Dị Giới  Tate No Yuusha No Nariagari

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 181: - Hợp Xướng Ma Pháp


"Bá tước, ngài không sao chứ?"

"Trông ta giống như có ổn không!!!?"

Toàn thân tôi đau nhức....

Chết tiệt, nó chỉ toàn thành công vào những lúc như thế này thôi sao.

Cái may mắn của tôi thật khốn nạn. Đây đúng là quấy rối.

Tôi chẳng phải là cái kiểu nhân vật chính xui xẻo mà hay xuất hiện trong mấy truyện Light Novel đâu.

"Zweite ・ Heal."

Tôi dùng ma pháp phục hồi cùng với Rat. Quả đúng là một thế giới Fantasy, những vết thương của tôi đã được chữa lành nhanh trông thấy và cơn đau biến mất.

Tổn hại mà tôi nhận được khá lớn nhưng đối phương cũng đã bị suy yếu khá nhiều.

Lv bình quân bên phía chúng tôi vẫn còn thấp. Nên tôi muốn hạ thấp thứ hạng khác.

"Được rồi, tiếp theo là giảm chỉ số Rarity!"

Tôi có nên "thách thức" tăng SR -> SR+ luôn không?

Tôi đã bỏ qua tin nhắn cảnh báo và liên tục spam cái nút bấm.

Nhưng không hiểu sao, tôi lại có một dự cảm xấu.

"N-nó lại trở thành cái hình dáng hung ác đó nữa rồi."

"Cái đờ mờờờờ!"

Khi may mắn trở mặt, mọi thứ đều leo thang một cách tội tệ với tôi. Cái gì xảy ra với cái chuỗi thành công khốn nạn này vậy?

Tôi không biết đã thành công bao nhiêu lần. Nếu nó là Soul Eater Shield thì chắc hẳn đã đã dễ dàng hơn rất nhiều rồi!

Tôi hoàn toàn bị đánh bay đi khi tôi nhìn thấy chữ LR.

Không phải nữa chứ! Đáng ra nó phải có xác suất thành công thấp hơn +11 hay xấp xỉ thế mới đúng!

Phía sau là đồng đội nên tôi không thể tránh được hơn nữa và phải chịu đòn tấn công y như thế này.

"Ugh!"

Với Rarity được nâng cấp, Gaelion đánh tôi bằng toàn bộ sức mạnh của nó.

Đau thật... tôi muốn về nhà rồi đấy.

Sức mạnh tấn công của nó đang đạt tới mức độ không tưởng chỉ bằng việc hấp thụ năng lực của Firo, nhưng bây giờ Rarity của nó thậm chí cũng đã tăng lên. Cái bất hạnh này của tôi rồi sẽ kéo dài đến tận lúc nào đây.

Bởi vì mọi thứ diễn ra gần đây đều tiến triển một cách thuận lợi nên đây có lẽ là câu trả lời cho những điều đó.

Có những tình huống khác tương tự như trước đây chưa nhỉ?

Chẳng thể đùa được. Tôi cần nhanh chóng cường hóa Rarity thất bại để làm cho Gaelion yếu đi.

Trong một khoảnh khắc, Rank rớt xuống C và Gaelion yếu đi rõ rệt.

Ánh sáng quanh lớp vẩy của nó cũng biến mất và chỉ số sức mạnh vật lý đã giảm đi. Với tốc độ này, chúng tôi sẽ có khả năng phá vỡ phòng ngự của nó nếu chúng tôi kiên trì hơn.

"Ta xong rồi. Còn các người chuẩn bị như thế nào rồi?"

『Lời Nguyền Rủa của Đại Địa, dòng chảy của Long Mạch nguyền rủa đó, để phun ra dòng máu ứ nghẽn, chúng ta hãy...』

Tôi nhìn thấy Melty, Sadina và Taniko đang niệm ma pháp, tiếng của họ hòa với nhau làm một.

Lấp lánh, những ánh sáng như đom đóm đang hội tụ xung quanh chúng tôi.

"GURUUUUUUUUU......"
loading4.png


「GURUUUUUUUUU......」 「Lưu Tinh Thuẫn! Air Strike Shield!」

Gaelion hít sâu một hơi lớn và chuẩn bị dùng Breath, như đang cố ngăn cản chúng tôi lại.

Tôi tiến lên phía trước, giương khiên để bảo vệ đám người Melty.

Gaelion nhảy lên cao, quay mặt về phía chúng tôi và há miệng.

Nó đang đến!!!

"Khiên Lưu Tinh! Air Strike Shield!"

Tôi dùng lá chắn được tạo bởi Air Strike Shield như một chỗ vững chắc để bảo vệ nhóm của Melty trước đòn tấn công.

Gu....Toàn cơ thể tôi như bị thiêu đốt và bỏng rát bởi ngọn lửa.

Vốn dĩ là tôi đã bị suy yếu do lời nguyền từ trước, nên những ngọn lửa nguyền rủa này lại càng làm tôi nhận nhiều đau đớn hơn.

Gaelion chồm về phía trước đuổi theo và giương móng vuốt tấn công. Cứ như thế này thì nó có thể sẽ cắn lấy tôi.

『Hỡi Long Mạch. Hãy thực hiên lời nguyện cầu của chúng ta. Ta, đại diện cho nguồn cội của sức mạnh, cầu xin người. Ta bây giờ một lần nữa đọc và thấu hiểu được chân lý, xin hãy ban cho chúng ta sức mạnh để vượt qua được tai họa này! 』

Ánh sáng tỏa ra mãnh liệt hơn trước, tôi đã hiểu rằng 3 người họ đã chuyển sự chú ý qua phía tôi.

Thật khó vì vai trò phòng thủ buộc phải chờ đợi điều này.

... Tôi, người đang bảo vệ tất cả, đúng thật là NGẦU; Đại Ma Pháp này đúng thật là NHẤT!

Những dòng suy nghĩ như vậy chợt thoáng qua tâm trí tôi trong phút chốc.

Nhờ vào Stress đáng mong đợi từ cơn đau do ngọn lửa gây ra, dù rằng ít nhiều gì đó cũng chỉ là những ngọn lửa bình thường.

"Ban đầu có lẽ hơi kinh ngạc, tuy nhiên hãy bình tĩnh. Chắc chắc sẽ ổn thôi, hãy cứ tin vào onee-san đi! Nào, Melty-chan!"

"Hợp Xướng Ma Pháp!"

"Đại Hải Nguyên!"

"Zee・ Vier!"

Không biết có phải do tôi tưởng tượng không nhưng mà từng người trong số họ đang niệm những ma pháp khác nhau? Dòng nước đột nhiên xuất hiện từ giữa nhóm của Melty và bao quanh chúng tôi. Nó giống như là chúng tôi đang ở trong một bể nước khổng lồ vậy.

Không thở được....

*Lõm bõm* Gaelion đang khổ sở cố gắng bơi để thoát ra khỏi cái bể nước này.

"Naofumi-chan, cậu ổn chứ?"

Tôi nín thở để hơi không bị thoát ra ngoài nhưng Sadina vẫn đi bộ một cách tự nhiên và nói chuyện như thường.

"Nó không có hiệu quả nào lên kẻ địch và những người không được thừa nhận, nên cậu không sao đâu." [1]

"Ể? A..."

Giống như anime và manga vậy, tôi có thể di chuyển dưới nước và thở một cách bình thường.

Tôi đã từng nghĩ như vậy trước đây nhưng quả thật ma pháp thật đáng kinh ngạc.

Ngẫm lại thì, cho đến tận bây giờ chúng tôi chỉ toàn chiến đấu bằng sức mạnh vật lý không, hay nói đúng hơn là chúng tôi vẫn đang chiến đấu theo một cách thật đơn giản.

Tôi triệu hồi Khiên, dùng ma pháp ẩn giấu và Firo thì dùng móng vuốt tấn công.

Từng người đều có những ma pháp cho riêng mình, tuy nhiên chúng tôi còn làm nó hoa hòe hoa sói hơn nữa~.

... Lòe loẹt thì có sao. Cần quái phải quan tâm đến bề ngoài chứ!

Điều quan trọng chính là thiết thực và hiệu quả.

Nó giống như là đã được hấp thụ đáng kể.

Hãy hiểu rõ hơn một chút đi. Nếu không não của tôi sẽ phát điên lên mất.

"Haa...... Haa...... không làm được nữa đâu."

"Un..."

Melty và Taniko ngồi thục xuống và thở một cách mệt mỏi. Tôi lấy bình Ma Lực Thủy từ chiếc Khiên và đưa chúng cho 2 người họ.

"Vậy, được rồi~.... Thế thì Onee-san này cũng phải cố hết sức mình."

*Pop* một tiếng, Sadina nổi lên bề mặt của bể nước được tạo ra bởi ma pháp và bơi về phía Gaelion đang bỏ trốn.

Nhanh quá.

Quả đúng như mong đợi của người tự tăng Lv của mình ở biển.

Mà chẳng phải là cô ta có hơi quá mạnh khi ở trong nước sao?

"Quả đúng là loài Ruka,..... Khi đang ở trong lĩnh vực của mình, cô ấy như cá gặp nước vậy."

"Đó là Loài của Sadina ư?"

"Đúng vậy, họ nổi tiếng là loài mạnh nhất trong số những tộc Á Nhân sống dưới nước và loài đó rất hiếm thấy. Nghe nói rằng thậm chí cả tộc Hakuko cũng phải bỏ chạy khi đối mặt với họ ở trên biển."

Thật kinh ngạc. Vậy là cô ta rất mạnh khi có được những điều kiện phù hợp ư. À thì, cá kình được viết như là hổ của cá mà. [2]

Gaelion cố gắng phun lửa, nhưng trước mắt của nó, Sadina thình lình nhảy ra khỏi mặt nước và cuốn nó vào trong nước.

Nhìn dáng dấp đó của nó, trông như một con rồng Nhật Bản làm từ nước vậy.

"Kích Long Song Nhận!"

Với một tiếng *ùm* vang lên, Gaelion rơi vào bể nước một lần nữa.

Nó trông có vẻ như đã phải chịu tổn thương và máu thì chảy ra từ bụng nó.

"Gaelion....."

Taniko thì thầm và đứng dậy.

"Gaelioーn!"

"Một lần nữa! Nghịch Xoa Kích!"

Dòng nước quấn quanh Sadina thành hình dạng như một cái đuôi và đánh trúng vào giữa bụng của Gaelion.

"....Cứng quáー."

Sadina mệt mỏi đi trông thấy và hít một hơi ngắn.

Ở bên trong nước Gaelion khạc ra những ngọn lửa màu đen và bọc nước bị ngọn lửa đen của Gaelion ăn mòn rồi biến mất.

"Aー.... Cái này khó rồi đây."

Đến cả kỹ thuật ký danh của Sadina chỉ được đến như vậy. Thật là một kẻ địch khó chịu!

Cường hóa của Wrath Shield không thể thấp hơn được, còn Melty và Taniko thì khó mà chiến đấu được nữa.

...... Chúng tôi nên làm gì đây?

Chúng tôi có thể rút lui trong một khoảng thời gian để đảm bảo an toàn. Với kẻ địch ở mức độ như thế này thì chắc chỉ có Raphtalia mới có thể chiến thắng được.

Tuy nhiên, nếu chúng tôi mất quá nhiều thời gian thì Firo sẽ nguy hiểm.

Nếu quay về bây giờ, có thể chúng tôi sẽ xoay sang một hướng xấu hơn nữa.

Lựa chọn còn lại chỉ có thể là.... Rat.

Nếu cô ta có thể dùng loại dược phẩm hoặc thuốc mê để dừng Firo lại trước đây thì chúng tôi sẽ có khả năng chiến thắng.

"Rat, dùng thuốc của cô được không?"

"Hiểu rồi. Tôi sẽ thử xem."

Rat dùng thủ thuật sử dụng ám khí ném một ống tiêm bay về phía Gaelion.

Ống tiêm đâm trúng ngay vào vị trí mà trước đó Sadina đánh nó bị thương.

Tuy nhiên, chuyển động của Gaelion không có dấu hiệu dừng lại.

"GYAOOOOOOOOOOOO!"

Gaelion đã hồi phục lại từ cú sốc do đòn tấn công của Sadina và bây giờ thì nó đang kêu lên.

Sau đó, nó nhìn chằm chằm vào chúng tôi đầy kiêng kỵ.

"Gaelion!"

Taniko gọi lớn tên nó như vậy rất nhiều lần.

"Làm ơn! Hãy trở lại đi...!"

"Này! Chờ đã!"

Taniko đẩy tay tôi ra và chạy tới trước mặt Gaelion.

Không phải ta không hiểu cảm xúc của ngươi nhưng hãy nghĩ đến tình thế lúc này đi.

"GURUUUUUUUUUUUUU......"

"Gaelion...."

Dang rộng tay, Taniko nhìn thằng về trước do con bé không thể đi xa hơn được nữa.

"Hixx! Tớ xin cậu, hãy trở lại bình thường đi.....!"

Lời nói của Taniko vang lên khắp xung quanh.

Tuy nhiên, tôi có cảm giác rằng lời nói của con bé không lọt nổi vào tai của Gaelion.

Tôi nhanh chóng chạy tới, cố gắng tiến về phía trước để giúp con bé.

Tuy nhiên, Gaelion đã mở rộng miệng nó và chồm lấy Taniko trước khi tôi có thể kịp làm điều gì.

"Air Str――"

Tôi ngay lập tức kêu to tên kỹ năng Air Strike Shield.

Thế nhưng, trước khi đó――.

"..... Otou-san! Ngừng lại đi!"

Taniko cất cao giọng và hét lên.

Chú thích

_______________________________________________________________________

[1] Ở đây ý nói là hiệu quả của khả năng nói được trong nước chứ không phải là ảnh hưởng của ma pháp

[2] Chữ cá kình(鯱) được viết ghép giữa 2 chữ Ngư (魚) và Hổ (虎)
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 182: - Wrath Dragon


"GURU!?"

Những lời nói đó đã làm Gaelion dừng lại.

Ô! Chẳng lẽ tình thân đã lay động trái tim của nó sao?

Thật thế ư?

"Otou-san?"

"Ể?"

"Tôi đã lờ mờ đoán ra! Vậy là tôi đã nghĩ đúng."

Rat vừa gật gù vừa lẩm bẩm như thể cô ta đã biết rồi vậy.

"Un, Otou-san là... con rồng ở lãnh địa này."

Taniko gật đầu, rồi quay sang nói liến thoắng với Gaelion.

"Quả thực là có nhiều câu chuyện kể rằng con của cả loài người lẫn của Á Nhân được những con ma thú hoang dã nuôi lớn. Về đại thể, những loài đó thường là ma thú hệ sói hay rồng."

Gì chứ? Cụm từ "cậu bé sói"(ookami shounen – lang thiếu niên) nghe rất quen tai.

Hả? Bộ Taniko thực sự được một con rồng nuôi lớn sao?

Dù có nhìn thế nào thì Taniko cũng là một Á Nhân có dạng giống loài chó chứ chả có tí đặc điểm nào giống loài rồng cả.

Ngay từ đầu, con Hủ Long,... chắc không phải như vậy. Trong trường hợp này, có lẽ nó đã nhận nuôi con bé lúc vẫn còn sống?

Vậy ra cách vịnh xướng ma pháp đặc biệt của con bé là do học từ rồng à?

Vậy còn Sadina, tại sao cô ta cũng biết dùng loại ma pháp đó chứ?

Sadina nhìn về phía tôi và...

"B-Í M-Ậ-T!"

Ư hư, cô ta làm tôi phát cáu.

Rồi tôi sẽ nghe cụ thể lại sau.

"Ngừng lại đi... otou-san. Sớm thôi. Nơi này sẽ chẳng còn là gì hết. Con hiểu sự thù hận của cha đối với người Anh Hùng đã cướp đi mọi thứ của cha. Dù gây phiền phức cho người khác cũng chẳng thể thay đổi được gì đâu... Nên hãy ngừng lại đi!"

"GU......"

Gaelion đang rêи ɾỉ; dường như những lời của Taniko đã có ảnh hưởng tới nó.

Tôi bịt lấy 2 tai mình do tôi chẳng muốn nghe gì nữa hết.

"Cha muốn thế này mãi sao? Con biết người Anh Hùng đã đoạt đi niềm vui của cha, và cả của con là không thể tha thứ được. Nhưng Khiên Hiệp Sĩ này thì... lại khác. Mọi người trong ngôi làng đều rất tử tế và dịu dàng. Họ khác hẳn những người trong đất nước này, những kẻ đã dùng roi đánh con mỗi khi con làm sai điều gì. Họ cũng khác hẳn những người trong ngôi làng dưới kia, những kẻ đã cười khoái trá khi khoắng sạch kho báu của cha."

Taniko rơi nước mắt khi hồi tưởng lại những gì đã xảy ra trong khi vẫn cố thuyết phục Gaelion.

Do không muốn nghe gì cả nên tôi chỉ đơn giản... bịt 2 tai mình lại.

Chắc chắn là... con rồng không nuôi dưỡng một đứa trẻ Á Nhân ... cho đến khi trưởng thành chỉ để thực hiện "hành vi" đó, phải không? Hay là do tôi đã quá lậm game nên mới nghĩ như vậy?

"Xin cha... Xin hãy trả lại cơ thể cho đứa trẻ đó... Đứa trẻ đó, con sẽ nuôi nó... Tên của nó là Gaelion, cùng tên với cha. Con hứa tên của cha sẽ mãi sống cùng với nó... và, cũng xin cha hãy trả sức mạnh lại cho Firo. Otou-san... Cha không còn thuộc về nơi này nữa."

"GYAOOOOOOOOOOOOOOOO!"

Con rồng đó bắt đầu cào mạnh lên trán mình.

Và rồi...

"Gyaa... Gyaaa..."

Dường như có một thứ gì đó đang cố vùng vẫy đâm xuyên ra ngoài.

Thế rồi, một con rồng non nhỏ trông như mới được sinh ra chui ra từ trán của Gaelion.

"Gaelion!"

"Gyu aaaa..."

Một con rồng có hình dáng giống như Gaelion vừa được sinh ra.

Yếu tố tăng trưởng của cái tên và điểm kinh nghiệm cũng bị hút ra cùng với nó, có vẻ như con rồng đó muốn giúp bảo vệ Taniko và chúng tôi.

Và rồi... Hình dáng của con rồng mà chúng tôi đánh nãy giờ trở nên bị nhuộm đen và bắt đầu tan rã trong khi vẫn trừng mắt nhìn chúng tôi.

Ngay sau đó, tôi liền quay sang nhìn Taniko.

"Otou-san... Cho đến lúc đó... Con, sẽ làm bất cứ điều gì có thể."

Khi Taniko bình tâm lại, Melty và Sadina hít sâu một hơi.

"Sadina Onee-chan, hãy cùng em ngăn chặn Otou-san lại!"

"Được."

"Không còn lựa chọn nào khác rồi."

3 người bọn họ tập trung lại để chuẩn bị niệm xướng cho Ma pháp Hợp Xướng.

Lần này thật là nhanh chóng. Cứ như thể để đáp lại lời niệm xướng của Taniko vậy.

A, con Gaelion nhỏ chấp chới đôi cánh nhỏ bé bay về phía 3 người bọn họ.

Tôi liền chuyển sự chú ý của mình vào con rồng đen đang tan rã kia.

"GYAOOOOOOO!"

Đó là cha của Taniko... Đó là con rồng mà tôi đã từng chiến đấu. Trước đây, nó chẳng hề có răng và sừng. Còn hiện giờ, nó trông dữ tợn hơn rất nhiều.

"Bá Tước, vết thương của ngài ổn chứ?"

"Cô thấy nó ổn lắm đấy à?"

Đó là lửa của Dark Curse Burning S đấy! Mà,... do ngọn lửa đã yếu đi, thế nên đây cũng không phải là vết thương nguy hiểm đến tính mạng.

Trước đó tôi đã phải chịu nguyền rủa rồi, giờ lại có thêm cái này chồng lên càng làm cho tổn thương thêm trầm trọng.

"Khả năng phục hồi của ta đã bị giảm đi do lời nguyền. Nhưng có nước thánh có thể tăng cường cho khả năng của thanh tẩy ma pháp nên cũng chẳng cần lo quá nhiều. Nhưng có vẻ như ta vẫn phải bảo vệ bọn họ khi đang trong quá trình hợp xướng."

Vừa nói, tôi vừa tiến ra đứng trước nhóm của Taniko để bảo vệ bọn họ.

Còn Gaelion thì bay sà đến và bám vào lưng tôi.

"Nguy hiểm. Lui lại."

『Thật đáng tiếc.』

"Cái..."

Gaelion nói chuyện.

Tuy nhiên, tại sao nó lại phải nói nhỏ như vậy?

『Đừng có làm loạn; nếu không, Wyndia sẽ phát hiện đấy.』

"Ngươi..."

Ra đây là Gaelion phiên bản phụ thân (phụ thân mode) đấy à.

Không phải là một Gaelion phiên bản trẻ con (trẻ con mode) đang điều khiển cơ thể đó sao.

『Biết được con gái ta đã trưởng thành đến thế này đúng thật là vui mừng. Khiên Hiệp Sĩ, có một điều ta rất muốn dạy mày. Mày có nhận ra điều đó rồi chứ?』

"Nếu ta mà biết... thì cần gì ngươi phải dạy. Nên không... Ta chả biết gì cả."

Tôi nhìn vào con Gaelion mà mình vẫn chiến đấu cho đến tận bây giờ.

Nó có một cái tên khác. Hay tôi nên nói rằng tôi đã hiểu được Status của nó?

Cái tên Gaelion của con rồng đen đó dần dần biến đổi thành như thế.

『Chính sự ăn mòn của ta đã ăn đi sự thù hằn của mày. Tất cả những thù hằn đó đã tập trung lại thành hình và rồi khiến ta mất kiểm soát. Nhanh lên, hãy gϊếŧ chết ta trước khi ta lại mất kiểm soát lần nữa.』 (Bản Jap là dùng từ 汝(unu) là mày chứ không phải tự nhiên để thế đâu nhá :v)

"Ngươi không hiểu à? Ta không có cách thức tấn công."

Ngay từ đầu, Wrath Shield là cách thức tấn công duy nhất của tôi. Chưa hết, dù có thể sử dụng thì tôi cũng không thể dùng nó để tấn công được. [1]

『Yên tâm, ta cũng sẽ trợ giúp để tấn công. Mày chỉ cần đứng vững và cố chịu đựng thôi.』[2]

"Rồi rồi. Đó là điều mà lần nào ta cũng muốn làm mà."

『Là như vậy sao. Lúc ở trong chiếc khiên, ta đã gián tiếp trải nghiệm ký ức của mày và những chuyện đã xảy ra cho đến tận bây giờ, kể cả những thứ dư thừa nữa... Ta giao phó cho ngươi. 』

Thực sự thì, tôi cảm thấy có vẻ như nguyên nhân của chuyện này vẫn chưa được giải quyết. Hay đó chỉ là tưởng tượng của tôi thôi?

Gaelion gia nhập vào party làm cho tốc độ niệm xướng nhanh hẳn lên.

Con Wrath Dragon tung ra đòn tấn công. Đòn Breath của nó không hề ngừng lại mà càng lúc càng mạnh hơn.

Tôi đã bắt đầu cảm thấy đau và tê dại rồi; cảm giác như là lúc phải chịu ảnh hưởng của lời nguyền rủa vậy. Tôi không thể chịu đựng được lâu đâu. Cứ đà này, tôi sẽ hóa điên mất.

Tuy vậy, tôi vẫn ngoan cố chống đỡ mọi đòn tấn công dữ dội từ con Wrath Dragon.

Nó dốc toàn lực ra để cắn, các đòn tấn công của nó từ trên bổ xuống như muốn đè bẹp tôi.

Để đỡ những đòn tấn công của nó, tôi liên tục dùng đến Khiên Lưu Tinh, Shield Prison, rồi cả Air Strike Shield.

『Mặt đất bị nguyền rủa mang đến sự thù hận, nhưng dẫn lối cho dòng suy nghĩ rõ ràng cuốn trôi đi những thù hằn... Long Mạch, nguồn năng lượng cần đến để cứu thế giới. Ta mong ước điều kỳ diệu.』

『Ta, Gaelion, ra lệnh cho bầu trời, ra lệnh cho mặt đất, xóa bỏ đi những quy luật và ràng buộc, kết nối lại để xuất ra biển. Sức mạnh của ta. Ta gọi lên sức mạnh để chia cắt dòng chảy của tâm tình ở phía trước.』

Cái Khiên dịch ra tất cả, nên tôi hiểu rằng lời niệm xướng của Gaelion là dành cho ma pháp cấp cao. Cái Khiên rung động phát ra âm thanh không ngừng, để hiển thị phần lời dịch trước tầm nhìn của tôi.

Liệu Sadina có nhận ra không? Tôi quay sang nhìn Gaelion.

『『Erase Aqua Splash!』』

『『Thủy Long Diệt Ba!』』

Câu niệm ma pháp của 3 người đã hoàn thành và một luồng ma lực mạnh mẽ tạo thành xung quanh Gaelion.

"Ể!?"

Taniko thốt lên một tiếng kêu ngạc nhiên, còn Melty thì ngồi thụp xuống đất do kiệt sức.

Còn Sadina, với cây lao trên tay, chạy thẳng về phía trước.

Gaelion tập trung ma lực lại để tạo ra một quả cầu nước lớn.

"Naofumi-chan và Rat-san, hỗ trợ tôi!"

"A-A!"

"Zweite Aura!"

"Faust Power! Faust Magic!"

Do có thêm ma pháp hỗ trợ từ tôi và Rat nên tốc độ của đòn tấn công được gia tăng.

"Đi nào, Gaelion-chan."

"Gyauuuuuuuuuuuu!!"

Gaelion kêu lên một tiếng.

Hít sâu một hơi rồi Gaelion thổi mạnh vào quá cầu ma pháp.

Lập tức thì, một khối nước khổng lồ phun ra và đánh tới con Wrath Dragon.

Sadina lao vào giữa khối nước, bơi và tạo thành một cơn lốc xoáy.

... Đòn tấn công của mấy người này... còn hào nhoáng hơn cả của Raphtalia và Firo nữa.

Chẳng lẽ bọn họ thực sự mạnh hơn 2 người kia sao?

Nhưng status của Sadina lại không cao tới mức đó.

Cái này có phải do tác dụng của Hiệu Chỉnh?

Chỉ vì nó hào nhoáng, không có nghĩa là nó mạnh mẽ... Điều này khiến tôi cảm thấy hơi khó chịu.

Nếu là tôi của trước kia, chắc hẳn tôi sẽ than phiền rồi.

Tấn công giống như một tuyệt chiêu của con Robot biến hình được hợp thể từ 5 bộ phận bằng siêu điện từ, Sadina xoay vòng xuyên qua con Wrath Dragon. [3]

Và cùng lúc đó Gaelion ném quả cầu nước đi rồi quả cầu nước biến mất.

"Th-Thế nào?"

Sadina đáp xuống cạnh vai của con Wrath Dragon. Lẽ dĩ nhiên, tôi liền kiểm tra nó còn sống hay không.

Có một lỗ thủng ở phần bụng của nó, nhưng bất chấp việc đó, nó vẫn cứ tiến về phía chúng tôi. Khi đến đủ gần, nó liền rống lên.

Cảm giác như thể là nữ thần chiến thắng đang cười nhạo chúng tôi.

"GYAOOOOOOOOOOOOOO!"

"Sinh mệnh lực của nó thật kinh khủng... Onee-san không còn sức nữa rồi!"

『Ta đã quá xem thường cảm xúc của mày rồi. Không ngờ ăn được chúng, ta lại có được sức mạnh đến như thế này.』

Có vẻ như tất cả những người ở đây đều đã chạm đến giới hạn rồi.

Người duy nhất còn hành động được là tôi và Rat.

"Rat, cô có thể làm gì đó không?"

"Cái đó... Tôi chỉ còn thuốc dùng để phòng thân thôi."

"Ném đi."

"Vâng, vâng."

Rat cầm loại thuốc trông giống như nước ném vào tảng đá bị cháy đỏ do lửa.

Nó phát nổ to, và khi tan hết, nó để lại một mùi lạ lùng không mấy dễ chịu.

"Nó khá mắc tiền... Aa, nhưng thà vậy còn hơn là chết ở đây."

"Bỏ đi!... Chẳng còn cách nào khác. Ta sẽ dẫn dụ nó, toàn bộ rút lui đi!"

Cuối cùng thì cũng phải tới nước này.

"Bá Tước, ngày định làm gì vậy?"

"Ta sẽ giữ chân nó tại đây; các người chạy trước đi. Ta sẽ theo sau."

Tôi ghét phải hy sinh chính bản thân mình. Ý tôi là tôi chẳng hề muốn làm như vậy chút nào.

Mặc dù tôi là người chịu Damage, nhưng điều kiện tiên quyết là tôi vẫn an toàn.

Chúng tôi cần phải rút lui để chuẩn bị cho đến khi Raphtalia trở về và sẽ quay lại tiêu diệt nó.

Vậy còn Firo? Con bé sẽ ổn chứ? Con bé không thể chết được. Con bé quá dễ thương.

... Có điều gì đó không đúng ở đây.

Tuyệt đối có gì đó không đúng ở đây.

Chẳng lẽ tính cách của tôi vẫn luôn như thế này sao?

"... Vừa kịp lúc!"

Tôi nghe tiếng bước chân và giọng nói quen thuộc ấy vang lên sau lưng.

Khi quay về hướng giọng nói phát ra, tôi nhìn thấy Raphtalia với Atlas đang cưỡi trên lưng Firo vừa kịp chạy đến.

"Raphtalia onee-chan! Làm ơn!"

"Cứ để đó cho chị!"

"Raphtalia-san, xin chị hãy giúp Naofumi-sama và những người khác!"

Đòn tấn công đã chuẩn bị xong trước đó, thanh kiếm của Raphtalia rực sáng.

Ngay khi trông thấy Raphtalia, con Wrath Dragon há miệng như thể sợ hãi rồi nó quay đi, tính bỏ trốn lên trời.

Tại sao lại vậy? Đến tận bây giờ nó vẫn rất điềm tĩnh mà sao khi nhìn thấy Raphtalia, nó lại sợ hãi đến thế?

"Đừng hòng bỏ trốn!"

Raphtalia dùng Firo như một cái bàn đạp để nhảy lên cao, và chém con Wrath Dragon.

"GYAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAAA!"

Rống lên một tiếng lớn, đòn tấn công của Raphtalia tạo ra phong áp chém con Wrath Dragon ra thành 2 phần trên không trung. 2 nửa của nó rơi sầm xuống mặt đất.

"Otou-san... Xin lỗi. Con, sẽ không quay đầu nhìn lại nữa đâu."

『......』

Gaelion nhìn chằm chằm vào lưng Taniko, người đang dùng 2 tay quệt đi dòng nước mắt.

Chú thích

_________________________________________________________________________

[1] Do vẫn còn bị lời nguyền nên Naofumi tiếp tục dùng Blutopfer thì có thể sẽ chết.

[2] Đoạn hội thoại có vẻ là thông qua Gaelion non để nói chuyện chứ không phải con Wrath Dragon nói chuyện trực tiếp.

[3] Chắc nói về Robocon Butler V, tra từ ロボ コン・バトラーV nếu muốn biết thêm chi tiết.
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 183: - Biến Đổi


Raphtalia đáp xuống và vung thanh kiếm để giũ sạch những giọt máu vương lại trên đó. Sau đó, em ấy nhìn chúng tôi.

"À rế?"

Uwa. Khi nhìn vào khuôn mặt Raphtalia, tôi lại thấy xung quanh đó như đang tỏa ra thứ ánh sáng lấp lánh.

Đó là khuôn mặt tôi nhìn mỗi ngày đến mức quá là thân quen, nhưng chẳng rõ vì sao mà tim tôi lại cứ đập thình thịch không ngừng.

Quả đúng em ấy là một cô gái xinh đẹp. Tuy có đôi tai và cái đuôi xù của loài Tanuki hoặc Raccoon nhưng em ấy lại có một cơ thể mảnh khảnh chẳng hề phù hợp chút nào.

Em ấy hoàn toàn không có đặc điểm nào giống với nhân cách hóa của loài Tanuki cả.

"À... ưʍ..."

Tôi hắng giọng, khố khăn cố mở miệng nói cám ơn, nhưng không thốt nên lời.

Thật kỳ lạ. Trước đây, tôi có thể nói chuyện với em ấy bình thường cơ mà, nhưng hiện tại, tôi lại còn chẳng thể nào nhìn thẳng vào mắt em ấy được.

"Tuyệt quá..."

"Raphtalia-chan. Em đã trở nên mạnh mẽ rồi~."

"Không đâu, thực tế thì khi lưỡi kiếm của em chưa chạm vào nó, nó đã trở thành 2 phần rồi."

Raphtalia vừa nói vừa chỉ về phía cái xác của con Wrath Dragon.

Thật sự là như thế sao?

"Chính Raphtalia-san là người đã cứu ngài khi ngài sắp bị cái Khiên kiểm soát, đúng không, Naofumi-sama?"

"Thế sao..."

"Raphtalia-chan làm cho onee-san cảm thấy mình yếu thật đấy~. Bọn chị đã phải chiến đấu rất vất vả."

"Firo-chan, cậu ổn rồi chứ?"

"Un, đến tận vừa rồi thì mệt mỏi lắm, nhưng giờ thì ổn rồi."

Melty gật đầu với Atlas, người còn đang ở trên lưng Firo.

