Hài Hước [Slime dattaken] Trở về Tempest sau 1000 năm!!!!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 14


Sau khoảnh khắc Rimuru biến mất, các học sinh thấy đầu óc mình như mụ mẫm đi, cơ thể cũng như bị rút hết sức lực.

Có những học sinh hoảng loạn về hiện tượng kì quái này, lại có một số người cố gắng chống cự lại nó.

Nhưng họ đều không thể kháng cự lại cơn buồn ngủ ập tới bất ngờ.

Và như những con rối bị đứt dây, đám học sinh ngã gục xuống sàn.

Cơn buồn ngủ kì lạ đã hoàn toàn nuốt lấy những học sinh không thể chống trả, cũng là ý đồ thâm độc của Rimuru.

Rồi khóe miệng của Rimuru khé nhếch lên.

Vào khoảnh khắc đó, Rimuru đứng từ đằng xa quan sát, khẽ cười thầm.

"Bài kiểm tra...bắt đầu."

___________

Lúc Edgeworth tỉnh dậy, cậu thấy mình đang năm trong một căn phòng kì lạ.

Bốn bức tường xung quanh màu đơn điệu nhạt nhòa, cùng đèn trần chiếu sáng mờ mờ và mùi ẩm mốc khó chịu khiến Edgeworth bỗng rùng mình.

Điều kì lạ này đã giúp cho Edgeworth tỉnh hẳn cơn buồn ngủ.

Rồi Edgeworth bắt đầu đứng lên, đi lại xem xét căn phòng.

Căn phòng chỉ có một cánh cửa duy nhất.

Một cánh cửa trông giống cấu tạo của cánh cửa trong những phòng đọc sách, nhưng lại cũ và bị mối mọt.

Tuy vậy, dù có xem xét kĩ đến đâu thì Ed (Gọi tắt của Edgeworth) cũng không phát hiện ra bất kỳ một con mọt nào.

Thật kì lạ.

Mà không, từ lúc Ed bị cơn buồn ngủ chi phối đã là rất kì lạ rồi.

Ed nhớ rõ mình có kĩ năng "Kháng trạng thái bất thường", vậy nhưng kĩ năng lại chẳng hề cảnh báo cho Ed.

Dẫu cho kĩ năng không thể chống lại được hiệu ứng công kích tinh thần "gây mê", thì nó phải cảnh báo hoặc réo lên inh ỏi chứ?

Cảm giác như...dó là cơn buồn ngủ tự nhiên của cơ thể Ed mà không liên quan tới bất kỳ loại ma pháp nào.

Rốt cuộc là ai, ai có thể làm một chuyện phi thực như thế?

Tch!

Còn ai khác ngoài cô Mikami Sato, chủ nhiệm mới của Ed.

Cô Sato là một người khó đoán...không đúng, phải nói là không thể đoán.

Cảm giác như mọi logic áp dụng với cô Sato đều vô dụng.

Chính vì vậy, có trời mới nhận ra được chủ nhiệm của cậu, cô Sato thực sự muốn gì.

Tuy nhiên, dù có phải chết cậu cũng phải tìm cách vượt qua bài kiểm tra này, dẫu đây có là kế hoạch mờ ám nào đó của cô Sato đi chăng nữa.

Cậu gạt bỏ nỗi nghi vấn của mình qua một bên, bước tới cánh cửa duy nhất trong phòng.

Trước đó, cậu có thử sử dụng hắc ma pháp để phá nát bức tường với mong muốn tìm được một lối thoát ngoài cánh cửa duy nhất trong căn phòng.

Tuy nhiên, bức tường hoàn toàn nguyên vẹn, không một vết xước.

Vậy nên, cánh cửa là lối ra duy nhất khỏi căn phòng này.

Ed bước tới gần cánh cửa, vặn tay nắm và đẩy ra.

Một luồng gió lạnh lẽo chợt thổi qua mái tóc của cậu khiến Ed rùng mình.

Đằng sau cánh cửa, một hành lang hẹp trải dài vô tận với những vết ố vàng cách đều nhau một cách thiếu tự nhiên.

Bên cạnh hành lang là vô vàn những cánh cửa như cánh cửa mà cậu vừa mở.

Chúng giống nhau đến nỗi cậu tưởng nhầm rằng mình bị hoa mắt, và cách đều kéo dài đến tít đằng vô tận của dãy hành lang.

"Chết tiệt!"

Ed thầm rủa.

Cậu thấy tình huống này thật sự quá nguy cấp: Ed đang bị lạc trong một khoảng không vô định nơi ngoại trừ cậu ra thì tất cả mọi thứ đều đáng ngờ.

Sato đã nói chỉ khi tìm được kẻ giả mạo, cả lớp mới có thể thoát ra khỏi thế giới kì lạ này.

Tức là, ngoài chính bản thân cậu ra, toàn bộ học sinh đều có khả năng là kẻ giả mạo.

Và điều đáng sợ ở đây là kẻ giả mạo có thể giết những học sinh để làm giảm số lượng học sinh có thể sống sót, từ đó dễ dàng hóa thân vào một trong số chúng.

Nói cách khác, Ed không được tin tưởng bất cứ ai ngoài bản thân.

Và nếu có thể, Ed phải giết càng nhiều người càng tốt.

Nếu may mắn, Ed có thể giết được kẻ giả mạo và thoát khỏi nơi đây.

Còn không may thì cũng chẳng sao, bởi tất cả sinh mạng của đám dân đen và lũ quý tộc cấp thấp đều chỉ là công cụ để Ed tiến bước.

Đó là một trân lý mà cha đã dạy cho cậu.

"Được rồi, đi thôi."

Ed tự sốc lại tinh thần.

Giờ đây, Ed đã xác định được mục tiêu của mình.

Cậu sẽ giết hết tất cả để thoát khỏi đây.

Lúc này, trò chơi mới chính thức bắt đâu.
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Thông báo tý


Tôi đang viết lại 1 bộ, nó sẽ khá là drama và gay cấn nên mong mọi người ghé qua

Hồi trước tôi có từng đăng rồi nhưng giờ sửa lại thành 1 nội dung hoàn toàn mới luôn, chỉ tiếc là vì đã đăng và drop khá lâu nên ít người đọc lại

Mong mọi người ủng hộ!(cúi đầu)

à mà đang magika madoka mới mua và mashle🙂)

Bằng cách nào đó, art anime của mashle hơi chán, không bằng
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 15


Rimuru vừa mới bắt đầu bài kiểm tra để đánh giá thực lực của các học sinh, tuy nhiên, cậu cũng không muốn bài kiểm tra quá nguy hiểm đến tính mạng của những học sinh này.

Vốn dĩ, cậu chỉ muốn đám học sinh đối đầu với nhau để tìm hiểu điểm mạnh và điểm yếu của chúng mà thôi.

Nếu có gì nằm ngoài kế hoạch, Rimuru sẽ ra tay liền.

Cậu không muốn bị truy tố hình sự liên quan đến việc giáo viên để học sinh tàn sát lẫn nhau đâu.

Mà thực ra, nếu muốn thì Rimuru có thể hồi sinh cho những học sinh đã bị chết trong trận chiến.

Nhưng nếu là vậy, Rimuru sẽ bị các nhân chứng sống-là các học sinh, truy tội.

Mặc dù có trốn được tội, nhưng lương tâm lúc còn là con người của cậu không cho phép cậu quá tay, đặc biệt là với học sinh của mình.

Chính vì vậy, Rimuru vẫn quan sát từ trên cao qua tấm bản đồ lập thể mà Ciel dựng lên.

Đương nhiên, cậu luôn quan sát nhất cử nhất động của học sinh để đánh giá thực lực của chúng.

Đừng tưởng Rimuru là giáo viên và là người coi thi mà nhàn rỗi, cậu còn đang bận tối mắt tối mũi với các thông số cần xử lý liên quan đến profile của các học sinh kìa.

Bắt đầu từ Ed, xuất thân gia thế của cậu ta là một quý tộc.

Bỏ qua phần xuất thân, do là quý tộc nên cậu ta khá giỏi cận chiến, ma pháp cũng khá.

Chưa kể, cậu ta còn có kĩ năng độc nhất [Ý chí] cho phép cậu ta càng bị đánh hoặc càng ăn đòn, miễn là vẫn còn ý chí chiến đấu thì sức mạnh của cậu ta càng gia tăng, thêm vào đó là khả năng hồi phục mạnh mẽ.

Quả là một kĩ năng thú vị.

Lượng ep của Ed rơi vào khoảng 60 000 đến 80 000.

Cũng cực kỳ khá.

Nếu chỉ xét riêng sức mạnh mà bỏ qua phần tính cách và tư tưởng, Ed là một kẻ rất có tiềm năng.

Tiếp đến là kijin.

Từ khi bị đưa vào mê cung đến giờ, cô bé vẫn chưa sử dụng sức mạnh của mình nên cũng khó mà đo được.

Chưa kể, cái mặt nạ cô bé đang đeo cũng là một phần nguyên nhân khi làm kĩ năng đo lường của Rimuru làm nhiễu loạn.

Quả là một kẻ khó đoán.

Rimuru đã thử nhiều cách để bắt Kijin Akami chiến đấu, nhưng cô bé bằng một cách thần kỳ, đã né được mọi trận chiến.

Điều này khiến Rimuru cảm giác như cô bé đang cố gắng để không bộc lộ sức mạnh của mình, càng khiến cậu trở nên tò mò hơn.

Tuy nhiên, những học sinh còn lại cũng khá đáng chú ý.

Họ dễ dàng tiêu diệt những con quái vật mà Rimuru đưa vào, cùng thử thách mà Rimuru đã gài sẵn.

Quả nhiên, những học sinh nào vào được ngôi trường này đều phải có thực lực.

Mỗi cá thể đều có một tài năng riêng, họ giống những viên ngọc thô tiềm năng, chỉ cần được qua tay người thợ khéo léo sẽ trở nên nở rộ.

Trong số đó, có 3 học sinh đáng chú ý.

Thứ nhất, công chúa thứ 3 của một quốc gia thuộc địa nhỏ thuộc Đế Quốc, cũng là quốc gia làm tiền tuyến, lá chắn sống cho Đế Quốc khỏi những kẻ địch ngoại xâm: Dantalia

Sở hữu 2 kĩ năng độc nhất "Kẻ cuồng chiến" và "Hắc tàn thư", cô bé là kẻ vượt trội nhất trong các học sinh nếu không tính Akami Kijin.

Với vốn tri thức sâu rộng cùng với sức bền và độ dẻo dai, cùng sức mạnh đáng nể từ kĩ năng của mình, lượng ep của cô vượt trội hơn gấp đôi so với học sinh khác: khoảng 200 000 ep.

Điều này khiến cô trở thành kẻ có tố chất của một dũng giả tài năng trong tương lai.

Tuy nhiên, có một điều khiến Rimuru thắc mắc: tại sao một công chúa lại có khả năng chiến đấu đáng nể như vậy?

Nếu là do bẩm sinh thì điều đó thật phi lý, bởi nếu không tập luyện, dù có cộng dồn cả thể chất lẫn tinh thần của Dantalian thì lượng ep cô bé đạt được cũng chẳng thể vượt quá con số 150 000.

Mà thôi, kệ đi.

Hiện giờ suy nghĩ nhiều dễ khiến cậu bị mệt óc.

Tiếp theo, chính là một thường dân trong chính liên bang rừng đại ngàn Jura, thuộc chủng tộc người thằn lằn chủng tiến hóa: Sousou.

Cậu...hay cô?

Ngoại hình của người này khá trung tính, cùng với mái tóc đen nên Rimuru khó mà có thể phân biệt nổi giới tính của người này được.

Mấy người có vẻ đẹp trung tính khiến Rimuru thấy phiền phức ghê...

Ciel, cảm ơn đã khen ta đẹp trai.

Nhưng phải quay về vấn đề chính thôi, Sousou sở hữu cho mình một kĩ năng độc nhất "Nhà phân tích", cùng với thể chất đặc chưng của người thằn lằn chủng tiến hóa, Sousou có thể phát huy được tốt sức mạnh của mình.

Tuy nhiên, có vẻ như cậu ta vẫn hơi thiếu kinh nghiệm chiến đấu.

Điều đó khiến lượng ep của cậu ta chỉ có khoảng 55 672.

Và cuối cùng, chính là một cậu thanh niên tóc vàng...lực lưỡng...luôn miệng cười haha....

Khoan đã, tại sao lại có Kazedora ở đây?

____________________________

Thực ra tôi định viết thằng thứ ba cơ, rồi viết tiếp.

Nhưng hắt xì hơi bay sạch ý tưởng nên nhét đại thằng Veldora vào.

À mà đang cày Hunter x Hunter với 1 mong muốn là một ngày nào đó, ông tác giả của bộ đấy sẽ lại viết tiếp truyện.

Mà tôi đang bị cảm, nhưng nghỉ hè rồi nên mọi người cứ yên tâm về việc tôi sẽ chăm hơn.

Mọi người cũng nhớ vote nhiều lên nhé, cả comment nữa, không thì chán lắm:
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Nhầm nhọt🙂))))


Úi dời ơi tui đăng chap nhầm bộ các bạn ạ:vvvvv

Xin lỗi mọi người rất nhiều🙁(((((((((((((((((((((((((((((
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 16


"T-tại sao lại có Kazedora ở đây?"

Rimuru thốt lên khó hiểu.

Đương nhiên việc Kazedora ở chiều không gian này là một điều quá ư bất thường, bởi chiều không gian đó chính là chiều không gian của riêng Rimuru.

Theo lý thuyết, để xâm nhập vào một chiều không gian cần phải có tọa độ của không gian đó, song điều này là không thể.

Bởi lẽ, chiều không gian này Rimuru chỉ vừa mới tạo ra cách đây vài phút trước...

Chưa kể, nếu chiều không gian của bản thân bị xâm nhập thì chắc chắn Rimuru sẽ nhận được thông báo.

Tuy nhiên, sự xâm nhập của tên Kazedora này lại hoàn toàn không được thông báo tới cậu.

Nói cho đúng, một là hắn ở chiều không gian này ngay từ đầu, một là hắn có cùng nguồn gốc ma lực với Rimuru.

Vô lý.

Ngay cả Veldora cùng 1 số thuộc hạ, kể cả có chung nguồn gốc ma lực cũng chẳng thể tùy tiện xâm nhập được vào chiều không gian của cậu.

Nói cho đúng, điều xâm nhập vào 1 chiều không gian được tạo ra bởi kĩ năng tối thượng mạnh mẽ là một điều bất khả thi.

Bởi chiều không gian này được Rimuru tạo nên từ kết tinh của năng lượng Băng hoại, như cách để tạo ra một thế giới thứ 2.

"Haizzz..."

Rimuru thở dài, rồi cậu đóng màn hình quan sát lại.

Tiếp đó, cậu lôi từ trong hư vô ra một thanh katana ngắn rồi dắt bên hông.

Những kẻ có thể tùy tiện xâm nhập vào chiều không gian của cậu quá ư là nguy hiểm.

Nếu chúng là kẻ địch, Rimuru không thể để chúng tồn tại lâu hơn.

Vậy nên, đích thân cậu sẽ xử kẻ xâm nhập này.

"Ciel, dịch chuyển ta đến tọa độ của kẻ địch."

Nói rồi, cậu lập tức biến mất.

Lớp học trống trơn người cả học sinh lẫn giáo viên báo hiệu cho một điều chẳng lành...

______

Ed thở hồng hộc.

Cậu ta vừa hạ xong một con quái vật khác.

"Tch!"

Cậu nghiến răng tức giận, không chỉ phải đối phó với quái vật, cậu còn bị hội đồng bởi chính bạn cùng lớp của mình.

Có vẻ như tư tưởng cực đoan của bản thân cậu nhắm tới cô giáo Sato đã khiến học sinh dè chừng cậu, để rồi sau khi thấy cái cách mà cậu tiêu diệt quái vật thì chúng nó nghĩ bản thân cậu là kẻ sẵn sàng giết tất cả mọi người để trở thành kẻ sống sót duy nhất và có thể ra khỏi chiều không gian bí ẩn này.

Mà kể cũng đúng, Edgeworth ban đầu đã có ý định giết người.

Tuy nhiên, cậu vẫn sẽ giữ lại những kẻ có giá trị lợi dụng cho bản thân và tận dụng khả năng của chúng.

Cậu biết bản thân mạnh, và bằng chứng cho điều đó là dù phải đối phó với quái vật lẫn học sinh cậu đều có thể cầm cự đến tận bây giờ.

Song, vị công tử này vẫn biết bản thân mình có điểm yếu.

Cậu yếu về tấn công tầm xa, cậu yếu về kinh nghiệm thực chiến, Ed còn yếu về nhiều mảng lĩnh vực khá nhau như tìm đường, đi xe cộ...

Đó là lý do cậu phải tìm người để lợi dụng, tìm ai đó để khắc phục điểm yếu cho mình.

Bản thân cậu không thể tự làm nổi mọi việc, nếu có kẻ đi theo để lợi dụng thì hãy tận dụng triệt để nguồn lực đó.

Đó chính là những điều mà cậu được dạy.

Tuy nhiên... tình thế hiện tại không cho phép cậu làm vậy...

Xác con quái vật mà Ed vừa giết được bắt đầu tan biến, thay vào đó là một chai nước khoảng 1,5 lít với một chút bánh mì.

Ed cầm những chiến lợi phẩm đó lên, mở nắp chai và tu ừng ực nước để bổ xung chất khoáng cho cơ thể, dồng thời bù cho lượng mồ hôi đã tiêu hao đi.

Rồi Ed ngồi xuống, dùng răng xé nát chiếc bánh mì đang cầm rồi nhồm nhoàm nó như thể chết đói.

Công nhận là dù chỉ có bánh mì không nhưng vẫn thật là tốt, còn hơn là không có thé gì...

Lớp vỏ bánh mì tuy đã hơi ỉu, nhưng cậu vẫn cảm nhận được đó là lương thực mà cậu đã gặt hái.

Ed biết việc quái vật chết đi và phân hủy thành một chai nước lọc và một ổ bánh mình là điều hơi phi lý, tuy nhiên lúc này Ed mặc kệ.

Dù bánh mì có ỉu hay mốc cũng được, miễn là ăn được thì Ed sẽ ăn.

Cậu ngồi xuống bên cạnh xác con quái vật, vừa tận hưởng chiến lợi phẩm của mình vừa tiện thể nghỉ ngơi lấy sức.

Cảm giác lúc này như được sống lại, nếu có thể thì cậu còn muốn ngủ một giấc cơ, tuy nhiên làm việc này giữa đường chẳng khác gì hiến mạng cho bọn quái vật nên cậu chẳng thể làm vậy.

"Haizz"

Chính vì vậy mà Ed thở dài.

Ước gì có kẻ xuất hiện để cậu có thể lợi dụng, để cuộc sống đỡ vất vả hơn thì tốt biết mấy...

*Vụt

Đang nằm thư giãn, một mũi tên bay thẳng tới hướng Ed với một tốc độ kinh hoàng.

Ed vội nghiêng đầu né tránh, tuy nhiên mũi tên vẫn sượt qua mặt, để lại cho cậu một vết xước lớn.

"A-Ai đó?"

Ed vội đứng lên, thủ sẵn thanh kiếm chiến lợi phẩm từ việc hạ gục quái vật của mình.

Hai tay cậu giữ chặt thanh đại đao cỡ lơn, rồi Ed cố nheo mắt về phía mũi tên lao ra.

Từ trong bóng tối, dáng hình của một thiếu nữ dần hiện ra.

Cô ta có dáng người nhỏ nhắn cùng với mái tóc màu tím huyền ảo của loài hoa trên đỉnh núi của rừng đại ngàn, dài đến chân.

Cánh tay mảnh khảnh, tuy nhiên trái ngược với đó, cô ta lại cầm một cây cung lớn với chiều dài gần 1 mét.

Tay còn lại cô vận ma lực để tạo ra một mũi tên thứ hai, nhằm nhắm vào người Ed.

"Violet!"

