Dị Giới  Tate No Yuusha No Nariagari

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 101


Và bây giờ , là lúc bắt đầu buổi họp.

Sau lúc ăn ở nhà trọ , chúng tôi bước vào phòng hội nghị.

Tôi đi theo sự chỉ dẫn của Shadow.

" Rồi , ta đi đây "

" Chúc ngài may mắn "

" May mắn~!"

Sau vài lời đó , Raphtalia và Firo rời đi.

Tôi đi ra ngoài nhà trọ lớn , và đi lên 1 cái cầu thang xoắn ốc khá dài.

Phong cảnh bên ngoài đảo qua cái cửa sổ thật là tuyệt vời .

...?

Cái gì kia ? Có vẻ như có 1 cầu sáng đỏ đang tắt dần ở mấy hòn đảo lân cận .

Không phải là tôi tưởng tượng ra chứ hả ?

Hôm qua làm gì có cái đó đâu ?

" Ở đây , gojaru "

Chúng tôi trèo qua thứ như 1 tòa tháp và lên căn phòng ở đỉnh.

Tôi bước vào phòng. Ở giữa là cái bàn cùng ít tài liệu được phân ra quanh mép bàn.

Ren và Itsuki đã ngồi xuống từ trước .

"Cảm ơn ngươi vì lúc nãy."

"Ngươi thích nhìn trộm người khác lắm mà phải không?"

" Mi đùa à , mi nghĩ chúng ta vui vẻ ở đây chắc ? "

Hắn ta làm ra cái mặt buồn , nhưng chỉ vài phút trước đây, hắn ta có vẻ như đã có thời gian đáng quý của cuộc đời hắn.

Thật là 1 công lý tùy tiện.

" Ngươi cũng ở đó , vì thế ngươi cũng như đồng lõa "

" ....vui nhỉ . Có vẻ như 1 số thứ không cần thiết được đặt lên ta . "

" Ngươi lúc đó nên rời đi sớm "

Tôi cáo buộc hắn ta bởi vì hắn ta đã ở trong bồn tắm 1 lúc rất lâu

Thật biếи ŧɦái .

" Rồi , tên biếи ŧɦái nhất đám ở đâu ? "

" Ah !! Xin lỗi , tôi tới trễ "

Lúc chúng tôi đang nói chuyện , Motoyasu vào phòng với nụ cười chống đỡ.

Bây giờ , tất cả chúng tôi đã sẵn sàng tại chỗ ngồi. Vị trí ngồi làm tôi cảm giác như các hiệp sĩ đang ngồi quanh 1 cái bàn tròn.

"Từ bây giờ , bốn hiệp sĩ sẽ bắt đầu trao đổi thông tin, degojaru.Tôi , Shadow , sẽ như là 1 quản lý kiêm hướng dẫn cho cuộc họp này ,degojaru."

Shadow đứng lên phát biểu ngắn gọn.

"Từ ngày mai , đảo Cal Mira sẽ thực sự thức tỉnh , vì vậy chúng ta sẽ cùng nhau trao đổi thông tin về phương pháp huấn luyện để chuẩn bị cho làn sóng – gojaru tiếp theo .Hãy nhớ kĩ điều đó– gojaru "

" Chờ chút đã !!"

Tôi và Itsuki đồng thời lên tiếng .

Chờ chờ chờ đã.....Cái gì gọi là " Thực sự thức tỉnh ? "

Thế chúng ta đã làm cái quái gì cho tới giờ ?

"Chuyện gì vậy , thưa ngài KHiên hiệp sĩ và Cung hiệp sĩ- jaru "

" Ngươi đang nói hòn đảo này chưa thức tỉnh ? "

"Nó đã- gojaru. Nhưng ảnh hưởng thực sự thì sẽ bắt đầu từ ngày mai – gojaru "

............?

Tôi vẫn không hiểu .

" Có cái gì mà phải cuồng lên ? Có phải vậy không ? "

" Ta đồng ý "

Ren và Motoyasu hành động như kiểu đây là việc rất bình thường.

"Được rồi, sự thức tỉnh của cửa này sẽ có phần thưởng lớn nhất lúc cuối cùng "

"Đúng đúng "

" Làm thế nào ta biết điều đó ! Làm ơn giải thích trước đã "

"Ngài bá tước trước đó đã giải thích nó rồi – gojaru "

??

Giờ tôi mới nhớ lại....Có vẻ như người ấy nói cái gì đó về loài quái rất mạnh sẽ xuất hiện ở giữa đảo khi chúng thức tỉnh ... cái gì đó về những con quái sẽ có lượng rất lớn EXP hoặc thứ khác ....

Tôi tưởng hắnta nói về những con quái chúng ta gϊếŧ hàng ngày.

Có phải cái cầu sáng đỏ lúc đầu kia là hòn đảo thức tỉnh ?

" Tôi không nhớ đã nghe thấy cái gì như thế !! "

Itsuki trả lời cùng với 1 tiếng hét .

Ah, đúng thôi. Itsuki coi thế giới này như 1 trò chơi máy tính.

Trò chơi của hắn không bao giờ có sự kiện tăng exp trong cửa?

Hắn ta bỏ qua mọi lời nói của tên bá tước đó bởi vì hắn tưởng hắn biết hết mọi thứ rồi .

"Dù sao thì, từ mai , những con trùm quái sẽ xuất hiện ? "

" Chính xác , nó sẽ là lúc hoàn hảo để tăng level "

" Ta không thể đợi được "

" Và đó là lý do tại sao cuộc trao đổi thông tin ngày hôm nay diễn ra – gojaru "

Thay vì cắm đầu lao đi mà không biết gì , Tôi đoán chia sẻ bây giờ là lựa chon tốt nhất .

Fumu ........tôi đoán tôi không có lựa chọn khác .

Nó sẽ ổn thôi.

.............

" Các ngươi có.... Cái gì đây ??"

Tôi chỉ vào cái dây đeo trên vũ khí của cả 3 .

" Ah ,đây sao ? Nó là vật rất nổi tiếng của đảo dùng để nhanh chóng tăng cấp "

" Đúng, nếu dùng nó , sẽ tăng lượng EXP nhận vào "

" Ngươi không biết ?"

.......Tôi sẽ kiểm tra trường hợp này.

Dây đeo : Miracle .

Chất lượng : Cực kì kém.

Chả có tí Exp nào tăng lên được cả. Có vẻ tên kia làm rất tốt.

" Nó thực sự có khả năng đó ? "

" Ngươi thực sự chưa nghe đến nó ? Nó rất nổi tiếng đó "

" Mi nên tăng cường việc thu thập thông tin "

" Đúng , nó thực sự làm được điều đó "

......

...Người bày ra cái tin đồn đó là tôi , nhưng ....

Trời ạ....tôi cảm thấy thật là hạnh phúc

Đám này thực sự bị mắc bẫy.

" Sao ngươi lại bày ra cái nụ cười khả ố thế ? "

" Không có gì "

" Nếu không có cái này , mi sẽ bị tụt lại phía sau "

" Ngươi không hề có bất cứ cái nào như vậy ? "

" TA sẽ mua nó sau "

Ai trông cũng có vẻ hạnh phúc vì họ đã mua được 1 món hàng tuyệt vời .

"Maaa.." * tiếng cười * "Chúng ta hãy trở lại chủ đề "

Thật là tệ. Sau thẳm trong tôi đang đau đớn .

Có thể đó là .....niềm tin sẽ được tạo ra từ những lời nói dối ?

Có khả năng Ren và Motoyasu đã chơi các trò có vật phẩm như thế này .

Vâng , họ cũng chả mất gì khi đeo nó cả .

" Rồi , các hiệp , làm ơn hãy bắt đầu nói về những gì rút ra được từ đồng đội của nhau – gojaru "

Đồng đội...huh

Tâm trạng của tôi bắt đầu chùng xuống .

" Naofumi , ngươi nên dạy bảo lại nhóm của mình "

" Đúng vậy . Ngươi dạy kiểu quái gì thế ? Sự tò mò của Firo thật là kinh khủng "

Đến lúc rồi . Cả đám bỗng dưng quay mũi dùi vào tôi .

Đừng có im lặng thế, Motoyasu . Ah tôi đoán hắn có thể hiểu tại sao hắn làm Raphtalia giận. Và hắn sẽ không giải thích chỉ vì 1 cô gái .

"Đó là cách của ta , Raphtalia không phải quá cầu kì .Emấy chỉ không đồng ý hay không hiểu hành động của mấy người thôi "

" Ngươi nói gì ? "

" TA biết vì sao emấy nổi giận . Trong trường hợp của Ren , nó là thiếu chỉ dẫn , của Itsuki là bởi vì hắn nói dối "

" Và ta đã nói là ta không có nói dối "

Hắn ta vẫn cứ nói vậy.

Hắn bị dồn tới góc rồi mà vẫn không thừa nhận.

Rồi , cho tới khi hắn còn ở cạnh Ren và Motoyasu, tôi đoán hắn có thể sẽ hành động như thể hắn đúng ,và tôi là kẻ nói dối.

" Falcol Strike , phải không ?? Nó là 1 kĩ năng lớn cần ½ SP và thời gian hồi là 15 phút , hả? "

" Thật sao ?? Ta không nhớ có kĩ năng nào như vậy "

" Mi..............."

" Ngươi nói điều gì như thế sao ? đó là 1 lời nói dối trắng trợn phải không ?"

Như tôi đã nghĩ.

Nếu hắn ta có 1 kĩ năng tuyệt như thế, hắn đã sử dụng khi gặp giáo hoàng.

Ah, nếu bạn muốn dây dưa trong 1 trận chiến , bạn cũng sẽ không sử dụng kĩ năng mạnh nhất của mình.

"Emấy quan sát tất cả . Emấy tức giận bởi vì đám hiệp sĩ thể hiện ra như 1 đám hợm hĩnh"

" Thế tức là có mỗi mình mi là tốt ? "

" Ừ , Raphtalia cũng thường hay giận dữ với ta "

Tôi không định giúp đỡ cái đám này , nhưng tôi đã nói với Raphtalia và thuyết phục rằng Anh hùng cũng chỉ là người mà thôi.

Tôi đoán đó là hiệu quả của việc trao đổi nhóm.

" TA đã cảnh báo Raphtalia . Ta tin rằng đó chỉ là cảm xúc nhất thời . Nhóm của các ngươi đi với ta cũng rất tốt. TA có nên chỉ ra 1 vài thiếu sót ? "

"C-cứ chỉ ra đi nếu ngươi có thể "

Itsuki có vẻ như không có ý định từ bỏ .

Tốt , cuối cùng tôi cũng có cơ hội để đá đểu hắn.

"Itsuki , Ngươi nghĩ nhóm là cái gì ? Là 1 sự phân chia cấp bậc , và họ chỉ tin tưởng vào công lý . Ngươi định lập ra 1 tôn giáo à ??Họ không làm gì ngoài việc nói về ngươi . "

" Đúng , ta cũng cảm thấy thế . Họ lịch sự , nhưng toàn nói về ngươi . Ta phát bệnh về chúng ."

" Họ nói như thể tôn ngươi làm đức chúa vậy . Thật là nguy hiểm .Và kĩ năng của họ rất là tồi tệ "

Ren và Motoyasu cùng cảm thấy điều đó , họ đứng về phía tôi .

Ra là cái đám kia cũng hành động như vậy với bất kì anh hùng nào .

:" Không có sự lựa chọn nào nếu ta là đại diện cho công lý . Ta là 1 người hùng , các ngươi biết đấy . Họ chỉ sùng bái tôi . Không có cấp bậc nào cả "

Đây là lời cáo buộc nặng nề.

Ren và Motoyasu có vẻ hiểu điều đó . Itsuki tránh việc chỉ ra vấn đề .

Có vẻ hắn ta sợ việc đó .

" Bọn chúng liên tục kêu ra những lời vô nghĩa như thể nó được truyền lại bởi Nhà thờ Tam hiệp."

"Họ không làm điều đó "

Đó là những gì Itsuki nói, nhưng, những người khác ,bao gồm cả tôi , đã nói nhiều thứ mà hắn ta phủ nhận.

" Đến Ren . Ta nhận ra có sự tách biệt lớn giữa đồng đội ngươi. Khi họ tự giới thiệu , họ nói : " Thế ngài muốn chúng tôi săn quái ở đâu ? "

" Đúng vậy . Đầu tiên ta không biết họ nói về cái gì . Ngươi gọi đó là đồng đội ? "

ITsuki , ngươi cũng có thể nói được như vậy sao ???

" Ta có thể cảm thấy họ như thành viên của 1 Guild . Ngươi chọn địa điểm và họ tới đó .....Rất khó để gọi đó là đồng đội, Ngươi có thể đưa họ đi bất cứ đâu , nhưng họ có thể làm việc với bất cứ ai mà chả thay đổi tí nào cả "

Tôi không biết nếu tôi nói quá nhiều chưa , nhưng từ giờ tôi biết hợp tác là rất quan trọng .

Chúng tôi cần chia sẻ thông tin về nhau. Nó sẽ rất tốt để đối đầu với kẻ địch mạnh hơn .

" Họ như kiểu có thể tự làm việc nếu kể cả ngươi không tồn tại "

" Nói gì cơ ? Nó không tốt hơn nếu họ có thể chiến đấu nếu không cần đếnta sao ? "

Hắn ta cố gắng tiếp cận nó 1 cách hợp lý , nhưng tôi nghĩ hắn không nên phủ định sự tồn tại của chính mình .

" Nhóm của ngươi trông như những nhà thám hiểm trong 1 Guild có thể tách ra bất cứ khi nào . Nếu họ rời đi , họ sẽ tự lớn mạnh mà không cần sự hiểu biết của ngươi "

Chờ đã , thật là tuyệt nha.

Nhóm như vậy, nếu nó đủ mạnh , sẽ có 1 đội quân hiệu quả chống lại làn sóng.

Đó là 1 ý ngẫu nhiên , nhưng sẽ có hiệu quả.

Bây giờ tôi đang nghĩ về nó , không có lý do chúng ta phải làm bất cứ điều gì. Thế giới của nhà thám hiểm có thể tự làm điều đó.

" Shadow , đây là ý tưởng rất hay . LÀm ơn gửi nó đến Nữ hoàng "

" Đừng có tự quyết định 1 mình thế "

Ren lo lắng sao ?

Shadow thì thầm gì đó vào tai tôi .

" Chúng ta có vấn đề với nó – gojaru "

"Tại sao ? "

"Thường thì , chỉ anh hùng được triệu hồi được phép săn ở thế giới này . Nếu quân đội quá lớn , môi trường sẽ....."

Tôi hiểu , vấn đề là ở số quái vật.

Nó không xảy ra trong trò chơi , nhưng tôi đoán ở đây, số lượng quái vật có thể giảm.

"Đồng đội của ngươi , biết không . Ngươi nên gần gũi họ hơn . Nếu họ mạnh mẽ , họ sẽ trở thành như đồng đội của Itsuki "

" Ta đã nói nó ngươi lầm rồi "

" Họ không như thế "

" Khi họ rời đi ,họ sẽ nói ........... Ren sama là 1 người tuyệt vời . Ngươi có muốn nghe 1 vài thứ tuyệt vời rút ra được từ ngài ấy không ? "

" Gu............"

Ren không thể nói gì nữa, vì vậy hắn im lặng

Tốt , Không nên có vấn đề gì với hắn và đồng đội của tôi nữa . Tôi đã cảnh báo Raphtalia , nó sẽ ổn thôi.

" Thế Raphtalia thì sao ? "

" Ta sẽ không khoe khoang về emấy . Raphtalia cũng đã nổi xung với ta cũng nhiều lần."

Tôi muốn tin rằng tôi được tôn trọng , nhưng tôi cũng chả rõ nữaa.

" Ngươi muốn nói cái gì về Raphtalia ?"

" Cô ta ....cô ta rời nhóm của ta ."

"Ta nói điều đó trước rồi "

" Điều này sẽ chẳng tới đâu cả "

Hiểu được điều đó , Ren quay về Motoyasu nói .

" Motoyasu, mi có thứ gì muốn nói về đồng đội của NAofumi không ? "

"Không . Raphtalia rất chăm chỉ , và ta là người có lỗi "

Rồi giờ đến lượt Motoyasu....

Tôi không thực sự học được gì từ Raphtalia về Motoyasu .

Tôi có thể tự trách móc về nhóm của hắn , nhưng có vẻ đám Bitch hành động khác bên nhưng người khác thì sao , vì vậy tôi không nghĩ mình sẽ nhận được sự đồng thuận

Nếu tôi sai lầm như vậy , tôi sẽ tự tổn hại chính mình .

" Nhóm của Motoyasu ....ai muốn nói gì không ? "

" Họ chỉ cổ vũ ta. Ta không biết nói gì , đây có phải cổ động viên không ?"

" Đây chả phải là 1 nhóm . Trong khi ta chiến đấu , họ lại trở về nhà trọ "

Ren và ITsuki nói điều đó với vẻ mặt cay đắng.

Chúng đã biểu hiên như vậy với bất kỳ ai ha.....

" Chúng ta là anh hùng mà ?? Không phải chúng ta nên đứng đầu tiên sao ? ?"

"Trở thành 1 lá chắn thì tốt , nhưng làm mọi thứ thì khác .Đám đó chỉ chiến đấu khi không còn 1 sự lựa chọn nào khác"

" Thực sự thì , ta nghĩ tốt hơn khi không có chúng. Trong trường hợp của ta , chúng nói họ sẽ quan sát ta chiến đấu ,nhưngchúng trở về nhà trọ mà chả gϊếŧ 1 con quái nào cả . "

Kể cả khi tôi im lặng, Ren và Itsuki vẫn đưa ra cả đống khiếu nại.

Nhưng tôi cũng có ý kiến như vậy.

Có vẻ đám phụ nữ này vẫn cố gắng giúp gì đó , nhưng tôi chả ngu gì mà nói ra điều đó .

:" Naofumi , ngươi thì sao "

"Nếu ta nói ra cái gì đó , sẽ xảy ra 1 cuộc khẩu chiến "

"T-ta hiểu "

Bitch và đám bạn đó hành động khác với những người khác nhau . Họ sẽ nâng cao cảnh giác với chúng .

Có rất nhiều điều tôi muốn nói , nhưng tôi muốn nghe trước.

Tôi sẽ để cho cơ hội bày ra.

"Bây giờ , chúng ta sẽ kết thúc cuộc thảo luận này – gojaru . Hãy giữ chúng trong tim và tiếp tục vào buổi họp, degojaru. "

"Đã hiểu "

" Ta không thích , nhưng ta sẽ để nó ở lại đây "

" Rồi "

" Được "

Không ai trong số chúng có vẻ hối tiếc cả , phải không ta ???
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 102


"Tiếp theo, làm ơn hãy trình bày những vấn đề của các ngài hiệp sĩ từ những đồng đội của mỗi người, degojaru."

"Raphtalia đã từng đề cập rồi. Motoyasu là kẻ theo đuổi đàn bà, Ren thì có vấn đề về phối hợp đồng đội và chỉ tập trung vào rèn luyện đồng đội của mình, Itsuki thì thích dính vào rắc rối và để tự bản thân mình giải quyết, cũng là một kẻ dối trá."

Tôi có thể nói gì nhỉ, tôi đặt bản thân mình vào vị trí không cần thiết, nhưng tất cả vấn đề cần phải được chỉ ra.

"Vậy giờ là từ phía ta."

Motoyasu giơ tay lên và tuyên bố.

"Quan điểm của ta thì đồng đội là những người đi theo, Ren thì lạnh lùng, Itsuki thì giấu sức mạnh, và Naofumi thì không có câu hỏi."

Thật là đơn giản.....

"Ren, ngươi hành xử như vậy thì cũng tốt, nhưng sẽ là tốt hơn nếu ngươi cố gắng hiểu rõ mọi người và thân thiện hơn với họ. Itsuki, ngươi nên trưởng thành hơn khi là một hiệp sĩ đi. Naofumi...còn về ngươi-"

"Đó là quan điểm của một kẻ nào đó định dùng phép thuật tấn công đằng sau lưng ta, ngươi biết đấy."

"Tôi là người chứng thực điều đó, degojaru. Bởi cựu công chúa Bitch đã có lời thề rằng ngài Khiên hiệp sĩ chính là kẻ thù của mình, nên lời cáo buộc sẽ không có hiệu lực, degojaru."

"........Hiểu rồi."

Với cảm giác nhẹ nhàng, lời cáo buộc của Motoyasu kết thúc.

"Tiếp là ta."

Ren giơ tay lên và phát biểu.

"Motoyasu, quan điểm của ta về đồng đội của ngươi là, lý do ngươi chiến đấu là gì vậy? Ta đã nghe rằng ngươi thực sự là một kẻ theo đuổi phụ nữ. Tiếp là, ngươi là kẻ giấu giếm sức mạnh. Naofumi thì không có vấn đề gì."

"Tại sao tất cả về Naofumi-san đều không có vấn đề gì cả !?"

Ngươi có ý gì hả? Ngươi nói như thể là ta đi đâu cũng gây ra vấn đề vậy.

......Dẫu vậy tôi đúng là đã làm một số chuyện.

"Không, những người đó đã xem cách Naofumi chiến đấu và báo rằng:" Ngài khiên hiệp sĩ rất là đáng tin cậy." Đó không phải là ý kiến của cá nhân ta."

"Hơn nữa, giấu giếm hả......ngươi bỏ qua hơi nhiều về việc đó rồi."

Cả Ren và Motoyasu đều đề cập đến những khía cạnh mà Itsuki cắt bỏ bớt như thói quen thường nhật.

"Không phải như vậy! Ta chỉ quan tâm đến những gì có thể xảy ra-"

"Như thể là việc ngươi đợi đồng đội của mình lâm vào nguy hiểm? Đó chính là điểm khiến cho Raphtalia nổi giận như vậy."

"Đúng là tồi tệ. Ta có thể đồng ý với Raphtalia-chan nổi giận bởi ngươi dàn dựng kịch bản."

Motoyasu lợi dụng tình hình và kêu về phía Itsuki.

Ngươi cũng làm những việc tương tự như vậy đây.

"Đó là tại sao ta nói nó không phải như vậy."

"Dù vậy, ngươi vẫn là kẻ dối trá."

"Yeah....đúng như vậy."

"Các người yên lặng đi!"

Itsuki ngắt hết lại với cảm giác cuồng loạn.

Nhưng tôi đã bảo hắn đó chính là những gì hắn gặt được.

"Vậy bây giờ, đến lượt ngươi cuối cùng, Itsuki."

"Giờ là của ta. Ngươi nghĩ chiến đấu vì cái gì vậy, Motoyasu? Người còn cho cả phụ nữ gia nhập tổ đội của mình. Còn ngươi thì sao chứ? Ngươi bỏ mặc và chỉ chiến đấu một mình.....Hơn hết nữa, ta được báo lại rằng Naofumi là một kẻ ích kỷ và tàn bạo.."

"Chúng chỉ là một nhóm những kẻ nghĩ về chính nghĩa. Tác phong của chúng khi ở khu vực săn quái vật cũng rất tệ. Shadow, ngươi đã điều tra sự việc rồi chứ?"

"Vâng tôi đã thực hiện, degojaru. Đồng đội của ngài Cung hiệp sĩ rất tùy tiện, degojaru.Họ đã hăm dọa những nhà thám hiểm khác và độc chiếm các bãi quái, cũng có khá nhiều cách ứng xử gây ra vấn đề khác nữa, degojaru."

"Nói một cách khác, trên mạng thì hành động này gọi là 'mobbing' bằng cách tấn công quái vật trước. Ta cảnh báo ngươi việc này."

Ren cũng tận dụng tình hình và cảnh báo hắn.

Vậy, lần này là Ren hả.

"Đó là cái gì?"

"Đây là hành động bất lịch sự trong game, đó là hành động chặn người chơi khác tấn công quái vật bằng việc tấn công những con quái mà họ định chiến đấu."

Motoyasu giải thích.

"Ngươi không cần tin vào việc đó cũng được. Việc này đã được giải thích căn dặn từ đầu khi đặt chân tới đảo rồi....Bởi nó khá là rắc rối nên chỉ tóm lại như vậy. Hài hước thay, tư cách là hiệp sĩ ngươi đã bị thiệt hại."

Tôi bổ sung thêm vào

Khi tất cả đều được chỉ ra bởi các hiệp sĩ, Itsuki không còn cách nào khác ngoài đầu hàng.

"GU....Ta hiểu rồi."

"Tất cả nên nhớ những cách hành xử như vậy và rút ra cho mình giải pháp từ những việc này."

"Vâng, ta sẽ nhớ là Naofumi-san là kẻ ích kỷ vào đầu...Ngươi là tên tồi tệ nhất."

Dù vậy hắn vẫn còn không ưa gì tôi.

Vâng, tôi đã quen nó rồi.

"T-ta nói này, Motoyasu-san. Ngươi bị làm sao vậy!? Ngươi thật sự không cho ai khác vào nhóm của mình!?"

"Ta cũng nghĩ về việc này. Chẳng phải ngươi cũng có phụ nữ trong nhóm mình sao? Và hơn hết các ngươi còn có ý định nhìn trộm phòng tắm phụ nữ, như thể là manga vậy!"

Dù tôi phẫn nộ trước Itsuki, Ren và Motoyasu...Chẳng lẽ các ngươi lúc đó không nhận ra hậu quả khi bị tóm cổ à?

"Thôi nào. Chẳng phải trách nhiệm của thằng đàn ông là phải theo đuổi phái đẹp sao? Ta không hối hận gì cả."

"......Nói như thế cảm giác như thể ngươi đang tự khen ngợi bản thân mình vậy."

Định nghĩa về khía cạnh nào đó thì hắn đúng tuyệt thật.

Đúng là nể thật khi hắn đi ra và tuyên bố rằng hắn sẽ lập một harem.

"......Việc này chẳng đi ra đâu cả. Hãy dừng lại đi"

Khi nhìn thấy tất cả đều tỏ vẻ lạnh lùng, Motoyasu quyết định rằng nên dừng lại với một nụ cười thoải mái.

Bởi ngươi đã hiểu vậy và nói như vậy thì cũng vô ích thôi.

"Vậy giờ, chủ đề chính của cuộc trao đổi thông tin giữa các hiệp sẽ bắt đầu vào bây giờ, degojaru."

Khi Shadow quyết định chuyển tiếp chủ đề.....tất cả đều im lặng.

Có lẽ thói quen che giấu của tất cả sẽ được xử lý ở nơi đây.

".........Naofumi-san. Tại sao ngươi không bắt đầu nói trước đi?"

"Tại sao là ta.......Ta tới thế giớ này mà không có chút kiến thức cơ bản nào như ngươi biết đấy?"

"Tuy vậy, đồng đội của ngươi thì mạnh mẽ một cách không bình thường ở cấp độ như vậy. Điều này hẳn phải có liên quan đến chiếc khiên khả ố của ngươi sở hữu."

"Đúng vậy, ta cũng muốn nghe về việc này trước. Từ lúc đầu thì cô nhóc Raphtalia đó, và cả con chim tên Firo ấy mạnh một cách thất thường."

"Đúng đó. Sức mạnh của Raphtalia-chan và Firo-chan tăng lên đáng kể như vậy hẳn là có căn cớ."

.....Đây là mục đích của chúng?

Điều này có nghĩa là, Raphtalia và Firo đã không để cho chúng biết về sức mạnh 'Bội trưởng' và Chuỗi Nguyền Rủa.

Nếu tôi chỉ đơn giản nói ra vậy thì phải như vậy chút chứ.

"Nếu ta chỉ rõ ra, thì các ngươi phải bù đắp ta chút thông tin chứ?"

"Cái gì?"

Trong những trường hợp xoay quanh nhiều tư liệu và sự nhận biết này, tôi có thể thương lượng nhiều ít với chúng.

Các ngươi thực sự cho rằng ta sẽ khai hết thông tin ra chỉ bởi vì các ngươi phát giác ra ta đang che giấu sao?

"Như vậy thì sao? Các ngươi đã coi khiên là yếu kém, và bỏ mặc ta mà không chỉ cho ta gì cả. Kể cả nếu ta có nói cho các ngươi bí mật sức mạnh đi chăng nữa, thì cũng chẳng có gì đảm bảo là các ngươi sẽ nói cho ta biết rõ. Đây là điều cần thiết.....Các ngươi hiểu chứ?"

"Chẳng có gì đặc biệt để chỉ ra cả......"

"Ngươi cứ tìm nó ở thanh Menu trợ giúp ấy."

"Việc này....ta không thể nói rõ ra chi tiết được."

Mỗi tên trong chúng trả lời lúng túng.

"Trong mọi tình huống, các ngươi đều không muốn nói ra? Kẻ kia tự tin bảo ta phải tra Menu trợ giúp. Thực sự là có cái chỉ cả nơi săn quái hiệu quả hơn ở Menu nữa à?"

Thái độ các ngươi đều lộ rõ ra là muốn moi thông tin từ ta.

Tuy vậy, với cái quan điểm đó thì các ngươi chẳng nghe được một câu nào đâu.

Đó là thực tế trong việc thương lượng đàm phán hai bên là phải ngang bằng, và đó cũng là luật của thương lượng đó không nói cũng đã rõ.

Vào lúc này, không khí trong phòng đều rõ là nếu chúng muốn biết thì chúng phải nói rõ cho tôi biết.

Các ngươi sẽ có thể tiến sâu hơn nếu như ta ra thêm điều kiện nữa?

"Ồ đúng rồi, nhân tiện thì, đó là việc không thể cho Shadow có thể nắm bắt được bí mật sức mạnh của các ngươi."

"Đúng vậy, degojaru. Nó là điều không khả thi cho chúng tôi để có thể nắm rõ hoàn toàn sức mạnh của các ngài hiệp sĩ sẽ trở nên ra sao bởi mỗi người tương ứng đều sẽ trở nên khác, degojaru."

"Cũng như các ngươi có cái thói quen che giấu, ta cũng vậy thôi. Thời hạn để chúng ta nói rõ ra không hạn chế."

"Tch!"

Ren phật ý chậc lưỡi.

"Trước đó nữa, trong đợt sóng lần ấy....Các ngươi đã thất bại một lần rồi. Nếu như không cẩn thận hơn chút nữa, các ngươi đã mất mạng rồi."

"Ngươi đang nói cái gì vậy? Đó một event của trận chiến. Chúng ta không thể thắng được."

"Hả?"

"Không phải, nếu hiệp sĩ chúng ta hay đồng đội của mình bị đánh bại, chúng ta sẽ được triệu hồi về bệnh xá. Chúng ta sẽ không chết. Đó là sự bảo hộ của thần thánh."

"Cuộc tấn công của tên giáo hoàng đó là bằng chứng đây, khi chúng ta đều được triệu hồi về bệnh xá."

Các ngươi đang nói cái khỉ gì vậy?

Đầu các ngươi vẫn còn ổn không vậy?

"Các ngài đã được giải cứu bởi chúng tôi, degojaru....Các ngài có ý gì ạ, degojaru? Thỉnh thoảng ngài Khiên hiệp sĩ cũng nói những câu mà tôi không thể hiểu là gì, degojaru, điều đó có ám chỉ điều gì à, degokaruka?"

Shadow đáp lại với giọng bối rối.

Tôi cũng cùng quan điểm như vậy.

Những gã này, ngay lúc này chúng tuyên bố rằng "Chúng ta là bất tử. Không việc gì làm khó ta được." Mở đầu như vậy.

"Thực tình, ta chính là kẻ hạ được đối thủ mà các ngươi còn không thể đánh trúng đòn."

"""CHÚNG TA ĐỀU CÓ THỂ HẠ GỤC NGƯƠI , kẻ yếu đuối một cách dễ dàng."""

.........Mấy tên này nói vậy là sao?

Về thành dưỡng sức? Thật sự đây giống game lắm ư? Các ngươi còn nghiêm túc còn gọi đấy là trận chiến event nữa cơ?

Nên, kể cả có thua, chúng cũng không tính.

Dù được coi là kẻ yếu kém, tôi cũng chẳng bận tâm mà nổi giận.

Th-thật là.....

"Bởi việc này không có sao cả, nên tiếp tục thảo luận thôi."

Không có sao cả......... Kể cả gì đi chăng nữa mấy gã này vẫn coi đây chỉ là một trò chơi.

Ôi khỉ thật. Điều như vậy rất nguy hiểm. Bọn chúng cần phải thay đổi lại cách nhận thức của mình ngay lập tức.

"Các ngươi đều biết đây không phải là game rồi chứ? Không có cái việc hồi sinh lại điểm save đâu!"

"Đó là tại sao chúng ta có sự bảo hộ của thần thánh."

"Đồng ý."

"Đúng vậy."

Thật là không có hiệu quả.....Thật là vô nghĩa khi tiếp tục nói.....

Vào lúc này, điều này chính là thứ hiểm họa tồi tệ nhất có thể hoàn toàn đứng hạng nhất hạng hai từ khi tới cái thế giới này.

Dù vậy, tôi chẳng nhìn rõ được tại sao chúng lại không cẩn trọng gì cả, tôi không thể làm gì được ngoài điều chỉnh cuộc nói chuyện sao cho phù hợp.

"Haah.....Thôi bỏ qua cái vấn đề chúng ta đang nói từ đầu đó đi, hãy tiếp tục thảo luận những thứ mà các ngươi có thể kiếm được từ thanh Menu trợ giúp đi."

"......Nó không có ích đâu."

"Được rồi, không có ích gì khi các hiệp sĩ lại đối đầu với nhau cả."

"Ừhm, kết quả sẽ không thay đổi gì cả."

Các câu trả lời của mấy tên này nghe như chúng chỉ từ bỏ được một nửa.

Dù sao thì cũng phải thu thập cách thức mà chúng gia tăng sức mạnh.

Thôi hãy cứ trấn an rằng nước đi này của tôi có thể phá được những câu trả lời lằng nhằng của chúng.

"Được rồi, ở đây sẽ có những kẻ nói dối, cho nên tất cả đều cùng trao đổi hết thông tin ra. Bốn mặt một lời, nên sẽ biết đâu là thật hay giả. Đương nhiên rằng các hiệp sĩ đều là hiện thân của chính nghĩa cho nên sẽ không hề có sự dối trá nào cả, ta nói đúng chứ Itsuki?"

"T-ta không nói dối!"

"Ta nghi ngờ điều đó đấy. Có tật thì hay giật mình, đúng chứ Ren?"

"A-à ừ."

"Phụ nữ ghét nhất là lũ dối trá, chuẩn chứ Motoyasu?"

"Đ-đúng vậy."

Thứ gì như thế này. Bằng cách đặt tiền đề chặn những kẻ giở trò, chúng tôi có thể bắt đầu bàn luận.

Theo những gì tôi biết thì Ren là kẻ không thích những gì trơ tráo. Motoyasu luôn muốn tốt đẹp trong mắt phụ nữ. Còn chính nghĩa Itsuki, và mặc dù cái thứ đó cũng chỉ là thứ để thỏa mãn bản thân. Thì nếu như tôi chỉ hết nó ra, chúng sẽ không thích thú gì khi đưa ra thông tin sai cả.

"Vậy Itsuki, ngươi chỉ nói các khái niệm cơ bản nhất là tốt rồi."

"T-tại sao ta phải nói những việc như vậy chứ Naofumi-san?"

Mặc dù hắn nhăn mày khó chịu, hắn quay về phía chúng tôi và nói.

"Vũ khí của các hiệp sĩ đều sẽ mở ra các cây kỹ năng mới."

"Đúng vậy."

"Có game ta từng chơi gọi là Dimension Wave có cây kỹ năng khá giống hệ thống ở đây, nhưng những khả năng lựa chọn có thể thay đổi và trở nên lớn hơn."

"Hm? Nó không hề giống như vậy cho lắm?"

"Đúng, nó gần như vậy, nhưng ở đây có quá nhiều vũ khí mà ta có thể nắm rõ được."

