Hài Hước [Slime dattaken] Trở về Tempest sau 1000 năm!!!!

Xin chào bạn!

Nếu đây là lần đầu tiên bạn ghé thăm diễn đàn, vui lòng bạn đăng ký tài khoản để có thể sử dụng đầy đủ chức năng diễn đàn và tham gia thảo luận, trò chuyện cùng với cac thành viên khác.

Đăng ký!
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 43.5


"Hửm?"

Benimaru ngoảnh mặt lại khi nghe ai đó gọi tên mình.

Giọng nói nhí nhảnh thiếu nữ, nhưng anh ta không có cảm giác quen thuộc.

Thế rồi, anh thấy một cô gái với thân hình nhỏ nhắn, mái tóc đen cùng đôi đồng tử màu vàng.

Cô bé khoác một bộ yukata màu đen mang lại cảm giác khá mát mẻ, tay cô đang nắm một que kẹo khiến cô trông khá trẻ con.

Dẫu nhìn đi nhìn lại, Benimaru vẫn chỉ thấy đây là một cô bé bình thường không hơn không kém.

Thế nhưng, anh không phải dạng thô lỗ đến mức gạt một đứa trẻ đi.

Ngoài ra, hiện tại rất ít người đã từng thấy mặt Benimaru, phần lớn cũng là do anh chủ động không xuất hiện trước công chúng nữa.

Ấy vậy mà, cô bé này lại biết mặt anh, liệu có lẽ anh từng gặp cô bé này ở đâu chăng?

"Em cần gì thế nhóc?"

Benimaru ghé đầu xuống cho bằng chiều cao với cô bé, và hỏi?

"Dạ....em không cần gì đâu ạ...Chỉ là em thấy một người giống Benimaru-sama, nên em vô tình gọi..."

"Thế sao..."

"K-Không phải em cố tình trêu ngài đâu....Chỉ là em không ngờ....một người như Benimaru-sama lại ở chỗ đông đúc và bình dân này...."

Nghe vậy, Benimaru không khỏi nhoẻn miệng cười.

Quả là suy nghĩ thật nông cạn, hồi trước anh cũng từng nghĩ như vậy cho tới khi gặp ngài Rimuru.

À, để mà nói thì...Mọi thường thức của anh đều bị đảo lộn sau khi tiếp xúc với ngài Rimuru.

Ai mà ngờ ngài Rimuru cũng có thể trốn đi bar chứ, cũng chẳng ai ngờ đến việc đại ma vương Rimuru Tempest lại có thể đi dọn tuyết, tham gia vào lễ hội thu hoạch hay ăn ramen ria đường cả.

Mà còn nữa, nếu không gặp ngài Rimuru thì có khi Benimaru cũng chẳng thể tưởng tượng nổi hình ảnh một long chủng đi bán takoyaki, một ma vương thượng cổ phải xin lỗi, hay một ác ma đen lòm nào đó phục vụ không công và (có thể) mong muốn ngài Rimuru sử dụng cơ thể của hắn.

Vậy nên, Benimaru chỉ mỉm cười rồi đáp lại.

"Nhóc này..."

"Dạ?"

"Ngay cả đại ma vương Rimuru cũng từng ăn thịt xiên nướng với dân làng đấy!

Vậy nên, dù những thứ này có bình dân ra sao thì đây cũng là một trong những phát minh của ngài Rimuru, tội gì ta không ăn đúng chứ?"

"Dạ...thật ạ?"

"Ừm!"

Thế rồi, anh lục lọi trong túi một chút rồi lấy ra một túi bánh.

"Nhóc ăn không?"

Cô bé rụt rè gật đầu, cũng phải thôi, dù gì anh cũng là đại tướng quân Benimaru cơ mà.

Nhưng trước cả đó, anh cũng chỉ là một công dân của Tempest thôi.

"Ngon quá...!"

"Đấy là kẹo mật ong đấy, thật mừng vì ngóc thích nó."

"Dạ...."

Khuôn mặt của cô bé sáng bừng lên, khiến Benimaru không khỏi nhớ đến em gái mình khi lần đầu được nếm thử mật ong.

Thực ra chính ngài Rimuru còn tham lam giữ lấy mật ong cho riêng mình cơ mà...Thời đấy, mật ong quả thực rất hiếm.

Chính Benimaru còn ngạc nhiên về sự tồn tại của nó cơ.

Nhìn lại khuôn mặt của cô nhóc, không khỏi khiến anh hoài niệm.

Mới đó mà hơn 1000 năm đã trôi qua.

"Benimaru-sama."

Bỗng, một giọng nói cắt ngang dòng hồi tưởng của anh.

Làm giám sát viên, những kẻ theo dõi Tempest từ trong bóng tối và âm thầm bảo vệ quốc gia này, dưới quyền Benimaru.

"Tiểu thư Akari có chuyện muốn báo cáo với ngài."

Bỗng chốc, mặt Benimaru nghiêm lại.

"Địa điểm?"

"Đằng sau trường đại học ma pháp."

"Ta sẽ có mặt ở đấy ngay."

Thế rồi, Benimaru quay lại.

Cô bé có vẻ ngơ ngác, cũng đúng thôi, làm sao cô bé này có thể biết được chuyện gì đang xảy ra.

"Vậy, ta đi nhé."

"V-Vâng!"

Cô bé lúng túng gật đầu.

Thấy vậy, Benimaru khẽ mỉm cười, rồi phất áo bay đi một cách vội vã mà quên mất không hỏi tên cô bé kia.

"Mà, hình như mình có dùng "làm mờ sự tồn tại", ấy vậy mà sao cô bé đó vẫn nhận ra mình nhỉ?"

_____________________________________________

"May quá, mình quả là thiên tài diễn kịch."

Trong lúc đó, Rimuru vừa cười đắc thắng vừa đấm tay lên trời.

Cậu đã lừa đẹp được Benimaru.
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 44


Rimuru rời khỏi gian hàng bán kẹo sau khi đã mua đủ số kẹo mình mong muốn.

Nói gì chứ cậu vẫn là một người hảo ngọt, và đối với cậu kẹo là một thứ không thể thiếu nên cậu mua với một số lượng khá nhiều, mỗi loại một vị khác nhau.

Mà quả thật, tuy hơi ngại để thừa nhận nhưng đúng thật Rimuru chính là một người hảo ngọt.

Thậm chí cậu đã từng dấu nhẹm đi hũ mật ong lần đầu thu thập được nhờ Apito, không cho mọi người biết.

Nhưng...cuối cùng mọi chuyện lại vỡ lở ra, dẫu thế mà cậu vẫn bảo vệ được Tempest khỏi một mối hiểm họa tiềm tàng mang tên Millim.

Thôi, hồi tưởng về quá khứ thế là đủ.

Bây giờ là lúc cậu lựa một góc nào đó thật yên bình, và tận hưởng ngày ma đô khai quốc với một màn pháo hoa thật bùng nổ.

Một chỗ đứng ngắm pháo hoa tuyệt vời đương nhiên sẽ không phải là một nơi đông đúc.

Một nơi có thể thư giãn, cùng với không gian tối để có thể nhìn pháo hoa thêm phần rõ ràng hơn.

Ở thế giới cũ của cậu, những địa điểm hội tụ đủ những đặc điểm trên hoàn toàn có tồn tại, nhưng chắc chắn nó sẽ đầy rẫy những cặp đôi sát muối vào tâm can của cậu.

Rimuru vượt qua hàng người dài và đông đúc ở lễ hội mùa hè.

Trên tay còn cầm cây kẹo táo lớn, vừa ăn vừa tìm kiếm chỗ đứng để ngắm pháo hoa.

Chỉ còn vài phút nữa thôi, pháo hoa sẽ bắt đầu bắn, vậy nên cậu phải khẩn trương lên.

Cậu nhanh chóng tìm được một chỗ ngồi phù hợp đằng sau các gian hành hội hè, là một nơi vắng vẻ với ánh đèn của máy bán hàng tự động mờ đục.

Tiếng ồn cũng không tới, chỉ vang vảng từ phía xa của những dòng người nói chuyện háo hức.

"Đến giờ rồi."

Rimuru ngẩng mặt lên, đón chờ pháo hoa được bắn.

Vừa đúng thời điểm họ bắn pháo hoa, may mà cậu kịp thời tìm ra chỗ tốt này.

Và không hổ danh, đáp lại sự mong chờ của Rimuru lóe lên, cắt đứt bầu trời đêm một cách hùng vĩ.

Pháo hoa kia rồi, Rimuru thầm nghĩ.

Cậu và mọi người có lẽ lúc này đều chung nhau một thứ suy nghĩ giản đơn.

"Pháo hoa kìa", chắc hẳn ai cũng vậy.

Một suy nghĩ thật giản đơn, nhưng cũng thật lạc quan.

Sự hòa chung nhịp đập khiến cho thời gian như ngừng trôi, chậm lại mãi mãi với khoảnh khắc ăn mừng lễ hộ mùa hè, cũng là kỉ niệm ma đô khai quốc lần thứ 1000.

Thế nhưng, thời gian càng dừng lại bao nhiêu thì khi trôi tiếp, nó sẽ càng dồn dập bấy nhiêu.

Khoảnh khắc này cũng vậy, không kéo dài lâu.

Và rồi, trước sự chứng kiến của hàng ngàn người, tia chớp sáng bỗng biến thành một vụ nổ khổng lồ.

