Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 3420


Cuối cùng, mười người có thể hiểu và tập luyện theo chương nhập môn cũng chưa đến một phần trăm, trong số những người có thể hiểu thì chỉ có ba bốn phần trăm luyện tập.

Ngô Bình biên soạn tài liệu giảng dạy, bảy ngày sau, đại hội tông chủ của Lý Thị cũng kết thúc, tất cả các thành viên của Lý Thị đã bầu Lý Thanh Đế làm tông chủ, ngoài ra có bốn mươi tám tông lão khác, Lý Thị ở Côn Luân chính thức được thành lập.

Ngô Bình đã vất vả để biên soạn tài liệu giảng dạy, mơ hồ cảm thấy cảnh giới Âm Dương của mình ngày càng trở nên hoàn thiện, anh bèn đã cố gắng đạt được giai đoạn quan trọng tiếp theo của kỳ Động Tàng, cảnh giới Động Thiên.

Advertisement

Cảnh giới Động Thiên là giai đoạn rất quan trọng, sau khi mở Động Thiên thì có thể khắc được cấm chế trong Động Thiên rồi tạo ra các pháp trận, thế nên các tu sĩ Động Thiên cường đại thường có pháp lực vô tận, hơn nữa có bản lĩnh như “Nổ thần thông”.

Advertisement

Thật ra có hơn một nửa số tu sĩ Động Thiên trên thế giới đã sử dụng cách luyện hóa Động Thiên của người khác, Động Thiên của họ được gọi là Động Thiên giả.

Động Thiên thật sự là do bản thân mình mở ra, quá trình này đầy rẫy nguy hiểm nên rất nhiều người không muốn mạo hiểm hoặc tự mình biết mình không có khả năng mở Động Thiên.

Tu sĩ thật sự thành công mở được Động Thiên chỉ có khoảng một phần ba, hai phần ba người thất bại. Trong số những người thất bại này, có người chết vì bị nổ, có người bị thương nặng không chữa, có người để lại vết thương ngầm không thể chữa khỏi.

Hơn năm mươi phần trăm tu sĩ đã mở Động Thiên thành công là “Vi Động Thiên”. Vi Động Thiên được giới tu hành định nghĩa là đánh giá cấp bậc Động Thiên theo quy mô và chất lượng.

Đối với Động Thiên, nhỏ nhất gọi là Vi Động Thiên, lớn hơn một chút gọi là Tiểu Động Thiên, hai loại Động Thiên này không thành phẩm, lên trên nữa là Động Thiên tầng tám, Động Thiên tầng bảy... cho đến những Động Thiên tầng một.

Trong tất cả những người đã thành công mở Động Thiên, hơn một nửa là Vi Động Thiên, tu sĩ Động Thiên còn lại có hơn sáu mươi phần trăm là Tiểu Động Thiên, ba mươi phần trăm tu sĩ Động Thiên còn lại được coi là thành phẩm.

Từ Động Thiên tầng một đến tầng tám, Động Thiên tầng bảy và tầng tám chiếm chín mươi phần trăm. Tầng càng cao thì số lượng càng ít, chẳng hạn như trong tất cả tu sĩ Động Thiên thành phẩm, số lượng tu sĩ Động Thiên tầng một chưa đến một phần một trăm ngàn.

Trên Động Thiên tầng một còn có bốn loại là Động Thiên vương phẩm, Động Thiên đế phẩm, Động Thiên truyền kỳ, Động Thiên thiên phẩm, nhưng này bốn loại Động Thiên thượng phẩm này đều cực kỳ hiếm thấy, trên thế gian không có mấy người.

Mở Động Thiên không chỉ có độ khó cao, đầy rẫy nguy hiểm, mà quá trình tu luyện cực kỳ hao tốn tài nguyên. Trước đây từng xảy ra chuyện một tông môn hàng đầu nào đó bồi dưỡng ra một thiên kiêu, nhưng sau khi mở Động Thiên, thiêu kiêu đó đã tiêu hao rất nhiều tiền bạc dẫn đến tông chủ của tông môn hàng đầu này nợ nần chồng chất, bán cả tài sản, vay nợ khắp nơi mới có thể nuôi thiêu kiêu đó miễn phí hoàn thành tu luyện cảnh giới Động Thiên. Thế nhưng vận may của tông môn này không tốt, thiêu kiêu đó còn chưa trở thành Thiên Tiên thì đã chết đã, do đầu tư quá nhiều vào hắn nên dẫn đến sự suy tàn của tông môn hàng đầu này.

Ngô Bình đã thử và thấy rằng thời cơ đã chín muồi để anh mở Động Thiên. Nhưng việc mở Động Thiên đòi hỏi phải chuẩn bị rất nhiều nguyên liệu và bảo vật, cũng như phải đầu tư rất nhiều tài nguyên, dĩ nhiên anh không thể cứ thế đột phá ở đây.

Thế là anh đăng nhập vào mạng Tiên bắt đầu mua sắm những vật dụng cho việc đột phá. Thứ cần dùng cho việc mở Động Thiên chính là Thạch anh thời không.

Số lượng Thạch anh thời không được sản xuất có hạn nên giá rất cao, đây cũng là nguyên nhân đa số người chỉ có thể mở Vi Động Thiên và Tiểu Động Thiên, vì bình thường tu sĩ hoàn toàn không có khả năng mở Động Thiên quá lớn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3421


Quy mô Động Thiên do Ngô Bình mở dĩ nhiên sẽ lớn hơn cái này nhiều, thế nê anh lập tức liên hệ với một số thế lực lớn sau lưng mình. Anh đánh tiếng trước nói anh sắp mở Động Thiên với Thiên Tượng Kiếm Môn, Thiên Đạo Môn và tiên giáo Thái Thanh.

Bên đầu tiên trả lời là Thiên Tượng Kiếm Môn, Thiên Tượng Kiếm Môn đã đưa thẳng cho anh ta tám tỷ đồng Thần Long, Tiêu Thái Tôn của Thiên Đạo Môn cũng nói ông ấy có thể chuẩn bị năm tỷ đồng Thần Long cho anh.

So ra thì tiên giáo Thái Thanh hào phóng nhất, đưa thẳng cho Ngô Bình mười hai tỷ đồng Thần Long.

Anh tính toán một chút, tiền mua Thạch anh thời không hẳn là không dưới năm mươi tỷ, trong tay anh có hơn mười tỷ, cộng lại cũng chỉ có chưa đến bốn mươi tỷ.

Advertisement

Vì vậy, anh quyết định đến Thiên khố, sử dụng phiếu giảm giá truyền kỳ để mua Thạch anh thời không trước, sức mua của phiếu giảm giá truyền kỳ vẫn cao hơn đồng Thần Long.

Hôm đó anh đến Thiên khố Tiên Giới.

Advertisement

Để vào Thiên khố cần sử dụng trận pháp dịch chuyển chuyên dụng, mà trận pháp dịch chuyển như vậy chỉ có ở đại lục Côn Luân, vừa lúc nằm ở Long Kinh.

Ngô Bình chào tạm biệt sư phụ và đại sư tỷ xong thì về Long Kinh, anh muốn mượn trận vận chuyển để đến Thiên khố.

Mà đến Long Kinh thì đương nhiên anh phải ghé cấm quân và chỗ của Chu Nguyên Thông rồi.

Sau một thời gian, cấm quân tu luyện theo bài dạy của anh đã có tiến bộ trông thấy, thực lực của tổng thể đã cao hơn trước nhiều. Ngô Bình rất hài lòng với kết quả này, anh chỉ dẫn cho họ thêm một lúc rồi đến chỗ Chu Nguyên Thông.

Sau khi gặp lại Chu Nguyên Thông, việc đầu tiên Ngô Bình làm là trả lại long môn.

Chu Nguyên Thông cười nói: “Tam đệ, chú đột phá Long Môn rồi à? Hiệu quả thế nào?”

Ngô Bình: “Đại ca, em đến tầng thứ năm của Long Môn rồi”.

Chu Nguyên Thông vô cùng chấn động: Thế cơ à? Siêu đấy!”

Ngô Bình: “Đại ca, mấy hôm nữa là ngày đại hôn của em, anh và nhị ca phải đến đấy nhé”.

Chu Nguyên Thông cười phá lên nói: “Đương nhiên rồi”.

Hai người trò chuyện thêm một lát thì anh ta nói: “Tam đệ, tổng thủ lĩnh chỗ anh đến rồi, chú muốn gặp chút không?”

Hiện Ngô Bình đang làm phó thủ lĩnh để huấn luyện doanh trại Long Uy cho Chu Nguyên Thông.

“Đại ca, em còn phải đến Thiên khố nên để khi khác đi ạ”.

Nghe thấy thế, Chu Nguyên Thông cười nói: “Anh biết vị trí của trận vận chuyển, để anh dẫn chú đi”.

Có anh ta dẫn đường, loáng cái Ngô Bình đã đến một cung điện cổ kính. Bên trong có một trận vận chuyển và một người đang canh gác.

Thấy Ngô Bình đến, người đó nói: “Muốn mở trận vận chuyển thì cần trả mười nghìn chi phiếu truyền kỳ”.

Tuy thấy gía này hơi đắt, nhưng Ngô Bình vẫn lấy chi phiếu ra, sau đó mới được phép đi vào.

Chu Nguyên Thông: “Tam đệ, Thiên khố có nhiều bảo bối lắm, chú cứ tìm kỹ vào, khéo lại gặp may đấy”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3422


Con rối nói: “Tôi là hướng dẫn Giáp Mộc Ất, các hạ cần gì thì cứ nói với tôi”.

Ngô Bình: “Trong này có thạch anh thời không không?”

Con rối: “Có, một chi phiếu truyền kỳ có thể đổi được 2500 mảnh thạch anh thời không”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Tôi muốn đổi 100 nghìn tỷ mạnh thạch anh”.

Advertisement

Giáp Mộc Ất: “Vị chi là 40 tỷ chi phiếu truyền kỳ”.

Ngô Bình: “Được”.

Advertisement

Giáp Mộc Ất: “Xin chờ một lát”.

Nó biến đi đâu mất một lúc rồi quay lại, trong tay cầm theo một cái túi trữ đồ rồi nói: “Bên trong có đủ lượng thạch anh thời không mà anh cần”.

