Ngôn Tình Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm

Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 280: C280: Ai cho anh quyền đến đây chữa bệnh


Bệnh viện thành phố của thành phố Trường Minh được chiếu sáng rực, một nhóm y tá đang xúm lại phòng bệnh của Tôn Mỹ Hân.

Thân phận của cô ta không hề tầm thường. Mấy ngày nay, ngày nào bệnh viện ở thành phố Trường Minh cũng mở cuộc họp thảo luận về bệnh tình của Tôn Mỹ Hân, đặc biệt là sau khi thành phố này có biến.

Một người đàn ông trung niên ánh mắt sắc bén nhìn Tôn Mỹ Hân ở trong phòng bệnh, khắp người cô ta được cắm dung dịch dinh dưỡng, ánh mắt đờ đẫn nhìn lên trần nhà.

“Tôi không phải nói nhiều về thân phận của cô †a nữa, đặc biệt là thời gian gần đây thành phố Trường Minh có biến. Vì vậy, bất luận phải dùng cách nào thì các người cũng phải tìm ra cách để chữa trị cho cô ta. Chỉ cần thành công thì đều có lợi cho cả mọi người và cả bệnh viện nữa”.

Người đàn ông trung niên quét nhìn nhóm sinh viên tốt nghiệp ngành Y, ông ta không nói dối, hiện giờ nhà họ Tôn đã dần tiến vào thành phố Trường Minh rồi. Nhóm bác sĩ và sinh viên kia đều cúi đầu xuống và tưởng tượng đến viễn cảnh tươi đẹp. Tất nhiên điều này phải được xây dựng trên việc điều trị khỏi cho Tôn Mỹ Hân.

“Được rồi, cử người canh chừng đi. Ai có tay nghề gì thì cứ giở ra đi, đến lúc đừng có nói tôi không cất nhắc các người lên cao nhé”, người đàn ông trung niên nói một câu, sau đó xoay người rời đi.

Không bao lâu, một người trẻ chắp tay sau lưng chậm rãi đi lại cuối hành lang.

“Thưa anh, đây là khu vực bệnh nặng. Đã hết giờ thăm bệnh nhân, vui lòng ngày mai lại đến”, người con trai trực ở phòng bệnh của Tôn Mỹ Hân đặt quyển sách y học trong tay xuống, đứng dậy nói.

“Tôi không đến thăm bệnh nhân mà đến chữa bệnh”, người này chính là Trương Trần.

Thật ra nói một cách nghiêm khắc thì bệnh của Tôn Mỹ Hân cũng không phải vấn đề lớn. Chỉ có điều, bệnh viện này không tìm được nguyên nhân của bệnh nên không biết chữa từ đâu.

“Ồ?”, người con trai đó ngạc nhiên thốt lên. Hắn †a tên là Hoàng Lập Vĩ, ở bệnh viện này năm sáu năm rồi nhưng từ khi được thăng chức lên phó chủ nhiệm thì không nhúc nhích gì. Hắn ta đã có ý định chuyển đối tượng sang Tôn Mỹ Hân. Truyện Gia Đấu

Nếu như có thể chữa khỏi cho cô ta thì tiền đồ của hẳn ta chẳng phải sẽ rộng mở hơn sao, thậm chí còn có thể thử đến vị trí phó viện trưởng nữa.

Hắn ta quan sát Trương Trần, hắn ta không muốn có người cướp công lao của mình.

Nếu là ngày thường thì thôi, nhưng hôm qua hắn ta đọc sách y vô tình phát hiện được một phương pháp cổ mà lại na ná bệnh của Tôn Mỹ Hân. Chỉ cần cho hắn ta thời gian mấy ngày, hắn ta có thể bắt tay vào làm được.

“Sao tôi không quen anh nhỉ, anh là bác sĩ ở bệnh viện này sao? Ai cho anh quyền đến đây chữa bệnh”, Hoàng Lập Vĩ hỏi.

“Đơn giản thôi”, Trương Trần khẽ cười, khoát tay nói: “Bởi vì tôi không phải bác sĩ ở đây”.

“Vậy thì anh không có tư cách chữa bệnh ở đây rồi. Nếu xảy ra chuyện gì thì anh có chịu trách nhiệm được không? Mời anh rời khỏi đây mau, nếu không tôi sẽ gọi bảo vệ đấy”, Hoàng Lập Vĩ sắc mặt lạnh lùng nói.

Trương Trần cũng không tức giận, ánh mắt nhìn về cuốn sách y đặt trên ghế dài kia, thản nhiên nói: “Nếu tôi đoán không nhầm thì bên trong cuốn “Thuyết Hoa Đà này có ghi chép, bệnh tình của bệnh nhân kia là do dị ứng với các loài hoa, nếu nghiêm trọng thì có thể dẫn đến mất mạng hoặc liệt nửa người, có phải không?”

Hoàng Lập Vĩ nghe thấy thế thì trong lòng chấn động, nhưng rất nhanh đã khôi phục lại thần sắc bình thường. Hắn ta có thể nghe ra từ câu nói đó của Trương Trần, những gì hẳn ta biết thì người đàn ông này cũng biết, thậm chí còn biết nhiều hơn hẳn ta.

Chữa khỏi cho Tôn Mỹ Hân thì có thể một bước lên trời, hãn ta không hề muốn người khác cướp mất cơ hội này. Ngay lập tức sắc mặt và giọng nói của hẳn ta cũng trầm xuống, lạnh lùng nói không biết anh đang nói gì, hiện giờ hãy cút đi cho tôi”.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 281: C281: Anh đến cười nhạo tôi chăng


Nói xong, Hoàng Lập Vĩ lấy ra thiết bị li: khẩn cấp cho khu chăm sóc đặc biệt rồi Chưa đầy bốn năm giây thì phía cuối hành lang đã có bảy tám bảo vệ tay cầm dùi cui điện đến.

“Thưa anh, mời anh ra ngoài cho, không được quấy rầy an ninh ở đây”, bảo vệ dẫn đầu nói với ánh mắt không mấy thiện cảm.

Trương Trần không để ý đến tên bảo vệ đó, anh nhìn Hoàng Lập Vĩ nói: “Cuốn sách kia là người đời sau chỉnh sửa lại rồi, chỉ có tác dụng bắt chước thôi. Triệu chứng dị ứng nói trong đó chỉ là dị ứng bình thường. Còn người năm ở trong phòng bệnh kia không những bị ng mà còn bị bệnh khác nữa. Vì vậy phương pháp trong này căn bản không hữu dụng đâu, ngược lại còn có thể lấy mạng người đó nữa”.

Sắc mặt Hoàng Lập Vĩ càng lúc càng khó coi, hắn ta hét lớn về phía bảo vệ: “Các người còn đứng ngây ra đó làm gì?”

“Dừng tay”, lúc này một giọng nói truyền lại. Mọi người nhìn lại thì xuất hiện một ông lão ở góc hành lang. Ông ta tầm sáu mươi tuổi nhưng thân thể vẫn còn khỏe mạnh chắc chắn.

“Phó viện trưởng”, thấy người này, bất luận là Hoàng Lập Vĩ hay mấy người bảo vệ đều cung kính chào hỏi.

Ông ta gật đầu nói: “Tiểu Hoàng! Để cậu ta vào. đi, cậu ta là người mà người nhà bệnh nhân mời đến".

“Viện trưởng, chúng ta không rõ lai lịch của hắn, hẳn trẻ tuổi thế này thì y thuật cao siêu ở đâu được. Chúng ta không thể để hắn vào được, nếu không xảy ra chuyện gì thì bệnh viện chúng ta phải làm sao?”, Hoàng Lập Vĩ thấy sốt sắng. Hắn ta sợ Trương Trần thật sự có cách chữa khỏi cho Tôn Mỹ Hân.

Tôn Mỹ Hân có thể được chữa khỏi nhưng phải là qua tay của hẳn ta.

Phó viện trưởng nghe thấy thế thì có chút lung lay, ông ta nhìn Trương Trần quả thật trẻ quá.

Hoàng Lập Vĩ thừa dịp thêm mắm muối vào: “Viện trưởng! Tôi đã tìm ra cách chữa bệnh cho cô ấy rồi, chỉ cần cho tôi thời gian ba ngày, chứ hà tất phải mạo hiểm như này”.

“Cút ra”, lúc này lại một giọng nói kiều diễm vang lên, chỉ thấy Tôn Mỹ Lâm dẫn người đến.

Cô ta vội lên trước, nhìn Trương Trần với ánh mắt phức tạp. Ban đầu anh khuyên Tôn Mỹ Hân, đến Tôn Mỹ Lâm cũng nghỉ ngờ. Chỉ mỗi miếng bánh kem nhỏ, ăn vào thì đã làm sao. Nhưng cô ta không ngờ lại xảy ra chuyện như này.

Mặc dù sau sự việc Tôn Khuê Sơn không nói cô †a nhưng cô ta vẫn cảm thấy có chút áy náy. Ban đầu nếu cô ta ngăn cản Tôn Mỹ Hân thì đâu xảy ra chuyện như bây giờ.

Cô ta đi đến trước mặt Trương Trần, nói: “Bố và bác tôi đều bận quá không đến được nên tôi mới vội đến đây”.

Trương Trần gật đầu chứ không nói gì thêm.

“Cô Tôn! Cô không thể để hẳn ta vào trong được. Tạm thời bệnh viện thành phố của chúng ta vẫn chưa có cách gì thì làm sao hẳn ta nghĩ ra cách gì. Nếu xảy ra chuyện gì thì không hay đâu”, Hoàng Lập Vĩ cẩn thận nói.

Tôn Mỹ Lâm lạnh lùng quét nhìn hắn ta một cái rồi quát: “Cút”.

Hoàng Lập Vĩ im bặt không nói gì, Tôn Mỹ Lâm thì hẳn ta không dám đắc tội rồi, đành nhìn về phía Trương Trần, lạnh lùng: “Tôi muốn xem anh sẽ có cách gì?”

Trương Trần không thèm để ý đến hăn ta, trực tiếp đẩy cửa phòng rồi bước vào.

Trong phòng, Tôn Mỹ Hân nghe thấy tiếng nên quay đầu lại. Lúc nhìn thấy Trương Trần, cô ta vội quay đầu sang hướng khác.

Trương Trần tự ý ngồi ở bên cạnh rồi sờ lên tay Tôn Mỹ Hân.

“Anh đến cười nhạo tôi chăng?”
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 282: C282: Sao cậu lại làm được thế


Mặc dù Tôn Mỹ Hân không thể cử động được nhưng khả năng cảm nhận thì vẫn có, lúc này cô ta lạnh lùng hỏi.

“Cô không xứng đâu”, Trương Trần lạnh lùng nói.

Chỉ đơn giản bốn chữ giống như con dao đâm vào tim cô ta. Cô ta dùng hết sức lực toàn thân, khóe mắt ngấn lệ hét lớn: “Anh cút đi cho tôi, tôi không cần anh phải đến giả bộ mèo khóc chuột”.

“Tôi đến là vì nể mặt Tôn Khuê Sơn, cô chắc chắn là muốn đuổi tôi đi? Nếu tôi đi thì chắc cả Giang Lăng này sẽ không có ai chữa khỏi được cho cô đâu”.

Trương Trần lạnh lùng nói, trong lời nói không có chút đùa cợt nào. Anh không phải là chàng trai ấm áp, Tôn Mỹ Hân cũng không có điểm gì đáng để anh phải thế. Luận về nhan sắc thì cô ta không băng Phương Thủy Y và Chu Viên Viên. Luận về giáo dục thì cô ta cũng không so được với Tôn Mỹ Lâm. Nếu không phải Tôn Khuê Sơn mở lời thì anh cũng không muốn đến.

Toàn thân Tôn Mỹ Hân run rẩy, không ai hiểu được tâm trạng của cô ta lúc này. Ban đầu khi Trương Trần hết mực khuyên can thì cô ta không những không nghe mà còn có ý bài xích anh và còn oán trách chị họ của mình. Tại sao vào ngày sinh nhật của mình mà dẫn tên nhà quê này đến làm mất mặt. Nhưng cuối cùng trở thành trò cười lại là cô ta.

Mấy ngày này, cô ta không thể cử động được, đến cả việc đi vệ sinh cũng là người khác giúp. Cảm giác này đối với một cô chủ nhà họ Tôn như Tôn Mỹ Hân thì đây là điều không tưởng.

