Kiếm Hiệp Thần Vương Lệnh

Thần Vương Lệnh
Chương 821


Chương 821

“Nếu không, nếu bọn họ biết anh giả mạo anh Thiên, có thể sẽ tới gây phiền toái cho anh.”

Khi nói, không biết là cô ta cố ý hay vô ý, tới gần Tần Thiên.

Khung cảnh váy xẻ thấp hiện ra trước mắt Tần Thiên.

Tần Thiên còn muốn nói gì đó, chợt nhìn thấy xa xa một thanh niên cầm ly rượu đi tới.

Mục tiêu là Khương Hồng.

“Người đẹp, cô nhảy rất đẹp.”

“Tôi có thể mời cô nhảy không?” Anh ta nhìn Khương với sự khao khát không che giấu trong mắt.

Khương Hồng mím môi cười: “Xin lỗi, tôi đã có bạn đồng hành rồi.”

“Hãy hỏi ý kiến của anh ấy xem có đồng ý để tôi khiêu vũ với anh không.” Vừa nói, đôi mắt đẹp vừa mỉm cười nhìn Tần Thiên, đầy ý nghĩa thử nghiệm.

Anh chàng đó cười khẩy khi nhìn thấy Tần Thiên mặc quần áo đơn giản, trên cổ tay chỉ đeo một chiếc Omega.

“Người anh em, tôi tên Câu Viêm. Nhà tôi kinh doanh khách sạn. Cha tôi tên Câu Kiệt, ông ấy là tổng thư ký của Hiệp hội khách sạn Long Giang.”

“Chúng ta hãy thảo luận chút đi”

“Anh có thể để bạn gái anh nhảy cùng tôi một chút được không?”

Tần Thiên cau mày, trong lòng thầm nghĩ, liên quan gì tới tôi?

Hắn đặt lại câu hỏi cho Khương Hồng: “Muốn nhảy hay không là tùy cô, hình như không liên quan gì đến tôi.”

“Đáng ghét!” Khương Hồng hờn dỗi nói rồi đập Tần Thiên một cái.

“Không hề quan tâm đ ến người ta, anh coi người ta là ai chứ!”

“Tôi không phải là người tuỳ tiện, ai cũng nhảy cùng.”

Thành thật mà nói, nếu một người đàn ông khác nói chuyện với cô ta như vậy, cô ta sẽ tức giận. Nhưng đêm nay, khoảnh khắc nhìn thấy Tần Thiên đi vào, cô ta cảm thấy đây chính là cực phẩm.

Tần Thiên nhìn có vẻ thanh tú, nhưng hắn lại có một loại sức hấp dẫn tuyệt đối không có ở những người thanh niên bình thường.

Đặc biệt là sau khi ngồi xuống cạnh Tần Thiên.

Cô ta cảm nhận được khí tức mạnh mẽ trên người hắn, cảm thấy cơ thể mình mềm nhũn, trái tim tan chảy.

Bởi vậy, hiện tại phú nhị đại Câu Viêm so với Tần Thiên giống như KFC so với một bữa tiệc buffet hải sản.

Tần Thiên là buffet hải sản tươi sống và tinh tế.

Cô ta không ngần ngại nhảy để thu hút sự chú ý của Tần Thiên, chỉ vì muốn cùng Tần Thiên trải qua một đêm khó quên.

Nghe cô ta nói vậy, Tần Thiên nhướng mày, bất lực nói:

“Anh cũng nghe thấy rồi, cô Khương nói cô ấy không tuỳ tiện nhảy với người khác.”

“Vì vậy, nếu anh muốn nhảy, hãy đi tìm người khác.”

Sắc mặt Câu Viêm thay đổi, trở nên lạnh lùng hơn một chút.

Theo anh ta thấy, không phải Khương Hồng không cho anh ta thể diện, mà là Tần Thiên không cho anh ta thể diện.

Anh ta vẫy tay, từ xa, hai cô gái trang điểm đậm lắc lư bước tới.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 822


Chương 822

Câu Viêm ôm eo bọn họ cười lạnh: “Chân Chân, Ái Ái.”

“Tôi sẽ cho hai người họ uống cùng anh. Được chứ?”

“Đáng ghét!”

“Câu Viêm, anh coi chúng tôi là loại người gì?”

“Đúng vậy!”

“Mặc kệ anh!” Sau khi nghe Câu Viêm nói vậy, Chân Chân, Ái Ái đều tức giận.

Câu Viêm cười lạnh: “Yên tâm đi, sẽ không để các người làm việc không công đâu.”

Chân Chân và Ái Ái ngừng nói, ánh mắt nhìn Tần Thiên tràn đầy tinh thần.

Nhìn có vẻ Tần Thiên mặc dù không giàu có bằng Câu Viêm nhưng so với Câu Viêm thì lại đẹp trai hơn rất nhiều. Bình thường họ hay theo đuổi anh chàng đẹp trai như vậy.

Tần Thiên cảm thấy khá thú vị, nhìn Khương Hồng nói: “Cô thấy sao?”

Khương Hồng châm điếu thuốc, rít một hơi, bình tĩnh nói:

“Anh cảm thấy hai người họ cộng lại có hấp dẫn hơn tôi không?”

Phải nói rằng, Khương Hồng tuy rằng lớn hơn vài tuổi nhưng trang điểm nhẹ nhàng, đặc biệt là kiểu quyến rũ đó th ì Chân Chân và Ái Ái thực sự không thể so sánh được.

Bản thân cô ta cũng biết ưu điểm của mình nằm ở đâu, vì vậy, lúc này cô ta không lo lắng bị so sánh.

Tần Thiên gật đầu nói: “Đúng là cô hấp dẫn hơn.”

Hắn mỉm cười với Câu Viêm và nói: “Câu công tử, hay là chúng ta ai chơi của người đó.”

Câu Viêm nghiến răng nghiến lợi không nói gì, hai mắt đỏ ngầu.

Sở dĩ bị thu hút, anh ta không ngần ngại trao đổi hai nữ bạn đồng hành, là vì vẻ quyến rũ trưởng thành của Khương Hồng. Đối với một phú nhị đại từ nhỏ đã thiếu vắng tình mẫu tử như anh ta thì đây chính là sức hấp dẫn chí mạng nhất. Hơn nữa, những gì không thể có được mới là tốt nhất.

Anh ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Tiểu tử, đừng rượu mời không uống lại muốn uống rượu phạt!”

“Tôi biết tối nay là chỗ của anh Thiên, nhưng anh Thiên vẫn chưa tới.”

“Cho dù anh ta có tới, cũng không có nghĩa là tôi không dám làm gì anh.”

“Tôi khuyên anh nên suy nghĩ kỹ lại!”

“Vậy sao?” Tần Thiên cười lạnh: “Anh định làm gì tôi?”

Câu Viêm lấy ra điện thoại, cười lạnh nói: “Có tin là chỉ cần tôi gọi một cuộc điện thoại thì đêm nay anh sẽ được khênh đến bệnh viện không.”

Nghe xong, sắc mặt Khương Hồng hơi thay đổi, nhỏ giọng nói: “Anh đừng làm bậy!”

“Câu Viêm, anh phải biết đây là ở đâu!”

“Dám gây sự sự ở đây, anh chán sống rồi sao?”

Câu Viêm cười lạnh nói: “Đương nhiên tôi biết đây đây là câu lạc bộ Kim Long, nơi thuộc sở hữu của đại ca Long Giang.”

“Tôi sẽ không gây rắc rối ở đây. Nhưng chẳng lẽ các người không ra khỏi cánh cửa kia sao?”

“Chỉ cần bước ra khỏi cánh cửa này, đừng trách tôi không khách khí!”

Anh ta nhìn chằm chằm vào Tần Thiên: “Thế nào, sợ rồi sao?”

Tần Thiên nghiêm túc suy nghĩ một chút, nói: “Chi bằng, anh gọi thuộc hạ của mình vào đây để tôi xem xem?”

“Nếu tôi không thể đánh thắng anh thì tùy anh xử lý.”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 823


Chương 823

“Anh muốn làm gì thì làm.”

Câu Viêm tức giận cười: “Với thân hình nhỏ bé này của mày mà cũng dám thách thức vệ sĩ của tao ư?”

“Nếu mày đã không từ bỏ, bây giờ tao sẽ cho mày thấy!”

Anh ta bấm điện thoại và đưa ra chỉ dẫn, ngay sau đó có vài người từ bên ngoài đi vào.

Mỗi người đều có cơ bắp to lớn và khuôn mặt da thịt đầy đặn, trông giống như gà tây.

“Đừng làm bừa!” Khương Hồng thấp giọng nói, theo bản năng ôm lấy Tần Thiên cánh tay.

“Bây giờ biết sợ rồi à?”

“Người đẹp, nhảy với tôi, tôi sẽ không làm em thất vọng.” Câu Viêm cho rằng mình đã trấn áp được Tần Thiên nên kiêu ngạo nói, đưa tay kéo Khương Hồng.

“Tôi không muốn!”

“Anh muốn làm gì!” Khương Hồng có chút sợ hãi, ôm chặt Tần Thiên.

Tần Thiên muốn nói gì đó, nhìn thấy Cường Long ở trên sân khấu.

Hắn mỉm cười nói: “Chờ một chút.”

“Ông chủ của câu lạc bộ Kim Long dường như có chuyện gì đó muốn công bố.”

Câu Viêm giật mình khi nhìn thấy Cường Long trên sân khấu, vội vàng ngồi xuống bên cạnh, đồng thời ra lệnh cho thuộc hạ của mình ngồi xuống một cách lịch sự.

“Đừng ngẩng đầu lên!”

“Lỡ như anh Long nhìn thấy các người không thuận mắt, tôi cũng sẽ gặp rắc rối!”

