Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 3380


Một vị đại sư luyện đan bốn sao cười nói: "Mời quận chúa đưa ra điều kiện thứ hai".

Lam Hân Nguyệt: "Ước mơ lớn nhất đời tôi là trở thành một vị kiếm tiên, tiếc là vẫn chưa thành công. Thế nến tôi mong chồng mình là một vị kiếm tiên!"

Điều kiện này đưa ra thì lại có bảy người ở sảnh mỉm cười, vì bọn họ là kiếm tiên!

Advertisement

Nhưng trong tất cả những người đó, vừa là thầy luyện đan vừa là kiếm tiên thì chỉ có một người! Là người nở nụ cười tự tin nhất!

Advertisement

Anh ta đứng dậy cười hỏi: "Tôi đã đạt đủ cả hai điều kiện của quận chúa rồi, không biết điều kiện thứ ba là gì?"

Lam Hân Nguyệt: "Phủ Chiến Vương gia nghiệp to lớn, tôi chỉ là phụ nữ, đương nhiên cần một người đàn ông mạnh mẽ để bảo vệ mình. Thế nên tôi mong chồng mình có tố chất nghịch thiên, có thể đạt được đánh giá thiên phẩm trong tháp Hoang Thiên!"

"Cái gì? Thiên phẩm sao? Quận chúa, mấy nghìn năm nay, hoàng triều Hắc Thuỷ chưa từng có ai đạt được thiên phẩm, cô cố tình đùa giỡn bọn tôi phải không?", có kẻ tức giận lên tiếng chất vấn.

Lam Hân Nguyệt hỏi: "Những vị hào kiệt ở đây, có ai đạt thiên phẩm không?"

Tất cả mọi người đều cười mỉa, chắc chắn ở đây không thể có cao thủ thiên phẩm được.

Nhưng Ngô Bình đứng lên, anh chắp tay với Lam Hân Nguyệt: "Quận chúa, tôi là Ngô Bình, đại sư luyện đan năm sao tím, cũng là một kiếm tiên khá mạnh. Ngoài ra, tôi vừa ra khỏi tháp Hoang Thiên, được đánh giá là thiên phẩm cấp năm".

Tất cả đều kinh ngạc. Cái gì? Người này chính là người vừa đạt được đánh giá thiên phẩm cấp năm đó sao?

Lam Hân Nguyệt cười nói: "Anh Ngô, anh thoả mãn được ba điều kiện của phủ Chiến Vương tôi, xin hỏi anh có bằng lòng vào ở rể phủ Chiến Vương hay không?"

Ngô Bình: "Tôi ngưỡng mộ quận chúa đã lâu, bằng lòng vào ở rể phủ Chiến Vương, cùng quận chúa bạc đầu răng long, kết tình nghĩa vợ chồng".

Lam Hân Nguyệt: "Các vị anh hào, hôm nay đã kén rể thành công, cảm ơn các vị đã cho phủ Chiến Vương cơ hội, các vị ra về cẩn thận".

Cứ như vậy, mấy chục thiên kiêu của hoàng triều Hắc Thuỷ ngậm ngùi rời khỏi phủ Chiến Vương mà không có được bất cứ thu hoạch gì.

Đợi đám người đi hết, Lam Hân Nguyệt mới cười nói: "Lâu lắm rồi mới hả giận như vậy! Đám người kia mà biết tin chắc cũng phải tức hộc máu ấy nhỉ?"

Ngô Bình nói: "Quận chúa, lúc nào tôi có thể tới thần thổ thông thiên?"

Lam Hân Nguyệt: "Anh Ngô, anh phải kết hôn với tôi trước. Hôm nay tổ chức hôn lễ, sáng mai tôi sẽ đưa anh vào thần thổ thông thiên".

Nói đến đây, cô ấy tỏ ra lo lắng: "Đám người kia bị hỏng kế hoạch, chắc chắn sẽ nghĩ cách hại anh, thế nên những ngày sau đây, anh sẽ ở vào tình thế rất nguy hiểm".

Lam Hân Nguyệt còn có mẹ và một em gái, một em trai.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3381


Em gái của Lam Hân Nguyệt tên là Lam Sơ Nhan, nhỏ hơn Lam Hân Nguyệt hai tuổi, cũng xinh đẹp như hoa.

Ngoài ra, Lam Hân Nguyệt còn có rất nhiều chị em họ, nhiều không đếm xuể nên tạm thời không ra gặp Ngô Bình.

Tên của em trai Lam Hân Nguyệt là Lam Minh.

Advertisement

Lúc anh gặp Lam Minh, anh thấy khí huyết của cậu ấy hỗn loạn, sắc mặt nhợt nhạt, trông có vẻ không sống được lâu.

"Chào anh Ngô", Lam Sơ Nhan và Lam Minh cung kính chào anh.

Advertisement

Đối với người vào ở rể trên danh nghĩa, bọn họ kính phục tận tâm, đại sư luyện đan năm sao tím, cao thủ kiếm đạo, thiên kiêu thiên phẩm, người như thế này chịu vào ở rể phủ Chiến Vương, có thể nói là phúc của phủ Chiến Vương!

Ngô Bình gật đầu: "Em gái và em trai không cần phải đa lễ. Lam Minh, em qua đây".

Lam Minh đi tới trước mặt Ngô Bình, anh giơ tay ta nắm lấy một đốm khí đen trên đỉnh đầu Lam Minh. Đốm khí đen này vặn vẹo trong tay anh, bị anh bóp một phát, tia lửa điện b*n r*, đốm khí đen đã hoàn toàn biến mất!

Lam Minh cảm thấy cơ thể mình nhẹ nhõm, sắc mặt cũng hồng hào trở lại. Cậu ấy thấy vô cùng thoải mái, khinh ngạc nói: "Anh Ngô, sao anh làm được vậy?"

Ngô Bình: "Người của phủ Chiến Vương đã trúng lời nguyền, lời nguyền này chỉ có hiệu quả với đàn ông. Anh vừa bước vào đã cảm nhận được sức mạnh của lời nguyền".

Mắt Lam Hân Nguyệt sáng lên: "Anh Ngô, anh có thể hoá giải được lời nguyền à?"

Ngô Bình: "Chỉ là tạm thời thôi, nếu muốn diệt trừ tận gốc thì phải tìm cho ra người hạ lời nguyền. Không vội, đợi lúc tôi làm xong chuyện sẽ giúp mọi người giải quyết".

Mấy ngày nay phủ Chiến Vương đã chuẩn bị chuyện hôn lễ. Chẳng bao lâu sau, Ngô Bình đã mặc đồ chú rể, cùng cô dâu Lam Hân Nguyệt tới sảnh lớn, bái thiên địa trước sự chứng kiến của người nhà.

Hoàng triều Hắc Thuỷ, trong một miếu thờ cổ kính có một tu sĩ đầu trọc mặc trường bào đen nhánh, trước mặt ông ta là một chiếc gương màu bạc. Trong gương đang hiện lên cảnh Ngô Bình và Lam Hân Nguyệt bái đường.

Tu sĩ đầu trọc mũi hếch mắt chim ưng, sau lưng ông ta có mấy người, một người trong số đó lên tiếng: "Lại dám kén rể thật, phủ Chiến Vương này đúng là muốn bị diệt mà!"

"Không được cho cô ta bái đường, tên ở rể này phải chết!", một người khác nói.

Tu sĩ đầu trọc nói: "Muốn nó chết thì dễ thôi”.

Nói rồi, ông ta chỉ tay lên mặt gương, chính là chỉ vào người Ngô Bình.

Ngô Bình đang chuẩn bị bái đường bỗng cảm thấy có người đánh vào lưng mình từ xa, nhưng anh có thể chất thái cổ chân nhân, đòn công kích này bị hoá giải trong tích tắc, chỉ khiến anh hơi khó chịu mà thôi.

Anh bỗng quay người nhìn một cái, sau lưng không có gì cả. Anh dùng khả năng nhìn thấu vạn vật của mình, xuyên qua không gian, anh nhìn thấy một cái cửa sổ hình tròn, sau cửa sổ có mấy người, trong đó có một tu sĩ đầu trọc.

Ngô Bình ở phủ Chiến Vương xa xôi nổi giận, phất tay một cái, ba nghìn kiếm quang bay vút lên trời, hướng về miếu cổ. Đạo kiếm quang đầu tiên của anh đã định vị được miếu cổ, ba nghìn kiếm quang tiếp theo sau có thể trực tiếp bay tới giết bọn họ!

Tu sĩ đầu trọc kêu lên: "May chạy!", nói rồi ông ta là kẻ đầu tiên chạy trốn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3382


Đóng cửa phòng xong, Lam Hân Nguyệt lấy một tấm ngọc phù ra, ngọc phù phát sáng lấp lánh, cô ấy truyền tiên lực vào, ngọc phù phóng ra một đoạn văn và hình ảnh.

