Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 3760


Anh cũng không vội đi tìm tiên phủ, bay đến cạnh một cái hồ nhỏ tìm vùng đất bằng phẳng rồi chuyển một căn nhà mà Lỗ Ngọc xây ra.

Sau đó các vật dụng sinh hoạt thường ngày được anh dời vào nhà, nhất là một cái giường lớn rất mềm mại.

Chu Thanh Nghiên đỏ mặt: “Huyền Bình, đã nói đến đây để tu luyện mà, hóa ra là gạt em à”.

Advertisement

Ngô Bình: “Thì tu luyện thật ra, tu luyện Âm Dương Hòa Hợp Thần Công, như thế mới có thể nâng cao tư chất của em”.

Quýt Lớn bị ném vào trong sân ăn thịt khô, Chu Thanh Nghiên và Ngô Bình thì lại làm loạn ở trong nhà.

Sang đến hôm sau, từ sáng sớm Chu Thanh Nghiên đã nấu một ít đồ ăn, hai người vừa thưởng thức đồ ăn ngon, vừa thưởng thức rượu ngon, hoàn toàn quên mất mục đích của chuyến đi này.

Advertisement

Qua một ngày “tu luyện” hôm qua, thể chất của Chu Thanh Nghiên đã đạt đến cấp độ của Nhân Hoàng nhưng vẫn chưa xong, Ngô Bình đã sử dụng kỹ năng y thuật, giúp cô ấy mở ra bốn điểm Nhân Tàng, bốn điểm Bí Tàng, hai điểm Thiên Tàng, thuận lợi tiến vào cảnh giới Bất Tử.

Mãi đến ngày thứ năm, Ngô Bình mới dẫn Chu Thanh Nghiên đi tìm tiên phủ Quảng Thành. Cánh cửa tiên phủ mở ra, Chu Thanh Nghiên vừa bước vào đã bị một tia tiên quang khóa chặt, sau đó tiên quang bảy màu từ trên trời giáng xuống, tẩy sạch cơ thể và thần hồn của cô ấy.

Mấy tiếng đồng hồ sau, tiên quang biến mất, Chu Thanh Nghiên mở mắt ra, vui mừng nói: “Huyền Bình, em đã được tiên sư công nhận rồi, lát nữa sẽ truyền công pháp cho em”.

Ngô Bình: “Mất bao lâu?”

Chu Thanh Nghiên: “Giọng nói kia nói khi nào em trở thành Chân Tiên thì mới có thể ra khỏi đây, ra ngoài trải nghiệm”.

Ngô Bình: “Chân Tiên sao? Vậy thì rất lâu”.

Chu Thanh Nghiên nói: “Không sao, người tu hành sống lâu, nhoáng một cái đã đi qua mất rồi”.

Ngô Bình nói: “Được rồi, cứ một khoảng thời gian anh sẽ đến thăm em”.

Anh nhìn Quýt Lớn: “Quýt Lớn ở lại với em nhé”.

Chu Thanh Nghiên: “Lúc anh đến, em có thể là đang đi tham gia thử luyện hoặc bế quan nên lúc em không có ở đây, anh nhớ để lại ít đồ ăn ngon cho em”.

Ngô Bình khẽ cười: “Anh biết rồi”.

Vừa dứt lời, Chu Thanh Nghiên đã biến mất, cũng không biết đi vào không gian nào để tu hành.

Ngô Bình cũng không đợi cô ấy nữa, lập tức ra khỏi tiên cảnh Quảng Thành.

Anh về ở trong nhà một ngày, ngày hôm sau lại đến Ẩn Đảo.

Bên ngoài Ẩn Đảo, Mị Lan đã đợi Ngô Bình ở đó từ trước. Hai người vừa gặp nhau, cô ta lấy một bức chân dung ra nói: “Làm phiền anh biến thành dáng vẻ của người trong tranh”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3761


Ngô Bình: “Chắc là Tam Vương muốn bồi dưỡng không ít nhân tài giống nhau nhỉ?”

Mị Lan: “Đúng thế, nên chúng ta không thể sơ suất”.

Ngô Bình: “Ừ, về rồi nói”.

Mị Lan dẫn Ngô Bình đến một căn nhà, căn nhà này chính là nơi Hà Linh Vận sống trước đây, nằm trong Vô Tương Môn.

Advertisement

Ngô Bình hỏi: “Người thật đâu?”

Mị Lan: “Tám năm trước, Hà Linh Vận luyện công xảy ra vấn đề, tu vi mất hết, không đến nửa năm đã chết”.

Advertisement

Ngô Bình: “Các cô che giấu tin tức về cái chết của anh ta”.

Mị Lan gật đầu: “Đúng thế, như vậy mới không có ai nghi ngờ. À phải rồi, Hà Linh Vận có một người vợ chưa cưới là cô cả nhà họ Phương ở Ẩn Đảo. Mặc dù thế lực của nhà họ Phương không hùng mạnh bằng Tam Vương nhưng không nên xem thường, bây giờ anh giả mạo Hà Linh Vận, cô cả nhà họ Phương có thể tìm đến anh”.

Ngô Bình: “Hà Linh Vận có người nhà không?”

Mị Lan: “Hà Linh Vận là trẻ mồ côi, là con trai nuôi do bố tôi nhận nuôi, không có người nhà”.

Ngô Bình: “Ừ, vậy thì được”.

Mị Lan: “Nhưng Hà Linh Vận khá đào hoa, có không ít đệ tử nữ của Vô Tương Môn đều có mối quan hệ với anh ta”.

Ngô Bình sửng sốt, lập tức hiểu ra vấn đề nói: “Xem ra là một tên đa tình”.

Mị Lan: “Anh không cần để tâm đến họ là được rồi”.

Ngô Bình: “Đã chuẩn bị xong danh sách chưa?”

Mị Lan lấy một tờ danh sách ra, trên đó có viết hơn năm mươi loại đan dược, đồng thời còn viết rõ giá của các loại khác nhau trên Ẩn Đảo, cũng như số lượng nhu cầu của toàn đảo.

Anh đọc lướt qua, đa số các đan dược trong danh sách đều có luyện chế, hơn nữa dược liệu cũng không thành vấn đề bèn nói: “Nửa tháng sau, tôi sẽ đưa cho cô một lô đan dược, đến lúc đó cô xem thử”.

Mị Lan: “Công tử, những đan dược này càng có chất lượng cao thì càng dễ bán. Thật ra về cơ bản đan dược chất lượng cao đều bị Tam Vương độc quyền, các nhà khác có tiền cũng không mua được. Nếu chúng ta có thể sản xuất ra đủ số lượng đan dược chất lượng cao, chắc chắn sẽ không đủ cầu”.

Ngô Bình: “Đan dược của tôi thấp nhất cũng là vương phẩm”.

Mị Lan ngạc nhiên: “Vương phẩm”.

Phải biết là trên Ẩn Đảo mấy năm mới xuất một lần đan dược vương phẩm.

Ngô Bình: “Đừng ngạc nhiên, thầy luyện đan của tôi đều là đỉnh cấp, chuyện này để sau hẵng nói, tiếp theo tôi làm thế nào?”

Mị Lan: “Cứ đợi đi, sau đó ngày mai đi tham gia đại hội tuyển chọn”.

“Có bao nhiêu người biết thân phận của tôi?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3762


Mị Lan nói thêm vài câu rồi chào tạm biệt, đồng thời để lại một cuốn sổ nhỏ ghi lại vài thông tin về Hà Linh Vận. Ngô Bình ghi nhớ trong cuốn sổ nhỏ để không bị người khác phát hiện.

Tất nhiên cách tốt nhất không muốn để người khác nhận ra là ở trong nhà không ra ngoài, anh định thế đến ngày mai.

Nhưng anh lầm rồi, Mị Lan vừa đi được mười phút thì có người đẩy cửa bước vào.

Đây là một đệ tử nữ, dung mạo cực kỳ xinh đẹp, cô ta vừa bước vào đã nhào vào lòng Ngô Bình làm anh giật mình.

Advertisement

Cô ta ôm Ngô Bình: “Anh bế quan một lần những mười năm, nhớ anh quá đi thôi…”

Ngô Bình rất ngượng, anh không quen người phụ nữ này, chỉ khẽ thở dài nói: “Mười năm nay tôi cũng sống rất vất vả”.

Advertisement

Sau đó nhẹ đẩy đệ tử nữ ra: “Ngày mai tôi còn phải tham gia đại hội tuyển chọn, thế nên…”

Người phụ nữ mừng rỡ: “Tông chủ bảo anh tham gia sao? Tốt quá, sư huynh Linh Vận, tư chất của anh tốt như thế, chắc chắn có thể lấy được thành tích cao, đến lúc đó anh nhất định phải cưới em”.

“Thứ vô liêm sỉ, cô mà cũng xứng gả cho chồng tôi à?”

Cánh cửa bỗng bị đạp mở ra, một người phụ nữ cao lớn bước vào, gương mặt khá giống đàn ông, giọng nói cũng ồm ồm.

Nhìn thấy cô ta, đệ tử nữ hoảng hốt nói: “Cô Phương”.

Ngô Bình ngây người, đây là vợ chưa cưới của Hà Linh Vận? Chẳng lẽ tên này có bệnh về mắt sao?

Nhìn đệ tử nữ xinh đẹp phía sau rồi lại nhìn cô Phương cao to phía trước, Ngô Bình quyết định đứng ra bênh vực Hà Linh Vận đã chết, anh nói: “Cô Phương, chúng ta không hợp nhau, chúng ta hủy hôn ước đi”.

Cô Phương sửng sốt, nổi giận: “Được thôi, Hà Linh Vận, lúc đầu anh đã tiêu tốn nhiều tài nguyên của nhà tôi để tu hành như thế, bây giờ muốn nuốt lời, anh mơ đi”.

