Ngôn Tình Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm

Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 360: C360: Nói lời từ tận đáy lòng


“Em thật sự muốn ly hôn với anh à?”, Trương Trần hỏi, anh nói rất tùy tiện, như thể đang bàn một việc cực kỳ bình thường, sắc mặt không có dao. động.

Phương Thủy Y cứng người, tay không khỏi nắm chặt đôi đũa, sau đó cô buông ra, ngẩng đầu lên nhìn Trương Trần hỏi: “Anh có ý gì?”

“Anh muốn nghe lời nói thật lòng của em, đừng lo lắng, cũng đừng nghĩ đến lời dặn dò của ông cụ Phương trước đó, anh muốn nghe lời từ đáy lòng của eml”, Trương Trần nói.

Lúc này, Trương Quốc Hồng và Phương Thiên Bàng đều nhìn chăm chằm Phương Thủy Y, trong lòng họ thầm thấy mừng rỡ. Trương Trần đề cập đến vấn đề này có nghĩa là đã nghĩ rõ ràng, cuối cùng cũng chịu buông tha con gái của họ rồi phải không?

Vậy chẳng phải là con gái họ có thể tiến thêm bước nữa với tổng giám đốc Trương của Mạt Lâm rồi à?

Phương Thủy Y hít sâu một hơi, nói lời từ tận đáy lòng à?

Cô có tình cảm với Trương Trần không? Chính cô cũng không biết, cứ nhìn thấy Trương Trần là muốn nổi giận, cái gì cũng không nên hồn, chỉ biết gây phiền toái cho cô thôi. Vì Trương Trần, cô đã nghĩ cách khiến anh trở thành nhân viên trên danh nghĩa trực thuộc công ty dưới trướng mình để kéo dài thời gian.

Nghĩ lại mọi chuyện xảy ra suốt mấy ngày nay, cô thực sự không tiếp xúc thân mật với Trương Trần, anh thỉnh thoảng xuất hiện một hai ngày, cô cũng không cảm thấy nhớ nhung gì.

Có lẽ cô thật sự không có tình cảm với Trương Trần, nếu có thì cũng chỉ là như "xiềng xích" mà ông cụ Phương để lại lúc qua đời mà thôi.

Phương Thủy Y trầm tư suy nghĩ, Trương Trần yên tĩnh ngồi đó cũng không giục cô.

Qua một lúc lâu, Trương Quốc Hồng đã không thể kiên nhãn thêm được nữa, ra sức nháy mắt ra hiệu với Phương Thủy Y.

Cuối cùng Phương Thủy Y lên tiếng.

Cô nói: “Quả thật tôi đã từng nghĩ đến việc ly hôn với anh, hôm nay anh nhắc đến chuyện này là vì lý do gì, hay nói cách khác, anh định làm gì?”

Trương Trần cũng không giấu, đây là lúc lật bài ngửa, cũng là lúc kết thúc ở đây, bắt đầu việc của mình.

Ngày mai, nhà họ Trương chắc chắn sẽ chịu một cú sốc chưa từng có, trong vòng hai mươi bốn giờ ước tính tài sản nhà họ Trương sẽ giảm xuống ít nhất hơn một trăm tỷ, tình huống này vẫn sẽ kéo dài! Hơn nữa anh còn đổ thêm dầu vào lửa, chuyện này vẫn sẽ bị đẩy lên cao, chắc chắn nhà họ Trương sẽ bị tổn thất rất nhiều.

Đến lúc đó anh sẽ dùng mối quan hệ của mình để tiêu diệt nhà họ Trương, tiêu diệt người đàn ông kia.

Hít sâu một hơi, Trương Trần nói: “Tâm khoảng một tuần nữa, anh sẽ rời khỏi Hoài Bắc, e là không về đây dễ dàng nữa. Nếu chỉ vì làm theo lời hứa ban đầu với ông cụ Phương thì em không cần phải đeo cái xiềng xích này nữa!”

“Ý anh là gì?”, Phương Thủy Y lại hỏi, lần này lòng cô khẽ run, mơ hồ cảm nhận được điều gì đó!

“Ly hôn đi, anh đã gây phiền phức cho em ba năm rồi, anh rất xin lỗi! Sau này có chuyện gì, em đến tìm Triệu Chí Hào, ông ta sẽ cố gắng giúp em, đây là trợ lý anh để lại ở Hoài Bắc cho em. Đợi sau khi tập đoàn Tâm Duyệt đạt được quy mô nhất định, Triệu Chí Hào mới không bảo vệ tập đoàn Tâm Duyệt nữa”.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 361: C361: Nổi tiếng


“Cậu là cái thá gì, cậu tưởng quen với Triệu Chí Hào thì người ta phải nghe lời cậu à? Tôi nói cho cậu biết, lúc đó người ta chỉ nể mặt tổng giám đốc Trương của Mạt Lâm thôi, cậu đừng tự dát vàng lên mặt nữa”, Trương Quốc Hồng lạnh lùng nói.

Trương Trần cũng không phản bác lại, anh lấy ra một tập tài liệu để lên bàn và nói: “Anh đã ký sẵn tên lên đó rồi, chỉ đợi em ký vào thì em và anh không còn là vợ chồng nữa”.

“Cũng phải cảm ơn cô gái ba năm trước đó, anh mong cô ấy có thể trở lại lần nữa!”, nghĩ đến cô gái năm đó khi lần đầu mình bước chân đến Hoài Bắc, Trương Trần đứng dậy nói: “Giữ gìn sức khỏe...”

Vừa dứt lời, Trương Trần không luyến tiếc rời khỏi đây.

Người Phương Thủy Y mềm nhữn trên sofa, chỉ cảm thấy đã mất đi thứ gì đó quan trọng. Cô nên vui vẻ mới phải, nếu không phải ông cụ Phương ép buộc thì cô đã muốn đá bay Trương Trần đi từ lâu rồi.

Nhưng bây giờ mọi thứ đã đến rồi, tại sao cô lại không vui tí nào vậy?

“Con gái, con ký tên đi, mặc kệ thăng vô dụng đó!", Trương Quốc Hồng nhỏ giọng nói.

Dường như Phương Thủy Y không nghe thấy bà ta nói gì vậy, ngây ngốc ngồi đó.

Không lâu sau, điện thoại vang lên, Phương. Thủy Y liếc màn hình, là Triệu Chí Hào gọi đến!

Phương Thủy Y miễn cưỡng lấy lại tinh thần nói: “Giám đốc Triệu, có chuyện gì sao?”

“Cô Phương, bắt đầu từ ngày mai tập đoàn Mạt Lâm sẽ lập ra một bộ phận riêng để liên kết với tập đoàn Tâm Duyệt. Dù có chuyện gì, cô cũng có thể liên hệ với người phụ trách bộ phận này... họ lập nên bộ phận này là để giúp cô!”

“Đồng thời, bảy ngày sau, tập đoàn Mạt Lâm sẽ mở rộng việc hợp tác chiến lược với tập đoàn Tâm Duyệt. Hợp đồng này là đơn phương, cô có thể chấm dứt bất kỳ lúc nào!”

Triệu Chí Hào bình thản nói. Nghe xong, Phương Thủy Y và Trương Quốc Hồng cũng khiếp Sợ.

Tập đoàn Mạt Lâm lập nên một bộ phận vì họ, chỉ dùng để giúp họ thôi sao?

Hơn nữa, mở rộng hợp tác chiến lược có ý gì, có nghĩa là tập đoàn Mạt Lâm sẽ đứng đằng sau chống lưng cho tập đoàn Tâm Duyệt.

Có một ông Phật lớn như vậy, tập đoàn Tâm Duyệt nhất định sẽ phất lên rất nhanh, dù là ai muốn giãm đạp họ, trừ khi người đó có thể lớn mạnh hơn tập đoàn Mạt Lâm.

Nhưng Triệu Chí Hào không biết bảy ngày sau khi mọi chuyện đã rồi, hướng tầm mắt ra cả Long Quốc, còn ai dám xem thường tập đoàn Mạt Lâm.

Phải biết là mọi chuyện xảy ra vào ngày mai không thể không dính líu đến tập đoàn Mạt Lâm, danh nghĩa cứu viện ngày mai là dưới tên của Trương thần y và tập đoàn Mạt Lâm. . truyện xuyên nhanh

Có thể nói bắt đầu từ ngày mai, chắc chắn hai cái tên tập đoàn Mạt Lâm và Trương thần y sẽ được. truyền đi khắp Long Quốc trong thời gian ngắn nhất.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 362: C362: Nghĩ như vậy là xong sao


Phương Thủy Y hít sâu một hơi rồi nói: “Tại sao các ông lại làm vậy?”

“Đây là ý của cậu Trương, những gì tôi làm chỉ là làm theo lời cậu ấy vô điều kiện!”, Triệu Chí Hào. nói.

“Cậu Trương là ai? Tại sao anh ta lại làm vậy, chỉ vì yêu thích tài năng của tôi mà bỏ ra cái giá lớn vậy sao?”, Phương Thủy Y hỏi.

“Cậu ấy... từng là chồng của cô!”, đầu bên kia, Triệu Chí Hào im lặng một lúc rồi mới nói. Đơn thỏa thuận ly hôn kia là do ông ta đi làm giúp Trương Trần, dĩ nhiên ông ta biết mối quan hệ hiện tại của Trương Trần và Phương Thủy Y.

Đầu óc Phương Thủy Y trống rỗng, Trương Quốc Hồng và Phương Thiên Bàng bên cạnh cũng ngây người. Cả người họ đều cứng đờ, hai mắt hiện lên cảm xúc không dám tin.

“Trương, Trương Trần... là tổng giám đốc Trương của Mạt Lâm sao?”, Trương Quốc Hồng giật lấy điện thoại, tay run rẩy, miệng lắp bắp hỏi.

“Phải!”, một chữ ngắn gọn vang lên.

Triệu Chí Hào cười khổ: “Cô Phương, mọi sự giúp đỡ của tập đoàn Mạt Lâm và đầu tư dưới danh nghĩa của tôi đối với các cô đều là theo ý của cậu Trương. Vì một số kẻ thù ẩn mình, cậu ấy không muốn kẻ thù nhằm vào cô nên mới lấy danh nghĩa tập đoàn Mạt Lâm, bây giờ cậu ấy sắp đi khỏi Hoài Bắc, đã không còn quan hệ gì với cô nữa, dĩ nhiên không cần lo lắng”.

