Khác Thái Cổ Thần Quyền

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thái Cổ Thần Quyền
Chương 40: Vương Ấn Không Thuộc Thời Đại


Không gian bắt đầu mất trọng lượng của thời gian.

Không phải sụp đổ.

Không phải vỡ vụn.

Mà là một cảm giác rất lạ —

như thể thế giới đang quên dần cách giữ lại một người.

Trần Thiên Đế đứng đó, giữa tĩnh thất của Cố Trần Uyên, thân ảnh vẫn rõ ràng, khí tức vẫn hùng hậu, nhưng đường viền quanh hắn đã bắt đầu mờ đi, như bị ánh sáng của một thời đại khác xuyên qua.

Hắn nhìn bàn tay mình.

Các đường nhân quả từng bện chặt quanh huyết mạch Cổ Thần Vương Tộc —

đang từng sợi một đứt ra, không đau, không giật, chỉ là… không còn thuộc về nơi này.

“Thời gian không giữ khách,” Trần Thiên Đế nói khẽ.

Giọng hắn rất bình tĩnh, nhưng trong đó có một thứ mà chỉ người đi ngược dòng lịch sử mới hiểu —

sự chấp nhận không thể quay đầu.

Cố Trần Uyên không nói gì.

Hắn đã nhìn thấy khoảnh khắc này từ rất sớm.

Không phải hôm nay.

Mà là từ lúc Trần Thiên Đế xuất hiện.

Một người mang khí tức của hai trăm vạn năm sau,

không thể đứng quá lâu trong hiện tại mà không phải trả giá.

Trần Thiên Đế hít một hơi thật sâu, như muốn ghi nhớ toàn bộ cảm giác của thời đại này —

linh khí, quy luật, thậm chí cả sự chưa hoàn chỉnh của hệ thống tu luyện.

Rồi hắn giơ tay.

Trong lòng bàn tay, một vật chậm rãi hiện ra.

Không có uy áp.

Không có thần quang.

Không khiến không gian rung động.

Chỉ là một Vương Ấn.

Bề mặt nó cổ xưa đến mức không thể phân định niên đại.

Khí tức bên trong không bộc phát, mà trầm mặc, giống như một ngôi sao đã tắt ánh sáng nhưng vẫn còn khối lượng.

Cố Trần Uyên vừa nhìn thấy, liền hiểu ngay.

Đây không phải pháp bảo.

Đây là dấu mốc.

Vương Ấn mang theo ba thứ:

Khí tức của Cổ Thần Vương Tộc — không thuần huyết mạch, mà là ý chí kế thừa qua từng thời đại.

Dấu ấn của 10 Tinh chưa hoàn chỉnh — không phải sức mạnh hiện tại, mà là trạng thái “đã từng chạm tới”.

Và quan trọng nhất…

Ký ức về con đường đã đi qua.

Không phải ký ức cá nhân.

Mà là ký ức của một quá trình:

đã thất bại ra sao,

đã trả giá thế nào,

đã đứng lên từ bao nhiêu lần sụp đổ.

Trần Thiên Đế đưa Vương Ấn về phía trước.

“Ta không để lại sức mạnh,” hắn nói.

“Bởi sức mạnh… tiền bối không thiếu.”

Hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Cố Trần Uyên, ánh mắt không còn là của hậu bối, cũng không phải của kẻ đến từ tương lai.

Chỉ là một người đi sau, nhìn thấy con đường trước mặt vẫn còn thiếu mốc.

“Ta để lại… bằng chứng.”

“Bằng chứng rằng con đường này,”

“dù dài đến đâu,”

“dù phải trả giá bằng bao nhiêu thời đại,” vẫn có thể đi tới.

Cố Trần Uyên tiếp nhận Vương Ấn.

Khoảnh khắc ấy, hắn cảm nhận được vô số mảnh ký ức lướt qua —

không nhập vào thân thể,

không dung hợp vào tu vi,

chỉ lặng lẽ đặt vào nhận thức.

Hắn không hấp thu.

Hắn chỉ quan sát.

Giống như đứng trước một tấm bia đá, khắc đầy vết dao của những người từng ngã xuống, để nhắc rằng:

- “Đây không phải truyền thừa để mạnh lên ngay.”

- “Đây là lời nhắc: con đường này… từng có người sống sót.”

Trần Thiên Đế mỉm cười.

Nụ cười rất nhẹ, nhưng lần này, cuối cùng cũng mang theo một chút… yên tâm.

“Tiền bối,” hắn nói, giọng đã bắt đầu tan vào hư không,

“tương lai của ta… có thể sẽ biến mất.”

“Nhưng chỉ cần hệ thống này đứng vững,”

“chúng sinh không còn phải chết để mạnh,”

“thì dù ta có từng tồn tại hay không…”

“…cũng không còn quan trọng nữa.”

Thân ảnh hắn vỡ ra thành những mảnh ánh sáng mỏng như sương.

Không có cảnh tượng oanh liệt.

Không có thiên địa dị tượng.

Chỉ là một người —

đi ra khỏi thời đại mà hắn không thuộc về.

Cố Trần Uyên đứng rất lâu.

Trong tay hắn, Vương Ấn lạnh dần.

Hắn khẽ nói, không phải tiễn biệt, cũng không phải hứa hẹn:

“Ngươi đã đi đủ xa rồi.”

“Phần còn lại…”

“…để ta lo.”

Và ở nơi sâu nhất của trật tự thế giới,

Thiên Đạo khẽ rung lên —

như thể vừa mất đi một khả năng tương lai mà nó chưa kịp hiểu rõ.

Nhưng nó chưa ra tay.

Bởi nó vẫn chưa biết:

> Thứ vừa được để lại…

> không phải sức mạnh.

> Mà là chứng cứ chống lại sự tuyệt đối của Trời.
 
Thái Cổ Thần Quyền
Chương 41: Thời Gian Không Giữ Khách


Thời gian chưa từng giữ khách.

Dù là phàm nhân hay Thiên Đế từng đứng trên đỉnh kỷ nguyên, khi đã bước lệch khỏi thời điểm thuộc về mình, thì kết cục chỉ có một—bị dòng thời gian đưa trả về nguyên vị.

Không gian quanh Trần Thiên Đế bắt đầu rung động.

Không phải sụp đổ, cũng không phải xé rách, mà là một dạng mất neo—như thể sự tồn tại của hắn đang dần bị hiện tại quên đi.

Thân thể hắn từ thực chuyển hư, từng đường viền mờ dần, ánh sáng xuyên qua da thịt như xuyên qua một cái bóng.

Nhân quả quanh hắn bị xóa từng lớp.

Những sợi liên kết vô hình giữa hắn và thế giới này, giữa hắn và Cố Trần Uyên, giữa hiện tại và tương lai… lần lượt tan biến, không tiếng động, không phản kháng.

Trần Thiên Đế không chống cự.

Hắn chỉ đứng đó, bình thản tiếp nhận việc mình bị thời gian đẩy lùi.

Cố Trần Uyên nhìn cảnh ấy, trầm mặc hồi lâu, rồi lên tiếng:

“Ngươi có hối hận không?”

“Quay về quá sớm.”

“Can thiệp vào hệ thống khi mọi thứ còn chưa hoàn chỉnh.”

Trần Thiên Đế nhìn hắn.

