Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 3700


Thiên cảnh khác với những nơi trước, nó sạch sẽ và được bao quanh bởi thứ gì đó giống như ánh sáng trắng. Ngay phía trên ánh sáng trắng, có một lá bùa treo lơ lửng, chính là Thiên phù.

Ngô Bình ngay từ đầu đã nhận được truyền thừa từ Thiên Phù Đại Đế, anh đã quen thuộc với phương pháp phá giải nó. Anh dùng tay phải vẽ một lá bùa trong không trung, lá bùa phát ra ánh sáng kỳ lạ và bay về phía Thiên phù. Ngay khi hai lá bùa tiếp xúc với nhau, Thiên phù đột nhiên bùng cháy, thiêu rụi lá bùa của Ngô Bình ngay lập tức.

Ngô Bình không sốt ruột, rút ra lá bùa thứ hai, nó lại tới gần, lần này lại bị đốt cháy.

Advertisement

Cứ như vậy, anh tiếp tục thử nghiệm, dần dần tìm ra thuộc tính của Thiên phù. Ở trong mắt anh, tất cả bùa chú đều giống nhau, chỉ là thuộc tính không giống nhau, chỉ cần hiểu rõ thuộc tính, luyện chế không thành vấn đề.

Cuối cùng, sau khi thử hàng trăm lần, Ngô Bình đã hiểu đại khái thuộc tính của Thiên phù. Anh mỉm cười và nắm lấy nó bằng bàn tay to lớn của mình. Khoảnh khắc tay anh chạm vào Thiên phù, nó biến thành một miếng ngọc, Thiên phù dán chặt vào miếng ngọc.

Advertisement

Thiên phù bùng cháy, khắc một lá bùa huyền diệu lên miếng ngọc. Sau đó, miếng ngọc lại biến thành giống như bàn tay của anh, anh nắm chắc, Thiên phù đi vào cơ thể anh và bị Dương thần của anh hấp thụ.

Có Thiên phù, Dương thần của Ngô Bình phóng ra một tia thiên uy, đồng thời Thiên Huyết Kinh của anh lại có cảm giác mạnh mẽ, dường như tiến thêm một bước tới cảnh giới Thiên Huyết. Anh cẩn thận cảm nhận, phát hiện tấm bùa này có năng lượng điều khiển phần năng lượng còn lại, sau khi luyện hóa lá bùa, phần năng lượng còn lại mới thật sự bị anh hấp thu và luyện hóa.

Bước ra khỏi Thiên cảnh, anh phát hiện ra rằng các tông chủ của các tông đã đến, trong số họ có hai người mà anh chưa từng gặp trước đây, đó là Hoàng Hậu Hiền, tông chủ của Địa Tông và Ngô Minh Trạch, tông chủ của Trạch tông.

Anh nói: "Các vị tông chủ, tôi sẽ trực tiếp đến Trạch cảnh".

Ngô Minh Trạch là một người đàn ông cao gầy, anh ta cười nói: "Trong Địa Trạch có một miếng bùn vàng, nếu cậu lấy được nó, cậu sẽ thành công".

Ngô Bình nhanh chóng bước vào Trạch cảnh và nhìn thấy bùn vàng ngay từ cái nhìn đầu tiên. Xung quanh rất trống trải, trên bề mặt chỉ có một mảnh đất nhỏ bằng phẳng, trên mặt đất bằng phẳng có một mảnh bùn đất màu vàng cỡ bằng lòng bàn tay. Bùn đất màu vàng dính trên mặt đất, dường như không có linh tính.

Anh đi đến chỗ bùn vàng và đưa tay ra để nắm lấy nó, nhưng tay anh vừa chạm vào bùn vàng, bùn vàng lập tức lớn hơn và nuốt chửng anh. Một giây sau, bùn vàng khôi phục lại bình thường, vẫn dính trên mặt đất, giống như không có chuyện gì xảy ra.

Lúc này, các tông chủ bên ngoài đang thảo luận rất nhiều, Trần Thiên Dương nói: "Ngô tông chủ, miếng bùn thần này là quỷ dị nhất, nghe nói nó là nòng cốt của quẻ Tiên Thiên?"

Ngô Minh Trạch nói: "Trần tông chủ, Huyền Bình có thể luyện hóa Thiên cảnh, chỉ một Trạch cảnh cỏn con đương nhiên không thành vấn đề. Tất nhiên là sẽ gặp phải chút khó khăn".

Triệu Thanh Dương: "Ngô tông chủ, hãy nói rõ ràng chút đi".

Ngô Minh Trạch: "Miếng bùn vàng này thực ra là một vật liệu để kết dính các cảnh giới, vì vậy nó có chút đặc biệt".

Lúc này, bùn vàng trong Trạch cảnh đột nhiên bị một bóng người khổng lồ đẩy ra, Ngô Bình lao ra từ bên trong. Anh lau mặt, dùng hai tay vốc bùn vàng và giật mạnh.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3701


Sau khi đi ra khỏi Trạch cảnh, anh nói với tông chủ Địa Tông, Hoàng Hậu Hiền: "Hoàng tông chủ, còn lại một cảnh giới cuối cùng".

Hoàng Hậu Hiền rất vui mừng và nói: "Trong Địa cảnh có một cuốn địa thư. Sau khi luyện hóa nó, các môn phái có thể thống nhất. Xin mời!"

Địa cảnh là một vùng đất rộng lớn, khi Ngô Bình đứng trên vùng đất này, anh có một cảm giác rất thân thiết. Anh từng luyện hóa Địa Châu, luyện hóa bảy cảnh giới khác, chỉ còn cảnh giới cuối cùng này.

Advertisement

Anh mở đôi mắt nhìn thấu vạn vật ra, chỉ liếc mắt một cái liền phát hiện địa thư ẩn sâu trong lòng đất. Xung quanh cuốn địa thư có ba trường lực cực mạnh bảo vệ nó, muốn lấy được cuốn địa thư thì trước tiên phải phá vỡ ba trường lực đó.

Điều này không khó với Ngô Bình, anh biến thành tê tê và phi thẳng xuống dưới. Các móng vuốt được bao phủ bởi ánh kiếm, trường lực ba tầng không thể ngăn cản anh, anh đã đến vùng phụ cận của địa thư chỉ trong vài phút.

Advertisement

Cuốn địa thư này là một cuốn sách, trên đó có ghi vô số ký hiệu thần phù, như thể nó có sinh mệnh.

Anh lập tức khôi phục hình người, sau đó khoanh chân ngồi xuống trước cuốn sách, lĩnh ngộ phù văn trên cuốn sách, đọc một hồi rồi lật sang trang thứ hai. Những trang sách anh lật qua sau đó phân tán thành một chùm sáng và hòa vào cơ thể anh.

Một trang, hai trang, cho đến trang thứ chín, toàn bộ địa thư hoàn toàn tiêu tán, nó biến thành sức mạnh thẩm thấu vào động thiên, khiến nó càng thêm hoàn chỉnh.

Giờ phút này, trong lòng Ngô Bình tự nhiên sinh ra một loại lĩnh ngộ huyền diệu, đó chính là ý nghĩa của quẻ Tiên Thiên. Sự lĩnh ngộ này vừa bù đắp cho sự thiếu sót của anh về ý nghĩa Quẻ, đồng thời ý nghĩa quẻ Âm Dương thứ ba đã hoàn toàn viên mãn.

Sau đó, anh lấy quái bàn Hậu Thiên ra và dồn sức mạnh vào trong đó. Ngay lập tức, quái bàn Hậu Thiên tỏa sáng rực rỡ, nó bay lên trời và từ từ xoay tròn. Dưới sự cải tạo của sức mạnh quẻ Tiên Thiên, quái bàn Hậu Thiên đã thay đổi, từ Hậu Thiên chuyển thành Tiên Thiên!

Lúc này anh vung tay lên, quái bàn tiến vào trong cơ thể ann, lơ lửng trong động thiên, trong mắt anh hiện lên ảo ảnh của quẻ, thậm chí trong mỗi tế bào đều xuất hiện sức mạnh quẻ cực nhỏ, tuyệt không thể tả.

Cảnh này sụp đổ, anh đứng giữa mảnh đất hoang toàn, khí thế ngút ngàn, quanh thân tỏa ra sức mạnh vô cùng đặc biệt. Các tông chủ rất vui mừng, đồng thời quỳ lạy; "Tham kiến tông chủ!"

Ngô Bình khẽ gật đầu: "Mời đứng lên, không cần đa lễ".

Tiêu Thái Tôn cười lớn: "Huyền Bình, chúng ta tìm nơi khác nói chuyện đi".

Đoàn người đến chỗ ở của Tiêu Thái Tôn. Ngô Bình ngồi thì các tông chủ không dám ngồi, mãi đến khi Ngô Bình nói.

"Mọi người ngồi xuống hết đi".

Mọi người ngồi xuống, Ngô Bình nói: "Tôi đã luyện hóa quái bàn Tiên Thiên, theo như lời mọi người nói trước đó, các tông quy về làm một".

Trần Thiên Dương: "Tông chủ, các tông quy về làm một, người chính là tông chủ của chúng tôi".

Ngô Bình: "Nói ra thì tôi vốn là đệ tử của Thiên Đạo Môn, đột nhiên bảo tôi làm tông chủ thì không ổn lắm".

Triệu Thanh Dương nói: "Tông chủ đã luyện hóa quẻ Tiên Thiên, chỉ có người mới có tư cách làm tông chủ".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3702


Các tông chủ nhiệt tình, đều muốn nhanh chóng thành lập Quái Tông, giờ nghe Ngô Bình nói thế mới hiểu bọn họ đã quá vội vã.

Ngô Minh Trạch nói: "Tông chủ nói phải, chuyện này dù thế nào cũng phải được chưởng môn đồng ý, sau đó chúng ta lại bàn bạc chuyện lập tông mới".

Hoàng Hậu Hiền: "Ha ha, nói đúng, chúng ta không cần sốt ruột, dù sao tông chủ cũng sẽ không chạy".

Ngô Bình: "Mọi người, tu vi của tôi còn thấp, mọi người cũng cần chuẩn bị một chút. Tôi cảm thấy hay là thế này, sau khi tôi thành Thiên Tiên sẽ thành lập Quái Tông, trong khoảng thời gian này, mọi người hãy bàn bạc cẩn thận các chi tiết sau khi hợp nhất. Dù sao trước kia là các tông môn khác nhau, bây giờ hợp lại làm một, việc này liên quan đến rất nhiều phân chia lợi nhuận, nhất định phải cân nhắc cẩn thận".

