Dù Steven và Long giết được con quỷ nhưng Hoàng tin chắc ổ chính của nó ở đâu đó gần cái hang lúc nãy.
Hắn khẽ nhắm mắt, hít một hơi sâu, luồng linh lực bên trong cơ thể bùng lên như ngọn lửa xanh.
Tất cả mọi rung động, tiếng gầm gừ, và cả sợ hãi còn sót lại trong hang dồn về một hướng gần cái hang lúc nãy.
Hoàng đi theo dòng linh lực ấy, bước chân nhẹ nhưng dứt khoát.
Bóng tối ở sâu trong hang nhảy múa theo những hình dạng lạ lùng, nhưng hắn không hề sợ.
Linh lực của Hoàng tựa như tấm la bàn, dẫn đường xuyên qua mạng lưới sương đen dày đặc.
Và rồi, trước mặt hắn mở ra một khoang rộng, mùi tanh nồng hơn hẳn, lòng đất rung lên từng nhịp, như nhịp tim của một sinh vật đang ngủ.
Đó chính là ổ chính.
Hàng chục con quỷ nhỏ hơn con quỷ khổng lồ vừa chết vội vàng tụ về trung tâm.
Chúng phát ra tiếng rên rỉ, hỗn loạn nhưng đầy hung hãn.
Quả đúng như hắn đoán, cái thứ này ăn thịt người suốt 3 năm chỉ để dành linh lực để đẻ ra đàn quỷ này.
Năm nay nó vừa đẻ xong, vì bị thiếu hụt linh lực nên chưa đợi tới năm sau nó đã muốn xơi người.
Hoàng dùng linh lực của mình, Tịnh Phong Phi Đao lóe sáng xuất hiện trên tay hắn.
Linh lực trắng xoáy quanh lưỡi đao, sáng rực cả khoang hang.
''Xuống địa ngục mà ăn!"
Hoàng lao lên, nhanh như một cơn gió.
Đòn đánh của Hoàng không cho bọn quỷ cơ hội phản kháng.
Một cú chém ngang làm bầy quỷ văng tứ tung, cú chém tiếp theo cắt đôi những sinh vật còn lại.
Linh lực từ phi đao quét qua, cháy khắp mặt đá, khiến máu đen và sương tà bị thiêu rụi ngay tức khắc.
Chúng gào rít, trượt dài trên nền đá nhưng Hoàng không dừng lại.
Mỗi bước chân là một luồng sát khí, mỗi nhát chém là lời tuyên chiến vô cùng đanh thép.
Trong hang tối, ánh sáng trắng xanh từ phi đao của Hoàng bùng lên như sao băng, quét sạch tất cả những kẻ còn sót lại.
Cuối cùng, khi tiếng gào rít câm hẳn, hang ổ chìm trong yên lặng tuyệt đối.
Không còn một con quỷ nào, không còn một hơi thở sót lại.
Hoàng đứng giữa khoang hang, hắn thở đều, phi đao vẫn còn sáng lấp lánh, ánh mắt hắn lạnh lùng, không có bất cứ sự xót thương nào.
Xong việc, hắn theo lối lúc nãy mình đi rồi trở lại chỗ Steven và Long.
Vừa thấy hắn, Steven đã lao tới như một cơn gió, anh vội vã kiểm tra hắn một lượt xem hắn có bị gì không, thấy hắn không có vết thương gì bèn thở phào nhẹ nhõm: "Lúc nãy cậu đi đâu vậy?
Đây không phải là nơi có thể tùy tiện đi lung tung!"
"Hồi nãy thấy hai người đánh hăng quá nên tìm chỗ nấp đỡ thôi."
Hoàng thản nhiên đáp.
"Lần sau đừng đi xa quá, cậu làm sao biết trong một phạm vi có bao nhiêu con quỷ chứ?"
Steven đanh mặt lại, vẻ dửng dưng của Hoàng còn khiến anh cảm thấy hắn không thể tự lo cho bản thân được, nghĩ đến đó lòng anh nóng như lửa đốt.
