Ngôn Tình Thần Y Trở Lại

Thần Y Trở Lại
Chương 3660


Ngô Bình: “Trên đó vẫn còn một cấp thiên phẩm nữa mà”.

Phạm Chí: “À, thật ra cánh cổng gặp trục trặc nên chỉ kiểm tra được đến cấp thánh phẩm thôi, không lên được nữa”.

Ngô Bình không hỏi thêm nữa mà đi theo Phạm Chí lòng vòng một hồi, cuối cùng họ đã đến trước một đại điện. Phạm Chí không đi vào ngay mà cung kính nói ở bên ngoài: “Tông chủ, hôm nay có một thiên kiêu cấp thánh phẩm xuất hiện, đệ tử đã dẫn đến đây rồi ạ”.

Một giọng nói vọng từ trong ra: “Ừm, bảo cậu ấy vào đây”.

Advertisement

Phạm Chí: “Cậu vào đi”.

Ngô Bình đi vào bên trong thì thấy rất tối, có một ông lão đang ngồi ở giữa đại điện. Anh nhìn kỹ thì thấy nửa th*n d*** của ông ấy đã hoá đá, chỉ còn nửa thân trên cử động được.

Advertisement

Ông lão có vẻ hiền từ, lông mi lông mày đã bạc trắng, ông ấy cười nói: “Chào cậu”.

Ngô Bình chắp tay: “Tham kiến tông chủ!”

Ông lão: “Tôi là Dương Thiên Hoá, cậu tên gì?”

Ngô Bình: “Vãn bối là Lý Huyền Bình, đến từ đại lục Côn Luân”.

Ông lão gật đầu: “Ra là tu sĩ Côn Luân. Ha ha, thật ra sư tổ của Hoàng Ngọc Tông cũng đến từ Côn Luân đấy”.

Ngô Bình: “Sư tổ ạ? Đó là người sáng lập ra Hoàng Ngọc Tông ư?”

Ông lão: “Đúng thế, truyền thuyết về Ngọc Hoàng Đại Đế ở Côn Luân là nói về sư tổ Ngọc Hoàng đấy”.

Ngô Bình: “Vậy Ngọc Hoàng cũng là người của Khuyên giới ạ?”

Ông lão: “Ngọc Hoàng tu luyện thành công xong thì Khuyên giới mới xuất hiện, người chính là một trong số những người đã khởi xướng ra kế hoạch Thiên Ngoại Thiên”.

Ngô Bình: “Ra là vậy, tôi từng đọc sổ tay của Ngọc Hoàng ở Côn Luân”.

Ông lão cười nói: “Quả nhiên là cậu có duyên với Ngọc Hoàng. Lý Huyền Bình, cậu có muốn trở thành đệ tử của Hoàng Ngọc Tông không?”

Đó chính là mục đích của Ngô Bình nên anh nói ngay: “Có ạ”.

Ông lão: “Tốt, từ giờ cậu sẽ được tu hành ở điện Ngọc Hoàng. Ở đây, cậu sẽ có cơ hội lĩnh ngộ truyền thừa của Ngọc Hoàng, còn lĩnh ngộ được bao nhiêu là phụ thuộc cả vào cậu”.

Ngô Bình: “Tiền bối, điện Thiên Trạch nằm ở đâu?”

Dương Thiên Hóa: “Cậu chỉ cần đi tới nơi rèn luyện lúc trước, tìm kiếm mảnh truyền thừa ờ đó, khi cậu đã gom đủ mảnh truyền thừa thì có thể mở ra cánh cửa truyền thừa. Sau khi tiến vào cánh cửa truyền thừa, cậu sẽ có thể tìm được truyền thừa của ba cường giá tối cao, một trong ba cường giả này chính là người của điện Ngọc Hoàng nhưng tôi có quyền lực trực tiếp đưa cậu vào trong điện Ngọc Hoàng tu hành”.

Ngô Bình: “Còn hai cường giả tối cao khác thì sao, cũng là nhân vật cỡ Ngọc Hoàng à?”

Dương Thiên Hóa: “Hai vị khác lần lượt là Câu Trần đại đế, Tử Vi đại đế, ba vị đại đế đều có những lĩnh vực sở trường riêng. Nếu cậu có thể hợp nhất ba truyền thừa này thì sẽ đạt được thành tựu có một không hai, vượt qua người đi trước”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3661


Ngô Bình: “Nếu đã vậy, tôi xin đi điện Ngọc Hoàng thử một lần!”

Dương Thiên Hóa: “Được, cậu có thể đi điện Ngọc Hoàng bất cứ lúc nào!”

Ngô Bình: “Tiền bối, thân thể ông đã hóa đá, việc này có liên quan gì với việc tu luyện không?”

Advertisement

Dương Thiên Hóa khẽ khàng thở ra: “Truyền thừa Ngọc Hoàng vô cùng huyền bí, tôi đã cưỡng ép tu luyện nên mới biến thành dáng vẻ hiện tại. Tiểu hữu, nếu có được truyền thừa của Ngọc Hoàng, hãy giải thoát cho tôi nhé!”

Ngô Bình: “Được, đến lúc đó tôi sẽ trị liệu cho tiền bối!”

Dương Thiên Hóa lấy ra một bùa ngọc, đưa cho Ngô Bình rồi nói: “Cậu kích hoạt bùa ngọc này là có thể trực tiếp tới điện Ngọc Hoàng!”

Advertisement

Ngô Bình đưa hai tay ra nhận: “Tạ ơn tông chủ!”

“Tôi sẽ phái người của mình dẫn cậu đi hiểu biết các nơi trong điện Ngọc Hoàng”.

Một người đàn ông trung niên to cao đi tới, ông ta thi lễ với Dương Thiên Hóa.

Dương Thiên Hóa: “Trưởng lão viên, sau này cậu ta sẽ là đệ tử của Ngọc Hoàng Tông, thương lượng về việc thu xếp thân phận đi nhé!”

Trưởng lão Viên đáp: “Vâng thưa tông chủ, chúng tôi lập tức sắp xếp!”

Ngô Bình đi theo trưởng lão kia tới một đại điện, trưởng lão không nói gì, chỉ lo đi đường. Khi tới một sân nhỏ, ông ta thản nhiên nói: “Nghe nói thành tích kiểm tra của cậu không tệ?”

Ngô Bình cũng đã cảm giác được là trưởng lão này không mấy thân thiện với mình, hơn nữa ông ta có vẻ không quá kính trọng tông chủ Dương Thiên Hóa.

Anh đáp: “Phải!”

Trưởng lão Viên: “Tông chủ có cho phép cậu tiến vào điện Ngọc Hoàng không?”

Ngô Bình: “Có!”

Trưởng lão Viên cười lạnh: “Người người đều muốn tới điện Ngọc Hoàng nhưng lại lo biết truyền thừa nơi ấy không phải là thứ mà người thường có thể hưởng được. Không có số mạng đó thì chẳng khác nào đi chịu chết, tôi nghĩ cậu nên thận trọng suy xét. Đúng rồi, sau này cậu sẽ là đệ tử sơ cấp, nơi này là nơi ở của cậu, không có gì thì đừng chạy lung tung. Tôi sẽ cho người chỉ bảo cậu!”

Nói xong, trưởng lão Viên này rời đi.

Ngô Bình vào trong sân nhỏ của mình, phát hiện điều kiện nơi này rất bình thường, chắc là nơi ở của đệ tử cấp thấp.

Mấy phút đồng hồ sau, một thanh niên đi tới, cười nói: “Tôi là trưởng lão phụ trách giải quyết những sự vụ của đệ tử cấp thấp, tên là Chu Duyên Niên, sau này có việc gì cứ tới tìm tôi!”

Người này mang tới những vật dụng cần thiết cho Ngô Bình như nhẫn chứa đồ, lệnh bài để ra vào Ngọc Hoàng Tông, đồng phục đệ tử, tài nguyên tu luyện...
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3662


Ngô Bình đưa lệnh bài cho cô ấy xem, cười nói: “Đệ tử cấp thấp!”

Chu Ngọc Nhan có chút khó hiểu: “Tư chất của anh tốt vậy thì sao lại là đệ tử cấp thấp?”

Ngô Bình: “Ai mà biết, ở đó có một trưởng lão họ Viên, cô từng nghe nói chưa?”

Advertisement

Vì gia nhập Ngọc Hoàng Tông, Chu Ngọc Nhan đã tìm hiểu rõ ràng nhiều việc, cô ấy nói: “Người anh nói là trưởng lão Viên Diệu Chân à, ông ta là trưởng lão có quyền lực lớn nhất chỉ sau tông chủ. Hai mươi mấy năm nay, tông chủ mặc kệ mọi thứ nên trưởng lão Viên gần như cũng đã thành tông chủ, chuyện gì cũng do ông ta định đoạt”.

Ngô Bình như có điều suy nghĩ: “Chả trách ông ta lại chẳng tôn trọng tông chủ bao nhiêu. Tông chủ kêu ông ta thu xếp cho tôi, rõ ràng là đang bảo ông ta chiếu cố quan tâm nhưng người này lại cho tôi làm đệ tử cấp thấp”.

Advertisement

Chu Ngọc Nhan suy tư một lát mới thở dài một hơi: “Tông chủ đúng là đa mưu túc trí!”

Ngô Bình: “Xin chỉ giáo thêm!”

Chu Ngọc Nhan: “Anh nghĩ xem, một đệ tử thiên tài bị đối xử như thế, trong lòng anh nhất định sẽ ôm oán hận? Mà một thiên tài thật sự sẽ không bị mai một, chẳng bao lâu sau, anh nhất định sẽ quật khởi. Đến lúc đó, anh sẽ đối đầu với Viên Diệu Chân, trở thành đồng minh của tông chủ”.