"Raphtalia-san về đến ngay sau khi Naofumi-sama rời khỏi. Sau khi giải thích tình hình, chúng em liền khởi hành ngay."

"Firo lúc đó đang rất không khỏe, chúng em tính để em ấy lại, nhưng em ấy không chịu."

Raphtalia với khuôn mặt hiện lên vẻ khó xử, xoa nhẹ đầu Firo.

Tôi vẫn rất ngạc nhiên khi họ có thể vượt qua những dãy núi để đến đây trong một thời gian ngắn đến vậy.

À mà, khi không phải kéo xe thì Firo có thể chạy hết tốc lực, chẳng phải như vậy sao?

"Thậm chí em cứ nghĩ là mình đã không thể đến kịp rồi chứ."

"Nhưng mọi thứ đều ổn rồi. Atlas-san, chị cũng rất cám ơn em."

"Toàn bộ đều vì Naofumi-sama."

Tốt. Vậy là vụ việc đã giải quyết xong. Sau này, tôi còn phải nói chuyện với Gaelion nữa.

"KYUA?"

Gaelion bay đến Taniko và bắt đầu l**m mặt con bé.

Nó trở lại bình thường rồi chứ? Hay chỉ là đang giả đò?

"Gaelion, em ổn chứ?"

"KYUA!"

"Trả lại những thứ ngươi đã lấy từ Firo đây!"

"KYUA!"

Gaelion và Firo lại đang lườm nhau. Tôi bèn chuyển sự chú ý của mình vào con Wrath Dragon.

"Có lẽ tất cả chúng đều ở đó."

"Con rồng nhỏ đó thực sự là Gaelion sao?"

"Un. Cậu ấy đã cố gắng quá sức nên giờ trở nên nhỏ như thế này đây."

"Trả lại điểm kinh nghiệm đây!"

Firo hét lên kháng nghị với cái xác của con Wrath Dragon đang tan rã dần.

Con bé thật ngốc nghếch, nhưng lại rất dễ thương.

Nhưng Raphtalia lại 'ngon' hơn.

... Chết thật.

Tôi đã từng đang nắm tay và còn nằm ngủ bên cạnh cô gái và đứa trẻ này sao?

Ngay cả với Raphtalia, hẳn là em ấy có tình cảm yêu đương đối với tôi.

Chắc chẳng thể nào sai được.

"Ư-ưʍ..."

Tôi cố gắng nói chuyện với Raphtalia mà không gây ra cảm giác khó chịu.

Nhưng những gì thoát ra từ miệng tôi lại chỉ được có chừng đó.

"A, Naofumi-sama...?"

Raphtalia nghiêng đầu nhìn tôi đầy mê hoặc.

Uwa, tim tôi đến nhảy ra khỏi lồng ngực mất thôi.

"Ano, ngài là Naofumi-sama, phải không?"

"Đu-Đúng rồi."

"Nhưng ngài trông là lạ sao ấy."

"Là lạ?"

"Ánh mắt của ngài, nó... kỳ lạ sao ấy. Hơn cả chính là bầu không khí xung quanh ngài nữa."

"Vậy sao?"

Đây là một cô gái luôn ngưỡng mộ tôi. Một cô gái đã du hành và chiến đấu cùng với tôi gần như mọi lúc.

Được rồi, khi về đến làng, tối nay trước lúc đi ngủ tôi sẽ tìm một vài câu nói thật 'cliché' mới được.

......? Cái gì? Tôi đã từng bị chấn thương tinh thần nặng nề mà.

Hình như tôi đã quên đi điều gì đó.

Không. Dạo gần đây, Raphtalia đã rất nỗ lực.

Trước hết tôi phải khen ngợi em ấy.

"Em đã cứu bọn anh. Cám ơn em. Thực sự thì bọn anh đã gặp không ít rắc rối. Mọi sự được như thế này đều nhờ vào em đấy."

"Naofumi-sama!?"

"Nếu em muốn, 2 chúng ta có thể nói chuyện nhiều hơn tối nay."

"Naofumi-sama, ngài chắc chắn là đang hành xử rất lạ lùng. Ánh mắt của ngài rất kỳ lạ và từ trước đến giờ ngài chưa bao giờ có kiểu cười mang lại cảm giác ghê sợ thế này. Cách nói chuyện của ngài cũng rất quái lạ. Bộ đã có chuyện gì xảy ra trong lúc em đi tu luyện sao?"

"À, đã có khá nhiều thứ bị con rồng, giờ đã là cái xác nằm kia, hút đi từ Naofumi, nên anh ta mới thành như vậy. Dù kỹ năng chiến đấu vẫn ổn, nhưng anh ta lại gây ra cảm giác ghê ghê."

Hết chuyện rồi sao mà Melty đưa ra một lời giải thích lạ lùng như vậy chứ.

"Melty, sao cô nói chuyện thất lễ thế hả?"

Tôi véo má của Melty và nói một cách đầy tự mãn.

Tôi đã luôn muốn thử làm như vậy.

"Chắc chắn là không ổn rồiーーー!" x2

Cả Melty và Raphtalia đều chỉ vào tôi mà lớn giọng hét lên.

Bọn họ đang nói về cái gì vậy?

"Tôi rất lo lắng đến mối quan hệ sau này với Melty――"

"Im đi cho tôi!"

Chẳng hiểu vì sao, nhưng Melty đỏ mặt và lùi lại vài bước. Còn Raphtalia và những người khác thầm thì điều gì đó với nhau.

3 cô gái xinh đẹp Raphtalia, Melty và Atlas đang tụm lại với nhau. Thật là một cảnh tượng hoàn hảo!

"Chúng ta cần phải làm gì để khiến cho Naofumi-sama trở lại như cũ đây?"

"Dù có thế nào thì em vẫn theo Naofumi-sama."

"Nói cái gì vậy? Cái người đáng ghê sợ đằng kia chẳng thể nào là Naofumi mà chúng ta biết được."

"Phần nền tảng vẫn như vậy thôi. Naofumi-sama trong tình trạng này chắc chắn sẽ dễ tìm được hạnh phúc hơn. Raphtalia-san, xin hãy chấp nhận Naofumi-sama như vậy đi."

"Không bao giờ!"

Em ấy thẳng thừng phản bác lời nói của Atlas, và quay sang phía Sadina và Rat.

Đúng rồi. Raphtalia vốn khác biệt với bọn họ mà.

Chỉ cần nhìn em ấy cũng đủ khiến tôi cảm thấy mình thật may mắn.

Tuy cảm thấy... là lạ sao ấy, nhưng tôi chẳng bận tâm do hôm nay tôi cảm thấy rất tuyệt.

"Hai chị có biết cách nào để làm cho Naofumi-sama trở lại như cũ không?"

"Thôi nào~. Onee-san sao biết được~."

"Sao chúng ta không thử ném ngài ấy vào đống xác của con rồng đang từ từ tan thành nước kia thử xem?"

Theo cách nào đó, cả Sadina cũng chỉ vào con rồng mà Rat vừa mới nói tới.

Nghe vậy, Raphtalia liền tiến gần đến chỗ tôi và bất chợt chộp lấy 2 vai tôi.

Tim tôi như muốn đập loạn nhịp khi tôi nhìn thẳng vào mắt của em ấy.

Và rồi...

"Kh-Khoan đã! Các người đang tính làm gì vậy!?"

Raphtalia và Melty, cùng với sự hợp tác của Rat và Sadina, cả 4 người bọn họ nhấc bổng tôi lên và ném tôi vào xác con rồng.

"Em rất xin lỗi, Naofumi-sama, nhưng... xin ngài hãy quay trở lại như cũ đi."

"Nếu Naofumi-chan bị hút vào con rồng thì chúng ta sẽ gặp rắc rối to. Raphtalia-chan, chúc em may mắn nhé."

"Ể!?" x 3

Phải suy nghĩ trước khi ném chứ!

Mấy người này muốn làm gì vậy? Cứ bảo tôi là ghê tởm mãi, thô lỗ cũng vừa phải thôi chứ!

"Chủ Nhân~ ngài đang làm gì vậy? Cho Firo tham gia với~"

Rồi Firo bò đến bên cạnh tôi trong cái xác con rồng.

Vào lúc đó...

"Raphtalia! Em ...!"

Một âm thanh lớn vang lên, và cái Khiên bắt đầu hút lấy thứ gì đó.

Đồng thời, có cảm giác như một thứ gì đó cũng đang từ từ chảy vào Firo.

... Tôi đã quên đi cái gì vậy?

Là nỗi căm hận của tôi đối với con Witch và bọn người của thế giới này.

Nếu như ban đầu tôi đi lầm đường thì chẳng lẽ tôi sẽ trở nên ghê tởm đến như vậy sao?

Chắc tôi mất trí rồi. Cố gắng tán tỉnh một Raphtalia xuất sắc luôn luôn đặt nhiệm vụ lên hàng đầu.

Thậm chí tôi còn nhìn Melty với Atlas bằng ánh mắt 'dê cụ' nữa! Tôi là tên Motoyasu của trước đây chắc?

"Fumu... Ta đã gây rắc rối cho mọi người rồi."

Chết tiệt, tôi vẫn còn nhớ những gì vừa xảy ra ban nãy.

Chỉ nghĩ về nó cũng quá đủ khiển tôi phát ốm.

Tôi vừa hành xử y như một con thú trong thời kỳ đ*ng d*c.

Tuy nhiên, vào lúc cuối cùng tôi đã định nói cái gì thế?

... Quên đi.

Đó là chuyện của quá khứ rồi.

Ý tôi là, thà ở trong trạng thái căm phẫn còn hơn là ở trong bản tính thực sự của tôi nhiều, phải không?

... Ít ra thì nó vẫn còn tốt chán so với cái tình trạng vừa nãy.

Phải ngừng suy nghĩ về nó thôi.

"A, ánh mắt của ngài đã trở lại bình thường rồi."

"Naofumi-chan như thế trông hấp dẫn hơn nhiều~"

"Hả? Mấy người nói cái quái gì vậy?"

"Un, như thế này rõ ràng là tốt nhất."

Có vẻ như mọi người đều chỉ cần liếc mắt là thấy được sự thay đổi trong tính cách của tôi.

"Raphtalia, em đã cứu mọi người. Bây giờ chúng ta sẽ quay trở về làng. Còn em, em sẽ làm gì?"

"Em cũng sẽ cùng đi về làng, nhưng sau đó em phải quay lại đó để tiếp tục học tập bà Cố Vấn Chiến Đấu."

"Vậy sao. Ta rất xin lỗi vì đã cắt ngang việc tu hành của em."

"Không sao đâu, vì đây là trường hợp khẩn cấp, nên cũng chẳng còn cách nào khác."

Tôi chuyển sang nhìn Gaelion.

"KYUA?"

"Bây giờ thì mau giải thích cho ta nghe coi."

Tôi nhớ rõ là nó có nói chuyện trước đó.

Mặc dù đó chỉ là thì thầm vào tai tôi.

"KYUA!"

Nó vui vẻ bay đến chỗ tôi.

Tôi trừng mắt nhìn nó nhưng vẫn chẳng có thay đổi gì trong thái độ của nó cả.

Có lẽ nó đã trở lại bình thường rồi chăng?

"A~! Chỉ có Firo là người duy nhất được chơi với Chủ Nhân thôi!"

"Lũ Pet này ồn ào quá! Đến lúc trở về làng rồi. Nhân tiện, Firo, tình trạng của em sao rồi?"

"Cơ thể thấy khỏe hơn rồi, nhưng... Firo không nghĩ mình đã lấy lại được quá nhiều từ Gaelion."

Tôi nhìn vào status của Firo.

Lv của Firo hiện đang là... 41. Tụt xuống nhiều quá.

Trái ngược với con bé, Lv của Gaelion, sau khi đã tách ra khỏi lời nguyền của con Wrath Dragon, là 60.

Mức Lv của cả 2 đã đảo ngược với nhau.

"Trả chúng đây!"

"KYUA!"

Và 2 đứa lại trừng mắt nhìn nhau *xoẹt xoẹt*.

"KYUA! KYUA KYUA!"

"Gaelion đang nói, 'Tôi không biết gì hết, nhưng ngài Khiên Hiệp Sĩ thích Gaelion hơn'."

"Muー!"

Gaelion tấn công trước. Nó cười và dùng cái đuôi ngắn cũn của mình đánh vào má của Firo.

"Trả lại đây. Trả lại đây. Trả lại đây."

"KYUA! KYUA! KYUA!"

Rồi 2 đứa lao vào nhau ẩu đả.

Mặc dù Gaelion là nguyên nhân của toàn bộ chuyện này, nhưng trông nó chẳng có vẻ gì là hối lỗi. Nó lại còn giả vờ ngơ ngáo không biết gì nữa.

Tôi ghét kiểu hành động đó. Tôi sẽ bắt nó phải chịu phạt cho toàn bộ vụ rắc rối lần này.

"Được rồi, Gaelion, hãy trả lại chúng cho Firo đi. Nếu ngươi trở thành 'đồ ăn' cho Firo, chắc có lẽ con bé sẽ lấy lại được một ít đấy!?"

Tôi nhanh tay chộp lấy Gaelion và đưa nó đến gần miệng của Firo.

"KYUAAAA...!?"

"ĐỪNG!"

Taniko liền ngăn cản tôi.

"Muー! Chủ Nhân, ngài vừa tính cho Firo ăn cái gì đó!?"

"Chẳng phải nhóc rất háo ăn sao, thịt rồng rất 'ngon bổ dưỡng' đấy."

"Mu, thịt rồng, khôngー!"

A, háo ăn như con nhóc này mà cũng chê đồ ăn sao?

Trước đây con nhóc này làm quái có thứ gì mà không đớp đâu.

"Đừng kén cá chọn canh như vậy. Ăn đi, Firo."

"Khôngー!"

"Naofumi-sama... Xin đừng tạo cho Firo thói quen ăn uống kỳ lạ nữa."

"Đây chính là hình phạt của con bé. Anh cần phải cho Firo biết được cái từ 'sợ hãi' nó đánh vần như thế nào."

"Khôngー!"

"Đừng bắt Firo-chan làm chuyện kỳ quái nữa!"

Lần này, đến lượt Melty bước lên để bảo vệ Firo.

Và cô bé bắt đầu lườm Taniko.

"Con rồng đó là nguyên nhân của vụ rối loạn lần này. Hãy tống khứ nó đi."

"Cậu ấy đã ngoan hơn trước rồi!"

A-A-A. Phiền phức quá đi!
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 184: - Thanh Tẩy


"Bây giờ, chúng ta về thôi!"

"Đúng như tôi nghĩ, ở cạnh Naofumi-chan thật thú vị~."

"Sadina, cô ngừng cười đùa và lo mà sử dụng ma pháp chữa trị đi!"

Chính bởi vì cô cứ trì hoãn việc phục hồi nên ta mới đau đến như vậy đấy!

Ít ra cũng bận tâm để ý xem người khác cần gì đi chứ.

"Không thể làm khác được roài."

Và rồi, Sadina sử dụng nước thánh và ma pháp lên tôi. Có vẻ như đó là một ma pháp đặc biệt, nhưng thật đáng ngạc nhiên là nó rất hiệu quả đối với lời nguyền.

"A, Naofumi-chan. Cậu có thể đưa cho tôi một bình Magic Potion(Ma Lực Thủy) được không? Onee-chan sắp hết ma lực rồi."

"Thì sao? Chúng ta đâu có định chiến đấu thêm nữa đâu."

"A~..., nhưng mà rắc rối cho tôi lắm. Làm ơn đi!"

Cô ta tiếp tục nài nỉ nhưng tôi chẳng thèm đếm xỉa và tiếp tục bước đi.

"Firo. Trở về thôi."

"Un."

"Kyua!"

Gaelion bò xuống và ôm lấy chân tôi.

"Tránh ra! Khó đi lắm."

"Kyuaaaa!"

Đột nhiên, Gaelion bắt đầu phát sáng và trở lại hình dạng như trước khi ăn viên Hủ Long hạch... à không, nó lớn hơn một chút. Kích thước cơ thể nó dài khoảng 4 mét.

Sau đó, nó chở tôi trên lưng, dùng đuôi và hai tay ôm lấy Taniko, Sadina và Rat rồi bắt đầu bay đi.

"A, aaaaaaー!"

Với giọng tiếc nuối, Firo thốt lên.

"Naofumi-samaaa?!"

Raphtalia cũng rất ngạc nhiên. Thậm chí đến cả tôi còn không thốt nên lời nữa mà.

Gaelion có khả năng biến hình ư?

"Kyuaaa."

Gaelion để những người ở trên tay nó lên lưng rồi khiêu khích Firo.

"Mu~?!"

"Kyua~."

*Vụt* một tiếng, nó bắt đầu bay xuống núi.

"Raphtalia Onee-chan! Đuổi theo nhanh lên! Chủ Nhân-sama chỉ được cưỡi trên lưng của Firo thôi!"

Firo, như cố gắng phủ nhận việc bị Gaelion qua mặt, bắt đầu chạy đuổi theo.

Ngay cả khi Firo không kéo theo chiếc xe ngựa thì con bé cũng khó có thể bắt kịp được.

Mặc dù Gaelion là nô ɭệ của tôi, nhưng mà khi tôi ra lệnh cho nó để chúng tôi xuống, nó cũng chẳng thèm nghe.

Tôi cũng không thể kích hoạt phong ấn nô ɭệ được, nếu không chúng tôi sẽ rơi mất.

"Aa, mồ...... Đứa trẻ này quá hống hách rồi~."

"Rat, cô có biết loài rồng có loại năng lực này không vậy?"

"Khi nghiên cứu, tôi có nghe thấy rằng một số con có thể làm được điều đó, nhưng hình như nó cũng giống như biến thể của loài Filorial. Những đứa trẻ quanh ngài Bá Tước đúng là luôn trưởng thành theo một cách thật thú vị."

"Đó mới là vấn đề đấy."

Nhìn xuống từ trên bầu trời, tôi nhận thấy sắc thái của vùng đất bị ô nhiễm đã biến mất.

"Ngài Bá Tước cũng để ý à? Tôi nhìn thấy lúc Gaelion bị mất kiểm soát bỏ chạy đã hút lấy dòng chảy ô nhiễm từ vùng đất xung quanh, nên đây chính là kết quả của điều đó."

Thì ra là vậy. Như thế là vùng đất cuối cùng đã trở lại vẻ yên bình vốn có của nó.

Tôi tự hỏi không biết có thể sử dụng Portal Shield không?

Để thử xem thế nào.

"Portal Shield!"

Được rồi. Có vẻ tôi vẫn có thể sử dụng nó. Tôi ghi nhớ chỗ này vào hạng mục chú ý, rồi tôi sẽ bay đến đây để kiểm tra lại bề mặt đất sau. ("Bay" ở đây ám chỉ là "Dịch chuyển")

Lúc sử dụng dịch chuyển, ý thức của tôi bao trùm ra xung quanh.

Raphtalia và Firo nằm ngoài phạm vi sao?...... Tôi sẽ cần phải nghĩ ra cách nào đó để có thể bay ở trên đây mới được.

"Aaaaa... Naofumi-chan. Tôi xin cậu đấy, hãy cho tôi một bình Ma Lực Thủy đi."

"Thấy mặt ta có giống như đang quan tâm không?"

Tôi quay lại. Rat, Taniko và tôi, tất cả chúng tôi đều không thốt nên lời với cảnh tượng trước mắt.

"Hử!?"

Sadina... không còn ở trong hình dạng khổng lồ nữa mà đang trong hình dạng con người, với khuôn mặt lúng túng, chắp hai tay lại và van nài tôi.

Ể?

"Cô là ai?"

"Để duy trì hình dạng đó của mình nên tôi mới phải xin cậu một bình Ma Lực Thủy đấy. Hay là cho tôi ít rượu cũng được."

Cô ta có mái tóc đen dài, với cơ bắp săn chắc và khuôn mặt xinh đẹp chẳng hề kém cạnh gì khi so với Raphtalia. (Dàn harem lại thêm 1)

Độ tuổi thì nằm trong khoảng trước sau 20. Trông cô ta giống hệt như một người phụ nữ mang nét đẹp truyền thống của Nhật Bản.

Điều đáng ngạc nhiên là cô ta hỏi xin tôi trong khi đang mặc... một cái khố.

"Chẳng còn cách nào khác. Đây!!!"

Tôi ném qua cho cô ta một bình Ma Lực Thủy.

"Lẽ ra tôi nên biết đuợc điều này vào thời điểm Gaelion mang cô theo rồi."

Khi phải mang một tên khổng lồ cao 4 mét ở trên lưng thì làm thế quái nào nó có thể bay được chứ.

"Đừng có mà uống ở đây. Chúng ta sẽ rơi mất."

"Naofumi-chan, cậu không ngạc nhiên à?"

"Ngạc nhiên ư?"

"Không cần rơi quá nhiều nước mắt vì tôi đâu."

"Làm như tôi thèm quan tâm ấy."

"Tộc Ruka có được năng lực như vậy sao?"

"Tôi không phải tộc Ruka ."

Sadina đáp lại câu hỏi của Rat.

"Cô là tộc gì đó khác sao?"

Ngẫm lại thì, Sadina và Rat chắc cũng khoảng cùng một độ tuổi, nên tính cách bọn họ trông cũng gần giống nhau.

À thì, dù Sadina có vẻ lớn tuổi hơn một chút.

Mà sao cũng được.

"Tôi từ tộc Sakamata. Ruka là chủng tộc gần với chúng tôi, nhưng khác loài."

"Khác như thế nào thế?"

"Cô không thể nhận ra sau khi nhìn tôi như thế này hả?"

À, nếu có khả năng biến thành hình người, thì quả thực họ là một chủng tộc khác hoàn toàn rồi.

"Chẳng hề. Sử dụng ma pháp bằng một cách nào đó thì cô vẫn có năng lực biến hình. Ý tôi là, có một ví dụ sống đang đứng trước mặt đây này."

"Ồ! Vậy sao, thật đáng tiếc là cô không thể phân biệt được. Nếu đó là tất cả những gì cô thấy thì, thói quen ăn của tôi không cần phải thường xuyên di trú[1] cho lắm."

"Nói gì thế."

Nhân tiện, theo như những gì tôi đọc được, ở thế giới của tôi loài Cá Kình được chia thành 3 chủng loại. Cảm giác giống như những gì mà tôi từng thấy, nhưng tôi nhớ rằng sự khác nhau trong bộ Gene của chúng cũng nhỏ tương tự như giữa một con chó và một con sói.[2]

"Kyua!"

"Gaelion, hãy lớn lên thật tốt....Trở thành một chú rồng tuyệt vời như Otou-san của chị."

"Kyua!"

"Otou-san của ngươi đang giả vờ ngây thơ đấyー."

"Ngài đang nói gì vậy? Otou-san... đã mất rồi."

Taniko ngắt lời tôi và không tin bất kỳ lời nào tôi nói.

Nhân tiện, trước khi bay về làng của chúng tôi, tôi đã hạ cánh xuống ngôi làng phía đông trước.

Dường như mọi người tại ngôi làng này đang rất hạnh phúc vì ngọn núi đã trở lại yên bình một lần nữa.

Đúng là Khiên Hiệp Sĩ-sama! Đó là những lời mà họ ca ngợi tôi, dù như thế cũng đừng hòng lừa được tôi.

Nói thẳng ra, từ những điều mà Taniko và Gaelion nói, thì đây chính là tự làm tự chịu.

Đánh giá của tôi về đám người ở ngôi làng phía đông này đã giảm đi đáng kể.

Đã ích kỷ vậy thì đi chết đi!

"Chủ Nhân-sama chỉ được cưỡi duy nhất trên lưng của Firo thôi!"

"Kyuaaa."

Khi chúng tôi trở về làng, 2 đứa Firo và Gaelion vẫn tiếp tục như vậy.

Nói thêm thì Gaelion đã mode-change biến về hình dạng nhỏ bé.

"Rồi, rồi. Vậy là đủ rồi."

"Không đâu!"

Firo vẫn bị ám ảnh về điều đó mãi như vậy đấy.

"Haa.... Tạm thời. Ngày hôm nay, ta sẽ chơi với Firo trước, nên đừng bận tâm về điều đó nữa."

"Vâ~ng! Nhưng, Chủ Nhân......"

"Nếu còn lải nhải thêm về nó, ta sẽ không chơi với đứa nào hết."

"Không~!"

"Kyua..."

"Gaelion, ngươi là đứa gây ra mớ hỗn độn này, tạm thời ngươi sẽ bị phạt. Khi có thời gian rảnh, ta sẽ cho ngươi chơi cùng với Firo. Vậy nên, hãy ngoan ngoãn mà vâng lời đi!"

Gaelion chạy sang chỗ Taniko và khóc lóc cầu xin.

"Kyuaaaaa."

"Cho dù ông đang dỗ dành con chim đó, nhưng tại sao lại bắt nạt Gaelion?"

"Ngươi không hiểu sao? Đây là hình phạt."

"Ư..."

Gaelion nhìn tôi với vẻ mặt rưng rưng nước mắt.

Nó giống như một đứa bé đang giả đò khóc lóc để vòi bố mẹ mua quà vậy.

"Đừng hòng."

"Kyuaaaa..."

Gaelion giờ thì khóc thật.

"Yaaa-y! Đáng đời!"

"Firo!!!"

Sau khi bị cảnh cáo, Firo liền đánh trống lảng và bắt đầu hát.

Thiệt là, cả con chim này và con rồng kia đều là lũ nhóc hỗn xược. Không biết bọn chúng có biết tự giác nhận ra những rắc rối do mình gây ra không.

"Vậy em đi đây."

"À, em đã cứu chúng ta đấy."

"Không có gì đâu ạ. Đáng ra em còn phải xin lỗi vì đã đến trễ khi diễn ra sự việc nữa."

"Không còn cách nào khác. Anh thậm chí còn không thể ngờ rằng tình hình sẽ trở thành như thế."

Và, tôi nhanh chóng gửi lời cảm ơn tới Raphtalia và tiễn em ấy rời đi.

"Còn khoảng bao lâu nữa mới xong cuộc huấn luyện?"

"Em mới chỉ hoàn tất phần học tập cơ bản... nên sẽ cần thêm một khoảng thời gian nữa. Còn Rishia-san thì tiến bộ nhanh lắm."

"Kuー..."

Có vẻ Rishia đúng là đệ tử ưa thích của bà Babaa đóー

Trong đầu tôi đang hình dung Rishia.... thành một lực sĩ đầy cơ bắp.

"Chắc chắn là Naofumi-sama đang nghĩ đến chuyện gì không dứng đắn rồi."

"Đúng là chỉ có Raphtalia hiểu ta." 🙂v)

"Dù có như thế nào thì em và Naofumi-sama cũng đã bên cạnh nhau cũng khá lâu rồi mà."

Có lẽ chúng tôi hiểu rõ về nhau giống như là hô hấp của Aun[3] vậy .

"Ra vậy. Thế thì để những việc này sẽ không bao giờ tái điễn nữa. Lần tời, hãy báo cáo cho anh về nơi mà em đang tu luyện."

"Vâng."

"Lv của em.... không tăng quá nhiều nhỉ?"

Có vẻ như việc huấn luyện không chỉ là chiến đấu với những ma thú hung dữ.

Huấn luyện trên núi, có khi nào nó đến mức độ sống còn luôn không?

Ngẫm lại thì, tôi cũng phải nhờ Babaa dạy cho nữa.

"A... Ngay sau khi bọn em kết thúc, việc huấn luyện cho Naofumi-sama sẽ bắt đầu nếu ngài có thời gian." (đây gọi là tâm đầu ý hợp :3)

"Không biết vì sao, anh cảm thấy giống như là làm qua loa vậy."

"Naofumi-sama là kiểu cần được huấn luyện thông qua thực chiến, nên bà ấy nói thứ gì đó đại loại như là tố chất của ngài đã nở hoa rồi."

"Hả?"

"Không thể tấn công, nhưng ngài không thể phòng ngự nửa vời được. Cũng không cần phải học kỹ năng phản kích làm gì. Nếu ngài có thể nhớ được cốt lõi tác động của đối thủ, sau đó chỉ cần học cách ứng dụng... Em thực sự không hiểu lời nói của bà ấy lắm."

"Anh cũng chẳng tiếp thu được mấy đâu."

Mà, tôi nghe rằng tôi cần phải nhớ được cách thức mà sức mạnh phá hoại ở bên trong chảy qua để đẩy nó ra ngoài......

Nhắc mới nhớ, thay thế cho đôi mắt không thể nhìn được, Atlas có thể thấy dòng chảy của Khí.[4]

Nếu tôi hỏi, con bé có lẽ sẽ đồng ý trở thành đối thủ luyện tập cùng với tôi.

Tôi sẽ đến hỏi con bé sau vậy.

Nói xong, Raphtalia liền rời làng, mặc dù còn một chút luyến tiếc còn lưu lại trên nét mặt.

Tôi rất mong chờ được nhìn thấy tư thế hào hùng của Raphtalia sau khi cuộc huấn luyện kết thúc.

Sadina (Dạng Người và Dạng Thú Nhân):
loading4.png


Chú thích

____________________________________________________________________

[1] Nguyên gốc là 回游, có nghĩa là loài cá biển di chuyển trở về hay di trú theo từng thời kỳ. Mình cũng chẳng hiểu ý đoạn này nói gì nữa, có lẽ nói về tập tính của loài Ruka chăng.

[2] Loài Orca chia làm 3 nhóm nhỏ: Resident (Loài Định cư), Transient (Loài Di cư), và Offshore (Loài xa bờ). Chi tiết hơn, vào google mà gõ cụm "loài cá voi sát thủ"

[3] Aun(阿吽- A Hồng) là từ đại diện cho bộ ba vị thần nguyên thủy Vishnu, Shiva và Brahma. Trong Nhật Bản, Aun cũng là từ chỉ cặp tượng bảo hộ đền thờ Shinto. Vào đây nếu muốn biết thêm chi tiết: https://en.wikipedia.org/wiki/A-un

Hô Hấp của Aun ám chỉ những việc hài hòa với nhau, ví dụ: "hít và thở" hoặc như là "Alpha và Omega" (không phải tên phim nhá :v).

[4] Từ Ki/Chi trong tiếng Anh có nghĩa là Khí trong tiếng Việt. Nó là khái niệm cơ bản trong việc luyện võ.
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 185: - Nickname


"Giờ ngẫm lại thì cứ thế này là hay nhất."

Tối hôm đó.

Tôi nói với Atlas, người đang nằm trên giường của Raphtalia cứ như thể đó là chuyện bình thường, và một Sadina đang say quắc cần câu rồi tôi để cho Firo ngủ ở trên giường tôi.

"Ehehe~...... Chủ Nhân đang v**t v* Firo~"

Firo trong dạng người đang bám vào tôi và nói thế.

"Hiểu rồi chứ, Firo?"

"Vâng. Nếu Atlas-chan cố bò vào giường của Chủ Nhân, Firo sẽ có nhiệm vụ đuổi cậu ấy ra."

"Chuẩn. Và nếu nhóc lộn xộn, ta cũng sẽ đuổi nhóc đi luôn."

"Un, hiểu rồi!"

Nếu tôi phải có một sự hợp tác kỳ lạ với ai đó thì lý tưởng nhất chính là khi chỉ hưởng ưu đãi một chiều.

Dù gì thì Firo cũng đã phải trải qua nhiều chuyện. Nên ít nhất tôi cũng phải an ủi con bé một chút.

Tôi cũng cần phải tăng lại Lv, vốn đã bị giảm xuống Lv 41 cho con bé, nên chính bản thân Firo cũng cần phải có động lực nữa.

"Aa, Naofumi-sama. Tại sao ngài lại phải thử thách em thế chứ?"

Atlas hỏi với giọng chán nản.

Ngươi muốn ngủ chung với ta đến vậy sao? Tôi thật chẳng hiểu nổi cảm giác của con bé này nữa.

"Firo-chan được ngủ chung với Naofumi-sama. Em... ghen tị quá."

"Ngủ chung với taー"

Ta không phải là cái tên Motoyasu!

Nếu tên đó mà cùng với Firo trong tình huống như thế này, chắc chắn hắn sẽ biến thành một tên tội phạm cho coi.

Rốt cuộc thì tên vô dụng đó lại chẳng hề xuất hiện khi Firo gặp nguy hiểm.

Lần sau gặp hắn, tôi sẽ bắt hắn nghe phàn nàn một trận.

Khi đang xoa đầu của Firo, người đang vui vẻ dựa vào tôi, thì tôi nghe có tiếng gõ cửa.

"Có chuyện gì?"

"Xin thứ lỗi, Khiên Hiệp Sĩ."

...... Cứ như là chuyện đương nhiên, Gaelion mở cửa bước vào.

Tôi rất ngạc nhiên khi thấy sau đó Rat cũng vào theo.

Không có Taniko đi cùng à? Có chuyện gì sao?

"Oi. Con gái ngươi không đi cùng ngươi à."

Tôi không rõ Taniko là con ruột hay con nuôi, nhưng nhân vật quan trọng đó hiện không có ở đây.

"Ta đến đây sau khi đã chắc rằng con bé đã ngủ say."

"Tôi đang nghiên cứu trong phòng thí nghiệm thì đột nhiên bị mời đến đây. Khi được bảo rằng tôi cũng nên đến đây nghe câu chuyện cùng với ngài Bá Tước... Tôi đã rất ngạc nhiên."

À, cũng đúng thôi.

Gaelion đột nhiên dùng tiếng người để gọi cô ta mà.

"Cô là Sadina-san, đúng không? Ta rất ngạc nhiên khi trông thấy sự biến hình của cô."