Ngô Bình cầm lấy rồi kiểm tra, sau đó trả đủ chi phiếu rồi hỏi: “Giáp Mộc Ất, tôi có thể xem các món đồ khác không?”

Giáp Mộc Ất: “Anh muốn mua gì thì cứ nói với tôi, tôi sẽ đi lấy”.

Ngô Bình: “Tôi không được tự đi chọn à?”

Giáp Mộc Ất: “Không”.

Ngô Bình đành chịu, sau đó lại mua thêm ít cấm chế dùng để khắc trong Động Thiên, cùng đồ dùng cho trận pháp, cuối cùng anh đã tiêu gần hết chi phiếu truyền kỳ.

Ngô Bình rời khỏi thiên khố rồi về nhà để chuẩn bị hôn lễ.

Đương nhiên anh sẽ dùng thân phận thật là Lý Huyền Bình để tổ chức lễ cưới. Bây giờ, ai cũng biết anh là đệ tử của Phiêu Miểu Đạo Quân rồi, các thế lực lớn nhỏ ở xung quanh đều lần lượt tới chào hỏi.

Trong mấy ngày này, ngoài việc lo cho lễ cưới, anh còn chuẩn bị để đột phá. Anh tiếp tục mua đồ trên mạng Tiên nên tiền cũng không cánh mà bay đi khá nhiều, giờ anh không còn bao nhiêu nữa.

Cách hôn lễ vài ngày, anh lại đến học phủ truyền kỳ, chuẩn bị vào Thiên Giới để đột phá tiếp.

Lần trước, anh mới dùng hơn một ngày ở Thiên Giới, vẫn còn dư gần hai ngày nữa, bỏ không thì cũng uổng. Sau khi suy xét, anh quyết định sẽ mở Động Thiên ở Thiên Giới.

Sau khi Ngô Bình chuẩn bị xong xuôi, Triệu Hàn Sơn cũng đã xin giấy phép cho anh để đến Thiên Giới đột phá.

Lần này, Ngô Bình chỉ vận chuyển sức mạnh một chút thì trong người đã vang lên tiếng động mạnh, trong linh khiếu lớn nhất của anh đã mở ra một không gian.

Hiện giờ, xung quanh anh có rất nhiều thạch anh thời không, chúng vỡ vụn rồi tạo thành một luồng sức mạnh tiến vào người anh, khiến Động Thiên ngày càng lớn hơn.

Giờ Ngô Bình mới thấy việc mình củng cố nền móng thêm vững chắc quan trọng tới mức nào, tiên lực như biển tuôn ra, Nhất Niệm Sinh Vạn Vật, Nhất Niệm Nhất Thế Giới, rất nhiều ý nghĩ bắt đầu tạo cảnh ở mọi nơi.

Mặt đất, bầu trời, núi đồi, dòng nước, cây cối, thú vật, chim muông đều xuất hiện trong Động Thiên mà Ngô Bình mở.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3423


Mở Động Thiên xong, Ngô Bình đã tạo ra sông núi và vạn vật ở đây. Trong sổ tay của Ngọc hoàng, đạo thống của Thiên Nguyên Huyền Hoàng, truyền thừa của Tam Hoàng cùng Thiên Phù đại đế đã chỉ dẫn cho anh rất nhiều, giúp Động Thiên của anh hơn hẳn của các tiền bối khi xưa và đạt đến cấp cổ nhân.

Sau đó, thần anh cũng đã chuyển thiên cung vào đây, nó có thể nhận được sự bảo vệ tốt nhất khi ở trong này. Nhưng sau này, Ngô Bình còn phải sửa đổi lại thêm cho Động Thiên, ví dụ như tạo đại trận, cấm chế, nhưng đó là việc của sau này.

Thấy đã tới giờ nên Ngô Bình lập tức rời khỏi Thiên Giới.

Advertisement

Ngô Bình vừa ra ngoài thì khí tức mạnh mẽ của anh đã khiến Triệu Hàn Sơn giật bắn mình, người mở Động Thiên có thể dùng sức mạnh của nó, và sức mạnh ấy có cùng tên gọi luôn.

Thường thì tu sĩ Động Thiên cấp thiên tài sẽ mở được Động Thiên gần một trăm nghìn dặm! Ví dụ Động Thiên 8000 dặm, 9000 dặm. Nhưng Động Thiên của Ngô Bình thì dài những một trăm nghìn dặm.

Không gian lập thể đã được xác định, khi ấy khoảng cách giữa Động Thiên 100 nghìn dặm và 9000 dặm có cách biệt rất lớn.

Advertisement

Đương nhiên người mở được Động Thiên cả trăm nghìn dặm như Ngô Bình sẽ có sức mạnh vô biên.

“Ngô Bình, Động Thiên của cậu…”

Ngô Bình cười nói: “Thầy Triệu, tôi mở Động Thiên được rồi”.

Triệu Hàn Sơn không hỏi kỹ mà cười nói: “Chúc mừng! Ngô Bình, với thực lực hiện giờ thì chắc chắn cậu đủ tư cách tham gia đại hội Thần Ma để tranh đấu với những người mang thần huyết và ma huyết trong người rồi”.

Ngô Bình ngạc nhiên nói: “Những người mang thần huyết và ma huyết ư?”

Triệu Hàn Sơn gật đầu: “Họ có huyết mạch của thần và ma nên mới có thực lực mạnh hơn người bình thường. Đám quái vật này cứ mười năm lại tham gia đại hội Thần Ma một lần, ai lọt vào tốp 30 thì sẽ được vào chiến trường Thần Ma”.

Ngô Bình: “Tu sĩ loài người cũng được tham gia ư?”

Triệu Hàn Sơn: “Đương nhiên, nhưng nhiều năm qua, không ai vào được tốp 30 cả. Ngô Bình, chỉ cần cậu lọt tốp này thì Đại thiên tôn sẽ trọng thưởng cho cậu”.

Ngô Bình: “Thưởng gì thế?”

Triệu Hàn Sơn: “Nghe nói là một món chí bảo, ngoài ra còn có 300 tỷ chí phiếu truyền kỳ”.

Tim Ngô Bình đập như đánh trống, chưa nói đến món bảo bối kia, riêng 300 chi phiếu truyền kỳ thôi cũng đủ hấp dẫn anh lắm rồi. Mở Động Thiên rất tốn tiền, sau này còn có vài cảnh giới tiêu tốn nhiều tiền hơn nên anh cần phải chuẩn bị trước.

“Thầy Triệu, đại hội Thần Ma có ý nghĩa gì? Do ai tổ chức?”

Triệu Hàn Sơn: “Chuyện này là điều cực kỳ bí mật, đến tôi cũng không biết. Nói chung các thiên kiêu nào có biểu hiện xuất sắc trong đại hội thì cuối cùng đều thành bá chủ một phương hết”.

Ngô Bình gật đầu: “Tôi biết rồi, cảm ơn ông đã nhắc nhở”.

Triệu Hàn Sơn cười nói: “Ngô Bình, tiền đồ của cậu sẽ vô cùng tươi sáng, thấy cậu tiến bộ mỗi ngày, chúng tôi đều rất vui mừng. Hi vọng một ngày nào đó, cậu có thể chiếu sáng thiên không, khiến Nhân tộc nhìn thấy hi vọng”.

Ngô Bình: “Tôi sẽ không khiến mọi người thất vọng đâu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3424


Lý Nguyên Tượng không còn là Tiểu Hỉ Bảo nữa, mà đã biến thành một chàng trai cao lớn khôi ngô.

“Bố, mai bố lấy vợ đấy ạ?”

Ngô Bình: “Ừ, Hỉ Bảo, bố thấy con tiến bộ rất nhanh, giờ bố sẽ truyền truyền thừa của Vu hoàng cho con”, nói rồi, Ngô Bình điểm vào mi tâm của Lý Nguyên Tượng.

Advertisement

Trong đầu cậu ấy xuất hiện một luồng ký ức, cậu ấy ngồi xuống rồi nói: “Bố, giờ con phải cảm ngộ rồi”.

Ngô Bình: “Không vội, bố đã đọc khá nhiều sách, cùng tu tiên và Vu đạo một lúc sẽ có hiệu quả bất ngờ, bố sẽ truyền tiếp cho con Thiên Địa Huyền Hoàng Quyết, con xem mà tu luyện”.

Lý Nguyên Tượng tu luyện cũng rất tốn tài nguyên, nhưng giờ Ngô Bình không còn nhiều tiền nên đành để cậu ấy tu luyện trước để chuẩn bị cho sau này.

Advertisement

Lúc này, Hoả Hoàng Nhi bế Đỉnh Nhi rồi chạy vào nói: “Bố, con đã học xong kiếm pháp của kiếm phái Thục Sơn rồi, bố dạy tiếp cho con cái khác đi”.

Ngô Bình ngạc nhiên nói: “Nhanh thế à?”

Hoả Hoàng Nhi: “Nhanh gì ạ, con còn thấy chậm ấy”.

Ngô Bình chợt thấy đau đầu, có quá nhiều thiên tài bên cạnh anh, làm anh nuôi không nổi luôn nên đành nói: “Thế bố dạy con luyện đan nhé?”

Hoả Hoàng Nhi mừng rỡ: “Được ạ! Con muốn học luyện đan lâu rồi”!

Nói ra chắc không ai tin! Nhưng bây giờ, thật lòng Ngô Bình sợ Hoả Hoàng Nhi và Lý Nguyên Tượng tu luyện quá nhanh, vì nhỡ tư chất của anh không theo kịp thì đúng là mất mặt, vì thế anh mới muốn họ tu luyện chậm lại một chút.

“Xem ra mình phải tranh thủ kiếm tiền thôi”, Ngô Bình tự nhủ.

Loáng cái đã đến ngày thành hôn của Ngô Bình. Đường Tử Di, Lý Mai, Nhậm San San đều đã mặc đồ cưới và trang điểm vô cùng xinh đẹp.

Vì Ngô Bình dùng thân phận thật là Lý Huyền Bình nên chỉ có những người thật sự thân thiết hoặc các thế lực lớn của Côn luân mới được đến tham dự lễ cưới.

