Ngôn Tình Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm

Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 340: C340: Cầu xin cậu tha cho tôi


“Tại... Tại sao?”, ông Dương nhìn Trương Trần với vẻ khó tin. Ông ta đã cố gắng hết sức đề phòng Trương Trần rồi mà.

“Nếu ông đã nhìn ra ban nấy tôi dùng kim phong huyệt, cũng biết tôi biết chút y thuật, vậy tại sao ông vẫn bất cẩn thế?”

Trương Trần đứng trước mặt ông Dương vừa nói vừa xé miếng áo ra băng bó bả vai của mình.

“Tôi... Rõ ràng tôi đâu có..., ông Dương nói đến đây đột nhiên nghĩ tới gì đó. Ông ta động não chút, nhìn bàn tay của mình, ở đó bị cảm một chiếc kim nhỏ. Nếu như không chú ý thì đúng là bỏ qua chỉ tiết này.

Ông Dương nhớ lại lúc mình nắm bả vai của Trương Trần, lúc này cười khổ. Tên nhóc này đúng là ác độc, tâm cơ cũng thâm sâu hơn cả. Ban nấy hẳn càng đánh càng yếu, tất cả chỉ là giả bộ. Điều mà hắn muốn làm chính là ép mình phải chủ động tấn công.

Ông Dương ban đầu có chút phiền não, sau đó cũng làm theo ý nguyện của Trương Trần, không kìm nổi mà giơ nắm đấm ra.

Ông ta nghĩ cứ coi như Trương Trần gài bẫy mình thì móng vuốt lúc đó của ông ta cũng có thể khiến Trương Trần nhất thời không dùng lực được.

“Nhóc con, tôi đã không ngăn nổ Tôi và cậu không có mối thù sinh tử, khi nào cậu mới tha cho tôi đây?”, ông Dương bất lực hỏi.

“Kinh mạch của ông đã bị tôi khóa chặt rồi, tôi sẽ không ra tay nữa đâu. Ông cũng là người đến từ thủ đô, ai có thể cứu ông chắc ông biết rồi chứ”, Trương Trần cười, lắc đầu.

Lời Trương Trần vừa nói xong thì ông Dương liền mặt biến sắc.

“Gia chủ nhà họ Hàn, chúng ta cũng nên nói vào chuyện chính đi chứ nhỉ?”, lúc này Trương Trần mới đi về phía Hàn Minh Thiên. Lúc này không có ai dám ngăn cản anh nữa. Nói cách khác, không ai có ¡j_ dũng khí chản trước mặt Trương Trần nữa.

“Cậu... Cậu..”, Hàn Minh Thiên sợ đến nỗi lùi về sau mấy bước. Ông ta nhìn Trương Trần toàn thân đều là máu nhưng mặt vẫn tươi cười nên kinh hãi không ngừng, thậm chí còn không nói ra câu hoàn chỉnh.

Cuối cùng ông ta cũng lấy lại tinh thần, lúc này mới sợ hãi nói: “Trương... Trương Trần! Cậu không thể giết tôi được. Nếu cậu thật sự giết tôi thì hậu quả chắc cậu đã rõ. Hơn nữa, chúng ta đâu cần phải làm căng thế”.

“Người của Hoài Bắc tôi sẽ gọi điện thoại bảo họ quay về, người của nhà họ Hoàng tôi cũng sẽ thông báo”, lúc này Hàn Minh Thiên đâu còn phong độ như trước đây. Có ai khi đứng trước cái chết lại giữ được vẻ điềm tĩnh đâu.

“Ố? Có nghĩa là còn người của nhà họ Hoàng nữa sao?”, Trương Trần tiếp tục hỏi. Truyện Xuyên Nhanh

“Đúng vậy”, Hàn Minh Thiên chật vật nuốt nước bọt, gật đầu nói: “Của tôi một nửa, của ông ta một nửa...

“Ồ, vậy xin hỏi “đại bản doanh của nhà họ Hoàng ở đâu”, có được thông tin mình cần, lúc này Trương Trần mới hài lòng, rút một cây kim vàng ở hông, cười nói: “Ông yên tâm, tôi sẽ không giết ông đâu. Đó là phạm pháp đấy”.

“Phù”, Hàn Minh Thiên thở phù một cái nhưng niềm vui chưa được bao lâu thì câu nói tiếp theo của Trương Trần mới khiến ông ta toàn thân toát mồ hôi.

“Tôi muốn nói là tất cả người nhà họ Hàn ở đây sẽ đều phải nằm trên giường qua ngày”.

“Đừng... Đừng mà... Tôi cầu xin cậu, cái gì tôi cũng có thể cho cậu được, cầu xin cậu tha cho tôi”, hai chân Hàn Minh Thiên mềm nhữn rồi quỳ sụp xuống.

Đánh họ tàn phế, ăn uống đi vệ sinh đều ở trên giường, cảm giác đó còn khó chịu hơn cả cái chết.

Trước đó Trương Trần đánh gục những tay súng của ông ta và ông Dương hiện đang nằm trên đất nên ông ta tin rằng Trương Trần sẽ dùng đến thủ đoạn này với họ.

Hàn Minh Thiên thật sự sợ rồi, cũng thấy hối hận. Sao nhà họ Hàn lại gây vào ác ma như này chứ? Nhưng trên đời vốn không có thuốc hối hận.

“A...A...A”, Hàn Minh Thiên sợ đến nỗi mất đi lý trí. Ông ta sợ hãi hét lớn một tiếng, lúc này không quan tâm đến sự sống chết của nhà họ Hàn mà xoay người chạy về phía cửa lớn. Hiện giờ ông ta chỉ muốn chạy khỏi đây, cách xa tên ác ma này.

Những người khác của nhà họ Hàn thấy thế thì cũng muốn chạy, Trương Trần hừ lạnh một tiếng, chân móc lên một cái, những đao bị bẻ gấy ban nãy đều bay lên đâm xuyên vào chân của Hàn Minh Hà.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 341: C341: Anh cũng biết chuyện của nhà họ hàn rồi


Một tia máu đỏ b*n r*, Hàn Minh Hà kêu thảm một tiếng ngã trên đất.

Trương Trần đi về phía Hàn Minh Thiên rồi châm kim vàng vào thiên linh huyệt của ông ta, sau đó lại châm ba kim vàng ở vị trí ngực ông ta.

Cùng một cách làm, “đãi ngộ với những người khác cũng như vậy nhưng chỉ có duy nhất Hàn Minh Hà là hơi khác chút. Hai mắt của ông ta cũng bị Trương Trần đánh phế, giờ đây chỉ như một xác chết biết đi.

Trong thoáng chốc, trên đất đều là người nhà họ Hàn với tiếng kêu thảm.

“Nếu đây là địa bàn của nhà họ Hàn thì Hàn Đông Vũ cũng nên ở đây chứ, đưa tôi đi tìm”, Trương Trần lộ ra nụ cười ác ma, lớn bước đi về phía nhà sau của nhà họ Hàn.

Nếu như Trương Trần đoán không nhầm thì lúc này Hàn Đông Vũ vẫn đang dưỡng bệnh, lần trước ở nhà họ Trương anh ra tay cũng không nhẹ.

Ông Dương chỉ cảm thấy đầu óc tê dại, cố hết sức lấy điện thoại ra gọi cho cậu chủ Điền.

Rất nhanh cậu chủ Điền quay lại. Khi hắn nhìn thấy cảnh trước mắt thì hai mắt nheo lại chỉ thành một đường nhỏ. Cảnh này giống như địa ngục Tu La, người nhà họ Hàn đều đang kêu gào đau đớn, máu me bê bết.

“Ông Dương, đây là do tên Trương Trần kia gây ra sao?”, giọng nói của cậu chủ Điền có chút run rẩy, đến ông Dương cũng thành ra như này, vậy rốt cuộc Trương Trần khủng khiếp đến mức nào?

“Cậu chủ! Mau, mau đi đi, chúng ta mau đi thôi. Trương Trần không phải là người, hơn nữa cậu ta...”, ông Dương năm chặt tay cậu chủ Điền, còn cậu chủ Điền cũng biết chuyện này không đơn giản như hắn tưởng tượng.

Nếu đã dám đắc tội với nhà họ Điền thì Trương Trần không phải kẻ điên thì cũng là có hậu thuẫn, cộng với lời nói đầy sợ hãi của ông Dương nên hẳn không hỏi nhiều mà đỡ ông ta lên xe rời đi.

Khi xe rời đi, Trương Trần xách Hàn Đông Vũ như cá ướp quay lại phòng khách rồi ném gã về trước mặt người nhà họ Hàn.

“Ha ha, nhà họ Hàn tự xử đi”, Trương Trần cười một cách tàn nhãn, lúc này mới lái xe rời đi.

Hai mắt Hàn Minh Thiên đều là những giọt nước mắt đau khổ, còn đau khổ hơn nỗi đau x*c th*t, dày vò về tâm lý càng khiến ông ta phát điên.

Trụ cột của cả nhà họ Hàn, ngoài em Ba ra thì toàn bộ đều bị đánh phế. Có thể nói, cả nhà họ Hàn đều toi đời rồi, thậm chí không cần Trương Trần ra tay nữa.

Cái đạo lý “đục nước béo cò ông ta hiểu rõ hơn ai hết.

Trên đường quốc lộ, một chiếc Ferrari màu đỏ đang băng băng chạy, Trương Trần lấy ra thuốc bột rắc lên trên vết thương ở bả vai, sau đó châm điếu thuốc hít một hơi.

Nếu như ông Dương mà thận trọng thì Trương Trần cũng không thể dễ dàng nắm được điểm yếu của đối phương. Nói thật thì với độ tuổi của anh, về mặt võ công thì đúng là vẫn còn hạn chế.

Anh nhìn qua gương chiếu hậu, Trương Trần chậm rãi lái xe sang bên cạnh đường rồi dừng lại. Không bao lâu, một chiếc xe.Jeep cũng dừng lại.

Cửa xe vừa mở ra thì Tiểu Vương với sắc mặt phức tạp đi xuống. Anh ta nhận được mệnh lệnh, ông Trần không muốn Trương Trần xảy ra chuyện nên anh ta chỉ có thể làm theo lệnh thôi.

Đối với những người như anh ta thì theo dõi và “tránh bị theo dõi là hai bài học bắt buộc nhưng anh †a vẫn bị Trương Trần phát hiện ra. Nếu không thì anh ta không thể dừng xe như này được.

“Đi theo tôi bao lâu rồi?”, Trương Trần ném lại một điếu thuốc, hỏi.

Tiểu Vương cũng không khách khí, nói thẳng: “Từ lúc cậu đi ra khỏi Hoài Bắc tôi đã đi theo sau cậu rồi”.

“Anh cũng biết chuyện của nhà họ Hàn rồi?”
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 342: C342: Nếu không thì cậu về cùng với tôi đi


“Đúng thế”, Tiểu Vương gật đầu, không giấu diếm gì.

“Cậu tạm thời không cần lo lăng về nhà họ Hàn. Cứ coi như lời nói của tôi không có tác dụng nhưng ông Trần mà lên tiếng thì có rất ít người dám không nể mặt ông ấy, huống hồ chỉ là một tỉnh An Hoa nhỏ bé”, Tiểu Vương tiếp tục nói.

Trương Trần cười khổ lắc đầu, trong lòng cũng có chút cảm động. Thật không ngờ ông Trần sớm đã đoán được anh ở đây, sợ anh xảy ra chuyện, còn bảo Tiểu Vương đi theo phía sau, còn giúp anh giải quyết những rắc rối.

Từ lúc mẹ mất, Trương Trần không có chỗ dựa. Nhưng cách làm lần này của ông Trần khiến anh cảm thấy ấm áp vô cùng.

“Được rồi, không cần để tâm đến tôi đâu, anh quay về bảo vệ ông Trần đi, thời gian này tuyệt đối không được để ông ấy uống rượu, nếu không sẽ ảnh hưởng đến hiệu quả của thuốc”.

“Tôi không thể quay về được”, Tiểu Vương lắc đầu. Thiên chức của anh ta là phục tùng mệnh lệnh, bên trên nói thế nào thì anh ta làm như thế, làm sao. Trương Trần nói được anh ta. . Truyện Quân Sự

“Tôi quan trọng hay là ông Trần quan trọng?”, Trương Trần lại hỏi.

“Chuyện này..", Tiểu Vương có chút khó nói, anh †a cũng biết Trương Trần có ý gì nhưng nếu như anh †a quay về, đến lúc xảy ra chuyện gì thì lại khó xử lý.

“Nếu không thì cậu về cùng với tôi đi”, Tiểu Vương hỏi.

“.. Chuyện của tôi vẫn chưa làm xong, quay về làm gì chứ?”, Trương Trần liếc mắt nói.

“Vậy thì tôi chỉ có thể đi theo cậu rồi”.

“Anh đi theo tôi thì có tác dụng gì chứ, thân phận của anh cũng không thể lộ diện được, nếu không thì chắc chắn sẽ có người gây khó dễ. Hơn nữa, nếu anh đã biết được chuyện của nhà họ Hàn rồi, anh nghĩ dựa vào đám người này của tỉnh An Hoa thì ai có thể làm gì tôi?”

