Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 3720


Ngô Bình nhặt một cọng tóc bạc của gã trai tóc bạc cất vào nhẫn trữ đồ, rồi lại tiếp tục trở về động ăn thịt.

Con sói trắng ngồi ngoài cửa động nước dãi chảy ròng ròng.

Ngô Bình ăn no rồi thì vứt toàn bộ chỗ còn lại cho con sói trắng. Nó vui mừng, ăn hùng hục.

"Mày là một thành viên Yêu tộc, sao lại phải làm vật cưỡi cho bán thần?", anh hỏi.

Advertisement

Thì ra con sói trắng này là một con sói yêu, thực lực còn không yếu, có thể nói được tiếng người.

Sói trắng: "Nhân Hoàng bệ hạ, tiểu yêu là vương tử của tộc sói yêu, sau khi bị thần săn bắt của Thần tộc bắt được thì bị bán ra thị trường, sau mấy lần qua tay, tôi trở thành vật cưỡi của hắn".

Advertisement

Ngô Bình nhướng mày: "Mày biết tao là Nhân Hoàng à?"

Sói trắng: "Yêu tộc của bọn tôi khá mẫn cảm với khí tức của Nhân Hoàng, tổ tiên của chúng tôi từng là vật săn của Nhân Hoàng".

Ngô Bình nhìn nó: "Vừa nãy mày cố tình xông vào động khiến tao với bán thần kia xảy ra mâu thuẫn nhỉ?"

Sói trắng chớp mắt: "Tiểu yêu không dám nói dối, đúng là vậy ạ".

Ngô Bình cười hờ: "Mày cũng thật thông minh".

Sói trắng: "Trước mặt Nhân Hoàng thì đều là trò vặt mà thôi, không qua được mắt Nhân Hoàng bệ hạ".

Ngô Bình: "Tên bán thần đã chết này có lai lịch gì?"

Sói trắng: "Thần tộc nuôi dưỡng không ít thực lực ở Khuyên giới, gia tộc Inukai của kẻ này cũng là một trong số đó".

Ngô Bình lấy làm lạ: "Inukai? Đây là họ của người nước Oa và Đông Doanh".

Sói trắng: "Người này đúng là người nước Oa. Họ Inukai ở nước Oa có thực lực rất hùng mạnh, đến vua nước Oa còn phải nể mặt vài phần".

Ngô Bình: "Thế lực nào lớn nhất ở nước Oa?"

Sói trắng: "Có hai thế lực rất mạnh là tướng quân và đại tướng. Đương nhiên, mạnh nhất vẫn là vương tộc có vua nước Oa làm đại diện".

Ngô Bình: "Chẳng phải đồn rằng tám vương tử của nước Oa nội loạn sao?"

Sói trắng: "Đúng vậy, vua nước Oa lâm bệnh nặng, tám vị vương tử đấu đá triền miên, thượng tướng quân và đại tướng cũng tham gia vào việc này".

"Mày thấy bên nào có hy vọng?", anh hỏi, cảm giác con sói trắng này rất thông minh.

Sói trắng: "Tính đến bây giờ thì Tam vương tử có khả năng thắng nhất".

Ngô Bình không hỏi vì sao, anh nói: "Nếu tao giả làm kẻ này trở về gia tộc Inukai thì có ai phân biệt được không?"

Sói trắng: "Không đâu, tôi có thể giúp Nhân Hoàng diễn kịch thật tốt".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3721


Khám phá trong Thiên Vực là một việc rất khô khan, may con sói trắng này biết nói chuyện, Ngô Bình còn còn thể nói chuyện với nó cho đỡ chán.

Đi theo Ngô Bình càng lâu, con sói trắng này càng cảm thấy thực lực của vị chủ nhân mới này kh*ng b*, sâu không lường được, tên bán thần kia chết cũng không oan.

Đi ba ngày trong Thiên Vực vô bờ bến này, Ngô Bình không thu hoạch thêm được gì lớn.

Hôm nay, chuột tìm báu vật bỗng có phản ứng, chỉ về một phía kêu chít chít.

Advertisement

Mắt Ngô Bình sáng lên, lập tức giục sói trắng mau đi. Đi được mấy trăm dặm, nhìn thấy một khung xương cực lớn, một nửa đã bị chôn vùi trong đất cát.

Ngô Bình quan sát bộ xương này rồi nói: "Thứ này là một con thú khổng lồ, chắc không thể tránh được Đại kiếp kỷ nguyên".

Advertisement

Chuột tìm báu vật nhảy ra, chạy về một phía kêu chít chít.

Ngô Bình dùng khả năng nhìn thấu vạn vật quan sát, nhìn thấy mấy trăm mét dưới lòng đất, phía trên xương của con thú khổng lồ có một chiếc đỉnh.

"Cửu đỉnh!"

Anh rất bất ngờ, chẳng phải Cửu đỉnh đã được người ta phát hiện ra từ lâu rồi sao? Sao ở đây còn có một chiếc thế này?

Không nghĩ nhiều, Ngô Bình đào chiếc đỉnh lên, cho vào Động Thiên của mình. Như vậy trong Động Thiên của anh đã có sáu đỉnh!

Anh vừa thu đỉnh vào thì có vài tu sĩ tới, dẫn đầu là một người trung niên, ông ta nhìn Ngô Bình hỏi: "Cậu tên gì?"

Ngô Bình: "Tôi là ai có liên quan gì đến ông không?"

Người trung niên thản nhiên nói: "Cậu không nói tôi cũng biết, cậu là Ngô Bình, đúng không?"

Ngô Bình nhướng mày: "Ông biết tôi à?"

Người này nói: "Tôi không biết cậu nhưng có người bỏ một số tiền lớn ra mua mạng của cậu. Để giết cậu, tôi đã đặc biệt tới Thiên Vực đấy".

Vẻ mặt Ngô Bình không thay đổi: "Ồ, ông tới đây để giết tôi à? Có thể nói cho tôi biết ai muốn giết tôi không?"

Người trung niên: "Nói cho cậu biết cũng được, dù sao người chết có biết nhiều hơn nữa cũng không sao. Người muốn giết cậu chính là Tam phu nhân của chưởng môn Thiên Đạo".

Ngô Bình cười khẩy: "Thì ra là bà ta!"

Người trung niên: "Biết được người muốn giết cậu rồi thì bây giờ cậu có thể chết rồi đấy".

Nói xong, ông ta phất tay, mặt đất dưới chân Ngô Bình xuất hiện những đường kẻ ngang dọc hình thành những ô vuông, có bảy mươi hai đường kẻ dọc và bảy mươi hai đường kẻ ngang.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3722


Lúc này dây cung vang lên tiếng rung, một mũi tên sáng bay ra, người trung niên lại không có cách nào tránh né, bị mũi tên bắn trúng. Mũi tên sáng xuyên qua cơ thể ông ta, nổ luôn thần hồn của ông ta.

Người trung niên vừa chết, bàn cờ cũng tan biến, trên không rơi xuống một quyển sách cổ, toả ra khí tức khác biệt.

Ngô Bình giơ tay cầm lấy quyển sách cổ, lật ra xem, là một quyển kỳ phổ, cuốn sách mơ hồ toả ra khí tức phi phàm vượt cả thiên đạo.

Advertisement

Sắc mặt của đám người còn lại thay đổi, quay người định bỏ chạy, Ngô Bình phất tay xuất kiếm quang, đám người vừa chạy được vài bước thì đã bị kiếm quang chém bay đầu, không thể chạy được nữa.

Ngô Bình rất hứng thú với quyển kỳ phổ, anh mở sách ra, phát hiện trong đó toàn là những ván cờ tàn, có tổng cộng hai mươi tư ván. Ván cờ vừa nãy người trung niên thi triển là tàn cuộc đầu tiên.

Hơn nữa, tàn cuộc này có nhiều nhất mười chín loại biến hoá, nhưng người đàn ông trung niên kia chỉ có thể kích hoạt hai loại biến hoá, thế nên không thể phát huy được tác dụng kỳ diệu của ván cờ.

Advertisement

"Trên đời lại có bảo bối thế này, may là tên ngốc này không hiểu được tác dụng kỳ diệu của nó, nếu không mình cũng phải chết trong đó rồi", anh hiểu rất có thể người này đã nhặt được kỳ phổ này trong Thiên Vực, vẫn chưa kịp luyện hoá.

Anh chuẩn bị tiếp tục khám phá thì bùa ngọc vang lên tiếng: "Thiên phong sắp nổi lên, tất cả mọi người lập tức ra khỏi Thiên Vực!"

Ngô Bình giật mình, lập tức chạy về hướng lối ra. Lúc vào đây, Thiên Đạo Môn đã đưa cho mỗi tu sĩ một tấm bùa ngọc, dùng để thông báo. Thiên phong là gió lốc ngẫu nhiên xuất hiện trong Thiên Vực, nghe nói con người khó có thể sống sót được sau loại gió lốc này, thế nên anh buộc phải rời khỏi.

Độn thuật của Ngô Bình thiên hạ vô song, là người đầu tiên tới được lối ra.

Ra khỏi Thiên Vực, anh nhìn thấy Tiêu Thái Tôn đang đứng đợi mình.

"Sư tôn", anh cúi chào Tiêu Thái Tôn.

Tiêu Thái Tôn cười nói: "Đồ đệ, chúng ta về rồi nói", không nên để người ngoài biết được những thứ mình có được trong Thiên Vực.