Không kịp để mọi người chuẩn bị, sóng xung kích khủng kiếp từ vụ nổ càn quét mọi thứ trên đường đi, ngay sau đó chính là một âm thanh inh tai như muốn nổ màng nhĩ của vụ nổ khổng lồ.

Lễ hội, đã bị tấn công.

____________________________

Benimaru lùi ra xa, tránh để bị công kích bởi vụ nổ vừa rồi.

Đáng lẽ anh không định đến lễ hội khi mà đang chiến đấu với kẻ xâm nhập, anh muốn tránh ảnh hưởng tới người dân hết mức có thể, nhưng xem ra không được rôi.

Kẻ địch như cố tình muốn kéo anh tới chỗ này.

"Tch!"

Không để anh nghĩ ngợi lâu, bản năng đã cảnh báo cho anh đòn tấn công tiếp theo nhắm thẳng vào lưng mình.

Không hề nao núng, Benimaru rút thanh kiếm rực lửa khỏi bao kiếm rồi quay ngược lại và chém một đường kiếm hình bán nguyệt để đối phó với kẻ địch.

KENGGGG!!!!!

Tiếng kim loại vang lên, để lại những vệt lửa từ đường kiếm của Benimaru trên không trung.

Đối diện trước mặt anh, một gã có thân hình cao tới hai mét cùng với chiếc mặt nạ che kín mặt.

Hắn sử dụng hai thanh kiếm ngắn để chặn đứng đòn tấn công của Benimaru.

Không chậm trễ, Benimaru vung mạnh thanh kiếm, thoát ra khỏi thế chặn kiếm từ đối phương.

Ngay sau đó, ma lực của Benimaru tích tụ tạo thành một ngọn lửa đen rực cháy, chém thẳng tới kẻ đeo mặt nạ kia.

Hắn ta cũng chẳng vừa, sử dụng một thanh kiếm ngắn như tấm khiên chặn đứng đòn tấn công của anh.

Rồi hắn xoay người, nhắm thanh kiếm còn lại vào chính giữa cổ Benimaru với tốc độ không tưởng.

Không để hắn thực hiện mục đích của mình, Benimaru cúi xuống và thành công tránh được một đòn tấn công hiểm hóc.

Xong anh dồn lực mạnh lên thanh kiếm của mình, đẩy hắn ra xa.

"Tch...một đối thủ khó nhai."

Benimaru tặc lưỡi.

Và cũng không chỉ có mỗi mình hắn, ở khắp nơi trên Tempest hiện tại, có những kẻ như hắn cũng đang tấn công đất nước này.

Chiến tranh đã bắt đầu rồi sao?
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 45


Benimaru tặc lưỡi.

Nếu chỉ cần lo cho một kẻ xâm nhập như hắn thì không sao, nhưng theo báo cáo từ mật thám, có khoảng vài kẻ như hắn đang xuất hiện trên toàn bộ Tempest, cùng mục đích tấn công đất nước này.

Khoan bàn về những kẻ ngoại bang kia, Benimaru lại chắc chắn biết kẻ đang tấn công đất nước này là ai, dẫu cho hắn ta đã che đi khuôn mặt của mình bằng chiếc mặt nạ.

Hắn ta...không ai khác chính là vị ma vương mới nhất của octagram.

Thế nhưng, Benimaru vẫn không hiểu.

Anh không tài nào hiểu lý do tại sao một ma vương như hắn lại tấn công Tempest, trong khi rõ ràng thực lực của đất nước này đủ để khiến mọi ma vương kỳ cựu e sợ.

Một kẻ như hắn, liệu có thể gọi là ngu dốt hay khôn ngoan đây.

Mà nếu đây là kế hoạch của hắn, thì rốt cục tiếp theo hắn định làm gì.

Dẫu thế nào đi nữa, chỉ là một ma vương mà dám coi thường Tempest thì cũng thật khó hiểu.

Nhưng đây cũng là một cơ hội tốt, vì lâu rồi anh chưa vận động gân cốt.

Nghĩ thế, Benimaru nhoẻn miệng cười, rồi vứt thanh kiếm mình đang cầm trên tay đi.

Từ khoảng không, anh lôi ra một bao kiếm thật đẹp, mà cũng lâu rồi anh chưa dùng.

"Hãy cố mà mua vui cho ta đi, nhãi con!"

Và rồi, Benimaru rút kiếm ra, ánh sáng của thanh kiếm sắc lạnh như chính ánh mắt của anh vậy.

Đáp lại sự khiêu khích, kẻ đeo mặt nạ kia chỉ im lặng.

Hắn ta cũng lấy ra từ trong hư không một thanh kiếm kiểu Âu, rồi chĩa về phía Benimaru ở tư thế cơ bản của kiếm đạo.

Không chậm chễ, anh lao tới, tấn công hắn bằng thanh kiếm mạnh nhất của mình.

Chỉ trong vỏn vẹn chưa tới một giây, anh đã tiếp cận ngay sát sườn đối phương, tung những cú chém kèm hiệu ứng của hắc hỏa tạo nên những vệt lửa thiêu rụi bầu trời đêm.

"Lung Hắc viêm-trảm."

Một đòn tấn công chứa đựng toàn bộ nhiệt lượng trên thế giới này, cứ như thể nó sẽ đốt cháy mọi thứ nó chạm vào.

Không chỉ thế, đường kiếm sắc lẻm và chắc chắn đến độ không thể cản phá, nhắm ngay tới những bộ phận trọng yếu của mục tiêu.

Benimaru như muốn dứt điểm luôn kẻ thủ chỉ với một đòn duy nhất, bằng việc ra chiêu chớp nhoáng và khiến cho kẻ địch chẳng cảm nhận được sự đau đớn.

Thế nhưng, viễn cảnh đó đã không xảy ra.

Chặn đứng đường kiếm của Benimaru lại chính là thanh kiếm của kẻ địch, được bao phủ bởi một nguồn năng lượng lạ kỳ mà anh chưa biết tới.

Cùng với đó, Benimaru khẽ nghe tên chiêu thức mà hắn ta đọc lên.

"Fantasy-series: Excalibur."(Huyền ảo thức- Excalibur.)

Cảm nhận được sự nguy hiểm, Benimaru nhanh chóng hủy đi chiêu thức mà lùi lại.

Để rồi, anh phải đối mặt với sức mạnh thật sự từ Excalibur.

Một tia nặng lượng lớn hướng thẳng tới anh theo hình bán nguyệt của lưỡi kiếm, sắc lẻm và như thể cắt đứt được mọi thứ.

Đủ để bắt buộc Benimaru tung ra chiêu thức thứ hai.

"Viêm ngục trảm!"

Vung mạnh thanh kiếm, Benimaru tạo ra một đường năng lượng được bao phủ bởi ngọn lửa tạo nên từ chính kỹ năng của anh.

Hai đường năng lượng va chạm, rồi sau đấy nổ tung.

Nhưng cũng đủ để chúng nó tự triệt tiêu lẫn nhau.

Thế nhưng, mọi thứ mới chỉ là bắt đầu.

Ngay khi kịp nhận ra, kẻ địch đã xuất hiện ngay đằng sau lưng của anh và tung ra hàng trăm nhát chém từ thanh kiếm của hắn.

Không hề nao núng, Benimaru cũng quay lại, đáp trả bằng những đường kiếm mĩ lệ.

"Lung hắc viêm- Bạch hoa liễu loạn!"

"Illusion series: Ifinity slash."

Ngọn lửa cùng đường kiếm của Benimaru sáng rực trên bầu trời đêm, tạo thành hình hoa anh đào đẹp mắt.

Ngược lại, tia sáng từ thanh kiếm của đối thủ như ánh sáng của sự hủy diệt, thô bạo, nhưng cũng thật cuốn hút.

Tia lửa từ sự va chạm của hai thanh kiếm, cũng như sự trái ngược của trường phái kiếm tạo nên một cuộc đối đầu đỉnh cao.

Từng đường kiếm mỗi người tung ra đều bị chặn đứng bởi thanh kiếm còn lại.

Cuộc đọ kiếm tiếp diễn như một cuộc so tài sức bền, tạo nên một thế cân bằng hoàn hảo giữa cả hai bên.

Thế nhưng, hắn ta có một sơ hở nhỏ.

Benimaru đủ để nhận ra điều đó vào những giây cuối cùng, khi mà hắn chỉ chăm chăm tấn công anh và chặn những đường kiếm của anh, chứ không chú ý tới một phần quan trọng nhất.

Ngay lập tức, Benimaru lợi dụng vào điểm yếu đấy mà hất mạnh thanh kiếm của mình lên, dẫu cho cái giá phải trả chính là bị hắn ta chém một đường ngọt sớt vào bản thân.

Nhận ra, hắn ta cũng chẳng thèm né tránh vì đòn tấn công của Benimaru không hề nguy hiểm.

Thế nhưng, vào phút chót hắn mới biết mục đích của Benimaru là gì.

Nhưng đã quá muộn.

Lớp mặt nạ của hắn rách ra, để lộ một khuôn mặt mà Benimaru đã từng thấy.

"Là ngươi sao, Kazedora."

Vừa ôm lấy vết thương, Benimaru vừa nhoẻn miệng cười.

Đối đầu anh chính là khuôn mặt lạnh lùng của chủ guild mạo hiểm giả, Kazedora.