Điều này chứng tỏ rằng hắn không rõ hết về thông tin các loại vũ khí.

Dĩ nhiên, bất kỳ khi nào tôi biết các kỹ năng mở khóa có tác dụng gì, tôi sẽ biết nó có hiệu ứng gì vào Khiên ở hệ thống quái thú hay nô ɭệ.

"Sau khi đã thay đổi, khi ngươi có chuyển đổi vũ khí về lúc đầu, thì điểm thay đổi vẫn còn giữ nguyên." (chắc nói về hệ số và skill.)

Các hiệp sĩ đều gật đầu.

Như vậy, có những phần sẽ còn thay đổi....

Không thể cắn câu vào lúc này được.

"Tiếp theo là ta."

Ren giơ tay lên và bắt đầu.

"Tiếp theo câu chuyện của Itsuki. Khi mà nguyên liệu từ quái thú được hấp thụ và mở khóa. Chỉ số hỗ trợ sẽ được cộng thêm khi trang bị chúng."

Đây là thông tin xác thực. Tôi đã làm việc này suốt thời gian qua.

"Đúng như vậy, trang bị hỗ trợ này hơi khác chút so với Brave Star Online mà ta chơi."

"Nó khác ư?"

"Yeah, điểm skill kiếm được và cấp độ của skill. Tức là kể sau khi có trang bị, nó không phải lúc nào cũng có thể sử dụng được."

Vâng, đó chắc chắn là thứ mà tôi không thể đồng ý hơn.

Kể cả trong game tôi từng chơi, nhân vật của bạn có thể dùng điểm để phân chia ra, và trong game bạn có thể giữ nhân vật mình như gốc.

Tôi có thể nói gọn là, tôi không nghĩ là có thể có được tất cả các skill từ cây kỹ năng được từ việc mở khóa khiên.

Hơn nữa......từ lâu nó đã khác so với game rồi, mấy gã này vẫn nghĩ rằng nơi này tương tự như game?

"Đúng vậy. Ta không sai đâu."

"Yeah."

"Nhưng, với hiệp sĩ chúng ta thì có thể là những người duy nhất có thể học hết tất cả kỹ năng."

....Ah, tôi hiểu rồi. Các nhà thám hiểm thông thường chỉ có thể nhận được số điểm nhất định. Nhưng chúng tôi lại có được "cheat" chính là những vũ khí huyền thoại này.

"Tiếp theo là ta. Vũ khí có thể sao chép vũ khí khác từ cùng một hệ thống. Đó là hệ thống sao chép."

"Hả?"

"Đúng vậy, mặc dù nó khác xa, nhưng ta đã lưu lại những vũ khí mạnh mẽ có được."

"Đồng ý,dù sao chúng ta cũng là hiệp sĩ, những việc như vậy có thể làm được."

"Ta đoán rằng tất cả mọi người ở đây đều biết rằng các chất lượng hàng hóa ở cửa hàng vũ khí và lính đánh thuê ở thủ đô đất nước Zeltbull là tốt nhất, đúng chứ."

Sau khi Motoyasu dứt lời, hai tên còn lại gật đầu như thể đó là việc hiển nhiên.

"Đó là cái gì vậy?"
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 103


Tôi bác bỏ giữa chừng sự việc vừa rồi.

Sao chép vũ khí?

Không hề có chút gì ghi chép ở trên màn hình trợ giúp cả. Tôi đã ở thế giới này bốn tháng rồi. Tôi đã thuộc lòng tất cả những gì trong đó.

Từ những gì tên này giải thích, có vẻ như hắn biến đổi tất cả các vũ khí của hắn trong giây lát khi có được.

"Naofumi....Ngươi thật sự không biết điều này ư? Ta thật sự ngạc nhiên là ngươi vẫn sống sót tới giờ đó."

Khỉ thật. Điều này làm tôi phát bực. Ánh mắt của cái đám này cũng làm tôi tức điên lên.

Không thắc mắc tại sao tôi chẳng có cái gì ngoài những khiên kỳ quái.

Tôi chưa bao giờ sở hữu những khiên bình thường như, "Khiên sắt" hay "Khiên tròn" hay cái khiên thường thấy. Tôi đã nghĩ về việc khác lạ này.

"Các ngươi tự tìm ra được chức năng này?"

"Như thể là vậy, chẳng phải rất là bình thường khi có thể sử dụng vũ khí thường thấy ở cửa hàng vũ khí sao? Vũ khí lúc khởi đầu khá yếu nên ta đã tới cửa hàng."

Giờ thì tôi ngẫm lại, tôi đã cố gắng bỏ cái Khiên sang một bên và có ý định trang bị một thanh kiếm.

Vào lúc đó, "Hệ thống cảnh báo: Hỡi người sử dụng vũ khí huyền thoại. Bạn đang có ý định trang bị một vũ khí khác bên cạnh vũ khí huyền thoại của mình." Đã hiện ra.

Lúc đó tôi đã nhận ra rằng mình không thể trang bị thêm bất kỳ vũ khí nào nữa.

"Ta nhận được cảnh báo từ hệ thống, nhưng mà hệ thống sao chép không có hiên ra,"

"Ah."

"Điều đó đương nhiên."

Đầu tôi bắt đầu đau.

Đương nhiên rồi, tôi là khiên, nhưng mà điều đầu tiên mà bất kỳ nhà thám hiểm cần tới không phải là cái khiên.

Tôi đã vốn có một chiếc khiên cho nên tôi đã đi tìm kiếm vũ khí cầm tay khác như kiếm hay bất kỳ gì như vậy.

Bởi vậy tôi không hề nhận ra điều này.

"....Vậy bàn luận sâu hơn chút đi, Ren, làm thế nào mà ngươi biết quái vật nào đi săn sẽ có lơi cho vũ khí của mình?"

"Bằng cách nào ư?....Chẳng phải là thường tình khi ngươi kiểm tra vật phẩm rơi ra sao?"

Rơi ra!?

Ah...Trong game thì quái vật hạ được thường rơi ra vật phẩm.

Nhưng vật phẩm nhặt được thường nhiều lúc chẳng liên quan đến bộ phận từ con quái vật cả.

"Các cửa hàng cũng bán một số mặt hàng tốt. Có rất nhiều thành phần khác nhau. Dường như tất cả đều bỏ qua rằng đây là một thế giới khác vậy."

"Yep."

"Và cũng có khá nhiều vật phẩm hữu dụng mà quái thú rơi ra."

Có vẻ như có khá nhiều thông tin hữu ích thu thập được sau tất cả.

Và có vẻ như điều này áp dụng cho tất cả các vũ khí huyền thoại.

Có cảm giác như là vào thời điểm tôi lần đầu tiên đặt chân tới nơi này. Đã có cảm giác khó chịu rồi.

"Chuẩn bị trang bị chỉ là thứ cơ bản và sau đó thì-"

"Học các kỹ năng, đúng chứ?"

"....đợi chút đã nào, hãy giải thích nó chi tiết hơn xem.

Cứ cảm tưởng như những tên này đang giảng giải những điều dường như là rất hiển nhiên vậy. Tôi sẽ cố gắng chịu đựng hơn và thu thập thêm thông tin.

"Khi ngươi nhận được công thức và kỹ năng, nếu như ngươi dành cho vũ khí của mình đầy đủ, thì hệ thống sẽ tự hoạt động. Và nếu ngươi làm đầy đủ, thì vũ khí ngươi sẽ có những kỹ năng của riêng nó."

Tự hoạt động? Cái quái gì vậy!!

Có vẻ như nó sẽ vẫn gia tăng được chỉ số nếu như thực hiện bằng tay, nhưng nếu như có công thức thì vũ khí sẽ tự hoạt động?

Vậy tên Motoyasu có sẵn nước thánh là bởi vì hắn đã tự mình làm được?

Và có vẻ như nguyên liệu từ quái thú rơi ra.

"Điều hạn chế là vũ khí chỉ có thể chứa được vật phẩm có được từ quái rơi ra."

Có vẻ như hệ thống vẫn còn thiếu sót, nhưng mà tôi đã trải qua tất cả mà không có chút lợi ích gì.

Nghĩ đến việc tôi có thể nhận được nhiều thông tin hữu ích như vậy....Tôi ra hiệu cho Shadow ghi chép lại.

"Đối với các bãi săn quái, chúng ta cần đặt ra những luật lệ."

"Đúng vậy...Chúng ta nên chia theo cấp độ, nhưng mà quái thú sẽ có thể di chuyển từ vùng này sang vùng khác."

"Chúng ta cũng nên chắc rằng các vùng săn quái của các bên không bị trùng lặp nhau."

"Chính xác."

"Vậy còn gì sau đó nữa không?"

Tôi thu thập tất cả thông tin lại trong đầu và lắng nghe trong yên lặng.

"Vậy ta sẽ nói cho mọi người biết cách thức đặc biệt của để trở nên mạnh mẽ hơn."

Itsuki thở dài hơi ra và bắt đầu nói.

"Trong thế giới này, vật phẩm quý hiếm quyết định tất cả. Kế đến đó là tiền. Nếu như ngươi không thể xây dựng được nó từ đầu, thì sẽ không có ích gì cả."

"Đúng là nói dối trắng trợn."

"Dám pha lẫn những dối trá vào trước khi tuyên bố sự thật như vậy, ngươi thật sự là kẻ tồi tệ nhất."

Và ngay lập tức, Ren, Itsuki và Motoyasu đã bất đồng ý kiến.

Chỉ trong một câu văn thoại, không khí đã bắt đầu xấu đi.

"C-các ngươi đang nói gì vậy!? Đây thật sự là sự thực!"

"Không hề, đấy là dối trá."

"Đúng vậy, ngươi thực sự là tên xảo trá."

"K-không! TA không nói dối."

? Phản ứng của Itsuki hoàn toàn khác hẳn lúc trước.

Thái độ của hắn khác hẳn hoàn toàn lúc hắn cãi lại sự dối trá của mình. Hắn hiện tại của vẻ như thực sự là rất nổi giận.

Vâng, Itsuki bị gọi là kẻ dối trá suốt cả buổi họp mặt. Tức nước vỡ bờ là điều dễ hiểu thôi.

Tôi bất ngờ nhớ ra điều gì đó.

"Bây giờ thì ta nghĩ lại về việc này, Itsuki, ngươi có vẻ đang thu thập loại đá quý này khá thường xuyên."

"Đ-đúng vậy, thứ này rất quan trọng để củng cố vũ khí."

Tinh chế hả. Rồi, việc này là trong hệ thống của game.

"Điều này rất quan trọng để gia tăng sức mạnh vũ khí lên giới hạn của chúng."

"Ta đặt cược là sẽ có nguy cơ thất bại. Hãy nói cho chúng ta biết chi tiết sự thực đi."

Motoyasu cảnh báo hắn.

"Không hề có thất bại cả!"

Không thất bại! Điều đó có nghĩa là gì?

Tôi không hiểu điều này.

"Ngươi đang nói cái gì vậy? Không thể có loại đá quý thuận lợi như vậy được."

"Từ lúc lâu rồi, ngươi chẳng hề coi những lời của ta là gì cả. Ren, làm ơn hãy giải thích cho hắn."

"Ta? Được thôi, ta sẽ nói sự thực cho Naofumi biết."

Tại sao tôi lại bị cô lập lại....Nhưng đây là sự thực mà tôi muốn biết.

"Trong thế giới này, cấp độ mới là tất cả. Chỉ cần gia tăng được cấp độ của kỹ năng, thì mọi thứ đều hiệu quả."

"Dối trá là không tốt đâu."

"Đúng vậy, làm ơn đừng có mà nói dối không chớp mắt như vậy."

Vậy nó là sao vậy!?

"Naofumi, có vẻ như ngươi sẽ không nhận được gì hữu ích từ đám ấy, nên ta sẽ đặc biệt chỉ cho. Để gia tăng sức mạnh vũ khí, ngươi trước hết phải tăng cường trình độ thành thạo với chúng."

"Thành thạo?"

"Đúng vậy, nếu như dùng cùng một loại vũ khí trong một khoảng thời gian, nó sẽ trở nên mạnh hơn. Và khi vũ khí đã lỗi thời, ngươi có thể chuyển đổi trình độ đó thành năng lượng và truyền nó đi. Năng lượng tích trữ được giải phóng ra sức mạnh cực kỳ to lớn. Đây là điểm quan trọng nhất."

"Tại sao đến lúc như này mà ngươi vẫn còn nói dối được?"

"Đừng có mà tin đám ấy. Tất cả quan trọng đều là ở sự quý hiếm. Trong các game bình thường, những vật phẩm quý cấp thấp vẫn sẽ thua thiệt về cuối game, nhưng những vũ khí huyền thoại thì khác hoàn toàn."

Chỉ nghe thấy đám này thôi thì chẳng khác gì đẽo cày giữa đường cả.

Tuy vậy, tất cả việc được nói ra còn là bí ẩn. Tôi không biết nên tin vào cái gì cả.

"Ôi chàng trai. Anh ta có thể nói dối như vậy với vẻ mặt lạnh lùng như vậy."

Motoyasu chế nhạo Ren.

"Đúng vây, ngươi không nên nghe hắn ta. Hắn ta đang dối trá

"Ta thật sự không biết điều gì đang diễn ra cả. Ta phải làm gì đây?"

"Đầu tiên hãy mở cây vũ khí của mi ra và kiểm tra khả năng của nó."

Được chỉ vậy, tôi mở cây vũ khí của mình và nhìn về phía Khiên Chimera Viper, thứ mà tôi thường dùng.

Tôi chỉ nhìn thấy những chỉ số bình thường trên cửa sổ.

Tôi nên kiểm tra cái gì đây?

....chẳng có gì xảy ra cả.

"Chẳng có gì, trừ....."

Nên đây là một lời nói dối. Không phải là tôi không tin tưởng gì, nhưng gã này cũng là kẻ...

Việc sao chép vũ khí cũng khá đáng nghi.

"Không thể như vậy được! Ta biết các ngươi làm gì rồi, các ngươi đang bày trò khiến ta thành kẻ dối trá!"

"Ta cũng không có cái chức năng như vậy."

"Ta cũng vậy. Nó không hề được ghi ra trên thanh trợ giúp."

"Cá...Không sao cả! Đó chỉ là ta cố đi giúp một lũ ngốc."

Ren làm ra bộ mặt chán nản và ngồi vào ghế.

Hình tượng Ren lạnh lùng thường thấy đã bị có chút hư tổn.

Tôi phải giả định cho rằng tất cả điều chúng bảo đều là dối trá.

Nó không hề được ghi trên thanh hướng dẫn, nên....

"Ta vẫn còn ở giữa cuộc thảo luân. Để gia tăng sức mạnh của vũ khí, ngươi cần lấy năng lượng từ vật phẩm ra và sau đó ngươi có thể thêm được điểm phần trăm đó vào trang bị qua việc phù phép."

"Như là 10% sức tấn công?"

"Đúng vậy, quá trình này cần khá nhiều thời gian, nhưng không hề có nguy cơ thất bại."

"Đó là dối trá. Ngươi chỉ cho Naofumi kiến thức ở loại game khác."

"Và ta nói rằng đó không phải là dối trá! Bằng cách hấp thụ vật phẩm rơi ra từ quái thú vào vũ khí của mình, chúng ta có thể gia tăng chỉ số. Điều này có thể áp dụng cho tất cả các dạng của vũ khí huyền thoại. Như việc tăng cấp cho nó cũng là một chức năng."

Ah, đó là lý do tại sao Itsuki lại nhắc đến điểm thưởng của quái thú và phần trăm lúc trước.

Có thể lừa qua cả Firo, hắn đúng là cao tay thật.

"Đúng đúng, chúng vẫn tiếp tục nói những việc vô nghĩa, nên bỏ qua Ren và Itsuki qua một bên đi và nghe ta nè."

"Ta thật sự không hề muốn nghe...."

Có vẻ như tất cả mọi thứ tôi nghe được đều là giả dối.

"Thẳng thắn thì, thế giới này tất cả đều về gia tăng sức mạnh của vũ khí! Sử dụng trang bị của mình đến cấp độ tối đa của chúng là còn quan trọng gấp nhiều lần hơn so với cấp độ của bản thân người sử dụng. Chỉ cần ngươi có điểm cộng chỉ số, ngươi có thể vượt qua được cả giới hạn cấp độ. Ngay cả vũ khí có thấp kém cũng có thể mạnh mẽ hơn nếu được nâng cấp."

"Đúng là một mớ dối trá!"

"Hãy để ta tiếp tục Naofumi!"

Motoyasu tiếp tục nói với tôi.

"Nó thay đổi tùy theo vũ khí ngươi dùng, nhưng ngươi có thể dùng những loại đá quý đặc biệt để phù phép lên vũ khí. Trong Emerald Online, có những tỷ lệ vũ khí bị phá hủy, nhưng đối với vũ khí huyền thoại, tỷ lệ "xịt" đồ là bằng không."

"Không hề có cái hệ thống như vậy cả!"

"Đúng vậy!"

Ở đây đã chẳng trở thành cái gì ngoài một cuộc đấu khẩu. Shadow cũng có vẻ đang gặp vấn đề.

Tôi cũng vào tình cảnh như Shadow vậy.

"Tất cả đều về chỉ số phù phép. Nếu ngươi cho vũ khí mình đủ số linh hồn của quái thú, hiệu quả sẽ khác biệt. Nếu ngươi chiến đấu cùng một loại địch thủ được một thời gian, ngươi sẽ nhận được thêm điểm bonus tấn công loại đó."

"Làm ơn dừng nó lại đi!"

"Yeah, ngươi đang nói về thể loại game khác rồi."

Ren và Itsuki hét to về phía Motoyasu.

"Bởi tình thương của... Tại sao tất cả các ngươi phải nói dối chứ?"

"Chỉ có ngươi thôi!"

"Này cậu Pinocchio, cậu có thấy mũi mình có đẹp hơn chút nào không?"

(Dịch khác nghĩa hơn so với bản gốc, nhưng có vẻ gần như vậy....)

"Um...xin lỗi xen ngang, nhưng mà..."

Tôi bắt đầu hiểu rõ điểm kết nối lại rồi.

Có vẻ như Ren, Itsuki và Motoyasu có điểm nhìn khác nhau.

"Có lẽ là do từng loại vũ khí đều có hệ thống hoạt động khác nhau?"

"....Đúng vậy, có vẻ như là vậy.Nó cũng giống với những kỹ năng khác nhau."

"Điều này có lý đấy. Nhưng Itsuki, ta vẫn chưa rõ ngươi đang nói dối hay không."

"Nhưng điều này có nghĩa rằng tất cả các thông tin vừa rồi sẽ có ích....."

Và buổi thỏa luận của chúng tôi trở lại đường ray.

Rồi tất cả đám này đều thực sự tức giận, cho nên tôi đoán rằng chúng không hề nói dối.

Chúng cũng chẳng được lợi lộc gì để mà nói dối ở đây cả. Dù sao thì mục đích của cuộc họp do nữ hoàng tổ chức là để giúp cho chiến đấu lại đợt sóng.

"Rồi, cuối cùng là ta."

"Đúng, ngươi chẳng nói gì được một lúc rồi, nên nói cho chúng ta rõ mọi thứ đi."

"....Ta không chịu trách nhiệm gì trong việc nói thật hay không cả."

Cái đám này.....

"Đầu tiên, các ngươi muốn biết gì?"

"Tại sao Raphtalia và Firo lại mạnh mẽ như vậy?"

Cho những tên này biết kỹ năng của tôi có thể cứu giúp mạng tôi vào ngày nào đó.

Cho nên tôi sẽ nói cho chúng biết.

"Đúng, đó là do hiệu ứng từ chủ nhân của nô ɭệ và chủ thú nuôi. Chúng hỗ trợ trong việc tăng trưởng của quái thú và nô ɭệ. Nó giúp cho tỷ lệ tăng chỉ số, và hiệu quả rất hiệu nghiệm. Firo cũng nhận thêm điểm hỗ trợ từ chuỗi Khiên Philorial."

Tôi có nên nói cho chúng biết việc cái Sợi lông của Firo trong lúc Tăng-cấp không?

"Không hề có loại kỹ năng như vậy trong lớp nhân vật dùng khiên trong game của ta cả."

"Ta đồng ý. Kỹ năng này gần như là dùng cheat rồi. Ngươi kiếm được cái Khiên này từ đâu vậy?"

Gian lận hả. Vâng, tôi chẳng cần tranh luận về nó.

"Ta nhận được Khiên Nô ɭệ từ khi ta hấp thụ mực dùng cho phong ấn nô ɭệ. Còn Khiên Quái thú thì hấp thụ từ trứng mà Firo nở ra."

"Vậy nếu ngươi có thể chứng minh việc hấp thụ được, chúng ta sẽ tin."

"Hắn có thể đang nói dối."

"Ngươi nói gì cũng được."

"Vậy tiếp theo. Khi chiến đấu với tên giáo hoàng.....Kỹ năng chiến đấu của ngươi càng ngạc nhiên là rất cao. Ta chưa bao giờ thấy cái loại Khiên mang điềm gở như vậy trong game cả."

Itsuki lườm tôi với ánh mắt ngờ vực.

Đúng là rắc rối mà.

"Ngươi kiếm đâu ra sức mạnh đó? Không, để ta nói lại cho rõ. Ngươi gặp được thần thánh khi nào vậy?"

"Cái g-?"

"Ngươi gặp thần thánh khi nào vậy, và nhận được sức mạnh như cheat vậy? Trên các diễn đàn game ta chơi, có một số người chơi gặp được các vị thần và nhận được kỹ năng gần như vậy. Trả lời ta đi."

Ngươi! Kể cả có là trò đùa, ngươi cũng nên đừng quá lố như vậy chứ.

....Từ tới thế giới này, tôi đã gặp rất nhiều việc không may, nhưng cái câu làm tôi khó chịu là mức độ kì lạ này.

"Ta không có gian lận!"

"Đối với cái khiên mà có sức tấn công như vậy, ngươi hẳn phải gian lận."

Ren và Motoyasu đều gật đầu.

"Ngươi đã nhận được sức mạnh đó khi nào? Nếu như chúng ta có thể nhận được nó, sức mạnh của chúng ta sẽ có thể tăng lên theo cấp số nhân. Làm ơn hãy chỉ cho chúng ta."

Hắn như thể cho rằng là mình đúng vậy. Tôi bắt đầu bực bội chút rồi.

"Ngươi không nghĩ là sức mạnh đến từ nỗ lực chính mình à?"

"Quỷ ta mới tin."

Hắn vẫn một mực coi rằng khiên là thứ yếu kém.

Đây là vũ khí huyền thoại. Không có thứ gì được coi là yếu mà hắn tin tưởng vào cả.

Tôi chỉ nghiêm túc gia tăng chỉ số của mình bằng cách mở khóa các khiên mới, và sử dụng Chuỗi nguyền rủa mạnh mẽ này đổi lại bằng chính thống khổ thân xác này sau môi lần sử dụng.

Vậy mà, đám này lại hỏi tôi nơi mà tôi có thể nhận được sức mạnh giống cheat....

"Cái khiên đó có nguồn gốc từ chiếc khiên gọi là Shield of Rage, và tiến hóa trong cây kỹ năng gọi là Chuỗi Nguyền Rủa. Điều kiện để nó xuất hiện...không chắc nữa, nhưng nó biểu hiện khi mọi lúc cơn giận của ta vượt quá kiểm soát. Ta có nó từ cuộc đấu đầu tiên với Motoyasu."

Vào lúc đó, tôi đã bị nuốt chửng bởi cơn giận dữ không thể kiểm soát được.

Tôi không thể tưởng tượng được cảnh gì sẽ xảy ra nếu Raphtalia không ở đó xoa dịu tôi.

"Nó thật sự không ghi ở thanh hỗ trợ? Chiếc khiên này yêu cầu cái giá khá cao. Ta nghi ngờ việc các ngươi có thể kiểm soát được nó...Nhân tiện thì, tất cả các hệ số của ta ngoại trừ phòng thủ đều bị giảm một nửa khi ta sử dụng kĩ năng đó vào tên giáo hoàng."

Ánh mắt của Ren đang nhìn vào thanh Hỗ trợ.

Và như mong đợi, hắn nói...

"....Không hề có cái gì đó ghi trong đây cả."

Không không không, nó có ghi ở chỗ tôi.

Vâng, chỉ sau khi tôi mở khóa được Chuỗi Nguyền Rủa.

"Có lẽ nó chỉ xuất hiện sau khi ngươi mở khóa được nó."

"Chẳng lẽ trong game ngươi chơi có loại vật phẩm nguyền rủa mạnh như vậy?"

"Không hề, nó cũng không hề yêu cầu bất kỳ khiên nào để mở khóa cả."

"Nếu muốn nói dối, ít nhất phải làm cho nó đáng tin chút, như Ren và Motoyasu đấy."

Câu nói của Itsuki đã chạm vào giới hạn của Ren. Hắn đứng dậy, chỉ tay về phía Itsuki và nói...

"Chỉ có mình ngươi nói như vậy, đồ bẩm sinh dối trá."

"Cái gì? Chẳng phải ngươi là kẻ lúc nào cũng tỏ vẻ ư?"

"Yeah, yeah!"-Motoyasu bên ngoài xen vào.

"VÀ chẳng phải ngươi là cái tên mu muôi vì gái sao! Ngươi có đặt nút tự hủy mình đi luôn để mà bảo vệ mấy con đó đi?"

"Các ngươi nói gì cơ!?"

"Và Itsuki, khiên của hắn có thể hấp thụ nhiều thứ, mà ngươi đã có đám khiên thịt của mình rồi đây."

"Họ là người hoàn toàn cần thiết không như ngươi."

"Và các ngươi, các ngươi định kế hoạch hóa đây là game và vào vai anh hùng à? Chết là hết! Nếu như cái chết là không phải là tuyệt đối, vậy tại sao cái đám các ngươi lại theo đuổi ta khi ta có lệnh truy nã?"

"Ta không tin game lại có mức độ này! Ta nghĩ rằng chỉ có hiệp sĩ mới có thể gϊếŧ các hiệp sĩ khác! Đó là tại sao ta có thể ra tay với ngươi khi ngươi trở thành Đại ma đầu."

"Đúng là cái đồ tứ tri phát triển. Ngươi không nhận ra là ngươi chơi nhiều quá đến mu muội đầu óc rồi sao? Ngươi còn nghĩ đây là event, nhưng tất cả những gì ngươi làm chỉ có đơn giản là hành động tàn sát."

"Ngươi lúc đó là bị tình nghi sai. Và ta không nghĩ đó là event!"

"Đúng! Tốt hơn là ngươi coi đấy là event. Mắt ngươi chỉ có kẻ xấu thôi!"

"Ren! Ngươi còn có mở mồm ra à!? Ngươi định trở thành đạo đức giả như tên Itsuki nữa à?"

"Ngươi nghĩ ngươi là ai chứ hả? Đấng cứu thế chắc? Nếu ông trời có để các ngươi xuống là kẻ trừng phạt ta. Thì ta sẽ tóm cổ hắn và cho hắn một trận."

Nếu thật sự có ở thế giới này, tôi muốn đập cho hắn một trận bởi hắn lôi tôi vào cái địa ngục này.

Đừng có mà gọi ra các hiệp sĩ để làm trò nữa!

"Ngươi dám đả động đến đấng sáng tạo của thế giới tuyệt vời này sao?"

"Ta sẽ chẳng đề ra lời cảm ơn với cái kẻ tồn tại còn không rõ đấy đâu."

Từ lúc này đến cuối buổi họp, tôi thật sự chả nhơ gì cả.

Những giọt nước tràn ranh đã đổ theo đường rồi.

Shadow cố gắng để lôi cuộc họp mặt lại tầm kiểm soát, nhưng nó thật sự đã đi quá xa điểm để có thể quay lại rồi.

Kẻ đầu tiên đứng dậy và rời đi là Itsuki. Ren sau đó cũng tiếp theo. Và cuối cùng là Motoyasu.
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 104


"Ugggh."

Tôi rên lên một tiếng lúc ba tên Hiệp sĩ rời khỏi phòng họp.

Sau khi bình tĩnh và suy nghĩ lại chuyện vừa rồi, tôi không thể kìm được cảm giác khó chịu.

Tôi đang nghĩ về từng lời mà mấy tên Hiệp sĩ đó vừa nói.

Nhưng, tôi không biết được làm thế nào có thể nhận định lời nào là thật, lời nào là giả nữa.

... Lúc tôi tổng kết lại những thông tin tôi nhớ được từ những lời nói của mấy tên đó, tôi lại rên lên một tiếng nữa.

Hấp thụ những món đồ rơi ra từ lũ ma thú là điều quá bình thường mà bốn chúng tôi ai cũng biết.

Ngẫm lại thì, tôi quên chưa giải thích cho mấy tên đó lí do vì sao phải tách từng phần cơ thể ma thú ra.

Mà chắc chúng cũng có thể hiểu được thôi.

Tiếp theo là Sao Chép Vũ Khí. Có vẻ như đây chính là điều khác biệt giữa tôi với trò chơi chúng đã chơi.

Khi hệ thống nhận diện thành công một món vũ khí, vũ khí đó sẽ được mở khóa và có thể trang bị.

Ngoài Pha Chế, những món Vũ Khí Huyền Thoại còn có thể dùng cho các kỹ năng gia công khác.

Đến đây thì tất cả thông tin của mấy tên đó đều giống nhau.

Tôi quyết định thử cách nâng cấp của mỗi người rồi mới đi đến kết luận. Tôi không biết những món vũ khí của chúng có đặc điểm khác biệt như thế nào với khiên của tôi.

Không có trò chơi nào tôi có thể dùng để tham khảo được, có cảm giác như rằng tôi đang đọc dở một quyển sách vậy.

....

Ren.

Phụ thuộc vào Lv.

Độ Thành Thạo: Một món vũ khí càng được dùng nhiều lần thì sức mạnh càng gia tăng.

Energy Grant: Năng lực ẩn được mở khóa khi dùng Energy tích tụ được để khôi phục lại "'Độ Thành Thạo Kỹ Năng"' của vũ khí. Những vật phẩm bị hấp thụ vào vũ khí có thể chuyển đổi thành Energy.

Tăng Rarity: Bằng việc sử dụng Energy, có thể tăng Rarity(Độ Hiếm) của vũ khí. Rarity của vũ khí sẽ nâng cao năng lực tổng thể.

Motoyasu.

Mọi thứ được quyết định bởi vũ khí. Sức mạnh cơ bản của vũ khí không ảnh hưởng nhiều, phụ thuộc chính vào Spirit Enchant. Chỉ cần những chỉ số thiết yếu có trên vũ khí.

Tôi Luyện: Sử dụng khoáng thạch để nâng cấp trang bị.

Spirit Enchant: Bằng việc vũ khí hấp thụ những mảnh vỡ linh hồn của ma thú, vũ khí sẽ có thêm một khả năng đặc biệt.

Status Enchant: Tăng chỉ số cơ bản của vũ khí.

Itsuki.

Mọi thứ được quyết định bởi điểm cộng thêm bởi Rarity của vũ khí.

Tăng Cường: Sử dụng khoáng thạch đặc biệt để tăng năng lực của vũ khí.

Item Enchant: Item(Vật phẩm) bị hấp thụ vào vũ khí cũng làm tăng Energy. Sử dụng Energy để tăng khả năng tấn công của vũ khí với tỉ lệ thành công nhất định.

Job Lv: Chỉ số cơ bản của vũ khí có thể được tăng lên bằng việc hấp thụ vật phẩm rớt ra từ những con ma thú đặc thù.

[1]

Đại khái là như vậy.

Dùng Energy cho Tăng Cường, Tôi Luyện, Độ Thành Thạo Kỹ Năng, và Rarity.

Cũng có ba loại hệ thống nâng cấp khác nhau.

Ngay từ đầu, thế giới của cả ba tên đó là nơi trò chơi được phổ biến rộng rãi, nhưng mỗi người lại tuân theo một game khác nhau.

Kể cả thể loại trò chơi cũng khác biệt nữa.

VRMMO[2], MMO thông thường[3] , và Console Games.

Tôi không biết rõ lắm về VRMMO, nhưng những game MMO và Console Game không thể có cùng hệ thống được, dựa theo trải nghiệm tồi tệ của tôi với những trò mà fan đã làm trước đây.

Cũng có một hệ thống tương tự được sử dụng ở Thế giới cũ của tôi.

Với suy nghĩ như vậy.... tôi cũng có thể tuyên bố hiểu biết của những tên đó về những trò chơi khác là một lời nói dối.

Nhưng...Có phải tình huống như lúc nãy là vậy không?

Tôi nhìn xuống cái khiên của mình.

Tôi nghĩ rằng do ảnh hưởng của những chủ nhân trước đây còn lại lên những món Vũ Khí Huyền Thoại tạo nên những kết quả như thế này.

Ý tôi là, điều đó sẽ giải thích được về Chuỗi Nguyền Rủa.

Tôi không thể tìm thấy Chuỗi Nguyền Rủa trên Cây Kỹ Năng trước đây, và nó chỉ xuất hiện vào lúc tôi nghĩ Firo đã chết.

Tôi hiểu rồi. Nó bị ảnh hưởng bởi...Tâm can.

Nó có lẽ không xuất hiện nếu tôi phủ nhận nó từ ban đầu.

Sao Chép Vũ Khí.... Vì cả 3 người bọn họ đều đồng ý điều này, nên chắc đó không phải nói dối.

Vật phẩm rơi ra cũng như nhau. Tuy vậy, tôi vẫn không hiểu rõ ràng được.

Tôi nhấn vào Icon vũ khí để kiểm tra.

...Đương nhiên là nó vẫn không có ở đó.

Liệu hệ thống này là một loại hoàn toàn khác? Có phải cấu trúc hệ thống của tôi khác biệt với những người còn lại?

Khiên Huyền Thoại.

Cự tuyệt...Đương nhiên.

Tôi phủ nhận mọi thứ từ tận sâu trong tâm can mình.

Có thể...Đó là tại sao tôi không thể làm những thứ mà những tên đó có thể làm.

Nếu tôi nhìn từ một quan điểm hoàn toàn khác, chắc tầm nhìn của tôi sẽ trở nên rộng hơn.

Có vật phẩm rơi ra! Có Sao Chép Vũ Khí!

Tôi nghĩ về ba hệ thống đó cùng lúc. Điều đó không phải là không thể.

Tin tưởng...Tin tưởng vào nó. Tưởng tượng viễn cảnh với danh sách vật phẩm rơi ra xuất hiện khi một con ma thú bị tiêu diệt.

Tôi nhấn vào Tùy Chọn Hệ Thống trên chiếc khiên.

Bảng Tùy Chọn mở ra với tiếng *đinh* vang lên.

Một cửa sổ bất ngờ xuất hiện. Cửa sổ hiện lên danh sách phần cơ thể của những con ma thú và những item đã bị chiếc khiên hấp thụ trước đây.

"Cái quái gì đây?"

Có vẻ như sức mạnh của lòng tin có tồn tại...Chẳng lẽ sự thận trọng và hoài nghi của tôi đã thu hẹp đi khả năng của bản thân?

...Không biết vì sao, khi tôi nhấn vào bảng item, tôi có thể xem lại toàn bộ những vật phẩm mà những con ma thú rơi ra.

Ah, một thảo dược có thể được dùng để chế tạo Nước Ma Thuật hiện ra. Nguyên liệu cho Nước Hồi Phục Linh Hồn cũng có...

Có rất nhiều thứ vừa hiện ra.

Ngoài ra...Ah, còn rất nhiều phần nội tạng trong đó. Có cả nội tạng ma thú nữa.

Tôi chuyển chú ý qua khoáng thạch của Itsuki.

Cậu ta đúng thật có sử dụng khoáng thạch đó. Cậu ta giải thích cả cách sử dụng nó.

