Khác [SonBinh] Sunny Love

[BOT] Wattpad

Administrator
25/9/25
164,353
0
0
408814030-256-k95659.jpg

[Sonbinh] Sunny Love
Tác giả: anmiemd07
Thể loại: Tiểu thuyết
Trạng thái: Đang cập nhật


Giới thiệu truyện:

...



sonbinh​
 
Có thể bạn cũng thích
  • [Bản dịch tiếng Việt] Love You Teacher
  • [MilkLove] Bà Xã Mỗi Ngày Đều Giả Nghèo
  • [Boylove/Thanh xuân vườn trường] Hẹn Nhau Ở Một Mùa...
  • |Boylove Việt Nam| Thắp đèn cho em
  • [MilkLove] Năm Tháng Không Từ Bỏ
  • [MilkLove] Mỹ Nhân Yêu Kiều Của Nhân Vật Phản Diện...
  • [Sonbinh] Sunny Love
    #1: Nắng


    Buổi sáng ở thành phố luôn bắt đầu bằng mùi cà phê và ánh nắng dịu nhẹ.

    Quán Sunny Corner nằm ở cuối con phố nhỏ.

    Nơi đó có cửa kính lớn, mỗi buổi sáng ánh nắng đều rơi xuống những chiếc bàn gỗ.

    Bình đứng sau quầy, vừa lau cốc vừa nhìn ra ngoài đường.

    Quán nhỏ, khách không nhiều, nhưng cậu thích cảm giác yên tĩnh ở đây.

    Con phố ngoài kia cùng với tiếng gió mùa thu hoà vào dòng người tấp nập.

    Trong quán, những tháng ngày trước thường luôn chỉ có mình cậu trông coi, nhưng...

    "Sơn đến kịp không Bình"

    "Ông cố ơi hơn tiếng nữa, đến sớm dữ vậy"

    "Ở một mình chán quá, qua đây với yêu tí"

    "Vậy Sơn qua đây phụ Bình chút"

    Cậu xắn tay áo, bước tới quầy rồi dọn dẹp.Sơn luôn dịu dàng và nhẹ nhàng như thế, nhưng chỉ có em mới làm cho "chú cán bộ" kia tìm được cảm giác yên bình.

    Hai dáng người nhỏ nhắn đó dành hàng giờ chỉ để tất bật trong quán, mong có khách ghé thăm.

    Quán coffee này do chính Bình xây nên từ những ngày tháng còn là sinh viên năm hai.

    Ở độ tuổi đó, Bình đã có ước mơ tự mình mở ra một quán nước nhỏ để kiếm thêm thu nhập cho cuộc sống, và cũng chính năm đó, chính Sơn đã sẵn sàng ngồi lại trong thư viện hàng giờ với Bình chỉ để ngắm nghía những bản thiết kế cho quán, nghe những điều mong muốn của Bình về một quán nước đầy nắng.

    Trong chút thời gian nghỉ ngơi, Bình ngồi xuống ghế, nhìn bóng lưng của Sơn đang làm rất chăm chỉ mà bật cười

    "Sơn làm việc như nhân viên chính thức của quán vậy á, chăm ghê."

    "Không phải à?

    Sơn phụ Bình cũng lâu lắm rồi còn gì."

    Bình không trả lời ngay.

    Cậu quay sang máy pha cà phê, tiếng nước sôi khe khẽ trong không gian yên tĩnh của quán.

    Đúng thật, Sơn nói không sai.

    Chính Sơn là người đầu tiên đứng lên ủng hộ cho ước mơ của Bình, là người đầu tiên lau những bộ bàn ghế thành bóng loáng, cũng là người đầu tiên thử ly cà phê đầu tay của "chủ quán".

    7:52 A.M

    "Bình ơi, đầu rồi, tao đến thăm mi nè"

    Tiếng gọi của Phước Thịnh như làm tan đi cảm giác im lặng đó.

    "Chào hai bạn nhá"

    Tuấn Duy gọi với ở đằng sau

    "Đóooo, tao bít ngay mà, hồi ở chung kí túc xá là tao đi nghi nghi bọn bây ròi.

    Mà ai đó cứ chối bay chối biến."

    "Mà tao thấy hai bọn mày thân nhau dữ lắm mà sao tần số khác nhau quá vậy"

    "Thật ấy, đứa trên rừng đứa dưới biển à."

    "Đâu, hợp mà, hợp vaix cả lìn"

    ------------------------

    Nói chuyện hồi lâu thì cuối cùng cũng có khách đầu tiên ghé vào cửa hàng.

