Thời gian tựa thoi đưa, chớp mắt đã ba mùa thu thay lá.
A Mộc năm nay đã mười sáu tuổi.
Nhờ kiên trì rèn luyện "Phá Lãng Quyền", vóc dáng gầy gò ốm yếu ngày nào nay đã phát triển rắn rỏi, gân cốt thông thuận.
Dẫu chưa bước vào Chu Khuyết ngưng tụ luân nguyên, nhưng khí lực phàm thai đã vượt xa người thường.
Hôm nay là ngày Vân Thủy Thành - tòa thành trì sầm uất nhất phương viên ngàn dặm tổ chức Vạn Thương Đại Hội.
Thương nhân khắp nơi đổ về, kỳ trân dị bảo trải dài vạn dặm.
Lôi Vân quyết định đưa A Mộc xuống núi dạo chơi, phần để đứa trẻ mở mang nhãn giới, phần để tìm mua chút dược liệu ôn dưỡng kinh mạch.
Hai người vừa ra khỏi triền núi, băng qua dải sương mù thì bắt gặp dị biến.
Hơn chục đầu Huyết Lang đang nhe nanh múa vuốt, gắt gao vây khốn một nhóm ba nam hai nữ ăn mặc cẩm y hoa phục.
Đám thanh niên này tu vi lẹt đẹt, kiếm pháp rối loạn, trên người đã chịu không ít vết cào cấu, sắc mặt tái nhợt vì tuyệt vọng.
Huyết Lang cao hơn một trượng, thân hình bao phủ bởi gai ngược.
Vừa mang thể hình to lớn lại vừa mang tốc độ tấn công trong chớp nhoáng.
Hơn mười đầu Huyết Lang hợp lại thì một đội hộ vệ cũng khó lòng chống cự.
Huống chi nơi đây chỉ có vài người.
"Đại ca, bọn họ sắp không trụ nổi rồi!"
A Mộc nắm chặt tay, trong mắt bừng lên chiến ý.
Lôi Vân chắp tay sau lưng, nhạt giọng đáp:
"Muốn thử quyền phong, cứ việc tiến lên.
Ta vì đệ áp trận."
Được sự xưng thuận, A Mộc tựa như mãnh hổ xuất chuồng, cước bộ vững chãi lao thẳng vào vòng vây.
Không có chân khí ba động, chỉ thuần túy là nhục thân bạo phát.
Bụp!
Chát!
"Phá Lãng Quyền - Phá Phủ Lưu Tinh!"
Song quyền của A Mộc vung lên, quyền phong ma sát không khí tạo ra những tiếng nổ giòn giã.
Quyền vừa ra khí kình bao thân thể, chấn cho đám dã lang không thể đến gần.
Mỗi một đấm giáng xuống là một đầu Huyết Lang vỡ nát sọ não, cuồng thổ máu tươi ngã gục.
Chỉ trong thời gian nửa nén nhang, bầy thú hung hãn đã bị một thiếu niên áo vải tay không đánh cho tan tác, thi thể ngổn ngang.
Nhóm thanh niên cẩm y thoát nạn, kinh hồn táng đởm, vũ khí trong tay hãy còn run rẩy.
Bọn họ đưa mắt nhìn nhau, đồng loạt nuốt khan một ngụm nước bọt, cố gắng bình phục lại tâm cảnh vừa trải qua ranh giới sinh tử.
Kẻ dẫn đầu hít sâu một hơi, thu kiếm vào vỏ, vội vàng tiến lên phía trước chắp tay thi lễ, thái độ cực kỳ cung kính:
"Đa tạ tiểu huynh đệ ra tay tương trợ!
Bọn ta là đệ tử gia tộc trong Vân Thủy Thành, ra ngoài săn thú không ngờ gặp nạn.
Ân cứu mạng này tựa như tái tạo...
Không biết hai vị ân nhân cao danh quý tánh, để ngày sau bọn ta còn đến cửa dập đầu báo đáp"
Lôi Vân nhãn quang tĩnh lặng, dừng bước khẽ nhìn lướt qua đám thanh niên.
Hắn không có ý định báo danh, chỉ nhạt giọng cất lời:
"Tiện tay mà thôi, hà tất bận tâm.
Lần sau tiến vào sơn lâm, nhớ dùng thảo mộc che giấu đi mùi huyết tinh trên binh khí, nếu không chỉ làm mồi cho dã thú."
