Ngôn Tình Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm

Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 320: C320: Chúng ta quay về thượng đô đi


Tim Phương Thủy y bỗng đập mạnh, cô lấy lại dũng khí, nhỏ giọng nói: “Xin, xin lỗi...”

“Không saol”

“Ừm, vậy, vậy tôi cúp máy trước nhé, tôi đi xem mẹ thế nào rồi!", Phương Thủy Y không biết nên nói gì tiếp, vội vàng tắt máy, một mình đứng ngơ ngẩn ở hành lang.

Trên tầng cao của tòa nhà tập đoàn Mạt Lâm, mấy người Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn nhìn Trương Trần mà thấy buồn cười.

Sau đó, Trương Trần lườm một cái, bọn họ lập tức nghiêm mặt lại.

“Chuyện này, cậu Trương, người của cục công an thành phố đưa Mạnh Thanh Vân đi rồi, bọn tôi không cản được!”, Tôn Khuê Sơn mở lời trước.

“Bên phía Trường Minh thế nào rồi?” Trương Trần hỏi lại.

“Cũng không còn vấn đề gì nữa rồi, đa số công nghiệp đều vào tay chúng ta rồi, nhưng vẫn cần thời gian thích ứng!”

“Vậy được, đưa Mạnh Thanh Vân tới đây cho tôi, rồi đưa xuống tầng hầm!”, Trương Trần tiếp tục nói.

“Chuyện này!”, Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn nhìn nhau.

Đương nhiên đưa Mạnh Thanh Vân tới cũng không phải là để mời ăn mời uống, với tính cách của Trương Trần, ít nhất cũng phải phế đi Mạnh Thanh Vân, điều đó cũng đồng nghĩa với việc trực tiếp khai chiến với nhà họ Mạnh.

Với tình hình hiện tại của bọn họ mà nói, chuyện này rõ ràng là không khôn ngoan.

“Thôi kệ đi, thăng oắt con đó đã ngồi lên đầu lên cổ cậu Trương rồi, muốn làm gì cậu ta thì cứ làm đi”, Tôn Khuê Sơn thở dài, chậm rãi nói.

Triệu Chí Hào còn định nói gì đó nhưng cuối cùng lại nuốt ngược vào trong.

“Tôi đi cùng Triệu Chí Hào!”, Tôn Khuê Sơn nói một câu, rồi gọi điện liên lạc người.

Còn Trương Trần thì trực tiếp đi xuống tầng hầm của tập đoàn Mạt Lâm với vẻ mặt âm trầm.

Món nợ này giữa anh và Mạnh Thanh Vân, cũng tới lúc nên tính toán rõ ràng rồi, còn nhà họ Mạnh ở Thượng Đô, theo những gì anh thấy, không phải anh chọc vào nhà họ Mạnh mà là nhà họ Mạnh đã chọc vào anhl

Cách bên ngoài cục công an không xa, hơn một trăm người yên lặng nấp trong bóng tối.

Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn ngồi trên con xe Hummer, mắt nhìn ra cửa kính, hút từng điếu thuốc.

Nếu không phải đăng sau có chỗ dựa là Trương Trần, thì dựa vào thế lực của bọn họ quả thực cũng không dám đối đầu với người của Thượng Đô.

Hai người nhìn nhau, vừa cảm thán vừa cười khổ, theo Trương Trần một thời gian, bỗng nhiên lá gan của bọn họ cũng lớn hơn hẳn.

Nếu là trước kia, có tập đoàn Xương Thịnh, nhà họ Nhiễm ở Nam Sơn, cùng nhiều gia tộc lớn ở tỉnh An Hoa, cộng thêm nhà họ Mạnh ở Thượng Đô, thì bọn họ đã phải giơ cờ trắng từ lâu rồi.

Lúc này, cuối cùng Mạnh Thanh Vân cũng ra, mấy trợ thủ đợi ở ngoài từ lâu dẫn theo người lên đón.

“Mẹ nó! Đúng là xui xẻo, cái tên Dã Lang ngu xuẩn này, may mà không có chứng cứ xác thực!”, Mạnh Thanh Vân buột miệng chửi một câu, có thể thấy tâm trạng của hắn rất tệ.

“Cậu chủ, hay là chúng ta quay về Thượng Đô đi?”, trợ thủ hỏi.

“Không, không vội làm gì, tôi vẫn chưa ăn được con đi Phương Thủy Y đó”, Mạnh Thanh Vân lắc đầu, nếu đám người đó biết hắn quay về chắc chắn sẽ cười nhạo hắn.

“Về khách sạn trước đỉi!”, Mạnh Thanh Vân nói một câu rồi bước vào trong xe.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 321: C321: Sao lại là tên ngu xuẩn này


Chiếc xe chạy dần xa, thì hơn mười chiếc. Mercedes SUV phía sau cũng vội vàng theo sát.

“Lên!”, Tôn Khuê Sơn ngồi trong chiếc Hummer ra lệnh.

Dưới ánh đèn, chỉ thấy hơn mười chiếc Mercedes SUV đột nhiên tăng tốc trên đường, sau

đó vây quanh chiếc BMW của Mạnh Thanh Vân.

“Cút xuống!”, gần một trăm người bước xuống từ trên xe SUV, đập mát cửa kính xe BMW.

Mạnh Thanh Vân và trợ thủ ở trong xe vô cùng hoảng sợ.

“Các, các người là ai, các người có biết hậu quả thế nào khi làm như vậy không?”, trợ thủ nghe vậy lấy can đảm hỏi.

“Chết đến nơi mà còn dọa nạt ai?”

Mấy người đàn ông cao to này chuyên gia chơi mấy trò liều mạng, nào có sợ mấy câu hù dọa này, người đàn ông cao to đứng đầu lập tức rút ra một con dao găm, đâm thẳng vào đùi tên trợ thủ đó mà không cần nhìn!

“Cậu là Mạnh Thanh Vân đúng không, đi theo chúng tôi!", đám người nhìn vẻ mặt hoảng sợ của Mạnh Thanh Vân suy ngẫm.

Mạnh Thanh Vân trợn tròn mắt, hắn muốn chạy cũng chạy không được, ở đây ít nhất cũng phải trên dưới một trăm người, rốt cuộc là ai đã điều động nhiều người tới như vậy?

Lúc này, Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn đi tới cười tủm tỉm: “Cậu muốn ngoan ngoãn đi hay là để bọn tôi phế cậu rồi mới chịu đi đây?”

Mạnh Thanh Vân đương nhiên không lạ gì hai ông lớn Hoài Bắc này, hắn nén nỗi sợ trong lòng, cố gắng bình tĩnh nói: “Ông chủ Triệu, ông chủ Tôn, trong này chắc là có hiểu lầm gì rồi, nhà họ Mạnh chúng tôi lúc nào cũng muốn hợp tác với hai người”.

Mạnh Thanh Vân đã mang gia tộc của mình ra, nhưng hai người Triệu Chí Hào lại cười khinh thường, bọn họ biết nhà họ Mạnh từ lâu rồi, nhưng nếu bọn họ đã có mặt ở đây, đương nhiên cũng chẳng vướng gì nhà họ Mạnh.

“Đánh!", Tôn Khuê Sơn chỉ nói một từ.

“Đừng, đừng, tôi đi với các người!”, Mạnh Thanh Vân vội vàng ngồi xuống ôm đầu.

Một người đàn ông cao to khinh thường nhổ nước bọt vào hắn, tóm cổ Mạnh Thanh Vân nhét vào cốp sau.

Đường đi vô cùng xóc nảy, Mạnh Thanh Vân bị lắc tới nỗi gần như nôn đến nơi, hắn phải cố gắng nhịn, không biết rốt cuộc là ai muốn làm khó mình.

Lẽ nào là tên Trương thần y đó? Cuối cùng, xe cũng dừng lại.

Cốp xe mở ra, Mạnh Thanh Vân còn chưa kịp mở mắt nhìn tình hình xung quanh, đã bị chụp một cái túi màu đen vào đầu.

Trong lúc di chuyển, Mạnh Thanh Vân càng lúc càng cảm thấy khó chịu, khắp nơi toàn là mùi ẩm mốc, bình thường chỉ có công trường bỏ hoang, hoặc là tầng hầm ẩm ướt, bãi đỗ xe mới có cái mùi này.

Mà những nơi thế này thường thích hợp để làm gì, ắt hẳn cậu ấm của gia tộc lớn như hẳn ta cũng phải hiểu được rồi.

Không biết đã đi được bao lâu, cuối cùng Mạnh Thanh Vân dừng lại.

Lúc này lòng hắn hoàn toàn hoảng loạn, không biết tiếp theo sẽ xảy ra chuyện gì.

“Ông chủ Triệu, ông chủ Tôn, hai người còn ở đó không? Nếu tôi có chỗ nào đắc tội, thì hai người cứ nói thẳng ra, nhà họ Mạnh tôi ở Thượng Đô có thể bồi thường hết”, Mạnh Thanh Vân bắt đầu sợ rồi.

“Bồi thường thì không cần đâu!”, Tôn Khuê Sơn bước lên phía trước tháo bao chụp đầu đầu Mạnh Thanh Vân xuống.

Ánh đèn lập tức chiếu vào khiến Mạnh Thanh Vân phải mất một khoảng thời gian mới thích ứng được, hắn híp mắt nhìn, nhưng người trước mặt lại khiến hai mắt hắn mở to.

“Trương, Trương Trần, sao lại là tên ngu xuẩn nhà mày?”, hắn vô thức hỏi.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 322: C322: Tôi không dám nữa anh tha cho tôi đi


“Bốp", đột nhiên một bàn tay tát lên mặt hắn khiến Mạnh Thanh Vân chỉ cảm thấy nóng ran và đau đớn. Lúc này hắn mới để ý, trong phòng ở tầng hầm trống không có hàng trăm người đang đứng.

Trong tay ai nấy đều cầm vũ khí kiểu ống thép, họ đều nhìn chằm chằm vào hẳn.

Mạnh Thanh Vân chỉ cảm thấy đầu óc tê dại. Lúc hắn bị bắt thì có tầm trăm người, bây giờ đến đây vẫn là trăm người. Rõ ràng huy động bằng này người không phải đánh giá cao hắn mà để chắc chăn rằng, sẽ không có thất bại gì xảy ra.

Dù sao thì lần trước hắn và Tiền Bá cũng đánh gục được năm mươi người.

“Tất... Tất cả những chuyện này đều do mày chỉ huy sao?”, Mạnh Thanh Vân hỏi với vẻ không tin, hẳn quên cả việc có người ban nấy tát lên mặt hắn.

“Mạnh Thanh Vân! Món nợ này chúng ta cũng phải tính đi chứ nhỉ?”, Trương Trần đứng dậy, ánh mắt lạnh lùng nhìn Mạnh Thanh Vân.

“Mày... Mày muốn thế nào?”, hắn không biết làm sao mà Trương Trần lại có thực lực lớn để có thể huy động cả nhà họ Tôn và nhà họ Triệu nhưng hiện giờ hắn thật sự là phạm nhân rồi.

“Cũng không có gì, chỉ là muốn mày toàn thân tê liệt thôi”.

“Các người giữ chặt cậu Mạnh đấy nhé, quá trình này hơi đau một chút, đừng để hắn giấy dụa”.

“Dạ”, lúc này có hơn mười người đứng ra ném ống thép đi rồi bước lại.

“Trương... Trương Trần, mày đừng làm bậy, chúng ta có gì thì từ từ nói, mày làm như này là phạm pháp đấy”, Mạnh Thanh Vân thấy hoảng loạn. Hắn ra sức giấy dụa nhưng trên người bị trói dây, còn bị hơn chục tên đè xuống thì làm sao hắn giãy ra được.

“Trương Trần! Chúng ta không có thù lớn lắm. Nhà tao có tiền, tao bồi thường cho mày, tao hứa là sau này sẽ không vào Hoài Bắc nữa, có được không, tao xin mày đấy..”.