Cô ta chính là một trong những quý tộc thấp kém đã bị cậu khinh thường, song cậu chẳng nói chuyện nhiều với cô ta nên chắc chắn không thể gây ra thù oán.

Vậy thì tại sao cô ta phải tấn công Ed?

"Tìm thấy ngươi rồi, công tử Edgeworth..."

Violet dương cung lên, một lần nữa bắn một mũi tên về phía Ed.

Nếu bình thường, Ed sẽ đánh trả ngay, nhưng hiện tại cậu đã kiệt sức rồi.

Vậy nên, Ed chỉ có thể dùng thanh đại đao để đỡ lấy mũi tên.

Ngay khoảnh khắc mũi tên va chạm thanh đại đao, lực xung kích từ 2 món vũ khí tạo ra đẩy bay Ed về phía bức tường gần đó.

Máu hộc ra từ mồm cậu ta cùng cơn đau thấu xương ở phía hông khiến cậu không thở nổi.

Chắc là xương hông đã bị tổn thương...

Ed cố gượng dậy, mở mắt ra nhìn về phía Violet.

Tuy nhiên, đầu cậu lập tức có cảm giác bị vang động.

Đúng hơn thì đầu của Ed bị đạp xuống bởi Violet, dí chặt xuống đất như một kẻ hèn.

Tiếp đó, Violet dương cung.

"Sau khi bàn bạc, chúng tôi đã quyết định tử hình cậu, Ed.

Cậu là một cá nhân cực đoan với sức mạnh nguy hiểm, nhưng lại cực kì điên rồi..."

Rồi cô thở dài.

"Vậy nên, hãy chết đi."

_________

Kẻ xâm nhập bất hợp pháp đang đi trên dãy hành lang dài tưởng chừng như vô tận.

Hắn không chỉ đi bộ không, mà hắn vừa đi vừa phân tích cấu trúc của chiều không gian này.

Lượng thông tin của chiều không gian này thật là mạnh mẽ và phức tạp, hắn có thể cảm nhận được độ tinh xảo như một thế giới thứ 2 của nơi đây.

Tuy nhiên, hắn không trầm trồ.

Bởi chiều không gian này và kẻ tạo ra nó chính là kẻ địch của chủ nhân, vậy nên nhiệm vụ của hắn là phân tích sức mạnh của kẻ địch.

Bỗng, bộ tính toán của hắn nhận được một lượng thông tin khổng lồ vừa xuất hiện.

Hắn liền giật mình quay ra phía sau, tuy nhiên lại chẳng có ai ở đó.

"không thể nào..."

Hắn thử kiểm tra một lần nữa, và quả thật là có lịch sử ghi nhận 1 nguồn thông tin khổng lồ ngay cạnh hắn.

Song, hắn lại chẳng cảm nhận được ai ở đây cả.

Và rồi hắn thử quay lại một lần nữa.

"!"

Đập vào mặt hắn là một con mắt màu vàng sâu hoắm như địa ngục.

Cùng với luồng khí rợn người và hào quang chết chóc khiến hắn hơi chùn bước.

Một thiếu nữ xinh đẹp, yêu kiều với mái tóc màu xanh thẳm như đại dương cùng tấm áo choàng đen tượng chưng cho quyền lực của thiếu nữ đó.

Cô đứng im lặng, mặt đối mặt với hắn khiến hắn giật mình mà bất giác lùi lại.

Cơ quan nội tạng của hắn như bị bóp nát bởi áp lực, cơ mặt hắn cứng đờ như vừa bị lột ra, cùng tay chân run lẩy bẩy trước lượng sát khí khủng kiếp.

Và rồi, cô vị thiếu nữ chạm vào thanh kiếm dắt bên hông khiến hắn lạnh gáy.

Hắn cảm thấy linh hồn của mình dần tan nát, nhưng rốt cục đó cũng chỉ là tưởng tượng của hắn vì sợ hãi trước sức mạnh áp đảo.

Và rồi, cô gái tóc xanh lạnh lùng hỏi.

"Ngươi...là ai?"

____________________

Bù kinh chưa, 1627 tử, đánh máy còng lưng đấy:v

mà thôi, xin lỗi các chế vì đợt trước đăng lộn chap ạ.

Mình lại đăng chap ở bộ "Rimuru, làm học sinh nào!" mới ngu chứ🙁(((

Mà khi nào các bạn thử ghé qua bộ đấy đi, bộ đấy sẽ drama và combat nhiều lắm🙂)))

mà...vụ đăng chap nhầm ấy...các bạn tha lỗi cho mình nha.

Dù sao thì, cũng đến chap 16 rồi, cảm ơn các bạn rất nhiều.

Mà mọi người có biết tên giống Kazedora là ai không, biết thế móe nào được!

Cả kazedora nữa, cũng chẳng phải Veldora đâu.

Spoil tý nhé, mong các bạn đón chờ các chap tiếp

Nếu ai đọc được dòng này thì...

Ảnh tìm đc trên face🙂))
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 17


"Ngươi là...ai?"

Từng giọt mồ hôi lăn xuống từ má hắn.

Hắn cố nhúc nhích cơ thể, những không thể cử động được.

Bấy giờ, hắn đang bị một áp lực vô hình đè nén lên toàn bộ cơ quan nội tạng.

Tưởng chừng như chỉ cần cử động thêm một bước, đầu hắn sẽ lìa khỏi cổ.

Cảm giác như sự tồn tại của hắn chỉ như một con kiến trước một gã khổng lồ, nhỏ bé và hèn kém.

Hắn có cảm giác như nếu bây giờ tự sát thì còn ra đi thanh thản hơn.

Cái luồng áp lực kì dị khiến hắn ngộp thở, và hắn chẳng thể chịu được thêm một phút giây nào nữa.

Nếu tự sát...chỉ cần tự sát...chỉ cần chết đi...

"Khà khà khà...với luồng sát khí đó thì có lẽ người bình thường sẽ chết rồi nhỉ?

Tiếc cho ngươi quá, ta lại không phải một sinh vật tầm thường để ngươi coi thường đâu..."

Đúng.

Đứng trước luồng sát khí khủng kiếp của Rimuru, hắn ta chẳng cảm thấy gì cả.

Lý do đơn giản thôi, hắn ta không phải là một sinh vật.

"Ồ...ngươi không phải sinh vật sao?"

Qua kết quả phân tích của Ciel, Rimuru cũng một phần đoán ra.

Song cậu vẫn hỏi lại hắn, trong khi lăm lăm giữ thanh katana của mình để có thể ra tay lúc cần thiết.

"Đúng, ta không phải là một sinh vật."

Hắn không phủ nhận điều Rimuru vừa nói.

Tiếp đó, hắn quay hẳn người về phía Rimuru, khoanh tay nhìn thẳng cậu.

Rimuru cũng nhìn hắn, đôi mắt cậu chẳng mảy may nao núng.

Hai ánh mắt chạm nhau, luồng sát khí va vào nhau dữ dội đến mức chỉ cần một sinh vật bất kỳ lọt qua cũng sẽ đột tử ngay tức khắc.

Thế rồi, hắn phá vỡ bầu không khí căng thẳng bằng một câu hỏi?

"Ngươi đã từng giết bao nhiêu người rồi?"

Rimuru hơi bị bất ngờ vì câu hỏi nằm ngoài dự đoán, song cậu liền ngay lập tức lấy lại bình tĩnh để trả lời.

"Thế ngươi có đếm số lượng bánh mỳ mà ngươi ăn được trong cả cuộc đời không?"

Nghe thấy câu trả lời, hắn ta liền cười phá ra.

Vừa cười, hắn vừa vỗ tay đôm đốp, liên tục khen Rimuru "Khá lắm!".

Rồi hắn dừng cười, hít một hơi thật sâu.

"Linh hồn con người chính là thứ mang năng lượng cực kỳ mạnh mẽ.

Giết chúng đồng nghĩa với việc sở hữu được linh hồn của chúng nếu biết hấp thụ đến từng hạt thông tin...ta nói đúng chứ?"

Rimuru đứng im, không nói gì cả.

Về lý thuyết, đúng như hắn nói, linh hồn của con người cực kỳ hữu dụng trên nhiều lĩnh vực.

Đó là lý do ác ma, những kẻ mong muốn tiến hóa thành ma vương liên tục gây chiến và giết hại con người để có được sức mạnh.

Song, Rimuru không đồng ý với cái cách giết người bừa bãi này, đơn giản là bởi vì Rimuru từng là con người.

Nếu nói về nhân tính, có lẽ Rimuru vẫn còn một chút nhân tính hồi còn là con người.

Cậu đủ vô cảm để giết người, nhưng lại không muốn giết người.

Chính vì vậy, Rimuru không gật đầu trước câu hỏi của kẻ xâm nhập.

Như đoán trước được sự do dự của Rimuru, tên xâm nhập tiếp tục nói.

"Chính vì lẽ đó, ta phải thu thập từng linh hồn một...nhưng điều đó giờ đây đã chẳng quan trọng nữa.

Ta đã có đủ sức mạnh để tiêu diệt ngươi."

Rimuru tuốt thanh kiếm ra không một chút do dự.

Cậu chĩa lưỡi kiếm vào kẻ đeo mặt nạ, thở dài.

"Tức là...ngươi đến đây không bao gồm thiện ý?"

"Chính xác."

Chưa để tên đeo mặt nạ nói xong, Rimuru đã dịch chuyển ra đằng sau và chém một cú nhanh gọn nhắm về phía cổ của tên đeo mặt nạ.

"!"

Nhưng điều quái lạ là thanh kiếm của cậu không thể chạm vào hắn ta.

Nó đi xuyên qua, như thể bản thân cậu đang chém vào không khí.

"Vô ích thôi."

Hắn thở dài, rồi bất thình lình quay lại tung nắm đấm về phía Rimuru.

"!"

Cú đấm có tốc độ nhanh đến mức sánh ngang với tốc độ của các hạt thông tin khiến Rimuru hơi ngạc nhiên.

Song cậu vẫn bình tĩnh mà bật lùi ra xa, trong khi 2 tay vẫn nắm chặt thanh kiếm.

"Chém xuyên qua ư?"

Rimuru lẩm bẩm, song thấy vẻ mặt khó hiểu của cậu khiến kẻ xâm nhập chợt cười lớn.

"Hahaha...những đòn tấn công thông thường nằm trong phạm vi "thế giới" không thể tiêu diệt được ta đâu...?"

Nghe thấy thế, Rimuru chậm rãi đứng dậy.

Cậu phủi phủi quần áo, rồi chĩa thanh kiếm về phía hắn một lần nữa.

"Ngươi cũng mạnh đấy chứ?"

"Hahaha, ngay cả một vị thần cũng chẳng thể thắng được ta đâu!"

"Phiền phức ghê....nếu ngươi chết luôn từ đòn vừa nãy thì đỡ cho ta quá."

Rimuru thở dài, rồi cậu lại dịch chuyển ra phía sau của kẻ xâm nhập.

Lần này, cậu lặp lại động tác vừa sử dụng không thành công để tấn công hắn.

Hắn không thèm né, chỉ mỉm cười nhìn Rimuru vô vọng lặp lại đòn tấn công.

Đối với hắn, sức mạnh của kẻ đứng đầu thế giới này chẳng là đinh gì cả.

"!"

Song, hắn đã quá chủ quan.

Đường kiếm của Rimuru đi xuyên qua cơ thể của hắn khiến hắn không khỏi bất ngờ.

Hắn vội vặn mình để né tránh, nhưng đã quá muộn.

Đường kiếm Rimuru tung ra ngọt đến độ chém hắn đứt làm đôi như bổ một quả táo.

Phần cơ thể trên bị bắn ra ngoài, văng xa gần 2 mét.

Phần cơ thể dưới thì đổ gục ngay tại chỗ.

Hắn chưa kịp hiểu chuyện gì vừa xảy ra đã thấy bản thân nằm thoi thóp dưới sàn nhà lạnh băng.

Tiếp đó, một bàn chân dẫm lên đầu hắn, lực mạnh đến độ có thể nghiền nát đầu hắn thành bột nếu kẻ đó muốn.

Tuy nhiên, kẻ đó vẫn không dẫm nát đầu hắn mà chỉ lặng lẽ hỏi hắn.

"Ngươi...là ai?"

"T-tại sao ngươi có thể tấn công được ta."

"Im mồm đi con rối đáng ghét, ngươi...à không, kẻ điều khiển ngươi là ai?"
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 18


"Chết đi!"

Cô gái tóc màu tím phớt chĩa cung về phía Ed, chuẩn bị ra đòn kết liễu, nhưng Ed không phản kháng.

Đúng hơn, Ed chẳng thể phản kháng nổi, cậu đã cạn kiệt sức lực.

Ed biết bản thân đang bị các bạn cùng lớp truy nã.

Cậu không rõ lý do vì sao mình lại bị đuổi giết, nhưng cậu cũng phần nào đoán được.

Với tư tưởng cực đoan cùng dã tâm muốn trả thù, cộng với thái độ thù địch của bản thân mà Ed đã bị toàn bộ lớp học truy nã.

Họ lo ngại sức mạnh của Ed, và họ cũng bị ám ảnh rằng Ed sẽ giết tất cả bọn họ để một mình thoát ra ngoài.

Vậy nên, trước khi bị cậu tấn công, họ phải tấn công cậu trước.

Lý do thì nghiệt ngã và không công bằng, nhưng cậu cũng thấy họ đúng.

Nếu là Ed khi phải đối diện với kẻ tư tưởng cực đoan, rắp tâm muốn trả thù, kiêu căng, tự phụ, Ed cũng sẽ giết kẻ đó trước khi kẻ đó giết mình.

Mà cũng đúng thôi, cậu cũng từng có ý định giết hết mọi người để một mình thoát ra ngoài.

Tuy chưa tấn công được ai, nhưng lý do là cậu không gặp được họ.

Họ đều tránh mặt Ed, cứ thấy Ed đến gần là họ lảng ra xa, thậm chí là trốn biệt.

Những học sinh khác ngoài cậu có một mạng lưới thông tin rộng lớn, họ theo dõi nhất cử nhất động của toàn bộ mọi người rồi truyền tai nhau.

Vậy nên, có lẽ lúc nào họ cũng biết Ed đang ở đâu, làm gì.

Còn Ed thì chẳng biết tý gì về họ.

Và lợi dụng lúc cậu đang kiệt sức, họ chắc chắn sẽ tấn công Ed.

Tuy Ed đã đoán trước được điều này, song cậu chẳng thể đối phó được với nó.

Vấn đề là, Ed nhận ra bản thân mình chẳng thể làm được điều gì nên hồn nếu chỉ có một mình...luôn là vậy.

Cơ thể của cậu bị giẫm lên khiến cậu không thể bỏ chạy.

Cậu cũng chẳng còn sức mà vùng lên phản kháng.

Lúc đầu cậu nghĩ cô Sato chắc chắn sẽ không để học sinh của mình phải bỏ mạng, nhưng giờ đây niềm tin đó của cậu bị lung lay hơn bao giờ hết.

Violet, người đang khống chế cậu chuẩn bị nhả dây cung.

Mũi tên cũng chuẩn bị cắm phập vào đầu cậu, xuyên qua não bộ và phá hủy trung tâm thần kinh.

Sợ hãi trước viễn cảnh đó, Ed chỉ có thể nhắm mắt chờ chết.

Cậu không dám cầu xin, vì có cầu xin được sống cũng vô ích.

Hơn nữa, dù sắp chết nhưng Ed không muốn hạ thấp nhân phẩm của mình.

Ed tuy cặn bã, nhưng cặn bã vẫn có lòng tự trọng của cặn bã.

Chỉ còn vài giây nữa thôi là Ed sẽ chết.

Lúc này, cậu không nhắm mắt nữa mà mở chúng ra.

Cậu sẽ đối diện với cái chết một cách kiêu hãnh, không sợ hãi.

Dù sao, cậu cũng là một người được sinh ra trong gia đình danh giá, chứ không phải là loại cặn bã tầm thường.

Cậu...

"Cẩn thận, Violet!!!!!!!"

Lúc này, cậu bỗng hét lên khi thấy một vật thể khổng lồ lao tới Violet.

Cô gái cũng giật mình quay lại, nhưng đã quá trễ.

Vật thể khổng lồ đó hất tung cơ thể của cô lên rồi quăng mạnh cô vào bức tường gần đó.

Một tiếng rầm vang trời rung động toàn bộ không gian, kèm theo đó là khói bụi mù mịt cùng những mảng vỡ tường rơi lả tả.

"Chết tiệt!"

Chắc chắn cú va chạm đó không hề nhẹ, nếu may mắn Violet sẽ chỉ bị gẫy xương, còn nếu không thì chắc chắn cô ta sẽ bị tử vong.

Không, có khi đây là cơ hội của cậu.

Cậu có thể chạy trốn và thoát khỏi sự truy sát của những học sinh.

Đúng rồi, cậu chỉ cần đứng lên, chạy đi thật nhanh.

Chắc chắn "thứ đó" sẽ không thể nhìn thấy cậu.

Dù gì, nó cũng không tấn công cậu.

Chắc nó ngay từ đầu vốn đã không thể nhìn thấy cậu rồi.

Ed cố gượng dậy bằng cách trụ vào bức tường sau lưng.

Cậu thở khó nhọc trong khi 2 chân bủn rủn.

Tuy nhiên, cậu vẫn cố lết từng bước ra, dù bản thân lảo đảo và không còn cân bằng.

Từ trong đám bụi mù mịt, hình thù của "thứ đó" dần trở nên rõ hơn.

Tuy Ed không thấy rõ nó lắm, nhưng nó chắc chắn là một con quái vật mạnh khủng kiếp.

Thân hình của nó to gấp 4 lần Ed, cùng với cái đuôi dài một cách lố bịch nhưng lại vô cùng nhanh nhẹn.

May mắn thay, thứ đó không nhắm vào Ed, nó nhắm vào Violet đang đổ gục trên bức tường, và điều này may mắn giúp cậu chạy thoát.

Đôi chân của Ed dần lấy lại thăng bằng, cậu cố không gây ra tiếng động, rón rén từng bước một.

Cậu sẽ sống, Ed chưa thể chết ở cái nơi khỉ ho cò gáy như thế này được.

Ed phải sống để trả thù đám học sinh ngu muội dám ám sát mình, và cô giáo Sato đáng khinh.

Con quái vật không nhận ra Ed đang chạy trốn, nó từ từ tiến lại gần Violet.

Lúc này, cô đang đổ gục tại một góc tường.

Những giọt máu đỏ lăn ròng ròng trên khuôn mặt của cô, tóc cô bết lại vì máu và bụi bẩn.

Hơi thở cô khó nhọc, đôi mắt nhắm nghiền.

Có vẻ như cô đã bất tỉnh mà không biết con quái vật đang ngày một gần hơn.

Con quái vật bị mùi máu tanh kích thích, nó dùng chiếc đuôi linh hoạt của mình để cuốn chặt lấy cơ thể mảnh khảnh của Violet rồi nâng cô lên.

Lớp bụi cũng dần tan đi, khiến hình hài của nó hiện lên rõ ràng hơn bao giờ hết, rõ đến mức kinh tởm.

Khắp người nó là những đường gân và nội tạng nổi chi chít trộn lẫn với lớp da màu cháo lòng xấu xí.

Nó không có mắt, dọc lưng của nó là những lớp mào nổi lên hệt như vây lưng củacủa những con khủng long.

Cái miệng nó rộng một cách vô lý, có thể nuốt gọn được 4 đến 5 người chỉ trong một cú đớp.

Nó há cái miệng của mình ra, rồi từ từ đưa Violet vào trong.

Cái miệng đầy nước dãi, nhớp nháp cùng dịch tiêu hóa vô cùng mạnh khiến bất kỳ loại sắt thép nào cũng trở nên nhão nhoét ngay tiếp xúc với nó.

Chưa kể, hàm răng lởm chởm xếp thành 3 hàng xen kẽ của nó vô cùng nhiều và sắc nhọn.

Nó như một cái máy nghiền, nghiền bất kỳ kẻ xấu số nào bị nó bắt được.