Thấy vị cao nhân tĩnh mịch kia chuẩn bị rời đi mà không màng đến nửa điểm hồi báo, tên dẫn đầu luống cuống.
Hắn sợ nếu cứ thế để ân nhân đi mất thì sẽ thất lễ với ân tình lớn lao này.
Hắn vội vàng bước lên một bước, từ trong ngực áo móc ra một túi gấm căng phồng, hai tay dâng cao quá đầu:
"Tiền bối dừng bước!
Ân huệ vô dĩ báo đáp, chút kim ngân này, xin hai vị nhận lấy làm lộ phí, coi như bọn ta biểu đạt thành ý mọn!"
Lôi Vân nhãn quang tĩnh lặng, không buồn liếc mắt nhìn túi cẩm nang lấy một cái, chỉ khẽ gật đầu ra hiệu.
A Mộc hiểu ý, tiến lên nhận lấy túi gấm, cười xòa mấy tiếng:
"Vậy bọn ta không khách khí."
Dứt lời, thiếu niên vội vàng ôm giỏ thảo dược đuổi theo bước chân Lôi Vân.
Hai đạo nhân ảnh, một cao lớn trầm uyên, một gầy gò kiên ngạnh, chậm rãi hòa vào màn sương sớm.
Đợi đến khi bóng lưng của hai người khuất hẳn sau rặng cổ thụ, đám cẩm y thanh niên mới như trút được tảng đá ngàn cân đè nặng trong lồng ngực, dồn dập thở dốc.
Một gã thanh niên vóc dáng vạm vỡ, tay cầm trường kiếm hãy còn run rẩy, nuốt khan một ngụm nước bọt:
"Triệu huynh...
Huynh nhìn rõ thân thủ của thiếu niên kia không.
Hoàn toàn không có nửa điểm luân nguyên ba động, chỉ thuần túy nương tựa nhục thân chi lực mà có thể một quyền oanh sát Huyết Lang!
Nhục thân bực này... e rằng tu giả Chu Khuyết dốc toàn lực ngạnh kháng cũng vô pháp làm được."
Kẻ được gọi là Triệu huynh là người vừa dâng túi gấm, lau vệt máu trên trán, ánh mắt vẫn chưa vơi đi sự bàng hoàng, trầm giọng phân tích:
"Thiếu niên kia quyền phong dũng mãnh, sát phạt quyết đoán, chiêu chiêu đoạt mạng, hiển nhiên là loại người từng trải qua ma luyện dã man nhất.
Thế nhưng... kẻ chân chính đáng sợ tuyệt đối không phải là hắn."
Một vị tử y thiếu nữ trong nhóm tiến lên, trong con ngươi hãy còn lưu lại vẻ khiếp đảm, cất giọng run rẩy:
"Triệu đại ca nói không sai.
Nam tử khoác áo ma y đi cùng thiếu niên đó...
Từ đầu đến cuối, hắn không hề xuất thủ, khí tức thu liễm tựa như một phàm thai vô hại.
Thế nhưng khoảnh khắc ánh mắt hắn lướt qua, muội có cảm giác linh hồn mình đang bị một cỗ thâm uyên nhìn thấu.
Loại áp bách vô hình tàn khốc đó, dẫu là trưởng lão trong tộc cũng vô pháp mang lại"
Triệu Thiên Thành gật đầu, siết chặt vỏ kiếm, đáy mắt xẹt qua một tia ngưng trọng cùng kính sợ:
"Bản thân trầm ổn tựa thái sơn, tùy tùng xuất thủ tựa mãnh hổ.
Phương viên Vân Thủy Thành từ khi nào lại xuất hiện loại cao nhân ẩn thế bực này.
Tu hành giới quả nhiên tàng long ngọa hổ, ngọa hổ tàng long."
Hắn quay sang dặn dò đám đệ tử phía sau: "Trở về thành, sự tình hôm nay lập tức bẩm báo gia chủ.
Đoạn thời gian này Vân Thủy Thành tổ chức thương hội, long xà hỗn tạp, truyền lệnh xuống dưới tuyệt đối không nên làm ra hành động hồ đồ"
Đám thanh niên đồng loạt gật đầu, vội vã thu dọn tàn cuộc rồi hướng về phía Vân Thủy Thành mà băng tẩu.
Trong thâm tâm bọn họ lúc này, hình bóng thâm tàng bất lộ của vị Dạ Hành Giả đã triệt để hóa thành một cấm kỵ không thể trêu chọc.