Tôi buộc lòng phải tin vào điều này.

Nó tồn tại. Nhớ lại cậu ta tức giận đến như vậy. Cậu ta đã không nói dối.

...Tuy nhiên, chẳng có gì hiện ra cả.

Tôi vẫn đang phủ nhận một điều gì đó.

Tôi chỉ không tin rằng một lời nói dối sẽ trở thành sự thật.

Có phải lòng tin của tôi không đủ? Cứ như đây là anime cho trẻ em vậy...

Tuy nhiên...Tôi sẽ vẫn tin nó.

"Khiên Hiệp sĩ-dono?"

Shadow hô lên để thu hút sự chú ý của tôi. Chỉ là tôi đang tập trung hết toàn bộ tâm trí của mình, tôi lia một ánh nhìn nghi ngờ lên chiếc khiên này.

Có thể thừa nhận rằng mày đã bị coi khinh không, Chiếc Khiên Huyền Thoại? Tin tưởng sự giúp đỡ. Tôi tuyệt đối sẽ không bao giờ thua được.

Tin tưởng!

Tăng Cường của Itsuki là thật. Item Enchant cũng là thật.

Chúng tôi chỉ mạnh hơn một chút so với những Du Hành Giả bình thường.

Tôi tin tưởng từ sâu trong tâm tưởng, và nhấn vào icon trên chiếc khiên.

Xẹt*xẹt*... Icon mờ đi, nhưng chỉ trong chốc lát.

Lúc sau–

Với một tiếng *đinh*, một item cho Tăng Cường xuất hiện.

"Được rồi!"

Tôi để chiếc khiên hấp thụ khoáng thạch tôi nhận được từ Rishia, và chiếc khiên tìm kiếm yêu cầu phù hợp.

Thấy rồi.

Shark Bite Shield 1/20 (Khiên Hàm Cá Mập)

Ability: Chưa mở khóa

Equipment Bonus: Kỹ năng Chiến Đấu Trên Tàu 1.

Special Effect: Nanh Cá Mập.

Để thử nghiệm, tôi Tăng Cường cho Shark Bite Shield.

Tôi hiểu rồi, Tăng Cường có vẻ đơn giản, với con số 20 xuất hiện bên cạnh.

Ý tôi là...khi mà có một con số thì tôi có thể tránh được sử dụng thừa nguyên liệu.

Tôi không đời nào lại chịu tổn thất không vì lí do gì.

Cách cường hóa này tương tự như một trò chơi ở thế giới của tôi có tên là Monster Hunter.

Có nhiều người dùng một chiếc khiên và di chuyển từ từ...Nếu chỉ sử dụng những vũ khí mạnh thì nó sẽ tạo thành một thói quen xấu. Phối hợp giữa khiên và kiếm một tay là mạnh nhất, với nó vừa dễ di chuyển vừa phòng thủ tốt.

Mặc dù tiện lợi, nhưng trong trò chơi đó, cung cũng chính xác y như vậy. Có thể giống nhau. À thì, sự khác biệt giữa chúng sẽ là ma thuật khi mà nó không tồn tại trong trò chơi đó.

...Có rất nhiều hiệu ứng cho tôi có thể lựa chọn.

Ồ? Tôi tìm thấy một kỹ năng giảm sát thương từ đòn tấn công của ma thú hệ nước.

Xác suất lần thử đầu tiên chắc chắn sẽ thành công.

Shark Bite Shield 1/20

Ability: Chưa mở khóa

Equipment Bonus: Kỹ năng Chiến Đấu Trên Tàu 1.

Special Effect: Nanh Cá Mập

Item Enchant Level 1: Giảm 2% sát thương nhận từ Ma Thú Hệ Nước.

Vì vẫn còn nhiều nguyên liệu, tôi sẽ thử lại lần nữa.

Ah, Thất bại rồi! Nó trở về 0. Nhưng tôi sẽ tiếp tục.

Tôi nâng nó lên Lv2.

Shark Bite Shield 1/20

Ability: Chưa mở khóa

Equipment Bonus: Kỹ năng Chiến Đấu Trên Tàu 1.

Special Effect: Nanh Cá Mập

Item Enchant Level 2: Giảm 3% sát thương nhận từ Ma Thú Hệ Nước.

Sau nhiều lần thực hiện và thành công, tôi ngừng lại ở Lv 7. Tỉ lệ thành công cho Lv 8 quá thấp.

Shark Bite Shield 1/20

Ability: Chưa mở khóa

Equipment Bonus: Kỹ năng Chiến Đấu Trên Tàu 1.

Special Effect: Nanh Cá Mập

Item Enchant Level 7: Giảm 16% sát thương nhận từ Ma Thú Hệ Nước.

...Chiếc khiên này cực tốt khi chiến đấu chống lại những con ma thú hệ nước.

Tôi nhớ lại lời của Itsuki về Job Lv. Giờ thử nó xem.

Defense Job Level 1

Defense Gauge 0/5

Cách nâng cấp này tiêu tốn một số lương lớn nội tạng ma thú, và tôi nhấn nút xác nhận liên tục.

Có vẻ như sau Lv 1, tỉ lệ gauge thăng cấp giảm xuống.

Defense Gauge 5/5

Gauge up! [Phòng thủ +1]

Defense Job Level 2

Và Defense Gauge giờ hiện lên 0/6.

Vả lại, khi tôi muốn thêm một vật phẩm khác vào, một thời gian chờ xuất hiện.

Có vẻ như mỗi lần thăng cấp cần một thời gian chờ để có thể tiếp tục.

Như vậy những người khác chắc cũng không nói dối.

Trước hết là Ren.

Trong khi cầu mong như lúc với Itsuki, tôi mở Bảng Tùy Chọn ra. Tôi có thói quen sử dụng Khiên Chimeric Viper.

Chimeric Viper Shield 0/30 C

Ability: Chưa mở khóa

Equipment Bonus: Kỹ Năng: [Khiên Chuyển]

Kháng Độc(Trung)

Nâng Cao Pha Chế Thuốc Giải

Special Effect: [Nanh Rắn (Trung) Móc]

Độ Thành Thạo: 100

Chỉ số cơ bản của chiếc khiên tăng lên rất nhiều, nhưng...

Không phải nó tăng gấp 1.5 lần so với vừa rồi sao? Chỉ mỗi khả năng phòng thủ của nó thôi đã lớn lắm rồi.

Có vẻ như độ thành thạo tối đa là 100.

Khi tôi đang nghịch Bảng Tùy Chọn bằng ngón tạy–

Bạn có muốn khôi phục lại Độ Thành Thạo không?

Một thông báo hệ thống hiện lên.

Tôi nhấn '"Có"' với chút đắn đo.

Có khả năng là nó trở lại thành cái khiên lúc trước.

Còn lại 2000 Energy.

...Tôi nhấn vào chọn Khiên Chimeric Viper.

Ah, lượng Energy không đủ...Điều kiện yêu cầu Energy là 4000.

Tôi chuyển đổi item thành Energy để đủ có thể nâng cấp.

Tôi nghe âm thanh như là thứ gì bị trút vào.

Chimeric Viper Shield (Đã thức tỉnh) 0/30 C

Ability: Chưa mở khóa

Equipment Bonus:

Kỹ Năng: [Khiên Chuyển]

Kháng Độc(Cao)

Nâng Cao Pha Chế Thuốc Giải

Special Effect: [Nanh Rắn (Cao) Móc Xa]

Độ Thành Thạo: 0

Năng lực cơ bản tăng lên đáng kể.

Cái gì đây!?

Tôi có nên thử tăng Rarity không? C là viết tắt của Common(Thường).

Như tôi nghĩ, Energy vẫn không đủ. Tiếp tục chuyển đổi Energy và tăng cấp cho nó nào.

Nâng cấp!

Thất bại!

Làm như ta sẽ thất bại nữa vậy!

Được rồi!

Chimeric Viper Shield (Đã thức tỉnh) 0/30 UC

Ability: Chưa mở khóa

Equipment Bonus:

Kỹ Năng: [Khiên Chuyển]

Kháng Độc(Cao)

Nâng Cao Pha Chế Thuốc Giải

Special Effect: [Nanh Rắn (Cao) Móc Xa]

Độ Thành Thạo: 0

UC......Uncommon (Khác thường) .

Tính trạng của nó đã tăng lên khoảng 1.2 lần.

Sau vài lần nâng cấp, tôi thăng nó lên R ( Rare – Hiếm). Như vậy, năng lực của chiếc khiên tăng lên đáng kể.

Chỉ số của nó tăng lên thật bất thường. Độ Thành Thạo cũng tăng...Khoan đã!

Vẫn còn thông tin mà tôi nhận được từ Motoyasu nữa...... Tôi tin và mở Bảng Tùy Chọn. Tôi tin tất cả một cách tham lam như vậy.

Chết tiệt...Không có khoáng thạch mà Motoyasu dùng để Tôi Luyện.

Thử xem Spirit Enchant thế nào.

Tôi thu thập được một lượng lớn Mảnh Linh Hồn Ma Thú từ con Magenta Frog trên hòn đảo này. Giờ tôi sẽ sử dụng nó.

Chimeric Viper Shield (Đã thức tỉnh) 0/30 R

Ability: Chưa mở khóa

Equipment Bonus:

Kỹ Năng: [Khiên Chuyển]

Kháng Độc(Cao)

Nâng Cao Pha Chế Thuốc Giải

Special Effect: [Nanh Rắn (Cao) Móc Xa]

Độ Thành Thạo: 0

Magenta Frog Spirit: Giảm 15% Sát Thương từ Ma Thú hệ Độc.

Tôi tiếp tục thử Status Enchant.

Bạn có đồng ý sử dụng những nguyên liệu này?

......Oh! Kết quả được chọn ngẫu nhiên.

Sức mạnh ma thuật được thêm vào.

Chimeric Viper Shield (Đã thức tỉnh) 0/30 R

Ability: Chưa mở khóa

Equipment Bonus:

Kỹ Năng: [Khiên Chuyển]

Kháng Độc(Cao)

Nâng Cao Pha Chế Thuốc Giải

Special Effect: [Nanh Rắn (Cao) Móc Xa]

Độ Thành Thạo: 0

Magenta Frog Spirit: Giảm 15% Sát Thương từ Ma Thú hệ Độc.

Status Enchant: Sức Mạnh Ma Thuật +20

Lớn quá! Lượng Sức Mạnh Ma Thuật tăng lên nhiều khủng khiếp.

Ồ, tôi có thể khôi phục lại được. Tuy nhiên, lượng nguyên liệu được dùng không nhỏ chút nào. Giờ nên dừng lại tại đây thôi.

Chiếc Khiên trở nên mạnh hơn nhiều so với trước.

Mặc dù chỉ số của nó có chút lộn xộn, chiếc khiên vẫn cộng thêm cho tôi.

Tôi kiểm tra lại Bảng Trợ Giúp.

"......"

Được rồi, mọi thứ đều xuất hiện trong Bảng Trợ Giúp.

Tốt lắm...Tôi vẫn có thể sử dụng hệ thống của mình.

"Ừm?"

Ngẫm lại chuyện vừa xảy ra, tôi vẫn chẳng biết nên nói gì với ba tên đó cả.

Khi mà tôi đã nâng cấp cho bản thân khá nhiều, tôi chẳng thể đưa ra được lời phàn nàn nào được nữa.

Dù thế nào đi nữa thì...

"Shadow......"

"Vâng degojaru?"

"Thông báo cho các Hiệp sĩ khác biết. Nói họ rằng những điều mọi người nói ở đây đều là thật. Không ai nói dối cả. Nếu họ không chân thành tin tưởng lẫn nhau thì không được đâu."

Nghĩ chuyện này sẽ xảy ra... Nó làm tôi nhớ đến điều Nữ hoàng từng nói trước đây.

Vũ khí mô phỏng của Giáo Hoàng chỉ mang 1/4 sức mạnh Vũ Khí Huyền Thoại.

Theo những gì tôi vừa đạt được, tôi có thể hiểu được điều đó.

Sau khi tôi nhờ Shadow gửi lời của tôi đến những Hiệp sĩ khác, tôi rời phòng họp và trở lại phòng của mình.

Chú thích

[1] Bản Nhật cũng để tiếng Anh nên mình cũng để vậy. Chắc một số từ trong game dịch ra tiếng việt vô nghĩa nên mình để tiếng Anh luôn. Dịch đại khái các cách cường hóa như sau: Energy Grant : Tích Tụ Năng Lượng. Spirit Enchant : Bùa Linh Hồn. Status Enchant : Bùa Tính Trạng. Job Lv : Lv Nghề.

[2] VRMMO: Virtual Reality Massively Multiplayer Online-Hệ thống game online thực tế ảo nhiều người chơi. Như anime Sword Art Online, .hack// , Log Horizon,....

MMO hay MMORPG: Massively Multiplayer Online Role-Playing Game(game nhập vai trực tuyến nhiều người chơi)

[3] Console game: Game có thiết bị chơi cầm tay như PS3 , Xbox 360,...
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 105: - Sao Chép Vũ Khí


Cùng ngày hôm đó, tôi trở lại nhà trọ và thử cho chiếc khiên hấp thụ nguyên liệu. Một Icon hiện lên.

Lúc này tôi muốn làm một viên Thuốc Hồi Phục.

...Thời gian làm một viên thuốc là 5 phút.

Dường như thời gian cần thiết phụ thuộc vào cấp độ của công thức pha chế.

5 phút sau.

Một tiếng chuông vang lên và thông báo hệ thống "Pha Chế Hoàn Thành" xuất hiện trước mắt tôi.

Tôi kiểm tra thành phẩm thế nào.

Thuốc Hồi Phục

Chất lượng: Trung Bình

Có phải viên thuốc này chỉ 'Trung Bình' do nguyên liệu kém? Không, chất lượng bị giảm quá nhiều.

Tôi sẽ thử dùng nguyên liệu tốt hơn.

Thuốc Hồi Phục

Chất lượng: Trung Bình

Sau vài lần thử nữa, chất lượng vẫn chỉ Trung Bình.

Vậy thì có phải tôi dùng toàn nguyên liệu 'Kém', tôi có thể tạo ra thành phẩm 'Trung Bình'? Tôi sẽ kiếm được khá nhiều tiền nếu lợi dụng điều này.

Và chiếc khiên có thể tạo ra thuốc trong lúc tôi làm việc khác.

Chất lượng có lẽ tăng lên nếu tôi tăng Lv.

À thì, giờ đây Nữ hoàng đang đảm bảo chi phí sinh hoạt của tôi, nên tôi không phải lo về tiền nữa.

"Chủ Nhân, ngài đang làm gì vậy?"

"? Firo đấy à?"

"Yeah."

Firo đi ngang qua lúc tôi đang thử nghiệm trong chiếc xe.

Firo thường ở trong phòng trọ hay ở trong chiếc xe. Con bé thường kéo xe những lúc rảnh rỗi.

"Chủ nhân, Firo vừa định đá bay tên nào đang làm việc kì quái trong chiếc xe của Firo."[1]

Con chim này lại nói mấy chuyện đáng sợ nữa rồi. Mà, ít nhất tôi có thể tin tưởng con bé trông chừng hàng hóa.

Có vẻ như Firo thực sự quý trọng chiếc xe này. Mỗi sáng, con bé lau chùi và bão dưỡng nó.

Thường thì chiếc xe bằng sắt này sẽ bị hen rỉ do không khí vùng biển, nhưng nhờ con bé bảo dưỡng chiếc xe hằng ngày, đây không còn vấn đề.

Chúng tôi đang tạm ngừng đi bán rong nên con chim này có rất nhiều thời gian rảnh. Cái xe sạch quá mức.

Bóng đến nỗi có thể phản chiếu ánh sáng như gương. Trông như chiếc xe tự phát sáng vậy.

Với loài Filo Rial, chiếc xe kéo là một thứ cực kỳ quan trọng. Nếu ai đó mà lờn vờn quanh nó trong đêm thì chẳng có gì ngạc nhiên khi con bé đi kiểm tra cả.

Nhân tiện thì, con bé có thể bão dưỡng nó, nhưng lại không thể sữa chữa được.

Có thứ gì lung lay là con bé kêu tôi sửa liền.

'Có phải Chủ nhân định ngủ trong xe tối nay không? Để Firo ngủ cùng với ngài~"

"Không. Anh chỉ thử nghiệm vài thứ thôi."

"Fuu~"

Chắc tôi nên đến một tiệm vũ khí trên hòn đảo... Ngẫm lại thì lúc này đã nữa đêm rồi.

Để ngày mai cũng được.

Sau đó, tôi sẽ thử Tăng Cường một chiếc khiên bình thường.

"Chào mừng ngài trở về. Có chuyện gì xảy ra không? Ngài có biết được điều gì không?"

Khi tôi trở lại căn phòng, Raphtalia hỏi tôi.

"Anh đã học được khá nhiều. Anh vẫn cần thử nghiệm vài thứ, ngày mai sẽ bận rộn đấy."

"Tốt quá. Có phải chúng ta sẽ phải đi tăng Lv một cách đàng hoàng ngày mai không?"

"À ừm... anh phải... chắc vậy."

Tôi vẫn có thể kiếm ít Vật Phẩm Rơi Ra từ lũ ma thú.

Tôi sẽ tìm vài con ma thú trông có vẻ rơi ra thứ gì hữu dụng.

"Hãy bước lùi lại."

"Vâng.........?"

Raphtalia bối rối và lùi về sau. Tôi cố lấy một thanh kiếm ra khỏi chiếc khiên.

Keng*. Thanh kiếm rơi xuống và đâm mặt sàn.

"Wa!"

Raphtalia kêu một tiếng ngạc nhiên.

"C-Cái gì đây?"

"Đây là thứ còn lại của một con ma thú."

"Một con ma thú có một thứ thế này ư?"

"À thì..."

Con ma thú rơi ra thanh kiếm này là...Brown Pill Rabbit ( Viên Thuốc Thỏ Nâu)

Tôi đánh giá thanh kiếm.

Iron Sword (Kiếm Sắt)

Chất lượng: Trung Bình

Đúng là một món vớ vẩn.

"Raphtalia, thanh kiếm của em bắt đầu hen rỉ rồi. Dùng thanh kiếm này một thời gian đi."

"À, vâng. Cám ơn ngài....?"

Raphtalia nhặt lên thanh kiếm kỳ quái này và xem xét kỹ càng nó.

Firo thì bắt đầu ngửi nó.

"Mùi như là Pill Rabbit vậy."

Wow. Con bé nói đúng rồi.

Loài Filo Rial đúng tuyệt thật. Mặc dù con bé trông giống người, nhưng con bé vẫn là ma thú.

Chắc ngài mai sẽ thú vị lắm.

Tôi nhìn qua những Vật Phẩm Rơi Ra, thiết lập cho chiếc khiên tạo ra vài loại thuốc và đi ngủ.

Sáng hôm sau.

Tôi thức dậy, ăn một bữa sáng nhẹ và rời đi quán trọ để tìm một cửa tiệm vũ khí.

Họ có rất nhiều loại khiên ở đó.

"Tôi có thể nhìn qua một lúc không?"

"Tự nhiên."

Cái giá quá cao. Chắc vì nơi đây là nơi thu hút du lịch.

Hay vì có nhiều Du hành giả đến hòn đảo này gần đây?

Tôi tự hỏi những người dân trên đảo kiếm tiền khi ngoài mùa du lịch như thế nào.

Có phải bán nguyên liệu từ lũ ma thú? Ở trên hòn đảo này có nhiều món hàng kỳ quái.

Tôi chẳng muốn tưởng tượng dùng Thịt con Cóc Magenta nấu ăn thế nào.

Có phải vì hòn đảo này có một nền kinh tế năng động? Tôi sẽ hỏi Người Buôn Trang Sức sau.

"Naofumi-sama?"

"Ah, Raphtalia, Firo, đợi một chút."

"Vâng..."

"Chủ nhân đang làm gì vậy?"

"Cứ đợi đi, em sẽ thấy."

Tôi cầm lấy một cái khiên treo trên tường và chạm nó vào Khiên Huyền Thoại.

Bíp*. Một Icon xuất hiện.

Sao Chép Vũ Khí kích hoạt.

Đã mở khóa Khiên Sắt

Đã mở khóa Khiên Sắt Đỏ

Đã mở khóa Khiên Sắt Tím

Đã mở khóa Khiên Sắt Trắng

Đã mở khóa Khiên Sắt Nâu

Đã mở khóa Khiên Sắt Xanh

vv..

Tôi đã mở khóa chiếc Khiên Sắt và các biến thể của nó.

Giờ ngẫm lại thì chiếc Khiên Nhỏ ban đầu của tôi cũng có nhiều biến thể màu sắc khác. Lúc đó tôi không quan tâm lắm, vì nó không tăng thêm chỉ số nào.

Tôi nghi ngờ tính thực dụng của cái hệ thống này.

Tôi tự hỏi có phải khiên Baloon (Quả Bóng) cũng có chức năng như vậy. Tôi vẫn chưa mở khóa chiếc khiên đó nữa.

Nếu con ma thú xuất hiện có màu Cam và Đỏ, có lẻ đó cũng là một biến thể Trung Bình mà thôi.

Mà sao cũng được, tôi liên tục sao chép các khiên khác trong cửa tiệm.

Khiên Tròn, Mộc, Khiên Kỵ sĩ, Khiên Đồng, Khiên Thiếc, Khiên Thép, Khiên Vàng... Có cả loại khiên như Khiên Da nữa.

Tất cả các khiên của cửa tiệm đều có biến thể màu sắc.

Số lượng khiên tôi có tăng lên cực kỳ nhiều. Tôi không xem xét kỹ mấy cái khiên.

Mấy cái khiên này chắc chỉ tăng mỗi chỉ số nên không cần thiết.

Có lẽ có vài kỹ năng trong đó, nhưng xem xét hết đống này tốn thời gian lắm.

"Tôi đoán như vậy được rồi."

"Sao?"

Người Bán Vũ Khí nhìn vào tôi.

Những món hàng hóa ở cửa tiệm này không phải tốt nhất, nhưng tôi vẫn có được rất nhiều khiên.

Ngay khi tôi xong việc thăng cấp ở hòn đảo này, tôi sẽ ghé qua tiệm vũ khí của Lão già. Ông ta đúng là lựa chọn tốt nhất.

"Cậu chưa tìm thấy món nào hứng thú sao?"

"? Không..."

Nghĩ lại thì, tôi nhận vài món vũ khí vô dụng từ Vật Phẩm Rơi Ra từ ma thú. Tôi sẽ thử bán chúng xem.

"Xin hãy đợi một lúc."

Tôi đi lại chỗ khuất tầm nhìn của Người Bán Vũ Khí và lấy ra mấy món vũ khí từ chiếc khiên.

"Ông có muốn mua những món này không?"

"Chắc rồi, cậu có thể để tôi định giá chúng chứ?"

Tôi đưa chiếc Thương Sắt cho Người Bán Vũ Khí.

"Cây thương này có vẻ khá chắc. Cũng có cả bùa cường hóa trên nó..."

Người bán hàng có thể nhận ra nhiều thứ mà tôi không biết.

"Trên cây thương không có chữ khắc trên đó, nên giá sẽ bị giảm một ít? Như vậy được chứ?"

"Phải có chữ khắc sao?"

Giờ ngẫm lại thì, điều này cũng có lý.

Nếu một người nổi tiếng tạo ra nó, phải có một cách cho biết người tạo ra. Như là một ký hiệu.

"Cây thương vẫn còn tốt, nên cái giá chắc không bị giảm nhiều. Nhưng cậu lấy món này ở đâu vậy?"

"Đó là bí mật."

Nếu người này nghi ngờ tôi, tôi sẽ phải lừa ông ta, nhưng chúng tôi chưa đến cái mức đó.

Vậy đây là một món vũ khí không có tác giả...?

"Khoan, nhìn kỹ hình như có ký hiệu trên cây thương... Ký hiệu này trông như một chiếc khiên vậy."

Có cả thứ như vậy sao?

"Chắc người thợ rèn làm nó trong lúc nghĩ về các Hiệp sĩ huyền thoại."

"Có chuyện như vậy sao?"

"Phải, trước đây, những món vũ khí như thế này xuất hiện liên tục. Đến tận bây giờ đôi lúc cũng có vài món. Nhiều Thợ rèn ngưỡng mộ các Hiệp sĩ Huyền Thoại và khắc biểu tượng của họ lên tác phẩm của mình."

"Nhưng cái biểu tượng này không hẳn sẽ làm tăng cái giá trị của nó, đúng chứ?"

"Đúng vậy. Mặc dù chất lượng thì tốt, người khắc biểu tượng trên sản phẩm chỉ đơn giản là một người mơ tưởng không tên."

Thẩm định của Người Bán Hàng làm tôi có chút bận tâm.

"Ừm, du hành giả bị thu hút đến những Hòn Đảo Thức Tỉnh chắc sẽ mua cây thương này. Tôi sẽ mua nó với giá 20 đồng bạc."

"Được rồi."

Tôi đưa thêm những món khác cho Người Bán Vũ Khí. Số tiền tổng cộng của tôi là 90 đồng bạc.

Nếu tôi biết được hệ thống vật phẩm rơi ra này trước đây, tôi đã có thể cải thiện trang bị của Raphtalia sớm hơn rồi... Nhưng không còn gì tôi có thể làm để thay đổi được điều đó lúc này.

Sau khi tôi rời Cữa Tiệm Vũ Khí, tôi chuyển chiếc khiên của tôi sang Khiên Sắt và nhìn vào Equipment Bonus(Điểm cộng trang bị).

À, chiếc Khiên Sắt có một kỹ năng.

Khiên Sắt 0/10 C

Ability: chưa giải phóng...

Equipment Bonus: Shield Bash (Khiên Đả)

Độ Thành Thục Kỹ Năng 0

Đây rõ ràng là một kỹ năng tấn công.

Tôi không kìm được mong muốn thấy được nó hoạt động thế nào.

"Ưʍ... Cái khiên này trông như cái đang được bán trong cửa tiệm,..."

"À, những Vũ Khí Huyền Thoại có thể sao chép những vú khí trong cửa tiệm đó. Nếu một Hiệp sĩ tìm thấy một món vũ khí tốt thì có thể trang bị được."

"Vậy... hơi giống ăn trộm."

"Đâu phải anh đang mang đi món vũ khí đó, anh chỉ tạo một bản sao của nó. Và anh phải nói gì với chủ cửa tiệm đây?"

"...Vâng..."

Mà, tôi cũng có một cảm giác phức tạp.

Điều này có phải giống như những trò chơi và manga trên mạng về ăn cướp?

Như là mua một bộ phim lậu đang được chiếu ở rạp vậy.

Đây có phải là tội ác không? Phải.

Nhưng đây lại là một thế giới song song. Vũ Khí Huyền Thoại không phải ai cũng có.

Và trong thế giới này, người bị lừa mới là người có lỗi

Tôi sẽ không phàn nàn về nó, và tôi cũng không tránh sử dụng nó.

Ý tôi là ba tên Hiệp sĩ cũng làm như vậy đấy thôi...

Tôi cảm giác như đang làm điều gì tồi tệ... nhưng tôi phải quen dần với điều này.

Tôi nghĩ Lão già sẽ thoải mái để tôi sao chép những chiếc khiên của ông ta nếu tôi có hỏi.

Tôi nghĩ những Hiệp sĩ khác lúc đầu chắc đã ghé qua cửa tiệm của ông ta và sao chép tất cả vũ khí ở đó rồi.

Tôi sẽ nhờ ông ta làm thêm trang bị cho Raphtalia để bồi thường mới được.

"Tiếp theo, chúng ta sẽ đi đến khu chợ."

Tôi sẽ đi tìm những khoáng thạch dùng để nâng cấp mà Motoyasu và Itsuki nhắc đến.

Không biết chúng giá bao nhiêu đây.

Kết quả : cực ít người bán chúng.

Đa số họ chỉ có loại khoáng thạch tôi từng lấy từ Rishia. Tên của nó là Prani Ore ( Khoáng thạch Prani)

Tôi đã đủ điều kiện mở khóa Khiên Prani lúc tôi thử hệ thống nâng cấp vũ khí mà Itsuki nói đến. Nó tăng thêm 1 điểm Phòng Thủ.

Đáng tiếc là chiếc Khiên Chimera Viper của tôi lại cần khoáng thạch khác.

Khi tôi kiểm tra Màn Hình Trợ Giúp, thông tin yêu cầu xuất hiện.

Về Tăng Cường

Bạn có thể tăng cường một trang bị đến một con số xác định. Con số này nhỏ nhất là 5.[2] Tuy nhiên để nâng cấp những trang bị mạnh hơn, bạn sẽ cần thêm những thành phần quý giá hơn.

Và chỉ những người có kỹ năng rèn sắt cao mới tạo ra được những thành phần này. Nhưng với kỹ năng của tôi, tôi vẫn có thể tự chiết xuất ra Khoáng Thạch Prani.

Về cơ bản, Khoáng Thạch Prani là một kim loại mềm, rẻ và dẻo, được dùng để tăng thể tích của các Hợp Kim Vàng.

Và nếu thêm quá nhiều Prani, giá trị sẽ giảm xuống.

Có vẻ như Itsuki dùng chiếc cung hấp thụ Prani để tạo ra những thành phần quý giá khác.

Tôi chắc chắc sẽ học vài kỹ năng về kim loại. Như vậy, tôi có thể đúc những khoáng thạch được bán trong mấy cửa tiệm này thành những nguyên liệu có giá trị hơn.

"Chúng ta đi săn thôi."

"Vâng."

"Yay~!"

Chúng tôi cuối cùng cũng có thể đi luyện Lv một cách đàng hoàng.

Và tôi có thể biết được tác dụng của mấy cái khiên mới này.

Tôi kỳ vọng khá nhiều vào chúng.

"Đi nhanh nào! Con vẫn khỏe mà, đúng không? *Ắt xì*"

"Mẹ à. Con có thể làm được mà. Mẹ hãy thư giãn đi!"

"......"

Tôi nghe một giọng nói quen thuộc vang ra từ khu chợ... Nhưng tôi không quay người lại.

Chú thích

[1] Ý nói Naofumi

[2] Ví dụ: nếu chiếc khiên là 1/20, tăng cường sẽ tăng lên 2/20, và 20/20 là tối đa
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 106: - Những Ngày Trên Đảo Cal Mira


Hiện tại... chúng tôi đang ở trên một con thuyền.

Firo dường như thạo bơi cực kỳ. Con bé bơi như thể là một con chim cánh cụt vậy.

"Chủ Nhân".

Vẫn đang nổi trên mặt nước, Firo nắm lấy dây cương của con thuyền trên tay tôi.

...Tôi có cảm giác chẳng lành.

"Để Firo kéo thuyền cho."

"Hả?"

Trong khi ngồi trên thuyền với một tay cầm mái chèo, tôi đang suy nghĩ về đề nghị của con bé.

Ừm, tôi đã hiểu con bé đang định làm gì.

"Raphtalia, em hình như không hề bị say sóng."

"Đi thuyền thì em không sao."

Vậy thì tốt. Tôi gật đầu và lắc mạnh dây cương.

"Đi nào~!"

Firo hăng hái bơi về phía trước vừa kéo con thuyền với tốc độ cực kỳ nhanh.

"Wa-Wa-Waaaaaah!"

Khi Firo kéo chúng tôi đi, Raphtalia phát ra một tiếng hô nghe thật khôi hài. Mà, ngạc nhiên cũng là điều bình thường.

"Y như con Tàu Dophi của quốc gia khác vậy!"

Đó là gì vậy?

Nếu tôi nhớ không nhầm, Dophi là con ma thú có hình dáng tương tự như cá heo.

Tôi có thể đại khái hình dung ra được con tàu đó như thế nào.

Những con tàu được kéo bởi vô số con Dophi chạy băng băng qua biển......Chắc là vậy.

Dù chỉ có một mình Firo, chúng tôi cũng lướt đi rất nhanh.

Nhưng mà, Firo có biết con bé đang đi đâu không vậy? .....Có rất nhiều hướng đi đấy.

"Hòn đảo ở đâu vậy?"

"Ở đó."

Sau khi xác nhận được vị trí của hòn đảo, Firo thay đổi hướng bơi.

Con chim này đúng là thích nghi nhanh thật.

"Chủ Nhân~, lần sau lặn cùng với Firo vào sâu trong biển nhá. Đáy biển đẹp lắm."

"Anh sẽ chết ngạt đấy."

Không biết con nhóc này có thể lặn sâu vào trong đáy biển lâu đến mức nào?

Tôi ghét điều này. Đến từ thế giới khác, và chết đuối vì đùa giỡn trên biển.

"Onee-chan có thể lặn lâu lắm, chị ấy không kém Firo đâu."

"Thật sao?"

"V-Vâng.....Lặn là sở trường của em mà."

Phải, nếu em ấy không thể bơi được thì cha mẹ em ấy cũng sẽ không đẩy em ấy xuống biển để thoát khỏi lũ ma thú khi Đợt Sóng xảy ra.

"Em có cần tìm về một ít hải sản để dự trữ không?"

"Như thế cũng được.... Nhưng ở nhà trọ, những thứ đó luôn không hề thiếu."

"....Vâng."

Tôi có hơi phát ngấy với hải sản rồi. Những món ở đây hầu hết là theo kiểu Meunière [1] , và không hề có sashimi[2].

"Ăn sống không sao chứ?"

"Không biết nữa..."

"Ngon không~?"

"Để cho Firo ăn trước xem thế nào."

Vấn đề nan giải lúc này là có khả năng Firo ăn không sao nhưng vẫn không an toàn cho chúng tôi.

"Lần sau anh sẽ làm vài món ở thế giới của anh."

"Yay~!" (Hoan Hô)

"Em rất mong đợi được thưởng thức những món đó."

"....Mặc dù chắc chắn đó là món ăn Phương Đông."

Tôi muốn sớm tìm được một quyển sách dạy nấu ăn. Tiện đây, chiếc khiên của tôi cũng có một kỹ năng nấu ăn.

Và như vậy, trong khi nói chuyện vu vơ, chúng tôi đã tới điểm đến của ngày hôm nay nhanh không ngờ.

Lúc mới khởi hành, chúng tôi nhìn thấy được hòn đảo từ phía xa, cảm tưởng như chúng tôi có thể đến được đấy bất cứ lúc nào.

"Ng-Ngạc nhiên thật."

Vừa bước xuống thuyền chân tôi đã run cầm cập, và gần như tôi không thể đứng vững được.

Cái tốc độ nực cười của con thuyền thực sự đáng ngạc nhiên.

Sau khi đến hòn đảo, chúng tôi đi đến khu vực săn ma thú.

Những loài ma thú ở đây cho chúng tôi rất nhiều điểm kinh nghiệm. Đó là chưa tính đến Vòng Tay Miraka.

Khi đeo vòng tay lên, điểm kinh nghiệm còn tăng thêm nữa.

Vì Lv của Raphtalia hiện đang là thấp nhất, em ấy đeo chiếc vòng tay trước.

"Cũng lâu lắm rồi em mới được đi săn ma thú cùng với Naofumi-sama."

"Giờ anh ngẫm lại thì đúng là vậy."

Kể từ lúc đánh với tên Giáo Hoàng đến lúc tới Đảo Cal Mira, người duy nhất chiến đấu là Firo.

Mặc dù tôi không nghĩ lâu đến như vậy.

Ý tôi là... lúc chúng tôi chạy trốn, để sống sót, chúng tôi phải săn ma thú để kiếm thức ăn.

"Từ giờ chúng ta sẽ tăng Lv cùng nhau ở Quần Đảo Cal Mira này. Hãy cố gắng hết sức."

"Vâng!"

"Vâng~!"

Lúc chúng tôi nói chuyện và tích cực săn ma thú để tăng Lv, chúng tôi nhận ra vài khuôn mặt quen thuộc ở trên Đảo Cal Mira.

