Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 2380


Ngô Bình: “Ông ơi, cô ấy là Vân Tịch, con cháu của vương tộc ở Côn Luân”.

Nghe thấy Vân Tịch là người trong giới tu hành, mọi người đều không dám sơ suất mà chào hỏi lại.

Hỉ Bảo thấy có đông người thì vui lắm, thằng bé nhanh chóng kéo Lý Thuỵ và Trịnh Tinh đi chơi.

Ngô Bình bảo Vân Tịch ngồi xuống cùng ăn sáng, cô ấy nói: “Ban nãy, em nhận được tin trong nhà đang có chuyện nên em phải về giải quyết”.

Advertisement

Ngô Bình hỏi: “Chuyện gì thế?”

Vân Tịch: “Vân Thị có thêm mấy thiên tài, các tộc lão có chút xung đột thôi, không phải chuyện gì to tát đâu”.

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Ừ, em về trước đi, nếu cần thì cứ gọi anh nhé”.

Vân Tịch không nán lại mà ăn sáng xong là chào tạm biệt mọi người luôn.

Sau đó, Ngô Bình giao Hỉ Bảo cho mẹ mình trông, còn anh đưa thuốc cho Lý Mai.

Buổi chiều, anh lại vào phòng thí nghiệm.

Sáng sớm hôm sau, Lý Niệm Tổ xuất quan. Khí chất của ông ấy đã có sự thay đổi rõ rệt, đôi mắt sáng ngời, thần thái phấn chấn, hơn nữa dung mạo cũng có sự thay đổi nhỏ.

Ngô Bình biết khi tu vi của bố mình tăng lên, ông ấy sẽ dần trở lại tướng mạo của Linh Minh Thánh Thể. Nhưng như vậy cũng không sao, mọi người trong nhà đã quen rồi, dù bố mình biến thành ai thì cũng không sao.

Hai bố con thu dọn một chút rồi cùng Lý Đông Hưng đi tham gia buổi họp dòng tộc.

Địa điểm của buổi họp là ở một sơn trang ở Vân Đông tên là Ngũ Hồ.

Trước cổng sơn trang người xe như nước, các xe sáng nuôi đuôi nhau đi vào trong. Sơn trang này rộng hơn mười nghìn mẫu, do các nhà khá giả trong dòng tộc Lý chung vốn xây dựng. Bên trong có sân bóng, trường đua ngựa, phòng tập thể hình, bình thường Lý Mai cũng hay đến đây nghỉ ngơi hoặc tổ chức sự kiện.

Mười giờ sáng, máy bay của họ đã đáp xuống sân bay Nam Đô, nhà họ Lý đã chuẩn bị xe sẵn để đón họ tới sơn trang Ngũ Hồ.

Chiếc xe đi tới cổng, có vài người thanh niên mặc vest đen đứng ở đây, họ nhìn thiệp mời của Lý Đông Hưng rồi nói: “Thưa ông, theo thiệp mời này thì ông chỉ được dẫn một người vào theo thôi ạ”.

Lý Đông Hưng nhíu mày: “Trong thiệp đâu có ghi vậy”.

Người thanh niên cười nói: “Đây là quy định của trưởng tộc”.

Ngô Bình lạnh giọng nói: “Tránh ra!”

Người thanh niên nghiêm mặt, sau đó ấn nút mở cổng, tài xế lái xe thẳng vào bên trong. Khi chiếc xe đi xa rồi, người thanh niên mới ngẩn ra rồi lẩm bẩm: “Mình bị làm sao thế nhỉ, cứ như nằm mơ ấy… Ớ, bọn họ đâu rồi, vào trong rồi à?”

Người bên cạnh nhìn anh ta như một con quái vật, vì rõ ràng chính anh ta đã ấn nút mở cổng mà.

Chiếc xe đi tới một toà nhà chín tầng, tài xe vừa định lái xe lên đường núi thì bỗng có một chiếc xe thể thao ở phía sau vượt lên trước rồi phanh kít lại.

Có một cặp nam nữ bước xuống xe, người đàn ông khoảng 30 tuổi, tóc nhuộm màu trắng, mặc vest trắng, hắn đá văng cửa xe rồi đi vào trong toà nhà. Cô gái đi cùng thì co vóc dáng bốc lửa, mỉm cười ngọt ngào đi theo hắn.

Chiếc xe này chặn đầu xe Ngô Bình, làm xe anh không đi tiếp được.

Lý Đông Hưng nói: “Tiểu Bình, đó là Lý Hạo Sâm, bố cậu ta có nhiều thế lực trong quân đội, nhà cậu ta chủ yếu cung cấp hàng cho quân đội nên giàu lắm”.

Ngô Bình: “Lý Hạo Sâm này ngang ngược quá!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2381


Đi hết sảnh rồi rẽ trái là tới một phòng họp, hay chính là nơi diễn ra buổi họp dòng tộc hôm nay. Căn phòng này rất lớn, có thể chứa lơn hơn nghìn người. Đương nhiên, các vị trí trong phòng cũng được sắp xếp có tính toán.

Có các cô gái xinh đẹp đứng đón khách ở cửa, thấy nhóm Ngô Bình, một người cười nói: “Thưa anh, mời giơ thiệp ạ”.

Lý Đông Hưng lấy thiệp ra, cô gái nhìn xong thì gật đầu nói: “Thưa các vị, chỗ của nhà mình ở hàng 25, ghế số 17, cạnh đó chỉ có một ghế trống, nhưng ông lại dẫn theo hai người. Vì vậy, sẽ có một người phải ngồi hàng ghế cuối, chúng tôi rất xin lỗi về sự sắp xếp này ạ”.

Advertisement

Lý Đông Hưng không nói gì, bọn họ đi vào bên trong. Ông ấy định đi tới hàng 25, nhưng Ngô Bình nói: “Chú hai, chúng ta ngồi lên hàng ghế đầu đi”.

Lý Đông Hưng: “Tiểu Bình, như vậy không được đâu, dễ xảy ra xung đột lắm”.

Advertisement

Ngô Bình cười lạnh nói: “Luận về tài sản và địa vị, có thể nhà mình không đứng đầu, nhưng chắc chắn thuộc top ba. Họ cố tình xếp mình ở hàng 25 là muốn hạ thấp chúng ta”.

Thấy anh kiên quyết như vậy, Lý Đông Hưng đành chiều ý rồi đi lên hàng đầu rồi ngồi vào vị trí chính giữa. Lúc này, phòng họp đã có hơn trăm người, thấy nhóm Ngô Bình làm vậy, ai cũng tỏ vẻ ngạc nhiên.

“Đấy là con thứ của Lý Vân Đẩu đúng không? Bình thường chỉ toàn ngồi phía sau, sao nay lại lên hẳn hàng đầu nhỉ?”

“Ừ, ngồi ở hàng đầu toàn người sẽ lên phát biểu hoặc chủ trì cuộc họp mà”.

“Có gì lạ đâu, một năm qua chi nhà Lý Vân Đẩu phát triển nhanh chóng mặt. Nghe nói ông ấy đã đánh đổ nhà họ Quách ở Nam Dương, còn làm hội trưởng tổng thương hội Nam Dương nữa. Mấy ngày trước, có không ít thế lực lớn ở Vân Đông phải đến chào hỏi rồi xin cùng lập tập đoàn thương nhân này nọ với ông ấy, giờ Lý Vân Đẩu oách lắm”.

“Ừm, nói đúng ra thì so về thực lực, trưởng tộc kéo còn thua Lý Vân Đẩu ấy chứ…”

“Suỵt… đừng nói linh tinh, con trai của trưởng tộc có lai lịch bí ẩn, thủ đoàn tài tình, có cậu ta ở đây, trưởng tộc sẽ không bị ai thay thế đâu”.

Người khác nói: “Cũng đúng, người đó đáng sợ lắm. Có người con như thế thì nhà họ sẽ có quyền hành lớn nhất trong dòng tộc Lý”.

“Nhìn đi, Lý Hạo Sâm đến rồi kìa”.

Mọi người nhìn ra phía cửa thì thấy Lý Hạo Sâm đang hằm hằm gào lên: “Đứa nào ném xe tao xuống hồ? Đứng lên cho ông!”

Chát!

Hắn vừa nói dứt câu, không gian đã vang lên tiếng bạt tai, Lý Hạo Sâm bị tát cho lật mặt, suýt nữa ngã nhào.

Hắn vừa sợ vứa tức rồi hét lên: “Đứa nào đánh bố mày đấy hả?”

Tuy hắn gào thét là thế, nhưng gương mặt lại đầy vẻ hoảng sợ, rõ ràng xung quanh không có ai, tại sao hắn lại bị ăn tát?

Không có ai trả lời, Lý Hạo Sâm rồ lên: “Dám đánh bố mày à, tao…”

Chát!

Lại thêm một cái tát nữa, lần này răng của Lý Hạo Sâm đã rơi lả tả, miệng hắn đầy máu, hắn hét lên rồi bỏ chạy ra ngoài.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, chuyện gì vậy? Lẽ nào có người dùng phép thuật?
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2382


Lý Đông Hưng đứng dậy: “Anh tư”.

Người đó là một trong 10 quản lý của dòng tộc, tên là Lý Tú Thành. Đây cũng là một thương nhân khá thành công vở Vân Đông, chủ yếu kinh doanh rượu, ông ấy có ba công ty rượu với giá trị hơn 100 tỷ.

Lý Đông Hưng vội giới thiệu với Ngô Bình: “Huyền Bình, đây là Lý Tú Thành, chú họ của cháu, cháu nhớ chào chú tư nhé. Chú tư cháu kinh doanh rượu”.

Advertisement

Ngô Bình lên tiếng: “Chào chú tư”.

Lý Tú Thành gật đầu rồi nói: “Đông Hưng, sao hôm nay chú lại ngồi ở hàng đầu? Người của chi chính sắp đến rồi, chú làm vậy e không hay cho lắm”.

Advertisement

Ngô Bình nói: “Chú tư, so ra thì ông nội cháu cũng là đại gia ở Vân Đông, khéo bây giờ còn có số má trên cả nước rồi. Với địa vị như vậy, nhà cháu không được ngồi ở đây thì cũng lạ thật”.

