[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 177,795
- 0
- 0
Thẩm Phán Địa Ngục
Chương 117
Chương 117
Steven im lặng một lúc rất lâu, như thể vừa lạc mất điều gì đó quan trọng trong dòng suy nghĩ hỗn độn.
Rồi đột ngột, anh bật dậy, động tác vội vã đến mức suýt trượt khỏi giường
"Chết rồi!
Lệ quỷ!"
Hoàng không hề nao núng.
Hắn chỉ khẽ nhấc tay, túm lấy cổ áo Steven kéo ngược lại, nhàn nhạt nói: "Đã giải quyết rồi."
Lực kéo không mạnh, nhưng đủ khiến Steven mất đà, ngã trở lại.
Lần này anh chẳng giãy nữa, chỉ thuận theo mà nằm xuống, đầu tựa lên đùi hắn như cũ.
Anh vỗ trán mình cái bốp, tự dưng lại quên bén đi mất.
Hoàng là Thẩm phán Địa ngục — kẻ nắm quyền sinh sát của quỷ hồn, chuyện tà vật nơi dương gian vốn dĩ nằm trong tay hắn xử lý.
Một con lệ quỷ, suy cho cùng, đâu cần anh phải lo đến vậy.
"Vậy còn Lan?"
Hoàng khẽ dời tầm mắt ra khỏi quyển sách, lãnh đạm trả lời: "Bán thân bất toại."
Bốn chữ này nghe đơn giản nhưng hậu quả rất khôn lường.
Khoảnh khắc lệ quỷ bị hắn diệt sát, mối liên kết tà ác giữa nó và Lan lập tức đứt gãy.
Năng lượng phản phệ bùng nổ, như một cơn sóng dữ dội dội ngược trở lại và Lan là kẻ hứng trọn tất cả.
Tiếng gào thét xé toạc không gian.
Nửa thân thể cô ta gần như bị phá hủy hoàn toàn, da thịt lở loét, từng thớ cơ co giật trong đau đớn tột cùng.
Xương cốt vặn vẹo, máu thịt hòa lẫn thành một cảnh tượng ghê rợn đến mức không dám nhìn lâu.
Cơn đau ấy không chỉ dừng lại ở thể xác, nó như len lỏi vào tận linh hồn, giày xéo từng tấc ý thức còn sót lại.
Nhưng đáng sợ hơn cả là sự bỏ rơi.
Huyết Nhãn không hề ngoái đầu lại.
Đối với gã, Lan chẳng qua chỉ là một quân cờ dùng xong liền vứt bỏ.
Hiện tại, cô ta chỉ còn lại một con đường duy nhất là nằm đó trong tuyệt vọng và chờ đợi cái chết từ từ kéo đến.
Nhưng cái chết chưa bao giờ là kết thúc.
Đặc biệt là với kẻ đã chạm tay vào cấm thuật.
Một khi nhân quả bị đảo lộn, linh hồn sẽ không được yên nghỉ, mà sẽ bị kéo vào vòng xoáy của oán niệm, trở thành miếng mồi cho vạn quỷ tranh nhau cấu xé, mãi mãi không siêu thoát.
Steven không thể không nghĩ tới Linh, anh dè dặt hỏi: "Linh thì sao?"
Đối với Linh, trường học đáng lẽ là mái nhà thứ hai tràn ngập tiếng cười và tri thức, lại trở thành nỗi ám ảnh khôn nguôi trong tâm trí cô.
Vì không mấy hòa đồng với bạn bè và quá hiền lành nên cô trở thành mục tiêu của bọn bắt nạt.
Những lời trêu chọc độc địa, những ánh mắt khinh miệt, những hành động cô lập tàn nhẫn đã khắc sâu vào tâm hồn Linh những vết sẹo khó phai mờ, tạo nên một bóng ma quá khứ luôn ám ảnh tâm trí của cô.
Sau những năm tháng vật lộn với bóng ma quá khứ, Linh đã cố gắng bước tiếp, nỗ lực tìm lại cân bằng trong cuộc sống.
Cô lao vào công việc với hy vọng tìm thấy sự bình yên và khẳng định giá trị bản thân.
Tuy nhiên, số phận dường như vẫn chưa buông tha cô gái đáng thương này.
Lan, người bạn cũ từng cùng Linh trải qua những năm tháng học trò đầy ám ảnh, lại một lần nữa xuất hiện, mang theo một ý đồ đen tối.
Lan, với vẻ ngoài thân thiện và những lời nói ngọt ngào, đã khéo léo tiếp cận Linh.
Cô ta giả vờ đồng cảm, chia sẻ những câu chuyện cũ với Linh, khiến Linh một lần nữa mở lòng và đặt niềm tin vào tình bạn tưởng chừng đã phai nhạt.
Nhưng đằng sau nụ cười ấy là cả một âm mưu thâm độc.
Lan, có lẽ vì ghen ghét, đố kỵ hoặc vì một lý do nào đó khó hiểu, đã lợi dụng sự ngây thơ và lòng tin của Linh để đẩy cô vào những tình huống khó khăn, gây tổn hại nghiêm trọng đến sự nghiệp và danh tiếng của cô.
