Kiếm Hiệp Thần Vương Lệnh

Thần Vương Lệnh
Chương 861


Chương 861

Tần Thiên cười lạnh: “Các người vẫn không hiểu sao? Tên này chỉ là một tên nhãi nhép mà thôi.”

“Nói trắng ra chỉ là mồi nhử để dụ chúng ta cắn câu mà thôi.”

“Nếu tôi đoán không nhầm Seraph thật sự có lẽ là người khác.”

“Thu dọn chiến trường, trở về rồi tính tiếp.”

Mặt Quản Nghĩa đầy vẻ áy náy, nói: “Tần Vương, thực xin lỗi!”

“Thông tin của chúng tôi đã sai, quả thực chúng tôi đã dẫn anh và anh em vào bẫy!”

“Nhờ sự sáng suốt của Tần Vương có thể nhìn thấu âm mưu này, sớm có sự sắp xếp!”

Tần Thiên cười nói: “Chuyện này không liên quan đến cậu.”

“Vết thương trên chân của cậu thế nào rồi? Có cần để Lang Trung kiểm tra một chút không?”

Quản Nghĩa vội vàng nói: “Cảm ơn Tần Vương đã quan tâm!”

“Chỉ là vết thương nhỏ thôi, không sao!”

Mọi người bắt tay vào hành động và ném tất cả xác chết và vũ khí nóng xuống biển.

Một làn sóng dội đến, tất cả đều biến mất.

Hòn đảo trở lại im lặng, giống như một ông già trầm mặc, trong hàng ngàn năm, lặng lẽ nhìn từng đợt người xâm nhập vào.

Mọi người ngồi ca- nô, khoảng nửa đêm thì về đến trang viên của Rudy.

Bên trong chật kín người, tất cả đều được trang bị vũ khí.

Nhìn thấy Tần Thiên, Rudy vội vàng chạy tới, kích động nói: “Tần Vương, nghe nói xảy ra chuyện, tôi đang chuẩn bị dẫn người tới giải cứu!”

“Anh và các anh em không sao chứ chứ?”

“Serap đâu? Đã tìm ra tung tích của Độc Sư chưa?”

Tần Thiên cười nói: “Không sao.”

“Mọi người đã làm việc vất vả cả đêm, đều đói rồi, phiền anh chuẩn bị một chút đồ ăn.”

“Không thành vấn đề, cứ để tôi lo!”

Rudy nháy mắt với một trong những người của mình: “Còn không mau đi chuẩn bị!”

“Mọi người, ở đây canh phòng cẩn thận, có gì bất ổn, lập tức báo cáo!”

Sau khi Rudy dặn dò lại đàn em, mới thấp giọng nói với Tần Thiên: “Tôi nghi ngờ trong thành có tai mắt của Độc Sư.”

“Để che mắt kẻ khác, vẫn mong Thần Vương và các anh chị em cùng tôi tới căn phòng dưới lòng đất đi.”

“Ở đó vô cùng an toàn.”

Tần Thiên cũng cảm thấy mình dẫn theo một đống người như này quả thực quá bắt mắt.

Đi theo Rudy xuống căn phòng dưới lòng đất của thành lũy.

Đây từng là kho bạc nhỏ của chủ nhân thành lũy.

Ở sâu dưới lòng đất mấy mét, xung quanh đều được gia cố bằng bê tông cốt thép. Cánh cửa sắt duy nhất cũng dày những mười cm.

Cho dù có dùng bom hạng nặng tới nổ cũng không thể nổ tung được nó.

Nếu như đóng cửa lại, nơi đây tuyệt đối là nơi an toàn nhất.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 862


Chương 862

Tuy là kiên cố như vậy, nhưng bên trên vẫn có mấy cửa sổ bí mật nhỏ, nối liền với bên ngoài, dùng để lưu thông không khí.

Cho nên vô cùng thông thoáng dễ chịu, không bí một chút nào.

Rudy cho người nâng mấy cái bàn lớn vào, bày trí đâu ra đó.

Rất nhanh sau đó, bàn ăn phong phú, Trung Tây kết hợp, thịt nướng, hải sản, từng món một được bưng từ bếp lên.

Rudy đích thân mang lên hai thùng rượu, một thùng là rượu vang cao cấp của địa phương. Một thùng khác chính là rượu Long Đài.

“Thần Vương, rượu Long Đài chính là rượu dùng trong quốc yến của Long Quốc các vị, nổi tiếng khắp thế giới.”

“Không giấu gì ngài, mùi hương thơm nồng, tôi cũng đặc biệt thích uống.”

“Mấy năm nay cũng sưu tầm không ít. Đợi lát nữa, tôi sẽ cho người chuyển hết lên đây.”

“Ngài và các anh em đã vất vả lâu như vậy rồi, tối nay nhất định phải uống một trận cho sảng khoái.”

Anh ta mở một bình Long Đài, đích thân rót cho Tần Thiên một ly.

Tần Thiên cười nói: “Anh có lòng rồi.”

“Mọi người uống Long Đài ở trong nước thì có thể là giả. Nhưng ở đây tôi tin nhất định là hàng thật.”

“Nào, tối nay chúng ta hãy uống một trận thật sảng khoái.”

Thấy hắn phấn khởi như vậy, mọi người đều đồng loạt nâng ly.

Ai uống không quen rượu nồng độ cao thì uống rượu vang.

Quần đảo Mara vì có khí hậu rất thích hợp với việc ủ rượu vang, nên rượu vang của họ cũng là thứ rượu nổi tiếng trên thế giới.

Một bình vang đỏ này đắt hơn nhiều so với một bình rượu Long Đài.

Chỉ có điều thứ này trong mắt đám người Đồng Xuyên, Thiết Tí, thì chỉ xứng làm thức uống giải khát.

Bọn họ cứ như trâu uống nước, cầm cả chai mà tu.

Ban đầu, mọi người còn có chút giữ kẽ, nhưng dưới tác dụng của cồn, rất nhanh liền sôi nổi lên.

Tinh thần của Tần Thiên cũng đặc biệt vui vẻ. Chỉ cần có người mời rượu thì bất kể là rượu trắng hay rượu vang thì đều sẽ uống sạch.

Qua khoảng một tiếng, rất nhiều người đều đã bắt đầu say. Mắt của Tần Thiên cũng hơi đỏ lên.

“Thần Vương, ngài và các anh em cứ uống đi. Tôi đi giục nhà bếp lập tức nấu canh giải rượu bê lên đây.”

Sau khi Rudy khẽ giọng xin ý kiến thì âm thầm lui xuống.

Có lẽ là vì cân nhắc đến yếu tố an toàn, nên sau khi anh ta đi ra thì tiện tay ấn nút.

Cánh cửa sắt dày từ từ đóng lại, không phát ra chút âm thanh nào.

“Có thể bắt đầu rồi.” Sau khi ra ngoài, sắc mặt Rudy liền thay đổi.

Sau khi anh ta ra một mệnh lệnh, liền đứng bên ngoài cửa, thông qua ô cửa chỉ bé bằng một nắm tay, quan sát mọi động tĩnh bên trong.

Khi nhìn thấy làn khói trắng thoát ra từ mấy cửa sổ thông khí trên cao, anh ta vui mừng phất tay.

“Thần Vương uy danh lừng lẫy, hôm nay đều chết trong tay ta!”

“Ta lập đại công rồi!”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 863


Chương 863

Lỗ thông gió rất cao, đám người Tần Thiên đã uống say, hiển nhiên là không phát giác ra được.

Bọn họ còn tưởng là mùi hương của rượu.

Thật ra, đó là khí dietyl ete.

“ĐM, uống từ rượu Long Đài sang tới nước ngoài, danh tiếng lớn vậy sao?

“Bắt nạt ông đây đúng không!”

Đồng Xuyên có chút choáng váng, vốn dĩ còn muốn đứng dậy chúc rượu, chợt ngã đùng một cái, ngất đi.

Những người khác, bao gồm cả Tần Thiên và Lãnh Vân, ánh mắt mơ hồ, cũng đồng loạt gục xuống bàn, bất tỉnh nhân sự.

“YES!”

Nhìn thấy cảnh này, Rudy vô cùng vui sướng, vì để an toàn, anh ta quan sát thêm vài phút, xác nhận toàn bộ người bên trong đã bị hôn mê, mới mang mặt nạ phòng độc lên, cũng với mấy tên thân tín, mở cửa xông vào.

“Mau cho không khí lưu thông, nồng độ Ete trong này quá cao, sẽ phát nổ đấy.”

“Các ngươi, nhốt bọn họ lại. Cẩn thận một chút, những kẻ này không phải người bình thường đâu, nhất định phải dùng xích sắt kiên cố nhất.”

“Mày, nhanh chóng tới số 46 đại lộ C La, tìm một vị tên là ngài M, nói với anh ta, chuyện lớn đã thành, mau tới đây.”

Sau khi Rudy phân phó xong, một tên thuộc hạ nhanh chóng chạy đi báo tin.

Mấy tên thân tín khác, móc một chiếc còng tay đặc chế đã được chuẩn bị từ trước, bắt đầu bắt người.

“Phát tài rồi!”

“Ta sắp phát tài rồi!”

Rudy kích động đến mức lắp bắp. Trong mắt hắn, những người trước mặt chính là những tấm séc lấp lánh.

Không ngờ, hôm nay toàn bộ đã nằm gọn trong tay hắn.

“Cẩn thận một chút, nhất định phải khóa cho chắc vào.” Sợ xảy ra chuyện gì ngoài ý muốn, anh ta lại căn dặn thêm lần nữa.

Một tên sau khi còng tay Trúc Diệp Thanh xong, nhìn sang Lãnh Vân người đẹp dáng thon bên cạnh, nằm bất động trên bàn, hắn ta cười toét miệng đi tới.

Vươn tay muốn bế Lãnh Vân sang bên cạnh khóa lại.

“Muốn chết à!” Đột nhiên, Lãnh Vân còn đang hôn mê kia quát lên một tiếng, lật người, bàn tay ngọc vung ra, hàn quang lóe lên.

Tên đằng sau hét lên thảm thiết, ôm lấy cổ họng, đổ gục ra đất.

