[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Thẩm Phán Địa Ngục
Chương 57
Chương 57
Chỉ có vụ án kia vẫn giậm chân tại chỗ.
Phía trên tạm thời thống nhất rằng những nạn nhân trước đó đều là do thú dữ trên núi gây ra.
Anh cũng nhờ họ chặn các vấn đề về phương tiện truyền thông, tránh cho các tin tức hư không đồn thổi quá mức, chỉ có những người chứng kiến mới biết, còn lại đây là thông tin mật sẽ do cấp trên nắm giữ nên người dân sẽ an tâm mà sinh sống làm việc như mọi ngày.
"Haizzzz, may là Cẩu ngục không xuất hiện, nếu không sợ là lão Tứ sẽ gặp phiền phức với đám người dân cho xem."
Hoàng khẽ gật đầu.
Hắn đã tính trước vấn đề này nên trong lúc diễn ra hỗn chiến hắn đã nhanh chóng áp chế Cẩu ngục, khóa chặt khí tức của nó, không để hiện hình quấy nhiễu, tránh cho tình thế vượt khỏi tầm kiểm soát.
Có lẽ đành để truyền thuyết sẽ mãi mãi không có tính xác thực.
Dù sao hắn cũng sẽ đem Cẩu ngục đi, từ nay về sau sẽ không có chuyện gì nữa, người dân có thể yên tâm rồi.
''Hai người thật là, không để tôi ngủ được một chút sao?"
Steven vẫn còn ngái ngủ, giọng mũi càu nhàu.
''Anh ngủ đi.''
Hoàng chống tay ngồi dậy, thân thể còn hơi nặng nề nhưng thần sắc đã khôi phục không ít.
Hắn quay sang nhờ Long đi làm thủ tục xuất viện.
Long lên tiếng khuyên can, bảo hắn nên ở lại nghỉ ngơi thêm vài ngày cho vết thương ổn định rồi hẵng tính tiếp, nhưng Hoàng nhất quyết không đồng ý, hắn muốn ngày mai sẽ về lại thành phố.
Long thở dài, thầm nghĩ cũng phải, không nên nán lại nơi này quá lâu.
Đợi về thành phố Hoàng có thể dưỡng thương ở nhà hoặc đến bệnh viện ở đó sẽ tốt hơn.
Thế là anh nhanh chóng đi làm thủ tục cho Hoàng, trước khi đi còn căn dặn cậu cứ nghỉ ngơi cho tốt, đừng để tên kia thấy hắn chưa ổn rồi lại càu nhàu.
Hoàng gật đầu đáp tôi biết rồi, Long mới yên tâm mà rời đi.
Hoàng nhường giường bệnh cho Steven ngủ, còn bản thân thì kéo ghế ngồi bên cạnh, chậm rãi gọt táo.
Bá và Phong cũng tới thăm, lúc bước vào phòng bệnh thấy người bệnh ngồi gọt táo còn người tay chân lành lặn thì ngủ say như chết trên giường.
Trong khoảnh khắc, cả hai đồng loạt im lặng.
Bá ngơ ngác hỏi: ''.....ai là người bị thương vậy?"
Chiều hôm đó bọn họ trước ngày về thành phố có đi ăn với Bá và Phong.
Đang ăn thì trời lại đổ mưa.
Steven và Long vẫn như cũ, thích đối chọi gay gắt với nhau còn Hoàng một câu chẳng hé miệng, giống như đã quen với cảnh tượng này vậy.
Dù bên tai hắn là tiếng súng đạn thì hắn vẫn điềm nhiên như không có gì.
Phong nhìn mối quan hệ giữa bọn họ, trong lòng bỗng dấy lên cảm giác quen thuộc khó gọi tên.
Cách họ ở bên nhau, những khoảng lặng không cần nói ra, tất cả đều giống hệt ba người bọn hắn năm ấy.
