Khác Song Thiên Thư

Song Thiên Thư
Chương 20: Yêu Vương Rút Lui


Ẩn dưới dòng đại hà, đôi con ngươi to lớn của Hải Yêu Vương dần mờ đi.

Hắn ta lựa chọn rút lui.

Mất đi Bản Mệnh Linh Châu cùng trọng thương chí mạng, đầu đại yêu ngàn năm triệt để đánh mất hung tính.

Cái bóng khổng lồ chìm nghỉm vào đáy sông sâu thẳm.

Quần yêu mất đi thủ lĩnh liền như rắn mất đầu, hoảng loạn giẫm đạp lên nhau lặn sâu xuống dòng nước đục.

Mưa ngừng rơi.

Gió thôi rít gào.

Ánh mặt trời chọc thủng tầng mây xám xịt chiếu rọi xuống Trấn Giang Thành hoang tàn.

Trên bức tường thành vừa được vá lại bằng cự thạch, Lôi Vân thu hồi tư thế.

Hào quang tử kim trong mắt hắn chậm rãi nhạt đi.

Vòng Sinh Tử Khuyên phía sau lưng hóa thành hư vô.

Ngay khoảnh khắc luân nguyên thu liễm, một trận thống khổ xé rách tâm can ập tới.

Nhục thân Lôi Vân khẽ run lên.

Hắn ho khan một tiếng, khóe môi trào ra một ngụm máu đen ngòm.

Việc cưỡng ép dung hợp Sinh Tử Khuyên mang đến phản phệ vô cùng khốc liệt.

Luân bàn bên trong cơ thể truyền đến từng đợt co rút điên cuồng.

Dù vậy, sống lưng hắn vẫn thẳng tắp tựa kiếm sắc.

"Đại ca."

A Mộc chạy thục mạng từ dưới chân thành lên.

Thiếu niên vội vàng cởi phăng chiếc áo choàng vải thô trên người mình khoác lên bờ vai rộng lớn chằng chịt vết sẹo của Lôi Vân.

Đôi bàn tay đeo Hắc Kim Hộ Thủ của A Mộc khẽ run rẩy.

Không nói thêm lời nào, chỉ gắt gao đứng chắn nửa người phía sau Lôi Vân, tựa như một con thú nhỏ bảo vệ vị vua đang trọng thương của mình.

Lôi Vân gật đầu, vươn tay áo lau đi vết máu trên miệng.

Lúc này quần hùng xung quanh mới như bừng tỉnh khỏi giấc mộng kinh hoàng.

Lão giả bạch phát ôm lồng ngực gãy nát lảo đảo bước tới.

Phía sau lão là vị chỉ huy Trấn Giang Thành cùng hàng ngàn quân binh cởi bỏ mũ giáp.

Bịch.

Bịch.

Bịch.

Hàng vạn người đồng loạt quỳ rạp xuống mặt đất lầy lội.

Không ai bảo ai, tất cả đều cúi gầm mặt bái tạ.

"Đa tạ các hạ ân cứu mạng.

Trấn Giang Thành hơn vạn dân chúng đời đời kiếp kiếp ghi nhớ đại ân này."

Lão giả bạch phát thanh âm run rẩy chắp tay qua đầu bái lễ.

Lão không xưng tiền bối, cũng không dám gọi một tiếng cao nhân, chỉ dùng sự tôn kính tuyệt đối để đối đãi.

Lôi Vân nhãn quang tĩnh lặng lướt qua đám đông.

Hắn không có thói quen làm anh hùng cứu thế.

"Ta xuất thủ không phải vì lòng thương xót.

Chỉ vì một lời hứa thưởng linh tài trước lúc lên phi chu."

Lôi Vân nhạt giọng cất lời.

Thanh âm trầm thấp không mang theo nửa điểm kiêu ngạo, chỉ có sự sòng phẳng đến mức tàn nhẫn.

Vị chỉ huy quân binh giật mình vội vàng đứng dậy.

Hắn ra lệnh cho tùy tùng xông vào kho tàng bên trong phủ Thành chủ.

Chốc lát sau, một chiếc hộp bạch ngọc được cung kính dâng lên trước mặt Lôi Vân.

Hộp ngọc mở ra.

Một cỗ linh nguyên tinh thuần lan tỏa xua tan đi mùi máu tanh xung quanh.

Bên trong nằm yên tĩnh một gốc cỏ ba lá tỏa ra ánh sáng bàng bạc tựa như ánh sao.

"Bẩm công tử, đây là Tinh Lạc Thảo.

Là linh tài trân quý nhất ngàn năm qua Trấn Giang Thành thu thập được vốn định giao nạp cho Hoàng Thành.

Nay thành trì suýt diệt, thứ này tự nhiên thuộc về ngài."

Vị chỉ huy cẩn trọng nói.

Lôi Vân rũ mắt nhìn Tinh Lạc Thảo.

Luân bàn khẽ chấn động khao khát.

Linh nguyên dung chứa bên trong gốc cỏ này vô cùng thuần khiết, hoàn toàn có thể dùng để tẩm bổ kinh mạch đang khô cạn của hắn.

"Đủ rồi."

Lôi Vân phất tay áo thu lấy hộp ngọc.

Cước bộ cất lên chuẩn bị rời đi.

"Công tử xin dừng bước."

Từ phía xa, Mộc Tuyết Nghi cùng Ngọc Như Âm dìu nhau bước tới.

Y phục hai vị giai nhân dính đầy bùn đất, khóe môi vẫn còn vệt máu chưa khô.

Mộc Tuyết Nghi khẽ cắn môi, đôi mắt thanh thủy lưu ly mang theo muôn vàn cảm xúc phức tạp nhìn nam tử áo lam.

"Tiểu nữ Mộc Tuyết Nghi, mạn phép thay mặt gia phụ là Thành chủ Vân Thủy Thành tạ ơn các hạ.

Không biết các hạ có thể lưu lại quý danh để ngày sau tiểu nữ có cơ hội báo đáp."

"Không cần."

Lôi Vân lạnh nhạt cắt ngang.

Bóng lưng hắn dung nhập vào cơn gió lạnh sau cơn mưa.

"Duyên khởi từ bão táp, tất diệt theo sóng cuồng.

Ta cùng các ngươi không chung một đường."

Dứt lời, Lôi Vân mang theo A Mộc thả người nhảy xuống khỏi tường thành.

Hai đạo nhân ảnh nháy mắt biến mất dạng giữa đống đổ nát, để lại hai vị thiên kim tiểu thư đứng ngẩn ngơ giữa gió lạnh.

Lấy được linh tài, Lôi Vân dứt khoát rời đi.

Hắn cần tìm một nơi tĩnh mịch để hấp thu Tinh Lạc Thảo ổn định luân bàn.
 
Song Thiên Thư
Chương 21: Tinh Lạc Luyện Cốt


Gió đêm lạnh lẽo rít qua những tán cây cổ thụ, mang theo mùi ngai ngái của bùn đất sau cơn đại hồng thủy.

Cách Trấn Giang Thành hơn năm mươi dặm về phía Bắc, sâu trong một khe núi hẻo lánh, có một hang động ẩm thấp nằm khuất sau bức màn dây leo chằng chịt.

Bên trong hang, ánh lửa bập bùng hắt những cái bóng dài ngoằng lên vách đá.

Lôi Vân khoanh chân ngồi tĩnh tọa trên một phiến đá phẳng.

Y phục lam bào trên người hắn vốn đã rách nát, nay được A Mộc cẩn thận dùng nước suối lau đi những vết bùn lầy cùng máu đen vấy bẩn.

Dưới ánh lửa, vô số vết sẹo ngang dọc trên da thịt hắn hiện lên dữ tợn tựa như những con rết khổng lồ đang uốn lượn.

Trận chiến tại Trấn Giang Thành đã vắt kiệt sinh lực của hắn.

Việc cưỡng ép dung hợp Sinh Tử Khuyên khiến luân bàn của hắn hiện tại mỏng manh như một lớp băng mỏng, chỉ cần một chút ngoại lực tác động cũng có thể vỡ vụn vĩnh viễn.

Hắn mở hộp bạch ngọc.