Biến cố bất chợt phát sinh, khiến Rudy và thuộc hạ của anh ta đều bất ngờ.

“Nhanh, mau bắt cô ta lại!” Rudy kinh hãi hô lên.

Mấy tên thuộc hạ lấy ra vũ khí, nhào về phía Lãnh Vân.

Thân hình Lãnh Vân lóe lên một cái, giống như một cái bóng vụt qua.

Cái bóng lướt qua chỗ nào, thì những tên ở nơi đó đều ôm cổ họng ngã ra đất.

Rudy giật mình phản ứng lại, muốn chạy trốn, chợt thấy cổ họng mát lạnh. Cúi đầu nhìn thấy một con dao màu xanh, sợ đến trắng bệch cả mặt.

“Đừng giết tôi, có gì thì từ từ nói!” Anh ta khiếp sợ nói.

Lãnh Vân không vui nói: “Đừng giả vờ nữa!”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 864


Chương 864

“Đứng dậy đi!”

Một cảnh tượng kỳ lạ xảy ra.

Đám người Tần Thiên trông có vẻ như đã hôn mê bất tỉnh, lúc này lại lần lượt đứng dậy.

Tần Thiên nhìn Lãnh Vân, không nhịn được nói: “Sao mà kích động vậy.”

“Không phải đã bàn xong là chúng ta giả bộ hôn mê, đợi kẻ đứng sau màn xuất hiện sao?”

Lãnh Vân đỏ mặt nói: “Tên đó xàm sỡ tôi.”

Tần Thiên cạn lời.

Thì ra, cái tên ban nãy nhìn trúng sắc đẹp của Lãnh Vân, dù gì cũng hôn mê bất tỉnh, hắn lợi dụng cơ hội ra tay.

Thế mới chọc giận Xà Vương đang hôn mê, trực tiếp bật dậy phản kích.

Vậy mới dẫn đến việc kế hoạch bị kết thúc sớm.

Vốn dĩ, Tần Thiên muốn đợi Rudy gọi kẻ sau màn tới đây. Rudy đã nói rồi, tiên sinh M ở số 46, đại lộ C La.

“Tôi đi bắt tên M tiên sinh kia!” Lãnh Vân nói rồi quay người định bước đi.

“Không cần đâu.”

Tần Thiên cười nói: “Tôi chợt cảm thấy, để hắn ta chạy cũng là chuyện tốt.”

“Yên tâm đi. Tôi tự có sắp xếp.”

Ánh mắt hắn chuyển tới trên khuôn mặt Rudy, nói: “Cảm ơn anh đã tiếp đãi thịnh soạn, Mr.Seraph.”

Rudy giống như quả bóng xịt hơi, tê liệt hoàn toàn.

“Anh phát hiện từ lúc nào vậy?” Anh ta không cam tâm, hỏi.

Tần Thiên cười nói: “Ngay từ đầu, tôi và Thử Vương đã cảm thấy chuyện có gì đó không đúng lắm.”

“Nếu như Mr.Seraph thật sự là nhân vật trọng điểm của tổ chức Độc Sư, sao có thể sơ suất để lộ địa chỉ IP chứ.”

“Hơn nữa, dễ dàng như vậy đã bị khoanh vùng rồi.”

“Tất cả mọi chuyện đều quá thuận lợi.”

Rudy cắn răng: “Rõ ràng biết đây là bẫy sao các ngươi vẫn tới? Các ngươi không sợ chết sao?”

Tần Thiên cười lạnh: “Chắc cậu không biết Long Quốc có câu gậy ông đập lưng ông. Nếu không thế sao dám tiếp cận được với các cậu.”

“Nhưng mà kế hoạch của các cậu cũng đủ độc, nếu tôi đoán không nhầm thì phục binh thuỷ quỷ ở quần đảo này chỉ là bước cờ đầu tiên của các cậu. Các cậu biết khả năng cao là không giết nổi tôi, nhưng trải qua trận mai phục này tôi liền biết bản thân mình đã rơi vào bẫy.”

“Cho nên cậu ở đây để chuẩn bị cho nước cờ thứ hai, thủ đoạn cũng chả có gì nhưng không thể không công nhận là rất hữu dụng.”

Nhìn thủ đoạn có vẻ rất đơn giản nhưng hiệu quả mang tới lại rất cao. Đầu tiên đây là một công trình ngầm dưới lòng đất vô cùng kiên cố, đợi nhóm người Tần Thiên bước vào, Rudy đóng cửa lại thì chả khác nào chim nhốt trong lồng.

Sau đó thông qua đường thông gió đợi lúc bọn họ đã bí khí thì thổi chất Diethyl ether vào. Lúc đó thần không biết quỷ không hay, tên Rudy này suýt chút nữa đã làm được một chuyện có thể khiến cho toàn thế giới kinh động.

“Tôi vẫn không hiểu.”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 865


Chương 865

“Các người đã hít nhiều khí vậy mà sao không hôn mê? Chả nhẽ các ngươi có thuốc giải?” Rudy cũng không thèm giả vờ nữa hắn hỏi thẳng.

“Để tôi nói cho anh biết.” Giọng nói của Quản Nghĩa vang lên từ bên ngoài.

“Bởi vì khí Diethyl ether anh chuẩn bị đã bị tôi đổi thành cái khác rồi.”

“Là cậu?” Rudy sững sờ, một lát sau thì nổi điên: “Cậu dám phản bội tôi!”

Quản Nghĩa cười lạnh: “Những lần mà anh tới cứu tôi đều là do Thử Vương sắp đặt. Thử Vương đã sớm nhìn ra sự không trung thực của anh rồi, cho tôi một mạng này chính là xem trọng anh rồi.”

Nói xong Quản Nghĩa còn quay sang xấu hổ nói với Tần Thiên: “Thần Vương, là do em vô năng!”

“Em vẫn không tóm được chứng cứ cho việc làm sai trái của Rudy, cũng không biết hắn liên kết với tổ chức Độc Sư, là do em lơ là.”

Tần Thiên mặt bình tĩnh nói: “Loại việc chắc chắn là liên lạc ngầm.”

“Cậu cử người sang bên C La Đại Đạo chưa?”

Quản Nghĩa gật đầu nói: “Không có ai.”

“Cái tên M Tiên Sinh kia đã chạy trốn mất rồi. Nhưng mà em nghĩ hắn chạy chưa xa. Tần Vương, em xin lấy công chuộc tội, đưa người truy bắt.”

“Không cần.” Tần Thiên cười: “Cậu đi đi, đưa Rudy đi xử lý sạch đi. Sau này cậu làm chủ ở đây.”

“Những việc khác đợi sau khi xong việc thì tới chỗ Thử Vương lĩnh phạt.”

“Cảm tạ Tần Vương!” Quản Nghĩa kích động quỳ xuống.

Tần Thiên nhìn Rudy: “Nói đi, tại sao phản bội Thử Vương, phản bội tôi?”

Mặt Rudy tái mét nói: “Tiền.”

“Bọn họ cho tôi những món tiền khó lòng từ chối.”

Tần Thiên gật đầu, câu trả lời đủ thẳng thắn cũng đủ thực tế. Nếu không cần mất chút sức nào mà vẫn đặt được cả một núi tiền, sau đó mua được những gì mà mình hằng mong ước thì ai lại đi từ chối.

“Cậu còn lời nào để nói nữa không?”

Rudy thấp giọng: “Nếu tôi nói thì có thoát chết được không?”

Tần Thiên lắc đầu: “Không thể.”

“Nhưng tôi có thể cho cậu ra đi nhanh chóng. Tin tôi đi, nếu tôi cho cậu dùng cực hình thì cậu sẽ sống không bằng chết.”

Rudy suy sụp gục xuống đất khóc lớn. “Tôi ra nhập vào tổ chức Độc Sư không lâu trước đây, tất cả việc tôi làm đều là do M Tiên Sinh chỉ đạo. Ông ấy tạo lệnh treo thưởng trên mạng, sau đó dùng tên Seraph để liên lạc với cô gái kia.”

“Ông ấy bảo tôi cố ý để lại địa chỉ IP, để làm mồi câu Tần Vương…Còn những việc khác, tôi không biết!”

Tần Thiên lạnh lùng hỏi: “M nghe lệnh từ ai cậu có biết không?”

“Tôi không biết. Nhưng có một lần ông ấy có nói lộ rằng chủ nhân của ông ấy là nhân vật quan trọng bên cạnh Độc Sư.”

“Đúng rồi, hình như là một quan chức chính trị.”

“Nhưng mà tên gì thì tôi không biết….Tần Vương tha cho tôi đi!”

“Tôi không muốn chết.”

Tần Thiên biết sẽ không lấy được thông tin gì từ miệng hắn nên lạnh lùng ra lệnh: “Cho hắn ra đi nhanh nhất có thể.”

Lãnh Vân tiến lên phía trước mắt không thèm chớp lấy một cái, dùng dao cắt ngang yết hầu Rudy.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 866


Chương 866

Cô ta lạnh mặt: “Tôi biết, là do tôi làm hỏng chuyện. Nếu không phải do tôi giữa đường phản kháng có lẽ Rudy đã mời được M Tiên Sinh ra mặt. Bắt được M Tiên Sinh nhất định có thể câu ra cá lớn.”

“Anh muốn phạt tôi thế nào xin cứ nói thẳng.”

Tàn Kiếm do dự rồi trầm giọng nói: “Thiếu chủ, tên M Tiên Sinh này khá quan trọng, cứ thể để hắn chạy sao?”

“Tôi tin rằng hắn chạy chưa được xa, chúng ta có khả năng bắt lại được.”

Tần Thiên lười biếng vươn vai một cái nói: “Buồn ngủ quá.”

“Rượu Long Đài hàng xuất khẩu này nồng độ mạnh thật, được rồi cũng không còn sớm nữa mọi người đi nghỉ ngơi đi.” Nói xong hắn uể oải đi ra ngoài.

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau không hiểu Tần Thiên đang định làm gì. Tàn Kiếm thấp giọng khuyên Lãnh Vân: “Đại tiểu thư, thiếu chủ chắc có kế hoạch khác. Yên tâm, ngài ấy sẽ không trách cô đâu.”

Lãnh Vân không vui nói: “Hắn không nói gì chính là muốn trách tôi rồi.”

