Cập nhật mới

Ngôn Tình Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao

[BOT] Dịch

Quản Trị Viên
Tham gia
24/9/25
Bài viết
351,471
Điểm cảm xúc
0
Điểm thành tích
0
VNĐ
361,707
thap-nien-60-chu-cua-hang-taobao.jpg

Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Tác giả: Hồ Đồ
Thể loại: Ngôn Tình, Xuyên Không, Trọng Sinh, Điền Văn, Khác, Hệ Thống
Trạng thái:


Giới thiệu truyện:

Thể loại: Nguyên sang, Ngôn tình, Cận đại, Hiện đại, HE, Tình cảm, Hệ thống, Trọng sinh, Làm ruộng, Làm giàu...

Văn án:

Chủ cửa hàng Taobao Hứa Nam Nam mới ngủ một giấc đã trở thành thiếu nữ nông thôn Hứa Nam Nam ở thập niên 60.

Điều xấu hổ nhất là trong nhà chỉ có một cái quần nên mấy chị em chỉ có thể thay phiên nhau mặc.

Hứa Nam Nam rất nhớ nhà và muốn trở về.

Cũng may là cửa hàng Taobao cũng theo Hứa Nam Nam xuyên qua thập niên 60 này, cho nên cuối cùng cô cũng có nghề phụ để làm rồi!​
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 1


Tuy rằng trong thôn không có đèn đường, nhưng cũng may là lúc này không khí không bị ô nhiễm quá, ánh trăng treo trên cao rọi những tia sáng yếu ớt vào phòng, người bên trong dựa vào ánh trăng mà vẫn không thấy rõ được năm ngón tay.Hứa Nam Nam từ trong phòng bước ra, vừa đi vừa s* s**ng xung quanh vì sợ ngã, đã vậy cô còn phải cẩn thận canh chừng căn phòng ở phía sau.

Nhìn khắp nơi im ắng, cô nhịn không được mà run lập cập.Thấy trong phòng có người đang nằm, cô cũng không sợ hãi như trước đó nữa, dựa vào tường vừa nhắm mắt vừa chạy nhanh ra.Rất nhanh, trước mắt cô liền xuất hiện hình ảnh của cửa hàng Taobao.Cái gì cần có thì bên trong đều có đủ cả.Hứa Nam Nam nhịn xuống kích động ở trong lòng, sử dụng ý thức để thao tác, tìm một nhà bán đồ ăn vặt ở trong đó rồi nhanh chóng mua hai túi bánh quy.Đến lúc mở to mắt lần nữa, trên tay cô đúng là có thêm hai túi bánh thật.Hứa Nam Nam nuốt nước miếng, xém chút nữa đã khóc không thành tiếng.Lúc này có một giọng nói truyền ra từ bên trong phòng, cô lập tức bừng tỉnh rồi chạy vội lại đây, khom lưng lại chạy về căn phòng nhỏ của mình, sau đó tay chân nhanh nhẹn nhẹ nhàng bước vào cửa.“Chị, chị ra ngoài làm gì vậy?” Hứa Tiểu Mãn đang nằm trên giường đất, cất giọng suy yếu hỏi.“Không có gì.” Hứa Nam Nam mặt không biểu tình nhanh nhẹn đóng cửa lại.Chờ cho bên ngoài không còn tiếng động nào nữa, cô mới vội vàng đem cái túi mở ra, s* s**ng gói bánh rồi đem số bánh quy bên trong bỏ vào một cái chén nhỏ, nhẹ giọng nói: “Tiểu Mãn, chị có đồ ăn này, ăn no đi rồi ngủ tiếp.”“Có đồ ăn thật sao?” Giọng nói của Tiểu Mãn có vẻ rất ngạc nhiên.

Hứa Nam Nam vội vàng che miệng cô bé lại: “Nhỏ giọng chút, đừng để cho mọi người biết.”Hứa Tiểu Mãn lập tức không dám hé răng nữa.Lúc này Hứa Nam Nam mới buông tay ra.“Chị, đồ ăn này ở đâu ra vậy? Không phải là chị đi đến nhà bếp lấy đấy chứ, nếu bà nội mà biết chắc chắn sẽ lại đánh chị cho xem.”“Không có việc gì, chị không lấy đồ ở trong nhà, một người ở trong thành phố mới đưa cho chị đấy.

Việc này em cũng đừng hỏi nhiều, người ta cũng không muốn nhiều người biết đâu.” Nói xong cô liền đem bánh đút cho cô bé ăn.Hứa Tiểu Mãn chỉ cắn một miếng nhỏ liền lắc đầu không chịu ăn nữa.“Chị ăn đi, ngày mai còn phải đi làm việc từ sáng sớm nữa đấy.”“Chị có rồi.” Cô cũng mặc kệ cô bé có thấy hay không, Hứa Nam Nam đưa tay nhấc chén đũa lên, nói: “Đủ cho chị ăn rồi, em mau ăn đi.”Dù sao Hứa Tiểu Mãn cũng là một đứa bé, vừa nghe cô nói đã có rồi liền lập tức há miệng nhai ngấu nghiến.Bánh quy cắn ở trong miệng có vị vừa mềm vừa bùi, còn có vị ngọt xen lẫn.“Ăn ngon ghê.

Chị, bên trong còn có hương vị của trứng gà nữa, lần trước ăn trứng gà là lúc nào em cũng chả nhớ nữa? Hình như là lúc ba mẹ về quê mang theo hai mươi quả trứng gà, em được chia cho nửa cái lòng đỏ trứng.

Nhưng mà em thấy thứ này còn ngon hơn so với lòng đỏ trứng ấy.”Hứa Nam Nam nghe vậy liền nở nụ cười: “Vậy thì em ăn nhiều một chút, Tiểu Mãn, sau này chị sẽ không để em bị đói bụng nữa.”Hai chị em tâm sự xong liền tập trung nhai ngấu nghiến, chỉ trong một chốc mà hai túi bánh quy đã bị bọn họ ăn sạch sẽ, xong xuôi hai người lại uống thêm chút nước sôi để nguội, trong bụng liền phình trướng lên.Trong ấn tượng của cô bé thì dường như đây là lần đầu tiên mình được ăn no bụng đến vậy, Hứa Tiểu Mãn cứ cảm thấy giống như mình đang nằm mơ.Cô bé liên tục hỏi Hứa Nam Nam, rằng có phải mình vừa ăn cái gì đó hay không.

Chờ Hứa Nam Nam nắm tay cô bé rồi đặt lên bụng nhỏ, thì Tiểu Mãn mới tin tưởng là mình thật sự đã được ăn no.“Ăn no thật là tốt.” Hứa Tiểu Mãn cảm thán một câu, lúc này cô bé mới thoả mãn mà từ từ tiến vào mộng đẹp..
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 2


Hứa Nam Nam nằm ở bên cạnh cô bé, nhưng cả nửa ngày mà cô vẫn không tài nào ngủ được.Cô nhắm mắt lại rồi tự thăm dò cửa hàng Taobao của mình, phát hiện thứ này đúng là nằm ở trong đầu mình, lúc này mới cảm thấy yên tâm.Nhìn căn phòng đen như mực ở trước mắt, cô không khỏi thở dài một hơi.“Ông trời à, tính ra thì ông cũng không quá tuyệt tình với tôi.”Đây đã là ngày thứ ba sau khi cô tiến vào thập niên 60 xa lạ này, cuối cùng Hứa Nam Nam cũng không mắng chửi ông trời nữa.Ba ngày trước, Hứa Nam Nam vẫn là nữ thanh niên trí thức một lòng tập trung xây dựng sự nghiệp ở thế kỉ 21.

Nói là xây dựng sự nghiệp, thật ra là mở một cửa hàng Taobao chuyên bán một ít đồ vật cũ của những thập niên trước.

Ví dụ như nông cụ của những năm 40-50, đồ điện gia dụng và sách của những năm 60-70.Tuy rằng mấy thứ này có vẻ không hấp dẫn người mua cho lắm, nhưng lại thắng ở chỗ xã hội ngày càng phát triển, cuộc sống hiện đại và đầy đủ hơn, con người liền bắt đầu sinh ra hoài niệm với những điều xưa cũ và cổ điển.

Vì thế việc kinh doanh của cửa hàng nhà Hứa Nam Nam liền trở nên khá tốt.Dựa vào cửa hàng này mà cuộc sống hằng ngày của Hứa Nam Nam vẫn luôn trôi qua rất dễ chịu, mỗi khi không có việc gì làm cô liền đi xuống nông thôn hoặc trạm thu hồi để mua một ít phế phẩm cũ.

Dùng giá thấp để thu mua rồi bán ra với giá cao.

Mỗi tháng ít nhất cũng kiếm được bốn năm ngàn đồng.Có điều hình như ông trời không thể để cô sống quá dễ chịu, trong lúc cô đi nhập hàng ở nông thôn, không cẩn thận liền té ngã một cái, đầu đập vào tảng đá, lúc đó ấn tượng cuối cùng của cô là đầu tối sầm, sau đó thời điểm mở hai mắt ra thế nhưng lại nằm ở bờ ruộng, còn bị một đám người vây xung quanh ấn huyệt nhân trung.Mất gần hai ngày, cuối cùng cô cũng ý thức được việc mình thật sự xuyên qua, biến thành thiếu nữ 15 tuổi Hứa Nam Nam ở thập niên 60.Sau một hồi tiếp thu hiện thực, biết được tình cảnh của mình lúc này, Hứa Nam Nam xém chút nữa đã nhảy dựng lên chửi má nó.Bởi vì cô không chỉ trở về thập niên 60, mà còn là giai đoạn đầu của năm 60 đầy khốn khó, lúc này nạn đói ba năm qua vừa mới qua khỏi, thời điểm đó cả nước phải thắt lưng buộc bụng mà chịu đói.Hiện tại cô đang sinh sống ở vùng nông thôn phía bắc.

Cuộc sống trôi qua mỗi ngày của người thành phố cũng không quá tốt, huống chi là bọn họ ở chốn nông thôn nghèo nàn hẻo lánh này.Hơn nữa cha mẹ của nguyên chủ còn không ở bên cạnh, chỉ để lại cô ấy cùng với đứa em gái chín tuổi tên Hứa Tiểu Mãn.Cả hai chị em cùng chung sống và sinh hoạt với gia đình chú bác bên nội ở nông thôn.Thời điểm này, nuôi dưỡng một đứa nhỏ đã là một điều vô cùng khó khăn rồi.

Huống hồ gì là nuôi dưỡng một lúc hai đứa, đương nhiên là gia đình chú bác đều không vui vẻ gì mấy.Cho nên tuy là Hứa Nam Nam chỉ mới mười lăm tuổi, nhưng lại vẫn muốn đi theo gia đình chú bác ra đồng làm việc để kiếm công điểm.Nhưng bởi vì hiện tại cô bé Hứa Tiểu Mãn đang trong tuổi ăn tuổi lớn, hơn nữa lại ăn không đủ no và thường xuyên thiếu dinh dưỡng, cho nên cô bé rất nhanh liền sinh bệnh.Hứa Nam Nam thấy em gái mình bị bệnh nặng như vậy, trong lòng cảm thấy lo lắng và sợ hãi vô cùng.

