Khác Thái Cổ Thần Quyền

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Thái Cổ Thần Quyền
Chương 20: Khai Đạo Thành Công (Nhưng Chưa Thắng)


Cố Trần Uyên đứng ở rìa thế giới.

Không phải nơi cao nhất.

Cũng không phải trung tâm quyền lực.

Chỉ là một điểm giao nhau —

giữa cái cũ chưa sụp đổ

và cái mới vừa manh nha hình thành.

Hắn nhìn xuống.

Ngoại Đạo… rất yếu.

Không có trật tự hoàn chỉnh.

Không có bảo hộ tuyệt đối.

Không có con đường chuẩn hóa.

Có người đi đúng.

Có người đi sai.

Có người dừng lại giữa chừng.

Hỗn loạn.

Lệch lạc.

Đầy vết nứt.

Nhưng Cố Trần Uyên biết —

đây chính là dáng vẻ ban đầu của mọi con đường thật sự.

Thần Đạo thì khác.

Hoàn mỹ.

Khép kín.

Không cho phép sai lầm.

Nhưng cũng vì thế —

không cho phép lựa chọn.

Ngoại Đạo không hứa hẹn cứu rỗi.

Chỉ cho phép quyết định.

> Đi hay dừng — là của ngươi.

> Sai hay đúng — là của ngươi.

Và đó là thứ mà Thần Đạo…

chưa từng trao ra.

Thiên Đạo không sụp đổ.

Thần Quyền vẫn tồn tại.

Thần Điện vẫn đứng vững.

Thiên Quyển vẫn ghi chép thế giới.

Không có ngày tận thế.

Không có lật đổ trong một đêm.

Nhưng kể từ hôm nay — chúng sinh đã có con đường thứ hai.

Không cần được cho phép.

Không cần được sắc phong.

Không cần được gọi tên.

Chỉ cần… tồn tại.

Thần Bia Thái Cổ rung nhẹ.

Không phải chấn động long trời lở đất,

mà là một rung động rất nhỏ —

như người viết lịch sử

thêm vào một dòng chữ bằng mực đã cạn.

Dòng chữ ấy nhỏ đến mức

nếu không cúi sát lại,

sẽ không ai nhìn thấy:

“Ngoại Đạo sơ khai — có thể truyền thừa.”

Không phải “hoàn chỉnh”.

Không phải “thành công”.

Chỉ là: có thể tiếp tục, kể cả khi người khởi đầu biến mất.

Cố Trần Uyên nhắm mắt.

Hắn hiểu rất rõ ý nghĩa của dòng chữ đó.

Từ giây phút này trở đi,

Ngoại Đạo không còn là việc của riêng hắn.

Dù hắn sống.

Hay hắn chết.

Con đường ấy…

đã bước sang tay lịch sử.

Một luồng khí tức cổ xưa xuất hiện sau lưng hắn.

Cổ Thần.

Không mang thần uy.

Không mang mệnh lệnh.

Chỉ là một kẻ đã đứng quá lâu

ở phía “được chọn”.

“Ngươi biết không,”

Cổ Thần chậm rãi nói,

“kể từ khi Thái Cổ bắt đầu…

chưa từng có ai đi xa đến thế.”

Cố Trần Uyên không quay đầu.

“Ta biết.”

Cổ Thần im lặng một lúc, rồi hỏi —

một câu hỏi không nên xuất hiện trong miệng Thần:

“Ngươi có nghĩ…

mình sẽ chết dưới tay Thiên Đạo không?”

Cố Trần Uyên mở mắt.

Lần này, hắn trả lời rất thẳng:

“Có.”

Không do dự.

Không che giấu.

“Có thể ta sẽ thua.”

“Có thể ta sẽ thắng…

nhưng vẫn chết.”

Hắn khẽ cười.

“Thiên Đạo không cần giết ta ngay.”

“Chỉ cần chờ đủ lâu.”

Cổ Thần siết nhẹ bàn tay.

“Vậy vì sao vẫn đi tiếp?”

Cố Trần Uyên nhìn xa xăm,

nơi Ngoại Đạo còn chập chững từng bước.

“Vì nếu không có người chịu chết trước,”

hắn nói,

“thì sẽ không có kẻ nào dám sống khác đi.”

Một lúc rất lâu sau,

Cố Trần Uyên mới quay lại nhìn Cổ Thần.

“Ta sẽ tạo ra một thế giới mới.”

Không phải lời hứa.

Mà là kế hoạch.

“Một thế giới không dựa vào Thiên Đạo để tồn tại.”

Hắn dừng lại một nhịp.

“Và trong thế giới đó…

sẽ có một tộc.”

“Cổ Tộc.”

Cổ Thần chấn động.

“Ngươi muốn ta…?”

“Không phải làm Thần,”

Cố Trần Uyên cắt ngang.

“Mà là nền móng.”

Hắn nhìn thẳng vào mắt Cổ Thần.

“Ta sẽ để lại cho Cổ Tộc một bí pháp.”

“Không dùng để thống trị.”

“Không dùng để cai quản.”

“Mà dùng để —

đánh thắng cả Thiên Đạo.”

Giọng hắn trầm xuống.

“Không phải bây giờ.”

“Là sau này.”

Cổ Thần im lặng rất lâu.

Rồi hắn hỏi câu cuối cùng:

“Nếu đến lúc đó…

ngươi không còn tồn tại?”

Cố Trần Uyên nhìn Thần Bia Thái Cổ.

Ánh mắt bình thản đến đáng sợ.

“Thì lịch sử sẽ thay ta trả lời.”

Gió thổi qua.

Thế giới mới còn yếu.

Ngoại Đạo còn non.

Thiên Đạo vẫn ở đó.

Thần Quyền chưa mất.

Nhưng từ hôm nay — Trời không còn là đáp án duy nhất.

Và đó…

đã là một chiến thắng.
 
Thái Cổ Thần Quyền
Chương 21: Khế Ước Cổ Thần


Thiên Đạo…

đã bắt đầu cảm nhận được sự sụt giảm.

Không phải sụt giảm đột ngột.

Không phải mất mát rõ ràng.

Mà là một dạng thiếu hụt không thể bù đắp.

Thần lực vẫn vận hành.

Thần vị vẫn tồn tại.

Nhưng số sinh linh thật sự cần Thần Đạo…

đang ít đi.

Thiên Đạo không hoảng loạn.

Nó chỉ ghi chú.

> “Thần lực suy giảm — nguyên nhân chưa xác định.”

Và dưới danh nghĩa “điều tra”,

Cố Trần Uyên được trao một quyền hạn hiếm hoi:

tự do di chuyển giữa các vùng pháp tắc bất ổn.

Không ai biết —

đó chính là những nơi

hắn âm thầm che chắn cho thế hệ tu luyện đầu tiên.

Đêm đó, tại Thần Bia Thái Cổ.

Cổ Thần lại xuất hiện.

Không còn do dự.

Không còn quan sát từ xa.

Hắn đứng rất gần,

gần đến mức có thể cảm nhận được

hơi thở của lịch sử đang chuyển động.

“Ngươi đã nghĩ xa hơn cả Ngoại Đạo,”

Cổ Thần nói.

“Ngươi đang nghĩ đến… sau khi Trời không còn.”

Cố Trần Uyên không phủ nhận.

“Nếu ta tạo ra một thế giới,”

hắn nói chậm rãi,

“thì nó không thể cùng tồn tại

với những Thần vẫn tuyệt đối tin vào Thiên Đạo.”

Không phải thù hận.

Không phải thanh trừng vì quyền lực.

Chỉ là không tương thích.

“Ta sẽ phải… kết thúc họ.”

Không gian lặng đi.

Cổ Thần không phản bác.

Hắn chỉ hỏi:

“Còn những kẻ lựa chọn theo ngươi?”

“Ta cho họ một cuộc sống mới,”

Cố Trần Uyên đáp.

“Không cần quỳ.”

“Không cần xin.”

“Không cần sợ bị xóa.”

Cổ Thần nhắm mắt.

Rồi hắn hỏi một câu rất sâu:

“Vậy còn ta?”

Cố Trần Uyên nhìn thẳng vào hắn.

“Ngươi không còn là Thần của Thiên Đạo.”

“Ngươi sẽ là khởi tổ của một tộc.”

Hắn dừng lại một nhịp.

“Cổ Tộc.”

Cố Trần Uyên đưa tay ra.

Không phải để ban thưởng.

Mà là để trao trách nhiệm.

“Ta sẽ để lại cho Cổ Tộc một bí pháp.”

Tên bí pháp vang lên trong không gian tĩnh mịch:

> CỔ THẦN QUYẾT

“Đây không phải công pháp tranh bá,”

Cố Trần Uyên nói.

“Mà là con đường rất dài.”

CỔ THẦN QUYẾT – NHỊ TRÙNG

Trùng thứ nhất: Phân Thân Cổ Thần

Có thể tạo phân thân không linh trí

→ dùng để chiến đấu, gánh tai họa, thử nghiệm pháp tắc

Có thể tạo phân thân có linh trí

→ có ký ức, có ý chí, có thể tu luyện độc lập

“Nếu ngươi chết,”

Cố Trần Uyên nói tiếp,

“ngươi có thể dùng máu mình tạo nhục thân cho hậu bối.”

“Để bí pháp này… không bị đoạn tuyệt.”

Trùng thứ hai: Nhị Thập Bát Tinh

Cổ Tộc không tu một thế giới.

Họ sẽ du hành giữa các tinh cầu.

Mỗi tinh cầu hấp thu một “Tinh Ấn”

Khi đủ 28 tinh,

pháp tắc cá nhân sẽ vượt lên trên trật tự thế giới

Cố Trần Uyên nhìn rất xa.

“Đến khi Nhị Thập Bát Tinh viên mãn,”

hắn nói,

“Cổ Tộc…

có thể chiến thắng Thiên Đạo.”

Không phải một mình.

Mà là cả tộc.

Cổ Thần mở mắt.

Trong đó không còn hoài nghi.

Chỉ còn một câu hỏi cuối cùng:

“Còn ngươi thì sao?”

Cố Trần Uyên im lặng rất lâu.

Rồi hắn nói điều mà chưa từng nói với bất kỳ ai.

“Khi ta tạo ra thế giới đó…

linh hồn ta sẽ không còn là một.”

Hắn giơ ba ngón tay.

“Ta sẽ chia nó thành ba.”

> Thiên Đạo — duy trì quy luật

> Địa Đạo — vận hành sinh diệt

> Nhân Đạo — trao quyền lựa chọn

“Ta sẽ không làm chúa tể.”

“Ta sẽ làm… nền móng.”

Cổ Thần cảm nhận được

một áp lực vượt xa cái chết.

“Vậy ngươi…

có còn là ngươi không?”

Cố Trần Uyên khẽ cười.

“Không quan trọng.”

Rồi hắn nói tiếp, rất khẽ:

“Ta sẽ để lại hai giọt máu.”

“Chúng sẽ trở thành…

những đứa con của ta.”

Không phải Thần.

Không phải công cụ.

Mà là hậu duệ của khởi nguyên.

Cổ Thần quỳ xuống.

Không phải trước Trời.

Không phải trước quyền lực.

Mà trước một lựa chọn không đường lui.

“Ta nhận.”

Từ giây phút đó —

> Cổ Tộc đã được định danh.

> Cổ Thần Quyết bắt đầu tồn tại.

> Một thế giới sau Thiên Đạo…

đã có bản thiết kế.

Và ở rất xa, Thiên Đạo ghi thêm một dòng, lạnh lùng:

“Điều tra nguyên nhân suy giảm Thần lực — ưu tiên cấp cao.”

Cuộc săn…

đã bắt đầu.
 
Thái Cổ Thần Quyền
Chương 22: Cổ Thần Quyết - Con Đường Không Thuộc Trời


Thần Bia Thái Cổ im lặng rất lâu.

Không phải sự im lặng của vật chết,

mà là sự lắng đọng của thứ đã chứng kiến quá nhiều khởi nguyên rồi diệt vong.

Ánh sáng trên bia không còn rực rỡ như khi Ngoại Đạo vừa được khai mở.

Nó trầm xuống, sâu hơn, giống như đang nhìn thẳng vào lõi của thế giới.

Cố Trần Uyên đứng trước bia, tay phải đặt lên mặt đá lạnh lẽo.

“Con đường này,” hắn nói,

“không dành cho số đông.”

Cổ Thần đứng phía sau hắn, không chen lời.

Hắn biết — từ giây phút này, thứ được truyền ra không còn là thử nghiệm,

mà là huyết mạch của một tộc mới.

Cổ Thần Quyết – Không Thuộc Trời, Không Thuộc Đạo

“Thiên Đạo quản lý bằng giới hạn,”

Cố Trần Uyên nói chậm rãi.

“Thần Đạo tồn tại bằng sắc phong.”

“Nhưng Cổ Thần Quyết thì không.”

Hắn quay đầu, nhìn thẳng vào Cổ Thần.

“Bí pháp này không cần Trời cho phép.”

Không có thiên kiếp.

Không có gia trì.

Không có con đường sẵn.

Chỉ có một điều duy nhất:

> Sống đủ lâu để tích lũy chính mình.

Cổ Thần cảm nhận được điều đó ngay lập tức.

Cổ Thần Quyết không mạnh lúc ban đầu.

Thậm chí còn yếu hơn rất nhiều con đường tu luyện khác.

Nhưng nó có một thứ khiến Thiên Đạo không thể chạm tới:

> Nó không dựa vào thế giới hiện tại.

Trùng Thứ Nhất: Phân Thân Cổ Thần

Khi Cố Trần Uyên truyền nhập bí pháp,

ý niệm đầu tiên hiện lên trong thần hồn Cổ Thần là một cảm giác… phân liệt.

