Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 2440


Ngô Bình gật đầu: “Không có việc gì".

Phương Nhân vui mừng khôn xiết, cô ấy cúi đầu thật sâu: “Đa tạ đại sư huynh!”

Thấy y thuật của Ngô Bình quá siêu phàm, mọi người đều xông lên xin chữa bệnh. Là một tu sĩ, họ phải đối mặt với rủi ro mỗi ngày, ngay cả khi có một sai lệch nhỏ trong tu luyện thì sẽ để lại những mối nguy hiểm tiềm ẩn trong cơ thể hoặc nguyên thần. Dần dà, những nguy cơ tiềm ẩn này sẽ bùng phát vào một ngày nào đó.

Advertisement

Vì vậy, hầu như tất cả các tu sĩ ở đây đều có việc muốn cầu xin Ngô Bình. Các nữ đệ tử của điện Thanh Liên có lợi thế hơn, có Lâm Thanh Dao ở bên cạnh, họ đồng loạt lao tới.

Bữa tiệc ăn mừng này đã biến thành một buổi khám bệnh miễn phí, Ngô Bình không bao giờ từ chối bất cứ ai đến, anh đáp ứng mọi yêu cầu, chỉ ra những vấn đề cho mọi người. Ngay cả những phong chủ và điện chủ cũng nhờ Ngô Bình xem, hỏi việc mình dồn nén áp lực nhiều năm có nghiêm trọng hay không, có biện pháp giải quyết hay không.

May mắn thay, tình hình của hầu hết mọi người không nghiêm trọng và Ngô Bình chỉ cần chỉ điểm một chút là giải quyết được.

Advertisement

Đến nửa đêm, Trần Đạo Huyền lo lắng rằng sẽ ảnh hưởng đến sự phát huy của Ngô Bình vào ngày mai nên đã kết thúc tiệc mừng trước, mọi người chỉ có thể tiếc nuối rời khỏi đỉnh Vô Tương.

Đêm đó, Ngô Bình lặng lẽ tu luyện và hồi phục thể lực.

Sáng sớm hôm sau, Trần Đạo Huyền đến và nói: "Vũ Văn Thiên Đô đã bỏ cuộc".

Ngô Bình kinh ngạc: "Hắn từ bỏ Chu Kinh Hồng sao?"

Trần Đạo Huyền: "Đúng vậy, nghe nói trưởng môn đến Thanh Vân Phong, sau đó phong chủ Thanh Vân Phong và Vũ Văn Thiên Đô đổi ý".

Ngô Bình cau mày: "Mất công chuẩn bị rồi".

Trần Đạo Huyền: "Con mặc dù là thần quân, tương lai rộng mở, nhưng Thục Sơn kiếm phái có thêm một vị võ quân cũng không phải chuyện xấu. Trưởng môn tinh thông bói toán, nhất định đã thuyết phục được Vũ Văn Thiên Đô".

Đang nói thì Chu Kinh Hồng vội vàng chạy tới, lo lắng hỏi: "Phong chủ, Vũ Văn Thiên Đô còn chưa tới sao?"

Trần Đạo Huyền lạnh nhạt nói: "Hắn sẽ không tới".

Chu Kinh Hồng hô lên: "Không thể nào! Thiên Đô sẽ không bỏ rơi đệ tử!"

Lúc này bên ngoài có người xin được gặp, Trần Đạo Huyền liền mời vào. Một trưởng lão đi tới, ông ta hành lễ với Trần Đạo Huyền: "Trần phong chủ, Thanh Vân Phong hủy hôn với Chu Kinh Hồng".

Khi Chu Kinh Hồng nghe thấy những lời này, cơ thể liền mềm nhũn và ngất đi.

Trần Đạo Huyền vô cảm, lạnh nhạt nói: "Đưa xuống. Khi nào tỉnh lại thì cho Chu Kinh Hồng hai lựa chọn. Thứ nhất, đóng cửa tự ngẫm mười năm, thứ hai, phế bỏ tu vi đuổi khỏi sơn môn".

Dù sao cũng là đệ tử đã cực khổ bồi dưỡng, Trần Đạo Huyền vẫn muốn cho một cơ hội, không muốn đuổi cùng giết tận.

Chu Kinh Hồng được đưa xuống, Ngô Bình nói: "Sư phụ, chiều nay con sẽ đến Thái Thanh tiên cảnh".

Bên Vân Tịch hình như gặp rắc rối, anh tiện thể đi xem luôn.

Trần Đạo Huyền nói: "Được, bên này không có việc gì nữa".

Buổi sáng Ngô Bình chữa xong mối họa lôi kiếp cho Viên Lực, chiều xuất phát đến Thái Thanh tiên cảnh. Địa Tiên Giới là trạm trung chuyển đến các nơi trong Côn Luân, từ nơi này đi Thái Thanh tiên cảnh là tiện nhất.

Các thành phố và thị trấn ở Thái Thanh tiên cảnh đều dùng tên gia tộc để đặt tên, ví dụ Dương thành là khu vực quản lý của nhà họ Dương.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2441


Ngô Bình không nói gì thêm, anh liền bộc lộ khí tức thần quân đáng sợ. Mấy tên kia kinh hãi, chúng thấy linh hồn mình run rẩy, bất giác quỳ xuống.

Kẻ cầm đầu phản ứng nhanh nhất, gã run rẩy nói: "Tiên quân giá đáo, hãy thứ tội cho chúng tôi không đón tiếp từ xa!"

Ngô Bình lạnh lùng nói: "Cút đi".

Tên đó không đi mà nói: "Tiểu nhân là nô tài của Dương phủ, tiên quân giá đáo thì xin hãy ghé thăm quý phủ".

Advertisement

Ngô Bình hơi bất ngờ, nhưng anh không hứng thú với việc đến Dương phủ, nói: "Tôi không rảnh".

Tên đó nói: "Tiên quân, chủ nhân nhà tôi rất muốn được kết giao với bậc đại năng như người".

Advertisement

Ngô Bình không còn kiên nhẫn nhiều lời với gã nữa, lạnh lùng nói: "Tôi nói rồi, không rảnh".

Mấy tên nhìn nhau, không dám nói gì nữa mà vội lùi ra.

Ngô Bình đỡ ông lão lên và chữa thương cho ông ấy. Cô gái bên cạnh rối rít cảm ơn Ngô Bình.

"Tiên quân đại nhân, xin người hãy đưa chúng tôi rời khỏi đây".

Ngô Bình hơi bất ngờ, nói: "Vì sao lại rời khỏi đây?"

Cô gái lau nước mắt, nói: "Đám người đó bị tiên quân trừng trị, lát nữa nhất định sẽ trút lên đầu chúng tôi. Tiên quân vừa đi thì chúng sẽ càng mạnh tay hơn".

Ngô Bình nhíu mày, hỏi: "Đám người đó vì sao lại đánh hai người?"

Cô gái nói: "Nhà chúng tôi còn 20 năm nữa mới đến hạn, họ muốn thu về trước thời hạn, ông nội tôi không đồng ý".

Ngô Bình hỏi: "Nhà đó thuộc sở hữu của ai?"

Cô gái nói: "Của Dương phủ. Nhưng 30 năm trước ông nội tôi đã mua quyền sử dụng đất 50 năm, thế nên nhà tôi có quyền sống ở đó thêm 20 năm nữa".

Ngô Bình nói: "Vậy 20 năm sau thì sao?"

Cô gái: "20 năm sau thì Dương phủ sẽ thu hồi nhà".

"Ông nội cô không chịu trả nhà cho họ nên họ đánh người?"

Cô gái gật đầu: "Đúng vậy. Họ nói nếu chúng tôi không chịu thì họ sẽ đánh chúng tôi đến khi nào chịu thì thôi".

Ngô Bình cười lạnh: "Đúng là hoành hành ngang ngược. Cả Dương thành đều là của nhà họ Dương, họ làm như thế thật quá đáng".

Cô gái nói: "Chính vì thế nên họ mới không thèm kiêng nể ai".

Ngô Bình nghĩ một lúc rồi nói: "Tôi làm việc ở doanh trại tuần thành Vân Châu, tôi sẽ đưa mọi người đến Vân Châu, đổi nơi sống luôn".

Ông lão lại lắc đầu: "Không thể đi. Đi rồi thì chúng tôi không có chỗ ở nữa. Năm đó bố Linh Nhi liều mạng làm việc mới mua được căn nhà đó. Bố Linh Nhi mất, tôi có liều mạng cũng phải bảo vệ được căn nhà".

Ngô Bình hỏi: "Vì sao nhất định phải có nhà?"

Cô gái nói: "Thượng tiên, không có nhà thì chúng tôi không nơi để về, hơn nữa lưu lạc bên ngoài cũng phải nộp thuế".

"Mua một căn nhà như nhà của các người cần bao nhiêu tiền?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2442


Anh nói: "Không sao, tới đó tôi mua cho hai người một căn nhà".

Cô gái mừng rỡ, quỳ xuống dập đầu với Ngô Bình: "Cảm ơn thượng tiên, cảm ơn thượng tiên!"

Ông lão không biết làm sao, cũng cảm ơn rối rít.

Advertisement

Ngô Bình đang định dẫn họ đi thì một người đàn ông tóc ngắn bước ra từ quán bên cạnh, lạnh lùng nói: "Anh tốt nhất không đưa họ đi".

Ngô Bình nhìn hắn, tu vi không cao, là nhân tiên cấp thứ nhất. Anh nói: "Tại sao lại nói thế?"

Advertisement

Hắn nói: "Tôi thấy anh bay từ trên trời xuống, chắc là địa tiên nhỉ? Một địa tiên như anh mà lại lo chuyện bao đồng chốn dân gian, cần gì phải thế? Phải biết nơi này là Dương thành, anh làm thế ngộ nhỡ người Dương phủ phát hiện thì sẽ phái cao thủ truy sát các người".

Ngô Bình nói: "Hai người này bị bắt nạt, chỉ muốn đi mà cũng không được sao?"

Người đàn ông: "Tất nhiên không được! Việc này liên quan đến thể diện của Dương phủ, một người qua đường như anh tùy tiện dẫn người đi, người khác sẽ nghĩ thế nào? Khuyên anh là anh hãy lo việc mình đi, đừng lo chuyện bao đồng".

Ngô Bình: "Anh là người Dương phủ sao?"

Người đó bật cười: "Tại hạ là người làm của Dương phủ, thế nên mới khuyên anh như vậy".