Còn lần này Trương Trần đến không có chút thương hoa tiếc ngọc nào, có thể thấy cô ta đã phải chịu đả kích lớn thế nào.

“Trương Trần! Anh đừng chấp nhặt với nó, anh là đàn ông cơ mà..., Tôn Mỹ Lâm không kìm được nhỏ giọng nói.

Trương Trần có chút cạn lời, nếu thật sự chấp nhặt thì anh đã không đến.

“Đây là Ngải Linh Dịch, đừng uống nhiều quá, mỗi ngày uống ba giọt, uống liên tục trong ba ngày”.

Trương Trần lấy ra một lọ nhỏ màu nâu đặt lên bàn bên cạnh, sau đó lại lấy ra cây kim vàng. Lúc này phó viện trưởng và Hoàng Lập Vĩ đứng ở cạnh cửa sổ quan sát.

“Tiểu Hoàng! Theo như cậu thấy, chàng trai kia có bản lĩnh đó không?”, phó viện trưởng hỏi.

“Anh ta?”, Hoàng Lập Vĩ hừ lạnh nói với giọng khinh bỉ nhưng ánh mắt vẫn dừng ở cây kim của Trương Trần.

Trương Trần có bản lĩnh đến đâu thì hắn ta không biết. Nhưng chỉ dựa vào mấy câu đối thoại ban nãy thì ít nhất kiến thức lý thuyết của Trương Trần đã vượt qua hắn ta. Nhưng lý thuyết khác với thực hành, đặc biệt là khi nhìn thấy Trương Trần dùng kim châm để chữa trị.

Phải biết rằng, đông y vốn rất khó và dùng được kim châm trong đó thì càng khó.

“Nếu như hôm nay hắn ta có thể chữa khỏi cho Tôn Mỹ Hân thì tôi sẽ từ chức ngay lập tức”, Hoàng Lập Vĩ nói.

Nhưng ngay sau đó mắt hắn ta trợn tròn lên, miệng há hốc. Còn phó viện trưởng thì như nhìn thấy ma vậy.

Tôn Mỹ Hân ở trong phòng bệnh thật sự có thể nhấc cánh tay lên, mặc dù nhìn biểu cảm của cô ta vẫn còn chút gượng gạo nhưng đó đã là bất ngờ lắm rồi.

Không bao lâu sau, họ lại thấy Trương Trần rút kim ra, sau đó lớn bước đi ra ngoài.

Còn Tôn Mỹ Hân thì kích động rơi nước mắt.

“Chàng trai, sao cậu lại làm được thế?”, Trương Trần vừa ra cửa thì phó viện trưởng chặn lại hỏi.

“Châm bừa ý mà”, Trương Trần thuận miệng đáp lại cho xong, còn phó viện trưởng thì với biểu cảm như ăn phải ruồi. Lập tức ông ta khôi phục lại vẻ mặt như thường, nói với vẻ khẩn cầu: “Chàng trai, có hứng thú đến bệnh viện của chúng tôi không. Chỉ cần cậu gật đầu thì vị trí của tôi có thể nhượng lại cho cậu”.

“Tôi không có hứng”, Trương Trần lạnh lùng đáp một câu rồi rời đi.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 283: C283: Độc nhất vô nhị


Sau khi chữa khỏi cho Tôn Mỹ Hân, Trương Trần không ở lại mà lái xe Maserati quay về khách sạn ở thành phố Hoài Bắc.

Thời gian cứ lặng lẽ trôi đi, thoät cái đã một tuần trôi qua.

Bảy ngày này, Hoài Bắc và thành phố Trường Minh cũng không có chuyện gì lớn lắm. Mỗi ngày khi có thời gian Trương Trần thường quay về phòng khám của Chu Viên Viên, thời gian còn lại thì lật xem sách y thời xưa.

Hiện giờ cục diện ở Hoài Bắc và thành phố Trường Minh dần dần ổn định lại, dù sao nhà họ Tôn cũng là gia tộc bên ngoài. Mặc dù mấy ông trùm như Bạch Thu Nghiệp đã chết nhưng cái gì cũng phải giải quyết từ từ.

Nếu muốn nói là tin tức mới nhất thì phải là tập đoàn Mạt Lâm tấn công Xương Thịnh.

Bảy ngày nay, người của giới truyền thông và thương nhân đều được chứng kiến thế nào gọi là sự điên cuồng.

Với cách làm của Triệu Chí Hào, tập đoàn Mạt Lâm bỏ ra năm tỷ, không phải để phát triển doanh nghiệp của mình mà chỉ để đánh bại tập đoàn Xương Thịnh. Đây là điều mà giới thương nhân và giới truyền thông đều không ngờ tới.

Làm tổn thương một nghìn kẻ địch thì mình cũng bị thương tám trăm. Bọn họ đâu hiểu được, đây chỉ là một cách báo thù của ông chủ tập đoàn Mạt Lâm thôi. Quy mô của tập đoàn hiện giờ, ông ta có niềm tin xây dựng cái thứ nhất thì cũng sẽ xây dựng được cái thứ hai.

Cuối cùng tập đoàn Xương Thịnh đều sợ hãi. Bởi vì bọn họ không biết rốt cuộc tập đoàn Mạt Lâm có bao nhiêu vốn chỉ để đánh bại họ nữa.

Điều khiến họ chấn động nhất là chủ tịch tập đoàn Xương Thịnh đích thân đến hòa giải và xin lỗi nhưng lại bị tập đoàn Mạt Lâm "hất ra khỏi cửa.

Nhất thời, uy danh vủa tập đoàn Mạt Lâm vô cùng lớn, căn bản không có ai dám động đến thế lực này. Còn người tạo nên tất cả những việc này thì đang buồn tẻ nằm bò ra bàn ở bệnh viện ngủ thiếp đi.

“Haiz, sao hôm nay ít người vậy nhỉ, hay chúng ta đi dạo phố đi?”, Chu Viên Viên đảo mắt một cái, cười hì hì đi đến trước mặt Trương Trần, nói.

Trương Trần thấy buồn tẻ, cộng với nay không có bệnh nhân mấy, vì thế anh đồng ý luôn.

Gần đây, thành phố Trường Minh mới xuất hiện một tiệm đá quý lớn, ở cả Giang Lăng này chắc chỉ có một hai cái như này thôi. Hai người liền đi về phía đó.

Tiệm đá quý này có một câu nói: “Đá quý Đại Đồng, độc nhất vô nhị”. Đại Đồng là tên thương hiệu, cũng là tiệm đắt nhất trong các tiệm đá quý. Nhưng mặc dù đắt vẫn chiếm được sự tin yêu của tất cả mọi người. Bởi vì, mấu chốt nằm ở câu “độc nhất vô nhị đó.

Trong tiệm đá quý Đại Đồng, nếu bạn muốn mua hàng giả cũng khó. Nhưng nếu có một sản phẩm là hàng giả, chỉ cần khách hàng phát hiện ra thì lập tức được thưởng năm triệu lền mặt. Hơn nữa, người phụ trách của tiệm cũng bị đuổi việc luôn. Chính quy tắc này đã tạo nên danh tiếng và địa vị của tiệm đá quý Đại Đồng.

Tiệm đá quý Đại Đồng ở thành phố Trường Minh khai trương được năm ngày. Tất cả những tiệm đá quý Đại Đồng mở ở đâu thì đều có những loại đá quý tương ứng. Mặc dù Chu Viên Viên không mua nổi nhưng con gái thích ngọc thì vẫn là điều dễ hiểu.

Hai người vừa vào cửa hàng thì lập tức có nhân viên xinh đẹp tiếp đón rồi thân thiện giới thiệu sản phẩm cho hai người.

“Thưa anh, thưa cô, vòng tay này là do đích thân nghệ nhân nổi tiếng chế tạo ra đấy ạ. Mặc dù chất liệu là vàng nhưng thủ công thì tinh xảo, chỉ có giá là sáu triệu tệ thôi...”.

“Vòng ngọc này có tên là Đồng Luyến, rất thích hợp cho những đôi yêu nhau, kết cấu là pha lê, hiện giờ chỉ có hơn một trăm chiếc thịnh hành trên thế giới thôi. Giá của nó là mười hai triệu tệ...”.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 284: C284: Chúng ta quen nhau sao


Mỗi lần nhân viên giới thiệu đến một sản phẩm thì Chu Viên Viên lại thấy run rẩy. Cô ta biết Đại Đồng nổi danh bởi giá cả và mặt hàng chất lượng nhưng cô vẫn không thể ngờ là nó lại đắt như vậy.

Giới thiệu năm sáu loại mà thấp nhất chính là vòng tay vàng kia. Nhưng bốn triệu tệ cô cũng không có chứ nói gì đắt hơn.

Trương Trần nhìn những đồ đó mà lắc đầu. Công bằng mà nói, nếu không để ý đến giá cả thì những đồ này cũng được. Chỉ có điều vẫn không giống như trong tưởng tượng của anh.

“Còn cái nào tốt hơn không?”, Trương Trần suy nghĩ một lát rồi hỏi.

“Cái này..”, nhân viên đó nhìn Trương Trần một lát, ban nấy cô ta đều để ý đến biểu cảm của hai người này rồi. Những sản phẩm cô ta giới thiệu ban nãy đều là bình thường, vậy mà Chu Viên Viên đã kêu lên đắt quá. Nhưng dù sao thì cô ta cũng là nhân viên phục vụ nên vẫn gật đầu và đưa Trương Trần đến khu toàn hàng chất lượng cao. Đồ ở đây đều có giá khởi điểm là mười triệu tệ, số lượng thì cũng chỉ có hai mươi chiếc.

Rõ ràng là thương hiệu lớn tầm cỡ toàn quốc như Đại Đồng cũng không có bày trí những món đồ chục triệu tệ lên thành nhiều quầy hàng như những hàng rẻ tiền.

Lần này, nhân viên đó rõ ràng giới thiệu cũng không còn nhãn nại nữa. Trương Trần không hề để ý đến, anh chỉ muốn xem những món đồ ở bên trong. Đang lúc anh định hỏi còn cái nào tốt hơn không thì đột nhiên có giọng nói vang lên.

“Ồ, đây có phải là Trương Trần không?”, giọng nói này là của một người con gái, giọng như oanh vàng, rất dễ nghe. Chỉ nghe giọng nói thì có thể đoán được chủ nhân giọng nói này rất ưa nhìn.

Trương Trần quay đầu lại nhìn, quả nhiên người con gái trông rất đẹp, cũng coi như hàng cực phẩm. Lúc này cô ta nắm tay một người đàn ông năm mươi tuổi. Nếu tính về tuổi tác thì người đàn ông này đáng tuổi bố cô ta được.

“Chúng ta quen nhau sao?”, Trương Trần chau mày hỏi.

“Ha ha! Anh không quen tôi nhưng tôi biết anh. Anh chính là đồ vô dụng, chỉ dựa vào phụ nữ để sống qua ngày mà”.

Cô ta nói có vẻ chua chát, trong lời nói có vẻ đắc ý: “Năm đó bao nhiêu người theo đuổi Phương Thủy Y nhưng giờ cũng chỉ gả cho một tên vô dụng. Cô ta xinh đẹp thì có tác dụng gì, suốt đời này cũng chỉ thế thôi”.

Trương Trần chau mày lại, anh có ngốc đến mấy thì cũng nhìn ra chắc trước đây người này có hiềm khích với Phương Thủy Y.

Trương Trần không thèm để ý đến, những kiểu nói như này anh nghe thấy nhiều lắm rồi. Nhưng cô ta không có ý định câm miệng mà cười khà khà, n: “Không nhìn ra sao, anh không có bản lĩnh gì ngoài việc trêu ghẹo gái. Anh không đến mức lấy tiền của vợ ra ngoài tìm gái chơi đấy chứ?”

“Trên đời này chuyện nực cười nhất chính là, bản thân mình rõ ràng lẳng lơ, là bồ nhí, nhưng lại áp đặt danh xưng đó cho người khác”, Chu Viên Viên vốn nóng tính, nếu không thì ngày xưa cô ta đã không gây sự với Trương Trần. Lúc này khi nghe thấy lời xúc phạm kia thì cô ta làm sao chịu nổi nên phản đòn luôn khiến cô gái kia đỏ ửng mặt.