Hình ảnh miêu tả một miếu cổ biến thành một đống đổ nát, bên cạnh còn vó vài xác người không toàn vẹn. Đoạn văn nói rõ rằng những người chết lần lượt là thế tử Trấn Bắc Vương, thế tử Bình Nam Vương, thiếu bảo đương triều, Thất Hoàng tử, cùng với con rể của tể tướng đương triều.

Advertisement

Những kẻ đã chết đều là những nhân vật quan trọng đương triều, bọn họ đều chết tại miếu cổ. Chỉ một đoạn văn ngắn và mấy bức ảnh đã khiến Lam Hân Nguyệt nở nụ cười.

Advertisement

"Chồng, lúc chúng ta bái đường, anh tung ra một kiếm chém bọn họ, đúng không?"

Ngô Bình không che giấu: "Đám người kia đều là do anh giết, bọn họ dùng pháp khí ám sát anh, bị anh giết ngược".

Lam Hân Nguyệt nói: "Phủ Chiến Vương của em đã có anh, không cho phép đám người kia ngông cuồng!"

Ngô Bình nhìn cô ấy: "Tuy em và anh chỉ đóng giả vợ chồng, nhưng em đã giúp anh thì anh nhất định sẽ bảo vệ em cả đời".

Tâm hồn thiếu nữ của Lam Hân Nguyệt khẽ rung động, cười nói: "Cảm ơn chồng!"

Hai người nói vài câu thì đã nghe có người báo: "Nhà họ Trương ở thần thổ thông thiên phái người tới, muốn gặp quận mã ạ".

Lam Hân Nguyệt nói: "Biết phủ Chiến Vương có một chàng rể thiên phẩm cấp năm, thần thổ thông thiên đã đứng ngồi không yên rồi, e là các thế lực lớn đều sẽ tới đây tranh giành".

Ngô Bình: "Không vội, tình hình bên thần thổ thông thiên khá phức tạp, anh phải suy nghĩ kỹ càng nên gia nhập vào thế lực nào".

Ngô Bình từng nghe Thân Công Nam Tinh nói về tình hình ở thần thổ thông thiên. Bên ngoài thần thổ thông thiên này có bốn viện ba tông, trung tâm thì có một cung, hai điện, ba đại thế gia.

Một cung là chỉ Thông Thiên Cung, trong cung toàn là đệ tử ưu tú, tu vi cao thâm, thực lực mạnh mẽ, là nòng cốt của thần thổ thông thiên, do đích thân Thông Thiên lão tổ điều hành, đa số người nắm quyền trong cung cũng là con cháu đời sau của Thông Thiên lão tổ. Trong bốn viện ba tông, có hai viện một tông trực thuộc Thông Thiên Cung, đệ tử nào trong hai viện một tông này có thể thăng chức thành đệ tử ở trung tâm thì có thể trực tiếp vào Thông Thiên Cung tu hành.

Hai điện lần lượt là điện Hỗn Thiên và điện Vạn Yêu, điện chủ của hai điện cũng đều là Đại Đạo Quân, thực lực chỉ đứng sau Thông Thiên lão tổ, đều là sư đệ của Thông Thiên lão tổ.

Hơn nữa, bây giờ thần thổ thông thiên mới chỉ khai phá được chưa đến một phần mười diện tích. Sáu vị Đại La Đạo Quân bao gồm cả Thông Thiên lão tổ đều đang dò tìm những khu vực mới.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3383


Lam Hân Nguyệt: "Ba thế gia lớn có nền tảng thâm sâu nhưng không thể sánh với một cung hai điện được, dù sao những người sáng lập ra ba thế gia cũng là vãn bối, tu vi không bằng ba vị Đại Đạo Quân".

Ngô Bình: "Quả thật thần thổ thông thiên rất lợi hại, có đến những ba vị Đạo Quân trấn giữ".

Advertisement

Lam Hân Nguyệt: "Đương nhiên rồi, thần thổ thông thiên là nơi tốt nhất của Hồng Hoang, người giỏi đất thiêng đấy".

Advertisement

Ngô Bình: "Những khu vực mà thần thổ thông thiên chưa tìm ra như thế nào? Có nguy hiểm không?"

Lam Hân Nguyệt: "Hoàn toàn mơ hồ. Phải biết rằng khu vực mà bây giờ thần thổ thông thiên khai phá ra được là nỗ lực của tất cả mọi người trong vô số năm mới tạo nên được, trong thời gian đó thương vong vô số, trải qua vô vàn nguy hiểm. Thế nên đôi khi những điều chưa biết còn đáng sợ hơn nguy hiểm đã được biết trước rất nhiều".

Ngô Bình suy nghĩ một lát rồi nói: "Được, vậy thì gia nhập điện Hỗn Thiên".

Đúng như những gì Lam Hân Nguyệt đã phán đoán, một cung hai điện của thần thổ thông thiên đều phái người tới, mãi đến khi người của điện Hỗn Thiên tới, Lam Hân Nguyệt và Ngô Bình mới chịu ra gặp.

Người tới là một ông lão vừa trắng vừa mũm mĩm, râu tóc bạc phơ, cười khà khà trông rất vui mừng. Nhìn thấy người này, Lam Hân Nguyệt cười chào: "Hỉ trưởng lão, sao lại là ông đến vậy?"

Vị Hỉ trưởng lão này cười đáp: "Lúc quận chúa còn nhỏ, tôi từng dạy dỗ quận chúa vài ngày nên điện chủ phái tôi đến đây”.

Lam Hân Nguyệt nhìn Ngô Bình: "Chồng, lúc nhỏ Hỉ trưởng lão từng dạy em địa lý và âm nhạc".

Hỉ trưởng lão nhìn Ngô Bình, cười niềm nở: "Cậu Ngô, tôi là Hỉ Liên Thắng, là thượng trưởng lão của điện Hỗn Thiên, lần này tới là để mời cậu gia nhập vào điện Hỗn Thiên của tôi".

Ngô Bình nói: "Để Hỉ trưởng lão thất vọng rồi, tôi đã gia nhập vào Thiên Đạo Môn, sư tôn của tôi là trưởng lão nòng cốt - Tiêu Thái Tôn".

Hỉ Liên Thắng hơi ngẩn người, sau đó bật cười: "Thiên Đạo Môn chỉ là một môn phái ở đại lục Côn Luân mà thôi, tuy có nền tảng thâm hậu nhưng không thể so được với thần thổ thông thiên của chúng tôi đâu. Thần thổ thông thiên là một trong những khu vực tinh hoa nhất của đại lục Hồng Hoang, Thiên Đạo Môn không tài nào bì được với ưu thế này. Hơn nữa, việc cậu là đệ tử của Thiên Đạo Môn không hề ảnh hưởng đến việc cậu gia nhập vào thần thổ thông thiên, dù sao hai bên không có khúc mắc hay qua lại gì. Thêm vào đó, điện Hỗn Thiên của tôi rất rộng lượng, có lòng bao dung".

Lam Hân Nguyệt: "Hỉ trưởng lão, chồng tôi là tu sĩ thiên phẩm duy nhất ở Hồng Hoang. Nếu điện Hỗn Thiên muốn anh ấy gia nhập thì ít nhất phải thể hiện thành ý chứ?"

Hỉ Liên Thắng cười ha hả: "Đương nhiên phải vậy rồi. Điện chủ biết cậu Ngô là đại sư luyện đan năm sao tím nên quyết định tặng 'Thần Nông Cốc' cho cậu Ngô".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3384


Tới khi trời tối vẫn có người kéo đến hỏi thăm, nhưng Lam Hân Nguyệt đều đóng cửa không gặp.

Một đêm trôi qua, ngày hôm sau Lam Hân Nguyệt và Ngô Bình tới thần thổ thông thiên.

Advertisement

Thần thổ thông thiên là một khu vực đặc biệt, lối ra vào của nó có xây một sơn môn, hai bên trái phải của sơn môn có vài căn nhà, quanh năm có đệ tử của thần thổ thông thiên canh giữ, người thường không thể vào được.

Advertisement

Qua sơn môn là một con đường trải ngọc vàng lờ mờ phát sáng, rất đẹp. Hai bên đường mờ ảo sương vàng, vô cùng thần bí.

Đi được hơn một trăm mét, phía trước bỗng sáng hẳn ra, họ tới một trang viên rất lớn.

Lam Hân Nguyệt giải thích: "Người ngoài muốn vào phải đăng ký ở đây. Em là quận chúa nên không cần phải làm mấy thủ tục này, chỉ cần nói rõ thân phận là được".

Quả nhiên, hai tu sĩ đến hỏi, Lam Hân Nguyệt nói vài câu thì hai người liền chắp tay lui xuống.

Ra khỏi trang viên, họ nhìn thấy ở phía xa núi non hùng vĩ, phong cảnh khác xa với thế giới bên ngoài. Linh khí ở thần thổ thông thiên cuộn trào, thoải mái hơn bên ngoài rất nhiều.

Anh hỏi Lam Hân Nguyệt: "Thần thổ thông thiên này rộng bao nhiêu?"