“Nhưng, nhưng tôi đã từng gặp tổng giám đốc. Trương, anh ta không phải Trương Trần”, Phương Thủy Y sửng sốt hỏi.

“Đó là ngụy trang mà thôi. Theo lý mà nói thì những người quen thuộc với cậu Trương sẽ nhận ra cả hai là một người ngay!”, Triệu Chí Hào trả lời câu hỏi cuối cùng, sau đó cúp máy.

Trong phòng khách, ba người nhà Phương Thủy Y chỉ cảm thấy ông trời đang chơi họ một vố.

Trong phút chốc, Phương Thủy Y hiểu ra rất nhiều chuyện, cuối cùng cô cũng biết Trương Trần giải quyết mấy chuyện mà cô không làm được như thế nào, cũng nhận ra lần trước kiện nhà họ Phương, Trương Trần rời đi thì tổng giám đốc Trương xuất hiện, ban đầu cô vẫn nghĩ đó là Trương Trần nhưng cô... dao động.

Người quen thuộc chỉ nhìn đã có thể nhận ra hai người này là một, cô là vợ của Trương Trần nhưng lại không nhận ra, thế có nực cười không chứt

Trong phút chốc, Trương Quốc Hồng và Phương Thiên Bàng cũng hiểu ra vài chuyện nghĩ mãi không ra.

Ba người ngẩn ra, ngây người ngồi trong phòng khách. Không biết qua bao lâu, Phương Thủy Y bỗng bật cười, tự chế nhạo mình.

Trương Quốc Hồng cũng hoàn hồn lại, vội cầm đơn ly hôn đó lên nói: “Thủy Y, chỉ cần con vẫn chưa ký tên thì con vẫn là vợ của Trương Trần, con là bà chủ tập đoàn Mạt Lâm”.

“Bỏ đi, bây giờ biết Trương Trần chính là tổng giám đốc Trương thì chạy đến nịnh nọt à?”, Phương Thủy y chế giễu nói.

“Trước đây tại sao Trương Trần hỏi suy nghĩ thật sự của con, tại sao phải đợi khi con gật đầu, anh ta mới lấy đơn ly hôn ra, mẹ đã từng nghĩ đến chưa?”, Phương Thủy Y hét lên chất vấn.

Từ khi Trương Trần lấy đơn ly hôn ra, giữa hai người họ đã hoàn toàn kết thúc rồi, xong cả rồi!

Trương Quốc Hồng sửng sốt chẳng nói được một câu, qua một lúc sau, bà ta đứng dậy nói: “Mẹ đến Mạt Lâm tìm Trương Trần, nghĩ như vậy là xong sao? Quả đúng là nằm mơ, chúng ta cho cậu ta ở nhờ ba năm, lễ nào cậu ta nói kết thúc là kết thúc sao?”
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 363: C363: Mây đen cuồn cuộn một đêm tĩnh lặng


Mấy ngày sau, trong văn phòng Mạt Lâm, Triệu Chí Hào báo cáo với Trương Trần: “Cậu Trương, người nhà họ Trương tới rồi!”

“Bảo họ về đi, không gặp!”, Trương Trần nói.

“Trương thần y, làm giá quá thế! Lần này tôi đến là mang theo tấm lòng chân thành màiI”, Trương Anh đẩy cửa bước vào mà không cần ai cho phép.

“Giờ anh còn tâm trạng đến đây sao?”, Trương Trần hỏi.

“Trương thần y nói đùa, tôi tới vì để hợp tác với anh đây!"

Trương Trần khẽ cười: “Trương Anh, anh chưa nhận được tin sao?”

“Tin gì?”

“Thật ra đơn thuốc kia là giả và nó còn có tác dụng phụ nữa!”

Trương Anh cười to: “Trương thần y thích nói đùa ghê nhỉ! Nguyên lão của nhà họ Trương đánh giá anh rất cao đấy!”

“Không cần tới nguyên lão đâu, ngày mai tôi mời anh đi xem kịch hay được không?”, Trương Trần nói! “Kịch gì vậy?”

“Còn đặc sắc hơn cả kịch nghê ấy chứ!”, nụ cười của Trương Trần càng thêm mỉa mai hơn.

Trương Anh không biết nên buột miệng nói: “Vậy thì tôi sẽ chờ kịch hay của Trương thần y!”

Sau khi rời khỏi tập đoàn Mạt Lâm, Trương Anh †ìm một khách sạn để ở, hắn vừa tò mò về kịch hay mà Trương Trần nói, mặt khác, hắn thật sự không hiểu tại đối phương dựa vào cái gì mà từ chối dứt khoát như vậy!

Phải biết rằng, thuốc của nhà họ Trương bọn họ đã bắt đầu được đặt trước rồi, hơn nữa còn chặn đứng tập đoàn Mạt Lâm, mọi thứ đã là của nhà họ. Trương rồi, tập đoàn Mạt Lâm còn có thể giãy giụa kiểu gì được chứ?

Cho dù là Trương thần y đang nghiên cứu ra loại thuốc mới, cũng không thể sản xuất nhanh như vậy được!

Tóm lại, Trương Anh vẫn khó hiểu.

Mây đen cuồn cuộn, một đêm tĩnh lặng!

Sáng hôm sau, các loại thuốc của nhà họ

Trương được bày bán tại các thành phố lớn, mức độ phổ biến đã càn quét cả nước, lên thẳng hotsearch trên mạng, đứng đầu tiên, dù sao thì loại thuốc này thật sự rất đáng kinh ngạc!

Dù cả thế giới có hợp lực thì cũng không thể nghiên cứu kỹ lưỡng cho ra được một loại thuốc hiệu quả nào trị dứt điểm bệnh tim, nhưng hiện tại, nhà họ Trương của Long Quốc lại nhảy ra nói rằng họ đã nghiên cứu được, đồng thời đang thử nghiệm, cũng đã bảt đầu bày bán!

Có thể tưởng tượng rằng việc này đã tạo ra chấn động, chỉ trong mười phút ngắn ngủi, 10000 lượt thuốc miễn phí phát cho các thành phố lớn đã bị tranh nhau hết sạch, kể cả những doanh nghiệp dưới trướng nhà họ Trương, giá trị cổ phiếu cũng đã tăng vọt!

Phản ứng dây chuyền này khiến nhà họ Trương như mở cờ trong bụng!

Một số bác sĩ xuất sắc từ khắp nơi trên cả nước đã đáp máy bay đến thủ đô, nhanh chóng đến nhà họ Trương, bọn họ là những tinh anh tiêu biểu được các nước gửi đến, mục đích chính là vì muốn đạt được quan hệ hợp tác với nhà họ Trương, đồng thời cũng xem thử có thể nghiên cứu ra thành phần của thuốc hay không, bọn họ muốn tự mình phát triển để sử dụng!
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 364: C364: Đến lúc đó các người sẽ biết


Có thể nói, ngày hôm nay chính là ngày náo nhiệt nhất của nhà họ Trương trong hơn 20 năm qua, khách quý chật nhà!

Ngay cả chủ nhà họ Trương cũng đích thân ra mặt đón tất cả khách mời, đủ thấy được sự ảnh hưởng to lớn do phản ứng dây chuyền của loại thuốc này!

Bên trong một căn phòng nào đó ở thủ đô, bên ngoài được canh phòng cẩn mật, nhưng bên trong lại sắp nổ tung!

Những người ở bên trong, ít nhất là có một ngôi sao trên vai, lúc này khóe miệng của bọn họ đang co giật nhìn ông lão đang nổi trận lôi đình trước mặt!

“Mẹ nó, tôi nói lại một lần rồi, loại thuốc đó có vấn đề, có vấn đề đó... không thể bán được, hiểu không?”

Trần Bäc Vọng đập bàn, chỉ cảm thấy bất lực. trong lòng!

Đêm qua ông ấy đã đến thủ đô, chính là vì chuyện này, thế nhưng... hoàn toàn không có ai nghe ông ấy cả, đến bây giờ, ông ấy tức đến mức muốn đánh đám người có ba, bốn sao trên vail

“Tôi nói này ông Trần, đủ rồi đó, chẳng lẽ ông muốn đánh một trận với tôi sao?”

“Không thể nghe lời của cái cậu Trương thần y gì đó, dù thế nào cậu ta vẫn quá trẻ, không thể tránh khỏi có lúc phán đoán sai, lần này nhà họ Trương đã chuẩn bị đầy đủ, đây chính là chuyện tốt vì nước vì dân, chẳng lẽ ông lại muốn nhảy ra gây sự à!”

Một ông già đeo kính lẩm bẩm.

“Đồ khốn nạn, ông nghĩ tôi không dám đánh ông à, năm đó nếu không có tôi bảo vệ ông chắc người ta đánh vỡ hai hòn của ông, giờ thì vênh váo rồi, còn dám thách thức tôi có phải không?”, Trần Bắc Vọng tức giận mắng chửi ông già!

Nhất thời, mọi người đều rụt cổ lại khi nghe thấy Trần Bắc Vọng chửi bới, ban đầu Trần Bắc Vọng chính là chiến thần, quân thần danh xứng với thực, gần như có thể so với mỹ danh “công thần dựng nước”, cho dù những năm này Trần Bắc Vọng đang dưỡng thương, cũng không có ai dám coi thường ông lão đã từng là mãnh hổ này!

Đặc biệt là, con hổ này bây giờ còn có nanh, nếu không khéo còn bị cắn!

Mặc dù tình bằng hữu của mọi người cũng không tệ, nhưng sắc mặt cũng không tốt, hơn nữa tên khốn này, còn không ngừng nhắc đến chuyện xưa, đến cả chuyện tè ra quần hồi nhỏ, ông ấy cũng phải nói ra, khiến cho đám người này mất hết mặt mũil

“Ông Trần, nếu ông đã tôn sùng thằng nhóc kia như vậy, vậy ông nghĩ sao, nếu thằng nhóc đó có thực tài, chúng tôi sẽ mở cửa cho ông!”, có người kiên trì đến cùng nói.

