Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 3460


Anh vừa đánh vừa tiến về phòng, giải cấm chế cho hai phu nhân.

Nhuyễn Ngọc phu nhân và Hương Nhụy phu nhân dịu dàng hành lễ: “Cảm ơn cô gia cứu mạng”.

Ngô Bình: “Tôi đưa hai phu nhân đến nơi an toàn trước đã”.

Advertisement

Anh nói xong thì đưa họ đến động thiên của mình. Đến khi anh quay ra ngoài, ngoài những người đã chết, số còn lại đã bỏ chạy hết.

Ngô Bình hỏi đại vương Hắc Phong đang thoi thóp: “Tiền của ông đâu?”

Đại vương Hắc Phong căm phẫn nhìn Ngô Bình và không nói gì.

Advertisement

Ngô Bình cười lạnh lùng: “Ông tưởng không nói thì tôi sẽ không biết sao?”

Anh dùng phép nhìn thấu vạn vật, tìm kiếm xung quanh. Cuối cùng anh đã tìm thấy một chiếc nhẫn chứa đồ trong một không gian ngầm dưới đất của đại vương Hắc Phong.

Anh nhìn qua thì thấy trong nhẫn có rất nhiều đồ quý giá, trong đó nhiều nhất là đồng Thần Long. Đếm sơ sơ, chỉ tính đồng Thần Long không thôi cũng đã có đến hơn hai mươi tỷ rồi.

Anh mỉm cười, cất chiếc nhẫn rồi nói: “Đại vương Hắc Phong, nghe nói ông từng bắt cóc rất nhiều người, sao chỉ có chút tiền thế này?”

Đại vương Hắc Phong vẫn không nói chuyện.

Ngô Bình cười lạnh lùng, anh vung kiếm chém phi thuyền đứt làm đôi, sau đó kéo theo ông ta, bay về Phủ Chiến Vương.

Lúc anh đáp xuống Phủ Chiến Vương, người trong Phủ Chiến Vương thấy hai vị phu nhân bình an trở về, còn có cả đại vương Hắc Phong đã bị chế ngự thì ai cũng hoan hô.

Lam Minh tròn mắt nhìn đại vương Hắc Phong rồi hỏi: “Anh rể, ông ta là đại vương Hắc Phong sao?”

Ngô Bình gật đầu: “Là ông ta đấy. Người này có cơ thể Đại La, Linh Đài cũng rất mạnh, thực lực càng không phải yếu”.

Lam Minh tiến tới tát một bạt tai mạnh đến đau rát tay làm ông ta hoảng sợ liên tục lùi về sau.

Lam Hân Nguyệt vui mừng hớn hở, nói: “Em lập tức báo với triều đình, nói rằng Phủ Chiến Vương chúng ta ra quân bắt sống đại vương Hắc Phong, đây chắc chắn là công lớn”.

Ngô Bình: “Hân Nguyệt, tên đại vương Hắc Phong này không đơn giản, e rằng còn có người đứng sau ông ta”.

Lam Hân Nguyệt ngây ra: “Còn có người khác nữa sao?”

Ngô Bình: “Lúc anh đến, đại vương Hắc Phong đang định ra tay với nhị phu nhân và tam phu nhân. Mà theo như những gì em nói trước đó, đấy không phải là phong cách làm việc của đại vương Hắc Phong”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3461


Mặt đại vương Hắc Phong liền méo mó, ông ta hằm hằm nhìn Ngô Bình chằm chằm nhưng không dám nói thêm gì. Nói không sợ thì là giả, vì tu vi càng cao sẽ càng sợ chết.

Ngô Bình: “Hân Nguyệt, kiếm tiền thưởng trước đã. Trước đây anh đã tốn kém rất nhiều để mở động thiên, bây giờ rất thiếu tiền”.

Lam Hân Nguyệt mỉm cười, nói: “Được, giao việc này cho em”.

Ngô Bình: “Tên đại vương Hắc Phong này giao cho anh, nhất định anh sẽ hỏi ra được thân phận của kẻ đứng đằng sau xúi giục”.

Advertisement

“Không cần hỏi nữa đâu”.

Bỗng dưng một giọng nói lạnh lùng vang lên bên tai của mọi người, sau đó, một luồng sức mạnh đáng sợ bao trùm lấy cả Phủ Chiến Vương, khiến đại trận bảo vệ phủ của Phủ Chiến Vương cũng tự khởi động.

Lúc này, trên không phận phủ Chiến Vương xuất hiện một ảo ảnh khổng lồ cao một trăm nghìn mét, khí tức kinh người, là một Yêu vương mạnh mẽ! Thực lực của nó không thua gì Đạo Quân!

Advertisement

Ngô Bình bay lên không, nhìn chằm chằm đối phương hỏi: "Các hạ là ai?"

Ảo ảnh chồng lên nhau, vừa giống người vừa giống quái thú, nó thản nhiên nói: "Tao là Yêu vương Thôn Thiên! Hắc Phong là tôi tớ của tao!"

Ngô Bình cười khẩy: "Đại vương Hắc Phong bắt cóc người trong phủ Chiến Vương của tao nên buộc phải chịu trừng phạt".

Yêu vương Thôn Thiên nổi giận nói: "Không thả người thì chúng mày đều phải chết!"

Ngô Bình cười nhạt: "Thì mày thử đi!"

Anh thật sự không sợ đối phương, sư tổ của mình là Đạo Tổ đấy, đến Đại Thiên Tôn còn phải nể mặt vài phần, Yêu vương này có là gì đâu chứ?

Yêu vương Thôn Thiên: "Tên loài người kia, mày cảm thấy mày ngang hàng phải lứa với bổn Yêu vương à?"

Ngô Bình cười lạnh: "Nếu mày dám ra tay, tao đảm bảo mày sống không quá mười lăm phút!"

Yêu vương Thôn Thiên cũng không nắm chắc phần thắng, đúng là thực lực của nó rất mạnh nhưng vẫn có cao thủ loài người có thể giết được nó.

"Tên loài người kia, tao không có ý ức h**p phủ Chiến Vương của mày. Nhưng Hắc Phong là tôi tớ của tao, tao phải dẫn nó đi".

Ngô Bình: "Chỉ riêng tiền thưởng cho tên Hắc Phong này đã lên đến vài trăm tỷ đồng Thần Long rồi, mày muốn đưa nó đi là đưa đi được à?"

Yêu vương Thôn Thiên nhíu mày: "Mày thật sự không chịu thả người sao?"

Ngô Bình: "Tao nói rồi, nếu mày không phục thì ra tay thử xem!"

Yêu vương Thôn Thiên nổi trận lôi đình: "Thằng oắt, mày chán sống rồi!"

Ầm!

Xung quanh hình thành kết giới kh*ng b*, bao trùm cả phủ Chiến Vương lại. Đại trận bảo vệ của phủ Chiến Vương rung lên, trông có vẻ nó sẽ không chống đỡ được quá lâu.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3462


Đây chỉ là trận pháp phòng ngự mà Ngô Bình tạm thời bố trí, anh đang tranh thủ thời gian!

Một giây sau, anh đã bước vào phi thuyền. Phi thuyền lập tức biến thành trạng trái cấp cao, nó phát ra một vầng sáng phòng ngự, bao bọc cả phủ Chiến Vương.

Nhờ sức mạnh của phi thuyền, Ngô Bình có thể thi triển ra thủ đoạn cấp Đại La!

Advertisement

Lần này, anh lấy hẳn mười nghìn tinh thạch kiếm khí ra, phóng thích tất cả kiếm khí trong đó ra rồi dự trữ trong Động Thiên, sau đó phát ra kiếm quang thông qua phi thuyền, thi triển thần thông kiếm đạo, Kinh Vĩ Thiên Địa!

Vù vù!

Advertisement

Kiếm khí của Kiếm Tổ nào phải thứ tầm thường? Chúng nó dưới sự điều khiển của Ngô Bình, nhờ sức mạnh của phi thuyền, phát huy thức thần thông kiếm đạo này lên đến trình độ cao nhất!

Một đạo kiếm quang rực rỡ bay ra, không gì sáng bằng, khiến Yêu vương Thôn Thiên kia cũng không thể mở mắt ra được. Một giây sau, kiếm quang phân tán, hoá thành một trăm nghìn tia sáng chém lên người Yêu vương Thôn Thiên!

Một tiếng kêu thảm thiết vang lên trên không, chấn động chín tầng trời. Một cái đuôi khổng lồ dài mấy trăm mét rơi từ trên trời xuống. Ảo ảnh đã thi triển độn thuật, bỏ chạy trong nháy mắt.

Độn pháp của Yêu vương rất thần kỳ, Ngô Bình muốn đuổi theo nhưng không kịp. Anh thấy hơi tiếc, lẩm bẩm: "Tiếc quá, để nó tránh được kiếm quang chí mạng rồi".

Khí tức kinh người kia tản đi, Ngô Bình ra khỏi phi thuyền trở về đại sảnh.

Đám người Lam Hân Nguyệt đều vô cùng chấn động, cô ấy hỏi: "Yêu vương Thôn Thiên bị đánh bại, rút lui rồi ạ?"

Ngô Bình ừ một tiếng: "Tiếc là không chém chết được nó".

Nói rồi anh liền sai người ra kéo đuôi của Yêu vương vào trong phủ.

Mấy người Lam Minh cũng rất tò mò muốn xem đuôi của Yêu vương Thôn Thiên trông thế nào nên cũng kéo nhau ra hóng hớt.

Cái đuôi dài mấy trăm mét, to bằng cả cái phòng nên chỉ có thể đặt ở sân lớn của phủ Chiến Vương. Ngô Bình lấy kiếm cắt một miếng để nướng ăn, thấy chất lượng thịt cũng khá nên lại cắt ra một khúc dài tầm mười mét, còn lại cho vào Động Thiên.

Anh cho người chuẩn bị lò nướng, đích thân nướng đuôi Yêu vương. Loại Yêu vương tu luyện không biết bao nhiêu vạn năm thế này, trong thịt toàn là tinh khí, gần như có thể hoá thành năng lượng hết.

Nhưng thịt yêu có ba phần độc, Ngô Bình lại luyện chế vài đan dược, cho mọi người uống trước rồi mới ăn đuôi yêu sau.

Lúc đuôi yêu được nướng chín thì trời đã tối, phủ Chiến Vương bắt đầu bữa tiệc ăn thịt đuôi Yêu vương.