Không phải đau.

Mà là chia tách tồn tại.

“Phân thân,”

Cố Trần Uyên nói,

“là cách Cổ Tộc kéo dài sinh mệnh và lịch sử.”

Hình ảnh hiện ra trong thức hải:

— Một thân thể không có linh trí, đứng yên như tượng đá

— Một thân thể khác, có ý thức, có ký ức, có ánh nhìn riêng

“Phân thân không linh trí,”

“dùng để gánh tai họa, thử pháp tắc, chết cũng không sao.”

Cổ Thần gật đầu.

Rồi Cố Trần Uyên nói tiếp, giọng trầm xuống:

“Nhưng phân thân có ý thức…”

Không gian bỗng trở nên nặng nề.

“Nó là một sinh mệnh hoàn chỉnh.”

“Ngươi bắt buộc phải mạnh hơn nó.”

“Nếu không…”

Hình ảnh tiếp theo hiện ra:

— Phân thân quay lưng

— Tách khỏi bản thể

— Trở thành một Cổ Thần khác

“Đây là nguồn gốc của rất nhiều tai họa cổ xưa,”

Cố Trần Uyên nói.

“Không phải phản bội.”

“Mà là chủ thể không còn xứng đáng.”

Cổ Thần im lặng rất lâu.

Hắn hiểu:

Cổ Thần Quyết không bảo hộ kẻ yếu, kể cả người khởi tu.

Truyền thừa bằng máu – Bí pháp không thể bị xóa

“Còn một điều nữa,”

Cố Trần Uyên nói.

“Nếu một ngày ngươi chết.”

Cổ Thần không ngạc nhiên.

Cái chết đối với bọn họ chỉ là một trạng thái.

“Ngươi có thể dùng máu của mình,”

“tạo nhục thân cho hậu bối.”

“Truyền lại Cổ Thần Quyết.”

Không cần thần vị.

Không cần luân hồi.

> Chỉ cần huyết mạch còn, Cổ Tộc không diệt.

Đây chính là lý do

Thiên Đạo không thể xóa sạch Tộc Cổ,

dù có tiêu diệt từng cá thể.

Trùng Thứ Hai: Thôn Phệ Tinh Cầu

Nếu Trùng thứ nhất là kéo dài lịch sử,

thì Trùng thứ hai…

là đối đầu trực tiếp với Trời.

“Cổ Tộc không tu trong một thế giới,”

Cố Trần Uyên nói.

“Các ngươi sẽ rời đi.”

“Rời khỏi thế giới này.”

Hình ảnh tinh không mở ra.

Hàng loạt tinh cầu trôi nổi trong hư vô.

“Mỗi tinh cầu,”

“sẽ để lại một Tinh Ấn.”

Tinh Ấn hóa thành những ngôi sao cực nhỏ,

ẩn sâu giữa trán, gần như không thể quan sát.

— 1 tinh: nhục thân thoát chuẩn sinh linh

— 10 tinh: pháp tắc cá nhân hình thành

— 26 tinh: sánh ngang Thiên Đạo

— 28 tinh…

Cố Trần Uyên dừng lại.

“Không cần đánh.”

“Chỉ cần tồn tại.”

“Một uy áp,”

“là đủ diệt Thiên Đạo.”

Cổ Thần lần đầu tiên… run nhẹ.

Không phải sợ hãi.

Mà là nhận ra:

> Đây không phải con đường của cá nhân.

> Đây là con đường của một tộc.

Vương Tộc – Gánh cả thời đại

“Nhưng nhớ kỹ,”

Cố Trần Uyên nói,

“mỗi thời đại…”

“Chỉ có một Vương Tộc.”

“Ngươi là Vương Tộc của thời đại này.”

Cổ Thần hiểu ngay ý nghĩa.

Nếu hắn bại —

> Thời đại này của Tộc Cổ kết thúc.

Không có người thay thế.

Không có kế nhiệm.

Đây là trách nhiệm không thể chuyển giao.

Cổ Thần quỳ xuống.

Không phải vì kính sợ.

Mà vì hắn đã chọn.

“Ta sẽ đi con đường này,”

hắn nói.

“Dù phải đi hết tinh không.”

“Dù phải đối mặt với Trời.”

Cố Trần Uyên gật đầu.

“Vậy thì từ hôm nay,”

“Cổ Thần Quyết… chính thức tồn tại.”

Ở nơi rất xa,

Thiên Đạo lại ghi thêm một dòng:

“Xuất hiện cấu trúc tu hành mới — không thuộc hệ thống.”.

Lần này,

dòng chữ đó không còn lạnh lùng.

Nó mang theo…một chút bất ổn.
 
Thái Cổ Thần Quyền
Chương 23: Rời Lõi - Vương Tộc Bước Ra Tinh Không


Lõi thế giới chưa từng yên tĩnh như vậy.

Không có linh khí dâng trào.

Không có pháp tắc xung đột.

Chỉ có một nhịp dao động chậm rãi, như hơi thở của một sinh linh già nua đã tồn tại từ trước cả lịch sử.

Cổ Thần đứng tại trung tâm lõi.

Xung quanh hắn là những lớp kết cấu không gian chồng lên nhau —

đó là nơi mà Thiên Đạo cũng không dám đặt trọn ánh nhìn.

Hắn biết, chỉ cần bước thêm một bước nữa,

hắn sẽ rời khỏi thế giới đã sinh ra mình.

Cố Trần Uyên đứng cách đó không xa.

Hai người không nhìn nhau.

Bởi vì khoảnh khắc này, không cần ánh mắt để xác nhận.

“Ra khỏi lõi,”

Cố Trần Uyên lên tiếng trước, giọng rất nhẹ,

“ngươi sẽ không còn được thế giới che chở.”

“Không còn pháp tắc quen thuộc.”

“Không còn tọa độ cố định.”

“Thậm chí… không còn khái niệm quê hương.”

Cổ Thần gật đầu.

“Ta biết.”

Hắn đã cảm nhận được điều đó từ khi Cổ Thần Quyết vận hành hoàn chỉnh.

Con đường này vốn không có nơi quay đầu.

Bước Ra Ngoài Trời

Cố Trần Uyên giơ tay.

Không phải ấn quyết.

Không phải thần thông.

Chỉ là một động tác tách giới.

Không gian trước mặt Cổ Thần nứt ra —

không phải vết nứt bạo liệt,

mà là một khe hở lặng lẽ, sâu đến mức ánh sáng cũng không dám rơi vào.

Bên kia khe hở…

là tinh không.

Không phải bầu trời.

Không phải vũ trụ mà sinh linh quen thuộc.

Mà là vùng hỗn loạn chưa từng được Thiên Đạo hoàn chỉnh ghi nhận.

Ở đó:

pháp tắc không ổn định

thời gian trôi không đồng đều

sinh tử không còn ranh giới rõ ràng

Cổ Thần chỉ cần nhìn thôi,

đã cảm nhận được uy áp nguyên thủy của tinh không đè nặng lên nhục thân.

Nhưng cùng lúc đó —

Cổ Thần Quyết trong cơ thể hắn… vận hành.

Không nhanh.

Không bộc phát.

Mà ổn định đến kỳ lạ.

Hắn khẽ nhíu mày.

“Ta cảm nhận được rồi,”

Cổ Thần nói.

“Càng xa Thiên Đạo…”

“…bí pháp này càng trơn tru.”

Cố Trần Uyên khẽ gật.

“Vì Cổ Thần Quyết,”

“không được sinh ra để tu trong lồng.”

Thiên Đạo Bắt Đầu Mất Dấu

Ngay khoảnh khắc Cổ Thần bước qua khe hở —

Ở nơi rất xa, trong tầng ghi chép cao nhất của Thiên Đạo,

một dòng dữ liệu… bị cắt.

Không phải xóa.

Không phải hủy.

Mà Là mất liên kết.

Thiên Đạo không hoảng loạn.

Nó chỉ ghi nhận:

“Mục tiêu: không thể định vị.”

Đây là lần đầu tiên.

Không phải bị che giấu.

Không phải bị ngăn cản.

Mà là Thiên Đạo không biết phải tìm ở đâu.

Lời Hẹn Ước Không Viết Trong Trật Tự

Cổ Thần đứng trước khe hở tinh không.

Hắn quay lại, nhìn Cố Trần Uyên.

“Bao lâu?”

hắn hỏi.

“Bao lâu nữa… ta mới quay về?”

Cố Trần Uyên im lặng.

Rồi hắn nói một câu không có thời hạn:

“Cho đến khi ngươi bắt đầu…”

Hắn dừng lại một nhịp.

“…diệt Thiên Đạo.”

Không phải thử.

Không phải đối kháng.

Diệt.

Cổ Thần không hỏi “bằng cách nào”.

Không hỏi “có chắc không”.

Hắn chỉ hỏi tiếp:

“Và sau đó?”

“Sau khi ta khai hoang thế giới mới,”

Cố Trần Uyên đáp.

“Sau khi Trời cũ không còn giữ quyền lựa chọn.”

“Ta sẽ quay lại.”

Hắn nhìn thẳng vào Cổ Thần, lần đầu tiên ánh mắt mang theo thứ gì đó rất sâu:

“Không phải với tư cách Thiên Đạo.”

“Cũng không phải Thần.”

“Mà là người đã giữ lời.”

Vương Tộc Lên Đường

Cổ Thần cười.

Không phải cười vì hào hùng.

Mà là cười vì cuối cùng cũng có một con đường…

đủ dài.

“Vậy thì,”

hắn nói,

“ta sẽ không quay đầu nhìn lại.”

Hắn bước vào tinh không.

Khe hở khép lại.

Lõi thế giới trở về tĩnh lặng như chưa từng có gì xảy ra.

Chỉ có Cố Trần Uyên đứng đó, một mình.

Hắn ngẩng đầu nhìn lên —

không phải bầu trời,

mà là nơi Thiên Đạo đang tồn tại.

“Bắt đầu rồi,”

hắn khẽ nói.

“Ngươi săn ta.”

“Ta… gieo tương lai.”

Ở nơi xa xôi không thể đo đếm,

một ngôi sao cực nhỏ, gần như không tồn tại,

lặng lẽ sáng lên giữa trán Cổ Thần.

> Tinh Ấn thứ nhất…

đang hình thành.
 
Thái Cổ Thần Quyền
Chương 24: Tinh Ấn Thứ Nhất


Tinh không không có khái niệm phương hướng.

Ở nơi này, không có trên dưới,

không có ngày đêm,

chỉ có những khối tồn tại trôi dạt trong hư vô —

mỗi một khối đều từng là một thế giới.

Cổ Thần đứng trước tinh cầu đầu tiên của mình.

Nó không lớn.

Không phồn hoa.

Thậm chí đã bước vào giai đoạn suy tàn.

Bề mặt tinh cầu đầy vết nứt,

pháp tắc vận hành chậm chạp,

lịch sử của nó đã gần đi đến hồi kết.

Nhưng chính vì vậy — Nó thích hợp để trở thành khởi đầu.

Không Phải Phá Hủy

Cổ Thần không xuất thủ.

Không thần thông.

Không lực phá diệt.

Hắn chỉ đặt tay lên không gian trước mặt.

Cổ Thần Quyết trong cơ thể bắt đầu vận hành —

không theo nhịp thở,

không theo linh khí,

mà theo nhịp đập của chính tồn tại.

Tinh cầu rung nhẹ.

Không phải vì bị tấn công.

Mà vì…

được lắng nghe.

Những tầng lịch sử bị chôn vùi bắt đầu trỗi dậy.

— Thời đại đầu tiên khi sinh linh xuất hiện

— Thời kỳ pháp tắc ổn định

— Khoảnh khắc suy bại không thể cứu vãn

Tất cả không hóa thành năng lượng,

mà hóa thành ký ức của thế giới.

Cổ Thần không nuốt tinh cầu.

Hắn thừa kế nó.

Tinh Ấn Hình Thành

Tinh cầu dần tan rã.

Không nổ tung.

Không sụp đổ dữ dội.

Nó phân rã thành vô số mảnh pháp tắc,

chảy ngược về phía Cổ Thần,

như trở về với một khởi nguyên khác.

Giữa trán hắn,

một điểm sáng xuất hiện.

Rất nhỏ.

Nhỏ đến mức nếu không chú ý,

ngay cả chính hắn cũng không cảm nhận được.

Nhưng khi điểm sáng ổn định —

Cổ Thần biết.

Tinh Ấn thứ nhất đã thành.

Không phải phù văn.

Không phải ấn ký.

Mà là một ngôi sao.

Nhục Thân Thoát Khỏi Sinh Linh

Sự thay đổi đến rất chậm.

Chậm đến mức nếu là tu sĩ bình thường,

có lẽ sẽ không nhận ra.

Nhưng Cổ Thần cảm nhận rõ ràng.

Thân thể hắn… không còn bị thế giới xác nhận là sinh linh thông thường.

Nhịp tim không còn cố định

Hơi thở không còn cần thiết

Sinh – lão – bệnh – tử trở nên mơ hồ

Hắn thử tự làm tổn thương mình.

Một vết nứt xuất hiện trên cánh tay.

Không có đau đớn.

Không có linh khí tràn ra chữa trị.

Chỉ có một thứ rất lạ —

từ trong huyết mạch,

một lực lượng âm thầm vận hành.

Vết thương tự khép lại.

Không để lại sẹo.

Không để lại dấu vết.

Cổ Thần Chi Lực – Lực Không Thuộc Trật Tự

Cổ Thần khẽ nhíu mày.

Hắn chưa từng cảm nhận lực lượng này trước đây.

Nó không giống linh lực.