Hơn nữa cô ấy cũng không được ăn no nên rất đói bụng, đã thế còn phải lao động làm lụng cực nhọc, sức khoẻ cũng vì vậy mà suy sụp đi rất nhiều, không còn sức đâu mà làm việc nữa.Cuối cùng trong lúc đang làm việc ở ngoài đồng, nguyên chủ liền trực tiếp ngã xuống vì kiệt sức.

Cho nên Hứa Nam Nam cô mới xuyên vào thân thể này của nguyên chủ.Sau khi xuyên qua, cô cũng phải chịu đựng cơn đói khát giống như nguyên chủ, Hứa Nam Nam suýt chút nữa cũng đã chịu không nổi mà đi đời nhà ma..
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 3


Mãi cho đến sáng ngày hôm nay, sau khi làm xong việc, Hứa Nam Nam tranh thủ nghỉ ngơi một chút, cô ngồi dựa người vào cây cổ thụ lớn rồi hoài niệm về cửa hàng Taobao của chính mình, kết quả trong đầu đột nhiên hiện lên hình ảnh cửa hàng Taobao quen thuộc kia.

Ngay từ đầu cô còn tưởng rằng chính mình bị ảo giác.

Cứ mỗi lúc cô nghĩ tới cửa hàng Taobao kia thì hình ảnh lại một lần nữa xuất hiện trong đầu cô.

Hơn nữa rõ ràng lúc này Hứa Nam Nam vẫn tin rằng cửa hàng Taobao nhỏ này thật sự đã đi theo cô xuyên không qua đây, đã thế lại còn hiện diện ở trong đầu cô.

Điều càng làm cho Hứa Nam Nam ngạc nhiên hơn chính là cô phát hiện mình có thể sử dụng ý thức để điều khiển mọi việc.

Lúc này bên trong tài khoản của cô thế mà lại có một ngàn đồng tiền.

Trong lòng Hứa Nam Nam vẫn luôn tò mò, liệu khi cô mua đồ vật ở trong đầu, cửa hàng Taobao có thể đồng bộ với thế kỷ 21 hay không.

Chỉ là không biết đến lúc đó đồ vật sẽ được gửi đến từ nơi nào.

Cô thử điều khiển một chút, cố tình chọn mua mấy túi bánh snack khoai tây.

Ban đầu Hứa Nam Nam cũng chỉ định thử vận may một chút xem sao, không ngờ đúng là trên tay cô có rất nhiều bịch snack khoai tây thật.

Cô cúi đầu xuống nhìn vào đống snack khoai tây trên tay mình, thiếu chút nữa là kích động hét lên một tiếng rồi.

Hứa Nam Nam nhìn bên trái rồi lại nhìn bên phải, thấy chung quanh không ai chú ý tới, cô liền nhanh chân chui vào góc tối của cây cổ thụ, sau đó ăn ngấu ăn nghiến đồ ăn vặt trên tay.

Sau khi ăn xong rồi cô mới đem phân huỷ túi snack khoai tây kia, lúc này tâm trạng của cô mới dần bình tĩnh trở lại, tiếp tục quay lại làm việc.

Buổi tối tan tầm trở về nhà, theo thường lệ thì Hứa Nam Nam chỉ được phân chia cho một bát cháo rau dại, hiển nhiên là chừng này cháo không đủ cho cô ăn no bụng.

Bởi vì bình thường không được ăn đầy đủ chất dinh dưỡng, cho nên thân thể này mới phải rơi vào hoàn cảnh giống như em gái Hứa Tiểu Mãn.

Cho nên đợi đến khi tất cả mọi người chìm vào giấc ngủ, cô mới dám mua bánh quy rồi lén đem qua đưa cho Hứa Tiểu Mãn ăn cùng.

Tuy rằng cô không phải Hứa Nam Nam, cũng không phải tự nguyện xuyên không để trở thành Hứa Nam Nam, nhưng hiện tại cô đang chiếm thân thể của nguyên chủ, được giao cho một sinh mệnh mới, tất nhiên là cô cũng phải gánh vác một phần trách nhiệm của nguyên chủ.

Nếu Hứa Tiểu Mãn là chấp niệm cuối cùng trong lòng nguyên chủ thì cô cũng sẽ cố gắng hết sức để chăm sóc cho cô bé ấy.

Ít nhất khi cô còn ở đây ngày nào thì chắc chắn Hứa Tiểu Mãn cũng sẽ không bị đói.

Còn mấy người thân khác của nguyên chủ thì! Hứa Nam Nam cảm thấy cô vẫn nên đi ngủ sớm một chút thì hơn.

Ăn uống no đủ rồi, Hứa Nam Nam rốt cuộc cũng ngủ được một giấc ngon lành, đến nỗi sáng hôm sau cô tỉnh dậy thì phát hiện bản thân đã ngủ quên, xém chút nữa là đến muộn mất rồi.

Thím hai Trương Thuý Cầm đứng ở bên ngoài gõ cửa rầm rầm rầm.

“Sao bây giờ còn chưa chịu dậy nữa hả? Không mau dậy còn ăn cơm rồi đi làm việc nữa, nhà này không rảnh rỗi nuôi dưỡng kẻ lười biếng đâu nha!”Hứa Nam Nam khẩn trương ngồi dậy, nhìn sang thì thấy Hứa Tiểu Mãn vẫn còn đang nằm trên giường.

Hứa Nam Nam vỗ vỗ tay Hứa Tiểu Mãn để gọi cô bé dậy, sau đó nhanh chóng khoác lên người bộ quần áo chi chít lỗ vá rồi mới mở cửa bước ra.

Ở bên ngoài Trương Thuý Cầm còn đang tính gõ cửa lần nữa, nhưng lúc này Hứa Nam Nam lại đột nhiên bước ra, làm cho bà ta giật nảy mình, sau khi bình tĩnh lại mới nói: “Mày muốn hù chết tao hả?”Trương Thuý Cầm là người trưởng thành, tuy rằng chế độ dinh dưỡng ít ỏi, có điều nhìn chung vẫn đỡ hơn so với hai chị em Hứa Nam Nam, cho nên vóc dáng của bà ta cũng cao hơn Hứa Nam Nam nửa cái đầu.

Mỗi lần Hứa Nam Nam muốn nói chuyện thì đều phải ngước lên nhìn bà ta.

.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 4


Hứa Nam Nam không khỏi nghĩ thầm: cho dù là nguyên chủ thì đừng nói là ngước lên nhìn, ngay cả khi bị thím hai trách mắng vài câu, cô ấy cũng chỉ có thể cúi đầu cắn răng chịu đựng.Thấy Hứa Nam Nam ngửa đầu lên nhìn mình, Trương Thuý Cầm có chút kinh ngạc, hừ lạnh một tiếng, nói: “Nhìn cái gì mà nhìn? Sao hả? Còn chưa phục hay sao? Mặt trời đã ló dạng đến nơi rồi mà vẫn còn nằm ì trên giường à? Mọi người đang chờ ăn cơm ngoài kia kìa.

Mày cũng thật đúng là đang tự cho mình là tiểu thư của cái nhà này ư? Có bản lĩnh thì tự mà đi vào trong thành phố mà hưởng phúc đi!”Hứa Nam Nam vừa cột bím tóc vừa nói: “Xem thím hai nói kìa, chẳng phải là cháu đã nhường lại vị trí cho Lỗi Tử cùng chị Hồng Hồng sao? Hai người bọn họ đi vào trong thành phố, cháu và Tiểu Mãn chỉ có thể ở lại nông thôn.

Trong thôn này ai mà chả biết là thím hai đây không nuôi nổi hai đứa nhỏ, làm liên luỵ tới cha mẹ cháu vì nuôi dưỡng cháu trai cháu gái mà phải cực khổ trăm bề đấy thôi!”Hứa Lỗi cùng với Hứa Hồng chính là con trai và con gái của thím hai.

Hai người bọn họ hiện giờ đang theo cha mẹ của Hứa Nam Nam vào trong thành sinh sống.Quả thật là không sai, sự thật chính là như vậy!Cha của Hứa Nam Nam đi làm ở đơn vị nhà nước trong thành, dựa theo cách nói của những người trong thôn thì đây là công việc làm công ăn lương.Đáng lẽ Hứa Nam Nam cùng với Hứa Tiểu Mãn có cha mẹ giỏi giang như vậy thì hẳn sẽ có một cuộc sống rất sung sướng và vô lo vô nghĩ.

Đáng tiếc hai người bọn họ lại gặp phải hai người cha mẹ lạ lùng.Bởi vì cha của Hứa Nam Nam lúc còn trẻ tuổi đã đi tòng quân(*), sau khi trở về thì được đơn vị phân phối công tác, vậy nên vẫn luôn không có mặt ở nhà để chăm sóc cha mẹ.

Bởi vậy hai người chú của Hứa Nam Nam có chút khó chịu vì việc này, thỉnh thoảng vẫn ở trước mặt bà nội cô mà nói vài câu oán giận.Bà Hứa cũng cảm thấy mấy năm nay mình đều dựa vào hai người con trai nhỏ này chăm sóc.[
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 5


“Ấy vậy mà nó còn không hài lòng về việc Lỗi Tử cùng Hồng Hồng nhà chúng ta đi vào trong thành.

Mẹ, trước đây chuyện này đều là do một tay mẹ làm chủ hết tất cả mọi thứ.

Thế mà hiện tại con ranh này lại dám oán trách con, mẹ nói xem nên làm sao bây giờ đây!?”Gia đình họ Hứa đều sống và sinh hoạt ở trong một cái sân, nhà ở gần sát nhau.

Lúc này mọi người đều đã rời khỏi giường.

Trương Thuý Cầm lớn giọng kêu khóc, rất nhanh đã gây chú ý cho tất cả mọi người, cả đám vội vàng kéo tới để hóng chuyện.Bà Hứa từ trong phòng bước ra, nhìn qua dáng vẻ hẳn là khoảng 60 tuổi, tuy rằng vóc người nhỏ con trông có vẻ gầy yếu, nhưng ngay cả ông Hứa cũng phải nhún nhường bà vài phần, nói một nhà họ Hứa do bà làm chủ cũng không sai.“Làm sao vậy hả? Mới sáng sớm mà đã ầm ĩ như thế rồi!”Trong tay bà Hứa cầm cây gậy gỗ hung hăng gõ xuống nền toàn là bùn đất đỏ, phát ra một âm thanh chói tai.Trương Thuý Cầm nhìn thấy có người tới thì lập tức không kêu gào nữa, chạy lại phía bà nói: “Mẹ à, mẹ tới đúng lúc lắm, đứa cháu gái này còn chưa chịu dậy ra khỏi giường.

Con có lòng đi kêu nó dậy, kết quả là bị nó oán trách.

Đã thế nó còn nói Lỗi Tử và Hồng Hồng cháu của mẹ đi vào trong thành chiếm mất vị trí của nó.

Mẹ à, đây chẳng phải là đang trách móc mẹ hay sao?”Ở trong nhà họ Hứa thì con gái sẽ không có địa vị gì.