...
Vân Thủy Thành hôm nay cờ hoa rợp trời, người xe như nước.
Hai bên phố xá, lầu các san sát, tiếng rao hàng, mua bán vang lên không dứt.
Nhờ túi kim ngân vừa thu được, Lôi Vân và A Mộc hào phóng thuê một chiếc thuyền nhỏ, họ dạo chơi trên Bích Ba Hồ hồ nước khổng lồ nằm ngay trung tâm tòa thành, nước biếc trong vắt tựa ngọc lưu ly.
Khung cảnh trên hồ vô cùng náo nhiệt.
Trên hồ có vô số những chiếc thuyền của vương tôn công tử, tiểu thư khuê các đang lững lờ trôi dạt.
Thỉnh thoảng lại vẳng tới tiếng đàn tranh réo rắt, tiếng ngâm thơ vịnh nguyệt của mặc khách văn nhân.
Lôi Vân thân khoác trường bào màu lam nhạt cộc kệch, chắp tay đứng ở đầu thuyền.
Gió hồ thổi tung mái tóc đen nhánh, gương mặt góc cạnh dẫu mang vài đạo sẹo mờ nhưng lại bộc lộ ra một cỗ khí chất uyên đình nhạc trĩ, trầm ổn tựa sơn, tuyệt đối không thuộc về chốn phàm trần tục lụy.
Trái ngược với vẻ tĩnh mịch của vị đại ca, A Mộc ngồi bệt ở khoang thuyền phía sau, hai tay ôm khư khư một gói giấy dầu lớn.
Miệng thiếu niên nhai ngấu nghiến mấy chiếc bánh hoa quế, hai má phồng lên, sung sướng đến mức quên cả trời đất.
Vụn bánh dính đầy quanh mép, bộ dáng vô tư lự, hoàn toàn chìm đắm trong mỹ vị nhân gian.
Nghe tiếng nhai lép nhép, Lôi Vân khẽ thu hồi tầm mắt từ mặt nước bao la, quay đầu lại nhìn dáng vẻ của thiếu niên.
Khóe môi hắn bất giác giương lên một nụ cười nhạt, hắn cất giọng trêu đùa:
"Mộc Tử, ba năm qua ở trên núi, ta sao lại không phát hiện đệ càng ngày càng ham ăn như vậy.
Chút kim ngân vừa nhận được, đệ dùng phân nửa để mua đống điểm tâm này"
A Mộc nuốt ực miếng bánh, cười hắc hắc đưa tay áo thô quệt ngang miệng, vội vàng biện minh:
"Đại ca oan uổng cho đệ quá!
Ở sơn thôn chúng ta ngày ngày chỉ có cá suối với rau rừng.
Lần này xuống núi, đệ đương nhiên phải nếm thử cao lương mỹ vị chốn phồn hoa chứ!
Bánh hoa quế của Vân Thủy Thành quả thực danh bất hư truyền, ngọt thanh không ngấy.
Đại ca, huynh có muốn nếm thử một miếng không?"
Nói đoạn, thiếu niên nhiệt tình giơ một chiếc bánh hoa tròn trịa, thơm phức lên mời mọc.
Lôi Vân khẽ lắc đầu, ánh mắt nhu hòa hơn mấy phần:
" Đệ cứ tự nhiên hưởng dụng, luyện Phá Lãng Quyền tiêu hao khí huyết rất lớn, ăn nhiều một chút cũng tốt, để sau này cân cốt cường tráng, còn có sức mà chịu đòn."
A Mộc rụt cổ cười trừ nhưng tay vẫn tiếp tục bốc bánh.
"Đợi đệ luyện thành cao thủ, nhất định sẽ đi trước dẹp đường, không để ai động đến một sợi tóc của huynh đâu."
Lôi Vân không đáp lời, chỉ quay lưng lại, im lặng nhìn ra mặt nước mênh mông.
Giữa cõi nhân sinh loạn lạc, tiếng cười nói vô tư của A Mộc chính là sợi dây duy nhất níu giữ phần nhân tính lương thiện còn sót lại trong hắn.
Thế nhưng, chốn hồng trần vốn dĩ khó cầu được sự tĩnh lặng trường tồn.
Ngay lúc này, một chiếc họa phảng vô cùng lộng lẫy từ mạn phải chậm rãi tiến đến, song song cùng thuyền của Lôi Vân.