Tiểu Vương có chút do dự, một hồi sau anh ta cũng gật đầu, nói: “Vậy thì được rồi, có chuyện gì cậu có thể gọi điện thoại cho tôi”.

“Anh cứ yên tâm”, Trương Trần cầm lấy số điện thoại cá nhân của Tiểu Vương, sau đó ném điếu thuốc đi rồi giậm chân ga phóng xe đi.

“Haiz! Không biết ông Trần biết ở bên này xảy ra chuyện thì sẽ có suy nghĩ như nào. Kiểu người này chắc chắn ông ấy muốn thu nạp thành thuộc hạ rồi", Tiểu Vương hút xong điếu thuốc, cảm thán một câu rồi lên xe.Jeep đi về hướng ngược lại.

Nhà họ Hoàng cũng ở thành phố Đại Lĩnh nhưng khác biệt với nhà họ Hàn là, nhà họ Hoàng có chút quen biết với nhà họ Trương.

Ở đây nếu nói một cách chính xác thì đây là một thị trấn, tên là Hoàng gia trấn.

Đây cũng là một trong số ít thị trấn ở tỉnh An Hoa có thể kéo 1/4 GDP của một thành phố, và ở đây còn được một số người gọi là đất Hoàng đế, vì vậy hầu hết người dân ở đây đều họ Hoàng!

Còn nhà họ Hoàng mà Trương Trần muốn tìm lại là ông trùm của thị trấn này. Hiện giờ người của nhà họ Hoàng vẫn không biết ác mộng sắp ập đến đầu họ.

Trong trang viên hơn trăm mẫu này, người đến người đi vô cùng náo nhiệt.

Lúc này một chiếc xe chầm chậm lái đến, Trương Trần kéo cửa sổ xe xuống rồi cười hiền hòa với người bên đường: “Cô ơi, cho cháu hỏi, nhà của Hoàng Linh Thành ở đâu ạ?”
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 343: C343: Bảo hoàng linh thành ra ngoài gặp tôi


“Ồ, giám đốc Hoàng ấy hả, nhà ông ta ở trang viên cách ngã rẽ trước mặt ba dặm, trước cửa nhà ông ta có hai con sư tử lớn, kiến trúc theo phong cách cổ xưal”

Bác gái vừa cười vừa nói.

Trương Trần nở nụ cười mê hoặc, khiến bác gái kia cảm giác như mùa xuân thứ hai của mình đã đến rồi.

“Chậc chậc, xem ra lại có người đến bàn chuyện làm ăn với giám đốc Hoàng đây, người này ở đâu ra vậy, biển số xe hình như là ở Giang Lăng thì phải?”

“Chẹp, chỉ là một chiếc Ferrari mà thôi, trong thị trấn chúng ta có thể tìm thấy hơn chục chiếc như thế, cũng thường thôi, không chừng là đến xin làm việc với giám đốc Hoàng!”

“Cái thằng này, không được nói như thế, không phải mày cũng lái một chiếc BMW sao?”

Trên con phố đông người qua lại, không ít người nhìn vào rồi bàn tán về chiếc Ferrari của Trương Trần, nơi này dựa vào một thị trấn mà nổi tiếng cả tỉnh An Hoa, hóa ra cũng không phải là lời đồn đại!

Từ những cuộc trò chuyện của người qua đường, ai cũng biết rằng người nghèo nhất ở đây ít nhất cũng có hai căn nhà và một chiếc BMW, không phải là nơi mà nông thôn thành thị có thể so sánh được!

Trương Trần cảm ơn một tiếng, lái xe hướng về phía trước!

Quả nhiên, trong chốc lát đã nhìn thấy một trang viên, có chút phong cách của kiến trúc thời nhà Thanh, khiến cho người khác có cảm giác cổ xưa, hai con sư tử lớn trước cửa cũng khiến người khác cảm thấy khí phách!

“Xin hỏi đây có phải nhà của Hoàng Linh Thành không?”

Trương Trần xuống xe, bước lên hỏi người gác cửal

Hoàng Linh Thành, chính là gia chủ họ Hoàng.

“Anh là ai?”, người gác cửa thu ánh mắt nhìn về chiếc Ferrari, giọng điệu hơi khó chịu nói!

Mặc dù Trương Trần đi một chiếc Ferrari, nhưng đối với người họ Hoàng nhà bọn họ mà nói, dù anh có lái một chiếc xe làm bằng vàng ròng, cũng không thể chứng minh được gì cả.

Nhà họ Hoàng đã lớn mạnh đến mức không cần nhìn xe, cùng lắm cũng chỉ là nhìn biển số xe của Trương Trần mà thôi!

“Nói với Hoàng Linh Thành, tôi tên là Trương Trần, bảo ông ta ra ngoài gặp tôi!”, Trương Trần nói!

“Biến đi, đây là nơi anh có thể la lối om sòm à?”, người giữ cửa cúi xuống xe rồi nói.

Trương Trần vừa đến đã gọi thẳng tên chủ nhà bọn họ, lời nói cũng không mấy thân thiện, vừa nhìn đã biết là không có thiện chí, chó cậy gần nhà, gà cậy gần chuồng, đương nhiên anh ta sẽ không khách sáo.

“Có chuyện gì thế hả?”, đột nhiên, một âm thanh vang lên, chỉ nhìn thấy một thanh niên đang cùng bạn đi đến.

Vừa thấy người đang đến, người giữ cửa đã lập tức trở nên kính cẩn, cười nói: “Cậu ba, thằng ranh con này vừa đến đã bảo gia chủ ra gặp nó, tôi đang nghĩ cách để nó biến đi đấy thôi, bảo nó đừng có gây rối ở đây!”

“Hở?”, chàng trai đó nhìn Trương Trần có chút hứng thú, đây chính là đại bản doanh của nhà họ Hoàng, chẳng lế còn có người dám tới đây kiếm chuyện?

Đương nhiên anh ta nhìn xa trông rộng hơn tên giữ cửa này, rồi nhìn chiếc xe của Trương Trần, lập tức cười nói: “Tôi tên là Hoàng Kiến Trung, không biết anh tìm chú tôi có chuyện gì không?”

“Tôi là Trương Trần, nếu anh đã là người nhà họ Hoàng, thì bảo Hoàng Linh Thành ra ngoài gặp tôi đi!”, Trương Trần hờ hững nói.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 344: C344: Hoàng linh thành bảo các người làm à


“Trương Trần?”, ánh mắt của Hoàng Kiến Trung lóe lên, sau đó nhìn biển số xe của Trương Trần, sau đó giống như đã khẳng định được điều gì, cười nói: “Anh bạn này, hiện giờ chú tôi đang bận, nếu không thì tôi đưa anh vào trong ngồi, uống cốc trà, tôi sẽ lập tức đi vào báo một tiếng, anh thấy sao?”

“Được thôi!", Trương Trần cũng không nghĩ nhiều, đi theo Hoàng Kiến Trung bước vào trong.

Kiến trúc bên trong quả thật rất thú vị, còn có một hành lang chạy dài, đặc biệt phù hợp để tu thân dưỡng tính, nuôi dưỡng nhân tình!

“Anh bạn, anh uống chén trà trước, tôi đi tìm chú tôi!”, Hoàng Kiến Trung cười nhẹ một tiếng, đưa Trương Trần vào phòng khách, tươi cười rời đi!. truyen bac chien

Thế nhưng, chưa đến năm phút sau, anh ta đã quay lại.

“Xin lỗi nhé anh Trương!”, Hoàng Kiến Trung cười ha ha, nói: “E rằng anh chỉ có thể gặp chú tôi trong mơ thôi!”

Nói xong, Hoàng Kiến Trung võ tay một cái, ngoài cửa ngay lập tức xuất hiện hàng chục người đàn ông to lớn cầm gầy xông vào!

Ngay sau đó, vài người nhà họ Hoàng đều chạy đến!

Chi chính của Hoàng Linh Thành cũng không phải là ít, nhưng chỉ thứ của nhà họ Hoàng lại cực kỳ nhiều, những người này, có thể coi như chỉ thứ của nhà họ Hoàng!

“Ha ha, Trương Trần à Trương Trần, đúng là thiên đường có lối mày không đi, địa ngục không cửa lại chui vào, ngay từ đầu tao đã không dám tin mày là hung thủ phế anh trai tao, nhìn lướt qua biển số xe của mày rồi mới dám khẳng định!”, Hoàng Kiến Trung cười lạnh một tiếng, không còn sự ôn hòa nào trước đóI

Hóa ra, anh ta chỉ muốn giữ chân Trương Trần, sau đó ung dung bắt cá trong chậu!

“Kiến Trung, phí lời với thằng ranh này làm cái gì, dám một mình đến nhà họ Hoàng chúng ta, cứ thẳng tay phế thằng này, sau đó ném cho chó ăn là được!"

“Đúng thế, thăng khốn này, người nhà họ Hoàng cũng dám động vào, đúng là thằng khốn khiếp!”

Người nhà họ Hoàng ai cũng kêu gào không ngừng, có người còn xắn tay áo lên, chỉ hận không thể tự mình ra tay!

Trương Trần bình tĩnh uống trà, mở miệng nói: “Hoàng Linh Thành bảo các người làm à?”

“Hừ, chút chuyện nhỏ này còn phải phiền đến chú tao à, bọn tao phế mày, đương nhiên ông ấy sẽ rất vui rồi!", Hoàng Kiến Trung lạnh lùng cười, vẫy tay: “Làm thịt nó!”

Đám vệ sĩ nhà họ Hoàng không nói một lời, ai cũng cầm dùi cui điện và chân ghế rồi xông lên.

Trương Trần bất đắc dĩ cười, mặc dù cánh tay phải không được làm việc nặng, nhưng đối với đám người này, cũng không thành vấn đề!

Chỉ nhìn thấy anh đạp chân một cái, giống như sói lạc vào bầy dê, chỉ trong chốc lát, phòng khách đã vang lên tiếng la hét!

“Không ổn, Kiến Trung, tên khốn này biết võ, chúng ta đánh giá thấp cậu ta quá rồi, tiếp tục gọi điện kêu người tới đi!”, một người trong gia tộc sợ hãi kêu lên!

“Được!", Hoàng Kiến Trung gật đầu, đây là nhà họ Hoàng, chỉ cần một cuộc điện thoại, không đến ba phút sẽ có thể tập trung hàng trăm người.

Nhưng ba phút, đối với Trương Trần, thật sự là quá dài, dài đến mức, anh có thể giết đám người trong đây mười mấy lần!

Bốp bốp bốp!

Một cú đá đã đạp bay ba người cuối cùng, lòng bàn tay Trương Trần hướng về phía trước, tóm lấy Hoàng Kiến Trung, không hề cho anh ta cơ hội lên tiếng, lập tức giật đứt cánh tay của anh ta.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 345: C345: Ai là người phái người đến hoài bắc


“Á á á..”, một tiếng kêu thảm thiết vang lên, đám người còn lại của nhà họ Hoàng chưa từng thấy cảnh tượng đẫm máu thế này, đây chính là xé xác một người sống sờ sờ đó, việc này cần dùng bao nhiêu sức mới làm được chứt!

“Mau, mau, báo cho gia chủ!”, một người đàn ông hét lên, sau đó chạy trối chết!

Hoàng Linh Thành lúc này mới tiến vào, vẻ mặt lạnh lùng, điều động hàng trăm người ngay dưới mũi ông ta, nếu ông ta không biết thì đúng là mù điếc rồi.

Mấy trăm người nhìn thấy Hoàng Linh Thành, lập tức kính cẩn đi theo sau, người phía trước sải bước về phía đại sảnh Đông Uyển, khi ông ta nhìn thấy cảnh tượng trước mặt, hai mắt liền híp lại!

Hơn mười người nằm ngổn ngang trong này, đã vậy còn không có người nào nguyên vẹn, người ổn nhất thì cánh tay cũng bị bẻ thành 90 độ!

“Giết...”, đám côn đồ nhà họ Hoàng thấy cảnh tượng này lập tức muốn xông lên g**t ch*t Trương Trần!. Tr𝘶yện hay l𝘶ôn có tại ﹟ Tr𝐔mtr 𝘶yện.vn ﹟

“Cút hết xuống cho tôi!", Hoàng Linh Thành hét lên, sau đó nhìn Trương Trần bằng ánh mắt nặng nề.

Một chàng trai trẻ, vô duyên vô cớ sao lại đến nhà họ Hoàng chém giết, nếu như không có nguyên nhân gì, chắc chẳn là một kẻ điên!

Hoàng Linh Thành có thể ra tay, nhưng với tư cách là người đứng đầu nhà họ Hoàng, ông ta phải hiểu những gì đang xảy ra đất

“Anh là ai, tại sao đến nhà họ Hoàng giở thói ngang ngược?”, Hoàng Linh Thành hỏi!

“Tên của tôi hẳn sẽ rất quen thuộc với ông, tôi đến từ Hoài Bắc, tên là Trương Trần, đến đây để đòi một lời giải thích!”, Trương Trần lại khôi phục biểu cảm vô hại!

“Trương Trần?”, Hoàng Linh Thành khẽ nhíu mày, nhưng ông không thể nhớ mình đã trêu chọc người này lúc nào, còn là người từ Hoài Bắc, ông ta còn chưa đến Hoài Bắc được mấy lần!

