Sáu tháng trước
Sáng hôm đó, ngôi trường trông thật bình yên và rợp bóng cây, học sinh đang đến trường một cách vui vẻ.
Một số vừa đi vừa tán gẫu sôi nổi, số khác ngồi chơi dưới bóng cây, và cũng có những em nhảy theo các điệu nhảy tiktok thịnh hành trên hành lang.
Bit, một cậu bé nhỏ nhắn với vẻ ngoài thanh tú bước đến cửa lớp 2-2, nơi đang vang lên những giọng nói ồn ào, phấn khích.
Khi nhìn vào trong, cậu thấy các bạn cùng lớp chia thành hai phe, đứng đối diện bảng đen.
Trên đó viết những chữ cái lớn:
"Thầy Pobmek sẽ đi muộn bao nhiêu phút?"
"Tớ nghĩ chỉ mười phút thôi."
Narak tự tin khẳng định.
"Không đời nào.
Tớ nghĩ lần này phải hơn mười lăm phút."
Nobel đáp lại, không chịu thua.
"Này Nobel, cậu nên tôn trọng thầy một chút chứ?
Dù tiết học của thầy Pobmek không vui lắm, nhưng không phải ngày nào thầy cũng đi muộn đâu."
Ai đó lên tiếng phản bác.
"Bit, cậu theo phe nào?"
"Ơ... nếu đoán đúng thì tớ được gì?"
Bit tò mò hỏi.
Narak giơ một hũ thủy tinh đầy kẹo, cùng với một tấm biển nhỏ viết chữ trẻ con: "Góp vui LÀ CHÍNH.
Đánh bạc LÀ XẤU."
Khi thấy vậy, Bit nuốt nước bọt.
Các bạn cùng lớp nhìn cậu mong đợi.
"Vậy tớ chọn phe..."
Reng!
Reng!
Reng!
Chuông báo thức trên điện thoại reo vang liên hồi với âm thanh khó chịu.
Pobmek đang ngủ say trên giường hắt hơi trong vô thức rồi xoay người, tiếp tục giấc ngủ bình yên.
Bất ngờ điện thoại lại reo, lần này là một cuộc gọi.
Pobmek vươn tay bắt máy, vẫn còn ngái ngủ.
Ở đầu dây bên kia, một giọng nói vang lên ngay lập tức, quá đỗi năng lượng so với giờ này vào buổi sáng.
"Này!
Anh dậy chưa đấy?"
Pobmek lầm bầm gì đó không rõ rồi cúp máy, xoay người ngủ tiếp, hoàn toàn lơ đi.
Tuy nhiên, ngay sau đó, thông báo LINE bắt đầu kêu không ngừng.
Bực bội, anh ngồi dậy kiểm tra và thấy đó là tin nhắn thoại từ bạn trai mình.
Pobmek nhấn nút phát.
"Thấy chưa?
Em biết ngay mà.
Lại ngủ quên rồi đúng không?
Em đã để cho anh ngủ thêm kha khá rồi đấy.
Dậy ngay!
Ngay lập tức!"
Nghe thấy giọng nói đó, Pobmek bật dậy ngay tức khắc.
Anh thay đồ nhanh chóng và đi đến tủ quần áo để lấy chiếc sơ mi màu nhạt đang treo trên cửa.
Một tờ giấy note được dán trên đó, với hình vẽ một đám mây đang mỉm cười.
"Em đã xem dự báo thời tiết.
Hôm nay trời sẽ nóng á, nên là hãy mặc áo mỏng nhé."
"Biết rồi mà..."
Giọng bạn trai anh vẫn đang vang lên từ loa điện thoại.
Pobmek tìm thấy hộp ăn sáng, là một chiếc bánh mì kẹp ức gà với salad, vài miếng trái cây và một hộp sữa nhỏ.
Anh vớ lấy mọi thứ thật nhanh, nhét vào ba lô và cắn một miếng bánh mì.
"Hôm nay anh có tiết hình học, đừng quên mang theo mô hình đấy."