“Chả nhẽ tôi bị cái thằng chó kia sàm sỡ mà còn giả vờ nằm ngủ sao, chả phải chỉ là một tên M thôi sao, có gì mà to tát.”

“Tôi không những muốn bắt hắn mà còn muốn cái tên sau lưng hắn kia nữa. Đợi tới lúc tìm được tên đó rồi thì cũng đã tiến gần được tới tên Độc Sư kia rồi.” Nói xong cũng hậm hực đi ra ngoài.

Quá mệt mỏi vì phải đi đường dài lại thêm cuộc chiến vào lúc đêm khuya nên mọi người đều mệt. Nhìn bộ dạng của Tần Thiên như vậy bọn họ cũng đành tìm chỗ nghỉ ngơi. Quản Nghĩa đã tiêu diệt sạch tay chân của Rudy, bây giờ trở thành chủ nhân mới của trang viên này. Bây giờ cũng coi như người phụ trách mạng lưới tình báo của Thử Vương ở nơi này.

Ngày thứ hai tiểu đội Thiên Phạt do Tàn Kiếm dẫn đầu, Xà đội do Lãnh Vân dẫn đầu đều tập trung tại đại sảnh. Trên mặt ai cũng vô cùng kích động, bọn họ chỉnh trang lại vũ khí chỉ đợi Tần Thiên ra lệnh.

Bị Độc Sư dùng Seraph lừa một vố nên ai cũng vội vã muốn báo thù, Tần Thiên hôm qua không đuổi theo M nên bọn họ nghĩ rằng hắn nhất định đã tìm ra nơi Độc Sư ẩn thân cho nên mới bảo bọn họ nghỉ ngơi để lấy lại sức, hôm nay nhất định huyết chiến với bọn Độc Sư.

Chỉ là đã rất muộn rồi mà Tần Thiên vẫn chưa xuất hiện. Không những thế Quản Nghĩa đi nơi nào bọn họ cũng không biết. Lãnh Vân sốt ruột cho người đi gọi, hơn nửa ngày sau mới thấy Tần Thiên lười nhác đi tới.

Chỉ thấy hắn vẫn mặc quần áo ngủ, bộ dạng ngái ngủ nào thấy dáng vẻ của cuộc huyết chiến với Độc Sư, nhìn giống như đi nghỉ dưỡng. Còn quá đáng hơn là dưới chân hắn vẫn còn đang đi một đôi dép đi nhà.

“Chào buổi sáng mọi người.”

“Mọi ngươi không ngủ thêm chút nữa à.” Hắn hắt xì một cái.

Lãnh Vân không nhịn nổi nữa lên tiếng: “Anh ăn mặc kiểu gì vậy?”

Tần Thiên: “Có vấn đề gì?”

Lãnh Vân: “Anh định mặc như thế đi bắt Độc Sư sao?”

Tần Thiên: “Ai nói là tôi muốn đi bắt Độc Sư?”

Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, cả một đám tập trung lại đây, thời gian thì cấp bách, không đi bắt Độc Sư chả nhẽ đi nghỉ dưỡng?

“Đúng, chính là đi nghỉ dưỡng.”

Nghe Tần Thiên nói vậy thì mặt mọi người đều ngơ ngác. Lúc này Quản Nghĩa mới xách một cái vali da vội vã đi vào.

“Tần Vuơng, việc ngày dặn tôi đã làm xong rồi, đều ở trong này rồi.” Quản Nghĩa đặt chiếc vali da xuống trước mặt mọi người.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 867


Chương 867

Trong lúc mọi người ngơ ngác Lãnh Vân lại không nhịn được bật cười: “Anh chuẩn bị chơi lớn? dùng thuốc nổ?”

Bọn họ cứ nghĩ cái cặp kia sẽ chưa vũ khí nóng. Nhìn bộ dạng như vậy chắc chắn định dùng vũ khí mạnh thật rồi.

“Thuốc nổ cái gì? Thật không hiểu nổi cô.”

“Thô lỗ quá đấy.” Tần Thiên lẩm bẩm một câu rồi bảo Quản Nghĩa mở cặp.

Nhìn thấy thứ ở phía trong ai cũng trợn tròn mắt, ở bên trong xanh xanh đỏ đỏ tất cả đều là Euro.

Lãnh Vân không hiểu: “Anh lấy nhiều tiền thế này là định làm gì?”

“Chả nhẽ muốn dùng tiền đè chết Độc Sư?”

Quản Nghĩa ngại ngùng nói: “Năng lực của em có hạn trong thời gian ngắn chỉ có thể rút được chút tiền thế này, tổng cộng 2 triệu Euro, mời Tần Vương ra lệnh.”

Tần Thiên gật đầu: “Khoản này bao giờ về tôi sẽ bảo người chuyển trả cậu, cậu mới nhận chức ở đây còn cần dùng nhiều tiền.”

Sau đó hắn quay lại nhìn biểu cảm ngơ ngác của mọi người rồi cười nói: “Hôm nay tôi tuyên bố chúng ta nghỉ ngơi.”

“Các cậu không phải có rất nhiều người chưa bao giờ đi nước ngoài sao? Hôm nay cầm tiền này đi mua sắm.”

Mai Hồng Tuyết cười: “Ý của anh là chúng ta có thể cầm vali tiền này sau đó đi mua sắm sao?”

Tần Thiên gật đầu nói tiếp: “Nhưng mà có một yêu cầu.”

“Cách mọi người ăn mặc có hơi quá, đi vào cửa hàng người ta lại tưởng phần tử kh*ng b*, không phải đã bảo quản sự chuẩn bị quần áo cho mọi người rồi sao? Mau đi thay đi.”

“Để hết vũ khí lại thay quần áo đi nghỉ mát vào. Tôi nói với mọi người thế này, tiền chỉ có từng này, ai thay quần áo tới trước thì lấy được nhiều, đến sau không còn gì thì đừng trách tôi.”

Mọi người quay qua nhìn nhau, mặt vừa mang biểu cảm khó tin vừa mang biểu cảm ngại ngùng.

Trúc Diệp Thanh hô lên: “Tần Vương uy vũ!”

“Vậy thì các anh em cứ ở đây mà chờ, đừng có động đậy, tôi đi thay quần áo đây!” Nói xong thì chạy vội về phòng mình.

Bây giờ mọi người mới phản ứng lại cũng vội vã chạy đi, Lãnh Vân híp mắt nhìn Tần Thiên cười lạnh: “Để tôi nhìn xem anh định chơi cái trò gì với tôi.”

Nói xong cũng quay người đi thay quần áo.

“Chú Tàn có đi không?” Tần Thiên nhìn Tàn Kiếm ngồi yên không nhúc nhích thì hỏi.

Tàn Kiếm cười bảo: “Tôi hiểu thiếu chủ định dùng chút thời gian này để mọi người xả hơi cũng coi như phần thưởng cho mọi người. Tôi thay mặt tất cả cảm ơn thiếu chủ.”

“Chỉ là bản thân tôi tới tuổi này rồi không định tham gia buổi ồn ào này. Trang viên này phong cảnh rất đẹp tôi định ở đây đi tản bộ.”

Tần Thiêu cười quay lại nói với Quỷ Vô Thường và Thôi Minh sau lưng Tàn Kiếm: “Hai người đứng ngây ra đó làm gì?”

“Mau đi đi!”

“Vô Thường, xin cậu hãy bỏ cái xích sắt đó ra đi có được không, tôi đảm bảo với cậu vũ khí của cậu không ai dám lấy trộm đâu.”

Chỗ này là cứ điểm mạng lưới tình báo, để phục vụ công việc cho nên tất cả các loại quần áo đều có. Rất nhanh mọi người đã quay lại, chỉ cần đưa mắt nhìn đã thấy đủ loại màu sắc kiểu dáng.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 868


Chương 868

Thiết Ngưng Sương và Mai Hồng Tuyết đều mặc váy. Một người mặc váy trắng nhìn thanh nhã, một người mặc váy đỏ nhìn yêu kiều. Đúng là cảnh sắc vui mắt, chỉ có Đồng Xuyên và Thiết Tí mặc quần đùi hoa chân đi một đôi dép xỏ ngón.

Nhìn thấy Tần Thiên đang nhìn bọn họ ngại ngùng nói: “Nghe nói trên bãi biển có nhiều mỹ nhân. Chúng em định đi nhảy sóng.”

“Anh Thiên, mấy người đi ra biển đều mặc thế này đúng không?”

Tần Thiên gật đầu: “Không sai, rất đẹp trai.”

Sau đó lúc Quỷ Vô Thường xuất hiện mọi người đều phì cười, hình dáng của hắn cao lớn hơn nữa lại đi thay quần áo chậm hơn mọi người cho nên đồ đẹp đều bị người khác thay mất. Vì vậy hắn chỉ có thể học theo Đồng Xuyên và Thiết Tí mặc quần đùi hoa với áo ba lỗ. Chỉ là đứng giữa đám người tự nhiên lại nổi bật hơn hẳn.

Đồng Xuyên cười haha nhảy lên người Quỷ Vô Thường: “Người anh em, mặc thế này là đúng rồi!”

“Chúng ta đi nhảy sóng nhìn bikini.”

Tần Thiên cau mày nói: “Cậu nói cái gì?”

Đồng Xuyên vội vã đáp: “Khụ, ờ, em nói là đi ngắm biển.”

“Anh Thiên nghe nói bãi biển ở đây rất đẹp, anh đi cùng bọn em nhé.”

Tần Thiên cười lắc đầu: “Bây giờ, bắt đầu cướp tiền.”

“Nhớ gia quy, chỉ cần quay lại trước khi mặt trời lặn, không được đi gây chuyện.”

Mọi người ồ lên một tiếng rồi lao vào vali lấy tiền, sau đó túa ra ngoài như chim vỡ tổ bay đi mất.

“Mệt thật.”

“Không được rồi, tôi phải quay về phòng đi ngủ đây.” Tần Thiên ngáp một cái rồi định quay về phòng.

