Kiếm Hiệp Thần Vương Lệnh

Thần Vương Lệnh
Chương 781


Chương 781

Tần Thiên tiến lên dùng Miêu đao vỗ vỗ vào mặt anh ta nói:

“Phiền mày giúp tao nhớ lại một chút, hôm qua có phải tao từng nói với mày.”

“Nếu như để tao gặp lại mày, tao sẽ giết mày, đúng không?”

Hắn vừa nói, Miêu đao sắc bén lướt qua cơ thể anh ta.

Tần Thiên nắm rõ kích thước, hắn đưa mũi đao xuyên qua, cắt một đường lên quần áo của Trịnh Cát.

Anh ta có thể cảm nhận rõ ràng mũi dao đang trườn trên da mình như một con rắn độc, đi đến đâu lông dựng đứng đến đấy.

“Xin hãy tha mạng!”

“Tôi sai rồi!”

“Tôi là một tên khốn, tôi không phải là con người!”

“Anh Thiên, không đúng, ông Thiên, làm ơn tha mạng cho cháu!” Trịnh Cát sợ đến mức quỳ xuống đất quỳ lạy xin tha.

“Tìm cách đánh thức Tề Xuân, tao vẫn còn dùng đến.” Tần Thiên hừ một tiếng, nhấc Miêu đao trở về chỗ ngồi.

Trịnh Cát phản ứng lại và vội vàng nhận lệnh. Anh ta cũng là người duy nhất ngoài Mã Hồng Đào cho đến nay vẫn khỏe mạnh.

Tất cả thuộc hạ trước đó đều bị Tần Thiên dùng song sắt đánh gãy cổ chân hoặc cổ tay, ngã gục xuống đất.

Mã Hồng Đào tuy không bị thương nhưng đã hoàn toàn mất đi tinh thần chiến đấu.

Anh ta ở lại, một mặt là bởi vì Tần Thiên không có nói là để thả anh đi. Ngoài ra anh ta cũng muốn xem Tần Thiên muốn làm gì.

Tô Tô và Cung Lệ cũng không biết Tần Thiên muốn làm gì, sợ hãi đứng ở phía sau.

Trịnh Cát vội vàng kéo Tề Xuân đang bất tỉnh đến trước mặt Tần Thiên như một con chó chết. Sau đó, tìm một chậu nước lạnh và đổ xuống.

Tề Xuân r*n r* vài tiếng rồi cuối cùng cũng tỉnh lại. Anh ta nhìn thấy Tần Thiên ngồi trước mặt mình, trong tay cầm Miêu đao, giống như một vị vua cao cao cao tại thượng.

Anh ta giận dữ mắng chửi, trong mắt hiện lên sự tức giận.

Tần Thiên dí Miêu đao lên cổ anh nói: “Mày không phục sao?”

Tề Xuân rùng mình, trong nháy mắt hiểu ra, tránh voi chẳng xấu mặt nào.

“Đừng kích động!”

“Tôi thừa nhận rằng tôi đã làm giả sản phẩm của các người.”

“Chỉ cần anh thả tôi ra, tôi lập tức sẽ phá hủy nơi này.”

“Hơn nữa, các người muốn bao nhiêu tiền bồi thường cũng được.”

Nghe vậy, Tô Tô thở phào nhẹ nhõm, theo thấy cô , kết quả này đã rất tốt rồi.

Ai biết, Tần Thiên lắc đầu nói: “Vậy thì chẳng có gì thú vị.”

“Vì trò chơi đã bắt đầu nên chúng ta hãy chơi thêm một lát nhé.”

Tề Xuân run giọng nói: “Anh muốn chơi thế nào?”

Tần Thiên “Gọi điện thoại.”

“Gọi người đứng sau mày tới cứu mày.”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 782


Chương 781

Tần Thiên tiến lên dùng Miêu đao vỗ vỗ vào mặt anh ta nói:

“Phiền mày giúp tao nhớ lại một chút, hôm qua có phải tao từng nói với mày.”

“Nếu như để tao gặp lại mày, tao sẽ giết mày, đúng không?”

Hắn vừa nói, Miêu đao sắc bén lướt qua cơ thể anh ta.

Tần Thiên nắm rõ kích thước, hắn đưa mũi đao xuyên qua, cắt một đường lên quần áo của Trịnh Cát.

Anh ta có thể cảm nhận rõ ràng mũi dao đang trườn trên da mình như một con rắn độc, đi đến đâu lông dựng đứng đến đấy.

“Xin hãy tha mạng!”

“Tôi sai rồi!”

“Tôi là một tên khốn, tôi không phải là con người!”

“Anh Thiên, không đúng, ông Thiên, làm ơn tha mạng cho cháu!” Trịnh Cát sợ đến mức quỳ xuống đất quỳ lạy xin tha.

“Tìm cách đánh thức Tề Xuân, tao vẫn còn dùng đến.” Tần Thiên hừ một tiếng, nhấc Miêu đao trở về chỗ ngồi.

Trịnh Cát phản ứng lại và vội vàng nhận lệnh. Anh ta cũng là người duy nhất ngoài Mã Hồng Đào cho đến nay vẫn khỏe mạnh.

Tất cả thuộc hạ trước đó đều bị Tần Thiên dùng song sắt đánh gãy cổ chân hoặc cổ tay, ngã gục xuống đất.

Mã Hồng Đào tuy không bị thương nhưng đã hoàn toàn mất đi tinh thần chiến đấu.

Anh ta ở lại, một mặt là bởi vì Tần Thiên không có nói là để thả anh đi. Ngoài ra anh ta cũng muốn xem Tần Thiên muốn làm gì.

Tô Tô và Cung Lệ cũng không biết Tần Thiên muốn làm gì, sợ hãi đứng ở phía sau.

Trịnh Cát vội vàng kéo Tề Xuân đang bất tỉnh đến trước mặt Tần Thiên như một con chó chết. Sau đó, tìm một chậu nước lạnh và đổ xuống.

Tề Xuân r*n r* vài tiếng rồi cuối cùng cũng tỉnh lại. Anh ta nhìn thấy Tần Thiên ngồi trước mặt mình, trong tay cầm Miêu đao, giống như một vị vua cao cao cao tại thượng.

Anh ta giận dữ mắng chửi, trong mắt hiện lên sự tức giận.

Tần Thiên dí Miêu đao lên cổ anh nói: “Mày không phục sao?”

Tề Xuân rùng mình, trong nháy mắt hiểu ra, tránh voi chẳng xấu mặt nào.

“Đừng kích động!”

“Tôi thừa nhận rằng tôi đã làm giả sản phẩm của các người.”

“Chỉ cần anh thả tôi ra, tôi lập tức sẽ phá hủy nơi này.”

“Hơn nữa, các người muốn bao nhiêu tiền bồi thường cũng được.”

Nghe vậy, Tô Tô thở phào nhẹ nhõm, theo thấy cô , kết quả này đã rất tốt rồi.

Ai biết, Tần Thiên lắc đầu nói: “Vậy thì chẳng có gì thú vị.”

“Vì trò chơi đã bắt đầu nên chúng ta hãy chơi thêm một lát nhé.”

Tề Xuân run giọng nói: “Anh muốn chơi thế nào?”

Tần Thiên “Gọi điện thoại.”

“Gọi người đứng sau mày tới cứu mày.”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 783


Chương 783

Chương 783

Bầu không khí tại có chút kỳ lạ.

Mọi người đều nhìn Tần Thiên như một kẻ ngốc.

Tất cả bọn họ đều chờ đợi gia chủ Tề gia đích thân dẫn đội Hắc Hổ đến tiêu diệt Tần Thiên, trút cơn tức giận này.

Lúc này, ở nhà họ Tề.

Gia chủ nhà họ Tề, Tề Nhân, sắp tiếp một khách hàng quan trọng, vô cùng sốc và tức giận khi nhận được cuộc gọi của Tề Xuân.

Ai dám động vào con trai của Tề Nhân trong lãnh thổ của thành phố Trịnh chứ?

Trong ba người con trai của Tề Nhân, người con trai lớn chết trẻ, người con trai thứ hai đắm chìm trong học thuật và coi thường doanh nhân. Chỉ có người con thứ ba rất có đầu óc kinh doanh, khiến ông ta hài lòng nhất.

Ông ta cũng đào tạo anh ta thành người thừa kế tương lai của mình.

Quản gia bên cạnh thì thầm: “Lão gia, theo như tôi biết, tam thiếu gia đã xây dựng một nhà máy ở ngoại ô phía bắc.”

“Những gì sản xuất là mỹ phẩm sinh học OEM. Chẳng lẽ phương diện này có vấn đề gì sao?”

Tề Nhân tức giận nói: “Ở thành phố Trịnh, con trai tôi Tề Nhân làm gì cũng hợp pháp!”

“Đừng nói nó sản xuất chỉ là hàng OEM, cho dù là thuốc độc. Nếu có người muốn động vào nó, phải hỏi ý kiến của, Tề Nhân tôi!”

“Gọi Hắc Hổ!”

Chẳng mấy chốc, một người đàn ông với thân hình cường tráng và vẻ ngoài dữ tợn sải bước tới.

“Hắc Hổ, hiện tại có người muốn động vào con trai của tôi, cậu nghĩ chúng ta nên làm như thế nào?”

Hắc Hổ tức giận nói: “Có người không muốn sống nữa thì tôi sẽ đưa hắn lên thiên đường!”

Tề Nhân lạnh lùng nói: “Lập tức triệu tập thuộc hạ của cậu, mục tiêu, nhà máy ngoại ô phía bắc!”

