lên, bà ở đây luôn có thể nhớ về chuyện lúc nhỏ c*̉a thằng bé. Bà chừng này tuổi rồi, c*̃ng không sống được mấy năm nữa, không muốn quan tâm đến những người khác."

Vu Đông Lai nói: "Không chuyển đi thì không chuyển đi, đây là căn nhà do xưởng sắp xếp cho chúng ta, có phải là chúng ta cướp đâu. Xưởng không bảo chúng ta chuyển đì thì việc gì phải chuyển đi vì những người đó. Ở đây rất tốt. Căn nhà đó bây giờ để hai chị em Nam Nam ở c*̃ng rất tốt. Nhà c*̉a con trai chúng ta, tuyệt đối không cho những người rắp tâm bất chính vào ở."

"Ông Vu, hai ông bà yên tâm, cháu nhất định sẽ chăm sóc tốt cho căn nhà đó, sẽ không để hư hỏng chút nào đâu ạ." Hứa Nam Nam nghiêm túc bảo đảm.

Căn nhà giữ lại được sau bao nhiêu trắc trở, cho dù ông bà Vu không nói nhưng cô c*̃ng sẽ bảo vệ nó.

Trên khuôn mặt gia nua c*̉a Vu Đông Lai mang theo mấy phần vui mừng và thanh thản: "Các cháu c*̃ng đừng lo, có chuyện gì thì đến tìm ông, ông sẽ đi nói. Xem thử ai dám cướp lấy."

Hứa Nam Nam cười nói: "Ông Vu, cháu còn lâu mới sợ những người đó. Chúng ta không trộm không cướp, căn nhà này nên c*̉a ai thì chính là c*̉a người đó, ai c*̃ng không thể cướp được."

Trải qua chuyện hôm nay, cô không dám để ai đến tìm Vu Đông Lai nữa. Sau này gặp phải chuyện như vậy, tự cô sẽ giải quyết.

Mấy ngày tiếp theo, Hứa Nam Nam bắt đầu thu xếp đồ dùng cho ngôi nhà.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 235


Cô cho Hứa Tiểu Mãn một ít phiếu lương thực để buổi trưa cô bé tự đến nhà ăn ở hầm mỏ ăn cơm. Mỗi ngày vào lúc tan tầm buổi trưa, Hứa Nam Nam sẽ đến căn nhà đó.

Trong nhà hầu như không có đồ dùng gì, Hứa Nam Nam đặc biệt chạy một chuyến đến chợ đồ c*̃ để mua bàn ghế. Cô muốn mua một cái tủ quần áo, nhưng kết quả lại không mua được. Bảo là phải đến thành phố An Nguyên để mua, đó là tỉnh lị, nơi đó bán nhiều đồ dùng trong gia đình.

Hứa Nam Nam còn định gặp sao hay vậy, mua đại một số đồ dùng đương thời, không ngờ rằng lại phiền phức như vậy. Thế là dứt khoát tìm kiếm trong cửa hàng Taobao.

Sau khi tìm kiếm một hồi, cô tìm thấy đồ dùng không khác mấy phong cách c*̉a thời đại này, c*̃ng không khác biệt bao nhiêu. Cô mua một chiếc giường màu gỗ bằng gỗ thô thấp. Tủ quần áo thì là việc lớn, thế nên qua một thời gian rồi hẵng mua. Đành chịu vậy thôi, ai bảo tủ quần áo c*̃ng là vật hiếm chứ. Bất thình lình mua được c*̃ng không tiện ăn nói.

Cô muốn mua một chiếc gương lớn kiểu đứng, nghĩ rồi lại nghĩ, cuối c*̀ng vẫn mua chiếc gương tròn nhỏ, kiểu bằng gỗ có kèm theo ngăn hộp trang điểm.

Đồ dùng đơn giản đã được xếp đặt xong, trông càng lúc càng ra dáng căn nhà.

Trong khoảng thời gian này, Vu Đông Lai cũng có đến xem nhà, thấy cô đã sắp xếp xong rồi, bảo cô sớm chút chuyển sang đây ở. Rồi lại đưa giấy chứng nhận bất động sản cho Hứa Nam Nam.