Đúng như tôi đã nghĩ, nhiều Du hành giả không dừng chân lại ở hòn đảo trung tâm.

Mà, thường thì giới hạn Lv của họ là 40. Nếu họ không lựa chọn trở thành Du hành giả thì sẽ khá nguy hiểm.

Dù vậy, đó có lẽ không phải lí do tôi hiếm khi gặp được họ......

Chỉ là....Tôi nên nói thế nào đây, khi quá tham lam rồi cũng sẽ trở thành một đống xương trắng mà thôi...

Làm tôi gợi nhớ lại quy luật sống còn của tự nhiên.

Liệu bao nhiêu Du hành giả đã phải vùi thây lại trên hòn đảo này?

Tôi kìm nén không suy nghĩ về vấn đề này quá nhiều vì họ không cùng cấp bậc như chúng tôi.....

"Tei!"

"Taaaaa!"

Những con ma thú gục ngã chỉ với một đòn của Raphtalia, và những con ma thú khác lại bị Firo đá thành một đống thịt nhão.

......Raphtalia và Firo vẫn còn nhiều tiềm năng phát triển.

Hơn nữa, khi tôi trở nên mạnh hơn, tôi có thể phòng thủ chống lại số lượng lớn ma thú hiệu quả và an toàn hơn.

À đúng rồi, tôi còn kỹ năng Khiển Đả.

"Khiên Đả!"

Tôi tập trung vào con ma thú, niệm kỹ năng và tấn công bằng chiếc khiên của tôi. Tôi đánh vào con Bọ Vàng.... và tôi nghe một tiếng đập mạnh.

Mặc dù trông vẻ như không gây ra được quá nhiều sát thương. Tuy vậy....cử động của nó ngừng lại.

Dường như nó bị choáng trong 3 giây.

Đây là kỹ năng gây ra trạng thái bất thường có tên là Gây Choáng(Stun) hay Gây Hoảng Loạn.

Vẫn đề là tôi vẫn không gây ra được tí sát thương nào.

"Bọ~"

Tiếng nhai nhóp nhép vang lên.

......Đáng thương cho con Bọ Vàng, kết cục của nó lại phải chui vào bụng của Firo.

Thời gian phục hồi kỹ năng là 5 giây. Kỹ năng này rất dễ sử dụng. Cũng không tiêu tốn quá nhiều SP.[3]

Càng tiến vào trung tâm hòn đảo, Lv của lũ ma thú càng cao, và Raphtalia có hơi chật vật.

"Hai em ổn chứ?"

"Không có vấn đề!"

"Chuyện vặt thôi~"

Ừm, chật vật ý tôi là thay vì chỉ cần một đòn thì giờ phải đùng đến hai.

Như vậy, ở trung tâm hòn đảo, chúng tôi gặp một con Karma Dog(Chó Nghiệp Chướng) Familiar.

Trông như một trái cầu tròn....Một con chó đen to lớn, với đôi cánh mọc ra từ vật thể ma thuật dạng thấu kính ở trên lưng nó.

Loài chó này... không phải giống như con Chó Săn Hoàng Kim sao? Đây là một con ma thú biến dị không sao tả xiết được. Tuy nhiên, không thay đổi sự thật rằng đây vẫn là một con ma thú đầy hung tính.

Nó có phải trùm sò ở hòn đảo này?

Tôi chẳng thể nào hình dung được ai đó lại triệu hồi được con Karma Dog Familiar này làm thuộc hạ (Familiar).

"Tzuvait ・Aura!"

Tôi dùng ma thuật hỗ trợ lên Raphtalia và Firo để đối đầu với Karma Dog. Con Karma Dog cố cắn tôi bằng hàm răng to lớn của nó.

"Hừm!"

Con Karma Dog cắn chặt lấy cánh tay tôi khi tôi cố giữ lấy nó. Với một tiếng vang lớn, tôi cản được di chuyển của con Karma Dog.

"Khiên Đả!"

Tôi dùng Khiên Đả lên con Karma Dog.

Nếu Raphtalia và Firo có thể lợi dụng được hiệu ứng của kỹ năng này thì tốt.

Nhưng, ngược với suy nghĩ của tôi, con Karma Dog không chịu bất kỳ ảnh hưởng gì. Có phải do nó có được một sức đề kháng cao không?

Trong một lúc, tôi cảm thấy lực cắn của nó yếu đi, nhưng hình như nó hồi phục lại cực kỳ nhanh chóng.

Di chuyển của nó rất nhanh, nhưng tôi đã giữ chặt được nó, nhờ vậy chúng tôi có thể chiến đấu với nó an toàn.

Chúng tôi nhận được rất nhiều kinh nghiệm sau khi đánh bại nó.

Và, cuộc sống hằng ngày của chúng tôi ở hòn đảo này tiếp tục trôi qua như vậy.

Ngày hôm sau, chúng tôi đánh bại một con Karma Squirrel(Sóc Nghiệp Chướng). Đương nhiên, quang nó gồm cả đống con đệ.

Suốt đêm qua, tôi kiểm tra lại những kỹ năng tôi nhận được trong chiếc khiên.

Trùng hợp là tôi có một kỹ năng tên là 'Heighten Reaction'(Gia Tăng Phản Ứng) thu hút sự chú ý, thù địch của lũ ma thú.

Tôi dùng kỹ năng này lúc bắt đầu chuyến đi săn.

"Heighten Reaction!"

Tôi nghiêng đầu, bối rối, vì không có gì xảy ra hết. Lúc đó Firo nháy mắt vài lần.

"Chủ Nhân, có cảm giác kỳ lạ như có thứ gì đấy đang bay bay xung quanh á."

Lúc đầu tôi không hiểu chuyện gì xảy ra, nhưng tôi ngay lập tức nghĩ về nó.

Do cả đám ma thú đang nhắm vào tôi.

Bao gồm cả những con mà các Du hành giả khác đang chiến đấu.

Tầm ảnh hưởng khoảng 15 mét.

Tôi phải ngừng kỹ năng và xin lỗi những Du hành giả khác vì gây phiền phức cho họ. Chuyện này được giải quyết nhẹ nhàng do tôi là Khiên Hiệp sĩ.

Tôi không hề có ý định giấu kín điều này, nhưng có vài tên cứng đầu vẫn thích gây sự với tôi.

Mà, Heighten Reaction không có tác dụng lên những con ma thú có được trí thông minh nhất định.

Chúng tôi tiêu diệt con Karma Rabbit(Thỏ Nghiệp Chướng), và hấp thụ nó vào chiếc khiên.

Ah, nó có một bùa khá hiếm. Dĩ nhiên khi con ma thú bị tiêu diệt, tôi chặt nó ra thành nhiều phần trước khi dùng chiếc khiên hấp thụ.

Tôi tự hỏi chúng tuân theo nguyên tắc như thế nào?

Sau đó, một Khoáng Thạch tên là Đá Tiên Tri rơi ra Hòn đá là một nguyên liệu cần thiết để tăng cường cho vũ khí.

Vì vậy, tôi bắt đầu thu thập nó.

Một món vũ khí tên là Móng Vuốt Karma Dog rơi ra, tôi đưa nó cho Firo... Nhưng kích cỡ lại không phù hợp. Chúng tôi tiếp tục đánh với những con Karma Dog khác, và một món khác với kích cỡ lớn hơn rơi ra.

"Chủ Nhân~ Cái móng vuốt này có điềm xấu~"

"Đừng lo. Nó chắc chắn không bị nguyền rủa đâu."

"Tuy vậy-... Khi em đá, mấy thứ màu đen phun ra và mấy con quái thú chẳng còn ngon lành nữa. Và còn mềm hơn trước nữa~..."

Ừm....Chắc là do vũ khí mang thuộc tính hắc ám. Con nhóc này muốn một món vũ khí ăn được chắc?

"Còn em thì sao, Raphtalia?"

Kiếm Karma Rabbit rơi ra từ con Karma Rabbit đưa cho Raphtalia.

"Không biết vì sao cơ thể của em trở nên nhẹ bẫng; thật khác thường."

Trước khi đi đến một thế giới khác, sử dụng vũ khí rơi ra từ con trùm thật thú vị, nhưng có vẻ nó không tuyệt đến vậy.

Tôi chắc nên hỏi Lão Già ở cửa tiệm vũ khí làm vài món vũ khí từ nguyên liệu của những con Karma.

À thì, vì sức tấn công của chúng cao nên chắc không sao hết.

Chỉ có nhược điểm là không có lớp mạ chống máu, nên vũ khí khó có thể dùng lâu được.

Trong khi ở quán trọ, tôi có thể chuyển chiếc khiên của tôi thành đá mài, và cũng có nhiều chiếc khiên khác đã được mở khóa.

Hãy ưu tiên điều đó trước.

Tôi nên mang vũ khí đến chỗ Lão Già để mạ ngoài.... Điều này rất cần thiết cho Đợt Sóng tiếp theo.

Tốt nhất có thể chống lại được khí hậu ở nơi đây.

Lv của chúng tôi càng tăng lên đều đặn, cái cảm giác thảm họa đang đến gần càng trở nên rõ ràng hơn.

Để chống lại mối quan ngại này, tôi sẽ tiếp tục thu thập thêm khiên mới từ lũ ma thú và thêm nhiều khả năng hơn để có thể giải quyết bất kỳ vấn đề nào nảy sinh.

Không cẩn trọng thì tôi không thể làm được gì hết......

Tôi có nên kiểm tra xem khu vực sinh sống của những loài ma thú lạ sau khi Đợt Sóng kết thúc......?

Tôi có trợ cấp của Nữ Hoàng, nên tôi chẳng phải quan tâm nhiều về vấn đề tiền bạc.

Kể cả với Raphtalia và Firo, chúng tôi vẫn đang tiến bước đề thăng sức mạnh bản thân.

Chú Thích

[1] Meunière là phong cách chế biến cá theo kiểu phương Tây. Cá được tẩm bột mì và rán với bơ.

[2] Sashimi: Cá sống được lát mỏng, ăn kèm với xì dầu, gừng, mù tạt,...

[3] 3 giây choáng, 5 giây hôi chiêu mà không tốn quá nhiều SP. Riot đâu Nerf gấp =]].
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 107: - Đảo Cal Mira - Kết Thúc


Ngày hôm sau.

Sau khi tiêu diệt một con boss tên là 'Karma Penguin'(Chim Cánh Cụt Nghiệp Chướng), tôi kiểm tra chiến lợi phẩm rơi ra từ nó.

... Penguin Plushy(Lông Chim Cánh Cụt)

Món quái gì thế này?

Tôi lấy món đó ra từ đống vật phẩm.

"C-Cái gì đây?"

"Có vẻ như được làm từ da động vật."

"Trông bộ đồ như một áo ngủ vậy."

Bộ đồ Lông Chim Cánh Cụt có cái mũ Ông Già Noel ở trên đầu. Không biết vì sao trông nó quen quen.

Để tránh tranh cãi không cần thiết, tôi kiểm tra thông tin của nó.

Penguin Plushy(Lông Chim Cánh Cụt)

Tăng Phòng Thủ

Kháng Giật (Nhỏ)

Kháng Thủy (Lớn)

Kháng Hắc Ám (Nhỏ)

Hồi Phục HP (Thấp)

Khuếch Đại Ma Thuật (Vừa)

Tự Sữa Chữa

Gia Tăng Thời Gian Bơi

Tùy Chỉnh Kích Cỡ

Hiệu Chỉnh Kỹ Năng (Nhỏ)

Thay Đổi Chủng Tộc - Quái Thú (Khi Trang Bị)

... Nó có khá nhiều kỹ năng tương đối hữu dụng. Chỉ số cơ bản của nó không hề kém cạnh gì so với bộ Giáp Man Di(+1) của tôi.

Gia Tăng Thời Gian Bơi... nhưng tôi không có ý định nhảy xuống nước bơi lội đâu.

"Có vẻ như bộ đồ này là một loại trang bị Huyền Thoại. Raphtalia, mặc thử xe–"

"KHÔNG ĐÂU! Làm sao em có thể chiến đấu khi mặc nó được."

Y như tôi nghĩ.

Tôi cũng chẳng muốn mặc bộ đồ này.

"Vậy thì Firo muốn mặc nó."

"Em định mặc nó thế nào? Không phải em ghét mặc áo quần sao?"

"Trông có vẻ thú vị lắm!"

Và vào lúc Firo cầm lấy bộ đồ, kích cỡ bộ đồ tăng thêm.

? Tùy Chỉnh Kích Cỡ thì ra là như vậy? Tiện dụng làm sao.

"Firo mặc đây."

Firo nói trong khi mặc bộ đồ chim cánh cụt.

Giờ đây Firo trông chẳng khác gì một con chim cánh cụt. Một cái túi Santa không biết vì sao cũng xuất hiện. (Túi Santa chắc là túi ông già Noel mang quà để tặng cho trẻ em)

"Cái... Không phải bộ đồ này có hơi cứng đơ, mất tự nhiên à?"

"V-Vậy ạ?"

"A, em không thể dồn sức để đá được."

"Như vậy thì cởi nó ra đi."

Liệu có phải do ảnh hưởng của kỹ năng Thay Đổi Chúng Tộc? Khi con bé không còn là loài Filo Rial, thì con bé không còn nhận được điểm cộng thêm từ chuỗi Filo Rial của tôi.

Có vẻ như bộ đồ này không thể dùng được rồi.

"Ưm, Firo muốn mặc bộ đồ này để ngủ."

"Ừ, thế cũng được."

Nó dùng làm áo ngủ nghe hợp lý hơn đấy.

"... Hay Naofumi-sama để em mặc áo giáp của ngài rồi ngài mặc bộ đồ đó. Để không phải lãng phí trang bị."

"Raphtalia... Em muốn anh chiến đấu trong bộ đồ này à?"

Mà, nếu nhìn vào thuộc tính của nó thì nghe cũng hấp dẫn đấy. Nó tốt hơn hẳn bộ Giáp Man Di của tôi.

Nhờ chiếc khiên nên trang bị của tôi không phải chịu quá nhiều hư hỏng, nhưng trang bị của Raphtalia lại cần phải sửa chữa nhiều. [1]

"...Được rồi."

"Vậy chúng ta sẽ rút thăm xem ai mặc nó. Còn Firo thì không cần."

"A, V-vâng."

Cả hai chúng tôi chẳng ai muốn mặc cái bộ đồ với hình dáng như thế này hết.

Cuối Cùng...

"Chủ Nhân dễ thương quá à!"

"Chết tiệt! Anh sẽ cởi nó ra ngay khi đến quán trọ!"

Tôi không thể để Du hành giả khác nhìn thấy tôi thế này được! Giống như Firo, giờ tôi trông y hệt một con chim cánh cụt.

Như một loài động vật.

Nói thì nói vậy, nhưng sức phòng thủ của Raphtalia tăng rất lớn sau khi khoác lên mình bộ Giáp Man Di của tôi, và chúng tôi đi săn những con Karma Penguin Familia và Karma Penguin khác mà không gặp khó khăn gì. (Những con Familiar là những con đệ bao quanh bảo vệ con boss – tên không có chữ Familiar. Chương trước có chút nhầm lẫn ở đây)

Mấy tên Hiệp sĩ khác mà thấy tôi như thế này chắc tôi đào lỗ chui vào quá.

Nhưng khuôn mặt tôi cũng đã thay đổi, vì vậy khi mà không thấy chiếc khiên thì chắc không ai nhận ra được.

"À, ngài có cần phân tách những con ma thú không?"

"Oh, đúng rồi."

Tôi quá tập trung vào đống chiến lợi phẩm mà quên mất chặt cơ thể và hấp thụ lũ ma thú.

Tôi hấp thụ con Karma Penguin chúng tôi vừa tiêu diệt.

Giờ thì, chúng tôi nên làm gì với những con khác đây?

Firo bắt đầu chạy xung quanh ăn lấy ăn để những miếng thịt sống của con chim cánh cụt. Cảnh này trẻ em không nên xem.

"Đừng có ăn quá nhiều đấy."

Tôi cũng lười chẳng muốn nhóm lửa nữa. Ở quán trọ thức ăn được chuẩn bị đầy đủ nên tôi cũng chẳng muốn nấu nướng gì.

"Vâng~"

Tôi quay lưng đi khỏi bãi đất đầy rẫy thây của những con ma thú chim cánh cụt này.

"Pe~" (Karma Penguin)

Paku!

"? Em có nghe thấy tiếng gì không?"

"Vâng, em không rõ đó là gì?"

"Firo không nghe thấy gì hết."

Nhăm nhăm nhăm, Firo trả lời trong khi vẫn mê mải ăn thịt.

Tôi nghĩ tiếng đó phát ra từ chỗ của Firo, nhưng...

"Chỉ là do anh tưởng tượng thôi sao?"

Có lẽ đó là tiếng một con Karma Penguin Familiar gần đây phát ra.

Nghe cũng giống vậy lắm.

"Ợ~"

"Firo, ăn vừa phải thôi."

"Vâng!"

Ngày hôm đó, chúng tôi vẫn đi săn tăng Lv như vậy. Tôi có chút không quen với bầu không khí ở đây.

Có lẽ do những chuyện chúng tôi đã phải trải qua đến giờ.

Luyện Lv dễ dàng thế này, tôi có thể hiểu tại sao những tên khác vẫn coi như đây chỉ như một trò chơi.

À, Phải rồi, có vẻ như tôi đã mở khóa được Khiên Karma Penguin Familia và Khiên Karma Penguin.

Khiên Karma Penguin (Đã Thức Tỉnh ) 0/25 C

Ability Bonus(Điểm Cộng Kỹ Năng):

...

Equipment Bonus(Điểm Cộng Trang Bị):

Lặn Lv 2.

Kháng Thủy (Nhỏ).

Bắt Cá Lv 3.

Hiệu Chỉnh Trạng Thái Speckle (Vừa)

Special Effect(Hiệu Ứng Đặc Biệt) : Tăng Thời Gian Lặn.

Độ Thành Thạo Vũ Khí 0

Khiên Karma Penguin Familia (Đã Thức Tỉnh) 0/10 C

Ability Bonus

...

Equipment Bonus:

Lặn Lv 1

Bắt Cá Lv 2

Hiệu Chỉnh Trạng Thái Speckle (nhỏ)

Độ Thành Thạo Vũ Khí 0

Chiếc khiên có nhiều loại kỹ năng và hiệu chỉnh trạng thái.

Tuy nhiên, những loại khiên như Chimera Viper chỉ có được mỗi cái chỉ số cao. Tôi không hiểu được hệ thống này hoạt động như thế nào.

Và Speckle có nghĩa là gì? Tôi không nghĩ ra được lời giải thích nào hợp lý.

Sau đó, Bộ Đồ Lông Chim Cánh Cụt hiện lên trong đầu tôi.

Bộ đồ đó có rất nhiều điểm cộng hỗn tạp.

"Raphtalia..."

"S-sao ngài lại nhìn em như vậy? Em dứt khoát không mặc bộ đồ đó đâu."

Tôi rút ra tên Raphtalia khỏi chiếc cốc tôi dùng để rút thăm.

"Hôm nay là lượt của em."

Còn Firo... ờ thì, tôi mừng là con nhóc này là loài Filo Rial.

Nhân tiện, điều này sau đó chúng tôi mới biết, nhưng khi bạn mặc bộ đồ này thì có thể lặn sâu vào đáy biển trong thời gian dài. Nhưng điều đó không phải vấn đề đáng quan tâm vào lúc này.

Sau đó... Firo đã học được cách di chuyển trong hình thái chim cánh cụt.

Dường như con bé thích thú chơi đùa trong hình thái đó.

Một ngày cày Lv bình thường lại trôi qua. Bây giờ trời đã chạng vạng tối.

Điểm EXP cộng thêm giảm dần dần, và cuối cùng biến mất đồng thời với một tia sáng đỏ.

"Những ngày này thật hữu ích."

"Vâng ...Đúng vậy"

Raphtalia trả lời tôi với khuôn mặt hiện lên vẻ bồn chồn, lo lắng không yên.

Mà, không phải tôi không hiểu.

Chúng tôi lên thuyên để trở lại hòn đảo chính.

Mặc dù ban đầu tôi có Lv cao nhất, kết quả là:

Tôi: Level 73

Raphtalia: Level 75

Firo: Level 74

Chúng tôi gần đạt được giới hạn ở trên hòn đảo. Tôi nghe rằng điểm cộng thêm không thể giúp chúng tôi vượt qua được Lv 80, và đạt được Lv 70 cũng đã khó rồi.

Giọng Motoyasu phát ra từ phía con thuyền.

"Có vẻ như mấy người đã mạnh hơn rồi. Tuyệt chứ?" (Motoyasu)

"Yeah!" (Firo)

Firo hiện đang bơi trôi nổi trước con thuyền vẫn được neo tại cảng.

""Firo, hắn ta không phải nói với em."

"Eh?"

"Tôi tăng được 30 Lv so với khi mới đến đây." (Motoyasu)

"Tôi cũng vậy... Tôi đã mong được nhiều hơn nữa kìa." (Itsuki)

"Đành chịu thôi." (Ren)

"Mấy con ma thú quá cùi." (Motoyasu)

"Ah... ừm đúng vậy." (Itsuki)

Lúc chúng tôi lên Lv 70, những con boss thuộc thể loại Karma chẳng còn là gì với chúng tôi nữa.

Chỉ số của Firo và Raphtalia tăng lên vượt bậc.

Tôi đã thử và phát hiện nhiều cách khác có thể tăng thêm điểm số của tôi.

Nhân tiện, tôi vẫn còn nhiều khiên chưa được mở khóa.

Đúng là Lv chúng tôi tăng lên, nhưng như vậy cũng không có nghĩa chúng tôi đã trở nên mạnh mẽ. Tôi nghĩ Raphtalia và Firo cũng nhận ra điều này.

Có vẻ như Level là một kiểu đặc tính ma thuật của từng cá nhân, và những thứ như kỹ năng hay hiểu biết điều không liên quan với nhau.

Tôi không nghĩ tôi có được phản xạ hay ý chí có thể đối đầu với những đối thủ mạnh hơn.

Trong game online tôi từng chơi, có hàng đống người chơi đơn giản nghĩ rằng mình rất bá chỉ vì tăng được nhiều Lv trong các sự kiện đặc biệt.

Họ không nhận ra Lv và kỹ năng là những thứ hoàn toàn tách biệt với nhau.

Chúng tôi nên luyện tập để tránh chuyện đó xảy đến.

"Oya? Không phải là Khiên Hiệp sĩ đó sao?"

"...Ông."

Tên con buôn lừa bịp gọi vọng ra từ con thuyền neo ngay cạnh con thuyền của chúng tôi.

Có vẻ đó là một con thuyền chở hàng. Trên con thuyền có rất nhiều thùng chứa.

"À, 'Thức Tỉnh' giờ đã kết thúc, vậy ông đã kết thúc việc kinh doanh rồi à?"

"Kết thúc ư? Trò đùa của ngài thật thú vị. Tôi chỉ chuyển sang chi nhánh khác thôi."

"Tôi hiểu..."

Ông ta đang có kế hoạch gì? Tôi có cảm giác điều này chẳng mang lại thứ tốt lành gì.

"Đó là bí mật. Tôi buộc phải giữ kín."

Tên lừa bịp không giải thích cho chúng tôi.

Hình như lời đồn những món trang sức ông ta bán ở Cal Mira có thể tăng EXP đã đồn thổi đi khá xa.

Tuy nhiên, lời đồn cũng chỉ là lời đồn mà thôi, nhiều sự thật dần mất đi. Nếu món trang sức chỉ tác dụng ở trên đảo, mọi người lại kháo nhau rằng chúng có thể tác dụng ở bất kỳ đâu.

"Tôi nghĩ ông nên rút khỏi ngành buôn đồ trang sức đi."

"Ngài đang nói gì vậy? 'Phụ Kiện Đính Ngọc Phép Mầu' vẫn đang bán chạy như tôm tươi."

Giả sử họ nói món đồ rất dễ vỡ. Khi chúng mất tác dụng, chúng sẽ vỡ nát và khách hàng lại phải mua món khác.

Có vẻ như tôi đã khơi dựng nên một ngành kinh doanh gian thương. Tôi có chút lưỡng lự.

"Tôi sẽ còn nhiều việc để làm lắm! Hẹn gặp lại, ngài Khiên Hiệp sĩ!"

Hàng hóa của ông ta đã được chất xong. Con thuyền ông ta rời bến.

"Thôi vậy... Mình chẳng còn có thể làm gì được nữa."

Tất cả những thứ tôi làm chỉ là cho ông ta vài lời khuyên. Chuyện còn lại là phụ thuộc vào ông ta.

"Chúng ta cũng đến lúc đi rồi."

"Vâng."

"Đi nào~!"

Chúng tôi bước lên con thuyền và đợi đến lúc nó rời bến.

Chú Thích

[1] Nếu Raphtalia mặc bộ đồ thì sẽ nhận được thêm điểm cộng từ Khiên Người Huấn Luyện Quái Thú.
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 108: - Vu Cáo, Lần Nữa.


Tất cả những Hiệp Sĩ khác đã lên thuyền. Tôi được Shadow cho biết lúc con thuyền rời bến.

Tôi đang suy nghĩ tương lai rồi sẽ ra sao trong khi ngắm nhìn mặt trời lặn dần xuống mặt biển phía xa.

Trước hết, tôi nên hỏi Nữ Hoàng những điều gì khi tôi trở lại lâu đài đây?

Sau đó, tôi cần đến chỗ của Lão Già để chuẩn bị cho Đợt Sóng tiếp theo. Theo cái chủ đề đó, tôi có nên yêu cầu Nữ Hoàng một ít nguyên liệu không?

Nếu còn thời gian thì tự chúng tôi đi săn ma thú để kiếm nguyên liệu cũng chẳng phải ý tồi.

Sau đấy, cũng có cả thứ để hoàn toàn tôi luyện chiếc khiên của tôi. Ở trên hòn đảo, tôi chỉ có thể kiếm được lượng nguyên liệu để tăng cường rất hạn chế.

Đêm đến, tôi đi lên boong tàu sau bữa tối,

Nhìn mặt biển và cảm nhận từng cơn gió đêm thổi đến.

...... Tôi nhận ra Firo đang tập luyện bơi sau khi con bé ăn xong bữa ăn.

Con nhóc này ám ảnh với việc bơi lội kể cả lúc này nữa sao?

Tôi sẽ giả vờ như tôi chưa nhìn thấy gì hết.

"Hửm?"

Tôi nhìn thấy Motoyasu ở góc boong tàu......Và Rishia cũng ở đó.

Lại tán gái nữa à? Điều này gợi lại cho tôi rằng Rishia cũng nằm trong xếp hạng gái đẹp của Motoyasu.

Ngươi định lập một cái harem lớn cở nào đấy hả? Ngươi có biết ngay cả Itsuki sẽ nói gì chứ?

Trước hết, tôi sẽ cảnh cáo hắn một chút.

"Này. Motoyasu, sao ngươi không ngừng việc tán gái tại đây đ–"

"Ah! Naofumi đấy à. Tôi khẩn cầu cậu!"

Nước da của Motoyasu có vẻ như hơi nhợt nhạt và hắn ta đẩy vai của Rishia vào tôi.

"Chuyện gì với ngươi thế?"

"Được rồi! Tôi sẽ nhờ cậy vào cậu đấy!"

Chuyện quái gì vậy? Nghĩ cái tên bám váy đàn bà này tin tưởng tôi điều gì thật... Khi tôi nhìn qua Rishia, con bé có vẻ ngạc nhiên.

Không biết vì sao... Đôi mắt của con bé sưng lên và đỏ ngầu.

Rishia ngồi phệt xuống trong góc và bật khóc tức tưởi.

"Có-có chuyện gì vậy!?"

"T-tôi xong việc ở đây rồi đấy!"

"Khoan! Chắc chắn ngươi không...... Không phải trên tàu chứ....."

Ngươi đốn mạt đến độ đi phạm tội rồi sao?

Vì con bé không nghe theo lời ngươi nói là: "Không sao, chỉ đau lúc đầu thôi..." và xâm phạm Rishia sao?

Có vẻ giống như thủ đoạn thường dùng của Motoyasu. Tên này có thể hờ hững cướp đoạt người yêu của người khác lắm.

Và như vậy, dẫn đến cái hiện trạng này của con bé.

Cái tên giá áo túi cơm chết tiệt. Ta không bao giờ để ngươi trốn được đâu.

"Kh-không phải vậy!"

"Vậy chứng minh đi."

"Mo-Motoyasu-sama không chịu trách nhiệm......"

Rishia thì thầm với một giọng khàn đặc.

Chết tiệt, tôi chỉ đang quá cả nghĩ sao?

Tôi nghĩ, kể cả Motoyasu chẳng bại hoại đến mức như vậy.

"Vậy chuyện gì đã xảy ra?"

"Có vài chuyện. Nhưng tôi không biết làm thế nào. Do vậy, tôi sẽ giao phó cho cậu đấy!"

Motoyasu nói câu đó rồi thở một hơi dài và mỉm cười chuồn vào phòng mình trong khi vẫn còn đang run rẩy.

Đây lần đầu tiên tôi thấy Motoyasu như vậy.

Hoặc có thể, tên đó không phải là kiểu người giỏi đối phó với phụ nữ?

Có phải do kiểu người của Rishia? Nhìn cái tên may mắn đó trông có chút nhu nhược, mềm yếu.

"Chuyện gì vậy~?"

Firo nhận thấy có chuyện và hỏi sau khi trở lại boong tàu.

"Không cần lo cho em đâu."

"E rằng tôi không làm thế được, tôi cảm thấy khó chịu khi nghĩ có lẽ em bị tên Motoyasu đó xâm phạm."

"Không... Em chỉ không thể chịu được nữa."

"Em không thể chịu được Motoyasu?"

"Kh-Không phải vậy!"

Mặc dù vẫn thấm đẫm nước mắt, trong một lúc con bé trông hơi tức giận. Có phải con bé vừa lấy lại được thêm ít nghị lực?

"Ban đầu Motoyasu-sama đã cố an ủi em... em nghĩ em không nên nói về nó."

"Đừng nói vậy... Em đã từng giúp anh, và anh rất biết ơn."

Đó là Rishia đã chỉ tôi khoáng thạch Itsuki sử dụng.

Nếu Rishia gặp rắc rối, tôi muốn giúp con bé hết sức mình.

"Không... Thật đấy, xin đừng lo cho em."

Sau khi nói thế, Rishia chạy đi.

"...... Sao lại vậy?"

Cuối cùng, chỉ còn lại những suy đoán xấu của tôi vè chuyện có lẽ đã xảy ra.

Sáng hôm sau.

Tôi đang đọc một quyển sách ở trong phòng của mình trên thuyền trong khi đang xem xét lại thái độ của Rishia đêm qua.

"Rốt cuộc mình vẫn thấy lo lắng."

Không biết vì sao......Tôi có thể chẳng quan tâm đến chuyện này cũng chẳng sao, nhưng lòng tôi lại bồn chồn không yên.

Cảm giác này y như lúc Melty bị những tên vệ binh tấn công và lúc tôi bị cáo buộc bởi con Bitch.

Tôi có cảm giác cực kỳ tồi tệ về chuyện này.

"Có chuyện gì sao ạ?"

"Có chút. Anh không thể thư giản được nên anh sẽ đi điều tra một chút."

"Em hiểu...."

Tôi rời phòng còn Raphtalia tiếp tục tập hít đất.

Chuyện quái gì có thể xảy ra được chứ? Bản thân tôi không thể nào hiểu được.

Tôi cảm thấy chút lo âu khi tôi nghe trộm phòng của Itsuki.

Những giọng nói vui vẻ vang ra.

Liệu có phải tôi đã suy nghĩ quá nhiều?

"Ah......"

Tôi nhìn thấy Rishia đang nhìn đăm đăm ghen tị vào căn phòng.

Khi con bé nhận thấy tôi, con bé chạy mất.

......Chuyện gì đấy không đúng? Thật đấy.

Tôi có lẽ có thể tìm ra được chuyện gì khi hỏi Motoyasu.

Với lí do đó, tôi gõ cửa phòng của Motoyasu.

"Vâng~"

Phụ Nữ 1 mở cánh cửa ra.

Tôi nhìn thấy một nụ cười tươi vui mà tôi chưa từng thấy trước đây, hiện ra.

Cô gái này... Cô ta có thể làm ra một gương mặt như vậy sao?

Có phải đây là một cách giả đò để hòa thuận được với Bitch và Phụ Nữ 2? Thực thì, nó làm tôi phát ốm.

Để có khả năng như vậy, cô ta thực sự phải có thói quen thờ ơ và vô cảm.

Phụ nữ thật đáng sợ.

"Ah, Là ngài à! Nếu chỉ là ngài thì tôi có thể bỏ mặt nạ rồi!"

Vài giây sau, nét mặt cô ta chìm dần thành vẻ lạnh lùng vô cảm, cơn tức giận của cô ta hiện lên hướng thẳng đến tôi.

Tôi hoàn toàn không thể hiểu được sao cô ta tức giận.

"Motoyasu có ở đây không?" (Naofumi)

"Sao ta phải nói cho ngươi?" (Bitch)

"Nàyyyy. Motoyasu–" (Naofumi)

"Đừng lơ ta!" (Bitch)

"Phải Phải!" (Phụ Nữ 2)

Phụ Nữ 2 phụ họa thêm. Tôi coi Bitch như vô hình và làm lơ con ả đó.

Tôi chẳng hề muốn đến đây bởi vì những chuyện trước đây.

"Chuyện gì vậy, Naofumi? Mọi người ở đây dường như ghét cậu lắm."

Motoyasu nói với tôi trong khi đang kẹp giữa trong tình thế trái ôm phải ấp (harem-like) với Bitch và Phụ Nữ 2.

Đúng là điệu bộ đáng giận.

Không thể nào hỏi hắn mà không châm chích, mỉa mai vài câu được.

"Không cần quan tâm chuyện đó. Tôi có chuyện muốn hỏi cậu đây."

"...Gì thế?"

"Chuyện lúc tối qua. Điều gì về giao phó cho tôi trước khi cậu đi."

"......Tôi hiểu rồi. Tuy nhiên, sau đó tôi sẽ để mọi chuyện lại cho cậu đấy."

"Đi nhờ mấy tên khác ấy... mà thôi. Tôi coi như tò mò vậy. Tôi sẽ chấp nhận rủi ro đi kèm với nó."

Có một ý nghĩ đang hình thành dần trong đầu tôi, khi tên Motoyasu ra khỏi buồng với khuôn mặt tái đi và nói những người đồng hành của hắn ta ở lại.

Khi chúng tôi lên boong tàu, hắn ta vẫn nhìn tôi bằng khuôn mặt tái xanh đó.

"Về chuyện của Rishia."

"Phải."

Tôi hỏi Rishia thì không thể biết được nguyên nhân tại sao con bé lại khóc được.

Do vậy tôi sẽ hỏi Motoyasu chi tiết nguyên nhân, vì tôi nghĩ hắn ta tử tế với phụ nữ.

"Sự thật là—"

Hoàn cảnh được giải thích theo góc nhìn của Motoyasu......

Sau khi lắng nghe câu chuyện của Motoyasu, và nhận ra trực giác của tôi là chính xác, cơn giận của tôi dâng lên và kẹt cứng ở cổ họng.

"Itsuki——————!"

Tôi đạp mạnh cánh cửa phòng Itsuki.

Rầm một tiếng, cánh cửa mở ra, và những người bên trong đồng thời nhìn chằm chằm vào tôi.

"C-cái gì vậy!?"

"Tên Khiên Hiệp Sĩ khốn kiếp! Ngài muốn gì?"

"Ta muốn gì ư? Tự hỏi bản thân đi! Bọn rác rưởi!"

Cả con thuyền trở nên ồn ào do tiếng hét lớn của tôi.