Ông ta lên một chiếc Rolls-Royce cùng với Hắc Hổ và năm mươi thành viên đội Hắc Hổ. Với tốc độ cực nhanh, khí thế hừng hực chúng đang lao tới để giết chóc.

Trong xưởng, Tần Thiên cảm thấy bầu không khí có chút căng thẳng, hắn có thể cảm nhận được Tô Tô bên cạnh luôn căng thẳng. Để xoa dịu bầu không khí, hắn nắm lấy tay Tô Tô, phát hiện bàn tay nhỏ bé này ướt đẫm mồ hôi.

Hắn như đang cầm một miếng ngọc xinh đẹp, âu yếm v**t v* rồi nói: “Anh hơi đói, vợ ơi, em có đói không?”

“Hả?” Vẻ mặt Tô Tô căng thẳng, dường như không hiểu Tần Thiên đang nói gì.

“Đã gần trưa rồi, chúng ta nghĩ xem nên ăn gì đi.”

“Cung Lệ, ở thành phố Trịnh có đặc sản gì ngon không?”

Cung Lệ giống như nhìn thấy ma, không thể tin nói: “Bây giờ, anh còn tâm trạng ăn cơm sao?”

Tần Thiên cười nói: “Thức ăn, t*nh d*c là điều tự nhiên, không đúng, thức ăn và quần áo là nền tảng của con người.”

“Không ăn một bữa sẽ cảm thấy đói.”

“Sao vậy, cô sợ tốn tiền, không muốn đãi khách ư?”

Cung Lệ cười lớn, nói: “Thành phố Trịnh nổi tiếng nhất chính là tuý ngư ở Bát Bảo Lâu.”

“Nếu anh có thể giải quyết được nhà họ Tề, anh muốn bao nhiêu tôi cũng mời!”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 784


Chương 784

Tần Thiên cười nói: “Được rồi, quyết định như vậy đi.”

Sau đó nhìn Tô Tô, hắn cười nói: “Vợ ơi, em thích ăn cá, lát nữa chúng ta thử xem sao.”

Tô Tô nhất thời không nói nên lời, sau một lúc lâu khó chịu nói: “Cá lúc nào cũng có thể ăn được, nhưng trước tiên anh hãy nghĩ biện pháp giải quyết vấn đề trước mắt đi.”

Tần Thiên gật gật đầu, nói: “Vợ nói nói đúng.”

“Đối với anh bây giờ quan trọng nhất chính là tuý ngư ở Bát Bảo Lâu”

“Cung Lệ, theo như cô nói thì chắc chắn họ làm ăn rất được phải không?”

“Còn một tiếng mới đến buổi trưa, lúc đó liệu có còn chỗ ngồi nữa không?”

“Mau lên, cô gọi đặt bàn trước đi.”

Cung Lệ không thể tin được nói: “Không phải anh thật sự muốn tới đó chứ?”

Cô ấy cho rằng Tần Thiên cố ý thư giãn là do hắn đang căng thẳng.

Bây giờ có vẻ như tên này đang nghiêm túc?

Tề Xuân đang quỳ trước mặt hắn, Mã Hồng Đào ở bên cạnh, đều tỏ ra không thể tin nổi.

Tần Thiên nghiêm túc nói: “Đương nhiên là thật!”

“Cô không muốn mời tôi à?”

Cung Lệ cũng có chút khó chịu, cô ấy lấy điện thoại di động ra, tìm số của Bát Bảo Lâu, nói: “Tôi muốn đặt bàn!”

“Bàn VIP nhất!”

“Có mặt trong vòng một tiếng nữa!” Sau đó, tức giận nhìn Tần Thiên.

Tần Thiên cười nói: “Vậy mới đúng chứ.”

Hắn giơ tay lên và nhìn đồng hồ, chiếc đồng hồ này là chiếc Omega mà Tô Tô mua để giúp hắn giữ thể diện lần trước đến Sở Châu.

Tuy rằng rất tốt, nhưng xét về địa vị của hắn thì quá không phù hợp nhưng hắn luôn đeo nó như một báu vật.

“Đã hơn mười phút rồi, tao nói này, sao cha mày không mang đội Hắc Hổ tới cứu mày?”

“Chẳng lẽ mày không phải là con ruột của ông ta sao?” Hắn bất mãn nói.

Mẹ kiếp… Tề Xuân tức đến suýt hộc máu.

Anh ta muốn hét lên, nhưng đúng lúc này, nghe thấy tiếng động cơ gầm rú từ bên ngoài nhà máy, không biết có bao nhiêu chiếc xe lao qua đây.

“Gia chủ tới rồi!”

“Gia chủ dẫn đội Hắc Hổ tới rồi!”

Nhìn thấy chiếc Rolls-Royce đầu tiên mang biển số đều là 8, theo sau là hơn chục chiếc xe Mercedes-Benz khiến những thuộc hạ bị Tần Thiên đánh thương đều rất hưng phấn.

“Ha ha ha ha!”

“Bố tao đến rồi!”

“Tên họ Tần, mày chuẩn bị chịu chết đi!” Tề Xuân kích động đến sắp đứng dậy lao ra đón.

“Đừng nhúc nhích.” Tần Thiên dùng sức, Miêu đao lập tức đèTề Xuân xuống, khiến anh ta không thể đứng dậy.

Trên mặt anh ta hiện lên một sự xám xịt, nghiến răng nghiến lợi nói: “Mày sắp chết rồi!”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 785


Chương 78

Chương 785

Chiếc Rolls-Royce dừng lại trong sân, một người đàn ông to lớn khoảng năm mươi tuổi bước vào với vẻ mặt u ám.

“Tôi muốn biết, trong lãnh thổ thành phố Trịnh này có ai dám động tới con trai của Tề Nhân tôi!”

“Không muốn sống nữa à?”

Phía sau, Hắc Hổ dẫn theo năm mươi người lao vào. Thân thủ của họ rất mạnh mẽ, đôi mắt bình tĩnh đầy sát khí, vừa nhìn đã biết được đào tạo chuyên nghiệp.

Họ tốt hơn nhiều so với những người mà Mã Hồng Đào đã dẫn dắt trước đó.

“Cha, cứu con!”

“Ác quỷ này, hắn không chỉ làm bị thương thuộc hạ của con, còn đâm thủng tay con!” Tề Xuân quỳ trên mặt đất, lớn tiếng hét lên.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Tề Nhân sửng sốt một chút, sau đó trở nên tức giận.

Ông ta nhìn Tần Thiên, nghiến răng nghiến lợi nói: “Nói đi, cậu là ai.”

“Rốt cuộc cậu muốn làm gì?”

Cùng lúc đó, Hắc Hổ xua tay, năm mươi thành viên trong đội lao tới, vây quanh đám người Tần Thiên.

Sắc mặt Tô Tô và Cung Lệ tái nhợt. Lúc này bọn họ chỉ có thể đứng sau lưng Tần Thiên.

Tần Thiên cười lạnh nhìn Tề Nhân.

“Trước khi trả lời câu hỏi của ông, tôi muốn biết, nhà họ Tề các người phải là gia tộc hàng đầu ở thành phố Trịnh không?”

“Ở thành phố Trịnh còn có ai giỏi hơn các người không?”

“Nếu có thì gọi điện bảo tới đây.

Cái gì?

Nghe Tần Thiên nói vậy, Tề Nhân sửng sốt, ông ta không hiểu Tần Thiên có ý gì.

Chẳng lẽ tên này cho rằng mình không đủ xứng tầm, còn muốn mình gọi thêm người tới?

Ông ta nhìn Tần Thiên với ánh mắt khó tin.

Tần Thiên tức giận giải thích: “Bạn tôi vừa đặt bàn ở Bát Bảo Lâu, tôi đang vội dẫn vợ qua đó ăn tuý ngư.”

“Tôi không có thời gian lãng phí với các người.”

“Cho nên, nếu các người không phải là người giỏi nhất thì hãy gọi người giỏi nhất ở thành phố Trịnh qua đây.”

“Tôi sẽ nói chuyện trực tiếp với người giỏi nhất.”

Tề Nhân tức giận cười lớn.

“Tôi đã sống gần hết cuộc đời, chưa từng gặp một thiếu niên nào kiêu ngạo như cậu.”

“Cậu cho rằng nếu bắt con trai của tôi làm con tin thì cậu có thể yên tâm muốn làm gì thì làm sao?”

Sắc mặt ông ta tối sầm lại: “Tôi cảnh cáo cậu!”

“Nếu không muốn chết thì hãy thả con trai tôi ra ngay lập tức!”

“Nếu không, cậu có tin, tôi ra lệnh một tiếng, cậu sẽ chết ở đây!”

Tần Thiên còn chưa kịp nói, Hắc Hổ ở bên cạnh đã cười lạnh nói: “Tiểu tử, tôi khuyên cậu, tốt nhất nên tin Tề gia chủ lời nói.”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 786


Chương 786

“Nhìn xem đây là cái gì.”

Vừa nói anh ta vừa lấy ra một khẩu súng nhỏ màu đen, chĩa vào Tần Thiên.

Có súng!

“Cẩn thận!” Tô Tô và Cung Lệ thấp giọng nói, hai người phụ nữ lập tức đứng ở bên cạnh Tần Thiên.

“Bắn nát hắn!”

“Bắn nát tên họ Tần này!” Trịnh Cát hưng phấn hét lên.

Những người bị Tần Thiên làm bị thương đều hưng phấn hoan hô.

Công phu của Tần Thiên rất lợi hại, bọn họ đã nhìn thấy. Vốn tưởng rằng Hắc Hổ tới, có thể thắng áp đảo về quân số.