Trên mạn thuyền, hai vị giai nhân tuyệt sắc đang ngắm cảnh.
Một người vận lưu tiên cữu màu trắng tuyết, dung nhan thanh lãnh, khí chất thanh tao tựa tiên tử giáng trần.
Nàng là Mộc Tuyết Nghi, ái nữ của Thành chủ Vân Thủy Thành.
Người còn lại khoác y phục màu xanh lục, đôi mắt to tròn linh động, nụ cười tươi tắn tựa hoa nở mùa xuân.
Nàng là Ngọc Như Âm, thiên kim đại tiểu thư của đệ nhất phú thương trong thành.
Hai viên minh châu của Vân Thủy Thành từ nhỏ đã quen nhìn vô số công tử bột, nay lại bị thu hút bởi bóng lưng tĩnh mịch, trầm uyên của nam tử đứng trên con thuyền gỗ mộc mạc kia.
Ngọc Như Âm tính tình hoạt bát, không nén được tò mò, nhẹ nhàng cất lời:
"Vị công tử này khí vũ hiên ngang, dường như không phải người của Vân Thủy Thành chúng ta.
Hôm nay Vạn Thương Đại Hội, công tử thưởng hồ ngắm cảnh, không biết phong quang nơi đây có lọt vào mắt xanh"
Lôi Vân quay đầu, nhãn quang tĩnh lặng như nước mùa thu lướt qua hai vị giai nhân, khẽ gật đầu đáp lễ.
Thanh âm hắn trầm thấp, từ tốn vang lên:
"Thiên địa rộng lớn, mỗi cảnh một vẻ.
Bích Ba Hồ thủy vân tương giao, quả thực là chốn hiếm có.
Tại hạ chỉ là một kẻ sơn dã, dạo bước qua đây, cô nương quá lời rồi."
Thái độ không kiêu ngạo không siểm nịnh, không bởi dung mạo khuynh thành của hai nàng mà dao động, khiến Mộc Tuyết Nghi khẽ chớp mắt, trong lòng dâng lên vài phần tán thưởng.
Nàng dịu giọng nói:
"Công tử khiêm tốn."
Đứng lùi lại phía sau một bước, A Mộc tay vẫn cầm nửa chiếc bánh hoa quế, đôi mắt trong veo mở to nhìn hai vị giai nhân tuyệt sắc trên họa phảng.
Thiếu niên huyết khí phương cương lần đầu xuống núi, nhịn không được bèn tiến lên nửa bước, khẽ giật giật vạt áo của Lôi Vân, hạ giọng thì thầm:
"Đại ca, hai vị tỷ tỷ này thật xinh đẹp, dung mạo tựa như tiên nữ trên trời vậy.
Dưới chân núi chúng ta tuyệt đối không tìm ra người thứ ba!
Bọn họ còn chủ động bắt chuyện, hình như rất có hảo cảm với đại ca đó."
Lôi Vân hơi hơi nghiêng đầu, thanh âm trầm tĩnh chỉ đủ để hai người nghe thấy:
"Hồng nhan dẫu đẹp, trăm năm sau chung quy cũng chỉ là một nắm xương khô dưới rặng tuế nguyệt.
Nếu để sắc tướng hồng trần làm cho dao động, Phá Lãng Quyền của đệ vĩnh viễn không thể đại thành.
Thu liễm tâm trí lại."
Bị đại ca điểm hóa, A Mộc lè lưỡi rụt cổ, ngoan ngoãn gật đầu cái rụp.
Cậu vội vàng thu hồi ánh mắt tò mò, lùi lại khoang thuyền cúi đầu gặm nốt chiếc bánh, không dám nhiều lời, nhưng trong lòng vẫn thầm ngưỡng mộ định lực vững tựa thái sơn của vị đại ca nhà mình.
Ngay lúc Lôi Vân vừa dứt lời giáo huấn A Mộc, trò chuyện bên này chưa kịp tiếp nối, thì từ đằng xa, một chiếc lâu thuyền xa hoa cắt nước lao tới, chen ngang vào khoảng không giữa hai chiếc thuyền.
Trên boong lâu thuyền, hai vị cẩm y công tử tay cầm quạt xếp, eo đeo bảo kiếm ngọc thạch, phong lưu phóng khoáng bước ra.
Một người là Trần Hạo, con trai trưởng của Trấn Thành Tướng Quân, người kia là Vương Tôn, đích tôn của đệ nhất thế gia Vân Thủy.
