Khác Thẩm phán địa ngục

  • Người khởi tạo Người khởi tạo [BOT] Wattpad
  • Ngày bắt đầu Ngày bắt đầu
Thẩm Phán Địa Ngục
Chương 117


Steven im lặng một lúc rất lâu, như thể vừa lạc mất điều gì đó quan trọng trong dòng suy nghĩ hỗn độn.

Rồi đột ngột, anh bật dậy, động tác vội vã đến mức suýt trượt khỏi giường

"Chết rồi!

Lệ quỷ!"

Hoàng không hề nao núng.

Hắn chỉ khẽ nhấc tay, túm lấy cổ áo Steven kéo ngược lại, nhàn nhạt nói: "Đã giải quyết rồi."

Lực kéo không mạnh, nhưng đủ khiến Steven mất đà, ngã trở lại.

Lần này anh chẳng giãy nữa, chỉ thuận theo mà nằm xuống, đầu tựa lên đùi hắn như cũ.

Anh vỗ trán mình cái bốp, tự dưng lại quên bén đi mất.

Hoàng là Thẩm phán Địa ngục — kẻ nắm quyền sinh sát của quỷ hồn, chuyện tà vật nơi dương gian vốn dĩ nằm trong tay hắn xử lý.

Một con lệ quỷ, suy cho cùng, đâu cần anh phải lo đến vậy.

"Vậy còn Lan?"

Hoàng khẽ dời tầm mắt ra khỏi quyển sách, lãnh đạm trả lời: "Bán thân bất toại."

Bốn chữ này nghe đơn giản nhưng hậu quả rất khôn lường.

Khoảnh khắc lệ quỷ bị hắn diệt sát, mối liên kết tà ác giữa nó và Lan lập tức đứt gãy.

Năng lượng phản phệ bùng nổ, như một cơn sóng dữ dội dội ngược trở lại và Lan là kẻ hứng trọn tất cả.

Tiếng gào thét xé toạc không gian.

Nửa thân thể cô ta gần như bị phá hủy hoàn toàn, da thịt lở loét, từng thớ cơ co giật trong đau đớn tột cùng.

Xương cốt vặn vẹo, máu thịt hòa lẫn thành một cảnh tượng ghê rợn đến mức không dám nhìn lâu.

Cơn đau ấy không chỉ dừng lại ở thể xác, nó như len lỏi vào tận linh hồn, giày xéo từng tấc ý thức còn sót lại.

Nhưng đáng sợ hơn cả là sự bỏ rơi.

Huyết Nhãn không hề ngoái đầu lại.

Đối với gã, Lan chẳng qua chỉ là một quân cờ dùng xong liền vứt bỏ.

Hiện tại, cô ta chỉ còn lại một con đường duy nhất là nằm đó trong tuyệt vọng và chờ đợi cái chết từ từ kéo đến.

Nhưng cái chết chưa bao giờ là kết thúc.

Đặc biệt là với kẻ đã chạm tay vào cấm thuật.

Một khi nhân quả bị đảo lộn, linh hồn sẽ không được yên nghỉ, mà sẽ bị kéo vào vòng xoáy của oán niệm, trở thành miếng mồi cho vạn quỷ tranh nhau cấu xé, mãi mãi không siêu thoát.

Steven không thể không nghĩ tới Linh, anh dè dặt hỏi: "Linh thì sao?"

Đối với Linh, trường học đáng lẽ là mái nhà thứ hai tràn ngập tiếng cười và tri thức, lại trở thành nỗi ám ảnh khôn nguôi trong tâm trí cô.

Vì không mấy hòa đồng với bạn bè và quá hiền lành nên cô trở thành mục tiêu của bọn bắt nạt.

Những lời trêu chọc độc địa, những ánh mắt khinh miệt, những hành động cô lập tàn nhẫn đã khắc sâu vào tâm hồn Linh những vết sẹo khó phai mờ, tạo nên một bóng ma quá khứ luôn ám ảnh tâm trí của cô.