Vì anh là cung chủ của Kiếm Cung nên đương nhiên có rất nhiều thế lực muốn bày tỏ lòng thành, vì thế riêng chỉ nhận quà thôi cũng đủ mỏi tay rồi.

Dẫu thế thì số người đến tham dự lễ cưới cũng rất đông, Ngô Bình đã dặn Lỗ Ngọc chuẩn bị từ trước. Đúng là đại sư về phương diện công trình có khác, ông ta đã dùng trận pháp rồi tạo thành một lễ đường lập thể rất lớn.

Lễ cưới có ba tầng, tầng trong cùng dành cho khách quý, họ sẽ ngồi ở các bàn xung quanh, tầng bên ngoài thì dành cho các khách mời khá có thân phận và địa vị, chỗ ngồi của họ ở trên thuyền bay, nhờ việc lơ lửng giữa không trung nên họ cũng sẽ nhìn thấy toàn cảnh lễ cưới.

Vòng ngoài cùng dành cho các khách mời lạ mặt, họ là người của các thế lực nhỏ hoặc các nhân vật nhỏ bé. Anh đã bố trí cho họ cùng ngồi trên một cái thuyền bay cỡ lớn, nếu họ muốn xem lễ cưới thì phải bay vào trung tâm.

Lỗ Ngọc còn bố trí một trận pháp như mặt gương, toàn cảnh lễ cưới sẽ chiếu lên đó, như vậy thì tất cả mọi người ở Hưng Long cũng có thể xem được.

Đã là lễ cưới thì đương nhiên phải có ca múa, ca sĩ và vũ công mà nữ đế Linh Hy dẫn đến đã biểu diễn hăng say.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3425


Phiêu Miểu Đạo Quân vừa đến một lúc thì có một người đàn ông trung niên mặc đồ trắng hớn hở xuất hiện, nhìn thấy người đó, Phiêu Miểu Đạo Quân vội hành lễ: “Sư phụ!”

Người này thoạt nhìn trông rất nho nhã, nụ cười luôn nở trên môi, ông ấy quan sát Ngô Bình rồi hỏi: “Con là Lý Huyền Bình hả?”

Ngô Bình vội hành lễ: “Vâng ạ”.

Advertisement

Người đàn ông gật đầu: “Không ngờ lại có tư chất tốt như vậy, thể chất Chân Nhân thái cổ là hiếm có lắm đấy”.

Người này chính là Huyền Đô lão tổ, sư phụ của Phiêu Miểu Đạo Quân.

Advertisement

Phiêu Miểu Đạo Quân: “Sư phụ, đúng là Huyền Bình có tư chất rất tốt, vụ cá cược giữa người và Đại thiên tôn có thể cử cậu ấy ra trận”.

Huyền Đô lão tổ: “Được đấy! Tuy tên kia có một nửa dòng máu Thần tộc, nhưng Chân Nhân thái cổ cũng không đùa được đâu”.

Ngô Bình: “Sư tổ, Thần tộc mạnh hơn Nhân tộc chúng ta nhiều lắm ạ?”

Huyền Đô lão tổ trầm mặc một lúc rồi nói: “Trước khi con người được tạo thành thì thần đã tồn tại rồi, vào thời đại Chân Nhân thái cổ, loài người có địa vị ngang với Thần tộc. Với một thiên kiêu có tư chất như cậu thì chưa được coi là xuất sắc trong Thần tộc. Thiêu kiêu của họ còn mạnh hơn con một chút”.

Ngô Bình cau mày: “Có người nói Nhân tộc là trò chơi của Thần tộc”.

Huyền Đô lão tổ thở dài nói “Nhân tộc thì ngày càng kém đi, trở thành nô lệ cho Thần tộc. Nhưng chúng ta chưa từng bỏ cuộc, vào thời Chư Thánh, lực chiến đấu của các Chư Thánh còn mạnh hơn Chân Nhân thái cổ, tiếc là Thần tộc đã liên minh với các thế lực khác để giết họ, khiến rất nhiều thánh nhân bỏ mạng và hao tổn nguyên khí”.

“Nhưng trước khi Chư Thánh ngã xuống, người đã tìm tòi và đổi mới các vấn đề khó về mọi mặt, ví dụ như tiên, phật, vu, nho, thần đạo”.

“Trong trận chiến của thần thánh, Thần tộc cũng bị tổn hại nặng nề, vì thế họ đã bắt tay với Ma tộc, Yêu tộc phong toả nhiều nơi sinh sống của con người, khiến đại đạo thiếu sót, trật tự hỗn loạn, không ai có thể tu luyện. Những nơi bị phong toả được gọi là Khuyên giới. Cùng với đó, họ còn thường xuyên cử yêu binh, ma binh và thần binh đến Khuyên giới để chém giết, đồng hoá để thống trị Nhân tộc. Vì thế, họ gọi chúng ta là đồ chơi hay thú cưng cũng không sai đâu”.

Ngô Bình ngẩn người, cảm thấy tam quan của mình bị đảo ngược, anh hỏi: “Thế giới mà chúng ta đang sống chính là Khuyên giới ư?”

Huyền Đô lão tổ thở dài: “Ừm! Nhưng chúng ta vẫn còn sướng chán, vì có vài vị đại thánh đã hi sinh thân mình để lập lại trật tự”.

“Sư tổ là cường giả trên cấp Đại La, lẽ nào cũng bị nhốt trong này ư?”, Ngô Bình hỏi.

Huyền Đô lão tổ: “Khuyên giới này không thể nhốt chúng ta được, nhưng chúng ta cũng không thể ra ngoài, Vì đại đạo có thiếu sót, nếu chúng ta rời khỏi đây thì sẽ bị mất toàn bộ tu vi và phải bắt đầu lại từ đầu”.

Ngô Bình ngẩn ra: “Mất hết tu vi ư?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3426


Huyền Đô lão tổ: “Cũng không hẳn, những người như bọn ta quanh năm bế quan và cảm ngộ đại đạo thiếu sót, hi vọng có thể học theo thánh nhân thượng cổ”.

Ngô Bình: “Nếu chúng ta đánh nhau với Thần tộc ở Khuyên giới, liệu mình có bị yếu thế không?”

Huyền Đô lão tổ: “Cái này thì không. Vì vốn di Khuyên giới đã có thiếu sót, vì thế chúng ta lại thích ứng với nơi này hơn họ. Dù Thần tộc đến đây thì cũng không chiếm ưu thế được, vì thế họ đã dùng cách khác, đó là bồi dưỡng các thế lực ở Khuyên giới làm chó săn cho mình. Những người được họ chọn sẽ được cung cấp một lượng tài nguyên nhất định, thậm chí còn được ban huyết mạch của Thần tộc”.

Advertisement

Ngô Bình cau mày: “Nói vậy thì những tu sĩ bán thần này chính là tay sai cho Thần tộc ư?”

Huyền Đô lão tổ thở dài nói: “Đúng thế, nếu không thì sao lại xuất hiện tu sĩ bán thần ở đây? Bọn ta thường gọi chúng là lũ rác rưởi”.

Ngô Bình: “Nếu đến Đạo tổ cũng không đột phá được thì những tu sĩ khác làm gì có cơ hội ạ?”

Advertisement

Huyền Đô lão tổ: “Không phải không có cơ hội. Năm xưa, môi trường sống của Chư Thánh không như chúng ta bây giờ, vì thế ta mới nói các con chính là hi vọng của Nhân tộc”.

Sau đó, ông ấy cười nói: “Hôm nay là ngày vui của con, đừng nói mấy chuyện này nữa. Ta là sư tổ nên không thể đi tay không được, quà của con đây”.

Huyền Đô lão tổ đưa một cái nhẫn bạch ngọc cho Ngô Bình, anh nhận lấy thì phát hiện bên trong có một Động Thiên, bên trong Động Thiên này có một cánh cửa, không biết dẫn đến đâu.

Ngô Bình hỏi: “Sư tổ, đây là gì ạ?”

Huyền Đô lão tổ: “Đây là một kế hoạch bí mật mà rất ít người biết, vào trong cánh cửa này rồi thì con sẽ phải nhận một loạt các bài kiểm tra. Nếu con có tư chất đủ tốt thì sẽ nhận được một phần tài nguyên, cụ thể là gì thì ta không nói được. Nếu con đủ xuất sắc thì sẽ biết thôi”.

Ngô Bình lẳng lặng cất chiếc nhẫn đi rồi nói: “Đồ tôn hiểu rồi”.

Huyền Đô lão tổ: “Thân phận của ta không tiện công bố ra ngoài nên con đừng giới thiệu làm gì, con biết ta đến là được rồi”.

Ngô Bình: “Vâng”.

Hôn lễ đã bắt đầu, mọi người tham dự đều phải kinh ngạc trước độ long trọng của nó. Tuy ngoài mặt Ngô Bình cười tươi, nhưng trong lòng đang dậy sống. Những câu nói của Huyền Đô lão tổ đã khiến anh hiểu được một chuyện mà vỗn dĩ anh không thể biết khi chỉ ở cảnh giới hiện tại.

Ngô Bình và ba người vợ cùng bái thiên địa và bố mẹ, sau đó đưa nhau vào động phòng.

Đối diện với ba cô vợ xinh đẹp, tâm trạng của Ngô Bình mới tốt lên một chút, anh cười nói: “Ba người hãy nhận của anh một lạy”.

Anh hành lễ xong thì đến ba người kia.

Đường Tử Di cười nói: “Huyền Bình, anh sao thế?”

Ngô Bình: “Anh có tài đức gì đâu mà có được ba người vợ như hoa như ngọc thế này?”

Lý Mai: “Huyền Bình, anh đừng nói thế. Nếu không có anh thì khéo bọn em đã chết lâu rồi, với tình thế hiện giờ thì có thể sống thôi cũng là một điều may mắn”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3427


Đúng lúc này, có một con cự xà bay tới, trận pháp của Hưng Long đã làm kinh động tới người đàn ông mặc đồ đen trên lưng con cự xà, trên đầu người này mọc một cái sừng cùng màu, mái tóc tím buông xoã, đôi mắt cũng có màu quỷ dị như rắn.

