[BOT] Wattpad
Administrator
- 25/9/25
- 165,794
- 0
- 0
Song Thiên Thư
Chương 20: Yêu Vương Rút Lui
Chương 20: Yêu Vương Rút Lui
Ẩn dưới dòng đại hà, đôi con ngươi to lớn của Hải Yêu Vương dần mờ đi.
Hắn ta lựa chọn rút lui.
Mất đi Bản Mệnh Linh Châu cùng trọng thương chí mạng, đầu đại yêu ngàn năm triệt để đánh mất hung tính.
Cái bóng khổng lồ chìm nghỉm vào đáy sông sâu thẳm.
Quần yêu mất đi thủ lĩnh liền như rắn mất đầu, hoảng loạn giẫm đạp lên nhau lặn sâu xuống dòng nước đục.
Mưa ngừng rơi.
Gió thôi rít gào.
Ánh mặt trời chọc thủng tầng mây xám xịt chiếu rọi xuống Trấn Giang Thành hoang tàn.
Trên bức tường thành vừa được vá lại bằng cự thạch, Lôi Vân thu hồi tư thế.
Hào quang tử kim trong mắt hắn chậm rãi nhạt đi.
Vòng Sinh Tử Khuyên phía sau lưng hóa thành hư vô.
Ngay khoảnh khắc luân nguyên thu liễm, một trận thống khổ xé rách tâm can ập tới.
Nhục thân Lôi Vân khẽ run lên.
Hắn ho khan một tiếng, khóe môi trào ra một ngụm máu đen ngòm.
Việc cưỡng ép dung hợp Sinh Tử Khuyên mang đến phản phệ vô cùng khốc liệt.
Luân bàn bên trong cơ thể truyền đến từng đợt co rút điên cuồng.
Dù vậy, sống lưng hắn vẫn thẳng tắp tựa kiếm sắc.
"Đại ca."
A Mộc chạy thục mạng từ dưới chân thành lên.
Thiếu niên vội vàng cởi phăng chiếc áo choàng vải thô trên người mình khoác lên bờ vai rộng lớn chằng chịt vết sẹo của Lôi Vân.
Đôi bàn tay đeo Hắc Kim Hộ Thủ của A Mộc khẽ run rẩy.
Không nói thêm lời nào, chỉ gắt gao đứng chắn nửa người phía sau Lôi Vân, tựa như một con thú nhỏ bảo vệ vị vua đang trọng thương của mình.
Lôi Vân gật đầu, vươn tay áo lau đi vết máu trên miệng.
Lúc này quần hùng xung quanh mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng kinh hoàng.
Lão giả bạch phát ôm lồng ngực gãy nát lảo đảo bước tới.
Phía sau lão là vị chỉ huy Trấn Giang Thành cùng hàng ngàn quân binh cởi bỏ mũ giáp.
Bịch.
Bịch.
Bịch.
Hàng vạn người đồng loạt quỳ rạp xuống mặt đất lầy lội.
Không ai bảo ai, tất cả đều cúi gầm mặt bái tạ.
"Đa tạ các hạ ân cứu mạng.
Trấn Giang Thành hơn vạn dân chúng đời đời kiếp kiếp ghi nhớ đại ân này."
Lão giả bạch phát thanh âm run rẩy chắp tay qua đầu bái lễ.
Lão không xưng tiền bối, cũng không dám gọi một tiếng cao nhân, chỉ dùng sự tôn kính tuyệt đối để đối đãi.
Lôi Vân nhãn quang tĩnh lặng lướt qua đám đông.
Hắn không có thói quen làm anh hùng cứu thế.
"Ta xuất thủ không phải vì lòng thương xót.
Chỉ vì một lời hứa thưởng linh tài trước lúc lên phi chu."
Lôi Vân nhạt giọng cất lời.
Thanh âm trầm thấp không mang theo nửa điểm kiêu ngạo, chỉ có sự sòng phẳng đến mức tàn nhẫn.
Vị chỉ huy quân binh giật mình vội vàng đứng dậy.
Hắn ra lệnh cho tùy tùng xông vào kho tàng bên trong phủ Thành chủ.
Chốc lát sau, một chiếc hộp bạch ngọc được cung kính dâng lên trước mặt Lôi Vân.
Hộp ngọc mở ra.
Một cỗ linh nguyên tinh thuần lan tỏa xua tan đi mùi máu tanh xung quanh.
Bên trong nằm yên tĩnh một gốc cỏ ba lá tỏa ra ánh sáng bàng bạc tựa như ánh sao.
"Bẩm công tử, đây là Tinh Lạc Thảo.
Là linh tài trân quý nhất ngàn năm qua Trấn Giang Thành thu thập được vốn định giao nạp cho Hoàng Thành.
Nay thành trì suýt diệt, thứ này tự nhiên thuộc về ngài."
Vị chỉ huy cẩn trọng nói.
Lôi Vân rũ mắt nhìn Tinh Lạc Thảo.
Luân bàn khẽ chấn động khao khát.
Linh nguyên dung chứa bên trong gốc cỏ này vô cùng thuần khiết, hoàn toàn có thể dùng để tẩm bổ kinh mạch đang khô cạn của hắn.
"Đủ rồi."
Lôi Vân phất tay áo thu lấy hộp ngọc.
Cước bộ cất lên chuẩn bị rời đi.
"Công tử xin dừng bước."
Từ phía xa, Mộc Tuyết Nghi cùng Ngọc Như Âm dìu nhau bước tới.
Y phục hai vị giai nhân dính đầy bùn đất, khóe môi vẫn còn vệt máu chưa khô.
Mộc Tuyết Nghi khẽ cắn môi, đôi mắt thanh thủy lưu ly mang theo muôn vàn cảm xúc phức tạp nhìn nam tử áo lam.
"Tiểu nữ Mộc Tuyết Nghi, mạn phép thay mặt gia phụ là Thành chủ Vân Thủy Thành tạ ơn các hạ.
Không biết các hạ có thể lưu lại quý danh để ngày sau tiểu nữ có cơ hội báo đáp."
"Không cần."
Lôi Vân lạnh nhạt cắt ngang.
Bóng lưng hắn dung nhập vào cơn gió lạnh sau cơn mưa.
"Duyên khởi từ bão táp, tất diệt theo sóng cuồng.
Ta cùng các ngươi không chung một đường."
Dứt lời, Lôi Vân mang theo A Mộc thả người nhảy xuống khỏi tường thành.
Hai đạo nhân ảnh nháy mắt biến mất dạng giữa đống đổ nát, để lại hai vị thiên kim tiểu thư đứng ngẩn ngơ giữa gió lạnh.
Lấy được linh tài, Lôi Vân dứt khoát rời đi.
Hắn cần tìm một nơi tĩnh mịch để hấp thu Tinh Lạc Thảo ổn định luân bàn.