Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 2400


Sau đó anh hỏi bác gái: “Có phải khi bác châm cứu và mát xa thì cơn đau sẽ thuyên giảm đi không?”

Bác gái gật đầu: “Đúng vậy bác sĩ, nhưng không được bao lâu, mấy tháng sau lại đau. Haizzz, mấy chục năm nay tôi đã đi không biết bao nhiêu bác sĩ nhưng đều không chữa được tận gốc. Sau đó, bác gái hỏi: “Bác sĩ, có phải do năm đó trúng gió khi ở cữ nên mới dẫn tới tình trạng này?”

Advertisement

Ngô Bình: “Cũng có chút liên quan. Trước đây y học không phát triển, trong thời kỳ ở cữ sản phụ rất yếu nên người xưa đã đúc kết ra những phương pháp để bảo vệ sản phụ trong thời gian ở cữ. Năm đó bác sinh con có lẽ là ba mươi năm trước nhỉ? Lúc đó điều kiện y tế còn kém. Hơn nữa, khi đó bác còn nhiễm virus cảm lạnh”.

Bác gái vội gật đầu: “Không sai, là bị nhiễm virus, sau đó uống thuốc cả nửa năm mới khỏi”.

Advertisement

Ngô Bình: “Vấn đề xuất hiện từ lúc đó, có một số virus đã xâm nhập vào dịch bạch huyết, sau đó đi vào máu. Nếu cháu đoán không sai thì lúc đó bác còn bị nhiễm trùng máu, tình trạng rất nghiêm trọng”.

Bác gái kinh ngạc thốt lên: “Bác sĩ, cậu giỏi quá. Lúc tôi đang uống thuốc chữa bệnh thì sốt cao. Lần đó tôi suýt mất mạng, ở viện suốt hơn một tháng trời”.

Ngô Bình: “Tóm lại, là vi khuẩn đi vào cơ thể gây viêm nhiễm, hơn nữa tình trạng kéo dài không được chữa dứt điểm dẫn tới cơ thể bị mất thế cân bằng cục bộ, hậu quả là những cơn đau kéo dài”.

Anh nói tường tận như vậy thực ra là cho các bác sĩ kiến tập nghe. Sau đó anh kết luận: “Cho nên chúng ta phải lấy lại cân bằng cho cơ thể. Có rất nhiều phương pháp để làm việc này”.

Ngô Bình bảo trợ lý mang máy vật lý trị liệu có thể điều chỉnh nhiệt độ đến. Ngô Bình dán miếng làm nóng đã được điều chỉnh đến bốn mươi lăm độ vào phần thắt lưng của bác gái.

Bác gái sang bên cạnh tiếp tục điều trị còn anh tiếp tục khám cho bệnh nhân thứ hai. Khám cho bệnh nhân nào anh cũng nói rõ nguyên nhân gây bệnh, phương pháp chữa trị và các dấu hiệu điển hình của bệnh.

Các bác sĩ kiến tập vội lấy giấy bút ra ghi lại những gì anh nói, thậm chí có người còn ghi âm lại để khi nào có thời gian sẽ sắp xếp lại thông tin.

Bốn mươi phút sau, Ngô Bình gọi bệnh nhân đầu tiên quay lại. Anh hỏi: “Giờ bác cảm thấy thế nào?”

Bác gái vặn vẹo cái eo rồi kinh ngạc đáp: “Ôi, không đau nữa rồi! Bác sĩ, vậy là khỏi rồi sao?”

Ngô Bình: “Bốn mươi lăm độ, nhiệt độ này có thể giúp cơ thể bác hồi phục lại thế cân bằng. Sau khi về nhà, bác cứ tiếp tục châm cứu. Châm cứu xong thì chườm nóng bốn mươi lăm độ ở vùng thắt lưng và chân, ngày làm hai lần như vậy, mỗi lần bốn mươi phút. Nếu chăm chỉ thực hiện thì khoảng bảy ngày là sẽ chữa được dứt điểm căn bệnh”.

Bác gái vô cùng mừng rỡ: “Bác sĩ Ngô, cậu quá giỏi. Cuối cùng tôi đã đến đúng chỗ rồi. Tôi cảm ơn cậu nhiều lắm!”, nói rồi bác gái cúi người tỏ lòng biết ơn.

Bệnh nhân thứ hai là một người phụ nữ chừng ba mươi tuổi. Người này bị viêm nhiễm phụ khoa, hơn nữa còn có mùi khó chịu. Ngô Bình không như các bác sĩ khác kê đơn thuốc kháng sinh hay đặt thuốc bên trong mà kê một liều thuốc bổ để bệnh nhân uống trước khi đi ngủ.

Về sau, bệnh nhân này uống thuốc ba ngày là tình trạng viêm và mùi đã khỏi hẳn. Bảy ngày sau, bệnh nhân cảm giác cơ thể khoẻ khoắn hẳn ra.

Mỗi người mỗi thuốc, cách tư duy và trị liệu của Ngô Bình vô cùng phong phú. Có lúc thì khuyên bệnh nhân ăn một số loại thực phẩm, có lúc lại bảo bệnh nhân tập một vài động tác, có lúc lại yêu cầu bệnh nhân hát hò, hét lớn khiến các bác sĩ khác đều vô cùng ngạc nhiên.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2401


Ngô Bình đáp: "Bác sĩ có suy nghĩ như vậy là do tư duy đã bị bó hẹp, phương pháp chữa bệnh cũng bị đặt trong một cái khung. Thực ra, quy chuẩn mà bác sĩ nói cũng là do người đi trước đúc kết từ kinh nghiệm thực tiễn mà thành. Trong tương lai, y học hiện đại ngày nay cũng sẽ có một bộ phương pháp như vậy".

Nữ bác sĩ gật đầu: "Bác sĩ Ngô, anh thực sự rất giỏi!"

"Tránh ra tránh ra!"

Advertisement

Lúc này, đột nhiên ở cửa có tiếng ồn ào. Những bệnh nhân đang xếp hàng bị đẩy ra, sau đó một gã đàn ông bụng to như cái trống, cao tới mét chín bước vào. Đi sau anh ta là một người phụ nữ trông khá xinh đẹp.

Advertisement

Gã to con trợn mắt, hỏi: "Cậu chính là Ngô thần y? Nghe nói y thuật của cậu rất cao minh, mau xem bệnh cho vợ tôi đi!"

Người phụ nữ đi cùng kéo tay gã đô con, nói: "Chồng, anh đừng như vậy, chúng ta ra đằng sau xếp hàng đi".

Gã đô con trợn trừng mắt, đáp: "Không được, giờ bệnh của em nặng lắm rồi. Làm gì còn thời gian mà xếp hàng cơ chứ".

Ngô Bình liếc mắt nhìn người phụ nữ, cô ấy quả thực bị thương nặng bên trong. Nội tạng đã dập nát hết, nhưng có một sức mạnh thần kỳ nào đó khiến cô ấy vẫn còn sống đến giờ này.

Ngô Bình lạnh lùng nói: "Mời ra đằng sau xếp hàng".

Gã đô con điên tiết: "Xếp cái gì mà xếp, mau chữa cho vợ tôi đi!"

Gã đàn ông này vô cùng thô bạo, giơ tay định tóm lấy Ngô Bình. Nhưng vừa vươn tay ra thì đã bị Ngô Bình khóa chặt cổ tay. Toàn thân anh ta đột nhiên cảm giác ngứa râm ran, một lực khổng lồ đi vào trong cơ thể anh ta. Gã đô con không kiểm soát được cơ thể mà "phụp" một cái quỳ sụp xuống đất.

Người phụ nữ kia kinh ngạc, cũng vội vã quỳ sụp xuống đất: "Xin lỗi bác sĩ, là chồng tôi cư xử không tốt".

Ngô Bình lạnh lùng đáp: "Vết thương bên trong của cô bác sĩ bình thường không chữa được đâu. Đưa chồng cô về đi, bảy giờ tối hãy gọi số điện thoại này", nói rồi anh đưa cho người phụ nữ một tấm danh thiếp.

Sau khi Ngô Bình bỏ tay ra, gã đô con mới từ từ đứng dậy, trong lòng anh ta cực kỳ kinh ngạc. Ở trong gia tộc, anh ta đã là một kẻ rất mạnh. Nhưng so với người trước mặt thì lại yếu ớt chẳng khác nào con kiến!

Biết đã gặp phải cao thủ nên gã đô con chắp tay, sau đó quay lưng đi khỏi đó.

Sau sự cố đó, Ngô Bình tiếp tục xem bệnh. Đến cơm trưa anh cũng không ăn, làm việc đến tận tối mới tan ca.

Sau khi tan ca, anh lên một chiếc ô tô đỗ trong khu vực đỗ xe của nhân viên. Lý Niệm Tổ đã ở trên xe, còn người lái xe là người của nhà họ Lý. Hoá ra, Lý Vân Đẩu và bà nội đã về Vân Đông, bảo Lý Niệm Tổ tới đón con trai về ăn cơm.

Đến nhà họ Lý, Lý Vân Đẩu đang chuyện trò cùng một vài nhân vật quan trọng trong dòng họ. Ngô Bình đến thì cũng vào chào hỏi họ. Thực ra Ngô Bình đã gặp những người này trong cuộc họp họ hàng trước đó.

Lý Tú Thành cũng đang ở đó. Lý Tú Thành cười nói: "Huyền Bình, chú nghe nói nhà cháu giờ đã có một chỗ dựa vô cùng vững chắc rồi?"

Đây chính là điều mà Ngô Bình mong muốn, anh gật đầu: "Bố cháu tư chất rất tốt. Thực ra trong những năm thất lạc, ông ấy đã gia nhập một giáo phái lớn ở Tiên Giới, gọi là Âm Dương giáo!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2402


Mọi người không khỏi hít một hơi lạnh, giáo phái này mạnh đến vậy sao?

Ngô Bình nói chuyện với mấy người này một lúc rồi cũng rời khỏi đó. Anh ăn một bữa cơm bình đạm, chẳng mấy chốc đã đến bảy giờ. Gã đô con sáng nay quả thực gọi điện tới, nói: "Ngô thần y, hiện giờ cậu có thời gian không?"

Advertisement

Ngô Bình: "Nửa tiếng sau, tôi sẽ ở khách sạn chờ hai người", sau đó anh cho họ địa chỉ.

Khách sạn anh hẹn chỉ cách nhà họ Lý khoảng hơn một nghìn mét. Ngô Bình cầm hộp thuốc đi rồi tới đó thuê một phòng. Khi anh vừa vào phòng thì đối phương đã gọi điện tới báo mình đã tới khạch sạn.

Advertisement

Anh đọc số phòng cho họ, gã đô con và vợ nhanh chóng xuất hiện ở đó. Vừa tới nơi, gã đô con đã cung kính nói: "Bác sĩ, sáng nay là do tôi vô lễ, tôi xin tạ lỗi với bác sĩ".

Ngô Bình: "Hai người chắc chắn không phải người bình thường đúng không? Vợ anh bị nội thương, là vết thương do bị cao thủ đả thương tạo thành".

Gã đô con gật đầu: "Bác sĩ Ngô rất có mắt quan sát, vợ tôi bị kẻ thù đánh bị thương. Chiêu thức chúng sử dụng là Chấn Sơn quyền".