Thời này không có giấy bất động sản, c*̣c bất động sản viết giấy chứng nhận, chứng nhận chủ sở hữu của ngôi nhà này là Hứa Nam Nam.

"Nam Nam, căn nhà này giao cho cháu, từ nay về sau sẽ do cháu chịu trách nhiệm. Cháu phải trông coi, bảo vệ cho tốt." Vu Đông Lai thương cảm nhìn căn nhà này, mười mấy năm, cuối cùng nó cũng đã có chủ nhân của mình.

Hứa Nam Nam cầm giấy chứng nhận bất động sản, nhìn Vu Đông Lai: "Ông Vu, sao ông và bà Vu không dọn đến đây ở c*̀ng bọn cháu đi ạ? Dù sao c*̃ng vẫn ở được, ở c*̀ng nhau chúng ta chăm sóc lẫn nhau."

Vu Đông Lai dường như không ngờ rằng cô sẽ nói như vậy, vẻ mặt sửng sốt, hiển nhiên có chút kích động.

Hứa Nam Nam cho rằng ông ấy sẽ đồng ý, nhưng lại thấy ông ấy mỉm cười lắc đầu: "Bây giờ không được, bà Vu cháu luyến tiếc cái tổ đó. Ông và bà ấy sống ở đó rất tốt. Cháu có lòng này là được rồi, có lòng là tốt."

Vu Đông Lai mỉm cười, có vẻ như tâm trạng đã tốt hơn, chắp tay sau lưng ngâm nga điệu nhạc rồi xoay người rời đi.

Hứa Nam Nam đứng ở cửa thở dài một hơi, sau đó nhìn xuống giấy chứng nhận bất động sản trong tay, hai mắt chợt sáng lên, cô vào phòng đóng cửa lại, lao đến chiếc giường còn chưa trải chăn mềm rồi hăng hái lăn mấy vòng.

Có nhà rồi!

Lúc trở lại hầm mỏ, nhà ăn đã qua giờ ăn cơm, Hứa Nam Nam đến nhà hàng quốc doanh ăn một bữa mì rau cải, rồi mới trở về ký túc xá.

Trong ký túc xá chỉ có Ngô Tinh, Chu Phương và Tiểu Mãn. Tiểu Mãn đang nằm sấp trên giường làm bài tập. Tương Lệ Lệ gần đây có vẻ như sắp có chuyện tốt, bình thường rất muộn mới trở về ký túc xá, Hứa Nam Nam cũng vui vì được thanh tịnh.

Chu Phương đang thử quần áo mới của mình, nhìn thấy Hứa Nam Nam trở về, chị ấy lập tức để cho cô nghiên cứu thử.

Đó là trang phục kiểu Lênin lưu hành đương thời, màu xanh thẫm, mặc trên người trông vô c*̀ng sáng sủa.

"Đẹp ạ."

Hứa Nam Nam nói từ tận đáy lòng. Mặc dù tương lai xuất hiện rất nhiều kiểu dáng thời trang. Nhưng không thể phủ nhận rằng quần áo của thời đại này không hề lỗi thời. Kết hợp với khí chất riêng biệt c*̉a công nhân thời đại này, mặc vào trông vô c*̀ng chững chạc hào phóng, rất nhiều trang phục phi xu hướng sau này không sánh bằng được.

Chu Phương rất vui mừng: "Thật sao, hì hì, chị mới may đấy."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 236


"Phải rồi, lúc nào em c*̃ng may một bộ, không thể mặc đồ công nhân suốt ngày được đúng không."

"Em bình thường c*̃ng không ra ngoài, mặc cái này tiện lắm ạ." Gần đây cô ở hầm mở cả ngày, gió thổi một cái là bụi ở mỏ bay mù mịt, thật sự không nghĩ tới việc may đồ mới.

"Phải làm một bộ, em có phiếu vải không, không thì chị đi mượn ít giúp em, phiếu vải c*̉a chúng ta mỗi tháng c*̃ng đủ may một bộ đồ." Chu Phương vui vẻ nói.