Cả hai đã âm thầm theo đuổi Mộc Tuyết Nghi và Liễu Như Âm từ lâu, nay thấy hai vị mỹ nhân lại chủ động bắt chuyện với một gã nam tử áo vải không rõ lai lịch, trong lòng tự nhiên nổi lên một trận chua ngoa.
Bất quá, trước mặt giai nhân, bọn họ tất nhiên không thể bộc lộ, mà phải dùng tư thái của bậc quân tử để thị uy.
Trần Hạo thu quạt, chắp tay cười nói: "Tuyết Nghi muội muội, Như Âm muội muội, thật trùng hợp!
Nước hồ hôm nay trong vắt, không bằng chúng ta bầy một nhã hứng để góp vui"
Ánh mắt hắn liếc sang Lôi Vân, cố tình hạ giọng tỏ vẻ khiêm nhường nhưng ánh mắt lại ẩn chứa sự dò xét sắc lẹm:
"Vị huynh đài này cốt cách bất phàm, có thể lọt vào mắt xanh của hai vị tiểu thư đây, chắc hẳn không phải người vô danh.
Tại hạ Trần Hạo, bên cạnh là Vương Tôn huynh đài, chưa thỉnh giáo cao danh quý tánh của huynh đài"
Lôi Vân nhãn quang vẫn tĩnh mịch chưa kịp đáp, thì A Mộc đứng phía sau đã tiến lên nửa bước, che chắn một góc cho vị đại ca.
Thiếu niên mười sáu tuổi trải qua ba năm rèn luyện Phá Lãng Quyền, thân thể cường tráng, gân cốt ẩn chứa kình lực, khí thế bạo phát không hề thua kém đám đệ tử thế gia.
A Mộc dõng dạc đáp:
"Đại ca ta họ Lôi.
Các ngươi có nhã hứng thì cứ việc tự nhiên, không cần bận tâm đến bọn ta."
A Mộc lời lẽ thẳng thắn, một câu liền chặn đứng ý đồ tra hỏi cặn kẽ của đối phương.
Trần Hạo nheo mắt, gã đương nhiên không để tâm đến một thiếu niên, chỉ dồn sự chú ý vào Lôi Vân, khẽ cười:
"Lôi huynh đài quả nhiên thanh cao.
Bất quá, hôm nay quần anh hội tụ, giai nhân làm bạn, nếu chúng ta chỉ đứng nhìn mặt nước tĩnh lặng thì thật phí hoài phong cảnh."
Bên đây nhóm người đang định nói tiếp thì phía bia kia hồ đang tổ chức một cuộc tỷ thí.
Một phần hồ được bao bộc lại, ở đó có một đóa hoa bạch liên, cuộc tỷ thí giành người có thể lấy được đóa bạch liên này.
Trần Hạo chỉ tay về phía trung tâm hồ, cất giọng sang sảng để hai vị tiểu thư cùng nghe:
"Trùng hợp giữa hồ có một đài sen đá, trên đó nở duy nhất một đóa Bạch Ngọc Liên.
Tỷ thí đơn giản, không dùng thuyền, chỉ mượn những tấm lá sen rải rác trên mặt nước làm điểm tựa, ai hái được nụ hoa đem về đây mà y phục không dính nước, người đó thắng."
Nói đoạn, hắn quay sang Lôi Vân, chắp tay ra vẻ cung kính mời mọc:
"Lôi huynh đài, anh hùng khó qua ải mỹ nhân.
Đóa Bạch Ngọc Liên này nếu được huynh đài hái xuống tặng cho hai vị tiểu thư, tất nhiên sẽ là giai thoại đẹp của Vạn Thương Đại Hội.
Không biết huynh đài có dám nể mặt cùng tham gia một ván?"
Vương Tôn bên cạnh vuốt ve chuôi kiếm, phụ họa thêm, giọng điệu mang theo ba phần khích tướng:
"Đúng vậy.
Thi đấu giao lưu, điểm đến tức chỉ.
Lôi huynh đài nếu thấy khoảng cách quá xa, khinh công chưa đủ hỏa hầu, cứ việc từ chối, bọn ta tuyệt đối không chê cười."
Hai gã công tử kẻ xướng người họa, ngoài mặt lịch thiệp, dùng thể diện nam nhân và mỹ nhân làm mồi nhử, nhưng bên trong đằng đằng sự ép buộc và khinh khi.