Đây chính là bữa ăn đầu tiên của nó khi nó vừa chào đời chỉ khoảng 1 tiếng trước, bởi vậy nên nó vô cùng phấn khích.

Tuy không đủ trí tuệ để nhận biết mùi vị, nhưng chắc chắn nó tin rằng đây sẽ là một bữa ăn dễ nhai.

Ấy là nó nghĩ vậy, bởi vì...

"Dừng tay lại!"

Một âm thanh vang lên, tiếp đó là một luồng xung kích dữ dội đập vào lưng nó.

Luồng xung kích mạnh đến nỗi nó bị văng ra xa và làm rơi mất con mồi.

Nhưng, nó dùng trọng lượng cơ thể để phanh bản thân lại, rồi hắn hướng về phía giọng nói vừa phát ra với một thái độ thù địch.

"Guoooooo!"

Nó gầm lên tức giận.

Tuy nhiên, giọng đó ấyấy thay vì sợ hãi trước tiếng gầm của nó lại cười một cách sảng khoái.

"Nghe đây, con quái vật xấu xí!

Ta tên là Edgeworth, và ta sẽ là người đá đít ngươi xuống địa ngục!!!!"

_____________________________________

Rimuru đi tới chỗ phần trên cơ thể của kẻ mà Rimuru vừa cắt, rồi túm tóc hắn lôi lên.

Rồi cậu nhìn thằng vào mặt hắn, trừng mắt lại.

"Rốt cuộc, kẻ điều khiển ngươi là ai?"

"..."

Hắn im lặng một lúc, rồi bỗng phá lên cười.

"Gyahahaha...tại sao ngươi biết ta chỉ là một con rối?"

Tuy cơ thể của hắn đã đứt đôi, nhưng chẳng có máu chảy ra từ vết thương.

Hơn nữa, dù đã bị đứt đôi, nhưng kẻ đó vẫn có thể thản nhiên giao tiếp với Rimuru.

Thấy hơi ớn, nhưng Rimuru từng gặp đầy kẻ quái dị hơn nhiều.

Cậu vừa liếc sang phần cơ thể còn lại của hắn, vừa thở dài.

"Ta đã thử chém ngươi, và nhát chém đó mang hiệu ứng của một kĩ năng vô song.

Tuy nhiên nhát chém đó lại đi xuyên qua ngươi...đúng chứ?"

"Vậy nên...ngươi đã sử dụng kĩ năng tối thượng?"

"Đúng, ta đã sử dụng băng hoại hư vô."

Rồi Rimuru mỉm cười lạnh lùng.

"Và quả nhiên, cú chém đó có hiệu quả với ngươi thật.

Song không phải là do băng hoại hư vô, mà là do cấu thành từ cơ thể của ngươi có chung năng lượng với băng hoại hư vô, năng lượng ở nơi tận cùng của thế giới này."

"Điều đó vẫn chưa giải thích được lý do ngươi biết ta là một con rối..."

Hắn nói giọng vô cảm, song Rimuru vẫn đáp lại.

"Bởi vì chỉ với một nhát chém, ta có thể phân tích được ngươi là hệ quả từ kỹ năng tối thượng gì.

Nhưng trong lúc ta đang phân tích, ngươi lại ngắt luôn kết nối năng lượng với bản thể gốc, vậy nên ta không thể truy ra vị trí của ngươi lẫn kỹ năng mà ngươi đang sở hữu.

Nhưng vì đã bị mất kết nối năng lượng, nên ta đoán chỉ còn vài phút nữa trước khi ngươi biến mất thôi..."

"..."

"Vậy, rốt cuộc ngươi là ai?"

Rimuru lại một lần nữa chất vấn hắn.

Tuy nhiên, kẻ đó chỉ cười khểnh rồi đáp lại.

"Ngươi nghĩ...ta sẽ nói cho ngươi biết sao?"

"...

Ta cũng đoán là ngươi sẽ không tiết lộ về bản thân ngươi..."

Rimuru thở dài.

Tiếp đó, cậu đứng lên, thả rơi phần cơ thể mà bản thân đang cầm, khiến nó rơi bịch xuống sàn và lăn một vài vòng.

Rồi cậu ra lệnh cho Ciel.

[Ciel, hấp thụ hắn và phân tích hắn ra cho ta]

Vừa dứt lời, một luồng khí đen tuyền và đặc quánh bỗng phun trào ra từ bàn tay của Rimuru.

Chúng cuốn lấy cơ thể của kẻ xâm nhập, và nuốt chửng hắn vào trong khối ma lực đen ngòm.

Sau khi chắc chắn đã nuốt trọn hắn, Rimuru thu lại khối ma lực đó vào trong cơ thể của mình.

[Cô cứ phân tích hắn ta đi Ciel, khi nào có thông tin quan trọng cứ thông báo cho ta]

Cậu gật đầu hài lòng, rồi cậu tra thanh kiếm vào vỏ kiếm đang dắt bên hông và tiến hành thu lại những phần cuối của khối ma lực được tạo ra từ kĩ năng.

Tiếp đó, cậu quay gót bỏ đi mà không quên cảm thán.

"Cảm ơn vì bữa ăn!"

Dù sao thì, cậu cũng vừa mới ăn hắn mà.

____________________

È cổ viết chap dài, nhớ vote và comment nha mọi người🙂)))

Mà thực ra không định đăng chap đâu, nhưng hôm nay có chap vì muốn nói vài điều.

Có ai xem bộ Grimgar-ảo ảnh và tro tàn chưa...?

Tóm tắt nội dung thì một nhóm người trẻ tỉnh dậy khỏi cơn phê và thấy mình bị isekai, và cuộc sống sau isekai của main cùng đồng bọn như thế nào:v

Tác xem bộ này lâu lắm rồi, nhưng tình cờ có người đánh giá nên mới giới thiệu lại.

Ai xem thì xem nha!

À mà, mọi người thấy bộ "isekai wa smartphone tomoni" thế nào, tác thì thấy nó buồn ngủ, còn mọi người thì sao?
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 19


Lúc này, Ed hùng hồn chỉ tay về phía con quái vật tuyên bố bản thân mình thượng đẳng.

Và cậu cũng thành công lôi kéo sự chú ý của nó về phía mình.

Con quái vật từ từ xoay người lại, mắt nó-thứ mà Ed nghĩ là mắt nó- chạm với mắt Ed.

Và ngay lập tức, nó rống lên một tràng dài.

"Guooooooooooooooooohhh!"

Con quái vật giờ đây đã nổi điên vì bị phá bĩnh trong lúc ăn.

Nó chỉ vừa mới sinh nên nó không hề thận trọng mà rất ngông cuồng.

Đối với nó, Ed là một cái gai trong mắt, là một loài ruồi nhặng dám vo ve bên bàn tiệc của nó, và nó muốn đập chết Ed ngay lập tức.

Ngược lại, tuy Ed tỏ vẻ khinh thường nó ra mặt nhăng thật ra cậu chỉ muốn lôi kéo sự chú ý của nó mà thôi.

Tuy thành công cứu cô gái kia trong gang tấc, song đòn vừa rồi cũng là toàn bộ sức lực còn lại của Ed.

Cậu đã dồn toàn bộ ma lực vào chiêu "Xung kích", song con quái vật gần như chẳng bị vết thương nào trí mạng cả.

Hơn nữa, đó còn là ma pháp công kích cấp cao duy nhất mà cậu biết, vậy nên nếu "Xung kích" không có hiệu quả thì toàn bộ các ma pháp khác đều vô dụng.

Chết tiệt!

Cậu tự rủa bản thân.

Sao cậu lại chơi trò "anh hùng cứu mĩ nhân" làm gì cơ chứ?

Đáng lẽ giờ này cậu phải cao chạy xa bay, trốn ở một góc khuất nào đó rồi an nhàn ngồi nghỉ ngơi.

Ấy vậy mà cơ thể cậu lại lao ra, không biết là nghĩa hiệp hay thiểu năng nữa.

Tuy vậy, cậu không có thời gian để nghĩ mấy chuyện không đâu.

Con quái vật sắp phản công rồi, cậu phải chuẩn bị cho tình huống xấu nhất.

"Guooo!!!"

"!!!"

Ruỳnh!

Nó đập chiếc đuôi to lớn của nó về phía cậu, tuy nhiên Ed đã may mắn tránh được.

Tuy vậy, áp lực của cú đập vẫn mạnh đến nỗi đẩy văng cậu vào tường.

"Ư...ư!!"

Cậu phải cố gắng lắm mới xua tan đi được sự ê ẩm của cơn đau đằng sau lưng và đứng vững để đối mặt với con quái vật.

Tuy thế, cơn đau vẫn gây tác động không nhỏ đến cơ thể của cậu khiến cậu suýt mất ý thức.

"Gruoooo!"

Con quái vật lao đến với một tốc độ kinh người rồi quật đuôi về phía cậu.

Chiếc đuôi được quật đi mạnh và nhanh đến nỗi Ed chỉ có thể kịp đưa hai tay lên để bảo vệ đầu và các cơ quan trọng yếu của cơ thể.

Rắc! rắc! rắc!

"!!!!!"

Khoảnh khắc cái đuôi của nó chạm vào cơ thể của cậu, Ed cảm nhận được cơn đau thấu trời xanh.

Tiếng giòn tan của xương bị gãy vang lên trong khoảnh khắc, cũng là lúc cậu bị thổi bay đi cùng với ý thức của mình với một tốc độ kinh hoàng.

Rầm!

Cơ thể của cậu bị thổi bay như một món đồ vật đập mạnh vào bức tường bên cạnh.

Lực ném mạnh đến nỗi ngay cả chính bức tường kiên cố mà Ed không thể nào phá nổi cũng vỡ vụn, trông cứ như là bánh quy.

"AAAAAAAAAAAAAAAaaaaaaaaaaaaaa!"

Tầm 1 giây sau, cơn đau từ những mảnh xương bị gẫy găm vào thịt khiến Ed gào lên thất thanh.

Nó giằng xé cậu, thổi bay toàn bộ mảnh ý thức nhỏ nhoi còn bám víu lại một cách phũ phàng.

"AAAAAAaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaaa!!!!!!!"

"Guguu!"

Con quái vật thỏa mãn với tiếng hét của con mồi liền nở một nụ cười vui sướng.

Thay vì lao tới, nó tiến đến từ từ, từng chút từng chút một lại gần cậu hơn chỉ để có thêm thời gian chiêm ngưỡng vẻ mặt đau đớn của con mồi.

Cơn đói kết hợp với khoái cảm đến từ sự tra tấn con mồi kích thích sự thèm ăn của nó lên gấp bội.

Đó là cảm giác khi thay vì ăn miếng ngon đầu tiên, người ta để dành miếng ngon đến cuối cùng mới thưởng thức.

Một cảm giác kích thích đến lạ.

Nó mới sinh ra, chính vì vậy mà kiến thức về cảm giác của nó hạn hẹp vô cùng.

Song khi nó trải nghiệm được cảm giác nào đó, nó sẽ không bao giờ quên.

Và cái cảm giác sung sướng này khiến nó muốn nữa, nó muốn kiếm thêm thật nhiều con mồi để hành hạ chúng như cách nó đang hành hạ Ed.

Còn Ed, tuy đau đớn tột cùng vì nỗi đau thể xác, song cậu vẫn cảm nhận được con quái vật đang tiến đến.

Bỗng chỗng, cậu không còn hét lên nữa, hình như cảm giác đau của cậu bị tê liệt rồi.

Mắt cậu thấy cảnh vật dần mờ đi, nhưng hình hài càng ngày càng lớn dần của con quái vật vẫn hiện ra một cách rõ ràng, cứ như thần chết hiện lên trước mắt người hấp hối.

Cậu biết mình sắp chết.

Cậu cũng chẳng còn sức mà hoảng loạn nữa.

Tất cả là vì trò anh hùng cứu mỹ nhân đáng nguyền rủa và chết dẫm đã khiến cậu rơi vào hoàn cảnh này.

Nếu cậu có thể quay ngược thời gian, cậu sẽ chẳng cứu con nhỏ Violet kia.

Dù gì thì cũng có cứu được đâu, hơn nữa con bé chỉ thuộc tầng lớp quý tộc làng nhàng chẳng mang lại lợi ích gì cho gia tộc cậu cả.

Ôi thôi những chữ "giá như", giờ đây cậu hối hận vô cùng.

Cậu hối hận vì bản thân vô dụng nên mới vào lớp hạng bét.

Cậu hối hận vì không được làm người thừa kế, vì nếu làm người thừa kế thì cậu chẳng kiếm tìm cơ hội bằng cách đi du học.

Cậu hối hận vì bản thân không mạnh hơn.

Cậu cực kỳ hối hận.

"gugugugu...grrr!"

Đuôi của con quái vật cuốn lấy cậu, rồi nó nhấc bổng cậu lên.

Thân thể của Ed èo oặt như một con rối bị đứt dây.

Từng bộ phận buông thõng xuống như một tảng thịt trước mặt thú săn mồi.

Nó há cái miệng ra, đưa cậu dần vào trong.

Cậu nhắm tịt mắt, dù mắt bị mờ đi nhưng cậu vẫn muốn nhắm mắt, bởi cậu quá nhát gan để đối mặt với hiện thực.

Giá như...cậu không cứu cô gái đó.

Giá như...

...

Con quái vật cắm phập răng xuống.

_____________________

"Này Ciel, kết quả phân tích thế nào?"

Trong lúc đi loanh quanh trên con hành lang ở một chiều không gian do chính cậu tạo ra, Rimuru thắc mắc.

"Tức là kĩ năng của hắn ta chưa từng được tiến hóa lên ở thế giới này?"

Hừmmmm....

Nếu như vậy thì có vẻ không ổn.

Theo những gì Ciel vừa nói, Rimuru có thể xác định người đứng sau kẻ xâm nhập là một thực thể nằm trong Tensura, tuy nhiên do pha trộn nhiều sự ảnh hưởng từ các thế giới nằm ngoài Tensura mà kẻ đó đã và đang nắm giữ một kỹ năng nằm ngoài tầm hiểu biết của Ciel.

Nói cách khác, đó phải là thế giới mà cậu chưa từng đi qua, hoặc Ciel chưa từng xác định được tọa độ của nó.

Nhưng mà...

"Thế thì tại sao kỹ năng của ta có thể gây tổn thương lên cơ thể của mộ con rối tạo rat kĩ năng nằm ngoài tầm hiểu biết?"

Đây cũng chính là điều Rimuru quan tâm nhất hiện tại.

"Thế thì tại sao hắn không bị tiêu diệt ngay khi ta chém hắn bằng thanh kiếm bao bọc bởi nguồn năng lượng từ băng hoại?"

"Không thể nào!?"

Rimuru không thể tin được rằng có kẻ khác cũng có thể tạo ra và kiểm soát một nguồn năng lượng bất ổn định như băng hoại.

Cậu biết bản thân cậu nếu không có Ciel thì hoàn toàn bó tay trước nguồn năng lượng lớn và nguy hiểm đó.

Song Rimuru vẫn có thể điều khiển thành thục băng hoại hư vô, mà cốt yếu là do Ciel hỗ trợ.

Ấy vậy mà, có kẻ có thể điều khiển được nguồn năng lượng đó ngoài Veldanava và Ciel ư?

Mọi chuyện bắt đầu trở nên phức tạp rồi đây.

"Haizzz..."

Rimuru thở dài, cậu vừa đi trên dãy hành lang dài vô tận, vừa lo lắng cho một tương lai đầy biến cố.

_________________

Cậu hối hận

Cậu thấy bản thân mình thật sai lầm.

Cậu thấy...

...

..

.

Hồi nhỏ, Ed từng muốn làm gì nhỉ?

Cậu cũng chẳng nhớ nữa...

Nhưng hình như vì ước mơ đó, dù có bỏ mạng vì người khác cậu cũng không hề hối tiếc.

Hình như là thế, mà cũng không phải, rốt cuộc là gì ta?

A...cậu nhớ ra rồi.

Một ước mơ trẻ con.

Cực kỳ trẻ con.

Nó là....

"Tao chưa chết được đâu con quái vật khốn kiếp!"

[Thông báo, đủ điều kiện để kích hoạt kỹ năng độc nhất, bắt đầu hồi phục cơ thể, tăng mạnh sức tấn công bằng năng lượng tinh thần]

_______________________________

Lời của tác giả.

Đang ngồi chơi game thể loại visual novel, và nhận ra ngoài game phản xạ, game combat thì bản thân lại hứng thú với visual novel các bạn ạ.

Mà tin này cũng chẳng mới, bởi vì đợt trước ngồi chơi teaching f**ling mà còn thấy hay cơ:v Đặc biệt là mấy game dating sim hoặc mấy game trinh thám (nếu không muốn thêm hentai) làm tôi cực kỳ nghiện luôn.

Tôi còn chơi thử cả otome game nữa, ngoại trừ cái harem ngược thì nhiều game cũng hay ra phết.

Đôi khi plot nổ pay não luôn.

À nhưng đương nhiên, 2 game hay nhất trong dòng game này vẫn là t**ching feeling và anh luật sư Trần Văn Phượng:
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 20


"Hừm..."

Rimuru sau khi xử xong kẻ đột nhập thì hiện tại cậu đang thong thả đi bộ trên hành lang, tiện thể vừa xem luôn sơ đồ của các học sinh trong bản đồ rộng lớn của mê cung mà cậu tạo ra.

"....!"

Trong lúc lướt qua phần thông số, có một học sinh lọt vào sự chú ý của cậu.

"C-Cái gì!?"

Thông số đo chỉ số sức sống của học sinh đó thấp cực kỳ, cùng với các chỉ số về thanh thể lực, sức chịu đựng còn lại, mức bị tổn thương cực kỳ cao.

Hơn nữa, học sinh đó còn đang hấp hối.

Nhân tiện, để nó qua sơ đồ mà cậu đang xem thì nó là tổng hợp của một bảng tính toán về vị trí của học sinh lẫn tình trạng của học sinh hiện tại.

Sơ đồ này được cập nhật với tốc độ chuyền thông tin của các hạt thông tin, nên có thể nói là gần như không có độ trễ trong việc truyền đạt thông tin tới Rimuru.

Đó cũng là vì lý do Rimuru muốn đảm bảo sự an toàn cho các học sinh, và cậu cần một nguồn thông tin truyền đạt tới bản thân một cách nhanh nhất có thể.

Tuy nhiên, cậu đã hơi quá chủ quan.

Vốn dĩ, mục đích ban đầu để kết thúc cuộc thi là tìm ra kẻ giả mạo đang trốn trong đám học sinh.

Nói cách khác, muốn tìm được kẻ giả mạo thì học sinh phải tự thanh trừng lẫn nhau.

Tuy nhiên, đó không phải là điều mà Rimuru muốn dạy cho lũ nhóc.

Cậu cần lũ nhóc phải có một thái độ hợp tác, chú ý quan sát người xung quanh từ những chi tiết nhỏ nhất để phát hiện ra thói quen của họ.

Cậu cũng cần những học sinh phải có khả năng ghi nhớ từng đặc điểm nhân cách, tính cách, năng lực của một cá nhân khác nhằm tự phòng vệ cho bản thân.

Ngoài áp dụng trong chiến đấu, những kỹ năng mà Rimuru muốn dạy cho học sinh thật sự có ích trong việc thỏa thuận và hợp tác với một đối tác thật sự ngoài đời.

Chúng ta để lấy được một hợp đồng và hiệp ước thành công, ngoài phô trương những gì bản thân có thể làm được thì thay vì bắt đối phương phải hợp tác, sẽ tốt hơn nếu chúng ta để đối phương xin được hợp tác với mình.

Bằng cách quan sát thói quen, chúng ta có thể suy ra tính cách, thái độ làm việc của một người.

Bằng cách ghi nhớ những tin đồn về người mà chúng ta muốn họ phải hợp tác, chúng ta có thể dễ dàng gây dựng bản thân như một chỗ dựa cho người đó.

Từ đó, khi gặp khó khăn học sẽ tìm đến chúng ta...đúng như những gì chúng ta dự đoán.