“Mở cái đầu nhà ông, ông nghĩ là lão già này đến để cậu ấy đi cửa sau sao?”, Trần Bắc Vọng tức giận đập bàn, ông ấy cũng biết đám người này chú ý đến cái gì, có thể nói hiện giờ nhà họ Trương đã hòa nhập sâu vào cuộc sống của nhân dân cả nước rồi, đủ các ngành nghề, bất động sản, y tế, giáo dục, có thể nói là rất phát triển!

Nếu nhà họ Trương sụp đổ, đối với Long Quốc mà nói, chắc chắn không phải chuyện gì tốt!

“Thôi, thôi!", Trần Bắc Vọng xua tay: “Đến lúc đó các người sẽ biết!”

Tại thủ đô, trên các đường phố chính cũng có rất nhiều tiệm thuốc bày bán thuốc đặc trị của nhà họ Trương, một nhóm người đang xếp hàng để mua thuốc!

Trương Anh dậy ăn sáng, nhìn thấy cảnh tượng này thì cười khinh bỉ, Trương thần y còn nói thuốc của bọn họ có vấn đề, đúng là vịt chết vãn còn cứng miệng! (ý chỉ cứng đầu, ngoan cố)

“Ông chủ, cho tôi hai hộp...”

“Cho tôi ba hộp...” “Thật sự tốt như vậy sao?”

“Đây là đồ nhà họ Trương sản xuất đó, nghe nói nửa tiếng sẽ có tác dụng!”

Một nhóm người nhốn nháo, vui vẻ mở ví, mua loại thuốc đắt đỏ, Trương Anh nhìn thấy cảnh tượng này chỉ thấy buồn cười, mỗi xu mà họ moi ra sẽ có vài xu rơi vào túi của hắn!

Thế nhưng, đúng lúc này, trong đám người đột nhiên có một người ngã vật xuống!
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 365: C365: Điểm bán hàng của các anh có xảy ra chuyện gì không


Vốn dĩ cũng không có chuyện gì, có người đột nhiên phát bệnh, điều này cũng không có gì lạ, nhưng rất nhanh, chẳng mấy chốc đã có bảy tám người liên tiếp ngã xuống!

Những người này đều ngã xuống trước mặt Trương Anh, nếu nói là trùng hợp thì đúng là hơi gượng ép!

Đúng lúc này, ba chiếc xe cứu thương lập tức chạy đến, bọn họ nhìn người nhà của bệnh nhân ngã trên mặt đất, lập tức hỏi: “Có phải bọn họ uống Khang Phục Linh không?”

“Đúng thế, họ uống rồi!", những người thân đưa mắt nhìn nhau, sau đó đồng thanh nói.

“Đưa lên xe, lập tức đến bệnh viện!”, vài y tá và bác sĩ nhanh chóng cứu chữal

Còn sắc mặt của Trương Anh sa sầm đi. Khang Phục Linh chính là tên nhà họ Trương đặt cho loại thuốc này, đám người này đều uống Khang Phục Linh, bây giờ thì ngã hết xuống, logic kiểu gì thế?

“Đợi chút, để tôi đến xeml”, Trương Anh vội vàng tiến lên phía trước, mấy bác sĩ liếc mắt một cái, không khách khí nói: “Anh là ai thế hả, đừng có làm phiền!”

Rất nhanh chóng, xe cứu thương rời đi, trong lòng Trương Anh cảm thấy hơi ngổn ngang, hắn không tức giận, điều hắn quan tâm chính là, những người đã ngã xuống kia đều uống Khang Phục Linh, liệu có phải trùng hợp không?

Hắn nhớ đến những lời của Trương Trần, dường như Trương Anh đã ý thức được chuyện gì, lập tức gọi một chiếc taxi, đi đến bệnh viện!

Vừa đến bệnh viện, da đầu Trương Anh lập tức tê dại, hắn vừa muốn tìm một y tá hỏi tình hình, ánh mắt liền nhìn thấy một người.

“Trương thần y?”, đồng tử Trương Anh co rút lại,

vô thức hỏi: “Anh đến đây làm gì?”

“Đương nhiên là cứu người rồi, đến chùi mông cho nhà họ Trương các người!", Trương Trần hờ. hững cười, theo sự chỉ dẫn của y tá tiến về phòng bệnh!

“Y tá, làm phiền cô một chút, sao hôm nay bệnh viện nhiều người vậy, bình thường cũng như vậy sao?”

Trương Anh nhìn giường đẩy được đặt khắp hành lang, túm lấy một y tá hỏi!

“Tôi cũng không rõ, sáng hôm nay đột nhiên có rất nhiều bệnh nhân, nghe nói là do uống thuốc Khang Phục Linh gì đó, chúng tôi cũng đang điều tra!”, y tá nói qua loa một câu, vội vàng rời đi!

Trương Anh sửng sốt.

Khang Phục Linh, lại là Khang Phục Linh, rốt cuộc là tại sao?

“Alo, tôi là Trương Anh, điểm bán hàng của các anh có xảy ra chuyện gì không?”, Trương Anh bước ra khỏi bệnh viện, cánh tay run rẩy cầm điện thoại lên.

“Cái gì? Thành phố Lục An thì sao?”

“Thành phố Vương Thông thì sao?”

Trương Anh sững sờ đứng đó, điện thoại trượt khỏi tay hắn, rơi xuống mặt đất, lúc này, chỉ cảm thấy cả thế giới chung quanh như đang bước vào mùa đông lạnh giá!

Cho đến nay đã xảy ra vấn đề ở sáu thành phố, đây là chuyện lớn đó!

Da đầu hắn tê rần, võ mạnh vào má, không dám trì hoãn, nhặt điện thoại đi về phía sân bay, bây giờ hắn phải lên đường trở về, ở đó... tình hình thế nào rồi?
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 366: C366: Chuyện này đều do trương thần y làm


Cùng lúc đó, tại các thành phố lớn, xe cứu thương và đội y tế mang tên tập đoàn Mạt Lâm tỏa đi khắp các con đường ngõ hẻm đã trở thành đấng cứu tinh, không ngừng thu nạp những bệnh nhân dùng Khang Phục Linh.

Các binh sĩ dưới trướng Trần Bắc Vọng, đã loại bỏ tất cả các chướng ngại vật, đảm bảo lộ trình của đội y tế không bị cản trở!

Thủ đô, đại bản doanh của nhà họ Trương, cũng là nơi chịu áp lực lớn nhất!

Vô số thư yêu cầu tập trung ở đây, khiến người nhà họ Trương sứt đầu mẻ trán tê dại cả da đầu!

“Thông báo xuống dưới, dừng bán hàng, điều tra nguyên nhân!”, một ông lão xuất thân phi phàm lập tức đưa ra đủ thứ quyết định!

“Không kịp nữa rồi!", có người trầm giọng nói: “Vì quá nổi tiếng nên lô thuốc đầu tiên đã được bán hết, đã thế... những người dùng thuốc, đều trở thành người thực vật, các chỉ số hạ xuống hết mức, có thể chết bất cứ lúc nào...”

“Tại sao, lúc trước nghiên cứu không phải không có chuyện gì sao?”, người nhà họ Trương đều trợn tròn mắt, nếu mọi người đều như vậy, những người chết đi có thể tính theo đơn vị hàng chục nghìn, đừng nói là nhà họ Trương, cho dù là Long Quốc cũng phải giải thích.

“Chuyện này đều do Trương thần y làm!” đột nhiên có một giọng nói vang lên, Trương Anh vội vàng trở về thở phì phò, chạy vào phòng họp nói: “Đây đều là âm mưu của Trương thần y!”

Hản chậm rãi kể lại những lời của Trương Trần, những gì hắn nhìn thấy: “Ngay từ đầu tôi còn tưởng anh ta chỉ nói năng ngang ngược vậy thôi, nhưng khi nhìn thấy một đám người ngã xuống đất, thêm cả xe cứu thương và đội ngũ y tế điên cuồng kia, tôi biết ngay là bọn họ có chuẩn bị mà đến, bọn họ đã chuẩn bị trước rồi!"

“Bây giờ xe cứu thương và đội ngũ y tế dưới danh nghĩa tập đoàn Mạt Lâm đã phát động chiến dịch cứu viện y tế ở các thành phố lớn rồi!”

Trương Anh là người chịu trách nhiệm về việc buôn bán thuốc lần này, cũng kịp thời biết được các tin tức ở khắp nơi, lập tức nói thẳng hết ra những gì mình biết!

Đám người nghe Trương Anh nói, trong nháy mắt đầu óc trống rỗng!

“Sao có thể được, anh ta dựa vào cái gì? Dựa vào đâu?”, đám đông không thể tin được mà hỏi.

Bọn họ biết rất rõ Trương thần y, những nhân vật ở đây ít nhiều gì ít nhiều kế hoạch của tập đoàn Mạt Lâm, những người này cũng có được phần thưởng tương ứng với loại thuốc này.

Tất cả mọi thứ sắp thành công rồi, loại thuốc này được sản xuất và bán ra hàng loạt chắc chắn sẽ khiến tập đoàn Mạt Lâm chịu ảnh hưởng nặng nề, đến khi đó người được gọi là Trương thần y sẽ ngoan ngoãn đến cầu xin bọn họ, cho phép Trương thần y quy thuận dưới trướng nhà họ Trương.

Đây mới là quy trình bình thường, cũng chính là sự phát triển trong tương lai mà bọn họ nghĩ đến.

Nhưng hiện giờ Trương Anh lại chạy về, nói mọi thứ đều là âm mưu của Trương thần y, sự cố y tế lần này cũng là kế hoạch của Trương thần y.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 367: C367: Chẳng lẽ ông trời muốn nhà họ trương diệt vong hay sao


“Bốp!”, một nhân vật lớn tuổi tát vào mặt Trương Anh, ông ta tức đến mức mặt mũi đỏ phừng phừng, tức giận nói: “Trương Anh, cậu có biết cậu đang nói gì không?”

Trương Anh lập tức quỳ xuống, sắc mặt tái nhợt không một chút máu, lúc đầu công lao của hắn là lớn nhất, hiện giờ xảy ra chuyện, trách nhiệm của hắn đương nhiên cũng là lớn nhất.