Lý Tú Thành cười lớn nói: “Cháu trai, cháu nói rất có lý. Nhưng mọi người trong dòng họ đều do trưởng tộc quyết định, chúng ta phải nghe theo chứ”.

Ngô Bình: “Lát nữa, cháu sẽ nói chuyện với trưởng tộc”.

Lý Tú Thành không muốn tham gia vào chuyện này nên chỉ nói thêm vài câu rồi sang chỗ khác.

Ngô Bình giữ ông ấy lại rồi cười nói: “Chú tư, chú kinh doanh rượu thì chắc hiểu về thị trường rượu lắm phải không ạ?”

Nhắc đến thị trưởng rượu, Lý Tú Thành nổi hứng ngay rồi cười nói: “Chắc không ai ở đây hiểu hơn chú đâu, sao, cháu có hứng với rượu à?”

Ngô Bình: “Chú tư, cháu thấy chất lượng của rượu trắng cao cấp năm nay hơi chán nên muốn làm một loại tốt hơn, không biết chú có hứng hợp tác không?”

Ngô Bình có hơn chục cách chưng cất rượu, đảm bảo sẽ cho ra loại rượu ngon không đâu sánh bằng.

Lý Tú Thành không mấy để tâm đến lời của Ngô Bình, làm rượu ngon rất khó. Ví dụ như Mao Đài, phải qua biết bao năm mới có chỗ đứng như hiện giờ.

Ngô Bình lấy một cái bình nhỏ rồi mở ra, hương rượu thơm ngào ngạt. Lý Tú Thành ngửi thấy là chấn động ngay: “Rượu gì thế?”

Ngô Bình: “Rượu của cháu, chú tư nếm thử đi”.

Lý Tú Thành cầm lấy rồi nhấp một ngụm, rượu vừa xuống cổ họng đã nóng rực, sau đó lan toả trong dạ dày, mùi vị thì rất khó hình dung.

Ông ấy nhâm nhi cả phút rồi mới thở dài nói: “Rượu ngon! Đây là loại rượu ngon nhất chú từng uống, cháu tự làm thật à?”

Lý Tú Thành sáng mắt lên, nếu ông ấy mà có công nghệ sản xuất rượu này thì đảm bảo sẽ bán đắt như tôm tươi, thậm chí có thể bán khắp thế giới luôn.

Ngô Bình cười nói: “Vâng, nhưng cách làm hơi lằng nhằng, nguyên liệu cũng phải chọn rất kỹ”.

Lý Tú Thành là người thông minh nên hiểu ý anh ngay, Ngô Bình cho ông ấy nếm thử rượu không phải chỉ để ông ấy nhận xét.

Lý Tú Thành mỉm cười rồi ngồi xuống cạnh Ngô Bình: “Huyền Bình, nếu cháu muốn sản xuất rượu thì phải kết hợp với một người hiểu về ngành này, mà chú đây là lựa chọn hàng đầu đấy”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2383


Ngô Bình cười nói: “Ban nãy, chú hai cháu cũng nói rồi, ông cháu là thương nhân hàng đầu ở Vân Đông, còn là hội trưởng của tổng thương hội Nam Dương. So về tài sản và địa vị thì trưởng tộc khéo còn thua. Ông cháu không làm trưởng tộc thì thôi, nhưng đến hàng ghế đầu mà chi nhà cháu cũng không được ngồi thì đúng là ức h**p người quá đáng phải không chú tư?”

Lý Tú Thành nghe xong thì trầm mặc một lát mới nói: “Thật ra chúng ta đều thầm hiểu hết rồi mà, là trưởng tộc cố ý chèn ép nhà cháu. Trưởng tộc ngồi được vào vị trí này cũng có lý do, không rõ cháu có biết trưởng tộc có một người con trai rất tài giỏi không?”

Ngô Bình: “Ồ, không biết người này tài giỏi thế nào? Chú kể cho cháu nghe được không?”

Advertisement

Lý Tú Thành nhỏ giọng nói: “Trưởng tộc Lý Vân hạn có ba người con trai, trong đó người con út 40 tuổi. Chú nghe nói, người này đã gia nhập một thế lực lớn ở Địa Tiên Giới và tu thành thần tiên rồi”.

Advertisement

Ngô Bình: “Chú có biết là thế lực nào không?”

Lý Tú Thành: “Cái gì mà Bạch Cốt Môn ấy”.

Ngô Bình có biết Bạch Cốt Môn, ngoài ba thế lực lớn của Địa Tiên Giới ra thì đây là một giáo phái tà môn khá mạnh. Nhưng so với kiếm phái Thục Sơn thì không là gì cả.

Bọn họ đang trò chuyện thì bỗng Lý Tú Thành im bặt, Ngô Bình liếc nhìn thì có một nhóm người đi vào. Trong số đó có một người đàn ông cao tuổi ngoài 70, đó chính là trưởng tộc Lý Vân Hạn. Theo sau Lý Vân Hạn là ba người con trai của ông ta. Một trong số ba người con trai của ông ta trông rất trẻ, như mới ngoài 20 tuổi, quanh người có khí chết tà môn, chắc chắn đây là con trai út của Lý Vân Hạn, đệ tử của Bạch Cốt Môn.

Lý Vân Hạn liếc thấy nhóm Lý Đông Hưng đang ngồi ở hàng ghế đầu thì vẫn bình thản như không, sau đó cười nói với Lý Tú Thành: “Tú Thành đến rồi à?”

Lý Tú Thành: “Chào trưởng tộc ạ”.

Sau đó, ông ấy gật đầu với ba người con trai của Lý Vân Hạn. Con trai út của lão ta nhíu mày, sau đó lườm Lý Đông Hưng: “Ai cho các người ngồi đây, biến ra sau ngay!”

Ông ta vừa lên tiếng, mọi người ở phía sau đã nhao lên xem.

“Chậc chậc, có kịch hay xem rồi. Chi của trưởng tộc và chi của Lý Vân Đẩu cãi nhau rồi kìa”, có người nhỏ giọng nói.

“Long tranh hổ đấu, thế lực của Lý Vân Đẩu mạnh hơn Lý Vân Hạn đấy”.

“Chưa biết thế nào, con trai út của trưởng tộc thần bí lắm”.

“Kỳ lạ! Lý Vân Đẩu luôn rất khiêm nhường, không muốn so đo với Lý Vân Hạn, sao hôm nay tự nhiên lại ngông nghênh ngồi hàng ghế đầu nhỉ?”

“Cách đây không lâu, Lý Vân Đẩu đã khiến một nửa giới nhà giàu ở Vân Đông phải khuất phục. Tôi nghe nói mộ tổ của các thế lực ấy bị đào hết lên, khiếp lắm!”

“Thế là, Lý Vân Đẩu có vương bài trong tay à?”

“Nghe nói có một cao thủ cấp Tiên Quân giúp sức cho Lý Vân Đẩu, không ít người nói thế nên tôi nghĩ là thật đấy”.

“Cái gì? Cao thủ Tiên Quân ư?”, mọi người đều chấn động.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2384


Lý Lan hừ nói: “Thế thì sao?”

Uỳnh!

Ngô Bình tiến lên bóp cổ Lý Lan, sau đó có gió lớn nổi lên, mọi người đều không mở mắt ra được.

Advertisement

Sau đó, mọi người không thấy Ngô Bình và Lý Lan đâu nữa.

Lý Vân Hạn ngạc nhiên nói: “Người đâu rồi?”

Lý Niệm Tổ vẫn nhìn rõ nên nói: “Con trai tôi ra ngoài dạy dỗ con trai ông rồi”.

Advertisement

Lý Vân Hạn sầm mặc nói: “Dạy dỗ con trai tôi? Hừ! Nó là đệ tử chân truyền của Bạch Cốt Môn, ai dạy dỗ được nó chứ?”

Lý Niệm Tổ: “Thế à? Con trai tôi là đệ tử tinh anh của kiếm phái Thục Sơn, mạnh hơn con trai ông đấy”.

Nghe thấy thế, Lý Vân Hạn chấn động nói: “Sao? Con trai cậu là đệ tử kiếm phái Thục Sơn ư?”

Vì con trai út là đệ tử Bạch Cốt Môn nên Lý Vân Hạn khá hiểu về Địa Tiên Giới, vì thế ông ta biết kiếm phái Thục Sơn là một thế lực lớn hơn hẳn Bạch Cốt Môn.

Ông ta nhìn Lý Niệm Tổ rồi nói: “Cậu là ai?”

Lý Đông Hưng: “Đây là anh cả của tôi, Lý Niệm Tổ”.

Lý Vân Hạn hừ nói: “Con trai tôi ở cảnh giới Địa Tiên rồi, không ai đánh bại nó được đâu”.

Lý Niệm Tổ: “Tôi cũng ở cảnh giới Địa Tiên đây, nhưng con trai tôi có thể chấp mười người như tôi”.

Lý Vân Hạn nghẹn họng, không nói gì nữa.

Còn lúc này, Ngô Bình đang tóm cổ Lý Lan rồi xông ra ngoài.

Lý Lan bị bóp cổ nên không thi triển tài năng được, ông ta hét lên: “Cậu dám ra tay với tôi à!”

Chát!

Ngô Bình tát cho ông ta một cái rồi nói: “Làm sao? Ông có phục không?”

Miệng Lý Lan nhỏ máu, ông ta gào lên, Bạch Cốt Tà Lực bùng nổ để thoát khỏi trói buộc của Ngô Bình, song không có tác dụng. Ngô Bình lại tát cho ông ta thêm phát nữa.

Ngay sau đó, anh đã truyền pháp lực vào người Lý Lan, làm toàn thân ông ta cứng đờ, kinh lạc đau đớn. Ông ta hét lên rồi xin tha: “Xin tha cho tôi!”

Ngô Bình ném ông ta xuống, Lý Lan rơi mạnh xuống đất, toàn thân nhuốm máu.

Ngô Bình đáp xuống rồi đạp mạnh vào vết thương của ông tam Lý Lan hét lên đau đớn.