Ngô Bình thở dài: “Đúng là cáo già!”

Chu Ngọc Nhan: “Công tử, anh có tính toán gì về bước tiếp theo không, ở lại điện Ngọc Hoàng để tu luyện à?”

Ngô Bình: “Tôi sẽ tới điện Ngọc Hoàng, tôi muốn xem thử truyền thừa của Ngọc Hoàng đại đế khó lấy cỡ nào!”

Chu Ngọc Nhan: “Thật ra ấy, một trong những nguyên do Viên Diệu Chân coi thường anh là do từ xưa tới nay, không ai có thể thật sự tìm được truyền thừa của Ngọc Hoàng, trong đó có không ít thiên tài đứng đầu. Thật ra năm đó Viên Diệu Chân cũng từng là một thiên kiêu, từng đi điện Ngọc Hoàng rồi. Đương nhiên ông ta không thu hoạch được gì, hơn nữa còn chưa rõ toàn bộ điện Ngọc Hoàng đâu”.

Ngô Bình: “Thế nên ông ta cho rằng tôi cũng sẽ không đạt được gì!”

Chu Ngọc Nhan: “Điều này cũng không kỳ quái, tìm được truyền thừa trong điện Ngọc Hoàng là một việc cực khó thành công”.

Hai người tán gẫu thêm vài câu, Ngô Bình trở lại phòng tu luyện Chu Thiên Chân Nhân, đả thông những thần khiếu còn lại.

Lần tu luyện này kéo dài ba ngày. Trong ba ngày, cuối cùng anh cũng đả thông tất cả thần khiếu, sau đó thuận lợi tiến vào cấp bậc, cảnh giới tiếp theo. Cảnh giới Chân Nhân tầng một này được gọi là Phi Thiên Chân Nhân.

Phi Thiên Chân Nhân chính là đỉnh ở đây, không phải bầu trời mà là thiên giới mênh mông, vũ trụ khôn cùng, đây là một dạng thể hiện lực lực mạnh mẽ.

Phi Thiên Chân Nhân là phải có thần hải trong cơ thể. Có thần hải thì tương đương sẽ có sức mạnh tinh thần mạnh mẽ.

Nhưng trước khi thành Phi Thiên Chân Nhân, Ngô Bình phải tiếp tục tu luyện thai thần, cuối cùng thai thần biến thành thần anh.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3663


Quá trình độ lôi kiếp rất thuận lợi, không khác lần trước là mấy, anh thành công tiến vào cảnh giới Thần Hóa, đến lúc này, anh đã khôi phục tu vi trước kia, Dương Thần lại xuất hiện,

Sau khi Dương Thần xuất hiện, Ngô Bình mới bắt đầu mở ra, đột phá lên cảnh giới Phi Thiên Chân Nhân.

Dương Thần truyền vào cơ thể, mở ra một không gian trong não của anh. Dương Thần không ngừng phóng ra sức mạnh tinh thần ở trong đó. Những sức mạnh tinh thần này biến thành một đại dương trong không gian, được gọi là thần hải.

Advertisement

Thần hải càng lớn, tinh thần Phi Thiên Chân Nhân càng mạnh, tu vi càng cao.

Trong quá trình trùng tu, cơ thể, tinh thần Ngô Bình đều được Thiên Đạo trui rèn, thay da đổi thịt.

Tới tận lúc này, anh mới quyết định đi tới điện Ngọc Hoàng.

Advertisement

Anh lấy ra một bùa ngọc, truyền chân lực vào, bùa ngọc biến thành một luồng sáng bao bọc toàn thân anh, anh biến mất ngay tại chỗ.

Một giây sau, Ngô Bình xuất hiện trong một đại điện. Trong đại điện có một pho tượng người to lớn, đầu đội mũ miện kim loại màu tím, mặc áo bào màu vàng rộng rãi, mặt vuông tai lớn, mang theo uy nghiêm vô ngần, làm cho người nhìn lên nảy sinh lòng thần phục.

Pho tượng bỗng biến thành người.

Người kia mỉm cười: “Cậu nhóc, cậu đến từ đâu?”

Tim Ngô Bình đập loạn: “Ông là Ngọc Hoàng đại đế ư?”

Người kia nói: “Ngọc Hoàng Đại Đế? Ha ha, coi bộ cậu đến từ đại lục Côn Luân rồi”.

Ngô Bình hít sâu một hơi: “Hóa ra đại đế vẫn còn ở Nhân thế!”

Ngọc Hoàng đại đế mỉm cười: “Người khác khó mà hại được người như ta, thế nên ta cứ sống vậy thôi. Chẳng qua ta tự phong ấn bản thân bên trong điện Ngọc Hoàng này, nếu thời điểm chưa chín muồi thì ta không thể đi ra ngoài”.

Ngô Bình: “Ngọc Hoàng tiền bồi, phải chăng mỗi người tới đây đều có thể nhìn thấy ông ư?”

Ngọc Hoàng đại đế cười đáp: “Tất nhiên không rồi. Chỉ có những ai có tư chất tốt thì mới có thể nhìn thấy bổn tôn. Cậu là người thứ ba nhìn thấy ta đó nhóc à”.

Ngô Bình: “Ngọc Hoàng tiền bối, tôi từng đọc được sổ tay mà ông biên soạn”.

Ngọc Hoàng đại đế bật cười “ha ha”: “Không tệ, xem ra cậu và ta cũng có duyên. Nhóc này, cậu tên gì thế?”

Ngô Bình: “Vãn bối là Lý Huyền Bình”.

Ngọc Hoàng đại đế: “Chắc hẳn cậu cũng biết dự tính ban đầu khi bọn ta thành lập Thiên Ngoại Thiên nhỉ?”

Ngô Bình gật đầu: “Vãn bối biết sơ sơ, vì ông muốn tạo ra một nơi có thiên đạo hoàn chỉnh cho những người xuất sắc nhất của Nhân tộc”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3664


Ngọc Hoàng đại đế: “Nhưng chuyện này vẫn bị cường giả Thần tộc phát hiện, thế nên Thần tộc đã hạ lời nguyền vô cùng độc ác lên ta. Vì để tránh né lời nguyền đó, ta đã ẩn thân nơi đây, tiện thể chỉ dạy cho thiên tài của Nhân tộc. Tiếc là đã điều năm như vậy mà chưa có một ai khiến ta hài lòng. Trái lại là cậu đó, nom cậu có vẻ khá được”.

Ngô Bình: “Ngọc Hoàng tiền bối, liệu vãn bối có thể nhận được truyền thừa của ông không ạ?”

Ngọc Hoàng đại đế: “Nhưng cậu có thể nhận được bao nhiêu thì phải phụ thuộc vào số mệnh của cậu”.

Trong lòng Ngô Bình khẽ động: “Tiền bối, cảnh giới của ông chính là Thánh Hoàng ư?”

Advertisement

Ngọc Hoàng đại đế: “Quả thật ta đúng là Thánh Hoàng”.

Ngô Bình: “Vãn bối từng lấy được một bộ công pháp có tên là Thái Nhất Hoàng Cực Kinh, tiền bối có biết nó không ạ?”

Advertisement

Ngọc Hoàng đại đế cười đáp: “Đây là công pháp của Chân Hoàng, quả nhiên cậu là người may mắn. Thánh Hoàng bọn ta thực chất chính là những người thừa kế sức mạnh Chân Hoàng. Nếu cậu đã có truyền thừa của Chân Hoàng vậy thì tất nhiên cũng sẽ tiếp nhận được sức mạnh của ta”.

Dứt lời, ông ta liền đặt một bàn tay lớn l*n đ*nh đầu Ngô Bình, một luồng gió mát như sức mạnh tiến vào thân thể anh, dần dần lan tới khắp các tế bào bên trong.

Ngô Bình cảm thấy vô cùng thoải mái, thư thái toàn thân.

Ước chừng nửa khắc đồng hồ sau, Ngọc Hoàng đại đế bỏ tay ra, cười nói: “Thể chất của cậu quả nhiên cũng được chế tạo riêng. Hay lắm”.

Ngô Bình ngây ra: “Tiền bối, ông đã truyền truyền thừa cho vãn bối rồi ư?”

Ngọc Hoàng đại đế cười nói: “Truyền thừa của ta nhuận vật vô thanh, đã được cậu hấp thu toàn bộ. Nhưng chỉ khi cậu đạt tới giai đoạn tu luyện tương ứng thì mới mở ra được truyền thừa của ta”.

Ngô Bình còn muốn hỏi thêm gì đó, song Ngọc Hoàng đại đế đã vung tay lên: “Đi đi”.

Anh cảm nhận được trời đất quay cuồng, đến lúc mở mắt ra thì đã quay về địa phương trước đó.

Sau khi ngẩn người mấy giây tại chỗ, anh liền quay về nhà mình.

Chu Ngọc Nhan đang luyện công, thấy anh về liền vội vàng ra coi, cất lời hỏi han: “Anh vừa tới điện Ngọc Hoàng rồi ư?”

Ngô Bình: “Đi qua rồi”.

Chu Ngọc Nhan: “Vậy cô thu hoạch được gì?”

Ngô Bình nhìn cô ấy: “Không có cảm giác gì hết”.

Anh không nói dối, lúc anh tiếp nhận truyền thừa quả thật không hề cảm nhận được gì cả.

Chu Ngọc Nhan hơi lộ vẻ thất vọng, nói: “Nghe đồn những người nhận được truyền thừa sẽ cảm thấy thân thể rất đau đớn. Xem ra anh không nhận được truyền thừa gì rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3665


Ngô Bình thở dài, đáp: “Đến rồi”.