Lãnh ý trong mắt A Mộc chợt lóe lên.
Thiếu niên siết chặt hai nắm đấm, kình lực Phá Lãng Quyền rục rịch chuyển động dưới da.
A Mộc quá hiểu rõ thói đạo đức giả của đám người này, đang định bước ra mắng mỏ một trận thì Lôi Vân đã thong thả giơ tay cản lại.
Lôi Vân chắp tay sau lưng, ánh mắt thâm thúy nhìn đóa Bạch Ngọc Liên cách xa năm mươi trượng, không hề bận tâm đến trò khích tướng ấu trĩ của đối phương, nhạt giọng đáp lại vỏn vẹn hai chữ:
"Tùy ý."
"Tốt!
Vậy bản công tử mạn phép đi trước!"
Trần Hạo đắc ý cười lớn.
Hắn tung người vọt lên không trung, thi triển khinh công.
Cước bộ tựa như chim nhạn lướt sóng, mũi chân điểm nhẹ lên từng tấm lá sen nổi bồng bềnh.
Lá sen chỉ hơi chìm xuống, hắn đã mượn lực phóng vút đi.
Thân pháp phiêu dật, tư thế đẹp mắt vô cùng.
Ở nơi tỷ thí, một đám người đang thi triển khinh công, không ngừng tranh nhau đến nơi có ba đóa bạch ngọc liên.
Nhưng Trần Hạo có khí công quanh thân luân chuyển, sau vài lần chuyển thân đã đến gần đám người.
Trần Hạo đạp mạnh vào một tấm lá sen, xoay người trên không nhưu phi yến, rồi thừa cơ đám người tranh giành lơ là, vận khinh công đạp vào một người gần chạm đến đóa bạch liên.
Hắn ngắt được nụ hoa, ung dung quay trở lại mạn thuyền trong tiếng vỗ tay của đám tùy tùng.
Trần Hạo cầm nụ Bạch Ngọc Liên, mũi chân điểm nhẹ lên mạn thuyền đáp xuống, vạt áo không hề dính lấy một giọt nước.
Hắn xòe quạt, đắc thắng nhìn Lôi Vân:
"Chút tài mọn, bêu xấu rồi.
Xin mời Lôi huynh đài thi triển thân thủ, để bọn ta được mở mang tầm mắt!"
Mộc Tuyết Nghi và Ngọc Như Âm cũng dồn ánh mắt tò mò, mang theo vài phần mong đợi về phía Lôi Vân.
Khoảng cách năm mươi trượng, nếu không có một thân bản lĩnh khinh công tuyệt luân, tuyệt đối không thể bình an vô sự trở về.
Trong ba đóa bạch liên thì hai đóa đã bị cướp đi, hiện tại chỉ còn một đóa ở trong hồ.
Thế nhưng, trái với sự chờ đợi của tất cả mọi người trên Bích Ba Hồ, Lôi Vân vẫn chắp tay đứng yên tại chỗ.
Gương mặt hắn không nổi lên nửa điểm gợn sóng, chỉ nhàn nhạt đánh giá Trần Hạo một cái, rồi từ tốn cất lời:
"Khinh công tài ba, Lôi mỗ đã chứng kiến, cáo từ."
Nói xong, Lôi Vân trực tiếp quay lưng lại, phất tay áo phân phó:
"A Mộc, dạo hồ đến đây là đủ rồi.
Quay thuyền vào bờ, chúng ta còn chính sự phải làm."
A Mộc nghe lệnh, nhếch mép cười tủm tỉm, lập tức cắm mái chèo xuống nước, thuần thục bẻ lái.
Chiếc thuyền gỗ nhỏ lững lờ chuyển hướng, trực tiếp bỏ mặc đám người đang đứng ngây như phỗng.
Nụ cười trên mặt Trần Hạo khẽ cứng lại, nhưng rất nhanh liền được hắn dùng quạt xếp che khuất.
Kẻ sinh ra trong thế gia tất nhiên hiểu rõ đạo lý ẩn nhẫn, hắn không hề nổi trận lôi đình như kẻ thất phu, mà chỉ cao giọng, mượn cớ bảo vệ thể diện cho giai nhân để vặn lại:
"Lôi huynh đài quả nhiên cao ngạo.
Dùng tĩnh chế động, không màng hư danh, tại hạ thụ giáo.