Thật ra sở dĩ ban đầu Hà Linh Vận bế quan có khả năng lớn là vì không muốn cưới cô Phương này, thế nhưng hắn lại không may, chết trong lúc bế quan.

Ngô Bình: “Ngày mai tôi tham gia đại hội tuyển chọn, đợi tôi vào được quốc khố sẽ trả không thiếu một phân tiền cho cô, trả cả lãi lẫn vốn”.

Cô Phương cười mỉa: “Nếu anh có bản lĩnh vào đến top mười đại hội, lúc đầu còn cần tôi tiếp tế cho anh sao?”

Ngô Bình: “Con người có lúc phải đổi vận chứ, bây giờ tôi có thể rồi. Mời cô Phương về cho”.

Cô Phương cười khẩy: “Xem ra anh vẫn chưa bỏ cuộc cho đến giây phút cuối cùng. Được lắm, chỉ cần anh có thể lọt vào top mười, tôi có thể hủy bỏ hôn ước, hơn nữa tôi không đòi lại những tài nguyên mà tôi đã đưa cho anh năm đó. Nhưng nếu anh không vào được top mười thì ngoan ngoãn cưới tôi đi”.

Ngô Bình lập tức nói: “Một lời đã định”.

Cô Phương cười mỉa xoay người bỏ đi, đệ tử nữ phía sau thở phào: “Sư huynh, con quỷ cái này đáng sợ quá, không thể cưới cô ta”.

Ngô Bình: “Sư muội, tôi còn phải tu luyện, chúng ta có cơ hội sẽ nói chuyện sau”.

Đệ tử nữ cười ngọt ngào: “Vâng, sư huynh, vậy tối mai em đến tìm anh”, nói rồi cô ta hôn lên mặt Ngô Bình một cái rồi vui vẻ rời đi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3763


Cuối cùng buổi chiều cũng được yên tĩnh, Ngô Bình tiếp tục tu luyện Bất Tử Kinh, sau khi luyện hóa tinh trần thì được gọi là Thọ cùng trời đất.

Bước này tương đối khó, may mà căn cơ của anh khá sâu nên anh cũng không sợ khó.

Thật ra Thọ cùng trời đất phải phù hợp với tần số của trời đất, tâm trời và lòng người hợp nhất thành một, từ đó đạt đến trạng thái cơ thể của bản thân là thiên địa, trời đất là cảnh giới của thân mình.

Advertisement

Đương nhiên nhiều lúc trạng thái này có thể dùng để dưỡng sinh, nhưng nếu dùng để đánh nhau thì có thể nhờ đến sức mạnh thiên địa.

Ngô Bình hoàn toàn không xa lạ gì với bản lĩnh này, anh đã có chuẩn bị từ trước, ý nghĩa thiên tượng của anh cũng tương tự như thế.

Advertisement

Chỉ trong vài giờ, anh cảm nhận được cơ thể của mình đã được hòa làm một với trời đất, thần niệm của anh được phóng đại đến vô hạn, bao phủ cả thế giới của toàn bộ đại lục Côn Luân.

Bước đột phá nhất thời thật ra là kết quả của từng bước nỗ lực kiên định và vững chắc của anh, tích lũy rất nhiều, cuối cùng sẽ đơm hoa kết trái.

Chỉ cần anh giữ vững trạng thái này, trừ khi thế giới này bị hủy diệt, nếu không anh sẽ không chết, đây là ý nghĩa thật sử của Thọ cùng trời đất.

Đợi đến khi đột phá, anh mới nhận ra trời sắp sáng rồi, qua nửa tiếng nữa, Mị Lan đến gõ cửa.

“Vào đi”.

Mị Lan cười hỏi: “Tối qua công tử thế nào?”

Cô ta lời ngoài ý trong, Ngô Bình nói: “Cô nghĩ nhiều rồi, chỉ có một mình tôi”.

Mị Lan: “Công tử là chính nhân quân tử”.

Ngô Bình không muốn tốn sức nói với cô ta mấy chuyện này bèn hỏi: “Bao giờ chúng ta đi?”

Mị Lan: “Đợi lát nữa chúng ta sẽ xuất phát, bây giờ tôi và công tử nói một chút về chuyến đi đến đại hội lần này”.

Cô ta nói cho Ngô Bình biết đại hội lần này có ba ải khảo sát và hai trận đấu, ba bài kiểm tra lần lượt sử dụng ba món bảo vật của thời đại Tiên Quốc, kiểm tra ba thiên phú của tu sĩ.

Khi nghe đến tên của những bảo vật này, tim Ngô Bình không khỏi nảy lên, vì ba thứ này đều là bảo vật mà anh cầu cũng không được.

Trong ba món bảo vật này, món đầu tiên là lò quẻ. Chiếc lò này được dùng như dụng cụ kiểm tra các thí sinh, thời gian ở trong lò được càng lâu thì có nghĩa thể chất càng tốt. Trong lịch sử, tu sĩ ở được lâu nhất trong lò quẻ là ba mươi chín hơi thở.

Cái lò này là do Lão Quân để lại, là đồ của lão tổ tông. Đối với Ngô Bình, đây đương nhiên là báu vật.

Món thứ hai có nguồn gốc từ thời thượng cổ, tên là cuộn giấy Thái Cổ. Nó là một cuộn giấy, bên trên có ghi quyền pháp, lai lịch của nó đến nay vẫn chưa được làm rõ. Có cuốn sách ghi lại, tu sĩ có kết quả tu luyện tốt nhất là luyện được tới thức thứ ba mươi của cuộn giấy này. Hơn nữa, tên người đầu tiên luyện được mỗi thức của bộ quyền pháp này sẽ hiện lên trên cuộn giấy.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3764


Sau ba bài thi, đại đa số người thi đã bị loại, không thể tiếp tục tham gia hai vòng sau.

Hai vòng sau, vòng đầu là hỗn chiến. Tất cả những người tham gia bị đưa vào một không gian, sau đó họ sẽ chiến đấu với nhau. Mười lăm người sau cùng trụ vững được sẽ vào vòng đấu tiếp theo.

Vòng đấu thứ hai là vòng đấu của mười lăm tu sĩ vượt qua vòng đấu trước, mỗi trận thắng sẽ được cộng điểm. Sau cùng, sẽ xếp loại theo điểm tổng để chọn ra mười người đứng đầu.

Advertisement

Sau khi biết nội dung cuộc thi, Ngô Bình đáp: “Không vấn đề gì. Có điều, có việc này muốn nhờ cô giúp đỡ”.

Mị Lan: “Mời công tử nói”.

“Tôi muốn mua cái lò quẻ đó”.

Advertisement

Mị Lan sững sờ: “Mua lò quẻ? Việc này…”

Ngô Bình mỉm cười nói tiếp: "Đối với Ẩn đảo thì nó chỉ là một pháp khí dùng để kiểm tra tu sĩ, hơn nữa hiệu quả cũng không quá tốt. Nếu như bán lò quẻ cho tôi thì tôi có thể giúp Ẩn đảo xây dựng nên trận pháp Quái Tiên huyền diệu. Trận pháp này không chỉ chọn được ra những người có tư chất tốt mà còn có thể đưa ra đánh giá một cách chi tiết và chuẩn xác".

Mị Lan rất kinh ngạc: "Công tử còn có thể tạo nên đại trận kỳ diệu như vậy sao?"

Ngô Bình: "Nếu mọi người không tin, tôi có thể tạo đại trận trước. Sau đó mọi người có thể suy nghĩ xem có muốn bán lò cho tôi không".

Mị Lan gật đầu: "Được, việc này tôi sẽ nói với phụ vương, bảo người bàn bạc với hai vị vương gia còn lại. Có điều, giá của lò quẻ chắc chắn sẽ rất cao".

Ngô Bình: "Quận chúa Mị Lan, có thể giúp tôi tính sơ sơ giá của lò quẻ được không?"

Mị Lan nghĩ ngợi một lát rồi đáp: "Thực ra có một thầy luyện đan của Long Tộc ở Đông Hải Long Cung cũng từng hỏi mua lò quẻ. Giá khởi điểm ban đầu lên tới hai nghìn tỷ đồng Tiên".

Ngô Bình sững sờ: "Hai nghìn tỷ?"

Mị Lan: "Nhưng lúc đó, thầy luyện đan kia không thể giúp chúng tôi lập đại trận để kiểm tra tu sĩ nên giá cao là đương nhiên. Còn công tử có thể giúp chúng tôi lập ra đại trận có hiệu quả tương đương thì giá cả sẽ vào khoảng một nghìn tỷ".

Ngô Bình thở hắt một hơi: "Một nghìn tỷ, vậy cũng không rẻ chút nào".

Anh nghĩ ngẫm một lát rồi hỏi: "Lúc cá cược, tôi có được tham gia không?"

Mị Lan cười đáp: "Đương nhiên là được rồi, tôi có thể đại diện anh để cược giúp".

Ngô Bình: "Trong tay tôi không có đồng Tiên, chỉ có đồng Thần Long".

Mị Lan: "Cũng được. Trên Ẩn đảo này thì một đồng Tiên bằng năm đồng Thần Long, cho nên anh có thể đi đổi tiền".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3765


Khi tới gần cái lò, Ngô Bình phát hiện bên trên nó có những phù văn huyền diệu, có thể liên kết với quái bàn Tiên Thiên. Chiếc lò này cao chừng hai mét, toàn thân màu xám bạc.

Lúc này, trong lò có một tu sĩ, người này đã kiên trì được mười hơi thở. Người bên ngoài đang đếm cho anh ta.

"Mười một hơi, mười hai hơi, mười..."

Advertisement

Còn chưa đếm xong mười ba hơi thở, người bên trong hô to: "Thả tôi ra, chịu không nổi nữa rồi!"

Ngay lập tức, người bảo vệ lò mở cửa lò, một nam tu sĩ bốc cháy khắp người nhảy ra.

Người phụ trách nói: "Tiếp theo".