Lúc đi, Ngô Bình thấy Nguỵ Vô Cương cũng đang mỏi mắt nhìn lối ra, chắc ông ta rất mong Nguỵ Vô Thượng có thể thu hoạch được gì đó từ trong Thiên Vực.

Về đến chỗ ở của Tiêu Thái Tôn, Ngô Bình nói: "Sư tôn, Nguỵ Vô Thượng chết rồi".

Tiêu Thái Tôn không hề kinh ngạc: "Với thực lực của con, giết hắn cũng không khó. Trong đó có từng gặp Thần tộc hay Yêu tộc không?"

Ngô Bình: "Tiếc là chỉ gặp được một tên bán thần, hắn muốn giết con nhưng bị con giết rồi".

Tiêu Thái Tôn: "Có thể giết được bán thần cho thấy con đã có thực lực chống chọi với thiên kiêu Thần tộc rồi, rất tốt!"

Sau đó tám vị tông chủ cũng tới, sắc mặt bọn họ khó coi, dường như đang tức giận.

Ngô Bình không kìm được hỏi: "Các vị, sao vậy?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3723


Tiêu Thái Tôn: "Không lạ, cục diện của Thiên Đạo Môn bây giờ đang khá ổn định, nếu tám tông hợp làm một, Bát Quái Tông được thành lập thì rất có thể sẽ phá vỡ thế cân bằng. Một khi thế cân bằng bị phá vỡ, rất dễ xảy ra tranh đấu".

Hoàng Hậu Hiền: "Thật ra không phải là không đồng ý, chỉ nói là đợi thêm thời gian nữa".

Viêm Liệt: "Đợi cái gì? Có gì mà phải đợi? Tôi thấy ông ta đang lo lắng chúng ta tập hợp lại sẽ ảnh hưởng đến địa vị chưởng môn của ông ta".

Advertisement

Tiêu Thái Tôn phất tay: "Chắc trưởng môn không có suy nghĩ ích kỷ này, nếu không những trưởng lão nòng cốt chúng ta năm xưa cũng không phục ông ấy, chắc chắn ông ấy còn có suy nghĩ khác".

Ngô Bình: "Dời lại cũng tốt, chúng ta có thời gian để từ từ chuẩn bị. Hơn nữa, bên ngoài chúng ta vẫn thể hiện ra tám tông ai làm việc nấy, nhưng có thể âm thầm thống nhất với nhau".

Tám người đồng loạt gật đầu, cho rằng Ngô Bình nói có lý.

Advertisement

Sau đó, Ngô Bình và bọn họ bàn bạc đặt ra điều lệ cho Bát Quái Tông.

Trong quá trình đó, tám người xin Ngô Bình luyện cho họ một vài đan dược, những đan dược này là loại muốn mua cũng không mua được. Thật ra bọn họ muốn nhờ Lạc đan sư luyện giúp nhưng sợ bị từ chối nên mới nói với Ngô Bình. Ngô Bình có thể tự luyện là tốt nhất, nếu không thể thì anh đương nhiên sẽ tới tìm Lạc đan sư.

Ngô Bình đều nhận lời, thậm chí không cần bọn họ cung cấp dược liệu luôn.

Lúc tám vị tông chủ rời đi đã là giữa đêm, mãi đến bây giờ Tử Phi mới có thể nói chuyện được với anh.

"Huyền Bình, chắc chắn nhà họ Nguỵ sẽ tính sổ cái chết của Nguỵ Vô Thượng lên đầu anh".

Ngô Bình cười nhạt: "Tính thì tính, chính là anh giết mà".

Tử Phi: "Tiếc là tu vi của em thấp quá, vẫn chưa thể tự tay báo thù được".

Ngô Bình nhìn cô ấy hỏi: "Thế bây giờ em có muốn thành cao thủ cấp Đại La luôn không?"

Tử Phi sững sờ: "Bây giờ ạ?"

Ngô Bình gật đầu: "Anh có cách khiến em trực tiếp thành Đại La".

Tử Phi không dám tin vào tai mình: "Sao mà được?"

Ngô Bình: "Anh có một viên đan dược có thể giúp em trực tiếp tăng cảnh giới, dùng viên đan này em chính là Đạo Quân".

Tử Phi lại do dự, vài giây sau, cô ấy khẽ thở dài: "Đan dược quý giá thế này, em dùng thì hơi lãng phí, dù sao có sự giúp đỡ của anh, em vẫn có hy vọng đột phá lên Đại La. Thôi bỏ đi, em đợi được, Huyền Bình, anh giữ lại đan dược này đi, nhỡ đâu một ngày nào đó anh cần dùng tới thì sao?"

Ngô Bình cười nói: "Vậy cũng được. Thật ra bây giờ anh cũng có thể giúp em trả thù, nhưng chúng ta ở Thiên Đạo Môn, dù muốn đối phó với nhà họ Nguỵ, cũng phải tìm được một lý do thích đáng".

Tử Phi suy nghĩ rồi nói: "Tìm lý do thì dễ, Huyền Bình, ngày mai chúng ta đi thu hồi mỏ khoáng của nhà họ Tử".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3724


Vàng thiên? Ngô Bình hơi kinh ngạc, vì theo anh được biết, đồng Thần Long được đúc từ vàng thiên, thế nên giá trị của vàng thiên cực kỳ cao, giá trị của một lạng vàng thiên xấp xỉ mười đồng Thần Long. Hơn nữa ngoài công dụng đúc đồng Thần Long, vàng thiên còn là một trong những nguyên liệu tốt nhất để đúc đạo khí.

Anh hỏi: "Trữ lượng của mỏ vàng thiên này là bao nhiêu".

Tử Phi: "Vàng thiên cần phải tinh luyện, năm mươi ký quặng mới tinh luyện ra được tầm nửa lạng vàng thiên. Mỏ nhà chúng em có ít nhất cũng phải lên đến hàng trăm nghìn tỷ ký quặng vàng thiên".

Advertisement

Điều này cho thấy giá trị của những quặng vàng thiên này cao đến hàng nghìn tỷ đồng Thần Long!

"Tử Phi, tinh luyện quặng vàng thiên rất khỏ nhỉ?"

Advertisement

Tử Phi: "Không dễ nhưng kỹ thuật của bọn em đã rất điêu luyện rồi, trước đây mỗi ngày có thể luyện ra được, ba triệu lượng vàng thiên".

Ngô Bình: "Cũng khá nhiều rồi, một năm có thể luyện ra được vàng thiên của hàng chục tỷ đồng Thần Long".

Tử Phi khẽ thở dài: "Vậy thì có ích gì? Chẳng phải đã bị nhà họ Nguỵ chiếm mất rồi sao?"

Ngô Bình: "Số mỏ khoáng này vẫn còn là của nhà họ Tử trên danh nghĩa, chúng ta tới đòi lại!"

Tử Phi tựa vào lòng anh: "Huyền Bình, nếu không nhờ có anh, em đã chết mất rồi. Tuy em nóng lòng trả thù nhưng cũng biết việc này cần thời gian. Em không nôn nóng nữa, từ từ làm, anh nghỉ ngơi vài ngày đi đã, để tiêu hoá những vật thu hoạch được trong Thiên Vực".

Ngô Bình: "Ừm, lần này anh về Thiên Đạo Môn, chắc chắn sẽ nổi danh, như thế bọn họ mới không dám bắt nạt em!"

Nói xong anh hỏi: "Tử Phi, anh biết trong những đệ tử Địa Tiên, đám Quản Phi Long là mạnh nhất. Thế trong đệ tử Thiên Tiên thì sao, ai là người có thực lực mạnh nhất?"

Tử Phi: "Tốp mười trên bảng Thiên Tiên đều là thiên kiêu tuyệt thế. Nhưng bình thường họ không có ở Thiên Đạo Môn, đa số đều tu hành ở Tiên Giới".

Ngô Bình: "Thiên Đạo Môn và Tiên Giới có quan hệ rất tốt à?"

Tử Phi: "Tốt gì được chứ. Thiên tài của Thiên Đạo Môn chạy hết tới Tiên Giới, anh nói xem chưởng môn và các trưởng lão nòng cốt có vui nổi không?"

Ngô Bình: "Thế sao họ cứ phải tới Tiên Giới chứ?"

"Vì điều kiện của Đại Thiên Tôn đưa ra quá hấp dẫn, dù là em em cũng không từ chối được. Thế nên anh đừng lo những thiên tài này, thực tế bọn họ đã là người của Đại Thiên Tôn cả rồi. Đương nhiên, có một vài người trong số họ còn liên lạc mật thiết với Thiên Đạo Môn".

Ngô Bình nghĩ tới một chuyện, nói: "Đúng rồi, có một Tam phu nhân, bà ta phái người tới Thiên Vực giết anh".

Tử Phi cả kinh: "Tam phu nhân? Bà ta là người có lai lịch lớn đấy. Huyền Bình, nếu bà ta muốn giết anh thì anh thật sự gặp nguy hiểm rồi!"

Ngô Bình: "Ồ, Tam phu nhân này có lai lịch thế nào?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3725


Tử Phi: "Thần Sứ có thể nhận được tài nguyên Thần tộc ban tặng, tốc độ tu hành khá nhanh, lại cộng thêm có huyết mạch của Thần tộc, tu sĩ Nhân tộc bình thường không thể đấu lại".

Ngô Bình: "Anh không hiểu, môn chủ Thiên Đạo Môn tại sao lại cưới một người phụ nữ của một gia tộc tạp chủng chứ?"

