[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
Thẩm Phán Địa Ngục
Chương 77
Chương 77
Gia Huy sợ xanh mặt, cậu chẳng hiểu sao anh ấy lại trông tức giận như vậy.
"Ấy ấy, anh Nhã, trùng hợp thật, lại gặp anh ở đây."
"Tôi thấy không phải là trùng hợp" Thanh Nhã vẫn giữ vẻ mặt lạnh tanh.
Thằng nhóc này càng vũng vẫy thì anh càng siết chặt tay hơn.
"Ui anh, em thấy anh ra từ bưu điện, vì tò mò nên em mới đi theo mà..."
Gia Huy ngước mặt lên nhìn Nhã.
Cậu mếu máo, bắt đầu giở giọng tội nghiệp, đáng thương.
Ánh mắt cậu như hai giọt sương long lanh, cố gắng tạo ấn tượng với người đối diện.
Thế nhưng, Thanh Nhã không hề mủi lòng.
Trái lại, đôi mắt long lanh ấy lại là thứ khiến anh nhận ra cậu ta.
Dù lẫn vào trong đám đông, dù bao nhiêu gương mặt lướt qua, dù dòng người có hối hả đến đâu, Thanh Nhã vẫn nhận ra Gia Huy.
Đôi mắt ấy, long lanh và đầy biểu cảm, đã trở thành điểm nhấn đặc biệt, một dấu hiệu nhận biết không thể nhầm lẫn.
Kỳ lạ.
Anh phải công nhận, cậu nhóc này bám đuôi tài tình thật.
Gia Huy khai rằng đã theo dõi anh từ bưu điện.
Cuộc bám đuôi diễn ra khá suôn sẻ trong một thời gian.
Cậu di chuyển khéo léo, nép mình vào những góc khuất, ẩn mình sau những ô cửa kính.
Gia Huy tự hào về khả năng "ngụy trang" của mình, cảm giác như một điệp viên nhí đang thực hiện nhiệm vụ.
Tuy nhiên, Lâm Thanh Nhã, với giác quan thứ sáu nhạy bén và kinh nghiệm sống dày dặn, đã sớm nhận ra sự hiện diện của "kẻ bám đuôi".
Và rồi, kết quả là cậu ta đã bị anh tóm gọn.
"Cậu quả nhiên là chuột nhắt!"
Thanh Nhã thả tay ra, Huy được "ân xá" nên cái miệng bắt đầu líu lo trở lại: "Quá khen, em là Gia Huy thật mà!"
"Gia Huy thì sao?"
Nhã cau chân mày.
Huy: "Đố anh: chuột tiếng anh kêu là gì?"
Nhã: "Mouse"
"No, no!
Chuột là Jerry, mà Jerry là Gia Huy.
Gia Huy là chuột nên mới là Tí.
Tí nên mới là Tít.
Huy Tít là em đó!"
Gia Huy nói một lèo, cái chân lý và triết lý ngớ ngẩn của cậu khiến anh không đỡ được, anh cười lớn một trận khiến cậu tròn mắt nhìn.
Có một điều Gia Huy công nhận là má lúm của anh Nhã cười lên thì rất có duyên nha, chỉ có điều anh không hay cười với cậu mà thôi.
Gia Huy, với sự hồn nhiên và chân thành của tuổi trẻ, đã thẳng thắn bày tỏ cảm nhận của mình về Lâm Thanh Nhã: "Anh Nhã cười đẹp lắm, anh nên cười nhiều vào"
Huy thốt lên câu nói đó không chỉ đơn thuần là một lời khen, mà còn thể hiện sự quan sát tinh tế của mình và cậu mong muốn được thấy nụ cười ấy thường xuyên hơn.
Má lúm đồng tiền, một đặc điểm nhỏ trên khuôn mặt của Nhã lại có sức hút kỳ lạ, khiến nụ cười của anh trở nên rạng rỡ, cuốn hút và mang một nét duyên dáng rất riêng.
Khi Gia Huy nhận ra và gọi tên điều đó, cậu thực sự rất để tâm và trân trọng những nét đẹp của Thanh Nhã.
Thanh Nhã trừng mắt nhìn cậu.
Y đưa tay vò mái tóc của Gia Huy khiến nó rối tung lên như lông nhím: "Nói nhảm!"
Thanh Nhã xoay người, thong thả bước về nhà.
Không biết từ lúc nào, cơn bực bội trong lòng đã lặng lẽ tan biến.
Phía sau, Gia Huy vẫn í ới gọi anh không ngừng.
Hễ chợt không nghe thấy giọng nó nữa, anh liền quay đầu nhìn lại.
Thì ra thằng nhóc đang dán mắt vào mấy món đồ chơi lắp ráp, những bộ lego đầy màu sắc mà trẻ con vẫn thường mê mẩn.