Hoàng chỉ vào Steven: "Có gì phải sợ?
Chẳng phải có anh rồi sao?"
Long đi tới, vỗ vai Hoàng, anh cũng mừng vì cậu ta không sao: "Nhìn đống xương này xem, chú em may mắn đấy."
Hoàng liếc mắt qua đám xương động vật nằm rải rác gần đó, hắn thầm đánh giá và gật đầu một cái.
May mà hắn còn "nguyên vẹn"
"Thôi, đi tìm xem có ai còn sống không?"
Steven đi trước mở đường, anh đảo mắt quan sát mọi phía để chắc chắn bọn họ không trúng phải bẫy nào trong khung cảnh tối om này.
Giết quỷ xong việc tiếp theo của họ là tìm cho ra hai nạn nhân mất tích.
Đã hơn một ngày trôi qua, chẳng ai dám chắc cơ hội sống sót của cặp đôi ấy còn bao nhiêu phần trăm.
Nhưng dù hy vọng mong manh đến mấy, họ vẫn phải làm vì đó là phần việc mà một tróc linh không bao giờ được phép trốn tránh hay bỏ qua.
Phần còn lại là vì anh có nguyên tắc của bản thân, đó là không thể bỏ qua sinh mạng của một người đang đối mặt với nguy hiểm.
Họ lầm lũi đo thêm được một đoạn thì thấy giữa đám xương và lá vụn có hai thi thể còn mới nằm vương vãi trên đất, Long chiếu đèn vào hai thi thể ở phần bụng rỗng toát, đôi mắt hoảng sợ mở to căng cứng trên gương mặt chết chóc, mùi hôi thối bốc lên trong nền ẩm mốc khiến anh thở dài.
Quay sang nhìn Steven lắc đầu.
"Ra khỏi đây, tìm nơi có sóng rồi gọi cho đội cứu hộ."
Hoàng chỉ liếc mắt một cái rồi đi tiếp.
Long ngạc nhiên nhìn Hoàng, đối mặt với tình huống như vậy mà hắn vẫn bình tĩnh sắp xếp mọi thứ một cách hợp lí mà không chần chừ hay lo lắng tí nào.
"Ông tìm đâu ra cậu bạn này vậy?
Xịn đấy."
Long nói nhỏ với Steven.
Steven cười đầy tự hào, đáp: "Tôi mà"
Hai mươi phút sau, ánh đèn pin của đội cứu hộ và cảnh sát đã loang loáng ở cửa hang.
Tiếng bộ đàm lách tách vang lên giữa màn đêm lạnh, từng nhóm người nhanh chóng tiến vào hiện trường.
Họ thu gom xương cốt của các nạn nhân, cẩn thận đặt vào túi chuyên dụng và đem những vật dụng cá nhân của họ trao trả lại cho người thân.
Tin tức về "gấu khổng lồ ăn thịt người" lập tức bị giấu nhẹm đi vì sợ làm rúng động dư luận.
Sự thật được đơn giản hóa thành một sinh vật hoang dã khát máu thích tấn công con người, với loại tin tức này đủ để thuyết phục họ hơn bởi không ai có thể tưởng tượng nổi ác quỷ thực sự ẩn sau chuyện này.
Ba người họ trở về an toàn khi mặt trời đã ngả màu mật ong, ánh sáng cuối ngày phủ lên ba gương mặt bụi bặm nhưng tràn đầy sự nhẹ nhõm.
Sau khi trả lời vài câu hỏi bắt buộc từ đội kiểm tra và hoàn tất thủ tục ghi nhận hiện trường, cả nhóm nhanh chóng rút lui, ai nấy đều như muốn thoát khỏi bầu không khí lạnh lẽo của núi rừng càng sớm càng tốt.
"Ê, tối nay tôi khao nha!
Ăn cái gì ngon ngon coi như ăn mừng sống sót và hoàn thành nhiệm vụ luôn!"
Long hào hứng nói với hai người.
Hoàng đang định lách về phòng mình thì Long lập tức túm lấy tay áo hắn: "Hoàng, đi luôn đi, cho đông vui!"