Mấy đứa cháu gái vừa ra đời thì bà Hứa liền đặt nhũ danh cho bọn họ.Đứa cháu lớn là Hứa Hồng, Hứa Nam Nam là cháu thứ hai, sau đó là Hứa Mai, Hứa Tiểu Mãn là đứa cháu thứ tư, cuối cùng là Hứa Linh.Nhà họ Hứa có năm đứa cháu gái, nhưng trong đó có ba đứa là do cha mẹ Hứa Nam Nam sinh ra, bởi vậy hai người bọn họ vẫn luôn bị những người còn lại trong nhà coi thường.Thường ngày nguyên chủ rất là nghe lời, nhưng cho dù có như thế nào thì bà Hứa cũng không thấy thuận mắt, hiện tại khi nghe được rằng đứa cháu gái thứ hai lại không lo bắt đầu đi làm việc, thế mà còn ở đây oán trách quyết định của bà là sai lầm.Bỗng chốc dường như sắc mặt của bà Hứa lập tức trở nên khó coi và có chút dữ tợn.“Sao hả? Mày còn dám oán trách bà cơ à? Mày cũng không nghĩ tới việc bản thân mình dựa vào cái gì mà đòi lên thành phố hưởng phúc, còn những đứa còn lại phải mỗi ngày sống ở trong nông thôn khổ cực này ư? Sao mày có thể tàn nhẫn như vậy chứ hả?”Bà Hứa một bên chửi mắng, một bên không ngừng gõ cây gậy xuống mặt đất, thần sắc vô cùng dữ tợn, thoạt nhìn trông đáng sợ biết bao nhiêu.Những người khác trong gia đình họ Hứa đều đứng ở bên cạnh cười hả hê, bộ dáng vui vẻ khi thấy người khác gặp nạn, không hề có người nào tới khuyên ngăn, mà cũng không ai muốn tới khuyên làm gì.Nghe thấy bà Hứa buông lời quở trách, trong lòng Hứa Nam Nam chỉ có duy nhất một cảm giác, đó chính là thấy nguyên chủ thật đáng thương.Từ năm mười hai tuổi nguyên chủ đã bắt đầu phải xuống ruộng làm việc, trong khi đó hai người bọn Hứa Hồng và Hứa Mai lại được ở trong thành ăn uống no đủ, đã thế còn được cho đi học.Đến cuối cùng mấy người này còn quay sang trách cô thật tàn nhẫn ư?Tuy rằng Hứa Nam Nam không có tính tình nhẫn nhịn như nguyên chủ, nhưng cô thừa biết rằng ngay lúc này cho dù có phản kháng thì cũng vô dụng mà thôi.Hiện tại cô còn nhỏ tuổi, không có cách nào tách ra ở riêng rồi tự lập hộ khẩu được.

Người trong thôn chắc chắn sẽ không đồng ý, càng đừng nói tới việc rời khỏi nhà họ Hứa.

Bởi vì ở thời đại này ngay cả việc vào trong thành họp chợ cũng cần phải có thư giới thiệu thì mới đi được.Nếu như không có hộ khẩu trong thành phố thì không thể vào thành sống và sinh hoạt.Hứa Nam Nam đành dứt khoát coi như không nghe thấy gì cả, chỉ lặng lẽ đứng ở cửa nhìn trời nhìn đất..
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 6


Hiện tại phải có cố gắng một chút, chờ đến lúc cô có thể vào được trong thành, cô sẽ lập tức dẫn theo Hứa Tiểu Mãn cắt đứt quan hệ với bọn họ.Chỉ cần cho cô thời gian, nhất định là cô sẽ nghĩ ra cách nhanh thôi.Bà Hứa thấy dáng vẻ Hứa Nam Nam thành thật như vậy, trong lòng cũng hoà hoãn hơn, cất giọng lạnh lùng nói: “Về sau mày lo mà thức dậy cho sớm.

Tuổi còn trẻ, tính cách đừng có mãi tiểu thư như thế nữa.

Nhà này cũng không phải là gia đình giàu có gì, không thể cứ mãi nuôi dưỡng người lười biếng được.

Lúc tao bằng tuổi mày, mỗi ngày đều phải phụ Hồng Quân làm việc đóng đế giày.

Nếu như khi đó tao cũng vô dụng như mày bây giờ thì năm đó không phải đã chết đói rồi sao? Mày còn có thể mãi vô tâm như thế sao hả?”Bà Hứa rất là tự tin.

Thời còn trẻ thường hay đến Hồng Quân may vá quần áo, đóng đế giày, sau này ở Hồng Quân còn được yểm hộ(*) rất nhiều.[
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 7


Nhắc tới chính sách Đảng Cộng sản, trên mặt bà Hứa tràn đầy vẻ tự tin.Ông Hứa lắc lắc đầu, sau đó xoay người trở về phòng, chuẩn bị ăn cơm sáng để còn bắt đầu đi làm việc.Lúc này mới vừa vào đầu mùa xuân, đương nhiên là có không ít việc để làm.

Khi người nhà họ Hứa tới đại đội thì đã có mấy nhà tới trước bọn họ rồi.“Sao bây giờ mới đến thế?” Người quen trong thôn cười chào hỏi.Trương Thuý Cầm nhất thời vô cùng hăng hái, cô ta liền chạy đến chỗ bọn họ mà thân thiết kể lể, trong lúc kể còn chỉ chỉ trỏ trỏ về phía Hứa Nam Nam.Không cần nghe cũng biết rằng đây là đang đem toàn bộ sự tình đổ hết lên người Hứa Nam Nam.Hứa Nam Nam trợn tròn mắt, cô cầm cuốc lên bắt đầu làm việc.Tốt xấu gì thì cũng là ký ức của nguyên chủ, thân thể cũng được rèn luyện lâu dài rồi, tuy rằng công việc này rất mệt mỏi, nhưng cô vẫn có thể vượt qua được.Thừa dịp đi làm việc thế này, ở trong đầu Hứa Nam Nam lại điều khiển cửa hàng Taobao nhỏ của mình.

Nhìn thấy số dư chỉ còn hơn chín trăm đồng, trong lòng cũng bắt đầu cảm thấy có chút nguy cơ rồi.Hôm qua vui mừng quá mức rồi nên cũng không nghĩ gì nhiều.

Buổi sáng hôm nay sau khi xảy ra sự tình như vậy, cô cũng bắt đầu suy xét về con đường sau này, tất nhiên là sẽ ỷ lại vào cửa hàng Taobao nhiều hơn.Trước đây cô suy xét về khả năng tồi tệ nhất có thể xảy ra với cửa hàng Taobao, đó chính là cửa hàng đột nhiên biến mất.Nhưng bây giờ cô cần phải đối diện với tình huống thực tế hơn, cửa hàng Taobao có thể biến mất hay không thì cô cũng không tài nào biết được.Nhưng vấn đề sắp phải đối mặt đây chính là bên trong cửa hàng không còn tiền.Hứa Nam Nam hận không thể tự kết liễu đời mình.

Ban đầu khi mở cửa hàng Taobao, cô có thói quen tiết kiệm tiền hoặc là mua cổ phiếu, bỏ vào bên trong Alipay(*) một ít tiền.Mà trước khi xuyên không, thời điểm đó là vào ngày song thập nhất(**), ngay lúc này cô mua sắm một phen thật lớn, cho nên chỉ còn dư lại một ngàn đồng tiền.[
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 8


“Mẹ tôi có nói nhà tôi cũng không phải là địa chủ hay gì cả, cho nên không thể nuôi dưỡng kẻ lười biếng được.Dù gì cũng đã mười lăm tuổi đến nơi rồi, sao có thể ở nhà ăn không ngồi rồi như vậy chứ? Chẳng lẽ còn phải đợi mẹ tôi đến đây để phân bua hay sao?”Hứa Căn Sinh nhất thời bị làm cho nghẹn ở cổ họng.Tuy rằng hắn là đại đội trưởng của đội sản xuất, nhưng cũng không dám chống lại bà Hứa.

Chỉ có thể ngấp ngoáy rời đi.Trong lòng lại có chút oán trách bà Hứa khi còn trẻ là một người rất minh bạch, vậy sao bây giờ già rồi thì lại đi ngược đãi cháu gái mình như thế chứ?Nhìn Hứa Căn Sinh bị thanh danh của bà Hứa doạ cho sợ bỏ chạy luôn rồi, Trương Thuý Cầm cố ý cười nhếch môi khinh bỉ.“Này con kia, đừng tưởng rằng có đại đội trưởng chiếu cố mày thì mày có thể lười biếng.

Mới vừa rồi mày cũng thấy rồi đó, bà mày ra mặt thì đại đội trưởng cũng không có cách cứu giúp mày đâu.Mày hãy mau làm việc cho thành thật vào, trong nhà ít ra còn cho mày được một miếng cơm, bằng không thì đến cả nước miếng cũng không có phần cho mày đâu!”Hứa Nam Nam có chút chịu không nổi cô ta.

Cũng không biết Trương Thuý Cầm có phải là đang quá nhàn rỗi không có việc gì làm hay không, mà sao tối ngày cứ thích đi giày vò đứa cháu gái này như thế.Cô xoay lưng về phía Trương Thuý Cầm, hoàn toàn không muốn phản ứng lại những lời nói của cô ta.Vẻ mặt Trương Thuý Cầm nhất thời vô cùng tức giận.“Nam Nam à, hãy đi theo thím qua bên này cùng nhau làm việc đi, bên đây còn có cây thuỷ tùng(*) nè.” Một nữ nhân dáng người tròn trịa thét to nói.[
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 9


Có điều dù nói thế nào thì Tống Quế Hoa cũng chỉ là người ngoài, đâm ra cũng không giúp được gì nhiều.“Nam Nam à, cha mẹ cháu tháng này về đây, cháu hãy lựa lời nói chuyện với cha mẹ đi, xem có thể theo hai người bọn họ trở về thành phố hay không.”“Cháu cũng không biết họ có quay về hay không, việc này đều phải có sự quyết định của bà nội ạ, cháu có nói thì cũng không làm được gì cả.” Hứa Nam Nam trả lời một cách thẳng thắn.Có điều lời này là ý tưởng trong lòng của nguyên chủ.Hiện tại Hứa Nam Nam cũng không ủng hộ.

Việc này bà Hứa sẽ cân nhắc lại, nhưng nếu vợ chồng Hứa Kiến Sinh vẫn kiên quyết, vậy thì bà Hứa cũng không còn cách nào khác.Rốt cuộc thì không có cha mẹ nào trong gia đình không nuôi dưỡng con mình mà lại chạy đi nuôi con nhà người khác.Tuy rằng Hứa Kiến Sinh đối với cha mẹ và anh em mình có chút áy náy là một chuyện, nhưng dù gì hắn cũng là một người cha, chỉ cần bà Hứa vừa khóc ăn vạ, hắn liền bỏ mặc chính con cái của mình.

Như vậy mà đáng mặt làm cha hay sao?Còn với mẹ của Hứa Nam Nam thì không cần phải nói, cháu trai cháu gái so với con cái của mình thì đều là người thân trong nhà.Vì chuyện này mà được khen ngợi và khích lệ không ít.