“Gia chủ, chính là Trương Trần phế con trai của ông Tư đó ạ!”, có người biết chuyện, nhỏ giọng nhắc nhởi

Hoàng Linh Thành đến lúc này mới chợt hiểu ra!

“Cậu dám động vào người nhà họ Hoàng, còn dám đến đây trao đổi với tôi, ai cho cậu dũng khí đó vậy?”, Hoàng Linh Thành lập tức lạnh lùng hỏi, nếu biết người đến là ai, vậy thì dễ nói chuyện rồi!

Trương Trần nói: “Tôi không phải người thích phí lời, cũng không muốn nghe ông khoe khoang nhà họ Hoàng lợi hại ra sao, tôi chỉ muốn nói một chuyện!”

“Trước gần tối ngày hôm nay, điều động hết người của nhà họ Hoàng đang ở Hoài Bắc về, ông cũng chỉ có một cơ hội này, nếu không nắm chắc, nhà họ Hoàng cũng sẽ biến mất!”

“Thăng khốn nạn này, mày ở đây khoác lác với ai thế hả, mày còn không thèm nhìn xem đây là đâu, còn dám nói chuyện với gia chủ nhà chúng tao như thế, có tin tao đá đít mày, cho mày sống không bằng chết không?”, có người hét lớn.

Thế nhưng, gia chủ nhà họ Hoàng dù sao cũng là người đứng đầu nhà họ Hoàng, những thứ ông ta cân nhắc, nghe được, nhìn thấy, hoàn toàn không phải thứ người bình thường có thể tưởng tượng được!

Trương Trần nhắc đến chữ “cũng” này khiến ông ta hơi nghi ngờ, cái gọi là cũng, ngoại trừ nhà họ Hoàng ra, còn ai nữa?

Suy nghĩ này khiến Hoàng Linh Thành lập tức hiểu ra, nhà họ Hoàng ông ta nằm ở rìa thành phố Đại Linh, còn Hoài Bắc thì nằm ở phía Đông, nếu như đi hết con đường này, phải đi qua nhà họ Hàn trước mới đúng chứ!

Nghĩ đến đây, Hoàng Linh Thành mở miệng nói: “Nợ nần phải tính riêng từng khoản, người cầm đầu lần này cũng không phải nhà họ Hoàng chúng tôi, sao cậu không đến nhà họ Hàn, lại còn đến đây, hay là, thấy thế lực nhà họ Hoàng chúng tôi không bằng nhà họ Hàn, nên mới mềm nắn răn buông đúng không?”

“Tại sao ông biết, tôi không đến nhà họ Hàn!” Trương Trần hỏi lại.

Hoàng Linh Thành nheo mắt, câu nói này là có ý gì, chẳng lẽ Trương Trần đã đến nhà họ Hàn rồi mới đến nhà họ Hoàng sao?

Nhưng đã là dấy binh hỏi tội, Trương Trần đã đến nhà họ Hàn, sao có thể bình an vô sự mà đi ra ngoài rồi, rốt cuộc, đã xảy ra chuyện gì?

“Ai là người phái người đến Hoài Bắc?”, Hoàng Linh Thành hỏi!

“Gia chủ, là người của ông Tư phái đến ạ!”, có người trả lời!

Hoàng Linh Thành gật đầu, nói: “Trương Trần, cậu đợi một chút, tôi đi hỏi xem rốt cuộc là có chuyện gì!”

“Các người ở yên chỗ này cho tôi, ai dám động tay, thì cút ra khỏi nhà họ Hoàng cho tôi!”, Hoàng Linh Thành lại dặn dò đám thuộc hạ một câu rồi nhanh chóng rời đi!

“Thăng nhóc này, nếu không phải vì tính tình của gia chủ chúng tao tốt, thì mày sớm đã đánh chết rồi!”, mặc dù được dặn dò là không động vào Trương Trần, nhưng vẫn có người không nhịn được đùa giỡn, dù sao thì bảo không được ra tay, chứ có phải không được chửi bới đâu!
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 346: C346: Xin cậu hãy thứ lỗi


Ra khỏi đại sảnh, Hoàng Linh Thành không đi tìm ông Tư nhà họ Hoàng mà đến thẳng văn phòng của mình.

Đó chỉ là cái cớ của ông ta mà thôi, ông ta muốn biết đã có chuyện gì xảy ra trước khi Trương Trần đến. Nếu anh ta đã ghé qua nhà họ Hàn, làm sao có thể ra ngoài được.

Trực giác mách bảo ông ta, Trương Trần đơn phương độc mã đến đây không phải đến tìm chết!

“Người đâu rồi, có ai ở trung tâm thành phố không, mau điều tra tình hình hiện tại của nhà họ Hàn cho tôi!", Hoàng Thành Linh nói.

Thương trường như chiến trường, vì tin tức rất quan trọng nên nhà họ Hoàng cũng có một số mạng lưới tình báo có thể lấy được tin tức trong thời gian ngắn nhất.

Ngón tay Hoàng Linh Thành gõ lên mặt bàn, không biết vì sao ông ta lại có cảm giác không ổn!

Khoảng bảy tám phút sau, cuối cùng cũng có tin tức.

“Gia chủ, người, người nhà họ Hàn đó đều bị phế cả rồi, ngoài ông ba nhà họ Hàn không về nhà thì không người nào chạy thoát được cả...", người đến kinh hãi báo cáo.

“Cái quái gì thế”, Hoàng Linh Thành lập tức nhảy dựng lên.

Người nhà họ Hàn đều bị phế cả rồi? “Chuyện lúc nào vậy?”, ông ta lại hỏi.

“Nghe nói khoảng ba tiếng trước!”, người đó đáp.

Hoàng Linh Thành không thể ngồi yên được nữa, mặc dù Trương Trần không nói rõ ràng nhưng ý tứ trong lời nói đã quá rõ rồi!

Anh đã đến nhà họ Hàn, ba tiếng trước, người nhà họ Hàn đều bị phế, không cần nghĩ nhiều cũng biết tuyệt đối có liên quan đến Trương Trần.

Ông ta vội đi đến đại sảnh Đông Uyển, thậm chí ông ta còn cảm thấy mình đi quá chậm nên bèn chạy!

“Cậu, cậu Trương!”, đến đại sảnh, Hoàng Linh Thành lập tức cung kính nói.

“Không cần vội, trước tiên tôi phải phế một người, thế nào?”, Trương Trần chậm rãi hỏi.

“Ai?”

“Người kia!", Trương Trần chỉ vào người vừa vênh váo kia.

“Người đâu, phế tay chân nó cho tôi, ném nó ra khỏi nhà họ Hoàng. Mẹ nó, nếu tối nay nó không rời khỏi đây, thì xử sạch luôn!”, Hoàng Linh Thành lập tức nói.

Vừa dứt lời, cả nhà họ Hoàng đều bàng hoàng không dám tin nhìn Hoàng Linh Thành!

Rốt cuộc là thế nào đây, gia chủ chỉ ra ngoài một chuyến mà lại thay đổi nhiều vậy sao?

“Chú, đừng mài”, người đó hét lên.

Thế nhưng Hoàng Linh Thành không hề liếc nhìn hắn ta một cái, mấy tên đàn em trực tiếp đánh người kia trước mặt Trương Trần, sau đó kéo lê cậu ta trên mặt đất.

“Cậu Trương, chuyện này không liên quan đến Hoàng Linh Thành tôi, tôi cũng mới ngộ ra ngọn nguồn, xin cậu hãy thứ lỗi!”, Hoàng Linh Thành lau mồ hôi lạnh, cung kính nói.

Ông ta không biết lai lịch của Trương Trần, nhưng sau khi xử sạch mấy người nhà họ Hàn kia, Trương Trần còn có thể bình an vô sự đến đây, như vậy đã có thể chứng tỏ được vài vấn đề rồi!

“Sau đó thì sao?”, Trương Trần lạnh nhạt nói.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 347: C347: Gia chủ đó là cháu ruột của ông đấy


“Tôi đã nói người ở Hoài Bắc rút hết về đây, bất kể là ai có liên quan đến chuyện này, tôi nhất định sẽ trừng trị thích đáng!”, Hoàng Linh Thành nó

“Nói tiếp đi!”, Trương Trần nói.

Hoàng Linh Thành cắn răng, sau đó tàn nhẫn nói: “Người đâu, dẫn Hoàng Diên Húc lại đây, cắt đứt tay chân của nó!”

“Gia chủ, đó là cháu ruột của ông đấy”, có người không kiềm được lên tiếng.

“Câm miệng, bảo cậu làm thế nào thì cứ làm thế đấy đi”, Hoàng Linh Thành tát người kia một bạt tai.

Làm sao ông ta không biết Hoàng Diên Húc là cháu mình, nhưng ông ta không muốn mất đi cả nhà họ Hoàng!

Trương Trần đã nói chỉ cho ông ta một cơ hội, ông ta không muốn đánh cược. Nếu Trương Trần cũng phế cả cả nhà họ Hoàng, vậy nhà họ Hoàng đúng thật rất náo nhiệt!

Không lâu sau, Hoàng Diên Húc bị dẫn đến, lúc nhìn thấy Trương Trần, cậu ta sa sầm mặt mày nói: “Chú à, chính là tên khốn này, chú giúp cháu xử hắn đi.

Thương tích của Hoàng Diên Húc không nhẹ hơn Hàn Đông Vũ là bao, mặc dù nhà họ Hoàng đã tìm bác sĩ tốt nhất cho cậu ta nhưng bây giờ đã không thể đứng lên được nữa!

Hoàng Linh Thành đá ngã xe lăn của Hoàng Diên Húc, lớn giọng quát: “Phế cho tôi!”

“Chú, tại sao chứ, cháu là cháu ruột của chú đấy!”

“Hu hu, đừng đánh mà, cháu biết lỗi rồi..."

Chẳng mấy chốc, tiếng than khóc van xin của Hoàng Diên Húc vang vọng trong đại sảnh, sức khỏe của cậu ta vốn dĩ còn chưa hồi phục thì lại bị đánh.

Nhìn thấy cảnh tượng này, người nhà họ Hoàng đều lạnh gáy, rốt cuộc Trương Trần là ai mà có thể khiến gia chủ sợ hãi đến mức này?

“Cậu Trương, cậu thấy có hài lòng không?”, Hoàng Linh Thành không nhìn đến Hoàng Diên Húc một cái.

“Ông rất thông minh đấy. Nắm chắc lấy cơ hội này, tôi không muốn lại nhìn thấy lần sau. Nếu không, chắc hẳn ông biết rõ kết cục hơn tôi!”

Trương Trần khẽ cười, tiến đến vỗ vai Hoàng Thành Linh, sau đó đi ra khỏi sảnh chính. Hàng trăm tên đàn em vô thức nhường đường cho anh!

Sau khi Trương Trần đi khỏi, Hoàng Diên Húc ấm ức nhìn Hoàng Thành Linh băng gương mặt tèm lem toàn máu, nước mắt và nước mũi: “Chú, chú đánh cháu làm gì?”

“Cái thằng ngu này!”, Hoàng Thành Linh tức giận mà không biết trút vào đâu, xoay lại tát cậu ta thêm một cái rồi quát: “Mày chọc vào ai không chọc lại đi chọc vào mấy tên điên. Mày có biết ba tiếng trước thằng nhóc đó biến cả nhà họ Hàn thành người tàn tật không?”

“Cái gì? Không, không thể nào. Hắn ta dựa vào. đâu mà to gan đến vậy?”, Hoàng Diên Húc rụt cổ lại, sợ hãi nói.

“Đợi thương tích của mày lành hẳn thì cút về Hoài Bắc quỳ xuống trước mặt Trương Trần. Nếu cậu ta không tha thứ cho mày, mày cứ chết luôn ở đó cho tao đi”.

“Nếu nhà họ Hoàng bị chôn vùi trong tay mày, tao sẽ lột da mày!”.

Hoàng Thành Linh lại tức giận đá cháu mình một cái, lúc này mới vội vàng rời đi để tìm hiểu tình hình cụ thể.

Trong một vườn hoa ở thủ đô, một người đàn ông khoảng sáu mươi tuổi, mặc một bộ đồ Trung Sơn, trước mặt có một bàn cờ, bên cạnh có một tách trà bốc khói nghỉ ngút.

Lướt qua bên cạnh, bao bì lá trà hóa ra là hãng trà chất lượng Đại Hồng Bào, loại trà tinh tế đến độ ngay cả vàng ròng cũng không thể so sánh được, thế mà người đàn ông này lại thưởng thức trà như bình thường.

“Thưa ông, tin tức ông cần đã đến rồi”, lúc này, một người đàn ông đi đến nhỏ giọng nói.

“Ừ, cậu xem nên phá vỡ tàn cục thế nào? Rõ ràng lão tướng này trông có vẻ như là kết quả phải chết nhưng lại ẩn giấu cơ hội sống, quả thật làm người ta đau đầu”.

“Thưa ông, với kỹ năng đánh cờ của tôi thì sao có thể giúp ông được, tôi cũng chỉ là chân chạy việc cho ông, tôi không làm nổi mấy chuyện động não này đâu!” . Truyện Ngược

“Thôi vậy, nói chuyện chính đi!", người đàn ông sáu mươi tuổi nói.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 348: C348: Tính nợ


“Trước đây tập đoàn Mạt Lâm từng trải qua một trận chiến lớn với tập đoàn Xương Thịnh nhưng bây giờ vẫn còn tồn tại. Theo tình hình hiện tại, có thể nói là tiền đồ vô hạn”, người đàn ông nói đưa một bản báo cáo cho ông ta.