Gốc Tinh Lạc Thảo nằm im lìm bên trong tỏa ra thứ ánh sáng bàng bạc dịu nhẹ, mang theo khí tức tinh thuần của chín tầng trời.

Không chần chừ thêm một nhịp thở, Lôi Vân đưa tay ngắt lấy gốc linh tài, dứt khoát đưa vào miệng nhai nuốt.

Cỏ thiêng vừa vào đến cuống họng liền hóa thành một dòng chất lỏng lạnh buốt tựa băng tuyết ngàn năm, trôi tuột xuống luân bàn.

Ngay lập tức, một cỗ năng lượng bạo liệt mang theo uy áp của tinh tú nổ tung bên trong cơ thể hắn.

"Khụ."

Lôi Vân khẽ rên lên một tiếng trầm đục.

Khóe môi hắn rỉ ra một tia máu tươi.

Đau đớn.

Một cỗ thống khổ xé rách tâm can ập tới.

Dòng năng lượng của Tinh Lạc Thảo quá mức tinh thuần, trong khi nhục thân của Lôi Vân lại chứa đầy tử khí cùng những ám thương tàn khốc từ Thập Bát Tầng Địa Ngục.

Sinh khí và tử khí va chạm kịch liệt bên trong các đường kinh mạch vốn đã chắp vá của hắn.

Lôi Vân nhắm nghiền hai mắt.

Hắn cắn chặt khớp hàm, ngạnh sinh sinh dùng ý chí Bất Khuất đè ép cỗ lực lượng đang xao động kia xuống.

Trong cõi thức hải mờ mịt, hắn tựa hồ lại nhìn thấy biển máu năm xưa.

Nhìn thấy khuôn mặt lạnh lẽo của Hùng Sơn.

Lại nhìn thấy hàng vạn bá tánh Trấn Giang Thành quỳ rạp dưới bùn lầy dập đầu bái tạ.

Lựa chọn cứu người khiến hắn rơi vào tình cảnh thập tử nhất sinh lúc này.

Nếu như lúc đó hắn máu lạnh quay lưng, mặc kệ hồng thủy nuốt chửng thành trì, bảo tồn thực lực để chờ thời cơ cướp lấy linh tài, có lẽ hiện tại hắn đã không phải chịu sự giằng xé tàn khốc đến vậy.

Nhưng Lôi Vân không hối hận.

Kẻ mạnh thôn phệ kẻ yếu là luật của thiên địa.

Nhưng nếu chỉ biết cúi đầu tuân theo thứ luật lệ máu me ấy, hắn vĩnh viễn chỉ là một con rối của thiên mệnh.

Hắn muốn làm kẻ đạp vỡ thiên mệnh.

Hắn muốn tự mình định đoạt sinh tử cho cõi hồng trần.

"Luyện cho ta."

Lôi Vân gầm lên một tiếng trong thức hải.

Vòng Sinh Tử Khuyên bên trong luân bàn bắt đầu xoay chuyển.

Tốc độ ban đầu còn chậm chạp, nhưng rất nhanh liền gia tăng đến mức chóng mặt.

Hắc bạch luân chuyển, ngạnh sinh sinh đem luồng năng lượng bàng bạc của Tinh Lạc Thảo nghiền nát, cưỡng ép dung nhập vào từng tấc cơ nhục, từng đoạn tủy cốt.

Những vết sẹo trên người hắn bắt đầu rỉ máu, sau đó lại dùng tốc độ mắt thường có thể thấy được kéo da non khép lại.

Sinh cơ dần dần thay thế tử khí.

Bên ngoài cửa hang.

A Mộc ôm một bó củi khô bước vào.

Thiếu niên rón rén đặt củi xuống bên đống lửa, sợ gây ra tiếng động làm phiền quá trình chữa thương của đại ca.

Lấy tay áo lau đi giọt mồ hôi lấm lem trên trán, nhãn quang rơi xuống đôi Hắc Kim Hộ Thủ đang đeo trên tay mình.

Trên lớp vàng đen cứng nhắc kia vẫn còn lưu lại vết xước do móng vuốt của thủy ma cào trúng.

A Mộc siết chặt nắm đấm.

Thiếu niên mười sáu tuổi lần đầu tiên được chứng kiến sự khốc liệt của chiến trường tu chân.

Cũng nhận ra phàm thai nhục thể của mình quá mức nhỏ bé.

Nếu không có luồng Tử Kim Chân Nguyên của Lôi Vân hộ thể, sớm đã bỏ mạng dưới chân tường thành Trấn Giang.

"Mình phải mạnh hơn nữa.

Tuyệt đối không thể mãi làm một gánh nặng cản bước đại ca."

A Mộc lầm bầm trong miệng.

Ánh mắt thiếu niên lóe lên một tia kiên định sắc lẹm, triệt để rũ bỏ đi sự ngây ngô của một đứa trẻ xóm núi.

Thiếu niên xoay người, dứt khoát bước ra ngoài cửa hang, đón lấy cơn gió lạnh buốt để tiếp tục vung quyền.

Từng cú đấm xé gió vang lên trong đêm tối, đơn điệu nhưng tràn đầy huyết tính.

...

Cùng lúc đó.

Cách Trấn Giang Thành vạn dặm về phía Đông, Hoàng Thành sừng sững tọa lạc giữa một vùng bình nguyên rộng lớn.

Khác với sự phồn hoa tĩnh mịch của Vân Thủy Thành, Hoàng Thành mang một vẻ đẹp thiết huyết và tàn nhẫn.

Toàn bộ tường thành đều được đúc từ hắc thiết thạch, cao ngất tầng mây.

Trên những vọng gác, quân binh mặc trọng giáp đỏ rực đứng nghiêm trang tựa như những bức tượng đẫm máu.

Không khí nơi đây đặc quánh mùi sát phạt, đại biểu cho quốc vận "Thiết Huyết Cộng Hưởng" của đế quốc.

Sâu bên trong Hoàng Thành, tại trung tâm của Vạn Trận Điện.

Một nam tử trung niên mặc trường bào thêu hình mãnh hổ bằng chỉ vàng đang ngồi nhắm mắt dưỡng thần trên chiếc ngai vàng đúc từ xương của yêu thú.

Quanh thân hắn luân nguyên dập dờn tựa như biển cả không đáy.

Không gian xung quanh hắn thỉnh thoảng lại vỡ nát rồi tự động khép lại, minh chứng cho một thân tu vi đã đạt đến Vô Lượng Luân chân chính.

Người này chính là Trấn Vực Hầu, bậc quân vương chí cao vô thượng cai quản mười tám tòa thành.

Phía dưới ngai vàng, mười tám vị Thành chủ mang tu vi Chu Khuyết Cảnh đang quỳ rạp trên mặt sàn ngọc thạch.

Không một ai dám ngẩng cao đầu.

Bầu không khí tĩnh lặng đến mức có thể nghe rõ tiếng tim đập thình thịch của từng người.

Trấn Vực Hầu nói: "Đứng lên đi"

Tại chính giữa đại điện, một sa bàn khổng lồ mô phỏng lại địa hình mười tám tòa thành phương đang lơ lửng.

Ngay tại vị trí của đại hà chảy qua Trấn Giang Thành, một viên ngọc thạch màu lam bất ngờ nổ tung thành bột mịn.

Trấn Vực Hầu chậm rãi mở mắt.

Đồng tử của hắn co rụt lại, bắn ra một đạo hàn quang lạnh lẽo thấu xương.

Hắn chậm rãi đứng dậy.

Áp lực vô hình từ một vị cường giả Vô Lượng Luân tức khắc trùm xuống toàn bộ đại điện, ép mười tám vị Thành chủ suýt chút nữa thổ huyết.

"Phong ấn tại đại hà Trấn Giang đã vỡ."

Thanh âm của Trấn Vực Hầu ồ ồ vang lên, tựa như ma sát của kim loại.

Hắn không hề nổi giận, nhưng sự bình thản ấy lại càng khiến người ta kinh hãi.

"Bản hầu đã dốc tâm mưu tính mười năm, lệnh cho các ngươi tề tựu về đây để mượn quốc vận che đậy thiên cơ, chuẩn bị khởi động pháp trận trục vớt Xuyên Giới Chu.