Tử Phi: "Cũng là bất đắc dĩ, Thiên Đạo Môn đã tồn tại lâu như vậy rồi, nếu nó muốn trường tồn thì phải có được sự công nhận của Thần Sứ".

Advertisement

Ngô Bình: "Thôi bỏ đi, bây giờ tạm thời không quan tâm tới Tam phu nhân này nữa. Mấy ngày nay em với anh cố gắng tăng tu vi rồi tới mỏ khoáng".

Anh biết rõ tầm quan trọng của huyết mạch chân nhân trong việc tu hành Địa Tiên, thế nên anh không quyết ý nâng cảnh giới của Tử Phi lên nữa, mà thay vào đó là cường hoá thể chất của cô ấy, khiến cô ấy nhanh chóng áp sát về hướng thái cổ chân nhân.

Advertisement

Trong truyền thừa của sư tổ Huyền Hoàng, có một loại công pháp khiến nam nữ có thể hoán đổi năng lượng trong tu hành, tên là Âm Dương Hoà Hợp Thần Công.

Tu luyện thần công này, Ngô Bình có thể đồng hoá thể chất của người tu cùng. Đương nhiên, công pháp này chỉ phù hợp cho những đôi nam nữ yêu nhau vận dụng.

Thế nên hai ngày sau đó, Ngô Bình kích hoạt Âm Dương Hoà Hợp Thần Công, nhờ đó nâng cao thể chất của Tử Phi, khiến thể chất của cô ấy được nâng lên cấp độ trước nay chưa từng có.

Hai ngày vui vẻ này, Tử Phi chìm ngập trong hạnh phúc, không thể thoát ra được, nhưng tu luyện cũng phải đến lúc kết thúc. Khi cô ấy và Ngô Bình tách nhau ra, trong lòng bỗng trống rỗng: "Huyền Bình, bao giờ chúng ta lại luyện công?"

Hai mắt Ngô Bình thâm đen, hai ngày này quá hao sức, vì anh có tu vi cao nên là bên hao tổn nhiều hơn.

"Tử Phi, với thể chất bây giờ của em, chỉ cần tu luyện thêm vài ngày nữa thì dù có là Chân Tiên cũng không phải là đối thủ của em", anh nói.

Tử Phi gật đầu: "Vâng, em nhân cơ hội đột phá".

Tử Phi bế quan, Ngô Bình nghỉ ngơi một ngày mới hồi phục tinh lực.

Sau đó, anh tạm thời từ biệt Tiêu Thái Tôn, muốn về thăm nhà.

Tới Linh Xuyên, người dân vẫn an cư lạc nghiệp, thiên hạ thái bình. Hiện nay, Ngô Bình đã mua đa phần đất sau đó tặng miễn phí cho những người ở đây trồng trọt.

Nhưng quyền sử dụng đất vẫn là của anh, thế nên nông dân không có quyền chuyển giao, chỉ có thể tự trông trọt. Như vậy tránh được trường hợp sáp nhập đất, khiến ai cũng có cơm ăn.

Con người chỉ khi được ăn no mới có cơ hội học tập và tu luyện, thế nên thời gian gần đây, dường như nhà nhà đều đang tu luyện nhập môn cơ bản, có thành tựu thì sẽ trở thành đệ tử ghi danh ở Kiếm Cung.

Lần này về nhà, anh gọi Diệp Huyền, Hồng Lăng, Tạ Cuồng, Triệu Thiên Lạc tới. Tu vi của bọn họ cơ bản đều đã đạt đến giai đoạn Thần Hoá rồi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3726


Anh mất bảy ngày khiến bọn họ đều trở thành Chu Thiên Chân Nhân, bằng với tu luyện đến tầng thứ bảy Thái Hoàng Kinh.

Là Chu Thiên Chân Nhân, đương nhiên tốc độ tu luyện sẽ cực kỳ nhanh, chẳng bao lâu sau bọn họ đã có thể khai mở Động Thiên rồi. Tất nhiên, khai mở Động Thiên cần rất nhiều tài nguyên, may là bây giờ Ngô Bình có ít tài sản, vẫn nuôi nổi bọn họ.

Mấy người bọn họ bị Ngô Bình huấn luyện như ở địa ngục, ngày nào cũng rã rời, nhưng chẳng bao lâu sau, bọn họ không còn oán than nữa.

Thời gian rảnh rỗi thì anh gọi Đỉnh Nhi tới, nâng cao thể chất cho cậu bé. Thằng nhóc lớn rất nhanh, chưa tới sáu tháng tuổi mà đã lớn bằng đứa trẻ hai, ba tuổi, mỗi ngày leo trèo nghịch ngợm lắm.

Advertisement

Vì huyết mạch nên Đỉnh Nhi vừa sinh ra đã có thể chất chân nhân, nhưng có một vài điểm cần phải điều chỉnh mới có thể hoàn hảo hơn.

Một ngày, con dấu long hổ trên người Ngô Bình bỗng rơi ra, hoá thành cậu bé Long Hổ: "Chủ nhân đã đột phá cảnh giới Long Môn, sao không thử luyện vậy ạ?"

Advertisement

Anh từng tới Long Hổ Động Thiên, qua cuộc thử luyện thứ nhất đã có được Long Hổ Tiên Cảnh và một vài bảo bối.

Ngô Bình cười nói: "Long Hổ, tôi cảm thấy không cần nữa".

Cậu bé Long Hổ: "Vì sao?"

Ngô Bình: "Sư tổ của tôi là Đạo Tổ, Long Hổ Đại Đạo Quân có mạnh hơn nữa cũng chỉ là một Đạo Quân, tôi cảm thấy không cần thiết".

Cậu bé Long Hổ liếc anh một cái: "Có phải chủ nhân hiểu lầm gì không? Long Hổ Tiên Cảnh này đã tồn tại bao nhiêu năm rồi, chủ nhân có biết không?"

Ngô Bình khẽ xao động, hiểu cậu bé đang nói gì: "Ý của cậu là tu vi của Long Hổ Đại Đạo Quân đã hơn xưa rất nhiều à?"

Cậu bé Long Hổ: "Là tu vi gì thì chủ nhân tới địa điểm thử luyện thứ hai sẽ biết thôi".

Ngô Bình: "Địa điểm thử luyện thứ hai ở đâu, tốn bao lâu?"

"Ở thiên ngoại", cậu bé Long Hổ nói: "Long Hổ Đại Đạo Quân là tu sĩ thiên ngoại, không nằm trong Khuyên giới, thế nên dù ông ấy là Đại La Đạo Quân thì tu sĩ ở Khuyên giới cũng không thể so sánh được đâu".

Ngô Bình: "Ngoài Khuyên giới à? Thế thì phải đi một chuyến".

Nghĩ đến đây, anh bỗng hỏi: "Tôi có thể dẫn theo một người đi không?"

Cậu bé Long Hổ: "Chỉ cần chủ nhân không sợ phiền phức thì chủ nhân dẫn theo mười người cũng được ạ".

Ngô Bình cười: "Được, đợi tôi một chút".

Anh tìm được Đường Tử Di, lúc này cô ấy đang chăm sóc dược liệu ở ruộng dược, người và ngựa linh chi chạy tới chạy lui, còn có mấy con thuồng luồng nhỏ giúp cô ấy cày bừa, hai con giao long chạy việc vặt nữa.

"Tử Di, theo anh tới thiên ngoại một chuyến".

Đường Tử Di dừng tay lại, tò mò hỏi: "Đi thiên ngoại làm gì ạ?"

Ngô Bình cười nói: "Anh có một viên đan dược có thể khiến em trở thành Đại Đạo Quân".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3727


Đường Tử Di cười nói: "Anh để viên đan dược này cho Linh Hy đi, hoặc Thanh Nghiên cũng được".

Ngô Bình mỉm cười: "Sớm muộn gì anh cũng luyện chế được loại đan dược này thôi".

Đường Tử Di suy nghĩ rồi nói: "Vâng, vậy thì em thành Đại Đạo Quân! Như vậy, em cũng có thể bảo vệ người nhà rồi".

Hai người đang nói chuyện thì Khả Nhi từ bụi hoa bên cạnh chui ra, đầu cô bé dính đầy lá cỏ, cưỡi trên người Đông Hoàng. Đông Hoàng vui vẻ thè lưỡi ra, vẻ mặt nịnh nọt Khả Nhi.

Advertisement

Ngô Bình không nhịn được nói: "Đông Hoàng, mày đừng có dẫn theo Khả Nhi chạy lung tung, mày xem nhếch nhác chưa kìa".

Đông Hoàng không thèm để ý Ngô Bình, cõng Khả Nhi chạy đi chỗ khác, Khả Nhi cười khanh khách. Một lát sau, Đông Hoàng vòng trở lại, bây giờ cô nhóc mới để ý thấy Ngô Bình.

Advertisement

"Bố ơi, bố ơi", cô nhóc kêu lên, sau đó bay lên không, nhào vào lòng Ngô Bình.

Cô nhóc Khả Nhi này tuy nhỏ nhưng thể chất mạnh hơn người trưởng thành nhiều, lần trước bất cẩn bóp nát móng của Đông Hoàng luôn.

Lúc này, trong bụi hoa, một con Tiểu Hoàng Long chui ra, nó gọi: "Họ Đông kia, mày có thể đừng chạy loạn không, bụi hoa có gì vui đâu chứ?"

Nhìn thấy Ngô Bình, mắt Tiểu Hoàng Long sáng lên, vội bái: "Bái kiến chủ nhân!"

