Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 1880


Anh ngoái đầu nhìn hai mươi long vệ: “Mọi người đã sẵn sàng cùng tôi nghênh chiến đoàn kỵ sĩ Đệ Tam chưa?”

“Sẵn sàng!”, hai mươi long vệ hét vang trời.

Ngô Bình nói: “Tốt lắm! Xuất phát!”

Advertisement

Năm phút sau, mười chiếc máy bay vận tải vũ trang, chở tất cả đến một bãi biển. Có một con tàu đang lênh đênh giữa biển.

Trên bãi biển có mười mấy thi thể thành viên Thiên Long, hàng chục người bị thương nặng, và cả trăm chiến sĩ Thiên Long đang sẵn sàng chờ chiến đấu, nhìn chằm chằm vào con tàu kia.

Advertisement

Chẳng bao lâu sau, mười chiếc máy bay đã hạ cánh. Ngô Bình xuống máy bay. Ngay khi nhìn thấy thi thể dưới đất và hàng chục thành viên bị thương, mặt anh tái xanh, hỏi Trần Tố: “Người của đối phương đang ở đâu?”

Trần Tố chỉ vào con tàu trên biển: “Sau vài lần xông vào đánh giết thì họ quay trở về, hình như nhận được mệnh lệnh”.

Ngô Bình nhíu mày: “Chúng ta thương vong ba mươi phần trăm, còn đối phương tổn thất bao nhiêu?”

Trần Tố cúi đầu đáp: “Đối phương chết mười hai người, bị thương hơn hai mươi người”.

Quá rõ ràng, Thiên Long là bên thiệt hại nặng nề trong trận chiến này.

Ngô Bình giận dữ nói: “Đây là địa bàn của chúng ta mà ông lại để họ đánh ra nông nỗi này. Ông làm đội trưởng kiểu gì thế hả?”

Trần Tố cúi gằm mặt: “Là lỗi của tôi, xin thủ lĩnh trách phạt!”

Ngô Bình phớt lờ, vừa híp mắt nhìn con tàu kia vừa hỏi: “Đoàn kỵ sĩ Đệ Tam này có thực lực thế nào?”

Trần Tố trả lời: “Tất cả đều là cao thủ Tây Giáo, có hai mươi kỵ sĩ Bạc, năng lực ngang ngửa Võ Thần; hơn một trăm kỵ sĩ Đồng, thực lực có lẽ là cảnh giới Tiên Thiên. Sở hữu năng lực mạnh nhất là thủ lĩnh của đoàn kỵ sĩ, người này là kỵ sĩ Vàng, có lẽ ở cấp bậc Địa Tiên”.

Ngô Bình cười khẩy, nói với long vệ: “Cử ra mười người, diệt sạch đoàn kỵ sĩ Đệ Tam này. Nhớ phải bắt sống một người, tôi cần tra hỏi!”

Lời vừa dứt, mười long vệ đã bay ra biển. Tốc độ của họ cực kỳ nhanh, có thể lướt đi trên mặt biển như bay vậy. Trong vòng mười mấy phút, họ đã bay đến con tàu.

Ngay lập tức, tiếng gào thét thảm thiết vọng đến từ con tàu. Chỉ sau vài phút ngắn ngủi, trận chiến đã kết thúc, boong tàu lênh láng máu.

Chẳng bao lâu sau, một long vệ đã đưa một người đàn ông mặc giáp vàng trở về, ném kẻ đó đến trước mặt Ngô Bình. Trong cơ thể người đàn ông này có một luồng sức mạnh rất kỳ dị, tu vi chắc chắn ở cấp bậc Đia Tiên, chính là thủ lĩnh của đoàn kỵ sĩ Đệ Tam!

Ngô Bình vừa nhìn đối phương vừa lạnh lùng hỏi: “Mục đích các người đến Viêm Long lần này là gì?”

Gã đàn ông nọ có đôi mắt xanh kim loại, mũi chim ưng, ánh mắt vô cùng hung ác, lạnh lùng đáp: “Tuy hôm nay chúng tôi bại trận, nhưng tên của các người cũng đã được ghi vào danh sách tử thần. Không một ai thoát được đâu!”

“Bụp!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1881


Ngô Bình hỏi tiếp: “Các người lấy Bạt từ đâu?”

Gã trả lời: “Năm xưa, chúng tôi đã cướp đi một số văn vật của Viêm Long, trong đó có một chiếc hũ. Sau đó chiếc hũ vô tình bị vỡ, con ác quỷ bên trong đã chạy ra. Nó đã gây sóng gió ở Âu châu nhiều thập kỷ qua, không ai hàng phục được nó. Rồi nó đi tàu đến Mễ, tiếp tục gây tai hoạ. Suốt mấy chục năm, Mễ đã có hàng chục nghìn người chết dưới tay nó. Cuối cùng, tám vị giáo chủ Hồng y dùng thánh vật mới có thể hợp lực tạm thời phong ấn nó. Nhưng chúng tôi không thể g**t ch*t nó, nên quyết định mang nó đến Viêm Long”.

Ngô Bình cười khẩy: “Nước Mễ mặt dày quá nhỉ. Không giải quyết được thì ném phiền phức cho chúng tôi, đúng là mơ hão!”

Advertisement

Trần Tố lên tiếng: “Thủ lĩnh, làm sao đây? Có cần gửi Bạt lại cho họ không?”

Advertisement

Ngô Bình đáp: “Không cần! Bọn người Mễ ngu xuẩn, không biết Bạt là gì. Nếu bọn họ biết, chắc chắn sẽ phải hối hận”.

Anh cũng không giải thích nhiều, đạp nước lên tàu. Thi thể nằm la liệt khắp con tàu, số lượng lên đến vài trăm. Ngô Bình bảo người của Thiên Long lên tàu và kiểm tra toàn diện.

Chẳng mấy chốc, anh đã tìm được một chiếc lọ màu bạc. Anh dùng năng lực nhìn thấu vạn vật, quả nhiên thấy bên trong có một sinh linh rất mạnh, chính là Bạt!

Anh cất lọ bạc vào, quay về bãi biển để chữa trị cho người bị thương. Tình trạng của mấy chục thành viên bị thương đều rất nghiêm trọng. May mà anh tinh thông y thuật, kéo bọn họ lần lượt trở về từ quỷ môn quan.

Không lâu sau đó, con tàu đã được dọn dẹp sạch sẽ. Ngô Bình bảo Trần Tố lo liệu chuyện sau đó, rồi dẫn mọi người về trụ sở chính Thiên Long.

Về đến trụ sở chính, anh đặt lọ bạc trên bàn, niệm Chân ngôn Độ Hoá với nó. Niệm được vài câu, chiếc lọ bèn rung dữ dội, tiếng gầm gừ vọng ra.

Ngô Bình tiếp tục niệm.

Sau khi tu luyện Tathāgatagarbha, anh đã nắm vững rất nhiều bí thuật hàng ma, giờ đã có đất dụng võ.

Anh không ngừng niệm chú, kéo dài đến rạng sáng hôm sau. Sau khi trời sáng, anh mới dừng lại.

Niệm cả tối khiến anh khá mệt mỏi, bèn ngồi nghỉ ngơi.

Viêm Dương chống lên Nhân Bì, ngồi ở gần đó, vừa tò mò quan sát chiếc lọ bạc vừa hỏi: “Thượng tiên, đây là Bạt sao?”

Ngô Bình đáp: “Ừ. Bạt là yêu ma cực kỳ mạnh. Nhưng nó có một đặc điểm, ấy là chỉ cần dùng phương pháp thích hợp, nó sẽ có thể từ yêu ma hoá thành thần”.

Viêm Dương ngạc nhiên: “Từ yêu ma biến thành thần? Có thể ư?”

Ngô Bình trả lời: “Bạt vốn là thần, chẳng qua vì nhiều nguyên nhân khác nhau mới rơi vào ma đạo. Có điều Bạt vẫn luôn duy trì một phần bản tâm, chỉ cần nắm vững phương pháp, giúp nó hồi phục không phải là chuyện khó”.

Ngô Bình nói tiếp: “Đúng lúc, ta biết chú ngữ đánh thức bản tâm của Bạt”.

Viêm Dương hỏi: “Thượng tiên định thức tỉnh Bạt sao?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1882


Giá nhà ở huyện Minh Dương và các khu vực lân cận đã giảm nhanh chóng và quay về tình trạng trước đây, thậm chí còn thấp hơn. Một lượng lớn đất đai và bất động sản đã bị các tư bản lớn nuốt gọn, bây giờ họ muốn nhả ra, nhưng lại không ai có thể tham gia giao dịch có giá trị lớn như vậy. Nhưng nếu họ không bán ra thì vốn của họ sẽ phải bỏ vào đây.

Vân Đỉnh chỉ là thành phố cấp địa khu, nhiều bất động sản được xây dựng trong thời gian ngắn như vậy, người dân ở Vân Đỉnh mất mười năm cũng không tiêu hoá hết. Vậy nên sẽ không có tư bản nào muốn giữ mãi những tài sản này, họ phải bán ra càng nhanh càng tốt để kiếm lợi nhuận cao hơn.

Ngô Bình nhận được tin không lâu thì Lý Mai gọi đến.

Advertisement

“Đúng như cậu dự đoán, giá đất và giá nhà ở Vân Đỉnh đã giảm. Chúng ta nên làm thế nào đây?”, cô ấy hỏi.

Advertisement

Ngô Bình đáp: “Không gấp, cứ chờ tiếp. Những người này đập vào mấy nghìn tỷ, thành phố Vân Đỉnh quá nhỏ, khoản tiền này là tổng sản lượng kinh tế mười năm của Vân Đỉnh, không ai ăn nổi. Khi nào bọn họ chịu bán tài sản với nửa giá thì chúng ta ra tay cũng chưa muộn”.

Lý Mai hỏi: “Mấy nghìn tỷ đấy, liệu họ có chịu bán nửa giá không?”

Ngô Bình bảo: “Nếu không bán thì họ sẽ mắc kẹt ở Vân Đỉnh mãi mãi. Họ không bám trụ được đâu”.

Lý Mai đáp: “Được!”

Cô ấy nói tiếp: “Chúng ta đang bán một số sản nghiệp của Đông Nam Á để lấy lại vốn. Chờ thời cơ chín muồi, nhà họ Lý sẽ vào Vân Đỉnh!”

Ngô Bình trả lời: “Ừm. Nên làm công tác chuẩn bị từ sớm”.

Anh vừa cúp máy thì phía Đường Môn gọi đến: “Thiếu tôn, Uông Hán Sinh lại đến khách sạn, đi cùng còn có con trai ông ta, Uông Tử Phục”.

