Hài Hước [Slime dattaken] Trở về Tempest sau 1000 năm!!!!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 30


Lạnh quá.

Thật nhớp nháp.

Thật kinh tởm.

Hóa ra, bị giết là thế này?

Máu cô đặc lại quanh vùng cổ bị chặt, làm nặng chĩu dây thần kinh.

Tại sao không nhúc nhích được?

A.

Đâu còn cơ thể nữa mà di chuyển.

Tín hiệu từ dây thần kinh không chuyền được tới tứ chi.

Mà ngay từ đầu, nó đã đâu còn?

Đáng ra.

Đáng ra không nên giết người.

Phải biết rằng nếu giết người, người sẽ giết lại.

Phải biết rằng nếu giết người, phải chuẩn bị sẵn tâm lý để bị chết.

Tội lỗi.

Đau quá.

Nghe nói khi chặt đầu, các sinh vật vẫn còn ý thức trong chưa tới 3 giây.

Sao 3 giây lại quá đỗi dài?

Dài quá, vừa dài vừa đau.

Đau đớn, nhớ nháp, kinh tởm.

Ánh sáng chói quá.

Phải rồi, đây là sự trừng phạt.

Đây là sự trừng phạt.

_______________________

Tóc bết máu, đầu của một học sinh nằm lăn lóc, bên cạnh những cái đầu tương tự như vậy.

Trông như một bãi bóng bị nhuốm đỏ vởi mực và vải đen, lăn lăn nhưng vẫn còn ý thức.

Nền hành lang bị vấy bẩn.

________________________

"Đ-Đừng....Đừng mà!!!!!"

Cậu học sinh hét lên, nhưng âm thanh ngay lập tức bị ngắt quãng khi dây thanh quản bị đứt lìa.

Cô gái với mái tóc màu tím, cùng bộ da phân hủy nhanh chóng chém bay đầu cậu học sinh kia.

Bên dưới chân, la liệt những cái đầu không thân thể.

Giết người, thì phải gọn gàng.

Phải tìm mọi cách để không bị phát hiện.

Phải có thực lực và trách nhiệm mới có thể giết người.

Còn nữa, phải chuẩn bị tinh thần để bị giết mới được giết người.

Violet đứng lên.

Loạng choạng trong bộ dạng kinh tởm.

Đối với cô, những học sinh từng giết cô đều phải trả giá.

Còn một người nữa.

Nhưng liệu có cần...?

"Đứng im!"

Bỗng, một âm thanh chói tai vang lên.

Violet chầm chậm quay đầu lại.

Chiếc cổ trông vặn vẹo đến khó tin.

"Kuahahahaha, ngươi tò mò về ta?"

Hắn ta đang nói cái quái gì vậy.

"Nếu ngươi đã hỏi thì ta xin trả lời, về quý danh của quý ngài CHAODIS này!"

Ai hỏi hắn chứ?

Nhưng mặc kệ, tên học sinh đó vẫn chỉ tay lên trời và ra dáng hình chữ V.

Và bằng một cách thần kỳ nào đó, ánh sáng bỗng chiếu xuống xung quanh hắn.

"Tên ta là Edgeworth-maru von Tempesttttttttt!!!!!!!!!, ta cho phép ngươi gọi ta là Ed oni sama đấy!"

Ai hỏi tên hắn đâu.

Mà thêm chữ maru vào cuối câu làm gì, bộ hắn nghĩ mình là samurai chắc?

Lại còn oni sama, hắn có phải trùm đầu gấu băng đảng trẻ trâu nào đâu?

Bộ hắn bị điên à?

Hay đây là Chuuninbyou, hội chứng hoang tưởng tuổi dậy thì?

Quý tộc mà còn bị mắc hội chứng này thì hỏng.

Nhưng dù sao, cô cũng không được phép quên.

Cô phải trả thù.

Dù những học sinh có như thế nào, trai gái, tốt bụng, xấu bụng, quý tộc hay thường dân, họ đều đã gây nên một chuyện tày trời.

Họ đã....

Nghĩ đến đây, cô nhớ lại cái cảm giác kinh tởm đó.

Cô bị phản bội.

Họ vứt xác cô đi, biến cô thành mồi cho quái vật.

Khi cô làm mồi cho quái vật.

Cô không bao giờ quên được dây phút dịch tiêu hóa tan chảy từng mảng da của mình.

Đau đớn, đau đớn khôn cùng.

Điều đó càng làm cô căm hận chúng hơn.

Cô nắm chặt lấy cây kiếm trên tay.

Đến mức miếng da rách ra.

Cảm giác bị phản bội đó...

KHÔNG THỂ THA THỨ!

Hận thù che mờ lý chí.

Violet lao thẳng tới Edgeworth với tốc độ tối đa.

Đôi mắt cô nhuốm màu đỏ rực, vì sự hận thù.

Nhưng.

"Za...Warudooo!!!!"

"C-Cái!?"

Bỗng, từ lúc nào mà tên Edgeworth đã dịch chuyển ra đằng sau cô.

Hắn ta nhún vai, khiêu khích.

"Hồ, ngươi dám tiếp cận ta sao...."

TÊN KHỐN!!!!!

Cô nắm chặt lấy thanh kiếm, ngọn lửa đen bao bọc lấy nó và cháy rừng rực.

Gia tốc tư duy....kích hoạt.

"Chết đi!!!!!!!!!!!"

Rồi cô lao tới, tốc độ đã chọc thủng bức tường âm thanh, để lại dư chấn mạnh.

Những cái đầu của học sinh ngay lập tức bị nghiền nát bởi thứ áp lực kinh khủng đó.

Nhưng...

"Tốc độ nhanh đấy, nhưng chào mừng tới với...GEASS!"

Ánh mắt của Edgeworth phát sáng, tia sáng chiếu thẳng tới thủy tinh thể của Violet.

Ngay giây sau, Edgeworth nhếch môi, rồi chỉ tay xuống đất.

"Ta ra lệnh cho ngươi....quỷ xuống!"

Bỗng, một áp lực vô hình đè nặng lên lưng của cô.

Cây kiếm run bần bật, rồi tuột ra khỏi tay của cô.

Tấm lưng nhỏ bé cũng bị thứ áp lực đè xuống, không thể chống cự.

Lưng cô dần khom xuống, trước sự bàng hoàng của bản thân, cô đã quỳ xuống lúc nào không hay.

Trước...tên đó.

Thế rồi, hắn ta bước tới gần cô.

Hắn ta định...?

Hắn ta ngồi xổm xuống, nhếch miệng cười khinh bỉ.

"Sự thật luôn chỉ có một, chỉ có một mà thôi..."

Hắn ta....

Tay hắn ta chỉ vào đầu cô, tạo thành hình khẩu súng.

"Bang!"

Mọi thứ tối xầm.

À, hóa ra...

Toàn bộ cơ thể của cô bị thôi bay.

Cô đã...

Mở mắt ra, cô thấy bản hắn đang đứng trước bản thân.

Đồng hồ đếm giờ quay lại đúng thời điểm cô gặp hắn.

Hắn đứng đó, chỉ mỉm cười.

_______________________________________

Đoán xem bao nhiêu bộ anime đã được lồng vào chap này?

Mà cái cuối chắc chẳng ai đoán được đâu, là vòng lặp thời gian trong Suzumiya Haruhi nhé🙂)))
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Thông báo


T-Tôi bí ý tưởng quá.

Mọi người muốn dark hơn không, chứ hài hước tôi hết cmn ý tưởng rồi.

Ai cíu, có ai comment ý tưởng thì hoan nghênh.

Và tôi nên kết thúc arc kiểm tra của Rimuru luôn nhỉ?

Chứ chán quá...

Ai giúp tôi đi.....

Dark hơn nhé?

Hay là drop!

Hay nhồi một đống drama...
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 30.5- Kẻ giả mạo thật sự.


Ed biết chắc chắn, cô gái đó là giả mạo.

Violet.

Thực ra, Violet và những kẻ đã chết đang ở thế giới thực.

Cô Sato sẽ không để ai phải chết, và Ed biết chắc chắn là vậy.

Cô Sato chỉ muốn trừng phạt đám trẻ vì giết người không suy nghĩ.

Vậy nên, cô tạo ra một kẻ giống với Violet để khiến đám trẻ khiếp sợ.

Dù sao thì đây cũng là thế giới của cô, cô có toàn quyền ở thế giới do cô tạo ra.

Và đó mới là kẻ giả mạo.

Violet...hay nói cách khác là cô Sato đóng giả...à không, chỉ là một phân thân của cô Sato.

Còn cô hiện tại đang đưa linh hồn của những học sinh đã chết về thế giới thực.

Nhưng.

Đó không phải là kẻ giả mạo duy nhất ở đây.

Ví dụ như là...kijin Akami?

Hay là Dantalian?

Ed đều có thể nhận ra khí tức quen thuộc của họ, họ giả mạo thân phận để kiểm tra ngôi trường này.

Có thể nói, họ giả mạo vì lý do công việc, và có vẻ như cô Sato vẫn chưa nhận ra.

Còn một điều nữa mà cô Sato...

À không.

Phải gọi là Rimuru Tempest mới đúng.

Còn một điều nữa mà Rimuru Tempest vẫn chưa nhận ra.

Trên thế giới này không có kẻ nào tên là Edgeworth cả.

Không một ai có tên trùng khớp với cậu, mã gen trùng khớp với cậu, hay sự tồn tại trùng khớp với cậu.

Đúng hơn, vì cậu là giả mạo.

Cậu đã bị tẩy não bởi thực thể X, và cả vương quốc của cậu cũng thế, đều bị tẩy não bởi X.

Chính vì lẽ đó, cậu mặc nhiên trở thành hoàng tử, con vua.

Sống ở một thân phận giả mạo trong một nơi giả dối, Ed đã trở nên dối trá từ lúc nào.

Và cũng vì bị tẩy não, Ed đã bị phong ấn một số kĩ năng tối thượng mình đang có.

Lượng ma lực của cậu cũng bị thực thể X thu lại, kết quả, lượng ep của cậu khá thấp.

Nhưng.

Cậu đã nhớ lại rồi.

Cậu đã nhớ lại tất cả.

Toàn bộ.

Toàn bộ mọi thứ!

"Muahahahahahaha!"

Ed cười lớn.

Tiếng cười vang trời, làm rung chuyển mái tóc vàng cùng đôi mắt sắc lạnh không phải của con người.

"Hóa ra, ta là tồn tại song song của thực thể X..."

Hóa ra là như vậy.

Cậu mới chính là kẻ giả mạo thật sự.
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 31


Ed thản nhiên thách thức Violet...vốn giờ đây chỉ còn lại bản năng giết chóc.

Hắn ta sử dụng những ngôn từ gây ức chế, đồng thời với những ma thuật kì lạ mà Violet chưa bao giờ được thấy.

Hắn cứ như đang chơi đùa với cô vậy.

Cô lầm lì liếc hắn, lúc này, hắn đã thôi nói cười.

Rốt cục hắn có ý định gì?

Ed đang hướng ánh mắt của mình về phía cô.

Ánh mắt không có tý gì của sự khinh thường, cũng chẳng cảnh giác.

Hắn đang thăm dò cô sao.

Vớ vẩn.

Cô sẽ giết hắn.

Dù hắn có là Ed đi chăng nữa.

Cô khẽ di chuyển ngón tay.

Chỉ cần kích hoạt không gian ma pháp để lấy ra món vũ khí đó, rồi lao vào kết liễu hắn như cách cô kết liễu những học sinh khác.

Nhưng, để làm được điều đó, cô phải đánh lạc hướng hắn.

"Phong ma pháp, hắc ph..."

"Vô ích thôi..."

Khoảnh khắc cô đưa tay lên, hắn bèn cắt ngang bằng tiếng thở dài.

Điều đó khiến cô khẽ bị hẫng một nhịp.

"Vô ích thôi, cô không thể diễn kịch được nữa đâu cô Sato....hay đúng hơn là phân thân của cô nhỉ?"

Khoảnh khắc cái tên Sato được vang lên, Violet ngừng cử động.

Mắt cô ta nhìn chăm chăm vào đôi bàn tay run rẩy, cả cơ thể của cô không ngừng run lên, mãi tóc tím bết máu đỏ tươi, lặc lè như sợi chỉ ướt.

Thế rồi, Violet hướng mắt lên nhìn Ed.

Giọng nói của cô cất lên những âm thanh cao vút, mà rõ ràng không phải giọng của cô.

"Ồ, em phát hiện ra từ khi nào?"

Ed mỉm cười.

"Từ khoảnh khắc sau khi tôi cứu một phân thân của cô khỏi con quái vật."

Nghe đến đây, Violet....à không, Rimuru khẽ nhếch môi.

"Ồ, là từ lúc đấy à."

Thế rồi, Rimuru cười mỉm.

Cậu khé đứng lên, mái tóc từ màu tím nay bị lột bỏ, tan biến thành những hạt bụi.

Máu và cáu bẩn quanh người cũng bị bốc lên từng hạt, trở về với hư vô.

Thân hình của cô dần nhỏ lại so với kích thước ban đầu, trang phục rách rưới phát ra ánh sáng, và dần hiện nguyên hình thành một bộ áo khoác lông thú màu xanh.

"Chào, lại gặp em rồi, Edgeworth.

Kể từ chuyến bay đó nhỉ?"

"Không, không phải."

Đáp lại, Ed chỉ nhún vai và khẽ lắc đầu.

"Có lẽ là từ lâu lắm rồi, từ lúc có những liên kết đầu tiên."

Rồi, Edgeworth mỉm cười, một nụ cười tươi rói không phải của quý tộc, để lộ ra một hàm trắng bóc của cậu ta.

"Chào mừng trở lại, Rimuru."

Hắn cười.

Rimuru thở dài, cậu ta liếc nhìn hắn ta.

Điệu bộ của hắn ta khá giống tên hội trưởng guild, thân thuộc nhưng lạ kỳ.

Tuy vậy, cậu không nghĩ mình biết người này.

"Hừm, tôi không nghĩ chúng ta quen nhau từ lâu đến thế?

Hay tôi nhầm?"

"Có lẽ, nhưng có lẽ không.

Nhưng Rimuru đây định tính thế nào với những học sinh đã chết, cậu đâu phải thể loại có thể giết người?"

"A...bị nắm thóp rồi!"

Rimuru khẽ kêu lên, Edgeworth thấy vậy liền phá ra cười.

"Đúng là Rimuru...những học sinh này đang bị giết, nhưng chỉ là hình ảnh ảo được tạo ra khi chúng đang ngủ thôi đúng không?

Việc cậu làm chỉ là kết nối các giấc mơ của chúng vào với nhau, tạo thành một lucid dream do cậu quản lý..."

"Ha ha, vậy cậu cũng biết sao."

"Đương nhiên rồi!"

"Quả nhiên..."

Rimuru thở dài một hơi.

Sao bỗng cậu thấy quả thật thân thuộc, nhỡ nói ra hết tấm lòng của mình với Edgeworth mà không kịp để ý.

Rimuru ngay lập tức kiểm tra tinh thần mình, không có dấu hiệu của thao túng đến từ hắn.

Có lẽ là uy áp ư?

Cũng không, rốt cục là...

"Sao vậy, giờ tôi tìm ra được kẻ giả mạo rồi, bài kiểm tra kết thúc được chưa?"

Đối diện với ánh mắt của Rimuru, Ed chỉ gật gù.

Mái tóc vàng của cậu ta khẽ đung đưa.

"Có lẽ..."

Rimuru hơi lưỡng lự một hồi.

Cậu không muốn làm theo điều người khác nói, nhưng quả thật, Rimuru nên kết thúc tại đây.

Bản thể của cậu bên ngoài cũng đã đo được 15 tiếng thời gian kể từ lúc bắt đầu bài kiểm tra, giờ đang là đêm muộn rồi.

"Thôi được, tôi sẽ giải trừ nó."

Thế rồi, Rimuru ra quyết định hơi miễn cưỡng.

Cậu đứng thẳng lưng, đưa tay lên.

Ngay khoảnh khắc tiếp đó, bàn tay cậu xuất hiện một bức sóng ảnh hưởng đến việc truyền thông tin, nó sẽ được truyền tới bản thể cậu đang ở bên ngoài để hủy ma pháp mà Rimuru đang sử dụng.