Hắn run rẩy nói: “Trưởng lão, chuyện này, chuyện này là thật, đều tại Trương thần y...”

“Bây giờ không phải là lúc tính sổ với thằng phế vật đó, bây giờ tình hình rất bất lợi cho chúng ta, có cách nào để giải quyết không?”, lại có một nhân vật lớn khác trầm giọng nói.

Vừa nói ra, mọi người đều trầm lặng, sau đó khế lắc đầu.

Không phải là không có cách giải quyết, dựa vào khả năng của nhà họ Trương, còn có thể hồi sinh cả người chết, chỉ cần còn một hơi thở thì hãy đến nhà họ Trương.

Nhưng tình hình hiện tại hơn thua nhau ở chênh lệch thời gian, trong một thời gian ngắn phải nghiên cứu ra thuốc, còn phải sản xuất hàng loạt, thậm chí còn phải gửi cho những người đã mua thuốc của nhà họ Trương, việc này cũng không khác biệt gì mấy so với việc không cần dùng máy bay vẫn có thể bay lên trời được.

“Trương Anh, tôi hỏi cậu, rốt cuộc tình hình hiện tại như thế nào, tình hình bán hàng nữa?”, nhìn thấy mọi người im lặng, ông lão cao tuổi nhất kia chất vấn.

Trương Anh liên tục cười khổ, có thể lần này hắn sẽ bị đẩy ra hứng mũi sào dập lửa giận, hiện tại hắn chỉ cầu xin nhà họ Trương tha cho hắn một cái mạng, lúc này đâu còn dám giấu diếm gì nữa.

Trương Anh lí nhí nói ới giọng điệu run rẩy: “Tính, tính cả số thuốc trong kho cũng được bán hết rồi ạ..”

“Tổng... tổng cộng 70 ngàn hộp!”

Trương Anh cẩn thận ngẩng đầu liếc nhìn đám người, tiếp tục nói: “Thực sự là do trước đó bán quá chạy, đây còn là lần đầu tiên tiến hành sản xuất hàng loạt, đã vậy chúng ta còn muốn phá hủy tập đoàn Mạt Lâm chỉ trong một chiêu này, nên mới...”

Mặt ông lão đỏ như chảy máu, hai tay nắm chặt lại, nghiến răng nói ra vài câu: “Theo ước tính, sẽ có bao nhiêu người bị ảnh hưởng?”

“Ít nhất là 4... 40 ngàn người!”, Trương Anh nhỏ giọng nói.

Vừa nói ra những lời này, ông lão nhất thời không nhịn được nữa, khuôn mặt già nua đỏ bừng phun ra một ngụm máu, sắc mặt nhanh chóng trở nên tái nhợt.

“Trời ơi, chẳng lẽ ông trời muốn nhà họ Trương diệt vong hay sao?”, cơ thể ông lão run rẩy, 40 ngàn người này, là một con số lớn tới cỡ nào.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 368: C368: Tự mình lăn tới chỗ gia chủ nhận tội đi


Bây giờ chuyện đã xảy ra rồi, không thể dập tắt được nữa, trong vòng nửa ngày tới chắc chắn sẽ bùng nổ, đến khi đó tất cả mũi nhọn sẽ hướng về phía nhà họ Trương.

Cho dù nhà họ Trương có căn cơ thâm sâu đến đâu, cũng khó có thể gánh chịu hậu quả lần này.

“Mau đi bẩm báo với gia chủ về chuyện này, nhớ, phải nói đúng từng chữ!”, ông lão dặn dò.

“Còn Trương Anh cậu... tự mình lăn tới chỗ gia chủ nhận tội đi!”

“Trưởng lão, trưởng lão tôi không muốn chết, tôi thật sự không muốn chết!”, Trương Anh hoảng loạn, chuyện lớn như thế này, chắc chẵn gia chủ sẽ đích thân ra mặt, nhà họ Trương phải đối mặt với cái gì hän không quan tâm, nhưng dựa vào tính cách của gia chủ, hản nhất định phải chết.

Thậm chí nếu nhà họ Trương không gánh vác được hậu quả, vậy thì một khi Trương Anh bước ra khỏi đây, chỉ e hẳn sẽ phải chịu trách nhiệm cho. chuyện này.

Ông lão đã không còn quan tâm Trương Anh, hiện giờ ông ta chỉ có thể nghĩ làm thế nào để giảm thiểu chuyện này.

Đã không thể che đậy được rồi, thì chỉ có thể bù đắp thôi.

“Người đâu, mời thiếu chủ đến đây...”

“Mời vị thiếu chủ nào ạ?”, có người hỏi. Kiếm Hiệp Hay

€ó hai vị thiếu chủ được nhà họ Trương công nhận, một nam một nữ, nam tên Trương Lăng, nữ tên Trương Tinh.

Có thể nói hai người này là đại diện cho lớp trẻ nhà họ Trương, ngay cả mấy lão già cũng không thể so sánh với hai người này.

Đương nhiên, nhà họ Trương cũng có những con cháu xuất chúng khác, nhưng nhà họ Trương chỉ chọn hai người, một nam một nữ, nếu nam có thực lực, đều có thể tìm Trương Lăng, còn nữ thì tìm Trương Tỉnh.

Hai người này là anh em ruột, còn là con của chủ nhân nhà họ Trương, dù xét về thân phận hay năng lực, những người khác đều không thể theo kịp.

Còn về phần Trương Anh đang run rẩy quỳ xuống, không ngừng cầu xin, trong mắt hai người bọn họ, không khác gì một con chó.

Có khả năng thiếu chủ Trương Lăng bận quá không kịp đến, nên bảo Trương Tỉnh thiếu chủ đến, ông lão mệt mỏi nói.

“Vâng!”, đám đông đồng thanh, lập tức lui xuống xử lý.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 369: C369: Cô họ trương phải không


Trở lại nhà Phương Thiên Bàng, tối hôm đó, sau khi Trương Trần rời đi, gia đình Phương Thủy Y vẫn không ngừng cãi nhau.

“Mẹ, mẹ còn muốn mất mặt tới mức nào nữal”, Phương Thủy Y hét lớn.

Trương Quốc Hồng có chút sợ hãi nhìn con gái, Phương Thủy Y đang mất bình tĩnh, bà ta không dám làm gì, sợ cô sẽ bị k*ch th*ch thêm.

“Nhưng, nhưng mà chúng ta thế này là đã đắc tội tập đoàn Mạt Lâm...”

Phương Thủy Y nói: “Mẹ sợ sao, vậy để con đi xin lỗi! Con nói trước, chỉ xin lỗi thôi!”

“Được, được!”, Phương Quốc Hồng vội gật đầu, đi là được, con gái bà ta đi là được!

Mấy ngày sau, Phương Thủy Y lái xe tới trụ sở Mạt Lâm, trong lòng cô đang rất rối bời, thú thật thì cô không biết mình nên nói gì...

Khi tới nơi, cô gọi cho Triệu Chí Hào, đối phương nhanh chóng xuống dưới và báo rằng Trương Trần không muốn gặp cô.

Trương Trần đang ngồi trong văn phòng, anh biết cô sẽ tới, nhưng với anh, giờ cô có nói gì cũng không quan trọng nữa rồi.

Dưới sảnh, Phương Thủy Y có chút sốt ruột, bỗng...

Tiếng phanh xe gấp vang lên, cửa xe mở ra, một người phụ nữ bước xuống với tóc dài tung bay.

Cô ta đi về phía tập đoàn Mạt Lâm.

“Mời xuất trình thẻ nhân viên..”, vừa bước vào cửa, hàng chục vệ sĩ được trang bị vũ trang từ bốn phía chạy đến bao vây lấy người phụ nữ không rõ danh tính này, nếu có hành động khác thường gì thì sẽ ra tay ngay.

Thế nhưng sắc mặt người phụ nữ không hề thay đổi, dường như xem mấy vệ sĩ này như không khí. Cô ta vén tóc ra sau tai, chân siết lại chuẩn bị ra tay với mấy người dám cả gan ngăn cản cô ta.

“Tản ra hết đi!", lúc này, một giọng nói vang lên, vị giám đốc vừa rồi nói chuyện với Phương Thủy Y đi đến nhìn người phụ nữ nói: “Cô từ thủ đô đến phải không?”

“Vậy thì sao?”

“Cô họ Trương phải không?”

“Vậy thì đã sao?”, người phụ nữ lạnh lùng hỏi.

“Người kia nói, nếu có người đến từ thủ đô thì cứ lên thẳng trên kia, nhất là người họ Trương!”, giám đốc hơi nghiêng người, sau đó chỉ vào thang máy trong cùng nói: “Thang máy đó lên thẳng tầng cao nhất, mật khẩu đã được mở khóa, mời...”

Người phụ nữ hừ một tiếng, cô ta là Trương Tinh, sau khi nhận được thông báo, cô ta lập tức chạy đến thành phố Thiên Bắc tìm tập đoàn Mạt Lâm.

Bây giờ cách duy nhất để cứu vấn tình thế là ép Trương thần y thừa nhận anh chính là người nhà họ Trương, còn nhà họ Trương đăng thông báo nói những loại thuốc trước đó là chuyện ngoài ý muốn, nhưng mọi thứ mà Trương Trần làm hôm nay đều tính vào nhà họ Trương, dùng cách này để bù lại những tổn thất trước đó.

Đến lúc đó, với danh tiếng của nhà họ Trương và việc kịp thời xử lý những người bị ảnh hưởng do thuốc, nhà họ Trương mới có thể cứu vãn được tình hình.

Thế nên, với tư cách là một trong những thiếu chủ nhà họ Trương, cô ta đích thân đến đây.

Cô ta đã tò mò về thần y Trương từ lâu, có điều trước đó cô ta vẫn giữ thái độ khinh thường, nhưng chuyện này vừa xảy ra, cô ta mới cẩn thận suy nghĩ.

Người có thể giăng bẫy nhà họ Trương đến mức này đáng để cô ta đích thân chạy đến đây một chuyến.

Dựa theo lời của giám đốc, cô ta đi thẳng đến thang máy rồi bấm lên tầng cao nhất.