Ông già và cô gái nhìn Ngô Bình bằng ánh mắt đáng thương, anh lạnh nhạt nói: "Nếu tôi cứ muốn dẫn người đi thì sao?"

Người đó nhíu mày: "Anh bạn, nếu thế thì anh tuyệt đối không thể sống sót rời khỏi Dương thành. Nếu không tin anh có thể thử!"

Ngô Bình cười lạnh, phất tay rồi biến mất cùng ông lão và cô gái.

Người đó kinh ngạc, vội phát ra một tiếng ngâm dài. Chẳng mấy chốc mấy chục bóng người lao ra từ khắp nơi, bắt đầu lùng sục.

Nhưng lúc này Ngô Bình đã đi khỏi Dương thành, bay đến Vân Châu. Anh vừa bay mấy chục dặm thì phát hiện một luồng ánh sáng đuổi theo, tốc độ cực nhanh, sau đó chặn trước mặt anh.

Anh lập tức đưa hai người vào không gian Hắc Thiên, sau đó nhìn người trước mặt.

Một tu sĩ mặc chiến giáp vàng kim chắn đường anh, lạnh lùng nói: "Để lại người thì anh có thể đi".

Ngô Bình quan sát đối phương: "Anh là ai?"

Tu sĩ nói: "Quản gia Dương phủ, Dương Ký!"

Ngô Bình: "Tôi phải đưa người đi".

Dương Ký cười lạnh: "Tôi đã cho anh cơ hội rồi!"

Một bóng đen xuất hiện sau lưng Ngô Bình, vồ tới chỗ anh. Ngô Bình còn không thèm nhìn đã quay đầu tung chưởng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2443


Lần này quả nhiên không ai đuổi theo nữa. Đến địa bàn Vân Châu, anh liền thay quần áo của doanh trại tuần thành để tiện ra vào Vân Châu.

Đến Vân Châu, anh mua một căn nhà ở khu dân cư, giá khoảng năm mươi nghìn kim tệ, sau đó sắp xếp cho hai ông cháu. Lúc đi anh còn dặn dò bảo vệ và một cấp dưới ở doanh trại tuần thành hãy chăm lo cho họ, sau đó còn để lại năm mươi nghìn tệ cho họ làm sinh hoạt phí.

Anh là phó tướng của doanh trại tuần thành, cảnh sát địa phương rất nịnh nọt, liên tục nói sẽ chăm sóc tốt cho hai người.

Advertisement

Ở cổng Vân phủ, ông Chính đang đứng đó. Thấy Ngô Bình tới, ông ấy cười nói: "Cậu chủ, cậu đến rồi".

Ngô Bình gật đầu: "Vân Tịch đâu?"

Advertisement

"Giờ Vân Tôn đang theo lệnh lão tổ làm người quản lý chính của Vân Thị nên rất bận. Giờ Vân Tôn đang mở cuộc họp trong tộc, điều hòa mâu thuãn giữa các tộc lão".

Ngô Bình đã nghe nói các tộc lão có xung đột, liền hỏi: "Giờ tình hình thế nào?"

Ông Chính nói: "E là không thể hòa giải, ân oán giữa các tộc lão rất nghiên trọng. Cậu chủ, tôi đưa cậu đến chỗ ở của Vân Tôn trước, chúng ta đợi ở đó".

Ngô Bình gật đầu rồi đi theo đến chỗ ở Vân Tịch, một tòa nhà rất thanh nhã. Anh đến thư phòng, có thể ngửi thấy mùi hương đặc biệt trên người Vân Tịch.

Ngô Bình đợi một lát, Vân Tịch vẫn chưa đến, anh liền hỏi: "Vân thị có mấy tộc lão?"

Ông Chính: "Có mười hai người, mỗi người đại diện cho một chi của Vân thị. Mỗi tộc lão nắm giữ một địa bàn, thế lực rất lớn. Ngay cả lão tổ cũng không thể bãi chức của họ, cùng lắm chỉ có thể hạ lệnh cho họ".

Ngô Bình: "Thảo nào".

Ngay lúc này mặt đất rung lên, sau đó mấy tiếng gầm giận dữ truyền tới. Hiển nhiên có người đang đánh nhau ở Vân phủ!

Ngô Bình định ra ngoài thì ông Chính vội kéo lại: "Cậu chủ, vị hôn phu trên danh nghĩa của Vân Tôn là Liễu Thiên Lang, thế nên người không thể lộ diện".

Ngô Bình cười nói: "Thế có gì khó".

Anh đưa tay quệt lên mặt, biến thành dáng vẻ của Liễu Thiên Lang, sau đó thay quần áo đi gặp Vân Tịch.

Lúc này trong tông đường của Vân Thị, Vân Tịch bị một sức mạnh cuồng bạo đánh bay. Một tộc lão hoàn toàn bộc lộ khí tức tiên quân, tóc dài bay lượn, hai mắt đầy sát khí, lạnh lùng nói: "Chuyện của lão phu đến lượt một con bé như cô xen vào à?"

Vân Tịch đánh nát mấy cái ghế, vô cảm đứng dậy rồi nói: "Lão Cảnh, tôi vâng lệnh lão tổ trợ giúp giải quyết mâu thuẫn giữa Cảnh Tông và Liên Tông".

Lão Cảnh hừ lạnh: "Mâu thuẫn giữa chúng tôi không cần cô giải quyết!"

Vân Tịch khẽ thở dài: "Lão Cảnh, mọi người đều là người một nhà, hà tất phải thế?"

"Im miệng!", lão Cảnh phất tay, đánh một chưởng ra đánh vào mặt Vân Tịch.

Lúc này có bóng người hiện ra, Ngô Bình xuất hiện. Anh phất tay áo đánh bay chưởng kia, sau đó nhìn chằm chằm lão Cảnh.

Lão Cảnh kinh ngạc, nói: "Cậu là ai?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2444


Ông ta chợt nhớ ra gì đó, run rẩy nói: "Cậu là Liễu..."

Chữ "Liễu" còn chưa nói xong thì Ngô Bình lại tát ông ta, lạnh lùng nói: "Dám đánh người phụ nữ của tôi, sao ông dám làm vậy hả?"

Lão Cảnh tức tới nỗi toàn thân run rẩy, nhưng ông ta nghĩ rằng người này là Liễu Thiên Lang. Ông ta không thể chọc giận nhân vật tầm cỡ của Địa Tiên Giới này được, chỉ có thể ngậm bồ hòn làm ngọt.

Advertisement

Vân Tịch thấy Ngô Bình tới giúp thì mỉm cười, đi tới cầm tay anh, nói với lão Cảnh và một ông già khác: "Lão Liên, lão Cảnh, hai người có ân oán nhiều năm, mỗi năm xung đột đều khiến vô số người chết và bị thương. Thế này nhé, ngày mai sẽ tổ chức đấu võ đài, cao thủ hai bên sẽ ra tay. Người bên nào thắng thì sẽ phải đáp ứng yêu cầu của bên kia".

Lão Cảnh và lão Liên thấy cách này cũng được, mà lại có Ngô Bình ở đây nên họ không dám cãi Vân Tịch, liền vội đồng ý.

Advertisement

Cuộc xung đột này đã được giải quyết nhờ sự giúp đỡ của Ngô Bình.

Vân Tịch kéo Ngô Bình về chỗ ở của cô ấy, nói: "Sau này đừng dùng thân phận Liễu Thiên Lang nữa".

Ngô Bình cũng biết thế này dễ xảy ra rắc rối, anh gật đầu: "Ừ, em nói đúng, đây là lần cuối cùng".

Với thiên phú của anh thì cùng lắm một năm nữa có thể thành địa tiên, đến lúc đó không cần lo người nhà họ Tiêu biết chân tướng nữa.

Vân Tịch cười nói: "Lát nữa chúng ta đi gặp lão tổ nhé. Tu vi lão tổ đã hoàn toàn hồi phục, đang muốn gặp anh đấy".

Ngô Bình gật đầu: "Có lão tổ ở đây thì Vân Châu sẽ an toàn".

Hai người đang nói chuyện thì ông Chính đi vào nói: "Cậu chủ, người của doanh trại tuần thành đến, nói cần tìm cậu".

Ngô Bình liền đi ra cổng gặp, anh thấy một cấp dưới của mình. Việc sắp xếp cho hai ông cháu kia là do cấp dưới này lo liệu.

Người đó thấy Ngô Bình thì quỳ rạp xuống, nói: "Phó tướng quân, hai ông cháu kia bị giết rồi, đầu bị treo ở tòa nhà đầu ngõ!"

"Bốp!"

Bậc đá dưới chân Ngô Bình nát thành bụi, anh không nói gì mà đến thẳng căn nhà anh sắp xếp cho hai người kia.

Một đống người đứng chật cứng ở đầu ngõ, đầu một ông già và một cô gái bị dùng dây thừng buộc vào tóc, treo lủng lẳng trên tòa nhà. Máu tươi vẫn đang chảy, mặt đất có hai bãi máu.

Vân Tịch cũng đến, thấy đầu người thì khẽ thở dài, nói: "Đây là thủ đoạn trừng phạt kẻ chạy trốn của các thành trì lớn. Hai người này là anh đưa đến Vân Châu đúng không?"

Ngô Bình cúi đầu, đôi mắt anh đầy lửa giận, anh lạnh nhạt nói: "Lỗi tại anh. Nếu không phải anh nhúng tay thì cho dù họ có khổ cực vẫn có thể sống tiếp. Anh tự cho mình là thông minh, hại chết họ".

Vân Tịch: "Anh đâu có cố ý. Ở Thái Thanh tiên cảnh, các gia tộc lớn giống như hoàng tộc vậy, mọi thứ họ nói đều là lệnh tuyệt đối".

Ngô Bình mặt vô cảm: "Họ tại anh mà chết, anh phải làm gì đó".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2445


Vân Tịch nhẹ nhàng ôm lấy anh từ phía sau, nói: "Nhà họ Dương của Dương thành có thế lực lớn ở Thái Thanh tiên cảnh, lão tổ là Bất Tử thượng quân. Con rể nhà đó cũng thuộc gia tộc lớn ở bảy châu bốn vùng. Anh mà đối đầu với nhà đó, kẻ thù phải đối mặt không chỉ có một".

Ngô Bình: "Ai quan tâm nhiều thế? Nếu không đòi lại công bằng cho hai ông cháu này, sự tức giận của anh không thể biến mất".