Chỉ vài giây sau, bản thể đã nhận được tin nhắn.

Phân thân của Rimuru hoàn thành xong công việc liền dần dần tan biến.

Cùng với đó là một phần của thế giới ảo, và những cái xác ảo của học sinh.

Chứng kiến cảnh đó, Ed thở dài.

Rồi cậu quay lưng đi.

Cậu đã chờ.

Đã luôn chờ.

Biết bao nhiêu năm, bao nhiêu đồ để giải trí, chôn mình dưới nơi đó, cùng ăn hàng vạn cái bánh flan đợi Rimuru về.

Song, vài chục năm, vài trăm năm trôi qua, cậu vẫn không thấy cậu ta.

Cậu luôn nghĩ hàng nghìn năm trôi qua rất nhanh, ấy nhưng kể từ khi gặp người đó, nó lâu hơn cậu tưởng.

Nhìn Rimuru tan biến, dù chỉ là phân thân, cậu cũng không khỏi nghĩ đến một hình ảnh khi Rimuru không còn tồn tại trên thế giới này.

Trái tim cậu thắt lại.

Dẫu cho cậu là người biết Rimuru sớm nhất.

Dẫu cho...

Có lẽ đây là suy nghĩ của cậu, một phân thân hoàn hảo tạo ra từ những ký ức trước khi lên chuyến hành trình đó.

Không biết giờ bản thể của Ed đang ở đâu, có thể là ở nơi nào đó trong vùng hỗn độn không thời gian.

Có lẽ hắn ta sẽ suy nghĩ về Rimuru như một cách đổ lỗi, nhưng hiện tại cậu chỉ thấy buồn.

Vì đó là cậu.

Dù bản thể có tấn công Tensura đi nữa, Ed sẽ quyết định bảo vệ con slime đó.

___________________________

Lời của tác giả:

Đoán ra được bản thể chưa?
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 32


Các học sinh trong lớp dần mở mắt.

Nửa tỉnh, nửa mơ, ai cũng tự hỏi chuyện gì đã xảy ra.

Có lẽ, họ vừa trải qua một cơn ác mộng.

Ánh sáng dịu nhẹ từ ánh trăng chiếu xuống qua khung cửa sổ của lớp học, cùng làn sương mờ ảo lạnh lẽo.

Nhưng điều đó không khiến họ sởn gai ốc mà càng làm những học sinh này trở nên yên tâm hơn biết bao.

Giấc mơ chân thật đến rùng mình.

Đồng thanh, các học sinh đứng dậy, bước ra khỏi lớp học.

Đi theo từng tốp từng tốp, có lẽ họ đã quá mệt mỏi và chỉ muốn về sớm.

Cũng không thể trách được, những chuyện trong giấc mơ đó có lẽ sẽ ám ảnh những học sinh đến hết cuộc đời.

Có lẽ thế.

Rimuru ngắm nhìn những học sinh quan sát trong khi sử dụng đấu pháp xóa bỏ sự tồn tại.

Rồi cậu khẽ thở dài.

Qua bài kiểm tra này mà cậu đã thu thập được đầy đủ dữ liệu về sức mạnh cũng như kĩ lượng của các học sinh, và với sự tổng hợp đó, từ ngày mai cậu sẽ bắt đầu dạy học một cách nghiêm túc.

Đảo mắt ra ngoài cửa sổ, nhìn bốn phía chỉ toàn cây cỏ.

Có lẽ cậu nên về thủ đô, mà giờ này chắc không còn chuyến tàu nào đâu.

Thôi thì...

Rimuru lặng lẽ bước ra ngoài lớp học, đi dọc theo dãy hành lang tối muộn phủ đầy ánh trăng.

Cậu chưa muốn ngủ, có lẽ ngày mai sẽ bận rộn nhưng slime thì không biết mệt.

Có lẽ cậu sẽ tìm một quá ăn nào đó mở ban đêm chăng?

Ngắm nhìn các học sinh từng tốp một kéo nhau về ký túc xá của mình, Rimuru chỉ mong chúng sau vụ này thì nên cẩn trọng trước những hành động của bản thân.

Và như cậu nói, giết người thì phải sẵn sàng để bị giết, hay phải biết tin tưởng lẫn nhau.

Mà, nếu chúng chẳng ngẫm ra được bài học đấy thì cậu cũng không quan tâm.

Rimuru đi dọc theo dãy hành lang, ra đến sân trường.

Sân trường rộng mênh mông, trong khi Rimuru vẫn duy trì khí đấu pháp.

Rồi, cậu lẳng lặng tung đôi cánh đen tuyền ra, đập mạnh đôi cánh và phóng lên không trung.

Ánh trăng soi sáng bị che bởi đôi cánh của cậu, trông thật huyền ảo.

Rimuru nhìn xuống, dù về đêm nhưng thành phố vẫn thật tấp nập, dù cho không có Rimuru thì những người ở đây vẫn đủ sức duy trì một quốc gia thịnh vượng.

Nếu thế thì có lẽ, Rimuru sẽ không cần trở lại.

Cậu sẽ an nhàn sống như một công dân trong quốc gia Ma vật này, điều đó cũng không tệ lắm.

...

Sao lồng ngực cậu khẽ thắt lại nhỉ?

Rimuru bất giác đưa tay lên ngực mình, không, slime thì không bị đau tim.

Nhưng mỗi khi nghĩ đến những người từng làm việc với cậu giờ đây không cần cậu giúp đỡ, bỗng Rimuru thấy khá cô đơn.

Hừm...Mà thôi kệ đi.

Cậu đập mạnh đôi cánh lần nữa, vút bay qua những làn mây huyền ảo để tiến tới thủ đô.

_____________________________________________

Âm thanh nhộn nhịp của phố mua sắm vào ban đêm, Rimuru đi qua các quầy hàng, một tay cầm hộp takoyaki, một tay dùng tăm chọc vào để ăn từng miếng một.

Vị takoyaki dai dai lại mềm mềm, tan chảy ngay trong miệng.

Hơi ngấy, nhưng đây mới là ẩm thực đường phố.

Quả là hoài niệm quá đi, hình như nghệ thuật này bắt nguồn từ Rimuru và Veldora nhỉ?

"Cho cháu một mì xào bác ơi, rưới nhiều nước sốt vào nhé!"

Cậu ngay lập tức tiếp cận quầy hàng tiếp theo.

Nghe thấy yêu cầu của Rimuru, chủ quán là goblin cỡ trung niên đấy mỉm cười, rồi tạo hình "ok" bằng ngón tay ra hiệu cho Rimuru.

Mùi thơm phức của mì xào với trứng khiến cơ thể Rimuru kích thích.

Quả là tay nghề cao có khác, ông bác đó làm mì chất lượng ghê.

Có khi cứ như thế này cũng không sao.

Rimuru không nhất thiết phải về điều hành quốc gia, chỉ cần bình yên tận hưởng như thế này cũng được.

Tuy sẽ nhàn đến chết mất, nhưng đây cũng chính là mong muốn của Rimuru khi thành lập nên quốc gia Ma vật này.

"Mì của cháu đây, 5 xu nhé."

"Vâng."

Rimuru đưa tiền cho ông bác rồi nhận lấy hộp mì.

Cậu tiện thể lấy thêm đôi đũa đựng trên hộp, rồi tách nó ra làm hai.

Một ngày yên bình, rồi không biết sẽ có biến cố nào nữa đây.

Rimuru thở dài.

Cậu kiếm đại một dãy ghế công cộng ngồi, vừa ngấu nghiến gói mì và takoyaki, vừa quan sát mọi người tấp nập.

Thật yên bình quá....

Có lẽ...cậu nên trở về căn hộ của mình thôi.

_________________________________________

Ai muốn diễn biến tiếp theo là gì nhớ comment nhé

Mà để quyển này nhanh ra chap hơn thì sang bộ re:sekai, Rimuru và dị giới mới ủng hộ mình nhé🙂)))
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 33


"Xin chào các em, buổi hôm qua vui chứ?"

Rimuru đứng ở bục giảng, nở một nụ cười tươi rói khiến đám học sinh rùng mình.

Những trải nghiệm ngày hôm qua đối với học sinh như một địa ngục mà có lẽ suốt đời chúng không bao giờ có thể quên được, đến tận sáng nay chúng vẫn cảm thấy ớn lạnh.

Được, phản ứng tốt lắm.

"Có vẻ như các em vẫn còn ấn tượng về bài kiểm tra ngày hôm qua, tốt lắm.

Giờ thì, tôi mong chúng ta có thể ổn định để vào tiết học."

Nghe vậy, các học sinh chậm rãi ngồi trở lại chỗ của mình.

Họ lấy sách vở ra, đặt lên bàn.

Toàn bộ quá trình diễn ra thật im lặng và ngay ngắn, không ai dám ho he một lấy nửa lời.

Trước sự đáng sợ của Rimuru, không ai có thể nói chuyện một cách tự nhiên như lúc mới nhập học.

Nhưng như thế này đâu có được?

Rimuru nhìn những học sinh rồi lặng lẽ thở dài.

"Như thế này đâu có được, lớp học phải SÔI NỔI lên chứ, các em thấy tôi nói có đúng không..."

Rimuru nhấn mạnh vào chữ "sôi nổi", trong khi nở một nụ cười lạnh gáy.

Các học sinh sợ xanh mặt, vội vâng vâng dạ dạ.

Thấy vậy, Rimuru hài lòng gật đầu tỏ vẻ hài lòng.

Rồi cậu quay lại nội dung chính của bài học ngày hôm nay bằng cách khẽ liếc qua quyển giáo trình.

Rồi, cậu đã nhớ toàn bộ nội dung bài giảng.

Nó hơi trừu tượng một chút và khó để lấy ví dụ minh họa, nhưng như thế này mới tương đương với trình độ của các học sinh ở đây chứ.

Rimuru khẽ mỉm cười, rồi gấp quyển giáo trình lại mà đặt nhẹ nhàng xuống bàn.

Rồi cậu lên tiếng.

"Các em...cất sách giáo khoa lại."

Vô số những âm thanh bày tỏ sự khó hiểu vang lên.

Cũng đúng thôi, bởi nếu không có sách giáo khoa, các học sinh sẽ học bằng gì?

"Chúng ta sẽ không cần sách giáo khoa trong ngày hôm nay, chỉ cần một tập vở và một chiếc bút là đủ rồi."

"V-Vâng...."

Các học sinh nghe vậy cũng dần dần cất quyển sách giáo khoa về ma pháp kia đi, tuy vẫn còn khá do dự.

Cho đến khi không còn một quyển sách nào trên bàn, Rimuru mới tiếp tục nói.

"Bài học hôm nay chúng ta sẽ học về căn bản của ma pháp, vậy, có ai có thể nói cho tôi biết ma pháp là gì không?"

Bầu không khí rơi vào im lặng.

Điều này khá là đúng, vì ở thế giới này nhan nhản người dùng được ma pháp.

Ma pháp ở đây giống như đời sống, giống như các hành động hiển nhiên không cần nghiên cứu.

Đương nhiên có rất nhiều những tài liệu liên quan đến nguồn gốc của ma pháp, nhưng hầu như nếu không quan tâm tới chuyên ngành ma pháp học thì sẽ chẳng ai quan tâm đến mấy tài liệu này.

Thử lấy ví dụ, 1+1=2, họ áp dụng sự thật hiển nhiên này vào mọi hiện tượng của đời sống và chẳng ai quan tâm đến việc chứng minh nó.

Nhưng thực ra, 2=1+1 không phải là một sự thật hiển nhiên, mà có thể chứng minh qua các tập hợp đóng và hàm số, cũng như sự kết hợp giữa hai hàm mà các phần tử trong hàm đóng không bằng 0.

Nhưng đương nhiên, chẳng ai quan tâm đến mấy cái này.

Dĩ nhiên các học sinh ở đây cũng thế, họ chỉ học những cái cao siêu mà không bao giờ có thể chứng minh được những thứ "căn bản" nhất, vì những thứ "căn bản" bao giờ cũng khó nhằn.

Có thể các học sinh ở đây biết cách sử dụng ma pháp dịch chuyển, nhưng có ai đã thực sự hiểu ý nghĩa của dịch chuyển trong "ma pháp" hay chưa?

Liệu dịch chuyển là đưa người tới điểm A, hay là địa điểm di chuyển để tự đưa điểm A về người đó.

Liệu có ai tự hỏi rằng: cơ thể của người sử dụng ma pháp dịch chuyển đã biến đi đâu trong khi ma pháp dịch chuyển được thực hiện?

Chẳng ai biết được cả.

Đó là lý do, các giáo trình ở đây giải thích khá trừu tượng về ma pháp.

Theo Rimuru thấy như thế này là quá khó hiểu cho các học sinh, nên Rimuru sẽ giải thích chi tiết với ví dụ minh họa.

"Ma pháp là hiện tượng được sinh ra khi người A trao đổi một lượng năng lượng trong cơ thể, mà ở đây là ma tố vào môi trường.

Nó đã bao gồm cả lực được người A phóng ma pháp ra, người A tạo hình dáng cho ma pháp cũng như việc người A ổn định nó."

"T-Tức là sao ạ...?"

Có một học sinh khẽ lên tiếng hỏi.

Thấy vậy, Rimuru nhún vai.

"Các em biết định luật bảo toàn năng lượng không?"

"Dạ...?"

Đương nhiên những học sinh ở đây mấy ai biết đến định luật này, chỉ một số người nghiên cứu kĩ về năng lượng mới có thể biết được thôi.

Nó là một định luật được áp dụng cho hầu hết những cá thể trên thế giới này nếu còn thuộc dạng năng lượng.

Băng hoại hư vô của Rimuru cũng tương tự như thế.

Kể cả lò phản ứng ma tố của ma vương Millim cũng đều phụ thuộc vào "định luật bảo toàn năng lượng."

"Định luật bảo toàn năng lượng phát biểu rằng "năng lượng không tự nhiên sinh ra cũng không tự nhiên mất đi, nó chỉ chuyển từ dạng này sang dạng khác", vậy nên thực tế dù sử dụng khoảng 100% ma tố để thi triển ma pháp, thì hiệu quả của ma tố cũng chỉ tương đương với 50%."

"Vậy nên, để tượng chưng cho điều đó, tôi sẽ tạo ra một mô hình vũ trụ thu nhỏ."

__________________________________

(xin lỗi, tôi định viết tiếp cơ nhưng tôi lười quá🙁((( )
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 34


Rimuru đưa bàn tay ra, hướng về phía các học sinh.

Với vẻ khó hiểu, các học sinh nhìn chằm chằm vào bàn tay của Rimuru như đang chờ đợi một điều gì đó sẽ xảy ra.

Chỉ khoảng vài giây sau, các học sinh bỗng cảm thấy nôn nao khó tả.

Cùng lúc đó, lớp học, bàn ghế, đồ dùng học tập biến mất, thay vào đó là một khoảng không màu đen trải dài vô tận.

Rimuru nắm chặt tay lại, xung quanh cơ thể của các học sinh bỗng nhiên xuất hiện những lớp màng bảo vệ mỏng.

Thứ ánh sáng màu vàng phát ra từ lớp màng bảo vệ cũng cho phép các học sinh có thể nhận ra nhau trong khoảng không đầy tối tăm này.

"À rế, hết buồn nôn...rồi?"

"T-Tôi cũng cảm thấy thế..."

Có những lời bàn tán rầm rộ nổi lên.

Nghe vậy, Rimuru nhún vai rồi từ tốn giải thích.

"Vị trí các em vừa đứng là vùng không gian nằm ngoài vùng không-thời gian, sẽ không tồn tại bất cứ thứ gì, kể cả không gian lẫn thời gian trong khoảng không đó cả, điều đó sẽ khiến thời gian của các em bị ngưng lại.

Tôi đã khắc phục sự cố này bằng một lớp kết giới, mà thực ra nó là một lớp kết giới mà bên trong nó tồn tại vùng không-thời gian cùng với ánh sáng để các em có thể chuyển động trở lại..."

"Nhưng do tác động của việc bị ném ra ngoài vùng không gian 4 chiều đột ngột khiến các em bị buồn nôn, vậy nên tôi vừa thêm hiệu ứng ổn định đồng hồ sinh học để khiến các em thích nghi tốt hơn..."