Ngô Bình bảo: “Tôi sẽ đưa địa chỉ, bảo họ qua đi”.

Sau khi nhắn địa chỉ, Ngô Bình quay về nhà, chờ Uông Hán Sinh tìm đến cửa.

Ông ngoại biết đối phương sắp đến nên đi thay quần áo. Trong lòng mỗi người đều có một số ký ức không thể xóa nhòa, tồi tệ có, tốt đẹp có. Mà Uông Hán Sinh gần như đã trở thành tâm ma của ông ngoại và bà ngoại.

Mười phút sau, hai chiếc xe đỗ trước cửa.

Cửa xe mở ra, bảy người lần lượt bước xuống. Trong bảy người đó có một ông lão, một người trung niên rất khí khái, và mẹ con Uông Kiều Lung.

Vẻ mặt con trai của Uông Kiều Lung rất đau khổ. Hôm ấy Ngô Bình dùng ám thủ với cậu ta. Ám thủ này sẽ khiến cậu ta đau đớn khắp người và kéo dài suốt một tháng. Mới mấy ngày, cậu ta đã không chịu đựng được nữa.

Ông ngoại đứng trong nhà, nhìn Uông Hán Sinh chăm chú. Uông Hán Sinh lớn hơn ông ngoại anh mấy tuổi nhưng nom như người đã ngoài tám mươi, còn ông ngoại chỉ trông như độ năm mươi thôi, trẻ hơn ông ta rất nhiều.

Uông Hán Sinh cũng nhìn ông ngoại anh chằm chằm, buột miệng nói: “Trương Thế Văn? Sao… Sao anh lại trẻ như vậy?”

Bà ngoại giận dữ nhìn Uông Hán Sinh: “Uông Hán Sinh, năm xưa anh hại cả nhà tôi khổ sở, lương tâm anh không cắn rứt sao?”

Nét mặt của Uông Hán Sinh lập tức trở về trạng thái tự nhiên. Ông ta hờ hững nói: “Thế Văn, chuyện năm xưa đâu phải anh không biết, nếu tôi mất việc vì chuyện đó thì cả nhà anh cũng gặp xui xẻo theo thôi. Vậy nên, thay vì tất cả cùng chịu phạt, chi bằng một mình anh gánh chịu. Như vậy tôi còn giúp anh ấy chứ”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1883


Đứng sau Uông Hán Sinh, người đàn ông trung niên hỏi Uông Kiều Lung: “Ai đã ra tay với cháu tôi?”

Uông Kiều Lung chỉ vào Ngô Bình: “Chính là cậu ta!”

Người trung niên nhìn chòng chọc vào Ngô Bình lạnh lùng nói: “Tôi có quen vài người bạn giang hồ. Khuyên cậu một câu, nên biết điểm dừng. Nếu cậu trị khỏi cho cháu tôi, tôi có thể bỏ qua cho cậu, bằng không thì đừng trách chúng tôi không khách sáo!”

Advertisement

Ngô Bình nhìn người trung niên nọ, đúng là có phong thái của người có chức quyền. Anh đáp: “Không cần khách sáo với tôi. Tôi cũng muốn xem thử nhà họ Uông các ông có quyền lực như thế nào”.

Gương mặt của người trung niên rất lạnh lùng: “Có lẽ cậu vẫn chưa biết tôi là ai. Tôi là Uông Thuần Hiếu, phó 副市辅 thường vụ thành phố Hải Thành”.

Advertisement

Ngô Bình cười khẩy: “Thế thì đã sao? Quan chức như ông sẽ ngã ngựa sớm thôi”.

Uông Thuần Hiếu giận dữ: “Cậu ngạo mạn quá rồi đấy!”

Ngô Bình mặc kệ ông ta, đoạn ngoắc tay về phía Uông Hán Sinh: “Đến đây”.

Không ngờ Uông Hán Sinh lại rất nghe lời, chầm chậm đi đến trước mặt anh. Ngô Bình nhìn chăm chú vào đôi mắt Uông Hán Sinh, thực chất đang âm thầm khống chế đối phương: “Nói đi, năm xưa đã xảy ra chuyện gì, tại sao lại hại ông ngoại tôi?”

Đôi mắt Uông Hán Sinh đã đờ đẫn: “Năm ấy, tôi đã bảo vài người họ hàng ăn cắp lô vật tư ấy, sau đó đổ tội cho Trương Thế Văn. Trương Thế Văn không có chỗ dựa, lại nhát gan, hay sợ, nên tôi đã chọn ông ta gánh hoạ thay”.

Trương Thế Văn cả giận: “Uông Hán Sinh, anh… không ngờ anh vừa trông coi lại vừa làm kẻ trộm, sau đó còn vu oan cho tôi. Anh thật quá đáng!”

Uông Thuần Hiếu cả kinh hỏi: “Cậu đã làm gì bố tôi?”

Ngô Bình nhìn sang ông ta. Tinh thần của ông ta lập tức bị anh khống chế. Ngô Bình nói: “Chắc hẳn ông đã tham ô không ít nhỉ, bây giờ quay về tự thú đi. Tiện thể khai cả chuyện năm xưa mà bố ông đã làm đi”.

“Vâng”, Uông Thuần Hiếu đáp.

Uông Kiều Lung hoảng hốt nhìn Ngô Bình như nhìn thấy quỷ!

Ngô Bình đá vào người thanh niên kia mấy cái, đối phương lập tức không đau nữa, nhưng toàn thân toát mồ hôi lạnh, không thể đứng dậy.

Anh bảo: “Oan có đầu, nợ có chủ. Tuy các người rất đáng ghét, nhưng tôi quyết định sẽ bỏ qua một lần, đưa con trai bà cút đi, đừng bao giờ xuất hiện trước mặt tôi!”

Uông Kiều Lung cũng không màng đến bố và anh trai nữa, vội vã dìu con trai rời đi.

Hiện trường còn lại hai người, một nam, một nữ. Ngô Bình đã chú ý đến hai người họ từ nãy, họ đều ở cảnh giới luyện khí. Không cần đoàn cũng biết họ là cao thủ do nhà họ Uông mời đến. Một khi Ngô Bình có thái độ không tốt thì nhà họ Uông sẽ bảo họ ra tay.

Lúc này, hai người nọ đều run cầm cập, trán đẫm mồ hôi lạnh. Họ không dám hó hé lấy một câu từ nãy giờ.

Đến khi Ngô Bình đưa mắt nhìn sang, họ mới quỳ xuống đất: “Kính chào đại tông sư!”

Tất nhiên, họ không nhìn ra tu vi của Ngô Bình. Nhưng khí thế của Ngô Bình và quyền ý lộ ra khi anh khống chế bố con Uông Hán Sinh, họ đều cảm nhận được vô cùng rõ rệt! Đây chắc chắn là đại tông sư!

Ngô Bình nói: “Hiếm thấy hai người có thể kiên trì đến bây giờ. Chuyện này là thù oán cá nhân của tôi, không liên quan đến người ngoài. Hai người đi đi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1884


Sau khi nhà họ Uông rời đi, Ngô Bình cất lời: “Ông ngoại, chuyện này xem như đã qua rồi. Sau này ông và bà ngoại cứ yên tâm hưởng thụ cuộc sống thôi ạ”.

Ông ngoại anh khẽ thở dài: “Ừ, đã qua rồi”. Vậy mà tâm trạng của ông ấy lại có phần buồn bã.

Bà ngoại kéo tay ông ngoại: “Ông à, đừng nghĩ ngợi nhiều nữa. Tiểu Bình nói phải. Sau này chúng ta cứ hưởng thụ cuộc sống thôi. Tôi muốn đi du lịch, ngày mai chúng ta khởi hành nhé”.

Advertisement

Ông ngoại gật đầu: “Ừ, bà muốn đi đâu, tôi đi với bà”.

Ngô Bình và Trương Lệ nhìn nhau cười. Trương Lệ nói: “Tiểu Bình à, ông bà ngoại đã có mẹ chăm sóc rồi, con đi làm việc đi”.

Advertisement

Mấy hôm nay bận bịu suốt, Ngô Bình muốn nghỉ ngơi một chút, bèn gọi Ngô Mi đến chơi trò chơi với mình.

Hai anh em chia đội, đánh với nhau hai ván. Ngô Bình bảo: “Tiểu Mi, mấy hôm nữa mới có thể về quê. Em học hành đừng để sa sút”.

Ngô Mi đáp: “Em biết rồi. Mấy hôm nay em đang học giáo trình đại học”.

Ngô Bình tò mò: “Học giáo trình đại học làm gì?”

Ngô Mi trả lời: “Giáo trình cấp ba vô vị lắm. Bây giờ em đang nghiên cứu tài liệu về vật lý và đại số cao đẳng, khá hay ho”.

Ngô Bình bó tay: “Anh bảo này, Tiểu Mi. Trước đây em nói là muốn thi vào Hoa Thanh, sau đó lại muốn đến đại học Thiên Kinh học khảo cổ, giờ lại đổi ý, đi học vật lý và đại số. Rốt cuộc em muốn làm gì?”

Ngô Mi đáp: “Anh à, người thông minh như em có nhiều sở thích là chuyện bình thường mà”.

Ngô Bình lắc đầu: “Tiểu Mi, con người muốn lập được thành tích thì phải học chuyên về một lĩnh vực nào đó. Anh biết có rất nhiều người tài giỏi, học gì cũng hiểu rất nhanh, nhưng đến cuối cùng lại không có cống hiến gì xuất sắc trong một lĩnh vực nào đó”.

Ngô Mi nói: “Anh à, tại sao phải có cống hiến xuất sắc chứ? Con người sống thật vui vẻ, chẳng phải đã tốt rồi sao?”

Nào ngờ Ngô Bình lại không phản bác được. Anh sững ra rồi đáp: “Em nói rất có lý, do anh nghĩ quá nhiều. Trẻ con phải nên vui vẻ”.

Ngô Mi liếc anh: “Em không còn là trẻ con đâu. Em mười bảy tuổi rồi nhé”.

Ngô Bình bảo: “Em có thời gian thì nghiên cứu về tài chính và kế toán đi, sau này quản lý tiền giúp anh”.

Ngô Mi chớp mắt: “Thế cũng hay đấy ạ. Được, ngoài ngành chính, em sẽ học thêm về kế toán, tài chính, quản lý công thương này kia, dễ giúp anh làm việc”.