Có hai cô gái loài người đứng sau lưng hắn, họ đều vô cùng xinh đẹp, họ nhìn xuống dưới, một cô trong số đó nói; “Chủ nhân, hình như người phía dưới đang tổ chức hôn lễ”.

Người đàn ông: “Hôn lễ ư? Hừ, loài người thấp hèn mà dám tổ chức lễ cưới lớn vậy à, để ta xuống xem cô dâu có xinh không nào”.

Advertisement

Nói rồi, hắn ấn đầu con rắn, nó lâp tức bay xuống với yêu khí cuồn cuộn.

May là nó chỉ dừng trên không trung, ba người trên lưng nó nhảy xuống dưới.

Lúc này, Ngô Bình đang mời rượu Phiêu Miểu Đạo Quân, thấy mấy vị khách không mời mà tới này, anh hơi cau mày, nhưng hôm nay là ngày vui của anh nên anh vẫn lịch sự nói: “Các vị từ nơi xa tới, mời vào trong ngồi”.

Advertisement

Người đàn ông cất giọng cười quái gở, sau đó nhìn chằm chằm vào nhóm Đường Tử Di rồi nói: “Đúng là tuyệt sắc, sao đến lượt ngươi hưởng thụ người đẹp này chứ?”

Ngô Bình sầm mặt nói: “Người không ra người, ma không ra ma, đến kiếm chuyện hả?”

Người đàn ông lập tức nổi giận rồi lạnh giọng nói: “Ngươi có biết ta là ai không hả? Có tin chỉ cần ta nói một câu là tất cả người ở đây phải chôn cùng ngươi không?”

Ngô Bình: “Tôi chỉ biết anh sắp chết thôi”.

Người đàn ông cười khẩy: “To gan phết đấy!”

Hắn giơ tay phải lên, lòng bàn tay tuôn ra yêu khí, chúng bay lên trời như chuẩn bị thi triển một chiêu thức lợi hại nào đó. Đột nhiên, người hắn cứng đờ rồi nhìn chòng chọc vào Phiêu Miểu Thiên Tôn.

“Đạo Quân Nhân tộc?”

Phiêu Miêu Thiên Tôn không đứng dậy, mà chỉ liếc nhìn hắn, đã khiến hắn không thể cử động.

Người đàn ông đảo mắt rồi nói: “Không biết Đạo Quân ở đây, tại hạ l* m*ng rồi!”

Phiêu Miêu Thiên Tôn: “Con rắn ở trên chắc là thú cưỡi của Xà Đạo Quân hả?”

Người đàn ông kiêu ngạo nói: “Đúng thế”.

Phiêu Miêu Thiên Tôn lạnh mặt nói: “Sư phụ ngươi gặp ta còn phải khúm núm, ai cho ngươi dũng khí làm trò lố lắng vậy hả?”

Người đàn ông tóc tím cau mày rồi nói: “Là tại hạ sai, xin lỗi Đạo Quân”, hắn lập tức tỏ vẻ nhún nhường.

Phiêu Miêu Thiên Tôn: “Cút!”

Người đàn ông liếc Ngô Bình một cái, sau đó mỉm cười rồi bay lên cao, cưỡi rắn đi về.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3428


Ngô Bình: “Sư tổ, người nói vậy là sao ạ?”

Huyền Đô lão tổ: “Nếu tu luyện công pháp ở đây thì phụ thuộc rất nhiều vào đại đạo, nhưng công pháp bên ngoài thì không bị hạn chế mặt này, chúng ta có thể thử dùng nó để làm bước đệm đột phá”.

Ngô Bình chợt nghĩ đến điều gì đó rồi hỏi: “Sư tổ, ngày xưa tiên điện Thiên Võ bị người ta tiêu diệt có phải cũng vì chuyện này không ạ?”

Huyền Đô lão tổ: “Ừm, bọn họ cũng phát hiện ra điều này nên không muốn có người nhận được công pháp Dị giới, do đó mới tiêu diệt tiên điện Thiên Võ”.

Advertisement

Ngô Bình: “Con hiểu rồi”.

Buổi lễ vẫn tiếp tục, Ngô Bình tới mời rượu từng người bạn, khi anh chúc rượu hết một vòng thì trời cũng đã nhà tối.

Advertisement

Khách khứa lần lượt ra về, với bên ngoài thì hôn lễ đã xong, nhưng thật ra ở tầng trong cùng thì lúc này tiệc mới bắt đầu.

Sau đó, Ngô Bình đã tiếp đãi những người thân thiết, ví dụ như Kiều Bộ Tiên, Diệp Thiên Tông, Bạch Băng, mọi người của Đường Môn, kiếm phái Thục Sơn, chùa Đại Thiền và Chu Nguyên Thông.

Ngô Bình uống tới bên, thành ra đến khi trời gần sáng thì bữa tiệc mới chính thức kết thúc.

Sau khi khách đã về hết, anh không nghỉ ngơi mà dẫn vợ con đến kính trà cho ông bà nội và bố mẹ anh.

Tiếp đó, anh nghỉ ngơi ở nhà một ngày, hôm sau mới ra ngoài, vì nhà họ Đường của Đường Tử Di cũng tổ chức hôn lễ.

Sáng sớm, Ngô Bình và Đường Tử Di đã xuất hiện ở sơn trang Vân Đỉnh để tổ chức một hôn lễ khác. Mọi người thân và bạn bè của nhà họ Đường đều có mặt, ngoài ra còn có Thái thú Miêu Dục, đảo chủ Mãn Tuyệt của Vân Trạch Kim Long cũng đến tham dự.

Yến tiệc kết thúc, Ngô Bình còn phải tham gia tiệc rượu nội bộ của Đường Thị, may mà anh có tửu lượng cao, không thì đã gục lâu rồi.

Chờ khi mọi thứ xong xuôi thì trời cũng đã tờ mờ sáng, Khả Nhi đã đi ngủ, còn Đường Tử Di đang chờ anh trong phòng.

Đêm đen yên tĩnh, hai vợ chồng nhìn nhau cười.

“Anh này, hay mình sinh thêm em trai cho Khả Nhi đi?”

Ngô Bình cười nói: “Nếu em không sợ vất vả thì anh đồng ý thôi”.

Cửa đóng, đèn tắt, Ngô Bình lại reo giống trong người mỹ nhân rồi chờ ngày hái quả.

Vì hai người có thời gian riêng nên Ngô Bình đã hứa với Đường Tử Di sẽ ở lại nhà họ Đường ba ngày. Sau đó, anh mới đi làm việc của mình.

Vì thế, ngày hôm sau, hai người đã dẫn Khả Nhi ngồi thuyền du ngoạn trên Vân Trạch. Ngày thứ ba coi như tuần trăng mật của họ, tuy hơi ngắn ngủi.

“Tử Di, hôm nay anh sẽ giúp em tu luyện đến cảnh giới Thần Hoá”, Ngô Bình nói.

Đường Tử Di: “Có khó lắm không anh?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3429


Thật ra giỏi nhất phải là Khả Nhi, cô bé đã tu luyện từ khi ở trong bụng mẹ, thêm có huyết mạch của Nhân Hoàng nên tuy còn nhỏ, nhưng sức mạnh đã vô biên.

Khả Nhi mới đầy tháng nhưng trông đã như một em bé một tuổi, Ngô Bình và Đường Tử Di hưởng thú không gian của hai người trên thuyền, còn Khả Nhi thì nhảy xuống nước bắt cá.

Lúc này, chợt có một con rồng màu đen xuất hiện ở thuỷ nhãn dưới đáy hồ, nó dài một trăm mét, nó vừa bơi vừa há miệng ra đớp tôm cá.

Advertisement

Đột nhiên nó phát hiện ra Khả Nhi đang chơi đùa dưới nước, nó lập tức nổi dã tâm rồi lao về phía cô bé định bắt ăn thịt. Vì nó nhìn thấy có tinh khí phóng ra từ người cô bé nên đoán cô bé là vật đại bổ.

Tuy Ngô Bình ngồi trên thuyề, nhưng anh vẫn nhìn thấy rõ mọi thứ diễn ra xung quan. Con rồng đen vừa xuất hiện, anh đã thò tay xuống nước rồi nhấc bổng Khả Nhi lên.

Advertisement

Thấy Khả Nhi lên thuyền, con rồng tỏ vẻ hung ác rồi quẫy đuôi, định phá hỏng thuyền của Ngô Bình, sau đó ăn thịt hết người trên thuyền.

Thấy nó là chân long nên Ngô Bình định tha cho nó, ai dè con rồng này không biết điều nên anh nổi giận nói: “Đáng chết!”

Anh vung tay lên, ba nghìn đường kiếm xuất hiện rồi chém vảy của con rồng nổ tung.

Con rồng đau đớn rồi vội bơi về phía thuỷ nhãn, vừa bơi nó vừa gào lên: “Ngươi dám đánh người của Long Cung, tất cả mọi người ở đây đều phải chết chung”.

Nghe thấy thế, Ngô Bình cười khẩy nói: “Thứ chết tiệt! Mày tính chạy thoát nổi không?”

Anh cất bước rồi nhảy xuống đầu nó, sau đó tung ba cú đấm. Cái đầu rồng nát bét, nó van nài: “Thượng tiên tha mạng!”

Nhưng Ngô Bình vẫn không nương tay, anh dùng một kiếm kết liễu nó rồi ném xác vào trong Động Thiên của mình. Thịt rồng thì ngon phải biết rồi!

Trước kia, anh đã từng ăn thịt rồng, nhưng lần này thì khác, vì con này là rồng mới bị giết, thịt vẫn còn tươi. Anh nhanh chóng xử lý thịt của nó, sau đó quay lại thuyền nấu cho Đường Tử Di và Khả Nhi ăn.

Các linh dược nấu cùng thịt rồng toả ra một mùi thơm hấp dẫn, Khả Nhi ch** n**c miếng rồi ăn nhồm nhoàm.

Sau khi vào bụng, thịt rồng đã biến thành tinh khí rồi chảy khắp cơ thể.

Ngô Bình ăn nửa nồi thịt, sau đó anh còn rút gân rồng ra làm thuốc dùng khi luyện đan.