Advertisement

Mị Lan nói: “Đây rồi”, sau đó cô gật đầu với Ngô Bình.

Ngô Bình bước vào lò quẻ, và ngay khi anh bước vào, quái bàn Tiên Thiên của anh bắt đầu phát sáng, kết hợp với phù văn bên ngoài của lò quẻ.

Sau đó, lò quẻ được khởi động, một ngọn lửa thần bí bắt đầu thiêu đốt anh. Ngọn lửa này rất kỳ diệu, nó có thể đốt cháy những tạp chất trong thể xác và linh hồn con người, cho nên càng có nhiều tạp chất thì càng đau đớn.

Tuy nhiên, cơ thể của Ngô Bình giống như thủy tinh, thần giống như mặt trời mạnh mẽ và rất ít tạp chất. Vì vậy anh chỉ cảm thấy hơi khó chịu lúc ban đầu. Nhưng rất nhanh, sự khó chịu này biến mất, thay vào đó là một cảm giác rất thoải mái, giống như một người nằm trên bãi biển, phơi nắng và gió biển.

Thậm chí, Ngô Bình vì quá thoải mái nên đã lấy một ít thịt ra nướng bằng lửa của lò. Ngọn lửa có thể loại bỏ tạp chất trong thịt, khiến thịt trở nên vô cùng thơm ngon và tinh khiết.

Người bên ngoài ban đầu cũng thấy bình thường. Nhìn chung, người đi vào có thể cầm cự mười mấy hơi thở. Nhưng mười hơi thở trôi qua, ba mươi hơi thở trôi qua, Ngô Bình vẫn không đi ra.

"Này? Không phải anh bạn kia ngất trong đó rồi chứ?" ai đó thắc mắc.

Trước đây cũng từng xảy ra tình huống tương tự, có người giãy giụa vì chịu không nổi đau rồi ngất đi, cuối cùng bị thiêu thành tro.

Người phụ trách vội gõ vào vách lò hỏi: "Có thể nói chuyện không?"

Ngô Bình: "Vẫn khỏe re, đừng làm ồn".

Mọi người nhìn nhau, Ngô Bình vẫn ổn. Thậm chí giọng anh nghe như có vẻ rất thích ở trong đó?

"Ba mươi nhịp thở! Trời ạ, người này định phá kỷ lục sao?", một người thốt lên.

"Ba mươi, ba mươi chín, bốn mươi nhịp thở! Phá kỷ lục rồi!" một người khác hét lên.

Mị Lan cũng không kinh ngạc, bởi vì cô sớm đã nhận ra Ngô Bình là thiên tài. Cô ấy khẽ mỉm cười nói: "Mọi người đoán xem anh ấy có thể ở trong đó bao lâu?"

“Chắc phải được năm mươi hơi thở đấy nhỉ?” ai đó nói.

"Có trời mới biết, dù sao thời gian càng trôi qua, cảm giác đau sẽ càng dữ dội hơn. Mà nếu như tạp chất quá nhiều, cuối cùng sẽ bị đốt thành tro bụi".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3766


Mị Lan cười nói: "Một trăm lẻ ba hơi thở, anh còn lợi hại hơn người mạnh nhất trong lịch sử nhiều".

Ngô Bình bình thản nói: "Quận chúa, chúng ta tới chỗ khảo hạch thứ hai đi".

Ngay lập tức, Ngô Bình trở thành tiêu điểm chú ý của mọi người. Việc kiên trì một trăm hơi thở trong lò quẻ là một điều rất đáng nể.

Advertisement

Bài kiểm tra thứ hai diễn ra trong một đại điện lớn, bên ngoài hội trường vẫn xếp hàng dài. Đương nhiên Ngô Bình vẫn không cần xếp hàng mà được Mị Lan trực tiếp dẫn vào bên trong.

Chỉ thấy ở trước cuộn giấy Thái Cổ có mười người đang khua tay múa chân, bọn họ đang luyện quyền pháp ghi trên cuộn giấy. Cuộn giấy này rất dài, phải đến hơn một nghìn mét. Nhưng mười người này chỉ có thể luyện được năm mươi mét đầu bởi họ không thể nào lĩnh hội được quyền pháp ở năm mươi mét đằng sau.

Advertisement

Khi người phụ trách nhìn thấy Mị Lan, ông ta mỉm cười chào hỏi: "Quận chúa Mị Lan".

Mị Lan: "Để anh ấy thử xem".

Ngô Bình đi tới, nhìn từ đầu cuộn giấy. Trang đầu này miêu tả thức đầu tiên của bộ quyền pháp.

Nhìn thấy thức quyền pháp này, chân lực trong cơ thể anh lập tức trở nên sôi sục, dường như nó thực sự muốn luyện bộ quyền pháp này theo chỉ dẫn trên cuộn giấy.

Anh thậm chí không cần điều khiển cơ thể mình, chỉ cần dùng mắt để nhìn, cơ thể sẽ tự động tập thế đầu tiên, sau đó là thế thứ hai, thế thứ ba.

Cứ như vậy anh luyện liền một mạch đến thức thứ hai mươi tư, động tác vô cùng thành thục và điêu luyện. Đây cũng là do trước đó anh đã luyện tới cảnh giới Cự Linh Chân Nhân của Thái Nhất Hoàng Cực Kinh. Ngoài ra còn do thể chất hơn người của anh và sự bổ trợ của các công pháp anh đã từng tu luyện từ trước đó. Nói cho cùng, căn cốt của anh quá tốt nên quyền pháp kia với anh là chuyện nhỏ như con thỏ.

Giờ phút này, phía sau anh đã không có người nào khác, bởi vì người giỏi nhất cũng chỉ học được tới quyền pháp thứ mười ba, kém xa anh.

Ngô Bình không để ý đến người khác, toàn bộ tâm trí anh đều đặt ở quyền pháp trên cuộn giấy. Thức thứ hai mươi lăm, ba mươi, bốn mươi!

Khi anh luyện đến thức thứ ba mươi, tất cả mọi người đều kinh ngạc. Phải biết rằng toàn bộ cuộn giấy này chỉ có một trăm lẻ mấy thức, mà Ngô Bình đã luyện tới một phần ba!

Những người xung quanh đều đừng động tác và nín thở theo dõi từng động tác của Ngô Bình.

Sau ba mươi thức đầu, Ngô Bình không còn chỉ dựa vào bản năng cơ thể được nữa, anh cũng cần phải suy nghĩ cân nhắc. Thức thứ bảy mươi, chín mươi, một trăm.

Sau thức thứ một trăm lẻ hai, các quyền thức trở nên khó hơn, tốc độ tu luyện của anh chậm lại, nhưng Ngô Bình vẫn tiến về phía trước.

Năm giờ sau, Ngô Bình đã luyện xong thức thứ một trăm lẻ bảy, anh chỉ còn ba thức nữa là hoàn tất bộ quyền thuật trong cuộn giấy.

Đôi mắt đẹp của Mị Lan sáng ngời, cô nhìn chằm chằm vào Ngô Bình. Cô muốn xem kỳ tích gì sẽ xảy ra khi luyện hết một trăm mười chiêu trên cuộn giấy này!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3767


Ngô Bình: "Một trăm lẻ bảy thức đầu tiên liền mạch và kết nối hoàn hảo với nhau, nhưng ba thức cuối cùng lại rất lạc quẻ. Nó giống như đầu con ếch gắn với thân con rồng vậy".

"Đó là bởi vì ba thức cuối là do một vị Đại Thánh thêm vào", đột nhiên một giọng nói già nua từ trong đám người vọng đến.

Một lão già râu tóc bạc trắng mỉm cười đi ra. Nhìn thấy ông cụ này, Ngô Bình giật mình, bởi vì ông ta có tu vi rất cao, là một Đạo Quân!

Advertisement

Ngô Bình vội vàng hành lễ: "Hân hạnh được gặp Đạo Quân".

Ông lão cười ha ha và nói: "Lão già này từng là Đại tướng quân trấn giữ phía Tây của Tiên quốc, Tư Không Vũ".

Advertisement

Tất cả mọi người kinh ngạc, Đại tướng quân của Tiên quốc?

Mị Lan vội vàng hành lễ: "Hân hạnh được gặp Tư Không tiền bối!"

Lão già gật đầu đáp: "Không cần khách sáo, ba chiêu cuối không cần luyện đâu, chúng ta đi khảo thí lần thứ ba đi".

Ngô Bình gật đầu, sau đó tiến hành bài kiểm tra thứ ba. Phía sau anh là một nhóm người thậm chí đã từ bỏ bài kiểm tra của chính mình để xem bài kiểm tra tiếp theo của Ngô Bình.

Tư Không Vũ cũng đi theo, ông ta có vẻ rất quan tâm đến Ngô Bình.

Lần kiểm tra thứ ba tiến hành ở một đại điện khác, trong điện có một tấm bia. Tấm bia cao một trăm mét, rộng bảy mươi mét, trên bia khắc rất nhiều chữ và hình thù không rõ ý nghĩa. Đây được gọi là bia Tiên.

Để Ngô Bình tập trung vào bài kiểm tra, các đệ tử ban đầu ở trong đại điện đã được giải tán trước.

Đứng trước tấm bia, Ngô Bình liếc nhìn nó và hỏi: "Đạo Quân có biết nguồn gốc của tấm bia Tiên này không?"

Ông cụ già đáp: "Nghe nói, vào thời mà Tiên Đạo còn hưng thịnh, từ trên trời giáng xuống năm tấm bia Tiên. Hậu nhân tu hành Tiên Đạo đều là nhờ năm tấm bia Tiên này".

Đối với truyền thuyết như vậy, Ngô Bình thật sự không tin. Anh nhìn tấm bia, cố gắng lĩnh hội nội dung bên trên.

Chữ và các hình thù trên đó rất kỳ lạ, cũng không phải Tiên văn, muốn lĩnh ngộ cũng không biết bắt đầu từ đâu.