“Điều thú vị hơn là tin tức về ông chủ thật sự của Mạt Lâm rất ít, hiện tại chỉ biết các phương thuốc của tập đoàn Mạt Lâm đều do chính tay người đó điều chế. Lúc trước từng náo loạn cả lên, cậu Trương trấn áp Hàn y và ông chủ Cổ của tập đoàn Mạt Lâm là một!”

cùng họ Trương?

“Nếu nói về y thuật, thủ đô ta có nhà họ Trương có thể nói là đã đạt đến đỉnh cao, sao tên nhóc này tự nhiên chui ra từ đâu, còn làm ra vẻ thần bí nữa?”

“Thưa ông, chuyện này không thể điều tra trong thời gian ngắn được, trừ khi đích thân đến phục kích trước tập đoàn Mạt Lâm. Nhưng cái người mà ông nói hình như ở Hoài Bäc cũng có một người, cũng mang dòng máu của nhà họ Trương”.

Người đàn ông ngoài sáu mươi dường như nhớ ra điều ra, lạnh lùng nói: “Cậu ta chẳng qua chỉ là một thắng con hoang mà thôi, cậu ta cũng xứng à? Đừng nhắc đến cậu ta ở đây, nhà họ Trương không có kẻ vô dụng như vậy”.

“Thưa ông, ông dạy rất phải, có lẽ do tôi nghĩ nhiều quá rồi, sau này tôi sẽ chú ý!”, người đàn ông hoảng sợ lập tức cúi người.

“Được rồi, không cần lãng phí nhiều tâm tư với tập đoàn Mạt Lâm nữa, đợi nó mập mạp, béo bở thêm một chút, sau đó nuốt gọn, bây giờ mùi vị không ngonl”

“Còn nữa, nếu sau này có tin tức gì về chuyện liên quan đến tên tạp chủng kia, nghe được cậu ta dám lấy nhà họ Trương để ra uy thì cứ đánh chết không cần nói với tôi!”

“Tôi hiểu rồi”, người thanh niên gật đầu, sau đó cung kính rời đi. Sau khi cậu ta ra khỏi vườn hoa, sau lưng đã ướt đẫm mồ hôi.

Còn người đàn ông sáu mươi tuổi có thân hình cường tráng này vẫn đang chăm chú nhìn ván cờ thảm bại này.

Thời gian trôi qua, chẳng mấy chốc đã đến buổi tối, thành phố Đại Lĩnh cách nhà họ Trương không xa, sau khi cân nhắc, Trương Trần quyết định đến nhà họ Trương ở tỉnh An Hoa.

Ông cụ Trương mất đi thực quyền, anh phải đi xem thử có chuyện gì. Dù sao ngộ nhỡ đến lúc đó, nếu anh bỗng dưng bị nhà họ Trương âm thầm giở trò thì đúng là hỏng bét thật!

Đến trước cổng nhà họ Trương, Trương Trần không đi vào. Nếu Trương Khánh Long đã mất thực quyền, chắc chắn nhà họ Trương đã đổi gia chủ!

Anh tìm lại lịch sử cuộc gọi lần trước, trước tiên liên lạc với Trương Long Khánh, lúc này anh mới được quản gia Bình dẫn vào nhà họ Trương.

“Cậu đến đây quả thực không khôn ngoan tí nào!”, lão Bình lắc đầu, không nói nhiều nữa dẫn Trương Trần đi ra sau vườn hoa.

Vẫn là vườn hoa đó, bên trong còn sáng đèn, lão Bình dừng lại trước cửa tỏ ý Trương Trần tự mình đi vào.

Trương Trần đẩy cửa ra chỉ thấy Trương Long Khánh u sầu ngồi trên ghế. Thấy Trương Trần, lần này ông ta lại nở nụ cười!

“Thằng nhóc này, sao lại đến đây?”

“Chẳng phải cháu đã gọi nói với ông rồi sao? Cháu đến đây là để tính sổ!”, Trương Trần cũng cười nói.

Người nhà họ Trương có thể ôn hòa nói chuyện với anh không nhiều, Trương Long Khánh là một trong số đó!

“Tính nợ?”

Trương Long Khánh sửng sốt, bỗng nhiên ông ta nhớ đến gì đó cao giọng nói: “Cậu đến tính nợ với hơn mười gia tộc do nhà họ Hàn đứng đầu, cậu điên rồi sao? Dù cậu là ông chủ của tập đoàn Mạt Lâm, cũng không đủ đẳng cấp!”

“Nghe lời tôi, bây giờ đi ngay đi, dựa vào tài năng của cậu, sau này sẽ có cơ hội!”

Nói rồi Trương Long Khánh đẩy Trương Trần đi. Từ khi biết Trương Trần là ông chủ tập đoàn Mạt Lâm, ông ta đã đánh giá Trương Trần cao hết mức.

Với lai lịch xuất sắc này, ông ta không mong. Trương Trần tự mình tìm đường chết!

“Ông ngoại, ông đừng kích động, sao ông biết cháu không phải là đối thủ của họ, thân phận của cháu không chỉ là ông chủ Mạt Lâm thôi đâu!”, Trương Trần lắc đầu cười.

“Thăng nhóc này còn có thân phận gì nữa?”, Trương Long Khánh bĩu môi. Với ông ta, Trương Trần còn trẻ vậy mà có thể ngồi lên vị trí ông chủ Mạt Lâm là đã đánh bại được chín mươi chín phần trăm người cùng trang lứa. Dù là mấy con cháu ở thủ đô thì cũng chỉ đến thế mà thôi!
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 349: C349: Người đâu bắt cái tên phản nghịch này lại cho tôi


Trương Khánh Long nghĩ rằng Trương Trần an ủi ông ta để ông ta không lo lắng mà thôi.

Trương Trần bật cười läc đầu cũng không nói nhiều đến chuyện này nữa. Qua một thời gian nữa, thậm chí tối nay, Trương Khánh Long tất nhiên sẽ biết, đến lúc đó ông ta sẽ biết Trương Trần nói là thật hay giả.

“Ông à, chuyện này không nói đến nữa mà sao. ông cứ bận tâm vậy?”, Trương Trần bật cười, hỏi.

“Thằng nhóc này”, Trương Khánh Long cười mắng một câu rồi nói với vẻ bất lực: “Đây chẳng phải là do nhà họ Điền ra tay sao, lúc cậu đến không nhìn thấy trong phòng lớn của nhà họ Trương đèn treo sáng rực sao, đó là mở tiệc mời người nhà họ Điền đấy”.

“Cứ nghĩ cả đời mình vẻ vang oanh liệt nhưng cuối cùng lại không quản được nhà mình”, Trương Khánh Long thở dài, trong ánh mắt đều là sự thất vọng. Điều mà ông ta quan tâm không phải là quyền lợi mà là tình cảm.

“Nhà họ Điền ư?”, Trương Trần khẽ cười, nói: “Ông ngoại, tối nay cháu sẽ đỡ cho ông. Nhà họ Trương vẫn là của ông, không ai cướp đi được, nhà họ Điền cũng không được”.

“Thằng nhóc này có phải mắc bệnh hoang tưởng rồi không? Lần trước nhà họ Điền khống chế nhà họ Mạc, chẳng phải cậu phải trốn khỏi Hoài Bắc đó thôi. Lần này lại nói là nhà họ Điền cũng không làm gì được?”, Trương Khánh Long liếc nhìn Trương Trần một cái, trên mặt đều là vẻ không tin.

Nhà họ Điền chính là như vậy, nhà họ Mạc cũng không có cách nào chống lại được. Họ chỉ có thể trơ mắt nhìn người ta muốn làm gì thì làm, trừ khi cả tỉnh An Hoa chung tay vào thì mới có thể đánh lại nhà họ Điền.

“Ông không tin thì thôi vậy”, Trương Trần nói, tại sao những lời thật lòng lại không có ai tin thế.

Anh nói như vậy không phải hoàn toàn không có căn cứ. Nhà họ Hàn đã bị tiêu diệt, nhà họ Hoàng cũng đưa ra sự lựa chọn đúng đản. Nếu những nhà khác không phải kẻ ngốc thì chắc chắn suốt đêm sẽ gửi lễ đền tội. Dù sao thì không ai muốn trở thành nhà họ Hàn thứ hai.

Lần này cũng coi như Trương Trần nhờ vào: danh của ông Trần. Nếu như không phải Tiểu Vương ở phía sau giúp sức cho anh thì chỉ e sẽ có một số phiền phức khác.

“Nhóc con, cậu nghe tôi nói này. Tôi rất coi trọng tương lai của cậu nhưng hiện giờ không thể cứng đầu như nhà họ Hàn được. Còn về thân phận của ông chủ Mạt Lâm thì tôi vẫn che giấu giúp cậu.

Nhưng cậu muốn dùng thân phận này giúp tôi lấy lại quyền chỉ đạo nhà họ Trương thì cũng có chút khó khăn đấy”.

Trương Khánh Long khuyên một câu thật lòng. Lúc này, Trương Trần muốn nói gì đó thì đột nhiên bên ngoài ông Bình gõ cửa, nói: “Gia chủ! Tiệc rượu bà cụ đã chuẩn bị xong, mời ông qua đó ạ..”.

“Mời cái con khỉ! Mụ già đó thích thể diện, muốn tôi phải cúi đầu ở tiệc rượu đó đấy mà. Nói cho bà ta, đừng có mơ”, Trương Khánh Long hừ lạnh nói.

Ông Bình ở bên ngoài có chút khó xử, bởi hiện giờ Trương Khánh Long đã không còn uy thế nữa rồi.

Trương Trần lại cười, nói: “Ông ngoại, người ta đã mời thì ông cứ qua đi. Khí chất này cũng không có thì làm sao lấy lại quyền quản cái nhà này được”.

Trương Khánh Long ngây người ra, cười nói: “Đến lượt nhóc con nhà cậu nói tôi rồi đấy à. Cũng được, cậu đi cùng tôi đến đó đi. Xem bà già đó muốn gây sóng gió gì?”

Trương Trần đến, quả nhiên khiến Trương Khánh Long vui lên rất nhiều, đến khí sắc của ông ta cũng tốt lên nhiều.

Trương Trần đi theo phía sau, hai người đi vào nhà chính của nhà họ Trương.

Lúc này, bên trong vô cùng náo nhiệt. Mọi người trong nhà họ Trương đang nói cười với một người trẻ tuổi ngồi bên cạnh, ngữ khí vô cùng cung kính. Không còn nghỉ ngờ gì nữa, đây chắc là người nhà họ Điền ở thủ đô.

Bọn họ ra tay giúp bà cụ Trương đàn áp” Trương Khánh Long.

“Bố đến rồi, bố nhìn xem bố hà tất phải vậy?”, thấy Trương Khánh Long đến, đám người Trương Thông, Trương Lập lập tức lên trước nói. Nhưng nụ cười của bọn họ như tắt ngấm khi nhìn thấy một người.

“Trương Trần, cậu đến đây làm gì, đây là nơi cậu có thể đến sao?”

“Người đâu, bắt cái tên phản nghịch này lại cho tôi”.

Nhìn thấy Trương Trần, hai anh em này hiếm khi có cùng suy nghĩ, hiện giờ người nhà họ Điền ở đây, họ nhất định phải thể hiện thái độ.

“Láo toét, lui hết cho tôi”, Trương Khánh Long trừng mắt nói.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 350: C350: Cậu có còn là đàn ông nữa không


Nếu ông ta đã đưa Trương Trần đến đây thì chắc chắn đã có ý muốn bảo vệ anh. Trừ khi đám con bất hiếu này của ông ta cũng muốn tiêu diệt cả ông ta nữa.

“Hản ta chính là Trương Trần?”, người nhà họ Điền ngồi ở bên trong chú ý đến tình huống này nên lên tiếng hỏi.

“Đúng vậy! Thưa cậu Điền Dã, đây chính là thằng ranh đã từng đắc tội với Mạc Khai Sam”, Trương Lập nói.

“Câm mồnr, Trương Khánh Long liếc nhìn con trai mình, sau đó lại nhìn Điền Dã, nói: “Cậu Điền, chuyện này không liên quan đến Trương Trần, mong cậu đừng bận tâm”.

“Cái ông già chết tiệt này, ông muốn đẩy nhà họ Trương vào chỗ chết sao, sao ông càng lúc càng hồ đồ vậy?”, bà cụ Trương mắng mỏ rồi đi ra.

Trương Trần hại nhà họ Trương thành ra như này, hiện giờ nhà họ Điền giúp đỡ nhà họ Trương, đây đúng là cơ hợi tốt để chuyển mình, bà ta chỉ mong Trương Trần đi chết đi.

Điền Dã cũng lắc đầu, cười lạnh nói: “Ông cụ Trương, Mạc Khai Sam và nhà họ Điền chúng tôi có mối quan hệ sâu sắc. Không những chúng tôi không động gì đến nhà họ Trương mà còn bắt đầu hợp tác với các người. Đây đã là cho các người thể diệ rồi, tên Trương Trần này nhất định phải giao cho bọn tôi”.

