[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Thẩm Phán Địa Ngục
Chương 97
Chương 97
Hôm sau, Hoàng cùng Bảo đến bệnh viện khu vực thăm thầy Hưng – giáo viên thể dục của Bảo.
Cánh cửa phòng bệnh vừa hé mở, một luồng khí lạnh lẽo lập tức quét ngang sống lưng hắn.
Không phải thứ lạnh của điều hòa, mà là thứ âm hàn nặng trĩu như sương mù đọng lại sau một đêm mưa tang tóc.
Tử khí.
Nó quẩn quanh trong căn phòng trắng toát, len lỏi qua từng góc tường, bám lấy thành giường bệnh như những sợi tơ vô hình.
Trên giường, thầy Hưng nằm im lìm.
Gương mặt vốn rắn rỏi nay hốc hác đến đáng sợ, môi tái nhợt, hai mắt khép chặt như người đã đi đến ranh giới cuối cùng của sinh tử.
Lồng ngực vẫn còn nhấp nhô, nhưng yếu ớt đến mức tưởng chừng chỉ cần một cơn gió mạnh cũng đủ thổi tắt.
Vài y tá bước vào thay nước truyền, kiểm tra nhịp tim.
Họ cố giữ vẻ chuyên nghiệp, nhưng ánh mắt vẫn không giấu nổi sự bất an.
“Lạ thật… không có vết thương chí mạng.”
“Các chỉ số cũng không đến mức nguy kịch, vậy mà vẫn hôn mê mãi…”
“Cứ thế này… e là không qua nổi.”
Những lời thì thầm ấy như kim châm vào tim của Gia Bảo.
Gia Bảo đứng bên giường, sắc mặt tái xanh.
Cậu nắm chặt bàn tay lạnh ngắt của thầy, các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng lực quá mạnh.
“Thầy ơi…”
Giọng cậu run đến mức gần như vỡ ra.
Cả người Bảo khẽ rung lên, trong đôi mắt đỏ hoe ấy không chỉ có lo lắng mà còn có nỗi sợ hãi mơ hồ.
Cậu biết, nguyên nhân của tất cả chuyện này không hề đơn giản là bệnh tật.
Hoàng đứng phía sau, ánh mắt trầm xuống.
Hắn nhìn tử khí cuồn cuộn trên đỉnh đầu người đàn ông kia.
Đúng là bản ngã của Mộc thần đang từng chút một kéo thầy Hưng về phía bên kia.
Y tá rời khỏi.
Hoàng đứng bên giường, ánh mắt lạnh hẳn.
Bàn tay hắn vươn ra, chuẩn xác như chộp lấy một luồng khói vô hình.
Không khí méo mó trong tích tắc, rồi một oán linh bị hắn túm gọn, lôi phắt khỏi thân thể thầy Hưng.
“Cút.”
Thứ âm hồn xám ngoét ấy bị hất văng vào tường, va chạm không phát ra tiếng động nào ngoài tiếng rít nghẹn ngào:"Ô ô ô...."
Oán linh chỉ là tầng đáy của cõi Âm ty.
Không oán thù sâu nặng như lệ quỷ, không có linh trí hay ý thức rõ ràng.
Oán niệm của chúng mỏng như sương khói, chỉ đủ để tồn tại lay lắt giữa ranh giới âm dương.
Bản năng duy nhất là bám vào người sống, rúc rỉa từng chút dương khí như kẻ ăn xin đói khát.
Hoàng liếc nhìn thầy Hưng đang mê man trên giường bệnh.
Dương khí suy kiệt, thần hồn lỏng lẻo, với đám oán linh ngu độn này, đó chẳng khác nào một ngọn đèn leo lét giữa đêm tối, vừa yếu ớt vừa dễ phát hiện.
Chỉ cần “ngửi” thấy chút hơi ấm, chúng liền kéo đến, lũ lượt bu quanh như ruồi nhặng.
Hoàng nhìn về phía góc phòng.
Không chỉ một con.
Trong bóng tối nơi trần nhà và gầm giường, còn lố nhố vài bóng đen nhỏ khác đang chực chờ.
Ánh mắt hắn trầm xuống, sát ý nhè nhẹ lan ra.
"Cút hết cho ta!"
Chỉ với một câu quát.
Trong khoảnh khắc ấy, linh lực từ Hoàng bùng nổ.
Không phải ngọn lửa hữu hình, mà là một tầng uy áp cuồng nộ quét ngang căn phòng.
Đám oán linh còn đang gào rít bỗng khựng lại, rồi như tro bụi gặp gió lớn, bị thiêu sạch không chừa lấy một mảnh tàn hồn.
Không gian trở nên tĩnh lặng đến đáng sợ.
Gia Bảo đứng đó, tim đập dồn dập.
Từ nhỏ cậu đã có thể nhìn thấy những thứ người thường không thấy.