Ngô Bình: "Tiểu Hoàng, chẳng phải cậu đi bế quan đột phá rồi à?"

Tiểu Hoàng Long nhếch miệng cười: "Đã thoát xác thành công rồi, phải cảm ơn đan dược của chủ nhân cho tôi".

Ngô Bình: "Cậu có huyết mạch cự long, chút nữa tôi sẽ luyện chế cho cậu một ít Thuần Huyết Đan, giúp cậu tinh luyện huyết mạch".

Tiểu Hoàng Long sáng rỡ hai mắt: "Cảm ơn chủ nhân!"

Đưa Khả Nhi về bên Trương Lệ trong Long Hổ Tiên Cảnh, Ngô Bình đang chuẩn bị đi thì tình cờ thấy Ngô Mi và một chàng trai đang nói chuyện cười đùa bên hồ.

Ngô Bình thấy anh ta lạ mặt thì hỏi Trương Lệ: "Mẹ, cậu nhóc kia là ai vậy ạ?"

Trương Lệ cười nói: "Bạn học đại học của Ngô Mi, tên là Chu Tử Quang. Sau này khi trời đất biến đổi, thằng bé cầu cứu Tiểu Mi, Tiểu Mi nhờ Linh Hy cứu gia đình thằng bé. Bây giờ nhà bọn họ cũng ở trong Long Hổ Tiên Cảnh. Nhưng gần đây thiên hạ thái bình, người nhà này cũng bắt đầu ra ngoài hoạt động".

Ngô Bình hỏi: "Hai đứa cũng thân thiết quá, có phải Tiểu Mi đang yêu đương không đấy mẹ?"

Trương Lệ: "Cũng hơi giống. Tiểu Bình, con thấy thằng bé này sao?"

Ngô Bình: "Trông cũng được".

Lúc này, anh vẫy tay với Ngô Mi, Ngô Mi chạy về phía anh, cười hỏi: "Anh, anh về lúc nào vậy?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3728


Ngô Bình: "Tiểu Mi, điều kiện của cậu ta không đủ, miễn cưỡng tới đó sẽ có áp lực".

Ngô Mi bĩu môi: "Em không tin đâu, cái gọi là tố chất đều dùng tiền đắp nên cả".

Ngô Bình: "Em nói không sai, nếu chịu bỏ tài nguyên thì cậu ta cũng có thể vượt trội hơn người. Chỉ là Tiểu Mi à, em phải cho anh một lý do để anh giúp cậu ta".

Ngô Mi cúi đầu, hơi xấu hổ.

Advertisement

Ngô Bình chợt vỡ lẽ: "Thích cậu ta, đúng không?"

Ngô Mi gật đầu: "Anh, cậu ấy rất tốt".

Advertisement

Ngô Bình kéo Ngô Mi tới một cái đình nhỏ gần đó, hỏi cô ấy: "Vậy cậu ta có thích em không?"

Ngô Mi: "Lúc học đại học, cậu ấy từng theo đuổi em, nhưng em đã từ chối".

Ngô Bình cười hỏi: "Sao lại từ chối?"

Ngô Mi: "Lúc đó em chỉ muốn học hành, không muốn yêu đương, hơn nữa thấy cậu ấy cứ ngốc nghếch thế nào ấy".

Ngô Bình nhìn chàng trai tên Chu Tử Quang kia một cái, vừa hay anh ta cũng đang nhìn về phía này. Lúc vừa chạm mắt nhau, anh ta lập tức né tránh, không dám nhìn thẳng Ngô Bình.

"Là em xin anh hay là cậu ta bảo em xin anh?", Ngô Bình cười hỏi.

Ngô Mi: "Là Tử Quang nói cậu ấy muốn tới Kiếm Cung, nhưng bất lực vì tố chất không tốt".

Ngô Bình: "Ừm, anh có thể giúp cậu ta, nhưng em phải đồng ý với anh một điều kiện".

Ngô Mi cười nói: "Anh nói đi ạ, em làm được thì chắc chắn sẽ đồng ý".

Ngô Bình: "Từ nhỏ anh đã cưng chiều em, yêu cầu của em, anh đều nhất định sẽ hoàn thành. Nhưng lần này, liên quan đến chuyện cả đời của em, thế nên anh không thể không cẩn thận được".

Ngô Mi: "Anh, anh muốn nói gì ạ?"

Ngô Bình: "Anh của em được truyền thừa của Phiêu Miểu Đạo Quân, tinh thông ảo thuật. Chút nữa anh sẽ tạo ra một ảo cảnh, để Chu Tử Quang ở trong đó một thời gian. Trong thời gian này cậu ta sẽ không phát hiện ra điều gì bất thường, mọi chuyện đều diễn biến theo cách nghĩ trong lòng của cậu ta. Nếu trong ảo cảnh, sau khi cậu ta trở nên mạnh mẽ vẫn không bỏ rơi em, đối với nhà chúng ta luôn có ý tốt thì anh đồng ý cho hai đứa ở bên nhau".

Ngô Mi không hề lo lắng, cười nói: "Được ạ, em tin nhân phẩm của Tử Quang".

Ngô Bình: "Vậy được, chút nữa em gọi cậu ta tới nhà ăn cơm, mọi chuyện còn lại giao cho anh".

Ngô Mi: "Vâng, em tới nói với cậu ấy".

Lúc này, Chu Tử Quang cực kỳ căng thẳng, nhìn Ngô Mi quay lại thì vội vàng hỏi: "Tiểu Mi, không phải cậu đã nói với anh cậu rồi đấy chứ? Vậy không hay, mình không muốn đi cửa sau".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3729


Ngô Mi nói: "Được rồi, chỉ cần cậu cố gắng tu luyện thì đã xứng đáng với mình rồi".

Ngô Bình cũng không vội rời đi, cho người chuẩn bị cơm rượu, còn Ngô Mi thì dẫn Chu Tử Quang tới nhà ăn cơm.

Chu Thanh Nghiên và Nhậm San San, Lý Mai cũng tới, mấy cô gái xúm lại với nhau thì nhiều chuyện để nói lắm.

Nghe nói Ngô Bình muốn dùng ảo cảnh để thử thách Chu Tử Quang thì Chu Thanh Nghiên nói: "Huyền Bình, lòng người đều có điểm yếu, làm thế này có hợp lý không?"

Advertisement

Ngô Bình: "Không có gì hợp lý với không hợp lý cả, nếu cậu ta là một kẻ vong ơn phụ nghĩa, một khi có được bản lĩnh sẽ quay lại hãm hại chúng ta, chúng ta có cần phải giúp loại người này không?"

Nhậm San San: "Không đến mức vậy chứ? Em thấy chàng trai này trông cũng rất lương thiện. Mấy ngày trước còn sang chỗ em giúp đỡ nữa".

Advertisement

Ngô Bình: "Ồ, chủ động tới giúp đỡ à?"

Nhậm San San: "Vâng, em trồng một ít trà, lúc hái lá trà, cậu ấy giúp đỡ mấy ngày trời".

Chu Thanh Nghiên: "Ừm, thằng nhóc này đúng là rất khá".

Ngô Bình liếc bọn họ: "Các em thấy cậu ta đẹp trai chứ gì? Đàn ông đẹp trai đương nhiên không có khuyết điểm rồi".

Đường Tử Di: "Em thấy thử cũng hay. Nhà mình không cần cậu ta giàu sang phú quý gì cho lắm, có giỏi đến đâu thì ít nhất cũng phải đối tốt với Tiểu Mi mới được chứ?"

Ngô Bình: "Ý anh cũng vậy đấy".

Thời gian này Lý Niệm Tổ luôn ở nhà, ông bế Đỉnh Nhi bước tới. Dù tu vi của ông rất cao nhưng bây giờ chỉ có thể ở nhà trông cháu trai cháu gái, không có ngày nào thảnh thơi cả.

"Ừ, bố cũng đồng ý cách làm của Huyền Bình", ông lên tiếng.

Trương Lệ: "Bố nó, ông nói lý do của ông thử xem".

Lý Niệm Tổ: "Như thế thì có thể biết được cậu ta có đối xử tốt với Mi Nhi không, nhân phẩm có tốt không, những thứ này rất quan trọng!"

Lúc này, Ngô Mi đã đưa Chu Tử Quang về, thoạt nhìn Chu Tử Quang trông rất lễ phép.

"Chào anh ạ", Chu Tử Quang lần đầu gặp Ngô Bình nên hơi căng thẳng. Qua Ngô Mi, anh ta biết được Ngô Bình là chủ của Côn Luân Kiếm Cung, còn có sư tổ cấp Đạo Tổ, bản thân Ngô Bình thì vốn là thiên kiêu một thế hệ của Học phủ truyền kỳ. Đối với anh ta, người như Ngô Bình ở trên cao vời vợi, chỉ có thể ngước nhìn.

Ngô Bình cười nói: "Tử Quang, cậu không cần phải câu nệ, ngồi xuống đi".

Nói chuyện vài vâu, Chu Tử Quang thấy Ngô Bình rất hoà nhã, cảm giác căng thẳng cũng dần biến mất.

Ngô Bình hỏi tình hình bên nhà của anh ta, Chu Tử Quang này là con một, bố mẹ vốn đều là giáo sư đại học, có một người cô làm doanh nhân, trước khi trời đất thay đổi, gia đình sở hữu đến mấy tỷ. Bây giờ gia đình cô của anh ta cũng đang sống cùng gia đình anh ta trong Long Hổ Tiên Cảnh. Lúc thiên hạ đại loạn, nếu không nhờ Ngô Mi giúp đỡ thì hai nhà đã chết trong trận trời đất thay đổi kia rồi.