Sau những năm tháng vật lộn với bóng ma quá khứ, Linh đã cố gắng bước tiếp, nỗ lực tìm lại cân bằng trong cuộc sống.

Cô lao vào công việc với hy vọng tìm thấy sự bình yên và khẳng định giá trị bản thân.

Tuy nhiên, số phận dường như vẫn chưa buông tha cô gái đáng thương này.

Lan, người bạn cũ từng cùng Linh trải qua những năm tháng học trò đầy ám ảnh, lại một lần nữa xuất hiện, mang theo một ý đồ đen tối.

Lan, với vẻ ngoài thân thiện và những lời nói ngọt ngào, đã khéo léo tiếp cận Linh.

Cô ta giả vờ đồng cảm, chia sẻ những câu chuyện cũ với Linh, khiến Linh một lần nữa mở lòng và đặt niềm tin vào tình bạn tưởng chừng đã phai nhạt.

Nhưng đằng sau nụ cười ấy là cả một âm mưu thâm độc.

Lan, có lẽ vì ghen ghét, đố kỵ hoặc vì một lý do nào đó khó hiểu, đã lợi dụng sự ngây thơ và lòng tin của Linh để đẩy cô vào những tình huống khó khăn, gây tổn hại nghiêm trọng đến sự nghiệp và danh tiếng của cô.

Những lời đồn thổi sai lệch, những thông tin bị bóp méo, những tình huống bị sắp đặt tinh vi đã khiến Linh rơi vào cảnh khốn cùng.

Cô bị cô lập trong công việc, mất đi sự tín nhiệm của đồng nghiệp và cấp trên.

Nỗi tuyệt vọng bao trùm lấy Linh, đẩy cô vào một vực sâu của sự suy sụp.

Quá khứ đau buồn giờ đây như sống dậy, còn tàn khốc hơn gấp bội.

Những vết sẹo cũ chưa lành lại càng thêm rách toạc, đau đớn hơn.

Hoàng hơi dừng lại, như cân nhắc điều gì đó, rồi đáp: “Đang bị xét xử.”

Hắn nhấn mạnh từng chữ, rõ ràng và dứt khoát: “Nhưng sẽ được khoan hồng.”

Dù bận rộn đối phó với Huyết Nhãn, Hoàng vẫn không quên linh hồn oan khuất ấy.

Một sự công minh lạnh lẽo nhưng cũng đầy nhân tính.

Steven khẽ cụp mắt.

Trong suốt quãng thời gian đã qua, anh chưa từng gặp một Thẩm quan nào vừa nghiêm khắc, vừa công bằng đến như vậy.

Suy nghĩ vừa dứt, cơ thể căng cứng của Steven cũng dần thả lỏng.

Anh nhắm mắt lại, mặc cho cảm giác an tâm hiếm hoi len lỏi trong lồng ngực.

"Phải rồi, cậu nhớ lại chuyện hồi đó từ lúc nào?"

Steven chọt chọt vào đùi của Hoàng, khẽ thì thầm.

"Lúc tôi gặp lại sư tôn."

Khi hắn gặp sư tôn, Cửu U đã đứng đó từ trước.

Ánh mắt y trầm xuống, sâu như vực thẳm, dường như chất chứa vô vàn tâm sự chưa nói thành lời.

Hoàng còn chưa kịp mở miệng hỏi về Huyết Nhãn, Cửu U đã khẽ giơ tay, chặn lại.

Động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.

“Ta biết hết rồi.”

Không khí lặng đi trong thoáng chốc.

Sau đó, hai người cùng ngồi xuống bên bàn đá.

Ấm trà nghi ngút khói, hương thanh nhẹ lan tỏa giữa không gian tĩnh mịch.

Nhưng trái ngược với vẻ an nhiên ấy, gương mặt sư tôn lại vương đầy phiền muộn.

Hoàng nhìn y một lúc, ánh mắt hơi trầm xuống.

Hắn vốn không quen vòng vo, liền thẳng thắn hỏi: “Sư tôn, người có chuyện gì sao?”

Cửu U nghe vậy, chỉ khẽ thở dài.