Chị ấy vô c*̀ng thích mặc quần áo mới, hơn nữa chị ấy không thiếu tiền, cha kế mẹ kế trong nhà không dám lấy tiền chị ấy, cô chị ấy còn thỉnh thoảng trợ giúp một chút cho chị, cuộc sống trôi qua khỏi phải nói an nhàn cỡ nào.

Hứa Nam Nam lắc đầu: "Bản thân em cũng có một ít phiếu vải, nhưng muốn đợi đến lúc trời nóng để may mấy bộ váy liền mặc." Ừm, lúc đó đã ở sống ở bên ngoài, có thể tự mình may quần áo mới để mặc.

"Đúng đúng đúng, phải may váy liền, ừm, đến lúc đó còn phải mua một đôi giày da nhỏ để mang. Không được, chị phải đi xem chị còn bao nhiêu phiếu công nghiệp. Đừng để đến lúc đó ngay cả đôi giày da c*̃ng không mua nổi."

Chu Phương vội vàng đi lục kho bạc c*̉a mình.

Hứa Nam Nam mỉm cười, quay đầu lại thì nhìn thấy Ngô Tinh đang nhìn chằm chằm bọn họ, ánh mắt có vẻ có phần tan rả. Cô kêu lên một tiếng, lúc này Ngô Tinh mới thu lại ánh mắt, mím môi cười một cái với cô rồi tiếp tục cúi đầu xuống khâu vá quần áo.

Thấy cô ta không có ý nói chuyện, Hứa Nam Nam cũng không nói chuyện với cô ta, bảo Hứa Tiểu Mãn bắt đầu thu dọn đồ đạc hàng ngày của mình. Hôm nay thu dọn một phần, ngày mai lại thu dọn thêm một phần, dần dần dọn đến căn nhà mới.

Chu Phương vừa tìm được phiếu công nghiệp, đang lúc vui vẻ, thấy Hứa Nam Nam và Hứa Tiểu Mãn đều bắt đầu bận rộn, chị ấy hỏi: "Các em nửa đêm nửa hôm không lo ngủ, thu dọn đồ đạc làm gì vậy?"

Hứa Nam Nam tươi cười đứng lên: "Còn định ngày mai vào lúc mời cơm mới nói kia chứ, em và Tiểu Mãn định dọn đi ạ." Chuyện chuyển nhà cô c*̃ng không định giấu giếm, chung quy thì rời khỏi ký túc c*̃ng phải có một chỗ đi.

"Hả?" Chu Phương kinh ngạc nói. "Dọn đi đâu chứ, em không phải vì Tương Lệ Lệ nên mới dọn đi đấy chứ, sợ cô ta làm gì à?"

Ngay cả Ngô Tinh cũng ngẩng đầu nhìn cô.

Hứa Nam Nam nói: "Còn lâu mới vì cô ta, em đến đây lâu vậy rồi, chị xem có lúc nào em sợ cô ta không? Em là bởi có nhà ở bên ngoài rồi nên muốn chuyển ra ở với Tiểu Mãn. Dù sao Tiểu Mãn c*̃ng không phải người c*̉a hầm mỏ chúng ta, không thể để con bé cứ luôn chen chúc c*̀ng một chiếc giường nhỏ với em được."

Tin tức này như lựu đạn nổ tung trong đầu Chu Phương: "Em có nhà ở bên ngoài rồi à, ở đâu thế, to chừng nào?"

"Trên đường Xây Dựng ạ, ừm, c*̃ng coi là rộng rãi. Đủ cho em và Tiểu Mãn ở."

"Hứa Nam Nam, em nói xem em thật sự là im hơi lặng tiếng mà, cả nhà c*̃ng có luôn rồi." Chu Phương đứng lên vì kích động.

c*̃ng chịu thôi, lúc này thứ gì là quý nhất? Ngoài ăn thì chính là thứ để ở.

Ngoài những người lãnh đạo ở hầm mỏ, bây giờ còn có biết bao nhiêu người ba đời phải sống c*̀ng một căn phòng kia chứ.

Thực sự là ba thế hệ chen chúc trong một căn phòng. Ngay cả nhà của Chu Phương, c*̃ng là cả gia đình chen chúc ở với nhau, thế nên chị ấy dứt khoát chuyển ra ngoài ở, không về nhà nữa. Dù sao nhà có mẹ kế, có cha dượng, có về hay không cũng như nhau.