Trong phủ Chiến Vương rất hiếm nam đinh, ngoài Ngô Bình thì chỉ có Lam Minh. Đại phu nhân chủ trì buổi tiệc, để Ngô Bình ngồi bên trái, Lam Hân Nguyệt ngồi bên phải, con trai ruột là Lam Minh cũng chỉ có thể ngồi ghế thứ hai bên trái mà thôi.

Đại phu nhân nếm thử, thịt vừa vào miệng đã tan, ăn xong thì mỗi một lỗ chân lông trên người đều phát sáng, tôi luyện thân thể, đẹp người đẹp dáng, thần kỳ không tả xiết.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3463


Anh vội nói: "Phu nhân nặng lời rồi. Lúc đầu tôi và quận chúa giúp đỡ lẫn nhau, chỉ giả làm vợ chồng mà thôi. Bây giờ phủ Chiến Vương đã ổn định..."

Anh chưa nói hết lời thì Đại phu nhân đã khẽ thở dài: "Bây giờ bọn ta mới biết được có một người đàn ông làm chủ gia đình là một chuyện tốt biết bao. Cậu Ngô, cậu thật sự không thích con gái Hân Nguyệt của tôi à?"

Ngô Bình lúng túng, không biết trả lời thế nào.

Advertisement

Đại phu nhân nói tiếp: "Cậu Ngô, tôi biết cậu có vợ con ở quê nhà rồi. Nhưng không sao cả, phủ Chiến Vương không dám có bất kỳ yêu cầu gì với cậu cả, chỉ cần cậu chịu tiếp tục làm chủ phủ Chiến Vương thì chúng tôi mới có thể an tâm".

Lời của Đại phu nhân rất rõ ràng, dù Ngô Bình muốn thế nào cũng được, chỉ cần anh chịu thừa nhận thân phận này là được.

Lam Hân Nguyệt không còn e dè nữa: "Chồng, Hân Nguyệt nguyện ý theo anh, giúp chồng dạy con, hiếu thuận bố mẹ chồng".

Advertisement

Ngô Bình chỉ gãi đầu, anh đang định nói gì đó thì Lam Minh nói: "Anh rể, anh đồng ý với nhà em đi. Cả nhà chúng ta tốt biết bao, chị em thích anh, chúng em đều thích anh".

Ngô Bình ho khan một tiếng rồi nói: "Được các vị yêu quý thế này... Được, tôi đồng ý với mọi người!"

Ấn tượng của anh với Lam Hân Nguyệt cực kỳ tốt, hơn nữa người đẹp thế này cũng xứng với anh. Nếu anh còn từ chối thì sẽ trở thành kẻ kiêu căng mất.

Mọi người đều vui mừng không thôi. Đại phu nhân: "Cậu Ngô, sau này cậu chính là gia chủ của phủ Chiến Vương rồi. Người đâu, đưa các thị nữ lên đây".

Rất nhanh, mười hai cô gái xuân thì hoa nhường nguyệt thẹn đã được đưa vào đại sảnh. Đại phu nhân cười nói: "Đây là những cô gái nhà lành được chọn từ đất phong, ai nấy đều thông minh xinh đẹp, sau này bọn họ chính là tì nữ thiếp thân của gia chủ".

Ngô Bình cũng đã quen với những điều này rồi, anh gật đầu: "Phu nhân có lòng rồi".

Đại phu nhân gật đầu với Hương Nhuỵ phu nhân và Nhuyễn Ngọc phu nhân, hai người họ lập tức đứng dậy.

Đại phu nhân khẽ than: "Năm xưa Chiến Vương vừa cưới hai em vào cửa thì đã phụng lệnh viễn chinh. Từ đó bọn họ luôn thủ tiết. Vài năm trước tôi đã muốn tìm một nhà tốt cho bọn họ để sống cuộc đời mới. Nhưng hai em không chịu rời đi, kéo dài mãi đến bây giờ. Nếu gia chủ không chê thì có thể nhận bọn họ làm vợ bé".

Ngô Bình sửng sốt, làm vậy cũng được à?

Lam Hân Nguyệt: "Chồng, Hương Nhuỵ và Nhuyễn Ngọc đều trong trắng cả, băng khiết như ngọc. Nếu bọn họ gả ra ngoài phủ thì không tránh khỏi miệng đời dè bỉu. Thế nên em và mẹ bàn với nhau, quyết định để bọn họ làm vợ bé của anh. Như vậy bọn họ cũng có điểm tựa".

Ngô Bình vội từ chối: "Không được. Họ là thiếp thất của Chiến Vương, được xem là bề trên của anh rồi".

Đại phu nhân liền nói: "Gia chủ, ở Hồng Hoa, con trai lấy mẹ kế, anh em lấy chị em dâu là chuyện bình thường, người khác sẽ không nói gì cả".

Ngô Bình còn định từ chối, Lam Hân Nguyệt đã truyền âm: "Chồng, mạng của họ là do anh cứu, nên họ đều nói sẽ không cưới ai ngoài anh. Trước mặt nhiều người thế này, nếu chồng không đồng ý thì hai người họ sẽ không có mặt mũi nào sống tiếp".

Hương Nhuỵ và Nhuyễn Ngọc đều mong chờ nhìn Ngô Bình, vẻ mặt cực kỳ căng thẳng. Hôm nay cảnh Ngô Bình cứu họ ở trên phi hạm đã khiến hai cô gái cực kỳ chấn động. Năm xưa bọn họ còn chưa gặp được mặt của Chiến Vương, đương nhiên không thể nói gì đến chuyện tình cảm được, nhưng bọn họ có ấn tượng rất tốt với Ngô Bình. Sau khi được cứu về thì chủ động nói suy nghĩ của mình với Đại phu nhân.

Lời Ngô Bình định nói bèn nuốt lại, chỉ có thể nói: "Cảm ơn hai vị giai nhân đã yêu thích".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3464


Tuy Ngô Bình đồng ý ngoài mặt nhưng trong lòng vẫn thấy như vậy là không hợp, anh định tạm thời đồng ý, đợi Hương Nhuỵ và Nhuyễn Ngọc bình tĩnh lại thì trả tự do cho bọn họ, chọn một tấm chồng khác.

Lam Sơ Nhan nở nụ cười: "Anh rể, đến lúc em tròn mười sáu tuổi cũng muốn gả cho anh".

Ngô Bình suýt thì sặc, thế mà Đại phu nhân lại nói: "Con bé này, chuyện này để sau hẵng nói".

Advertisement

Ngô Bình cảm thấy không thể tiếp tục ở đây nữa, anh lấy cớ muốn tu luyện nên vội vã rời khỏi bữa tiệc.

Anh không hề biết chuyện chém đuôi Yêu vương Thôn Thiên hôm nay đã truyền khắp Hồng Hoang, thanh thế của phủ Chiến Vương bỗng chốc được đẩy lên tầng cao mới, thậm chí còn hơn cả khi Chiến Vương còn sống!

Advertisement

Phải biết rằng, Yêu vương Thôn Thiên kia từng thống lĩnh hàng triệu yêu binh đại chiến với hoàng triều Hắc Thuỷ ba năm ròng, sau cùng hoàng triều Hắc Thuỷ không chiếm được chút lợi thế nào, ngược lại còn bị tổn thất nặng nề. Mà hôm nay, vị Yêu vương kh*ng b* này bị chém đứt một cái đuôi, hoàng triều chấn động, người trong thiên hạ không một ai là không kinh hãi!

Đêm đó, quân thần hoàng triều Hắc Thuỷ nghị sự xuyên đêm, bọn họ đưa ra một quyết định quan trọng.

Sáng sớm hôm sau, hoàng triều phái người đưa thánh chỉ tới, hoàng triều Hắc Thuỷ phong chàng trai đến ở rể Ngô Bình thành Ngô Vương, tiếp tục trấn thủ đất phong của Chiến Vương!

Nhận được thánh chỉ, không chỉ mình Ngô Bình mà đến cả Lam Hân Nguyệt cũng bất ngờ, hoàng gia muốn làm gì vậy? Lôi kéo Ngô Bình à?

Nhưng phủ Chiến Vương cũng có mật báo, chẳng bao lâu Lam Hân Nguyệt đã biết được nguyên nhân.

Trong phòng riêng của Lam Hân Nguyệt, Ngô Bình hỏi: "Nghe ngóng được gì chưa?"

Lam Hân Nguyệt gật đầu: "Nhà mình có mật thám trong hoàng thất, là vì hoàng gia đã biết sự lợi hại của anh nên mới làm vậy. Sau khi nghị sự, bọn họ nhất trí cho rằng nếu tiếp tục đối đầu với phủ Chiến Vương thì với thực lực và uy nghiêm của phủ Chiến Vương bây giờ, rất có thể sẽ phản bội hoàng triều Hắc Thuỷ. Không chỉ vậy, nhất định phủ Chiến Vương sẽ bị những thế lực thù địch của hoàng triều Hắc Thuỷ lôi kéo".

Ngô Bình mới vỡ lẽ ra: "Thì ra là vậy, thế thì không có gì kỳ lạ".

Lam Hân Nguyệt mỉm cười: "Bây giờ anh đã là Ngô Vương rồi, là gia chủ một cách danh chính ngôn thuận rồi".

Ngô Bình: "Nói vậy là sau này hoàng triều Hắc Thuỷ sẽ không gây khó dễ cho phủ Chiến Vương nữa phải không?"

Lam Hân Nguyệt: "Có chồng ở đây thì đương nhiên bọn họ sẽ không gây khó dễ rồi. Nói cho cùng, với thực lực chém đứt đuôi Yêu vương của chồng, hoàng triều Hắc Thuỷ cũng không dám tuỳ tiện đắc tội".

Ngô Bình: "Đó không phải là thực lực của anh, nhờ phi thuyền anh mới làm được".

Nói đến phi thuyền, Lam Hân Nguyệt nói: "Năm xưa phụ vương của em có được một chiếc phi thuyền khác nữa, chỉ là ông ấy không thể điều khiển được, nên cứ để mãi đó".

Ngô Bình sáng mắt lên: "Ồ, còn có phi thuyền lợi hại hơn nữa à?"

Lam Hân Nguyệt: "Vâng. Nói cho đúng thì trạng thái cấp cao của chiếc phi thuyền này là 'thành chiến tranh'! Nghe nói là bảo bối được thần chiến tranh tạo ra, sau đó được Đại Thánh loài người sửa lại".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3465


Chiếc chiến thuyền này cũng to xấp xỉ chiếc phi thuyền trước đó, bên ngoài bố trí đủ các loại vũ khí. Ngô Bình dùng khả năng nhìn thấu vạn vật của mình để quan sát, một lát sau anh bỗng lắc đầu: "Trước khi anh đột phá được cảnh giới Đoạt Thiên, e rằng không thể điều khiển nó được".