Sau khi xem xét một lúc, Ngô Bình không tìm thấy thông tin gì có giá trị, vì vậy anh đã mở mắt thấu thị để xem kỹ hơn. Khi nhìn lại, anh phát hiện ra một điều bí ẩn, hóa ra các chữ và hình thù trên tấm bia không hề tách riêng mà có mối liên kết với nhau.

Vì vậy, anh suy nghĩ về tất cả các chữ cái và hình thù đó trong đầu để sắp xếp chúng lại với nhau. Có vô số cách để sắp xếp và kết hợp những ký tự này, nhưng chỉ có một cách chính xác. Cũng may, con mắt thấu thị có thể tìm thấy mối liên hệ giữa chúng, vì vậy anh nhanh chóng thành công.

Cuối cùng, tất cả các chữ cái và hình vẽ được sắp xếp lại trong đầu Ngô Bình, tạo thành một sinh vật có hình dạng kỳ lạ. Nó há miệng và phát ra âm thanh, như thể đang nói với anh điều gì đó.

Ngô Bình suy nghĩ một lát liền hiểu ra. Muốn hiểu rõ tất cả, nhất định phải xem nốt bốn tấm bia Tiên còn lại.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3768


Tư Không Vũ mỉm cười, nói: "Quả là một thiên tài từ trên trời rơi xuống".

Khi Ngô Bình bước ra khỏi sảnh, Mị Lan đột nhiên thở dài.

Ngô Bình hỏi: "Sao vậy?"

Mị Lan thở dài đáp: "Anh làm tốt như vậy, người khác sao dám cược anh thua?"

Advertisement

Ngô Bình biết phen này sẽ rất khó kiếm tiền.

Anh nói: "Đối với những chuyện thế này, kiếm được tiền thì tốt. Nhưng không kiếm được thì cũng không có gì đáng tiếc".

Advertisement

Mị Lan gật đầu: "Anh nói phải".

Sau đó cô nói: "Ba bài khảo hạch này sẽ kéo dài trong bảy ngày tới, anh có thể trở về nghỉ ngơi một thời gian".

Ngô Bình: "Bảy ngày? Vậy tôi có việc phải đi đã, mấy ngày nữa sẽ trở lại. Nếu có việc gấp, cô cứ liên hệ với tôi".

Mị Lan: "Được, vậy để tôi tiễn anh".

Cô ấy tiễn Ngô Bình ra tới ven của Ẩn đảo, sau đó Ngô Bình bước ra khỏi cấm chế.

Anh bay được một lúc thì cảm thấy bị khóa chặt bởi hai thần niệm rất mạnh.

Anh đứng lại, bình tĩnh quay về phía sau thì thấy hai bóng người bay về phía mình. Trong hai người, có một người anh quen, chính là Tư Không Vũ. Người còn lại là một người đàn ông mập mạp, mặc áo bào vàng, khuôn mặt to lớn, nước da trắng như bạc.

Ngô Bình mặt không biến sắc, hỏi: "Tư Không tiền bối, đuổi theo tiểu bối là có chuyện gì sao?"

Tư Không Vũ thản nhiên đáp: "Nhóc con, cậu ở trong lò quẻ một trăm lẻ ba hơi thở, lĩnh ngộ một trăm lẻ bảy thức quyền trong cuộn giấy. Tư chất như vậy, đến cả một Đạo Quân như tôi cũng phải ghen tị."

Ngô Bình nhìn ông ta, hỏi: "Cho nên?"

Người đàn ông mặc áo bào vàng cười nói: "Nhóc con, chúng tôi đã biết cậu không phải người trên đảo. Nếu không phải người trên đảo, thì chúng tôi có ra tay với cậu cũng chẳng sao".

Ngô Bình nhướn mày: "Ra tay với tôi?"

Người đàn ông áo vàng lại nói: "Có nghe qua Di Hoa Tiếp Mộc thần công chưa?"

Ngô Bình: "Chưa từng nghe qua".

Người đàn ông áo vàng: "Lão tổ của tôi biết loại công phu này. Lão tổ năm đó Đạo căn bị tổn thương, phải mang cơ thể tàn khuyết cho đến tận bây giờ. Ông ấy vẫn đang tìm kiếm một cơ thể thích hợp. Cuối cùng, chúng tôi đã tìm thấy cậu".

Ngô Bội: "Cho nên, các người muốn chiếm thân xác của tôi?"
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3769


Tư Không Vũ cười lạnh, một đạo kim quang từ trong tay áo ông ta bay ra. Chỉ sau một khắc, nó quấn quanh người Ngô Bình, trói chặt anh.

Ngô Bình sửng sốt, cố hết sức thoát ra, nhưng càng giãy giụa lại càng bị siết chặt hơn.

Sau đó, Tư Không Vũ lại thả một tấm lưới khác, tấm lưới rơi xuống đầu Ngô Bình, hoàn toàn khống chế được anh. Sau đó, người đàn ông mặc áo bào vàng túm lấy tấm lưới nhấc lên rồi cười nói: "Thế nào? Đừng nói cậu chỉ là một Địa Tiên cỏn con, cho dù cậu có là Đạo Tổ đi nữa thì bọn tôi cũng có biện pháp để hạ cậu!"

Advertisement

Ngô Bình vùng vẫy, nhưng giọng vẫn bình tĩnh hỏi: "Vậy ông có biết tôi là ai không?"

Tư Không Vũ bình thản đáp: "Cho dù cậu có là con trai Đại Thiên Tôn cũng vô dụng, tôi tuyệt đối không thể bỏ qua cơ thể và mệnh cách tốt đến vậy".

Advertisement

Ngô Bình: "Tôi là đệ tử của Long Hổ Đại Đạo Tôn!"

Nghe danh Long Hổ Đại Đạo Tôn, Tư Không Vũ nhất thời giật mình: "Long Hổ đã trở thành Đại Đạo Tôn rồi sao? Quả là tài giỏi! Nhưng vô ích thôi, có được cơ thể và mệnh cách của cậu thì sau này tôi sẽ không thua kém gì ông ta!"

Cứ như vậy, Ngô Bình bị bọn họ xách về Ẩn đảo và được thả xuống một hang động. Sau khi vào hang, Ngô Bình vô cùng kinh ngạc. Anh thấy khắp nơi đều có các kiến trúc cung điện, thậm chí cả một đại điện nguy nga đã được chuyển vào trong hang. Trong đại điện còn chứa đầy bảo vật các loại.

Anh không khỏi tò mò hỏi: "Những thứ này đều lấy từ Tiên quốc năm xưa sao?"

Tư Không Vũ đáp: "Đúng vậy. Khi đó tu vi của tôi vẫn còn ở cấp Đạo Tổ. Đáng tiếc, tôi bị ám hại, tu vi tụt lùi và Đạo căn bị tổn hại, những năm tháng qua tôi sống trong đau khổ. Chỉ một ngày trước khi Tiên quốc tuyệt diệt, tôi dẫn quân lục soát toàn bộ kinh thành, thu được rất nhiều bảo vật. Ngoại trừ bảo vật trong quốc khố không lấy được, còn lại đều thuộc về tôi".

Ngô Bình: "Nhưng ông vẫn chuyển cả quốc khố của Tiên quốc tới đây?"

Tư Không Vũ: "Đương nhiên. Tôi mặc dù không thể lấy đồ trong đó, nhưng có thể lấy đi cả quốc khố. Nhóc con, cậu tới thật đúng lúc, nếu như muộn mấy chục năm nữa, chỉ sợ là tôi đã không còn sống nữa".

Ngô Bình: "Tư Không Vũ, thân là Đại tướng quân của Tiên quốc nhưng ông lại lục soát kinh thành, giết người cướp của. Ông là một kẻ phản bội, vô liêm sỉ!"

"Vô liêm sỉ?", Tư Không Vũ nói bằng giọng chế nhạo: "Tiên quốc kiểu gì cũng sẽ bị diệt vong, tôi chỉ đang tìm kiếm một số lợi ích cho bản thân mình mà thôi. Hơn nữa, cậu không thấy sao? Người dân của Ẩn đảo giờ đã được an cư lạc nghiệp, nếu nó không có tôi, tổ tiên của họ đã chết trong chiến tranh từ lâu".

Ngô Bình cười lạnh: "Ông cho rằng tôi không nhận ra âm mưu của ông sao? Ông nuôi nhiều người như vậy là hi vọng bọn họ sẽ sỉnh ra hậu duệ thiên tài để ông đoạt xác đúng không?"

Tư Không Vũ cười nói: "Cậu thật thông minh, có thể nhìn thấu cả kế hoạch bí mật của tôi".

Người đàn ông áo vàng nói: "Lão tổ, lấy được thân thể này là chúng ta có thể thực hiện kế hoạch kia rồi".

Tư Không Vũ gật đầu: "Đúng vậy. Ha ha, bắt đầu đi".

Tư Không Vũ đưa tay đặt trên đầu Ngô Bình, sau đó ném anh lên một chiếc giường ngọc, cười nói: "Yên tâm, không đau đâu, sẽ xong nhanh thôi".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3770


Ngô Bình đột nhiên cười thần bí, nói: "Vậy thì tốt. Bùa Đại Thiên Độn, độn thiên!"

Dứt lời, bùa Đại Thiên Độn của anh sáng lên. Lá bùa này là do Đạo Tôn luyện hóa, sức mạnh vô song. Kích hoạt lá bùa này không cần pháp lực, chỉ cần có một ý niệm là nó sẽ sáng lên. Một luồng ánh sáng lóe lên, người đàn ông áo vàng, Ngô Bình và Tư Không Vũ đều bị quấn lấy và biến mất ngay lập tức.

Ngay sau đó, bùa Đại Thiên Độn đưa ba người bọn họ đến một tòa tiên phủ, nơi này nằm ngoài Khuyên Giới, có Thiên Đạo hoàn chỉnh.