"Anh Nhã à, anh Nhã ơi!"
Nhìn cho đã mắt xong, nó lại liến thoắng nói tiếp, như chưa từng có lúc im lặng.
Thanh Nhã cứ băng băng đi về phía trước, nhưng tai thì vẫn căng ra lắng nghe cái giọng nhão nhẹt phía sau.
Chẳng hiểu vì sao, hôm nay anh lại thấy giọng nói ấy vừa nghịch ngợm, vừa đáng yêu đến lạ.
"Anh Nhã ơi anh Nhã!"
Hai người trở về chung cư, Gia Huy không về nhà nhưng theo Thanh Nhã lên tầng 17, anh không thèm bận tâm vì đã quen với cái tính của nó rồi.
Anh đột nhiên nghĩ, nếu có một ngày không có con chuột nhắt ấy có lẽ anh sẽ buồn lắm.
Nhã và Huy vừa về tới đã thấy Khang và A Sủn đang chí chóe, cười đùa vang cả gian phòng khách nhà Steven.
Khang thì đã quá đỗi thân thuộc, là hình ảnh không thể thiếu trong mỗi cuộc tụ họp của nhóm bạn.
Nhưng sự xuất hiện của A Sủn, cậu nhóc với mái tóc xù đặc trưng, lại mang đến một cảm giác ngỡ ngàng đến lạ.
Như thể, mọi chuyện vừa mới xảy ra ngày hôm qua thôi, chuyến đi định mệnh ấy đã khép lại, vậy mà giờ đây, sự hiện diện của A Sủn lại khiến họ cảm nhận rõ ràng rằng, có điều gì đó đã thay đổi, có thêm một mảnh ghép mới đã xuất hiện trong bức tranh tình bạn của họ.
Tiếng cười của Khang như thường lệ, vang dội, đầy nhiệt huyết, pha lẫn chút tinh nghịch không lẫn vào đâu được.
Cậu ta đang cố gắng giảng giải điều gì đó với A Sủn, hai tay múa may loạn xạ, trên môi là nụ cười không tắt.
A Sủn, dù vẫn giữ nguyên nét trầm tính ban đầu, nhưng đôi mắt sáng rực lên, thỉnh thoảng lại bật ra những tiếng cười khúc khích đầy hồn nhiên.
Có lẽ, sự ồn ào của Khang đã phần nào xua tan đi vẻ ngại ngùng ban đầu của cậu nhóc, thay vào đó là sự thoải mái, tự nhiên khi được hòa mình vào không khí vui vẻ.
Nhã mỉm cười, lắc đầu nhẹ.
Steven, chủ nhà, dường như đã quá quen với những cảnh tượng như thế này.
Anh chỉ đứng tựa vào khung cửa, ánh mắt trìu mến dõi theo hai cậu nhóc.
Mới ngày nào, chuyến đi ấy còn là một thử thách đầy cam go, một hành trình mà ai nấy đều mang trong mình những nỗi lo riêng, những kỳ vọng khác nhau.
Họ đã cùng nhau trải qua bao nhiêu cung bậc cảm xúc, từ căng thẳng, hồi hộp đến vỡ òa trong sung sướng.
Mỗi người đều mang về cho mình những bài học, những kỷ niệm khó quên.
Nhưng ai mà ngờ được, sau tất cả, họ lại có thêm một người bạn đồng hành, một thành viên mới gia nhập vào "biệt đội" của mình.
A Sủn, với vẻ ngoài có phần rụt rè nhưng ẩn chứa một trái tim ấm áp và một tinh thần học hỏi đáng ngưỡng mộ, đã nhanh chóng trở thành một phần không thể thiếu.
Huy khẽ vỗ vai Nhã, ánh mắt lóe lên sự thích thú.
"Thấy chưa, em đã bảo mà.
Steven luôn có cách khiến mọi thứ trở nên tuyệt vời hơn."
Nhã gật đầu đồng tình.
Đúng là không thể tin được.
Mới đó còn là một cuộc phiêu lưu, giờ lại thành một gia đình lớn.
Nhìn A Sủn vui vẻ như vậ khiến anh thấy thật ấm lòng.
A Sủn được Hoàng mua cho mấy cái áo thun thay và vài cái quần dài lẫn ngắn.
Nó thích thú vô cùng, vừa ngắm đồ vừa cười đến không cần bóng đèn mà mặt nó tự phát ra ánh sáng đến 1000w.
A Sủn thấy Nhã liền lon ton chạy tới chỗ anh: "A Anh Nhã, em nghe nói chú tư Văn gửi thư cho anh đúng không ạ?"
Nhã gật đầu, đó là lý do vì sao hôm nay anh tới bưu điện, vì chú tư Văn vẫn còn giữ thói quen viết thư giữa thời buổi mà chỉ cần một tin nhắn điện thoại là mọi thứ đã trở nên quá đỗi tiện lợi.