Nhưng ông ta đã ở cảnh giới Địa Tiên nên lực sinh mệnh rất mạnh, vết thương này không thể lấy mạng ông ta được.

Ngô Bình phủi tay rồi nói: “Tôi cứ tưởng con trai Lý Vân Hạn giỏi thế nào nên ông ta mới vênh váo thế, ra cũng chỉ thế này thôi”.

Lý Lan không dám cứng miệng nữa, ông ta hộc máu rồi hỏi: “Thực lực của cậu mạnh quá, rốt cuộc cậu là ai?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2385


Ngô Bình: “Dù hôm nay tôi có đánh chết ông thì Bạch Cốt Môn cũng không dám làm gì tôi đâu, ông muốn chết không?”

Lý Lan cười trừ: “Tôi xin lỗi về những lời nói trước đó”.

Ngô Bình: “Về bảo bố ông chủ động nhường chức, sau đó để ông nội tôi làm trưởng tộc”.

Advertisement

Lý Lan: “Vâng, tôi sẽ chuyển lời”.

“Tốt”, Ngô Bình nói: “Nhớ là tôi tha cho ông không phải vì không dám giết ông, mà vì chúng ta cùng mang họ Lý. Nếu ông còn dám lặp lại các hành động vô lễ vừa rồi thì có trốn đến Bạch Cốt Môn thì tôi cũng lôi ra rồi đánh chết”.

Advertisement

Đây là phong cách làm việc của người tu hành, nhanh và trực tiếp, không lòng vòng.

Lý Lan không còn dám phách lối nữa: “Vâng, tôi không dám nữa”.

Mọi người chờ một lúc sau thì lại hoa mắt lên, ngay sau đó Ngô Bình và Lý Lan đã quay lại. Nhưng ngực Lý Lan bị lún xuống, mặt thì sưng phù, trông như vừa bị ăn đòn.

Lý Lan tím mặt kéo bố mình là Lý Vân Hạn ra một chỗ, sau đó thì thầm gì đó. Lý Vân Hạn tỏ ra vô cùng sững sờ, thi thoảng lại liếc nhìn Ngô Bình.

Năm phút sau, Lý Vân Hạn méo mặt đi tới rồi khom người chào Lý Niệm Tổ: “Cậu Lý, ban nãy hai bố con tôi đã thất lễ, mong cậu bỏ qua cho”.

Lý Niệm Tổ nói: “Tôi bỏ qua cho đấy”.

Những người khác thấy thế thì ngẩn ra, Lý Vân Hạn chịu cúi đầu trước chi của Lý Vân Đẩu rồi ư?

Ngô Bình mỉm cười ngồi yên tại chỗ, sau đó nói với Lý Tú Thành đang ngây ngẩn: “Chú tư, lát nữa phiền chú lên tiếng bầu cử cho ông nội cháu làm trưởng tộc mới nhé ạ”.

Lý Tú Thành vẫn còn đang đần người, nhưng vốn là người thông minh nên nhanh chóng phản ứng lại ngay: “Ừ”.

Buổi họp dòng tộc bắt đầu được một lúc thì Lý Vân Hạn bước lên sân khấu nói: “Thưa các vị, sức khoẻ của tôi không được tốt nên hôm nay tôi muốn tuyên bố từ bỏ vị trí trưởng tộc, hi vọng chúng ta sẽ tìm được người giỏi hơn kế nhiệm”.

Lão ta nói xong thì đi xuống dưới luôn, sau đó thì hậm hực bỏ về. Ngay sau đó, mấy người con trai của lão ta cũng bỏ về theo.

“Hả? Lý Vân Hạn không làm trưởng tộc nữa ư? Tại sao?”

“Còn sao nữa? Ban nãy, Lý Huyền Bình đột nhiên biến mất, chắc chắn là đi đánh nhau với Lý Lan. Tôi nghe nói người tu hành không coi trọng lý lẽ, chỉ đọ xem nắm đấm của ai mạnh hơn, chắc Lý Huyền Bình mạnh hơn rồi”.

“Nói vậy mà trưởng tộc tiếp theo sẽ là Lý Vân Đẩu à?”

“Không thì ai? Ngoài Lý Vân Đẩu ra, còn ai xứng đáng với vị trí ấy hơn nào?”, mọi người đều gật gù.

“Lý Vân Hạn đã làm trưởng tộc nhiều năm nên rút lui là đúng rồi. Giờ Lý Vân Đẩu mạnh lắm, để ông ấy dẫn dắt Lý Thị, chắn chắn chúng ta sẽ làm nên chuyện”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2386


Bài phát biểu của Lý Niệm Tổ rất ngắn, sau khi ông ấy nói xong, phía dưới vang lên tràng pháo tay.

Sự việc tiếp theo rất đơn giản, hai vị trí tham gia đại hội của dòng tộc thuộc về Lý Niệm Tổ và Ngô Bình.

Sau đó, buổi họp diễn ra rất đơn điệu, Ngô Bình để Lý Niệm Tổ và Lý Đông Hưng ở lại dự tiệc, còn mình thì lẻn đi.

Advertisement

Anh đi tới mộ tổ, hay chính thế Vạn Long Trào Thánh.

Lý Vân Đẩu đã bao hết khu rừng này trong một trăm năm. Vì thế, nhà họ Lý đã tốn gần 300 tỷ.

Advertisement

Nhưng đây mới chỉ là tiền thuê, sau đó còn phải xây dựng và hoàn thiện công trình nữa.

Ngô Bình bay lên cao thì nhìn thấy có rất nhiều máy móc đang làm việc, nhưng tốc độ tiến trình hơi chậm.

Nhưng lần này, anh không gọi Lý Dư và Viêm Dương tới giúp nữa, vì cũng không vội.

Về Nam Đô thì đương nhiên anh sẽ đi tìm Trần Hiểu Đồng. Cô ấy đã xây một khu vui chơi cho trẻ nhỏ, ở đó thu nhận rất nhiều trẻ bị bỏ rơi.

Khi anh xuất hiện ở gần đó thì nhìn thấy có mấy cái cần cầu đang đỗ ngang cổng, ngoài ra còn một tốp người mặc đồ công nhân đang đứng chửi bới bên ngoài.

Trần Hiểu Đồng bê ghế ra ngồi sát cổng, khí thế của cô ấy khiến những người ở bên ngoài không dám tiến vào, mà chỉ chửi bới bên ngoài.

Ngô Bình bước tới rồi liếc đám người đó, hỏi: “Có chuyện gì thế?”

Một người khoảng 30 tuổi đáp: “Cậu là ai? Liên quan gì đến cậu hả?”

Ngô Bình nhìn người đó khiến hắn lạnh sống lưng, sau đó quỳ xuống đất.

Những người khác sợ hãi, vì không biết có chuyện gì xảy ra.

Trần Hiểu Đồng mừng rỡ khi nhìn thấy Ngô Bình, cô ấy chạy ra cổng rồi gọi: “Anh Ngô!”

Ngô Bình: “Hiểu Đồng, họ đang làm gì thế?”

Nghe thấy vậy, Trần Hiểu Đồng nổi giận nói: “Anh Ngô, họ là người của công ty Bảo Kỳ. Họ thấy đất ở đây đẹp nên muốn mua lại để xây sân chơi, nhưng đương nhiên em không đồng ý”.

Ngô Bình: “Khu vui chơi đứng tên mảnh đất này rồi mà? Họ làm gì được chứ?”

Trần Hiểu Đồng thở dài: “Thế nên ngày nào họ cũng đến làm loạn, không ném pháo thì lại cho người đến đẩy cổng. Em báo cảnh sát cũng không ăn thua, gần như không có ai dám dây vào”.

Ngô Bình nhìn ra phía xa thì thấy có mấy đống phân người, anh nhăn mặt nói: “Sao lại vô lý thế chứ!”

Anh đi về phía người đang quỳ rồi nói: “Gọi điện cho sếp của các người ngay, bảo là khu vui chơi đồng ý rời đi, nhưng ông ta phải đích thân đến bàn bạc”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2387


Ngô Bình: “Tôi là chủ nơi này”.

Người đàn ông cười nói: “Thế thì tốt, nghe nói cậu đồng ý chuyển khu vui chơi đi rồi hả?”

Ngô Bình: “Đúng vậy, nhưng bên ông định bồi thường thế nào?”

Advertisement

Người đàn ông: “Chỉ cần cậu chịu chuyển đi thì tiền nong không thành vấn đề. Chúng tôi trả 10 triệu, số tiền này đủ xây hai khu vui chơi cỡ này rồi đấy”.

Ngô Bình: “Mười triệu? Ông đuổi ăn xin đi đấy à? Năm tỷ, không bớt một xu”.

Advertisement

Người đàn ông ngẩn ra rồi bật cười nói: “Năm tỷ? Cậu điên à?”

Ngô Bình: “Không có năm tỷ thì biến”.

Người đàn ông cười lạnh: “Để tôi xem các người cầm cự được đến bao giờ”, nói xong, ông ta quay người định bỏ đi.

Ngô Bình tung một chưởng ra, người đàn ông thấy người mình lạnh toát.

Anh nói: “Một tiếng nữa, ông sẽ thấy toàn thân khó chịu, sau ba tiếng thì tất cả các lỗ trên người sẽ chảy máu. Trước khi trời tối, cơ của ông sẽ co lại, sống không bằng chết. Nếu ông không chịu được thì cứ đến tìm tôi, nhưng nhớ mang theo năm tỷ”.

Người đàn ông hừ một tiếng, rõ ràng không tin lời Ngô Bình mà bỏ đi luôn.

Ngô Bình mặc kệ, sau đó quay vào trong tiếp tục chữa bệnh cho các bạn nhỏ. Bây giờ, tu vi của anh đã rất cao nên việc chữa trị cũng nhanh hơn.

Chưa tới ba tiếng, anh đã chữa xong cho tất cả các trẻ ở đây. Đương nhiên có nhiều bé bị bệnh nặng thì cần thêm vài lần chữa trị nữa.

Trần Hiểu Đồng vẫn đứng bên cạnh nhìn các bé bình thường trở lại, cô ấy vừa vui vừa cảm kích nói: “Y thuật của anh giỏi hơn lúc trước rồi”.