“Bố à, bố đừng cố chấp như vậy chứ. Quyết định của mẹ mới là đúng, chúng ta đều vì nhà họ Trương, hà tất phải vì một tên người ngoài này chứ”, Trương Lập nói.

Theo như những người ở nhà họ Trương, vì một thằng con rể vô dụng mà đắc tội với nhà họ Hàn đã là không sáng suốt rồi, chứ đừng nói là nhà họ Điền đích thân đến.

“Trương Trần, việc mà cậu làm cậu không gánh nổi lại muốn nhà họ Trương chúng tôi bảo vệ cậu. Cậu có còn là đàn ông nữa không? Nhà họ Trương nợ cậu sao?”, Trương Thông hỏi.

“Nếu nhà họ Trương không tiện ra tay thì chúng tôi đến cũng vô ích rồi”, Điền Dã nói.

“Cậu Điền, thật sự xin lỗi”, nghe thấy vậy, Trương Lập lập tức nói lời xin lỗi. Trong trường hợp như này, họ căn bản không có cách nào. Nếu như nhà họ Điền đích thân ra tay vậy thì càng tốt. Lần này xem Trương Khánh Long còn có thể nói gì được.

“Không sao đâu, nếu các người đã cho thấy rõ thái độ vậy là đủ rồi, còn lại cứ giao lại cho tôi”, Điền Dã cười ha ha, nói. Sau đó khẽ vỗ tay một cái. Lúc này có một đám người lên phía trước.

“Trương Trần, tôi biết anh có năng lực và mối quan hệ. Nhưng trong mắt nhà họ Điền chúng tôi thì cũng chỉ như truyện cười mà thôi. Nếu như anh biết điều thì tự mình chui vào cốp xe đi, có lẽ vẫn còn đường sống”, lời nói vừa dứt thì gã ấn chìa khóa xe trong tay, cốp xe BMW liền mở ra.

“Nhóc con, đứng sau lưng tôi đi. Nếu ông già này đã chém gió mấy ngày liền với cậu thì nhất định sẽ làm, trừ khi lão già này nuốt được cục tức này”, Trương Khánh Long kéo Trương Trần, nói. Đây không phải là lời nói suông mà ông ta thật sự muốn bảo vệ Trương Trần.

“Bắt lại cho tôi, đánh gãy hai chân rồi nhét vào. cốp xe, đợi tôi xử lý”, Điền Dã lên tiếng, chỉ một câu nói mà như xử tội tử hình vậy, như quyết định lấy mạng Trương Trần.

“Vâng”, đám người đó gật đầu rồi bao vây Trương Trần. Còn Trương Trần đặt tay lên trên túi ở hông, chuẩn bị ra tay.

Lần này anh đến là muốn dùng cách đơn giản nhất để giải quyết phiền phức ở đây. Nhưng lúc anh định rút kim vàng ra thì một giọng nói lạnh lùng vang lên: “Dừng tay hết lại cho tôi”, giọng nói đầy gấp gáp, tiếp đó chỉ nhìn thấy một người đàn ông trung niên chạy vào.

Ông ta hơi mập chút, trên đầu đều là mồ hôi, thở hổn hển đi vào cửa lớn nhà họ Trương.

Mọi người nhìn lại, thấy người đến thì kinh ngạc. Sao tối nay, người này lại đến vậy?

Trương Lập thì vội lên, cười nói: “Anh Trần, mời vào trong”.

Người này chính là gia chủ của nhà họ Trần, Trần Ái Hoa. Nhưng ông ta không thèm để ý Trương Lập mà chạy đến trước mặt những kẻ muốn ra tay với Trương Trần, sau đó ông ta giơ tay lên.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 351: C351: Thắng nhóc này có thân phận gì chứ


Gái tát vang giòn khiến mọi người sững người ra, sắc mặt Điền Dã lập tức trầm xuống. Dù sao thì ông ta cũng đánh người của gã.

Đám người nhà họ Trương cũng giật giật mí mắt, không hiểu Trần Ái Hoa về phe nào.

“Anh Trần, anh làm vậy là có ý gì? Tôi coi anh là khách nhưng hình như anh không hiểu quy tắc thì phải?”, Trương Lập trầm giọng hỏi.

“Bốp"”, nhưng khiến mọi người không ngờ là Trần Ái Hoa đáp lại Trương Lập là một cái bạt tai.

Ông ta có ý gì thì bản thân ông ta biết rõ nhất. Từ sau khi Trương Trần rời khỏi nhà họ Hoàng, họ rất nhanh đã có được tin tức.

Đám gia tộc gây phiền phức cho Trương Trần, đặc biệt là tên dẫn đầu của nhà họ Hàn đã bị tiêu diệt.

Chuyện này nếu không phải gia chủ nhà họ Hoàng nói cho ông ta thì ông ta cũng không dám tin.

Luận về thực lực và mối quan hệ thì họ không so được với nhà họ Hàn. Vì thế, sau khi Trần Ái Hoa cảm ơn nhà họ Hoàng trong điện thoại thì lập tức đi tìm tung tích của Trương Trần. Tận dụng mọi mối quan hệ, sau khi tìm hiểu mới biết Trương Trần đến nhà họ Trương.

“Cậu Trương, khiến cậu phải sợ hãi rồi”, Trần Ái Hoa cung kính khom lưng nói với Trương Trần. Cảnh tượng này khiến mọi người suýt rơi con ngươi xuống đất.

Trần Ái Hoa lại gọi Trương Trần là cậu Trương? Là họ nghe nhầm hay thế giới này thay đổi rồi.

Người có phản ứng lại nhanh nhất là Trương Lập. Ông ta đã không còn tâm tư tính toán việc ban nãy mình bị ăn tát, ông ta chỉ muốn biết rốt cuộc xảy ra chuyện gì?

“Anh Trần, tại sao anh lại gọi thằng vô dụng này cung kính thế, hôm nay anh làm sao vậy?”

“Trương Lập, còn cả tất cả người trong nhà họ Trương, tôi cảnh cáo các người, nếu các người còn dám nói xấu cậu Trương một câu thì đừng trách Trần Ái Hoa tôi trở mặt, phát động chiến tranh thương mại”, Trần Ái Hoa nói thẳng khiến mọi người như hoài nghỉ về cuộc đời. Thời gian trước nhà họ Trần còn cùng với nhà họ Hàn gây phiền phức cho Trương Trần, rốt cuộc chuyện gì xảy ra vậy?. truyện tiên hiệp hay

“Trần Ái Hoa, lời anh nói hơi quá chăng, lẽ nào thật sự tưởng rằng nhà họ Trương chúng tôi sợ anh sao?”, bà cụ Trương đứng ra nói.

Thay vì ngồi nghĩ sao Trần Ái Hoa lại làm hiện giờ bà ta là người quản nhà họ Trương thì coi trọng thể diện nhà họ Trương hơn. Nếu câu này là nhà họ Điền nói thì bà ta sẽ ngoan ngoãn nghe theo. Nhưng nhà họ Trương và nhà họ Trần cũng tương đương nhau thì Trần Ái Hoa dựa vào đâu mà nói ra câu này?

“Bà cụ Trương, bà đang thử lòng quyết tâm của tôi sao?”, Trần Ái Hoa nói. Hôm nay kể cả ông ta có lỗi với nhà họ Trần của ông ta thì cũng phải sống chết đứng về phía Trương Trần. Tiền không còn thì có thể kiếm lại nhưng nếu người bị phế rồi thì toi đời luôn.

Bà cụ Trương sững người ra, đám người nhà họ Trương cũng thế. Tên Trần Ái Hoa này vì Trương Trần mà định đấu đến cùng với nhà họ Trương, không chết không thôi?

“Trần Ái Hoa, tôi hỏi anh, anh thật sự biết hắn là ai?”, bà cụ Trương hỏi.

“Cậu ấy là cậu Trương”, Trần Ái Hoa nói.

“Cái gì mà cậu Trương, nó là thăng ở rể của nhà họ Trương, là thăng vô dụng. Nó là thằng cầm đầu gây họa cho cậu chủ nhà họ Hàn, trước đó nhà họ Trần của anh cũng tìm nó tính sổ đây, anh quên chuyện này rồi sao?”, bà cụ Trương trầm giọng nói. Bà ta thật sự nghi là Trần Ái Hoa đã trúng tà, nếu không thì tất cả chuyện này thật khó giải thích.

Trước đó hai bên còn đối đầu, giờ nhìn kiểu này, nhà họ Trần lại bắt đầu bảo vệ Trương Trần, mâu thuẫn trước đó lẽ nào quên rồi sao?

“Đúng vậy chú Trần, hắn lừa hơn ba mươi triệu của con trai chú đấy”, một người con gái nhà họ Trương cũng lên tiếng nói.

Trần Ái Hoa thật sự muốn giết người vào lúc này. Ông ta không phải đến vì chuyện này, đứa ngốc này lại như rắc muối lên vết thương.

Ánh mắt ông ta lạnh lùng nhìn bà cụ Trương, nói từng chữ rõ ràng: “Bà lão, niệm tình bà tuổi cao tuổi nên tôi không động đến bà. Nhưng nếu bà dám nói xấu cậu Trương thì hôm nay tôi sẽ cho bà vào. quan tài sớm chút đấy”.

“Còn về chuyện trước đây là tôi không đúng, tôi đến xin lỗi với cậu Trương đây”, Trần Ái Hoa không quan tâm đến sắc mặt khó coi của nhà họ Trương trực tiếp khom người 90 độ với Trương Trần.

“Cậu Trương, trước đây là Ái Hoa có mắt như mù, mong cậu đại lượng. Tôi cũng đã đánh gấy hai chân của thằng con bất hiếu của tôi rồi”.

Trương Trần thì không nói lời nào, coi như là không nghe thấy.

Trần Ái Hoa toát hết mồ hôi, một lúc sau, ông †a cắn răng rồi quỳ xuống trước mặt Trương Trần.

Ông †a cũng tính đến mặt lợi và hại. Hiện giờ thể diện đã không còn quan trọng nữa rồi, ông ta cũng được coi là nhân vật cầm lên được thì buông xuống được, nếu không thì cũng không đến được ngày hôm nay. Vứt bỏ thể diện, giữ được nhà họ. Trần, đây là lựa chọn sáng suốt.

“Cậu Trương! Xin cậu thứ lỗi, sau này nhà họ Trần mặc cậu chỉ huy, không dám có oán trách gì”, Trần Ái Hoa lại nói.

“Xảy... Xảy ra chuyện gì vậy, ai có thể nói cho tôi biết không?”, sắc mặt nhà họ Trương biến đổi, vô cùng đặc sắc. Đến cả Trương Khánh Long cũng sững người ra. Trần Ái Hoa cũng tương đương với nhà họ Trương, đến ông ta cũng gọi là cậu em Trần, bây giờ không ngờ ông ta lại quỳ trước mặt Trương Trần.

“Thắng nhóc này có thân phận gì chứ?”, Trương Khánh Long trong đầu có một dấu hỏi lớn.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 352: C352: Cậu thật sự có thể đại diện cho nhà họ điền sao


“Lần sau không có ngoại lệ đâu, nếu không thì hậu quả chắc ông biết rồi đấy”, cuối cùng thì Trương Trần cũng lên tiếng nhưng ngữ khí vẫn lạnh lùng.

Nhưng Trần Ái Hoa không để ý gì mà vội vàng gật đầu, nói: “Cậu Trương yên tâm, sau này nhà họ Trần chính là con dao của cậu”. “Được rồi, đứng lên đi, nền nhà lạnh lắm”.

“Cảm ơn cậu Trương quan tâm”, Trần Ái Hoa như trút được gánh nặng, trên mặt cuối cùng cũng lộ ra nụ cười. Ông ta hiểu rằng, kiếp nạn lớn nhất của nhà họ Trần cũng qua rồi.

“Trần Ái Hoa, ông đánh người của tôi, lẽ nào không cho tôi một lời giải thích sao?”, lúc này Điền Dã sầm mặt nói.

“Cậu là ai?”

“Điền Dã”, sắc mặt Điền Dã sầm lại. Mặc dù gã không có địa vị trong nhà họ Điền lắm nhưng không ngờ Trần Ái Hoa lại không biết đến nhà họ Điền và không biết đến gã nên gã thấy mình thật mất mặt.

“Ha hai! Thì ra là vậy. Đã thế thì tôi hỏi cậu, sao cậu lại bảo người động đến cậu Trương?”

“Ha ha”, Điền Dã cũng cười, nói: “Tôi muốn đánh một tên vô dụng cũng phải báo cáo với ông sao?”

“Tôi hy vọng cậu cũng xin lỗi cậu Trương đi, cậu ấy độ lượng nên sẽ tha thứ cho cậu thôi”, Trần Ái Hoa lại nói. Chính vì Điền Dã không phải nhân vật trung tâm của nhà họ Điền nên ông ta mới dám nói thế..

“Ha ha, đúng là nực cười. Trần Ái Hoa nhà ông đúng là to gan, tôi là người nhà họ Điền, đại diện cho nhà họ Điền mà phải đi xin lỗi tên vô dụng, hắn có dám nhận không?”

Ngữ khí Điền Dã đầy bá đạo, tất cả mọi người ở đây chỉ cần không hợp hết lại thì gã không coi ra gì cả.