Đánh đến ván thứ ba thì Mỹ Ngọc gọi video cho anh. Mỹ Ngọc được đại sư Thanh Liên gửi gắm nhờ Ngô Bình chăm sóc. Gần đây cô ấy luôn cố gắng học tập, muốn tham gia kỳ thi đại học năm nay với Ngô Mi.

Cô ấy dồn toàn bộ tinh lực vào việc học hành. Thế nên khi rời huyện Minh Dương, Ngô Bình tạm thời để cô ấy sống cùng Bạch Băng, như vậy sẽ không gián đoạn chuyện học của cô ấy.

Anh mở video, nhìn thấy Bạch Băng và Mỹ Ngọc.

Bạch Băng cười bảo: “Ngô Bình, nói cho em biết một tin tốt”.

Ngô Bình cười hỏi: “Tin tốt gì thế?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1885


Mỹ Ngọc cũng hơi ngượng ngùng: “Anh Ngô, Tiểu Mi, tôi nhớ hai người lắm. Bây giờ tôi đến tìm hai người nhé?”

Ngô Bình đáp: “Được chứ. Tôi sẽ cử người đến đón”.

Bạch Băng nói: “Không cần, để chị đích thân đưa Mỹ Ngọc đến đó”.

Advertisement

Ngô Bình ngẩn ra, nghĩ bụng, không cần chị đưa mà. Ngô Mi nhướng mắt nhìn Ngô Bình, đoạn bảo: “Được mà, cô Bạch. Cô cứ ở đây chơi vài ngày ạ”.

Bạch Băng cười nói: “Như thế có quấy rầy hai anh em không?”

Advertisement

Ngô Mi đáp: “Không quấy rầy ạ. Anh trai em rảnh rỗi lắm”.

Thế là Bạch Băng nhìn về phía Ngô Bình. Anh nói ngay: “Đúng rồi, hai người cùng đến đi. Em sẽ cử người đến đón nhé”.

Anh không yên tâm để Mỹ Ngọc và Bạch Băng đến đây một mình. Bạch Băng còn dễ, nhưng Mỹ Ngọc là hồng nhan hoạ thuỷ chuyên gây sóng gió mà.

Sau khi hẹn ngày xong, Ngô Bình cử Hoa Giải Ngữ đến huyện Minh Dương đón họ.

Tắt video, Ngô Mi nói: “Anh này, anh không nhận ra cô Bạch có ý với anh sao? Cô ấy mượn cớ đến gặp anh đấy”.

Ngô Mi trừng mắt với cô bé: “Không cần em lo chuyện của anh đâu nhé”.

Ngô Mi le lưỡi: “Em qua báo với mẹ là Mỹ Ngọc và cô giáo Bạch sẽ đến đây”.

Sau đó Ngô Bình về phòng, tiếp tục luyện Như Lai Thần Công. Đến khi Bạch Băng và Mỹ Ngọc xuất hiện, anh đã luyện thành công tầng thứ tư của Như Lai Thần Công rồi. Tầng thứ tư này thật ra chính là Bát Nhã Thần Công của chùa Đại Thiền, một tâm pháp tham thiền.

Anh có nền tảng của Tathāgatagarbha, tu luyện Bát Nhã Thần Công không còn khó nữa, chỉ cần vài giờ là luyện thành.

Mỹ Ngọc vừa đến đã đi chơi với Ngô Mi. Bạch Băng mỉm cười nhìn Ngô Bình: “Sắp thi đại học rồi. Mấy hôm nay Tiểu Mi không có ở trường. Chị không yên tâm lắm nên ghé thăm, nhân tiện phụ đạo cho cô bé”.

So với lần gặp nhau trước đó, da dẻ Bạch Băng đã mịn màng hơn, trắng hơn cả tuyết, xinh đẹp lại quyến rũ.

Ngô Bình bảo: “Chị Băng càng ngày càng đẹp”.

Bạch Băng cười đáp: “Cảm ơn em”.

Trò chuyện được một lúc, Bạch Băng chợt nói: “Chị có chuyện này muốn bàn với em”.

Ngô Bình hỏi: “Chuyện gì vậy?”

Bạch Băng trả lời: “Dạo trước chị có gặp một đàn chị hiện là trợ giảng ở đại học Thiên Kinh. Điều kiện của bọn chị cũng ngang nhau, chị ấy đề nghị chị nên thử”.

Ngô Bình nói: “Chị Băng muốn dạy ở trường đại học à?”

Bạch Băng gật đầu: “Ngành học sau đại học của chị là tài chính và kế toán. Trình độ tài chính - kế toán của đại học Thiên Kinh có liên kết với quốc tế. Chị muốn tiếp tục hoàn thiện bản thân”.

Ngô Bình nghĩ ngợi: “Chị đã giỏi tài chính và kế toán rồi, không cần đến trường nữa, để em giới thiệu công việc cho chị”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1886


Tuy đây là chuyên ngành của Bạch Băng, nhưng đột nhiên đảm nhiệm chức vụ cao như vậy khiến cô ấy rất căng thẳng. Cô ấy đã ở lại khách sạn của Đường Lâu và tìm hiểu tình hình tài chính của công ty suốt đêm.

Tối đó, Ngô Bình nhận được điện thoại của Đường Băng Vân. Cô ấy bảo rằng bảng Nhân Tiên sắp bắt đầu rồi, hỏi Ngô Bình có tham gia không.

Tất nhiên Ngô Bình sẽ không bỏ qua cơ hội này. Sau khi thu xếp cho người nhà xong xuôi, anh để lại Lý Dư và Thần Chiếu, đưa Viêm Dương đến Địa Tiên Giới.

Advertisement

Rút kinh nghiệm lần trước, lần này anh đi rất thuận lợi, chẳng bao lâu sau đã xuất hiện ở Đường Môn.

Đường Băng Vân đã đến từ sớm. Ngô Bình vừa đến nơi đã bị cô ấy kéo vào một góc vắng: “Đông Tổ và Canh Tổ có xung đột”.

Advertisement

Ngô Bình sửng sốt: “Trở mặt nhanh vậy à?”

Đường Băng Vân khẽ thở dài: “Theo lý mà nói, bối phận của Đông Tổ cao hơn Canh Tổ, nhưng tu vi của Canh Tổ lại cao hơn một bậc. Mới đầu Canh Tổ còn nhẫn nhịn, nhưng có vẻ Đông Tổ không nghĩ đến cảm nhận của Canh Tổ, lại còn trách cứ Canh Tổ trước mặt mọi người. Thế là Canh Tổ trở mặt, hai bên cãi nhau ầm ĩ”.

Ngô Bình hỏi: “Rồi sau đó?”

Đường Băng Vân đáp: “Đông Tổ nổi cơn thịnh nộ, nhưng biết mình không phải đối thủ của Canh Tổ nên đã rời khỏi Đường Môn, còn bảo là trong vòng ba năm sẽ trở về và chấn chỉnh lại Đường Môn. Với tư chất của Đông Tổ, chắc hẳn tu vi sẽ sớm vượt qua được Canh Tổ thôi”.

Ngô Bình lắc đầu: “Đường Trấn Đông, đúng là không làm người ta yên tâm được”.

Sau đó, Ngô Bình hỏi: “Canh Tổ sao rồi?”

Đường Băng Vân: “Từ chuyện lần trước, Canh Tổ cũng cảm thấy áp lực, hiện giờ người đang bế quan tu luyện, các trưởng lão sẽ tạm phụ trách việc bên đó”.

Ngô Bình: “Thôi, anh với em cũng bớt quan tâm chuyện của Đường Môn lại, kệ cho mọi thứ phát triển tự nhiên. Khi nào thì bắt đầu đấu Nhân Tiên Bảng?”

Đường Băng Vân: “Ngày kia, em đã cho người nộp phí dự thi rồi, ngày mai mình sẽ xuất phát đến kiếm phái Thục Sơn”.

Ngô Bình sáng mắt lên: “Cuộc thi Nhân Tiên Bảng diễn ra ở kiếm phái Thục Sơn ư?”

Đường Băng Vân gật đầu: “Ừm, lần trước thì tổ chức ở ba thế lực lớn nhất của Địa Tiên Giới”.

Ngô Bình cười nói: “Hay rồi, anh cũng đang đi tìm sư phụ”.

Đường Băng Vân: “Chồng, nếu anh lọt vào tốp mười của Nhân Tiên Bảng thì anh định gia nhập môn phái nào?”

Ngô Bình: “Đương nhiên là Thục Sơn, sư phụ anh ở đấy thì cũng tiện cho anh hơn”.

Đường Băng Vân: “Em lại nghĩ anh nên gia nhập vào một thế lực khác”.

Ngô Bình tò mò hỏi: “Tại sao?”

Đường Băng Vân: “Ba thế lực lớn gồm Thục Sơn, Thần Chú Môn và Vạn Ma Tông. Ngoài mặt thì Thục Sơn là mạnh nhất, nhưng thật ra nội bộ rất rời rạc, các núi thường xuyên tranh đấu với nhau. Thần Chú Môn có thực lực yếu hơn Thục Sơn, đệ tử cũng không nhiều bằng, nhưng môn chủ là Vạn Chú Tiên Quân có địa vị rất vững chắc, dưới sự lãnh đạo của ông ấy, Thần Chú Môn đang âm thầm vượt qua Thục Sơn rồi. Còn Vạn Ma Tông thì là một thế lực Ma đạo nên bỏ qua luôn cũng được”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1887


Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi nói: “Ừ, để anh suy nghĩ”.

Ngô Bình hỏi thăm về tình hình đan dược, Đường Băng Vân cho biết lô đan dược đầu tiên mà anh luyện chế đã bán rất chạy, trong hai ngày đã hết veo. Đan dược cũng rất được chào đón trong buổi đấu giá, các thế lực còn đặt cọc tiền để chờ lô tiếp theo.

Nghe thấy thế, Ngô Bình quyết định nếu rảnh thì sẽ luyện chế tiếp.

Advertisement

Ngày kia anh sẽ tham gia đấu Nhân Tiên Bảng nên bây giờ anh sẽ tiếp tục đả thông thần khiếu. Địa Tiên Giới có năm loại sức mạnh thượng phẩm là Huyền Thiên Chú Lực, Hàn Băng Thần Lực, Hậu Sĩ Nguyên Lực, Hoang Cổ Thánh Lực và Đại La Thiên Lực.

Advertisement

Ngô Bình suy nghĩ một lát rồi quyết định chọn Huyền Thiên Chú Lực.

Huyền Thiên Chú Lực là một sức mạnh rất kỳ lạ, khi anh hấp thu nó vào cơ thể thì toàn thân đều nhức nhối, vừa tê vừa ngứa, tính cách cũng nóng nảy, không thể bình tĩnh được.