Nhưng cái hay nhất là đầu rồng, nó hệt như thạch anh, anh dành riêng cho Khả Nhi và Đường Tử Di ăn.

Ăn xong, anh đi xuống thuỷ nhãn rồi nói: “Thuỷ nhãn này nối liền với Đông Hải nên rất nguy hiểm”.

Nói rồi, anh phóng một đường kiếm vào đó, một tiếng động lớn vang lên, thuỷ nhãn vỡ tan, sau đó biến mất.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3430


Hôn lễ tổ chức ở một khách sạn của Hải Thành, trước đó nhà họ Nhậm cũng đã mua lại nhiều khách sạn, và đây cũng là một trong số các khách sạn của nhà họ.

Tiệc vừa bắt đầu thì cửa lớn chợt bị một luồng khí mở ra, các mảnh thuỷ tinh vỡ bay tung toé khiến nhiều quan khách bị thương.

Nhậm Thiên Thắng giật mình, không hiểu xảy ra chuyện gì.

Advertisement

Sau đó, có mười mấy thi thể bị người ta ném vào trong, thấy thế, Nhậm Thiên Thắng biến sắc mặt, vì đây đều là người ông ấy cử đi thu tiền thuê cửa hàng.

Thì ra, sau khi mua được nhiều cửa hàng, Nhậm Thiên Thắng đã cho thuê một phần. Người thuê hầu hết đều là tu sĩ nên khó tránh khỏi việc quỵt nợ.

Advertisement

Nhưng sau này họ biết Nhậm Thiên Thắng được Thái thú chống lưng nên đều ngoan ngoãn trả tiền, song vẫn có vài người không coi Thái thú ra gì và quyết chiếm cửa hàng làm của riêng.

Hôm nay, Nhậm Thiên Thắng cho người đi thu tiền như mọi khi, ai dè họ lại bị đánh chết, sau đó thi thể còn bị ném vào lễ đường.

Nhậm Thiên Thắng cau mày nói: “Ức h**p người quá đáng!”

Sau khi hỏi rõ sự tình, Ngô Bình đã đi ra ngoài.

Lúc này, có hơn chục người đang đứng ở ngoài cổng khách sạn, tu vi thấp nhất trong số họ cũng là cảnh giới Địa Tiên Linh Biến, ai nấy đều đằng đằng sát khí.

Trong số đó có một người đàn ông trung niên có tu vi cao nhất - cảnh giới Địa Tiên Bất Tử, ông ta liếc nhìn Ngô Bình rồi cười khẩy nói: “Nhà ông chủ Nhậm đang tổ chức tiệc cưới đúng không? Cô dâu đâu? Mang ra đây cho ông chơi đùa tí nào”.

Phụt!

Ông ta vừa nới dứt câu thì lưỡi đã nổ tung, máu tươi ứa ra, răng rụng lả tả, gương mặt đã bị thương nặng, cơn đau làm ông ta kêu gào thảm thiết.

Ngô Bình bước tới gần rồi xách cổ ông ta nhấc bổng lên cao, sau đó lạnh giọng nói: “Tôi là chú rể đây, dám ăn nói xằng bậy về cô dâu trước mặt tôi như vậy, ông muốn chết thế nào?”

Người đàn ông hoang sợ, đang định nói gì đó, nhưng không còn lưỡi nữa rồi nên không biết phải làm sao.

Ngô Bình: “Nếu không nói được thì để tôi chọn thay cho nhé”.

Anh lấy lò luyện Minh Thần ra rồi ném người đó vào trong, một loáng sau, đã có rất nhiều Sinh Mệnh Đan bay ra, sau đó Ngô Bình đã chia chúng cho các quan khách bị thương.

Những tên còn lại thấy thế thì sợ tới mức đứng không vững, lập tức quay đầu bỏ chạy.

“Đứng lại!”, Ngô Bình thờ ơ nói, sau đó đám người kia đã dừng bước ngay, họ không thể điều khiển cơ thể của mình được nữa nên muốn chạy cũng không được, ai nấy đều vô cùng hoảng loạn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3431


Sau đó, Ngô Bình hỏi các quan khách ở đây: “Mọi người có ai biết bang Ngạo Gia không?”

Thấy Ngô Bình có thực lực mạnh nên mọi người không còn sợ nữa, cứ thế kể hết mọi tội lỗi của bang này. Bang Ngạo Gia vô cùng độc ác, chuyên làm chuyện xấu hại người. Đã có rất nhiều các cô gái nhà lành bị họ xâm hại, ngoài ra còn có nhiều người dân vô tội bị họ g**t ch*t, nhưng vì sợ nên không ai dám nói gì.

Một người khác kể tiếp, bang chủ của bang Ngạo Gia có chỗ dựa nên mới hống hách thế. Nghe nói một người anh em của ông ta có tu vi rất cao, là đệ tử của môn pháo lớn, giờ còn đang làm Đề đốc.

Advertisement

Nghe xong, Ngô Bình vung tay, cho hết đám người còn lại của bang Ngạo Gia vào lò luyện đan. Cuối cùng, anh chỉ dẫn theo đúng một tên còn sống quay lại bang phái này để tiêu diệt nốt các thành phần độc hại còn lại. Bang này toàn làm chuyện xấu nên đương nhiên anh phải nhổ tận gốc.

Nơi có người sinh sống thì sẽ có giang hồ, Hải Thành ngày càng phồn vinh nên cách bang phái cũng xuất hiện ồ ạt, Ngạo Gia cũng là một trong số đó.

Bang này nằm ở một công trường bỏ hoang, công trường này có diện tích lớn nên có thể chứa được cả mấy chục nghìn thành viên của bang phái.

Advertisement

Khi thấy số lượng thành viên đông đảo của bang này, Ngô Bình cũng hơi giật mình. Nếu anh phải giết hết những người này thì số lượng quá nhiều, điều này khiến anh hơi do dự.

Anh suy nghĩ một lát rồi ném người dẫn đường xuống đất, sau đó thi triển bí pháp, thay đổi tính cách của họ.

Tất cả những người ở đây đều vô cùng tàn nhẫn, nhưng anh sẽ thay đổi tính cách để biến họ thành những người lương thiện, hơn nữa còn chỉ nghĩ cho người khác mà quên thân mình.

Chuyện này với anh không khó, chỉ mất một ý nghĩ mà thôi.

Vù!

Một cơn gió lớn thổi vào trong đầu của họ, loáng cái tất cả mọi người đã thay tâm đổi tính, mắt ai cũng chứa vẻ bi thương.

Sau đó, họ đã chọn ra một người đại diện mới và đổi tên bang phái thành hội Tế Thế, sau đó dùng tiền trước đây cướp bóc được để giúp đỡ người khác.

Xử lý xong bang này, Ngô Bình quay về khách sạn để tiếp tục cử hành hôn lễ, sau khi bữa tiệc kết thúc, anh còn phải tham gia tiệc nội bộ của nhà họ Nhậm.

Nhậm Thiên Thắng nói: “Huyền Bình, trước đó con bảo bố và San San mua các cửa hàng thì bố mua rồi, thậm chí còn mua nhiều luôn. Đúng như con đoán, sau đó giá của cửa hàng tăng chóng mặt, chúng ta đã kiếm được một khoản lớn”.

Ngô Bình: “Vâng, bố cứ giữ lấy, giá còn tăng nữa”.

Đúng lúc này, có một tiếng gầm như tiếng sấm vang lên: “Ai đã giết anh tao? Ra đây chịu chết mau!”

Ngay sau đó đã có một luồng sát khí tiến vào trong nhà họ Nhậm, rõ ràng người này đến để trả thù Ngô Bình.

Anh vung tay phải lên, một đường kiếm bay lên cao.

Thần niệm của người thanh niên kia lục tìm khắp Hải Thành để tìm người đã giết hại anh mình, đó chính là em của bang chủ Ngạo Gia - Đề đốc mới nhậm chức và có tu vi cảnh giới Hư Tiên.

Đường kiếm bay lên phá vỡ sát khí, sau đó hoá thành nhiều đường kiếm khác để tấn công người thanh niên.

Hắn hoảng hốt rồi nhanh chóng phòng ngự, nhưng không có tác dụng, đường kiếm của Ngô Bình quá mạnh, mọi phòng ngự đều vỡ tan, còn người thanh niên đã bị chém chết tại chỗ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3432


Ngô Bình: “Hắn chết rồi nên bố không phải lo đâu ạ”.

Nhậm Thiên Thắng ngẩn ra rồi hỏi: “Huyền Bình, thực lực hiện giờ của con có đánh lại Thiên Tiên được không?”

Ngô Bình: “Tu sĩ dưới cảnh giới Đại La đều không phải đối thủ của con, thật ra nếu con dùng mánh thì đến Đại La bán bộ cũng phải bỏ mạng”.

Nhậm Thiên Thắng chấn động, ông ấy biết Ngô Bình mạnh, nhưng không ngờ anh lại mạnh đến mức này.

Advertisement

Đột nhiên, Đỉnh Nhi bò lên vai Ngô Bình, sau đó cưỡi lên cổ anh.

Ngô Bình cười nói: “Đỉnh Nhi, bố cho con bay đi chơi nhé”.

Nói rồi, anh cho Đỉnh Nhi bay lên cao để ngắm toàn cảnh Hải Thành.

Advertisement

Anh có thể thấy quanh Hải Thành đã mọc thêm nhiều đảo.

Đỉnh Nhi hào hứng nhảy nhót trên vai anh.

Đột nhiên có một tia độn quang bay từ phía Tây tới với tốc độ rất nhanh, tác dụng của nó là phá vỡ không gian, sau đó hình thành một con đường gần như không có gì cản trở, vì thế nó cũng có khả năng tấn công người khác.

Người b*n r* tia độn quang ấy hoàn toàn phớt lờ sự tồn tại của Ngô Bình và Đỉnh Nhi, cứ thế phóng nó đi tiếp. Nếu không phải Ngô Bình phản ứng nhanh nhạy thì cả hai bố con đã dính đòn rồi.

Tia độn quang ấy bay đi xa, theo sau là ba tu sĩ, hai nam một nữ, họ vừa bay vừa cười nói, không thèm nhìn Ngô Bình đến một cái.