Lam Hân Nguyệt: "Chắc là anh biết đại lục Côn Luân đúng không? Cộng cả những khu vực chưa khai phá, chắc thần thổ thông thiên cũng rộng gấp ba gấp năm lần đại lục Côn Luân".

Ngô Bình kinh ngạc: "Chẳng trách thần thổ thông thiên lại hùng mạnh đến vậy, chiếm diện tích lớn thế này, tương lai rộng mở, nó sẽ chỉ ngày càng mạnh hơn thôi!"

Lam Hân Nguyệt: "Đúng vậy, bây giờ thần thổ thông thiên còn thiếu một vị Đạo Tổ trấn giữ, khi xuất hiện Đạo Tổ, nó sẽ là thế lực mạnh nhất thiên hạ".

Hai người cưỡi độn quang, bay nửa canh giờ thì tới trước một toà đại điện. Đại điện này rất cổ kính, cao vạn mét, dài mấy trăm dặm!

Đứng trước cung điện thế này, con người sẽ có cảm giác mình nhỏ bé như hạt cát.

"Đây chính là điện Hỗn Thiên à?"

Đáp xuống Ngô Bình mới phát hiện, phía trước mặt mình có một người khổng lồ đang ngồi xếp bằng, cây cột cao nghìn mét này vừa hay cao ngang với tầm ngực của ông ấy.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3385


Nét mặt người kia mơ hồ, không nhìn rõ, khí tức thần bí dày đặc toàn thân, ông ấy khẽ gật đầu: "Cậu Ngô, cho ta thấy chân thân của cậu đi".

Ngô Bình khẽ cười, anh khẽ nhún người, đáp xuống trên một cây cột khá thấp, sau đó cơ thể dần cao lớn lên, biến thành một người khổng lồ cao hơn một nghìn năm trăm mét.

Advertisement

Hỉ Liên Thắng và Lam Hân Nguyệt đều cả kinh, đây mới là bản thể của anh sao?

Advertisement

Ngô Bình chắp tay vái Hỗn Thiên Đại Đạo Quân: "Bái kiến Đại Đạo Quân".

Cơ thể anh cao lớn đến nhường này nhưng đứng trước Hỗn Thiên Đại Đạo Quân cao ba, bốn nghìn mét thì lại như một đứa trẻ.

Hỗn Thiên Đại Đạo Quân cười nói: "Thằng bé này, tuổi còn trẻ mà đã có được thể chất thái cổ chân nhân, tương lai xán lạn".

Ngô Bình: "Cảm ơn Đại Đạo Quân đã khen ạ".

Hỗn Thiên Đại Đạo Quân: "Ta mời cậu tới là mong cậu có thể gia nhập điện Hỗn Thiên của ta, trở thành đệ tử cuối cùng của ta. Nhưng hôm nay gặp cậu, ta lại không dám thu nhận cậu làm đồ đệ, thành tựu tương lai của cậu chắc chắn sẽ vượt xa ta”.

Ngô Bình vội nói: "Đại Đạo Quân quá khen rồi ạ".

Hỗn Thiên Đại Đạo Quân: "Năm xưa lần đầu tiên thần thổ thông thiên mở ra, ba huynh đệ ta là những người đầu tiên bước vào. Lúc đó bọn ta còn là những nhân vật nhỏ chẳng ai biết tới. Ta lĩnh ngộ được Hỗn Thiên Đại Đạo Quyết ở điện Hỗn Thiên này nên mới có được thành tựu hôm nay. Ta cũng sẽ cho cậu ba ngày, trong thời gian này cậu có thể tuỳ ý đi lại trong điện Hỗn Thiên, học được gì đều là tạo hoá của cậu”.

Ngô Bình thầm chấn động: "Đại Đạo Quân hy vọng vãn bối có thể học được kiến thức từ điện Hỗn Thiên sao ạ?"

Hỗn Thiên Đại Đạo Quân: "Truyền thừa của điện Hỗn Thiên thuộc về một kỷ nguyên khác, vô cùng cổ xưa. Tố chất của ta có hạn, dốc hết sức cả đời cũng chỉ có được môt phần rất nhỏ của Hỗn Thiên truyền thừa. Tố chất của cậu phi phàm, nếu có thể đạt được nhiều truyền thừa hơn chẳng phải là một chuyện rất tốt đẹp hay sao?"

Ngô Bình: "Vãn bối bằng lòng thử sức. Ngoài ra vãn bối vẫn còn một chuyện muốn xin, bố vãn bối bị giam ở núi Hỗn Mang, vãn bối muốn tới núi Hỗn Mang một chuyến ạ".

Hỗn Thiên Đại Đạo Quân cười nói: "Chuyện này thì dễ. Chỉ cần cậu có thể lĩnh ngộ được truyền thừa ở điện Hỗn Thiên thì ta sẽ để cậu làm đệ tử nòng cốt của điện Hỗn Thiên. Đến lúc đó, cậu có thể tuỳ ý tới núi Hỗn Mang, không ai dám ngăn cản cậu".

Lam Hân Nguyệt: "Đại Đạo Quân, ý ngài là anh ấy có thể sẽ gặt hái được nhiều hơn sao ạ?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3386


Hỗn Thiên Đại Đạo Quân cười nói: "Đương nhiên là bái điện Hỗn Thiên làm thầy rồi".

Lam Hân Nguyệt ngẩn cả người, bái điện Hỗn Thiên làm sư tôn á? Cô ấy còn định hỏi gì đó, Đại Đạo Quân đã nói: "Hỉ Liên Thắng, đưa bé con ra ngoài đi, bảo con bé ở ngoài đợi".

Advertisement

"Rõ!"

Hỉ Liên Thắng gọi Lam Hân Nguyệt rồi đưa cô ấy ra khỏi đại điện.

Advertisement

Bên trong đại điện tự tạo ra không gian, lớn hơn rất nhiều so với bên ngoài nhìn vào. Trong đại điện vô cùng hoang tàn, nơi đâu cũng có những món đồ vật vỡ nát, chứng minh cho sự cổ xưa và nhiêu thương của nó.

Đi được một đoạn, anh nhìn thấy một quyển sách phát sáng, nó lơ lửng giữa không trung, cách mặt đất tầm một nghìn mét, sách dài mấy trăm mét.

Anh tới trước quyển sách khổng lồ này, quan sát trái phải một lượt rồi giơ tay lấy sách. Lúc chạm vào quyển sách, một luồng thông tin lớn đến không tưởng bỗng chảy vào thức hải của anh.

Nếu không nhờ anh có thể Nhất Niệm Vạn Tải thì hoàn toàn không thể dung nạp hết số nội dung của những thông tin này, biến thành kẻ ngốc ngay lập tức rồi.

Anh chia nhỏ thông tin này thành một trăm nghìn phần, sau đó vứt mỗi một thông tin vào một thời không ý nghĩ khác nhau để từ từ nghiên cứu.

Nói ra thì dài nhưng làm chỉ trong một tích tắc, Ngô Bình hiểu được nội dung này chỉ trong một khoảng thời gian ngắn.

Những thông tin này sau khi được lý giải thì tập trung trong thức hải của anh, sau đó biến thành một ý niệm độc lập và logic, đồng thời cũng có một người phụ nữ đẹp tuyệt trần xuất hiện trong ý thức của anh.

Nhìn thấy người phụ nữ này, Ngô Bình ngẩn ngơ hỏi: "Cô là ai?"

Người phụ nữ lạnh lùng, bình thản nói: "Tôi là đạo thống Xích Minh, cậu có thể gọi tôi là Linh Nhược".

Ngô Bình: "Cô là đạo thống Xích Minh sao?"

Người phụ nữ: "Đúng vậy".

Ngô Bình: "Đạo thống Xích Minh là gì? Nó thuộc về một kỷ nguyên khác à?"

Người phụ nữ: "Trên cả kỷ nguyên, là truyền thừa cao cấp hơn".

Ngô Bình sững sờ, trên cả kỷ nguyên? Vậy là gì?

Ngô Bình giật cả mình: "Đó là công pháp khiến ông ấy chứng đạo thành Đại La, thế mà chỉ là công pháp nhập môn thôi sao?"

Người phụ nữ: "Sau này cậu sẽ biết, núi cao còn có núi cao hơn".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3387


Ngô Bình: "Tạm thời cho tôi sao?"

Người phụ nữ: "Nếu cậu không có năng lực và vận khí để thừa hưởng đạo thống thì đương nhiên tôi sẽ thu nó lại, tìm người thích hợp hơn".

Advertisement

Ngô Bình: "Ý cô là, trước tôi cũng đã có không ít người có được đạo thống rồi sao?"

Người phụ nữ: "Ở kỷ nguyên này, cậu là người thứ bảy rồi".

Advertisement

Ngô Bình: "Vậy những kỷ nguyên trước thì sao?"

Người phụ nữ: "Trung bình mỗi kỷ nguyên có tầm mười sinh linh có được đạo thống".