“Cô... Cô... Đồ tiện nhân, hai người đúng là đám đê tiện”, cô ta lớn tiếng mắng, sau đó nhìn về phía nhân viên nữ nói: “Đuổi họ ra ngoài đi, tôi không muốn nhìn thấy”.

“Chuyện này..", nữ nhân viên có chút khó xử. Mặc dù cô ta cũng thấy phiền muộn vì đám Trương Trần chỉ xem chứ không mua nhưng đã vào cửa hàng này thì đều là khách, cô ta không có quyền làm thế.

“Tên này là Trương Trần, là một tên vô dụng, chỉ ăn bám phụ nữ. Túi quần hẳn ta chắc không lấy nổi một ngàn tệ đâu. Cô có chắc là vì hắn ta mà đắc tội với chúng tôi không?”, cô gái kia hỏi, sau đó không ngừng liếc mắt với người đàn ông năm mươi tuổi, khế nói: “Anh ơi, họ ức h**p người ta, anh phải giúp người ta xả giận chứ?”

Cô gái này tên Lưu San, nghề nghiệp hiện giờ là diễn viên lồng tiếng. Cũng nhờ nghề này mà cô ta mới câu được đại gia. Năm đó bị Phương Thủy Y lấn áp, hiện giờ nhìn thấy chồng của Phương Thủy Y thì cô ta tất nhiên như được xả hận rồi.

“Vậy tối nay..", người đàn ông trung niên cười vẻ d*m đ*ng.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 285: C285: Cô ta là vợ anh hay là mẹ anh vậy


“Ôi chao! Người ta đã là người của anh rồi, anh muốn thế nào thì thế đó”, Lưu San cười kiểu vẻ lẳng lơ, không thể phủ nhận, giọng nói của cô ta vô cùng thu hút.

Người đàn ông trung niên cười hì hì, khoát tay một cái hỏi: “Đá thủy tinh này bao nhiêu tiền”.

“Thưa anh, cái này mười hai triệu tệ ạ”, nữ nhân viên vội nói. Cô ta cũng có tầm nhìn, đám nhân viên như cô ta thích nhất là kiểu đại gia dắt theo tiểu tam đến mua.

Nghe thấy vậy thì người đàn ông trung niên có chút xót nhưng nghĩ đến lúc được %ui đùa với Lưu San thì cũng như lấy lại được đồ thôi mà, lúc này nói luôn: “Gói lại đi”.

“Vâng thưa anh”, nữ nhân viên vội mở quầy rồi dùng túi bọc lại, sau đó lấy ra hộp vàng, cẩn thận đặt vào trong.

“Cái này thì sao?”, người đàn ông trung niên lại chỉ vào một cái trâm cài tóc.

“Cái này mười lăm triệu ạ”.

“Em có thích không, thích thì gói lại nha”, người đàn ông trung niên lại nói.

Lưu San vui không ngậm được mồm, còn nữ nhân viên cũng vô cùng kích động. Nghề này của họ vốn là ba năm không mở, nhưng đã mở thì có thể ăn được ba năm. Một ngày bán ra được gần ba mươi triệu, chỉ riêng tiền hoa hồng cô ta đã được 1/10 rồi.

“Giờ có thể cho đám người kia cút đi được chưa. Nếu như họ mua được thì tôi sẽ không nói gì nhưng nếu họ nghèo rớt mùng tơi thì sẽ ảnh hưởng đến việc mua đồ của tôi đấy”, lúc này người đàn ông trung niên mới lộ ra mục đích mua đồ của mình.

Lưu San cũng đắc ý nhìn Trương Trần và Chu Viên Viên. Dường như muốn nói là các người hãy mau cút đi.

Chu Viên Viên vô cùng phẫn nộ nhưng không nói nên lời. Còn nhân viên nữ cũng khó xử. Cô ta không có quyền bắt Trương Trần rời đi nhưng đứng trước tiền hoa hồng ba triệu tệ thì cô ta thật sự không muốn từ bỏ.

“Thưa anh, nếu các anh không mua đồ thì mời rời khỏi đây cho”, cuối cùng cô ta cũng không kìm nổi mà lên tiếng.

Những khách hàng xung quanh nghe thấy lời này của nhân viên thì cũng chỉ ngẩng đầu lên nhìn một cái. Dù sao thế giới này vốn là vậy, bọn họ cũng quen rồi.

Chu Viên Viên không kìm nổi mà phản bác: “Cô dựa vào đâu mà đuổi chúng tôi đi, tôi muốn tìm giám đốc của các người để tố cáo”.

“Thưa cô, không phải tôi đuổi các cô mà gần như tôi giới thiệu hết các sản phẩm rồi mà các cô không mua. Tôi vẫn còn khách khác phải giới thiệu”, nữ nhân viên nói.

“Cách phục vụ của các cô là như vậy sao, mà ai bảo với cô là tôi không mua?”, Trương Trần nhìn chăm chằm vào cô ta, hỏi. Anh đến mua vì danh tiếng của đá quý Đại Đồng thôi, chứ anh thật sự không ưng cái nào ở đây cả.

“Ha ha”, lúc này Lưu San không kìm được mà bật cười, nói: “Trương Trần! Tôi cũng nghe nói về tình hình của Phương Thủy Y rồi, cô ta cũng lái con xe Audi cũ rích mấy trăm ngàn tệ, cô ta làm gì có tiền cho tên ăn bám như anh mua đồ hàng chục triệu tệ để bao gái chứ?”

“Cô ta là vợ anh hay là mẹ anh vậy?”
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 286: C286: Anh ngốc thật hay vờ ngốc vậy


Những người xung quanh lần này cũng dỏng tai lên để nghe. Họ đã quá quen với việc dùng tiền đuổi người như này rồi. Dù sao thì chuyện này bọn họ cũng làm không ít lần nhưng kiểu ăn bám vợ thì bọn họ cũng rất có hứng thú nghe.

Người đàn ông trung niên cũng cười lạnh một tiếng, khinh bỉ nói: “Thằng nhóc! Những đồ ở đây khởi điểm đều là chục triệu tệ, đừng chỉ giỏi võ mồm như thế”.

“Được rồi, tao không có hứng nghe mày nhiều lời nữa. Này cô, đồ cô cũng bọc lại rồi, bảo đám này cút đi thì tôi sẽ lập tức trả tiền, nếu không thì tiệm đá quý không chỉ có cái này đâu, tiền của tôi không tiêu linh tinh”.

Lần này nữ nhân viên thật sự sốt sắng, đúng như lời người đàn ông trung niên nói, nói đúng ra thì tiệm đá quý Đại Đồng không phải chỉ có mỗi cái ở thành phố Trường Minh này.

“Thưa cô, thưa cô, nếu hai người mua thì hãy lấy tiền ra, nếu không mua thì mong hai người đừng làm ảnh hưởng đến công việc của tôi”, nữ nhân viên nói xong thì tay đã mở cửa tiệm, ý tứ rất rõ ràng: “Cửa đã mở cho các người rồi, chúng tôi không tiễn”.

“Đây là thái độ phục vụ của các người sao?”, Trương Trần nói có chút không vui.

Nữ nhân viên có chút khó xử nhưng cũng không nói gì nhiều. Trên đời này, người có tiền thì sẽ có đặc quyền, có trách chỉ trách Trương Trần không có tiền mà chọc vào người ta.

Ánh mắt của Trương Trần rời khỏi nhân viên này mà nhìn sang nữ nhân viên mặc áo vàng, cười nói: “Cô ơi, cô đến giới thiệu giúp tôi một chút được không?”

“Dạ? Được, được ạ”, nữ nhân viên mặc áo vàng cúi đầu đi đến trước mặt Trương Trần, có chút ngại ngùng lấy ra một đơn nhỏ, đỏ mặt nói: “Đây... Đây là tác phẩm của nghệ nhân nổi danh toàn quốc, giá trị cũng tốt ạ”.

“Đây là di vật của thời Đường, không chỉ là đá quý mà còn là đồ cổ nữa ạ..”. Ngôn Tình Tổng Tài

Trương Trần bất lực lắc đầu, người con gái mặc áo vàng vừa nhìn đã biết là người mới. Anh trực tiếp nói: “Cô giới thiệu cho tôi đồ đắt nhất ở đây đi”.

“A Linh! Quay về vị trí làm việc của cô đi”, nữ nhân viên ban nãy lạnh lùng nói.

“Chị Lan Lan! Em..”, cô gái tên là A Linh thoạt nhìn có chút sợ hãi.

“Kệ cô ta, cô cứ nói đồ tốt nhất đi”, Trương Trần bình tĩnh nói.

“Đồ tốt nhất của tiệm chúng tôi đây ạ, nhưng cái đó rất đắt, thông thường không có ai mua ạ”, A Linh nhỏ giọng nói: “Hơn nữa cái này chúng tôi không quyết được, phải giám đốc mới được ạ”.

“Vậy thì đi gọi giám đốc của cô đến đây”, Trương Trần nói tiếp.

“Ha ha! Thăng nhóc này chọc tôi cười chết mất, đồ ở đây không mua được mà còn hỏi đồ đắt nhất”, người đàn ông trung niên cười lớn, ôm Lưu San rồi nói với nhân viên: “Cô nghe lời hẳn đi, đi gọi giám đốc đến, tôi xem hẳn ta mua đắt nhất kiểu gì”.

Lưu San cũng gật đầu, Trương Trần đúng là tự tìm cái chết. Cô ta cũng vội phụ họa vào, nói: “Đúng thế, khách hàng lớn như này các cô không được bỏ lỡ đâu đấy”.

A Linh ngẩng đầu lên nhìn Trương Trần, Trương

Trần cũng gật đầu, nghiêm túc nói: “Đi đi”.

A Linh gật đầu, chạy đi ra phía sau. Lúc này, mọi người xung quanh càng lúc càng nhiều, họ nhìn Trương Trần với vẻ bỡn cợt.

“Nghe nói tên này là tên ăn bám, lấy tiền của vợ ra ngoài bao gái, mấu chốt là vợ hăn cũng không có nhiều tiền”.

“Anh ngốc thật hay vờ ngốc vậy, chắc chẳn có lý do gì, nếu không thì cô em đãy đà kia chịu làm tiểu tam của hắn đấy?”
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 287: C287: Anh đánh giá cao thăng nhóc đó quá đấy


Mấy người ở xung quanh đoán mò, còn Lưu San và người đàn ông trung niên và nữ nhân viên tên Lan Lan đều với vẻ mặt đứng xem truyện cười. Nếu nói ở đây ai biết được lai lịch của Trương Trần, ngoài Chu Viên Viên thì chắc chỉ có Lưu San rồi.

Khi cô ta biết Phương Thủy Y lấy một kẻ vô dụng thì cô ta vui mừng mời khách ăn uống no say ba ngày.

Dựa vào tên ăn bám này và tình hình hiện giờ của Phương Thủy Y mà đến mua đồ đắt nhất ở đây thì đúng là nực cười.

Trong lúc mọi người đang đoán già đoán non thì A Linh đi sau một người ba mươi tuổi, thoạt nhìn là người đàn ông có kinh nghiệm.

A Linh vội lên trước chỉ về phía Trương Trần, nhỏ giọng nói: “Giám đốc, chính là vị khách này”.

Giám đốc nghe vậy nhìn Trương Trần, anh ta khách khí nói: “Thưa anh, anh có biết đồ đắt nhất ở đây là thế nào không?”

“Tôi không hứng thú”, Trương Trần nói.

“Không sao, phần lớn đồ đắt của chúng tôi đều có được qua đấu giá, cũng có khi là vật quý sưu tầm được nhưng giá của nó thấp nhất đều là hàng trăm triệu”, giám đốc khẽ giải thích. Đồ đắt nhất nếu có người dám mua thì bọn họ dám bán. Tất nhiên chỉ cần khách hàng có thể đưa ra giá khởi điểm.

“Nói xong rồi thì cầm đến cho tôi xem”, Trương Trần vẫn với ngữ khí thản nhiên.

Giám đốc nghe thấy vậy thì chau mày, những chuyện trước đó A Linh cũng nói cho anh ta nghe rồi. Anh ta quét nhìn một lượt, phát hiện phần lớn người ở đây đều nhìn với ánh mắt giễu cợt. Anh ta vốn định ra giải thích khách khí hai câu, sau đó nói ra giá cả cũng coi như nể mặt Trương Trần để Trương Trần vẫn còn thể diện.

Hiện giờ Trương Trần nói lấy ra cho tôi xem đi, thật sự khiến anh ta có chút bất ngờ.