Giờ đây, không ngờ đội trưởng Hắc Hổ lại trực tiếp lấy ra đại sát khí!

Dù tốc độ của Tần Thiên có nhanh đến mấy, hắn có thể nhanh hơn một viên đạn sao?

Nhìn thấy vậy, Mã Hồng Đào bên cạnh cũng sắc mặt tái nhợt.

Anh ta nghiến răng nghiến lợi nói: “Tề gia chủ, đội trưởng Hắc Hổ, đừng kích động.”

“Nếu có chuyện gì, tốt nhất là ngồi xuống và nói chuyện.”

“Nói chuyện bà nội mày!” Tề Xuân hét lên.

“Mã Hồng Đào, việc đầu tiên tao phải làm chính là g**t ch*t mày!”

“Sau đó, em gái mày cũng không được yên đâu!”

“Đồ khốn, dám ăn cây táo rào cây sung!”

“Tên họ Tần, mày nhanh chóng thu đao đi. Nếu không tao lập tức lệnh cho Hắc Hổ bắn!”

Lúc này, anh ta vẫn đang quỳ trên mặt đất, bởi vì Miêu đao trong tay Tần Thiên vẫn còn ở trên cổ anh ta.

Nhưng anh ta cảm thấy mình đã kiểm soát được tình hình và rất kiêu ngạo.

Sắc mặt Tần Thiên trầm xuống.

Hắc Hổ này đã làm một việc mà hắn không thích đó là rút súng ra trước mặt hắn, hơn nữa còn chĩa súng vào hắn.

“Tiểu tử, sợ rồi sao?”

“Nếu sợ thì mau quỳ xuống cầu xin tha thứ.” Thấy Tần Thiên không lên tiếng, Hắc Hổ cho là Tần Thiên sợ hãi, vẻ mặt đắc ý.

Ánh mắt Tần Thiên cứng đờ, đột nhiên động đậy, giống như một dư ảnh, lao về phía Hắc Hổ.

Trước mắt Hắc Hổ lóe lên, trong lòng có cảm giác sát khí ập đến, anh ta kêu lên và vội vàng bắn.

Nhưng, đã quá muộn.

Đao quang xuất hiện!

Hạt máu b*n r*!

Anh ta hét lên một tiếng, nắm chặt cổ tay và loạng choạng lùi lại, dựa vào chiếc kệ phía sau.

Máu chảy đầm đìa!

Toàn bộ bàn tay cầm súng của anh ta đã bị cắt đứt từ phía cổ tay!

Tần Thiên cũng không muốn giết người trước mặt Tô Tô. Nếu không, thứ Hắc Hổ mất vào lúc này sẽ không phải là một bàn tay mà là cả cái đầu.

Tần Thiên giẫm một chân, khẩu súng trên mặt đất biến thành một chiếc đĩa ném.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 787


Chương 787

Hắn lạnh lùng nói: “Súng là vũ khí quan trọng nhất của đất nước, một tên hề như mày sao có thể được phép khoe khoang, ra vẻ!”

Nói xong hắn quay người về chỗ.

Sự thay đổi đột ngột khiến tất cả những người có mặt đều chấn động.

Đặc biệt là Tề Nhân, ông ta trợn mắt kinh hãi, ông ta không ngờ Tần Thiên lại hung ác như vậy. Chỉ gặp mặt một lần, đã phế đội trưởng đội Hắc Hổ mà ông ta tin tưởng nhất!

“Cẩn thận!” Tô Tô đột nhiên kêu lên.

Hắc Hổ bị thương lộ ra bộ dáng hung hãn, rút ra một con dao ngắn lao tới, dùng toàn lực đâm vào lưng Tần Thiên.

Tần Thiên cũng không quay đầu lại.

Con dao dài trong tay hắn tuỳ ý vung về phía sau.

“Á!”

Hắc Hổ lại hét lên, sau đó, bụp một tiếng, anh ta quỳ gối xuống. Máu chảy ra từ đầu gối lập tức nhuộm đỏ mặt đất.

Một đao của Tần Thiên nhẹ nhàng cắt vào cơ và xương trên đầu gối của anh ta. Từ giờ trở đi, đây chỉ có thể là một phế nhân.

Tần Thiên liếc nhìn năm mươi thành viên Hắc Hổ, cười lạnh nói: “Muốn sống sót thì sang bên kia quỳ đi.”

“Nếu cho rằng mình giỏi, hãy thoải mái tấn công. Đội trưởng của các người là một ví dụ.”

Năm mươi thành viên trong đội nhìn nhau kinh hãi.

Trước đó, họ đều là những nhân vật tàn nhẫn, hung hãn nhưng Tần Thiên đã đánh nát nhận thức của bọn họ.

Lúc này bọn họ cảm thấy trước mặt Tần Thiên, mình chính là ba học sinh ba tốt vừa mới bước ra khỏi cổng trường.

Bụp một tiếng, một trong những người nhát gan, chân mềm nhũn quỳ xuống tại chỗ.

Hiện trường yên tĩnh.

Những kẻ này lần lượt cúi đầu, giống như một bầy cừu ngoan ngoãn, họ lặng lẽ đi sang một bên, mỗi người tìm một vị trí rồi quỳ xuống. Bọn họ thậm chí không dám nhìn Tần Thiên nữa.

Tần Thiên hừ lạnh một tiếng, sau đó nhìn về phía Tề Nhân, hắn thản nhiên đặt Miêu đao lên vai Tề Nhân.

“Cậu làm gì vậy?”

“Đừng giết tôi!” Tề Nhân rùng mình, theo bản năng kêu lên.

Sắc mặt ông trắng bệch như một tờ giấy.

“Ông là cha của Tề Xuân, ông có biết đây là xưởng sản xuất hàng giả của anh ta không?”

Tề Nhân còn chưa kịp nói, Tần Thiên đã cười lạnh nói tiếp: “Nếu biết, vậy thì là ông bao che.”

“Nếu không biết thì là ông cũng không có khả năng dạy dỗ con cái, tự chịu trách nhiệm.”

“Hãy đến quỳ bên cạnh con trai ông đi.”

Sắc mặt Tề Nhân tái mét, run rẩy, bước tới quỳ bên cạnh Tề Xuân.

Hai cha con buồn rầu như những đứa con hiếu thảo trước linh cữu.

Tần Thiên cười toe toét với Tô Tô, nói: “Vợ yêu, không khiến em sợ hãi chứ?”

“Những người này thật sự không biết điều!”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 788


Chương 788

“Anh không có lựa chọn nào khác ngoài việc cho bọn họ một bài học.”

“Đừng lo, lần sau anh sẽ cố gắng kiềm chế hơn.”

Tô Tô nhìn khuôn mặt tươi cười đầy nịnh nọt này, mắt không khỏi đỏ ngầu.

Anh chàng này là một ác ma đối với người khác, nhưng lại là một người chồng vô cùng tận tình với mình.

Cô chợt cảm thấy một niềm hạnh phúc lớn lao.

Xem ra chỉ cần có người đàn ông này ở bên, cho dù có trở thành kẻ thù của cả thế giới, cô cũng không phải lo lắng.

Mắt cô mắt đỏ hoe nói: “Còn mấy phút nữa, anh muốn ăn tuý ngư thì nhanh lên.”

Tần Thiên vội vàng nói: “Vợ anh nói không sai, đây mới việc quang trọng!”

Hắn lại ngồi lên ghế, đặt Miêu đao lên vai Tề Nhân rồi nói:

“Trở lại vấn đề, có phải nhà họ Tề các người quyền lực nhất thành phố Trịnh không?”

“Có ai giỏi hơn các người không?”

“Gọi tới đây, để tôi xem xem.”

“Thời gian của tôi có hạn, tốt nhất là nhanh lên!”

Tề Nhân hoàn toàn bối rối. Đến bây giờ ông ta vẫn không hiểu Tần Thiên muốn làm gì.

Hôm nay, lẽ nào tên này định một mình thách thức toàn bộ thành phố Trịnh trong công xưởng đổ nát này sao?

Ở phía xa xa, Hắc Hổ mắt đỏ như máu, đầy thù hận.

Anh ta nghiến răng nghiến lợi, lớn tiếng nói: “Gia chủ, còn ngơ ra đó làm gì? Gọi Quan Tam Gia đi!”

“Mau gọi cho Quan Tam Gia đi!”

“Chỉ cần hắn chịu ra tay, ở thành phố Trịnh không ai có thể làm loạn!”

Nghe thấy cái tên Quan tam gia ở thành phố Trịnh này thì tất cả mọi người đều kích động hẳn lên. Cứ như cái tên này chính là thượng đế vậy, chỉ cần Quan tam gia chịu ra tay thì chả khác nào trời giúp, có thể đưa ra phán quyết đối với Tần Thiên. Đây đích thị là vua ngầm của thành phố Trịnh!

“Cha! Cha còn do dự chuyện gì? Mau gọi điện đi!”

“Mặc dù chúng ta và Quan tam gia có chút mâu thuẫn nhưng bây giờ thành phố Trịnh bị người ngoài ngáng chân sao ông ta có thể mặc kệ được!”

“Lúc này chúng ta phải bỏ qua chuyện trước đây chứ!”

“Cùng lắm đợi tới lúc xong việc chúng ta cho hắn chút lợi ích!” Nhìn Tề Nhân nhăn nhó không nói gì, Tề Xuân thúc giục.