Dưới sự trấn áp của Thiên Đạo hoàn chỉnh, Tư Không Vũ vẻ mặt thống khổ ngã xuống đất. Người đàn ông áo vàng thì còn thảm hơn, toàn thân co quắp, trên người bốc lên một làn khói đen hôi thối.

Advertisement

Đây là nơi luyện công do Thái Hoa Đạo Tôn Lạc Ngưng Đan chuẩn bị. Nơi này nằm ngoài Khuyên Giới và có Thiên Đạo hoàn chỉnh.

Những sợi dây và lưới trói buộc Ngô Bình không thích ứng được với trật tự của Thiên Đạo nơi đây, vì vậy chúng mất hết pháp lực, Ngô Bình thoát ra một cách dễ dàng.

Advertisement

Anh ném cái lưới đi, duỗi eo, cười hỏi Tư Không Vũ: "Tư Không tướng quân, ông cảm thấy thế nào?"

Tư Không Vũ vẻ mặt kinh hãi và khiếp sợ: "Đây là chốn thiên ngoại sao?"

Ngô Bình: "À, là chỗ một vị Đạo Tôn bạn tôi tu luyện".

Tư Không Vũ bỗng nhiên nở nụ cười: "Cậu thật là có phúc, lại được làm bạn với Đạo Tôn, tôi bội phục cậu".

Ngô Bình cảm thấy hơi chột dạ, anh lấy ra cây Thiên Nguyên Châm, phong ấn toàn bộ cơ thể của Tư Không Vũ để cho dù ông ta có quay trở lại Khuyên Giới thì cũng không thể hại anh.

Tạm thời không để ý đến Tư Không Vũ nữa, anh quay sang vỗ vỗ mặt người áo vàng, hỏi: "Còn ông là ai? Một trong Tam Vương sao?"

Người này lúc này đang cực kỳ khó chịu, tu vi của ông ta không thấp, là Bán Bộ Đại La. Thế nhưng tu vi càng cao, càng không chịu nổi sự áp chế của Thiên Đạo hoàn chỉnh lên cơ thể.

Ông ta yếu ớt nói: "Tôi là chủ nhân Ẩn đảo".

Ngô Bình: "Ẩn đảo có chủ sao?"

Người đàn ông áo vàng: "Đúng vậy, chỉ là tôi không quan tâm đến việc bên ngoài, cho nên không nhiều người biết tới. Nhưng trên thực tế, Tam Vương đều phải phục tùng tôi".

Ngô Bình: "Ông tên gì?"

"Tư Không Kiến Thánh".

Ngô Bình: "Vậy thì gia tộc Tư Không mới là chủ nhân thực sự của Ẩn đảo?"

Tư Không Kiến Thánh: "Cũng không thể nói như vậy, Tam Vương và Đông Hải Long Cung quan hệ không tệ, cho nên chúng tôi cũng phải nể họ vài phần".

Ngô Bình: "Nhưng tài nguyên trên đảo vẫn là do ông kiểm soát đúng không?"

Tư Không Kiến Thánh: "Đúng vậy. Trên đảo tài nguyên cơ bản đều do gia tộc Tư Không chúng tôi kiểm soát".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3771


Ngô Bình: "Vậy ông biết tại sao Tiên quốc tuyệt diệt phải không?"

Tư Không Kiến Thánh: "Đó là bởi vì Tiên Quốc Đại Đế quá tham vọng, làm ngược lại ý chỉ của Thần tộc, tìm cách chống lại Thần tộc".

Ngô Bình: "Cho dù có Thần tộc nhúng tay vào, Tiên quốc cũng sẽ không sụp đổ nhanh đến vậy".

Tư Không Kiến Thánh: "Là bởi các nước chư hầu và thậm chí một số tướng lĩnh đã bị mua chuộc bởi Thần tộc, cho nên Tiên quốc mới sụp đổ trong một thời gian ngắn".

Advertisement

Ông ta tiếp tục nói: "Đại Thương, Đại Chu sau này đều từng là chư hầu của Tiên quốc, cho nên nhận được một bộ phận truyền thừa, nhưng quy mô còn xa mới so sánh được với Tiên quốc khi xưa".

Ngô Bình vẫn khát khao được khám phá Tiên quốc thần bí, anh hỏi: "Ở Tiên quốc chắc chắn có rất nhiều cao thủ phải không?"

Advertisement

Tư Không Kiến Thánh: "Đương nhiên. Trong thời Tiên quốc, có một đám Thánh Nhân phục vụ trong triều, ngoài ra còn có một số cao thủ khôi phục được huyết mạch của Thái Cổ Chân Nhân. Đây chính là lý do khiến Tiên quốc Đại Đế dám thách thức Thần tộc".

Ngô Bình: "Cho nên nếu không có những kẻ phản bội như các người, Tiên quốc chưa chắc đã diệt vong".

Tư Không Kiến Thánh: "Lịch sử không thể giả định, và tôi cũng không thể trả lời câu hỏi đó".

Ngô Bình gật đầu: "Hiện tại, tôi cho ông hai lựa chọn".

Tư Không Kiến Thánh vội vàng nói: "Mời nói".

"Đầu tiên, tôi giết hai người các ông, sau đó đi tiêu diệt gia tộc Tư Không".

Tư Không Kiến Thánh cười khổ: "Lựa chọn thứ hai thì sao?"

Ngô Bình: "Thứ hai, tôi giết Tư Không Vũ và tha mạng cho ông, nhưng tôi sẽ kiểm soát ý chí của ông. Như vậy ông sẽ không phải chết, và gia tộc Tư Không cũng sẽ không bị tiêu diệt".

Tư Không Kiến Thánh giật mình hỏi: "Nếu cậu kiểm soát ý chí của tôi, chẳng phải tôi sẽ trở thành một con rối sao?"

Ngô Bình: "Nếu ông chịu trung thành với tôi, tôi sẽ cho phép ông giữ lại ý chí của chính mình".

Tư Không Kiến Thánh liếc mắt nhìn lão tổ Tư Không Vũ rồi cúi đầu, gằn từng chữ nói: "Tôi lựa chọn con đường thứ hai!"

Ngô Bình: "Ồ, ông bán tổ tông mình nhanh vậy sao?"

Tư Không Kiến Thánh thở dài: "Nhất định phải có người bảo vệ gia tộc Tư Không".

Ngô Bình cười lạnh một tiếng, lại hỏi Tư Không Vũ: "Tư Không tướng quân, nếu là ông, ông sẽ chọn con đường nào?"

Tư Không Vũ sắc mặt khó coi, đáp: "Nhóc con, đừng có đùa cợt với tôi, cậu muốn giết thì cứ giết!"

Ngô Bình hờ hững đáp: "Tư Không Kiến Thánh không đủ uy để khống chế các thế lực lớn trên Ẩn đảo, vì vậy tôi sẽ cho ông một cơ hội. Ông chọn phương án nào?"

Tư Không Vũ quyết đoán hơn Tư Không Kiến Thánh rất nhiều, lập tức nói: "Tôi chọn cái thứ hai".

Ngô Bình vung tay, Tư Không Kiến Thánh bị kiếm quang chém chết. Sau đó, anh trầm giọng nói: "Tư Không Vũ, hãy để tôi kiểm soát ý chí của ông".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3772


Tư Không Vũ mở mắt ra, quay về phía Ngô Bình vái một cái: "Chủ nhân".

Ngô Bình nhìn ông ta, hỏi: "Ông biết tại sao tôi giữ lại ông mà không phải Tư Không Kiến Thánh không?"

Tư Không Vũ: "Đó là bởi vì mạng của tôi có giá trị hơn".

Ngô Bình: "Đúng vậy. Tôi muốn tự mình kiểm soát Ẩn đảo và gia tộc Tư Không, vì vậy ông phải cho tôi một danh phận".

Advertisement

Tư Không Vũ hỏi: "Chủ nhân, thân phận như thế nào thì thích hợp?"

Ngô Bình: "Cứ nói tôi là tổ tông của ông".

Advertisement

Tư Không Vũ ngẩn người: "Tổ tông?"

Ngô Bình: "Ông cứ nói tôi trùng sinh chuyển kiếp, kiếp trước tên là Ngô Bình. Ông là người trợ giúp tôi hoàn thành nghiệp bá chủ".

Tư Không Vũ gật đầu: "Vâng, mọi chuyện sẽ nghe lệnh chủ nhân".

Ngô Bình: "Lát tôi sẽ chữa thương cho ông".

Tư Không Vũ: "Đa tạ chủ nhân!"

Ngô Bình: "Từ nay về sau hãy gọi tôi là Thánh Tổ".

Tư Không Vũ: "Vâng, Thánh Tổ."

Hiếm khi anh tới vùng thiên ngoại, cho nên anh không vội quay trở lại mà quyết định tu luyện vài ngày trước khi trở lại Ẩn đảo.

Anh bắt đầu tu luyện một trăm lẻ bảy thế quyền mà trước đó mới học được. Hiện tại anh muốn luyện cho nhuần nhuyễn, luyện đến mức độ hoàn hảo.

Quyền pháp càng ngày càng thuần thục, dần dần chân lực trong cơ thể anh dâng trào, tựa hồ muốn được đột phá. Ngô Bình nhận ra điều này nên nhân cơ hội tu luyện Bất Tử Kinh tầng thứ năm - Ánh Chiếu Chư Thiên.

Ánh Chiếu Chư Thiên chính là phản chiếu sức mạnh trong cơ thể mình lên nhiều bầu trời, để lại dấu ấn sinh mệnh của chính mình ở các bầu trời đó. Đồng thời hấp thu sức mạnh Đại Đạo to lớn ở những thế giới đó.