Nghe anh ta nói vậy, những kẻ đó vội vàng cúi đầu xuống như học sinh tiểu học sợ bị giáo viên gọi lên trả lời.

Khương Hồng thở phào nhẹ nhõm nói: “Ông chủ Cường Long thật uy phong!”

“Anh ấy đích thân lên sân khấu, là anh Thiên tới rồi sao?”

Cùng lúc đó, âm nhạc dừng lại, mọi người trong khán phòng đều im lặng. Tất cả đều nhìn về phía Cường Long, chờ đợi anh ta giới thiệu “Anh Thiên” bí ẩn.

“Tiểu tử, chuyện của chúng ta vẫn chưa kết thúc đâu.”

“Cô gái của mày, đêm nay chắc chắn sẽ là của tao.”

“Đợi anh Long nói xong, tốt nhất là để cô ta đi theo tao!”

“Nếu không, mày sẽ không được yên đâu!” Câu Viêm cúi đầu, không quên thấp giọng uy h**p Tần Thiên.

Tần Thiên cười nói: “Được.”

“Nếu chút nữa anh vẫn kiên trì được thì tôi không vấn đề gì.”

Đây là sợ rồi sao? Khương Hồng nghiến răng nghiến lợi, cô ta cảm thấy Tần Thiên có chút yếu đuối. Để so sánh, Câu Viêm dường như cứng rắn hơn một chút.

Theo bản năng, cô ta buông cánh tay Tần Thiên ra.

Cô ta rót một ly rượu, thấp giọng nói: “Câu công tử, mọi người ra ngoài chơi chỉ là để vui thôi mà.”

“Nào, để tôi kính anh một ly.”

Câu Viêm một ngụm uống hết, càng cảm thấy đắc ý hơn.

“Mọi người im lặng!”

“Tiếp theo, tôi có một tin tức nóng hổi muốn tuyên bố!” Trên sân khấu, vẻ mặt Cường Long phấn khích lên tiếng.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 824


Chương 824

“Anh Thiên xuất hiện hả?”

“Nghênh đón anh Thiên!”

“Hoan nghênh anh Thiên!”

Nghe thấy Cường Long nói vậy thì bên dưới bắt đầu nhốn nháo. Mấy người kia mặc dù chưa bao giờ gặt Tần Thiên nhưng cũng biết hắn là người thế nào. Hôm nay lại còn được anh Thiên mời, hơn nữa ông chủ của Kim Long Hội, đại ca Cường Long của Long Giang còn đích thân làm người giới thiệu. Có thể nói vị này chắc chắn không thể là một kẻ tầm thường được.

Bọn họ hò hét, mặt Cường Long thì kích động tới đỏ cả lên, bởi vì đối với hắn đây cũng là người quan trọng nhất trong cuộc đời hắn, hắn bây giờ đã không còn là thằng đàn em của lão đại Kiều Lục Long Giang nữa rồi.

Thật chí bởi vì phối hợp diễn với Tiết Nhân hắn còn đích thân đưa người tới nhà họ Tô mượn danh. Còn Kiều Lục lại thuộc nhà họ Tiết, sau này bởi vì giúp nhà họ Tiết đối phó với Tần Thiên mà Cường Long liều mình tự mình đưa người ra trận.

Nào có ngờ tới Kiều Lục căn bản không tin tưởng hắn, vì muốn phòng bị hắn cướp mất vị trí mà đã mượn tay Tần Thiên tiêu diệt hắn. Mãi cho tới khi Tần Thiên cho hắn một cơ hội tái sinh, để hắn thay vị trí của Kiều Lục ngồi lên ngai vàng của thế giới ngầm Long Giang này.

Không chỉ có vậy, bí mật cơ thể của Tần Thiên với sức mạnh siêu việt làm cho Cường Long ý thức được hắn không phải một kẻ tầm thường. Hơn vậy hắn đi theo một vị cấp trên anh minh, lại có một công việc quang minh chính đại.

Nhưng so với đám Lôi Báo, Lãnh Phong và Tàn Kiếm thì hắn lại là người yếu nhất. Có rất nhiều nhiệm vụ của Tần Thiên giao nhưng hắn lại không được tham gia, lần này hắn phải cảm ơn người mang tên “Kẹo sữa thỏ trắng” ở trên mạng kia.

Vừa hay vì cô ta làm ra cái lệnh treo thưởng kiểu kia mà Cường Long có cơ hội thể hiện. mặc dù Tần Thiên không quan tâm tới mảng kinh doanh của hắn lắm, nhưng trong lòng hắn vẫn luôn coi bản thân chỉ là người quản lý hộ Tần Thiên cái hộp đem Kim Long này thôi.

Bây giờ mà lúc để trả một cái ơn trọn vẹn.

“Các vị, yên tĩnh, xin hãy nghe tôi nói!”

Cường Long rất thâm tình nói: “Anh Thiên thực sự sẽ xuất hiện!”

“Toàn bộ chi phí ăn chơi hôm nay sẽ được anh Thiên bao hết.”

“Chỉ là trước khi anh Thiên xuất hiện tôi muốn nói hai câu.” Hắn hít một hơi thật sâu: “Cường Long tôi tên đầy đủ là Lưu Vĩnh Cường. Từ nhỏ đã là một tên thất học đi vào con đường chém giết này.”

“Có một khoảng thời gian tôi cứ chìm đắm trong hận thù và chém giết. Lúc đó tôi cảm thấy đời này của mình coi như xong rồi. Cho nên tự tung tự tác…Mãi tới khi…..Tôi gặp được quý nhân của cuộc đời mình.”

Nói tới đây mắt hắn sáng hẳn lên nhìn sang chỗ Tần Thiên. Tần Thiên cũng đang nở nụ cười, có thể nhìn ra tên thô lỗ này hôm nay thực sự nói lời trong lòng.

Cùng lúc đó mọi người cũng đang chăm chú nghe lời tâm tình của Cường Long…Cái tình tiết gì đây? Vị đại ca Long Giang uy mãnh vô song mà cũng có lúc thâm tình như vậy?

Khương Hồng lúc này mới phản ứng lại kích động nói: “Vị quý nhân kia là anh Thiên?”

“Không sai!” Cường Long dụi mắt: “Anh ấy chính là anh Thiên!”

“Mặc dù mấy lời này nói ra thì sến súa nhưng chuyện thực sự là như vậy.”

“Anh Thiên chính là thần long trên trời, là ánh sáng dẫn đường cho tâm trí tăm tối của tôi. Từ đó về sau tôi mới biết bản thân mình trước đây khốn nạn đến nhường nào.”

“Tôi lại lần nữa nhìn thấy ánh sáng trong cuộc đời mình, cuộc đời có mục tiêu, mỗi ngày trải qua đều rất có ý nghĩa.”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 825


Chương 825

“Các vị, tôi biết có rất nhiều người truyền miệng tôi là người quản lý thế giới ngầm của Long Giang, là vua của thế giới ngầm. Đúng, mấy chuyện vặt chém chém giết giết, thu phí bảo kê đều là tôi quản.”

“Nhưng mọi người có biết không, tất cả chuyện này là tôi thay anh Thiên quản lý thôi. Anh Thiên mới là đại lão gia chân chính là Long Giang.”

Nghe thấy lời này toàn bộ người có mặt đều im mất vài giây rồi bắt đầu xôn xao. Anh Thiên! Đại lão gia của Long Giang! Tới cả vị vua của thế giới ngầm này cũng chỉ là đàn em của anh Thiên! Vậy thì phải uy phong tới mức nào! Bọn họ đều nhốn nháo cả lên.

“Mời anh Thiên!”

“Mời anh Thiên!”

Mọi người bắt đầu hò hét, không khí cũng được đẩy lên cao điểm. Khương Hồng kích động hét lên: “Đây mới là đại trượng phu nam tử hán chứ.”

“Tôi vội không đợi nổi muốn nhìn thấy anh Thiên này quá rồi!”

Nói xong cô ấy quay qua nhìn Tần Thiên: “Lúc nãy anh còn tự nhận mình là anh Thiên, bây giờ thì biết thế nào là lợi hại chưa?”

“Anh chính là tự mình mạo phạm anh Thiên rồi đấy!”

Lúc trước cô còn cảm thấy Tần Thiên đẹp trai không giống những kẻ khác cho nên muốn tới làm quen. Bây giờ cảm thấy Tần Thiên cũng chỉ lìu tìu như những kẻ khác thôi. Tên này chắc bị mấy người kia doạ sợ muốn trốn, xem ra cũng chỉ được vẻ bề ngoài.

Câu Viêm hít một hơi kích động bảo mấy thằng đàn em: “Các cậu chuẩn bị đi!”

“Chỉ đợi anh Thiên xuất hiện chúng ta phải là người đầu tiên tới chào hỏi!”

“Phải là người đầu tiên tới thì mới tạo được ấn tượng tốt với anh Thiên!”

“Trời ơi ông đây nhất định phải làm quen được vị đại lão gia của Long Giang này!”

Cường Long vừa bước xuống cả đám người vội vã tránh đường. Mắt hắn đỏ ửng đi nhanh tới chỗ cần tới. Tất cả mọi người đều không tự chủ đưa mắt nhìn theo.

“Chuyện gì vậy? anh Long sao lại đi sang bên kia?”

“Có phải hắn nhìn thấy chúng ta rồi không? Mau cúi đầu xuống!” Câu Viêm hoảng sợ nói với mấy tên đàn em.

Mấy tên đàn em sợ hãi run rẩy, nhìn thấy bên cạnh có một cái bàn thì vội vã chui xuống gầm bàn.

Khương Hồng khụ một tiếng, ở khoảng cách gần thế này cô cảm thấy Cường Long cũng có chút đẹp trai đúng là đại ca. Đây là sức hút mà mấy tên đàn ông cần có.

Cô ngại ngùng nói: “Anh Long, hay anh đưa em đi nghênh đón anh Thiên nhé?”