Nói thì rất dễ, nhưng để làm chủ được bí quyết này thì trước hết phải làm chủ được cảm xúc của chính bản thân và luôn bình tĩnh, giữ được cái đầu lạnh trong những tình huống cân 2, cân 3...ý lộn, trong những tình huống cần sự bình tĩnh.

Và đó là lý do Rimuru mới tổ chức một hình thức kiểm tra như thế này, vừa để đánh giá học sinh, vừa để cho những học sinh còn non nớt có một bài học đắt giá trong cuộc sống.

Nhưng có vẻ như, học sinh vẫn chưa hiểu được ý định thật sự của Rimuru.

Bọn chúng vẫn nghĩ đây là một cuộc tàn sát, tìm ra kẻ giả mạo đơn thuần.

Học sinh hồ sơ đang hấp hối mà Rimuru vừa thấy lúc trước, chính là dấu hiệu của sự bắt đầu cuộc thanh trừng này.

Có vẻ như học sinh đã tụ tập thành những nhóm nhỏ và bắt đầu đang đả kích lẫn nhau.

Tuy con người là một sinh vật bầy đàn, song chúng ta lại vô cùng cá nhân.

Vậy nên vào lúc nguy cấp, chúng ta sẽ không tin ai ngoài bản thân ta.

Nhưng, con người cũng là một sinh vật bầy đàn.

Không có bạn bè, con người sẽ phát điên vì buồn chán... như một kẻ bị nhốt một mình trong phòng giam đóng kín, kẻ đó sẽ sớm tự tử.

Vậy nên, thay vì tin tất cả, chúng ta tập trung vào tin một số người, rồi thuyết phục những người bản thân tin tưởng phải tin người mình tin.

Sớm biết cuộc chiến giữa các học sinh là không thể tránh khỏi, song Rimuru cũng chưa nghĩ đến trường hợp sẽ có học sinh nằm trong tình trạng hấp hối.

Đó cũng là một sơ xuất của Rimuru, bởi dù sao cậu cũng chỉ là một bé slime đáng yêu nhỏ nhắn dễ thương.

Xin nhấn mạnh lại là đáng yêu, nhỏ nhắn và dễ thương.

Tiếp tục nhấn mạnh lại lần nữa là đáng yêu, nhỏ nhắn và dễ thương.

Điều gì quan trọng nhắc lại 3 lần.

Tuy là một bài kiểm tra, nhưng Rimuru không muốn để học sinh của mình chết một chút nào.

Dù sao thì cậu cũng phải ra tay, nhưng cậu vẫn chưa muốn bản thân can thiệp quá sâu.

"Yare Yare daze...~"

Rimuru thở dài, thật rắc rối quá đi.

_____________________

Kĩ năng đọc nhất [Ý chí], hay nói cách khác là một kỹ năng ban cho chủ nhân khả năng trở thành vua lì đòn trong truyền thuyết.

Cái giá phải trả là sự tỉnh táo của đối tượng, cũng như ý chí của họ.

Chính vì vậy, với những kẻ mưu mô, không dám ra trận mà thao túng đằng sau dù có kỹ năng này đi chăng nữa cũng sẽ chẳng bao giờ sử dụng được.

Mà ngay từ đầu, kĩ năng độc nhất đã là nền tảng thể hiện từ linh hồn lẫn ý chí của người sở hữu.

Nó là loại kỹ năng độc nhất vô nhị, thể hiện cho sự đa dạng của mỗi cá nhân.

Tức là nếu không có ý chí, sẽ chẳng bao giờ nhận được [Ý chí].

Tất nhiên ai trong chúng ta cũng biết, kĩ năng độc nhất không phải là thứ đứng bên cạnh chúng ta, cũng chẳng phải thứ biết muda muda hoặc ora ora...dù cho cả 2 đều đại diện cho linh hồn của mỗi người.

Quay lại với vấn đề, sở hữu [ý chí] thì cần phải có một niềm tin và ý chí, cũng như sự tỉnh táo cực hạn mới có thể kích hoạt được nó.

Và không có kĩ năng độc nhất nào yếu cả.

Bằng chứng là chỉ với kĩ năng độc nhất cũng có thể phong ấn được một con ác long.

Mỗi kĩ năng tối thượng đều có sức mạnh tiềm ẩn cực kỳ khổng lồ.

Kẻ phàm ăn, kẻ săn mồi, nhà toán học,...

[[Thông báo, ghi nhận mức tôn thưởng của cơ thể là 79,98...%...xác nhận tạm thời chuyển hóa sát thương nhận được thành sức mạnh gốc, đồng thời cưỡng chế phục hồi tế bào]]

Những chiếc xương gãy trên cơ thể của Ed bắt đầu ghép lại vào với nhau, trở về tình trạng ban đầu của nó.

Những vết bầm dập hay phần thịt bị dập nát cũng lập tức bốc cháy và thay vào chỗ thịt hư hỏng kia bằng những tế bào mới được sinh ra.

"Guoooooo!!!"

Con quái vật gào lên kinh ngạc khi thấy cơ thể bị nó cắn đứt làm đôi của Ed bỗng chốc hồi phục lại. từ nội tạng cho đến những tổn thương đáng lẽ phải chết ngay lập tức cũng được phục hồi với tốc độ nhanh chóng.

Nói thẳng ra, nửa phần cơ thể dưới đáng lẽ ra phải nằm gọn ở trong bụng con quái vật giờ đây đã hoàn toàn mọc lại.

Cậu từ từ đứng dậy sau khi đã mọc ra được đôi chân và lững thững bước tới gần con quái vật xấu số.

"Guooohh Guooohhh!"

Con quái vật gào lên như để làm mới lại tinh thần.

Hoặc cũng có thể là nó tự an ủi bản thân.

Lúc này, hình dạng của Ed cũng dần dần biến đổi.

Những bộ phận được mọc ra có hình thù hơi kỳ lạ so với một con người.

Phần đầu gối của cậu được bao bọc bởi một lớp vảy đen nhánh, cứng cáp.

Có những khe nứt tỏa dọc phần chân, rẽ nhánh ra như cành cây và đỏ rực một màu dung nham.

Qua mái tóc, cậu khẽ lườm con quái vật.

Nó bỗng run bắn, dù cho đối thủ yếu hơn cũng khiến nó sợ hãi không thôi, một cảm giác chết chóc đang bủa vây nó.

Cốp.

"!!"

Cốp...cốp...cốp...

Tiếng bước chân chầm chậm của cậu khiến con quái vật rùng mình.

Theo phản xạ tự nhiên, nó bỗng lùi ra sau một vài bước.

Cốp...cốp...cốp...!

Không ổn rồi!

Nó phải chạy thôi!

"Sao?

Ngươi hết trò rồi à?

Hóa ra ngươi cũng chỉ là một con cóc ghẻ với cái đuôi quá khổ không hơn thôi ư...?"

"!!!"

Tuy không hiểu cậu nói gì, nhưng nó biết chắc chắn rằng mình sẽ chết.

Nó chỉ là một con quái vật không hơn, không hề có lòng kiêu hãnh để bị mất.

Thứ duy nhất nó nghĩ đến là mạng sống của nó.

Nó sẽ đánh đổi tất cả để được sống.

"Guuuuuuu!"

Cái đuôi của con quái vật tóm chặt lấy thân hình rệu rã của Violet đang nằm bất định ở một góc.

Nó định bắt cô làm con tin.

"Guooo Guo Guo !"

Tuy chẳng hiểu nó nói gì, nhưng Edgeworth có thể đoán ra ngay rằng con quái vật đang cố uy hiếp cậu bằng con tin.

Có vẻ như nó định nói: "Nếu còn tới gần đây, tao sẽ giết con ả này!"

Rồi, cậu cảm thấy bực.

Tuy biết bực với một hạng quái vật cấp thấp lạ hạ thấp nhân phẩm của bản thân, nhưng cậu vẫn thấy bực.

"Guê ê ê ê!"

Con quái vật thấy cậu đứng im không cử động liền nhận ra kế hoạch dùng con tin này quả là có hiệu quả, vậy nên nó khẽ rên lên khoái chí.

Tiếp đó, nó liếc sang phía Edgeworth đang đứng bất động, khều khều tay.

"Tch!"

Edgeworth hiểu ngay ra ý của con quái vật là gì.

Nó muốn cậu lại gần đây, để nó xử cậu.

Tuy nhiên nếu không đến gần thì Violet sẽ chết.

Và cậu không muốn như thế.

Không còn cách nào khác, cậu chậm rãi bước tới theo như lời con quái vật.

Đây là cách duy nhất để cậu kéo dài mạng sống của Violet.

Thật hèn hạ.

Dù nó là một con quái vật, nhưng nó vẫn thật hèn hạ.

"Gu ê hê hê hê!"

Con quái vật cười thành tiếng.

Nó cười một cách kinh tởm, cười vì phần thắng nằm chắc chắn trong tay nó.

Đối mặt với nó, Ed đứng im lặng ở khoảng cách gần, đầu cậu cúi gằm xuống.

Nhìn mới thật hả hê làm sao.

Vậy nên.

Chết đi.

"Guoooo!"

Con quái vật ngay lập tức tung ra cú quật đuôi thật mạnh về phía Edgeworth.

Cú ra đòn này chính là chiêu mạnh nhất của nó, đủ sức để rẽ đôi nước của một dòng sông trong thoáng chốc nhưng cũng minh chứng một điều là đòn quật đuôi nó đang tung ra cực kỳ uy lực.

"Ngu ngốc."

Edgeworth bỗng mờ đi trong tầm nhìn của con quái vật.

Chỉ trong một khoảnh khắc ngắn ngủi, cơn đau ập đến toàn bộ cơ thể nó.

Một cơn đau thấu da thấu thịt, cơn đau của sự phá hủy toàn bộ các tế bào.

Tiếp đó, cơn đau gần như bay biến hoàn toàn, như một cơn gió chỉ thổi nhẹ qua lá xanh...

Cơ thể của nó cũng tàn lụi vào hư vô, chỉ bằng một cú đấm.

Edgeworth nhìn theo những vết máu và mảnh thịt đang rơi lả tả một cách lạnh lùng.

Rồi, cậu thở dài.

"Thật là ngu ngốc..."

Đám xác rơi lả tả xuống, vết máu bắn đầy tường như vết tích của bãi chiến trường.

Song chẳng ai ngờ một kẻ yếu như cậu lại có thể thắng được nó.

Mà thực ra cũng chẳng phải là bất ngờ gì.

Cậu cũng sớm biết trước kết quả ngay từ khi đối đầu với nó, và cũng biết lý do mà nó mạnh hơn cậu nhưng nó lại thua chỉ với một cú đấm.

"Lý do...chỉ có một, chỉ có một mà thôi."

Rồi cậu quay lưng lại, dùng 2 cánh tay của mình để đỡ Violet đang rơi tự do.

Hấp.

Cậu thành công bắt được Violet, rồi cậu chầm chầm đặt cô xuống đất một cách nhẹ nhàng.

Phía sau cậu, những mảnh vụn của con quái vật còn xót lại vẫn lả tả rơi.

Cậu dùng tay lau hết vết máu trên người của Violet, rồi nhẹ nhàng dùng chiếc áo khoác của mình đắp lên cho cô gái.

Tiếp đó, cậu đứng dậy.

Cậu không thể nán lại ở đây được lâu hơn nữa.

Nhưng trước khi đi, có thứ cậu cần nói nốt.

Cậu nhìn đống tàn dư của con quái vật vừa bị tiêu diệt với ánh nhìn của nửa con mắt.

"Chỉ có một điều giải thích cho sự thất bại của ngươi..., vì ngươi đã làm ta tức giận."

________________________________

2256 từ.

Tôi đang xem bộ girl last tour, buồn vaiz!!!!!!!!!!

Mọi người nên xem, phim siêu hay.

Lúc đầu hơi slice of lice, nếu cố xem tiếp sẽ thấy vô cùng ý nghĩa.

Mà cái gì cơ, sắp có live action của made in abyss á?

Họ định làm ra cái gì, dragon bal evolution ver 2.0 à?
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 21


Trên dãy hành lang trải dài vô tận, lúc nhúc những mảnh thịt tàn dư của những con quái vật xếp thành một hàng dài tít tắp như những chiếc thảm đỏ đầy vinh quang.

Ở đó, có một cô gái với mái tóc bồng bềnh màu đỏ rực đang an tọa ở chính giữa trung tâm của dãy hành lang.

Dắt trên hông một thanh katana, cùng với sự bảo hộ của một chiếc mặt nạ quỷ, vừa để che đi danh tính thật sự của cô đồng thời cũng hỗ trợ cô trong chiến đấu, Akami hiện lên thật hoành tráng với phông nền là xác chết của những con quái vật bị tàn sát bởi chính cô.

Dưới chân của cô, một toán học sinh nằm la liệt.

Họ không chết, tuy vậy cũng không có nghĩa là họ còn lành lặn.

Một số bị gãy xương, một số bị sang trấn tâm lý, một số bị rơi vào ảo ảnh do cô tạo ra.

Họ là những học sinh dám đến thách thức Akami và đã bị cô hạ gục hoàn toàn.

Thành ra, giờ chẳng có ai dám đối đầu với cô nữa, bởi đối đầu với một con quái vật là điều ngu ngốc nhất mà con người có thể thực hiện.

"Thật yếu đuối."

Akami cao ngạo nhìn xuống những học sinh đang nằm la liệt.

Biết bản thân đang bị coi thường, song họ vẫn chẳng thể phản kháng.

Đơn giản là vì họ nhận ra bản thân mình quá yếu kém trước cô, một kẻ mạnh.

Sức mạnh của cô khủng kiếp đến nỗi toàn bộ học sinh ngoại trừ Dantalian, Violet và Edgeworth đều bị hạ gục trong cùng một thời điểm, cũng là sự chấm dứt cho liên minh những học sinh còn sống sót tụ tập vào lại với nhau

Ban đầu, họ định tấn công cô vì cho rằng cô là một mối nguy hiểm.

Họ đánh giá cô cao hơn Edgeworth lẫn Dantalian, vậy nên toàn bộ học sinh trong liên minh tập hợp lại để loại bỏ và thu phục cô.

Tuy nhiên, kết quả để lạ nằm ngoài dự tính của họ.

Liên minh thất bại ngay khi bắt đầu cuộc chiến được chỉ khoảng...1 giây.

Không biết đó là ma thuật hay kĩ năng, hay chỉ là kĩ lượng.

Tuy nhiên, 1 giây ngay khi cuộc chiến bắt đầu thì chính nó lại kết thúc.

Toàn bộ học sinh gục ngã.

"Các người quả thật quá yếu đuôi."

Kijin Akami ngồi lên một học sinh đang nằm bất động, rồi khinh bỉ.

"Thay vì bảo vệ bạn bè của mình, các ngươi dụ họ ra chiến trường thay bản thân.

Quả thật là một lũ yếu đuôi."

Toàn bộ học sinh đều bất lực trước những lời nói của Kijin Akami.

Cô hiện tại đang là người phán xét tất cả, là kẻ mạnh.

Lời nói của Akami chính là công lý.

"Các ngươi...đã giết người, đúng chứ?"

Nói đến đây, các học sinh đều sởn gai ốc.

"Hình như...tên cô ta là Violet thì phải?

Tại sao các ngươi lại giết cô ấy...?"

Violet chính là người đầu tiên bị giết.

"Các ngươi nghi ngờ Violet, các ngươi cáu bẳn vì hành động thừa thãi của cô ta?

Hay là các ngươi chỉ muốn thí nhiệm Violet như một con chuột bạch, rằng người chết ở thế giới này liệu có thoát ra ngoài được?"

"!"

Lúc này, các học sinh tái xanh mặt.

Họ không hiểu làm thế nào mà Akami có thể biết được điều đó.

Rõ ràng là họ đã ném xác của Violet vào một rừng quái vật rồi cơ mà, đáng lẽ cái xác đang yên vị trong bụng của bọn nó chứ?

Vậy tại sao cô ta biết được rằng...rằng họ đã...

Họ đã giết Violet?

_________________

>

Giọng nói thông báo, cũng là lúc cơ thể Edgeworth chuyển hóa.

Những chiếc vảy rồng mọc ra giờ đang được thu ngược lại vào trong cơ thể.

Những vết thương cũng dần dần lành lại khiến cậu thấy khấm khá hơn.

Giọng nói kia vẫn tiếp tục.

>

Chậc, cậu không còn tâm trạng mà khôi phục ký ức này ký ức nọ hiện giờ.

Cậu phải nhanh chóng đi thôi, đi đến vị trí ban đầu.

Cậu đã tìm ra được trân tướng của kẻ giả mạo.

Cô ta là một kẻ cực kỳ mạnh, mạnh đến mức liên minh học sinh phải xem cô ta như kẻ thù.

Kẻ đó chưa từng xuất hiện, nhưng lại xuất hiện ở khắp mọi nơi.

Thảo nào, đó là lý do Violet có thể đuổi theo cậu trong cái mê cung rộng lớn này.

Chắc chắn là do cô ta!

Cô ta quả là kẻ nguy hiểm.

Còn không mau vote đi để biết chân tướng của kẻ giả mạo!
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 21.5- Dantalian


Dantalian đang di chuyển nhẹ nhàng tựa như lông hồng trên dãy hành lang vắng tanh.

Đôi mắt có đồng từ màu vàng của cô liên tục đảo khắp nơi, tìm kiếm mọi ngóc ngách.

"A...hóa ra là ở đằng kia...?"

Có vẻ như xác định được thứ mình cần tìm, cô thốt lên vui sướng.

Giọng nói của cô thánh thót và cao đến rợn người.

Cô mặc một chiếc đầm màu đen tuyền, có đính những hạt ngọc màu tím đậm trang trí.

Mái tóc ngắn, cùng với đó là thân hình nhỏ nhắn của một thiếu nữ 14 tuổi, song điểm kì lạ của cô gái này là ở đôi mắt.

Bao bọc bên ngoài đồng tử là một màu đen, cùng với ánh nhìn thể hiện sự khát máu màu tươi đỏ.

Cùng với đó là ba chiếc ghim đinh được cắm dưới mắt khiến cô trở nên thật nguy hiểm.

Cùng luồng hắc khí tỏa ra thật nguy hiểm, chẳng có một con quái vật nào dám bén mảng tới.

Nếu so sánh với Kijin Akami, chắc cô cũng phải cỡ mạnh ngang cô ta.

"A~Nhưng nếu để lộ ra kĩ năng tối thượng trước cô Sato thì thật phiền phức lắm~"

Nói vậy, nhưng trên mặt cô vẫn nở một nụ cười rộng đến tận mang tai.

Đó là vẻ mặt của một kẻ muốn người khác tìm hiểu về mình hơn là cảm thấy phiền phức...mà nói trắng ra thì là vẻ mặt của một kẻ biến thái.

Vừa hớn hở, Dantalian vừa di chuyển đến vị trí của kẻ đó.

Cô phải xử lý kẻ đó.

Đương nhiên, cô sẽ không giết kẻ đó.

Bởi Kijin Akami là con gái của Benimaru, song cô cũng không muốn con gái của Kijin Akami đảm nhiệm công việc theo dõi cô Sato...dù cho có là lệnh của Benimaru đi chăng nữa.

Chỉ cần cô, Dantalian là đủ rồi.

Cô giảm dần tốc độ khi đến gần cuối dãy hành lang.

Ở đó, kijin Akami đang ngồi ngạo nghễ, điều này khiến cô cảm thấy phấn khích.

Cố kiềm nén bản thân, gần 500 năm nay Dantalian đã chưa đấu một trận nào ra trò.

Song, đích thân cô sẽ dạy dỗ con gái của Tướng quân Benimaru, xem cô ta mạnh đến mức nào.

Mà tiện thể cũng ép cô ta nghỉ học luôn.

"Xin chào..."

Xuất hiện từ trong bóng tối, Dantalian mỉm cười.

Cô cúi người một cách trang trọng.

"Ngươi...là ai."

Kijin Akami cảnh giác.

Đúng ý của Dantalian rồi, vì càng cảnh giác thì Dantalian càng có thể đẩy đối phương đến bờ vực tuyệt vọng.