Advertisement

Mọi người đều cảm thấy điều đó hợp lý và tất cả đều đồng ý.

Ngô Bình vừa luyện hóa quẻ Tiên Thiên, cần ổn định, mọi người không quấy rầy, nói vài câu liền rời đi.

Advertisement

Tiêu Thái Tôn: "Huyền Bình, kế hoạch tiếp theo của con là gì?"

Ngô Bình: "Sư phụ, trong khoảng thời gian này, con sẽ ở lại Thiên Đạo Môn để làm quen với nơi này".

Nếu anh muốn trở thành chủ nhân của một tông trong tương lai, tất nhiên anh cần phải hiểu rõ về Thiên Đạo Môn.

Tiêu Thái Tôn gật đầu: "Ừ. Thiên Đạo Môn có thế lực hùng hậu, nếu như con có thể đứng vững ở chỗ này, điều này rất có lợi tương lai của con".

Ngô Bình: "Sư phụ, con nhớ rằng có một đại sư luyện đan năm sao ở Thiên Đạo Môn?"

Tiêu Thái Tôn cười nói: "Có một người tên là Lạc Ngưng Đan. Sao thế, con muốn gặp người đó sao?"

Ngô Bình: "Còn mấy ngày nữa Thiên Vực mới mở ra, con muốn gặp người đó".

Tiêu Thái Tôn nói: "Người đó ở vườn đan Thanh Minh, cực đông của Thiên Đạo Môn. Con cũng là đại sư luyện đan, có thể giao lưu với cô ấy. Được rồi, vi sư không quấy rầy con tu luyện nữa".

Sau khi Tiêu Thái Tôn rời đi, Tử Phi đi vào, cười nói: "Chúc mừng anh".

Ngô Bình nhìn cô ấy, nói: "Tử Phi, em định đối phó nhà họ Ngụy như thế nào?"

Tử Phi: "Nhà họ Ngụy biết rằng em sẽ trở lại chắc chắn sẽ hại em. Đến lúc đó thì anh có thể ra tay".

Ngô Bình: "Ừm, đúng là như vậy. Chúng ta hãy chờ xem".

Vẫn còn sớm, Ngô Bình tiếp tục làm quen với quái bàn Tiên Thiên. Sau khi tinh luyện quẻ Tiên Thiên, anh không chỉ hoàn thiện ý nghĩa Quẻ của mình mà còn thu được một pháp khí cực kỳ mạnh mẽ. Bây giờ với sự trợ giúp của quái bàn Tiên Thiên, anh có thể ngay lập tức bày ra một đại trận vô song để bẫy và giết kẻ thù. Trong tương lai, tu vi của anh càng cao, uy lực của quái bàn Tiên Thiên càng lớn.

Thời gian còn lại, anh dùng để tu luyện Thái Nhất Hoàng Cực Kinh. Lúc trước anh đã tu luyện đến tầng chín, trở thành Ngự Lôi chân nhân, sắp đạt đến tầng mười, Cự Linh chân nhân.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3703


Tầng thứ mười hai là Bất Tử chân nhân. Đúng như tên gọi, Bất Tử chân nhân bất tử bất diệt, rất khó g**t ch*t, do đó cực kỳ khó tu luyện.

“Bất Tử chân nhân có chút tương tự với Bất Tử Kinh, vì sao không tu luyện Bất Tử Kinh trước nhỉ?". Nghĩ đến đây, anh chuyển sang tu luyện Bất Tử Kinh.

Anh chỉ mới luyện được tầng thứ nhất trong chín tầng Bất Tử Kinh, Bách Chú Trì Thân. Tầng thứ hai là Thiên Mệnh Sở Quy.

Vốn dĩ tu hành Thiên Mệnh Sở Quy đã cực khó, suy cho cùng cũng khó thay đổi vận mệnh. Nhưng anh đã tu luyện Đại Mệnh Vận Thuật, thế nên tầng này đối với anh cũng không phải vô cùng khó khăn.

Advertisement

Anh kích hoạt Đại Mệnh Vận Thuật, dựa vào sự trợ giúp của quái bàn Tiên Thiên để nghịch thiên thay đổi vận mệnh, không ngờ nhanh chóng đạt đến Thiên Mệnh Sở Quy. Lúc này, anh cảm thấy trời đất như đang bày tỏ thiện ý với mình. Anh chính là con cưng của trời, dù anh làm chuyện gì cũng sẽ được trời đất thiên vị.

Vừa định tiếp tục tu luyện, Tử Phi đột nhiên gọi một tiếng: "Huyền Bình".

Advertisement

Ngô Bình đứng dậy mở cửa, cười hỏi: "Tử Phi, làm sao vậy?"

Tử Phi khẽ thở dài: "Âu Chiến đang đứng ngoài gọi tên em".

Vừa nhắc tới Âu Chiến, anh liền nhớ tới Âu Chiến là con trai của trưởng lão nòng cốt, có hôn ước với Tử Phi.

Ngô Bình: "Ngươi muốn gặp anh ta sao?"

Tử Phi: "Em muốn gặp mặt nói rõ ràng, để sau này anh ta không dây dưa".

Ngô Bình: "Được, anh đi cùng em".

Có một cấm chế kết giới trong viện này nên Âu Chiến không thể vào. Mở cửa viện, họ thấy một chàng trai trẻ. Anh ta mang theo một vài người tùy tùng, đang gọi tên Tử Phi.

“Tử Phi!”. Mắt anh ta sáng lên khi nhìn thấy Tử Phi, liền vươn tay nắm lấy tay cô ấy.

Ngô Bình ngăn giữa hai người, nói: "Lùi lại".

Thanh niên này chính là Âu Chiến, anh ta tức giận nói: "Anh là ai mà dám ngăn cản tôi!"

Tử Phi nói: "Âu Chiến, anh ấy là chồng của tôi, từ nay giữa chúng ta không còn quan hệ gì nữa".

Âu Chiến tức giận: "Cái gì? Chồng của em? Tử Phi, em là vợ chưa cưới của tôi!"

Tử Phi: "Đó là ước định giữa hai nhà Âu Tử, nhà họ Tử đã bị diệt, ước định này tất nhiên vô hiệu".

Âu Chiến vừa muốn nói cái gì đó, Ngô Bình đã thản nhiên nói: "Lúc trước nhà họ Tử bị diệt, nhà họ Âu các người không có phản ứng gì, hiện tại anh lại đột nhiên xuất hiện, anh có ý đồ gì vậy?"

Âu Chiến hừ lạnh: "Anh đừng có quản chuyện của tôi! Anh chính là người mới vào với thành tích cao nhất sao? Tôi nói cho anh biết, điểm đầu vào cao nhất không có nghĩa là anh mạnh!"

Ngô Bình: "Tôi không rảnh nói nhảm với anh, cút ra ngoài".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3704


Thần phù tạo thành đại trận, vây Ngô Bình bên trong. Mỗi tấm thần phù đều tạo ra sức mạnh tiêu cực. Uy lực của chiêu này vốn vô cùng mạnh, một khi Chân Tiên bị vây thì thoáng cái sẽ tan xương nát thịt.

Nhưng kẻ Âu Chiến đang đối đầu không phải người bình thường mà là Ngô Bình. Anh giơ tay tóm một cái, những ảo ảnh thần phù này đều nát bấy, ngay cả thần phù quanh người Âu Chiến cũng chịu ảnh hưởng, bốc cháy hừng hực.

Âu Chiến kinh hãi: "Chu Thiên Luyện Hóa!"

Lần này một trăm tấm thần phù liền bay ra vây lấy Ngô Bình. Đồng thời thần phù xoay chuyển, đốt cháy cơ thể Ngô Bình.

Advertisement

Ngô Bình nhìn những tấm thần phù này, nói: "Uy lực của những thần phù này khá mạnh, nhưng anh không biết dùng".

Nói xong anh phất tay, một trăm thần phù tắt đi ánh sáng, rơi ào ạt xuống đất. Đồng thời anh cũng bước ngay tới trước mặt Âu Chiến giơ tay xách anh ta lên, sau đó đập mạnh xuống đất.

Advertisement

"Ầm!"

Một tiếng động lớn vang lên, mấy tùy tùng đều kinh ngạc, một người gằn giọng nói với Ngô Bình: "Tên to gan kia, dám khiến cậu chủ nhà tôi bị thương à! Có biết chủ mẫu nhà tôi là ai không! Bà ấy chính là Thần tộc!"

Tử Phi vội nói: "Huyền Bình, mẹ Âu Chiến đúng là Thần tộc. Tuy không phải Thần tộc chính thống nhưng chúng ta cũng không dây vào được".

Ngô Bình cười lạnh: "Thần tộc thì làm sao!"

Anh hỏi Âu Chiến: "Anh có cút hay không?"

Âu Chiến nhìn ra sát ý của anh, anh ta kinh hãi, gằn giọng nói: "Được! Anh cứ chờ xem!", nói xong anh ta đưa tùy tùng đi.

Tử Phi cười khổ, nói: "Xem ra Âu Chiến sẽ không từ bỏ".

Ngô Bình lại đang nghĩ chuyện khác, anh hỏi: "Tử Phi, tên Âu Chiến đó vì sao đột nhiên đến tìm em?"

Trước kia nhà họ Tử gặp nạn, nhà họ Âu chẳng hề đoái hoài. Giờ anh ta lại tìm đến Tử Phi, chắc chắn có nguyên nhân gì đó.

Tử Phi: "Chắc chắn vì em là người thừa kế duy nhất của nhà họ Tử, khống chế em là có thể danh chính ngôn thuận lấy được tài sản của nhà họ Tử".

Ngô Bình: "Hóa ra là nhằm vào tài sản. Em không nói thì anh cũng quên mất. Nếu chúng ta đã trở về thì em đương nhiên phải lấy lại hết tài sản của nhà họ Tử!"

Tử Phi cười khổ: "Việc lấy lại tài sản gần như là điều không thể".

Ngô Bình: "Chỉ vì Nguỵ Vô Cương là một trong tám trưởng lão nòng cốt sao?"