Rượu thịt được mang lên, sự nhiệt tình của mọi người khiến Chu Tử Quang thả lỏng hơn.

Lúc này, Ngô Bình đã thi triển Nhất Niệm Nhất Thế Giới, động tác gắp đồ ăn của Chu Tử Quang chợt dừng lại. Nhưng ngay sau đó, anh ta đã khôi phục lại trạng thái bình thường rồi gắp tiếp.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3730


Hơn một tiếng sau, mọi người đã ăn uống no say, Chu Tử Quang chào tạm biệt mọi người rồi về nhà.

Anh ta vừa đi thì Ngô Mi đã hỏi: “Anh, hoan cảnh của anh đâu sao em không thấy?”

Ngô Bình cười nói: “Một khắc hoan cảnh của anh bằng cả trăm năm đấy, em thấy sao được”.

Sau đó, anh nghiêm túc nói: “Trong hoan cảnh, Chu Tử Quang đã trở thành Đạo Quân, thực lực còn hơn cả anh”.

Advertisement

Ngô Mi trố mắt ra nhìn anh: “Sao đó thì sao ạ?”

Ngô Bình bình thản nói: “Tình tiết rất cẩu huyết, tu vi của cậu ta tiếp cận với anh một cái là sẽ nổi dã tâm, cậu ta bắt em làm con tin rồi giết anh. Sau đó, cậu ta cấu kết với người khác chiếm hết sản nghiệp của nhà họ Lý ta, thậm chí còn vô lễ với mấy chị dâu của em. Còn em thì cuối cùng đã bị cậu ta bắt nhốt rồi chết trong cô độc, còn cậu ta thì chứa cả đống người đẹp trong nhà rồi sống một cuộc đời hoan lạc”.

Advertisement

Ngô mi chấn động rồi run giọng hỏi: “Cậu ta giết anh ư?”

Ngô Bình gật đầu: “Nhờ có anh mà cậu ta mới đạt được thành tựu như vậy, nhưng cuối cùng cậu ta lại không chút do dự mà giết anh”.

Ngô Mi chợt rơi lệ rồi nói: “Sao em lại nghĩ cậu ta là người lương thiện cơ chứ? Thật là ngu ngốc!”

Đường Tử Di thấy thế thì vội hỏi: “Huyền Bình, có khi nào tình hình thực tế sẽ khác với trong hoan cảnh không?”

Ngô Bình lắc đầu: “Cảnh tượng xảy ra trong hoan cảnh diễn ra dựa trên phản ứng nội tâm của cậu ta, đương nhiên không thể chính xác tuyệt đối, nhưng đại khái sẽ theo hướng đó”.

Nhóm Trương Lệ nghe là dựng tóc gáy, Chu Tử Quang này rõ ràng là một chàng trai lượng thiện, không ngờ về sau lại trở thành người như vậy.

Ngô Bình vỗ vai Ngô Mi rồi nói: “Tiểu Mi, em còn nhỏ, sau này sẽ có cơ hội tìm thấy một người đàn ông thật lòng với mình, vì thế đừng buồn làm gì, em hiểu không?”

Ngô Mi khẽ gật đầu: “Em đau lòng thôi”.

Ngô Bình cười nói: “Đồ ngốc này, tất cả chỉ là suy đoán thôi, chứ đã xảy ra thật đâu”.

Ngô Mi: “Dẫu sao đó cũng là một chuyện vô cùng đáng sợ, tên khốn này dám có suy nghĩ quá phận với các chị dâu, em không thể tha thứ cho cậu ta được”.

Sau đó, cô ấy hỏi Ngô Bình: “Anh, thế sao anh vẫn cho cậu ta đến Côn Luân Kiếm Cung?”

Ngô Bình: “Anh không thể dùng hành vi phạm tội chưa xảy ra để kết án một người, vì thế giúp được gì thì anh vẫn giúp, nhưng chỉ đến vậy mà thôi. Sau này, cậu ta có biểu hiện thế nào, có trụ lại được ở kiếm cung hay không thì không liên quan đến anh”.

Lý Niệm Tổ: “May có Huyền Bình kiểm tra cậu ta, không thì nhà mình đã dẫn sói vào nhà rồi”.

Ngô Mi: “Sói đâu ạ, cậu ta là một con rắn độc mới đúng”.

Ngô Bình: “Thôi được rồi, chuyện này chấm dứt ở đây, sau này mọi người đừng nhắc đến nữa”.

Ngô Mi: “Anh, anh còn nhớ mấy người bạn đại học của em không?”

Ngô Bình: “Có, sao thế?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3731


Ngô Mi: “Họ hẹn gặp em, kêu là lâu rồi cả bọn không gặp nhau”.

Ngô Bình: “Suốt ngày ở nhà cũng chán, em muốn đi thì đi đi”.

Ngô Mi cười nói: “Anh đi cùng em nhé, có người anh biết đấy, ai cũng đòi gặp anh”.

Ngô Bình nhớ lại chuyện xảy ra lần lớp Ngô Mi đi cắm trại nên nói: “Ừ, cũng được”.

Tối đó, sau khi con đã ngủ, Ngô Bình và Đường Tử Di lến nơi thử luyện thứ hai. Một tia sáng chiếu xuống hai người rồi mang họ rời đi.

Advertisement

Khoảng vài phút sau, Ngô Bình và Đường Tử Di đã xuất hiện trong một điện đường, vị trí cụ thể là đứng giữa một đại trận vận chuyển.

Cách đó không xa có một cái bàn, bên trên đặt hơn chục quyển sách nhỏ bám đầy bụi, rõ ràng đã lâu không có ai đến đây.

Ngô Bình cầm một cuốn sách lên thì thấy nội dung bên trong viết về trận thử luyện thứ hai. Vị trí của lần thử luyện này là trên tinh cầu ở phía trước.

Advertisement

Trên đó đang giam cầm vài bán thần và bán yêu, người tham gia thử luyện phải đánh bại những người này rồi cướp ngọc bài trên người họ. Khi thu thập được trên 15 ngọc bài thì sẽ thông qua thử luyện.

Đến lúc đó, Ngô Bình có thể cầm 15 ngọc bài ấy quay lại đại trận, trận pháp vận chuyển sẽ đưa họ quay về Long Hổ Đạo Cung.

Vừa đến tinh cầu này thì Đường Tử Di đã thấy toàn thân bủn rủn, đứng còn không vững.

Ngô Bình ôm cô ấy vào lòng rồi nói: “Tử Di, lát nữa là em quen thôi. Thiên đạo ở đây hoàn chỉnh nên cơ thể em mới không thích ứng được”.

Nói rồi, anh truyền chân khí vào người Đường Tử Di, chân khí của anh có phẩm chất cực cao, không lâu sau, Đường Tử Di đã bình thường trở lại.

Hai đi ra khỏi cung điện thì thấy phía trước là một khe núi có rất nhiều hoa cỏ, bây giờ đang là ban ngày, mặt trời chiếu sáng, không khí trong lành.

Ngô Bình cười nói: “Nơi này được phết nhỉ, vợ, chúng ta ăn cơm dã ngoại ở đây đi”.

Nói rồi, anh lấy một tấm thảm da, bàn ghế cùng đồ ăn thức uống trong Động Thiên ra.

Hai người bận rộn một hồi, vài món ăn đơn giản đã xuất hiện. Ngô Bình lấy rượu thuốc mình ủ ra rồi cả hai cùng nâng chén.

Ngô Bình nằm gối đầu lên đôi chân nuột nà của Đường Tử Di, còn cố ấy thì phụ trách bỏ thức ăn vào miệng anh.

Ngô Bình ngâm một khúc hát rồi nói: “Tử Di, em còn nhớ lần đầu chúng ta gặp nhau không?”

Đường Tử Di cười nói: “Sao mà quên được, anh vừa ra tù, còn em thì chạy trốn khỏi lễ cưới nên leo lên xe buýt, kết quả bị bọn xấu quấy rối, chính anh đã dẫn em xuống xe, sau đó tẩn cho bọn kia một trận”.

Ngô Bình: “Lúc đó, anh đã nhìn thấy hết cơ thể em rồi”.

Đường Tử Di đã biết Ngô Bình có khả năng nhìn xuyên thấu từ lâu nên lừ mắt với anh: “Lúc ấy em mà biết anh có khả năng này thì đã móc mắt anh ra rồi”.

Ngô Bình: “Ha ha, cũng đúng!”

Đường Tử Di cảm thán: “Nhanh thật, thế mà đã mấy năm rồi, chúng ta còn có con rồi chứ”.

Ngô Bình: “Ừ, thời gian trôi nhanh thật!”

Đường Tử Di chợt nói: “Huyền Bình, hay mình sinh thêm đứa nữa đi?”

Ngô Bình cười hỏi: “Ở đây luôn à?”

Đường Tử Di: “Ừm”.

Ngô Bình: “Vội gì, chờ em thành Đạo Quân rồi, anh sẽ cùng em chinh chiến ba ngày ba đêm”.