Nói xong còn vội vã đứng dậy, thời khắc này tự nhiên cô ta cảm thấy nhan sắc và sự quyến rũ của bản thân có một vai trò cực kỳ quan trọng.

Cường Long mặt không đổi sắc nói: “Anh Thiên mời anh lên trên nói vài câu!”

Hả? mọi người đều sốc… Anh Thiên?

Câu Viêm và Khương Hồng cũng ngơ ngác trợn tròn mắt. Bọn họ nhìn theo Cường Long thì thấy Tần Thiên, tự nhiên vẻ mặt vô cùng bất đắc dĩ.

“Có cần sến tới vậy không?” Tần Thiên cười khổ.

Cường Long cắn răng: “Có thể anh Thiên không thích…nhưng…đây là tấm lòng của thằng đàn em này.”

“Vẫn mong anh Thiên có thể hiểu!”

Tần Thiên gật đầu, mặc dù phương thức hành động hơi sến và thẳng thắn nhưng hắn cảm nhận được đây đúng là tấm lòng của Cường Long. Xem ra bản thân đúng là thiếu quan tâm chăm sóc với tên này rồi.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 826


Chương 826

Đã làm đại ca rồi mà vẫn còn bộ dạng thiếu tình thương thế này. Hắn cười khen: “Lưu Vĩnh Cường, cậu làm tốt lắm.”

“Sau này cứ thế cố gắng, chỉ cần làm việc có lương tâm thì sẽ càng ngày càng ổn thôi.”

Cường Long thấy Tần Thiên khen nghẹn ngào đáp: “Cám ơn anh Thiên, em nhất định nghe theo lời dạy của anh, nếu phạm sai lầm anh cứ giết em luôn.”

“Vậy anh có lên nói vài câu không?”

“Có cần thiết không?” Tần Thiên cười khổ.

“Đương nhiên cần rồi!” Cường Long toe toét kéo tay anh Thiên ra giữa sàn nhảy.

“Bây giờ để anh Thiên nhà tôi nói với mọi người vài câu!”

“Hoan nghênh tất cả mọi người…được rồi! bây giờ hãy để anh Thiên nói!”

Hiện trường tiếng hoan hô như sấm dậy.

Tần Thiên xua tay, cười nói: “Không có gì đáng nói, chúng ta uống rượu, chơi vui vẻ đi.”

“Tối nay tôi mời.”

“Được!”

“Cảm ơn Anh Thiên!” Cường Long dẫn đầu, vỗ tay.

Toàn bộ hội trường lại một lần sôi sục.

Cường Long cầm micro, lớn tiếng nói: “Khó khăn lắm anh Thiên mới đến đây một lần, hãy nghe tôi nói.”

“Các cô gái trong nhóm cổ vũ và các quý cô xinh đẹp có mặt ở đây.”

“Tối nay một người trong số các bạn có cơ hội trở thành bạn nhảy của anh Thiên.”

“Về phần ai là người may mắn, tất cả đều phụ thuộc vào sự thể hiện của chính các bạn.”

“Nào, hãy thể hiện toàn bộ tài năng của mình đi!”

“Ai có thể khiến anh Thiên vui vẻ, tôi sẽ thay anh Thiên thưởng một triệu tệ!” Nói xong anh ta vội vàng chuồn ra ngoài.

Cái quái gì thế, hết quả bom này đến quả bom khác.

Sau khi nghe Cường Long nói vậy, những người có mặt tại hiện trường bắt đầu reo hò và la hét. Họ tự động bước sang một bên và nhường chỗ cho sàn nhảy.

Trong mắt những cô gái xinh đẹp đó như ngập tràn pháo hoa.

Bọn họ phấn khích cởi bỏ lớp quần áo cản trở bên ngoài, ăn mặc gọn nhẹ giống như đàn chim nhỏ lao về phía Tần Thiên.

Tần Thiên kịp phản ứng đang định chạy trốn thì bị đám người đó bao lại.

Bọn họ ra sức nhảy, tư thế khiến Tần Thiên cảm thấy đổ mồ hôi hột thay, sợ bọn họ sẽ gãy eo.

Âm nhạc vang lên.

Bầy sói gào thét.

Hiện trường sôi sục.

Đối lập với bầu không khí hiện trường, Câu Viêm và các vệ sĩ đều cảm thấy tâm trạng của mình như đóng băng. Họ nằm mơ cũng không bao giờ ngờ rằng anh chàng tưởng chừng như vô hại này lại là “anh Thiên!”

Khoảnh khắc vừa rồi khi Cường Long quỳ xuống trước mặt Tần Thiên, trái tim bọn họ như vỡ nát.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 827


Chương 827

May mắn thay, Cường Long và Tần Thiên dường như không chú ý đến anh ta. Dựa vào thân phận của Tần Thiên, có lẽ sẽ không trả thù anh ta?

Thấy Khương Hồng ở bên cạnh vẫn còn ngẩn ra, Câu Viêm nảy ra chủ ý, vội vàng nói: “Đồ ngu ngốc này, cô còn chờ gì nữa!”

“Xông lên đi!”

“Điệu nhảy công tước của cô đâu!”

Khương Hồng do dự một chút, sau đó đỏ mặt nói: “Anh thật sự cho rằng tôi có thể làm được sao?”

Câu Viêm kích động nói: “Nhảy cẩn thận, nhất định có thể thắng được những cô gái đó!”

“Đêm nay, anh Thiên là của cô!”

“Sau khi được sủng ái, đừng quên đề bạt tôi nhé.”

“Được!” Khương Hồng nghiến răng nghiến lợi, uống một ly bia rồi sải bước tới.

Tư thế nhảy và sự quyến rũ của cô ta ngay lập tức trấn áp những cô gái đang nhảy điên cuồng kia. Mặc dù, những cô gái đó có thân hình khá đẹp nhưng cũng chỉ thực hiện một vài động tác đơn giản còn Khương Hồng thì rất chuyên nghiệp.

Cái gọi là thi đấu chính là như vậy.

Rõ ràng là không nhảy giỏi như người khác thì cũng không thể nhảy tiếp được nữa.

Những người xung quanh lần lượt né ra, Khương Hồng nhanh chóng tiến tới trung tâm sàn nhảy, trở thành trung tâm của sự chú ý.

Lúc này, Khương Hồng Nhan trấn áp đám người đó!

Cô ta nhìn khuôn mặt điển trai của Tần Thiên, cảm thấy người đàn ông này vô cùng bá khí. Cô ta- người phụ nữ nhỏ bé giống như một con cáo trắng trước Phật tổ.

Cô ta đã nỗ lực sử dụng điệu nhảy để diễn giải cuộc sống quá khứ và hiện tại của mình, truyền đạt tình cảm sâu sắc.

Mọi người đều bị thu hút bởi cảnh tượng tuyệt đẹp này.

“Chính là cô ấy!”

“Chúc mừng anh Thiên!”

“Người đẹp, cô thật may mắn!” Có người bắt đầu hoan hô.

Tần Thiên cười không nói gì. Sở dĩ hắn đợi đến bây giờ là để xem có sát thủ nào nhân cơ hội lộ đuôi hồ ly ra hay không.

Ví dụ, những cô gái đó chỉ dán chặt vào hắn nhảy những điệu nhảy nóng bỏng, nếu sát thủ nằm trong số đó, chính là cơ hội tốt nhất để ra tay.

Nhưng, hắn đã thất vọng, hình như không có sát thủ nào đến đây. Vì thế, hắn đã định rời đi.

Lúc này, hắn chợt nhìn thấy một cô gái đang đứng ở rìa đám đông.

Cô ta không giống những người ăn mặc hở hang mà thay vào đó cô ta mặc quần jeans ống dài, trông vô cùng cổ hủ.

Nhưng chiếc quần jeans ôm sát lại tôn lên vóc dáng hoàn toàn không thể chê vào đâu được. Hơn nữa, cô ta còn đeo mặt nạ như tham gia lễ hội hóa trang.

Sau chiếc mặt nạ, một đôi mắt lạnh lùng nhìn Tần Thiên.

Hả?

Trong lòng Tần Thiên chấn động, cảm giác đầu tiên, đôi mắt này có vẻ hơi quen quen?

Trong tiếng reo hò của mọi người, Khương Hồng cũng cảm thấy mình sẽ là người phụ nữ may mắn tối nay, có thể được Thiên gia sủng hạnh.

Cô ta bám dính lấy Tần Thiên.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 828


Chương 828

Đúng lúc đó, một người phụ nữ cao mặc quần jean và đeo mặt nạ bước vào.

Có chuyện gì vậy? Mọi người đều sững sờ.

Người phụ nữ im lặng một hồi rồi bắt đầu nhảy. Thân hình đẹp, điệu nhảy gợi cảm và mạnh mẽ.

Giống như bất ngờ xuất hiện vào phút chót, ngay lập tức khiến hiện trường nổ tung.

So với cô, vừa rồi Khương Hồng chỉ là màn khởi động trước khi buổi diễn bắt đầu. Còn cô ấy mới là nhân vật chính.

Mọi người dường như phát điên! Tiếng la hét và tràn ngập toàn bộ hội trường.

Ngay cả Khương Hồng cũng không khỏi cảm thấy tự thẹn kém cỏi hơn.

Thấy cô gái đeo mặt nạ nhảy về phía Tần Thiên Vũ, cô ta vô thức bước sang một bên.

Càng ngày càng gần, cô gái đột nhiên thực hiện một động tác khó, ngã vào vòng tay của Tần Thiên.

Tần Thiên đưa tay ôm lấy eo cô ta, hắn cúi đầu nhìn vào đôi mắt đẹp lạnh lùng này.

Cô gái đeo mặt nạ lạnh lùng nhìn hắn, nước mắt chợt dâng đầy đôi mắt ấy. Trong nước mắt là sự thù hận vô cùng!