Anh đưa tay quệt lên mặt, biến thành dáng vẻ của ông lão, sau đó mặc quần áo giống như của ông ấy.

Advertisement

Vân Tịch biết không khuyên được, chỉ nói: "Chú ý an toàn, về sớm nhé".

Ngô Bình gật đầu, sau đó nhảy vọt lên bay đến Dương thành.

Advertisement

Dương thành, tại Dương phủ.

Dương phủ vẫn như ngày thường, nô bộc bận rộn làm việc. Đột nhiên một luồng thần niệm kinh thiên động địa từ trên trời giáng xuống. Thần niệm đó khiến mọi người đầu váng mắt hoa, linh hồn run rẩy.

Quản gia vừa truy sát Ngô Bình trước đó kinh ngạc, ngẩng đầu nhìn thì thấy ông già đang lơ lửng trên không.

Hắn kinh ngạc, nói: "Ông... Không phải ông chết rồi sao?"

Ngô Bình nói bằng giọng của ông lão: "Tôi chết thảm quá, không cam lòng nên đến báo thù!"

Quản gia cố nén sợ hãi trong lòng, nói: "Ông hãy mau chóng rời khỏi đây, Dương phủ không phải nơi để ông hoành hành".

"Ầm!"

Ngô Bình tung một chưởng xuống, nửa người quản gia bị đánh nát bấy. Hắn kêu lên thảm thiết, suýt nữa ngất đi.

Ngô Bình: "Vì sao lại hại tôi?"

Quản gia nói: "Không liên quan đến tôi, 'Thích Huyết doanh' đã sai người đi".

Ngô Bình: "Thích Huyết doanh ở đâu?"

Quản gia vội chỉ hướng.

Thích Huyết doanh của Dương phủ là tổ chức chuyên dùng để đàn áp những dân thường có ý nghĩ chống lại Dương thành, họ thường lập tội danh vu hãm người vô tội. Nếu người bị vu oan không nộp tiền thì sẽ bị họ hại chết, thế nên tổ chức này có tiếng xấu ở Dương thành.

Dương phủ cũng du di cho Thích Huyết doanh hoạt động, có thể khiến dân chúng toàn thành run sợ cũng là một thủ đoạn thống trị. Dân chúng sống trong lo sợ mới không dám phản kháng.

Thủ lĩnh Thích Huyết doanh được gọi là Chỉ Huy sứ, toàn doanh có hơn 300 người, được biên chế thành hai đại đội, sáu tiểu đội. Lúc này ở Thích Huyết doanh, Chỉ Huy sứ đang nghe báo cáo của một tiểu đội trưởng.

"Thưa Chỉ Huy sứ, hai ông cháu đó đã bị chúng tôi chặt đầu, treo lên gương oai", tiểu đội trưởng nói.

Chỉ Huy sứ gật đầu: "Tốt lắm. Kẻ bỏ chạy nhất định phải trừng trị ngay".

"Ầm!"

Cửa bị đạp ra, mấy hộ vệ bay xuống mặt đất, ai nấy đều hộc máu, bị thương nặng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2446


Ngô Bình hóa thân thành ông già đi vào, hỏi với giọng thảm thiết: "Vì sao cắt đầu tôi? Trả đầu lại cho tôi!"

Tiểu đội trưởng vừa nhìn đã biến sắc, run rẩy nói: "Là ma sao?"

Chỉ Huy sứ hừ lạnh: "Ma gì chứ! Người tới là ai, mau báo tên!"

Advertisement

Ngô Bình vồ thẳng vào Chỉ Huy sứ. Ông ta cười lạnh, vung đao lên chém tới chỗ Ngô Bình. Nhưng động tác anh cực nhanh như quỷ mị, cơ thể lên xuống theo tiết tấu của ánh đao, đao không thể chém trúng anh.

Advertisement

"Vù vù vù".

Ánh đao chớp nhoáng như chém vào không khí. Chỉ Huy sứ biến sắc, chẳng lẽ là ma thật?

Đột nhiên ông ta thấy cổ mình lành lạnh, không biết từ lúc nào Ngô Bình đã đến đằng sau ông ta và tóm lấy cổ. Chỉ Huy sứ không dám động đậy, gào lên thảm thiết: "Tha mạng!"

"Rắc rắc".

Một tiếng giòn tan vang lên, Chỉ Huy sứ bị Ngô Bình b*p ch*t, không chỉ thế mà anh còn lấy cả nguyên anh của đối phương, vứt vào trong một cái bát vàng, luyện nó thành Nhân Nguyên Đan.

Tiểu đội trưởng kêu lên, xoay người chạy ra ngoài nhưng bị Ngô Bình tóm lấy, cũng bị b*p ch*t và luyện hóa nguyên thần thành Nhân Nguyên Đan.

"Kẻ nào dám hành hung ở Dương phủ ta?"

Đột nhiên một luồng khí tức đáng sợ hạ xuống, sau đó một cánh tay màu xanh đen xuất hiện trên không, vồ mạnh tới chỗ Ngô Bình. Ngoài cánh tay đó còn có cả pháp lực vờn quanh, người này ít nhất cũng là tiên quân cảnh giới Long Môn.

Ngô Bình nhấc tay lên, trong thần bàn liền có một luồng cấm chế sáng lên. Anh ngưng tụ ba luồng cấm chế, cấm chế này phát ra pháp lực, cũng ngưng tụ thành một bàn tay lửa lớn. Nó va chạm với bàn tay xanh đen, đó chính là một trong các pháp thuật của anh, Hỏa Diệm chưởng.

"Ầm!"

Một tiếng nổ lớn vang lên, cánh tay xanh đan bật ra, mà cánh tay màu tím của Ngô Bình tiếp tục tiến tới, thoáng cái đã đánh nát cả căn phòng. Trong phòng có một người đàn ông trung niên, cánh tay xanh đen kia là do ông ta đánh ra.

Ông ta gào lên, tung ra một lá bùa. Lá bùa đó biến ra bóng của con thuồng luồng hai đầu, nó chống lại Hỏa Diệm chưởng của Ngô Bình.

Sau khi đối đầu nhau chốc lát, Ngô Bình hơi mất sức, anh liền thu tay lại, lạnh lùng nói: "Trả lại đầu cho tôi!"

"Anh bạn, nếu cậu không rút lui thì không kịp nữa đâu". Lúc này một giọng nói già nua vang lên, ắt hẳn người nói chính là lão tổ của Dương Thị, một vị tiên quân cảnh giới Bất Tử!

Ngô Bình đang muốn giết người thì đột nhiên giật mình, có dự cảm chẳng lành. Anh biết cảm giác này sẽ không tự nhiên xuất hiện, liền dùng bùa Địa Độn, thoáng cái đã đi xa.

Anh vừa đi là một con mắt khổng lồ đã xuất hiện trong không trung, lạnh lùng nhìn hướng anh biến mất. Con mắt này không tìm thấy người, một giọng nói vang lên: "Chạy nhanh đấy!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2447


Ngô Bình: "Gia tộc của Tiên Giới ở thế giới Linh Đài sao?"

Vân Tịch: "Cũng không hẳn. Tiên Giới tuy do vô số thế giới Linh Đài khác nhau tạo thành, nhưng phần lớn Linh Đài lại vô chủ".

Ngô Bình: "Vô chủ?"

Advertisement

Vân Tịch gật đầu: "Đúng vậy. Có một số Linh Đài do tiên nhân thượng cổ khai phá, mà họ đã chết trong các trận chiến hoặc đã mất, Linh Đài của họ tiếp tục được chúng tiên sử dụng".

Ngô Bình: "Hóa ra là thế".

Advertisement

Vân Tịch nói: "Chúng ta đi gặp lão tổ đi".

Ngô Bình lại đến động phủ của Vân Phi Dương, phát hiện khí sắc ông ấy đã tốt hơn nhiều, tu vi đã cơ bản hồi phục.

Vân Phi Dương thấy Ngô Bình tới thì cười nói: "Cậu Ngô, đại ân của cậu không lời nào có thể cảm tạ hết. Nếu cậu cần gì cứ nói với tôi. Vân Thị tôi tuy không tính là quá mạnh ở Thái Thanh tiên cảnh, nhưng dù gì cũng là hậu duệ Vương tộc".

Ngô Bình cười nói: "Lão tổ khách sáo quá, giúp người là điều tôi nên làm. Phải rồi, tôi là một luyện đan sư, không biết nơi nào ở Thái Thanh tiên cảnh có nhiều cây thuốc?"

Vân Phi Dương: "Vân Thị tôi có mấy động thiên đều có ít nhiều nơi trồng linh dược. Hơn nữa Thái Thanh tiên cảnh cũng mọc nhiều cây thuốc. Cậu cần dùng thuốc gì cứ đến nhà kho để lấy. Đây là lệnh bài của tôi, cầm lấy nó thì cậu có thể lấy bất cứ thứ gì trong kho".

Nói rồi ông ấy đưa một lệnh bài màu trắng cho Ngô Bình. Ngô Bình biết địa vị của tấm lệnh bài này, cười nói: "Cảm ơn lão tổ!"

Vân Phi Dương: "Tôi vốn định tuyên bố hôn sự của cậu với Vân Tịch, nhưng vì nhà họ Tiêu nên hai đứa chỉ có thể âm thầm ở bên nhau".

Ngô Bình nhớ đến một chuyện, nói: "Lão tổ, tôi nghe người bên ngoài nói có rất nhiều nhân vật lớn đang âm thầm chuẩn bị, ví dụ như liên lạc với các tu sĩ, quy tụ cao thủ và tài nguyên".

Nghe Ngô Bình hỏi điều này, Vân Phi Dương im lặng vài giây rồi nói: "Có tin tức từ Tiên Giới, Côn Luân và các không gian gấp khúc ở các nơi trên Địa Cầu sẽ mở ra trong vòng mười năm tới".

Ngô Bình kinh ngạc: "Côn Luân sắp mở ra sao?"

Vân Tịch: "Chuyện này em cũng biết. Côn Luân vốn là không gian gấp khúc, sau khi mở ra sẽ trực tiếp liên kết với bên ngoài".

Vân Phi Dương: "Côn Luân có vô số thế lực, trước đó vì khoảng cách vật lý tự nhiên nên mọi người đều an toàn. Một khi không gian này mở ra thì mọi người sẽ cùng sống trong một thế giới, tranh đấu là khó tránh khỏi".