Tử Phi: "Thế lực của nhà họ Nguỵ không chỉ nằm ở thân phận trưởng lão nòng cốt của Nguỵ Vô Cương mà còn nhờ cả Nguỵ Vô Thượng nữa!"

Ngô Bình: "Nguỵ Vô Thượng sao? Hừ, tên này từng khiêu chiến anh, anh nhớ hắn".

Tử Phi: "Sở dĩ Nguỵ Vô Thượng được nhà họ Nguỵ xem trọng không chỉ vì tố chất của hắn nghịch thiên mà còn vì hắn là chồng chưa cưới của cháu gái của Đại Thiên Tôn".

Ngô Bình nhíu mày: "Ồ, còn có chuyện này nữa à?"

Tử Phi: "Đúng vậy, nhưng dù thế nào thì em cũng nhất định phải báo thù!"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3705


"Sau khi Thiên Vực mở ra, Nguỵ Vô Thượng cũng vào trong nhỉ?", anh hỏi.

Tử Phi: "Đương nhiên rồi, cơ hội tốt như thế, hắn tuyệt đối sẽ không bỏ qua. Em nghe nói Đại Thiên Tôn đã đích thân gặp Nguỵ Vô Thượng, nói cho hắn nghe một vài tình hình liên quan đến Thiên Vực".

Ngô Bình nhíu mày: "Dường như năm xưa Đại Thiên Tôn từng thu hoạch được vài bảo bối trong Thiên Vực".

Tử Phi nhìn Ngô Bình: "Huyền Bình, nếu có thể g**t ch*t Nguỵ Vô Thượng trong Thiên Vực là tốt nhất. Nguỵ Vô Thượng mà chết thì Nguỵ Vô Cương cũng không còn chỗ dựa nữa".

Advertisement

Ngô Bình: "E là nhà họ Nguỵ cũng sẽ nghĩ như vậy, giết anh rồi em cũng sẽ không còn chỗ dựa".

Tử Phi: "Không chỉ vậy. Anh có được bàn bát quái khiến đệ tử cả Thiên Đạo Môn đều ganh tị, Nguỵ Vô Thượng hắn cũng không ngoại lệ. Chắc chắn hắn muốn giết anh để đoạt lấy bàn bát quái tiên thiên. Thế nên nhất định giữa các anh sẽ có một trận chiến. Điều em lo là dù sao Nguỵ Vô Thượng cũng đã đạt đến Chân Tiên rồi".

Advertisement

Ngô Bình: "Anh lại không sợ hắn là Chân Tiên, dù hắn có là Đạo Quân, anh cũng có thể đấu với hắn. Nhưng hắn được Đại Thiên Tôn xem trọng, thiết nghĩ sẽ có điểm hơn người, phải đề phòng mới được".

Tử Phi: "Đúng vậy, đây cũng là điều em lo lắng nhất".

Ngô Bình vỗ về vai cô ấy: "Chúng ta cứ đi từng bước một thôi".

Lại qua một ngày nữa, Ngô Bình quyết định tới thăm hỏi Lạc Ngưng Đan, xem thử trình độ của vị đại sư luyện đan năm sao này ra sao.

Vườn đan Thanh Minh nằm ở phía Đông Thiên Đạo Môn. Tới trước vườn đan, anh nhìn thấy hai cô gái canh cửa, quần áo trắng tinh, dung mạo xinh đẹp.

Ngô Bình vừa tới, một cô gái đã hỏi: "Có phải là anh Ngô Bình không ạ?"

Ngô Bình rất bất ngờ: "Cô biết tôi sao?"

Cô gái cười nói: "Chủ vườn chúng tôi đã dặn dò, mấy ngày nay sẽ có một anh Ngô tới. Bình thường chỉ có người quen tới vườn của chúng tôi thôi, anh lạ mặt thế này, chắc chính là anh Ngô rồi".

Ngô Bình gật đầu: "Là tôi, phiền cô thông báo giúp tôi với".

Cô gái: "Chủ vườn của chúng tôi nói nếu anh Ngô tới thì mời anh vào thính trúc hiên uống trà".

Ngô Bình: "Làm phiền cô dẫn đường".

Anh theo cô gái vào trong vườn đan Thanh Minh, đi được một đoạn thì vào một rừng trúc, trong đó có một cái nhà bằng trúc nhỏ.

Trước nhà trúc có một cô gái đang tưới nước cho một bồn dược liệu, nghe tiếng bước chân, cô ấy quay người lại nhìn. Ngô Bình phát hiện cô gái này vẻ ngoài bình thường, thân hình không có gì nổi trội, đến cô gái canh cửa còn xinh đẹp hơn cô ấy đến cả trăm lần.

Cô gái cười nói: "Anh Ngô, nghe danh đã lâu".

Ngô Bình ôm quyền: "Chắc cô là Lạc đan sư rồi, hân hạnh được gặp mặt".

Cô gái chính là Lạc Ngưng Đan, cô ấy cười nói: "Mời vào nhà uống trà. Chỗ tôi đơn sơ, mong anh đừng trách".

Ngô Bình mỉm cười: "Nơi này rất tốt mà".

Sau đó anh nhìn dược liệu trong chiếc bồn kia một cái rồi nói: "Cái này là Thảo Hoàn Đan nhỉ?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3706


Lạc Ngưng Đan cười nói: "Đúng vậy, thế nên tôi cũng không mong đợi được đến khi nó khai hoa".

Ngô Bình nói: "Vì sao? Thầy luyện đan như chúng ta sống mấy nghìn năm cũng không phải là chuyện khó mà".

Lạc Ngưng Đan: "Đương nhiên công tử có thể trường sinh, nhưng thể chất của tôi đặc thù, sống không quá ba mươi tuổi".

Ngô Bình rất bất ngờ, anh hỏi: "Không biết Lạc đan sư có thể chất gì?"

Advertisement

Lạc Ngưng Đan: "Tôi bị trúng độc từ trong bụng mẹ, nên sinh ra với dáng vẻ này. Vì tôi xấu nên bố mẹ đều không thích, ba tháng đã đưa tôi cho một gia đình nông dân nuôi nấng. Ai ngờ nhà nông dân cũng không thích tôi, lúc tôi một tuổi đã vứt bỏ tôi. May có một con sói trắng bị mất con, nó đưa tôi về hang sói, nuôi tôi đến khi năm tuổi".

Ngô Bình gật đầu: "Tuổi thơ của cô thật khổ. Sau đó thì sao? Sao cô học được thuật luyện đan?"

Advertisement

Lạc Ngưng Đan: "Năm tôi năm tuổi, một ông cụ lên núi hái thuốc, gặp được tôi nên đưa tôi về nhà. Vì chưa bao giờ nói chuyện với con người nên mới về tôi không biết nói chuyện. Nhưng tôi học tập rất nhanh, ba ngày đã có thể nói chuyện lưu loát với ông ấy rồi".

Ngô Bình: "Ông cụ kia là sư tôn của cô à?"

Lạc Ngưng Đan: "Ông ấy chỉ là một thầy luyện đan rất bình thường, thậm chí còn không được xem là thầy luyện đan, chỉ biết luyện một vài thảo dược bình thường, nhưng ông ấy đã dạy tôi những gì cơ bản nhất. Sau đó, tôi gọi ông ấy là bố".

"Lúc tôi mười tuổi đã có thể tự luyện ra đan dược rồi. Bố cảm thấy tố chất tôi tốt nên đưa tôi đến Ngọc Đỉnh Môn, kết quả năm mười lăm tuổi tôi đã trở thành đệ tử có thiên tài nhất của Ngọc Đỉnh Môn".

Ngô Bình cười nói: "Khâm phục, xem ra cô bẩm sinh đã có tố chất luyện đan".

Lạc Ngưng Đan: "Thế thì đã sao, tôi nỗ lực tu hành, nhưng không thể sống lâu được".

Ngô Bình suy nghĩ rồi nói: "Lạc đan sư, tôi có hiểu biết sơ về y thuật, chắc có thể giúp cô chẩn trị".

Tuy Lạc Ngưng Đan hơi xấu nhưng đôi mắt thì sáng long lanh, cô ấy hỏi: "Thật sao?"

Ngô Bình cười: "Cô không tin tôi à?"

Lạc Ngưng Đan: "Tất nhiên là tin rồi, trình độ luyện đan của anh hơn tôi, nếu tôi không tin anh thì không còn ai trên đời đáng để tin nữa rồi".

Ngô Bình: "Nếu tin thì để tôi chẩn trị cho cô".

Lạc Ngưng Đan khom người thật sâu vái Ngô Bình: "Làm phiền anh Ngô rồi".

Hai người ngồi trong phòng khách nhỏ của nhà trúc, Ngô Bình quan sát một hồi phát hiện nguyên thần của Lạc Ngưng Đan bị vấy bẩn, mà nguyên thần sẽ làm ảnh hưởng tới cơ thể.

Anh tiếp tục quan sát, phát hiện trong nguyên thần của Lạc Ngưng Đan là một dấu ấn sinh mệnh không hề tầm thường. Nói cách khác, Lạc Ngưng Đan này không hề đơn giản, cô ấy là người chuyển thế trùng tu. Chỉ là dấu ấn sinh mệnh của cô ấy đã bị người ta động tay động chân khiến cô ấy không thể khôi phục ký ức được. Nhưng dù là vậy, cô ấy vẫn trời sinh tuệ căn, thông minh tuyệt đỉnh.

Nhìn rõ được nguyên nhân, Ngô Bình nói: "Cô Lạc, tôi có thể chữa trị cho cô, nhưng cô phải đồng ý với tôi một điều kiện".

Lạc Ngưng Đan cười nói: "Được, anh cứ nói".

Ngô Bình: "Tôi chữa trị được cho cô thì cô phải rời khỏi Thiên Đạo Môn, tới tông môn của tôi làm đan sư".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3707


Ngô Bình: "Được, vậy thì một tháng rưỡi. Vừa đến hạn, cô phải rời đi. Đương nhiên rồi, Thiên Đạo Môn đãi ngộ cô như thế nào thì tôi cũng đãi ngộ cô như vậy".

Nói xong anh túm một cái, độc lực ẩn trong dấu ấn sinh mệnh trong nguyên thần của Lạc Ngưng Đan bị anh kéo ra.