Oán linh, lệ quỷ, những bóng đen lẩn khuất trong góc tối.
Chúng luôn bám theo, trêu chọc, cấu xé, khiến tuổi thơ cậu đầy những đêm mất ngủ.
Nhưng ngoài việc cắn răng chịu đựng, cậu chưa từng có cách phản kháng.
Vậy mà giờ đây.
Chỉ một câu nói của Hoàng, tất cả đều tan biến.
Đây là lần thứ hai Bảo tận mắt chứng kiến linh lực đáng sợ ấy.
Lần trước đã đủ khiến cậu chấn động, nhưng hôm nay, đứng ở khoảng cách gần như vậy, cậu mới thật sự cảm nhận được, đó không phải sức mạnh con người có thể chạm tới.
“Anh…”
Giọng Bảo khẽ run.
“Ngày hôm đó… em đã định hỏi, nhưng lại không dám.”
Cậu ngẩng lên nhìn Hoàng.
Trong ánh mắt không còn là sợ hãi, mà là sự thán phục pha lẫn hoang mang.
“Anh… không phải con người, đúng không?”
Câu hỏi rơi xuống giữa bầu không khí còn vương mùi cháy khét của oán khí.
Hoàng vẫn đứng đó, bóng lưng cao lớn như che khuất cả ánh sáng phía sau.
Hoàng không đáp.
Chỉ có một nụ cười lạnh khẽ nhếch lên nơi khóe môi, như thể câu hỏi ấy vốn chẳng đáng để trả lời.
Gió đêm thổi qua hành lang bệnh viện, mang theo mùi thuốc sát trùng lẫn chút âm khí còn sót lại.
Tro tàn của đám oán linh vẫn lơ lửng trong không trung, rồi tan đi như chưa từng tồn tại.
Gia Bảo siết chặt tay áo hắn.
Tim cậu đập rất nhanh.
Không phải vì sợ.
Mà vì khoảng cách.
Khoảng cách giữa “con người” và thứ đang đứng trước mặt cậu.
“Anh…”
Bảo nuốt khan, giọng khẽ run.
“Em không sợ đâu.”
Hoàng khẽ nghiêng đầu.
Ánh mắt hắn sâu thẳm, đen đặc như màn đêm không đáy.
Trong đôi đồng tử ấy không có sự ấm áp của người thường, chỉ có sự tĩnh lặng đến lạnh lẽo.
“Không sợ?” hắn hỏi, giọng trầm xuống.
“Vâng.”
Bảo gật mạnh.
“Anh cứu em.
Cứu thầy.
Dù anh là gì… em cũng không sợ.”
Một thoáng im lặng.
Nụ cười nơi khóe môi Hoàng chậm rãi tắt đi.
“Con người,” hắn nói, giọng khàn khàn như vọng từ nơi rất xa, “là sinh linh yếu ớt nhất, nhưng cũng là thứ tham lam nhất.”
Hắn bước lại gần.
Bóng hắn phủ lên người Bảo.
“Nếu một ngày em biết ta không phải thứ mà em có thể hiểu… không phải thứ nên tồn tại giữa thế giới này…”
Hắn cúi xuống, ánh mắt chạm thẳng vào cậu.
“Em còn dám nói không sợ không?”
Gia Bảo hít sâu một hơi.
Tay cậu run, nhưng ánh mắt lại không hề lùi bước.
“Anh là Hoàng.
Chỉ cần vậy là đủ.”
Khoảnh khắc ấy, trong đôi mắt lạnh lẽo kia, dường như có thứ gì đó khẽ rung động.
Steven...cũng nói như thế.
Soạt!
Cửa phòng bệnh khẽ bật mở.
Một làn hương nước hoa thoang thoảng len vào không khí, nó nhẹ và thanh, quen thuộc đến mức khiến tim Hoàng khẽ khựng lại một nhịp.
“Hửm?
Sao đi đâu cũng gặp cậu vậy?”
Giọng nói mang vẻ than phiền nhưng ý cười trong đó lại chẳng hề giấu giếm.
Ngoài Steven ra thì còn ai vào đây được nữa.
Anh đứng ở cửa, ánh sáng hành lang hắt sau lưng tạo thành một đường viền mờ ảo quanh thân hình cao ráo.
Phong thái vừa lười biếng bất cần, vừa quyến rũ đến mức khó hiểu, hai thái cực tưởng như trái ngược lại dung hòa trên người anh một cách hoàn hảo.
Steven không để ý vẻ mặt phức tạp của Hoàng.
Anh bước thẳng tới giường bệnh.
Vừa đúng lúc nhìn thấy “đệ tử bất đắc dĩ” của mình.
Thằng bé vừa ngẩng đầu lên đã sáng rực hai mắt như đèn pha ô tô.
Chưa đầy một giây.