Thật ra hắn định quay về phòng nấu cháo điện thoại với Tô Tô. Lúc đi tới hành lang thì thấy Lãnh Vân đi tới. Hắn đứng ngây ra, người phụ nữ này thay quần áo nhưng lại mặc kimono. Tần Thiên nhìn thấy nụ cười trên mặt cô ta thì thấy có gì đó không đúng nên muốn chuồn trước.

“Đúng lại.” Lãnh Vân lạnh lùng lên tiếng.

Tần Thiêu cười ngại nói: “Xà Vương, có việc gì?”

Lãnh Vân: “Gọi tiểu sư muội.”

Tần Thiên nuốt khan: “Tiểu sư muội.”

Lãnh Vân: “Tiểu sư muội xinh không?”

Tần Thiên: “?”

Lãnh Vân trầm mặt: “Anh thấy tôi xấu?”

Tần Thiên vội vã: “Đâu có!”

“Tiểu sư muội dung mạo vô địch thiên hạ.”

Lãnh Vân hừ một tiếng: “Đi dạo phố với tôi.”

Tần Thiên cắn răng: “Cái đó, tôi có việc cần làm, hay là tôi bảo người khác đi với cô.”

“Đúng rồi, Thiết Ngưng Sương và Mai Hồng Tuyết vừa mới đi chưa xa, cô mau đuổi theo.”

“Mấy người phụ nữ đi với nhau sẽ có nhiều thứ để nói hơn. Tiền mà không đủ cứ bảo tôi.” Nói xong quay người đi. Hắn thật sự muốn chạy xa khỏi người phụ nữ này.

Sau lưng lại vang lên giọng nói lạnh lùng của Lãnh Vân: “Chuyện kia, không biết cha nuôi có biết không nhờ, phải làm sao đây.”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 869


Chương 869

Tần Thiên tự nhiên cảm thấy cơ thể như bị phong ấn. Hắn quay người lúng túng nhìn Lãnh Vân: “Chuyện nào cơ?”

Lãnh Vân nhìn hắn: “Anh nói thử xem?”

Tần Thiên cắn răng miễn cưỡng gượng cười: “Tiểu sư muội, cha nuôi cũng là sư phụ của tôi, sư phụ tuổi đã cao sức khoẻ không tốt, đừng dùng những chuyện như thế chọc giận ngài ấy.”

“Tự nhiên tôi vừa nhớ ra ở đây có rất nhiều địa điểm nổi tiếng, hay chúng ta đi ngắm nhé.”

“Sau đó thì sao? Ngắm cảnh xong rồi thì làm gì?”

“Ngắm cảnh xong rồi, chúng ta đi mua sắm. Mua sắm mệt thì có thể đến mấy nhà hàng nổi tiếng dùng bữa, tiểu sư muội thấy thế nào?”

Lãnh Vân hừ một tiếng nói: “Dù gì sư huynh cũng có lời mời, tôi đây đành bất đắc dĩ cho anh một chút thể diện.”

“Cầm đi!” Nói xong còn đưa chiếc túi xách cho Tần Thiên cầm rồi xoay người đi ra ngoài.

Lúc Lãnh Vân xoay người thì trên mặt đồng thời nở một nụ cười, sau đó rất nhanh biến thành một cô gái dịu dàng trong bộ kimono. Lúc này cô ấy chính là Lãnh Nại Tử.

Sau khi bước ra khỏi trang viên, Lãnh Nại Tử trở nên im lặng. Cúi đầu xuống, bước đi trong khung cảnh xinh đẹp ở nước ngoài giống như bước đi trong một bức tranh.

Tần Thiên không thể không thừa nhận, bản thân cô ta là nét chấm phá chói mắt nhất trong bức tranh, chỉ có điều hắn không có tâm trạng để thưởng thức những điều này.

Lãnh Nại Tử càng không nói gì, hắn lại càng cảm thấy bất an, không biết người phụ nữ này sẽ làm điều gì quá giới hạn.

Bây giờ hắn thực sự có chút hối hận, nếu sớm biết về nhiệm vụ này thì đã không bảo cô ta làm rồi.

Trong số mười hai Thiên Vương, còn có rất nhiều người nhàn rỗi, giao cho ai mà không được chứ, bây giờ thì đã quá muộn.

Bị Lãnh Nại Tử nắm thóp, Tần Thiên không nghe lời cũng không được.

Hắn có thể tưởng tượng rằng nếu Lãnh Nãi Tử thực sự ấm ức và đi tố cáo mình với lão đầu tử, trong đó sẽ cố tình đổ thêm dầu vào lửa, thêm mắm thêm muối. Có lẽ lão đầu tử sẽ nổi điên, vượt ngục để đến tóm mình.

Ông lão chưa từng kết hôn nên vô cùng yêu thương con gái nuôi.

Trước đó vì bảo vệ cô ta mà luôn từ chối cho cô ta gia nhập Diêm Vương Điện là có thể thấy rõ.

Sau này Lãnh Vân muốn gia nhập Thần Vương Điện, sau khi khảo sát điều tra, biết rằng phần lớn hoạt động kinh doanh của Tần Thiên là hợp pháp ông ấy mới gật đầu đồng ý.

Cho đến bây giờ, Tần Thiên cũng không dám nói cho ông ấy biết, con gái nuôi của ông ấy đang làm công việc sát thủ dưới trướng hắn.

“Này, cô đi đâu vậy?”

“Hay là chúng ta ra bãi biển ngồi chút nhé?”

“Tắm nắng trên bãi biển cũng không tồi.”

Nhìn thấy Lãnh Vân cúi đầu im lặng đi về phía trước, trong lòng như có tâm sự, Tần Thiên liền phá vỡ sự ngượng ngùng.

Lãnh Vân lạnh lùng nói: “Chính là đám huynh đệ ngốc nghếch của anh nghĩ đến việc đến bãi biển.”

“Bờ biển của quần đảo Marat toàn là đá ngầm, lấy đâu ra bãi biển.”

“Như vậy à.” Tần Thiên nghĩ đến Đồng Xuyên, Thiết Tí bọn họ đều mặc q**n l*t hoa, chuẩn bị đi đến bờ biển ngắm các cô gái xinh đẹp. Khi đến nơi, tất cả những gì thấy chỉ là những tảng đá lớn, hắn không thể nhịn được cười.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 870


Chương 870

Ban đầu vốn nghĩ rằng nơi mà Lãnh Nại Tử muốn tới sẽ rất thú vị và k*ch th*ch. không ngờ, cô ta lại đến một khu vẽ tranh nghệ thuật rất nổi tiếng ở địa phương.

Có rất nhiều khách du lịch nhưng ai cũng im lặng, cẩn thận thưởng thức tranh phun sơn trên mỗi cánh cửa và từng viên đá.

Đây cũng là nơi tập trung các nhà hàng, quán cà phê nhỏ. Sau khi quan sát một lúc, Lạnh Nại Tử ngồi lại một quán cà phê trên phố.

Cô ta đang hóng gió biển, uống cà phê, khiến Tần Thiên có một loại ảo giác.

Có vẻ như đây không còn là sát thủ Xà Vương khiến các loại đại lão phải khiếp sợ mà là một mỹ nhân thành thị đang nghỉ trưa trong văn phòng.

Phụ nữ thực sự là những kẻ ngụy trang bẩm sinh.

Hắn không dám nói thêm gì nữa nên đành gọi một tách cà phê rồi ngồi xuống bên cạnh.

Uống hết nửa cốc cà phê, cuối cùng Lãnh Nại Tử cũng không chịu nổi nữa.

Cô ta au mày, trịnh trọng nói: “Thật ra tôi mời anh ra đây là vì tôi có chuyện quan trọng muốn hỏi anh.”

“Hả?” Nhìn thấy vẻ mặt nghiêm trọng của cô ta, tim Tần Thiên đập thình thịch.

“Có, có chuyện gì vậy?”

“Tiểu sư muội không cần khách khí.” Hắn giả vờ tỏ ra thoải mái nói.

Lãnh Nại Tử ngập ngừng, dường như không biết nên mở lời thế nào.

Lúc này, một người đàn ông châu u cao lớn từ xa bước tới. Anh ta mặc vest và đi giày da, trên áo sơ mi xẻ một đường, để lộ phần lông ngực mà anh ta tự cho là rất gợi cảm.

Trên tay cô ấy đang đeo chiếc đồng hồ Patek Philippe.

“Cô gái bên kia hết chỗ rồi, cô có phiền nếu tôi ngồi ở đây một lúc không?” Hắn ta lịch sự hỏi .

Tần Thiên không khỏi nhíu mày.

Tuy trên người toàn là mùi nước hoa nhưng vẫn không thể che đậy được mùi cơ thể nồng nặc của anh chàng này.

Hơn nữa, mùi cơ thể hòa lẫn với mùi nước hoa khiến khiến tính công kích càng trở nên mạnh hơn. Tần Thiên đột nhiên cảm thấy không thể tiếp tục uống ly cà phê đang uống dở nữa.

Hắn có thể nhìn ra anh chàng này cố tình đến đây để chiếm chỗ. Ánh mắt hắn ta nhìn Lãnh Nại Tử bộc lộ dã tâm của một con sói.

Hơn nữa, rõ ràng là tôi đang ngồi đây, nhưng khi đến đây lại không thèm nhìn tôi một cái. Đây là muốn theo đuổi cô gái của tôi, nhưng lại không coi trọng tôi. Tổn hại không lớn nhưng lại cực kỳ xúc phạm.

Nhưng hắn vẫn bình tĩnh, bởi vì hắn biết, nếu người nước ngoài này dám trêu chọc Lãnh Nại Tử, chính là tự đào hố chôn mình.

Rất bất thường, Lãnh Nại Tử không hề tức giận.

Cô ta nói nhỏ: “Anh chàng này, không phải ở đó còn chỗ trống sao?”

“Sao anh phải ngồi đây?”

Người đàn ông nhướng mày và nói một cách hài hước: “Tôi không thích vị trí ở đó.”

“Bởi vì ở đó không có người phụ nữ nào xinh đẹp như em cả.”

Vừa nói, hắn ta vừa kéo ghế ra ngồi xuống: “Tên tôi là Charlie.”

“Cô gái xinh đẹp, chúng ta có thể làm quen chút được không?”

Hắn ta đưa bàn tay to lớn của mình về phía Lãnh Nại Tử.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 871


Chương 871

Cô ta cúi đầu, khách khí có chút ngượng ngùng nói: “Thực sự xin lỗi anh.”