Ngô Bình cười nói: “Đương nhiên, tu vi của anh tăng lên rồi mà”.

Anh nói tiếp: “Hiểu Đồng, lát anh sẽ dạy em luyện thần”.

Trần Hiểu Đồng gật đầu: “Vâng”.

Trước khi trời tối, Ngô Bình đã truyền cho Trần Hiểu Đồng công pháp luyện thần. Khi trời vừa tối, người đàn ông kia đã xuất hiện, lần này ông ta phải nhờ người khiêng tới. Vừa đến cổng, ông ta đã quỳ xuống nói: “Cao nhân, tôi sai rồi, xin cậu tha cho tôi, hu hu, tôi đau quá…”

Thì ra, sau khi về nhà, người đàn ông đã gặp tình trạng hệt như Ngô Bình nói. Ông khó chịu tới mức chỉ muốn chết quách đi cho xong.

Ngô Bình: “Tôi còn tưởng ông chịu được lâu hơn, xem ra khả năng chịu đau của ông cũng không tốt”.

Người đàn ông bật khóc: “Cao nhân, tôi sau rồi, tôi đáng chết, tôi không dám động đến khu vui chơi nữa”.

Ngô Bình: “Đây là nơi cưu mang những trẻ em cơ nhỡ, đến một nơi như thế này mà ông cũng không bỏ qua, ông còn là người nữa không?”

Người đàn ông tự vả vào mặt rồi nói: “Tôi sai rồi, tôi không phải người, xin cao nhân tha cho tôi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2388


Ngô Bình: “Không có thì đi vay, nhưng phải nhanh lên, ông chỉ còn hai mươi tiếng để gom tiền thôi. Nếu không có tiền thì ông sẽ chết rất thảm đấy”.

“Cậu bạn, tha được cho ai thì nên tha, cậu làm vậy là quá đáng đấy”.

Đột nhiên có một giọng nói vang lên phía sau người đàn ông.

Advertisement

Ngô Bình nhìn thì thấy có một người đàn ông trung niên mặc áo bào đi xuyên qua đám người. Ông ta có tu vi khá cao, chắc là đạo sĩ Luyện Thần hậu kỳ.

Anh không nói gì mà toả khí tức ra, khí tức của Thần Quân rất đáng sợ, đạo sĩ im bặt rồi quỳ ngay xuống rồi run giọng nói: “Tiểu đạo tham kiến Chân Quân”.

Advertisement

Cảnh giới của ông ta mới chỉ biết đến Chân Quân thôi.

Ngô Bình không giải thích mà nói: “Ông ở núi nào?”

Đạo sĩ đáp: “Tôi đang tu luyện ở Võ Đang”.

“Ông là đệ tử Võ Đang ư?”

“Không, tôi chỉ tu luyện ở đó thôi”, ông ta vội giải thích.

Ngô Bình gật đầu: “Đi đi”.

Đạo sĩ quay đầu đi thẳng.

Người đàn ông quỳ dưới đất nở một nụ cười còn khó coi hơn cả khóc, ông ta đã nhờ người mời cao nhân này đến giúp, nhưng sao xui thế, cao nhân kia chưa làm gì Ngô Bình đã chạy mất rồi.

Ngô Bình: “Có cần tôi cho ông thêm thời gian để tìm người tới giúp không?”

Người đàn ông xua tay nói: “Không, tôi sẽ đi chuẩn bị tiền ngay”.

Ngô Bình nhìn đồng hồ rồi nói: “Trước khi trời sáng, tốt nhất ông hãy gom đủ tiền, không thì tôi cũng không cứu được ông đâu”.

Người đàn ông: “Vâng, tôi đi ngay ạ”.

Lần này, ông ta đã biết sự lợi hại của Ngô Bình nên không dám hành động thiếu suy nghĩ nữa. Ông ta chạy về bán hết tài sản, cầm cố cổ phần rồi mượn tiền bạn bè.

Ngô Bình mặc kệ ông ta, anh ở lại khu vui chơi một đêm để tiếp tục thăm khám cho các bé.

Hơn ba giờ sáng, anh bắt đầu ngồi xuống tu luyện. Lúc tu luyện, anh cảm thấy có một luồng sức mạnh kỳ lạ đang tập trung quanh đây, sau đó bị võ hồn của anh hấp thu hết.

Đó là sức mạnh gì? Ngô Bình lập tức khởi động khả năng nhìn xuyên thấu thì thấy sức mạnh đó đang tập trung ở phía xa.

Có nghĩa là nguồng năng lượng này toả ra từ khu vui chơi, cụ thể hơn là từ người của những em bé được anh điều trị.

“Đây là… công đức ư?”, anh chợt nghĩ tới một điều.

Công đức là phần thưởng của ông trời dành cho các tu sĩ có công lao, tu vi càng cao thì càng nhạy cảm với công đức. Thường thì chỉ có tu sĩ ở cảnh giới Đoạt Thiên hay Thiên Tiên mới cảm nhận được thôi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2389


“Thì ra bệnh nhân từng được mình cứu vẫn luôn một lòng biết ơn mình”, anh vui vẻ đi tìm nguồn phát ra lực công đức khác.

Lần này, anh nhìn thấy một đứa bé hơn hai tuổi, còn có người nhà của em bé, bọn họ đều rất biết ơn anh.

Advertisement

Nhưng Ngô Bình không biết họ, tại sao nhỉ?

Anh nhìn kỹ thì phát hiện thính lực của đứa bé có vấn đề, chắc đang được điều trị, quan trọng là có tiến triển tốt.

Advertisement

Anh chợt nhớ ra mình từng bảo Chu Thanh Nghiên mở quỹ từ thiện, chuyên hỗ trợ các trẻ bị khiếm thính cả trong và ngoài nước.

Bấy giờ, Ngô Bình mới hiểu về nguồn của lực công đức, nếu không có khả năng nhìn xuyên thấu thì anh không thể phát hiện ra được.

Anh lẩm bẩm: “Mình là một bác sĩ, sau này nên dành nhiều người đi chữa bệnh cứu người hơn”.

Anh tiếp tục tìm các nguồn lực công đức khác thì phát hiện có một phần phát ra ở tận phía Tây, anh bay lên cao thì thấy nguồn ấy xuất phát từ nước Đông Tinh.

Sao người dân ở đó lại cảm kích anh nhỉ? Vì thế, anh gọi ngay cho Chu Thanh Nghiên để hỏi thăm tình hình bên đó.

Cô ấy đang ngủ, nhận được điện của Ngô Bình thì nói: “Bọn em đã thuê rất nhiều lao động ở đây, lương của họ cao hơn trước kia nhiều, giờ họ có thể mua xe, xây nhà mới và mua quần áo mới, ai bị ốm cũng được đưa đến viện chữa trị. Em nghĩ đó là lý do mà người dân ở đây biết ơn anh”.

Ngô Bình: “Thanh Nghiên, em hãy nghĩ cách giúp bên đó có nhiều cơ hội khởi nghiệp hơn. À, anh sẽ khuyên góp thêm 100 tỷ đô vào quỹ từ thiện mà em xây dựng giúp anh. Em hãy tiêu hết trong một năm cho anh, để giúp đỡ mọi người ở trong nước và nước Đông Tinh nữa”.

Chu Thanh Nghiên giật mình nói: “Nhiều thế ạ? Anh không đùa chứ?”

Ngô Bình nghiêm túc nói: “Anh không đùa đâu, Thanh Nghiên, số tiền ấy với anh không là gì. Nhưng lại rất quan trọng với người cần nó”.

Chu Thanh Nghiên trầm mặc rồi nói: “Được, chờ em xử lý xong việc ở đây rồi về bàn thêm với anh sau”.

Ngô Bình ngắt máy rồi bay về Vân Đông. Anh quyết định sau khi trời sáng, sẽ đến bệnh viện khám bệnh. Nhà họ Lý mở khá nhiều bệnh viện, nhưng bệnh viện tư nhân thường có chi phí khám chữa cao hơn viện công.

Trời chưa sáng, người đàn ông kia đã đến, ông ta cầm theo một tấm chi phiếu rồi đưa cho Ngô Bình, nói: “Đây là năm tỷ ạ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2390


Trần Hiểu Đồng sáng mắt lên: “Anh nói thật ạ?”

Ngô Bình gật đầu: “Thật chứ, chờ em có kinh nghiệm rồi, chúng ta sẽ mở rộng quy mô ra cả nước”.

Trần Hiểu Đồng mừng rỡ nói: “Vâng ạ”.

Advertisement

Sau đó, Ngô Bình gọi cho Lý Mai, bảo cô ấy sắp xếp với bệnh viện, hôm nay anh sẽ đến khám.

Nhà họ Lý không có nhiều bệnh viện lắm, một trong số các viện khá có tiếng là bệnh viện Chúng An.

Advertisement

Bệnh viện này có hơn hai nghìn giường bệnh, hơn ba mươi giáo sư, bác sĩ và hơn 400 bác sĩ đang học lên, đây cũng là một bệnh viện khá có tiếng ở Nam Đô.

Nhưng so với các viện công lập thì bệnh viện Chúng An còn kém hơn nhiều, thậm chí còn không lọt tốp mười. Bệnh nhận đến đây chỉ là những người ở vùng lân cận.

Trang thiết bị y tế kém hơn các viện khác nên Chúng An đầu tư vào dịch vụ, so với thái độc phục vụ lạnh lùng của viện công thì nhân viên y tế ở đây thân thiện hơn hẳn, thêm kỹ thuật cũng khá nên cũng được đánh giá khá tốt.

Viện trưởng của bệnh viện Chúng An tên là Trương Sĩ Vĩ, trước từng là viện phó của một viện công. Vì trình độ tốt cùng năng lực quản lý vững nên đã được Lý Vân Đẩu mời sang làm viện trưởng ở đây.