Ngô Bình luyện tập quyền thuật này, mỗi động tác, mỗi thức đều có mối liên hệ với các thời gian và không gian khác nhau. Vì vậy luyện tập một lần có nghĩa là anh đã thiết lập liên lạc với nhiều thời không.

Lúc này anh luyện quyền càng lúc càng nhanh, một lúc hóa thành hàng trăm hóa thân, trên sân đều là thân ảnh của anh. Thông qua đó, anh thành công đưa sức mạnh và dấu ấn sinh mệnh của mình ra ngoài, phản chiếu trên bầu trời của các thế giới khác nhau.

Ánh Chiếu Chư Thiên vốn là một công pháp mà chỉ có Đạo Quân mới có, nhưng Ngô Bình ngay lúc này đã luyện được nó.

Tư Không Vũ kinh ngạc: "Chủ nhân có thể liên lạc với các thế giới khác nhau, đây là khả năng mà chỉ Đạo Quân mới có, lão nô vô cùng kính phục!"

Ngô Bình: "Trở về thôi".

Anh lại dùng ý niệm kêu gọi bùa Đại Thiên Độn, sau đó hai người trở lại hang động lúc trước.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3773


Tư Không Vũ: “Lúc đó quốc gia sắp diệt vong, làm gì còn ai nghĩ tới trung quân ái quốc nữa. Kỳ thực, bảo vật quý nhất đều ở trong ngân khố, đáng tiếc trong ngân khố có cấm chế, tôi không thể lấy những thứ trong đó ra".

Ngô Bình: "Cấm chế ông nói tới là gì? Có cách nào để phá không?"

Tư Không Vũ: "Cấm chế của quốc khố ưu tiên người có tư chất tốt, nếu là Thái Cổ Chân Nhân hoặc Thánh Nhân thì có thể được quốc khố công nhận và ban thưởng".

Advertisement

Ngô Bình: "Thì ra quốc khố cũng có thể ban thưởng".

Tư Không Vũ: "Quốc khố vốn là nơi dùng để ban thưởng cho nhân tài trong toàn thiên hạ. Đúng rồi, nếu như chủ nhân được tháp Tiên Võ công nhận thì cũng sẽ được quốc khố ban thưởng".

Ngô Bình: "Tôi là Võ Hoàng chí tôn bảy sao, không biết quốc khố sẽ ban thưởng gì".

Advertisement

Tư Không Vũ cười nói: "Võ Hoàng Chí Tôn bảy sao? Chủ nhân thật đúng là đệ nhất thiên tài trong lịch sử. Cho dù là Tiên quốc thời kỳ hưng thịnh nhất cũng chỉ có một Võ Hoàng chí tôn năm sao".

Có rất nhiều thứ đồ tốt trong cung điện của Tiên quốc. Ngô Bình thấy một số cung điện được xây dựng khá đẹp, cho nên anh đã chuyển tất cả chúng vào động tiên của mình. Có một số món đồ tốt, anh cũng thu thập và chuẩn bị mang về nhà.

Trong số đó, những thứ Ngô Bình coi trọng nhất là các loại vũ khí như chiến hạm, nỏ tiên, pháo tiên,...

Ngô Bình nhặt một chiếc nỏ tiên lên quan sát. Trong chiếc nỏ tiên này có một trận pháp tinh xảo, có thể bắn các loại mũi tên với tốc độ cực nhanh. Một khi bị nỏ tiên bắn trúng, đến các vị thần cũng sẽ bị thương.

Ngoài ra còn có một cây thương dài có một pháp trận trên tay cầm. Người sử dụng có thể truyền tiên lực vào nó để phát ra một đạo sát quang. Nếu hàng triệu đại quân cùng phát ra ánh sáng này một lúc thì sức mạnh rất đáng kinh ngạc.

Trong số đó, thứ thu hút sự chú ý của Ngô Bình nhất là một loại pháo tiên. Pháo tiên trong Tiên quốc được chia thành các cấp, cao nhất là cấp mười.

Ngô Bình tìm thấy một khẩu pháo tiên cấp chín, khẩu pháo tiên này có thể được kích hoạt bằng đồng Tiên. Càng cho nhiều đồng Tiên, nó sẽ càng mạnh. Tất nhiên, pháo tiên cấp càng cao, càng cần nhiều đồng Tiên.

Ví dụ như một khẩu pháo tiên cấp mười, một lần có thể tiêu hao mấy chục tỷ đồng Tiên. Uy lực nó sinh ra đương nhiên vô cùng đáng sợ, ngay cả Đạo Quân cũng có thể bị giết bởi cú nổ này, còn Đạo Tổ nhìn thấy pháo tiên cũng phải lui về phía sau.

Ngô Bình nghiên cứu pháo tiên một lúc rồi sai Tư Không Vũ mang lò quẻ đến. Anh nói với ông ta: "Tôi sẽ rời đi một thời gian, mọi thứ trên Ẩn đảo sẽ vẫn như cũ".

“Vâng.” Tư Không Vũ nhận lệnh.

Sau khi rời khỏi hang động này, Ngô Bình đến gặp Mị Lan, có điều anh dùng dung mạo của mình lúc trước.

Mị Lan cười nói: "Công tử, sao anh quay lại sớm như vậy?"

Ngô Bình nghiêm túc nói: "Tôi đã khôi phục trí nhớ".

Mị Lan sửng sốt: "Anh đã khôi phục trí nhớ thật sao?"

Ngô Bình: "Tôi là tổ tiên của gia tộc Tư Không, Tư Không Vũ chính là chắt của tôi".
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3774


Mị Lan sửng sốt một lúc, sau đó vội vàng quỳ xuống trước mặt anh, nói: "Tham kiến lão tổ tông!"

Ngô Bình cười nói: "Không cần khách sáo, từ nay về sau cứ xưng hô như cũ. Dù sao kiếp này tôi cũng chỉ là người bình thường, nên xưng hô không cần quá câu nệ".

Mị Lan hỏi: "Vậy công tử sẽ quay lại gia tộc Tư Không sao?"

Ngô Bình: “Chủ yếu tôi sẽ ở bên ngoài, Ẩn đảo vẫn sẽ do Tư Không Vũ quản lý. Được rồi, tôi tới báo với cô một tiếng như vậy thôi. Xin cáo từ”.

Advertisement

Anh nói đi là đi, Mị Lan sau đó suy nghĩ vài giây rồi quyết định đi tìm Vô Tương Vương.

Về đến nhà, Ngô Bình đem những cung điện, pháp khí vừa thu được đặt vào tiên cảnh Long Hổ. Anh cũng phóng to những kiến trúc cung đình kia lên mấy lần.

Advertisement

Thấy Ngô Bình quay lại, Ngô Mi nói: “Anh, em còn tưởng là anh không về kịp cơ”.

Lần trước Ngô Mi nói muốn gặp mấy người bạn. Có điều thế giới bên ngoài hiện giờ không an toàn nên Ngô Bình đã hứa sẽ “hộ tống” cô bé đi.

Anh vỗ đầu cái bốp rồi hỏi: “Vẫn chưa tới lịch hẹn bạn của em đâu nhỉ?”

Ngô Mi cười đáp: “Ngày kia cơ. Anh mà về muộn hai hôm nữa là em phải tự đi rồi”.

Ngô Bình gật đầu: “Được rồi, hai ngày này anh sẽ chỉ ở nhà thôi. Ngày kia sẽ đưa em đi được chưa”.

Thế nhưng, anh vừa ở nhà được nửa tiếng thì bên phía Tử Phi truyền tin tới. Cô ấy nói mẹ của Âu Chiến, người tự xưng là Thần tộc đó đưa theo một đám tuỳ tùng đến cướp mỏ vàng Thiên rồi.

Bởi bà ta là người của Thần tộc nên Thiên Đạo Môn chưa can thiệp. Tử Phi trong cơn nóng giận đã đánh chết mấy tuỳ tùng của bà ta và đánh bị thương mẹ của Âu Chiến.

Nhà họ Âu đã tuyên bố sẽ phái cao thủ của Thần tộc đến tính sổ với Tử Phi.

Ngô Bình nổi giận đùng đùng, lập tức quay về Thiên Đạo Môn.

Đến nơi, anh thấy Tử Phi đang ảo não ngồi trong phòng khách. Rõ ràng cô ấy đang lo việc cao thủ Thần tộc tìm tới tính sổ.

Tử Phi: “Huyền Bình, em lỡ tay đánh bị thương mẹ của Âu Chiến”.

Ngô Bình cười lạnh: “Một con tép riu của Thần tộc thì có gì đáng lo chứ? Không phải bọn chúng muốn dựa vào Thần tộc sao? Vậy để anh tìm một vị đại thần để doạ chúng sợ tè ra quần!”

Tử Phi ngạc nhiên: “Tìm một vị đại thần?”

Ngô Bình dứt lời liền ném ra đại thần bị trấn áp trong cấm địa Hắc Kì Lân. Vị đại thần này vẫn đang liều mạng chống cự ba loại bí lực của Ngô Bình, sống không bằng chết.

"Ranh con, chỉ cần ta không chết, ta nhất định sẽ xé xác ngươi ra!" Hắn quát.

Ngô Bình đi tới, đạp cho hắn một phát: "Ta trước đây thật sự chưa biết đối phó với ngươi như thế nào, nhưng giờ thì biết rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3775


"Hãy tha mạng cho ta!", đại thần kêu to.

Ngô Bình mở lò quẻ ra, cười hỏi: "Ngươi cảm thấy thế nào?"

Đại thần bị thiêu cháy da cháy thịt, trong khoảng thời gian ngắn không thể hồi phục, hắn nói: "Ngươi muốn thế nào?"

Ngô Bình: "Nhả 'Thần Hạch' của ngươi ra và để ta kiểm soát nó”.

Advertisement

Thần Hạch tương tự như dấu ấn sinh mệnh của tu sĩ thông thường, bên trong chứa đựng toàn bộ thông tin về sinh mệnh của thần. Chỉ cần Thần Hạch còn thì thần sẽ không chết. Tất nhiên, nếu Thần Hạch bị phá huỷ thì thần sẽ chết ngay lập tức.