Pobmek quay lại lấy mô hình hình học trên bàn làm việc ở góc phòng.
Sau đó, anh đi đến một cái lọ và lấy một viên kẹo có dán một mảnh giấy nhỏ.
"Lúc anh cười, trông anh dễ thương hơn nhiều.
Đừng quên mỉm cười với lũ trẻ nhé."
Pobmek ngậm kẹo, hạnh phúc với sự quan tâm của bạn trai, trong khi âu yếm nhìn bức ảnh hai người chụp chung.
"Nhưng anh phải rời khỏi nhà trước 7:30, nếu không chắc chắn sẽ muộn."
Pobmek nhìn đồng hồ một lần nữa, đã 7:45.
Anh đứng hình, mở to mắt và lập tức lao ra khỏi phòng.
Chiếc xe cũ rít phanh dừng lại trước cổng trường.
Pobmek mở cửa bước xuống vội vã, quên luôn chiếc ba lô để lại trên ghế sau.
Anh chạy được vài bước thì đột nhiên dừng lại khi cảm thấy vai mình quá nhẹ.
Vẻ khẩn trương biến thành sự tuyệt vọng, anh lúng túng chạy ngược lại để lấy ba lô.
Ở phía bên kia, giáo viên thể dục mới là thầy Jee, một người đàn ông với thân hình cân đối, đeo kính không độ và mặc đồ thể thao màu sắc rực rỡ, người đang đứng gác trước cổng trường.
Anh trông nhanh nhẹn và đầy năng lượng, hoàn toàn khác biệt với Pobmek, ánh mắt anh tỏ ra nét cảnh giác.
Thầy Jee mắt không rời chiếc đồng hồ bấm giây treo trên cổ, chú ý từng giây một.
Khi tiếng chuông vang lên, anh quay sang bác bảo vệ với nụ cười đầy nhiệt huyết, "Đúng tám giờ, đến lúc đóng cổng rồi ạ."
"Chà, thầy mới đúng giờ thật đấy."
Bác bảo vệ nhận xét, nở một nụ cười hơi gượng gạo trước sự chính xác đó.
Jee cười hăng hái, không mấy để tâm, "Ngày đầu tiên mà, phải tràn đầy năng lượng chứ ạ!
Trông cậy vào bác nhé!"
Vừa nói xong, anh chạy bộ vào trong trường, đầy sức sống.
Bác bảo vệ khẽ lắc đầu, cười bao dung, đóng cánh cổng sắt lớn và bước đi.
Chính vào lúc đó, Pobmek chạy đến cổng trường.
Khi thấy cổng đã đóng chặt, anh cảm thấy một cục nghẹn tuyệt vọng trong lồng ngực, nhưng sự vội vã không cho anh thời gian để suy nghĩ.
Không còn cách nào khác, anh quyết định trèo qua hàng rào sắt lớn một cách khó khăn.
Chiếc áo sơ mi anh đã ủi cẩn thận bị quẹt vào cổng và trở nên nhăn nhúm.
Khi cuối cùng cũng sang được phía bên kia, anh tiếp đất một cách vụng về khiến cổ chân đau nhói.
Mặt anh nhăn lại một lúc, nhưng ngay lập tức anh bắt đầu vội vàng chạy tiếp.
Khi đang chạy, anh lướt nhanh qua Jee ngay trước khi vào tòa nhà, thầy giáo thể dục quay đầu lại, nhưng Pobmek di chuyển quá nhanh khiến anh không nhìn rõ.
Anh chỉ kịp thấy bóng lưng và mái tóc rối bù.
Dù vậy cũng đủ khiến anh cau mày, bị ấn tượng bởi một cảm giác quen thuộc kỳ lạ, như thể anh đã thấy người đàn ông đó ở đâu đó trong ký ức xa xôi.
Bầu không khí bên trong lớp 2-2 hoàn toàn khác với bên ngoài.