"Mau nói đi, sao em lại có được căn nhà? Em đúng là đủ giỏi giang." Chu Phương nói với vẻ hâm mộ và ghen tị.

"c*̃ng là do em và Tiểu Mãn may mắn, gặp được một đôi vợ chồng già, bọn họ rất thích em với Tiểu Mãn trò chuyện với bọn họ."
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 237


"Bọn họ biết hoàn cảnh của em và Tiểu Mãn, lại tình cờ có căn nhà, thế là cho bọn em ở." Hứa Nam Nam kể lại nửa thật nửa giả.

"Chỉ đơn giản thế thôi sao?"

Hứa Nam Nam nói: "Không thì chị cho rằng thế nào? Em không có gì cả, còn có thể mua được căn nhà sao?"

"Chuyện tốt như vậy sao chị không gặp phải kia chứ. Không được, chị phải đến nhà bọn em tham quan thử xem." Chu Phương phẫn nộ nói.

"Đương nhiên được ạ, em còn định dọn nhà xong sẽ mời mọi người ăn một bữa đấy."

"Được được được, đến lúc đó chị nhất định sẽ đi." Tâm trạng c*̉a Chu Phương lúc nào còn kích động hơn cả lúc Hứa Nam Nam đỗ được làm công nhân chính thức.

Nhà luôn đó, Nam Nam giải quyết được chuyện này đúng thật là vân may quá tốt.

Nghe cô chị ấy nói, ở c*̀ng với người may mắn thì c*̃ng dễ được may mắn theo. Ôi chao, gần đây hình như có phải mình c*̃ng trót lọt hơn rất nhiều không.

Ở phía bên kia, Ngô Tinh rút cây kim đâm lên ngón tay ra, nhẹ nhàng cắn đầu ngón tay bị đâm c*̉a mình.

Trưa ngày hôm sau, Chu Phương thúc giục Hứa Nam Nam chuyển đi.

Đồ đạc Hứa Nam Nam không nhiều, quần áo c*̉a cô và Hứa Tiểu Mãn cũng không nhiều, đồ dùng sinh hoạt hàng ngày cũng rất đơn giản, một tấm đệm bông và một cái chăn.

Hứa Nam Nam nói: "Chuyển cái gì chứ, em còn đợi buổi tối mới chuyển đi mà."

Chu Phương lắc đầu: "Làm gì phải đợi buổi tối. Ban ngày chuyển nhà là tốt nhất. Em dọn một chiếc mền chị dọn một chiếc đệm, Tiểu Man xách đồ dùng hàng ngày, Ngô Tình thì xách bao, không phải là được rồi sao?"

Hứa Nam Nam nhìn, đúng thật là một chuyến đã có thể chuyển đi được. "Vậy được ạ, nhưng chúng ta nói rồi đó, lát nữa chuyển xong rồi thì phải c*̀ng đến nhà hàng ăn cơm. Nếu không em không muốn mọi người giúp em đâu."

Hứa Nam Nam vẫn rất coi trọng những chuyện có qua có lại như thế này. Không để người ta ra sức, không cho lợi ít thì tình cảm có tốt cỡ nào c*̃ng sẽ bị dùng hết.

"Yên tâm đi, bọn chị chưa từng nghĩ sẽ tha cho em. Lát nữa đừng tiếc là được." Chu Phương đặt chăn mềm lên lưng mình rồi sải bước đi ra ngoài.

Hứa Nam Nam lập tức đi theo, Hứa Tiểu Mãn cũng cười mỉm chi xách đồ đi theo sau, lúc di đường còn nhảy lên vì hưng phấn.

Ngô Tinh có chút lơ đễnh đi ở phía sau.

Đi bộ khoảng hai mươi phút thì đến ngôi nhà bên đường Xây Dựng.

Hứa Nam Nam mở cửa sân, Chu Phương bước vào, hai mắt trợn to: "Trời ạ, Hứa Nam Nam, nơi này c*̉a em rộng rãi quá."