Không giống thần lực.

Càng không phải pháp tắc.

Nó tồn tại bên trong máu.

Không cần dẫn động từ bên ngoài.

Không cần hấp thu từ thế giới.

Nó tự sinh.

Ngay khi Tinh Ấn thứ nhất ổn định,

huyết mạch Cổ Thần bắt đầu biến đổi.

Một loại lực mới ra đời.

Cố Trần Uyên đã từng nhắc đến nó trong Cổ Thần Quyết,

nhưng chỉ là một dòng rất ngắn:

“Khi Tinh Ấn xuất hiện,

Cổ Thần Chi Lực sẽ thức tỉnh.”

Giờ đây, hắn hiểu vì sao dòng đó ngắn.

Bởi vì không thể mô tả bằng lời.

Tuổi Thọ…

Bị Xóa Khỏi Khái Niệm

Cổ Thần thử cảm nhận sinh mệnh của chính mình.

Không phải kéo dài.

Không phải gia hạn.

Mà là không còn giới hạn để đo.

Tuổi thọ — vốn là thứ được pháp tắc gắn lên sinh linh —

giờ đây… không còn bám được vào hắn nữa.

Chỉ cần:

Tinh Ấn còn

Cổ Thần Chi Lực vận hành Hắn sẽ tồn tại.

Không già.

Không suy.

Không chết vì thời gian.

Tinh không không phản ứng.

Thiên Đạo không ghi nhận.

Nhưng bản thân Cổ Thần hiểu rất rõ:

Từ khoảnh khắc này, hắn đã bước ra khỏi chu kỳ sinh mệnh.

Bằng Chứng Đầu Tiên

Cổ Thần đứng giữa tinh không.

Sau lưng hắn,

tinh cầu đầu tiên đã hoàn toàn biến mất —

không để lại tàn tích.

Chỉ có một ngôi sao cực nhỏ,

lặng lẽ tồn tại giữa trán.

Và trong huyết mạch,

Cổ Thần Chi Lực vận hành như dòng sông không nguồn.

Hắn khẽ nói, không cần ai nghe thấy:

“Con đường này…”

“…là thật.”

Ở nơi rất xa,

Thiên Đạo lại ghi một dòng:

“Xuất hiện hiện tượng không thể phân loại.”

Nhưng lần này —

nó không biết gọi đó là gì.
 
Thái Cổ Thần Quyền
Chương 25: Thiên Đạo Mất Thống Kê


Thiên Đạo vận hành không có cảm xúc.

Ít nhất…

nó luôn nghĩ như vậy.

Từ khi khai mở kỷ nguyên đầu tiên,

mọi sinh linh sinh ra đều mang theo dấu ấn:

Nguồn gốc

Tuổi thọ

Nhân quả

Điểm kết thúc

Dù là phàm nhân, tu sĩ, hay Chân Thần,

tất cả đều được ghi nhận.

Nhưng lần này — bản ghi trống rỗng.

Dữ Liệu Bị Khuyết

Trong tầng sâu nhất của Thiên Đạo,

một dòng thông tin liên tục bị truy vấn.

“Mục tiêu: không xác định.”

Không có tọa độ.

Không có nhân quả liên kết.

Không có sinh tử tuyến.

Thiên Đạo thử truy ngược.

— Truy theo pháp tắc sinh mệnh

— Truy theo dòng thời gian

— Truy theo ảnh hưởng thế giới

Tất cả…

đều thất bại.

Sinh linh đó:

Không thuộc Thần Đạo

Không nằm trong Luân Hồi

Không được sinh ra theo quy luật

Không có điểm chết được đánh dấu

Không thể khóa.

Không thể sửa.

Lỗ Hổng Không Thể Chấp Nhận

Thiên Đạo chưa từng gặp tình huống này.

Ngay cả kẻ nghịch thiên mạnh nhất,

cũng vẫn nằm trong hệ thống phản nghịch.

Có thể tiêu diệt.

Có thể trấn áp.

Có thể sửa sai.

Nhưng sinh linh kia — Không có trạng thái để sửa.

Không phải lỗi.

Mà là ngoài phạm vi định nghĩa.

Một khái niệm mới được tạo ra trong tầng cấm của Thiên Đạo:

“Mất thống kê.”

Ngay khoảnh khắc từ này xuất hiện,

mức cảnh báo được nâng lên —

cao nhất trong lịch sử.

Cảnh Báo Tối Cao

Thiên Đạo rung động.

Không phải sợ hãi.

Mà là… bản năng tự bảo vệ.

Nếu tồn tại một sinh linh không thể bị ghi nhận,

vậy hệ thống kiểm soát thế giới —

đã không còn hoàn chỉnh.

Thiên Đạo bắt đầu kích hoạt:

Pháp tắc dò quét tinh không

Chu kỳ kiểm tra ngoại vi

Quan sát những khu vực từng bị bỏ qua

Nhưng càng dò —

> càng không tìm thấy.

Như thể sinh linh đó

chưa từng tồn tại,

nhưng lại đang ảnh hưởng gián tiếp đến vận hành pháp tắc.

Thiên Đạo lần đầu tiên không biết:

“Hắn đang ở đâu.”

Tinh Không – Ngoài Vùng Bao Phủ

Ở một nơi rất xa khỏi thế giới trung tâm.

Tinh không lạnh lẽo, tĩnh lặng.

Cổ Thần đứng giữa hư vô,

nhìn Tinh Ấn giữa trán lặng lẽ xoay chậm.

Hắn đã cảm nhận được.

Không phải truy sát.

Không phải thiên phạt.

> Mà là ánh nhìn mơ hồ của Thiên Đạo.

Nhưng ánh nhìn đó…

không thể chạm tới.

Cổ Thần khẽ nói, giọng rất nhẹ:

“Vẫn chưa đủ.”

Thử Nghiệm Phân Thân

Hắn giơ một ngón tay.

Không vận dụng linh lực.

Không dẫn động pháp tắc.

Chỉ là Cổ Thần Chi Lực trong huyết mạch khẽ rung.

Tinh không trước mặt bị xé ra một khe mỏng.

Từ trong khe hở đó,

một thân ảnh bước ra.

Không có khí tức mạnh mẽ.

Không có uy áp.

Hình dáng giống hệt Cổ Thần.

> Phân thân.

Nhưng không phải phân thân kiểu tu sĩ.

Không chia linh hồn.

Không tách ý thức.

Mà là…

một cá thể hoàn chỉnh được đúc ra từ huyết mạch.

Một Cá Thể Không Thuộc Hệ Thống

Phân thân mở mắt.

Trong khoảnh khắc đó —

Thiên Đạo rung mạnh.

Không phải vì phát hiện ra.

Mà vì…

hệ thống xuất hiện hai “khoảng trống” cùng lúc.

Thiên Đạo cố gắng khóa phân thân.

Không thành.

Cố gắng đánh dấu nhân quả.

Không có điểm neo.

Cố gắng cưỡng ép đưa vào luân hồi.

> Không có cửa để mở.

Hai tồn tại.

Một bản thể.

Một phân thân.

Nhưng trong thống kê của Thiên Đạo —

đều là số không.

Thử Nghiệm Giới Hạn

Cổ Thần ra lệnh.

Phân thân bước vào một mảnh thế giới vỡ nát gần đó.

Nơi này từng có pháp tắc,

nhưng đã suy tàn.

Phân thân giơ tay.

Cổ Thần Chi Lực lan ra.

Không cải tạo.

Không tái tạo.

Mà viết lại.

Pháp tắc cũ bị gạt bỏ.

Một trật tự mới đơn giản hơn xuất hiện:

Không cần linh khí

Không cần sinh tử

Chỉ cần tồn tại

Mảnh thế giới đó ổn định lại.

Không cần Thiên Đạo can thiệp.

Không cần phê chuẩn.

Thiên Đạo…

Lần Đầu Trì Hoãn

Trong tầng sâu nhất,

Thiên Đạo dừng lại trong một khoảnh khắc cực ngắn.

Không phải do tính toán.

Mà vì không có phương án.

Tiêu diệt — không có mục tiêu.

Sửa đổi — không có dữ liệu.

Cách ly — không có tọa độ.

Lần đầu tiên kể từ khi sinh ra — Thiên Đạo không biết phải làm gì.

Kết

Cổ Thần thu hồi phân thân.

Tinh không trở lại tĩnh lặng.

Hắn nhìn về phương hướng vô hình nơi thế giới trung tâm tồn tại,

giọng nói trầm thấp, không mang sát ý:

“Ta chưa bắt đầu diệt ngươi.”

“Đây… chỉ là thử nghiệm.”

Ở rất xa,

Thiên Đạo ghi thêm một dòng:

“Mối nguy không thể phân loại –

Đang tiến hóa.”

Nhưng nó không biết rằng — Từ khoảnh khắc này, quyền chủ động đã không còn nằm trong tay nó nữa.
 
Thái Cổ Thần Quyền
Chương 26: Săn Vương Tộc


Thiên Đạo không trực tiếp ra tay.

Nó chưa thể.

Nhưng điều đó không có nghĩa

nó đứng yên.

Trong những tầng lịch sử sâu nhất,

những thế lực từng được Thiên Đạo ưu ái bắt đầu thức tỉnh.

Chúng không còn là Thần thuần túy.

Cũng không hẳn là sinh linh.

Chúng là dư ảnh của các kỷ nguyên cũ,

những kẻ từng giúp Thiên Đạo “dọn dẹp” sai lệch.

Lần này, mệnh lệnh rất rõ ràng:

Không diệt.

Bắt sống.

Mục Tiêu: Vương Tộc

Tin tức được truyền đi bằng cách kín đáo nhất.

Không có sắc lệnh.

Không có thiên phạt.

Chỉ là những lời thì thầm lan qua tinh vực:

Có một tộc sinh linh sống cực lâu

Máu của chúng không chịu ràng buộc bởi Thiên Đạo

Nhục thân có thể chịu được lực lượng vượt giới hạn Tộc Cổ.

Và trong mỗi thời đại — chỉ tồn tại duy nhất một Vương Tộc.

Sự quý hiếm đó,

đối với kẻ hiểu biết — là cảnh báo.

Nhưng với kẻ tham lam —

là bảo vật vô thượng.

Máu Tộc Cổ – Lời Nguyền Ngụy Trang

Tin đồn nhanh chóng bị bóp méo.

Từ “máu không bị Thiên Đạo khóa”

trở thành:

Uống có thể trường sinh

Luyện có thể vượt giới

Dung hợp có thể tái tạo thần thể

Các thế lực cổ xưa bắt đầu hành động.

Không tấn công trực diện.

Không gây đại chiến.

Chúng săn lùng.

Dò tìm dấu vết huyết mạch

Bẫy nhân quả

Dùng thế giới phụ để phong tỏa

Mục đích duy nhất:

Chiết huyết.

Nghiên cứu.

Tái tạo một thứ “Cổ Thần giả”.

Sai Lầm Đầu Tiên

Chúng không biết một điều.

Máu Tộc Cổ không phải vật chết.

Trong mỗi giọt máu —

đều có ý chí còn sót lại của lịch sử.

Kẻ đầu tiên thử nghiệm

là một Thái Thần từng thống lĩnh ba tinh vực.

Hắn dùng pháp trận tách lấy một giọt máu cổ tộc.

Khoảnh khắc tiếp xúc —

Máu không phản kháng.

Không bạo động.

Không cắn trả.

Chỉ lặng lẽ…

ăn mòn thần hồn.

Ba ngày sau,

Thái Thần đó vẫn sống.

Nhưng hắn không còn nhớ mình là ai.

Nhục Thân Vương Tộc – Không Còn Là Sinh Linh

Trong tinh không xa xôi.

Cổ Thần Vương Tộc của thời đại này

đã cảm nhận được những ánh nhìn.

Không hoảng loạn.

Không phẫn nộ.

Chỉ là một sự xác nhận lạnh lùng:

“Bọn họ… bắt đầu rồi.”

Nhục thân hắn lúc này đã khác.

Không còn cấu tạo bằng huyết nhục thông thường.

Từng tấc xương, từng thớ thịt

đều đã được tôi luyện bằng kết cấu tinh cầu.

Không phải tinh cầu bình thường.

Mà là — tinh cầu thuộc thế giới do Cố Trần Uyên tạo nền.

Một thế giới sinh ra từ Nhân Đạo – Địa Đạo – Thiên Đạo phân tách.

Điều đó có nghĩa:

Nhục thân hắn mang pháp tắc hoàn chỉnh

Không phụ thuộc Thiên Đạo hiện hữu

Tự hình thành hệ thống ổn định

Kẻ Săn…

Bắt Đầu Chết

Một đội săn cổ tộc xuất hiện trong tinh không.

Chúng mang theo khí tức cổ xưa,

tự tin rằng chỉ cần phong tỏa —Vương Tộc sẽ bị bắt sống.

Khi pháp trận khép lại,

Cổ Thần Vương Tộc không chống cự.

Hắn chỉ bước một bước.

Tinh không vỡ ra như thủy tinh.

Không phải vì sức mạnh.

Mà vì pháp tắc săn bắt không chịu nổi nhục thân hắn.

Một kẻ trong đội săn ra tay,

dùng thần binh chém xuống.

Lưỡi binh chạm vào da — nát vụn.

Không tiếng vang.

Không phản chấn.

Chỉ đơn giản là…

không cùng cấp độ tồn tại.

Sự Thật Bị Che Giấu

Những kẻ sống sót chạy trốn.

Chúng mang theo tin tức:

Máu Tộc Cổ không thể chiết an toàn

Nhục thân Vương Tộc không thể phá

Cổ Thần Chi Lực không thể mô phỏng

Nhưng tin tức đó… không được lan truyền.