Nơi đây bị thống trị bởi sự hỗn loạn và tiếng ồn của lũ trẻ, những đứa trẻ đang cực kỳ phấn khích với vụ cá cược tự phát, tất cả đều nói cùng lúc, tranh cãi về dự đoán của mình giữa tiếng cười và những tiếng la hét phấn khích.
Tiếng đếm giờ reo vang khắp phòng.
Những viên kẹo đủ màu sắc được bày ra như tiền cược trên bàn giáo viên.
Sự lộn xộn không hề giảm bớt thì bất ngờ, cửa lớp bật mở.
Pobmek lao vào, người đẫm mồ hôi và hơi thở dồn dập mặt anh đỏ gay và kiệt sức.
Lũ trẻ giật mình và đứng hình ngay lập tức.
Chúng nhìn nhau và ngay sau đó, chạy lên xóa những gì viết trên bảng rồi nhanh chóng trở về chỗ ngồi.
Chỉ có Nobel là hét lên ăn mừng, tin rằng mình là người chiến thắng.
"Thắng rồi!
Mười lăm phút!"
Nobel hét lên, gom hết kẹo về phía mình.
Nhưng Bit lập tức can thiệp để phản đối.
"Này!
Bọn tớ mới thắng chứ!
Thầy Pobmek đến muộn mười sáu phút mà.
Tại sao Nobel lại được lấy hết?"
"Mười lăm phút!
Nhìn đồng hồ đi!"
Nobel hét lại.
Pobmek vẫn đứng gần cửa, cố gắng lấy lại nhịp thở trong khi cố hiểu chuyện gì đang xảy ra trước mắt.
"Đợi đã... các em đang cá cược sao?
Đó không phải là điều tốt đâu, các em biết chứ?"
Anh nói nghiêm khắc, nhưng không nhóc nào thèm chú ý.
"Tớ không thèm nhìn!
Tớ còn chẳng biết xem đồng hồ!"
Bit hét lên, trước khi ném một viên kẹo vào Nobel.
Nobel đáp trả, nhưng trượt mục tiêu và cuối cùng trúng một học sinh khác.
Học sinh đó ném lại một viên kẹo khác, trúng người khác, và trong vòng vài giây, tình hình hoàn toàn vượt ngoài tầm kiểm soát.
Kẹo bay vèo vèo từ bên này sang bên kia.
Pobmek cố gắng ngăn lũ trẻ lại, nhưng không ai nghe lời.
Anh hét lên, gần như mất giọng: "Các em!
Dừng lại!
Đến giờ học rồi!"
Tuy nhiên, giọng anh bị nuốt chửng bởi sự hỗn loạn, giữa "cuộc chiến kẹo ngọt".
Pobmek đứng đó, cảm thấy như mình bị mắc kẹt giữa một cơn bão.
Sự mệt mỏi vì chạy đến trường nhanh chóng bị thay thế bởi cơn giận bắt đầu sôi sục trong lồng ngực.
Anh ôm đầu thất vọng khi một viên kẹo bay đến và trúng ngay trán anh.
Sự lạnh lẽo của viên kẹo đã phá nát chút bình tĩnh cuối cùng.
Cả lớp học rơi vào im lặng tuyệt đối.
Pobmek từ từ ngẩng mặt lên và nhìn viên kẹo nằm dưới chân với một biểu cảm hoàn toàn khác trước.
Tất cả những gì anh kìm nén bấy lâu nay bùng nổ cùng một lúc.
Anh vốc một nắm kẹo từ trên bàn và bắt đầu ném trả lại lũ trẻ.
"Các em không muốn học đúng không?
Vậy thì nhận lấy này!"
Trong khoảnh khắc đó, mọi ranh giới giữa giáo viên và học sinh biến mất hoàn toàn.
Pobmek tham gia trò chơi, ném kẹo cùng với lũ trẻ để xả cơn bực tức.
Mọi người đều cười nói và hò hét hỗn loạn, đến mức không còn phân biệt được ai là trẻ con, ai là người lớn nữa.