"Ngôi nhà này c*̉a em nếu mà để nhà nước sắp xếp, nhất định là dựng được một cái lều ở ngoài sân, nhét cả một nhà vào, sau đó ở trong nhà thì nhét hai gia đình vào. Trông coi, hai người em và Tiểu Mãn ở, thoải mái biết bao."

Chu Phương không khách sáo nhìn vào bên trong, sau đó đặt đồ đạc vào trong đó.

"Ngay cả đồ đùng trong nhà cũng đã chuẩn bị xong rồi à. Xem chị đã đỏ cả mắt lên luôn rồi này." Chu Phương bước ra khỏi phòng, vẻ mặt vừa kích động vừa hâm mộ.

Ngô Tinh cũng bước ra từ một căn phòng nhỏ khác, mày nhíu rất chặt.

"Hứa Nam Nam, cậu ở đây có phải quá rộng rãi không? Ở hầm mỏ có bao nhiêu công nhân còn không có nhà để ở. Có những người còn bởi vì vấn đề nhà cửa mà không kết hôn được, Tương Lệ Lệ bởi vì chuyện nhà cửa nên vẫn luôn kéo dài đấy."

Hứa Nam Nam không ngờ Ngô Tinh đột nhiên nói ra những lời này, có chút không phản ứng kịp: "Thế nên?"

"Ý của tớ là, cậu có muốn nói chuyện với hầm mỏ, để ngôi nhà này có thể phân phối lại cho hầm mỏ. Cậu là công nhân chính thức c*̉a hầm mỏ, làm thế này thì sau này có đánh giá gì về tiên tiến c*̃ng sẽ dễ dàng hơn."

Hứa Nam Nam còn chưa nói chuyện, Chu Phương đã không vui: "Ngô Tinh, em nói cái gì vậy? Đây là nhà c*̉a Nam nam, dựa vào đâu phải lấy ra." Chính chị ấy c*̃ng thấy không vui.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 238


Ngô Tinh xấu hổ nói: "Em c*̃ng là nghĩ cho Hứa Nam Nam. Cô ấy ở ký túc xá không phải tốt lắm sao? Căn nhà này cho hai chị em cô ấy ở hơi lãng phí. Bây giờ nhà cửa khan khiến biết bao. Nhiều người không có nhà ở, nếu nhường ra cho người cần thì tốt biết mấy."

Bây giờ không chỉ Chu Phương, cả Hứa Nam Nam c*̃ng không nghe nổi nữa. Nói thật, cô còn không ngờ rằng cô gái bình thường e lệ trầm tĩnh vậy mà sẽ nói lời như vậy. Hơn nữa còn nói rất trơn tru.

Hứa Nam Nam cười nhàn nhạt: "Hầm mỏ còn nhiều nhà khổ như vậy, căn nhà c*̉a tớ nhường cho ai ở đây? Vả lại, chuyện này c*̃ng là chuyện mà lãnh đạo hầm mỏ phải lo lắng, chúng ta bây giờ yên ổn làm tốt công tác bổn phận c*̉a mình là được rồi. Chuyện nổi bật như vậy thì vẫn nên thôi đi. Lại nói, căn nhà này c*̉a tớ c*̃ng là người ta cho tớ ở, tớ lấy đi dâng hiến thế, không phải là lấy đồ c*̉a người ta đi moi vét lợi ích à?"

Chu Phương gật đầu: "Đúng vậy, vốn c*̃ng không phải của Nam Nam, lấy đi thì ra gì nữa. Nếu thật sự cho người ta thì chủ c*̃ c*̉a ngôi nhà không phải sẽ tịch thu à, còn đợi Nam Nam làm xong chuyện chắc?"

Ngô Tinh mím môi: "Em c*̃ng chỉ nói vậy. Mọi người đừng để trong lòng."

Hứa Nam Nam cười, tuy không nói gì, nhưng trong lòng cô đã thầm cảm thấy phải duy trì chút khoảng cách với Ngô Tinh. Cô chưa bao giờ cảm thấy mình là người tốt chí công vô tư, loại chuyện dâng hiến không vụ lợi càng không dính gì tới cô. Những lời Ngô Tinh vừa nói, cho dù là cô ta có lòng tốt hay là có lòng xấu thì chắc chắn cô không thể làm bạn với thánh mẫu được, người có lòng xấu thì càng phải giữ khoảng cách.