Cô ta kêu lên một tiếng rồi quay người lại, chặn tầm nhìn của mọi người. Đồng thời, rút từ thắt lưng ra một lưỡi dao sắc bén, đâm về phía tim Tần Thiên.

Tần Thiên đưa tay ra, nắm lấy cổ tay cô ta, giấu đi lưỡi dao sắc bén.

Cô gái kêu lên một tiếng, lại một lần nữa ngã vào vòng tay Tần Thiên, không thể động đậy.

Không ai nhìn thấy là sự ám sát.

Trong mắt mọi người, đây là một động tác nhảy gợi cảm và gần gũi.

Tần Thiên cười nói: “Chính là cô.”

Nói xong, hắn bế cô gái lên và sải bước về phía lối đi riêng.

“Ồ ồ!”

“Thiên gia đã chọn được rồi!”

“Người đẹp này là ai? Chúc mừng cô ấy!” Hiện trường tràn ngập tiếng hoan hô.

Trong mắt Khương Hồng và những người phụ nữ khác đều có sự thất vọng và ghen tị.

Nhưng họ tự hỏi, so với cô gái này thì họ còn thua xa.

Anh Thiên muốn chơi nghiêm túc sao?

Cường Long sửng sốt một chút, vội vàng lớn tiếng nói: “Anh Thiên, tầng trên có một phòng!”

“Tôi sẽ dẫn đường!”

Anh ta hào hứng lao về phía trước.

Bước vào thang máy, cô gái nghiến răng nghiến lợi nói: “Mau thả xuống!”

Tần Thiên cười nói: “Cái gì, cô còn muốn chạy?”

Cường Long cười toe toét và nói: “Người đẹp, được Thiên gia chọn là phúc khí của cô.”

“Hãy hầu hạ Thiên gia cho tốt!”

Cô gái nghiến răng im lặng.

Chẳng bao lâu, khi lên đến trên tầng, Cường Long mở cửa phòng ra. Bên trong không có gì khác ngoài một chiếc giường lớn và sang trọng.

Cường Long đưa tay bật lên chiếc đèn đầy tình cảm lên.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 829


Chương 829

“Anh Thiên, hãy tận hưởng đi. Cần gì thì gọi cho tôi nhé.” Anh ta cười toe toét nói rồi rời đi một cách khôn ngoan.

Căn phòng trở nên im lặng.

Tần Thiên ôm cô gái trong lòng vứt lên chiếc giường lớn, cười lạnh nói: “Cô chính là Kẹo Sữa Thỏ Trắng đúng không?”

“Nói đi, tại sao cô lại muốn giết tôi.”

“Đồ khốn! Tôi sẽ giết anh!”

Kẹo Sữa Thỏ Trắng giận dữ gầm lên, nhảy xuống giường, lần nữa hung hãn lao về phía Tần Thiên.

Tần Thiên nhấc chân, dễ dàng né tránh.

Kẹo Sữa Thỏ Trắng như đang phát điên, dùng hết sức lực đuổi đánh.

Thấy mình đuổi không kịp Tần Thiên, cô ta lấy tất cả những gì có thể di chuyển trong phòng như gối, đèn, bình hoa… điên cuồng ném vào Tần Thiên.

Cuối cùng vẫn không thể làm gì được, cô ta đau khổ ngã xuống giường và bật khóc.

Thông qua giọng nói, trong đầu Tần Thiên nghĩ đến một người, nhưng vẫn chưa dám chắc chắn.

Nhưng khi nhìn thấy cô ta nằm trên giường, chiếc mặt nạ tuột ra, trong mắt hắn lộ ra vẻ mâu thuẫn.

Lưu Thanh Dao!

Người phụ nữ treo thưởng năm triệu cho cái đầu hắn trên trang web giao dịch hóa ra là con gái của cố Bắc Giang vương Lưu Triệt- Lưu Thanh Dao!

Bây giờ, Tần Thiên đã hiểu ra mọi chuyện.

Lưu Triệu tình nguyện cả đời để giúp Đồng Tỉnh quay về ăn nói với nhà họ Tần ở phía Tây Bắc .

Đồng thời, ông ta công khai biến Bắc Giang thành nơi chết của mình, để tránh tai mắt của người khác và trở thành quân cờ tối của hắn.

Tuy nhiên, nguyên nhân thực sự cái chết của Lưu Triệt vẫn là một bí mật. Cho đến nay, chỉ có Đồng Tỉnh, Ngọc Linh Lung, Nam Giang vương An Quốc và hắn biết.

Theo tin đồn bên ngoài, là do Tần Thiên đã dùng độc để hại chết Lưu Triệt. Chẳng trách, Lưu Thanh Dao lại muốn tìm hắn trả thù.

Tần Thiên chỉ có lần gặp mặt duy nhất với cô gái trẻ có thân hình nóng bỏng và làn da như búp bê này.

Ngày hôm đó tại tòa Xung Tiêu ở Bắc Giang, Lưu Thanh Dao tức giận hỏi Lưu Triệt vì sao lại bị ép cô ta đi xem mắt mà đối phương còn là người cô ta không thích.

Để chọc giận Lưu Triệt, thậm chí cô ta còn ôm lấy cánh tay Tần Thiên, nói muốn cùng hắn bỏ trốn.

Khi đó, Lưu Thanh Dao vẫn còn là một đại tiểu ngây thơ và ngang ngược. lái xe thể thao, đi đây đi đó một cách vô tư, cãi lại cha mẹ, không phải lo lắng bất cứ điều gì.

Nhưng bây giờ, chỉ sau vài ngày, cô gái trước mặt này trông gầy đi rất nhiều.

Việc Lưu Triệt trúng độc từ lâu, vẫn luôn giấu kín đối với cô ta. Vì vậy trong suy nghĩ, cha sẽ luôn ở bên cạnh và chiều chuộng cô ta.

Không ngờ ông ấy lại chết đột ngột như vậy, đổi lại là người khác cũng sẽ không thể chịu đựng được.

Theo lý mà nói, cái chết của Lưu Triệt không liên quan trực tiếp đến Tần Thiên. Hơn nữa, Tần Thiên nhìn thấy Lưu Triệt bị trúng độc còn đề nghị chữa trị cho ông ta

Lưu Triệt từ chối với lý do ông ta đã tìm ra giải pháp khác.

Tần Thiên cũng có chút tiếc nuối. Vốn dĩ hắn có cơ hội cứu được Lưu Triệt. Bây giờ thì tất cả đã quá muộn.

Hắn phải thừa nhận rằng nguyên nhân trực tiếp dẫn đến cái chết của Lưu Triệt vẫn là do hắn.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 830


Chương 830

Vì vậy, nhìn Lưu Thanh Dao lúc này đang đau lòng, hắn không biết nên nói gì.

“Anh Thiên, anh không sao chứ?” Có tiếng gõ cửa, Cường Long thận trọng hỏi.

Lúc đầu, anh ta nghe thấy tiếng la hét và đập đồ đạc từ trong phòng truyền ra, không nhịn được cười.

Còn nghĩ anh Thiên mạnh mẽ, còn cô gái này cũng rất nóng bỏng, lại còn gây ra tiếng động lớn như vậy.

Nhưng tại sao sau đó lại bắt đầu khóc? Có gì đó không đúng!

Sắc mặt Tần Thiên trầm xuống, lạnh lùng nói: “Đợi ở bên ngoài!”

“Không có lệnh của tôi, không ai được phép vào!”

Cường Long sợ hãi run rẩy, vội vàng nói: “Rõ!”

Lưu Thanh Dao khóc một hồi, dường như không còn chút sức lực nào nữa.

Cô ta ngẩng đầu lên, nhìn Tần Thiên bằng đôi mắt đỏ hoe, trong mắt tràn đầy thù hận, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nói cho tôi biết, vì sao anh lại muốn giết ông ấy?”

“Tại sao lại muốn giết cha tôi?”

“Ông ấy là người tốt như vậy, tại sao anh lại muốn giết ông ấy!”

Tần Thiên im lặng một lát, thấp giọng nói: “Trước hết, tôi thành thật xin lỗi về chuyện này.”

“Thứ hai, tôi không giết cha cô.”

“Anh còn dám nói như vậy!” Lưu Thanh Dao điên cuồng xông tới.

Lần này Tần Thiên không tránh, mặc cho cô ta xông đến đánh, tát mình.

“Cả Bắc Giang đều biết ông ấy bị anh hạ độc mà chết, anh còn không thừa nhận!”

“Đồ khốn nạn, hãy trả lại cha cho tôi!”

“Trả Lưu Triệt lại cho tôi!”

Khi khóc, chân cô ta mềm nhũn, sắp ngã xuống đất vì kiệt sức.

Tần Thiên vội vàng dùng tay đỡ.

“Ác ma, đừng chạm vào tôi!” Lưu Thanh Dao điên cuồng đẩy Tần Thiên ra.

Do cử động quá mức, một ống tiêm trắng có kích thước bằng ngón tay cái rơi từ trên người cô ta rơi xuống.

Tần Thiên cũng không chú ý.

Nhưng Lưu Thanh Dao phản ứng lại, dường như nhớ tới điều gì đó.

Cô ta nhanh chóng chộp lấy ống tiêm, kéo lớp vỏ bảo vệ bên ngoài ra và dùng hết sức đâm vào Tần Thiên.

“Tôi sẽ g**t ch*t anh!”

“Tôi sẽ dùng độc g**t ch*t anh!”

Đôi mắt đỏ hoe, mái tóc rối bù, cô ta trông gần giống như một con quỷ dạ xoa.

Ống tiêm nhỏ bé đó, Tần Thiên không hề để tâm.

Nhưng khi Lưu Thanh Dao xông tới, hắn ngửi thấy mùi tanh thoang thoảng qua từ chất lỏng rỉ ra từ ống tiêm.