“Còn ông, ai cho ông dũng khí nhảy ra đánh người của tôi, còn dám chất vấn tôi. Ông không coi nhà họ Điền ra gì, như vậy là ông muốn khiêu chiến với nhà họ Điền rồi?”, Trần Ái Hoa rơi vào ngưỡng khó xử. Nhà họ Trương thì ông ta không thèm để ý còn nhà họ Điền thì ông ta thật sự bất lực.

“Trần Ái Hoa! Niệm tình hai nhà chúng ta trước đây từng hợp tác nên hôm nay anh hỗn láo ở nhà họ Trương tôi sẽ không truy cứu nữa. Nhưng cậu Điền ở đây thì anh phải giải thích với cậu ấy, nếu không thì nhà họ Trương tôi sẽ không khách khí”, lúc này bà cụ Trương cũng lên tiếng.

Trần Ái Hoa cười khinh bỉ: “Nhà họ Trương cứ thử xem”.

“Còn cậu Điền thật sự có thể đại diện cho nhà họ Điền sao?”

“Ông... Có thể thử”, Điền Dã đưa ra câu trả lời cũng rất đơn giản nhưng biểu cảm của gã đã cho mọi người thấy, chuyện này nếu như Trần Ái Hoa không cho gã câu trả lời hợp lý thì nhà họ Điền sẽ không tha cho. Đây chính là vấn đề thể diện mà mọi người quan tâm nhất.

Lần này thì Trần Ái Hoa coi như khó lên tiếng rồi, kể cả ông ta có lòng thì cũng bất lực. Ông ta nhìn đồng hồ, ý muốn nói sao người của gia tộc khác vẫn chưa đến?

Ông ta cách nhà họ Trương gần nhất, hơn nữa phái người đến Hoài Bắc cũng có một phần của ông ta. Vì vậy ông ta đến trước tiên để mong Trương Trần tha thứ. Nếu đám người kia cũng đến thì ông †a không phải gánh áp lực lớn như này rồi.

“Quỳ xuống cho tôi rồi trói tên Trương Trần kia lại nhét vào cốp xe. Nhà họ Điền không tính toán với ông nữa”, lúc này Điền Dã đưa ra quyết định cuối cùng.

“Trần Ái Hoa, nể mặt quen biết nhiều năm, tôi khuyên anh đừng lựa chọn không sáng suốt thế. Anh đang đối đầu không phải mỗi nhà họ Trương chúng tôi đâu”, bà cụ Trương lúc này không do dự gì mà lên tiếng.

Đám người Trương Lập cũng vội khuyên can. Dù sao thì hôm nay họ chỉ muốn giải quyết Trương Trần thôi. Còn về Trần Ái Hoa thì mọi người đều là người tỉnh An Hoa, nếu như có thể hòa giải, họ cũng không quá khó khăn.

Trần Ái Hoa thật sự thấy khó xử, phía sau Trương Trần có lực lượng lớn thế nào thì ông ta không biết nhưng nhà họ Hàn bị phế mà cũng không có ai gây phiền phức cho anh. Ở phương diện nào đó thì điều này đã đủ nói rõ rồi.

Đúng lúc này, bên ngoài đột nhiên truyền lại giọng nói dám động đến cậu Trương thì phải hỏi nhà họ Lý đã..., lời vừa dứt thì một người đàn ông trung niên đi vào.

“Lý Thắng Bình..”, người nhà họ Trương đưa ánh mắt nhìn lại, rõ ràng Lý Thắng Bình không phải nhân vật nhỏ bé, nếu không thì nhà họ Trương đã không lộ ra ánh mắt trầm trọng đó.

Nhưng vẫn chưa đợi người nhà họ Trương lên tiếng thì bên ngoài lại truyền giọng: “Cả nhà họ Thành của tôi nữa...

“Nhà họ Dương cũng không nhân nhượng...”. “Còn cả nhà họ Tiêu nữa..”. “Cả tôi nữa...

Hàng loạt giọng nói vang lên liên tiếp không ngừng. Ai nấy đều báo ra tên gia tộc của mình, người nhà họ Trương cảm thấy tim như bị búa đập.

Còn Trần Ái Hoa thì thở phào một cái. Cuối cùng đám này cũng đến, cũng coi như đến kịp thời.

Lúc này nhà họ Trương như đờ người ra, những nhân vật này có ai không phải là ông trùm một phương đâu, không ngờ tối nay họ lại xuất hiện ở đây...
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 353: C353: Người đứng sau tôi là nhà họ trương ở thủ đô


Sau khi nhận được sự ủng hộ của các ông lớn tỉnh An Hoa, Trương Trần gần như chẳng còn gì phải e ngại cả, thật ra thì trong lòng anh cũng chẳng sợ sệt gì ail

“Ông ngoại, cháu đảm bảo với ông, dù hôm nay. có chuyện gì xảy ra, cháu sẽ là chỗ dựa của ông!”

Những người tới làm khách đều chảy mồ hôi lạnh, không dám nhúc nhích.

Không khí có chút kỳ quái, một đám ông lớn ở đây khom lưng uốn gối khiến mấy người nhà họ Trương càng giống người ngoài hơn là chủ nhà.

“Ông Trương, tôi kính ông một ly: “Ông Trương, tôi chúc ông...”

Trương Khánh Long thấy khách quý niềm nở như vậy thì trong lòng có chút hoảng hốt, luống cuống tiếp đãi họ một chút rồi ông ta mới hỏi ra vấn đề mình thắc mắc: “Các vị có quan hệ gì với Trương Trần?”

Một người tỏ ra bất ngờ, hỏi ngược lại ông cụ Trương: “Ông không biết sao?”

Trương Khánh Long nghe thế thì khó hiểu hỏi lại: “Biết gì cơ?”

Người vừa rồi cũng chẳng chút giấu giếm: “Cháu rể nhà ông chính là Trương thần y nổi tiếng, từng đánh bại Hàn y, vinh danh cho Tổ quốc!”

Người nhà họ Trương có mặt ở đó đều ngạc nhiên tới mức há hốc mồm, họ hoàn toàn không thể tin được thăng ở rể vô dụng trước mắt chính là thần y nổi tiếng tài giỏi. Ở đây cần giải thích một chút vì sao họ lại có phản ứng như vậy, trong văn hóa Hoa Hạ, nghề bác sĩ rất được tôn trọng, vì đã là người, ai cũng sẽ mắc bệnh, không nặng thì nhẹ, họ gần như đều phải bị bệnh ít nhất là một, hai lần và người cứu họ là ai? Bác sĩ! Vì thế, dù ngày xưa nghề “thầy thuốc” hay là “bác sĩ” ngày nay, chẳng ai muốn làm mích lòng những người làm nghề này cả.

Trương Trần ở cạnh cười khẽ, anh nhìn thoáng qua gương mặt của mấy người nhà họ Trương rồi nói: “Ông ngoại, từ bây giờ, ông đã quay về ghế gia chủ nhà họ Trương, ông cứ xử lý họ, cháu sẽ là người đứng sau đỡ cho ông!”

Trương Khánh Long ngẩn ngơ nhìn anh: “Trương Trần, ông...”

Sau đó, buổi tiệc diễn ra trong bầu không khí kỳ dị, hai tiếng sau, tiệc tan, khách khứa về hết, để lại người nhà họ Trương tự giải quyết việc riêng.

Bà cụ Trương vội nhào lên chỗ chồng: “Ông ơi, tôi sai rồi, mấy đứa không hiểu chuyện nên mới làm ra việc đó! Ông tha cho. tụi nhỏ một lần đi!"

Trương Khánh Long cười lạnh, hất bà cụ Trương ra: “Bao nhiêu tuổi rồi mà không hiểu chuyện! Tôi thì thấy tụi nó quá hiểu nên mới làm ra việc này, muốn soán quyền à! Ha ha, tính ra thì tôi dạy ra mấy đứa con “ngoan” ghê, tụi nó muốn giết cả bố mình cơ mài”

Bà cụ Trương cứng họng, không biết nên biện minh như thế nào, đừng nói là con của bà ta, chính bà ta cũng tiếp tay để giết chồng cơ mà.

Trương Khánh Long cũng chẳng màng đến bà cụ Trương mà nói thẳng: “Ngày mai, tôi sẽ gọi luật sư tới để ly hôn, bà đừng mơ lấy được một đồng nào, còn đám con “ngoan” này cũng lớn rồi, ra ngoài tự gây dựng sự nghiệp đi!”

“Ông...” “Bố.”

Trương Trần cũng chẳng để ý tới họ mà đi ra cửa, anh còn nhiều việc phải làm, nhưng trước khi đi, anh còn quay đầu nhẳn nhủ một câu: “Chuyện tối nay, tôi mong các người đừng để lộ ra ngoài, nếu để tôi biết ai cố ý, người đó đừng trách sao thăng ở rể này ác đấy!", nói xong, anh bỏ đi, để lại người nhà họ Trương ở tỉnh An Hoa đang lo lắng, sợ hãi.

Sau ngày hôm đó, Trương Trần và mấy người Triệu Chí Hạo tiến vào thủ đô, nơi họ ở chính là trụ sở của tập đoàn Mạt Lâm.

Lúc này, trong văn phòng Mạt Lâm ở thủ đô, Trương Trần và Triệu Chí Hào đang ngồi đối chất với một người đàn ông vẻ ngoài bình thường, gương mặt gian giảo nhưng thứ nổi bật nhất chính là dấu bàn tay trên mặt gã.

“Các người, các người không thể làm như thết Người đứng sau tôi là nhà họ Trương ở thủ đô!”
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 354: C354: Ông chủ của mạt lâm quá cao tay


“Nếu là nhà họ Trương ở thủ đô thì... Bỏ qua đi!”, Trương Trần nói.

Người bị đánh tên Triệu Mãnh, một họ hàng Triệu Chí Hào trong nhà họ Triệu, người này làm trong bộ phận thu mua dược liệu của tập đoàn.

Trong khoảng thời gian gần đây, Mạt Lâm gặp vài vấn đề nhỏ, sau quá trình điều tra, họ tìm ra Triệu Mãnh.

“Nói đi, nói ra mục đích thì tôi sẽ tha cho anh!”

“Tôi, tôi đã lấy được danh sách dược liệu của Mạt Lâm!”

Triệu Chí Hào nhảy dựng lên: “Mày mua chuộc được bao nhiêu người rồi?”, nếu không có Trương Trần ở đây, Triệu Chí Hào sẽ bùng nổ g**t ch*t thằng ranh này. Là người quản lý của tập đoàn, ông ta biết rõ lợi nhuận mà danh sách dược liệu kia mang về.

Có thể nói, “tim” của tập đoàn chính là danh sách dược liệu do Trương Trần đưa cho, nhưng hôm nay, “trái tim” đó lại bị Triệu Mãnh ăn cắp, trong lòng ông ta vừa thất vọng vừa sợ hãi.

Ông ta không dám tưởng tượng việc danh sách dược liệu này lộ ra ngoài thì tập đoàn Mạt Lâm sẽ gặp tổn thất nặng nề cỡ nào.

Ngược lại, Trương Trần bình tĩnh nhìn Triệu Mãnh, không ai nhìn ra được cảm xúc gì từ trên mặt hay trong mắt anh.

Anh lại hỏi: “Là việc này à?”

Hai người còn lại nghe thế thì sửng sốt.

Trương Trần lại lên tiếng: “Đi đi!”

Triệu Chí Hào hét thất thanh: “Cậu Trương!”

Đợi sau khi Triệu Mãnh rời đi, Trương Trần mới thản nhiên nói: “Danh sách dược liệu kia vô dụng, đừng lo! Nếu thứ thuốc này có thể làm ra chỉ bằng một danh sách dược liệu thì tôi sẽ không bảo các vị sản xuất dễ dàng như vậy, vả lại đây là việc khó tránh được, tôi chỉ không ngờ tới nhanh như thế thôi.

Triệu Chí Hào oán giận nói: “Để thằng ranh đó đi như vậy thì chúng ta cũng dễ tính quái”

Trương Trần cười lắc đầu: “Hắn ta đi về thì sẽ liên lạc với nhà họ Trương để đổi lấy lợi ích, tôi cũng chẳng quan tâm việc này, chỉ cần dùng nó nhử nhà họ Trương tới là được!”

Sau khi ra khỏi văn phòng tập đoàn Mạt Lâm, Triệu Mãnh đi tới một bến cảng cạnh bờ biển, nơi này đã bị bỏ hoang từ khá lâu.

Sau khi xuống xe, gã vội vào trong một nhà máy cũ.

“Cậu Trương Chấn..”, Triệu Mãnh gọi một tiếng.

Một người đàn ông bước ra từ cửa trong, hiển nhiên đó là cậu Trương Chấn mà Triệu Mãnh đã gọi, người này nhíu mày nhìn gã: “Đừng nói với tôi là lộ tẩy rồi đấy!”

“Ông chủ của Mạt Lâm quá cao tay!”, Triệu Mãnh bất đắc dĩ đáp.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 355: C355: Bây giờ tội phạm trơ trến quá nhỉ


Nhưng Trương Chấn hoàn toàn không hề nể mặt gã, hắn ta cầm một khẩu súng lục trong tay, chĩa vào đầu đối phương: “Lộ rồi còn dám tới tìm tôi?”