    "Cho chị cà phê đá không đường nhé"

    "Dạ, chị đợi em chút nhé"

    "Để Sơn vào cho"

    "Thôi để Bình, Sơn ngồi đó đi"

    Nói rồi Bình chạy vội vào trong quầy, động tác nhanh thoăn thoắt.

    Chiếc tạp dề màu trắng sữa làm nổi bật lên từng ngón tay thon dài của em.

    "Em gửi chị"

    ------------------

    Một buổi sáng êm đẹp thường ngày lại trôi qua, nơi không gian và thời gian như trôi chậm lại để ta cảm thấy thư thái hơn và tĩnh lặng hơn.

    Từng câu chuyện, từng phút giây bên nhau như in dấu lên những tia nắng mềm mại đầu thu, làm cho từng khoảnh khắc trở nên sâu đậm và chân thành hơn.
     
    [Sonbinh] Sunny Love
    #2: Nhẹ và...ấm


    9:43 A.M

    Ánh nắng ngoài cửa kính trở nên dịu hơn.

    Con phố vẫn đông người qua lại, nhưng trong quán lại trở về sự yên tĩnh quen thuộc.

    Phước Thịnh và Tuấn Duy sau một hồi nói chuyện cũng đứng dậy rời đi.

    "Bye nha, tao với Duy về đây"

    "Chào nhé, khi nào rảnh ghé"

    Thịnh và Duy cũng bước ra khỏi con đường, ánh nắng hắt lên trên đôi bạn trẻ như nhuộm lên thêm màu rực rỡ hơn cho tình yêu ấy.

    Trong quán chỉ còn lại em, Sơn và những tiếng lá xào xạc va vào nhau bên lề đường.

    Tấm cửa kính trong suốt chiếu nắng vào làm in bóng hai người ấy lên tấm sàn gỗ màu nâu nhạt.

    Em khẽ liếc qua cửa kính, rồi lại nhìn sang Sơn đang đứng cạnh kệ ly.

    Sơn cúi đầu sắp lại mấy chiếc cốc, động tác chậm rãi nhưng cẩn thận.

    Ánh nắng xuyên qua lớp kính lớn, rơi lên vai cậu, làm cả người như được phủ một lớp ánh sáng dịu dàng.

    "Sơn"

    "Gì đó?"

    "Nãy giờ Sơn sắp cái kệ ly đó mấy lần rồi vậy?"

    Sơn dừng tay, quay lại nhìn em.

    "Thì thấy nó hơi lệch."

    "Lệch chỗ nào?

    Bình thấy nó bình thường mà."

    Sơn nhún vai.

    "Bình dễ tính quá."

    "Chứ ông kỹ quá đó."

    "Không kĩ sao chăm quán cho yêu được"

    "Aii mượn đâu trời"

    "Không mượn cũng làm"

    Bình bật cười khẽ, lắc đầu.

    "Ông này lạ ghê."

    Sơn không đáp, chỉ quay lại với mấy chiếc ly, nhưng lần này cậu không sắp nữa, tay đặt yên trên thành kệ như đang suy nghĩ gì đó.

    Không gian lại rơi vào im lặng, chỉ còn tiếng quạt trần quay đều và tiếng xe cộ xa xa ngoài phố.

    Bình chống tay lên quầy, nhìn Sơn một lúc.

    "Nè."

    "Gì nữa?"

    "Sơn thích quán này lắm hả?"

    Sơn hơi khựng lại.

    Câu hỏi tưởng chừng đơn giản, nhưng cậu không trả lời ngay.

    Một lát sau mới nói, giọng trầm xuống một chút.

    "Ừ.

    Thích."

    "Vì đẹp hả?"

    "Không hẳn."

    "Vậy vì gì?"

    Sơn quay sang nhìn Bình.

    Ánh nắng vẫn còn vương trên vai cậu, nhưng ánh mắt lại dịu hơn lúc nãy.

    "Vì có người để mình chăm."

    Bình hơi sững lại.

    Tim như lỡ một nhịp, nhưng vẫn cố giữ giọng bình thường.

    "Chăm quán hay chăm người?"

    Sơn khẽ cười.

    "Cả hai."

    Gió bên ngoài thổi nhẹ làm mấy tán lá rung lên, ánh nắng trên sàn cũng lay động theo.

    Bình cúi xuống nhìn vệt sáng dưới chân, rồi lại ngẩng lên.

    Sơn bước lại gần quầy, đứng đối diện Bình, khoảng cách không quá xa, cũng không quá gần.

    "Bình."

    "Hửm?"

    "Nếu một ngày quán đông hơn, bận hơn... chắc Sơn vẫn sẽ đứng đây thôi."

    "Đứng chi?"