Ngô Bình: "Trên người vợ anh có một thứ đặc biệt giúp vợ anh duy trì sự sống phải không?"

Gã đô con: "Có một viên tiên ngọc bất tử là bảo vật gia truyền của nhà tôi. Nếu không nhờ có nó thì vợ tôi đã không thể sống tới giờ".

Ngô Bình lúc này mới để ý trong tay người phụ nữ đang cầm một viên ngọc to cỡ chừng một quả óc chó. Từ viên ngọc này phát ra năng lượng, chính năng lượng này bảo vệ nội tạng của cô ấy.

Ngô Bình lập tức lấy ra kim châm cứu, đồng thời cho người phụ nữ uống thuốc. Nửa tiếng sau anh đã giúp người phụ nữ hồi phục như ban đầu. Hai vợ chồng họ liên tục cảm ơn anh.

Ngô Bình: "Nếu tôi đoán không sai thì hai người chính là người của một trong những ẩn tộc tại Vân Đông?"

Gã đô con trầm ngâm một lát rồi đáp: "Đúng vậy, có điều gia tộc của chúng tôi giờ mai một rồi".

Ngô Bình bảo anh ta ngồi xuống rồi hỏi: "Anh nói vợ mình bị kẻ thù đánh trọng thương?"

Gã đô con gật đầu, sau đó tự giới thiệu. Anh ta tên là Thôi Quảng Hải. Nhà họ Thôi từng là ẩn tộc mạnh nhất Vân Đông, nhưng vì đắc tội với một thế lực lớn nên thế hệ nào của gia tộc này cũng bị ám sát. Đến hiện nay, thời của Thôi Quảng Hải chỉ còn lại duy nhất mình anh ta. Các thế hệ trước giờ chỉ còn bố và chú anh ta là còn sống, còn lại đều bị sát hại.

Đến vợ anh ta cũng khó thoát khỏi bàn tay của lũ sát nhân. Mới hôm qua cô ấy bị đánh một chưởng, nếu không nhờ viên ngọc thì đã mất mạng rồi.

Ngô Bình cảm thấy rất kỳ lạ: "Ám sát trong nhiều năm liền? Đối phương là thế lực nào vậy?"

Thôi Quảng Hải: "Đối phương cũng là một ẩn tộc, nhưng chuyên đánh giết thuê. Người nhà này họ Âm, mười năm trước, nhà họ Âm đang theo mục tiêu bọn chúng định giết. Nhưng sau đó, mục tiêu này được ông nội tôi cứu. Từ đó trở đi, nhà họ Âm cứ liên tục báo thù gia đình tôi.

Ngô Bình như thể suy nghĩ gì đó rồi nói: "Như vậy, tôi cứu vợ anh thì cũng chính là đắc tội với nhà họ Âm".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2403


Thôi Quảng Hải cúi lạy anh, đáp: "Vậy tôi xin đa tạ!"

Ngô Bình: "Giờ hai người có thể về rồi".

Sau khi hai vợ chồng nọ rời khỏi, Ngô Bình lạnh lùng nói: "Ở bên ngoài rình rập lâu như vậy, chi bằng đi vào phòng làm tách trà?"

Advertisement

Rèm cửa sổ động đậy, một cái bóng đen vụt nhảy vào phòng. Đó là một tay sát thủ, hắn lạnh lùng nói: "Người nhà họ Âm muốn giết mà cậu lại dám cứu, gan to thật đấy!"

Ngô Bình: "Lời tôi nói anh cũng nghe thấy rồi đấy, rắc rối của nhà họ Thôi tôi sẽ giải quyết".

Advertisement

Cái bóng đen cười lạnh: "Chỉ dựa vào cậu?"

"Rẹt!"

Từ ngoài cửa sổ, đột nhiên có một thanh kiếm bay vào phòng. Người mặc đồ đen kinh ngạc, vội vã tránh sang một bên. Nhưng vẫn muộn một chút, tay trái hắn ta đã bị chém gãy, máu tươi đang phun ra.

Hắn gầm lên giận dữ: "Là tên khốn nào dám đánh lén tao?"

Một long vệ đẩy cửa sổ nhảy vào trong phòng rồi gật đầu chào Ngô Bình.

Ngô Bình: "Tôi không giết anh, bảo gia chủ nhà họ Âm các người đến gặp tôi. Nếu người đó không tới, tôi sẽ đưa người đuổi giết đến tận nhà họ Âm các người".

Gã mặc đồ đen nhìn Ngô Bình chằm chằm rồi nói: "Cậu ra mặt thay cho nhà họ Thôi?"

Ngô Bình: "Anh có thể hiểu như vậy, đi đi, anh chỉ có một tiếng. Sau một tiếng mà người đó không tới thì tôi sẽ ra tay".

Bóng đen kia hừ lạnh một tiếng rồi lách người, nhảy qua cửa sổ rồi biến mất vào màn đêm. Hắn ta quay về báo cáo lại với chủ nhân của mình chuyện vừa xảy ra.

Sau khi tên sát thủ đi khỏi, Ngô Bình lấy ra viên tiên ngọc kia. Ngô Bình mỉm cười vui vẻ, đây là một loại bùa bằng ngọc, cũng là một loài bùa hộ mệnh cực kỳ cao cấp. Có nó rồi, có thể bảo vệ thân thể và linh hồn khỏi bị huỷ diệt, cho nên là một món bảo bối cực quý giá!

Đương nhiên, với loại bùa hộ mệnh như viên ngọc này, chắc chắn phải là do Thiên Tiên luyện thành. Hơn nữa viên ngọc này có thể sử dụng liên tục, chỉ cần truyền cho nó đủ pháp lực là được.

Ngô Bình dùng thử nó, truyền pháp lực trong cơ thể mình vào bên trong nó, viên ngọc sáng lên rồi nhanh chóng hút lấy. Một lát sau, anh dừng truyền pháp lực vào viên ngọc. Dù gì lát nữa anh phải giao đấu với kẻ khác nên giờ không nên để bản thân tiêu hao quá nhiều pháp lực.

Nửa tiếng sau có tiếng người gõ cửa, một long vệ ra mở cửa. Cửa mở ra, bên ngoài là một ông già đầu hói đang đứng. Ông già này cười nói: “Tôi đến tham kiến Ngô thần y”.

Long vệ lùi về sau mấy bước nhưng tay vẫn không rời thanh kiếm, sau đó ra hiệu cho ông ta vào phòng.

Ông già đi tới trước mặt Ngô Bình, chắp tay chào hỏi: “Âm Tứ Bình tham kiến Ngô thần y”.

Ngô Bình không khỏi ngạc nhiên, không phải nhà họ Âm này muốn giết anh sao? Sao lại khách sáo với anh như vậy?

Anh thờ ơ đáp: “Có gì ông cứ nói”.

Âm Tứ Bình đáp: “Ngô thần y cứu người giúp đời, công đức vô lượng”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2404


Ngô Bình: “Ông không cần quanh co nữa, ông tới là vì muốn giết tôi phải không?”

Âm Tứ Bình vội vã xua tay: “Tôi không dám. Tôi tới là muốn xin thần y cứu mạng”.

Ngô Bình ngạc nhiên. Theo anh quan sát, Âm Tứ Bình này đã là Địa Tiên cảnh giới Linh Biến rồi, hơn nữa trên người không có vết thương. Thấy lạ nên anh lập tức hỏi: “Cứu ai?”

Advertisement

Âm Tứ Bình thở dài đáp: “Là con trai tôi, Âm Tiểu Phong”.

Ngô Bình: “Sao ông biết tôi có thể chữa cho con trai ông?”

Advertisement

Âm Tứ Bình: “Ngô thần y chữa được Chấn Sơn quyền thì có lẽ cũng sẽ chữa được cho con trai tôi”.

Ngô Bình cười lạnh: “Nhà họ Âm các người ngang ngược bá đạo lắm. Vì tôi chữa cho vợ Thôi Quảng Hải mà đã cử sát thủ tới định giết tôi”.

Âm Tứ Bình cúi gập người, chắp tay đáp: “Thực lòng xin lỗi, do nhà họ Âm và nhà họ Thôi có huyết hải thâm thù”.

Ngô Bình: “Tôi nghe Thôi Quảng Hải nói năm xưa ông nội anh ta cứu người mà họ Âm các ông truy sát, thế là nhà ông ám sát người nhà họ Thôi từ đó. Đến nay chẳng còn lại mấy người”.

Âm Tứ Bình đáp: “Đó là do Thôi Quảng Hải không rõ nội tình bên trong”.

Ngô Bình hỏi: “Nội tình gì?”

Âm Tứ Bình: “Nhà họ Thôi trước đó vì muốn cướp lấy lệnh bài Thiên Quân của nhà tôi mà đã giết tổng cộng ba trăm linh năm người nhà họ Âm. Tôi và bố tôi may mắn sống sót rồi ẩn cư chốn thôn dã. Trải qua năm mươi năm nếm mật nằm gai, cuối cùng mới khôi phục được chút nguyên khí của gia tộc. Cho nên, tôi giết người nhà họ Thôi là để báo thù”.

Việc này khiến Ngô Bình vô cùng kinh ngạc: “Nhà họ Thôi giết nhiều người nhà ông như vậy sao?”

Âm Tứ Bình gật đầu: “Đúng vậy. Năm đó chỉ có bố tôi và tôi là chạy thoát. Nhưng bố tôi cũng bị thương nặng, mấy năm sau thì mất”.

Ngô Bình: “Cho nên ông nhất định phải giết sạch người nhà họ Thôi?”

Âm Tứ Bình: “Đúng vậy! Người nhà họ Thôi, toàn bộ phải chết!”

Ngô Bình hỏi tiếp: “Vậy người năm xưa diệt tộc nhà ông là ai?”

Âm Tứ Bình: “Là tổ tiên của nhà họ Thôi, Thôi Vọng Tiên. Thôi Vọng Tiên đã bế quan một thời gian rất dài. Tôi liên tục giết người nhà họ Thôi chính là để dụ lão ta ra mặt”.

“Con trai ông bị sao vậy?”

Âm Tứ Bình: “Con trai tôi tu luyện công pháp gia truyền nhà họ Âm là Tam Âm Kinh. Nhưng trong quá trình tu luyện xảy ra sự cố, nó bị đứt kinh mạch, tinh thần cũng bị đả kích. Tôi chỉ có duy nhất đứa con trai này, tôi rất thương nó. Mong Ngô thần y cứu lấy con trai tôi!”

Ngô Bình trầm ngâm một lát rồi nói: “Tôi có thể cứu con trai ông. Nhưng với điều kiện ông không truy sát vợ chồng Thôi Quảng Hải nữa”.

Âm Tứ Bình suy nghĩ một lát rồi đáp: “Được, tôi muốn giết Thôi Vọng Tiên, còn Thôi Quảng Hải này có giết hay không cũng không sao cả”.

Ngô Bình: “Ông nói Thôi Vọng Tiên đã cướp mất lệnh bài Thiên Quân. Đó là thứ gì vậy?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2405


Âm Tứ Bình cười khổ: “Đâu có dễ như vậy, mặc dù chúng tôi có lệnh bài Thiên Quân nhưng vẫn không thể tìm ra tiên phủ của ông ấy. Cho nên thực ra tấm lệnh bài đó cũng không có giá trị”.