Ngô Bình: "Sáu người trước trong kỷ nguyên này có thành công không?"

Người phụ nữ: "Đều thất bại rồi, tất cả đều không có kết cục tốt đẹp".

Ngô Bình nghe mà tê cả da đầu: "Kế thừa đạo thống khó đến vậy sao?"

Người phụ nữ: "Đương nhiên là rất khó rồi, đây vốn là một chuyện có xác xuất rất nhỏ".

Ngô Bình: "Đạo thống mà cô nói rốt cuộc là cái gì?"

Người phụ nữ: "Khả năng nhìn thấu hư vọng, tiến thẳng đến bản chất".

Ngô Bình còn muốn hỏi tiếp, người phụ nữ đã tiếp tục nói: "Bây giờ tôi sẽ cho cậu nhiệm vụ đầu tiên, tu luyện công pháp sơ cấp trong điện Xích Minh, Xích Minh Bản Nguyên Kinh. Đây là công pháp khó luyện nhất trong những công pháp nhập môn cơ bản của đạo thống Xích Minh, nếu cậu luyện thành thì có thể chọn một món bảo vật ở khu vực số một”.

Nói xong đã có một bộ công pháp xuất hiện trong đầu Ngô Bình, tên là Xích Minh Bản Nguyên Kinh.

Anh trầm tư một lát rồi hỏi: "Người đẹp, công pháp này khó luyện tới mức nào?"

Người phụ nữ lạnh lùng nói: "Tôi tên Linh Nhược".

Sau đó cô ấy tiếp tục nói: "Sáu người tới đây trước cậu trong kỷ nguyên này thì đã có năm người chết trong lúc luyện bộ công pháp này".

Ngô Bình hoảng hốt, sau đó tức giận nói: "Tôi không tu luyện cũng không được à?"

Linh Nhược: "Kẻ được Linh Nhược chọn, hoặc phải dũng cảm tiến lên, hoặc phải chết!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3388


Nói xong trong đầu Ngô Bình đã xuất hiện hai mươi bốn quyển sách lớn, mỗi một quyển đại diện cho một loại công pháp, toàn bộ đều là phần tiếp theo của Hỗn Thiên Đại Đạo Quyết.

Anh lướt sơ qua rồi chọn một quyển có tên là Phục Thiên Đại Đạo Kinh. Anh nói: "Cái này đi".

Bây giờ anh không còn cần thiết phải tìm kiếm gì trong điện Xích Minh này nữa nên lập tức trở về trước mặt Hỗn Thiên Đại Đạo Quân. Anh vái chào: "Bái kiến Đại Đạo Quân!"

Advertisement

Hỗn Thiên Đại Đạo Quân cười hỏi: "Ngô Bình, cậu có thu hoạch được gì không?"

Advertisement

Ngô Bình: "Đại Đạo Quân, vãn bối có được một bộ công pháp, không biết có tác dụng gì với Đại Đạo Quân hay không".

Hỗn Thiên Đại Đạo Quân cười nói: "Công pháp cậu có được không cần phải nói với ta, cậu và ta mỗi người có mỗi cơ duyên khác nhau".

Ngô Bình: "Lời của Đại Đạo Quân chí phải. Nhưng công pháp này có liên quan đến Hỗn Thiên Đại Đạo Quyết, vãn bối cảm thấy có lẽ sẽ giúp ích được cho ngài".

Hỗn Thiên Đại Đạo Quân hơi bất ngờ, sau đó ôm quyền: "Cậu có lòng quá, cảm ơn cậu!"

Có được một câu cảm ơn của Đại Đạo Quân là một vinh hạnh cực lớn.

Ngô Bình khẽ cười, sau đó dùng thần niệm truyền Phục Thiên Đại Đạo Kinh cho Hỗn Thiên Đại Đạo Quân.

Nhận được công pháp, Hỗn Thiên Đại Đạo Quân liền biết bộ công pháp này không phải là thứ tầm thường. Ông ấy thở dài rồi nói: "Có được kinh này, ta có thể bước tiếp rồi! Ngô công tử, đại ơn này không thể nói hết bằng lời, xin hãy nhận của Hỗn Thiên một lạy!"

Ngô Bình vội vã nhảy ra xa, cười nói: "Đại Đạo Quân, vãn bối đã đến điện Hỗn Thiên thì sau này sẽ không tránh khỏi lấy ngài làm chỗ dựa, mong ngài chiếu cố thêm nhiều".

Hỗn Thiên Đại Đạo Quân nghiêm túc nói: "Sau này chuyện của Ngô công tử chính là chuyện của Hỗn Thiên ta!"

Ngô Bình ôm quyền: "Vãn bối cảm ơn trước. Đại Đạo Quân, vãn bối có một chuyện muốn cầu xin, vãn bối muốn tới núi Hỗn Mang nhanh nhất có thể".

Hỗn Thiên cười nói: "Không vội, tới nhà ta ngồi một lát đã. Hơn nữa, lẽ nào công tử không muốn tới Thần Nông Cốc xem thử à?"

Ngô Bình suy nghĩ rồi đáp: "Cũng được ạ!"

Nói rồi hai người thu nhỏ cơ thể, biến thành người thường, sánh vai ra khỏi điện cổ.

Bên ngoài điện, Lam Hân Nguyệt và Hỉ Liên Thắng đang đứng đợi, Hỗn Thiên cười nói: "Quận chúa, mời quận chúa và Ngô công tử tới nhà ta một lát".

Người phụ nữ ăn mặc mộc mạc, cài trâm gỗ mận, xinh đẹp vô song, bà ấy khẽ mỉm cười: "Chồng, anh về rồi ạ. Những người này là bạn của anh sao?"

Hỗn Thiên cười đáp: "Vài người bạn của anh đến chơi. Vợ, em đi trông nom Long Nhi đi".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3389


Lam Hân Nguyệt và Hỉ Liên Thắng đều đần mặt ra, chuyện gì thế? Một Đại Đạo Quân lại xưng hô đồng trang đồng lứa với một người mới sao?

Điều khiến bọn họ càng kinh ngạc hơn là Ngô Bình không hề khách sáo, anh cười nói: "Vậy được. Cơ đại ca, nơi này của anh tốt thật đấy".

Advertisement

Cơ Tiên Bằng cười sảng khoái: "Vợ theo anh lúc anh còn là thư sinh nghèo, sau đó tu vi của anh dần tăng cao nhưng lại phát hiện cô ấy không quen với cuộc sống trong giới tu hành. Anh dứt khoát xây một căn nhà nhỏ ở thế tục, sau đó sinh một cậu con trai với cô ấy, cày ruộng đọc sách. Cậu đừng thấy anh ngồi trong điện giống một cao nhân, thật ra tháng nào anh cũng có hai mươi ngày ở nhà dạy con trai học hành. Đúng rồi, anh còn là thầy dạy học ở trên trấn nữa đấy".

Advertisement

Nghe đến đây, Hỉ Liên Thắng lẩm bẩm: "Điện chủ, thế mà những chuyện này tôi đều không biết!"

Cơ Tiên Bằng cười nói: "Thần tiên cũng phải sống, những chuyện này ta không nói với ai cả".

Ngô Bình lại nghe được ý khác: "Có phải Cơ đại ca muốn nhờ việc này để tìm được chỗ đột phá không?"

Cơ Tiên Bằng gật đầu: "Cảnh giới trên Đại La rất khó, tâm cảnh của anh vẫn chưa đạt được. Thế nên anh trở về với ngày xưa, tìm lại ý nguyện ban đầu của mình".

Lam Hân Nguyệt không kìm được hỏi: "Tu vi của điện chủ đã cao đến vậy rồi mà vẫn còn muốn đột phá lên nữa ạ?"

Cơ Tiên Bằng trầm ngâm một hồi mới trả lời: "Tu vi càng cao, lòng càng sợ hãi".

Ngô Bình thầm chấn động: "Cơ đại ca, sao lại nói như vậy?"

Cơ Tiên Bằng: "Tu vi càng cao thì hiểu biết càng nhiều, cảm giác càng rõ ràng hơn. Chúng ta của lúc này hiểu rõ được sự nhỏ bé của chính mình, biết rõ mình đang đứng ở đâu".

Ngô Bình nhớ đến đạo thống Xích Minh và Linh Nhược, anh nói: "Ý của Cơ đại ca là trên thế giới này còn có sự tồn tại kh*ng b* hơn, đúng không?"

Cơ Tiên Bằng khẽ thở dài: "Tất cả vẫn chỉ là cảm giác mãnh liệt mà thôi, vì với tu hành của anh bây giờ, không thể nào nhìn thấu được. Nếu anh thành Đạo Tổ, biết đâu có thể nhìn thấy rõ ràng hơn được chút".

Lam Hân Nguyệt: "Điện chủ, chẳng phải người ta nói rằng Đạo Tổ là người ung dung giữa thế gian này à?"