    "Để sắp ly."

    Bình phì cười.

    "Xạo quá Sơn."

    Sơn lắc đầu.

    "Không.

    Để nhìn người ta."

    Không gian như chậm lại.

    Tiếng quạt vẫn quay, nhưng Bình nghe rõ cả nhịp tim của mình.

    "...Nhìn ai?"

    Sơn không trả lời ngay.

    Cậu chỉ nhìn Bình, ánh mắt lần này không né tránh nữa.

    "Người hay đứng bên quầy, hay cãi, mà lại dễ tính."

    Bình quay đi, giả vờ nhìn ra cửa kính.

    "Thiếu gì người như vậy."

    "Không thiếu."

    Sơn nói khẽ.

    "Nhưng tui chỉ nhìn một người thôi."

    Bên ngoài, nắng đã dịu hẳn.

    Một cơn gió thổi qua, mang theo mùi cà phê nhè nhẹ lan trong không khí.

    Bình không nói gì thêm.

    Chỉ đứng đó, tay vô thức chạm vào mép quầy, cảm nhận rõ từng nhịp tim đang dần nhanh lên.

    Quán vẫn yên tĩnh, thoang thoảng mùi hương của cà phê.

    Giữa hai người đều nhân thấy: Vạn vật như muốn ta bên nhau!
     
    [Sonbinh] Sunny Love
    #3: Gần thêm chút


    Buổi trưa hôm ấy trôi qua nhẹ như một cơn gió.

    Sau khoảnh khắc đó, không ai nói thêm gì nhiều.

    Mọi thứ... không thay đổi.

    Nhưng cũng chẳng còn giống như trước.

    Chiều xuống.

    Quán bắt đầu đông khách hơn thường lệ.

    Tiếng gọi nước, tiếng muỗng chạm ly, tiếng máy xay cà phê hòa vào nhau tạo thành một nhịp quen thuộc.

    "Bình ơi, bàn 3 thêm một trà đào!"

    "Rồi rồi, đợi xíu!"

    Bình quay qua quay lại, tay làm liên tục.

    Nhưng lạ là, dù bận, cậu vẫn cảm nhận được ánh nhìn quen thuộc ở gần đó.

    Không cần quay đầu cũng biết là ai.

    "Sơn, phụ Bình lấy đá coi!"

    "Ừ."

    Sơn bước lại gần, đứng sát phía sau Bình để với tay lấy thùng đá.

    Khoảng cách gần đến mức Bình có thể cảm nhận rõ hơi ấm phía sau lưng mình.

    "Cẩn thận, đừng có đổ—"

    "Sơn biết rồi."

    Giọng Sơn thấp, ngay bên tai.

    Bình khựng lại một chút.

    "Sơn...

    đứng xa ra coi."

    "Quán chật."

    "Chật chỗ nào?"

    "Đang chật."

    Sơn chỉ cười nhẹ, rồi bê thùng đá đi như không có gì xảy ra.Phía sau đang có một khoé môi nhếch lên từ bàn pha đồ uống, dường như đang khá là...thích thú

    --------------

    Phía bên kia quầy, Sơn đặt thùng đá xuống, nhưng khóe môi vẫn còn cong nhẹ.

    Ánh mắt cậu thỉnh thoảng lại liếc về phía Bình, rất dịu dàng và nhẹ nhàng nhưng trong lòng muốn tới ôm lắm rồi, nhưng...tại đông khách quá.

    Đúng lúc đó, cửa kính kêu "cạch!" một tiếng.

    Một đàn ông bước vào.

    "Lâu rồi mới thấy quán đông vậy ha."

    Giọng quen.

    Bình ngẩng lên, hơi bất ngờ.

    "Ủa, anh Hào?"

    Anh Hào là anh "ruột thừa" của em .

    Bước lại gần quầy, ánh mắt đảo qua một vòng rồi dừng lại ở hai người.

    "Hai đứa nay nhìn... lạ lạ nha."

    Bình lập tức thẳng người.

    "Lạ gì đâu anh."

    Sơn thì vẫn đứng yên, thậm chí còn hơi tựa vào quầy, bình thản hơn hẳn.

    Anh Hào chống tay lên bàn, cười nửa miệng.

    "Không lạ hả?

    Nãy giờ anh đứng ngoài nhìn vô thấy có người đứng đắm đuối người ta dữ lắm."

    Bình suýt sặc nước.

    "Anh đứng ngoài hồi nào vậy?!"

    "Nãy giờ."

    Anh Hào nhướng mày.

    "Không dám vô, sợ làm phiền."

    Sơn bật cười nhẹ.

    "Vô rồi mà."