Rimuru khẽ thở dài.

Tuy vậy, những gì Rimuru nói thật quá sức tưởng tượng cho các học sinh.

Điều đó khiến cả lớp một lần nữa rầm rộ lên những lời bàn tán đầy vẻ kinh ngạc.

"Nào, theo các em, một con người không có phép thuật có thể huỷ diệt một quốc gia hay không?"

Rimuru bỗng đặt ra một câu hỏi.

Một câu hỏi đơn giản đến nực cười.

"Đương nhiên là không rồi ạ?"

Đáp lại, một số học sinh thản trả lời câu hỏi như một điều gì đó ngớ ngẩn.

Cũng đúng thôi, ngay cả người có phép thuật còn không thể huỷ diệt một quốc gia cơ mà.

Nghe vậy, Rimuru nhún vai.

Rồi, với những thông tin đã chuẩn bị sẵn cùng với Ciel, Rimuru nhẹ nhàng giải thích cho các học sinh.

"Điều các em nói có lẽ đúng, nhưng lại có phần sai."

"D-Dạ?"

"Các em hoàn toàn có thể quy đổi một vật thành năng lượng.

Ví dụ, ngay cả khi các em cạn ma tố, các em vẫn có thể tiêu hao sinh mạng để tiếp tục thi triển phép thuật.

Nó không phải là điều gì cấm đoán cả, chỉ là các em đang hi sinh vật A để chuyển hoá nó thành năng lượng B thôi."

Rimuru tiếp tục.

"Nhưng, khi em bỏ ra A để thi triển ma pháp B, đáng lẽ theo lý thuyết thì A phải tương đương với B, nhưng trên thực tế, B chỉ bằng một phần vạn của A mà thôi.

Các em không bao giờ có thể chuyển hoá được hoàn toàn năng lượng A của mình để tạo ra một ma pháp hoàn chỉnh."

"L-Là sao ạ?"

Các học sinh gãi đầu thắc mắc.

Rimuru khẽ liếc nhìn các học sinh, rồi giải đáp.

"Ma tố kết tinh lại thành ma thạch, các em biết điều đó chứ?

Quái vật sống càng lâu, ma thạch càng lớn, cho phép chúng có thể sử dụng sức mạnh của mình càng khủng kiếp.

Dĩ nhiên các em mượn năng lượng từ môi trường, nhưng trong cơ thể của các em thi thoảng sẽ tồn tại những ma thạch cỡ nhỏ chỉ tồn tại rồi tan biến trong phút chốc."

"Ma thạch của quái vật, hay năng lượng tinh linh là dạng đã được quy về năng lượng dễ được chuyển hoá nhất.

Nhưng suy cho cùng, các năng lượng các em vừa chuyển hoá cũng chỉ là khối lượng mà thôi.

Nhưng tại sao, những con quái vật có ma thạch chỉ to bằng lòng bàn tay đã mạnh đến cỡ vậy?"

"Là vì khối lượng có thể quy ra được năng lượng rất lớn."

Một học sinh lên tiếng trả lời.

Rimuru hướng sự chú ý đến học sinh đó, là Edgeworth.

Nhận ra Rimuru đang nhìn mình, cậu ta vẫy vẫy tay đáp lại trong khi nở một nụ cười tươi rói.

Ư...cậu ta giống lão rồng đó ghê.

Muốn đấm cậu ta quá, nhưng đang trong giờ học...

Rimuru bèn miễn cưỡng mỉm cười.

"Chính xác, khối lượng có thể quy ra được năng lượng.

Các em lấy năng lượng từ tự nhiên để thi hành phép thuật, lấy năng lượng đức tin hay các gì đi nữa đều phụ thuộc vào khối lượng.

Điểm khác biệt ở chỗ, nếu em sử dụng ma tố, em đang chuyển hoá năng lượng từ ma thạch ra thành ma pháp.

Còn nếu em sử dụng ma pháp tinh linh, em kêu gọi các tinh linh tập hợp những khối lượng từ tự nhiên như đất, nước, không khí để nhờ chúng giúp tạo thành năng lượng rồi phóng tới mục tiêu."

"Ấy nhưng, câu hỏi đặt ra là tại sao với một khối lượng nhỏ, các em lại có thể tạo ra những mức năng lượng lớn.

Và tại sao dù tạo ra năng lượng lớn, tôi vẫn bảo các em chưa chuyển hoá được toàn bộ khối lượng các em vừa thu thập?

Thực tế là, chỉ với 60kg ma thạch, các em có thể huỷ diệt được 3 quốc gia, xoá sổ nó khỏi bản đồ thế giới hoàn toàn nếu các em chuyển hoá được hoàn toàn năng lượng đó.

Vậy nên, làm một phép chia đơn giản, một con quái vật có ma thạch rặng 1 kg sẽ có thể gây thương tổn đến 5% một thành phố cực lớn, và điều đó chỉ khiến chúng bị hết ma lực chứ không chết."

"Quay trở lại cho câu hỏi: tại sao một con người không có ma lực lại có thể huỷ diệt một quốc gia, các em hãy tưởng tượng nếu ta chuyển hoá toàn bộ con người đó thành năng lượng, các em sẽ có mức năng lượng ngang bằng với 60kg ma thạch kia.

Tương tự, nếu ma thạch, ma tố, khối lượng năng lượng mà em sở hữu càng lớn thì em có thể tạo ra càng nhiều sức mạnh, vậy có em nào biết tại sao tôi bảo các em không thể chuyển hoá 100% năng lực của bản thân không?"

Sau khi đặt câu hỏi, Rimuru liếc mắt xung quanh lớp học.

Có một cách tay duy nhất được đưa lên, Edgeworth mặt dày vừa mỉm cười vừa vẫy vẫy tay muốn được Rimuru gọi.

Haizzz.

"Có ai khác có câu trả lời không?"

Rimuru bơ đẹp Edgeworth, khiến cậu học sinh thấy tổn thương sâu sắc(có lẽ thế?), nhưng đáng tiếc là ngoài Edgeworth thì không ai có vẻ biết đáp án.

"Không ai cả à, vậy thì tôi sẽ giải thích ngắn gọn như sau:

Nếu các em sử dụng khoảng A năng lượng để thi triển ma pháp, thì khi các em chuyển hoá năng lượng A (khối lượng) thành ma pháp, các em sẽ tốn khoảng 99% năng lượng A để làm điều này.

Kết quả, các em chỉ còn lại 1% năng lượng của A, ngoài ra, các em sẽ tốn khoảng 0,1% năng lượng A để tạo hình ma pháp, 0,5% năng lượng A để phóng nó ra và khi năng lượng A được phóng ra ngoài, cứ mỗi giây A lại tiêu tốn khoảng một số năng lượng rất nhỏ vì bị hoà vào môi trường và để lại các hạt ma tố, bị chuyển hoá thành nhiệt năng, động năng,...

Và cuối cùng, sức mạnh các em phóng ra chỉ còn lại khoảng 0,2% đến 0,3% năng lượng ban đầu."

"V-Vậy tại sao những ma pháp của bọn em vẫn có thể phá huỷ một vùng rộng lớn...?"

Một số học sinh có vẻ chưa tin, hỏi vặn lại.

Nhưng Rimuru lại thản nhiên.

"Đó là vì các em có nguồn năng lượng khá lớn, rơi vào tầm vài chục nghìn ep.

Đó là lý do các em có thể mạnh tới vậy, vậy nên tôi sẽ nói rằng các em là những học sinh rất có tiềm năng."

"D-Dạ...?"

Trước câu trả lời của Rimuru, một số học sinh gãi đầu ngượng ngùng.

"Tuy nhiên, dù các em có tiềm năng đến đâu, các em cũng không thể chuyển hoá được 100% năng lượng.

Bởi vì đó là năng lực của thiên nhiên, hố đen và đấng sáng tạo."

Không để những học sinh của mình tận hưởng lời khen của Rimuru quá lâu, cậu dội thẳng vào mặt chúng một gáo nước lạnh.

"Để tôi ví dụ minh hoạ cho các em trong chiều không gian ảo này...xem thế nào là chuyển hoá được 100% sức mạnh."

__________________________

Tôi vẫn lười quá, đáng lẽ định viết dài hơn cơ...

Nếu mọi người nghĩ tôi viết chap này xàm hoặc bú đá ở đâu ra, thì tin tôi đi, những cái tôi viết đều có bằng chứng vật lý học hẳn hoi nhé.

Cụ thể là, để chuyển hoá năng lượng hoàn toàn ở mức 100% từ khối lượng sang thì ta có công thức E = MC^2 (nếu vật không chuyển động), trong đó, E là năng lượng (tôi không nhớ rõ được tính theo Jun hay Vôn), M là khối lượng(hình như là tính theo kg), còn C là hằng số không đổi của tốc độ ánh sáng trong môi trường trân không(xấp xỉ 300 000 000m/s.

Cụ thể thì, công thức này còn được sử dụng để tính toán năng lượng hao hụt mà một quả bom nguyên tử có thể sinh ra.

Một vấn đề nữa là, nó cũng chính là nền tảng của vũ trụ luôn.

Trong Slime dattaken sẽ không giải thích về việc Veldanava tạo ra thế giới như thế nào, mà tôi cũng không nghĩ là Velda lại rảnh đến mức mà tạo ra từng nơi một tới từng chi tiết chỉ bằng Azathoth thôi đâu, vậy nên tôi sẽ chen chân vào để giải thích cho cách Velda tạo ra vũ trụ này như thế nào🙂)

Thế nhé, tôi vẫn chưa cai nghiện được yuri các bạn ạ.🙂))))
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 34(2)


Tạm rời xa lớp học một chút để đến với mê cung, ở nơi nào đó dưới lòng mê cùng sâu thẳm...

________

"Veldora ơi~, sự phụ có thấy quyển shoujo manga của đệ tử hay không?"

Ramiris nằm ườn trên không trung một cách lười nhác, dùng hai tay ôm lấy cái bánh gạo và gặm từng miếng một.

Không hiểu sao hình ảnh đó khiến Berreta liên tưởng đến một con chuột đang ôm lấy đồ ăn, trong khi lười nhác kêu chít chít để người phục vụ mang đồ đến cho mình.

Tuy nhiên, đáp lại Ramiris là sự im lặng.

Có vẻ Veldora không có ở trong phòng làm việc.

"À rế, sư phụ Veldora đi ngủ rồi ư?"

Rời mắt khỏi chủ nhân của mình, Berreta tập trung vào công việc quản lý mê cung.

Trước mặt cô là một tấm bảng điện tử lớn, những chấm đỏ trên những địa hình luôn không ngừng di chuyển là những mạo hiểm giả đang đeo vòng tay hồi sinh.

Số lượng chấm đỏ càng xuống sâu càng ít, và có vẻ như hiếm người vượt quá nổi tầng 30.

Ngoài ra, ở một số nơi sâu thẳm trong mê cung có những chấm xanh, biểu thị cho những người đang định cư ở đây.

Thi thoảng cũng có những thông báo được gửi về, nếu khu dân cư bên dưới mê cung có gì thiếu sót thì Berreta sẽ chuyển những kiến nghị đấy lên hội đồng Tempest để họ cung cấp những nhu yếu phẩm cần thiết...Mà dù sao thì, thịt quái vật trong mê cung cũng ăn được mà...

Nghĩ vậy, Berreta dùng máy tính cá nhân của mình rồi gửi một số văn kiện tới hòm thư của chính phủ.

Song, cô thở dài rồi gấp máy tính lại.

Ngay lúc đó, Ramiris than vãn.

"Berreta, cô không thấy sư phụ Veldora quá nhàn rỗi à.

Giờ mê cung hoàn toàn có thể tự cung tự cấp bởi các boss tầng cuối mà không cần sư phụ, hơn nữa cũng chẳng có ai chạm được đến tầng 100.

Vậy nên sư phụ Veldora có thể hoàn toàn rời khỏi tầng 100 mà không mạo hiểm giả nào biết, nhưng tại sao ngài ấy cứ ở lì trong mê cung thế?"

"Hô hô, ý ngài là..."

"Ý ta là...mồ, tại sao Veldora lại không dẫn ta đi ăn kem cơ chứ!

Ta muốn ăn kemmmm!"

"Rốt cục ngài chỉ muốn ăn kem thôi nhỉ?"

"Đúng...mà không phải, ta muốn Veldora "chạm cỏ" cơ, không thể để Veldora thành gen xịt player được!"

"Vâng, vâng..."

Berreta chỉ thở dài, rồi cô quay lại với công việc của mình.

Bên cạnh cô, Ramiris phungj phịu bám lấy vai rồi lắc qua lắc lại.

"Berreta~~Hay ngươi dẫn ta đi ăn kem đi~~!"

"Vâng, vâng..."

"Hoan hô!!!"

"Vâng, vâng..."

"Đừng có "Vâng, vâng..." nữa, ta chán lắm!"

"Rõ ạ."

Thế rồi, Berreta lôi ra trong không gian ảo một hộp kem, rồi đưa nó cho Ramiris.

Thấy hộp kem, Ramiris sáng mắt lên.

"Tôi có mua cho ngài trước rồi, Ramiris-sama."

Nhận lấy món quà không ngờ tới, Ramiris hớn hở dùng cả hai tay ôm lấy hộp kem.

Với thân hình nhỏ nhắn của cô, Ramiris phải dùng cả hai tay để bế lấy đồ ăn, nhưng hộp kem phả ra hơi lạnh khiến cô run lập cập.

Nhưng rốt cục, Ramiris cũng thành công đặt hộp kem xuống bàn.

Cô thở ra một hơi dài như thể mình vừa bê vác thứ gì đó nặng nhọc lắm.

Thấy vậy, Berreta lại nhớ đến cảnh một chú hamster tha một miếng bánh to về lồng.

Trông đáng yêu ghê!

"Hửm...A, cảm ơn nha!"

Nhận ra Berreta đang nhìn mình, Ramiris mỉm cười cảm ơn.

Bỗng dưng, Berreta cảm thấy người mình nóng lên, cô vội vàng quay mặt đi để lảng tránh ánh mắt của Ramiris.

"Có gì à?"

"D-Dạ, k-không có gì..."

Berreta cố điều chỉnh dọng sao cho lạnh lùng nhất có thể, nhưng vô ích.

Cô vẫn lắp bắp không thể phát âm ra thành câu, cô bị sao thế này.

"Mà nè Berreta..."

Bỗng, Ramiris gọi cô khiến cô giật mình.

"D-Dạ?"

"Sao ta không thấy Veldora trả lời lại nhỉ?

Chẳng lẽ sư phụ bị táo bón..."

"À...có lẽ ngài ấy đang bận...."

"Vào xem thử đi."

"Thưa ý cô..."

Berreta gấp máy tính lại, rồi cô đứng lên.

Ngay lập tức, Ramiris bám theo sau.

Cả hai đi tới căn phòng của Veldora, nơi thường xuyên bị khoá chặt cửa lại kể từ khi Rimuru đi.

Ramiris khá lo vì Rimuru biến mất, nhưng cô nghĩ cậu ấy sẽ ổn thôi.

Còn về phía sư phụ Veldora, kể từ khi Rimuru biến mất sư phụ cũng chỉ buồn đôi chút.

Nhưng rồi sư phụ nhanh chóng lấy lại được động lực để tiếp tục, vì sư phụ tin Rimuru sẽ về.

Mà, cô cứ nghĩ sư phụ sẽ suy sụp hơn cơ.

Nhưng hoá ra trong số những bạn bè và thuộc hạ của Rimuru, sư phụ lại là người lạc quan nhất.

Dù sao thì hai người cũng là những người bạn đầu tiên của nhau kia mà.

Bám theo sau Berreta,. cả hai bước đến vòng tròn dịch chuyển.

Chỉ trong vài giây sau, ma pháp dịch chuyển được kích hoạt, dẫn Berreta và Ramiris tới thẳng trước cửa phòng của Veldora.

"Ngài Veldora...?"

Berreta bước đến, vừa gõ cửa phòng vừa gọi.

Nhưng...không có tiếng trả lời.

"Ngài Veldora ơi."