Nghĩ đến đây, Phong không hiểu vì sao chỉ trong chớp mắt, Khánh lại có thể thay đổi đến mức ấy.
Rốt cuộc là vì điều gì, đã từng bước đẩy người kia đi xa, xa đến không thể quay đầu?
Mấy người ngồi quây quần bên nhau, vừa uống bia, vừa trầm mặc hồi tưởng lại những chuyện đã qua, để mặc tiếng mưa hòa cùng men rượu, lặng lẽ thấm vào lòng từng người.
"Sau khi trở về các anh định sẽ làm gì?"
Long hỏi.
Phong cười méo mó, giọng có chút mệt mỏi: "Cũng vẫn như cũ, buôn bán hàng hóa thôi."
"Các anh có nhận hài cốt của anh ta không?"
Phong nhất thời không biết nói như thế nào, nếu là lúc trước anh sẽ không suy nghĩ mà quyết định ngay, nhưng một đêm trôi qua với vô vàn ý nghĩ tranh đấu trong đầu anh, sự thất vọng như một hòn đá đè lên ngực, âm ỉ vô vùng.
Bá một bên vỗ vai Phong, nhìn đôi mắt đối phương đỏ ngầu vì đã thấm mệt, biết rằng cậu ta nhất thời chưa chấp nhận được sự thật bèn trả lời thay.
"Cảm ơn, chúng tôi sẽ đem về cho người nhà cậu ta."
Long gật gù, Steven một bên nhìn hai người, sự đau lòng của họ anh không thể xen vào tùy tiện mà an ủi, vì tiếng bằng hữu hay đồng đội, mãi mãi là một thứ thiêng liêng không gì có thể cắt đứt được, nhưng một khi đã đứt, nó rất đau.
Hôm sau, Bá và Phong đi chung chuyến tàu với bọn họ.
Phong hôm qua say thì không nói, nhưng bây giờ vừa đụng mặt liền nhớ tới cảnh Long chém đứt đôi âm binh khiến Phong mặt mày tái mét, dạ dày cuộn lên dữ dội, hắn không say tàu mà nôn đến lợi hại.
Steven nhếch môi cười: "Thấy cái mặt thổ phỉ của ông dọa người ta chưa.''
Long đưa chân qua định đạp Steven nhưng anh đã nhanh chóng né được, anh không trả đũa được bèn buồn bực mắng:
''Ông có gì hơn tôi?
Đám đồng nghiệp trên dưới ngày đêm đem hình ông ra làm hồng tâm và bia tập bắn đó!''
Steven vừa nghe xong liền khoa trương ôm lấy ngực, quay sang Hoàng làm ra vẻ đau buồn thảm thiết.
Trải qua mấy lần bị kẻ địch đánh lén, Hoàng sớm đã rút kinh nghiệm, phản xạ theo bản năng liền dựng phòng tuyến, ánh mắt cảnh giác không rời anh nửa bước.
Steven tạm bỏ qua cho Hoàng vì nhớ tới vết thương của hắn.
Anh ngồi ngay ngắn, không quên kéo cổ áo của hắn lại, sợ gió lọt vào làm hắn bị cảm.
''Hoàng, sao cậu đỡ nhát chém đó vậy?"
''Tôi sợ anh chết.''
''Chỉ vậy thôi à?"
“Anh là người tốt,” Hoàng chậm rãi nói, giọng khẽ đến mức như tự nhủ “Nên sống lâu, rồi cưới vợ, sinh con…”
Steven nhếch môi, anh vắt chéo chân, đáp: ''Tư tưởng của cậu như mấy ông già vậy, nếu tôi không lấy vợ sinh con thì sao?"
Hoàng không đáp.
Hắn bất giác hình dung ra viễn cảnh ấy, nếu một ngày nào đó, Steven đứng bên cạnh một người khác, cuộc sống bình thường, yên ổn, chẳng còn chỗ cho những đêm mưa gió hay sát khí lạnh lẽo.