Tâng cao nhất không nhỏ, phòng cũng giống nhau nhưng chỉ có một căn phòng sáng đèn, không cần nói cũng biết nên đến căn phòng nào.

Khóe miệng khẽ cong lên, Trương Tinh đẩy cửa ra. Lúc nhìn thấy người đàn ông đang ngồi trên ghế tổng giám đốc, cô ta sửng sốt.

Người này thế mà lại cho cô ta cảm giác rất quen thuộc, góc cạnh anh tuấn đó giống hệt bố mình.

“Anh chính là Trương thần y à?”, Trương Tinh hiếu kỳ hỏi, chính là người đàn ông trẻ tuổi này sao? Xem ra cũng xấp xỉ tuổi cô ta.

Rốt cuộc anh ta lấy đâu ra tự tin mà dám hại nhà họ Trương, là vì không biết gì nên mới không thấy sợ sao?
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 370: C370: Đáp án đã rất rõ ràng rồi


“Tôi đang nghĩ, xảy ra chuyện lớn như vậy, người đến đây chắc hẳn là Trương Lăng”, Trương Trần lướt nhìn Trương Tinh, thản nhiên nói: “Có chuyện cứ nói thẳng đi, không có chuyện gì nữa thì tôi còn phải đi ngủ”.

Thái độ xem thường này của Trương Trần khiến Trương Tỉnh rất tức giận. Cô ta là con cưng của nhà họ Trương, là một cô gái xinh đẹp, thế mà lại bị đối xử như vậy.

Cô ta hừ một tiếng giễu cợt: “Chỉ dựa vào anh mà cũng xứng để nhà họ Trương ra tay à? Anh đã biết nhà họ Trương Trương là ai thì chắc anh cũng nên biết tôi rồi, bây giờ anh chỉ có một con đường mà thôi”.

“ồ?”, Trương Trần tò mò nhìn Trương Tinh nói: “Cô nói tôi nghe xem nào”.

“Thừa nhận anh là người nhà họ Trương, sau đó đẩy hết mọi công lao của ngày hôm nay sang cho nhà họ Trương, như vậy mới có thể có một con đường sống”, Trương Tinh lạnh lùng nói.

“Nếu không thì sao?”

“Nếu không, anh chỉ có chết. Anh luôn phải tự trả giá cho chuyện của mình”, Trương Tỉnh bày ra bộ mặt sát khí, lãnh đạm nhìn Trương Trần.

Ai mà biết Trương Trần vẫn bình thản, buồn cười nói: “Nhà họ Trương đúng là vấn không thay đổi gì, vẫn luôn tự phụ, cao ngạo như vậy”.

“Cao ngạo như vậy sao lại còn đến tìm tôi?”

Đối mặt với chất vấn của Trương Trần, Trương Tinh chỉ có thể cười giễu cợt, nói như thể đó là điều đương nhiên: “Đây là cơ hội dành cho anh, cơ hội được sống, anh hiểu không?”

Nhà họ Trương bảo cô ta đến đây, hiển nhiên đã không phải là mâu thuẫn cỏn con trước kia rồi. Bây giờ nhà họ Trương rất nóng ruột rồi, không có thời gian vờn qua vờn lại với Trương Trần. Nếu ngày mai không có một lời giải thích nào, áp lực nhà họ Trương phải hứng chịu sẽ gấp đôi.

Chỉ có lúc này, Trương Trần với danh nghĩa tập đoàn Mạt Lâm ra mặt mới có thể áp chế được trận phong ba này xuống.

Vì thế hôm nay mọi người đều đến cầu cứu danh nghĩa của tập đoàn Mạt Lâm, mà Trương Trần đã được mọi người xem là bồ tát sống và Hoa Đà tái thế.

Thế nên nhà họ Trương phải cần Trương Trần thức thời, nếu không Trương Tinh sẽ dùng đến thủ đoạn cực đoan, cắt một miếng thịt của Trương Trần xuống để anh đau đớn không thiết sống nữa, là cái giá hối hận cho việc thừa nhận chuyện này.

“Chết?”

Trương Trần dường như nghe được một câu chuyện nực cười, anh nhấp một ngụm cả để thanh giọng rồi nói như đang nói với một người bạn cũ: “Tôi không bất ngờ với việc tối nay cô xuất hiện ở đây nhưng cô có biết chuyện làm tôi buồn cười là gì không?”

“Là gì?”, Trương Tỉnh vô thức hỏi.

“Đầu tiên, mục đích để tôi sống là tiêu diệt nhà họ Trương, mà dĩ nhiên mục đích này cũng bao gồm cả tính mạng của tôi. Chỉ cần bây giờ nhà họ Trương bị tiêu diệt, tính mạng của tôi mặc cô định đoạt”.

Trương Tỉnh càng nhíu chặt hàng lông mày, cái tên Trương thần y này là ai vậy, có thù hằn gì với nhà họ Trương mà anh ta lại thú nhận tất cả mọi chuyện đều là vì tiêu diệt nhà họ Trương.

Dù có trả giá bằng tính mạng cũng không tiếc nuối.

Như vậy xem ra lấy cái chết để uy h**p đối phương chỉ là một câu chuyện cười.

“Thứ hai, cũng khiến tôi càng buồn cười hơn là lúc đầu đuổi tôi ra khỏi nhà, bây giờ lại cầu xin tôi quay về, cô nói xem... có buồn cười hay không?”

Trương Trần nở nụ cười lộ hàm răng trắng nhìn Trương Tỉnh.

Trương Tinh không biết nhiều về chuyện quá khứ, lúc đó Trương Trần chỉ là một đứa con riêng không thể phơi bày ra ánh sáng mà thôi, không có tư cách bước vào địa bàn của nhánh chính, thậm chí cũng chỉ có bảy tám người nhà họ Trương biết sự tồn tại của Trương Trần.

Nhưng chuyện lúc đó đã qua rất lâu rồi, mọi người ít nhiều gì cũng nghe nói một vài chuyện.

Trương Tinh nhíu mày lầm bầm: “Đuổi ra khỏi nhà họ Trương”.

Lượng tin tức trong câu này quá lớn, có phải điều này cho thấy trước đây Trương Trần là người nhà họ Trương không? Chứ nếu không tại sao lại bị đuổi ra khỏi nhà?

Cô ta ngẩng đầu lên nhìn, vừa rồi nhìn Trương Trần hơi giống bố mình, cô ta còn tưởng là ảo giác của mình. Lúc này liên kết với câu nói của Trương Trần, cô ta nhìn lại lần nữa, một chuyện đã phủ bụi nhiều năm xuất hiện trong đầu cô ta.

Nghe nói mấy năm trước quả thật nhà họ Trương đã từng đuổi người của gia tộc ra khỏi nhà nhưng vì Trương Tinh là nhánh chính chính thống, lại là người tương lai được bồi dưỡng, không hề có tâm tư quan tâm mấy chuyện vặt vãnh này.

Nhà họ Trương có nhiều nhánh, chỉ đuổi một người ra ngoài mà thôi, cũng chẳng phải chuyện lớn gì.

“Ồ, đúng rồi, tên thật của Trương thần y là... Trương Trần”, lúc này, Trương Trần nói tiếp.

Cuối cùng Trương Tinh cũng có thể xác định được suy đoán của mình. Hận nhà họ Trương như vậy, có nhiều thủ đoạn như vậy, lại khá giống bố của cô ta.

Đáp án đã rất rõ ràng rồi.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 371: C371: Nói chuyện một chút không được sao


Trương Tinh hơi đau đầu, hóa ra người này là anh trai của cô ta, đúng là nực cười thật!

Một đứa con riêng bây giờ lại mang đến phiền phức lớn cho nhà họ Trương. Nếu chuyện bát quái này mà lộ ra ngoài, e là nhà họ Trương sẽ trở thành trò cười.

Nhà họ Trương không bị hủy hoại trên tay người ngoài mà bị phá hủy bởi người mang dòng máu nhà họ Trương. Chuyện này đúng là chuyện châm biếm nhất thế giới.

“Đáng ra lúc đầu nên tiễn anh đi gặp Diêm Vương”, Trương Tinh hít sâu một hơi, nghiến răng nói.

Mặc dù thân phận của người đối diện khiến cô †a kinh ngạc nhưng cô ta không hoảng loạn. Bây giờ vấn đề quan trọng là phải giải quyết hỗn loạn của nhà họ Trương, còn thân phận của anh đành phải để sau hãng nói.

“Bây giờ chẳng phải cô cũng có thể sao?”, Trương Trần đứng dậy giễu cợt nhìn Trương Tỉnh nói.

Trương Tinh läc đầu, không muốn đấu võ mồm với Trương Trần, thời gian không còn nhiều nữa, chuyện chính quan trọng hơn.

Cô ta khuyên nhủ: “Trương Trần, dòng máu nhà họ Trương vẫn chảy trong người anh, anh lại có thành tựu như ngày nay, tại sao không về lại nhà họ Trương? Tôi tin nếu bố biết được, nhất định sẽ bù đắp cho anh, cần gì phải làm vậy?”

“Ha ha ha...”

Trương Trần bật cười đến run cả người, sau đó lạnh lùng nói: “Tôi có thể chứ, có thể quay về nhà họ Trương, có thể tặng tập đoàn Mạt Lâm cho các cô, tôi chỉ cần mẹ tôi sống lại. Bây giờ bà ấy đã là một bộ xương, nhà họ Trương tự xưng có thể làm người chết sống dậy, gần như không có chuyện gì không thể làm được, vậy các cô có thể làm được chuyện này không?”

Đúng là vô lý hết sức.

Trương Tỉnh cực kỳ tức giận, đã trở thành bộ xương khô rồi, tưởng nhà họ Trương là tiên à?

Cô ta không biết nhiều về chuyện lúc trước, thân phận của người phụ nữ đó rất thấp kém nhưng bây giờ vì Trương Trần nên thân phận của người phụ nữ đó khác hẳn.

Nhưng bà ta đã chết rồi, Trương Trần làm vậy còn có nghĩa lý gì sao? Tại sao không quay về nhà họ Trương rồi cùng nhau xây dựng một đế chế?