Mùi hương quen thuộc này giống như một tia sét đánh trúng đầu hắn.

Làm sao có thể? !

Nhìn vào một lượng nhỏ chất lỏng màu vàng trong ống tiêm, mặt hắn biến sắc.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 831


Chương 831

Hắn vội vàng lùi lại một bước, đưa tay nắm lấy cổ tay của Lưu Thanh Dao, giật lấy ống tiêm.

Hắn đưa lên mũi ngửi ngửi, kinh hãi nói: “Cô lấy lấy thứ này ở đâu ra?”

“Nói đi!”

Lưu Thanh Dao không ngờ Tần Thiên lại có phản ứng mạnh như vậy, nhất thời sững sờ.

Sau khi phản ứng lại, cô ta tức giận nói: “Đồ khốn nạn, buông ra!”

“Anh làm tôi đau đó!”

Lúc này Tần Thiên mới ý thức được mình đã vô thức dùng vũ lực tóm lấy cổ tay Lưu Thanh Dao, để lại vết hằn đỏ.

Hắn vội vàng buông ra, thở phào nhẹ nhõm rồi nói: “Mau nói cho tôi biết!”

“Ống tiêm này từ đâu ra?”

“Ai cho cô chất độc này?”

Lưu Thanh Dao ngã xuống giường, hai mắt đỏ hoe nhìn hắn, nghiến răng nghiến lợi cười lạnh: “Muốn biết sao?”

“Anh hãy tự chích vào người mình, tôi sẽ nói cho anh biết.”

Sắc mặt Tần Thiên trầm xuống cực độ.

Giờ đây, hắn chắc chắn rằng chất độc trong chiếc kim tiêm này đến từ loài rắn mamba đen ở châu Phi.

Công nghệ hút độc ra vô cùng đặc biệt.

Trên thế giới chỉ có một tổ chức sử dụng nọc độc này để thực hiện các vụ ám sát, đó chính là Thiên Sứ Chi Nhãn của Độc Sư.

Tần Thiên khẳng định, cấu tạo của loại độc này chắc chắn đến từ tay Độ Sư khét tiếng này.

Vụ ám sát kinh hoàng nhất mà họ thực hiện bằng nọc độc này là vụ ám sát người kỹ sư được mệnh danh là Phượng hoàng ở Trung Đông.

Tuy nhiên, kỹ sư cũng không phải là người bình thường, đã cố gắng hết sức để ngăn chặn độc tính lại.

Cho đến vài tháng trước, Tần Thiên xuất hiện ở Long Giang, Quỷ Môn Thập Tam Châm kinh động đến rất nhiều người.

Vào thời điểm đó, người kỹ sư này và ông chủ nhị của đảo Sicilia cùng với Caesar đương thời của châu Âu và bố già châu Mỹ cùng đến chữa bệnh.

Tần Thiên không thể loại bỏ hoàn toàn chất độc này.

Chỉ là giúp ngăn chặn nó, ít nhất có thể khiến người kỹ sư sống thêm một năm nữa.

Hắn hoàn toàn không ngờ lại nhìn thấy dịch độc này trên người Lưu Thanh Dao.

Phát hiện này thực sự khiến hắn rất chấn động!

Bản thân Lưu Thanh Dao không thể có được thứ này. Trước đó, cô ta chỉ là một đại tiểu thư ngây thơ, vô lo. Ngay cả tiền thưởng ám sát được đăng cũng rất thiếu chuyên nghiệp.

Đúng rồi! Chắc hẳn ai đó đã nhìn thấy cô ta treo thưởng và bán chất độc cho cô ta.

Đối phương đang muốn mượn dao giết người! Lợi dụng một người phụ nữ vô tri để khiến hắn nơi lỏng cảnh giác.

Phải nói là một âm mưu vô cùng nham hiểm!

Về phần thân phận của đối phương, Tần Thiên có thể khẳng định nhất định có liên quan đến Độc Sư.

Chẳng lẽ tổ chức Độc Sư đã xâm nhập vào trong nước rồi sao? Nghĩ tới đây, Tần Thiên toát mồ hôi lạnh.

Hắn nuốt khan và nói: “Làm thế nào cô mới có thể cho tôi biết nguồn gốc của chất độc này?”

Trực giác của hắn mách bảo, thông qua Lưu Thanh Dao, hắn có thể tìm ra manh mối về đối phương!
 
Thần Vương Lệnh
Chương 832


Chương 832

Đây là manh mối cho thấy cấp dưới của hắn- Thử Vương chịu trách nhiệm về tình báo, sau bao nhiêu rắc rối cũng không thể tìm ra manh mối.

Hai mắt Lưu Thanh Dao đỏ hoe, vẫn câu nói như cũ: “Anh chích đi.”

“Anh tự chích rồi tôi sẽ nói cho anh nghe.”

Thấy Tần Thiên không nói gì, cô ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Người đó nói cho tôi biết, chỉ cần chích vào người anh, ngay cả thần tiên cũng không cứu được.”

“Tôi vẫn không tin, tôi còn tưởng hắn lừa tôi để lấy tiền.”

“Bây giờ thấy anh sợ kim tiêm độc này như vậy, tôi vô cùng hối hận!”

“Nếu biết sớm hơn, tôi đã không nên dùng dao mà phải dùng nó để đối phó với anh!”

Sắc mặt Tần Thiên tái nhợt.

Trên sàn nhảy, động tác rút dao của Lưu Thanh Dao quá vụng về. Vì vậy, trong nháy mắt đã bị hắn phát hiện và khuất phục một cách dễ dàng.

Nhưng chiếc kim tiêm nhỏ này thì khác, nó là vật rất khó thấy.

Hắn không thể tưởng tượng được, nếu như khi đó Lưu Thanh Dao dùng thứ này để ám sát mình, hậu quả sẽ ra sao nếu hắn không né được!

Nghĩ tới đây, hắn cũng có chút tức giận, hung hăng nhìn chằm chằm Lưu Thanh Dao.

Cô ta không hề tỏ ra yếu thế, cũng trợn to hai mắt nhìn hắn.

Trong lúc bế tắc, điện thoại của Tần Thiên vang lên, hắn nhìn vào thì thấy đó là một số điện thoại lạ.

Sau khi bấm nút, giọng nói hoảng sợ của một người phụ nữ từ bên kia truyền đến: “Tần Thiên, cháu có gặp Dao Dao không?”

“Mấy ngày nay cô bận lo cho tang lễ cho cha con bé, không có thời gian quan tâm đến nó.”

“Cô mới biết nó đã trốn ra ngoài, mua vé xe đến Long Giang.”

“Tần Thiên, cô lo lắng nó sẽ tìm cháu báo thù.”

“Cháu có gặp nó không?”

Tần Thiên im lặng một lát rồi nói: “Cô Linh Lung, Dao Dao đang ở chỗ cháu.”

“Thật sao?” Ngọc Linh Lung kinh ngạc nói: “Con bé thế nào rồi?”

“Con bé ổn chứ?”

Lưu Thanh Dao vừa nghe được giọng của mẹ, lập tức trở nên kích động, lớn tiếng chửi bới.

“Bà không xứng đáng làm mẹ của tôi!”

“Không xứng làm vợ của Lưu Triệt!”

“Lưu Triệt bị giết, vì sao không báo thù cho ông ấy? Có phải bà muốn làm Bắc Giang vương không?”

“Tôi không có người mẹ như bà!”

“Bà từ bỏ đi, không g**t ch*t tên họ Tần này, tôi sẽ không quay về!”

Sau khi nghe thấy giọng nói xé ruột xé gan của con gái, trong điện thoại, Ngọc Lung Linh đã bật khóc.

Tần Thiên im lặng một lát, thấp giọng nói: “Hay là nói thật cho cô ấy biết đi.”

“Không được!” Ngọc Linh Lung lập tức từ chối, thấp giọng nói: “Con bé còn quá nhỏ, không nên biết quá nhiều.”

“Nếu có chuyện gì xảy ra, cái chết của Lão Lưu sẽ vô ích.”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 833


Chương 833

Tần Thiên im lặng.

“Tần Thiên, con bé không làm cháu bị thương chứ? Dù con bé có làm gì đi chăng nữa, xin hãy nể mặt cô và lão Lưu mà lượng thứ cho con bé.”

“Cháu trông chừng con bé giúp cô, cô sẽ lập tức phái người đến đón nó về.”

Tần Thiên thấp giọng nói: “Bây giờ chắc là cô rất bận rộn.”

Ngọc Linh Lung buồn bã nói: “Ngày mai là tuần giỗ đầu của lão Lưu.”

Tần Thiên lại im lặng, hắn biết tại sao Lưu Thanh Dao lại ấn định thời hạn bảy ngày.

Cô ta muốn dùng chính cái đầu của hắn để tế lên cha mình vào tuần giỗ đầu của ông.

“Cô cứ làm việc đi.”

“Cháu đảm bảo sẽ cử người đưa cô ấy trở về an toàn.”

“Cảm ơn cháu!”

“Tần Thiên, vậy cô yên tâm rồi, đã gây phiền phức cho cháu rồi!”

Tần Thiên thấp giọng nói: “Cô có muốn nói chuyện với cô ấy không?”

Ngọc Linh Lung thở dài nói: “Không nói nữa, đứa nhỏ này vốn dĩ lớn lên cùng cha, cũng không quá thân thiết với cô.”

“Bây giờ xảy ra chuyện như thế này, nhất thời con bé sẽ không thể tha thứ cho cô.”

“Không sao đâu, khi con bé quay về, cô sẽ tìm cách hòa hợp với nó.”

Tần Thiên “Ừm” một tiếng rồi cúp điện thoại.