"Cứ gọi ta là Dantalian, ít nhất thì đó là tên hiện tại của ta."

Đáp lại, Dantalian chỉ mỉm cười.

________________

"Này Ciel, cô có biết Dantalian là gì không?"

Rimuru chẳng biết Dantalian là con quỷ nào cả, vậy cứ trả lời bừa đi.

"Ừm?

Mà Dantalian là một con quỷ sao?"

Dùng tri thức mà có thể khiến con người tự tuyệt diệt lẫn nhau sao?

Nghe ảo thế, chẳng lẽ con người thời sưa toàn là đá thủ?

"Ừm...ta vẫn chưa hiểu lắm."

"À...bộ Light novel đó á?"

Trong đầu Rimuru hiện ra một quyển tiểu thuyết khá hay ho.

Nội dung nó kể về một cô gái mang trong mình tri thức của quỷ được lưu trữ trong dạng một cuốn sách, và cùng với nhân vật chính, cô sẽ chứng kiến sự thảm bại và đáng thương của những kẻ lạm dụng cuốn sách của quỷ đó.

Điều đáng ngạc nhiên là, những cuốn sách này lại do con người viết nên.

Từ bản gốc của "Nghìn lẻ một đêm", bí quyết của người cổ đại trong cách tính toán, trao đổi tương đương, cuốn sách về sự lai tạp gen,...

Điều đáng ngạc nhiên ở đây là, do lòng tham vô đáy của con người mà họ thường tự giết chết chính mình bằng những tri thức học được từ cuốn sách đó.

"A, ta hiểu rồi."

Để lại cho Rimuru một câu hỏi, Ciel cứ thế im lặng cho đến khi kết thúc bài kiểm tra.

Mọi người cứ mua về đọc thử đi, hay nhắm!

À, nếu ai lười thì bộ này có 12 tập anime đó🙂

(Không phải tui đang quảng cáo đâu nhe)
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 22


Kijin Akami gườm gườm nhìn Dantalian, cô thấy bản thân có linh cảm không hề tốt đẹp về cô gái này.

Vốn là người biết tất cả các thông tin của học sinh trong lớp, cùng với kinh nghiệm 980 năm trong việc thu thập tin tức, đánh giá tình hình địch của mình, cô được cha tin tưởng ban cho một thân phận mới dưới cái tên "Kijin Akami" để theo dõi "Mikami Sato", đồng thời đào tạo lại các học sinh còn lệch lạc về nhận thức hoặc có tư tưởng chống phá.

Cô cũng đã sống đủ lâu để sở hữu sức mạnh ngang tầm với một chân ma vương, và cũng tự thức tỉnh kĩ năng tối thượng riêng cho mình.

Tuy nhiên, áp lực từ Dantalian và cô Sato vẫn lớn đến mức một chân ma vương như cô phải rùng mình.

Cứ như là áp lực khi đối mặt với cha cô vậy.

Họ là thứ tồn tại còn vượt qua cả một ma vương, thậm chí dù cho cô mạnh gần bằng ngài Souei, họ vẫn là một thứ tồn tại quá ư khác biệt.

Khoan bàn đến cô Sato, giờ cô phải tập trung vào Dantalian.

Vấn đề ở đây là, cô không biết vũ khí cũng như là kỹ năng của đối phương.

Tất cả những thông tin mà cô nhận được về 2 người này có lẽ đều là giả.

Theo nguồn thông tin mặt nổi, Dantalian là một công chúa đến từ quốc gia thuộc địa của đế quốc, là một thiên tài bẩm sinh...

Xàm ngôn.

Kĩ năng của cô lại tra ra kẻ đang đứng trước mặt mình thuộc dòng dõi quỷ tộc, thậm chí là kẻ có chức vị cao nhất trong các "Sắc".

Cái gì mà "công chúa", chắc những kẻ cung cấp thông tin đều bị tẩy trắng ký ức rồi.

Căng đét.

Trước hết, phải thăm dò tình hình cái đã.

"Ôi chà, Dantalian đúng không?

Cô đến đây để thách thức ta à?"

Nghe lời thách thức, Dantalian mỉm cười.

Tuy nụ cười trông rất bình thường, song nó lại khiến cô sởn gai ốc.

"A...Đây chẳng phải là..."

Dantalian cảnh giác đặt tay lên thanh kiếm bên hông.

Lâu lắm rồi cô chưa phải rút kiếm ra để đối đầu với ai. nhưng thanh thái đao ấy sắp bị hoạt động hết công xuất.

"...con gái ruột của tướng quân Benimaru, Akari Benimaru đây sao?

Tay của cô bỗng cứng đờ trong chốc lát, mồ hôi lạnh túa ra.

Ả vừa nói cái gì, tại sao ả lại biết?

Thấy vẻ sợ hãi của kijin Akami...à không, lúc này phải gọi là tổng tư lệnh ngành mật thám đời thứ 2, Benimaru Akari, Dantalian cười khoái chí.

"Đúng, ta muốn chơi với cô một lúc.

Nếu cô thua, hãy về báo cho hắn rằng chỉ cần ta là đủ..."

Hả, hắn biết cha cô sao?

"...Ngươi còn không mau rút vũ khí ra mua vui cho ta à?"

Nghe ả ta nhắc nhở, Akari tặc lưỡi.

Cô cắn chặt môi để quên đi nỗi sợ, rồi dùng tay phải rút thanh thái đao (Katana) ra khỏi vỏ, trừng mắt nhìn Dantalian.

Ả ta cực mạnh.

Nhưng suy cho cùng, ả ta vẫn chỉ có một kỹ năng tối thượng.

Với thanh kiếm từ cha cô, cùng với Ultimate Enchant mà cha cô ban cho, Akari hoàn toàn có thể sử dụng phần lớn sức mạnh của Ultimate skill [Dương viêm vương: Amaterasu] từ cha cô.

Ngoài ra, khi kết hợp nó với Ultimate skill [Thiên lam vương: Tengu] liên quan đến hệ phong và hệ khuếch đại sẽ bổ trợ cho Ultimate Enchant mà cô có thể sử dụng.

Nói cách khác, sức công kích của Dương viêm vương sẽ được đẩy lên mức cao nhất.

Thấy vậy, Dantalian liền tỏ ra ngạc nhiên.

"Ultimate gift sao, hắn ta chuẩn bị kĩ gớm nhỉ?

Vậy thì ta cũng phải đáp lễ một chút..."

Nói rồi, Dantalian rút từ trong cổ tay chiếc đầm ra một bộ móng vuốt màu đen tuyền, dài và sắc đến nỗi có thể dễ dàng biến một kẻ nào đó thành thịt xiên.

Và rồi, sau khi trang bị nó lên tay, Dantalian liếc con ngươi màu mắt rắn về phía Akari.

"Chúng ta...bắt đầu được chưa?"

"Không cần ngươi phải nhắc."

Đáp trả lại, Akari chĩa kiếm về phía Dantalian.

Và...

Póc.

Cô biến mất.

Trong khoảnh khắc tiếp theo, Akari xuất hiện ngay đằng sau Dantalian cứ như dịch chuyển tức thời, nhưng thực chất cô di chuyển nhanh đến nỗi chẳng ai có thể nhìn thấy nổi.

"!!!"

Tuy vậy, từ lúc nào mà một vòng tròn ma pháp đã xuất hiện từ trước dưới chân cô.

Có lẽ là ma pháp để không chế chuyển động của đối phương, hoặc là ma pháp trận của thứ gì đó mà cô không biết.

Nhưng dù là gì, cô cũng chẳng muốn bản thân bị dính phải chiêu đó đâu.

Cô sử dụng [Thao tác không gian] để dịch chuyển nhằm tránh đòn tấn công, đồng thời cũng là để giữ khoảng cách với ả ta.

"Ồ...thân pháp cũng khá đấy."

Dantalian cảm thán đầy phấn khích, song vẫn không quên mỉa mai đối thủ.

"Không chỉ có thế thôi đâu!"

Đáp lại, Akari lao thẳng vào tấn công Dantalian lần nữa.

Lần này, cô sử dụng kết hợp lẫn [Cảm nhận linh tử] và [Thao tác không gian] để cảm nhận ma pháp xung quanh.

Dễ dàng tránh né các "mìn" được Dantalian đặt sẵn, cô phóng nhanh như một hạt ánh sáng và lao tới, chém một đường kiếm ngọt bổ dọc về phía Dantalian.

Đường kiếm sắc đến độ có thể chẻ đôi mọi thứ, dù gì kiếm pháp của cô cũng là do Hakurou dạy, nhưng cô biết mọi chuyện không ngon ăn đến thế.

KENGGGG!!!!!!!

Âm thanh chát chúa từ 2 vật thể bằng kim loại va chạm vào nhau cất lên, đồng thời báo hiệu đòn tấn công hoàn hảo của Akari đã bị chặn đứng hoàn toàn bởi bộ móng vuốt sắc nhọn của Dantalian.

Tuy nhiên, mọi thứ vẫn ổn, vẫn nằm trong kế hoạch mà cô đã tính tới.

"Cháy lên, [Dương viêm vương: Amaterasu]!"

Cô kích hoạt Ultimate Enchant, ngọn lửa thiêu đốt mọi thứ làm nên tên tuổi của vị Samurai được mệnh danh là Hách nộ vương ngay lập tức khẳng định sức mạnh của mình bằng cách nung chảy bộ móng vuốt của Dantalian, khiến khuôn mặt ung dung của ả thoáng dao động.

Nắm lấy cơ hội, Akari dồn lực chém đứt bộ móng vuốt của Dantalian.

"!"

Mất đi vũ khí phòng thủ, Dantalian trở nên luống cuống.

Không để cơ hội vuột mất, Akari hướng đường kiếm về phía Dantalian và tấn công ả.

"[Mix style: Prominence Acceleration]"(Dung hợp pháp: Dương quang hắc viêm bá gia tốc lệ khởi)

Đây chính là đòn tấn công của kẻ sở hữu đồng thời [Dương viêm vương: Amaterasu] và [Thiên lam vương Tengu].

Ma pháp hệ của cô có thể bổ trợ cho đòn tấn công gây ra bởi Ultimate Enchant, nó có thể đốt cháy mọi linh tử bao quanh nó và biến mọi thứ về 0.

Sức đáng gờm của nó thậm chí còn có thể coi như hủy diệt hoàn toàn.

Tuy nhiên...

Dantalian vừa bị đường kiếm cắt ngang qua tan rã thành hàng triệu linh tử rồi bị xóa sổ ngay tức khắc.

Song nhiêu đó cũng đủ hiểu rằng đó chỉ là một phân thân, tức là cô đã chém hựt.

"Đòn vừa rồi...khá đấy.

Nếu ta không né kịp thì có thể ngươi đã giết được ta rồi..."

"Tch!"

Cô tặc lưỡi, quay lưng lại.

Từ khi nào, một Dantalian khác đã xuất hiện, thế chỗ cho Dantalian mà cô vừa chém.

"Phân thân...?

Tại sao ma nhãn của ta lại không nhận ra?"

"Là ảo ảnh."

"Hả...?"

Dantalian cười khểnh.

"Phư phư...ta đã can thiệp vào vùng thôn tin mà mắt truyền tới não bộ của ngươi và sửa lại nguồn thông tin ấy...đương nhiên là để ngươi nghĩ ngươi đang chém chúng bản thể."

"C-Cái gì?

Làm gì có kẻ nào làm được như vậy?"

"Đương nhiên điều đó là không thể...nếu như ngươi là một thể sống tinh thần."

"Hả?"

"Tuy nhiên, nếu ngươi là đang "sống", ngươi chắc chắn sẽ dựa dẫm vào các bộ phận trên cơ thể.

Và đương nhiên, ta hoàn toàn có thể lợi dụng mọi sự tuần hoàn trong cơ thể ngươi."

"Hừ!"

Akari khó chịu, ả ta quả thật rất mạnh.

Đúng như cô dự đoán, ả vẫn chưa sử dụng Ultimate skill của mình.

Tuy nhiên, cô cũng chưa sử dụng đến Ultimate skill, từ nãy đến giờ cô chỉ sử dụng một chút phép cường hóa cùng với Ultimate Enchant.

Mà không, có khi chỉ Ultimate Enchant là đủ.

Theo phán đoán của cô, có lẽ Dantalian đang tấn công.

Vậy nên cô sẽ sử dụng một phần trong kĩ năng tối thượng của mình để phòng thủ.

"[endless World]"(Vô tận giới)

Cô tạo ra một khoảng không vô tận xung quanh bản thân, khiến mọi chiêu thức của kẻ địch đều không thể chạm vào cô.

Tuy nhiên, chiêu thức của cô thì hoàn toàn có thể tự do tấn công kẻ địch.

Dantalian thoáng ngạc nhiên.

Nhưng Akari không có thời gian để ngồi tận hưởng, bởi [endless world] tuy mạnh là thế nhưng chỉ có thể sử dụng trong 10 giây, sau đó cô sẽ phải nghỉ 10 giây tiếp để chiêu thức có thể tái sử dụng.

Nhưng....nhiêu đó là đủ thời gian để cô đỡ được đòn công kích tinh thần của Dantalian.

"[Inferno slash: Flame lock]"(Hỏa ngục kích: phờ lêm lóc)

Ngay phía sau Dantalian, một tồn tại song song xuất hiện cùng với khả năng sử dụng Ultimate Enchant.

"!"

Dantalian sử dụng ma pháp để phản kháng, tuy nhiên, cô ta đã bị nhốt trong [Endless world], vậy nên lợi thế trong 10 giây này nghiêng hoàn toàn về phía của Akari.

Sử dụng thêm một phần chức năng nữa của kỹ năng tối thượng mà cô đang sở hữu [Tempest controller](Lam chi vương], cô cường hóa cho đòn tấn công của [Inferno slash: Flame lock] lên gấp bội, khiến uy lực nó đã khủng kiếp nay lại còn khủng kiếp hơn

"Kết thúc rồi!"

Cô cùng tồn tại song song cùng nhắm về phía mục tiêu, trong khi mục tiêu thì không thể cử động bởi sự không chế từ [Endless world].

Để chắc ăn, cô sẽ nhắm vào cổ của ả ta, chắc chắn là như vậy, cô tin là như thế có thể giết được ả ta một cách nhanh gọn lẹ.

Quả như dự đoán, đường chém của Akari ngọt đến nỗi đầu của Dantalian tuy đã đứt lìa nhưng vẫn dữ nguyên vị trí vốn có của nó.

"Không khó như mình nghĩ...quả nhiên có 2 kĩ năng tối thượng thì mọi việc sẽ dễ dàng hơn hẳn."

Akari thở phào, rồi cô nắm lấy đầu của Dantalian rồi đốt cháy nó.

Cô đã kết liễu được ả trước khi ả dùng kĩ năng tối thượng, hơn nữa, [Endless world] của cô cũng vừa sang giây thứ 11.

Ngay cả cha cô cũng phải bất lực trước [Endless world], chỉ có thể cố gắng cầm cự khoảng 10 giây thì làm sao ả ta có cửa thắng.

Lý do duy nhất cô không thắng được cha cô là không có chiêu tất sát nào của cô là ông có thể đỡ được.

Tuy vậy, vấn đề đó đã được giải quyết với sức mạnh bá đạo từ Ultimate Enchant.

Với nó, cô gần như có cả phòng thủ tuyệt đối lẫn sức mạnh tuyệt đối.

Hoặc ít nhất, đó là những điều cô đã nghĩ trong thế giới của Dantalian.

"[Cám dỗ vương: Azazel]"
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 23


Dẫu [Endless world] chỉ có hiệu lực 10 giây, song nó vẫn đang được kích hoạt ở giây thứ 11.

Điều này khiến cô cảm thấy lo lắng.

"Điều này...không thể nào!"

Cô là người biết rõ về năng lực của chính mình nhất, không thể có chuyện [Endless world] kéo dài quá 10 giây.

Có lẽ cô đã rơi vào bẫy của kẻ thù rồi chăng?

"Nhưng...từ lúc nào cơ chứ?"

Thay vì hoảng loạn, cô bình tĩnh suy xét lại tình hình.

Dù tính tình vốn nóng nảy như cha của mình, nhưng cô lại là học trò của một người luôn giữ cho mình một cái đầu lạnh.

Y đã dạy cô khi lâm vào tình huống khó phải từ từ phân tích tình hình, không bao giờ được nổi nóng.

Phù....

Cô thở ra một hơi, đảo mắt xung quanh.

Giờ không phải là lúc để có chỗ cho cảm xúc chen vào, phải dùng lý trí để bình tĩnh suy đoán.

Endless world mạnh chẳng khác gì [vương cung thành trì] của Rudra, tuy chỉ có hiệu lực trong 10 giây nhưng đó là 10 giây của cô.

Hiệu ứng gia tốc, giảm tốc, v.v không bao giờ có tác dungj, kể cả ma pháp thời gian đi chăng nữa, [Endless world] vẫn có thể tồn tại trong 10 giây.

Trong 10 giây đó, cô là bất bại.

Không một loại công kích nào có thể tấn công cô, ngoại trừ [Endless slash](Vô tận kích), đòn tấn công mang hiệu ứng vô tận mà chỉ có mình cô sở hữu, đơn giản là vì nó nằm trong bộ kĩ năng của cô.

Thực ra, [Endless slash] chỉ là chiêu cô kết hợp giữa sức công phá của Dương viêm vương và hiệu ứng hủy diệt vật cản [Endless](Vô tận).

Vốn dĩ, hiệu ứng này không gây sát thương, tuy nhiên nó bổ trợ cho đòn tấn công của người sử dụng luôn luôn chúng mục tiêu, kể cả khi mục tiêu có sử dụng bất kỳ kĩ năng phòng thủ nào đi nữa...ngoại trừ [vương cung thành trì].

Chà, do kỹ năng phòng thủ kia chỉ có thể sở hữu bởi hắn nên cô hoàn toàn không phải lo sợ.

Tuy nhiên, điểm yếu của [Endless] chính là những kỹ năng thuộc hệ thống cướp kỹ năng của kẻ khác, hoặc chính là đại ma vương Rimuru (Theo lời Benimaru nói).

Nếu đơn giản là cướp kỹ năng thì chẳng nói làm gì, đơn giản kỹ năng này là do cô tự thức tỉnh nên đã gắn chặt với linh hồn.

Nhưng nếu bị mục tiêu phân tích, đặc biệt là đại ma vương Rimuru, [Endless] sẽ bị bắt bài.

Chỉ cần đối thủ làm cô lơ là rồi tấn công vào linh hồn, sau đó copy [Endless] hoặc chỉ cần phân tích nó ra thì hoàn toàn có thể có được [Endless] nếu bản thân đã có [Hư vô thần: Azathoth].

Nhưng mà...

Dantalian chắc chắn không thể là đại ma vương Rimuru, cô dám cá điều đó.

Cha cô, tướng quân Samurai Benimaru luôn nói rằng ngài Rimuru chắc chắn sẽ về...nhưng cô lại nghĩ khác.

Đối với 1 sinh vật như cô và cha cô, cùng 1 số quỷ nhân cấp cao, 1000 năm chẳng là cái đinh gì.

Vậy nên đối với ngài Rimuru, tuy cô chẳng có ấn tượng gì về ngài ấy cho lắm(Dù sao lúc ngài Rimuru đi cô cũng chưa đầy 1 tuổi) nhưng cô nghĩ rằng phải lâu hơn nữa thì ngài Rimuru mới trở về.

Tóm lại, Dantalian không phải Rimuru.

Còn 1 trường hợp nữa, nhưng cô thấy không khả thi.

Đối phương đã chạm được vào người cô đâu mà linh với chả hồn?

Trường hợp thứ ba, cũng là trường hợp mà cô không muốn bị mắc vào nhất.

Đó là...

Cô đã bị rơi vào không gian cô lập của đối phương ngay từ đầu, một không gian mà đối phương có thể tùy ý tinh chỉnh nó theo ý muốn...còn cô thì một khi rơi vào đây, sẽ chẳng khác gì một hạt cát bé nhỏ trước vị chúa tể là Dantalian.