"Ara~, Onee-chan cũng rất ngạc nhiên đấy~."

Sau đó, Atlas cũng tham gia vào.

"Chắc Atlas đã biết trước điều đó rồi."

"Đúng vậy. Em đã luôn biết mà. Bên trong Gaelion-chan luôn có một ai đó nữa."

"Ah. Nếu vậy, sao ngươi chẳng bao giờ nói điều đó?"

"Lúc đầu, em cũng không chú ý lắm, nhưng kể từ khi khí mang điềm gở đó thoát ra khỏi Gaelion thì em mới tin chắc được điều đó."

"Hmm..."

Chỉ vì thấy không cần thiết mà con bé này không nói sao? Nói đi chứ!

"Như thể đang ẩn nấp, ông ấy chỉ đang ngủ say bên trong Gaelion-chan thôi, nên cũng không cần thiết phải đánh thức ông ấy dậy."

"Fumu... đúng thật là tộc Hakuko, có thể nhìn thấu được trạng thái của ta."

"Muu..."

Firo nhìn trừng trừng Gaelion.

"FiloRial Nữ Hoàng kế nhiệm đúng không? Bởi vì ngươi ăn mảnh hạt nhân của ta nên mới trở nên như thế này đây. Con nhóc ngu ngốc."

"Trả lại cho Firo điểm kinh nghiệm đây."

"Fumu... Chẳng còn cách nào khác. Dù sao hơn phân nửa đã hòa lẫn với ta rồi, nên ngươi hãy cố mà chịu đi."

Vừa khi tôi đang nghĩ chẳng biết Gaelion sẽ làm gì thì nó hít sâu một hơi.

Sau đó, nó nhổ ra một vật lớn có hình dáng như một viên kẹo.

"Nếu ngươi l**m nó, một ít điểm kinh nghiệm sẽ quay trở về. Nên hãy im đi."

"Muuu..."

Firo nhìn vào viên kẹo do Gaelion nôn ra ở trong tay và lên tiếng kháng nghị.

Hmm, lấy lại được một ít...

"Vậy ngươi muốn nói gì với ta? Về những hành động của ngươi lúc trước à?"

"Về nhiều thứ. Về chủ nhân thực sự của cơ thể này, chẳng hạn, đó là của Gaelion mà ngươi biết. Ngày nào đó, khi nó trưởng thành, trí não của bọn ta sẽ hợp thành một."

"Bắt buộc phải thế sao?"

"Có lẽ là vậy. Chủ nhân của cơ thể này cũng muốn như thế. Kể từ lúc ngươi ấp trứng, Khiên Hiệp Sĩ."

"Vậy à."

Ngẫm lại thì, tôi từng có những giấc mơ lạ lùng. Dù không nhớ rõ lắm, nhưng tôi tin rằng giọng nói đó là của tên này.

"Ngay từ ban đầu, tâm trí của bọn ta đã dần dần hợp lại thành một rồi. Cái khoảnh khắc mà bọn ta ăn cái mảnh hạt nhân đó, sự thù hận của ngươi đã làm bọn ta mất kiểm soát và gây nên vụ việc vừa rồi."

"Vậy việc ngươi bay về nơi đó là do..."

"Theo những gì ta nhớ được thì nó sẽ bay đi xa hơn nữa kìa. Tại đó, nó hấp thụ năng lượng từ vùng đất bị ô nhiễm; có vẻ nó cần phải dự trữ năng lượng trước khi bay đi tìm gϊếŧ những kẻ mà ngươi muốn xóa sổ nhất."

"Những kẻ mà ta muốn xóa sổ?"

"Những kẻ mà ngươi căm hận hơn bất kỳ ai... ta nói như vậy đã dễ hiểu hơn chưa?"

Ồ. Là vậy sao?

Vậy là nó định bay đi tìm Witch và Trash?

Dù là gián tiếp, nhưng cơn phẫn nộ của tôi chắc hẳn là đủ để phá hủy cả đất nước này.

Tình hình sẽ rất tệ nếu nhìn theo nhiều hướng.

"Tuy ta có thể kiểm soát cơ thể này, nhưng chẳng thể quá lâu được. Vậy nên ta cần phải giải thích mọi thứ thật đơn giản và nhanh chóng."

Hmm... Nói ngắn gọn, do Gaelion hiện có 2 nhân cách, mà mode Gaelion trẻ con lại chiếm hầu hết thời gian, nên chỉ trong một số trường hợp nhất định mà mode Gaelion này mới xuất hiện.

"Chờ chút. Sao mà một con rồng đã chết lại có thể lưu lại ý thức chứ?"

"Chỉ một phần thôi. Loài của chúng ta có thể xem như là bất diệt."

"Bất diệt... Chủng loại thuần huyết!? Ngươi đã tạo dựng lãnh địa ở sâu trong ngọn núi đó sao? Loài thuần huyết đó?"

Rat hỏi Gaelion, trông cô ta như thể vừa nhìn thấy thứ gì đó kinh tởm lắm vậy. À thì, cô ta vốn ghét rồng mà.

"Dù có nói thế nào thì ta đúng là thuộc chủng tộc rồng thuần huyết đó."

"Hm... sao được chứ. Ren, Kiếm Hiệp Sĩ lẽ ra đã gϊếŧ ngươi rồi?"

Vậy chắc hẳn tên này bị Ren gϊếŧ lúc cậu ta ở khoảng Lv 40.

Hơn nữa, trong cuộc chiến lúc đó thì không có khả năng Ren đã biết được phương pháp trở nên mạnh hơn từ những Anh Hùng khác được.

Điều đó có nghĩa là, Gaelion nguyên thủy khá yếu.

"Đành chịu thôi. Ta là mảnh vỡ yếu nhất của Long Đế mà."

"Hả?"

~~ Là người yếu nhất trong Tứ Thiên Vương?

Đột nhiên tôi nhớ lại cụm từ nổi tiếng ấy.

Tôi không nghĩ sẽ có ai đó nghe lời than vãn của tôi nhưng...

Con Rồng yếu nhất lại khoác lác về sự yếu kém của chính mình!

"Mảnh vỡ của Long Đế?"

"Có vẻ như ngươi không biết tí gì về sinh thái của loài rồng nhỉ. Cho phép ta giải thích. Mà không. Có lẽ sẽ nhanh hơn nếu nếu ngươi hỏi trực tiếp cô Miko kia kìa."[1]

Gaelion nói thế và chỉ tay vào Sadina.

"Miko?"

"Theo như tôi biết thì đó là những cô gái nhận được gia hộ của Long Đế phải không?"

"Đúng ~ vậy. Tôi là một Miko~. Đó là lý do onee-san biết dùng Long Mạch Pháp đấy~~"

Xòe bàn tay ra rồi nắm lại, Sadina trả lời. Hành động cứ như điều đó chẳng có gì là lớn lao cả.

Và tôi cảm thấy cô ta cũng không hứng thú với nó lắm.

"Tôi có nghe là rất lâu rồi, FiloRial Nữ Hoàng-sama đã bắt Long Đế phải phân tán những mảnh hạt nhân đi khắp nơi."

"Ồ..."

Vậy nói cách khác, nó bị tiêu diệt.

Có vẻ như lý do là bởi cuộc tranh giành phe phái giữa chúng với loài FiloRial.

"Tuy nhiên sinh mệnh lực của loài rồng rất mạnh mẽ... Thủy Tổ của loài Rồng vốn dĩ chỉ là một tồn tại duy nhất, tất cả những nhóm động vật khác mang dòng máu rồng đều là con lai cả. Chỉ loài rồng thuần chủng mới được gọi là Long Đế. Do có khả năng giao phối với những loài khác nên con cháu của chúng gia tăng. Và khi có hiểm họa tuyệt diệt, chúng luôn cố gắng tìm mọi cách để sinh tồn."

"Loài sinh vật ngoan cố. Y như loài gián."

"Đó là lý do vì sao mặc dù bị rải rác thành nhiều mảnh nhưng vẫn còn sống à. Có nhiều khả năng là Gaelion-chan được kế thừa một trong số những mảnh vỡ của Long Đế khi xưa."

"Fumu, về đại thể, nói thế cũng không sai. Do ta biết ta yếu nhất nên để tránh bị hấp thụ bởi những mảnh vỡ khác, ta đã đến sống ở khu vực gần con người."

Bởi vì nó bị tẩy chai do quá yếu nên nó đã luôn trong trạng thái ngủ đông như một con gấu.

Càng nghe những lời nó nói, tôi càng thấy con rồng này đúng là thảm hại.

Thế mà giọng điệu của con rồng này vẫn hống hách được như vậy. Đó đúng là điều tệ nhất.

"Những gì tôi nói sau đây rất chi quan trọng. Bọn thuần huyết chiến đấu với nhau để giành mảnh vỡ của Long Đế. Cứ thế, chúng chiến đấu trong hàng trăm năm với hy vọng sẽ được hồi sinh."

"Ngẫm lại thì... Em cũng có nghe những mẩu chuyện về việc những Anh Hùng trong truyền thuyết giống như Naofumi-sama đã đánh bại Long Đế lúc được hồi sinh."

"... Việc đánh nhau để tranh giành những mảnh vỡ đó đã dẫn tới những trận chiến sống còn, cuối cùng những thế hệ tiếp đó mất đi khả năng sinh sản."

"Nếu ngươi không muốn bị nhắm tới, hãy đưa mảnh vỡ đó cho ta."

"Chính vì không thể làm như vậy nên ta mới phải bỏ trốn. Quả như dự đoán, chẳng có con nào mang mảnh vở của Long Đế mò đến nơi gần con người ở để tìm kiếm cả. Ngoài ra, nếu có kẻ nào tập hợp được những mảnh vỡ thì sớm muộn gì chúng cũng bị chia tách trở lại."

Bi ai thayー

Thế chẳng phải tự bản thân Long Đế này là một kẻ thất bại sao?

"Đó là tất cả những thông tin mà tôi biết~."

"Vậy để ta bổ sung. Chính vì ta thừa kế một mảnh vỡ của Long Đế, thế nên bây giờ ta mới tồn tại được. Lúc đầu, ta đã dự định sẽ tìm một thân xác nào đó để trú ngụ, nhưng trong tình hình này, việc đó khiến ta không thể kiểm soát được lý trí."

Tóm lại, Ren và những kẻ khác chỉ xem kiếp trước của Gaelion như là nguồn tài liệu.

Bọn họ chẳng hề biết rằng có mảnh vỡ của Long Đế bên trong cơ thể đó.

Và ma lực của mảnh vỡ đó đã tái tạo lại cơ thể và bắt đầu hoạt động để rồi bị tôi và Firo hạ gục.

Kết quả là phần mảnh vỡ của Long Đế đó bị hấp thụ vào cái Khiên và chuyển sang cho quả trứng rồng. Và lẽ ra đã được hồi sinh hoàn toàn... nếu không bị sự thù hận ẩn trong cái Khiên của tôi làm mất kiểm soát.

Quá mức tệ hại.

Đánh giá của tôi về tên này còn thấp hơn trước nữa.

"Mà, ta ổn rồi. Thật tốt là ngươi đã cứu Windia. Và ta chân thành cảm ơn vì đã nuôi dưỡng con bé trở nên tuyệt vời như vậy."

"Windia? Nhớ lại thì, ngươi từng hô cái tên đó, đó là ai thế?"

"Hử? Không thể nào. Đừng nói với ta rằng ngươi nuôi dưỡng con bé mà lại chẳng biết nó tên là Windia đấy."

"Là con nhóc ngớ ngẩn cuồng ma thú đấy à? Con bé có tên như vậy sao?"

"Khoan, khoan. Bá Tước. Chẳng lẽ ngài chẳng hề biết tên của những đứa trẻ sống trong làng này sao?"

"Một số ta biết, còn lại thì không."

Nhờ Raphtalia mà tôi biết những cái tên như Kiel, Fohl, rồi Atlas và vài đứa khác.

Ngoài đám đó ra, tôi chả rõ. Bởi vì chẳng cần phải gọi tên tôi cũng có thể phân việc cho chúng mà.

Và nghĩ kỹ lại, có rất nhiều đứa tôi chả biết tên.

Đến cả Nữ Hiệp Sĩ mà tôi hay nói chuyện tôi còn chẳng biết tên nữa là.

"Bá Tước này, vậy ngài thường gọi Windia là gì?"

"Có lẽ chỉ là Taniko."

"Tại sao chứ!?"

"Nickname nghe tuyệt thật đấy~. Còn tôi là Khố à? Hay là Béo Ú? H・a・y・ l・à Người Yêu Trẻ Con?"

Sadina làm một tư thế khá 'quyến rũ' và hỏi tôi.

Nếu cô ta chuyển sang hình dạng con người, chuyện này sẽ loạn hơn nữa.

"Nếu ta nhớ chính xác thì trước đây cô có tự giới thiệu rồi, và vài đứa nô ɭệ có gọi tên của cô nữa. Nhưng bản thân ta lại chưa từng gọi tên cô bao giờ."

"A~... Quả đúng là như vậy~ Hầu hết trường hợp ngài chỉ đơn giản gọi 'ngươi' hay 'đằng kia' thôi."

"Này Naofumi-chan, cậu đã gọi những ai bằng biệt danh thế? Nói cho onee-san nghe đi."

"Phụ Trách Bữa Ăn, Chú của Imia, Babaa, và còn nhiều nữa."

"Aa, nghiêm trọng đây~. Naofumi-chan không thấy khó chịu nên có lẽ cũng chẳng sao. Nhưng cậu không nên gọi người ta bằng những cái tên đó chứ."

"Babaa không ổn à!?"

"Tôi chả biết cậu muốn nói tới ai."

"Bà Cố Vấn Chiến Đấu."

"Ồ... bà ấy đúng thật là obaa-chan."

"Naofumi-sama, vậy còn em với onii-sama thì sao?"

"Atlas thì vẫn là Atlas. Còn Fohl thì dạo gần đây, ta gọi nó là Alps."

"Tại sao lại thế, Bá Tước? Tôi không tài nào hiểu nổi ngọn nguồn cách đặt tên của ngài nữa."

"Chuẩn không cần chỉnh." :v

Tôi chỉ dựa theo tiêu chuẩn của những bộ anime của thế giới của tôi thôi. Nếu muốn hiểu tại sao, cứ đi mà hỏi những tên Anh Hùng khác ấy.

Dẫu là như vậy, nhưng cũng không thể nói chắc là thế giới của những tên đấy cũng có những bộ anime đó.

"Còn Firo ~?"

"Nhóc muốn nghe à?"

"Hm~..."

"Nhân tiện, Gaelion, ngươi là Ping-Pong Dash."

"Nó còn dài hơn tên của ta. Vì sao ta lại có cái tên đó chứ?"

Ping-Pong Dash ngạc nhiên kháng nghị lại.

Tôi băn khoăn không biết con Ping-Pong Dash nào mới là kẻ chơi trò đó.

Mà... cái tên mới này thật khó dùng quá.

"Được rồi, nói chuyện vậy là xong. À, ta có nghe nói rằng... con bé đó là con ruột ngươi?"

"Không hẳn là vậy."

"Chẳng lẽ ngươi đã bắt cóc con bé với ý đồ 'xâm phạm' nó à? Thật đáng khinh."

Cũng không lạ nếu Taniko như vậy là do sự chấp nhận mù quáng của con bé với loài rồng.

Khi tôi còn nhỏ, tôi đã có nghe những câu chuyện nói loài rồng là chủng tộc cao quý và uy nghi như thế nào. Chẳng lẽ con nhóc Taniko định sẽ cưới một con như vậy sao?

Cứ cho là Gaelion không nghĩ như vậy, nhưng chắc chắn đó chính là lσạи ɭυâи.

Mấy kiểu như thế này thường là kiếm một cái cớ, và cuối cùng thì cứ bám dính vào cái hứa hẹn nào đó.

"Tên khốn, sao ngươi dám nói như vậy! Ta sẽ gϊếŧ ngươi! Windia vẫn còn nhỏ ――" (Thế lớn thì sao :v)

Chú thích

__________________________________________________________________

[1] Miko (Vu Nữ) là những cô gái phục vụ trong các đền thờ, tiến hành các lễ nghi...
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 186: - Cơn Cuồng Nộ của Rồng


Thực ra thì có một nhóm thương nhân Á Nhân bị lũ cướp tấn công khi đi ngang qua lãnh địa của Gaelion.

Lẽ dĩ nhiên là Gaelion sẽ không để yên cho bọn cướp đó.

Nhưng trước khi Gaelion kịp làm gì thì đã có một phụ nữ Á Nhân ẵm một đứa bé sơ sinh trên tay chạy về phía hang của Gaelion. Và cô ta ngã gục ở ngay trước cửa hang.

"Hừ, nhà ngươi làm gì trước cửa hang của ta? Tùy vào câu trả lời của ngươi mà..."

Lúc đó, tầm nhìn của người phụ nữ Á Nhân ẵm đứa bé sơ sinh đã mờ đi, cô ta không thể nhận ra ai đang nói với mình nữa, nhưng vẫn cố sức đưa đứa bé ở trên tay cho người phía trước.

"Thật tốt quá. Có ai đó ở nơi này... chúng tôi bị sơn tặc tấn công, tôi may mắn chạy thoát được đến đây... Làm ơn,... ít nhất, hãy cứu mạng đứa trẻ này..."

"Nu..."

"Đây là một đất nước tàn nhẫn với tộc Á Nhân. Tôi biết tôi đang yều cầu chuyện không tưởng... nhưng tôi cầu xin ngài."

Với đôi tay run rẩy, người phụ nữ đó dùng hết toàn bộ sức lực còn lại của mình cố gắng trao đứa bé cho Gaelion. Tầm nhìn của cô ta càng trở nên mờ ảo hơn.

Cô ta thậm chí không hề nhận ra kẻ đang nói chuyện với mình còn chẳng phải là một con người.

"... Được rồi. Ta sẽ giúp ngươi cho dù đó là chuyện cuối cùng ta có thể làm được."

Gaelion lắng nghe lời khẩn cầu của người phụ nữ rồi nó nhấc đứa bé lên bằng bộ vuốt to lớn của mình.

"Cám ơn... Tên của đứa bé là... Win...dia..."

Sau khi nói xong, người phụ nữ nhẹ nhõm trút hơi thở cuối cùng.

Có lẽ điều duy nhất giữ cô ta ở ranh giới sự sống là ý chí muốn bảo vệ đứa bé.

"Fuhihi... Ả ta cố chạy được đến dây à."

Bọn cướp, những kẻ đã tấn công cô ta, cùng vừa đuổi đến đây.

Lũ ngu ngốc cứ cắm đầu đuổi theo mà không thèm biết chúng đang đi đâu.

Chắc hẳn đã có những tin đồn lan truyền trong khu vực. Đó là có một con Rồng hung ác trú ngụ tại đây.

"Lời hứa chính là lời hứa. Chắc chẳng thể làm khác được rồi."

"He–? Cái—!?"

Trước khi bọn cướp kịp nói gì, Gaelion đã tung ra một đòn Breath vào chúng.

Và thế là lũ cướp nhanh chóng biến thành một nhúm tro tàn.

"Thế đấy, bảo vệ vùng lãnh địa này đã hết sức rồi... Giờ lại phải chăm sóc thêm cả đứa bé này nữa..."

Do đó, Gaelion bắt đầu nuôi dưỡng đứa bé.

Với sự giúp đỡ của những con ma thú(tình nhân) sinh sống trong vùng, Gaelion vừa chăm sóc cho đứa trẻ, vừa tiếp tục bảo vệ cho lãnh địa.

Và vì lẽ đó mà Windia... Phiền quá. Taniko xem những con ma thú như người trong gia đình.

Hình như Gaelion có rất nhiều đứa con, nên có thêm một đứa trẻ Á Nhân trong số đó thì cũng chẳng hại gì.

Phần tiếp theo chẳng mấy quan trọng vì nó chỉ toàn về việc nuôi dưỡng con nít nên tôi sẽ bỏ qua.

Dù vụng về nhưng Gaelion vẫn nuôi dưỡng Taniko.

Nó học cách dùng tình thương để nuôi dạy con bé, tuy vậy, một con rồng nuôi dưỡng một đứa trẻ Á Nhân vẫn rất khó khăn.

Vốn dĩ, Melromark là một quốc gia với chủ nghĩa loài người tuyệt đối, mà Gaelion thì muốn Taniko có niềm vui như con người bình thường.

Thật là một mục tiêu cao cả...

Ngày hôm đó là cái ngày mà Gaelion để Taniko cho những con ma thú khác trông nom và rời khỏi sào huyệt để đi dạo.

"Con rồng sinh sống ở vùng đất này chính là ngươi!"

Một người mang trên tay một thanh kiếm chứa đầy sức mạnh ma pháp xuất hiện cùng với những người đồng hành.

Thỉnh thoảng cũng có một vài người tìm đến lãnh địa của Gaelion vì kho báu của nó.

Dù nói được tiếng người nhưng Gaelion lại cảm thấy chẳng cần thiết phải nói chuyện gì với những tên trộm này.

"GYAOOOOOOOOO!"

Cất lên một tiếng hú như là một con dã thú, Gaelion lao vào tấn công đám người đó.

Nhưng đối thủ lại rất mạnh.

Chẳng rõ bằng cách nào mà đối phương có được những trang bị đối rồng(anti-dragon) nên gây cho Gaelion những thương tích trầm trọng mỗi khi đánh trúng.

Gaelion tức thì nhận ra.

Rằng đây là một trong số những Anh Hùng được triệu hồi gần đây. Do sở hữu thanh kiếm nên chắc chắn đó là Kiếm Hiệp Sĩ.

Trận chiến kéo dài khoảng 30 phút.

Thanh kiếm gây cho Galeion nhiều bất lợi, nên nó muốn rút lui.

Nhưng ở trong hang là Taniko cùng với những con ma thú khác.

Nếu chạy về đó...

Những ma thú đó chắc sẽ không sao. Chúng ngụ cư tại vùng núi đó nên có thể chạy trốn bất cứ lúc nào.

Nhưng Taniko thì lại không thể.

Nếu mảnh hạt nhân nhỏ bé và nhát gan này của Long Đế chạy về đó, thì con bé chắc hẳn sẽ phải đối mặt với tên này và... chết.

Nếu nói về tội lỗi, thì chính sự tồn tại của nó đã là tội lỗi đối với loài người.

Những kẻ tham lam đến để chiếm lấy báu vật của nó mới khiến cho nó chiến đấu để bảo vệ lãnh địa.

Gaelion cảm thấy cực kỳ phẫn hận.

Vào khoảnh khắc sắp lìa đời... Gaelion nhìn thẳng vào gương mặt của Kiếm Hiệp Sĩ.

Đó... chẳng phải là đôi mắt của một người sẵn sàng tâm lý khi chiến đấu.

Bản thân hắn gϊếŧ chóc như thể đó chỉ là... công việc.

Trong khi Gaelion phải chiến đấu trên lằn sinh tử thì tên Kiếm Hiệp Sĩ chỉ đơn giản chiến đấu vì công việc.

Sự phi lý này khiến cho Gaelion nổi giận điên người.

Khuôn mặt nức nở của Taniko khóc buổi đêm.

Khuôn mặt cô đơn của Taniko mỗi khi con bé đi ra ngoài.

Khuôn mặt vui tươi của Taniko mỗi khi con bé trở về.

Nó sẽ không còn có thể thấy nữa.

Tuy rằng mảnh vỡ của Long Đế là bất diệt, nhưng khi nó được hồi sinh, chẳng biết sẽ có cơ hội được đoàn tụ với Taniko nữa không.

Và nếu có ai đó lấy mảnh hạt nhân và đem sử dụng, nó sẽ chẳng thể nào hồi sinh được.

Thế là Gaelion chết đi trong cơn tuyệt vọng và oán hận.

Rất may mắn là mảnh vỡ của Long Đế không bị lấy đi.

Mảnh hạt nhân di chuyển bên trong cơ thể đã chết của mình, nó chờ cơ hội để được hồi sinh.

Mặc dù cơ thể đã bị thối rữa, Gaelion vẫn còn nhận thức.

Gaelion mong muốn có đứa con nào đó đến và kế thừa mảnh hạt nhân của mình.

Nhưng điều mong ước đã không thành hiện thực do những đứa trẻ ở hang chắc hẳn đã bị gϊếŧ hết rồi.

Cuối cùng, nhận thức cũng mất dần, nó buông xuôi cho bản năng của Long Đế.

Không còn nhận thức gì nữa.

Cơ thể nó không còn di chuyển theo ý muốn nữa.

Gaelion không còn có thể nhận biết có gì quanh mình hay nói bất cứ điều gì.

Quanh nó chỉ toàn là đất bị ô nhiễm.

Taniko và những đứa trẻ khác chắn hẳn đã chết rồi.

Ngay thời khắc nó hồi sinh, nó nhận ra rằng có một con FiloRial đã ăn mất mảnh hạt nhân của mình. Thế là chấm dứt.

―― Nó không còn cảm thấy xấu hổ nữa, cả niềm kiêu hãnh cũng bị vứt đi.

Chỉ một đòn thôi cũng được. Nếu có cơ hội, nó muốn 'tặng' cho tên Kiếm Hiệp Sĩ kia một đòn.

"Mà, người mà ta gặp lại là Khiên Hiệp Sĩ. Ta đã chờ đợi thời cơ trong cái Khiên của ngươi."

"Vậy quả trứng rồng mà ta nhận được trở thành một vật trung gian tiện lợi cho ngươi chuyển ý thức vào, phải không?"

"Có thể nói như vậy. Thật không thể ngờ là ta có may mắn gặp lại được Windia."

Gaelion quay sang nhìn Firo.

À, do câu chuyện quá dài nên Atlas đã ngủ từ đời nào rồi.

Thói thường là nếu có ai đó kể bạn nghe một câu chuyện khi bạn đang nằm trên giường, bạn sẽ nhanh chóng chìm vào giấc ngủ.

"Quả đúng như kỳ vọng về cơ thể của loài FiloRial. Ngươi không chỉ có thể chịu được sức mạnh của ta mà còn áp chế được nó. Ngươi quả là một đối thủ đáng lo ngại."

"Buuー!"

Firo tỏ thái độ thù địch để dọa Gaelion.

"Còn về việc làm thế nào Taniko đến được ngôi làng này trong tình cảnh đó? Ta chỉ mua con bé từ một tay buôn nô ɭệ nên ta không biết rõ."

"Sau khi đã hút đi nguồn lực gây ô nhiễm vùng đất, ta có thể đoán đại khái rồi. Sau khi Kiếm Hiệp Sĩ gϊếŧ ta, dường như bọn dân làng đã tràn vào hang của ta mà cướp châu báu. Những đứa trẻ của ta đều bị gϊếŧ. Còn Windia nhờ có sự gia hộ của ta nên chỉ bị đem bán cùng với những quả trứng. Dù sao thì con bé vẫn có một khuôn mặt đẹp mà."

À, trứng rồng có thể bán được với giá cao nên có lẽ chúng đã bị lấy đi hết khỏi hang.

Tôi đã rất nghi ngờ vì sao mà ngôi làng đấy lại giàu có đến vậy. Ra nguyên do là thế.

Tóm lại, đám người ở ngôi làng ở phía đông đó bị như thế cũng đáng tội.

Nhưng đó chỉ là xét theo quan điểm của loài rồng.

Thực sự mà nói thì con người là giống loài thường chỉ nhìn sự việc theo một chiều, và thường phạm những tội lỗi mà không thấy cắn rứt dựa trên những đánh giá độc đoán của bản thân.

Ngay cả tôi cũng chỉ mới học được điều đó.

Thực tế, việc đi săn ma thú có thể được xem như là việc tàn sát hàng loạt nếu nhìn từ quan điểm của ma thú.

"Dẫu vậy, ta cũng chẳng thương hại ngươi đâu."

"Ta biết. Ngươi nghĩ ta đã ở trong cái khiên đó bao lâu chứ. Rốt cuộc, đây vẫn là một thế giới 'mạnh được yếu thua', và sớm muộn gì cũng sẽ bị gϊếŧ, nên ta cũng chịu thôi. Nhưng ta không thể tha thứ cho kẻ đã gϊếŧ ta rồi để mặc cho cơ thể này thối rữa. Nhưng ta cũng đã trừng phạt nhiều tên rồi."

Ngẫm lại thì ngôi làng phía đông đó cũng đã phải chôn khá nhiều tử thi.

Có lẽ đó là sự báo oán của Gaelion.

"Ta đã mong chờ cơ hội hồi sinh, và giờ ta đã có một cơ thể."

"Rồi rồi. Nếu ngươi không có ý định phục vụ ta, cứ việc mang con bé Taniko đi đến nơi khác. Ta không phiền khi tha thứ cho ngươi vì mớ rắc rối ngươi gây ra cho chúng ta đâu."

"Ta chưa từng nói ta không có ý phục vụ ngươi. Bởi vì chủ nhân của cơ thể này cũng rất thích ngươi."

"Chủ Nhân là của Firo~!"

"Im lặng, Nữ Hoàng kế nhiệm! Ai cướp được thì người đó là kẻ thắng! Lần này, ta đã giành được sự sủng ái của Hiệp Sĩ, đó là những gì chủ nhân của cơ thể này nói."

"Mu~!"

"Sự sủng ái của taー..."

Những con pet của tôi lại bắt đầu đấu tranh giành lấy tôi.

Phiền toái quá đi, tôi có nên đá chúng ra ngoài không đây?

Nhưng Firo lại đang ở đây trong vai trò là biện pháp chống Atlas, nên có ra sao tôi cũng chẳng thể đuổi con bé ra được.

"Tóm lại, nhà ngươi muốn gì?"

"Ta muốn thu thập những mảnh vỡ của Long Đế để trở nên ngày càng mạnh mẽ."

"Từ chối. Phiền phức. Ngươi tự đi mà làm. Ta không rảnh tay làm giúp."

"Wa~. Naofumi-chan từ chối thật thẳng thừng."

"Khả năng quyết đoán của ngài Bá Tước thật đáng ngạc nhiên. Ngài vẫn có thể nói vậy khi mà đã nghe rất nhiều thông tin về sinh thái của loài rồng..."

"Thông tin? Cô nghĩ cô có thể dựa vào cuộc nói chuyện vớ vẩn này mà viết một bài báo cáo à?"

"Tôi không nghĩ có ai tin vào nó đâu. Chúng ta không thể đưa nó vào làm nguồn tư liệu đáng tin được."

Cuối cùng Gaelion cũng hồi phục sau đòn từ chối thẳng thừng của tôi và cố tiếp chuyện.

"Ít nhất ngươi cũng nghe ta nói chứ?"

"Phiền nhiễu."

"Vậy ta vẫn cứ nói, bất chấp ngươi nghe hay không. Ta mong ước được trở nên mạnh mẽ. Và cơ thể này cũng ước ao điều đó. Chúng ta chắn chắn sẽ mạnh mẽ hơn khi ta còn sống."

"Vậy hiện tại vẫn chưa đủ sao? Tại sao lại phải thu thập những mảnh vỡ của Long Đế khác?"

"Chính những Đợt Sóng Tai Họa đã khiến cho những mảnh vỡ đó tụ tập lại."

"Hửm... Như là kẻ địch?

"Khác hẳn. Thế giới..."

"Có chuyện gì sao?"

"Đó là toàn bộ những thông tin mà mảnh vỡ này chứa đựng. Tất cả những gì ta biết là chúng tập trung lại để chuẩn bị cho một sự kiện to lớn hơn."

"Rồi rồi."

"Nếu ta thắng những trận chiến với những con rồng khác mang mảnh vỡ, ta sẽ trở thành một Long Đế mạnh mẽ hơn. Và ta thề ta sẽ trợ lực cho ngươi."

"Chẳng phải đã rõ ràng rồi sao. Đợi đến lúc ta mượn được sức ngươi thì chắc ngươi đã bị gϊếŧ trước đó rồi."

"Mu... Hãy nghe ta nói. Nếu ngươi trợ giúp ta trở nên mạnh mẽ hơn, ta sẽ cung cấp những kiến thức mà ta có được từ Long Đế cho ngươi."

"Ta không cần đến thứ kiến thức từ một kẻ từng bị đánh bạiー..."

Tôi không cho rằng sẽ có mấy thông tin có giá trị.

"Dẫu cho đó có là kiến thức về cách đột phá giới hạn Lv 100?"
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 187: - Giải Trừ


"Phá bỏ giới hạn Lv lần thứ 2, đủ hấp dẫn ngươi rồi chứ?"

Ku... nghe vậy, tôi như bị thôi thúc bởi một sự cám dỗ ghê gớm.

Tuy nhiên, con rồng này... vừa gây ra náo động vài giờ trước mà ngay tối hôm đó lại yêu cầu tôi giúp nó......

Giả sử ngươi đi phá hoại đâu đó thì thế nào ta cũng phải chịu sự đối xử y như 3 tên Hiệp Sĩ kia.

Nếu như toàn bộ 4 Hiệp Sĩ bị gϊếŧ chết, thì một nhóm mới sẽ được triệu hồi thay thế. Con người trong cái thế giới này là như vậy đấy.

Hơn nữa, thành viên chiến đấu chủ chốt trong nhóm của tôi, Firo bị giảm đi một nửa Lv thì ngươi nghĩ ta sẽ để ngươi đảm nhận thay vị trí đó à?

Do đang cân nhắc thiệt hơn nên tôi mới lắng nghe câu chuyện của nó.

Nếu đây chỉ là một lời hứa suông để đền bù những việc nó đã làm, nhất định tôi sẽ đá nó ra và 'giải quyết' nó một cách hợp lý.