“Sao Huyền Thiên Chú Lực này lạ thế nhỉ?”, Ngô Bình lẩm bẩm, định từ bỏ rồi luyện sức mạnh khác.

Nhưng đúng lúc này, căn tu của Đạo Chủng bắt đầu hấp thu Huyền Thiên Chú Lực trong người anh. Một lát sau, nó rung lên rồi lại nhả ra Huyền Thiên Chú Lực đã được nó thuần hoá.

Huyền Thiên Chú Lực cũ như một thanh sắt vặn vẹo, bên trên toàn gai nhọn, khiến không ai có thể lại gần, nhưng bây giờ nó đã mềm như tơ.

Ngô Bình có cảm giác Huyền Thiên Chú Lực mà mình hấp thu là bản thiếu sót, sau khi được Đạo Chủng sửa đổi thì nó mới hoàn chỉnh hơn.

Vì thế, Ngô Bình đã sử dụng Huyền Thiên Chú Lực để đột phá thần khiếu thứ hai, quá trình sau đó rất thuận lợi. Ngô Bình chỉ mất vài tiếng đã đả thông được thần khiếu.

Võ hồn của anh cũng di chuyển đến thần khiếu mới, sau đó hấp thu Huyền Thiên Chú Lực ở đó. Người tí hon ngồi trong thần khiếu, nó đã lớn hơn trước. Hồi trước, trông nó như một em bé, còn giờ thì giống một đứa trẻ hơn một tuổi, diện mạo đã rõ ràng hơn.

Võ hồn hấp thu càng nhiều Huyền Thiên Chú Lực thì làn da của nó càng xuất hiện nhiều phù chú thần bí hơn.

Ngô Bình tu luyện quên cả thời gian, khi anh mở mắt ra thì đã là chiều ngày hôm sau.

Đường Băng Vân thấy anh xuất quan thì cười hỏi: “Chồng, anh lại đột phá rồi à?”

Ngô Bình: “Anh mở thần khiếu thứ hai rồi, Băng Vân, tối nay đi Thục Sơn hả?”

Đường Băng Vân gật đầu: “Ừm, em đã chuẩn bị xong hết rồi, còn chờ mỗi anh thôi”.

Ngô Bình thu dọn qua ít đồ rồi cùng Đường Băng Vân ngồi trên Nhân Bì bay tới Thục Sơn.

Dù bây giờ, Ngô Bình có thể bay lượn, nhưng làm vậy sẽ tiêu hao rất nhiều thần niệm, muốn bay lượn thoải mái thì anh phải đột phá lên cảnh giới Địa Tiên.

Tốc độ bay của Nhân Bì rất nhanh, trước khi trời tối, hai người đã đến một thành phố có tên là Thần Kiếm ở gần Thục Sơn rồi.

Địa Tiên Giới không có quốc gia, xung quanh các thế lực đều có rất nhiều thành phố và huyện. Thần Kiếm là thành phố do Kiếm phái Thục Sơn quản lý.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1888


Đến cổng, Đường Băng Vân lấy lộ dẫn ra là hai người được vào luôn. Muốn được đi lại tự do trong phạm vi của Thục Sơn thì phải có lộ dẫn của họ.

Vào trong rồi, họ thấy hai bên đường đều là các toà nhà cổ không biết đã tồn tại bao nhiêu năm. Ngoài ra còn có rất nhiều các cửa hàng, gành hàng rong và tiếng rao hàng mà Ngô Bình chỉ nghe thấy khi còn nhỏ.

Ngô Bình cười nói: “Không ngờ Địa Tiên Giới cũng có cuộc sống thế này”.

Advertisement

Đường Băng Vân: “Hầu hết vẫn là người bình thường sống ở đây mà, đâu phải ai cũng có thiên bẩm tu hành đâu”.

Ngô Bình: “Băng Vân, chúng kiếm khách sạn nào để ở đã, song đi nếm thử xem đồ ăn ở đây thế nào”.

Advertisement

Đường Băng Vân gật đầu nói: “Mình cần đi đổi tiền đã”.

Ngô Bình: “Đổi tiền gì?”

Đường Băng Vân cười nói: “Nếu muốn mua đồ ở đây thì phải dùng tiền đồng, tiền vàng hoặc tinh tệ”.

Nói rồi, cô ấy dẫn Ngô Bình đến một cửa hành đổi tiền. Ngô Bình nhìn lên bảng đổi tiền thì thấy một tiền phù có thể đổi được 18 triệu tiền đồng, 100 nghìn tiền vàng và 1000 tinh tệ.

Đương nhiên cũng có thể đổi ngược lại.

Ngô Bình ngẫm nghĩ rồi đổi 1800 tinh tệ và 20 nghìn tiền vàng.

Đổi tiền xong, anh phát hiện tinh tệ được làm từ tinh thạch, chắc chắn rất hiếm. Còn tiền vàng thì được làm từ hợp kim có hàm lượng vàng cao.

Có tiền rồi, Ngô Bình chỉ muốn đi mua đồ. Anh đi thẳng tới một quầy bán kẹo, đây là loại kẹo chỉ Địa Tiên Giới mới có, nó được làm từ một loại quả nào đó nên rất ngon.

Anh hỏi: “Ông chủ, kẹo này bán thế nào?”

Ông chủ khoảng 30 tuổi, để râu, cười nói: “Cửa hàng tôi có ba loại kẹo, mùi vị cũng khác nhau nên giá cũng khác, 60 tiền đồng một cân”.

Ngô Bình: “Cho tôi mỗi loại một cân”, nói rồi, anh lấy tiền vàng ra trả.

Mua kẹo xong, anh và Đường Băng Vân chia nhau ăn rồi đến chỗ khác. Trong ấn tượng của Ngô Bình thì hàng hoá ở đây khá rẻ, ví dụ khách sạn bình dân chỉ có giá hai đến ba tiền vàng một đêm, còn nhà hàng thì gọi cả sáu, bảy món cũng chỉ hét hai tiền vàng.

Từ đó có thể thấy tiền vàng rất có giá trị.

Sau khi đi khắp nơi rồi mua cả đống đồ linh tinh, Ngô Bình và Đường Băng Vân mới tới một khách sạn bình dân tên là Duyệt Thăng. Khách sạn này cũng khá ổn, có sân riêng, vườn hoa nên thuộc khách sạn cao cấp với giá 30 tiền vàng một đêm.

Làm thủ tục xong, Ngô Bình cầm các đồ ăn vặt rồi vừa đi lên phòng vừa hỏi: “Băng Vân, có phải các tu sĩ của Viêm Long chỉ cần tiến vào cảnh giới Địa Tiên thì đều được vào Địa Tiên Giới à?”

Ngày trước, Triệu Vương Tôn và Đông Phật tiên sinh vừa đột phá xong đã đến đây rồi, ngoài ra Ngô Bình cũng đã gặp không ít tu sĩ Địa Tiên ở đời sống thường ở đây.

Đường Băng Vân: “Đúng là có quy định này, nhưng quy định là vật chết, con người mới là vật sống. Có các tu sĩ Địa Tiên sẽ nương nhờ vào các thế lực lớn như Thiên Long, Tiên Viện, học viện Võ Đạo, mà thành viên của những nơi này sẽ không phải tuân thủ quy định của Địa Tiên Giới”.

Ngô Bình trợn tròn mắt: “Có chuyện đó ư? Có người thuộc Thiên Long của anh luôn hả?’
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1889


Ngô Bình: “Lợi hại thế cơ à? Ông ấy tên là gì?”

Đường Băng Vân lắc đầu: “Không được nhắc đến tên của ông ấy đâu, vì ông ấy sẽ nổi giận”.

Ngô Bình cau mày, anh cảm thấy người này phải có tu vi trên cảnh giới Thiên Tiên.

Advertisement

Hai người trò chuyện thêm một lúc thì đến một quán trà, có người đang đàn hát ở đây, chất giọng rất tang thương.

Advertisement

Ngô Bình gọi một ấm trà rồi vừa uống vừa nghe hát.

Đúng lúc này, chợt có người ngồi bàn bên cạnh nói: “Nghe tin gì chưa? Tứ Hải Các vừa nhập một lô đan dược của Đan Đỉnh Môn, chiều nay sẽ bán đấu giá, ngưỡng mộ các tu sĩ giàu thật đấy, có thể mua được các đan dược cần dùng”.

“Thôi đừng nghĩ nữa, dù đan dược của Đan Đỉnh Môn có chất lượng tốt thật đấy, nhưng giá cao ngất, mỗi viên cũng phải vài chục nghìn tinh tệ, sao mà chúng ta mua nổi”.

“Chúng ta không mua được thì đến xem cho vui, nghe nói chiều nay Tứ Hải Các sẽ cho đấu giá nhiều món hay ho lắm đấy”.

Nghe thấy thế, Ngô Bình hỏi Đường Băng Vân: “Băng Vân, đan dược của Đường Môn bán đấu giá kiểu gì?”

Đường Băng Vân: “Thường đều giao cho các cửa hàng như Tứ Hải Các bán, mình sẽ trích 20 phần trăm tổng lượng tiền bán được để trả thù lao cho họ”.

Ngô Bình: “Tứ Hải Các có đáng tin không?”

Đường Băng Vân: “Đứng sau họ là Thục Sơn, chắc cũng được”.

Ngô Bình cười nói: “Mình đến hiệu thuốc xem đi”.

Hai người rời khỏi quán trà, hh đi tới hai hiệu thuốc ở thành Thần Kiếm. Dược liệu ở đây đều rất đắt, vì người có thể mua được đều là tu sĩ.

Ngô Bình: “Anh đã lấy được 13 phương pháp luyện đan trong cái lò luyện vớt từ dưới sống lên, để anh xem có mua được dược liệu nào không, lát sẽ luyện vài lò”.

Đường Băng Vân hỏi: “Chồng, anh định luyện đan dược gì?”

Ngô Bình: “Cảnh giới Địa Tiên có bốn giai đoạn là Linh Biến, Thần Hoá, Động Tàng và Đoạt Thiên. Ở cảnh giới này có nhiều tu sĩ ở giai đoạn Linh Biến nhất, Thần Hoá thì cực ít, vì khó ngưng kết nguyên anh được. Giai đoàn Thần Hoá có băm cảnh giới nhỏ là Thần Cung, Kết Thai, Anh Biến, Lôi Kiếp và Thần Hóa. Năm cảnh giới này thì có Kết Thai và Anh Biến là khó nhất, Lôi Kiếp thì nguy hiểm nhất. Sau ba lần Lôi Kiếp thì nguyên anh Thần Hoá, từ đó có thể ngao du khắp vũ trụ rồi”.