"Chính xác....!"

Từ bốn phía dội lại giọng nói của Dantalian, song cô chẳng thấy y đâu.

"Quả nhiên, ngay từ đầu ngươi đã cho những con rối mang hình hài của ngươi xuống, còn ngươi thì thưởng thức màn múa rối đầy đặc sắc từ trên cao...nhỉ?"

"Phư phư phư...có thể nói, ta đã xem được một màn kịch khá là hoành tráng đấy!"

Aaaaaa...cảm giác bị con trai chơi đùa với cảm xúc là đây sao?

Cô thấy cáu kinh khủng, nhưng phải kiềm chế, một điều nhịn là chín điều nhục...ý lộn, điều lành.

"Ngươi là kẻ nào...đủ khả năng cân 2 kỹ năng tối thượng, qua mặt kẻ có kinh nghiệm chiến đấu hơn 700 năm như ta, thậm chí còn áp đảo cả một ma vương nữa..."

"Phư phư phư...ngươi nghĩ ta sẽ nói cho ngươi sao?"

"A...ta cũng đoán là vậy.

Vậy thì câu hỏi tiếp theo, ngươi tấn công ta nhằm mục đích gì?"

Thái độ của Dantalian thật khó đoán, song Akari Benimaru cũng không vừa.

Cô vẫn chưa thua đâu.

Nghĩ vậy, Akari mỉm cười nhếch môi lên.

"Một kẻ như ngươi không lý gì ta lại chưa từng được nghe tới, còn nữa, ngươi có vẻ biết rõ về Ultimate Enchant [Dương viêm vương Amaterasu] quá nhỉ?

Một kẻ mạnh như ngươi...không có lý do gì lại đi tấn công ta mà không có mục đích rõ ràng.

Nói đi, ngươi muốn thương lượng với ta điều gì?"

"...."

...

"Kufufufufu...."

Tiếng cười vọng lại, nó khiến Akari sởn da gà.

Và rồi, khoảng một tích tắc sau, từ hư không bỗng xuất hiện một bóng dáng của một vị thiếu nữ với thân hình nhỏ nhắn, nhưng ma mị cùng với bộ đồ gothic lolita đặc chưng.

Đồng tử màu vàng của y ánh lên sự kì dị, nụ cười méo mó khiến người ta lạnh cả sống lưng.

Akari tuy bám lấy thanh kiếm nhưng vẫn còn loạng choạng vì sát khí kinh khủng kia, song hắn ta đã xuất hiện rồi.

"Đừng giả ngây nữa...ngươi muốn gì ở ta hả, Dantalian...à không, Diablo!"

Dantalian mở to đồng tử, miệng cười phư phư.

Giây tiếp theo, y từ một thiếu nữ có thân hình lolita trở lại hình dáng mà y thường dùng, là một kẻ kì dị điển trai, khoác trên mình một bộ đồ quản gia màu đen tuyền.

Song, đôi mắt với đồng tử vàng của y chẳng hề thay đổi, vẫn kì dị và quái vật như xưa.

"Thế này thì dễ nói chuyện hơn cho nhóc chứ?"

"À...như thế này thì hơi bất tiện cho ta."

Akari mỉm cười, song cô thu lại thanh kiếm của mình vào bao.

Khoảnh khắc tiếp theo, Akari biến mất khỏi thế giới cám dỗ, rồi cô từ đâu xuất hiện ngay trên cơ thể của những học sinh đang nằm bất động.

Diablo cũng mỉm cười, rồi quay mặt đối diện với cô.

"Tồn tại song song à...khá đấy."

"Thôi giả ngây đi, ngươi biết ta sử dụng nó ngay từ đầu rồi...đúng không?"

"Kufufu...quả nhiên là con gái của Benimaru có khác.

Khá lắm."

"Quá khen, vậy chúng ta thương lượng được chưa?"

"Kufufufu...."

___________________________

Ủng hộ quyển này cho eim với, cả vote nữa🙁(((((((((

nếu không Jotaro sẽ xuất hiện đằng sau và ora các bạn lúc 3 giờ sáng đấy🙂)))))))))))))
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Than phiền


Tôi đang cáu, nên tôi muốn than phiền các bác ạ.

Tôi sẽ chửi từ trên chời xuống dưới đất, từ những thứ khiến tôi cáu hiện nay.

Thứ nhất, tôi cáu vì đọc phải mấy quyển fic trên watt chẳng có quyển nào ra hồn.

Đương nhiên là tôi không để ý về tên tác giả, thời gian đăng chap, ...nhưng tôi sẽ nêu ra những điểm khiến tôi cáu, cáu đến mức phải viết cái chap này đây, dù tôi vốn là 1 con bé không cục súc gì cho cam.

Đập vào mắt tôi là cái tên Rimuru x một bộ gì đó mà tôi mong chờ, hoặc một cái tên cực kì hoành tráng, đương nhiên là tôi có đọc ship các nhân vật rồi.

Tôi rất nóng lòng muốn xem nội dung bên trong của nó có gì, lối hành văn ra sao, liệu có hay bằng mấy quyển đợt trước tôi đọc không.

Các bác các cô biết cảm giác đấy mà, cực kỳ háo hức đúng không.

Nhưng chán đời thay, vả vào mặt tôi là một đống xuống dòng với tên nhân vật viết tắt, với đỗng chữ như truyện tự sướng, đến đau cả mắt.

Nó sẽ kiểu thế này này.

Ri:Ta chán quán rồi Ciel.

Ta muốn đi chơi.

Ciel:Không được, ngài phải tiếp tục làm việc vì ngài là vua của một quốc gia.

Ri:Nhưng mà ta chán lắm Ciel.

Ciel:...Blah blah blah

Kiểu vậy.

Đọc đến đây tôi thấy logic nổ pay bộ não.

Cái mé gì mà Rimuru phát chán vì công việc?

Xin thưa, Rimuru chính là đứa cuồng công việc, và thứ duy nhất nó chán là phải đối đầu với mấy đứa phiền như ga...à nhầm guy, Veldgrynd và mấy đứa khác.

Còn nữa.

Nếu các bác đọc light novel của slime tập 3 (Dù sky làm ăn ncc, cái gì mà "Ma vương hồn nhiên cơ"?) thì các chú sẽ thấy Rimuru không định làm vua.

Thế giới mà Rimuru xây là 1 thế giới hạnh phúc, the chế độ cộng hòa.

đất nước VIệt Nam chúng ta theo chế độ dân chủ nên có lẽ sẽ không nhiều người quan tâm, nhưng chế độ cộng hòa có 2 đảng chính và sẽ luôn kiềm chế lẫn nhau, không cho bên nào tham nhũng, lạm dụng quyền lực, ...

Tức là, Rimuru sẽ không phải là vua.

E hèm.

Bắt lỗi mấy nhóc con về chính trị thì không phải, chẳng qua tôi là 1 kẻ cuồng kinh tế, chính trị và khoa học (Hơn nữa có người thân biết nhiều) nên mới giải thích được, song ít nhất là mọi người nên tìm hiểu một chút chớ, đừng có cái gì cũng tương vào.

Làm ơn đấy.

...

Đừng có nhìn eim như thế, eim biết lỗi của eim rồi.

Từ sau eim sẽ nghiêm túc co trách nhiệm bằng cách ra chap nhanh hơn ;'((((

Tiếp đó là nạn Debate.

Đương nhiên, tôi sẽ không kiểu...xúc phạm, hoặc chửi deabte gì gì.

Bởi vì như vậy chẳng khác gì mấy con phản diện kém chất lượng đi chửi nhân vật chính, nhưng ở đây tôi sẽ nêu quan điểm của tôi về debate.

Deabate, cụ thể ở đây là debate về death battle là tranh luận, so sánh và đặt ra các giả định nếu nhân vật A đấu với nhân vật B thì khứa nào thắng.

Có đủ mọi loại so sánh, từ DC, Marvle, manga, anime, Mario(?), ... nhưng nói chung thì sẽ kiểu như thế này.

Anos vs Rimuru.

Kiểu vậy.

Ý kiến của tôi thấy nó rất...không logic.

Dù các chú các bác dùng định luật đến đâu đi chăng nữa, hợp lý đến thế nào đi chăng nữa thì chỉ có thể so sánh 2 nhân vật cùng 1 bộ manga với nhau, chứ không thể nào so sánh 2 bộ manga khác nhau được.

Đơn giản là vì nhân vật trong quyển sách này đâu có thể nhảy sang quyển sách khác mà solo?

TRỪ KHI các tác giả hợp tác với nhau, như kiểu Nanatsu no Taizai với Fairy Tail hoặc Yamada và thất đại ma nữ với Nhóc quậy và nhỏ bốn mắt để khiến cho 2 nhân vật lạc sang truyện của nhau...còn lại thì không, bởi bọn chúng đâu liên quan gì đến nhau?

Vấn đề là, các tác giả tạo nên bộ manga đấy hoàn toàn có thể khiến nhân vật mạnh lên khủng kiếp, thậm chí có thể thêm dòng miêu tả là "Không 1 thực thể trong thế giới điện ảnh có thể đánh bại y", nhưng đương nhiên là họ không làm vậy, hoặc nếu có thì cũng bị chửi và hẹo từ đời tám hoành.

Các chú bảo Anos mạnh hơn Rimuru...?

Kệ các chú có so sánh bao nhiêu, Anos chẳng đi sang gặp Rimuru được vì tác giả của bộ light novel slime dattaken sẽ không bao giờ viết về lần đụng độ này, hoặc tác giả của bộ Maou Gakuin cũng không bao giờ đề cập tới.

Kể cả 1 trong 2 tác giả có đề cập, nhưng nếu người còn lại không đồng ý thì sẽ không bao giờ có truyện so sánh xảy ra.

Biết gì không, nếu các chú và các bác(hay các cô) theo dõi Novel life, kênh dịch manga slime, thì các bác các chú dù đăng 1 bài debate nhảm cỡ nào cũng sẽ bị gỡ xuống và khóa mõm, rồi cho ra đảo ngay sau đó.

Vậy nên là...

Các chú không thấy tốn thời gian vào debate à.

Cãi nhau tranh luận có thể là đam mê của các chú, nhưng làm ơn chỉ đăng bài trong death battle thôi, đừng có chỗ nào cũng đăng, bạ đâu là đăng, đi đâu cung comment rimuru mạnh nhất, anos mạnh nhất, zeno khủng nhất, Dio over heaven là số 1 hoặc mì cay cân tất.

Mấy chú sẽ nghĩ quyển rimuru x naruto của tôi là debate, song để tôi giải thích đã.

E hèm, đúng là lúc đấy tôi có tham gia debate(đa phần vì tôi khá là trẩu lúc đó), song giữa chừng thì tôi thấm nhuần tư tưởng đạo lý, vậy nên cố gắng kết thúc bằng việc viết cái hài để át đi trận chiến.

Nó là như thế, dù sao Rimuru cũng đối đầu với Veldora chứ có phải đấm với Naruto đâu🙂

haizzz...

Còn về phe các bạn yêu mì cay, hoặc liếm draken trong tokyo revenge, hoặc kiểu mikey cân tất thì...

Tin tôi đi, phiền lắm, và tôi theo phe Takemicchi với Chifuyu.

2 thánh đấy ngầu hơn🙂))))))))

Song vấn nạn Debate, tôi sẽ chửi đến Isekai wa smartphone tomoni.(Chuyển sinh đến thế giới khác với chiếc smart phone)

Lúc hôm nọ tôi theo dõi được bản lightnovel bên nhật của nó, đồng thời biết tin nó có ss2.

Ờm...vì là 1 con wjbu, tôi thề khi xem 1 bộ anime nào tôi sẽ không bỏ mà theo dõi đến phút cuối, và ấn tượng của tôi về bộ isekai đấy thì...well, nó đánh bay sạch mọi cảm xúc hưng phấn từ khi tôi xem grimgar và slime đến giờ.

Tôi xem đến tập cuói mùa 1 của bộ anime đó, và thứ tôi có thể hét lên là: "DJt mẹ nó cưới hết à, thằng svvvvvvvvvvvvvvvv"

Đấy.

Nó còn tệ hơn cả healer báo thù nữa.

Ít ra healer báo thù còn xem được, chứ bộ này thì buồn ngủ không chịu nổi.

Hơn nữa, nó lại còn cưới hết, cảm giác thấy giới tính bản thân bị xúc phạm kinh khủng.

Và mới đây thôi, nó đã có connnn...

Không, không thể nào trong khi tôi còn chưa có người yêu nữa🙁(((((((((((((((

Aaaaaaaaaaaaaa

Haiz.

Than phiền xã hội đủ rồi, tôi sẽ chửi bản thân.

Tôi hay quên vler.

Kể từ cái đợt tôi chảy máu mũi trong phòng thi cấp 3, đến giờ mọi người vẫn bảo do căng thẳng.

Tuy đã đỗ được trường mình mong muốn, song quả thật từ dạo đó đến giờ tôi hay quên hẳn.

Quên thứ nhất, là quên viết chap...cái này thì quên thường quyên, là do trí nhớ chứ không phải tôi lười đâu🙂))))))))))))))))))))))

Anyway, cái thứ 2 là đăng chap quên viết tên của chap, cái này thì thấy rồi đó.

Cái thứ ba là đăng lộn chap bên bộ khác...

...

..

.

Em sẵn sàng để bị chém đầu🙁(((((((((((

Có lần tôi viết 2000 chữ, mà đăng chap nhận ra mình cop thiếu tận 1360 chữ, và giờ đi tong 1360 chữ đấy, giờ đang phải viết lại từ đầu, toang!

Haizzzzzzzzzzzzzzz.

Nói tóm lại, tôi thấy thật thất vọng về bản thân.

Thất vọng về thế giới, và thất vọng vì ngã xuống khi chơi "only up!" nên tôi chửi:v

Xin lỗi vì làm phiền các bạn🙂

Mà chap sẽ có vào ngày mai đến ngày kia, tôi đang ở Mỹ nên bận quá:v

Byeeeeeeeeeeeeeeee

Cre: Wibu-102
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 24


Akari Benimaru ngồi đối diện trước Diablo, tuy cô vênh váo là thế, nhưng chiêu vừa nãy đã ngốn gần hết ma tố trong cơ thể cô rồi.

Cô đã sử dụng [Flame Haze] từ Ultimate Enchant [Dương viêm vương: Amaterasu] đồng thời sử dụng cả tồn tại song song từ [Thiên lam vương: Tengu] đã ngốn một lượng ma tố không hề nhỏ từ cô.

Tiếp đó, cô phải sử dụng đến cả [Endless world], thứ sẽ tiêu hao ma tốc trên mỗi giây sử dụng, có thể nói lượng ep xấp xỉ 3 700 000 của cô, cộng thêm với lượng ep khoảng tầm 2 100 000 bổ sung từ thanh kiếm cũng đã tiêu tan gần hết.

Quả nhiên, sử dụng 2 kĩ năng tối thượng cùng một lúc vẫn là hơi quá sức so với cô.

Tuy nhiên, với lượng sức mạnh hiện tại, cô hoàn toàn có thể đánh bại được cha cô khi không cầm vũ khí.

Và cô nghĩ bản thân sẽ hoàn toàn không thua, dù cho đó có là người đứng đầu thập đại thủ hộ tướng: Zegion hay thủ lĩnh hắc sắc quân đoàn: Diablo.

Thế mà...

Diablo...hắn ta không hề xi nhê chút nào.

Hắn ta thậm chí còn đồng ý thương lượng, như thể nể cô là con gái của đại tướng Benimaru vậy.

Dù cha cô đã cảnh báo trước, nhưng quả nhiên hắn ta vẫn quá mạnh.

Giờ không phải lúc để nóng vội, phải tìm cách thương lượng thôi.

Akari nhảy ra khỏi đống cơ thể của đám học sinh, trong khi vẫn không rời mắt khỏi Diablo.

Tiếp đó, cô lên tiếng thăm dò.

"Ngươi tới đây để làm gì...?"

Đương nhiên là cô đã biết câu trả lời của hắn, nhưng đích thân nghe thì sẽ thấy đáng tin hơn.

Dù gì, cha cô cũng chỉ là một kẻ cứng nhắc.

Đáp lại câu hỏi, Diablo mỉm cười.

"Ta đến đây...để hoàn thành nghĩa vụ của ta."

Đúng, Diablo hàng năm luôn có một nhiệm vụ riêng của mình.

Cùng với sư phụ Souei, hắn ta sẽ đi thám thính chất lượng dạy học của ngôi trường này.

Hắn sẽ kiểm tra xem có ai tham nhũng, vi phạm các phương châm, hoặc làm phản, hoặc là nội gián với ý định muốn phá hoại Tempest hay không.

Đương nhiên, nếu phát hiện ra thì hắn ta chỉ cần âm thầm tiêu diệt kẻ đó.

Không cần tới quan tòa, thẩm phán hay bộ pháp lý do Carrera và Ultima quản lý, cũng chẳng cần đến sự đồng thuận của Testarosa đang làm ở bộ ngoại giao, hắn ta sẽ đích thân thanh trừng những kẻ có âm mưu với quốc gia xinh đẹp này.

Hắn ta không làm việc cho bộ ngành nào cả, dù sao thì cái chức "Thư ký" đâu còn có tác dụng khi chủ nhân chưa trở về.

Nếu ngài Rimuru không trở về, thì Diablo làm thư ký cho ai?

Tuy có nhiều bộ ngành mời hắn vào làm việc, thậm chí là cả các ác ma thủy tổ khác cũng nhờ hắn trợ giúp, nhưng đương nhiên là hắn từ chối.

Hắn... chỉ có thể là thư ký cho ngài Rimuru mà thôi.

Vậy nên....cô biết hắn trả lời với cô như thế là có ý gì.

"Tức là...ngươi muốn ta rút khỏi nhiệm vụ của mình để ngươi đảm nhiệm nó thay ta?"

"Chính xác.

Có vẻ như Souei đã cảnh báo ngươi rồi, đúng không?"

"Đương nhiên, ta là người đảm nhận nhiệm vụ của sư phụ mà..."

"Quả nhiên, hắn ta đã về hưu thật rồi."

Diablo thở dài, song điệu bộ của y vẫn như lúc trước, chẳng có vẻ gì là buồn chán.

Tuy nhiên, từng lời nói của hắn ta như chọc vào tim gan của Akari.

Đúng như những gì hắn nói, Souei đã nghỉ hưu từ lâu.

Sư phụ đã chán nản từ khi Rimuru-sama, vị chúa công của đất nước này rời đi.

Tuy nhiên, sư phụ vẫn còn trụ lại được là bởi người mà ngài ấy yêu, công chúa Souka của tộc long nhân.

Tuy vậy, tuổi thọ của long nhân không nhiều.

Vì đã trở thành thể sống tinh thần, ngài Souei sẽ không bao giờ bị thời gian làm tổn hại.

Song, Souka lại không được như thế.

Tuổi thọ của một long nhân là 200 năm, với những cá thể đặc biệt như Souka thì tuổi thọ đó đã lên tới con số 800, 900 năm.

Tuy nhiên, mọi thứ cũng chỉ như thế.

Để vượt qua con số 1000 thì nó không hề đơn giản.

Souei nhận ra điều đó vào những lúc cuối đời.

Tuy tình yêu của họ là do Rimuru, cùng những người khác tác hợp và ủng hộ, song điều đó khiến cho Souei có cái nhìn khác về Souka, người mà vốn ban đầu anh chỉ coi là thuộc hạ, là công cụ.

Souka mang lại niềm vui trong cuộc sống cho Souei.

Mất đi ánh sáng trong tim khi ngài Rimuru biến mất, Souka đã trở thành một nguồn ánh sáng thứ 2, soi sáng tâm hồn của Souei.

Nhưng nguồn sáng đó mỏng manh, và sẽ lụi tàn sau vài trăm năm.

Mất đi nguồn sáng, Souei hoạt động ít hơn, đa phần là giao công việc cho thuộc hạ của mình.

Akari cũng chỉ biết có vậy, tuy nhiên cô biết là Soei đang cực kỳ chán nản.

Thời của sư phụ...hết rồi.