Trương Sĩ Vĩ đã làm việc ở Chúng An được 30 năm. Ban đầu, viện chỉ có 100 giường bệnh, mười bác sĩ làm việc trong một ngôi nhà năm tầng. Sau ba mươi năm, bệnh viện đã chiếm diện tích một nghìn mẫu, hơn nghìn giường bệnh, rất nhiều bác sĩ và điều dưỡng cùng trang thiết bị y tế hiện đại.

Khi Trương Sĩ Vĩ nhận được điên thoại của ban giám đốc thì thấy rất lạ, không biết ai mà chỉ đến viện làm việc thôi cũng phải nhờ ban giám đốc lên tiếng?

Ngô Bình đến viện từ sớm, say đó gõ cửa phòng làm viện của viện trưởng.

Trương Sĩ Vĩ không biết thân phận của Ngô Bình, nhưng anh là người được ban giám đốc gửi gắm nên ông ấy không dám sơ suất: “Chào cậu, mời ngồi”.

Ngô Bình không ngồi mà nói: “Chào ông, tôi là Ngô Bình, tiến sĩ y khoa và dược của đại học Hoa Thanh, tôi muốn làm việc ở viện ta một thời gian”.

Trương Sĩ Vĩ cười nói: “Được thôi”.

Ông ấy bảo thư ky rót nước cho Ngô Bình rồi hỏi: “Bác sĩ Ngô, trước kia cậu công tác ở đâu?”

Ngô Bình: “Tôi làm việc ở Vân Đại một thời gian”.

Trương Sĩ Vĩ có vẻ ngạc nhiên, Vân Đại có thực lực rất mạnh, ít cũng hơn Chúng An: “Tại sao cậu lại muốn chuyển công tác đến đây?”

Ngô Bình: “Vì dạo này tôi đang công tác ở Vân Đông và gần viện ta nhất”.

Trương Sĩ Vĩ gật gù: “Thế cậu muốn làm ở khoa nào?”

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Khoa nội đi”.

Trương Sĩ Vĩ: “Được, tôi sẽ sắp xếp ngay. Bác sĩ Ngô, phiền cậu đi làm thủ tục với Tiểu Lưu nhé”.

Ngô Bình mất hơn một tiếng để hoàn thành thủ tục, sau đó anh thay đồ rồi đến khoa nội.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2391


Bác sĩ là một nghề khá vất vả, chưa kể thời gian giao ban trực đêm, dù nhà có việc gấp vấn phải ưu tiên việc ở viện trước, mỗi tuần chỉ được nghỉ một ngày. Giờ bỗng dưng được nghỉ một tuần, bác sĩ kia lập tức cho cả nhà đi du lịch luôn.

Ngô Bình đến phòng khám thì mới bảy giờ, nhưng ngoài hành lang đã có người xếp hàng rồi. Tài nguyên khám chữa bệnh có hạn nên các bệnh nhân thường đến sớm để sếp số.

Advertisement

Ngô Bình mở máy tính lên để làm quen với tình hình ở đây. Bảy giờ mười phút, trợ lý của anh đến, đó là Lỗ Diễm - một cô sinh viên mới tốt nghiệp đại học, khoảng hơn 20 tuổi có ít tàn nhang trên mặt.

Advertisement

Lỗ Diễm thấy Ngô Bình lạ mặt nên hỏi: “Chào bác sĩ, hôm nay anh khám ạ?”

Ngô Bình cười đáp: “Ừm, chào cô, tôi là Ngô Bình”.

Lỗ Diễm giơ tay nói: “Chào bác sĩ Ngô, em là Lỗ Diễm - trợ lý của anh ạ”.

Ngô Bình: “Ừ, cho bệnh nhân vào đi”.

Lỗ Diễm ngẩn ra thì thấy mới hơn bảy giờ mà đã bắt đầu làm việc rồi ư? Thường thì các bác sĩ hay đến muộn hơn, bác sĩ Ngô này kính nghiệp quá.

Cô ấy gật đầu rồi ra gọi bệnh nhận, sau đó đã có một ông cụ đi vào, nói là bụng khó chịu, đau cả đêm.

Thường thì các bác sĩ sẽ hỏi rồi mới khám, sau đó xem có cần kiểm tra chuyên sâu không. Cứ thế, quy trình này khiến bệnh nhân phải ở viện cả ngày, thậm chí là vài ngày.

Nhưng Ngô Bình không phải bác sĩ bình thường, anh ấn vào bụng của ông cụ vài cái, sau đó bắt mạch rồi nói: “Ông ơi, ông chỉ bị lồng ruột thôi, cháu ấn mấy cái là đỡ ngay”.

Ông cụ hỏi: “Bác sĩ, không cần kiểm tra ạ?”

Ngô Bình: “Không, giờ ông nằm xuống đây”.

Ông cụ nằm xuống, Ngô Bình ấn vào bụng ông ấy mấy cái, tình trạng đau nhức giảm ngay, sau đó anh kê thuốc cho ông cụ.

Ông cụ thấy không còn đau nữa thì vừa nể phục vừa cảm kích Ngô Bình nên luôn miệng nói cảm ơn. Hoá đơn thuốc của ông ấy cũng chỉ hết 25 đồng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2392


Người phụ nữ gật đầu: "Đúng vậy, chồng tôi gây tai nạn giao thông, đụng trúng khiến người ta bị thương nên giờ đang bị giam giữ".

Ngô Bình: "Không cần quá lo lắng, nếu đụng trúng thì chữa cho người ta là được. Việc còn lại bảo hiểm sẽ lo".

Người phụ nữ rơi nước mắt: "Bảo hiểm tai nạn giao thông của chồng tôi hết hạn rồi, vẫn chưa kịp nộp tiền gia hạn nên giờ chúng tôi không có bảo hiểm".

Advertisement

Ngô Bình thấy người phụ nữ này mặc quần áo cũ nát, gia cảnh xem ra cũng không khá giả gì. Anh hỏi tiếp: "Nhà chị được mấy cháu?"

Người phụ nữ: "Đứa lớn học tiểu học, đứa nhỏ mới bốn tuổi đang học mẫu giáo. Chồng tôi lái xe tải, mỗi tháng lương bảy nghìn tệ mà còn phải trả góp tiền nhà. Nhà tôi quả thực không đủ tiền chữa trị cho người ta".

Advertisement

Nói rồi người phụ nữ khóc nấc lên. Người phụ nữ không giống tới khám bệnh mà giống tới kể khổ hơn.

Ngô Bình: "Không cần lo lắng, chị đưa người bị thương đến chỗ tôi. Tôi sẽ chữa cho, không thu phí".

Người phụ nữ sững sờ, đáp: "Cậu chữa được thật sao? Người đó đang nằm trong phòng chăm sóc đặc biệt cho bệnh nhân nguy kịch, mỗi ngày nằm phòng đó mất hơn mười nghìn tệ".

"Yên tâm đi, bệnh có nặng hơn tôi cũng chữa được, chị chỉ cần đưa người bệnh tới đây".

Người phụ nữ mừng rỡ đáp: "Cảm ơn bác sĩ, bác sĩ quả là người tốt".

Ngô Bình kê một ít thuốc, người phụ nữ kia mừng rỡ rời khỏi đó.

Lỗ Diễm lại thêm kinh ngạc, bác sĩ Ngô này không sợ rắc rối sao? Chữa bệnh miễn phí cho người bị nặng như vậy? Việc này...

Mỗi người bệnh từng được Ngô Bình chữa cho đều biết rõ mình đang mắc bệnh gì, làm theo phương pháp anh dặn sau đó thì đa số có hiệu quả tức thì. Có một số người bệnh cũ tái lại cũng được anh chỉ cho phương án điều trị.

Chỉ trong khoảng ba đến bốn phút là Ngô Bình thăm khám xong một bệnh nhân. Mà mỗi bệnh nhân sau khi được chữa xong, ra khỏi phòng bệnh đều vô cùng mừng rỡ, reo lên mấy câu kiểu như may mà gặp được thần y.

Bệnh nhân thì khá mê tín nên vừa nghe tin ở khoa nội có thần y thì đến cả bệnh nhân khoa ngoại, khoa nhi cũng ùn ùn kéo tới.

Trong một tiếng, Ngô Bình thăm khám được cho khoảng hai ba chục người. Dần dà, trước cửa phòng khám của anh người xếp hàng đông như trẩy hội. Đặc biệt là bệnh nhân của mấy phòng khám bên cạnh cũng nhiệt tình bon chen vào hàng ngũ này.

Hơn chín giờ, một bác sĩ nam chừng bốn mươi tuổi ở phòng khám bên cạnh không thấy một bệnh nhân nào tới chỗ mình. Ông ta cảm thấy rất kỳ lạ, hỏi trợ lý của mình: "Bệnh nhân đâu hết rồi? Hôm nay ít người tới vậy sao?"

Trợ lý kia đi ra ngoài một chuyến, sau khi quay lại thì kinh ngạc nói: "Bác sĩ Triệu, bác sĩ mau ra đây xem".

Bác sĩ Triệu ngạc nhiên: "Chuyện gì vậy?"

Trợ lý: "Bác sĩ Ngô mới tới xem bệnh vừa nhanh vừa chuẩn nên các bệnh nhân đều tới chỗ anh ấy rồi".

Bác sĩ Triệu vô cùng bất ngờ: "Vừa nhanh vừa chuẩn sao? Nói bậy, những bệnh phức tạp thì đều phải dùng thiết bị quan sát, làm sao mà làm nhanh làm vội được?"

Trợ lý đáp: "Bác sĩ Triệu, bác sĩ đi thử là biết ngay thôi. Bác sĩ Hầu, bác sĩ Lục và cả chủ nhiệm Lưu đều sang xem anh ấy thăm khám cho bệnh nhân".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2393


Tốc độ khám bệnh của Ngô Bình rất nhanh, hơn nữa còn rất chuẩn. Nếu các bác sĩ xung quanh có câu hỏi gì anh cũng nhiệt tình hướng dẫn.

Đột nhiên, chủ nhiệm khoa nội như nhớ ra điều gì đó, kinh ngạc hô lên: “Tôi nhớ ra rồi, cậu là bác sĩ hàng đầu về ngoại khoa trên cả nước. Một thời gian trước cậu đã phát trực tiếp video phẫu thuật, chính là bác sĩ có bàn tay vàng, Ngô thần y đó sao?”