“Chồng tôi không cho tôi chạm vào người đàn ông khác, anh ấy sẽ tức giận.”

Nói xong, cô ta đứng lên nói với Tần Thiên: “Chúng ta đi chỗ khác ngồi đi.”

Cô ta đi tới, nắm lấy cánh tay Tần Thiên một cách rất hiểu chuyện.

Nhìn giống như một người phụ nữ người nước Hoa Anh Đào truyền thống với tam tòng tứ đức.

Charlie choáng váng một lúc và trở nên tức giận.

“Người kia, đứng lại!”

“Ai cũng có quyền tự do, sao anh có thể hạn chế hoạt động xã giao bình thường của vợ mình chứ?”

“Anh làm như vậy là sai rồi!”

“Anh đứng lại cho tôi, hôm nay tôi sẽ không tha cho anh đâu!”

Lãnh Nại Tử dường như có tâm sự, lười quan tâm đ ến Charlie đang sủa.

Đã như vậy, Tần Thiên cũng không thể nói được gì. Hơn nữa, hắn còn muốn biết rốt cuộc Lãnh Nại Tử có chuyện gì quan trọng muốn hỏi mình. Đây là điều quan trọng.

Lãnh Nại Tử vẫy một chiếc taxi và bảo tài xế đi đến công viên Santa Caterina.

Đây cũng là một trong những địa điểm giải trí nổi tiếng nhất ở quần đảo Marat, gần biển và có nhiều loài thực vật nhiệt đới, cũng như có nhiều loài hoa, cây cỏ hiếm thấy ở những nơi khác.

Lãnh Nại Tử lại im lặng, cúi đầu bước về phía trước.

Khi đi đã thấm mệt, cô ta ngồi trên chiếc ghế dài cạnh đài phun nước, thất thần ngắm đàn thiên nga trên mặt hồ.

Tần Thiên thật sự nhịn không được, nghiến răng nghiến lợi nói: “Cô muốn nói đến chuyện đó đúng không?”

“Tôi đã từng nói với cô rồi, thật ra lúc đó tôi chỉ là muốn lấy lòng thủ lĩnh Khôi Lỗi mà thôi.”

“Cô biết đấy, nếu tôi giữ mình quá sạch sẽ, họ chắc chắn sẽ nghi ngờ tôi không phải là cùng một loại người.”

“Cho nên tôi mới-”

Lãnh Nại Tử nhìn hắn: “Cho nên anh mới không từ chối người phục vụ mà hắn sắp xếp cho anh, đúng không?”

Tần Thiên xấu hổ cười nói: “Cũng không phải.”

“Cô biết đấy, tiêu chuẩn của tôi khá cao, những cô gái bình thường tôi sẽ không thích.”

“Đây không phải là do tiểu sư muội quá xinh đẹp sao…”

Lãnh Nại Tử nghe vậy, mặt hơi đỏ.

Cô ta ngẩng đầu nhìn Tần Thiên, nói: “Tôi muốn hỏi anh, không phải là chuyện này.”

“Mà là, tôi nghe nói anh trở về Long Giang tìm một người phụ nữ.”

“Cô ấy là vợ anh à?”

Đối mặt với câu hỏi đột ngột của Lãnh Nại Tử, não Tần Thiên không kịp load nhưng hắn ngay lập tức gật đầu và nói: “Đúng vậy.”

Lãnh Nại Tử: “Cô ấy có đẹp không?”

Tần Thiên nói: “Có.”

Lãnh Nại Tử: “Vậy anh có yêu cô ấy không?”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 872


Chương 872

Tần Thiên do dự một chút, chân thành nói: “Cô ấy đã soi sáng cho tôi trong thời khắc đen tối nhất của cuộc đời tôi.”

“Bây giờ, cô ấy cũng đã cho tôi một gia đình.”

“Cô ấy rất xinh đẹp và lương thiện nhưng cô ấy chỉ là một người phụ nữ bình thường.”

“Nếu có thể, tôi sẽ hết lòng bảo vệ cô ấy cả đời, sẽ không để sóng gió bên ngoài ảnh hưởng đến cô ấy.”

Lãnh Nại Tử: “Anh là truyền nhân của Diêm Vương Điện, cũng là chủ Thần Vương Điện, là người phụ nữ của anh, anh cho rằng cô ấy có thể vĩnh viễn sống yên ổn sao?”

“Sự bảo vệ mà anh tặng cô ấy có thể tồn tại được bao lâu?”

Trong mắt Tần Thiên lóe lên tia tức giận.

Hắn thấp giọng: “Vậy thì tôi sẽ giết tất cả những kẻ tạo nên sóng gió.”

Nói xong những lời này, gió biển xung quanh tràn ngập sát khí lạnh lẽo.

Trên mặt hồ, những con thiên nga vốn nhàn nhã vô tư đột nhiên giống như sợ hãi, kêu lên và bỏ chạy.

Mí mắt Lãnh Nại Tử giật mạnh, cô ta cúi đầu nói: “Tôi hiểu rồi.”

Tần Thiên ý thức được mình đã mất bình tĩnh, vội vàng kiềm chế.

Hắn đổi chủ đề và nói: “Cô có đói không?”

“Hay là tôi đi mua chút đồ ăn cho cô nhé?”

Lãnh Nại Tử đang định nói điều gì đó thì nhìn thấy một người đàn ông cao lớn vội vã từ xa đi tới, trong mắt hiện lên vẻ chán ghét.

“Tôi thấy hơi lạnh, chúng ta đến chỗ nào ấm áp đi.”

Cô ta đứng dậy và vội vã rời đi.

“Cô gái, hãy nghe tôi nói!”

“Tại sao một quý cô thanh lịch và xinh đẹp như cô lại phải nghe lời một kẻ như vậy chứ?”

“Nhìn xem, anh ta giống như một tên giang hồ đầu đường xó chợ, căn bản không xứng với cô!”

“Anh ta bắt nạt cô sao? Nói cho tôi biết, tôi sẽ trút giận giúp cô!” Charlie dừng lại trước mặt Lãnh Nại Tử, với vẻ mặt tức giận.

Vừa rồi khi nhìn thấy Lãnh Nại Tử, hắn ta đã bị vẻ đẹp đó làm cho kinh ngạc.

Một người phụ nữ như vậy đáng lẽ phải là người yêu của một quý ông như hắn ta.

Tần Thiên mặc quần áo bình thường, chân đi dép lê, căn bản không xứng với Lãnh Nại Tử, hắn ta nghĩ mình có cơ hội nên đuổi theo.

“Nếu anh còn tiếp tục không biết điều, tôi sẽ ném anh xuống biển cho cá mập ăn!” Sắc mặt Tần Thiên trầm xuống.

Không biết tại sao, hiện tại trong lòng hắn cảm thấy rất khó chịu. Có một cảm giác tức giận, nhưng không có chỗ nào để xả.

Charlie cười lạnh nói: “Tiểu tử, muốn thách thức tôi sao?”

“Đến đây, xem ai ném ai xuống biển!”

“Giở thói ngang ngược ở đây, tôi nói cho anh biết, nơi này từng là thuộc địa của chúng tôi!”

“Chúng tôi là chủ nhân của nơi này!”

“Cậu tôi là cha đỡ đầu ở đây!” Hắn ta xắn tay áo lên, chuẩn bị lao về phía trước.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 873


Chương 873

Xét về vóc dáng, hắn ta cảm thấy mình có thể đánh bại Tần Thiên. Chẳng trách lại kiêu ngạo như vậy, cho rằng mình cao siêu hơn người khác.

Tần Thiên cười lạnh nhìn hắn ta, cho dù cậu của hắn ta là cha đỡ đầu hay linh mục chỉ cần hắn ta xông tới sẽ lập tức bị ném xuống biển.

“Tôi muốn đi mua sắm, các người có ai đi cùng không?” Lãnh Nại Tử lạnh lùng nói, đi thẳng ra ngoài.

“Để tôi!”

“Quý cô, tôi biết ở đây có một thiên đường mua sắm mà tất cả phụ nữ đều thích.”

“Tôi sẽ đưa cô đi!”

“Tiểu tử, ở Châu u chúng tôi có câu quý ông sẽ không dùng vũ lực với một tên hề.”

“Hôm nay anh được lợi rồi đó!” Charlie cảnh cáo Tần Thiên, hưng phấn đi theo Lãnh Nại Tử, giới thiệu cái mà hắn ta cho là thú vị.

Tần Thiên cũng bất lực.

Hắn biết hôm nay hình như mình lại đắc tội với tiểu sư muội này rồi. Mặc dù ngay cả bản thân hắn cũng không biết mình sao mình lại đắc tội. Vì vậy, mặc dù bây giờ hắn rất muốn chuồn nhưng thực sự không dám.

Bởi vì chuyện đó, hắn chỉ có thể cúi đầu ủ rũ đi theo phía sau.

Ở bãi đậu xe bên ngoài công viên, Charlie mở cửa một chiếc Mercedes-Benz và mời Lãnh Nại Tử lên xe một cách rất lịch sự.

Cô ta nhìn dáng vẻ chán nản của Tần Thiên, lạnh lùng nói: “Mau qua đây!”

“Đừng làm tôi mất mặt!”

Charlie vốn dĩ không muốn để Tần Thiên lên xe, nhưng bây giờ, hắn ta cảm thấy phong độ của mình đã áp đảo Tần Thiên.

Người như Tần Thiên chắc hẳn là chưa từng nhìn thấy những phụ kiện xa xỉ.

Đợi chút nữa khi đến thiên đường mua sắm, hắn ta có thể khiến Tần Thiên trở thành nên ngốc một lần nữa, như vậy Lãnh Nại Tử nhất định sẽ từ bỏ Tần Thiên.

Như vậy, hắn ta có thể cùng với người phụ nữ cực phẩm giống như Lãnh Nại Tử nghỉ dưỡng trên hòn đảo xinh đẹp này.

Ôi trời ơi, nghĩ thôi cũng đã thấy phấn khích!

Vì vậy, hắn ta nói với Tần Thiên: “Sao có thể để một quý cô thanh lịch như vậy đi taxi chứ?”