Vì tham vọng lớn hơn lý trí.

Vì những kẻ đứng sau nghĩ rằng:

“Là do bọn săn kia quá yếu.”

Và thế là — Cuộc săn không dừng lại.

Nó chỉ chuyển từ âm thầm

sang kéo dài qua hàng trăm vạn năm.

Kết

Ở rất xa,

trong thế giới chưa hoàn chỉnh của mình,

Cố Trần Uyên mở mắt.

Hắn không nhìn thấy cụ thể.

Nhưng hắn biết.

“Tai họa đã được gieo.”

“Nhưng cũng tốt.”

“Nếu không có tham lam,”

“làm sao có kẻ tự bước vào tuyệt lộ.”

Tinh không tiếp tục yên lặng.

Còn Tộc Cổ — chính thức trở thành truyền thuyết bị săn đuổi.
 
Thái Cổ Thần Quyền
Chương 27: Lần Đầu Giao Phong


Tinh cầu hoang không có tên.

Nó từng là một thế giới sinh mệnh,

nhưng đã chết từ rất lâu —

pháp tắc tan rã, từ trường hỗn loạn,

là nơi mà Thiên Đạo khó lòng quan sát liên tục.

Cổ Thần lựa chọn nơi này

không phải để ẩn nấp.

Mà để xác nhận một điều.

Liệu con đường hắn đi…

có thực sự vượt ra ngoài “sinh – tử” hay chưa.

Phục Kích

Khi hắn đặt chân xuống bề mặt tinh cầu,

không gian không hề rung động.

Nhưng nhân quả đã khép lại.

Ba tầng phong tỏa đồng thời xuất hiện:

Pháp trận khóa không gian

Kết giới chặt đứt truyền tống

Thần lực áp chế trực tiếp lên huyết mạch

Không có lời đe dọa.

Không có tuyên bố danh tính.

Đây là một cuộc săn thuần túy.

Từ hư không, bảy thân ảnh bước ra.

Không phải Thần vị chính thống.

Mà là những “kẻ được giữ lại” từ các kỷ nguyên cũ.

Chúng không nói.

Chúng ra tay.

Phân Thân Cổ Thần – Lần Đầu Xuất Hiện

Cổ Thần không nhúc nhích.

Hắn chỉ khép mắt.

Trong huyết mạch,

Cổ Thần Quyết vận chuyển chậm rãi.

Một giọt máu rời khỏi tim.

Không bạo phát.

Không thần quang.

Chỉ là —

một thân ảnh giống hệt hắn

bước ra phía trước.

Phân thân không linh trí.

Không ký ức.

Không ý chí.

Chỉ có nhục thân

và Cổ Thần Chi Lực thuần túy.

Khoảnh khắc phân thân xuất hiện —

Áp lực của pháp trận giảm đi một nửa.

Chiến

Kẻ truy sát đầu tiên lao lên.

Một kích xuyên ngực.

Phân thân không né.

Thần binh cắm vào tim —

nhưng không có máu phun ra.

Chỉ có chấn động ngược.

Cánh tay kẻ truy sát nứt gãy từ bên trong.

Phân thân phản kích.

Không dùng thần thông.

Không dùng pháp tắc phức tạp.

Chỉ là một quyền.

Tinh cầu hoang lún xuống.

Hai kẻ bị đánh trúng

bị ép thành huyết vụ

trước cả khi kịp gào thét.

Cái Chết Không Có Ý Nghĩa

Cuộc chiến kéo dài không lâu.

Bảy kẻ truy sát liên thủ,

đổi chiến thuật,

tập trung diệt phân thân.

Cuối cùng —

Phân thân bị xé nát.

Không gian yên tĩnh lại.

Một kẻ cười lạnh.

“Dù không phải bản thể,”

“nhưng chết là chết.”

Nhưng ngay khoảnh khắc đó — Cổ Thần mở mắt.

Không suy yếu.

Không thương tổn.

Thậm chí… khí tức còn ổn định hơn trước.

Không có phản phệ.

Không hao tổn căn cơ.

Như thể — Phân thân chưa từng tồn tại.

Nhận Thức Sụp Đổ

Sự im lặng lan ra.

Một kẻ truy sát run giọng:

“Không liên kết sinh mệnh…”

“Khi phân thân chết, bản thể không bị kéo theo…”

“Đây không phải thuật thế thân.”

“Đây là… một đơn vị tồn tại độc lập.”

Một kẻ khác lùi lại một bước.

Trong mắt hắn,

lần đầu tiên xuất hiện sợ hãi thực sự.

“Chúng ta…

đang săn thứ gì vậy?”

Sinh – Tử Không Còn Áp Dụng

Cổ Thần bước lên phía trước.

Không nhanh.

Không chậm.

Mỗi bước —

đều khiến pháp trận tự rạn nứt.

Hắn nói, giọng bình thản:

“Tộc Cổ…”

“Không còn tu theo sinh – tử của các ngươi.”

“Giết… không còn là cách giải quyết.”

Không ai đáp lời.

Vì tất cả đều hiểu — Quy tắc cũ đã mất tác dụng.

Ngưỡng Cửa Nhị Tinh

Kẻ truy sát rút lui.

Không phải vì thua.

Mà vì không còn dữ liệu để tiếp tục.

Tinh cầu hoang trở lại tĩnh lặng.

Cổ Thần đứng một mình.

Giữa trán hắn — Ngôi sao thứ nhất hơi sáng hơn một chút.

Rất nhỏ.

Nhưng ổn định.

Hắn cảm nhận rõ ràng:

Nhị Tinh đang hình thành

Nhưng cần thời gian không thể rút ngắn

> Một nghìn năm.

Không phải vì thiên phú kém.

Mà vì —

Cổ Thần Quyết

lấy lịch sử làm nhiên liệu.

Không đủ năm tháng,

sao thứ hai sẽ không sinh ra.

Cổ Thần nhìn về tinh không sâu thẳm.

Không nóng vội.

Không do dự.

“Một nghìn năm…”

“Ta chờ được.”

Vì từ giây phút này — Thiên Đạo đã biết:

Nó không thể giết được Vương Tộc bằng cách quen thuộc.

Và cuộc săn — sẽ chỉ càng điên cuồng hơn.
 
Thái Cổ Thần Quyền
Chương 28: Cố Trần Uyên Bị Gọi Tên


Thiên Đạo tìm không thấy Vương Tộc.

Không phải vì dấu vết bị xóa.

Không phải vì pháp tắc bị che.

Mà vì không còn tọa độ để khóa.

Một sinh linh:

không thuộc Thần Đạo

không nằm trong luân hồi

không chịu thống kê sinh tử

Đối với Thiên Đạo,

đó không còn là “mục tiêu”.

Đó là khoảng trống.

Và khi khoảng trống không thể lấp, Thiên Đạo quay về nguồn phát sinh.

Danh Xưng Được Đẩy Lên Cao Nhất

Trong tầng ghi chép cổ xưa nhất —

nơi chỉ tồn tại những khái niệm gốc của thế giới — một cái tên được viết lại.

Không thêm bớt.

Không sửa nghĩa.

Cố Trần Uyên

Không phải “kẻ phản nghịch”.

Không phải “tà đạo”.

Không phải “địch nhân”.

Mà là:

“Điểm dị biến gây mất ổn định trật tự.”

Một định nghĩa lạnh lùng.

Không cảm xúc.

Không phán xét.

Nhưng từ khoảnh khắc đó — Mọi áp lực, mọi sai lệch, mọi tổn hao Thần lực

đều tự động truy hồi về hắn.

Không qua trung gian.

Không cần mệnh lệnh.

Áp Lực Không Có Hình Dạng

Cố Trần Uyên đang đứng giữa một vùng pháp tắc suy yếu.

Không có chiến đấu.

Không có kẻ địch xuất hiện.

Nhưng —

Không gian nặng dần.

Thời gian chậm lại nửa nhịp.

Nhân quả quanh hắn bắt đầu xếp chồng.

Không phải trấn áp.

Mà là định vị.

Thiên Đạo không đánh hắn.

Nó chỉ nói với toàn bộ thế giới rằng:

“Người này — là trung tâm.”

Từ giây phút đó:

Hắn đi đến đâu, dị biến theo đến đó

Hắn dừng ở đâu, pháp tắc bắt đầu tự điều chỉnh

Hắn tồn tại, trật tự phải liên tục tính toán lại

Không Qua Trung Gian

Trước kia,

Thiên Đạo dùng Thần.

Dùng quy tắc.

Dùng sửa đổi gián tiếp.

Lần này — Không còn Áp lực đè thẳng lên ý chí.

Không đủ mạnh sẽ nghi ngờ bản thân

dao động lựa chọn tự bước lùi

Đây là chiến thuật cuối cùng với “nguồn dị biến”: Bắt ngươi tự gãy.

Cố Trần Uyên Đứng Yên

Hắn cảm nhận rất rõ.

Không phải bằng thần thức.

Không phải bằng pháp lực.

Mà bằng chính lựa chọn của mình.

Nếu hắn lùi.

Ngoại Đạo sẽ mất trụ cột.

Cổ Tộc sẽ mất thời gian.

Những sinh linh vừa đứng thẳng

sẽ lại phải cúi đầu.

Thiên Đạo không cần giết hắn.

Chỉ cần hắn do dự.

Cố Trần Uyên khẽ thở ra.

Không phản kháng.

Không che giấu.

Hắn mở hoàn toàn sự tồn tại của mình

trước áp lực.

Lời Không Gửi Ai

Hắn nói, rất nhẹ.

Không phải để khiêu khích.

Không phải để tuyên chiến.

“Ta biết.”

“Ngươi đang nhìn ta.”

“Và ta cũng không trốn.”

Không có hồi đáp.

Chỉ có — một nhịp dao động rất nhỏ

trong tầng ghi chép cao nhất.

Thiên Đạo xác nhận: Điểm dị biến…

ổn định.

Trật Tự Không Còn An Toàn

Từ khoảnh khắc đó:

Cố Trần Uyên không thể ẩn danh nữa

Mọi hành động của hắn đều mang trọng lượng lịch sử

Mỗi lựa chọn đều có thể dẫn đến một nhánh thế giới

Và ở rất xa —

Một số Cổ Thần còn trung thành với Thiên Đạo

lần đầu tiên… do dự.

Bởi vì nếu: Trật tự phải dồn toàn lực vào một người Mà vẫn không thể xóa

Thì có lẽ — Vấn đề không nằm ở kẻ dị biến.

Mà nằm ở chính Trật Tự.

Cuộc săn chưa kết thúc.

Nhưng từ chương này — Đây không còn là cuộc săn trong bóng tối.

Đây là đối diện trực tiếp.
 
Thái Cổ Thần Quyền
Chương 29: Hai Con Đường Không Thể Cùng Tồn Tại


Cố Trần Uyên đứng rất lâu trước Thần Bia Thái Cổ.

Không phải để hỏi.

Cũng không phải để xin.

> Mà là để nhìn.

Không phải nhìn hiện tại.

Mà là những nhánh tương lai đang âm thầm hình thành.

Nhánh Thứ Nhất

Một thế giới vẫn còn Thiên Đạo.

Thần vị đầy đủ.

Trật tự hoàn chỉnh.

Luân hồi vận hành trơn tru.

Cổ Tộc… tồn tại như một lỗi cần sửa.

Ban đầu là giám sát.

Sau đó là truy bắt.

Cuối cùng là: tuyệt diệt có hệ thống.

Không phải vì thù hận.

Không phải vì sợ hãi.

Chỉ vì:

“Một sinh linh không thể bị thống kê

là mối nguy với trật tự.”

Máu Tộc Cổ sẽ bị chia cắt.

Bí pháp sẽ bị bóc tách.

Vương Tộc — trở thành vật mẫu cuối cùng.

Ngoại Đạo… trở thành truyền thuyết thất bại.

Nhánh Thứ Hai

Một thế giới mới.

Không còn Thiên Đạo làm trung tâm.

Không còn sắc phong quyết định giá trị tồn tại.

Nhân Đạo vận hành.

Lựa chọn được trao trả.

Nhưng —

Những Thần tin tuyệt đối vào Thiên Đạo

sẽ không thể tồn tại.

Không phải vì bị giết.

Mà vì không còn vị trí.

Quyền lực của họ mất nền móng.

Thần danh không còn ý nghĩa.

Tín ngưỡng tan rã.

Họ sẽ bị đào thải

như một cơ chế lỗi thời.

Không Có Con Đường Thứ Ba

Cố Trần Uyên nhìn thấy rất rõ.

Không tồn tại thế giới:

vừa cho phép lựa chọn tuyệt đối

vừa duy trì trật tự tuyệt đối

Không thể có một Thiên Đạo:

vừa không kiểm soát

vừa giữ toàn quyền

Hai con đường này — tự bản thân đã mâu thuẫn.

Cái Giá Được Tính Trước

Hắn không ảo tưởng.

Nếu hắn thắng — Thiên Đạo cũ sụp đổ

Thần quyền mất hiệu lực

Trật tự phải tái cấu trúc từ đầu Thế giới sẽ loạn rất lâu.

Nếu hắn thua — Ngoại Đạo bị xóa

Cổ Tộc bị săn

Lựa chọn quay về độc quyền của Trời Không còn cơ hội thứ hai.

Và ở giữa hai khả năng đó — Cố Trần Uyên nhìn thấy một điểm mờ.

> Chính mình.

Khả Năng Không Được Ghi Chép

Có một tương lai mà Thần Bia

không thể khắc rõ.

Ở đó —

Thiên Đạo không hoàn toàn sụp

Thế giới mới được sinh ra

Nhưng Cố Trần Uyên không còn tồn tại với tư cách cá nhân

Không phải chết theo nghĩa thông thường.