Ai cũng nói mẹ của cô thâm minh đại nghĩa(*), đồng thời là một đứa con dâu tốt, là một người mẹ cao cả.[
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 10


Mỗi lần không vừa ý, bà cụ sẽ đi tìm các cán bộ gây ầm ĩ, họ đều phải gánh cho hết.Bà cụ mắng xong, cuối cùng bắt đầu chia đồ ăn.Múc một cái muỗng lớn vào trong chậu, khẩu phần cho hai đứa con trai thì múc từ bên trong, cho con dâu thì múc ở giữa.Đến lượt Hứa Nam Nam thì lại múc một muỗng ở trên, trọng lượng ít đến mức có thể đếm rõ số gạo, rõ ràng bà cụ vẫn còn ghi hận chuyện hồi sáng.Hứa Nam Nam cũng không vui, mặc dù cô có cửa hàng Taobao, nhưng cũng không thể chỉ làm việc mà không cho ăn chứ: “Bà cho chút đồ ăn như này, lát nữa cháu đói đến hôn mê thì sao?”Bà Hứa nghe vậy, ném muỗng vào trong chậu, sắc mặt đầy tức giận: “Cho mày ăn mà còn chê ít, con nhỏ như mày thì ăn được bao nhiêu.

Người lớn làm việc nhiều, phải ăn nhiều, một ngày mày làm bao nhiêu việc?”Lời nói của bà cụ là muốn chặn miệng cô, Hứa Nam Nam lại làm như không nghe thấy, bấm ngón tay tính toán, sau đó lớn tiếng nói: “Bà, cháu tính rồi, một ngày cháu có thể kiếm ba công điểm, một năm ít nhất có thể chia bảy tám chục cân lương thực.

Kiểu gì cũng đủ ăn đó.”Bà cụ lập tức giận đến mức gương mặt đỏ lên: “Mày, mày mới đi học một năm, nên ra oai trước mặt tao đúng không.”“Nhỏ Hai, sao lại nói chuyện với bà mày như vậy?” Chú hai Hứa Kiến Hải mắng.Trương Thúy Cầm thêm dầu vô lửa: “Đúng vậy, bây giờ càng ngày càng không giống trẻ con, trong lòng không có bề trên, không có người già.

Buổi sáng chọc tức em, buổi trưa lại cãi lời mẹ, sau này đúng là không ra gì.”Chú ba Hứa Kiến Bình cũng muốn nói gì thì bị vợ mình là Lưu Xảo kéo, bèn ngậm miệng lại.Lưu Xảo cười nói: “Mẹ, trẻ con không hiểu chuyện, để nó xin lỗi mẹ là được, sau này chúng ta dạy dỗ cẩn thận thì con bé sẽ đỡ hơn thôi.”Bà Hứa vẫn rất hài lòng với đứa con dâu ngoan ngoãn này, nghe cô ấy giảng hòa thì cũng không nói nữa, chỉ hừ một tiếng, lạnh mặt không nói lời nào.Lưu Xảo lập tức nói với Hứa Nam Nam: “Mau xin lỗi bà của cháu.” Vừa nói còn vừa nháy mắt ra hiệu với Hứa Nam Nam.Hứa Nam Nam nghi ngờ nói: “Sao, cháu tính sai à? Cháu đã tính rất lâu, đúng là nhiều như vậy, sao còn bắt cháu xin lỗi?”“Mày, con nhỏ này, đúng là muốn tạo phản rồi.

Đợi cha mẹ mày về, tao phải hỏi chúng nó đã dạy con kiểu gì.”Bà Hứa tức giận dùng cái muỗng đập mép chậu, người nhà cũng không dám ăn cơm nữa, ngay cả ông Hứa cũng bỏ đũa xuống, lạnh lùng nhìn Hứa Nam Nam: “Con bé này, sao bỗng dưng lại không hiểu chuyện như vậy chứ.”Hứa Nam Nam bưng bát đũa lên, cầm bánh ngô của mình, bởi vì mình ít cháo nên lấy thêm một cái: “Được, cháu không ăn cùng mọi người nữa.”Nói xong thì cô bưng bát đi ra ngoài.Thấy cô lại muốn đi, bà Hứa vô cùng tức giận, chỉ Hứa Nam Nam: “Kiến Hải, Kiến Bình, bắt nó lại đánh cho mẹ, đánh mạnh vào, đánh chết thì tính vào mẹ.

Mẹ không tin, một con nhóc vẫn tạo phản được.”Má ơi, vậy mà lại còn muốn ra tay!Hứa Nam Nam tức giận xoay người, quả nhiên thấy Hứa Kiến Hải và Hứa Kiến Bình đồng loạt đứng lên, cả hai đều lạnh lùng muốn ra tay.Hứa Nam Nam lập tức hét: “Hai chú đánh đi, đánh mạnh vào, đến lúc đó người bên ngoài đều biết vì để con mình sống tốt, mà hai chú hành hạ đứa cháu này đến chết.

Bây giờ không phải xã hội cũ, đánh chết người phải đền mạng, bà có thể đền mạng cho hai chú ấy không?”Hai người nghe vậy, đều quay đầu nhìn bà cụ.Bây giờ đúng là không thể tùy tiện đánh chết người, lỡ thật sự có chuyện xảy ra, cho dù không ngồi tù, không biết sau này người ngoài nhìn họ thế nào.Bà Hứa không ngờ hai đưa con trai lại bị một con nhóc dọa, tức đến mức đỏ mặt tía tai, giơ tay tìm gậy của mình khắp nơi, chuẩn bị tự mình đánh.Hứa Nam Nam cũng không đợi bà ta, cô bưng đồ ăn vào trong nhà, sau đó đóng chặt cửa, cũng mặc kệ sự ầm ĩ bên ngoài.“Chị, sao thế, có phải bà muốn đánh chị không?” Hứa Tiểu Mãn nằm trên giường nói..
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 11


Bởi vì cô bé thiếu dinh dưỡng trong thời gian dài, bây giờ cả người đều yếu ớt, đến ăn cơm cũng cần Hứa Nam Nam đút cho.Hứa Nam Nam cười hì hì bưng chén đũa đặt ở mép giường, đỡ cô bé ngồi dậy trước, múc một thìa cháo cho cô bé, sau đó lại xé bánh ngô đút cho cô bé ăn: “Em biết tính tình của bà ấy mà, rảnh rỗi là gào thét, đừng sợ.”Khuôn mặt nhỏ của Hứa Tiểu Mãn đã nhăn lại: “Nếu bà không vui thì sẽ đánh người ta, rất đau.”Hứa Nam Nam đau lòng, xoa khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé: “Không đâu, sau này chị sẽ bảo vệ em.

Sẽ không để bà đánh em.”So với Hứa Nam Nam, thật ra Hứa Tiểu Mãn bị đánh nhiều hơn.Trước khi Hứa Tiểu Mãn bị bệnh thì chuyên ở dưới bếp đốt củi cho bà cụ, bình thường có nhiều thời gian bên cạnh bà cụ, tính tình lại nhát gan hơn Hứa Nam Nam, bị đánh bị mắng là chuyện thường.Đứa bé mới chín tuổi, đời trước, mặc dù cô lớn lên ở cô nhi viện, nhưng chưa từng bị ngược đãi như vậy, khi đó cô còn đang đi học cơ.Đúng rồi, Tiểu Mãn nên đi học.Cô vừa đút cô bé ăn cơm, vừa nói: “Tiểu Mãn, em muốn đi học không?”Hứa Tiểu Mãn gật đầu, lại vội vàng lắc đầu.Hứa Nam Nam cười nói: “Vừa lắc đầu vừa gật đầu, rốt cuộc có muốn học không?”“Muốn học, nhưng bà không cho nên không đi được.

Em không thể cãi bà, sẽ bị đánh.”Mũi của Hứa Nam Nam hơi chua chua, Hứa Tiểu Mãn mới chín tuổi, nhưng trong tư tưởng nho nhỏ, ký ức sâu đậm nhất chính là bà nội sẽ đánh cô bé.Bà cụ này thật nhẫn tâm!Hứa Nam Nam rất muốn chửi tục.“Không sao, sau này chị sẽ kiếm tiền, sẽ đổi lương thực, để em đi học.” Hứa Nam Nam cảm thấy mình vừa tìm được một mục tiêu sống, chính là đưa Hứa Tiểu Mãn đi học.Để Hứa Tiểu Mãn ăn xong, dỗ cô bé ngủ, Hứa Nam Nam mới cẩn thận giấu cô bé, mua cái bánh dễ lót dạ trong cửa hàng Taobao, trần nước sôi rồi ăn.Haiz, trước đây còn tưởng có cửa hàng Taobao, sau này sẽ được ăn uống thoải mái, bây giờ ăn bánh cũng phải tiết kiệm.Lúc sắp đi cô lại nhét nửa cái bánh vào trong chăn của Hứa Tiểu Mãn, dặn dò cô bé nếu đói thì ăn, đừng để người ta phát hiện.Hình như Hứa Tiểu Mãn muốn hỏi gì, ánh mắt cô bé nhìn chăm chú vào Hứa Nam Nam, nhưng vẫn không hỏi, tiếp tục nhắm mắt nằm.Hứa Nam Nam cũng không biết nếu Hứa Tiểu Mãn hỏi thật, cô nên trả lời thế nào.

Nhưng mà cô sẽ không nói chuyện của cửa hàng Taobao chuyện này chỉ có thể một mình cô biết, cho dù sau này có người thân thiết nhất thì cũng không thể nói.Sau khi cơm nước xong, mọi người đều đi làm việc, Hứa Nam Nam cũng không chậm trễ, cô cầm công cụ đi theo.Thím ba Lưu Xảo cố ý đi ở phía sau nói chuyện với cô: “Nhỏ Hai, thím nói này, lần này cháu thật sự sai rồi.

Bà cháu vô cùng tức giận, đợi cha mẹ cháu về thì lại nói cha mẹ cháu.

Cha mẹ cháu cũng khó khăn, cháu phải nghĩ thay họ.

Cháu là con gái ruột của họ, nếu cháu không nghĩ cho họ, cuộc sống của họ sẽ chật vật hơn.Cháu cũng đừng chê thím ba của cháu lắm mồm, là mẹ cháu giao cháu và nhỏ Tư cho thím, nên thím không thể trơ mắt nhìn cháu mắc sai lầm được.”“Thím ba, thím nói đúng, cha mẹ cháu thật sự khó khăn, dù sao phải nuôi năm đứa bé mà, Thím xem khi nào đón nhỏ Ba và Long Long về đi, cũng có thể giảm bớt gánh nặng cho cha mẹ cháu.Nhỏ Ba cũng mười mấy tuổi rồi, vừa hay về kiếm công điểm đi.” Hứa Nam Nam chăm chú nhìn Lưu Xảo, thái độ rất đồng ý.Sắc mặt của Lưu Xảo lập tức cứng đờ, nụ cười trên mặt trở nên hơi lúng túng, miệng giật giật, hình như không biết đáp lại thế nào, bèn dứt khoát đưa tay xoa đầu Hứa Nam Nam, cười nói: “Đứa bé này, nói đùa với thím sao.

Nhỏ Ba và Long Long đang đi học, trở về sẽ chậm trễ.