Berreta gõ cửa lần nữa, lần này mạnh hơn.

Nhưng không có tiếng hồi đáp.

Bỗng, Ramiris thấy hơi lo lắng.

Cô không hiểu tại sao, nhưng cô có cảm giác điều gì không ổn đang diễn ra.

"Tôi xin phép..."

Berreta không nghe thấy tiếng hồi đáp, liền miễn cưỡng mở cửa vào.

Căn phòng tối om, ánh sáng từ ngoài vào chiếu qua cánh cửa nên chỉ ít Ramiris có thể nhìn thấy một chút.

Berreta với lấy công tắc điện, rồi nhấn để mở.

Ánh sáng từ điện ma thuật được mở lên, chiếu rọi căn phòng, để lộ ra căn phòng với sách truyện vứt ngổn ngang.

Những chai nước có gas quăng ở một góc phòng, cùng đống snack chất đầy thùng rác.

Tuy vậy, chỉ riêng Veldora là không thấy đâu.

Chính giữa căn phòng, một bộ quần áo mà Veldora thường mặc nằm bẹp dí ở đó.

Chúng nối liền với nhau thành một trang phục hoàn chỉnh có cả quần lẫn áo, chỉ thiếu mỗi người mặc.

Cảm tưởng như...

"Berreta, kiểm tra toàn bộ mê cung!"

Ramiris lập tức ra lệnh.

Ngay lập tức, Berreta chạy tới tấm bảng điện từ , bật chế độ tìm kiếm phạm vi trên toàn Tempest, rồi cố dò ra ma lực của Veldora.

Nhưng...

"Ngài ấy đã biến mất khỏi Tempest."

Berreta thông báo.

"Nhanh lên, hãy báo tin này lên bên tình báo để họ tìm ra sư phụ."

Ramiris nghiến răng, Berreta cũng lập tức nhận lệnh, rồi sử dụng dây tơ để liên lạc với Souei.

Không có tín hiệu trả lời.

Chết tiệt, Berreta quên mất rằng Souei đã nghỉ hưu.

Giờ chỉ còn mỗi người ấy...

Berreta chạy tới quả cầu ma thuật, rồi cô cố gắng kết nối tới Kijin Akami.

"Xin chào, ô, ngài Berreta đó à."

"Xin lỗi, tôi có việc khẩn cấp muốn nhờ cô."

"Dạ...?"

"Hãy kiểm tra xem Veldora-sama hiện đang ở đâu!

Ngài ấy đã biến mất khỏi Tempest."

"...Rõ."

...

..

.

"Báo cáo, ngài Veldora đã hoàn toàn biến mất khỏi Tensura."

Thông tin được trả về sau vài ngày, nhưng cũng là thông tin mà không ai muốn nghe nhất.

Veldora...đã biến mất khỏi thế giới này.
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 35


"Tôi sẽ cho các em thấy thế nào là chuyển hóa 100% sức mạnh."

Nói rồi, Rimuru lặng lẽ đưa tay lên.

Cậu cô đặc một phần năng lượng của mình lại, liên tục cung cấp năng lượng vào một quả bóng hình cầu với thể tích chỉ bằng một dấu chấm xuất hiện ngay trước lòng bàn tay cậu.

Những học sinh nín thở, chăm chú nhìn vào điểm kì dị đó.

Năng lượng trong dấu chấm càng ngày càng tăng, như muốn vỡ bung ra ngoài.

Nhưng bằng một cách nào đó, Rimuru vẫn kiểm soát được nguồn năng lượng ngày càng tăng ấy trong một dấu chấm duy nhất.

Dấu chấm đó bị cô đặc bởi nguồn năng lượng cực lớn, phát ra ánh sáng bóp méo không gian xung quanh, tưởng chừng như nặng đến mức có thể đè nát mọi thứ trên đời.

Dẫu vậy, nó lại mang trong mình một sức hút vô cùng kì lạ khiến các học sinh dán mắt vào điểm đó mãi không thôi.

Cảm giác như điểm kì dị đó chứa toàn bộ thế giới.

Hay có thể nói, toàn bộ thế giới được nhét vào trong 1 dấu chấm.

Thật phi thường, cũng thật đáng sợ.

Dấu chấm như một quả bom sắp nổ, năng lượng bên trong nó đang gào rú lên muốn được ra ngoài.

"Boom!"

Rimuru bất ngờ buông tay với vẻ mặt cợt nhả.

Ngay lập tức, mọi vật xung quanh trắng xóa, lớp vỏ giữ cho nguồn năng lượng cực lớn đã nứt ra, giải phóng toàn bộ mọi thứ bên trong dấu chấm.

"!"

Học sinh của Rimuru chỉ kịp che mắt lại, không kịp phản ứng trước hành động bất ngờ của Rimuru.

Khoảnh khắc nguồn năng lượng lớn vô cùng ấy tuôn trào ra, mọi thứ như được rộng mở.

Cả không gian lẫn thời gian.

Năng lượng được giải phóng đến đâu, không gian và thời gian mở rộng đến đấy.

"Nào mấy nhóc, mở mắt ra đi nào!

Không được ngủ gật trong giờ đâu."

Tưởng chừng như sắp bị nguồn năng lượng giải phóng từ dấu chấm nuốt chửng, nhưng không, họ vẫn nghe thấy tiếng của Rimuru.

Cảm thấy an tâm, những học sinh dần dần mở mắt.

Thế rồi, đập vào mắt họ là khung cảnh kinh ngạc đến nỗi không thể thốt lên lời.

"Không thể nào...!"

Trước mắt họ, khoảnh không tăm tối vừa nãy còn tồn tại đã biến mất.

Giờ đây, họ nhìn thấy sự màu sắc của những đám mây khổng lồ trôi nổi quanh không gian tăm tối.

Cảnh tượng hùng vĩ, tưởng chừng như họ đang ở trong một khoảng không gian rộng lớn của thế giới này.

Những ánh sáng đính trên đám mây lung linh màu sắc như những viên kim cương được may cùng một bộ váy dài đầy thiết tha.

"Đây chính là...vũ trụ!"

Rimuru dang hai tay ra.

Dù sao cậu cũng vừa mô phỏng lại cách tạo ra vũ trụ, vậy nên, cậu muốn những học sinh ở đây chiêm ngưỡng nó.

"V-Vũ trụ...?

Vậy vũ trụ được tạo ra theo cách đơn giản đế thế sao...?"

"Đúng!"

"Thật không thể tin nổi..."

Một số học sinh ngơ ngác, trong khi vẫn chiêm ngưỡng sự rộng lớn và màu sắc của vũ trụ hùng vĩ.

Thấy vậy, Rimuru nhún vai.

"Nếu không tin, sao các em không thử thực hiện ma pháp ở trong vùng không gian này nhỉ?"

"D-Dạ?"

"Thử đi nào!"

Nghe theo lời Rimuru, một học sinh tò mò muốn đưa tay lên để thực hiện pháp thuật.

Cậu vừa tích năng lượng trong lòng bàn tay, vừa lẩm nhẩm ma pháp "Hỏa viêm" cấp trung.

Thế nhưng, khi còn chưa kịp đọc câu niệm chú để tạo hình dạng cho ma pháp thì ngay lập tức ma pháp đã bị phóng ra.

"C-Cái gì?"

Cậu học sinh vội phát hoảng vì sự việc nằm ngoài tầm kiểm soát.

Cậu ta vội nhìn Rimuru như muốn cầu cứu, nhưng Rimuru lại làm mặt tỉnh bơ.

"Không sao, không sao..."

Nguồn ma tố cậu học sinh vừa phóng ra ngay lập tức phình to, rồi phát nổ.

Chỉ kịp đưa tay lên để bảo vệ bản thân mình, nhưng bất ngờ thay vòng phát sáng xung quanh cơ thể cậu học sinh đã đỡ cho cậu vụ nổ kia, để cậu kịp chiêm một khoảnh khắc tuyệt đẹp.

Nguồn năng lượng mà cậu học sinh vừa phóng ra nổ tung, sức nổ lớn đến mức đủ sức hủy diệt một thành phố lớn.

Dẫu cho đó chỉ là năng lượng để cậu thực hiện ma pháp hỏa viêm cấp trung.

Tiếp đó, vụ nổ dần biến thành những đám mây màu sắc mà cậu vừa nhìn thấy.

Một cảnh tượng kì lạ đến mức không thể tin được.

Thấy thế, những học sinh khác đều ngạc nhiên.

Họ ngay lập tức thử nhiệm bằng cách thực hiện ma pháp của mình.

Và cứ thế, cho đến khi giờ học kết thúc, những học sinh và ngay cả Rimuru cũng đều ra về.

...

..

.

"Ngươi là ai?"

Sau Walpurgis vài trăm năm trước, Guy Crimson đã hỏi một tân ma vương một câu hỏi như vậy.Giờ nghĩ lại, Guy vẫn cảm thấy kẻ đó thật bí ẩn.

Dù với kỹ năng tối thượng của mình, Guy vẫn không thể xác định được thực lực của kẻ đó.

Đúng hơn là, hắn mang một nguồn năng lượng rất lạ.

Dẫu Guy có thể tạo ra mọi vật nằm trong tầm hiểu biết của mình, nhưng riêng thứ năng lượng đấy là Guy không thể tạo ra được.

Hiếm có ma vương, ma vật hoặc nhân loại nào có thể trống lại được áp lực của Guy.

Ấy thế, trước câu hỏi của Guy, hắn chỉ thản nhiên trả lời rằng.

"Ta không quan tâm đến ngươi."

Guy sẽ không chấp mấy trò trẻ con, vậy nên hắn không bắt kẻ kia phải trả lời mình. nhưng Velzard thì không nghĩ vậy.

Cô đứng bên cạnh Guy, giải phóng "Bá khí long linh" một cách không nhân từ nhắm thẳng vào kẻ kia.

Đến mức Guy còn phải khẽ lạnh gáy.

Dù gì thì Velzard cũng là một nhân vật tầm cỡ, và khó đoán đến mức tự giao nộp bản thân cho kẻ địch chỉ vì muốn cho Guy một trận ra trò cơ mà...

Thế nhưng...

Điều ngạc nhiên là, đứng trước "Bá khí long linh", vị tân ma vương đó không những tỉnh bơ, mà hắn còn thách thức Velzard.

"Xong chưa?"

Thế rồi, hắn ta giải phóng bá khí của mình.

Bá khí lạnh lùng đến nỗi áp đảo Velzard, khiến cô cũng bất ngờ.

Nhưng hắn chỉ để lộ ra nó trong phút chốc, rồi kịp tắt ngay làm Guy Crimson khó truy ra thân phận của hắn.

...

Nghĩ lại...Guy thấy từ đó đến giờ, vị tân ma vương đó chưa từng tham dự buổi Walpurgis nào kế tiếp.

Hắn cũng không có lãnh thổ, không có ma tố.

Không thể truy ra được hắn ở đâu.

Nhưng từ khi hắn xuất hiện, không gian và thời gian liên tục bị biến động.

Thật kì lạ.

__________________________________________

Ngoại truyện(truyện yuri, cân nhắc trước khi đọc)

...

..

.

.

Đùa thôi, làm gì có cái gì.

Nhưng tôi ship Chloe với Luminous và Hinata với Shizue.

(À mà cho những người nghĩ tôi là wibu nửa mùa, thì hãy xem đây!

500 bộ anime, và đó vẫn chưa phải tất cả.

Theo ước tính là khoảng 700 cơ, và 900 bộ manga.

À mà cái bộ đầu tiên của phần completed là bộ isekai: tôi gánh trên vai 1 triệu sinh mạng nhé
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Oneshot ngắn về Hinata và Luminous


Cảnh báo: Yuri nhẹ

_____________

"Fuwa, thoải mái quá ~"

Dưới hàng hơi bốc lên trắng xóa, Hinata thả trôi mình dưới lòng bể nước thư giãn, gột rửa cơ thể trong làn nước nóng từ onsen.

Hơi nước làm mờ ảo, che đi những điểm cần che trên cơ thể tuyệt mĩ của cô, tạo nên một cảnh tượng tuyệt đẹp.

"Quả nhiên, suối nước nóng vẫn là nhất nhỉ?"

Thiếp khẽ mỉm cười, trong khi vẫn đang lau cơ thể bằng khăn ướt trước khi bước vào bể tắm.

Dù sao, hôm nay thiếp cũng đã thuê trọn gói suối nước nóng này ở thủ đô.

Khoan bàn về giá cả, chẳng phải đây là một trải nghiệm rất sứng đáng hay sao.

Khi mà thiếp có thể ngắm những đường cong tuyệt mĩ của Hinata, vừa thưởng thức sự thoải mái mà suối nước nóng đem lại.

Hinata trông thoải mái lạ thường, có lẽ vì suối nước nóng là một trong những địa điểm gợi lại bao ký ức cho cô.

Cũng vì vậy mà có lẽ cô đã hơi buông lỏng cảnh giác của mình mà tự nhiên phô ra một cơ thể trần trụi như vậy, để thiếp thoải mái ngắm nhìn.

"Ngài Luminous, tôi vẫn nhận ra ánh mắt của ngài đó."

Thiếp giật mình, cứ ngỡ Hinata không để ý nhưng ai ngờ....

Nhưng như thế vẫn không ngăn được thiếp đâu.

"Cho dù thế...em có một cơ thể tuyệt đẹp!

Thật phí phạm nếu ta không ngắm nhìn nó..."

"Ngài biến thái quá đấy."

"Q-Quá đáng ~"

Thiếp dấu đi nụ cười khúc khích trước phản ứng vô cùng lạnh lẽo của Hinata.

Càng lạnh lùng, ta càng muốn trêu cô đấy...

Thiếp đứng dậy sau khi đã kỳ cọ cơ thể rồi bước xuống bể nước.

Làn nước ấm làm thiếp khẽ rùng mình, quả thật thoải mái.

Dẫu có trải nghiệm bao nhiêu lần thì thiếp vẫn thích nhất là nơi này.

"Thoải mái quá đi...~"

Trong lúc tận hưởng độ nóng của nước, cùng với độ ẩm từ luồng hơi nước bốc lên, thiếp khẽ liếc nhìn trộm Hinata.

Cô ấy búi gọn tóc của mình lên, để lộ ra phần gáy trắng ngần.

Xương quai xanh của cô nhô ra, cùng với đôi vai nhỏ nhắn nhưng dễ thương, ánh lên sắc hồng của hoa anh đào.

Bờ môi của Hinata ánh lên bóng bẩy, ướt át bởi hơi nước.

Đôi mắt mở lim dim, cô nàng tận hưởng suối nước nóng một cách trọn vẹn nhất.

Hinata trông thật thoải mái, trong khi cô nhấp một hớp rựu nhẹ.

"Không nhìn thấy."

Quả nhiên, ở khoảng cách này thiếp vẫn không thể thấy rõ những đường cong của Hinata.

Phải nhích lại gần hơn mới được.

Thiếp khẽ chuyển mình theo dòng nước, từ từ tiến lại gần Hinata.

Mi mắt của cô khẽ giao động, có vẻ như đã nhận ra hành động của thiếp, nhưng cô bé lại không than phiền gì cả.

Hừm, nếu không ai cản thì thiếp cứ tự nhiên thôi, cảm ơn vì bữa ăn!

Ehehehe!

Thiếp sẽ không khách sáo đâu.

Thiếp cứ tiến lại gần Hinata không phòng bị, cho đến khi bờ vai của cả hai chạm vào nhau.

"Ngài Luminous, chật quá!"

"Phư phư..."

Hinata nhăn mặt khó chịu.

Mà như thế này thiếp lại càng gần gũi với cô ấy hơn, thật kích thích mà.

"Nè, Hinata."

"Ngài cần gì, Luminous-sama."

"Cho ta xem cơ thể đi ~"

"Tôi xin từ chối ạ."

Hinata từ chối một cách thẳng thừng, mặt không có chút dao động.

"Đi mà, đổi lại ta sẽ cho em chiêm ngưỡng cơ thể của ta!"

"Cảm ơn, nhưng em không hứng thú."

"Q-Quá đáng ~"

Mặc kệ lời dụ dỗ của thiếp, Hinata còn chẳng mảy may quan tâm.

Cô bé thật lạnh lùng, nhưng chỉ được lúc này thôi.