Những lời đồn thổi sai lệch, những thông tin bị bóp méo, những tình huống bị sắp đặt tinh vi đã khiến Linh rơi vào cảnh khốn cùng.
Cô bị cô lập trong công việc, mất đi sự tín nhiệm của đồng nghiệp và cấp trên.
Nỗi tuyệt vọng bao trùm lấy Linh, đẩy cô vào một vực sâu của sự suy sụp.
Quá khứ đau buồn giờ đây như sống dậy, còn tàn khốc hơn gấp bội.
Những vết sẹo cũ chưa lành lại càng thêm rách toạc, đau đớn hơn.
Hoàng hơi dừng lại, như cân nhắc điều gì đó, rồi đáp: “Đang bị xét xử.”
Hắn nhấn mạnh từng chữ, rõ ràng và dứt khoát: “Nhưng sẽ được khoan hồng.”
Dù bận rộn đối phó với Huyết Nhãn, Hoàng vẫn không quên linh hồn oan khuất ấy.
Một sự công minh lạnh lẽo nhưng cũng đầy nhân tính.
Steven khẽ cụp mắt.
Trong suốt quãng thời gian đã qua, anh chưa từng gặp một Thẩm quan nào vừa nghiêm khắc, vừa công bằng đến như vậy.
Suy nghĩ vừa dứt, cơ thể căng cứng của Steven cũng dần thả lỏng.
Anh nhắm mắt lại, mặc cho cảm giác an tâm hiếm hoi len lỏi trong lồng ngực.
"Phải rồi, cậu nhớ lại chuyện hồi đó từ lúc nào?"
Steven chọt chọt vào đùi của Hoàng, khẽ thì thầm.
"Lúc tôi gặp lại sư tôn."
Khi hắn gặp sư tôn, Cửu U đã đứng đó từ trước.
Ánh mắt y trầm xuống, sâu như vực thẳm, dường như chất chứa vô vàn tâm sự chưa nói thành lời.
Hoàng còn chưa kịp mở miệng hỏi về Huyết Nhãn, Cửu U đã khẽ giơ tay, chặn lại.
Động tác nhẹ nhàng nhưng dứt khoát.
“Ta biết hết rồi.”
Không khí lặng đi trong thoáng chốc.
Sau đó, hai người cùng ngồi xuống bên bàn đá.
Ấm trà nghi ngút khói, hương thanh nhẹ lan tỏa giữa không gian tĩnh mịch.
Nhưng trái ngược với vẻ an nhiên ấy, gương mặt sư tôn lại vương đầy phiền muộn.
Hoàng nhìn y một lúc, ánh mắt hơi trầm xuống.
Hắn vốn không quen vòng vo, liền thẳng thắn hỏi: “Sư tôn, người có chuyện gì sao?”
Cửu U nghe vậy, chỉ khẽ thở dài.
Tiếng thở dài như mang theo cả một đoạn thời gian nặng nề.
Y đưa tay vuốt bộ râu trắng muốt, chậm rãi đáp, giọng nửa trách móc, nửa bất lực: “Còn sao nữa?
Vì ngươi đó, ranh con.”
Hoàng khẽ nhíu mày.
Câu nói tưởng như trách mắng ấy lại khiến hắn cảm thấy có gì đó không ổn.
Sư tôn của hắn xưa nay chưa từng vì chuyện nhỏ mà lộ ra vẻ nặng nề như vậy.
Hắn đặt chén trà xuống, ánh mắt dần trở nên nghiêm túc.
“Ý người là sao?”
Cửu U không trả lời ngay.
Y nâng chén trà, nhấp một ngụm nhỏ, như đang cân nhắc từng lời sẽ nói ra.
Hơi nước mỏng manh bay lên, che đi nửa gương mặt, càng khiến thần sắc của y thêm phần mơ hồ.
Một lúc lâu sau, y mới chậm rãi cất giọng:
“Năm đó… ngươi đã làm một chuyện ngu xuẩn đến mức nào, còn nhớ không?”
Hoàng im lặng.
Ký ức tưởng như đã bị chôn sâu dưới tầng tầng thời gian, nay bị khơi lại, đến lúc này hắn chỉ còn có thể hỏi thẳng mà thôi.
"Con thực sự không nhớ, thỉnh cầu người hãy nói cho con biết."
Cửu U hạ chén trà xuống, ánh mắt trở nên sắc bén hơn hẳn.
“Ngươi đã chia nguyên thần của mình cho tên phàm nhân kia.”
Không gian như đông cứng lại.
Ngón tay Hoàng khẽ siết chặt.
Một thoáng rất nhanh, ánh mắt hắn dao động, rồi lại bị hắn ép xuống, trở về vẻ lạnh lẽo quen thuộc.
“…Có phải vì chuyện đó mà–"
“Nếu không sao ngươi bị phạt đến thừa sống thiếu chết như thế."
Cửu U bật cười nhạt, nhưng trong tiếng cười không có lấy một phần vui vẻ.