“Được thôi”, không bao lâu giám đốc gật đầu, gọi người cầm đến một cái hộp, bên ngoài được bọc cẩn thận. Truyện Điền Văn

“Khì khì! Thú vị đấy, người có thể bỏ ra số tiền này mua thì cả thành phố Trường Minh có không quá năm người đâu. Trong năm người này chưa có ai trẻ như này cả”, có người lên tiếng nói.

“Không chắc đâu, Long Quốc có tàng long, ngọa long mà ”.

“Có tàng kiểu gì cũng không đến mức khiến tên ăn bám kia có tiền mua mà. Này ông anh, anh đánh giá cao thăng nhóc đó quá đấy”.

Lúc này, giám đốc tiệm đá quý nhận lấy hộp, trịnh trọng nói với Trương Trần: “Thưa anh, đây là đồ đắt nhất của tiệm chúng tôi, tên là Giọt Lệ Thủy Tinh, trên thế giới chỉ có một chiếc thôi. Chỉ cần mở ra thì thứ này chính là của anh, nó có giá trị ba trăm mười ba triệu. Nếu như không mua thì cũng phải bỏ. ra 10%, anh có chắc chản không?”

Giọng của giám đốc cũng khá ngưng trọng, tiệm này là anh ta phụ trách. Bất luận Trương Trần có tiền hay không thì thái độ của anh ta vẫn phải cương quyết. Vẫn phải nể mặt khách hàng nhưng nếu Trương Trần vẫn muốn mua thì anh ta cũng chỉ dám tin như thế. Nếu không thì đành phải chấp nhận thư triệu tập của luật sư thôi.

Mọi người nghe đến giá này thì hít một hơi nhưng nghĩ đến cái tên của dây chuyền thì mọi người cũng thấy phải thôi.

Giọt Lệ Thủy Tinh được đấu giá, lúc đó với giá là hai trăm mười triệu, còn mức độ quý giá của nó không nói cũng biết. Chỉ có điều bọn họ không ngờ nó lại trở thành đồ đắt nhất của tiệm Đại Đồng. Xem ra tiệm này cũng có khí thế thật.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 288: C288: Trực tiếp quẹt thẻ ngân hàng


“Ha ha! Trương Trần, anh bảo người ta mở ra đi, chẳng phải anh muốn mua sao?”, Lưu San hơi thở gấp gáp, cô ta cũng muốn mượn cơ hội này mở mang tầm mắt.

“Không mở được”, Chu Viên Viên đặt tay lên hộp, nói với Trương Trần.

Cô ta biết thân phận của Trương Trần, là ông chủ của Mạt Lâm nhưng nếu bỏ ra ba trăm triệu mua thứ này thì khéo sạt nghiệp mất.

“Không sao đâu, tôi mua tặng người ta ý mà”, Trương Trần lắc đầu, ra hiệu với giám đốc mở ra đi.

“Tặng Phương Thủy Y sao?”, Chu Viên Viên có chút buồn rầu hỏi. Trương Trần đúng là thật sự yêu thương Phương Thủy Y, đồ mấy trăm triệu nói tặng là tặng. Chỉ có điều Phương Thủy Y vẫn luôn coi thường anh, đúng là đáng tiếc.

“Không, tôi tặng cho mẹ tôi”, ánh mắt Trương Trần nói có chút dịu dàng. Năm đó anh đã từng thề, phải mua cái gì đó tốt nhất cho mẹ nhưng anh chưa từng làm được. Hiện giờ có chút thực lực nhưng mẹ anh đã không tận hưởng được rồi.

Không biết tại sao, Chu Viên Viên thở dài một cái, mặt đỏ ửng, hai tay mân mê vạt áo không nói gì thêm. Lúc này, giám đốc từ từ mở hộp ra, một chiếc dây chuyền màu xanh da trời xuất hiện ở trước mặt mọi người.

Dưới sợi dây chuyền có gắn đá quý màu xanh da trời. Nhìn màu sắc đúng là tự nhiên, không tìm ra khuyết điểm gì, nó hoàn hảo đến nỗi thu hút ánh nhìn của các cô gái.

“Thưa anh, số tiền ba trăm triệu anh có thể trả trong vòng một tuần nhưng phải trả trước ba mươi triệu ạ”, lúc này giám đốc lên tiếng nói.

Lưu San cũng nhìn Trương Trần, cô ta muốn xem Trương Trần sẽ xử lý kiểu gì.

“Không cần đâu, lát nữa tôi sẽ đưa anh. Nhưng phải bảo bọn họ cút đi, hiểu không?”, Trương Trần lên tiếng nói.

Ánh mắt mọi người có chút kỳ quái nhìn đám người Lưu San. Ban nấy họ dùng cách này đuổi Trương Trần, khác nhau là ở chỗ, Trương Trần dùng cách này lên người họ nhưng số tiền cao gấp mười lần.

Giám đốc khẽ cười không nói gì. Ngay cả Lan Lan vì ba triệu tiền hoa hồng đuổi Trương Trần đi, tất nhiên anh ta cũng có thể làm như vậy. Chỉ cần lợi ích đủ lớn thì anh ta cũng có thể làm thế với Lưu San. Nhưng với điều kiện là Trương Trần lấy được số tiền này ra.

Trương Trần khế cười một tiếng, tất nhiên anh biết nỗi băn khoăn của giám đốc. Ngộ nhỡ đến lúc anh không lấy được tiền thì đúng là phải bồi thường một khoản rồi

“Trực tiếp quẹt thẻ ngân hàng đi”, Trương Trần lấy ra một chiếc thẻ nói.

Cảnh tượng này khiến mọi người thấy kỳ quái, thẻ có ba trăm triệu mà tùy ý lấy từ túi ra sao?

Giám đốc giật giật mí mắt, anh ta có chút run rẩy nhận lấy cái thẻ. Nếu không phải là Trương Trần nói năng không vấn đề gì thì anh ta còn tưởng Trương Trần là kẻ điên nữa. Nhưng rốt cuộc là kẻ điên hay là ông trùm khiêm tốn, rất nhanh có thể biết thôi.

Người trước thì họ sẽ không khách khí, còn người sau thì họ coi như bố mình. Giám đốc có chút run rẩy ấn một dãy số trên máy chuyển khoản, sau đó nhăm mắt dán thẻ của Trương Trần lên.

Tiếng tít vang lên khiến tim giám đốc run rẩy.

Âm thanh này anh ta vô cùng quen thuộc, anh †a làm bao nhiêu lần như này, đây là âm thanh chuyển khoản thành công. Lúc anh ta mở mắt ra, nhìn thấy số trên thẻ, anh ta không kìm nổi mà toàn thân cứng ngắc.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 289: C289: Không có vấn đề gì


"Đây, chắc không phải là quẹt được đấy chứ?" "Xì, sao lại thế được, anh tưởng là mấy trăm, mấy ngàn chắc?"

"Vậy tại sao quản lý của cửa hàng đá quý Đại Đồng lại nghệt mặt ra như thế?"

Mọi người hai mặt nhìn nhau, nhưng không nói ra được lý do nào cả.

Lưu San ôm người đàn ông trung niên kia, trong lòng cô ta cũng thấy bồn chồn, nhưng chỉ chớp mắt là cô ta lại nở nụ cười khinh thường.

Lúc này quản lý cửa hàng đá quý bước ra khỏi quầy.

Ngay sau đó, tất cả mọi người ngạc nhiên há hốc miệng.

Chỉ thấy quản lý của cửa hàng đá quý đi tới trước mặt Trương Trần, cung kính cầm tấm thẻ đó bằng hai tay rồi đưa cho Trương Trần.

"Thưa anh, anh đã trở thành hội viên cao cấp. của cửa hàng, hiện tại Giọt Lệ Thủy Tinh đã thuộc về anhl"

Vừa dứt lời, tất cả mọi người đều phải giật mình, nhất là Lưu San và người bao nuôi cô ta.

"Không, không thể nào, chắc chắn là nhìn nhầm rồi!"

Lưu San lắc đầu với vẻ không thể tin được. Người ta vẫn nói chồng Phương Thủy Y là một tên phế vật cơ mà, hơn nữa cô ta cũng thừa biết Phương Thủy Y có bao nhiêu tiền, sao bọn họ lại có hơn ba trăm triệu để mua Giọt Lệ Thủy Tỉnh cơ chứ?

Đúng rồi, nhất định là con tiện nhân đẫy đà này, thì ra Trương Trần dụ được một phú bà!

Lưu San bỗng nhìn về phía Chu Viên Viên, nhưng trông cách ăn mặc của Chu Viên Viên thì không giống người có thể tùy tiện lấy ra mấy trăm triệu.

Người đàn ông trung niên cũng ngây ra như phỗng, ông ta nhìn Lưu San bằng ánh mắt dò hỏi.

"Không có vấn đề gì đúng không?", lúc này Trương Trần lên tiếng hỏi, kéo mọi người ra khỏi trạng thái khiếp sợ và miên man.

“Phùi"

Quản lý thở phào một hơi, sau đó gật đầu nói: "Không có vấn đề gì hết!"

Quản lý nhìn vào mắt Trương Trần rồi bước tới trước mặt hai người Lưu San, mỉm cười nói: "Hiện tại cửa hàng chúng tôi không hoan nghênh hai người, nếu muốn khiếu nại thì chắc là không được rồi, xin mời đến trụ sở chính ở thủ đô!”

"Chúng tôi cũng là khách, dựa vào đâu mà đuổi chúng tôi đi? Có phải chúng tôi không mua đâu?", Lưu San không còn mặt mũi đâu mà nhìn Trương Trần nữa, chỉ có thể đỏ mặt phản bác.

"Mua, mua thì cút về nhà mà mual", người đàn ông trung niên kia mắng to một tiếng rồi đá cửa bỏ đi.

Lưu San cũng tức đến mức giậm chân một cái, cô ta trợn mắt lườm Trương Trần, sau đó vội vàng mở cửa đuổi theo.

"Ha ha, thưa anh, đây là thẻ vàng của cửa hàng chúng tôi, hai người vừa rồi đã bị cửa hàng đá quý Đại Đồng cho vào danh sách đen, chúng tôi cũng coi thường những kẻ ý thế h**p người như vậy".

Quản lý cười làm lành, đưa một tấm thẻ vàng cho Trương Trần.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 290: C290: Sau này đừng nói những lời như thế nữa


Vẻ mặt của những người khác rất kỳ quái, thảo nào cửa hàng đá quý Đại Đồng lại nổi tiếng như thế, có thể điều này có liên quan trực tiếp đến những quản lý mặt dày này.

Vừa rồi còn coi người ta là đại gia, bây giờ lại nói người ta ỷ thế h**p người.

Trương Trần thản nhiên gật đầu, không nói thêm gì nữa.

Để bày tỏ thành ý, quản lý còn đuổi nhân viên tên là Lan Lan kia.

Vì không muốn bị chú ý tới, Trương Trần và Chu Viên Viên mang Giọt Lệ Thủy Tinh vội vàng bỏ đi.

Điều này khiến cho những người trong cửa hàng đá quý vô cùng phiền muộn, vốn dĩ bọn họ còn định tới kết giao nữa.

Có thể tùy tiện bỏ ra hơn ba trăm triệu mua dây chuyền, sao lại là người bình thường được chứ?

Trương Trần và Chu Viên Viên lại tới mấy trung tâm thương mại của thành phố Trường Minh, sau đó mới lái xe về phòng khám.

Bọn họ vừa về đã lập tức nghe thấy mấy tiếng phanh xe.

Trương Trần nhíu mày nhìn sang, bên ngoài rõ ràng là xe của Triệu Chí Hào. Nơi này là đường dành cho người đi bộ, nếu không có tình huống khẩn cấp thì Triệu Chí Hào sẽ không lái xe vào.

"Xảy ra chuyện gì rồi?", Trương Trần hỏi.

“Trương Quốc Hồng và Phương Thiên Bàng... gặp chuyện rồi!", Triệu Chí Hào vội vàng nói.

"Cứ từ từ nói", Trương Trần vội vàng vào trong xe, tài xế lập tức lái tới bệnh viện thành phố.

Trên xe, Triệu Chí Hào sắp xếp lại mạch suy nghĩ, nói: "Cậu Trương, có một câu tôi không biết có nên nói ra hay không".

"Ông theo tôi cũng không phải ngày một ngày hai gì nữa, cứ nói đừng ngại!"