Vân Phi Dương: "Điều này nghĩa là những thế lực siêu cấp từng rời đi có thể sẽ quay trở lại".

Ngô Bình trầm ngâm, nói: "Xem ra tôi cũng phải chuẩn bị".

Vân Tịch: "Anh có rất nhiều mối quan hệ ở thế tục, quả thật cần chuẩn bị sớm. Em đề nghị nên mua nhiều đất, bồi dưỡng nhân tài. Vì sau khi linh khí khôi phục thì ai có địa bàn rộng, nhân số đông thì sẽ có thế lực lớn".

Ngô Bình: "Đến lúc đó thì kết cấu các quốc gia chắc cũng có sự thay đổi".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2448


Vân Phi Dương: "Học viện Võ đạo là nơi tuyển chọn nhân tài của các thế lực, giờ cậu còn chưa biết đâu, một khi linh khí khôi phục thì nơi đó chắc chắn sẽ trở thành cái nôi của nhân tài!"

Ngô Bình cũng nghĩ như vậy, nói: "Tôi cũng đang suy nghĩ để tới đó làm thầy hướng dẫn".

Vân Phi Dương: "Thực ra điều kiện của cậu rất tốt, biết luyện đan, biết y thuật, điều này người khác đều không có. Sau này linh khí đầy đủ rồi thì nhiều tài nguyên quý hiếm sẽ tái xuất, một luyện đan sư như cậu sẽ trở nên quý hiếm".

Advertisement

Sau khi nói chuyện với Vân Phi Dương, Ngô Bình và Vân Tịch tạm biệt ra về.

Ra khỏi động phủ, lệnh bài ngọc bên hông Vân Tịch sáng lên, cô ấy cười nói: "Bạch Nguyệt sắp hóa rồng rồi!"

Advertisement

Ngô Bình nhớ ra Vân Tịch đã tặng Hóa Long Đan cho một con xà yêu. Anh hỏi: "Con xà yêu đó đột phá rồi sao?"

Vân Tịch gật đầu: "Vâng. Anh có đi thăm Bạch Nguyệt với em không?"

Ngô Bình nói: "Anh đến nhà kho tìm thuốc, không đến quấy rầy cô ấy".

Vân Tịch gật đầu, sau đó bay đi gặp xà yêu.

Ngô Bình cầm lệnh bài đến nhà kho của Vân phủ tìm thuốc. Anh nhờ người dẫn đường, chẳng mấy chốc đã đến.

Cổng nhà kho có mấy hộ vệ đứng đó, thấy lệnh bài thì họ quan sát Ngô Bình một lúc, sau đó để anh vào.

Sau cánh cửa là một cung điện lớn, trong đó có một bà lão đang ngồi. Thấy Ngô Bình tới, bà ấy hỏi: "Cậu có lệnh bài của lão tổ, có thể chọn bất cứ thứ gì trong nhà kho. Nhưng mỗi lần cậu chỉ có thể chọn một thứ, hơn nữa mỗi tháng nhiều nhất chỉ được chọn một lần".

Ngô Bình không ngờ lại có quy định như vậy, anh gật đầu, nói: "Tiền bối, tôi muốn tìm một vị thuốc".

Bà lão nói: "Vậy thì đến nhà kho chứa thuốc đi". Nói rồi bà ấy chỉ tay, trước mặt liền có một cánh cửa mở ra.

Ngô Bình nói: "Tiền bối, lần này tôi chỉ có thể lấy một cây thuốc sao?"

Bà lão: "Đúng vậy. Nếu muốn lấy thêm thì cậu có thể bỏ tiền ra mua. Cậu có lệnh bài của lão tổ, trả giá gốc là được".

Ngô Bình đẩy cửa vào liền ngửi thấy mùi thảo dược thơm nồng. Mắt anh sáng lên, anh lập tức thả thần niệm ra tìm kiếm tất cả những cây thuốc ở đây.

Chẳng mấy chốc anh phát hiện một cây thuốc bị phong ấn trong hổ phách. Hổ phách không trong suốt, thần niệm không thể chui vào, Ngô Bình phải mở đôi mắt nhìn thấu vạn vật mới có thể nhìn rõ.

Đây là cây thuốc có thân xiêu vẹo, trông xù xì thô ráp, chẳng có mấy cái lá. Lá nó màu bạc, hình dạng như lá phong, rìa răng cưa nhô ra của nó vô cùng rõ ràng, trông như bàn tay con người. Mà nó còn có quả, đó là một con rồng nhỏ màu bạc!

Con rồng này sinh động như thật, ánh mắt linh động như đang sống.

Thấy cây thuốc này, toàn thân Ngô Bình run lên, anh lẩm bẩm: "Bảo dược thượng phẩm! Quả Thần Long!"

Trên thế giới này, có rất hiếm cây thuốc được gọi là bảo dược. Mà bảo dược được quy là thượng phẩm thì lại càng hiếm có.

Ví dụ như ngựa linh chi của anh chỉ có thể tính là bảo dược hạ phẩm. Mà cây bảo dược thượng phẩm này hiển nhiên có giá trị hơn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2449


Ngô Bình cầm hổ phách quay về chỗ ở ngay, định lấy quả Thần Long ra. Nhưng anh vừa về đã gặp Vân Tịch. Lúc này bên cạnh Vân Tịch có một cô gái mặc đồ trắng, trông vẻ mặt chán nản, khuôn mặt diễm lệ.

Thấy khuôn mặt cô gái, Ngô Bình biết ngay cô ấy là con xà yêu hóa rồng. Cô gái này trông ủ rũ, xem ra đã thất bại.

Vân Tịch giới thiệu hai người với nhau: "Ngô Bình, đây là Bạch Nguyệt. Bạch Nguyệt, anh ấy là Ngô Bình". Bạch Nguyệt quan sát Ngô Bình, đột nhiên nói: "Nghe Tiểu Tịch nói anh tinh thông y thuật, có thể giúp tôi chữa trị được không?"

Advertisement

Ngô Bình: "Cô Bạch có vấn đề sức khỏe gì sao?"

Bạch Nguyệt thở dài: "Đúng. Tôi tu hành vạn năm nhưng lại không thể hóa rồng, thực sự quá kỳ quái. Tôi nghĩ cơ thể tôi nhất định là có vấn đề".

Ngô Bình cũng thấy lạ, đáng lẽ một yêu tinh tu hành vạn năm dù thế nào cũng phải hóa rồng rồi. Hơn nữa Bạch Nguyệt còn dùng một viên Hóa Long Đan.

Advertisement

Anh liền quan sát cơ thể Bạch Nguyệt, vừa nhìn đã sững sờ. Trong bụng Bạch Nguyệt có một cái đỉnh nhỏ. Thấy đỉnh này khiến anh bất ngờ, đây là...cửu đỉnh!

Anh không biến sắc mà nói: "Trong cơ thể cô có phải có thứ gì không?"

Bạch Nguyệt nghĩ một chút rồi nói: "Phải. Khi tôi tu luyện được 1300 năm thì thấy mình sắp hóa rồng, liền đi du ngoạn khắp nơi. Lúc đó tôi tìm thấy một cái đỉnh ở một di tích, liền nuốt nó vào bụng. Sau đó tôi phát hiện có đỉnh này khiến tôi tu hành rất thuận lợi, tu vi càng ngày tăng cao".

Ngô Bình gật đầu: "Cô Bạch đúng là rất mạnh, nếu xét về yêu tinh thì cô có thực lực của chuẩn yêu vương, những chuẩn thiên tiên đều không đấu lại cô".

Bạch Nguyệt thở dài: "Đúng vậy, nhưng thế thì có ích gì? Chưa hóa rồng thì vẫn chỉ là yêu mà thôi. Nếu tôi hóa rồng thì thực lực sẽ sánh bằng thiên tiên".

Ngô Bình biết Bạch Nguyệt không thể đột phá là vì cửu đỉnh, anh nó: "Cô Bạch, cô hãy bỏ cái đỉnh đi, vật này bất lợi với cô".

Bạch Nguyệt sững ra: "Bất lợi với tôi? Không phải chứ, nếu không có nó thì tôi không thể sống đến vạn năm".

Ngô Bình: "Trước khác giờ khác, bây giờ cô nên vứt bỏ nó".

Bạch Nguyệt suy nghĩ một lúc rồi nói với vẻ bất lực: "Nhưng nếu không có đỉnh trấn áp thì e là tôi không thể khống chế yêu khí cuồng bạo trong người".

Ngô Bình cũng phát hiện yêu khí trong người Bạch Nguyệt cao hơn mức độ bình thường gấp trăm lần. Nhưng có cửu đỉnh trấn áp nên yêu khí của cô ấy không bị nổ tung. Nếu không có cửu đỉnh thì nguy to.

Ngô Bình nghĩ một chút: "Tôi có cách, nhưng cô Bạch phải tin tôi".

Bạch Nguyệt cười nói: "Tôi tin Tiểu Tịch, mà anh là vị hôn phu của cô ấy, tất nhiên là tôi tin anh".

Ngô Bình nói: "Được. Vân Tịch, em tìm một nơi yên tĩnh không có ai quấy rầy".

Vân Tịch đưa Ngô Bình và Bạch Nguyệt đến động thiên tu luyện. Động thiên này rộng hàng trăm cây số, cảnh sắc đơn điệu, chỉ có cỏ cây, vô cùng an toàn.

Ngô Bình bảo Bạch Nguyệt thả lỏng, anh ấn tay l*n đ*nh đầu cô ấy.

"Cô Bạch, tôi sẽ lấy cái đỉnh ra, đồng thời trấn áp yêu khí trong cơ thể cô khiến cô hóa rồng. Quá trình hóa rồng thì yêu khí sẽ chuyển thành long khí".

Bạch Nguyệt: "Được! Mời anh ra tay!"

Ngô Bình điều động ý thức, đạo chủng rung lên rồi tách ra vô số sợi tua đâm vào cơ thể Bạch Nguyệt, vươn thẳng tới chỗ cái đỉnh.

Thoáng chốc cái đỉnh đã bị quấn chặt, sau đó trực tiếp bị kéo vào đan điền của Ngô Bình.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2450


Vân Tịch nói: "Cuối cùng cô cũng hóa rồng rồi!"

Ngô Bình chớp mắt, nói: "Cô Bạch, hay là cô đổi thành họ Long đi".

Bạch Nguyệt cười nói: "Anh nói đúng, sau này tôi sẽ mang họ Long".