Lam Hân Nguyệt không hề thất vọng, cô ấy cười nói: "Không sao, sẽ có một ngày anh đột phá được cảnh giới Đoạt Thiên thôi".

Ngô Bình: "Chi bằng dùng Thần Cơ của anh thử thử".

Dứt lời, anh phóng con rối Thần Cơ ra. Con rối Thần Cơ này là do Lỗ Ngọc dùng tài nguyên của cả Đại Thương để chế tạo ra. Thần Cơ có thể tiến hoá, chủ nhân càng mạnh thì con rối cũng càng mạnh!

Advertisement

Lúc đầu, Ngô Bình dùng nguyên thần để điều khiển Thần Cơ, nhưng bây giờ anh dùng Dương thần để điều khiến Thần Cơ!

Dương thần của anh đã được gột rửa qua ba lần Lôi Kiếp, có thêm sự gia trì của đại trận Vu Đạo, đồng thời đã hoàn thành năm tầng Long Biến, uy lực của nó đã hơn xa nguyên thần ban đầu rồi!

Advertisement

Dương thần vào Thần Cơ, Thiên Dương Chân Hỏa bỗng cháy lên, con rối Thần Cơ bùng cháy, lột xác thành màu vàng kim! Trên bề mặt con rối tự động nổi lên các loại phù văn huyền diệu, còn bên trong nó thì có rất nhiều thần thông và trận pháp được kích hoạt!

Ầm!

Một tiếng nổ lớn, Ngô Bình phát hiện trong con rối Thần Cơ này mở ra một thế giới Linh Đài vô cùng mạnh mẽ, gần bằng với đại thế giới Linh Đài của Đạo Quân!

Nháy mắt, con rối Thần Cơ đã hoá thành người khổng lồ cao nghìn mét, nắm lấy Hoang Thiên Chiến Kích! Lúc này, cuối cùng anh đã có thể phát huy toàn bộ uy lực của Hoang Thiên Chiến Kích rồi.

Thậm chí anh còn cảm thấy nếu bây giờ Yêu vương Thôn Thiên xuất hiện, chắc chắn nó sẽ không chạy thoát được, nhất định sẽ bị anh g**t ch*t!

Lam Hân Nguyệt vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ: "Chồng ơi, đây là vật gì thế?"

Ngô Bình: "Con rối Thần Cơ, cần dùng nguyên thần để điều khiển. Anh càng mạnh thi nó càng mạnh, không có hạn chế cảnh giới nào!"

Nói xong, con rối Thần Cơ hoá thành hình dạng người bình thường, gương mặt cũng hoá thành mặt anh. Bây giờ, dù là người thân cũng không nhận ra đây là con rối Thần Cơ.

Lam Hân Nguyệt sờ một cái, cười nói: "Giống hệt người thật".

Dương thần của Ngô Bình ra khỏi con rối, nói với Lam Hân Nguyệt: "Anh không thích dùng thứ này, tránh ảnh hưởng việc tu hành của anh. Hân Nguyệt, anh tặng nó cho em đấy".

Lam Hân Nguyệt ngơ ngác: "Tặng cho em ạ?"

Ngô Bình gật đầu: "Nó đã tiến hoá theo anh, kích hoạt được nhiều chức năng lợi hại. Dùng con rối Thần Cơ này, thực lực của em có thể đạt đến cấp Bán Bộ Đại La, sau này có thể dễ dàng điều khiển phi thuyền hơn".

Lam Hân Nguyệt: "Chồng, vậy anh thì sao?"

Ngô Bình: "Anh không cần đến nó. Nào, bây giờ anh giúp em luyện hoá con rối Thần Cơ".

Anh tặng con rối Thần Cơ cho Lam Hân Nguyệt là vì sợ lúc không có mình ở đây, phủ Chiến Vương không có năng lực tự bảo vệ. Có con rối Thần Cơ, anh tin cho dù cường giả mạnh như Yêu vương Thôn Thiên có tới thì Lam Hân Nguyệt cũng có thể xoay sở được.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3466


Mấy ngày nay, thân làm Ngô Vương nên anh cũng phải đi một vòng quanh đất phong của mình, quan sát dân tình. Anh phát hiện bà con sống trong đất phong đều không thoải mái, giống như Linh Xuyên, tài nguyên ở đất phong đều bị các thế lực to nhỏ chiếm hết. Vương phủ chỉ lo thu tiền thuế, còn việc bà con nhân dân sống thế nào, bọn họ không hề quan tâm.

Ngô Bình có lòng muốn thay đổi việc này, nhưng Lam Hân Nguyệt nói vài câu đã khiến anh từ bỏ nỗ lực.

"Chồng, cục diện này đã duy trì vô số năm qua rồi. Nếu tiến hành cải cách triệt để thì sẽ khiến cả vùng đất phong loạn lên mất. Nếu vậy thì tính mạng của nhân dân sẽ gặp nguy hiểm".

Advertisement

Ngô Bình: "Ừm. Hân Nguyệt, Vương phủ cũng có vùng đất mình trực tiếp quản lý đúng không?"

Lam Hân Nguyệt: "Vâng, có một ít, diện tích không bằng một phần hai mươi diện tích đất phong nữa, nhưng khoáng sản dồi dào nhất. Mảnh đất này do một vị quản sự được Vương phủ phái tới phụ trách".

Advertisement

Ngô Bình: "Tra lại sổ sách một lượt".

Ngày hôm nay, bốn mươi hai quản sự phụ trách sổ sách tập trung ở đại sảnh, trình sổ sách mình quản lý cho Ngô Vương xem. Số sổ sách này nhiều đến nỗi có thể lấp đầy cả một căn phòng, quá nhiều lĩnh vực.

Các quản sự thu chi đều cúi đầu, trong lòng chẳng lo sợ gì. Vì sổ sách họ ghi chép rất phức tạp, người thường muốn đọc hiểu còn khó chứ đừng nói đến việc kiểm tra nhiều sổ sách thế này, kiểm tra không hết nổi đâu.

Nhưng bọn họ đã đánh giá thấp vị Vương gia mới này rồi. Ngô Bình chia ra ba nghìn ý nghĩ, mỗi ý nghĩ rà soát một quyển sổ, sau đó tổng hợp lại. Trong đại sảnh, tất cả sổ sách tự động lật trang giữa không trung. Chớp mắt, Ngô Bình đã nhớ được nội dung của ba nghìn sổ sách. Cứ như vậy, anh dùng nửa tiếng đồng hồ để rà soát hết tất cả sổ sách.

Thông tin của mấy chục nghìn sổ sách xuất hiện trong thức hải của anh, vô cùng rõ ràng!

Suy nghĩ vài giây, anh nói với Lam Hân Nguyệt: "Hân Nguyệt, sổ sách trong phủ có vấn đề. Theo tính toán của anh, những năm qua có ít nhất một phần ba tiền tài đã bị đám người này đút vào túi riêng".

Lam Hân Nguyệt cả kinh: "Một phần ba sao?"

Ngô Bình gật đầu: "Đây chỉ là tính riêng trên sổ sách, tình hình thực tế có lẽ còn nghiêm trọng hơn".

Lam Hân Nguyệt tức giận: "Đám khốn nạn này!"

Ngô Bình: "Không cần phải tức giận, để anh giải quyết".

Anh liếc quanh một lượt rồi nói: "Các vị quản sự, tôi cho các vị thời gian ba ngày, số tiền nên trả thì bù cả vào, không trả được thì viết giấy nợ. Đừng ai có ý nghĩ cầu may, nhất cử nhất động của các người đều không qua được mắt bổn Vương!"

Các quản sự thu chi đều hoảng hốt, lẽ nào bị anh phát hiện rồi sao?

Ngô Bình lấy ra một quyển sổ, hỏi: "Mỏ vàng tiên ở núi Đông Bình là ai quản lý sổ sách?"

Một quản sự thu chi vội nói: "Là tôi ạ!"

Ngô Bình nhìn ông ta: "Thu chi của mỏ vàng tiên có vấn đề. Trên này chỉ rõ, sản lượng vàng sau khi Chiến Vương mất đã bị giảm mất ba phần. Nhưng trên những sổ sách khác tôi phát hiện ra tiền chi trả cơm nước lại tăng, tiền mua công cụ khai thác cũng tăng lên nhiều, và nhiều manh mối khác nữa. Tôi có thể kết luận rằng, bây giờ sản lượng vàng ở mỏ vàng tiên đã tăng lên thêm ba phần so với lúc Chiến Vương còn sống. Cứ như vậy, các ông đã nuốt đến một nửa số lượng vàng tiên. Tôi nói có đúng không?"

Quản sự thu chi này đã câu kết với người phụ trách mỏ vàng, âm thầm ăn bớt rất nhiều vàng tiên để bán ra bên ngoài, ai nấy đều kiếm được tiền rủng rỉnh đầy túi. Bây giờ bị Ngô Bình vạch trần nên sợ đến mất mật, quỳ rạp xuống đất.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3467


Ngô Bình vô cảm: "Dù ông có chết cũng phải nôn hết tiền đã nuốt ra đây!"

"Vâng, vâng, nhất định tôi sẽ giao lại toàn bộ!"

Ngô Bình: "Những kẻ dưới muốn tham ô được thì phải có các người che đậy. Tốt nhất các vị đều nên thành thật khai ra, nếu dám giấu giếm thì tội nặng thêm một bậc".

Advertisement

Lam Hân Nguyệt: "Từng người một nói cho tôi!"

Trong mắt đám quản sự này, Vương phủ và Ngô Bình đều là sự tồn tại vô địch, Ngô Bình nói vài câu đã khiến bọn họ ngoan ngoãn khai ra. Lam Hân Nguyệt vừa thẩm tra vừa sai thuộc hạ tới các nơi bắt người.

Advertisement

Có quá nhiều người và việc liên quan, Lam Hân Nguyệt phái người tra thẩm một ngày một đêm, bắt được đến mấy chục nghìn người. Hơn nữa, việc này còn liên quan đến người bên nhà mẹ của Đại phu nhân. May là Vương phủ khá rộng lượng nhân từ, chỉ bắt đám người này trả tiền, không truy tội thêm nữa. Chỉ là tiền đã sớm bị họ tiêu bớt một phần, không thể lấy lại hết được.

Mấy ngày tiếp theo sau, đám người này kéo nhau tới trả lại tiền của đã tham ô. Con số khiến người ta phải hoảng hốt, hơn ba mươi tỷ đồng Thần Long, mà con số này không bao gồm số tiền đám người này đã tiêu pha.