Đứng trước nguy cơ không thể phản kháng như này, Mạnh Thanh Vân cũng không để ý đến thể diện, hắn không ngừng van nài Trương Trần.

“Giờ mới nghĩ đến hạ thấp mình à, mày không thấy đã muộn rồi sao?”, Trương Trần khẽ cười rồi rút cây kim vàng ra. Dưới ánh mắt kinh hãi của Mạnh Thanh Vân, anh đâm trực tiếp vào bả vai của hắn.

“A...A...A..", lập tức Mạnh Thanh Vân hét lên thảm thiết.

Trên cổ hắn toàn là gân xanh, mặt thì nhăn nhó, đến những người xung quanh nhìn thấy cũng không ngừng giật giật mí mắt. Rốt cuộc cái này đau đến nỗi nào mới khiến một người lộ ra biểu cảm như vậy chứ?

Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn đều không nhìn tiếp được mà quay đầu đi.

“Trương Trần, Trương Trần, tôi cầu xin anh đấy, tôi không dám nữa, anh tha cho tôi đi...”, vì đau đớn quá mức mà Mạnh Thanh Vân nói năng cũng loạn lên.

Mấy năm nay hẳn được cưng chiều bao bọc. chứ làm gì có biết đến đau đớn như này. Hắn cảm thấy, cứ tiếp tục thì khéo hắn sẽ đau chết mất.

Nhưng hẳn nhầm rồi, nếu thật sự đau chết thì hắn làm gì còn sức lực kêu hét van xin nữa.

Trương Trần không thay đổi sắc mặt mà chỉ lắc đầu, nói: “Tao sẽ không lấy mạng của mày đâu”, nói xong anh lại lấy kim ra rồi đâm vào bả vai còn lại.

Không ngoại lệ, tiếng kêu thảm thiết của Mạnh Thanh Vân lại vang lên. Đó là vì thân thể đau đớn giấy dụa nên hắn cố gắng giấy ra khỏi dây thừng đang quấn chặt lấy mình. Vì thế mà phải hơn chục người ra sức mới ấn chặt hắn xuống được.

yên đâu, mày giết tao đi..", Mạnh Thanh Vân đau đến nỗi nước mắt nước mũi chảy ra. Hiện giờ hắn chỉ cảm thấy hối hận sao mình lại chọc vào kẻ điên như Trương Trần.

Hắn đối xử với mình như này thì nhà họ Mạnh nhất định không tha cho hắn, hắn sẽ được lợi gì chứ? Nhưng Mạnh Thanh Vân không hiểu Trương Trần, còn đối với Trương Trần mà nói thì nhà họ Mạnh cũng chả có gì đặc biệt. Đến nhà họ Trương ở thủ đô Trương Trần còn đánh được thì còn gì anh không dám.

Tiếp theo lại là một kim nữa đâm lên đùi Mạnh Thanh Vân. Lúc này cổ họng hắn đã không hét thành tiếng được nữa. Chỉ thấy miệng há to ô ô a a, nước mắt không ngừng tuôn rơi. Cũng không biết là hắn đau hay là hối hận nữa.

Một lát sau, đợi kim cuối cùng của Trương Trần đâm xuống, lúc này anh mới bảo mười người kia thả Mạnh Thanh Vân ra.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 323: C323: Con hư tại mẹ


Giờ đây mọi người mới phát hiện ra, Mạnh Thanh Vân nằm trên đất như đống bùn nhão, miệng thì thở gấp, nhìn hắn lúc này đâu còn dáng vẻ hống hách oai phong nữa.

“Cậu Trương! Hắn...”, Triệu Chí Hào nghỉ ngờ hỏi.

“Chỉ là bị liệt thôi, không chết được đâu, sau này sẽ phải nằm trên giường cả đời”, Trương Trần thản nhiên nói.

Mạnh Thanh Vân nằm trên đất khi nghe thấy câu này thì ánh mắt phẫn nộ như muốn ăn thịt người nhìn về phía Trương Trần. Miệng hän không ngừng mấp máy dường như muốn nói gì đó.

Trong lòng Triệu Chí Hào ớn lạnh, sau đó bất lực lắc đầu, thầm nghĩ “Tự làm tự chịu, lúc này còn trách được ai.

“Để hăn nằm một lát, sau đó ném ra đường”, Trương Trần vỗ tay một cái rồi xoay người rời đi.

Nhà họ Mạnh ở Thượng Đô, trong một biệt thự năm trăm mét vuông mỗi tuần đều có một ngày sáng đèn cả ngày, hôm nay cũng không ngoại lệ.

Trên ghế sofa xa xỉ giữa phòng khách, cặp vợ chồng sắc mặt âm trầm nhìn điện thoại trước mặt. Ban nấy, trợ thủ của Mạnh Thanh Vân gọi điện thoại đến nhưng vẫn chưa nói xong thì đã ngắt liên lạc, sau đó thì không liên lạc được nữa.

Cảm thấy chuyện này có chút không ổn nên hai vợ chồng lập tức gọi điện lại nhưng vọng lại chỉ là tiếng tút tút.

Hai người không nản lòng mà bắt đầu gọi điện cho con trai họ nhưng kết quả vẫn vậy.

“Mạnh Nam Hài Ông nói gì đi chứ”, người phụ nữ đó nói.

Mạnh Nam Hà là bố của Mạnh Thanh Vân, còn người phụ nữ này tên là Trần Tiểu Hoa, bà ta là mẹ của Mạnh Thanh Vân.

“Không liên lạc được chưa chắc là xảy ra chuyện gì. Nếu bị bắt cóc thì bọn đó sẽ gọi điện cho chúng ta”, Mạnh Nam Hà trầm giọng nói.

“Tôi không cần biết, tôi không kìm được nữa rồi. Nếu như con trai xảy ra chuyện gì thì phải làm sao”.

“Phải rồi, tôi đột nhiên nhớ ra, hôm đó con trai gọi điện đến nói thằng bé vì một cô gái nên muốn nhờ ông mời Vương Hiển Chi. Liệu cô gái đó có biết tung tích của con mình không?”, Trần Tiểu Hoa dù sao cũng là phụ nữ nên có chút sốt ruột.

Mạnh Nam Hà cầm điếu xì gà trong tay, cuối cùng gật đầu nói: “Vậy thì bà đến Hoài Bắc một chuyến, tôi muốn nhìn xem cái nơi bằng bàn tay đó có kẻ nào dám ra tay với con trai mình”.

“Nếu không có chuyện gì thì bà đến đó dẫn thằng con hư hỏng về cho tôi, nhân tiện nhìn xem Phương Thủy Y rốt cuộc là ai. Vì một đứa con gái mà bắt tôi phải dùng đến mối quan hệ lớn của mình, càng ngày càng không hiểu chuyện”.

“Sao ông chỉ biết nói con mình thế, không thể khen nó một chút sao?”, Trần Tiểu Hoa oán trách một câu rồi không ngồi yên, gọi lái xe đến Hoài Bắc ngay trong đêm.

Sáng sớm ngày hôm sau, trong bệnh viện thành phố, Phương Thủy Y mua đồ ăn sáng cho Trương Quốc Hồng sau đó một mình đi ra ngồi trên bãi cỏ.

Trong lòng cô vô cùng hoảng loạn, nếu như nhà họ Mạnh ở Thượng Đô mà làm khó nhà cô thì cô thật sự hết cách đối phó.

Đi cầu xin Trương Trần sao? Hiện giờ cô không còn mặt mũi nào nữa rồi, thậm chí cô còn không còn mặt mũi nói chuyện với Trương Trần nữa.

Do dự một lát, Phương Thủy Y lấy điện thoại ra tìm số của Mạnh Thanh Vân rồi gọi đi. Bất luận thế nào thì cô đều phải đối mặt với chuyện này. Cô cứ hỏi ý của Mạnh Thanh Vân thế nào rồi tính tiếp. Nhưng gọi mãi chỉ truyền lại tiếng tút tút.

Lúc này đột nhiên y tá ở phía xa chạy lại, vội nói: “Cô là Phương Thủy Y phải không, có một người phụ nữ quý phái tìm cô”.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 324: C324: Con trai tôi đang ở đâu


“Tìm tôi?”

“Đúng rồi, xem ra là người có tiền đấy. Bà ấy đợi cô trên sân thượng bệnh viện”, y tá nói xong thì rời đi. Phương Thủy Y do dự một lát, đứng dậy đi về phía sân thượng bệnh viện.

Mười phút sau, Phương Thủy Y lên sân thượng thì chỉ thấy một người phụ nữ đứng quay lưng với mình, trong tay cầm điếu thuốc phụ nữ hay hút.

Dường như nghe thấy bước chân của Phương Thủy Y, bà ta xoay người lại. Có thể nhìn ra thần sắc. của bà ta có chút tiều tụy, chắc là tối qua không được nghỉ ngơi.

“Cô là Phương Thủy Y?”, Trần Tiểu Hoa lên trước, lạnh lùng hỏi.

Phương Thủy Y thấy thế liền gật đầu. Nhưng cô vẫn chưa lên tiếng thì Trần Tiểu Hoa đã giơ tay tát cô một cái.

Cái tát này khiến Phương Thủy Y giật mình kinh ngạc. Cô nói có chút uất ức: “Bác là ai, sao lại đánh tôi?”

“Đồ hồ ly tinh, vì cô mà Thanh Vân nhà tôi nhờ bố nói đi mời hẳn Vương Hiển Chi, cô nói xem cô có đáng bị đánh không?”

Giờ Phương Thủy Y mới hiểu ra, hóa ra người phụ nữ này là mẹ của Mạnh Thanh Vân.

Vừa may, chuyện của Mạnh Thanh Vân giống như những gì hắn nói với mẹ mình nhưng tiếc là cô đã hiểu nhầm người phụ nữ này rồi. Mạnh Thanh Vân có tính cách như hiện giờ, nguyên nhân lớn là vì có bà mẹ như Trần Tiểu Hoa này.

Trần Tiểu Hoa lại hỏi: “Con trai tôi đang ở đâu?”

“.. Tôi cũng không biết", Phương Thủy Y đáp.

“Bốp”, lại là một cái tát nữa, lập tức mặt của Phương Thủy Y sưng vù lên. Cô tủi thân ôm mặt, kể cả tính khí có dễ chịu mấy nhưng khi bị tát hai cái thì khó tránh được nóng giận.

“Trừng mắt với ai vậy, con trai tôi đến đây là vì cô. Giờ tôi không liên lạc được với nó, vậy mà con hồ ly như cô lại không biết sao?”, Trần Tiểu Hoa hỏi dồn.

“Thưa bác, tôi thật sự không biết anh ta đang ở đâu. Tôi cũng đang tìm anh ta, hơn nữa, mối quan hệ của chúng tôi chỉ như bạn bè thôi”, Phương Thủy Y cũng lạnh lùng nói.

“Đừng có gọi bác, cô không xứng”.

Trần Tiểu Hoa cười lạnh, nói: “Hy vọng là cô không nói dối, nếu không bà đây sẽ chôn sống đấy. Nhưng con trai tôi giờ không liên lạc được cũng một phần do cô. Cho cô mấy cái tát coi như bài học rồi. Tốt nhất cô hãy nhìn rõ thân phận của mình, nhà họ Mạnh không phải là nơi cô với cao được đâu”.

Không có được câu trả lời từ chỗ Phương Thủy Y nên Trần Tiểu Hoa xả hết tức mới rời đi.

Phương Thủy Y mân mê vạt áo, lúc này mới tủi thân đi xuống dưới quay về phòng bệnh rồi bón mấy chìa cháo cho Trương Quốc Hồng.

“Thủy Y, cứ coi như con thấy ngại với Trương Trần nhưng con không thể không đi gặp nó được. Hơn nữa, nó là chồng con, làm những việc đó cũng là nên làm”, Phương Thiên Bàng ở bên cạnh lại nói bóng gió.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 325: C325: Là ai lại đánh em


Dù nói như vậy nhưng Phương Thủy Y vẫn cảm thấy rất hổ thẹn.