Rồi… khẽ cười.

Nụ cười ấy không mang theo bi thương, cũng chẳng có tiếc nuối, mà là một loại bình thản rất đời—giống như người đã nhìn thấy kết cục của mình, lại cảm thấy nó đáng giá.

“Không.”

Hắn nói, không chút do dự.

“Nếu tiền bối không sửa hệ thống lúc này,”

“thì tương lai của ta… sẽ không tồn tại.”

Dòng thời gian quanh hắn rung mạnh hơn một nhịp.

Cố Trần Uyên chậm rãi hỏi, giọng thấp xuống:

“Vậy giữa ta và ngươi…”

“rốt cuộc là quan hệ gì?”

Không phải sư đồ.

Không phải tiền bối – hậu bối.

Câu hỏi này, hắn cần một câu trả lời trước khi người kia rời đi.

Trần Thiên Đế bật cười nhẹ hơn một chút, ánh mắt mang theo ý vị rất sâu.

“Quan hệ ư…”

Hắn ngẩng đầu nhìn Cố Trần Uyên, trong khoảnh khắc ấy, khí tức của Thiên Đế dường như biến mất hoàn toàn, chỉ còn lại một con người đến từ tương lai.

“Thật ra…”

“Ngài là nhạc phụ của ta.”

Cố Trần Uyên khựng lại.

Trần Thiên Đế tiếp tục nói, giọng nói đã bắt đầu chậm dần theo nhịp thời gian kéo ngược:

“Trong tương lai.”

“Cũng là…

ông ngoại của hai đứa con ta.”

Hắn dừng một chút, nụ cười trở nên rất thật.

“Một trai, một gái.”

“Hai đứa… rất dễ thương.”

Không khí lặng đi.

Không có thiên đạo chấn động, không có nhân quả phản phệ—bởi những điều này chưa từng xảy ra ở hiện tại, cũng chưa được ghi danh trong trật tự.

Chúng chỉ là một khả năng đã thành hiện thực ở tương lai của Trần Mục.

“À đúng rồi.”

Hắn nói thêm, như nhớ ra điều gì quan trọng.

“Ta tên là Trần Mục.”

Tên thật vừa được thốt ra, thiên địa khẽ khựng lại trong một sát na—như thể đang ghi nhớ một dấu ấn vốn không nên tồn tại ở thời điểm này.

Dòng thời gian phía sau Trần Mục mở ra, kéo hắn về đúng quỹ đạo của mình.

“Chúng ta không phải sư đồ.”

“Không phải tiền bối – hậu bối.”

“Chúng ta là hai mốc.”

“Hai đoạn của cùng một con đường.”

Dứt lời, thân ảnh Trần Mục tan vào dòng thời gian nghịch lưu, biến mất khỏi hiện tại.

Không để lại dị tượng.

Không để lại tiếng vang.

Chỉ để lại cho Cố Trần Uyên một sự thật rất nhẹ—

rằng con đường hắn đang đi, đã từng có một gia đình ở cuối con đường ấy.

Và kỷ nguyên này…

vẫn còn rất dài.
 
Thái Cổ Thần Quyền
Chương 42: Lời Hứa Của Người Cha


Không gian khép lại.

Dấu vết cuối cùng của Trần Mục bị dòng thời gian cuốn đi, như chưa từng tồn tại.

Tinh không trở lại yên tĩnh, tĩnh đến mức ngay cả quy luật cũng không còn dao động.

Cố Trần Uyên đứng đó rất lâu.

Không truy ngược nhân quả.

Không giữ lại tàn dư thời gian.

Hắn biết — khoảnh khắc vừa rồi không nên bị níu lại.

Một lúc sau, hắn khẽ bật cười.

Tiếng cười rất nhẹ.

Không mang sát ý.

Cũng không mang cảm khái tu hành.

Chỉ là một câu nói rất đời:

“Hóa ra ta vất vả đến thế…

là để gả con gái cho ngươi.”

Nếu là thời đại cũ, câu nói ấy có lẽ sẽ bị Thiên Đạo ghi nhận là nhân quả cảm xúc dư thừa.

Nhưng bây giờ, không còn ai ghi.

Ánh mắt Cố Trần Uyên chậm rãi lắng xuống.

Trong khoảnh khắc ấy, hắn không phải Cổ Thần.

Không phải kẻ sửa hệ thống.

Cũng không phải điểm dị biến của thời đại.

Hắn chỉ là một người…

đã nhìn thấy tương lai của con mình.

Một tương lai không bị Trời ép định đoạt.

Một tương lai nơi con hắn có thể yêu, có thể chọn, có thể sống — mà không cần xin phép bất kỳ tồn tại nào.

Nụ cười tắt dần.

Thay vào đó là sự kiên định chưa từng có.

“Nếu con đường này dẫn đến tương lai đó…”

“Vậy thì dù phải vượt qua thứ gì…”

“Ta cũng sẽ đi đến cuối.”

Cố Trần Uyên xoay người.

Tinh vực quanh hắn khép lại từng tầng.

Không phải phong ấn.

Mà là chủ động tách khỏi trật tự hiện tại.

Hắn bắt đầu bế quan.

Không để đột phá cảnh giới.

Không vì quyền năng.

Mà vì một bước nhảy vọt cuối cùng —

thứ mà ngay cả linh khí của thế giới này cũng không còn đủ tư cách cung cấp.

Trong ghi chép cuối cùng trước khi phong tỏa tĩnh thất, hắn chỉ để lại một dòng:

“Ta không vì trở thành mạnh nhất.”

“Ta chỉ cần…

khi các con ta lớn lên,

thế giới này vẫn còn chỗ cho chúng đứng thẳng.”

Tinh quang tắt.

Kỷ nguyên thử nghiệm tiếp tục vận hành.

Còn Cố Trần Uyên —

bước vào sự chuẩn bị thầm lặng nhất,

cho một thời đại mà hắn không nhất thiết phải xuất hiện.
 
Thái Cổ Thần Quyền
CHƯƠNG 43: PHÍA SAU CÁNH CỬA THỜI GIAN


Góc nhìn: Trần Mục (Trần Thiên Đế)

Dòng thời gian nghịch lưu không giống bất kỳ loại lực lượng nào mà Trần Mục từng đối mặt.

Nó không có hình dạng cố định, không mang sát ý rõ ràng, cũng không phát ra uy áp.

Nhưng mỗi lần chạm vào thân thể hắn, lại giống như hàng vạn lưỡi dao vô hình lướt qua—không cắt da thịt, mà trực tiếp cạo đi sự tồn tại.

Không gian xung quanh tan vỡ thành từng mảnh, rồi lại ghép lại, rồi lại vỡ.

Nhân quả bị bóc tách từng tầng, từng tầng một, như thể thời gian đang kiên nhẫn tháo rời hắn khỏi quá khứ mà hắn không thuộc về.

Thần thể Cổ Thần Vương Tộc mười tinh của Trần Mục phát ra ánh sáng mờ nhạt.

Không phải vì yếu đi—mà vì đang bị từ chối tồn tại ở thời đại này.

Nhưng kỳ lạ thay, hắn không cảm thấy đau.

Không phải vì hắn đã quen với đau đớn.