"Phương Thủy Y... không xứng với cậu, cũng không cần thiết phải can thiệp vào chuyện của nhà họ Phương nữa", Triệu Chí Hào trầm mặc một lát rồi nhìn Trương Trần nói.

Triệu Chí Hào biết rõ những gì mà Trương Trần làm cho Phương Thủy Y, dù sao hầu hết mọi chuyện đều qua tay ông ta.

Trương Trần thật sự quá ưu tú, Phương Thủy Y. thì ngược lại, ngoại trừ ngoại hình xinh đẹp ra thì chẳng còn ưu điểm gì hấp dẫn người khác nữa.

"Sau này đừng nói những lời như thế nữa, ông không hiểu hết được đâu", Trương Trần không hề tức giận.

Dệt hoa trên gấm không sánh bằng đưa than sưởi ấm trong ngày tuyết rơi, ba năm qua Phương Thủy Y vì anh mà phải hứng chịu bao cái nhìn ghẻ lạnh của người đời, chỉ cần cô không nói gì thì anh sẽ không chủ động nhắc tới.

Triệu Chí Hào gật đầu, ông ta không coi Trương Trần là người ngoài nên mới nói thẳng ra như thế.

Trương Trần có suy nghĩ của riêng anh thì ông ta cũng không nói nhiều nữa, chỉnh sửa lại mạch suy nghĩ rồi kể lại mọi chuyện.

"Chuyện ở tỉnh An Hoa vẫn chưa kết thúc. Theo như bên chúng ta quan sát, có thể vợ chồng Trương Quốc Hồng định tới nhà họ Trương ở tỉnh An Hoa để tránh né, nhưng bọn họ vẫn bị ăn một trận đòn".

"Tôi đã sử dụng tất cả các mối quan hệ nhưng chỉ bắt được hai người, nhưng chúng một mực nói là thù oán trong lúc làm ăn trước kia, hơn nữa chúng không phải thủ phạm chính, trước mắt chúng đã bị bắt rồi".

"Trương Quốc Hồng đang hôn mê, Phương Thiên Bàng bị thương nhẹ".

Trương Trần gật đầu, không nói gì thêm nữa.

Cả nhóm vào bệnh viện, nhìn thấy Phương Thiên Bàng quấn băng vải khắp người, ngồi trên chiếc ghế trong hành lang với vẻ mặt bơ phờ.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 291: C291: Anh câm miệng lại cho tôi


"Trương Trần, cậu tới rồi à?", nhìn thấy Trương Trần, Phương Thiên Bàng chào hỏi.

"Ừm", Trương Trần gật đầu rồi vội vàng hỏi: "Bố, tình hình thế nào rồi? Thủy Y đã biết chuyện này chưa?"

Phương Thiên Bàng còn chưa kịp trả lời thì một y tá đã vội vàng chạy tới nói: "Xin hỏi có phải người nhà của Trương Quốc Hồng không ạ? Hiện tại nhất định phải nhanh chóng phẫu thuật cho bà ấy, có hai phương án, một là dùng thuốc và dụng cụ nhập khẩu, phí tổn là năm triệu, sản phẩm trong nước thì rẻ hơn, khoảng tám trăm ngàn, nhưng có thể sẽ để lại di chứng".

"Sao lại đắt như vậy?", Phương Thiên Bàng giật mình.

"Đến khi hoàn tất thủ tục chúng tôi sẽ có hóa đơn rõ ràng, hoàn toàn không có chuyện thu phí cao, đến lúc đó ông có thể mang tới bệnh viện khác hỏi".

"Để con nộp", Trương Trần nghe vậy bèn nói.

"Anh nộp, anh lấy gì để nộp?", lúc này một giọng nói lạnh lùng vọng tới.

Phương Thủy Y đi giày cao gót tới, hiển nhiên cô đang làm việc thì phải chạy đến đây.

"Tôi nói rồi, cút ra khỏi Hoài Bắc, đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa, anh tới đây làm gì?", Phương Thủy Y lạnh lùng nhìn Trương Trần.

Nơi mà bố mẹ cô gặp chuyện là khu vực giáp ranh giữa cao tốc Hoài Bắc và tỉnh An Hoa, chuyện này khiến cô cảm thấy hoảng hốt.

Bố mẹ cô luôn rất yếu đuối, sẽ chẳng đắc tội ai đến mức ấy, ngoại trừ người bên tỉnh An Hoa.

Thế nên Phương Thủy Y vô cùng lo lắng, nhưng đồng thời cũng bất lực.

Trương Trần bình tĩnh nói: "Anh có thể gánh vác được, sao em cứ không tin anh mãi vậy?"

Phương Thủy Y đã đủ phiền lòng lắm rồi, bây giờ cô còn không biết phải giải quyết như thế nào, làm gì có tâm trạng nghe Trương Trần nói linh tinh, vậy nên cô căm ghét nói: "Cút đi, anh lấy gì để gánh vác?"

"Yêu cầu mọi người đừng cãi nhau, tình huống của bệnh nhân không thể kéo dài quá lâu, tốt nhất cô nên thanh toán tiền viện phí trước đi", y tá khuyên một câu rồi bỏ đi.

Phương Thiên Bàng run rẩy đứng lên, Phương Thủy Y vội vàng bước tới đỡ lấy ông ta. Phương Thiên Bàng nói với vẻ mặt chán chường: "Thủy Y, hay là chúng ta dùng thuốc trong nước cho mẹ con đi, chúng ta không có nhiều tiền như thế".

"Sản phẩm trong nước sẽ để lại di chứng, dùng hàng nhập khẩu đi!", Trương Trần đứng sau nói. Truyện Teen Hay

"Chẳng lẽ chúng tôi không biết hàng nhập khẩu tốt sao? Cần anh nói chắc!", Phương Thủy Y nhìn Trương Trần băng ánh mắt chán ghét, đừng nói là nhập khẩu, ngay cả sản phẩm trong nước bọn họ cũng không chỉ trả nổi.

Hiện tại Phương Thủy Y đang nợ ngập đầu, cho dù cô bán hết cả nhà cả xe đi thì với giá thị trường hiện nay, cùng lắm cô cũng chỉ có thể góp được khoảng ba triệu thôi.

"Bố đừng sốt ruột, để con mượn bạn thử xem, chắc là không có vấn đề gì đâu", Phương Thủy Y an ủi một câu rồi vội vàng chạy tới quầy lễ tân hỏi thời hạn nộp tiền muộn nhất.

Nhưng cô đi đâu mượn được đây? Hiện giờ chẳng có mấy ông chủ hợp tác với cô, bên tỉnh An

Hoa thì tạm thời cô không liên lạc được, cũng lo rằng chỗ ông ngoại sẽ gặp chuyện gì đó.

"Thủy Y, sao cô lại ở đây? Tới thăm bạn à?"

Lúc này, một giọng nói vang lên, một người đàn ông mặc vest trắng từ quầy y tá bước tới.

Từ khí chất đến cách ăn mặc đều chứng tỏ rằng người này rất thành đạt, cộng thêm khuôn mặt góc cạnh, cho dù không phải kiểu người mê trai thì các cô gái đứng ở quầy y tá cũng phải đỏ mặt, tim đập loạn nhịp.

Phương Thủy Y cũng sửng sốt, cô xoay người lại nhìn rồi ngạc nhiên nói: Mạnh Thanh Vân?"

"Ha ha, lâu rồi không gặp", người đàn ông tên là Mạnh Thanh Vân cười khẽ, hắn phóng khoáng bước tới, nói bằng giọng vừa quan tâm vừa ga lăng: "Có chuyện gì vậy? Sao tôi thấy cô nhíu mày chặt thế?"

Mạnh Thanh Vân nói bằng giọng đầy quan tâm rồi giơ tay định xoa đôi lông mày của Phương Thủy Y.

Theo bản năng, Phương Thủy Y lùi lại một bước, sau đó cô do dự một lát rồi nhỏ giọng nói: "Ừm, gia đình tôi xảy ra chút chuyện, anh có thể cho tôi vay ít tiền được không?”

Dứt lời, Phương Thủy Y xấu hổ cúi đầu xuống. Cô và Mạnh Thanh Vân không mấy thân thuộc nên rất ngượng.

"Không thành vấn đề, vay bao nhiêu cũng được".

Mạnh Thanh Vân cười hào sảng, tiếp đó hắn hỏi: "Thủy Y, hiếm khi tôi tới đây, lâu rồi chúng ta không gặp, đợi cô hết bận rồi thì tôi muốn mời cô ăn một bữa cơm, cô sẽ không từ chối chứ?"

Phương Thủy Y hơi do dự rồi gật đầu. Cô không thể từ chối lời mời của Mạnh Thanh

Vân được, người ta còn giúp cô nộp tiền viện phí, đâu thể từ chối thẳng thừng được.

Trương Trần hơi híp mắt lại, đều là đàn ông, đương nhiên là anh hiểu ý đồ của Mạnh Thanh Vân, mục đích thực sự của anh ta không phải là ăn cơm.

"Vợ tôi không có thời gian nể mặt anh, tiền viện phí cũng không cần anh nộp!", Trương Trần nói với vẻ mặt lạnh lùng.

"Trương Trần, anh câm miệng lại cho tôi!", Phương Thủy Y lạnh giọng quát.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 292: C292: Đủ thẳng thắn chưa


"Phương Thủy Y, bây giờ em là vợ anh, em có. hiểu điều đó không?", Trương Trần cũng sầm mặt xuống.

Dù sao đàn ông có độ lượng đến mấy thì cũng không chịu được chuyện như vậy, rõ là ve vấn vợ

anh ngay trước mặt anh đây mà.

"Vợ? Anh mà cũng xứng sao?”

Phương Thủy Y trào phúng nói: "Có vẻ như anh không hề để tâm đến những gì tôi đã nói với anh thì phải. Anh cứ u mê như thế thì đợi xử lý xong chuyện này chúng ta sẽ ly hôn. Sau này anh đừng tới làm phiền tôi, cũng đừng xuất hiện trước mặt tôi nữa!"

"Ha ha, Thủy Y, tôi nghĩ có thể anh ấy hiểu lầm rồi. Chuyện này không vội, tôi cũng chỉ thuận miệng nói vậy thôi, cô cứ lo chuyện của mình trước đi, dù sao tôi cũng sẽ ở lại đây một thời gian, có chuyện gì cô cứ nói thẳng với tôi là được!"

Mạnh Thanh Vân vừa cười vừa nói. "Cảm ơn anh!", Phương Thủy Y gật đầu, tạm thời không cần lo đến tiền viện phí nữa, cô vội vàng tới phòng bệnh.

Trong hành lang, sắc mặt của Trương Trần vô cùng khó coi.

"Mày là ai? Có mục đích gì?", Phương Thủy Y vừa đi là sắc mặt của Trương Trần cũng trở nên lạnh lùng.

"Ha ha, sao vậy? Anh Trương còn muốn đánh tôi à?"

Mạnh Thanh Vân cười ha ha, nhìn Trương Trần với vẻ khinh miệt, nói: "Muốn đánh thì đánh đi, tao không đánh trả đâu!"

"Mày đang đùa với lửa đấy!", Trương Trần lạnh lùng nói.

"Mày còn chưa được coi là lửa", Mạnh Thanh Vân lắc đầu cười nói: "Mày đoán không sai, tao muốn chơi vợ mày".

"Đủ thẳng thắn chưa?"

"Bây giờ Phương Thủy Y cũng hai mươi sáu rồi đúng không? Nghe nói vẫn còn trinh, không biết có sướng không đây. Đến lúc đó tao có thể quay video cho mày xeml"

Trương Trần siết chặt bàn tay đến mức kêu rôm rốp. Anh biết đây không phải nơi để đánh nhau, vì thế mới kìm nén cơn thịnh nộ, sát khí trên người anh bao phủ khắp người Mạnh Thanh Vân.

"Có thể mày sẽ không ra khỏi Hoài Bắc được đâu!

"Tao đã biết hết gốc gác của mày rồi, nhưng mày vẫn chưa biết gì về tao, lực lượng của mày bây giờ vẫn còn non lắm. Tao tia Phương Thủy Y không phải ngày một ngày hai, tao có thể hứa với mày là tao chỉ cần cái trinh tiết của cô ta, chơi xong là tao sẽ không động vào nữa, thấy sao?", Mạnh Thanh Vân mỉm cười nói. Chap ⅿới luô𝑛 có 𝙩ại ﹙ TRuMTR𝐔 Y𝑒𝘕﹒V𝘕 ﹚

Trương Trần giận quá hóa cười, anh không nói gì nữa mà rời khỏi bệnh viện.