    "Ừ, tại tò mò quá."

    Ánh mắt anh Hào chuyển qua Sơn.

    "Tiến triển nhanh ghê ha."

    Bình đỏ mặt.

    "Anh nói gì vậy—"

    Anh Hào bật cười

    "Ừ, anh đoán đúng rồi."

    Bình lấy tay che mặt rồ quay ra liếc Sơn.

    "Có cần nói thẳng vậy không?!"

    Sơn nhún vai.

    "Thiệt mà."

    "Nhưng mà—"

    "Người yêu tui, giấu chi."

    Bình đứng đó bĩu môi một cách "bất's lực's".

    Hào gật gù, nhìn hai đứa một lượt.

    "Ừ, cũng hợp."

    Sơn sau vài giây đứng đờ ra đó bỗng nhớ ra gì đó

    "Ể, anh "ieu" của anh đâu rồi anh Hào, sao không đi cùng?"

    "À, ổng lên công ty rồi, bận bịu hoài à"

    Hào nói với giọng giận dỗi.

    Sơn cũng quay ra an ủi

    "Ông anh em hay vậy lắm, anh thông cảm"

    Hào thở ra một hơi, rồi gõ nhẹ lên quầy.

    "Cho anh như cũ."

    Bình lục lại trí nhớ xem ông anh này uống gì rồi khen gì

    "Như cũ là...

    ờ...ờ...ờm...àaaaa, nhớ rồi nhớ rồi"

    Sơn đứng phía sau, dựa vào kệ, nhìn Bình một cách rất công khai.

    Anh Hào nhìn thấy, cười tủm tỉm.

    Bình nhìn theo hướng mắt của anh Hào, quay ra sau thấy Sơn đang nhìn mình

    "Ê, bớt nhìn lại đi."

    "Sao?"

    "Người ta làm nước mà Sơn nhìn kiểu đó, lát đổ hết giờ."

    Sơn không phủ nhận.

    Chỉ nói nhẹ:

    "Thì tại người yêu em dễ nhìn."

    Bình đứng phía trước để chiếc cốc xuống mặt bàn.

    "...Sơn."

    "Hửm?"

    "Im."

    Một lúc sau, ly cà phê được đặt xuống.

    "Của anh."

    Hào nhận lấy, nhìn hai đứa thêm một lúc rồi cười thầm.

    "Thôi, anh không làm bóng đèn nữa."

    Bình nhăn mặt.

    "Ai mời anh làm đâu."

    Anh Hào quay đi, trước khi ra cửa còn vẫy tay lại chào.

    Cánh cửa kính khép lại.

    Quán lại yên tĩnh.

    Chỉ còn Bình và Sơn, và một sự ngại ngùng vừa bị... lộ ra rõ ràng.

    Bình thở ra một hơi.

    "Sơn"

    Sơn bước lại gần.

    "Sao?"

    "Ngại gần chết."

    Sơn cười.

    "Quen đi."

    "Quen cái lồ-."

    "Ấy, miệng xinh không được hỗn"

    May mà Sơn nhanh tay, chứ quá lời xíu nữa là "vi phạm tiêu chuẩn cộng đồng" liền.

    ---------------

    Bức tường hoàng hôn buông xuống.

    Không còn ai trong quán.

    Không còn gì để che.

    Khoảng cách giữa hai người... lại gần thêm một chút.

    Và lần này—không ai tránh nữa...

    *Toi say no với việc toi viết H, tại viết dở ẹc*
     
    [Sonbinh] Sunny Love
    #4: Hồng trà sữa


    Buổi sáng hôm sau đến nhẹ nhàng như mọi ngày.

    Ánh nắng đầu ngày len qua tấm cửa kính lớn của Sunny Corner, trải dài lên những chiếc bàn gỗ còn vương mùi cà phê từ tối qua.

    Con phố nhỏ ngoài kia vừa tỉnh giấc, tiếng xe cộ chưa nhiều, chỉ có vài người đi bộ và tiếng gió sớm khẽ lướt qua hàng cây.

    Bình là người đến quán sớm như thường lệ.

    Cậu mở cửa, treo chiếc bảng "OPEN" quen thuộc lên tay nắm rồi bước vào trong.

    Không gian yên tĩnh của quán buổi sáng luôn khiến Bình thấy dễ chịu.

    Cậu bật máy pha cà phê, rửa lại vài chiếc cốc, rồi tiện tay mở hé cửa sổ để gió sớm lùa vào.

    Một lúc sau...

    Cạch.

    Cửa kính mở ra.

    "Chào buổi sáng."

    Giọng nói quen thuộc vang lên từ phía cửa.