Chuyện này rõ ràng khác biệt quá lớn, dù mang danh là vợ Trương Trần cũng cảm thấy vô cùng mất mặt.

Nhưng, sau tất cả, cô vẫn nên đích thân nói một câu xin lỗi với Trương Trần.

Phương Thủy Y nghĩ một hồi rồi tự gật đầu, sau đó lau người cho Trương Quốc Hồng và rời khỏi bệnh viện.

“Alo, Viên Viên à?”, Phương Thủy y ngồi trong xe gọi điện cho Chu Viên Viên.

“Trương Trần có ở chỗ cậu không?”

“Lát nữa mình sẽ tới”.

Khi Phương Thủy Y tới thì Trương Trần và Chu Viên Viên đang bắt mạch cho bệnh nhân, sau khi khám xong cho bệnh nhân cuối cùng Chu Viên Viên mới rảnh tay cười nói: “Sao cậu không trực tiếp gọi cho người ta luôn?”

“Mình, giống nhau cả mà!”, Phương Thủy Y trả lời cho có.

“Sao mà giống nhau được, cậu là vợ của anh ấy chứ đâu phải mình!”, Chu Viên Viên nói bóng nói gió. Cô ta biết rõ thân phận và tài năng của Trương

Trần nhưng không tiện nói ra.

Phương Thủy Y cứng họng, lúc này Trương Trần cũng xong việc đi tới chỗ hai người.

Anh là bác sĩ, rất nhạy cảm với trạng thái của người khác, vì vậy vừa vào đã chú ý tới khuôn mặt ửng hồng của Phương Thủy Y.

“Là ai lại đánh em vậy?”, Trương Trần hỏi thẳng.

Chu Viên Viên nghe vậy cũng cẩn thận quan sát gương mặt Phương Thủy Y, phát hiện có chỗ kì lạ.

“Không, không có gì đâu!”, Phương Thủy Y trả lời qua loa.

“Nhìn dấu vết còn in lại trên mặt, chắc là do con gái đánh rồi”, Trương Trần tiếp tục nói.

“Thủy Y, có gì thì cậu cứ nói ra đi, chứ cứ giấu giếm thế này ai mà biết được!”, Chu Viên Viên không nhịn được nói.

Bị Trương Trần và Chu Viên Viên tra hỏi, Phương Thủy Y mới ấp úng nói: “Mẹ của Mạnh Thanh Vân tới rồi...”

Phương Thủy Y kể lại toàn bộ mọi chuyện trên sân thượng: “Anh có biết Mạnh Thanh Vân đang ở đâu không? Nếu mẹ của Mạnh Thanh Vân biết xích mích giữa hai người, bà ta chắc chắn sẽ tới tìm anh”.

“Anh không biết, bà ta có tìm anh cũng vô dụng!”, Trương Trần nhún vai, tất nhiên cũng sẽ không nói ra chuyện anh đã phế đi Mạnh Thanh Vân rồi quẳng ở xó xỉnh nào rồi.

Phương Thủy Y gật đầu, sau đó tỏ vẻ khiêm nhường, ngại ngùng nói: “Trước kia là tôi đã hiểu lầm anh, anh đừng giận nha!”

..., nhìn vẻ mặt đáng thương của Phương Thủy Y, dù Trương Trần không yêu cô, nhưng một khi con gái bày ra bộ mặt này, bao giờ cũng khiến người ta cảm thấy thương hại.

“Không cần nói nhiều nữa sau này nghe lời anh là được rồi!", Trương Trần bất lực nói.

“Vậy, anh có quen Trương thần y không, cũng chính là ông chủ của Mạt Lâm ấy?

“Quen chứ, nếu không sao có thể mời người ta tới"
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 326: C326: Bây giờ tôi vẫn còn là ông chủ sao


Chu Viên Viên khó hiểu nhìn vẻ mặt nói dối không chớp mắt của Trương Trần, sau đó lè lưỡi, ngồi sang bên cạnh mà không nói gì nữa, cô ta không hiểu, thành tựu của Trương Trần lớn như vậy, tại sao lại không nói cho Phương Thủy Y biết?

Nhưng nghĩ đến lần trước, Trương Trần từng vô ý nói hớ là anh sẽ không ở lại Hoài Bắc, thậm chí ở lại Giang Lăng một thời gian dài anh còn bắt đầu thấy thích, có lẽ Trương Trần còn có chuyện quan trọng cần làm.

“Thế sao anh không nói sớm, anh mà nói sớm thì tôi cũng không phải mất mặt như vậy rồi”, Phương Thủy Y oán trách nói: “Nếu anh đã quen biết người ta thì nói giúp tôi một tiếng cảm ơn với người ta, nghe nói bệnh viện miễn phí toàn bộ chỉ phí là vì nể mặt người ta”.

“Còn nữa, sao anh lại quen người ta, số tiền viện phí đó anh lấy ở đâu ra?”

Phương Thủy Y lần lượt nói hết thắc mắc trong lòng ra.

Chu Viên Viên phì cười, bĩu môi nhìn Trương Trần, cô ta muốn xem xem Trương Trần làm sao lấp l**m lời nói dối này thành công.

“Chuyện này à?”, Trương Trần vẫn rất bình tĩnh nói: “Em biết anh và Trương thần y đó đều là bác sĩ Đông y mà, vì vậy vô tình bọn anh cũng có rất nhiều quan điểm giống nhau, cũng có thể nói là tri âm tri kỉ.

Phương Thủy Y không quá nghỉ ngờ lời nói của Trương Trần, suy cho cùng, nếu không phải như vậy thì sao Trương Trần có thể mời được người ta tới cơ chứ!

Cô chân thành nói: “Vậy anh phải cố gắng học hỏi người ta đấy, sau này khi đạt được thành tựu nhất định rồi sẽ không còn ai dám mỉa mai anh

nữa. “.. Được!", Trương Trần bất đắc dĩ gật đầu.

“Vậy anh có thể giới thiệu ông chủ Mạt Lâm với tôi không?”

“Em thích người ta à?”

“Tôi chỉ muốn nói một câu cảm ơn với người ta, cả mấy triệu tiền viện phí cũng không cần thì ít ra cũng nên tặng người ta cái gì chứ, đây cũng là phép. lịch sự tối thiểu thôi”.

“Không cần đâu, cậu ấy nói không cần cảm...", Trương Trần lắc đầu nói.

“Được rồi Thủy Y, mấy chuyện này cứ giao cho cánh đàn ông bọn họ đi, nếu đã là bạn bè với nhau, Trương Trần chắc chắn tự có cách xử lý của mình”, cuối cùng Chu Viên Viên cũng không ngồi xem kịch nữa mà ra tay dàn xếp giúp Trương Trần.

Ông chủ Mạt Lâm chính là Trương Trần, người đang ngồi lù lù trước mặt Phương Thủy Y, còn giới với thiệu cái gì nữa chứ?

Phương Thủy Y gật đầu, đồng thời cũng nhớ ra gì đó: “Mấy hôm nay mẹ tôi cũng khỏe hơn nhiều rồi, anh tới tỉnh An Hoa với tôi một chuyến nhé”.

“Gần đây tôi không liên lạc được với ông ngoại, điện thoại của ông lúc nào cũng trong trạng thái tắt máy nên tôi thấy hơi lo”.

“Không thành vấn đề”, Trương Trần gật đầu.

“Vậy tôi về trước nhé, hai người cứ làm việc của mình đi”, Phương Thủy Y nói xong liền rời đi.

Tại nhà họ Trương ở tỉnh An Hoa, ông cụ Trương uể oải ngồi trong sân, trông ông ta già hơn trước nhiều, nét hồng hào trên mặt cũng không còn nữa.

Ông ta đang ngồi trong sân thở dài, đột nhiên quản gia bưng một cái đĩa tới.

“Ông chủ, ăn chút gì đi đã”, quản gia nói.

“Haha, ông chủ, bây giờ tôi vẫn còn là ông chủ sao?”, ông cụ Trương nhìn lão Bình nói.

Lão Bình cũng thở dài, bất lực nói: “Người của gia tộc đó ở thủ đô tới rồi, dù ông chủ có phản kháng, cũng không thay đổi được gì đâu, sức khỏe quan trọng hơn, ông chủ ăn chút gì đi đã”.

Lúc trước gia tộc mà Mạc Khai Sam dựa vào đó, không biết tại sao giờ lại tới nhà họ Trương, nhưng trước mặt người ta nhà họ Trương căn bản chẳng là cái thá gì, vì vậy về sau, gia tộc đó đã trực tiếp hạ chức Trương Khánh Long, cho bà cụ Trương lên quản lý gia tộc.

Trong này đã xảy ra chuyện gì, đạt đến thỏa thuận gì, lão Bình không rõ, nhưng ông ta biết, nhà họ Trương này đã không còn được như trước nữa rồi.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 327: C327: Nhà họ hàn đã phái người tới rồi


Từ đó trở đi, một số gia tộc coi nhà họ Hàn là gia tộc đứng đầu đã lần lượt bắt đầu hành động, nhưng Trương Khánh Long lại chỉ có thể trơ mắt đứng nhìn.

“Bọn họ... bọn họ căn bản không hề hiểu thằng nhóc đó!”, Trương Khánh Long bất lực lắc đầu, nếu đám người đó biết được thế lực của Trương Trần, không biết sẽ nghĩ thế nào. Đặc biệt là lần hành động này của gia tộc đó, bề ngoài thì giúp Mạc Khai Sam ra mặt nhưng nhìn những gì mà nhà họ Trương đã làm, có thể thấy bọn họ rõ ràng là đang mưu tính tập đoàn Mạt Lâm của Trương Trần.

“Lão Bình, tình hình bên phía Hoài Bắc thế nào rồi?"

“Ông chủ, tôi cũng không để ý tình hình bên đó lắm, ông cũng biết tôi chỉ cần sơ hở một chút, e là người đưa cơm mỗi ngày cho ông cũng bị đổi luôn đấy!", lão Bình cười khổ lắc đầu.

Mấy năm nay, lão Bình chỉ nghe lời Trương khánh Long, ông ta cũng là người thân cận nhất của Trương Khánh Long. Nhưng cũng chính vì điều này, vì Trương Khánh Long bị giam lỏng ở đây, địa vị của ông ta ở nhà họ Trương cũng tuột dốc không phanh, không dám ho he gì.

“Có mang theo điện thoại không, gọi giúp tôi một cuộc điện thoại”, Trương Khánh Long suy tư một lát cuối cùng vẫn quyết định sẽ nói cho Trương Trần biết về tình hình ở đây.

Bây giờ nhà họ Hàn và nhà họ Hoàng đã phái người tới Hoài Bắc rồi, ông ta cũng phải nhắc nhở để Trương Trần có sự chuẩn bị.

“Ông chủ, bây giờ ông có gọi cho ai cũng vô dụng, hay là bỏ đi thôi!”, lão Bình lắc đầu, ông ta biết rõ mỗi quan hệ cũng như bạn bè của Trương Khánh Long, nhưng trong đó không ai có thể đối đầu với gia tộc kia.

“Ông không cần quan tâm nhiều làm gì, tôi tự có tính toán của mình”, Trương Khánh Long nghiêm mặt, lão Bình bất lực lấy điện thoại của mình ra, nhỏ giọng nói: “Ông chủ, ông phải cẩn thận đấy”.

“Được rồi, ông đứng đợi ở đây, tôi vào phòng Í trước”.

Trương Khánh Long vẫy tay rồi một mình yếu ớt bước vào phòng, lấy tờ giấy ghi lại số của Trương Trần ở trên bàn lên.

“Tút tút tút”, chỉ trong nháy mắt, đầu bên kia đã truyền đến giọng Trương Trần: “Alo, ai vậy?”

“, ông cụ Trương đấy à?”, Trương Trần hơi bất ngờ, anh không nghĩ Trương Khánh Long lại gọi cho mình.