________________________________________

comment và vote để mình có thêm động lực nhóe
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Ngoại truyện


-0oo Phỏng theo truyền thuyết đô thị oo0-

"Này, bạn có nghe gì không?"

"Bạn đã bao giờ nghe về một nhà ga chưa bao giờ tồn tại trên bản đồ đường sắt, cũng chưa từng xuất hiện trong lịch sử ngành vận chuyển của Tempest?"

"Ò, bạn chưa nghe tới nó bao giờ sao?"

"Nếu bạn chưa nghe về nhà ga đó, thì xin hãy cẩn thận và đừng ngủ quên trên tàu nhé.

Vì rất có thể, bạn sẽ vô tình bị đưa tới nhà ga đó, bị đưa khỏi thực tại...."

"Bạn hãy cẩn thận nhé, vì bị đưa khỏi thực tại không phải là một ý tưởng hay ho đâu."

"Hãy thật cẩn thận, vì khi bạn vô tình tới nơi này, sẽ chẳng còn cách nào giúp bạn trở về thực tại cả.

Sẽ chẳng biết thứ gì đang đón chờ bạn đâu ~"

"Vậy nên, hãy cẩn thận để đừng ngủ quên trên tàu điện nhé, còn nếu bạn vô tình ngủ quên, thì ga Kisaragi sẽ là nơi cuối cùng bạn còn nhìn thấy đấy."

_______________________

Yukiko, một bán elf, là một họa sĩ manga tại Tempest vừa mới tỉnh dậy sau khi tàu báo hiệu điểm đến cuối cùng.

Chết, mình lỡ ga rồi.

Đó là những gì cô nghĩ khi nhìn đồng hồ chậm rãi điểm 11 giờ 40 phút.

Có vẻ cô đã ngủ quên trên chuyến tàu và đang ở ga cuối cùng, và rất có thể cô phải tốn thêm tiền taxi để về nhà.

Mệt mỏi, cô chậm rãi bước ra khi cánh cửa tàu mở sẵn.

Toa tàu rốt cục cũng chỉ còn mình cô, nhưng cô chẳng để ý, vì cô đang rất mệt mỏi.

Chờ đón cô là một nhà ga cũ kĩ mà cô chưa từng thấy bao giờ, ánh đèn chớp nháy không ổn định, cùng những con côn trùng chán nản là là dưới ánh đèn mập mờ.

Tuyệt thật, giở cô đang ở đâu đây?

Cô thở dài một cách mệt mỏi, vừa lờ đờ đảo mắt ra xung quanh.

Lúc này, đoàn tàu chậm rãi đi mất, thế nhưng cô chẳng quan tâm, vì xung quanh nhà ga này bao phủ bởi một làn cây dày đặc, tối om.

Thế rồi cô lại bị đưa ra tận ngoại thành, ở một trốn khỉ ho cò gáy này.

Chẳng biết taxi có lên nổi đây không nữa.

Vừa chán nản, cô vừa cập nhật tình trạng của bản thân lên diễn đàn 2-chan.

Có vẻ nơi này vẫn có mạng nên việc đăng bài trở nên rất dễ dàng.

Thế rồi giờ cô đang ở nhà ga nào, có lẽ cô nên tìm tên ga.

Không khó để cô tìm tên nhà ga, được viết bằng chữ Hiragana rất tinh gọn được treo thành biển ở ngay cạnh ánh đèn.

Chữ "Kisaragi"( きさらぎ) bị phủ đầy bụi, được chiếu sáng bởi ánh đèn chập chờn và không khó để đọc.

Lẩm bẩm từ "Kisaragi", cô chậm rãi nhập tên nhà ga vào bộ định vị GPS trong điện thoại.

Thế rồi cô khẽ cau mày, vì kết quả trở về là "không khả dụng".

Cô thử kiểm tra lại sóng điện thoại, hoàn toàn ổn.

Có vẻ như cô cũng vào được Rimurunet, vì cô vẫn có thể đọc được bình luận của những người comment dưới bài post của cô.

Nhưng chỉ riêng GPS là không khả dụng, tại sao lại vậy?

Chắc là GPS bị hỏng thôi.

Nghĩ vậy, cô bật ứng dụng tìm kiếm lên và bắt đầu tra về ga "Kisaragi".

Lúc này, không khí trở nên lạnh lẽo hơn một chút, khiến cô nổi một chút da gà.

Vừa co ro, cô vừa tìm kiếm lần lượt từng vị trí của nhà ga một trên tấm bản đồ điện tử.

Ánh đèn chập chờn, là nguồn ánh sáng duy nhất tại nơi hoang vu hẻo lánh này.

Trởi không sao, nhưng cũng chẳng bị mây che mất.

Thật kì lạ.

Thế rồi, ngón tay cô lướt nhanh hơn.

Cơn buồn ngủ dần tỉnh hẳn.

Hình như làm gì có ga Kisaragi?

Một dòng suy nghĩ thoáng qua đầu cô, nhưng cô gạt phăng nó đi.

Lại một lần nữa, cô thử post bài lên diễn đàn 2-chan, với tiêu đề là: "Có ai biết ga Kisaragi ở đâu không?".

Thế rồi, cô bắt đầu cảm thấy sợ hãi.

Tối quá.

Cánh rừng bao phủ tối om, nơi đoàn tàu đón cô vừa đi qua là một đường hầm sâu hun hút.

Xung quanh, rậm rạp cây cối cao, mọi nguồn ánh sáng giờ chỉ tập chung vào chiếc điện thoại của cô và ánh đèn chập chờn của nhà ga.

Không khí dần trở nên lạnh hơn, cô ngồi xuống chiếc ghế rỉ sét ở ga, và cô cũng thấy nhà ga này cũ kĩ một cách bất thường.

Lúc này, một âm thanh nháy lên khiến cô giật mình.

May mắn làm sao, nó là phản hồi từ bài post của cô, nhưng câu trả lời mà cô mong chờ.

Mở thông báo lên, thế nhưng, trái ngược với sự hi vọng của cô, có vẻ mọi người cũng chẳng ai biết ga Kisaragi ở đâu cả.

Hoang mang, cô thoáng ý nghĩ nên quay lại đường hầm để đi ngược.

Thế nhưng, trước hình ảnh đường hầm sâu hun hút đó, toàn bộ cơ thể của cô đều rùng mình lên để phản đối quyết định này.

Cô....đang bị lạc tới đâu rồi, và cô phải làm gì tiếp theo?

Cô nghĩ bản thân nên chờ tới khi trời sáng....

__________________________

Sau dòng post mô tả ga Kisaragi khoảng 1 tiếng.

Yukiko quyết định đi vào đường hầm.

Và đó cũng là bài post cuối cùng của cô, trước khi cô đáp lại comment của User1812 về việc mình thấy một bóng người.

Kể từ hôm đó, cô đã hoàn toàn mất tích.

Tài khoản cô offline khoảng 10 phút sau bài post cuối cùng, và chưa bao giờ online trở lại.

Rốt cục cô đã đi đâu?

Chẳng ai biết được.

Nhưng xin nhớ, đừng ngủ quên trên tàu.

"Vì bạn sẽ chẳng bao giờ muốn lạc vào ga Kisaragi đâu..."

___________________________

Bonus: Năm 1562, ở Nhật Bản xuất hiện một cô gái vô cùng xinh đẹp, bất lão, được mọi người thờ cúng đến tận bây giờ.

Giờ vị thần elf đấy vẫn là thần, nhưng đang ru rú trong đền thờ với đống anime và game, và được gọi với cái tên Edomae elf.

Mọi người có thể ghé qua bộ anime này để biết thêm chi tiết =))))
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Tôi xin lỗi....


Tôi drop bộ này khá lâu, chắc cũng phải 5-8 tháng rồi.

Thú thực, tôi không ưng với ý tưởng viết ra, nếu lục lại truyện chắc có sạn tùm lum, tôi cá đến bạn cũng thấy cách viết của tôi vội và ngày càng chán.

Nói thật, ngay cả khiếu hài hước, hay là thứ mà tôi nhắm đến cũng dần chẳng còn hài.

Tôi cảm thấy bản thân viết thiếu tự nhiên hơn, không còn vô tư chèn những cái meme như trước.

....

Dù sao, mọi người còn sống không?

Nếu còn thì liệu....tôi có nên tiếp tục, hay nên thay đổi cách hành văn mới?
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 46


Tóm tắt diễn biến trước:

Lễ hội pháo hoa đang diễn ra vui vẻ, bỗng nhiên một tiếng nổ tung phá vỡ toàn bộ bầu không khí.

Ở góc nhìn của Benimaru, kẻ tấn công lễ hội lúc này chính là một kẻ xâm nhập bí ẩn không rõ mục đích, nhưng với đầu óc nhanh nhạy, cậu nhận ra sẽ chẳng có ai đủ khả năng để xâm nhập kết giới mà các trụ cột chính của Tempest tạo ra.

Do vậy, kẻ tấn công thủ đô Rimuru lúc này đã thâm nhập vào trong Tempest từ lâu.

Và không ngoài dự đoán, kẻ đó chính là Kazedora, chủ của một guild lớn.

Kẻ này rất có thể sở hữu một kỹ năng tối thượng.

___________________

".....Ngươi....cũng biết ta sao?"

Bàn tay phải hắn cố níu giữ những mảnh mặt nạ trước khi chúng bị vỡ vụn, hắn trầm giọng hỏi.