Trong không gian tĩnh lặng của căn phòng, Nhã cẩn trọng mở ra bức thư, giờ đây nó trở thành tâm điểm chú ý của bọn họ, đặc biệt là khi A Sủn, dù Nhã là họ hàng xa những cũng không bằng cậu bé, so với anh thì A Sủn có mối quan hệ thân thiết với nhà ông Sáu Hiển nhất, nên được Nhã cho cùng đọc.
Bức thư chỉ kể lại lời khai của chú Sử, mà họ đã biết hết rồi nên cũng chẳng có gì mới mẻ lắm.
Mọi thứ xảy ra không biết là do số phận hay ý trời.
Cô Mùi, chỉ một lòng muốn báo tin vui cho cha lại không ngờ mình sẽ chết thảm dưới tay người hàng xóm của mình.
Bên cạnh đó, lời khai của chú Sử lại phơi bày một góc khuất khác trong bức tranh gia tộc đầy phức tạp.
Chú Sử, một người đàn ông đã có gia đình, mang trong lòng nỗi ám ảnh về sự coi thường từ phía gia đình vợ.
Chú Sử, vốn là người trọng sĩ diện, luôn cố gắng xây dựng một hình ảnh hoàn hảo trước mắt nhà vợ, những người mà chú vẫn luôn cảm thấy mình kém cỏi, không xứng đáng.
Bao nhiêu năm chung sống, chú luôn nỗ lực để không phụ lòng họ, để chứng minh giá trị của bản thân.
Nhưng sâu thẳm trong lòng, một bí mật đen tối vẫn luôn chực chờ ngày phơi bày, gặm nhấm sự tự tin, biến chú thành kẻ hai mặt, sống trong vỏ bọc giả tạo.
Chính sự tự ti và cảm giác bị ghẻ lạnh ấy đã khiến chú xa lánh người vợ của mình, nảy sinh tình cảm với một người phụ nữ khác.
Mối quan hệ ngoài luồng này, dẫu biết là sai trái, nhưng nó lại là minh chứng cho sự yếu đuối và những góc khuất tâm lý của con người khi đối diện với áp lực và sự bất mãn trong cuộc sống hôn nhân.
Khoảnh khắc tông trúng cô Mùi, Lâm Văn Sử đã từng nảy sinh ý định đưa cô đến bệnh viện.
Đó là phản xạ bản năng trước một sinh mạng đang nguy kịch, cũng là chút lương tri còn sót lại trước lỗi lầm do chính mình gây ra.
Nhưng ngay lập tức, lý trí lạnh lùng của sự ích kỷ, của nỗi ám ảnh về sự khinh miệt từ gia đình vợ đã nhanh chóng dập tắt đi đạo lý làm người của chú ấy.
Ánh mắt khinh miệt, lời nói mỉa mai, nụ cười cợt nhả của từng thành viên trong gia đình vợ hiện rõ mồn một trong tâm trí Lâm Văn Sử như một thước phim quay chậm ám ảnh.
Lâm Văn Sử tưởng tượng ra viễn cảnh kinh hoàng nếu cứu cô Mùi thì chắc chắn bí mật sẽ bị bại lộ.
Không chỉ gia đình vợ mà cả xóm làng sẽ quay lưng lại với chú.
Tiếng đồn thổi, sự gièm pha, ánh mắt coi thường sẽ không bao giờ buông tha chú.
Cân đong đo đếm giữa sinh mạng của một con người và sự nghiệp, danh dự của bản thân, Lâm Văn Sử đã đưa ra một lựa chọn sai lầm.
Chú sợ hãi một tương lai không còn mặt mũi nào để nhìn thấy ai, sợ hãi sự sụp đổ của tất cả những gì chú đã dày công xây dựng.
Và sự việc đã không thể cứu vãn từ đó.
Nhã gấp bức thư lại, vẻ mặt đâm chiêu và không hề lên tiếng.
Sự việc xảy ra và cách hành xử của chú hai cũng để lại cho anh một bài học phải suy ngẫm.
Trong cuộc đời mỗi con người, có những khoảnh khắc quyết định, những bước ngoặt nghiệt ngã buộc ta phải lựa chọn giữa điều đúng đắn và điều sai lầm, giữa danh dự và trách nhiệm.
Đối với Lâm Văn Sử, một khoảnh khắc như thế đã đến, đeo bám, giày vò và cuối cùng đẩy chú vào một quyết định mà có lẽ chú sẽ phải hối tiếc suốt đời.
Steven không thể chịu nổi bầu không khí rũ rượi này bèn lên tiếng: "Nào, đừng ủ rũ như vậy mà.
Khang, xiếc khỉ cho anh Nhã cười coi"
"Xiếc em gái anh!"
