[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 59,383
- 0
- 0
Thẩm Phán Địa Ngục
Chương 41
Chương 41
Steven và Hoàng kiểm tra cái xác trước khi cơ quan chức năng tới, cái xác bị xé toạc và bên trong không còn gì, họ chưa từng thấy tên hung thủ nào lại dã man đến thế.
"Anh thấy thế nào?"
"Cậu rất xinh"
"...."
"...tôi đang nói chuyên môn của anh!"
"Xem nào, máy đo không phản ứng và tôi cũng không thấy gì, cứ giao cho cảnh sát trước xem sao."
Steven vừa dứt lời thì tiếng còi hụ vang xa, ánh đèn xanh đỏ quét qua cả góc phố.
Cảnh sát ập đến, phong tỏa hiện trường và tách từng người ra lấy lời khai.
Steven và Hoàng phải lặp đi lặp lại toàn bộ sự việc với vị thanh tra, từ khoảnh khắc đầu tiên họ phát hiện ra bất thường cho đến phút cuối cùng khi mọi thứ kết thúc.
Thời gian trôi chậm như nước nhỏ giọt.
Hết câu hỏi này đến câu hỏi khác, giấy tờ, biên bản, ánh mắt sắc lạnh của thanh tra như muốn moi từng chi tiết mà họ vô tình bỏ sót.
Mãi đến đúng nửa đêm, khi đồng hồ điểm đúng 12h họ mới được rời khỏi sở.
Bước ra ngoài, màn đêm đón họ bằng một khoảng trời tĩnh lặng đến rợn người, và chỉ lúc đó Steven mới cảm nhận rõ sự mệt mỏi đè nặng lên hai mí mắt của mình.
Hoàng biết anh đã mệt nên hắn định lái xe nhưng Steven không chịu và cứ nhất quyết đòi lái cho bằng được.
"Cậu giữ con mèo cho cẩn thận, không tôi quăng nó ra xe đấy."
"Anh ghét mèo?"
"Một chút, mấy con mèo khi thấy tôi đều xù lông nhím.
Tôi có cảm giác tụi nó ghen tị với sức đẹp tôi, ai biết được chứ?"
Hoàng nhìn con mèo cam trong tay, nó là thuộc loại main coon và lông màu vàng cam, cái vẻ mặt nó nhìn họ như thể "đám cẩu nô tài mau quỳ xuống" nên Steven không thích thì cũng phải.
Hoặc vì anh ta cũng là một con mèo rất kiêu hãnh chăng?
Loài main coon đen khá giống kiểu của Steven, Hoàng thấy vậy.
"Con mèo bà Phượng thật biết cách làm khổ bà ấy, tôi không có ý xấu về niềm vui tuổi già hay cách người giàu tiêu tiền nhưng bà ấy già tới lẫn, bả nói con mèo biết nói chuyện, buồn cười thật!"
Hoàng không phản đối cũng không đồng tình.
Con mèo trên tay hắn thi thoảng liếc Steven mấy cái rồi lại nằm yên trên đùi hắn.
Trời đã khuya nên ngày mai hắn mới đem con mèo trả cho người ủy thác, nếu không phải vì dính vào vụ án thì hắn chả cần phải đem của nợ này về nhà mình rồi.
Khi Hoàng trở về nhà, việc đầu tiên của hắn là đi tắm rửa.
Hắn để con mèo trên ghế, lạnh lùng nói: "Ở yên đấy."
Hắn quay lưng đi vào nhà tắm, con mèo ngồi vắt vẻo trên sofa với vẻ mặt khó chịu, đột nhiên nó mở miệng: "Chết tiệt!"
Hoàng tắm xong, vừa trở ra thì thấy con mèo vàng ấy đang kêu meo meo với vẻ mặt đầy biểu tình, hắn cau mày tiến lại gần nó, con mèo rên ư hử rồi cào áo hắn mấy cái.
Hắn tóm gáy nó xách lên, nghiêm túc nhìn vào mắt nó và hỏi: "Muốn gì?"
"Meo meo~~~"
Hắn dĩ nhiên không thể hiểu ngôn ngữ meo meo đó nên để con mèo xuống, hắn khó hiểu nhìn con mèo, sau đó lấy điện thoại và gọi cho Phương Nam.
"Anh biết nói chuyện với mèo không?"
Nam vừa bắt máy đã nhận được một câu hỏi rất kỳ lạ mà anh chắc chắn có đầu thai bao nhiêu lần anh cũng không làm được.
"...có chuyện gì à?"
"Em không biết, hình như con mèo này muốn nói gì đó nhưng không biết nói."
"Cậu nuôi mèo?"
"Không, chỉ giữ một đêm thôi."
"Một là nó đói, hai là nó muốn được gãi bụng, cậu thử đi."