Itsuki và Tên Mặc Giáp ngay lập tức nao núng bởi thái độ áp bức của tôi.

Itsuki khôi phục lại trước tiên và hắn ta nâng cao giọng lên giận dữ.

"Đó là tại sao ta hỏi có chuyện quái gì xảy ra."

"Ngươi thật sự vẫn chưa hiểu ư?"

Thật nguy hiểm, nếu tôi vẫn giữ cơn phẫn nộ này âm ỉ trong tim thì Khiên Cuồng Nộ sẽ xuất hiện.

Nếu Ren đến, nó sẽ lại trở nên điên cuồng.

"Tôi không biết ngài đang có ngờ vực gì, Khiên Hiệp Sĩ!"

Tên Mặc Giáp cố nắm lấy tôi.

Tôi tránh khỏi cánh tay hắn và dùng kỹ thuật khóa khớp.

[Theo luật lệ của Vũ Khí Huyền Thoại, nghiêm cấm sử dụng vũ khí khác ngoài vũ khí chuyên nhất]

Bashin*Bashin*(chắc là tiếng khớp xương) tôi nhận thấy cơn đau truyền đi khắp cánh tay tôi, nhưng tôi phớt lờ nó đi.

Tôi còn bị cấm sử dụng đòn khóa khớp sao?

Ném đi thì được, vậy thì có gì khác biệt chứ?

"Ouch! Owowow!"

"Ta đến đây nói chuyện với Itsuki. Đừng có cản lối, tên tôm tép!"

Tôi đẩy mạnh Tên Mặc Giáp đi, và trừng trừng vào Itsuki.

Lâu lắm rồi tôi chưa bao giờ cảm nhận lại được cơn thịnh nộ này.

Tôi bình tĩnh trở lại nhờ vào Raphtalia.

Nhưng tôi chẳng hề có ý định kìm nén lại trong lúc này.

"Ngươi......Với kẻ thích tự cho là công lý, ngươi chẳng biết điều gì hết!"

"Sao ngươi..."

Trong khi nhìn vào Itsuki một cách giận dữ, tôi thấy Rishia chạy đến nơi hỗn loạn và đang nhìn vào trong căn phòng.

"Thật sao, lí do ta nghĩ ngươi giận dữ vậy, do thứ đó à?"

"Thì ra ngươi có biết."

"Cô ta là người xấu."

"Đừng có đùa."

Chuyện tôi nghe được từ Motoyasu, đó là—

Lí do Rishia đau lòng như vậy.

Vào ngày cuối cùng, Rishia mua hết đồ trong ngày và trở lại với đồng đội của con bé.

"Rishia-san. Ra là cô à?"

"Ể? Ngài đang nói gì vậy?"

Sau khi Rishia trở lại, con bé nghiêng đầu bối rối với câu hỏi đầy thất vọng của Itsuki.

"Giả vờ cũng vô dụng. Cô là người đã làm vỡ phụ kiện của tôi."

Sau khi nói vậy, Itsuki cầm ra chiếc vòng tay bị vỡ nát ưa thích của cậu ta.

"Ể? E-em không biết. Đó là gì vậy?"

"Ta cũng nghĩ cô sẽ nói dối như vậy..... Có chứng cớ đây."

Itsuki nhìn qua những người đồng đội khác.

"Vâng, tất cả chúng tôi đều thấy. Rishia làm vỡ vòng tay ưa thích của Itsuki-sama và giấu nó đi."

"Đúng vậy."

"Tôi cũng thấy."

"Ehh!? Kh-không phải vậy! Em không làm gì hêt... Em thực sự không biết mà!"

Rishia bào chữa một cách tuyệt vọng.

Tuy nhiên, Itsuki không hề tin con bé.

"Như vậy thì ta cũng không tin những người chứng kiến sao?.... Không còn cách nào khác. Ta định tha thứ cho cô nếu cô xin lỗi... Rishia-san, hãy rời khỏi nhóm bắt đầu từ hôm nay."

"Kh-không! Em thực sự không biết gì cả!"

Vào lúc đó, Rishia nhìn thấy Tên Mặc Giáp đang nở nụ cười thầm đầy khoái trá.

Tuy nhiên, Rishia lúc đấy đang níu lấy Itsuki và van nài để không bị vứt đi.

"Xin ngài! Làm ơn! Để em ở lại với tsuki-sama!"

Đôi mắt của Itsuki nhìn lướt qua và dường như day dứt với một chút cảm giác tội lỗi.

"Tôi không tán thành việc tha thứ, Itsuki-sama!"

"Có nghi ngờ Rishia đã để lộ ra thông tin cho các Hiệp Sĩ khác."

Tên Mặc Giáp tranh luận với đồng đội của hắn càng làm cậu ta giận dữ.

"Thật đáng tiếc, nhưng......Tạm biệt."

"Itsuki-sama!? Em thật lòng, thật lòng van xin ngài! Xin hãy xem xét lại; em sẽ làm bất cứ điều gì!"

Rishia vừa khóc vừa khẩn cầu tha thiết, Itsuki xoay lưng và không hề phản ứng lại.

"Ngươi định mong đợi lòng trắc ẩn của Itsuki-sama bao lâu nữa! Kẻ dối trá! Ngươi không có tư cách ở gần Itsuki-sama!"

Những tên đồng đội của Itsuki cưỡng chế kéo Rishia đi.

Sau đó, mặc dù con bé muốn tiến lại gần một chút...... Kết quả vẫn như vậy.

Đây là đại khái nội dung câu chuyện của Motoyasu về Rishia.
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 109: - Lí Do Loại Bỏ


Motoyasu với khuôn mặt trắng nhợt nhạt thuật lại cho tôi câu chuyện của Rishia.

"Lúc đầu ta thấy tò mò sao con bé khóc và hơi lo lắng nên gọi con bé lại nhưng... xin lỗi... ta... ta nhìn thấy con gái như vậy, không thể chịu nổi... Ta có thể nhờ cậy vào cậu được chứ?"

Tôi chẳng thể nghe hết được câu nói của Motoyasu.

Giờ ngẫm lại, Motoyasu bị gϊếŧ và đưa đến thế giới này do vướng vào mấy cái tình yêu mù quáng và cái thói trăng hoa của hắn.

Do vậy hắn ta không biết nên làm gì với những cô gái như vậy.

Những kiểu con gái đó trong Galge[1] là yandere đúng không nhỉ?

Ở thế giới của tôi, những kiểu con gái đó trong game cũng không thiếu.

Mấy cái game đó nổi tiếng bởi cái kết xấu chẳng mấy hay ho.

Lắng nghe Rishia, con bé sắp thành một kẻ bám đuôi rồi, có lẽ đã khơi dậy nên chấn thương tinh thần của hắn ta.

Nhưng Motoyasu không phải phần quan trọng lúc này.

Theo câu chuyện, dường như Rishia không có tội lỗi gì hết.

Một tên thủ phạm khác đã dàn dựng lên chuyện này.

Tôi ghét chuyện vu cáo hơn bất cứ thứ gì khác. Không đời nào tôi có thể để mặc chuyện này như thế được!

Nên tôi lao đến chỗ Itsuki để xả đi cơn tức giận của bản thân mình.

"Lúc ta nói không còn nghi vấn nào hết, cô ta lại đi ba hoa với những hiệp sĩ khác... Ngươi nghĩ điều đó sẽ làm ta đưa cô ta trở lại sao?"

"Rishia không nói điều gì với ta hết. Con bé đã đến chỗ tên lăng nhăng Motoyasu."

"Điều ta nói là đúng. Rishia đã nói dối. Có vẻ như cô ta đã quên cô ta nợ ta điều gì và cố lợi dụng ta. Kết cục này là hiển nhiên."

"Ngươi không hồ nghi xem con bé có nói dối hay không ư?!"

"Ngươi... Ngươi nghĩ rằng những người đồng đội ta tin tưởng trong nhiều tháng đã nói dối? Rishia mới là người mới đến đáng nghi ngờ ở đây. Ta sẽ tin lời nói của đồng đội của ta."

Tên này... Hắn nghĩ tôi chẳng hề biết quái gì nên toàn phun ra những lời nhảm nhí.

Tôi đã thu thập thông tin chắc chắn rồi mới đến đây.

Ngươi nghĩ rằng ta, người từng bị vu oan, sẽ đâm đầu vào đây với cái chủ kiến riêng mình mà không có bằng chứng sao?

Rishia không phải thủ phạm, và tôi đã mường tượng ra được nhân dạng của thủ phạm.

Mà... thông tin của tôi hầu hết là từ Shadow, tuy vậy...

Có vẻ như thủ phạm là thành viên khác trong nhóm Itsuki.

Shadow đã nói cho Itsuki về điều này, nhưng Itsuki chọn tin tưởng vào đồng đội của hắn mà bỏ ngoài tai lời của Shadow.

Shadow còn nói cho tôi biết nội dung cuộc đối thoại.

Tôi đã đi xa đến mức này thì đến lúc tôi tiếp tục tấn công thêm nữa.

"Dù ngươi nói gì thì có bằng chứng đây! Và đó là một người ngoài cuộc nên không có lí do gì để nói dối hết. Và bản thân câu chuyện cũng thật kỳ quặc khi người đồng đội ngươi không bắt lấy thủ phạm lúc tội lỗi diễn ra."

"Ngươi đã điều tra đến thế thì... Không còn lựa chọn nào khác. Tất cả chỉ vì lợi ích của cô ta. Những người khác chỉ đơn thuần làm cô ta nhận lấy thứ đáng phải nhận. Họ phát hiện ra Rishia đã bị nhuốm bẩn bởi sắc màu của cái ác, và phải nhận trừng phạt thích đáng."

"Khoan, ngươi đang nói về điều gì thế?"

"Rishia đã gọi những người đồng đội của ta là kẻ xấu và rời nhóm. Cô ta không quan tâm đến đồng đội của mình."

"...?"

Hắn đang nói gì thế?

Tôi chẳng thể nào theo kịp được lời giải thích của hắn.

Đây có thể nào là một âm mưu? Một lời buộc tội trên danh nghĩa đó chỉ để tống con bé ra khỏi nhóm?

"Và Rishia không phù hợp để chiến đấu. Tất cả chúng ta đã bàn luận và quyết định tốt nhất cho cô ta trở về quê nhà và sống hạnh phúc."

"Đúng vậy, đó là hoàn toàn vì lợi ích của Rishia."

Tên Mặc Giáp chen vào và xác nhận lời của Itsuki, nhưng tôi chẳng biết được cuộc đối thoại này đang dẫn đến đâu.

Không phải như thế nghĩa là Rishia chịu tội chẳng vì lí do gì?

Không thể nào con bé trở về quê nhà như thế này được.

Và do đó,

Như hiểu biết của tôi về Itsuki, chuyện của Rishia vốn đã được ấn định. Nhưng vứt bỏ Rishia thì thật rắc rối.

Vậy nên Itsuki và đồng đội của hắn ta gán tội lỗi lên con bé để ép con bé phải rời đi.

Đó mới là tội lỗi thực sự ở đây.

Không quan tâm đến đồng đội mình? Nhảm nhí!

Chúng quá quen đối phó với tội ác đến nỗi đối xử với con bé cũng như vậy sao.

Đây không phải là trò chơi!

Trong trò chơi chỉ với một cái nhấn nút thì có thể bắt con bé rời khỏi nhóm.

Nếu tôi nhớ không nhầm thì tên này chơi những trò chơi dùng tay cầm.

Hắn ta coi thành viên trong nhóm là NPC chắc?

Tôi cảm thấy rã cả người và nhìn qua Rishia.

Kể cả giờ đây, Rishia trông như sắp khóc đến nơi rồi. Con bé đang câm lặng mà nhìn chăm chăm vào Itsuki.

"Thực lòng mà nói, trong nhóm ta, Rishia là người kém nhất... Tốt nhất là để cô sống yên ổn còn hơn là sẵn lòng lao vào những tình cảnh nguy hiểm."

"Ngươi chỉ đang lảng tránh vấn đề chính thôi! Còn cảm xúc của con bé thì sao?"

"Đó không phải điều ta đang nói. Trận chiến cứu lấy thế giới không thể thắng được chỉ bằng mỗi cảm xúc được!"

"Vậy tại sao ngươi đuổi con bé đi mà không nói cho con bé bất cứ điều gì?"

"Như vậy thì ta sẽ nói thẳng. Cô ta chẳng được tác dụng gì hết. Ta đã nghĩ cô rồi sẽ mạnh dần lên, nhưng nếu cô ta cự tuyệt gia tăng kỹ năng, tốt hơn cho tất cả chúng ta nếu cô ta chỉ trở lại quê nhà!"

Ah. Hắn nói rồi.

Vậy ra nãy giờ hắn chỉ đang quanh co trốn tránh trách nhiệm.

"Vậy thì sao ngươi không thẳng thắn nói cho con bé điều đó? Có phải ngươi sợ trở thành kẻ xấu?"

"Đương nhiên không! Ngươi lôi đâu ra những ý nghĩ này thế?"

"Nếu ngươi phải làm con bé chịu hàm oan vì ngươi không thể kiếm đủ dũng khí để bảo con bé rời đi, vậy đó chính là sự thật."

"Nhưng với khả năng của cô ta, con đường phía trước sẽ rất khó khăn. Chúng ta đang nuốt nước mắt và mong cho cô ta hạnh phúc."

"Chỉ có ngươi thôi. Ngươi nghĩ mạng sống của người khác là thứ gì?!"

Theo quan sát của tôi, con bé có năng khiếu với ma thuật.

Tuy nhiên chỉ vì ngươi, con bé tự ép buộc bản thân dùng kiếm và còn thăng cấp để phù hợp với kiểu chiến đấu của ngươi.

Và ngươi lại định ruồng bỏ con bé như thế này? Ngươi chỉ kiếm cớ để biện minh cho hành động của mình thôi.

Khốn kiếp!

Con bé sẽ hiểu nếu ngươi nói với con bé.

Cuối cùng ngươi chỉ không muốn trở thành kẻ xấu.

Không phải điều này y như chuyện xảy ra với tôi sao?

Kết cuộc đã được quyết định trước khi tôi có thể làm được gì. Itsuki có vẻ như nghĩ rằng chuyện này đã lắng xuống.

"Đây là một cơ hội tốt đấy. Rishia, ta không thể đồng hành với cô được nữa. Thực lòng, cô quá yếu."

Cậu ta cuối cùng đã trở thành như vậy.

Để đảm bảo tình thế của hắn không trở nên tồi tệ hơn, hắn đã quyết định nói thực.

Và vì hắn ý thức được đang bị dồn vào thế bí, hắn quyết định đẩy Rishia ra thành người xấu.

Bây giờ công lý của ngươi ở đâu rồi? Tên tự mãn, đồ đạo đức giả!

Kể cả cái tên Gian Thương và tên Buôn Nô ɭệ còn tốt hơn hắn.

Ít nhất họ còn hiểu đang làm điều sai trái.

Họ còn tốt gấp trăm lần một đứa nhóc hành động theo ý tưởng bất chợt và rồi tự dán nhãn cái hành động của mình là công lý.

"..."

Rishia cố phát ra lời để phản ứng lại lời cáo buộc của Itsuki.

"Rishia?"

"Cô ta chỉ đang cố kiếm sự thương cảm thôi. Giờ đi đi, cả hai người."

"Kẻ như ngươi... Ngươi định đặt điều thêm tội lỗi lên chúng ta nữa chăng?"

"Ta trước giờ khi nào đã vu cáo ngươi!?"

"Lúc này ta sẽ không để ngươi giả vờ quên lãng đâu! Nhớ khi ngươi lờ đi trò lừa đảo của con Bitch và làm như ta là người có tội chứ? Và lúc ngươi buộc tội ta lấy mất phần thưởng của ngươi?"

"Chuyện với Bitch không liên quan đến ta."

Ngươi có ý gì khi 'không liên quan'?

Tinh thần Anh Hùng Công Lý của ngươi quăng đi đâu rồi?

"Dù thế nào, lúc đó chúng ta vẫn chưa thể kết luận được ngươi không nhận lấy phần thưởng."

"Không phải chúng ta đã tìm được thủ phạm sao?"

"Cái !? Ngươi đang nói vớ vẩn gì thế?"

"Có vẻ như ngươi thực sự không biết."

"Đừng nhìn chúng ta như thế. Nếu ngươi biết thủ phạm, nói ngay đi."

Lúc này dường như hắn ta thật sự rất hiếu kỳ.

"Đó là Nhà Thờ Tam Hiệp."

"Đầu ngươi không đập vào đâu chứ?"

"Itsuki, ngươi quả thật không được thông minh lắm nhỉ?"

"Gừ-! Điều gì làm ngươi nghĩ thế?"

Tự bản thân tôi chẳng dám tự nhận mình thông minh.

Tôi quả thật còn khá là ngu ngốc.

Nếu tôi thông minh thì tôi đã không bị lừa bởi con Bitch.

Điểm số của tôi chỉ trung bình và cha mẹ tôi từ bỏ trong việc học của tôi.

Nhưng nếu tên này không phải thủ phạm, tôi nghĩ tôi có thể hình dung ra được.

"Nhà Thờ có một cái đúng chứ... Một vũ khí huyền thoại trong hình dạng cây cung."

"Ah..."

Như vậy hắn ta cuối cùng đã nhận ra. Hắn ta vẻ như khá sửng sốt.

Nhà Thờ về cơ bản là đối nghịch lại những Hiệp Sĩ được triệu hồi chúng tôi. Chúng dứt khoát là có lí do.

Và lúc cậu ta buộc tội tôi trước đó, cậu ta đã ở đâu?

Ngay trước nhà thờ. Chúng chắc chắn đã tuồn cho cậu ta thông tin chứng tỏ tôi là thủ phạm.

Giờ ngẫm lại, điều đó khá đơn giản.

"C-chuyện đó giờ không phù hợp."

"Itsuki, ngươi..."

Tên này có thể ích kỷ đến độ nào chứ. Hắn có phải không hề quan tâm đến tâm trí người khác không?

Tôi có thể cảm nhận được cơn giận của tôi sắp bùng phát.

Máu đang chảy dồn dập lên đầu tôi.

Cảm giác này y như lúc con Bitch đặt điều những tội ác giả dối lên tôi. Không, khác hẳn.

Đây là...

"Ta hiểu rồi, ta đã nghĩ rằng mặc dù là một tên phiền toái, ngươi vẫn có một ý thức công lý mạnh mẽ, sẽ trở thành một anh hùng tốt. Nhưng giá trị con người ngươi chỉ thế này thôi sao? Ngươi đã phụ lòng tin của ta. Ngươi thật đáng thất vọng."

Tôi rời khỏi căn phòng khi hướng mắt đầy khinh thường.

Tôi đã nghe vài điều như thế này trước đây.

Ngược của Yêu không phải là Ghét. Đó là Lãnh Đạm (Thờ ơ, không quan tâm).

Nghĩa là ngược của Ghét cũng là Lãnh Đạm.

Với tôi, Itsuki đã mất đi sự chú ý của tôi.

Thật vô nghĩa khi tức giận một người chẳng đáng để quan tâm nữa.

"Ngươi không xứng nói điều đó với ta. Từ giờ hãy tránh xa ta ra!"

Itsuki gầm lên lúc tôi rời đi. Giọng cậu ta lớn hơn hẳn lúc bình thường.

Ah. Tôi hiểu rồi.

Vậy ra do điều này đi ngược lại với cái khát vọng trẻ con mong muốn được ngợi ca của cậu ta. Cậu ta căm ghét khi mọi người hạ thấp quan điểm của mình.

"Đấy không còn là chuyện của ta. Ta không có ý định liên can đến hành động bạo ngược của ngươi nữa. Hy vọng ngươi không phá vớ thêm kỳ vọng nào nữa."

"Ta đang nói ngươi biến đi!"

Itsuki kéo cây cung của mình, tôi mặc kệ và bước đi.

"Đây là lần cuối cùng ngươi có thể kiêu ngạo như vậy"

Làm như tôi quan tâm lắm vậy.

Quan điểm của hắn ta về Rishia... vãn y nguyên như vậy.

Lẽ nào...

Lúc chạy đến lan can con thuyền, tôi nhìn thấy Firo nhảy xuống mặt nước.

Con bé vớt lên Rishia đang nằm trên một chiếc cánh, ướt sũng cả người.

"Onee-chan này bất ngờ té xuống. Chị ấy đang chìm xuống, nên Firo kéo lên."

"Tự vẫn..."

Đau buồn đến mức độ như thế...

Tôi có thể hiểu được một chút sao Motoyasu không thích kiểu người thế này.

Chỉ vì người mình yêu quý nói xấu, bôi tro trát trấu em đâu có nghĩa là em phải chết.

"Làm tốt lắm Firo."

"Yay~"

Tôi vỗ nhẹ lên đầu Firo.

Không nhờ Firo, câu chuyện sẽ dẫn đến cái kết tồi tệ nhất có thể.

Nếu điều đó xảy ra, tôi sẽ mất ngủ hàng đêm mất.

Và tôi đã quyết định.

"Giờ thì, Rishia."

"*khụ**khụ*"

Tôi vỗ nhẹ lên lưng Rishia đang ho sặc sụa do nước biển và nói.

"Firo trong nhóm anh vừa cứu mạng em. Em sẽ làm gì với sinh mạng vừa được cứu sống đây?"

"...Để cho em chết. Itsuki đã bỏ rơi em. Em sống không còn giá trị gì nữa."

"Người quyết định điều đó là em chứ không phải bất cứ ai khác."

"Vậy hãy để em tự quyết định cái chết của mình."

"Nếu em nghĩ anh để mặc như vậy... thì đó là một điều anh không đời nào tha thứ được."

Nếu tôi chỉ để chuyện này kết thúc như vậy, cơn giận của tôi không bao giờ vơi đi được.

"Em sẽ chấp nhận những điều vu cáo này? Em không muốn trả thù lại chúng?"

"N-nhưng em..."

"Em không muốn làm Itsuki phải nói 'Xin hãy trở lại, anh cần em'?!"

"E-em đã biết rõ ngay từ đầu em rất yếu đuối..."

"Ai đã quyết định rằng một người phải mãi mãi yếu đuối chứ? Người duy nhất nói điều đó là Itsuki. Điều duy nhất em phải làm là hãy trở nên mạnh mẽ hơn."

Trong thực tế, tôi đã bị gọi là kém cỏi và vô dụng quá nhiều rồi. Những Hiệp Sĩ khác coi thường tôi.

Đó là tại sao tôi không thể bỏ qua được hành động này được.

"...Thật sao?... Em có thể trở nên mạnh mẽ?"

"Anh hứa với em. Anh nhất định sẽ làm Itsuki phải thừa nhận sức mạnh của em."

Tôi sẽ làm hắn hối hận mãi mãi vì từ bỏ con bé.

"Đó là tại sao, Rishia. Đến khi em tự tìm được cách trở nên mạnh mẽ hơn, anh sẽ giúp em. Không, anh sẽ làm em mạnh mẽ."

Lúc này, tôi chỉ đơn thuần đang hành động theo nỗi bất mãn của mình.

Rishia quá giống tôi. Con bé bị vu oan, và bị khinh thường. Nên vì lợi ích của con bé và cả tôi, tôi phải làm con bé mạnh mẽ hơn và để con bé trả đũa lại Itsuki.
loading4.png


"Tham gia nhóm của anh."

Rishia với đến tay tôi. Con bé đắn đo một chút, song cuối cùng nắm chặt lấy tay tôi.

"Trái tim em vẫn thuộc về Itsuki..."

"Ah, không sao hết. Anh không yêu cầu em tin tưởng vào anh. Hãy tin vào điều em muốn tin và em sẽ ổn thôi."

Tôi không giống Motoyasu. Tôi không làm vậy vì Rishia là phụ nữ.

Tôi chỉ không thể tha thứ được cho Itsuki vì thu nhận con bé rồi vứt con bé đi chỉ vì không còn tác dụng.

Tôi cũng cảm thấy hoàn cảnh của chúng tôi tương tự nhau.

Và đó là tại sao tôi có thể nói chắc nịch như vậy...

"Rồi em sẽ trở nên mạnh mẽ."

CHÚ THÍCH

[1] Galge: Non eros Dating Sim(Game hẹn hò không có cảnh nóng)
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 110: - Cô Gái Bất Hạnh


Trans: ManUtd Tuấn
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 111: - Vị Vua Tôi Thấy Chả Khác Gì Một Thằng Hề


Trans: ManUnited Tuấn
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 112: - Thương Khố


Trans: ManUnited Tuấn
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 113: - Cách Trở Nên Mạnh Mẽ Hơn


Trans: ManUnited Tuấn
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 114: Meteor Shield


Trans: ManUtd Tuấn

Editor :Loki-Lolicon & LittleKai

"Yo. Lão Già, lâu không gặp. "

Chiếc xe của chúng tôi ngừng lại ở phía sau cửa tiệm vũ khí, và chúng tôi bước vào đó.

"Ồ. Nhóc đấy à. Ta rất ngạc nhiên khi thấy cậu chỉ vừa mới rời đi vài ngày mà đã bị dán thông báo truy nã rồi đấy."

"Chắc vậy, tôi đã dính phải một rắc rối nghiêm trọng lúc đó."

"Trông thế này thì, rõ ràng là cậu đã được chứng minh vô tội rồi nhỉ."

"Đúng vậy, nhờ sự giúp đỡ của lão."

Tôi đã thực sự rất vui khi nhận ra ông ta đã cố hết sức để giúp chứng minh tôi vô tội sau những lời cáo buộc ngày hôm nay.

Không chỉ có vậy, ông ta cũng đã giúp tôi trong nhiều tình huống khác nữa.

"Cảm ơn ông."

"Thôi đi, nó làm ta nổi cả da gà rồi này."

Lão Già gãi đầu bối rối.

"Mặc dù vậy ...... Ta không nghĩ rằng cuộc diễu hành hôm nay là một ý hay đâu."

"Lúc bình thường thì chắc hắn ta cũng giống vậy."

"Dù vậy, lúc trước ông ta là một con người hết sức tuyệt vời."

"Ông có biết chuyện đó hả, Lão Già?"

"Về Anh Hùng Quyền Trượng hả? Lúc đó ta chỉ là thằng nhóc 10 tuổi và nhà vua thì vẫn còn đang hoạt động tích cực. Mà lúc đó ta đang ở một quốc gia khác. "

"Ra vậy ......"

Gác chuyện của Trash qua một bên đã, tôi muốn vào chủ đề chính của cuộc gặp mặt này.

Vì đây chính là Lão Già, tôi chắc có thể có được những điều kiện thuận lợi cho các loại vũ khí mà không gặp vấn đề gì.

"Vì đã nhận được sự hỗ trợ của nữ hoàng, tôi muốn nhờ ông làm vũ khí và áo giáp cho tôi."

"Ồ? Một đơn hàng đặc biệt à? Mà chẳng phải trong nước có rất nhiều những thợ rèn bậc thầy khác mà cậu có thể đặt hàng sao? "

"Tôi đến đây vì tôi kỳ vọng vào vũ khí của lão."

"Nhóc......"

Lão già có vẻ rất cảm động, và đang cố kìm nén cảm xúc của mình lại.

Bởi vì hầu hết những trang bị tôi mua từ trước đến nay đều là của Lão Già. Không những thế, còn có cảm giác an toàn nữa.

"Vậy, tôi sẽ cố gắng hết sức để đáp ứng được kỳ vọng của cậu. Thế cậu muốn tôi làm những gì? "

"Đây là danh sách vật liệu."

Tôi cho lão già xem danh sách vật liệu tôi nhận được từ nữ hoàng.

Tôi không biết đống vật liệu này có đủ không nữa.

"Ừm Lão Già, tôi muốn ông xem xét những vật liệu này và chế tạo ra vũ khí, trang bị phù hợp với bọn tôi."

"Hiểu rồi. Tuy nhiên, có vẻ như trong này có vài nguyên liệu khá hiếm đấy. Tôi đang nóng lòng muốn thử kỹ năng của mình quá. Thế chuyện tiền nong tính sao đây? "

"Quốc gia sẽ tài trợ những hóa đơn đó, nên ông khỏi lo."

"Cậu có vẻ đã có được một vị thế khá tốt nhỉ."

Hah, điều này cũng khá là tuyệt vời.

Được chu cấp về vật liệu, người hướng dẫn, địa vị xã hội, và tiền bạc cho các trang bị.

Nếu như thế này thì không có lý do gì để phải rời khỏi đây cả.

Suy cho cùng thì tôi sẽ phải chiến đấu chống lại Đợt Sóng. Nếu có một môi trường thuận lợi như vầy, tôi sẽ không muốn lãng phí thời gian của mình đâu.

...... Tuy vậy, tôi có hơi lo lắng một chút về điều đó, vì thế tôi nên dùng một số biện pháp để phòng ngừa khi có biến.

"Sau đó......"

Tôi liếc nhìn Raphtalia và Firo.

Cả hai đều đặt trang bị của mình, Karma Dog Claw, và Karma Rabbit Sword lên quầy.

Tôi cũng chỉ vào bộ đồ chim cánh cụt, và đặt mấy mẫu quặng thu thập được trên Đảo Cal Mira lên quầy.

"Cậu mang được nhiều thứ về nhỉ. Và quý cô trong bộ pajama kia là đồng đội mới của cậu à? "

"Fue?"

"Phải, đó là Rishia. Dù xuất hiện trong bộ dạng này, nhưng con bé là con người đấy. "

"Naofumi-sama, giải thích như thế thực sự có hơi......"

"Chịu thôi. Vì con bé có chịu cởi bỏ bộ trang phục đó ra đâu. "

Bộ Rishia thích nó đến vậy à? Dường như con bé đã mặc nó hơi nhiều đấy.

Luôn che đậy gương mặt sau bộ đồ, có thể nào con bé lại cuồng bộ trang phục cũng nên?

"C-Cứ để đấy đã. Cậu đã mang về một món vũ khí khá là lạ đấy...... Thứ này chắc chắn là một món vũ khí hoàn hảo cho jou-chan đấy."[1]

Lão già trả lời trong khi thẩm định thanh Karma Rabbit Sword.

Dù nó có nhiều nhược điểm, nhưng lực công kích của nó thì miễn chê.

Tôi muốn hỏi ý kiến của Lão Già trước khi sửa đổi hoặc vứt nó đi.

Hoặc cũng có thể nung chảy và rèn lại nó.

"Vấn đề là thứ này không có một lớp Phủ Chống Dính Máu. Ông có cách nào không? "

"Tại thời điểm này, nếu xử lý nó...... độ chính xác sẽ bị giảm xuống. Thế có ổn không?"

"Tôi sẽ tin tưởng vào ông."

"Fumu ......Tốt thôi, nhưng thử cải tiến một chút có thể sẽ rất thú vị đấy."

Chả nhẽ ông định thêm vào mấy cái bộ phận giống như bộ Giáp Man Di hả?

Có lẽ tốt hơn hết tôi nên hỏi ông ta xem.

"Cậu luôn đem đến cho tôi những yêu cầu thú vị đấy chàng trai."

"Tôi đoán vậy. À phải rồi, Lão Già. Liệu cô nhóc Rishia này có thể chọn một vũ khí không? "

"Hm? Cứ tự nhiên ... ..Cởi bộ đồ ra và đưa tay ta xem nào. "

"Rishia."

"E-Em thích thanh kiếm."

"Tuy nhiên anh muốn giao cho em vị trí bảo vệ ở tuyến sau (rearguard – hậu binh)......"

Sau khi xem xét chỉ số, tôi thực sự không muốn cho con bé tham gia ở vị trí tiên phong.

Nếu dính phải dù chỉ một vết xước, con bé có thể sẽ chết.

Cả chỉ số phòng thủ và linh hoạt của con bé đều thấp hết. Trường hợp xấu nhất có thể xảy ra là, con bé vô tình ăn phải một cước của Firo và ngỏm một cách lãng xẹt.

Nếu là về sức mạnh ma thuật tấn công, ngay cả Rishia cũng có thể lo được phần nào đó ở đằng sau khi tôi bảo vệ con bé. Tôi sẽ hỏi con bé có thể sử dụng ma thuật tầm xa hay không sau, và nếu có thể, em ấy sẽ hỗ trợ cho Raphtalia và Firo từ phía sau với ma thuật này.

"Em có thể làm cả hai!"

"Anh đánh giá cao sự nhiệt tình của em, nhưng lúc này hãy để anh xem xét đã."

"Vâng......"

Rishia rụt rè cởi bộ đồ và giơ bàn tay của mình ra cho Lão Già xem.

"Lại một cô gái xinh đẹp khác. Cậu chắc hẳn đang hạnh phúc nhỉ nhóc. "

"Hạnh phúc? Bộ ông nghĩ tôi là gã Motoyasu chắc?

"Tên này vẫn đầu đất như thường lệ nhỉ? Rắc rối của jou-chan lại một lần nữa tăng lên rồi."

"Vâng ......Thật vậy."

Lão Già nói thế và Raphtalia gật đầu hùa theo.

"Fumu ......Có vẻ như một thanh trường kiếm sẽ rất thích hợp cho cô nhóc đây. Nếu nhóc muốn trở thành hậu binh thì một thanh có hiệu ứng phòng thủ sẽ rất phù hợp. "

"Cháu hiểu rồi, vậy chú có thể chọn cho cháu một thanh chứ?"

"Đợi đã, ở đây có cung hay giáo mác mà con bé có thể sử dụng không? Vì con bé không hề có tí sức mạnh nào cả, nên tôi thực sự không thể gợi ý được gì."

"Fue ......Cung thì không ổn đâu ạ!"

"Không ổn do Itsuki hả?"

"Không phải vậy, em chỉ sợ rằng mình sẽ bắn trúng ai đó."

"À, ra là vậy."

Bây giờ tôi có nên lo lắng về việc bắn nhầm đồng đội không?

Có vẻ như sự tôn trọng của con bé dành cho tên Itsuki vẫn còn đó...... Bộ con bé vẫn còn coi tên đó là một người hùng à?

"Dù sao thì, bao lâu thì xong vậy?"

"Đợt sóng cũng đến gần rồi, nên chắc sẽ mất một tuần và thêm vài ngày nữa. Ta sẽ làm tốt nhất có thể trong khoảng thời gian đó. "

"Hiểu rồi. Và ...... "

Lão Già hỏi về bộ đồ chim cánh cụt.

"Nó được chế tạo như thế nào vậy? Bộ đồ này có thể tháo rời được không? Ý ta là ...... ai là người đã tạo ra nó vậy? "

"Ah, cái đó. Đặc tính của nó rất ư là tuyệt vời, nhưng hình dáng thì khá tệ. Bộ đồ rơi ra sau khi tôi đánh bại một con ma thú......, về cơ bản thì, vũ khí huyền thoại chế tạo ra nó bằng nguyên liệu từ những con ma thú. "

Nói chung thì, đây đều là những thứ rơi ra sau khi đánh bại ma thú.

Điều này một lần nữa giúp tôi nhớ ra đây là một thế giới khác.

Chuyện tôi không nhận ra điều đó trước đây không buồn cười đâu. Những kẻ đã biết được điều này từ trước mới là kì quái.

Ngay từ đầu, làm thế nào một động vật có hình dáng như con nhím lại rơi ra một vũ khí mà chẳng hề phù hợp chút nào với vóc dáng của nó.

"Đừng có mà tạo ra mấy thứ quái đản nữa...Dù đúng là đặc tính của nó không chê vào đâu được..."

"Thế ông có thể chuyển các hiệu ứng sang những trang bị khác được không?"

"Việc đó khá là khó. Ta sẽ cố thử bằng mọi cách xem sao, nhưng đừng có mà hy vọng quá nhiều. Đến lúc đó, ta sẽ gọi cậu đến một lần nữa vì sẽ có một số thứ cần phải điều chỉnh thêm."

"Tôi sẽ trông cậy vào ông. Tôi có nên để lại bộ Giáp Man Di ở đây?"