“Người xưa đã dựa vào nhiều các nghiên cứu về đan dược khác nhau để tạo ra Ngưng Thai Đan cho cảnh giới Kết Thai. Anh Biến Đan cho cảnh giới Anh Biến, Tiểu Lôi Kiếp Đan và Đại Lôi Kiếp Đan cho cảnh giới Lôi Kiếp”.

Nói rồi, hai người lại vào một hiệu thuốc khác, Ngô Bình mua một lúc hơn trăm loại dược liệu, tốn 56 tiền vàng và hơn một nghìn tinh tệ.

Mua xong, hai người quay về khách sạn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1890


Trong giai đoạn Linh Biến của cảnh giới Địa Tiên có năm tầng cảnh giới nhỏ là Nguyên Thành, Thuần Dương, Thần Biến, Hoá Thân và Linh Biến. Thần Biến Đan có thể giúp tu sĩ đột phá lên Thần Biến.

Sau khi đột phá Thần Biến, nguyên thần sẽ có thêm nhiều khả năng, từ đó các tu sĩ ở cảnh giới này sẽ được gọi là Chân Nhân.

Đường Băng Vân cười nói: “Em thấy háo hức quá!”

Advertisement

Hai người đi vào phòng, Ngô Bình lấy lò luyện đan ra rồi bắt đầu luyện chế Thần Biến Đan. Lò này anh dùng một chủ dược có tên hoa Tử Ma trong không gian Hắc Thiên, đan dược còn lại thì đều là mới mua.

Anh tập trung luyện đan, lò thứ nhất có ba viên đan dược nhị phẩm, lò thứ hai có ba viên đan dược nhất phẩm.

Advertisement

Lúc này, buổi đấu giá sắp diễn ra nên Ngô Bình không kịp luyện chế Ngưng Thai Đan nữa, mà kéo Đường Băng Vân đến Tứ Hải Các luôn.

Nơi này nằm ở vị trí trung tâm của thành Thần Kiếm, cổng ngay ngã tư, đường phố rộng rãi.

Buổi đấu giá diễn ra tại một quảng trường rộng lớn.

Ngô Bình nhìn trái ngó phải để tìm chưởng quỹ, sau đó chắp tay nói: “Chào chưởng quỹ”.

Chưởng quỹ là một người đàn ông mập mạp, ông ấy cũng cười chào lại anh: “Quý khách cũng đến tham gia buổi đấu giá ư?”

Ngô Bình: “Tôi có một viên Thần Biến Đan, không biết có thể bán đấu giá được không?”

Chưởng quỹ ngẩn ra: “Thần Biến Đan ư? Không nhiều thầy luyện đan luyện chế được đan dược này đau, không biết là đan dược mấy phẩm?”

Ngô Bình: “Nhị phẩm”.

Chưởng quý trố mắt: “Nhị phẩm? Vậy thì càng hiếm, mời đi theo tôi”.

Ngô Bình được mời vào một phòng nhỏ, chưởng quỹ cười nói: “Cho tôi xem đan dược được không?”

Ngô Bình lấy một hộp ngọc rồi mở ra, bên trong có một viên Thần Biến Đan nhị phẩm.

Chưởng quỹ ngửi xong rồi quan sát, sau đó mới mỉm cười gật đầu: “Chắc là Thần Biến Đan thật, chất lượng cũng tốt. Nhưng tôi không biết phân biệt đan dược, xin hai vị chờ một lát”.

Ông ấy vẫy tay gọi người đến nói: “Mời ông Minh đến đây”.

Người đó chạy đi ngay, không lâu sau đã có một ông lão tóc đen râu đen, dáng người cao gầy đi tới.

Ông lão hỏi: “Đan dược gì mà bắt tôi phải đến kiểm tra thế này?”

Chưởng quỹ cười nói: “Ông Hồ, là Thần Biến Đan nhị phẩm! Tôi không rành lắm nên phiền ông xem hộ”.

Ông lão cầm viên đan dược lên ngửi rồi sáng mắt lên, sau đó quan sát thật kỹ mới nói: “Đúng là Thần Biến Đan nhị phẩm, không biết cậu bạn lấy ở đâu vậy?”

Ngô Bình: “Tôi tình cờ mua được, xin hỏi nếu Tứ Hải Các bán đấu giá thì có thể bán được bao nhiêu?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1891


Chưởng quỹ cười nói: “Đúng thế, ai mua được viên đan dược này sẽ trở thành Chân Nhân, 300 cũng đáng lắm”.

Ngô Bình: “Tôi có ba viên đan dược như thế này, tôi sẽ mang bán đấu giá hết”.

Chưởng quỷ sáng mắt lên: “Ba viên ư? Tốt quá! Lần này sẽ bán đấu giá một viên trước, hai viên còn lại tôi sẽ bán đấu giá theo giá của viên thứ nhất để trả tiền cho cậu. Nếu lần đấu giá sau được giá cao hơn thì tôi sẽ trả cậu thêm”.

Advertisement

Ngô Bình gật đầu đồng ý, sau đó hai bên ký giấy thoả thuận, Ngô Bình đưa cho họ ba viên Thần Biến Đan rồi chờ buối đấu giá diễn ra.

Đã đến giờ bắt đầu đấu giá, người dẫn chương trình đứng trên một sân khấu hình tròn sau đó giới thiệu từng món đồ một, tiếp theo để người bên dưới tiến hành đấu giá.

Advertisement

Vì là buổi đấu giá ngoài trời nên có rất nhiều người đến tham gia, đương nhiên hầu hết chỉ đến xem mà thôi.

Mấy món đầu, Ngô Bình không hề thấy hứng thú. Cho tới món thứ bảy, anh mới để ý, nhưng cuối cùng vẫn không tham gia.

Cuối cùng, người dẫn chương trình cười nói: “Thưa các vị, sau đây chúng ta sẽ đấu giá đan dược Nguyên Thần Đan của Đan Đỉnh Môn”.

Một viên đan dược xuất hiện, nó được để trong một chiếc hộp ngọc. Ngô Bình liếc nhìn thì thấy đó là một viên đan dược tam phẩm. Hiệu quả của Nguyên Thần Đan khá giống với Hồn Đan do anh luyện chế, đều giúp nguyên thần mạnh hơn. Với anh mà nói thì loại đan dược này rất hữu dụng.

“Giá khởi điểm của viên đan dược này là 50 tiền bùa, mỗi lần tăng giá thấp nhất là năm tiền bùa”, người dẫn chương trình nói.

Phiên đấu giá bắt đầu, giá được đẩy lên nhanh chóng, từ 50 tiền bùa đã thành 80 tiền bùa.

Ngô Bình nói với Đường Băng Vân: “Đan dược vớ vẩn thế này mà họ cũng mang ra đấu giá được”.

Đường Băng Vân hỏi: “Nó không tốt hả anh?”

Ngô Bình: “Ừ, có lẫn rất nhiều tạp chất và tác dụng phụ, miễn cưỡng được xếp vào hàng tam phẩm thôi”.

Đường Băng Vân: “Nếu là Nguyên Thần Đan nhị phẩm thì may ra bán được 100 tiền bùa”.

Ngô Bình: “Cấp bậc của đan dược dựa vào sự lẫn tạp chất và tác dụng phụ nhiều hay ít cùng tác dụng của đan dược. Ví dụ như viên Nguyên Thần Đan này, dược lực chính của nó là dưỡng nguyên thần, tiếp theo là giảm tỉ lệ nguyên thần nhập ma. Nếu là đan dược nhị phẩm thì sẽ có thêm một tác dụng bổ trợ và thanh lọc nữa. Nếu là đan dược nhất phẩm thì tăng thêm ba loại dược lực bổ trợ, đôi khi dược lực bổ trợ còn hiếm hơn cả dược lực chính, vì thế giới luyện đan mới có một câu là đan dược chênh nhau một cấp, giá chênh lệch rất nhiều”.

Đường Băng Vân: “Ra vậy!”

Sau đó phiên đấu giá đã bán được mấy viên đan dược với giá khá cao.

Mãi mới tới đan dược của Ngô Bình, người dẫn chương trình nói: “Đây là Thần Biến Đan phát hiện ở động tiên, nó được giữ gìn rất tốt nên dược lực vẫn còn nguyên vẹn, cấp bậc của nó là trên nhị phẩm. Mọi người đều biết rồi, cảnh giới Thần Biến là bước tiến quan trọng nhất trong giai đoạn Linh Biến. Uống viên đan dược này vào là có thể giảm các vấn đề trong quá trình Thần Biến, tránh được các tác nhân gây hại”.

Mọi người bên dưới ồ lên, một viên đan dược trên cấp nhị phẩm, đúng là hiếm có!

Có người hỏi: “Giá khởi điểm bao nhiêu vậy?”

Người dẫn chương trình cười đáp: “180 tiền bùa, mỗi lần tăng giá ít nhất là 20”.

“Tôi mua”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1892


Mọi người cạnh tranh gay gắt, loáng cái giá của viên đan dược đã được đẩy lên thành 400, nhưng vẫn chưa có dấu hiệu dừng lại.

“420”, một giọng nói già nua vang lên.

Ngô Bình nhìn thì thấy là một ông lão, đứng cạnh ông lão là một cậu thiếu niên. Tu vi của ông lão rất cao, là một cao thủ cảnh giới Linh Biến. Còn cậu thiếu niên kia có thái độ rất cung kính như người hầu.

Advertisement

“440”, có người tranh tiếp.

“460”, ông lão bình tĩnh lên tiếng.

Advertisement

Cuối cùng, ông lão đã mua được Thần Biến Đan của Ngô Bình với giá 460 tiền bùa.

Sau vài món đồ nữa, cuối cùng đã có thứ có thể thu hút sự chú ý của Ngô Bình. Đó là một quả hồ lô màu vàng, ngoài mặt khắc các đường vân kỳ diệu.

Người dẫn chương trình cười nói: “Thưa các vị, đây là hồ lô trong một phủ tiên nào đó, bên trong có 12 viên đan dược. Nhưng do đã tồn tại từ lâu nên chúng đã mất nhiều dược lực, song dược lực còn lại vẫn rất có giá trị”.

“Cái gì? Đan dược hết hạn rồi mà vẫn mang ra bán à? Ai thèm mua chứ!”

“Nghe nói đan dược hết hạn có nhiều tác dụng phụ ghê lắm, còn độc hơn thuốc độc đấy”.

Mọi người bàn tán xôn xao, người dẫn chương trình bình tĩnh nói: “Giá khưởi điểm là 200 tiền bùa, mỗi lần tăng giá ít nhất 20”.