Nay phong ấn vỡ nát, khí tức của Xuyên Giới Chu đã tiết lộ ra ngoài."

Toàn trường câm như hến.

Phụ thân của Mộc Tuyết Nghi, Thành chủ Vân Thủy Thành cắn răng đổ mồ hôi lạnh, đánh bạo cất lời bẩm báo:

"Khởi bẩm Hầu gia.

Lúc chạng vạng có tin cấp báo, Trấn Giang Thành gặp nạn hồng thủy do Hải Yêu Vương gây ra.

Có lẽ dị biến của yêu thú đã kinh động đến phong ấn dưới đáy sông."

Trấn Vực Hầu hừ lạnh một tiếng, hắn vung tay áo.

Sa bàn khổng lồ lập tức biến đổi, tái hiện lại một luồng tàn ảnh mờ nhạt từ tàn dư linh nguyên còn sót lại tại Trấn Giang Thành.

Hình ảnh một ngọn núi trọc bị cưa đứt, hóa thành cự thạch nện xuống vá lấp lỗ hổng tường thành hiện ra rõ mồn một.

"Hải Yêu Vương không có năng lực thi triển loại thủ đoạn chưởng khống thiên địa bực này.

Lực lượng này mang theo hơi thở của Sinh Tử, cực kỳ bá đạo.

Có kẻ đã nhúng tay vào, vô tình đả thông long mạch dưới đáy sông, đánh thức Xuyên Giới Chu."

Trấn Vực Hầu híp mắt.

Xuyên Giới Chu là chí bảo viễn cổ có khả năng rạch phá hư không, đi xuyên qua các Động Thiên.

Đối với một cường giả Vô Lượng Luân mắc kẹt tại vùng đất cằn cỗi này, nó chính là chìa khóa duy nhất để bước ra thế giới rộng lớn hơn, thậm chí chạm tay đến cảnh giới cao hơn.

Bất cứ kẻ nào dám ngáng đường, hắn đều sẽ không chút lưu tình nghiền nát.

"Truyền lệnh Huyết Vệ."

Trấn Vực Hầu lạnh lùng nói.

Từ trong bóng tối phía sau ngai vàng, ba đạo nhân ảnh mặc áo choàng đỏ máu lặng lẽ hiện ra, quỳ một chân xuống sàn.

Khí tức của bọn chúng âm lãnh, hoàn toàn không có hơi thở của người sống, tu vi thình lình đều đạt ngưỡng Chu Khuyết Viên Mãn.

"Đến Trấn Giang Thành, trục vớt Xuyên Giới Chu mang về đây, truy nã kẻ đã phá hủy đại trận.

Sống phải thấy người, chết phải mang xác về diện kiến bản hầu."

"Tuân mệnh."

Ba đạo huyết ảnh đáp lời bằng thanh âm khàn đục, sau đó hóa thành ba vệt máu tàn nhẫn xé rách không gian đại điện biến mất tăm.

Bóng tối của quyền lực tối cao bắt đầu vươn những chiếc vòi bạch tuộc nhầy nhụa của nó về phía một nam tử áo vải đang chữa thương nơi sơn dã.
 
Song Thiên Thư
Chương 22: Nhàn Hạc Tĩnh Tại


Bên trong sơn động tối tăm, ánh lửa bập bùng hắt lên vách đá những cái bóng vặn vẹo.

Lôi Vân ngồi khoanh chân tĩnh tọa.

Sau lưng hắn, vòng Sinh Tử Khuyên hắc bạch luân chuyển lúc mờ lúc tỏ, tựa như một ảo ảnh chập chờn giữa cõi thực và cõi mộng.

Dược lực tinh thuần của Tinh Lạc Thảo không ngừng gột rửa những tạp chất cùng ám thương tích tụ trong cơ thể.

Nhục thân Lôi Vân rung lên bần bật.

Cỗ tử khí oan nghiệt từ Thập Bát Tầng Địa Ngục bị sinh cơ bàng bạc ép dồn đến cực hạn.

Đột nhiên, vòng sinh tử phía sau lưng hắn nổ tung.

Ầm.

Một cỗ khí lãng cường hãn bạo phát, quét ngang vách đá kiên cố.

Trần sơn động không chịu nổi luồng uy áp khổng lồ này liền răng rắc nứt toác, sau đó ầm ầm sụp đổ.

Đất đá, dây leo cùng bụi mù bay mịt mù che khuất cả một khoảng rừng trúc.

Bên ngoài cách đó không xa, A Mộc đang vác trên vai một con hươu rừng vừa săn được bỗng sững người.

Nghe tiếng nổ kinh thiên động địa, thiếu niên biến sắc, vội vàng vứt phăng xác thú hoang xuống nền đất lạnh, hai chân bộc phát kình lực lao nhanh về phía cửa động.

"Đại ca."

A Mộc gào lên, hai tay bọc Hắc Kim Hộ Thủ điên cuồng bới móc đống gạch đá ngổn ngang.

Chưa đầy ba nhịp thở, từ trong lớp bụi mù mịt, một đạo thân ảnh chậm rãi bước ra.

Cước bộ vững chãi đạp lên phế tích.

Chính là Lôi Vân.

Y phục lam bào trên người hắn vốn đã rách nát nay càng thêm tả tơi, để lộ tấm lưng trần chằng chịt vết thương.

Thế nhưng, khí thế tỏa ra từ người nam tử này đã triệt để thay đổi.

Sự khô cạn, mỏng manh tựa ngọn đèn trước gió hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một cỗ nội liễm thâm trầm, vững chãi tựa như thâm uyên vạn trượng.

Việc nổ tung Sinh Tử Khuyên ban nãy chính là khoảnh khắc hắn lột bỏ tầng tử khí cuối cùng, mượn lực phá kén trùng sinh.

A Mộc hốt hoảng lao tới, thanh âm run rẩy: "Lôi đại ca, chuyện này là thế nào."

Lôi Vân xua tay ra hiệu không sao.

Hắn không nhìn A Mộc, nhãn quang sắc bén tựa chim ưng híp lại, mờ mịt hướng về phía đường chân trời mây xám xịt.

Tại cõi hư vô cách đây trăm dặm, luân bàn của hắn nhạy bén cảm nhận được ba đạo huyết khí âm lãnh, cường hãn đang dùng tốc độ xé gió lao nhanh về phía này.

Sát cơ của Hoàng Thành đã động.

"Chúng ta đi thôi, nơi này không nên nán lại lâu."

Lôi Vân nhạt giọng cất lời.

Hắn phất tay áo, mang theo A Mộc thả người nhảy lẩn vào màn sương dày đặc của khu rừng.

Thân ảnh hai người tiệm tiến khuất xa, triệt để xóa sạch mọi dấu vết luân nguyên còn sót lại.

Chốc lát sau khi bọn họ rời đi, ba bóng người mặc áo choàng đỏ máu tựa như ba thanh quỷ đầu đao giáng xuống phế tích sơn động, mang theo lệ khí bao trùm cả một vùng sơn dã.

...

Trở lại sơn thôn hẻo lánh.

Lôi Vân cùng với A Mộc tiếp tục sinh hoạt những ngày tháng bình dị.

Sự tĩnh lặng của khói bếp, tiếng gà gáy chó sủa nơi phàm trần hoàn toàn ngăn cách bọn họ khỏi thế giới tu chân đẫm máu ngoài kia.

Không chém giết, không đoạt bảo, chỉ có nhịp sống thuận theo lẽ tự nhiên.

Lại đến mùa đông.

Từng đợt gió bấc rít gào mang theo cái lạnh thấu xương.

Tuyết đầu mùa rơi lả tả, thoáng chốc đã phủ trắng xóa khắp các ngọn đồi xung quanh sơn thôn.

Sáng hôm ấy, vạn vật chìm trong giấc ngủ đông tĩnh mịch.

Lôi Vân khoác một tấm áo lông thú bạc màu, dẫn A Mộc đi ngược lên triền núi.

Hai người dừng chân trước một gốc đại thụ chọc trời.