Tề Nhân vẫn còn có chút do dự bởi vì nhà họ Tề và Quan tam gia đúng là có chút mâu thuẫn với nhau. Nói trắng ra thì nhà họ Tề ở thành phố Trịnh này cũng được coi là đi con đường chân chính. Mà Quan tam gia kia ngoài bạch đạo ra còn có cả hắc đạo.

Chỉ là bọn họ không dám hống hách trước mặt Quan tam gia, cùng lắm là làm chút chuyện sau lưng để ngáng chân mà thôi. Ví dụ như trước đây Quan tam gia có nhìn trúng một miếng đất nhất quyết muốn đoạt tới tay.

Nhưng mà tổng bộ của Quan tam gia có chút chuyện đành phải rời khỏi thành phố Trịnh vài hôm cho nên không kịp tới đấu giá đất. Tề Nhân nắm được cơ hội, kết nối với vài gia tộc nhỏ mau chóng đoạt lấy miếng đất kia.

Chuyện này vẫn luôn khiến cho Tề Nhân có chút lo lắng, sau này đợi lúc Quan tam gia quay lại sẽ tìm ông ta hỏi tội. Bây giờ lại bắt ông ta chủ động cầu xin Quan tam gia, đúng là chả biết để mặt mũi vào đâu.

Nhưng mà nghe con trai nói vậy ông ta lại như nghĩ thông suốt! Đúng vậy, ông ta luôn tranh lợi ích với Quan tam gia nhưng đây chỉ là nội bộ trong thành phố Trịnh tranh đấu nhau. Bây giờ có kẻ ngoài vào tranh cướp đồ, bọn họ cần phải liên thủ với nhau.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 789


Chương 789

Kẻ khác không nhắc tới, Quan tam gia vẫn là người đáng tin nhất. Chính là tuyệt đối không thể để kẻ khác đến đây làm bừa được. Đây cũng chính là sứ mệnh của ông ta, nghĩ tới đây ông ta nhìn Tần Thiên cắn răng nói: “Cậu dám để tôi gọi người thật sao?”

“Quan tam gia tới rồi thì cậu không có chỗ chôn đâu.”

“Không được!” Lần này lại tới Mã Hồng Đào thốt lên, trong mắt hắn lại đầy vẻ lo lắng.

Tần Thiên nhìn đồng hồ rồi mất kiên nhẫn nói: “Nhanh gọi đi!”

“Mẹ kiếp, lằng nhằng nói lắm lại mất thêm vài phút rồi.”

“Không biết rằng ông đây còn phải đưa vợ đi ăn cơm sao?”

“Được!” Tề Nhân tức đỏ cả mặt cầm điện thoại lên.

Điện thoại rất nhanh được kết nối, chỉ thấy giọng điệu của ông ta dịu đi rất nhiều: “Tam gia, chuyện thành phố Tỉnh bên kia giải quyết xong rồi hả?”

Bên kia truyền tới giọng nói lạnh nhạt: “Ông già, nhân lúc tôi không có mặt giở trò đừng tưởng tôi không biết!”

“Tôi còn chưa tìm ông tính tội đâu, ông lại dám ló mặt tới tìm tôi trước.”

“Nói đi, xem ông giải thích thế nào?”

Tề Nhân vội vã: “Tam gia hiểu nhầm rồi!”

“Ý ngài nói miếng đất Kim Long Loan kia hả? thực ra miếng đất đấy tôi đấu giá hộ ngài mà!”

“Ông nói gì?”

“Ông già, ông có lòng tốt tới vậy? thế ông nói xem hộ là thế nào?”

Tề Nhân thở dài: “Mấy ngày trước bên thành phố Tỉnh đại loạn, tam gia lại tự mình ra mặt giải quyết.”

“Tôi biết ngài sớm đã để ý tới miếng đất đó, nhưng sau khi ngài đi có vài nhà đầu tư muốn nhảy vào cướp đất.”

“Bọn chúng thấy ngài không ở đây định làm càn.”

“Ngài cũng biết chúng ta bình thường có chút mâu thuẫn về lợi ích, nhưng mà chúng ta cùng là người thành phố Trịnh mà.”

“Mặc dù tam gia không ở đây nhưng tôi sao có thể để bọn chúng trèo lên đầu chúng ta ngồi được?”

“Sự tình cũng cấp bách tôi không kịp nói với ngài, đành phải gọi gấp mấy gia tộc nhỏ lại để giành lấy miếng đất kia đã.”

“Đợi tam gia quay lại sẽ dâng cho ngài.”

Trong điện thoại im lặng mất vài giây sau đó hoài nghi hỏi: “Ông nói thật chứ?”

“Hay là các ông định nâng giá cao rồi bán lại cho tôi ở giữa ăn chênh lệch?”

“Nói đi, muốn giá bao nhiêu. Chỉ cần hợp lý tôi sẽ không để các ông thiệt!”

Tề Nhân gấp gáp nói: “Tam gia nói gì vậy!”

“Anh em chúng tôi sao lại ăn lời ăn lãi của tam gia!”

“Thử hỏi cả cái thành phố Trịnh này xem ai mà không nể mặt tam gia ngài? Chúng tôi cũng biết ngài tới thành phố Tỉnh là ra mặt hộ vị lão gia bên kia.”

“Nếu nói lợi ích gì gì thì tam gia coi thường anh em chúng tôi quá rồi.”

“Tôi làm chủ, cứ theo giá gốc không cần lời lãi gì chuyển tên miếng đất kia cho ngài!”

“Tam gia, miếng đất kia phong thuỷ bảo địa, sau này tiền đồ vô lượng!”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 790


Chương 790

“Tam gia làm xong việc này đảm bảo vị lão gia ở bên thành phố Tỉnh sẽ vô cùng hài lòng.”

“Chỉ cầu lúc đó ngài trước mặt đại lão gia mở lời nói hộ chúng tôi là chúng tôi đã cảm tạ trời đất rồi.” Tề Nhân bắt đầu nịnh nọt tâng bốc lên tận trời.

“Được rồi.” Giọng tam gia có chút mất kiên nhẫn: “Ai cũng biết Tề Nhân ông không bao giờ làm việc không có lợi cho bản thân.”

“Miếng đất kia tôi có thể nhận. Nhưng ông vẫn nên thành thực nói xem ông muốn gì.”

“Tam gia anh minh!” Tề Nhân lòng vòng nói một lúc cũng chính vì vấn đề chính này.

Ông ta cắn răng nói: “Tam gia, thực ra tôi không định giấu, chúng tôi bị người ta ức h**p!”

“Có một thanh niên trẻ tuổi từ nơi khác tới nói muốn đấu với người mạnh nhất!”

“Bây giờ hắn dùng dao kề cổ tôi nói là muốn tôi gọi cho người mạnh nhất thành phố Trịnh này đến đấu với hắn.”

“Ông đang nói thật hả?” m thanh lạnh lùng của tam gia truyền tới.

Mặc dù cách điện thoại một khoảng nhưng mọi người vẫn cảm nhận được sự áp bức trong giọng nói.

“Thật!” Tề Nhân kích động: “Tam gia, bây giờ không phải là thể diện của tôi, mà còn là ngài và cả cái thành phố Trịnh này.”

“Chuyện này ngài không thể mặc kệ được.”

Tam gia bật cười: “Tôi còn chưa gặp được người nào to gan tới vậy.”

“Nói với hắn thành phố Trịnh này có tam gia tôi thì không có cơ hội cho hắn tới nhiễu loạn đâu.”

“Mảnh đất Kim Long Loan kia tôi lấy, bây giờ tôi sẽ đem người tới giúp ông giải quyết tên nhóc kia.” Nói xong thì cúp máy.

Tam gia sẽ tới, Quan tam gia sẽ đích thân tới giải quyết Tần Thiên. Người của nhà họ Tề đều kích động không thôi.

Tề Xuân nhìn Tần Thiên cười mỉa mai: “Đồ chó, bây giờ chạy cũng không kịp đâu!”

“Nói thật hôm nay ông đây muốn mạng của ngươi còn muốn cả người phụ nữ của ngươi luôn.”

“Ông đây lấy tất.”

“Câm miệng.” Nghe thấy tên này định lăng nhục Tô Tô, Tần Thiên xoay cổ tay lưỡi dao xoẹt qua miệng Tề Xuân. Lưỡi dao sắc bén lướt qua làm Tề Xuân thét lên một tiếng rồi vội vã bịt miệng lại.

Ngay tức khắc chỉ thấy mồm hắn trào máu ra sau đó nửa chiếc răng cửa rớt ra ngoài. Hắn rên lên đau đớn, ánh mắt toé lửa nhưng không làm gì được.

“Con trai, đừng kích động hắn!”

“Nhịn chút đi, Quan tam gia tới ngay rồi.” Tề Nhân cũng phẫn nộ vô cùng.

Không nghĩ tới Quan tam gia sắp tới rồi mà Tần Thiên vẫn dám làm ra chuyện to gan này, nhưng không sao, quân tử trả thù 10 năm chưa muộn, bây giờ bọn hắn phải nhịn không được kích động Tần Thiên. Đợi Quan tam gia tới lúc đó xả giận cũng chưa muộn.

Lúc Tề Nhân gọi điện thoại cho Quan tam gia, ở lầu 8, tòa nhà số 5, chung cư Hạnh Phúc.

Lão Quỷ đang ôm ấp một cô gái, ở trên giường của Trịnh Cát, cuối cùng cũng lười nhác tỉnh lại.

Nhìn thấy bức ảnh của Cung Lệ ở bên cạnh, anh ta lại nổi lên cơn thèm khát.

“Môn Thần, tên nhãi Trịnh Cát kia vẫn chưa có tin gì sao?”