Cơ Tiên Bằng lắc đầu: "Không đơn giản như vậy. Thôi bỏ đi, nói nhiều cũng không được gì, mọi người chưa đi được đến bước đó, tốt nhất đừng nên biết quá nhiều".

Cơ Tiên Bằng: "Lúc thiên duyên mở ra, các loại bảo bối sẽ xuất hiện với mật độ dày đặc, rất dễ để gặp được cơ duyên, đồng thời mức độ nguy hiểm cũng sẽ giảm thấp. Đây cũng là lý do vì sao thần thổ thông thiên phái người tới núi Hỗn Mang vào khoảng thời gian này".

Ngô Bình gật đầu: "Được, mai em sẽ tới núi Hỗn Mang".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3390


Thần Nông Cốc là một sơn cốc khổng lồ, chỉ có một lối ra vào, trước lối ra vào mây mù ẩn hiện, có hai vị trưởng lão đang đứng canh.

Ngô Bình có thủ lệnh của Cơ Tiên Bằng, cầm nó là có thể được vào trong.

Advertisement

Anh nói với Lam Hân Nguyệt: "Hân Nguyệt, em về trước đi. Đợi lúc anh từ núi Hỗn Mang trở về sẽ tới tìm em”.

Lam Hân Nguyệt biết tiếp theo mình không giúp anh được gì nữa, bèn gật đầu: "Được, chồng đi sớm về sớm nhé".

Advertisement

Hỉ Liên Thắng tiễn Lam Hân Nguyệt về, còn anh thì vào Thần Nông Cốc.

Linh khí trong Thần Nông Cốc cực kỳ dồi dào, sở hữu linh khí mà rất nhiều thời không ở duy độ cao mới có, khu vực khác nhau thì linh khí cũng khác nhau.

Dùng khả năng nhìn thấu vạn vật, anh phát hiện trong sơn cốc này có bày bố dày đặc những trận pháp nhỏ, nhờ đó mà hấp thu các loại năng lượng khác nhau từ hư không.

Anh thầm thấy chấn động, người tạo ra Thần Nông Cốc chắc chắn là một nhân vật lớn cực kỳ giỏi giang!

Dõi mắt nhìn ra không thấy điểm cuối của Thần Nông Cốc, anh không có ý định đi sâu vào trong, việc cấp bách trước mắt là phải tới núi Hỗn Mang cứu bố và Lữ tổ trước.

Đi một vòng, anh ra khỏi Thần Nông Cốc, Hỉ Liên Thắng vẫn đợi anh ở bên ngoài. Cơ Tiên Bằng có lệnh, sau này ông ấy chuyên môn làm việc vặt cho Ngô Bình.

"Công tử, cậu đã xem xong rồi à?"

Ngô Bình gật đầu: "Chỗ này cũng khá lắm. Hỉ trưởng lão, bây giờ tôi đi núi Hỗn Mang luôn!"

Hỉ Liên Thắng nói được, ông ấy dẫn Ngô Bình phi hành một đoạn trên thần thổ thông thiên thì phía trước xuất hiện một dãy núi mờ ảo, bên ngoài cứ như được bọc một dải lụa mỏng, nhìn không rõ.

Hỉ Liên Thắng: "Công tử, đây chính là núi Hỗn Mang. Trong núi có cấm chế mạnh mẽ, chỉ những người có lệnh bài mới phá được cấm chế để vào".

Tới gần, Ngô Bình lấy lệnh bài Cơ Tiên Bằng cho mình ra rồi bước tới vài bước, cảm giác giống như chen thân vào giữa những bong bóng xà phòng.

"Hỉ trưởng lão, ông không cần phải đợi tôi đâu, mọi chuyện ổn thoả tôi sẽ trở ra". Anh vẫy tay với Hỉ Liên Thắng rồi đi sâu vào trong núi Hỗn Mang.

Vào khu vực núi Hỗn Mang, Ngô Bình cảm thấy khí tức ở đây vô cùng phong phú, khác hẳn bên ngoài. Trước mặt anh có hàng nghìn đỉnh núi sừng sững, cao chừng mấy trăm dặm.

Thế nên anh trở về với bản thể, hoá thân thành người khổng lồ cao nghìn mét, chạy như bay giữa các đỉnh núi.

Lý Niệm Tổ: "Sư tôn bị kẹt trên đỉnh núi, bây giờ bọn ta không thể ra ngoài được”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3391


Ngô Bình: "Bố đừng lo, con lập tức tới đó ngay!"

Anh xác định được phương hướng thì chạy nhanh về phía trước. Lúc đi ngang qua một đỉnh núi thì bỗng có một bàn tay đen kịt khổng lồ từ đỉnh núi đó giơ lên, bóp lấy cổ anh.

Bàn tay khổng lồ đó cực kỳ mạnh mẽ, Ngô Bình dũng mãnh đến vậy mà cũng bị nó kéo xuống. Sau đó anh cảm giác được có một cái miệng lớn cắn lên vai của mình.

Advertisement

Nhưng vai của anh được bao phủ bởi vảy tiên, lại có nhiều lớp bảo vệ, cái miệng lớn kia vừa cắn vào đã gãy mất mấy cái răng, đau đớn gào lên tức giận.

Advertisement

Lúc Ngô Bình rơi xuống đất mới nhìn rõ thứ cắn mình là một sinh linh vô cùng quái dị, trông giống như một trái bí đao vậy, không có mắt, chỉ có một cái miệng khổng lồ, trong đó đầy răng sắc nhọn. Hai bên có hai cái tay đen ngòm, bây giờ nó đang dốc sức cắn anh.

Ngô Bình một quyền đấm bay nó, sau đó phất tay, ba nghìn kiếm quang phóng tới.

"Úi úi úi!" con quái vật bị đánh kêu loạn, nhưng nó vẫn không bị thương chút nào.

Anh cả kinh, anh hiểu rõ kiếm quang của mình sắc bén đến cỡ nào, thế mà không chém chết được nó sao?

Anh nhảy lên, giẫm trên con quái vật, há miệng phun lửa thần hỗn mang, muốn thiêu chết nó.

Bị lửa thiêu mà con quái vật vẫn không sao cả, còn tỏ vẻ rất hưởng thụ, nó há miệng ra, để lộ ra một cái lưỡi màu xanh lá chuối.

"Mày đang cười nhạo tao đấy à?"

Ngô Bình tức giận, tay phải thò vào trong miệng nó, nắm lấy cái lưỡi kéo ra ngoài, nhưng lưỡi nó có tính đàn hồi, kéo thế nào cũng không đứt.

Thế là anh phóng kiếm quang ra, không ngừng chém lên trên đó, cái lưỡi bị cắt khiến máu màu lam vàng ứa ra. Quái vật đau đớn ú ớ xin tha.

Ngô Bình vẫn chưa hả giận, dùng khí kiếm đánh rụng mấy cái răng của nó, cuối cùng cho một trăm nghìn kiếm quang chui vào bụng nó, sau đó bịt miệng nó lại.

Kiếm khí chém loạng trong bụng khiến con quái vật quằn quại nhưng không làm gì được vì đã bị Ngô Bình ghì chặt, hai cánh tay khổng lồ của nó cũng đã bị anh giẫm xuống đất.

Mười lăm phút sau, cuối cùng con quái vật cũng nằm im, nhưng Ngô Bình biết nó chưa chết nên đã phóng lôi điện ra đánh nó.

Sau một trận sấm nổ đùng đoàng, bề mặt con quái vật đã đen thui thùi lùi, Ngô Bình buông tay, ngây ngốc nhìn nó.

Sức sống của con này dẻo dai quá, nếu không nhờ mình có nhiều thủ đoạn thì không thể nào làm gì được nó!

Mấy giây sau, con quái vật lại cử động, bỗng xuất hiện thêm hai con mắt, hai tròng mắt xanh biếc, trông có vẻ dễ thương.

Quái vật nói: "Hỗn Mang là bố tôi, cậu tới địa bàn của tôi còn đòi giết tôi, cậu có nói đạo lý không?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3392


Ngô Bình: "Bớt con mẹ nó nói nhảm đi! Có con chim nào trông giống tao không hả?"

Quái vật: "Xin chú ý ngôn từ của cậu, loài người các cậu đều ăn nói th* t*c vậy à?"

Ngô Bình nheo mắt nói: "Tao nghe nói loài Hỗn Mang của mày ăn thịt người xong thì có thể dùng được trí tuệ của người đó, mẹ kiếp, không phải mày đã ăn phải một MC đấy chứ?"

Advertisement

Quái vật đáp: "Tôi không phải Hỗn Mang, bố tôi mới là Hỗn Mang, bây giờ tôi vẫn chưa có tên, cậu có thể gọi tôi là Hỗn Mang đời hai".

Ngô Bình: "Gọi tắt là Nhị Hỗn nhé?"

Advertisement

Quái Vật: "Tuỳ cậu".

Ngô Bình: "Nhị Hỗn, mày vẫn luôn sống ở đây à?"