Cây cổ thụ này không biết đã sống bao nhiêu năm, rễ cắm sâu vào lòng đất, cành lá vươn tận mây xanh, dù giữa mùa đông giá rét lớp vỏ sần sùi vẫn cứng như thiết thạch.

Lôi Vân ngước mắt nhìn lên cành cây cao nhất, quay sang A Mộc nhạt giọng phân phó: "A Mộc, đệ lên đó hái một nhánh cây mang xuống đây."

A Mộc không hỏi nhiều, lập tức xoa hai bàn tay vào nhau cho ấm rồi nhanh nhẹn vận sức trèo lên thân cây trơn trượt.

Thiếu niên mượn kình lực của Phá Lãng Quyền bẻ gãy một nhánh cây thô to bằng bắp tay người lớn, thả rơi xuống lớp tuyết dày.

Lôi Vân nhặt nhánh cây lên.

Hắn không giải thích công dụng, cũng không thi triển luân nguyên để rèn luyện, chỉ thong dong dạo bước quay về khoảng sân nhỏ trước túp lều tranh.

Hắn ngồi xuống chiếc ghế trúc, tay trái cầm nhánh mộc cứng cáp, tay phải rút ra một con dao găm rỉ sét.

Xoẹt.

Xoẹt.

Từng lát dao chậm rãi gọt đẽo.

Gỗ vụn rơi rụng lả tả xuống nền tuyết trắng.

Động tác của Lôi Vân không hề có cao thủ phong phạm, vụng về và thô mộc như một gã thợ rừng.

Hắn đang gọt nhánh cây ấy thành hình dáng của một tấm lệnh bài vuông vức.

Quá trình này không dồn ép, không nóng vội, gọt đi những góc cạnh xù xì để tìm lấy cái lõi kiên cố nhất bên trong.

Ở một bên sân, mặc cho bão tuyết quật vào mặt, A Mộc lột trần nửa thân trên, sớm tối đều kiên trì luyện quyền.

Thiếu niên mồ hôi nhễ nhại, từng luồng bạch khí bốc lên từ đỉnh đầu hòa vào nền tuyết lạnh.

Tiếng quyền phong xé gió vang lên bồm bộp, ngập tràn sức sống mãnh liệt.

Lôi Vân dừng tay đao.

Ánh mắt hắn tĩnh lặng nhìn A Mộc đang vung quyền, trong thức hải đột nhiên dâng lên một đoạn ký ức xa xăm.

Hình ảnh thiếu niên ngốc nghếch dốc sức trước mặt khiến hắn nhớ lại ký ức khi còn ở Uẩn Linh Động Thiên.

Ngày đó, hắn mang mệnh cách Chúng Sinh Chi Thể, thiên phú trác tuyệt, tâm cao khí ngạo.

Hắn điên cuồng vung quyền, điên cuồng hấp thu linh nguyên thiên địa để cường hóa luân bàn.

Nhưng từ khi Lôi gia bị đồ sát, thân mang trọng thương rơi xuống Hỏa Vân Động Thiên cằn cỗi này, nếm trải sương gió hắn mới dần bừng tỉnh.

Thực lực của Lôi Vân hiện tại dù khôi phục được một phần, nhưng bản chất vẫn dậm chân ở ranh giới Chu Khuyết Viên Mãn, chưa thể đột phá.

Bất quá, tâm cảnh của hắn đã sớm vượt qua rào cản phàm tục.

Lúc này, Lôi Vân mới chân chính hiểu ra hàm ý sâu xa trong câu nói mà Lôi Bá từng nói năm xưa: "Vô Lượng Giả trong thiên địa cũng hiểu đạo lý có cương có nhu, lúc co lúc duỗi "

Cái giá của sự tàn khuyết không chỉ mang lại đau thương, mà còn rèn giũa cho hắn một nhãn quan thấu tỏ hồng trần.

Quá trình gọt đẽo tấm lệnh bài gỗ thô sơ này chính là lúc hắn đang mài giũa lại luân bàn của chính mình.

Tĩnh mịch tựa chim hạc mùa đông, không bàng hoàng, không sợ hãi.

Lôi Vân thổi bay lớp dăm gỗ trên mặt lệnh bài.

Hắn ngẩng đầu, ánh mắt thâm thúy nhìn về phía chân trời xa xăm, nơi những áng mây đen đang vần vũ che khuất đỉnh núi.

Bầu trời Hỏa Vân Động Thiên tĩnh lặng nhưng trong đôi mắt của Lôi Vân, nó lại tựa như một miệng thú khổng lồ chứa đựng nguy cơ ngập đầu đang từ từ khép lại.

Trong cõi hồng trần, bình yên rốt cuộc chỉ là một khắc mộng phù du.
 
Song Thiên Thư
Chương 23: Sơn Thôn Giả


Gió bấc rít gào mang theo từng bông tuyết lạnh buốt rơi lả tả xuống khoảng sân nhỏ.

A Mộc cởi trần, da thịt đỏ ửng vì giá rét nhưng hai hàm răng vẫn cắn chặt, kiên trì vung ra từng cú Phá Lãng Quyền.

Mồ hôi ướt đẫm tấm lưng gầy gò rồi nhanh chóng bốc hơi thành từng luồng sương trắng xóa.

Lôi Vân chắp tay đứng dưới hiên tranh.

Ánh mắt thâm thúy của vị Dạ Hành Giả lướt qua thân ảnh thiếu niên, sâu trong cõi lòng dâng lên một trận giằng xé tĩnh mịch.

Phàm nhân trăm năm sinh lão bệnh tử, một đời chớp mắt đã hóa thành cát bụi.

Hắn từng muốn giữ A Mộc ở lại phàm trần, làm một thợ săn bình phàm mộc mạc ẩn mình.

Thế giới của luân giả vốn dĩ là một cái cối xay thịt khổng lồ, nơi dẫm đạp lên mọi thứ luân thường đạo lý.

Nếu mang tâm tính trong sáng vào con đường đầy máu và sát phạt này, chẳng khác nào tự tay đẩy nó vào kẽ nứt của địa ngục.

Nhưng trận hồng thủy tại Trấn Giang Thành đã hoàn toàn đánh nát sự do dự của hắn.

Thiên địa vô tình.

Dưới gót chân của cường giả, sự bình yên của kẻ yếu chỉ là thứ ảo ảnh mỏng manh tựa sương mai.

Vạn bá tánh phàm nhân dẫu lương thiện đến mấy cũng chỉ có thể quỳ gối gào khóc, mặc cho yêu ma tàn sát làm huyết thực.

Lôi Vân không thể bảo vệ A Mộc cả đời.

Cách duy nhất để thiếu niên này không trở thành dưỡng chất của kẻ khác, chính là trao cho một thanh đao để tự mình xé rách thương khung.

"A Mộc, đệ lại đây."

Thanh âm Lôi Vân trầm thấp vang lên, cắt ngang tiếng gió tuyết.

A Mộc thu thế, thở hồng hộc chạy tới trước hiên nhà.

Thiếu niên vội vàng khoác chiếc áo bông sờn rách, kính cẩn đứng nghiêm chờ đợi.

Lôi Vân đưa tay áo lên, chìa ra tấm lệnh bài bằng gỗ mộc mà hắn đã đích thân gọt đẽo mấy ngày qua.

Mặt trên của tấm mộc bài được khắc họa một vòng cung nham nhở, tượng trưng cho một vầng trăng khuyết chưa tròn.

"Đường của phàm nhân chỉ có sinh lão bệnh tử.

Đường của luân giả là nghịch thiên tranh mệnh.

Hôm nay ta mở ra cho đệ một cánh cửa, một khi bước chân vào tuyệt đối không thể ngoảnh đầu."

Lôi Vân nhìn thẳng vào mắt A Mộc.

"Đệ suy nghĩ cho kỹ."

A Mộc không chút do dự quỳ xuống nền tuyết lạnh.

Ánh mắt thiếu niên kiên định tựa thần thiết.

Dập đầu một cái thật mạnh, cất giọng rành rọt:

"Đệ không sợ máu chảy đầu rơi, chỉ sợ sau này không đủ tư cách đứng bảo vệ phía sau lưng huynh, xin đại ca chỉ điểm."