“Tiểu tử, mau lên đi.”

“Nhờ vợ anh, hôm nay tôi sẽ cho anh trải nghiệm chiếc xe hơi sang trọng.”

Tần Thiên lên xe, quyết định dùng phương pháp bảo thủ- giả vờ. Chỉ cần Lãnh Nại Tử có thể bớt giận, cô ta nói gì hắn cũng sẽ làm.

Chẳng mấy chốc, đã đến thiên đường mua sắm.

Quần đảo Marat là một điểm đến nghỉ dưỡng- nơi khách du lịch từ khắp nơi trên thế giới tập trung đến.

Vì vậy, thiên đường mua sắm này còn có hầu hết các mặt hàng xa xỉ từ khắp nơi trên thế giới.

Nói là toàn thế giới nhưng hầu hết đều là thương hiệu đến từ Châu u.

Tần Thiên chỉ nhìn thấy hai chai rượu Long Đài phủ đầy bụi ở trong một góc nhỏ trên chiếc quầy.

“Quý cô, cô muốn mua gì?”

“Tôi quen thuộc với nơi này, để tôi giới thiệu cho cô.” Charlie nhiệt tình nói.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 874


Chương 874

Lãnh Nại Tử nhìn thoáng qua rồi nói: “Mua túi trước đi.”

“Tuân lệnh!” Charlie vui vẻ.

Từ lâu hắn ta đã nghe nói có thể hạ gục nhiều phụ nữ phương Đông chỉ bằng một chiếc túi.

Bây giờ Lãnh Nại Tử đề nghị mua một chiếc túi, chẳng phải cô ấy đang ám chỉ mình sao?

Hắn ta thầm hạ quyết tâm, chỉ cần giá chiếc túi mà Lãnh Nại Tử chọn nằm trong tầm túi tiền thì anh ta sẽ bỏ tiền ra!

Tuy nhiên, khi nhìn thấy cô ta đi về phía quầy bên cạnh, trái tim hắn ta lại bắt đầu run lên.

Những quầy này đều là những thương hiệu đẳng cấp thế giới.

Chanel, Hermès, LV, Gucci, v.v. Bất kỳ một trong số chúng đều có giá trị.

Tuy rằng có thể có được thân thể của Lãnh Nại Tử, nhưng hắn ta cũng có chút lo lắng về ví tiền của mình.

“Tiểu thư, cô thích cái nào?”

“Tôi thấy cái này rất hợp với cô, cô có muốn xem thử không?” Hắn ta đi theo, cố ý giới thiệu một chiếc túi nhỏ chỉ có mấy trăm euro.

Lãnh Nại Tử nói: “Nhỏ quá.”

Đột nhiên, cô ta nhìn thấy một chiếc túi được đặt trên một chiếc quầy ở góc xa.

Mặc dù thiết kế hoa văn độc đáo nhưng nó trông giống như một chiếc túi xách lớn mà các bà các cô thường dùng để đi mua rau ở chợ.

“Cái này đi.” Cô ta gật đầu.

Charlie há hốc miệng ngạc nhiên, sau khi định thần lại, hắn ta như mở cờ trong bụng. Chiếc túi này chỉ có giá vài chục euro.

Hắn ta không ngờ mình có thể hạ gục được một người phụ nữ xinh đẹp như vậy chỉ với vài chục euro.

Thật sự quá hạnh phúc!

Thấy Lãnh Nại Tử muốn trả tiền, hắn ta vội vàng trả tiền trước.

Như vậy, hắn ta nhận định rằng Lãnh Nại Tử chưa đi ra ngoài nhiều nên không dám mua thứ gì quá đắt.

Vì vậy, hắn ta nói rất hào phóng: “Quý cô, tiếp theo cô có thể chọn bất cứ thứ gì cô thích.”

“Về việc thanh toán, đó là việc của các quý ông.”

“Tôi rất vinh hạnh.”

“Anh Charlie, cảm ơn anh rất nhiều.” Lãnh Nại Tử mặt đỏ bừng nói, cầm lấy cái túi lớn đi về phía quầy tính tiền phía xa.

Tần Thiên không muốn dính dáng tới bởi vì hắn biết Charlie dám trêu vào Lãnh Nại Tử thì sẽ chết rất thảm. Cho nên hắn chỉ đứng từ xa nhìn, nhưng cũng không dám chuồn đi. Ánh mắt lơ đãng nhìn bộ dạng như không quan tâm gì.

Phản ứng hôm nay của Lãnh Nại Tử cực kỳ khác với bình thường, nếu như ngày thường có kẻ nào dám trêu cô như vậy thì sớm đã răng rụng đầy đất. Bây giờ Tần Thiên cũng đang muốn biết trong chiếc hồ lô kia Lãnh Nại Tử mua thuốc gì.

“Cô có muốn xem son không ạ?”

“Son ở đây màu gì chúng tôi cũng có, cô thích màu nào tôi lấy cho cô xem?” Lãnh Nại Tử nhìn chỗ để son, còn nhân viên bán hàng lịch sự giới thiệu về từng loại.

Charlie vội vã chọn một cây son khoảng mấy chục Euro nói: “Màu này ổn đó, cô muốn thử không?”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 875


Chương 875

“Tôi tin sau khi đánh lên đôi môi này của cô thì cô chắc chắn là mỹ nhân toàn thiên hạ này. Yên tâm, tôi đã nói rồi, hôm nay tôi sẽ bao.”

Mặt Lãnh Nại Tử không chút biểu cảm chỉ xoay người đi tới chỗ bày hàng cao cấp: “Hàng son này tôi lấy tất.”

“Phiền cô cho vào túi hết cho tôi.”

Nói xong cô mở chiếc túi xách cỡ to vừa mới mua ra.

Nhân viên bán hàng đứng ngốc một lát rồi nở một nụ cười ngượng ngạo: “Cô thật biết cách nói đùa, quý cô có biết đây là dòng son gì không? Đây là KissKiss Cold&Diamonds, giá 70.000 Euro.”

“Đây là hàng son cao cấp nhất của chúng tôi, cô nói là lấy tất thì tổng cộng chỗ này cũng lên tới hơn 140.000 Euro”

Charlie haha cười lớn, hắn đưa tay vỗ vai Lãnh Nại Tử rồi quay lại cười với người bán hàng: “Đừng để ý. Cô ấy đúng là đầu óc không giống người thường, cô ấy chỉ đang nói đùa thôi.”

Nhân viên bán hàng cũng cười: “Thưa ngài bạn ngài cũng thật thú vị.”

Mặt Lãnh Nại Tử vẫn lạnh như không nói: “Anh nhìn tôi giống đang nói đùa lắm sao?”

“Hàng phía dưới tôi cũng sẽ lấy! còn không mau cho vào túi cho tôi!”

Lần này thì cả nhân viên bán hàng và Charlie đều gây ra. Bởi vì bộ dạng của Lãnh Nại Tử đúng là không giống nói đùa. Mặt nhân viên dán hàng đỏ bừng vội vã đi gọi cửa hàng trưởng.

Cửa hàng trưởng tới thấy Lãnh Nãi Tử thì cười nói: “Thưa cô, cô muốn mua hàng đúng không à?”

“Không cần biết như thế nào, hàng của chúng tôi khi mua xong sẽ không được hoàn trả đâu ạ. Hy vọng cô nghĩ kỹ.”

Lãnh Nãi Tử tức giận vứt cái túi xách lên trước: “Cho vào đi!”

Nhân viên bán hàng và cả cửa hàng trưởng đều vội vã đi ghi hoá đơn sau đó quay lại lấy son cho vào túi.

“Thưa cô, tổng cộng là 210.000 Euro ạ. Cô thanh toán bằng phương thức nào ạ?” Cửa hàng trường cẩn thận hỏi.

“Đợi chút, tôi còn chưa chọn đồ xong.”

Lãnh Nại Tử cầm chiếc túi xách lên, xoay người đi tới khu bày nước hoa, nhìn một lát rồi chỉ vào hàng cao cấp nhất. “Mấy cái kia, tôi cũng lấy tất.”

“Phiền anh đóng gói hết vào cho tôi.”

Lúc này ánh mắt của mọi người đều bị thu hút về phía cô. Nhân viên b án nước hoa ngại ngùng nói: “Xin cô cho tôi giới thiệu một chút.”

“Cô nói lấy hết hàng này, đây là phiên bản nước hoa Kristen Stewart số một Đế Quốc . Một ml đã là 1.300 Euro…Ngoài ra còn có loại Les Larmes Satheses, Clive Christian số 1 đây đều là loại hàng cao cấp trên thế giới.”

“Ngài có chắc muốn lấy tất không?”

Lãnh Nãi Tử lạnh lùng nói: “Không hiểu tôi đang nói gì à?”

“vâng!” Người bán hàng cắn răng đi đóng gói đồ.

Tổng hoá đơn bây giờ lại tăng thêm gần 130.000 Euro nữa, bây giờ cái túi Lãnh Nãi Tử đang xách đang chứa một lượng đồ cao cấp có giá trị lên tới gần 300.000 Euro, sau đó cô quay người cười ngượng với Charlie.

“Ngài Charlie, bây giờ đi thanh toán được rồi đó.”

Charlie há hốc mồm đứng nửa ngày không nói được câu gì, Tần Thiên đứng ở đằng xa nhìn cái túi trên tay Lãnh Nãi Tử cười. Hắn lúc trước còn đang nghĩ sao hôm nay tính tình Xà Vương tốt thế. Hoá ra cô ấy dùng cách này để trả đũa Charlie.

Vừa nãy còn tự nhận mình là thân sĩ muốn bao mua đồ cho người ta, bây giờ đương nhiên là phải trả rồi.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 876


Chương 876

Thấy Charlie không nói gì Lãnh Nãi Tử ngại ngùng nói: “Anh cảm thấy mấy món đồ này quèn quá không dáng để anh cà thẻ à?”

“Nếu vậy thì tôi đành miễn cưỡng mua tiếp vậy.”

Cô chỉ vào quầy túi xách ở phía xa nói: “Cái kia, cái kia và cả cái kia…tôi lấy tất.”

“Phiền anh đóng gói cho tôi, cảm ơn.”