“Không phải hắn nói sẽ đem vợ hắn tới tặng cho tao sao?”

Môn Thần thấp giọng đáp: “Không có tin gì.”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 791


Chương 791

“Em gọi điện thoại cho hắn, điện thoại của hắn đã sớm tắt máy rồi.”

“Anh Quỷ, cái tên này chắc không phải là chạy thật rồi đấy chứ?”

“Nếu mà như vậy, thì chúng ta siết nhà đi, căn nhà này kiểu gì cũng đáng giá mấy chục vạn đấy.”

Một cô gái thanh mảnh nằm yểu điệu trong lòng Lão Quỷ cười tươi nói.

“Siết cái con khỉ!”

Không có chủ sở hữu ký tên, không cách nào sang tay, siết thì có tác dụng đéo gì.”

“Thằng chó Trịnh Cát, vậy mà lại dám giỡn mặt ông. Ông mày phải khiến cho nó chết không có chỗ chôn!”

“Còn ngây ra đó làm gì? Còn không mau ra ngoài nghe ngóng tin tức cho tao!”

“Bất kể là bọn mày dùng cách gì, cũng phải tóm hắn về đây trước mặt tao!”

Mấy tên đàn em nhận lệnh, đang định rời đi. Tiếng gõ cửa chợt vang lên.

“Là Trịnh Cát về à? Mau mở cửa!” Lão Quỷ từ trên giường nhảy xuống.

Cửa mở ra, người tiến vào là một tên mặt quắt tai dơi, có ba cọng ria mép, nhìn thấy Lão Quỷ liền vội vàng cúi đầu khom lưng.

Lão Quỷ cau mày, nhổ nước bọt, nói: “Thằng Ch ó Đẻ, sao lại là mày?”

“CMN mày có phải là lại đi trộm bình ắc-quy nhà người ta, bị người ta tóm rồi không?

“Tao nói cho mày biết nhá, Thằng Ch ó Đẻ, từ lần sau cái chuyện như này, mày đừng có báo tên ông mày ra, nếu không ông mày cắt tiết mày đấy!”

“Ông mày đây không chịu nổi cái nhục đó!”

Mấy tên ở bên cạnh, cũng nhổ nước bọt vào Thằng Ch ó Đẻ.

Tên này là một tên trộm vặt, gan to cỡ mấy cũng chẳng dám trộm thứ gì lớn, chỉ dám trộm mấy thứ như bình ắc-quy hay xe đạp gì đó thôi.

Hắn vẫn luôn muốn được lăn lộn cùng Lão Quỷ, nhưng mà Lão Quỷ và đàn em của hắn căn bản là chẳng thèm để mắt đến hắn.

“Anh Quỷ, xem anh nói kìa. Thằng Ch ó Đẻ em đây đã sớm thề với trời, để không làm mất mặt Anh Quỷ, đã rửa tay gác kiếm rồi.”

“Anh Quỷ, lần này em tới tìm anh là có chuyện quan trọng muốn báo.”

Lão Quỷ châm một điếu thuốc, nói: “Vay tiền à? Không có.”

Thằng Ch ó Đẻ giậm chân một cái, vẻ mặt nghiêm túc nói: “Anh Quỷ, em tìm anh là vì có chuyện lớn! Chuyện tốt cực lớn! Anh đoán thử xem? Vừa rồi em nghe được một tin, thành phố Trịnh của chúng ta có kẻ muốn làm anh hùng qua đường, ngay tại một công trường bỏ hoang bên Bắc Trịnh.”

“Ngay cả Quan tam gia cũng bị kinh động. Bây giờ, Quan tam gia đang triệu tập đàn em, muốn nhanh chóng tới công trường Bắc Trịnh trấn áp!”

“Quan tam gia?” Lão Quỷ trợn trừng mắt, kinh ngạc nói: “Anh hùng qua đường gì mà có thể chọc tới cả Quan tam gia? Ôi ĐM, thế chả phải là đâm đầu vào chỗ chết à!”

Thằng Ch ó Đẻ kích động nói: “Chứ còn gì nữa!”

“Trên địa bàn thành phố Trịnh của mình, Quan tam gia mà đã ra tay thì có chuyện gì mà không dẹp yên được, có kẻ nào mà không khuất phục cho được.”

Lão Quỷ nhất thời không phản ứng kịp, nói: “Mày nói chuyện này với tao làm gì? Có liên quan gì tới tao sao?”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 792


Chương 792

Thằng Ch ó Đẻ lại giậm chân nói: “Anh Quỷ, sao anh vẫn chưa hiểu vậy. Đây là một cơ hội tốt để thể hiện đấy.”

“Chẳng phải là anh vẫn luôn muốn được đi theo chân Quan tam gia hay sao? Bây giờ chúng ta nhanh chóng qua đó trợ trận, để Quan tam gia nhìn thấy, chẳng phải là sẽ đánh giá chúng ta cao hơn hay sao?”

“Có khi nào anh ấy vui lên lại cho phép chúng ta đi theo anh ấy không?”

Sắc mặt Lão Quỷ hiện lên vẻ vui mừng, nhưng hắn do dự một lúc, nói: “Chuyện này không ổn đâu.”

“Quan tam gia đâu có gọi bọn tao, bọn tao tự ý tới, lấy lí do gì mới được?”

“Liệu anh ấy có không vui không?”

Thằng Ch ó Đẻ cắn răng nói: “Anh Quỷ, sao mà anh hồ đồ vậy! Cái tên anh hùng qua đường kia muốn khiêu chiến với cả thành phố Trịnh đấy, cứ nói các anh em nhận được tin đều tức không chịu nổi.”

“Chúng ta tự phát chạy qua đó là vì cùng chung mối thù, chung tay bảo vệ lãnh địa!”

“Anh thấy Quan tam gia sẽ không thích những người như chúng ta sao?”

“Đúng đấy anh Quỷ!”

“Thằng Ch ó Đẻ nói đúng, chúng ta mau đi thôi. Đừng đến muộn, không lại hết cơ hội lập công.” Mấy tên đàn em cũng phấn khởi nói.

Bọn họ ở thành phố Trịnh cũng ức h**p những người như Trịnh Cát, kỳ thực cũng không lấy gì làm vẻ vang.

Đem so với vị vương của xứ này như Quan tam gia, còn không xứng đi xách dép cho người ta.

Bọn họ có nằm mơ cũng muốn gia nhập đội của Quan tam gia.

“Thằng Ch ó Đẻ, mày cuối cùng cũng làm được một chuyện cho ra hồn đấy.”

“Sau khi chuyện này thành, ông đây sẽ thu mày làm đàn em.”

“Khá lắm chú em!”

“Đi!” Lão Quỷ dập tắt điếu thuốc, cúc áo còn chưa cài xong, gương mặt kích động, xông ra ngoài.

Khoảng cách từ chỗ bọn họ tới công xưởng bỏ hoang phía bắc Trịnh không xa.

Khi lái chiếc xe bảo mẫu phóng như bay tới, nhìn thấy trong viện có mười mấy chiếc Benz, cùng với Rolls-Royce còn tưởng là bị muộn rồi.

Nếu như Quan tam gia tới trước, mà còn xử xong thằng anh hùng qua đường kia rồi thì bọn họ chẳng phải là đã mất cơ hội thể hiện rồi hay sao.

Nhưng mà nếu đã tới thì không thể tay không trở về.

Lão Quỷ dẫn đầu, trong tay mỗi người đều có thanh sắt, khí thế phừng phừng tiến vào.

Bầu không khí có hơi sai sai?

Bên trong nhà xưởng có mấy mục tên lực lưỡng mặc vest đang quỳ ngay ngắn chỉnh tề, có dáng vẻ của hiếu tử hiền tôn, phân thành hai hàng.

Lúc này, mặt tên nào tên nấy cứ như quả cà tím phơi sương.

Nhìn vào bên trong xem, còn có mấy tên nằm bò ra đất, ông tay ôm chân, mồm không ngừng kêu r3n hừ hừ.

Đây, đây không phải là người của Quan tam gia mà.

Lẽ nào, đám người này chính là anh hùng qua đường, bị Quan tam gia hạ gục, cho nên quỳ xuống nhận tội?

Nhưng mà, cảm giác lại không giống lắm.

Không chỉ bọn họ ngơ ngác, những người trong xưởng nhìn thấy bọn họ, cũng liền ngơ ngác theo.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 793


Chương 793

Tần Thiên sửng sốt cả nửa ngày, không nhịn được nói: “Đây chính là viện binh mà mấy người gọi tới ư?”

“Cái người gọi là một tay che trời ở thành phố Trịnh – Quan tam gia? CMN đùa gì vậy!”

Nghe thấy lời này, Lão Quỷ nhìn sang.

Cuối cùng, nhìn thấy cha con Tề Nhân và Tề Xuân đang quỳ dưới đất.

Hai người này không biết hắn, nhưng hắn lại biết đối phương.

Nhân vật nổi như cồn ở thành phố Trịnh!

Nhìn tới đây, Lão Quỷ giật mình.

“Đây không phải là Tề gia chủ hay sao?”

“Còn có Tề thiếu gia nữa, hai người bị sao vậy?”

“Quan tam gia đâu? Anh hùng qua đường đâu?”

Tề Nhân và Tề Xuân đều không biết nên trả lời như thế nào.

CMN ở đâu nhảy ra một thằng hề vậy.

Mặt bọn họ tái mét nghĩ, chắc không phải là Quan tam gia không muốn tới, cho nên mới phái mấy tên đàn em tới giúp đỡ đấy chứ?