Triệu Mãnh lại khá bình tĩnh: “Vậy cậu Trương Chấn không muốn biết mục đích của tôi sao?”

Truong Chấn cười mỉa: “Đúng là xem thường anh rồi!"

“Theo giao ước, anh ẩn núp trong tập đoàn Mạt Lâm để lấy danh sách dược liệu, nhà họ Trương sẽ trả anh năm mươi triệu, đặt cọc trước hai mươi triệu nhưng tôi biết anh đã thất bại!”

“Nếu tôi nói tôi đã lấy được danh sách dược liệu sau một tuần các người tìm tôi, cậu có tin không?”

“Vậy đưa danh sách dược liệu ra trước!”

Triệu Mãnh hơi do dự nhưng đối mặt với nhà họ Trương, gã không còn lựa chọn nào khác nên đành lấy ra đưa cho đối phương.

Trương Chấn xem xong, có thể chắc chắn đây là danh sách dược liệu, hắn ta cũng không lừa gạt Triệu Mãnh, chuẩn bị chuyển hết số tiền còn lại thì “Đoàng”, đầu Triệu Mãnh nổ tung trước mặt hắn ta.

Lông tơ của Trương Chấn dựng đứng, hắn ta vội móc súng lục vừa nhét vào bên hông ra, lúc này, một tiếng nói truyền vào tai.

“Dám cử động thì chết ngay lập tức, ngồi xổm xuống, giơ tay ôm đầu...”

“Mời cậu Trương đi cùng chúng tôi tới gặp chủ tịch tập đoàn Mạt Lâm!”

Một người lên tiếng, những người phía sau mặc đồ đen, tiến lên áp chế Trương Chấn vào xe.

Sau một quãng đường kéo dài 30 phút, Trương Chấn được đưa tới trước mặt Trương Trần.

Trương Chấn không hề sợ hãi mà vẫn kiêu ngạo nâng cằm nói: “Mày là Trương thần y phải không, biết tao là ai không? Nếu biết thì mau thả tao ra, bằng không...”

Đáp lại hẳn ta là một cái tát như trời giáng. Trương Trần đang ngồi trên ghế chủ tịch, tay đùa nghịch một con dao sắc bén, anh cười khẽ, người vừa tát Trương Chấn chính là Triệu Chí Hào. 𝐓r𝓊𝘺ện ha𝘺? 𝐓ìm nga𝘺 𝑡rang chính ~ 𝑡rùm𝑡r𝓊 𝘺ện.𝖵N ~

“Tôi không thả đấy, sao nào? Anh cần tôi à?”, nói xong, anh phóng con dao ghim vào đùi Trương Chấn, hắn ta hét thảm thiết, máu tươi chảy ròng ròng.

“Tù nhân thì nên có nhận thức của tù nhân! Tôi cho anh một cơ hội, gọi viện binh tới đi, nếu không ai tới thì tôi sẽ giết anh!”

Trương Trần đã biết mục đích của nhà họ Trương, anh chỉ tò mò là ai sẽ là người tiếp theo tới đây.

Trương Chấn lúc này mới biết sợ, hắn ta vội lấy điện thoại ra gọi: “Trương Anh, mau tới cứu eml”

Hẳn ta gọi cho Trương Anh - người đang được hội trưởng lão của nhà họ Trương coi trọng.

.. Mười lăm phút sau, Trương Anh tới rất nhanh, hẳn không hề lo lảng về việc Trương Chấn bại lộ, khi bước vào văn phòng, theo sau hắn còn có vài người của nhà họ Trương: “Hân hạnh được gặp mặt Trương thần y!”

Trương Trần chẳng hề nao núng, anh nhìn thẳng vào đối phương và nói: “Bây giờ tội phạm trơ trến quá nhỉ!”

Trương Anh mỉm cười: “Đừng nói khó nghe vậy, chỉ cần nhà họ Trương muốn, tập đoàn Mạt Lâm sẽ biến thành công ty con ngay ấy mài”
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 356: C356: Thuốc dẫn


“Các người tự tin như vậy sao?”

Im lặng cả buổi, Trương Trần mới lên tiếng, anh không ra tay, chỉ bình tĩnh nhìn Trương Anh.

Trương Anh nở nụ cười lơ đễnh, hắn kéo Trương Chấn, thuận tay ngăn miệng vết thương đang chảy máu của Trương Chấn. Nhà họ Trương tự tin như vậy đấy, họ cũng có tư cách đó, thậm chí, chính bản thân họ cũng thấy sợ hãi về năng lực của nhà họ Trương.

“Trương thần y là người thông minh! Người thông minh thì nên làm việc thông minh, tôi hi vọng chuyện này sẽ chấm dứt tại đây!"

“Nếu không có việc gì khác, chúng tôi đi đây!"

Trương Anh dẫn theo Trương Chấn, đẩy cửa bước ra, lúc này giọng của Trương Trần truyền tới: “Có lẽ các người sai lắm rồi, nhưng điều này không quan trọng nữa, chúng ta sẽ gặp lại nhau!”

Trương Anh sửng sốt, lập tức bật cười nói: “Trương thần y, tự tin là tốt, nhưng sự tự tin này sẽ biến thành tự phụ khi đối mặt với nhà họ Trương đấy! Nếu Trương thần y đến, chúng tôi sẽ tiếp đãi nồng hậu!”

Trương Trần không nói gì thêm, nhìn theo mấy người Trương Anh rời đi.

Xuống dưới lầu, Trương Chấn cuối cùng cũng yên lòng, hắn ta không hề nghỉ ngờ việc Trương thần y nổi danh khắp thiên hạ này thật sự dám giết mình, nếu không nhờ đám người Trương Anh tới kịp lúc, rất có thể hắn ta đã phải bái bai thế giới này rồi.

“Anh Trương Anh, cảm ơn anh, cảm ơn..”, sống sót sau tai nạn, Trương Chấn không ngừng cảm ơn.

“Đừng lảm nhảm, dù gì cậu cũng là người nhà họ Trương, hoàn thành nhiệm vụ rồi à?”, Trương Anh cười hỏi.

Trương Chấn gật đầu, lôi một tờ giấy từ trong áo ra, vui mừng nói: “May mà Trương thần y không soát người, nếu không thì khó mà giữ được...”

“Thằng nhóc này, yên tâm đi, sau khi về anh sẽ báo công cho cậu. Địa vị, quyền lực, tiền tài, cậu muốn gì cũng được!”, Trương Anh vui sướng nói, vài người nhà họ Trương khác nhìn Trương Chấn với vẻ ngưỡng mộ, hẳn ta cũng ngẩng đầu ưỡn ngực.

Nhưng hẳn ta cũng không dám kể công, xét địa vị mấy người này, Trương Chấn là người có địa vị thấp nhất, cái này sẽ không phải là công của một mình hắn ta, người chiếm nhiều nhất có lẽ là Trương Anh.

Trương Anh mở tờ giấy ra đọc, hài lòng gật đầu: “Giỏi, cực kỳ giỏi! Xem ra Trương thần y này thật sự có chút bản lĩnh, danh sách này có thể đẩy ra làm phương thuốc chân chính...”

“Không đúng!”, sau một giây, Trương Anh nhíu mày: “Trương Chấn, cậu xác định đúng là danh sách này sao?”

Trương Trần sửng sốt, vội nói: “Là cái này mà, em còn chưa kịp xem là đã bị Trương thần y trói tới đây rồi!”

“Anh, cái này có vấn đề gì à?”, Trương Trần cố tình hỏi.

“Danh sách không sai nhưng vẫn thiếu một thứ quan trọng!”

“Cái gì?", vài người vô thức hỏi.

“Thuốc dãn!", Trương Anh nói: “Đây là thứ quan trọng nhất, giống như vẽ rồng phải chấm thêm mắt vậy, nó sẽ tạo ra được hiệu quả của thuốc!”

“Không, không phải đâu anh, Triệu Mãnh đã đưa em thứ này, thật sự..”, Trương Chấn nhìn ánh mắt dò hỏi của Trương Anh, gấp gáp biện hộ cho mình.

Mấy người còn lại đều nhìn Trương Chấn bằng ánh mắt không mấy hiền lành.

Một lúc lâu sau, Trương Anh cười to: “Lo cái gì, anh không có ý trách cậu, việc này cũng đã nằm trong dự liệu của anh. Nói thế nào thì tập đoàn Mạt Lâm cũng phát triển tới quy mô này. Hơn nữa, đây là cội rễ của Mạt Lâm, Trương thần y đề phòng chút là bình thường, nếu ngay cả thuốc dẫn cũng có trong này, anh mới cảm thấy quái dị..."

Nghe thấy Trương Anh nói, Trương Chấn mời thở phào nhẹ nhõm, đừng ra về tay trắng mà còn gặp rắc rối!

“Anh, vậy giờ chúng ta làm sao đây, nếu không mọi người về trước, em tìm cơ hội, tiếp tục lẻn vào tập đoàn Mạt Lâm để lấy thuốc dẫn, được không?”, một cô gái lên tiếng.

“Thôi!", nghĩ ngợi một chút, Trương Anh lắc đầu: “Qua chuyện này, Trương thần y cũng suýt giết Trương Chấn rồi, hắn ta hoàn toàn không hề sợ hãi nhà họ Trương chúng ta. Em đừng chơi chiêu đó ở đây nữa, dù em đi, tỷ lệ thành công cũng không lớn!”

“Cũng chỉ là một vị thuốc dẫn thôi, có danh sách này, người có nghề sẽ suy luận ra được, đây là điểm mạnh của nhà họ Trương chúng ta, nhưng sẽ hơi phiền phức, bên Trương thần y cũng chỉ kéo dài hai, ba ngày!”

“Nếu tôi đoán không nhầm, bây giờ Trương thần y chỉ mải nghĩ cách đưa thuốc ra thị trường, phải tung ra sản phẩm trước khi chúng ta phá giải phương thuốc, như thế mới giảm được tổn thất của họ xuống mức thấp nhấ

Ánh mắt Trương Anh nhìn về phía tập đoàn Mạt lâm, trong đó lộ ra vẻ cơ trí.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 357: C357: Có vấn đề gì à


“Vậy chúng ta còn chờ gì nữa, mau về thôi! Để mấy người tài giỏi trong gia tộc phá giải!”, Mấy người kia vội nói.

Trương Anh gật đầu: “Chúng ta đi thôi!”

Trong phòng họp tập đoàn Mạt Lâm, Trương Trần, Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn ra, ba người nhìn theo bốn người Trương Anh rời đi.

“Hai người cảm thấy sao rồi?”, Trương Trần hỏi.

Hai người Triệu Chí Hào lắc đầu, khó hiểu nói: “Cậu Trương, từ lúc gặp chuyện không may, tôi đã lệnh mọi người phải trạng thái cảnh giác, thêm người của Tôn Khuê Sơn, có thể nói tập đoàn Mạt Lâm điều ra hơn ngàn người, vì sao lại để họ đi dễ dàng như vậy?”.

========== Truyện vừa hoàn thành ==========
1. Sau Khi Lưu Lạc Trên Đảo Hoang Và Được Nàng Tiên Cá Nhặt Về (Mỹ Nhân Ngư)
2. Đại Boss Phản Diện, Đừng Tới Đây

3. Hệ Thống Xuyên Không: Vương Phi Muốn Lật Trời!
4. Đêm Nay Có Mưa
=====================================

“Tôi cố ý để họ đi, xem ra đơn thuốc đã ở trên người Trương Chấn!”, Trương Trần thản nhiên nói.

“Vậy vì sao cậu làm vậy?”, hai người Triệu Chí Hào không hiểu, nếu Trương Trần đã biết, vì sao anh không yêu cầu lục soát ngay từ đầu, mà còn thả họ đi, ai biết được sau đó họ sẽ làm tập đoàn Mạt Lâm tổn thất nặng nề cỡ nào.

Trương Trần lắc đầu, ánh mắt thâm thúy: “Từ lúc mới bắt đầu, tôi đã không định giữ họ lại, mà chỉ nghĩ xem nên dùng cách gì để họ cầm danh sách đi, đây mới là trọng điểm..."

Lần này, hai người Triệu Chí Hào càng thêm mờ mịt, thậm chí họ còn đang nghỉ ngờ đầu óc Trương Trần có vấn đề rồi, còn để họ cầm danh sách đi, đây là đả kích mà tập đoàn Mạt Lâm không thể chịu được.

“Ha ha!”, nhìn hai người Triệu Chí Hào nôn nóng, Trương Trần không nhịn được mà bật cười: “Danh sách còn thiếu một dược liệu quan trọng”.

Hai người nghe tới đó thì thở phào, nhưng còn chưa hết hơi thì lời nói tiếp theo của Trương Trần khiến họ bật ngửa.

Trương Trần từ từ nói: “Với thành tựu về mặt y thuật của nhà họ Trương, tôi đoán chắc tốn một ngày, thậm chí là nửa ngày thôi, họ sẽ suy luận ra vị thuốc kia...”

“Nhưng điều này cũng không sao!”, không quan tâm tới biểu cảm giật mình của hai người Triệu Chí Hào, Trương Trần nói tiếp: “Vấn đề nằm ở chỗ vị thuốc dẫn kia, với sự tự phụ của mình, nhà họ Trương chắc chản không hề hoài nghi năng lực bản thân, có thể họ sẽ không biết di chứng sau đó...”