Mà bởi vì trong lồng ngực, trái tim hắn đang đập nhanh hơn bất kỳ lần nào trước đó—nhanh đến mức gần như phá vỡ nhịp điệu của Thiên Đạo tương lai.

Một câu nói.

Chỉ một câu nói.

Câu nói cuối cùng trước khi bị thời gian đẩy đi.

“Ngươi biết không?

Ngài… là nhạc phụ của ta trong tương lai.”

Hình ảnh Cố Trần Uyên đứng trong tĩnh thất năm ấy hiện lên rõ ràng trong tâm trí Trần Mục.

Không giận dữ.

Không kinh ngạc.

Chỉ là một thoáng trầm mặc, rồi bật cười—một nụ cười rất khẽ, rất người, hoàn toàn không giống một kẻ đang gánh trên vai vận mệnh của cả thời đại.

Và chính khoảnh khắc đó, Trần Mục hiểu ra.

Người đàn ông ấy chưa bao giờ coi mình là Trời.

Cũng Chưa từng xem chúng sinh là quân cờ Và cũng chưa từng nghĩ đến việc được ghi danh trong lịch sử.

Ông ta chỉ là một người cha.

Một người cha đang âm thầm đặt nền móng cho một thế giới mà con cháu mình có thể sống mà không phải quỳ.

Dòng thời gian lại cuộn trào.

Lần này, mạnh hơn.

Những lớp nhân quả cuối cùng quấn quanh Trần Mục bắt đầu tan rã.

Các dấu ấn “không thuộc thời đại” bị xóa bỏ không thương tiếc.

Tên gọi “Trần Thiên Đế” dần bị tước khỏi hắn trong quá khứ—bởi danh xưng đó chỉ tồn tại ở tương lai.

Hắn khẽ thở ra.

“Vậy là…

đủ rồi.”

Trong khoảnh khắc cuối cùng trước khi hoàn toàn rời khỏi thời đại của Cố Trần Uyên, Trần Mục nhìn thấy một cảnh tượng kỳ lạ.

Không phải hình ảnh cụ thể.

Mà là một cấu trúc.

Ba dòng chảy đan xen vào nhau:

— Một dòng duy trì quy luật.

— Một dòng vận hành sinh diệt.

— Và một dòng… rất yếu, nhưng vô cùng kiên định—trao quyền lựa chọn.

Ba dòng ấy không ép buộc nhau.

Chúng song song tồn tại.

Chúng nhường chỗ cho nhau.

Trần Mục hiểu.

Đó không phải là Thiên Đạo cũ.

Đó là nền móng của một thế giới mới—một thế giới được tạo ra bởi việc chia cắt chính bản thân mình.

Hắn cười.

Một nụ cười không mang theo uy nghi Thiên Đế.

Chỉ là một người đàn ông biết rằng, phía trước mình—có vợ, có con, có hai đứa trẻ đang lớn lên trong một thời đại không bị nguyền rủa bởi vận mệnh.

Không gian trước mắt sụp đổ hoàn toàn.

Khi Trần Mục mở mắt.

Hắn đã đứng trên đỉnh Thiên Đế Cung của hai trăm vạn năm sau.

Bầu trời quen thuộc.

Quy luật quen thuộc.

Uy áp quen thuộc.

Nhưng… có gì đó khác.

Hắn cúi đầu nhìn đôi tay mình.

Những sợi chỉ nhân quả từng đen kịt, mục nát—dấu hiệu của một kỷ nguyên đi đến cuối cùng—nay đã thay đổi.

Chúng phát ra ánh sáng hoàng kim nhàn nhạt.

Không rực rỡ.

Không phô trương.

Nhưng bền vững.

“Gốc rễ…

đã được sửa.”

Trần Mục thì thầm.

Hệ thống tu luyện trong cơ thể hắn—thứ từng bị xem là nghịch thiên, là vay mượn, là con đường không lối về—giờ đây đã khác.

Nó không còn là một cái cây mọc trên không trung.

Mà đã có rễ.

Cắm sâu vào một mảnh đất được khai phá từ rất lâu trước đó—bởi một người đã chấp nhận biến mình thành nền móng.

Trần Mục ngẩng đầu nhìn lên bầu trời tương lai.

Nơi đó, không có hình bóng của Cố Trần Uyên.

Không có thần niệm.

Không có dấu ấn.

Nhưng hắn biết.

Người vẫn ở đó.

Ở trong từng quy luật ổn định hơn.

Ở trong từng sinh linh sống lâu hơn mà không cần cầu xin.

Ở trong tương lai… nơi hai đứa trẻ của hắn có thể chạy nhảy mà không bị Trời nhìn chằm chằm.

“Tiền bối…”

Hắn dừng lại một nhịp.

“…không, nhạc phụ.”

Trần Mục khẽ cúi đầu—không phải hành lễ với Trời.

Mà là cúi đầu trước một người cha.

“Người đã chọn con đường gian khổ nhất.”

“Để chúng con được sống bình yên…”

“Người đã chọn cách biến mình…”

“…thành trời đất.”

Ở rất xa.

Ba nghìn pháp tắc khẽ dao động.

Như một nhịp thở rất nhẹ.
 
Thái Cổ Thần Quyền
CHƯƠNG 44: CỐ THANH NHI VÀ LỜI HỨA CỦA THIÊN ĐẾ


Góc nhìn: Trần Mục

Tiếng cười trẻ thơ vang lên.

Không mang theo nhân quả.

Không bị vận mệnh kéo dây.

Không nhuốm bất kỳ dấu ấn nào của Thiên Đạo.

Chỉ là tiếng cười thuần túy của sinh mệnh vừa tồn tại—nhẹ đến mức ngay cả quy tắc cũng không nỡ can thiệp.

Âm thanh ấy phá vỡ sự tĩnh lặng tuyệt đối của Thiên Đình.

Nơi đây vốn là trung tâm của trật tự, từng viên gạch đều thấm đẫm ý chí của chủ tể, từng luồng gió đều mang theo uy nghiêm.

Nhưng vào khoảnh khắc ấy, tất cả như lùi lại, nhường chỗ cho thứ thanh âm không thuộc về quyền lực.

Trần Mục quay đầu.

Hai đứa trẻ đang chạy về phía hắn.

Bước chân loạng choạng, chưa vững.

Váy áo xộc xệch, tóc tai chưa kịp buộc gọn.

Nhưng trong từng chuyển động đều tràn đầy sinh khí—thứ sinh khí không bị ràng buộc bởi tuổi thọ, thiên phú hay mệnh số.

Đứa bé trai chạy trước.

Nó ngẩng đầu nhìn hắn, ánh mắt trong veo nhưng sâu—sâu đến mức khiến Trần Mục thoáng khựng lại.

Ánh nhìn đó… quá quen.

Không phải vì hình dáng.

Mà vì cách nó nhìn thế gian.

Không sợ hãi.

Không phụ thuộc.

Như thể đã sớm quen đứng ở vị trí rất cao để quan sát mọi thứ đang chuyển động.

Chỉ cần một thoáng, Trần Mục đã biết.

- Đứa trẻ này giống hắn.

Giống không phải ở huyết mạch.

Mà ở khí chất của kẻ sinh ra để gánh vác.

Nhưng đứa bé gái phía sau thì khác.

Nàng chạy chậm hơn một nhịp, váy áo bay nhẹ theo từng bước chân.