“Trương Trần, tôi biết cậu có thực lực, tập đoàn Lâm Mạt chắc cũng là của cậu nhỉ, cậu hãy nghe cho kĩ những lời tôi chuẩn bị nói”.

Vẻ mặt Trương trần nghiêm túc: “Ông nói đi”.

“Tôi hỏi cậu trước, gia đình Thủy Y bên Hoài Bắc thế nào rồi?”

“Trương Quốc Hồng bị người ta đánh lén, chỉ bắt được hai nghi phạm, tôi nghi ngờ là do người của nhà họ Hàn làm”, Trương Trần không giấu giếm, trực tiếp nói.

“Vậy thì đúng là người nhà họ Hàn làm rồi, bây giờ ông già này bị mất quyền lực rồi, nhà họ Trương của tôi cũng không còn tiếng nói nữa, cậu nhất định phải hết sức cẩn thận đấy, nhà họ Điền ở thủ đô cũng ra tay rồi”.

“Mục đích thật sự của nhà họ Điền có lẽ là tập đoàn Mạt Lâm của cậu, tất nhiên tôi cũng không phải là đoán mò, cậu nên chú ý một chút”.

“Tôi biết rồi”, Trương Trần gật đầu.

“Còn nữa, chuyện quan trọng nhất là, một số người của nhà họ Hàn đã phái người tới chỗ cậu rồi, cậu bảo vệ gia đình Thủy Y nhé, ông già này giờ cũng lực bất tòng tâm rồi, có muốn liều mạng cũng không được”.

Giọng nói Trương Khánh Long có chút bất lực, người từng oai phong một thời như ông ta tới lúc già lại gặp phải chuyện như thế này, con cháu nhà họ Trương cũng chẳng còn ai nghe theo lời ông ta nữa.

Chuyện này bảo ông ta sao mà không đau xót cho được?

“Cái gì? Nhà họ Hàn đã phái người tới rồi, từ lúc nào?”, Trương Trần vô cùng kinh ngạc, nếu nhà họ Hàn ném đá giấu tay thì đúng là khó mà phòng bị.

Dù là cạnh tranh trong kinh doanh hay ân oán cá nhân, ai cũng được, đao thật thương thật thì không sao nhưng kiêng kị nhất là mấy kiểu ném đá giấu tay.

Đến hổ còn có lúc ngủ gật nữa là, ai có thể đảm bảo bản thân không có sơ hở suốt 12 tiếng đồng hồ. Huống hồ Trương Trần cũng không có phòng bị quá nhiều ở cái đất Hoài Bắc này.

“Từ tối qua, tôi cũng chỉ biết có vậy thôi”, ông cụ Trương nói.

“Được, tôi biết rồi, tôi sẽ sắp xếp ngay”, Trương Trần gật đầu.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 328: C328: Có phải tôi sắp chết rồi không


Trương Trần tắt máy, anh lập tức gọi cho Triệu Chí Hào, nhưng vừa ấn gọi thì Triệu Chí Hào đã xông vào.

"Cậu Trương, xảy ra chuyện lớn rồi, đi maul", Triệu Chí Hào cuống cuồng hô lên.

"Nói từ từ thôi", trong lòng Trương Trần cảm thấy nặng nề. Nghĩ tới câu nói của Trương Khánh Long, anh loáng thoáng có dự cảm chẳng lành.

"Vậy được, cậu đừng kích động nhé..."

Triệu Chí Hào cảnh báo trước rồi mới nói: "Phương Thủy Y bị tai nạn giao thông, có vẻ như không thể sống được nữa, bây giờ Tôn Khuê Sơn đã tới đó rồi, ở ngay đường Thương Lĩnh".

"Đường Thương Lĩnh?", Trương Trần sửng sốt, nơi đó nằm ngay cạnh phòng khám của Chu Viên Viên, thế có nghĩa là Phương Thủy Y rời khỏi đó thì bị tai nạn?

"Chu Viên Viên, chuẩn bị kim và dụng cụ cấp cứu!", Trương Trần không thể bình tĩnh được nữa, anh hét lên thật to.

Mọi người cuống quýt lên xe, sau đó đi tới đường Thương Lĩnh.

Trên đường Thương Lĩnh, chiếc Audi A4 hứng lấy màn sương mù, một cô gái năm trên mặt đất cách đó không xa, xung quanh toàn là máu tươi đỏ sãm.

Đăng xa vang lên tiếng xe cứu hỏa, xe cứu thương và xe cảnh sát.

Một nhóm người qua đường đứng xem cách đó không xa. Xung quanh Phương Thủy Y toàn là máu tươi, nhìn thấy cảnh này, dù có ngốc đến mấy thì cũng biết tình hình không ổn, máu chảy nhiều quá rồi.

Đợi đến khi đám Trương Trần chạy tới, Tôn Khuê Sơn lập tức bước tới nói: "Cậu Trương, đã bắt được kẻ tình nghi, nghe nói tên đó lái xe khi đã uống rượu, đồng thời cũng sẵn sàng chịu trách nhiệm về chuyện này!"

Tôn Khuê Sơn chỉ vào người đàn ông râu quai nón đang bị khống chế cách đó không xa. Gã đứng nhởn nhơ ở đó, nhìn Phương Thủy Y hấp hối trên mặt đất với vẻ mặt tỉnh bơ.

"Chó chết!", Trương Trần buột miệng măng, nếu không có cuộc điện thoại của Trương Khánh Long thì rất có thể anh cũng tin rằng đây chỉ là một sự cố.

"Tôi không cần biết thằng đó là ai, nó phải chết!", Trương Trần lạnh lùng nói, đôi mắt chứa đầy tia máu.

"Được!", Tôn Khuê Sơn nhìn vào ánh mắt khát máu của Trương Trần, ông ta gật đầu nói: "Tôi sẽ chuẩn bị ngay".

"Viên Viên, chuẩn bị kiml", Trương Trần nói rồi vội vàng chạy về phía Phương Thủy Y.

Lúc này, xe cứu thương đã tới gần. Một nhóm y tá tưởng Trương Trần là người nhà và đang bị sốc, bọn họ lập tức đứng sát vào nhau ngăn cản anh: "Anh à, chúng tôi là nhân viên chuyên môn, anh phải tin tưởng chúng tôi!"

"Cút hết đi cho tôi!", Trương Trần đá văng đám người đó ra, bước tới ôm lấy Phương Thủy Y.

"Đừng sợ, anh tới rồi", Trương Trần xoa mặt Phương Thủy Y. Chu Viên Viên ở bên cạnh chuẩn bị cồn tiêu độc, làm nóng kim châm, chuẩn bị mọi thứ chờ Trương Trần sử dụng.

"Trương, Trương Trần..., Phương Thủy Y nhìn Trương Trần bằng ánh mắt bình tĩnh, miệng cô hộc ra máu tươi liên tục.

"Có, có phải tôi sắp chết rồi không?"

"Em không chết được đâu, có anh ở đây, em sẽ không chết đâu", Trương Trần run rẩy nói, sau đó anh xoay người lại thúc giục Chu Viên Viên: "Mau lên, mau nữa lên!"

Rốt cuộc kim châm cứu cũng được làm nóng xong, Trương Trần chẳng thèm nhìn, anh cầm luôn một cây kim lên rồi b*n r*.

Những cây kim ấy như có sinh mệnh, nghe theo lời chủ nhân đâm vào ngực Phương Thủy Y.

"Tôi cần 108 cây, không được sót một cây nào!", Trương Trần nói.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 329: C329: Nhà họ hàn còn bao nhiêu tên ở đây


Chu Viên Viên làm nóng kim, Trương Trần ở bên cạnh châm cứu.

Chỉ cần là người có kinh nghiệm thì đều có thể nhìn ra được rằng lúc này Phương Thủy Y đang hấp hối, với lượng máu chảy ra thế kia thì chắc chắn nội tạng trong cơ thể đã nát bét rồi, nếu không thì đã chẳng đến mức này.

Cho dù đưa lên xe cứu thương thì có lẽ cũng không cầm cự được đến bệnh viện.

Nhóm bác sĩ y tá nhìn nhau, không ai ngăn cản nữa, dù bọn họ đưa đi thì cũng chỉ có kết cục ấy mà thôi, cần gì phải rước thêm phiền phức vào người.

Một số nhân viên chuyên môn cũng đã phân tích ra vận tốc xe thấp nhất để bị thương như thế này, theo mức độ an toàn của Audi thì ít nhất cũng phải tới 150 km/h.

Phải biết rằng đây là tuyến đường giao thông quan trọng, bình thường lái được đến 60 km/h đã là khó lắm rồi, lái 150 km/h thì khác gì cố ý giết người?

Rốt cuộc 108 cây kim cũng đâm hết vào người Phương Thủy Y, lúc này trông cô như một con nhím.

Trương Trần hít sâu một hơi, bàn tay anh siết chặt lại, sau đó chậm rãi thả lỏng ra, dùng tốc độ chóng mặt làm những cây kim này rung động.

Trong mắt người ngoài thì những cây kim này rung lên cùng một lúc, loáng thoáng có thể nhìn thấy một luồng khí bay lên từ những cây kim ấy.

"Thế này có được gọi là dùng khí điều khiển kim châm không?", Chu Viên Viên trợn tròn mắt nhìn, thao tác này đúng là kỳ diệu, gọi là dùng khí điều khiển kim châm cũng là sỉ nhục thao tác của Trương Trần ấy chứ.

Cùng với sự điều khiển của Trương Trần, cuối cùng máu trên người Phương Thủy Y cũng ngừng chảy.

"Mau, mau lấy bình thở oxy!", nhóm nhân viên cấp cứu đang nghệt mặt ra ở đằng sau, rốt cuộc cũng có một người hoàn hồn lại, vội vàng hô to lên.

"Đừng sợ, em không chết được đâu", Trương Trần đeo ống thở vào cho Phương Thủy Y rồi tiếp tục châm cứu.

Những giọt mồ hôi lớn chừng băng hạt đậu rơi xuống, Chu Viên Viên ở bên cạnh lau mồ hôi cho Trương Trần.

Một bên khác, Tôn Khuê Sơn đang nói gì đó với một người đàn ông khoảng ba mươi tuổi.

"Minh Thăng, năm triệu chú có làm không? Đến lúc đó tôi sẽ chăm sóc vợ con chú, đồng thời sẽ đưa con chú tới đại học tốt nhất ở thủ đô, thậm chí có thể ra nước ngoài, nhưng kẻ đã gây tai nạn phải chết!", Tôn Khuê Sơn không vòng vo tam quốc gì cả, ông ta nói thẳng thừng. Thách‎ 𝒕hánh‎ 𝒕ìm‎ được‎ —‎ 𝒕гum𝒕гu𝓎e‎ n﹒ⅴn‎ —

"Anh Sơn, các anh có ơn với em, tiền kết hôn khi xưa cũng là do anh Minh bỏ ra, dù anh không cho em tiền thì thằng Minh Thăng này cũng làm!"

"Nói gì vậy, chúng ta là anh em, đều phải kiếm miếng ăn. Chú uống ít rượu, coi như say rượu lái xe, tôi sẽ thuê đội ngũ luật sư tốt nhất, nhưng vẫn là câu nói đó, kẻ gây tai nạn phải chết..."

"Vâng, vậy vợ con em phải trông cậy cả vào anh Sơn rồi!", Minh Thăng gật đầu bước tới trước một chiếc Prado, để chắc chắn hơn, anh ta còn xoắn một cái móc sắt vào thanh bảo hiểm đằng trước.

Bên phía Trương Trần, sau khi châm cứu xong, anh thở phào một hơi, cuối cùng cũng cũng coi giữ được mạng cho Phương Thủy Y rồi.

Thấy tình hình đã ổn định lại, đám nhân viên cấp cứu cũng thở phào nhẹ nhõm. Bởi vì hiện giờ không phải lúc nên bọn họ không hỏi Trương Trần xem vừa rồi anh đã dùng phương pháp gì.