Hoàng nhìn sang con mèo, bây giờ nó đang chén sạch một con chim mà nó bắt được từ cửa sổ.
Hắn thề, cái mặt nó dính đầy máu và cái cách nó xỉa răng bằng cọng lông chim trông dị hợm vô cùng.
"...."
"...Nó no rồi"
"Chúc mừng cậu, vấn đề đã được giải quyết."
Con mèo từ no thành sinh ra rãnh rỗi, nó bắt đầu chạy nhảy trên đám chậu cây nhà hắn.
Chơi đùa không đủ, nó còn bới đất trong chậu ra nữa.
Chân mày hắn giựt giựt, hắn ước mình chưa từng đem con mèo kia về nhà nhưng giờ đã muộn rồi.
Ngày hôm sau, Hoàng đem con mèo đến cho bà Phượng, hắn đậu xe trước căn biệt thự và nhấn chuông mãi nhưng không có ai ra mở cửa.
Hắn nhìn con mèo, nó đang ngước mắt nhìn lên cánh cửa sổ phòng bà Phượng và kêu meo meo liên tục.
Hắn không định lên đó nhưng thấy con mèo có vẻ sốt ruột nên hắn đành lên đó xem thử.
Hoàng búng tay một cái, cả hai liền xuất hiện trong phòng bà Phượng.
Xung quanh rất sạch sẽ, nội thất và mọi thứ đều không còn gì cả, tựa như có cơn bão vừa lướt qua vậy.
Hắn đi hết một vòng rồi dừng lại trước cái bàn làm việc của bà Phượng, trên đấy có một bức thư, hắn sẽ không quan tâm nếu không có dòng chữ: "Gửi cậu thám tử Đỗ Nhật Hoàng"
Hắn mở phong bì, tờ giấy bên trong còn lưu lại mùi nước hoa quen thuộc của bà cụ.
Nét chữ mềm mại nghiêng nghiêng trải dài: “Hoàng à, chồng tôi đang công tác ở châu Âu thì bất ngờ trở bệnh nặng.
Tôi lo lắng quá nên đã vội bay sang chăm ông ấy.
Trước khi đi, tôi gửi lại bức thư này và nhờ cậu giúp tôi một chuyện…”
Hắn đọc đến đây khẽ cau mày, tiếp tục lướt xuống.
“Tôi xin gửi gắm bé Cas cho cậu một thời gian.
Mọi chi phí của nó, từ đồ ăn, đồ chơi đến cả tiền spa tôi đều chuyển đủ vào tài khoản của cậu rồi, tuyệt đối không để nó thiếu thứ gì.
Tôi sẽ sớm quay về đón nó sau khi chồng tôi bình phục.”
Đọc xong, Hoàng đứng lặng vài giây.
Bức thư ngắn gọn nhưng chan chứa sự lo âu của một người vợ.
Ánh mắt hắn bất giác dừng lại trên con mèo đang ngồi chễm chệ giữa phòng, ngẩng đầu nhìn hắn như đã mặc định hắn là “người hầu mới” của nó.
Con mèo kêu meo meo rồi lắc lư vài cái, nó luồn ra ngoài cửa sổ, nhắm nơi hàng cây rồi trèo lên đó, con mèo từ từ trườn xuống đất rồi chờ Hoàng ở cạnh chiếc ôtô của hắn.
Vài con chuột chạy ngang qua mà nó không thèm vờn, một con chuột tiến tới chỗ nó, chít chít vài cái rồi nói: "Dọn nhà à?"
"Tạm thời thôi"
Con mèo vuốt vuốt bộ râu, nói tiếp: "Ông già hút thuốc nhiều quá, ta cản miết nhưng chuyến đi Châu Âu này có vẻ thoải mái quá đà thì phải."
Con chuột hất mặt về phía Hoàng, hỏi nhỏ: "Chủ nhân mới à?"
"Ừ, ngon giai."
Nhác thấy Hoàng trở ra từ cửa chính, con mèo ngáp một hơi thật dài, nó vỗ bộp bộp lên vai chuột, nói: "Ở lại mạnh khỏe, nhớ tránh xa mấy thằng mèo quanh đây, ta đi rồi không thể để mắt đến các ngươi mãi đâu."
Con chuột chít chít thêm hai tiếng, nó đưa con mèo một miếng phô mai rồi chạy đi mất.
Con mèo nhìn miếng phô mai, khẽ nhếch môi: "Chuột không thích phô mai, chỉ có con người tưởng tượng ra thôi."
Hoàng lên xe, hắn định về nhà thì có người gọi tới, hắn bắt máy lên, đầu dây bên kia bắt đầu lên tiếng: "Chào thám tử, tôi là Vũ Minh".
_____________
Hoàng ngồi tại văn phòng thám tử của mình, đối diện là Vũ Minh - chàng kỹ sư hôm nọ ở đã gặp hắn ở bệnh viện tâm thần.