“Có thu hoạch gì không?”, anh ta tiếp tục hỏi.

Ngô Bình: “Không có, vừa mới vào thì bị một luồng sức mạnh đẩy ra ngoài”.

Tất nhiên anh sẽ không nói thật, vì dù sao vị trưởng lão họ Viên kia cũng không ưa thích gì anh.

Advertisement

Chu Duyên Niên cười nói: “Đừng nhụt chí, phần lớn mọi người đều vậy mà”.

Sau khi hỏi đáp vài lời, Chu Duyên Niên liền rời đi, tới gặp Viên Diệu Chân.

Advertisement

Lúc này, Viên Diệu Chân đang ngồi ngay ngắn trong điện cùng một vài vị trưởng lão của tông môn. Chu Duyên Niên tiến vào rồi cất lời: “Trưởng lão Viên, đệ tử mới tới kia đã tới điện Ngọc Hoàng rồi. Đúng như ông dự đoán, cậu ta không nhận được gì hết”.

Viên Diệu Chân: “Trên người cậu ta có thay đổi gì so với lần trước không?”

Chu Duyên Niên: “Không thay đổi gì hết”.

Viên Diệu Chân cười lạnh: “Thiên tài gì đã sao? Không nhận được truyền thừa của Ngọc Hoàng, trong mắt ta chẳng là cái thá gì hết!”

Chu Duyên Niên: “Trưởng lão Viên, vậy nên xử lý kẻ này thế nào ạ?”

Viên Diệu Chân: “Chẳng phải cậu ta còn chưa thử luyện đấy sao? Ngươi dẫn cậu ta tới nơi thử luyện đi”.

Chu Duyên Niên nở nụ cười: “Hiểu rồi ạ”.

Ngô Bình vừa ngâm cho mình một chén trà thì Chu Duyên Niên lại tới, anh ta nói: “Thử luyện của Ngọc Hoàng tông bình thường đều do một nhóm người cùng thực hiện, làm vậy sẽ giúp giảm bớt nguy hiểm. Lý Huyền Bình, cậu muốn thử không?”

Ngô Bình: “Tôi đang chuẩn bị cho việc thử luyện, có thể tham gia”.

Chu Duyên Niên: “Được, một canh giờ sau xuất phát, cậu chuẩn bị đi. Lúc đó tôi sẽ tới gọi cậu”.

Thấy anh ta rời khỏi, Ngô Bình liền lặng lẽ đi vào đại điện của Dương Thiên Hóa.

Anh vừa xuất hiện thì Dương Thiên Hóa đã cười hỏi: “Cậu có thu hoạch gì không?”

Ngô Bình: “Tôi tới điện Ngọc Hoàng rồi”.

Mắt Dương Thiên Hóa sáng lên: “Ồ, vậy cậu có thu hoạch gì không?”

Ngô Bình không đáp thẳng, chỉ nói là: “Hiện giờ ta vẫn chưa thể chữa trị cho ông, thế nhưng ông cùng đừng quá lo lắng, trong vòng một, hai năm nữa ta sẽ lại tới”.

Dương Thiên Hóa cười nói: “Được, lão phu chờ cậu ở đây”.

Nửa canh giờ sau, Chu Duyên Niên đi tới sân viện của Ngô Bình. Tiếp đó, anh đi theo anh ta vào một sân viện rất lớn, trong đó đã có bảy tu sĩ.

Chu Duyên Niên nói: “Tám người các cô cậu chung nhóm, cùng tiến về nơi thử luyện. Hiện giờ ta sẽ nói qua về quy tắc…”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3666


Bay trên không chừng hơn hai canh giờ, trước mặt họ liền xuất hiện một ngọn núi lớn bị bao phủ bởi sương mù dày đặc. Khi tới chân núi, Chu Duyên Niên cất lời: “Trước mặt chính là nơi thử luyện, các cô các cậu có thể vào đó. Nhớ kỹ lời ta, đồng môn phải giúp đỡ lẫn nhau, như vậy mới có thể nâng cao tỉ lệ sống sót”.

Tám người sóng vai bước vào làn sương mù dày đặc và cuồn cuộn, biến mất khỏi tầm mắt của Chu Duyên Niên.

Đi thêm một đoạn, trong bảy người có một nam tu đột nhiên đứng khựng lại, nhìn chằm chằm Ngô Bình rồi cất lời: “Đệ tử cấp thấp, cậu tên gì?”

Advertisement

Đối phương xẵng giọng hỏi câu này, tỏ ra cực kỳ coi thường Ngô Bình.

Ngô Bình cũng không để ý, chỉ đáp: “Lý Huyền Bình”.

Advertisement

Người này nói: “Cậu là người địa vị thấp nhất, tu vi kém nhất trong chúng ta, thế nên phải phục tùng mệnh lệnh của bọn tôi, hiểu chưa hả?”

Ngô Bình: “Ngọc Hoàng Tông từ khi nào đã quy định đệ tử cấp thấp nhất định phải phục tùng đệ tử cấp cao?”

Người này nghe Ngô Bình lại dám cãi lại thì nổi giận: “Ranh con, ngứa đòn rồi phải không?”

Hắn ta lập tức đi qua, nâng tay định tát Ngô Bình.

Ngô Bình cười lạnh một tiếng, ra tay sau nhưng cú tát lại đến trước, anh thẳng tay tát người kia bay xa cả mấy chục mét, sau khi rơi xuống đất thất khiếu đều chảy máu, cũng không biết còn sống hay chết.

Đánh bay người, Ngô Bình nói: “Các người còn thấy tôi không thuận mắt không?”

Cả sân tĩnh mịch như tờ, sáu người còn lại đưa mắt nhìn nhau, bọn họ không ngờ, người mới này lại mạnh như vậy!

Một nữ đệ tử đi đến, vẻ ngoài xinh đẹp, cô ta cười nói: “Sư huynh Lý, không ngờ thực lực anh mạnh đến vậy. Ha ha, Triệu Truyền Tân là một tên mù, có mắt không thấy cao thủ”.

Đánh kẻ chạy đi không đánh kẻ chạy lại, Ngô Bình nói: “Mọi người có thể đi theo tôi, cũng có thể tự mình đi”.

Nữ đệ tử này lập tức nói: “Đương nhiên chúng tôi theo sư huynh Lý rồi. Sư huynh, tôi tên Lý Đại Nhi”.

Ngô Bình không có ấn tượng tốt với mấy người này, anh vốn muốn đi một mình, nhưng nghĩ có lẽ bọn họ biết nhiều về khu rèn luyện hơn, bèn quyết định vẫn nên cùng nhau hành động.

Không quan tâm đến người đàn ông hôn mê kia, bảy người tiếp tục đi một đoạn, anh hỏi: “Nơi này đã là khu rèn luyện rồi sao?”

Lý Đại Nhi nói: “Sư huynh, nơi này là vùng ven, không có thứ gì hay ho. Đi vào trong thêm mười mấy dặm nữa, mới là khu rèn luyện thực sự”.

Ngô Bình: “Cô từng đến đây rồi?”

Lý Đại Nhi cười nói: “Tôi là lần thứ ba đến”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3667


Một nam tu nói: “Sư huynh, người ở khu rèn luyện, thân thể đều sẽ có biến dị, cho nên chúng ta không thể ở lại quá lâu, nếu không sẽ biến thành quái vật”.

Ngô Bình chợt giật mình trong lòng: “Biến thành quái vật?”

Nam tu gật đầu: “Đúng vậy. Trong lịch sử, có rất nhiều người bởi vì ở lại quá lâu nên đã biến thành quái vật. Mà nguy hiểm lớn nhất của khu rèn luyện cũng đến từ nhóm tu sĩ loài người biến thành quái vật”.

Advertisement

Lý Đại Nhi nói: “Có vài người là thân thể dị biến, cũng có vài người là nguyên thần hoặc pháp thuật dị biến, biến hóa kiểu nào cũng có, sư huynh nhất định phải cẩn thận”.

Ngay lúc này, Ngô Bình cảm nhận được một luồng năng lượng từ trong tế bào chầm chậm tuôn ra, trong năng lượng này còn có một vài thông tin, thoáng chốc đã được anh đọc thấu.

Advertisement

Thông tin này, chính là liên quan đến khu rèn luyện, sau khi đọc xong thông tin, anh mới biết được tác dụng của khu rèn luyện.

Trong khu rèn luyện, bày bố rất nhiều trận pháp thần kỳ, khiến sinh vật bên trong đều tăng tốc tiến hóa, tốc độ tiến hóa ước chừng nhanh gấp vạn lần so với tốc độ bình thường.

Chuyện này khiến cho nhưng tu sĩ không đủ sức tự khống chế một khi ở nơi này quá lâu sẽ xảy ra dị biến, những dị biến này, có khả năng xảy ra trên thân thể, cũng có khả năng xảy ra trên tinh thần.

Đương nhiên, nếu có thể khống chế được tiến hóa, thì sẽ có được lợi ích rất lớn. Truyền thừa Ngọc Hoàng để lại cho anh nói cho anh biết, sở dĩ Thần Tộc lớn mạnh, chính là vì đi đúng đường tiến hóa, mỗi một lĩnh vực đều tiến hóa ra từng năng lực mạnh mẽ.

Nếu loài người cũng có thể chọn phương hướng tiến hóa, thì trên lý thuyết cũng sẽ xuất hiện nhiều cao thủ.

Lúc này, Lý Đại Nhi nói: “Sư huynh, phía trước có một khu rừng, bên trong có không ít thứ hay ho, chúng ta có cần đi xem xem không?”

Ngô Bình nói: “Được”.