Ngô Bình: “Thôi Vọng Tiên cướp tấm lệnh bài đó, lẽ nào ông ta biết vị trí của tiên phủ?”

Âm Tứ Bình: “Đây cũng là việc tôi rất muốn điều tra nhưng đến giờ vẫn chưa có manh mối”.

Ngô Bình vốn tưởng hôm nay anh sẽ giao đấu một trận ra trò nhưng không ngờ lại không hề phải động tay chân. Thậm chí anh còn chuẩn bị đi chữa bệnh cho con cháu nhà họ Âm.

Advertisement

Anh nói: “Chiều mai đưa con trai ông đến đây để tôi chữa bệnh”.

Âm Tứ Bình mừng rơn: “Đa tạ Ngô thần y!”

Âm Tứ Bình vừa rời khỏi, long vệ bên cạnh anh đột nhiên nói: “Long chủ, chuyện này có chút kỳ lạ”.

Advertisement

Ngô Bình: “Sao lại kỳ lạ?”

Long vệ: “Sát thủ nhà họ Âm trước đó còn muốn giết Long chủ, sau đó lại đột nhiên chuyển sang nhờ vả anh. Sự thay đổi này quá lớn. Tôi nghi ngờ người này sớm đã biết thân phận của Long chủ nên mới không dám động vào”.

Ngô Bình: “Còn gì nữa không?”

Long vệ đáp: “Món bảo vật có thể khiến nhà họ Thôi diệt cả nhà họ Âm để cướp bằng được, tôi nghĩ không đơn giản là tấm lệnh bài vô giá trị như ông ta nói. Thậm chí, những người này còn không dùng được nó vì không biết vị trí của động phủ”.

Một long vệ khác nói tiếp: “Hơn nữa nhà họ Thôi đều sắp bị giết sạch rồi, thế mà không bỏ chạy. Mấy đời đều bị giết gần hết rồi mà vẫn ở lại đây. Như vậy không hợp lý chút nào. Nếu là người bình thường thì đã chạy trốn từ lâu rồi, còn ở lại đây làm mồi cho nhà họ Âm sao?”

“Còn có lão tổ của dòng họ Thôi kia, năm xưa mạnh đến mức diệt được cả họ Âm mà nay lại ngồi yên nhìn nhà họ Âm vùng lên sao? Nếu tôi là ông ta thì sẽ giết luôn bố con Âm Tứ Bình từ lâu rồi, thế là xong chuyện”.

“Càng đáng nghi hơn là ông ta lại bế quan vào đúng lúc này. Người trong họ tộc sắp tuyệt diệt rồi, người bình thường đâu có tâm trạng mà bế quan nữa chứ?”

Ngô Bình nghe xong thì cười đáp: “Các cậu phân tích đều có lý, cho nên nhà họ Thôi và nhà họ Âm đều đang che giấu bí mật gì đó. Nhưng việc đó thì liên quan gì tới tôi? Tôi chữa bệnh cho vợ Thôi Quảng Hải, nhận được viên tiên ngọc này. Đợi chữa bệnh cho con trai Âm Tứ Bình xong thì cũng sẽ được lợi ích gì đó. Còn về ân oán thực sự giữa bọn họ và những bí mật họ đang che giấu thì tôi không quan tâm”.

Lời Ngô Bình nói khiến các long vệ sững lại. Giờ họ đã hiểu, Long chủ vốn đã biết những điều này, chỉ là anh không nói ra mà thôi.

Ngô Bình bình thản nói tiếp: “Hơn nữa, có lẽ cả Thôi Quảng Hải và Âm Tứ Bình đều biết câu chuyện của họ không che mắt được tôi. Có điều, việc đó không quan trọng, tôi cũng không có hứng thú đi tìm hiểu”.

Mấy long vệ thi nhau gật đầu, cảm thấy cách nghĩ của Ngô Bình rất khôn khéo.

Ngô Bình vươn người giãn gân cốt rồi nói: “Chúng ta về thôi”.

Ngô Bình quay về nhà họ Lý, ăn vài món điểm tâm rồi đi ra vườn luyện công.

Luyện được một lát, khoảng chín giờ tối anh nhận được cuộc gọi. Từ trong điện thoại vọng ra giọng nói vô cùng lo lắng của Hàn Thu: “Hiện tôi đã đến Vân Đông, vừa xuống máy bay. Tôi đã lấy được huyết dịch của Thái Cổ Thần Vương!”

Ngô Bình tim đập nhanh hơn: “Huyết dịch của Thái Cổ Thần Vương?”

Hàn Thu: “Ngô thần y, tôi cảm giác có người đang theo dõi mình. Tôi sợ lắm, tôi muốn gặp anh ngay!”

Ngô Bình: “Cô ở yên đó, chia sẻ vị trí đi, tôi tới ngay!”

Ngô Bình không kịp chuẩn bị, bay vút lên không trung. Chỉ mấy phút sau anh đã tới sân bay. Sau đó anh đạp vỡ một ô cửa sổ rồi lách mình vào bên trong.

Lúc này, Hàn Thu đang đi trên một đoạn đường. Cô ấy cứ đi vài bước lại quay lại nhìn. Cách đó mười mấy mét, hai người đàn ông ngoại quốc không nhanh không chậm đi theo cô ấy, đôi mắt bọn chúng sắc lẹm như dao.

Tim Hàn Thu muốn nhảy vọt lên họng. Cô ấy đã hành động hết sức bí mật mà vẫn bị bọn chúng phát hiện ra sao?

Đột nhiên, đằng trước vụt tới một bóng người, đó chính là Ngô Bình.

Ngô Bình kéo cô lại, hỏi: “Không sao chứ?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2406


Lần đầu tiên Hàn Thu được người ta kéo bay trên không trung, cảm giác vô cùng căng thẳng.

Ngô Bình bay được một đoạn thì đáp xuống một bãi biển rộng, xung quanh không một bóng người.

Hai cao thủ Âu Mỹ cũng đáp đất, người đàn ông trọc đầu cười lạnh lùng: “Bọn ta là thần, ngươi chạy không thoát đâu”.

Advertisement

Ngô Bình vươn hông, nói: “Vừa hay tôi muốn thỉnh giáo một chút xem rốt cuộc thần mạnh đến mức nào”.

Anh nói xong thì chỉ ngón tay, bùa truy hồn âm dương bay ra, biến thành một luồng sáng trắng đen, hướng về phía hai người kia.

Advertisement

Hai người đó đều là thần của nước Mễ, có căn cơ của thần nên đương nhiên thực lực rất mạnh. Họ cùng lúc hét lên một tiếng điên cuồng, một người phun ra một luồng sáng bạc giống như tia chớp, chặn đứng ánh sáng bùa.

Người kia cười lạnh lùng, bắt chéo hai tay trước ngực, sau đó hét lớn lên với âm thanh kinh thiên động địa. Ngô Bình dùng một lá chắn hình tròn chống lại âm thanh khủng khiếp đó, bảo vệ hai người họ ở phía sau.

“Đúng là có chút bản lĩnh”. Anh lấy ra một chiếc quạt xếp, sườn quạt được mài từ xương thú. Sau khi mở ra, bên trên chiếc quạt là hình một lá bùa vô dùng kì lạ, đấy là phần thưởng anh nhận được khi vượt qua cuộc thi khảo hạch thiên tài.

Sau đó anh nghiên cứu thì biết chiếc quạt này là một pháp khí, có thể quạt ra gió cấp độ bão.

Thế là, khi người kia hét lên lần nữa thì anh đã dùng pháp lực, quạt mạnh về phía đối phương. Bỗng nhiên, một luồng gió đen nổi lên, ập về phía hai người đó.

Hai người vừa phải phòng bị bùa truy hồn âm dương vừa phải chống đỡ cơn gió đen, vô cùng khó nhọc.

Lúc họ đang liều mạng chống trả, phía tây có một luồng sáng lao tới với tốc độ kinh hồn, vừa ở cách đó rất xa nhưng chớp mắt đã đến gần ngay trước mặt.

“Tên trộm to gan, hại con dân ta, xâm phạm quốc uy của ta, giết!”. Người đến sát phạt quyết đoán, đưa tay chém ra ngay một luồng kiếm quang.

Hai thần của nước Mễ kinh ngạc, không dám chống lại kiếm quang mà bay lên không trung, tức tốc bỏ chạy về xa.

Người trên không vẫn không chịu tha cho mà tiếp tục đuổi đánh, cả ba nhanh chóng biến mất trên không trung.

Ngô Bình ngây ra một lúc, ai mà hung hăng đến thế?

Anh thu bùa, đứng đợi tại chỗ. Sau gần ba phút, một luồng kiếm quang giáng xuống, là một người đàn ông trung niên, mặt mày sáng sủa, tuấn tú uy nghiêm, đôi mắt sáng như sao, trong tay cầm hai cái đầu đẫm máu.

Ngô Bình giật mình, vội vã hành lễ: “Tiền bối”. Người đàn ông trung niên “ừ” một tiếng, nói: “Cậu là ai? Không ngờ lúc nãy cậu lại có thể đánh đối phương thê thảm đến thế”.

Ngô Bình: “Vãn bối là thủ lĩnh của Thiên Long - Ngô Bình”.

Người đàn ông trung niên gật đầu: “Hèn gì, tôi từng nghe nói đến cậu, một nhân vật không tồi của thế hệ sau”.

Ngô Bình: “Xin hỏi tiền bối đây là?”

Người đàn ông trung niên: “Tôi tên Thẩm Tượng, vô tình đi ngang qua đây, nhìn thấy cao thủ nước Mễ nên tiện tay giải quyết bọn họ lun”.

Ngô Bình giật mình: “Tiền bối Thẩm, ông là con cháu của Thẩm Thiên Quân sao?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2407


Thẩm Tượng gật đầu, nói: “Không sai, tôi là người nhà họ Thẩm”.

Ngô Bình: “Tiền bối, nhà tôi cách đây không xa, nếu tiền bối có thời gian thì đến nhà tôi chơi, tôi mời tiền bối nếm thử rượu ngon”.

Thẩm Tượng nghe đến rượu ngon thì liền động lòng, nhưng ông ta lập tức phất tay: “Để hôm khác, tôi vẫn còn việc cần giải quyết”.

Advertisement

Ngô Bình mỉm cười, nói: “Tiền bối, tôi ở nhà họ Lý ở Vân Đông, mấy ngày này đều có ở nhà, chờ tiền bối xử lý xong việc thì mời tiền bối đến nhà chơi để vãn bối tiếp đãi cho trọn nghĩa.

Thẩm Tượng thấy anh thật lòng mời thì nói: “Được, nếu xong việc nhanh thì mai tôi sẽ đến tìm cậu”.

Advertisement

Ngô Bình vui mừng: “Cảm ơn tiền bối đã nể mặt, vãn bối sẽ chuẩn bị sẵn sàng chờ ông đến”.

Sau khi Thẩm Tượng đi, Hàn Thu mới định thần lại, cô ta hỏi: “Thần y Ngô, ông ta là ai mà anh lại kính trọng đến thế?”

Ngô Bình: “Một người thuộc gia tộc đứng đầu bốn gia tộc bất diệt lớn nhất. Phải rồi, vị tiền bối Thẩm Tượng này là bán bộ Thiên Tiên và còn là kiếm tiên. Thực lực của ông ấy dù cho đối đầu với Thiên Tiên cũng chưa chắc sẽ thua”.