Một nhóm người lập tức chuyển Phương Thủy Y lên xe, đưa cô tới bệnh viện.

Trương Trần nhìn thấy Tôn Khuê Sơn đứng cách đó không xa gật đầu với anh, bèn đi về phía kẻ đã gây ra tai nạn.

"Nhà họ Hàn còn bao nhiêu tên ở đây?", Trương Trần nói.

"Hê hê, mày đoán xem, đoán đúng thì tao sẽ nói cho mày biết", kẻ gây tai nạn cười hê hê.

"Không cần, mày cứ yên tâm chết đi. E là mày không có cơ hội tiêu số tiền mà nhà họ Hàn cho mày rồi! À phải rồi, tốt nhất mày hãy cầu nguyện là mày không có người nhà, nếu không tao sẽ đào cả tổ tiên chúng mày rail"
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 330: C330: Chuyện gì thế hả


Kẻ gây tai nạn thay đổi sắc mặt, Trương Trần tiếp tục nói: "Mày đã được cử tới Hoài Bắc thì chắc phải biết tao là ai. Tao cho mày biết, ông chủ của tập đoàn Mạt Lâm chính là tao, mày nói xem tao có thể làm được điều đó không?"

Lúc này, vẻ mặt của kẻ gây tai nạn biến đổi hẳn, gã hoảng sợ nói: "Quy tắc trong giới là không đụng chạm đến người nhài"

"Không đụng chạm đến người nhà? Thế vợ tao thì sao?", Trương Trần hừ lạnh một tiếng.

Lúc này, một chiếc Prado đột nhiên lao tới. Trương Trần lùi về sau một bước, chiếc Prado ấy xẹt qua, cách mặt anh chỉ khoảng 1 em, đồng thời lôi kẻ gây tai nạn đi theo.

Điều kỳ lạ là kẻ gây tai nạn không hề bay ra ngoài, mà chỉ dính chặt vào đầu chiếc Prado.

Phương Thủy Y vừa được đưa lên xe, xe cứu thương còn chưa kịp quay đầu thì mọi người lại kéo nhau xuống dưới.

Đăng trước chiếc Prado có một cái móc sắt, cả cái móc đâm vào ngực kẻ gây tai nạn, bị thương thế này thì đến thần tiên cũng không cứu được.

Một bác sĩ vươn tay ra kiểm tra hơi thở, xác nhận rằng đã tử vong tại chỗ.

Kẻ gây tai nạn thì trợn to đôi mắt, chết mà không hiểu vì sao mình chết.

"Chúng ta về trước đi, đây không phải nơi để nói chuyện", Trương Trần nhìn lướt qua rồi lên xe rời khỏi đó.

Tất cả mọi người vào hết sân sau trong phòng khám của Chu Viên Viên, ngồi trên mấy chiếc ghế nhỏ với vẻ mặt nặng nề. Cảnh tượng này khá hài hước, nhưng không ai có thể cười nổi.

"Xem ra thủ đoạn của tôi mềm mỏng quá nên mấy gia tộc ở tỉnh An Hoa mới bày ra nhiều trò như thế", Trương Trần đăng đằng sát khí.

Lần này Phương Thủy Y suýt thì mất mạng, chẳng khác nào chạm vào chốt nổ của anh, vậy thì cũng phải hứng chịu sự trả thù của anh!

Vẻ mặt của Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn cũng khá nghiêm trọng, lần này không còn là đánh đấm suông nữa rồi, bên kia đã nung nấu ý định giết người.

Nếu Trương Trần không có y thuật cao siêu thì e rằng hôm nay Phương Thủy Y sẽ phải đi gặp Diêm Vương mất.

"Cử một nửa số người tới gác ở bệnh viện thành phố, tôi không muốn xảy ra một bất trắc nào nữa. Còn nữa, nếu bắt được người bên tỉnh An Hoa thì tôi chỉ cần thi thể..."

Câu nói của Trương Trần chỉ toàn là sát khí. Trong thời tiết cuối thu như thế này, cả Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn đều phải rùng mình, bọn họ biết lần này Trương Trần đã nổi giận thật rồi.

"Cậu Trương cứ yên tâm, tôi đã sắp xếp cả rồi. Những nơi khác thì không dám nói, nhưng ở Hoài Bắc có tôi và Triệu Chí Hào trông coi, sẽ không xảy ra vấn đề gì lớn nữa đâu", Tôn Khuê Sơn nói.

"Viên Viên, chi bằng cô tạm lánh đi một thời gian, tới nhà họ Tôn tìm Tôn Mỹ Lâm chơi vài ngày chẳng hạn, tóm lại là đừng xuất hiện bên ngoài".

"Được", Chu Viên Viên đáp lại.

Hiện tại Trương Trần đang đón địch bốn phía, anh nhất định phải dàn xếp ổn thỏa tất cả những người bên cạnh mình, không thể phân tâm được nữa.

Nhưng họa vô đơn chí, lúc này chuông điện thoại của Tôn Khuê Sơn lại vang lên.

"Cái gì?" "Tôi biết rồi!" "Chuyện gì thế hả?", Trương Trần nói.

"Bên phía thành phố Trường Minh cũng đã xảy ra chuyện, chỗ em trai tôi mà không rút nhanh thì có lẽ cũng bị liên lụy rồi", Tôn Khuê Sơn trầm giọng nói.

"Lần này là người nhà họ Nhiễm ở Nam Sơn, chúng có sức ảnh hưởng tới Trường Minh, vậy nên..."
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 331: C331: Chỉ một tỉnh an hoa mà tôi còn không giải quyết được thì sau này tới thủ đô thế nào đây


Vẻ mặt của Trương Trần vô cùng âm trầm. Lúc này bên phía Trường Minh lại xảy ra chuyện, chẳng khác nào đã rét còn thêm sương.

Sắc mặt của Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn cũng rất khó coi, đám người này toàn là những đối thủ mạnh, Trương Trần trông thì có vẻ dễ bắt nạt, nhưng trên thực tế anh lại rất cứng, không biết tém lại chút nào.

Nếu chỉ có một hai gia tộc, dựa vào thế lực đã gây dựng bao năm và con át chủ bài là Trương Trần, bọn họ dư sức ứng phó, nhưng những gia tộc đó mà đồng thời tấn công thì bọn họ không thể giải quyết một cách hoàn hảo được.

Ngay cả Trương Trần cũng phải nhíu mày.

"Tạm gác bên Trường Minh lại đã", Trương Trần chậm rãi nói. Sức anh có hạn, giữ vững đại bản doanh ở Hoài Bắc trước rồi tính tiếp.

Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn gật đầu, đúng là bây giờ chẳng có thời gian bận tâm tới Trường Minh nữa, dù rằng lúc này bọn họ đang thiếu người.

"Chuẩn bị một chiếc xe tốc độ cao cho tôi, đến lúc phải đi một chuyến rồi", Trương Trần nói tiếp.

"Đi đâu?"

"Nhà họ Hàn ở tỉnh An Hoa", Trương Trần chậm rãi nói.

Nếu lần này anh không tới kịp thì Phương Thủy Y đã phải đi gặp Diêm Vương thật rồi.

Chuyện này chẳng khác nào thách thức giới hạn của anh, như vậy thì anh cũng chẳng muốn dùng thủ đoạn mềm dẻo nữa.

"Không, không ổn lắm đâu", Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn run lên. Bây giờ người ta đang ám sát Trương Trần khắp nơi, anh thì lại mò tới nhà người †a, có khác nào tự tìm đường chết?

"Không cần nói nhiều nữa, tôi hiểu tình thế hiện tại hơn cả các ông, có phải các ông cảm thấy tôi làm thế là đi nộp mạng không? Tôi đần đến thế hả?", Trương Trần khế cười, vì cảm thấy bầu không khí quá nặng nề nên anh muốn làm dịu đi đôi chút.

"Vậy được rồi", Tôn Khuê Sơn ngẫm nghĩ giây lát rồi gật đầu: "Ở chỗ Lâm Nhi có một con Ferrari, lát nữa tôi sẽ sai người đưa tới". ngôn tình hài

Trương Trần gật đầu, không nói thêm gì nữa. Anh tin răng Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn có thể thủ được Hoài Bắc, chỉ cần hậu phương không thất thủ thì một mình anh hoàn toàn có thể xoay chuyển tình thế.

Những người thân thiết với anh đều được anh dàn xếp xong xuôi cả rồi.

Ban đêm đèn đuốc sáng trưng, ngoài bệnh viện có ít nhất hàng trăm người thay ca ngày đêm để có thể kịp thời xử lý các tình huống đột phát.

Trương Trần đi tới phòng giám sát các chứng bệnh nặng, dường như Phương Thiên Bàng lại tiều tụy đi khá nhiều, trông như một ông lão sáu mươi tuổi.

Vợ ông ta mới trở về từ cõi chết, bây giờ cô con gái duy nhất cũng suýt bị như vậy, suy cho cùng thì đều tại ông ta vô dụng.

Trương Trần không có tâm trạng khách sáo với Phương Thiên Bàng, anh tới phòng bệnh của Phương Thủy Y để massge và châm cứu cho cô, cứ thế ở bên cô suốt cả đêm.

Sáng sớm hôm sau, ánh mặt trời chiếu rọi cả mặt đất, Trương Trần ra khỏi bệnh viện, Tôn Mỹ Lâm đưa chìa khóa xe cho Trương Trần.

Cách đó không xa, một chiếc Ferrari màu đỏ trông vô cùng bắt mắt dưới ánh mặt trời, không ít người đang nổi trên mạng đứng đó chụp ảnh.

"Anh cẩn thận nhé", Tôn Mỹ Lâm lo lắng nói, hiển nhiên là cô ta biết Trương Trần định đi làm gì.

"Chỉ một tỉnh An Hoa mà tôi còn không giải quyết được thì sau này tới thủ đô thế nào đây?"

Trương Trần nói với Tôn Mỹ Lâm mà như đang nói với chính mình.

Dứt lời, anh mở cửa xe ra, tiếng động cơ của chiếc Ferrari vang lên, sau đó nó lao đi một mũi tên trước những ánh mắt hâm mộ và ghen ty của bao người.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 332: C332: Đã tới thì đều là khách


Tỉnh An Hoa giáp ranh với Giang Lăng, cũng có mười mấy thành phố, là nơi trú ngụ của không biết bao nhiêu gia tộc lớn. Nổi bật lên trong số đó chính là một số gia tộc do nhà họ Hàn dẫn đầu, ví dụ như nhà họ Hoàng và nhà họ Hạ, đương nhiên là còn có nhà họ Trương mới xảy ra biến động nữa.

Thành phố Đại Lĩnh chính là nơi đóng đô của nhà họ Hàn, đại đa số sản nghiệp của bọn họ đều nằm ở đây.

Lúc này, trong một trang viên rộng lớn ở vùng

ngoại ô của thành phố Đại Lĩnh đang rất náo nhiệt.

Ở cổng trang viên đỗ mấy chiếc xe sang trọng, nhìn là biết ngay đó là xe của đám con ông cháu cha.

Một người hầu đứng ở cửa chào đón khách khứa, lúc này đăng xa bỗng vang lên tiếng động cơ. Bởi vì là dòng xe thể thao chuyên nghiệp nên Ferrari luôn thu hút sự chú ý của mọi người.

"Két...

Khói bụi bay lên từ dưới lốp xe, sau đó dừng khựng lại trước cổng trang viên.

"Cậu ấm nhà ai thế này, hống hách hết chỗ nói", người hầu lẩm bẩm nói. Gia chủ nhà họ Hàn đã nói với anh ta là hôm nay sẽ có mấy nhân vật tai to mặt lớn tới đây, đừng nói là chiếc xe này suýt thì đụng vào anh ta, cho dù đụng vào thật thì anh ta cũng phải nhịn.

"Mời cậu!", người hầu lập tức tươi cười đón tiếp.