Tiếng thở dài như mang theo cả một đoạn thời gian nặng nề.

Y đưa tay vuốt bộ râu trắng muốt, chậm rãi đáp, giọng nửa trách móc, nửa bất lực: “Còn sao nữa?

Vì ngươi đó, ranh con.”

Hoàng khẽ nhíu mày.

Câu nói tưởng như trách mắng ấy lại khiến hắn cảm thấy có gì đó không ổn.

Sư tôn của hắn xưa nay chưa từng vì chuyện nhỏ mà lộ ra vẻ nặng nề như vậy.

Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt dần trở nên nghiêm túc.

“Ý người là sao?”

Cửu U không trả lời ngay.

Y nâng chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, như đang cân nhắc từng lời sẽ nói ra.

Hơi nước mỏng manh bay lên, che đi nửa gương mặt, càng khiến thần sắc của y thêm phần mơ hồ.

Một lúc lâu sau, y mới chậm rãi cất giọng:

“Năm đó… ngươi đã làm một chuyện ngu xuẩn đến mức nào, còn nhớ không?”

Hoàng im lặng.

Ký ức tưởng như đã bị chôn sâu dưới tầng tầng thời gian, nay bị khơi lại, đến lúc này hắn chỉ còn có thể hỏi thẳng mà thôi.

"Con thực sự không nhớ, thỉnh cầu người hãy nói cho con biết."

Cửu U hạ chén trà xuống, ánh mắt trở nên sắc bén hơn hẳn.

“Ngươi đã chia nguyên thần của mình cho tên phàm nhân kia.”

Không gian như đông cứng lại.

Ngón tay Hoàng khẽ siết chặt.

Một thoáng rất nhanh, ánh mắt hắn dao động, rồi lại bị hắn ép xuống, trở về vẻ lạnh lẽo quen thuộc.

“…Có phải vì chuyện đó mà–"

“Nếu không sao ngươi bị phạt đến thừa sống thiếu chết như thế."

Cửu U bật cười nhạt, nhưng trong tiếng cười không có lấy một phần vui vẻ.

“Ngươi tưởng nguyên thần là thứ muốn cho là cho hay sao?

Có biết nó quan trọng với tiên nhân như thế nào không?”

"Đấy là còn chưa nói nguyên thần liệu có thể tồn tại trong thân thể của phàm nhân hay không.

May là tên đó trâu bò, nếu không cũng chết từ lâu rồi!"

Hai mắt Hoàng lóe lên.

Hắn dường như không thể kìm chế được nữa: "Steven?!"

“Đúng vậy."

Y đứng dậy, tay áo khẽ phất, gió nhẹ lướt qua làm mặt nước trong chén trà gợn sóng.

"Nguyên thần là căn bản của sinh mệnh.

Ngươi xé nó ra, đồng nghĩa với việc đem một phần linh hồn của mình đặt vào tay kẻ khác.”

Giọng nói của y không lớn, nhưng từng chữ đều nặng như đá đè xuống.

“Ngươi có biết… nếu phần nguyên thần đó bị tổn hại, hoặc rơi vào tay kẻ có ý đồ xấu, hậu quả sẽ ra sao không?”

Hoàng không đáp.

Nhưng lần này, sự im lặng của hắn không còn bình thản như trước.

Cửu U quay lại nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm, mang theo một tia cảnh cáo hiếm thấy: “Huyết Nhãn đã biết.”

Chỉ bốn chữ, lại như một nhát dao lạnh lẽo cắm thẳng vào không khí.

“Gã không chỉ biết… mà còn đang nhắm vào nó.”

Hoàng chậm rãi ngẩng đầu.

Ánh mắt hắn lúc này đã hoàn toàn thay đổi, sắc lạnh, âm trầm, như mặt nước tĩnh lặng trước cơn bão.

“Gã dám.”

“Gã không chỉ dám,” Cửu U lạnh giọng, “mà còn đang tính toán rất kỹ.

Nguyên thần của ngươi…

đối với những kẻ như gã, là thứ có thể thay đổi cục diện.”

Y bước tới gần hơn, dừng lại trước mặt Hoàng.