Đi chừng mười mấy phút, quả nhiên nhìn thấy một khu rừng âm u, có thể thấy được, trong rừng có rất nhiều hài cốt, không biết đã có bao nhiêu sinh linh chết đi.

Lý Đại Nhi nói: “Sư huynh, bên trong nghe nói có mấy món bảo bối, nhưng thực lực chúng ta rất yếu, không dám đi vào tìm”.

Ngô Bình: “Mọi người cứ đợi ở bên ngoài”. Nói xong, anh bèn đi vào trong.

Khi nhìn thấy Ngô Bình biến mất, mấy người Lý Đại Nhi mới thở phào một hơi, cô ta nói: “Đây là một trong những nơi nguy hiểm nhất của khu rèn luyện, chắc hắn ta sẽ chết bên trong thôi nhỉ?”

Một nam tu lên tiếng: “Dù sao chúng ta cũng đã hoàn thành nhiệm vụ của trưởng lão Chu, đi về thôi, về phục mệnh!”

Mấy người này không dám ở lại khu rèn luyện quá lâu, lập tức xoay thân rời đi. Nhưng đang định đi thì xung quanh vang lên từng tiếng gầm nhẹ, mười mấy quái vật hình dáng như người, đôi mắt đỏ thẫm bỗng xuất hiện, bọn họ có tám chân giống như nhện vậy, hai tay bị dị biến thành hai lưỡi đao bằng xương sắc bén, ánh mắt vô cùng hung tàn.

“Người nhện!”, Lý Đại Nhi thét một tiếng: “Chạy mau!”

Không còn đường lui, đám người chỉ có thể bất chấp mọi thứ, chạy vào trong rừng sâu, những quái vật này ở xung quanh ven bìa rừng, cũng không có ai dám tiến vào.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3668


Đột nhiên, tiếng cười của một cô gái bỗng vang lên sau lưng anh.

Anh xoay lại thì thấy một cô gái xinh đẹp, dáng người thon thả, mặc chiếc váy trắng, đang cười với anh. Không đúng, đôi chân cô gái này đã biến thành gỗ rồi, dưới chân có vô số rễ cây đỏ như máu đang chuyển động. Mỗi bước đi của cô ấy, rễ cây dưới chân sẽ xuyên vào mặt đất.

Cô gái nói: “Công tử, tôi đẹp không?”

Ngô Bình nhìn chân cô ấy, nói: “Tôi thích chân dài và trắng nõn, cô có sao?”

Advertisement

Cô gái ngây người, sau đó vẻ mặt cô ấy bỗng trở nên hung tợn: “Chân có tác dụng gì? Anh nhìn gương mặt thể xinh đẹp của tôi, thân hoàn hảo của tôi đi!”

Thân thể cô ấy bỗng bay lên không trung như dây mây, sau đó tấn công về phía Ngô Bình.

Advertisement

Ngay lúc cô gái vừa tiến lại gần thì Ngô Bình nắm lấy cổ cô ấy, sức mạnh dữ dội, thân thể cô gái lập tức cứng đờ, không thể động đậy.

Ngô Bình dời xuống hai chân cô ấy đang đứng, sau đó túm cổ chân, ném ra ngoài. Vừa ném đi, vô vàn rễ cây cũng vung ra, đánh vào miệng và mũi Ngô Bình.

Ngô Bình tức giận, miệng cắn chặt rễ cây, nghiến răng giữ chặt, một ngụm cắn đứt, máu huyết tanh nồng tuôn vào miệng anh.

Hai mắt anh sáng lên, nói: “Không ngờ còn có dược lực đặc biệt ẩn chứa bên trong nữa!”

Cô gái đau đớn kêu la thảm thiết, Ngô Bình kéo cô ấy ngồi lên người, sau đó ôm chân cô ấy như cầm rễ cây bắt đầu lấy máu. Máu của cô gái, bị anh lấy ra bỏ vào trong lọ, qua một lúc lọ cũng đầy.

Cô gái tức giận nói: “Bỏ tôi ra, khốn nạn!”. Bị người ta ngồi lên người lấy máu, cô ấy rất khó chịu.

Ngô Bình: “Kêu la cái gì, tôi đang giúp cô trị thương”.

Cô gái nổi giận: “Tôi không cần anh trị thương!”

Ngô Bình: “Sự tiến hóa của cô thật ra chỉ lệch hướng một chút thôi, chỉ cần sửa lại thì cô sẽ trở thành một tu sĩ rất lợi hại”.

Cô gái ngây người, thật ra cô ấy cũng muốn khôi phục thành hình người, nhưng trong đầu thường trống rỗng, không thể khống chế bản thân hành động, vì vậy đã không thể rời khỏi nơi này được nữa.

Nghe thấy Ngô Bình nói như vậy, cô ấy không nhịn được bèn hỏi: “Anh là bác sĩ sao?”

Ngô Bình: “Còn là một bác sĩ rất lợi hại”.

Cô gái im lặng mấy giây, rồi nói: “Tôi, còn có thể trở lại bình thường không?”

Ngô Bình: “Tôi phải nghiên cứu thử”.

Cô gái thở một hơi: “Có thể đừng ngồi lên ngực tôi không?”

Ngô Bình: “Chẳng trách lại mềm như vậy, xin lỗi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3669


Đã được trải nghiệm dược lực ẩn chứa trong máu cô gái, Ngô Bình nói: “Quả nhiên giống như tôi đã dự đoán trước, vấn đề của cô không quá nghiêm trọng, có thể chữa trị”.

Cô gái vui mừng: “Thật sao?”

Ngô Bình: “Nhưng muốn khôi phục thì phải trả giá, quá trình sẽ rất đau đớn. Tôi muốn rút sạch máu huyết trong người cô, sau đó đưa máu của tôi vào trong cơ thể cô, làm như vậy, kết quả xem như cô được sống lại lần nữa, hơn nữa còn có thể duy trì được năng lượng vốn có, đồng thời cô sẽ trở thành người phụ thuộc vào tôi, cả đời sẽ bị tôi khống chế”.

Advertisement

Cô gái im lặng một lúc, cả đời bị người ta khống chế, bản thân có thể chịu đựng được không?

Ngô Bình: “Vì vậy cô phải nghĩ cho kỹ, một là vĩnh viễn bị nhốt ở đây, sống cô độc một mình, hai là đi ra ngoài với tôi, sống cuộc sống bình thường. Đúng rồi, tuy nói là tôi có thể khống chế cô, nhưng tôi cũng sẽ không thật sự can thiệp chuyện cô”.

Advertisement

Cô gái khẽ thở dài, nói: “Được thôi! Ta chấp nhận”.

Ngô Bình: “Vậy tôi bắt đầu, cô ráng chịu đựng”.

Nói xong, tay phải anh nắm trên không, máu huyết cả người cô gái lập tức rời khỏi cơ thể, bị anh phong ấn đưa vào một cái lọ.

Cô gái không còn máu huyết, lập tức ngất đi, cơ thể trắng bệch như tờ giấy, rễ cây dưới chân cũng khô héo. Cuối cùng đưa máu của canh vào trong thân thể cô gái, lại là thể chất Thái Cổ Chân Nhân, máu huyết của anh, sở hữu năng lực chữa trị không hề tầm thường, đồng thời còn có thể nâng cao thể chất cô gái.

Anh đưa vào người cô thể chừng một chén máu, máu huyết thoáng chốc đã tăng lên gấp mười lần, thân thể cô gái bỗng chốc căng đầy, giây tiếp theo, cô ấy mở bừng mắt, hít sâu một hơi, sau đó tim cô bắt đầu đập mạnh. Sức sống mạnh mẽ ấn chứa trong máu huyết khiến rễ cây dưới chân cô lại tràn đầy sức sống, cắm sâu vào lòng đất.

Sau đó, cô ấy lại đau đớn kêu thảm thì ra máu của Ngô Bình đang tiến hành thay đổi thân thể cô ấy. Hai luồng sức mạnh tranh giành quyền chủ động trong thân thể cô ấy. Hai luồng sức mạnh, đại diện cho hai hướng tiến hóa, một là ban đầu vốn có của cô ấy, còn lại là do máu của Ngô Bình mang đến.

Ngô Bình không để ý đến cô ấy, bắt đầu ở bên cạnh tu luyện thần hải Phi Thiên Chân Nhân. Thần hải của anh vẫn chưa đủ mạnh, hiện tại cần phải mở rộng diện tích thần hải, để có được tinh lực mạnh hơn.

Ngay khi Ngô Bình tu luyện, anh cảm nhận được một luồng sức mạnh tinh thần dũng mãnh, bắt đầu lao về phía anh, muốn g**t ch*t anh, đoạt lấy thần hải của anh.

Thần hải của anh giống như một miếng thịt mỡ, hương thơm bay đi rất xa, thoáng chốc đã thu hút các sinh vật đáng sợ trong khu rừng. Những sinh linh này, thích nhất là cắn nuốt linh hồn kẻ khác để nuôi dưỡng bản thân.

Ngô Bình đẩy lùi đòn tấn công này, thì lại có một luồng sức mạnh tinh thần khác lao đến, cái sau còn mạnh hơn cái trước. Cứ như vậy, chưa đến nửa tiếng đồng hồ, Ngô Bình đã bị tấn công hơn bảy mươi lần, hơn bảy mươi lần tấn công này đến từ mười sinh vật với sức mạnh tinh thần hung mãnh.

“Chưa hết sao?”. Khi đòn tấn công cuối cùng kết thúc, Ngô Bình cuối cùng cũng nổi giận, chớp mắt đã phóng Dương Thần ra.