Không có độc lực vấy bẩn, dấu ấn sinh mệnh của cô ấy lập tức phát sáng rực rỡ, một không gian thần bí mở ra, vô số năng lượng huyền diệu từ bên trong tuôn ra, ngấm vào cơ thể Lạc Ngưng Đan.

Advertisement

Lúc này giữa trời đất cũng có vô số năng lượng kỳ diệu đổ tới. Những năng lượng này dường như luôn luôn tồn tại trong các không gian ở những duy độ khác nhau, chỉ đợi chủ nhân của mình triệu hồi. Bây giờ chúng nó tập hợp lại, bỗng chốc khiến ngoại hình của Lạc Ngưng Đan thay đổi chóng mặt.

Cô ấy được một chùm ánh sáng bao bọc lại, tiến hành một quá trình thay xác phi phàm.

Ngô Bình lập tức đi ra khỏi phòng, ở bên ngoài hộ pháp cho cô ấy.

Advertisement

Lúc này, vô số thần niệm đang quét về phía bên này nhưng đều bị thần niệm của Ngô Bình ngăn cản, không cho ai ảnh hưởng tới cô ấy.

Bỗng nhiên có một bóng người đáp xuống trước nhà, người tới chính là Nguỵ Vô Cương. Lúc ông ta nhìn thấy Ngô Bình thì gằn giọng: "Ngô Bình, sao cậu lại ở đây!"

Ngô Bình: "Nguỵ Vô Cương, vậy ông thì sao? Tôi được Lạc đan sư mời nên tới đây hộ pháp cho cô ấy".

Nguỵ Vô Cương hừ một tiếng: "Nói bừa, Lạc đan sư không hề quen biết cậu".

Ngô Bình: "Có quen hay không thì liên quan gì đến ông?"

Nguỵ Vô Cương sải bước đi về phía nhà trúc, bị Ngô Bình cản lại, lạnh lùng nói: "Ông không thể vào trong".

Nguỵ Vô Cương cười khẩy: "Cậu mà cũng dám cản tôi? Tránh ra!"

Ông ta giơ tay kéo Ngô Bình, nhưng vừa chạm vào người anh đã bị một luồng sức mạnh cực lớn khống chế cơ thể, sau đó ngã ra đất, lăn vòng vòng, vô cùng nhếch nhác.

"Cậu..."

Ngô Bình đá ông ta ra xa mấy chục mét, thản nhiên nói: "Đừng có không biết điều. Nguỵ Vô Cương, dù ông có là Chân Tiên, tôi giết ông chẳng khác gì giết một con gà đâu".

Sắc mặt Nguỵ Vô Cương thay đổi liên tục, ông ta không ngờ thực lực của Ngô Bình bây giờ lại mạnh đến vậy.

"Quả nhiên cậu đã luyện hoá bàn bát quái tiên thiên rồi, sức mạnh của cậu chắc cũng tới từ bàn bát quái đúng không?"

Nhưng ông ta sai rồi, Ngô Bình chỉ dùng sức mạnh tự thân thôi, nếu dùng tới sức mạnh của bàn bát quái tiên thiên thì hậu quả của ông ta còn thảm hại hơn bây giờ.

Ngô Bình: "Tôi nói rồi, không liên quan gì đến ông, cút!"

Nguỵ Vô Cương biết mình không làm được gì nên hừ một tiếng rồi quay đầu bỏ đi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3708


người phụ nữ: "Cậu không biết tôi là ai à? Tôi là vợ của chưởng môn, cậu có thể gọi tôi là Tam phu nhân".

Ngô Bình: "Thì ra là Tam phu nhân. Xin lỗi, Lạc đan sư đang bế quan tu luyện, không thể tiếp khách được".

Người phụ nữ: "Thì ra đang bế quan. Nhưng tôi có chuyện quan trọng cần tìm cô ấy, có thể cho tôi gặp mặt một lát được không?"

Advertisement

Ngô Bình khẽ nhíu mày, người phụ nữ này định làm gì? Anh nói: "Xin lỗi Tam phu nhân, không ai được vào trong".

Tam phu nhân tỏ vẻ khó chịu: "Thế nào? Cậu định ngăn cả tôi? Không sợ chưởng môn trị tội cậu à?"

Advertisement

Ngô Bình vô cảm: "Tam phu nhân, dù chưởng môn có đích thân tới đây thì cũng không thể vào trong được".

"Hỗn xược!", Tam phu nhân nổi trận lôi đình: "Có tin tôi trị tội cậu không?"

"Khẩu khí lớn quá!"

Bỗng nhiên, giọng Lạc Ngưng Đan truyền từ trong phòng ra.

Lúc cô ấy bước ra, Ngô Bình bỗng ngây cả người. Gương mặt bình thường của cô ấy đã hoá thành một gương mặt xinh đẹp tuyệt trần, thân hình thì càng không thể chê vào đâu được, không hề thua kém bất kỳ người đẹp nào mà anh quen biết.

Nhìn thấy dáng vẻ của Lạc Ngưng Đan, Tam phu nhân cả kinh: "Lạc Ngưng Đan, cô..."

Lạc Ngưng Đan nhìn bà ta hỏi: "Tam phu nhân, có chuyện gì mà bà nhất quyết đòi gặp tôi?"

Tam phu nhân ngẩn ra, sau đó cười nói: "Muốn mời Lạc đan sư luyện chế đan dược giúp tôi".

Lạc Ngưng Đan cười khẩy: "Thế sao? Lẽ nào không phải bà bị kẻ khác sai khiến tới đây để lấy dấu ấn sinh mệnh của tôi à?"

Sắc mặt của Tam phu nhân thay đổi kịch liệt: "Sao Lạc đan sư lại nói như vậy chứ?"

Lạc Ngưng Đan thản nhiên nói: "Bà đi được rồi, tôi không so đo với bà".

Tam phu nhân nhìn chằm chằm Ngô Bình một cái rồi quay người rời đi.

Bấy giờ Lạc Ngưng Đan khom người hành lễ thật sâu với Ngô Bình: "Thái Hoa, cảm tạ ơn cứu giúp của cậu Ngô".

Ngô Bình cười nói: "Không cần khách sáo, tên của cô là Thái Hoa à?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3709


Lạc Ngưng Đan: "Dấu ấn sinh mệnh của tôi chỉ giúp tôi khôi phục được đến cảnh giới Đạo Tổ, muốn trở về Đạo Tôn cần phải cực khổ tu luyện thêm một thời gian nữa".

Ngô Bình cảm thán: "Vậy cũng đã rất lợi hại rồi, chắc đại đạo của Lạc đan sư là hoàn chỉnh nhỉ?"

Thái Hoa: "Đương nhiên rồi".

Hai mắt Ngô Bình sáng hẳn lên: "Lạc đan sư, cô có thể đưa tôi tới những thế giới bên ngoài Khuyên giới được không?"

Lạc Ngưng Đan nhìn anh: "Cậu muốn lĩnh ngộ đại đạo hoàn chỉnh à?"

Ngô Bình gật đầu: "Đến lúc cần, tôi muốn đi lĩnh ngộ đại đạo hoàn chỉnh".

Lạc Ngưng Đan: "Được, nhưng tôi cần thời gian hồi phục tu vi".

Advertisement

Ngô Bình cười nói: "Không sao, tôi có thể đợi".

Lạc Ngưng Đan: "Tạm thời đừng nói cho người ngoài biết chuyện của tôi, nếu có người hỏi thì cậu cứ nói kiếp trước tôi là một vị Chân Tiên, bây giờ mới hồi phục được tu vi Thần Tiên thôi".

Ngô Bình gật đầu: "Tôi hiểu".

Lạc Ngưng Đan cười nói: "Kiếp trước tôi đã sưu tập và luyện chế ra khá nhiều đồ, hôm nay tặng cậu một ít".

Advertisement

Cô ấy lấy ra hai lá bùa, hai lá bùa đều ở trạng thái năng lượng, một lá màu vàng kim, một lá màu tím.

"Đây là bùa thần Đại Tịch Diệt và bùa Đại Thiên Độn tôi luyện khi ở cảnh giới Đạo Tôn. Bùa thần Đại Tịch Diệt này dùng để chém giết đối thủ, có thể giấu trong nguyên thần của cậu và có ba lần thi triển thuật Đại Tịch Diệt. Bùa Đại Thiên Độn có thể sử dụng được chín lần, cũng giấu được trong nguyên thần. Lúc sử dụng, cậu sẽ được di chuyển đến một không gian tuyệt đối an toàn. Nơi đó không nằm trong Khuyên giới, là một địa điểm cực tốt để tu hành trong vũ trụ, là nơi năm xưa tôi chuẩn bị để ẩn nấp. Ở nơi đó, cậu muốn ở lại bao lâu cũng được, hơn nữa lúc nào cũng có thể trở về".

Ngô Bình sáng rỡ cả hai mắt: "Đồ tốt, cảm ơn cô!"

Lạc Ngưng Đan lại lấy ra hai chiếc bình: "Trong chiếc bình màu xanh có một viên Đạo Quân Đan, năm xưa tôi đã tốn rất nhiều thời gian để luyện chế ra, dùng viên đan dược này, người bình thường có thể tăng tu vi lên Đại La Kim Tiên".

Ngô Bình cả kinh: "Có loại đan dược thần kì đến thế này sao, lợi hại!"

Lạc Ngưng Đan: "Trong chiếc bình màu trắng có một viên Bất Tử Kim Đan, dùng đan dược này có thể chống lại được tất cả mọi tổn thương, bất tử bất diệt, có thể kéo dài trong khoảng ba canh giờ. Thế nên cậu phải thận trọng khi dùng đan dược này, khi dùng phải canh chuẩn thời gian".

Ngô Bình: "Quá quý giá rồi".

Long Nguyên Đan: "So với việc cậu cứu tôi một mạng, những thứ này có đáng là gì đâu? Sau này, cậu cần gì cứ tìm tôi".

Ngô Bình cười nói: "Cảm ơn Lạc đan sư!"

Lạc Ngưng Đan: "Gọi Lạc đan sư xa cách quá, gọi chị là chị Lạc đi".

Ngô Bình chớp mắt: "Vâng, chị Lạc".

Lạc Ngưng Đan: "Nếu chị đoán không nhầm thì lần này cậu tới là vì Thiên Vực đúng không?"