Đường Tử Di lườm anh: “Nói thế chứng tỏ anh đã ngủ với cô nào ở cảnh giới Đạo Quân rồi đúng không?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3732


Ngô Bình: “Nói ra khéo em không tin được đâu, anh cảm thấy tinh cầu này giống hệt như trái đất trước kia, là một xã hội hiện đại hoá, có rất nhiều quốc gia, có ô tô, ti vi, điện thoại, có nhiều toà nhà cao tầng. Ừm, thậm chí khoa học kỹ thuật của họ còn phát triển hơn trái đất đến vài trăm năm ấy”.

Đường Tử Di: “Có chuyện trùng hợp vậy ư?”

Ngô Bình: “Không phải trùng hợp, mà là có người đã mô phỏng theo bản đồ rồi tạo ra nơi này”.

Advertisement

“Thế bán thần ở đây thì sao?”

Ngô Bình: “Dung nhập với Nhân tộc hết rồi thì phải, thôi kệ, mục đích chúng ta đến đây là để cho em thành Đại Chân Quân mà”.

Nói rồi, Ngô Bình lấy một viên đan dược ra rồi cười nói: “Tử Di, cầm lấy này”.

Advertisement

Đường Tử Di quan sát viên đan dược rồi hỏi: “Uống vào là em thành Chân Quân thật à?”

Ngô Bình: “Ừm, anh đã kiểm tra rồi, nó rất phi phàm đấy, bên trong có trận pháp phù văn, chỉ Đạo Tôn mới có thể luyện chế ra đan dược cấp này”.

Đường Tử Di: “Cứ thế uống luôn hả anh?”

Ngô Bình: “Không”.

Nói rồi, anh dùng tay chà xát viên đan dược,nó hoá thành một tia thần quang rồi được anh đẩy vào trong đầu của Đường Tử Di.

Đường Tử Di cảm thấy toàn thân mất khống chế, tu vi không ngừng tăng lên, hơn nữa cấp nào cũng đạt đến mức viên mãn.

Ngô Bình biết đây là một quá trình rất mất thời gian nên nói: “Tử Di, đừng sợ, anh đang ở cạnh em đây rồi”.

Loáng cái, Đường Tử Di đã mở được Động Thiên rồi tới thần tàng, sau đó đột phá cảnh giới Bất Tử, Đoạt Thiên, mỗi tầng cảnh giới mất hai tiếng đồng hồ.

Trong lúc đó, nếu Ngô Bình phát hiện ra có cảnh giới nào chưa đạt đến viên mãn thì sẽ bù đắp kịp thời ngay. Trước khi vào đây, anh đã mua đủ tài nguyên cần dùng rồi.

Tu vi của Đường Tử Di vẫn tăng lên liên tục, Ngô Bình cũng không nhàn rỗi, anh liên tục kiểm tra và bù đắp những thiếu sót cho cô ấy.

Đạo Tôn cũng không phải người toàn năng nên Ngô Bình vẫn cảm thấy đan dược này hơi có vấn đề, nhưng may là anh có cách xử lý.

Ba ngày sau, Đường Tử Di đã thành Chân Tiên. Lúc này, Ngô Bình đã không giúp gì được nữa, cùng lắm chỉ có thể nâng cao tư chất để cô ấy thuận lợi đột phá thôi.

Chờ đến ngày thứ năm, quanh người Đường Tử Di đã xuất hiện khí tức mạnh mẽ, cô ấy đã đột phá cảnh giới Chân Tiên viên mãn rồi tiến vào cảnh giới Đại La Kim Tiên, đây là một trạng thái sinh mệnh còn cao cấp hơn cả Thiên Tiên.

Sau hai ngày tiếp theo, khí tức của Đường Tử Di đã ổn định và cô ấy đã trở thành một Đại Đạo Quân.

Đường Tử Di mở mắt ra, cô ấy đã có một khí chất đặc biệt, hơn nữa còn trở nên xinh đẹp hơn, từng cử động đều trông vô cùng hoàn mỹ.

Ngô Bình nói: “Tử Di, tuy giờ em đã là Đại Đạo Quân, nhưng vẫn chưa quen với trạng thái mới nên cứ cảm nhận dần nhé”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3733


Đường Tử Di búng tay một cái, Ngô Bình chợt bất động, cơ thể như bị trói buộc. Nhưng ngay sau đó, anh đã dùng toàn lực rồi vùng ra được: “Được đấy, Đạo Quân bình thường cũng sẽ bị em khống chế”.

Đường Tử Di: “Huyền Bình, anh đi hoàn thành thử luyện trước đi, em ở đây chờ anh”.

Ngô Bình gật đầu: “Ừ”, giờ Đường Tử Di đã có tu vi rất cao nên đương nhiên sẽ không thể gặp nguy hiểm.

Anh để cô ấy lại đó rồi bay tới một thành phố gần nhất.

Advertisement

Thành phố này rất sầm uất, dân số khoảng trên chục triệu người, trên đường có đủ các loại xe hơi, người qua kẻ lại đông đúc.

Anh đáp xuống đầu phố, do cách ăn mặc không giống ở đây nên đã thu hút ánh nhìn của nhiều người.

“Ai thế nhỉ? Đang đóng phim à?”

Advertisement

“Oa, dáng người đẹp thế, múi nào ra múi đấy”, có người tinh mắt hô lên.

Ngô Bình bước đi trên phố rồi quan sát mọi người, anh thấy tuy họ không có tu vi nhưng thể chất đều khá mạnh, vì đã uống nước thuốc.

Đúng lúc này, có một nhóm người mặc đồ đen xuất hiện rồi bao vây Ngô Bình. Một người trong số đó giơ thẻ ra rồi nói: “Đi theo chúng tôi!”

Ngô Bình: “Tôi không rảnh, mau nói cho tôi biết chỗ ở của bán thần và bán yêu ở đây”.

Nghe thấy thế, mấy người kia biến sắc mặt: “Anh tìm họ làm gì?”

Ngô Bình: “Biết chỗ hả?”

Người kia lập tức lấy một pháp khí thần kỳ ra rồi chĩa vào đầu Ngô Bình: “To gan, anh tưởng mình là ai mà muốn gặp thần duệ là gặp hả?”

Ngô Bình vung tay lên, mấy người đó ngã hết ra đất bất động. Cùng lúc đó, anh đã phóng thần niệm đi để tìm bán thần và bán yêu ở đây.

Loáng cái, anh đã tìm thấy ba bán thần và ba bán yêu.

Anh biến mất rồi xuất hiện trong một toà nhà cao tầng. Lúc này, có một cô gái rất xinh đẹp, nói chính xác hơn là một cô gái có huyết mạch của Thần tộc đang ngồi trước bàn luyện việc xử lý công văn.

Cảm thấy có người đến, cô ta ngẩng lên rồi nhíu mày hỏi: “Anh là ai?”

Ngô Bình đi tới cạnh cô gái rồi nhìn tài liệu trong tay cô ta rồi nói: “Bán thần mà cũng làm việc à?”

Cô gái biến sắc mặt: “Anh là người thử luyện?”

Ngô Bình: “Cô biết tôi à?”

Cô gái: “Ngay khi ra đời, chúng tôi đã được cảnh báo về chuyện người thử luyện. Họ bảo sẽ có ngày có một người thử luyện xuất hiện, người này sẽ giết chúng tôi, sau đó đoạt ngọc bài của chúng tôi”.

Ngô Bình: “Đúng thế”.

Cô gái: “Chuyện gì đến thì sẽ phải đến thôi”.

Ngô Bình: “Không phải lo, chưa chắc tôi đã giết cô”.

Cô gái: “Không giết tôi ư?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3734


Ngô Bình: “Hãy trả lời câu hỏi của tôi trước, tại sao cô phải làm việc?”

Cô gái: “Quản lý một thành phố thì phải làm việc chứ, không thì sẽ xuất hiện vấn đề ngay”.

“Ý cô là cô đang thống trị thành phố này?”

Cô gái: “Đúng, nơi đây từng là nơi hoang vắng, sau nhiều thời đại mới được như bây giờ”.

Advertisement

Ngô Bình: “Các bán thần khác cũng như cô à?”

“Ừm, chúng tôi chuyên bảo vệ loài người”.

Advertisement

Ngô Bình: “Có gì đó sai sai thì phải? Bán thần là tay sai của Thần tộc thì sao lại phục vụ con người?”

Cô gái: “Tuy chúng tôi có huyết mạch của Thần tộc, nhưng cũng có huyết mạch của Nhân tộc”.

Ngô Bình trầm ngâm rồi hỏi: “Có bao nhiêu bán thần ở đây?”

Cô gái: “Tính cả người lớn và trẻ nhỏ thì chắc trên một nghìn”.

Ngô Bình: “Bán yêu thì sao?”

Cô gái: “Bán yêu bị đuổi ra khu cách ly rồi, nhưng chúng vẫn thường xuyên tấn công con người. Các trận chiến giữa chúng tôi và bán yêu cũng đã kéo dài nhiều thế hệ”.

Ngô Bình: “Vậy là bán yêu hại người, còn bán thần thì bảo vệ con người?”

Cô gái: “Có thể hiểu là vậy”.

“Cô tên gì?”, anh hỏi.

“Tôi là Lan Thu”.

Ngô Bình cười lạnh nói: “Cô tưởng tôi tin lời cô nói à?”

Lan Thu thở dài: “Nếu anh không tin thì có thể đi theo tôi đến một nơi”.

Ngô Bình: “Nơi nào thế?”

Lan Thu: “Nơi làm việc của bán thần, đến đó rồi thì anh biết biết công việc mà chúng tôi làm có lợi hay có hại cho Nhân tộc”.

Ngô Bình nhìn chằm chằm vào cô ta rồi nói: “Tốt nhất là cô đừng có giở trò”.