Lôi Vân khẽ gật đầu, sự dứt khoát này chính là thứ ngạo cốt cần có của một cường giả.

Hắn phất tay, một luồng kình phong nhu hòa đỡ A Mộc đứng dậy, bắt đầu tĩnh lặng truyền đạo.

"Tu hành không phải là vung quyền tàn sát.

Căn nguyên của nó nằm ở hai chữ Chu Khuyết cùng Vô Lượng."

Lôi Vân ngước mắt nhìn lên bầu trời chạng vạng đang lác đác những vì sao mờ nhạt.

"Bước đầu tiên chính là Chu Khuyết.

Chữ Khuyết mang ý nghĩa thiếu sót, tựa như vầng trăng khuyết chờ ngày viên mãn.

Phàm thai sinh ra vốn dĩ mang khiếm khuyết.

Đệ không có công pháp, ta sẽ dạy đệ cách bái tinh tượng.

Dùng tâm trí cảm ứng cùng tinh tú trên cao, mượn cõi lòng tĩnh mịch để đạt tới cảnh giới thiên nhân tương ứng."

Lôi Vân chỉ ngón tay vào ngực A Mộc, vị trí của trái tim:

"Khi tương ứng thành công, tinh lực từ vạn trượng thương khung sẽ giáng xuống, trực tiếp tràn vào cơ thể đệ.

Tinh lực mở mang gân cốt, ngưng tụ bên trong thân thể thành từng luồng ánh sáng.

Hàng vạn tia sáng ấy gom tụ lại sẽ vẽ nên một vòng tròn tàn khuyết."

A Mộc nuốt khan, chăm chú nuốt lấy từng lời.

"Khi nào đệ gom đủ tinh lực, tàn khuyết lấp đầy, đó chính là Chu Khuyết Viên Mãn.

Khi đó Sinh Tử Khuyên sẽ chân chính hiện hình.

Nhưng để đạt được nó, đệ buộc phải nhìn thấu bản tâm, hiểu rõ cả đời này đệ khao khát điều gì, nguyện vì cái gì mà vung quyền.

Tâm trí có viên dung, nhục thân mới có thể chuẩn bị thoát thai hoán cốt."

Gió tuyết thổi tung mái tóc đen nhánh của Lôi Vân.

Khí thế trên người hắn thâm trầm, lời nói mang theo uy áp.

"Vượt qua Chu Khuyết, sẽ bước vào Vô Lượng Cảnh.

Vô Lượng tức là không thể đếm xuể, là siêu phàm thoát tục, đưa tay dời non lấp bể.

Nếu Chu Khuyết là tu Sinh Tử Khuyên, thì Vô Lượng chính là tu Luân Bàn.

Nó tượng trưng cho chí hướng mà bản thân đệ muốn vươn tới."

"Vô Lượng chia làm ba nấc thang sinh tử."

Lôi Vân chắp tay sau lưng, nhãn quang lóe lên tia sáng rực rỡ.

"Khi ngộ ra hình thái Luân Bàn của chính mình, đệ chạm tới ngưỡng Chuẩn Vô Lượng.

Khi Luân Bàn bắt đầu xoay chuyển, ý chí từ nó sẽ phản hồi ngược lại nhục thân.

Sẽ trải qua một lần lột xác siêu phàm, hoàn toàn rũ bỏ cùm kẹp của đại địa, ngự không phi hành giữa trời đất."

Lôi Vân dừng lại một nhịp, thanh âm trở nên dứt khoát: "Bước cuối cùng, khi sự siêu phàm hoàn thành, chính thức xưng danh Thiên Nhân.

Người đạt ngưỡng này được người đời tôn xưng là Chí Tôn.

Nhục thân bất diệt, vĩnh thế trường tồn cùng tuế nguyệt.

Luân bàn phía sau lưng từ hư ảo chuyển hóa thành ngưng thực.

Sức mạnh trong cơ thể lúc đó sẽ nối liền cùng thiên địa, vô cùng vô tận, dùng mãi không cạn."

Lời nói tựa như sấm rền dội thẳng vào thức hải của A Mộc.

Bức tranh càn khôn của thiên địa rốt cuộc cũng bày ra trước mắt một thiếu niên.

Sự khao khát cùng cái giá phải trả của con đường tu luân khiến huyết quản A Mộc sôi sục.

"Đệ đã rõ."

A Mộc vươn hai tay, cẩn trọng đón lấy tấm mộc bài khắc hình trăng khuyết từ tay Lôi Vân.

Tấm gỗ thô ráp chạm vào da thịt mang theo một cỗ ý chí kiên định lạ thường.

Lôi Vân bước tới, ngón tay trỏ tụ lại một điểm sáng tử kim mờ nhạt, nhẹ nhàng điểm thẳng vào mi tâm của A Mộc.

"Đêm nay đệ hãy ngồi giữa tuyết lạnh, cầm tấm mộc bài này, dùng tâm trí tìm kiếm ngôi sao thuộc về đệ.

Khi cơ thể được luồng tinh lực đầu tiên nhập thể, con đường nghịch thiên của đệ chính thức bắt đầu."

Dứt lời, Lôi Vân lui về phía sau lặng lẽ nhìn thiếu niên.

Hắn để lại thiếu niên một mình đối diện với bóng tối cùng bão tuyết.

"Là ngộ nhập luân đồ hay hồng trần một kiếp, phải xem đệ rồi" Lôi Vân nghĩ thâm.
 
Song Thiên Thư
Chương 24: Âm Dương Giao Hòa Nhật Nguyệt Luyện Thể


Đêm đông tĩnh mịch, bão tuyết tựa như những thanh đao nhỏ sắc lẹm cứa vào da thịt.

Giữa khoảng sân nhỏ trắng xóa, A Mộc ngồi khoanh chân, hai tay nắm chặt tấm mộc bài đặt trước ngực.

Hơi thở của thiếu niên từ dồn dập chuyển sang chậm rãi, rồi gần như hòa làm một với tiếng gió rít.

A Mộc nhắm nghiền hai mắt, dốc toàn bộ tâm trí vào bóng tối hư vô để tìm kiếm sự cảm ứng cùng tinh tú.

Canh ba.

Canh tư.

Rồi canh năm lặng lẽ trôi qua.

Tuyết đã phủ ngập đến quá thân, biến A Mộc thành một bức tượng băng.

Trên bầu trời, mây mù vẫn vần vũ, hoàn toàn không có lấy một tia sáng tinh tú nào xuyên thấu qua tầng mây giáng xuống.

Cơ thể thiếu niên vẫn tĩnh lặng, luân nguyên trong cơ thể trống rỗng không có chút dấu hiệu thức tỉnh.

Đứng dưới mái hiên, Lôi Vân vẫn chắp tay nhìn về phía đó.

Ánh mắt vị Dạ Hành Giả lóe lên một tia ảm đạm.

Bái tinh tượng là bước đầu tiên cũng là ranh giới khắc nghiệt nhất phân định phàm nhân và Luân giả.

Kẻ không mang thiên phú, có ngồi cạn cả thọ mệnh cũng không thể cảm ứng được thiên cơ.

"Có lẽ mệnh cách của đệ ấy chỉ thuộc về hồng trần.

Mấy chục năm bình đạm làm một thợ săn cũng là một loại diễm phúc."

Lôi Vân thầm nghĩ.

Hắn thở dài một hơi, cước bộ cất lên chuẩn bị tiến tới gọi A Mộc thức dậy, kết thúc sự chờ đợi vô vọng này.

Thế nhưng, ngay khoảnh khắc Lôi Vân vừa nhấc chân lên, biến cố kinh thiên động địa đột ngột phát sinh.

Giờ khắc này chính là khoảnh khắc giao thoa giữa đêm và ngày.

Phía đông chân trời vừa hửng lên một dải sáng nhạt nhòa của bình minh, trong khi phía tây vầng trăng khuyết vẫn lưu luyến chưa chịu chìm xuống.

Âm dương luân chuyển, ngày đêm giao hòa.

Đột nhiên, tấm mộc bài trong tay A Mộc rung lên bần bật rồi tỏa ra thứ ánh sáng rực rỡ.