" Ta để mắt tới tất cả mọi người."

Biết là dù có cố gắng, danh tính của hắn cũng đã bị bại lộ.

Do dự một chút, thế rồi hắn đứng thẳng lên, vứt các mảnh vụn còn lại đi.

"Quả không hổ danh."

Hắn lẩm bẩm.

"Ngươi là kẻ cầm đầu đám người tấn công khắp thành phố Rimuru lúc này, đúng chứ?"

Benimaru đưa tay lên vết thương của mình, tỏ vẻ không quá nghiêm trọng.

Nhưng thực sự vết thương hắn ta gây ra cho anh bằng đường kiếm đó không hề đơn giản.

[....Khả năng hồi phục....đang chậm lại]

Liệu đòn tấn công của hắn ta có gì đặc biệt không?

Anh đang cố liên lạc với Shuna, nhờ cô phân tích giùm những thành phần có trong vết thương của anh, để tìm ra phương pháp đối phó với hắn. trong khi vẫn cố câu giờ để thu thập thêm thông tin.

Benimaru gằn giọng.

"Trả lời ngay...nhóm của các ngươi có mục đích gì....!?"

Hắn im lặng trong một khoảnh khắc, để câu hỏi rơi vào hư vô.

Thế rồi, hắn chậm chậm cất giọng.

"Ngươi....từ lúc nào.....?"

Hắn kinh ngạc, khi hắn và đồng bọn hoạt động rất tách biệt và tấn công theo nhiều phương thức khác nhau, tại sao gã Benimaru đó lại có thể biết hắn là đồng bọn của những kẻ đó cơ chứ?

"....Ngươi không biết khả năng của ta ư?"

Benimaru mỉm cười nhẹ.

"Chắc hẳn ngươi cũng biết về kỹ năng tối thượng, vậy nghe cho thủng đây: Ta sở hữu [Thông tuệ vương Raphael], cho phép không thông tin nào qua mắt được ta."

Nghe vậy, hắn nghiến răng, ném cho Benimaru một ánh nhìn giận giữ.

"Đừng có điêu, ta biết rõ ngươi sở hữu kỹ năng gì!

Làm sao một kẻ như ngươi lại sở hữu kĩ năng của Rimuru cơ ch...~!"

Và rồi, như chợt nhận ra điều gì, hắn dừng lại.

"Ngươi..."

Benimaru nghĩ bản thân sẽ thu thập được nhiều tin tức, nhưng như thế này thì nhiều hơn cả dự đoán.

Đúng, anh ta không không nắm quá rõ thông tin về tên Kazedora này.

Những cuộc tấn công thủ đô Rimuru cũng hoàn toàn ngẫu nhiên và không có cơ sở liên kết.

Thế nhưng, nếu sử dụng câu hỏi "Các ngươi có liên quan gì tới nhau không?" thì thật dễ dàng để hắn phủ định, và phỏng đoán vẫn sẽ chỉ là phỏng đoán, không hề có bất kỳ giá trị thông tin.

Benimaru đoán được những kẻ này, bao gồm Kazedora đã và đang liên kết với nhau, nhưng anh chẳng hề có bằng chứng.

Vậy nên anh nghĩ, thay vì đặt 1 câu hỏi xác nhận, liệu anh có nên coi giả thuyết của mình là sự thật hiển nhiên và công nhận nó?

Phương pháp này cho phép anh đặt một câu hỏi khác: "Mục đích các ngươi là gì", vốn chỉ có thể được hỏi nếu vế "Ngươi có liên kết với những kẻ khác?".

Và với câu trả lời của hắn, tuy chẳng cung cấp thêm thông tin gì mới nhưng cũng ngầm khẳng định giả thiết của anh là hoàn toàn chính xác.

Với toàn bộ những thông tin thu được, Benimaru đã sớm xác định được những thứ căn bản về tên Kazedora này như sau:

Thông tin cá nhân công khai của hắn.

Hắn có ý định tấn công Tempest, không rõ mục đích.

Hắn đi cùng với đồng bọn.

Đó, nhưng với đống thông tin này, Benimaru vẫn chưa thể biết được khả năng thật sự của hắn.

Rõ ràng hắn có thể đả thương một tồn tại như Benimaru, ngoài ra còn làm chậm tốc độ phục hồi của anh.

Về mặt lý thuyết, không có một thực thể nào có thể đối đầu với 1 Ultimate skill, ngoại trừ một Ultimate skill khác.

Do vậy, tên Kazedora này khả năng rất cao sở hữu một kỹ năng tối thượng.

Thế nhưng, sao một kẻ mạnh như thế này thâm nhập vào kết giới mà chẳng có một chút cảnh báo nào?

Từ đây, Benimaru suy ra một giả thuyết, đó chính là kẻ này tồn tại từ trước ở trong Tempest.

Những kẻ sinh ra và chết đi ở Tempest, mà phần lớn là quái vật, đều có một mối liên hệ nào đó với Benimaru qua ngài Rimuru.

Và Benimaru đã nhờ Vesta trong quá khứ để tạo ra một cỗ máy có thể dữ liệu hóa mối quan hệ đó để dễ dàng quan sát, kiểm soát nhân khẩu.

Cũng nhờ ơn một phần của Shuna khi có thể phân tích và kiểm soát được lượng thông tin khổng lồ đó.

Thế nhưng, tại sao tên Kazedora này lại không có bất kỳ liên kết thuộc hạ nào với ngài Rimuru?

Vì hắn ta là con người ư, không, nếu hắn ta là con người thì thông tin về hắn ta phải được Souei thu thập từ lâu rồi chứ?

Vì vậy, Benimaru nghĩ rằng hắn đã tồn tại rất lâu, ước chừng hơn 1000 năm.

Nên anh quyết định nhả một thông tin của ngài Rimuru từ hơn 1000 năm trước ra để câu lấy sự hiểu biết của hắn, và đúng như dự đoán, hắn dính bẫy.

Dính chặt là đằng khác.

Hắn chính là một người thuộc bộ máy cũ của Tempest, hoặc kẻ thù.

Nhưng kẻ thù sẽ không biết tường tận về thông tin của ngài Rimuru, chính vì vậy, hắn chính là người của Tempest.

Nói cách khác.

"Vậy là lộ rồi nhé, Veldora-sama."

Benimaru mỉm cười, trong khi mặt Kazedora thoáng giật giật.

__________________________

Trong lúc đó, Rimuru:

"Oa, hôm nay còn có cả pháo hoa dạng nổ tung nữa cơ, Tempest phát triển quá!"

______________________

Lời của ad:

Hú hú có chap rồi nhé mn!

Bình luận và vote để ủng hộ tác giả nhé mn oii!
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 47


"Ngươi....!"

Kazedora nắm chặt tay, khóa ánh nhìn của mình về phía Benimaru.

Thế rồi, anh ta thở hắt ra, rồi từ từ lược bỏ đi vẻ mặt có phần cau có của mình.

"Quả nhiên, có vẻ ngươi đã trưởng thành lên nhiều rồi..."

"Có lẽ vậy."

Benimaru trả lời cụt lủn, tay vẫn để ở chuôi kiếm, đề phòng động thái của kẻ đứng trước mặt.

Sắc mặt anh ta không thay đổi, nhưng sâu thẳm trong tâm hồn anh lại là vô vàn những câu hỏi.

Thế nhưng, trước câu nói của Kazedora, anh không khỏi nhớ tới quá khứ của mình.

Benimaru trong quá khứ, dù có là Samurai của Tempest, cũng chưa bao giờ trưởng thành.

Cách biệt tuổi tác giữa anh ở hiện tại và quá khứ chỉ có 1000 năm, một khoảng thời gian không dài đối với 1 sinh thể bất tử, nhưng đủ để khiến cho bản thân anh nhận ra mình thật sốc nổi.

Có lẽ, anh là một kẻ cuồng chiến.

Anh luôn nghĩ thế giới thật đơn giản, và rằng điều quan trọng nhất là chiến thắng kẻ thù và đem lại vinh quang.

Nếu như có hi sinh, thì anh cũng sẵn sàng hiến dâng sinh mạng của mình vì chủ nhân, đó là những gì anh từng nghĩ.

Điều này càng khiến anh nhận ra trong quá khứ, bản thân đã bỏ qua rất nhiều điều.

Thật sự, anh nhìn lại chỉ thấy bản thân lúc đó là một đứa trẻ to xác, chẳng hề ngầu cũng không hề xứng đáng với ngài Rimuru.

Sau 1000 năm Tempest không có ngài Rimuru, anh đã học được thật nhiều điều mà anh chưa biết.

Rằng anh quá giựa dẫm vào chúa công, vào những thứ anh coi như là tồn tại hiển nhiên chứ chưa bao giờ nghĩ tới đó là do thành quả của ngài Rimuru tạo ra.

Anh từng nghĩ, thông tin là thứ yếu, sức mạnh mới là quan trọng.

Thời gian chứng minh điều này thật sai lầm, đặc biệt trên cương vị của một nhà cầm quyền tạm thời như anh.

Anh từng tin rằng việc hi sinh là cần thiết, cho tới khi nhìn những người khác dần chết đi vì tuổi già, suy nghĩ của anh dần dần có sự chuyển dịch.

Hóa ra, nếu anh hi sinh, có người sẽ buồn.