Vị đại thần này không muốn bị khống chế nên nhìn Ngô Bình với vẻ đầy căm hận, nói: “Thần Hạch của ta tồn tại ở một chiều không gian khác, ngươi tìm không thấy đâu, muốn giết thì cứ giết. Dù gì, không bao lâu nữa là ta sẽ có thể khôi phục thân thể của mình!"

Advertisement

"Thật sao?" Ngô Bình cười lạnh: "Cái lò quẻ này có thể luyện hóa quá khứ và tương lai của một người, ngươi vừa rồi không cảm nhận được sao?"

Đại thần mặt biến sắc, hắn đương nhiên cảm nhận được điều đó, giờ nghe Ngô Bình nói thì đã hoàn toàn chắc chắn.

"Ngươi……"

Ngô Bình hờ hững nói: "Đừng nói nhảm nữa, có đồng ý hay không?"

Đại thần thở dài một hơi: "Không ngờ rằng, đại thần Đấu Thắng ta lại có ngày hôm nay!"

Hắn vừa nói vừa niệm chú ngữ, trong cơ thể xuất hiện một lối vào không gian thần bí, hắn thò tay vào trong cơ thể lấy ra một viên tinh thể màu đỏ tím.

Ngô Bình cầm lấy tinh thể, ném vào quái bàn, nói: "Từ nay về sau phải nghe lời ta, nếu không chỉ cần một ý niệm của ta cũng đủ khiến ngươi tan thành tro bụi!"

Đại thần: "Ta biết”.

Sau đó, Ngô Bình thu hồi ba loại bí lực và nói: "Đại thần, hãy diễn một vở kịch cho ta. Ngươi chỉ cần nói rằng Tử Phi là em gái cùng cha khác mẹ của ngươi”.

Thần Đấu Thắng trợn tròn mắt: "Cái gì? Cô ta là em gái của ta? Làm sao có khả năng đó, em gái của ta không thể là người”.

Ngô Bình: "Ngươi là đại thần, ngươi nói không ai dám không tin”.

Thần Đấu Thắng cúi đầu: "Ta biết rồi”.

Tử Phi đã đứng chết trân từ nãy, giờ mới lên tiếng hỏi: "Huyền Bình, làm như vậy có được không?"

Ngô Bình cười lạnh: "Đám sâu bọ của Thần tộc mà cũng muốn ngồi lên đầu Thiên Đạo Môn? Thử xem nếu đại thần giáng thế thì bọn chúng có sợ tè ra quần không?"

Sau đó, anh nói tiếp: "Đại thần, hãy nói rằng ngươi đến đây để bảo vệ em gái Tử Phi theo lệnh của phụ thân”.

Thần Đấu Thắng: "Ta nhớ rồi”.

Không còn bị ba loại bí lực ăn mòn, sức mạnh của đại thần Đấu Thắng bắt đầu phục hồi nhanh chóng, nhưng Ngô Bình cũng không sợ hắn khôi phục sức mạnh. Ngô Bình lúc này mới hỏi: "Thần tộc các người đều ở trong Thần Giới sao?"

Đại thần Đấu Thắng: "Thần tộc phân bố rải rác ở nhiều nơi. Có một bộ phận sống ở Thần Giới, nhưng nhiều vị thần sống ở khắp nơi trong vũ trụ. Bọn ta là bá chủ của tất cả các chủng tộc”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3776


Ngô Bình: "Sức mạnh của Thần Vương các ngươi so với Đạo Tổ thì như thế nào?"

Đấu Thắng: "Kẻ tám lạng người nửa cân. Nhưng Đạo Tổ rất khó thăng cấp lên nữa, tu vi của họ có giới hạn trên. Nhưng Thần Vương thì khác, Thần Vương có thể tu luyện mãi mãi. Tuổi thọ càng dài, Thần Vương càng mạnh”.

Ngô Bình: "Ngươi vào cấm chế chỉ vì bắt Hắc Kì Lân?"

Advertisement

"Đúng vậy, Hắc Kì Lân bị ngươi thu phục rồi đúng không?"

"Chà, bây giờ nó là thú cưỡi của ta rồi”.

Thần Đấu Thắng biểu cảm phức tạp: "Đó là Hắc Kì Lân cơ mà, nó mà đồng ý làm vật cưỡi của ngươi sao?”

Advertisement

Đại thần đột nhiên tới gần Ngô Bình, ngửi một cái rồi kêu lên: "Ngươi chính là thuỷ tổ Thái Cổ Chân Nhân?"

Ngô Bình: "Coi như ngươi cũng có chút hiểu biết”.

Thần Đấu Thắng cười khổ nói: "Năm đó Thái Cổ Chân Nhân suýt chút nữa phá tan Thần Giới, quả thực là rất mạnh”.

Ngô Bình: "Thần tộc các người đã dùng mọi cách để đàn áp loài người, nhưng kết quả ra sao? Loài người vẫn sản sinh ra những cao thủ vô cùng mạnh mẽ”.

Thần Đấu Thắng thản nhiên đáp: "Cho nên chúng ta về sau học được cách thông minh hơn, bắt đầu dùng chính con người để trị con người”.

Ngô Bình trầm mặc vài giây: "Đây quả thực là một biện pháp tốt”.

Đấu Thắng: "Ví dụ như ở Khuyên Giới có rất nhiều thế lực được Thần tộc bọn ta chống lưng. Bọn họ bình thường đều rất nghe lời, giống như chó, sai gì làm nấy”.

Ngô Bình cười lạnh một tiếng: "Ngươi bây giờ không phải cũng chỉ như một con chó sao, ta yêu cầu ngươi làm gì, ngươi dám từ chối sao?"

Thần Đấu Thắng sắc mặt khó coi, đáp: "Đây là vấn đề của cá nhân ta, còn Nhân tộc các ngươi đã làm nô lệ cho Thần tộc bao đời rồi. Hai việc này sao mà so sánh ngang hàng được?"

Ngô Bình: "Năm đó, trước tiên đã có Thái Cổ Chân Nhân chống lại các ngươi, sau đó là Thánh Nhân. Bây giờ, nhất định cũng có những tiên nhân mạnh mẽ chống lại các ngươi”.

Thần Đấu Thắng nhíu mày: "Đám tu tiên các ngươi sao? Hừ, đại bộ phận tiên nhân mạnh cũng đều là chư hầu của bọn ta, cho nên cũng chẳng nên cơm cháo gì đâu”.

Ngô Bình: "Ta không tranh luận vấn đề này với ngươi nữa. Ngươi câm miệng mà khôi phục tu vi đi”.

Thần Đấu Thắng không dám nói nữa, Ngô Bình cũng khoanh chân ngồi xuống, bắt đầu mở Thiên Tàng.

Anh đã mở được năm Nhân Tàng, năm Bí Tàng, chỉ còn Thiên Tàng sau cùng là khó mở nhất. Thiên Tàng này cũng có năm vị trí. Vị trí đầu tiên được gọi là Thánh Thiên Tàng.

Quá trình khai mở Thiên Tàng của anh rất thuận lợi. Thiên Tàng này nằm ở sâu trong Dương thần của anh. Khi anh mở Thiên Tàng ra, trên đỉnh Dương thần của anh bốc lên một ngọn lửa Thánh, gọi là Thánh Hoả. Ngọn lửa bốc lên ngùn ngụt, khí tức hoà làm một với khí tức của đất trời.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3777


Đại thần Đấu Thắng nói: “Giống quá, gần như không khác gì lửa thần của bọn ta!”

Biểu tượng của đại thần Thần tộc là lửa thần thắp sáng trên đỉnh đầu. Lửa thần có thể liên lạc với vũ trụ, tăng cường thần lực, tôi luyện cơ thể thần.

Ngô Bình đáp: “Hiệu quả của lửa thánh tốt hơn lửa thần”.

Tử Phi vui vẻ hỏi: “Huyền Bình à, nói vậy là anh đã trở thành Thánh nhân rồi à?”

Advertisement

Ngô Bình cười bảo: “Thắp lửa thánh mới chỉ là bắt đầu. Anh từng gặp một Bán Thánh, vị ấy nói rằng thời điểm tốt nhất để trở thành Thánh là cảnh giới Đoạt Thiên”.

Lúc này, một giọng nói bỗng vọng vào từ ngoài cửa: “Người ở bên trong lập tức cút ra đây!”

Advertisement

Ngô Bình mỉm cười: “Đến rồi. Tử Phi, đi thôi”.

Cả ba bước ra ngoài, nhìn thấy Âu Chiến và một người phụ nữ đang đứng cùng nhau, bên cạnh họ là một tên Thần tộc. Thần tộc này có một cái mỏ chim và một nhúm lông tím trên đầu.

Tên Thần tộc này rất cao ngạo, vừa nhìn thấy Tử Phi và Ngô Bình đã lạnh lùng bảo: “Các ngươi tự sát thì sẽ bớt đau đớn đấy”.

Ngô Bình đáp trả: “Ngươi là thứ thần quái quỷ gì mà dám đến chỗ ta làm loạn!”

Thần tộc cả giận: “Loài người hèn mọn này, đúng là tự tìm đường chết!”

Đối phương tiến đến một bước, đang định ra tay thì trông thấy đại thần Đấu Thắng, liền trố mắt lên. Vài giây sau, tên Thần tộc này quỳ “cộp” xuống đất, run rẩy nói: “Kính chào đại thần!”

Trong lòng đại thần Đấu Thắng vốn đang giận dữ, bèn lạnh giọng đáp: “Dám vô lễ trước mặt ta, ngươi chết đi!”

Cấp bậc của Thần tộc vô cùng nghiêm ngặt. Một Thần tộc bình thường mà dám càn rỡ trước mặt đại thần đều sẽ nhận lấy cái chết.