Lưu Thanh Dao nhìn hắn với đôi mắt đỏ hoe, nghiến răng nghiến lợi: “Không g**t ch*t anh, tôi sẽ không trở về Bắc Giang!”

Tần Thiên trầm giọng nói: “Tôi cho cô một cơ hội giết tôi.”

“Ra tay đi.”

Nói rồi, hắn lật tay đưa con dao mình đã giật được từ tay Lưu Thanh Dao cho cô ta.

Lưu Thanh Dao sửng sốt một chút, nói: “Anh sẽ thật sự không đánh trả?”

Tần Thiên gật đầu: “Nhưng nếu không giết được tôi, nhất định phải nói cho tôi biết lai lịch của cây kim tiêm độc này.”

“Chuyện này rất quan trọng với tôi.”

“Tôi giết anh!” Lưu Thanh Dao cầm lấy con dao, lao về phía Tần Thiên.

Nhắm vào vị trí của tim, dùng hết sức đâm vào.

“A!” Tần Thiên không khỏi nhíu mày.

Sắc mặt hắn phút chốc trở nên tái nhợt.

Lưu Thanh Dao mất không chế, nhìn thấy con dao trong tay quả nhiên đã đâm vào trong cơ thể Tần Thiên, hắn thật sự không né tránh.

Máu chảy ra ngay lập tức nhuốm đỏ bàn tay cô ta.

Cô ta hét lên, vội vàng buông tay.

“Sao anh không né?”

“Anh thật sự muốn chết à?” Nhìn khuôn mặt tái nhợt của Tần Thiên, cô ta vừa khóc vừa hỏi .
 
Thần Vương Lệnh
Chương 834


Chương 834

Tần Thiên nghiến răng nghiến lợi, thành thật mà nói, cho dù Lưu Thanh Dao không đâm trượt thì một đao này cũng sẽ không gây ra vết thương trí mạng cho hắn.

Khi tu luyện đến cảnh giới của hắn, thời điểm lưỡi dao sắc bén cắt xuyên qua da, các mô cơ gần đó sẽ tự động chống cự. Cộng với sự đau buồn tột cùng của Lưu Thanh Dao, cô ta thực sự đã không còn bao nhiêu sức lực nữa.

Vì vậy, một đao này không đâm quá sâu nhưng mũi dao cũng chạm vào xương sườn.

Tần Thiên chịu đòn này chỉ để báo đáp tình nghĩa của Lưu Triệt vì đã sẵn sàng chết vì hắn.

Hiện tại tuy rằng thể xác đau đớn nhưng trong lòng hắn cũng cảm thấy dễ chịu hơn rất nhiều.

Hắn mỉm cười và nói, “Bây giờ, cô có thể nói cho tôi biết được chưa?”

Sắc mặt Lưu Thanh Dao tái nhợt, trước đó, cô ta một lòng muốn giết Tần Thiên nhưng khi hắn đứng yên và để cho giết, cô ta mới nhận ra rằng giết người là một chuyện khủng khiếp biết bao.

Nhưng cô ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Hôm nay tôi sẽ tha cho anh.”

“Một ngày nào đó, tôi nhất định sẽ giết anh!”

“Đều ở đây, anh xem đi!” Cô ta ném điện thoại cho Tần Thiên.

Tần Thiên vội vàng mở ra, nhìn thấy WeChat tên là “Kẹo Sữa Thỏ Trắng”.

Sau đó, phát hiện ra đoạn ghi chép cuộc trò chuyện với một người đàn ông có biệt danh là “Seraph”.

Dùng ngoại ngữ, rõ ràng Seraph này đến từ ngoại vực.

Lưu Thanh Dao nghiến răng nghiến lợi nói: “Sau khi tôi đăng treo thưởng, người này liên lạc với tôi qua email, nói với tới rằng có cách khiến anh chết.”

“Sau đó, tôi trả cho anh ta 500 USD thông qua tài khoản nước ngoài.”

“Anh ta đã gửi cho tôi ống tiêm này.”

Tần Thiên hít một hơi thật sâu, chụp ảnh màn hình tài khoản email của Seraph, gửi cho Thử Vương, kèm theo một câu: Kiểm tra vị trí của IP này ngay lập tức.

“Anh Thiên, anh không sao chứ?” Bên ngoài giọng Lôi Báo truyền đến.

Hoá ra Cường Long nghe thấy tiếng động lớn trong phòng, vô cùng lo lắng nhưng Tần Thiên lại không nói gì nên cũng không dám vào vì vậy, anh ta đã gọi điện thoại cho Lôi Báo.

Tần Thiên trầm giọng nói: “Vào đi.”

Lôi Báo đẩy cửa vào nhìn thấy bộ dạng này của Tần Thiên thì vô cùng kinh ngạc. Trước ngực Tần Thiên còn đang cắm một con dao, máu thấm đẫm cả một khoảng áo trước ngực.

“Anh Thiên, làm sao vậy?” Hắn hoảng loạn hét lên.

Sau đó nhanh tay cướp lấy khẩu súng hét lên với Lưu Thanh Dao: “Là cô làm ?”

Lưu Thanh Doa sợ quá theo bản năng đáp: “Là…là do hắn ta bảo tôi làm!”

Tay Tần Thiên đặt lên con dao trước ngực dứt khoát rút ra, còn lau sạch máu trên dao rồi đưa cho Lưu Thanh Dao. “Đối với sự việc của cha cậu tôi một lần nữa xin lỗi.”

“Tôi không thể phủ nhận cái chết của ông ý không liên quan tới tôi, bây giờ chỉ có thể nói với cậu rằng tôi từng có cơ hội để cứu ông ấy thêm lần nữa…Chỉ là ông ấy lại không cho tôi cơ hội đó.”

Lưu Thanh Dao nắm chắc con dao trong tay do dự nhìn Tần Thiên. Cô ta không hiểu chuyện gì cả.

Tần Thiên cười nói: “Có chút chuyện sau này từ từ rồi sẽ hiểu.”

“Con dao này cô cứ cất đi, sau này có cơ hội lại tới giết tôi.”

“Nghe lời tôi quay về chăm sóc mẹ cho tốt, bà ấy đã rất vất vả rồi.”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 835


Chương 835

Lưu Thanh Dao cúi đầu im lặng.

Tần Thiên thấy Lôi Báo tới thì nói: “Cậu tự mình dẫn người đưa cô ta về Bắc Giang, đừng để xảy ra việc gì.”

“Vâng!” Lôi Báo trầm mặc đáp.

Lưu Thanh Dao đi ra khỏi cửa còn quay đầu lại nhìn Tần Thiên, biểu cảm vô cùng phức tạp: “Tôi không biết thế này tính là gì! Nhưng tôi nhất định sẽ giết anh!”

Tần Thiên cười khổ: “Tùy cô.”

Lưu Thanh Doa cắn răng, cúi đầu rời đi.

“Anh Thiên anh không sao chứ?”

“Tại sao lại thả cô ta đi?” Cường Long vẻ mặt hoảng sợ.

Hắn đang tự trách bản thân, bởi vì hắn cảm thấy vì hắn mà Tần Thiên mới bị như vậy.

Tần Thiên cười đáp: “Không sao, để xem xem cậu sau này còn dám lấy ông đây ra làm trò hề…mau đi lấy quần áo mới tới đây.”

Cường Long hoảng sợ đáp: “Không dám nữa!”

Nói xong thì vội vã chạy đi lấy một bộ quần áo mới tới. Tần Thiên thay quần áo dính máu ra, năng lực hồi phục siêu cấp của hắn đã làm cho vết thương khép miệng lại. Hắn cầm khăn lông lau sạch máu trước ngực rồi mặc quần áo mới lên, sau đó rời khỏi câu lạc bộ.

Về đến Long Viên, đại sảnh vẫn còn sáng đèn. Tô Tô, Mã Tước và Dương Ngọc Lan đang ngồi trên sofa xem tivi. Nhìn thấy Tần Thiên quay về, Mã Tước vội vã chào: “Anh trai về rồi, để em lấy dép cho anh.”

Tần Thiên cười: “Tiểu Tước cứ ngồi đi. Đều là người nhà đừng khách sáo như vậy.”

Hắn tự mình cởi giày nói: “Mọi người đang xem cái gì vậy?”

Mã Tước cười: “Bọn em đang đợi phát sóng quảng cáo của chị.”

“Hôm nay phát sóng sao?” Tần Thiên cũng đi qua.

Tô Tô ngẩng đầu lên nhìn hắn nói: “Anh sao vậy?”

Dương Ngọc Lan cũng ngẩng đầu lên nhìn theo: “Tần Thiên, con bị bệnh gì à?”

“Không sao. Chắc là do lúc trưa uống nhiều rượu quá bây giờ nghỉ ngơi chút là ổn thôi.”

Dương ngọc Lan định nói gì thì thấy Tô Tô cười nói trước: “Mẹ, mẹ không cần lo cho anh ấy! Anh ấy khoẻ như trâu ấy!”

Nói xong còn trợn mắt: “Sau này uống ít thôi!”

Tần Thiên vội cười nói: “Tuân mệnh!”

“Sau này mọi người mà tới mời rượu anh sẽ bảo vợ anh cấm uống rượu.”

Tôi Tô không nói gì chỉ cười. Cùng lúc đó Mã Tước hưng phấn hét lên: “Lên sóng rồi!”

“Trời ơi là ngôi sao nổi tiếng Liễu Như Ngọc!”

Tần Thiên nhìn Liễu Như Ngọc trên màn hình tivi rất đơn giản, nhưng lại như có như không một chút khí chất. Cả đoạn quảng cáo dài 30 giây toàn là khen ngợi sản phẩm, từ cơ sở trồng dược liệu tới khâu xử lý chế biến dược liệu, dây chuyền sản xuất, khâu đóng gói, khâu bảo quản.