Lúc các đồng chí cảnh sát lấy lời khai Hoàng anh ta vô tình biết hắn là một thám tử tư, từ đó anh ta nghe ngóng được số điện thoại và văn phòng thám tử của hắn mà mò đến.
"Tôi biết là hơi khó với anh nhưng tôi thực sự nghiêm túc, tôi muốn nhờ anh tìm hiểu nguyên nhân cái chết năm xưa của mẹ tôi."
Hoàng chống cằm nhìn Minh, ánh mắt hắn có cái gì đó sáng ngời nhưng đâu đó vẫn hơi lãnh đạm.
Hắn lên tiếng: "Tôi có đọc qua bài báo, sơ bộ thế nào thì tôi đã biết rõ, nhưng tôi có thể hỏi lý do vì sao bây giờ anh mới điều tra cái chết của mẹ mình không?"
"Dạo này tôi thường có những giấc mơ kỳ lạ, tôi mơ thấy mẹ mình, bà ấy....như muốn nói với tôi điều gì đó.
Nhưng đến lúc đó tôi luôn tỉnh giấc nên không biết gì cả."
"Anh chỉ cần ngủ lại hoặc bảo bà ấy nói thật nhanh trước khi anh tỉnh giấc là được."
"..."
Nếu là người thường có thể bị nói là vô duyên nhưng vì đó là Hoàng, gương mặt vừa đẹp trai, vừa chân thành lại vừa nghiêm túc khiến đối phương tin là anh không hề đùa và cũng khó phản bác.
Vũ Minh có chút cứng họng trước câu trả lời ''ngây ngô'' của Hoàng.
Tìm thám tử có lẽ không phải là ý tưởng hay, trong chuyện này người ta sẽ ưu tiên mời những người có thể liên kết với những sự kiện siêu nhiên như thầy cúng, pháp sư, linh mực hay mục sư,.....
Nhưng Vũ Minh là một con người có tư duy khoa học cao, nên anh chọn cách nhờ thám tử.
Điều đó chỉ vừa nảy ra trong đầu anh vào tối qua, nhưng anh không biết tìm ai để thuê.
Hoàng là người đầu tiên anh ta nghĩ đến nên mới đánh bạo tới hỏi thử.
"Ừm, vậy thì xin lỗi vì đã-''
''Tôi sẽ nhận vụ này."
Vũ Minh giật mình, anh nhìn Hoàng bằng đôi mắt ngạc nhiên như thể sợ mình nghe lầm.
"Chúng ta hãy lưu lại số điện thoại để tiện liên lạc, có gì tôi sẽ gọi anh sau.
Được chứ?"
"Được được."
Vũ Minh đồng ý ngay lập tức, anh để lại số điện thoại của mình rồi như có việc bận nên phải rời đi sớm.
Chỉ còn Hoàng ngồi im lặng trong văn phòng của mình, hắn đan hai tay vào nhau, ngẫm nghĩ về bệnh viện bị bỏ hoang ấy, lúc hắn mới bước vào cho đến khi thấy cái xác.
Trực giác mách bảo hắn rằng sự việc tuyệt đối không đơn giản là một tai nạn thông thường.
Vì người chết là một người vô gia cư hay lang thang đây đó nên tạm thời hắn chưa tra được gì cả.
Hắn đoán có thể do anh ngủ nhờ ở đó rồi vô tình trở thành con mồi đáng thương của quỷ dữ mà thôi.
Hoàng mãi suy nghĩ mà không nhận ra con mèo cam kia đang cúi đầu đớp ly nước lọc của hắn.
Nó ngửa đầu liếm mép đầy mãn nguyện, sau đó chạm nhẹ vào cái ly mấy cái.
Choang!
"...."
Xong xuôi, nó dường như thích gợi đòn, nhảy vào chậu cây của hắn mà đào bới khiến đất cát trong đó văng tứ tung ra sàn.
Hoàng nhìn cái ly vỡ, rồi nhìn sang chậu cây xấu số bị con mèo vờn đến không còn một cái lá, bán thân bất toại khỏa thân đến đáng thương.
Đầu óc Đỗ Nhật Hoàng thoáng chốc lùng bùng.
Dưới Địa ngục, hắn từng đứng trên cả vạn quỷ lẫn Thần Chết, hô mưa gọi gió, muốn ai sống thì sống, muốn ai chết thì chết.
Vậy mà giờ đây, hắn lại biến thành một “nô lệ bất đắc dĩ” của loài bốn chân này, đến mức còn sinh ra cảm giác mình đã sống quá lâu, lâu đến nỗi có một ngày phải chấp nhận sự thật rằng một con mèo cũng không thể quát nổi.
Nó biết hắn đã thấy mà còn xem như không có gì, nó phóng lên cửa sổ rồi duỗi người, nằm phơi nắng.