Ý tôi là, tôi muốn nó nhận thức được cái thái độ của nó.

Thực sự mà nói, những điều kiện trao đổi mà nó đang nói đúng chính xác là những điều mà tôi muốn.

Nhưng, bản năng mách bảo tôi nên từ chối.

Ngay từ đầu, nó vẫn chẳng biết hối lỗi gì vào những lúc nó tranh đấu với Firo.

Chính thói xấu đó, dùng một cái lý do vớ vẩn để làm điều kiện trao đổi. Chẳng lẽ mấy cái mảnh vỡ Long Đế này trước đây luôn có thái độ như vậy sao?

"Ngươi đấy, tại sao vừa rồi ngươi cư xử với ta như thế? Ngươi có thật sự hiểu không vậy?"

"...... Aa."

Đúng là Long Đế, hiểu nhanh đấy! Khác hẳn mấy tên Hiệp Sĩ kia.

Không, nó có thể dễ dàng đoán được là bởi cảm xúc của nó đã đồng bộ với tôi được một thời gian rồi.

"Ta xin lỗi. Nếu ngươi có thể bỏ qua những việc đã xảy ra, ta sẽ giúp ngươi nhiều nhất có thể."

"Được rồi. Nghe xem ngươi nói gì đây nào."

Thiệt là, đáng ra ngươi nên nói như thế ngay từ đầu.

"Ể? Ngài Bá Tước, đó là tất cả những gì ngài muốn nó nói đấy ư?"

"Naofumi-chan, Cậu chỉ muốn được xin lỗi thôi đúng không?"

"Ồn ào quá."

Phớt lờ Rat và Sadina, tôi nhìn thằng vào Gaelion.

"Vậy ta sẽ tiếp tục, hình dạng thật sự của Đợt Sóng, sự thực của truyền thuyết, và tất cả những tri thức mà Long Đế đã tích lũy."

"Nếu đấy là tất cả mà ngươi có thì Filo Rial Nữ Hoàng chắc cũng biết những điều đó."

"Ngươi nói là Filo Rial Nữ Hoàng ư? Ngươi thử nhìn Nữ hoàng Filo Rial kế nhiệm xem."

"Ah..."

Tôi liếc nhìn Firo và con bé đang chơi với cái chỏm tóc ahoge.

Con nhóc này đang làm cái gì vậy?

...... Firo đúng là ngốc nghếch thật.

Thủy tổ của loài Filo Rial đó chắc cũng chẳng khác gì.

"Gì vậy ạ~?"

"Không có gì."

Firo vẫn lắc lư cái sợi tóc đó...

Cái phản ứng đó là sao vậy?

"Etto~. Firo quên chưa nói nhưng Firo có thể nghe thấy giọng nói của Fitoria."

"Nó là cái ăng-ten đấy à?"

Chúng đánh nhau với loài rồng có lẽ do cà khịa với nhau vì những lý do ngớ ngẩn như ai sẽ có quyền trở thành thú cưỡi của Hiệp Sĩ.

Hay nói đúng hơn, có phải Firo có thể nói chuyện với Fitoria thông qua cái Ahoge ấy không?

Có lẽ là thứ gì đó đại loại như thần giao cách cảm vậy.

Thật sự thì mọi thứ đều có thể xảy ra ở trong thế giới này làm tôi phát ốm đi được.

"Như chủ nhân biết rồi đó~, Fitoria nói rằng do lúc đó còn rất nhỏ nên cũng không hiểu biết về quá khứ cho lắm."

"...... Thế nào?"

"Được rồi..."

Nghe thì hấp dẫn đấy, nhưng Fitoria...... Đáng ra không ngoan ngoãn như thế mới đúng.

Firo và Gaelion bắt đầu nhìn trừng trừng vào nhau.

"Chẳng lẽ chúng ta cứ định duy trì cái tình hình tranh chấp nhau mãi đến tận bây giờ sao? Kiêu căng tự phụ như vậy thì khiên của Khiên Hiệp sĩ sẽ bị khóa như vậy mãi mãi thôi."

"Hả?"

Ể? Có phải khiên hệ rồng bị khóa là bởi cái ahoge của Fitoria?

Đổi lại việc mở khóa chuỗi FiloRial, hệ rồng sẽ bị phong ấn lại?

Cái con chim bự đó, là vương tộc mà làm chuyện nhỏ nhen như vậy à.

Trước khi nhổ một bãi nước bọt, tôi còn một điều muốn nói trước đã.

Đừng có mà đánh dấu lung tung. Con chim chết tiệt.

"Chẳng phải ngươi đã hấp thụ được hạt nhân của ta rồi sao? Hầu hết phả hệ của rồng đều tập trung vào đó đấy."

"Aa, ra vậy."

Vì Lv của nó không đủ, nó không còn lựa chọn nào khác ngoài biến đổi.

Có phải hạt nhân của rồng cũng có giá trị tương đương như Ahoge của Fitoria?

Nếu đây là Game hay thứ gì đó, cảm giác như là tôi chỉ có thể lựa chọn một trong hai cái.

Tôi đã từng suy nghĩ về điều này dạo gần đây, nhưng tôi thực sự muốn biết tôi đang sống trong hiện thực hay chỉ trong một Game nào đấy.

"Nếu ngươi muốn thay thế Firo thì hãy làm đi. Đồ mảnh vỡ yếu nhất của Long Đế! Firo cười đây. Ahahaha."

"Gununu...."

Tôi thật sự chả hiểu mục đích đấu đá nhau của mấy con Pet này là gì nữa.

Nói thế nào đây, nhìn theo góc nhìn của tôi thì trông chúng thấp kém cực kỳ.

"Nhìn này. Hãy giơ khiên của ngươi ra đi."

"Haa... Biết rồi."

Gaelion truyền một ít năng lượng vào Khiên của tôi.

*Bachi*, tôi cảm thấy một tia lửa phát ra từ chiếc khiên.

Một phần Lock(Khóa) đã được giải trừ.

Điều kiện của Dragon Leather Shield đã được giải phóng.

Điều kiện của Dragon Scale Shield đã được giải phóng.

Điều kiện của Dragon Meat Shield đã được giải phóng.

Điều kiện của Khiên Người Sử Dụng Rồng đã được giải phóng.

"Gư... Hết chịu nổi rồi. ĐM nó chứ."

"Thế này vẫn tốt hơn là chẳng có gì, phải không?"

"Muー!"

Firo và cái Ahoge trông có vẻ như đang rất hối hận.

Ít nhất thì Status cơ bản của những chiếc khiên này khá cao. Đúng như mong đợi về Khiên hệ Rồng.

Hơn nữa, số lần tăng lên năng lực khá cao.

Điều kiện giải phóng là trên Lv 50.

Fitoria...... cô ta cứ như trêu ngươi tôi vậy......

Ồ? Khiên Người Sử Dụng Rồng có Hiệu Chỉnh Tăng Trưởng(Thấp).

Nói cách khác, nếu tôi thu thập những mảnh vỡ khác, chúng tôi có thể gia tăng chỉ số của Gaelion hơn nữa.

"Sau khi Class Up, ngươi có thể có được gia hộ của ta. Tuy hiện tại giới hạn của ta chỉ được có hai người nhưng ta cũng có thể dạy ngươi Long Mạch Pháp."

Giờ thử xem xét lại được và mất đã nào.

Với Class Up, chúng tôi sẽ có được Hiệu Chỉnh... Cái Ahoge đó cũng có được năng lực như vậy.

Đại loại thì tôi đã hiểu, nhưng, Gia Hộ của Rồng và Gia Hộ của FiloRial lại bất đồng.

Giống như Ánh Sáng và Bóng Tối vậy.

"Ngoài cho ngươi mượn sức mạnh, ta cũng có thể đảm nhiệm sự ăn mòn của chiếc khiên bị nguyền rủa. Còn có thể gia tăng tính năng và thời gian của nó nữa."

Đảm nhiệm Wrath Shield à... Firo đã làm rồi nhưng Gaelion cũng sẽ tham gia vào luôn.

Nếu có chuyện gì xảy ra, chắc sẽ dễ dàng xử lý hơn.

"Hiểu rồi. Ta sẽ giúp. Đằng nào thì ban đầu chúng ta cũng có ý định nuôi dưỡng Gaelion nữa mà."

Tốt nhất là tôi làm mối quan hệ này cho rõ ràng luôn.

Mà việc chăm sóc cho con rồng là của Taniko và những người dân làng khác, chứ đâu phải của tôi.

"Aa, còn nữa."

"Cái gì?"

"Ta đã sử dụng hạt nhân của ngươi cho chiếc áo giáp của ta rồi. Coi như đó là đền bù cho tổn thất ngươi gây ra."

"Haa... Chẳng còn cách nào khác nữa rồi."

Gaelion đưa cho tôi một viên ngọc màu đỏ giống như với viên kẹo mà nó đưa cho Firo.

"Viên ngọc này là một phần sức mạnh của ta, và nó sẽ cho áo giáp của ngươi mượn sức mạnh. Ta sẽ mạnh hơn nữa nếu ngươi thu thập được thêm những mảnh vỡ khác."

"Hôー..."

Cái áo này sẽ trở hơn hữu ích hơn nhiều.

Cái Ahoge của Firo đang có phản ứng kì lạ thì phải.

"Gì vậy? Firo, nhóc có muốn được biến thành tài liệu không hả?"

"Firo không biết. Nhưng nó đang muốn làm điều gì đó."

"Chờ đã, có chuyện gì thế?"

"Nó sẽ cùng cộng hưởng với viên hạt nhân của ta để làm bộ giáp của ngươi mạnh hơn. Ta đưa cho ngươi một phân thân của ta, có thể nói như vậy."

"Cái này... Chúng có thể dùng cùng với nhau được sao?"

"Aa, ngẫm lại thì, nghiên cứu của Rat là vũ khí hóa ma thú mà nhỉ. Theo một ý nghĩa khác thì nó cũng gần với phòng cụ hóa ma thú." (Phòng cụ: Giáp/đồ bảo vệ)

"Phòng cụ hóa! Được đấy. Đó đúng là ý kiến hay."

"Fumu, nhắc mới nhớ, ngươi biết về cải tạo ma thú phải không?"

"... Cái gì?"

Tiện thể tôi nhắc lại luôn, Rat rất ghét loài rồng.

Có vẻ như nguyên nhân là bởi vì chúng không có chút nào gọi là danh dự.

Chỉ vì Gaelion trong quá khứ đã "ấy ấy" với quá nhiều Ma thú khác?

Sự thật rồng là loài sinh vật không có danh dự không phải là thứ gì đó đã được chứng minh.

"Đừng có mà chạm tay vào Rat!"

"Ta chắc chắn sẽ không làm điều như vậy. Nhưng nếu cô ta muốn, ta không phiền chơi với cô ta một chút đâu. Biến nơi này thành lãnh thổ của ta và lấy những con ma thú khác nghe cũng không tồi chút nào."

"Tôi cự tuyệt!"

"Phũ vậy. Tham vọng của ta rất mạnh mẽ, chỉ cần cô cải tạo được cho cơ thể của ta thì nhất định ta sẽ đánh bại được Filo Rial Nữ Hoàng."

"Không... Ngươi là đồ rác rưởi."

"Fufu, ta tự hỏi nó sẽ kéo dài bao lâu đây. h*m m**n nghiên cứu của cô không phải chỉ chừng đó thôi phải không?"

Rat quả quyết nhìn chằm chằm vào Gaelion với vẻ mặt cau có.

Có chuyện gì với cái kiểu tình tiết phát triển như trong Ero này thế?

Bất chợt tôi có cảm giác muốn tống Gaelion ra ngoài ngay lập tức.

"Nếu con gái ngươi nghe được điều này, con nhóc sẽ khóc đấy."

"Gumu..."

Taniko luôn theo phái phản đối việc cải tạo những con ma thú.

Nếu bố nó-Gaelion theo phái tán thành, mọi nỗ lực của Taniko coi như đổ sông đổ bể.

"Thời thế đã đổi thay rồi... dù sao ta vẫn còn cách khác."

"Ý ngươi là gì?"

"Ta đã quên mất hình dạng thực sự của Đợt Sóng. Nhưng, có một thứ mà ta vẫn còn nhớ."

"Đó là gì? Nói ngay đi!"

"Ngươi thấy đấy... Mỗi lần Đợt Sóng diễn ra, Ma thú trên khắp thế giới đều trở nên mạnh hơn."

"Hả?"

Nó yêu cầu... Consumer Game ư[1]. Nói cách khác, nó tương tự như game online ở thế giới của tôi, sức mạnh của ma thú tăng theo tỉ lệ thuận với số lượng người chơi, nhưng có đúng lý do thực sự là vậy?

"Ngẫm lại thì, làm thế nào những con ma thú hoang dã có thể Class Up được?"

"Ma thú hoang dã hoạt động trên một hệ thống khác biệt với con người. Chúng hấp thụ sức mạnh từ đại địa(mặt đất) và sẽ nhận được một sức mạnh tương xứng với bản thân. Điểm kinh nghiệm mà con người có được không phải là lấy từ sức mạnh của đại địa. Vì vậy mới có giới hạn hấp thụ."

Ồ... Tôi đã được dạy một kiến thức mà trước đây tôi chưa hề biết.

"Vậy ra đó là tri thức của mảnh vỡ mà ngươi có à?"

"Vốn dĩ ta là rồng hoang dã mà."

"Aー..., ra là vậy sao. Nên ngươi biết điều đó cũng là lẽ dĩ nhiên."

"Tất nhiên. Như những con ma thú hoang dã khác, loài rồng cũng tăng năng lực trên một hệ thống khác biệt."

"Làm thế nào mà ngươi biết được điều đó?"

"Ta nghe nó từ một người bạn tình của ta."

"Aa, ta hiểu."

Căn bản thì Gaelion bị chia cắt với... vợ con. Ngoài Taniko thì nó lại lãnh đạm và dửng dưng với những người khác. Tên này.

Mối quan hệ khác biệt với lân cận như thế nào vậy? Đó chính là cả cuộc đời của động vật hoang dã.

Mặc dù, ở Nhật Bản thời hiện đại, tôi không thể nào nói chuyện được với động vật hoang dã như ở thế giới này được.

"Ta hiểu những gì ngươi đang nói. Mà, không phải là ta không cân nhắc điều này, nhưng... nếu chúng ta bị tấn công bởi những con rồng khác do ngươi ở đây, hãy liệu mà rời khỏi đây đi."

"... Nếu tình hình đến mức vậy, ta sẽ chiến đấu. Đó là bởi vì ta cần bảo vệ nơi đây."

"Ngươi đi mà phát biểu chuyện đó với Nữ Hoàng ấy."

Sau mỗi Đợt Sóng, ma thú đều hoạt tính hóa như thế này, đến một lúc nào đó con người của thế giới này không tìm ra biện pháp chống lại ma thú nào thì dù sớm hay muộn, họ sẽ chết hết.

(Note: Hoạt tính hóa: tích cực hơn/bị kíƈɦ ŧɦíƈɦ/trở nên mạnh hơn)

Cũng như trong một game nhập vai RPG, càng đến gần ma vương thành thì kẻ địch càng trở nên mạnh hơn, trong khi vùng xung quanh thành phố ban đầu thì chỉ toàn những con yếu nhớt.

"Được rồi, giờ ta mệt rồi, đi ngủ sớm đây. Nói như thế chắc cũng khá đủ rồi, phải chứ?"

"À thì, cứ như vậy đã. Lần sau chúng ta sẽ cần phạt Gaelion, chủ thể của ngươi đấy."

"Nó đã hối lỗi lắm rồi. Nhóc con đó sẽ không chống đối mệnh lệnh nữa đâu."

"Aa, vậy sao. Nếu ngươi cho thấy kết quả, ta sẽ tin điều đó. Ping-Pong Dash."

"Gumu... Haa. Ta hiểu rồi. Chẳng còn cách nào khác."

Như vậy, cuộc trò chuyện này đã kết thúc và tôi đi ngủ cả ngày hôm nay.

Dĩ nhiên, Gaelion và Rat cũng đã rời đi.

Vì vài lý do mà Sadina ngủ trong cùng một nhà với tôi.

Firo thì đang bám lấy tôi không chịu rời, thật phiền toái.

Bằng cách nào đó mà chuyện này trở nên như vậy.

Chú thích

[1] Consumer: Người tiêu thụ. Nhưng có vẻ như Consumer Game là một thể loại game.
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 188: - Kính Lễ


Cũng đã được 3 ngày rồi kể từ lúc tôi dành sự ưu tiên của mình cho Firo hơn Gaelion.

Khi rãnh rỗi, tôi bắt đầu tập luyện với Atlas.

"Được tập luyện với Naofumi-sama. Cảm giác thật là hạnh phúc."

"Atlas, ta nghĩ là em có thể thấy được dòng chảy của năng lượng hay thứ gì đó đại loại vậy, đúng chứ?"

"Vâng ạ."

"Em có thể thực hiện một đòn tấn công có thể đột phá được phòng ngự của ta, và gây ra thương tổn từ bên trong không?"

"Etto... như thế này ạ?"

Hành động của Atlas cứ như là cầm lấy thứ gì đó trong không khí và đẩy tay về phía tôi.

Ngay sau đó, bụng tôi bất giác cảm thấy đau đớn.

Cảm giác này, giống y như kỹ thuật mà Babaa đã sử dụng lúc trước.

"A-Aa... nó đấy."

Đúng là lựa chọn chính xác khi tôi không dùng một chiếc khiên có sức phòng ngự quá cao.

Tôi có cảm giác là nếu dùng một trong những cái khiên mạnh nhất, có lẽ tôi đã phải nằm đo đất bởi đòn tấn công khi nãy rồi.

Nhưng chỉ cần nghe Babaa "giảng kinh" mà đã có thể thực hiện được kỹ thuật này thì Atlas quả đúng là thiên tài.

"Chắc có lẽ ta phải cố gắng luyện tập điều khiển sức mạnh để có thể chịu được những dạng tấn công kiểu này."

"Quả đúng là Naofumi-sama. Luôn cố gắng hết sức để trở nên mạnh hơn. Xin hãy cho phép em được hỗ trợ cho ngài ạ."

"Được rồi, nhờ cả vào em đấy."

Và cứ thế, tôi bắt đầu đấu luyện với Atlas.

Do vậy, Atlas đã quá mệt mỏi để cố gắng chui vào giường tôi vào ban đêm.

Tạm thời, tôi đã có thể hiểu được khái niệm của kỹ thuật này nhờ vào những buổi đấu luyện, nhưng để áp dụng vào thực chiến thì quả là khó khăn.

Cách thức phòng ngự của tôi là dùng ma lực để đẩy đi những lực tác động bên trong cơ thể, nhưng có cái gì đó khác biệt.

Mà, tốt nhất chắc là nên học từng chút một thôi.

"Chủ nhân~! Chơi thôi nào~!"

Thỉnh thoảng Firo hay xen ngang trong khi chúng tôi đang luyện tập.

Tôi tự hỏi không biết có chuyện gì với Melty đây.

Vậy nên có đôi lúc tôi cũng đấu luyện với Firo nữa. Còn thời gian rảnh thì tôi chơi với con bé.

"Kyua..."

Tôi có thể nhìn thấy Gaelion đang quan sát chúng tôi từ đằng sau căn nhà đầy ao ước, nhưng tôi lờ nó đi.

"Đừng có bắt nạt cậu ta nhiều quá."

Gaelion già đi tới kháng nghị.

"Bu~! Về đi!"

Có vẻ như Firo thật sự rất ghét Gaelion.

"Giờ thì, Gaelion. Chúng ta nên đi đâu vào hôm nay đây~?"

"Gya, Gyau!"

"Gaelion?"

Có vẻ như Taniko đang nghi ngờ hành vi của Gaelion.

Sao gã đó phải che giấu Taniko việc mình vẫn còn sống chứ?

Thậm chí dù hắn ta có cố gắng để hòa hợp với xã hội của loài người, thì tôi tin rằng Taniko sẽ rất vui mừng nếu biết được điều đó.

Ngoài ra, tiếng kêu của Gaelion bé[1] là Kyua.

Còn Gyua là cái quái gì vậy? Nhớ nhầm à?

Gaelion già ném cái nhìn cầu cứu về phía tôi với đôi mắt hệt như một con bê sắp bị bán đi. Nhưng đáng tiếc, tôi sẽ chẳng tham gia vào việc này đâu.

Thế là gã Gaelion già bị Taniko kéo đi.

Cố gắng thì hắn ta sẽ có thể thoát được thôi.

Và rồi, 3 ngày khá là yên bình đã trôi qua.

"Firo sẽ đi tăng Lv với Mel-chan!"

Lúc tôi đang đi dạo quanh thị trấn với Melty, Firo bất chợt chạy đến nói như vậy.

"... Em có chắc là không cần anh đi theo chứ?"

"Un!"

Con bé trả lời rất quyết đoán.

Kể từ lúc việc tái thiết lại thị trấn đã diễn ra một cách suôn sẻ, tôi đã định là sẽ đi tăng Lv của bản thân, nhưng...

Nhưng với câu trả lời quyết đoán như vậy, tôi không thể mặt dày mà bám theo hai đứa nhóc này được.

Ồ? Trông Melty có vẻ khó xử mở lời.

"Ưm, Firo-chan. Mình không có nhiều thời gian rãnh cho lắm đâu."

"Ể~? Nhưng Mel-chan, cậu đã nói là cảm thấy bản thân thật yếu và muốn tăng Lv mà~."

"Ý của mình không phải là bây giờ."

"Nhưng Mel-chan, người trong thị trấn đã nói là nếu con người không làm việc hôm nay mà để cho ngày mai thì ngày mai họ sẽ không bao giờ chịu làm đâu."

"Mình còn việc khác phải làm nữa."

"Ể~. Nhưng Mel-chan, mọi người cũng có nói là nếu quá vội vàng thì sẽ chẳng đi đến đâu hết."

A—, Firo lại chuyển sang mode tra hỏi nữa rồi.

Cứ hễ ở mode này là con bé sẽ "tắt" đi "chức năng" đọc hiểu tình huống hiện tại, và chỉ liên tục giăng ra một loạt những câu hỏi.

Dù sao nếu tôi không làm gì đó thì Lv của Firo sẽ đình trệ mất.

Nếu tôi bảo con bé đi tăng Lv một mình thì không biết con bé có nổi giận không?

"Firo."

"Vâng~?"

"Đi tăng Lv một mình đi."

"Không—!"

Đúng như tôi nghĩ.

Tôi nhìn về phía những người cấp dưới của Melty.

Tôi ra hiệu cho bọn họ mở ra một khoảng trống trong lịch làm việc của Melty sau đó.

Có vẻ như họ cũng rất lo lắng về việc Melty có Lv thấp.

Cô bé vẫn rất cố gắng dù rất có tư chất với ma pháp, nhờ thế mà năng lực của cô bé cao hơn hẳn Lv thật của mình, nhưng có lẽ tốt hơn hết là người dẫn đầu một đất nước phải có Lv thật cao.

Mà, để một đứa trẻ phải làm công vụ một cách liên tục trong một khoảng thời gian dài lê thê thì đó cũng là một vấn đề.

Melty cũng cần phải có thời gian để chơi đùa.

Và Firo thì có năng lực còn hơn cả đủ để có thể trở thành vệ sĩ cho Melty.

"Chẳng còn cách nào khác... Melty, Nữ Hoàng bệ hạ tương lai-sama. Cô nên thực hiện một chuyến hành trình để tìm lại bản thân cùng với người bạn đồng hành của cô là con chim kia đi."

"Na-Naofumi? Anh đang nói cái gì thế?"

"Vậy nên, Firo. Đi tăng Lv với Melty đi."

"Hooray!"

"Này, chờ đã, Naofumi! Đừng có tự mình quyết định mọi thứ như vậy chứ!"

"Ổn mà, Melty."

"Cái gì chứ!?"

"Cái này cũng không chỉ là quyết định của riêng mình tôi. Những người cấp dưới của cô đã cho phép rồi. Ngay cả Shadow cũng sẽ bảo vệ cô từ đâu đó nữa."

"Điều đó thậm chí còn tệ hơn nữa!"

"Sau đó, chúng ta sẽ quyết định là có nên đóng cho cô một cái dấu nô ɭệ để hiệu chỉnh lại chỉ số cho cô hay không. Mà đa phần là Nữ Hoàng cũng sẽ cho phép thôi."

Bà Nữ Hoàng đó dường như rất muốn gả Melty cho tôi, nên có lẽ bà ta sẽ làm mọi thứ để đẩy Melty tới gần tôi hơn.

Và tôi đang hỏi lấy ý kiến cá nhân ngay tại đây luôn.

"Không bao giờ!"

"Vậy sao, thế thì chẳng còn cách nào khác. Firo, khi em đi rồi, biện pháp để đối phó với Atlas thì làm sao đây?"

"Hm~... Vậy thì Firo sẽ nhờ một người đáng tin cậy."

Ai rứa?

Nếu là Firo thì chẳng lẽ con bé sẽ đưa Filo Rial thuộc hạ của con bé đến?

"Anh chẳng có hứng thú ngủ cạnh một con Filo Rial nào đâu."

"Thế thì Firo sẽ nhờ Imya-chan vậy~"

"Điều đó thì giúp được gì chứ?"

Tôi không nghĩ là Imya có thể ngăn được Atlas.

Có vẻ như cô bé đã đủ khéo tay để có thể được bà Thợ May Quần Áo dạy cho những kỹ thuật bí truyền.

Chẳng nhẽ cô bé sẽ may cho Atlas một chiếc váy cưới? Tôi không biết cô bé làm cách nào để hoàn thành được chiếc váy ngoài việc sử dụng da của ma thú, nhưng nghe có vẻ như chúng sẽ bán được lắm đây.(thằng này đang nghĩ cái *** gì thế :v)

"Vậy thì Firo sẽ mang ai đó mạnh hơn hẳn Atlas-chan đến."

"Ai nào?"

"Hm~......"

Chắc không khả thi rồi. Nhìn con bé thậm chí còn chẳng suy nghĩ nhiều về vấn đề này nữa.

"Firo nghĩ người đó có thể sẽ ngăn được Atlas-chan."

"Và anh đang hỏi người đó là ai."

"Vậy thì Firo đi đây. Hẹn gặp lại, Chủ Nhân~."

"Này, chờ đã Firo-chan! Mình chưa hề nói là sẽ đ—"

Trước khi Melty có thể phản đối, Firo đã ngoặm lấy cổ áo phía sau của Melty và tung cô bé lên lưng.

Và ngay sau khi Melty vừa đáp xuống, thì Firo vừa vỗ đôi cánh vừa phóng đi.

"Naofumiiiiii. Nhớ mặt tôi đấyyyyy——"

"Tôi kính lễ mong đợi sự trưởng thành tuyệt vời từ Nữ Hoàng tương lai bệ hạ."(note: ý là chỉ số á, đừng có nghĩ bậy :3)

Phụ họa thêm cho tình huống, tôi cúi chào cô bé. Cô nhóc dường như rất tức giận, và cố ném về phía tôi vật gì đó. Hình như là mảnh giấy vụn.

Nhưng vì đang ngồi trên lưng của Firo lúc đang chạy nước rút, nên cái vật đó chẳng thể nào chạm nổi tới tôi. Và bị cuốn đi bởi cơn gió.

Và như mọi khi, cô nhóc bắt đầu hét lên một cách điên dại.

Nhưng dù có như thế nào thì tôi vẫn không hề ghét cô bé.

"Được rồi."

Tôi tổ chức một hội nghị với những người cấp dưới của Melty về công việc quản lý thị trấn.

Phát triển của thị trấn thì đang được tiến hành nhanh hơn hẳn dự kiến.

Đấy là một phần nhờ vào thành công của Camping Plant trong giai đoạn chế tạo thử mà tôi đưa cho những cửa tiệm ở đây.

Có lẽ cái cây đáng chú ý này sẽ mang về một số lượng lớn khách hàng đây.

"Và... cái người mà Firo nhờ để giúp đỡ là cô hả?"

Khi màn đêm buông xuống, tôi một lần nữa ngồi ôm đầu trong vô vọng. Vậy ra đây là sự giúp đỡ mà con chim ngốc đó nghĩ đến sao?

"Đúng rồi đấy~. Onee-san thiệt sự cũng cảm thấy rất là khó xử."

Raphtalia đã hỏi nhờ cô ta rồi, cớ gì con nhóc Firo này lại đi hỏi thêm lần nữa vậy?

Đây chính là nhị trọng cố dụng! (Thuê mướn 2 lần)

Sadina vui vẻ ở lại nhà của tôi và uống rượu.

"Mà sao cũng được... đợt trước là Raphtalia, còn giờ là Firo. Sao ai cũng tin tưởng vào cô hết vậy?"

"Chẳng biết nữa. Ngay cả Onee-san cũng cảm thấy ngạc nhiên nữa là~."

Cô ta thật phiền phức.

Tôi kích hoạt dấu phong ấn nô ɭệ trong 1 lúc.

"Ahh. Naofumi-chan, cậu thật quá khích đi à~. Ahh!"

...... Do cơn đau, Sadina phát ra một âm thanh thật khó chịu.

Nếu có ai nghe thấy, chắc chắn họ sẽ hiểu lầm là tôi đang "tấn công" cô ta.

Vậy ra cô ta không phải là kiểu người mà phong ấn nô ɭệ sẽ có tác dụng quá dễ dàng. Tôi nên nghiêm túc xem xét đến phương án bán cô ta đi luôn.

Nhưng nếu tôi làm vậy, có thể sẽ ảnh hưởng đến quan hệ mà tôi đã có với đám nô ɭệ.

Chẳng biết vì sao mà cô ta lại có được niềm tin kì lạ của đám nô ɭệ.

Và tôi cũng không biết là Raphtalia sẽ nói gì nếu biết điều đó nữa.

"Haa..."

"Bộ cậu ghét việc Atlas-chan chui vào giường cậu nhiều đến thế sao?"

"Ờ. Như tôi đã nói lúc trước."

"... Mọi người chắc hẳn là rất khó khăn đây~."

"Với cái gì?"

"Mọi người thật sự rất thích Naofumi-chan, mà Naofumi-chan thì lại không hề để tâm đến việc đáp lại tình cảm của bọn họ."

"Mấy cái cảm xúc đó chỉ giống như với bậc cha mẹ mà thôi. Cô không thể gọi chúng là tình yêu được. Tôi không muốn chịu trách nhiệm cho những thứ như thế, do đó tôi mới cố gắng giữ khoảng cách với chúng. Raphtalia cũng không thích chuyện đó, còn Firo thì... chỉ giống như động vật hoang dã thôi, con bé chắc còn không hiểu tình yêu là gì nữa."

"Tôi có thể hiểu Naofumi-chan đang nói điều gì~. Nhưng tốt nhất chắc là Naofumi-chan đừng nên tranh luận với Raphtalia-chan về những việc như thế này."

"Cô nói cứ như là tôi nói với những người khác thì được ấy?"

Ngẫm lại thì, nếu ẩn trong suy nghĩ của Raphtalia có những cảm xúc như vậy về tôi, vậy thì Sadina có bảo tôi phải chịu trách nhiệm không?

Lời nói vòng vo của cô ta nghe cứ như là Raphtalia đang giữ bí mật chuyện gì đó với tôi vậy.

Mà, chúng tôi cũng chỉ vừa mới quen biết nhau trong một khoảng thời gian ngắn, nên có lẽ Sadina đã hiểu nhầm về mối quan hệ giữa chúng tôi.

"... Tôi thực sự rất cảm kích vì cậu đã bảo vệ cho Raphtalia trong khoảng thời gian qua. Khi mà Đợt Sóng đầu tiên ập đến, tôi đã chẳng thể giúp được gì. Ngay cả việc bảo vệ con bé."

Bảo vệ ư? Mối quan hệ mà họ đang có là gì vậy?

Hay là cô ta chỉ đang hối tiếc về sự bất lực trong việc bảo vệ những người khác trong ngôi làng?

Ý thức trách nhiệm của cô ta mạnh mẽ vậy sao.

"Vậy bây giờ~...Onee-san sẽ dành cho Naofumi-chan một ý kiến rất ư là đặc biệt."

"Cái gì?"

"Naofumi-chan, có phải là cậu có một cái khiên khá là tiện lợi không? Khi cậu ngủ, không phải là cậu chỉ cần dịch chuyển đến một thị trấn khác hay sao? Tôi không nghĩ là Atlas-chan có thể mò đến khi mà cậu ở một nơi rất xa."

"Nhưng tiền..."

Chi phí chỗ trọ sẽ khá tốn kém. Chi phí hằng ngày thì cũng chẳng đáng bao nhiêu, nhưng nếu ngày nào cũng lén đi cày đêm kiểu này thì con số có thể đập chết người đấy.

Tôi cũng có thể sử dụng Camping Plant để cắm trại bên ngoài và mấy con ma thú hoang dã có lẽ cũng chẳng gây được tí damage nào cho tôi đâu, nhưng tôi không nghĩ là tôi có thể ngủ được.

Mà chắc tôi cũng có thể ngủ "ké" ở Lâu Đài Melromark.

Nhưng lão Trash đang ở đó, và tôi sẽ lại bị dính vào mấy vụ việc rắc rối khác.

"Không biết Onee-san có nên chỉ cho cậu căn cứ bí mật của tôi không nhỉ?"

"Căn cứ bí mật?"

Chú thích

[1] Naofumi gọi con Gaelion bé là Ko nghĩa là đứa trẻ hoặc đứa con. Còn gọi Gaelion già là Oya nghĩa là cha/mẹ.
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 189: - Căn Cứ Bí Mật


"Fu... Vậy ra đây là căn cứ bí mật của cô à."