Ngô Bình vừa chỉnh đốn Vương phủ vừa tĩnh tâm tu luyện. Thời gian này anh đã trải qua nhiều việc, thu hoạch cũng rất nhiều, cũng đã có nhiều suy nghĩ hơn về cảnh giới Vạn Tượng, tầng thứ hai của ý nghĩa Thiên Tượng.

Hôm nay, trong lòng anh có linh cảm nên bay lên trên cao của đại lục Hồng Hoang, càng bay càng cao. Cuối cùng, anh nhìn thấy toàn cảnh của đại lục Hồng Hoang.

Khác với đại lục Côn Luân, đại lục Hồng Hoang rộng lớn hơn nhiều, mặt trời, mặt trăng, ngôi sao đều xoay chuyển bên trong nó. Hồng Hoang cực kỳ phức tạp, có rất nhiều thế giới duy độ cao tiềm ẩn trong nó.

Anh tiếp tục bay lên cao, quan sát vật đổi sao dời, thiên tượng biến hoá, trong lòng đã có được điều mình muốn.

Anh ở trên cao nửa ngày trời, sau đó lại bỗng bay vút xuống, bảo Lam Hân Nguyệt mở Thiên Môn, anh tiếp tục vào Thiên Môn tu luyện!

Anh có ba mươi ba ngày và bảy canh giờ tu luyện trong Thiên Môn, lần trước anh mới dùng có hai ngày thôi, vẫn còn ba mươi mốt ngày.

Lúc này, anh phóng nhân cách tối thượng ra, tiếp tục lĩnh ngộ ý nghĩa Vạn Tượng tầng thứ hai, ý nghĩa Thiên Tượng. Ý nghĩa Thiên Tượng chia làm ba cảnh giới, cảnh giới Tiểu Thiên Tượng, cảnh giới Đại Thiên Tượng và cảnh giới Vạn Tượng. Trước đây anh đã lĩnh ngộ được Tiểu Thiên Tượng, bây giờ anh muốn tiếp tục đột phá, lĩnh ngộ Đại Thiên Tượng.

Thời gian trôi qua từng giây từng phút, trong Thiên Môn dốc sức suy nghĩ ba ngày, cuối cùng anh đã đột phá Đại Thiên Tượng, chẳng bao lâu sau đó đã đột phá được cảnh giới Vạn Tượng!

Anh vốn định tu luyện tiếp nhưng thấy trong Động Thiên của mình, hạt giống có từ thời kỳ hỗn mang kia bắt đầu phát sáng.

Ngô Bình chấn động, hạt giống này qua bao đời chủ nhân cũng không có thay đổi gì, sao bây giờ lại phát sáng thế?

Lúc này, bên ngoài Thiên Môn vang lên tiếng của Lam Hân Nguyệt. Anh ra khỏi Thiên Môn, thấy Lam Hân Nguyệt vô cùng sốt sắng: "Chồng ơi, trên trời rơi xuống một tảng đá thần to bằng một ngọn đồi! Ngay trong đất phong của Vương phủ, đã có rất nhiều cao thủ nhận được tin tới đó rồi. Em đã phái phi thuyền canh chừng xung quanh, nhưng người tới ngày càng nhiều, thực lực cũng càng lúc càng mạnh, e là bọn em không trụ nổi nữa".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3468


Hai người bay lên không, chẳng mấy chốc đã tới vùng sa mạc ở rìa phía Tây đất phong. Nơi này vốn khắc nghiệt, vì sự xuất hiện của đá thần mà trên sa mạc đã có rất nhiều người tới.

Đứng từ phía xa, Ngô Bình đã nhìn thấy tảng đá thần cao mấy trăm mét nằm trên đất. Trên tảng đá tầng toàn là vết nứt, có chỗ đã bị vỡ, rơi xuống đất.

Phía trên tảng đá thần khổng lồ được phi thuyền bao bọc, khiến các tu sĩ e dè không dám tới gần.

Ngô Bình nhìn qua, phất tay một cái, xung quanh tảng đá thần xuất hiện một màn sương mù, bao phủ tảng đá lại.

Advertisement

Anh đáp lên trên đỉnh, phát hiện đây đúng là một tảng đá thần khổng khồ, hơn nữa còn có chất lượng cực cao! Anh không nói gì, lập tức hút tảng đá thần vào trong Động Thiên.

Thu tảng đá thần xong, anh hỏi: "Hân Nguyệt, ở Hồng Hoang thường xuyên có đá thần rơi xuống à?"

Advertisement

Lam Hân Nguyệt: "Cũng đôi khi, nhưng đây là lần đầu tiên đá thần rơi vào trong địa giới của Vương phủ. Hơn nữa tảng đá này cũng to quá, đá thần rơi vào nhà người khác thường cũng chỉ to bằng nắm đấm, to nhất cũng cỡ một cánh cửa thôi. Rơi xuống một tảng đá thần cao mấy trăm mét thế này cũng rất hiếm thấy trong lịch sử dài dằng dặc của Hồng Hoang".

Ngô Bình: "Lúc phát hiện ra tảng đá thần nên lập tức thu nó vào".

Lam Hân Nguyệt: "Tảng đá thần quá nặng, pháp khí chứa đồ của bọn em không chịu được".

Đúng là vậy, lúc Ngô Bình hút tảng đá thần vào, anh đã biết nó là một vật vô cùng nặng, pháp khí chứa đồ của người thường hoàn toàn không chứa được.

Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng tức giận: "Phủ Chiến Vương các người vô lý quá đấy! Món đồ này là trời ban, ai nhìn thấy đều có thể chia sẻ, dựa vào cái gì mà phủ Chiến Vương các người độc chiếm?"

Nghe lời này, Ngô Bình phất tay áo, màn sương mù tản đi. Xung quanh đông nghịt người, trong đó có một người đàn ông cao lớn, tóc đỏ lớn tiếng chỉ trích anh.

Ngô Bình nhìn chằm chằm người kia, cười khẩy: "Phủ Chiến Vương bây giờ đã đổi thành phủ Ngô Vương rồi, tôi là Ngô Vương. Hình như anh bất mãn với bổ vương?"

Người đàn ông tóc đỏ hừ một tiếng: "Ngô Vương? Dù anh có là vương là tướng thì cũng không thể độc chiếm tảng đá thần được!"

Ngô Bình lạnh lùng: "Trong đất phong của bổn vương, tất cả mọi thứ đều là của bổn vương!"

Người đàn ông tóc đỏ cười khẩy: "Nhiều người thế này đều nhìn thấy tảng đá thần, anh muốn độc chiếm e là không dễ vậy đâu!"

Ngô Bình: "Đúng thế, bổn vương muốn độc chiếm đá thần đấy, anh không phục à?"

Sắc mặt người đàn ông tóc đỏ thay đổi, nói: "Ngô Vương, anh làm vậy sẽ khiến mọi người tức giận..."

Bốp!

Ngô Bình tát bay người kia, đầu lệch hẳn sang bên khiến hắn hét lên vì đau. Anh đạp một phát, giẫm kẻ kia xuống đất: "Anh là cái thá gì mà cũng dám vô lễ với bổn vương!"

Trên chân có đầy kiếm khí, chớp mắt đã nghiền nát đạo căn Linh Đài của kẻ đó, hắn kêu lên đau đớn, tu vi mất sạch.

"Anh...", hắn vừa kinh ngạc vừa tức giận.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3469


Bỗng nhiên, trong đám người có một chàng trai bước ra, khoác áo choàng vàng, cổ tay áo có ký hiệu hoàng gia.

Nhìn thấy kẻ đó, Lam Hân Nguyệt khẽ nói: "Chồng, người này là Nhị Thập Cửu Hoàng tử của hoàng triều Hắc Thuỷ! Luyện Vân Nhạc".

Ngô Bình quan sát anh ta: "Hoàng tử? Sao chứng minh được anh là Hoàng tử?"

Luyện Vân Nhạc tức giận: "Thân phận Hoàng tử vô cùng tôn quý, ai dám giả mạo? Ngô Vương, gan ngươi lớn thật đấy, dám nghi ngờ thân phận của bổn Hoàng tử!"

Advertisement

Ngô Bình: "Yêu quái giỏi biến hoá, tôi thấy anh chính là yêu quái biến thành".

Luyện Vân Nhạc tức đến đau ruột nhưng anh ta biết Ngô Bình cố ý làm vậy nên gằn giọng: "Ngô Vương, có tin tôi tới tố cáo với phụ vương để người cắt tước vị Vương của anh không?"

Advertisement

Ngô Bình cười nhạt: "Cắt tước vị của tôi? Không sao cả, anh muốn cắt thì cắt. Nhưng tốt nhất anh nên nghĩ cho kỹ, anh có mạnh hơn Yêu vương Thôn Thiên không".

Lời này vừa thốt ra, Luyện Vân Nhạc thầm hoảng loạn. Yêu vương Thôn Thiên có thể đối đầu với cả hoàng triều Hắc Thuỷ, thực lực không thể xem thường. Cường giả như vậy mà lại bị Ngô Vương này chém đứt một cái đuôi!

Khí thế Luyện Vân Nhạc yếu hẳn xuống: "Ngô Vương, bổn Hoàng tử đang cần đá thần, anh có thể..."

"Đồ của bổn vương, một chút cũng không cho anh", Ngô Bình không đợi anh ta nói hết câu đã từ chối, tên Luyện Vân Nhạc này rất sĩ diện nên sắc mặt bỗng trở nên khó coi.

Trong đám người bỗng vang lên một giọng nói: "Chỉ một Vương gia nho nhỏ, có gì ghê gớm. Mọi người cùng lên, giết hắn rồi chúng ta chia đá thần!"

Dứt lời, trên không xuất hiện bốn tia sáng đánh thẳng về phía Ngô Bình.

Ngô Bình cười gằn: "Minh thương?"

Trên đầu anh phóng ra một đạo kiếm quang, hướng về phía bốn tia sáng kia. Chỉ chớp mắt, bốn tia sáng kia đều tan biến, kiếm quang không hề biến mất, lại tiến thẳng về phía bốn kẻ đã ra tay kia.

Nhưng lúc kiếm quang đánh đi thì anh cảm thấy sau lưng mình lạnh toát, một luồng sức mạnh quái dị bao trùm lấy anh, có người hạ lời nguyền với anh!

Ầm!

Quanh thân anh bùng cháy lên lửa thần hỗn mang, nháy mắt đã thiêu rụi lời nguyền. Cùng lúc đó, anh bỗng nhìn chằm chằm vào một bà cụ đứng trong đám người.