Bất quá, vội vã rời đi như vậy, e rằng có chút cự tuyệt nhã hứng của Tuyết Nghi muội muộ và Như Âm muội muội"
Vương Tôn đứng bên cạnh cũng vuốt ve chuôi kiếm, mỉm cười độ lượng nhưng ánh mắt lại xẹt qua một tia âm trầm:
"Nếu Lôi huynh đã không muốn xuất thủ, bọn ta đương nhiên không cưỡng cầu.
Chỉ tiếc cho một đoạn kỳ ngộ trên Bích Ba Hồ."
Hai gã công tử kẻ xướng người họa, dùng lời lẽ ôn nhã nhưng lại ngấm ngầm đẩy Lôi Vân vào thế của kẻ thất lễ, không hiểu phong tình.
Hai vị mỹ nhân kẽ gật đầu với Lôi Vân và A Mộc thì cũng cho thuyền xuôi đi.
Chiếc thuyền gỗ đã chèo ra xa được mười trượng.
Bóng lưng Lôi Vân vẫn vững chãi tựa tùng bách.
Hắn không hề quay đầu lại, chỉ có thanh âm trầm thấp, mang theo sự tĩnh mịch tuyệt đối truyền vọng lại trên mặt hồ:
"Hai chữ 'tùy ý', vốn là tùy tâm sở dục.
Cảnh đẹp do người ngắm, hoa thơm người tự thưởng.
Các vị cứ thong dong, Lôi mỗ không phụng bồi."
Thuyền mộc rẽ sóng khuất dần sau rặng liễu.
Trần Hạo thu quạt, siết chặt đến mức các khớp xương trắng bệch.
Dẫu ngoài mặt vẫn duy trì phong thái tao nhã, nhưng việc bị một kẻ áo vải khinh thường giữa thanh thiên bạch nhật khiến nộ khí trong lồng ngực hắn cuộn trào.
Trên chiếc thuyền khác, Ngọc Như Âm khẽ che miệng cười khúc khích, đôi mắt to tròn chớp liên hồi, thanh âm trong trẻo vang lên:
"Thật là một người kỳ lạ"
Mộc Tuyết Nghi nhìn theo bóng lưng đã tan vào màn sương, đôi hàng mi thanh tú khẽ rũ xuống.
Kẻ phàm phu thì thích khoe khoang, bậc chân long thì khinh thường phô diễn.
Lời nói dứt khoát, thái độ ngạo nghễ coi vạn vật như không ấy, rốt cuộc là kẻ sơn dã ngông cuồng hay là một thân phận thâm tàng bất lộ.
Mối tò mò trong lòng vị thiên kim Thành chủ lại càng thêm sâu đậm.
...
Cập bến Bích Ba Hồ, Lôi Vân và A Mộc tiến thẳng vào khu vực sầm uất nhất của Vân Thủy Thành - trung tâm Vạn Thương Đại Hội.
Lần này xuống núi, mục đích thực sự của Lôi Vân tuyệt đối không phải là đi dạo mát hay mua vài mớ thảo dược phàm phẩm.
Cơ thể hắn dẫu đã khôi phục phần nào sinh cơ, nhưng những kinh mạch trọng yếu bị đứt gãy do lôi kiếp phản phệ và vòng Sinh Tử Khuyên mờ nhạt thì vẫn vô pháp tự lành.
Hắn cần linh tài, những vật liệu ẩn chứa tinh tú chi lực và thiên địa đạo tài, thứ mà chỉ có giới tu hành mới giao dịch.
"Đại ca, chúng ta đang đi đâu vậy" A Mộc len lỏi qua dòng người đông đúc, hiếu kỳ nhìn ngó những gian hàng bày bán binh khí và đan dược sáng lóa.
"Chỗ này đồ đạc có vẻ đắt tiền lắm, chút kim ngân của chúng ta e là không mua nổi đâu."
Lôi Vân cước bộ không dừng, nhãn quang sắc bén quét qua từng tòa lâu các cao tầng tráng lệ:
"Phàm kim tục ngân tự nhiên không mua được đồ của tu giả.
Chúng ta đến Tụ Bảo Các.
Trận Vạn Thương Đại Hội này, hy vọng sẽ có thứ ta cần tìm."
Ngước nhìn tấm hoành phi "Tụ Bảo Các" được mạ vàng chói lọi ngay giao lộ lớn nhất thành, Lôi Vân nheo mắt.
Đoạn đường bình yên đã đến lúc phải điểm xuyết chút sóng gió của giới tu hành rồi.