Sau khi nói sẽ đưa tôi đến đó, Sadina liền cõng tôi ra khơi.

Cưỡi trên lưng Sadina mất khoảng 30 phút mới tới được nơi đó.

Một hòn đảo dần dần hiện lên trước mắt. Tuy không thể nhìn rõ ràng, nhưng đó không phải là một hòn đảo lớn,

Hòn đảo có hình dạng như là một vầng trăng khuyết mà tôi thường thấy trên mấy tấm bưu thiếp.

Đặc biệt là không thấy có bóng dáng của một con ma thú nào hết.

Dưới ánh trăng, hòn đảo trông thật romantic. Tuy không phải là tên Motoyasu nhưng tôi vẫn có cảm tưởng như vậy.

Sau khi đặt chân lên đảo, Sadina liền đi lên một ngọn đồi rồi đốt một bó đuốc. Cô ta sau đó dẫn tôi đi vào một nơi trông như một hang động.

Cấu trúc đó hiển nhiên là do con người tạo ra, có cả cửa sổ nữa.

"Phải rồi, do nơi này không được thường xuyên bảo dưỡng lắm nhưng vẫn có thể dùng để tránh mưa gió được đấy."

"Nếu chúng ta ra tới tận đây thì chắc là Atlas sẽ chẳng thể nào mò tới được đâu."

"Có lẽ vậy."

Nếu con bé mà chọn ra đây bằng cách dùng thuyền hay bơi vượt biển thì tôi cũng đành bó tay.

...... Tôi sợ rằng điều đó cũng có thể xảy ra lắm.

"Cậu có thể dùng chiếc Khiên để quay trở lại đây. Vậy, nơi này thế nào?"

"Nếu chỉ dùng để ngủ thì nơi này ổn."

Nơi này cũng không tệ. Nhưng vấn đề là rất phiền phức khi phải mang những dụng cụ để pha chế thuốc ra đây.

Nơi này rất yên tĩnh nên rất tuyệt hảo cho tập trung làm việc.

Tôi có nên bắt Rat chuyển phòng nghiên cứu của cô ta ra đây luôn không nhỉ?

"Vậy thì, Naofumi-chan."

Sadina vào sâu trong hang và mang ra một cái thùng lớn.

Quá nửa thì đó là thùng rượu rồi.

"Cô lấy nó từ đâu vậy?"

"Tôi trục vớt được từ một con tàu đắm đấy~. Rượu này lên men cũng vừa đủ tuổi rồi."

Aa, ra là thế sao. Thì ra cái thùng này chính là hàng phi pháp.

Vậy nên cô ta mới cất giấu nó ở một nơi như thế này đây.

"Cậu có muốn có thi uống rượu với onee-san không?"

"Mắc gì ta phải thi chứ?"

"Ể~ Onee-san muốn chuốc say Naofumi-chan để cậu ấy phun hết mọi suy nghĩ thực sự ra mà~."

"Cô nghĩ ta sẽ ngoan ngoãn trả lời vậy sao? Lầm to rồi. Hơn nữa, ta không thể say được."

"Đây sẽ là lần cuối cùng cậu có thể nói vậy đấy~"

Sadina hào hứng mở thùng rượu. Sau đó, cô ta dùng một cái cốc múc rượu ra rồi uống.

Tạm thời tôi tham gia cùng cô ta. Dù sao tôi cũng định nghỉ ngơi ở đây mà.

"Khi nãy cô nói cô trục vớt được nó từ một xác tàu à?"

"Phải."

"Ở trong đất nước này, chiếm giữ hàng làm của riêng như vậy không sao chứ?"

"Không vấn đề gì~, nó không nằm trong phạm vi Salvage hợp pháp của nước này mà."

"Phạm vi Salvage?" (Note: Salvage nghĩa là việc cứu hộ và có thể được nhận tài sản hay một số tiền khi cứu tàu)

"Có những điều luật cụ thể cho việc trục vớt từ đáy biển, ví dụ như là vật trục về sẽ được trả lại cho người chủ 70% còn 30% còn lại cho người vớt, nhưng đó chỉ là quy định theo luật thôi, thực tế khác chút đỉnh. Cái thùng này không nằm trong lãnh hải của Melromark, nên nó không thuộc sở hữu của đất nước này."

Nếu không nói thì làm gì có người nào biết là ai đã trục vớt được—, nhưng yên lặng cũng đồng nghĩa với lừa dối đấy.

"Bằng cách dùng thủy ma pháp sẽ có thể thở được dưới nước trong một thời gian dài, tuy nhiên cho dù như vậy vẫn không thể so bì với những chủng tộc chuyên môn được. MelroMark là một quốc gia với con người là tuyệt đối nên nếu họ có đóng những con tàu chuyên dụng để trục vớt thì họ cũng không thể đến những vùng nước quá sâu."

"Fu—..."

"Các ngư dân thường sẽ dùng lao móc để gϊếŧ những Á Nhân và Thú Nhân thủy sinh hệ, và cũng có những chuyện trả thù ngược lại nữa."

Vùng biển này nguy hiểm nhỉ.

"Dạo này, các cơn sóng đã trở nên cao và mạnh hơn, và những dòng hải lưu quanh MelroMark cũng chảy nhanh hơn nữa."

Vậy là do Đợt Sóng Tai Họa nên những cơn sóng biển cũng phải chịu ảnh hưởng từ đó.

Ngẫm lại thì người thuyền trưởng trong chuyến tàu ra đảo Cal Mira cũng từng nói như vậy.

"Nếu tôi có thời gian, cậu có muốn tôi đi tìm châu báu dưới đáy biển không? Mặc dù nếu tôi không tăng thêm ít Lv nữa thì chuyện đó khá nguy hiểm."

"Lv của cô cũng đã tăng lên khá nhiều rồi... nếu cô nghĩ cô có thể làm được, ta sẽ giao phó việc đó cho cô."

Kho báu dưới đáy biển à... có mùi của tiền đây.

Rồi Sadina rút một tấm bản đồ ra để vừa "bàn bạc làm ăn" vừa uống rượu.

"U...... Naofumi-chan uống dữ thật~."

Khi chúng tôi uống đến nửa thùng thứ 2 thì Sadina bắt đầu 'ngất ngư'.

"Ô? Cô cũng có cả quả Lukor à."

Tôi đi xem xét bên trong cái hang trong lúc Sadina đang 'ngất ngư' vì rượu.

Tôi ngắt lấy vài trái Lukor rồi quay lại chỗ của Sadina.

Thứ quả này có một nồng độ cồn cao không tưởng nên nó gần như chẳng bao giờ bị hư cả.

Và do chúng khá cũ rồi nên hương vị thật 'miễn chê'.

Mặc dù vẫn có thể sản xuất nó hàng loạt để đem bán đi, nhưng có lẽ tốt nhất không nên cho nô ɭệ tiếp xúc với rượu. Tôi có thể tưởng tượng được vài người trong bọn họ trở thành kẻ nghiện rượu.

"Uu..."

Thấy tôi thản nhiên ăn quả Lukor, Sadina liền mở cửa sổ ra và cắm đầu xuống biển. (chắc để ói quá @[email protected])

"Cậu đúng là Uwabami mà~. Onee-san ngạc nhiên đấy. *Hic*" (tiếng nấc rượu)

"Rồi, rồi."

"...Naofumi-chan. Cậu làm omuko-san (chú rể) cho onee-san chứ?"

"Không. Đời. Nào."

"Ara~. Onee-san đã nói mình sẽ cưới bất kỳ ai uống giỏi hơn mình. Tôi không nghĩ sẽ có ai thích hợp hơn Naofumi-chan đâu~."

"Tìm ai đó giống như cô ấy."

"Thật nhẫn tâm quá đi~ Nhưng đó đúng là là sức quyến rũ của Naofumi-chan mà."

Khi chúng tôi đang nói chuyện thì...

"—— samaaaA."

"Hử, do ta tưởng tượng hay sao mà ta vừa nghe thấy giọng nói cực kỳ đáng ghét thì phải?"

"Thật trùng hợp~. Hình như tôi cũng có nghe thấy tiếng của Atlas-chan. *Hic*"

Tôi quay đầu về phía bờ biển, nơi phát ra giọng nói.

... Atlas đang cưỡi trên lưng của Gaelion đã biến thân và bay đến đây.

"Gaelion! Nhà kìa!"

Chúng ở trước mắt tôi còn chưa đầy 100 mét nữa.

Đi xa đến tận đây mà Atlas cũng xuất hiện được thì quá mức vô lý rồi.

"Kyua!?"

Có vẻ như đây là mode Gaelion trẻ con.

Chết tiệt. Tôi đã chưa hề nghĩ tới khả năng con bé sẽ dùng cả Gaelion.

Atlas đúng là không ngốc một chút nào. Dựng cả Gaelion dậy để bám theo.

Có lẽ sau này tôi cũng cần phải bịt mồm bịt miệng luôn con Gaelion này mới được.

... Với nó ở đây, dẫu tôi có đi đến bất cứ đâu cũng sẽ bị bám theo.

Chẳng lẽ tôi chỉ còn nước phải đến Lâu Đài sao?

"Aa, Gaelion-chan. Sao cậu lại quay lại! Naofumi-sama đã gần như ngay trước mắt kia mà."

"KYUAAA!"

"Vậy đành phải dùng biện pháp cuối cùng thôi. Tei."

"Kyua!? KYUAAAAAAAA!"

"Dù có đau đớn đến thế nào thì cậu hãy cố gắng tiếp tục bay đi."

Có lẽ nó nhận ra rằng nếu cứ tiến lên thì sẽ bị tôi ghét.

Gaelion cố hết sức kềm chế Atlas và quay đầu bay ngược về làng.

Có vẻ như khả năng công phòng trên không của chúng tôi đã tăng lên đáng kể.

"... Không ngờ chúng ta bị phát hiện ngay lập tức như vậy."

"Ara~... Cô bé đó đúng là đáng nể~."

"Chúng ta nên làm gì đây?"

"Gaelion bố-chan sẽ từ chối cô bé. Và Gaelion trẻ con nhận ra rằng nếu nó đến đây thì sẽ bị cậu ghét, nên chắc không sao đâu~"

"Aa, rồi rồi."

"Nhưng thật may là cậu đã không chọn ngủ trong một thị trấn đấy."

"... Chắc chắn là con bé đó sẽ cưỡi FiloRial hoặc một con ma thú nào đó để đuổi theo tôi."

"Có khả năng vậy lắm~"

Một lúc sau, Gaelion một mình bay tới.

Lần này, là Gaelion già.

"Thật là... Con bé đó đúng là chẳng biết từ bỏ là gì. Có lẽ nên gọi đó là mạnh bạo chăng."

"Đã gây cho ngươi nhiều rắc rối rồi..."

"Không sao. Tiện thể thì... Ô? Rượu à? Ta uống được chứ."

"Chẳng phải cơ thể ngươi là của một đứa trẻ sao? Như vậy ổn chứ?"

"Ờ, phải rồi~ Naofumi-chan uống rượu mạnh quá, Onee-san không thể địch lại, nên Gaelion-chan, hãy uống chung nào~"

Bỏ ngoài tai lời tôi, Sadina khuyến khích Gaelion uống rượu.

"Mu, hương vị này... không tệ chút nào."

"Ngươi vừa định nói cái gì thế? Nói mau trước khi xỉn quắc cần câu đi."

"Ta không có hứng thi ăn quả Lukor với ngươi đâu. Ta chỉ muốn nói về chuyện Classs Up thôi."

"Aa, vậy thì hãy nói nghe xem."

Mấy con ma thú dùng trong việc bán rong cũng đã ở khoảng đó rồi. Vậy ra Lv của Gaelion cũng đã tới mức đó rồi sao?

Sau khi đi săn được một lúc, một dấu ★ xuất hiện bên cạnh số chỉ Lv của Gaelion. Có vẻ như số điểm kinh nghiệm đoạt từ Firo cho phép Lv của nó vượt qua mức giới hạn Class Up, nhưng sau một thời gian, nó không còn tăng lên nữa.

"Còn cô thì sao, Sadina?"

"Để xem, Onee-san sẽ cần Class Up trong một thời gian nữa."

Kẻ này. Cô ta đang giấu diếm rất nhiều thứ, và nếu không bị hỏi tới thì lại chẳng chịu nói.

Hỏi thử xem nào.

"Cô đã từng Lv Reset rồi phải không? Không tính lần cô làm với ta."

"A, cậu nhìn ra sao~"

Chỉ là hỏi dò vậy mà cô ta lại vui vẻ thừa nhận.

Đúng là cô ta quá đáng ngờ.

"Trước đây, tôi đã từng đạt tới Lv 75 rồi mới reset lại~. Còn lý do thì... bí mật. Thời gian là khoảng lúc Raphtalia ra đời... Khi đó, tôi cũng chỉ là đứa trẻ mà thôi."

"Được rồi, vậy có nghĩa cô đã từng là tội phạm."

"Tùy vào quan điểm mà có thể xem tôi như vậy~"

Cô ta phá ra cười. Người này, trước đây cô ta đã làm cái gì vậy?

"Cô... thực chất thì cô bao nhiêu tuổi rồi?"

"Hỏi tuổi của một phụ nữ là bất lịch sự lắm đấy... 23."

Cô ta hấp háy mắt khi nói vậy.

Gì chứ... trẻ hơn tôi nghĩ. Tôi cứ nghĩ cô ta lớn tuổi hơn. Trong khoảng tam tuần ấy chứ.

Độ tuổi thật của Raphtalia thì khá nhỏ, nên chuyện đó là khoảng 10 năm trước à.

"Vào lúc đó, onee-san là một Hải Vu Nữ."

"Vậy nên cô muốn hủy bỏ chức danh đó và reset?"

"À, như vậy đó."

Chính xác thì cô ta đã làm cái quái gì vậy chứ?

Mặc dù đào lên quá khứ của một người là rất phiền phức, nhưng một tên cựu tội phạm thì...

"Hửm~?"

"Cô đã làm gì cái gì vậy?"

"Chỉ là không tuân theo đức tin thôi. Cũng chẳng phải là tội sát nhân hay gì đâu. Tôi chỉ có thể nói cho cậu như thế."

Đôi khi cô ta lại trả lời nghiêm túc. Tôi có cảm tưởng rằng cô ta sẽ mang theo bí mật này xuống mồ.

Chắc hẳn đấy là một sự việc liên quan tới Raphtalia rồi!?

Tôi đã nghe rằng cha mẹ của Raphtalia là Lưu Giả, nên cô ta chắc cũng như vậy.

Thế thì... chẳng lẽ cô ta đã quen biết cha mẹ của Raphtalia lâu rồi?

... Raphtalia cũng đôi khi xem cô ta như mẹ mình vậy... nguyên do là đây sao?

Có vẻ như cô ta không hề muốn nói thêm nữa, nên có hỏi cũng bằng thừa.

"Vậy, Gaelion. Class Up thì sao?"

"Ngươi nhận được gia hộ của FiloRial Nữ Hoàng, đúng chứ?"

"À. Vậy ra cái Ahoge của Firo cũng là một kiểu gia hộ à?"

Hình như FiloRial có khá nhiều loại năng lực. Hay ít nhất thì tôi cũng nghĩ vậy.

"Ta không biết điều kiện phát động là gì, nhưng thỉnh thoảng nó lại can thiệp vào việc Class Up."

Đôi khi nó can thiệp bất chấp ý muốn của người đó.

"Đại Địa chi lực là thứ can thiệp vào quá trình Class Up, nhờ vậy mới có thể tăng thêm tính chất của khả năng."

Đại Địa chi lực à...

Vậy theo như nó nói thì nguồn lực đó ảnh hưởng tới điểm kinh nghiệm. Và hình như cũng có ảnh hưởng lên cả Status Ma Pháp nữa.

"Class Up có thể xem là hoạt tính hóa của khuếch trương sức mạnh của bản thân. Dĩ nhiên là gia hộ của Anh Hùng cũng bổ sung thêm cho năng lực, nhưng đó không phải là chuyện ta muốn nói tới."

"Ý ngươi là sao?"

"E rằng những ai, kể cả ma thú, có thể dùng Long Mạch Pháp sẽ không thể nhận được sự gia hộ của loài FiloRial. Lý do rất hiển nhiên. Ngươi hiểu chứ?"

"Mu..."

Nói vậy tức là cả Sadina lẫn Taniko đều không cách gì nhận được hiệu chỉnh từ cái Ahoge đó khi Class Up à.

Bọn họ chỉ có thể trở nên mạnh hơn bằng chính sức mình... thật phiền phức.

"Ta đến đây do lo lắng về điều đó. Ngươi nói hiện có 2 người sắp Class Up, phải không?"

"Hình như đúng là vậy."

"Thêm cả ta nữa là 3. Ta có thể đưa ra một hiệu chỉnh khi Class Up tương đương với của FiloRial Nữ Hoàng. Nếu có con ma thú nào muốn thử thì hãy mang nó theo."

"Cơ chế khác với của loài FiloRial à?"

"Aa... Ta quên mất lý do rồi. Nếu ngươi muốn tiến hành một Class Up đặc biệt thì... Aa. Phiền quá đi."

Vậy là tri thức có từ mảnh vỡ này chỉ ở mức độ đó thôi à.

"Ta nghĩ rằng làm việc đó trước cả khi ta Class Up là rất nguy hiểm."

Vẫn có khả năng cao là nó chẳng thực hiện được việc đó.

"Sadina, cô có biết gì về chuyện này không?"

"Không~. Vào thời điểm của tôi thì sức mạnh của Thủy Long Đế đã khiến tôi có được một Class Up đặc biệt."

"E rằng gia hộ của ta không thể sánh được với con kia được."

Gaelion bổ sung.

Vậy ra Sadina đã từng trải qua một Class Up đặc biệt trước đây rồi.

"Hiểu rồi. Ta sẽ bảo một con ma thú hiểu được tiếng người hỏi chúng trước khi tiến hành Class Up."

Nếu muốn được mạnh mẽ hơn thì phải nhờ đến sự hỗ trợ của Gaelion.

Những con ma thú đến chỗ Rat với mong muốn được trở nên mạnh mẽ chắc sẽ suy nghĩ đến điều đó.

"Vậy khi cần phải tiến hành Class Up, ta sẽ đem theo cả Firo và Gaelion."

Atlas thì... vẫn chưa tới lúc. Giới hạn của tộc Hakuko vốn cao hơn những loài khác mà.

Nhưng Sadina, Taniko và cùng một số nô ɭệ khác thì tới lúc rồi.

"Vậy—"

Tôi giải thích những gì Gaelion đã nói với tôi cho những ma thú đạt tới Lv 40.

Mà tôi cũng chẳng rõ bọn ma thú này có hiểu ngôn ngữ loài người không nữa, nhưng có giải thích vẫn hơn.

Tôi có cảm giác mình giống như một tên ngốc vậy.

"Vậy, những ai muốn Class Up thì đi theo ta. Ngày hôm nay ta sẽ đến Lâu Đài để tiến hành Class Up."

... Những con ma thú ở đây đều im lặng và chẳng hề nhúc nhích.

Vậy là chúng không hiểu ngôn ngữ loài người sao.

"Những kẻ nào muốn mạnh hơn, bước lên phía trước."

"Kyu-!"

"Domomo..."

"Pyon!"

"Garu!"

Hầu hết bọn ma thú đều tiến một bước về phía tôi.

Uwa... Chúng thực sự hiểu tôi nói gì sao.

Đến cả con Usapiru cũng bước lên nữa.

Nhân tiện, những con Usapiru ở làng tôi đã phát triển khá lớn. Lớn đến nỗi cưỡi trên lưng nó còn được.

Tất cả những con ma thú ở đây đều khao khát sức mạnh.

"Haa... Được rồi. Vậy chúng ta phải đợi cho Gaelion Class Up trước rồi mới đến các ngươi. Các ngươi sẽ phải như thế trong một thời gian nữa."

Bọn ma thú nghe lời tôi nên quay trở về chuồng thú.

Thật là nhức đầu.

Vậy là sau khi nói chuyện với những con ma thú, tôi cùng với Sadina, Taniko và Gaelion bay thẳng đến Lâu Đài.

À, cũng không cần thiết phải kể chi tiết về nghi lễ Class Up làm gì.

Trong nghi lễ Class Up, Gaelion bắt đầu vịnh xướng một ma pháp nào đó. Do sự can thiệp đó mà nghi lễ kết thúc nhanh chóng.

Status của nó đúng là tăng lên đáng kể, giống y như Firo trong lần đó vậy.

Status của Sadina cũng trở nên khá cao.

Có phải bởi vì cô ta là onee-san mà mọi người tin cậy không? Mặc dù cô ta trông chẳng mấy mạnh khi chiến đấu trên đất liền...

"Ngươi có hiểu gì về gia hộ của Class Up không?"

"Un, nguồn lực của otou-san đang ngủ say trong Gaelion đã ban cho tôi sức mạnh."

"Không. Cha ngươi vẫn còn sống và đang dính chặt với Gaelion kia kìa."

"Ông đang nói cái gì vậy. Nếu không ngừng lại, tôi sẽ giận đấy."

Taniko hoàn toàn tin rằng cha con bé là Gaelion đã chết rồi.

Kẻ được nhắc đến, con rồng đó, ngoảnh mặt đi và huýt sáo giả lảng.

Cái quái gì thế này?

... Ai chứ? Lời nói của tôi là một cái boomerang quay về phản chủ à?

Và như vậy, Class Up cho team gia hộ của Rồng đã kết thúc.
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 190: - Yêu Cầu Chính Thức


Tôi có tiện đường ghé qua cửa tiệm của Lão Già sau khi Class Up, nhưng trước cửa lại treo một tấm biển đề chữ "CỬA TIỆM ĐÓNG CỬA" và bên trong thì chẳng có ai. Khi tôi hỏi thăm những cửa tiệm xung quanh thì có vẻ như vũ khí của Lão Già khá đắt khách, dẫn đến việc "cung không đủ cầu", và thế là ông ta đã phải ra ngoài tìm thêm quặng để rèn.

Tôi tự hỏi không biết chú của Imya đã tiến bộ đến mức nào rồi đây nhỉ.

Cửa tiệm của Lão Già vốn dĩ đã khá có tiếng tại thị trấn Lâu Đài, nhưng dạo gần đây tiếng tăm của nó lại càng nổi hơn nữa.

Mặc dù tôi chính là nguyên nhân của vụ này, thế nhưng bản thân tay nghề của Lão Già cũng chẳng thể chê vào đâu được, và gần đây trình độ của ông ta càng ngày càng tiến xa hơn nữa.

Có phải là do chú của Imya là một thợ thủ công giỏi không ngờ?

Hay đây là do sự cạnh tranh giữa ông ta với Lão Già nên mới như vậy?

Tôi cũng chẳng biết nữa.

Nơi đến tiếp theo của tôi là chỗ của gã Buôn Nô ɭệ, nhưng hắn ta cũng vắng mặt.

Chẳng lẽ gã đó vẫn còn đang lê lết ở Zeltbur à?

Việc tái xây dựng vẫn đang tiến triển, nhưng thị trấn Lâu Đài khiến tôi có cảm giác trống trải thế nào ấy.

Nên nói thế nào đây nhỉ, ở nơi này chẳng có một ai thân thích với tôi cả.

Bởi vì đa số những người mà tôi biết đều đang định cư tại lãnh thổ của tôi.

Do đó, tôi nhanh chóng trở về ngôi làng của mình.

"Ồ?"

Khi về đến làng, tôi gặp lại những gương mặt quen thuộc.

Một cô gái e ngại trông có vẻ kém may mắn, và một cô gái khỏe mạnh khoác trên mình một bộ giáp phục đơn giản.

"Ah, Iwatani-dono, chúng tôi về rồi đây."

"Bọn em chỉ vừa mới trở về thôi ạ."

Rishia và Nữ Hiệp Sĩ tiến đến chào tôi.

"Ồ, vậy là mấy cô đã hoàn thành khóa huấn luyện rồi à?"

"Đúng vậy, vì Hướng Dẫn Sư đã nói với tôi rằng đợt huấn luyện đã kết thúc, nên tôi được phép trở về trước."

"Vâng, em cũng vậy. Em đã được chỉ dạy rất là nhiều thứ."

"Hiểu rồi, mấy cô đã trở thành đệ tử của bà ta và có được một kỳ nghỉ à. Vậy sao rồi? Có đạt được kết quả nào không?"

"Ừm, Hướng Dẫn Sư đã đầu hàng trước lòng nhiệt tình của tôi nên bà ấy đã dạy cho tôi Biến Huyễn Vô Song."

"Lòng nhiệt tình á...... Wa."

Vậy ra họ đã đi theo học tập bà ta cho đến tận bây giờ.

Có một nhân vật trong game mà tôi biết mong muốn được nhập môn và vẫn khăng khăng ở trước cửa nhà của một vị lão sư.

Mà nếu người đó bị từ chối ngay từ đầu thì đương nhiên câu chuyện cũng chả có gì tiến triển rồi.

Tôi nhớ rằng nhân vật đó là người có năng lực tiềm ẩn cao nhất trong ba người đệ tử, và kiểu nhân vật mạnh như vậy thường có tật xấu, thế nhưng chuyện như vậy cũng chẳng phải là vấn đề cần quan tâm làm gì.

"Tuy nói là như vậy, nhưng tôi chỉ được dạy mỗi kiếm kỹ thôi. Còn về rèn luyện thì bà ấy bảo tôi cứ làm như trước đây."

"Em thì bị bà ấy "phệt" cho miết......"

Vậy ra là Nữ Hiệp Sĩ chỉ được dạy mỗi kiếm kỹ, còn Rishia thì được dạy mọi thứ.

Và đó là lý do tại sao cả hai đều trở về cùng lúc.

Babaa lúc trước có nói rằng lưu phái Biến Huyễn Vô Song không yêu cầu phải sử dụng một loại vũ khí riêng biệt nào.

Và giờ thì Nữ Hiệp Sĩ chỉ được học mỗi kiếm thuật... bà ta có đang tắc trách quá không vậy?

"Có vấn đề gì à, Iwatani-dono?"

"Điều đó thật sự ổn chứ? Dù có nói rằng cô đã được chỉ dạy một cách thỏa đáng, nhưng tôi có cảm giác dường như cô đang phải chịu áp bức á."

"Fu... Ngài nghĩ tôi là ai vậy chứ? Tôi vẫn còn có thể theo được Hướng Dẫn Sư, trong khi đó Rishia-dono với Raphtalia đã ngã gục do kiệt sức rồi."

"Đúng vậy ạ. Hướng Dẫn Sư cũng rất hăng hái đồng ý để cho cô ấy trở thành đệ tử chính thức. Vì vậy bà ấy không còn lựa chọn nào khác là phải cắt đứt kỳ nghỉ và dạy cô ấy rằng chỉ được lấy kiếm kỹ làm trọng điểm."

"Đó là một trường phái coi trọng nền tảng chuyển động của cơ thể – ma lực, và dòng chảy của khí hơn là kỹ thuật. Rất là khó để có thể nắm bắt được chúng."

Vậy...... nói tóm lại, đó là một lưu phái mà vũ khí chẳng khác gì một món đồ trang trí.

Đó chính là chỗ mà tôi vẫn chưa thể hiểu rõ được.

"Đến khi đợt học tập của Raphtalia-san kết thúc, có vẻ như bà ấy cũng sẽ dạy cho cả dân làng nữa."

"Thế lý do quái gì mà mấy người phải vác xác lên mấy nơi vắng vẻ ở trên núi vậy?"

"Có vẻ như mục đích của điều đó là để trui rèn nền tảng của cơ thể. Tiếp xúc với thần khí của núi, cảm nhận dòng chảy của đại địa, để chuyên tâm với..."

"Thế cô có hiểu mấy thứ đó là gì không đấy?"

Tôi chẳng tiếp thu được bất cứ thứ gì từ mấy điều đó cả. Chả lẽ do tôi đến từ thế giới khác ư?

Tôi có thể sử dụng ma pháp, nhưng tôi lại không thể hiểu hoàn toàn cách thức của nó.

"Chẳng phải nó rất hiển nhiên sao?"

Rishia với vẻ mặt ngây ngô nói với tôi.

Điều đó là hiển nhiên vậy sao......

Hay con bé này đang thổi phồng sức mạnh của mình rồi?

Tôi không biết là trận chiến tới tôi có bị đánh bại chỉ với một đòn hay không đây.

Có một kiểu tiến triển như thế trong một bộ manga mà tôi đã đọc trước đây.

...... Và tôi ghét mấy thứ đại loại như vậy.

"Tiện thể, nếu đúng như lời của cô, thì Raphtalia vẫn đang trong đợt học tập à."

"Vâng, vẫn còn rất nhiều thứ mà Raphtalia-san còn cần phải học nữa vì cô ấy là cánh tay phải của Naofumi-san mà."

"Vậy sao—......"

Lúc Raphtalia còn ở đây, em ấy đã giúp giải quyết rất nhiều vấn đề chất đống gần như núi của tôi.

Thật sự thì, vẫn còn vấn đề của thằng nhóc Fohl nữa.

Tôi có cảm thấy như có rất nhiều nô ɭệ đã được em ấy chăm sóc.

"Sau việc này thì ngài có kế hoạch gì không , Iwatani-dono?"

"Oh? Ta nghĩ là ta sẽ đi tăng Lv cùng với những người vừa mới Class Up."

Thật ra, tôi có chút lo lắng vì gần đây Lv của tôi không có tăng lên.

Tôi đã hơi lạc quan và nghĩ rằng sẽ ổn thôi thậm chí sau khi Raphtalia trở về và em ấy có thể đi tăng Lv của mình cùng với Firo, nhưng tệ cái là người mà tôi đang nói ở đây hiện tại chưa trở về.

Tôi đang nghĩ là sẽ tập họp vài người và lập thành một nhóm với mục đích là tăng Lv của tôi lên.

Tôi thấy hơi có lỗi với Firo, nhưng tôi định là sẽ để Gaelion trở thành "taxi" của chúng tôi.

"Vậy tôi sẽ đi cùng với ngài. Tất nhiên, Rishia cũng sẽ đi nữa."

"Nghe được đấy. Với lại ta cũng rất muốn coi diện mục của Biến Huyễn Vô Song thế nào."

Để xem nào, sơ sơ là gồm có tôi, Atlas, Gaelion, Taniko, Rishia, và Nữ Hiệp Sĩ.

Thế thì đơn giản rồi, một nhóm khá là cân bằng.

Nếu chúng tôi đang ở trong một game RPG, thì nó sẽ là một đội hình an toàn và không bị mất ưu thế trước kẻ thù.

Tất nhiên, tôi biết điều đó chỉ áp dụng được trong thể loại game phiêu lưu và có lẽ khác với thực tại.

"Cô có dự định gì không, Sadina?"

Trong trường hợp tệ nhất, tôi có thể bắt Nữ Hiệp Sĩ ở lại để trông nom nhà cửa.

Tôi cũng cảm giác cô ta đã là một phần của ngôi làng, nhưng dù nói thế nào thì Nữ Hiệp Sĩ cũng chẳng phải là cấp dưới của tôi.

Nói về độ ưu tiên thì Sadina sẽ cao hơn.

"Tôi sẽ tăng Lv ở biển~."

"Ờ, được rồi."

À thì, nên để Sadina tăng Lv trong môi trường chiến đấu tự nhiên của mình là tốt nhất.

Nếu may mắn cô ta có lẽ sẽ nhặt được thứ gì đó, và ngoài ra thì tôi cũng muốn có những tài liệu thô từ biển nữa.

"Sau đó là—...... Atlassss!"

"Vâng. Có chuyện gì vậy ạ?"

Atlas chạy đến khi tôi gọi con bé.

Dù lúc đầu mang bệnh rất nặng trong người, nhưng giờ thì con bé trông có vẻ đã hoàn toàn hòa nhập rồi.

"Ta dự định sẽ đi tăng Lv, em đi chứ."

"Vâng ạ. Em rất mong chờ được đi bên cạnh Naofumi-sama."

"Ta sẽ trông cậy ở em."

"Vậy thì đi thôi, Iwatani-dono."

"Aa, rồi rồi."

Ít ra Nữ Hiệp Sĩ cũng có thể tập luyện cùng với Raphtalia, nên có vẻ như là cô ta vẫn có những kỹ năng của riêng mình.

Mà, không giống như là Raphtalia đã chiến đấu nghiêm túc được, vì status của cô thấp hơn.

Tôi cũng nên lên kế hoạch trước.

"Gaelion."

"Kyuaaaa!"

Gaelion kêu lên một tiếng nghe vui vẻ khi tôi gọi nó.

Hình như là nó đang đợi đến lượt của mình. Trông nó hưng phấn một cách bất thường.

Nghe tiếng thì tôi nghĩ chắc là Gaelion bé.

Nếu phải nói thì mối quan hệ giữa tôi và Gealion già lại tốt hơn.

"Nào Gaelion, chúng ta sẽ đi tăng Lv đấy. Vậy nên là đi xe ngựa hay bay sẽ tốt hơn đây?"

"Kyu......"

Mode Gaelion bé.

Nghiêng nghiêng cái đầu của mình, nó quyết định thực hiện một điệu bộ tinh quái.

"Kyua!"

Gaelion vỗ vỗ đôi cánh. Ồ, nhóc muốn bay à.

Di chuyển bằng xe ngựa có lẽ sẽ thoải mái hơn, nhưng mà tốt thôi.