Bà cụ cầm một con rối gỗ nhỏ, đang niệm chú. Bà ta bị Ngô Bình nhìn một phát thì bỗng kêu thảm, thất khiếu chảy máu, lập tức ngã lăn ra đất, toàn thân co quắp.

Vù!

Kiếm quang chém tới, bốn kẻ ra tay kia đều là cường giả cấp bậc Chân Tiên, nhưng không một ai đỡ được nhát kiếm này, chết tại chỗ, đầu lìa khỏi xác!

Bốn kẻ chết, một người bị thương, những người khác thì hoảng hốt, chia ra bốn phía bỏ chạy như ong vỡ tổ.

Sắc mặt Luyện Vân Nhạc khó coi, anh ta hừ một tiếng: "Ngô Vương, sau này gặp lại!", nói xong anh ta cũng rời đi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3470


Anh hỏi Lam Hân Nguyệt: "Hân Nguyệt, đá thần này bao nhiêu tiền một lạng?"

Lam Hân Nguyệt: "Đắt đỏ lắm, một lạng đá thần ít nhất cũng phải hàng triệu đồng Thần Long".

Ngô Bình nói: "Ừm, nhưng không thể bán đá thần này được, anh muốn dùng nó để trồng dược liệu".

Thần Nông Cốc kia là của anh, nếu đưa số đá thần này vào Thần Nông Cốc, thiết nghĩ sẽ sinh ra được nhiều thần dược, bảo dược hơn.

Advertisement

Lam Hân Nguyệt: "Chồng, đá thần này có giá trị rất cao, bây giờ chuyện đã đồn khắp rồi, anh mau rời khỏi đây một thời gian, đợi thời gian sau hãy về lại Hồng Hoang".

Ngô Bình cũng biết mình mang đồ quý giá trên người sẽ bị nhòm ngó nên gật đầu: "Em nói cũng đúng. Vậy anh tới thần thổ thông thiên một chuyến, dặp Hỗn Thiên Đại Đạo Quân".

Advertisement

Từ biệt mọi người trong Vương phủ xong, anh lại tới điện Xích Minh của thần thổ thông thiên.

Hỉ Liên Thắng ra đón: "Công tử, điện chủ đang bế quan".

Ngô Bình: "Hỉ trưởng lão, tôi cũng không có chuyện gì, muốn tới Thần Nông Cốc xem thử. Đúng rồi, thần thổ thông thiên có trận vận chuyển với viện Chu Tước chứ?"

Đường Băng Vân tu luyện ở viện Chu Tước, tuy anh nhờ quan hệ chăm sóc cô ấy nhưng vẫn không yên tâm, bây giờ muốn tới thăm thử.

Hỉ Liên Thắng cười nói: "Có, công tử muốn đến viện Chu Tước sao?"

Ngô Bình: "Ừm, vợ tôi ở đó".

Hỉ Liên Thắng: "Dù sao viện Chu Tước cũng không nằm trong phạm vi quản hạt của điện Hỗn Thiên chúng ta, nếu công tử muốn thì tôi có thể nghĩ cách chuyển người từ bên đó sang đây".

Ngô Bình: "Không vội, tôi đi một chuyến rồi tính sau".

Nói vài câu xong, anh tới Thần Nông Cốc trước.

Trước lối ra vào Thần Nông Cốc có hai trưởng lão đứng canh, họ thấy Ngô Bình tới thì cùng hành lễ. Là đệ tử nòng cốt của điện Hỗn Thiên, địa vị của Ngô Bình còn trên cả thượng trưởng lão, nên đương nhiên hai người này rất khách sáo với anh.

Tách mây mù ra, anh vào trong cốc.

Thần Nông Cốc rất rộng lớn, bên trong có vô số trận pháp nhỏ, hấp thu linh khí từ các thế giới duy độ cao nên dược liệu ở đây rất nhiều.

Lần trước anh chỉ đi vòng vòng ở rìa bên ngoài, lần này anh quyết định đi sâu vào trong xem thử.

Đi được một đoạn, anh nhìn thấy một gốc tử đằng quấn quanh mấy cột đá cao lớn, trên đó có treo lủng lẳng một quả bí đỏ to bằng đầu người, toả ra hương thơm thoang thoảng.

Anh cũng không biết quả bí đỏ này, nhưng anh có thể cảm nhận được lực sinh mệnh của gốc tử đằng vô cùng kinh người, hơn nữa nó còn cực kỳ nguy hiểm!

Anh sửa soạn lại áo quần rồi chắp tay vái tử đằng: "Làm phiền tiền bối rồi".

Tử đằng khẽ động đậy, một giọng nói vang lên: "Cậu cũng hiểu lễ nghĩa đấy, không giống mấy tên ngu xuẩn kia, vào đây đụng hết cái này tới cái khác".

Ngô Bình: "Chắc tiền bối đã ở đây rất lâu rồi ạ?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3471


Tử đằng: "Năm xưa Thần Nông Đại Đế thử hết bách thảo và soạn ra Thần Nông Kinh. Để nghiên cứu hiệu quả của hàng trăm loại dược, ông ấy tạo nên Bách Thảo Viên. Thần Nông Cốc này vốn là một phần của Bách Thảo Viên khi xưa".

Ngô Bình hỏi: "Chỉ là một phần thôi ạ? Những phần khác ở đâu?"

Tử đằng: "Trong chiến tranh bị những kẻ xâm lăng huỷ hoại rồi. Trong trận chiến đó, Thần Nông đã chết".

Advertisement

Ngô Bình im lặng rồi nói: "Đến được đất của Thần Nông, là vinh hạnh lớn nhất của vãn bối".

Tử Đằng: "Chàng trai, ở đây ngoài ta ra thì vẫn còn vài thứ cổ xưa nữa, tính nết bọn nó không tốt lắm, cậu phải cẩn thận chút".

Advertisement

Ngô Bình cười nói: "Vãn bối tới đây không hề có chút ác ý nào".

Anh nhìn tử đằng một cái rồi lấy một miếng đá thần to bằng cái thớt từ trong Động Thiên ra đặt lên đất: "Lần đầu gặp mặt, đây là món quả nhỏ vãn bối tặng tiền bối".

Tử đằng nhìn thấy đá thần thì kinh ngạc nói: "Đá thần to quá, hơn nữa năng lượng của nó còn vô cùng thuần tuý, ta đang cần thứ này. Chàng trai, cậu thật sự tặng nó cho ta sao?"

Ngô Bình: "Đương nhiên rồi ạ, sau này mong tiền bối chiếu cố nhiều hơn".

Sau một thoáng im lặng, tử đằng nói: "Lần trước có một thằng nhóc tên Hỗn Thiên vào đây, bị ta dạy dỗ cho một hồi. Nhưng cậu ta cũng hiểu chuyện, thấy đánh không lại ta nên ngoan ngoãn hẳn. Cậu biết cậu ta không?"

Ngô Bình ngỡ ngàng: "Tiền bối đánh Cơ Tiên Bằng ạ?"

Tử đằng: "Ừ, hình như cậu ta tên Cơ Tiên Bằng. Người này thực lực bình thường như công pháp tu luyện cũng khá hay".

Ngô Bình kinh ngạc hỏi: "Không ngờ thực lực của tiền bối lại cao đến vậy, đến Đạo Quân cũng không phải là đối thủ của tiền bối”.

Tử đằng: "Không nói chuyện này nữa. Ta không thể lấy không đồ của cậu được, cậu có điều kiện gì thì cứ nói với ta".

Ngô Bình: "Tiền bối, nghe tiền bối nói vậy là ở đây còn mấy vị tiền bối lợi hại nữa, tiền bối có thể giới thiệu sơ qua cho vãn bối được không ạ? Không giấu gì tiền bối, Thần Nông Cốc này bây giờ là tài sản riêng của vãn bối, sau này nếu tới đây hái dược liệu sẽ không tránh khỏi việc gặp mặt, lo lót quan hệ trước cũng là một chuyện nên làm".

Tử đằng: "Từ đây đi thêm hai mươi dặm cậu sẽ gặp một gốc hồ lô Thất Bảo. Hồ lô Thất Bảo còn lớn tuổi hơn cả ta, nghe nói là linh căn trời đất được sinh ra thời kỳ đầu Hồng Hoang. Tính nết của hồ lô Thất Bảo khá kỳ quái, không thích người lạ".

Ngô Bình: "Vãn bối biết rồi, mong tiền bối đánh tiếng trước với Thất Bảo tiền bối, nói vãn bối muốn tới chào hỏi".

Tử đằng: "Được, cậu chờ một chút".

Nửa phút sau, tử đằng nói: "Thất Bảo tiền bối không muốn gặp cậu, xin lỗi nhé, ta không giúp gì được".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3472


Viện Chu Tước là một trong bốn viện, do ba đại thế gia của thần thổ thông thiên cùng nâng đỡ.

Tới Tiên Giới, Ngô Bình cảm thấy khí tức ở đây khác hẳn với Hồng Hoang. Lúc ở Hồng Hoang, anh cảm thấy rất thoải mái, nhưng tới Tiên Giới thì không còn nữa.

Ta khỏi trận vận chuyển, trưởng lão phụ trách trông coi trận vận chuyển hỏi anh tới đây làm gì. Sau khi biết anh là đệ tử nòng cốt của điện Hỗn Thiên thì mấy vị trưởng lão khách sáo hẳn.

Advertisement

Trận vận chuyển nằm ở rìa phía tây viện Chu Tước, dân cư thưa thớt, vì người qua lại giữa thần thổ thông thiên và viện Chu Tước không nhiều, đa phần thời gian không có ai dùng đến trrận pháp này.

Vừa bước ra ngoài anh đã lập tức liên lạc với Đường Băng Vân. Lúc trước anh có để lại một ngọc phù truyền tin cho Đường Băng Vân, chỉ cần khoảng cách không quá xa thì sẽ có thể liên lạc được.

Advertisement

Chẳng mấy chốc, bùa ngọc đã phát ra giọng nói vui mừng của Đường Băng Vân: "Huyền Bình! Anh tới Tiên Giới rồi à?"

Ngô Bình cười đáp: "Nhớ em rồi nên tới thăm em. Em ở viện Chu Tước à?"

Đường Băng Vân: "Em đang lịch luyện với đồng môn ở động Vạn Yêu, vài ngày nữa mới về".

Ngô Bình: "Được, anh tới tìm em, đến nơi anh sẽ liên lạc".

Lúc này, anh nhìn thấy một đệ tử ăn mặc giống người của viện Chu Tước đi qua, bèn hỏi: "Người anh em này, anh biết động Vạn Yêu ở đâu không?"