Trương Tỉnh hít sâu một hơi, từ tối hôm qua, cô †a đã chịu không ít chấn động.

Nếu đã biết thân phận thật của Trương Trần, thái độ của cô ta cũng hơi thay đổi, dù sao người này cũng là anh trai trên danh nghĩa của cô ta.

“Trương Trần, trước tiên cứ để nhà họ Trương vượt qua giai đoạn khó khăn này đã, còn chuyện trước đây, sau khi về nhà tôi nhất định sẽ đòi lại công bằng cho anh, để mọi người biết thân phận thật của anh, để anh có thể tham gia vào hàng ngữ thiếu chủ của nhà họ Trương, anh thấy sao?”

Có thể nói Trương Tinh nói rất hay, nhà họ Trương rất chú trọng đến huyết mạch và thân phận. Thân phận của Trương Trần không sạch sẽ, còn có thể để anh tham gia vào hàng ngũ thiếu chủ, điều này vốn dĩ đã phạm vào quy tắc của nhà họ Trương.

Thế nhưng Trương Trần lại cười đến ná thở, hôm nay Trương Tinh đến đây làm anh cảm giác như đang nghe chuyện cười.

Anh cười giễu cợt, lắc đầu khinh thường nói: “Trương Tỉnh ơi là Trương Tinh, cô ngây thơ quá, vẫn không biết tính nghiêm trọng của sự việc. Có thể trong mắt các người, mẹ tôi chết thì cũng đã chết rồi, tại sao tôi lại không nhìn về phía trước, vạch ra kế hoạch cho tương lai tốt đẹp”.

“Nhưng tôi nói cho cô biết, cô sai rồi, rất sai là đằng khác, nhà họ Trương không bị hủy hoại, tôi khó yên lòng...”

Trương Tinh cũng nổi giận, cô ta tự thấy mình đã nói năng dễ nghe lắm rồi, phá vỡ quy tắc vì Trương Trần, về đến nhà cô ta sẽ chịu áp lực không nhỏ. Nhưng đối phương lại không về cảm kích, vẫn dọa dẫm tiêu diệt nhà họ Trương.

“Nếu đã như vậy, vậy trước đi nên bỏ cái thân phận nhà họ Trương của anh đi. Chuyện hôm này anh làm đã không còn nằm trong khả năng lựa chọn của anh nữa”.

Trương Tinh hừ một tiếng, bàn tay hơi động đậy, hai con dao găm nhỏ trượt ra khỏi tay áo.

“Muốn ra tay sao? Đừng vội, khó khăn lắm tôi và cô mới gặp nhau, ra tay là điều chắc chăn, nhưng nói chuyện một chút không được sao?”, Trương Trần cười hỏi.

“, quên nói với cô, từ lúc cô bước vào cánh cửa này, cô đã không thể ra khỏi đây rồi. Bên trong xi-măng là thép chất lượng tốt, đừng nói khả năng của con người, dù cô có điều động xe tăng đến đâm vào cũng phải kiên trì suốt nửa tiếng đấy”.

Trương Tinh sửng sốt, nghe Trương Trần nói vậy, cô ta cảm thấy hơi kỳ quái.

Anh ta có ý gì? Giam giữ cô ta trong này à? Nhưng Trương Trần không phải cũng ở đây đấy thôi?

Hay nói cách khác, Trương Trần có đủ năng lực để hạ gục cô ta nên mới nói chuyện thoải mái vậy sao?
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 372: C372: Tuyệt phong chưởng


Hình như Trương Trần thật sự chỉ muốn nói chuyện, không cần biết Trương Tinh muốn gì, anh hỏi: “Cả đời cô ở nhà họ Trương, nếu đã đạt được vị trí thiếu chủ, vậy người xuất sắc nhất là cô và Trương Lăng à?”

“Không hẳn vậy!”, nếu đã đến bước này, Trương Tinh cũng không giấu giếm gì, cô ta nói: “Tôi là người xuất sắc nhất trong đám phụ nữ, nhưng nếu so sánh thì ngoài Trương Lăng, còn hai người nữa đứng trên tôi”.

“Ồ, nếu Trương Lăng đó muốn đánh bại cô hoặc hai người còn lại phải mất bao lâu và về phương diện y thuật, cô kém hơn họ thế nào?”

“Anh muốn thăm dò tình hình cụ thể về nhà họ Trương à?”, Trương Tinh hừ một tiếng.

Trương Trần nói: “Nhà họ Trương lớn như vậy, lế nào để tôi biết một ít thì không được à? Tôi chỉ tùy ý hỏi thôi, chỉ muốn nói chuyện với cô em gái chưa từng gặp của tôi thôi, dù sao lát nữa cũng sẽ giương cung bạt kiếm với nhau”.

“Nếu Trương Lăng tự mình ra tay, tôi kém hơn anh ấy cả một con đường về y thuật. Còn về võ thuật, anh ấy có thể hạ được tôi trong vòng mười ba chiêu”, Trương Tinh nói.

Trương Tinh hừ một tiếng, dứt khoát bỏ ý định thăm dò ban đầu. Cô ta ném dao găm xuống rồi lấy kim châm bằng bạc ra đâm vào cánh tay mình.

Huyết trích tử trên cánh tay cô ta dường như trở nên sống động, uốn lượn chảy xuống cổ tay.

Bản thân Trương Tỉnh lại cảm thấy như có một luồng sức mạnh đang tỏa ra trong người mình.

“Hưn.

Trương Tỉnh r*n r*, giãm chân rồi lao đến như mũi tên rời dây cung, hai tay năm chặt thành năm đấm nện vào ngực Trương Trần.

Nắm đấm chưa đụng vào người, anh đã cảm nhận được cơn gió khiến quần áo của anh tung bay, có thể thấy uy lực của cú đấm này.

“Để tôi xem thế hệ mạnh nhất của nhà họ Trương là cái đức hạnh gì”.

Trương Trần cũng không chịu thua kém, cây kim chân vàng điên cưồng rải trên cánh tay mình. Anh không sử dụng huyết trích tử, hoàn toàn sử dụng uy lực của Cửu Chuyển Kim Châm.

Chẳng qua lần này chỉ dùng tám phần giới hạn của Cửu Chuyển Kim Châm, đây cũng là lần đầu tiên Trương Trần sử dụng.

Ẩm!

Sau đó, năm đấm của hai người va vào nhau tạo ra tiếng nổ rất chói tai. Một luồng sóng vô hình lan ra, quần áo hai người bay phấp phới, bàn ghế và tài liệu xung quanh phòng họp cũng bay lên rồi vỡ tan tành.

Khó mà tin được lần chạm trán này là hiệu quả chạm trán giữa hai người chỉ mới hơn hai mươi tuổi.

Trương Trần không hề nhúc nhích, cảm giác duy nhất là nằm đấm hơi tê, ngược lại Trương Tinh lùi lại phía sau tạo ra một vết hãn sâu trên nền nhà, sau đó lại lùi thêm ba bước nữa mới đứng vững.

Cô ta chỉ thấy có vị ngọt trong cổ họng, đây là dấu hiệu bị nội thương.

Ánh mắt cô ta hiện lên vẻ khó tin, sao có thể.

Một cú đánh đã khiến cô ta lùi bước, đây là tên vô dụng bị nhà họ Trương đuổi ra khỏi cửa sao?

Nếu cứ chịu liên tiếp hai cú đánh, phải chăng cô ta sẽ bị hạ gục trong vòng ba chiêu như Trương Trần nói?

Phải biết là cô ta đã sử dụng huyết trích tử, thậm chí cô ta không hề xem thường Trương Trần.

“Tuyệt Phong Chưởng!”

Trương Tỉnh hít sâu một hơi, chân khế động, lắc người như cá gặp nước, chẳng mấy chốc đã tiếp cận Trương Trần.

Bàn tay cô ta võ nhẹ một cái, trông qua không hề có lực sát thương như thể lông vũ rơi bay trên không trung.

Trương Trần trở tay, khí huyết dồn lại, nắm chặt lấy cánh tay phải, cây kim vàng đâm trên cánh tay anh bay ra như thanh kiếm sắc bén.

Vì kim vàng không thể chịu nổi sức mạnh của Trương Trần nên văng ra khỏi cánh tay anh.

Nói cách khác, cú đánh này của Trương Trần đã vượt qua giới hạn mà cánh tay anh có thể chịu.

Dưới sự khống chế của Trương Trần, mười phần sức mạnh di chuyển trên nắm đấm cánh tay phải, lần nữa đánh Trương Tỉnh.

Lại là một cú va chạm, tiếng vang dữ dội đó vang lên, nền đất nơi dưới chân hai người dần nứt rạn, lộ ra nền nhà được làm bằng thép.

Äm!

Trương Tỉnh cũng không chịu nổi nữa, cô ta chỉ thấy một luồng sức mạnh cực lớn xông vào cơ thể cô ta khiến người khác cảm thấy vô cùng kinh khủng.

Luồng sức mạnh đó khuấy động trong lồng ngực cô ta khiến cô ta phun ra một ngụm máu.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 373: C373: Ông định xử lý chuyện này thế nào


Ba ngày liên tiếp trôi qua, ba ngày này đúng như dự đoán của Trương Trần, nhà họ Trương không phái người tới nữa.

Hiện giờ nhà họ Trương cũng sứt đầu mẻ trán, còn một trong những thiếu chủ là Trương Tỉnh còn chưa trở về, bọn họ tiếp tục phái người đến có tác dụng gì?

Ba ngày này, Long Quốc trong tình trạng bùng nổ dư luận, dù những nhân vật lớn cố gắng hết sức để đè những hotsearch đó xuống, nhưng kết quả nhận được thì gần như là ngược lại.

Các bài đăng trên diễn đàn lớn hệ thống phục vụ như nổ tung, trừ khi toàn bộ mạng Internet bị tê liệt, nếu không thì chỉ cần bảo trì hệ thống xong, tất cả các bài viết trên giao diện đều là những bài đăng lên án nhà họ Trương.

Đây chỉ là việc những người bình thường làm, còn những người có thực lực, thẳng tay ném tiền, muốn kiện nhà họ Trương đến mức tán gia bại sản.