Làm ơn đi!

Đội Hắc Hổ của nhà họ Tề bọn họ đều đã quỳ xuống cả rồi, được không hả!

Mây tên này thì thấm vào đâu chứ.

Lúc này, Trịnh Cát quỳ ở đằng sau yếu ớt nói: “Anh Quỷ, các anh tới để đánh trận đầu giúp Quan tam gia sao?”

“Cái tên ngồi ở giữa chính là Tần Thiên, hắn ta chính là cái tên anh hùng qua đường kia.”

“Nếu các người có thể hạ gục được hắn thì Tam gia nhất định sẽ rất vui.”

Lão Quỷ lúc này mới phát hiện Trịnh Cát đang quỳ phía sau, hắn ngây ra một lúc, nói: “Tần Thiên?”

“Chính là cái tên ẻo lả mà mày nói là cướp vợ mày đây hả?”

Lúc này, Lão Quỷ cuối cùng cũng nhận ra, đằng sau Tần Thiên là một cô gái, chính là Cung Lệ trên bức hình.

Nhìn đầy vẻ thu hút, hấp dẫn người khác, sống động hơn trên ảnh nhiều.

Điều khiến hắn đặc biệt yêu thích là một cô gái khác, trông còn đẹp hơn Cung Lệ!

Hắn nhịn không được mà nuốt nước miếng, tươi cười nói: “Trịnh Cát, mày nói đem vợ tới tặng tao mà, nói lời phải giữ lời đấy nhá.”

Da thịt trên mặt Trịnh Cát giật giật, anh ta nghiến răng nói: “Anh Quỷ, chỉ cần anh hạ gục được Tần Thiên, tôi sẽ dâng vợ tôi cho anh.”

“Đồ khốn!”

“Ai là vợ anh!”

“Trịnh Cát, anh quả thực là không còn nhân tính!” Cung Lệ không khỏi đỏ mặt, tức giận chửi bới.

Trịnh Cát dường như cảm thấy mình có chút vô liêm sỉ, đỏ mặt không nói nữa.

Não anh ta nhất thời nảy số, muốn mượn tay Tần Thiên để loại bỏ lão Quỷ. Sau đó, Quan Tam Gia lại tới, diệt trừ Tần Thiên.

Khi đó Trịnh Cát không những có thể lấy lại được vợ mà còn có thể thoát khỏi nợ nần. Vậy chẳng phải anh ta là người chiến thắng sao!
 
Thần Vương Lệnh
Chương 794


Chương 794

Lão Quỷ cũng không ngốc.

Trong tay Tần Thiên cầm một thanh trường đao, hai cha con Tề gia quỳ xuống trước mặt hắn.

Có rất nhiều người bị thương, chẳng lẽ đều bị Tần Thiên đánh sao?

Nếu như vậy, tám cái đầu của lão Quỷ cũng không đủ để Tần Thiên chém.

Nhìn thấy anh ta do dự, Trịnh Cát nghiến răng nói: “Anh Quỷ, đừng sợ!”

“Tên này vừa rồi cùng chúng tôi đấu một trận, hai bên đều tổn thất!”

“Bây giờ chúng tôi không thể đứng dậy, hắn cũng không thể động đậy được nữa.”

“Chỉ cần anh ra tay, nhất định có thể thuận lợi hạ gục hắn!”

“Anh Quỷ, xông lên đi!”

“Nếu anh giết được Tần Thiên, tôi sẽ giao vợ cho anh.”

“Mà anh cứu được cha con nhà họ Tề, bọn họ nhất định sẽ trọng thưởng. Sau đó Quan Tam Gia tới, nhất định sẽ đề bạt anh!”

“Anh là đại anh hùng của thành phố Trịnh chúng ta!”

“Thật sao?” Lão Quỷ động lòng.

Quả thực sự cám dỗ trước mắt quá lớn!

Anh ta nghiến răng nghiến lợi, lớn tiếng nói: “Môn Thần, cơ hội lập công đã đến!”

“Xông lên cho tôi!”

Môn Thần là thuộc hạ mạnh nhất của lão Quỷ. Có thể nói, giang sơn hiện tại của lão Quỷ là do một tay Môn Thần mang về.

Đầu óc của tên này không được nhanh nhạy lắm nhưng lại rất trung thành với lão Quỷ.

Nghe lão Quỷ nói vậy, anh ta cũng không suy nghĩ nhiều nữa, liền nhặt một thanh xà bằng sắt dày ở bên cạnh lên, chuẩn bị đánh về phía Tần Thiên.

Thanh xà này nặng hàng chục kg và dài vài mét. Ngược lại, Miêu đao trong tay Tần Thiên căn bản không có tác dụng.

Lúc này, bên ngoài vang lên tiếng xe cộ và tiếng người ồn ào, không biết có bao nhiêu người đang hung hãn xông vào.

Người dẫn đầu mặc áo gió màu đen, vẻ mặt u ám, đằng đằng sát khí!

“Tam Gia!”

“Tam Gia tới rồi!”

Người nhà họ Trịnh hét lên phấn khích.

Sự xuất hiện của Tam Gia này thực sự khác thường. Khí thế và cảnh tượng này khiến mọi người nhìn thấy đều chấn động.

“Cường Long gì đó muốn qua sông, cũng phải hỏi xem Quan Tam tôi có đồng ý hay không!” Khi Tam Gia lên tiếng, giống như sấm sét từ trên trời giáng xuống.

Nhìn thấy Môn Thần thừ người ra, lão Quỷ kích động nói: “Còn chờ gì nữa?”

“Cơ hội lập công đến rồi!”

“Mau, cho Tam Gia xem sức chiến đấu của cậu!”

Môn Thần tỉnh táo lại, hét lớn, vung thanh xà lên rồi dùng hết sức ném về phía Tần Thiên.

“Cẩn thận!” Tô Tô và Cung Lệ đều giật mình.

Tần Thiên ngồi yên, vung Miêu đao trong tay lên, thanh xà đổi hướng.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 795


Chương 795

Môn Thần bất chấp, thân thể mập mạp cũng lao tới trước mặt Tần Thiên.

Tần Thiên giơ chân đá vào bụng anh ta một cái.

“A” một tiếng, thân hình nặng hơn 100kg của anh ta như một con lợn to béo đang bay lên.

Quan Tam Gia mặc áo gió dẫn đầu một nhóm thuộc hạ đắc lực, vừa xông vào cổng xưởng.

Rầm một tiếng, đột nhiên một con lợn to béo rơi xuống trước mặt, bụi mù mịt khắp nơi.

“Ai?” Quan Tam Gia giật mình, theo bản năng lùi lại, đưa tay ra nắm lấy vũ khí.

Phía sau, một đám thuộc hạ giống như sói dữ lao tới, vây quanh Tần Thiên.

Tất cả những người này đều có đôi mắt hung dữ, họ đều là những người dũng mãnh thực sự. So với đội Hắc Hổ của nhà họ Tề thì không biết mạnh hơn bao nhiêu lần.

Tuy nhiên, có một số người trong số này nhìn rõ ràng dáng vẻ của Tần Thiên, nhất thời biểu cảm trở nên rất kỳ lạ.

“Tam Gia hãy làm chủ cho chúng tôi!”

“Tôi tên là Lão Qủy, nghe nói có người đến thành phố Trịnh chúng ta làm loạn, tôi vô cùng tức giận, liền dẫn theo các anh em đến đây!”

“Không ngờ tên này lại có thể khiến người của tôi bị thương nặng như vậy!”

Lão Quỷ phản ứng lại, vội vàng quỳ xuống đất, nhanh chóng cầu xin.

“Tam Gia hãy làm chủ cho chúng tôi!” Những người còn lại cũng kích động hét lên.

Thấy Tần Thiên thu đao lại, hai cha con Tề gia nhân cơ hội bỏ chạy ra ngoài.

Họ lao tới trước mặt Quan Tam Gia, nghiến răng nói: “Tam Gia, giao cả cho anh!”

“Chuyện này kết thúc, chúng tôi chắc chắn sẽ cảm ơn anh thật hậu lĩnh!”

Quan Tam Gia cũng tức giận, nghiến răng nghiến lợi nói: “Chết tiệt, các người lùi lại, để tôi!”

“Tôi muốn xem xem, ai dám làm loạn ở thành phố Trịnh!”

Anh ta rút ra một con dao ba lưỡi và sải bước tới với đôi mắt đỏ ngầu.

Những thuộc hạ vây quanh Tần Thiên đều rất nghe lời, tự động nhường đường.

Từng người một giống như ăn một quả mìn vậy, không thể nuốt cũng không thể nhổ ra.

“Tam Gia cố lên!”

“Tam Gia uy võ”

Thấy sự uy phong của Quan Tam Gia, Tề Nhân dẫn đầu, mọi người hét lên điên cuồng, làm rung chuyển xưởng.

Quan Tam Gia cầm dao ba lưỡi trong tay, sau khi thuộc hạ tránh đường Tần Thiên đang khoanh chân ngồi trên ghế mỉm cười.

Anh ta vô cùng chấn động, khuôn mặt đột nhiên đỏ bừng.

Tam Gia tức giận rồi!

Tần Thiên hôm nay sẽ chết không có chỗ chôn!

Nhìn thấy dáng vẻ của hắn, Tô Tô và Cung Lệ đều sợ hãi đến tái mặt. Bởi vì Quan Tam Gia trông hung dữ hơn tất cả những kẻ trước đó.

Nhìn thấy anh ta tới gần, Tần Thiên vẫn cười lạnh, bất động, thậm chí còn thu Miêu đao trong tay lại.