Thiếp cười gian.

"Nè, Hinata."

"Ngài Luminous ồn qu-"

Không để em ấy nói hết câu, thiếp ngay lập tức túm chặt lấy cổ tay cô bé và áp sát cô bé lại thành của bể nước nóng, khóa hoàn toàn chuyển động của cô bé lại.

"Hì."

Thiếp nở một nụ cười không mấy trong sáng.

Bây giờ, khoảng cách giữa thiếp và Hinata gần như là 0, khuôn mặt của thiếp đang ở gần, như có thể cảm nhận được nhịp thở của nhau.

Hai tay của em ấy đã bị khóa lại, chân cũng không thể cử động.

Cơ thể của thiếp đè lên Hinata, chặn đứng mọi khả năng tảu thoát của em ấy.

Em thật nguy hiểm, với khuôn mặt sắc cùng ánh mắt sắc lạnh của mình.

"Thế nào, chịu thua chưa Hinata..."

Chắc chắn em đấy sẽ đỏ mặt, thiếp sẽ chiến thắng vang dội con người lạnh lùng và nghiêm túc này.

Thế nhưng...

"Tại sao em chẳng biệu lộ cảm xúc gì vậy!"

Sắc mặt Hinata vẫn không đổi.

Vẫn bờ môi quyến rũ đó, vẫn ánh mắt đó, cùng độ ướt át của mồ hôi.

Nhưng em ấy hoàn toàn không đỏ mặt.

S-Sức phòng thủ c-cao quá!

Không thể xuyên phá được con người này...!

"Ngài xong chưa, Luminous-sama."

Em ấy thản nhiên thách thức thiếp.

Không được rồi, dám bắt thiếp phải sử dụng con bài t...

Bỗng, em ấy vung mạnh tay, xoay cả cơ thể của thiếp một vòng.

"C-Cái..."

Không để thiếp chống cự, Hinata nhanh chóng đè thiếp vào thành bể, ghim chặt hai tay thiếp.

Lúc này, nửa cơ thể của Hinata đã được nhấc ra khỏi làn nước.

Mái tóc ướt ngắn ướt át, nhỏ từng giọt rơi vào môi thiếp.

Xương quai xanh lộ rõ, cùng bộ ngực bị che mờ bởi hơi nước.

Em ấy...định tấn công lại?

"N-Này Hinat..."

"Im lặng nào."

Đặt một ngón tay lên môi thiếp, em ấy đã khiến thiếp im lặng trong một cậu.

Ngay sau đó, em ấy khẽ ghé gần mặt.

Tim thiếp đập loạn nhịp.

Mặt thiếp nóng lên.

Càng ngày, đôi môi của Hinata càng tiến tới gần hơn.

Bóng bẩy và ướt át, khiến tim thiếp ngày càng đập nhanh.

Thiếp chưa tính tới trường hợp này!

Thiếp nhắm mắt lại, sự ướt át của hơi nước cũng như sự kì diệu của suối nước nóng khiến tim thiếp đập nhanh kinh khủng.

Thiếp chỉ có thể chờ một nụ hôn từ Hinata.

Càng ngày, hơi thở của em ấy càng rõ ràng hơn.

Thiếp muốn mở mắt ra, nhưng không dám chứng kiến cảnh tượng na...

"Úi!"

Bỗng, thiếp thấy nhói đau trên chán.

Mở mắt ra, Hinata đang mỉm cười cười cùng với ngón tay làm động tác như vừa búng xong.

Mất đến vài giây, và thiếp nhận ra em ấy vừa búng chán mình.

C-Chết tiệt.

Hinata thật ranh mãnh quá đi mà.

____________________________

UWU

Thằng anh tôi thách tôi viết yuri, nên mới có chap này đấy:v

Viết xong ngượng chín mặt
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 36


"Chủ nhân muốn dùng gì ạ?"

"Cho tôi một phần omurice và một ly cà phê không đường."

"Đã rõ, thưa chủ nhân!"

Cô hầu gái từ quán ăn cười tươi, rồi ghi yêu cầu của Rimuru vào một quyển sổ tay.

Tiếp đó, cô khẽ cúi đầu, nhận lại bảng menu từ Rimuru và chạy tới nhà bếp.

Cảnh này khiến Rimuru lạ mắt ghê.

Cậu không ngờ Tempest sau 1000 năm lại có một nhà hàng hầu gái chất lượng như thế này.

Đa phần bồi bàn đều là những thú nhân và goblin, nhưng thi thoảng vẫn sẽ có cả con người phục vụ.

Hừm...thật mát mắt quá đi.

Khi các cô hầu gái phục vụ một cách tự nhiên, bộ đồ mà các nhân viên mặc lại hợp vô cùng.

Viền ren kết hợp với hai sắc tố trắng và đen, bộ đồ hầu gái cũng được tối giản đi theo phong cách hiện đại nhưng vẫn đem lại dấu ấn đặc biệt của đồ hầu gái.

Diện tích nhà hàng khá nhỏ, nhiều bàn ghế phải kê ra ngoài mới đủ chỗ ngồi, nhưng thiết kế của nhà hàng không hề tệ.

Với những cột thạch cao được điêu khắc hoa văn, những tấm khăn trải bàn và các họa tiết từ giấy dán tường, Rimuru có thể cảm nhận được rõ ràng hương vị của Châu Âu cũ.

Quá tuyệt vời cho một bữa tối, sau những giờ dạy học căng thẳng.

"Để chủ nhân phải đợi lâu rồi ạ!"

Một lúc sau, cô hầu gái bưng đồ ăn tới.

Đặt từng món ăn nóng hồi xuống trước mặt Rimuru, cô hầu gái vui vẻ cười.

"Ngài có muốn em làm phép thuật giúp món ăn của ngài trở nên hấp dẫn hơn không ạ?"

"P-Phép thuật...?"

"Vâng!"

Nghe hơi khả nghi, nhưng chắc cô hầu gái xinh thế này thì sẽ không sao đâu.

"Thế thì...phiền cô..."

"Vâng, thưa chủ nhân ~!"

Dứt lời, cô hầu gái kết hai tay thành hình trái tim, hướng về phía món omurice trong sự ngỡ ngàng của Rimuru.

"Hỡi sức mạnh của nữ thần moe, cùng hàng vạn phước lành từ thế gian này.

Hãy làm món ăn ngon hơn nào, moe moe kyun~!"

...Hửm?

"Chúc chủ nhân ngon miệng!"

"Ư-Ừm!"

Thật là...tuy không hiểu gì nhưng dễ thương ghê!

Đúng là moe moe kyun có khác ha~

Rimuru cầm thìa lên, khẽ múc một thìa đầy trứng và cơm rồi đưa vào miệng.

Vị mềm mềm, mằn mặn của món omurice khiến Rimuru như tan chảy, quá đúng là moe moe kyun.

Thoang thoảng trong miệng, Rimuru còn cảm nhận được hương thơm của súp gà khiến vị ngon tăng lên gấp bội.

Tay cầm lấy cốc cà phê, Rimuru khẽ nhấp một hớp.

Vị cà phê thơm ngon, tuy chỉ là cà phê bình dân nhưng vẫn có một mùi hương đậm vị.

Như một làn gió quyện vào làm kích thích mọi giác quan, Rimuru nhấp thêm một ngụm cà phê nữa để tận hưởng sự khoan khoái.

"A...quả thật là rất ngon!"

Rimuru múc thêm một thìa omurice, vừa thổi vừa ăn một cách thích thú.

Không những đồ ăn ngon, ở đây hầu gái ai cũng ra nọ lọ chai hết, thật tuyệt vời.

Vừa tận hưởng bữa ăn đêm, Rimuru vừa tận hưởng hào quanh của ánh đèn đường, cũng như đồi núi nhấp nhô của các cô hầu gái đầy đ...ý lộn, cũng như sự dễ thương và năng nổ của các cô hầu gái.

Cậu nhanh chóng xử lý xong món omurice với khuôn mặt đầy thỏa mãn.

Ánh đèn đường mờ mờ, tiếng xe cộ cùng bài nhạc êm ái như muốn níu chân Rimuru lại.

Vừa tận hưởng nốt ly cà phê, Rimuru tựa lưng vào ghế ngắm nhìn cảnh màn đêm mờ mờ ảo ảo.

Reng Reng.

Tiếng chuông cửa vang lên.

Tiếp theo đó là âm thanh cúi chào quen thuộc của các cô hầu gái.

Lại có một người đi ăn đêm giống cậu sao?

"A, là khách quen đây mà!

Mời chủ nhân ngồi."

Cô hầu gái bất ngờ thốt lên ngạc nhiên sau khi nhận ra hai vị khách.

Rồi cô khẽ cúi đầu và dẫn hai vị khách đó đến chỗ đằng sau ghế của Rimuru.

"Chủ nhân dùng gì ạ?

Mà công việc của ngài dạo này thế nào rồi?"

"À, ổn mà ổn mà...."

Có vẻ người khách này đang rất hài lòng với công việc mình đang làm, Rimuru thầm nghĩ.

Mà đợi đã, giọng nói này quen quen.

"Cho ta một cái "Ly kem đầy ắp tình yêu lấp lánh mềm mịn" và "Trà tình yêu ngọt ngào của hầu gái" đi!"

"Vâng ạ!"

Cô hầu gái mỉm cười rồi ghi yêu cầu vào quyển sổ.

"Ngài Ramiris, ngài uống nhiều đồ có đường quá!"

"Phư, kệ ta!"

Vị khách bên cạnh phàn nàn.

Mà đợi đã, R-R....

Ramiris????

Vậy thì bên cạnh chắc chắn sẽ là....

"Vậy ngài dùng gì, thưa chủ nhân Berreta?"

"...Một hồng trà là được rồi."

Berreta???

Chết, Rimuru chưa tính đến việc đụng mặt người quen!

Phải làm sao bây giờ?

Ramiris thì qua mặt dễ ợt, nhưng còn Berreta thì...?

P-Phải làm sao đây!?

_____________________________

Tích cực comment và vote thì chap sẽ ra nhanh zù zù, và drama nữa đấy!!
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 37


Trước hết phải bình tĩnh.

Hít vào thở ra thật sâu.

Rimuru tự nhủ thầm, song cũng lạnh cả sống lưng.

Chỉ có Berreta và Ramiris thôi, cậu chỉ cần tìm cách qua mặt một con ác quỷ chứ con chuồn chuồn nào đó thì khỏi lo.

NHƯNG MÀ...

Berreta nổi tiếng khôn ranh.

Là người đủ sức để bao bọc được Ramiris một cách hoàn hảo, dù bà tiên này vô cùng quậy phá.

Và để ngăn cản được những ý tưởng vô cùng táo bạo mang tầm vĩ mô của Ramiris, Berreta phải sở hữu cho bản thân một tầm nhìn xa đến mức tiên đoán được trước cả tương lai chỉ dựa vào những cử động nhỏ của đối tượng quan sát.

Nếu bây giờ, Rimuru mà rời khỏi quán thì sẽ bị Berreta chú ý ngay lập tức.

Quả là không tự nhiên khi một người vừa mới bước vào quán, mà một người ngay kế bên đứng dậy.

Cực chẳng đã, Rimuru chỉ còn nước yên lặng ngồi chờ một lúc rồi mới có thể đứng lên mà rời quán.

Mà nói đi cũng phải nói lại, không phải cậu muốn tránh mặt Ramiris đâu.

Chỉ là, Rimuru muốn gây bí mật với mọi người một phen.

Ừ thì biết là 1000 năm đã trôi qua, nhưng chỉ nhiêu đó đâu thể kiềm được ham muốn "main bá giấu nghề" của chú slime dễ thương này?

Đến ngay cả bây giờ thế giới cũng phải thay đổi và anime cũng phải in hàng loạt ấn phẩm main bá ú òa như "Ta là chúa tể bóng t**" hoặc cả những tác phẩm thời xưa lắc xưa lơ như "Bắc Đẩu thần quy**"(với cái meme nổi tiếng là omae wa mo shinderu).

Mà Ramiris thì chắc chắn sẽ không thể giữ kín miệng được, vậy nên phải giấu bằng mọi giá.

Không thể làm hỏng kế hoạch của bộ phim về "Thánh ma hỗn thế hoàng giấu nghề trở lại sau 1000 năm với tư cách là 1 giáo viên bình thường."

được!

Vậy nên, để tránh mặt Berreta, Rimuru phải trở nên vô hình như một nhân vật làm nền.

"Chủ nhân có muốn dùng thêm gì không ạ?"

"Cho bóe một cà phê sữa ngọt ngào đầy tình yêu có kèm hóa phép làm món ăn ngon hơn đi ~!"

Phụt!

Ấy chết, Rimuru lỡ lời.

Quán cà phê này thật có mị lực phi thường.

Không phải vì độ gợi cảm cùng sự đàn hồi liên tiếp khi đi lại của cô hầu gái phục vụ đâu!

Rimuru là một người trưởng thành và chân chính cơ mà!

Vậy nên chắc chắn Rimuru gọi cà phê chỉ vì cà phê của quán ngon, chứ không có ý đồ gì đen tối hết.

Mà khoan, Rimuru không được nổi bật!

Cậu phải hòa mình với không khí, trở thành một nhân vật làm nền nhạt nhòa đến mức có cũng không ai biết mà không có cũng chẳng ai hay.

Phải tránh bị chú ý bởi Berreta bằng mọi giá!

Vừa ngó cô nàng hầu gái đi tới quầy đưa thực đơn, Rimuru vừa bình tâm lại.

Nhưng cậu không ngờ tới là Ramiris đã chú ý đến cậu, chứ không phải Berreta.

Cô lẳng lặng ngồi trên vai Rimuru lúc nào mà cậu không hề hay biết, rồi căn lúc cậu không đề phòng nhất mà lên tiếng hỏi.

"Cậu...thích hầu gái à?"

"!!!"

Rimuru giật nảy mình.

Sự xuất hiện không ngờ tới của Ramiris đã làm mọi suy luận sắc sảo của Rimuru đổ sông đổ bể.

Không kịp để Rimuru phản ứng, Berreta đã vội chạy tới, xin lỗi Rimuru rối rít.

Chưa kịp hoàn hồn, cậu đã vô tình lôi kéo sự chú ý của cả hai người luôn rồi.

Nhìn về phía Berreta khẽ chất vấn Ramiris.

Cô chuồn chuồn chỉ trả lời tỉnh bơ.

"Ta chỉ muốn hỏi xem cô nàng này có thích hầu gái không thôi mà!"

"Nhưng mà, ngài ngồi trên vai người khác là mất lịch sự lắm đấy!

Nếu ngài còn làm vậy thì tôi sẽ không đi mua bánh caramel cho ngài trong 1 tuần đâu!"

"Hứ, Berreta là đồ keo kiệt!"

Ramiris phụng phịu.

Rồi cô quay sang trút giận lên Rimuru.

"Cũng tại ta hỏi mà nhà ngươi không trả lời đấy!"

"Thôi nào, ngài Ramiris..."

"Vậy trả lời đi, ngươi có thích hầu gái hay không!"

Trước áp lực từ ngón tay (dù bé hơn cả con chuồn chuồn) của Ramiris, Rimuru chỉ có thể cười gượng.

"T-Tôi...."

"Nào, nói đi, tại sao cậu lại vào nhà hàng hầu gái này, rốt cục cậu có thích hầu gái hay không?"

"T-Tôi...t-th..."

"Nói to lên!"

"T-Tôi thích hầu gái!"

"Điều gì quan trọng nhắc lại ba lần!"

"Tôi yêu hầu gái, tôi yêu hầu gái, tôi yêu hầu gái!"

Rimuru thở dốc, cậu đã phải rất cố gắng đã có thể nói được câu đó, hơn nữa hẳn tận ba lần.

Cảm giác như bên trong của Rimuru đã có một thứ gì đó thức tỉnh.

Một thứ gì đó...rất hầu gái!

"T-Tôi đã cảm nhận được thứ gì đó đang thức tỉnh!"

"Yên tâm đi, đó chính là niềm đam mê mãnh liệt với các loại hầu gái!

Ngay cả rồng cũng có thể mặc đồ hầu gái cơ mà, hãy thứ tưởng tượng Velgrynd và Velzard mặc đồ hầu gái đi!"