Mỗi lần nàng đặt chân xuống đất, quy luật xung quanh đều khẽ lùi—không phải bị ép buộc, mà là tự nhường chỗ.

Khí tức quanh thân nàng thanh tịnh đến mức khiến người ta quên mất khái niệm “tu luyện”.

Không có thần tính.

Không có uy áp.

Không có dấu ấn sinh tử.

Nhưng lại khiến cả Thiên Đình trở nên mềm hơn.

Vẻ đẹp ấy… không thuộc về thời đại.

Trần Mục siết nhẹ tay.

Hắn biết rõ khí chất đó đến từ đâu.

Không phải từ hắn.

Mà từ huyết mạch của người đàn ông đã không còn tồn tại dưới hình hài con người—kẻ đã hóa thân thành nền móng của thế giới này.

“Phụ thân!”

“Cha ơi!”

Hai giọng nói vang lên gần như cùng lúc.

Hai đứa trẻ nhào vào lòng hắn.

Trong khoảnh khắc ấy, uy áp Thiên Đế tan biến như chưa từng tồn tại.

Mọi quy tắc từng quấn quanh thân thể Trần Mục đều tự động thu liễm.

Không phải vì hắn ra lệnh—mà vì chúng hiểu, đây không phải lúc để tồn tại.

Hắn cúi xuống, vòng tay ôm trọn hai sinh linh nhỏ bé.

Không cần dùng lực.

Không cần che chắn.

Bởi vì ở khoảnh khắc này, hắn không phải Thiên Đế.

Chỉ là một người cha.

Từ trong cung điện phía sau, có bước chân vang lên.

Nhẹ.

Không mang theo linh lực dao động.

Một người phụ nữ bước ra.

Nàng mặc y phục xanh nhạt, sắc màu giống bầu trời sau cơn mưa—không rực rỡ, không chói mắt, nhưng khiến người ta an tâm chỉ bằng một ánh nhìn.

Ánh mắt nàng sâu thẳm, dịu dàng, như chứa cả một dải ngân hà đang xoay chuyển chậm rãi.

Cố Thanh Nhi.

Nàng nhìn Trần Mục, ánh mắt dừng lại nơi khóe môi hắn—nơi vẫn còn sót lại một chút khí tức không thuộc về thời đại này.

Nàng khẽ nhíu mày.

“Chàng vừa đi đâu về?”

Giọng nói rất nhẹ, nhưng mang theo sự nhạy cảm mà chỉ nàng mới có.

“Hơi thở của chàng…”

Nàng dừng lại một nhịp.

“…sao lại có mùi vị của cha thiếp?”

Trần Mục sững lại.

Chỉ trong một khoảnh khắc rất ngắn.

Rồi hắn bước tới.

Nắm lấy tay nàng.

Bàn tay ấy ấm—không phải vì tu vi, mà vì nàng là sinh linh được thế giới chủ động che chở.

“Thanh Nhi.”

Hắn gọi tên nàng.

Giọng nói mềm đi theo cách mà chỉ nàng mới nghe thấy—thứ mềm mại mà Thiên Đạo cũng không thể mô phỏng.

Cố Thanh Nhi.

Con gái của Cố Trần Uyên.

Được sinh ra từ giọt máu tinh túy nhất khi ông khai thiên lập địa.

Là sinh linh hiếm hoi mà thế giới này không cần ghi danh—bởi chính thế giới đã nhận nàng làm một phần của mình.

Trần Mục cúi xuống, vòng tay ôm lấy nàng và hai đứa trẻ.

Ba người—một gia đình—đứng giữa trung tâm trật tự của vạn giới.

Hắn ngẩng đầu nhìn về phía bầu trời xa xăm.

Nơi đó, không có hình bóng.

Không có thần niệm.

Không có đáp lại.

Nhưng hắn biết.

> Ông ngoại của hai đứa trẻ này đang ở đó.

Trong từng quy luật ổn định hơn.

Trong từng sinh linh sống lâu hơn mà không cần cầu xin.

Trong từng lựa chọn được tôn trọng.

Một lời nói dối dịu dàng được thốt ra.

Không để che giấu.

Mà để bảo vệ.

“Ta vừa đi gặp nhạc phụ.”

Hắn khẽ nói.

“Ông ấy gửi lời nhắn…”

“Rằng ông ấy rất tự hào về nàng.”

“Cố Thanh Nhi.”

Nàng khẽ run.

Không hỏi thêm.

Không nghi ngờ.

Chỉ áp trán vào ngực hắn—nơi nhịp tim đang đập rất chậm, rất vững.

“Thiếp biết.”

Hai chữ ấy nhẹ đến mức gần như tan vào không khí.

Nhưng Trần Mục nghe rất rõ.

Hắn khép mắt lại.

Trong lòng hắn, một lời hứa được khắc xuống.

Không cần Thiên Đạo chứng giám.

Không cần pháp tắc ghi nhận.

Chỉ cần hắn còn tồn tại.

“Con đường người mở ra…”

“…ta sẽ giữ.”

“Thế giới người hi sinh để ổn định…”

“…ta sẽ không để sụp đổ.”

Hai đứa trẻ trong lòng hắn cựa mình, rồi lại yên tĩnh.

Như thể cả thế giới này—trong khoảnh khắc—đã tìm được điểm tựa.

Ở rất xa.

Ba ngàn pháp tắc rung nhẹ.

Không phải vì bị điều khiển.

Mà như một người cha…

đã nghe thấy.
 
Thái Cổ Thần Quyền
CHƯƠNG 45: BẾ QUAN - KẺ ĐỨNG NGOÀI THIÊN ĐẠO


Quay lại với góc nhìn: Cố Trần Uyên

Cố Trần Uyên đóng lại cánh cửa bế quan.

Không có tiếng đá va vào nhau.

Không có dao động linh lực.

Không có trận văn rực sáng như những lần bế quan trong quá khứ.

Bởi đây không phải là cửa đá.

Cũng không phải kết giới.

Mà là cánh cửa của nhân quả.

Từ khoảnh khắc ấy, mọi sợi dây từng ràng buộc hắn với thế gian đều bị gỡ xuống — không phải bị chặt đứt, mà là tự nguyện buông tay.

Thời gian… không còn chảy qua hắn nữa.

Quá khứ không thể truy hồi.

Tương lai không thể suy diễn.

Hiện tại không thể định vị.

Cố Trần Uyên, trong khoảnh khắc này, trở thành một tồn tại đứng ngoài mọi dòng thời gian đang vận hành trong vũ trụ.

Hư không tuyệt đối bao trùm lấy hắn.

Không có trên dưới.

Không có trong ngoài.

Không có ánh sáng hay bóng tối.

Hắn khoanh chân mà ngồi.

Không hấp thu linh khí.

Không vận chuyển công pháp.

Không điều động huyết mạch.

Thậm chí… không còn duy trì trạng thái “tu luyện” như khái niệm mà thế gian vẫn hiểu.

Bởi hắn đã nhận ra:

> Tu luyện vốn là một thói quen bị dẫn dắt.

> Cảnh giới vốn là một lộ trình được thiết kế sẵn.

Trước mặt hắn, từng mảnh ký ức lặng lẽ hiện lên.

Đó là những thứ Trần Mục để lại.

Không phải thần thông.

Không phải bí pháp.

Không phải kinh thư.