Vì sự việc này, bầu không khí buổi trưa bị ảnh hưởng chút ít. Lúc ăn cơm, Hứa Nam Nam và Chu Phương không nói gì, Ngô Tình thì dường như không chịu ảnh hưởng gì, vẫn e lệ trầm lặng như vậy.

Buổi chiều, Hứa Nam Nam đến bộ phận hậu cần gửi đơn rời khỏi ký túc xá.

Biết Hứa Nam Nam là con gái của Hứa Kiến Sinh, bọn họ nghĩ rằng Hứa Nam Nam sẽ về nhà ở nên c*̃ng không hỏi gì nhiều.

Hứa Nam Nam bước ra khỏi văn phòng hậu cần, tâm trạng không khỏi thấy vô c*̀ng vui mừng.

Bắt đầu từ hôm nay cô sẽ sống ở nhà c*̉a mình.

Bên ngoài nhà im ắng, Hứa Nam Nam mua một ít thịt kho và thịt heo về ăn ngon một bữa để chúc mừng ngày đầu tiên ở nhà mới.

Bây giờ cô ở bên ngoài với Tiểu Mãn, cô lại có nguồn thu nhập tiền lương, sau này muốn mua chút gì c*̃ng không cần chú ý đến người ngoài nữa, c*̃ng không cần lo lắng về phía Tiểu Mãn nữa. Còn về phần có nên đề phòng hơn không thì Hứa Nam Nam không quan tâm đến chuyện đó. Nếu lúc nào c*̃ng phải tỏ ra vẻ cẩn thận từ lời nói đến việc làm để không bị người ta nghi ngờ, thì cuộc sống quá mức ngột ngạt.

Ăn một bữa ngon lành, hai chị em nằm trên chiếc giường mềm mại, khoan khoái thở dài.

Hứa Tiểu Mãn nói: "Chị ơi, chúng ta ở trong nhà này có thật sự không sao không chị? Em thấy trông chị Ngô Tinh không vui lắm."

"Người ta vui hay không chúng ta không quản được, quan trọng là chúng ta thấy thoải mái. Chỉ cần chúng ta không làm chuyện hại người ta thì không thẹn với lương tâm đâu em."

Hứa Nam Nam hoàn toàn không thèm nghe những lời Ngô Tình nói. Cô biết rằng thời đại này có một số phần tử tích cực sẽ hy sinh lợi ích của bản thân để đạt được những vinh dự nào đó. Ví dụ như hai vợ chồng Hứa Kiến Sinh, không nuôi con ruột c*̉a mình, nhưng lại nuôi cháu trai cháu gái rất tốt, đó không phải c*̃ng là vì chút danh tiếng đó sao. Nhưng Hứa Nam Nam cảm thấy mình không làm được điều ấy.

Từ không có gì đến như bây giờ, đây là những thứ cô từng chút kiếm được, có lẽ c*̃ng có nhờ vào may mắn một phần, song c*̃ng có tự chính cô giành lấy.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 239


Người khác muốn thì tự mình đi giành lấy, không có lý gì phải bảo cô không hiến dâng cho bọn họ. Ví dụ như lời Ngô Tinh nói, bảo cô vào ở ký túc xá độc thân, nhường căn nhà này đi. Đầu cô bị cửa kẹp mới sẽ làm chuyện như vậy.

"Nam Nam, nghe nói cô có nhà rồi, thật hay giả vậy?"

Ngày hôm sau, lúc Hứa Nam Nam vừa đến ủy ban mỏ thì có người đến hỏi cô.

"Hỏi làm gì chứ, tôi có chuyện muốn nói với Nam Nam." Chu Phương đi tới, ngăn những người lại xem lại, chị ấy kéo Hứa Nam Nam đi ra ngoài lặng lẽ nói chuyện.