Liễu Như Ngọc dùng giọng nói dịu dàng chỉ trong vỏn vẹn 30 giây đã giới thiệu hoàn chỉnh Tô Ngọc Cao tới tất cả mọi người. Nhìn thấy Liễu Như Ngọc như vậy trong đầu Tần Thiên không tự chủ được nghĩ tới một số chuyện.

Trên mặt hắn nở một nụ cười, Tô Tô thấy hắn cười cũng cười hì hì hỏi: “Có phải là rất đẹp đúng không?”

“Đúng…” Tần Thiên nói rồi mới phản ứng lại vội vã đáp: “Quảng cáo này làm đẹp lắm!”

“Sau khi phát sóng Tô Ngọc Cao chắc chắn có số lượng bán ra rất tốt. Vợ ơi chúc mừng em!”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 836


Chương 836

Tô Tô bĩu môi nhưng ngày vui nên cô cũng chả thèm tính toán với hắn. Cô chỉ cong khoé miệng nở một nụ cười ngọt ngào, sau đó lại than thở nói: “Lúc còn đi học chỉ là nhất thời thấy thích thú nên làm ra cái này.”

“Thật sự không nghĩ tới có ngày lại được mọi người đón nhận, ông trời đúng là rất ưu ái em.”

Dương Ngọc Lan cười bảo: “Không phải ông trời ưu ái con, là do chồng con ưu ái con.”

“Đúng rồi, chồng con tên là Tần Thiên. Con gọi là lão Tần hoặc là lão Thiên. Hình như cũng không có vấn đề gì đâu.”

“Mẹ!” Nghe thấy mẹ mình trêu đùa như vậy mặt Tô Tô đỏ hẳn lên.

“Cám ơn mẹ đã khen con, con nhất định sẽ cố gắng phát huy tiếp tục phấn đấu.” Tần Thiên cười đáp.

Tô Tô ném cái ngối dựa vào người hắn: “Còn không mau lên lầu!”

“Đi trải giường đi, em mệt rồi muốn đi ngủ.”

“Tuân mệnh!” Tần Thiên cười cười rồi mau chóng đi lên phòng.

Dương Ngọc Lan thấy thế liền cảm thấy bất bình thay Tần Thiên, bà cảm thấy Tần Thiên đã quá chiều con gái mình.

Tần Thiên muốn lên phòng nhanh cũng bởi vì còn có một lý do khác, đó là hắn nghe thấy tiếng báo của điện thoại, đúng như hắn nghĩ đó là tin nhắn tới của Thử Vương.

“Vương, tra được rồi!”

“Địa chỉ IP ở Bắc Phi, có thể xác định được là khu quần đảo Madeira.”

“Cụ thể hơn thì cho tôi thêm chút thời gian nữa, chắc là cũng mau tìm ra thôi.”

“Còn có một tin rất quan trọng, bên liên kết thu được một tin tức quan trọng. Cái người tên Seraph, có vẻ là thành viên quan trọng của Độc Sư.”

“Lần này chỉ cần bắt được hắn nói không chừng có thể tìm được cả Độc Sư và cả Thiên Sứ Chi Nhãn.”

“Vương, mời ngài sắp xếp công việc.”

Tần Thiên thở phào một tiếng rồi gõ trên màn hình một chữ “yeah”. Tin tình báo này đúng là rất quan trọng. Độc Sư và cả Thiên Sứ Chi Nhãn của hắn luôn là cái gai trong mắt Tần Thiên. Chỉ cần tiêu diệt được đối thủ thì hắn sẽ làm bất cứ điều gì cần thiết.

Tuy nhiên, Thử Vương là người có mạng lưới tình báo tốt như, gần như bao phủ toàn cầu vậy mà vẫn không có cách nào tìm được ra tung tích của hắn. Lần này hành động không tính toán trước vậy mà lại thu được kết quả ngoài ý muốn.

Seraph là người có vị trí quan trọng trong Thiên Sứ Chi Nhãn vậy mà lại dùng thủ đoạn ngu ngốc tới vậy. Lợi dụng Liễu Thanh Doa để giết hắn thì đúng là rất kỳ quái, vậy mà suýt chút nữa thành công. Bởi vì Tần Thiên lại không quá đề phòng loại người như Liễu Thanh Dao.

Độc trong tay Liễu Thanh Dao đủ để cướp mạng, nếu Liễu Thanh Dao thành công thì đối với Độc Sư và Thiên Sư Chi Nhãn đúng là giúp ích rất nhiều. Chỉ không ngờ đại hoạ lại được hoá giải nhẹ nhàng. Vậy thì Seraph cũng thật bất cẩn.

Hắn cho rằng liên thủ với một tiểu thư nhà giàu mụ mị vì trả thù, nếu cô ta thất bại thì không ảnh hưởng gì tới hắn. Hắn lại không ngờ tới Tần Thiên có thể sử dụng những manh mối ít ỏi để tìm ra vị trí gần chính xác của bản thân hắn trong thời gian ngắn như vậy.

Tần Thiên thậm chí còn cảm thấy cơ hội đối đầu trực diện với Độc Sư đã đến. Sau khi bình tĩnh lại, hắn bắt đầu nhanh chóng sắp xếp.

“Anh và người của anh không được phép lộ diện. Các người chỉ có trách nhiệm cung cấp thông tin.”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 837


Chương 837

“Những người khác của chúng ta có ai ở Bắc Phi hoặc tương đối gần Bắc Phi không?”

Thử Vương lập tức trả lời: “Xà Vương.”

“Gần đây cô ấy đã nhận một nhiệm vụ trên web đen và dẫn dắt thuộc hạ tinh anh của mình đi tiêu diệt một tên đầu sỏ đáng sợ.”

“Lúc này, đang nghỉ ngơi ở đất nước Kim Tự Tháp.”

Xà Vương?

Tần Thiên không ngờ lại là cô ta, trong mắt hiện lên một chút cảm xúc phức tạp.

Trong số mười hai vị thiên vương dưới quyền của hắn, hắn có mối quan hệ phức tạp nhất với Xà Vương lạnh lùng này.

Nghĩ đến chuyện xảy ra khi lần đầu tiên họ gặp nhau, hắn hơi do dự.

“Không còn ai à?”

“Gần đây Ngưu Vương đang ở đâu?” Hắn hỏi thử.

“Theo như tôi được biết, Ngưu Vương đã đến một hòn đảo nhỏ ở Thái Bình Dương để bế quan rồi.”

“Hình như lần này chuẩn bị đột phá.”

“Vương, anh cảm thấy Xà Vương không thể đảm nhiệm sao?”

“Hay là gọi Trần Nhị Cẩu qua đây? Tôi nghe nói gần đây anh ta lại lôi kéo thêm được một thuộc hạ, là tay súng thiện xạ tên là Đào Phương.”

“Vậy thì thực sự tuyệt vời.”

Tần Thiên lập tức nói: “Chúng ta không thể để Nhị Cẩu đi, bây giờ chuyện Nhị Cẩu cần làm chính là kinh doanh trên bề mặt.”

Thử Vương bất lực nói: “Vậy thì chỉ còn lại Xà Vương thôi.”

“Lão đại, giữa anh và Xà Vương, hai người——”

Tần Thiên do dự một lát, sau đó ra quyết định.

“Tôi và Xà Vương không có gì cả. Anh hãy thông báo cho cô ta và lập tức khởi hành đến quần đảo Marat.”

“Bắt giữ cụ thể như thế nào, tùy cô ta. Anh nhất phải cung cấp cho cô ta thông tin chính xác nhất.”

“Hãy nhớ rằng, nếu tìm thấy Seraph, tốt nhất là bắt sống, sau đó moi thông tin từ miệng anh ta.”

“Nếu cần, tôi sẽ đích thân bay tới đó. Cứ như vậy đi.”

Thử Vương trả lời: “Anh hãy đợi tin tốt lành đi.” Sau đó, ảnh đại diện mờ đi.

“Anh đang nói chuyện với ai vậy? Thần thần bí bí vậy.” Tô Tô bước vào, nhìn thấy dáng vẻ của Tần Thiên, tò mò hỏi.

Tần Thiên vội vàng dùng ngón tay chuyển đổi hệ thống điện thoại.

“Không có ai, là Trần Nhị Cẩu.”

“Hỏi xem khi nào em sẽ giới thiệu đối tượng cho cậu ta.”

Tô Tô cười cười, nhìn Tần Thiên nói: “Anh có chắc không phải nhìn thấy đại minh tinh trên TV nên tình cũ nhen nhóm chứ? Ở đây để giữ liên lạc à?”

Tần Thiên đỏ mặt nói: “Sao em có thể nghĩ như vậy chứ!”

“Anh là loại người đó sao?”

“Được rồi, được rồi.” Tô Tô ngáp một cái, leo lên giường nói: “Anh có hay không thì liên quan gì đến em?”

“Em còn hy vọng bên ngoài anh có một tình nhân, để ngày ngày không bám dính lấy em.”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 838


Chương 838

“Em cảm thấy mệt mỏi.”

Tần Thiên nuốt khan nói: “Vợ, em thật sự nghĩ như vậy sao?”

Tô Tô cười nói: “Anh đoán xem.”

“Có phải em đã nói trúng tim đen của anh rồi không?”

Tần Thiên ý thức được mình đang bị lừa, vội vàng nói: “Được rồi, vợ, em thay quần áo trước, anh đi xả nước tắm.”

Hắn vội vã lẻn vào phòng tắm.

“Anh không được xông vào đây!” Tô Tô đi vào phòng tắm, nghiêm khắc cảnh cáo Tần Thiên.

Nói thật, Tần Thiên hiện tại thật sự không có tâm trạng nghĩ tới cái gì khác.

Hắn đang nghĩ đến hành động này cách xa hàng ngàn dặm. Chỉ cần là thông tin chính xác thì quá trình hành động sẽ không có vấn đề gì chứ.