Có phải sợ hãi đến phát điên rồi không?
 
Thần Vương Lệnh
Chương 796


Chương 796

Mọi người đều chờ đợi nhìn Tần Thiên bị đâm chết.

Nhìn thấy chân Quan Tam Gia mềm nhũn, anh ta quỳ xuống trước mặt hắn, vẻ mặt quật cường nói: “Ai nói Cường Long không thể qua sông?”

“Người khác có thể không được, nhưng anh Thiên của tôi nhất định có thể!”

“Anh Thiên, tiểu đệ đến muộn, không làm anh tức giận chứ?”

Chuyện quái quỷ gì vậy?

Mọi người trợn mắt kinh hãi, như thể vừa nhìn thấy ma.

Tần Thiên cười lạnh nói: “Cậu nắm trùm thành phố Trịnh này sao?”

Quan Tam vội vàng nói: “Là Hồ tổng sắp xếp tôi ở đây.”

Tần Thiên gật đầu. Thuộc hạ của Nam Giang Vương An Quốc, Vũ Thiên Vương Hồ Bân, thuộc hạ có Bát Kim Cang.

Tỉnh lỵ xảy ra đại loạn, Bát Kim Cang đều có mặt.

Trước đó đối Quan Tam này, Tần Thiên không có ấn tượng sâu sắc, cho đến khi hắn từ Bắc Giang trở về và ăn mừng ở nhà họ An.

Tên này là người chuốc rượu hắn nhiều nhất, lôi kéo hắn nhiều nhất, tửu lượng rất được.

Nghĩ tới đây, sắc mặt Tần Thiên tối sầm: “Quan Tam, cậu đã biết tội chưa?”

Quan Tam sợ hãi nói: “Anh Thiên, xin hãy trừng phạt tôi!”

Tần Thiên tức giận nói: “Đứng dậy đi!”

“Tôi cảnh cáo cậu, nếu cậu dám chuốc rượu tôi như lần trước, tôi sẽ bóp nát cậu thành phân!”

Quan Tam sững sờ một lúc rồi cười toe toét.

Quay lại nhìn những khuôn mặt kinh hoàng trong xưởng, anh ta li3m lưỡi như một con quỷ khát máu và nở một nụ cười hung ác nói:

“Những kẻ đắc tội với anh Thiên, từng người một đến trước mặt tôi nhận cái chết.”

Cái quái gì vậy…

Hai cha con nhà Tề như sét đánh ngang tai.

Dù có đập vỡ đầu, họ cũng không bao giờ ngờ rằng Quan Tam Gia uy nghiêm và hùng bá một phương lại lập tức trở thành học sinh tiểu học khi nhìn thấy Tần Thiên!

Sau khi định thần lại, họ biết đã không còn cứu vãn được nữa, vội vàng quỳ xuống.

“Xin Tam Gia tha mạng!”

“Xin anh Thiên tha mạng!”

Tần Thiên ném Miêu đao cho Mã Hồng Đào, giơ tay xem đồng hồ rồi đứng dậy.

“Được rồi, tôi còn bận đi ăn với vợ, việc ở đây anh xử lý đi.”

“Hai cha con nhà họ Tề đã làm giả sản phẩm đã được cấp bằng sáng chế của vợ tôi để kiếm lời, tôi không muốn sau này có chuyện như vậy xảy ra nữa.”

“Ý tôi nói là toàn bộ thị trường.”

“Đã rõ!” Quan Tam trầm ngâm một lát, nói: “Anh Thiên, anh cảm thấy ngày mai sẽ có tin tức trên các đầu báo không?”

“Hai cha con nhà Tề đã bị các cơ quan có thẩm quyền phạt đến phá sản vì kiếm tiền bằng cách làm giả Tô Ngọc Cao, vậy có được không?”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 797


Chương 797

Tần Thiên gật đầu nói: “Điều này khá là có tính răn đe, tôi tin những kẻ muốn kiếm tiền bẩn sẽ có chút kiêng dè.”

“Chỉ là nó mang lại lợi ích cho các bộ phận liên quan.”

“Loại hình phạt này sẽ làm hài lòng người dân và người dân sẽ cảm ơn họ.”

“Vậy thì cứ như vậy đi.” Quan Tam nhếch mép cười, sau đó nói: “Anh Thiên, anh đi ăn ở đâu?”

“Dẫn em theo với.”

“Cút!”

“Đừng mơ có thể chuốc rượu tôi nữa!” Tần Thiên mắng một câu, kéo Tô Tô nói: “Vợ, chúng ta đi thôi!”

“Nếu còn không đi, chỗ chúng ta đặt sẽ bị người khác chiếm mất!”

“Tiểu đệ cung tiễn anh Thiên!” Quan Tam cúi đầu lớn tiếng kêu lên.

Nhìn thấy Tần Thiên kéo mĩ nhân này, dừng lại một chút nói: “Còn cả chị dâu nữa!”

Trong xưởng, tất cả cấp dưới của anh ta đều kính cẩn hét lên: “Cung tiễn anh Thiên, cung tiễn chị dâu.”

Tần Thiên không thèm quan tâm, đi ra khỏi cổng nhà máy, nhảy lên xe, cùng Tô Tô và Cung Lệ rời đi.

Nụ cười trên mặt Quan Tam dần dần biến mất, anh ta nhìn hai cha con nhà họ Tề trước mặt, lạnh lùng nói:

“Dám động vào tài lộ của anh Thiên, Tề Nhân, tôi rất bội phục hai cha con ông.”

Sắc mặt Tề Nhân tái mét.

Vừa rồi nghe thấy Tần Thiên và Quan Tam quyết định số phận của nhà họ Tề, vừa trò chuyện vừa cười đùa.

Ông ta sợ hãi cầu xin: “Tam Gia tha mạng!”

“Hãy cho tôi một cơ hội để hối cải!”

“Đều là thằng con trai này của tôi kém cỏi, tôi sẽ tự tay giết nó!”

“Tam Gia, xin hãy tha cho nhà họ Tề!”

“Chỉ cần anh giơ cao đánh khẽ, tôi sẽ tặng cho anh vịnh Kim Long!”

Quan Tam nhìn Tề Nhân, cười nói: “Nhà họ Tề vẫn luôn muốn đuổi chúng tôi ra khỏi thành phố Trịnh để có thể độc chiếm.”

“Nếu không phải phía trên ràng buộc, tôi đã giết các người từ lâu rồi.”

“Nói thật với ông, ngay cả những người ở trên tôi cũng phải cư xử đúng mực khi gặp anh Thiên.”

“Bây giờ, ông đã đắc tội với anh ấy, tôi được lệnh tiêu diệt nhà họ Tề, nếu phía trên biết được thì cũng sẽ khen ngợi tôi.”

“Ông cảm thấy, tôi sẽ bỏ qua cơ hội tốt như vậy sao?”

Lúc này mặc dù Quan Tam vẫn tươi cười nhưng trông giống như một ác ma ăn thịt người không nhổ xương.

Tề Nhân ngã xuống mặt đất, hoàn toàn không nói nên lời.

Nếu chỉ dựa vào sức mạnh của Quan Tam, có lẽ sẽ không dễ dàng phá hoại cả cả gia tộc bọn họ như vậy nhưng hiện tại Quan Tam đã có được sự ủng hộ của tỉnh lỵ.

Ông ta biết rằng trước mặt gã khổng lồ nhà họ An, tài sản nhỏ bé của nhà họ Tề chẳng qua chỉ là một cái búng tay.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 798


Chương 798

Không ngờ một sự cố nhỏ về hàng giả do xử lý không đúng cách lại dẫn đến tán gia bại sản, ông ta thật sự muốn chết rồi.

Bát Bảo Lâu- Tầng trên cùng, phòng VIP nhất.

“Ừm, ngon quá.”

“Con cá này ngon thật, mùi vị tươi ngon.” Tô Tô ăn rất vui vẻ.

Tần Thiên yêu chiều nói: “Phục vụ, thêm một phần nữa.”

Tô Tô ngượng ngùng cười nói: “Mọi người cũng ăn đi, đừng chỉ nhìn em như vậy.”

Dù thế nào, Cung Lệ cũng không thể nuốt nổi. Chuyện xảy ra sáng nay đối với cô ấy giống như một giấc mơ.

Do dự một lát, cuối cùng cô ấy không nhịn được hỏi: “Tần tiên sinh, nhà Tề thật sự sẽ phá sản sao?”

“Có đúng như Quan Tam Gia đã nói, các phương tiện truyền thông lớn đưa tin rằng họ đã bị các cơ quan liên quan phạt tiền và phá sản vì làm giả sản phẩm của chúng ta sao?”

Tần Thiên cười nói: “Sao vậy, cô cảm thấy thương bọn họ sao?”

“Không hề!” Cung Lệ tức giận nói:

“Những doanh nghiệp xấu như thế này, kiếm tiền vô lương tâm, bất chấp tính mạng người tiêu dùng thì nên cho phá sản!”

“Với tin tức này, tôi tin rằng trong tương lai sẽ không còn ai dám làm giả sản phẩm của chúng ta nữa”.

“Đồng thời, cũng có thể răn đe những doanh nghiệp thiếu đạo đức khác trên thị trường”.

“Ngoài ra, từ một phương diện nào đó, đây cũng là một sự quảng bá rất lớn đối với chúng ta.”

“Đợi mấy ngày nữa, quảng cáo đại diện của Liễu Như Ngọc sẽ được phát sóng tại Nhà hát Hoàng Kim, trời ơi, chúng ta thực sự sắp phát tài rồi!”