Vân Tịch: "Bạch Nguyệt là tên mà em đặt, Ngô Bình, anh đặt cho cô ấy một cái tên mới đi".

Advertisement

Ngô Bình nghĩ một chút rồi nói: "Tên Long Thanh Khâm thế nào?"

Vân Tịch: "Lấy từ câu thơ 'Thanh thanh tử khâm, u u ngã tâm', hay lắm!"

Advertisement

"Được, kể từ giờ tôi sẽ tên là Long Thanh Khâm", cô ấy cười nói.

Ngô Bình chớp mắt, nói: "Cô Long, có thể cho tôi mượn một thứ không?"

Long Thanh Khâm hỏi: "Anh muốn gì?"

Ngô Bình cười nói: "Tôi muốn luyện Long Huyết Đan, cần máu của rồng".

Long Thanh Khâm nghĩ một lúc rồi hào sảng phất tay: "Được, tôi tặng anh mấy thùng luôn".

Ngô Bình giật mình, vội phất tay: "Không cần vài thùng, năm cân là được".

Bản thể Long Thanh Khâm dài hàng trăm mét, năm cân máu đối với cô ấy cũng chỉ như một giọt máu của con người thôi.

Long Thanh Khâm cười nói: "Nghe Vân Tịch nói anh biết luyện đan?"

Ngô Bình: "Có hiểu sơ".

Long Thanh Khâm: "Địa bàn của tôi có một loại thần dược, tôi đã bảo vệ nó 3000 năm. Giờ nó đã sắp trưởng thành, anh có muốn đi xem không?"

Ngô Bình kinh ngạc, thứ thần dược gì mà có thể khiến một con xà yêu bảo vệ 3000 năm? Anh vội nói: "Là thần dược gì?"

Long Thanh Khâm: "Tôi không rõ, nhưng tôi biết một khi ăn nó thực lực sẽ tăng vọt, thể chất mạnh mẽ vô cùng. Nhưng giờ tôi đã hóa rồng nên nó chẳng còn tác dụng với tôi nữa".

Ngô Bình nói: "Cô Long, hãy đưa tôi đi xem!"

Long Thanh Khâm đưa hai người ra khỏi động thiên, họ bay vụt đi, chẳng mấy chốc đã đến một đầm lầy rộng lớn, không nhìn thấy điểm cuối.

Vân Tịch nói: "Ngô Bình, đây là đầm lầy vạn dặm của Thái Thanh tiên cảnh, nếu không có Thanh Khâm đi cùng thì em không dám đến đây".

Ngô Bình cũng cảm nhận được trong đầm lầy này có một luồng khí tức đáng sợ.

Long Thanh Khâm nói: "Đến động phủ của tôi xem".

Họ đi xuống nước nhưng Ngô Bình lại không cảm thấy nước, họ hạ xuống một mảnh đất. Hóa ra nơi đây có huyễn khí, cảnh nhìn thấy khác với cảnh thực tế.

Long Thanh Khâm dẫn hai người đi vào một cánh cổng lớn được đúc bởi con người. Thấy cánh cổng này Ngô Bình nói: "Nơi đây vốn là động phủ của tiên nhân đúng không?"

Long Thanh Khâm nói: "Đúng. Ngày xưa tôi thấy động phủ này tốt nên đã biến nó thành sào huyệt của mình".

Đi vào cổng thì thấy một cung điện rất lớn, bên trong rất rộng rãi. Xuyên qua cung điện là một cái hố lớn, tỏa ra hàng triệu tia sáng, trông vô cùng đẹp đẽ.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2451


Ngô Bình biết đây không phải quả nhân sâm, nó là quả Địa Thần! Quả Địa Thần mọc trên cây thần, hấp thụ linh lực của mặt đất, được thai nghén nghìn năm, là thần dược!

Thấy Ngô Bình ngẩn ra, Long Thanh Khâm rất đắc ý, hỏi: "Anh Ngô, thế nào, thần dược này rất tốt đúng không?"

Ngô Bình cảm thán: "Thần dược! Cô Long, có thể tặng tôi năm quả thần được không?"

Advertisement

Long Thanh Khâm cười nó: "Anh dạy cho tôi Hóa Long kinh, còn cho tôi Hóa Long Đan, đáng lý tôi phải tặng hết cho anh. Nhưng sau này tôi còn phải nương nhờ vào anh, thế nên tôi muốn làm một giao dịch với anh".

Advertisement

Ngô Bình nói: "Cô Long cứ nói".

Long Thanh Khâm: "Tôi có thể tặng cho anh ba quả không điều kiện. Nếu anh muốn thêm thì có thể dùng đan dược để đổi. Tôi muốn hóa thành chân long thì cần không ngừng thay máu chân long. Mà cách tốt nhất để thay đổi huyết mạch là dùng đan dược".

Ngô Bình nghĩ rồi nói: "Có thể. Tôi có thể luyện Thuần Huyết Thần Đan để tinh lọc huyết mạch của cô".

Long Thanh Khâm cười nói: "Được, anh đưa tôi một viên Thuần Huyết Thần Đan thì tôi sẽ đưa anh một quả thần".

Ngô Bình cười nói: "Thành giao!"

Ngô Bình lập tức hái ba quả Địa Thần đã chín và cất chúng trong hộp ngọc.

Lúc này anh mới phát hiện bên cạnh hố lớn có một tòa kiến trúc giống như tế đàn, trên đó có đài hoa sen, hình như là nơi tu luyện.

Anh đến đài sen và quan sát một lúc, phát hiện ra rằng có một trận pháp bí ẩn dưới đài sen, được kết nối với toàn bộ mạch đất của đầm lầy. Anh không khỏi kinh ngạc, hỏi Long Thanh Khâm: "Cô Long, đây là nơi chủ nhân của tiên phủ tu luyện sao?"

Long Thanh Khâm cười nói: "Hẳn là như vậy. Lần đầu tiên tới đây, tôi muốn ngồi ở trên đó luyện công, nhưng mấy lần bị đánh xuống, thân thể vô cùng khó chịu, về sau không dám thử nữa".

Ngô Bình cười nói: "Cái này gọi là Đại Địa Liên Đài, có thể hấp thu linh lực Đại Địa, là bảo vật trợ giúp tu luyện".

Nói xong anh trực tiếp ngồi trên đài sen. Ngay lập tức, anh cảm thấy sức mạnh Đại Địa to lớn từ đài sen truyền đến cơ thể anh. Mặc dù anh có một thể chất phi thường, anh vẫn không thể chịu đựng được. Nhưng ngay sau đó, đạo chủng vươn nhánh ra để tiếp nhận sức mạnh to lớn như dòng nước xiết này, nuốt chửng nó như một con cá voi.

Đạo chủng hấp thụ sức mạnh Đại Địa, Ngô Bình không còn cảm thấy áp lực mà cảm thấy vô cùng thoải mái. Nhìn thấy cảnh này, Long Thanh Khâm thốt lên: "Anh thật giỏi! Anh có thể chịu được sức mạnh to lớn từ đài sen".

Vân Tịch cười nói: "Thanh Khâm, chủ nhân đài sen nhất định rất lợi hại đúng không?"

Long Thanh Khâm nói: "Ít nhất cũng là thiên tiên, thế nên tôi mới kinh ngạc. Vân Tịch, cô may mắn thật, tìm được một người đàn ông tốt như vậy".

Vân Tịch đỏ mặt, nhưng lại cười rạng rỡ.

Ngô Bình ngồi xếp bằng không động đậy, đạo chủng không ngừng hấp thu sức mạnh của đài sen. Đài sen này mỗi năm đều hấp thu sức mạnh Đại Địa rồi tích trữ trong đài sen, kéo dài không biết bao nhiêu vạn năm.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2452


Ngô Bình mở mắt ra, nhảy xuống đài sen và mói: "Tốt lắm, tôi đã có thu hoạch".

Long Thanh Khâm: "Chủ nhân nơi này vẫn còn để lại ít đồ, tôi không đọc hiểu, anh có hứng thú xem không?"

Ngô Bình cười nói: "Được, tôi hiểu tiên văn".

Advertisement

Mắt Long Thanh Khâm phát sáng: "Anh hiểu tiên văn? Tốt quá, hãy đi theo tôi".

Cô ấy đưa Ngô Bình và Vân Tịch vòng qua cái hố, đi vào một nơi như thư phòng. Bên trong có một giá sách, bên trên bày các thẻ ngọc lớn nhỏ khác nhau, được xâu bằng dây kim loại. Trên mỗi thẻ ngọc đều được viết tiêu đề bằng tiên văn, sau đó cuốn lại, hình thức giống thẻ trúc thời cổ đại.

Advertisement

Long Thanh Khâm: "Đây chắc là công pháp mà tiên nhân nào đó để lại".

Ngô Bình mở ra một thẻ ngọc, phát hiện trong thẻ ngọc có khắc chữ, trong mỗi thẻ ngọc có khoảng hai trăm nghìn chữ và các hình vẽ.

Anh nhìn qua rồi nói: "Thú vị đấy. Tu sĩ này không phải tiên nhân mà là một thánh vu, trong này ghi chép công pháp của Vu đạo".

Long Thanh Khâm hỏi: "Tôi có thể tu luyện không?"

Ngô Bình nghĩ rồi nói: "Những công pháp này không hợp cho Long tộc tu luyện. Nhưng tôi có nửa bộ 'Thiên Long kinh', cô có hứng thú học không?"

Toàn thân Long Thanh Khâm run lên: "Thiên Long kinh, ở đâu vậy?"

Ngô Bình: "Kinh này là nửa bộ đầu tiên được Âm Dương Giáo thu thập, nhưng cũng đủ dùng với cô rồi. Luyện xong nửa bộ này thì ít nhất cô cũng là thần long".

Rồng cũng chia cao thấp. Bây giờ Long Thanh Khâm vẫn chưa phải là chân long, chân long có dòng máu thuần huyết, giờ cô ấy là rồng tạp huyết.

Trên cả chân long là thần long, trên thần long còn có thiên long. Thiên Long kinh chính là công pháp Long tộc luyện để đạt đến cảnh giới thiên long.

Long Thanh Khâm mừng rỡ: "Tốt quá! Anh Ngô xin hãy nhận của tôi một lạy!"

Ngô Bình cười nói: "Cô Long khách sáo quá, cô với Vân Tịch là bạn tốt, tất nhiên cũng là bạn của tôi".