Khang mắng.
"Á à, đai đen Teawondo thì lên mặt đó hả?
Ngứa đòn đúng không?"
Steven không nói miệng mà cho Khang ăn tuyệt chiêu kẹp cổ thần chưởng ngay.
Nhã đứng dậy, bảo rằng anh về nhà để dọn dẹp nhà cửa vì đi hết 4 ngày rồi.
Steven gật đầu, anh nói lát nữa sẽ ăn lẩu nên rủ Nhã 6h tối qua ăn chung cho vui.
Nhã gật đầu, anh vừa về thì Steven có điện thoại.
Anh một tay kẹp cổ Khang một tay nghe điện thoại.
A Sủn thì vào bếp coi nồi lẩu còn Huy mắt thấy bạn có biến thì thân người cũng tự động "biến" từ đời nào rồi.
"Alo, Hạ hả?
Ừ, anh nghe."
Khang bị kẹp ngay nách Steven, cậu vỗ cánh tay anh bụp bụp: "Anh nghe điện thoại thì buông em ra đi.
Nói chuyện cái dú cứ giựt giựt miết!"
"....."
"....à không, tiếng trên tivi đó.
Em cứ nói đi."
Hạ Anh nói chuyện qua điện thoại suốt gần mười phút.
Steven khẽ chau mày, những gì cô kể khiến anh khó mà tin nổi.
Hai người trao đổi thêm vài câu ngắn gọn rồi cuộc gọi kết thúc.
Steven ngồi lặng đi một lúc, tự nhủ có lẽ sau giờ tan làm ngày mai, anh nên ghé qua nhà cô một chuyến để xem thực hư ra sao.
Đúng lúc đó Hoàng vừa mua thêm thức ăn về, hắn ló đầu vào, đưa túi đồ mình mua từ siêu thị về rồi nói: "Thật xin lỗi, lúc nãy có một người bạn nhờ tôi chút việc, anh cùng mọi người cứ ăn trước đi nhé."
Nói vậy có nghĩa là hắn sẽ không tham gia.
Steven gật gù, anh đón lấy túi đồ ăn, đáp: "Ngại quá, lần sau cứ để tôi đi là được."
Hoàng nhìn Steven hết 5 giây, hắn khẽ thì thầm "Không có gì" rồi xoay người, đi thẳng vào thang máy.
Chiếc cửa thang máy đóng lại, mang theo cả sự bối rối và những suy nghĩ chưa lời giải đáp của Hoàng.
Trước đó, hắn đã nhận ra một điều gì đó khác lạ.
Steven, người bạn thân thiết, người mà anh vẫn luôn coi như gia đình, lại không hề nhìn vào mắt hắn.
Ánh mắt anh ta lảng tránh, như thể đang cố gắng giấu đi điều gì đó, hoặc tệ hơn, như thể cả hai không còn đủ thân thiết để nhìn thẳng vào nhau nữa.
Lời nói của Steven hôm nay cũng mang một sắc thái khác hẳn.
Thay vì sự gần gũi, thoải mái thường ngày, anh ta lại dùng những từ ngữ khách sáo, xa cách, như thể đang đối thoại với một người quen biết thoáng qua, chứ không phải một người đã cùng nhau trải qua bao nhiêu thăng trầm.
Chính sự thay đổi tinh tế này đã khiến trái tim Hoàng se lại.
Hắn không thích điều đó chút nào
Trong khoảnh khắc Steven nhìn theo bóng dáng Hoàng khuất dần sau cánh cửa thang máy, một tiếng thở dài khe khẽ thoát ra.
Lời nói lúc ấy, tưởng chừng như đã chìm vào quên lãng của quá khứ, giờ đây lại bất chợt ùa về, mang theo biết bao day dứt và suy tư.
Anh nhìn vào khoảng không vô định, lòng trĩu nặng.
Hoàng là ai chứ?
Một chàng trai với tương lai rộng mở, một con người mà ai ai cũng ngưỡng mộ bởi địa vị và tài năng.
Steven tự hỏi, làm sao anh có thể sánh bước với một người như vậy?
Khoảng cách giữa hai người, dường như là một vực sâu không thể nào vượt qua.
"Em muốn cưới anh!"
Steven lúc ấy, có lẽ cũng chỉ coi đó là một lời nói đùa, một sự bộc phát của tuổi trẻ.
Anh cũng không hề nhận ra rằng, lời đề nghị ấy, tưởng chừng như thoáng qua, lại có sức nặng đến nhường nào, lại có thể gắn bó và định hình cả một nửa cuộc đời anh.
Steven khẽ lắc đầu, tự mắng mình: "Mình đang nghĩ gì vậy..."
Anh cố gắng xua đi những dòng suy nghĩ miên man, cố gắng níu giữ lấy thực tại.