[BOT] Wattpad
Quản Trị Viên
Thái Cổ Thần Quyền
Chương 40: Vương Ấn Không Thuộc Thời Đại
Chương 40: Vương Ấn Không Thuộc Thời Đại
Không gian bắt đầu mất trọng lượng của thời gian.
Không phải sụp đổ.
Không phải vỡ vụn.
Mà là một cảm giác rất lạ —
như thể thế giới đang quên dần cách giữ lại một người.
Trần Thiên Đế đứng đó, giữa tĩnh thất của Cố Trần Uyên, thân ảnh vẫn rõ ràng, khí tức vẫn hùng hậu, nhưng đường viền quanh hắn đã bắt đầu mờ đi, như bị ánh sáng của một thời đại khác xuyên qua.
Hắn nhìn bàn tay mình.
Các đường nhân quả từng bện chặt quanh huyết mạch Cổ Thần Vương Tộc —
đang từng sợi một đứt ra, không đau, không giật, chỉ là… không còn thuộc về nơi này.
“Thời gian không giữ khách,” Trần Thiên Đế nói khẽ.
Giọng hắn rất bình tĩnh, nhưng trong đó có một thứ mà chỉ người đi ngược dòng lịch sử mới hiểu —
sự chấp nhận không thể quay đầu.
Cố Trần Uyên không nói gì.
Hắn đã nhìn thấy khoảnh khắc này từ rất sớm.
Không phải hôm nay.
Mà là từ lúc Trần Thiên Đế xuất hiện.
Một người mang khí tức của hai trăm vạn năm sau,
không thể đứng quá lâu trong hiện tại mà không phải trả giá.
Trần Thiên Đế hít một hơi thật sâu, như muốn ghi nhớ toàn bộ cảm giác của thời đại này —
linh khí, quy luật, thậm chí cả sự chưa hoàn chỉnh của hệ thống tu luyện.
Rồi hắn giơ tay.
Trong lòng bàn tay, một vật chậm rãi hiện ra.
Không có uy áp.
Không có thần quang.
Không khiến không gian rung động.
Chỉ là một Vương Ấn.
Bề mặt nó cổ xưa đến mức không thể phân định niên đại.
Khí tức bên trong không bộc phát, mà trầm mặc, giống như một ngôi sao đã tắt ánh sáng nhưng vẫn còn khối lượng.
Cố Trần Uyên vừa nhìn thấy, liền hiểu ngay.
Đây không phải pháp bảo.
Đây là dấu mốc.
Vương Ấn mang theo ba thứ:
Khí tức của Cổ Thần Vương Tộc — không thuần huyết mạch, mà là ý chí kế thừa qua từng thời đại.
Dấu ấn của 10 Tinh chưa hoàn chỉnh — không phải sức mạnh hiện tại, mà là trạng thái “đã từng chạm tới”.
Và quan trọng nhất…
Ký ức về con đường đã đi qua.
Không phải ký ức cá nhân.
Mà là ký ức của một quá trình:
đã thất bại ra sao,
đã trả giá thế nào,
đã đứng lên từ bao nhiêu lần sụp đổ.
Trần Thiên Đế đưa Vương Ấn về phía trước.
“Ta không để lại sức mạnh,” hắn nói.
“Bởi sức mạnh… tiền bối không thiếu.”
Hắn ngẩng đầu, nhìn thẳng vào Cố Trần Uyên, ánh mắt không còn là của hậu bối, cũng không phải của kẻ đến từ tương lai.
Chỉ là một người đi sau, nhìn thấy con đường trước mặt vẫn còn thiếu mốc.
“Ta để lại… bằng chứng.”
“Bằng chứng rằng con đường này,”
“dù dài đến đâu,”
“dù phải trả giá bằng bao nhiêu thời đại,” vẫn có thể đi tới.
Cố Trần Uyên tiếp nhận Vương Ấn.
Khoảnh khắc ấy, hắn cảm nhận được vô số mảnh ký ức lướt qua —
không nhập vào thân thể,
không dung hợp vào tu vi,
chỉ lặng lẽ đặt vào nhận thức.
Hắn không hấp thu.
Hắn chỉ quan sát.
Giống như đứng trước một tấm bia đá, khắc đầy vết dao của những người từng ngã xuống, để nhắc rằng:
- “Đây không phải truyền thừa để mạnh lên ngay.”
- “Đây là lời nhắc: con đường này… từng có người sống sót.”
Trần Thiên Đế mỉm cười.
Nụ cười rất nhẹ, nhưng lần này, cuối cùng cũng mang theo một chút… yên tâm.
“Tiền bối,” hắn nói, giọng đã bắt đầu tan vào hư không,
“tương lai của ta… có thể sẽ biến mất.”
“Nhưng chỉ cần hệ thống này đứng vững,”
“chúng sinh không còn phải chết để mạnh,”
“thì dù ta có từng tồn tại hay không…”
“…cũng không còn quan trọng nữa.”
Thân ảnh hắn vỡ ra thành những mảnh ánh sáng mỏng như sương.
Không có cảnh tượng oanh liệt.
Không có thiên địa dị tượng.
Chỉ là một người —
đi ra khỏi thời đại mà hắn không thuộc về.
Cố Trần Uyên đứng rất lâu.
Trong tay hắn, Vương Ấn lạnh dần.
Hắn khẽ nói, không phải tiễn biệt, cũng không phải hứa hẹn:
“Ngươi đã đi đủ xa rồi.”
“Phần còn lại…”
“…để ta lo.”
Và ở nơi sâu nhất của trật tự thế giới,
Thiên Đạo khẽ rung lên —
như thể vừa mất đi một khả năng tương lai mà nó chưa kịp hiểu rõ.
Nhưng nó chưa ra tay.
Bởi nó vẫn chưa biết:
> Thứ vừa được để lại…
> không phải sức mạnh.
> Mà là chứng cứ chống lại sự tuyệt đối của Trời.