Rimuru khẽ nhắm mắt, tưởng tượng ra hai cô nàng rồng hung giữ khoác trên mình bộ đồ hầu gái đầy quyến rũ.

"T-Thật tuyệt vời!"

"Đúng vậy, đồ hầu gái là tuyệt nhất!"

Một giọng nói khẽ chen vào.

"Anou...đồ uống của chủ nhân được rồi ạ!"

"A-uh, cảm ơn..."

Cô hầu gái khẽ đặt tách cà phê xuống, rồi quay sang Rimuru.

"Ngài có muốn dịch vụ nào thưa chủ nhân?

Dịch vụ làm món ăn ngon hơn, dịch vụ chụp ảnh với hầu gái hay dịch vụ dùng bữa với hầu gái!"

"T-Tôi muốn chụp ảnh!"

Rimuru mạnh bạo đề xuất.

Cô hầu gái khẽ cười mỉm.

"Mou, chủ nhân thật là..."

Thế rồi, từ đâu cô khẽ lấy cái máy ảnh ra, rồi ghé sát vào Rimuru.

"Chủ nhân cười lên nào, cheese ~"

"C-Cheese ~"

Tách!

Máy ảnh in liền ra ảnh, rồi cô nàng hầu gái nhanh chóng dùng kĩ năng của mình để đóng khung nó.

"Của chủ nhân đây ạ!"

Rimuru khẽ cảm ơn khi nhận lấy bức ảnh, trong khi lòng lâng lâng vì có một kỉ niệm tuyệt vời.

Sau bữa ăn, cậu và Ramiris tạm biệt nhau.

Có lẽ cô nàng không biết đó là Rimuru, nhưng chắc chắn sẽ không quên người tên là Mikami Sato mà cô đã "Truyền đạo" thành công.

Bởi vì...

Rimuru đã thức tỉnh một niềm đam mê với hầu gái!

____________________________

Thôi thì chap này nhẹ nhàng, chap sau drama vậy.

Mà tôi đang cày lại kobayashi nên tự nhiên viết về cà phê hầu gái🙂)))

Nhân tiện, đã ai xem bộ Shafron và Kingdom of ruin chưa?

Tôi khá thích shafron, nhưng kingdom of ruin xàm quá...
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 38


Hôm nay là một ngày đẹp trời.

Không khí trong lành, vương vấn một chút sự mát dịu từ cơn mưa đêm qua.

Con phố chính có vẻ tấp nập hơn thường ngày, số lượng người tập trung ở đây khá đông.

Thi thoảng còn có những khách ngoại quốc.

Rimuru đang thoải mái dạo quanh con phố.

Chẳng là, do hôm nay Rimuru không có tiết nên cậu định thư giãn đầu óc một chút.

Cậu cũng không ngờ hôm nay con phố nhộn nhịp hơn hẳn thường ngày, nhưng càng đông càng vui.

Cậu nhanh chóng tìm được một quán cà phê có vẻ sang trọng để nghỉ chân.

Cậu bước vào quán, gọi đồ uống rồi ra bên ngoài ngồi.

Vừa để hóng những sự kiện mới, vừa để chiêm ngưỡng sự tấp nập của con phố này sau 1000 năm.

Chỉ ngồi chờ một lúc, cô phục vụ goblina đã đem ly cà phê cùng đĩa bánh ngọt ra.

Rimuru chuyển sự chú ý sang những khẩu phần vừa được bưng ra, và tấn công ly cà phê đầu tiên.

Quả nhiên, nó rất thơm.

Vừa thưởng thức đồ uống, Rimuru vừa hóng nghe những cuộc hội thoại của người trong quán.

Mà hình như cũng tại đây, Rimuru nghe được tin đồn về sự kiện tổ chức kỉ niệm 1000 năm thành lập quốc gia nhỉ?

Mà nhắc mới nhớ, hình như ngày thành lập ma quốc cũng chính là ngày hôm nay.

Thảo nào khu phố lại tấp nập đến vậy, trường học hôm nay cũng không hoạt động luôn.

[Xin chào tất cả các bạn!]

Bỗng, từ khắp con phố vang lên lời chào.

[Chào mừng tới với đại lễ kỉ niệm 1000 năm thành lập của Quốc gia ma vật Tempest!]

Rimuru ngước lên, tìm nguồn gốc của âm thanh.

Thế rồi cậu nhận ra một màn hình lớn đang đặt trên một tòa nhà lớn chiếu một elf và một kijin đang bình luận sôi nổi về ngày đại lễ.

Có vẻ như họ là MC của chương trình này.

Mọi người tập trung ở gần màn hình, ai cũng vui vẻ.

Thấy thế, Rimuru cũng vui theo.

[Mở đầu đại lễ, chúng tôi chúc mọi người một tuần khai quốc vui vẻ nhất.

Và sau đây, tôi sẽ tổng hợp lại những sự kiện nổi bật của Tempest trong năm nay, cũng như nói lại về lịch sử hình thành của Tempest.]

Thế rồi, cả 2 MC dẫn chương trình bắt đầu công việc của mình.

Một số hình ảnh thú vị được chiếu trên màn ảnh.

Rimuru không khỏi mỉm cười, cậu không ngờ dù không cần có cậu nhưng ngày lễ này vẫn được tổ chức một cách bài bản và diễn ra hoành tráng đến thế.

Hừm, thuộc hạ của cậu trưởng thành hết rồi!

"Mikami Sato, cô đây rồi!"

Đang nhâm nhi cốc cà phê, bỗng cậu nghe thấy tiếng ai đó gọi.

"Kazedora!"

Là hội trưởng của hội mạo hiểm giả.

Cậu ta làm gì ở đây?

"Cậu đi theo tôi!"

"Hả...?

Ý cậu là???"

"Không có thời gian đâu!"

Nói rồi, anh ta kéo tay Rimuru.

Vẫn đeo chiếc mặt nạ bí ẩn, điều này khiến cậu không thể tin anh ta được.

"Rốt cục anh đang nói tới cái gì?"

Rimuru giật mạnh tay lại, nhíu mày.

"Sato, cô phải tham gia giải đấu "Tứ đại thiên vương" mà, chúng ta phải nhanh lên!"

"Hả???

Tôi tham gia cái giải đấu đó bao giờ?"

Một dòng ký ức thoáng qua Rimuru.

Cậu đã từng thấy tên của bản thân trên TV, và cậu nghĩ rằng đây là trò bịp của tên Kazedora.

Nhưng không ngờ hắn ta nghiêm túc, như thế này thì không thể làm lơ được.

"Chẳng phải cậu đã điền vào đơn đăng ký mạo hiểm giả và tích vào ô sẽ tham dự giải đấu sao????

Vậy nên mới có bài kiểm tra thực lực trực tiếp với tôi đó???"

"Cái gì????"

"Nếu cậu không tin thì...!"

Ruỳnh!

Kazedora đập mạnh một tờ giấy xuống bàn.

Dung dịch trong ly cà phê khẽ sóng sánh.

"Cái gì đây?"

"Đơn đăng ký của cậu, thấy chưa, cậu có tích vào phần này."

"T-Tôi đâu tích vào đ..."

Thế nhưng, Ciel chẹn họng Rimuru bằng một giọng người máy vô cảm.

Điều này không giúp Rimuru trở nên khá hơn.

Bỗng chốc cậu trở thành người mất hồn.

"T-Tôi có tích...thật sao?"

"Nếu không phải cậu thì là ai?"

Thế nhưng, cả Kazedora lẫn Ciel như đổ nước lạnh vào mặt Rimuru.

Và với câu "Tóm lại là đi theo tôi", Kazedora dễ dàng kéo cơ thể oặt èo của Rimuru đi tới hội mạo hiểm giả.

Ở hiệp hội mạo hiểm giả...

Rimuru và Kazedora đứng lên vòng tròn dịch chuyển.

Cô lễ tân bấm nút, kích hoạt ma pháp.

Vòng tròn sáng lên bất ngờ, che phủ mọi thứ trong tầm mắt của Rimuru.

Chỉ trong tích tắc sau, cậu đã có mặt ở hàng ghế chờ của đấu trường.

Kazedora vừa thờ phải nhẹ nhõm "kịp rồi..." vừa tu ùng ục chai nước khoáng.

"Cậu ra đằng kia làm thủ tục đi."

"T-Tôi xin rút có được không?"

"Không nhé!"

"Quả nhiên, haizzz."

Rimuru thở dài thườn thượt, rồi đi tới quầy đăng ký.

Thôi thì lỡ tích nên phải tham gia.

Mà làm tứ đại thiên vương của chính bản thân cũng khá kỳ.

Ý cậu là, cậu làm thuộc hạ của chính bản thân cậu ý?

Nghe nó sai sai?

Nói là thế, nhưng cuối cùng thủ tục đăng ký cũng được cậu hoàn thành.

Rimuru quay trở lại hàng ghế ngồi của mình, bên cạnh Kazedora.

Cùng lúc Kazedora cũng vừa trở về, ôm theo một gói bỏng ngô và 2 chai Ricoca cỡ lớn.

"Này."

"Mà tôi cũng chẳng biết tôi tích cái chỗ đó từ bao giờ, không rút lại được à?"

Vừa mới ngồi xuống, Rimuru đã than thở bằng khuôn mặt của thánh lười Dino.

"Làm người lớn thì phải có trách nhiệm với quyết định của mình chứ?"

Nói xong, cậu ta cười lớn.

Rimuru vẫn thở dài thườn thượt, nhưng đã cầm lấy ly Ricoca và tu một hơi dài.

"Khà!"

Cuộc đời thật lắm éo le đi mà.

"CHÀO MỪNG MỌI NGƯỜI TỚI VỚI CUỘC THI TÌM RA TỨ ĐẠI THIÊN VƯƠNG!

HÔM NAY, TA, MA VƯƠNG CHỐN MÊ CUNG SIÊU CẤP XINH ĐẸP RAMIRIS SẼ NGƯỜI DẪN CHƯƠNG TRÌNH CHO..."

"Bong!"

"Xin lỗi, ngài Millim sẽ không phải là người dẫn chương trình.

Tôi, Berreta trong studio "Mê cung kì diệu" sẽ là người dẫn chương trình.

Tôi xin tuyên bố, ngày quốc khánh xin được bắt đầu."

Cùng với thông báo, âm thanh tưng bừng của nhạc vang lên, báo hiệu cho một ngày lễ quốc khánh...bắt đầu.

_________________________________

Vừa mới xem OVA của slime.

Nhận ra Rimuru méo làm cái gì cả ngoài chữa bệnh🙂)))
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 39


"Mở đầu buổi lễ khai mạc, chúng ta cùng đến với chuyên mục được rất nhiều người mong chờ.

Đó chính là Mê cung, đặc sản độc quyền của Tempest!!!!"

Dứt lời, màn hình lớn của đấu trường chiếu hình ảnh của một lối vào khổng lồ dẫn xuống lòng đất.

Bên cạnh, tấp nập những cửa hàng vũ khí và thuốc hồi phục, cùng với lối vào được quản lý bởi một khu chuyên phân phát vòng tay hồi sinh.

"Mê cung, vốn đã tồn tại cả nghìn năm nay chính là sản phẩm được tạo ra từ sự hợp tác giữa Ramiris-sama và Rimuru-sama.

Ngay khi vừa được mở cửa, mê cung đã cải cách hàng loạt quan niệm về ngành mạo hiểm giả mà mọi người vẫn thường biết.

Giờ đây, ngành mạo hiểm giả trở nên an toàn hơn, dễ kiếm thêm thu nhập hơn và đồng thờ dễ tạo dựng danh tiếng hơn.

Nhà nhà, người người thi nhau đến mê cung để kiếm tiền, thực nghiệm ma pháp và kĩ thuật hay thậm chí là dạy học...Vậy nên, mê cung vốn nổi tiếng nay lại càng phổ cập hơn."

Nghe đến đây, Rimuru khá bối rối.

Việc cậu thực hiện chỉ là lên kế hoạch và cho Ramiris mượn 1 khu đất nhỏ, ai ngờ lại được vinh dang thế này...

Hừm...không làm mà cũng có ăn cũng không đến nỗi tệ?

"Và sau đây chúng ta cùng đến với phần mà mọi người chắc chắn đều rất hứng thú, đó là...!"

Màn hình lớn chuyển hình ảnh, sang chính đấu trường lớn.

"Giải đấu tìm ra ai xứng đáng kế thừa chiếc ghế còn trống của Tứ đại thiên vương do Gobuta-sama để lại....một trong những chức vị cao quý nhất do Đại ma vương Rimuru lập ra!"

Ngay sau lời nói của người dẫn chương trình, hàng loạt người hú hét khiến cho khu khán đài nhộn nhịp hẳn.

"Và trong năm nay, chúng tôi quyết định chọn lựa ra những người xuất sắc nhất do chính tay các trưởng guild mạo hiểm giả lọc ra.

Khán đài cũng sẽ được di chuyển đến một địa hình ngẫu nhiên trong mê cung, làm trận chiến thêm phần thú vị!"

hm?

Rimuru không biết tổ chức đấu trường còn có kiểu sáng tạo thế này đấy?

Nghe cũng khá hay?

Mà nhân tiện thì...Cái chức Tứ đại thiên vương kia thực ra Rimuru chỉ lập ra cho vui.

Có lẽ bởi nghe nó ngầu ngầu, nhưng ai ngờ kể cả các thuộc hạ lẫn những người từ ngoài tham gia đều lại hào hứng đến vậy.

...Làm Rimuru chẳng nỡ tiết lộ sự thật.

Mà thôi kệ, cứ để như thế này cũng khá bình yên.

Ngày khai quốc tưng bừng, vừa thu hút khách du lịch cũng như tăng thêm lợi nhận cho Tempest.

Tiền thể nào cũng chảy vào túi Tempest mà thôi, vậy nên không cần quan tâm gì nhiều.

Đằng nào người hưởng lợi mà chẳng là câ...

"Tôi xin phép đọc tên những thí sinh ở vòng loại...có tổng cộng 32 thí sinh tham gia và lọt qua vòng sơ khảo.

Đây hứa hẹn là những khuôn mặt quen thuộc và nổi tiếng..."

Chờ người dẫn chương trình đọc tên, Rimuru tranh thủ lại quầy mua một ly Ricoca nữa để uống, trong khi vừa lướt qua tầm mắt những thí sinh tham dự.

Chỗ Rimuru hiện tại đang ngồi là một căn phòng tổng hợp 32 thí sinh.

Có khá nhiều thí sinh từ nhiều chủng tộc khác nhau, ai đấy cũng đều trông có vẻ mạnh mẽ.

Có những thí sinh thì cơ bắp cuồn cuộn, đầu trâu mặt ngựa có đủ cả.

Tự nhiên Rimuru thấy khá rén?

Cậu cũng chỉ là một con slime vô hại thôi mà?

Ngược lại, về phía các thí sinh nữ thì nhìn có vẻ thoải mái hơn.

Có những người cầm thanh trùy kích trông nặng kinh khủng.

Có những cô gái để tóc đuôi ngựa, mặc đồ bó cùng với 2 thanh katana dắt sau lưng.

Còn cả những cô gái với những bộ hàng khu...

E hèm.

Nói chung là có rất nhiều thí sinh.

Trong số đó, vẫn có một số người khiến Rimuru chú ý.

Thứ nhất là một cô gái luôn đeo mặt nạ.

Cảm giác cô ấy mang lại khá giống với Kijin Akami.

Vũ khí cô ấy mang là một cây Katana dài, bộ đồ cô ấy mặc cũng mang đậm chất samurai.

Người tiếp theo là một thanh niên hơi vạm vỡ.

Làn da ngăm ngăm, cậu ta đeo mặt nạ có tác dụng cản ma lực.

Hắn không mang vũ khí, mặc một chiếc áo lông thú thô kệch so với thời trang hiện đại nhưng lại hợp đến không tưởng.

Và cuối cùng, một tên khả nghi bậc nhất.

Tên này đeo mặt nạ bờm sư tử...đích thị là hắn rồi.

Nhưng lần này, luồng ma lực của tên đó ổn định hơn các lần trước.