Người vừa tới chính là Trương Trần. Anh hờ hững gật đầu, sau đó liếc nhìn mấy chiếc xe bắt mắt bên cạnh, biển số xe là của thủ đô.

Trương Trần sải bước vào trong, những người bên trong đều mặc vest đi giày da, nhìn là biết ngay những người này có thân phận hơn người.

Lúc này, một người đàn ông khoảng chừng năm mươi tuổi đang tươi cười chào hỏi khách khứa: "Nào, các cháu cứ tự nhiên như ở nhà nhé".

"Ha ha, chú Hàn khách sáo quá rồi", mấy cậu thanh niên cười đáp lại.

Người này chính là gia chủ đương nhiệm của nhà họ Hàn, là người đứng đầu nhà họ Hàn, con rể của Mạc Khai Sam, mấy cậu thanh niên kia là người tới từ thủ đô.

Trong phòng khách, mùi thức ăn bay ra, Trương Trần bước vào, anh nhướng mày nói: "Ai có quyền lên tiếng ở cái nơi này?"

"Cậu là ai?", Hàn Minh Thiên nhíu mày nhìn Trương Trần.

Khí chất của Trương Trần hơn hẳn người bình thường, khiến người ta cảm thấy lạnh lùng như sương, ánh mắt sắc bén, nhìn là biết ngay anh rất có bản lĩnh.

Nhưng Hàn Minh Thiên không biết anh là ai, hơn nữa giọng nói của anh còn không mấy thân thiện, vậy nên ông ta cảm thấy không vui.

"Các người cử người tới Hoài Bắc ám sát người bên cạnh tôi, tôi tới nhà họ Hàn mà ông lại không biết tôi là ai hả?", Trương Trần mỉm cười nhìn Hàn Minh Hà.

"Anh Cả, thăng đó chính là Trương Trần, đứa con hoang đã đánh con em tàn phế!", ông Hai Hàn Minh Hà biết Trương Trần, lập tức trầm giọng nói.

"Ồ?", Hàn Minh Thiên quan sát Trương Trần một lượt. Trông chàng trai này chỉ khoảng hai mươi tuổi, vậy mà lại quyết đoán như thế, ông ta còn rất tò mò về anh, bây giờ cũng coi như được gặp mặt rồi.

Chỉ có điều ông ta không ngờ rằng Trương Trần lại quyết đoán đến mức dám một thân một mình tới nhà họ Hàn, định tới đây hỏi tội, phơi bày con bài chưa lật của mình, hay là tới để chịu chết?

Giáo dưỡng của Hàn Minh Thiên rất tốt, nghe vậy, ông ta cười híp mắt nói: "Đã tới thì đều là khách, xin mời!"
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 333: C333: Tên phế vật mày muốn làm gì


Trương Trần cũng không khách sáo gì cả, anh nghênh ngang đi vào phòng khách, sau đó ngồi lên vị trí dành cho chủ nhà trước những ánh mắt phẫn nộ của mọi người.

Nhìn cảnh ấy, ngay cả Hàn Minh Thiên cũng bắt đầu lộ ra sát khí.

Nơi này là nhà họ Hàn, ngay cả mấy người tới từ thủ đô cũng phải ngồi ở vị trí dành cho khách, đây là quy củ và lễ nghỉ, vậy mà Trương Trần lại tùy tiện ngồi vào chỗ của ông ta, phải nói là quá mức ngông cuồng.

"Trương Trần, mày tới đây để nôp mạng hả?" Hàn Minh Hà không nhịn được nói.

"Khách từ xa tới đây, ngay cả cơm cũng chưa được ăn, ông cảm thấy tôi có sức để ngó ngàng tới ông không?", Trương Trần mở một chai Kiếm Nam Xuân đắt giá rồi uống một ngụm, chẳng thèm nhìn Hàn Minh Hà cái nào.

"Mày..., Hàn Minh Hà nổi cáu.

"Cậu ta nói không sai, bất cứ lúc nào cũng phải ăn no thì mới có sức để giải quyết", lúc này Hàn Minh Thiên mỉm cười nói, ông ta nghiền ngẫm quan sát Trương Trần: "Cậu ta muốn uống thế nào cũng được, cứ mặc kệ cậu ta".

Người nhà họ Hàn vô cùng tức giận, Hàn Minh Thiên nói vậy nên bọn họ chỉ có thể kìm nén cơn thịnh nộ, nhìn vị khách không mời mà tới này ăn uống thả ga.

Đám thanh niên tới từ thủ đô cũng nhìn Trương Trần bằng ánh mắt cợt nhả, nói: "Chú Hàn, có cần chúng cháu giúp một tay không?"

"Ha ha, không dám làm phiền các cháu, nhưng hôm nay bị một kẻ vô văn hóa tới phá hỏng tâm trạng, chỗ thức ăn này coi như cho chó ăn đi, chúng ta sẽ bắt đầu lại".

"Cũng được", mấy người tới từ thủ đô gật đầu.

"Trương Trần, nhà họ Hàn chúng tôi vẫn dư sức cho cậu ăn một bữa cơm, hôm nay nhà tôi có khách quý, cậu ăn xong thì cút đi mau lên, tôi hứa hôm nay sẽ không động đến cậu, thấy sao?"

Hàn Minh Thiên bước về phía trước một bước, ông ta nói chậm rãi, thể hiện ra khí chất và sự độ lượng của một gia chủ.

Mặc dù những người khác trong nhà họ Hàn cảm thấy bất mãn khi phải tha cho Trương Trần, nhưng hôm nay mấy người tới từ thủ đô có chuyện quan trọng cần bàn, chỉ có thể bỏ qua thôi.

Mọi người đều tưởng rằng Trương Trần quậy thì cũng quậy rồi, ăn thì cũng ăn rồi, gia chủ của bọn họ lại còn cho anh một cơ hội xuống nước, tên khốn này sẽ biết điều dừng lại, ai ngờ Trương Trần cũng chẳng thèm ngó tới Hàn Minh Thiên, tự nói theo ý mình: "Ăn cơm trước đã, ăn xong rồi giải quyết. Tôi từ xa tới đây, ông tưởng tôi tới chơi hay sao mà không giải quyết cho xong chuyện?"

"Người đâu", rốt cuộc Hàn Minh Hà cũng không nhịn được nữa, ông ta hô lên lớn tiếng. Tôi tớ của nhà họ Hàn nhao nhao chạy tới, đứng chờ sẵn ở bên ngoài, chỉ đợi có lệnh là sẽ xông lên bắt Trương Trần.

Lần này Hàn Minh Thiên không hề ngăn cản, sắc mặt của ông ta cũng trở nên âm trầm, nói: "Cậu Điền, có thể chúng tôi sẽ phải tốn chút thời gian, nể mặt cậu ta mà cậu ta không biết điều thì tôi chỉ có thể lấy mạng cậu ta thôi!"

Ngay sau đó, Hàn Minh Thiên nhìn Trương Trần bằng ánh mắt âm u, lạnh giọng nói: "Hôm nay khách quý tới nhà, tôi không muốn nhìn thấy máu. Đây là cơ hội cuối cùng của cậu, bắt lấy nó thì cậu có thể sống sót".

"Ở tỉnh An Hoa, nhà họ Hàn và nhà họ Hoàng có thế lực khá lớn, đồng thời cũng rất to gan. Nhà nào đã cử người tới Hoài Bắc? Hay là cả hai nhà đều có phần?”, lúc này Trương Trần mới đặt chén rượu xuống và nói.

"Thì ra cậu tới là vì chuyện này. Sao vậy? Xem ra người của tôi đã thành công rồi nhỉ?", Hàn Minh Thiên cười nói thoải mái.

Nhưng khí chất trên người Trương Trần càng trở nên lạnh lùng hơn. Đây là xã hội pháp trị, anh không muốn dính vào án mạng, huống chỉ nơi này còn có nhiều người chứng kiến như thế, nếu không Hàn Minh Thiên đã trở thành một cái xác chết rồi

"Rút hết người về đỉ!", Trương Trần đứng lên, anh lạnh lùng nhìn Hàn Minh Thiên, khiến ông ta cảm thấy như bị dã thú nhắm tới, lông tơ dựng ngược hết lên.

"Tên phế vật, mày muốn làm gì?", Hàn Minh Hà lạnh giọng quát, đám tay sai kéo nhau vào trong.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 334: C334: Đám người này không làm gì được hắn đâu


“Một đám rác rưởi, đừng lấy ra làm mất mặt nữa”, Trương Trần dường như không nhìn thấy đám người này, anh đi thẳng về phía Hàn Minh Thiên.

Từ cuộc đối thoại của mấy người, anh đã biết được ở đây ai mới là người có quyền phát ngôn.

“Còn ngây ra đó làm gì, lên đi”, Hàn Minh Hà quát lớn.

Đám kia đều cầm gậy bóng chày xông lên, giơ tay đập về phía đầu Trương Trần. Lần này nếu như đánh trúng thì chỉ e Trương Trần sẽ không bò dậy nổi.

“Mấy trò vớ vẩn”, Trương Trần không thèm nhìn mà nằm chặt nằm đấm xông lên.

Lúc này, gậy bóng chày cũng thành gậy gõ, điều này khiến mấy tên kia ngây người tại chỗ. Dường như bọn chúng vẫn chưa thoát ra khỏi vẻ chấn động kinh hãi kia.

Nhưng Trương Trần không cho chúng thời gian phản ứng lại. Anh nhấc chân phải lên, còn chân trái làm điểm tựa chính, sau đó đá về phía ngực của gã cầm gậy đó.

Bụp! Chỉ nghe thấy tiếng trầm nặng. Thân người tên đó bay ra ngoài, còn đập lên người mấy tên còn lại. Tên bị Trương Trần đá trúng thì ngực đã bị lõm thành vết thương lớn, có thể nhìn rõ cả dấu chân.

Mọi người có mặt ở đây đều hít một hơi lạnh. Đây còn là người nữa không, uy lực của chân mà kinh khủng vậy?

“Người đâu, người đâu, chém chết nó cho tao”, nhưng đám người nhà họ Hàn hình như nhìn quen những cảnh này rồi nên không thể hù dọa họ được.

Hàn Minh Hà hét lớn và rồi từ phía xa có đám chạy lại. Trong tay đám người này đều cầm dao sắc, trên người còn toát ra sát khí lạnh băng.

Rõ ràng đám người này là con át chủ bài của nhà họ Hàn. Nếu như trong tay chưa từng nhuốm máu thì không thể có khí thế như này được.

Trương Trần hét lớn một tiếng rồi như con sói khát máu. Hai mắt của anh đỏ ửng, toàn thân như toát lên khí thế kinh người, khiến người ta không dám nhìn thẳng.

Ngay lập tức, Trương Trần đã lao vào nhóm người đó. Từng chiêu của anh căn bản không có quá nhiều không gian nhưng hoàn toàn toát ra sức lực và tốc độ kinh người.

Cùng với tiếng vang giòn thì con dao chém kia cũng bị Trương Trần bẻ gãy. Chỉ thấy tay anh giơ lên, con dao đó lập tức bay lên không trung.

“Xoẹt, xoẹt, xoẹt..., tiếng cắt chém vang lên, đồng thời trên không trung cũng b*n r* tia máu.

Trương Trần ném dao ra rồi chém rời cánh tay và bả vai của ba người ra. Nếu như không phải là anh kiểm soát được góc độ thì chỉ e ba người này đã rơi đầu rồi.

“Hàn Minh Thiên! Ông chết chắc rồi, hôm nay nhà họ Hàn nhất định phải tan cửa nát nhà. Ông chắc chăn quyết tử với tôi chứ?”

Trương Trần lại chém rời tay của một người khác. Trên người anh toàn là máu, ánh mắt hung dữ nhìn Hàn Minh Thiên. Nhìn hướng chỉ của dao trong tay anh thì đó là về phía ngực Hàn Minh Thiên.

Trương Trần lúc này như một mãnh thú khiến Hàn Minh Thiên không kìm nổi giật giật mí mắt, lớn tiếng quát: “Trương Trần! Cậu có biết hậu quả là thế nào không?”