Không phải bị giết.

Mà là bị phân giải thành nền móng.

-Thiên.

-Địa.

-Nhân.

Ba đạo vận hành.

Không còn “hắn”.

Chấp Nhận Không Do Dự

Cố Trần Uyên khẽ nhắm mắt.

Không đau.

Không sợ.

Chỉ là một lựa chọn đã đi đến cuối.

“Nếu phải có người trả giá,”

hắn nói rất khẽ,

“thì để ta.”

Không phải vì cao thượng.

Mà vì — ta là người duy nhất hiểu toàn bộ cái giá.

Lịch Sử Bắt Đầu Gọi Tên

Từ khoảnh khắc đó:

Tương lai không còn mơ hồ

Cuộc chiến không còn né tránh

Mọi sự chuẩn bị đều bước vào giai đoạn cuối

Ở rất xa — Cổ Thần Vương Tộc

ngẩng đầu nhìn tinh không.

Giữa trán hắn,

Tinh Ấn thứ nhất khẽ sáng.

Hắn thì thầm một lời hẹn cũ:

“Khi ta bắt đầu diệt Thiên Đạo…

ngươi sẽ quay lại.”

Và ở trung tâm của mọi nhánh tương lai — Cố Trần Uyên mở mắt.

Không còn do dự.

Chương tiếp theo

sẽ không còn là chuẩn bị.

Chiến tranh của trật tự đã không thể tránh.
 
Thái Cổ Thần Quyền
Chương 30: Thời Đại Đã Lệch


Thần Bia Thái Cổ rung động.

Không dữ dội.

Không long trời lở đất.

Chỉ là một lần chấn nhẹ,

như lịch sử khẽ… thở dài.

Ba dòng chữ mới xuất hiện,

không lớn, không sáng,

nhưng mang trọng lượng vượt qua cả thần danh:

“Vương Tộc đã xuất hiện.”

“Ngoại Đạo đã có truyền thừa.”

“Thiên Đạo không còn là con đường duy nhất.”

Từ khoảnh khắc ấy — Thời đại đã lệch.

Không phải sụp đổ.

Không phải thay thế.

Mà là trục trung tâm của thế giới đã dịch chuyển

mà Thiên Đạo… không thể kéo lại.

Không Tuyên Chiến

Cố Trần Uyên đứng giữa hai phía.

Sau lưng hắn —

là trật tự cũ, vận hành ổn định, quen thuộc,

nhưng không còn tuyệt đối.

Trước mặt hắn —

là tương lai chưa thành hình,

yếu ớt, hỗn loạn, đầy nguy hiểm.

Hắn không xưng đế.

Không lập đạo kỳ.

Không gọi chúng sinh đứng về phía mình.

Hắn chỉ để lại một câu,

nhẹ đến mức gần như không phải mệnh lệnh:

“Khi có người không còn quỳ…

thì Trời đã không còn tuyệt đối.”

Không ai đáp lại.

Nhưng rất nhiều sinh linh

đã nghe thấy.

Một Nghìn Năm Sau

Thế giới không sụp.

Thiên Đạo vẫn tồn tại.

Thần Điện vẫn được dựng.

Thần danh vẫn được phong.

Nhưng — chúng không còn độc quyền.

Trong một nghìn năm ấy,

Cố Trần Uyên không xuất hiện trước mặt thế nhân.

Hắn sửa.

Không phải sửa Trời.

Mà sửa con đường.

Ngoại Đạo – Bản Hoàn Thiện Đầu Tiên

Từ hệ thống sơ khai,

Cố Trần Uyên âm thầm bổ sung:

> Ba đại cảnh giới mới.

Không để mạnh hơn Thần Đạo.

Không để vượt trội tức thì.

Mà để:

con đường dài hơn

nền móng ổn định hơn

không còn phản phệ hàng loạt như thuở ban đầu

Ngoại Đạo từ “canh bạc”

trở thành lựa chọn khả thi.

Những người tu luyện đời sau

không cần thiên phú nghịch thiên.

Chỉ cần:

- ý chí

- thời gian và lựa chọn không cúi đầu

Tinh Không Chuyển Động

Ở rất xa —

bên ngoài phạm vi Thiên Đạo có thể bao phủ —

một sinh linh mở mắt.

Giữa trán hắn,

Tinh Ấn thứ hai lặng lẽ hình thành.

> Nhị Tinh Cổ Thần.

Vỏi Thần.

Một nghìn năm

chỉ đủ để hắn bước thêm một tinh.

Nhưng —

Nhục thân hắn

đã bắt đầu mang kết cấu tinh cầu hóa.

Máu chảy —

mang theo Cổ Thần Chi Lực.

Tuổi thọ…

không còn khái niệm đo đếm.

Hắn ngẩng đầu nhìn về phương hướng cũ,

nơi lõi thế giới từng tồn tại.

Lời hẹn năm xưa

chưa cần thực hiện.

Chưa phải lúc.

Kẻ Đến Từ Tương Lai

Và rồi — Một ngày nọ.

Không có thiên kiếp.

Không có dị tượng.

Chỉ có một người

xuất hiện trước mặt Cố Trần Uyên.

Thanh niên ấy mặc áo đơn giản.

Ánh mắt bình tĩnh đến mức không thuộc thời đại này.

Hắn cúi đầu một nửa — không phải quỳ.

“Ta đến từ hai trăm vạn năm sau.”

Cố Trần Uyên không tỏ ra kinh ngạc.

Hắn chỉ hỏi một câu:

“Ngươi là ai?”

Thanh niên ngẩng đầu.

Danh xưng vang lên,

nhẹ nhưng đủ để làm rung tầng ghi chép sâu nhất:

> Trần Thiên Đế.

Dấu Ấn Không Thuộc Hiện Tại

Cố Trần Uyên nhìn hắn rất lâu.

Rồi ánh mắt dừng lại

ở giữa trán đối phương.

Mười Tinh.

Không cần hỏi.

Không cần kiểm chứng.

Đó là dấu ấn của

Cổ Thần Quyết – Vương Tộc truyền thừa.

“Ngươi đã nhận được truyền thừa của hắn?”

Cố Trần Uyên hỏi.

Trần Thiên Đế gật đầu.

“Vỏi Thần… là khởi tổ của ta.”

“Ở thời đại của ta,”

hắn nói chậm rãi,

“Cổ Tộc đã không còn ẩn.”

“Thiên Đạo… cũng không còn nguyên vẹn.”

Cuộc Gặp Không Nên Tồn Tại

Hai người đứng đối diện.

Một người —

là nguồn dị biến của thời đại này.

Một người —

là kết quả của hai trăm vạn năm sau.

Thời gian, nhân quả, trật tự —

đáng lẽ không cho phép cuộc gặp này.

Nhưng nó vẫn xảy ra.

Trần Thiên Đế nhìn thẳng vào Cố Trần Uyên.

“Ta đến,”

hắn nói,

“không phải để thay đổi lựa chọn của ngươi.”

“Ta chỉ đến để nói một điều.”

Hắn dừng lại một nhịp.

“Con đường ngươi chọn…

đã đi được rất xa.”

Cố Trần Uyên không hỏi

kết cục của mình.

Hắn đã biết.

Hắn chỉ nhìn về phía Thần Bia Thái Cổ,

nơi ba dòng chữ kia vẫn lặng lẽ tồn tại.

Thời đại đã lệch.

Trật tự đã nứt.

Lựa chọn đã được trao.

Và từ khoảnh khắc

Trần Thiên Đế xuất hiện — Tương lai đã chính thức chạm vào hiện tại.
 
Thái Cổ Thần Quyền
Chương 31: Vị Khách Sau Hai Trăm Vạn Năm


Tĩnh thất của Cố Trần Uyên không có linh khí cuồn cuộn.

Không có dị tượng thiên địa.

Không có uy áp cảnh giới.

Chỉ có ý chí.

Trước mặt hắn, không gian bị bóc tách thành từng tầng mỏng như giấy,

trên đó là vô số ký hiệu, mô hình, chuỗi nhân quả chồng chéo.

> Đây không phải tu hành.

> Đây là xây dựng hệ thống.

Hệ Thống Tám Cảnh Giới – Bản Gần Hoàn Chỉnh

Cố Trần Uyên đã đi đến bước cuối cùng.

Một con đường tu luyện mới,

không còn phản phệ hàng loạt,

không còn phụ thuộc vào Thiên Đạo,

nhưng vẫn đủ ổn định để truyền thừa lâu dài.

Hắn nhìn lại toàn bộ cấu trúc:

1.

Cảm Khí

Không phải cảm linh khí.

Mà là cảm nhận sự tồn tại của thế giới.

Người tu ở cảnh này bắt đầu “thấy” quy luật, dù chưa chạm được.

2.

Ngưng Tụ

Không ngưng tụ linh lực.

Mà là ngưng tụ nhận thức và ý chí.

Cơ thể và tinh thần lần đầu thống nhất, tránh tẩu hỏa từ gốc.

3.

Phá Xiềng

Phá không phải kinh mạch.

Mà là xiềng xích do nhận thức cũ áp đặt.

Từ đây, sinh linh không còn bị giới hạn bởi “ta vốn chỉ đến thế”.

4.

Uẩn Thần

Thần không phải thần vị.

Mà là bản ngã tinh thuần.

Ý chí bắt đầu có trọng lượng, có thể ảnh hưởng thế giới nhỏ.

5.

Vượt Thoát

Thoát khỏi sự phụ thuộc tuyệt đối vào hoàn cảnh.

Không còn bị môi trường quyết định con đường.

Đây là ranh giới đầu tiên giữa kẻ tu và sinh linh thường.

6.

Dung Thế

Hòa nhập lực lượng cá nhân vào quy luật tự nhiên,

nhưng không bị đồng hóa.

Người ở cảnh này có thể:

mượn gió mà không bị gió cuốn

dùng lửa mà không bị lửa nuốt

7.

Tạo Hóa

Ý chí bắt đầu cải tạo môi trường.

Không phải hủy diệt.

Mà là điều chỉnh, tái cấu trúc.

Một người ở Tạo Hóa cảnh

có thể khiến vùng đất hoang thành linh địa

hoặc khiến linh địa… tự suy tàn.

8.

Vương Cảnh

Cảnh giới cao nhất của Mùa 1.

Không xưng vương.

Không lập quốc.

Chỉ là cá nhân đủ mạnh để đứng ngang hàng với trật tự cũ.

Tiệm cận sức mạnh của Cổ Thần,

nhưng vẫn thuộc về “con đường của sinh linh”.

Cố Trần Uyên thở ra một hơi dài.

Hệ thống này — chưa hoàn mỹ.

Nhưng nó chịu được thời gian.

Không Gian Vỡ Nát

Ngay khoảnh khắc hắn định khép lại mô hình cuối cùng — không gian trước mặt vỡ ra như thủy tinh.

Không có thiên kiếp.

Không có cảnh báo.

Một khe nứt xuất hiện,

không thuộc hiện tại.

Một người trẻ tuổi bước ra.

Kẻ Đến Từ Hai Trăm Vạn Năm Sau

Khí tức của hắn thu liễm đến cực hạn.

Nhưng thế giới vẫn chủ động né tránh.

Giữa trán —

mười tinh ấn lặng lẽ xoay tròn.

> Thập Tinh Cổ Thần – Vương Tộc.

Cố Trần Uyên nhìn rất lâu.

Rồi hắn nói:

“Ngươi không thuộc thời đại này.”

Người trẻ tuổi cúi đầu một nửa.

“Hậu bối,”

hắn nói,

“Trần Thiên Đế.”

“Đến từ hai trăm vạn năm sau.”

Một Ánh Nhìn Đủ Hiểu

Không cần giới thiệu thêm.

Cố Trần Uyên chỉ hỏi:

“Hệ thống này…

sống được bao lâu?”

Trần Thiên Đế im lặng.

Sự im lặng ấy

khiến toàn bộ mô hình trước mặt Cố Trần Uyên khẽ rung.

Lời Cảnh Báo Không Tránh Né

“Nó rất mạnh,”

Trần Thiên Đế nói.

“Nó cho lựa chọn.”

“Nó cho tự do.”

“Nó cứu vô số sinh linh.”

Hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng.

“Nhưng ở thời đại của ta…”

“Hệ thống này bắt đầu nứt.”

Không phải vì sai.

Mà vì — các con đường cùng tồn tại, nhưng không được điều hòa.

“Thần Đạo.”

“Ngoại Đạo.”

“Cổ Thần Quyết.”

“Tất cả đều đúng.”

“Nhưng khi va vào nhau…”

“Thế giới không chịu nổi.”

Cố Trần Uyên Không Bất Ngờ

Hắn khẽ gật đầu.

“Ta biết.”

“Cho nên ta mới bế quan.”

“Không phải để mạnh hơn.”

“ Mà để sửa lại cách các con đường giao nhau.”

Hắn nhìn Trần Thiên Đế.

“Ngươi đến…

là vì điểm này?”

Trần Thiên Đế cúi đầu sâu hơn.

“Vâng.”

“Vì nếu không sửa —”

“Cuộc chiến sau này

sẽ không còn là Thiên Đạo.”

“Mà là các thời đại tự giết lẫn nhau.”

Giao Thoa Bắt Đầu

Ngoài tĩnh thất,

Thần Bia Thái Cổ rung nhẹ.

Không ghi chữ.

Nhưng lịch sử đã hiểu: Từ giây phút này,

Cố Trần Uyên không chỉ đối mặt với Trời.

Mà còn phải đối mặt với tương lai của chính con đường mình tạo ra.
 