Dương Thần của anh tỏa ánh sáng khắp vạn trượng, sáng rực như mặt trời. Một khi nó xuất hiện thì sẽ khiến vô vàn sinh linh sợ hãi trốn tránh. Mười hai sinh linh này cũng giật mình, linh hồn quá mạnh!
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3670


Dương Thần của Ngô Bình ngồi xếp bằng trên không, đột nhiên anh mở mắt, vươn tay ra bắt, một con cá bay lên trong thần hải, bị anh một ngụm cắn vào đầu, con cá đau đớn giãy dụa, nhưng sau đó lại bị cắn ngụm thứ hai.

Đây chính là tác dụng của thần hải, đồng hóa toàn bộ sức mạnh tinh thần, biến thành thức ăn và đồ bổ sung cho Dương Thần!

Ăn xong con cá này, Ngô Bình cảm thấy sức mạnh Dương Thần của mình rõ ràng đã tăng lên, sau đó thần hải cũng mở rộng hơn chút.

Advertisement

Ánh mắt anh sáng lên, lầm bầm nói: “Xem ra, những sinh linh biến dị này, cũng giúp ích được cho mình”.

Sau đó, anh thả ra toàn bộ hơi thở thần hải của mình, cứ như vậy, giống như có người bỏ một thịt hầm trong khu rừng vậy, mùi hương có thể bay xa đến mấy nghìn dặm, thoáng chốc đã thu hút một lượng lớn dã thú chạy đến.

Quả nhiên, lần này các sinh vật đến càng nhiều hơn, mới đầu chỉ có mấy chục, sau đó là mấy trăm, rồi mấy vạn.

Advertisement

Khi Ngô Bình cảm thấy số lượng đã tương đối đủ rồi thì lập tức thả Dương Thần của mình ra, bắt đầu săn thú. Thoáng chốc, những sinh linh này chạy tán loạn khắp nơi, đáng tiếc đã muộn, bọn nó căn bản chạy không thoát, khu vực Ngô Bình bày bố đã vây nhốt lại toàn bộ, chỉ có thể để mặc Ngô Bình bắt giết, bỏ vào thần hải.

Sinh linh trong thần hải càng lúc càng nhiều, bọn chúng vừa vào đã bị đồng hóa, sau đó biến thành từng sinh vật thần hải, rồi lại bị Dương Thần ăn sạch. Mỗi lần ăn một sinh vật thần hải, Dương Thần của Ngô Bính đều lớn thêm một phần, thần hải cũng sẽ mở rộng thêm một phần.

Sau khi ăn sạch sinh vật lần này, Ngô Bình lập tức thu lại khí tức, anh nhìn cô gái kia. Cô gái đã phục hồi, lúc này đang nhìn Ngô Bình với ánh mắt ngạc nhiên.

Ngô Bình hỏi: “Thế nào, đã hồi phục chưa?”

Cô gái: “Hiện tại tôi không có gì khác biệt với người bình thường cả”.

Ngô Bình liếc mắt nhìn, chân cô gái đã khôi phục lại bình thường, thay vào đó là đôi chân trần xinh đẹp.

Anh gật đầu nói: “Vừa nãy có rất nhiều thứ năng lượng hóa tấn công tôi, những thứ này có rất nhiều ở khu rèn luyện sao?”

Cô gái nói: “Ừ, bọn chúng đều là linh thể hình thành do nguyên anh các tu sĩ sau khi dị biến, những linh thể này rất mạnh, không chỉ giết không chết, mà còn có thể cắn nuốt lẫn nhau. Những linh thể có thể sống sót không biết đã cắn nuốt bao nhiêu linh thể khác rồi”.

Ngô Bình khẽ thở dài: “Xem ra người bị vùi lấp ở khu rèn luyện cũng không ít”.

Cô gái: “Đúng vậy. Mỗi năm đều có rất nhiều người tiến vào, mỗi năm cũng đều có rất nhiều người vĩnh viễn phải ở lại nơi này”.

Ngô Bình hỏi cô: “Cô cũng là khách tu?”

Cô gái thản nhiên nói: “Đúng”.

Ngô Bình: “Cô có thể rời đi rồi”.

Cô gái sững sờ: “Anh để tôi đi?”

Ngô Bình: “Đúng vậy, chẳng lẽ cô cứ muốn theo tôi sao?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3671


Cô gái cắn môi, nói: “Bên ngoài tôi đã chẳng còn người thân gì nữa, tôi muốn ở bên cạnh anh”.

Ngô Bình cảm thấy rất kỳ lạ: “Cô đi theo tôi?”

Cô gái gật đầu: “Nếu không phải anh, tôi còn phải ở nơi này khổ sở sinh tồn tiếp, hơn nữa, chung quy sẽ có một ngày cũng bị sinh vật khác ăn mất. Vì vậy, tôi muốn báo đáp công tử”.

Advertisement

Ngô Bình cân nhắc một lúc rồi nói: “Được thôi. Cô muốn báo đáp tôi, vậy kiếm chút gì ăn cho tôi trước đi”.

Cô gái khẽ cười: “Vâng, công tử, tôi sẽ đi ngay”.

Cô gái đã sống ở đây không biết bao nhiêu năm, kinh nghiệm phong phú, cô ấy lập tức đi săn thú. Còn Ngô Bình thì nghỉ ngơi một lúc, sau đó tiếp tục thả ra sức mạnh thần hải, thu hút linh thể đến để hấp thụ.

Advertisement

Đợi đến khi có đủ linh thể, anh sẽ thả Dương Thần, đưa toàn bộ linh thể vào thần hải, sau đó hóa thành sinh vật trong thần hải. Những sinh vật này hình tượng khác nhau, có cái giống cá, có hệt ốc, có cái giống mực.

Khi số lượng sinh vật trong thần hải Ngô Bình vượt qua một trăm nghìn thì thần hải sẽ có sự thay đổi lớn, một làn sương mù vàng kim từ mặt biển bốc lên khiến cả vùng biển càng trở nên thần bí.

Cô gái quay về, trong tay cầm theo một con gà núi biến dị, một con thỏ biến dị, bắt đầu nấu nướng cho Ngô Bình.

Ngô Bình: “Cô tên gì?”

Cô gái: “Công tử, tôi tên Đỗ Ngọc Kiều”.

Ngô Bình: “Ngọc Kiều, lúc tôi tiến vào có nghe nói, trong rừng này có không ít bảo bối?”

Đỗ Ngọc Kiều nói: “Nào có bảo bối gì chứ, nơi này ngoài nguy hiểm cũng chỉ có nguy hiểm, nửa bước cũng khó đi. Lúc tôi còn chưa phục hồi, các tu sĩ bị tôi g**t ch*t cũng đến bốn mươi sáu người”.

Ngô Bình: “Xem ra cô cũng là một người khá có thực lực ở nơi này”.

Đỗ Ngọc Kiều: “Công tử quá khen rồi, thực ra trong rừng rậm này, người mạnh hơn tôi thì có bảy người, bọn họ đều tiến hóa với năng lực rất kinh khủng”.

Ngô Bình: “Thực lực bọn họ thế nào?”

Đỗ Ngọc Kiều ngẫm nghĩ: “Thực lực bảy quái vật kia có lẽ là vượt qua cả cấp bậc Đạo Quân”.

Ngô Bình hít khí lạnh: “Cảnh giới Đạo Quân!”

Đỗ Ngọc Kiều gật đầu: “Cho nên ở trước mặt bọn họ, có thể ngay cả cơ hội phản kháng tôi cũng không có”.

Ngô Bình:” Xem ra đám người kia là cố ý dẫn tôi vào đây”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3672


Anh nói xong, hai tay Đỗ Ngọc Kiều bỗng biến thành vô số rễ cây, thoáng chốc vây chặt Ngô Bình, nhấc lên không trung.

Đỗ Ngọc Kiều thản nhiên nói: “Tốt lắm, thì ra anh còn có đồng bọn”.

Đám người Lý Đại Nhi bị dọa sợ đến trắng cả mặt, bọn họ đều xua tay: “Chúng tôi không phải đồng bọn của anh ta, cô cứ thỏa thích dùng, chúng tôi đi ngay lập tức…”

Advertisement

Đám người này, không quan tâm đến sống chết của Ngô Bình, quay đầu đã chạy, hận cha mẹ không sinh thêm hai chân nữa, chớp mắt đã chẳng thấy bóng dáng đâu.

Đỗ Ngọc Kiều bỏ Ngô Bình xuống, cô ấy hiếu kỳ hỏi: “Tại sao phải dọa bọn họ?”

Advertisement

Ngô Bình: “Tôi thấy bọn họ là đã phiền rồi, chi bằng đuổi hết đi cho xong”.

Ăn xong thịt thỏ nướng và gà núi nướng, Ngô Bình cảm thấy thần hải của mình đang dần dần đạt đến sự hoàn hảo với sự giúp đỡ của các sinh vật trong thần hải. Anh vừa tu luyện một lúc, quyết định tiến thẳng đến cảnh giới tiếp theo, cấp thứ chính Thái Nhất Hoàng Cực Kinh, Ngự Lôi Chân Nhân.

Cảnh giới cấp này cực kỳ khó tu luyện, dù sao khống chế được sấm chớp cũng là chuyện rất khó. Cũng may Ngô Bình đã có được truyền thừa của chủ nhân sấm chớp, thể chất cũng thiên về sấm chớp, vì vậy tu luyện cũng không quá khó.

Tức khắc, sấm chớp bỗng xuất hiện quanh người anh, anh dùng một canh giờ đã biến thành Ngự Lôi Chân Nhân.

Sau đó, anh lại tiếp tục đột phá, tiến thẳng đến Long Môn Cảnh.