Hoàng toan mở miệng từ chối, nhưng Steven đã đứng phía sau tự lúc nào.
Anh khoanh tay, nhìn Hoàng: "Muốn trốn?
Tôi thừa biết cậu định chuồn về phòng rồi ngồi đọc hồ sơ đến nửa đêm."
"Được rồi," Hoàng chịu thua, xua tay: "Đi thì đi"
Vì hắn không thích quán xá ồn ào nên Long và Steven mua đồ nhắm và bia về nhà nghỉ, họ ngồi trong phòng của Long và bắt đầu uống cho đến khi say bí tỉ.
Nói tới say xỉn thì có nhiều loại, nôn mửa, khóc lóc, nổi cáu hay sầu đời thì hắn không nói, Steven có một kiểu say rất giống mấy ông chú miền tây, đó là anh ấy ngồi hát nghêu nghao hết bài này đến bài khác với hai cái má đỏ lựng như trái cà chua.
Hoàng ngã người lên ghế, nhấp một cốc nước trà ấm thay vì đồ uống có cồn, nhìn hai người kia như sắp mất ý thức, hắn cau mày, bất giác thở ra âm trầm.
Có vẻ đêm nay phải thu dọn tàn cuộc rồi.
Nhưng có một điểm hắn chợt nhận ra, Steven cứ hễ say hay ngại ngùng gì hai má sẽ đỏ như vậy, đôi mắt như ngập nước cứ nhìn vào ánh đèn vàng mập mờ như có phần buồn bã, không nói thành lời.
Hắn cứ chăm chú nhìn thân ảnh đó không hiểu sao gần như lạc lối, cổ họng có chút khô khốc, động tác uống nước ngày càng nhanh.
Đến khi cậu định thần đã thấy anh ngừng hát ngã gục lên ghế, mắt nhắm thở đều đều như sắp ngủ.
Long buồn ngủ nên trèo lên giường trước, vừa chạm vào chiếc giường là anh ngủ say bí tỉ.
Còn Steven thì giở chứng kỳ quặc của mình, hai tay anh bám chặt cánh tay Hoàng như móng vuốt của con mèo vậy.
Steven đúng là khác xa so với vẻ ngoài của mình, trông anh ta lịch lãm, điển trai và trải đời thế thôi chứ nội tâm anh ấy như một đứa trẻ lên ba.
"Này, anh không định đi ngủ à?"
Hoàng có kéo Steven xuống cỡ nào anh ấy cũng không buông.
Sau một hồi chật vật, cuối cùng hắn dọn dẹp thu gom rác cùng cái thứ nặng nề trên lưng.
Steven cứ cọ vào tóc sau gáy Hoàng rồi ngửi, khiến hắn không kìm được có chút rùng mình.
Hoàng xoay đầu mắng: "Đừng nghịch!" thế là anh lại nằm im trên lưng hắn, không động đậy.
Sao dễ bảo vậy?
Hắn còn tưởng khi say xỉn người bình thường sẽ còn múa máy tay chân, làm loạn lên, nhưng Steven chỉ có ngủ, đặc biệt rất biết nghe lời.
Hắn đặt anh lên giường, sau đó mới đi về phòng, nào ngờ hắn mới tới cửa thì Steven bất ngờ đứng sau lưng, Hoàng có hơi giật mình, hắn chỉ nghe Steven lẩm bẩm gì đó rồi bỗng dưng vọt vào trong, trèo lên giường của mình, mò mẫm chiếc gối rồi cuộn người lại ngủ ngon lành.
"Anh muốn ngủ ở đây à?"
Steven ừ hử vài câu rồi ngủ tiếp, Hoàng không còn cách nào khác đành chen chúc với Steven trên một chiếc giường tối nay.
"Lần thứ hai rồi đấy."
Hoàng lẩm bẩm, nhưng cũng thật kỳ lạ, hắn lại không cảm thấy anh chiếm tiện nghi cho lắm.
Tiếng gió ngoài cửa sổ thổi nhè nhẹ, hòa vào không gian tĩnh mịch của căn phòng tối.