Người này trố mắt nhìn Ngô Bình: "Đến động Vạn Yêu mà cũng không biết, anh là người mới à?"

Ngô Bình cười: "Tôi vừa đến viện Chu Tước".

Người này tỏ vẻ khinh thường: "Động Vạn Yêu là nơi các đệ tử ưu tú tới lịch luyện, anh không có tư cách đi đâu, hỏi cũng vô dụng".

Ngô Bình: "Mong anh chỉ chỗ giúp".

Người này chỉ về một hướng, nói: "Đi mười chín nghìn dặm về phía đó là lối vào động Vạn Yêu. Nói là động Vạn Yêu nhưng nó là một thế giới dưới lòng đất cực kỳ rộng rãi, bên trong nguy hiểm trùng trùng. Nhưng yêu đan rất có giá trị, nếu giết được yêu quái trong đó thì có thể lấy yêu đang đi đổi lấy tài nguyên tu luyện".

Ngô Bình gật đầu: "Cảm ơn".

Nói xong anh hoá thành một tia sáng, bay về phía trước.

Đệ tử kia giật cả mình, ngơ ngẩn cả buổi mới lẩm bẩm: "Khí tức mạnh quá, độn thuật quá cao siêu, anh ấy là ai vậy?"

Trên đường đi, anh lại hỏi đường hai người dân bản địa nữa, cuối cùng cũng tìm được động Vạn Yêu.

Động Vạn Yêu không thuộc về viện Chu Tước, nó nằm trong phạm vi kiểm soát của Tiên Đình. Bên ngoài động Vạn Yêu có thiết lập cấm chế mạnh mẽ và cổ xưa, cấm chế này có thể ngăn yêu quái trong động Vạn Yêu xông ra ngoài. Đồng thời, muốn ra vào động Vạn Yêu cũng phải có được sự cho phép của những người này.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3473


Ngô Bình tới lối ra vào, quan viên Tiên Đình phụ trách thu phí hỏi: "Tên, tới từ đâu".

Ngô Bình nói: "Thần thổ thông thiên, đệ tử nòng cốt của điện Hỗn Thiên, Ngô Bình".

Quan viên kia nghe nói là đệ tử nòng cốt của trung tâm thần thổ thông thiên cũng không kinh ngạc, dù sao ông ta cũng thường xuyên gặp các đệ tử của những môn phái tới đây, bèn nói: "Phí một trăm nghìn đồng Thần Long, thời gian ba ngày. Ba ngày sau chưa ra thì thu thêm mỗi ngày năm mươi nghìn đồng Thần Long".

Advertisement

Ngô Bình: "Được".

Người kia đưa cho Ngô Bình một thẻ bài: "Cầm nó cậu có thể ra vào động Vạn Yêu".

Advertisement

Người này không nhắc đến chuyện bắt buộc phải bán yêu đan cho ông ta. Dù sao đây không phải là yêu cầu của Tiên Đình, mà chỉ là quy tắc bọn họ tự đặt ra thôi. Bọn họ lừa mấy tu sĩ bình thường không sao, nhưng nếu gặp các thiên kiêu tới từ những thế lực lớn ở thần thổ thông thiên thì không dám tuỳ tiện đắc tội.

Cầm thẻ bài, anh vào một thông đạo. Đi một đoạn trong thông đạo thì phía trước xuất hiện một kết giới mạnh mẽ. Thẻ bài trong tay anh phát sáng, cơ thể dễ dàng đi xuyên qua kết giới. Tiếp tục đi thêm mấy trăm mét, phía trước bỗng sáng sủa hẳn, một khu rừng dưới đất rộng lớn xuất hiện trước mặt anh.

Vì thiếu ánh sáng nên lá cây trong rừng này có đủ thứ màu, còn có thể hơi phát sáng, thế cho nên môi trường dưới lòng đất không phải hoàn toàn tối tăm.

Ngô Bình: "Băng Vân, anh vào động Vạn Yêu rồi".

Đường Băng Vân nói: "Huyền Bình, bọn em tìm được một hang động của đại yêu, bây giờ đân ẩn náu ở đây".

Ngô Bình: "Ừm, em ở yên đó đợi anh, một lát anh sẽ tới ngay".

Bùa ngọc của anh có chức năng định vị, nhờ đó mà anh có thể dễ dàng tìm được Đường Băng Vân.

Lúc này, trong một động hình thành từ thạch anh, Đường Băng Vân đang ở cùng với bảy đồng môn viện Chu Tước nữa. Trước đó bọn họ gặp phải một con yêu quái rất lợi hại, bất đắc dĩ mới tới đây trốn.

May là chỗ này kín đáo, con yêu quái lợi hại kia không tìm được bọn họ. Bảy vị đồng môn còn lại của Đường Băng Vân có năm nam hai nữ, bọn họ đều là đệ tử ưu tú của viện Chu Tước giống Đường Băng Vân. Nhưng trong tám người này, tố chất của Đường Băng Vân là tốt nhất. Chỉ là cô ấy nhập môn hơi muộn, tu vi không bằng những người này.

Ví dụ tu vi của đại sư huynh trong bảy người này từ lâu đã đạt đến cảnh giới Thần Tiên. Hai cô gái cũng đều là nữ đệ tử xinh đẹp nhất viện Chu Tước, bọn họ đều thầm mến mộ đại sư huynh.

Bốn chàng trai còn lại có hai vị Hư Tiên, hai vị Địa Tiên Bất Tử. Nhìn thấy Đường Băng Vân liên lạc với người ngoài, một chàng trai nói: "Băng Vân sư muội, muội liên lạc với ai vậy? Anh ta cũng đang ở trong động Vạn Yêu sao?"

Trên mặt Đường Băng Vân tràn ngập nét vui vẻ, cô ấy gật đầu: "Vâng, anh ấy là chồng chưa cưới của em".

Năm chàng trai nhìn nhau, từ lúc Đường Băng Vân tới viện Chu Tước, mấy người bọn họ đều sinh lòng mến mộ cô ấy. Một cô gái vừa có tố chất tốt vừa xinh đẹp, ai lại không thích? Nhưng tiếc là Đường Băng Vân luôn nói mình đã có chồng chưa cưới, người luôn được Đường Băng Vân nhắc đến nay đã xuất hiện rồi!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3474


Ngô Bình xác định vị trí trên bùa ngọc xong, chẳng bao lâu sau đã tới gần. Lối vào hang động bị dây leo phủ kín, anh vừa tới nơi đã có một cái bóng trắng từ bên cạnh nhào tới với tốc độ cực nhanh.

Anh giơ tay chộp thì bắt được một con báo có xương mọc bên ngoài cơ thể, nó dài tầm mười mét. Nhưng lúc nó nhào về phía Ngô Bình thì anh đã hoá thân thành người khổng lồ cao nghìn mét rồi, anh nắm nó trong lòng bàn tay.

Con cốt li sợ run bần bật, ngây ngốc nhìn Ngô Bình.

Advertisement

Ngô Bình không giết nó, chỉ vứt nó sang một bên. Con cốt li lăn vài vòng trên đất rồi nằm phục xuống đất tỏ thái độ thần phục với Ngô Bình.

Ngô Bình không quan tâm tới nó, hoá thành một anh chàng đẹp trai cao một mét tám, vén dây leo ra đi vào trong.

Lúc này, vị đại sư huynh kia đang nhìn chằm chằm lối ra vào. Ngô Bình vừa xuất hiện, gã đã chỉ tay ra, một tia sáng màu xanh biếc đánh lên người Ngô Bình.

Advertisement

Thân là Thần Tiên, tu vi của gã rất cao, một chỉ tay này đã có thể dễ dàng g**t ch*t một Địa Tiên cảnh giới Động Thiên.

Đường Băng Vân hoảng hốt: "Huyền Bình!"

Tia sáng vừa đánh lên thân mình thì đã bị phản xạ đi nơi khác, hoàn toàn không thể làm anh bị thương.

Ngô Bình hơi bất ngờ, anh nhìn đại sư huynh đang đứng ngây ra như phỗng hỏi: "Sao anh lại đánh tôi?"

Đường Băng Vân đã chạy tới nơi, ôm chầm lấy người đàn ông của mình, mừng đến rơi lệ.

Ngô Bình khẽ vỗ vai cô ấy, anh cười nói: "Băng Vân, có nhớ anh không?"

Đường Băng Vân đấm yêu vào ngực anh, sẵng giọng nói: "Bây giờ mới tới tìm em! Em phải phạt anh!"

Ngô Bình: "Được, em muốn phạt thế nào cũng được".

Nhìn thấy Ngô Bình ôm eo Đường Băng Vân, tình chàng ý thiếp, sắc mặt năm chàng trai đều khó coi. Vị đại sư huynh kia ho khan một tiếng rồi nói: "Băng Vân, không giới thiệu với bọn anh à?"

Ngô Bình để ngang tay lại cho Đường Băng Vân ngồi lên cánh tay phải của mình, còn Đường Băng Vân thì ôm chặt cổ anh, cười tươi rói.

"Huyền Bình, đây là đại sư huynh của viện Chu Tước, Khang Ý Thành. Những vị này cũng là sư huynh, sư tỷ của em", sau đó cô ấy lần lượt giới thiệu từng người.

Ngô Bình khẽ gật đầu: "Chào mọi người".

Đường Băng Vân: "Các sư huynh, sư tỷ, đây là chồng chưa cưới của em, Ngô Bình".

Khang Ý Thành nhìn một chàng trai khác, người này tên là La Ngân Hầu, là một trong những kẻ theo đuôi gã. La Ngân Hầu lập tức hiểu ý của đại sư huynh, hắn cười nói: "Không biết anh Ngô đến từ môn phái nào? Có muốn gia nhập viện Chu Tước của chúng tôi không? Viện Chu Tước thuộc thần thổ thông thiên, nếu tố chất tốt thì tương lai sẽ có cơ hội vào trung tâm thần thổ thông thiên tu luyện".

Ngô Bình đang định trả lời thì một nữ đệ tử cười khẩy: "Hạ Giới thì có tông môn nào tốt chứ? Đương nhiên là mấy tông môn tạp nham rồi".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3475


Tuy Đường Băng Vân và Ngô Bình chưa gặp mặt nhưng bọn họ thường xuyên nói chuyện trên mạng, thế nên cô ấy cũng biết tình hình của Ngô Bình.

Cô ấy nhìn Viên Như Quân, hỏi Ngô Bình: "Huyền Bình, anh ở tông môn nào vậy?"

Ngô Bình: "Lúc trước có tới Học phủ truyền kỳ, sau này lại tới Hồng Hoang một chuyến, tiện thể gia nhập điện Hỗn Thiên".