Bầu trời Hỏa Vân Động Thiên bỗng sinh ra dị tượng.

Mây đen bị một cỗ lực lượng vô hình xé toạc làm đôi.

Một vòng xoáy tinh lực khổng lồ từ chín tầng mây mang theo uy áp hoang cổ ầm ầm giáng xuống, trực tiếp bao bọc lấy toàn bộ cơ thể A Mộc.

Lôi Vân chấn động, lập tức dừng bước.

Đồng tử hắn co rụt lại khi chứng kiến một màn kỳ cảnh hiếm thấy trong trời đất.

Cơ thể A Mộc từ từ lơ lửng bốc lên giữa không trung.

Thiên địa tựa hồ đang đáp lại khao khát của thiếu niên.

Từ phía đông, một tia sáng hoàng kim của Thái Dương rọi thẳng xuống.

Từ phía tây, một luồng sáng ngân bạch của Thái Âm cũng đồng thời chiếu rọi.

Nhật Nguyệt đồng huy, cùng lúc đúc luyện nhục thân.

Sức mạnh của thái dương chí dương và thái âm chí hàn dung hợp lại, cưỡng ép xé rách phàm thai của A Mộc.

Từng đạo tinh lực rực rỡ len lỏi vào kinh mạch, xương tủy, sau đó ngưng tụ lại bên trong cơ thể hóa thành một dải ánh sáng hình cung.

A Mộc chính thức bước vào luân đồ.

Vừa bái tinh tượng, trực tiếp vượt ải, một bước thành tựu Chu Khuyết Cảnh.

Nhưng dị biến chưa dừng lại ở đó.

Lực lượng của mặt trời và mặt trăng quá mức bạo liệt.

Ý chí thiên địa tràn vào thức hải ép buộc A Mộc phải lập tức nhìn thấu bản ngã của chính mình để điều ngự cỗ lực lượng này.

Thiếu niên lơ lửng giữa vòng xoáy, chân mày nhíu chặt.

Trong thức hải mịt mù, hàng vạn ý niệm điên cuồng giằng xé.

"Ta rốt cuộc là ai.

Cả đời này ta khao khát điều gì."

Hình ảnh lũ lụt Trấn Giang Thành hiện ra.

Tiếng la hét thảm thiết của dân chúng vang vọng.

A Mộc tự nhủ với bản thân rằng mình muốn bảo vệ bá tánh, muốn chém tận giết tuyệt yêu ma.

Nhưng ngay lập tức, một luồng ý niệm khác lại phản bác.

Không phải, bản ngã của cậu không vĩ đại đến mức đó.

Hắn vốn dĩ chỉ là một đứa trẻ mồ côi sợ hãi cái chết, vung quyền chỉ để sinh tồn, để có tư cách đứng sau lưng Lôi đại ca.

Sự do dự và mâu thuẫn sinh ra kẽ hở.

A Mộc cố gắng lục lọi tâm can để tìm kiếm một chân lý vĩ đại làm điểm tựa cho luân bàn, nhưng đối với một thiếu niên mười sáu tuổi, luân đồ càn khôn quả thực quá mức xa vời.

Càng cố nghĩ, tâm trí càng trở nên hỗn loạn.

Sự bạo loạn lập tức phản ứng lên nhục thân.

Vòng xoáy tinh lực bên ngoài bắt đầu mất khống chế, chuyển sang cắn xé cơ thể cậu.

Mạch máu dưới da A Mộc căng phồng tựa như những con giun đất, khóe mắt và khóe môi rỉ ra những tia máu đỏ thẫm.

Nhật nguyệt chi lực sắp sửa nghiền nát kinh mạch của cậu thành bột mịn.

"Nguy rồi."

Lôi Vân biến sắc, không chần chừ nửa nhịp, thuấn di xuất hiện ngay phía sau lưng A Mộc.

"Trấn."

Lôi Vân gầm lên một tiếng trầm đục.

Bàn tay bọc ánh sáng tử kim giáng thẳng vào sau lưng thiếu niên.

Ý chí Bất Khuất từ luân bàn của Lôi Vân hóa thành một cỗ uy áp bá đạo, trực tiếp nghiền ép luồng tinh lực đang bạo động bên trong cơ thể A Mộc, ngạnh sinh sinh dồn chúng vào các mạch lạc ẩn giấu sâu trong cốt tủy.

Vòng xoáy tinh lực tiêu tán, cơ thể A Mộc mất trọng lượng rơi phịch xuống nền tuyết dày.

Ho ra một ngụm máu tươi, lồng ngực phập phồng thở dốc, toàn thân ướt đẫm mồ hôi tựa như vừa bò về từ quỷ môn quan.

Lôi Vân thu tay lại, sắc mặt ngưng trọng nhìn thiếu niên đang nằm trên mặt tuyết.

A Mộc lau vết máu trên khóe môi, chống tay ngồi dậy, giọng nói khàn đặc mang theo sự sợ hãi:

"Đại ca, đệ không biết mình thực sự muốn gì.

Sức mạnh đó xém chút nữa xé xác đệ."

Lôi Vân chắp tay đứng trong tuyết, ánh mắt nhìn A Mộc có thêm vài phần thâm thúy: "Đệ không cần tự trách mệnh cách của đệ thuộc loại dị số ngàn năm có một.

Nhật Nguyệt Luyện Thể là cơ duyên nghịch thiên, nhưng cũng là một cái bẫy trí mạng."

Hắn ngồi xổm xuống ngang tầm mắt A Mộc, thanh âm vang lên:

"Bắt đầu từ hôm nay, đệ chỉ có thể hấp thu tinh lực khi âm dương giao hòa.

Trái với quy luật này, lực lượng sẽ thiêu rụi kinh mạch của đệ."

A Mộc kinh ngạc mở to mắt việc tu luyện bị giới hạn thời gian nghiêm ngặt như vậy quả thực quá mức khắc nghiệt.

Nhìn thấu suy nghĩ của thiếu niên, Lôi Vân nhếch môi: "Nhưng đổi lại, tốc độ tu hành của đệ tại thời khắc đó sẽ nhanh gấp một trăm lần những người khác tu luyện cả ngày đêm."

Một trăm lần.

Con số này khiến huyết quản A Mộc lại một lần nữa sôi sục.

"Đệ phải nhớ kỹ một điều cấm kỵ."

Khẩu khí Lôi Vân đột ngột trở nên lạnh lẽo.

Hắn gõ nhẹ ngón tay lên mi tâm A Mộc.

"Đệ còn chưa nếm đủ hỉ nộ ái ố của hồng trần.

Bản tâm không phải là thứ có thể cưỡng ép vắt óc suy nghĩ mà ra.

Từ nay về sau, khi tu luyện, tâm trí phải hoàn toàn trống rỗng."

"Tuyệt đối không được cố gắng suy nghĩ xem bản ngã của mình là gì.

Càng nghĩ thì sự nhiễu loạn sẽ càng kéo đệ vào ma đạo.

Nhắm mắt hấp thu lực lượng chuyện minh ngộ bản tâm, hãy để năm tháng và máu tươi trên chiến trường trả lời.

Đến thời điểm chín muồi, nước chảy tự nhiên thành sông."

A Mộc nghe xong cõi lòng bừng sáng, gật đầu thật mạnh ghi tớ từng lời răn dạy.

Hiểu ra, luân đồ không thể gấp gáp, luân đồ là con đường đi lên bằng sự giác ngộ chứ không phải bằng sự ép buộc của lý trí.

"Tu hành chính là tu tâm.

Có luân nguyên cường hãn mà tâm trí không đủ vững vàng, sớm muộn cũng trở thành nô lệ cho chính sức mạnh của mình."

Lôi Vân đứng dậy, phủi đi lớp tuyết đọng trên tà áo lam.

"Nghỉ ngơi đi hoàng hôn ngày mai, ta sẽ dạy đệ cách vận chuyển tinh lực."
 
Song Thiên Thư
Chương 25: Trận Đài Khu Lôi


Giữa đỉnh núi tuyết trắng xóa mịt mờ, từng cơn gió bấc thổi qua mang theo cái lạnh thấu xương phong tỏa đất trời.