Mà là bản chất trần trụi nhất của vũ trụ.

Hắn thấy được Thiên Đạo cũ vận hành ra sao.

Không phải như một vị thần công chính.

Mà như một cỗ máy khổng lồ, lạnh lẽo, vô cảm.

Hắn thấy linh khí sinh ra từ đâu.

Không phải từ thiên địa ban ân.

Mà từ sự phân rã của kỷ nguyên trước.

Hắn hiểu vì sao tu sĩ càng mạnh thì càng bị ràng buộc.

Bởi mỗi lần đột phá, là một lần ký tên lên khế ước vô hình.

Hắn nhìn thấu vì sao mỗi kỷ nguyên đều đi đến diệt vong.

Không phải vì sinh linh yếu đuối.

Mà vì…

đến lúc thu hoạch.

Cố Trần Uyên bật cười khẽ.

Tiếng cười không vang xa.

Không gây chấn động.

Nhưng mang theo một nỗi lạnh lẽo mà ngay cả Thiên Đạo cũng không muốn chạm vào.

“Thì ra…”

“…từ đầu đã là một cái lồng.”

Thiên Đạo không nuôi dưỡng sinh linh.

Nó thu hoạch.

Linh khí chỉ là mồi nhử.

Cảnh giới chỉ là dây xích mạ vàng.

Thiên phú, cơ duyên, đại đạo —

đều là những chiếc khóa được thiết kế tinh xảo để sinh linh tự nguyện đeo lên cổ mình.

Cố Trần Uyên nhớ lại vô số gương mặt.

Những thiên kiêu từng ngẩng cao đầu nghịch thiên.

Những cường giả từng hô hào phá đạo.

Cuối cùng…

đều trở thành một phần của “trật tự”.

Không ai thắng.

Chỉ có kẻ thiết kế cuộc chơi là tồn tại mãi.

Cố Trần Uyên chậm rãi siết chặt bàn tay.

Không có linh lực bùng nổ.

Không có đạo văn hiện hình.

Nhưng trong khoảnh khắc ấy, kết cấu của hư không khẽ run rẩy.

Hắn không giận dữ.

Giận dữ là cảm xúc của kẻ còn bị trói buộc.

Hắn chỉ thấy rõ ràng hơn bao giờ hết —

con đường mình muốn đi.

Hắn không cần một thế giới nơi con cháu mình phải quỳ gối để cầu đột phá.

Không cần một kỷ nguyên nơi thiên phú quyết định sinh tử.

Càng không cần một Thiên Đạo đứng trên đầu tất cả sinh linh.

Hắn muốn…

Một thế giới mà con người không cần cúi đầu.

Một con đường tu hành không cần xin phép trời cao.

Một tương lai mà huyết mạch của hắn được quyền lựa chọn.

Cố Trần Uyên mở mắt.

Trong con ngươi hắn, không còn hình ảnh của trời xanh.

Không còn bóng dáng của đạo văn.

Không còn phản chiếu của pháp tắc.

Chỉ còn…

Kết cấu của vạn vật.

Hắn nhìn thấy thế giới không còn dưới dạng “đạo”.

Mà là vô số mối liên kết chằng chịt:

vật chất, ý chí, nhân quả, tồn tại.

Trong khoảnh khắc ấy, hắn không còn đứng dưới Thiên Đạo.

Hắn đứng bên ngoài.

Và cũng chính từ khoảnh khắc đó —

một quyết định không thể quay đầu đã được hình thành.

Bế quan này…

không phải để mạnh hơn.

Mà để thay đổi cách thế gian trở nên mạnh mẽ.

Cố Trần Uyên khép mắt lại.

Trong hư vô, bánh răng của một hệ thống mới…

bắt đầu xoay chuyển.
 
Thái Cổ Thần Quyền
CHƯƠNG 46: TÁI CẤU TRÚC TU HÀNH - CĂN CỐT CỦA VẠN PHÁP


Cố Trần Uyên Bế quan năm thứ nhất.

Cố Trần Uyên không kiến tạo ngay.

Hắn phá bỏ.

Không phải phá đạo.

Không phải nghịch thiên.

Mà là phá thứ đã ăn sâu hơn cả đạo —

thói quen tu luyện của sinh linh.

Trong hư vô, hắn nhìn thấy vô số tu sĩ đang tu hành.

Hấp thu linh khí.

Vận chuyển chu thiên.

Đột phá cảnh giới.

Mọi thứ trông hoàn hảo.

Trật tự.

Hợp lý.

Nhưng khi nhìn sâu hơn một tầng, hắn thấy rõ:

> Tu sĩ hấp thu linh khí.

> Linh khí mang theo ý chí Thiên Đạo.

> Ý chí ấy từng chút, từng chút…

ăn mòn bản ngã.

Không nhanh.

Không bạo liệt.

Mà âm thầm, kiên nhẫn.

Cho đến khi tu sĩ mạnh lên —

thì cũng không còn là chính mình.

Cố Trần Uyên mở mắt.

“Cho nên…”

“…phải cắt từ gốc.”

Hắn làm một việc mà nếu để người ngoài biết, sẽ gọi là điên rồ.

> Cắt đứt khái niệm “linh khí là trung tâm của tu hành”.

Không cải tiến.

Không tinh lọc.

Không thay thế bằng linh khí cao cấp hơn.

Mà là loại bỏ.

Trong nhận thức của hắn, một nền móng mới dần được dựng lên.

Thứ nhất — Thân thể

Không còn là nhục thân yếu ớt cần linh khí duy trì.

Mà là một thế giới sơ khai thu nhỏ.

Mỗi tế bào —

không còn là vật chứa.

Mà là điểm khởi nguyên.

Nó hô hấp.

Nó sinh trưởng.

Nó tự chuyển hóa năng lượng từ chính tồn tại của mình.

Không mượn trời.

Không cầu đất.

Không cần thiên phú.

Chỉ cần… sống đủ sâu.

Thứ hai — Ý chí

Không phải đạo tâm được rèn theo khuôn mẫu.

Không phải “thuận thiên”, “ngộ đạo”, “hợp mệnh”.

Mà là bản ngã tuyệt đối.

Ý chí tồn tại trước cả đạo.

Ý chí định hình con đường.

Ý chí mạnh đến mức — Pháp tắc phải lùi bước.

Không phải vì phá luật.

Mà vì luật… không đủ tư cách trói buộc.

Thứ ba — Nhân quả chủ động

Không còn “gánh nghiệp”.

Không còn “bị phản phệ”.

Không còn “thiên phạt”.

Chỉ có:

- Tự chọn nhân.

- Tự nhận quả.

- Tự chịu trách nhiệm cho tồn tại của mình.

Nhân quả không còn là xiềng xích.

Mà trở thành công cụ nhận thức.

Bế quan năm thứ ba.

Một hệ thống tu hành mới… dần thành hình.

Không còn cảnh giới.

Không còn Trúc Cơ.

Không còn Kim Đan.

Không còn Nguyên Anh.

Chỉ còn ba con đường.

> Khai Thân — hiểu rõ và làm chủ tồn tại vật chất của chính mình.

> Lập Ngã — xác lập bản ngã không thể thay thế.

> Chứng Thế — để thế giới thừa nhận ngươi, chứ không phải ngươi cầu xin thế giới.