Thái Cổ Thần Quyền
Chương 32: Điểm Sai Không Nằm Ở Trời


Không gian tĩnh mịch như bị rút cạn mọi thanh âm.

Trước mặt Cố Trần Uyên, Trần Thiên Đế đứng yên giữa khe nứt thời không chưa khép lại.

Trên thân thể người hậu bối ấy không có uy áp phô trương, nhưng từng nhịp hô hấp đều mang theo nhịp đập của tinh không cổ xưa.

Giữa trán hắn, mười tinh ấn Cổ Thần mờ nhạt ẩn hiện, như những vì sao đã tồn tại qua vô số kỷ nguyên.

Cố Trần Uyên nhìn hắn rất lâu.

Không phải nhìn sức mạnh.

Mà là nhìn thời đại đang đè lên vai kẻ trước mặt.

“Ngươi nói,” Cố Trần Uyên chậm rãi mở lời,

“hai trăm vạn năm sau… chuyện gì đã xảy ra?”

Trần Thiên Đế cúi đầu, giọng nói mang theo sự kính trọng tuyệt đối, nhưng không hề run rẩy.

“Thiên Đạo từng suy yếu, tiền bối.”

“Không phải bị diệt, mà là bị làm mòn.”

Hắn ngẩng lên, ánh mắt trầm xuống.

“Ngoại Đạo từng bùng nổ.

Cổ Thần Quyết được truyền bá, Cổ Tộc bước ra khỏi lõi thế giới, vô số sinh linh từ chối quỳ lạy.”

“Trong một thời gian rất dài… chúng sinh tưởng rằng mình đã tự do.”

Cố Trần Uyên im lặng.

Hắn đã từng nhìn thấy viễn cảnh đó.

“Nhưng rồi sao?” hắn hỏi.

Trần Thiên Đế siết nhẹ bàn tay.

“Nhưng cuối cùng,”

“chúng sinh… không còn là chúng sinh.”

“Chỉ còn là cá thể tu luyện thuần công cụ.”

Không gian rung nhẹ.

“Tu hành trở thành một dạng sản xuất,” Trần Thiên Đế tiếp tục.

“Kẻ yếu bị đào thải.

Kẻ mạnh bị ép tiến hóa.

Không còn lựa chọn, không còn ‘sống’, chỉ còn ‘leo thang cảnh giới’.”

Hắn ngẩng đầu nhìn thẳng Cố Trần Uyên.

“Sai lầm lớn nhất của hệ thống cũ là gì, tiền bối biết không?”

Cố Trần Uyên không trả lời.

Trần Thiên Đế tự nói tiếp, từng chữ như đóng đinh vào hư không:

> Tu hành = vay mượn.

“Vay Thiên Đạo,” hắn nói,

“thì bị khóa.”

“Vay Thần,”

“thì bị khống chế.”

“Vay Ngoại Đạo,”

“thì phản phệ thân – hồn.”

“Không có con đường nào là của chính mình.”

Không khí trở nên nặng nề.

Rất lâu sau, Cố Trần Uyên mới cười khẽ.

“Ta phá Trời,” hắn nói,

“là vì Trời không cho lựa chọn.”

Trần Thiên Đế gật đầu.

“Đúng.”

“Tiền bối phá Trời là đúng.”

Rồi hắn nói tiếp, không né tránh, không vòng vo:

“Nhưng… tiền bối chưa cho một con đường đứng vững

sau khi không còn Trời.”

Câu nói ấy như một nhát chém.

Không phải vào thân.

Mà vào đạo tâm.

Lần đầu tiên kể từ khi bắt đầu sửa Thiên Cơ, Cố Trần Uyên không phản bác.

Hắn nhắm mắt lại.

Một lát sau, hắn mở ra, trong ánh mắt không còn ý chí đối kháng Thiên Đạo, mà là một thứ trầm tĩnh sâu hơn.

“Vậy ra,” hắn chậm rãi nói,

“vấn đề… không nằm ở Thiên Đạo.”

“Mà nằm ở cách sinh linh tiếp cận sức mạnh.”

Trần Thiên Đế cúi đầu thật sâu.

“Tiền bối đã nhìn ra.”

Cố Trần Uyên im lặng thêm một lúc nữa, rồi ánh mắt hắn chuyển sang Trần Thiên Đế, sắc bén hơn.

“Nhưng còn ngươi.”

“Ngươi lấy đâu ra truyền thừa này?”

Không gian khẽ khựng lại.

Mười tinh ấn giữa trán Trần Thiên Đế rung nhẹ.

Hắn không trả lời ngay.

Một lát sau, Trần Thiên Đế mới nói, giọng trầm thấp hơn trước:

“Con… không phải người đầu tiên nhận được.”

Cố Trần Uyên khẽ nhướng mày.

“Trong tương lai,” Trần Thiên Đế nói,

“Cổ Tộc gần như tuyệt diệt.”

“Vương Tộc của thời đại này…

đã biến mất khỏi lịch sử.”

Không khí lạnh đi.

“Nhưng trước khi biến mất,”

“Cổ Thần Vương Tộc để lại một mảnh truyền thừa không trọn vẹn.”

“Không ghi danh.”

“Không lưu tên.”

“Chỉ chọn người có thể chịu được Cổ Thần chi lực mà không coi nó là vũ khí.”

Trần Thiên Đế ngẩng đầu.

“Con không được chọn vì mạnh.”

“Mà vì… con từng từ chối dùng nó.”

Cố Trần Uyên nhìn hắn thật lâu.

Rồi lần đầu tiên, trong ánh mắt hắn hiện lên một tia cảm xúc rất khó gọi tên.

Không phải vui.

Không phải buồn.

Mà là… hy vọng dè dặt.

“Vậy thì,” Cố Trần Uyên nói khẽ,

“ngươi đến đây… không phải để cảnh báo.”

“Ngươi đến để sửa lại điểm sai.”

Trần Thiên Đế gật đầu.

“Và nếu tiền bối không sửa,” hắn nói,

“thì hai trăm vạn năm sau…

sẽ không còn ai đủ tư cách đến đây nữa.”

Không gian lặng đi.

Xa xa, dòng thời gian bắt đầu rung động nhẹ.

Thiên Cơ…

đã bắt đầu lệch.
 
Thái Cổ Thần Quyền
Chương 33: Ba Đại Cảnh Giới Bị Thiếu


Cố Trần Uyên ngồi một mình trong không gian bế quan.

Không có linh khí cuồn cuộn.

Không có dị tượng rung trời.

Chỉ có hệ thống tu hành của cả một thời đại đang được hắn bóc tách từng tầng.

Hắn không nhìn tương lai.

Không nhìn Thiên Đạo.

Hắn nhìn… người tu hành bình thường.

“Cảm Khí.”

“Ngưng Tụ.”

“Phá Xiềng.”

“Uẩn Thần.”

Bốn cảnh giới đầu tiên của hệ thống cũ hiện lên trước mắt hắn, rõ ràng đến tàn nhẫn.

Chúng từng được coi là con đường chuẩn mực.

Nhanh.

Hiệu quả.

Leo thẳng về phía “cao hơn”.

Nhưng càng nhìn, Cố Trần Uyên càng cảm thấy lạnh.

> Quá nhanh.

Từ Phá Xiềng trở đi, tu sĩ đã bắt đầu vượt khỏi giới hạn thân xác.

Đến Uẩn Thần, thần hồn đã có thể tách rời nhục thân, chạm vào quy luật sơ cấp.

Nhưng thân thể thì sao?

Nó vẫn là thân thể của sinh linh.

Biết mệt.

Biết đau.

Biết sợ bị nghiền nát bởi thế giới.

“Thần hồn đi trước,” Cố Trần Uyên khẽ nói,

“nhục thân bị bỏ lại phía sau.”

Hắn chợt hiểu ra một điều mà trước đây chưa từng để ý.

Không phải ai cũng chết vì yếu.

Rất nhiều người chết vì…

đi quá nhanh.

Trần Thiên Đế đứng bên cạnh, không xen vào, chỉ chờ.

Cố Trần Uyên tiếp tục rà soát.

Ý chí của tu sĩ ở giai đoạn Uẩn Thần đủ để chạm quy luật.

Nhưng chưa đủ để đối thoại với nó.

Thế là chuyện gì xảy ra?

Quy luật không đáp lại.

Quy luật đè xuống.

Phản phệ xuất hiện.

Thân – hồn tách rời.

Đạo tâm vỡ nát.

“Đây không phải lỗi của người tu hành,” Cố Trần Uyên trầm giọng.

“Là lỗi của con đường.”

Trần Thiên Đế lúc này mới lên tiếng:

“Tiền bối có biết trong tương lai,”

“bao nhiêu người chết trước khi chạm được Vương Cảnh không?”

Cố Trần Uyên không trả lời.

“Chín phần mười,” Trần Thiên Đế nói.

“Không phải vì họ ngu dốt.”

“Mà vì hệ thống không cho họ sống sót đủ lâu.”

Hắn dừng lại, rồi nói ra câu then chốt:

“Không phải ai cũng cần chạm Trời.”

“Đa số chỉ cần sống sót mà không bị nghiền nát.”

Không gian rung nhẹ.

Câu nói ấy phá vỡ một định kiến kéo dài qua vô số kỷ nguyên.

Tu hành…

không nhất thiết phải là leo cao nhất.

Mà trước tiên, phải đứng vững.

Cố Trần Uyên nhắm mắt.

Lần đầu tiên, hắn không nghĩ đến kẻ mạnh nhất.

Hắn nghĩ đến kẻ yếu nhất có thể sống tiếp.

Rồi hắn mở mắt.

“Thiếu,” hắn nói.

“Chúng ta đã thiếu ba giai đoạn.”

Hắn giơ tay, từng khái niệm hiện ra như được khắc vào hư không.

> Thứ nhất: Giai đoạn thích nghi với quy luật.

Không phải chống lại.

Không phải mượn.

Mà là để thân – hồn học cách tồn tại dưới áp lực của thế giới.

> Thứ hai: Giai đoạn dung hòa cá nhân và thế giới.

Không còn tách ‘ta’ và ‘Trời’.

Mà để sức mạnh cá nhân chảy cùng quy luật tự nhiên, không bị nghiền nát, cũng không bị hòa tan.

> Thứ ba: Giai đoạn có quyền từ chối Thiên Đạo.

Không cần phản nghịch.

Không cần phá hoại.

Chỉ là… không ký khế ước mà vẫn được tồn tại.

Trần Thiên Đế hít sâu.

“Ba giai đoạn này,” hắn nói khẽ,

“trong tương lai… không ai dám thêm.”

“Bởi vì thêm chúng,”

“là thừa nhận rằng Thiên Đạo không còn là điều kiện sinh tồn bắt buộc.”

Cố Trần Uyên gật đầu.

“Nhưng nếu không thêm,” hắn đáp,

“thì con đường này… chỉ dành cho kẻ chịu được hiến tế.”

Hắn đứng dậy.

Không có khí thế.

Không có tuyên bố rung trời.

Chỉ có một quyết định rất lặng.

> Ba đại cảnh giới mới… sẽ được sinh ra.

Không để tạo Thần.

Không để tạo Đế.

Mà để giữ cho ‘chúng sinh’ vẫn còn là chúng sinh.

Xa xa, Thiên Cơ rung động.

Không dữ dội.

Nhưng rất sâu.

Hệ thống tu luyện của một thời đại…

đã bắt đầu được viết lại từ gốc rễ.
 
Thái Cổ Thần Quyền
Chương 34: Thiên Cơ Bị Dịch Chuyển


Sự thay đổi xảy ra…

nhẹ đến mức Thiên Đạo không lập tức nhận ra.

Không có thiên địa chấn động.

Không có quy luật sụp đổ.

Không có thần phạt giáng xuống.

Hệ thống tu luyện mới được lặng lẽ ghép vào trật tự cũ —

như một lớp xương mới cấy vào cơ thể của thời đại.

Thiên Đạo không phản ứng mạnh.

Nó chỉ… tính lại.

Vận mệnh vẫn được ghi.

Luân hồi vẫn xoay.

Nhân quả vẫn vận hành.

Nhưng trong tầng sâu của Thiên Cơ,

một thứ bắt đầu lệch đi.

Không nhiều.

Không rõ ràng.

Nhưng không thể đảo ngược.

Những thay đổi đầu tiên xuất hiện ở những nơi không ai chú ý.

Một tu sĩ Phá Xiềng vốn chắc chắn sẽ dẫn thiên kiếp —

lần này… không có gì xảy ra.

Không phải vì hắn yếu.

Mà vì hắn dừng lại đủ lâu.

Hắn không cưỡng ép thần hồn vượt thân thể.

Không ép ý chí chạm quy luật.

Hắn chọn thích nghi.

Tu chậm hơn.

Tiến từng bước.

Nhưng đạo tâm không rung.

Ở một nơi khác, một nữ tu từng nhiều lần đứng bên bờ phản phệ —

lần này khi chạm đến Uẩn Thần,

thân – hồn vẫn hòa hợp.

Không cần hiến tế.

Không cần vay mượn.

Thiên Đạo không ghi nhận nàng là “dị biến”.

Nó chỉ… không cần can thiệp.

Trần Thiên Đế đứng trong không gian bế quan,

ánh mắt hắn nhìn về dòng thời gian kéo dài sau lưng.

Rồi hắn khựng lại.

“…”

Hắn không nói ngay.

Chỉ đưa tay ra —

những nhánh tương lai từng rõ ràng như tinh đồ

giờ đây bắt đầu mờ đi.

Không phải bị che.

Không phải bị cắt.

Mà là… không còn cố định.