Điều đó là chuyện tốt nhưng chẳng hiểu sao trong lòng hắn bỗng trống rỗng, không hề vui chút nào.
Cảm giác ấy nặng nề đến mức, ngay cả vết thương sau lưng cũng không khiến hắn khó chịu bằng.
''Anh không thích thì không cần phải-''
''Được rồi, tôi chỉ muốn nhắc nhở cậu, lần sau không được tự ý như vậy.
Tôi dù có ăn nhát chém đó cùng lắm để lại sẹo một chút thôi, còn cậu ốm như vậy, nhỡ đi chầu ông bà thì sao?"
Hoàng gật đầu, dù có muốn cũng không dễ vậy đâu.
Chữ ''chết'' là một thứ rất xa vời đối với hắn.
Nhưng Steven thì khác, anh là một phàm nhân yếu đuối, chỉ một cái chạm nhẹ cũng có thể vỡ tan như cái bình gốm.
Hắn không muốn anh ấy chịu bất cứ tổn thương nào hết.
Bọn họ cứ thế ngồi bên nhau, không ai lên tiếng.
Ngoài khung cửa, từng đàn hải âu lượn vòng trên nền trời xám nhạt, cánh chim bay lượn hòa vào làn gió biển mát lành thổi vào khoang tàu.
Thời gian lặng lẽ trôi qua trong im lặng ấy, cho đến khi tiếng còi trầm đục vang lên, con tàu chậm rãi cập bến, mang theo cả những điều chưa kịp nói thành lời.
Steven tiến tới chỗ Bá và Phong, nói: "Nếu việc buôn bán không được thuận lợi các anh có thể đến tìm tôi, chúng tôi sẽ giúp các anh sắp xếp một chỗ."
Nói rồi anh đưa cho họ một danh thiếp, Phong không đáp gì, chỉ lẳng lặng nhìn vật trên tay của Steven, sóng vỗ ầm ầm trên bãi đá, trên trời đã kéo mây để vương lại chút nắng trên con thuyền.
Cuối cùng như đã dứt khỏi dòng suy nghĩ, anh đưa tay đón lấy.
Lời cần nói đã nói xong.
Steven xoay người rời đi, Hoàng và Long cũng gật đầu với họ rồi lên xe.
"Lại còn sắp xếp một chỗ cơ đấy, tôi không biết ông lại có hảo tâm đến vậy."
Nói rồi Long huých vai Steven ngồi bên ghế lái, cười cười.
Steven liếc lại Long, nhếch môi đáp: "Ồ, tôi lại nghĩ đó là ý tưởng của ông."
Long cười khà khà, không phân bua.
''Gâu!''
Steven và Long đồng loạt nhìn về phía sau, đồng loạt trợn tròn mắt.
Bên cạnh Hoàng thế quái nào lại có con chó mực ngồi ngay ngắn nhìn hai người ở hàng ghế trước, điều đáng nói là ánh mắt của nó nhìn một phát là nhận ra đây không phải là con chó mực thường.
Long thấy bên trán mình nhỏ một giọt mồ hôi: "Đừng nói là..."
''Gâu!''
Con chó mực nghe như hiểu vẻ kinh ngạc của đối phương liền đáp lại.
Hoàng rũ mắt nhìn nó, nhẹ nhàng vỗ lên đầu con chó, thản nhiên nói: "Ông lão đã giao nó cho tôi, tạm thời nó sẽ ở chỗ tôi một thời gian."
"Không được!"
Steven cắt ngang.
Anh muốn đưa tay đỡ trán, hết mèo rồi tới chó, cậu có phải người cưu mang vật bị bỏ rơi đâu kia chứ.
Huống hồ gì nó không phải là một con chó thường!
"Tôi thấy nó vô hại."