Ai đi được bao xa —

Không do trời định.

Không do mệnh số.

Không do xuất thân.

Mà do chính họ.

Ở khoảnh khắc hệ thống ấy khép lại vòng logic cuối cùng…

Thiên Đạo cũ, lần đầu tiên — Không thể quan sát được hắn.

Không phải vì bị che chắn.

Mà vì… không còn cùng hệ tọa độ.

Trong hư vô, Cố Trần Uyên không mở mắt ngay.

Lần đầu tiên sau rất lâu, suy nghĩ của hắn…

không hướng về đại đạo.

Mà hướng về tương lai rất xa.

Hắn nghĩ đến con gái mình.

Thanh Nhi sinh ra trong một thế giới mà hắn buộc phải hy sinh chính mình để ổn định.

Liệu con bé có sống tốt không?

Có phải chịu áp lực vì huyết mạch của hắn?

Có từng oán trách người cha chưa từng ở bên?

Hắn nghĩ đến con trai.

Đứa bé ấy sẽ lớn lên như thế nào trong một thời đại đang chuyển mình?

Sẽ chọn làm người thường…

hay bước lên con đường tu hành mới này?

Và rồi…

Hắn nghĩ đến những đứa trẻ mà mình chưa từng gặp.

Hai đứa cháu.

Một nam, một nữ.

Chúng sẽ gọi hắn là gì?

Ông ngoại?

Hay chỉ là một truyền thuyết mơ hồ?

Cố Trần Uyên khẽ cười.

Nụ cười không mang khí phách.

Không mang uy nghi.

Chỉ là nụ cười của một người cha…

và một người ông.

“Ít nhất…”

“…các con, các cháu của ta…”

“…sẽ không phải cúi đầu.”

Trong hư vô tĩnh lặng,

một kỷ nguyên mới —

đã có căn cốt.
 
Thái Cổ Thần Quyền
CHƯƠNG 47: HỆ THỐNG KHÔNG CẦN THIÊN ĐẠO


Góc nhìn: Cố Trần Uyên

Bế quan năm thứ mười.

Cố Trần Uyên mở mắt.

Không có uy áp bộc phát.

Không có dị tượng phô trương.

Không có thiên âm hay đạo minh.

Nhưng trong nháy mắt ấy —

toàn bộ vũ trụ rung nhẹ.

Không phải vì sợ hãi.

Mà vì trật tự bị thay đổi.

Những pháp tắc vốn vận hành trơn tru…

chợt khựng lại một nhịp.

Giống như một cỗ máy quen chạy theo cùng một quy trình,

bỗng nhiên phát hiện:

> có một bánh răng mới xuất hiện,

mà không nằm trong thiết kế ban đầu.

Cố Trần Uyên đứng dậy.

Hắn không còn là tu sĩ.

Cũng không phải Thiên Đế.

Thậm chí… không còn thích hợp để dùng danh xưng “cường giả”.

Hắn là kẻ đặt nền móng.

Hệ thống tu luyện mới, tại thời khắc này —

đã hoàn chỉnh.

Không hấp thu linh khí của Thiên Đạo cũ.

Không chịu giám sát của quy tắc đã lỗi thời.

Không bị giới hạn bởi kỷ nguyên, vận mệnh, hay sổ sinh tử.

Sinh linh tu luyện theo hệ thống này —

sẽ giống như cây mọc từ chính mảnh đất của mình.

Không cần trời mưa của kẻ khác.

Không cần ánh sáng do ai ban phát.

Chỉ cần… tồn tại đủ chân thật.

Nhưng Cố Trần Uyên không vội kết thúc.

Hắn biết rõ —

chỉ “thoát khỏi Thiên Đạo” là chưa đủ.

Một thế giới không thể chỉ có con đường.

Nó cần năng lượng căn bản để duy trì sinh trưởng.

Linh khí cũ không dùng được.

Nó mang dấu ấn.

Mang ý chí.

Mang dây xích.

Vậy thì…

“Ta tự tạo.”

Ý niệm vừa sinh,

toàn bộ nhận thức của hắn chìm sâu vào tầng bản nguyên.

Hắn nhìn thấy chính mình —

không phải thân xác.

Mà là tồn tại.

Hơi thở.

Nhịp ý niệm.

Dòng nhận thức.

Cố Trần Uyên trầm mặc rất lâu.

Rồi hắn hiểu ra.

“Nếu khai thiên…”

“…thì phải bắt đầu từ chính ta.”

Hắn đưa tay lên ngực.

Không phải tim.

Mà là điểm giao nhau của tồn tại và ý chí.

Một quyết định được đưa ra.

- Nếu hắn khai thiên lập địa lần nữa,

- hắn sẽ chia hơi thở của mình thành hai loại.

Thứ nhất — Gió

Không mang đạo.

Không mang ý chí.

Chỉ là sự chuyển động thuần túy của thế giới.

Gió sinh ra để lưu thông.

Để cân bằng.

Để thế giới không trở thành ao tù của quy luật.

Nó không ban sức mạnh.

Chỉ ban không gian để sống.

Thứ hai — Nguyên Khí

Không phải linh khí.

Không phải năng lượng vay mượn.

Mà là năng lượng thuần khiết nhất của tồn tại.

Không có thiên tính.

Không có mệnh số.

Không ghi danh vào bất kỳ hệ thống giám sát nào.

Nguyên khí có thể dùng để:

- Tu hành — như linh khí, nhưng không mang gông xiềng.

- Luyện thể — đưa thẳng vào cơ bắp, xương cốt, tế bào,

khiến thân thể trở thành kết cấu tự sinh lực.

Không phân tu tiên hay tu thể.

Chỉ là… cách sử dụng khác nhau của cùng một gốc.

Ai muốn mạnh thân —

đưa nguyên khí vào máu thịt.

Ai muốn hiểu thế —

để nguyên khí chảy qua ý chí.

Không ép buộc.

Không phân cao thấp.

Cố Trần Uyên khẽ thở ra.

Chỉ là một hơi thở.

Nhưng trong tầng bản nguyên,

một khả năng mới được ghi nhận.

Ở nơi xa xôi.

Trần Mục — Trần Thiên Đế —

đột nhiên mở mắt.

Hắn không cảm nhận thấy uy áp.

Không thấy thiên cơ dị động.

Nhưng trong cơ thể hắn,

hệ thống tu luyện vốn luôn như một cái cây không rễ…

đã cắm sâu xuống đất.

Không còn cảm giác vay mượn.

Không còn cảm giác gồng mình chống đỡ tương lai.

Hắn khẽ thở ra.

Lần đầu tiên trong vô số năm —

thở ra mà không thấy nặng.

“Nhạc phụ…”

“Người đã làm được rồi.”

Không phải tạo cho hắn sức mạnh.

Mà là tạo cho hắn đất đứng.

Trong hư vô.

Cố Trần Uyên đứng yên.

Phía sau hắn —

là một con đường mới cho vạn linh.

Một con đường có thể đi chậm.

Có thể đi sai.

Nhưng không bị nghiền nát.

Phía trước hắn —

là lựa chọn cuối cùng.

Nếu hắn khai thiên thật sự —

thì nguyên khí kia…

sẽ cần nguồn gốc vĩnh hằng.

Không phải pháp tắc.

Không phải vật chất.

Mà là… chính hắn.