Hỗn Mang đời hai: "Tóm lại là ở rất lâu rồi".

"Bố của mày đâu?"

Hỗn Mang đời hai: "Nó ấy à? Nó biến thành một phần của núi Hỗn Mang rồi. Cậu cũng biết vạn vật đều có tuổi thọ, sau khi sinh ra tôi thì cũng đến lúc nó nên chết, đây chính là sự tiếp diễn của sinh mệnh. Hết cách rồi, trên đời này chỉ được có một thú Hỗn Mang thôi”.

Ngô Bình: "Chẳng phải mày nói mày là Hỗn Mang đời hai à?"

Hỗn Mang đời hai: "Đúng vậy, bây giờ tôi vẫn chưa trưởng thành đến cấp độ Hỗn Mang, nếu không tôi đã ăn cậu từ lâu rồi".

Ngô Bình cười khẩy: "Có tin bây giờ tao ăn mày luôn không?"

Hỗn Mang đời hai: "Cậu bạn, người với người có thể thiện lành với nhau chút không?"

Ngô Bình: "Mày là con người à?"

Hỗn Mang đời hai: "Tuy tôi không phải con người nhưng tôi có trái tim con người, lòng có con người thì tôi chính là con người".

"Lý sự cùn gì thế không biết!", Ngô Bình đá nó một phát rồi quay người định đi, anh không muốn lãng phí thời gian với thứ này.

Hỗn Mang đời hai kêu: "Cậu bạn, dẫn tôi đi với. Nơi quỷ quái này buồn chán quá, dẫn tôi ra ngoài chơi với được không?"

Ngô Bình đứng lại: "Mày xấu thế này, tao dẫn mày ra ngoài làm gì?", Hỗn Mang đời hai nhảy tại chỗ hai cái rồi biến thành một con chó lớn, cặp mắt xanh biếc, lông trắng muốt, cao ba mét, trông khá là đáng yêu.

"Thế nào? Có phải bây giờ tôi rất đẹp không?"

Ngô Bình: "Nhị Hỗn, nghe nói trên này có quả Vân Lôi à?"

Con chó lớn: "Có đó, một tia hồn phách của bố tôi sau khi chết đã hoá thành một cây ăn quả, quả của cây đó đúng là rất khá”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3393


Đến lưng chừng núi, Ngô Bình phát hiện ra một sơn động, lối ra vào bị lôi điện bít chặt, trong đó truyền ra khí tức của Lý Niệm Tổ.

Anh tách lôi điện ra, bước thẳng vào bên trong.

Bấy giờ Lý Niệm Tổ đang ngồi xếp bằng trên đất, cảm giác được có người bước vào, ông vội vã mở mắt ra. Lúc nhìn thấy người tới là ai, ông vui mừng gọi: "Tiểu Bình!"

Advertisement

Ngô Bình: "Bố, bố không sao chứ?"

Lý Niệm Tổ lắc đầu: "Không sao, chỉ là lôi điện bên ngoài quá khủng khiếp, bố thử mấy mần mà đều bị đánh thương tích đầy mình, chỉ có thể nằm yên trong động".

Ngô Bình gật đầu: "Không sao, bố ở đây đợi con, con lên tìm sư tổ".

Advertisement

Nói xong anh tiếp tục đi l*n đ*nh.

Càng lên trên, lôi điện càng dày đặc. Anh tới trên đỉnh nhìn thấy một cái cây nhỏ, cao trên đầu người một chút, trên đó có mấy quả treo lủng lẳng.

Bấy giờ Lữ Thuần Dương đang giơ tay hái một quả, người bị cố định ở đó, không động đậy được. Anh biết, đây là sức mạnh của loại trái cây kia, khiến Lữ Thuần Dương đứng yên không nhúc nhích.

Anh lắc đầu, đi tới đẩy một cái, Lữ Thuần Dương đã khôi phục lại nhận thức, ông ấy lùi hai bước, ngơ ngác nhìn Ngô Bình: "Sao cậu lại tới đây?"

Ngô Bình liếc ông ấy một cái: "Con mà không tới thì sư tổ người sẽ đứng mãi mãi ở đây đấy ạ”.

Lữ Thuần Dương suy nghĩ lại, cười khổ: "Là ta đã sơ suất rồi!"

Ngô Bình nhìn trái cây rồi giơ tay hái một trái. Lúc chạm vào quả, một đạo lôi điện với khí tức huỷ thiên đánh vào cơ thể anh, nhưng anh chỉ cảm thấy tay hơi tê một chút chứ không sao cả.

Anh hái hết tám quả trên cây, cất vào lồng ngực rồi nói: "Sư tổ, mau đi theo con".

Lữ Thuần Dương ngẩn người, sau đó đi theo sau một người một chó xuống sơn động.

Trở về hang động, Ngô Bình bóc vỏ một quả, bên trong có một chùm tia chớp, anh trực tiếp nhét vào miệng Lý Niệm Tổ luôn. Tia chớp xuống bụng, hoá thành một nguồn năng lượng ấm áp, chảy khắp cơ thể ông.

Lý Niệm Tổ vội ngồi xếp bằng, hấp thu luyện hoá nguồn năng lượng này.

Lữ Thuần Dương hỏi: "Huyền Bình, sao tu vi của cậu cao thế? Hơn nữa khí tức lại kh*ng b* đến như vậy, khiến tôi phải sinh lòng kiêng dè đấy”.

Ngô Bình: "Một lời khó nói hết. Sư tổ, con nghe nói sư tổ tới từ đại thế giới Kiếm Đạo ạ?"

Lữ Thuần Dương im lặng một lát rồi nói: "Ừ, năm xưa ta cũng được xem là thiên tài kiếm đạo của đại thế giới Kiếm Đạo, tiếc là bị tiểu nhân hãm hại nên phải chuyển thế tu lại”.

Ngô Bình rất tò mò: "Sư tổ, rốt cuộc ai hại sư tổ vậy?"

Lữ Thuần Dương nhìn Ngô Bình, nói: "Nói với cậu cũng được, tên tiểu nhân đó chính là Kiếm Đạo Quân. Năm xưa tôi và ông ta tố chất tương đương nhau, tôi còn có phần nhỉnh hơn chút. Ông ta tự biết mình không thể cạnh tranh lại tôi nên dùng thủ đoạn nham hiểm hại tôi, khiến tôi trở thành phản đồ của đại thế giới Kiếm Đạo. Sau đó ông ta giết hại bảy mươi ba mạng người già trẻ lớn bé của nhà tôi".

Ngô Bình nhíu mày: "Kiếm Đạo Quân này đúng là đáng chết!"

Anh hỏi: "Sư tổ, khi nào người mới đột phá lên Đại La vậy ạ?"

Ngô Bình giẫm chân, một đạo điện quang đưa mọi người ra khỏi đỉnh Vân Lôi, thẳng tới biên giới núi Hỗn Mang.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3394


Ngô Bình: "Bố, bọn con chỉ là vợ chồng hờ thôi".

Lý Niệm Tổ trừng anh một cái: "Cái gì mà vợ chồng hờ, các con đã bái đường thì chính là vợ chồng thật!"

Advertisement

Ngô Bình hiểu được phủ Chiến Vương đang lâm vào tình cảnh khó khăn, cũng thật lòng muốn giúp Lam Hân Nguyệt nên bèn nói: "Vâng, vậy thì đi ạ".

Anh nhìn con chó lớn: "Nhị Hỗn, mày có đi với tao không?"

Advertisement

Con chó: "Phí lời, không đi với cậu, nhỡ đâu lạc đường thì sao?"

Ngô Bình không thèm để ý đến nó, anh liên lạc với Hỉ Liên Thắng nói muốn rời khỏi đây một thời gian.

Hai người và một con chó trở về phủ Chiến Vương.

Cách phủ Chiến Vương vài trăm dặm, Ngô Bình cảm nhận được một luồng khí tức khác thường. Đến khi lại gần, anh đã thấy phủ Chiến Vương đang bị vô số hung thú bao vây, bọn chúng dốc sức phá trận pháp bảo vệ bên ngoài phủ Chiến Vương.

Tuy trận pháp rất mạnh nhưng rõ ràng cũng không thể chống đỡ quá lâu, nhiều nhất là hai ngày nữa sẽ bị đám hung thú này phá vỡ, đến lúc đó hậu quả không thể lường được.

Ngô Bình thay đổi sắc mặt, đang định ra tay thì Nhị Hỗn nói: "Nhiều đồ ăn vậy, để tôi đi!"

Nhị Hỗn hoá trở lại bản thể, hai cánh tay đen lòm chộp về phía đám hung thú, mỗi lần bốc một con, bắt được thì trực tiếp nhét vô miệng.

Tốc độ của Nhị Hỗn rất nhanh, một giây đã ăn hết mười mấy con hung thú. Vài phút đã ăn hết sạch gần một nửa số hung thú rồi, đám còn lại thấy nguy hiểm, rú lên một tiếng rồi chia ra bỏ chạy.