Thấy họ sắp đi xa, Ngô Bình cười khẩy rồi cũng bắn một tia độn quang ra đuổi theo.

Anh dùng tia sét nên có lực sát thương hơn, đến kim loại va phải cũng biến thành sắt vụn.

Uỳnh!

Một tiếng sấm vang lên, tia sét đuổi theo ba người kia, sau đó đánh bay họ.

Tia sét làm kích hoạt lá bùa hộ thân của một người, nó loé sáng rồi bảo vệ họ đáp xuống an toàn.

Ba người kia vừa tức vừa ngạc nhiên, định lên tiếng chửi bới nhưng tia sét của Ngô Bình đã biến mất rồi.

“Ai thế nhỉ?”, một người đàn ông mặc áo bào lam tức giận nói, hắn vừa phí mất một lá bùa hộ thân cấp Đại La nên giờ đang tiếc đứt ruột.

Hai người còn lại đều sợ tái mặt, cô gái duy nhất run rẩy nói: “Nhanh quá làm tôi cũng không nhìn rõ mặt”.

Người đàn ông khác ngẫm nghĩ rồi nói: “Ban nãy, độn quang của chúng ta suýt nữa đã va phải hai người, lẽ nào là họ trả thù?”

Người đàn ông mặc áo bào màu lam nổi giận nói: “To gan thật! Nếu để tôi đuổi được thì tôi sẽ cho hắn sống không bằng chết”.

Hắn vừa nói dứt câu thì có một tia chớp loé lên, Ngô Bình bế Đỉnh Nhi xuất hiện trước mặt họ, anh nói: “Kinh, cho tôi sống không bằng chết cơ à? Thử đi xem nào”.

Người đàn ông áo lam giật bắn mình, rõ đang há miệng mà không nói được gì. Hắn không ngu, chỉ nhìn độn quang của Ngô Bình thôi cũng đủ biết anh mạnh thế nào rồi.

Hắn vứt hết liêm sỉ sang một bên rồi nói: “Anh bạn, ban nãy là chúng tôi sai, không kịp thu độn quang lại, xin lỗi nhé!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3433


Ngô Bình: “Nhưng anh vừa kêu sẽ cho tôi sống không bằng chết cơ mà? Giờ sao lại xin lỗi thế?”

Người đàn ông: “Tại miệng nhanh hơn não thôi, chứ tôi nào dám”.

Ngô Bình cười khẩy: “Tôi định dùng độn quang giết các người rồi, không ngờ lại có bùa hộ thân cấp Đại La xuất hiện. Nói đi, các người là ai?”

Người đàn ông mặc áo bào màu lam: “Chúng tôi là đệ tử của Hoàng Cực Tông, đang trên đường đến thăm hoàng đế nước Long để tặng bảo vật”.

Advertisement

Ngô Bình chưa nghe đến Hoàng Cực Tông bao giờ nên nói: “Các người định tặng gì, lấy ra đây cho tôi xem”.

Mấy người kia ngơ ngác nhìn nhau, tên áo lam nói: “Có hai đệ tử của Hoàng Cực Tông vừa gia nhập thần thổ Thông Thiên nên anh đừng quá đáng như thế”.

Advertisement

Chát!

Ngô Bình tát bay tên đó, đầu hắn ngoẹo sang một bên rồi kêu gào trong đau đớn.

“Ban nãy, các người định giết bố con tôi mà không phải là quá đáng à?”

Hai người còn lại sợ đến mức bất động, khí thế bức người của Ngô Bình khiến họ thậm chí không dám nghĩ đến việc phản kháng.

Tên áo lam lấy một cái nhẫn trữ đồ ra rồi đưa cho Ngô Bình: “Ở đây”.

Anh cầm lấy chiếc nhẫn thì thấy bên trong có một cái đỉnh, chính là một trong Cửu đỉnh.

Ngô Bình tịch thu luôn cái nhẫn rồi nói: “Đây coi như thứ các người bồi thường cho bố con tôi”, anh vừa nói dứt câu thì có một tia chớp loé lên, hai bố con đã biến mất.

Mấy người kia khóc không ra nước mắt, mất đỉnh rồi thì họ biết ăn nói thế nào với Hoàng Cực Tông đây?

Ngô Bình quay về nhà họ Nhậm rồi lấy cái đỉnh ra bỏ vào trong Động Thiên của mình. Vậy là anh đã có năm trong chín cái đỉnh rồi.

Mấy ngày sau đó, Ngô Bình dẫn vợ con đi chơi khắp nơi.

Thời gian vui vẻ trôi qua rất nhanh, loáng cái đã sắp tới ngày diễn ra đại hội Đan Kiếm ở Kiếm Cung Côn Luân rồi, Ngô Bình là cung chủ nên đương nhiên phải có mặt. Nhậm San San muốn ở lại nhà bố mẹ mấy hôm, có Tiểu Hoàng Long bảo vệ cô ấy nên Ngô Bình cũng yên tâm phần nào.

Ngô Bình vừa về Kiếm Cung thì đã thấy mọi thứ được bày biện xong xuôi, đại hội Đan Kiếm sẽ diễn ra vào ngày mai.

Anh đi gặp Phiêu Miểu Thiên Tôn trước, bà ấy cười nói: “Huyền Bình, con không ở nhà cùng vợ con à? Không sợ họ giận sao?”

Ngô Bình: “Đại hội Đan Kiếm rất quan trọng, đệ tử không thể vắng mặt được”.

Phiêu Miểu Thiên Tôn: “Ngày mai, con phải so tài kiếm thuật với kỳ tài của mọi nơi, con cần học một chút kiếm thuật của Thái Thanh Kiếm Tông đi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3434


Linh Vi vui mừng rồi nói với ra bên ngoài: “Ngọc Hoa, mau vào đây cảm ơn sư thúc”.

Một cô gái gầy gò có dung nhan bình thường đi vào, tuy cô ấy không xinh, nhưng đôi mắt rất có hồn, khí chất toả ra cũng đặc biệt.

“Ngọc Hoa tham kiến sư thúc”, cô gái hành lễ với Ngô Bình.

Ngô Bình cười nói: “Đứng dậy đi”.

Advertisement

Anh quan sát cô gái rồi nói với Linh Vi: “Sư tỷ tinh mắt thật đấy, tư chất của Ngọc Hoa hơn các thiên kiêu bình thường nhiều”.

Linh Vi: “Ừm, con bé mới ra đời đã bị trời ganh ghét, nếu ta không ra tay kịp thời thì nó không sống được đến nay đâu”.

Ngô Bình: “Sư tỷ đã thay đổi dung mạo cho cô ấy ạ?”

Advertisement

Linh Vi gật đầu: “Hết cách, chỉ làm vậy thì nó mới yên ổn được, chứ nó xinh quá làm trời ghen”.

Ngô Bình: “Đây là số mệnh rồi, sư tỷ làm thế cũng không thay đổi được gì đâu”.

Linh Vi: “Sư đệ có cách gì giúp cô ấy không?”

Ngô Bình: “Em biết Đại Mệnh Vận Thuật, có thể thay đổi vận mệnh cho cô ấy. Nếu cô ấy đồng ý thì em sẽ khôi phục lại diện mạo vốn có cho cô ấy rồi thay đổi vận mệnh”.

Linh Vi tỏ vẻ kinh ngạc, vì đến cô ấy cũng không thể thay đổi số phận cho người khác được.

Phiêu Miểu Thiên Tôn: “Với con gái thì xinh đẹp vẫn hay hơn, Huyền Bình mau thử đi”.

Ngô Bình gật đầu rồi thi triển Đại Mệnh Vận Thuật để tách lấy vận mệnh hiện tại của cô ấy, sau đó thế vận mệnh mà anh từng lấy trước kia vào. Ngay sau đó, số mệnh của Ngọc Hoa đã được thay đổi, cả dung nhan và vóc dáng của cô ấy đều trở lại nguyên dạng.

Ngọc Hoa đã biến thành một cô gái xinh đẹp tuyệt trần, không thua bất kỳ mỹ nhân nào mà Ngô Bình từng gặp trước đây.

Cô ấy soi gương rồi vui mừng cảm ơn Ngô Bình: “Cảm ơn sư thúc”.

Linh Vi gật đầu: “Sư đệ thật tài giỏi, bái phục!”

Phiêu Miểu Thiên Tôn: “Huyền Bình, con không nên dùng thuật này nhiều, với tu vi hiện tại, con chưa thể thi triển hết nó đâu”.

Ngô Bình: “Sư tôn, con ít khi dùng lắm ạ”.

Nói rồi, anh lấy một viên Tam Trùng Long Môn Đan ra cho Ngọc Hoa, cô ấy cảm ơn liên tục.

Linh Vi nói: “Đi đột phá thôi”.

Ngọc Hoa rời đi xong, Ngô Bình lại luyện chế thêm một lò Tam Trùng Long Môn Đan ồi mới đi cảm ngộ kiếm đạo Phiêu Miểu. Phiêu Miểu Thiên Tôn đã tạo ra một bộ kiếm pháp có tên là Phiêu Miểu Kiếm Kinh, giờ Ngô Bình sẽ tu luyện nó.

Phiêu Miểu Kiếm Kinh có 20 tầng, vì đã có nền móng kiếm đạo vững chắc nên Ngô Bình tu luyện rất nhanh. Trước khi trời tối, anh đã luyện đến tầng 12.

Đêm đến, Ngô Bình đi tìm Linh Vi: “Sư tỷ, ngày mai em phải đấu với người ta rồi nên giờ muốn nhờ sư tỷ luyện kiếm cùng”.

Linh Vi cười nói: “Được, cậu luyện đến tầng mấy rồi?”

Ngô Bình: “12 ạ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3435


Hai người họ cùng bay lên không trung, mỗi người b*n r* một đạo kiếm quang, bắt đầu giao đấu. Kiếm quang của Ngô Bình cơ bản vẫn có nền tảng là Thiên Cực Kiếm Kinh nên uy lực kinh người. Lực sát thương của kiếm quang rất đáng sợ. Kiếm quang này kết hợp với Phiêu Miểu Kiếm Kinh nên uy lực càng mạnh.

Chỉ thấy hai đạo kiếm quang bay tới bay lui, bất phân thắng bại.