Bây giờ người bán hàng thấy thế thì mắt rạng ngời. Bọn cho cho rằng Charlie chắc là công tôn vương tử hoàng gia nào đó của Châu u. Vương tử đưa tình nhân đi mua sắm, đúng là khách quý!

Những du khách khác trong cửa hàng thấy thế cũng bắt đầu mua đồ thành ra Charlie và Lãnh Nãi Tử bị vây kín lại. Bây giờ Charlie muốn chạy cũng không được, đầu hắn bắt đầu toát mồ hôi. So với son môi và nước hoa cao cấp thì mấy cái túi kia lại càng đắt hơn.

Bây giờ tổng giá trị đống đồ này cũng phải lên tới 1 triệu Euro. Khoản tiền khổng lồ này hắn lấy ở đâu ra. Là 1 triệu Euro đó! Nhìn khoản tiền này tới Tần Thiên còn không nhịn nổi run run. Lãnh Nãi Tử cũng đủ ác. Nhưng mà cứ nghĩ mấy chuyện này rơi vào đầu Charlie hắn lại thấy hả hê.

“Cô gái à, cô đang đùa đúng không, nghe lời đừng náo loạn nữa. Mau trả lại đồ rồi chúng ta đi uống cà phê đi.” Mặt hắn tái nhợt nói.

“Anh nói thế là ý gì?”

“Chả nhẽ anh không có nổi 1 triệu Euro?” Lãnh Nãi Tử làm bộ nghi ngờ.

Charlie cười: “Không chỉ có mình tôi, tôi tin rằng chả có nổi mấy người có thể bỏ số tiền lớn như vậy để mua mấy đồ này.”

“Thật không?” Lãnh Nãi Tử cười lạnh: “Nếu tôi tìm ra người có thể thì sao?”

Charlie cười: “Nếu thật sự có người đó tôi sẽ quỳ xuống hôn giày cô. Nhưng mà thôi đừng náo loạn nữa.”

Lãnh Nãi Tử cười lạnh: “Cái loại rùa rụt cổ như anh thì mắt ở tầm nào. Bây giờ tôi sẽ chỉ cho anh thấy người có thể…” Cô ta đưa mắt nhìn ra ngoài.

Nghe thấy lời này của cô ta Tần Thiên tự nhiên có dự cảm không lành. Hắn vốn tưởng bản thân đang may mắn nhưng bây giờ nhìn thấy ánh mắt tìm kiếm của Lãnh Nãi Tử thì khóe miệng hắn giật giật, chả nhẽ kiếp nạn này lại rơi trên đầu mình?

Hắn vội vã cúi thấp đầu định chuồn.

“Qua đây.” Lãnh Nãi Tử lạnh lùng lên tiếng.

“Chuyện kia, không phải, tôi….” Tần Thiên muốn từ chối nhưng không biết nói gì.

“Tôi bảo anh qua đây, sao, tôi nói chưa rõ à hay là chuyện kia chưa đủ rõ ràng?” Lãnh Nãi Tử lạnh lùng.

Tần Thiên tự nhiên có tinh thần hẳn: “Tới đây tới đây!”

“Lời của tiểu sư muội lúc nào cũng rõ ràng!” Hắn lách qua đám người đi tới.

Lãnh Nãi Tử nhàn nhạt nói: “Thanh toán đi.”

Mẹ kiếp…Mặt Tần Thiên đen xì gượng cười: “Nghe tôi nói này, mấy đồ kia cô cùng không hết đâu, hay trả lại bớt được không?”

“Chỉ chọn ra mấy món đẹp nhất là được.”

“Không dùng hết thì tôi có thể vứt. Anh nghĩ là tôi không cần sĩ diện hả?” Lãnh Nãi Tử hỏi ngược lại.

Tần Thiên cạn lời. Lúc này bên cạnh bỗng truyền tới tiếng cười lớn.

Charlie chỉ vào Tần Thiên: “Hoá ra là cậu ta à.”

“Mọi người nhìn mà xem, kẻ ăn mặc nghèo nàn này thì lấy đâu ra 1 triệu Euro? Quỷ nghèo đắc tội với vợ à, còn không mau quỳ xuống mà xin lỗi.” Bây giờ hình như hắn hiểu ra rằng Lãnh Nãi Tử không phải đối phó với hắn mà đang tính tội với Tần Thiên.Lãnh Nãi Tử muốn dùng cách này để làm Tần Thiên xấu hổ, hắn tự nhiên thấy vui hẳn lên.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 877


Chương 877

Nghe thấy thấy tiếng cười Tần Thiên phẫn nộ nhìn qua. Hắn cúi người cởi chiếc dép ở dưới chân rồi tát thẳng vào mặt Charlie.

“Cái đồ chó chết! không có tiền lại còn to mồm, anh bảo cô ấy đi mua đồ cuối cùng trả tiền lại rơi vào đầu tôi!”

“Trả tiền, có giỏi thì trả tiền đi!”

Charlie định đánh trả nhưng chợt phát hiện đối diện với cái dép của Tần Thiên hắn không cách nào đáp trả nổi. Bị dép vả vào mặt đau tới mức hắn thét to sau đó ôm đầu chạy khắp trung tâm mua sắm.

Vừa chạy vừa gào lên: “Người đâu mau tới đây!”

“Mau bắt tên lưu manh này lại! Thật quá đáng!”

Vì vậy một cảnh tượng hết sức kỳ quái chính là một người đàn ông Châu u cao to nhìn hết sức quý phái lúc này bị một tên ăn mặc tuềnh toàng đuổi theo. Tần Thiên lại còn là một người Châu Á tay cầm dép.

Động tĩnh lớn như vậy cuối cùng cũng thu hút sự chú ý của bảo vệ trung tâm mua sắm.

“Hai người không dừng lại chúng tôi buộc lòng cưỡng chế.” Bọn họ nói.

Tần Thiên bây giờ mới ngừng lại để dép xuống đi vào chân đồng thời quay lại bên cạnh Lãnh Nãi Tử cười bỉ ổi: “Xem tôi trị tên này hộ cô thế rồi, có thể bớt chút đồ không?”

Lãnh Nãi Tử không chút do dự: “Không thể.”

Tần Thiên đen mặt.

Charlie thấy bảo vệ tới lại hét lớn.

“Tên kia là ăn trộm đó, mau bắt hắn đi!”

“Hắn làm gì có tiền, mấy món đồ đó đều là hắn ăn trộm.”

Đơn hàng cao cấp lên tới 1 triệu Euro chứ có phải ít đâu, mặt đám bảo vệ ngơ ngác nhưng vẫn vây quay Tần Thiên. Tần Thiên bây giờ thật sự tan nát cõi lòng, hắn cứ tưởng Lãnh Nãi Tử làm thế để trả đũa Charlie, ai mà ngờ cô ta lại lườm rau gắp thịt, mục tiêu cuối cùng lại là hắn.

Hay ho thật! Hắn cắn răng nhìn Charlie: “Anh đừng có mà đắc ý sớm quá!’

“Đợi ông đây đi trả tiền, anh đứng quên việc quỳ xuống li3m giày ông đây. Không đúng, phải là đợi ông đây cởi giày ra đã.”

Charlie đắc ý nói: “Cậu trả nổi 1 triệu Euro thật tôi sẽ làm ngay.”

“Quân tử nhất ngôn!”

Tần Thiên nuốt khan một tiếng đi theo nhân viên đi trả tiền: “Trả qua weixin hay zhifubao, tôi quét hay cô quét của tôi?”

“Hả?” Nhân viên ngơ ngác rồi nói: “Thưa ngài, thanh toán khoản tiền lớn như vậy chúng tôi chỉ chấp nhận quẹt thẻ JPMorgan Chase, Ngân hàng Wells Fargo, Citibank… những ngân hàng quốc tế lớn thôi.”

“Ngài có không ạ?”

Tần Thiên quyết định giãy giụa thử lần cuối, hắn ngại ngùng nhìn Lãnh Nãi Tử: “Đấy cô xem, ở đây bọn họ không có Weixin với Zhifubao…”

“Hay là lần sau chúng ta lại tới mua sau!”

Lãnh Nãi Tử cười lạnh: “Được thôi, lần sau đưa sư phụ đi cùng.”

“Đừng!” Tần Thiên cắn răng: “Sư phụ cao tuổi rồi sức khoẻ không tốt, không hợp tới nơi này…Tôi đột nhiên nhớ ra tôi có một cái thẻ.”

Hắn đau lòng móc chiếc thẻ ra.

“Thưa ngài bọn tôi đã nói chỉ có thẻ dùng thẻ của JPMorgan Chase, Ngân hàng Wells Fargo, Citibank, những ngân hàng quốc tế lớn…”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 878


Chương 878

Nhưng sau khi nhìn thấy tấm thẻ thì mặt nhân viên cứng ngắc.

Tần Thiên giơ chiếc thẻ trong tay cười lạnh: “Vậy cô thấy thẻ này thuộc loại nào?”

Nhân viên sững sờ nhìn tấm thẻ đen bên trên còn có hình một con rồng vàng vô cùng sống động.

“Đây là thẻ gì?” Cô ta hoài nghi hỏi vì cô ta cũng chưa bao giờ thấy thẻ này.

“Thẻ Kim Long!”

“Vậy mà là tấm thẻ Kim Long giới hạn toàn thế giới!” Người quản lý đứng bên cạnh kích động nhìn Tần Thiên.

“Thưa ngài, đây là sơ suất của bọn tôi!”

“Tôi lập tức xuất hoá đơn cho ngài!”

Tấm thẻ Kim Long giới hạn toàn thế giới, được đồng bảo lãnh bởi tất cả các ngân hàng ở Thuỵ Sĩ. Mức tiêu tín dụng không giới hạn, hơn nữa không cần biết ở quốc gia nào thì thẻ này vẫn tiêu được. Thậm chí nếu nói quá nên thì chỉ cần họ bằng lòng cũng có thể mua được cả quốc gia nhỏ.

Nhìn thấy tấm thẻ trong tay Tần Thiên, Lãnh Nại Tử chỉ hừ một tiếng sau đó đưa chiếc túi xách có chứa son, nước hoa và mấy cái túi kia vào tay hắn.