“Hậu quả?”, Trương Trần cười khinh bỉ, cười lạnh nói: “Một mình tôi diệt cả nhà họ Hàn, ông nói xem tôi có thể có hậu quả gì chứ?”

“Tôi hỏi lại lần nữa, ông có rút người đi không?” Hàn Minh Thiên tức giận đến nỗi ngực phập phồng. Bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên có người đơn phương độc mã giết đến nhà họ Hàn của ông ta, đã thế còn ép ông ta phải làm việc mình không muốn.

Nếu như ông ta gật đầu thì nhà họ Hàn sau này sao đứng vững ở tỉnh An Hoa nữa, ông ta cũng làm sao làm gia chủ được?

“Giết", Hàn Minh Thiên thốt ra một chữ, rõ ràng ông ta đã thể hiện rõ thái độ của mình rồi.

“Ông ơi, thằng ranh đó không đơn giản đâu. Chỉ e đám người này không làm gì được hắn đâu”, một người đàn ông tầm hơn ba mươi tuổi đi đến phía sau Hàn Minh Thiên, sầm mặt xuống nói.

Ở bên kia, Trương Trần gần như là một quyền đánh một tên. Đám trợ thủ ông ta dày công đào tạo lúc này đều phế dưới tay Trương Trần mất rồi.

Nhìn thấy cảnh này, Hàn Minh Thiên trầm giọng nói: “Nếu so với cậu thì sao?”
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 335: C335: Chiêu nào có thể lấy mạng mày thì đều tốt cả


“Thân thủ của hắn không đơn giản, chỉ dựa vào cái này thì không nhìn ra được. Tôi chỉ có thể nói là tôi sẽ cố”, người đàn ông nói.

“Không sao, giờ là thời đại nào rồi, bất luận là thân thủ của hẳn thế nào, sao so được với súng đạn?”, Hàn Minh Thiên cũng hung dữ nói, lúc này bắt đầu có ý định dùng súng.

“A Lang! Cậu thử xem. Nếu như không được thì tôi đành phải bắn hắn vậy”, Hàn Minh Thiên lên tiếng nói. Không phải vì vạn bất đắc dĩ thì ông ta cũng không muốn dùng đến súng, dù sao thì đây là cũng là chuyện cấm ky.

A Lang gật đầu. Ở bên kia còn lại năm tên, bọn họ lúc này đều không dám lên trước.

Thật sự Trương Trần quá mạnh, bọn họ mà lên thì chỉ làm tiêu hao thể lực của anh chút thôi.

Bọn họ chỉ ngây ra một lúc, thân là trợ thủ được nhà họ Hàn bỏ lượng tiền lớn ra đào tạo thì đây là trách nhiệm của họ. Nếu như đầu hàng rút lui thì chỉ e Hàn Minh Thiên sẽ đích thân chôn sống họ mất.

“Bụp, bụp, bụp..., năm tiếng kêu vang lên. Không nằm ngoại dự đoán, năm người đều bay ra ngoài.

“Hừm, A Lang cũng không do dự, hừ lạnh một tiếng, giậm chân một cái, thân người lập tức xông lên.

“Thằng nhóc, gây chuyện đến đây là được rồi đấy”, A Lang ánh mắt hung dữ, hai tay gập lại thành móng sắc. Vừa ra tay đã ra đòn chí mạng, khóa chặt phía cổ của Trương Trần.

“Chiêu thức tàn độc, tà môn phi đạo”, Trương Trân khinh bỉ nói.

“Chiêu nào có thể lấy mạng mày thì đều tốt cả, quan tâm gì đến tà môn phi đạo, đồ ngốc”, A Lang giơ tay lên, lập tức va vào người Trương Trần.

Bụi đất bay cuồn cuộn, nhất thời tiếng va chạm của hai người vang lên.

Mọi người trong nhà họ Hàn sầm mặt xuống, A Lang có thân thủ như nào họ là người biết rõ nhất. Nhưng hiện giờ thì thấy, A Lang khó mà thẳng Trương Trần một cách dễ dàng được.

“Ông Dương, ông thấy sao?”, cậu chủ nhà họ Điền ánh mắt nhìn về người già đứng cách mình ba bước. Hắn mặc bộ đồ màu trắng, râu quai nón, thoạt nhìn có chút phong trần.

“Khó nói lắm, tên Trương Trần này cũng được coi là nhân vật lớn đấy, trẻ tuổi như này mà lại có thân thủ tốt thế. Tên A Lang kia đi theo đường tà ác, nếu không dựa vào độ tuổi hiện tại của gã thì không thể có được thành tựu như giờ”.

“Chỉ cần tên Trương Trần kia có thể ổn định khí thế thì có lẽ A Lang sẽ không kiên trì được. Xem hai bên, kẻ nào lộ ra điểm yếu trước thôi”.

“Ố?”, cậu chủ nhà họ Điền có chút kinh ngạc, thật không ngờ ông Dương lại đánh giá cao Trương Trần đến vậy.

“Bụp, bụp, bụp”, lại là tiếng đấu quyền vang lên, Trương Trần và A Lang cùng lui về sau ba bước.

“Thăng nhóc, có thể trụ đến bước này thì mày cũng đủ để kiêu ngạo rồi đấy”, A Lang trong lòng thầm nói, lúc này tay phải của gã đã không còn bao nhiêu sức lực, còn Trương Trần lại vẫn với dáng vẻ ung dung.

“Đồ vô dụng, đừng nói nhiều nữa”, Trương Trần nhìn Hàn Minh Thiên một cái, rõ ràng là anh muốn nhanh chóng giải quyết tên A Lang này.

Lúc này thân người Trương Trần lại xông lên, năm đấm như mang theo lực kinh người, còn bước chân cũng không ngừng thay đổi đá về phía A Lang.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 336: C336: Đây rốt cuộc là chuyện gì vậy


A Lang vội lùi chân phải về sau rồi giơ tay lên chặn lại, sau đó vòng tay nắm chặt bả vai của Trương Trần. Nhìn thần sắc hung dữ này, chỉ e là đã lôi hết sức lực ra rồi.

Nếu đổi lại là người khác, khi đứng trước chiêu thức tàn độc như này thì chỉ có thể cầu phật nhưng Trương Trần không hoang mang gì, bả vai run rẩy một cái rồi dồn lực về phía A Lang.

A Lang có chút thất vọng, tiếp theo định đổi sang chiêu khác.

“Kết thúc rồi”, lúc này Trương Trần cười điệu khác thường với gã rồi giơ tay ra ấn chặt về phía cánh tay gã.

Trong ánh mắt kinh hãi của A Lang, Trương Trần nâng mạnh đầu gối lên rồi đập mạnh vào bụng của A Lang. Chiêu này đau đến mức khiến sắc mặt gã nhăn nhó méo xệch, nước bọt chua chát cũng dâng lên cuống họng rồi.

Có câu “Sai một ly, đi một dặm.

Trương Trần đây là đánh mấy đòn liên tiếp. A. Lang lại bị một đòn làm mất đi sức lực, toàn thân gã lúc này mặc Trương Trần tùy ý đánh đập.

Bụp, bụp, bụp... Trương Trần cũng không khách khí, đối với kẻ địch anh chưa từng nương tay. Lúc này anh đánh liên tiếp mấy cái về phía ngực của A Lang, gã há hốc miệng, máu tươi không ngừng tuôn ra.

Anh có thể đọc hiểu lời lẽ trong ánh mắt của gã, đó chính là sự không cam tâm. Trương Trần cũng từng có cảm giác như thế nhưng lẽ đời vốn là vậy, thắng làm vua thua làm giặc.

Sau đó, Trương Trần không thương tiếc gì, tay cái ấn ở cổ A Lang một cái, sau đó buông tay ra.

Lúc này, A Lang như đống thịt nhũn bị rút hết xương ngã ngụy xuống.

Trương Trần không giết gã, nhưng chỉ dựa vào cái ấn ban nãy thì cả đời này của A Lang chỉ e sẽ phải nằm trên giường thôi.

Hiện giờ, mọi người đều ngây ra. Có phải tên Trương Trần này là chiến thần chuyển thế không, tuổi trẻ mà dũng mãnh thế?

Lúc này, Trương Trần đã xông lại phía Hàn Minh Thiên. Xem ra quả nhiên muốn giết ông ta rồi.

“Nổ... Nổ súng”, Hàn Minh Thiên sợ hãi, hô lên kiểu thất thanh. Nhưng chỉ thấy một đường kim vút đến, súng còn chưa kịp nổ.

“Nổ súng đi, các người còn ngây ra làm gì?”, Hàn Minh Thiên sợ đến nỗi luống cuống, lập tức quát lớn.

“Chắc chúng không bóp cò được nữa rồi”, Trương Trần cười hì hì lộ ra hàm răng trắng bóng.

Nếu như ban nấy mọi người kinh ngạc với võ thuật của Trương Trần, còn lúc này thì biến thành kinh ngạc. Sao đám người kia lại không dùng súng được? Lễ nào là làm phản rồi?

Nhưng họ rất nhanh vứt đi suy nghĩ này, vì giờ đây đám kia dường như đều thương lượng xong, hết kẻ này đến người kia ngã xuống.

“Đây rốt cuộc là chuyện gì vậy?”, mọi người trong nhà họ Hàn cảm thấy đầu óc tê dại, đến gia chủ tầm hiểu biết sâu rộng như Hàn Minh Thiên cũng ngây người ra. Cảnh này đúng là năm ngoài tưởng tượng của ông ta.

“Ông Dương! Ông biết đây là chuyện gì không?”, cậu chủ nhà họ Điền kinh hãi không kém gì đám người nhà Hàn Minh Thiên. Hăn cũng không hiểu là chuyện gì hoặc nói cách khác, đây là việc con người làm được sao?

Dường như tất cả mọi người đều nhìn về phía người già kia, còn Hàn Minh Thiên càng như nắm được cọc cứu mạng.

Đúng thế, phía sau ông ta vẫn còn nhà họ Điền mài
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 337: C337: Ông muốn ra tay giúp họ


Người già đó trầm ngâm, nói: “Cậu chủ có từng nghe nói đến kim phong huyệt chưa?”

“Kim phong huyệt gì?”, cậu chủ Điền nghỉ hoặc hỏi, còn những người khác cũng nhìn lại với ánh mắt không hiểu.

Người già đó nhìn Trương Trần, nói: “Kim phong huyệt là một thủ pháp nhưng để làm được cái này thì vô cùng khó khăn. Đầu tiên Đông y phải cao siêu, hiểu được từng huyệt vị trên cơ thể người, tiếp đến là có đủ lực ở cánh tay và mắt”.

“Tôi cũng từng nghe nói đến sự lợi hại của Đông y rồi. Nếu như tôi đoán không nhầm thì ban nãy thằng nhóc kia xoay người rồi bàn tay sờ vào hông. Thông thường trong Đông y họ hay để kim trong túi vải rồi cất ở hông, còn lúc này những tên bản súng kia vô tình trúng phải kim này rồi”.

“Phụt”, cậu chủ Điền bật cười nói: “Ông Dương, ông cứ thuyết sách ở đây vậy. Ông cứ nói thẳng là thằng ranh kia nội công giỏi, có thể vô hình làm bị thương người khác, giậm một cái là bay lên 300m là được”.

“Hai cái đầu tiên thì có thể làm được, ở một trình độ nào đó mà nói thì hắn thật sự đã đạt được đến cảnh giới đó rồi”, người già nói với vẻ nghiêm túc.

Tất cả mọi người nghe thấy thì đờ người ra. Cách nói này giống như diễn ở trong phim vậy, đây cũng là lần đầu tiên họ biết đến. Còn có thể vô hình đánh người khác bị thương, vậy ai đánh lại được? Gặp phải kiểu này thì nhận thua cho xong, còn đánh đấm gì nữa?