Long Thanh Khâm cười nói: "Anh Ngô, sau này lúc nào cần Long Thanh Khâm này thì cứ nói. Dù lên núi đao xuống biển lửa tôi cũng quyết không từ nan".

Vân Tịch trợn mắt nhìn cô ấy: "Ai bắt cô lên núi đao xuống biển lửa chứ?"

Ngô Bình liền dùng thần niệm truyền nửa bộ Thiên Long kinh cho Long Thanh Khâm. Để đáp lễ, Long Thanh Khâm đưa tất cả công pháp Vu đạo cho Ngô Bình.

Ba người đang nói chuyện trong động phủ thì đột nhiên nghe thấy có tiếng gầm bên ngoài, mặt đất chấn động.

Ánh mắt Long Thanh Khâm lạnh đi, cô ấy lạnh lùng nói: "Con khỉ này vẫn chưa chịu thôi, để tôi đi giết nó!"

Ngô Bình vội hỏi: "Động tĩnh bên ngoài là do con khỉ gây ra sao?"

Vân Tịch nói: "Trong đầm lầy này có rất nhiều sinh vật mạnh mẽ sinh sống. Trừ Thanh Khâm thì cách đây năm nghìn dặm về phía Tây có một con khỉ Thông Linh, giỏi biến hóa. Lúc Thanh Khâm chưa hóa rồng thường đánh nhau với nó, lần nào cũng bị thương".

Ngô Bình kinh ngạc, có thể khiến Long Thanh Khâm bị thương thì con khỉ này chắc chắn rất mạnh!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2453


Ngô Bình vội phất tay: "Dơi và cóc thì thôi, tôi thích nuôi khỉ".

Long Thanh Khâm nói: "Được, anh đợi tôi ở đây".

Nói xong cô ấy đi ra ngoài. Ngay sau đó Ngô Bình và Vân Tịch thấy mặt đất rung lên, tiếng khỉ kêu thảm thiết vang lên, đúng là kinh thiên động địa.

Advertisement

Vân Tịch cười nói: "Con khỉ này xui thật, Thanh Khâm hóa rồng, thực lực tăng hơn mười lần, nó hoàn toàn không phải đối thủ của cô ấy".

Chưa đến ba phút Long Thanh Khâm đã xách một con khỉ vào. Con khỉ cao ba mét, lông màu vàng kim, mắt nó trợn tròn, tai tròn tay dài, cơ thể cường tráng, vừa nhìn đã biết là Hầu vương.

Advertisement

Cổ nó có đeo một sợi dây chuyền, phía đuôi dây đang bị Long Thanh Khâm tóm lấy. Con khỉ túm đầu mình, cúi đầu ủ rũ, tâm trạng suy sụp.

Long Thanh Khâm đá nó một cái khiến nó kêu ầm lên. Nhưng Long Thanh Khâm lại trừng nó khiến nó cúi đầu ngay, giống như một nàng dâu bị tủi thân.

Ngô Bình quan sát con khỉ, âm thầm tấm tắc. Long Thanh Khâm đưa dây chuyền cho anh, nói: "Con khỉ này rất thông minh, cẩn thận đừng để nó chạy".

Ngô Bình cười nói: "Khỉ kia, mày có muốn rời khỏi đầm lầy theo tao khám phá bên ngoài không?"

Con khỉ trợn mắt nhìn Ngô Bình, ánh mắt rất hung ác. Thầm nghĩ nếu không phải có Long Thanh Khâm, nó đã đớp ngay Ngô Bình rồi cắn đứt đầu, sau đó ăn hết nội tạng của anh!

Long Thanh Khâm thấy nó hung dữ thì cười lạnh, búng ngón tay một cái, vẽ một lá bùa trên lòng bàn tay Ngô Bình. Đây là thứ mà cô ấy học được trong Thiên Long kinh, tên là bùa Thiên Long Trấn Yêu.

Ngô Bình thấy một luồng sức mạnh truyền vào tay phải của anh, liền hỏi: "Bùa này có thể trấn áp con khỉ sao?"

Long Thanh Khâm cười nói: "Anh thử xem".

Ngô Bình khẽ dùng lực, tát vào đầu con khỉ. Lòng bàn tay anh liền tỏa sáng rực rỡ, con khỉ kêu lên thảm thiết rồi đau tới nỗi lăn lộn trên đất.

Ngô Bình cười nói: “Đúng, có nó rồi thì tôi không còn lo con khỉ tạo phản nữa”.

Long Thanh Khâm: “Bùa chú này có tác dụng trong ba tháng, trong thời gian đó, tốt nhất anh phải thuần hoá được nó”.

Ngô Bình: “Ba tháng thì thừa thời gian rồi”.

Sau đó anh hỏi: “Ê khỉ, mày có động phủ không?”

Con khỉ liếc anh nhưng không có ý định trả lời, vì thế Ngô Bình giơ nắm đấm lên định đánh nó. Con khỉ co rúm người lại, sau đó trả lời một cách cứng nhắc: “Động phủ bị tôi phá lâu rồi”.

Long Thanh Khâm: “Con khỉ này cũng bướng thật đấy, hẳn một động phủ của tiên nhân mà nó cũng dám phá, chắc đồ bên trong cũng bị nó đập vỡ hết rồi”.

Ngô Bình nhìn nó rồi hỏi: “Mày vẫn chưa tìm được tâm pháp thích hợp để tu luyện à?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2454


Con khỉ vui tới mức khoa chân múa tay rồi nói: “Có, tôi muốn học. Xin tiên nhân nhận của tôi một lạy”.

Nó học theo dáng vẻ của con người rồi cúi lạy Ngô Bình, anh cười nói: “Thế thì mày phải ngoan, sau này ngoan ngoãn tu luyện bên cạnh tao”.

Con khỉ gật đầu: “Vâng, tôi sẽ nghe lời thượng tiên tuyệt đối’.

Advertisement

Long Thanh Khâm nói: “Này khỉ, mày đừng có giả vờ phục tùng. Bụng vị thượng tiên này có càn khôn, ngoài ra anh ấy còn biết luyện đan, bày trận pháp, chữa bệnh. Mày đi theo anh ấy là phúc tổ 70 đời đấy”.

Con khỉ sáng mắt lên nói: “Xà… à Long lão đại, tôi biết rồi, tôi có ngu đâu”.

Advertisement

Long Thanh Khâm tháo xích cho nó rồi nói: “Nếu mày hiểu rồi thì tự chọn đi, mày có thể bỏ đi luôn để tiếp tục đời yêu quái tự do tự tại. Hoặc sau này ngoan ngoãn đi cùng anh Ngô để chào đón tiền đồ rộng mở”.

Con khỉ chỉ do dự vài giây rồi đứng cạnh Ngô Bình ngay: “Tôi đồng ý đi theo thượng tiên”.

Ngô Bình: “Người mày toàn lông màu vàng, sau này tao sẽ gọi mày là Kim Tử nhé”.

Con khỉ gật đầu: “Vâng, tên đấy hay quá!”

Ngô Bình: “Mày chưa chính thức tu luyện nên chưa biến thành người được. Giờ tao sẽ truyền Đại Thánh Âm Lôi Pháp cho mày, mày hãy tu luyện thành hình người trước, như vậy tao mới tiện dẫn mày ra ngoài”.

Chứ anh cứ dẫn một con khỉ theo mãi cũng không tiện.

Kim Tử gật đầu: “Vâng, xin thượng tiên hãy truyền cho tôi’.

Ngô Bình lập tức truyền thụ công pháp cho nó, để nó tu luyện ở chỗ của Long Thanh Khâm, khi nào biến thành người thì mới được ra ngoài tìm anh.

Ngô Bình truyền thụ công pháp cho Kim Tử xong thì lấy một quả Địa Thần ra rồi đưa cho Vân Tịch: “Em ăn đi”.

Vân Tịch: “Quả này quý quá, anh giữ lại mà dùng”.

Ngô Bình cười nói: “Anh có rồi”.

Thấy Ngô Bình kiên quyết như vậy, Ngô Bình đành nhận lấy rồi ăn. Thịt quả vừa xuống bụng, đã truyền đến khắp cơ thể cô ấy.

Ngô Bình biết rõ Vân Tịch không có tu vi, nhưng nhờ thể chất đặc biệt của mình nên cô ấy có thể vận chuyển được sức mạnh của tự nhiên. Khả năng này sinh ra khi Vân Tịch thức tỉnh được thiên bẩm huyết mạch của vương tộc.

Thấy Vân Tịch ăn quả rồi, Ngô Bình hỏi: “Vân Tịch, sao em không tu luyện?”

Vân Tịch: “Thể chất của em khá đặc biệt nên từ nhỏ đã không thể tu luyện. Nếu cứ cố thì toàn thân sẽ khó chịu, huyết mạch đảo ngược, có mấy lần còn suýt chết”.

Ngô Bình tò mò hỏi: “Sao lại như thế?”

Vân Tịch: “Lão tổ tông nhà em kể Vân Thị nhà em có thể chất Tiên Nghịch. Kinh mạch và cơ thể của em cũng có cấu tạo ngược nên không phù hợp với các công pháp bình thường”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2455


Ngô Bình cười nói: “Người khác thì không, nhưng anh thì có. Không ai hiểu rõ về cơ thể người hơn anh đâu”.

Sau đó, anh đã thay đổi kinh lạc, khí mạch trong người mình để mô phỏng thể chất của Vân Tịch, sau đó thử tu luyeneju Thiên Cực Kiếm Kinh.

Advertisement

Sau nhiều ngày nghiên cứu môn kiếm pháp này trong tháp, Ngô Bình đã có hiểu biết nhất định về nó. Thiên Cực Kiếm Kinh có 24 tầng, từ tầng một đến tầng ba là Nhân Tiên, tầng bốn đến tầng 12 là Địa Tiên, tầng 13 đến tầng 21 là Thiên Tiên, tầng 21 đến tầng 24 là Đại La Kim Tiên.

Bây giờ, Ngô Bình chỉ cần tu luyện từ tầng một đến tầng ba là được.

Advertisement

Trước khi thay đổi kinh mạch, anh tu luyện tầng thứ nhất của Vô Tương Kiếm Kinh trước. Tầng thứ nhất này là tạo nền móng, sau khi luyện thành thì sẽ có tu vi tương đương cảnh giới Thần.

Vì có nền móng vững chắc nên Ngô Bình nhanh chóng luyện tầng tầng thứ nhất của Thiên Cực Kiếm Kinh. Môn kiếm pháp này sử dụng chính là kiếm nên có yêu cầu về thể chất rất cao, khiến tầng thứ nhất có mức độ khó nhất định.