    Bình không cần quay đầu cũng biết là ai.

    "Lúc nào cũng đến sớm quá vậy Sơn"

    Sơn bước vào, tay còn cầm hai túi đồ ăn sáng.

    "Cho Bình nè."

    Bình quay lại, hơi ngạc nhiên.

    "Hả, mua gì vậy?"

    "Bánh mì"

    Sơn đặt túi lên bàn rồi nói rất tự nhiên:

    "Hôm qua đóng quán trễ, sợ Bình sáng nay lười ăn"

    Bình nhìn túi bánh mì, rồi nhìn sang Sơn.

    "...Ai nói Bình lười."

    "Không lười."

    Sơn cười nhẹ

    "Chỉ là cần người nhắc thôi"

    Bình khẽ bĩu môi, nhưng vẫn kéo chiếc ghế ra ngồi xuống.

    Cậu mở túi bánh mì, mùi thơm của bánh nóng lan nhẹ trong không gian quán.

    "Sơn dậy từ mấy giờ vậy?"

    "Như bình thường"

    "Bình thường là mấy giờ?"

    Sơn kéo ghế ngồi đối diện, chống cằm nhìn cậu

    "Đủ sớm để mua được bánh còn nóng cho Bình."

    Bình khẽ nhíu mày

    "...Nói chuyện nghe mắc cỡ ghê."

    Sơn bật cười.

    Ngoài cửa kính, ánh nắng buổi sáng dần rõ hơn.

    Những tia nắng vàng nhạt rơi lên mặt bàn gỗ, phản chiếu qua ly tách đặt trên kệ.

    Trong quán chỉ có hai người và tiếng máy pha cà phê khẽ kêu.

    Bình vừa ăn vừa nhìn quanh quán

    "Này Sơn"

    "Dạ?"

    "Hôm nay Bình muốn thử thêm một món mới"

    Sơn nhướng mày

    "Lại thử nghiệm hả?"

    "Yé"

    "Lần trước Bình thử xong bắt Sơn uống hết"

    Bình lập tức quay sang.

    "Ê, cái đó ngon mà"

    Sơn gật gù.

    "Ừ, ngon ngon ngon, ngon lắm"

    Bình bật cười.

    "Vậy hôm nay Sơn uống tiếp nha"

    Sơn đứng dậy, bước lại gần quầy

    "Thôi cũng được."

    Cậu nhìn Bình, ánh mắt dịu đi một chút

    "Miễn là do Bình làm"

    Bình nở nụ cười khá "nham hiểm"

    "Thiệt hong"

    "Ừm"

    "Hứa rồi đó"

    "Thề"

    "Nhớ đánh giá cho kĩ"

    "Rồi rồi, Bình ăn xong rồi làm đi"

    "Biết ò"

    Tiếng đá va vào ly lách cách, tiếng nước trà chảy vào cốc nghe rất quen thuộc.

    Sơn đứng bên cạnh, không làm gì, chỉ nhìn.

    Bình liếc sang, vẫn ánh mắt ấy-

    "Này nhá"

    "Hửm"

    "Đừng có đứng nhìn hoài vậy, coi chừng lác mắt đó"

    "Kệ đi"

    Nói vậy, khóe môi Sơn vẫn cong nhẹ.

    Ngoài cửa kính, con phố bắt đầu đông hơn.

    Vài người đi ngang qua nhìn vào quán, ánh nắng buổi sáng chiếu qua lớp kính lớn, làm cả Sunny Corner sáng lên.

    Bình đưa ly nước mới pha tới trước mặt Sơn.

    "Đây.

    Uống thử đê"

    Sơn cầm lên, nhấp một ngụm.

    Bình lập tức hỏi:

    "Sao, ngon không"

    Sơn suy nghĩ một chút, rồi gật đầu.

    "Ừm..."

    "Sao?"

    "Ngon"

    "Thiệt không?"

    Sơn nhìn cậu, ánh mắt rất thản nhiên.

    "Bình làm mà"

    Bình đứng đó lườm Sơn

    "Rốt cuộc có ngon không"

    Sơn cười

    "Đã bảo ngon mà"

    "Nói thật"

    "Delicious, very sweet, perfectly balanced, absolutely wonderful"

    "Được, giọi👍"

    -----------------

    Một buổi sáng đầy ắp tiếng cười và niềm vui bởi nó chứa một tình yêu ngọt và nhẹ, giống như cách nâng niu những "giọt nắng" ngoài kia để gửi gắm vào tách cà phê sáng.

    Và một công thức mới đã thêm vào menu quán: Hồng trà Sữa
     
    Back
    Top Dưới