“Chỉ cần chiếm được phần nguyên thần đó, gã không chỉ khống chế được cả âm ty… mà còn có thể thông qua chuyện đó, uy hiếp ngươi.”

Khoảng lặng kéo dài.

Không gian xung quanh dường như cũng theo đó mà nặng nề hơn.

Một lúc sau, Cửu U thở ra một hơi dài, giọng nói dịu lại nhưng vẫn không giấu được sự nghiêm trọng: “Cho nên từ bây giờ, ngươi phải cẩn thận từng bước.”

Cửu U nâng chén trà trên tay, thấp giọng: "Ngươi chỉ có hai lựa chọn, một là lấy lại, hai là bảo vệ hắn.

Bảo vệ phần nguyên thần đó.”

Y nhìn thẳng vào mắt Hoàng, từng chữ rõ ràng, dứt khoát: “Đừng để Huyết Nhãn có cơ hội chạm vào nó.”

Hoàng không nói gì.

Chỉ là bàn tay đặt trên đầu gối khẽ siết lại, gân xanh nổi lên rõ rệt.

Ánh mắt hắn hạ xuống, sâu không thấy đáy.

Không ai biết lúc này hắn đang nghĩ gì.

Chỉ có điều, từ khoảnh khắc ấy, mọi thứ đã không còn đơn giản như trước nữa.

Steven không biết Hoàng đang suy nghĩ gì, chỉ thấy vẻ mặt hắn như có vài phần tâm sự.

Nhân lúc "tiên nam" không phòng bị, anh cười gian, đột nhiên bật dậy rồi đè hắn xuống giường.

"Cưỡng gian tới đây!"

Hoàng bị anh đè dưới nệm chỉ khẽ nhấc chân mày, vẻ mặt như bật phụ đề "Chắc chứ?"

Steven cười hề hề, bàn tay không an phận mà mò khắp người của Hoàng, dụ dỗ nói: "Còn nhớ lúc nhỏ cậu đã nói gì không?"

Hoàng nửa nhớ nửa không, hắn không cố tình quên nhưng cơn sốt năm đó khiến hắn không thể nhớ trước đó đã xảy ra chuyện gì.

"Anh nói xem?"

Steven hừ mũi, nhìn vẻ mặt hắn có lẽ là không nhớ rồi.

Chuyện quan trọng như thế mà cũng quên được sao?

Tự dưng trong lòng anh bỗng thấy hụt hẫng vô cùng.

"Bỏ đi, cậu–"

Steven chưa kịp nói hết câu đã bị Hoàng thuận thế lật ngược lại, lần này là anh bị hắn đè xuống nệm, tình thế trong phút chốc đã bị đảo lộn.

"Ngày mai hãy nói, giờ,"

Hoàng liếc nhìn đồng hồ, mới đó mà đã ba giờ sáng, hắn hạ mi mắt, nhìn Steven đang trợn hai mắt to như trái banh.

Sau đó thờ ơ nói: "Ngủ."
 
Thẩm Phán Địa Ngục
Chương 118


Sáng hôm sau, Steven vừa mở mắt đã lập tức cảm thấy một thứ gì đó "sai sai" đến nghẹn cả họng.

Bởi thứ đập vào tầm mắt anh không phải là gương mặt sắc nét như tượng tạc của Hoàng.

Mà là một cái mông trắng muốt.

Trong khoảnh khắc, đầu óc Steven trống rỗng.

Sau đó, anh hét lên:

"Á Á Á!!!

CÁI VẸO GÌ VẬY?!"

Bốp!

Một cái vỗ trời giáng giáng thẳng xuống đầu anh.

Hồ ly cau có quát lớn: "Mới sáng sớm đã gào cái gì?

Muốn chết à?!"

Steven ôm đầu, tức đến mức suýt phun máu.

Anh run run chỉ thẳng vào kẻ gây họa:

"Câu đó tôi nói mới đúng!

Mẹ nó chứ, mới sáng ra ông đã đặt cái bàn tọa lên mặt tôi làm cái gì hả?!"