Tầng thứ hai thì khó hơn, sau khi luyện thành sẽ ở cảnh giới tương đương Võ Quân.

Ở tầng này, Ngô Bình cũng luyện thành rất nhanh và suôn sẻ, chưa đến một tiếng là xong.

Đến tầng thứ ba thì anh mới thấy áp lực. Sau khi luyện thành tầng này thì ngang với tầng thứ bảy cảnh giới Nhân Tiên rồi.

“Mình phải mượn cơ hội này để tiến vào cảnh giới Nhân Vương mới được”, Ngô Bình nghĩ thầm.

Thật ra, anh chỉ còn cách cảnh giới này một bước nhỏ nữa thôi. Bây giờ, khi anh tu luyện Thiên Cực Kiếm Kinh, võ hồn đã có sự thay đổi, dần dà Ngô Bình đã chuyển hoá quyền ý thành kiếm ý.

Đến đây, võ hồn của anh đã lột xác thành kiếm hồn! Bước này tốn khá nhiều thời gian, hình như mất hẳn ba ngày.

Sau khi kiếm hồn hình thành, các bước tu luyện sau đó đã dễ dàng hơn nhiều. Ngô Bình phóng ra một luồng khí tức mạnh mẽ.

Cuối cùng, anh đã chính thức bước vào tầng thứ bảy của cảnh giới Địa Tiên và trở thành một Nhân Vương.

Chân khí trong người anh cũng chuyển hoá thành một sức mạnh đặc biệt, là kiếm nguyên! Lực Thiên Nguyên, linh lực đất trời mà anh hấp thụ cùng năng lượng cao chiều của linh khiếu, thần khiếu, thậm chí cả pháp lực và sức mạnh huyết mạch của anh cũng hoà cùng kiếm nguyên, sau đó trở thành một phần của nó.

Một lát sau, khí tức của Ngô Bình đã ổn định hơn, anh dễ dàng tiến vào cảnh giới Nhân Vương hậu kỳ. Sau đó, anh đã thức tỉnh thêm nhiều thiên bẩm huyết mạch.

Tu luyện xong ba tầng đầu của Thiên Cực Kiếm Kinh, Ngô Bình bắt đầu thay đổi kinh mạch để tu luyện. Anh dám làm vậy là vì hiểu rõ về cơ thể người và có nền móng của đôi mắt xuyên thấu, nếu thiếu một trong hai thì tuyệt đối anh sẽ không dám liều lĩnh.

Quá trình tu luyện ngược khiến Ngô Bình thấy rất lạ, hình như nó có tác dụng hay hơn tu luyện bình thường.

Loáng cái, đã có một năng lượng xoay tròn trong người anh, sau đó linh khiếu ngược, thần khiếu ngược và linh lạc, thần lạc ngược đã xuất hiện, cuối cùng là kiếm hồn thứ hai!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2456


Âm Dương Giáo cũng có công pháp tu hành tương tự, nhưng Ngô Bình chưa tu luyện công pháp nào, bởi đâu phải ai cũng dám tạo ra hai hệ thống tu hành ngược.

Chờ Ngô Bình tu luyện ngược đến tầng thứ ba thì đã là năm ngày sau.

Vân Tịch vẫn chờ anh, cô ấy hỏi: “Thành công không anh?”

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Vân Tịch, giờ anh sẽ truyền cho em công pháp giai đoạn Nhân Tiên, đó là ba tầng đầu của Thiên Cực Kiếm Kinh”.

Muốn tu luyện thì phải hấp thu năng lượng cao chiều, vì thế Ngô Bình và Vân Tịch phải từ biệt Long Thanh Khâm để về nhà họ Vân, sau đó mượn tháp Vạn Duy của lão tổ tông nhà họ.

Nghe nói Ngô Bình muốn giúp Vân Tịch tu luyện, Vân Phi Dương rất hào hứng, sau đó lập tức cho họ mượn tháp Vạn Duy ngay.

Advertisement

Hai người đi vào tháp, Ngô Bình dẫn Vân Tịch đi lên tầng thứ ta, sau đó hấp thu trực tiếp năng lượng vương phẩm ở đó.

Vân Tịch có thể chất Tiên Nghịch bẩm sinh nên khi tu luyện cũng không chậm hơn Ngô Bình là bao. Ngày đầu tiên, cô ấy đã luyện thành tầng thứ nhất, mở được linh khiếu, thần khiếu, thiết lập linh lạc và ngưng tụ thành kiếm nguyên.

Sang ngày hôm sau, cô ấy lại luyện thành kiếm hồn và hoàn thành tu luyện hai tầng đầu tiên. Đến tầng thứ ba thì cô ấy đã mở sức mạnh huyết mạch và trở thành tu sĩ cảnh giới Nhân Vương!

Vân Tịch tu luyện nanh như vậy là vì sức mạnh huyết mạch của cô ấy đã thức tỉnh từ lâu, vì thế có thể tu luyện ba tầng này dễ dàng.

Sau khi tạo thành nền móng Nhân Vương, tu luyện phía sau đã đơn giản hơn nhiều, Ngô Bình chỉ cần truyền thụ thẳng công pháp cho Vân Tịch là xong.

Vì thế, Ngô Bình đã truyền thêm các tầng công pháp sau cho Vân Tịch tự tu luyện.

Anh không yên tâm nên ở lại quan sát thêm vài ngày thì việc tu luyện của Vân Tịch thật sự thuận lợi.

Anh hoàn toàn yên tâm và nói với Vân Tịch: “Vân Tịch, em ở lại đây tu luyện nhé, khi nào tiến vào Địa Tiên thì hãy rời đi”.

Vân Tịch gật đầu rồi hỏi: “Anh phải đi rồi à?”

Ngô Bình: “Anh muốn về Địa Tiên Giới xem thế nào”.

Vân Tịch: “Vâng, chờ em tu luyện xong thì sẽ đi tìm anh”.

Sau khi tu luyện thêm vài tầng nữa thì Vân Tịch sẽ có tu vi tương đương với cảnh giới Địa Tiên Chân Quân.

Ngô Bình nắm lấy tay cô ấy rồi nói: “Vân Tịch, anh cho em thêm một thứ này nữa”.

Vân Tịch cười hỏi: “Gì thế anh?”

Kiếm hồn của Ngô Bình hái một quả trên cây, sau đó cầm quả đó nhảy ra ngoài rồi chui vào miệng của Vân Tịch, tiếp đó tìm được kiếm hồn của cô ấy.

Kiếm hồn của hai người gặp gỡ, một cảm giác kỳ lạ xuất hiện. Ngô Bình mỉm cười đưa quả đó cho Vân Tịch, tiện thể nhéo má kiếm hồn.

Vân Tịch khẽ kêu lên một tiếng.

Ngô Bình nói: “Đây là quả của Đạo Chủng trong người anh, dù không phải đạo quả nhưng rất có ích với em đấy”.

Vân Tịch liếc nhìn thì thấy kiếm hồn của mình đã xơi tái quả ấy, ăn xong, kiếm hồn của cô ấy đã vững chãi hơn, ngoài ra còn có một luồng sức mạnh kỳ lạ chạy khắp cơ thể.

Đưa quả ấy cho Vân Tịch xong thì Ngô Bình rời đi, anh về kiếm phái Thục Sơn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2457


Trần Đạo Huyền: “Con về đúng lúc lắm, chúng ta vào trong nói chuyện”.

Vào trong rồi, Trần Đạo Huyền nghiêm túc nói: “Sau này, ta không còn là sư phụ của con nữa”.

Ngô Bình ngẩn ra: “Sư phụ, sao người lại nói vậy?”, anh tưởng mình đã làm sai chuyện gì.

Advertisement

Trần Đạo Huyền cười nói: “Giờ con là thiếu chưởng môn, đệ tử số một kiêm chưởng môn tương lai của kiếm phái Thục Sơn rồi. Vì thế con không nên có sư phụ nữa. Vì con không còn thuộc đỉnh Thanh Vân nữa mà là quản lý cả kiếm phái Thục Sơn rồi”.

Ngô Bình như có điều suy nghĩ, sau đó Trần Đạo Huyền nói tiếp: “Dù con không là đệ tử của ta nữa, nhưng tình cảm của chúng ta vẫn như vậy. Nếu con muốn thì hãy nhận ta là cha nuôi”.

Advertisement

Ngô Bình vui vẻ đồng ý ngay: “Con chào cha nuôi’.

Trần Đạo Huyền đỡ anh dậy rồi nói: “Con ngoan, mau đứng lên! Thanh Dao tiên tử thường xuyên đến tìm con, chắc có chuyện gì đấy, con mau đến đó xem đi”.

Ngô Bình biết chắc chắn Thanh Dao tiên tử có chuyện nên chào Trần Đạo Huyền rồi đến điện Thanh Liên ngay.

Ngô Bình vừa đáp xuống thì đệ tử nữ canh cổng đã nhận ra anh ngay, sau đó sáng mắt lên chào đón: “Đại sư huynh”.

Sau đó, các cô gái lũ lượt kéo đến chào hỏi.

Ngô Bình cười nói: “Chào các sư muội, tôi đến tìm Thanh Dao”.

Một đệ tử nữ nói: “Đại sư huynh, Thanh Dao sư tỷ đang ở chỗ phong chủ, để muội dẫn huynh đi”.

Ngô Bình gật đầu: “Cảm ơn”.

Đệ tử nữ này dẫn Ngô Bình tới đại điện, sau đó bảo anh chờ mình vào trong thông báo. Một lát sau, Lâm Thanh Dao đã ra đón, cô ấy thở phào nói: “Cuối cùng thì anh cũng về rồi”.

Ngô Bình: “Thanh Dao, có chuyện gì thế?”

Lâm Thanh Dao: “Một sư thúc tổ có tu vi rất cao thâm của tôi đang áp chế tâm ma ở sau núi, ai ngờ đột nhiên xuất hiện rồi ngày nào cũng nói chuyện với sư phụ. Sư phụ tôi thấy bà ấy có vấn đề nên muốn thông báo cho chưởng môn, nhưng chưởng môn cũng không biết làm thế nào, chỉ đòi trấn áp hoặc giết sư thúc tổ luôn. Sư phụ và sư thúc tổ thân nhau lắm nên không muốn bà ấy chết”.

Ngô Bình: “Cô muốn tôi chữa trị cho sư thúc tổ của cô à?”