“Ngươi tưởng nguyên thần là thứ muốn cho là cho hay sao?
Có biết nó quan trọng với tiên nhân như thế nào không?”
"Đấy là còn chưa nói nguyên thần liệu có thể tồn tại trong thân thể của phàm nhân hay không.
May là tên đó trâu bò, nếu không cũng chết từ lâu rồi!"
Hai mắt Hoàng lóe lên.
Hắn dường như không thể kìm chế được nữa: "Steven?!"
“Đúng vậy."
Y đứng dậy, tay áo khẽ phất, gió nhẹ lướt qua làm mặt nước trong chén trà gợn sóng.
"Nguyên thần là căn bản của sinh mệnh.
Ngươi xé nó ra, đồng nghĩa với việc đem một phần linh hồn của mình đặt vào tay kẻ khác.”
Giọng nói của y không lớn, nhưng từng chữ đều nặng như đá đè xuống.
“Ngươi có biết… nếu phần nguyên thần đó bị tổn hại, hoặc rơi vào tay kẻ có ý đồ xấu, hậu quả sẽ ra sao không?”
Hoàng không đáp.
Nhưng lần này, sự im lặng của hắn không còn bình thản như trước.
Cửu U quay lại nhìn hắn, ánh mắt sâu thẳm, mang theo một tia cảnh cáo hiếm thấy: “Huyết Nhãn đã biết.”
Chỉ bốn chữ, lại như một nhát dao lạnh lẽo cắm thẳng vào không khí.
“Gã không chỉ biết… mà còn đang nhắm vào nó.”
Hoàng chậm rãi ngẩng đầu.
Ánh mắt hắn lúc này đã hoàn toàn thay đổi, sắc lạnh, âm trầm, như mặt nước tĩnh lặng trước cơn bão.
“Gã dám.”
“Gã không chỉ dám,” Cửu U lạnh giọng, “mà còn đang tính toán rất kỹ.
Nguyên thần của ngươi…
đối với những kẻ như gã, là thứ có thể thay đổi cục diện.”
Y bước tới gần hơn, dừng lại trước mặt Hoàng.
“Chỉ cần chiếm được phần nguyên thần đó, gã không chỉ khống chế được cả âm ty… mà còn có thể thông qua chuyện đó, uy hiếp ngươi.”
Khoảng lặng kéo dài.
Không gian xung quanh dường như cũng theo đó mà nặng nề hơn.
Một lúc sau, Cửu U thở ra một hơi dài, giọng nói dịu lại nhưng vẫn không giấu được sự nghiêm trọng: “Cho nên từ bây giờ, ngươi phải cẩn thận từng bước.”
Cửu U nâng chén trà trên tay, thấp giọng: "Ngươi chỉ có hai lựa chọn, một là lấy lại, hai là bảo vệ hắn.
Bảo vệ phần nguyên thần đó.”
Y nhìn thẳng vào mắt Hoàng, từng chữ rõ ràng, dứt khoát: “Đừng để Huyết Nhãn có cơ hội chạm vào nó.”
Hoàng không nói gì.
Chỉ là bàn tay đặt trên đầu gối khẽ siết lại, gân xanh nổi lên rõ rệt.
Ánh mắt hắn hạ xuống, sâu không thấy đáy.
Không ai biết lúc này hắn đang nghĩ gì.
Chỉ có điều, từ khoảnh khắc ấy, mọi thứ đã không còn đơn giản như trước nữa.
Steven không biết Hoàng đang suy nghĩ gì, chỉ thấy vẻ mặt hắn như có vài phần tâm sự.
Nhân lúc "tiên nam" không phòng bị, anh cười gian, đột nhiên bật dậy rồi đè hắn xuống giường.
"Cưỡng gian tới đây!"
Hoàng bị anh đè dưới nệm chỉ khẽ nhấc chân mày, vẻ mặt như bật phụ đề "Chắc chứ?"
Steven cười hề hề, bàn tay không an phận mà mò khắp người của Hoàng, dụ dỗ nói: "Còn nhớ lúc nhỏ cậu đã nói gì không?"
Hoàng nửa nhớ nửa không, hắn không cố tình quên nhưng cơn sốt năm đó khiến hắn không thể nhớ trước đó đã xảy ra chuyện gì.
"Anh nói xem?"
Steven hừ mũi, nhìn vẻ mặt hắn có lẽ là không nhớ rồi.
Chuyện quan trọng như thế mà cũng quên được sao?
Tự dưng trong lòng anh bỗng thấy hụt hẫng vô cùng.
"Bỏ đi, cậu–"
Steven chưa kịp nói hết câu đã bị Hoàng thuận thế lật ngược lại, lần này là anh bị hắn đè xuống nệm, tình thế trong phút chốc đã bị đảo lộn.
"Ngày mai hãy nói, giờ,"
Hoàng liếc nhìn đồng hồ, mới đó mà đã ba giờ sáng, hắn hạ mi mắt, nhìn Steven đang trợn hai mắt to như trái banh.
Sau đó thờ ơ nói: "Ngủ."