Hoàng nằm nghiêng lưng về phía anh, mắt vẫn mở, như một con cún cảnh giác trước mọi chuyển động.
Nhưng rồi, khi nghe tiếng thở của Steven ổn định, từng nhịp từng nhịp đều nhau, hắn khẽ xoay đầu lại.
Trong bóng tối, đường nét trên gương mặt Steven chỉ vừa đủ mơ hồ để không nhìn rõ, nhưng vẫn đủ để Hoàng cảm nhận được sự quen thuộc.
Cuối cùng, Hoàng thì thầm, giọng khẽ đến mức gần như hòa vào tiếng quạt trần:
"Ngủ ngon."
Không đợi câu trả lời, hắn khép mắt lại, để trái tim lặng lẽ hạ nhịp.
Hôm sau, Hoàng Long xin đi nhờ Hoàng và Steven để về thành phố, lúc ngồi trên xe Long cứ hắt hơi liên tục
"Ông yếu quá."
Steven không bỏ lỡ thời cơ để châm chọc bạn mình.
"Ai bảo ông để tôi ngủ một mình!
Mẹ nó bạn bè gì cũng không thèm đắp cho tôi cái chăn!"
Long vừa xì mũi vừa cãi.
Steven và Long vẫn đang chí chóe như một cặp gà trống bị nhốt chung chuồng, câu này chưa dứt là câu khác đã chen tới, chẳng ai chịu thua ai.
Hoàng vừa lái xe vừa cảm thấy đau cái lỗ tai vì vì màn chí chóe không hồi kết của hai người.
Hắn thật sự không tài nào hiểu nổi, bọn họ trái dấu về tính cách, gặp nhau là cãi, vậy mà khi chiến đấu lại phối hợp nhịp nhàng đến mức khiến người ta phải gật gù thán phục.
Hắn thở dài não nề, mắt nhìn thẳng đường nhưng giọng đầy bất lực:
"Làm ơn... im một phút được không?
Tôi cảm thấy mình sắp thủng màng nhĩ luôn rồi."
Hai người phía sau dừng lại đúng ba giây, ba giây quý báu và hiếm hoi, rồi...
"Thấy chưa!
Tại ông to tiếng mới bị nhắc!"
"Tôi to tiếng?
Ông mới là người bắt đầu trước!"
Và cuộc chiến âm thanh tiếp tục như chưa từng có lời cảnh cáo.
Hoàng tự nhủ lần tới nhất định không chở hai ông này chung xe nữa, dù chỉ một lần.
________
Những ngày gần đây, cư dân chung cư nơi Hoàng sống liên tục than phiền về mùi nước.
Người thì bảo nó có mùi tanh nồng như kim loại, người thì nói nó hôi như có thứ gì đó đang phân huỷ.
Thậm chí có bà cụ ở tầng 3 vừa mở vòi đã hết hồn khi thấy trong dòng nước chảy ra lợn cợn những sợi gì dài và đen thui như tóc người.
Ban quản lý chỉ biết xin lỗi qua loa, hứa sẽ kiểm tra lại đường ống.
Nhưng hứa mãi mà vẫn chẳng thấy ai lên kiểm tra.
Dân cư bực mình vì sự phản ánh của mình bị ngó lơ.
Hoàng dĩ nhiên biết chuyện này, hắn bỏ tờ báo trên tay xuống, mắt cứ chăm chăm ra bên ngoài cửa sổ và bên tai là cái giọng luyên thuyên không ngừng của Đình Khang.
Dạo này Steven bù đầu vì tăng ca, còn Gia Huy thì bay tận ra Hà Nội thăm ngoại, đến mai thằng nhóc ấy mới lết xác về.
Khang chờ đến mức tưởng như xương cốt mình sắp mục ra.
Thế nên mấy ngày nay nó gần như "đóng quân" luôn ở nhà Hoàng.
Chiều nào nó cũng qua chơi với hắn và kể hàng tá câu chuyện trên trời dưới đất cho hắn nghe.