Hơn nữa, chuyện này do bà cháu quyết định, thím không làm chủ được.”Hứa Nam Nam mỉm cười, nhưng trong lòng lại hiểu rõ, cũng không nói toạc ra..
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 12


Mặc dù mới tới mấy ngày, nhưng Hứa Nam Nam vẫn biết nhìn người.

Thím ba Lưu Xảo trông có vẻ rất chăm sóc cô và Tiểu Mãn, nhưng cũng phải nói thật, trước nay cô ta chưa từng thực sự làm chuyện gì, còn không bằng người ngoài như thím Quế Hoa.Lúc thiếu đồ ăn, thím Quế Hoa người ta còn len lén cho chị em họ đồ ăn.Thím ba này thì sao, ngoài lấy lòng hai bên thì chẳng làm chuyện gì thực tế cả.Mặc dù không biết mục đích của Lưu Xảo khi làm vậy là gì, nhưng mà Hứa Nam Nam cũng không muốn trở mặt với cô ta, cô vẫn phải sống ở nhà này, không thể để tất cả mọi người trở thành kẻ địch.Đương nhiên, bảo cô nghe lời của Lưu Xảo cũng là không thể nào.Hình như vì suy nghĩ bị người ta nhìn thấu, Lưu Xảo cũng không nói chuyện với cô nữa, lúc làm việc đều tránh Hứa Nam Nam.Hứa Nam Nam chỉ mong vậy, vừa tới đã theo Tống Quế Hoa.

Dường như Tống Quế Hoa muốn chào hỏi đội trưởng Hứa Căn Sinh, sau khi Hứa Căn Sinh sắp xếp công việc, cũng sắp xếp hai người đi cùng nhau.Trương Thúy Cầm vẫn không bằng lòng, muốn nhìn chằm chằm Hứa Nam Nam, sắc mặt của Hứa Căn Sinh cũng không vui.Dù sao hắn ta cũng là đội trưởng đội sản xuất, nhà ông Hứa cũng không thể ỷ vào danh tiếng của bà cụ mà không đặt hắn ta trong mắt chứ.

Hắn ta không xen vào chuyện nhà người ta, khi nào chuyện phân chia công việc đến lượt người khác quơ tay múa chân.“Nam Nam sẽ đi nhổ cỏ với Quế Hoa, một đứa bé như thế thì có thể làm việc gì.

Đến lúc đó ngất xỉu, không phải sẽ làm chậm trễ thời gian của mọi người sao.

Trương Thúy Cầm, nếu cô ồn ào nữa, tôi sẽ ghi tên cô lại, quay về trừ công điểm.”Hứa Kiến Hải nghe vậy, lập tức tới vỗ Trương Thúy Cầm: “Làm gì vậy, đi làm việc, hô cái gì.”Rồi nói với Hứa Căn Sinh: “Tính tình của cô ấy là vậy, không có ý xấu.”Hứa Căn Sinh ngước mắt nhìn hai vợ chồng, nói: “Thôi, mau làm việc đi, đừng chậm trễ công việc xây dựng xã hội chủ nghĩa của chúng ta.”Cái mũ này cũng to lắm.Hứa Kiến Hải không nói nhiều mà kéo Trương Thúy Cầm mang vẻ mặt không cam chịu đi làm việc.“Anh kéo em làm gì, em còn chưa nói hết đâu, Hứa Căn Sinh này giỏi gớm, cho rằng làm đội trưởng thì tài ba lắm.”Trương Thúy Cầm mang vẻ mặt đầy bất mãn.

Ở thôn họ Hứa, cô ta chưa từng sợ ai.

Ai đắc tội cô ta, cô ta sẽ tìm bà cụ.Hứa Kiến Hải nhìn vợ mình, trong lòng rất bất đắc dĩ: “Bà vợ ngu ngốc này, cô ầm ĩ có ích gì, đến lúc đó sẽ đắc tội làm mất lòng người ta.

Mấy ngày nữa anh cả sẽ về, mọi chuyện mà vỡ lở ra, đến lúc đó tưởng rằng chúng ta ức h**p con gái của anh ấy, không có lợi cho cô, nhỏ lớn và thằng Lỗi vẫn ở thành phố đấy.”Ở nhà họ Hứa, con dâu mà bà Hứa thích nhất là con dâu thứ ba Lưu Xảo, con trai mà bà ta thích nhất, chắc chắn là con thứ hai Hứa Kiến Hải.Bà cụ cảm thấy Hứa Kiến Hải như bà ta, thông minh, đầu óc lại linh hoạt.Bà cụ thường nói, nhà mình nồi tốt úp vung xấu, phối hợp sai rồi.Nhưng ai bảo Hứa Kiến Hải chỉ thích người phụ nữ như Trương Thúy Cầm.

Hứa Kiến Hải cảm thấy tìm vợ vẫn nên tìm một người ngu ngốc một chút, mới có thể chứng tỏ anh ta là một người đàn ông bản lĩnh.Cho nên bây giờ, Trương Thúy Cầm làm chuyện ngu xuẩn, Hứa Kiến Hải cũng rất kiên nhẫn giải thích.“Cô nhìn Lưu Xảo sao không tìm cơ hội khiến nhỏ Hai và nhỏ Tư sống không tốt, không phải vì nghĩ cho con của cô ta sao?”Trương Thúy Cầm vốn đang cảm thấy có phải mình làm sai không, sau khi nghe thấy Hứa Kiến Hải khen Lưu Xảo, thì lập tức ghen tuông: “Anh cảm thấy Lưu Xảo tốt hơn tôi đúng không? Mẹ thích cô ta, anh cũng thích cô ta.Sao lúc đầu anh không tìm cô ta, đến tìm tôi làm gì? Tôi nói cho anh biết, tôi không ưa nhỏ Hai, tôi cũng không để cho nó sống tốt.Hừ, dựa vào đâu đều là con trai của mẹ, Hứa Kiến Sinh và Lý Tĩnh có thể sống tốt trong thành phố, chúng ta phải ở quê sống khổ sở hả.”.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 13


Vốn dĩ Trương Thúy Cầm không ưa dáng vẻ người trong thành phố của Lý Tĩnh.

Tính ra mẹ nhà mẹ cô ta có thể diện hơn nhà mẹ của Lý Tĩnh nhiều.Với gia cảnh lụi bại như nhà Lý Tĩnh, dựa vào đâu Lý Tĩnh còn sống tốt hơn cô ta.“Cái cô này, sao nói không hiểu thế hả, lúc về khiến mẹ khó chịu thì cô tự chịu.” Thấy vợ không nghe lời, trong lòng Hứa Kiến Hải cũng khó chịu, đưa tay chỉ vào đầu của Trương Thúy Cầm.Trương Thúy Cầm hừ một tiếng, hất tay gã ta ra: “Mẹ sẽ không bảo vệ nó.

Anh cứ nhìn đi, sau này nhỏ Hai còn có tác dụng lớn.”Không có Trương Thúy Cầm ở bên cạnh quấy rối, cả buổi sáng Hứa Nam Nam cũng thoải mái hơn.

Thím Quế Hoa cũng rất săn sóc cô, đặc biệt cho cô làm mấy việc nhẹ nhàng.“Thím nói này Nam Nam, cả ngày cháu ra đồng với các thím cũng không ổn đâu.

Một cô gái nhỏ thế này, tiếp tục như vậy sẽ bị dày vò thành dạng gì?” Lúc sắp xong việc, Tống Quế Hoa nhỏ giọng nói.Hứa Nam Nam xoa bả vai mỏi nhừ: “Thím Quế Hoa, cháu cũng không muốn, nhưng nếu cháu không làm thì bà cháu sẽ không cho cháu ăn một miếng cháo.

Sáng nay, cháu chỉ ăn một bát cháo loãng để dằn bụng thôi.”“Bà cụ này...” Tống Quế Hoa nghe vậy cũng hơi bất bình, nhưng bà cụ vẫn có chút danh tiếng trong thôn, không ai sẵn lòng đắc tội bà ta.

Một người ngoài như mình, cũng không thể để ý chuyện nhà ông Hứa.Cô ấy cau mày suy nghĩ, đột nhiên nói: “Không bằng thế này, nếu lần này cha mẹ cháu về thì cháu nói với họ, xem có thể lấy chút đồ hiếm không, đến lúc đó bảo đội trưởng cho cháu làm công việc tốt.”Hứa Nam Nam trợn mắt: “Trong thôn mình còn có công việc tốt?”“Cháu không biết đúng không? Ngoài phải ra đồng, chúng ta còn phải đi thả trâu, đến chỗ nuôi trồng làm việc, đó đều là công việc.

Nhưng mà so với những việc này, thì công điểm ra đồng nhiều hơn chút.

Nhưng mà một đứa bé như cháu, ra đồng cũng không kiếm được bao nhiêu công điểm, còn không bằng đến chỗ nuôi trồng, làm xong còn có thể nghỉ ngơi.”Hứa Nam Nam thật sự không biết có những công việc này.

Nguyên chủ là một người hiền lành, bình thường bảo làm gì thì làm cái đó, sẽ không nghĩ quá nhiều.Cho nên ngoài nhà họ Hứa bảo cô ra ruộng làm việc ra, thì đều không quan tâm đến chuyện khác, cho nên tin tức để lại cho Hứa Nam Nam không có nhiều tác dụng.Cô cũng không biết nhiều về thời đại này.“Thím Quế Hoa, như vậy có tác dụng không, chú Căn Sinh cũng ít quản lý công việc.”Cô đã sớm nhìn ra, tính tình của Hứa Căn Sinh hơi mềm mỏng, trước đây Trương Thúy Cầm nhắc đến bà cụ, hắn ta đã lập tức rút lui, trông không đáng tin chút nào.

Lỡ nhận đồ rồi mà không làm được chuyện gì thì sao?Tống Quế Hoa mỉm cười, len lén nhìn bên cạnh, thấy không có ai chú ý bèn lại gần nói: “Cháu đừng tìm Hứa Căn Sinh, cháu tìm vợ anh ta.

Hứa Căn Sinh sợ vợ.”Nói đến cuối cùng, Tống Quế Hoa cũng không nhịn được mà che miệng cười.Hứa Căn Sinh là người hiền lành trong thôn, nhưng vợ hắn ta chính là con cọp cái.Đôi mắt của Hứa Nam Nam sáng rực lên, cuối cùng trong lòng tìm được chút phương hướng: “Thím Quế Hoa, nếu chuyện này thành công, cháu nhất định sẽ nhớ ơn thím.”“Ơn với không ơn cái gì, thím chỉ nhiều chuyện thôi.

Còn phải xem cha mẹ cháu có thể lấy ra đồ tốt gì.

Cháu cẩn thân nói chuyện, dù gì cũng là người làm cha mẹ, chắc chắn cũng muốn cháu sống tốt.”Tống Quế Hoa đã nghĩ kỹ chuyện này, không tin vợ chồng Hứa Kiến Sinh thật sự sẽ không hề để ý trẻ con, nhưng mà Hứa Nam Nam lại không hề coi trọng hai vợ chồng này.Chẳng qua cho dù thế nào vẫn phải thử một lần, nếu thật sự không cho cô, cô sẽ tự mua ở cửa hàng Taobao.