Dù có tình cảm phức tạp với Xà Vương nhưng Tần Thiên vẫn công nhận khả năng chuyên môn của cô ta.

Những chuyện khác thì không nói nhưng nói đến ám sát, cô ta và nhóm của mình có thể chắc chắn đứng trong top 5 thế giới.

Một lúc sau, Tô Tô từ trong phòng tắm đi ra. Tần Thiên đặc biệt thêm một chút dược liệu vào nước tắm ấm.

Không có cách nào, Tô Tô lười uống dược liệu, nhưng lại rất thích tắm, mỗi ngày tắm ít nhất một lần. Tần Thiên đành phải dùng phương pháp này để điều hòa cơ thể cô.

Dòng nước nóng chứa đầy dược liệu thấm đẫm toàn thân cô, cô uể oải ngã vào trong lòng Tần Thiên.

Khi đầu cô chạm vào ngực, Tần Thiên vô thức rít lên.

Tô Tô sửng sốt một lát, nói: “Anh sao vậy?”

“Anh bị thương sao? Để em xem xem.”

Nói xong cô đang định nhìn vào ngực Tần Thiên.

“Không.” Tần Thiên vội vàng chuyển chủ đề, nói: “Đúng rồi, mau đứng dậy đi, hôm nay phải ngồi thiền.”

“Đây là bài tập phải làm hàng ngày.”

Tô Tô ngượng ngùng nói: “Không muốn!”

“Vừa nãy em đã luyện tập trong bồn tắm rồi.”

“Thật sao? Không được lười biếng?”

“Ôi không, đáng ghét!”

Tô Tô bĩu môi, đột nhiên nghiêm túc nói: “Chúng ta nói chuyện nghiêm túc đi.”

“Mẹ nói ngày mai mẹ và Tiểu Tước sẽ chuyển đến biệt thự bên cạnh, anh thấy thế nào?”

Tần Thiên suy nghĩ một chút, nói: “Có lẽ mẹ không đùa đâu, mẹ muốn tạo không gian riêng cho chúng ta.”

“Hơn nữa biệt thự bên cạnh chúng ta cũng chỉ cách có mấy chục mét thôi, cũng vẫn như ở cùng nhau, anh thấy không vấn đề gì.”

Tô Tô im lặng một lát, nói: “Em cũng biết vậy.”

“Chỉ là không biết vì sao, đột nhiên cảm thấy hơi chạnh lòng.” Vừa nói, mắt cô đỏ hoe.

Tần Thiên vội vàng hỏi: “Tại sao?”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 839


Chương 839

Tô Tô thấp giọng nói: “Cha em mất sớm, em cùng mẹ nương tựa vào nhau mà sống nhiều năm, chưa hề xa cách.”

“Bây giờ bà ấy phải chuyển ra khỏi nhà này, em luôn cảm thấy như thể chúng tôi đã đuổi bà ấy đi vậy.”

Nói đến đây, cô đánh Tần Thiên một cái, tức giận nói: “Đều tại anh!”

“Tất cả là tại anh!”

Tần Thiên cười khổ nói: “Vợ, liên quan gì đến anh?”

“Không phải anh yêu cầu mẹ chuyển đi.”

Tô Tô nói: “Vì anh mà mẹ cảm thấy bây giờ em đã là người của anh rồi, chúng ta là một gia đình nhỏ.”

“Em và bà ấy từ nay đã trở thành họ hàng rồi.”

“Nhưng em không muốn như vậy, em cảm thấy nếu bà ấy chuyển đi sẽ thành hai gia đình.”

“Không được, em phải nói với bà ấy rằng bà ấy không thể chuyển đi!”

“Hơn nữa có quá nhiều ký ức của bà ấy trong căn biệt thự này! Nếu đuổi bà ấy đi thì thật quá tàn nhẫn.”

Tô Tô nói xong lập tức đứng lên muốn đi khuyên can Dương Ngọc Lan.

“Vợ ơi, nghe anh nói đã.” Tần Thiên lại kéo cô vào lòng, an ủi: “Con người ai cũng phải trưởng thành.”

“Mẹ nói như vậy, chắc chắn mẹ đã suy nghĩ kỹ càng, không phải chỉ là ý định nhất thời.”

“Nếu em xông qua đó nói với mẹ như vậy, sẽ gây khiến mẹ khó xử.”

“Anh có một cách-”

“Cách gì?” Tô Tô ngẩng đầu hỏi hắn.

Tần Thiên trầm ngâm một lát, nói: “Nếu căn nhà cổ này có rất nhiều kỷ niệm với mẹ, vậy chi bằng chúng ta chuyển ra ngoài.”

“Chúng ta chuyển đến biệt thự bên cạnh, nhường cho mẹ sống ở đây.”

“Anh nghĩ, có lẽ mẹ cũng không muốn chuyển đi. Nhưng mẹ lại ngại không tiện bảo chúng ta chuyển đi.”

“Cho nên, bà ấy chỉ có thể nói muốn chuyển ra ngoài.”

“Em nghĩ sao?”

Tô Tô im lặng một lát, cuối cùng gật đầu nói: “Đây là cách thỏa hiệp.”

“Có thể suy xét đến tâm trạng của mẹ ở mức độ tối đa.”

Tần Thiên vui vẻ nói: “Còn có một cái lợi ích khác.”

“Là gì?”

Tần Thiên xoay người, đối mặt với Tô Tô, nói: “Cuối cùng anh cũng cho em một gia đình rồi.”

“Khi chuyển đến một ngôi nhà mới, em sẽ trở thành người vợ mới, cũng chính là nữ chủ nhân thực sự.”

Nhìn dáng vẻ của Tần Thiên, lại nghe được những từ “nhà mới, vợ mới”, Tô Tô đỏ mặt, tim đập nhanh.

Giống như, trước đây mặc dù ở cùng Tần Thiên, nhưng cô vẫn là cô, vẫn là một đứa trẻ nghịch ngợm, bướng bỉnh trước mặt mẹ.

Sau khi chuyển đến nhà mới, cô chính thức có được thân phận khác- một người vợ mới, cũng chính là nữ chủ nhân.

“Ai muốn làm vợ mới của anh?”

“Lưu manh!” Cô nói: “Em mệt rồi, mau đi ngủ đi!”

“Được.” Trong lòng Tần Thiên dao động, nhẹ nhàng ôm lấy vợ yêu của mình vào lòng.

Tô Tô tắm thuốc, thần kinh được thả lỏng, nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 840


Chương 840

Tần Thiên không ngủ được.

Trong bóng tối, đôi mắt hắn như những vì sao.

Trong đôi mắt trong veo mà sâu thẳm này, những giọt nước mắt trong suốt không biết từ đâu chợt lóe lên.

Trong ký ức của hắn, một người phụ nữ đã nắm tay hắn và nói: “Thiên nhi hãy mau lớn lên và lấy một người vợ.”

“Vợ Thiên nhi chắc chắn sẽ là cô gái xinh đẹp nhất thế giới.”

“Lúc đó Thiên nhi đã có gia đình riêng và mẹ cũng đã già.”

……

Mẹ ơi, bây giờ con trai đã có vợ và có gia đình của riêng mình rồi. Chỉ là mẹ không bao giờ nhìn thấy được.

Hắn thầm nói một câu trong lòng, nước mắt lặng lẽ rơi xuống.

Ngày hôm sau, Tô Tô dậy sớm một cách hiếm thấy.

Sau khi nói với Dương Ngọc Lan về ý tưởng của mình, bà ấy vui vẻ đồng ý.

“Cuối cùng các con cũng thông suốt rồi.”

“Mau chuyển đi, mau chuyển đi!”

“Tần Thiên, gả con gái như hất bát nước đi, từ nay về sau sẽ giao nó cho con.”

“Con muốn yêu chiều nó như thế nào thì tùy con, mắt mẹ không nhìn thấy sẽ không thấy phiền.”

Quả nhiên, Dương Ngọc Lan không muốn rời khỏi ngôi nhà cũ này. Bà ấy cũng muốn Tô Tô và Tần Thiên dọn ra ngoài, nhưng trước đó không tiện mở lời.

“Mẹ!”

“Mẹ có phải là mẹ ruột của con không vậy?” Tô Tô tức giận.

Dương Ngọc Lan nói: “Phải.”

“Vậy khi nào con sinh một đứa cháu ngoại cho mẹ đây?”

Tô Tô tức giận nói: “Con sẽ không sinh con đâu!”

Nói là chuyển nhà mới nhưng thực chất chỉ là hình thức.

Ở bên biệt thự mới, Ngô Thiên Hùng đã chuẩn bị sẵn sàng mọi thứ mà không cần Tần Thiên dặn dò, nó sang trọng hơn nhiều so với ngôi nhà cũ.

Hắn và Tô Tô chỉ cần chuyển vào ở là được, không cần mang theo bất cứ thứ gì. Ngay cả quần áo của Tô Tô cũng vẫn để lại trong phòng ở bên này.

Nếu muốn quay lại, có thể quay lại và ở bất cứ lúc nào. Nhưng Dương Ngọc Lan nói khi trở về, sẽ về nhà mẹ đẻ.

Hai nhà tuy chỉ cách nhau vài chục mét nhưng cảm giác nghi thức vẫn rất quan trọng.

Dương Ngọc Lan đặc biệt mua rất nhiều rau để nấu ăn trong biệt thự mới, ngụ ý là vợ chồng son sẽ luôn mặn nồng.

Tần Thiên tuy rằng cũng rất vui vẻ, nhưng suốt ngày vẫn luôn có chút lơ đãng, mãi đến tối, hắn mới nhận được báo cáo từ Thử Vương.

“Seraph, đã bị bắt.”

“Nhưng hắn không chịu mở miệng. Có một số chuyện, nhất định phải gặp anh mới có thể nói được.”
 
Back
Top Dưới