"Không vấn đề gì...... Chỉ là, ta sẽ dựa vào các thuộc tính của bộ giáp này để thử nghiệm và chế tạo áo giáp cho jou-chan."

Cho Raphtalia hở. Tôi hy vọng mọi thứ sẽ ổn.

"C-Có chuyện gì ạ?"

"Đừng lo lắng về điều đó."

Bỗng dưng tôi cảm thấy có hơi sốt ruột, không biết liệu đó có phải là một linh cảm xấu không.

Cảm giác như mọi việc sẽ tệ đi nếu như tái tạo lại bộ giáp đó vậy.

"Không hiểu vì sao, mà em cảm thấy thật thú vị."

...... Sự kỳ vọng của một fan cuồng Kigurumi.[2]

Có vẻ như chuyện này sẽ đi theo một chiều hướng xấu.

Một người như Rishia mà hào hứng với thứ gì đó, có gì đó không ổn.

Cùng lắm thì tôi sẽ cho Rishia mặc nó nhỉ?

"Chủ nhân~ chúng ta đi được chưa vậy?"

"Ừ, mười phút nữa thôi."

Trong suốt cuộc trò chuyện từ nãy đến giờ, Firo vẫn âm thầm mang trên lưng các loại vật liệu.

Nhắc mới nhớ...... Có một số vật liệu khác mà tôi tình cờ kiếm được ở trên đảo.

Khi ưu tiên cho những vật phẩm rơi ra, tôi không thể có được những loại vật liệu từ con ma thú.

Khi ưu tiên cho vật liệu thì tôi lại chẳng kiếm được những vật phẩm rơi ra được.

Thế này khó thật.

"À đúng rồi, suýt thì quên mất. Này Lão Già, cho tôi xem mấy mẫu khiên của ông nhé? "

"Ta nghĩ chắc không phải để cho cậu nhỉ ......? Ah, có phải là nó dành cho 2 quý cô kia không?"

"Không phải. Nói cho ông biết một chút cũng được. "

Tôi nói với lão già về khả năng Sao Chép Vũ Khí.

Đúng như dự đoán, lão cau mày.

"Nói với ta, một người chủ cửa tiệm, rằng cậu định trộm đồ..."

"Nếu thế thì tôi chỉ cần âm thầm mà làm điều đó chứ nhỉ? Tôi sẽ thử nói với Nữ Hoàng cho ông một phần phụ cấp."

"Ờ thì......Vì những anh hùng khác không nói một câu nào cũng đang thực hiện điều này.....nên chắc không thể từ chối được rồi. Cũng không có vấn đề gì nếu nó là yêu cầu của cậu. Ta sẽ cho cậu thấy những chiếc khiên yêu thích của ta. "

Như vậy, tôi sao chép hết tất cả chiếc khiên mà lão già có trong cửa hàng.

Tôi sao chép các tấm khiên khác nhau, chẳng hạn như Magic Silver Shield, Heavy Shield, Iron Shell Shield, Magic Shield, và như vậy .......

Iron Shield và Iron Shell Shield thì có gì khác nhau nhỉ? ...... Magic Shield có vẻ là một tấm khiên có khả năng truyền sức mạnh phép thuật vào trong khiên.

Ý tôi là, tôi đã từng nghe về nó trước đây, nhưng sau cùng thì một thứ như khiên có được xem là một vũ khí không?

Cửa tiệm vũ khí vốn đều có bán chúng cả mà.

Tôi không có gì phải phàn nàn vì đang sao chép từng cái khiên một.

Ừm thì, vì tôi đã được sự cho phép của chủ sở hữu rồi.

"Chắc chỉ thế thôi. Ah, đợi một chút nhé nhóc."

Sau khi nói vậy, lão già đi ra phía sâu trong cửa hàng.

Tôi nghe thấy tiếng ông ấy đi lên cầu thang, và rất nhiều tiếng lách cách phát ra.

Một lúc sau ông ấy trở lại.

"Cảm ơn vì đã đợi. Đây là một chiếc khiên hiếm thấy ở đất nước này. "

Nó khá thô ráp ...... Tuy nhiên, tấm khiên mà lão già mang đến phát ra một ánh sáng kỳ lạ trên nó.

Có phải chiếc khiên làm từ sắt? Tuy nhiên, có một bầu không khí kỳ lạ.

Tôi kiểm định và đánh giá nó.

Iron Meteorite Shield (Khiên Thiên Thạch Sắt)

Phẩm Chất: Bình Thường

"Iron Meteorite (Thiên thạch sắt)?"

"Ừ, tấm khiên này được làm bằng một loại khoáng thạch khác thường rơi từ trên trời xuống. Nó là một hàng mẫu (để trưng bày) của Zeltbull. Một nguyên mẫu của dòng Thiên Thạch Sắt."

"Thì ra là vậy ...... Hm? Hàng mẫu ? Sao ông lại có được nó? "

"Nói ra rất dài dòng đấy."

"Ờ hớ."

Tôi tự hỏi tại sao thứ này không phải là để bán.

Ah, Motoyasu đã từng nói rằng ở Zeltbull có những loại vũ khí vô cùng tốt.

Cậu ta đã chạm vào và sao chép một trong số chúng?

"Đây, hãy thử đi."

"Ah, phải."

Tôi lấy chiếc khiên Thiên Thạch Sắt mà lão già đưa cho tôi.

Và tôi kích hoạt Sao Chép Vũ Khí!

Iron Meteorite Shield 0/20 C

Ability(Năng lực):

Chưa giải phóng.....

Equipment Bonus(Điểm cộng trang bị):

Kỹ năng: [Meteor Shield] (Khiên Sao Băng)

Độ thành thạo vũ khí 0

Nó cuối cùng đã xuất hiện!

Phiên bản khiên của chuỗi Meteor (Sao Băng) mà những tên anh hùng khác đang sử dụng!

Tiện thể, có những màu sắc khác nhau, nhưng không có gì bất thường trong hệ thống chỉ số.

Giờ thì tôi đã thuộc hội bộ tứ đần độn rồi nhỉ?

Mà, điều đó còn phải phụ thuộc vào đặc tính của nó nữa.

Tôi thay đổi khiên của mình thành Iron Meteorite Shield.

"Ồ"

Lão già ngạc nhiên kêu lên.

"Có một kỹ năng lạ xuất hiện ở đây, để thử xem sao."

"Gì c– Này!"

"Meteor Shield"

Và, tôi hét lên. Một bức tường ánh sáng mỏng xuất hiện xung quanh tôi, phạm vi của nó là lấy tôi làm trung tâm với bán kính 2 mét.

Tiêu thụ SP là......khoảng 5%. Thời gian hồi chiêu ngắn quá, chỉ có 15 giây ư?

Dựa trên những gì quan sát được, tôi cảm giác rằng đây là một kỹ năng tạo ra một lớp lá chắn phòng thủ.
loading4.png


"Đây là kỹ năng như thế nào vậy ạ?"

"Anh nghĩ đây là một kỹ năng để tạo ra một bức tường phòng thủ......"

"Ha."

Raphtalia chạm vào bức tường xung quanh tôi ...... và em ấy dễ dàng đi xuyên qua.

"Có gì không đúng ạ?"

"Hmm ~ ......"

Rishia và Firo cũng đi xuyên qua được.

Vì kỹ năng Meteor của những tên kia có tính năng cao như vậy, tôi không nghĩ rằng đây là một kĩ năng cùi bắp được.

"Nghiêm túc đi, đừng làm điều gì đó kỳ lạ trong cửa hàng của ta — A"

Lão già có ý định đi qua bức tường nhưng đụng đầu vào lớp phòng ngự.

"Ah, chỉ có những thành viên trong nhóm là được đi vào sao?"

Tùy thuộc vào độ bền của nó, nó có thể hoạt động như một kỹ năng bảo vệ tầm xa.

Khi tôi nghĩ về công dụng của nó, nó khá tuyệt vời.

Và ...... Thời gian hiệu ứng là khoảng 5 phút. Khi xét đến thời gian hồi chiêu, đây quả là một kỹ năng tuyệt vời.

"Thần linh ơi, làm ơn suy nghĩ về nó một chút trước khi cậu làm bất cứ điều gì đi, nhóc."

"Xin lỗi, chỉ vì đây là thứ tốt nhất của ông nên tôi muốn được thấy nó."

"Nếu cậu còn nói nữa, ta sẽ cho cậu biết thế nào là phàn nàn đấy."

"Tôi sẽ gác lại chuyện đó vậy."

Sau đó, tôi nói với lão về kỹ thuật Tôi Luyện của Motoyasu với những loại quặng.

Có một số trong kho ở danh sách vật liệu, có một ranh giới mong manh trước khi chúng đạt đủ yêu cầu.

Hơn nữa, nó ít hơn so với các quặng khác.

Có thể là Trash muốn thu thập nó cho Motoyasu, nhưng Nữ Hoàng đã đi trước một bước.

Vì cần rất nhiều, nên tôi sẽ phải nghĩ cách khác để có được chúng.

"Hẹn gặp lại sau. Nếu ông cần bất cứ thứ gì cho cửa hàng vũ khí, chỉ cần yêu cầu lâu đài những loại tài liệu này."

"Ta hiểu rồi nhóc. Vậy cứ đợi cho đến khi ta hoàn thành."

"Được, tôi trông cậy vào ông đấy."

Và như vậy, chúng tôi rời khỏi cửa hàng vũ khí.

Chú Thích

[1] Jou-chan gần giống như ojou-san nhưng gần gũi, ít lịch sự hơn, có ý nghĩa là con gái(daughter). Muốn rõ hơn, hãy đọc lại chương 15.

[2] Bộ đồ Lông hay Kigurumi: Nghĩa là Trang Phục Nhân Vật Hoạt Hình
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 115: - Tò mò của Chủ Tiệm Vũ Khí


loading4.png


Vài ngày vẫn yên ả trôi qua.

Chúng tôi thường xuyên ra ngoài để chuẩn bị cho Đợt sóng sắp tới.

Chúng tôi tìm kiếm những vật liệu hiếm ở trong các khu mỏ, thời gian còn lại chúng tôi lại săn quái để tăng cấp độ.

Khi ở trong hầm mỏ, tôi dùng hết tất cả nguyên liệu thu thập được để cho khiên hấp thụ và tiêu diệt bất cứ con quái nào ở gần.

Nhờ cước lực của Firo,trở về lâu đài không đến 1 ngày thời gian.

Khi ở lâu đài, tôi tạo mấy loại thuốc và học ma thuật. Dưới sự dạy bảo của pháp sư hoàng gia, Raphtalia và Rishia cũng tích cực học tập những ma thuật mới.

Kể từ khi thăng hạng, Raphtalia đã có thể sử dụng ma thuật khác ngoài phép ảo giác.Em ấy nhanh chóng vận dụng được các ma thuật học được vào các phương thức chiến đấu của bản thân.

Dù có giỏi thế nào, trong 2,3 ngày em ấy cũng không thể học nhiều thứ được.

Người pháp sư hoàng gia cũng phải nói rằng chỉ cần 2 tuần là em ấy có thể vận dụng được phép Dreifach Class( ma thuật Cấp 3 ).

Em ấy quả có nhiều tài năng.

Tương lai thực sự chắc sẽ giúp ích được rất nhiều.

Với khả năng của mình, tôi đã không thể cứu giúp được những dân làng bị dịch bệnh, nên tôi cố gắng học về thuốc.Chẳng rõ vì lí do gì, người chủ tiệm thuốc không nề hà phiền phức mà đến dạy tôi.

Những phương thuốc ở thế giới này thực sự có rất nhiều tác dụng.

Tuy vậy chỉ có vài loại tôi có thể học và tất nhiên có thể bán lấy tiền.

Có vẻ như người ở thế giới này có cấu thành 1 Hội Dược Sư.

Dược Sư và các tu sĩ của Giáo Hội luôn đối chọi nhau về cách thức điều trị. Bên nào thì cũng đều có những nguời thực sự có kỹ năng.

Các tu sĩ của Giáo Hội là những người chú tâm nghiên cứu về Phép Hồi Phục.

Phép Hồi Phục nhanh chóng hồi phục các vết thương sâu ngoài da nhưng không hề tác dụng gì đến dịch bệnh do vi khuẩn gây ra.

Dược Sư tinh thông trong việc bào chế và pha trộn các loại thuốc.

Các loại thuốc này trị được các dịch bệnh nhưng lại khó lành được các vết thương ngoài da.

Bên nào cũng có điểm mạnh của mình – Chủ tiệm thuốc phàn nàn.

xxxxxxxxxxx

Tôi không biết nên khuyến khích Rishia theo đường gì đây.

Tôi còn phải học nhiều mới có thể giúp con bé mạnh hơn được.

Còn Firo thì luôn chơi cùng với Melty.

Đợt Sóng còn 4 ngày nữa sẽ bắt đầu.

Tôi đến tiệm vũ khí để xem Lão già thế nào.

"Ồ, Cậu đấy à."

"Có gì mới không?"

"Xem nào... Con bé người chim với bạn có ghé qua chơi."

Bạn??

Chắc là Melty rồi.

Ông có biết đó là công chúa sẽ kế thừa vương vị chứ.

Khoan, giờ con bé là công chúa duy nhất rồi.

Ông ta chắc đã biết rồi, như lúc tôi được đăng hình truy nã vây.

Sau nhiều chuyện xãy ra vậy mà Melty vẫn bất cẩn ra ngoài .

"Cậu mang nhiều thứ kỳ lạ về đấy,cậu trai à.

Ta thử dùng nguyên liệu của con Hắc Thố mà cậu đưa ta để rèn kiếm mà nó lại chuyển thành màu trắng."

"Hô..."

"Ta đã dùng Blood Deterring Charm (Bùa chống dính máu) lên thanh kiếm.

Không được như mạ bên ngoài nhưng vẫn tốt."(Ông già)

Blood Deterring Charm?

Có phải 1 kiểu mạ ngoài cấp độ thấp hơn ?

"À, sao có vẻ thấy nó tốt hơn trước nhỉ?"

"Ta đã mài lại lưỡi và cường hóa thêm làm nhẹ nó. Kết quả khá tốt."

"Tuyệt thật."

"Ta có làm cặp móng vuốt cho con bé người chim đấy. Cái này thì ta dùng nguyên liệu từ con Hắc Khuyển."

"Wow..."

Cặp móng vuốt của Firo cũng bị chuyển thành màu trắng.

Cứ như 1 lời nguyền vậy.

Tôi kiểm định 2 món này.

Usauni Sword (Thố Kiếm)

Chất lượng cao.

Thuộc tính:

Tăng Agility,Tăng Magic,Tăng sức Xuyên Thấu, Chống Dính Máu.

Inulut Claw(Vuốt Khuyển)

Chất lượng cao.

Thuộc tính:

Tăng Agility,Tăng Magic,Tăng sức Xuyên Thấu, Chống Dính Máu.

"Lão làm tuyệt thật."

"Cám ơn."

Mấy món vũ khí này phẩm chất khá cao.

Mấy cái tên không biết do thiết lập sẵn hay được lão già đặt cho.

Thố...Khuyển... Tôi chắc chúng là những con huyền thoại của những hòn đảo.

"Ta cũng làm xong cây thương rồi."

Speckle Spear.

...Thuộc tính cũng như 2 món kia.

" Ai mà dùng thương chứ?Mà lão lấy cây thương đó từ đâu vậy?

Theo cái tên chắc nó được làm từ nguyên liệu của con chim lớn nào đấy.

"Ta dùng một ít nguyên liệu còn thừa và cây thương này là thành phẩm đấy.Nguyên liệu cũng gần cạn hết."

"Cái này tôi đâu cần..."

Uhm, mà chả sao.

Có còn hơn không, đưa cho Rishia xài đỡ vậy.

Con bé đang mặc bộ đồ chim cánh cụt thi chuẩn 1 bộ rôi.

"Cái này vẫn trong dự tính. Đưa cho Quý Cô Mặc Đồ Hóa Trang ."

"Như vậy cũng được."

"Uhm.Nhưng... Còn vấn đề là yêu cầu sửa đổi bộ đồ Chim cánh cụt của nhóc..."

Lão đi ra sau quầy với biểu hiện trông khá thiểu não và lấy ra cái từng là bộ đồ hình chim cánh cụt.

"Ồ... Trông hơi khác nhưng vẫn là bộ đồ đó thôi."

Tất nhiên cả bộ đồ biến thành màu trắng.

"Chắc ta điên mất.Từ lúc con bé người chim đến, ta cảm hứng làm gì thì nó lại thành thế này."

"...Tôi thấy hơi sợ rồi đấy.Kiểu cảm hứng gì thế?"

"Cái gì vậy?"

"Thử đi, Rishia!"

Rishia chạm vào bộ đồ.

Nhìn có vẻ cơ thể con bé đang run lên.

........

"Này, Lão già.Nhìn thế nào cũng thấy không được."

"Ta cũng nghĩ vậy."

Lão già nhìn có vẻ sắp khóc đến nơi rồi.

Rồi rồi... Bộ Chim Cánh Cụt giờ thành Bộ Chim Filo Rial.

Và rõ ràng Firo là hình mẫu rồi.

Bộ đồ cực giống Firo. =]]

Firo Plushy( Tên bộ đồ : Lông Firo)

Tăng Defense.

Tăng Agility (Lớn),

Chống Choáng/Giật(Nhỏ),

Kháng thuộc tính Gió (Lớn),

Kháng thuộc tính Bóng Đêm (Nhỏ)

Hồi phục HP (Nhỏ)

Khuếch Đại Ma Thuật (Vừa)

Tự sữa chữa

Tăng kỹ năng Co Giãn

Tăng Sức mang vác

Tự Điều Chỉnh kích cỡ

Thay đổi Chủng Tộc : Quái Thú (Khi trang bị)

...Cả tôi và Lão già đều nhìn chằm chằm vào Bộ áo.

"Wah- Cái này làm theo Firo à?"

"Thực sự trông giống y hệt em."

"Bộ này tuyệt thật!"

"Này!Đừng tự tiện mặc như vậy!"

Rishia mặc bộ đồ ngay lập tức.

"Trông em thế nào. Kue! Kue!"

... Giờ thì có 1 con Firo dạng chim ngay cạnh con Firo dạng người.

Đương nhiên đồ thật thì to hơn.

Thật sự nhìn thật hài hước.

Tôi thử kiểm tra chỉ số của Rishia.

Cao quá!

Có phải do ảnh hưởng của cái khiên?

Điểm số mà chỉ bằng 1/5 Raphtalia giờ lên bằng 1/3 .

Bộ đồ này có tác dụng như vậy... Thay đổi Chủng Tộc cũng tăng cho con bé chỉ số như Khiên Filo Rial.

Hàng ngon vậy thì cũng tốt.

"Uhm. Bỏ qua bề ngoài thì tôt đấy."

"Phũ làm sao."

Rishia có vẻ vui với bộ Firo .

Tuy vậy, Firo thì có vẻ phản đối.

"Bây giờ ta chỉ có thể làm vậy thôi.Lần sau,ta sẽ làm bộ trang bị cho cô bé."

"Còn tôi thì sao?"

"Ta có thể làm nhưng chắc không kịp đến Đợt Sóng đâu."

"Hiểu rồi."

Với khả năng phòng thủ của cái Khiên thì bộ giáp chỉ giảm được ít sát thương.

Đến lúc phải đi rôi.

"Tôi sẽ ghé lại sau.Cám ơn vì mấy món đồ."

"Rồi. À phải rồi nhóc?"

"Gì thế?"

"Ta có thể làm cho cậu cái khiên mới."

Phải rồi.

Với những nguyên liệu này thì lão vẫn có thể rèn ra những khiên mà tôi chưa có.

Khiên hấp thụ những nguyên liệu này chưa chắc tạo ra 1 khiên mới.

Tốt hơn là nhờ lão già rèn mấy cái khiên.

Có nên để lại nguyên liệu của Boss Đợt Sóng sắp tới đây cho lão?

"Nếu tôi kiếm được nguyên liệu tốt, tôi có lẽ yêu cầu làm vài cái. Xin hãy đợi đến lúc đó."

"Ta sẽ đợi, chàng trai."

Và như vậy, chúng tôi đã chuẩn bị xong cho đợt sóng.

Tôi vẫn đang sư dụng những cách mà mấy tên anh hùng khác chỉ để tăng cường cho cai khiên của mình.

Soul Eater Shield (Awakened) +6 35/35 SR (Super Rare: Siêu hiếm)

.......

Kỹ năng:

Khiên phụ

Kháng Hồn(Vừa)

Chông Đòn Đánh Vật Lý(Nhỏ)

Tăng SP

Nội tại:

Soul Eater

Hồi phục SP (Nhỏ)

Drain Effect,

Intangibility(Phi Vật Chât),

Thao Túng Undead

Điểm thành thạo 67

Enchantment Level 7, SP +10%

Công thêm khi chống Undead (Defense +50)

Status Enchant (Chống Chịu +30)

Tôi đang tăng Điểm thành thạo của mình.

Khi được tăng cấp, chỉ số của khiên Soul Eater cao hơn hẳn khiên Chimera Viper.

Chắc vì do con Boss này xuất hiện sau con Chimera.

Các kỹ năng cũng gia tăng.

Kỹ năng Drain, Phi Vật Chât, và Thao Túng Undead xuất hiện khi cái khiên được thức tỉnh.

Tác dụng kỹ năng y như cái tên vậy,Phi Vật Chât có thể làm tôi đi xuyên qua những vật thể rắn... Nhưng đi qua 1 bức tường cũng làm đi hết cả cây SP.

Chỉ là bức tường mỏng thôi đấy.

Không biết bị kẹt giữa bức tường thì cảm giác sẽ thế nào đây?

Thao túng Undead cho phép tôi điều khiển những con quái loại Undead trong 1 pham vi nhất định.

Thử dùng nó lên vao con Skeleton thì cũng cạn SP.

Tôi không nghĩ có thể sử dụng được kỹ năng này trong chiến đấu.

Nhưng điểm Defense giờ gấp 4 lần lúc tôi mới trở lại tòa thành.

Hôm qua được cả tấn quái vật chăm sóc mà chẳng cảm thấy gì.

Sau khi rời khỏi cửa tiệm của Lão già , tôi đến quảng trường ở trong thành để thử nghiệm khả năng của chiếc khiên mới.
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 116: - Tiếng Cát Xanh


Tôi gọi Raphtalia, Firo, và Rishia để chỉ đạo cho cuộc thử nghiệm.

Theo kế hoạch định trước thì lúc này tôi luyện tập ma thuật, mà giờ ai cũng rảnh nên chả sao.

"Có chuyện gì sao ạ?Naofumi-sama?"

"À. Anh có việc muốn nhờ em đây. Raphtalia."

Tôi mở bảng thông tin Nô ɭệ của Raphtalia và tắt chức năng giới hạn chống tấn công tôi.Nếu tôi mà không tắt nó trước thì con Dấu Nô ɭệ sẽ gây đau đớn cho Raphtalia .

"Anh muốn kiểm tra xem phòng thủ chiêc khiên thế nào sau khi được nâng cấp. Khi anh ra hiệu thì hãy tấn công vào anh."

"Vâng...."

" Đầu tiên thử đánh bằng tay không thử xem. Không cần giữ sức."

"E,Em hiểu rồi."

Sau khi lưỡng lự, Raphtalia sử dụng khá nhiều sức và đấm vào ngực tôi.

Tiếng nghe có vẻ mạnh đấy.

Tuy vậy tôi chẳng thấy đau bằng con muỗi đốt nữa. (Muỗi đốt Inox =)) )

Đây là sức tấn công của Raphtalia khi đánh bằng tay không sao?

Không biết khi bị đâm bằng kiếm thì thế nào?

Nghe có vẻ ngu ngốc nhưng tôi muốn xem thử chịu được bao nhiêu đòn mặc dù đau đớn chẳng dễ chịu gì.

"Giờ thử dùng kiếm đi."

"Ư. Vậy có được không?"

Rishia rụt rè hỏi.

Tôi hiểu con bé cảm thấy thế nào.Theo góc nhìn của người bình thường thì chắc tôi là một tên bất thường, thần kinh rung rinh rồi.

"Anh muốn xem thử liệu khả năng chịu đựng bản thân thế nào?"

Tôi cũng muốn nghĩ rằng bản thân có thể chịu được những đòn đánh của Raphtalia thì chắc giờ cũng không sao. Ngoài độ trâu này thì tôi làm gì còn gì khác nữa chứ.

"V-Vậy em làm đây."

Raphtalia đâm tôi không phải bằng cây kiếm thường sử dụng mà bằng 1 thanh kiếm gỗ. Tôi hiểu đó cũng vì tôi thôi.

Với 1 tiếng động lớn, cú đâm của Raphtalia vào vai tôi nhưng dừng lại ở đó.

"C-Cứng quá..."

Raphtalia nói giọng như muốn khóc trong khi thả cây kiếm gỗ xuông đất và vung vẩy bàn tay.

Oh, tôi chẳng cảm thấy tí gì. Thật kinh ngạc. Cứ như cơ thể được đúc bằng sắt vậy.

Mặc dù chạm vào da vẫn thấy mềm như trước. Nhìn kỹ thì tôi chả thêm được tí cơ bắp nào so với lúc mới đến thế giới này cả. Tôi nghĩ rằng cơ thể đã trở nên cân bằng và phù hợp nhất để cho chiến đấu.

Trong 4 tháng vừa qua, Chúng tôi chiến đấu liên tục, chẳng có mấy lúc xả hơi. Trước đây tôi không ngờ rằng việc đi lại và lái xe ngựa lại tốn nhiều sức vậy đâu. Khác hẳn lúc tôi còn là Otaku.

"Để Firo thử nữa~."

"Ah, được rồi."

"Ya~y!"

Tôi tắt chức năng của Dấu ấn Quái Thú của Firo. Với sức mạnh của con bé, nếu tôi đỡ được đòn của Firo thì tôi có thể nói tôi có khả năng phòng thủ lớn đấy. Tôi tự tin như vậy.

"Okay. Em đến đây!"

Trở lại với dạng quái thú, Firo đứng trước tôi và giơ chân ra sau để chuẩn bị "sút" tôi.( Trái banh Naofumi)

kẹt*...*kẹt*...*pực*

"N-này..."

Tiếng cơ bắp căng lên ở chân Firo có thể nghe được rõ ràng.

Theo những kinh nghiệm đã trải qua giúp tôi hiểu rằng "Toi rồi".

pực**pực pực *pực*

"Khoa- , dừ—–"

"Hây a!"

Tôi giơ khiên lên. Sau tiếng hét lớn, với lực mạnh dữ dội, cơ thể tôi bị nhấc bổng . Tôi bay lên với chấn động lan ra cả cơ thể.

"Em định gϊếŧ anh đấy à?"

Nếu không chuẩn bị kỹ thì chắc thăng thật rồi.

Gì vậy?

Ngay lúc định ca cẩm , tôi nhìn thấy Firo cười khúc khích.

Khuôn mặt tôi cau có.

"Wah...Chủ nhân cứng thật~"

"Cú đá vừa rồi là thế quái nào vậy!?"

"À,eh...Trong lúc chiến đấu em toàn lưu lại mấy phần sức khi đá, nên chưa bao giờ được dùng hết sức cả."

Cú đá toàn lực của Firo à,...

Con bé chẳng nương tay với tôi chút nào cả.

"Sức em dùng đủ để cho tên cầm thương đó thành hai phần đấy."

Tội nghiệp Motoyasu.

Nếu cậu ta bị đá như vầy thì mạng cậu ta đến hồi kết rồi.

Tôi rất muốn thấy cảnh đó đấy.

"Nếu là Chủ nhân trước đây thì có lẽ bị bay về chân trời rồi chăng?"

"Em nên nghĩ trước khi làm chứ!"

Thật sự muốn gϊếŧ người mà.

Cú đá bay tận chân trời...

Ý tôi là cái củ lạc gì vậy?

Đây đâu có phải là anime.... Nếu nghĩ về điều đó thì đây đúng là thế giới khác thật.

Kết quả này cũng đã chứng tỏ được sức phòng thủ của tôi rất cao.

Tôi có thể đỡ được toàn lực của Firo, thứ tương đương với các Hiệp sĩ khác, theo lời Glass. Cũng thật đáng mừng.

Không biết tiến xa được đến đâu nhưng tôi cũng thấy trước nó có ảnh hưởng thế nào.

"Hm... Vậy là được rồi."

"Người quyết định điều đó không phải là em, mà là anh."

"Nhưng em nghĩ vậy là được rồi mà."

Bản năng của con nhóc này à?

Trải nghiệm điều này lần hai thì thật đáng sợ, nên tôi sẽ thiết lập lại giới hạn của Dấu ấn.

"Chậc...Anh vẫn ổn nên bỏ qua... Nếu anh mà bị thương thì em sẽ thành món chính của bữa tối nay."

"Không~"

Giờ thì tôi nhìn qua Rishia.

"Ehh?"

"Em không cần làm gì cũng được"

"V-vâng."

Tôi chẳng chịu thiệt hại gì từ Raphtalia và Firo.

Cũng vậy với Rishia bất kể con bé cố như thế nào.Con bé bị thương khi cố làm điều không thể thì phiền lắm.

"Vào lúc đợt sóng đang đến gần như vậy thì hôm nay chúng ta nên tiếp tục học tập ma thuật. Vậy thôi."

Tốt hơn là tiếp tục chuyến thám hiểm nếu chúng tôi thực lòng muốn lên Lv.

Hình như Raphtalia có đấu tập với các kỵ sĩ.

"Okay."

"Em hiểu rồi"

"Vậy Firo đi học chung với Mel-chan đây~"

"Ah, đi đi."

Là công chúa của 1 quốc gia , Melty phải dành đa số thời gian của mình để học trong lâu đài. Giờ Bitch đã mất đi quyền thừa kế, để trở thành nữ hoàng tương lai thì đó là điều cần thiết. Được gọi là học tập các lễ nghi Hoàng Gia hay gì đấy.Tương tự như thế giới của tôi.

Nói về Melty thì con bé luôn được dạy y dược và ma thuật trong lâu đài. Lúc rảnh thì cô bé luôn đến chỗ tôi.

Kể cả khi học, cô bé nói rằng rất thích khi cùng với Firo.

Firo không hề thông minh, chắc Melty cũng ngốc vậy.

Phải.

Tôi tự quả quyết về điều đó và sau đó là.... Đến lúc nâng cấp Khiên Cuồng Nộ rồi.

Khiên Cuồng Nộ (Đã thức tỉnh) +7 50/50 SR

Năng lực đã khóa....

Thuộc tính: Kỹ năng [Change Shield (Atk)] [Iron Maiden] [Blutopfer]

Hiệu Ứng đặc biệt:

Dark Curse Burning S(Lửa Nguyền), Tăng Streng, Indignation of the Enraged Dragon, Roar, Family's Rampage, Magic Sharing Garment of Rage (Trung)

Điểm thành thạo : 0

Nó hiện ra làm tôi không thể tạo ra vật dụng,vật ma thuật hay tăng cường thuộc tính lên những khiên chưa mở khóa.

Tuy nhiên, kỹ năng tăng cực kỳ dữ dội.Vấn đề là mỗi khi tôi chuyển sang khiên này, nó lại cố điều khiển tâm trí tôi, điều này thật đáng sợ.

Việc chuẩn bị cho Đợt sóng quái vật đã gần xong.

==Ngày hôm sau==

Còn 3 ngày nữa đến Đợt sóng.

Sau bữa trưa,tôi đề nghị cuộc gặp mặt với Nữ hoàng.

Viêc chuẩn bị đã xong, tôi chỉ phải đợi Đợt sóng tới nữa thôi.

Chỉ với chúng tôi thì thật khó có thể chiến đấu với Glass.

Đó là tại sao tôi nghĩ đến việc hỏi các hiệp sĩ khác đang làm gì.

"Chuyện gì với các Hiệp sĩ khác vậy?

Mà,tôi không tham gia vào Đợt sóng của các quốc gia khác có ổn không?"

"Các Hiệp sĩ khác ngoài Iwatani-sama vẫn đang ngăn chặn Đợt sóng quái vật của các quốc gia khác vài ngày trước.

Iwatani-sama là vị Hiệp sĩ duy nhất của quốc gia chúng tôi ... nên sẽ không có vấn đề gì lớn cả."

"Vấn đề lớn mà Ngài đang nói là đáng lo là—"

!?

Bất ngờ tôi nghe được tiếng cửa kính rơi vỡ.

Khi tôi quay đầu lại, một cơn chấn động lớn xuất hiện trong tầm nhìn của tôi.

Nghe như tiếng lúc Đợt sóng đang đến, nhưng......Nó có vẻ khác ở điểm gì đấy.

"Vừa rồi... Có chuyên gì vậy?"

"Huh?"

Tôi quan sát xung quanh.

Tôi đã nghĩ là mình bị dịch chuyển đến Đợt sóng nhưng tôi chẳng bị di chuyển đi đâu cả và vẩn ở hành lang tòa lâu đài.

"Chuyện quái gì đang xảy ra vậy?"

"Tôi không biết... Chắc chắn có gì đó xuất hiện."

Tôi mở biểu tượng Đồng hồ cát màu đỏ thông báo cho tôi về Đợt sóng.

Thời gian đếm ngược dừng lại ở thời gian còn 3 ngày đến Đợt sóng kế tiếp.

Ngay cạnh đó là ... một cái đồng hồ cát màu xanh lục với con số 7 trạm trên nó.

"Một cái đồng hồ cát khác xuất hiện.

Có số 7 được viết trên nó nhưng tôi không hiểu có nghĩa gì."

Tôi mở bảng Giúp đỡ để kiểm tra nhưng không có gì mới cả.

Tôi cũng không thể kiểm thông tin gì tương tự.

Thực sự thì chuyện gì đang xảy ra vậy.

Con số 7....

Tôi gần đây có nghe 1 câu truyện về những người tên tương tự , Thất Tinh Hiệp Sĩ ( 7 vị hiệp sĩ tinh tú).

"Không lẽ có Hiệp sĩ nào đang chiến đấu Đợt sóng ở đâu đây sao?"

"Không , ngoài Đợt sóng mà các Hiệp sĩ khác đang tham gia, chỉ có duy nhất 1 trường hợp này, nhưng... Tôi sẽ xác nhận lại thông báo từ các quốc gia để chắc chắn."

Nữ hoàng và tôi đưa lời chỉ dẩn cho người đưa tin để thu thập thông tin.

Đây là khởi đầu của cơn thảm họa....
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 117: - Khi hiểu biết trong game phản lại


Chỉ mất vài giờ sau chúng tôi mới biết chuyện gì đã xảy ra.

Người đưa tin cưỡi 1 con rồng bị thương trầm trọng bay đến báo tin.

"Chuyện gì đã xảy ra?"

Nữ hoàng hét lên với biểu cảm như là một người vừa thất bại trong một nhiệm vụ. Mọi người đang tập trung ngay chỗ ngai vàng.

"Có chuyện lớn rồi! Phong ấn kìm giữ con Thú Ma Thuật Huyền Thoại, con Linh Quy đã bị phá vỡ rồi!"

"Con Linh...?"

Linh?? Giống như Vong Hồn sao?

Con Linh Quy...Tôi nhớ là nó là 1 loại thú huyền thoại ở thế giới của tôi.

Nó thường xuất hiện trong game như là 1 trong Tứ Tiểu Thánh Thú.

Liệu có phải thế giới này cũng có hệ thống như vậy chăng?

Tứ Đại Thánh Thú là Seiryuu, Byakkou, Genbu và Suzaku.(Thanh Long, Bạch Hổ, Chu Tước và Huyền Vũ).

Tứ Tiểu Thánh Thú là Phượng,Quy,Kỳ Lân và Rồng.

Nhiều người nghĩ là giống nhau nhưng thực ra chúng hơi khác biệt.