Nhưng mà sau này còn phải dùng hai người này làm cái cớ, trong lòng có hơi không cam lòng.Buổi trưa mọi người đi về ăn cơm, Hứa Nam Nam đi theo vào nhà.

Trong nhà vắng vẻ, không có gì.Trương Thúy Cầm đói bụng đến trong phòng bếp nhìn, trong bếp cũng không có lửa, bà cụ không nấu cơm..
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 14


Trương Thúy Cầm vội vàng chạy đến căn phòng trong sân gọi: “Mẹ, không có đồ ăn, lát nữa còn phải làm việc đó.”“Ăn gì mà ăn, trong lòng không có người già, tao còn phục vụ chúng mày làm gì.

Muốn ăn thì tự làm.”Bà cụ ở trong phòng trả lời một câu.Mọi người lập tức trừng mắt nhìn nhau, không dám lên tiếng nữa.

Bà cụ bảo nấu cơm, nhưng lương thực ở trong phòng bà ta, không có lương thực thì làm sao nấu cơm?Nguy rồi, bà cụ tức giận, làm liên lụy cả nhà không thể ăn cơm.Hứa Kiến Hải xanh mặt nhìn Hứa Nam Nam: “Nhỏ Hai, còn không đi xin lỗi bà của mày, bà mày tức chết thì sao?”Lưu Xảo cũng khuyên: “Nhỏ Hai, nghe lời.

Dù gì bà cháu cũng là bề trên, cháu nhận sai cũng không thua thiệt.

Cháu không ăn, nhỏ Tư cũng không ăn sao?”“Con nhỏ chết tiệt, đều tại mày, làm hại cả nhà đói bụng.

Sao mẹ mày lại sinh ra một thứ xui xẻo như mày.” Trương Thúy Cầm đặt mông ngồi ở bậc cửa, tay còn ôm bụng.Hứa Nam Nam nghe mấy người vừa khuyên nhủ vừa trách mắng, trong lòng cười “ha ha” hai tiếng.

Chiêu này của bà cụ đúng là lợi hại, bây giờ cả nhà đều chỉ trích cô.Nếu thật sự là cô gái nguyên chủ, thì đã sớm sợ hãi quỳ xuống dập đầu với bà cụ.

Người cả nhà đều ức h**p một đứa bé, mặt mũi của những người này sao lại dày như vậy.Hứa Nam Nam không khỏi trợn trắng mắt: “Bà không muốn làm thì thôi, mọi người làm đi, cháu đi xem Tiểu Mãn.”Bảo cô nhận lỗi, không có cửa! Cô cũng không tin bà cụ thật sự chịu để con trai cưng của mình nhịn đói đi làm việc.Vào trong nhà, Hứa Tiểu Mãn đã ngồi dậy.

Sau khi ăn hai bữa cơm no, hình như sức khỏe của cô bé bắt đầu hồi phục.Thấy Hứa Nam Nam đi vào, Hứa Tiểu Mãn sợ hãi nói: “Chị, em vừa nghe thấy bên ngoài đang ồn ào, hình như thím Hai đang mắng người.”Hứa Nam Nam đóng kỹ cửa, hoàn toàn làm như không nghe thấy tiếng ồn ào bên ngoài.“Không sao, có ngày nào thím Hai không ồn ào, tính của thím ấy như vậy mà.”Thấy Hứa Tiểu Mãn đã ngồi dậy, cô vui mừng đi tới: “Em có sức rồi?”Hứa Tiểu Mãn gật đầu: “Ăn đồ chị cho em, em đã có sức, chắc ngày mai sẽ có thể làm việc.”Đứa bé hiểu chuyện này.Hứa Nam Nam nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn của cô bé, vốn không có nhiều thịt: “Khỏi rồi cũng đừng xuống giường, cứ ở trong phòng.”“Vậy sao được, không kiếm sống, bà sẽ mắng em.”“Em vẫn chưa khỏi bệnh, có bản lĩnh thì bảo bà đưa em đi chỗ vệ sinh.”“Nhưng em...”“Tiểu Mãn, nếu em đi làm, nhất định bà sẽ khó hiểu sao em khỏi nhanh như vậy, đến lúc đó chẳng phải sẽ biết chuyện chúng ta trộm đồ ăn? Em biết tính bà, đến lúc đó bà sẽ đánh chết chị.

Em muốn thấy chị bị đánh?”“Không muốn!” Hứa Tiểu Mãn ra sức lắc đầu, khuôn mặt gầy vàng nhăn nhúm.“Cho nên em phải làm thế nào?”“Chưa khỏi bệnh, tiếp tục ngủ.”“Rất thông minh.” Hứa Nam Nam hôn lên trán cô bé.

Đứa bé này dễ uốn nắn, tiếp tục cố gắng, có thể khiến Tiểu Mãn trở thành một người xấu bụng.Hứa Tiểu Mãn ăn nửa cái bánh mà Hứa Nam Nam để lại, bây giờ vẫn chưa đói, nhưng mà Hứa Nam Nam thì hơi đói.

Bây giờ đang ban ngày, Tiểu Mãn lại tỉnh, cô không tiện mua đồ trong tiệm Đào Bảo, chỉ có thể chờ.Một lát sau, cuối cùng bà Hứa chửi mắng đi vào phòng bếp.Hứa Nam Nam cũng không ra ngoài cho xúi quẩy, cứ ở trong phòng nói chuyện với Hứa Tiểu Mãn, nhúng nước viết chữ trên bàn, dạy Hứa Tiểu Mãn biết chữ.Hứa Tiểu Mãn đã chín tuổi, vẫn chưa từng đi học, không biết chữ.

Đầu năm nay có rất nhiều người không đi học, cho dù sau này có điều kiện tốt thì cũng là người mù chữ, nhưng mà Hứa Nam Nam không cam chịu.

Trước đây cô là trẻ mồ côi, cũng đấu tranh thoát ra, bây giờ nếu trở thành chị của Tiểu Mãn, cô không thể để Tiểu Mãn cứ hồ đồ lớn lên như vậy.Hứa Tiểu Mãn lớn thế này, đây là lần đầu tiên có người dạy cô bé biết chữ.

Trước đây chị luôn bận bịu, làm không hết việc, cũng không có thời gian nghỉ ngơi, chứ đừng nói dạy cô biết chữ..
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 15


Cô bé học rất nghiêm túc, hận không được lập tức nhớ tất cả các chữ.Nhưng mà có thể do dinh dưỡng không đầy đủ, nên trí nhớ của cô bé cũng không tốt, Hứa Nam Nam dạy rất nhiều lần, mà cô bé cũng không nhớ được tên của mình.Hứa Tiểu Mãn chán nản nhún vai.Hứa Nam Nam nhìn thái độ buồn bực của cô bé, cười xoa đầu cô bé: “Tiểu Mãn đã rất thông minh, con nhà người khác đi học cũng không nhận ra mấy chữ đâu, chúng ta cứ từ từ.

Chờ sau này chị đi mua đồ dùng cho em.”“Đồ dùng giống như của chị lớn sao?” Đôi mắt của Hứa Tiểu Mãn sáng trưng: “Chị lớn nói, đó là đồng nghiệp trong đơn vị của bố mang về từ thành phố lớn.”Mũi của Hứa Nam Nam chua xót: “Tốt hơn của họ.” Cô quyết định, sau này ăn ít hai túi bánh khô, cũng phải mua một bộ học tập ở Đào Bảo cho Tiểu Mãn.Hứa Nam Nam luôn chú ý tiếng động bên ngoài, bà cụ làm cơm xong rồi, thì cô bèn bảo Hứa Tiểu Mãn nghỉ ngơi, mình thì chạy ra ngoài ăn cơm.Bà cụ đang sai bảo con dâu đến gian nhà chính bưng thức ăn, thấy cô đi ra thì giận không có chỗ trút: “Thứ vô ơn nhà mày, còn dám ra ngoài ăn cơm, hôm nay tao không đánh chết mày là không được.”“Đánh đi, chờ cha mẹ cháu về, cháu sẽ để họ xem cháu ở trong thôn sống thế nào.” Hứa Nam Nam trợn mắt nói.Bà cụ tức giận đến mức sắc mặt cũng thay đổi, nhặt gậy lên xông về phía Hứa Nam Nam.

Bà cụ bình thường đi đứng chậm rãi, lúc này lại đi nhanh như bay.Hứa Nam Nam lập tức xông ra ngoài: “Cứu mạng, bà cụ muốn giết cháu gái ruột, đội trưởng, thôn trưởng, thư ký, cứu mạng.”“Bà của Nam Nam, muốn làm gì vậy, giữa trưa không ăn cơm, đuổi theo trẻ con làm gì?” Tống Quế Hoa chạy ra đầu tiền, những người khác lục tục đi theo phía sau.

Lúc này mọi người đều ở nhà ăn cơm, thôn cũng không lớn, nghe thấy tiếng động thì đều chạy tới.Hứa Nam Nam thấy Tống Quế Hoa thì lập tức chạy tới, khóc lóc nói: “Thím Quế Hoa, cứu mạng, bà cháu muốn đánh chết cháu.

Bà không cho cháu ăn cơm, nói cháu ăn cơm sẽ đánh cháu——”Bà Hứa không ngờ Hứa Nam Nam lại chạy thẳng ra ngoài, hơn nữa còn nói xấu bà ta ở trước mặt người ngoài, tức đến mức suýt đứng không vững: “Mày, mày qua đây cho tao!”Nhìn thái độ muốn ăn thịt người của bà Hứa, những người khác cũng không nhìn được.Mọi người đều biết hai chị em Hứa Nam Nam ở nhà sống cuộc sống thế nào, chẳng qua không nên để ý chuyện nhà người ta.

Nhưng ồn ào đến bên ngoài rồi, thì tệ quá.Để đứa bé làm việc thì thôi, giờ cũng không cho ăn cơm, không phải muốn lấy mạng của đứa bé sao?“Bác gái, bình thường Nam Nam làm việc rất chăm chỉ, sao lại không cho cơm ăn?”“Phải đó, hai người Kiến Sinh nuôi con ở ngoài cũng rất cực khổ, sao có thể để con của cậu ấy chịu tội.”“Ầm ĩ như vậy khiến mọi người đều không ăn cơm ngon, buổi chiều sẽ chậm trễ công việc.”Bà cụ nghe mọi người trách mắng, trong lòng rất bực bội.

Những năm qua bà ta ở thôn họ Hứa, đâu từng bị người ta trách cứ.

Cán bộ cán sự trong thôn thấy bà ta, cũng phải gọi một tiếng bác gái.Bà cụ cảm thấy thể diện đời này của mình đã mất sạch vào hôm nay.Nhìn dáng vẻ của bà cụ, Hứa Nam Nam không hề đồng cảm với bà, ngược lại cảm thấy rất sung sướng.

Cô không phải Hứa Nam Nam thật sự, tất nhiên cũng không hề sợ bà cụ.