Cảnh giới Long Môn này, lần trước anh đã từng tiếp xúc đến Long Biến tầng năm. Nhưng sau khi biết đến Hoàng Biến, anh mới biết Long Biến cũng không phải mạnh nhất.

Lần này, anh kết hợp Long Biến và Hoàng Biến, cùng với hoàn cảnh đặc thù của khu vực rèn luyện, tiến hành một lần cải tạo hoàn toàn. Vì thế, sau khi anh lại tiến đến Long Biến tầng năm thì lại tiếp xúc đến Long Biến tầng sáu.

Long Biến tầng sáu này là thứ mới hoàn toàn, trước nay chưa từng có, là một kiểu biến hóa độc nhất do anh sáng tạo. Cái này còn chưa tính, sau đó anh lại tiến đến Long Biến tầng bảy, Long Biến tầng tám, Long Biến tầng chín!

Sau khi tiến đến Long Biến tầng chín, luồng hơi thở đáng sợ bao phủ khắp cả khu rừng, toàn bộ sinh linh đều không dám thở ra, lo sợ sinh vật mạnh hơn là Ngô Bình sẽ phát hiện.

Sau khi kết thúc Long Biến tầng chín, thân thể và hình dáng Ngô Bình đều có sự thay đổi rõ ràng, anh hóa thành một người khổng lồ cao đến vạn mét, vô cùng tráng lệ, hơi thở như mây vần gió vũ, uy thế lấn trời.

Sau đó, anh dẫn theo Đỗ Ngọc Kiều rời khỏi khu rừng, dùng thân thể khổng lồ này, hoành hành khắp khu rèn luyện.

“Rầm rầm rầm!”

Mặt đất rung chuyển dữ dội, đi một đoạn, anh ngồi xuống trên đỉnh núi. Đỗ Ngọc Kiều ngồi trên vai anh, nhìn xuống bên dưới, nói: “Công tử, hơi thở của anh khiến các lão quái lâu năm kia cũng không dám hó hé, bọn họ đang run sợ rồi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3673


Ngô Bình: “Đạo Quân và Thiên Tiên là hai cấp sinh mệnh, Đạo Quân dĩ nhiên là mạnh hơn một chút, nhưng Thiên Tiên mạnh cũng không dễ ức h**p. Địa Tiên và Thiên Tiên, cũng giống vậy”.

Anh lập tức đột phá cảnh giới sau đó, Âm Dương, Động Thiên, mà sau khi mở Động Thiên, khí tức của anh lại càng mạnh hơn. Hơn nữa, thần hải cũng được anh chuyển đến trong Động Thiên, hợp nhất với Thiên Cung. Chỉ thấy trong thiên hải mênh mông có một tòa thiên cung, Dương Thần ở trong đó.

Advertisement

Sau đó, anh lại khôi phục hình dáng thật sự, mấy thứ như kiếm Thiên Cực mà anh tu luyện cũng lần lượt xuất hiện.

Hai ngày sau, anh bắt đầu tiến đến cảnh giới tiếp theo - cảnh giới Thần Tàng.

Advertisement

Thần Tàng chia thành Nhân Tàng, Bí Tàng, Thiên Tàng, bình thường, cơ thể người có bốn Nhân Tàng, bốn Bí Tàng, bốn Thiên Tàng, tổng cộng là mười hai chỗ.

Thiên kiêu bình thường sẽ mở được hai Nhân Tàng, một Bí Tàng. Còn về Thiên Tàng, người có thể mở được cực kỳ ít, từ xưa đến nay chưa có người nào thành công.

Khi Ngô Bình chuẩn bị tiến đến Thần Tàng, chuẩn bị mở Nhân Tàng thì truyền thừa Ngọc Hoàng để lại đột nhiên được khởi động, một vài ký ức về Nhân Tàng, Bí Tàng, Thiên Tàng bỗng xuất hiện trong đầu anh.

Trong truyền thừa của Ngọc Hoàng cho rằng Nhân Tàng có năm chỗ, bốn chỗ trước được đả thông tuy sẽ rất mạnh,nhưng vẫn chưa phải cực hạn, chỗ Nhân Tàng thứ năm mưới là mạnh nhất, được gọi là Nhân Tàng Chung Cực. Thế nhưng, Nhân Tàng Chung Cực này chỉ có cao thủ thể chất Thái Cổ Chân Nhân mới có được.

Có chỉ điểm từ Ngọc Hoàng, cộng thêm trợ giúp từ nhìn thấu vạn vật, anh đã tập trung được điểm Nhân Tàng đầu đầu tiên một cách nhanh chóng.

Nhân Tàng chỗ này, nằm ở vị trí giữa cột sống giữa hai quả thận. Khi Ngô Bình dùng bí pháp mở ra, mới phát hiện lớp vỏ bên ngoài vô cùng chắc chắn, phá thể nào cũng không vỡ.

Anh không ngừng thử các cách khác nhau, liên tục kiên trì hai ngày, mới dùng đến cách đặc biệt, dùng chân lực phá vỡ.

Ngay khi Nhân Tàng được mở ra, tinh nguyên mạnh mẽ tràn đầy khắp thân thể Ngô Bình, hai quả thận anh nóng rực, lông tóc trên người càng rậm rạp, một luồng hơi thở nam tính bỗng thoát ra, khiến Đỗ Ngọc Kiều bên cạnh cũng mềm nhũn cả người, lập tức ngồi sụp xuống đất.

Đây chính là sức mạnh do Nhân Tàng đầu tiên phóng ra, tinh lực! Chính là nền tảng của cơ thể người.

Mở ra điểm Nhân Tàng đầu tiên, Ngô Bình lại tiếp tục thử nghiệm sức mạnh của nó, cơ thể cũng đã thích ứng với sự thay đổi mới mẻ này.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3674


Ngô Bình cười nhạo: “Đến đúng lúc lắm, dù sao tôi cũng sẽ đi tìm nó”.

Bây giờ anh vừa kích hoạt Tinh Tàng, cả người tràn đầy sức mạnh và ý chí chiến đấu, đang muốn tìm người để đánh nhau. Nhìn thấy người khổng lồ lập tức nhảy lên không trung, đáp xuống trước mặt người khổng lồ một mắt.

Người khổng lồ một mắt hét lên một tiếng, bốn cánh tay cùng lúc vùng vẫy, hai cánh tay nắm lấy tay Ngô Bình, hai tay còn lại đánh vào mặt anh.

Advertisement

Ngô Bình không có ý định né tránh, đầu anh đập về phía trước, chỉ nghe một tiếng “phịch”, nửa khuôn mặt của người khổng lồ hóp lại, nó rên lên một tiếng đau đớn.

Sau đó anh liên tục tung ra rất nhiều nắm đấm, sức lực ở mỗi nắm đấm đều toát ra uy lực dời núi lấp biển. Người khổng lồ này kém xa cả nghìn dặm, hoàn toàn không có khả năng đỡ được sức mạnh mà anh tung ra.

Liên tiếp vài cú đấm, cơ thể người khổng lồ một mắt ngã xuống đất.

Advertisement

Ngô Bình cưỡi lên người nó, hai tay vung lên đánh cho nó không còn sức đánh trả.

Cũng không biết đánh được bao nhiêu quyền, cuối cùng người khổng lồ một mắt hôn mê.

Nhìn thấy người khổng lồ một mắt bất động, Ngô Bình bèn phong ấn nó vào trong Động Thiên của mình, định bụng đem về bộ lạc Ám Nguyệt để làm vật hiến tế.

Các sinh linh mạnh khác đều nhìn thấy sự đáng sợ của Ngô Bình, các cường giả vốn dĩ còn định ra tay với anh đều thu khí tức của mình lại, sợ sẽ chọc giận Ngô Bình.

Thu người khổng lồ một mắt vào trong Động Thiên xong, Ngô Bình mở thần niệm ra rồi quét qua khu rèn luyện. Ngay cả khi thần niệm của anh xâm phạm vào địa bàn của vài cường giả, những cường giả này cũng không dám lên tiếng phản đối, giả vờ như không nhìn thấy gì.

Vừa liếc mắt nhìn anh đã phát hiện ra không ít linh dược biến dị. Tất cả sinh linh ở nơi rèn luyện này đều sẽ biến dị, thế nên xuất hiện rất nhiều dược liệu quý giá.

Anh lập tức lấy roi Bách Thảo ra, quất vào Bách Thảo thu thập dược lực.

Cứ thế, anh vừa tu luyện vừa thu thập dược lực, thoáng chốc đã qua bảy ngày.

Bảy ngày sau, anh cảm thấy mình đã thích nghi được với tinh khí cực mạnh đó, thế là tiếp tục mở Nhân Tàng thứ hai ra.

Bề ngoài của Nhân Tàng thứ hai dày hơn, nhưng thực lực của anh cũng mạnh, hơn nữa có kinh nghiệm rồi nên nửa ngày đã phá được.

Nhân Tàng này nằm trên vai phải, lúc kích hoạt một nguồn năng lượng bá đạo được phóng ra, đi vào cơ thể Ngô Bình.

Anh lập tức cảm nhận được sức mạnh của mình tăng lên gấp bội, hơn nữa sức mạnh này có thể phóng ra ngoài cơ thể, sản sinh ra nhiều hiệu quả thần kỳ.

Rất nhanh Chân hình của anh đã hấp thu sức mạnh này, từ đó trở nên mạnh hơn, đồng thời sở hữu chân lực toàn năng và không thể phá hủy.

Anh mất thêm mấy ngày để làm quen với nguồn sức mạnh mới này.

Hôm nay Đỗ Ngọc Kiều bỗng nói: “Tư chất của anh tốt như thế, tại sao không đến điện Câu Trần và điện Tử Vi thử xem?”