Hoàng nhàn nhã tựa người ra sau ghế "Nhưng để nó ở nơi đó có vẻ không sớm thì muộn sẽ người phát hiện ra thân phận của Cẩu Ngục, hơn nữa cần phải huấn luyện lại một chút, nếu không nó sẽ lại hành quyết người khác nữa."
Long cười ngượng: "Biết là vậy...nhưng"
"Tôi đã nhận lời rồi."
"Aishhhh, chết tiệt!"
Nhìn Cẩu Ngục một bên ngoan ngoãn nằm lên đùi Hoàng chẳng khác nào một thú cưng, Long thật lòng cảm thán, giơ ngón cái với Hoàng.
"Cậu lợi hại thật đấy!"
''Gâu!''
Steven hôm qua uống nhiều mà sáng phải dậy sớm để kịp chuyến tàu nên bây giờ anh có chút buồn ngủ, anh tựa lưng vào ghế, nhắm mắt ngủ tạm một giấc.
Không ngờ chỉ chợp mắt trong khoảnh khắc, đến khi chân anh vừa chạm đất, trước mắt liền trời đất đảo điên, tám ông trời cùng một dải tinh tú quay cuồng uốn lượn, choáng váng đến mức suýt nữa chẳng phân biệt nổi đâu là đông tây nam bắc.
Hoàng đưa Steven lên nhà nghỉ ngơi, anh vừa đặt lưng lên nệm đã ngủ một giấc thẳng tới chiều tối.
Nhã hôm nay được nghỉ nên tranh thủ xuống cửa hàng tiện lợi mua ít đồ.
Đang suy nghĩ mình có mua thiếu cái gì không thì bỗng nghe cái giọng đặc trưng Hà Nội quen thuộc vang lên sau lưng.
"Anh Nhã mua gì vậy?"
Nhã không muốn trả lời vì biết đó là ai, anh lượn qua khu vực trưng bày mì gói.
Anh nghiêm túc suy nghĩ xem mình muốn mua loại nào.
"Anh thích mì này á?
Nó ngon không?"
"Anh ơi anh, anh Nhã, anh Nhã ơiiii"
"Nín!"
Lâm Thanh Nhã bóp cái mỏ đang tíu tít không ngừng kia lại.
Người chứ có phải con vẹt đâu mà nói lắm thế?
Gia Huy chỉ vào gói mì samyang, vì nó rất cay nên cậu mong Nhã cũng thử một lần: "An ít ì am ang ong?" (Anh thích mì samyang không?)
Thanh Nhã tạm thời bỏ tay ra khỏi cái mỏ vẹt kia để nó nói cho đàng hoàng, thằng nhóc ấy vừa được gỡ bỏ "phong ấn" liền thiếu đánh trở lại ngay.
''Tít!
Mày muốn lựa cái gì thì qua đây nhanh!"
Nghe Khang gọi, Huy liền lật đật chạy qua.
Hai người đứng trước kệ hàng lựa tới lựa lui một hồi, cuối cùng cũng chất đầy một giỏ snack, nhìn qua đã thấy no mắt.
Ra đến quầy tính tiền thì Nhã đã đi trước, bóng dáng vừa khuất sau cổng chung cư.
Khang liếc sang, thấy Huy cứ dán mắt nhìn theo không chớp, liền đưa tay nhéo mạnh tai cậu một cái, giọng không mấy khách khí: “Bớt ghẹo người ta đi.
Tính ảnh ra sao, mày chẳng lẽ không rõ?”
Huy bị nhéo đau nhưng vẫn cười cười, đáp tỉnh bơ: ''Tao cứ thích trêu đó, càng chán tao càng trêu.''
Khang chỉ biết lắc đầu.
Nói thế nào thằng này cũng chẳng chịu nghe.
Tính Huy vốn không xấu, chỉ là miệng mồm ngứa ngáy, quen giỡn nhây, gặp người càng nghiêm túc như anh Nhã thì lại càng thích chọc cho bằng được.