Advertisement

Tất cả mọi người đều ngơ ngác, Học phủ truyền kỳ! Điện Hỗn Thiên!

Viên Như Quân kia nói: "Không thể nào! Gia nhập được vào Học phủ truyền kỳ phải là thiên kiêu với tinh anh, chồng chưa cưới của cô là cái thá gì, anh ta cũng xứng gia nhập vào đó à?"

Trước đây cô ta nói thế nào Đường Băng Vân cũng có thể nhịn, dù sao mọi người cũng là đồng môn ở viện Chu Tước, còn phải gặp nhau nhiều. Nhưng lúc này cô ta nói vậy với Ngô Bình thì Đường Băng Vân bỗng nổi giận: "Viên Như Quân, với trí tuệ và cấp bậc của chị thì đương nhiên không thể nhìn ra được điểm lợi hại của Huyền Bình nhà tôi rồi. Vậy tôi nói cho chị biết nhé, chồng chưa cưới của tôi là đệ tử có thành tích nhập học đứng đầu Học phủ truyền kỳ đấy! Thế nên một nửa tài nguyên của Học phủ truyền kỳ bây giờ là của anh ấy đấy!"

Advertisement

Mọi người thầm kinh hãi, đứng đầu Học phủ truyền kỳ? Anh ta sao?

Viên Như Quân ngây ngốc, lẩm bẩm: "Cô nói dối, đứng đầu Học phủ truyền kỳ, đến cả thiên kiêu của thần thổ thông thiên cũng không làm được..."

Đường Băng Vân thờ ơ nói: "Thế nên chồng chưa cưới của tôi là thiên kiêu siêu cấp, anh ấy ở tầng lớp mà chị có nghĩ cũng không dám nghĩ tới!"

Khang Ý Thành cực kỳ đố kỵ: "Anh Ngô còn là đệ tử của thần thổ thông thiên nữa à?"

Ngô Bình: "Ừm, không lâu trước đây tôi vừa gia nhập vào điện Hỗn Thiên".

Nói rồi anh đưa huy hiệu của mình ra. Huy hiệu của đệ tử nòng cốt ở thần thổ thông thiên rất đặc biệt, vừa nhìn là biết ngay.

Mấy người hít sâu một hơi, đồng loạt lui vài bước, sau đó cung kính hành lễ: "Bái kiến Ngô sư huynh!"

Đệ tử nòng cốt là ai? Đến viện chủ của bọn họ gặp anh thì cũng phải khách sáo đấy, vì đệ tử nòng cốt tương lai sẽ trở thành trụ cột của thần thổ thông thiên, tiền đồ rộng mở!

Ngô Bình bảo: “Không cần đa lễ”.

Lúc này sắc mặt Viên Như Quân đã trắng bệch. Cô ta đã làm gì thế này, châm chọc đệ tử nòng cốt của thần thổ thông thiên phía Tây, cô ta điên rồi ư?

Viên Như Quân vội nói: “Sư huynh, vì không biết thân phận của anh, mong anh đừng trách tội”.

Ngô Bình phớt lờ cô ta, đoạn hỏi: “Băng Vân, nếu em muốn về tổng bộ thần thổ thông thiên để tu luyện, anh có thể nói với điện chủ một tiếng, để điện chủ sắp xếp cho em”.

Đường Băng Vân cười bảo: “Không cần đâu, ở đây khá tốt mà”.

Mọi chuyện Ngô Bình đều nghe theo Đường Băng Vân: “Vậy cũng được”.

Anh phát hiện tu vi của Đường Băng Vân hiện đã đạt đến cảnh giới Thần Hoá, có thể đột phá lên cảnh giới Long Môn bất cứ lúc nào.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3476


Khang Ý Thành rất bất lực. Đứng trước thiên kiêu của thần thổ thông thiên, đại sư huynh của viện Chu Tước như gã khó tránh khỏi cảm thấy tự ti, chứ khoan hãy nói đến những ý định khác.

Gã khẽ thở dài: “Viên Như Quân, tốt nhất là đừng động vào Đường Băng Vân nữa”.

Nam đệ tử của cảnh giới Hư Tiên lạnh lùng hừ mũi, âm thầm nói: “Đại sư huynh, tên đó có mạnh đến mấy cũng chỉ là Địa Tiên thôi, làm sao mạnh hơn Thần Tiên được?”

Advertisement

Khang Ý Thành giật mình, vừa nhìn đối phương vừa hỏi: “Cậu nói vậy là có ý gì?”

Đệ tử nọ híp mắt đáp: “Đại sư huynh, đây là nơi nào? Là động Vạn Yêu. Một thiên kiêu của thần thổ thông thiên chết ở động Vạn Yêu chẳng phải là chuyện rất bình thường sao?”

Advertisement

Khang Ý Thành vội lắc đầu: “Sư đệ, chuyện này có rủi ro quá lớn. Người tu hành như chúng ta làm sao có thể vì tâm trạng không vui mà đẩy bản thân vào hiểm cảnh”.

Nói đến đây, Khang Ý Thành bỗng sững người lại, vì gã nghe thấy cuộc trò chuyện của Ngô Bình và Đường Băng Vân phía bên kia.

“Băng Vân, khi nào về, anh sẽ đưa một viên Tam Trùng Long Môn Đan rồi giúp em đột phá lên cảnh giới Long Môn. Ở đây có mười tỷ đồng Thần Long, khi nào mở động thiên sẽ cần dùng đến”.

Đường Băng Vân nói: “Huyền Bình à, anh giữ lại mà dùng đi, em có tài nguyên mà viện Chu Tước cho rồi”.

Ngô Bình lắc đầu: “Viện Chu Tước là nơi nhỏ bé, không thể cho em nhiều thứ. Em cứ lấy đi. Ngoài ra, anh còn có một ít thạch anh thời không, đều để ở trong này, chắc là đủ cho em dùng”.

Đường Băng Vân hỏi: “Huyền Bình này, mười tỷ đồng Thần Long nghe khiếp thật đấy, ở đâu ra vậy?”

Người nói vô tình mà người nghe lại có lòng riêng. Đôi mắt Khang Ý Thành loé lên vẻ tham lam. Mười tỷ đồng Thần Long đấy! Gã là đại sư huynh của viện Chu Tước mà tài nguyên lấy được hằng năm cũng chỉ có vài chục triệu đồng Thần Long thôi. Người này lại có thể thoải mái lấy ra mười tỷ đồng như thế, vậy trên người anh có bao nhiêu tiền đây? Một trăm tỷ? Năm trăm tỷ?

Gã chợt nảy ra một ý nghĩ rất đáng sợ, ấy là g**t ch*t Ngô Bình, cướp hết tài nguyên của anh! Nơi này là động Vạn Yêu, có người mất mạng là chuyện rất bình thường, sẽ không ai tra ra cả!

Trong chớp mắt, gã đã đưa ra quyết định, đoạn nói với mấy người còn lại: “Mọi người đừng nói lung tung nữa! Sư huynh Ngô Bình là thiên kiêu, là người mà chúng ta nên tôn trọng và cung kính”.

Những người này làm sao hay biết Khang Ý Thành đã có kế hoạch cho riêng mình. Tất cả đều ngậm miệng, không dám nói gì nữa.

Phía bên kia, Ngô Bình nói: “Băng Vân à, động Vạn Yêu này có vẻ không đơn giản. Lúc đến đây, anh đã gặp một con cốt li, thực lực của nó có thể g**t ch*t Chân Tiên”.

Đường Băng Vân đáp: “Anh gặp rồi ư? Nó chính là kẻ đang truy sát bọn em. Anh gặp được nó chứng tỏ con yêu quái này đã biết nơi ẩn náu của bọn em rồi”.

Ngô Bình bảo: “Hoá ra nó đang đuổi theo em”.

Đường Băng Vân cho hay: “Huyền Bình, ở động Vạn Yêu có rất nhiều yêu quái ghê gớm, tu sĩ đến đây thường là vì muốn lấy yêu đan. Cũng có một số người đến đây vì cấm địa của động Vạn Yêu”.

Ngô Bình hỏi: “Cấm địa gì vậy?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3477


Đường Băng Vân bảo: “Thôi không nói cái này nữa, dù sao chúng ta cũng không đến đó. Dạo trước em có liên lạc với Đường Môn. Bây giờ Đường Môn phát triển tốt lắm, cũng đã đào tạo được nhiều nhân tài. Em định khi nào trở thành Thiên Tiên sẽ về Đường Môn giúp ông nội”.

Ngô Bình đáp: “Ừ. Đường Môn có nhiều người như vậy, chắc chắn phải được duy trì. Em yên tâm, có anh ở đây, Đường Môn sẽ ngày một tốt hơn”.

Cả hai không gặp nhau lâu lắm rồi. Ngô Bình ôm lấy Đường Băng Vân, ánh chớp loé lên, cả hai đã biến mất.

Advertisement

Ngô Bình có nhãn lực tốt, chẳng mấy chốc đã tìm được một khu vực yên tĩnh. Ở đây mọc rất nhiều cây nấm lớn. Số nấm này cao đến cả trăm mét, phần rễ đã hoá gỗ rồi.

Ngô Bình tìm được cây nấm phát sáng lớn nhất. Anh vẫy tay một cái, trong cây đã hình thành một cái khoang rỗng. Khoang rộng hơn một trăm mét vuông, bên cạnh còn có cửa sổ mở ra.

Anh lấy từ động thiên một ít bàn ghế, giường, chậu rửa mặt, chỉ trong tích tắc đã bài trí nơi này thành một cái tổ nhỏ ấm áp.

Advertisement

Nấm toả hương thơm dịu nhẹ, nên căn phòng này có môi trường rất tuyệt. Anh dựng lò nướng và nướng đuôi yêu cho Đường Băng Vân ăn.

Lâu rồi cả hai không gặp nhau, củi khô lửa bốc, ăn xong là lăn lên giường.

Cây nấm khổng lồ vì thế mà khẽ run lên, nghiêng qua trái rồi lắc sang phải, khiến những yêu quái đi ngang gần đó đều lấy làm kỳ lạ.

Cuối cùng cũng trút hết nỗi nhớ nhung, lúc này Đường Băng Vân đang nằm trong lòng Ngô Bình, hỏi nhỏ: “Huyền Bình, anh sẽ ở lại Tiên Giới bao lâu?”

Ngô Bình đáp: “Không lâu lắm đâu. Nếu em không nỡ thì về cùng anh nhé?”

Đường Băng Vân lắc đầu: “Em phải cố gắng tu luyện, chờ đến khi thành Thiên Tiên rồi mới đi”.