Ngô Bình gật đầu: "Đúng vậy chị, trong Thiên Vực là nơi truyền thừa văn minh kỷ nguyên, em rất có hứng thú với nơi đó".

Lạc Ngưng Đan: "Thần tộc và Yêu tộc cũng có lối vào Thiên Vực này, thế nên một khi cậu vào bên trong thì có nghĩa là sẽ gặp mặt những cường giả của Thần tộc và Yêu tộc".

Ngô Bình chấn động: "Có giới hạn tu vi của tu sĩ vào Thiên Vực không ạ?"

Long Nguyên Đan: "Thật ra không có. Nhưng Thiên Vực có áp chế đối với những tu sĩ có tu vi cao, đặc biệt là người đã lĩnh ngộ đại đạo, thế nên bình thường sẽ không phái cao thủ vào đó. Người vào trong đó đa phần là Địa Tiên, có một ít Thiên Tiên".

Ngô Bình: "Em không sợ bọn họ, đụng độ nhau, ai ăn h**p ai còn chưa biết".

Lạc Ngưng Đan cười nói: "Em trai, chị cũng nhìn ra được tố chất của cậu phi thường, hình như đã là thể chất thái cổ chân nhân rồi phải không?"

Ngô Bình: "Chị thật tinh mắt, với tu vi của em, dù gặp Đạo Quân cũng có thể đấu một trận".

Lạc Ngưng Đan cảm thán: "Giỏi quá, cậu thật sự là thiên kiêu từng bước từng bước luyện cảnh giới Địa Tiên lên đến đỉnh cao. Thật ra cảnh giới Địa Tiên này thích hợp cho chân nhân tu luyện, cậu có thể tiếp tục luyện".

Sau đó hai người bàn về đan đạo, Ngô Bình học hỏi được rất nhiều. Cuộc nói chuyện kéo dài đến cả ngày.

Ở vườn đan Thanh Minh hai ngày, Ngô Bình chào Lạc Ngưng Đan ra về.

Còn hai ngày nữa là đến ngày Thiên Vực mở ra, anh muốn tranh thủ thời gian tu luyện nâng cao tu vi.

Anh tiếp tục tu luyện Bất Tử Kinh, cảnh giới sau thiên mệnh là luyện hoá sao trời.

Tầng này là phóng sức mạnh của mình vào các ngôi sao trên trời, nhờ đó hấp thu sức mạnh to lớn của vũ trụ, cảm ngộ điều huyền bí của vũ trụ. Muốn làm được như vậy đương nhiên là khó càng thêm khó. Đầu tiên phải nhận lấy hình chiếu sao trời, hình chiếu càng nhiều, hiệu quả càng tốt.

Nếu anh có thể chịu tải được một mảng tinh hà thì có nghĩa là anh đã có sức mạnh của mảng tinh hà đó.

Trước đây Ngô Bình đã luyện hoá sức mạnh tinh hà, đồng thời luyện hết vào kiếm hoàn, anh còn có một chuỗi ngọc tên Tinh Lạc, được luyện thành từ một trăm lẻ tám vì sao.

Bên cạnh đó, thật ra quá trình luyện hoá sao trời và ý nghĩa Thiên Tượng không khác gì nhau, hai cái đều mượn ngoại lực, học tập ngoại vật. Ngô Bình sở hữu ý nghĩa Thiên Tượng nên rất dễ để làm tất cả những thứ này.

Ngô Bình lấy chuỗi Tinh Lạc ra, một trăm linh tám tinh hạch xoay vòng xung quanh anh, sau đó những tinh hạch này đều đồng loạt nổ tung, hoá thành sức mạnh sao trời hoà vào trong cơ thể anh.

Sau đó, anh nhờ sức mạnh sao trời mạnh mẽ này để liên kết với những vì sao trên chín tầng mây. Quá trình liên kết thật ra chính là lợi dụng thần niệm để dung hợp với tinh lực, sau đó bắn lên các vì sao.

Nếu không có sức mạnh sao trời, thần niệm của anh một khi tới gần các vì sao sẽ bị bài xích. Có sức mạnh sao trời, tất cả đều thuận lợi hơn nhiều.

Rất nhanh, anh dùng thủ đoạn trong ý nghĩa Thiên Tượng để luyện hoá vì sao đầu tiên.

Sau khi luyện hoá vài vì sao thì anh đã có kinh nghiệm phong thú, bắt đầu liên kết với mấy chục vì sao một lần.

Thời gian trôi qua nhanh như chớp, trong hai ngày Ngô Bình đã luyện hoá được ba nghìn vì sao. Ba nghìn vì sao giống như hoá thân của anh, nằm trên chín tầng mây, hấp thu những loại sức mạnh khác nhau.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3710


Tiêu Thái Tôn và tám vị tông chủ đều đã tới, bọn họ muốn tiễn Ngô Bình vào Thiên Vực.

Trước khi đi, Tiêu Thái Tôn nói: "Huyền Bình, lần này vào trong đó sẽ nguy hiểm, con nhất định phải bảo vệ bản thân an toàn, có thu hoạch được gì hay không chỉ là thứ yếu".

Ngô Bình: "Sư tôn, con hiểu rồi ạ".

Advertisement

Hoàng Hậu Hiền: "Tông chủ, mọi chuyện đều phải lấy cẩn thận làm đầu. Nghe nói trong đó sẽ có thiên kiêu của Thần tộc và Yêu tộc xuất hiện, gặp bọn họ, tránh được thì tránh đi".

Triệu Thanh Dương: "Còn nữa, mấy ngày nay Nguỵ Thị thăm dò tình hình của tông chủ khá nhiều, tôi nghi nhà họ Nguỵ sẽ gây khó dễ cho tông chủ, nhất định phải cẩn thận. Đặc biệt là tên Nguỵ Vô Thượng kia, lần này hắn cũng sẽ vào Thiên Vực".

Ngô Bình: "Ừm, tôi biết rồi. Đúng rồi, nếu mọi người cần đan dược thì cứ tới tìm Lạc Ngưng Đan, bây giờ chị ấy là chị tôi, cứ nói là tôi bảo mọi người tới".

Advertisement

Mọi người vui mừng: "Trước nay Lạc đan sư luôn lạnh lùng, mối quan hệ giữa tông chủ và cô ấy tốt như vậy thì chúng tôi có thể thoải mái tới xin đan dược rồi".

Ngô Bình: "Nhưng cũng đừng quá đáng nhé, chỉ xin những đan dược có độ khó cao, những đan dược bình thường thì đừng làm phiền chị ấy".

"Rõ!", tám vị tông chủ đều đồng thanh đáp.

Ngô Bình: "Lúc tôi không có ở đây, nhờ mọi người chăm sóc Tử Phi, cô ấy là người phụ nữ của tôi".

Tiêu Thái Tôn: “Huyền Bình, con yên tâm đi, trừ phi bọn ta đều chết cả, nếu không thì không một ai có thể làm hại được Tử Phi”.

Sau khi dặn dò thoả đáng, Ngô Bình tới lối ra vào Thiên Vực, trước một cánh cửa sáng khổng lồ, anh nhoáng người nhảy vào.

Nhìn anh vào trong cánh cửa sáng, Tiêu Thái Tôn khẽ nói: "Thật ra tôi không hề muốn nó đi, quá nguy hiểm".

Tông chủ của Lôi Tông - Chu Tử Phong nói: "Tông chủ có vận khí lớn, nhất định sẽ có thu hoạch trở về, chúng ta không cần quá lo lăng".

Viêm Liệt: "Đúng vậy, có thể luyện hoá được bàn bát quái tiên thiên, việc này đã là dấu hiệu của vận khí lớn rồi".

Tiêu Thái Tôn: "Đợi Huyền Bình quay về, mọi người hãy suy nghĩ đến việc thành lập Bát Quái Tông. Nếu Bát Quái Tông được thành lập thì cục diện của Thiên Đạo Môn sẽ thay đổi".

Mấy người bọn họ biết rõ một khi thành lập Bát Quái Tông thì nó sẽ trở thành thế lực đứng đầu Thiên Đạo Môn. Đương nhiên, tiền đề là tông chủ của bọn họ phải đủ mạnh mẽ.

Lại nói về Ngô Bình vào Thiên Vực, trước mắt loé sáng, sau đó hai chân đáp đất, anh phát hiện mình đang ở một lục địa hoang vu cổ xưa.

Ở trong này, anh phát hiện nơi này có một trật tự đặc biệt, trật tự này cực kỳ bài xích trật tự của anh khiến anh cảm nhận được áp lực.

Đúng lúc này, lại có vài người nữa đáp từ trên trời xuống gần đó. Mấy người này tò mò nhìn quanh, sau đó chú ý thấy Ngô Bình.

Đương nhiên đám người này đều biết Ngô Bình, vì thiên tài đứng đầu trong lớp người mới vô cùng nổi tiếng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3711


"Cậu, lại đây".

Một nam đệ tử của Thiên Đạo Môn ngoắc tay với anh.

Ngô Bình: "Anh gọi tôi à?"

Đệ tử kia trợn mắt lên: "Đúng thế, gọi cậu đấy, mau lăn qua đây!"

Advertisement

Ngô Bình cười khẩy, bước một bước, điện quang loé sáng, anh đã tới trước mặt người kia. Người này hoảng hốt, bất giác lùi về sau.

Ngô Bình: "Anh gọi tôi à?"

Advertisement

Nam đệ tử kia nuốt nước bọt, nói: "Đúng, gọi cậu đấy. Có biết vị đứng bên cạnh tôi là ai không?"

Hắn chỉ vào một chàng trai mặc đồ vàng đứng bên cạnh, lớn giọng hỏi.

Bụp!

Ngô Bình đấm một cú vào mặt hắn, máu tuôn ròng ròng, nắm đấm của Ngô Bình lún vào mặt đối phương, mắt trái của hắn bị đấm nát, một nửa con mắt phải thì lòi ra ngoài, răng rụng hết, trông rất ghê rợn.

Nhưng hắn có tu vi Địa Tiên Bất Tử, nắm đấm này không đấm chết hắn, chỉ khiến hắn ngất đi, đổ ầm xuống đất.

Ngô Bình lau nắm tay: "Mọi người đều là đồng môn nên tôi không đánh chết anh".