“ANH ĐẸP TRAI SIÊU CẤP VÔ ĐỊCH VŨ TRỤUUUUU!”
Một thân ảnh nhỏ lao tới với tốc độ ánh sáng.
Steven còn chưa kịp phản ứng thì đã bị ôm trọn lấy ngang bụng.
Cú nhào tới đó không khác gì một pha tackle trong bóng bầu dục chuyên nghiệp.
“Rắc.”
Anh nghe rất rõ âm thanh đáng sợ phát ra từ đâu đó trong cơ thể mình.
Không khí trong phòng lặng đi một nhịp.
Steven trợn mắt, hơi thở mắc kẹt giữa cổ họng.
Nội tạng như muốn dồn hết lên miệng.
Nước dãi suýt nữa phun ra ngoài trong tư thế không hề đẹp đẽ chút nào.
“Hự!”
Một tiếng rên nghẹn bật ra, đầy đau đớn nhưng vẫn cố giữ chút phong độ cuối cùng.
Nếu không phải vì sĩ diện, có lẽ anh đã nằm vật ra đất từ ba giây trước rồi.
Hoàng chậm rãi đưa tay lên, che kín đôi mắt mình.
Động tác ấy bình thản đến mức tưởng như vô thức, nhưng đó là cố ý.
Hắn không thể để ai nhìn thấy.
Không thể để mọi người thấy thứ đang cuộn trào nơi đáy mắt mình.
Không phải phẫn nộ.
Không phải sát ý.
Mà là khoái cảm.
Thứ vui sướng méo mó, điên cuồng khi linh lực bùng nổ, khi oán khí bị nghiền nát dưới chân hắn, khi mọi sinh linh trong cõi Âm ty đều phải run rẩy trước một tiếng quát của hắn.
Khóe môi Hoàng khẽ cong lên sau bàn tay che mặt.
Hắn sợ nếu không che lại, ánh mắt ấy sẽ lộ ra.
Ánh mắt của kẻ đứng trên tất cả, của một tồn tại không nên mang trái tim con người.
"Phu.
Ha....hahaha!"
Tiếng cười của Hoàng vang lên đột ngột trong căn phòng bệnh vốn đang yên tĩnh.
Không phải kiểu cười nhẹ nhàng.
Mà là thứ cười trầm thấp, đứt quãng, như bị kìm nén quá lâu rồi bất ngờ vỡ ra.
Steven và Bảo đồng loạt khựng lại.
Bảo vẫn còn đang ôm ngang bụng Steven, nghe tiếng cười đó mà da đầu tê rần.
Cậu bé ngẩng phắt lên nhìn Hoàng, ánh mắt hoang mang.
Ngay cả thầy Hưng nằm trên giường bệnh, dù hai mắt vẫn nhắm nghiền, gương mặt vốn đã tái nhợt giờ lại càng xám ngoét hơn vài phần, như thể trong cơn mê cũng cảm nhận được điều gì đó… không bình thường.
“Cậu… bị sao vậy?”
Steven nheo mắt.
Giọng anh không lớn, nhưng đã mất đi vẻ bỡn cợt thường ngày.
Hoàng xua tay, cố tỏ ra bình thường: “Không… không có gì…”
Nhưng càng nói, tiếng cười lại càng bật ra thành từng tràng khùng khục.
Vai hắn run lên, khóe môi nhếch cao đến mức có phần quỷ dị.
Bầu không khí trong phòng lập tức đổi khác.
Steven khẽ đẩy Bảo ra sau lưng mình theo bản năng bảo vệ.
Tay phải anh lặng lẽ luồn vào túi áo, rút ra một lá phù vàng đã được gấp sẵn.
Nhỡ Hoàng đột nhiên trúng tà sẽ phóng nó lên trán hắn ngay.
"Hoàng, làm ơn.
Không có con quỷ nào đáng sợ bằng cậu đâu...."
Tiếng cười dần lắng xuống.
Hoàng hít sâu một hơi, điều hòa lại nhịp thở.
Chỉ trong chớp mắt, mọi biểu cảm quỷ dị ban nãy biến mất sạch sẽ.
Hắn ngồi thẳng lưng trên ghế, lưng dựa hờ vào thành, dáng vẻ thong dong như gió xuân tháng ba.
Gương mặt bình thản không gợn sóng, khí chất thanh tao sạch sẽ đến mức trái ngược hoàn toàn với tràng cười vừa rồi.
Hương thơm nhàn nhạt trên người hắn thoảng qua trong không khí bệnh viện lạnh lẽo, khiến khung cảnh xung quanh như sáng lên vài phần.
Gương mặt ấy.
Tinh xảo đến mức nếu nói là tác phẩm hoàn hảo mà Đấng toàn năng tỉ mỉ chạm khắc ra cũng chẳng hề quá đáng.