Chúng tôi có thể trở về ngay với cái khiên của tôi và cũng không giống như là chúng tôi đang đi bán rong, nên được rồi.

"Kyuaaaa!"

Gaelion háo hức biến đổi thành một con rồng cao tầm 4m.

"Chúng ta đi đâu đây."

Taniko hỏi trong khi leo lên lưng của Gaelion.

Đừng có tự tiện mà chọn chỗ ngồi như thế chứ.

Có chuyện gì xảy ra cho con Caterpilland mà con nhóc này đã cưỡi lúc đầu vậy?

À không, nó vẫn thường hay ở cùng Taniko mà.

"Không biết đi đâu mới tốt đây."

"À, đúng rồi. Iwatani-dono, vì ngài chỉ là đi tăng Lv thôi, nên nếu được thì ngài có muốn tiện thể thực hiện yêu cầu từ Lâu Đài luôn không? Tôi cũng sẽ giúp."

"Yêu cầu như thế nào?"

"Trong thời gian gần đây, có vẻ như có vài tên đạo tặc đang xây dựng căn cứ ở trên núi."

"Hô... Đi săn đạo tặc à."

"Sao ngài lại cười vui vẻ thế? Đây là lần đầu tiên tôi thấy ngài cười như vậy đấy, Iwatani-dono."

Nữ Hiệp Sĩ trả lời lại tôi theo một cách thật kỳ quái. Bộ gương mặt của tôi trông như thế thật đấy hả?

Mà có lẽ bọn chúng là dư đảng của mấy tên đó.

Ngẫm lại thì, cũng được một khoảng thời gian rồi, và giờ vừa đúng là thời kỳ tốt cho một mùa thu hoạch mới. (té ra lúc ở cổng thành nó thả đám này là vì đây.)

Chắc chắn mấy tên đó đã tích trữ cũng được kha khá rồi nhỉ. Và tôi sẽ thành người xuất hiện đúng lúc để "hốt" hết đống đó.(ác quỷ là đây :3)

Hơn nữa, đây còn là một yêu cầu chính thức từ lâu đài và tôi cũng có thể nhận được phần thưởng nữa, đúng là một hòn đá ném trúng hai con ch*m.

"Cô có thể xác định vị trí chứ?"

"Tạm thời... thì thế. Nhưng vấn đề là thủ lĩnh của chúng vẫn đang tiếp tục lẩn trốn."

"Thủ lĩnh ư?"

Tôi có cảm giác đó là cái gã trước đây, và cả lần trước đó nữa.

Cả hai lần đó chúng tôi đã tập kích vào nơi ẩn náu của chúng vào lúc tên thủ lĩnh đang nghỉ ngơi, bắt hắn rồi lấy sạch mọi thứ.

"Theo như lời khai của một trong những đạo tặc bị bắt giữ gần đây thì có vẻ như kẻ đó đã trở thành boss của tất cả đạo tặc ở vùng lân cận, và gây dựng nên một phe phái chiến đấu có vũ trang khá lớn."

"Hắn có cả một phe phái chiến đấu ư, thế mà vẫn bỏ trốn."

"Chuyện là vậy. Tôi cũng không chắc lắm, nhưng rõ ràng kẻ đó đúng là một tên boss khả nghi và không hề xuất hiện một cách thiếu suy nghĩ. Và ngay sau đó, chắc chắn hắn ta sẽ nghiền nát những Mạo Hiểm Giả dũng cảm, từng người một, hay đại loại thế."

"Nghe thực sự không giống với lời đồn cho lắm..."

Có đúng là tên boss đó không vậy?

Có thể nói kẻ đó là một sách lược gia, nhưng cũng có thể xem hắn giống như một tên đê tiện.

Đúng là là kiểu địch thủ phiền phức.

"Có vẻ như chiến lược của chúng là đám đạo tặc làm theo lời của tên boss đó đi quấy rối khắp nơi, còn tên boss thì cô lập và săn đuổi những người bỏ chạy."

Tôi không hiểu những thứ cô đang cố nói ra cho lắm... sao mấy tên đó lại phải sử dụng cách chiến đấu rắc rối như vậy?

Và kẻ đấy là người mà chúng ta vẫn chưa rõ ràng được mục đích là gì.

"Với mánh khóe đó, dù cho chúng ta có chụp mũ được bọn đàn em thì cũng không thể bắt tên Boss được."

Đây rõ ràng đúng là một kẻ địch phiền phức rồi.

Tình hình hiện tại là chỉ cần tên boss còn sống thì hắn có thể bổ sung mấy tên cắc ké bao nhiêu tùy thích.

Làm nhiều chuyện rối rắm đến mức như vậy thì hẳn là hắn không chỉ có duy nhất một nơi ẩn náu.

Dù sao, cái yêu cầu lần này rất ư là có lợi.

Tiếc một nỗi là Firo không có ở đây. Nếu dùng để hăm dọa thì con bé cực kỳ có ích đấy.

A, sao mình không thử để Gaelion làm diễn viên cho cái vai đó nhỉ?

Nhưng phải đảm bảo rằng con nhóc Taniko chịu yên lặng trước đã.

"Vậy thì, chúng ta sẽ dạo một vòng quanh khu vực nơi bọn đạo tặc xuất hiện và đi săn vài con ma thú."

"Rõ ạ."

"Hiểu rồi."

"Vâng."

"Kyua!"

Sau đó, chúng tôi cưỡi lên Gaelion và bắt đầu khởi hành chuyến hành trình đi tăng Lv và săn đạo tặc.
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 191: - Đại Khí Vãn Thành


"Chuyển động của em đã tiến bộ đến mức không thể nhận ra luôn."

Có lẽ do đây là thành quả của đợt học tập với Babaa, mà Rishia đang rất chủ động tiêu diệt ma thú.

Con bé dùng một con dao ném nối với phần chuôi của một thanh tiểu kiếm bằng một sợi roi.

Khi ném con dao, đối thủ sẽ bị sợi roi quấn chặt lại, sau đó kéo đối thủ lại gần và đâm bằng thanh tiểu kiếm.

Thuộc lưu phái Biến Huyễn Vô Song, Phược Đột là tên của đòn tấn công này. [1]

Mặc dù cái tên nghe rất giản đơn và có hơi hướng chuunibyou, nhưng tôi đánh giá nó rất cao.

Không chỉ có vậy, nó cũng rất nhanh nữa.

Quả không hổ danh Babaa, bà ta đúng là chuyên gia.

Biến Huyễn Vô Song, thật xứng với cái tên gọi đó, có đòn tấn công thật khó lường.

Kết hợp thêm cả khả năng xuyên phá phòng ngự, nó thật sự rất đáng gờm.

Nếu nhớ không nhầm, tôi nghe rằng Rishia đã được dạy mọi thứ của lưu phái này. Vậy có nghĩa là con bé có thể chiến đấu với những loại vũ khí khác nữa.

Nói thêm là Lv của Rishia hiện đang là 70.

Cái thực tế là sức mạnh của con bé không tương xứng với Status quả khiến người ngạc nhiên.

Nói thế nào đây nhỉ... "Cô gái này là ai chứ?" là cảm giác của tôi hiện giờ.

Nếu Itsuki mà gặp Rishia lúc này thì có khả năng cao hắn sẽ nói "Hãy quay lại đi.".

Mặc dù hiện tại Itsuki vẫn đang ở Zeltbur đóng vai Perfect Hidden Justice trong tình trạng tinh thần suy sụp.

Ngươi cứ diễn cái trò Perfect Hidden Justice cho đến khi thế giới này thanh bình đi nhá.

"Thật vậy sao? Bây giờ em— Em chẳng thấy có gì thay đổi cả..."

Nhân tiện, hiện Rishia đang mặc bộ Firo Kigurumi.

Vừa mới quay về là con bé mặc bộ đó vào liền, tôi rất ngạc nhiên khi thấy vậy.

Có lẽ hỗ trợ về tinh thần vẫn còn cần thiết.

Cho dù có trở nên mạnh mẽ hơn đi nữa, có vẻ như gốc rễ vẫn chưa thay đổi được.

Tuy nhiên nếu Itsuki mặc bộ đồ Firo Kigurumi này, có thể hắn sẽ trở lại bình thường đấy.

Không, không...

"Em đã băn khoăn từ lâu rồi, nhưng sao Rishia onee-san lại có hình dáng giống Firo-chan vậy chứ?"

Taniko nghiêng đầu hỏi.

Mà, hiệu dụng và vẻ ngoài thực sự của nó là 2 thứ khác nhau hoàn toàn.

Giải thích ra thì phiền phức quá, nên cứ tảng lờ như tôi không nghe thấy gì hết.

"Thật vậy sao?"

Có vẻ như đến lúc này Atlas mới nhận ra.

Mà ngẫm lại thì do Atlas không thấy đường nên con bé có không nhận ra cũng là chuyện dễ hiểu.

Thực sự mà nói thì bộ Kigurumi đó dường như không để Khí thoát ra. Mà nếu nó có thoát ra một ít thì cũng khá khó chịu.

"Chỉ là, em có thể thấy có một dòng chảy sức mạnh từ Naofumi-sama và bao quanh lấy Rishia-san."

"Aa, vậy sao?"

"Firo-san và mọi người trong làng cũng có một nguồn lực chảy sang như vậy. Nguồn lực đó rất mạnh mẽ."

Hô~... năng lực cảm nhận của Atlas thật đáng nể.

Khi tôi còn đang ngưỡng phục thì Nữ Hiệp Sĩ dùng thanh kiếm của mình hạ gục một con ma thú.

Mặc dù cô ta không được tài năng như Rishia, nhưng năng lực của cô ta cũng rất đáng kể.

Hiện chúng tôi nhờ vào Atlas để quyết định xem chúng tôi nên đi đâu.

Cơ mà, do tôi vẫn luyện tập với con bé nên tôi cũng biết được đại khái.

"Xin hãy xem em, Naofumi-sama."

"Ừm."

Atlas chặn lại đòn tấn công trực diện của một con ma thú dạng lợn rừng, Razorback bằng một tay.

Con bé tuy chỉ dùng một ngón tay chĩa vào chỏm mũi của con Razorback nhưng con thú lại chẳng thể tiến thêm được bước nào mặc dù nó vẫn điên cuồng cố tiến tới.

Cái gì? Sức lực phi thường này là thế quái nào chứ!

"Xin lỗi."

Tsun.

Atlas bay lên cao ngang phần trán của con Razorback, rồi đánh vào đó.

Chỉ có vậy... mà con Razorback trắng mắt ra, sùi bọt mép và rồi ngã xuống.

Nó chết rồi à?

... Tôi vừa nhận được điểm kinh nghiệm.

Ansatsu-jutsu (Ám sát thuật) hay cái gì đó đại loại như vậy à!?

Sao trông nó còn đáng sợ hơn so với khi đánh bại con ma thú theo cách thông thường vậy chứ?

"Em làm được rồi."

"Vậy sao..."

Là thiên tài thật đáng ngưỡng mộ. Thậm chí còn mạnh hơn cả Rishia và Nữ Hiệp Sĩ nữa.

Đó là chỉ tay không thôi đấy.

Mà ngẫm lại thì con bé có được đưa cho món vũ khí nào đâu.

À không. Con bé đã từng được đưa một thanh kiếm đó chứ, nhưng con bé lại không hề dùng tới.

Lv bình quân của ma thú là khoảng... 40 . Nên thế này là ổn chứ nhỉ.

"Kyua!"

Còn về Gaelion, nó, cũng giống như Firo, thảy nguyên con Razorback cỡ nhỏ còn sống vào miệng và nhai ngốn ngấu.

Máu đang nhiễu quanh miệng nó—...

Un. Tuy cả 2 đều là thú ăn thịt nhưng Firo thì dễ coi hơn. Đơn giản vì với con chim đó, không đẫm máu như vậy, mặc dù vẫn có khi phải dùng móng vuốt xé thịt ra rồi mới tọng vào mồm.

"Thật là... Vai trò của mình là gì chứ?"

Bởi vì trước cả khi Taniko kịp xướng xong ma pháp, chiến đấu đã kết thúc rồi. Nên con bé cảm thấy chán nản trước 2 đệ tử của lưu phái Biến Huyễn Vô Song bí ẩn, cùng với Atlas, một thiên tài tộc Hakuko.

Chắc chắn trước những con ma thú baka này, con bé cảm thấy chưa hài lòng với năng lực hiện có của mình.

Như là ma pháp, hoặc là Gaelion.

"Đừng quá bận tâm. Ta cũng chỉ đứng nhìn không thôi."

Bọn ma thú bị hạ trước cả khi tôi phải dùng đến khả năng phòng ngự của mình.

Vậy tôi đi theo để làm gì chứ?

Hiện lúc này, tôi vẫn đang dùng Hate Reaction để dụ bọn ma thú ở khu vực chung quanh lại, sau đó chúng tôi quyết định đi đến nơi có những con ma thú mạnh hơn một chút.

Không lâu sau đó, khi chúng tôi bay sâu vào trong núi, những con ma thú lai rồng bắt đầu xuất hiện.

Aa, những con rồng, theo tôi nghe được, thường sống ở vùng biên giới.

Nhờ vào Fitoria mà Dragon hệ không thể giải phóng được dẫu có cho hấp thụ bao nhiêu tài liệu sống đi chăng nữa.

Cơ mà chuyện đó có thể sẽ được giải quyết cùng với sự phát triển của Gaelion, nên cũng chẳng phải là vô nghĩa.

Cuối cùng cũng tới lượt tôi ra tay, kìm hãm một con ma thú. Và thừa dịp lúc nó sơ hở, những người khác tung đòn kết liễu.

Sau đó, lần lượt từng con con ma thú yếu kia bị tiêu diệt.

Trong thời gian đó, tôi chuyển sự chú ý sang phía Gaelion.

Do Taniko đang có mặt nên nó ẩn mình đi. Nhưng tôi lại cần nói chuyện với con Gealion Già.

Nếu một con Long Đế mà xuất hiện ngay đây, tình hình sẽ rất nghiêm trọng.

"Iwatani-dono, tôi có điều muốn nói."

Nữ Hiệp Sĩ nắm lấy cơ hội đó và hỏi tôi.

"Chuyện gì?"

"Tôi có nghe nói rằng ngài gọi chúng tôi bằng những Nickname kỳ lạ ở trong đầu."

"Ồ. Về chuyện đó à. Đúng vậy, những ai không nói tên ở trước mặt ta sẽ được ta gọi bằng những đặc điểm tượng trưng."

"... Vậy?"

Taniko kinh ngạc nhìn tôi.

"Mu, nếu theo logic đó thì tôi chưa từng nói tên mình cho ngài. Vậy ngài đã gọi tôi bằng cái tên quái gì vậy?"

"Nữ Hiệp Sĩ."

"Đó còn chẳng phải là tên của tôi. Đó chỉ là chức vụ của tôi thôi."

"Nhưng ở MelroMark này, chẳng có mấy phụ nữ giữ chức vụ Hiệp Sĩ đâu. Thêm nữa, chỉ có một mình cô trong lãnh địa của ta, nên như vậy là được rồi."

"Thật là... ngài y như người ta nói, Iwatani-dono."

Nữ Hiệp Sĩ ngạc nhiên không thốt nên lời.

Nếu không muốn bị gọi bằng một cái tên khác thì ngay từ đầu, cô phải xưng tên ra trước. Chỉ vậy thôi.

"Còn tôi thì sao?"

"Taniko."

"Tại sao chứ? Ông biết tên tôi cơ mà?"

"Windia phải không? Vì nó phiền phức quá, nên thế là ổn rồi."

"Không ổn! Không ổn chút nào!"

Sadina đã từng bảo đừng nên gọi họ bằng những cái tên đó, nhưng... mờ cờ nò. (mkn = mặc kệ nó :v)

"Nó vẫn tốt hơn so với Ping-Pong Dash."

"Đ,đó là tên của Gaelion à!?"

Tôi mặc kệ Taniko đang không ngừng kêu "Gya gya" ầm ĩ bên cạnh và nói với Atlas đang đứng ở vị trí ngay trước tôi.

"Atlas đã biết về chuyện này rồi, đúng không?"

"Đúng vậy ạ... Và em cũng muốn có một Nickname."

... Biếи ŧɦái à?

Ngẫm lại thì cũng tốt thôi, nhưng tôi cảm thấy chuyện này không tất yếu lắm, nên tôi quyết định ngừng tại đây.

Mà, nếu nói về tính tất yếu thì những thứ như tên gọi cũng chẳng cần thiết.

"Cái tên đó cũng chẳng dài đến nỗi cần tới một Nickname, đúng không? Ta có thể nhớ được nó."

Raphtalia thì—... tôi chẳng hề muốn gọi em ấy bằng một cái nickname nào cả. Vì sao nhỉ?

Còn tên Firo vốn ngắn rồi, nên chẳng có vấn đề gì hết.

Mà nói thẳng ra thì, bản thân cái tên Firo vốn có thể xem như là một Nickname cho loài FiloRial rồi.

"Nhưng em nghĩ rằng có một cái tên do Naofumi-sama đặt cho sẽ rất tuyệt vời."

"U—n... nhưng nếu là anh trai của ngươi thì có vài cái tên đó."

Cho cái tên siscon đó, cái tên đầu tiên là Alps, và do nó gần giống với Ateuma, nên là Ateuma.

Gần đây, tên nhóc đó cũng gần giống với Rishia ở sự bình dị nên một cái tên mới có lẽ sẽ từ đó mà ra.

"Thật ạ?... Onii-sama, cũng có sao. Em ghen tị quá."

"Nhân tiện, Rishia, tên của em là 'Itsuki no Okkake'." (Kẻ bám theo Itsuki) (Okkake là rượt đuổi, cũng có nghĩa là những cô gái đi cổ động cho các băng nhạc)

"Fueeee! Em có nói gì đâu!"

"Ngoài ra, còn 'Fueee' nữa đó." (không nhịn cười nổi với mấy cái nickname này =]])

"FUEEE..."

Tôi đã mệt lử rồi.

Khi đang tán dóc, tranh thủ lúc ánh mắt của Taniko nằm ở nơi khác, tôi nói với Gaelion.

Có vẻ như những con rồng sống ở vùng này không mang mảnh vỡ Long Đế nào cả.

Dù có hơi phiền phức nhưng vì sự phát triển của Gaelion nên cũng được thôi.

Vậy là Lv của tất cả mọi người đều tăng lên, tuy vậy, có một người tăng trưởng thật đáng ngạc nhiên.

Ngay khoảnh khắc Lv nhảy từ 70 lên 71, toàn bộ Status đều nhất loạt tăng lên khoảng 30%.

Tên của người đó là Rishia Ivyred.

Chẳng lẽ đó là thành quả của tu hành sao?

Không. Bởi vì việc rèn luyện cơ thể và Status Ma pháp hoạt động khác nhau. Nên nó không thể nào giúp tăng nhiều đến thế được.

Cũng trong ngày đó, con bé lên được Lv 72, và những stats vẫn tăng lên khoảng 30%.

Tôi bảo con bé cởi bộ Firo Kigurumi ra và tính toán lại, bây giờ chỉ số của con bé đã bằng một nửa Status của Raphtalia vào lần cuối tôi gặp em ấy.

Vốn dĩ, chúng chỉ ở khoảng 1/3 mà thôi. Nhưng với tình hình này, khi con bé đạt tới Lv 75 thì chỉ số của con bé sẽ bắt kịp được với Raphtalia.

Mà nhớ lại thì trước đây Babaa từng nói Rishia là...

『Đứa trẻ này là một tài năng trăm năm có một—!』

Như vậy đấy...

Chẳng lẽ Babaa đã thấy trước được điều này ư?

Đến khoảng Lv 70 mới đột ngột phát triển đến vậy, đúng thật 'Đại khí vãn thành'[2], nhưng tôi nghĩ sẽ có một giới hạn nào đó.

Cần phải nhắc lại là Rishia đã bị tên Itsuki vứt đi rồi trở thành thuộc cấp của tôi ở Lv 68.

Thế là, từ nay về sau tôi phải quan sát Rishia kỹ hơn nữa.

Chú thích

[1] Phược Đột: Cú đâm trói buộc.

[2] 'Đại khí vãn thành' nghĩa là 'Tài năng nở muộn'.
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 192: - Người Mang Mặt Nạ


"Vậy là chúng ta cũng đã tăng Lv, đến lúc đi săn đạo tặc rồi. Chuyện tăng Lv có thể được thực hiện lại sau khi xử lý hết kho tàng của bọn chúng."

"Khoan đã nào! Ngài định làm gì với số hàng hóa mà chúng cướp được vậy?"

Sáng hôm sau.

Sau một đêm nghỉ ngơi trong Camping Plant, chúng tôi bắt đầu chuẩn bị công việc trên con đường chính nằm gần ngọn núi mà bọn đạo tặc đã lập căn cứ.

Nhân tiện, tôi lờ đi luôn câu tsukkomi của Nữ Hiệp Sĩ.

Của cải của bọn đạo tặc cũng chính là của cải của tôi.

"Có lẽ có nhiều nhất khoảng 40 tên đạo tặc." (nghe quen quen nhỉ :v)

Class Up không thể thực hiện được nếu người đó không có được tín nhiệm của đất nước. nên Lv của bọn đạo tặc kia chắc chẳng thể nào cao được.

Lẽ dĩ nhiên, có thể có vài tên đã Class Up ở Zeltbur, nhưng cho đến nay, tôi vẫn chưa gặp tên nào như thế.

Có lẽ cần phải có thành tích thực sự ở Coliseum mới được phép.

Tuy nhiên, rất ít khả năng ai đó có thành tích tốt ở Coliseum mà lại bỏ đi làm đạo tặc.

À thì, đó cũng chẳng phải là chuyện tôi cần quan tâm làm gì.

"Bây giờ, chia ra mỗi nhóm 2 người để truy tìm hang ổ của chúng. Về tên Boss, vẫn còn quá ít thông tin về hắn."

Có thể nói là, việc tra khảo thông tin từ lũ đạo tặc bằng cách đe dọa là cần thiết, nếu không, bọn chúng sẽ chẳng đời nào chịu khai ra.

Nên trước hết phải bắt lấy vài tên đã.

"Được rồi, Rishia đi với Atlas, Nữ Hiệp Sĩ đi cùng Taniko, chia thành 2 nhóm mà truy tìm đi."

"Tại sao?"

"Chẳng vì lý do nào hết. Nếu không thích, cứ tự nhiên mà chia lại nhóm."

"Tại sao Gaelion lại đi với ông?"

"Do chúng ta nhắm vào tên Boss, nên Gaelion phải đi trinh sát, còn ta, người có khả năng phòng ngự cao nhất, sẽ làm chim mồi."

"Aa, thì ra là vậy."

"Nếu nhóm các ngươi tìm thấy chúng, hãy bắn tín hiệu bằng ma pháp ánh sáng. Ta sẽ cưỡi Gaelion bay nhanh tới."

"Đừng bắt Gaelion làm chuyện nguy hiểm đấy."

"Nó chỉ bay trên không thôi. Nhiệm vụ của nó chính là thu thập những tên cướp."

"Kyua!"

"Ra vậy, tôi hiểu rồi. Vậy đi thôi."

Taniko có vẻ như đã hiểu ra và Nữ Hiệp Sĩ vỗ nhẹ vai của con bé rồi cùng bước đi.

"Atlas, bởi vì năng lực cảm nhận của em rất tốt, nên ta trông cậy vào em đấy."

"Hãy để đó cho em."

"Vậy, hẹn gặp lại."

Rishia trông khá điềm tĩnh, và bắt đầu cùng đi dò xét cùng với Atlas.

"Được rồi..."

Gaelion và tôi cũng bắt đầu đi dò xét hang ổ của bọn đạo tặc.

"Fumu... bàn tay con người cũng đã vươn tới vùng núi này rồi."

"Chẳng phải vì đường chính nằm gần đây sao, còn ngươi có chỉ định được nơi nào đặc biệt không?"

"Ít nhiều... ví dụ như là một hang động được hình thành tự nhiên, hay kiểu như một sơn trại?"

"Còn tùy thuộc vào đạo tặc nữa. Nhưng ta nghĩ lần này là một cái hang động."

"Vậy thì khó lắm đấy, vì quanh đây có rất nhiều hang động."

"Vậy à."

Chẳng biết vì sao, nhưng cơ hội để tôi nói chuyện với Gaelion càng ngày càng nhiều.

Tôi có thể nói chuyện với nó bình thường, nên dù nó có là một con rồng thảm hại thì tôi vẫn có thể trông cậy vào nó.

Hay nói đúng hơn, ngoại trừ Fohl ra thì nó là nam hiếm hoi trong làng.

Thực lòng thì cuộc trò chuyện khá thoải mái.

"Vậy ta sẽ bay lên cao hơn để tìm kiếm bóng dáng con người."

"Trông cậy vào ngươi đấy."

"Aa."

Với một tiếng *phạch* vang lên, Gaelion vỗ cánh bay lên cao.

Nhưng mà, do tôi sẽ chẳng thể nào bị thương do đòn đánh lén của bọn đạo tặc nên nhiệm vụ này chắc sẽ êm đẹp thôi.

Với cảm giác như một người đang nhàn nhã đi dạo, tôi đi trên con đường núi (sơn đạo).

Thì đột nhiên—

"Assassin Sword!"

"Guha—!"

Đột ngột một tiếng nói phát ra, và cùng lúc đó, tôi cảm thấy cơn đau đớn do có thứ gì đó đâm vào sau lưng.

Mà, đòn tấn công mạnh đến nỗi khiến tôi thốt lên câu 'Đau đấy!',—...

Máu chảy ra. Và tôi nghe như tiếng bộ áo giáp bị phá vỡ.

Cái gì? Xuyên thủng được sức phòng ngự của tôi luôn cơ à!

Nếu là người khác thì chắc chắn họ đã chết rồi.

"Đau quá! Ngươi đột nhiên làm cái quái gì vậy?"

*Bun-* và tôi xoay chiếc khiên lại để đỡ đòn đâm từ phía sau của tên ngốc kia.

*Ba-*. Rồi tôi xác nhận được hình dáng của kẻ bỗng nhiên tấn công tôi.
loading4.png


"Đây là một trận đấu công bằng...!"

"Cái—"

Khi tự bản thân tôi nhận ra kẻ đó là ai, tôi cảm thấy khó tin đến độ không thốt nên lời.

Mặc dù gương mặt đã bị ẩn đi dưới một cái mặt nạ bằng xương rất đáng nghi, nhưng từ vóc dáng, giọng nói và cấu tạo của vũ khí, khuôn mặt của người đeo mặt nạ đã nổi lên quá rõ rồi.

Amagi Ren, Kiếm Hiệp Sĩ, đang cầm trên tay một thanh kiếm đen tuyền trông rất đáng sợ và đang thủ thế.

"Chi—!"

Chắc là do tôi tưởng tượng, nhưng trang bị của hắn trông rẻ tiền hơn trước đây, và ánh mắt từ kẽ hở của chiếc mặt nạ trông nực cười một cách kỳ lạ.

Không, dù tôi nói như vậy, nhưng thực ra chưa đến mức đó.

Có lẽ tinh thần hắn hoàn toàn bị suy kiệt nên ánh mắt hắn mới vô hồn như vậy.

"Re- Ren!?"

"... Hide... Sword."

*Yura-* một tiếng và hình dáng hắn biến mất dưới ánh sáng mặt trời.

Gì chứ? Tôi vừa nhìn thấy ảo ảnh kỳ quái được tạo nên từ ma pháp ảo giác à?

Vào lúc này mà sử dụng một Hide skill là cực kỳ đáng ngờ.

Do vậy, tôi liền vào tư thế giao chiến.

Ngay từ đầu, bảo rằng đây là một trận đấu công bằng rồi đột nhiên đâm lén phía sau lưng, và lại dùng một skill giấu đi hiện diện của bản thân. Kiểu "thần kinh" gì thế này?

Một game system như vậy mà dám nói là công bằng à?

Tuy vậy, giọng nói của hắn, thật lạ lùng, chẳng chút khí phách nào cả.

Mà kệ đi. Trước mắt phải tập trung vào kẻ địch đã.

"Hate Reaction!"

Đây là một skill dùng để dụ ma thú. Nhưng thực sự thì nó còn có một tác dụng phụ nữa. Tác dụng này đã được kiểm chứng trên đảo Cal Mira.

Đó là làm cho những kẻ địch đang ẩn nấp bằng skill hay ma pháp ẩn giấu ở mức độ thấp phải hiện thân.

Vào lúc Raphtalia dùng Huyễn Ảnh Kiếm, còn tôi sử dụng Hate Reaction. Trạng thái ẩn thân của Raphtalia bị hóa giải ngay tức thì.

Bởi vậy, kỹ năng này còn có thể phát hiện được kẻ địch đang giấu đi hiện diện của mình.

Do đang muốn đi vòng ra sau lưng tôi hay đang mưu tính điều gì đó mà Ren đang di chuyển về phía bên trái của tôi.

Nhìn toàn cảnh thì có vẻ hơi ngốc nghếch; nhưng trái lại, nó khá khó chịu.

Nếu ngươi muốn dùng một skill như thế, ít nhất cũng phải giữ khoảng cách một chút đi chứ.

"Ku..."

"Ngươi... là Ren à?"

"......"

Nếu đây chỉ là ảo giác thì tốt làm sao, nhưng—... Lẽ nào hắn trốn chui trốn nhủi ở nơi này thật sao.

Có khi nào con Witch lại là đầu não của bọn đạo tặc này?

... Thích hợp đến không ngờ.

Con ả đó chẳng có chút khí độ gì của công chúa một nước hết.

Nếu phải nói thì ả ta thích hợp với cái vai hải tặc hay đạo tặc hơn.

"La Sát ・ Lưu Tinh Kiếm!"

Biến đổi thành Lưu Tinh Kiếm, Ren vung thanh kiếm vào tôi.

Do dùng Lưu Tinh Kiếm nên những kiếm ảnh màu đen bay về phía tôi như những mảng thiên thạch.

"Chain Bind! Chain Needle!"

Gu... dù đã đỡ đòn bằng chiếc khiên nhưng cảm giác đau đớn ẩm ỉ vẫn đang lan ra.

Nhân cơ hội đó, Ren liên tiếp tung ra những skill khác.

『Hình phạt ta tuyên án cho kẻ phạm tội ngu xuẩn với cái tên trảm thủ. Không có cả thời gian khóc than, hãy cảm nhận nỗi tuyệt vọng của đầu thân tách rời!』

"Guillotine!"

Đột nhiên, cơ thể tôi bị những sợi xích trồi lên từ mặt đất trói lại. Thêm vào đó, những cái gai trên sợi dây xích đâm vào da thịt tôi. Sau đó, một dụng cụ hành hình to lớn có dạng một lưỡi dao xuất hiện phía trên đầu.

Đòn tấn công này... bầu không khí nó tạo ra y như Iron Maiden của Wrath Shield.

Ku... làm gì có chuyện tôi đứng yên mà chịu đựng nó chứ.

"Đừng đùa với taaaaaaa!"

Những sợi dây xích bị bứt tung, lưỡi đao đang rơi xuống bị tôi dùng tay chặn lấy.

Đau quá. Máu lại đổ ra.

Tuy nhiên, đó cũng chẳng phải là một đòn tấn công mà tôi không thể chịu đựng được.

Gu... nhưng SP của tôi lại bị đoạt đi.

"Ren... Đủ rồi đó!"

Tôi nên chuyển sang Wrath Shield không? Tôi chỉ đơn giản mở bảng menu ra, và chọn màn hình tinh luyện. (màn hình cùng để nâng cấp ấy mà)

Để dùng trong thực chiến, ít nhất phải đạt đến +4 và Rarity là R.

Blutopfer có lẽ không cần thiết, chắc chỉ cần đến Iron Maiden là đủ rồi.

*Bokin Bokin*, những tiếng báo hiệu cho cường hóa thất bại liên tiếp vang lên.

Đùa đấy à!

"Gyaooooooooooo!"

Gaelion cảm nhận được có chuyện bất thường xảy ra nên bay xà xuống.

Tốt. Cứ đè Ren xuống đi.

"Chuyển Tống Kiếm!"

"A, ngươi!"

Trước khi tôi kịp tóm lấy hắn, Ren đã biến mất nhờ vào Skill Dịch Chuyển.

Ca- Cái quái gì vậy?

Đó là một con ma thú giả mạo Ren hay chính là hắn?

Không, phải là một con ma thú cực mạnh mới xuyên phá được sức phòng ngự của tôi.

Nếu không, nó cũng phải là thứ tương tự như đòn tấn công gây sát thương tỉ lệ theo sức phòng ngự như của Babaa.

Skill Assassin Sword đã được tung ra ngay sau lưng tôi.

Từ cái tên skill và cách ẩn mình, có thể đoán rằng nó là Stealth, một skill tấn công tất sát của hệ Hiding.

Hơn nữa,... từ cây kiếm toát lên điềm gở đó, toát ra 'mùi' cùng loại với Curse Series(Chuỗi Nguyền Rủa).

Đột ngột tấn công từ sau lưng... chẳng lẽ hắn là một kiểu người PK rất thường xuất hiện trong Game Online sao?

Xác nhận được đó là Ren, giờ tôi đã biết rằng boss của đạo tặc chẳng phải là người của thế giới này, vấn đề hoàn toàn trở thành PK... Player Killer rồi.

Mà hắn đã từng nói rằng hắn đến từ một thế giới có game rất đáng ngờ là VRMMO.

Ngay từ đầu, đã tận mắt chứng kiến sự thật tàn khốc thế nào rồi mà hắn vẫn còn nghĩ đây chỉ là game sao?