Những người còn lại đều hít vào một hơi khí lạnh, người này mạnh quá!

Ngô Bình nhìn chàng trai áo vàng, cười hỏi: "Anh là ai?"

Chàng trai áo vàng vốn định kiêu căng ra vẻ, nhưng lúc nhìn thấy Ngô Bình một quyền đấm ngất bạn đồng hành có cảnh giới không thua gì mình thì lập tức nhún nhường, cười nịnh: "Sư huynh, tôi là tu sĩ ở Doanh Châu, tên Hoàng Nhiên ạ!"

Ngô Bình ừ một tiếng: "Thì ra là người của Doanh Châu. Tôi nghe nói Doanh Châu mấy người là thế lực mạnh nhất ở khu vực đó, nói là có hàng triệu đệ tử đúng không?"

Hoàng Nhiên vội đáp: "Sư huynh, đúng là Doanh Châu mạnh nhất ở khu vực đó, so với Thiên Tinh Môn và nước Oa, Doanh Châu được Doanh Hoàng trị vì. Doanh Hoàng thành lập các loại học viện tiên đạo, khiến bách tính đều có cơ hội vào viện tu luyện".

Ngô Bình thấy khá bất ngờ: "Ồ, thế chẳng phải cũng tương đương như thi cử sao?"

Hoàng Nhiên: “Đúng vậy. Nên những người có tố chất tốt đều sẽ có tương lai khá tươi sáng”.

Ngô Bình: "Vừa hay, anh nói cho tôi nghe xem học viện của Doanh Châu phân bố như thế nào đi".

Hoàng Nhiên này ngoan ngoãn trả lời, anh ta nói học viện tiên đạo ở Doanh Châu chia làm bốn cấp: học viện cấp huyện, học viện cấp phủ, học viện trung tâm và học viện hoàng gia.

Tu sĩ ở học viện cấp huyện sẽ có thể tham gia thi vào học viện cấp phủ, thi đỗ thì được vào học viện cấp phủ; tương tự như vậy tu sĩ ở học viện cấp phủ có thể tham gia thi cử để vào học viện trung tâm, thi đỗ thì sẽ trở thành tu sĩ của học viện trung tâm. Đương nhiên, mục tiêu cuối cùng của tất cả các tu sĩ là vào học viện hoàng gia. Tài nguyên ở học viện hoàng gia là nhiều nhất, truyền thừa thì càng là đỉnh của đỉnh.

Hỏi vài câu, Ngô Bình phất tay cho bọn họ đi, đám người này như trút được gánh nặng, vội vã đi ngay.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3712


Đám người đều nhìn tới ngây ngốc. Hoàng Nhiên nói: "Thằng ngốc kia lại dám chọc giận quái thai nghịch thiên cỡ này, đánh chết cũng đáng! Đệch, suýt chút hại ông đây rồi!"

Ầm!

Ngô Bình rơi trên mặt đất, mặt đất bị anh đập thành một cái hố lớn, bụi bay mù mịt.

Anh phát hiện mặt đất xung quanh đây đều phủ một lớp cát đủ màu sắc, trông lung linh tuyệt đẹp.

Advertisement

Anh thả chuột tìm báu vật ra, rõ ràng nó không mấy thích ứng với môi trường ở đây, không có chút tinh thần nào cả.

Ngô Bình: "Ngửi kỹ đi, gần đây có báu vật nào không".

Advertisement

Tiểu Bảo hết nhìn trái rồi lại nhìn phải, sau đó rụt đầu vào, rõ ràng gần đây không có thứ gì tốt.

Ngô Bình thở dài: "Tiếp tục đi thôi".

Anh liên tiếp phi độn, chẳng mấy chốc đã đi xa trăm dặm, chuột tìm báu vật bỗng kêu chít chít, cái đầu nhỏ lại thò ra.

Nó khịt mũi ngửi rồi chỉ về phía bên trái.

Ngô Bình đi về phía bên trái một đoạn, nhìn thấy một lư hương khổng lồ, cao đến vài chục mét, một bên đã bị chôn dưới đất. Không biết lư hương này được làm từ chất liệu gì, trên bề mặt bị phủ một lớp bụi, nhìn từ xa cứ như một tảng nham thạch. Nếu không nhìn kỹ thì sẽ không nhận ra nó là một cái lư hương.

"Lư hương to thế!", Ngô Bình chép miệng thấy lạ. Anh thổi một cái, một luồng gió quét qua thổi bay lớp bụi đóng trên lư hương, lộ ra phù văn huyền diệu bên dưới.

Anh đá vào lư hương một cái thì nghe "đinh" một tiếng, món đồ khổng lồ này bay lên trời, sau đó vững vàng đáp xuống đất.

Đây là một chiếc lư hương ba chân, bên trên có hai tai, tổng thể có màu giấy chép kinh phật, toả ra ánh sáng khiến người ta rất dễ chịu.

"Đồ tốt, nhưng mà lư hương to thế này, thì hương nào cắm vừa?", anh lắc đầu, chuẩn bị vứt món đồ này vào Động Thiên.

Lúc anh dùng thần niệm cố định lư hương thì cảm giác lư hương đang phản kháng, một luồng thông tin truyền ra.

"Ồ, lư hương này có linh trí sao?", vậy là anh thử giao tiếp với nó.

Chẳng mấy chốc, anh đã biết công dụng của lư hương này là gì. Lư hương này là một món pháp bảo, chỉ cần đốt một nén hương rồi ước nguyện với nó. Người ước nguyện có thể thế chấp thành tựu trong tương lai của mình để đổi lấy nguyện vọng hôm nay.

Dùng tương lai để đổi lấy hiện tại sao? Thú vị!

Ngô Bình suy nghĩ rồi nói: "Lư hương, mày biến nhỏ lại đi".

Lư hương bỗng chốc hoá nhỏ như cái lư hương bình thường.

Ngô Bình đổ một ít cát vào lư hương rồi thắp một nén nhang, cười nói: "Lư hương, tao muốn hút một bao thuốc".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3713


Trên núi cây cối và hoa cỏ um tùm khiến Thiên Vực đơn điệu như có sức sống hơn. Anh cười nói: "Một ngọn núi, hình như trên núi có cây ăn quả, chúng ta tới hái trái cây ăn thôi".

Bước vài bước, anh thấy không đúng, hình như đây không phải là một ngọn núi, mà là xác của một con thú khổng lồ!

"Thứ gì vậy?", anh kinh ngạc hô lên.

Con cự thú dài mấy nghìn dặm, không biết nó đã tồn tại ở đây bao nhiêu lâu rồi, bề ngoài của nó là một lớp đất dày trùng trục, bên trên phủ đầy thực vật.

Advertisement

Anh cảm thán: "Thân xác không bị phân huỷ qua Đại kiếp kỷ nguyên, thực lực của con cự thú này quả thật rất kh*ng b*. Nhưng nó cũng đã chết rồi".

Anh chạy nhanh lên núi, vừa lên núi đã cảm nhận được một luồng linh khí nhàn nhạt, càng lên cao thì linh khí càng đậm.

Advertisement

Đi được một đoạn, anh nhìn thấy một cái cây khổng lồ cao gần nghìn mét, cành lá um tùm. Cái cây khổng lồ này kết ra một loại quả khổng lồ, trông giống quả óc chó nhưng vỏ lại màu xanh non.

Lên trên cây, chuột tìm báu vật căng thẳng đến nỗi người cứng ngắc, không dám cử động, thậm chí còn tè luôn trong bị áo Ngô Bình.

Sắc mặt Ngô Bình nghiêm trọng hẳn, khiến chuột tìm báu vật sợ đến mức này thì quả trái cây này chắc chắn có vấn đề.

Anh bay lên không, đứng trên một cành cây, nhìn thẳng quả khổng lồ kia. Đường kính của quả dài ba mét, ngoài vỏ có phù văn kỳ diệu.

Sau đó anh dùng khả năng nhìn thấu vạn vật xem bên trong nó có gì.

Anh thấy một thứ có hình người đang ngồi xếp bằng bên trong quả, đôi ngươi màu tím đang nhìn chằm chằm anh xuyên qua lớp vỏ quả.

Ngô Bình giật cả mình, nhưng anh không di chuyển ánh mắt đi nơi khác, nhìn thẳng lại sinh vật bên trong vỏ quả. Anh không sợ đối phương, vì anh phát hiện quả này vẫn chưa trưởng thành.

Anh đi tới trước quả, giơ tay vỗ một cái: "Này, mày ở trong đó buồn không, cần tao tách vỏ cứu mày ra không?"

Sinh linh hình người bên trong đó nhìn chằm chằm anh, lập tức truyền thần niệm: "Rời khỏi nơi này, nếu không tao không khách sáo với mày đâu!"

Bốp!

Ngô Bình đá vào quả khiến nó đung đưa kịch liệt.

Sinh linh trong quả hơi tức giận: "Khốn kiếp, đợi tao ra ngoài nhất định sẽ g**t ch*t mày!"

Ngô Bình cười khẩy: "Giết tao? Được, ra đây trước rồi tính".

Sinh linh đó dường như đang hờn dỗi, một lúc lâu sau mới nói: "Đi mau đi, tao không muốn nhìn thấy mày".

Ngô Bình: "Nơi này cũng đâu phải nhà mày, mày bảo tao đi thì tao phải đi à?"

Sinh linh kia tức giận nói: "Cút!"

Ngô Bình tức giận, vung tay đánh một đạo sấm sét vào quả, khiến trái cây kia bị nổ ra một cái lỗ, thịt quả văng ra ngoài.

Sinh linh kia sửng sốt, sau đó nó nhìn chằm chằm Ngô Bình, như muốn dùng ánh mắt g**t ch*t anh vậy.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3714


Sinh linh bên trong vỏ quả đã nổi điên, chỉ trỏ về phía Ngô Bình, chắc là đang chửi anh. Nhưng tiếc là Ngô Bình từ chối nhận tin từ nó, thế nên hoàn toàn không nghe thấy nó đang mắng cái gì.

Ăn trái cây, anh lại lấy thêm một vài món ăn vặt để ăn kèm, còn không quên đút cho chuột tìm báu vật vài miếng.

Cuối cùng, sinh linh trong quả cũng mệt, nó bất lực nhìn Ngô Bình, sau đó hai tay ôm quyền như đang hành lễ.