“Thế còn anh?”
Hoàng vắt chân lên, động tác ung dung tự nhiên.
Hắn chống cằm, nghiêng đầu, khóe môi nhếch lên thành một nụ cười lười biếng.
“Anh có việc gì?”
Steven: “…”
Tim anh khựng lại nửa nhịp.
Trong đầu, một giọng nói điên cuồng gào thét: Kết hôn kết hôn kết hôn kết hôn!!!
Anh hít một hơi thật sâu, dùng toàn bộ ý chí kéo bản thân trở về thực tại.
Steven đưa tay xoa cằm, giả vờ suy nghĩ, ánh mắt lại không tự chủ mà lướt qua gương mặt kia thêm một lần.
“À…” anh khẽ nhướng mày: "Tôi nhớ cậu quá nên đến.
Không được sao?"
Giọng điệu hững hờ, như thể chỉ thuận miệng nói ra.
Nhưng ánh mắt thì chẳng hề hững hờ chút nào.
Trong phòng bệnh, không khí đột nhiên trở nên vi diệu khó tả.
Bảo đứng bên cạnh nhìn hai người, ánh mắt đảo qua đảo lại, cảm thấy mình hình như không nên tồn tại ở đây.
Dưới giường có thứ gì đó khẽ động.
Bảo theo phản xạ cúi xuống nhìn.
Ngay lúc ấy, trên giường bệnh, mi mắt thầy Hưng khẽ run rồi chậm rãi mở ra.
Sắc mặt thầy tuy vẫn tái nhợt, nhưng đã có thêm chút huyết sắc so với lúc trước.
Đồng tử dần có tiêu cự, ánh nhìn mơ hồ quét một vòng quanh phòng như vừa từ nơi rất xa trở về.
".....Bảo à?"
“Thầy!”
Bảo gần như bật khóc vì mừng rỡ.
Bao nhiêu lo lắng tích tụ bấy lâu bùng nổ cùng lúc.
Cậu lao tới, ôm chầm lấy người trên giường.
Một cái ôm tràn đầy tình cảm.
Nhưng bonus thêm lực tay.
"Ách!"
Tiếng thở nghẹn phát ra từ cổ họng thầy Hưng.
Steven đứng cạnh chứng kiến toàn bộ cảnh tượng, trong khoảnh khắc đó anh thật sự cơ hồ thấy linh hồn thầy Hưng vừa nhẹ nhàng rời khỏi cơ thể, bay một vòng qua biển xanh cát trắng ở Hawai, uống xong ly nước dừa rồi mới luyến tiếc quay lại nhập xác.
Anh nhanh tay túm cổ áo Bảo kéo ngược ra sau.
“Nhẹ tay thôi, nhóc.”
Steven thở dài.
“Cái mạng già của anh ta chỉ còn phân nửa đấy.”
Thầy Hưng nằm trên giường, ho khan hai tiếng, máu nơi khóe môi càng đỏ hơn.
Hoàng bước đến bên giường, hai ngón tay đặt lên cổ tay thầy Hưng.
Mạch đập yếu nhưng đã có quy luật.
Huyết khí lưu thông trở lại, động mạch không còn tắc nghẽn như lúc nguy kịch.
Dấu hiệu sự sống đã tạm thời ổn định.
Nhưng sắc mặt hắn không hề giãn ra.
Phần thân xác có thể cứu.
Nhưng hồn phách thì không.
Trong thần thức của thầy Hưng vẫn còn một khoảng trống lạnh buốt.
Nửa phần hồn phách bị xé đi, như thể bị một sợi dây vô hình kéo chặt về nơi khác.
"Steven."
Steven gần như phản xạ theo bản năng.
Lưng anh thẳng lên ngay lập tức, ánh mắt khóa chặt vào Hoàng.
Chỉ cần tên mình được phát ra từ môi người kia, anh liền nghiêm túc đến mức chính mình cũng không nhận ra.
"Bảo đã nói hết với tôi rồi."
Hoàng chậm rãi đứng dậy, ánh mắt đảo ra phía cửa sổ.
Bên ngoài trời u ám, gió thổi lay động tán cây, bóng lá chập chờn như có thứ gì đang rình rập.
"Muốn cứu anh ta, phải giết được bản ngã của Mộc thần."
Không khí trong phòng như đông cứng lại.
Bảo siết chặt tay, tim đập thình thịch.
Steven không cười nữa.
Vẻ bông đùa thường ngày biến mất hoàn toàn.
Lần này, đối thủ không phải lệ quỷ bình thường.
Mà là một phần bản ngã đã bị tha hóa của thần linh.
“Vậy thì giết.”
Steven nói thản nhiên, nhưng trong giọng có sát ý không hề che giấu.
Anh nghiêng đầu nhìn Hoàng.
“Cậu dẫn đường chứ?”