Thật ra với năng lực và tiền của của Ngô Bình hiện nay, cô ấy không cần ở lại viện Chu Tước nữa. Nhưng Đường Băng Vân có lý tưởng của riêng mình.

Anh cất lời: “Anh nghe nói sau này các cô gái ở viện Chu Tước đều phải gả cho thiên kiêu. Thế này đi, anh nhờ điện chủ Hỗn Thiên lộ diện, đến viện Chu Tước đề nghị kết thông gia để lấy em làm vợ nhé”.

Đường Băng Vân trợn mắt với anh, nhưng trong lòng thì vui vẻ đón nhận.

Cả hai ngọt ngào ở bên nhau, chẳng biết qua bao lâu, một gương mặt khổng lồ nửa giống con người đột ngột xuất hiện ở cửa sổ, có một con mắt đang lén lút nhìn vào trong.

“Cút!”

Ngô Bình vung nắm đấm, quyền ấn liền đánh vào con quái vật. Nó gào thét thảm thiết rồi quay đầu bỏ chạy.

Hoá ra kẻ nhìn trộm là một con vượn mặt người. Nó là bá chủ ở gần đây, bị hấp dẫn bởi mùi thơm của đuôi yêu nên mới mò đến. Nào ngờ nó lại gặp phải Ngô Bình, bị anh đấm gãy ba cái xương.

Vừa đánh đuổi được vượn mặt người thì một con cốt li xuất hiện. Trong miệng nó ngậm một cây dược liệu, đang đứng kêu to ở bên ngoài.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3478


Cốt li này là một con yêu quái khá thông minh trong động Vạn Yêu. Thức ăn của cốt li là độc xà và độc trùng nên nó thường ăn nhiều độc, vì vậy phải tìm dược liệu để giải độc.

Lâu dần, cốt li đã nắm rõ sự phân bố của dược liệu trong động Vạn Yêu.

Anh lấy ra một khúc đuôi yêu rất lớn từ trong động thiên, đoạn bảo: “Ăn trước đi rồi lát nữa đưa ta đi đào thuốc”.

Advertisement

Cốt li cả mừng. Đây là đuôi của Yêu vương đấy. Chỉ được ăn một miếng đã là may mắn lớn của nó rồi!

Sau đó Ngô Bình bắt đầu nâng cao tư chất giúp Đường Băng Vân. Vài canh giờ sau, anh bảo Đường Băng Vân luyện công trong cây nấm. Rồi anh gọi con cốt li kia, bắt đầu đi hái thuốc trong động Vạn Yêu.

Con cốt li này cực kỳ thông thuộc động Vạn Yêu, chọn đường đi rất an toàn, không dễ gặp phải yêu quái mạnh.

Advertisement

Nơi đầu tiên mà nó đưa Ngô Bình đến là một quả núi xương được chất thành từ xương trắng. Núi xương cao mấy trăm mét, chu vi mấy chục dặm.

Nhìn thấy núi xương, Ngô Bình cảm thấy bên dưới nơi này lộ ra một loại yêu dị, khiến ngay cả anh cũng phải e dè.

Cốt li đáp xuống núi xương, dùng móng vuốt cào cào gẩy gẩy. Chẳng bao lâu sau, núi xương liền xuất hiện chỗ hổng, để lộ một khối xương hình tinh thể, dài hơn một mét, to bằng cánh tay.

Con cốt li truyền cho anh một thông tin. Hoá ra lúc bé nó từng đến núi xương này. Có lần tình cờ, nó phát hiện một khối xương rất đặc biệt trong đống xương này. Sau đó, cứ cách vài năm nó lại đến đây một lần, nhận thấy khối xương ấy sinh trưởng qua từng năm.

Nó đoán khối xương này không hề đơn giản, nhưng vẫn luôn giữ kín bí mật, không nói cho các yêu quái khác. Ngô Bình là sinh vật thứ hai biết được bí mật này.

Ngô Bình cũng đáp xuống núi và cầm lấy khối xương ấy. Vào giây phút anh cầm nó lên, núi xương khẽ rung chuyển. Cả anh và cốt li đều vội vã bay lên cao.

Vài giây sau, núi xương sụp đổ, tất cả xương cốt hóa thành tro bụi, mặt đất phủ một lớp bụi xương.

Cốt li sửng sốt. Hoá ra nó luôn muốn lấy khối xương này nhưng mãi mà vẫn không lấy được, bởi vì xương quá nặng, với sức của nó thì không nhấc lên nổi.

Ngô Bình nhìn khối xương trong tay, đoạn bảo: “Thì ra là một con cốt yêu, mà khối xương này không hề tầm thường chút nào. Khí tức của núi xương này đều bị nó hấp thụ cả”.

Dứt lời, anh cất yêu cốt vào: “Đến nơi tiếp theo”.

Thế là nhờ sự dẫn đường của cốt li, Ngô Bình đã tìm thấy rất nhiều dược liệu hữu ích. Hái xong vài trăm cây dược liệu, anh mới trở về căn phòng trong cây nấm.

Đường Băng Vân vẫn đang tu luyện ở đó. Thấy anh đã về, cô ấy cười bảo: “Huyền Bình, chúng ta về sơn động đi. Chắc là đám người sư huynh đang nôn nóng lắm rồi”.

Ngô Bình nói: “Băng Vân, chúng ta hành động một mình cũng được mà? Anh thấy không cần phải đi tìm họ”.

Ấn tượng của Ngô Bình về mấy đệ tử của viện Chu Tước không được tốt. Anh không muốn tiếp xúc nhiều với họ.

Đường Băng Vân bày tỏ: “Vẫn nên quay về đó, dù sao cũng đến đây cùng nhau mà. Lúc vào động Vạn Yêu, sư tôn dặn họ chăm sóc em. Suốt đường đi, đám người đại sư huynh quả thật vẫn luôn bảo vệ em, bằng không em đã bị thương từ lâu rồi”.

Ngô Bình đáp: “Gã ấy bảo vệ em vì có ý đồ với em đấy”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3479


Nói đoạn, anh lấy yêu cốt ra. Yêu cốt này, cộng thêm số dược liệu mà anh vừa hái lúc nãy và số dược liệu mà anh có sẵn, sẽ luyện chế ra một loại đan dược mà trước kia anh rất muốn luyện nhưng vẫn chưa có cơ hội - Thiên Cốt Yêu Đan!

Trong truyền thừa của Huyền Hoàng Đạo Tổ có ghi chép công thức của đan này. Huyền Hoàng Đạo Tổ cho rằng thứ mạnh nhất của yêu là yêu cốt. Nếu có thể luyện chế một loại đan dược để loài người có được yêu cốt, thì chắc chắn sẽ giúp năng lực và tu vi nâng cao rất nhanh.

Trước đây, Ngô Bình từng tu luyện Tráng Cốt Kinh và đã luyện thành tầng Thiên Cốt. Nhưng thiên cốt so với yêu cốt lớn mạnh, vẫn có sự chênh lệch đáng kể.

Advertisement

Nay đã lấy được yêu cốt này, anh có thể dùng nó để luyện chế Thiên Cốt Yêu Đan.

Lấy lò đan ra, anh lần lượt bỏ vào mấy loại dược liệu, bắt đầu luyện đan. Hiện tại trình độ luyện đan của anh đã sớm vượt xa thầy luyện đan năm sao. Tuy Thiên Cốt Yêu Đan không dễ luyện, nhưng vẫn không làm khó được anh.

Advertisement

Đường Băng Vân tò mò hỏi: “Huyền Bình à, đây là đan dược gì vậy?”

Ngô Bình cười đáp: “Là Thiên Cốt Yêu Đan. Uống loại đan này sẽ có được yêu cốt thiên phẩm”.

Đường Băng Vân ngạc nhiên: “Yêu cốt ư? Tại sao con người phải có yêu cốt?”

Ngô Bình trả lời: “Dạo trước anh từng tán gẫu với sư tổ và sư tôn. Họ nói rằng nhân loại, thần tộc và yêu tộc đều có thế mạnh riêng. Trong đó, thứ mạnh nhất của yêu tộc chính là yêu cốt. Yêu cốt là khởi nguồn sức mạnh, là cội nguồn tiến hoá của loài yêu. Cái gọi là xương cốt của yêu, máu của thần, trí tuệ của người. Anh luyện chế Thiên Cốt Yêu Đan vì muốn nghiên cứu xem rốt cuộc yêu cốt này bí ẩn đến nhường nào”.

Con cốt li kia đang chăm chú nhìn từ ngoài cửa sổ. Nó tự nguyện canh gác giúp Ngô Bình. Mấy con thú nhỏ đến gần đều bị nó đuổi đi. Nếu có sinh vật nào mạnh xuất hiện thì nó sẽ đánh lạc hướng chúng ra chỗ khác, để không quấy rầy đến việc luyện đan của Ngô Bình.

Một khắc sau, cuối cùng Ngô Bình cũng bỏ yêu cốt vào lò đan. Vì luyện chế đan này, anh đã dùng lò đan tốt nhất, tinh thần cũng tập trung cao độ.

Yêu cốt vừa vào lò đan liền điên cuồng đập vào thành lò theo bản năng. Lò đan lập tức chao đảo lắc lư. Ngô Bình bèn giải phóng sức mạnh động thiên, cưỡng ép trấn áp nó.

May mà động thiên của anh rất to và sức mạnh cũng rất khủng khiếp, nếu không sẽ rất khó áp chế sức mạnh đáng sợ của yêu cốt này.

Chẳng mấy chốc, lò đan đã ổn định lại. Anh tiếp tục luyện đan. Sau đó các loại dược liệu được bỏ vào, bề mặt lò đan bắt đầu tràn ngập yêu khí.

Một giờ sau, một luồng yêu quang bay ra từ lò đan, bị Ngô Bình túm lấy. Yêu quang giãy giụa trong tay anh, muốn chạy trốn, nhưng anh đã cứng rắn chia nó làm ba phần, sau đó niệm chú.

Ánh chớp loé lên, mỗi một phần yêu quang đều ngưng tụ một viên đan dược, yêu khí ở bề mặt cũng ngưng tụ thành chín tấm bùa huyền bí!

Thấy đan dược ra lò, đôi mắt Ngô Bình sáng rực lên. Anh lẩm bẩm: “Lò đầu tiên đã là đan dược truyền kỳ. Tốt lắm!”

Anh lập tức nuốt vào một viên. Anh có thiên cốt. Chỉ trong chớp mắt, sức mạnh của đan dược đã ngấm vào xương cốt của anh và bắt đầu tiến hành biến đổi.
 
Back
Top Dưới