Nhị Hỗn nào có tha cho bọn chúng? Lập tức truy sát, hai bàn tay khổng lồ chộp lia lịa, ăn hết sạch. Bụng nó như cái động không đáy, ăn bao nhiêu hung thú cũng có thể tiêu hoá được trong tích tắc.

Không còn đám hung thú, người trong phủ Chiến Vương mới thở phào nhẹ nhõm, sau đó hạ trận pháp xuống, Lam Hân Nguyệt đi ra. Nhìn thấy Ngô Bình tới, cô ấy vừa kinh ngạc vừa mừng rỡ: "Chồng, anh về rồi!"

Ngô Bình gật đầu: "Quận chúa, đây là bố anh".

Lam Hân Nguyệt vội bước lên trước hành lễ: "Con chào bố chồng ạ”.

Ngô Bình ngớ người, trong lòng thầm nói, sao em lại gọi bố chồng thế, chúng ta chỉ giả làm vợ chồng thôi mà?

Lý Niệm Tổ rất vui, thấy con dâu không chỉ xinh đẹp mà còn hiểu lễ nghĩa bèn cười nói: "Tốt, tốt, quận chúa không cần phải đa lễ".

Tuy Lam Hân Nguyệt rất tò mò nhưng không hỏi nhiều, mời Ngô Bình và Lý Niệm Tổ vào phòng khách trước.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3395


Ngô Bình cũng để ý thấy trong đám hung thú kia có không ít con đã đạt tới cấp Chân Tiên, may là có Nhị Hỗn ra tay, nếu không anh cũng phải tốn sức lắm mới dẹp được.

Anh suy nghĩ một lúc rồi nói: "Xem ra phủ Chiến Vương phải chủ động ra tay rồi, không thể bị động mãi thế này được".

Advertisement

Lam Hân Nguyệt: "Ý của anh là sao?"

Advertisement

Ngô Bình: "Nói cho cùng thì thứ bọn họ thèm khát là đất phong của phủ Chiến Vương. Anh hỏi em, bây giờ quyền kiểm soát ở những khu đất phong này như thế nào?"

Lam Hân Nguyệt khẽ thở dài: "Đa phần đất phong đều bị thực lực địa phương độc chiếm, không ít thế lực đã không đóng thuế cho phủ Chiến Vương nhiều năm rồi. Một số ít thì chịu nộp thuế nhưng chỉ nộp tầm một phần mười số tiền đã quy định thôi. Chỉ có vài thế lực nhỏ chịu nộp đủ thuế".

Ngô Bình: "Sở dĩ đám người này dám không nộp thuế là vì phủ Chiến Vương không còn sức uy h**p đối với họ nữa. Chỉ cần phủ Chiến Vương đủ lớn mạnh, đương nhiên bọn họ sẽ ngoan ngoãn nộp thuế thôi".

Nói xong, anh lại nói: "Có bản đồ đất phong không? Lấy ra anh xem".

Lam Hân Nguyệt sai người mang tới một tấm bản đồ, bên trên có khoanh vùng các khu vực.

Ngô Bình phát hiện trong đất phong của phủ Chiến Vương có rất nhiều đất nước, bộ lạc, thế gia hào phiệt, thậm chí tông môn, chợ lớn, thành phố lớn, v.v, số lượng rất nhiều.

Anh nhìn lướt qua đã tìm được khu vực lớn nhất. Mảnh đất này chiếm một phần mười diện tích đất phong, bên trong có tài nguyên khoáng sản và tài nguyên thiên nhiên dồi dào.

Mảnh đất này thuộc về Chiến Ma Tông!

Anh nói: "Quận chúa, em nói về Chiến Ma Tông này cho anh nghe thử xem".

Lam Hân Nguyệt nói với anh, Chiến Ma Tông là tông môn hạng nhất, thực lực rất mạnh. Tông chủ vừa tu Tiên vừa tu Ma, có một loại bí pháp có thể lợi dụng sinh linh để tạo ra một số lượng lớn con rối Chiến Ma. Chiến Ma Tông năm nào cũng chuẩn bị một trăm nghìn con rối Chiến Ma, những con rối này đều đạt cấp Địa Tiên Bất Tử, những con mạnh hơn có thể sở hữu sức chiến đấu cấp Hư Tiên.

Chiến Ma Tông thực hiện chế độ thống trị cực kỳ tàn khốc đối với khu vực mình kiểm soát, bà con đều như sống trong chảo lửa.

Lam Hân Nguyệt: "Có lẽ bây giờ còn cao hơn, vì trước đây người dân không bị bóc lột ghê gớm như bây giờ. Bây giờ vì không bị phủ Chiến Vương kìm hãm nữa nên họ ngày càng ngang ngược".

Ngô Bình chỉ vào vị trí của Chiến Ma Tông trên bản đồ nói: "Vậy chúng ta lấy Chiến Ma Tông ra để thị uy!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3396


Anh dừng lại chút rồi nói: "Trước khi đi anh phải đột phá đã".

Anh bay lên cao, vận chuyển tiên lực, bắt đầu đột phá cảnh giới sau Long Môn, cảnh giới Âm Dương!

Advertisement

Anh thu hoạch được ý nghĩa Âm Dương trong Âm Dương Kiếm Cung, lại tu luyện thêm Âm Dương Tạo Hoá Công, điều này khiến lĩnh ngộ của anh đối với Âm Dương đã đạt đến trình độ cực cao. Thế nên tiến triển trong việc đột phá cảnh giới Âm Dương cực kỳ thuận lợi, gần như là đột phá trong chốc lát.

Advertisement

Chỉ trong một thời gian ngắn, anh đã đột phá xong, khí tức toàn thần tăng mạnh, sau lưng xuất hiện một ảo ảnh bát quái, rất tráng lệ.

Những đôi mắt đầy địch ý cách đó không xa đang nhìn hiện tượng trên không của phủ Chiến Vương, sau đó lập tức biến mất.

Chưa đến một canh giờ, khí tức của Ngô Bình đã hoàn toàn bình ổn.

Trở về mặt đất, anh thản nhiên nói: "Quận chúa, chuẩn bị xe đi, chúng ta tới Chiến Ma Tông!"

Lam Hân Nguyệt gật đầu thật mạnh, lập tức cho người chuẩn bị xe, nó là một phi thuyền khổng lồ, vô cùng hoành tráng!

Chiếc phi thuyền này là lúc Chiến Vương còn sống đã phí hết mười tỷ đồng Thần Long để tạo ra, bên trên có trang bị hoả lực cực kỳ mạnh mẽ. Năm xưa rất nhiều thế lực e dè phủ Chiến Vương là vì phủ Chiến Vương có chiếc phi thuyền này!

Lên phi thuyền, Ngô Bình phát hiện phi thuyền có đại trận phòng ngự rất mạnh, khi đại trận được kích hoạt sẽ có một lớp màn bảo vệ để ngăn cản công kích của kẻ địch.

Mũi thuyền có mười khẩu đại pháo, số đại pháo này rất cổ xưa, khí thế tản ra kinh người, mỗi một khẩu đại pháo đều có mười tu sĩ điều khiển.

Lam Hân Nguyệt giải thích: "Đây là cự pháo Chu Thần, một phát pháo có thể huỷ diệt tất cả trong phạm vi một trăm dặm, đến cả Chân Tiên cũng không thoát được. Mười phát pháo cùng một lúc có thể phá huỷ một pháo đài kiên cố có đại trận phòng ngự".

Đây là một phi thuyền cấp Đại La, trên lý thuyết mà nói thì chỉ cần trình độ của thuyền trưởng đủ cao thì con thuyền này có thể phát ra sức chiến đấu cấp Đại La Kim Tiên.

Nhưng từ sau khi Chiến Vương qua đời, chiến thuyền này chưa từng có được một vị thuyền trưởng đủ tiêu chuẩn. Dù có cũng chỉ là tạm thời đảm nhiệm chức vụ trong tình cảnh cấp bách, nhưng không một ai đạt tiêu chuẩn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3397


Ngô Bình: "Có phi thuyền hùng mạnh thế này, phủ Chiến Vương cần phải sợ người khác sao?"

Lam Hân Nguyệt thở dài: "Tuy phi thuyền này mạnh nhưng có yêu cầu cực cao đối với thuyền trưởng. Giống như em có thể tạm thời đảm đương chức vụ thuyền trưởng, nhưng sẽ không phát huy được đến một phần mười sức mạnh của thuyền. Phụ vương thì khác, nếu ông ấy còn, ông ấy hoàn toàn có thể phát huy được một trăm phần trăm uy lực của phi thuyền".

Advertisement

Ngô Bình: "Thiết kế của phi thuyền này có vấn đề".

Advertisement

Lam Hân Nguyệt: "Trên thế gian này không có gì hoàn hảo. Thật ra chiếc chiến thuyền này là vật thượng cổ, có ba cấp độ trạng thái chiến đấu. Năm xưa phụ vương của em đạt được đến cấp trung, còn như em thì e rằng đến cấp thấp cũng không đạt được".