Trong phòng họp cấp cao của tập đoàn Mạt Lâm, Trương Trần, Tôn Khuê Sơn, Triệu Chí Hào và Chu Viên Viên đều có mặt ở đây.

Mạnh Thanh Vân nói rất đúng, Trương Trần không biết gì về hắn ngoài cái tên.

Đừng hỏi Trương Trần phãn nộ đến mức nào!

Tới địa bàn của anh mà dám trắng trợn nói rằng muốn chơi vợ anh.

Dù cho Trương Trần không quá mức yêu Phương Thủy Y, nhưng chỉ cần là đàn ông thì đều không thể nhịn được chuyện như vậy.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 293: C293: Vẫn chưa ăn cơm đúng không


"Ôi chao, ông chủ lớn, tối muộn thế này còn gọi tôi tới, chắc không phải anh định làm gì tôi đấy chứ?", Chu Viên Viên ngồi trên chiếc sô pha mềm nói đùa.

Trương Trần làm gì có tâm trạng đùa giỡn, người ta ngồi lên đầu anh rồi đây này!

"Cô có biết một người tên là Mạnh Thanh Vân không? Cô là bạn của Phương Thủy Y, chắc hẳn cô ấy từng nói với cô rồi chứ?", Trương Trần nói.

Trái tim của Chu Viên Viên run lên, cô ta thay đổi sắc mặt, vội vàng nói: "Sao anh biết anh ta?"

Thái độ của Chu Viên Viên đã chứng tỏ điều gì đó. Trương Trần nói: "Hôm nay tôi gặp hẳn ở bệnh viện".

Trương Trần kể sơ qua chuyện đã xảy ra trong bệnh viện.

Sắc mặt của Chu Viên Viên rất phức tạp, cô ta nói: "Nếu tôi đoán không sai thì Phương Thủy Y đối xử với anh ta như bạn bình thường đúng không?"

"Đúng thế", Trương Trần gật đầu. Chu Viên Viên thở dài một hơi rồi nói: "Bọn họ biết nhau từ lúc đại học năm nhất. Hồi đó Mạnh Thanh Vân định tìm tôi, nhưng tôi không phải gu của anh ta, anh ta thích kiểu yếu đuối như Phương Thủy Y hơn".

"Có thể đến bây giờ Phương Thủy Y cũng không biết rằng năm đó suýt thì Mạnh Thanh Vân đã bỏ thuốc rồi cưỡng h**p cậu ấy".

"Chuyện này là sao?", Trương Trần sầm mặt hỏi.

Triệu Chí Hào và Tôn Khuê Sơn cũng không nhịn được nhìn sang.

"Còn thế nào được nữa, lúc đầu anh ta theo. đuổi Phương Thủy Y, cậu ấy không đồng ý, anh ta bỏ thuốc luôn. Sau đó chúng tôi phát hiện ra, vốn tôi định dạy cho anh ta một bài học, nhưng ông nội tôi đã ngăn cản".

"Nghe nói Mạnh Thanh Vân đến từ thành phố Thượng Đô - thành phố đi đầu về kinh tế ở Long Quốc. Mặc dù ông nội tôi không nói gì thêm, nhưng với ánh mắt kính sợ của ông ấy thì tôi biết chắc là tên Mạnh Thanh Vân ấy không đơn giản".

"Lúc ấy Phương Thủy Y không sao, tôi sợ Mạnh Thanh Vân chó cùng rứt giậu, vậy nên không nói thẳng với cậu ấy, chỉ trông chừng không cho cậu ấy ra ngoài một mình nữa thôi".

"Mãi đến về sau khi Mạnh Thanh Vân ra nước ngoài làm học sinh trao đổi hay gì đó thì mới rời trường đại học. Sau này anh ta cũng từng tới Hoài Bắc, còn vào ngày mà anh kết hôn với Thủy Y nữa!"

Nói tới đây, Chu Viên Viên nhìn Trương Trần bằng ánh mắt phức tạp.

Trương Trần gật đầu, anh nhìn Tôn Khuê Sơn và Triệu Chí Hào, nói: "Hai ông điều tra được gì rồi?"

Hai người lắc đầu, cười khổ nói: "Thời gian quá ngắn, hơn nữa người ta là người thành phố Thượng Đô, không dễ điều tra đâu".

"Hiện tại đang ở Hoài Bắc, đánh hắn tàn phế cũng không có vấn đề gì đâu nhỉ?", Trương Trần thản nhiên nói.

"Có thể thử xem", Tôn Khuê Sơn gật đầu, lấy điện thoại ra bắt đầu sắp xếp người.

Bệnh viện thành phố vào buổi tối vẫn sáng trưng, nơi như thế này cơ bản cả năm không có ngày nào tắt điện.

Trong phòng bệnh nguy cấp, Trương Quốc Hồng đang hôn mê trên giường bệnh, Phương Thủy Y và Phương Thiên Bàng ngồi trông nom bên cạnh với vẻ mặt phờ phạc.

Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, sau đó cánh cửa bị đẩy ra. Mạnh Thanh Vân mang hoa quả và sữa tươi vào.

"Xin lỗi nhé Thủy Y, bây giờ tôi mới làm xong, bác gái thế nào rồi?", Mạnh Thanh Vân hỏi với vẻ mặt lo lắng.

"Bố, đây là bạn học cũ của con, chính anh ấy đã giúp chúng ta nộp viện phí", Phương Thủy Y giải thích, Phương Thiên Bàng vội vàng cám ơn.

Mạnh Thanh Vân chỉ cười không nói gì. Lúc hắn tới nộp tiền thì được báo là đã có người nộp rồi, dùng mông để nghĩ cũng biết là ai, nhưng hắn sẽ chẳng nói ra.

"Thủy Y, để bố trông nom mẹ con cho. Bạn con tới rồi, lại còn giúp chúng ta nữa, con ra ngoài trò chuyện với cậu ấy đi, muộn rồi, đừng để lỡ nhiều thời gian của cậu ấy!", Phương Thiên Bàng nhỏ giọng nói.

Phương Thủy Y gật đầu. Hai người đi ra ngoài, ánh đèn đường lấp lóe, Mạnh Thanh Vân nhìn vào một quán ăn nhỏ, cười nói: "Vẫn chưa ăn cơm đúng không? Tùy tiện ăn chút gì đi, tôi không quan tâm là quán lớn hay quán nhỏ, điều quan trọng là ăn với ai thôi”.

"Được", đúng là Phương Thủy Y chưa ăn cơm, bởi vì cô cứ mải lo chuyện của Trương Quốc Hồng.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 294: C294: Chuyện này các ông không cần can thiệp nữa


Đúng lúc này, năm mươi người đàn ông lặng lẽ ập ra từ trong bóng đêm, tay cầm mã tấu, cứ thế tới gần Mạnh Thanh Vân.

"Giết!", bất chợt, trong đám bọn họ có một giọng nói vang lên.

Đám người cầm mã tấu đồng thời chạy tới bao vây Mạnh Thanh Vân.

"Cậu chủ!", một ông lão bỗng xuất hiện bảo vệ Mạnh Thanh Vân.

Nhìn thấy cảnh tượng này, Phương Thủy Y cũng sợ tái mặt.

Mạnh Thanh Vân xua tay, chẳng mấy bận tâm. Hăn cầm tay Phương Thủy Y, kéo cô vào một ngõ nhỏ, nói: "Thủy Y, đừng lo, cô cứ ở yên đây, để tôi xử lý!"

"Nhưng anh..."

"Không sao, cứ yên tâm là được!", Mạnh Thanh Vân cười một tiếng.

Cách đó xa xa, trên một tòa nhà cao tầng, Tôn Khuê Sơn dập tắt tàn thuốc, cầm kính viễn vọng nhìn rồi cười nói: "Rốt cuộc tên Mạnh Thanh Vân này là ai vậy? Đúng là không biết chết sống là gì!"

"Ai mà biết được!", Triệu Chí Hào thở dài một hơi, nói: "Ông nói xem, có phải gia đình Trương Quốc Hồng Phương Thủy Y tiện lắm không?"

"Đừng có nói lung tung, trong lòng Trương Trần có giới hạn, nhưng cậu ấy dính vào gia đình như thế đúng là buồn nôn thật!"

Hai người vừa trò chuyện vừa cầm kính viễn vọng quan sát.

Chẳng bao lâu sau, bọn họ mở to mắt nhìn. Trong tầm mắt của bọn họ, Mạnh Thanh Vân và ông lão cạnh hắn đánh đấm lia lịa, người của ông ta thì đổ như ngả rạ.

"Biết võ? Tay đánh cận chiến?", Tôn Khuê Sơn cảm thấy nặng nề, thấy người của mình ngã lăn liên tục, ông ta lập tức lấy điện thoại ra, nhưng rồi lại đặt xuống.

Nơi này cách nhà họ Tôn quá xa, hoàn toàn không kịp điều người.

"Rút lui!", Tôn Khuê Sơn mở tai nghe ra và quát †o.

"Muốn đi à?", trên con đường trước bệnh viện, Mạnh Thanh Vân cười khẩy. Ngay sau đó, hắn giãm chân xuống mặt đất, cả cơ thể bay lên không trung, chân phải giơ thẳng ra, đánh ngã ba người cuối cùng.

Mạnh Thanh Vân võ tay, nói với ông lão bên cạnh: "Bác Tiền, theo ý của bác thì những tên này do ai phái tới?"

"Theo tôi thấy những người này ra tay rất tàn nhãn, hẳn là người của nhà họ Tôn!", bác Tiền nói bằng giọng khàn khàn.

"Từ lâu đã nghe nói Trương Trần có quan hệ với mấy gia tộc lớn ở Hoài Bắc, không ngờ ngay cả nhà họ Tôn cũng dám ra tay với tôi vì hắn".

"Đó là bởi vì lũ rác rưởi ấy không biết thân phận của cậu chủ, nếu không cho chúng mười lá gan cũng không dám!"

"Ha ha, không sao cả", Mạnh Thanh Vân cười nói: "Có qua có lại mới toại lòng nhau, bác Tiền, bác cũng thể hiện đôi chút đi chứ nhỉ?"

"Chuyện này không vội, dù sao Hoài Bắc cũng không nhỏ, chắc chắn ngày mai Trương Trần sẽ tới bệnh viện thăm Trương Quốc Hồng, đến lúc đó bác theo sau là được”.

"Được", bác Tiền gật đầu rồi hòa mình vào bóng đêm.

Sáng sớm hôm sau, lúc biết tin năm mươi người của Tôn Khuê Sơn đều phải vào bệnh viên, Trương Trần cũng hơi ngẩn người.

Năm mươi người, đây là khái niệm thế nào chứ? Cho dù dùng súng liên thanh thì cũng phải bắn hơn mười phút mới đánh gục năm mươi người ở một nơi rộng rãi như thế.

"Cả hai người đó đều biết võ, tôi đã bảo bọn họ rút lui nhưng vẫn không kịp", Tôn Khuê Sơn trầm giọng nói.

"Chuyện này các ông không cần can thiệp nữa, để tôi tự lo", Trương Trần trầm ngâm một lát rồi nói.

Có cao thủ ở cấp bậc này bảo vệ, lại còn tới từ Thượng Đô, mặc dù Trương Trần vẫn chưa biết thân phận cụ thể của Mạnh Thanh Vân, nhưng anh cũng loáng thoáng đoán ra đôi chút rồi.

"Không được!", Tôn Khuê Sơn vội vàng nói.

Trương Trần là nhân vật cốt lõi, bất cứ lúc nào cũng không thể xảy ra chuyện, nếu không thì chẳng khác nào rắn mất đầu, người khác không làm gì thì Trường Minh cũng sẽ hỗn loạn.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 295: C295: Là mạnh thanh vân sai ông đến


Triệu Chí Hào mấp máy miệng, ông ta cũng định khuyên Trương Trần nên lý trí một chút. Những chuyện Trương Trần nghĩ đến, ông ta cũng nghĩ tới rồi. Nhưng ông ta cũng hiểu tính khí của Trương Trần, chuyện này chắc chắn sẽ không kết thúc dễ dàng như vậy.