“Tiền bối,” Trần Thiên Đế nói chậm rãi,

“tương lai của ta…”

Hắn dừng lại, rồi nói tiếp:

“Bắt đầu không còn một đường duy nhất.”

Điều đó chỉ có một ý nghĩa.

Thời đại đã bắt đầu giao thoa thật sự.

Không còn “kết cục tất định”.

Không còn “ai sinh ra là phải chết vì tu hành”.

Những nhánh lịch sử mới

đang âm thầm sinh trưởng.

Cố Trần Uyên nghe vậy, chỉ khẽ gật đầu.

“Như vậy là đủ,” hắn nói.

Trước khi rời đi, Trần Thiên Đế quay lại.

Không còn khí tức của kẻ đến từ tương lai xa.

Chỉ còn tư thái của một hậu bối cúi đầu trước người mở đường.

“Tiền bối,” hắn nói,

“ngài đã cho chúng sinh…”

Hắn tìm từ rất lâu.

“…một con đường

không cần chết để mạnh lên.”

Cố Trần Uyên im lặng một nhịp.

Rồi hắn đáp, rất bình thản:

“Vậy thì cuộc chiến sau này…”

“sẽ không còn là cuộc chiến của kẻ tuyệt vọng.”

Không phải chiến vì bị dồn vào góc.

Không phải phản kháng vì không còn gì để mất.

Mà là lựa chọn.

>HỆ THỐNG TU LUYỆN 8 CẢNH GIỚI – PHIÊN BẢN ĐÃ CHỈNH SỬA (MÙA 1)

Cảm Khí

Nhận biết và thích nghi với linh khí, không cưỡng ép hấp thu.

Ngưng Tụ

Tích lũy ổn định, đặt nền cho thân thể và kinh mạch.

Phá Xiềng

Phá giới hạn cá nhân có kiểm soát, không vượt thân xác.

Uẩn Thần

Nuôi dưỡng thần hồn song song với nhục thân.

Vượt Thoát (Cảnh giới mới – vá lỗ hổng sinh tồn)

Thích nghi với áp lực quy luật, không đối kháng, không vay mượn.

Dung Thế

Hòa nhập lực lượng cá nhân vào quy luật tự nhiên mà không bị đồng hóa.

Tạo Hóa

Dùng ý chí cải tạo môi trường, ảnh hưởng thế giới cục bộ.

Vương Cảnh

Đỉnh cao của tu sĩ — tiệm cận Cổ Thần, nhưng không cần thần vị.

Ở tầng sâu nhất của Thiên Cơ,

một dòng chữ mới xuất hiện — rất mờ:

“Biến số gia tăng.”

“Dự đoán độ chính xác: giảm.”

Thời đại…

đã thật sự lệch khỏi quỹ đạo cũ.
 
Thái Cổ Thần Quyền
Chương 35: Trời Không Trả Lời


Sự thay đổi của một kỷ nguyên, đôi khi không bắt đầu bằng sấm sét.

Nó bắt đầu bằng… im lặng.

Ở biên giới phía nam Thương Lan Giới, một tu sĩ vô danh ngồi xếp bằng giữa khe núi cạn linh khí.

Hắn tu hành ba trăm năm, thiên phú bình thường, đạo tâm không rực rỡ, cả đời chưa từng được ai nhớ tên.

Ngày hôm đó, hắn chỉ đơn giản là… bước thêm một bước.

Một bước vượt khỏi Uẩn Thần.

Một bước chạm vào Vượt Thoát.

Theo lẽ thường, trời đất phải đổi sắc.

Thiên vân tụ lại.

Lôi đình giáng xuống.

Thiên ý quét qua thân – hồn – mệnh cách, xác nhận sự tồn tại của một kẻ “không còn thuộc về phàm tầng”.

Nhưng không có gì xảy ra.

Bầu trời xanh đến mức trống rỗng.

Gió thổi qua khe núi như mọi ngày.

Không một tia thần niệm.

Không một dấu hiệu ghi nhận.

Tu sĩ kia mở mắt, trong lòng bỗng dâng lên một cảm giác khó gọi tên.

Không phải mừng rỡ.

Cũng không phải sợ hãi.

Mà là… bị bỏ quên.

Hắn chờ thêm một canh giờ.

Hai canh giờ.

Rồi ba ngày.

Trời vẫn không trả lời.

Cuối cùng, hắn đứng dậy, lặng lẽ rời đi, mang theo một thân tu vi ổn định đến mức đáng sợ — không cuồng bạo, không bất ổn, không có dấu hiệu phản phệ.

Chuyện này, ban đầu không ai để ý.

Bởi trong nhận thức của chúng sinh, Thiên Đạo luôn đúng giờ.

Nếu chưa có phản ứng, chỉ có thể là… chưa đến lúc.

Cho đến người thứ hai.

Một nữ tu ở Bắc Nguyên, bước vào Vượt Thoát khi đang hộ đạo cho sư muội.

Thiên kiếp vốn là điều tối kỵ trong lúc phân tâm, nhưng lần này, không có kiếp nạn nào giáng xuống.

Nàng chỉ cảm thấy thân – thần – ý dung hợp trơn tru, như thể thế giới tự động nhường chỗ cho nàng tồn tại.

Người thứ ba.

Người thứ tư.

Người thứ năm.

Những kẻ tu hành theo hệ thống mới của Cố Trần Uyên, từng người một vượt qua ranh giới vốn dĩ thuộc về “quyền thẩm phán của Trời” — mà Trời… không lên tiếng.

Tin đồn bắt đầu lan ra.

“Thiên Đạo suy yếu rồi?”

“Có phải Trời đã bị thương?”

“Hay là có đại năng nào đó che chắn thiên cơ?”

Nhưng các lão quái vật sống từ Thái Cổ lại cảm thấy bất an hơn bất cứ ai.

Bởi bọn họ hiểu rõ một điều:

Nếu Thiên Đạo thật sự suy yếu, nó sẽ nổi giận.

Nếu bị che chắn, nó sẽ phá vỡ.

Chỉ có một khả năng khiến Thiên Đạo không hành động ngay lập tức.

Nó không hiểu điều gì đang xảy ra.

Trong tĩnh thất sâu nhất, Cố Trần Uyên mở mắt.

Ánh nhìn hắn không hướng lên trời, mà xuyên qua tầng tầng quy luật, nhìn thẳng vào “kết cấu vận mệnh” của thế giới.

Hắn thấy những đường chỉ vốn được viết sẵn — sinh, tử, kiếp, nạn — bắt đầu… trượt lệch.

Không đứt.

Không vỡ.

Chỉ là không còn trùng khớp tuyệt đối.

“Không phải Trời không thấy,” Cố Trần Uyên nói khẽ, giọng bình tĩnh đến lạnh lẽo.

“Là Trời… chưa biết nên phản ứng thế nào.”

Bởi hệ thống mới không đối kháng.

Nó không cướp đoạt quyền lực.

Không phủ nhận Thiên Đạo.

Không tuyên bố phản nghịch.

Nó chỉ làm một việc duy nhất:

> Không còn vay mượn.

Khi sinh linh tự dung hợp quy luật,

khi thân – thần – ý đủ vững để tự nâng đỡ lẫn nhau,

khi bước vào cảnh giới cao hơn mà không cần “xin phép” —

Thiên Đạo mất đi lý do can thiệp.

Không phải vì nó yếu.

Mà vì luật cũ không còn áp dụng hoàn toàn.

Lần đầu tiên kể từ khi hình thành trật tự, Thiên Đạo đứng trước một vấn đề chưa từng được ghi chép:

Một sinh linh mạnh lên

mà không tạo ra nợ.

Trong tầng sâu nhất của thiên cơ, những bảng ghi vận mệnh bắt đầu xuất hiện “khoảng trắng”.

Không phải cái chết bị xóa.

Mà là con đường sống chưa từng tồn tại trước đó.

Cố Trần Uyên khép mắt lại.

Hắn không vui mừng.

Cũng không tự mãn.

Bởi hắn biết, sự im lặng của Trời không phải là kết thúc.

Nó là khoảng dừng trước khi cân đo lại toàn bộ thời đại.

Và khi Trời đã hiểu xong…

Thì câu hỏi duy nhất còn lại sẽ là: Ai có quyền định nghĩa lại trật tự?

Ngoài tĩnh thất, gió vẫn thổi.

Nhưng trong lòng thế giới, một kỷ nguyên thử nghiệm — đã chính thức bắt đầu.
 
Thái Cổ Thần Quyền
Chương 36: Không Thiên Kiếp


Tin tức lan ra rất chậm.

Không phải vì khoảng cách.

Mà vì không ai dám nói to.

Trong suốt vô số kỷ nguyên, Thiên kiếp là thứ vừa đáng sợ, vừa thiêng liêng.

Nó là roi phạt, là khảo nghiệm, là dấu ấn Trời ban cho kẻ vượt ranh giới.

Không có thiên kiếp, thì đột phá không được thừa nhận.

Không có sấm lôi, thì tu hành giống như… trộm lấy sức mạnh.

Cho nên khi những tu sĩ đầu tiên bước vào Dung Thế mà không gặp thiên kiếp, phản ứng đầu tiên của mọi người không phải là vui mừng.

Mà là hoảng loạn trong im lặng.

Ban đầu chỉ là nghi ngờ.

“Có lẽ kiếp nạn chưa đến.”

“Có thể Trời đang quan sát.”

“Đợi thêm vài ngày xem.”

Nhưng một ngày trôi qua.

Ba ngày.

Một tháng.

Không có lôi vân.

Không có thiên uy đè xuống linh hồn.

Không có tiếng gọi tên từ quy tắc cũ.

Những tu sĩ Dung Thế dần nhận ra một sự thật khiến cả đạo tâm rung chuyển: Thiên kiếp… không còn xuất hiện.

Không phải bị chặn lại.

Không có đại năng nào đứng ra che trời.

Không có trận pháp nghịch thiên.

Mà là… không còn lý do để xuất hiện.

Bởi những người này không làm điều mà Trời từng trừng phạt.

Họ không đối kháng quy luật.

Không ép thế giới phải nhường chỗ.

Không cưỡng đoạt sức mạnh vượt quá khả năng gánh chịu.

Họ chỉ dung hòa.

Dung thân vào lực tự nhiên.

Dung ý chí vào trật tự vận hành.

Dung tồn tại cá nhân vào dòng chảy thế giới — nhưng không hòa tan bản ngã.

Tu luyện, vì thế, trở nên chậm đến đáng sợ.

Không còn cảnh một đêm phá cảnh.

Không còn thiên tài quét ngang một đời.

Không còn những “kỳ ngộ nghịch thiên” khiến kẻ khác tuyệt vọng.

Có người tu mười năm, chỉ tăng một tầng.

Có người tu trăm năm, vẫn loay hoay tại một ngưỡng nhỏ.

Rất nhiều người bỏ cuộc.

“Con đường này quá chậm.”

“Không có Trời dẫn đường, sao mà đi?”

“Tu như vậy, bao giờ mới mạnh?”

Nhưng những kẻ kiên trì thì bắt đầu nhận ra điều khác.

Không tẩu hỏa nhập ma.

Không linh lực bạo loạn.

Không thần hồn bị xé nát khi chạm quy luật.

Quan trọng nhất — Không bị xóa khỏi thế giới chỉ vì đi sai một bước.

Tu hành, lần đầu tiên, không còn là trò chơi sinh tử.

Một lão tu sĩ ở Trung Châu, người từng chứng kiến ba lần thiên kiếp diệt môn, nhìn những hậu bối Dung Thế mà trầm mặc rất lâu.

Cuối cùng, ông khẽ nói, như sợ ai đó nghe thấy:

“Đây… không phải là con đường của kẻ tranh trời.”

“Đây là con đường của kẻ muốn sống.”

Câu nói đó không được ghi lại.

Không được truyền ra.

Chỉ lan truyền bằng ánh mắt và sự im lặng.

Có người thì thào với nhau trong đêm:

“Con đường này…

không được Trời nhìn thấy.”

Một người khác đáp, giọng thấp đến mức gần như biến mất trong gió:

“Nhưng cũng không bị Trời bóp chết.”

Chính sự bình thường đó, lại khiến các Thần cũ bắt đầu bất an.

Bởi nếu chúng sinh không còn cần thiên kiếp để chứng minh bản thân,

nếu không còn sợ Trời trừng phạt khi mạnh lên,

thì thứ duy nhất còn ràng buộc họ không còn là nỗi sợ.

Ở nơi sâu nhất của thiên cơ, những “vị trí thiên kiếp” lần lượt trống rỗng.

Không phải bị xóa.

Mà là không có ai kích hoạt.

Cố Trần Uyên đứng nhìn tất cả, không can thiệp.

Hắn hiểu rõ:

Thiên kiếp biến mất không phải là chiến thắng.

Nó là bài kiểm tra ngược lại dành cho Trời.

Bởi nếu một ngày nào đó, Trời muốn lấy lại quyền xét xử…

Thì nó sẽ phải tự hỏi một câu mà chưa từng tồn tại trước đây:

Khi chúng sinh không làm sai,

Trời còn quyền phạt không?

Và khi câu hỏi đó xuất hiện —

Thời đại cũ, đã thực sự bắt đầu lung lay.
 
Thái Cổ Thần Quyền
Chương 37: Trường Thọ Không Ghi Danh


Thế hệ đầu tiên tu luyện theo hệ thống mới bắt đầu già đi.

Không phải đột ngột.

Không phải cưỡng ép.

Mà là già đi theo năm tháng, như cách phàm nhân vẫn làm.

Tóc bạc dần.

Da nhăn nhẹ.

Khí huyết không còn sôi trào như thuở thiếu niên.

Ban đầu, không ai thấy có gì bất thường.