Ngô Bình: “Điện Câu Trần ở đây à?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3675


Dưới chân anh phát ra lực, cả người bay lên không trung, dẫn theo Đỗ Ngọc Kiều bay đi.

Không lâu sau, một ngọn núi cực lớn hiện ra trước mắt, trên núi có một cung điện nguy nga, chính là điện Câu Trần.

Anh vẫn còn ở trên không trung, bên dưới đã vang lên tiếng gào thét, một tia sáng lao lên trời đánh vào đầu Ngô Bình.

Advertisement

Ngô Bình cười nhạo, lòng bàn tay xuất hiện một luồng kiếm quang đánh mạnh xuống dưới.

“Ầm!”

Âm thanh cực lớn vang lên, máu tươi phun ra bắn tung tóe, Ngô Bình đứng trên không trung lại tung một quyền nữa, quyền ấn lao xuống. Trên mặt đất, một núi thịt đang vặn vẹo, bề mặt có vô số lỗ thủng, mỗi một lỗ đều có thể b*n r* ánh sáng màu máu.

Advertisement

Quyền ấn đánh trúng người quái vật, cơ thể nói chỉ ngoe nguẩy mấy cái, không bị thương gì.

Ngô Bình hơi ngạc nhiên: “Khả năng phòng vệ này đúng là đáng kinh ngạc, tôi không thể đánh bại nó trong thời gian ngắn”.

Thế là anh mặc kệ con quái vật này, bay thẳng đến đại điện.

Có lẽ cảm thấy không giết được Ngô Bình, con quái vật đó không ra tay nữa, Ngô Bình cũng thuận lợi đi vào đại điện.

Cửa đại điện đang mở, mọi người vừa bước vào thì cánh cửa bỗng nặng nề đóng lại, sau đó anh nhìn thấy một tia sáng xuất hiện trên trời, ánh sáng đó biến thành một bóng người, là một người đàn ông còn rất trẻ tuổi, cao lớn tuấn tú.

Người đàn ông cười nói: “Đã lâu không có người đến rồi, mong anh sẽ không khiến tôi thất vọng”.

Vừa dứt lời, một tia sáng lướt qua người Ngô Bình, người đàn ông nói: “Đúng thế, anh không chỉ rất có tài, mà còn nhận được truyền thừa từ Ngọc Hoàng. Nếu đã thế thì tôi sẽ truyền lại những gì mình có đã học được trong cuộc đời tôi cho anh”.

Ngay sau đó một luồng khí lạnh lẽo rơi vào đỉnh đầu Ngô Bình, rót vào toàn thân, cảm thấy rất thoải mái không khác gì trong điện Ngọc Hoàng.

Ngô Bình vừa định vái cảm ơn, bóng người đó nói: “Cũng đến lúc tôi nên đi rồi”.

Vừa dứt lời, bóng ánh sáng đó biến mất, sau đó điện Câu Trần chấn động như thể sắp sụp đến nơi.

Ngô Bình vội chạy ra khỏi đại điện, quay đầu lại nhìn, đại điện biến thành cát bụi, bị cơn gió thoảng qua làm tan biến giữa đất trời.

Anh cẩn thận cảm nhận, phát hiện truyền thừa của điện Câu Trần khá giống với truyền thừa Ngọc Hoàng, chỉ có sau khi tu vi của anh đạt đến trình độ nhất định thì thông tin liên quan mới xuất hiện.

Lúc này anh nhận được truyền thừa nhìn về phía núi thịt trên mặt đất, thầm nghĩ có phải giết nó rồi không.

Đỗ Ngọc Kiều nói: “Công tử, hay là tiếp tục đến điện Tử Vi”.

Ngô Bình cũng nghĩ thế, lập tức mặc kệ quái vật này, phá không trung mà đi.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3676


Ngô Bình: “Cút! Nếu không giết mày!”

Quái vật lập tức nhào đến, Ngô Bình đứng giữa không trung tung ra một quyền, quyền ấn đánh trong con quái vật, nó tức giận gầm gừ lại nhào đến lần nữa.

Thế mà một người một quái đánh đến mức khó phân giải, Ngô Bình dùng hết bản lĩnh của mình cũng không thể đánh chết con quái vật, quái vật cũng bị anh đánh cả người đau đớn, hơn nữa còn không chiếm được lợi gì.

Cuộc chiến ác liệt diễn ra hồi lâu, mào trên đầu quái vật bị chém đứt, nó đau đớn vặn vẹo cả người muốn chạy thoát.

Advertisement

Ngô Bình cũng không đuổi theo nó, bay thẳng đến điện Tử Vi.

Bước vào trong điện, môi trường xung quanh bỗng thay đổi, anh đứng trong tinh không, tinh đấu đầy trời thay đổi, ngưng tụ thành từng đại trận, kỳ diệu khó tả.

Advertisement

Một bóng người cao lớn xuất hiện trong tinh hà, ông ta mỉm cười nói: “Cậu nhận được truyền thừa của Ngọc Hoàng và Câu Trần, xem ra nguyện vọng của bọn tôi sắp thành hiện thực rồi”.

Ngô Bình cúi đầu với ông ta: “Vãn bối xin chào tiền bối Tử Vi”.

Người này chính là Tử Vi đại đế, ông ta nói: “Ba người bọn tôi có truyền thừa chí cao thời đại Thánh Hoàng, toàn bộ đều truyền thừa cho cậu, mong cậu có thể mạnh thêm một cấp, bước ra khỏi con đường của mình ở thời đại Tiên Đạo”.

Vừa dứt lời, hàng tỷ tinh quang rơi vào người anh. Trên Động Thiên của Ngô Bình lập tức xuất hiện vô vàn tinh trần, vô số tinh hà.

Truyền thụ của Tử Vi đại đế là thật, sức mạnh tinh tú vô tận đi vào Động Thiên, kéo dài ba ngày.

Ba ngày sau, bóng dáng đại đế Tử Vi biến mất, sau đó điện Tử Vi cũng sụp xuống.

Ra khỏi đại điện, Ngô Bình đi thẳng ra khỏi nơi rèn luyện, anh đã hoàn thành hết thảy rèn luyện, tiếp theo có thể đi kiểm tra rồi.

Đỗ Ngọc Kiều đã rất lâu rồi không ra ngoài, thế giới bên ngoài tràn đầy những thứ đặc sắc với cô ấy, cô ấy đi theo sau Ngô Bình, ánh mắt liên tục chuyển động, nhìn thấy gì cũng cảm thấy mới lạ.

Đỗ Ngọc Kiều là một cô gái xinh đẹp, Ngô Bình đến nơi may quần áo, trước tiên may cho cô ấy vài bộ, sau đó về đến nhà, Chu Ngọc Nhan thấy anh bình an trở về thì thở phào nói: “Công tử có thu hoạch được gì không?”

Ngô Bình: “Cũng khá, Ngọc Nhan, tôi phải đi kiểm tra rồi”.

Nói đến kiểm tra, ánh mắt Chu Ngọc Nhan hiện lên tia lưu luyến, vì cô ấy biết sau khi kiểm tra xong Ngô Bình sẽ rời khỏi Thiên Ngoại Thiên, nếu muốn gặp lại, không biết phải đợi đến khi nào.

Nhưng cô ấy vẫn cười nói: “Cuối cùng cũng đợi được đến ngày hôm nay, lát nữa tôi đi với anh”.

Ngô Bình: “Ừ, trước khi đi, tôi muốn sắp xếp ổn thỏa cho hai người trước”.

Chu Ngọc Nhan sửng sốt: “Chủ nhân muốn sắp xếp cho bọn tôi thế nào?”

Ngô Bình nói: “Trong Ngọc Hoàng Tông có người muốn hại tôi, tôi phải đi tìm họ nói lý”.

Chu Ngọc Nhan ngạc nhiên: “Công tử muốn tìm ai?”

Ngô Bình: “Viên Diệu Chân, nghĩ đi nghĩ lại cũng chỉ có ông ta mới ra tay với tôi”.
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3677


Đôi mắt Chu Ngọc Nhan sáng lên: “Vậy thì tốt”.

Nghỉ ngơi ở nhà một lát, anh bèn đến Ngọc Hoàng Tông. Vừa bước đến Ngọc Hoàng Tông, anh đã phóng thần niệm ra, thoáng chốc đã khóa chặt ba người Lý Đại Nhi. Mấy người họ vừa ra khỏi nơi rèn luyện không lâu, nơi rèn luyện rất nguy hiểm, ba người trong số họ đã chết trong quá trình trốn thoát.

Lúc này Lý Đại Nhi đang đứng trước mặt Chu Duyên Niên, ai nấy cũng đều cúi thấp đầu xuống lộ ra dáng vẻ ủ rũ. Đột nhiên ý chí mạnh mẽ giáng xuống, Chu Duyên Niên biến sắc, nghiêm giọng nói: “Ai đó?”

Advertisement

Bóng người lướt qua, Ngô Bình xuất hiện trước mặt họ, anh nói: “Trưởng lão Chu, hóa ra là anh đang gài tôi”.

Chu Duyên Niên rất bình tĩnh nói: “Lý Huyền Bình, cậu to gan thật! Nơi này cũng là nơi cậu có thể tự tung tự tác sao?”

Advertisement

“Bốp!”

Ngô Bình đánh một cú khiến Chu Duyên Niên ngã xuống đất, nửa mặt của Chu Duyên Niên bị thối rữa, anh ta đau đớn phát ra tiếng hét.

Một chân giẫm lên đầu anh ta, chỉ cần hơi dùng sức là có thể giẫm nát đầu đối phương, giọng nói lạnh lùng của Ngô Bình vang lên bên tai anh ta: “Trưởng lão Chu, trước đây tôi lười nói chuyện với anh, không ngờ anh lại mưu hại tôi. Nói đi, ai đã ra lệnh cho anh làm thế?”