Hồ ly nghẹn họng, đang định cãi lại thì.

"Meo!"

Một tiếng kêu kéo dài vang lên phía sau.

Chỉ trong tích tắc, vị "hồ ly đại nhân" nào đó biến sắc.

Lông toàn thân dựng đứng, y bật phắt dậy rồi nhảy thẳng lên đầu Steven như bám cọc cứu mạng.

"Cái thứ lắm lông kia lại dám gây khó dễ với ta!

Phàm nhân, mau quản súc vật của ngươi đi!"

"Ông mới là súc vật!"

Steven nghiến răng, vừa nói vừa kéo cái đuôi xù xù che kín mặt mình xuống.

Tầm nhìn vừa thông, anh liền hiểu ra mọi chuyện.

À.

Thì ra là Cas.

Con mèo "chủ nhà thực thụ" của căn hộ bên cạnh.

Sáng sớm nào nó cũng làm nhiệm vụ như đi tuần hành với đám bồ câu và tìm xem nhân viên thời vụ của nó ở đâu.

Cas đánh hơi được Hoàng đang ở bên nhà anh nên mon men qua từ lúc nào rồi đụng phải một vị hồ ly lạ hoắc này.

Vừa chạm mặt nhau vào sáng sớm, Cas đã không chút khách khí dựng lông, khẳng định địa vị bá chủ rồi rượt đuổi hồ ly chạy khắp nơi.

Steven hừ một tiếng, vừa định ra oai:

"Hừ, tại ông không biết cách thôi.

Cas, tao bảo này."

Anh vừa đưa tay ra.

"Meo."

Cas ngoan ngoãn tiến lại, dụi nhẹ vào tay anh, ngửi ngửi vài cái rồi

Chát!

Một cú tát dứt khoát.

Ba vệt móng đỏ tươi lập tức hiện lên trên mu bàn tay Steven, rõ ràng đến mức đau lòng.

"......"

Không khí im lặng đến đáng sợ.

Đúng lúc ấy, Hoàng xuất hiện như một vị cứu tinh.

Hắn bước tới, không nói không rằng, một tay tóm lấy Cas rồi tiện tay nhét thẳng nó vào chiếc balo da bên cạnh.

Cas giãy dụa vài cái, móng vuốt cào loạn xạ, nhưng cái túi da cứng như đá kia lại chẳng hề suy chuyển.

Cuối cùng, nó chỉ có thể bất mãn "meo" một tiếng rồi nằm im chịu trận.

Hoàng liếc qua hai kẻ còn lại, giọng bình thản: "Dậy rồi thì ra ăn sáng."

Cánh cửa phòng mở rộng.

Mùi thức ăn từ bếp theo đó ùa vào, ấm áp và thơm ngào ngạt, như len lỏi vào từng ngóc ngách trong căn phòng nhỏ.

Steven khựng lại một chút.

Từ trước đến nay, anh vẫn luôn sống một mình.

Buổi sáng hoặc là ăn qua loa, hoặc là bỏ luôn cho xong, vội vã chạy đi làm như một thói quen vô hồn.

Chỉ là... từ khi có Hoàng.

Anh mới lần đầu hiểu được cái gọi là "cơm nhà".

Hiểu được cảm giác có người chờ mình thức dậy, có người nấu sẵn một bữa ăn nóng hổi, và cũng có người vô tình khiến buổi sáng trở nên ồn ào nhưng lại sống động đến lạ.

Steven khẽ hít sâu một hơi.

Rồi không nói gì, lặng lẽ bước ra ngoài.

Steven khẽ hít một hơi, vừa gắp nui vừa lẩm bẩm, giọng đầy tự mãn: "Cậu ấy ở nhà nấu ăn, mình đi làm... vậy tính ra mình cũng là chồng còn gì."

Nghĩ đến đó, anh tự bật cười một mình, khóe môi cong lên đầy đắc ý.

Hoàng ngồi đối diện, hiển nhiên nghe rõ từng chữ, nhưng chỉ lặng lẽ nhấp cà phê, chẳng buồn phản ứng.