Ngô Bình nhìn xuyên qua quả hồ lô thì thấy đan dược bên trong như như mắt bò và có màu vàng, bên ngoài có ba tầng sáng bao phủ.

Ngô Bình: “Tam Tài Đan ư?”

Ngô Bình quan sát thêm một lúc thì thấy dược lực của chúng còn tầm 60 phần trăm, nhưng đã quá hạn sử dụng nên không thể uống được, thế là phế đan rồi.

Thường thì các viên phế đan sẽ không có giá trị gì với các thầy luyện đan nữa, nhưng với dược sư thì họ vẫn có thể rút dược tính bên trong chúng ra.

Vì thế, Ngô Bình đã giơ bảng lên khi không ai thèm trả giá cho quả hồ lô này cả: “200”.

Người dẫn chương trình: “200 lần thứ nhất, 200 lần thứ hai, 200 lần thứ ba, chốt!”

Mua quả hồ lô có phế đan xong, Ngô Bình không thấy còn thứ gì hay nữa. Anh chỉ mất 200 mua quả hồ lô, nên vẫn còn dư 1042 tiền bùa.

Ngô Bình cầm tiền rồi ra về với Đường Băng Vân.

Rời khỏi Tứ Hải Các, Ngô Bình đi vào một hiệu thuốc có tên Bách Thảo Đường ở đối diện, ở đây có nhiều dược liệu hơn hiệu thuốc anh từng vào, hơn nữa chất lượng cũng tốt hơn.

Lần này, anh mua các dược liệu để luyện chế Nguyên Thần Đan và Anh Biến Đan. Nguyên liệu để luyện chế Anh Biến Đan khá đắt nên đã ngốn của Ngô Bình 750 tiền bùa.

Khi hai người về khách sạn thì đã khá muộn, Ngô Bình lấy quả hồ lô rồi đổ Tam Tài Đan ở bên trong ra.

Sau đó, anh lấy Tiên Đỉnh rồi rút hết dược tính còn lại trong đan dược. Đây là một trong các kỹ năng cần có của dược sư, nhưng Ngô Bình chưa từng làm nên vừa học vừa mò mẫm thử.

Anh rút được 42 loại dược tính trong viên đan dược thứ nhất, sau đó cất nó vào trong túi thuốc.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1893


Rút dược tính của 12 viên đan dược xong, Ngô Bình mới phát hiện trong các dược tính này có một phần dùng để luyện chế Nhân Vương Đan.

“Có thể dùng chúng để luyện chế Nhân Vương Đan không nhỉ?”, Ngô Bình lẩm bẩm.

Tam Tài là chỉ thiên, địa và nhân. Tam Tài Đan là một loại đan dược cấp cao, dù dược lực đã mất đi nhiều, nhưng dược tính của nó vẫn còn nhiều.

Advertisement

Thật ra có ba loại Nhân Vương Đan là Đại Hiền Đan, Chiến Thần Đan và Nhân Vương Đan. Ngô Bình đã có đủ dược liệu để luyện hai loại đầu, còn loại cuối thì chưa.

“Hôm nay cứ luyện chế Đại Hiền Đan và Chiến Thần Đan trước vậy”, Ngô Bình thầm nghĩ.

Advertisement

Ngô Bình hô lên một tiếng rồi đập tay vào cái tiên đỉnh, một luồng sáng bay ra rồi bị thần niệm của anh cố định.

Sau đó, anh cho linh quang vào lò luyện, rồi thêm vào tiếp các dược liệu, bắt đầu luyện chế Đại Hiền Đan. Ánh sáng này chính là các dược tính mà Ngô Bình rút được, chúng hoà trộn với các dược liệu để sinh ra phản ứng”.

Vì không phải quá trình luyện đan chính thống nên khác hẳn với lúc trước, Ngô Bình rất cẩn thận, vì sợ xảy ra vấn đề.

Sau khi cho dược tính thứ nhất vào đan dịch, anh lại lấy dược tính thứ hai trong tiên đỉnh ra rồi bỏ vào tiếp, sau đó lại cho thêm dược liệu.

Quá trình luyện chế kéo dài ba tiếng đồng hồ, Ngô Bình đã cho hết dược liệu vào. Cuối cùng, lò luyện đan vang lên tiếng ùng ục.

Đây là âm thanh khi chuẩn bị thành đan trong quá trình luyện chế một loại đan dược cao cấp, nó được gọi là đan minh.

Ngô Bình không ngờ Đại Hiền Đan mà mình luyện chế lại phát ra đan minh, điều này có nghĩa là viên đan dược này của anh rất lợi hại.

Gần 20 phút sau, tiếng đan minh đã vang lên có quy luật hơn, giống như có người đang gõ nhịp trên lò luyện, nghe rất vui tai.

Ngô Bình sáng mắt lên, chờ thời cơ tới, anh vỗ vào lò luyện để mở nắp lò, một luồng khí bay lên cao.

Anh nhanh chóng giơ tay kết sáu loại thủ ấn thì mới cố định được luồng khí ấy. Sau đó nó đã kết thành một viên đan dược to như mắt rồng!

Viên đan dược này thoạt nhìn rất bình thường như một quả cầu đá, nhưng Ngô Bình biết nó rất phi thường.

Luyện thành viên đan dược này xong thì Ngô Bình cũng mệt lử, anh về giường nằm lên đùi Đường Băng Vân rồi nói: “Mệt chết đi được, Băng Vân, mát xa cho anh đi”.

Đường Băng Vân ấn huyệt thái dương cho anh rồi nói: “Chồng, anh vất vả luyện chế lâu thế, đã ra được đan dược gì rồi?”

Ngô Bình cười nói: “Đại Hiền Đan - một loại đan dược rất oách đấy, nó là cấp Vương phẩm”.

Đây là lần đầu tiên, Ngô Bình luyện chế được đan dược cấp Vương phẩm, thật chẳng dễ dàng gì. Trong quá trình luyện chế, có mấy lần anh bị cuống, không thể bình tĩnh nên suýt đã thất bại. Nếu không nhờ thánh tâm và anh đã tu luyện Như Lai Thần Tàng Kinh đến viên mãn thì đã thất bại thật rồi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1894


Ngô Bình nhìn một cái bóng rồi cười lạnh nói: “Ma Ảnh Tà Công? Không ngờ trên đời vẫn còn người thi triển được tà công này, nhưng xui cho các người là gặp phải tôi rồi”.

Ma Ảnh Tà Công là một môn công pháp rất xấu, nó luyện nguyên thần của một người thành bóng ma bằng tà thuật. Bóng ma này rất nhanh, nó chui dưới chân người rồi hấp thu tinh khí của người đó cho tới chết! Người bị hại càng nhiều thì nó càng khoẻ.

Nhưng nó cũng có khắc tính, đó là những thứ như Tịnh Thế Thần Đăng của Ngô Bình, bị thứ này chiếu một cái là chúng đứng im ngay.

Advertisement

“Tiểu tử, cất cái đèn ấy đi ngay, không tao sẽ cho mày chết không toàn thây”, nó gào lên.

Ngô Bình cười lạnh: “Cho tao chết không toàn thây ư? Cả đời mày mới luyện được hai môn tà công chứ mấy. Bóng ma mà mờ thì mày sẽ bị phản phệ, mười phần công lực chỉ còn lại một, hơn nữa nếu không bế quan ngay thì sẽ hồn bay phách tán, thế mà cũng đòi lên giọng với tao ư?”

Advertisement

Cái bóng kia vừa nghe đã biết gặp cao thủ, nó hoảng loạn nói: “Cậu bạn, tôi không có ác ý đâu, xin cậu tha cho tôi”.

Ngô Bình: “Tha cho mày cũng được thôi, đưa 3000 tiền bùa đây rồi tao tha cho”.

Cái bóng thấy sắp không cầm cự được dưới ánh đèn thì nói ngay: “Tôi sẽ đến ngay”.

Rõ ràng người này đang ở gần đây, mười phút sau đã có giọng nói vọng từ ngoài sân vào.

“Cậu bạn, tôi đến rồi, xin nương tay”, người đó nói.

Ngô Bình lẩm bẩm: “Viêm Dương”.

Viêm Dương bay vèo ra, ngay sau đó dưới sân có một tiếng hự vang lên, Viêm Dương đã chế ngự người kia.

Bấy giờ, Ngô Bình mới yên tâm, sau đó lấy Tiểu Tây Thiên Ấn trùm lên bóng ma. Bóng ma la hét thảm thiết rồi biến mất, sau đó anh chụp cái ấn lên bóng ma còn lại.

Hai bóng ma đều biến mất, còn ngoài sân thì vang lên tiếng gào thét đau đớn.

Ngô Bình mở cửa đi ra ngoài thì thấy có một người đàn ông mặc đồ màu xám nằm dưới đất, người hắn đang bị Viêm Dương quấn chặt. Mặt hắn nhem nhuốc, bảy lỗ đều chảy máu, đôi mắt vô hồn như đã chết.

Ngô Bình lục tìm trên người hắn thì tìm thấy một túi tiền bùa, bên trong có khoảng 3000, ngoài ra không còn gì khác nữa.

“Mang ra ngoài giết đi”, Ngô Bình cất tiền đi rồi nói.

Viêm Dương mang người đó ra ngoài rồi trở lại ngay: “Thượng tiên, tôi đã giết hắn rồi”.

Ngô Bình gật đầu: “Ừm”.

Đường Băng Vân hỏi: “Chồng, ai thế?”

Ngô Bình: “Lúc ở nơi đấu giá, người này cứ nhìn anh chằm chằm. Anh mặc kệ rồi bảo Viêm Dương đề phòng. Không ngờ hắn theo mình về tận đây, sau đó ra tay vào sáng sớm”.

Đường Băng Vân sợ hãi: “Hắn định giết người cướp của ư?”

Ngô Bình gật đầu: “Hắn đã làm chuyện này nhiều lần rồi, em nhìn uy lực của hai bóng ma ấy xem, ít nhất hắn cũng đã giết vài trăm người rồi đấy”.

Anh nói tiếp: “Đi thôi, không ở lại đây được nữa đâu”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1895


Các đệ tử của Thục Sơn đang bày bàn ghế ở trước cửa, người đến tham gia sẽ đăng ký. Cạnh đó có một cái bảng gỗ, bên trên ghi chi tiết quy trình đăng ký.

Đầu tiên, tu sĩ tham gia dự thi sẽ phải nộp lệ phí là 10 tờ tiền bùa. Sau đó sẽ tiến hành ba bước kiểm tra, nếu không qua được thì sẽ không được dự thi.