> Tiếp tục làm người.

> Hay hóa thân thành nền móng vĩnh hằng.

Cố Trần Uyên nhắm mắt.

Trong ý niệm cuối cùng hiện lên —

không phải đại đạo.

Mà là nụ cười của con gái.

Là tiếng gọi non nớt của cháu nhỏ.

“Chờ thêm một chút nữa…”

“…rồi ta sẽ quyết.”

Vũ trụ lặng im.

Như đang nín thở —

chờ câu trả lời của kẻ

đã bước ra ngoài Thiên Đạo.
 
Thái Cổ Thần Quyền
CHƯƠNG 48: XUẤT QUAN - NGƯỜI KHÔNG CÒN THUỘC TRỜI


Cố Trần Uyên xuất quan.

Không có thiên tượng nghênh đón.

Không có thần quang giáng thế.

Không có tiếng chuông Thần giới vang vọng báo hiệu một tồn tại chí cao hồi quy.

Cánh cửa bế quan mở ra rất chậm.

Không phải vì nặng.

Mà vì phía sau cánh cửa ấy, nhân quả đã bị khép lại.

Hắn bước ra.

Y phục giản dị.

Khí tức nội liễm.

Nếu có tu sĩ đi ngang qua, có lẽ sẽ chỉ cho rằng đây là một người phàm sống lâu năm, ánh mắt sâu hơn người thường một chút.

Không ai quỳ.

Không ai ngẩng đầu kinh hãi.

Ngay cả Thiên Đạo… cũng không lập tức phản ứng.

Nhưng thế giới thì có.

Ngay khoảnh khắc bàn chân Cố Trần Uyên chạm xuống mặt đất —

một thứ gì đó không nằm trong bất kỳ hệ thống ghi chép nào bắt đầu vận hành.

-Nguyên khí, tự sinh.

>Không từ linh mạch.

>Không từ tinh thạch.

>Không từ thiên hà.

Nó sinh ra từ khe hở giữa tồn tại và ý chí.

Cây cỏ khẽ rung.

Không phải vì gió.

Mà vì trong thân chúng, một dòng năng lượng ấm áp lần đầu tiên không mang mùi của Trời.

Đất đá ấm lên.

Không phải bị nung đốt.

Mà là được đánh thức — như thể chúng nhớ lại rằng mình từng là một phần của thế giới sống, chứ không chỉ là vật vô tri bị pháp tắc đè nén.

Ở một thôn xóm xa xôi,

một lão nông đang cúi người cày ruộng bỗng dừng lại.

Hắn hít một hơi thật sâu.

Không có linh khí nhập thể.

Không có cảm giác “đột phá”.

Chỉ là… thở dễ hơn.

Lưng không còn đau như trước.

Ngực không còn nặng như đeo đá.

Nhịp tim trở nên ổn định, trầm đều, như được điều chỉnh về đúng tiết tấu mà sinh linh vốn nên có.

Hắn không biết tu hành là gì.

Không biết Thiên Đạo là ai.

Nhưng cơ thể hắn, tự hiểu.

Nguyên khí không cần được truyền.

Nó chỉ cần được cho phép tồn tại.

Cố Trần Uyên đứng giữa thế giới, cảm nhận phản hồi từ vạn vật.

Không phải sự sùng bái.

Không phải tín ngưỡng.

Mà là cộng hưởng.

Hắn chậm rãi mở miệng.

Giọng nói không lớn.

Không mang uy áp.

Nhưng lại vang đến rất xa — không phải qua không gian, mà qua bản chất của sinh linh.

“Từ hôm nay,”

Không có lệnh.

Không có mệnh.

“Ai cũng có thể tu hành.”

Không phân phàm – thánh.

Không cần tư chất.

Không hỏi xuất thân.

“Không cần được Trời cho phép.”

Câu nói ấy rơi xuống thế giới như một hòn đá nhỏ.

Không tạo sóng lớn ngay lập tức.

Nhưng đáy hồ đã vỡ.

Ở những tông môn cổ xưa, các lão tổ đồng loạt mở mắt.

Ở Thần giới, những tồn tại cao cao tại thượng bỗng cảm thấy một dòng thống kê biến mất.

Ở Thiên Đạo tầng sâu, một ghi chú mới được tạo — rồi lập tức bị xóa, vì không biết ghi vào đâu.

Cố Trần Uyên không nhìn lên trời.

Cũng không nhìn Thần giới.

Hắn chỉ nhìn xuống mặt đất dưới chân mình.

Ở đó, nguyên khí đang lan ra từng tấc, từng tấc một —

chậm rãi, bền bỉ, không thể ngăn cản.

“Bắt đầu rồi,” hắn khẽ nói.

Không phải chiến tranh.

Không phải phản loạn.

Mà là…

> Thế giới lần đầu tiên học cách tự thở mà không cần Trời.
 
Thái Cổ Thần Quyền
CHƯƠNG 49: NGƯỜI PHÀM CẢM NHẬN ĐƯỢC ĐẠO


Người đầu tiên chạm vào nguyên khí —

không phải tu sĩ.

Không phải thiên tài được Trời chọn.

Không mang linh căn hiếm có.

Không có bất kỳ ghi chép nào trong sổ mệnh.

Đó là một phàm nhân già nua.

Lão sống ở một thôn nhỏ ven núi.

Cả đời chưa từng bước chân ra khỏi bán kính mười dặm.

Không biết “tu hành” là gì, càng không biết Trúc Cơ hay Kim Đan khác nhau ở đâu.

Thứ lão biết, chỉ là: Sáng dậy sớm.

Cuốc đất.

Ăn cơm.

Chiều về thì đau lưng, mỏi gối.

Đêm xuống thì ho khan, khó ngủ.

Ngày hôm đó cũng không khác.

Lão ngồi nghỉ dưới gốc cây, tay run run cầm bầu nước, thở dốc vì mệt.

Rồi lão hít một hơi thật sâu.

Không có linh khí tràn vào kinh mạch.

Không có cảm giác bành trướng quen thuộc của tu sĩ.

Chỉ là… hơi thở ấy đi rất xa.

Xa hơn mọi lần trước.

Nguyên khí theo nhịp thở lặng lẽ chảy vào cơ thể lão —

không xâm nhập,

không chiếm đoạt,

không ép buộc.

Nó chỉ ở đó, như thể vốn dĩ nên như vậy.

Cơ thể lão tự điều chỉnh.

Không cần dẫn đạo.

Không cần công pháp.

Không cần ai đứng bên chỉ dạy.

Xương sống hơi thẳng lên.

Khớp gối thôi rít.

Hơi đau âm ỉ trong lồng ngực — thứ đã theo lão mấy chục năm — lặng lẽ tan đi như sương sáng.

Lão ngơ ngác.

Không phải vì sung sướng.

Mà vì… không hiểu chuyện gì đang xảy ra.

“Chắc là hôm nay trời mát,” lão lẩm bẩm.

Lão đứng dậy.

Không cần chống gậy.

Bước chân đầu tiên còn do dự.

Bước thứ hai vững hơn.

Đến bước thứ ba, lão mới chợt nhận ra — mình đã quên cảm giác này rất lâu rồi.

Cảm giác cơ thể nghe lời mình.

Không có thiên kiếp giáng xuống.

Không có mây đen tụ lại.