Nhưng, Akari đưa ánh mắt về phía Diablo.

Đâu chỉ có Souei, đâu chỉ có cha cô là trở nên như thế, còn nhiều kẻ khác cũng trở nên tiều tụy khi Rimuru rời đi cơ mà?

Tại sao, kẻ gã cuồng Rimuru như Diablo...lại chẳng mảy may ảnh hưởng?

A...

Cô hiểu rồi.

Thì ra là thế, có thể đây là điểm có lợi để cô tấn công Diablo.

"Ngươi cũng có khác gì...Diablo, ngươi còn định lưu luyến ngài Rimuru đến chừng nào nữa?"

"Hửm....?"

Diablo nhướng hàng lông mày, tỏ vẻ quan tâm.

Y chĩa ánh mắt sắc như dao của mình về phía Akari, rồi lên giọng.

"Ý của nhóc là...?"

"Chẳng phải nhiệm vụ cuối cùng mà ngài Rimuru giao cho ngươi sau chuyến đi ở hòn đảo đó là...hãy tìm những thành phần khủng bố trong ngôi trường này sao?

Chẳng phải hàng năm ngươi vấn đến đây...vào ngày lễ tựu trường chỉ để thực hiện điều đó?"

"LÁO TOÉT!"

Diablo gằn giọng, đồng thời, y giải phóng bá khí của mình khiến Akari lạnh sống lưng.

Có lẽ đây là lần đầu tiên Diablo nổi giận, cô thấy hàng loạt ma pháp hạch kích đang nhắm về phía mình.

Quả nhiên, cô đã chọc giận hắn ta rồi.

____________

Diablo...đã luôn thực hiện nhiệm vụ của ngài Rimuru.

Tuy đó chỉ là nhiệm vụ nhất thời, nhưng Diablo sẽ thực hiện nó mãi, đến khi nào ngài Rimuru trở về và bảo hắn dừng lại thì hắn mới thôi.

Hắn sẽ là một công lý riêng.

Hắn sẽ không phục vụ cho ai khác ngoài chủ nhân của hắn.

Chỉ có Rimuru mới có quyền ra lệnh cho hắn, và vì thế nên hắn sẽ chỉ thực hiện nhiệm vụ mà Rimuru giao cho.

Hắn...

...

..

.

Hắn tự hỏi, khi nào ngài Rimuru mới trở về?

___________________

nếu mà xem chùa thì🙁((((
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 25


Vào cái ngày hôm đó, ta để mắt đến một con gái.

Có vẻ như nó là một anh hùng, đeo trên mình một chiếc mặt nạ mang sức mạnh về sức nặng của một điều gì đó lớn lao.

"Kukuku, sắp có chuyện thú vị rồi đây~"

Đó là điều ta suy nghĩ lúc đó.

Ở dưới Ma giới, ta theo dõi cô ta làm niềm vui cho những ngày tẻ nhạt của mình, cùng theo dõi hành trình của cô ta với chiếc mặt nạ bí ẩn mang sức mạnh của thời gian.

Cũng nhờ việc theo dõi, ta biết được mạng sống yếu ớt của cô ta chỉ có thể duy trì được thêm ít lâu.

Dù sao ta cũng mất đi một thứ giải trí, thật lấy làm tiếc.

Tuy ta chẳng hiểu tại sao cô ta không an tọa ở đâu đó trong những lúc cuối đời, mà cứ phải cống hiến vào cái hội mạo hiểm giả đó.

Tiền thì cô ta chẳng thiếu, thậm chí cô ta còn có rất nhiều tiền.

Vậy thì tại sao?

Chính vì việc không hiểu được, mà ta càng cảm thấy phấn khích khi theo dõi cuộc hành trình...dù nó sắp đến lúc tàn.

Kuku, kể cả ác ma thì vẫn luôn muốn tìm tòi các thông tin mới mà?

Để rồi, khi bộ phim hay cũng đến hồi kết, ánh mắt ta va phải sự chú ý của con slime.

Nó....

Một sinh vật cấp thấp, ai cũng sẽ đánh giá là vậy.

Nhưng một kẻ sống lâu như ta không cho rằng là như thế, ta thấy trong cơ thể của nó, có điều gì khác biệt.

Nó tạo ra chiếc mặt nạ giống hệt cái cũ, làm ta cảm thấy chú ý.

Nhưng đó không phải là tất cả.

Khi ta chiêm ngưỡng được vẻ đẹp của nó, vẻ đẹp của [Chế độ chiến đấu tự hành] khi hắn ta đấu với con lợn rừng yếu ớt, ta cảm thấy một bầu trời tri thức đang ẩn sâu trong con slime đó.

Thật là kiều diễm biết bao...

Kukukuku...

Ta muốn được tiếp cận với vẻ đẹp đó, muốn được quỳ mọn xuống phục tùng lượng tri thức vô hạn, muốn trở thành tôi tớ của hắn.

Ôi, ta muốn được kẻ đó thống trị, nhất định ta sẽ bắt hắn phải triệu hồi ta lên, để ta có thể được phục vụ cho hắn...

Bẵng đi một thời gian, cuối cùng hắn cũng phải triệu hồi ác ma rồi.

Hình như là triệu hồi ác ma cho ma vương Ramiris, song ta chẳng quan tâm, ta sẽ hạ ma tố của mình thấp xuống để...

C-Cái gì, tại sao ngươi lại chui lên...

"Tôi có biết gì đâu...?"

Một tên thuộc dòng dõi của ta đã sớm đớp lấy miếng mồi ngon, phỗng tay trên cơ hội được phục vụ chủ nhân của ta.

Hơn nữa, nó còn làm như thể nó vô tội lắm.

Gưaaaa...

D-Đồ...đồ...

E hèm, bình tĩnh nào.

Kukuku...Ta sẽ còn nhiều cơ hội khác, mặc kệ hắn, ta sẽ chấp nhận để khi khác được triệu hồi lên..

Được nguồn tri thức, sự vĩ đại đó....ngài Rimuru, rồi ta sẽ giết tên đó sau.

M-Mà đợi đã, nếu giết tên đó là làm hư hỏng những tuyệt tác hình nhân do ngài ấy tạo ra?

Thật bất kính, ta đang có suy nghĩ đồi bại gì thế này, dám làm hỏng tác phẩm của ngài ấy?

Ư....

Bẵng đi một thời gian, quân đế quốc tràn vào Tempest, quốc gia của ngài ấy.

Phải ta lúc trước, ta sẽ nghĩ là: "Một lũ ô hợp yếu đuối, phải để chủ nhân vĩ đại của các ngươi lo lắng."

Tuy nhiên, đối với ngài Rimuru, một trong số họ chết cũng để ngài phải đau khổ.

Một trong số họ bị thương cũng khiến ngài phiền lòng, quả là kì lạ.

Thật là tư bi, cũng thật là diễm lệ...ôi chao, chiếc mặt nạ bị nứt rồi kìa.

Không thể tin nổi, ta có thể tận mắt chứng kiến chiếc mặt nạ của dòng thời gian bị nứt.

Chẳng lẽ, một lịch sử mới sắp được diễn ra...?

Aaaa, quả nhiên, ngài mới là chủ nhân của tôi!

Tôi tận mắt thấy ngài thanh trừng lũ con người ngu muội, cảm giác giết chúng nhưng không phải để trả thù, mà là để thực hiện mục đích cao cả hơn!

Kukuku...

Tiến hóa ma vương.

Đến lúc rồi, ta phải lên phục vụ ngài ấy thôi.

Kết thúc dòng Nhật ký của chiếc mặt nạ ở đây là được rồi, dù sao chiếc mặt nạ cũng đã bị phá vỡ...

Quay người lại, ta gọi theo 2 thuộc hạ của mình, có vẻ ngài ấy sẽ không đủ ma lực đâu, vậy nên chúng sẽ là đủ để làm cục pin dự trữ cho ngài ấy.

Ồ.

Ma pháp triệu hồi bắt đầu rồi ư?

Lên nào...

_________________________________________________

Lâu lắm rồi ta mới lại viết Nhật ký, ngài Rimuru hiện đang đi đâu đó, nơi mà tri thức ác ma của ta không thể với tới được.

Nhưng điều đó cũng khiến ta thấy ngài ấy vẫn thật diễm lệ, quả nhiên ngài ấy mới là đấng thống trị toàn năng.

Thậm trí, ngài ấy còn tin tưởng gia nhiệm vụ cho ta nữa, quả thật là vinh hạnh.

Chiến tranh cũng kết thúc rồi, nhưng nó chỉ là phần phụ để tôn lên vẻ đẹp của người.

Ôi, cái thân hình mảnh khảnh của thiếu nữ chưa lớn đó, cái bờ môi mềm mịn đó, mái tóc bạch kim ánh xanh của cả ác quỷ lẫn con người...

(Mà đợi đã...ta nghe thấy tiếng xe cảnh sát và đội FBI...)

Nhân dạng ngài ấy tuyệt đẹp, nhưng hình dạng slime cũng thật hoàn mỹ.

Ngài ấy tròn, xanh xanh như thế giới này, phản chiếu ánh tà dương của cả ác lẫn thiện.

Ôi, quả là tuyệt mỹ của tạo tác.

Quả thật...không gì sánh bằng ngài ấy.

Tôi sẽ chờ ngài trở lại, 5 năm, thế là quá đủ để tôi cải tiến Tempest rồi.

Ngài Rimuru chắc sẽ khen tôi lắm, Kukuku...

________________

Đã bao nhiêu năm rồi nhỉ?

Ta chẳng buồn đếm nữa.

Đối với ác ma, thời gian trôi nhanh lắm.

Bẵng một cái, đã 1000 năm trôi qua.

Tôi vẫn thực hiện nhiệm vụ của ngài.

Aaa, ngài thấy tôi làm tốt chứ, ngài Rimuru.

Ngài hãy khen tôi đi.

Hay đạp đầu tôi xuống, hay làm gì tôi cũng được.

Mắng chửi tôi vì cố chấp, trách móc tôi vì chỉ biết làm nhiệm vụ này mỗi năm mà không nhận nhiệm vụ nào khác...

Dù gì thì...

Aaaaaa....

Bỗng nhiên, tôi thấy thật buồn cười.

Kukuku...

Ngài biết buồn cười gì không, ngài Rimuru?

Tôi đang cười, vừa viết những dòng này vừa cười.

Vậy mà...

Tại sao nước mắt tôi lại tuôn ra thế này?

Ngài hãy trả lời tôi đi, ngài Rimuru.

Người nắm giữ tri thức của mọi thứ, hãy giải thích cho tôi biết...

Tại sao...ác ma lại khóc?

____________________________________
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 26


Diablo sẽ tiếp tục nhiệm vụ của mình, và vẫn sẽ tiếp tục.

Nó như một thứ để hắn bám víu lại một niềm tin, tuy là mù quáng nhưng đem lại cho hắn một chút ánh sáng, dù chỉ là le lói.

Bởi vì hắn tin...

Hắn tin, khi bản thân hắn tiếp tục nhiệm vụ này thì ngài Rimuru sẽ trở về.

Hắn tin ngài sẽ giao nhiệm vụ cho hắn cho đến khi nào ngài chấm dứt nhiệm vụ đó.

Nó như một điểm tựa của hắn, để hắn vẫn tiếp tục ở lại dương gian.

Vậy nên, những kẻ xúc phạm nhiệm vụ của hắn đều là một lũ ngu muội.

Những kẻ mù lòa đó là những kẻ chống đối Tempest, phản lại ngài Rimuru.

Những kẻ như thế...phải gi...

"Bình tĩnh đi nào Diablo, tôi ở đây chỉ để thông báo cho anh một tin đồn thú vị."

"...gì?"

Bị lời nói của đối phương làm cho sực tỉnh, hắn ngước lên.

Aaa, kể từ khi ngài Rimuru không trở về, hắn hay mất bình tĩnh quá.

Phải tự cải thiện bản thân thôi.

Trước tiên, phải nghe đối phương định nói gì đã.

Nếu cản trở nhiệm vụ của hắn, hắn sẽ không nhượng bộ.

"Ngài Souei lẫn tướng quân Benimaru có một số báo cáo nội bộ..."

"Báo cáo nội bộ, tại sao ta lại không được biết?"

Diablo hơi nhướng mày, hắn tuy không còn là cán bộ của Tempest nhưng vẫn là một người điều hành bộ máy chính quyền, vậy tại sao thông tin không tới tai hắn?

Akari thở dài.

"Vì ngài không có mặt vào buổi sáng ngày khai giảng, đúng chứ?"

"À, đó là lý do vì sao ngươi đến muộn..."

Hóa ra là vậy, Diablo nhớ hắn có từ chối một lời mời, nhưng không ngờ lại liên quan đến báo cáo nội bộ.

Hơn nữa, về học sinh Kijin Akari...hay là tên giả của Benimaru Akari, hắn chắc chắn cô cũng tham gia cuộc họp nên mới đến lớp muộn.

Ra là vậy...hắn sơ ý quá.

"Vậy, thông tin mà các ngươi bàn trong cuộc họp...là gì?"

"Nói ở đây không ổn đâu..."

Cũng đúng, có thể sẽ bị nghe lén nếu nói chuyện ở đây.

"Thế thì, dùng [Endless world] với phạm vi xung quanh vị trí của ta và ngươi đi."

"Cũng đúng...thế thì đợi chút."

Dứt lời, Akari búng tay, một khoảng không màu trắng vô tận bỗng xuất hiện, bao bọc lấy Diablo và Akari.

"Ồ...cũng khá đấy...."

"Ngài quá khen rồi....tôi chỉ có thể giữ được 10 giây thôi!"

Đáp lại lời khen của Diablo, Akari chỉ giữ vẻ mặt lạnh lùng.

"Vậy thì, có nên dùng gia tốc tư duy để tiết kiệm 10 giây đó không?"

"Theo ý ngài."

Thấy Akari bằng lòng, Diablo mỉm cười.

Tiếp đó, hắn sử dụng [Liên kết ý chí] để đưa tinh thần của hắn và Akari vào một khoảng không kết nối giữa 2 tinh thần, nơi mà [gia tốc tư duy] được kích hoạt liên tục.

Ở đây, có thể thoải mái nói chuyện mà không lo hết 10 giây thời gian ngoài kia...

Xong xuôi, Diablo lên tiếng mở đầu cuộc hội thoại.

"Vậy thì... thông tin mà các ngươi thảo luận trong cuộc họp đó, rốt cuộc có gì thú vị?"

"Nếu ngài đã nóng lòng đến vậy thì..."

Nói rồi, Akari lôi từ không gian ảo ra một xấp tài liệu được ghim đinh cẩn thận và đưa cho Diablo.

Hắn nhận lấy, lướt qua một hồi thì Akari bắt đầu nói.

"Việc đầu tiên chúng tôi bàn luận là về tình trạng của Đế Quốc phương Đông.

Theo báo cáo, họ bị các thực thể không xác định dùng ma pháp hư vô tấn công, và họ đang cần viện trợ từ Tempest."

Diablo nhướng mày ngạc nhiên.

"Hừm...vậy các người quyết định thế nào?"

"Chúng tôi sẽ cử một số thành viên trong thập nhị thủ hộ tướng và Tứ thiên vương viện trợ, một phần là để cải thiện quan hệ với Đế Quốc, phần khác cũng để nâng cao danh tiếng của Tempest khi giúp đỡ dũng giả Masayuki."

Diablo gật đầu đồng tình.

Quả là một quyết định hợp lý, vừa nâng cao hình ảnh của Tempest vừa thắt chặt quan hệ ngoại giao với Đế Quốc hùng mạnh.

"Quả là một quyết định sáng suốt, chắc chắn ngài Rimuru cũng sẽ làm như vậy..."

"Ngài quá khen."

"Kukuku...Vậy thì tiếp tục báo cáo đi."

"Vâng...vấn đề tiếp theo chúng tôi bàn luận, liên quan đến một ma vương mới lên ngôi."

"...Hửm?"

Thấy thái độ hứng thú của Diablo, Akari tiếp tục báo cáo bằng tông giọng đều đều.

"Đúng...tuy nhiên, các cán bộ cấp cao trong Tempest cho rằng điều đó là xúc phạm tới chủ nhân Rimuru, bởi hắn ta dám tự tiện ngồi vào chiếc ghế của ngài ấy.

Có một số ý kiến trái chiều nội bộ cùng 1 số bộ phận không muốn chiến tranh, nhưng đa phần các phiếu bầu đều ủng hộ việc tuyên bố chiến tranh với kẻ đó..."

"Kukuku...thật là ngu muội, hắn bị tra tấn vẫn còn nhẹ chán...

Nhưng ta chắc ngài Rimuru không muốn gây chiến với hắn ta đâu.

Vậy nên, theo quan điểm của ta, tốt nhất là nên dùng biện pháp cấm vận và gây áp lực xuất khẩu lên vùng lãnh thổ của hắn để hắn từ bỏ chiếc ghế ma vương..."

Akari cũng gật đầu đồng tình với Diablo, rồi cô đáp.

"Tôi sẽ chuyền ý kiến của ngài tới tướng quân."

"Thế, còn báo cáo gì nữa không?"

Diablo hỏi, song hắn cũng chẳng mong chờ gì.

Thế nhưng trả lời hắn, Akari lại nở một nụ cười bí ẩn.

"Còn, nhưng tôi đoán ngài Diablo đây sẽ rất bận tâm tới thông tin này đấy...dù đây chỉ là báo cáo chuyền miệng của ngài Souei và tướng quân Benimaru thôi..."

"Kukuku, liệu có thông tin nào đủ để khiến ta bận tâm?"

Ồ, có thông tin gì khiến hắn hứng thú sao?

"Ngài Souei và ngài Benimaru trong vài tuần trước đều cảm nhận thấy bóng hình của một người trên khu phố cũ của Tempest, đồng thời, vào cũng ngày đó họ cũng nhận được báo cáo về một người bí ẩn hơn 1000 tuổi nhập cảnh vào thủ đô Rimuru."

"Hửm...vậy kẻ mà Benimaru và Souei nhìn thấy là?"

Đáp lại câu hỏi của Diablo, Akari hạ thấp giọng xuống như cảnh giác với điều gì.

"...2 người ấy nói bản thân có thể bị ảo giác, hoặc đã nhìn nhầm, nhưng đó rõ ràng là dáng hình của ngài Rimuru."

"Cái gì?"

_______________

Hôm nọ mới đi gội , lúc đầu ngại vkl(vì là con hikkikomori tự kỉ trong nhà).

Thường thì tui toàn gội ở nhà, nhưng lần này bị phụ huynh ép đi vì sắp vô học, nên đành ngậm ngùi ra đi.

Ấy thế mà...người ta gội xong lại thấy thích vô cùng🙂))

Nhân tiện, hồi xưa tui có xem 1 bộ anime isekai nhưng có tag yaoi, mà lúc đấy tui không biết hủ và yaoi là gì nên ngây thơ xem hết.

Giờ nhớ lại mới nhận ra🙂)) Mà cũng chẳng chắc chắn lắm rằng bộ đấy cũng là kiểu...Bl, nó hơi bị mập mờ tý.

Tên phim cho mấy bác nào là nữ cần: "Ma vương dễ thương."

Còn bộ anime mà tôi khuyến khích bác nào là nam nên xem: "Cuộc sống đời thường của 3 nam sinh trung học", tin i đi, bộ này cười vler🙂
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 27


"Ngươi nói, hắn ta nhìn thấy ngài...Rimuru?"

"Đúng."

Đáp lại sự kinh ngạc của hắn, Akari chỉ nhún vai.

"..."

"Ngài không tin cũng phải, dù gì có khi cũng chỉ là nhìn lầm..."

Nhưng Diablo phản bác lại.

"Không thể nào có chuyện nhìn nhầm, đặc biệt là với thể sống tinh linh thượng cấp như họ!"

Rồi, hắn tặc lưỡi.

"Ta sẽ điều tra thêm...vậy ngươi còn việc gì nữa ở ngôi trường này."

"Tôi được ủy thác nhiệm vụ phải điều tra 1 người...đương nhiên là điều đó không liên quan đến nhiệm vụ của ngài."