Sau vòng kiểm tra sẽ được lấy số thứ tự rồi được phân vào từng khu chờ chia nhóm. Tất cả những người tham gia đều sẽ được phân vào các nhóm nhỏ, các nhóm nhỏ sẽ thi với nhau rồi chọn ra năm người đứng đầu mỗi nhóm sẽ vào vòng cuối.

Advertisement

Tiếp đó sẽ là đấu lôi đài, ở đây có mười lôi đài, mọi người tự lựa chọn. Một tu sĩ lên lôi đài rồi, mỗi phút trụ được sẽ được cộng thêm một điểm. Hoặc mỗi khi đánh bại một người khiêu chiến sẽ được cộng ba điểm.

Cuối cùng, tất cả các tu sĩ đấu lôi đài còn trụ lại sẽ được tính tổng điểm và chọn ra 100 người để ghi lên Nhân Tiên Bảng.

Advertisement

Ngô Bình nộp tiền rồi đăng ký, Đường Băng Vân đi cùng nên cũng được vào trong.

Sau đó Ngô Bình cùng những người khác được một đệ tử của Thục Sơn dẫn vào nơi tiến hành ba vòng kiểm tra.

Địa điểm kiểm tra ở dưới chân một đỉnh núi, ở đây có một dụng cụ kiểm tra ngoài trời.

Một đệ tử Thục Sơn bước ra giải thích: “Mọi người chú ý, có ba vòng kiểm tra là sức mạnh, phản ứng và võ nghệ. Tất cả những ai vượt qua cả ba vòng thì mới được đi tiếp. Rồi, mọi người nhớ số của mình đấy, giờ tôi bắt đầu gọi tên”.

“Số 177”.

Một người tiến lên rồi đi tới gần giếng, bên dưới có một sợi xích lớn, đầu bên dưới buộc vào một cột sắt khổng lồ.

Người đó bắt đầu kéo sợi xích lên, nhưng chỉ được một chút, đệ tử Thục Sơn lạnh giọng nói: “Loại, tiếp theo đến số 17”.

Bắt đầu có người thì thầm to nhỏ, thì ra ít nhất phải kéo sợi xích lên được hơn một mét thì mới thông qua. Nếu kéo lên cao hơn thì có thể được cộng điểm vào vòng đấu lôi đài.

Liên tục có bảy người lên mà không ai kéo được quá một mét, cùng lắm chỉ gần một mét.

Đệ tử kia giải thích, càng kéo sợi xích lên cao thì nó sẽ càng nặng.

Mãi đến người thứ 11 thì mới kéo được một mét rưỡi và vào luôn vòng hai là kiểm tra phản ứng.

Có ba đệ tử của Thục Sơn tham gia vào vòng này, họ cầm kiếm trúc rồi, mũi kiếm thấm phẩm màu, họ sẽ tấn công người dự thi trong năm hơi thở.

Nếu trong khoảng thời gian này, người dự thi bị đánh trúng dưới mười lần thì sẽ qua vòng. Còn nếu bị đánh trúng dưới ba lần thì sẽ được cộng điểm cho vòng sau.

Tiếc cho người vừa qua vòng một đã thất bại ngay ở vòng này. Ngay thi vòng thi bắt đầu, bốn thanh kiếm trúc đã chặn mọi lối đi của người đó nên anh ta đã trung ba mươi đòn trong năm hơi thở.

Đến người thứ 15 thì mới qua được vòng này và vào vòng ba. Vòng kiểm tra thứ ba là đấu với một Kiếm Khối, nó sẽ thi triển một bộ kiếm pháp của Thục Sơn. Nếu tiếp được dưới 30 chiêu thì qua vòng, còn dưới thì 20 chiêu thì được cộng điểm.

Ngô Bình đứng số 205 nên phải chờ thêm một lát. Trước anh chỉ mới có một tu sĩ qua vòng kiểm tra, đủ thấy ba vòng này khó tới mức nào.

Nghe thấy số báo danh của Ngô Bình, Đường Băng Vân khẽ nói: “Chồng cố lên nhé”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1896


Ngô Bình chưa dừng lại mà vẫn kéo sợi xích tiếp.

Anh đã kéo được hơn 3 mét.

Đệ tử Thục Sơn sáng mắt lên đếm: “Ba mét mốt, ba mét rưỡi, bốn mét!”

Advertisement

Khi Ngô Bình kéo đến bốn mét hai thì anh cảm giác không thể kéo thêm được nữa, cả năm linh khiếu cùng rung lên, Ngô Bình hét to rồi cố kéo lên bốn mét rưỡi.

Đệ tử Thục Sơn chấn động hô: “Tốt, bốn mét rượi, cộng 55 điểm”.

Advertisement

Mọi người đều bùng nổ rồi bàn tán xôn xao.

“Trời ơi! Bốn mét rưỡi, sao khoẻ thế không biết? Vậy là cậu ta mạnh hơn tôi 40 lần à? Khủng khiếp quá!”:

Người khác thở dài nói: “Người này bét cũng phải có thần lực 200 nghìn cân”.

Thật ra Ngô Bình còn có thể đốt cháy tiên chi, bộc phát sức mạnh gấp mấy lần như vậy. Có điều anh không muốn quá nghịch thiên, bèn buông lỏng sợi xích.

Đệ tử Thục Sơn nọ mỉm cười: “Anh rất giỏi. Bảng Nhân Tiên kỳ trước, thành tích tốt nhất của bài kiểm tra sức mạnh cũng chỉ đạt đến mười tám thước. Thành tích của anh có thể lọt vào top mười!”

Ngô Bình ôm quyền: “Cảm ơn đã cho tôi biết”.

Người có tài thực sự sẽ được xem trọng ở bất kỳ nơi đâu. Đệ tử Thục Sơn ấy cười bảo: “Tôi là Trần Hạc Niên, đệ tử bí truyền của Vô Tương phong từ Thục Sơn kiếm phái. Anh tên là Ngô Bình nhỉ?”

Ngô Bình đáp: “Đúng vậy”.

Tu vi của Trần Hạc Niên không yếu, là một Nhân Tiên đã mở năm Linh Khiếu, hai Thần Khiếu. Tất nhiên, năng lượng mà Trần Hạc Niên đã hấp thụ kém xa những năng lượng cao cấp mà Ngô Bình từng hấp thụ.

Trần Hạc Niên nói: “Anh Ngô, sau này có chuyện gì cứ việc tìm tôi, chắc chắn tôi sẽ giúp anh giải quyết. Được rồi, bây giờ tiến hành bài kiểm tra thứ hai”.

Ngô Bình đứng trong trận. Bốn đệ tử Thục Sơn đều rất khách sáo, vẻ mặt tươi cười. Một người cất tiếng: “‘Hy vọng anh có được thành tích tốt”.

Ngô Bình chắp tay bốn người: “Bốn vị vất vả rồi”.

Đệ tử Thục Sơn vốn cao ngạo, trước nay không khách sáo với người ngoài. Nhưng biểu hiện ngày hôm nay của Ngô Bình quá khủng khiếp, là thành tích thuộc top mười trong lịch sử, ai dám xem thường?

Cũng giống như một vị trưởng thôn nào đó khi thôn của họ có một nhà thi đỗ đại học Hoa Thanh vậy. Tuy là người đứng đầu một thôn, nhưng trưởng thôn vẫn phải thể hiện thái độ tôn trọng với cậu học trò giỏi đỗ vào Hoa Thanh ấy, thậm chí còn tặng một khoản tiền để xu nịnh đối phương. Bởi vì vài năm sau, cậu sinh viên ấy rất có thể đã trở thành một người có chức vị cao, hoặc là nhân tài trong giới học thuật, hoặc là ông chủ của một công ty lớn nào đó.

Bốn người đột nhiên hành động, bốn luồng ánh sáng kiếm áp sát với tốc độ cực nhanh.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1897


Lúc này Ngô Bình bỗng nhắm mắt, Võ Hồn hình người lại mở mắt, lập tức dùng ngón tay bắn mấy cái rồi đá thêm vài cú.

“Chát!”

Một thanh kiếm tre bị b*n r*, thân kiếm nổ tung, biến thành vô số sợi tre. Ba thanh kiếm còn lại cũng bị mở ra, toàn bộ đều nổ thành sợi tre, không dùng được nữa.

Advertisement

Bốn đệ tử Thục Sơn đều sững sờ. Như vậy có nghĩa là người tên Ngô Bình này đã đánh bại bốn người bọn họ!

Trần Hạc Niên cất lời: “Hết giờ! Ngô Bình không trúng chiêu nào mà còn đánh bại bốn kiếm tu, thưởng ba mươi điểm!”

Advertisement

“Giỏi quá!”, mọi người đều thất kinh: “Đánh thắng bốn đệ tử Thục Sơn trong bài kiểm tra, mạnh thật! Bốn người họ là đệ tử chân truyền của Thục Sơn đấy!”

Trần Hạc Niên cười bảo: “Anh Ngô, mời anh bước vào bài kiểm tra thứ ba”.

Ngô Bình gật đầu. Anh lấy một thanh trường kiếm từ kệ binh khí, đứng trước mặt Kiếm Khối.

Kiếm Khối cầm kiếm chào, sau đó đâm ra thức thứ nhất, có nghĩa là nó chuẩn bị ra tay.

“Xoẹt!”

Vung kiếm, hai luồng ánh sáng đấu với nhau, anh tiến tôi lui, nhanh như chớp!

Âm thanh của kiếm vang vọng khắp nơi. Một chiêu, hai chiêu, rồi chẳng mấy chốc đã đấu được mười chiêu! Ngô Bình là đại tông sư võ học, mỗi nhát kiếm đều tuyệt diệu đến mức khiến Kiếm Khối rơi vào thế hạ phong!

Nhìn thấy cảnh tượng này, đệ tử Thục Sơn sững sờ: “Không ngờ Kiếm Khối bị Ngô Bình áp chế hoàn toàn, sao lại thế được! Thực lực của Kiếm Khối được chế tạo dựa theo thực lực của kiếm tiên cơ mà!”

Trần Hạc Niên bảo: “Uy lực của Kiếm Khối chỉ thật sự phát huy sau mười hai chiêu!”

Khi họ đang nói chuyện, Ngô Bình đã tiếp mười hai chiêu. Đến chiêu thứ mười ba, kiếm thế bỗng thay đổi. Ánh sáng kiếm hình cầu từng đợt đánh về phía Ngô Bình hệt như sao băng.

Thanh trường kiếm trong tay Ngô Bình lay động, hoá thành ánh sao rợp trời, bay về phía sao băng.