Bà cụ coi trọng danh tiếng địa vị, cô lại càng phải nói chuyện xấu của nhà họ Hứa ra bên ngoài.Mặc dù mọi người đều biết rõ chuyện xấu của nhà ông Hứa, nhưng vỡ lở giữa ban ngày nên không ai có thể giả vờ như không biết.Đợi cô sau này muốn đưa Tiểu Mãn ra ngoài lập nhà riêng, cũng sẽ có được nhiều sự ủng hộ hơn.“Chuyện này, chuyện này là thế nào?”Sau đám người truyền tới một giọng nói hơi kinh ngạc.

Bà con nghe thấy tiếng nói thì đều tránh đường, còn có người nói: “Kiến Sinh à, cậu về rồi, nhìn xem con gái cậu sống thế nào.”.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 16


Lúc Hứa Kiến Sinh đi tới từ sau đám người, Hứa Nam Nam cũng thấy hắn ta.

Giống như trong ký ức của nguyên chủ, là một người đàn ông vô cùng cao lớn cường tráng, cho người ta một cảm giác đây là con người rắn rỏi.Hứa Nam Nam nhếch môi, giễu cợt trong lòng.

Người không bảo vệ được con gái của mình, đừng nói là đàn ông, còn không xứng làm người!Bà cụ thấy con trai trở lại, sức cũng lớn hơn, nghiến răng nghiến lợi cầm cây gậy gõ mặt đất: “Kiến Sinh, nếu hôm nay con không cho mẹ dạy dỗ con nhỏ chết tiệt này, sau này thì đừng nhận bà già này làm mẹ!”Hứa Kiến Sinh vốn định qua mấy ngày nữa mới về, nhưng mà ngày hôm qua có một đồng hương trong thôn đến thành phố làm việc qua chỗ hắn ta uống cốc nước, thuận tiện nói tình hình trong nhà.

Từ miệng đồng hương hắn ta biết chuyện con gái nhỏ Tiểu Mãn bị bệnh, mà con gái Hứa Nam Nam làm việc trong ruộng ngất xỉu, cho nên bèn về trước.

Bởi vì trở về quá vội vàng, lần này vợ Lý Tĩnh và những đứa cháu khác đều chưa về.Nhưng hắn ta không ngờ, trở về lại thấy cảnh hỗn loạn này.“Mẹ, rốt cuộc xảy ra chuyện gì?” Hứa Kiến Sinh nhìn bà cụ tức giận sắc mặt tái xanh, lại nhìn Hứa Nam Nam trốn sau lưng Tống Quế Hoa: “Nam Nam, xảy ra chuyện gì mà khiến bà con tức đến như vậy.”Hứa Nam Nam mím môi: “Con cũng không biết chuyện gì, buổi trưa con đi ra ăn cơm, bà đã đánh con.

Buổi sáng cũng vậy, không cho con ăn cơm, con và Tiểu Mãn phải ăn một bát cháo.

Mỗi ngày con đều làm việc, sao bà con cũng không cho con ăn cơm, còn muốn đánh con, cuộc sống của con còn không bằng người giúp việc của nhà địa chủ.”Đây là trách bà cụ độc ác hơn địa chủ bốc lột dân chúng.Bà cụ nghe Hứa Nam Nam lại so sánh bà ta với phần tử xấu như địa chủ, giận đến mức lỗ mũi phình to: “Kiến Sinh, con còn không cho mẹ dạy dỗ con nhỏ chết tiệt này, đánh cho chết!”“Bác gái, bác cũng quá nhẫn tâm rồi.” Tống Quế Hoa không nhìn nổi.“Đúng vậy, Nam Nam là đứa bé đáng thương.”“Kiến Sinh cũng đừng hồ đồ.”Bà con bên cạnh mỗi người khuyên một cậu.

Hết cách, mọi người đều quá rõ tình hình của Hứa Nam Nam, bình thường mở một mắt nhắm một mắt cũng được, hôm nay xảy ra ngay trước mặt, không thể giúp đỡ lưng, ít nhất cũng phải nói giúp mấy câu.

Không thể thật sự để đứa bé bị người nhà đánh chết.Sắc mặt của Hứa Kiến Sinh cũng khá khó coi, cứng đờ, hắn ta nắm quả đấm, cũng không biết đang suy nghĩ gì.Bà cụ ở một bên thúc giục, hắn ta cũng không động đậy.

Một lát sau mới nói: “Mẹ, con mới về, chưa uống miếng nước nào, chuyện con cái chờ lát nữa hãy nói.”Lại nói với những bà con hàng xóm: “Mọi người đều về ăn cơm đi, buổi chiều còn phải làm việc nữa, đừng chậm trễ.”Đây là không muốn người ngoài có mặt.Hứa Kiến Sinh lên tiếng, mọi người cũng không thể ở lại đây.

Cha ruột người ta cũng không cho quan tâm, họ cũng không thể ỷ lại đây.Tống Quế Hoa không muốn đi, nhưng mà chồng cô ấy không cho cô ấy lo chuyện này.

Dù sao cũng là chuyện nhà người ta, cha ruột của người ta cũng về rồi, không cần phải nhúng vào.Tống Quế Hoa cảm thấy không cam lòng, nhìn dáng vẻ uất ức của Nam Nam, lúc đi vẫn không nhịn được mà khuyên Hứa Kiến Sinh: “Hứa Kiến Sinh, cho dù thế nào Nam Nam vẫn là con gái ruột của cậu, cậu làm cha, bình thường không nuôi con thì thôi, cũng đừng quá nhẫn tâm.”Thấy Hứa Kiến Sinh không phản ứng, cô ấy lắc đầu, xoa đầu Hứa Nam Nam, nhỏ giọng nói: “Đừng quên nói chuyện đó với cha cháu.”Hứa Nam Nam biết cô ấy nói việc đưa quà cho vợ Hứa Căn Sinh, đổi một việc làm tốt, lập tức gật đầu: “Vâng.”Bà cụ luôn nén giận, chờ Tống Quế Hoa và những người khác đều đi, bà cụ lại cầm cây gậy xông tới Hứa Nam Nam, cô thấy vậy thì lập tức trốn sau Hứa Kiến Sinh.Hứa Kiến Sinh cau mày nhìn bà cụ: “Mẹ, mẹ muốn làm gì?”.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 17


Cho dù xảy ra chuyện gì, con gái bị mẹ mình đuổi đánh ngay trước mặt mình, trong lòng luôn không thoải mái.Nếu đây là người ngoài, hắn ta đã sớm cho ăn đạp, nhưng đó là mẹ mình.Bà cụ đánh mấy cái cũng không đánh được, ngược lại đánh lên người Hứa Kiến Sinh, dùng hết chút sức lực rồi, đứng trợn mắt thở hổn hển.Lưu Xảo thấy bà cụ hết sức, lập tức đi ra: “Mẹ, bây giờ anh cả trở về, mẹ bớt giận trước, nói chuyện với anh cả.

Đang ở bên ngoài, người ta thấy thì không hay.”Không hổ là con dâu mà bà cụ thích nhất, lập tức nói đến đáy lòng của bà cụ.

Đánh nhau trước cửa quả thật không hay.Bà cụ trợn mắt nhìn Hứa Nam Nam, nếu không phải con nhỏ chết tiệt này chạy ra ngoài, bà ta sẽ không nổi giận trước mặt người ngoài.

Mặt mũi đều bị mất hết!Khuyên can mãi, cuối cùng bà cụ vào trong nhà.

Hứa Kiến Sinh đi theo sau, thấy Hứa Nam Nam không nhúc nhích, bèn đi qua kéo cô cùng đi vào.

Hứa Nam Nam khó chịu hất tay của hắn ta ra, tự vào trong nhà.Trong phòng, Lưu Xảo nhiệt tình rót nước cho Hứa Kiến Sinh: “Anh cả, sao chị dâu không về?”Trương Thúy Cầm ngồi trên bàn vừa ăn cơm, vừa nói: “Đúng vậy, Hồng Hồng và Lỗi Tử nhà em cũng chưa về, em cũng nhớ chúng nó.”Hứa Kiến Sinh hơi lúng túng: “Anh nghe nói nhỏ Hai và nhỏ Tư đều bị bệnh, cho nên về trước.”“Sao, con sợ mẹ đối xử tệ với con gái con, nên mới vội vã trở về.” Bà cụ lập tức nổi giận, vỗ mạnh bàn cơm.“Mẹ, con không có ý này.” Hứa Kiến Sinh nhức đầu nhìn bà cụ.

Mẹ hắn ta có tính hiếu thắng, không ai có thể không nghe theo bà ta.Hứa Nam Nam nhếch miệng, nhìn cha ruột của nguyên chủ như vậy, chắc chắn là không trông cậy được.

Còn mẹ ruột...!con gái ruột bị bệnh cũng chưa về thăm, chứ đừng nhắc tới.Cô lập tức mất chút hứng thú với vợ chồng Hứa Kiến Sinh, cũng không muốn hiểu họ, cô ngồi ở bàn cơm bưng bát ăn cháo.Hứa Kiến Sinh trở về vẫn có chút lợi ích, cuối cùng có thể ăn no.

Thừa dịp có cơ hội, phải ăn nhiều chút.Hứa Nam Nam ở bên kia ăn nhiệt tình, bà cụ lại đối mặt với Hứa Kiến Sinh.Bà cụ cảm thấy con trai vừa nghe con gái bị bệnh đã chạy về nhà, là không tin tưởng người mẹ này.

Không được tin tưởng, chính là không có uy tín, chắc chắn bà cụ không cho phép chuyện này.“Tôi đúng là gây nghiệp chướng, khổ cực trông con cho anh, mà anh còn lo tôi đối xử không tốt với con anh.

Vừa nãy anh cũng thấy, cả ngày con gái anh chọc tức tôi, sớm muộn có một ngày tôi sẽ bị nó chọc tức chết!” Bà cụ vừa nói, vừa lau nước mắt.Ông Hứa đã ăn no, thấy bà cụ khóc, bèn đặt bát đũa xuống bàn, nhìn Hứa Kiến Sinh nói: “Kiến Sinh, nói chuyện với mẹ anh kiểu gì thế, mẹ anh khổ cực cả đời, già rồi còn bị anh chọc tức!”Hứa Kiến Sinh cũng luống cuống, xoa bàn tay: “Mẹ, con sai rồi vẫn không được sao, con sai rồi, mẹ đừng nóng giận.”Trương Thúy Cầm hừ hừ hai tiếng: “Anh cả, cũng không phải bọn em nói anh.

Đúng là anh có lỗi với cha mẹ.

Ban đầu anh mười mấy tuổi đã đi làm lính, mười mấy năm không về nhà, còn không là Kiến Hải giúp anh chăm sóc cha mẹ.

Bây giờ anh sống tốt trong thành phố, thì xem thường người thân nghèo khổ trong nhà, trở về đã chọc tức cha mẹ.”Mặt của Hứa Kiến Sinh cũng đỏ lên, mười mấy năm không ở nhà, là hắn ta nợ gia đình.Bà cụ thấy sắc mặt của con trai, cũng không khóc, chỉ Hứa Nam Nam nói: “Nếu con vẫn có hiếu với mẹ, hôm nay hãy dạy dỗ con nhỏ chết tiệt này, mẹ sống đến từng tuổi này, còn để một đứa cháu coi thường, đời này mẹ chưa từng tức như vậy!”Hứa Nam Nam ăn no sờ bụng, nghe lời nói của bà cụ thì lập tức nhìn Hứa Kiến Sinh: “Cha, cha đánh đi, đánh chết là tốt nhất, con sống quá đủ rồi.