Không có sấm sét thử thách.

Không ai phong lão làm Thần.

Không ai ghi tên lão vào thiên sách.

Không có tiếng nói nào từ trên cao vang xuống hỏi lão có nguyện gánh trách nhiệm hay không.

Lão chỉ sống.

Và ngày hôm sau… lão vẫn sống.

Ngày kế tiếp nữa… lão vẫn sống.

Một năm trôi qua.

Mái tóc bạc dần chậm lại.

Da mặt không trẻ ra, nhưng ánh mắt không còn đục.

Lưng không còn còng.

Bàn tay không còn run.

Lão vẫn cuốc đất.

Vẫn ăn cơm thô.

Vẫn ngủ sớm, dậy sớm.

Chỉ là — lão không chết.

Người trong thôn bắt đầu để ý.

Người già hơn lão đã lần lượt qua đời.

Người trẻ hơn lão thì tóc đã bạc.

Còn lão… vẫn ở đó.

Không phải bất tử.

Mà là chưa đến lúc chết.

Tin tức lan ra khỏi thôn.

Rồi ra khỏi huyện.

Cuối cùng, lọt vào tai các tông môn.

“Phàm nhân… không có linh căn… sống hơn trăm năm?”

“Không độ kiếp?”

“Không nhập đạo môn?”

Các trưởng lão im lặng.

Không phải vì không tin.

Mà vì quá tin.

Bởi bọn họ nhìn thấy thứ còn đáng sợ hơn — hắn không chịu sự quản lý của bất kỳ hệ thống nào.

Không bị thống kê.

Không bị ghi chép.

Không bị theo dõi.

Một trưởng lão run giọng nói:

“Nếu phàm nhân cũng tu được…”

Không ai trả lời ngay.

“…chúng ta còn là gì?”

Câu hỏi ấy rơi xuống đại điện, nặng hơn cả thiên kiếp.

Bởi vì lần đầu tiên trong lịch sử tu hành —

> quyền lực không bị cướp.

Không bị lật đổ.

Nó chỉ… trở nên không còn cần thiết nữa.

Ở một nơi rất xa,

Cố Trần Uyên khẽ nhắm mắt.

Hắn không nhìn lão phàm nhân kia.

Cũng không cần nhìn.

Bởi vì đây chính là điều hắn muốn chứng minh:

Đạo, vốn không cần người hiểu.

Chỉ cần người được phép sống đúng với mình.
 
Thái Cổ Thần Quyền
CHƯƠNG 50: THIÊN ĐẠO PHÁT ĐIÊN


Thiên Đạo…

đã thật sự nổi giận.

Từ khi được sinh ra, nó chưa từng cảm nhận thứ gọi là đe dọa.

Tu sĩ mạnh đến đâu cũng chỉ là con cờ.

Thiên Đế cao đến mấy cũng chỉ là kẻ được chọn tạm thời.

Ngay cả kỷ nguyên hưng thịnh hay suy tàn, tất cả đều nằm trong chu trình cho phép.

Nhưng lần này thì khác.

Nguyên Khí xuất hiện —

không thông qua Thiên Đạo.

Không chịu giám sát.

Không để lại dấu ấn.

> Đó là thứ không thể thống kê.

> Thứ không thể phong tỏa bằng thiên kiếp.

> Thứ không thể xóa bằng luật cũ.

Lần đầu tiên kể từ khi khai thiên lập địa,

Thiên Đạo mất khả năng kiểm soát tương lai.

Trong tầng sâu nhất của hư vô,

nơi không gian và thời gian bị nén thành một điểm duy nhất,

Thiên Đạo phát ra phán quyết toàn giới.

Không còn là ghi chú.

Không còn là quan sát.

Không còn là cảnh cáo.

> Là mệnh lệnh.

“Nguyên Khí: Ngoại Đạo.”

“Người truyền bá: Dị đoan.”

“Mục tiêu: XÓA BỎ.”

Ba câu đơn giản,

nhưng toàn bộ Thần giới rung chuyển.

Ở Thần đình cổ xưa,

chuông thiên đạo vang lên lần thứ chín.

Đó là con số chỉ dùng khi kỷ nguyên đứng trước nguy cơ sụp đổ.

Từng Thần linh đang ngủ say bỗng mở mắt.

Những kẻ từng bị bỏ quên, từng bị suy tàn, từng chờ đào thải —

đều nhận được thần dụ giống nhau.

“Ai tiêu diệt được Cố Trần Uyên…”

“Sẽ được gia hạn thần vị.”

“Sẽ không bị đào thải trong kỷ nguyên kế tiếp.”

Trong nháy mắt,

tham vọng bùng cháy.

Có Thần từng phản đối Thiên Đạo.

Có Thần từng nghi ngờ trật tự cũ.

Nhưng khi đối diện với tồn tại hay bị xóa,

không ai do dự.

- Cuộc săn bắt bắt đầu.

Ở hạ giới,

các tông môn lớn nhỏ đồng loạt nhận được thiên triệu.

Không phải mệnh lệnh trực tiếp,

mà là áp lực vô hình.

Linh khí trở nên hỗn loạn.

Công pháp cổ xưa đột nhiên khó vận hành.

Những kẻ tu luyện bằng nguyên khí —

lại càng ngày càng ổn định.

Một số tông chủ run rẩy nhận ra sự thật đáng sợ:

“Nếu Thiên Đạo thắng…

nguyên khí sẽ bị xóa.”

“Nhưng nếu Thiên Đạo thua…”

“…thì tông môn chúng ta —

chính là thứ bị xóa đầu tiên.”

Có người chọn đứng về phía Trời.

Có người lén che giấu người tu nguyên khí.

Có người giả mù giả điếc.

Nhưng cũng có người —

bắt đầu truy tìm Cố Trần Uyên.

Không phải để giết.

Mà để hỏi một câu duy nhất:

“Nếu Trời sập…

chúng ta còn đường sống không?”

Cùng lúc đó,

ở nơi xa hơn cả Thần giới,

Trần Mục đứng trên một tinh vực trống rỗng.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên hư vô,

khóe mắt trầm xuống.

Hắn cảm nhận rất rõ —

Thiên Đạo đang dồn toàn lực.

Không còn giữ mặt mũi.

Không còn che giấu.

Không còn trò cân bằng giả tạo.

“Nhạc phụ…”

Trần Mục khẽ nói.

“Người vừa cho vạn linh một con đường.”

“…và cũng ép Trời phải lộ nguyên hình.”

Hắn siết chặt nắm tay.

Lần này,

không phải hắn chống đỡ một kỷ nguyên.

Mà là bảo vệ nền móng của kỷ nguyên mới.

Còn Cố Trần Uyên thì sao?

Hắn đang đứng giữa nhân gian,

giữa phàm nhân,

giữa nguyên khí đang tự sinh sôi.

Không trốn.

Không né.

Không che giấu.

Hắn đã sớm biết —

khi nguyên khí được công khai,

Thiên Đạo sẽ không bao giờ tha thứ.

Nhưng ánh mắt hắn vẫn bình thản.

“Các ngươi gọi ta là Ngoại Đạo?”

Hắn khẽ cười.

“Không sao.”

“Bởi vì từ đầu…”

“Ta vốn chưa từng muốn thuộc về Trời.”
 
Back
Top Bottom