Hai người nghe Trương Trần nói thì biểu cảm trở nên mất tự nhiên, không ngờ việc này cũng nằm trong kế hoạch của Trương Trần?

“..Gòn có di chứng sao?”, hai người vô thức hỏi.

Trương Trần nhìn chằm chằm hai người, chậm rãi đáp lời: “Là di chứng mất mạng...”

Lời này vừa ra khỏi miệng Trương Trần, hai người Triệu Chí Hào hít sâu một hơi, họ gần như đã đoán được, nếu nhà họ Trương thật sự chế ra thuốc thì sau đó sẽ tạo thành một loạt hậu quả không thể cứu vẫn.

Trong sân nhà họ Trương ở thủ đô, nhìn vết tích ở đây, nơi này đã có lịch sử hơn trăm năm, gạch xanh ngói xám, giống như kiến trúc lô cốt.

Lúc này, mấy người Trương Anh nhanh chóng trở về, trong tay hẳn đang cầm danh sách, tới chòi nghỉ mát ở cuối đường mòn, nơi đó có một ông lão đang ngồi.

Đôi mắt của ông lão đã mờ đục nhưng sống lưng thẳng tắp khiến người ta có cảm giác dù già nhưng vẫn mạnh mẽ.

“Bác cả, chúng cháu đã lấy được một danh sách nhưng... thiếu một vị thuốc dẫn!”

Trương Anh xấu hổ, đưa danh sách cho ông già.

Trương Anh gọi ông lão này là bác cả không phải vì vai vế hẳn lớn.

Mà là ông lão này có vai vế nhỏ.

Ông lão không nói gì, nhận danh sách rồi ngồi ngẫm nghĩ một hồi, sau đó cầm giấy bút viết viết vế vẽ.

Trương Anh cung kính đứng bên cạnh, cuối cùng ông lão mới ngừng tay, nghiêm túc nói: “Cậ có chắc đây là đơn thuốc của Trương thần y kia nghiên cứu ra không?”

“Đúng vậy, có vấn đề gì à?”, Trương Anh hỏi.

Ông lão thở dài: “Nếu đúng là cậu ta nghiên cứu ra, người này đúng là thiên tài trăm năm có một, dù là mấy người xuất sắc nhất nhà họ Trương, họ cũng không thể vượt qua...”

Trương Anh sửng sốt, dường như hắn không ngờ được người bác này lại đánh giá Trương thần y cao như vậy.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 358: C358: Trương thần y đó giỏi đến vậy sao


Đám người Triệu Chí Hào và Vương Hiển Chỉ đều có mặt trong văn phòng trên tầng cao nhất của tập đoàn Mạt Lâm.

Trương Trần đẩy cửa bước vào, thẳng thừng hỏi: “Bây giờ thế nào rồi?”

“Cậu Trương, mấy loại thuốc cậu nói đã sản xuất rồi nhưng bây giờ chỉ có ba mươi ngàn viên!”

Triệu Chí Hào nghiêm túc báo cáo, bây giờ người trong văn phòng đều biết họ đang phải đối mặt với tình hình thế nào, sơ sẩy một chút là hại chết hàng triệu người, họ nào dám bất cẩn!

“Đủ rồi”, Trương Trần trầm ngâm một lúc, thời gian đầu ba mươi ngàn viên có thể đối phó được, sau này sản xuất thêm cho đến khi sự việc này bị dập tắt!

“Nhưng muốn đè chuyện này xuống, đâu thể đơn giản như vậy?”, Trương Trần tàn nhãn cười, anh lấy điện thoại ra gửi một tin nhắn dài cho Nhược Tuyết ở nước Mễ.

||||| Truyện đề cử: Chiến Thần Trấn Quốc |||||

“Vương Hiển Chỉ, bên các anh thế nào rồi?”, Trương Trần lại hỏi.

“Tuyệt đối không có vấn đề gì!", Vương Hiển Chi gật đầu.

Về việc nhà họ Trương lấy mất đơn thuốc, Trương Trần đã chuẩn bị cách đối phó từ lâu, chỉ cần dùng những viên thuốc do họ sản xuất, sau đó châm cứu các huyệt đạo cụ thể, xoa bóp bằng thuốc, một tiếng sau người hôn mê có thể tỉnh lại, nửa ngày có thể tự bước xuống giường và hồi phục trở lại như ban đầu.

Có thể nói Trương Trần đã tính toán hết mọi đường rồi, thiếu sót duy nhất là nhân lực, vì thế lúc này anh mới tìm đến Trần Bắc Vọng.

Mọi miền đất nước, nhân lực phân tán là có thể dập tắt được căn bệnh này trong thời gian nhanh nhất.

Lúc này nhà họ Trương cũng đang họp bàn với nhau, mặt ai cũng rạng rỡ, nhất là Trương Anh ngồi một bên, phần lớn công lao lần này đều thuộc về hẳn.

“Trương Anh, cháu xử lý thế nào rồi?”, một ông lão ngồi ở vị trí phía trên cười hỏi.

Chỉ cần có thể lấy được danh tiếng lần này rồi mở rộng khắp nơi bằng thực lực của nhà họ Trương, lãi ròng một năm sẽ khoảng một trăm tỷ, mọi người đều sở hữu được cổ phần, đây là con số khổng lồ!

Trương Anh vốn không có tư cách đảm nhận hoạt động vận hành lớn như vậy, hiển nhiên địa vị của hẳn cũng tăng lên nhờ đơn thuốc lần này, đã gần như có thể tiếp xúc với các thành viên nòng cốt, tiền đồ xán lạn.

“Mọi thứ đều ổn, trước mắt chúng ta đã ủy quyền lại cho hai mươi tám thành phố lớn, mười ba thành phố nhỏ. Tôi tin sau khi mở bán vào ngày mai, chưa đầy hai mươi bốn tiếng có thể nổi danh như cồn!"

Ông lão ngồi phía trên vô cùng hài lòng, ông ta nói: “Chỉ phát miễn phí mười ngàn hộp thuốc, còn lại phải thu tiền”.

Mọi người lại bàn bạc một lúc quyết định các công việc cần thiết cho ngày mai, ông lão ngồi phía trên kia không khỏi cảm thán: “Cái tên thần y họ Trương của Mạt Lâm quả thật là một thiên tài, nếu có thể đầu quân vào nhà họ Trương chúng ta, tôi nghĩ chỉ cần hai mươi năm thôi, nhà họ Trương có thể đứng trên đỉnh cao của thế giới...

Nghe vậy, sắc mặt ai nấy cũng nghiêm túc hẳn, bây giờ ở Long Quốc, nhà họ Trương được xưng tụng là gia tộc đứng đầu, đồng thời là gia tộc ẩn danh lâu đời nhất, có rất ít gia tộc có thể tranh đấu được với nhà họ Trương.

Nhà họ Trương xứng đáng là một trong những gia tộc đứng đầu ở Long Quốc, nhưng nếu so với thế giới, có hơi khập khiễng.

“Trương thần y đó giỏi đến vậy sao?”, có người nghỉ ngờ hỏi.

Ông lão nghiêm túc gật đầu: “Con cưng của ông trời! Nếu có thể lôi kéo cậu ta về phe mình thì quả thật chẳng khác nào hổ mọc thêm cánh. Phần công lao của người lôi kéo được cậu ta đủ để trở thành thành phần nòng cốt, chỉ là... thanh niên này cứ ỷ mình tài năng mà khinh thường người khác”.

Nghe vậy, mọi người đều vô cùng phấn khởi, chỉ cần lôi kéo Trương thần y về đây, dù thân phận thế nào thì họ cũng có thể tiến thẳng vào tầng lớp nòng cốt của gia tộc sao?

Đám người này không khỏi ảo tưởng. Ở đây cũng chỉ có mấy người ở vị trí chủ mới miễn cưỡng có thể vào tầng lớp nòng cốt, từ điều này đủ để thấy tầng lớp nòng cốt lợi hại thế nào.

“Được rồi, giải tán đi!", ông lão dặn dò một hồi rồi xua tay nói.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 359: C359: Đến phòng tôi nhé


Trên đường phố đông đúc, Trương Trần lái xe về căn nhà mà Trương Quốc Hồng vay tiền để mua!

Trong nhà, hai vợ chồng Trương Quốc Hồng đang vui vẻ nhặt rau, giờ đây lòng họ vui như nở hoa.

Giống như những gì nữ thư ký kia nói, tập đoàn Mạt Lâm lại gọi đến, báo rằng rót thêm gấp đôi tiền vốn vào cho họ. Tập đoàn Tâm Duyệt có cơ hội sống lại rồi.

Phương Thủy Y cũng mừng rỡ, mơ tưởng đến một tương lai tốt đẹp.

“Thủy Y, tổng giám đốc Trương không thể không ra mặt để bàn chuyện này, con tìm lúc nào thích hợp cảm ơn cậu ta, không biết người ta đã giúp chúng ta bao nhiêu lần!", Phương Thiên Bàng bỗng nhiên nhớ ra gì đó nói.

Lời này khiến Trương Quốc Hồng phản bác lại, bà ta hừ một tiếng nói: “Đây mới là hạc trong bầy gà, Thủy Y, con mau ly hôn với cái thằng vô dụng đó đi, là phụ nữ nên con phải chủ động một chút. Họ Trương kia là một người có tiếng nói ở Mạt Lâm, không thể cứ đợi người ta chủ động đến tìm con được...”

“Con phải bỏ cái dáng vẻ...”

“Đủ rồi!", Phương Thủy Y trầm mặt nói, bây giờ hai người Phương Thiên Bàng trông chờ hết vào cô con gái này, không dám cứng rắn phản bác lại ý kiến của Phương Thủy Y như trước nữa.

Trương Quốc Hồng lầm bầm: “Mẹ có nói gì sai đâu, con đã tận tình tận nghĩa với Trương Trần rồi”.

“Mẹ yên tâm, con sẽ ly hôn, qua một thời gian nữa được không?”

Phương Thủy Y đã nói như vậy rồi, Trương Quốc Hồng cũng không ép cô nữa mà chuyển đề tài: “Không dám nói tổng giám đốc Trương bên Mạt Lâm như thế nào, có đi thì phải có lại, người ta đã giúp chúng ta nhiều lần như vậy, con mời người ta một bữa để cảm ơn, chuyện này là lẽ đương nhiên mà nhỉ?”

Phương Thủy Y im lặng một hồi mới gật đầu nói: “Vậy hôm khác con sẽ hẹn người ta, nhưng... bố mẹ không thể đi theo!”

“Không đi theo thì không đi theo, ai thèm chứi”, Trương Quốc Hồng bỗng nhớ ra gì đó, hừ một tiếng nói: “Cái thằng vô dụng Trương Trần đó hôm nay trở về ăn cơm, trời sắp tối rồi mà không thấy nó đâu. Có phải đợi dọn sẵn cơm trên bàn cho cậu ta rồi mới chịu về hả?”

Nghe vậy, Phương Thủy Y nhíu mày, lấy điện thoại ra bấm số Trương Trần!

“Anh về rồi đây!", lúc này cửa mở ra, Trương Trần ấn nút tắt máy.

“Cậu còn biết về à? Tôi còn tưởng phải bưng cơm dâng đến tận miệng cho cậu chứ”, Trương Quốc Hồng nói bằng giọng quái gở.

Trương Trần đã quen với mấy lời khiêu khích của Trương Quốc Hồng nên anh cũng mặc kệ bà ta.

“Để con làm cho!”, Trương Trần cầm lấy những thức ăn đã sơ chế xong đi vào phòng bếp, chẳng bao lâu đã nấu được bốn món.

Trương Trần nấu ăn rất ngon, chỉ riêng mùi vị thôi cũng đã khiến mấy người Trương Quốc Hồng thèm nhỏ dãi. Nếu phải nói thì đây là ưu điểm duy nhất của Trương Trần trong mắt họ.

“Trương Trần, xin lỗi nhé, lúc ở công ty tôi hơi kích động”, Phương Thủy Y nghĩ một hồi, cô tát Trương Trần ngay trước mặt bao nhiêu người, là một người đàn ông, chắc chản anh cũng rất thể diện.

“Thủy Y, chuyện đó không thể trách con được, con không cần phải xin lõi!”, Trương Quốc Hồng nói.

“Mẹ em nói đúng!”, Trương Trần đồng ý gật đầu, Phương Thủy Y đột ngột nheo mắt.

Trước đây, Trương Trần đều gọi là mẹ, nhưng bây giờ lại đổi thành mẹ eml

“Hôm nay anh đến là có chuyện cần bàn với eml”, Trương Trần nhanh chóng ăn xong một bát cơm, anh đặt đũa xuống.

Phương Thủy Y mơ hồ cảm giác có dự cảm không lành, cô liếc nhìn hai người Trương Quốc Hồng rồi nói với Trương Trần: “Đến phòng tôi nhé?”

“Không cần, cũng không phải chuyện gì lớn cải”, Trương Trần nhún vai.

Trương Quốc Hồng và Phương Thiên Bàng cũng vểnh tai lên nghe. Ở nhà, Trương Trần luôn bày ra bộ dạng rất nghe lời, hiếm khi tìm họ bàn chuyện nên họ cũng rất tò mò, không biết Trương Trần muốn nói gì.
 
Back
Top Dưới