Giữa màn tuyết dày đặc bỗng xuất hiện bóng dáng một bầy hồ ly trắng buốt không dính một hạt bụi trần.

Phía sau lưng mỗi con thình lình lộ ra sáu chiếc đuôi dài uyển chuyển lướt đi trên mặt băng không để lại chút dấu vết nào.

Nhân sinh cõi hồng trần tựa như bóng câu qua cửa sổ.

Kể từ ngày Lôi Vân ôm mang thân xác đầy thương tích rời khỏi Thanh Sơn Lĩnh đến nay đã tang thương năm năm ròng rã.

Lại một mùa đông nữa kéo đến, đã tròn một năm kể từ đêm Lôi Vân dẫn độ A Mộc bước chân vào luân đồ.

Đêm nay gió rít từng cơn ngoài song cửa.

Nhân lúc A Mộc đã chìm sâu vào giấc ngủ say sau một ngày dài luyện quyền, Lôi Vân khoác trường bào lặng lẽ đẩy cửa bước ra ngoài.

Đạp trên lớp tuyết dày cộp tiến về phía khoảng rừng sâu, dưới chân hắn hiện ra một trận đài được xếp bằng hàng trăm khối đá tạc đầy ma văn.

Trận đài này Lôi Vân đã âm thầm cất công bố trí suốt ba tháng.

Thực lực hiện tại của hắn mười phần chỉ còn chưa tới một phần.

Luân bàn nứt nẻ chỉ miễn cưỡng chắp vá, tuy nhiên bấy nhiêu luân nguyên vẫn đủ để hắn thi triển một vài thủ đoạn.

Lôi Vân đứng giữa trận đài, hai tay chậm rãi kết ấn.

Tinh tượng từ trời cao tựa hồ cảm ứng giáng xuống từng luồng sáng mờ ảo.

"Khu Lôi Xế Điện."

Thanh âm Lôi Vân trầm thấp vang lên hòa vào tiếng gió.

Lần này không có mây đen vần vũ, cũng không xuất hiện hiện tượng sấm sét quỷ khóc thần sầu kinh động thiên địa như trận chiến ở Trấn Giang.

Chỉ thấy một đoàn tử quang bằng ngón tay lóe lên rực rỡ từ hư không rồi lao thẳng xuống, trực tiếp dung nhập vào tấm lệnh bài bằng gỗ mộc mà Lôi Vân đang cầm trên tay.

Mộc bài khẽ rung lên, mặt gỗ hiện thêm một vết nứt hình tia chớp tinh xảo rồi nhanh chóng trở lại tĩnh lặng.

Sáng hôm sau vạn vật đón chút nắng ấm hiếm hoi mùa đông.

Lôi Vân như thường lệ vẫn ngồi tựa lưng trên chiếc ghế trúc giữa sân.

A Mộc vác một cây cung gỗ lớn từ ngoài rừng trở về.

Trải qua một năm rèn giũa nhục thân, vóc dáng thiếu niên mười bảy tuổi đã trổ mã cao lớn rắn rỏi, ánh mắt ẩn chứa tinh mang sắc bén không còn nét ngây ngô ngày trước.

A Mộc tháo cung tên xuống, bước tới rót một chén nước nóng đưa cho Lôi Vân rồi từ tốn kể lại chuyện đi săn.

"Lôi đại ca, hôm nay tuyết dày thú rừng đều trốn biệt tăm.

Đệ đi loanh quanh sườn núi phía bắc phát hiện dấu chân của một bầy hồ ly trắng có sáu đuôi.

Chúng hành tung quỷ dị tốc độ cực nhanh, đệ chưa kịp giương cung thì bóng dáng đã tan vào sương mù."

Lôi Vân khẽ mở mắt tiếp lấy chén nước nóng, nhãn quang lóe lên tia suy tư.

"Đó là Lục Vĩ Bạch Hồ, yêu thú hấp thu hàn khí sinh trưởng.

Chúng xuất hiện thành bầy chứng tỏ sâu trong dãy núi này đang dựng dục dị bảo băng hệ hoặc sắp có đại biến.

Tu vi đệ hiện tại mới chỉ củng cố Chu Khuyết, tuyệt đối không được một mình truy lùng chúng."

A Mộc gật đầu ghi nhớ lời căn dặn rồi cầm lấy thi thể con thỏ rừng mang ra sau bếp làm thịt.

Ở một nơi khác cách đó trăm dặm, bên trong đại sảnh uy nghiêm của phủ Thành chủ Vân Thủy Thành.

Không khí đại điện lúc này đặc quánh sát khí.

Mấy tên tướng lĩnh mặc trọng giáp ngồi xếp bằng dọc hai bên tả hữu.

Ngồi ở vị trí thượng tọa không phải là Thành chủ Mộc gia mà là một gã nam tử khoác áo choàng đỏ máu mang theo lệ khí ngút ngàn.

Gã chính là một trong ba tên Huyết Vệ được Trấn Vực Hầu phái từ Hoàng Thành tới.

Một tên thành chủ bước ra chắp tay bẩm báo lời nói mang theo sự e dè.

"Bẩm đại nhân, đêm qua đài quan tinh phát hiện một cỗ lực lượng tinh lực bạo động vô cùng tinh thuần tại khu vực thôn sơn cách đây trăm dặm.

Dấu vết lưu lại phi thường giống với người đã ra tay ở thành Trấn Giang."

Đúng lúc này một gã thám tử thân mặc dạ hành y từ ngoài cửa lao nhanh vào quỳ rạp xuống sàn.

"Báo.

Mật thám truy theo dấu vết tinh lực đã xác nhận được mục tiêu.

Nơi chân núi hoang vu chỉ có một túp lều tranh tĩnh mịch ẩn giấu hai đạo nhân ảnh, trong đó một gã nam tử khoác lam bào mang bệnh trạng tĩnh tọa cùng một tên thanh niên ngày ngày mang cung tên tiến vào rừng tuyết săn bắn."

Lời vừa dứt cả đại sảnh lập tức chìm trong tiếng bàn tán ồn ào.

Kẻ thì kiêng kỵ thủ đoạn của Lôi Vân, người lại muốn cậy thế đông người vây công.

Tên Huyết Vệ ngồi trên cao khẽ nhếch mép cười lạnh, ngón tay khô khốc miết nhẹ lên chuôi thanh quỷ đầu đao đỏ thẫm.
 
Song Thiên Thư
Chương 26: Phong Tuyết Đình Đài


Cách sơn thôn mười dặm về hướng đông nam, có một đình đài tàn tạ nằm chơ vơ giữa đỉnh đồi trọc.

Gió bấc thét gào cuốn theo từng trận tuyết mù mịt, biến nơi này thành một khối băng điêu tĩnh lặng giữa thiên địa.

Lôi Vân một thân lam bào mỏng manh, ngồi khoanh chân trên phiến đá lạnh lẽo giữa đình đài.

Nhục thân hắn bất động, nhưng luân bàn tàn khuyết bên trong cơ thể lại đang chậm rãi xoay chuyển, ý đồ áp chế một tia tử khí đen ngòm vừa rỉ ra từ vết nứt của Sinh Tử Khuyên.

Không gian phía trước mặt chợt dấy lên từng đợt rung động trầm đục.

Bảy đạo khí tức cường hãn xé rách màn tuyết, mang theo uy áp nặng nề giáng xuống đình đài.

Dẫn đầu là một gã nam tử khoác huyết bào đỏ thẫm, khuôn mặt bị che khuất quá nửa.

Đây chính là một trong ba tên Huyết Vệ được Trấn Vực Hầu phái đi.

Hai tên còn lại đang trấn giữ tại đại hà, chỉ một mình gã đích thân đến đây.

Phía sau Huyết Vệ là sáu vị Thành chủ trấn giữ một phương.

Mộc Thành chủ của Vân Thủy Thành, cùng với các vị Thành chủ của Chiêu Dương, Vĩnh An, Kim Quang, Thanh Thạch và cả vị Thành chủ Trấn Giang Thành.

Sáu cường giả mang tu vi Chu Khuyết Viên Mãn tụ hội, sát khí cùng uy áp của bọn họ ép cho tuyết đọng quanh đình đài tức khắc tan chảy thành nước.