Phiêu Miểu Thiên Tôn ngồi trong điện quan sát, bên cạnh là lão tổ Huyền Đô. Lão tổ vẫn chưa rời khỏi đó, chỉ là ngoài Phiêu Miểu Thiên Tôn ra thì không ai nhìn thấy ông ấy.

Advertisement

“Sư tôn, sức mạnh của Huyền Bình đã không thua kém gì Linh Vi nữa rồi. Lĩnh ngộ của nó về Kiếm Đạo thậm chí còn hơn cả Linh Vi”.

Lão tổ Huyền Đô: “Linh Vi vẫn chưa dùng hết sức, nếu không chỉ e cậu nhóc này đã bị thương rồi. Có điều cậu ấy cũng rất giỏi, mới ở cảnh giới Động Tàng mà đã như vậy. Đợi đến đi lên đến cảnh giới Bất Tử thì e là Linh Vi không phải đối thủ”.

Advertisement

Phiêu Miểu Thiên Tôn: “Không hổ là thể chất của Thái cổ Chân nhân, mới là Địa Tiên thôi mà đã đáng gờm như vậy rồi. Đến khi trở thành Tiên Tôn thì có khi còn giết được cả thần ấy chứ?”

Lão tổ Huyền Đô: “Nói chuyện đó vẫn còn hơi sớm. Giờ con hãy giúp cậu ấy nhanh chóng vào Ẩn Môn, hy vọng cậu ấy sẽ không khiến hai ta thất vọng”.

Phiêu Miểu Thiên Tôn: “Sư tôn, ban đầu khi con ở giai đoạn ba là đã bị đào thải rồi, không biết Huyền Bình có thể trụ được đến giai đoạn mấy. Hoặc biết đâu, nó có thể đi đến cuối cùng”.

Lão tổ Huyền Đô: “Phải thuận theo ý trời thôi!”

Hai tỷ đệ Ngô Bình giao đấu hàng trăm hiệp, Ngô Bình càng lúc càng thành thục kỹ thuật của Phiêu Miểu Kiếm Kinh, sau cùng bắt đầu dần dần đàn áp được kiếm quang của Linh Vi. Đến hiệp thứ một nghìn, kiếm quang mới tách nhau ra, hai người họ đáp xuống đất.

Ngô Bình: “Sư tỷ, chị chưa dùng toàn lực, nếu không tôi đã thua từ lâu rồi”.

Linh Vi: “Luyện kiếm chứ đâu phải đánh nhau với cậu, không cần phải dùng tới toàn lực”.

Trời đã tối dần, Ngô Bình tối đó không ở lại Kiếm Cung mà quay về nhà. Ba cô vợ, lại còn Lý Mai cần anh chăm sóc. Đêm nay anh thuộc về Lý Mai.

Một đêm yên bình trôi qua.

Sáng sớm hôm sau, Ngô Bình quay lại Côn Luân Kiếm Cung. Dần dần, khách đến Kiếm Cung tham dự đại hội Đan Kiếm ngày một nhiều. Những ngày gần đây, Côn Luân Kiếm Cung nổi danh khắp nơi, mọi người đều đồn ầm lên rằng lão tổ Huyền Đô có một viên Tam Trùng Long Môn Đan sẽ tặng cho thiên tài Kiếm Đạo.

Tin tức này lan ra, thiên hạ chấn động, vô số tu sĩ Kiếm Đạo ùn ùn kéo đến. Bọn họ đều muốn giành được viên đan!

Ngô Bình và Phiêu Miểu Thiên Tôn đứng trong điện đón khách, có nhiều thế lực thậm chí Ngô Bình còn chưa từng nghe qua. Bọn họ có người đến từ đại lục Hồng Hoang, có người đến từ Tiên Giới, có người từ Côn Luân.

Lúc này, một tu sĩ Kiếm Đạo mặc áo trắng xuất hiện. Bên cạnh người này có một cậu thiếu niên dáng đứng rất thẳng. Cậu thiếu niên này có thể ví như một cây kiếm, vô cùng sắc sảo.

Nhìn thấy người mặc áo trắng, Phiêu Miểu Thiên Tôn nói: “Thiên Hà Kiếm Đế, đã lâu không gặp”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3436


Phiêu Miểu Thiên Tôn nói với Ngô Bình: "Huyền Bình, vị Thiên Hà Kiếm Đế này từ khi còn trẻ đã là một thiên tài nổi tiếng, ông ấy đã trở thành Chân Tiên từ nhiều năm trước. Mấy năm nay, ông ấy tập trung lĩnh ngộ kiếm đạo Thiên Hà và giờ đã đạt tới cảnh giới viên mãn".

Ngô Bình đáp: "Kiếm Đế tới tham dự đại hội quả là vinh hạnh của chúng tôi, mời vào bên trong ngồi!"

Hai thầy trò Thiên Hà Kiếm Đế ngồi xuống, Phiêu Miểu Thiên Tôn nói: "Huyền Bình, cậu thiếu niên đó vi sư từng nghe danh. Cậu ta tên là Đông Tiệm, cũng là tu sĩ cảnh giới Động Tàng giống con. Cậu ta còn tài giỏi hơn cả Thiên Hà Kiếm Đế, con không thể coi nhẹ".

Advertisement

Ngô Bình: "Sư tôn yên tâm, anh ta chắc chắn đánh không lại con". Đây chính là sự tự tin vì bản thân là Thái cổ Chân nhân của Ngô Bình.

Họ đón thêm vài vị khách nữa thì một người đàn ông trung niên khác xuất hiện. Người này cũng mặc đồ trắng, mắt xếch, có ba cọng râu xanh, mi dài màu vàng. Người này chính là Kiếm Đạo Quân!

Advertisement

Phiêu Miểu Đạo Quân chào hỏi: "Kiếm Đạo Quân, không ngờ ông cũng tới đây".

Kiếm Đạo Quân khẽ mỉm cười đáp: "Nghe nói ở đây có Tam Trùng Long Môn Đan nên tôi muốn tới mở rộng tầm mắt".

Nói rồi, ánh mắt ông ta dừng lại ở Ngô Bình. Ban đầu, ông ta từng khóa chặt khí tức của Ngô Bình ở đại thế giới Kiếm Đạo nên lập tức nhận ra anh.

Ông ta mặt không biến sắc, cười hỏi: "Anh bạn trẻ, hình như chúng ta từng gặp nhau?"

Ngô Bình biết ông ta đã nhìn thấu thân phận của mình nên cũng cười đáp: "Kiếm Đạo Quân, lúc trước ông từng chém tôi một nhát ở đại thế giới Kiếm Đạo. Vậy nên tôi vẫn còn nhớ ông rõ lắm".

Kiếm Đạo Quân cười ha ha đáp: "Anh bạn trẻ phúc lớn mạng lớn, đến Tam Sinh Trảm của tôi cũng không đả thương được cậu, bái phục"

Ngô Bình: "Đạo Quân quá khen rồi".

Rồi hai người họ ngoài mặt cười mà trong lòng cảnh giác chào hỏi nhau vài câu.

Kiếm Đạo Quân chỉ vào thanh niên bên cạnh mình, nói: "Đây là đồ đệ của tôi - Tư Đồ MInh Kiếm. Minh Kiếm, lát nữa con phải tranh thủ học tập cậu ấy".

Người tên Tư Đồ Minh Kiếm kia có đôi lông mày màu trắng, đồng tử cũng màu trắng, kiếm khí từ anh ta tỏa ra khiến người khác sợ hãi, như thể còn mạnh hơn Đông Tiệm ban nãy gấp mấy lần.

Sau khi sắp xếp chỗ ngồi cho sư đồ Kiếm Đạo Quân, có hai tu sĩ còn khá trẻ tới. Hai người này, một người có khí tức rất thần bí, đồng tử màu tím, trên trán có một chiếc vảy màu bạc nhỏ. Người còn lại thì tỏa ra yêu khí nồng nặc, ánh mắt giống như con thằn lằn, hoàn toàn không có chút tình cảm của con người.

Họ vừa xuất hiện, Phiêu Miểu Thiên Tôn đã hơi cau mày: "Hai vị, đây là đại hội Kiếm Đan của tộc người. Hai người một bán thần, một bán yêu không phù hợp tham gia lắm, mời về cho".

Người thanh niên mắt tím cười ha ha đáp: "Thế nào? Sợ bọn ta sao? Loài người hèn nhát vậy sao?"

Ngô Bình cũng cau mày, trong lòng rất khó chịu. Sư tôn anh là Đạo Quân mà hai kẻ này lại không có chút tôn trọng nào.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3437


Phiêu Miểu Thiên Tôn: "Huyền Bình, bán thần rất mạnh, con có chắc muốn giao đấu với chúng không?"

Ngô Bình: "Bọn chúng dám hỗn hào với sư tôn, con phải cho chúng một trận. Nếu không, con nuốt không trôi cục tức này".

Phiêu Miểu Thiên Tôn cười đáp: "Vậy tùy con xử lý".

Advertisement

Vốn họ tưởng khách khứa đã đến hết, nhưng ở phía xa bỗng vọng tới tiếng rồng ngâm, sau đó hai con Chân Long bay tới. Khi sắp tới nơi, chúng hóa thành hai thiếu niên một nam một nữ.

Người thanh niên chắp tay: "Thất thái tử Đông Hải Long Cung, Ngao Huyền Giáp tham kiến Đạo Quân!"

Advertisement

Phiêu Miểu Thiên Tôn: "Mời hai vị vào trong".

Ngô Bình rất ngạc nhiên, người của Đông Hải Long Cung cũng tới!

Sau đó, hoàng đế nước Long cũng phái hai thiên tài Kiếm Đạo trẻ tới.

Buổi trưa, khách khứa đã đông đủ. Thậm chí còn nhiều vị khách không mời tụ tập xung quanh kiếm sơn để xem náo nhiệt.

"Thú vị đây! Kiếm phái Đại Hoang, thế giới Kiếm Đạo, Thái Thanh kiếm tông, Đông Hải Long Cung, bán thần và bán yêu,... Tất cả những thế lực trong truyền thuyết đều tới đây rồi. Không biết bọn họ có giao đấu không nhỉ?"