Hiện giờ bên tỉnh An Hoa vẫn để ý và chuẩn bị ra tay với họ bất cứ lúc nào. Nếu như đám gia tộc này đều nhắm mũi dùi vào họ thì họ căn bản không ứng phó được.

“Không cần nói nhiều nữa”, Trương Trần khoát tay nói: “Chỗ Mạnh Thanh Vân tôi sẽ tự giải quyết, chuyện khác các ông giải quyết là được”, Trương Trần đưa ra quyết định rồi lái xe đến bệnh viện.

Đã nộp xong tiền phẫu thuật của Trương Quốc Hồng, chắc là hôm nay sẽ bắt đầu làm nên anh phải đến đó xem sao.

Lúc Trương Trần đến thì Mạnh Thanh Vân đã túc trực ở bên cạnh. Ánh mắt của hắn chốc chốc lại nhìn lên người Phương Thủy Y, trong ánh mắt liên tục lóe lên vẻ h*m m**n.

Tay Phương Thiên Bàng đeo băng, hài lòng nhìn Mạnh Thanh Vân. Rõ ràng người này vô cùng được lòng ông ta, hơn nữa tiền viện phí cũng là người ta trả giúp.

“Anh đến đây làm gì?”, lúc Trương Trần vào phòng bệnh, chào đón anh chính là ánh mắt lạnh băng của Phương Thủy Y.

Đúng là khi so sánh hai người này với nhau thì Trương Trần bị hạ thấp hơn một bậc.

“Anh đến xem tình hình thế nào”, Trương Trần bình tĩnh nói, sau đó ánh mắt nhìn về phía Mạnh Thanh Vân, còn hắn cũng nhìn anh với ánh mắt bỡn cợt.

“Trương Trần à! Ở đây không có chuyện gì đâu, tiền viện Mạnh Thanh Vân cũng nộp rồi, cậu bận gì thì cứ đi làm đi”, Phương Thiên Bàng thấy vậy thì lên tiếng nói.

“Ha ha”, Trương Trần bật cười nói: “Bố chắc chăn là Mạnh Thanh Vân nộp tiền không?”

“Không phải là người ta thì lẽ nào là cậu sao?”, Phương Thiên Bàng hừ lạnh một cái. Chuyện xảy ra như này, cũng may là người ta đến giúp. Trương Trần đã không làm được gì còn đến đây nói kháy, điều này khiến ông ta rất tức giận.

“Ha ha, thưa bác, ai nộp không quan trọng, quan trọng là bác gái yên tĩnh dưỡng bệnh. Cháu đã hỏi bệnh viện rồi, thời gian phẫu thuật là chiều hoặc chậm nhất là tối nay, mọi người cứ yên tâm ạ”, Mạnh Thanh Vân cười nói.

Phương Thiên Bàng gật đầu rồi lại khen Mạnh Thanh Vân vài câu.

Trương Trần vẫn nhớ đến Trần Bắc Vọng, nếu tạm thời ở đây không có vấn đề gì lớn thì anh cũng không có tâm trạng ở đây cười trừ với Phương Thiên Bàng.

“Ha ha, Trương Trần phải đi rồi sao, trên đường nhớ cẩn thận nhé”, Mạnh Thanh Vân cười bỡn cợt, nói.

Trương Trần dừng bước chân, lạnh lùng nói: “Tất nhiên không cần anh lo, anh nói phải không?”

“Như vậy là tốt nhất”.

Trên đường đến trung tâm điều dưỡng, Trương Trần lái xe rất chậm, cố ý đi đường nhỏ mà ít người đi. Lúc này anh mới hiểu là Mạnh Thanh Vân đã tìm người ra tay với anh.

Phía sau xe của anh có một con xe Rolls Royce. bám theo.

Trương Trần quét nhìn qua gương chiếu hậu rồi bẻ lái đi sang đường nhỏ, sau đó giãm chân ga dừng lại. Nhất thời, anh mở cửa xe thì nghe thấy cuối đường nhỏ truyền lại tiếng bước chân.

Hai bên của nơi này đều là cây cối, đi về trước. là con kênh nhỏ, bên trong là lau sậy, đúng là nơi lý tưởng để giết người phóng hỏa.

“Ha ha! Thật không ngờ cậu còn dám chủ động đến nơi này”, cùng với giọng nói già nua truyền lại, Tiền Bá ngẩng đầu lên nhìn Trương Trần, trong ánh mắt không che giấu nổi sự khinh bỉ.

“Là Mạnh Thanh Vân sai ông đến?”, Trương Trần hỏi.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 296: C296: Hồi ông đây vô địch thiên hạ thì cậu vẫn nằm trong lòng mẹ bú sữa


“Không còn cách nào khác, lần này đi xa, nhân lực không đủ nên tôi đành phải đích thân ra tay. Nhưng tôi có thể cho cậu cơ hội”, Tiền Bá không thừa nhận cũng không phủ nhận.

“Ố?”, Trương Trần cười híp mắt hỏi: “Cơ hội gì vậy?”

“Chỉ cần cậu không làm ảnh hưởng đến việc của cậu chủ thì tôi chỉ khiến cậu phải nằm viện năm rưỡi thôi, cậu tự đánh gãy hai chân mình, nặng hay nhẹ là tùy cậu. Đây cũng coi như cậu biết điều, tự mình tìm một nơi mà giải quyết, tôi cũng đỡ nhọc sức.

“Tôi nghĩ chắc ông hiểu nhầm rồi”, Trương Trần cười lớn, kẻ này đúng là kiêu ngạo, vẫn chưa ra tay mà nói như kiểu ăn chắc được mình vậy.

Tiền Bá cười lạnh, tay phải ném cái áo ra sau, lạnh lùng nói: “Nếu cậu không cần cơ hội này thì đừng trách tôi nhé”, nói xong ông ta giậm chân mạnh trên đất, thân người lập tức lao tới. KHÔNG QUẢNG CÁO, đọc 𝘵𝐫u𝒚ện 𝘵ại { 𝘛𝑅Ù𝙈𝘛𝑅U 𝙔ỆN.Vn }

Chỉ thấy năm ngón tay của ông ta biến thành móng vuốt, bàn tay như vỏ cây cổ thụ nắm chặt, bên trong ẩn chứa lực sát thương kinh người. Chỉ mấy giây ngắn ngủi mà tay ông ta đã nắm chặt lấy bả vai của Trương Trần.

Lúc này, Trương Trần như thay đổi sắc mặt, anh không tránh mà đập về phía tay của ông ta.

Nắm đấm của Trương Trần thoạt nhiên bình thường không có sức uy h**p nào nhưng sắc mặt của Tiền Bá thì biến đổi.

“Xem ra cậu cũng là người luyện võ đấy nhưng hồi ông đây vô địch thiên hạ thì cậu vẫn nằm trong lòng mẹ bú sữa cơ”, ông ta cười khinh bỉ rồi tăng thêm lực, nắm chặt lấy nắm đấm của Trương Trần.

Bụp! Lúc này hai người va vào nhau, ông ta chỉ cảm thấy một lực mạnh kinh người truyền đến người mình khiến khí huyết dâng trào, lồng ngực bí bách, chỉ cảm thấy hơi thở cũng khó khăn hơn. Còn Trương Trần lại với dáng vẻ thản nhiên hơn cả.

Hai bên giao đấu bước đầu, ai chiếm ưu thế hơn, lúc này đã rất rõ rồi.

Ông ta chỉ thấy kinh hãi trong lòng, ông ta là người hiểu về thân thủ của mình nhất. Mặc dù lớn tuổi nhưng tối qua mới nhẹ nhàng giải quyết người của Tôn Khuê Sơn. Có thể thấy ông ta già nhưng vẫn cường tráng. Nhưng dưới cú đấm của Trương Trần, ông ta lại bị thua thiệt một chút. Mặc dù đây cũng có một phần do ông ta khinh địch nhưng cũng chứng tỏ tài năng của Trương Trần.

“Được đó nhóc con, xem ra cậu cũng thú vị đấy”, giọng nói của ông ta ngưng trọng, cũng không còn dáng vẻ khinh bỉ kia nữa.

Ông ta giang rộng hai chân rồi giống như cây cổ thụ cắm rễ ở đó, tiếp đó khuyu đầu gối xuống một cách chắc chắn. Người luyện võ đều biết, đây là điểm quan trọng nhất trong việc sắp tấn công.

Lần này lại đến lượt Trương Trần cười khểnh.

Đòn tấn công của anh không hoa mỹ, mỗi cú đấm đều vô cùng ác liệt, giống như một chiếc xe ủi đất, chỉ cần bị anh đánh trúng thì ít nhất cũng là trọng thương!

Lần này lại khiến Tiền Bá có chút hoảng loạn, vì ông ta phát hiện mình hoàn toàn không hiểu đường đi của Trương Trần.

“Chết đi”, Trương Trần hét lên một tiếng rồi đá chân ra.

Ông ta loạng choạng né sang một bên, chân của Trương Trần đá vào cành cây khô phía sau Tiền Bá. Trong lúc ông ta đang ngơ ngác với ánh mắt khó tin thì lại bị chân Trương Trần đá trúng.

“Hự”, Tiền Bá hít một hơi lạnh. Đây có còn là người nữa không, hoàn toàn là người ngoài hành tinh mà. Kể cả ông ta năm xưa cũng không đạt được đến trình độ này.

Ông ta nảy ra ý muốn rút lui, ông ta vốn được cử đến để đánh phế Trương Trần nên trong lòng cũng có sự khinh bỉ. Nhưng lần này, ông ta hiểu được, Trương Trần giống như con rằn độc trong đêm tối, ngụy trang rất giỏi, đúng lúc quan trọng mới há miệng ra cần người.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 297: C297: Thắng làm vua thua làm giặc


Nhưng đã đến đây rồi thì sao Trương Trần tha cho ông ta dễ dàng như vậy. Lúc sau, trong ánh mắt khó tin của ông ta, Trương Trần lại hét lớn.

Chỉ thấy hai tay anh ôm chặt cây rồi nhấc gốc cây lên, sau đó lấy cây đó làm vũ khí quật về phía Tiền Bá. Ông ta ngây người ra, lực này khéo phải đến hàng ngàn cân ý chứ. Tìm‎ đọc‎ thêm‎ tại‎ (‎ T𝐫Um‎ T𝐫𝑢𝒚ệ𝓃﹒V𝓃‎ )

Đợi lúc ông ta định thần lại thì cây đó đã đập xuống, ông ta không còn đường lui, đành giơ năm đấm lên đỡ lại.

Nhưng năm đấm của ông ta như bọ ngựa chắn xe, căn bản không có chút tác dụng nào.

Bụp! Âm thanh não nề vang lên, cây đó đập trúng ngực của ông ta khiến toàn thân ông ta bay ra ngoài rồi phun ra ngụm máu tươi. Dưới ánh mặt trời sáng sớm đúng là có chút nhức mắt.

“Lão chết tiệt! Rốt cuộc Mạnh Thanh Vân là người như nào, nói mau”, Trương Trần đặt cây xuống, đôi mắt như báo săn nhìn về phía ông ta. Ông ta chỉ cảm thấy ớn lạnh.

“Thắng làm vua thua làm giặc, muốn giết thì giết đi”, ông ta hừ lạnh một tiếng. Mấy năm nay ông †a chứng kiến bao trận đánh, mặc dù vậy nhưng không đến mức bị Trương Trần hù dọa.

“Đây là xã hội pháp trị, sao tôi có thể giết người được”, Trương Trần lắc đầu, đi lên trước hai bước, đi đến trước mặt ông ta, sau đó hai tay nắm chặt đầu gối ông ta rồi vặn mạnh một cái.

“Rắc rắc”, chỉ nghe thấy tiếng vang giòn, đầu gối ông ta đã bị gập vào trong, tạo thành một vòng cung hàng chục độ!

Tiếng kêu thê thảm truyền lại, còn Trương Trần coi như không nghe thấy. Anh cười híp mắt nói: “Đừng vội, nếu các người có chút hiểu biết về tôi thì chắc biết tôi biết chút y thuật chứ”.

“Trước khi xương cốt toàn thân ông bị bẻ gãy thì ông sẽ không chết đâu. Đây là công lực cơ bản của một bác sĩ, hiện giờ, ông chỉ cần từ từ tận hưởng thôi”, giọng nói như ác quỷ của Trương Trần khiến ông lão tuổi gần lục tuần này thấy run rẩy, lần đầu tiên ông ta có cảm giác sợ hãi.