Nhờ công lao đổ thêm dầu vào lửa của tập đoàn Mạt Lâm, và danh tiếng cố gắng thay đổi tình thế để cứu hàng nghìn người lần này của Trương thần y Trương Trần, các đội luật sư giỏi nhất từ khắp nơi trên đất nước lần lượt đến, chỉ vì muốn nhân cơ hội này lật đổ nhà họ Trương.

Hiện giờ nhà họ Trương, có thể nói là cực kỳ nguy khốn.

Còn kẻ đầu sỏ của tất cả những chuyện này, đang ngồi chờ đợi trên ghế trong văn phòng.

“Cậu Trương, nhà họ Trương cho người đến hỏi cậu, cậu thật sự muốn cá chết lưới rách sao?”, Triệu Chí Hào đặt một tập tài liệu lên máy tính của Trương Trần, trên đó là hợp đồng chuyển nhượng, chỉ cần Trương Trần ký, số tiền 30 tỷ tệ sẽ được chuyển vào tài khoản của Trương Trần ngay lập tức.

Tất cả những chuyện này chỉ cần một điều kiện, để Trương Trần dừng tay trước, để nhà họ Trương kịp lấy hơi.

Trương Trần còn không thèm nhìn, ném thẳng vào thùng rác, ra lệnh: “Bằng bất cứ giá nào...”

“Vâng”, Triệu Chí Hào lập tức lui ra.

Cùng lúc đó, nhà họ Trương đã nổ tung, đến cả gia chủ của nhà họ Trương, cũng chính là bố của Trương Tinh, Trương Long Thành, cũng đã bùng nổ.

“Ai, có thể nói cho tôi biết đang xảy ra chuyện gì không?”, một người đàn ông trung niên đứng ở đó với vẻ tức giận, hiện giờ trong phòng tiếp khách của nhà họ Trương, đã đông đủ mọi người.

Chuyện lần này, thật sự không thể đè xuống được nữa rồi!

Điều mà Trương Long Thành căm ghét nhất, chính là mọi chuyện đã bùng phát rồi, ông ta mới được nhận báo cáo, thì dù ông ta có năng lực đến đâu đi chăng nữa, cũng cảm thấy mệt mỏi.

Trên chiếc ghế bên cạnh, có không ít người đang ngồi, đây đều là những nhân vật có thực quyền, chuyện lần này thực sự quá lớn, đều khiến bọn họ cảm thấy áp lực không gì sánh được.

Ở vị trí phía trước, Trần Bắc Vọng cũng đang ngồi ở đó.

Cuối cùng, có người mở miệng nói, người lên tiếng là một nhân vật lớn phụ trách giám sát thuốc, chuyện này đã liên lụy đến ông ta, sau khi giải quyết chuyện này, ông ta cũng chỉ có thể về vườn thôi.

“Trương Long Thành, ông định xử lý chuyện này thế nào, ông có tán thành cách của chúng tôi không?”

Trương Long Thành yên lặng ngồi ở đó, cách của những người này nói, chính là một cách giải thích với quần chúng.

Cách giải thích này cũng cực kỳ đơn giản, đóng cửa toàn bộ doanh nghiệp dược phẩm dưới trướng nhà họ Trương, còn những doanh nghiệp bị ảnh hưởng bởi chuyện này, bị người khác đào bới ra những chuyện đáng xấu hổ, cũng sẽ tạm ngừng kinh doanh để chỉnh đốn.

Nói là chỉnh đốn, nhưng đến khi nào kinh doanh trở lại, vẫn là một ẩn số.

Mà ẩn số này, có thể từng bước xâm chiếm nhà họ Trương.

Nhà họ Trương làm ăn lớn, có không ít người dòm ngó, một khi xảy ra chuyện, ai cũng muốn cắn một miếng, chia một chén canh.

Chắc chắn chỉ cần ban hành lệnh này, trong vòng ba ngày, tất cả các ngành nghề trong xã hội sẽ trải qua một cuộc thay máu lớn, thay thế tất cả các nền móng của nhà họ Trương.

Việc này đối với nhà họ Trương, không thể nghi ngờ, đã khiến họ tổn thất rất nhiều.

“Chỉ là... không còn cách nào khác sao?”, Trương Long Thành bất lực nói.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 374: C374: Gia chủ nhà họ trương


“Nhà họ Trương đã phát triển đến mức độ nhất định, nếu quốc thái dân an, mọi chuyện đều tốt đẹp, nhưng bây giờ lại xảy ra chuyện lớn như vậy, thậm chí cả nước ngoài cũng nhúng vào, ông nghĩ ai có thể đè được chuyện này xuống?” một người đàn ông trả lời.

“Nhưng trong chuyện này nhà họ Trương chúng ta là người bị hại, có lẽ mọi người cũng hiểu rõ năng lực nhà họ Trương, nếu không phải có người giở trò quỷ, chắc chắn sẽ không phạm phải lỗi không bình thường như hiện giờ”, Trương Long Thành trầm giọng, gần như là hét lên.

Đúng như lời ông ta nói, nhà họ Trương có năng lực như vậy, nếu đợi thêm nửa tháng sau bán thuốc, kiểm tra thuốc kỹ thêm một chút, chứ không chỉ nhìn bề ngoài, làm sao có thể xảy ra chuyện như vậy.

Nhưng chuyện xảy ra cũng đã xảy ra rồi, sế không có ai quan tâm nhà họ Trương như thế nào, những điều họ nhìn thấy chỉ là sản phẩm của nhà họ Trương, thế là đủ.

Đám đông vô thức liếc về phía Trần Bắc Vọng, cái lão già này cũng không phải là loại tốt đẹp gì.

Những người có thể xuất hiện ở đây đều là nhân vật lớn, không có cách nào che giấu chuyện này, nhà họ Trương đã nói hết ra rồi, nếu cứ khẳng định có người hãm hại họ thì chính là Trương Trần rồi, nhưng lại không tìm được chứng cứ nào cả.

Còn tại sao không tìm được chứng cứ, không phải họ không có bản lĩnh đổ thừa trách nhiệm, mà vì lão già Trần Bắc Vọng đang ở đây quan sát, nếu không có chứng cứ rõ ràng, căn bản không thể đổ thừa trách nhiệm được.

Mà đây chỉ là trong nước, hiệp hội y tế ở Mễ cũng đang theo dõi sát sao và điều tra kỹ lưỡng về chuyện này, cũng do nhà họ Trương ăn trộm đơn thuốc, tập đoàn Mạt Lâm không hề hay biết, cũng chưa từng nói đơn thuốc này đã hoàn thiện hay chưa.

Tất cả những chuyện này, đều do nhà họ Trương tự chuốc lấy.

Nếu trước kia, gặp phải vấn đề không lớn cho lắm, nhà họ Trương phẩy tay một cái, cũng có thể cưỡng chế hất đống nước bẩn này ra ngoài theo, nhưng hiện giờ không ít con mắt đang nhìn họ chằm chằm, ai dám nghĩ đến chuyện đó thì đúng là chán sống rồi.

“Hiện tại đã không còn thời gian nữa, áp lực bên ngoài rất lớn, chúng tôi đến đây đã coi như giữ thể diện cho nhà họ Trương rồi, nếu khiến chúng tôi không thể nào vun vén được chuyện này, số phận của nhà họ Trương ra sao, với tư cách là gia chủ, hẳn ông sẽ rõ hơn ai hết..., có một ông lão đứng lên, gần như dứt khoát nói.

“Vậy được rồi!"

Trương Long Thành gật đầu, nhà họ Trương đã liên quan đến mọi tầng lớp, cho dù trong các tổ chức chính quy cũng có người của họ, nhưng hiện giờ cũng vô dụng.

Dù là tầng lớp cao nhất của Long Quốc ra mặt, cũng phải đưa ra lời giải thích này.

Nhà họ Trương, đã không còn sự lựa chọn nào khác.

Trương Long Thành gật đầu nói: “Trong vòng hai tiếng, cả nước sẽ được nhận thông báo, đến lúc đó, người nhà họ Trương chúng tôi sẽ nói chuyện trước giới truyền thông!”

Những người có mặt đều gật đầu.

Thật ra, bọn họ cũng không muốn nhìn thấy tình hình hiện tại của nhà họ Trương, nhà họ Trương đã phát triển quá lớn mạnh, không nói đến việc những người trong đó nhận được bao nhiêu lợi ích, mà tính chung cả Long Quốc, nếu như vì nhà họ Trương xảy ra chuyện mà xảy ra tình trạng hỗn loạn kinh tế, đây là điều không ai muốn thấy.

Thế nhưng, hiện giờ đã hết cách cứu vãn, dù là nhà họ Trương hay nhà họ Triệu.

Đợi sau khi mọi người rời khỏi, Trương Long Thành ngồi phịch xuống ghế sofa, ông ta bất lực nói: “Lập cho tôi một danh sách, những ai liên quan đến chuyện này...”

Vừa dứt lời, đã có người mang danh sách lên, trên đó đều là những người tham gia kế hoạch của tập đoàn Mạt Lâm và những người chịu trách nhiệm sản xuất thuốc.

“Tâng lớp cao thì đem đi chôn, tầng lớp dưới thì trục xuất khỏi nhà họ Trương, toàn bộ tài sản đứng tên bọn họ, sẽ bị tịch thu..."

“Vâng!", lập tức có người nói.

Đây chính là quyền lực của gia chủ nhà họ Trương, chỉ cần ông ta muốn, chỉ cần không phải là chuyện quá lớn, hơn mười mấy mạng người có đáng kể gì, chỉ là chuyện trong một câu nói của ông ta thôi.

“A Quý, chuyện điều tra tập đoàn Mạt Lâm thế nào rồi, đối phương mạnh tay như vậy, đừng có nói với tôi là không biết gì cả, chỉ biết mỗi cái tên Triệu Chí Hào”, Trương Long Thành lại hỏi.

Một bóng người mặc áo choàng đen lặng lẽ đi tới, hắn là người phụ trách tình báo của nhà họ Trương, chỉ chịu trách nhiệm với Trương Long Thành, đồng thời, hắn cũng quản lý mạng lưới tình báo lớn nhất của nhà họ Trương.