Hàn Thu giật mình, bán bộ Thiên Tiên?

Ngô Bình nhìn cô ta: “Sao cô lại có máu của Thái Cổ Thần Vương?”

Hàn Thu cuối đầu: “Lần trước đắc tội với Thần y Ngô làm tôi rất áy náy, vừa hay dự án mà tôi nghiên cứu có thể tiếp cận với máu Thái Cổ Thần Vương nên tôi đã dùng nước và chất tạo màu làm giả, không ngờ vẫn bị phát hiện”.

Ngô Bình hỏi: “Ở đâu?”

Hàn Thu quay người, lấy từ trong người ra hai miếng đệm nhỏ màu trắng, sau khi xé ra thì ánh sáng màu đỏ vàng ở bên trong liền lộ ra.

Ngô Bình vội lấy bình ra đựng máu Thần Vương vào rồi vui mừng, nói: “Hàn Thu, thật cảm ơn cô, số máu này rất có ích với tôi”. Hàn Thu cười gượng: “Thần y Ngô, bây giờ bên nước Mễ đã biết tôi ăn cắp máu Thần Vương, nhất định sẽ không tha cho tôi”.

Ngô Bình suy nghĩ rồi hỏi: “Cô có nghiên cứu về sinh vật học đúng không?”

Hàn Thu gật đầu: “Đúng vậy, tôi làm việc ở sở nghiên cứu sinh vật và còn là người phụ trách của dự án nghiên cứu nữa”.

Ngô Bình: “Thế này đi, tôi cho cô một thân phận mới, sau này cô sẽ làm việc cho tôi”.

Anh sản xuất thuốc, nghiên cứu phương thuốc nên đang cần một trợ lý như thế.

Hàn Thu nghe vậy thì vui mừng: “Được, cảm ơn thần y Ngô”.

Ngô Bình: “Là tôi nên cảm ơn cô mới đúng, cùng tôi về nhà trước đã”.

Anh đưa Hàn Thu về đến nhà họ Lý thì thu xếp cho cô ta ăn uống trước, sau đó tặng cô ta mấy viên Sinh Mệnh Đan, cô ta uống xong thì về nghỉ ngơi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2408


Anh lấy ra hai loại thuốc và giới thiệu: “Bố, vị thần vương này có hai loại thần lực, một loại tương tự như sức mạnh của sấm sét, loại kia là khả năng cất giữ năng lượng vào trong máu, bố có thể chọn một cái”.

Lý Niệm Tổ suy nghĩ rồi nói: “Bố chọn sấm sét”.

Ngô Bình mỉm cười, nói: “Được”.

Advertisement

Anh bảo Lý Niệm Tổ ngồi vững rồi đột ngột bóp nát miếng thủy tinh, đẩy tia chớp màu vàng vào đầu Lý Niệm Tổ. Bỗng nhiên, một luồng sức mạnh thần kỳ hòa vào trong nguyên thần và cơ thể khiến ông ấy cảm thấy vô cùng đau đớn.

Lý Niệm Tổ là Linh Minh Thánh Thể, lại là cấp bậc địa tiên nên có thể chịu đựng được luồng sức mạnh này. Nếu như đổi lại là người khác thì sẽ bị nổ tung và chết ngay tại chỗ, đến cảm giác đau đớn cũng không kịp cảm nhận.

Advertisement

Nhưng dù là như thế thì ông ấy vẫn rất khó chịu, trên da dẻ xuất hiện rất nhiều vết rạn, tinh thần thì càng tệ hơn cứ như sắp nổ tung đến nơi.

Lý Niệm Tổ không chịu nổi, há miệng hét lớn khiến người nhà họ Lý ai cũng hoảng hồn, thi nhau chạy ra xem thử.

Ngô Bình vội đính chính là không có gì, bảo mọi người quay về nghỉ ngơi. Còn anh thì dùng y thuật giảm nhẹ cơn đau cho Lý Niệm Tổ.

May mà cảm giác đau đớn đó không kéo dài quá lâu, sau hơn một tiếng đồng hồ, Lý Niệm Tổ đã yên lặng, ông ấy vừa ngồi xếp bằng tu luyện vừa cảm nhận sự thay đổi thần kỳ bên trong cơ thể mình.

Lại mấy tiếng đồng hồ nữa trôi qua, Lý Niệm Tổ đã hấp thụ hoàn toàn sức mạnh của Thái Cổ Thần Vương, những tia chớp màu vàng xuất hiện trên khắp cơ thể. Ông ấy mở mắt, dường như có hai tia chớp đang lớn dần trong đôi mắt ấy, khí tức rất đáng sợ.

Ngô Bình hỏi: “Bố, cảm giác thế nào?”

Lý Niệm Tổ phất tay, một tia chớp màu vàng liền xuất hiện trên bầu trời cách đó mấy trăm mét, uy áp đáng sợ đến mức Ngô Bình cũng phải giật mình. Anh cảm thấy, nếu như mình bị tia chớp đấy đánh trúng thì chắc đến tám phần là sẽ bị thương nặng.

Ngô Bình cười nói: “Bố, con cũng thử xem năng lượng của Thái Cổ Thần Vương mạnh đến mức nào”. Anh nói xong thì uống cạn nước thuốc màu đỏ.

Bỗng nhiên, một luồng sức mạnh thần kỳ tràn vào cơ thể, anh cảm thấy máu mình đang xảy ra biến đổi thần kỳ.

Đến sáng sớm hôm sau, máu của Ngô Bình đã thay đổi hoàn toàn, bên trong chứa sức mạnh rất đáng sợ. Điều này đồng nghĩa với việc anh có thêm một hệ thống năng lượng, khiến thực lực của anh lại tăng thêm một bậc.

Không chỉ có máu, võ hồn của anh cũng được lợi rất lớn, trở nên mạnh hơn rất nhiều. Thần bàn có được sức mạnh Thái Cổ Thần Vương nuôi dưỡng liền sản sinh ra một phép thần thông võ đạo mới là thuật Bạo Huyết.

Thuật Bạo Huyết này vô cùng hung tàn bá đạo, một khi thi triển thì máu của đối phương sẽ lập tức bốc hơi, sau đó làm huyết quản nổ tung, cơ thể sẽ nổ tan tành.

Hơn nữa, thuật Bạo Huyết này cũng rất kỳ dị, không thể nào phòng bị được, với thực lực hiện tại của Ngô Bình, dù là Tiên Quân cũng không thể đánh lại, một khi trúng phải phép này thì không chết cũng sẽ bị thương nặng.

Ngô Bình và Lý Niệm Tổ hấp thụ năng lượng của Cổ Thần Vương không lâu thì quản gia đến báo có một người họ Thẩm đến thăm.

Ngô Bình vội ra mời, quả nhiên là Thẩm Tượng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2409


Ngô Bình mời Thẩm Tượng vào nhà thì đem rượu mình ủ ra cùng uống với ông ta.

Sau khi uống vài ly thì Ngô Bình và Thẩm Tượng càng thân thiết hơn.

Anh nói: “Cách đây không lâu, tôi thấy có người cầm pháp chỉ Thiên Quân”.

Advertisement

Thẩm Tượng nói: “Là pháp chỉ tổ truyền nhà ta sao?”

Ngô Bình gật đầu: “Đúng vậy, Thẩm Thiên Quân đến tiên giới nhiều năm mà vẫn uy phong như vậy, thật sự khiến người ta phải ngưỡng mộ”.

Advertisement

Thẩm Tượng thở dài: “Nhà họ Thẩm ta cũng được thơm lây từ lão tổ, nếu không cũng không có được hôm nay”.

Ngô Bình: “Tiền bối, chắc nhà họ Thẩm và Thẩm Thiên Quân vẫn còn giữ liên lạc nhỉ?”

Thẩm Tượng: “Nếu nói đến liên lạc thì đương nhiên là có, nhưng không nhiều. Dù gì thì ở tiên giới Thiên Quân cũng có gia đình, dần dần cũng xa cách với bên dưới. Đương nhiên, nếu như con cháu nhà họ Thẩm có thể thành tài thì Thiên Quân cũng sẽ quan tâm giúp đỡ”.

Ngô Bình: “Tiền bối đã là bán bộ Thiên Tiên rồi, thiết nghĩ còn cách Tiên Thiên cũng không xa”.

Thẩm Tượng: “Tiên tổ từng nói chuyện với ta, nói rằng đợi ta trở thành thiên tiên thì sẽ tìm cho ta một chức vị ở tiên giới”.

Ngô Bình giật mình: “Chức vị ở tiên giới sao? Tương đương với viên chức ở dưới này à?”

Thẩm Tượng cười nói: “Anh bạn, cậu có biết bản chất của tiên giới là gì không?”

Ngô Bình lắc đầu: “Không rõ lắm”.

Thẩm Tượng nói: “Sau khi trở thành Thiên Tiên thì sẽ có thể mở ra thế giới tâm linh, các cao thủ của Thiên Tiên có thể khai thông thế giới tâm linh rộng lớn, các thế giới này của các Thiên Tiên hợp lại với nhau mới tạo nên tiên giới hiện nay”.

Ngô Bình lần đầu tiên nghe cách giải thích này, không ngờ tiên giới lại do một nhóm cao thủ Thiên Tiên tạo ra.

Thẩm Tượng thấy anh ngạc nhiên thì cười nói: “Vậy nên tiên giới chia thành rất nhiều khu vực, ở khu vực của Thiên Tiên nào thì Thiên Tiên đó có quyền, giống như những địa chủ”.

Ngô Bình suy nghĩ, nói: “Tiền bối, nếu có một số Thiên Tiên mở ra thế giới riêng thì sao?”

Thẩm Tượng: “Chuyện đó không phải chưa từng xảy ra, bên ngoài tiên giới còn có rất nhiều nơi tương tự như tiên giới, thường được gọi là thiên cảnh, Thiên Tiên thống trị ở đó gọi là Thiên chủ”.

Thẩm Tượng nói chuyện phiếm một lúc thì ngà ngà say, mỉm cười, hỏi: “Anh bạn, cậu có biết tôi đã đi xử lý chuyện gì không?”

Ngô Bình vội hỏi: “Mời tiền bối nói”.

Thẩm Tượng: “Một cao thủ của tiên giới bị mấy thiên chủ lớn bắt tay đánh trọng thương. Người đó lẻn vào hạ giới ẩn nấp, lúc nãy ta đi tìm tung tích của người đó”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2410


Thẩm Tượng cười nói: “Cậu hiểu như vậy cũng không sai, tiên giới nối liền với những tiên cảnh này, họ đều hi vọng trở thành thiên tiên mới, có thể liên kết thế giới tâm linh và thế giới của họ lại làm một, từ đó mở rộng địa bàn. Sức ảnh hưởng của người đó rất lớn, sau khi anh ta mở ra thế giới lớn thì đã cướp đi rất nhiều thiên tiên từ các thiên cảnh lớn, nên hai bên mới xảy ra xung đột”.

Ngô Bình hỏi: “Tiền bối, nếu sau này tôi trở thành thiên tiên, vậy thì nhất định phải gia nhập tiên giới hoặc thiên cảnh do các thiên tiên này lập ra sao?”