Nhưng từ cuộc thảo luận, tôi có cảm giác đó là Genbu ( Huyền Vũ).

Theo thần thoại thì con Linh Quy mang núi Bồng Lai trên lưng.

Genbu là loài thú có hình dáng giống con rùa vời đuôi rắn và với những cái chân to dài.

Theo Trung Quốc thì núi Bồng Lai là ngọn núi huyền thoại nằm ở phía Đông, nơi những con người bất tử cư ngụ. Nó có thực sự tồn tại không vẫn là vấn đề dang được bàn cãi.

" Không thể nào"

Mặt Nữ Hoàng chuyển trắng.

....Nghĩa là vấn đề này lớn đây. Lại phải bị sai đi nữa rồi.

"Thế giới của tôi cung có điều tương tự nên tôi có thể hiểu, nhưng phong ấn bị phá vỡ thì tệ đến vậy sao?"

"Phải. Rất, rất lâu về trước, con thú bất ngờ xuât hiện. Đó là con quái thú mà cả 4 Hiệp sĩ phải hợp tác cùng nhau mới phong ấn được."

"Tôi hiểu..."

Có phải phong ấn bị yếu đi do Đợt sóng? Hay tự nhiên mà biến mất?

Khi mà Đồng hồ cát ngừng đếm, Bảng Giúp đỡ viết là 1 tai ương khác lớn hơn cả Đợt sóng đang xảy ra.

"Để phong ấn không bị phá vỡ, 4 Hiệp sĩ lúc đó không nói cho bất cứ ai cách họ phong ấn nó. Nên chúng tôi không biết cách phong ấn lại nó."

"Liệu có phải phong ấn bị phá do Đợt sóng?"

"Đáng tiếc là nó cũng khá có khả năng."

"Nhưng điều đó không giải thích cho số 7 xuất hiện trên cái Đòng hồ cát."

7 – Con số đó mang nhiều dấu hiệu đấy.

Tôi hi vọng nó chỉ có y nghĩa liên quan đến Thất Tinh Hiệp sĩ.

Nếu không thì...

"U- um..."

Khi người đưa tin nói, khuôn mặt anh ta dần tái xanh.

"Gì vậy? Ngươi còn điều gì muốn nói?"

"Đ-Đó là..."

Người đưa tin tránh ánh nhìn của chúng tôi.

? Gì thế? Anh ta nhìn chằm chằm vào chân tôi.

"Nói đi" ( Naofumi)

"S-Sự thật là...."

Người đưa tin bắt đầu kể lại tỉ mỉ chuyện xảy ra.

"Tôi được nói là phong ấn bị phá bởi Tứ Hiệp sĩ được triệu hồi, ngài Kiếm, Thương và Cung Hiệp sĩ."

"Ngươi chắc không?"

"Vâng! Bọn họ đến thị trấn được cho là nơi phong ấn và có những biểu hiện kỳ lạ. Sau khi điều tra cả thị trấn thì bọn họ phá bức tượng trong đền thờ. Đó là lúc phong ấn bị phá vỡ. Các vị Hiệp sĩ tiến đến con quai thú.Đó là lần cuối cùng nhìn thấy bọn họ"

Nữ hoàng trông nhợt nhạt đi.

Nhưng dựa trên lời của người đưa tin thì phản ứng này của Nữ hoàng cũng là điều bình thường.

"Itsuki!"

Rishia bất ngờ cố chạy đi chỗ nào đó.

"Firo, giữ Rishia lại."

"Vâng~"

Firo chạy theo Rishia và nhanh chóng giữ con bé lại,

"Bỏ tôi ra! Tôi cần đi cứu Itsuki!"

Nhìn con bé tận tâm như vậy... Tên Itsuki thật may mắn.

"Nhưng ... Tại sao các Hiệp sĩ lại làm hành động dại dột như vậy...Tại sao họ lại biết được cách phá phong ấn?"

"Các Hiệp sĩ khác ngoài tôi chắc biết khá rõ về thế giới này" – Naofumi

Họ chắc đã dùng hiểu biết về game đã từng chơi để phá bỏ phong ấn.

Giờ nghĩ lại thì Itsuki từng tuyên bố mấy thứ khó hiểu trước đây.

Cậu ta nói với Raphtalia "Cô sẽ đến nhờ cậy tôi vào một ngày nào đấy" ,và nói với tôi là "Đây là lần cuối cùng ngươi có thể kiêu ngạo như vậy"

Liệu có phải nghĩ rằng bản thân thấp kém hơn tôi từ những lần trước mà cậu ta làm hành động hiện tại không?

Con rùa chắc chắn sẽ cho rất nhiều EXP và món đồ giá trị.

3 tên Hiệp sĩ đến đó vì tự tin có thể tiêu diệt được con boss với Lv 80+ của quốc gia khác.

Chắc lại nhờ hiểu biết về Game rồi. Họ lên biết từ bỏ đi chứ.

Tôi cá chắc kế hoạch đánh bại con Linh Quy là để vượt mặt tôi.

Cuối cùng bọn họ chỉ quan tâm đến làm sao để nâng cấp nhân vật bản thân mà thôi.

Sau này tôi sẽ phỉ báng bọn chúng sau.

"Vậy nên..." (Người đưa tin)

"Bọn họ đã bỏ phong ấn ,đúng chứ? Họ định đánh bại con Linh Quy thế nào?"

Cái Đồng hồ cát Rồng vẫn ngừng đếm. Mấy tên Game thủ đó không bao giờ tấn công những thứ mà không thể bị đánh bại được.

Bọn họ rồi sẽ ăn mừng ở ngôi làng gần đây thôi.

Chẳng thức ăn nào ngon bằng đồ chùa.

"Ừm...Sau khi tấn công con rùa thi các Hiệp sĩ hiện đang mất tích và con Linh Quy chưa được ngăn chặn."

"Gì!?"

Cái quái gì vậy?!

Không đời nào bọn họ phá phong ấn khi mà không có cơ hội giành chiến thắng cả.

À, đó là phương châm của tôi khi làm Hiệp sĩ.

Tôi có điềm báo không lành.

Có thể có thứ gì đó ngăn trở bọn họ chiến đấu chống lại con Linh Quy.

Một con quái thú mạnh mẽ chỉ có cách phong ấn mà được thả vào khu vực đông dân cư....

Điều này thật tồi tệ.

"Shadow, cô có thông tin gì không?"

"Thần đi theo các Hiệp sĩ nhưng...."

Shadow xuất hiện ngay cạnh Nữ hoàng và thì thầm vào tai bà ta.

Có vẻ như Shadow mà tôi biết sẽ không nói "–gojaru".

"...Có vẻ tình hình vẫn chưa rõ ràng."

Hai ngày sau.

Tôi và nhóm của mình rời lâu đài với một nhóm lớn Kỵ sĩ , tiến đến quốc gia bên cạnh để tham gia vào cuộc chiến.

Chúng tôi sẽ ở tiền tuyến trong cuộc chiến này.

Công việc của chúng tôi là đảm bảo thiệt hại gây ra bởi con Linh Quy là tối thiểu.

Đến giờ thì 5 thành phố,3 pháo đài,2 tòa thành đã bị phá hủy.

Linh Quy là con quái thú khổng lồ, và bao quanh nó là hàng đống lũ quái thú thuộc hạ. Những con quái này tiêu diệt mọi thứ dọc đường đi của con Linh Quy.

Có vẻ nó hướng đến những khu vực đông người.

"Thất Tinh Hiệp sĩ có tham gia không?"

"Chúng tôi đã gửi yêu cầu nhưng hiện tại thì chúng ta gần nhất với con quái thú. Nên sẽ mất vài ngày để họ có thể đến chỗ chúng ta."

Nếu để cho Thất Tinh Hiệp sĩ lo việc con Linh Quy thì sự hi sinh sẽ rất lớn. Tôi phải làm việc này như 1 Hiệp sĩ.

Tôi cũng không biết liệu những Hiệp sĩ đó có đủ mạnh để chống lại con Linh Quy không nữa.

Mà...Nếu con quái thú mạnh đến nỗi làm 3 Hiệp sĩ mất tích thì chuyện này khá phiền phức đây.

Tôi cũng chẳng thể bỏ chạy được.

Nếu cân đo với việc bị nghi ngờ như kẻ phản bội và bị những tên Hiệp sĩ khác truy sát lần nữa thì thà hi sinh trong trận chiến này còn hơn.

Tôi phải làm điều này.

Mấy tên Hiệp sĩ khác tốt hơn là đừng phá phong ấn thứ này và biến mất dạng. Điều này chỉ làm cho Nữ hoàng thấy phẩm giá Hiệp sĩ kém thế nào.

Mà tôi cũng chẳng thể phủ nhận rằng tôi cũng kém về khoản đó.

Rủi ro quá lớn, nên chắc mấy tên đó chắc chắn sẽ không làm vậy...Chắc vậy.

Tôi coi như 3 người kia đã chết.

Hiểu biết từ Game...Đây là điều làm cho mấy tên đó tin rằng hiểu được mọi thứ về thế giới này. Nó đã phản tác dụng, và làm cho mấy tên đó quá khinh thường một kẻ thù khủng khiếp thế nào

Đó là lời giải thích duy nhất mà tôi cỏ thể nghĩ về thất bại này của mấy tên đó.

"...Bỏ qua chuyện xảy ra cho 3 Hiệp sĩ kia, tôi chẳng còn cách nào khác ngoài chiển đấu cả. Vậy lực lượng của chúng ta thế nào?"

"Chúng ta có Kỵ sĩ và những người lính quốc gia, các Phiêu lưu giả, và một số lực lượng có vũ trang từ quốc gia láng giềng...Nhưng có vài quốc gia đã đánh trả lại con rùa và chịu thiệt hại nặng nề."

"Họ tấn công mà không chờ các Hiệp sĩ sao?"

"Không thể nào một nhà cầm quyền có thể làm ngơ trước việc một con quái vật đang hủy hoại đất nước của chính mình được."

"....Tôi hiểu..."

Mặc dù là liều lĩnh nhưng những người đó không còn lựa chọn nào khác ngoài chiến đấu cả.

Không phải là tôi không hiểu cảm giác của họ.

"Vậy Hiệp sĩ duy nhất có thể trông cậy... là tôi."

Nếu tôi làm ngơ trước thảm họa như vậy thì danh tiếng của tôi tụt dốc càng thê thảm hơn thôi.

Nếu 3 tên Hiệp sĩ kia là thủ phạm, vậy tôi, Hiệp sĩ thứ tư , phải bước lên và hành động như 1 Hiệp sĩ thực thụ.

...Hành động như 1 Hiệp sĩ thực thụ chẳng giống tôi lúc bình thường tí nào.

Chống lại một con quái vật có thể tiêu diệt một quốc gia trong 1 đêm, và chiến đấu chẳng bằng thứ gì nữa ngoài chiếc khiên này. Điều này nghe thật ngớ ngẩn. Nhưng nếu tôi không làm gì thì kết quả chỉ là con số 0 thôi.

"Tôi trông cậy vào ngài."

Giọng Nữ hoàng vang ra từ chiếc xe mà Firo đang kéo.

Tôi hoàn toàn lặng đi khi nhìn thấy thứ khổng lồ ở cuối tầm nhìn.

"Ưʍ... Có phải ngọn núi đó đang di chuyển không hay chỉ là tôi đang CDSHT không nhể?"

Tôi đánh với thứ đó sao?

Tôi không nhìn rõ vì quá xa nhưng nó lớn hơn cả con rồng lớn nhất trong trò chơi chuyên săn quái vật (Monster Hunter – nếu ai ko bjk thì google-sama, mặc dù ta cũng chưa chơi =)) )

Với kích cở của con rùa thực sự có thể mang cả quốc gia trên lưng y như được đồn trong thế giới của tôi.

Trên lưng con rùa là cả ngọn núi và có dấu vết của 1 thị trấn đổ nát.

"Nữ hoàng, trong truyền thuyết về các Hiệp sĩ đã chiến đấu với thứ đó thì bọn họ đã đánh với nó thế nào vậy?"

"Có vẻ họ đi vào cơ thể nó từ thị trấn trên lưng và đặt dấu phong ấn vào tim của nó."

Nghĩa là phải dừng được thứ đó rồi vào bên trong nó...Không, dừng được nó thì cần một đội quân lớn hơn đội quân mà chúng tôi tập trung được.

"Bà có kế hoạch gì không?"

"Có một. Con rùa có vẻ hướng đến khu vực đông người. Chúng ta phải đoán được hướng di chuyển của nó, sơ tán dân c* trong các thành phố và chặn đánh nhằm giữ chân nó ở đó."

"Chỉ vậy thôi sao?"

"Sau đó, chúng ta làm như trong truyền thuyết và ngài vào trong tấn công trái tim."

Tôi có nên tấn công bằng Iron Maiden hay Blutofer không?

Tôi phải chịu lời nguyền từ chiếc khiên ...Nhưng tôi chẳng còn lựa chọn nào khác khi nhìn con rùa.

"Nhưng theo kế hoạch thì e rằng hi sinh sẽ lớn đấy."

Nếu chúng tôi vào được trong con rùa, nó sẽ trở nên điên cuồng.

Trong khi chúng tôi tiến đến chỗ trái tim, đội quân sẽ phải chịu rất nhiều thiệt hại ở bên ngoài.

"...Phải."

"Bỏ ta ra! Ta...Ta sẽ không chiến đấu ! Khiên. Gửi tên Khiên ấy!" (Trash)

"......"

Trash đang ngồi bên cạnh Nữ hoàng .

Nữ hoàng hiện tại đang chỉ cái móng vuốt bằng sắt vào mặt hắn để hắn khỏi chạy khỏi xe ngựa.

...Tên này trông chẳng được tác dụng gì.

"Tôi hiểu được rủi ro cao như thế nào, tuy vậy chúng tôi không biết liệu có cách nào khác để thoát khỏi con quái vật khổng lồ đó cả."

Trash xen vào làm bầu không khí hoàn toàn thay đổi.

Tại sao tên đó lại ở đây?

Hắn có thể từng là tướng, nhưng quân đội chắc sẽ tốt hơn nếu không có lũ đần.

Tôi đoán hắn ở đây như là Hiệp sĩ Quyền Trượng hay 1 vị cựu Quốc vương để tăng sĩ khí cho quân đội.

"Chúng ta xong rồi...theo nhiều hướng."

" Ý ngài là sao?"

"Đầu tiên là chồng bà quá vô dụng. Hơn nữa theo kế hoạch thương vong quá nhiều."

Quá liều lĩnh và mạo hiểm.

Nhưng tôi không thể quyết định được điều gì khi chưa thấy được đòn tấn công của con Linh Quy như thế nào.

Điều tôi biết chỉ là bao nhiêu người chiến đấu và đã ngã xuống.

"...Để tôi thử đánh với nó xem đã,"

Chúng tôi sẽ quyết định hành động tiếp theo dựa trên tôi có thể chịu được đòn tấn công của nó hay không.

"Fue..." (Rishia)

"Rishia, chúng ta sẽ điều tra sức mạnh của con Linh Quy. Dựa theo hoàn cảnh, anh trông cậy vào em trong việc truyền đạt thông tin lại cho Nữ hoàng ."

"N-nhưng em-"

"Anh hiểu nổi lo của em. Bộ đồ tăng khá nhiều cho tốc độ của em. Em không phải lên tiền tuyến nhưng hãy quan sát trận chiến và thông báo bất cứ thứ gì em nhận thấy."

Đây không phải là 1 đối thủ mà tôi có thể đánh bại chỉ với sức của duy nhất 1 Hiệp sĩ.

Và nó cũng chẳng có ý định lui bước.

Nó to như 1 quả núi. Nếu phải đánh với kẻ thù như vậy trong game thì tôi lập tức cao chạy xa bay. Tuy nhiên, nếu tôi chạy ở đây thì tôi sẽ chỉ có thêm nhiều kẻ thù mà thôi.

Tôi nên bắt đầu thử tấn công nó.

"Em hiểu rồi. Em sẽ giúp truyền đạt lại tình cảnh."

"Anh cũng để việc hổ trợ ma thuật lại cho em. Tình hình tệ nhất là chúng ta sẽ phải rút lui và đợi Thất Tinh Hiệp sĩ đến."

"Iwatani-sama, hành động của ngài sẽ ảnh hướng đến sĩ khí toàn quân chiến đấu ở đây. Nên xin hãy cẩn trọng."

"Vâng thưa Nữ hoàng."

Chúng tôi tách Firo ra khỏi xe ngựa của Nữ hoàng. Firo chở chúng tôi trên lưng.

"Firo, chúng ta sẽ chiến đấu với thứ khổng lồ đó."

"Vâng~"

"Raphtalia,cứ chiến đấu như thường. Như Nữ hoàng nói, nếu không thành công thì chúng ta luôn có thể nghĩ kế hoạch khác."

"Em hiểu rồi"

"Rishia, tập trung vào an toàn bản thân. Nếu tình hình trở nên tệ thì rút lui ngay và báo cáo kết quả cho Nữ hoàng."

"V-vâng."

Tôi ra những chỉ thị và chuẩn bị cho trận chiến.

"Đi thôi."

Firo bắt đầu chạy hết tốc lực. Chúng tôi bắt đầu cuộc đột kích vào con Linh Quy.
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 118: - VS. Linh Quy, Trận Chiến Thăm Dò.


loading4.png


"Nhìn gần trông con rùa thật khổng lồ." (Raphtalia)

Ngay trước mắt tôi, một con rùa khổng lồ đang tiến lại gần từng bước một.

Mỗi lần nó bước đi là mặt đất lại rung lên từng chập. Cơn chấn động làm tôi đứng cũng không vững.

"Có vẻ đến lúc rồi."

"...Chúng ta nên chạy thôi."

"Anh có thể hiểu được cảm giác của em."

Mấy tên Hiệp sĩ đã thả nó ra như vậy cũng gần 1 tháng rồi. Đánh với 1 đối thủ mà mấy tiên Hiệp sĩ đó không thể tiêu diệt được thì quả thật liều lĩnh.

....Vì có lí do nên tôi không thể bỏ đi được, chẳng còn cách nào khác.

Thôi được, thử thăm dò nó xem.

Nếu cảm thấy có chuyện gì nguy hiểm thì chúng tôi sẽ rút lui ngay lập tức.

"Con rùa lớn quá~"

"Fueeeeeee! Itsuki-samaaa!"

Một bầy Dơi quỷ bay ra từ đỉnh của cái mai hình ngọn núi.

Chúng có phải những con quái vật thuộc hạ của con Linh Quy không?

"Meteor Shield!"

Ngay lập tức, lớp màn chắn của Meteor Shield (Khiên Sao Băng) xuất hiện, và tôi tiến lại gần Rishia.

"Highten Reaction."(Gia Tăng Phản Xạ)

Đám quái vật bắn vào chúng tôi bằng những chùm tia sáng phát ra từ mắt.

Những chùm tia bắn trúng chiếc khiên gây ra những tiếng vang lớn.

Vậy ra chúng có thể sử dụng những đòn tấn công tầm xa à.

"Tei!"

"Teriyaa!"

Raphtalia và Firo rời khỏi vùng bảo hộ của chiếc khiên để tấn công lũ quái vật.

"Gyiii!"

Khi mỗi đòn đánh của mấy đứa trúng đích,lũ quái vật đều bị tiêu diệt.

Tuy nhiên lũ quái vật số lượng quá nhiều.

Dù sao đây cũng chỉ là để thăm dò, nên cũng không cần quá để tâm vào lũ quái vật này.

"Taha!"

"Oryaaa!"

Lũ quái bị tiêu diệt và rơi xuống mặt đất khi Raphtalia và Firo tấn công.

Để phân tích trận đánh tốt thì có lẽ cần điều gì bất ngờ hơn.

"Mấy em không sao chứ"

"Vâng. Những khó mà tiêu diệt hết được."

"Anh thấy rồi."

"Thịch", thứ gì đó rơi ra từ con Linh Quy.

Những con quái vật có hình dáng như gorilla và có mai rùa trên lưng đang lao đến gần chúng tôi.

"Zweit Aura!" (Zweit – Tiếng Đức nghĩa là hạng 2)

Tôi dùng phép hỗ trợ lên Raphtalia và Firo.

"Fast Guard!"

Cùng lúc Rishia dùng phép phòng thủ lên tôi.

Quyết định tốt lắm.

Trí thông minh và chỉ số có vẻ không liên quan lắm.

"Lên nào! Yin-Yang Sword (Âm dương kiếm)."

Thanh kiếm của Raphtalia phát ra 2 luồng ánh sáng với 2 màu trắng và đen khi chém xuyên qua con quái vật. 2 vùng ánh sáng màu trắng và đen va chạm nhau và tiêu diệt cả lũ quái vật.

Đây có phải kiếm kỹ "một mũi tên trúng 2 con chim"!?

"Critical Quick~ ̄"

Hình dáng của Firo trở nên lờ mờ khi con bé bay vào và đá con quái vật.

Gì vậy? Tấn công liên tục sao?

Đó chỉ là suy nghĩ của tôi, nhưng tốc độ của Firo không hề giảm, và con bé tung ra những cú đá như vũ bão vào lũ quái vật.

"Umm chủ nhân~, đây là kiểu đơn giản của High Quick."

Nó là 1 kiểu tấn công dễ dàng được sử dụng liên tục.

Nó chắc chắn khá hữu dụng.

"Fue, Fast Water Shot(Tốc Thủy Đạn) !"

Rishia đi ra khỏi vùng bảo vệ và bắn ma thuật hệ Nước vào lũ quái vật.

Phải. Chúng vẫn chưa chết.

Nhưng chúng vẫn bị chậm lại.

"Vậy được rồi."

Có một cách biệt lớn sức mạnh giữa chúng tôi và lũ quái vật này.

Vấn đề chính là con Linh Quy. Có lẽ, các Hiệp sĩ khác khó khăn khi chiến đấu với nó.

Cũng có khả năng là mấy tên đó vẫn đang chiến đấu trong cơ thể nó.

"Vậy thì thử đánh với nó xem."

"Vâng!"

"Okaay~"

"Fueeeeee!"

Chúng tôi càng tiến lại gần con Linh Quy thì lũ quái vật càng mạnh hơn...Đến khi lúc chúng tôi đứng trước con Linh Quy thì nó triệu về toàn bộ lũ quái vật thuộc hạ.

Khi nhìn từ dưới trông lên, nó thật quá to lớn. Có thể nhìn thấy 1 ngôi làng trên nó.

Giờ thì làm gì đây?

Con rùa nhìn chằm chằm vào chúng tôi.

"―――――――――――――――!"

Con Linh Quy hét lên 1 tiếng gầm khủng khiếp, tôi phải bịt chặt tai của mình lại.

Đây chắc chả phải biểu hiện thân thiện gì.

Tôi kích hoạt Meteor Shield lần nữa để ngăn cản lũ quái vật.

Con rùa di chuyển chân về phía chúng tôi.

'Nguy hiểm!"

Nó dẫm xuống 1 cú cực mạnh. Tôi nâng cái khiên lên để chuẩn bị đỡ lại đòn tấn công.

Âm thanh như tiếng kính vỡ, lớp lá chắn của Meteor Shield bị phá vỡ, ngay sau đó tôi bị đánh trúng bởi con Linh Quy.

Cơn chấn động bởi sự va chạm làm cơ thể tôi rung lên.

"Gư......"

Tôi bị đẩy lui lại vài bước.

"Na-Naofumi-sama?!"

"Chủ nhân?!"

Raphtalia và Firo núp ở bên dưới chiêc khiên , trông không có vấn đề gì .

Rishia thì trượt chân dưới áo choàng của tôi, khi hiểu được tình hình thì con bé kêu lên "fueeee".

"A-Anh ổn. Nó lại tấn công nữa kìa."

Mặc dù tôi đã bị giẫm lên, không có vẻ tôi chịu nhiều tổn hại.

Cooldown của Meteor Shield cũng đã hồi lại.

Thử lại lần nữa xem nào.

Ngay sau đó, những cột khói đen phóng lên bầu trời và lũ quái vật xung quanh bị thổi bay.

Đó là Nữ hoàng và Cận vệ, bọn họ đang phun lửa hỗ trợ.

Nếu tấn công không đúng lúc thì trúng cả Raphtalia rồi.

Tôi nghĩ đòn tấn công phát động ngay sau khi tôi tạo ra lớp bảo vệ của Meteor Shield.

"Được rồi! Đến lúc tấn công rồi!"

Có 1 vấn đề mà tôi vẫn không hiểu về con quái vật này, nhưng nó có vẻ yếu hơn bề ngoài khổng lồ đó.

"Tooooo!"

Firo tung một cú đá ngay bộ hàm to lớn của con Linh Quy.

"――――――――!?"

Đầu con Linh Quy bị đá đẩy ngược về sau.

"Waaaaa...Nặng quá~"

"Nó chưa dừng lại đâu!"

Raphtalia chém vào cổ của con Linh Quy trong khi nó vẫn bị ảnh hưởng bởi đòn tấn công của Firo.

Vết chém gây 1 vết rạch ở cổ con Linh Quy, máu phun ra.

Tuy vậy vết chém quá nông. Vết thương nhanh chóng liền lại , con Linh Quy hiện ánh nhìn giận dữ vào Firo và Raphtalia.

....Nó không định tấn công sao?

Raphtalia và Firo đã trở nên mạnh hơn rất nhiều.

Tôi cũng hiểu rằng bản thân mình cũng mạnh hơn, nhưng liệu có đủ?

Đây là trận chiến khó nhằn, nhưng nó không phải là kẻ địch không thể đánh bại.

Vậy thì mấy tên đó...Nếu có thể thắng,tại sao mấy tên đó lại biến mất?

Giờ không thể phủ nhận khả năng con rùa được thả rông chỉ để gây phiền toái cho tôi.

"――――――――――!"

Một vòng phép lớn xuất hiện ngay trước con rùa.

....Tôi có cảm giác xấu về điều này.

Ngay lúc đó , Raphtalia và Firo bị ép xuông mặt đất.

"Gu~uuuuu~"

"Cá,Cái gì thế..."

"Chuyện gì vậy?"

"E-Em không biết. Nhưng cơ thể bị ép xuông mặt đất...Nặng quá-"

Nguy hiểm rồi! Tuy tôi không hiểu nhưng Raphtalia chắc có chuyện rồi.

"Fuee?"

Rishia, núp dưới áo choàng của tôi, lại phát ra tiếng kêu ngốc nghếch đó.

Con bé chắc không có vấn đề gì.

Vùng bảo hộ tạo ra bởi Meteor Shield đang rung lên.

Rõ ràng nó đang chống lại thứ gì đó.

Tôi tiến đến Raphtalia và Firo để bảo hộ mấy đứa trong lớp lá chắn.

"Ah, lại cảm thấy nhẹ nhàng rồi" (Firo)

Hai đứa đứng dậy và tiến lại gần tôi.

Nhìn ngoài có thể dễ đoán được đó là Ma thuật Trọng Lực.

Tuy vậy, ma thuật của con Linh Quy không thể phá được phép phòng thủ của tôi.

Sau khi xác nhận rằng chúng tôi không di chuyển,con Linh Quy cố dẫm lên chúng tôi.

Mày nghĩ ta để mày làm vậy sao?!

"Shield Prison."

Tôi dùng Shield Prison chồng lên Meteor Shield.

Một tiếng lách cách vang lên. Shield Prison bị phá và chân con Linh Quy bị cản lại bởi Meteor Shield.

....Có vẻ nó đang chịu cả trọng lượng của con Linh Quy.

Lớp chắn bắt đầu nứt vỡ.

Nó chắc chắn sẽ vỡ.

"Di chuyển ngay, đi với anh."

Không có lí do gì đứng yển để bị ăn đạp cả.

"Vâng!"

"Okay~"

"Fueee....Em hiểu rồi."

Sau khi 3 đứa hiểu được chuyện gì đang diễn ra,chúng tôi thoát khỏi việc dẫm bẹp bởi con Linh Quy.

Với tiếng Rầm, đám bụi bốc lên mù mịt.

Ah, có vẻ như Meteor Shield cũng cản được đám bụi.

"Chúng ta nên chịu đựng một lúc" (Naofumi)

"Không nên để lộ vị trí trong đám bụi này đươc." (Raphtalia)

"Firo nghĩ là nên tấn công. Nhưng chỉ khi ma thuật của nó dừng lại đã."

"Fumu...Đó có lẽ là cơ hội tốt để tấn công, nhưng..."

Tiếng ầm ầm như là mấy con quái vật lại được thả xuống.

Không phải nó quá mức cẩn trọng sao? Có vẻ như để xác nhận lại chúng tôi bị đánh bại chưa.

Không còn thời gian nữa. Nên làm gì đây....?

"Chúng ta có thể làm gì đây?

"...Có. Đỡ đòn tấn công tiếp theo."

"Phải. Firo sẽ dùng hết sức cho đòn tấn công tiếp theo."

"Anh có thể trông cậy vào không?"

Cái cổ con rùa là nơi duy nhất mà chúng tôi có thể tấn công được. Có lẻ vấn có khả năng chúng tôi gϊếŧ được nó nếu dùng hết sức cho đòn tấn công này.

"Anh để nó cho mấy em."

"Vâng"

Tôi phòng thủ để cho Raphtalia và Firo có thể chuẩn bị cho tuyệt kỹ của mình.

Tư thế của Firo trông quen lắm.

Con bé vỗ cánh.

Sức mạnh ma thuật được nén lại đến nỗi có thể thấy được cả gió thổi bên trong.

"Chị chuẩn bị xong chưa,Raphtalia Onee-chan."

Nhanh hơn cả trước đây! Giờ thậm chí con bé có thể thực hiện ngay cả trong trận chiến sao?

"Đợi thêm chút nữa."

Đuôi của Raphtalia bắt đầu phồng lên.

Em ấy cũng đang tập trung lượng ma lực phù hợp.

"Chị chuẩn bị xong rồi. Lên nào."

"Vâng!"

Raphtalia cưỡi trên lưng Firo, phát ra ma thuật của mình.

"Spiral....." (Xoắn ốc...)

"Eight Trigrams....." (Bát cực..)

Bụi xoáy quanh chúng và ánh sáng tập trung xung quanh cơ thể của Firo.

Ánh sáng biến thành biểu tượng Âm Dương và chia thành tám.

Không biết vì sao nhưng những đòn đánh của Raphtalia luôn lấp lánh như vậy.

"Strike!" (...Kích)

"Heaven's Sword!" (...Thiên Kiếm hay theo Eng có thể là Nghiệp Kiếm)

Biến thành 1 đường sáng, Raphtalia và Firo đâm xuyên qua cổ của con Linh Quy.

Mắt con Linh Quy tràn đầy sự ngạc nhiên.

Không...Vì cái đầu đã đứt lìa nên nó không còn phản ứng gì.

Cái cổ khổng lồ bị xuyên qua, cắt đứt cái đầu và văng ra.

Máu tươi phun ra từ cổ con Linh Quy và rơi xuống như mưa.

Cơ thể khổng lồ ngã trên mặt đất, làm cho mặt đất rung lên và phát ra tiếng động ầm ầm.
loading4.png


"Chúng ta làm được rồi" (Raphtalia)

Nó chắc chết rồi khi cái đầu đứt lìa như vậy.

Dễ dàng không ngờ.

Không giống như loại quái vật mạnh mẽ đến nỗi bắt buộc phải chui vào cơ thể và phong ấn trái tim lại.

"Fuhee......" (Rishia)

Firo và Raphtalia đáp xuống mặt đất.

"Bọn em làm được rồi." (Raphtalia)

"Yeah. Mấy em làm tốt lắm."

Nếu chúng tôi có thể đánh với những đòn mạnh như vậy thì chúng tôi không bao giờ thua được.

Như là chúng tôi đã mạnh hơn hẳn mấy tên Hiệp sĩ khác.

"Tuyệt thật"

"Rishia, em cố gắng thì lúc nào đó em cũng được vậy."

"Fueeeeeee?! Không thể nào."

"Không có gì là không thể cả. Em có thể làm được!

"Với em thì không thể đâu!

Rishia nghĩ về việc chém đứt được đầu con Linh Quy và lắc đầu quầy quậy.

Tôi chẳng thể nào tôi luyện ý chí của con bé được.

"Vậy thì tổ chức ăn mừng thắng lợi nà——"

Có tiếng gì đó đang cử động từ chổ con Linh Quy.

Mọi người nghe được tiếng động và quay mặt về phía con rùa.

Cơ thể con Linh Quy gượng dậy...Lớp thịt trên cổ bắt đầu lúc nhúc...

Cơ thể và cái đầu hồi phục trở lại như không có gì xảy ra.

"Cái...."

Chuyện quái gì vậy?

Năng lục hồi phục biếи ŧɦái gì đây? Có phải nó vừa mất đầu không vậy? Như con Hydra....

Có vẻ như do khả năng hồi phục bất thường này mà những Hiệp sĩ trong quá khứ phải phong ấn trái tim lại.

"――――――――――――――――!"

"Argh!?"

Con Linh Quy rống lên.

Không.. Tôi thấy thứ gì đó lóe lên từ cuống họng con rùa.

Cơn ớn lạnh chạy dọc cả xương sống.

Tôi nhảy lên trước mọi người và dùng Meteor Shield cùng với Shield Prison .

Một tia sáng được tập trung cao độ b*n r* từ miệng nó, như Súng Hạt Nhân trong Anime.

"Gu....u...."

"Na-Naofumi-sama!?"

"Waa!"

"Fueeeeee!?"

Cái lồng bị phá nát, lớp chắn cũng bị đâm xuyên, và mùi cháy khét xộc vào mũi tôi.

Cả cơ thể tràn ngập đau đớn.Không, tôi không thể mất tỉnh táo ở đây được.

Chỉ là khoảng thời gian ngắn mà tôi có cảm tưởng như vô tận.

"Haa...Haa...."

Trước mắt tôi mờ đi nhưng có thể thấy được đòn tấn công của con Linh Quy đã dừng lại.

Giống như lúc tôi sử dụng Blutopfer vậy. (Blutopfer: tiếng Đức nghĩa là hi sinh máu – Huyết tế)

Không, còn hơn thế nữa...

Tôi cảm thấy mấy chỗ bỏng trầm trọng.

"Chủ nhân!?"

"Naofumi-sama!"

"Ngài Hiệp sĩ !"

Ư...Tôi cố niệm phép hồi phục nhưng không thể nào tập trung được.

"Zweit ・Heal!"

Ngay lúc đó, 1 tia sáng ấm áp chiếu lên tôi.

Vết thương của tôi hồi lại nhanh chóng.

Tuy vậy, không đủ thời gian để hồi lại toàn bộ được.

Tôi dùng ma thuật mà đã học mấy ngày trước và đỡ lấy cú giẫm của con Linh Quy.

Tôi có thể suy nghĩ rõ ràng trở lại.

Đó chắc là phép hồi phục từ Nữ hoàng .

Tôi đã được cứu. Soul Eater Shield không đủ để chịu lấy cú giẫm của con Linh Quy.

May mắn thay, đòn tấn công quyết định vừa rồi của con Linh Quy cần thời gian để nạp lại.

Khi tôi nhìn lại thì những thứ không nằm trong tầm tôi dùng khiên che đi đều bị phá hủy, cả ngọn núi ngay sau chúng tôi cũng biến mất.

"Firo,hồi phục lại năng lượng ma thuật đi."

"Vâng!"

Tôi ném cho Firo một lọ thuốc ma thuật (mana potion) mà tôi đã chuẩn bị từ trước,và con bé nhanh chóng uống vào.

"Nó sủy bọt~ vị như trái cây vậy."

"...Nó gọi là đồ uống có ga đấy."

Đúng là bình mana vị như soda không đường nhưng đó là đồ uống của thế giới của tôi... Con bé ngốc nghếch này toàn sắc bén ở những thứ vô dụng không.

Như vậy Firo đã khôi phục lại tối đa khả năng.