Đột nhiên, Pobmek vô tình ném một viên kẹo về phía cửa lớp.
Viên kẹo trúng ngay cô hiệu trưởng, người đang đứng đó chứng kiến toàn bộ cảnh tượng.
Bầu không khí đóng băng ngay tức khắc, như thể thời gian ngừng trôi.
Pobmek và các học sinh nhìn chằm chằm vào cảnh tượng đó, sốc cứng người.
Cô hiệu trưởng từ từ nhè viên kẹo vừa rơi trúng miệng mình ra, gương mặt lộ rõ vẻ kiệt sức, một biểu cảm mà Pobmek chưa bao giờ muốn thấy trong đời giáo viên của mình.
"C-chào buổi sáng...
Hiệu trưởng Sodchuen..." anh lắp bắp, mặt cắt không còn giọt máu.
Giờ đây, Pobmek đang ngồi trên chiếc ghế trước bàn làm việc của Sodchuen, người phụ nữ mặc bộ quần áo sặc sỡ trông như bước ra từ phim hoạt hình.
Lúc này Pobmek đang đóng vai người giáo viên gặp rắc rối, tuyệt vọng tìm cách giải thích và sửa chữa tình huống đã hoàn toàn mất kiểm soát.
"Như chị thấy, hôm nay các em dùng kẹo để tập đếm..."
Pobmek bắt đầu bằng một lý do không mấy thuyết phục,"Khi có vật cụ thể như kẹo, nó sẽ giúp trẻ hiểu bài tốt hơn."
Sodchuen tựa lưng vào ghế, chống cằm và nhìn Pobmek với vẻ mặt mệt mỏi.
Cô thở dài một tiếng thật dài.
"Được rồi, tôi không còn kiên nhẫn để tranh cãi với cậu hôm nay nữa, Pobmek... dù sao thì... cậu đúng là..."
"Đáng yêu ạ?"
Pobmek cố chen vào với một nụ cười gượng gạo.
"Cậu làm tôi muốn mắng cho một trận đấy!"
Sodchuen đáp lại ngay lập tức khiến Pobmek giật mình.
Nụ cười biến mất ngay lập tức, thay vào đó là vẻ mặt chán nản.
Thấy phản ứng của anh, Sodchuen chỉ lắc đầu ngán ngẩm.
"Nhưng dù sao thì hôm nay tôi gọi cậu đến không phải để khiển trách, tôi chỉ muốn giới thiệu với cậu giáo viên thể dục mới, cậu ấy nói là đã quen biết cậu rồi."
Lời của Sodchuen khiến Pobmek cứng người một lúc.
Ai có thể quen biết anh cơ chứ?
"Hả?
Ai cơ ạ?"
Anh hỏi, giọng bối rối.
Ngay lúc anh vẫn đang cố hiểu tình hình thì cửa văn phòng mở ra.
Một người đàn ông với thân hình thể thao bước vào với nụ cười rạng rỡ và vẻ mặt tràn đầy nhiệt huyết.
Đó là Thầy Jee, giáo viên thể dục mới.
"Đồ ngốc Pobmek!"
Jee hét lên gọi tên anh thật to.
"J-Jee...?"
Pobmek đứng hình một giây, sự bối rối chuyển thành sự kinh ngạc thuần túy.
Sodchuen quan sát hai người, nhìn qua nhìn lại giữa họ, hơi ngạc nhiên, "Vậy ra hai người thực sự biết nhau à, vậy không cần giới thiệu nữa đúng không?"
Cô nói rồi quay sang Jee, "Nhưng tóm lại, hai người quen nhau từ khi nào vậy?"
Jee lập tức đi tới và tự nhiên khoác tay lên vai người bạn cũ, trong khi Pobmek gượng cười, cố giấu đi sự khó chịu.
"Tụi em ở cạnh nhà nhau ạ."
Jee giải thích, "Mẹ em rất thân với mẹ cậu ấy, nên tụi em lớn lên cùng nhau."