“Räc rắc", lại là tiếng gãy xương vang lên, Trương Trần rút kim vàng đâm trúng huyệt câm của ông ta khiến ông ta đau đớn nhưng không thể kêu lên được.

Sự hành hạ này đúng là cực hình, đặc biệt về mặt tâm lý. Lúc này, lái xe đợi bên ngoài không nhãn nại được, nhanh bước đi lại. Lúc hẳn nhìn thấy cảnh này thì đứng đơ người ra.

Tiền Bá uy phong lãm liệt giờ bị một thăng nhóc đè trên đất? Hay là hẳn hoa mắt? Hay là thế giới này điên rồi?

“Lại đây”, Trương Trần móc tay, nói.

Lái xe đó có chút run rẩy, nói: “Đại ca, đại ca, tôi chỉ là lái xe thôi, không liên quan đến tôi”.

“Hai chân hay là hai tay đây, anh chọn đi”, Trương Trần lạnh lùng nói.

Đối với kẻ địch, Trương Trần chưa bao giờ nhân từ.

“Đại ca, tôi.., lái xe sợ đến nỗi quỳ sụp xuống, đến Tiền Bá còn bị thì hắn bổ nhào lên có được ích gì. Lúc này hắn cắn răng, rút dao ra đâm lên tay mình.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 298: C298: Cậu đi điều tra cho tôi xem cậu nhóc đó gặp phải chuyện gì


Trương Trần thu ánh mắt iếp tục nhìn về phía ông ta, cười nói: “Ông già, chúng ta tiếp tục chứ?”

“Nhóc con, cậu sẽ phải hối hận”, ông ta cắn răng mắng.

Từ lúc nào ông ta lại trở thành con cừu non bị giết thịt vậy, chỉ có thể nói là ông ta đánh giá thấp Trương Trần.

“Ông phải hiểu một chuyện, là các ông gây sự với tôi trước. Tôi đã cho ông cơ hội rồi nhưng ông không nắm bắt, vậy thì đừng có trách tôi. Cái thống kính già yêu trẻ chắc sẽ bị phá vỡ b; Trương Trần lộ ra ánh mắt khát máu, từ túi vải ở hông lấy ra một cây kim vàng sau đó áp sát lại phía Tiền Bá.

“Cũng không có gì, chỉ cần đâm trúng ông thì ông sẽ giống con sư tử đến thời kỳ rống đực. Đến lúc đó ông sẽ không phân biệt được đâu là nam là nữ, thậm chí là người hay chó, ông cũng không để ý đến nữa”.

Tiền Bá nghe thấy thế thì trong lòng ớn lạnh. Hai mắt ông ta kinh hãi, khuôn mặt già nua cũng nhăn nheo lại, nói: “Đúng... Đúng là tên ác quỷ, cậu không phải là người... ”.

“Được, tôi sẽ nói cho cậu”, Tiền Bá không thể chịu được nữa. Nếu so với dày vò x*c th*t thì dày vò về tâm lý đáng sợ hơn. Ông ta từng này tuổi rồi, căn bản không thể tưởng tượng nổi hậu quả của việc mình bị đâm kim kia.

“Mạnh Thanh Vân là người nhà họ Mạnh, ở đó được gọi là kinh đô phát triển kinh tế. Mặc dù nhà họ Mạnh không phải quá mạnh nhưng đối với những người ở nơi nhỏ bé như các cậu cũng được coi là mãnh hổ đấy”.

“Tất cả những công ty gắn mác tập đoàn Mãnh Thị đều là công ty con của nhà họ Mạnh, hơn nữa mối quan hệ của nhà này cũng phức tạp, không phải nơi rác rưởi như các cậu có thể tưởng tượng được đâu..", mặc dù nói với vẻ không cam tâm nhưng ông ta nói không hề ấp úng.

Trương Trần gật đầu, sau đó phế hai tay của ông ta rồi ném điện thoại cho họ gọi xe cứu thương, còn anh thì phủi mông rời đi.

“Sao hôm nay lại đến muộn thế này?”, trong trung tâm điều dưỡng, tâm trạng của Trần Bắc Vọng rất tốt. Ông ấy đã dần hồi phục, sức lực cũng được tầm 50% như thời kỳ đỉnh cao, Tiểu Vương căn bản không đỡ được quá ba chiêu của ông ấy.

Tất cả công lao này đều thuộc về Trương Trần, vì vậy, bất luận từ phương diện gì thì ông ấy đều coi trọng Trương Trần, hoàn toàn coi anh là hậu thế của mình.

“Trên đường gặp chút chuyện nhỏ”, Trương Trần lắc đầu, lấy cây kim vàng ra bắt đầu tôi luyện.

“Chỉ e không phải là chuyện nhỏ chăng?”, Trần Bắc Vọng cười ha ha nhìn vạt áo của Trương Trần có dính chút máu nhưng cũng không hỏi nhiều.

“Ông Trần! Thời gian này ông không được uống rượu nữa”, Trương Trần châm kim cho Trần Bắc Vọng rồi nói.

“Sao vậy?”, Trần Bắc Vọng trừng mắt hỏi. Đối với những quân nhân cứng rắn như bọn họ thì rượu chính là tính mạng. Chỉ cần không có nhiệm vụ thì sẽ phải uống hết ba bát lớn.

“Nếu như ông không muốn khôi phục hoàn toàn", Trương Trần nhún vai nói.

“Tiểu tử thối, còn uy h**p tôi nữa cơ à”, Trần Bắc Vọng cười mắng một câu.

Trương Trần không có tâm trạng nói đùa mà chỉ đáp lại hai câu cho xong. Sau khi chữa trị xong buổi hôm nay rồi rời đi luôn.

“Tiểu Vương! Cậu đi điều tra cho tôi xem cậu nhóc đó gặp phải chuyện gì rồi? Là chuyện lớn hay chuyện nhỏ?”, sau khi Trương Trần rời đi, Trần Bắc Vọng gọi Tiểu Vương đến căn dặn.

“Ông Trần, chuyện này không hay lắm chăng, thân phận của chúng ta khác mà”.

“Khác cái quái gì, chỉ cần không phạm pháp thì có gì không được. Cút đi cho tôi”.

“Vâng..”.

Trong phòng bệnh của bệnh viện thành phố, Trương Quốc Hồng đã tỉnh lại, chỉ có điều toàn thân đang cắm toàn dụng cụ y tế, bà ta không thể cử động được, chỉ đợi chiều làm phẫu thuật.
 
Sự Báo Thù Của Chàng Rể Cực Phẩm
Chương 299: C299: Chuyện này là thế nào


Mạnh Thanh Vân ở bên cạnh gọt cam cho. Trương Quốc Hồng, bà ta càng nhìn càng thấy ưng, cảm thán nói: “Thanh Vân! Cháu đúng là có lòng, bác mà có con trai như cháu thì cũng không đến nỗi bị như này”.

Mạnh Thanh Vân khế cười chứ không nói gì.

“Tiểu Mạnh này! Cháu không cần quan tâm bác đâu, để bác trai làm là được rồi. Cháu đi ra ngoài đi dạo với Thủy Y đi, con bé này cứng đầu lắm. Tính tình tốt nhưng chẳng có chủ kiến gì cả, cháu nhãn nại chút nha”, Trương Quốc Hồng nói với ý nghĩa sâu xa.

“Bác gái cứ yên tâm, chuyện gì thì cũng có cháu đây rồi”, Mạnh Thanh Vân khẽ cười một tiếng, còn Phương Thủy Y thì có chút gượng gạo, làm sao mà cô không hiểu tâm tư của Mạnh Thanh Vân.

Trương Quốc Hồng vốn có tiếng nói trong nhà, lần này bà ta suýt chết nên Phương Thủy Y không dám làm trái lời của bà ta nên lúc này cùng Mạnh Thanh Vân đi đến bãi cỏ phía sau bệnh viện rồi tìm ghế đá ngồi.

Mạnh Thanh Vân nhìn đôi tay nhỏ nhăn mềm mại và khuôn mặt của Phương Thủy Y nên không kìm được mà giơ tay ra nằm lấy. Nhưng Phương Thủy Y lại tránh sang một bên, chuyển chủ đề, nói: “Anh Mạnh, cảm ơn anh nhiều. Anh yên tâm, tôi sẽ trả tiền cho anh theo đúng lợi tức, anh cho tôi tài khoản ngân hàng của anh, chắc nửa tháng tôi sẽ trả được cho anh”.

“Thủy Y! Cô khách khí quá, sao cô cứ một mình gánh hết mọi việc vậy”.

“Cô là con gái, những chuyện như này nên để đàn ông làm. Tên vô dụng như Trương Trần thì có thể làm gì, lẽ nào cô không cảm thấy mệt sao?”, trong lòng Mạnh Thanh Vân thấy phẫn nộ, hẳn hận nỗi không thể l*t tr*n Phương Thủy Y ra nhưng hắn vẫn nhãn nhịn và bắt đầu tấn công.

Hắn muốn Phương Thủy Y cam tâm tình nguyện trèo lên giường của hắn rồi nũng nịu với hắn và cầu xin hắn hãy *vui vẻ với mình.

Năm sáu năm qua đi rồi, giờ hắn không muốn dùng thuốc nữa, như vậy chẳng có gì thú vị cả.

Phương Thủy Y nghe thấy thế thì trầm ngâm. Thử hỏi, có người con gái nào không muốn có một chỗ dựa, có ai không muốn được làm công chúa chứ? Nhưng Trương Trần chẳng có bản lĩnh gì cả. Thời gian trước khó khăn lắm mới chữa khỏi cho ông cụ Tôn nhưng Trương Trần vẫn không hiểu cách tận dụng mối quan hệ này. Và rồi vì một số chuyện nhỏ mà dùng hết mối ân tình này rồi.

“Anh Mạnh! Tôi mệt quá rồi, anh để tôi nghĩ chút, được không?”

“Không sao, tất cả những thứ này cô không nên gánh hết, cô đợi lát, tôi lên xem bác trai bác gái thế nào, cô không cần lo đâu”, Mạnh Thanh Vân nói với giọng nhẹ nhàng và quan tâm, nói xong rồi đi lên tầng luôn.

Thấy Mạnh Thanh Vân quay về, vợ chồng Trương Quốc Hồng thấy ngạc nhiên, vội hỏi: “Tiểu Mạnh, sao thế?”

“Tâm trạng của Thủy Y vẫn còn nặng nề lắm ạ, cháu có thể hiểu được”, Mạnh Thanh Vân nói.

“Cháu thật tốt, chỉ là con bé Thủy Y cứng đầu quá. Cháu không cần lo đâu, con bé và thằng vô dụng Trương Trần chỉ là hữu danh vô thực. Nếu cháu có ý thì chúng nó sắp ly hôn rồi, chuyện này Thủy Y bắt đầu cân nhắc rồi”.

“Thật không ạ, vậy cũng không uổng công cháu đợi chờ năm sáu năm”, Mạnh Thanh Vân nói với dáng vẻ vui mừng.

“Há?”, vợ chồng Trương Quốc Hồng kinh ngạc: hỏi: “Tiểu Mạnh, cháu quen Thủy Y từ lâu rồi sao. Cháu đúng thật là, sao không nói sớm, nếu không thì ban đầu đã không xảy ra chuyện đó”.

“Lúc đó cháu ra nước ngoài do gia tộc đào tạo, sau khi có bản lĩnh mới có thể bảo vệ được người mình yêu, vì vậy mới bỏ lỡ một thời gian đấy ạ”, Mạnh Thanh Vân nói với vẻ hụt hãng.

Lúc này điện thoại của hắn đột nhiên vang lên. Sau khi nhận điện thoại thì sắc mặt hắn biến đổi, vội nói: “Bác gái, cháu có chút chuyện cần xử lý, chiều cháu lại đến thăm bác”, Mạnh Thanh Vân rời khỏi phòng bệnh rồi trực tiếp đi lên khoa chấn thương chỉnh hình ở tầng 21.

Tiền Bá nằm ở trong đó với vẻ mặt đau khổ, đôi mắt đục ngàu tràn đầy vẻ uất hận và khủng hoảng.

“Tiền Bá! Chuyện này là thế nào? Với thân thủ của bác thì ai có thể đánh bác thành ra như này?”
 
Back
Top Dưới