"Hửm, ý ngươi là kẻ hơn 1000 tuổi đó hả?

Sinh vật sống đến 10 000 năm cũng có, thậm chí là bất tử.

Có khi cô ta cũng là yêu tử tộc như đoàn hề ôn hòa, ta thấy không đáng bận tâm."

Akari gật đầu đồng tình.

"Có lẽ vậy,ngay từ khi sinh ra tuổi thọ của tôi đã đạt tới 6000 năm, và khi tiến hóa ma vương, tôi gần như là bất tử với thời gian.

Nhưng chẳng hiểu tại sao cha vẫn giao cho tôi nhiệm vụ này."

"Có lẽ hắn ta lo ngại quá mức."

"Có lẽ vậy."

Dù sao, tướng quân cũng là một trọng trách lớn.

Akari hiểu cha cô phải trải qua những điều gì để kiềm chế 2 đảng.

Hơn nữa, trọng trách này cũng là do ngài Rimuru giao phó, vậy nên cha cô phải nhạy cảm với cả những điều nhỏ nhặt nhất, để kịp thời phát hiện ra những cái đinh cần loại bỏ ở Tempest.

Đó cũng là 1 điều tốt, nhưng nhiều khi Akari thấy cha cô thật phiền phức.

Cô thích mẹ mình hơn, vì bà là người dịu hiền nhưng lại vô cùng sắc sảo, bởi dù sao bà cũng là công chúa của tộc Tengu.

Ấy thế mà bà lại có tuổi thọ thật ngắn, quả thật rất ngắn...

"Vậy thì, ngươi cứ tự do thực hiện nhiệm vụ của ngươi.

Miễn là đừng cản trở ta..."

"Tôi cũng chẳng dám đâu."

Đáp lại lời cảnh báo, Akari cúi đầu.

Dù sao, Diablo còn có cấp bậc cao hơn cả Benimaru trong bộ máy chính quyền khi là thư ký của chúa công...Vậy nên, việc hành lễ với cấp trên cũng là điều đương nhiên.

Dù cho cô làm ở bộ phận tình báo, không liên quan đến ngành quân đội và chính trị của Diablo...

Nhận được câu trả lời, Diablo mỉm cười bí ẩn.

Rồi hắn tắt gia tốc tư duy, đồng thời Akari cũng tắt luôn [Endless world] của mình.

"Cô cũng phải dọn đám học sinh yếu ớt này đi chứ?

Dù sao thì giáo viên chủ nhiệm cũng không muốn nhìn thấy cảnh này đâu..."

Nói rồi, Diablo liếc mắt về phía những học sinh bất tỉnh nằm dài trên dãy hành lang.

Akari cũng đưa mắt nhìn theo, rồi thở dài.

"Ồ, cũng đúng.

Vậy tôi sẽ xóa hết ký ức của chúng..."

"Không cần, hãy cho chúng biết núi cao còn có núi cao hơn."

Diablo gợi ý, và vì thấy hợp lý nên Akari cũng gật đầu theo.

Dù sao, ngay từ đầu họ cũng đã giết Violet rồi.

Vậy nên, nếu bị kẻ khác giết, hẳn họ sẽ thấy hối hận hơn chăng.

___________________

Edgeworth chạy dọc về phía hành lang.

Nhưng cậu tự hỏi bản thân, liệu cậu có là Edgeworth không?

Cảm giác như cậu có một ý thức khác đang ngủ yên.

Cảm giác như cậu là một tồn tại giả mạo.

...

Cậu cảm thấy kì lạ khi cậu vừa biến thân, sau khi kích hoạt kĩ năng đó.

Nó cho cậu một nguồn sức mạnh to lớn, nhưng không hẳn là sức mạnh từ kĩ năng, mà là sức mạnh vốn có của cậu.

Nó...thật hỗn độn.

Thật kỳ lạ.

Song, điều đó cậu sẽ tính sau.

Hiện giờ, cậu đang ở vị trí nơi cậu đánh bại con quái vật đó.

Nó tanh bành, và vẫn bừa bộn máu thịt như lúc cậu mới rời đi, chỉ có điều duy nhất khác lạ.

Violet...đâu rồi?

Quả nhiên, cô ta là kẻ giả mạo.

Vốn dĩ, Violet thật đã chết.

....

Điều này khiến cậu hiểu một chút về bản chất bài kiểm tra.

Lúc đầu, bài kiểm tra chỉ mang thiên hướng thử thách sinh tồn, và đương nhiên là chẳng có ai là kẻ giả mạo.

Cho đến khi một người chết.

Chủ yếu, đây vừa là bài kiểm tra về thể chất cũng vừa là bài kiểm tra về sự tỉnh táo của tinh thần.

Nhưng kể từ giây phút có người chết, bài kiểm tra đã trở thành sự trừng phạt.

Có lẽ...kẻ giả mạo trong lốt của Violet sẽ...quay lại để thanh trừng toàn bộ học sinh đã giết cô ta?

Cậu không biết được.

Hơn nữa, đầu óc của cậu hiện tại đang rất hỗn loạn.

Cả cơ thể của cậu cũng thế, bị đảo lên đảo xuống liên tục.

Quả thật hỗn loạn.

Thật là quá...hỗn loạn.

____________________

Ồ...bản phân chia tồn tại của ta đang bị nhiễu loạn ký ức...

Còn hơi sớm để nó biết được sự thật.

Hừm...

Ta nghĩ là, phải bình ổn nó thôi....
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 28


Tiếng bước chân của Edgeworth vang vọng khắp dãy hành lang vắng vẻ.

Hơi thở của cậu cất lên đều đều theo từng cơn, đều đều và chậm rãi.

Cậu đang chạy.

Cậu sắp tìm ra kẻ giả mạo.

Không phải là Kijin Akami, cũng chẳng phải Dantalian.

Kẻ đó ở ngay trước mắt, vậy mà cậu lại hoàn toàn không nhớ ra.

Đúng hơn là ký ức của cậu bị thay đổi.

Không thể tin được rằng cô Sato lại dùng bài kiểm tra này để kiểm tra bản chất của các học sinh.

Cậu cũng không thể ngờ rằng ký ức có thể bị mất một cách dễ dàng đến vậy.

Đây chẳng phải là một bài kiểm tra hay gì, nó tượng chưng cho quy luật nhân quả của thế giới này.

Giết người....chắc chắn sẽ bị giết.

Cậu biết, có những tồn tại còn vượt qua cả quy luật nhân quả.

Song cậu chắc chắn kẻ đó không hề nằm trong những đám học sinh thông thường.

Nói cách khác, toàn bộ học sinh sẽ bị tàn sát...theo như quy luật đó.

Bài kiểm tra...cuối cùng chỉ để thử thách lòng can đảm của con người.

Nếu không ai giết ai, bài kiểm tra sẽ không có kẻ giả mạo.

Nếu một người bị giết, bài kiểm tra mới chính thức bắt đầu.

Chết tiệt!

________________________________

"Quả là thông tin hữu dụng, và ta mong ngươi sẽ không cản trở nhiệm vụ của ta."

"Có qua có lại thôi, mong ngài cũng thế."

Akari thở dài, rồi cô nhảy khỏi chỗ mình đang ngồi.

Đáp lại, Diablo nở một nụ cười nhẹ.

"Đương nhiên rồi, dù sao ta cũng phải thanh lọc mọi thứ trước khi đại hội "Ma đô khai quốc" kỉ niệm 1000 năm thành lập sắp diễn ra..."

"Ồ, ngài cũng quan tâm đến nó sao?"

"Ngươi không cần bận tậm...."

Akari nhún vai, tiếp đó cô thay lại trang phục của mình từ trang phục chiến đấu thành trang phục thủy thủ của học sinh thông thường.

Thấy vậy, Diablo cũng trở về thân phận trước của mình.

Chỉ trong thoáng chốc, hắn đã trở lại thành một thiếu nữ với dáng người nhỏ con cùng một bộ váy diêm dúa, trên tay hắn cầm một cuốn sách, gáy sách có dòng chữ in bằng vàng ghi: "Ma đạo thư".

Sau đó, Diablo...à không, Dantalian đánh mắt về phía của Akari.

Gật đầu hiểu ý, cô liền hồi phục cho toàn bộ học sinh, không quên xóa toàn bộ ký ức của chúng.

Tuy nhiên, cô vẫn còn lưu lại cho chúng nỗi sợ hãi, cùng cảm giác bất lực khi phải chứng kiến sức mạnh tuyệt đối để mong chúng hiểu ra.

Theo dõi cách làm việc, Dantalian hài lòng gật đầu.

"Vậy, chúng ta đi chứ?"

"Đúng, nhưng tôi đoán giả chết sẽ bỏ qua được sự nghi ngờ của giáo viên."

"Chẳng phải thoát ra khỏi đây thì mọi chuyện sẽ dễ dàng hơn sao?

Hãy chứng minh cho Sato thấy chúng ta là những kẻ có thực lực, vậy thì cô ta sẽ không phải bận tâm đến chúng ta?"

"Tùy cách làm việc của ngài thôi, nhưng tôi sẽ giả chết.

Dù sao tôi cũng không thoát ra được khỏi đây."

"Vậy à...vậy thì nhớ cẩn thận nhé."

"Cảm ơn ngài."

Akari cúi đầu.

Thấy thế, Dantaian yên tâm, rồi cô búng tay, triệu hồi ra một cánh cổng không gian khổng lồ.

"Ngài đi cẩn thận."

Dantalian quay lại, nở một nụ cười mỉm.

"Cho ta hỏi thăm sức khỏe của con bọ hung đó nhé!"

"Vâng, tôi sẽ chuyển lời."

"Vậy thì, tạm biệt."

Dantalian đưa một tay lên chào, rồi cô nàng bước chân vào cánh cổng không gian khổng lồ.

Khoảnh khắc tiếp theo, cánh cổng đóng lại một cách bất ngờ và biến mất như chưa từng tồn tại ở đó.

"Vậy thì...đến lượt tôi..."

Dantalian cũng đã rời đi, giờ cô sẽ bắt đầu nhiệm vụ bí mật của mình.

Căn nguyên của nhiệm vụ chính là từ sự biến mất của Veldora.

Hắn ta luôn xuất hiện ở Tempest dưới nghệ danh là Kazedora.

Tuy nhiên, gần đây hắn ta lại có những hành động vô cùng khó hiểu.

Cần một số lượng lớn các cán bộ cấp cao để áp chế hắn, tuy nhiên trong lúc giao chiến, họ nhận ra Kazedora yếu hơn rất nhiều so với mức bình thường.

Đích thân Zegion đã xác nhận điều đó.

"Thể chất của Veldora yếu gấp 10 lần trước đây."

Sau một hồi điều tra, người ta nhận ra Kazedora...hay Veldora mà mọi người thường biết chỉ là một đa song song phân thân.

Hơn nữa, còn rất nhiều phân thân của hắn rải rác trên thế giới này, và Edgeworth chính là một trong những phân thân đó.

Bản thể của Veldora giờ đang ở đâu, đến cả Velzard và Velgrynd còn không rõ.

Tuy nhiên tính theo tổng số phân thân hắn đã tạo ra, tổng lượng ma lực của các phân thân đã gấp đôi lượng ma lực hiện tại của Veldora.

Còn nữa, các phân thân đều không có ký ức gì về việc mình đã từng được tạo ra bởi Veldora, hay là việc bản thân chính là long chủng.

Chúng hoàn toàn vô hại, nhưng những gì chúng quan sát được đều được chuyển về bản thể.

Không ai mò ra được mã thông tin kết nối phân thân lẫn bản thể thật.

Theo phân tích, mã thông tin được cấu tạo bởi nguồn thông tin "lạ" so với hạt thông tin ở vũ trụ này.

Hơn nữa, các hạt thông tin hoàn toàn có thể trôi trong thế giới ngưng đọng của dũng giả Chloe và Bạch băng long Velzard.

Người ta không nghĩ là Veldora sẽ là kẻ làm ra những chuyện thế này.

Hơn nữa, nếu có thì có lẽ Veldora đã bị thao túng bởi ma vương thứ 10 mới.

Nhưng chẳng ai biết hắn ta là người như thế nào.

Nói tóm lại.

Rất có thể, Tempest đang có nguy cơ phải đối mặt với kẻ địch vô cùng hùng mạnh, và có khả năng kẻ đó nắm giữ sức mạnh vượt lên trên cả long chủng.

________________

Lời của tác.

ALL HAIL LELOUCH!!!!!

ALL HAIL ZEROOOOO!!!!

Code geass hay vãi🙂
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 29


"Đ-Đây là đâu...?"

Những học sinh lóp ngóp bò dậy, rên rỉ vì chưa tỉnh táo.

Đây chính là một phần tác dụng phụ của kĩ năng xóa ký ức, nhưng phần lớn tình trạng mệt mỏi của họ đều là do đã bị hành hạ về thể xác.

"A...Đúng rồi, mình đang phải chiến đấu với..."

Nhớ ra khoảng ký ức trước khi bị xóa bỏ, một số học sinh lên tiếng.

Điều này khiến những học sinh khác cũng bắt đầu lấy lại được sự tỉnh táo hơn.

"Quả thật, nhưng cô ta đâu rồi....?"

Một số học sinh nhận ra sự bất thường, liền đảo mắt nhìn quanh.

Có lẽ lúc này họ đang tự hỏi lý do cho sự biến mất của Akari, cũng có thể đang tự hỏi tại sao khi đang chiến đấu mà bản thân lại bị ngất đi.

Dù là thế nào, họ cũng không thể tìm ra bất cứ manh mối gì.

"Chẳng lẽ là...Akari đã..."

"Đừng có nhắc đến cái tên đó!"

Khoảnh khắc một cậu học sinh vừa thốt ra 3 chữ "Akari", một cơn rùng mình lạnh lẽo một cách đáng sợ bao trùm lên các học sinh, khiến một cô gái phải kêu lên the thé.

T-Tại sao vậy, rốt cuộc tình trạng mà các cậu đang gặp phải...là gì?

Lạ quá...

Kể từ khi các cậu học sinh quyết định giết Violet, mọi thứ bắt đầu trở nên rất kỳ lạ.

Liệu...quyết định đó có phải là một sai lầm...?

Khi các học sinh còn đang bị những câu hỏi làm cho tâm trí rối bời, một âm thanh nhẹ nhàng vang lên.

"Cốp."

Đó là thứ âm thanh của bề mặt nhựa tiếp xúc nhẹ với mặt đất, nếu các học sinh không nhầm.

Nhưng nhựa ư? làm gì có nhựa ở đây?

"Cộp."

Tiếng cộp thứ hai vang lên, khẳng định rằng âm thanh ban đầu không phải là do hoảng loạn mà thành.

Các học sinh trong lớp căng thẳng, không ai dám phát ra một tiếng động dù là nhỏ nhất.

Âm thanh ấy tới từ dãy hành lang bị che đi bởi bóng tối.

Nó vang vọng từ một khoảng cách xa, rất xa...nhưng vẫn đủ to để các học sinh có thể nghe rõ.

Là tiếng bi rơi?

Là tiếng va chạm?

Rốt cuộc là...thứ gì?

"Cộp."

"L-Là tiếng bước chân...."

Một học sinh kêu lên kinh hãi, bò giật lùi về phía sau.

Sắc mặt của cô ấy tái xanh, như bị rút cạn máu ra khỏi cơ thể sống.

Giờ đây, ai cũng biết đây là tiếng bước chân.

Nhưng thứ gì có thể có tiếng bước chân ở nơi khỉ ho cò gáy này?

Không một ai dám chạy, họ dán mắt vào dãy hành lang tăm tối.

"Cộp."

Những tiếng bước chân đều nhau, vang lên.

Càng ngày, nó càng vang to hơn, to hơn nữa tỉ lệ nghịch với khoảng cách mà nó đang cách những học sinh.

Lúc này, người đang nắm quyền điều khiển lớp sực tỉnh.

Mồ hôi lạnh rít trên chán hắn, nhưng hắn nhận ra đây không phải lúc để đứng mà đợi trong vô vọng.

"CHẠY ĐI!!!!!!!!!"

Hắn gào lên, âm thanh to đến nỗi đâm thẳng vào tai của những người còn lại.

Nhưng cũng vì thế mà tất cả mới tỉnh khỏi cơn u mê.

"C-Chạy thôi!"

"Tránh ra, lũ khốn!"

"C-Cút ra!"

Ngay lập tức, những học sinh nháo nhào dẫm đạp lên nhau để chạy chốn.

Cảm giác như chỉ cần là người cuối cùng, sớm thôi sẽ bị chủ nhân của những tiếng bước chân đó đuổi kịp.

"Cộp...cộp...cộp..."

Tiếng bước chân nhanh dần đều, và rồi trở nên nhanh hơn.

Nó đang đuổi theo, ai cũng biết là thế.

Điều này càng khiến họ hoảng loạn, đấm nhau, cản nhau, thế mạng nhau để được chen lên trước bảo toàn tính mạng.

Một học sinh nữ đeo kính với khuôn mặt lấm tấm tàng nhang bị đạp lên đầu, bể mũi.

Cô cố gắng đuổi theo, nhưng do mất quá nhiều máu nên choáng váng và loạng choạng.

Có một số kẻ nhìn lại với dáng vẻ thương tiếc, nhưng khi thấy bóng tối đuổi kịp cô gái, chẳng còn ai để tâm nữa mà chỉ biết chăm chăm lo về cái mạng của mình.

"Đ-Đợi tôi với...!"

Cô gái bất lực đuổi theo, vừa ôm khuôn mặt với cái mũi bị lệch đi và bê bết máu, vừa thảm thương gọi.

"A-Ai đó...làm ơn!

G-Giúp tôi..."

Những kẻ bỏ chạy đang chạy xa dần, cô vẫn ôm mặt, loạng choạng cho đến khi ngã hẳn.

"C..."

Bóng tối gần nuốt chửng cô.

Thứ đó sắp đuổi kịp.

"Đ..."

Nhưng cô có thể làm gì được chứ?

Lết, cô đang cố lết, chân đạp liên hồi để giữ khoảng cách với thứ đó, miệng liên tục rên rỉ...

"Không...."

Thứ đó ngày càng đến gần hơn.

"Không!"

"Không!!!!!!!!!!!"

"Cứu tôi, ai đó cứu tôi!

Làm ơn, đừng!

Làm ơn đừng giết tôi!

Ai đó làm ơn!

Cứu, cứu cứu với!

ASaaaaaaaaa, CỨU!!!!"

Khoảng khách nó lao đến, cô gào lên.

Tiếng gào thảm thiết, cầu mong sự giúp đỡ.

Tiếp sau đó, là tiếng vang lên của kim loại.

Âm thanh gào thét của cô tắt phụp, điều này khiến các học sinh cùng nín thở.

Rồi, một vật thể văng ra.

Như trái bóng, nó rơi xuống đất, rồi nảy lên một lần.

Rồi nó lăn lăn, dừng trước chân của các học sinh.

Chúng nín thở.

Vật thể màu đen đen đấy bị một lớp sợi ướt át bao phủ...hoặc không phải thế.

Màu đỏ dần chảy ra, loang lổ khắp đôi dày hàng hiệu.

"L-L..."

"Đầu người..."

Một số học sinh nôn thốc nôn tháo, một số khác thì im lặng, nhưng tâm trí chúng hiện đang chăng như dây đàn.

Tiếng bước chân vang vọng.

Thứ đó...bước ra.

Đó...là...

"Violet."

Một học sinh bần thần thốt lên những lời sáo rỗng.

Trước mặt họ, chính là cơ thể bị phân hủy của Violet.

_______________________________________

Lời của tác giả.

Tôi nhận ra là dù có bị sống một mình, hay bị đồn thổi thì tôi cũng không quan tâm.

Và từ điều đó, tôi nghĩ mình là 1 kẻ vô tâm.

Liệu có đúng là thế?

Tôi cũng chẳng biết nữa.

Nói thế này tệ, nhưng có lẽ tôi vô tâm thật.

Quá mức vô tâm...
 
Back
Top Bottom