Thần tộc này định nói vài lời cầu xin thì cơ thể bỗng nhiên nổ “bùm” rồi chết ngay tại chỗ.

Người nhà họ Âu đều sững sờ. Âu Chiến tái cả mặt. Đây là đại thần ư?

Đại thần Đấu Thắng hỏi Tử Phi: “Em gái à, là kẻ nào bắt nạt em?”

Tử Phi chỉ vào Âu Chiến: “Chính là hai mẹ con này”.

Đứng cạnh Âu Chiến là một người phụ nữ có tướng mạo của con người, nhưng mái tóc lại giống hệt như lông thỏ. Bà ta cũng cảm nhận được sự đáng sợ của đại thần Đấu Thắng, vội quỳ xuống đất: “Nô tì kính chào đại thần”.

Bà ta có địa vị rất thấp trong Thần tộc, cũng chẳng khác nô bộc là bao. Nhìn thấy đại thần, bà ta hoảng sợ vô cùng.

Đại thần Đấu Thắng bực dọc nói: “Các ngươi tự sát đi!”

Người phụ nữ ấy kinh hãi, ánh mắt ngập tràn tuyệt vọng. Nhưng khi nhìn đại thần Đấu Thắng thêm lần nữa, bà ta chỉ đành chưởng mạnh vào đỉnh đầu mình. Một tiếng gầm vang lên, đầu bà ta trũng xuống, chẳng mấy chốc đã tắt thở.

Âu Chiến rống lên: “Ta liều mạng với ngươi…”

Đại thần Đấu Thắng cười khẩy, vẫy tay một cái, cơ thể của Âu Chiến liền bị một sức mạnh vô hình cắt thành hàng trăm mảnh vụn, máu chảy bê bết.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3778


Bây giờ Tử Phi đã có một “người anh” đại thần, ngay cả chưởng môn của Thiên Đạo Môn cũng phải kính nể cô ấy.

Tử Phi gật đầu: “Được. Hạ được nhà họ Âu rồi, tiếp theo sẽ là nhà họ Nguỵ!”

Ngô Bình đáp: “Khoan hãy vội. Sau khi nuốt chửng nhà họ Âu, chúng ta cũng cần thời gian tiêu hoá”.

Advertisement

Đoạn, anh nói với đại thần Đấu Thắng: “Ngươi tạm thời cứ ở lại đây. Tử Phi bảo làm gì thì ngươi làm nấy”.

Đại thần Đấu Thắng lại rất vui vẻ với chuyện này. Chỉ cần Ngô Bình không ở cạnh thì đại thần Đấu Thắng sẽ cảm thấy thoải mái hơn, vội vàng đáp: “Được”.

Sau khi dặn dò Tử Phi vài câu, Ngô Bình bèn quay lại Linh Xuyên, tiếp tục suy ngẫm kỳ phổ. Trong kỳ phổ không chỉ có tàn cuộc, mà còn có khốn cuộc, sát cuộc, anh cần rất nhiều thời gian để nghiên cứu chúng.

Advertisement

Chớp mắt mà đã hai ngày trôi qua. Anh đưa Ngô Mi và Mỹ Ngọc đi gặp vài người bạn học. Trước đây Mỹ Ngọc và Ngô Mi học cùng trường, cũng xem như quen biết những người bạn này.

Mỹ Ngọc và Ngô Mi đều đã trưởng thành và rất xinh đẹp. Cả hai ăn vận tươm tất rồi khởi hành đến Long Kinh.

So với lần trước Ngô Bình đến, Long Kinh lại trải qua một sự thay đổi rất lớn. Diện tích của Long Kinh đã lớn hơn, người ngoài đường phố cũng đông lên, Long Kinh đã được thế tục hoá hơn trước.

Hầu hết những toà nhà cao tầng đã biến mất, tất cả đều trở thành kiến trúc cổ xưa, cách ăn mặc của mọi người cũng thay đổi rất nhiều. Phần lớn người đi đường đều là tu sĩ, người bình thường hầu như đều sống ở ngoại ô và làm việc nặng nhọc.

Ba người đáp xuống một con đường rộng rãi. Lúc này họ mới phát hiện trên đường gần như không có người đi bộ, người ta chỉ ngồi kiệu hoặc cưỡi ngựa thôi.

Hơn nữa, vật cưỡi của các tu sĩ ấy rất đa dạng, đa số là mãnh thú hoặc ngựa nổi tiếng, ngựa bình thường rất hiếm.

“Tránh ra!”

Đột nhiên, phía sau có một chiếc xe do bốn con hổ kéo chạy ngang qua. Ngô Bình vội vã tránh đi, mấy người họ đều nằm xuống vệ đường.

Ngô Mi nói: “Đúng là vô ý thức!”

Ngô Bình bảo: “Chúng ta cũng ngồi kiệu thôi”.

Ngô Mi hỏi: “Anh ơi, chúng ta có kiệu sao?”

Từ trong động thiên của nhà Tư Không, Ngô Bình tìm được một chiếc kiệu dành cho quý tộc thời Tiên quốc. Kiệu được khiêng bởi con rối nổi tiếng, sang trọng vô cùng.

Chẳng mấy chốc, một chiếc kiệu rộng một mét, dài một mét đã xuất hiện trước mặt họ. Trên kiệu có một chiếc ô quý đang xoay tròn, toả ra bảo quang chín màu. Xung quanh kiệu là những võ sĩ ngưng tụ tiên lực đang bay lơ lửng, mỗi võ sĩ đều có khí tức rất khủng khiếp, chức năng của họ là bảo vệ người trong kiệu.

Toàn bộ những con rối nổi tiếng đều sở hữu khí tức cấp Chân Tiên, chân đạp ra mây khói, bước đi vô cùng vững vàng. Dưới kiệu còn có một lớp khói mây vàng óng, tiên khí ngập tràn.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3779


Đường sá rộng rãi, một hướng có bốn làn xe, bốn cỗ xe ngựa lớn có thể chạy song song, vậy nên những người cưỡi ngựa ngồi kiệu đều di chuyển cực kỳ nhanh.

Kiệu đi được một quãng thì phía trước bỗng dưng có con bò lao đến. Trên đầu những con bò đen này đều có một sừng, mắt màu vàng kim, bốn móng mọc lông trắng, thân mình phủ đầy vảy.

Những con bò này chiếm làn đường đối diện. Những người nhìn thấy chúng đều đồng loạt tránh đi. Nhưng phụ trách khiêng kiệu cho Ngô Bình là con rối, mà con rối thì nào hiểu được những chuyện này. Nhìn thấy thú hoang lao đến, con rối cho rằng đối phương đang tập kích mình.

Ngay lập tức, võ sĩ cử động. Hai võ sĩ rút đao giắt ở bên hông ra, lao thẳng về phía trước.

Advertisement

“Soạt!”

Ánh đao loé lên, đầu của hai con bò đen đã bị chém đứt, ngay cả người cưỡi chúng cũng bị võ sĩ đá bay. Hai kỵ sĩ nôn ra máu giữa không trung rồi ngã ầm xuống đất.

Advertisement

“To gan!”

Chiến binh trên bốn con bò đen còn lại đồng loạt quát to, chỉ trong chớp mắt đã bao vậy kiệu.

Nghe tiếng động, Ngô Bình bèn vén rèm ra hỏi: “Chuyện gì?”

“To gan lắm, dám đả thương người của chúng tôi. Có biết chúng tôi là ai không hả?”

Ngô Bình cười khẩy. Anh còn chẳng buồn để Thái tử vào mắt, đám người này là cái thá gì? Thế là anh hờ hững bảo: “Các người là ai, nói ra nghe thử xem nào”.

Một người đàn ông để râu trả lời: “Thanh Ngưu Cung, đã từng nghe đến chưa?”

Ngô Bình đáp: “Chưa từng nghe tên. Tránh ra, đừng chắn đường”.

Đối phương giận dữ nói: “Tự tìm đường chết…”, đoạn rút đao ra. Võ sĩ đột nhiên bay lên rồi dùng thần niệm cực mạnh của mình để khoá chặt người này lại.

Trán người này toát đầy mồ hôi lạnh, chầm chậm thả tay ra, căm phẫn nói: “Chờ đấy!”. Dứt lời, bọn họ bèn đỡ bạn dậy rồi cưỡi bò đen đi mất.

Kiệu tiếp tục tiến về phía trước. Mỹ Ngọc hỏi: “Anh Huyền Bình, liệu họ có đến gây sự với chúng ta nữa không?”

Ngô Bình nói: “Sợ gì chứ, ở đây không có ai đánh lại tôi cả”.

Chẳng bao lâu sau, kiệu đi đến một ngôi viện rất lớn. Kiệu vừa đến nơi đã có vài người hầu tiến lại gần.

Đám người Ngô Bình bước xuống kiệu, một người hầu liền tới hỏi: “Các vị đến tham dự yến tiệc của cậu Trang phải không ạ?”

Cậu Trang ấy chính là bạn học của Ngô Mi. Buổi tiệc do người này khởi xướng.

Ngô Bình gật đầu: “Đúng vậy”.

Người hầu cười đáp: “Mời các vị theo tôi”.

Đi theo người làm được một đoạn, trước mặt anh xuất hiện một đại sảnh. Có cả trăm thanh niên đang ở sảnh, vui vẻ nói cười. Vài người trong số đó được rất nhiều người vây quanh, như nhân vật chính được hâm mộ vậy.

Nhác thấy Ngô Mi và Mỹ Ngọc tiến vào, lập tức có hai người bước ra, một người là Đoá Lan, một người là Diệp Thanh Vũ. Diệp Thanh Vũ từng học ở học viện Võ Đạo cùng Ngô Bình, có quen biết anh.

“Thầy Ngô”, Diệp Thanh Vũ tươi cười chào anh.
 
Back
Top Dưới