Ngô Bình: "Ồ, vậy còn một trạng thái chiến đấu cấp cao đúng không?"

Lam Hân Nguyệt gật đầu: "Vâng, nếu ở trạng thái cấp cao thì phi thuyền sẽ biến đổi hình dáng. Nhưng yêu cầu của nó với thuyền trưởng rất cao, đến bây giờ vẫn chưa có ai làm được".

Ngô Bình: "Anh thử nhé?"

Lam Hân Nguyệt cười nói: "Anh là thiên kiêu, chắc chắn sẽ không kém hơn phụ vương của em".

Ngô Bình hoá thành người khổng lồ cao trăm mét, ngồi vào ghế điều khiển. Bỗng chốc đại trận được kích hoạt, vô số tia sáng tiến vào người anh, liên kết với Thần anh của anh.

Mới đầu có mấy nghìn tia sáng, sau khi xác nhận Ngô Bình không sao đồng thời có thể chịu đựng được liên kết thì lại có mấy chục nghìn tia sáng xuất hiện, kết nối với Thần anh.

Ngô Bình vẫn cảm thấy bình thường, sau cùng thì có hàng triệu tia sáng xuyên vào, thành lập liên kết chặt chẽ với Thần anh của anh.

Bỗng chốc, anh cảm thấy như mình trở thành phi thuyền, chiến thuyền chính là anh. Bây giờ tầm nhìn của phi thuyền chính là tầm nhìn của anh, mọi thứ trên phi thuyền anh đều kiểm soát được một cách tự nhiên.

Trung tâm của phi thuyền là một trận pháp cấp Đại La, trận pháp bây giờ đã được anh kiểm soát, nhờ trận pháp, thần niệm của anh được phóng đại lên hàng trăm hàng nghìn lần.

Phi thuyền vốn đang yên tĩnh bỗng phát ra ánh sáng vàng kim nhàn nhạt. Nhìn thấy vầng sáng này, Lam Hân Nguyệt run lên: "Đây là... trạng thái cấp cao sao?"

Ngô Bình mở mắt ra nói: "Quận chúa, xem ra anh có thể điều khiển phi thuyền với trạng thái cấp cao, pháo đài chiến tranh".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3398


Pháo đài chiến tranh xuất hiện, uy lực khủng khiếp ấy khiến cả Chiến Ma Tông đều đang run rẩy. Một bóng người bay ra, là một người đàn ông trung niên mặc đồ đen, ông ta nhìn chằm chằm pháo đài chiến tranh, vẻ mặt phức tạp, con ngươi tràn ngập vẻ sợ hãi.

Người đàn ông trung niên khom người sâu bái một bái: "Tông chủ Chiến Ma, Vân Võ Dương, tham kiến quận chúa!"

Advertisement

Lam Hân Nguyệt lạnh lùng nói: "Vân Võ Dương, ông biết hôm nay tôi tới đây làm gì không?"

Advertisement

Vân Võ Dương vội đáp: "Xin quận chúa dặn dò, Chiến Ma Tông sẽ tuyệt đối phục tùng!"

Ngô Bình nói: "Vân Võ Dương, nhiều năm qua Chiến Ma Tông của ông không nộp đồng thuế nào cho phủ Chiến Vương. Quận chúa rất giận, vốn muốn diệt Chiến Ma Tông của ông đấy. Tôi khuyên quận chúa suy nghĩ lại nên quận chúa mới quyết định cho các ông thêm một cơ hội nữa".

Tuy nói vậy nhưng Ngô Bình vẫn khởi động pháo đài chiến tranh, khí tức kh*ng b* kia khoá chặt Vân Võ Dương, khiến ông ta không thể nhúc nhích!

Vân Võ Dương toát mồ hôi hột, pháo đài chiến tranh này mạnh hơn phi thuyền của Chiến Vương năm xưa nhiều, ông ta không phải là đối thủ. Thứ này tuỳ tiện tấn công một phát là có thể giết được ông ta rồi!

"Cảm ơn! Từ bây giờ, Chiến Ma Tông và Vân Võ Dương tuyệt đối nghe theo mệnh lệnh của quận chúa!"

Ngô Bình: "Thế này đi, Chiến Ma Tông nộp bù khoảng tiền thuế trước đây đã thiếu, như vậy thì có lẽ quận chúa có thể tha thứ cho ông".

Vân Võ Dương: "Rõ! Tôi lập tức chuẩn bị tiền!"

Không còn bị khoá chặt, Vân Võ Dương lập tức trở về Chiến Ma Tông. Mấy phút sau ông ta lại xuất hiện, sau lưng dẫn theo không ít trưởng lão Chiến Ma Tông, bọn họ cung kính nộp tiền thuế những năm trước lên.

Ảo ảnh hình người đứng sau lưng pháo đài giơ tay cầm, số tiền này lập tức bay vào trong pháo đài chiến tranh, Ngô Bình gật đầu, đồng thời rà soát sổ sách Lam Hân Nguyệt đã đưa cho anh, thấy số tiền không sai, tổng cộng hai mươi bốn tỷ bảy trăm triệu đồng Thần Long!

Có thể gom được số tiền lớn thế này chỉ trong thời gian ngắn, có thể thấy được Chiến Ma Tông giàu có thế nào!

Vì vậy, chỉ trong vài ngày, Ngô Bình đã giúp phủ Chiến Vương truy thu tất cả các khoản nợ thuế từ khắp nơi, với tổng số tiền lên tới hơn năm trăm ba mươi tỷ đồng Thần Long. Đột nhiên, phủ Chiến Vương kiếm được núi tiền, giàu nứt đố đổ vách!

Có chỗ tiền này rồi, phủ Chiến Vương có thể đào tạo thêm nhiều cao thủ, nuôi binh, mua thêm trang bị.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3399


Ngô Bình gật đầu: “Có lẽ đối phương đã thấy sự lợi hại của pháo đài chiến tranh nên không dám thi triển chú thuật nữa. Hơn nữa phủ Chiến Vương có số tiền này rồi thì cái gì chẳng mua được cơ chứ? Cho nên, đám người kia giờ phải vô cùng kiêng dè”.

Lam Hân Nguyệt: “Đây đều là công lao của anh! Trên đời này có lẽ cũng chỉ có anh điều khiển được pháo đài đó”.

Advertisement

Ngô Bình: “Hân Nguyệt, anh phải đi rồi. Sau này có vấn đề gì cứ trực tiếp liên lạc với anh, anh sẽ tới ngay lập tức".

Lam Hân Nguyệt: “Anh không ở lại thêm vài ngày sao?”

Advertisement

Ngô Bình: “Không được rồi, anh còn nhiều việc cần giải quyết”.

Lam Hân Nguyệt khẽ thở dài: “Được rồi. Có thời gian em sẽ tới thăm anh”.

Nói rồi, Lam Hân Nguyệt trao cho anh một chiếc nhẫn trữ đồ rồi nói: “Trong này có mười tỷ đồng Thần Long. Em không có ý gì khác, chỉ là cảm thấy anh là thiên tài hiếm gặp, cần dùng nhiều tài nguyên để tu luyện. Đây là chút thành ý của em”.

Thấy Lam Hân Nguyệt chân thành như vậy, anh cười đáp: “Được, vậy anh không khách sáo nữa”.

Sau khi từ biệt người của phủ Chiến Vương, Ngô Bình và Lý Niệm Tổ quay lại đại lục Côn Luân. Thần Thổ Thông Thiên có ma trận dịch chuyển nên lúc về dễ dàng hơn nhiều.

Trên hoang mạc của đại lục Côn Luân, một tia sáng vụt qua. Sau đó, Ngô Bình và Lý Niệm Tổ hiện thân.

Lý Niệm Tổ cảm thán: “Đi xa lâu như vậy, cuối cùng cũng quay lại đây rồi!”

Ngô Bình: “Về nhà thôi bố ơi”.

Về đến nhà, người nhà họ Lý đều vô cùng vui mừng. Lý Vân Đẩu, bà cô, chú trẻ,... đều tới để đoàn tụ với hai bố con họ.

Nghe nói anh trai đã từng lấy vợ lúc ở đại lục Hồng Hoang, Ngô Mi mừng rỡ nói: "Anh, anh đi ở rể sao? Vậy chị dâu chắc giàu lắm nhỉ?"

Ngô Bình trợn mắt lườm cô bé: "Trẻ con trẻ mỏ đừng có nói linh tinh, anh mày là do bất đắc dĩ mới phải làm vậy, nếu không thì sao cứu được bố? Bọn anh chỉ đóng giả vợ chồng mà thôi".

Anh vươn tay ôm lấy Đỉnh Nhi, cậu bé đang quấn tã vui vẻ chạy nhảy, lăn lộn khắp nơi. Cậu bé thích nhất là chạy tới chỗ Đông Hoàng bới đồ đạc.
 
Back
Top Dưới