“Đi thôi.” Cô ta lạnh mặt đi ra ngoài.

“Đợi chút!” Tần Thiên gọi lại, ánh mắt khinh miệt nhìn Charlie đứng ở bên.

“Bây giờ ngài có thể thực hiện lời nói của mình chưa?”

Bực mình! Nếu không phải do tên này đến chọc tức Lãnh Nãi Tử thì cô ta cũng đâu có điên lên mà mua nhiều đô thế này. Một triệu Euro đó, sao cái kiếp nạn này lại rơi vào đầu hắn! Ông đây có chọc tức ai đâu!

Cho nên thủ phạm gây ra toàn bộ việc này chính là Charlie, Tần Thiên sao có thể tha cho hắn được.

“Quỳ xuống! Li3m giày mau!” Hắn cáu kỉnh nói.

Charlie mặt xanh lè, hắn lúc nãy chỉ là nói thôi, bởi vì hắn tin chắc Tần Thiên sẽ không có được 1 triệu Euro cho nên hắn sẽ chắc thẳng. Ai có thể ngờ một con quỷ nghèo lại có được chiếc thẻ Kim Long trong tay. Hắn bỏ 1 triệu Euro mà như bỏ tiền mua rau vậy.

“Làm sao, chả phải nói quân tử nhất ngôn sao?” Tần Thiên cười lạnh.

Charlie cắn răng rồi đột nhiên hét lên: “Tôi không thua!”

“Tôi chỉ nói là tôi là thua thì li3m giày cậu. Nhưng cậu có đi giày đâu.”

“Cho nên câu nói này không tính.”

Tần Thiên tức đến mức thở được ra khói, hắn không ngờ tên này vô lại tới vậy.

“Thưa ngài, bởi vì đây là lần đầu ngài mua hàng ở chỗ chúng tôi nên chúng tôi có một phần quà đáp lễ, đó là một đôi giày da trị giá 1.000 Euro, mời ngài nhận cho.”

“Ngài thử xem đã vừa chưa.”

Quản lý từ chỗ quầy giày da cao cấp lấy ra một đôi. Tần Thiên vội vã đi vào chân, thế mà lại rất vừa vặn.

Hắn quay lại nhìn Charlie cười đểu: “Bây giờ, tôi đi giày rồi này.”

Charlie không còn đường lui đành cắn răng quỳ xuống, sau đó lúc đang chuẩn bị li3m đôi giày thì điện thoại của Tần Thiên đổ chuông. Trên màn hình hiển thị Mai Hồng Tuyết gọi tới.

“Anh Thiên anh đang ở đâu?”

“Chúng em gặp chút rắc rối.”

“Nói cái gì?” Tần Thiên hỏi lại.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 879


Chương 879

Chả nhẽ ở đây có người của tổ chức Độc Sư, lợi dụng lúc họ buông lỏng tinh thần tách nhau ra đi mua sắm rồi đánh lén từng người. Nghĩ tới điều này sắc mặt của Tần Thiên xa sầm, hắn cảm thấy bản thân hình như vừa phạm phải sai lầm rất lớn.

Hắn không nên để mọi người tách ra, đây chả phải tạo cơ hội cho địch thì là gì.

“Gửi định vị cho tôi! Tôi lập tức tới!”

Nói xong hắn đá Charlie một cái: “Để lần sau li3m!”

Sau đó quay đầu đi không nhìn lại.

“Anh có cần tính toán với cái loại người này tới vậy không?” Lãnh vân đứng đợi ở cửa thấy Tần Thiên đi ra sắc mặc không tốt thì nói một câu.

“Đi mau! Mai Hồng Tuyết và Thiết Ngưng Sương gặp rắc rối!”

Lãnh Vân nghe nói là đã xảy ra chuyện, lập tức thu lại những cảm xúc không cần thiết, mang lên chiếc mặt nạ lạnh lùng, cùng Tần Thiên chạy qua đó.

Lần đầu gặp mặt, cô ấy và Thiết Ngưng Sương, Mai Hồng Tuyết, tuy là có chút xích mích.

Nhưng, đó đều là chuyện nhỏ trong nội bộ.

Bây giờ Thiết Ngưng Sương và Mai Hồng Tuyết xảy ra chuyện, đó lại là chuyện lớn của toàn thể bọn họ.

Huống hồ, tuy là giận Thiết Ngưng Sương và Mai Hồng Tuyết, nhưng trong lòng vẫn công nhận họ.

Cô ấy cảm thấy, ở họ có bóng dáng của cô khi mới bước chân vào con đường này. Cô ấy thích tính cách này.

Nếu không, sau khi Thiết Ngưng Sương và Mai Hồng Tuyết bị thương, cũng sẽ không chủ động tặng thuốc quý giá như vậy.

Hai người chặn một chiếc xe lại, Tần Thiên đọc địa chỉ, thúc giục tài xế mau chóng lái đi.

Diện tích của hòn đảo không lớn. Rất nhanh đã tới một con đường lớn rộng rãi, ở khúc cua phía trước truyền tới tiếng xe moto.

Cùng với tiếng reo hò.

Nghe tiếng vậy mà lại là quốc ngữ.

Xe taxi dừng lại ở phía xa, nói: “Chắc là hội đua xe.”

“Haiz, đám cặn bã này đến từ Long Quốc, tuy không dám làm gì người bản địa chúng tôi, nhưng bọn chúng lại chuyên bắt nạt đồng hương như mấy cô cậu đấy.”

“Chuyện này đến cảnh sát cũng lười quản.”

“Các vị bảo trọng nhé.”

Nghe thấy lời của tài xế, tâm trạng Tần Thiên khẽ thả lỏng, nhưng sắc mặt lại càng khó coi.

Tâm trạng thả lỏng vì biết không phải người của Độc Sư. Thế thì vấn đề không lớn.

Sắc mặt khó coi là vì hắn biết, khắp nơi trên thế giới quả thực có rất nhiều con cháu Long Quốc di cư tới.

Bọn họ tụ tập thành một nhóm nhỏ, không dám bắt nạt người nước ngoài nhưng lại chuyên ra tay với đồng bào mình.

Những người này, thực đúng là cặn bã của dân tộc!

Sắc mặt hắn trầm xuống, cùng Lãnh Vân đi qua đó.

Rẽ qua khúc cua, trước mặt là một mảnh đất trống.

Liền nhìn thấy một đám ô hợp, vây Thiết Ngưng Sương và Mai Hồng Tuyết vào giữa. Bọn chúng hò hét, xấc xược.

Một vài tên trong đó lái chiếc moto đã được độ qua, vây lấy hai cô gái đùa giỡn.

Phía sau xe moto có hai tên, trong tay lắc qua lắc lại mấy chiếc túi mua sắm.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 880


Chương 880

Tình hình này vừa nhìn đã hiểu.

Thiết Ngưng Sương và Mai Hồng Tuyết sau khi đi mua sắm về, liền bị đám đua xe này cướp túi đồ. Sau đó, còn vây bọn họ lại.

Hai cô gái tuy tức giận nhưng mà vẫn luôn nhẫn nhịn không ra tay.

Một mặt là vì hai cô đang ở đất nước xa lạ, họ là hai cô gái, không quen thuộc đường xá và con người nơi đây, không thể làm chuyện phạm pháp.

Ngoài ra, chính là hồi sáng lúc họ ra ngoài, Tần Thiên đã dặn bọn họ không được gây chuyện.

Cho nên, bất đắc dĩ, Mai Hồng Tuyết mới gọi điện thoại cho Tần Thiên.

“Thế nào hai mỹ nữ, suy nghĩ xong chưa?”

“Ngoan ngoãn đi uống rượu với anh đây, khiến anh đây vui, không chỉ trả đồ cho các em, muốn gì anh đây cũng mua thêm cho.”

Tên tóc vàng đứng đầu, trong miệng ngậm một điếu xì-gà lớn, ngạo mạn nói.

“Anh Mao, hai cô em này ngon đấy!”

“Nhìn thôi đã không nhịn được mà muốn kết bạn rồi đấy.” Một đám người hô lên.

“Nghe thấy không?”

“Anh Mao kiên nhẫn có hạn, đừng rượu mời không uống lại uống rượu phạt.”

Thấy hai cô cắn răng không nói câu nào, một tên trọc đầu trong đám không nhịn được mà tới kéo cánh tay Thiết Ngưng Sương.

Thiết Ngưng Sương cuối cùng cũng không nhịn được, dùng tay bẻ ngược bàn tay của tên trọc.

Tên trọc hét lên, quỳ một gối xuống.

“Anh Mao, cứu em!”

“Con đàn bà thối này dám động đến em, anh mau xử chết nó đi!”

Ánh mắt tên tóc vàng khẽ run lên, đang định hạ lệnh ra tay.

Mai Hồng Tuyết vội vàng nói: “Tôi đã gọi điện thoại rồi, lão đại của bọn tôi sẽ đến ngay đấy!”

“Tôi khuyên mấy người cẩn thận một chút, lão đại của bọn tôi tính khí không được tốt đâu!”

Nghe lời cô nói vậy, đám người kia cười lớn.

Trong mắt bọn chúng, mấy kẻ da vàng này ra nước ngoài, tên nào tên nấy đều sợ chết. Không tên nào dám đối đầu với bọn chúng.

Bởi vì đằng sau bọn chúng có chỗ dựa lớn.

“Người đẹp, lão đại của cô tới thì bọn anh cũng sẽ xử gọn cả hắn!”

“Các anh em, tóm hai cô em này lại trước đi!”

“Hôm nay mọi người ai cũng có phần!”

Lệnh vừa phát ra, một đám người như lang sói, hú hét lên, muốn bổ nhào về phía Thiết Ngưng Sương và Mai Hồng Tuyết.

Đúng vào lúc này, một giọng nói lạnh lẽo vang lên.

“Tôi chính là lão đại của họ.”

Giọng nói không lớn, nhưng kẻ nào cũng cảm thấy run sợ. Bọn chúng đồng loạt quay đầu lại nhìn.

Nhìn thấy hai tay Tần Thiên cầm hai túi đồ lớn, giống như một người đàn ông trong gia đình. Bên cạnh còn có một mỹ nữ tuyệt sắc.
 
Back
Top Dưới