Advertisement

Thẩm Tượng: “Đương nhiên là không, cậu có thể lựa chọn lập nên thế giới tâm linh của riêng mình, không bị người khác làm phiền, cũng có thể gia nhập vào các thế lực của tiên giới. Có điều phần lớn các thiên tiên lựa chọn cách thứ hai vì gia nhập tiên giới đồng nghĩa với việc có được sự bảo hộ, rủi ro sẽ rất thấp. Nếu tự lập ra thế giới tâm linh của mình, tự cai quản thì có thể sẽ bị những thiên tiên khác nuốt chửng, luyện hóa”.

Ngô Bình giật mình: “Bị nuốt chửng sao?”

Advertisement

Thẩm Tượng gật đầu: “Đúng thế, có một số người không gia nhập vào tiên giới cũng không gia nhập các thế lực của Thiên Tiên các mà tự có thế giới tâm linh riêng của mình, vì muốn mở rộng thế giới của mình, họ sẽ nuốt chửng thế giới của những Thiên Tiên khác”.

Ông ta dừng lại một chút rồi nói tiếp: “Cũng có vài Thiên Tiên gia nhập thẳng tiên giới cổ, ở đó cũng có số lượng Thiên Tiên tương đương nhưng tiên giới cổ rất nguy hiểm, và cũng phải đề phòng bị thiên tiên khác nuốt chửng. Hơn nữa, tiên giới cổ có rất nhiều khu cấm chết người, một khi ai vào trong thì chỉ có giá chết”.

Ngô Bình : “Thần thổ thông thiên, Âm Dương giáo, tiên vực vĩnh hằng, các thế lực này đều nằm ở tiên giới sao?”

Thẩm Tượng: “Những thế lực lớn này đều nằm trong tiên giới cổ. Vì tiên giới cổ có rất nhiều hậu nhân của Cổ Tiên, trong đó có rất nhiều thiên tài”.

Anh nói: “Tiên giới cổ là một phần của Hồng Hoang, Hồng Hoang là một thế giới vô cùng rộng lớn, có rất nhiều người và bộ lạc dã man sinh sống”.

Ngô Bình ngây ra: “Hồng Hoang?”

Thẩm Tượng gật đầu: “Tiên giới và tiên giới cổ đều nằm trên đất của Hồng Hoang. Nghe nói đại lục Hồng Hoang là mảnh đất được hình thành từ thời hỗn độn sơ khai, bên trong có rất nhiều báu vật cũng như dã thú, yêu ma. Đương nhiên, cùng có một số vương triều vĩ đại và bộ lạc hùng mạnh tồn tại”.

Một bức tranh hùng vĩ liền xuất hiện trong đầu Ngô Bình, anh than: “Xem ra thế giới này phức tạp hơn tưởng tượng của tôi nhiều”.

Thẩm Tượng nói: “Ta có thể nhìn ra cậu đã là Thần Quân rồi. Tư chất của cậu rất xuất sắc, sau này nếu vào Hồng Hoang thì sẽ thích nghi với môi trường ở đó nhanh hơn người khác rất nhiều”.

Ngô Bình: “Xin tiền bối chỉ bảo thêm?”

Thẩm Tượng: “Tu tiên bắt nguồn từ đại lục Hồng Hoang, tổ tiên của tất cả chúng ta thuở đầu đều sinh ở đó. Ở đại lục Hồng Hoang, có rất nhiều dị tộc mạnh, hung thú, yêu ma hùng mãnh, chỉ có khí lực mạnh mẽ của loài người mới có thể chống lại được. Tiên thuở đầu thể chất đều rất mạnh, từ nhỏ đã có thể chém giết với hung thú rồi”.

Ngô Bình khẽ suy nghĩ trong lòng, lại nghĩ đến Nhân Tiên Cực Cảnh, với cả Địa Tiên Đoạt Thiên Cảnh, bèn hỏi: “Tiền bối, các tiền bối ở thời kỳ Nhân Tiên, có phải đều đạt đến Cực Cảnh không?”

Thẩm Tượng gật đầu: “Tiên lúc đầu, thể chất e rằng còn mạnh hơn cả Cực Cảnh nữa. Còn về rốt cuộc cảnh giới kia là gì, thì ta cũng không rõ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2411


Thẩm Tượng gật đầu: “Đúng vậy. Người này rất mạnh, anh ta trở thành Thiên Tiên không quá một trăm năm, mà đã trấn áp mấy vị đại Thiên chủ. Các Thiên chủ liên hợp giết anh ta, chỉ sợ cũng là muốn lấy truyền thừa kia”.

Ngô Bình âm thầm ghi nhớ, hỏi: “Vị cao thủ này tại sao lại trốn đến nhân gian? Không phải nhân gian không thể chịu đựng được Thiên Tiên sao?”

Thẩm Tượng: “Anh ta bị đánh trọng thương, thân xác hủy diệt, linh đài sụp đổ, chỉ có một ít nguyên linh trốn thoát được. Ha ha, chỉ sợ rất khó mà trở lại được”.

Advertisement

Hai người đang uống rượu, Thẩm Tượng bỗng nhíu mày, nói: “Có tin tức rồi, bọn họ đã phát hiện hành tung của anh ta, tiểu hữu, chúng ta có duyên gặp lại”.

Nói xong, Thẩm Tượng lập tức biến mất, át hẳn là đi truy sát vị cao thủ Tiên Giới kia.

Advertisement

Anh tự mình uống rượu, trong lòng không được bình tĩnh, không ngờ Thượng Giới còn tồn tại đại lục Hồng Hoang, Tiên Giới được sinh ra ở đó.

Bỗng nhiên, Đông Hoàng đi qua với vẻ mặt nghiêm túc, ngồi trước mặt Ngô Bình như một người bình thường vậy.

Ngô Bình khẽ cười: “Đông Hoàng, mày cũng muốn uống mấy ly sao?”. Nói rồi, anh rót một ly rượu cho Đông Hoàng.

Đông Hoàng nhìn ly rượu, lắc đầu, vậy mà lại tiếng: “Nhiều năm trước, tôi đã bí mật bày bố, không ngờ lại có ngày có tác dụng”.

Ngô Bình lập tức đứng dậy, nhìn Đông Hoàng chằm chằm, lạnh lùng hỏi: “Ngươi là ai?”

Đông Hoàng lạnh nhạt nói: “Vừa nãy chẳng phải các người vẫn nói về bổn Thiên chủ sao?”

Ngô Bình nheo mắt: “Ngươi chính là cao thủ bị mấy vị đại Thiên chủ kia đánh trọng thương?”

Đông Hoàng: “Chỗ cậu có vật gì cho tôi nương thân không? Lưỡi chó không tiện chút nào, nói chuyện cũng không rõ”.

Ngô Bình ngẫm nghĩ, bèn đưa Đông Hoàng đến kho hàng, nơi này có một tảng đá hình người, bên trong mang hơi thở sinh mệnh. Lúc trước, khi thực lực anh còn yếu thì không dám mở nó ra, bây giờ thì hoàn toàn không phải lo lắng.

Anh vỗ tay, tảng đá hình người nứt ra, phát hiện bên trong có một cô gái nằm cuộn tròn, cô gái này chừng mười lăm mười sáu tuổi, dung mạo tuyệt sắc, da dẻ trắng như tuyết, mái tóc màu tím.

Nhìn ra được, thần hồn cô gái này đã bị tiêu diệt, nhưng thân thể vẫn còn duy trì sức sống. Thân thể Đông Hoàng bỗng run rẩy, một linh hồn bay vào thân thể cô gái.

Giây sau, cô ta đứng dậy, cúi đầu nhìn da dẻ, mở miệng nói: “Vậy mà lại là “Thái Âm linh thể” thời kỳ thượng cổ! Không tệ, nhặt được bảo vật rồi!”

Cô ta vung tay, một bộ quần áo đã mặc lên người, sau đó đôi mắt đẹp nhìn Ngô Bình chằm chằm.

Đông Hoàng nhìn thấy cô ta, hai mắt rưng răng, chạy đến cọ cọ dưới chân cô ta.

Cô gái khẽ cười, xa đầu chú chó: “Tiểu Hoàng, mấy năm nay để mày ở hạ giới một mình, phải chịu khổ rồi”.

Đông Hoàng lắc đầu, sau đó chạy về phía Ngô Bình khẽ gật đầu.

Ngô Bình không ngờ, bên trong tảng đá lại có thân thể một cô gái, chỉ là, bản tôn này là nam hay là nữ đây?
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2412


Ngô Bình: “Chẳng trách trên người Đông Hoàng có nhiều thứ có thể trao đổi như vậy”.

Cô gái: “Tôi nghe Đông Hoàng nói, cậu ở nhân gian rất có thực lực, phiền ngươi giúp ta sắp xếp một thân phận”.

Ngô Bình im lặng một lúc rồi nói: “Tôi với Đông Hoàng là bạn bè tốt, cô là chủ nhân của nó, tôi có thể giúp”.

Advertisement

Cô gái khẽ cười: “Cảm ơn”.

Ngô Bình: “Có thể hỏi một câu không, lúc trước cô là nam hay nữ?”

Advertisement

Cô gái: “Quan trọng sao?”

Ngô Bình: “Quan trọng”.

Cô gái im lặng mấy giây rồi nói: “Lúc trước, tên tôi là Thanh Tuyết. Nhà tôi không ở đây, mà ở đại lục Hồng Hoang”.

Ngô Bình chớp mắt: “Thanh Tuyết, là nam hay là nữ?”

Đông Hoàng chớp mắt nhìn Ngô Bình, cào cào vuốt trên mặt đất vài cái. Ngô Bình rất thân với chú chó này, biết một vài động tác của nó, lập tức hiểu được Thanh Tuyết là nữ.

Anh nói: “Thì ra là tiền bối Thanh Tuyết”.

Thanh Tuyết: “Cái tên Thanh Tuyết này là tôi dùng lúc nhỏ, người biết được không nhiều. Sau này tôi sẽ dùng nó làm tên vậy. Phiền cậu làm giúp cho tôi một thân phận mới, hiện tại tôi rất yếu, cần có thời gian khôi phục”.

Ngô Bình: “Được, tiền bối tạm thời có thể ở nhà tôi. Sau này gặp người ngoài thì cứ nói là em gái tôi. Tôi sẽ đưa tên cô vào hộ khẩu nhà cô tôi, nói cô là con gái lớn do cô tôi sinh, từ nhỏ đã được nuôi ở nhà ông nội, tên là Trịnh Thanh Tuyết”.

Thanh Tuyết: “Được”.

Ngô Bình lấy ra một bình Sinh Mệnh Đan, nói: “Hy vọng nó sẽ giúp ích cho cô”.

Thanh Tuyết nhìn đan dược, cười nói: “Tuy không giúp được nhiều cho tôi, nhưng vẫn cảm ơn cậu. Tôi muốn nghỉ ngơi chút, làm phiền sắp xếp giúp tôi một khu nghỉ ngơi riêng”.

Ngô Bình dẫn Thanh Tuyết đến một viện nhỏ yên tĩnh, để cô ấy và Đông Hoàng ở bên trong.