Nếu không nhờ mặt nạ bờm sư tử quen thuộc thì Rimuru đã không phát hiện ra.

...

Hình như còn thiếu một người.

La ai nhỉ?

"Yo, cô Sato."

Rimuru bị ai đó bất ngờ gọi, cậu vội quay lại.

"Edgewoth...?

Em làm gì ở đây?"

"Em biết ngay là cô Sato sẽ ở đây...Mà cũng đúng thôi, mạnh như cô Sato mà?"

"Ư..."

Cậu nhìn thằng nhóc.

Nó đã ở phía sau cậu...mà cậu không nhận ra sao?

Thảo nào dù dùng cảm nhận ma lực, nhưng cả căn phòng vẫn còn thiếu 1 người...

Rốt cục, thằng nhóc này là ai?

________________________________

Là ai nào mọi người🙂))))
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 39.5


Rimuru không thể nhận ra được ma lực của Edgeworth.

Vậy nên, cậu đã không thể phản ứng kịp với câu chào của cậu học sinh.

Nhưng đó không phải là điều Rimuru quan tâm nhất hiện giờ.

"Edgeworth...tại sao em lại ở đây?"

"Em đến để tham dự giải đấu ạ!"

Tham dự giải đấu...không lẽ em ấy cũng là một mạo hiểm giả?

Không...nếu như thế thì cậu phải biết rồi chứ.

"Chủ guild nào duyệt cho em?"

"Hừm...ai nhỉ?"

Cố tình giữ thái độ cà khịa, Ed huýt sáo.

"Hay em muốn cô trừ thẳng vào điểm giữa kỳ?"

"Â-Ấy ấy, cô Sato bình tĩnh, em sẽ nói mừ ~"

Cậu ta luống cuống sau khi bị dọa.

Hừm, có lẽ Rimuru nghi ngờ học sinh mình quá rồi.

"Là Kazedora-sama, người ấy duyệt cho được tham gia giải đấu."

Thế rồi, Edgeworth luống cuống tiết lộ.

Kazedora...chẳng phải là chủ guild của cậu sao?

Hắn ta duyệt cho Ed ư?

"Em có chắc chắn là Kazedora không?"

"Vâng, chính Kazedora-sama là người duyệt cho em."

"Thế à..."

Cái tên Kazedora này, tại sao hắn ta nhẫn tâm đẩy một đứa trẻ vào cuộc chiến của những con quái vật như thế?

Cũng giống như cách hắn ta đẩy cậu vào cuộc chiến này vậy, thật không thẻ chấp nhận nổi.

Hmph!

"À mà cô Sato, tại sao cô lại tham gia đấu trường này vậy?"

Đang lạc trong dòng suy nghĩ, bỗng Rimuru bị cắt ngang bởi câu hỏi bất ngờ.

"Cô á...ờm...thực ra cô muốn tham dự để..."

Chết thật.

Không thể để học trò mình biết bản thân bị lừa nên mới vào đây, phải tìm một lý do khác nghe hợp lý hơn.

"Không lẽ cô Sato muốn tự tay lật đổ đế chế của Đại ma vương Rimuru ư?"

"Hả?"

"Q-Quả không hổ danh là cô Sato.

Chắc chắn cô định khẳng định bản thân để khiến các ma vật trong vương quốc này quy phục thông qua giải đấu này với sức mạnh kinh khủng của mình.

Rồi cô định thao túng cả Tempest, biến thế giới này thành của mình và chính thức trở thành một Chân Dũng giả lật đổ đế chế của Đ-Đại ma vương?"

"Hả???"

"Không thể nào...không ngờ cô Sato đã tính xa đến mức ấy.

Vậy ra cô đã luôn muốn giải phóng Tempest khỏi ma vương độc ác đó ư?

Thế mà em đã từng coi thường cô...thật không thể tin nổi em lại có thể có những suy nghĩ hèn kém n-như vậy..."

"N-Này..."

Rimuru khẽ lên tiếng.

"T-Thực ra cô tham gia giải đấu này chỉ vì..."

"Em biết cô không thể nói ra điều này khi đang ở trong lòng địch...và chăc chắn cô có một kế hoạch cao siêu hơn nhưng em chưa thể đoán ra hết.

Nhưng em sẽ luôn ủng hộ cô, cô Sato.

Hãy đứng lên, đập nát mọi đối thủ để giải phóng nhân loại...vì mục tiêu cao cả!"

"A...ừm..."

Chết rồi.

Làm sao để nói với nó là mình chỉ ký nhầm nên mới tham gia giải đấu này thôi nhỉ?

__________________________

Cho các bác mấy cảnh yuri, dạo gần đây eim mê bách hợp quớ

ehehehehe~~~~
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 40


Sau một hồi tám chuyện phiếm, cuối cùng ban giám khảo mới thông báo giải đấu chính thức bắt đầu.

May mắn cho Rimuru là cậu không phải ra mặt trận đầu tiên, khi mà đã có hai đối thủ khác thế mạng thay.

Bởi vì một bé slime dễ thương đáng yêu như cậu sao có thể sánh được mấy người vai u thịt bắp đâu!

Vậy nên là, tốt nhất khi chưa đến lượt của mình thì cậu cứ nên thong thả trải nhiệm cảm giác bình yên, mặc kệ sự đời và chối bỏ với thực tại.

T-Tại vì, Rimuru hướng lội lắm, cậu hum muốn phải biểu d-diễn ở nơi đông người đâu~

Đùa thôi.

Thực ra Rimuru chưa muốn bản thân bị réo tên lên sớm là có lý do.

Ừ thì ngoại trừ 99% liên quan đến việc không muốn trở nên nổi bật, thì 1% khác lại liên quan đến việc Rimuru thật sự quan tâm tới giải đấu này.

Dẫu sao giải đấu này cũng được tổ chức với quy mô rộng rãi để tìm ra vị trí còn trống trong hàng ngũ Tứ đại thiên vương mà Gobuta đã bỏ lại.

Hơn nữa, kẻ thắng cuộc sẽ trực tiếp làm thuộc hạ của cậu.

Không cần phải mạnh, Rimuru chỉ muốn một người có "trí thông minh" hơn một chút, chứ không chỉ mỗi cái vai u thịt bắp.

Ít ra, người thắng cuộc và xứng đáng làm tứ đại thiên vương-thuộc hạ của cậu- phải biết cách kiếm tiê....

Ý lộn, biết cách "Thao túng tâm lý và lòng tham của một tập thể một cách hợp pháp".

Vậy nên, chỉ cần liếc qua là Rimuru có thể loại bỏ được một số ứng viên tứ chi phát triển đơn thuần.

Cũng có một số khá khôn khéo và thông minh, nhưng chắc chắn một kẻ ngoại bang như ai đó đang đeo mặt nạ sư tử sẽ không thể trở thành thuộc hạ của cậu rồi.

Mà...Nếu không có ai xứng đáng làm thuộc hạ của cậu, thì Rimuru chỉ cần hạ gục những kẻ tham gia giải đấu và vô địch là xong.

Làm thuộc hạ của chính bản thân dù sao nghe cũng không tệ.

Vì Rimuru là người ngầu lòi và thông minh nhất ở đây mà?

Hừm Hừm!

Vừa tự nhủ, Rimuru quay lại uống cốc Ricoca của mình.

Trong khi theo dõi trận chiến vòng loại mà đối với Rimuru không có gì đặc sắc, Rimuru có tranh thủ mua thêm vài bịch bỏng ngô để ăn dần, đồng thời bắt chuyện với một số ứng viên khác.

Với một vỏ bọc chỉ là một người bình thường, Rimuru hoàn toàn có một lượng thông tin khổng lồ về các thí sinh mà mình đã nói chuyện.

Còn những kẻ quá đỗi lộ liễu như ai đó đeo mặt nạ sư tử thì chắc không cần hỏi đâu, dù gì thì cậu cũng biết hết tuyệt chiêu và những gì hắn ta sẽ nổ trong trận chiến sắp tới rồi, cả việc hắn ta sẽ vượt qua vòng loại nữa.

Vậy nên, không cần phải bận tâm tới hắn làm gì...dù sao hắn ta cũng từng gáy là hắn đánh ngang cơ với Millim.

Haizz, đúng là chẳng rút ra được bài học gì cả.

Trong lúc trận chiến vòng loại căng thẳng diễn ra, Rimuru ở trong ngồi tận hưởng một cách vô cùng hưởng thụ như chẳng mảy may quan tâm đến xung quanh.

Người ta thường hay nói, không nên chõ mũi vào việc không phải của mình, hay nói cho hoa mĩ hơn thì là không nên lo chuyện bao đồng.

Thật vậy, mấy vấn đề đánh đấm này chẳng phải là của cậu, Rimuru chỉ là một bé slime dễ thương vô hại thôi ~

Vả lại, nếu là thông tin của những đối thủ thì cậu đã thu thập được gần hết rồi.

Lúc này chỉ việc đợi tới lượt cậu, chỉ việc chờ đợi....

Sau khoảng vài tiếng chờ, thì cuối cùng những trận vòng loại cuối cùng cũng được công bố.

Ban giám khảo hô to lên những cặp thi đấu cuối cùng, và trong đấy có Rimuru.

Tình cờ thay, cặp đấu của cậu lại là cặp ngay kế tiếp sau khi ban tổ chức thông báo đến với hồi cuối cùng của vòng loại.

Mà dẫu không muốn, chắc một bé slime dễ thương như Rimuru cũng không thể trốn được.

Aizza....

Dù hơi lười nhưng mà

Đến lúc rồi nhỉ?

Triển thôi.
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 41


"Hở, một bé gái?"

Đó là những câu đầu tiên khi hắn, đối thủ của Rimuru nhìn thấy cậu.

Xung quanh, phản ứng của những người xem cũng y chang, làm Rimuru cảm thấy quen quen pha chút nực cười.

Hình như Millim cũng gặp tình huống này rồi thì phải, khi Gazel không nhận ra cô là Bạo chúa hủy diệt trong lời đồn.

"Một cô bé sao?"

"Như thế có thật sự ổn không?"

Đa số những người trên khán đài cũng xì xào bàn tán.

"12 tuổi, có khi chỉ 10 tuổi không chừng.

Ban tổ chức thật sự cho một bé loli vào đấu trường này ư?"

Và đó là câu thứ hai của hắn.

Cảm thấy khá buồn cười vì bị gọi là một bé loli 10 tuổi, hơi tiếc cho hắn vì Rimuru là con trai nên cũng không loli như hắn bảo.

Thôi được rồi, Ciel.

Cậu đã biết tỏng câu tiếp theo là gì rồi, nên cậu sẽ nhắc cho Ciel nhớ: Tâm hồn của cậu là con trai, và vẫn sẽ là con trai.

Dẫu mất đi thằng em, nhưng một ngày nào đó, bằng một sự tình cờ nào đó, thằng em thân thương bị chia cắt giữa 2 cực thế giới với cậu sẽ trở lại!

Ư.....!

Nhắm mắt làm ngơ Ciel, Rimuru quay trở lại trận đấu.

Biết là đối phương vừa có ý coi thường mình, thế nhưng cậu không hề tức giận.

Ngược lại, Rimuru chỉ cúi đầu một cách lễ phép, như phong cách chào hỏi truyền thống.

"Mong được chú nương tay ạ ~"

Thế rồi, Rimuru ngẩng đầu lên và mỉm cười, một nụ cười thật tươi.

"UWAAAAAAAAAA!!!!!!!!!!!"

Ngay lập tức, cả khán đài xôn xao.

"Cô bé kia dễ thương quá!!!!!"

"Loli cười kìa ~!!!!"

"Muốn bắt xuống tầng hầm gh..."

....Ờm, tiếc là Rimuru vô tính....

Ngay cả đối thủ của cậu cũng khẽ run lên trong một khoảnh khắc.

Như thế là rõ, cả cái đất nước này là lolicon.

"Nhóc đừng tưởng bày trò dễ thương là ta sẽ nương tay!"

Tên kia gầm gừ, như để thể hiện sự quyết tâm của hắn.

Rồi hắn hét lên, ra lệnh cho ban tổ chức

"Ban tổ chức, bắt đầu trận đấu ngay đi, đừng có câu giờ nữa!"

Ban tổ chức thuận theo ý hắn, ngay lập tức đưa ra hiệu lệnh bắt đầu.

Thế rồi, không để Rimuru phải đợi lâu, hắn lôi ra một món cây trùy vừa to vừa dài để đối đầu với một bé loli như Rimuru.

Chứng kiến cảnh tượng đó, khán đài bỗng bùng lên tiếng phản đối dữ đội.

"Ê!

Tại sao dám cầm cây gậy to đen đấy để đánh một bé loli hả?"

"Tên súc sinh không biết yêu quý loli!"

"Đá đảo mấy thằng dùng những thứ đồi "trùy" để đối đầu với loliiiii!"

Hắn cũng không vừa, hét trả lại.

"Câm mồm, ta mới là người phải bức súc với cái đấu trường như trại trẻ mầm non này đây!"

Ờm...ờ một khía cạnh nào đó, Rimuru thấy hắn nói khá...đúng.

Đó là trong trường hợp cậu là một bé loli tiểu học thôi, chứ còn bản thân cậu đâu đó cũng phải hơn 37 tuổi rồi...

Nhưng mà, trước sức ép của dư luận thì trông tên kia cũng tội nghiệp thật.

Thôi thì hóa kiếp cho hắn sớm vậy....

"Lũ khốn các ngươi, hãy xem ta sắp làm gì với một bé loli đây!"

Trong lúc đối thủ của cậu đang hét vào mặt dư luận, Rimuru khẽ bước tới gần.

"Chú sẽ làm gì cơ?"

Rồi cậu lên tiếng.

"C-Cái!!!!"

Bị bất ngờ trước sự hiện diện của Rimuru ngay đằng sau lưng hắn, gã đối thủ lập tức vung trùy theo phản xạ ra sau, nhắm tới Rimuru với một thái độ như bị giật mình.

Xong, chỉ vài giây sau, hắn đã biết bản thân vừa tung đòn chúng hư không.

Bởi vì Rimuru nay đã ở ngay trước mặt hắn.

"T-Từ khi nào..."

"Chú trông to con mà chậm chạp ghê...Liệu có dùng được thứ cao to đen đó đánh chúng cháu không đó?"

"Con khốn!!!!!!!"

Tên kia cáu điên lên, dồn lực vào cây trùy rồi nhắm tới Rimuru mà giáng một đòn với uy lực lớn xuống.

Ây, ai lại đi đối xử với loli như thế cơ chứ...

Trong một thoáng, Rimuru cảm nhận được dấu hiệu của ma lực.

Ngay sau khi nhẹ nhàng né đòn tấn công, cây trùy không mục tiêu đập mạnh xuống, nứt một hố thật lớn ngay trong đấu trường khiến Rimuru nhận ra hắn đang sử dụng phép cường hóa bản thân.

Uuu, hắn cũng mạnh phết đó.

Ngay khoảnh khắc tiếp theo khi hắn biết mình vừa tấn công không chúng mục tiêu, tên cao to đen hôi lập tức lùi ngay về phía sau.

Có lẽ hắn đã nhận ra được sự thản nhiên trong điệu bộ của Rimuru, nên đang giữ khoảng cách và cảnh giác nhất định.

"Sao thế, ông chú không cho cháu thấy chú sắp định làm gì với cháu sao?"

Rimuru thử khích thêm một câu, cậu khẽ thấy phản ứng tặc lưỡi của hắn, thế nhưng có vẻ hắn đã cảnh giác hơn với Rimuru.

"Nếu ngươi đã nói đến thế thì...."

Ngay lập tức, từ bàn tay hắn xuất hiện một quả cầu ma lực đặc sệt.

Ồ, hắn biết sử dụng cả đạn ma lực sao, kĩ lượng của hắn cũng ổn đấy.

"Xem đây!"

Nói rồi, hắn vung tay bắn thật mạnh những viên đạn ma lực về phía Rimuru.

Với tốc độ của mình, những viên đạn thừa sức mạnh hơn tên Gel....gì đó mà cậu quên mất tên rồi, dẫu thế, nó vẫn là chưa đủ để khiến Rimuru bận tâm.

Cậu nhẹ nhàng né những viên đạn ma thuật lao tới tấp và dày đặc tới.