Tô Tô vừa ăn vừa ấp úng: “Không thể ngủ quên trên chiến thắng.”

“Cung Lệ, bước tiếp theo là cuộc chiến khó khăn của cậu. Kiểm soát chất lượng!”

“Nhất định phải kiểm soát chặt chẽ!”

“Cái này mình biết.” Cung Lệ gật đầu nói: “Yên tâm đi, mình sẽ lập quân lệnh với cậu.”

“Nếu có vấn đề về chất lượng, cậu hãy bảo chồng cô chặt đầu mình.”

“Phì, cậu đang nói linh tinh gì vậy?” Tô Tô quở mắng.

Cung Lệ cười nói: “Nhưng tôi vẫn rất tò mò—”

Cô ấy nhìn Tần Thiên, đôi mắt lóe lên, nói: “Tại sao anh lại lợi hại như vậy?”

“Khiến tôi rất sốc!”

Lúc này, nhìn Tần Thiên có vẻ điển trai vô hại, cô ấy khó có thể liên kết với ác thần có thể áp đảo bầy sói, hổ nguy hiểm đó.

Tô Tô thay Tần Thiên trả lời: “Không có gì lạ cả.”

“Anh ấy đã làm bác sĩ ở giang hồ bao nhiêu năm, những bản lĩnh khác không có, chỉ học được mấy thứ thấp kém như vậy thôi.”

Cung Lệ lè lưỡi.

Nếu những thứ này còn là kém cỏi thì trên đời sẽ không có điều gì tốt cả.

“Anh Tần, tôi kính anh một ly.”

“Cảm ơn anh đã giúp tôi.” Cô ấy cầm ly rượu vang đỏ đứng dậy.
 
Thần Vương Lệnh
Chương 799


Chương 799

Đây là lời cảm ơn xuất phát từ tận đáy lòng. Bởi vì cô ấy biết sau chuyện xảy ra ngày hôm nay, sau này Trịnh Cát sẽ không bao giờ dám quấy rối mình nữa.

Cô ấy cũng có thể thực sự có một cuộc sống mới.

Trước đây cô ấy cảm thấy cuộc sống thật đen tối, cuộc đời như đã sắp kết thúc rồi.

Bây giờ cô ấy cảm thấy cuộc sống của mình đang bắt đầu khởi động trở lại sau khi trải qua một vòng xoáy tối tăm.

Tương lai là phồn tinh đại hải.

Tần Thiên gật đầu, cùng Cung Lệ uống một ly, nói: “Cảm ơn đã mời.”

“Em ăn xong rồi.” Tô Tô lau miệng nói: “Mọi người còn ăn không?”

“Nếu ăn xong rồi, chúng ta nhanh chóng trở về Long Giang đi.”

“Em không thể đợi được nữa rồi.”

Tần Thiên và Cung Lệ cũng ăn xong rồi, lần lượt đứng dậy và họ rời đi.

Cung Lệ đi phía trước, khi cô ấy đến quầy lễ tân thanh toán thì được biết Tam Gia đã gọi điện và thanh toán rồi.

Tần Thiên không khỏi bật cười, thấy Cung Lệ có chút xấu hổ, nói: “Để cậu ta thanh toán đi.”

“Mặc dù cậu ấy đã thanh toán hóa đơn nhưng vẫn là cô đã mời chúng tôi.”

“Vậy lần sau tôi sẽ mời tiếp.” Cung Lệ cười nói.

Khi xoay người chuẩn bị rời đi, Tần Thiên đột nhiên nhìn thấy một bóng dáng vạm vỡ đang từ ghế sofa trong đại sảnh của khu nghỉ ngơi đứng lên.

Đó là Mã Hồng Đào.

Ngồi trên ghế sofa cạnh anh ta là một cô gái trông giống một con nai, có vẻ rất sợ gặp người, cúi đầu thu mình lại, vô ý run rẩy.

Cô ấy ôm một vật dài được bọc trong lớp vải đen, đó có lẽ là Miêu đao mà Mã Hồng Đào coi như mạng sống của mình.

Tần Thiên nói với Tô Tô và Cung Lệ: “Hai người lên xe đợi tôi.”

Hai người phụ nữ gật đầu rồi rời đi.

Tần Thiên đi về phía Mã Hồng Đào, liếc nhìn cô gái bên cạnh, nói: “Đây là…”

“Em gái tôi.”

Mã Hồng Đào vội vàng nói: “Tiểu Tước, mau chào Tần tiên sinh đi.”

Cô gái tên là Mã Tước, nghe anh trai nói vậy, ngẩng đầu liếc nhìn Tần Thiên, trong đôi mắt thuần khiết lóe lên sự hoảng loạn, mặt đỏ bừng vội vàng cúi đầu xuống.

Tần Thiên cau mày nói: “Đã xảy ra chuyện gì vậy?”

*Ma Tước: chim sẻ

“Ngài Tần chúng ta sang kia nói chuyện.” Mã Hồng Đào mời Tần Thiên qua chỗ vắng người rồi mới mở miệng than thở: “Đều tại tôi!”

“Một lòng muốn luyện võ nên đi khắp nơi tìm người đấu lại không chịu chăm sóc em gái cho tốt.”

“Em ấy ở nhà hàng làm phục vụ bị một đám vô lại làm nhục.” Nói tới đây hai tay Mã Hồng Đào nắm chặt lại, khoé mắt cũng ửng đỏ.

Tần Thiên trầm mặt hỏi: “Sau đó thì sao?”
 
Thần Vương Lệnh
Chương 800


Chương 800

Mã Hồng Đào kích động: “Tên kia là con nhà giàu.”

“Sau khi tôi báo công an hắn bị bắt, nhưng bị nhốt có nửa ngày thì được thả.”

“Không chỉ có vậy, cha mẹ hắn sợ ảnh hưởng tương lai hắn mà quay lại cắn trả tôi một cái, nói là do em gái tôi dụ dỗ hắn.”

“Còn muốn kiện chúng tôi nữa!”

Tần Thiến: “Rồi sao?”

Mã Hồng Đào cắn răng: “Tôi kích động quá nên giế t chết tên kia rồi.”

Tần Thiên nhớ lại lúc ở trên xe Tề Xuân hình như có dùng em gái để uy h**p Mã Hồng Đào. Hắn nhẹ giọng hỏi: “Cho nên anh đưa theo em gái đi trốn, nhờ sự giúp đỡ của Tề Xuân đành làm tay chân của hắn.”

Mã Hồng Đào gật đầu, nước mắt lưng tròng nói: “Từ đó tới nay Tiểu Tước bị trầm cảm, sợ hãi người lạ.”

“Đặc biệt là nam giới.”

“Tôi cũng không có cách nào cho nên phải tìm cho Tiểu Tước một nơi an toàn, đành phải nghe lời Tề Xuân.”

Tần Thiên nhìn Mã Hồng Đào: “Bây giờ, anh định làm gì?”

“Anh tới tìm tôi là có gì cần giúp?”

Mã Hồng Đào do dự rồi quỳ xuống: “Ngài Tần, tôi muốn theo cậu.”

“Chỉ cần cậu thu nhận hai anh em chúng tôi, cho em gái tôi một nơi an toàn cậu bảo tôi làm gì cũng được.”

Tần Thiên thở dài, phần ân tình của anh em nhà Mã Hồng Đào làm hắn cực kỳ cảm động. “Anh Mã, đứng lên đi.”

“Cậu đồng ý không?”

Tần Thiên gật đầu: “Gọi Tiểu Tước theo tôi đi Long Giang.”

Mã Hồng Đào kích động vội vã lao đi gọi Tiểu Tước, Tiểu Tước sau khi nhìn thấy Tần Thiên thì từ từ đứng dậy, chậm chạp bước tới cạnh anh trai. Khi mọi người ra ngoài đã thấy Tô Tô và Cung Lệ đợi ở xe.

Tần Thiên thành thực nói: “Vợ, Cung Lệ, đây là Tiểu Tước, là em gái của anh Mã.”

“Cô ấy đi cùng anh Mã tới Long Giang với chúng ta. Các em chăm sóc cô ấy nhé.”

Hai người kia gật đầu, Cung Lệ đi lên dắt tay Tiểu Tước đưa cô ấy lên xe. Tô Tô cười nói: “Vậy thì tốt quá rồi!”

“Từ nay về sau bên người em lại có thêm một Tiểu Tước nữa.”

“Em tên là Mã Tước, còn có một bạn tên Lâm Tước. Bao giờ tới nơi chị sẽ giới thiệu để hai tiểu tước làm quen với nhau.”

“Cảm ơn phu nhân!”

“Tôi thay mặt cảm ơn những chuyện trước đây.” Mã Hồng Đào kích động nói. Hắn có thể cảm nhận được Tô Tô thực sự yêu quý em gái hắn.

“Chuyện trước đây đừng nói nữa, anh Mã mau lên xe đi.”

Tất cả mọi người đều lên xe, Tô Tô và Cung Lệ ngồi ở sau cùng Tiểu Tước. Mã Tước vốn nhút nhát nhưng được ngồi giữa hai chị gái xinh đẹp cho nên cũng an tâm hơn, rất nhanh đã quen với xung quanh.

Tần Thiên lái xe theo sự chỉ dẫn của Cung Lệ đi tới nhà bạn cô ấy, sau đó đón Tiều Cường. Tiểu Cường ôm một con búp bê vui vẻ nói: “Đây là đồ con gái thường hay chơi, chị gái em tặng chị nhé.”

“Em tên Tiểu Cường, chị tên là gì?”
 
Back
Top Dưới