Sau đó anh đến thăm Lý Niệm Tổ, ông ấy đã hấp thụ hoàn toàn sức mạnh của Cổ Thần Vương, hơi thở trở nên rất khủng khiếp. Ngô Bình để ông ấy tiếp tục tiến lên Địa Tiên tam cảnh và tử cảnh.

Buổi trưa, Hàn Thu đi ra cùng người nhà họ Lý dùng bữa, Ngô Bình giới thiệu đơn giản, nói: “Hàn Thu, cô là chuyên gia về khoa học sinh mạng, tôi sẽ đầu tư một khoản tiền, thành lập một đơn vị nghiên cứu tư nhân, sau này đơn vị sẽ do cô chịu trách nhiệm”.

Ánh mắt Hàn Thu sáng rực: “Thần y Ngô, tôi có thể sao?”

Ngô Bình cười nói: “Đương nhiên là cô làm được. Trong tay tôi có một vài số liệu quý giá, nhất định có thể giúp cô có được đột phá trong nghiên cứu nhanh chóng”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2413


Quả nhiên Âm Tiểu Phong xảy ra vấn đề, anh ta tu luyện Tam Âm Kinh khiến kinh mạch đứt đoạn, hơn nữa tinh thần còn hỗn loạn, biểu cảm không ngừng thay đổi, khi thì đau buồn, khi thì hưng phấn, khi thì lại vô cảm.

Ngô Bình kiểm tra một lát, rồi nói: “Có thể chữa được, ông đi ra trước đi”.

Advertisement

Âm Tứ Bình vội vàng chạy ra khỏi phòng, đợi ở bên cạnh. Lúc này, bên cạnh ông ta còn có một người trung niên, người này kín đáo nói: “Anh Tư, cậu ta thật sự có thể chữa được cho Tiểu Phong sao?”

Âm Tứ Bình: “Chấn Sơn Chưởng kinh khủng đến thế nào, cậu và tôi đều biết rõ. Cậu ta có thể chữa được Chấn Sơn Chưởng, đương nhiên cũng có thể chữa trị cho Tiểu Phong được. Hơn nữa, cậu ta cũng đã nói có thể chữa trị được rồi, tôi tin cậu ta”.

Người trung niên: “Anh Tư, vậy cậu ta tin nói trước đó sao?”

Advertisement

Âm Tứ Bình lạnh nhạt nói: “Tin hay không tin, có gì khác biệt sao? Người ta là thần y, chữa trị lấy tiền, chuyện của hai nhà chúng ta, cậu ta sẽ không quan tâm”.

Người trung niên gật đầu: “Vẫn là anh Tư suy nghĩ chu toàn. Nếu cậu ta chữa trị được cho Tiểu Phong, chúng ta nhất định sẽ cảm tạ bằng lễ trọng”.

Âm Tứ Bình: “Kết bạn với ai, cũng không bằng kết bạn với thần y. Y thuật Ngô thần y này rất giỏi, lúc trước tôi từng nghe nói đến danh tiếng của cậu ta. Đúng lúc, nhân cơ hội, nhà họ Âm ta cũng kéo qua hệ với cậu ta”.

Người trung nên: “Anh Tư, anh cho cậu ta Thiên Quân Lệnh chỉ là vì cảm ơn?”

Âm Tứ Bình: “Thiên Quân Lệnh trong tay chúng ta không có giá trị gì, chi bằng đưa cho cậu ta. Nói không chừng có thể mượn tay cậu ta, tìm được động phủ của Thiên Quân!”

Người trung niên gật đầu: “Cũng đúng. Thiên Quân Lệnh truyền thừa ở thế gian nhiều năm như vậy, qua tay vô số người, nhưng không ai tìm được động phủ Thiên Quân cả”.

Hai người kiên nhẫn đợi chờ, đợi đến khi trời tối, Ngô Bình đã đi ra, sau lưng anh còn có một người đàn ông sắc mặt bình thường, chính là Âm Tiểu Phong.

Nhìn thấy Tiểu Phong, Âm Tứ Bình hô lên: “Con trai?”

Âm Tiểu Phong gật đầu, nói: “Bố, con không sao. Thần y Ngô không chỉ chữa trị cho con, mà con giúp con khôi phục tu vi nữa”.

Âm Tứ Bình vui mừng, vội quỳ xuống đất vái, nói: “Âm Tứ Bình, cảm tạ thần y Ngô!”

Ngô Bình bình tĩnh nói: “Không cần đa lễ, đây là chuyện tôi nên làm. Đúng rồi, tôi đã kê đơn thuốc, để cậu ta về nhà uống thuốc đúng giờ”.

“Vâng vâng”. Âm Tứ Bình vội nói.

Ngô bình: “Được rồi, mọi người quay về đi. Sau này có chuyện gì thì cứ gọi điện thoại”. Nói rồi, anh đưa một tấm danh thiếp cho Âm Tứ Bình.

Âm Tứ Bình vui mừng, ông ta biết có được tấm danh thiếp này, đồng nghĩa có thêm vô vàn cái mạng rồi, vội dùng hai tay nhận lấy.

Sau khi cha con Âm Tứ Bình rời đi, Ngô Bình lại đến bệnh viện một chuyến. Ban ngày không đến bệnh viện, chỉ có thể đến vào buổi tối giảng bài cho bọn họ.

Tối nay, anh đi khoa nội tiêu hóa, nằm viện tại khoa nội tiêu hóa đa phần đều là bệnh nhân bị ung thư giai đoạn cuối. Như ung thư gan, ung thư dạ dày, ruột… Đều vào khoa nội tiêu hóa.

Ngô Bình biết rõ, dạy quá nhiều thì bọn họ cũng không học được hết, vì vậy bắt đầu từ một loại bệnh trước, rồi phân tích phù hợp.

Tối nay, anh chọn một người bệnh ung thư gan. Đây là một người đàn ông sáu mươi lăm tuổi, bởi vì bình thường uống quá nhiều rượu, dẫn đến gan xơ cứng, trướng nước, nửa tháng trước kiểm tra ra ung thư gan, hơn nữa đã xuất hiện tuyến bạch huyết di căn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2414


Biết đơn giản về bệnh tình của ông lão, Ngô Bình mở cửa phòng bệnh, ông lão đang nằm nghiêng, con trai thì ngồi bên cạnh.

Thấy bác sĩ đến, con trai ông lão đứng dậy, khẽ gật đầu: “Bác sĩ”.

Bác sĩ phụ trách bệnh nhân giới thiệu nói: “Đây là bác sĩ Ngô”.

Advertisement

Con trai ông lão thấy rõ vẻ ngoài Ngô Bình, lập tức vui mừng, đột nhiên cậu ta quỳ xuống đất, nước mắt rơi như mưa: “Tôi biết anh, anh là thần y Ngô! Thần y Ngô, tôi cầu xin anh cứu bố tôi với. Bố tôi đã khổ cả đời vì chúng tôi rồi, tôi rất muốn ông ấy sống thêm vài năm nữa”.

Đàn ông con trai không dễ khóc, nhưng đàn ông bật khóc thì rất dễ khiến người ta động lòng. Ngô Bình dìu cậu ta dậy, vỗ vai cậu ta, nói: “Anh yên tâm, lương y như từ mẫu, chúng tôi nhất định sẽ chữa trị”.

Advertisement

Con trai ông lão vui mừng, vội dìu ông lão, nói: “Bố, bố được cứu rồi, vị này là thần y Ngô, anh ấy đã chữa trị cho rất nhiều bệnh nhân ung thư”.

Ông lão lại không hề vui mừng, ông ấy hỏi: “Bác sĩ, nhà tôi không còn bao nhiêu tiền, chái tôi vẫn còn nhỏ nữa, nếu phải tốn quá nhiều tiền thì tôi không trị nữa”.

Con trai ông lão vội nói: “Bố! Bố nói gì vậy! Không phải còn có bảo hiểm y tế hay sao, nhà chúng ta nhiều lắm chỉ chịu một phần thuốc thôi, tốn không bao nhiêu cả”.

Ông lão nóng nảy: “Sao lại tốn không bao nhiêu? Mới có nửa tháng, mà đã tốn hết năm trăm nghìn rồi, không chữa được thì bố không trị nữa, bố muốn về nhà!”

Ông ấy giãy dụa muốn đứng dậy, Ngô Bình vội nói: “Ông à, phương pháp trị liệu mới của chúng tôi không tốn nhiều tiền, một ngày nhiều lắm là một nghìn tệ. Hoàn lại chín mươi phần trăm, bản thân ông chỉ bỏ ra một trăm tệ, không nhiều chứ”.

Ông lão lập tức bình tĩnh lại: “Một ngày một nghìn tệ?”

Ngô Bình: “Một nghìn là mức tối đa rồi, chỉ ít hơn thôi”.

Ông lão có chút khát vọng muốn sống, ông ấy run giọng hỏi: “Vậy… Bệnh của tôi có trị được không?”

Ngô Bình gật đầu: “Trị được. Nhưng ông nhất định phải dốc sức phối hợp trị bệnh với chúng tôi. Có được không?”

Ông lão gật đầu: “Được được được, tôi còn muốn sống thêm mấy năm nữa để ôm cháu nữa”.

Ngô Bình cười nói: “Vậy mới đúng chứ. Ông nhìn xem con trai ông hiếu thuận bao nhiêu, trong nhà còn có cháu trai đáng yêu, ông phải sống thêm vài năm nữa, để hưởng thụ an nhàn chứ”.

Sau đó anh nói với mấy bác sĩ sau lưng: “Trước khi trị bệnh, tôi muốn nói một chút bệnh ung thư là gì. Sở dĩ xảy ra bệnh trạng ung thư này, là vì hệ miễn dịch của người bệnh có vấn đề. Cơ thể người bình thường cũng thường nảy sinh tế bào ung thư. Nhưng hệ miễn dịch có thể mau chóng bọc lấy tế bào ung thư, sau đó xóa bỏ chúng, vù vậy người bình thường sẽ không bị ung thư. Mà ông lão quanh năm uống nhiều rượu, tế bào gan hoại tử theo từng ngày, rồi nó tái sinh xong lại hoại tử, sau đó tái sinh tiếp. Về lâu về dài, cơ chế miễn dịch mất hiệu lực, vì vậy không tránh được ung thư”.

Một bác sĩ phó chủ nhiệm hỏi: “Bác sĩ Ngô, những thứ này chúng tôi đều biết rõ. Theo anh thấy, bệnh tình thế này thì trị thế nào?”

Ngô Bình: “Kích hoạt lại hệ thống miễn dịch của người bệnh, để thân thể tự động g**t ch*t tế bào ung thư”.

Nói xong, anh viết đơn thuốc rồi đưa cho bác sĩ phụ trách, nói: “Phương thuốc này, uống ba ngày trước. Sau ba ngày mọi người lại kiểm tra lại số lượng tế bào ung thư, nếu giảm xuống thì lại uống tiếp bảy ngày. Sau bảy ngày tiếp tục kiểm tra, nếu tế bào ung thư đã biến mất, vậy tiếp tục uống nửa tháng. Trong thời gian này, mỗi ngày người bệnh cứ ăn uống bình thường, các món ăn phải cố gắng làm đa dạng, ăn nhiều thịt bò dê cá, ăn nhiều trứng, sữa. Còn nữa, rượu không được uống”.

Bác sĩ và ông lão liên tục gật đầu, nhận lấy phương thuốc.