Điều Pobmek cảm thấy lúc đó không chỉ là cảm giác bị lấn át, mà còn là sự bực bội sâu sắc khi phải tái ngộ với người này.
Jee, người hàng xóm quá đỗi hoàn hảo, người mà mẹ anh luôn mang ra so sánh với anh.
Và giờ đây, đỉnh điểm là anh sẽ phải làm việc cùng cậu ta trong một ngôi trường khiến không gian học đường bỗng dưng nhỏ bé hơn anh tưởng.
Ký ức bắt đầu hiện về trong tâm trí Pobmek như một cuộn phim lặp đi lặp lại.
Từ thời thơ ấu, khi anh luôn ngã xe đạp và sống chung với những vết trầy xước ở đầu gối thì Jee đã chạy một cách dễ dàng, qua thời thiếu niên, khi Pobmek đến trường với chiếc áo sơ mi nhăn nhúm vì vội vã ra khỏi nhà, thì Jee lại xuất hiện chỉn chu như vừa mới chải chuốt xong, cho đến ký ức đau đớn nhất vào ngày anh về nhà với điểm ba, thất vọng, chỉ để thấy Jee đang nhảy cẫng lên vui sướng cùng cha mẹ, tự hào khoe một hộp đầy huy chương vàng cho thành tích học tập xuất sắc.
Những ký ức đó như những vết sẹo chưa bao giờ biến mất trong lòng anh.
Và giờ đây Jee lại xuất hiện trong đời anh với tư cách là giáo viên thể dục mới của trường.
Tất cả những điều đó khiến Pobmek đơn giản là không thể ưa nổi cậu ta.
"À, hay quá.
Bạn từ thuở nhỏ vậy là tốt rồi."
Sodchuen nhận xét, mỉm cười hài lòng trước sự thân thiết của họ, "Điều đó sẽ giúp các cậu hỗ trợ nhau dễ dàng hơn trong công việc."
Jee mỉm cười và quay mặt về phía Pobmek trước khi trả lời với giọng khiêm tốn, "Thật ra, em mới là người cần cậu ấy giúp đỡ nhiều.
Em mới chuyển đến đây nên vẫn còn nhiều điều phải học hỏi từ cậu ấy ạ."
Jee nói thêm.
Lời của Jee khiến Sodchuen nhìn Pobmek với chút ngạc nhiên.
Sau đó cô lắc đầu và bật cười nhẹ, "Chà, tôi nghĩ tự cậu học hỏi có lẽ là lựa chọn tốt nhất đấy."
Pobmek chỉ khẽ mỉm cười, nuốt ngược sự bực bội đang sục sôi bên trong.
Trái lại, Jee lộ vẻ bối rối trước lời nhận xét của Sodchuen nhưng lại không mấy để tâm.
Ngay sau đó, anh đưa bản sơ yếu lý lịch của mình.
Sodchuen cầm lấy tài liệu và bắt đầu đọc, trong khi Jee tranh thủ dọn dẹp lại những vật dụng trên bàn làm việc của cô một cách kín đáo.
Cả Sodchuen và Pobmek đều nhìn thấy hành động đó nhưng không ai nói gì.
Sau khi xem qua sơ yếu lý lịch, Sodchuen nói với sự ngưỡng mộ chân thành: "Oa, thành tích học tập xuất sắc, hồ sơ không tì vết.
Cậu thực sự sinh ra để làm giáo viên đấy."
"Cũng không có gì to lớn quá đâu ạ."
Jee trả lời, cười nhẹ, "Em chỉ may mắn thôi.
Những gì em học đều ngấm vào đầu rất nhanh.
Em đoán là mình trưởng thành sớm hơn những người khác thôi."
Pobmek cau mày, lộ rõ vẻ khó chịu.
Lúc đó, chuông trường vang lên.
Jee chào tạm biệt với năng lượng thường thấy.
"Đến giờ rồi.
Em đi chào hỏi các lớp trước đây ạ, xin phép cô hiệu trưởng nhé."