Ngô Bình: "Mày có chuyện gì không?"

Advertisement

Sinh linh này nói: "Anh bạn, vừa nãy là ta lỡ lời xúc phạm, mong anh tha lỗi".

Ngô Bình: "Tao không tha lỗi, tao chỉ muốn ăn cái quả này thôi".

Sinh linh kia lại nổi giận, nhịn không được quát lên: "Nó là một phần cơ thể của tao, mày lại muốn ăn nó, mày thật to gan!"

Advertisement

Ngô Bình: "Cảm ơn đã khen, từ nhỏ mẹ tao đã nói tao to gan rồi".

Sinh linh sững người, nó là sinh mệnh có trí thông minh cực cao, lập tức biết cách làm này không có hiệu quả với Ngô Bình, bèn đổi cách khác.

"Anh bạn, thật ra tôi không có ác ý gì với anh".

Ngô Bình tiếp tục ăn quả: "Nói nghe xem, mày là thứ gì, sao lại ở bên trong quả?"

Sinh linh nói: "Tôi tới từ một kỷ nguyên khác, dùng bí thuật tu luyện ra một cơ thể mạnh mẽ để chống lại Đại kiếp kỷ nguyên".

Ngô Bình: "Thế nên mày dùng thứ này để chứa thể xác sinh mệnh, đợi Đại kiếp kỷ nguyên qua đi, thì mày sẽ nhờ sức mạnh của thứ này để trùng sinh, đúng không?"

Sinh linh này vội nói: "Đúng vậy, anh đoán đúng rồi".

Ngô Bình: "Mày tới từ kỷ nguyên nào vậy?"

Sinh linh này nói: "Kỷ nguyên Xích Minh".

Ngô Bình hơi kích động, có phải Xích Minh Bản Nguyên Kinh của điện Xích Minh mà mình tu luyện cũng tới từ kỷ nguyên này?

Anh cười nói: "Chắc kỷ nguyên Xích Minh đã sinh ra rất nhiều cường giả nhỉ?"

Sinh linh nói: "Đúng vậy, tôi là một trong những tồn tại mạnh nhất".

Ngô Bình: "Cách đối phó với Đại kiếp kỷ nguyên của mày khá đấy, chỉ là thời gian hơi dài".

Sinh linh nói: "Không sai, tôi muốn ra khỏi vỏ quả này còn phải đợi mấy trăm năm nữa".

Ngô Bình: "Vậy mày cứ từ từ tu luyện đi".

Sinh linh nói: "Anh bạn, tôi xin lỗi vì sự mạo phạm lúc nãy. Để tỏ ý xin lỗi, tôi có thể tặng anh một phần sức mạnh".

Ngô Bình chớp mắt: "Ồ, tặng tao sao?"

Sinh linh gật đầu: "Đúng vậy, tặng anh".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3715


Ngô Bình: "Mày tốt bụng vậy à?"

Sinh linh: "Ở thế giới này tôi không có bàn bè hay một ai đồng hành cả, nếu có thể kết bạn với anh, những thứ tôi bỏ ra đều xứng đáng".

Ngô Bình suy nghĩ rồi nói: "Vậy được".

Advertisement

Lúc này, trên cây quả nhiên nở ra một bông hoa khổng lồ, hoa tàn thì xuất hiện một quả trái cây khổng lồ. Hơn nữa, quả này nứt đôi, một mùi hương lạ từ bên trong toả ra, hít vào một hơi thì toàn thân thấy thoải mái.

Quả này rất to, Ngô Bình nhảy luôn vào trong, sau đó quả lập tức liền lại như chưa từng nứt, bao bọc lấy anh.

Advertisement

"Ha ha ha..."

Bỗng nhiên, giọng cười nhạo của sinh linh kia vang lên trong đầu anh.

Sắc mặt Ngô Bình không thay đổi: "Mày cười gì?"

"Hì, cười mày ngốc! Mày chui vào trong quả thì chính là món ăn trên đĩa của tao rồi!"

Ngô Bình rất bình tĩnh hỏi: "Mày muốn ăn tao à?"

"Đúng vậy! Tu hành ở thế giới này thì buộc phải hấp thu năng lượng của thế giới này, mày là một lựa chọn rất khá".

Lúc này, Ngô Bình cảm thấy có vô số đường ống nhỏ đâm vào kinh lạc và Linh Khiếu, Thần Khiếu của anh, thậm chí còn đâm vào cả Dương thần nữa, sau đó một luồng năng lượng dồi dào truyền vào.

Sinh linh kia nói: "Đây là sức mạnh của kỷ nguyên Xích Minh, nó sẽ dung hoà cơ thể của mày, biến mày thành năng lượng, sau cùng trở thành chất dinh dưỡng cho tao!"

Ngô Bình: "Chẳng phải mày nói muốn làm bạn với tao à? Thế này là cách đối đãi với bạn của mày đấy à?"

Sinh linh tức giận: "Sinh mệnh hèn mọn, sao tao làm bạn với mày được? Mày có xứng không? Chết đi, trở thành dinh dưỡng của tao là vinh hạnh của mày!"

Năng lượng tràn vào cơ thể của Ngô Bình, Ngô Bình thấy rất khó chịu. Nhưng anh không hoảng loạn, kích hoạt đại trận Xích Minh Bản Nguyên, luồng năng lượng khác biệt kia bị nó hấp thu hết.

Luồng năng lượng này vốn tới từ kỷ nguyên Xích Minh, là nguồn cung cấp năng lượng thích hợp nhất cho đại trận Xích Minh Bản Nguyên.

Bỗng chốc, đại trận xoay chuyển điên cuồng, hấp thu năng lượng từ bên ngoài vào, sau đó chuyển hoá thành sức mạnh bản nguyên.

Năng lượng quá dồi dào, trong mấy tiếng đồng hồ ngắn ngủi, tầng thứ nhất Xích Minh Bản Nguyên Kinh của anh đã đạt đến viên mãn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3716


Ngô Bình không ngừng hấp thu sức mạnh từ kỷ nguyên Xích Minh, sau đó chuyển hoá rồi tích trữ trong cơ thể và Dương thần.

Hai ngày trôi qua, cuối cùng sinh linh kia đã cảm thấy có gì đó sai sai, rõ ràng đã hấp thu nhiều sức mạnh như vậy, sao Ngô Bình vẫn còn đang hấp thu?

May là nó không nghe Ngô Bình có động tĩnh gì, tưởng rằng anh đã bị năng lượng đồng hoá nên không nghĩ nhiều thêm.

Advertisement

Lại qua thêm một ngày, mỗi tế bào của Ngô Bình, bao gồm cả Dương thần của anh đều hấp thu đủ lượng sức mạnh bản nguyên.

Sinh linh kia rốt cuộc đã cảm nhận ra được, nó tức giận nói: "Chuyện gì vậy? Sao mày vẫn chưa bị đồng hoá?"

Advertisement

Một đạo kiếm quang bỗng chém phá vỏ quả, Ngô Bình bước từ trong ra, anh nhếch miệng cười: "Này, tao không chết, bất ngờ chưa?"

Sinh linh trong vỏ qua cả kinh: "Không thể nào! Sức mạnh Xích Minh không phải là thứ mày có thể chịu đựng được, mày phải chết từ lâu rồi mới đúng!"

Ngô Bình thờ ơ nói: "Xin lỗi nhé, tao không chết, ngược lại còn hấp thu được kha khá năng lượng. Sức mạnh Xích Minh là loại năng lượng cao cấp nhất mà tao từng gặp, cảm ơn nhé!"

Sinh linh kia hoảng hốt: "Thế mà mày lại có thể hấp thu được sức mạnh Xích Minh, mày là ai?"

Ngô Bình vung một kiếm bổ đôi vỏ quả, bên trong là một con quái vật lông dài màu xanh, giống người mà không phải người, dáng người rất to lớn.

Vừa gặp ánh sáng, khí tức của thế giới bên ngoài ập vào cơ thể nó, quái vật bỗng toàn thân cứng đờ, vẻ mặt đau khổ.

Ngô Bình tỏ ra chán ghét, muốn tung kiếm chém chết hắn, nhưng bỗng nghĩ đến lư hương có thể ước nguyện kia.

Anh lấy lư hương ra hỏi: "Tao có thể dùng tương lai của nó để ước nguyện không?"

Lư hương truyền tin cho thấy rằng chỉ có thể dùng tương lai của mình để ước nguyện. Nhưng nó thì có thể.

Ngô Bình suy nghĩ rồi lấy lò luyện Minh Thần ra, vứt con quái vật này vào trong đó luôn.

Bỗng chốc, lò luyện Minh Thần bị một ngọn lửa sáng bao trùm, nhưng một lúc lâu sao vẫn không có thứ gì được phun ra.

Anh cũng lười quan tâm, vứt lò luyện Minh Thần vào Động Thiên, anh thì nằm trong vỏ quả, sau đó đóng vỏ quả lại.

Lực sinh mệnh của loại quả này rất mạnh, vừa khép lại thì đã nối liền với nhau như chưa hề bị bổ. Cùng lúc đó, vô số sợi tơ liên kết với thần kinh và huyết quản, kinh lạc Linh Khiếu, dẫn dắt nhiều loại năng lượng khác với trước đây vào trong cơ thể anh.

Những năng lượng này vô cùng thần kỳ, có loại có thể cường hoá xương cốt, có loại khiến cho thần kinh tốt hơn, có loại nâng cao phẩm chất của huyết dịch, có loại khiến cho bắp cơ mạnh mẽ hơn, v.v, mỗi loại mỗi công dụng.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3717


Tốc độ hấp thu năng lượng của Ngô Bình quá nhanh, dù sao thực lực của anh cũng vượt xa sinh linh kia. Thế nên chưa đến ba ngày sau, vỏ quả đã không còn cung cấp năng lượng nữa.

Anh bèn phá vỏ quả ra ngoài.

Vừa ra ngoài anh đã giật cả mình, cả gốc đại thụ đã chết khô, không còn chút sức sống nào. Xem ra, những năng lượng còn lại của nó đã cho anh hết rồi.

Advertisement

Anh huýt sáo, cảm giác trong cơ thể mình có nguồn sức mạnh dùng mãi không hết, khí thế mạnh mẽ toát ra ngoài, cơ thể tự động lơ lửng trên không.