Chu Duyên Niên cảm nhận được cái chết đang kề cận, lúc này anh ta nào còn để tâm đến thứ gì, nhanh chóng nói: “Cậu Lý, tôi chỉ làm theo mệnh lệnh, là trưởng lão Viên đã bảo tôi làm thế”.

Ngô Bình nheo mắt: “Quả nhiên là Viên Diệu Chân”.

“Là tôi thì sao?”

Trước đó Ngô Bình dùng thần niệm để lướt qua nơi này đã kinh động đến Viên Diệu Chân, ánh sáng màu tím lóe lên, một người xuất hiện bên cạnh Ngô Bình, chính là Viên Diệu Chân.

Ngô Bình nhìn Viên Diệu Chân: “Quỳ xuống”.

Viên Diệu Chân cười khẩy: “Bảo tôi quỳ xuống à, ai cho cậu can đảm này vậy?”

Ngô Bình bỗng phóng ra toàn bộ khí thế, Viên Diệu Chân như thể rơi vào trong từng cơn sóng lớn ngút trời, đứng không vững, thần hồn dao động mạnh, không nghe theo lý trí mà quỳ xuống đất.

Sau đó Ngô Bình thu khí tức lại, Viên Diệu Chân hoảng sợ nhìn anh: “Cậu… đã nhận được truyền thừa của Ngọc Hoàng?”

Ngô Bình: “Tôi không chỉ được Ngọc Hoàng truyền thừa mà còn có Câu Trần đại đế và Tử Vi đại đế”.

Viên Diệu Chân không thể tin được nói: “Không thể nào, truyền thừa của ba vị đại đế quá mức tuyệt diệu, ngay cả tôi cũng không thể hiểu được một phần mười ngàn…”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3678


Vừa dứt lời, trong tay anh xuất hiện một nguồn sức mạnh cuồn cuộn, Viên Diệu Chân kêu lên thảm thiết, cả người biến thành cát bụi rơi xuống đất.

Dương Thiên Hóa khẽ thở dài: “Sức khỏe của tôi có vấn đề, mặc dù biết dã tâm của ông ta rất lớn nhưng tôi lại không thể làm gì được, chỉ có thể lá mặt lá trái. Hôm nay cậu giết ông ta cũng xem như vì giải quyết hậu họa lớn”.

Ngô Bình: “Tông chủ, hiện giờ tôi khôi phục tu vi giúp ông, sau khi đi tham gia kiểm tra tôi sẽ tạm rời khỏi Thiên Ngoại Thiên. Lúc tôi không có ở đây, tông chủ hãy quan tâm chăm sóc hai người bên cạnh tôi đây”, người anh nói tất nhiên là Chu Ngọc Nhan và Đỗ Ngọc Kiều.

Advertisement

Dương Thiên Hóa vui mừng: “Cảm ơn”.

Ngô Bình khôi phục tu vi, lập tức trị thương cho ông ta, chỉ nửa canh giờ sau, cơ thể hóa đá của ông ta dần trở lại bình thường, ông ta cúi đầu thật thấp xuống rồi nói với Ngô Bình: “Cảm ơn cậu”.

Ngô Bình dẫn Đỗ Ngọc Kiều và Chu Ngọc Nhan đến, bảo hai cô bái Dương Thiên Hóa làm sư phụ, như thế sẽ không có ai ở trong Ngọc Hoàng Tông bắt nạt được hai người họ.

Advertisement

Chuẩn bị xong mọi thứ, anh đi đến địa điểm kiểm tra.

Trong Ngọc Hoàng Tông chỉ có một nơi kiểm tra, đó là một bục ngọc hình tròn, cao khoảng ba tấc, diện tích không lớn.

Khi Ngô Bình đứng trên bục ngọc, một luồng sáng chiếu xuống, sau đó trong đầu anh vang lên giọng nói: “Kiểm tra kết thúc, chí tôn vô thượng”.

Sau đó một phù văn tuyệt diệu cổ xưa xuất hiện trong lòng bàn tay trái của Ngô Bình, nhưng sau đó lại ẩn đi mất.

Anh hỏi: “Tôi có thể đi được rồi chứ?”

Giọng nói đó: “Cậu có thể đi rồi, nếu muốn quay lại thì cứ sử dụng phù văn trong lòng bàn tay là được”.

Ngô Bình vẫy tay chào tạm biệt Dương Thiên Hóa, Chu Nhọc Nhan và Đỗ Ngọc Kiều, vầng sáng lóe lên, anh biến mất.

Ngay sau đó Ngô Bình bước ra khỏi cánh cửa quay lại trong Động Thiên. Rời khỏi Động Thiên, anh về Kiếm Cung.

Lúc này Linh Vi vừa chạy đến, cô ấy hỏi: “Sư đệ, mấy tiếng đồng hồ vừa rồi cậu đi đâu thế?”

Ngô Bình sửng sốt, mấy tiếng đồng hồ? Rõ ràng là mình đã ở Thiên Ngoại Thiên một thời gian dài mà.

Anh vội nói: “Sư tỷ, em đi bao lâu rồi?”

Linh Vi suy nghĩ: “Khoảng ba tiếng, chị vừa có việc đến tìm cậu nhưng không thấy cậu đâu cả”.

Ngô Bình gật đầu không nói gì, chỉ hỏi: “Sư tỷ tìm em với việc gì?”

Linh Vi: “Có một thiên tài đã xuất hiện trong Côn Luân Kiếm Cung của chúng ta, nhưng chị nghĩ cậu ta quá kiêu ngạo nên muốn tìm cung chủ là cậu làm cho cậu ta mở mang tầm mắt, để cậu ta biết núi này cao còn có núi cao hơn”.

Mắt Ngô Bình sáng rực: “Ồ? Thiên tài sao?”
 
Thần Y Trở Lại
Chương 3679


Linh Vi: “Đệ tử này tên là Trương Khúc Linh, hiện giờ cậu ta đang xảy ra mâu thuẫn với một trưởng lão, còn đánh trưởng lão đó bị thương. Hiện giờ các trưởng lão đang đối đầu với cậu ta, không ai có thể trấn áp được ai cả”.

Ngô Bình nói: “Tính cách cũng khá táo bạo đấy. Sư tỷ, chúng ta đến đó xem sao”.

Trên quảng trường của Côn Luân Kiếm Cung, một đệ tử trẻ tuổi đang đối đầu với ba vị trưởng lão, ba vị trưởng lão có tu vi không thấp, một người là Chân Tiên, hai người còn lại là Thần Tiên. Nhưng đệ tử đó không hề sợ hãi khi đối mặt với ba cường giả này, kiếm khí quanh người cuồn cuộn khắp cơ thể cậu ta, sát khí ngút trời.

Advertisement

“Chuyện gì thế?”

Giọng Ngô Bình vang lên khắp quảng trường.

Các trưởng lão vội vàng bước đến chào: “Cung chủ”.

Advertisement

Nam đệ tử sửng sốt một chút, sau đó tiến lên hành lễ thật sâu: "Bái kiến cung chủ".

Ngô Bình "ừ" một tiếng, anh quan sát đệ tử thiên tài này, phát hiện thiên phú người này rất tốt, kiếm cung nhặt được bảo bối rồi.

Anh hỏi: "Cậu tên gì?"

Nam đệ tử: "Bẩm cung chủ, đệ tử tên Trương Khúc Linh".

"Tại sao cậu lại xung đột với trưởng lão?"

Nam đệ tử trầm mặc vài giây, nói: "Đệ tử muốn tu luyện kiếm pháp cao hơn, nhưng trưởng lão nói đệ tử chưa đạt yêu cầu, đệ tử liền hỏi bọn họ yêu cầu là gì, bọn họ cũng không nói ra được. Trong lúc tức giận, đệ tử đã thất lễ".

Ngô Bình: "Cậu đã ra tay với trưởng lão?"

Trương Khúc Linh quỳ xuống đất: "Đệ tử biết lỗi rồi".

Thực ra Ngô Bình không cần phải ra tay, Trương Khúc Linh đã có thể cảm nhận được kiếm khí vô biên trên người anh. Đứng trước mặt Ngô Bình, hắn giống như một chiếc thuyền nhẹ tênh trên biển, mà Ngô Bình chính là đại dương. Bây giờ đại dương đang yên bình, nhưng một khi nổi bão, nó có thể dễ dàng đánh chìm con thuyền!

Ngô Bình nhìn hắn, nói: "Chuyện này không trách trưởng lão, do ta chưa viết những chương trên chương kiếm hoàng, bởi vì không nghĩ tới có người tu hành nhanh như vậy".

Khuôn mặt Trương Khúc Linh hiện lên sự kiêu ngạo, quả thật hắn có tư cách kiêu ngạo, dù sao hắn cũng là kiếm hoàng truyền kỳ đầu tiên.

Ngô Bình liền cười lạnh: "Trương Khúc Linh, trình độ tu luyện của cậu kém xa so với sư tỷ của cậu".

Trương Khúc Linh sững sờ, sư tỷ? Hắn hỏi: "Cung chủ, vị sư tỷ nào?"

Ngô Bình nói: "Hoàng Nhi, có đó không?"

Một bóng người đỏ như lửa xuất hiện, chính là Hỏa Hoàng Nhi. Trước kia Hỏa Hoàng Nhi đã tu luyện Thần Hoàng Cửu Biến, cũng tu luyện Thiên Cực Kiếm Kinh đến tầng thứ mười, thực lực gần như có thể so với Ngô Bình lúc đó.
 
Back
Top Dưới