Nếu người bị tấn công không phải là tôi thì hẳn là người đó sẽ bị gϊếŧ ngay lập tức, chắc có lẽ bị cắt thành hai phần rồi, không phải vậy sao?

Thật lòng mà nói thì tôi muốn nôn lắm rồi.

"Ngươi ổn chứ?"

"À... nhưng..."

"Ta hiểu. Ta cũng đã thấy rồi."

Gaelion toát ra sát khí.

Đó chính là kẻ thù không đội trời chung của nó, kẻ đã phá hủy cuộc sống của nó với Taniko, đoạt đi sinh mệnh của bản thân và cả những bà vợ.

"Ngọn núi này là sao vậy?"

Trước hết, tôi niệm ma pháp hồi phục để chữa trị vết thương.

À, cần phải nói thêm là, do tôi vẫn còn chịu ảnh hưởng bởi lời nguyền của Blutopfer, nên đòn tấn công Guillotine kia thực đau quá mức.

Chưa nói tới quá trình hồi phục rất chậm chạp...

Khi gặp lại Taniko, tôi dùng Ma Pháp Tăng Cường Năng Lực của Nước Thánh học được từ Sadina thì mới có thể hồi phục được hoàn toàn.

Cuộc truy tìm đạo tặc mới kéo dài có 30 phút. Nhưng tôi cảm thấy rất bất an với những gì có thể xảy đến trong nhiệm vụ lần này.
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 193: - Thất Đại Tội


Chúng tôi đã tìm ra nơi ẩn náu của bọn đạo tặc và xâm nhập vào đó, nhưng không thấy tên Ren đâu.

Có thể hắn ta đang dùng loại chiến thuật đê hèn như chia rẽ chúng tôi ra và xử lần lượt từng người một.

"Giờ thì... Chúng ta nên làm gì đây?"

"Tôi chưa bao giờ ngờ rằng Kiếm Hiệp Sĩ lại là thủ lĩnh đạo tặc..."

"Ta cũng mong là đã nhìn nhầm lắm. Nhưng có lẽ con Witch đứng sau chuyện này."

"Cựu công chúa ư... Đã ban hành mệnh lệnh bắt giữ cô ấy, nhưng cô ấy vẫn cứ lặp lại hành động man rợ và ngu ngốc này cho đến mức nào đây?"

Chúng tôi cũng không tìm thấy bất kỳ dấu vết gì của Witch ở nơi ẩn náu của đám đạo tặc.

Có thể, ả ta cũng đang đang mai phục chờ đợi chúng tôi ở nơi nào đó.

"Này, ngươi."

Tôi đến gần một tên đạo tặc có nhiệm vụ trông nom chỗ ẩn náu này.

Đó là một gương mặt khá quen thuộc.

Đây là người mà gần đây tôi có gặp... Chờ đã, chẳng phải tên này là kẻ đã bị Ren bắt giữ và là cái mỏ vàng của tôi sao?

Tại sao hắn ta lại ở chỗ này?

"Oi... không phải ngươi đã bị bắt sao?"

Đây là những tên đạo tặc từng sợ đến nỗi muốn tè cả ra quần khi bị Firo hăm dọa .

Có vẻ như chúng bị bỏ lại để quản lý chỗ ẩn náu này.

Ban đầu thì tỏ ra khá kiêu ngạo nhưng ngay khi vừa nhìn thấy tôi thì khuôn mặt chúng liền biến sắc.

"Ah, lần này Firo không đi cùng với chúng ta nhể."

"Câm ngay! Ta không thèm quan tâm đến điều đó!"

"Thay vào đó, chúng ta có món quà khác đây..."

"KYUA!"

Gaelion trong hình thái chiến đấu liền bước lên phía trước.

"Ồ, đối thủ của các ngươi là tên này đây!"

"Cái quái gì vậy!? N-nó còn đáng sợ hơn cả con chim kia!"

"Phần còn lại cho ngươi tự tưởng tượng ra vậy."

Chuẩn bài, Rồng còn tạo ra cảm giác đáng sợ giống loài thú ăn thịt người còn hơn cả loài Filo Rial.

Đúng là càng ngày tôi càng cảm thấy mình tiến bộ hơn. Mấy tên đạo tặc đang xanh cả mặt.

Như vậy tôi sẽ có thể dễ dàng thu thập được vài thông tin có ích về Ren từ chúng.

"Hah. Hah. Hah. Giờ thì, Gaelion."

"Kyua?"

"Bữa tối sẵn sàng rồi đấy."

"Chúng tôi đầu hàng! Xin ngài tha mạng!"

Lũ cướp đầu hàng ngay lập tức.

Một số tên quanh hắn ta thì sợ muốn cứng cả người. Số khác không biết tôi thì đang thì thầm với nhau.

"Hm? Các ngươi không chịu hả? Muốn đánh nhau thì cứ lao vào đây."

Tôi khiêu khích bọn chúng.

Và một vài tên cướp lập tức cầm lấy vũ khí, lao thẳng vào tôi.

"KYUA!" (Gaelion)

"Earth Break!" (Taniko)

"Tei!" (Atlas)

"Mối quan hệ giữa ngài với bọn đạo tặc là gì vậy, Iwatani-dono?" (Nữ Hiệp Sĩ)

"Cách di chuyển của những người này thật tệ quá." (Rishia)

Chúng tôi có khá nhiều người nên giải quyết chúng rất dễ dàng.

"B-bọn này là ai vậy? Đúng là quái vật !!!?"

"Đ-đúng rồi. Hắn là con quái vật còn mạnh hơn cả tên thủ lĩnh áp bức chúng ta."

"Tâng bốc không giúp các ngươi trốn được đâu, giờ thì, ngoan ngoãn nộp tiền ra đây."

"Ku..."

"Dù sao thì, tại sao các ngươi vẫn còn làm đạo tặc khi mà trước đây vừa mới được vào xà lim vậy hả?"

Ngẫm lại thì, sao mấy tên này được thả ra nhanh quá vậy.

Chúng đáng ra nên phải được ở chỗ tương xứng trong đất nước này là nhà tù.

"... Xe áp giải chúng tôi đã bị một đám đạo tặc khác tấn công và chúng tôi đã trốn thoát được."

"À haa..."

Thật là một lý do tạp nham!

Chiếc xe tù bị tấn công... Chúng còn có phe phái nào trợ giúp sao?

An ninh của đất nước này chẳng đáng tin cậy chút nào.

"Cùng với sự giúp đỡ của thủ lĩnh."

"Reeeeeeeen!"

Tôi vô tình hét lớn.

Vì thằng ngốc đó đã cứu bọn đạo tặc ư!!!!

Ý tôi là, hắn ta lại đi giải cứu bọn đạo tặc mà chính tay hắn đã bắt!

"Chuyện đó xảy ra bao lâu rồi?"

"À ừm... Khoảng 2 tuần trước."

Có nghĩa là... Ngay sau khi bị Witch dụ dỗ, hắn ta liền lập ra một Tổ Chức Đạo Tặc.

Đó cũng là khoảng thời gian mà Gealion nở thì phải.

Lúc tôi gặp con Witch đó thì vẫn còn vác theo quả trứng bên mình.

"Hiểu rồi, sau đó Ren... Chờ đã!! Ngươi có thấy có người phụ nữ nào tóc đỏ lòe loẹt đứng với thủ lĩnh các người không?"

"Phụ nữ ư? Thủ lĩnh luôn luôn một mình."

Ô, hắn ta luôn hành động một mình.

Nếu dùng từ chuyên môn trong Game Online thì biểu hiện của những người như hắn ta là Solo Player.

Hơn nữa, những tên đạo tặc này trông không giống như đang che đậy cho ả ta.

Thật sự mấy tên này không biết và chưa từng gặp con ả ấy à.

Vậy, tại sao Witch lại không ở cùng với Ren?

Giờ nghĩ lại thì, trang bị của tên Ren trở nên kém hơn trước rất nhiều.

Tấn công những mạo hiểm giả dường như thu hoạch khá tốt nhưng vì lý do nào đó mà hắn ta không thể bán được chúng và không đủ cho tiền sinh hoạt.

Hay là hắn ta kiếm tiền rồi cống hết cho con Witch ăn chơi phè phỡn không?

Phải rồi, giá trị kho báu mà những tên cướp thu được khá lớn.

Có phải thủ lĩnh ẩn danh đã "cắt bớt" đi rồi?

... Có quá nhiều khả năng có thể xảy ra nhưng tôi chẳng thể đưa ra được kết luận nào cả.

Thanh kiếm của hắn ta có vẻ như là từ Curse Series (Chuỗi Nguyền Rủa).

Dựa vào sức mạnh và kết cấu của Skill, không còn nghi ngờ gì nữa, nó chính là từ Curse Series.

Nhưng tôi không biết đó là loại lời nguyền gì.

Phẫn nộ... Nếu có loại khác, tôi nghĩ chắc có liên quan đến Thất Đại Tội.

Mà skill hắn ta sử dụng là.... Guilotine(máy chém trung cổ).

Giống như Blutopfer, skill triệu hồi lên một loại dụng cụ tra tấn hay công cụ hành hình. Nó có nhiều điểm tương đồng nhưng rõ ràng kỹ năng này là một loại khác.

Giả sử đó là một Đại Tội khác ngoài Phẫn Nộ, chắc hẳn hiệu quả của vũ khí cũng khác nhau.

Thất Đại Tội chính xác là.

――Bạo Thực(Ăn Uống Quá Độ), Sắc Dục(Dâʍ ɖu͙ƈ), Cường Dục(Tham Lam), Tật Đố(Ghen Tị), Phẫn Nộ(Giận Dữ), Đãi Nạo (Lười Biếng) và Ngạo Mạn(Kiêu Căng).

Chắc vậy.

Với tôi, sự thù hận đối với Witch, Trash và những người ở trong thế giới này đã thức tỉnh Phẫn Nộ.

Tôi không nghĩ rằng Ren... có thể đánh thức được Đãi Nạo (Lười Biếng) hay Sắc Dục (Dâʍ ɖu͙ƈ).

Nhưng dường như, đối với mấy tên khác thì có vẻ hợp lý đấy.

Những thứ còn lại thì tôi không thể xác nhận được.

"Dù sao thì, tại sao không ai thông báo rằng Thủ Lĩnh bọn đạo tặc lại là Kiếm Hiệp Sĩ?"

"Nhiều khả năng, không ai tin điều đó cho dù chúng tôi có nói ra. Thực tế vẫn chỉ đơn thuần là một tin đồn."

Hắn ta đã che mặt lại dưới chiếc mặt nạ. Nếu không nhìn vào Kiếm của hắn, tôi cũng không tài nhận ra được.

Nếu chưa từng nghe thấy giọng hắn ta trước đây, họ chắc cũng không thể nào nhận ra hắn...

Ngẫm lại thì, hắn ta mà dễ dàng bị nhận ra như vậy thì lúc bị phát hiện là nguyên nhân gây ra chuyện con Linh Quy sống lại thì hắn đã bị tóm từ sớm rồi.

Ít ra, dù chỉ là tin đồn và người dân thì không dám nói ở ngay trước mặt, nhưng cứ không ngừng kêu ca phàn nàn thì kể cả là Hiệp Sĩ thì cũng chẳng thể nào chịu đựng được. Lúc đó rồi sẽ xảy ra mấy chuyện ầm ĩ cho coi.

Có phải đó là lý do vì sao hắn ta mang một chiếc mặt nạ và hành động như một mạo hiểm giả?

Ngoài ra, những người lính cấp thấp của cái đất nước này cũng có thể không biết toàn bộ sự thật.

Nữ Hoàng và các nhà lãnh đạo ở các quốc gia khác đã đồng ý đưa Melromark thành quốc gia không ngăn cấm hoạt động của các Hiệp Sĩ, nhằm mục đích giới hạn họ về cùng một nơi.

(Câu trên được dịch theo Eng nhưng không chính xác lắm, nguyên gốc hình như là "Nữ Hoàng và các nhà lãnh đạo ở các quốc gia khác ra lệnh cho Guild từ chối trợ cấp tài chính hoạt động cho những Hiệp Sĩ để tạo ra tình hình rằng họ chỉ có thể tới Melromark.")

Dường như đó là một phương pháp thành công khi thu hút được cả Ren và Motoyasu. Còn "Hidden Justice" thì đang làm lính đánh thuê ở Zeltbur.

Tuy nhiên... cư dân của thế giới này rất dễ dàng tin tưởng vào những tin đồn.

Họ hoàn toàn thỏa mãn với tinh thần chuộng chính nghĩa của bản thân, và dửng dưng ném đá vào những người được cho là kẻ ác.

Nhưng trong thế giới rộng lớn này, thật quá khó để định nghĩa chính nghĩa là gì và xấu xa là gì.

Một số tuỳ ý tin rằng, chính Hiệp Sĩ là nguyên nhân gây nên nỗi bất hạnh này của họ.

Nhưng những kêu nài vô lý như Kiếm Hiệp Sĩ trở thành boss đạo tặc sẽ không bao giờ lan truyền xa được.

"Không ai trong số lũ cướp các ngươi nhận ra giọng của Kiếm Hiệp Sĩ sao?"

"Thủ lĩnh doạ sẽ gϊếŧ tôi nếu dám nói cho bất cứ ai khác. Ngài ấy còn nói không được gây ra náo loạn nào."

Ah, đúng là Ren cũng có thói xấu che giấu bản thân.

Và đó chính là lý do của cái mặt nạ đó.

"Thực lòng, tôi cảm thấy thật nhẹ nhõm. Cuối cùng thì có thể ngừng làm việc ở đây rồi."

"Ta hiểu rồi."

Chính xác là tên Ren đang làm cái quái gì vậy?

Mà, cứ trói những tên cướp này lại và thu chiến lợi phẩm đã.

"Chốc nữa tôi định sẽ báo cáo lại cho Nữ Hoàng."

"Cứ làm vậy đi. Ta nghĩ ta có đủ "quyền lợi" để lấy về mấy thứ "nho nhỏ" của bọn đạo tặc rồi! Dù cô có báo cáo cái gì thì nó cũng chẳng liên quan đến ta."

"Haa..."

Tính cách Nữ Hiệp Sĩ thật phiền hà.

Tôi cần gì thỏa hiệp ở đây cơ chứ?

Những tên cướp đã cố gắng lừa tôi và gọi tôi là hàng fake. Chúng là ví dụ hoàn hảo cho sự mục nát của thế giới này.

"Đúng thật là... tất cả Hiệp Sĩ đều như thế này ư...?"

"Ta không quan tâm, nhưng đừng có so sánh ta với những tên kia."

"Tôi có ấn tượng rằng Iwatani-dono còn độc ác hơn tất cả họ..."

"Ta còn tốt hơn tất cả những kẻ chỉ làm điều chúng thích đấy!"

Bọn chúng luôn xem đây như Game. Khi gặp những điều xấu xảy ra, bọn chúng luôn răm rắp nghe theo những ai dẻo mỏ rót mật vào tai.

Mặt khác, tôi không tin bất kỳ ai tốt với tôi.

Đó là những người đáng ngờ nhất.

Việc chúng sau này có được sáng tỏ hay không làm quái gì liên quan đến tôi cơ chứ, khi mà bước chân của chúng đã sa vào vũng bùn rồi.

"Thế giới chỉ xoay quanh tiền và tiền." (Mở khóa Khiên Tham Lam :v )

"Haa..."

Nữ Hiệp Sĩ thở dài.

Thôi kệ. Những người khác đang làm gì vậy?

"KYUA!"

"Gaelion! Em không được chơi với chúng!"

Gaelion-bé đang lặn vào đống của cải của bọn đạo tặc.

Rồng mà lại. Con nào chả thích vàng bạc kho báu cơ chứ!

Nó dường như rất thích thú, dù Taniko đang cố gắng giữ nó bình tĩnh lại.

Rishia đang nhìn xung quanh với vẻ mặt bối rối còn Atlas cứ bám dính lấy tôi.

"Đúng là Naofumi-sama. Thủ đoạn của ngài ngay lập tức tiêu diệt những tên đạo tặc. Thật tuyệt vời!!!"

"Vậy à?"

Tôi để việc chiến đấu cho Atlas và những người khác, còn mình chả làm cái vẹo gì, mặc dù ...

À thì, tôi cảm giác đang đối xử với chúng giống như đến mùa thu hoạch vậy.

Làm thế nào để chúng ta mang chúng về được đây nhỉ? Gealion-bé chắc sẽ thích mang nó đi lắm đây.

"À, Taniko. Ngươi có đang nghe không đấy?"

"... Nghe cái gì cơ?"

"Hả?"

Kẻ thù của cha con bé đang ẩn náu quanh đây, nhưng có vẻ như con nhóc này vẫn khá bình tĩnh.

"Người gϊếŧ Otou-san đúng là Kiếm Hiệp Sĩ, nhưng tôi không phải loại người chỉ sống để báo thù như vậy."

"Ai biết được. Nhưng ta nghĩ cảm xúc đó sẽ làm động lực cho ngươi đấy!"

"...Không."

Taniko khẽ lắc đầu.

"Kể cả có thể gϊếŧ Kiếm Hiệp Sĩ đi chăng nữa, Otou-san cũng không thể trở lại được... Nên tôi không muốn chiến đấu với hắn ta, cũng không muốn nhìn thấy hắn nữa. Cho dù hắn chết trong cái hố nào đó cũng được. Nhưng tôi đã quyết định không liên quan gì tới hắn ta nữa."

"...Được rồi."

Quyết tâm của con bé thật sắt đá. Đây là lần đầu tiên tôi cảm thấy Taniko thật đáng kính trọng.

Tôi luôn giữ mối hận thù trong lòng. Luôn muốn nhìn bọn chúng phải chịu đau khổ và cảm thấy thật sảng khoái.

Khi tôi hành động như thế, Raphtalia và những người khác rất tức giận, nhưng đó là bản tính của tôi rồi.

Tôi biết, cần phải vượt qua nó nếu muốn có được hạnh phúc.

Theo cách nào đó, tôi cảm giác mình đúng là kẻ thất bại.

"..."

Gaelion lặng lẽ nhìn Taniko.

"Vậy, kế hoạch của Iwatani-dono là gì? Tôi nghĩ báo cáo cho Nữ hoàng và những người lãnh đạo là lựa chọn tốt nhất."

"Để xem nào... Nếu nói thẳng ra thì rắc rối lắm... nhưng nếu chúng ta để tuột mất Kiếm Hiệp Sĩ, nó rất có thể sẽ ảnh hưởng tới địa vị của ta."

Tôi không muốn mọi người quy kết rằng tất cả những Hiệp Sĩ được triệu hồi đều là kẻ xấu.

Tôi cuối cùng đã có một lực lượng để chống lại Đợt Sóng. Tôi không cần mấy chuyện phiền toái như vậy xảy ra cho mình đâu.

... Ừ, Kiếm Hiệp Sĩ là một cục nợ mà chúng tôi cần giải quyết ngay.

Mà tôi chưa từng nghĩ hắn ta lại có ngày tự mình đi phạm tội như vậy.

Hãy nhận lấy cảm giác bị săn đuổi và truy nã đi!

Cũng giống như quãng thời gian tôi đã phải đối mặt khi bị kết tội ám sát nhị công chúa.

Hắn ta đã giúp đỡ tôi chống lại Giáo Hoàng, nên tôi sẽ cho qua lần này, nhưng tôi không bao giờ quên đâu.

"Rốt cuộc thì công việc của ta lại chất đống lên thôi, đúng không?"

"Vâng. Thất Tinh Hiệp Sĩ cũng có gửi thỉnh cầu đến ngài."

"Vậy thì, trong quãng thời gian đó, chúng ta hãy xử lý cho xong chuyện này đi!"

Nếu đó là thứ mà trước sau gì tôi cũng buộc phải làm, thì chẳng còn cách nào khác.

Tôi sẽ thách thức với Tinh Luyện Wrath Shield.

Dạo gần đây, tôi chỉ toàn thất bại. Tài liệu thì không được ổn lắm.

"Atlas, em có thể cảm nhận được vị trí của Ren không?"

Cô bé có thể cảm thấy những thứ vượt ngoài khả năng con người nên chắc sẽ có thể tìm thấy hắn ta.

Hate Reaction có thời gian cooldown, nên tôi không thể dùng nó liên tục. Dù phạm vi của nó khá lớn nhưng tôi không nghĩ tiếp cận hắn ta sẽ dễ dàng.

"Vâng, em nghĩ là có thể... nhưng Kiếm Hiệp Sĩ cũng có năng lực dịch chuyển như Naofumi-sama đúng không?"

"... Ừm."

Đúng rồi.

Thậm chí dù Atlas có tìm thấy được, nếu trong tình thế bất lợi, hắn ta nhất định sẽ chuồn ngay.

Để có thể tóm được hắn, chúng tôi cần phải hạ hắn chỉ trong một đòn.

Dù có thế nào, hắn ta cũng là một Hiệp Sĩ và có thanh kiếm mang Curse Series. Chuyện này khó khăn đây.

"GYAU!"

Gaelion chạy tới và đặt tôi trên lưng nó.

Và rồi đưa đầu lại gần phía tai của tôi.

"Ta có kế hoạch này. Ngươi sẽ để hắn cho ta chứ?"

Ông ta đang nói rất nhỏ nên Taniko không thể nghe thấy được.

"Có lý do gì đây?"

"À, ta có mong muốn lôi ruột hắn ra nướng làm bữa tối chút nên ... hãy để ta tái đấu với hắn."

"Hiểu rồi."

Chúng tôi thì thầm thảo luận kế hoạch.

"Gaelion sẽ truy tìm hắn ta. Những người khác hãy chờ đợi cho đến khi có tín hiệu."

"Ông vừa tự tiện quyết định cái gì vậy!?"

Taniko phản đối lại quyết định của tôi. Dù sao thì, đó là con rồng yêu quý của con nhóc này mà, hẳn là không muốn Gaelion có số phận tương tự như cha mình.

Rishia... vẫn lo lắng như mọi khi.

Con bé hoàn toàn chả trưởng thành hơn được chút nào.

"Chúng tôi có thể giao phó cho ngài chứ?"

Nữ Hiệp Sĩ với vẻ mặt phức tạp hỏi tôi.

"GYAU!"

Gaelion đặt tay lên ngực, làm ra vẻ như 'hãy tin tưởng vào tôi'.

Tuy nhiên, Gaelion.

Nhớ điều này đi bố. Gaelion bé nói Kyua chứ không phải Gyua.

"Rishia, đi với Taniko, hãy quan sát bên ngoài."

"Nghe tôi nói đây này!"

"Gaelion nói nó muốn làm điều đó."

"GYAU!"

"Gaelion không thể làm được!!!"

"GYAU GYAU!"

*Bunbun*, Gaelion làm điệu bộ kháng nghị lại lời của Taniko.

Giá mà ông ta nói quách cho xong...

"KYUA!"

A, trở về lại mode Gaelion-bé rồi.

Con rồng này cũng đang làm điệu bộ giống y như trước.

Kiếp trước và kiếp này đều muốn nướng lòng tên Kiếm thì phải.

"Mu... tôi không thèm quan tâm nữa!"

Taniko tức giận bỏ đi.

Rishia vội vàng theo sau con bé.

"Được rồi, Wyndia đi rồi đấy."

"Nó nói được ư-!?"

Nữ Hiệp Sĩ nhảy phốc lên do ngạc nhiên.

Ah, cô ta vẫn chưa biết mà.

Ngẫm lại thì tôi chưa từng nói với bất kỳ ai nên những người biết nó có thể nói rất ít.

"Hãy để ta giới thiệu lại lần nữa. Ta tên là Gaelion, Mảnh Vỡ của Long đế đồng thời là người cha đã nuôi nấng Wyndia."

Nữ Hiệp Sĩ run run chỉ ngón tay vào Gaelion.

"Ta có một mối thù với tên Kiếm, nên ta có trách nhiệm là người dụ hắn ra. Ngoài ra, ta cũng có ý này."

"Ý tưởng gì thì nói ra luôn đi!"

"Ta chưa thử xem nó có dùng được hay không... và thời gian giữa những lần sử dụng lại quá dài. Đó là――"

Gaelion bắt đầu giải thích kế hoạch cho bọn tôi.

"Được rồi... Nghe có vẻ ổn đấy. Ta sẽ để việc này cho ngươi."

"Cứ tin tưởng vào ta."

"Với... Firo-dono đã kinh ngạc rồi, nhưng hình như những con ma thú kỳ lạ đều tụ tập quanh Iwatani-dono."

Nữ Hiệp Sĩ vừa lẩm bẩm vừa gãi đầu.

Có gì mà cô ta lại ngạc nhiên như vậy chứ.

Với quan điểm đó, cô ta sẽ không thể quen với ngôi làng được đâu.

Quân đoàn ma thú ở đó phát triển một cách khá kỳ lạ.

"Fufufu... Ta sẽ cho thằng nhóc đó nếm trải hương vị "kh*ng b*" thực sự của ta sau khi được tái sinh như thế nào."

"Hãy chú ý đến đòn tấn công ám sát từ skill Ẩn Giấu của hắn đấy."

"Ngươi nghĩ ta là ai chứ hả? Những đòn tấn công cấp thấp như thế mà đòi gϊếŧ ta sao."

Skill Ẩn Giấu của Ren có độ chính xác khá thấp.

Bây giờ Hate Reaction của tôi không thể phát hiện lúc Raphtalia dùng ma pháp ẩn giấu được.

Trong trường hợp đó thì Gaelion có thể sẽ nhận thấy hắn ta.

Mà, tôi thì lại không phát hiện được hắn và phải chịu một đòn Critical (chí mạng) khá đau ở sau lưng.

Nếu không có sự bảo hộ của chiếc Khiên, tôi cũng chỉ là một người bình thường.

Tôi không biết chính xác nó hoạt động như thế nào, nhưng suy cho cùng tôi cũng chỉ sử dụng sức mạnh của chiếc khiên mà thôi.

Tôi không thể tự kiêu mà gọi đó là sức mạnh của tôi được.

Điều duy nhất tôi có thể khoe khoang kể từ khi đến thế giới này là hiểu biết về chữ viết ở đây.

Cơ mà, đó cũng chỉ là chuyện dĩ nhiên với hầu hết con người ở thế giới này, nên chả có gì đáng để tự hào cả.

Và như thế, để dụ Kiếm Hiệp Sĩ ra mặt, Gaelion đã trở thành chim mồi.
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 194: - Dragon Sanctuary


"Vấn đề là..."

"Là gì vậy, Iwatani-dono?"

"Đó là chẳng biết Ren có chịu rời khỏi chỗ ẩn náu để tấn công một con rồng non hay không."

"Nhưng đó chẳng phải là nền tảng của toàn bộ cái kế hoạch này sao?"

À thì, hắn có lẽ là loại người sẽ không ngần ngại đối đầu trước một đối thủ mà hắn nghĩ mình có khả năng chiến thắng.

Nhìn từ bên ngoài thì đó chỉ là một con rồng con, nếu mà để kiếm thêm điểm kinh nghiệm thì chẳng có khi nào hắn không tấn công.

Miễn là Gaelion có thể cảm nhận được hắn, mọi chuyện có lẽ sẽ ổn.

Nếu giả vờ không nhận ra thì nó có thể tung ra một đòn tấn công bất ngờ.

Cây kiếm đó có vẻ như thuộc Chuỗi Nguyền Rủa, và nếu như Thất Đại Tội có liên quan tới nó, thì khi mà hắn tấn công một Gaelion chỉ đi một mình, có thể tội đó là...

Bạo Thực(Ăn Uống Quá Độ)...... Ren có lẽ sẽ tấn công Gaelion để thỏa mãn cơn thèm muốn điểm kinh nghiệm của mình.

Với một kẻ chú trọng đến Lv Up như Ren, hắn rất có khả năng đi theo khuynh hướng đó.

Nếu như những cảm xúc đó vượt tầm kiểm soát, và hắn vẫn trong tình trạng kia, Gaelion sẽ chẳng khác chi một con vịt mồi.

Một khả năng khác là Cường Dục (Tham Lam)... Việc hắn là đầu lĩnh bọn đạo tặc và đang tích cóp của báu có lẽ là để thỏa mãn cơn thèm của cải.

Tôi rất muốn nói rằng tôi rất tự phụ về tính Tham Lam của mình, nhưng tôi chưa bao giờ mở khóa được chuỗi đó.

Vẫn có khả năng là mỗi vũ khí có những Curse Series khác nhau.

Cuối cùng, có lẽ là Ngạo Mạn (Kiêu Căng)?

Những kẻ xem Lv là tất cả, và coi thường người khác có Lv thấp rất thường gặp trong Game Online.

Do có lòng tự trọng quá cao, Ren thường tách khỏi những người khác bởi cái tính cao ngạo của hắn.

Mà, đó có lẽ là Itsuki thì đúng hơn.

Vẫn có khả năng là đó chẳng phải là Thất Đại Tội mà là phiên bản cũ hơn của nó.

Trước đây, có đến 8 tội, nhưng do thời gian, người ta sửa lại nên mới trở thành Thất Đại Tội.

Bạo Thực(Ăn Uống Quá Độ), Sắc Dục(Dâʍ ɖu͙ƈ), Cường Dục(Tham Lam), U Uất(Sầu Muộn), Phẫn Nộ(Giận Dữ), Đãi Nạo (Lười Biếng), Hư Sức (Khoe Khoang) và Ngạo Mạn(Kiêu Căng). [1]

Tật Đố (Ghen Tị) vẫn chưa xuất hiện, U Uất và Khoe Khoang vẫn còn đó.

Sau đó, U Uất với Đãi Nạo bị gộp chung, Hư Sức(Khoe Khoang) với Ngạo Mạn cũng vậy. Và cuối cùng, Tật Đố(Ghen Tị) được thêm vào.

Nếu là theo phiên bản xưa, thì có thể là Hư Sức(Khoe Khoang)... chỉ chú trọng đến khoe khoang của cải với người khác.

Trong những Game Online, sức mạnh trong game chỉ là hư ảo, ai mà có khuynh hướng chấp nhất chạy theo sức mạnh hư ảo ấy sẽ được xem như là kẻ khoe khoang.

Dĩ nhiên, những kinh nghiệm đạt được từ Game Online cũng chẳng phải hoàn toàn hư ảo, nên nó cũng có chút sức mạnh.

Trong thế giới của tôi, người ta có thể tìm được việc làm thông qua những mối quan hệ trên mạng. Một người bạn quen trên mạng từng hỏi tôi có muốn làm việc cho họ sau khi đã tốt nghiệp Đại Học không.

Tôi cũng đã gặp người đó ngoài đời thực.

Tôi không rõ ý định của anh ta, nhưng người đó có nói 『Tính cách quyết đoán và Uy tín môt Guildmaster như cậu rất thích hợp cho công ty này.』

Giờ ngẫm lại thì người đó có lẽ chỉ muốn khen tôi để tạo cho tôi động lực tiếp tục công việc.

Nhưng từ tính cách cùng những mối quan hệ hữu hảo của Ren, chắc hẳn hắn ta chẳng thể xây dựng được mối quan hệ tốt đẹp nào được.

Tôi có thể dễ dàng tưởng tượng được rằng Ren là một Solo player nên nhiều lắm hắn cũng chỉ đi vòng vòng khoe khoang một Item hiếm rơi ra từ Boss mà thôi.

Cũng chẳng phải hắn là kẻ mạnh nhất, nên nghe hắn nổ về cái thứ tí ti đó miết sẽ rất phiền nhiễu. Đó là ý kiến của tôi trong cương vị là một người từng quản lý một Guild.

Nhưng có rất nhiều người tìm thấy thú vui trong việc đó, và đó chính xác là một trong những lý do cho tính lợi nhuận của Game Online.

Có lẽ Hư Sức(Khoe Khoang) là thích hợp với Ren nhất? Nhưng Itsuki cũng rất phù hợp với nó.

Điều kiện phát động Curse Series vẫn còn là một bí ẩn.

Chẳng lẽ đó phải là một sự bùng nổ cảm xúc đến mức tâm trí bị đỗ vỡ sao?

Nhưng... Nếu không khám phá ra được điều kiện kích hoạt, tôi sẽ gặp rất nhiều rắc rối.

Cường Dục(Tham Lam), là đáng sợ nhất.

Tôi hiểu nó khá rõ do tôi cũng khá tham lam.

Trong những cơn phẫn nộ gần đây, tôi đã dần học được cách kiểm soát nó nhờ sự giúp đỡ của những người đồng hành, nên tôi không còn mấy sợ hãi nữa.

Nhưng còn Cường Dục(Tham Lam),, đó là lòng tham với kim tiền, phải không?

Nếu có một núi châu báu sau lưng mình, tâm trí tôi bị cơn thèm khát khuấy động.

Một cơn thèm khát khó có thể dập tắt.

... Nếu tiếp tục nghĩ về nó, có lẽ tâm trí tôi sẽ bị ăn mòn mất, nên tôi chuyển hướng suy nghĩ liền.

Dẫu sao, có vẻ Curse Series mà Ren có có lẽ là từ Bạo Thực(Ăn Uống Quá Độ), Cường Dục(Tham Lam), Hư Sức (Khoe Khoang) và Ngạo Mạn(Kiêu Căng).

Nếu là vậy, chắc hẳn Ren sẽ tấn công Gaelion đi một mình. Do tất cả những tội trên đều có liên quan đến điểm kinh nghiệm cho việc Lv Up.

Mà vấn đề ở đây là hắn đã tấn công tôi, Khiên Hiệp Sĩ.