“Ngô thần y” là biệt danh mà những người đã xem video phẫu thuật của Ngô Bình đặt cho anh. Ai cũng thấy y thuật của anh chẳng khác nào thần tiên giáng thế.

Advertisement

Bác sĩ kia nhắc lại khiến mọi người đều nhớ ra, thi nhau reo lên: “Đúng rồi, đúng rồi, là Ngô thần y đó! Ngô thần y đến bệnh viện của chúng ta rồi!”

Ngô Bình cười đáp: “Các vị, xin lỗi hiện giờ tôi không có thời gian trò chuyện. Lát nữa tan làm tôi mời mọi người đi ăn nhé”.

Advertisement

Các bác sĩ kia cười đáp: “Ngô thần y, chúng tôi đều biết cậu là bác sĩ khoa ngoại số một, chỉ không thể ngờ khoa nội cậu cũng giỏi thế này. Xem cậu chẩn bệnh mà chúng tôi phục sát đất! Một từ thôi, đỉnh!”

Một bác sĩ chủ nhiệm nói: “Tôi từng học về y học cổ truyền, thấy cách chữa bệnh của bác sĩ Ngô có chút tương đồng nhưng cũng hoàn toàn không phải y cổ truyền mà tiến bộ hơn nhiều!”

Người này hiểu biết khá rộng nên đưa ra phán đoán.

Ngô Bình đáp: “Hiểu như anh cũng không sai, y thuật của tôi thực sự tiến bộ hơn so với y học nước nhà hiện nay. Thế này đi, có thời gian tôi sẽ mở một lớp học. Nếu mọi người có hứng thú hãy đến tham gia”.

Các bác sĩ nghe Ngô Bình nói sẽ mở lớp thì ai nấy gật đầu như bổ củi. Có người nói: “Hay lắm, dù có phải nhịn cơm tối tôi cũng phải đến nghe bằng được”.

Không lâu sau, Trương Sĩ Vĩ cũng nhận được tin tức. Cô thư ký vội vã chạy vào văn phòng, báo: “Viện trưởng, có chuyện lớn rồi!”

Trương Sĩ Vĩ ngạc nhiên hỏi ngay: “Xảy ra sự cố gì sao?"

Thư ký th* d*c, xua tay đáp: “Không phải không phải, Ngô thần y đã đến viện chúng ta”.

Ngô thần y nào?”, ông ấy cau mày hỏi.

Cô thư ký thở không ra hơi, đáp: “Viện trưởng, chính là bác sĩ số một khoa ngoại từng đăng video phẫu thuật lên mạng rồi nổi tiếng toàn cầu. Là Ngô thần y đó!”

Trương Sĩ Vĩ sững lại vài giây, sau đó mới phản ứng lại. Ông ấy đập bàn đánh bốp một cái rồi reo lên: “Chẳng trách trông quen đến vậy, hoá ra là cậu ấy! Mau nói đi, Ngô Bình có chuyện gì?”

Thư ký: “Ngô thần y chẩn đoán và khám bệnh cực nhanh. Các bác sĩ khoa nội cũng đi xem anh ấy khám bệnh để học hỏi. Hơn nữa bệnh nhân từ các khoa khác nghe tin cũng ùn ùn kéo tới chỗ anh ấy. Tôi phải bảo bảo vệ tới đó để giữ trật tự”.

Trương Sĩ Vĩ nghĩ ngợi một lát rồi nói: “Lập tức đi dán thông báo nói Ngô thần y mỗi ngày sẽ khám bệnh ở phòng khám, bảo bệnh nhân ngày mai lại tới”.

Cô thư ký gật đầu: “Vâng, tôi lập tức đi làm ngay!”

Sau khi cô thư ký đi khỏi, Trương Sĩ Vĩ đột nhiên mỉm cười. Ông ấy có linh cảm bệnh viện của mình sắp nổi tiếng rồi!

Trương Sĩ Vĩ đi lại vài vòng, suy nghĩ một lát rồi gọi trợ lý tới, nói: “Lập tức mở tài khoản trên các diễn đàn, các trang phát trực tiếp cho tôi. Bệnh viện Chúng An ta sẽ livestream phát sóng trực tiếp. Mau lên!”

Trương Sĩ Vĩ cất công thành lập một tổ phát sóng trực tiếp. Có người chuyên phụ trách quay hình, có người chuyên thuyết minh, có người trả lời bình luận,…
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2394


Ngô Bình thầm nghĩ mấy người này đang làm trò gì không biết? Anh nhìn họ một cái rồi mặc kệ, tiếp tục làm việc của mình.

“Nhưng mọi người vẫn chưa hiểu hết về Ngô thần y rồi. Anh ấy không chỉ là bác sĩ khoa ngoại số một mà chẩn đoán nội khoa cũng phải gọi là thần sầu. Mọi người có nhìn rõ không? Ở cửa phòng chẩn đoán khoa nội bệnh viện Chúng An chúng tôi, các bệnh nhân đang xếp hàng rất dài chờ đến lượt!”

Advertisement

Cô MC An An đi ra ngoài cửa, chọn một bác trai chừng năm mươi tuổi để phỏng vấn: “Bác ơi, bác đã lấy số khám bệnh chưa?”

Bác trai toét miệng cười để lộ mấy cái răng rồi nói: “Tôi lấy số rồi”.

Advertisement

“Bác đang điều trị tại khoa nào vậy?”, cô MC hỏi.

Bác trai đáp: “Tôi vốn khám bệnh ở khoa da liễu nhưng nghe đồng nghiệp của tôi nói ở đây có một bác sĩ gọi là Ngô thần y, chữa bệnh cực kỳ cao tay. Hơn nữa, chi phí điều trị vô cùng hợp lý. Nghe vậy nên tôi lập tức tới đây, mong được Ngô thần y khám cho”.

An An cười đáp: “Xem ra bác trai cực kỳ tín nhiệm Ngô thần y”.

“Đương nhiên rồi, phía trước đã có hơn trăm người được thăm khám, hiệu quả đều cực kỳ tốt. Ví dụ như chị em của vợ tôi nhiều năm mắc bệnh phụ khoa mà Ngô thần y chẩn bệnh chính xác rồi kê đơn thuốc cho. Cậu ấy nói uống ba lần thuốc là khỏi”.

Sau khi MC phỏng vấn xong hai trong số những bệnh nhân đang xếp hàng chờ thì vừa hay có một bác gái lớn tuổi bước ra khỏi phòng khám. An An vội vã phỏng vấn: "Bác gái, bác cảm thấy thế nào sau khi được Ngô thần y điều trị cho?"

Bác gái chừng ngoài năm mươi tuổi, cười đáp: "Ngô thần y quả thực lợi hại, không cần kiểm tra mà chỉ cần hỏi bác vài câu là biết bác bị đau lưng. Cái lưng của bác cứ thay đổi thời tiết là đau ghê gớm, hành hạ bác mười mấy năm nay rồi. Bác nào uống thuốc, nào châm cứu, mát xa nhưng đều vô ích. Thế rồi cháu biết sao không?"

An An hùa theo: "Rồi sao nữa hả bác?"

Bác gái cười đáp: "Ngô thần y châm cứu cho bác một lát là bác hết đau luôn. Cậu ấy còn kê thuốc cho bác, nói cứ uống ba ngày là có lẽ sẽ khỏi".

An An cố tình hỏi: "Bác gái, Ngô thần y nói có lẽ sẽ khỏi là do không chắc chắn được sao?"

Bác gái nghe xong đột nhiên xụ mặt xuống đáp: "Cô gái trẻ, cháu không hiểu rồi. Làm bác sĩ thì đâu thể lúc nào cũng khẳng định chắc nịch thế được, phải để lại đường lui chứ".

An An mỉm cười đáp: "Cháu hiểu rồi. Bác gái, cháu chúc bác chóng khỏe".

Sau đó, ống kính lại quay về phía Ngô Bình. Ngô Bình lúc này đang khám bệnh cho một cụ già. Lúc này, gương mặt anh đầy vẻ kính nể vì bệnh nhân này là một quân nhân. Ông ấy đã từng cứu hàng chục đồng đội ra khỏi đống thây người trên chiến trận. Ông ấy cũng từng chiến đấu trên chiến trường đầy khói lửa, đánh úp quân địch từ phía sau để giải vây cho quân chủ lực. Ông ấy từng dẫn đầu một trăm chiến sĩ giữ trận địa quân ta suốt ba ngày ba đêm, đến sau cùng chỉ còn ba người sống sót trở về.

Ông cụ cởi chiếc áo bên ngoài ra, trên người toàn là sẹo chằng chịt, có vết to có vết nhỏ. Có mấy vết sẹo khiến người ta nhìn thấy mà giật mình, không nỡ nhìn thẳng vào.

Ông cụ nay đã gần chín mươi, nhưng vẫn khá minh mẫn. Ông ấy cười nói: "Chàng trai trẻ, y thuật của cậu giỏi thật đấy. Haizzz, nếu những đồng đội của tôi khi xưa được cậu chữa cho thì không chừng có thể sống tiếp được".

Nhắc tới đồng đội, khóe mắt ông ấy rưng rưng liền vội lấy vạt áo lau nước mắt.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2395


Ngô Bình sớm đã quan sát ông cụ này. Đâu phải chỉ có một mảnh đạn ở đầu mà có hai mảnh ở đầu, một mảnh ở chân, một mảnh ở phổi. Có thể nói ông cụ sống được đến giờ này đích thị là kỳ tích.

Ngô Bình cười đáp: "Ông ơi, cháu bảo họ đi chuẩn bị phòng phẫu thuật. Lát nữa cháu sẽ đich thân phẫu thuật cho ông có được không?"

Advertisement

Ông cụ gật đầu đáp: "Được, chàng trai trẻ, cảm ơn cậu".

Ông cụ được người nhà đưa vào phòng phẫu thuật, ở cửa phòng bệnh mọi người nhao nhao cả lên. Người phụ nữ có chồng gây tai nạn khiến người khác bị thương cũng đã quay lại. Người phụ nữ mồ hôi mồ kê nhễ nhại, nói: "Ngô thần y, tôi đã đưa người bị thương tới rồi. Giờ đang ở tầng một, cậu có thể giúp tôi chữa trị được không?"