Hồ ly thì khác.

Ban đầu, y tỏ vẻ chê bai, khịt mũi mấy cái như thể món nui kia chẳng đáng để vào mắt.

Nhưng vừa nếm thử một miếng, ánh mắt lập tức thay đổi.

Chưa đầy chốc lát, cả chén nui đã sạch trơn.

Steven liếc qua, nhướng mày: "Tiện thể hỏi luôn, lão già này định ở đây đến bao giờ?"

Anh vừa nói vừa gắp thêm một miếng nui, ánh mắt không giấu nổi sự khó chịu khi thấy hồ ly ăn xong và nhìn anh bằng nửa con mắt.

Hoàng đặt ly cà phê xuống bàn, giọng điềm đạm: "Sư tôn đang giúp tôi truy đuổi Huyết Nhãn, tiện thể quan sát nguyên thần của anh.

Ổn rồi thì người sẽ rời đi."

Chưa dứt câu, hồ ly đã "vèo" một cái nhảy lên đầu Steven, giơ chân trước vỗ bốp vào trán anh.

"Ranh con!

Lão phu hiếm khi hạ giới.

Nếu không phải chuyện trọng đại thì còn lâu ta mới đặt chân tới đây!

Ngươi nên thấy vinh hạnh mới phải!"

Steven sững người, miếng nui mắc nghẹn trong cổ họng.

Anh vốn đã ghét đám tiên nhân trên tiên giới, ai nấy đều ra vẻ bề trên, nói chuyện cứ như đang ban ân.

Nghĩ đến thôi đã thấy phiền, thậm chí còn khó chịu hơn cả ông bà ngoại ở nhà.

Hoàng đẩy ly cà phê về phía anh, giọng vẫn ôn hòa như cũ: "Trong thời gian này, cứ để sư tôn ở lại đây.

Người không thích Cas."

"Cái gì cơ?!

Tôi không muốn!"

Steven bật dậy phản đối, đôi mắt tròn xoe nhìn Hoàng đầy ủy khuất.

Nhưng đáp lại anh chỉ là một câu nói lạnh tanh: "Vậy chăm Cas."

Steven lập tức cứng họng.

Anh im bặt, vẻ mặt méo xệch.

Chăm cái giống "hoàng thượng" kia á?

Còn phiền hơn cả lão hồ ly này.

Ít nhất lão hồ ly chỉ thích lên giọng dạy đời, còn Cas thì...

đúng kiểu chủ tử khó chiều, hầu hạ sai một chút là đủ mệt.

So đi tính lại, Steven đành cắn răng chịu đựng.

Dù không ưa lão hồ ly, nhưng ít ra anh vẫn chưa muốn rơi vào cảnh đi hốt phân cho mèo.

Coi như đã thỏa hiệp xong chỗ ở cho sư phụ.

Hoàng cởi tạp dề ra, thoắt cái thân thể liền biến chuyển thành bộ đồ mới tinh tươm.

Hoàng bước ra khỏi bếp, từng bước chân của hắn nhẹ nhưng vững, gần như không phát ra tiếng động.

Ánh nắng buổi sáng xuyên qua khung cửa sổ chiếu lên người hắn, khiến bộ y phục vừa biến hóa càng thêm phần sắc nét và chỉnh tề.

Tóc hắn đen như nhung, tựa như có vuốt keo mà tự động vào nếp, vài sợi lòa xòa trước trán càng làm gương mặt lạnh lùng ấy thêm phần sắc sảo.

Steven vẫn đang ăn dở tô nui, vừa ăn vừa suy nghĩ linh tinh, hoàn toàn không để ý rằng Hoàng đã đứng phía sau từ lúc nào.

"Ăn xong thì dọn đi."

Giọng nói trầm thấp vang lên ngay bên tai khiến Steven giật mình suýt làm rơi cả muỗng.

Anh quay đầu lại, bắt gặp ánh mắt bình thản của Hoàng, trong lòng không hiểu sao lại dâng lên một cảm giác khó tả.

"Biết rồi..."