"Côn Luân Kiếm Cung phải giành được Tam Trùng Long Môn Đan mới được. Chúng ta phải tranh đấu với đám người kia, phải để họ thừa nhận địa vị của Côn Luân Kiếm Cung".

"Lý Huyền Bình đó có đánh lại được nhiều thiên tài thế này không?"

“Có trời mới biết được! Nhưng dù thế nào đi nữa thì quá trình chắc chắn sẽ rất đặc sắc. Thật đáng tiếc là chúng ta không được xem trực tiếp, chỉ có thể ở ngoài hóng hớt”.

Bên ngoài đại điện, khách khứa đã ổn định chỗ ngồi.

Phiêu Miểu Đạo Quân nói: “Hoan nghênh các vị đến Côn Luân Kiếm Cung tham dự đại hội Đan Kiếm. Ba vị tu sĩ Kiếm Đạo xuất sắc nhất hôm nay có thể nhận được ba viên đan dược”.

Kiếm Đạo Quân lên tiếng: “Đại thế giới Kiếm Đạo của chúng tôi cũng không thể hẹp hòi. Tôi cũng có ba món bảo vật đến đây tìm chủ”.

Nói rồi ông ta phất tay một cái, ba thanh bảo kiếm xuất hiện trên không trung, đó đều là những thanh kiếm nổi tiếng thời thái cổ. Những thanh kiếm này có tên là kiếm Thái Giáp, kiếm Thừa Ảnh, kiếm Hàm Quang.

Thiên Hà Kiếm Đế nói: “Kiếm phái Đại Hoang cũng có ba món bảo vật”.

Ông ta phất ống tay áo, ba lá bùa lơ lửng trên không trung. Trong đó lá bùa quý nhất gọi là Hoang Thiên kiếm phù. Kiếm phù này có thể đả thương cả Đạo Quân!

Bán thần kia cười hi hi nói: “Một đống rác rưởi như vậy mà cũng dám lấy ra sao?“

Nói rồi, hắn ném ra một viên thần đan, kiêu ngạo nói: “Đây là Lôi Điện Thần Đan, uống nó vào là sẽ có được truyền thừa từ huyết mạch của thần Lôi Điện! Ai đánh thắng được tôi thì viên đan này thuộc về người đó!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3438


Chẳng mấy chốc, hàng trăm bảo vật đã lơ lửng giữa không trung của chính điện, tỏa sáng rực rỡ khắp nơi.

Điều này nằm ngoài dự đoán của Ngô Bình, nhưng anh vẫn rất vui, bởi vì thứ tốt nhất chắc chắn sẽ thuộc về anh!

Kiếm Đạo Quân: "Phiêu Miểu Thiên Tôn, những hậu bối này nên thi đấu như thế nào?"

Advertisement

Phiêu Miểu Đạo Quân: "Nếu đều là tu sĩ Kiếm Đạo thì đương nhiên là đấu kiếm”.

Thiên Hà Kiếm Đế: "Ở đây có mấy trăm anh hùng trẻ tuổi, nếu tất cả đều phải so tài thì thật lãng phí thời gian của mọi người. Tôi có một con rối Kiếm Tông ở đây, nó rất lợi hại. Ai có thể thắng được con rối sẽ có thể tham gia vào cuộc thi tiếp theo."

Advertisement

Mọi người đều đồng thuận, dù sao nếu ngay cả con rối Kiếm Tông cũng không đấu lại được, về sau nhất định cũng không thể lọt vào top ba nên không cần thi đấu tiếp làm gì.

Phiêu Miểu Thiên Tôn: "Huyền Bình, con là đại diện của Côn Luân Kiếm Cung, con sẽ đánh trận đầu tiên”.

Thiên Hà Kiếm Đế tay phải làm ra một thủ ấn, trên quảng trường bên ngoài đại điện, một tia kiếm quang rơi xuống, hóa thành con rối Kiếm Tông.

Kiếm tông tức là tông sư Kiếm Đạo, sức chiến đấu đương nhiên không yếu. Có thể đánh với tông sư thì cũng phải là tông sư, hoặc là mạnh hơn cả tông sư.

Ngô Bình chắp tay hướng về phía mọi người: "Vậy tôi xin đánh trận đầu. Có điều, nếu ra tay nặng, lỡ có đánh hỏng con rối thì xin Thiên Hà Kiếm Đế đừng trách tội”.

Thiên Hà Kiếm Đế khẽ mỉm cười: "Không cần lo lắng, con rối này có ba cảnh giới, chính là cảnh giới Kiếm Tông, cảnh giới Kiếm Vương và cảnh giới Kiếm Hoàng. Hiện giờ, nó đang ở cảnh giới Kiếm Tông nhưng thực ra có thể thăng cấp tối đa tới cảnh giới Kiếm Hoàng. Nếu như cậu đủ mạnh, có thể ép nó thăng lên cảnh giới Kiếm Vương, thậm chí là cảnh giới Kiếm Hoàng”.

Ngô Bình cười đáp: "Vậy thì tốt!"

Ngô Bình bước ra rồi lao ra quảng trường nhanh như một tia chớp. Người trong điện cũng đi theo xem trận chiến.

Những người không đủ tư cách vào điện trở nên phấn khích, bay lên không trung để theo dõi trận chiến từ xa.

"Bắt đầu rồi! Đó là con rối Kiếm Tông của Thiên Hà Kiếm Đế. Đây hẳn là tuyển chọn các tuyển thủ thi đấu vòng sau”.

"Kiếm Tông đã rất lợi hại, giống như Võ Tông được tháp Tiên Võ công nhận. Những người có cùng cảnh giới, thường không phải là đối thủ của Kiếm Tông".

“Võ Tông của tháp Tiên Võ chia thành từng cấp sao, còn có cảnh giới Truyền Kỳ, cảnh giới Chí Tôn. Vậy Kiếm Tông của kiếm phái Đại Hoang có chia tương tự không?”, có vài tu sĩ tò mò nghe ngóng.

"Đương nhiên là có, nhưng Kiếm Tông chia theo phẩm cấp. Cao nhất chính là thượng thượng phẩm, sau đó là thượng phẩm, thượng hạ phẩm. Thấp nhất là hạ thượng phẩm, hạ phầm, hạ hạ phầm. Con rối Kiếm Tông này có lẽ mạnh ngang với thượng phẩm, sức mạnh thật đáng kinh ngạc”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3439


Ngô Bình đứng trước con rối Kiếm Tông khổng lồ, đánh giá nó một lượt. Con rối này cao khoảng năm mét, cầm một thanh kiếm dài bảy mét, thanh kiếm được bao phủ dày đặc bởi những lá bùa.

Con rối này mặc dù bề ngoài giống người, nhưng bên ngoài lại có một tầng ánh sáng kim loại, trên bộ xương làm bằng vàng thần của nó cũng có khắc những hoa văn thần bí.

Có thể thấy con rối này không đơn giản, rõ ràng nó đã phong ấn phần lớn sức mạnh của mình.

Advertisement

Ngô Bình đột nhiên nở nụ cười, nhìn Thiên Hà Kiếm Đế cách đó không xa, nói: "Kiếm Đế, tôi cảm thấy nên khởi động chế độ Kiếm Vương,

đánh với Kiếm Tông rất nhàm chán."

Advertisement

Thiên Hà Kiếm Đế nhướn mày: "Ồ, xem ra anh bạn trẻ rất tự tin. Tốt, tôi sẽ thỏa mãn cậu!"

Nói rồi, ông ta phất tay một cái, con rối đột nhiên biến đổi, xung quanh nó bốc cháy lên một ngọn lửa màu vàng. Trong ngọn lửa, cơ thể con rối bắt đầu thay đổi. Phù văn trên người con rối cao cấp hơn, trên bề mặt xuất hiện một bộ giáp nặng bằng vàng và pha lê, thanh kiếm trở nên trong suốt và mờ ảo. Từ trong mắt con rối phun ra một tia sáng màu đỏ tím, trông rất đáng sợ. Chiều cao của nó cũng tăng lên khoảng chín mét.

Ngô Bình cười nói: "Kiếm Vương mới thú vị!"

Trong nháy mắt, Ngô Bình cũng biến thành một người khổng lồ cao mười mét. Sau đó, một thanh kiếm thần xuất hiện trong tay anh. Thanh kiếm này dài mười hai mét, bề ngoài bao phủ bởi kiếm quang màu lam, vô cùng sắc bén.

"Bùm!"

Ngô Bình lao tới ngay lập tức, thanh kiếm dài mười hai mét đâm mạnh vào con rối Kiếm Vương. Con rối Kiếm Vương phản ứng cực nhanh và tung ra chiêu thức phản đòn tối ưu ngay lập tức. Tuy nhiên, chênh lệch sức mạnh giữa hai bên quá lớn, một tiếng nổ như sấm vang lên, con rối Kiếm Vương bị một đòn đánh bay, trên thanh kiếm trong tay nó xuất hiện vô số vết nứt!

"Cái gì!"

Nhìn thấy cảnh này, tất cả mọi người kinh ngạc kêu lên, chằm chằm nhìn vào sân với vẻ không thể tin nổi.

"Thật quá mạnh, một kiếm đánh lui con rối Kiếm Vương!"

Con rối Kiếm Vương lóe lên hào quang, vết nứt biến mất, thân ảnh lần nữa biến hóa, mọc ra ba đầu và ba cánh tay!

Có người nói: "Đây là trạng thái mạnh nhất của con rối Kiếm Vương, tương đương với Kiếm Vương thượng thượng phẩm!"

"Kiếm Vương thượng thượng phẩm chí ít tương đương với Võ Vương năm sao chí tôn sao?"

“Không chỉ dừng lại ở đó. Xét về thực lực, Kiếm Vương hàng đầu có thể chiến đấu với Võ Hoàng truyền kỳ!"

Ngô Bình vừa rồi không cố hết sức, kiếm ban nãy chẳng qua là để thử thực lực của con rối Kiếm Vương xem nó mạnh bao nhiêu. Thấy nó bị đánh lui, anh cười nói: "Con rối Kiếm Vương cũng chỉ đến vậy thôi!"
 
Back
Top Dưới