Anh nói với Sodchuen,rồi nhìn sang Pobmek, "Gặp lại sau nhé."
Và anh rời khỏi văn phòng.
Pobmek nhìn theo với ánh mắt không hài lòng.
"Nhiều năng lượng quá, rất điển hình của một giáo viên mới."
Sodchuen nhận xét với một nụ cười nhạt.
"Em muốn xem cậu ta trụ được bao lâu."
Pobmek đáp lại với giọng đầy mỉa mai.
"Đừng có gây sự, cậu nên tập trung vào việc giữ cho bản thân ổn định trước đi" Sodchuen nói, cô nghiêm túc, "Nói tôi nghe, Pobmek, cậu thực sự nghĩ mình có thể đảm đương được công việc giáo viên không?"
"Em đã nói rồi mà.
Em chưa bao giờ muốn làm giáo viên."
Giọng anh nghe mệt mỏi, không chút nhiệt huyết.
"Vậy cậu nghĩ tôi muốn làm hiệu trưởng chắc?"
Sodchuen vặn lại, thở dài trước khi ngước nhìn bức ảnh của vị hiệu trưởng người nước ngoài thật sự đang treo trên tường, "Chỉ cần nghĩ đến cảnh Thầy Maximoff đang đi du lịch vòng quanh thế giới trong khi chúng ta phải đối phó với mớ hỗn độn này là tôi muốn hét lên rồi."
Cô im lặng một giây, rồi cô hét lên thật.
Pobmek hơi giật mình.
"Có chuyện gì vậy hiệu trưởng?"
"Không có gì.
Tôi thích hét thôi."
Cô trả lời một cách hoàn toàn tự nhiên.
Pobmek gật đầu, vẫn còn hơi hoang mang.
Sau đó Sodchuen lấy lại giọng nghiêm nghị, "Nghe cho kỹ đây.
Cậu và tôi đều đang ở trong những tình huống phức tạp, nhưng mỗi người đều có vai trò phải hoàn thành.
Cậu đã chọn làm giáo viên, dù vì bất cứ lý do gì thì hãy làm tốt công việc của mình.
Rõ chưa?
"Rõ ạ..."
Anh trả lời, "Vậy em xin phép về lớp."
"Để dạy học à?"
Sodchuen hỏi, hài lòng.
"Không phải, em đi rình bạn trai em."
Pobmek trả lời rồi rời khỏi văn phòng một cách vội vã không buồn che giấu.
Sodchuen còn lại một mình, đưa tay lên trán, bất lực.
Tiếng nói của lũ trẻ tràn ngập lớp học một cách ồn ào, sôi động.
Giữa tiếng ồn đó là một chàng trai trẻ thấp người, mặc chiếc áo khoác len dệt kim màu sắc rực rỡ, đó là Solarm giáo viên phụ trách lớp, người đang đứng trước bảng đen cố gắng giữ trật tự.
Cậu đeo một chiếc micro không dây móc qua tai trông hơi kì lạ, giống như một ca sĩ trên sân khấu.
Thái độ của cậu cởi mở và nhiệt huyết, như là có thể hoạt động ngay lập tức.
"Khi thầy nói "Good" các em nói "Morning", có được không nè?"
"Good-"
"Morning!"
Lũ trẻ đồng thanh đáp lại.
"Good-"
"Morning!"
Sự phối hợp nhịp nhàng đó mang lại những tiếng cười và lấp đầy lớp học bằng năng lượng tích cực.
Solar gật đầu hài lòng.
"Hôm nay, trong giờ sinh hoạt lớp, thầy có một nhiệm vụ bí mật cho các em đây."
Lũ trẻ rướn người về phía trước, chăm chú lắng nghe.
Solar giơ một tấm thẻ lên.
"Các em sẽ viết một tấm thiệp ghi "I love..." gửi đến một người đặc biệt."
Lớp học xôn xao đầy phấn khích, "Có thể là cho ba, mẹ, anh trai, chị gái hoặc cho một người mà các em thấy nhớ.