Lâm Thanh Dao thở dài: “Anh là tia hi vọng cuối cùng của sư phụ, đi thôi, sư phụ với sư thúc tổ đang ở bên trong, anh vào xem đi, sau đó ra ngoài nói cho tôi biết có chữa được hay không”.

Hai người đi vào đại điện thì thấy có một người phụ nữ trung niên đang mỉm cười ngồi xếp bằng trên không trung, xung quanh toàn là người của điện Thanh Liên, Mộc Tâm Lan cũng đang ở đây.

Ngô Bình và Lâm Thanh Dao cũng ngồi xuống, anh âm thầm quan sát thì thấy có một pháp thân màu đen đang ngồi trong đầu của người phụ nữ, trên đỉnh đầu của bà ấy có một đài sen màu đen, ma khí mù đen từ đài sen đã thâm nhập vào pháp thân của bà ấy.

Ngô Bình nghiêm mặt rồi kéo Lâm Thanh Dao ra ngoài.

Anh vừa ra ngoài thì Mộc Tâm Lan cũng đi theo. Ngô Bình nhìn cô ấy rồi nói: “Điện chủ Mộc, đi theo tôi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2458


Ngô Bình chớp mắt: “Chưởng môn, dù đệ tử có đến Tiên Giới thì với thực lực hiện giờ cũng đâu giúp gì được ạ?”

Lưu Vọng Công cười nói: “Tiên Giới có quy tắc của Tiên Giới, các môn phái ở Địa Giới có xích mích cũng không được đánh nhau. Nếu muốn thì phải giải quyết mâu thuẫn qua đấu lôi đài, hai bên cử đệ tử của mình lên đấu, bên nào thắng thì được lợi ích”.

Ngô Bình: “Ra là thế”.

Advertisement

Lưu Vọng Công: “Ý của chưởng môn là cậu hãy nhanh chóng đột phá lên Địa Tiên, sau đó cậu có thể đến Tiên Giới rồi”.

Ngô Bình: “Chưởng môn, chắc ở đó có nhiều tu sĩ Địa Tiên lắm ạ?”

Advertisement

Lưu Vọng Công: “Không, như Địa Tiên Giới của chúng ta đây, cậu có thấy nhiều tu sĩ Địa Tiên không?”

Ngô Bình: “Nói vậy là cũng không có nhiểu tu sĩ Địa Tiên ở Tiên Giới”.

Lưu Vọng Công: “Đương nhiên sẽ nhiều hơn ở đây. Làm một phép so sánh thì địa vị của tu sĩ Địa Tiên ở Tiên Giới sẽ ngang với một tu sĩ cảnh giới Tiên Thiên ở chỗ mình”.

Ở Địa Tiên Giới không thiếu các tu sĩ cảnh giới Tiên Thiên, hầu hết đệ tử ở các môn phái đều tiến vào cảnh giới này rồi.

Lưu Vọng Công: “Tuy cậu là đệ tử số một, nhưng đã có địa vị ngang chưởng môn rồi. Sau này, có gì cần thì cứ nói thẳng với tôi, tôi sẽ giúp đỡ hết sức”.

Ngô Bình vui mừng nói: “Cảm ơn chưởng môn”.

Nói xong thì chưởng môn ra về, chờ ông ấy đi rồi, Mộc Tâm Lan mới cười nói: “Không ngờ chưởng môn lại nhận thiếu chưởng môn làm đệ tử”.

Ngô Bình: “Điện chủ Mộc đã đến Tiên Giới rồi ư?”

Mộc Tâm Lan lắc đầu: “Chưa, tôi chỉ liên hệ với vài trưởng lão ở Thượng Giới thôi”.

Ngô Bình tò mò hỏi: “Các trưởng lão của chúng ta ở Tiên Giới chắc đều ở cảnh giới Thiên Tiên hết rồi à?”

Mộc Tâm Lan: “Làm gì có, dù ở Tiên Giới thì cảnh giới Thiên Tiên cũng thuộc hàng cao thủ rồi. Nhưng tính cả chưởng môn thì chúng ta mới có ba tu sĩ ở cảnh giới này thôi”.

Ngô Bình biết rõ thực lực của cảnh giới Thiên Tiên, Thục Sơn có ba người ở cảnh giới này là quá đỉnh rồi.

Mộc Tâm Lan: “Thiếu chưởng môn có rảnh không? Điện Thanh Liên vẫn còn vài trưởng lão bị tẩu hoả nhập ma nữa”.

Ngô Bình cũng định điều trị tiếp cho những người bị tẩu hoả nhập ma nên đồng ý ngay: “Tôi sẽ ở lại đây vài ngày để chữa hết cho mọi người”.

Mộc Tâm Lan vui mừng cảm ơn anh.

Cứ thế, mấy ngày sau đó, Ngô Bình đã dốc toàn sức để chữa trị cho những người bị tẩu hoả nhập ma. Các trưởng lão này đều có tu vi khá cao rồi.

Tính cả Hắc Tinh trưởng lão thì anh đã chữa khỏi thêm cho một trưởng lão ở cảnh giới Bất Tử, một Tiên Quân, ngoài ra còn có Chân Quân Thần Hoá, ba Chân Quân Anh Biến và 27 vị Chân Quân khác.

Nhờ đó là điện Thanh Liên đã mạnh hơn hẳn, vượt qua cả kiếm phủ Hạo Thiên.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2459


Lý Dư ngoi lên mặt nước, tuy nó đã lột xác nhiều lần hơn Bạch Giao, nhưng thực lực cũng không hơn là bao, bởi một là cá hoá rồng, một là rắn hoá rồng.

Lý Niệm Tổ đã về nhà, giờ đang tu luyện trong phòng. Sau khi hấp thu sức mạnh của Cổ Thần Vương, khí tức của ông ấy đã mạnh hơn hẳn.

Ngô Bình chào bố mẹ rồi mở cuộc gọi video để họp với Lý Vân Đẩu, Lý Mai, Lý Gia Ninh và Lý Đông Hưng.

Advertisement

Lý Vân Đẩu cười nói: “Tiểu Bình, sao tự nhiên lại gọi mọi người họp video thế?”

Ngô Bình nghiêm túc nói: “Ông, chú hai, cô, Tiểu Mai. Cháu có chuyện muốn nói, có lẽ rất ít người biết chuyện này. Giờ cháu nói để mọi người chuẩn bị trước”.

Lý Vân Đẩu: “Ừ, chuyện gì lớn à?”

Advertisement

Ngô Bình: “Trước kia, ông đã phát hiện ra các điều bất thường của các thế lực lớn khác trong dòng tộc. Có người mua đất, người thì ra sức tạo quan hệ với giới tu hành, có người thì bồi dưỡng cao thủ. Họ làm vậy là vì linh khí đang hồi phục, trái đất sắp trở lại như thời Tiên Quốc”.

Lý Đông Hưng hỏi: “Tiểu Bình, thời Tiên Quốc là như thế nào?”

Ngô Bình nhìn các ghi chép loằng ngoằng rồi nói: “Vào thời đó, đến một con chuột bình thường cũng mạnh hơn hổ với sư tử hiện giờ, chúng có thể ăn thịt con người. Hơn nữa, vì linh khí dồi dào nên rất dễ sinh ra yêu ma quỷ quái. Mà khi đó thì người trong giới tu hành cũng tăng lên nhiều, những ai trước không thể tu luyện thì giờ cũng làm được. Khi ấy, trật tự xã hội sẽ bị phá vỡ. Các nước đấu đá quyết liệt, chúng ta sẽ đối mặt với một cuộc chiến tranh thế giới mới”.

Lý Mai: “Huyền Bình, thế chúng ta phải chuẩn bị những gì?”

Ngô Bình: “Quan trọng nhất là nhân tài và tài nguyên. Nhân tài thì để anh nghĩ cách, còn tài nguyên thì chúng ta phải mua đất, không chỉ trong nước mà cả nước ngoài nữa”.

Lý Mai: “Mua lung tung ư?”

Ngô Bình: “Ừ, cứ có là mua, càng nhiều càng tốt. Vì sau này, không gian gập sẽ mở rộng. Khéo khu đất mà chúng ta mua lại có một không gian như thế”.

Lý Mai: “Nhưng kể cả mua đất thì mình cũng cần có thực lực để giữ đất chứ?”

Ngô Bình: “Thực lực thì mình không phải lo, giờ anh là thiếu chưởng môn của kiếm phái Thục Sơn rồi, ngoài ra còn là đệ tử của chưởng môn Thục Sơn ở Tiên Giới nữa. Đó là chưa kể anh còn là Long chủ của Thiên Long, thống soái ba quân ở Đông Tinh, người bình thường không dám động vào anh đâu”.

Lý Vân Đẩu: “Tiểu Bình, linh khí mà cháu bảo còn bao lâu nữa thì phục hồi?”

Ngô Bình: “Cái này cháu không rõ, nhưng có thể là nửa năm hoặc mười năm nữa hay thậm chí là lâu hơn. Tóm lại là mình vẫn phải chuẩn bị”.

Anh ngẫm nghĩ rồi nói tiếp: “Ông ơi, cháu muốn mở một tổ chức từ thiện dưới tên mình, để giúp người dân trong nước. Mỗi năm, cháu sẽ truyền vào đó 1000 tỷ và buộc phải tiêu hết”.

Mọi người nghe xong đều giật mình, tuy hiện giờ nhà họ Lý rất giàu, nhưng đâu thể mỗi năm ủng hộ từ thiện 1000 tỷ được? Tổng kinh tế của cả nước mới có 150 nghìn tỷ thôi.

Lý Gia Ninh: “Huyền Bình, như thế thì nhiều quá, e là chúng ta không cầm cự được lâu đâu”.

Không phải bà ấy sót tiền, vì tiền với những người như Lý Gia Ninh mà nói chỉ là một dãy số mà thôi.

Ngô Bình cười nói: “Cô, chúng ta sẽ ngày càng kiếm được nhiều tiền hơn. Sau khi linh khí hồi phục, khéo tiền của mình cũng không còn giá trị nữa”.

Mọi người sững sờ, tiền không còn giá trị nữa ư?

Ngô Bình nói: “Mọi người tưởng tượng nhé, một khi linh khí phục hồi, người tu hành sẽ trở nên phổ biến, khi ấy thì thứ gì sẽ đáng giá?”

Lý Mai: “Tài nguyên tu hành”.
 
Back
Top Dưới