Dẫu cho viên đạn có nhanh và với mật độ như thế nào, nó vẫn chẳng là gì so với Rimuru.

Có lẽ ngay từ đầu, Rimuru cũng chẳng cần phải dùng tới khả năng thấy trước một vài khoảnh khắc trước tương lai, chỉ cần phản xạ thuần túy là đủ.

Thế rồi, Rimuru ngay lập tức dịch chuyển đến gần hắn.

"!!!!!!"

"Sơ hở....hãy xem đây, loli attackkk!"

Với một đấm duy nhất, uy lực của nó đủ để khóa chặt các mạch ma lực trong cơ thể hắn.

Hứng trọn cú đấm, tên đối thủ không kịp phản ứng gì, chỉ có thể sững sờ ở đó, rồi gục xuống.

"Người chiến thắng....là Mikami Sato!"

Ngay khi hô lên cái tên của người thắng cuộc, Rimuru biết việc của mình đã xong rồi.

Một đối thủ không quá mạnh, nhưng cỡ cấp A thì cũng không phải không ghê gớm.

Thật tiếc cho hắn khi phải chạm chán Rimuru ngay ở vòng loại.

Nếu không, có lẽ hắn cũng sẽ vào được kha khá sâu,

Mà, không biết ai sẽ là đối thủ tiếp theo của cậu nhỉ, sau khi bước qua trận vòng loại nhàm chán này.
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 42


"Này, nghe nói có một cô bé mạnh lắm."

"Đúng rồi đó, ở đấu trường đại hội Ma đô khai quốc đó, cô bé này đang quay đối thủ như quay dế."

"Không thể tin được, dù vậy, tôi vẫn muốn nhốt cô bé xuống tầng hầm g...."

Đi dạo quanh với thân hình của một người thanh niên bình thường, Benimaru lắng tai nghe những tin tức.

Và rất tình cờ, anh gặp được một lời đồn khá thú vị.

Thế nhưng, có lẽ những ma vương như Millim hay tương tự vẫn luôn có ngoại hình trái ngược với sức mạnh của mình.

Vậy nên, Benimaru cho rằng những kẻ có thân hình dễ thương mà lại có sức mạnh vô cùng khủng kiếp lại không hề hiếm.

Thậm chí, nhiều loài ma vật còn tiến hóa theo hướng đó chỉ để khiến đối thủ cảnh giác.

Thế nhưng, những loài ma vật đó thường không có trí khôn đủ để hòa nhập với một cộng đồng, chúng thường sống ở sâu trong Jura Tempest.

Một kẻ có ngoại hình trái ngược với sức mạnh của mình, lại còn tham dự một giải đấu lớn với tư cách là người của hội mạo hiểm giả chắc chắn không thể là con người được.

Những đứa trẻ con người luôn bị giới hạn về mặt sức mạnh, nếu sức mạnh quá lớn, nó sẽ dấn tới tình trạng đứa trẻ không thể thích nghi được và bị chết yểu vì chính sức mạnh của mình.

Ngược lại, đối với một ma tộc thì khác.

Một ma tộc có thời gian sinh trưởng ngắn hơn rất nhiều so với con người, thế nhưng tuổi thọ lại cao hơn.

Một lợi thế khác của ma tộc là có sự thích nghi vô cùng tốt với ma tố, lại còn dễ tiến hóa khác hẳn con người yếu ớt và mỏng manh sẽ chết ngay khi nhận được một lượng sức mạnh quá lớn.

Chính vì vậy, Benimaru chắc hẳn cô bé mà mọi người đồn đại là ma tộc.

Có khi là một ma nhân cấp cao với cấp độ nguy hiểm thuộc mức S, nhưng vẫn chẳng đáng để bận tâm.

Vì chỉ thế vẫn không đủ để đe dọa sự tồn vong của Tempest hùng mạnh do Rimuru-sama xây dựng.

Mà, nhắc mới nhớ.

Ngày ma đô khai quốc, dọc đường đi nơi nào cũng tấp nập.

Tiếng cười ở khắp mọi nơi, cũng với đó là thành quả của ngài Rimuru.

Thật đáng tiếc, một ngày như thế này, anh phải vui vẻ.

Thế nhưng, anh không thể vui lên được, dẫu cho tiếng cười vang vọng khắp mọi nơi.

Bởi lẽ...

Cũng đã 1000 năm kể từ khi ngài Rimuru biến mất.

"Cảm ơn quý khách."

Tiếng người bán hàng văng vẳng bên tai sau khi Benimaru mua một chiếc kẹo táo.

Ngoạm một miếng, anh không thấy vị ngọt, thay vào đó là một vị đắng nhè nhẹ trên đầu lưỡi.

Mọi thứ rồi cũng chịu thua sự tác động của thời gian.

Những người thân quen cứ thế ra đi, 1000 năm là một khoàng thời gian thật dài, nhưng nhìn lại cũng chỉ như một cái chớp mắt.

Mới ngày nào, nơi đây chỉ là một ngôi làng goblin nhỏ bé, nay đã tấp nập và đông đúc thế này.

Để kỉ niệm cho sự thành công, cho kết quả của Rimuru-sama, anh phải cười thật tươi mới đúng, cũng cho phù hợp với trọng trách ngài Rimuru giao cho anh suốt 1000 năm qua.

Thế mà...

Benimaru ngồi phịch xuống, ánh mắt lờ đờ ngắm dòng người qua lại, trong khi vẫn lắng tai nghe những lời đồn.

Dẫu nó có thú vị, xong chỉ là thú vui nhất thời để khỏa lấp đi sự trống trải này.

Nhắc mới nhớ, Benimaru chưa từng gặp lại Diablo rất lâu rồi, không biết hắn sống ra sao ta?

Biết là hắn vẫn còn lởn vởn trong Tempest này, nhưng không chừng khi gặp lại, Benimaru lại chẳng nhận ra Diablo cũng nên.

Ngay cả anh cũng chẳng nhận ra chính mình bây giờ, không còn cuồng chiến như trước, điềm đạm hơn và thích ngắm nhìn thế giới.

Có lẽ anh cũng hiểu được cảm giác của Diablo phần nào, khi hắn ta bám dính lấy ngài Rimuru từ khi xuất hiện đến giờ.

Có thể, hắn đã sống quá lâu, trải qua sự nhàm chán vô hạn từ cái sự lặp đi lặp lại, vậy nên khi gặp được Rimuru-sama, hắn sẵn sàng bám theo vì xung quanh ngài ấy luôn có sự mới mẻ, luôn có điểm thu hút hắn.

Benimaru cũng giống thế, và giờ mới nhận ra được ở bên cạnh Rimuru vui vẻ thế nào.

Có khi đó là lý do ác ma gây chiến tranh, làm náo loạn thế giới này cho v...

"Này, tôi biết cô bé đó.

Nghe nói cô bé đó rời khỏi Tempest từ 1000 năm trước, song giờ quay lại đấy!"

"À, cô bé đó à.

Lúc xét hộ chiếu cho cô bé vào, chẳng ai ngờ cô bé sẽ tham gia giải đấu kỉ niệm thành lập Tempest cả."

Hửm....?

1000 năm trước, không phải đó là khoảng thời gian ....

Không, không thể nào đâu.

Benimaru đã tìm khắp thế giới này, nhưng hoàn toàn không thể....

...Chắc không phải đâu.

Benimaru đứng dậy, cố xua đi hi vọng nhen nhóm.

"Tch...."

Anh tặc lưỡi, cắn thêm một miếng kẹo táo rồi hòa mình vào dòng người đông đúc.

Dẫu cho lòng anh còn rối bời.

Không nên hi vọng, đó là điều anh tự nhủ.

Đã rất lâu rồi, dẫu có tìm kiếm đi nữa thì cũng sẽ chẳng có kết quả gì, vậy nên không hi vọng để rồi thất vọng.

____________________

Lời của tác giả:

Nghỉ tết hơi nhiều, thôi đền bù nhiều chap:3
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 42.5- Hiểm họa


Trong ngày vui của đại lễ kỉ niệm, khắp nơi đều ngập trong không khí hân hoan.

Thế nhưng, điều đó không đồng nghĩa với việc hệ thống phòng ngự của Tempest nới lỏng cảnh giác một giây nào.

Kể cả một kẽ hở cũng không có.

Bất kì sự xâm nhập bất hợp pháp nào đều bị phát hiện và được báo cho tất cả các trạm phòng vệ tại Tempest.

Ngoài ra, hơn 500 tồn tại song song của tất cả các tướng lĩnh đang cải trang rải rác xung quanh Tempest nhằm theo dõi những đối tượng khả nghi có sức mạnh cao hơn mức tiêu chuẩn.

Benimaru và Souei cũng thường xuyên đi tuần, nhóm các ác ma cũng hoạt động thường xuyên nhằm theo dõi nhất cử nhất động của toàn bộ các thành phần được cho là khủng bố tiềm tàng.

Tempest luôn luôn ở mức an ninh cao nhất.

Có thể ví quốc gia này với một pháo đài bất khả xâm phạm cũng không sai.

Thậm chí, pháo đài thực thụ như Đế Quốc cũng không thể so sánh nỏi với Tempest, nơi là ngôi nhà của rất nhiều ma vương.

Thế nhưng, pháo đài này cũng chẳng thể cản lại hắn.

Hắn đã chuẩn bị rất lâu, hắn đã tìm kiếm kẻ đó.

Và khi kẻ đó trở về, hắn sẽ cho kẻ đó thấy một mà trình diễn đầy ngoạn mục.

Toàn bộ những quả bom được hắn rải khắp Tempest, chỉ cần hiệu lệnh, chúng sẵn sàng kích hoạt và đánh phá toàn bộ các địa điểm quan trọng.

Với sức mạnh hủy diệt của mình, hắn tự tin có thể ngang cơ với Rimuru dù bất kỳ hoàn cảnh nào xảy ra.

Nắm trong tay thứ sức mạnh tới từ hư vô, Rimuru là một đối thủ khá đáng gờm.

Nhưng như thế là không đủ, hắn có thứ trái ngược với hư vô, và với nguồn sức mạnh lượng tử hóa này, hắn tự tin có thể chạm tới đỉnh cao của mình.

Để trả thù Rimuru, vì khiến hắn đau khổ.

Dẫu sao, hắn biết bản thân chẳng thể giết nổi Rimuru.

Nhưng Rimuru cũng sẽ chẳng làm gì được hắn.

Hai nguồn sức mạnh hữu hình và vô hình đối nghịch nhau, liệu Rimuru sẽ có phản ứng ra sao khi nhìn thấy hắn nhỉ?

Hắn cũng không biết nữa.

Nhưng hắn rất mong chờ, chờ cho đến màn phản công của hắn.

Dẫu sao, Benimaru và Souei, cùng những ác ma vẫn là một mối hiểm họa tiềm tàng.

Nhưng nỗi hận thù của hắn không chỉ đơn giản mà kết thúc lãng xẹt vì gặp phải những trở ngại ngoài ý muốn như thế.

Dẫu kể cả tri thức của Diablo cũng có giới hạn, và giới hạn đó nằm trong thế giới này.

Chính vì vậy hắn sẽ không thua.

Hắn sẽ chào mừng Rimuru trở về, bằng một cuộc chiến do hắn tạo ra.

"Chào mừng ngươi trở về, Rimuru."

Để khi hắn nói câu đó, xung quanh đã trở thành một đống đổ nát hoang tàn, là cái giá cho 1000 năm.
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 43


Trận đấu của Rimuru kết thúc nhanh chóng, đồng thời cũng khép lại cho vòng loại của đấu trường kỉ niệm.

Để rồi, những trận chiến nảy lửa trên khán đài cũng sẽ phải nhường chỗ cho một thứ giải trí khác của Tempest, đó là đồ ăn.

Tempest nổi tiếng bởi cả đồ ăn sang trọng lẫn đồ ăn đường phố.

Đặc biệt hơn, ẩm thực đường phố lại được nhiều người ưa chuộng hơn cả thức ăn sang trọng trong nhà hàng cao cấp, bởi cái tính chất ngon bổ rẻ mà nó mang lại.

Và tất cả, tất tần tật các nhà hàng bình dân muốn góp mặt ở phố ẩm thực đều được chào mừng.

Như cái tên, phố ẩm thực là một con phố dài với ẩm thực đường phố bắt mắt như mì xào, bánh bao, kẹo táo, v.v.

Nhưng, có những gian hàng cổ truyền đặc chưng, năm nào cũng được mở giựa trên một truyền thống có từ hơn 600 năm trước, đó là gian hàng Takoyaki.

Người dân tương truyền rằng ngày xưa, có một anh thanh niên trẻ vô danh đã bán Takoyaki ở đấy.

Thế rồi, anh cứ ở đó, bán takoyaki trong các lễ hội ẩm thực đến mức mà ai cũng quen tên anh, và ai cũng quen mặt anh.

Thế rồi một ngày, người ta không thấy anh đâu nữa.

Trong khi những người lớn, hoặc những người già trong khu ẩm thực hầu hết đều biết tới anh bán takoyaki, và đến lễ hội nào anh cũng bày gian hàng ra.

Lúc đầu họ có thắc mắc về việc tại sao anh không có mặt như mọi khi, song họ nghĩ anh chỉ đơn giản là có việc nên không thể xuất hiện được mà thôi.

Và cứ thế, anh ấy không bao giờ xuất hiện nữa.

Thật là khó hiểu tại sao câu chuyện này lại trở thành truyền thuyết, và có hẳn cả một gian hàng Takoyaki.

Có lẽ là do sự thiếu vắng một bóng hình quen thuộc, dẫu cho người đó chẳng mấy quan trọng, hoặc chỉ là sự bất thường trong những cái thường ngày.

Câu chuyện đơn giản cũng chỉ có thế.

_________

Rimuru rảo bước quanh khu phố ẩm thực, trên tay cậu một que kẹo táo ngọt đến sâu răng.

Cậu cắn một miếng kẹo bằng khuôn miệng nhỏ nhắn của mình, trong khi rảo bước trong bộ yukata màu đen thêu hoa văn đám mây trắng nhạt.

Bỗng, một mùi hương hấp dẫn đã thu hút sự chú ý của cậu.

Ngó sang, Rimuru mới nhận ra đó là một quầy hàng takoyaki nhỏ, nhưng lại có cả một dàn người xếp hàng.

Mà công nhận, mùi hương hấp dẫn như thế này thì làm sao cưỡng lại nổi?

Dẫu vậy, cậu vẫn thấy hơi lạ lẫm so với mùi hương takoyaki mà cậu biết.

Không, ý cậu không phải là mùi hương ở thế giới cũ.

Là mùi hương do Veldora làm cơ, bình thường cả Tempest này chính Veldora là người khai sinh ra cái trò làm takoyaki, vậy nên cậu thấy không quen cũng là chuyện bình thường.

Mà...hắn ta không bán takoyaki nữa sao?

Chắc hắn chán rồi, dễ thương thật, đúng là như con nít ý.

Veldora mà Rimuru biết luôn như một đứa trẻ, lúc nào cũng nghịch ngợm và nhõng nhẽo.

Rimuru cá chắc là Veldora lại cả thèm chóng chán, bỏ đi tìm thú vui khác rồi.

Mà thôi kệ đi!

Rimuru bước vào hàng và đợi tới lượt mình trong khi vẫn ngâm nghi vứi những suy nghĩ.

Nhưng cũng vì lơ đãng, mà cậu chót đập đầu vào một người đàn ông cao lớn trước mặt.

"A, t-tôi xin lỗi!"

Theo phản xạ tự nhiên, Rimuru cúi đầu xuống và xin lỗi như một phép lịch sự tối thiểu.

Người đàn ông cũng khẽ quay lại, gượng cười.

"Không sao đâu..."

Thế nhưng, trong một khoảnh khắc, toàn thân Rimuru như tê cứng.

Trước mặt cậu, là một thanh niên cao lớn mặc bộ yukata truyền thống.

Mái tóc màu đỏ là đặc điểm nhận dạng, cùng cặp sừng nhô ra.

Người có ngoại hình như thế chỉ có thể là...

"Benimaru?"

Rimuru lỡ lời, nói ra cái tên quen thuộc đó.
 
Back
Top Bottom