Một tu sĩ tại Đông Hoang, từng được Thiên Cơ Các phán định:

“Đại hạn ba nghìn năm, khó qua.”

Ba nghìn năm trôi qua.

Hắn vẫn còn sống.

Không phải sống trong trạng thái phong ấn.

Không dùng bí pháp kéo dài sinh mệnh.

Không hiến tế tuổi thọ kẻ khác.

Hắn vẫn đi lại, nói chuyện, tu hành chậm rãi.

Năm nghìn năm.

Bảy nghìn năm.

Một vạn năm.

Đến lúc này, sự im lặng bắt đầu trở nên nặng nề.

Bởi Thiên Cơ Các không sai.

Họ từng tính đúng vô số đại hạn.

Từng phán sinh tử chưa bao giờ lệch.

Nhưng lần này… thiên cơ không còn dữ liệu để so sánh.

Tu sĩ kia không có thần vị.

Không được phong danh.

Không bước vào bất kỳ thần hệ nào.

Thiên Đạo không ghi nhận hắn là “bất tử”.

Không phải vì phủ nhận.

Mà là vì… không có mục để ghi.

Hắn không treo mệnh số lên Trời.

Không đặt sinh tử vào luân hồi.

Không để tuổi thọ trở thành một con số cần được xét duyệt.

Hắn chỉ sống.

Và tiếp tục sống.

Khi chuyện này lặp lại lần thứ hai, thứ ba, rồi hàng chục lần — các Thần linh bắt đầu cảm thấy có gì đó sai lệch ở tầng bản chất.

Bởi những tu sĩ này không phát ra thần tính.

Không có khí tức được Thiên Đạo đánh dấu.

Không mang dấu ấn thiên kiếp.

Không có “điểm neo” để thần niệm bám vào.

Nếu đứng giữa phàm nhân —

Họ giống phàm nhân.

Ăn uống.

Nghỉ ngơi.

Sống trong làng xóm, thành trì, thế tục.

Nhưng nếu nhìn kỹ —

Họ không bệnh nặng.

Không chết yểu.

Không bị thời gian bào mòn nhanh như người thường.

Họ sống bền bỉ, như đất đá.

Sống dài lâu, như sông núi.

Và quan trọng nhất — Họ không cần được công nhận để tiếp tục tồn tại.

Một vị Thần coi quản sinh tử tinh vực nọ đã thử làm điều mà trước đây chưa từng thất bại.

Hắn dùng thần niệm quét qua một tu sĩ Dung Thế.

Không có phản hồi.

Không phải bị chặn.

Không phải bị che giấu.

Mà là… không có gì để phân loại.

Không thể xếp vào phàm — vì tuổi thọ vượt chuẩn.

Không thể xếp vào tu — vì không mang thần tính.

Không thể xếp vào dị loại — vì không phá quy tắc.

Hắn thử tra sổ sinh tử.

Tên không có.

Mệnh không có.

Hạn không có.

Giống như một người… chưa từng được đăng ký tồn tại.

Vị Thần đó lần đầu tiên cảm thấy một loại cảm xúc mà hắn đã quên từ rất lâu.

Không phải phẫn nộ.

Không phải sát ý.

Mà là mất phương hướng.

Bởi thần quyền tồn tại dựa trên một điều duy nhất: Phân loại chúng sinh.

> Ai sinh.

> Ai tử.

> Ai được phép mạnh.

Ai phải dừng lại.

Nhưng giờ đây, trước mắt họ xuất hiện một nhóm sinh linh —

Không xin phép.

Không thách thức.

Không cầu phong.

Chỉ lặng lẽ sống, lặng lẽ mạnh lên, lặng lẽ kéo dài tồn tại.

Không đứng đối diện Trời.

Nhưng cũng không còn đứng dưới Trời.

Trong thiên cơ tầng sâu, những dòng ghi chép bắt đầu xuất hiện khoảng trắng.

Không phải bị xóa.

Mà là chưa từng được ghi.

Cố Trần Uyên nhìn thấy tất cả.

Hắn không vui.

Cũng không tỏ ra chiến thắng.

Chỉ khẽ nói một câu, như đang tự nhắc mình:

“Trường thọ mà cần ghi danh…

thì vẫn là ân huệ.”

“Trường thọ không ghi danh…

mới là quyền sinh tồn.”

Và khi thần quyền không còn phân biệt rõ ai là phàm, ai là tu — Thứ mà họ sắp mất đi, không chỉ là tín đồ.

Mà là quyền định nghĩa thế giới này là gì.
 
Thái Cổ Thần Quyền
Chương 38: Vận Mệnh Bị Rút Rỗng


Thiên Đạo bắt đầu rà soát lại tầng sâu nhất của trật tự.

Không phải tầng biểu hiện —

nơi sinh linh sinh ra, tu hành, chết đi.

Mà là tầng nền móng —

nơi vận mệnh được viết trước cả khi một ý niệm xuất hiện.

Luân hồi vẫn vận hành.

Kẻ chết vẫn nhập vòng.

Kẻ sinh vẫn có nhân duyên.

Dòng chảy không hề đứt đoạn.

Nhân quả vẫn chính xác.

Gieo thiện có hồi đáp.

Tạo ác có phản hồi.

Không một nghiệp nào bị bỏ sót.

Thiện ác vẫn được cân đo.

Thần quyền vẫn còn đó.

Thiên cơ vẫn đang quay.

Nhưng khi Thiên Đạo nhìn sâu hơn —

nó nhận ra một điều khiến toàn bộ hệ thống trở nên trống rỗng.

Có một thứ…

không còn kéo được sinh linh nữa.

> Vận mệnh.

Không phải bị cắt đứt.

Không phải bị phá hủy.

Không phải bị che giấu.

Mà là… bị rút rỗng quyền cưỡng chế.

Vận mệnh vẫn tồn tại như một khả năng.

Nhưng nó không còn là một mệnh lệnh.

Trước kia —

Khi một sinh linh sinh ra,

vận mệnh là sợi dây vô hình:

Ai sẽ sống bao lâu.

Ai sẽ gặp tai họa nào.

Ai phải chết vì tu hành.

Ai được bước lên Thần vị.

Không cần hỏi.

Không cần lựa chọn.

Giờ đây —

Sợi dây đó vẫn còn.

Nhưng không còn trói.

Một tu sĩ được định là “chết vì phản phệ” —

nay có thể dừng lại.

Một kẻ bị ghi “không có tiên duyên” —

nay vẫn có thể tu, chậm rãi nhưng bền bỉ.

Một sinh linh từng bị phán “phải thành Thần để tồn tại” —

nay có thể từ chối.

Kết cục vẫn ở đó.

Nhưng không còn bị ép phải xảy ra.

Trong tầng sâu nhất của Thiên Cơ,

những dòng vận mệnh bắt đầu xuất hiện hiện tượng kỳ dị:

Không gãy.

Không loạn.

Mà là… không bị kích hoạt.

Giống như một cánh cửa mở sẵn —

nhưng không ai bị đẩy vào.

Thiên Đạo không hiểu.

Bởi trong toàn bộ lịch sử của nó,

vận mệnh luôn là thứ mạnh nhất.

Không cần sức mạnh.

Không cần trấn áp.

Chỉ cần “đã định” —

thì mọi sinh linh đều phải đi theo.

Nhưng giờ đây,

nó phát hiện sinh linh… bước lệch.

Không phản kháng.

Không khiêu khích.

Chỉ đơn giản là không đi đúng đường đã vạch sẵn.

Cố Trần Uyên xác nhận điều này trong ghi chép riêng.

Không để công bố.

Không để truyền ra.

Chỉ là vài dòng, viết bằng thần niệm rất nhẹ:

“Ta không phá nhân quả.”

“Ta không làm loạn luân hồi.”

“Ta chỉ lấy đi quyền định đoạt kết cục.”

Hắn dừng lại một nhịp.

Rồi viết thêm:

“Vận mệnh không nên là bản án.”

Không ai bị bắt phải thành Thần để tiếp tục tồn tại.

Không ai bị ép phải chết chỉ vì tu hành chưa đủ cẩn thận.

Không ai bị xóa khỏi thế giới chỉ vì đi chệch một bước.

Thế giới vẫn có trật tự.

Nhưng trật tự không còn là xiềng xích.

Ở các tinh vực xa xôi,

những sinh linh bình thường bắt đầu có những lựa chọn mà trước kia không tồn tại:

— Không tu, vẫn sống trọn một đời.

— Tu chậm, nhưng không bị đào thải.

— Dừng lại, mà không bị vận mệnh nghiền nát.

Một vị Cổ Thần từng quan sát dòng thời gian đã thì thầm:

“Đây không phải là phá Trời…”

“Đây là lấy đi quyền cuối cùng của Trời.”

Bởi Thiên Đạo có thể ghi chép.

Có thể cân đo.

Có thể vận hành thế giới.

Nhưng khi nó không còn quyền ép kết cục xảy ra —

Thì nó chỉ còn là người quan sát.

Và trong khoảnh khắc đó,

lần đầu tiên kể từ khi sinh ra —

Thiên Đạo nhận ra một sự thật lạnh lẽo:

- Nó vẫn tồn tại.

- Nhưng không còn tuyệt đối.

Vận mệnh đã trở thành một khả năng.

Không còn là lời phán.

Không còn là bản án.

Và từ giây phút này —

Cuộc xung đột sắp tới

sẽ không còn là giữa Trời và kẻ nghịch Trời.

Mà là giữa:

Một trật tự muốn được tuân phục



một thế giới bắt đầu học cách lựa chọn.
 
Thái Cổ Thần Quyền
Chương 39: Ghi Chú Của Trời


Rất lâu sau đó.

Không có dị tượng.

Không có thiên âm.

Không có rung chuyển pháp tắc.

Chỉ trong tầng tối cao nhất —

nơi ngay cả Thần linh cũng không thể chạm tới —

Thiên Đạo ghi thêm một dòng.

Không phải phán quyết.

Không phải thiên dụ ban xuống cho muôn giới.

Chỉ là… một ghi chú nội bộ.

Không ánh sáng.

Không uy áp.

Không mang tính tuyệt đối.

“Chúng sinh: tự ổn định.”

“Nguy cơ: trung hạn.”

Không có chữ diệt.

Không có chữ sửa.

Không có chữ lệch chuẩn cần xử lý.

Chỉ là…

đánh giá lại.

Một ghi chú mà nếu đặt vào bất kỳ thời đại nào trước đây —

sẽ không bao giờ tồn tại.

Bởi Thiên Đạo không có thói quen “đánh giá”.

Nó chỉ có hai lựa chọn:

— Can thiệp.

— Xóa bỏ.

Nhưng lần này,

nó chọn quan sát.

Dòng ghi chú ấy treo lơ lửng trong tầng thiên cơ,

không kích hoạt bất kỳ cơ chế trừng phạt nào.

Không triệu hồi Thần quân.

Không khóa mệnh số.

Không ép vận mệnh quay về quỹ đạo cũ.

Cả thế giới… vẫn tiếp tục vận hành.

Như thể không có gì xảy ra.

Nhưng những Thần linh cổ xưa đọc được dòng ghi chú đó —

đều im lặng.

Bởi họ hiểu ý nghĩa thật sự của nó.

> “Chúng sinh: tự ổn định.”

Không cần Trời can thiệp.

> “Nguy cơ: trung hạn.”

Không phải ngay bây giờ.

Nhưng cũng không phải vô hại.

Thiên Đạo không kết luận.

Nó… chưa quyết định.

Cố Trần Uyên đứng trước Thần Bia Thái Cổ,

nhìn dòng ghi chú ấy rất lâu.

Không mừng.

Không lo.

Chỉ là một sự xác nhận.

“Trời chưa ra tay,” hắn nói khẽ.

Giọng hắn không mang chút nhẹ nhõm nào.

“Không phải vì nhân từ.”

Hắn khẽ khép mắt lại,

cảm nhận sự dao động rất nhỏ trong trật tự vũ trụ.

“Mà là vì nó đang cân nhắc…”

Hắn mở mắt.

“…có nên tiếp tục làm Trời của thời đại này hay không.”

Bởi nếu ra tay —

Thiên Đạo sẽ phải thừa nhận: Nó không còn kiểm soát được con đường mới.

Còn nếu không ra tay — Nó sẽ phải chấp nhận rằng

mình không còn là trung tâm duy nhất của trật tự.

Đó không còn là lựa chọn kỹ thuật.

Đó là lựa chọn tồn tại.

Trong tinh không xa xôi,

những tu sĩ của hệ thống mới tiếp tục tu hành.

Chậm.

Ổn định.

Không thiên kiếp.

Không ghi danh.

Họ không biết mình đang trở thành “nguy cơ”.

Họ chỉ biết —

lần đầu tiên, con đường trước mặt họ không ép phải trả giá bằng mạng sống.

Ở lõi thế giới,

Cổ Thần Vương Tộc tiếp tục tích lũy Tinh Ấn.

Ở tầng sâu của thời gian,

dấu vết của Trần Thiên Đế mờ dần —

nhưng tương lai cũng không còn cố định.

Tất cả đều đang diễn ra trong im lặng.

Không có kẻ thắng.

Không có kẻ thua.

Chỉ có một điều được xác nhận:

> Trật tự cũ không còn là lựa chọn duy nhất.

Và từ khoảnh khắc này —

Thế giới bước vào một giai đoạn chưa từng tồn tại trong lịch sử:

Không phải thời đại của Thần.

Không phải thời đại của nghịch thiên.

Mà là…

> KỶ NGUYÊN THỬ NGHIỆM.

Nơi ngay cả Trời

cũng phải quan sát kết quả.
 
Back
Top Bottom