Một buổi tối, Ngô Bình thăm khám cho ba mươi bệnh nhân, mỗi một bệnh nhân kê một đơn thuốc. Trước khi đi, anh nói với các bác sĩ: “Phương thuốc tôi kê, đều có tác dụng kích hoạt hệ miễn dịch trong cơ thể. Mọi người nhớ rõ đơn thuốc này, sau này gặp phải bệnh tương tự, thì cứ dùng đơn thuốc phù hợp xem thử. Nếu có hiệu quả thì tiếp tục chữa trị, không hiệu quả thì đổi”.

Một bác sĩ nói: “Bác sĩ Ngô, nếu những phương thuốc này có hiệu quả, vậy có thể chiết xuất thành phần hiệu quả bên trong, sau đó điều chế thành thuốc không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2415


Thanh Tuyết: “Thân phận của tôi, cậu đã sắp xếp rồi sao?”

Ngô Bình: “Đã ổn thỏa rồi”.

Thanh Tuyết: “Cảm ơn cậu đã chịu giúp tôi, để báo đáp, tôi tặng cậu vật này”.

Advertisement

Ngô Bình nhận lấy một cái hộp, sau khi mở ra, bên trong có một miếng ngọc, cậu hỏi: “Đây là thứ gì?”

“Bên trong có ghi chép phương pháp tu luyện tám cảnh giới Nhân Tiên và năm cảnh giới Địa Tiên hoàn chỉnh”.

Advertisement

Ngô Bình mở to mắt: “Nhân Tiên có tám cảnh giới? Địa Tiên có năm kỳ tu hành?”

Thanh Tuyết: “Tu vi của cậu có lẽ là Nhân Tiên tầng sáu, phía sau còn có tầng bảy và tầng tám, tôi miễn cưỡng thì đạt đến thất cảnh, có thể đến đết bát cảnh hay không, thì phải xem vận may của cậu rồi. Địa Tiên có năm cảnh giới, cậu chỉ biết bốn cảnh giới trước, cảnh giới thứ năm gọi là Thiên Mệnh Cảnh, có ba cảnh giới nhỏ. Năm đó, tôi chỉ đột phá đến một cảnh giới nhỏ của Thiên Mệnh Cảnh thôi. Hy vọng cậu có thể bù đắp được tiếc nuối của tôi”.

Ngô Bình nói: “Cảm ơn”.

Thanh Tuyết nói: “Không cần khách sáo, giúp đỡ lẫn nhau thôi”.

“Đúng rồi, bên trong này, còn ghi chép kỷ lục cao nhất của từng cảnh giới trong lịch sử. Hơn nữa, phàm là người từng nhìn thấy bảo vật này, thì tu vi đều sẽ được ghi lại, trên đó, cũng được xếp hạng. Năm đó, tôi đã tiến vào một trăm người đứng đầu, hy vọng cậu có thể vượt qua tôi”.

Mắt Ngô Bình sáng rực: “Còn có bảng xếp hạng sao?”

Thanh Tuyết: “Đây là pháp bảo, không cần thấy kỳ lạ. Đúng rồi, có chuyện này tôi phải nói với cậu, An Ogura và Yozakura Tama, tư chất đều không tệ, tôi chuẩn bị nhận bọn họ làm đồ đệ, cậu không để ý chứ?”

Ngô Bình không sao cả, nói: “Có cô dạy cũng tốt, tôi đỡ phải lo lắng”.

Thời gian này, anh cũng không quan tâm được chuyện tu hành của hai cô ấy, hiện tại có Thanh Tuyết trông coi, cũng không phải là lựa chọn tệ.

Chia tay Thanh Tuyết, anh nói với người ta một tiếng, đi đến Địa Tiên Giới gặp Hồng Lăng và sư phụ.

Quay về Thiếu Long Phong trước, thì thấy một thuồng luồng trắng bay đến, thân thiết vây quanh cậu.

Anh tập trung nhìn nó, đây chẳng phải là bạch xà kia sao? Nó lại biến thành thuồng luồng rồi sao?

Anh vỗ đầu thuồng luồng, nói: “Không tệ không tệ, quay về đưa mày rời khỏi chỗ này, tìm bạn cho mày”.

Thuồng luồng trắng rất vui, nó há miệng lớn, năm con thuồng luồng nhỏ từ trong miệng chui ra, đều là màu trắng bạc. Thì ra sau khi biến thành thuồng luồng, nó đã sinh ra năm quả trứng thuồng luồng, không bao lâu, đã phá vỏ thành năm con thuồng luồng.

Mấy con thuồng luồng đều to chừng ngón tay cái, bọn nó rất thân thiết với Ngô Bình, bò sát trên người. Ngô Bình khẽ cười, lấy ra Sinh Mệnh Đan đút cho những con thuồng luồng nhỏ này.

Mấy đứa nhóc này rất thích ăn, cắn từng ngụm nuốt luôn.

Ngô Bình đang trêu đùa với thuồng luồng, Trần Hạc Niên vội vã đến: “Sư thúc!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2416


Ngô Bình: “Cậu ta muốn cưới Kinh Hồng tiên tử? Sư phụ đồng ý rồi sao?”

Trần Hạc Niên: “Đương nhiên tổ phụ không đồng ý, nhưng Vũ Văn Thiên không chịu nói lý, nói không chịu đồng ý thì hắn ta khiêu chiến với tổ phụ!”

Ngô Bình thì lại rất trấn tĩnh, hỏi: “Kinh Hồng sư muội thì sao?”

Advertisement

Vẻ mặt Trần Hạc Niên khó coi: “Kinh Hồng sư muội, cô ấy… Đồng ý rồi”.

Ngô Bình nhíu mày, Kinh Hồng tiên tử này là nữ đệ tử xinh đẹp nhất Vô Tương Phong, một trong tứ mỹ Thục Sơn, nếu cô ấy gả qua Thanh Vân Phong, nhất định sẽ trở thành nỗi sỉ nhục của Vô Tương Phong!

Advertisement

Cậu nói: “Tôi đi gặp sư phụ”.

Trong điện lớn của Vô Tương Phong, sắc mặt Trần Đạo Huyền tái mét, các trưởng lão còn lại cũng đều thở dài.

Ngô Bình nhìn mọi người: “Sư phụ, nam cưới nữ gả, chúng ta không thể ngăn cản”.

Trần Đạo Huyền thấy đệ tử quay về, vẻ vui vẻ đầy nét cười hiếm thấy: “Đồ nhi, con về lúc nào vậy?”

Ngô Bình: “Đệ tử vừa đến”.

Trần Đạo Huyền: “Hạc Niên có lẽ đã nói với con rồi, Vũ Văn Thiên không xem ta ra gì. Hôm trước lại dám cho người đến đưa sính lễ, muốn cưới Kinh Hồng”.

Ngô Bình lạnh nhạt nói: “Kinh Hồng bây giờ đang ở đâu?”

Trần Hạc Niên: “Sau khi cô ấy đồng ý với Vũ Văn Thiên thì không dám ở lại Vô Tương Phong, đã trốn ở Thanh Vân Phong rồi”.

Trần Đạo Huyền: “Đồ nhi, qua mấy ngày nữa, vi sư sẽ đến thách đấu một trận với Vũ Văn Thiên. Nếu ta tử trận, vị trí Phong chủ này sẽ là của con. Ta muốn con bảo vệ Vô Tương Phong!”

Xem ra, Trần Đạo Huyền rất tức giận, đã có suy nghĩ phải liều mạng với Vũ Văn Thiên rồi.

Ngô Bình nói: “Sư phụ, nếu có chuyện đệ tử sẽ dốc hết lòng. Loại chuyện cỏn con như đối phó với Vũ Văn Thiên này, cứ giao cho đệ tử”.

Trần Đạo Huyền sững người: “Con?”

Ngô Bình: “Sư phụ, Kinh Hồng muốn gả cho người ta, Vô Tương Phong không ngăn cản. Nhưng quy tắc của Thục Sơn, nữ đệ tử gả chồng phải có được sự cho phép của trưởng bối”.

Trần Đạo Huyền: “Chúng ta đồng ý?”

Ngô Bình: “Đồng ý thì đương nhiên phải đồng ý, nhưng không thể để Vũ Văn Thiên dễ dàng cưới người về được, bây giờ chúng ta bày ra ba thử thách, nếu cậu ta không qua được, đương nhiên sẽ không cưới được người”.

Trần Đạo Huyền hỏi: “Ba thử thách nào?”

Ngô Bình: “Ba ải này sẽ do đệ tử sắp xếp. Thứ nhất là trận pháp, ải thứ hai là Huyền Cảnh, cuối cùng chính là con”.

Trần Đạo Huyền nghe nói thì cũng có chút do dự, hỏi: “Đồ nhi, con nắm chắc không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2417


Trong các trưởng lão của Vô Tương Phong, có người nói: “Phong chủ, làm như vậy có phải quá khinh địch rồi không? Vũ Thiên Văn kia là cao thủ Tiên Quân Cảnh, thực lực kinh người, chỉ là trận pháp e rằng khó ngăn được hắn ta. Còn về Ngô Bình, sợ rằng Ngô Bình không phải đối thủ. Đến lúc đó, chúng ta chỉ có thể tăng tham vọng đối thủ mà hủy hoại danh dự bản thân, mất nhiều hơn được”.

Ngô Bình liếc nhìn người lên tiếng, nói: “Vị trưởng lão này xưng hô thế nào?”

Advertisement

Người lên tiếng là một người trung niên, ông ta lạnh nhạt nói: “Bổn trưởng lão, Liễu Truyền Nghĩa”.

Ngô Bình: “Thì ra là trưởng lão Liễu. Ngày đó có một đệ tử Vô Tương Phong có mắt không tròng ám sát tôi, chắc hẳn là hậu nhân của ông nhỉ?”

Advertisement

Với tầm mắt hiện tại, vừa nhìn là anh đã có thể nhìn ra được hai người có phải là quan hệ huyết thống hay không, vì vậy trưởng lão Liễu này vừa đứng ra thì anh đã biết đối phương tại sao lại nhảy ra rồi.

Liễu Truyền Nghĩa sững người, nói: “Chuyện hôm đó, là lỗi của con tôi, tôi đã dạy dỗ nó rồi”.

Ngô Bình: “Chẳng lẽ trưởng lão Liễu không oán giận tôi sao?”

Liễu Truyền Nghĩa cười nói: “Sao có thể chứ, cậu là đệ tử thân cận của Phong chủ, trong lòng tôi cũng chỉ có tôn trọng mà thôi”.

Ngô Bình: “Vậy thì tốt. Tôi còn tưởng lời vừa nãy của trưởng lão Liễu, là cố ý nhắm vào tôi kìa”.

Vẻ mặt Liễu Truyền Nghĩa trở nên khó coi, không dám nói gì.

Ngô Bình: “Trận pháp tôi sẽ sắp xếp, bảo đảm sẽ khiến Vũ Thiên Văn ấn tượng sâu sắc”.

Trần Đạo Huyền cười nói: “Được, ba cửa này do con sắp xếp!”

Sau khi thảo luận, Trần Đạo Huyền cho các trưởng lão lui xuống, nói: “Đồ nhi, các trưởng lão của Vô Tương Phong đều có căn cơ rất sâu, cho dù con không có quan hệ tốt với bọn họ, thì cũng đừng đắc tội”.