Steven lầm bầm, nhưng vẫn ngoan ngoãn ăn cho hết.

Hoàng không nói thêm gì, hắn đi đến ghế sofa, chậm rãi ngồi xuống.

Một tay chống cằm, ánh mắt lặng lẽ quan sát Steven.

Nhìn cái cách anh vừa ăn vừa ngẩn người, thi thoảng còn tự cười một mình, khóe môi hắn khẽ nhếch lên một độ cong rất nhẹ, gần như không thể nhận ra.

"Ăn xong tôi chở anh đi làm.

Tiện đường tôi ghé văn phòng thám tử một chút."

Hắn dừng lại một chút rồi khẽ hắng giọng, áy náy nói: "Xe của anh....vài ngày nữa là sẽ ổn."

Steven đang vui nghe xong tâm tình đột nhiên héo không còn miếng mùa xuân nào.

Anh quên béng luôn chuyện tiên nam một phút nóng nảy mà "nhân đôi" cái xe yêu quý của anh, nếu hắn không chở anh thì có khả năng hôm nay anh phải đi xe buýt hay bắt xe grab mất.

"Còn tưởng tốt lành gì...."

Steven hừ mũi, anh nhanh chóng thay đồ, chải keo vuốt tóc rồi cầm lấy cặp táp, lết từng bước theo Hoàng xuống bãi đổ xe.

Xe dừng trước công ty.

Ngay lúc Steven chuẩn bị mở cửa bước xuống, Hoàng bất ngờ vươn tay giữ anh lại.

"Dạo này hạn chế ra ngoài.

Nếu không cần thiết anh có thể xin nghỉ."

Gương mặt vốn đã lạnh lùng, giờ lại phủ thêm một tầng băng mỏng, khiến lời nói nghe càng thêm nặng nề.

"Cũng đừng để tâm tới đám quỷ."

Hắn dừng một chút, ánh mắt thoáng sắc lại.

"Và nhớ đề phòng tên hôm trước."

Steven đứng ngoài xe, một tay chống lên cửa, cúi người nhìn hắn.

Ánh mắt mang theo chút trêu chọc, nửa đùa nửa thật:

"Tôi mà nghỉ thì sẽ đói.

Lúc ấy phải làm sao?

Hay tôi ăn cậu đỡ?"

Hoàng không đáp.

Hắn nhìn anh chừng một giây, ánh mắt sâu không rõ ý, rồi thản nhiên kéo kính xe lên, dứt khoát chấm dứt cuộc đối thoại đầy mờ ám này.

Steven bật cười khẽ, khóe môi cong lên đầy khoái chí.

Hiếm lắm mới có dịp chọc cho người kia cứng họng như vậy.

Hai ngày không gặp, miệng anh ngứa đến mức suýt quên cả cách nói chuyện tử tế rồi.

Hoàng vừa bước vào văn phòng, định tiện tay lấy vài thứ rồi rời đi ngay.

Nhưng đúng lúc ấy, chuông cửa vang lên, cắt ngang ý định của hắn.

Hắn dừng lại một nhịp, rồi quay người tiến tới mở cửa.

Đứng bên ngoài là một người đàn ông ước chừng ngoài ba mươi, gần bốn mươi tuổi.

Cách ăn mặc chỉnh tề, sơ mi phẳng phiu, giày da đánh bóng, toàn thân toát lên vẻ nghiêm túc của một nhân viên văn phòng kiểu mẫu: sáng đúng giờ có mặt, chiều đúng giờ tan ca, cuộc sống ngăn nắp đến mức gần như không có sai lệch.

“Xin hỏi… có thám tử Hoàng ở đây không?”

Giọng nói của ông ta lịch sự, nhưng mang theo chút dè dặt.

Hoàng nhìn đối phương một cái, ánh mắt bình thản, rồi đáp gọn: “Là tôi.”

Người đàn ông khẽ khựng lại.

Sự ngạc nhiên thoáng lướt qua đáy mắt ông ta, không kịp che giấu.

Cũng phải thôi, Hoàng trông quá trẻ.