“Ầm ầm ầm!”

Mỗi một lần tấn công đều phát ra tiếng nổ như sấm rền. Mười hai tiếng nổ liên tiếp vang lên. Kiếm Khối lùi thật nhanh, Ngô Bình bèn thừa thế phản đòn, áp chế nó lần nữa.

Mười ba chiêu, mười bốn chiêu, mười lăm chiêu!

Lần này, ngay cả Trần Hạc Niên cũng không giấu được vẻ kinh ngạc: “Sau mười chín chiêu, Kiếm Khối sẽ thi triển kiếm pháp Địa Tiên. Không biết Ngô Bình sẽ tiếp được mấy chiêu?”

“Nếu là kiếm pháp Địa Tiên thì ngay cả Chân Nhân còn phải chật vật mới đỡ được. Chắc Ngô Bình sẽ không tiếp chiêu được đâu nhỉ?”, bốn kiếm tu Thục Sơn cũng bước đến gần, một trong số họ lẩm bẩm.

Một người khác lên tiếng: “Tôi nhớ từ khi bảng Nhân Tiên được tổ chức đến nay, người mạnh nhất cũng chỉ tiếp được ba chiêu kiếm pháp Địa Tiên, đúng không?”

“Phải. Người đó kiên trì đến chiêu kiếm pháp thứ hai mươi mốt, cuối cùng bại dưới ‘Lạc Tuyết’ - chiêu thứ hai mươi hai”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1898


Mới đầu, Ngô Bình có phần bị động, liên tục lùi ra sau. Nhưng Võ Hồn luôn tìm ra được kẽ hở, bèn thuận đà phản công. Khi chuyển từ chiêu mười chín sang chiêu hai mươi, kiếm của anh đã vung đến, chém đứt ngón út tay trái của Kiếm Khối!

Trường kiếm trong tay Kiếm Khối đột ngột tách làm hai, cùng lúc dùng cả hai kiếm, tựa như hai con thuồng luồng siết cổ lao tới, khí thế bừng bừng như thiên binh vạn mã vậy!

Ngô Bình lập tức hoá thuồng luồng siết cổ vào trong kiếm pháp, một luồng ánh sáng lạnh lẽo quét đến.

Advertisement

“Keng!”

Hệt như hai chiếc chuông lớn va vào nhau, Kiếm Khối bay ngược về, Ngô Bình tiếp tục nhào tới, đánh chém đến mức khiến Kiếm Khối phải chuyển sang thức thứ hai mươi mốt.

Advertisement

Trong thức này, ánh sáng kiếm khắp nơi đột nhiên biến mất, chỉ còn gió lạnh đang thổi, thậm chí bản thân Kiếm Khối cũng lúc ẩn lúc hiện.

Ngô Bình cười khẩy, một làn sương khói hình thành quanh người anh. Sau đó cả anh và kiếm cùng lúc biến mất!

“Keng keng keng keng!”

Trong không khí, kiếm vô hình không ngừng giao đấu. Ai nấy đều trợn mắt há mồm, sao Ngô Bình lại biến mất rồi?

“Anh ta biết cả Kiếm Vô Hình của Thục Sơn chúng ta ư?”, một kiếm tu Thục Sơn kinh ngạc kêu lên.

Trần Hạc Niên lắc đầu: “Không phải Kiếm Vô Hình, nhưng tương tự vậy. Người này thật sự là kỳ tài! Nếu ra được đòn tiếp theo, anh ấy sẽ ngang hàng với người mạnh nhất lịch sử!”

Lời vừa dứt, Kiếm Khối nhận ra mình không chiếm được ưu thế, lập tức chuyển sang chiêu thứ hai mươi hai, Lạc Tuyết!

Trong bán kính hơn mười mét, một lượng lớn hoa tuyết đột nhiên rơi xuống, mỗi một mảnh tuyết là một luồng kiếm khí sắc bén.

Ngô Bình gầm một tiếng, trường kiếm trong tay bay thẳng lên trời. Một luồng khí thế thống trị thiên hạ bùng lên, quyền ý vô song khiến những người có mặt ở đây đồng loạt biến sắc.

“Quyền ý! Anh ta có quyền ý!”

“Không chỉ vậy, anh ấy còn là Võ Thánh!”, Trần Hạc Niên nói từng chữ một, đôi mắt bắt đầu sáng lên. Anh ta đã quyết định giới thiệu Ngô Bình vào Vô Tương phong để anh trở thành học trò của ông mình! Thiên tài như vậy, chắc chắn Vô Tương phong sẽ không bỏ lỡ!

“Trời ạ! Võ Thánh cộng thêm quyền ý, người này bất khả chiến bại rồi!

Một tiếng động cực lớn vang lên, hoa tuyết vỡ vụn khắp trời.

Kiếm Khối không khỏi thừ ra trong chốc lát, ánh sáng kiếm lập tức phát ra khắp bốn phía, chuẩn bị tung ra chiêu kiếm pháp thứ hai mươi ba, Hoàng Tuyền.

Đúng lúc này, Ngô Bình đột nhiên nghe thấy một giọng nói thân thuộc: “Ngô Bình, đánh đến đây thôi. Con quá nổi bật rồi”.

Ngô Bình giật mình, là sư phụ!

Anh lập tức lùi lại, nói với Trần Hạc Niên: “Anh Trần, đến chiêu thứ hai mươi ba thì thôi vậy, tôi nhận thua”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 1899


Ngô Bình ôm quyền: “Vất vả rồi”.

Trần Hạc Niên ngoắc tay gọi một đệ tử đến: “Anh Ngô, đây là sư huynh đệ của Vô Tương phong chúng tôi, hãy để anh ấy tham gia cùng cậu trong phần thi phía sau”.

Advertisement

Ngô Bình cảm thấy Trần Hạc Niên nhiệt tình quá mức, nhưng ý tốt khó từ chối, bèn bảo: “Vậy thì cảm ơn anh Trần”.

Đệ tử của Vô Tương phong ấy tên là Chu Liên Kiệt. Anh ta cười bảo: “Anh Ngô, chúng ta đến quảng trường và chờ tin thôi”. Dứt lời, anh ta lấy một tấm thẻ ra, số trên thẻ là ba ba hai.

Advertisement

Sau khi Ngô Bình đi khỏi, Trần Hạc Niên lập tức bảo một sư đệ chủ trì phần kiểm tra sau, còn anh ta bay đến Vô Tương phong.

Vô Tương phong là một trong năm đỉnh núi thuộc năm đỉnh, hai điện, một phủ của Thục Sơn.

Vô Tương phong nằm ở phía Bắc Thục Sơn, tuyết bao phủ đỉnh núi. Trong một cung điện rộng lớn, Trần Hạc Niên vội vã chạy đến, cao giọng gọi: “Ông ơi!”

Trong không khí, một giọng nói trầm ấm vẳng đến: “Niên, sao cháu lại vội vàng như thế?”

Trần Hạc Niên quỳ xuống đất: “Ông nội, trong buổi kiểm tra Nhân Tiên, cháu phát hiện một thiên tài tuyệt thế!”

Một chấm đen xuất hiện trên mặt đất, sau đó lớn dần, tạo thành một cái đĩa tròn màu đen. Có một cái bóng mờ bay lên từ đĩa, hoá thành hình người, sau đó hiện ra một ông lão da dẻ hồng hào, tóc bạc phơ. Người này mặc hạc xưởng, khăn vấn đầu màu trắng, tay trái cầm một chuỗi hạt châu, tay phải vuốt râu.

Ông lão này chính là ông nội của Trần Hạc Niên - Trần Đạo Huyền, phong chủ của Vô Tương phong, một trong số ít cao thủ đã bước vào thời kỳ Động Tàng của Thục Sơn!

Trần Đạo Huyền nói: “Niên, cháu nói rõ hơn cho ông nghe xem”.

Trần Hạc Niên đáp: “Ông nội, người này tên Ngô Bình, đến từ một thế lực nhỏ của Đường Môn. Anh ấy đã kéo được sợi xích khoá giếng Rồng đến mười bốn thước, lọt vào top mười bảng Nhân Tiên kỳ trước. Sau đó, Ngô Bình đánh bại bốn đệ tử Thục Sơn, và giao đấu với Kiếm Khối đến chiêu thứ hai mươi ba. Mà có vẻ anh ấy còn đủ khả năng tiếp được chiêu thứ hai mươi tư nữa. Thành tích này đã vượt qua tất cả tu sĩ trong lịch sử bảng Nhân Tiên!”

Gương mặt của Trần Đạo Huyền không lộ vẻ vui buồn, im lặng vài giây mới nói: “Cháu tạm gác lại chuyện đang làm rồi theo sát người này. Sau đó tìm cơ hội hỏi cậu ấy có bằng lòng đến Vô Tương phong và trở thành đệ tử ưu tú của nơi này hay không”.

Trần Hạc Niên kinh ngạc, đệ tử ưu tú đấy! Nên biết rằng đã hơn trăm năm nay, Vô Tương phong chưa từng sản sinh đệ tử ưu tú, ngay cả anh ta còn chưa đủ tư cách trở thành đệ tử ưu tú!

“Vâng, cháu sẽ làm ngay!

“Chờ đã. Cháu hãy nói với Ngô Bình, nếu cậu ấy gia nhập Vô Tương phong, ông sẽ truyền Vô Tương Kiếm cho cậu ấy. Cháu còn phải nói với cậu ấy rằng Kinh Hồng tiên tử của Tứ mỹ Thục Sơn đang ở Vô Tương phong chúng ta”.

Trần Hạc Niên ngẩn ra, ông nội muốn dùng mỹ nhân kế ư? Anh ta không khỏi hâm mộ Ngô Bình: “Ông à, bảy nhà kia chắc cũng nhận được tin rồi, không biết họ sẽ phản ứng thế nào”.

Trần Đạo Huyền bảo: “Vô Tương phong chúng ta từng đứng đầu năm đỉnh, nhưng mấy năm nay nhân tài ít ỏi, người tài đều bị Thanh Vân phong cướp mất, năm sau lại chẳng bằng năm trước. Ngô Bình có thể trở thành niềm hy vọng, giúp Vô Tương phong chúng ta nổi lên trở lại. Vậy nên bằng mọi giá, chúng ta phải thuyết phục được Ngô Bình gia nhập Vô Tương phong!”

Ngô Bình vẫn chưa biết mình đã trở thành một miếng bánh thơm ngon. Anh chưa đến quảng trường ngay mà đang nhìn trái ngó phải, kiếm tìm sư phụ Đông Phật tiên sinh.
 
Back
Top Dưới