Việ hi sinh chưa chắc đã làm kết quả khá khẩm hơn là bao nhiêu, ngược lại càng khiến người ở lại thêm suy xụp, mất ý chí chiến đấu hoặc kể cả ý chí chạy trốn.

Do vậy, không phải lúc nào cũng nên lảm nhảm hai từ "hi sinh", vì giờ nếu không còn, cuối cùng anh sẽ chẳng có thể nhìn được hình bóng ngài Rimuru trở về.

Benimaru cũng dần dần có khả năng giao tiếp tốt hơn, đứng trước những mưu mô của các ma vương khác, một câu nói sai lầm để lộ điểm yếu cũng là đòn chí mạng chết người cho quốc gia.

Do vậy, cũng có thể coi như Benimaru đã trưởng thành.

Hiện tại, anh không cần phải đuổi cùng giết tận tên Kazedora, cũng chẳng có khả năng làm điều đó.

Anh đang hoàn thành rất tốt việc của mình, chính là thu thập thông tin.

"Thông tin chính là vũ khí mạnh nhất"

Ngài Rimuru đã từng nói thế. (Dù chả biết có đúng hay do anh chàng này tự tưởng tượng ra)

Do đó, đối diện trước Kazedora, Benimaru không chùn bước, nhưng cũng rất đề phòng và sẵn sàng rút lui ngay khi cần thiết.

Anh lúc này đang cố gắng liên lạc và phân tích thông tin nhờ kĩ năng của Shuna.

Hiện tại, vùng vết thương hắn gây ra khiến ma tố anh bị hỗn loạn, tốc độ hồi phục cũng chậm hơn hẳn.

Điều này gián tiếp xác nhận tên Kazedora này chính là Veldora.

Hoặc không?

Hắn không phủ nhận hắn ta là Veldora, nhưng sức mạnh thể chất của Benimaru gần như ngang cơ với gã này.

Điều này là không thể nào, vì Veldora chắc chắn có ưu thế hơn anh về ma tố và sức mạnh thuần túy.

Hay là....hắn không phải Veldora?

Không.

Chắc chắn hắn là Veldora, nhưng tại sao hắn không tỏa ra ma tố áp đảo, từ nãy tới giờ hắn chỉ tấn công bằng kĩ năng tối thượng....

Đồng bọn của hắn cũng đang tấn công thành phố này....C-Chẳng lẽ...?

"Veldora....ngài không hề có đồng bọn đúng không?"

"..."

Veldora im lặng nhìn hắn.

"Không thể nào....Đa tồn tại song song, cả hơn 20 tên....chỉ là đa tồn tại song song mà vẫn ngang hàng với một ma vương đã thức tỉnh...?

Ngay cả với ep xấp xỉ 88 000 000, điều này vẫn là không thể nào....!"

"Có lẽ ta nên đi rồi, nhưng ta sẽ sớm trở lại..."

Vẻ mặt vô cảm, Kazedora đưa cánh tay ra, và rồi, một vùng không gian ảo dần xuất hiện.

"Đứng lại, tôi không cho phép ngài làm điều đó!"

Benimaru rút kiếm, phóng nhanh tới Kazedora.

Anh kích hoạt toàn bộ khả năng thiêu đốt của [Dương viêm vương Amaterasu], tạo ra một ngọn lửa không thuộc logic của thế giới này, nhắm thẳng tới kẻ đào tẩu.

Lúc này, xác suất chém chúng Kazedora của anh là 80% nếu hắn quyết định giữ lại cánh cổng.

Chắc chắn hắn phải né thôi, để bảo đảm sức mạnh của mỗi tồn tại song song.

"!?"

Thế nhưng, trái với những gì Benimaru nghĩ, đòn tấn công của hắn lại bị né đi trong gang tấc.

Là ....[Hỗn độn vương Nyarlathotep]?

Và rồi, không chậm trễ, Kazedora bước qua cánh cổng không gian.

Trước khi rời đi, hắn để lại một lời nhắn nhỏ.

"Nhân tiện, sẽ ra sao nếu ta bảo rằng tên Rimuru đó đã trở về, nhỉ?"

Thế rồi, hắn phá lên cười, nụ cười quen thuộc nhưng nhuốm màu tà ác, tan dần vào hư không khi cánh cổng không gian đóng lại.

Để lại đó một Benimaru tay vẫn đang cầm thanh Katana rực lửa, không thể cử động được vì vừa mới biết được một thông tin động trời.

____________________________________

Bonus:

Rimuru: "Pháo hoa hết rồi ta?"

__________________________

Lời của tác giả:

Vote và comment ik mọi người :3

bộ nào phản diện cũng lại lòi ra 1 con thằn lằn nào đó nhỉ 😉
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 47.5


Như tất cả mọi người đã biết, mà nếu không biết thì giờ sẽ biết: Sau khi Rimuru rời đi, có một ma vương mới thay thế vị trí của cậu ngồi vào cái ghế còn trống.

Không lãnh thổ, không lực lượng, không xuất thân, chẳng ai biết gã này từ đâu mà xuất hiện.

Thế nhưng, hắn ta đã chứng minh thực lực của mình vượt trội so và nắm giữ một nguồn sức mạnh bí ẩn.

Do vậy, nên hắn ta dễ dàng có thể thâm nhập vào hàng ngũ ma vương, kiểm soát được một vùng lãnh thổ.

Mục tiêu của hắn, rất rõ ràng và dễ hiểu: Hắn tuyên bố sẽ lật đổ thủ đô Rimuru ngay khi minh chủ liên bang ma quốc quay trở lại, có thể nói, đó là mục tiêu chính của hắn.

Những cuộc tấn công gần đây nhắm vào Tempest, cũng là do hắn gây ra.

Nói cách khác, gã Kazedora kia chính là thuộc hạ của hắn.

Rốt cục hắn có quyền lực gì?

Sức mạnh mà hắn ẩn giấu là gì?

...Chúng ta chưa thể biết, và cũng không có cách nào để biết được.

Nhưng chúng ta biết chắc chắn một điều, rằng không phải vì tác giả bộ fic quên mất có 1 nhân vật như thế tồn tại nên cho vội vào đâu...mà vì sức mạnh của hắn luôn là 1 ẩn số, ngăn cản mọi số liệu thăm dò.

Hắn, nói một cách dễ hiểu, chính là kẻ mạnh.

_______________________________________________________

Cậu, nói một cách dễ hiểu, chính là kẻ mạnh.

Cậu sẽ luôn tin tưởng vào bản thân.

Tự tin vào chính bản thân mình, cậu không do dự nữa mà xuống tay một cahcs dứt khoát.

Răng nghiến chặt, chắn chắn lần này sẽ được thôi!

Vút.

Một cái gì đó bị kéo mạnh lên, như đầu bị lìa khỏi cổ, như cá nằm trên thớt....

Và đây chính là kết quả khi mà cậu tàn nhẫn, không do d....

"Chúc may mắn lần sau."

Người bán hàng ở xạp hàng rút thăm nở một nụ cười tư bản xen lẫn khinh khỉnh, đưa cho Rimuru một tờ giấy ăn.

"Chết tiêt!!!!"

Không ổn rồi, cậu đã nướng gần 1 nửa lương tháng này của cậu để mong lây bộ PS.5 bằng cách rút thăm, nhưng xem ra rất rất không ổn.

Chắc chắn có mánh khóe nào đó, không thì không thể như ậy được.

Im đi, Ciel.

Ta sẽ không bỏ cuộc đâu!

Bởi vì, đó chính là nhẫn đạo của ta!

Sau khi copy trắng trợn câu nói từ 1 cậu bé tóc vàng nào đó, Rimuru đập mạnh chỗ tiền còn lại trong ví xuống quầy hàng, dõng dạc tuyên bố:

"Đừng hỏng tôi bỏ cuộc, hôm nay chắc chắn tôi sẽ phải lấy được bộ PS.5 đó!!!!"

(Hết ngoại truyện)

Các bé ngoan đọc chap này nên nhớ: Không được dính vào gacha nhé các bé, dễ nghiện lắm!
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 48.1


Để lại Benimaru ở đó, gã kia biến mất vào khoảng hư vô.

Thế nhưng, tâm trí của Benimaru hiện tại đang rất rối bời.

Ngài....Rimuru?

Anh tự hỏi.

Ngài Rimuru...đã về rồi sao?

Thanh kiếm gần như buông thõng xuống, nhưng bằng 1 chút sức lực không bị cướp đi bởi sự ngạc nhiên, nó vẫn ở trên tay anh.

Anh luôn tin ngài Rimuru sẽ về.

Luôn là như vậy, luôn tin tưởng.

Nhưng thời gian đã khiến sự lòng tin đó có phai bớt đi phần nào.

Nhiều khi anh tự hỏi, ngài Rimuru sẽ vĩnh viễn không quay trở lại nữa.

Hoặc sẽ phải một khoảng thời gian rất rất dài....

Anh đã tin là như vậy.

Một lòng tin tạo bởi sự mòn mỏi, tưởng chừng sẽ không bao giờ được gợi dậy.

Anh...đã ngỡ là như thế.

Ấy vậy mà...

Dẫu là thông tin từ kẻ thù, dẫu thế....

"Ngài....Rimuru."

Sau 1000 năm, anh cất tiếng gọi.

Ơn trời, thật tốt quá rồi.

Hóa ra Tempest vẫn chưa bao giờ bị chúa công bỏ quên.

Bỗng, sự xuất hiện đột ngột của một vị khách không mời làm dòng suy nghĩ của anh bị đứt đoạn.