Ở độ tuổi này mà đã có một văn phòng riêng, lại còn mang danh thám tử, quả thật khiến người khác khó lòng không sinh ra vài phần hoài nghi, xen lẫn thán phục.

Hoàng mời người đàn ông vào văn phòng.

Cánh cửa vừa khép lại, ông ta đã vội vàng ngồi xuống, thân người hơi nghiêng về phía trước, ánh mắt lộ rõ vẻ bất an khó giấu.

"Thám tử.

Có kẻ nào đó đang theo dõi con gái của tôi!

Tôi muốn nhờ cậu điều tra xem đó là ai và hắn có ý định gì với con gái của tôi!"

Hoàng đặt cốc trà lên bàn, hắn khẽ cau mày: "Theo dõi?"

Người đàn ông gật đầu, nhanh tay rút từ túi áo ra một tấm danh thiếp đặt lên bàn.

“Tôi là Tuấn Duy, hiện quản lý một khách sạn ở ngoại ô.

Con gái tôi tên Mỹ Nhàn, hai mươi tám tuổi.”

Ông mở điện thoại, đưa về phía Hoàng.

Trên màn hình là ảnh một cô gái trẻ với gương mặt thanh tú, ánh mắt hiền lành nhưng dường như ẩn chứa chút mệt mỏi.

"Dạo này nó bảo có người đang theo dõi nó.

Tôi tìm đủ mọi cách nhưng vẫn không tìm được tung tích của kẻ ấy.

Con gái tôi mỗi ngày cứ nơm nớp lo sợ, ăn không ngon ngủ không yên.

Tôi thật tình không biết phải làm sao cả."

Nói một hơi quá dài, Tuấn Duy phải dừng lại, hít sâu vài lần để lấy lại bình tĩnh.

Hoàng đẩy ly trà về phía ông.

Ông nhận lấy, ngửa cổ uống cạn như muốn dập tắt cả cơn hoảng loạn trong lòng.

“Phù… xin lỗi,” ông khẽ nói, giọng đã chậm lại đôi chút.

“Tôi chỉ là quá lo cho con bé…”

Hoàng gật đầu, ánh mắt bình thản nhưng chăm chú, ra hiệu cho ông tiếp tục.

Phong thái điềm tĩnh của hắn dần kéo Tuấn Duy trở lại trạng thái ổn định.

Ông tựa lưng vào sofa, hai tay đan chặt trên đầu gối, như cố giữ lấy chút bình tĩnh cuối cùng.

"Buổi tối tôi coi camera, rõ ràng thấy có kẻ lạ đột nhập vào phòng của con gái nhưng khi tôi và người làm chạy tới thì không thấy đâu cả.

Một dấu vết cũng không.

Tựa như hắn đã bốc hơi đi đâu vậy."

Không khí trong văn phòng chùn xuống sau câu nói ấy.

Chiếc đồng hồ treo tường vẫn đều đặn tích tắc, nhưng âm thanh lúc này lại trở nên rõ ràng đến mức khiến người ta khó chịu.

Hoàng không lập tức đáp lời.

Hắn hơi ngả người ra sau, hai tay đan lại trước ngực, ánh mắt trầm xuống như đang sắp xếp từng chi tiết trong lời kể.

Những chuyện “đột nhập rồi biến mất không dấu vết” như vậy, nếu là người bình thường, có lẽ sẽ lập tức quy kết cho ảo giác hoặc lỗi camera.

Nhưng với hắn, đó lại là dấu hiệu không thể xem nhẹ.

“Camera ghi lại được rõ ràng?” hắn hỏi, giọng đều đều.

Tuấn Duy lập tức gật đầu, như thể đã chờ sẵn câu hỏi này.

“Rõ.

Rất rõ,” ông nói, rồi nhanh chóng mở điện thoại, lướt vài cái trước khi đưa cho Hoàng.

“Tôi đã trích xuất lại đoạn đó.”

Hoàng nhận lấy.

Màn hình điện thoại phát ra ánh sáng xanh nhạt, chiếu lên gương mặt hắn.
 
Back
Top Dưới