Advertisement

Ngô Bình gật đầu, nói với trợ lý: "Cô đi sắp xếp phòng phẫu thuật đi, xong xuôi thì gọi tôi".

Lỗ Diễm gật đầu rồi đi cùng người phụ nữ.

Người bệnh tiếp theo là một cô bé, có lẽ chỉ khoảng bốn năm tuổi gì đó. Cô bé này trông rất đáng yêu, yên lặng không gây tiếng ồn. Một cô gái ngoài hai mươi ôm cô bé kia trong lòng, vẻ mặt buồn bã.

Ngô Bình mỉm cười hỏi cô bé: "Cô bạn nhỏ, con tên là gì?"

Cô bé vẫn im lặng không nói.

Mẹ cô bé khẽ thở dài, nói: "Bác sĩ, đây là con gái tôi. Năm nay nó đã bốn tuổi rưỡi. Khoảng một năm trước, nó gặp phải một cú sốc khiến nó vô cùng sợ hãi. Từ đó đến nay nó không nói năng gì nữa. Đêm đi ngủ thì nó phải bật đèn, khi ngủ rất dễ giật mình tỉnh dậy giữa chừng, có lúc tỉnh dậy rồi khóc rất to".

Cô MC An An nãy giờ không nói gì, ống kính máy quay hoàn toàn tập trung vào Ngô Bình và cô bé đáng yêu kia.

Số lượng người xem chương trình phát trực tiếp càng lúc càng đông. Trên một số diễn đàn, lượng người xem đã vượt quá một trăm nghìn, còn rất nhiều người để lại bình luận.

"Ngô thần y quá lợi hại, lại đẹp trai nữa!"

"Cô bé đáng yêu quá, hy vọng thần y có thể chữa cho cô bé!"

"Bệnh này khó chữa đây, là bệnh về tâm lý mà".

Ngô Bình hỏi người mẹ thêm vài câu rồi quan sát cô bé thật kỹ. Sau đó, anh mỉm cười nói với cô bé: "Cô bạn nhỏ, con hát cùng chú một bài hát thiếu nhi được không? Nếu con không muốn hát thì cứ vỗ tay cùng chú là được".

Cô bé không phản ứng gì, chỉ bình thản nhìn Ngô Bình.

Ngô Bình vỗ tay rồi bắt đầu hát: "Trên đời chỉ có mẹ là tốt nhất, con yêu được mẹ nâng niu như viên ngọc quý..."

Hát hò chỉ là cái vỏ, thực ra Ngô Bình đang niệm một loại chú. Anh để ý cô bé này từng gặp cú sốc tinh thần nên mới tự nhốt mình lại, tự xây một bức tường cao, không giao lưu với mọi người.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2396


Cô bé cũng vỗ tay theo, trên gương mặt nở nụ cười hồn nhiên. Sau đó, dần dần cô bé bắt đầu hát theo.

Trên màn hình livestream đột nhiên hiện lên đầy bình luận, ai nấy đều kinh ngạc.

"Má ơi! Thần kỳ như vậy sao? Hát một bài hát mà đã chữa được bệnh cho thiên thần nhỏ rồi sao?"

Advertisement

"Đỉnh của đỉnh! Đúng là thần y rồi, Ngô thần y ơi là Ngô thần y!"

"Không thể nào? Hát có thể chữa bệnh, giải thích như thế nào dưới góc nhìn khoa học?"

Advertisement

"Các người chẳng biết gì cả, đây gọi là trị liệu bằng phương pháp tâm lý. Hát hò chỉ là vỏ bọc thôi, còn phương pháp thực sự mọi người không thể nhìn thấy", cũng có vài người hiểu nhiều biết rộng đã nhận ra một vài manh mối.

Mẹ của cô bé mừng đến rơi nước mắt. Cô ấy đột nhiên quỳ sụp xuống sàn dập đầu nói: "Cảm ơn thần y, đúng là Bồ Tát sống! Là thần tiên hạ phàm, hu hu...", nói rồi lại òa lên khóc to hơn.

Hơn một năm nay, cô gái này đi chữa trị khắp nơi, từ Nam ra Bắc, từ Đông sang Tây nhưng cũng không chữa được. Đến nỗi, người mẹ này đã sắp tuyệt vọng. Thế nhưng không ngờ chỉ trong một phút ngắn ngủi Ngô Bình đã chữa được cho cô bé. Người làm mẹ thấy vậy sao có thể không vui, không cảm động cơ chứ?

Các bác sĩ đang quan sát xung quanh cũng mắt chữ o miệng chữ a, nhưng họ không thể thể hiện sự kinh ngạc đó trên sóng truyền hình nên chỉ đành trao đổi qua ánh mắt.

An An kinh ngạc thốt lên: "Thần y lợi hại quá! Chỉ dùng một bài hát thiếu nhi quen thuộc mà ai cũng biết là đã chữa khỏi cho thiên thần nhỏ!"

Tiếp đó, là một cậu học sinh cấp ba vốn là bệnh nhân khoa mắt, năm nay mười bảy tuổi. Mắt trái của cậu bị lác sang trái nặng. Cậu bé này vốn có ngoại hình khá đẹp trai nhưng tại đôi mắt này mà làm hỏng hết cả ngoại hình và khí chất của cậu.

Cậu bé nói rất nhỏ: "Ngô thần y, mắt của em có chữa được không?"

Ngô Bình bảo cậu lại gần rồi quan sát vài giây. Sau đó anh hỏi: "Mắt của em không phải bị bẩm sinh như vậy đúng không?"

Cậu học sinh gật đầu: "Vâng, năm em bảy tuổi thì mắt bị thương, cứ nhìn thẳng là lại đau. Dần dần, em chỉ có thể nhìn sang bên cạnh, sau cùng thì mắt thành ra thế này".

Ngô Bình gật đầu: "Chữa được".

Anh lấy cái hộp bên cạnh, lấy ra ba cây kim châm châm cứu cho cậu học sinh. Sau đó cậu đột nhiên kêu lên "á" một tiếng như thể rất đau đớn.

Nhưng thần kỳ là sau khi kêu lên một tiếng thì mắt cậu trở lại bình thường, có thể nhìn về phía trước!

Ngô Bình mỉm cười rồi châm thêm vài châm nữa. Sau đó anh nói: “Các cơ và dây chằng trong nhãn cầu của em giờ đã có thể kéo căng được rồi. Về nhà hãy chăm chỉ tập luyện xoay con ngươi từ trái sang phải, mỗi ngày ba trăm lần. Anh sẽ kê thêm cho em một đơn thuốc về uống một tuần”.

An An cười nói: “Trai đẹp, mắt của em khỏi rồi này, em nhìn đi”.

Nói rồi An An lấy gương trang điểm đưa cho cậu học sinh. Cậu bé vừa nhìn vào gương là mừng đến nỗi nhảy cẫng lên: “Em khỏi rồi này! Bác sĩ Ngô, cảm ơn anh!”

Sau đó cậu bé cúi gập người chín mươi độ, mắt đỏ hoe như sắp khóc. Chẳng ai biết vì con mắt đó mà cậu đã bị biết bao người trêu chọc, chế giễu. Từ đó mà cậu tự ti biết bao năm trời, đến cô bạn mình thích cũng không dám theo đuổi! Nhưng giờ thì không sao rồi, cậu sẽ không còn là kẻ lập dị trong mắt những bạn bè khác nữa.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2397


“Đúng là thần thánh! Trước đây tôi nghĩ chỉ là lời đồn, thật không ngờ thần y thực sự tồn tại như vậy. Ngày mai tôi lập tức đưa mẹ đi Vân Đông, mắt bà ấy có hy vọng chữa khỏi rồi!”

“Giỏi quá! Cậu học sinh chỉ tốn có bốn mươi ba tệ đã chữa khỏi mắt rồi. Nếu là trị liệu ở chỗ khác chắc cũng phải tốn mấy chục nghìn tệ rồi đấy nhỉ?”

Advertisement

“Mấy chục nghìn tệ là đương nhiên, nhưng cũng chưa chắc đã chữa khỏi. Nếu không thì chắc cậu bé cũng chẳng chạy đến tận đây đâu”.

Lúc này, Lỗ Diễm quay lại, hỏi: “Bác sĩ Ngô, bệnh nhân đã được đẩy vào phòng phẫu thuật”.

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Tôi sẽ sang ngay”.

Anh bảo Lỗ Diễm giữ lại thứ tự thăm khám cho bệnh nhân, sau đó đi vào phòng phẫu thuật.

Mọi người lo lắng sợ Ngô Bình sẽ không quay lại phòng khám nữa. Lỗ Diễm vội nói: “Bác sĩ Ngô phải đi chữa cho một bệnh nhân rất nặng nhưng anh ấy sẽ sớm quay lại. Mọi người hãy chờ một chút”.

Ngô Bình vừa đi khỏi thì tất cả các bác sĩ và cả tổ phát sóng cũng theo sau ngay. Phòng khám bên trong đã không còn một bóng người.

Trong phòng phẫu thuật, các bác sĩ vội vã thay quần áo vô trùng rồi vào trong xem Ngô Bình chữa cho bệnh nhân kia. Viện trưởng Trương Sĩ Vĩ cũng cho An An vào trong để tường thuật trực tiếp cuộc phẫu thuật.

Sau khi làm xong các bước sát khuẩn thì đã là mười phút sau. Ngô Bình nhìn bệnh nhân trên bàn mổ. Người này bị xe đụng gây chấn thương nghiêm trọng. Xương sườn và chân trái bị gãy, xuất huyết nội tạng, não bị chấn động mạnh, cục máu đông vẫn chưa được xử lý.

Ngô Bình xử lý cục máu đông ở não bệnh nhân trước. Anh lấy kim châm vào đầu bệnh nhân để giảm áp lực cho đại não, đồng thời để máu nén bên trong chảy ra ngoài. Sau đó anh phẫu thuật mạch máu bằng phương pháp xâm lấn tối thiểu để xử lý triệt để cục máu đông.