Đúng lúc này, anh cảm thấy phía trước có vài bóng người bay nhanh tới, chẳng mấy chốc ba người đã bay gần tới cây đại thụ.

Advertisement

Lúc bọn họ nhìn thấy cây đại thụ đã chết khô thì sắc mặt của bọn họ đều khó coi.

Trong mấy người này, Ngô Bình nhận ra được một người, chính là Nguỵ Vô Thượng.

Vẻ mặt Nguỵ Vô Thượng khó coi, gã nhìn chằm chằm Ngô Bình hỏi: "Ở đây đã xảy ra chuyện gì? Tốt nhất anh nên giải thích cho rõ đi!"

Ngô Bình nói: "Sao tôi phải nói rõ?"

Nguỵ Vô Thượng lạnh giọng nói: "Ngô Bình, đừng có mà không biết điều! Gốc gây này tiền bối của bọn tôi đã phát hiện ra từ trước rồi, nhưng vẫn luôn không hái quả kia xuống. Lần này bọn tôi tới đây chính là để xem tình hình của gốc cây này, mà anh lại đang ở đây, lẽ nào không cần phải giải thích à?"

"Không giải thích", Ngô Bình thản nhiên nói, nói xong thì định xuống núi.

"Kiêu ngạo!", người đứng bên trái Nguỵ Vô Thượng hừ lạnh, hắn bước tới một bước, sát khí toả ra quanh người như có thể cô đặc lại, bao trùm về phía Ngô Bình.

Ngô Bình đứng lại, liếc mắt nhìn kẻ này, phát hiện tuổi hắn còn trẻ nhưng tu vi đã đạt đến Đoạt Thiên Tiên Tôn rồi, hơn nữa còn là Đoạt Thiên tầng hai.

"Sao, mấy người muốn cản đường tôi?"

Vẻ mặt của vị Đoạt Thiên Tiên Tôn kia lãnh khốc: "Đúng, tao muốn nghiền nát xương của mày, móc mắt mày ra. Tao phải xem thử đến lúc đó mày còn có thể kiêu ngạo được nữa không".

Nói rồi hắn tung chưởng về phía ngực Ngô Bình, dùng một quyền pháp rất cổ xưa.

Chưởng của đối phương vừa đến, Ngô Bình đã nắm lấy cổ tay của hắn, khẽ xoay tròn, cánh tay kẻ này xoắn lại, sau đó cả người hắn xoay tròn, thịt xương chia tách.

Bốp!

Một bộ xương rơi xuống đất, trong tay Ngô Bình chỉ còn lại một bộ da người, cùng với vô số bắp thịt nội tạng dưới da.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3718


Nguỵ Vô Thượng tức giận hỏi: "Anh biết người anh giết là ai không?"

Ngô Bình: "Không quan trọng".

"Ra tay!", một người khác trầm giọng nói. Hắn và Nguỵ Vô Thượng cùng lúc ra tay, một người cầm kiếm, một người cầm dao, cùng xông tới.

Ngô Bình tung ra một chưởng, chưởng ấn đánh vào thân người kia, kẻ kia kêu thảm, cơ thể nổ tung tại chỗ, máu thịt tung toé!

Advertisement

Nguỵ Vô Thượng đang xông lên nửa đường thì rơi xuống đất, gã ta hoảng sợ nhìn Ngô Bình: "Không thể, thực lực của anh không giống Địa Tiên!"

"Đó là vì anh không có kiến thức".

Anh đá một cước, trong không trung xuất hiện vô vàn dấu chân, đập hết lên người Nguỵ Vô Thượng, mỗi một cú đạp đều để lại một dấu chân trên người gã ta.

Advertisement

Ầm ầm ầm!

Cơ thể Nguỵ Vô Thượng nổ tung, một đạo ánh sáng bay từ trong đó ra, lại hoá thành một Nguỵ Vô Thượng khác.

Gã ta không nói gì, kích hoạt một lá bùa tiên định chạy trốn.

Ầm!

Chớp mắt, xung quanh xuất hiện Trường Vực, Nguỵ Vô Thượng ngã xuống đất, vẻ mặt đau khổ.

Ngô Bình nhìn gã ta: "Anh lại ẩn nấp bên trong con rối, đúng là sợ chết. Nhưng thế thì đã sao, con rối cũng không cứu được anh".

Dứt lời, anh chém một đạo kiếm quang về phía Nguỵ Vô Thượng, kiếm quang thét gào, Nguỵ Vô Thượng hoá thành một màn sương máu.

Giết ba người, Ngô Bình phất áo đi tiếp.

Sau đó, anh đã đi rất xa, chuột tìm báu vật cũng không thể phát hiện ra thêm báo vật nào. Đi mệt rồi, anh tìm một ngọn đồi, dùng kiếm quang đào ra một cái động, sau đó lấy giường ghế ra, chuẩn bị nghỉ ngơi một lát.

Anh pha trà, lấy nồi ra hầm thịt ăn.

Anh dự trữ rất nhiều thịt, mùi vị cũng khá, anh lại biết cách hầm, cho thêm nhiều dược liệu, không chỉ ngon mà còn bổ nữa.

Vừa hầm xong nồi thịt đầu tiên thì bỗng nhiên có một cái đầu sói thò từ ngoài cửa động vào, nó nhìn chằm chằm vào nồi thịt, nước dãi chảy ròng ròng.

Ngô Bình bất giác phóng ra một đạo kiếm quang, con sói lớn kêu lên một tiếng, vội lùi ra sau.

Một tiếng quát giận truyền tới: "Kẻ nào dám đánh bị thương vật cưỡi của tôi!"

Ngô Bình vội đi ra ngoài, nhìn thấy một con sói trắng bị thương đầy đầu, mắt trái bị mù do kiếm quang của anh đâm phải. Một gã trai tóc bạc, lỗ tai nhọn nhọn, con mắt màu bạc, giữa hai hàng lông mày có rất nhiều vảy.

Nhìn thấy người này, Ngô Bình liền biết đối phương là một bán thần, có huyết mạch của người và thần.

Gã trai tóc bạc nhìn chằm chằm Ngô Bình, gằn giọng: "Quỳ xuống!"

Ngô Bình nhướng mày: "Anh không coi chừng vật cưỡi của mình cho tốt, xông vào động của tôi nên tôi mới ra tay đánh lui nó".

Gã trai tóc bạc hừ một tiếng: "Không quỳ thì chết đi!"

Trong mắt bán thần, con người cùng một cấp bậc với súc sinh, giết thì giết thôi, không cần nghĩ nhiều.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3719


Ngô Bình phóng ra chân hình, chân hình đánh ra một chưởng lớn, nắm chặt lấy lưới sáng, sau đó giật mạnh một cái, tấm lưới sáng vỡ nát.

Gã trai tóc bạc sửng sốt, kinh ngạc nói: "Thế mà mày có thể phá vỡ được thần thuật của tao!"

Ngô Bình: "Cái gọi là thần thuật, cũng chỉ vậy thôi!"

Gã trai tóc bạc cười khẩy: "Thế thì sẽ cho mày biết thế nào là thủ đoạn thật sự của Thần tộc!"

Advertisement

Thủ đoạn mạnh nhất của Thần tộc đương nhiên là sức mạnh của huyết mạch, thể chất mạnh mẽ, sức chiến đấu sung mãn. Gã trai này nhào về phía Ngô Bình, trong tay xuất hiện một cây dao, ánh dao loé lên, chém một nhát xuống.

Keng!

Advertisement

Ngô Bình đứng yên, giơ tay nắm lấy lưỡi dao, bẻ một phát thì lưỡi dao đã gãy ngang, đồng thời phóng phần đã bẻ gãy vào đầu gã trai tóc bạc.

Á!

Gã trai đau đớn kêu lên, lùi về sau nhanh như chớp. Gã lùi ra sau nhưng Ngô Bình không tiến tới, hai người duy trì khoảng cách. Anh tung ra một cú đấm vào ngay mặt gã trai.

Máu tươi phun tung toé, gã trai bị đánh bay, mặt bị lõm cuống, trông rất ghê sợ.

"Mày dám đánh trả sao!", gã trai tóc bạc vừa kinh ngạc vừa tức giận. Gương mặt bị lõm vào được khôi phục lại trong nháy mắt. Ánh mắt gã tràn ngập sát khí, điên cuồng gào lên một tiếng, sau lưng đã có ảo ảnh một con hung thú xuất hiện.

Đây là vật tổ của Thần tộc, mỗi một thế gia hoặc bộ lạc của Thần tộc đều sẽ có một vật tổ, mỗi thành viên đều có thể mượn dùng sức mạnh của vật tổ.

Khí tức hung thú này kh*ng b*, sau khi nó xuất hiện dường như thời gian dừng lại, áp lực khổng lồ khiến Ngô Bình thấy rất khó chịu.

"Chết đi!", gã trai tóc bạc sải bước đi tới, khí thế tăng lên gấp mười lần, ánh sáng màu xanh lam toả sáng quanh thân.

Ngô Bình vô cảm, tay phải chỉ một cái, thản nhiên nói: "Tài Quyết!"

Tài Quyết này là thần thông kiếm đạo mà anh lĩnh ngộ được từ trong Thiên Cực Tam Thức, uy lực kinh hãi thế lục. Kiếm quang loé lên, gã trai tóc bạc bị chém thành mười mấy mảnh, đến vật tổ kia cũng bị kiếm quang của Ngô Bình tiêu diệt.

Điều khiến Ngô Bình kinh ngạc là, mấy mảnh thịt trên đất lại cử động, rồi được liên kết với nhau bằng một luồng sức mạnh vô hình nào đó.

"Thế mà vẫn chưa chết à?", anh cười nhạt, kích hoạt chín lôi trận trong Động Thiên, lôi quang chín màu từ lòng bàn tay anh phun ra, nổ ầm lên những mảnh thịt trên đất.

Rắc!

Một tiếng sấm nổ vang lên, xác của gã trai tóc bạc bị nổ thành tro bụi, không thể khôi phục lại được.

Con sói kia thấy cảnh này thì sợ hãi chui vào một góc, không dám động đậy.

Ngô Bình nhìn nó: "Lại đây".

Con sói trắng từ từ bước lại, cúi gằm đầu như sợ Ngô Bình giết nó.
 
Back
Top Dưới