Thành chủ Trấn Giang bước lên phía trước ba bước.

Ánh mắt lão nhìn về phía Lôi Vân mang theo muôn vàn cảm xúc phức tạp.

Lão khép nép chắp tay qua đầu, khom lưng thi lễ cực kỳ cung kính.

Cùng lúc đó, chục tên thiết vệ đi theo lão cũng đồng loạt quỳ rạp một chân xuống mặt đất ngập tuyết bùn.

"Đại ân cứu mạng tại Trấn Giang Thành, hơn vạn bá tánh vĩnh viễn ghi tạc trong tâm.

Lão phu thay mặt toàn thành, tạ ơn các hạ đã ra tay tương trợ."

Lôi Vân từ từ mở mắt.

Hào quang tử kim tĩnh mịch lướt qua đám đông.

"Ân oán đã thanh toán xong vào khoảnh khắc ta nhận lấy Tinh Lạc Thảo.

Ta không dính líu đến vương triều thế tục.

Chư vị hưng sư động chúng đến tận nơi này ắt không phải chỉ để quỳ lạy."

Lôi Vân nhạt giọng cất lời.

Bầu không khí cung kính ban nãy liền bị một cơn gió lạnh quét sạch, thay vào đó là sự căng thẳng tột độ.

Thành chủ Trấn Giang lùi lại, nhường chỗ cho kẻ thực sự nắm quyền sinh sát.

Huyết Vệ tiến lên một bước.

Đôi mắt đỏ ngầu của gã gắt gao khóa chặt lấy cơ thể Lôi Vân, dường như muốn nhìn thấu từng tấc kinh mạch.

Gã khẽ nhếch mép, âm thanh khàn khàn cất lên mang theo sự ngạo nghễ của kẻ đứng trên cao nhìn xuống.

"Tinh Lạc Thảo dù có trân quý nhưng chỉ là vật chết, không thể vãn hồi được luân bàn đã nứt nẻ.

Bản tọa nhìn luồng tử khí đang ăn mòn sinh cơ trên người các hạ, có lẽ thọ mệnh không còn kéo dài.

Nếu các hạ lại chọn cách ngồi chờ chết giữa sơn thôn này, quả thực đáng tiếc."

Lôi Vân vẫn ngồi bất động, thần sắc không đổi.

Huyết Vệ thấy Lôi Vân im lặng liền tiếp tục, từng câu từng chữ đều nhắm thẳng vào kẽ hở tâm lý của đối phương.

"Trấn Vực Hầu là bậc hùng tài đại lược, vô cùng ái mộ thủ đoạn xoay chuyển càn khôn của các hạ.

Nếu các hạ nguyện ý quy thuận Hoàng Thành, Trấn Vực Hầu sẵn sàng mở ra bảo khố.

Bất luận là kỳ trân dị thảo hay linh tài diệu dược bồi đắp luân bàn, Hoàng Thành đều có thể cung cấp đủ để các hạ kéo dài thọ mệnh, thậm chí bước chân vào Vô Lượng Cảnh."

Gã dừng lại một nhịp, nhãn quang lóe lên tia giảo hoạt.

"Bản tọa biết các hạ là kẻ trọng tình.

Trong nhà tranh còn có một thiếu niên phàm thai tên gọi A Mộc vừa bước vào luân đồ.

Con đường nghịch thiên vốn là cối xay thịt.

Các hạ mang thương tích, e rằng không bảo vệ được hắn bao lâu.

Chỉ cần các hạ gật đầu, thiếu niên kia lập tức trở thành môn sinh của Hoàng Thành, hưởng thụ tài nguyên tu luyện vô tận, được cao thủ hộ đạo."

Lôi Vân rũ mắt.

Phải thừa nhận, những lời lôi kéo của tên Huyết Vệ này vô cùng hoàn mỹ.

Vừa đe dọa bằng cái chết cận kề, vừa mua chuộc bằng tài nguyên, lại dùng an nguy của A Mộc làm điểm yếu chí mạng để mặc cả.

Lời nói hùng hồn, ân uy tịnh thi.

Thành chủ Kim Quang Thành đứng phía sau cũng bước lên phụ họa thêm lời khuyên nhủ.

"Lôi huynh đệ, kẻ thức thời mới là tuấn kiệt, dù vững tựa thái sơn cũng không chống lại được dòng chảy của quốc vận.

Nhập Hoàng Thành, ngươi khôi phục tu vi, chúng ta có thêm một vị cường giả tọa trấn.

Đây là ván cờ đôi bên cùng có lợi."

Tiếng gió rít gào luồn qua những tán cây tạo thành âm thanh tựa tiếng khóc than.

Đình đài chìm trong sự tĩnh lặng áp bức.

Tất cả ánh mắt đều đổ dồn về phía nam tử áo lam đang ngồi tĩnh tọa.

Bọn chúng tự tin rằng, trước cái chết và lợi ích khổng lồ, không một tu giả nào có thể kiềm chế được lòng tham.

Lôi Vân chậm rãi đứng dậy.

Hắn vươn tay phủi đi lớp tuyết đọng trên vai áo.

"Lôi mỗ vốn quen cô độc, không chịu nổi cái ấm nóng của Hoàng Thành, chư vị mời về cho"

Lời nói nhàn nhạt thốt ra từ miệng Lôi Vân tựa như một thanh cự phủ đập nát toàn bộ sự ngạo mạn của Huyết Vệ.

Sắc mặt Huyết Vệ tức khắc trầm xuống, sát khí đỏ rực bùng phát sau lưng tạo thành một huyết hải hư ảnh.

Tu vi Chu Khuyết Viên Mãn bạo tẩu ép cho mấy vị Thành chủ phải lùi lại.

"Các hạ đừng rượu mời không uống lại thích uống rượu phạt.

Hiện tại luân bàn của ngươi đã rạn nứt, một thân lực lượng mười không còn một.

Ngươi không sợ chúng ta liên thủ lại trói ngươi về Hoàng Thành."

Lôi Vân quay lưng, cước bộ thong dong bước ra khỏi đình đài.

Trước áp lực ngập trời của bảy tên cao thủ, bóng lưng hắn vẫn thẳng tắp tựa kiếm sắc.

"Ta có thể chết vì luân bàn phản phệ.

Nhưng trước khi nhắm mắt, ta đủ sức phụng bồi.

Không tin, cứ việc xông lên thử xem."

Giọng nói trầm thấp, không mang theo mảy may bạo nộ nhưng lại tỏa ra một luồng tử khí đặc quánh từ Thập Bát Tầng Địa Ngục.

Vòng Sinh Tử Khuyên mờ ảo sau lưng Lôi Vân chậm rãi chuyển động.

Cả một vùng không gian ngập tràn tuyết trắng đột nhiên biến thành màu tro tàn.

Đám Thành chủ nuốt khan, sống lưng lạnh toát.

Trận chiến Trấn Giang vẫn còn ám ảnh tâm trí bọn chúng.

Kẻ thấu hiểu cõi chết không bao giờ sợ cái chết, dồn ép một con thú hoang đường cùng chỉ mang lại sự đồng quy vu tận.

Huyết Vệ cắn chặt khớp hàm, bàn tay siết chặt chuôi đao nổi đầy gân xanh.

Gã biết Lôi Vân nói được làm được.

Nhiệm vụ của gã là thu phục cường giả, tuyệt đối không phải bỏ mạng vô ích tại nơi hoang vu này.

Huyết Vệ hừ lạnh một tiếng, nhãn quang tràn ngập sát ý thu hồi lại luân nguyên.

Dứt lời, gã vung tà áo bào, mang theo năm vị Thành chủ hóa thành sáu đạo tàn ảnh xé gió biến mất giữa màn bão tuyết.

Đình đài tàn tạ lúc này chỉ còn sót lại sự tĩnh lặng buốt giá.

Thành chủ Trấn Giang Thành không rời đi.

Lão đứng chôn chân giữa lớp tuyết lạnh, buông tiếng thở dài rồi chậm rãi bước về phía Lôi Vân
 
Back
Top Dưới