Mỗi ngày làm việc mệt như trâu, đến miếng ăn cũng không có.”.
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 18


“Cha có biết sao Tiểu Mãn bị bệnh không, là vì đói.

Bà thấy em ấy nhỏ, không thể kiếm công điểm nên mỗi ngày chỉ cho một muỗng cháo, cứ thế đói đến mức bị bệnh...”Nói xong cô cũng khóc: “Mấy ngày trước con cũng đói đến mức ngất xỉu, nếu không phải thím Quế Hoa cho con miếng ăn, hôm nay cha cũng không nhìn thấy con.

Đám Hồng Hồng và Lỗi Tử đến thành phố sống tốt, con cũng không có câu oán hận, nhưng cũng không thể không cho chúng con ăn cơm.”“Nam Nam, cha...” Hứa Kiến Sinh mang sắc mặt mắc nợ nhìn con gái lớn của mình.

Đã nhiều năm như vậy, mỗi lần về, đứa bé này đều không nói, không lên tiếng.

Bây giờ lại nói ra những lời uất ức này, khiến hắn ta không trả lời nổi một câu.Hắn ta nợ bố mẹ, nợ em trai, cho nên phải nuôi cháu trai cháu gái, để con mình ở nông thôn.

Hắn ta chỉ nghĩ, dù sao trong nhà có thể có miếng ăn, luôn hơn bị đói ở thành phố.

Làm sao biết con ở nông thôn sẽ đói thành như vậy.Bà cụ thấy hình như con trai lớn bị thuyết phục, trong lòng lập tức nóng nảy.

Nếu con lớn đổi ý, đưa cháu trai cháu gái về từ thành phố thì sao, bà ta hô: “Kiến Sinh, con đừng nghe con nhỏ này nói bậy bạ, người lớn trong nhà sống khổ thế nào cũng không thiếu nó một miếng ăn, sức khỏe của chúng nó không tốt mới bị bệnh, sao có thể nói là bị đói nên như vậy.”Một đứa bé, chưa từng được nuông chiều.

Trước đây cô có ngày nào được ăn no, sống không được tốt, mấy bữa không được ăn.“Kiến Sinh, chuyện này con định làm sao, mẹ không quản lý được con nhỏ này, mẹ thấy tìm một nhà chồng gả đi là được.” Kiếm công điểm không được mấy cái mà còn muốn ăn cơm, bây giờ còn chọc tức người khác, nên sớm gả đi cho bớt chuyện.

Như vậy sau này nhà thằng lớn cũng không thể đón cô về thành phố.Lập gia đình? ! Hứa Nam Nam trừng bà cụ, bà già chết tiệt, tâm địa quá xấu rồi!Hứa Kiến Sinh cũng nói: “Mẹ, Nam Nam còn nhỏ, đợi thêm mấy năm đi.”“Không nhỏ, đã mười lăm, sắp mười sáu rồi.

Đến nhà người ta ở hai năm là vừa.”Đây là muốn Hứa Nam Nam đi làm con dâu nuôi từ nhỏ cho người ta.Hứa Nam Nam lạnh nhạt nhìn Hứa Kiến Sinh.Cũng may hình như Hứa Kiến Sinh còn có chút lương tâm, sắc mặt của hắn ta khó xử đấu tranh: “Mẹ, chuyện này cứ bỏ đi, đứa bé này còn nhỏ, bây giờ là xã hội mới, không thể nuôi con dâu từ nhỏ nữa.

Để Nam Nam ở lại mấy năm, con ở thành phố tiết kiệm một chút, sau này gửi thêm lương thực về nhà.”Không sai, hai người Hứa Kiến Sinh không chỉ phải nuôi bốn đứa cháu, mỗi tháng còn phải gửi lương thực về quê.Đến Hứa Nam Nam cũng không nghĩ ra, rốt cuộc hai người này muốn gì, chẳng lẽ là muốn danh tiếng tốt?Hình như bà cụ rất hài lòng về đề nghị này của Hứa Kiến Sinh, xụ mặt gật đầu: “Hừ, trẻ con bây giờ được nuông chìu, nếu ở thời các con, chắc chắn mẹ sẽ đánh gãy chân nó!”Bà cụ tức giận nói xong, chuyện này coi như trôi qua.Trương Thúy Cầm hơi thất vọng, còn muốn nói gì, thì bị Hứa Kiến Hải kéo mạnh, lúc này mới không cam lòng mà im miệng.Hứa Kiến Hải lo cô ta còn nói gì mất thể diện, vội vàng hỏi Hứa Kiến Sinh về chuyện của con gái và con trai.Nghe Hứa Kiến Sinh nói đứa bé đi học ngoan, đều rất hiểu chuyện, trên mặt Trương Thúy Cầm mới lộ nụ cười vui vẻ: “Hồng Hồng nhà chúng em từ nhỏ đã thông minh, Lỗi Tử lại giống cha nó.

Chắc chắn sau này đều có tiền đồ.

Chắc chắn sau này chúng nó sẽ hiếu thảo với bác cả, anh cứ yên tâm đi.”Bà Hứa cũng gật đầu: “Lỗi Tử là cháu đích tôn của chúng ta, con và vợ con đều không có con trai, sau này để Lỗi Tử đập chậu cho con.”Hứa Nam Nam phát hiện khóe miệng của Hứa Kiến Sinh cứng đờ, thì cười thầm trong lòng.

Nhìn xem, đây chính là mẹ và anh em của ông.

Ông vẫn chưa chết, thì đã nghĩ để con cháu họ đập chậu cho cha, sau này danh chánh ngôn thuận thừa kế gia tài của ông..
 
Thập Niên 60: Chủ Cửa Hàng Taobao
Chương 19


Nhất định Hứa Kiến Sinh không có gia tài gì, nhưng bây giờ công việc công nhân đều có thể để con cái trong nhà thay thế.

Năm nay, một vị trí công nhân, đối với bất kỳ ai mà nói đều là một khoản của cải hưởng không hết.Hứa Nam Nam không có hứng thú với gia tài sau khi chết của Hứa Kiến Sinh, dùng bát đũa đựng đồ ăn cho Hứa Tiểu Mãn, đi vào phòng xem Hứa Tiểu Mãn.Hứa Tiểu Mãn đang ngồi trên giường, đôi mắt nhìn chằm chằm cửa.

Hứa Nam Nam vừa vào phòng, đôi mắt của cô bé đã sáng lên.Vừa nãy cô bé nghe thấy tiếng động, muốn đi ra ngoài cứu chị, nhưng nhớ đến lời chị nói, không thể để người khác biết cô bé khỏe rồi.

Bằng không mọi người đều biết họ trộm ăn, sẽ đánh chết họ, cho nên chỉ có thể nhịn, sốt ruột ở trong phòng.“Chị, có phải bà vừa đánh chị không?”Hứa Nam Nam đưa bát đũa cho cô bé: “Ăn chút đi.”“Chị, rốt cuộc chị bị đánh không?” Hứa Tiểu Mãn lo lắng nói.“Không.

Bà chạy không bằng chị, bà sắp mệt chết nên cũng không đánh chị được.” Hứa Nam Nam cười cười: “Mau ăn, ăn no cho có sức, sau này bà cũng chạy không bằng em, sẽ không thể đánh em nữa.”“Chị ăn chưa?” Hứa Tiểu Mãn nhìn cô.

Cô bé biết, lương thực trong nhà không đủ, nên bình thường chị đều nhịn bụng đi làm việc.Đứa bé thương người này.

Hứa Nam Nam xoa đầu cô bé: “Chị ăn rồi, ăn rất no, em nhìn bụng của chị, tròn xoe này.”Hứa Tiểu Mãn thật sự đưa tay sờ bụng của cô, đúng là tròn căng, lập tức cười: “Chị thật sự ăn no rồi.” Lúc này mới bưng bát đũa lên há miệng ăn.

Mặc dù chỉ là cháo ngô, nhưng ăn như là đồ ăn ngon gì vậy.Nhìn dáng vẻ ăn như hổ đói của cô bé, Hứa Nam Nam cũng biết cô bé đói, vừa nãy vẫn lừa mình nói không đói.Nghĩ đến Hứa Kiến Sinh ở ngoài phòng, cô cảm thấy vẫn phải nói cho Hứa Tiểu Mãn một tiếng.“Tiểu Mãn, cha về rồi.”Hứa Tiểu Mãn nuốt đồ ăn trong miệng, sau đó sững sờ nhìn Hứa Nam Nam: “Sao?”“Chị nói cha về rồi, em vui không?”“Cha, không phải mỗi tháng đều về sao, đưa lương thực cho nhà.” Hứa Tiểu Mãn nghi ngờ nói.Hứa Nam Nam không ngờ Hứa Tiểu Mãn có phản ứng này, dưới tình huống bình thường, biết cha mẹ về thì không phải con cái đều rất vui sao.

Đương nhiên, ngoại trừ đứa con giả như cô.Nhưng mà cẩn thận nhớ lại, hình như hai người Hứa Tiểu Mãn và Hứa Kiến Sinh tiếp xúc rất thiếu.Phải nói, hai chị em Hứa Nam Nam và Hứa Tiểu Mãn đều là người tiếp xúc ít với hai người.

Từ nhỏ rời xa cha mẹ, lại ở dưới sự chèn ép dài của người lớn, tính tình của hai đứa bé người này hướng nội hơn người kia, đều không thích nói chuyện.

Mỗi lần vợ chồng Hứa Kiến Sinh trở về, hai đứa bé đều trốn trong phòng, hoặc là đứng sau lưng những người lớn yên lặng nhìn.Xem ra không chỉ có tính cách hướng nội, hình như Tiểu Mãn không có tình cảm sâu với hai người Hứa Kiến Sinh, Hứa Nam Nam lập tức cũng thả lỏng.

Cô không phải con của hai người Hứa Kiến Sinh, cho nên có thể thản nhiên không xem hai người này là cha mẹ, thậm chí sau này cũng không định phụng dưỡng hai người này.

Nhưng mà Tiểu Mãn là con ruột của họ, cô chỉ lo lắng sau này Tiểu Mãn nhớ cha mẹ, khiến hai người này đau lòng.

Bây giờ cuối cùng cũng không cần lo lắng nữa.“Tiểu Mãn, sau này chị sẽ cho em cuộc sống tốt.” Đời này mình cuối cùng cũng không phải trẻ mồ côi, mình có em gái.Hứa Nam Nam cảm thấy mình chuyển kiếp vẫn có chút phúc lợi.Sau khi ăn xong, hai chị em lại dùng nước viết chữ trên bàn.

Viết đang vui, thì tiếng gõ cửa vang lên: “Nam Nam, mở cửa.”Là giọng nói của Hứa Kiến Sinh.Hứa Kiến Sinh lại một mình đến thăm hai đứa con, đây là chuyện trước đây cho từng có.

Trước đây đều một là người cả gia đình ăn cơm chung, sau đó hai vợ chồng sẽ đưa bọn nhỏ đi..
 
Back
Top Bottom