Benimaru nhanh chóng lấy lại thần thái, ngoảnh mặt lại.

Y thốt lên cái tên của tồn tại mới xuất hiện kia.

"Diablo."

Mặt hắn vẫn bí hiểm như ngày nào, cùng với bộ đồ quản gia màu đen tuyền quen thuộc và đôi cánh lạnh lẽo của ác ma, ánh mắt vàng rực của hắn găm thẳng vào chính cơ thể của anh.

"Ngươi....vừa nhắc tới tên ngài?"

Diablo nhếch lên một nụ cười, nhưng chắc chắn chẳng có gì tốt đẹp cả.

Hắn trông thật vô hại, cùng một nụ cười cong cong quyến rũ.

Dẫu thế, mỗi khi đối mặt với hắn, Benimaru không khỏi rùng mình.

Nhưng không sao.

Dẫu gì, Benimaru vẫn quá quen tính cách của tên này rồi.

"Đúng.

Tôi vừa nhắc tới chủ nhân."

Và không để Diablo nói thêm, anh tiếp tục.

"Ngài Rimuru....đã trở về."

Diablo, sau gần 1000 năm, lại 1 lần nữa biểu hiện sự kinh ngạc.

Y không khỏi để lộ sự vui sướng bằng một nụ cười biến thái tột độ.

_______________________

"Ngài Rimuru đã xuất hiện ư?"

Akari tỏ vẻ ngạc nhiên khi nghe tin bằng thần giao cách cảm từ cha cô.

Cô chưa bao giờ có cơ hội diện kiến một trong những người lập nên Tempest ngày nay, tất cả những gì cô nghe về ngài Rimuru cùng lắm cũng chỉ gói gọn trong những câu chuyện từ cha và cô Shuna, và với mỗi lời kể của mỗi người lại có một chút sự khác biệt.

Suy cho cùng, cô cũng chưa bao giờ tận mắt chứng kiến dáng vẻ của 1 trong những chủ nhân của cha cô, do vậy, cô hiện đang rất háo hức, dẫu cho vừa mới phải đối mặt với nhiều kẻ địch giây trước.

"Vậy cha có biết ngài ấy đang ở đâu không?

Benimaru nhanh chóng phủ nhận.

"Không, không ai biết cả.

Nhưng ngài ấy đã về, nên mọi thứ sẽ ổn thôi."

Một lời khẳng định không có căn cứ, cũng không phù hợp với 1 người thuận theo logic như Benimaru, tức cha cô.

Ấy thế mà nghe lại thuyết phục đến diệu kì, dẫu cho tình cảnh hiện tại kẻ địch đã và đang tấn công từng địa điểm của rừng Jura.

"....Đúng vậy, rồi mọi thứ sẽ ổn thôi."

Ở đầu bên kia, cô có thể cảm thấy Benimaru đang gật đầu.

________________

Lời của tác giả: Mọi người nhớ comment và vote để ủng hộ nhé!

Đây là phần 1 của chap 48 nên vẫn nằm trong chính truyện nhe!
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 48.5


Lưu ý trước khi vào chap: Do tác sau mùa thi bú được 5 tấn đá từ A.I nên quyết định đổi kịch bản 1 chút.

Kịch bản này rất ảo ma, nhưng chúc các độc giả tận hưởng vui vẻ.

Xin cảm ơn. (Đây cũng là chap bonus nên không quá dài nhé.)

______________________

"Được rồi, từ giờ ngươi sẽ tên là Rimuru Tempest, còn ta sẽ là Veldora Tempest, chúng ta sẽ xếp ngang hàng nhau, và sẽ mãi mãi là như vậy."

Ấy thế mà, Rimuru chẳng thể giữ lời.

Trong trận chiến với Đế quốc, cậu đã chết.

Thế rồi mọi thứ bị hủy diệt.

Ta sẽ chẳng thể đứng ngang hàng với cậu, không một khả năng nào cho phép ta làm điều đó.

Mọi thứ đã chấm hết.

Cậu là người bạn đầu tiên, cũng là người bạn cuối cùng của ta.

Sẽ không còn cơ hội nào cho ta gặp lại cậu nữa, hoặc chỉ ít ta đã nghĩ vậy.

_________________________

Kazedora xuất hiện đột ngột trong một chiều không gian lạ hoắc.

Việc tẩu thoát khỏi Benimaru hao tốn khá nhiều sức lực, nhất là với 1 tồn tại song song như hắn.

"Bị phát hiện rồi."

Hắn cay đắng nói, trong khi chẳng thể làm gì hơn.

Ngoài ra, vốn cái kế hoạch này cũng đã đầy lỗ hổng.

Mà người soạn ra cái kế hoạch này nhằm mục tiêu "gây hỗn loạn Tempest", chẳng biết đang suy tính gì nữa.

Sẽ ra sao nếu các bản thể tồn tại song song khác bị phát hiện?

Thậm chí chủ thể đã phải kì công xóa đi ký ức của một số bản thể song song chỉ để giữ bí mật, vậy mà cái kế hoạch này như ném toàn bộ những gì đã toan tính vào thùng rác vậy.

Đến hắn rồi cũng chẳng hiểu "chủ thể" đang suy tính gì nữa.

Giờ, Kazedora đã không thể sử dụng thân phận như một trưởng guild mạo hiểm giả nữa.

Chỉ còn có thể vào nhân tố quyết định.

Mục tiêu gốc của cả bọn rồi chung quy lại cũng chỉ là trả thù trong bí mất và khiến RImuru Tempest trả giá vì giám rời bỏ dòng thời gian này quá lâu thôi mà?

Rốt cục bản thể thật đang tính làm cái quái gì vậy?

Luồng suy nghĩ bị cắt ngang khi Kazedora nhận ra các tồn tại song song khác cũng thành công tảu thoát tới vùng không thời gian nằm ngoài thế giới này.

Điểm chung của tất cả đều chỉ có một, quở trách cách làm ăn của bản thể.

Kazedora cũng không từ bỏ cơ hội mà bày tỏ sự bực bội của mình, tới mức hắn bị lộ cả thân phận.

Đến cuối, khi tổng kết những ai chưa bị phát hiện và gửi lại trà trộn vào Tempest, Kazedora mới lặng lẽ thở dài.

Đến y cũng chẳng thể đoán được cảm xúc của chính bản thân khi gặp Rimuru, thì nào có quyền phán xét bản thể gốc.

Và rồi, y thờ dài thườn thượt.

_____________________

(Phần bonus)

"TÌm thấy cậu rồi, Rimuru."

..."

Tôi phải mất rất lâu....rất lâu đó."

....

"Chỉ cần sự tồn tại của cậu thôi, cũng đủ chứng minh cho mục đích sống của tôi.

Tôi sẽ không cần một thế giới ảo tưởng nữa, vì tôi sẽ có cậu."

"Chờ tôi nhé, RImuru.

Tới lúc để bắt cóc cậu rồi."
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 49


Sau lễ hội pháo hoa, có lẽ ai cũng thỏa mãn.

Chẳng ai nhận ra đã có một cuộc tấn công vào Tempest ngay giữa sự kiện.

Rimuru cũng không ngoại lệ.

À không, thực ra đáng lẽ cậu phải nhận ra nếu thuộc hạ sử dụng sức mạnh.

Nhưng có thứ gì đó ngăn cản nhận thức của cậu tại thời điểm này, nên thành ra cậu cũng chẳng biết về cuộc chiến mà Tempest vừa phải trải qua.

Mà như thế cũng tốt.

Trên hết, còn nhiều thứ mà cậu cũng sắp phải trải qua nữa.

Và những thứ đó bắt đầu vào ngày hôm sau lễ hội pháo hoa này.

Bắt đầu bằng thông tin "đấu trường sẽ tạm thời bị hủy bỏ" ngay sáng nay trên bản tin.

Do đó, mọi thí sinh sẽ tạm thời không cần có mặt trong ngày hôm nay tới khi lịch mới được thông báo.

Rimuru có coi qua bản tin, tuy không hiểu lắm nhưng bản thân cậu thấy cũng không cần phải thắc mắc nhiều.

Ít ra thì cậu nghĩ nó có lợi cho bản thân, vì cậu thấy hơi phiền khi phải tham dự 1 giải đấu khi đang muốn giữ bí mật thân phận.

À mà quên, cũng phải nhắc lại tại sao cậu cần giữ bí mật đã.

Cậu muốn tạo một bất ngờ cho mọi người, nhưng trên hết, cậu muốn bản thân thử làm một công dân bình thường để tận hưởng một Tempest như một người bình thường.

Cũng có thể nói rằng đây là một bài kiểm tra mà cậu dành cho những thuộc hạ của mình nếu nói theo kiểu ngầu lòi, còn phần lớn vì cậu tin tưởng những thuộc hạ sẽ không làm mình thất vọng.

Với lại, cậu cũng muốn được nghỉ phép chứ bộ!

Mà thôi.

Trở lại về những ngày nghỉ này, do không có gì để làm nên cậu cứ thong dong nằm dài ở căn hộ.

Cho phép bản thân lười biếng trên ghế sofa, trong khi vừa chuyển kênh TV là một thói quen tồi, nó ảnh hưởng tới cột sống của cậu, nhưng cậu là slime nên làm gì có cột sống.

Quả là một ngày yên bình.

Cậu mở nút nguồn, check điện thoại.