Vừa ra ngoài, lông mày của Chu Phương nhăn chặt lại: "Tối hôm qua em không ở phòng ngủ, Tương Lệ Lệ lúc về c*̃ng không hỏi gì, còn rất vui mừng. Nhưng không biết Ngô Tinh làm sao lại đột nhiên hỏi ra khi nào thì đến nhà bọn em xem thử, nói em có nhà rồi, sau này lúc mọi người nghỉ phép c*̃ng có chỗ để đi đi lại lại. Chị ra sức ngầm ra hiệu cho cô ta đừng nói nữa, nhưng cô ta như thể không thấy được vậy. Thế là vừa sáng sớm Tương Lệ Lệ đã chạy đến ủy ban mỏ hỏi chuyện này, còn phản ánh với lãnh đạo, muốn phân phối căn nhà c*̉a em."

Lúc này khi Chu Phương nói về Ngô Tinh, giọng điệu c*̉a chị ấy nghe vô c*̀ng tức giận. Tối qua lúc ăn cơm Hứa Nam Nam còn từng dặn dò, đừng truyền chuyện này ở hầm mỏ. Bọn họ c*̃ng không phải người không hiểu chuyện, tuy căn nhà này là c*̉a Nam Nam, nhưng sẽ không cản được những người đỏ mắt ghen tị, đến lúc đó sẽ nói những lời khó nghe, làm những chuyện khó xử, khiến người khác chán ghét. Kết quả thế mà Ngô Tinh nói ra. Nếu Tương Lệ Lệ không ở ký túc xá thì còn tốt chút. Hai người thầm vui thầm cười không sao cả. Nhưng cô ta biết rõ Tương Lệ Lệ là loại người gì, còn luôn có ý kiến với Nam Nam, thế mà lại nói ra trước mặt cô ta, đây không cố ý khiến Nam Nam gặp rắc tối sao?

"Chị nói cho em biết, chị đã làm đơn xin đổi ký túc xá rồi, chị không muốn ở c*̀ng với mấy cô ta nữa, không ra gì cả, thật sự không ra gì cả." Tự Chu Phương cũng cảm thấy tức giận.

Ban đầu khi Hứa Nam Nam nghe thấy chuyện này, chỉ cảm thấy lòng mình chùng xuống, nhưng lại không có ảnh hưởng gì lớn cho lắm, cô chỉ hoàn toàn gạch Ngô Tinh ra khỏi những người sẽ qua lại.

"c*̃ng tại em nhìn sai người, bình thường em thấy cô ta thành thật, tính tình lại rất nhút nhát, còn thường xuyên bị Tương Lệ Lệ bắt nạt, thế nên em nghĩ cô ta thật chất phác, không ngờ rằng sẽ ra thế này. Nếu nói chuyện này không phải cô ta cố ý thì em không tin đâu. Ban ngày còn vừa nói với em không nên giữ căn nhà này, buổi tối lại đã nói nghỉ phép đến nhà em chơi, còn không phải tự vả vào miệng mình sao? Xem ra chuyện lần trước, em đã nghĩ sai người rồi."

Chu Phương mở to mắt, hỏi: "Có chuyện gì à?"

"Lần trước đi thi, lúc vào trường thi em mới phát hiện đầu bút c*̉a em bị hỏng. Không phải may mà em đã có dự phòng chứ không thật sự sẽ không thể làm bài được. Lúc đó em còn cho rằng là do Tương Lệ Lệ làm, không muốn ầm ĩ với cô ta, bây giờ xem ra thì không chỉ một mình Tương Lệ Lệ có vấn đề."

Hứa Nam Nam c*̃ng không khỏi thở dài, mình vẫn xem thường bản chất con người. Nhất là con người vào thời đại này. Cô đến thời đại này, gặp phải rất nhiều người xấu, ví dụ như nhà ông Hứa, chẳng có thứ tốt lành nào. Nhưng người tốt gặp được c*̃ng không ít. Bất kể là những người đã giúp đỡ cô ở thôn họ Hứa, hay là hai ông bà nhà họ Vu, hay là chú Vệ, chủ nhiệm Chu, Chu Phương.

Không cần biết là người như thế nào, nhưng ít nhất bọn họ đối đãi với cô không có gì để chê.
 
Back
Top Bottom