Ngô Bình gật đầu: “Những người này, cần cả lòng và sức. Sư phụ, trước mắt Vô Tương Phong có bao nhiêu tu sĩ thực lực tương đối mạnh?”

Trần Đạo Huyền nói: “Trước mắt Vô Tương Phong có hơn một trăm hai mươi Chân Nhân, mười tám Chân Quân. Còn về Tiên Quân, chỉ có một. Đương nhiên, đồ nhi con là Võ Quân, thực lực không kém Tiên Quân”.

Ngô Bình cười nói: “Sư phụ, không lâu trước đó đồ nhi vừa đột phá đến Thần Quân Cảnh rồi”.

Trần Đạo Huyền vui mừng: “Cái gì? Đã là Thần Quân rồi? Ha ha ha, quá tốt rồi, lát nữa ta sẽ tuyên bố với bên ngoài, mở tiệc chúc mừng con lên Thần Quân!”

Ngô Bình nói: “Sư phụ đây là muốn làm cho người Thanh Vân Phong xem sao?”

Trần Đạo Huyền hừ một tiếng: “Đương nhiên, bọn họ chỉ mới có một Võ Quân mà thôi, chỉ sợ người trong thiên hạ không biết. Hiện tại Vô Tương Phong ta đã xuất hiện một Thần Quân, đương nhiên phải tuyên truyền! Để thiên hạ đều biết!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2418


Trường Sinh Điện, lúc điện chủ Mộc Tâm Lan biết tin thì lập tức gọi Lâm Thanh Dao đến và nói: “Thanh Dao, Kinh Hồng đó có mắt không tròng, không ngờ lại phản bội sư môn đến đỉnh Thanh Vân. Bây giờ là cơ hội hiếm có, con mau đến gặp Ngô Bình, thay mặt ta chúc mừng cậu ta. Ngoài ra, con hãy đưa thứ này cho cậu ta, xem như tín vật định tình của hai con”.

Lâm Thanh Dao giật mình, vội nói: “Sư phụ, đây chẳng phải là Cực Thiên Tâm Kính của sư tổ Thanh Liên để lại sao? Đây là bảo vật trấn điện của điện Thanh Liên chúng ta mà, sao có thể tùy tiện tặng người khác được?”

Advertisement

Mộc Tâm Lan nghiêm nghị nói: “Thanh Dao, Ngô Bình vừa lên Thần Quân, đỉnh Vô Tương tổ chức tiệc mừng”.

Lâm Thanh Dao ngây ra: “Thần Quân? Không ngờ anh ta là thần quân”.

Advertisement

Chuyện này thật quá kinh khủng, năm xưa Vũ Văn Thiên trở thành Võ Quân thôi mà đã chấn động cả Địa Tiên giới rồi. Vậy mà giờ Địa Tiên giới lại xuất hiện thêm một Thần Quân nữa.

So với Võ Quân, việc trở thành Thần Quân còn khó hơn gấp mười lần. Nếu nói Võ Quân là sắt thép phế liệu thì Thần Quân là vàng nạm kim cương.

“Sư phụ, phải chăng việc anh ta trở thành Thần Quân chứng tỏ đỉnh Vô Tương sắp vực dậy rồi không?”

Mộc Tâm Lan nói: “Năm xưa Vũ Văn Thiên chỉ là một Võ Quân mà đã giúp đỉnh Thanh Vân với thực lực trung bình nhanh chóng trở thành năm đỉnh mạnh nhất, giờ chỉ có mình Hạo Thiên kiếm phủ là có thể miễn cưỡng đối đầu được với họ. Nhưng Ngô Bình là Thần Quân, hơn nữa còn có y thuật siêu phàm và còn là thầy luyện đan khiến cả Lục sư huynh cũng phải mê mệt, nhân vật như thế còn có giá trị hơn gấp trăm lần Vũ Văn Thiên, sư phụ chắc chắn chỉ cần Ngô Bình không chết thì nhất định cậu ta sẽ là người đứng đầu của Côn Luân”.

Năm chữ “Người đứng đầu Côn Luân” vang lên trong đầu Lâm Thanh Dao như sét đánh, cô ấy ngây ra, nói: “Sư phụ, nhưng con và anh ta không thân, tôi…”

Mộc Tâm Lan thở dài: “Thanh Dao, con là đệ tử mà sư phụ yêu thương nhất, sư phụ hiểu con nhất. Tính con cao ngạo, không để mắt tới những người tầm thường, đến cả Vũ Văn Thiên năm xưa theo đuổi con mà con cũng từ chối không do dự. Tính ra thì Ngô Bình cũng từng theo đuổi con, tư chất cũng tốt hơn Vũ Văn Thiên, đặc biệt là nhân phẩm không tồi. Về phần ngoại hình thì ta thấy cậu ta cũng rất điển trai, ưa nhìn”.

Lâm Thanh Dao đỏ mặt, nói: “Sư phụ, con cọc đi tìm trâu thế kia có khi nào anh ta cảm thấy con rẻ rúng không?”

Mộc Tâm Lan mỉm cười: “Thanh Dao, con nghĩ nhiều quá rồi, nhớ kỹ, có cơ hội thì phải nắm bắt. Sang đến đó, con xin lỗi cậu ta trước, sau đó cảm ơn cậu ta đã cứu con, còn lại thì con cứ phát huy theo bản năng của người phụ nữ là được”.

Cô ấy dừng lại một lúc rồi nói tiếp: “Nếu con thật sự không đồng ý thì ta sẽ đến hỏi hai sư tỷ của con thử, nhất định họ sẽ không để lỡ cơ hội này đâu”.

Lâm Thanh Dao vừa nghe sư phụ nói đi tìm sư tỷ thì nghiến răng, nói: “Sư phụ, giờ con đi ngay đây”.

Mộc Tâm Lan rất hài lòng nói: “Thanh Dao, con sẽ tự hào vì quyết định ngày hôm nay”.

Cùng lúc đó, một cô gái đã đáp xuống đỉnh Vô Tương, cô ta mặc chiếc váy màu xanh dương, phong thái bất phàm, đấy là vị tiên tử Kinh Hồng đó, cô ta đến tìm Trần Đạo Huyền với vẻ mặt lạnh lùng.

Trần Đạo Huyền không muốn gặp cô ta, đệ tử được mình dốc lòng bồi dưỡng lại phản bội sư môn không chút do dự, đến đỉnh Thanh Vân của kẻ địch, ông ấy vô cùng thất vọng nên bảo Ngô Bình đi nói chuyện với cô ta.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2419


Lúc cô ta còn là đệ tử mới thì đã bị chinh phục bởi hào quang của Vũ Văn Thiên, kể từ lúc đó cô ta đã quyết định nếu sau này tìm bạn đời thì nhất định phải tìm người như Vũ Văn Thiên.

Vì vậy hôm kia, khi Vũ Văn Thiên cho người đem sính lễ đến thì cô ta đã rất vui mừng, chạy đến đỉnh Thanh Vân ngay trong đêm, trao thân cho Vũ Văn Thiên, để gạo nấu thành cơm.

Advertisement

Ngô Bình liếc nhìn cô gái, hôm họ gặp nhau lần đầu thì anh đã không có ấn tượng tốt với cô gái này, anh lạnh lùng nói: “Cô nghĩ nhiều rồi, tôi không có chút hứng thú nào với cô cả”.

Kinh Hồng tiên tử giận dữ: “Anh nói cái gì?”

Advertisement

Ngô Bình: “Mấy ngày này cô không được rời khỏi đỉnh Vô Tương, ba ngày sau Vũ Văn Thiên sẽ đến phá ải, nếu hắn ta có thể qua được ải, tôi sẽ cho cô đi theo hắn ta, và còn cho cô của hồi môn hậu hĩnh. Nếu hắn ta không thể vượt được ải, tôi sẽ phế bỏ tu vi của cô, đuổi cô ra khỏi núi”.

Kinh Hồng tiên tử giật mình: “Phế bỏ tu vi của tôi? Dựa vào đâu chứ?”

Ngô Bình lạnh lùng nói: “Cô là đệ tử của đỉnh Vô Tương, lẽ nào không biết đỉnh Vô Tương và đỉnh Thanh Vân đối địch. Thân phận Tứ Mỹ Thục Sơn của Kinh Hồng tiên tử cô là do ai cho? Nếu không nhờ đỉnh chủ dốc lòng bồi dưỡng cô thì cô có ngày hôm nay sao?”

Kinh Hồng tiên tử giận dữ nói: “Đấy là chuyện của tôi”.

Ngô Bình: “Cô không nghĩ đến chuyện báo đáp đỉnh Vô Tương thì thôi, không ngờ lại còn tự ý chạy đến đỉnh Thanh Vân, còn trao thân cho Vũ Văn Thiên. Đỉnh Vô Tương tôi xấu hổ vì có đệ tử như cô, đương nhiên sẽ không giữ cô lại”.

Kinh Hồng tiên tử cười lạnh lùng: “Anh nói nhiều vậy chẳng qua cũng chỉ là đố kỵ với Vũ Văn Thiên mà thôi. Lúc đầu đỉnh chủ chưa có sự đồng ý của tôi đã hứa gả tôi cho anh, nhưng đáng tiếc anh lại kém cỏi hơn Vũ Văn Thiên quá nhiều, trong mắt tôi, anh không bằng cả một cọng lông của anh ấy, muốn tôi làm bạn đời của anh sao? Nằm mơ giữa ban ngày mà”.

Ngô Bình nghe cô ta nói vậy thì giận đến đau bụng. Lúc này, có giọng nói dễ nghe vang lên từ bên ngoài điện.

“Chu Kinh Hồng, cô đánh giá bản thân cao quá rồi, có Lâm Thanh Dao tôi ở đây, sao Ngô công tử có thể để mắt đến cô?”

Chu Kinh Hồng giật mình quay đầu thì thấy Lâm Thanh Dao bước vào, xinh đẹp tuyệt trần, đúng là đẹp hơn cô ta vài phần.

Thật ra xét về nhan sắc Chu Kinh Hồng nhiều lắm cũng chỉ được xếp vào top mười của điện Thanh Liên. Có điều để tăng danh tiếng cho cô ta, đỉnh Vô Tương đã liên tục ra sức tuyên truyền nhiều năm, dần dần, Chu Kinh Hồng cũng trở thành một trong Tứ Mỹ Thục Sơn, trở thành cái tên của đỉnh Vô Tương.

Nhưng dù là như vậy thì Chu Kinh Hồng cũng là người xếp sau trong Tứ Mỹ. So ra thì Lâm Thanh Dao mới là người đẹp số một của Thục Sơn được công nhận, đứng đầu trong Tứ Mỹ, được người đời gọi là Thanh Dao tiên tử.

Năm xưa, người mà Vũ Văn Thiên muốn tiếp cận nhất cũng là Lâm Thanh Dao, có điều Lâm Thanh Dao cho rằng Vũ Văn Thiên giết người đã thành thói quen, tâm địa đen tối, không phải người có thể giao phó cả đời nên đã dứt khoát từ chối.

Chu Kinh Hồng giận dữ, nói: “Lâm Thanh Dao, chuyện này có liên quan gì đến cô?”
 
Back
Top Dưới