Thời tiết hôm nay có vẻ đẹp, khá thích hợp để cậu đi dạo.

Nghĩ thế, Rimuru đứng dậy.

Khoác chiếc áo khoác quen thuộc, Rimuru đứng lên.

*Cốc cốc"

Có tiếng gõ cửa.

Ai tới giờ này thế?

"Tới đây!"

Không nghĩ nhiều, Rimuru chạy ra mở cửa.

Ồ, là một giáo viên trong trường.

Cậu có thể nhận qua khi trên bộ vest có đeo chiếc huy hiệu, biểu tượng của trường.

Nhớ không nhầm, cô ấy là trợ lý hiệu trưởng.

Rimuru không nhớ rõ lắm, nhưng chắc chắn có nhìn qua.

Cô ấy đưa cho Rimuru một lá thư.

"Hiệu trưởng mong gặp cô Sato vào ngày mai ạ."

Thế rồi cô nhân viên cúi đầu.

"Xin lỗi đã làm phiền cô vào ngày nghỉ." rồi rời đi.

"Hmm?"

Rimuru mở lá thư, một số dòng chữ khá khách sáo và được căn chỉnh gọn gàng.

Dưới cùng là địa điểm gặp mặt.

Có chuyện gì ư?

Rimuru cũng không biết nữa, chắc ngày mai sẽ hiểu hơn.

Để gọn lá thư lên bàn, cậu rời khỏi nhà nhưng vẫn còn hơi thắc mắc.

Sáng hôm sau, cậu đi tới địa điểm hẹn.

Nơi cậu dược hẹn là một nhà hàng Nhật, khá sang trọng theo hướng tối giản.

Sàn lót tatami, cửa xếp, được vẽ hình một cành hoa đơn giản.

Cậu bước vào, theo sự hướng dẫn của nhân viên lên lầu 2.

Mở cửa, cậu bước vào phòng ăn.

Ở chính giữa căn phòng là bệ đựng kiếm và chiếc mũ samurai được rèn thủ công, khiến cậu cảm thấy trang trọng.

Bàn ăn hình chữ nhật dài, làm từ gỗ nên trông rất mượt được đặt cách mặt đất chưa tới 60cm Có một vài tấm nệm để ngồi, cùng một khe rộng dưới bàn ăn để phù hợp cho những người không quen quỳ.

Cậu chỉ có thể thốt lên, quả nhiên là nhà hàng cổ điển có khác.

Thế rồi, Rimuru khựng lại.

Ngồi chính giữa bàn là một người quen thuộc mà Rimuru chẳng nghĩ sẽ xuất hiện ở đây, thay vì là hiệu trưởng.

Cậu chỉ có thể lặng lẽ thốt lên.

"Benimaru...?"

Rồi cậu chợt nhận ra bản thân đang dấu thân phận, nên cố tình nhấn thêm chữ "sama" ở cuối.

"Chào."

Hắn đáp lại.
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 50


Rimuru khẽ cúi đầu.

Ý là, Benimaru bây giờ là 1 nhân vật lớn, việc cúi đầu là điều đương nhiên, đặc biệt trong hoàn cảnh này.

Rồi cậu khẽ liếc thuộc hạ của mình.

Cậu ta chẳng khác gì cả.

Mái tóc màu đỏ chói mắt, chiếc xừng thương hiệu.

Hiện cậu ta đang mặt bộ đồ khá thoải mái, nên không có vẻ gì là quá cứng nhắc.

"Xin phép."

Rimuru khẽ nói, rồi cậu ngồi vào vị trí đối diện Benimaru.

Không thích sự im lặng lắm, Rimuru mở lời trước.

"Ngài Benimaru-sama...?"

"Ừm, có vẻ cô cũng biết nhỉ."

Benimaru thản nhiên đáp lại.

Rồi cậu ta với lấy ly rượu gần đó, tự rót cho mình một chén.

"Cô uống không?"

Rimuru lưỡng lự một lúc, rồi đưa chén ra.

Thấy vậy, vị tướng quân trông rạng rỡ hơn một chút, liền đỡ tay dưới ly mà rót.

Cậu khẽ nhận lấy chén vừa rót, chờ cho người đối diện uống trước.

Thực ra đây là chiêu trò tâm lý.

Xác định mục tiêu đối phương là điều quan trọng nhất ở đây, và dĩ nhiên Rimuru chẳng muốn vô tình bại lộ thân phận hay gì đó.

Cậu có thứ muốn hỏi.

Nhưng cái quan trọng là câu hỏi của cậu không bị Benimaru nghi ngờ.

Bằng cách xác nhận xem độ cảnh giác của vị tướng quân này tới đâu, cậu có thể xác nhận được rằng liệu có an toàn hay không để hỏi.

Và đương nhiên, xác định điều đó một cách đơn giản nhất qua rượu.

Ý cậu là, người nào uống trước thường là người ít cảnh giác hơn.

Đó là một tâm lý khá dễ đoán.

Không ngoài dự đoán, Benimaru đưa ly rượu lên miệng, rồi uống cạn.

Rượu sake, khá nặng, nhưng cũng chẳng có nghĩa lý gì nếu cơ chế phòng vệ của cậu ta được bật lên.

Tương đương với Rimuru thôi, nhưng cậu hiếm khi bật lên lắm.

Nghĩ vậy, cậu uống ly rượu của mình.

Vì cay xè được tái hiện lại trong cơ thể slime, hơi men sộc thẳng lên mũi.

Một cảm giác vừa tệ, vừa không.

"Benimaru-sama, tôi nghe nói hiệu trưởng..."

"Đích thân ta đã mượn danh hiệu trưởng gọi cậu tới đây."

Rimuru mở lời trước, nhưng bị cắt ngang.

"Trước hết, ta chân thành xin lỗi cô vì sự bất ngờ này."

Benimaru chống hai tay lên đùi, cúi đầu xuống.

Mặc kệ sự hoảng loạn của Rimuru, Benimaru tiếp tục cúi biểu hiện cho sự chân thành.

Thế rồi, cậu ta ngẩng lên, nhìn thẳng vào mắt Rimuru.

"Trước tiên phải nói, cô Sato đây là 1 giáo viên của trường.

Con gái tôi bảo cô dạy rất khá."

Rimuru ngượng ngùng gãi đầu.

"Nhưng đó không phải là lý do mà tôi muốn đề cập tới ngày hôm nay....mà, trước tiên, hai ta cứ ăn trước đã."

Vừa dứt lời, có tiếng gõ cửa cùng lời xin phép của nhân viên.

Các nữ goblin mang đồ ăn lên bàn, trước hết là một đĩa sashimi sống.

Tiếp, họ rót đầy 2 bát nước tương, hỏi Rimuru có ăn mù tạt hay không.

Cậu khẽ gật đầu.

Đĩa sashimi là tâm điểm.

Cá được trang trí trên chiếc thuyền gỗ nhỏ, được cố định trên đá vụn chồng lên thành hình quả núi.

Tôm sống, bạch tuộc sống, cá hồi, cá trích, cá ngừ đều được bố trí một cách hợp lý.

Đặc biệt, hơi sương từ đĩa sashimi tỏa ra bàn, mờ ảo, như vừa là một bữa ăn về vị giác, vừa là một sự thưởng thức thị giác.

Quả nhiên, chất lượng thật khỏi phải bàn.

Nghĩ vậy, Rimuru thản nhiên gắp lấy miếng cá hồi sống màu phớt hồng, điểm các vân mỡ trắng đồng đều, rồi chấm nhạt vào bát nước chấm.

Hơi lạnh của cá chạm vào bờ môi của Rimuru, vị mặn và hăng của nước sốt làm cho cá không tanh, cậu liếm nhẹ lên miếng cá 1 cách thích thú rồi mới bỏ vào miệng.

Thật là hạnh phúc quá đi.

Rimuru quay sang nhìn Benimaru, cậu ta mỉm cười.

"Cô Sato đây quả là một người có tâm hồn ăn uống."

Nghe vậy, Rimuru đỏ mặt, biết mình biểu lộ hơi quá.

Cậu e hèm một tiếng che đi sự xấu hổ, rồi quay trở về với vấn đề chính.

"Ngài Benimaru có việc gì gọi tôi ra đây vậy."

Vị tướng quân gật đầu thật nhẹ, rồi nói.

"Ngoài vấn đề dạy học, tôi chỉ muốn xác nhận một chút về thực lực của quý cô đây.

Nhưng có lẽ, tôi đã không cần nữa."

Benimaru đổi cách xưng hô ư?

Mà khoan, quan trọng hơn, xác nhận thực lực là sao?

"Ý tôi là, trông cô không yếu như vẻ bề ngoài.

Nhưng cũng không đơn giản là vậy.

Lúc đầu, tôi chỉ nghĩ là....mình sẽ cần phải tốn công lắm để lý giải tại sao."

Benimaru úp mở.

"Nhưng nhìn cách cô ăn, tôi đã biết rồi."

Rimuru vội vàng lau miệng.

"Biết gì?"

"Biết cô là....một người phàm ăn."

Rimuru thở hắt ra, khẽ cười.

"Thế thì phải công nhận thật.

Thú thực, tôi thích những món ăn ngon.

Hahaha"

"Tôi cũng đoán vậy mà, hahaha.

Cô có uống thêm ly nữa không?"

"Có chứ.

Tất nhiên rồi."