Ngay cả khi hắn đánh bại tôi, tôi không nghĩ hắn sẽ thu được nhiều điểm kinh nghiệm.

Và có khá nhiều rủi ro trong việc gϊếŧ người trong đất nước này.

"Aa, đúng rồi."

Tôi tiến đến gần những tên đạo tắc bị trói và hỏi.

"Có mạo hiểm giả nào chết khi đấu với thủ lĩnh của các ngươi không?"

"Không. Không có gϊếŧ ai cả. Ông ta chỉ đánh bất tỉnh mà không đâm chết, rồi sau đó ném họ ra đồng sau khi đã lột sách đồ của họ."

"Vậy à..."

Vậy là hắn vẫn còn đủ tỉnh táo để không gϊếŧ người? Thế mà hắn lại muốn ám sát tôi từ phía sau.

Có lẽ hắn vẫn còn giữ được khả năng suy nghĩ, nên mới tấn công tôi bằng đòn tấn công mạnh như thế.

Nếu nghĩ theo hướng đó, Bạo Thực sẽ bị loại.

Vẫn còn những khả năng khác...

"Iwatani-dono!"

Dòng suy nghĩ của tôi bị cắt ngang khi Nữ Hiệp Sĩ cất tiếng gọi.

"Có chuyện gì vậy?"

"Ở kia!"

Nữ Hiệp Sĩ chỉ về phía cánh rừng đang cháy để báo hiệu vị trí hang ổ của bọn đạo tặc.

"Tìm được rồi à!"

Đó có lẽ là tín hiệu của Gaelion.

Cứ nghĩ sẽ mất nhiều ngày mới tìm ra chứ... vậy chắc hẳn Ren đang ở gần đây.

... Cooldown Time của Chuyển Tống Kiếm có lẽ đã chấm dứt.

Đầu óc có vẻ vẫn còn đủ tỉnh táo mặc cho Curse Series đã ăn mòn hắn.

Có lẽ nó vẫn chưa hoàn toàn chiếm lấy hắn.

"Vấn đề là... chúng ta không thể tiến đến giúp một khi mà chuẩn bị vẫn chưa hoàn tất."

"Ừm."

Cái ý tưởng mà Gaelion đề nghị cần phải có một ít thời gian để chuẩn bị.

Nếu chúng tôi đến giúp quá sớm, Ren chỉ đơn giản chạy đi ngay.

Không.

"Này, cô có thể dùng ma pháp ẩn thân không?"

"Tôi đâu có phải là Raphtalia. Ngài nghĩ tôi có thể làm được sao."

"Vậy à—..."

Tôi đã nghĩ chúng tôi sẽ có thể sử dụng chiến thuật của Ren để lẻn đến gần hắn rồi tung ra một đòn tấn công thật mạnh trong khi bị xao lãng bởi Gaelion.

Raphtalia không có ở đây, tôi chưa bao giờ nghĩ thiếu vắng em ấy lại khó chịu đến thế này.

Mặc dù Taniko khá thạo về ma pháp, nhưng tôi không nghĩ con bé có biết bất kỳ ma pháp ẩn thân nào.

... Chẳng phải vẫn còn Rishia đây sao!

Con bé là 'jack-of-all-trades' mà.

"Rishia!"

Tôi bước ra khỏi cái hang, rồi đi về phía Taniko và Rishia, trông cả 2 đang có vẻ đang băn khoăn về điều gì đó.

"S, sao ạ?"

"Em dùng ma pháp ẩn thân được chứ?"

"Em có biết một ít ma pháp hạ cấp, nhưng ..."

"Vậy hiệu quả của chúng là gì?"

"Et—to, phạm vi là bản thân em và một người khác. Giới hạn thời gian là 1 phút."

Hiệu quả thấp quá.

Ngay cả khi chỉ mới biết dùng ma pháp hạ cấp, Raphtalia cũng đã có thể ẩn thân trong khoảng thời gian dài hơn thế này nữa.

"Nó khác so với của Raphtalia sao?"

"Bởi vì tính tương hợp với ma pháp của em với của Raphtalia-san khác nhau nên..."

À thì, cũng đành chịu thôi, vì loài Raccoon rất giỏi trong việc dùng ma pháp ảo ảnh hệ Quang và Ám.

Tuy chỉ là ma pháp hạ cấp, nhưng việc Rishia có thể dùng được nó cũng rất tuyệt rồi.

Vừa dùng được Biễn Huyễn Vô Song vừa dùng được mọi loại ma pháp.

"Vậy Rishia và ta sẽ đến gần Ren và Gaelion để quan sát tình hình. Nếu kế hoạch thành công, ta sẽ gọi các ngươi đến. Nên hãy chuẩn bị sẵn đi."

"Rõ."

"Liệu Gaelion sẽ ổn chứ?"

Taniko lo lắng hỏi.

"À, nó ổn mà."

Mặc dù đã từng thua một lần, nhưng Gaelion của hiện tại mạnh hơn Gaelion của hồi đó rất nhiều, ít nhất thì còn rồng đó đã nói như vậy.

Tôi không nghĩ là nó sẽ bị hạ gục dễ dàng đến thế đâu.

Sẽ rất là phiền phức nếu Taniko trở nên quá lo lắng và chạy tới.

"Vậy, đi thôi, Rishia."

"Vâng."

"Sau đó nhớ mau mà chạy đến đấy."

"Tôi cũng sẽ giúp."

"Ta trông cậy vào cô."

Tôi bố trí cho Atlas, Nữ Hiệp Sĩ, Taniko rồi cùng Rishia đi quan sát trận chiến của Gaelion.

Chúng tôi đứng ở nơi mà tôi nghĩ nằm ngoài phạm vi cảm nhận của Ren.

Sau đó cúi người thấp hết sức có thể và núp sau những cái cây.

"GYAUUUUUUUUUUUUUUUU!"

"Tei! Derya!"

Cả Ren và Gaelion đang đấu với nhau rất dữ dội.

Gaelion đang trong mode chiến đấu như lúc chở chúng tôi bay đi. Nó đang né các đòn tấn công của Ren trong khi tung ra những đòn Breath. Nó đang chiến đấu rất tốt.

Ren đang di chuyển khá nhanh. Hình như kiểu chiến đấu của hắn là dựa vào tốc độ.

Do tôi đảm nhận vị trí phòng ngự nên tôi cần phải tập trung vào tốc độ, còn thể lực thì khỏi cần bàn tới. Nhưng lại chẳng có mấy người hiểu được điều này.

A, tôi lại bắt đầu phàn nàn rồi.

Nếu kẻ địch mà vượt qua được cái khiên thì chả còn ý nghĩa gì nữa—.

Nếu chúng tôi mà tiến lại gần hơn nữa, Ren chắc hẳn sẽ nhận ra ngay.

"Hide... Sword!"

Hình dáng của Ren lại biến mất.

"Ngu ngốc... Với một kỹ năng chỉ ở mức độ này mà ngươi nghĩ ta không nhìn tài nào nhìn thấy được ngươi sao?"

Gelion hét lên như thế rồi quất đuôi về hướng bên phải, nơi thoạt nhìn chẳng hề có ai.

Nếu nhìn kỹ hơn thì tôi có thể những dấu chân Ren để lại do đám mây bụi.

Hơn nữa còn có dấu vết cỏ bị đạp gãy. Dù đứng xa như ở đây mà tôi còn biết được hắn đang ở chỗ nào nữa là.

Dường như Gaelion có thể phát hiện được hắn rất rõ ràng.

"Fueee... Gaelion-chan đang nói chuyện kìa."

"Aa, Rishia. Vậy ra em vẫn chưa biết à."

Tôi chưa từng nói cho bất cứ ai cả. Với Taniko lại càng không.

Raphtalia cũng cùng một lý do như vậy. Chẳng biết khi ấy, em ấy sẽ ngạc nhiên đến mức nào.

"Thiểm Quang Kiếm!"

"Lại nữa à!? Ngươi chẳng biết rút kinh nghiệm gì cả!"

*Basa*, Gaelion dùng cánh che mắt lại khi Ren phát ra tia chớp ánh sáng để vô hiệu hóa Skill đó.

Cả khu vực phát ra một luồng ánh sáng chói lọi.

"Chỉ toàn dùng mấy chiêu vớ vẩn và hời hợt... ngươi định làm gì cái quái gì đây?"

"......La Sát・Lưu Tinh Kiếm!"

Gaelion vặn mình để né những kiếm ảnh màu đen từ cây kiếm của Ren.

Nó đang chiến đấu rất tốt.

Nhưng cứ như vậy thì nó có thắng được không?

Không, nếu Ren nhận ra tình hình bất lợi, hắn sẽ tẩu thoát. Chắc chắn phải có lý do gì đó mới khiến hắn chiến đấu đến giờ.

"Đây rồi!"

Gaelion tung một đòn Breath vào Ren.

Lúc đó, tôi nắm chặt tay lại. Chắc chắn Ren sẽ phải chịu rất nhiều đau đớn, và đòn tấn công sẽ chưa kết thúc ở đó.

Nhưng tôi đã quá lạc quan.

Ren chỉ dùng một tay đánh bạt đòn Breath đi.

Vậy là đòn tấn công như vậy chưa đủ mạnh để đánh bại hắn ta.

Trong tình trạng này, tôi không còn cách nào khác ngoài đứng nhìn sao?

Nếu đến gần hơn, tôi sẽ làm ảnh hưởng đến Gaelion, và có thể sẽ bỏ lỡ cơ hội.

Ngẫm lại thì tôi cũng khá may mắn khi gặp được hắn sớm đến vậy.

Nếu để lỡ cơ hội này, rất có thể Ren sẽ không tấn công chúng tôi tùy tiện như thế nữa.

『Ta, Gaelion, ra lệnh cho bầu trời, ra lệnh cho mặt đất, cắt bỏ lý lẽ, kết nối—』

Thực ra, từ nãy đến giờ, Gaelion vừa chiến đấu vừa vịnh xướng ma pháp.

『Tạo thành lĩnh vực của ta, ý nghĩa tồn tại của ta—』

Có vẻ như nó đang vịnh xướng một ma pháp rất dài.

Trông có vẻ như Ren vẫn chưa nhận ra và liên tục tung ra những skill khác nhau về phía Gaelion.

Nếu là trước đây, Ren hẳn đã nhận ra rồi... Chẳng lẽ Curse Series còn đoạt luôn cả tâm trí sao?

Nếu chỉ là một con rồng hoang dã không mang mảnh vỡ Long Đế, Gaelion chắc đã bị hạ từ lâu.

Dù tôi không đọc được biểu cảm trên gương mặt hắn do cái mặt nạ, nhưng có vẻ như hắn đã bắt đầu mất kiên nhẫn.

Dùng những kiến thức cũ từ game, chắc hắn đang nghĩ 'Con rồng này sao lại khó nhằn đến thế chứ!'

Tuy vậy...

"... Này, Rishia."

"Chuyện gì vậy ạ?"

"Khi em nhìn vào tư thế của Kiếm Hiệp Sĩ, em có nhận ra điều gì không?"

"À vâng—...... Đó là của trường phái gì vậy? Bước di chuyển trong lạ quá."

Có khi nào đó là Kendo không? Hắn ta liên tục xáo chân, có vẻ như đó là thế Jodan. [2]

Nhưng có phải là tôi đang tưởng tượng không? Có điều gì đó đáng ngờ lắm.

Dạo này, tôi vẫn thường đấu tập với Atlas và những binh sĩ từ lâu đài nên tôi có thể nhận ra.

Trong thực chiến, Kendo chẳng có mấy tác dụng.

Dĩ nhiên, tôi không thể kể ra những điểm yếu, nhưng kiếm thuật của Ren có gì đó là lạ.

Có lẽ hắn đã học một ít Kendo và trộn lẫn với những gì tự học được.

Dựa trên tuổi tác, hắn không thể nào là người thành thạo Kendo được, lại còn dành thời gian chơi VRMMO nữa, nên chắc chắn hắn chẳng thể nghiêm túc tập luyện Kendo được.

Vậy nên sau khi đã thấy những bậc thầy như Babaa và Nữ Hiệp Sĩ, kiểu của hắn trông như trẻ con vậy.

Tôi nhìn cũng cảm nhận được những bước di chuyển của Ren.

Đòn vung kiếm của hắn trông rất tự tin, nhưng lại không dồn lực từ hông vào đó, và những cú vung kiếm rất loạn xạ.

Tóm lại, hắn hoàn toàn chỉ dựa vào năng lực của kiếm chứ không dùng tới năng lực của bản thân...

"Etto, Nữ Hiệp Sĩ chiến đấu còn hay hơn thế."

"Đúng vậy."

Tính cách thẳng thắn của Nữ Hiệp Sĩ có thể dọc được qua cách dùng kiếm của cô ta. Cô ta cũng chẳng hề có động tác dư thừa nào.

Tôi đã xem cô ta và Raphtalia đấu nhau trong lúc tập luyện, nên kiếm thuật của Ren trông như trò trẻ con vậy.

Hình như Gaelion cũng đã nhìn thấu rồi, do không có đòn nào trúng vào nó cả.

Nhưng cũng đành vậy thôi.

Ngay cả khi hắn có là một Anh Hùng ở thế giới này, nhưng ở thế giới cũ, hắn chỉ là một công dân bình thường của một nước Nhật yên bình.

Nên trong cái thế giới ngang tàng bạo ngược này, thậm chí cả Ren cũng phải phàn nàn thôi.

『Và giờ đây, ta tuyên bố hình thành Long Thánh Vực.』

"Có vẻ như sắp kết thúc rồi. Rishia, tiến lại gần thôi."

"A, vâng!"

『Đã hiểu được cội nguồn của sức mạnh, tôi ra lệnh. Một lần nữa đọc hiểu được lý lẽ, ẩn đi sự hiện hữu của chúng tôi. 』

"Faust ・ Hiding!"

Ma pháp gọi lên một cơn mưa lá bao phủ lấy chúng tôi, và làm chúng tôi vô hình.

Giới hạn thời gian là một phút.

Nên chúng tôi đồng thời chạy đi khi ma pháp vừa chấm dứt.

... Trong lúc đang chạy, nhìn thoáng qua thì đôi khi chúng tôi trở nên bán trong suốt.

Có vẻ như nó không thể sánh được với ma pháp của Raphtalia.

"Mu!?"

Chết tiệt. Bị Ren phát hiện rồi.

"Chuyển Tống——!"

"Muộn rồi! Dragon Sanctuary!" (Long Thánh Vực)

Một tiếng *Baaaaa* vang lên và ma pháp dựng nên một kết giới bao trùm cả khu vực.

'Chính xác thì đó là cái gì vậy?', là điều tôi nghĩ ngay khi nhìn thấy nó. Đột nhiên, tôi cảm thấy có gì đó tê tê lướt qua da tôi.

"——Kiếm!"

Ren hét lên.

Tuy vậy...

"Cái——!"

Ren thốt lên một tiếng ngạc nhiên.

Vậy là từ những kinh nghiệm thu được từ trước đến giờ... vừa của Long Đế, vừa của Wrath Dragon, Gaelion đã có thể tạo thành một lãnh vực có khả năng ngăn cấm skill dịch chuyển.

"Trò chơi đuổi bắt kết thúc tại đây, Ren."

Chú thích

[1] Bạo Thực (Ăn Uống Quá Độ), Sắc Dục (Háo Sắc), Cường Dục (Tham Lam), Phẫn Nộ (Giận Dữ), Đãi Nạo (Lười Biếng), Tật Đố (Ghen Tị) và Ngạo Mạn (Kiêu Căng) là Thất Đại Tội theo Christ Giáo (còn gọi là Cơ Đốc Giáo hay Kito Giáo).

Nhưng theo Thiên Chúa Giáo (hay Đạo Công Giáo), Thất Đại Tội bao gồm Cao Mạn (Kiêu Ngạo), Tham Dục (Tham Lam), Tật Đố (Ghen Tị), Phẫn Nộ (Giận Dữ), Tham Thực (Tham Ăn), nh*c d*c (Tìиɦ ɖu͙ƈ), Đãi Nạo (Lười Biếng).

[2] Một thế trong kendo, giữ nguyên thế tấn công rồi tiến hoặc lùi liên tục. Ảnh minh họa, vào đây: https://en.wikipedia.org/wiki/Jōdan-no-kamae
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 195: - Cường Dục


"Ku..."

Ren thốt lên một tiếng kêu bực tức.

Có vẻ như mọi chuyện đều rất tốt.

Thứ mà Gaelion đã bàn bạc với chúng tôi là cách ngăn chặn skill dịch chuyển.

Gaelion đã xem xét lại lúc chúng tôi không thể chạy trốn khỏi lãnh địa trước đây của nó mà tạo nên ma pháp này.

Thông thường, nó chỉ thức tỉnh những yếu tố ma pháp ở chung quanh, khu vực mà ma lực được lấy để tăng cường sức mạnh cho Long Mạch Pháp, nhưng lần này, một lượng lớn yếu tố ma pháp được kích hoạt để ngăn chặn và cản trở, ít nhất thì tôi nghe như vậy.

Theo cách này, một thuộc tính nào đó của ma pháp của con người sẽ bị phong lại nếu ma pháp này được sử dụng.

Giả dụ như là nếu ta niêm phong thuộc tính thủy, sức chiến đấu của Melty với Sadina sẽ bị giảm đáng kể.

"Được rồi! Rishia! Phát ma pháp báo hiệu đi!"

"Vâ- Vâng!"

Tuân theo lệnh tôi, ma pháp ẩn thân liền bị giải trừ, và Rishia liền xướng một ma pháp khác. Ngay lập tức, một ma pháp được bắn thẳng lên trời.

Tốt. Chỉ vài phút nữa thôi, mọi người sẽ tập trung lại.

Trong khoảng thời gian đó thì chỉ cần liên tục đuổi theo để hắn không thể trốn thoát được.

"......"

Có vẻ như Ren hiểu rằng mình không tài nào trốn được nên hắn liền giơ kiếm thủ thế.

Khá khen cho ngươi vẫn giữ được ý chí chiến đấu trong tình huống này.

"Cuối cùng cũng đến lúc ngươi trả giá rồi, Ren!"

"Trả giá? Câu đó ta nói mới đúng."

Vẫn còn chạy trốn khỏi hiện thực à.

"Một kẻ không thể làm gì nếu không nhờ vào số đông đối diện với ta. Chưa kể còn đi cùng với một con rồng... Hãy một mình chiến đấu phân thắng bại với ta đi."

"... Ngươi không hiểu vị thế của mình à?"

Tôi còn chẳng thể nói rằng đúng là ngạc nhiên thật.

Hắn theo phương trình 'Dragon = Tội Ác' à?

Ngạo Mạn Curse... chắc?

"Với một tên hèn nhát thách đấu với ta rồi dùng số đông đánh với một người, ta sẽ không thua nhà ngươi!"

"Bộ dùng một skill ẩn thân rồi tung một đòn tất sát vào sau lưng một người không có khả năng tấn công là quân tử chắc?"

"Không thể phát hiện được là lỗi của ngươi."

"Giờ người còn nói như vậy được nữa à."

Quả như tôi nghĩ, hoàn toàn là 'luật của ta'.

Lời nói và hành động của hắn có gì đó là lạ, chẳng lẽ suy nghĩ tận sâu trong tâm can hắn đang dần trồi lên sao.

Giống như là những kẻ thường tự nhận mình là kẻ mạnh nhất trong mấy Game Online vậy.

Theo lý lẽ của Ren thì không có đồng hành thì rất tệ, và nói những điều ngớ ngẩn vẫn tạm được, đến cuối cùng, dùng những lời khích động để đáp lại những lời khích động trở nên một kiểu thi thố.

Nói thẳng ra, tôi chỉ muốn bảo rằng thất bại của hắn là do không có những thuộc cấp hữu dụng, nhưng hắn chẳng có vẻ gì là sẽ nghe cả.

"Ta đến đây!"

"Nghe ta cái nào—."

Ren ập đến nhanh hơn là tôi kịp khuyên bảo.

Hướng cây kiếm vào tôi— nhưng không, khi đang chạy, mục tiêu của hắn đổi thành Rishia.

Oi...

Đúng như tôi nghĩ, có một cái gì đó không đúng trong tên Ren này rồi.

Không nhát quán, hay phải nói là mù phương hướng nhỉ?

"Fue!?"

Rishia bật lên tiếng kêu trước sự thay đổi phương hướng đột ngột này.

Có vẻ như hắn đang nhắm đến người trông yếu nhất trước mắt...

Đó là môt chiến thuật cơ bản, nhưng nhắm vào kẻ yếu nhất trước, cái quái gì mà là công bằng chứ.

Tuy vậy, ngươi nhầm to rồi.

Rishia bây giờ...

"Deryaaaaaaaaaa!"

Ren vừa hét to vừa vung cây kiếm về phía Rishia.

Nhưng Rishia chỉ đơn giản nghiêng người, ném sợi roi có cây dao ở đầu vào một cái cây gần đó rồi nhanh chóng tạo khoảng cách với một tiếng *vút—*

Và trong lúc kéo giãn khoảng cách, 4 que sắt nhỏ dược ném vè phía Ren. (giống phi tiêu bút chì nhỉ =]])

"Giật cả mình."

"Phải nói anh là người giật mình mới đúng."

Phản ứng né đòn nhanh quá. Gần như là nhất thời luôn.

Bộ chỉ kẻ này mới chiến đấu như một ai đó từ thế giới khác à?

Không, dù nhìn được, cũng chưa hẳn đã đỡ được nó.

Mà con bé lấy đâu ra mấy que sắt đó nhỉ?

Một dạng vũ khí ẩn của lưu phái Biến Huyễn Vô Song sao?

"Ku..."

Mặc dù mấy que ấy không trúng, nhưng Ren bật ra một tiếng kêu bực bội do việc chẳng như ý.

"Nếu ngươi quên ta, sẽ rắc rối lắm đấy."

Gaelion đập cánh nghe *basa* và đe dọa.

À, đúng rồi.

Giờ là 3 chọi 1 rồi. Dù có cảm thấy không công bằng, nhưng đó là cách chiến đấu quen thuộc. Do tôi chẳng thể nào chiến đấu một mình được.

"Tuy vậy, chỉ sỡ hữu được có bấy nhiêu sức mạnh... thật quá sức thất vọng."

"Ta chẳng nhận thấy có tí sát thương nào cả."

"Đương nhiên là ta đã không dùng hết sức. Mặc dù ta lại không thể phủ nhận rằng ta chưa đủ sức để nốc ao hắn ta."

"Vậy à."

Nếu số người gia tăng, việc này có dễ dàng hơn không nhỉ.

"Oi, con Witch không đi chung với ngươi à?"

"......"

Mặt Ren nhăn nhó đi khi nghe tôi hỏi, và tôi cảm nhận có một luồng aura mang đến tai họa phát ra từ cây kiếm của hắn.

"Có vẻ như ngươi dùng không đúng từ rồi. Sức mạnh của tên này lại tăng lên kìa."

Mu... hỏi hắn một câu không đúng lúc lại gây phản tác dụng.

Như vậy thì khai thác thêm thông tin sẽ là rất khó khăn.

Mặc dù ít nhất thì tôi chỉ muốn biết tung tích của ả ta thôi.

"Giờ, cho phép ta trở nên nghiêm túc hơn. Khiên Hiệp Sĩ. Hãy dùng đến cái Khiên Nguyền Rủa đi."

"Không."

Việc dùng cái Wrath Shield với các chỉ số ở mức ban đầu do thất bại trong việc cường hóa cùng với hiệu quả của lời nguyền sẽ càng đẩy tôi vào chỗ nguy hiểm.

Hẳn nhiên là sẽ không tới mức khiến tôi phải dùng tới đòn tất sát Blutopfer, tôi đã từng được bảo là trong lúc còn bị nguyền rủa, tôi mà dùng nó lần nữa thì sẽ chết.

Cũng không hẳn là tôi không có những đòn khác như là Iron Maiden để bắt hắn, nhưng tôi vẫn thích chiến thắng mà không dùng tới nó hơn.

"Sẽ ổn thôi. Ta có kế hoạch bí mật rồi. Ngoài ra... không cần thiết phải kéo dài làm gì."

"Thật sao—?"

Nghe khá là đáng ngờ.

Cơ mà, chắc sẽ ổn thôi bằng cách nhanh chóng chuyển sang một cái khiên khác khi mà sự ăn mòn vượt tầm kiểm soát.

Tôi đặt tay mình lên chiếc khiên và chuyển nó thành Wrath Shield.

Đúng như dự đoán, tầm nhìn của tôi bị nhuộm đen ngay cùng với tiếng *bashi—*

... Tôi vẫn duy trì lý trí.

Tuy những cảm xúc phẫn nộ có dâng lên, nhưng chúng vẫn nằm trong giới hạn mà tôi có thể chịu được.

Hửm? Con số 3:00 xuất hiện trước mắt tôi rồi chuyển thành 2:59.

"Gyaooooooooooooooooooooo!"

Cơ thể của Gaelion tỏa ra ánh đen và nở lớn lên. Một luồng aura đen tuyền mang điềm họa xuất hiện và cảm xúc phẫn nộ trào dâng. Sau dó, một cơ thể như của con Wrath Dragon hiện ra. Đó là một Gaelion trong trạng thái Cự Long (Rồng khổng lồ).

"Fumu... Sức mạnh đang dâng tràn."

Một ngọn lửa đen được phún ra cùng lúc với từng lời nói của Gaelion.

A—... Có lẽ những con số này là thời gian biến thân. Khoảng này ngắn hơn so với khi có Firo, do lúc đó, nó là 5 phút. Mà có lẽ nó lệ thuộc vào năng lực của Gaelion.

Tuy nhiên, Gaelion... diện mạo của ngươi trông cực giống côn đồ. Nó bắt đầu tỏa ra cảm giác như là của một tên boss vậy. Mặc dù boss thực sự của bọn đạo tặc là tên Kiếm Hiệp Sĩ ở kia.

"Hỡi tên ác ma mạo danh anh hùng. Ta phải trừng phạt ngươi."

Vẫn không bỏ cuộc, Ren hét lên như vậy.

Ngươi không nhận ra hiện thực à?

Nếu một đối thủ mà ngươi đã phải vất vả chiến đấu nãy giờ được nhận thêm sức mạnh, dù ngươi có nghĩ gì đi nữa, chúng cũng chẳng thể nào dẫn ngươi đến chiến thắng.

"Hãy thức tỉnh đi! Sức mạnh của ta! Ta mạnh hơn trong chiến trận!"

Ui—! Phiền quá! Một cơn ớn lạnh chạy dọc sống lưng tôi.

Ngừng ngay cái hành động Chuunibyou đó đi! Mọi chuyện đã được định đoạt hết rồi.

Cái thứ mà Ren, kẻ chưa từng gϊếŧ người, đã thức tỉnh chỉ là chuunibyou.

Trong những bộ anime, có những kẻ sau khi đã gϊếŧ hàng đống người đột nhiên bừng tỉnh và thôi việc gϊếŧ chóc. Vụ này có giống như vậy không nhỉ?

"Ngu ngốc... Ta sẽ cho ngươi thấy sự khác biệt về sức mạnh."

Oi... Gaelion, câu đó chỉ dành cho bên thất bại thôi chứ. Tại sao chúng ta lại nói năng và hành xử cứ như những tên đầu gấu vậy.

Khi thời gian tụt xuống còn 2:30, Gaelion hít vào một hơi thật sâu.

Hình dáng này... có lẽ cũng là của Wrath Dragon.

Phần không khí hít vào có lẽ là để chuẩn bị cho một đòn Breath.

Có vẻ như do có giới hạn thời gian nên nó dùng đến một đòn Breath thật mạnh.

"Nhận lấy!"

Gaelion vừa đập cánh vừa tung ra một đòn hơi thở xuống mặt đất.

Oi! Ta vẫn còn ở đây kia mà!

Đó là một ngọn lửa đen tuyền, chẳng nghi ngờ gì nữa, đó là Dark Curse Burning S.

"Sát Na ・ Long Sát!"[1]

Ren cắt đôi ngọn lửa và chém về Gaelion. Một đấu khí hình rồng bay lên.

Tôi nghĩ tôi cũng nên khen ngợi hắn vì đã cắt đôi được ngọn lửa đó.

À, mà nó cũng chẳng phải là chuyện liên quan đến tôi.

"Zweite ・ Aura!"

Tôi liền xướng ma pháp hỗ trợ lên Gaelion.

"...Fumu. Thật ấm áp."

Chắc hẳn ma pháp hỗ trợ của tôi đã có tác dụng nên Gaelion dùng một tay chặn lại đòn tấn công của Ren. Chụp lấy gáy của đấu khí hình rồng và bóp nát nó.

"À, phải rồi, có lẽ nhà ngươi chưa biết, nhưng ta sẽ trình diễn cho ngươi thấy một đòn Breath nghiêm túc của loài rồng... của một Long Đế."

『Ta, Long Đế Gaelion, ra lệnh cho bầu trời, ra lệnh cho mặt đất, cắt đi lý lẽ, kết nối lại. Sức mạnh của ta. Hãy hiển hiện để tiêu diệt kẻ ngu ngốc đang đứng trước mắt ta!』

Tôi nhìn thấy hàng hàng lớp lớp ma pháp trận hiện ra chồng chất lên nhau trước mặt Gaelion.

Có thứ như vậy sao nhà ngươi không dùng ngay từ trước chứ.

Ta ghét kẻ keo kiệt.

Không, hay là nó đã chẳng thể dùng được?

Do bây giờ nó đang ở trạng thái Cự Long, nên khả năng đó cao lắm.

"Fueee... em có một cảm giác thật nguy hiểm..."

"Ừ... Chạy thôi."

Chúng tôi vội vàng rút lui.

"Ngươi nghĩ ta cho phép ngươi à à à à à à à à à!"

Ren táo tợn lao đến tấn công Gaelion.

Thật đầy nhiệt huyết.

Bản thân tôi cũng chả muốn nhận đòn tấn công đó. Hành động kiểu đó là của những Anh hùng.

"Ta, ta sẽ mạnh hơn tất cả. Đúng vậy... Du͙ƈ vọиɠ của ta không có giới hạn... Ta sẽ thức tỉnh nhiều sức mạnh hơn nữa tại nơi đây và đánh bại ngươi,... Du͙ƈ vọиɠ của ta là không có bờ bến! Hãy ngấu nghiến du͙ƈ vọиɠ của ta và biến ta thành kẻ mạnh nhất. Hãy đánh thức sức mạnh, giành thắng lợi, sửa soạn trang bị, thu thập tiền vàng, gia tăng sức mạnh, trở thành kẻ mạnh nhất, toàn thể thế giới đều cần đến ta."

Cái tên này, đầu óc hắn vẫn ổn chứ?

Ngươi muốn nói bao nhiêu lần mới chịu thôi đây? Du͙ƈ vọиɠ, du͙ƈ vọиɠ ... phiền quá.

Đánh thức sức mạnh? Chẳng phải ngươi vốn đã là Kiếm Hiệp Sĩ rồi sao...

Chẳng lẽ khi lời nguyền ăn mòn đủ 'độ' thì ngươi ta trở nên kỳ quặc thế này à?

Thứ còn còn sót lại lại là một kẻ phiền nhiễu thế này sao.

... Bằng cách nào đó mà tôi đột nhiên biết được Curse mà Ren mắc phải.

—Cường Dục(Tham Lam).

Thế nhưng lý do là gì. Nó có vẻ như là một sự tham lam nhỏ nhoi, khốn khổ và bi thảm. Gần như chẳng đáng để gọi là Cường Dục.

Cường Dục phải là một lòng tham không đáy. Muốn có tất cả, tham lam vô bờ bến.

Trong tình huống của Ren, có thể tóm gọn lại là khao khát trở nên mạnh hơn.

Dĩ nhiên, tôi không nói đó không phải là một dạng du͙ƈ vọиɠ. Nhưng những kẻ thật sự bị lòng tham chi phối xấu xa hơn nhiều, h*m m**n có mọi thứ và không hề có giới hạn.

Còn hắn, chỉ muốn có sức mạnh... Aa, đúng rồi, tôi hiểu rồi.

Nếu phải nói thì, quá trình đã chuyển thành mục đích.

Du͙ƈ vọиɠ chính là phải đạt được thứ gì bởi vì mình muốn có nó. Khi đã đạt được rồi, mình lại muốn có thêm nữa. Chính là cảm giác đó.

Đối với Ren, mục đích của hắn là được mạnh mẽ hơn, và lý do để phải mạnh mẽ hơn chẳng phải để đạt cái gì cả. Tóm lại, quá trình và mục đích đã bị đảo chỗ cho nhau.

Tôi hiểu rõ nó vì tôi đã từng có kinh nghiệm tương tự.

Trước đây, khi đi bán rong... Với mục đích chuẩn bị trang bị, tôi phải kiếm tiền, nên việc kiếm tiền liền trở thành mục đích của tôi. Là như vậy đấy.

Bộ chỉ với mức độ này mà Curse Series cũng cho mượn sức mạnh sao?

Và đó chính là lý do ngươi không thể thắng được sự phẫn nộ của ta.

Ngươi có tăng cường sức mạnh của Curse đến đâu chăng nữa, chỉ với mức độ tham lam đó, ngươi chẳng thể thắng được sự giận dữ của ta.

Vậy nên đó chỉ là một lòng tham tạm thời.

"Ta là người Anh Hùng mạnh nhất, người sẽ cứu thế giới nàyyyyy—! Hãy ngoan ngoãn thừa nhận thất bại của ngươi điiiiiiiiiiiiiiii—!"

Chú thích

[1] Sát Na: Trong tích tắc
 
Back
Top Bottom