Sau đó, anh lại thực hiện kỹ thuật dùng tay giữ phần xương gãy rồi băng bó và cố định bên ngoài xương chân cho bệnh nhân. Các bác sĩ khác thấy cảnh này thì ai nấy sững sờ đến ngơ cả người.

Chưa tới nửa tiếng sau, Ngô Bình đi ra khỏi phòng mổ. Người phụ nữ có chồng gây tai nạn nghe nói người bệnh đã qua cơn nguy kịch thì quỳ sụp xuống đất: “Ân nhân, đa tạ ân nhân! Cậu đã cứu cả nhà chúng tôi!”

Người phụ nữ này vốn đã mắc chứng trầm cảm nhẹ, nay chồng chị ta lại gây hoạ lớn thế này nên chị ta thậm chí đã nghĩ tới việc tự vẫn. Nhưng nhờ có Ngô Bình mà gia đình chị ta đã vượt qua kiếp nạn này.

Ngô Bình đáp: “Bệnh nhân vẫn phải ở lại bệnh viện điều trị một thời gian, tôi sẽ giúp chị trả toàn bộ viện phí nên chị không cần lo lắng”.

“Hả? Bệnh viện không thu tiền sao? Lại còn chịu toàn bộ chi phí? Chuyện gì thế này?”

An An vội vã chạy tới phỏng vấn người phụ nữ. Người phụ nữ kể lại đầy đủ đầu đuôi sự việc. Thậm chí còn nhắc đến việc có ý định tự sát nhưng rồi được Ngô Bình cứu sống ra sao.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2398


Làm phẫu thuật xong, Ngô Bình quay lại phòng khám bệnh. Cùng với các công tác tuyên truyền quảng cáo, số người xem lúc này đã lên tới ba mươi triệu người.

Có vài diễn đàn còn cho phép kiếm tiền từ video trực tiếp này. Mà số tiền nhận được, toàn bộ sẽ gửi cho Ngô Bình để thể hiện sự kính trọng với anh.

Advertisement

Bạn bè hồi nhỏ, bạn cùng lớp cũ, còn cả họ hàng người thân có không ít người đã xem được video. Cậu thiếu niên bình thường năm xưa sao lại thành thần y thế này?

Vào lúc chương trình phát sóng của Ngô Bình đang rất hot thì các lãnh đạo trường đại học Hoa Thanh cũng đã nhận ra thần y trên sóng livestream chính là sinh viên tốt nghiệp trường họ! Hiệu trưởng nhà trường lập tức gọi điện cho viện trưởng, nhờ viện trưởng liên lạc với Ngô Bình rồi phong cho anh chức giáo sư cấp hai.

Advertisement

Giáo sư đại học Hoa Thanh được chia làm bốn cấp. Cao nhất là cấp một, tương đương với cả một tỉnh.

Giáo sư cấp hai tương đương với phó tỉnh. Số lượng giáo sư như vậy ở đại học Hoa Thanh cũng không nhiều. Bình thường mà nói, chỉ có các bác sĩ đầu ngành mới được phong hàm giáo sư này.

Còn giáo sư cấp một là những người có cống hiến đặc biệt to lớn trong một lĩnh vực nào đó, hoặc là lãnh đạo nòng cốt của nhà trường.

Ngô Bình bận khám bệnh, không có thời gian nghe điện thoại nên Lỗ Diễm là người bắt máy.

Lỗ Diễm nghe tin người gọi tới là người của đại học Hoa Thanh thì vội nói: “Vâng vâng, bác sĩ Ngô hiện đang khám bệnh”.

“Ồ? Nhà trường muốn mời anh ấy làm giáo sư cấp hai sao? Được được, tôi nhất định sẽ chuyển lời”.

Sau khi cúp điện thoại, Lỗ Diễm vui mừng nói: “Bác sĩ Ngô, đại học Hoa Thanh gọi điện tới…”

Ngô Bình đã nghe thấy từ nãy rồi, anh bình thản đáp: “Nếu họ còn gọi thì cứ từ chối đi, nói tôi không có thời gian”.

MC An An lập tức nắm bắt khoảnh khắc này, cười nói: “Xem ra Ngô thần y của chúng ta chẳng hề coi trọng danh lợi, chỉ lấy việc cứu người làm niềm vui. Theo tôi được biết, giáo sư cấp hai của đại học Hoa Thanh đều là các nhà khoa học nổi danh trong nước, mức lương hàng năm lên tới hàng triệu tệ, còn có cơ hội được tiền thưởng từ hội nghiên cứu khoa học của nhà nước”.

Độ hot của Ngô Bình lại càng tăng lên vùn vụt. Có nhiều người trước đây chẳng thân thiết với anh cũng lên mạng nhận người quen rồi kể lể mình và Ngô Bình quen biết ra sao.

Có điều, mọi người cũng nhanh chóng phát hiện có rất nhiều mạnh thường quân đã đóng góp cho thần y Ngô Bình.

Đến chiều khi tan ca, số tiền được quyên tặng cho Ngô Bình đã lên tới năm mươi triệu tệ. Ngô Bình không hứng thú với số tiền này nên giao luôn cho bệnh viện xử lý.

Trương Sĩ Vĩ quyết định lấy tiền đó để thành lập một quỹ từ thiện giúp đỡ các bệnh nhân không có tiền chữa bệnh.

Sau khi hết giờ làm, Trương Sĩ Vĩ mời Ngô Bình đến một phòng họp.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 2399


Nói rồi, ông ấy chỉ vào các bác sĩ đang ngồi: “Họ cũng giống như cậu, đều tốt nghiệp đại học danh tiếng. Hơn nữa, họ cũng có kinh nghiệm lâm sàng phong phú. Tuổi tác của họ cũng chưa quá bốn mươi lăm nên vẫn còn khả năng học tập rất tốt. Bác sĩ Ngô, tôi hy vọng cậu có thể bồi dưỡng họ trở thành bác sĩ giỏi hơn”.

Ngô Bình nghĩ ngợi một lát rồi đáp: “Việc này xin hãy cho tôi thời gian suy nghĩ”.

Advertisement

Anh không định ở lại Vân Đông lâu nên chỉ sợ không có thời gian dạy họ.

Trương Sĩ Vĩ đáp: “Bác sĩ Ngô, mỗi khoa cậu hãy ở lại một thời gian để chỉ dạy cho họ. Đương nhiên, chúng tôi cũng sẽ không để cậu làm không công. Cậu tới khoa nào thì thu nhập của khoa đó trong thời gian đó sẽ là của cậu”.

Advertisement

Ngô Bình hạn hán lời. Bệnh viện này vốn đã là của nhà họ Lý. Như này khác nào anh tự lấy tiền của nhà mình?

Anh đáp: “Cái đó thì không cần. Tôi không dám đảm bảo mình sẽ dạy tốt, cũng không dám đảm bảo mình dạy được bao nhiêu người. Còn nữa, dạy cho ai sẽ do tôi quyết định. Hơn nữa chỉ dạy cán bộ cốt cán của viện ta thì không đủ. Ngày mai ông hãy thông báo giúp tôi, tôi sẽ mở một lớp bồi dưỡng, nhưng bác sĩ ở viện khác cũng có thể đến học tập”.

Trương Sĩ Vĩ mắt sáng rỡ, cảm thấy đề nghị của Ngô Bình còn tốt hơn suy nghĩ của mình ban đầu. Ông ấy vội nói: “Được! Tôi sẽ làm theo cậu nói!”

Tối đó, Ngô Bình quay trở lại khu vui chơi trẻ em. Có vài đứa trẻ ở đó cần anh tiếp tục trị liệu.

Sau khi chữa bệnh cho bọn trẻ, anh tiếp tục cảm nhận lực công đức. Anh quả nhiên phát hiện ra các bệnh nhân được anh chữa trị hôm nay, trong lòng đều biết ơn anh. Mà loại tình cảm này chuyển hoá thành lực công đức, không ngừng được võ hồn của anh hút lấy.

Tối đó anh không tu luyện mà mở máy tính ra soạn một tài liệu về y học, đặt tên là “Nhập môn y học hiện đại mới”. Anh viết vô cùng chi tiết, tài liệu dài tới hơn một triệu chữ.

Vì tốc độ gõ chữ quá nhanh mà tối đó anh làm hỏng mười mấy cái bàn phím. Bộ tài liệu này chỉ là giáo trình nhập môn của anh mà thôi.

Viết xong tài liệu, anh cho người đi in rồi đóng thành quyển. Tiếp đó, anh còn thêm một số hình ảnh minh hoạ, sau này sẽ được dùng cùng với giáo trình. Ngày hôm sau, anh tiếp tục đến bệnh viện làm việc, hôm nay anh sẽ khám ở khoa phụ khoa. Nơi này vốn được cho là khá “bẩn”, còn hay được nhiều người nói giỡn là khoa “có mùi nhất”. Mà nơi này đa số là nữ bác sĩ.

Anh đến khoa này, chủ nhiệm khoa là bác sĩ La Hiểu Hồng đích thân ra đón. Phụ khoa là một khoa khá mạnh của bệnh viện Chúng An vì chủ nhiệm khoa là bác sĩ hàng đầu về phụ khoa trong nước. Luận về thực lực thì khoa này của bệnh viện Chúng An không hề thua kém các bệnh viện hàng đầu ở Vân Đông khác.

La Hiểu Hồng cười nói: “Bác sĩ Ngô, cuối cùng thì anh cũng tới rồi”.

Ngô Bình đáp: “Khách sáo rồi, chúng ta học tập lẫn nhau”.

Do rút kinh nghiệm từ hôm qua nên hôm nay bệnh viện chỉ cho bệnh nhân phụ khoa đến xếp hàng. Ở cổng bệnh viện cũng dán thông báo bác sĩ Ngô hôm nay sẽ thăm khám ở khoa phụ khoa.

Các bác sĩ có năng lực và kinh nghiệm nhất khoa đều thi nhau tới quan sát và học tập, muốn rút ra được kinh nghiệm từ quá trình quan sát.
 
Back
Top Dưới