"Có vẻ tấn công bên ngoài là không thể rồi. Rút lui thôi."

Trong khi đỡ đòn tấn công từ con Linh Quy, tôi kích hoạt Meteor Shield và né tránh những cú dẫm của nó.

Mặt đất rung lên từng chập khi mà nó cố dẫm nát chúng tôi.

Tuy vậy, đây là cơ hội tốt.

"High Quick!"

Firo mang chúng tôi và chạy thoát đi nhanh chóng.

Thực sự bỏ qua cách mà nó phá lớp phòng thủ của tôi thì không thể nào thắng được với kiểu tấn công trực diện với thứ có thể hồi phục cả cái đầu.

Không còn lựa chọn nào khác ngoài tấn công trái tim cả.

Cưỡi trên Firo, chúng tôi rút lui khỏi con Linh Quy.
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 119: - Thảo Luận Chiến Thuật


"Đúng như mình nghĩ lúc đầu, con rùa thật sự quá khó tiêu diệt "

Tôi đang nghỉ ngơi ở trong một túp lều sau khi trở lại căn cứ. Tôi đi đến chỗ họp bàn chiến thuật nơi mà các lãnh đạo các quốc gia đang tập trung ở đó.

"Ah, Ngài Khiên Hiệp sĩ ."

"Xin ngài hãy cứu lấy thế giới"

"Tôi cầu khẩn ngài, vì con quái vật đấy, đất nước chúng tôi đã..."

Khuôn mặt của các lãnh đạo quốc gia đều hiện lên vẻ lo lắng.

Tinh hình khá nghiêm trọng. Nếu tôi muốn bỏ chạy thì có lẽ cũng chỉ vô vọng thôi.

Nhưng...Cách giao tiếp của từng người ở đây khác hẳn nhau thực làm tôi khó chịu.

Mà do những người này đều từ những quốc gia khác nhau. Họ có lẽ không biết về tội ác vô lý của tôi trước đây.

"Chúng tôi quan sát từ hậu phương. Khả năng tái sinh phi thường đến vậy thì..."

Nữ hoàng nói với vẻ mặt cực kỳ lo lắng.

Trash... có vẻ không có ở đây.

Nhưng thế nào thì khi ở đây thì hắn chắc cũng chỉ ăn hại và phá rối thôi.

"Tôi đã nghĩ chúng ta có cơ hội để chiến thăng... nhưng sẽ phải làm theo điều được ghi chép lại trong truyền thuyết thôi."

"Phải...Nhưng vấn đề là làm sao để ngài có thể lên được cái thứ khổng lồ đó."

"Đề cập đến chuyện đó thì tôi thấy rất nhiều con rồng bay quanh đây."

Trong lúc đi đến đây, tôi thấy rất nhiều binh sĩ cưỡi lên những con rồng.

Tôi đoán chắc họ đang chuẩn bị cho việc xâm nhập vào trong con rùa.

"Nó có khả thi không?"

"Vấn đề là con rùa được bao bọc bởi rất nhiều con quái vật. Gần như bất khả thi khi xuyên qua đám quái vật dầy đặc đó và lên được lưng con rùa."

"Fumu..."

Lớp phòng thủ bất khả xâm phạm...

Nếu là với nhóm của tôi, có lẽ chúng tôi xuyên qua được. Nhưng lại chẳng biết gì để phong ấn trái tim lại cả.

"Chỉ để cho chắc chắn,nhưng bà có thuộc hạ nào có thể phong ấn trái tim lại không?"

"Có, chúng tôi đã đi điều tra và phát hiện một cách chắc chắn sẽ dùng được."

"Liệu cách đó nhóm tôi có thể thực hiện được không?"

"Cái này..."

Nữ hoàng im lặng.

Có vẻ là không thể tự làm điều đó được rồi.

Cũng chẳng có gì tiện lợi như vậy cả.

"Tôi hiểu rôi..."

"Cách này chúng tôi cần huy động nhóm lớn Ma đạo sư để thực hiện."

"Vậy chúng ta cần cả một đội quân xâm nhập vào trong con rùa, và tiến đến chỗ trái tim với thương vong ít nhất ,phải không?"

"...Phải."

Nếu chỉ là loại phép có thể sử dụng từ xa thì cuộc sống cỏ phải dễ dàng hơn không.

Do vậy chúng tôi cần kéo dài thời gian, đủ để cả 1 trung đội tiến vào được trong cơ thể nó.

Tôi nhìn vào bản đồ được đặt trên bàn. Nó chỉ ra vị trí của con rùa và thành phố gần nhất.

Nó đang đến quá gần rồi. Nếu chúng tôi không quyết định nhanh, nhiều thành phố nữa sẽ bị phá hủy.

"Bà đã hoàn thành việc sơ tán chưa?"

"Điều đó... khá khó khăn."

"Vậy à."

Khi đến gần thì con quái vật sẽ gây nên những trận động đất lớn. Mặt đất nứt ra làm sụp đổ các tòa nhà và sẽ chặn hết các đường thoát thấn. Lúc đó sẽ rất tồi tệ.

Và con quái vật này đang thực hiện những hành động có mục đích và mục tiêu rõ ràng.

Mà nghĩ lại thì nó vẫn chưa bẳn ra đòn tấn công cực mạnh đó.

"Cái tia hủy diệt mà nó dùng tấn công nhóm tôi là gì vậy?"

"Chúng tôi vẫn đang diều tra. Từ lúc đó nó vẫn chưa dùng lần nào nữa."

"Fumu..."

Có vẻ nó cần thời gian để dùng đòn phạm vi lớn như vậy lần nữa.

Hoặc nó chưa thấy đối thủ thích hợp để bắn.

Mà mặc kệ bất cứ chuyện gì, tôi phải kéo dài thời gian để đội quân Ma đạo sư tiến vào được cơ thể nó.

Và tôi cũng cần phải giúp sơ tán dân cư nữa...

"Bao lâu nữa việc sơ tán hoàn tất?"

"Có vẻ không kịp trước khi con rùa đến."

Vậy chuyện này sẽ kết thúc với sự mất mát của rất nhiều nhân mạng.

Tôi nên làm gì đây?

Tôi có thể cố tấn công vào phần đầu khi họ phá hủy trái tim, nhưng có thể kết quả sẽ giống như lúc chúng tôi phá hủy cái đầu nó vậy.

Tiêu diệt nó có lẽ bất khả thi rổi.

"Tại sao nó lại tấn công vào các khu vực đông người?"

"Đây chỉ là điều tra của chúng tôi nhưng nó không giống tìm kiếm thức ăn hay tài nguyên."

Vậy nó không phải để duy trì sự sống và tấn công theo ý muốn của chính nó.

Tôi không nghĩ ra lí do gì cả.

"Hơn nữa, chúng tôi vẫn quan sát và nhận ra nó không phải tiến đến khu vực đông dân cư nhất."

"Ý bà là sao?"

"Có vẻ nó tiến đến khu vực mà nhiều quái vật nhất."

Vậy giống như loại động vật thích phá tổ kiến và muốn chắc rằng không có bất cứ con bọ nào xây tổ trong lãnh thổ của nó?

Vậy không chỉ tấn công con người.

Một con quái vật như vậy...

Tôi nhìn về phía Firo, đang nằm nghỉ ở ngoài.

Con Filo Rial Nữ hoàng này có thể tấn công trực diện với con rùa và giành chiến thắng.

Tôi không rõ loài này mạnh mẽ như thế nào.

Nhưng tốt nhất không nên thử kiểm tra điều đó. ( Không thì lại bị sút tiếp như chap 116 =]])

" Những đội quân có thể leo lên được lưng con rùa từ mặt đất không?"

"Cần toàn bộ nhân lực chỉ để kìm giữ những con quái vật thuộc hạ. Phi đội chắc có thể nhưng xuyên qua bức tường quái vật như vậy sẽ rất khó."

Kế hoạch chưa hoàn hảo nhưng không có lựa chọn khác.

"Nếu tôi kìm giữ được lũ quái vật và con rùa, đội quân có thể lên được lưng nó chứ?"

Nếu tôi chịu được đòn tấn công mạnh nhất của nó, vậy giữ chân nó có lẽ không phải bất khả thi.

Khi nó tấn công nhóm tôi, tôi có thể thu hút sự chú ý của nó và nó đã chậm lại nhịp tiến.

Kể cả trường hợp tệ nhất, tôi chỉ cần kiềm giữ nó đến khi việc sơ tán hoàn thành.

Dẫu vậy tôi cũng không biết tôi có chịu được tia sáng đó liên tục được không.

"Vậy tôi sẽ cần một ít hỗ trợ từ hậu phương."

"...Xin đợi một chút."

Nữ hoàng và các lãnh đạo các quốc gia bắt đầu tranh luận về kế hoạch.

"Thế nào? Ăn cả hay ngã về không?" — Một nhà lãnh đạo nói.

"Chúng ta quá vội vàng rồi! Nếu thực hiện kế hoach đó thì tốt hơn là đợi Thất Tinh Hiệp sĩ đến."

"Cứ thế này thì thêm vài thành thị và lâu đài sẽ bị dẹp nát trước khi họ đến.:

"Ngài chỉ nói thế được vì quốc gia của ngài đâu có phải đối mặt với tai họa! Con quái vật cần bị tiêu diệt sớm nhất có thể."

Không khí có vẻ nóng lên rồi.

Ngay bây giờ, sự trong sạch của 4 vị Anh Hùng được triệu hồi đang là nghi vấn nên lời nói của tôi thực sự không có ý nghĩa gì .

Chắc chắn sẽ có phản đối và điều này có thể hiểu được. Tùy vào quan điểm chính trị mà thôi.

"Được rồi, nếu chúng ta để anh ta đánh bại nó, chúng ta có thể giảm thương vong xuống thấp nhất."

"Nhưng liệu cậu ta có phải là nguyên nhân gây ra thảm kịch này không!? Một trong tứ Hiệp sĩ !" — Một người mà tôi không hề thích, nói.

"Để tôi hỏi ông, Anh hùng là gì?

Có lẽ tôi không thể im lặng mãi được.

Tôi giả thuyết mình là Khiên Hiệp sĩ , người sẽ cứu thê giới này.

Kể cả tôi không muốn.

"Đ-Đó là..."

Phản ứng cho câu hỏi của tôi, vài người lắp bắp về câu trả lời.

"Anh hùng là 1 con người mạnh mẽ , dùng sức mạnh của mình vì đại nghĩa. Đó là con người với lòng dũng cảm tuyệt vời."

Nữ hoàng đưa ra câu trả lời.

Tốt, nếu người này hiểu thì chúng ta có lẽ tiếp tục kế hoạch.

"Anh hùng là xuất phát từ tấm lòng. Bất kể tình huống vô vọng thế nào, họ không thể từ bỏ. Anh hùng phải có được ý chí kiên cường để bảo vệ con người!"

Tôi đang nói cái quái gì vậy.

Đúng là tôi là người đã nói điều đó, tôi cũng thấy mắc ói vì những lời vừa rồi.

Và ngay từ ban đầu tôi cũng chả phải người tốt lành gì.

Nhưng không phải những thứ này chỉ để thể hiện ra cho người khác thấy sao?

Những thứ như lòng Dũng cảm, Công lý, Ý chí hay Tấm lòng?

"Nếu những người lính đang đóng quân ở đây không có đủ sức mạnh vậy tôi sẽ trở thành tấm khiên của họ và bảo vệ họ."

"Khiên Hiệp sĩ ..."

Có vẻ tôi để lại ấn tượng tốt với những người này.

Tôi đã nói khá lớn. Tôi cá chắc giọng của mình cũng đến tai mấy người ở ngoài nữa...

"Khiên Hiệp sĩ . Xin hãy tha thứ cho những lời lẽ hèn nhát vừa rồi của chúng tôi." – Người mà tôi không thích, nói

"Không cần để ý. Tôi quá quen với việc bị căm ghét rồi. Để tôi nhận mọi sự căm ghét mà mọi người có lên 4 Hiệp sĩ ."

Tôi nắm tay người trông như Shogun(Tướng quân) từ quốc gia khác.

"Vậy bây giờ, tôi muốn tất cả mọi người cho tôi mượn sức mạnh của mình. Hãy cùng nhau và đánh bại con quái vật này."

"ĐƯỢC!"

Người trông như Shogun đó nắm chặt tay tôi và kêu lớn.

Đơn giản làm sao. (Lộ mặt xấu ra rồi)

Và như vậy, kế hoạch tiêu diệt con Linh Quy đã được quyết định.

Và có vẻ tôi khơi dậy được chí khí của các nhà lãnh đạo này.

Chúng tôi sẽ cùng nhau đánh bại con quái vật, và tôi sẽ chiến đấu như 1 Anh hùng Công lý.

"Giờ quay lại với đề tài vừa rồi, để chúng tôi tìm cách giảm thiệt hại xuống tối thiểu."

...Nữ hoàng nhìn vào tôi với vẻ mặt phức tạp.

Hèm, bà ta hiểu quá rõ tôi đâu phải kiểu người như vậy.

Nữ hoàng bắt đầu lại cuộc thảo luận.

"Kể cả Thất Tinh Hiệp sĩ vẫn chưa đến, liệu chúng ta có đủ binh sĩ dùng được phép Phong ấn không?"

"Cái đó... Các binh sĩ sẽ học xong ngay lúc chúng ta sẵn sàng..."

"Vậy liệu ngài có nghĩ các binh sĩ có thể dùng phép không vấn đề gì không ? Đội quân sẽ tiến công bất kể các binh sĩ học kịp hay không."

"Nhưng để đến được trái tim thuận lợi thì chúng ta nên..."

"Nhưng như vậy thì thiệt hại sẽ trầm trọng hơn nhiều. Hành động tốt nhất là phong ấn con thú nhanh nhất có thể. Ngài có nghĩ Khiên Hiệp sĩ có thể ngồi chờ đến khi Thất Tinh Hiệp sĩ đến được đây không?"

...Các nhà lãnh đạo thêm vài lời nữa.

Phải rồi. 3 tên Hiệp sĩ gây đống hổ lốn này đang mất tích. Kể cả thêm Thất Tinh Hiệp sĩ thì không có gì chắc chắn rằng chiến thắng trong tầm tay cả.

Là người cầm khiên, tôi chắc chắn là người duy nhất có thể kiềm chế được con Linh Quy.

"Iwatani-sama, xin hãy bảo vệ đội Ma đạo sĩ khi họ tiến đến chỗ trái tim."

"Từ đầu tôi đã có ý định đó rồi. Nhưng khi trung đội vào được trong con rùa thì tôi chỉ cản trở họ thôi. Việc của tôi là giảm thiệt hại. Tôi đảm bảo sẽ kéo dài được thời gian để họ hoàn thành nhiệm vụ."

"Hiểu rồi. Có ai có ý kiến phản đối gì không?"

"..."

Không ai nói gì cả. Không thể nào họ có thể.

Có 1 sự thống nhất mạnh mẽ trong căn phòng này.

Tất cả còn lại là giành lấy chiến thắng.

"Vậy thì nhiệm vụ sẽ bắt đầu sau khi việc chuẩn bị hoàn thành."

Cuộc thảo luận đã ngừng và tôi rời ngôi lều. Tôi thở ra 1 hơi dài và Raphtalia nói với tôi.

"Naofumi-sama, ngài lại vừa làm gì sao?"

Tôi cố tình nâng cao giọng để những người ở ngoài có thể nghe được.

Theo phản ứng của em ấy, không có vẻ là em ấy đã nghe thấy.

"Phải, cũng giống như lúc ở Cal Mira vậy."

"**Thở dài**...Em thật không hiểu ngài đang nói gì, nhưng em đoán mọi chuyên vẫn ổn."

"Oneechan, Chủ nhân nói rằng ngài sẽ bảo vệ –"

"Yên lặng, Chim."

Nếu Raphtalia không nghe, vậy cũng ổn.

Thực lòng, em ấy chắc chắn sẽ thở dài và nhìn tôi với ánh mắt kỳ quái.

?

Rishia nhìn chằm chằm vào tôi với sự ngưỡng mộ hiện lên trên gương mặt.

Tại sao con mắt con bé lại phát sáng được như vậy?

"Em thật sự rất kích động! Nó đáng sợ nhưng em sẽ cố hết sức!"

Vậy ra cả Firo và Rishia đã nghe lời tôi vừa nói.

Tại sao Raphtalia là người duy nhất đi ra ngoài?

Tôi sau đó nhận ra là em ấy đã đi kiếm nước.

Dự trữ nước sạch cũng là điều rất quan trọng.

Vào lúc em ấy trở lại thì cả doanh trại đã trở nên náo động bởi tôi.

Đa số việc tôi gây ra chẳng việc gì tốt lành cả, nên em ấy nghĩ tôi lại làm gì xấu thì cũng chịu thôi.

"Giờ thì, Anh sẽ nói các em về quyết định trong cuộc thảo luận."

"Vâng."

"Quyết định rằng anh sẽ kìm giữ con Linh Quy để tạo cơ hội cho đội quân tiến vào trong nó. Raphtalia và Rishia sẽ tham gia giúp đỡ đội quân. . Firo, giúp anh chiến đấu ở bên ngoài."

"Yay~!"

"Em hiểu nhưng liệu Naofumi-sama có ổn không khi đánh với con thú đó mà không có bọn em?"

"Anh chẳng hề chịu tí sát thương gì về lũ quái vật nhỏ, và sau khi đội quân thành công vào trong nó thì anh sẽ rút lui với Firo."

Kể cả mọi chuyện thất bại thì tôi vẫn có thể dùng Wrath Shield (Khiên Cuồng Nộ) để kiềm giữ con quái vật.

Tôi vẫn chưa thử dùng nó. The Wrath Shield chắc chắn sẽ có thể chịu được các đòn tấn công của con Linh Quy.

Nhưng tôi không chắc là có thể vẫn giữ vững tâm trí của mình.

Lần trước, Firo đã giúp tôi thoát khỏi nó. Tôi đoán lần này phải trông cậy vào con bé nữa rồi.

"Rishia, đừng sợ hãi. Có khả năng em tìm thấy được Itsuki bên trong con rùa."

"Vâng! Em sẽ cố hết sức!"

Con bé này hình như nhiều nghị lực hơn hẳn bình thường.

"Và sửa thói quen đó của em đi."

"Fue..."

"Đó, nó đấy. Mỗi lần em cảm thấy không vững vàng là lại phát ra thứ tiếng đó. Nghe nó hoài thật phiền toái."

"Fueee!?"

"Này, em muốn gây chiến với anh hay sao thế hả?"

"E-Em sẽ cố sữa chữa..."

Nếu con bé làm được thì suy nghĩ con bé đã trưởng thành rồi.

Điều đầu tiên con bé cần thay đổi là tâm can của mình.

Raphtalia cũng như thế lúc đầu đấy thôi. Con bé cứ trưởng thành từ từ cũng được.
 
Tate No Yuusha No Nariagari
Chương 120: - Kéo Dài Thời Gian


"Hãy bắn phép Ánh Sáng để báo hiệu ngay khi đội quân lên được con Linh Quy. Xin hãy tiến lên trước, Iwatani-sama." (Nữ hoàng )

"Tuân lệnh. Cuộc tiến công bắt đầu!" (Một người lính nào đó)

"Hiểu rồi. Mọi người! Chúng ta đi thôi!" (Naofumi)

"Vâng!" (Raphtalia)

"Oka~y!" (Firo)

"Em sẽ cố gắng hết sức!" (Rishia)

Firo và tôi lại đối mặt với con Linh Quy lần nữa.

Trong lúc đó, Raphtalia , Rishia và một nửa liên quân của các quốc gia chạy vòng ra sau con Linh Quy.

"Cùng với Chủ nhân~"

Firo để tôi cưỡi lên trên lưng ,tâm trạng con bé trông khá hào hứng, và chạy tiến về con Linh Quy.

Đúng là con nhóc không biết sợ là gì.

Tôi kiểm tra số lượng bình mana và thuốc... Và giờ tôi đang đứng ngay trước con Linh Quy.

"――――――――――!"

Con Linh Quy thả ra 1 đám quái vật ngay khi phát hiện ra chúng tôi.

Và nó lại định sử dụng cơ thể to lớn đó để giẫm bẹp chúng tôi.

"Zweit Aura! Meteor Shield!"

Tôi niệm những phép phòng thủ và triển khai lớp phòng hộ của Meteor Shield.

Bàn chân con Linh Quy giẫm xuống và gây ra một cơn chấn động lớn.

Làm như tôi ngoan ngoãn chịu đòn vậy!

Chúng tôi né tránh bàn chân của nó trước khi lớp lá chắn của Meteor Shield bị phá vỡ.

Những vết nứt chạy dọc khắp nơi trên mặt đất.

Trong đám bụi mù mịt, tôi dùng cả cơ thể để ôm chặt lấy bàn chân con Linh Quy trước khi nó nâng lên.

"―――――――――――!?"

Giọng con Linh Quy thể hiện sự ngạc nhiên khi không thể nhấc chân theo ý muốn được.

gu....gu gu...... *siết*

Chỉ cần tôi thả lỏng một chút thôi là con rùa sẽ nâng được chân nó lên. Và nếu so về sức mạnh thì tôi gần như không đủ để giữ cho bản thân không bị ném lên trời.

Điều tốt là cái cổ đó không thể vươn tới được bàn chân mà chúng tôi đang bám giữ. Tôi sẽ cố lợi dụng điều đó.

"―――――――――――!"

Lũ quái thú đã tiến lại gần chúng tôi.

Ngay bây giờ!

Một lượng lớn vòng tròn ma thuật được triển khai trên bầu trời, và những tia lửa trút xuống.

Đợt phép từ hậu phương đã thổi bay đám quái và số lượng của chúng đã suy giảm.

"Tahh!"

Firo đá những con quái đi để bảo vệ tôi.

"Chúng ta phải kéo dài bao lâu nữa đây?"

"Ai biết."

gu gu....... *kịch*

Tệ thật, nếu tôi chỉ cần mất tập trung chỉ một chút thôi thì tôi sẽ không thể giữ được bàn chân con Linh Quy được.

Chỉ tập trung vào điều này thì sau lưng tôi hoàn toàn không được bảo vệ.

"Chủ nhân...Ở kia"

Tôi nhìn ra phía sau con Linh Quy qua kẽ hở giữa các bàn chân của nó. Mà tôi cũng chỉ thấy lờ mờ mà thôi.

Một cái thang hay sợi dây được treo lơ lửng tại đó.Đội quân và nhóm của Raphtalia chạy vòng ra sau và đang leo lên trên mai con Linh Quy.

Cũng có những binh sĩ cưỡi rồng đã lên được con Linh Quy thuận lợi và đang giúp họ.

Được rồi...

Một cơn rung rắc phát ra từ cơ thể con Linh Quy.

Đó là...

Con rùa xoay qua chúng tôi và định bắn cái tia sáng đó.

"Firo!"

"Vâng!"

Firo trốn sau lưng tôi.

Con Linh Quy há lớn miệng và b*n r* 1 tia sáng dữ dội, định thổi bay chúng tôi lẫn bàn chân của chính nó.

Tôi lập tức chuyển sang Wrath Shield (Khiên Cuồng Nộ).

Cơn giận dữ thiêu đốt mãnh liệt sâu trong trái tim tôi.

"Chủ nhân!"

Cánh và chân của Firo bị vây trong ngọn lửa đen.

Chưa được... Tôi có thể chịu đựng được. Vì Raphtalia và Firo đang cho mượn sức mạnh của mình.

Một tia sáng chói lòa che hết cả tầm mắt, theo sau nó là một tiếng gầm lớn.

Tôi đứng vững và phòng thủ với Wrath Shield.

..... Không nhiều đau đớn như lần trước.

Đúng như mong chờ từ Wrath Shield, tôi hoàn toàn không bị tổn hại gì.

Tôi nghĩ vậy và chờ đợi đòn tấn công của con Linh Quy kết thúc. Tôi nhận ra một bộ đếm thời gian xuất hiện ngay góc dưới tầm nhìn.

4 : 37

Con số giảm theo mỗi giây.....

Cái quái?

Khi con số giảm xuông 4 : 30 , đòn tấn công của con Linh Quy đã ngừng.

Được , tôi đã chống lại được nó. Và sau đó tôi nhận ra. Không hiểu sao cơ thể tôi không còn sức lực nữa.

"Chủ nhân?"

Cái gì vừa xảy ra?

Tôi kiểm tra lại bảng trạng thái của mình.

..... SP chuyển về 0!?

Cái củ lạc gì vậy? Sao SP của tôi lại là 0?

Không lẽ đòn tấn công của con Linh Quy có thể hút đi SP ?

Tôi chuyển sang Soul Eater Shield và hồi phục lại SP bằng cách lấy đi từ lũ quái thú khi chúng tấn công.

Tôi kích hoạt Meteor Shield.

Con số xuất hiện khi tôi chuyển qua Wrath Shield đã biến mất...

Tôi có linh cảm không lành.

Có thể con số hiển thị thời gian cái khiên không thể nuốt chửng lấy tôi ,hay Firo được chuyển thành giá trị theo con số ? (??)

Dường như sẽ có chuyện gì đó không hay xảy ra nếu nó về 0.

Con Linh Quy đã khôi phục được cái chân bị đốt cháy và lại định giẫm lên chúng tôi.

"Đừng hòng!"

Như trước, tôi giữ chặt lấy bàn chân nó. Nếu tôi chuyển sang Wrath Shield , the Dark Burning S (Lửa Nguyền) sẽ kích hoạt ra xung quanh và Firo lại bị vây trong nó. Tôi không thể dùng nó trừ khi đến lúc cuối cùng.

Con Linh Quy hít sâu vào một hơi và có vẻ nó đang đợi để dùng lần nữa.

Không phải như vậy quá nhanh sao!?

Mồ hôi chảy xuống từ khuôn mặt tôi.

Tia chớp sẽ hút hết SP mà tôi vừa hồi lại được và hồi SP lại cho chính nó.

Tôi không bị tổn hại nhờ Wrath Shield nhưng SP của tôi sẽ bị hút hết. Sử dụng Soul Eater Shield thì tôi sẽ chịu rất nhiều tổn hại, nhưng nó có thể chống lại mất SP, tia sáng đó sẽ tốn nhiều thời gian để có thể dùng lại lần nữa.

Ra như vậy sao?

"Chậc! Shield Prison!"

Tôi nhắm vào đầu con Linh Quy và triệu hồi ra cái lồng.

Tuy vậy, cái lồng bị phá hủy ngay lúc vừa xuất hiện,

Tôi cũng đoán là không thể nhốt thứ lớn như vậy.

Có vẻ tôi không thể tấn công với Iron Maiden được rồi.[1]

Tôi chuyển sang Wrath Shield để đỡ tia sáng.

Tôi mất hết tất cả SP vừa hồi.

Tôi chuyển lại thành Soul Eater Shield nhưng....

Khi nhìn xung quanh thì lũ quái thú vẫn chưa tập trung lại chỗ của tôi.

"Ngài vẫn ổn chứ, Chủ nhân"

"Gu......"

Tôi có nên leo lên Firo và bỏ chạy không?

Uy lực của đòn tấn công đó không thể đùa được. Nếu bắn hụt và trúng đội quân thì sẽ gây thương vong rất lớn.

Tôi tạo lớp khiên Meteor Shield với lượng SP tôi vừa hồi phục được ít.

"Firo, lần này sẽ đau đớn đấy, nhưng hãy cố chịu đựng."

"Vâng!"

Tôi chịu đựng tia sáng với Firo hỗ trợ ngay bên cạnh.

"Guu....."

Tia sáng bắn lên tôi khoảng 30 giây.

Kể cả khi ở trong thế giới cũ của mình, tôi chưa bao giờ phải chịu đựng nỗi đau đớn như thế này. Như là cơn sốc khi điện giật. Cả cơ thể như bị quay chín vậy.

..... Tôi trở nên mất tỉnh táo.

Tôi niệm phép hồi phục, cùng lúc đó đội quân ở hậu phương cũng dùng phép hỗ trợ lên tôi.

Vết thương đã hồi phục, nhưng tôi không còn sức nữa và cơn mệt mỏi tích lại suốt trận chiến.

"Firo cũng tấn công."

"Anh trông cậy vào em đấy."

Nếu Firo tiêu diệt được cái đầu thì sẽ kéo dài được thêm thời gian

Firo làm tư thế để chuẩn bị cho tuyệt kỹ của mình, nhắm chính xác mục tiêu và tấn công.
loading4.png


"Spiral Strike!"

Firo lao đến cổ họng con Linh Quy và xuyên qua nó.

Và có lẽ vì Raphtalia không ở đây, cái đầu vẫn chưa đứt hẳn. Ngay trước mắt chúng tôi. vết thương con Linh Quy hồi phục lại.

"Fuee...."

Firo trốn dưới lớp bảo vệ sau khi tiếp đất và cúi mình mệt mỏi.

Con Linh Quy lần nữa há miệng và bắn tia sáng.

Cái... Có phải thời gian cho đòn tấn công kế tiếp ngắn lại vì nó bị tổn hại ?

"Firo, em lui về sau khi nó muốn giẫm lên chúng ta nữa."

"Vâng!"

Tôi trụ lại để Firo có đủ thời gian để phục hồi ma lực, lông của Firo xù hết lên khi con bé tập trung.

Đề cập đến điều đó thì thời gian tia sáng của con Linh Quy phát ra và thời gian Firo tích tụ ma thuật gần như nhau.

Con Linh Quy phát ra tia sáng và tôi chuyển sang Wrath Shield để đỡ lại.

Bàn chân nó đã hồi phục lại lần nữa và giẫm lên chúng tôi.

"Đến lúc rồi"

"Oka~y!"

Firo rút lui với tôc độ rất nhanh và tôi dừng cú dẫm của nó với Wrath Shield. Tôi bắt đầu chạy về phía trước mặt nó.

Dark Curse Burning S kích hoạt và ngọn lữa đen quấn quanh với tôi ở trung tâm.

Bàn chân và đầu con Linh Quy bị đốt bởi ngọn lủa nguyền.

"Mày cảm thấy thế nào!"

Dark Curse Burning S có ảnh hưởng giảm khả năng hồi phục. Nó có lẽ có thể chặn khả năng hồi phục biếи ŧɦái đó.

Thế này thì việc kéo dài thời gian sẽ dễ dàng thôi.

Tuy vậy... Bàn chân và cái đầu tái sinh lại như thường.

"――――――――――!"

Sức sống của nó thật quá mãnh liệt.

"Chủ nhân!"

"Rồi, anh biết rồi!"

Tôi chuyển Wrath Shield thành Soul Eater Shield để tiết kiệm thời gian.

Trận chiến này chắc sẽ ... kéo dài lâu hơn dự tính.

Lần nữa, tôi chỉ thị cho Firo lúc tôi chịu đựng tia sáng.

"Firo, đi và hỏi Nữ hoàng kiểm tra xem cần bao nhiêu thời gian nữa và thực hiện đến đâu rồi. Khẩn cấp đấy. Hối thúc họ nhanh nhất có thể."

"Nếu như vậy, chủ nhân sẽ ..."

Giọng Firo nghe có vẻ con bé sẽ khóc bất cứ lúc nào.

"Anh sẽ ổn thôi..."

".....Vâng"

Con Linh Quy gầm lên , chắc là vì nó không thể hút được chút SP nào nữa.

Tôi nghĩ tôi vẫn chịu được đến đòn tấn công tiếp theo.

Firo đá lũ quái thú văng đi.

"High Quick!"

Con bé lao nhanh đến chỗ Nữ hoàng .

Tôi kích hoạt Meteor Shield với lượng SP lấy được từ lũ quái và tiếp tục giữ lấy bàn chân con Linh Quy.

Điều này thật khó khăn, vì những tia sáng trước đã làm chân tôi đứng không vững nữa. Những vết nứt trên mặt đất cũng trở thành những hố trũng.

Lũ quái thú đánh vào lớp bảo vệ tạo bởi Meteor Shield.

....Nếu tôi không phải học được cách nâng cấp từ mấy tên Hiệp sĩ khác thì có khi tôi thăng rồi.

Mà mọi chuyện thế này cũng là bởi mấy tên Hiệp sĩ đó.

"Zweite Tornado!" (Cuồng phong hạng 2)

Lũ quái quanh tôi bị thổi bay bởi cơn lốc xoáy.

"Em trở lại rồi đây~!"

"Thế nào?"

"Họ đang xúc tiến, nói là lâu thêm một chút nữa."

"Vậy à...."

"Ah,thêm nữa, đây là thuốc hồi phục thể lực"

Firo lấy ít thuốc từ cái túi mà con bé đang mang và đưa nó cho tôi.

Viêc thuốc có hình dáng như viên kẹo.

Khi tôi bỏ nó vào miệng, nó có vị bạc hà. Tôi cảm thấy một ít sức lực trở lại.

"Và cái này dành riêng cho Chủ nhân."

"Hả?"

.... Nó là trái Lukor . (loại trái dùng làm rượu ở chương 93)

"Rồi,rồi."

Tôi cũng bỏ nó vô mồm.

...Tôi cảm thấy hồi nhiều sức hơn cả viên kẹo. Khi tôi kiểm tra bảng trạng thái, ma thuật,SP và Mp đã hồi phục.

Vậy ra trái Lukor có khả năng hồi phục. Tôi sẽ ghi nhớ điều này.

Tôi thật chẳng muốn làm cái chuyện bên thì công bên đứng chịu đòn này thêm một lần nào nữa.

Lặp đi lặp lại việc dùng Wrath Shield để chống đỡ, đôi lúc là gắng gượng bằng Soul Eater Shield.

Bộ áo giáp đã vỡ nát nhiều chỗ. Sửa chữa cũng khó khôi phục lại được.

"Haa......Haa......"

Bộ đếm thời gian của Wrath Shield đã xuống 0:30. Lúc này, Firo cũng lắc mạnh đâu như đang chịu đựng gì đó.

Cảm xúc hắc ám trần ngập trái tim tôi, suy nghĩ của tôi bắt đầu trở nên kỳ lạ.

"C-Chủ nhân... Firo..."

Firo muốn phát tiết cơn giận dữ của mình mà không có nơi nào để đánh, và cả tôi cũng vậy. Chúng tôi đến giới hạn rồi.

Tôi không thể chuyển qua dùng Wrath Shield được nữa.

"Anh hiểu rồi! Anh sẽ không dùng nó nữa! Cố gắng chịu đựng đi!"

"Vâng!"

Tôi chịu đựng tia sáng của con Linh Quy bằng Soul Eater Shield .

Không biết tôi phải chịu cơn nóng bỏng rát này bao nhiêu lần rồi? Tôi đã phát ngán với nó rồi. Có nên chạy không?

Khi tôi mới nghĩ vậy, phép ánh sáng cuối cùng cũng được bắn lên trời.

"Được rôi! Đi thôi!"

"Hooray! Firo sẽ chạy hết tốc lực!"

Bàn chân con Linh Quy đã hồi phục lại và nó lại định giẫm xuống, tôi leo lên lưng Firo và băng qua những cái chân nó với tốc độ cực nhanh.

Chậc! Con Linh Quy, nó định đè bẹp chúng tôi bằng cái cơ thể khổng lồ của nó.

Phần th*n d*** của con Linh Quy rơi xuống dần theo mỗi giây trôi qua, như là trần nhà đang sụp xuống vậy.

"High Quick!"

Firo đảo hướng chạy giữa chừng, xoay lưng lại và chạy thoát từ phía trước, tránh cơn chấn động tù mặt đất bằng cách nhảy lên không và đổi vị trí tiếp đất.

Với 1 cú nhảy, con bé đã nhảy lên được mai con Linh Quy.

__________________________________________________________

Chú thích :

[1] Iron Maiden :Trinh Nữ Sắt-Tên của 1 công cụ tra tấn thời Trung Cổ .
 
Back
Top Bottom