Rimuru đáp, thản nhiên đưa chén cho Benimaru rót sake vào.

"Cô Rimuru có tửu lượng rất khá nhỉ?"

"Đương nhiên."

Cậu đáp.

Mà khoan, có cái gì đó không ổn?

________________________________

Lời tựa: Còn ai còn sống không?
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chap 50.5


Diablo trở nên mơ hồ.

Hôm qua, hắn thẫn thờ như người mất hồn.

Thi thoảng thấy một số ảo giác...

Ác ma mà cũng có ảo giác được sao?

Hắn thờ dài.

Có lẽ là đúng, ác ma có thể gặp ảo giác.

Hắn khẽ run rẩy, ôm lấy mặt.

Mồm bất giác nhấc lên, vẽ thành một nụ cười.

Nó minh chứng cho sự trung thành của hắn tới với ngài Rimuru-sama, sức mạnh và vầng hào quang của ngài, cũng như việc thiếu đi sự chỉ đạo của chúa công tối cao suốt 1000 năm cũng khiến một ác ma cao quý như hắn gặp ảo giác.

Mặc dù hắn cười, mắt hắn nhắm hờ.

Cơn khoái lạc trong việc cảm thấy bị bỏ rơi, và nỗi buồn lẫn tủi thân trào dâng lúc này có thể đè chết bất kỳ trái tim mạnh mẽ nào.

Nhưng, nó đại diện cho sự vĩ đại của ngài Rimuru ảnh hưởng tới một ác ma.

Nỗi đau chính là thể hiện cho "ảnh hưởng" của Rimuru tới hắn.

Hắn ngả người ra trên ghế bành, khúc khích cười.

Cảm xúc mâu thuẫn khiến hắn vô tình thốt lên.

"Ngài Rimuru đã về."

Rồi, đồng tử dọc như mắt mèo nổi rõ.

Sát khí đỏ rực trên mắt hắn căng lên, như một quả bóng phình to.

Hắn đứng dậy khỏi ghế.

Mấy kẻ cung cấp thông tin một cách nửa vời thường hay đánh lẻ.

Không thể để điều đó xảy ra.

Hắn nhanh chóng xác định được vị trí Benimaru, ở cùng với một luồng ma lực bé nhỏ.

Nhưng dĩ nhiên, hắn không ngu.

Đó là Rimuru, đúng rồi, không thể sai được.

Tại sao hắn không nhận ra nhỉ?

Khoác lên bộ vest, hắn mở toang cửa.

Giấu nụ cười là bất khả thi ở thời điểm hiện tại.

Ngài Rimuru giấu thân phận thể nào cũng có một kế hoạch cao siêu nào đó, liên quan tới những vấn đề bất thường xảy ra gần đây chăng?

Không, có thể ngài Rimuru biết nhiều hơn, và rõ ràng là để giải quyết những thứ chỉ chúa công mới hiểu, việc giấu thân phận là cực kỳ quan trọng.

Việc không gặp ngài Rimuru ở chỗ Benimaru là cần thiết.

Biết là thế.

Dẫu biết thế.

Hắn không kìm được lòng mình.

Ôi, phải gặp ngài Rimuru ngay mới được.

Chẳng hiểu sao hắn thật cảm tính.

Mới có 1000 năm, 1000 năm thôi.

Hắn đã không kiềm chế được con thú trong mình nữa rồi ~~

________________________________________

Lời tựa: Thosantreem Diablo.
 
[Slime Dattaken] Trở Về Tempest Sau 1000 Năm!!!!
Chúc mừng ngày quốc khánh


Chúc mừng kỷ niệm 80 năm ngày quốc khánh.

Năm nay có duyệt binh, khác với diễu binh ở chỗ là chính phủ sẽ cho người dân thấy nhiều loại khí tài.

Hiện tôi đang ở khách sạn gần quảng trường Ba Đình, các bạn có đi xem duyệt binh không?

Dù sao thì, cùng tới với phần chính.

Đây là một số loại vũ khí sẽ có thể xuất hiện trong buổi lễ duyệt binh để các bạn ngồi xem trên TV check var nè:

VCM-B: Hệ thống tên lửa phòng thủ bờ biển cơ động do chính Viettel sản xuất và nội địa hóa.

Có tầm bắn khoảng 150km-300km.

Sử dụng tên lửa VCM-01, phiên bản khác của KCT-15? (đều của VN sản xuất), 1 bắn là ngất ngây, 2 bắn là đắm say.

TN-75: Là tàu ngầm mini, phỏng theo mẫu của Triều Tiên. lớp yugo.

Chưa rõ có được xuất hiện hay không, nhưng chắc chắn là có thật.

Là mẫu tàu ngầm nội địa hóa hoàn toàn....Tàu ngầm mini là một trong những khí tài cực kỳ lợi hại trong việc trinh sát và phòng thủ.

Tàu ngầm lớp Kilo: Tôi không nắm rõ thông tin về tàu ngầm này, nó xuất thân từ Liên Xô.

Sở hữu nó biến Việt Nam thành 1 nước có lực lượng hải quân cực kỳ đáng sợ ở khu vực.

BM-21: Hệ thống tên lửa phóng loạt tầm ngắn của Liên Xô, hỏa lực mạnh, nhiều quốc gia sở hữu vì giá rẻ mà hiệu quả lại không nhỏ.

Nó là xe bánh lốp khá nhỏ, đằng sau là hệ thống tên lửa gồm hàng chục ống phóng.

XCB-01: Hệ thống xe tăng bánh xích của VN, viết tắt của Xe chiến đấu bộ binh.

Do chính Việt Nam sản xuất, mà đã là hàng nội địa thì chắc chắn Việt Nam không chỉ sản xuất được "mỗi con ốc vít" rồi.

Được phỏng theo mẫu BMP-01 của Liên Xô.

XCT-01: Xe thiết giáp trở quân, vẫn của VN.

Cái gì viết tắt đọc ra chữ Việt Nam thì nó là do Việt Nam có thể tự sản xuất.

Scud-B và Hỏa tinh 6: Bút chì của VN, từ Liên Xô.

Mẫu hỏa tinh 6 của Triều Tiên, phát triển từ Scud.

Tầm bắn của Scud khoảng 300km, còn tầm bắn của Hỏa tinh 6 tầm 500-700km, là tên lửa đạn đạo hiếm hoi của ĐNA.

PTH-152: Pháo tự hành bánh lốp 152.

Lại một lần nữa, đây là con hàng của Việt Nam, tôi không rõ thông số kĩ thuật lắm vì tôi còn không rõ có con này cho tới khi nó xuất hiện ở đợt hợp luyện vừa rồi.

K9 Thunder: Của các anh oppa Hàn Quốc, cằm nhọn farm aura :v.

Thuộc loại pháo tự hành bánh xích, khác với bánh lốp nhé.

Mạnh và cơ động, mình mua 25 khẩu K9 (nói là khẩu nhưng nó giống xe tăng ấy).

Chẳng biết có được xuất hiện trong đại lễ không...?

Và mấy vũ khí, khí tài khác chẳng biết nhà nước đang chủ trương phát triển gì.

Khác với các nước trong khu vực, nước mình rất kín tiếng, nhưng kể cả bề mặt nổi thì mình cũng cực kỳ mạnh rồi.

Chưa kể, nước Việt Nam là nước có tỉ lệ tự chủ sản xuất vũ khí, đạn dược, khí tài tốt nhất khu vực.

Về sức mạnh quân sự (bề nổi) cũng đứng top 2, mà đây là thành quả không phụ thuộc vào việc làm đồng minh của bất cứ quốc gia nào.

Top 1 là Indonesia, theo Global Fire Power (tên web y chang), nhưng hầu như nước này chỉ mua, còn tự chủ sản xuất thì nói một cách công tâm là chưa bằng Việt Nam.

Quốc phòng của nước này không bí mật mà chủ trương công khai, nên để mà nói thì so sánh với Việt Nam là điều bất khả thi.

Do chúng ta cực kỳ bí mật.

Bằng chứng là sự tồn tại của TN-75 tới nay vẫn còn là 1 số ảnh leak, dù dự án được cho rằng là từ hơn 15 năm trước triển khai.

Cũng có lời đồn là đã được sản xuất xong rồi, thả neo, đang đi vào tiền hoạt động nhưng dĩ nhiên, chẳng ai thực sự rõ cho tới khi chính phủ quyết định công khai.

Nhiều bạn bảo Lào và Campuchia còn mạnh hơn thì không đúng đâu ạ.

Thái Lan, nước được Mỹ bảo kê với vô số loại vũ khí theo hệ Nato lẫn Trung Quốc cũng chưa thể mạnh bằng Việt Nam đâu.

Indonesia cũng tương tự, khả năng tự sản xuất vũ khí của Indonesia còn khá kém.

Đấy là mình chỉ nói tới vũ khí gây sát thương, còn vũ khí phi sát thương như radar, v.v thì quý ngài bán sim Viettel đã tự lo được tất rồi :v

Nên là, về sức mạnh quân sự, các bạn cứ tự hào đi nhé.

Con nghiện quân sự như tôi thì không bất ngờ lắm, mong các thông tin này có thể cung cấp cho các bạn 1 số thông tin.

Chap mới sẽ có trong tuần này.

Chúc các bạn một ngày nghỉ vui vẻ và theo dõi hành trình của Rimuru :3

Yêu nhiều~
 
Back
Top Bottom