“Gia chủ, sau lưng tập đoàn Mạt Lâm do một người tên Trương thần y điều hành, đây là những tư liệu liên quan đến Trương thần y...”

Người mặc đồ đen đặt tài liệu xuống, trong đó là những nơi Trương Trần từng gia vào, thậm chí cứu người như thế nào, cực kỳ kỹ lưỡng.

Trong tập tài liệu, còn có hơn chục tấm ảnh, nhìn từ góc độ chắc chắn toàn là chụp lén.

Trương Long Thành nhìn bức ảnh, người ở trong này khiến ông ta cảm thấy quen thuộc.

“Trương thần y, họ Trương, có bản lĩnh lớn như vậy...

Trương Long Thành tự lẩm bẩm một mình, sau đó mở to hai mắt, gần từng chữ: “Điều tra Trương Trần cho tôi, chính là người đã tới Hoài Bắc hơn ba năm trước!”

“Vâng!", người đàn ông lùi lại.

Trương Long Thành ngồi đó với vẻ mặt phức tạp, không biết đang suy nghĩ chuyện gìo
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 375: C375: Nếu nhà họ trương đổ hết tội cho cậu thì sao


Trên ghế, có không ít nhân vật lớn đang ngồi tầ tụ, đây điều là những người nắm quyền chân chính, sự việc này quá ầm ï, họ luôn cảm thấy áp lực liên hồi.

Trần Bắc Vọng ngồi tại chỗ nhìn sang.

Cuối cùng cũng có người lên tiếng, người nói chuyện chính là người nắm quyền giám sát dược phẩm, ông ta đã dính vào chuyện này, sau khi chuyện này kết thúc, ông ta chỉ còn nước về nhà dưỡng già.

“Trương Long Thành, ông định giải quyết chuyện này thế nào?”

Trương Long Thành ngồi đó, bị chất vấn thì nổi giận: “Trong chuyện này, nhà họ trương chúng tôi bị người khác hãm hại, các người cũng biết năng lực của nhà họ Trương mà. Nếu không phải có người chơi xấu, chúng tôi sẽ sẽ không sai lầm như thế!”, Trương Long Thành hét lên, gần như là quát những người có mặt ở đây.

Nếu chuyện này không lớn, nhà họ Trương chơi “chiêu” một chút là có thể đổ tội cho kẻ khác rồi nhưng hôm nay, không biết bao nhiêu người đang theo dõi họ, ai dám có ý định này thì đúng là chán sống.

“Bây giờ không còn thời gian nữa, áp lực bên ngoài quá lớn, chúng tôi cũng đã cho nhà họ Trương mặt mũi. Nếu không thể giải quyết chuyện này, kết cục của nhà họ Trương thế nào, tôi nghĩ chắc ông biết rồi nhỉ!”

Trương Long Thành chỉ còn nước gật đầu.

Trong phòng họp của nhà họ Trương, gia chủ và các trưởng lão đang bàn bạc cách giải quyết.

Nơi này còn có Trương Lăng - thiếu chủ còn lại của nhà họ Trương. Lần đó Trương Tỉnh một đi không về, họ biết cô ta đã lành ít dữ nhiều, với hận thù của Trương Trần đối với nhà họ Trương, hắn sẽ không tha cho ai trong gia tộc này, đặc biệt là còn là một trong những người thừa kế.

“Bây giờ chỉ còn cách chĩa mũi dùi dư luận vào Trương Trần và tập đoàn Mạt Lâm!”, Trương Lăng đề nghị.

“Làm thế nào?”, Trương Long Thành hỏi.

“Chúng ta có thể làm giả chứng cứ như giấy tờ hay file ghi âm gì đó rồi thuê người định hướng dư luận, đồng thời lên tiếng giải thích và xin lỗi, sau đó mọi người sẽ thay đổi nơi trút giận, chúng ta nhanh chóng thu hồi thuốc và tiến hành biện pháp khắc phục, khi mọi chuyện lắng xuống thì có thể làm công khai vài hoạt động từ thiện”, Trương Lăng giải thích.

“Cách này cũng khả thi đấy nhưng cháu có đảm bảo được là bên Mạt Lâm sẽ không lấy ra được chứng cứ không?”, một trưởng lão hỏi. Đam Mỹ Hài

Trương Lăng đáp: “Chuyện này chỉ có Trương Chấn, Trương Anh và chúng ta biết đơn thuốc lấy từ phía Trương Trần mà thôi!”

Trương Long Thành gật gù: “Cách này ổn đấy, tạm thời cũng chỉ còn biện pháp này, dù gì thì ít nhất chúng ta cũng có thể giảm bớt áp lực để nghĩ ra cách khắc phục hậu quải”

Trong một sân vườn xanh mướt, Trương Trần đang ngồi đối diện Trần Bắc Vọng.

Trần Bắc Vọng nhìn thẳng vào Trương Trần hỏi: “Cậu làm thế này có biết liên lụy bao nhiêu người vô tội không?”

Trương Trần thản nhiên đáp: “Tôi biết nhưng tôi không hối hận, nếu họ thật sự vô tội, tôi có thể cứu họt”

Trần Bắc Vọng lại nói sang chuyện khác: “Nếu nhà họ Trương đổ hết tội cho cậu thì sao?”

Trương Trần khẽ cười: “Tôi luôn chờ họ ra chiêu, dù sao tôi cũng quyết tâm chết chung rồi!”

Trên trang Weibo chính thức của công ty nhà họ Trương, một bài giải thích cũng như là “giải thích” về nguyên nhân tác dụng phụ của thuốc được đăng lên.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 376: C376: Kết thúc


“Kính thưa quý khách hàng, lời đầu tiên, nhà họ Trương xin lỗi vì sự cố vừa rồi! Chúng tôi đang cố gắng khắc phục hậu quả của sự cố. Mong quý khách hàng thông cảm!

Đồng thời, chúng tôi xin được giải trình về nguyên nhân sự việc, sự cố này xảy ra do sự chủ quan của công ty Trương thị. Một đối tác tên Trương Trần đã cố tình dùng thủ đoạn phi pháp trong kinh doanh nhằm chiếm lợi bất chính, hôm nay chúng tôi đã có được bằng chứng để chứng minh sự trong sạch của mình, bên phía Trương thị chúng tôi cũng đã nộp đơn lên tòa án để khởi kiện kẻ thủ ác!”

Bên dưới những lời giải trình này là hình ảnh chụp màn hình tin nhắn giữa một nhân viên của Trương thị và một người tên “Trương Trần”, thêm một file ghi âm cuộc đối thoại của “Trương Trần” và một ai đó với nội dung là chơi xấu nhà họ Trương.

Nhân viên hỏi: [Anh thật sự muốn làm vậy sao?]

Trương Trần: [Tất nhiên, tôi phải khiến nhà họ Trương hối hận vì không coi trọng tôi]

Nhân viên lại nói: [Được thôi, anh định làm thế nào?]

Trương Trần: [Cậu tráo đổi thành phần trong đơn thuốc khi đưa vào sản xuất...]

Cư dân mạng xem xong thì nổi giận, liên tục đăng và tag cơ quan có thẩm quyền yêu cầu họ xử lý “Trương Trần" kia.

Bốn tiếng sau, một blogger nổi tiếng lên tiếng bóng gió rằng Trương Trần là người của tập đoàn Mạt Lâm, nói anh làm vậy là vì tập đoàn Mạt Lâm cố tình chơi xấu.

Sau đó, mọi mũi dùi dư luận đều chĩa vào tập đoàn Mạt Lâm.

Thấy kết quả này, người nhà họ Trương thấy thế thì thở phào nhẹ nhõm, ít nhất họ cũng không cần chịu áp lực quá lớn.

Nhưng tâm trạng thoải mái này chưa kéo dài được một ngày, đúng 12 giờ khuya, tập đoàn Mạt Lâm cũng đăng Weibo giải thích mọi cáo buộc của nhà họ Trương là vô căn cứ, đồng thời họ cũng có chứng cứ là nhà họ Trương đã ăn cắp danh sách dược liệu độc quyền của họ gây ra tổn thất vô cùng nghiêm trọng cho Mạt Lâm, bên dưới là file ghi âm cuộc nói chuyện giữa Trương Chấn và Triệu Mãnh, video Triệu Mãnh lén lút vào văn phòng của Triệu Chí Hào.

Hướng gió đổi chiều.

Hai ngày sau đó, một người đàn ông trung niên mặc đồ cảnh sát dẫn thêm một đám người tới nhà họ Trương.

“Chúng tôi là cảnh sát Kinh Tế của Bộ phận phòng chống gian lận trong kinh doanh của Trung Ương, chúng tôi nhận được bằng chứng cho thấy nhà họ Trương vi phạm luật Kinh tế, cố tình chơi xấu trong kinh doanh, chiếm lợi bất chính gây ra hậu quả nặng nề cho xã hội! Mong các vị để chúng tôi vào điều trai”

Nhà họ Trương trở nên hoảng loạn, những người có quyền lực đều bị áp giải về điều tra.

Ba ngày sau, trong phòng họp tại thủ đô.

Trần Bắc Vọng ngồi trên ghế chính, bên cạnh là một quân nhân trẻ tuổi chức cao

Trương Trần ngồi ở đối diện nghe Trần Bắc Vọng nói.

“Nhóc con, nhà họ Trương đã tan rã, cậu cũng đã chiếm được ít lợi, bây giờ có thể đi rồi chứ?”

Trương Trần cười khổ: “Nếu tôi đã đồng ý với ông thì sẽ không đổi ý!”

Trần Bắc Vọng nói tiếp: “Long Quốc bây giờ khá yên bình, nhưng đây chỉ là bề ngoài, chúng tôi cần sự giúp đỡ của cậu! Trong ba năm tới, tôi sẽ trông coi những thế lực bên ngoài của cậu. Về thân phận của cậu sẽ được bảo mật, cậu không được tự ý liên lạc với bất kỳ ail

Trương Trần gật đầu rồi ký tên vào văn kiện trước mặt.

Người trẻ tuổi đứng cạnh giơ tay lên chào: “Tiểu đội Phong Long, đang chờ lệnh Trương thiếu tướng..."
 
Back
Top Dưới