Hai người đi tới thang máy rồi đi xuống dưới, mãi sau thang máy mới dừng lại, cửa mở, phía trước là một không gian rộng lớn, xung quanh được bọc bằng hợp kim.

Lan Thu: “Đến nơi rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3735


Lan Thu: “Thì chẳng? Lực tràng đang khống chế anh hiện giờ đến Đạo Quân cũng không làm gì được, nếu anh mà có thực lực trên Đạo Quân thì đã chẳng đến đây thử luyện, đúng không?”

Ngô Bình liếc nhìn quanh rồi nói: “Đây là phòng thí nghiệm của các người à?”

Lan Thu: “Đúng, chúng tôi lấy gen của cường giả nhân loại để nghiên cứu, sau đó dùng chúng để bồi dưỡng cho chiến sĩ gen”.

Advertisement

Cô ta chỉ vào những người khác rồi nói: “Có nhìn thấy không? Đây chính là tiểu đội Chu Tiên mới thành lập, lực chiến đấu của họ đều ở cấp Chân Tiên. Nếu đấu một một với Chân Tiên thì họ sẽ dễ dành giành chiến thắng”.

Ngô Bình: “Cô điều khiển họ à?”

Lan Thu: “Đúng, chiến sĩ có mạnh thế thì phải điều khiển chứ, tôi đã lắp con chip trong đầu họ, vì thế họ rất nghe lời tôi”.

Advertisement

Sau đó, cô ta cười rồi hỏi Ngô Bình: “Sao, chấp nhận sự thật chưa?”

Ngô Bình: “Đúng là lực tràng này rất mạnh, nhưng muốn trấn áp tôi thì chưa đủ”.

Nói rồi, anh phóng kiếm vực Thiên Cực ra, lực tràng ở đây lập tức sụp đổ, tất cả mọi người đều đứng hình.

Ngô Bình vươn vai rồi nói: “Lực tràng này hay đấy, tiếc là vẫn còn yếu nên dễ bị phá”.

Dứt lời, anh vung tay lên, một đường kiếm bay đi, đầu của một bán thần rơi xuống đất, sau đó ngọc bài trên người người đó bay ra rồi rơi vào tay anh.

Ở dưới đây có hơn một trăm bán thần, họ đều bị kiếm vực áp chế, đầu cứ lần lượt rơi xuống đất.

Loáng cái, chỉ còn lại một mình Lan Thu. Cô ta kinh hãi nhìn Ngô Bình: “Xin hãy tha cho tôi, chúng tôi cũng bị ép…”

Ngô Bình điểm vào mi tâm của cô ta, đầu của nữ bán thần nổ tung, cô ta chết ngay tại chỗ.

Giết bán thần ở đây xong, Ngô Bình lẩm bẩm: “Bán thần đúng là loại cặn bã, sau này gặp đứa nào mình phải giết đứa nấy”.

Dứt lời, anh phóng khí tức Nhân hoàng ra rồi chộp tay, các con chip trong đầu của các chiến sĩ gen đã bay ra, sau đó họ dần tỉnh lại.

“Nhân Hoàng!”, tuy những người này rất mạnh, nhưng sau khi cảm nhận được khí tức của Ngô Bình thì đều quỳ xuống với vẻ thành kính.

Ngô Bình: “Giờ các người được thả rồi, không còn bị bán thần khống chế nữa”.

Một người trong số đó nói: “Nhân Hoàng, có rất nhiều bán thần và bán yêu sinh sống ở đây, chúng tôi muốn đi xử lý hết”.

Ngô Bình: “Với thực lực hiện giờ thì chắc các người làm được đấy, đi đi.

.

Ngay sau đó, 36 chiến sĩ gen đã rời đi, bắt đầu chém giết các bán thần và bán yêu ở xung quanh đây. Lực chiến đấu của họ đều ở cấp Chân Tiên nên thừa sức xử lý được đám cặn bã kia.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3736


Ngô Bình: “Đi xem thì biết ngay, Tử Di, những người kia đang chém giết bán thần và bán yêu, em nhìn chút nhé, nếu gặp phải tên nào khó chơi thì em hãy giúp họ một tay”.

Đường Tử Di gật đầu: “Anh đi nhanh về nhanh nhé”.

Ngô Bình bỏ ngọc bài lại rồi biến mất ngay.

Một lát sau, anh đã xuất hiện ở một tiên đài. Tiên đài này lơ lửng trên không, còn những tiên đài khác thì lơ lửng xung quanh anh.

Advertisement

Quanh người anh có đến hàng nghìn tiên đài, bên trên mỗi tiên đài đều có vài trăm tu sĩ đang chăm chú lắng nghe một người giảng đạo.

Ngô Bình xuất hiện ở đây khiến mọi người giật mình, sau đó có một cậu thiếu niên mang bàn đến cho anh, trên đó có hoa quả và bánh ngọt.

Ngô Bình hỏi: “Này, ai đang giảng đạo đấy?”

Advertisement

Cậu thiếu niên: “Anh mới đến à?”

Ngô Bình: “Ừ”.

Cậu thiếu niên: “Đây là nơi giảng đạo của Long Hổ Đại Đạo Tôn”.

Ngô Bình ngạc nhiên: “Long Hổ Đại Đạo Tôn ư?”

Cậu thiếu niên: “Đúng thế, anh tập trung nghe giảng đi, học được bao nhiêu thì phụ thuộc vào tài năng của anh”.

Ngô Bình: “Tôi đến nghe giảng thường xuyên được không?”

Cậu thiếu niên: “Bảy năm Đại Đạo Quân mới giảng đạo một lần”.

Ngô Bình trò chuyện với cậu thiếu niên thêm một lát thì có tu sĩ phía sau nhắc nhở: “Trật tự, không nghe giảng thì biến đi, đừng làm ảnh hưởng đến người khác”.

Ngô Bình ngoái lại nhìn thấy thấy có một tu sĩ mọc sừng trên đầu đang lườm mình, vì thế anh cũng trừng mắt lại với hắn.

Tên kia nổi giận nói: “Đằng sau có núi tiên đấy, dám ra đó với tôi không?”

Ngô Bình: “Không”.

Tu sĩ kia cười khẩy: “Tưởng thế nào”.

Ngô Bình không thèm để ý đến hắn mà tập trung nghe giảng, may mà bài giảng mới bắt đầu.

Vừa nghe giảng, Ngô Bình vừa âm thầm cảm thán không biết khi nào mình mới được như Long Hổ Đại Đạo Quân.

Ngô Bình đã thả nhân cách thái cổ ra nghe giảng, đồng thời thi triển Nhất Niệm Nhất Thế Giới rồi dùng toàn lực cảm ngộ. Song, dẫu sao nội dung mà Đại Đạo Quân giảng cũng rất khó nên anh không lĩnh ngộ được nhiều.

Nghe đến đoạn hay, các tu sĩ đều phóng pháp thân hoặc nguyên thần của mình ra, Ngô Bình cũng vậy, dương thần của anh vừa ra ngoài đã ánh mặt trời giữa các con đom đóm, đến Long Hổ Đại Đạo Quân cũng phải kinh ngạc và ngưng bài giảng.

Các tu sĩ nghe giảng cũng ngạc nhiên vì ánh sáng ấy.

Tu sĩ mọc sừng giật bắn mình, thấy may vì ban nãy Ngô Bình không nhận lời khiêu chiến, không thì chắc hắn đã bị đánh chết rồi.

Ngô Bình ý thức được mình hơi làm lố nên hơi ngượng ngùng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3737


Đại Đạo Tôn: “Đại lục Côn Luân à? Rất lâu trước kia, ta từng bày một thời không ở đó. Khi ấy, ta chưa là Đạo Quân như bây giờ đâu. Nhiều năm trôi qua rồi, mãi đến bây giờ mới có người thông qua thử luyện rồi đến đây”.

Ngô Bình: “Hân hạnh!”

Đại Đạo Tôn hỏi: “Ban nãy nghe giảng, cậu có biết Long Hổ là gì không?”

Ngô Bình đã lĩnh ngộ ý nghĩa Âm Dương nên nói ngay: “Long Hổ chính là Âm Dương, sự biến đổi của Long Hổ cũng là sự thay đổi của Âm Dương. Nhưng Đại Đạo Tôn có đạo của mình nên đã áp đảo đại đạo Âm Dương”.

Advertisement

Đại Đạo Tôn cười nói: “Dù chưa đúng hết, nhưng cũng được 80 phần trăm rồi”.

Ngô Bình: “Cảm ơn Đại Đạo Tôn”.

Advertisement

Đại Đạo Tôn vung tay lên, vô vàn tiên quang rơi xuống, Ngô Bình cảm thấy Động Thiên của mình chợt rộng hơn gấp mười lần! Rất nhiều linh khí hỗn mang xâm nhập vào bên trong, sau đó lại có hai luồng sức mạnh kh*ng b* tiến vào, cái hoá thành rồng, cái hoá thành hổ.

Sau đó, trong Động Thiên của Ngô Bình đã sinh ra một loại linh khí để nuôi dưỡng chính mình.

Ngô Bình mừng rỡ rồi hành lễ với Đại Đạo Tôn: “Cảm ơn Đại Đạo Tôn”.

Đại Đạo Tôn cười nói: “Khuyên giới có một người giỏi như cậu đúng là phúc của Nhân tộc, đây là lệnh phù để vào Long Hổ Đạo Cung, cậu cầm lấy rồi thích vào đó tu luyện lúc nào thì vào”.