Hãy viết những gì các em thực sự nghĩ đến, nhé?"
Lũ trẻ bắt đầu viết, trông rất tập trung.
Solar đi giữa các dãy bàn, quan sát và khuyến khích các em bằng những lời dịu dàng.
Đột nhiên, hai cậu bé bắt đầu tranh cãi nhỏ.
"Cậu viết của cậu đi."
King nghiêm túc nói.
"Tớ không nghĩ ra gì cả, tụi mình làm chung không được sao?"
Four phản đối với giọng nũng nịu.
Đó là cặp đôi nổi tiếng Four và King của lớp 2-2.
Solar lập tức tiến lại gần.
"Four, mỗi người phải tự viết thiệp của mình chứ.
Nếu em cần thêm thời gian thì vẫn được nha."
Sau đó cậu nhìn King, "Còn em, King, hãy nói chuyện bình tĩnh hơn nhé.
Như vậy bạn mới có thể suy nghĩ tốt hơn được."
Cả hai cùng gật đầu một lúc, "Dạ vâng thưa thầy Solar."
Solar mỉm cười và nói với cả lớp một lần nữa, "Thầy thấy mọi người đều đang rất cố gắng.
Những tấm thiệp này chắc chắn sẽ tràn đầy tình yêu thương."
Lũ trẻ nghe xong thì tiếp tục viết một cách hăng hái.
Solar nhận thấy có ai đó đang nhìn từ phía ngoài cửa, là Pobmek.
Khi mắt họ chạm nhau, cả hai đều mỉm cười hiểu ý.
Khi chuông tan trường vang lên, tòa nhà tràn ngập tiếng bước chân, tiếng cười và tiếng nói của trẻ nhỏ.
Căng thẳng của buổi sáng tan biến, nhường chỗ cho một bầu không khí thoải mái hơn.
Pobmek rời khỏi văn phòng hiệu trưởng, cảm thấy sức nặng mà anh mang theo từ sáng sớm cuối cùng cũng nhẹ bớt.
Anh thong thả bước đi dọc hành lang cùng với Solar.
"Em thấy anh vào văn phòng hiệu trưởng."
Solar nói, "Lại bị mắng nữa hả?"
Pobmek lắc đầu nhẹ, "Không nha.
Có giáo viên mới đến là một người hàng xóm của anh, Jee."
"À, thầy Jee, em có gặp anh ấy hôm nay rồi."
Cái tên đó lại khuấy động một sự bực bội nhẹ trong anh, "Ừm, quá nhiệt tình.
Cậu ta xuất hiện từ hư không và làm anh trông tệ hại hơn."
"Vậy thì anh hãy cố gắng nỗ lực hơn một chút là được."
Solar nói một cách đơn giản.
Chỉ bấy nhiêu thôi cũng đủ để Pobmek hạ bớt sự căng thẳng, "Anh mệt quá..."
"Lúc nào anh cũng nói câu đó hết á."
Solar trả lời với một nụ cười âu yếm rồi xoa đầu anh.
Từ xa, Sodchuen quan sát cảnh tượng pha trộn giữa kiệt sức và lo lắng.
Jee tiến lại gần và huýt sáo đầy thích thú, "Ồ, cậu ta cũng có mặt này nữa sao, khá là đáng yêu đấy chứ."
"Họ chẳng thèm giấu giếm chuyện họ là một đôi gì cả."
Sodchuen lầm bầm.
"Chuyện đó làm chị khó chịu ạ?"
Jee hỏi.
"Không hề.
Tôi chỉ lo lắng là Pobmek phụ thuộc quá nhiều vào Solar thôi."
Cô trả lời "Nếu không có cậu ấy, tôi không biết Pobmek sẽ xoay xở thế nào nữa."
Jee im lặng trong vài giây, "Nhưng em đoán là ngày đó sẽ không bao giờ đến đâu ạ."
Đằng phía trước họ, Pobmek và Solar đang cùng nhau lên xe, cười nói vui vẻ.