Mặc dù cậu chủ Điền cảm thấy có chút huyền ảo nhưng vẫn gật đầu. Người già này là cao nhân mà nhà họ Điền nhờ các mối quan hệ mới mời về được, vì vậy ông ấy mới chịu ở lại làm việc cho nhà họ Điền, võ công cũng cao siêu. Có thể nói là mọi thứ hoàn hảo.

Nếu ông ấy đã nói thế thì cậu chủ Điền cũng nghe là như vậy.

“Vậy ông Dương có nắm chắc phần nào không?”, cậu chủ Điền nhìn thấy ánh mắt cầu xin của Hàn Minh Thiên, hỏi.

Trong mắt nhà họ Điền thì nhà họ Hàn cũng không phải là danh gia vọng tộc, cũng chỉ như con chó của họ thôi. Nếu như có tác dụng thì hắn cũng không ngại giúp một lần.

“Nếu như thủ đoạn của hẳn có từng đấy thôi, vậy tôi nắm chắc mười phần. Nhưng những người học võ có ai mà không có trợ thủ, trước khi bị đánh ngã xuống đất thì không ai dám nói mình nắm chắc cả", người già suy nghĩ một lát rồi nói.

“Như này đi! Cậu chủ cứ về trước đi, có chuyện gì quan trọng thì hôm khác nói. Đến lúc chẳng may xảy ra gì bất trắc thì tôi lo lắn:

“Được, vậy làm phiền ông Dương rồi”, cậu chủ Điền gật đầu, thân phận của hắn tôn quý hơn những người có mặt ở đây. Hiện giờ có biến số như Trương Trần thì tất nhiên hắn phải tránh đi chút.

Rất nhanh, cậu chủ Điền nhìn Trương Trần một cái thật lâu rồi dẫn mấy người trẻ tuổi rời đi.

Hàn Minh Thiên lập tức đứng bên cạnh người già kia, khẩn cầu nói: “Ông Dương, làm phiền ông rồi.

“Không có gì, đối tác với nhau mà”, người già đó khoát tay rồi ném áo sang một bên, nhìn Trương Trần với ánh mắt ngưỡng mộ.

“Chàng trai, cậu cũng giỏi lắm”.

“Cảm ơn", Trương Trần gật đầu rồi chau mày hỏi: “Ông muốn ra tay giúp họ?”

“Xem ra cậu quả nhiên có trợ thủ rồi, đúng là anh hùng tuổi trẻ”, nghe giọng nói bình thản của Trương Trần thì người già đó lắc đầu cười.

“Nghe lời khuyên của tôi, sau này cậu sẽ rất có tiền đồ, nhà họ Hàn nói thế nào cũng là đối tác của chúng tôi, hôm nay tôi phải bảo vệ Hàn Minh Thiên, nếu cậu bằng lòng tôi sẽ xin lỗi cậu, coi như giảng hòa. Cậu thấy sao?”, lời nói này của ông ta cũng coi như nể mặt Trương Trần. Mặc dù thân phận chỉ là người giúp việc nhưng từ thái độ cung kính của cậu chủ Điền ban nãy có thể thấy người này không đơn giản.

Còn ông ta cũng không hỏi ý kiến của Hàn Minh Thiên đã quyết định luôn. Chỉ cần là ông ta lên tiếng thì nhà họ Hàn không ai dám nói chữ Không”.

Trương Trần trầm ngâm một lát, đột nhiên bật cười. Nếu như trước đây thì anh không để ý, dù sao thì giờ anh vẫn chưa muốn có quá nhiều giao thiệp với người ở thủ đô. Nhưng hiện giờ chuyện này không thể kết thúc dễ dàng như vậy.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 338: C338: Cậu có nắm chắc sẽ đánh được tôi không


“Nhà họ Hàn phái người vào Hoài Bắc ám sát người nhà tôi, chuyện này đã không còn cách hòa giải nữa rồi”, Trương Trần nói rõ ràng từng câu một.

“Hàn Minh Thiên, chuyện gì vậy?”, người già quay đầu lại hỏi.

“Ông Dương”, Hàn Minh Thiên sầm mặt xuống. Cũng như việc Trương Trần không muốn hòa giải, ông ta cũng không muốn. Nhưng hiện giờ tình thế không theo ý người, ông ta đành phải gượng gạo. giải thích.

“Nếu chỉ là sự tranh giành ghen tuông của người trẻ với nhau thì cũng không có gì. Nhưng hiện giờ người trong tỉnh An Hoa đều biết chúng tôi đã đối đầu với nhà họ Trương rồi.

“Nếu đã vậy thì không cần nhiều lời nữa”, ánh mắt Trương Trần quét nhìn người nhà kia, trâm giọng nói: “Ông... Thật sự muốn ngăn cản tôi?”

“Cậu có nắm chắc sẽ đánh được tôi không?”

“Chúng ta có thể thử”, Trương Trần thản nhiên nói.

“Vậy thì được. Tôi cũng muốn thử sự lợi hại của cậu”, người già bước chân lên, một tay nắm chặt, một tay vòng qua trước ngực, thoạt nhìn không có sức sát thương gì mà chỉ giống với những ông già đang tập Thái Cực Quyền ở công viên. Nhưng Trương Trần thì hiểu được, nếu người già này đã đứng ở đây thì không thể xem thường được.

Thái Cực cũng chia làm dưỡng sinh và giết địch. Dưỡng sinh thì hay gặp ở công viên còn giết địch thì chắc là thủ đoạn của ông ta rồi.

Trương Trần cũng không dám sơ suất, võ công của anh thật sự có hạn. Ban đầu cũng khổ luyện nhưng tâm tư của anh dồn vào y thuật nhiều hơn, nếu không thì đã không có được thành tựu như hiện giờ.

Hay nói cách khác, đáng sợ nhất không phải là võ công của anh mà là y thuật.

Y thuật có thể cứu người nhưng càng có thể giết người.

Lúc này, hai chân Trương Trần co lại, sắc mặt ngưng trọng, hai tay châm chậm đặt trước ngực.

Tiếp đó, một già một trẻ đồng thời ra tay. Mặc dù ông Dương lớn tuổi nhưng động tác không hề chậm. Tay ông ta vung lên, sau đó đẩy quyền về phía Trương Trần.

Nhìn từ bên ngoài thì tất cả mọi người đều đang nghĩ ông Dương giống như bọ ngựa chăn xe thôi. Nhưng theo Trương Trần thấy, lúc thì như lực.!Ì mạnh, lúc thì bùng nổ, quyền này chỉ e đá hoa cương cũng không chịu nổi.

Trong tầm nhìn có vẻ cách biệt này, cuối cùng hai người cũng va vào nhau. Trương Trần chỉ cảm thấy lực của mình như đang đánh lên hoa bông vậy. Anh kinh ngạc định đổi chiêu nhưng có một lực như kìm hãm anh.

“Bốp, bốp, bốp”, Trương Trần dường như không chịu được lực này nên bị bay ra ngoài. Anh loạng choạng lui về sau mười mấy bước rồi mới đứng vững được.

Mọi người nhìn lại thì thấy một vệt máu từ từ chảy ra từ miệng của Trương Trần.

“Ông Dương thật uy lực”, mọi người trong nhà họ Hàn thầm thốt lên. Ban nấy bao nhiêu người bọn họ mà còn không chạm được vào vạt áo của Trương Trần nhưng ông Dương chỉ cần một quyền mà đã khiến Trương Trần bị nội thương.

Nhưng ông Dương thì với dáng vẻ không vui là mấy, ngược lại sắc mặt ông ta trở nên ngưng trọng hơn. Lực quyền ban nấy đáng sợ thế nào thì chỉ có ông ta hiểu được. Nếu như ban nãy Trương Trần dùng chiêu này đánh A Lang thì chỉ sợ A Lang không đánh lại nổi ba chiêu.

“Ông thật lợi hại”, Trương Trần lộ ra hàm răng trắng sáng, cười nói: “Nhưng ông cũng phí công thôi...”.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 339: C339: Người thua là ông


“Ngông cuồng, chết đến nơi rồi mà vẫn huênh hoang được”, Hàn Minh Hà không kìm nổi, nói.

Rõ ràng cú đấm của ông Dương khiến Trương Trần lùi về sau đã cho Hàn Minh Hà dũng khí không nhỏ, nếu không thì ông ta cũng không dám lên tiếng hống hách thế.

“Lát nữa tôi sẽ xé nát cái mồm thối của ông”, Trương Trần bật cười rồi lại xông lên.

Không giống lần va chạm trước đó, lần này hai người bắt đầu thăm dò chiêu thức của nhau. Cùng với những cú va chạm không ngớt, sắc mặt ông Dương lộ ra thần sắc cổ quái.

Võ thuật vốn là kiểu càng đánh càng hăng, càng đánh thì lực càng mạnh, thăm dò đối phương ra chiêu gì rồi dần dần sẽ tăng thêm lực nhưng Trương Trần lại ngược lại.

Quyền ban đầu thì mạnh nhất, sau đó càng lúc càng yếu khiến ông Dương có chút nghi ngờ, có phải là Trương Trần cố ý bẫy ông ta không. Nhưng sau đó ông ta phát hiện ra Trương Trần lộ ra nhiều sơ hở nên không dám tấn công nữa.

Thời gian dần qua đi, ông Dương có chút không nhẫn nại được. Thật sự thì Trương Trần càng đánh càng kém, cứ tiếp tục như này thì chẳng khác gì mấy kẻ lưu manh đầu đường.

Lần này, Trương Trần lại để lộ ra sơ hở, ông Dương quyết định thăm dò tiếp.

Lần này ông ta thay đổi cách thức mềm mỏng trước đó, biến thành móng vuốt rồi nắm chặt cánh tay Trương Trần.

Chỉ nghe tiếng rắc rắc, đã không có ai nghi ngờ uy lực này. Nhưng điều khiến ông Dương kinh ngạc là ông ta dễ dàng năm chặt cánh tay Trương Trần,

sau đó ông ta không nghĩ gì nhiều mà dùng tất cả chiêu thức của mình vặn mạnh một cái.

Trước đó lo sợ uy lực của Trương Trần và lo bị anh bẫy nên chiêu này ông ta không nương tay, sau đó xé bả vai của anh một cái, lúc này máu tươi bản ra khiến người nhà họ Hàn nhìn thấy mà nhiệt huyết tăng lên. Nhà họ Điền quả là lợi hại, giữ lại một ông lão uy lực khủng khiếp đến vậy.

Máu tươi b*n r*, Trương Trần chau mày, cảm giác bị xé rách miếng thịt trên bả vai thật không dễ chịu cho lắm.

“Thằng nhóc, tao xem lần này mày có chết không?”, Hàn Minh Hà vui mừng nhảy cẵng lên, nói.

Hàn Minh Thiên là gia chủ lúc này cũng lộ ra nụ cười, rõ ràng trước đó Trương Trần gây áp lực quá lớn cho ông ta.

Nhưng Trương Trần lại bật cười vào lúc này, anh lộ ra hàm răng màu máu đỏ, dưới ánh nắng mặt trời như Tu La trèo lên từ địa ngục vậy.

“Còn tiếp tục nữa không?”, Trương Trần đột nhiên hỏi.

Ông Dương ngây người ra, nói: “Cậu... Cậu nhận thua rồi sao?”

“Đâu, tôi nói rồi mà, ông cũng tốn sức thôi, người thua là ông”.

“Nực cười, tôi đây..”, ông Dương cười khinh bỉ nhưng chưa nói dứt lời thì sắc mặt ông ta biến đổi, sau đó nhìn Trương Trần với ánh mắt phẫn nộ và khó tin.

Lúc này ông ta chỉ cảm thấy sức lực toàn thân mình như bị người ta rút hết, rất nhanh ông ta không đủ sức đứng vững nữa.

Dưới ánh mắt kinh hãi của mọi người, ông Dương ban nãy vẫn uy phong lãm liệt giờ mềm nhữn ngã quy trên đất, không thể cử động được.
 
Back
Top Dưới