Đại Đạo Tôn vừa nói dứt câu thì đã có một phù quang rơi vào tay Ngô Bình, anh nhìn thì thấy là một lệnh bài.

Đại Đạo Tôn tiếp tục giảng bài, bài giảng kéo dài ba ngày mới kết thúc. Trong lúc đó, Ngô Bình cũng có thu hoạch lớn.

Kết thúc bài giảng, có một người đàn ông mặc đồ trắng đứng cạnh Ngô Bình rồi nói nhỏ: “Đại Đạo Tôn bảo cậu có thể về rồi”.

Ngô Bình không hỏi tại sao mà nói: “Vâng”.

Người đàn ông vỗ vai anh, một tia sáng loé lên, cả hai người đã biến mất.

Sau đó, bon họ đã quay lại trong trận vận chuyển.

Người đàn ông bấy giờ mới hỏi: “Xin hỏi đại danh của công tử?”

Ngô Bình: “Không dám, tại hạ là Lý Huyền Bình”.

Người đàn ông: “Lý công tử, tôi là Mộ Dung Bộc Xạ - đệ tử đời thứ hai của Long Hổ Đạo Cung”.

Ngô Bình: “Ra anh là Mộ Dung”.

Mộ Dung Bộc Xạ cười nói: “Anh Lý có tư chất tốt, Đại Đạo Quân rất tán thưởng nên đã lệnh cho tôi đưa anh Lý đi”.

Ngô Bình: “Tại sao lại đưa tôi đi?”

Mộ Dung Bộc Xạ: “Tuy tu sĩ Nhân tộc chúng ta đang ở ngoài Khuyên giới, nhưng cũng không được an toàn thật sự. Đại Đạo Quân thấy anh Lý là nhân tài nên muốn bảo vệ, không muốn anh bị Thần tộc hạ độc thủ. À, chuyện xảy ra hôm nay ngoài Đại Đạo Tôn ra thì không có ai nhớ đến anh đâu”.

Ngô Bình: “Ra là thế, Đại Đạo Tôn thật chu đáo!”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3738


Mộ Dung Bộc Xạ: “Đại Đạo Tôn còn nói người đã cải tạo lại Long Hổ Tiên Cảnh và đưa nó cho anh rồi”.

Ngô Bình mừng rỡ: “Thật ư? Tốt quá rồi”.

Mộ Dung Bộc Xạ: “Không còn chuyện gì nữa thì tôi xin cáo từ”.

Tiễn Mộ Dung Bộc Xạ xong, Ngô Bình gọi Đường Tử Di. Không lâu sau, cô ấy đã trở lại rồi hỏi: “Huyền Bình, anh có gặp Long Hổ Đạo Quân không?”

Advertisement

Ngô Bình gật đầu: “Có, nhưng ông ấy đã là Long Hổ Đại Đạo Quân rồi”.

Đường Tử Di ngạc nhiên: “Thế cơ á?”

Ngô Bình: “Ừ, Đại Đạo Tôn uy nghi lắm, anh nghĩ Thần tộc cũng không làm gì được ông ấy”.

Advertisement

Đường Tử Di: “Nhân tộc có Đại Đạo Tôn thì may rồi, Huyền Bình, mình về thôi nhé!”

Ngô Bình: “Em giải quyết hết bán thần và bán yêu rồi à?”

Đường Tử Di: “Các chiến sĩ gen tiêu diệt hết rồi, có vài tên thực lực mạnh thì em mới ra tay thôi”.

Ngô Bình gật đầu: “Ừ, thế mình về thôi”.

Hia người quay lại trận vận chuyển rồi về Long Hổ Tiên Cảnh.

Vừa về, Ngô Bình đã thấy diện tịch ở đây đã lớn hơn mười mấy lần, còn linh khí cũng dồi dào hơn, hơn nữa có có trật tự thiên đạo hoàn chỉnh.

Đường Tử Di cười nói: “Long Hổ Tiên Cảnh thay đổi nhiều quá”.

Lúc này, đồng tử Long Hổ hiện thân nói: “Chúc mừng chủ nhân đã nhận được sự coi trọng của Đại Đạo Tôn, Long Hổ Tiên Cảnh đã hoá thành bảo địa tu luyện rồi”.

Nếu tu sĩ được tu hành ở đây thì sau này ra ngoài Thiên Ngoại cũng có thể thích ứng được ngay.

Chuyến này Ngô Bình đã đi khá lâu, Khả Nhi rất nhớ bố mẹ nên vừa gặp đã chạy tới.

Tiểu Hoàng Long cảm thấy khí tức Động Thiên mạnh mẽ của Ngô Bình thì hô lên: “Chủ nhân, người lại mạnh hơn rồi à?”

Ngô Bình ừ một tiếng.

Chuyến này Ngô Bình có thu hoạch lớn, Động Thiên đã hoàn thiện hơn, vì thế anh cần có thêm thời gian để tieeu hoá.

Chơi cùng con một lát xong thì anh bắt đầu bế quan. Trong lúc đó, anh còn mở bí tàng.

Nhân tàng có năm điểm thì đương nhiên bí tàng cũng thế, Ngô Bình dễ dàng mở được ba bí tàng đầu tiên, mỗi bí tàng tách thành một bí lực cho anh sử dụng.

Ba bí lực giúp tăng sức mạnh cho Ngô Bình, chúng gồm bí lực mục nát, suy yếu và hỗn loạn.

Chúng sẽ gây ảnh hưởng cho kẻ địch tấn công Ngô Bình, khiến họ không thể thi triển thực lực để phán kháng.

Tác dụng của chúng thì nhiều, nên Ngô Bình có thể chế tạo chúng thành bùa chú hoặc trận pháp.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3739


So với sức mạnh không gian thì sức mạnh Thứ Nguyên huyền diệu hơn, vì thế cũng khó điều khiển.

Nếu chưa nghe Đại Đạo Tôn giảng bài thì Ngô Bình còn không biết bí lực Thứ Nguyên là gì.

Anh đã mở được hết bí tàng, hơn nữa nhờ Đại Đạo Tôn giúp mà Động Thiên cũng đã đến cấp viên mãn.

Advertisement

Anh đã rời khỏi Thiên Đạo Môn một thời gian nên thấy hơi lo, vì thế vừa xuất quan là anh đến đó ngay.

Khi Ngô Bình đến nơi thì Tử Phi đang tu luyện.

“Tử Phi, chúng ta đến mỏ đi”.

Advertisement

Tử Phi nói: “Huyền Bình, anh lại đột phá rồi à?”

Ngô Bình: “Ừ, anh mở được năm bí tàng rồi. Đi thôi, vừa hay anh đang tìm người luyện tay, để xem hiệu quả của bí lực thế nào”.

Tử Phi gật đầu: “Em nghe nói nhóm kia đoán được mình sẽ đến cướp mỏ về nên đã mời nhiều cao thủ đến”.

Ngô Bình: “Trừ khi có Đại Đạo Tôn trấn thủ, không thì anh chấp hết! Tử Phi, hôm nay nhất định anh sẽ giành mỏ của nhà họ Tử về cho em”.

Tử Phi gật mạnh đầu nói: “Được”.

Xung quang Thiên Đạo Môn có khá nhiều quốc gia thuộc quyền quản lý của họ, đương nhiên cũng có các khu vực lớn khác. Nhà họ Tử từng quản lý các khu vực lớn này, nhưng hiện đã bị các thế lực như nhà họ Nguỵ chiếm mất.

Mỏ vàng thiên quanh năm được khai thác nên dân buôn đến đây rất nhiều, dần dà đã hình thành thành Thiên Kim. Thành Thiên Kim có vài triệu dân, ngựa xe ở đây như nước, vô số người ra ra vào vào đông như chảy hội.

Ngô Bình và Tử Phi đi tới cổng thành, Tử Phi nói: “Thật ra thành Thiên Kim còn đáng tiền hơn mỏ vàng thiên, cá cửa hàng trong thành đều có giá rất cao, mà giờ đều là của nhà họ Nguỵ hết rồi”.

Trong lúc hai người nói chuyện, đã có hai luồng thần niệm rất mạnh khoá chặt người họ lại. Sau đó có hai người đáp từ trên cao xuống rồi chặn trước mặt Tử Phi và Ngô Bình.

Họ nhìn thấy Tử Phi thì sáng mắt lên, một người trong số đó nói: “Tử Phi, không ngờ cô vẫn dám xuất hiện ở đây. Hay, giờ về nhà họ Nguỵ với chúng tôi!”

Tử Phi bình tĩnh hỏi: “Ai trấn thủ thành Thiên Kim?”

Gi kia đáp: “Là Nguỵ Quang và Nguỵ Hoành. Mà cô là ruột thịt của họ còn gì, để họ xử lý cô là thích hợp nhất rồi”.

Tử Phi và Ngô Bình đưa mắt nhìn nhau, cô ấy nói: “Được, tôi sẽ đi gặp họ”.

Nguỵ Quang là một người rất tàn nhất, ông ta đã g**t ch*t vợ và con gái của mình nên đó chính là đối tượng mà Tử Phi muốn giết nhất.

Hai người kia vô cùng đắc ý, vội chạy tới bắt Tử Phi, nhưng cô ấy chỉ vung tay một cái thì cả hai đã bay ra xa, hai người đó trố mắt ngạc nhiên trước thực lực mạnh mẽ của cô ấy.
 
Back
Top Dưới