Đúng là hắn có cảm nhận về nguồn nước nơi này có phần kỳ lạ từ ngày đầu tiên, nhưng vì bị cuốn vào những việc khác mấy ngày qua làm hắn quên bẵng đi vấn đề này, đã đến lúc phải giải quyết nó thôi.
"Anh nói sao?"
"Tôi bảo tôi sẽ lên đó."
Hoàng thừa biết Khang ngứa ngáy tò mò đến mức nào.
Suốt mấy ngày liền, thằng nhóc ấy tra tấn đôi tai hắn bằng hàng loạt câu hỏi, giả thuyết và suy diễn chẳng khác gì một cái radio cứ nhai đi nhai lại liên tục, đồng ý điều tra chính là phương án tốt nhất để cái mỏ chim kia chịu im lặng.
Và đúng như dự đoán, vừa nghe Hoàng nói xong, Khang đã bật dậy nhanh như chớp.
Nó tóm lấy cái đèn pin, khoác áo vào như thể đã chờ giây phút này cả đời, rồi lon ton chạy ra đứng ngay ngắn trước cửa chính.
''Đi thôi nào!''
''......''
Sân thượng về đêm khoác lên mình một vẻ tĩnh lặng khó tả.
Gió thổi qua mang theo mùi lạnh của xi măng và hơi ẩm từ khoảng không rộng mở.
Ánh trăng rọi xuống, trải một lớp bạc mỏng lên lan can kim loại và những chậu cây im lìm như đang ngủ.
Tấm biển kim loại, ống thông gió và các khối kỹ thuật đặt rải rác đều tối sẫm, chỉ được viền bởi ánh sáng vàng nhạt từ cửa ra vào.
Xa xa, tiếng còi xe vẳng lên rồi tắt, như bị nuốt bởi khoảng không mênh mông trên tầng cao.
Không gian này khiến người ta dễ nhận ra mình đang đứng giữa ranh giới, một bên là thành phố ồn ã, một bên là độ cao và bóng tối kéo dài vô tận.
Cạch cạch....
Khang bị tiếng động ấy dọa cho sợ hãi, cậu nấp sau Hoàng - cái phao đảm bảo an toàn cho cậu.
"Y...yên tâm...có có em ở đây anh không phải sợ"
''....''
Hoàng đi trước, hắn soi đèn sân thượng một vòng và quan sát xung quanh.
Hắn thấy một cái bóng nho nhỏ đang chui rúc ở giàn máy nước gần đó.
Cái bộ dạng ấy khiến hắn cảm thấy đây không phải là một con người mà có chút gì đó giống chuột hơn.
Hoàng tiến lại gần, trầm giọng hỏi "Ai?"
Cong!
"Con chuột" ấy giật mình, đầu lỡ va trúng giàn nước tạo nên một âm thanh nghe vô cùng giòn tan.
"Á!
Mấy...mấy người là ai?
Trộm sao?"
Khang ngơ ngác, rõ ràng anh ta mới là kẻ đáng nghi nhất ở đây, nếu là trộm thì hẳn phải là anh ta mới đúng!
"Tôi tên Hoàng, là một thám tử, cậu chắc là thợ điện nhỉ?"
Hoàng khoanh tay trước ngực như một thói quen, gió thổi lay nhẹ mái tóc của cậu làm nổi bật đôi mắt sắc sảo.
Cậu thanh niên ấy giật mình: "Cái gì?
Sao anh biết?
Anh theo dõi tôi hả?"
"......"
Nhóc con, mặc cái đồng phục có nhãn hiệu và logo công ty rõ mồn một thế kia hỏi tôi không biết chả lẽ tôi đui rồi hay sao?
"Anh làm gì trên này?
Thợ sửa điện cũng biết sửa nước hay sao?"
Khang bẻ bẻ ngón tay, nếu tên này dám nói xạo nửa lời cậu sẽ tẩn cho anh ta một trận.
Thấy vẻ mặt xanh lè của cậu thanh niên Hoàng bèn kéo Khang lại.
Hắn xua tay bảo cậu ta đừng để ý.